Ngôn Tình Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,240
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-VFbescPc_WkSeiYql-9IPMyQ0ofAm1mnWqL7I6YetbFsZJtZkCYf4YtGkma9mPp6CUl88tUGlpv3H0kbLMBhPdNNVNRm1gD2_TIfAO9ml_UFsJDZuRzXcdptNwizVgkAv-WPJT2STFLDKp2VjCMDt=w215-h322-s-no

Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Tác giả: Hàng Tuệ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Truyện Teen. Hãy cùng tìm hiểu Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình của tác giả Hàng Tuệ - một câu chuyện xoay quanh tình yêu trong thế giới đô thị hiện đại.

Trong cuộc đời này, ai chưa từng trải qua những cảm xúc đau đớn, mát và thất vọng khi yêu đương? Câu chuyện này kể về chủ tịch Nghiêm, người muốn con trai của mình có khả năng tiếp quản Nghiêm Thị. Tuy nhiên, ông không tin vào năng lực của con trai mình và đã cử một người con bạn đến giúp đỡ.

Người đó lại là cầm đầu của một tổ chức tình báo tư nhân và từng chỉ huy lính đánh thuê tư nhân Nga. Liệu câu chuyện này chỉ xoay quanh tình yêu của hai người họ hay còn có những biến động khác?

Nếu bạn đam mê truyện ngôn tình, hãy thử đọc thêm Liệu Đây Có Phải Là Lựa Chọn Đúng và Vương Gia, Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!​
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 1: 1: Phần 1 Gặp Mặt


Chúng ta gặp nhau khi cả hai còn rất trẻ, liệu em có đủ dũng cảm để ở bên anh.

*******
- Xin chào mọi người tôi là Nghiêm Thục, hiện tại 23 tuổi mới xin vào làm ạ, mong mọi người giúp đỡ tôi trong quang thời gian tới ạ.

Mọi người nhìn một chàng trai đẹp trai và tuấn tú, khí chất trên người anh cũng đặc biết, nhìn sơ qua lại cứ nghĩ anh là một công tử nhà giàu, ai ngờ chàng trai này lại xin vào làm nhân viên thực tập.

Mái tóc đen ngả ánh vàng chắc là con lai gốc Trung và Mỹ.

- Khách sáo gì chứ sau này sẽ như người nhà thôi mà.

Mọi người đều tít mắt cười, nhưng chẳng ai để ý ánh mắt khinh thường, của cậu thanh niên mới vừa được vào này.

Nghiêm Thục thầm thấy buồn cười và khinh bỉ, cha lôi anh đến đây để làm việc cho những kẻ yếu kém này sao? Nhầm to nha! Còn lâu anh mới nghe lời
Thân là cậu ấm trong nhà họ Nghiêm hôm qua mới lên bar quẩy, giờ lại giả làm một kẻ thư sinh, đứng ở đây giả ngố thật là khó chịu.

Lúc anh thầm ghét bỏ chỗ làm này thì một bóng thiếu nữ lướt qua với khí lạnh bao trùm, nhìn lướt qua chắc cũng chỉ ngang hoặc nhỏ hơn anh một ít, mà nhìn cô có vẻ đang tức giận
- Cậu thanh niên kia mới vào thì chăm chỉ cho tôi.

- Dạ? Chị gọi tôi sao?
- Chả gọi cậu thì giờ còn nói ai mới tuyển vào mà lười nữa?
- Chị! !.

Một người thấy thế liền kéo Nghiêm Thục về chỗ bàn làm việc, rồi đẩy anh ngồi vào ghế, ghé sát tay anh thì thầm
- Ây! Cậu đừng đụng vào bà thím đó, chắc lại đi coi mắt nhưng lại bị người ta không để ý lên cục cằn đó!
- Ây đúng đó người như vậy thì có ai thích cho được cơ chứ.

Mọi người ở xung quanh cũng đồng thanh gật đầu, thì thầm bên tai anh, anh khẽ liếc nhìn cô trưởng phòng khó tính mà khoác cái khăn len gần như che hết nửa mặt mình, không rõ nhan sắc ra sao kia.

- Đó là trưởng phòng đó, sao mọi người lại cứ nói xấu chị ấy ở trước mặt vậy không sợ à!.

?
- Sợ gì chứ chị ta bị làm sao ấy, lên giờ tai của chị ta bị ảnh hưởng đến việc nghe, lên chỉ có thể nghe các âm thanh gần mà thôi! lúc trước chị ta mới nhận chức thì tụi tôi có thương chị ta vì hoàn cảnh chị ta đã không như người thường, nhưng mà cách làm việc độc đoán lắm khiến cho chúng tôi suýt thì mất giấc ngủ mấy lần khu gặp dự án lớn rồi.

- À quên ấy… Chị ta tên là Ân Như hiện tại mới vào công ty chúng ta được một năm, nhưng lại là ác mộng của cả phòng chúng ta đó.

Anh cứ ở đó mà nghe mấy nhân viên của phòng thiết kế này nói này nói nọ cô, còn mình thì hưởng thụ cái tin tức nóng hổi đó, mà không tốn lấy một giọt nước bọt nào.

Như cảm thấy mình bị nhắc tên trong những câu chuyện phiếm của mấy tên nhân viên rảnh rỗi, cô cũng chẳng thèm để tâm mà coi đó như là truyện thường ngày.

- Bớt nhắc tới tôi đi không thì sẽ phải tăng ca đó…

Cô biết là cách làm việc của mình có hơi hà khắc, nên khi mọi người mang mấy câu chuyện nhạt toẹt của cô ra nhắc, thì cô cũng chẳng thèm quan tâm, coi như là họ được trút giận một tí.

- Mau làm việc đi…
Trợ lí An bên cạnh cô cũng nhắc nhở mọi người lên biết điều một chút.

- Chị à…sao chị cứ để họ nói vậy mãi thế, không sợ tai tiếng à, em nể chị thật ấy, nào có ai như chị không?
Như Ân khẽ cười nhẹ, cô không để ý thì chẳng có cái gì có thể ảnh hưởng tới cô được.


- Nghiêm Thục mau qua đây giúp tôi sửa máy với bỗng nhiên nó đơ rồi…huhu… hình như là làm mất luôn cái thông tin mà trưởng phòng cần rồi,…cứu tôi.

- Chị cứ bình tĩnh để tôi xem cho
Mặc dù lúc đầu anh không có mấy thiện cảm với mọi người, nhưng khi tiếp xúc với họ một lúc anh lại chẳng hề thấy họ giống với mấy chỗ ăn chơi nịnh nọt nhau…à thật ra vẫn có hình ảnh một số người nịnh sếp sau những bài báo cáo nhầm, sai, thiếu,…
- Cậu nhanh lên giúp tôi với… không là năm mươi phút nữa trưởng phòng sẽ kiểm tra tiến độ một lượt thì tôi sẽ không kịp mất.

Cậu thanh niên có vẻ ngoài ba mươi hẵn còn đang ế mà hốt hoảng nài nỉ Nghiêm Thục như trẻ con.

Anh thầm cảm thán, thảng nào ế là phải, với cái tính cách trẻ trâu vậy sao yêu ai nổi.

Năm mươi phút sau.

Như Ân chưng bộ mặt khó nhìn thấy cả mặt kia mà đi đến kiểm tra tiến độ của mọi người trong phòng.

- Xong rồi đó anh xem đi, tôi đã dùng tốc độ nhanh nhất để có thể gõ lại một báo cáo khác rồi nè.

Nghiêm Thục khẽ thở dài cảm thán dù mình không còn cảm giác ghét bỏ lúc đầu nhưng thật áp lực.

Lúc bấy giờ, cô đi qua chỗ Nghiêm Thục khẽ cau mày mà thầm cười như có như không.

- Sao hả? giúp đồng nghiệp của cậu xong rồi cậu cũng quên luôn việc tôi giao cậu làm rồi à? Đưa tôi xem bảng đánh giá sơ bộ mà cậu chỉnh đây xem nào…
Nghiêm Thục khẽ xoay người lại dùng ánh mắt ÔNG ĐÂY ĐANG LÀM VIỆC THIỆN KHÔNG THẤY À, sao cô không tha anh vậy? mới vào làm có một ngày mà cứ bị soi vậy, mà nhìn cô.

.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 2: 2: Gặp Mặt


Gương mặt cậu với cái mũi thẳng tắp mà lại cao, cánh môi mỏng quyến rũ cùng chiếc kính làm bằng thủy tinh chất liệu mới màu phớt xanh, khẽ che đi một chút cái vẻ đẹp trời cho kia, sau đó là đôi mắt đen láy có ánh xanh rêu thật cuốn hút.

Nhưng nói đi và nói lại thì cậu cũng là một cậu ấm vì ăn chơi theo các công tử khác mà bị học hư.
Cứ thế mà Như Ân khẽ ngắm nhìn cậu bạn này, cô biết anh là ai!...
Nghiêm Thục nghĩ rằng nếu mình giúp đồng nghiệp trong chuyện gì đó mà không hoàn thành công việc của mình, thì sẽ được châm trước nhưng khi nhìn gương mặt có ý cười lạnh nhạt, khinh bỉ của cô thì anh liền thấy khó chịu với ánh mắt đó.
Nhưng anh vẫn tự tin mà nói.
- Tuy bản báo cáo đó tôi chưa làm xong nhưng cũng đã giúp anh Mạc làm lại bản báo cáo khác, khi bản báo cáo của anh ấy bị mất…
- Tôi có hỏi cậu từ nãy giờ làm gì không?
- Nhưng…
- Nhưng cái gì? Tôi nói gì mà cậu lại nói những cái tôi không muốn quan tâm như vậy.
Nghiêm Thục nhìn cô mà khó chịu, cái mác công tử của anh trước nay anh chưa từng bị ai nói chặn họng mình như vậy, cô là ai? Cô có biết ba anh là ai không?...hừm.
Như Ân khẽ cười, nhưng ý cười thì đã tắt ngay sau đó rồi.

Cô khẽ thấy mình sẽ mệt lắm đây.

Để có thể đào tạo cậu ta thành một người lãnh đạo tương lai có lẽ sẽ mất khá nhiều thời gian cho mà xem.
Nghiêm Thục không phục, anh muốn nói là mình dù không hoàn thành công việc bản thân, nhưng chí ít anh cũng giúp đồng nghiệp mình, cùng phòng thì giúp đỡ nhau có gì sai chứ?
- Muốn phản bác lại tôi nữa sao?
- Tôi chưa nói…
Chưa kịp nói tiếp thì anh lại bị cô cướp lời.
- Thứ tôi cần là mọi người có thể hoàn thành công việc của mình đầu tiên, thứ hai là tôi muốn cho mọi người biết là dù hành động của cậu Nghiêm đây rất trượng nghĩa…nhưng hãy nhìn đi vị đồng nghiệp của cậu ta giúp kia có thể tự làm lại bản báo cáo, chứ không nhất thiết cần cậu Nghiêm đây.

Đây có thể là một việc không lên suy nghĩ xâu xa nhưng nếu ở hoàn cảnh cạnh tranh mà mọi người cũng bỏ việc mình thì sao? Đối thủ của mọi người sẽ có cơ hội mà tiến về phía trước mà bỏ mặc mọi người…
Mọi người trong phòng thiết kế bất ngờ với lời giải thích của cô, đây là lần đầu tiên cô chịu mở lời giải thích cách hành xử của mình.

Nghiêm Thục cũng nghe nói cô rất ít nói mấy cái như giải thích như này, nên nhân viên trong công ty thường không mấy thiện cảm với cách làm của cô.

- Dạ vầng, chúng tôi đã hiểu ý của sếp rồi ạ!
Một nhân viên kì cựu khẽ đáp lại cô, rồi khẽ đánh hiệu cho mọi người ý bảo mọi người hãy quay về làm việc mình đi, không là sẽ phải tăng ca đó.
Chưa kịp nói thì cô khẽ có ý cười ở mắt.
- Tôi nay có chút việc bận nên sẽ không cho mọi người tăng ca đâu…làm đi rồi tan ca.
Sau đó ai cũng ồ ầm lên, không tin nổi nay lại có một ngày an nhàn.
- Nhanh lên mọi người còn về…
Tự nhiên mọi người trả ai nói ra nói vào mà tập trung chuyện của mình rồi tan ca, xả stress.
Nghiêm Thục vẫn cứ cứng đờ ở đó mà nhìn cô như một tảng đá không thể nhúc nhích, tuy là một công tử không tiếp xúc mấy với tầng lớp này nhưng anh lại chú ý đến cô.
Cô có thể đọc được lời nói từ khẩu hình của mọi người, cô biết nói người không ưa mình, cô vẫn mặc kệ…một sự chua xót khi nhớ đến tai cô rất yếu, chỉ nghe được gần.
- Nhìn gì? Muốn tăng ca?
Đang đi đến chỗ cửa ra và chuẩn bị vào phòng mình thì cô quay lại nhìn Nghiêm Thục, mà nhíu mày nhìn anh.
Không nói gì anh liền về chỗ làm của mình.
Dù gì thì cô cũng vẫn là một trưởng phòng ma quỷ như lời đồn mà thôi.

Ai rảnh mà tò mò về cô làm gì chứ..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 3: 3: Gặp Mặt


Buổi tối tại phố lên đèn sầm uất nhất Bắc Lục – nơi hội tụ mọi tầng lớp tri thức ưu tú, thượng lưu nhà giàu-quý tộc-chính trị của cả một vùng.
Bắc Lục là tên nói về năm mảnh đất màu mỡ, béo bở về kinh tế - ngoại giao - địa lí chính trị - giao thông mọi hướng, được gọi với năm chữ Lâm – Sơn – Khắc – Phỉ - Minh.
Cả một vùng nổi tiếng như vậy nhưng lại nằm trong tay giới tư sản, nên luôn là nơi khiến giới chính trị phải vò đầu bớt tai, suy nghĩ xem lên làm cách nào để chiều chuộng họ.
Nhà họ Nghiêm cũng vậy, họ sống và kinh doanh đời đời ở đây, như một cây cổ thụ già lâu năm khó mà biết được rễ đã lan đến đâu.
Nhưng hiện nay giới giàu có mọc lên như nấm với các thành phần đổi đời, chúng muốn được thay chỗ cho nhà họ Nghiêm, vì vậy mà Nghiêm Thục mới bị cha mình lôi đến Nghiêm thị bắt học hành đàng hoàng.
........
- Sức khỏe của cháu có thể thực hiện cuộc tiểu phẫu tai không, thưa bác sĩ?
Như Ân đang trong phòng khám tai ở bệnh viện trung ương thành phố Cảng – Bắc Lục.
- Haiz nói thật thì ta cũng muốn cho cháu làm phẫu sớm lắm chứ.

Nhưng có vẻ như thành biểu bì tai của cháu rất dễ bị tổn thương, sẽ nguy hiểm đến quá trình hồi phục nếu không tĩnh dưỡng hẳn hoi, đấy!
Vị bác sĩ này đã quen với cô từ khi cô mới điều trị tai, thấy bác sĩ có vẻ rất buồn phiền, Như Ân cũng chỉ khẽ cười.

Nếu tai khỏi thì tốt không khỏi thì thôi vậy, may cô cũng chỉ bị một bên tai mà bên tai đó cũng chẳng phải bị điếc thật, mà chỉ yếu đi một chút mà thôi.
- Thôi không sao đâu! Cháu vẫn nghe được khi đứng gần được mà.
Thấy Như Ân lạc quan vậy thì vị bác sĩ Mặc này khẽ thở dài, ông rất quý cô, cô rất nghe lời điều trị của ông, thậm chí lúc đầu cô còn chẳng buồn mà rất lạc quan, một tình cảm xót thương như con mình đã mọc dễ trong lòng ông.
- Ta biết cháu rất lạc quan, nhưng nếu có thể hoãn được công việc thì hai tháng sau nhớ đến bệnh viện để làm tiểu phẫu.

Đó chính là thời gian vàng, vì cháu đã điều trị rất tốt giờ thì làm cuộc tiểu phẫu xem như thế nào thôi.
- Thật ạ?
- Ta đùa bao giờ chưa?
Như Ân khẽ vui mừng, cũng khẽ đắn đo, ở công ty cô đang có một nhiệm vụ phải làm, sao có thể thu xếp được đây?
.........!
- Alo! Dạ chào ngài, thưa tổng giám đốc tôi có chuyện cần xin ngài giúp đỡ ạ!

- Có chuyện gì mau nói đi, chú cũng đang ở chỗ của cha mẹ cháu này!
- Vậy chú gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới cha mẹ cháu hộ cháu nha!
- Oke!
Chú Nghiêm rất hay nói chuyện theo kịp giới trẻ, thường hay kèm vài tiếng…oke, like, god…
Như Ân chính là con gái út nhà họ Như Mẫn của Bắc Lục, con gái vợ hai của ông Như Mẫn Hạ Quân.
- Cháu sẽ giúp chú quan sát Nghiêm Thục hai tháng, sau đó cháu sẽ xin nghỉ phép một tháng để phẫu thuật tai, đây chính là thời điểm vàng để thực hiện cuộc tiểu phẫu cuối cùng.
- Ừm…cháu cứ yên tâm chắc hai tháng tới cháu sẽ phải giúp ta nhiều đấy.
- Chú đừng lo cháu nghĩ hai tháng tới cậu ấy chắc sẽ nắm được các việc phải làm nhanh thôi ạ.
- Haiz…thằng nhóc đó phách lối quen rồi, nếu nó không nghe lời cháu thì cứ để chú.
Như Ân cũng chỉ cười trừ cho qua, chú Ngiêm tin cô sẽ làm được thì cô sẽ lỗ lực hết sức.
Đang ngồi ở hàng ghế bên ngoài bệnh viện, sau khi hàn huyên một ít, cô thở dài ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
Cô không thể nghe thấy tiếng lá xào xạc trên cây, nhưng cô có thể thấy màu sắc lá đã ngả vàng mang ít sắc đỏ của một mùa thu gió nhẹ.
Cô nhìn thấy một cụ già đang nhặt từng chiếc lá thu, thật bình yên.

Thời tiết buổi tối, xe xe lạnh nhưng hình ảnh trước mắt chẳng thể nào bị ngăn cản, bởi những bóng đêm đen, mà hình ảnh càng trở lên đậm nét..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 4: 4: Gặp Mặt


Đang ngồi suy tư vài thứ linh tinh, mà lúc rảnh những quá khứ đã lướt qua để cô hồi tưởng lại những thứ đã qua một lượt, thì điện thoại của Như Ân lại rung chuông! là một bài hát của Nhậm Nhiên – Phì điểu và ve sầu.

Như Ân bắt máy!
- Alo, Như Tiểu Mẫn Nhị của tôi đã nghe máy rồi sao!
Giọng nói của cô bạn thời thơ ấu của cô – Khả Như như hú hét ở đầu giây bên kia.

- Đừng lúc nào gọi cho mình cậu cũng hét như vậy có được không? Haizz!.

Tiếng thở dài truyền từ bên này qua đầu dây bên kia từ cô.

Nghe vậy thì giọng nói mang hơi thở thanh xuân của tuổi trẻ, trái ngược với sự già dặn của cô, khẽ điều chỉnh lại giọng nói sang! thì thầm!
- Tiểu tổ tông ơi! biết gì không! bên nhà mốt Dior vào một phút trước đã gửi thư mời cho mọi người có tầm ảnh hưởng của Bắc Lục, đến coi Show diễn của họ!
- Thì sao! ?
Như Ân nghe vậy cũng cảm thấy chả có gì bất ngờ, gần như coi cái tin tức này rất nhàm chán.

- Ây cô bé ngốc của tôi! show này sẽ tái hiện lại các thiết kế có hạn từ những thập niên trước, mà hàng trăm, hàng nghìn người muốn sở hữu mà còn khó đó!

Nói một hồi, Khả Như khẽ lấy hơi rồi nói tiếp, và Như Ân vẫn kiên nhẫn nghe, như tìm được thứ mình thú vị.

- Mình biết cậu thích các thiết kế từ những thập niên trước lên đã lấy hộ cậu một vé luôn đó! à nha, show sẽ diễn ra tại đem nay luôn đó, và các đơn hàng cũng chỉ được chốt trong đem nay thôi!
Như Ân nhíu mày, mắt vẫn hướng về những cái cây lá đã ngả vàng ở khu vườn cạnh cửa bệnh viện.

- Gấp vậy sao?!
- Dù có gấp thì đây cũng là một show mà cả những người ở nước Mỹ xa xôi còn nhờ người nghe ngóng đó, mà ai ngờ nó lại được tổ chức ở đây đâu.

- Cho tôi địa điểm đi!
- Khu cánh đồng hoa tương tư ở phía thành Lâm, cánh chỗ cậu chắc khoảng ba mươi phút đi xe đó!
Như Ân mím đôi gơi cảm của mình mà nghiêm mặt.

- Cậu giờ hack luôn vị trí của mình rồi à!
- Hơ hơ! cậu nhận ra rồi à! bạn cậu là hacker đó, không nhớ à?
- Mình cho cậu tra chưa?
- Hihi! cúp máy.

Khả Như chuồn lẹ.

Màn đêm đen đã che lấp mọi ánh hoàng quang giả tạo vào buổi sáng, không còn hình ảnh ôn hòa trên những gương mặt của những tên đàn ông, chẳng còn vẻ nghiêm túc chính trực, của mấy cô gái…mà thay vào đó là những cái ánh mắt mờ ám, si tình, phó.ng đãng trong những quán ba…
Show diễn thời trang của Dior…
Trên các thảm đỏ chào đón giới thượng lưu, những người có tầm ảnh hưởng, sâu rộng đến Bắc Lục đều xuất hiện…
Xung quanh có những tiếng nói chuyện xôn xao…thì thầm.

- Tôi nghe nói show này có các bản giới hạn…từ những năm khi Dior mới ra mắt giới mộ điệu luôn đó.

- Ừ chả thế, chứ nếu không với thời gian gấp này…thì có ai lại tham gia nhiệt tình vậy làm gì chứ.


Vào đúng 12 giờ 59 phút…những người mẫu châu Phi-Âu-Á đều lần lượt diện những bộ quần áo nổi danh khắp giới thời trang, những chiếc túi bản gốc…luôn được cải cách qua các năm…lần lượt đều được giới thiệu bằng những nối catwalk của những người mẫu Dior…
Những tiếng trầm trồ lần lượt theo sau những lần những người mẫu lần lượt xuất hiện…
Ở một góc cánh đồng có một chỗ thế đất cao hơn, được chỉnh sửa và tạo thành một cái nhà kính, tầm mắt có thể phóng ra chỗ của các người mẫu trình diễn, cũng lại có thể nhìn trên màn hình tivi cỡ lớn đang chiếu trực tiếp show diễn.

- Người anh em, thấy thế nào?
- Là thế nào? Ý cậu là tôi phải quan tâm cái show này chỉ vì bà chị cậu lôi cậu đi sao…?
- Ấy chết…tôi thấy cậu chán ghét trốn công sở lên đưa cậu đi cùng thôi mà.

- Sao cậu không nói là cậu bị chị cậu lôi đến, thấy cô đơn, không thể nhìn anh rể và chị gái mình tình tứ, nên mang tôi theo? Không phải à?.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 5: 5: Gặp Mặt


Nghiêm Thục giờ đây chẳng còn dáng vẻ thư sinh, ngang bướng không muốn đi làm và cũng chẳng còn dáng vẻ cười nói khách sáo.

Anh như một ma vương hiên ngang ngồi ở chỗ dành cho khách VIP, vẻ mặt khi bỏ cái kính ra khiến cho gương mặt tỉ lệ vàng, không góc chết, góc nghiêng với xương quai hàm lộ rõ…tăng thêm phần gợi cảm.

Nghiêm Thục biếng nhác, lườm xéo cậu bạn thân…hay núp váy bà chị cậu ta – Minh Hạ Nhẫm.

- Nếu không muốn bản thân bị bỏ rơi tại cái nơi này, thì cậu hãy để tôi chợp mắt.

- Oke thôi…ai thèm gây sự với cậu làm gì…
- Biết là tốt đấy…
Đang định chợp mắt thì trên màn hình lớn của căn phòng kính VIP thoáng lướt qua hình ảnh khách mời đang thưởng thức buổi trình diễn này.

Anh nhìn thấy một gương mặt rất giống ai đó…

Cái gương mặt một nửa không thấy rõ có vẻ như giờ anh lại được chiêm ngưỡng rồi…nhưng quá đẹp đi, tại sao lại đẹp đến vậy? Hay là nhầm người? Cái dáng vẻ bảo thủ khi làm việc ấy sao có thể lại là cô gái trước màn hình này được?
- Từ từ hẵng đi ra ngoài đó… đưa tôi danh sách khách mời hôm nay đi.

- Làm gì? Cậu chủ như cậu mà cũng quan tâm mấy danh sách khách mời ư? Mà có quan tâm thì cũng chẳng lộ diện được nhỉ?! à haha tôi vẫn tò mò sẽ ra sao nếu cha cậu khi phát hiện công tử bột như cậu mà lại là một ông chủ nhỏ của cái giới thời trang này thì sao nhỉ?…à mà đâu chỉ về thời trang th….

- Nói ít sẽ không khiến người ta nói cậu không thông minh đâu, nói nhiều người ta lại biết cậu ngu đó…
- Anh bạn trẻ…tình cảm anh em bấy lâu nay của cậu…với tôi vẫn không đủ để cậu nói lời dễ nghe được à!
- Chỉ cần đừng nói nhảm thì cậu sẽ được nghe…!
- Mẹ nó…kệ cậu
Hạ Nhẫm rất chán ghét cái vẻ mặt ông vương của Nghiêm Thục, cái đồ ế…
Mặc dù, nghĩ như vậy nhưng Hạ Nhẫm vẫn đưa danh sách khách mời cho Nghiêm Thục.

Cậu ta chả thèm quan tâm anh đang nghĩ gì nữa, mà đi thẳng ra ngoài tia em gái nào xinh xinh, để chơi…
Nghiêm Thục cầm danh sách, lướt xem tên khách mời, có nhà họ Hạ của Lâm ô, có nhà họ Khổng ở thành phố cảng, có nhà họ Lạc ở Sơn ô, lướt một lúc rồi anh lại chuyển sang tên của các vị khách đi riêng dưới danh nghĩa cá nhân…
Một cái tên khiến anh nhìn thấy liền nhíu mày…cái tên Như Mẫn Ân này sao lại…giống với cái tên Như Ân nhỉ?
Một trưởng phòng tai không thính như cô ta? Chẳng lẽ lại mang cái nhan sắc đó đi chưng cho đàn ông nhìn sao?
Thoáng cái lòng anh như lửa đốt…ngứa ngáy…chắc có lẽ vì anh khinh thường loại đàn bà này.

….

Lúc đó, Như Ân gặp được người quen tên Hạ Kiều – là một anh bạn gốc Thụy Sĩ, anh ta chính là một nhà thiết kế thời trang, luôn hướng đến các sản phẩm thân thiện môi trường.

Mục đích của anh ta là đến đây chiêm ngưỡng những tác phẩm tuy không thân thiện với môi trường cho lắm, nhưng lại là những tác phẩm để đời của giới thời trang…sao anh ta có thể bỏ được?
Khi đang tìm vị trí ngồi của Khả Như thì gặp ngay Hạ Kiều…cũng lâu không gặp lên cũng có nhiều chuyện để nói.

Vì biết tình trạng của Như Ân nên anh ta cũng nói bằng giọng nhẹ nhàng, hiền hòa hơn so với bình thường để tránh tổn thương đến tai cô, khi nói cũng ghé gần cô hơn, để cô dễ nghe.

- Sao hả? cô bạn mà tôi giới thiệu trước lúc bay về nước cậu thấy sao?
- Nói chung là vóc dáng oke…mà mỗi tội hơi mọt sách, mà tôi bảo…?
- Cứ nói đi…!
Hai người vừa hàn huyên chút chuyện cá nhân cho nhau nghe lại vừa liếc nhìn từng người mẫu xuất hiện.

- Cũng chẳng phải gì to tát…à thì…
Anh ta có chút ngại ngùng, áy náy.

- Tôi cũng muốn thử tiến tới với cô ấy…nhưng tôi không thích mọt sách, lại chẳng có hứng thú gì với cô gái ấy, nhưng là do cô giới thiệu nên tôi thấy có lỗi…
- Không hợp?
- Không hẳn…mà là tôi không muốn để một cô gái như vậy bị vấy bẩn…
Nghe ra cứ thấy anh ta có ý muốn từ chối cái việc sắp đặt này.

- Ây da thôi cứ tự nhiên, tôi cũng có ý chê trách cậu đâu.

- Cảm ơn…vì đã thông cảm cho lỗi lòng tôi nha…
….

Cái ánh mắt gã đó nhìn cô là gì? Cô không thấy sao?
Nghiêm Thục vẫn nhìn hai người họ nói chuyện, chẳng hiểu sao anh lại tỏ thái độ không ưa hình ảnh này như vậy.

Cái ánh mắt chỉ có cô của gã đó thật khiến cho Nghiêm Thục thấy Như Ân như một con đàn bà dụ dỗ người khác…mà rõ ràng người ta chỉ nói với nhau vậy thôi mà anh cũng nghĩ ra những cái vấy bẩn thanh danh cô?
Cái suy nghĩ nghĩ xấu người khác của anh sao lại xuất hiện nhỉ? Kệ cô chứ! Anh quan tâm là gì nhỉ? Haizzz
Nghiêm Thục thấy thật lực cười…kệ cô.

.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 6: 6: Gặp Mặt


Sau show diễn Như Ân đã đặt một chiếc túi mà hoàng hậu Dianna – cố công nương Anh từng diện trong một số sự kiện sau khi ly hôn chồng mình.
- Oh…cũng có con mắt thẩm mĩ đấy nhỉ?
- ồ…cảm ơn nhiều, tôi coi như đó là một lời khen nha!
- Oke, tùy cậu thôi.
Hạ Kiều thấy Như Ân đang liên hệ với trợ lí của nhà thiết kế Dior, thì anh ta cũng lại gần cô, hỗ trợ cô nói chuyện với trợ lí bên Dior.
Như Ân cũng chẳng để ý, lại cũng thấy cảm kích vì sự quan tâm này.
- Ừm, cậu cứ báo lại với Queen đặt hộ cô ấy hai mẫu cả cỡ lớn và nhỏ, giúp tôi…tính tiền vào chỗ tôi luôn nhé.
- Ngài Hạ nói vậy thì tôi cũng nhiệt tình hỗ trợ thôi.
- Oke, thanks!
Như Ân nghe cuộc đối thoại mà cứ có cảm giác mình nghe nhầm, hay do tai cô yếu quá, yếu đến lỗi nghe ra người ta mua hộ mình tận hai cái túi bản giới hạn sao?
Như Ân khẽ ghé vào tai Hạ Kiều.
- Khoan đã, tôi đến đây không phải là để anh mua hộ tôi đâu…với cả tôi chỉ cần một cái size nhỏ thôi, đừng lãng phí tiền như vậy.
Hạ Kiều nở một nụ cười khiến mọi cô gái xung quanh phải cảm thán, anh ta cười lên quá đẹp đi, thật yêu mị.
Nhưng cô lại thấy không còn cảm kích nữa mà đổi sang nghi ngờ, cô dùng ánh mắt dò xét suy nghĩ trong đầu mà ngước nhìn Hạ Kiều.

Anh ta chính là một nhà thiết kế thời trang hướng tới các sản phẩm bảo vệ môi trường…chưa từng vung tay mua bất kì thiết kế da động vật bao giờ, mà giờ anh ta đang phá lệ? Vì cô? Anh ta đến đây cũng là hay lắm rồi nhưng còn mua đồ? Không sợ tin đồn à?

Hạ Kiều thở dài, tiện dùng cái vẻ thở dài để che dấu ánh nhìn si mê Như Ân trong mắt đi.

Anh ta điều chỉnh lại tâm trạng, rồi cười.
- Hãy bỏ cái ánh mắt đó nhìn tôi đi, tôi không thích cô nghĩ linh tinh đâu, tôi thấy áy náy chuyện kia lên đành phá lệ, vì cô thì đúng, nhưng không cần quá dè chừng tôi đâu…
- Vậy sao?
- Thích tôi nói không à?
Như Ân gật đầu, nhưng mắt vẫn cứ giật giật, thế quái nào vẫn lên cảnh giác chút.

Cô không có hứng thú với tên cuồng si thiên nhiên như này đâu.
….
Về đến căn chung cứ cao cấp ở thành phố Cảng – đối diện với biển.
Như Ân vứt hết đồ đạc trên người sang một bên, lăn lên giường ngủ một mạch đến sáng.
Sáng sớm, cô đang cố mở to đôi mắt ngái ngủ, rồi đi tắm, cái thân thể nhơn nhớt vì tối chưa tắm khiến cô rất khó chịu.

tắm xong thì lại ăn sáng với một quả trứng gà.
Đến công ty – Nghiêm Thị.
Nghiêm Thục đang được đưa đến phòng kế toán, anh xem các thông số về việc sử dụng quỹ công ty, tiện dò xem các mục đang trong quá trình cần vốn và đang đầu tư.

Sau đó, Nghiêm Thục lại bị sai mua cafe cho mấy nhân viên có máu mặt ở công ty.
Lúc đến đưa cafe cho một vị trưởng phòng phòng nhân sự, anh vừa định bước vào cửa, đã nghe thấy vị tưởng phòng Trung đó đang ôm gái thực tập sinh vào cùng đợt với anh.

Nghiêm Thục lộ ra vẻ mặt chuyên nghiệp, mắt không thấy tai không nghe.
- Xin lỗi ngài, tôi đến đưa café..

- Oke, để đó và đi đi, đóng cửa lại hộ tôi luôn đi..
Nghiêm Thục lướt qua vẻ mặt tuy cố tỏ ra ngại nhưng lại đang tự hào khi ôm chân trưởng phòng Trung, ôm một gã háo sắc, gầy gò thích đén vậy sao?
Nghiêm Thục đẩy nhẹ cái kính giả cận của mình lên, rồi xoay người bước đi rất tự nhiên.
Chưa kịp ra đóng cửa phòng cá nhân ngài ta lại, Nghiêm Thục liền đanh mặt lại khi nghe ngài ta nói chuyện với ả đó.
- Phải như em thì có dễ xơi hơn trưởng phòng Như không?

- Ông đây…tuy thấy được một lần gương mặt nó thôi, thấy nó xinh đẹp, vừa mắt.

Mà nó thì kieu ngạo, tỏ vẻ cao sang…hừ sẽ có ngày ông sẽ nằm trên người nó cho em xem.
- Dạ, em sẽ xem ạ…ưm…ư
Thô t.ục, lỗ mãn…haha hay lắm, Nghiêm Thục đã nghe thấy, anh chỉ cười nhẹ, đóng thật chặt cửa lại.

gương mặt tỉnh bơ.

Anh nhấc điện thoại liên hệ trực tiếp với Phó tổng giám đốc phụ trách quản lí nhân sự.
- Sa thải tại chỗ trưởng phòng Trung và nữ sinh thực tập đang làm loạn với ông ta ngay, cho vào danh sách đen…
- …
Đầu dây bên kia chưa kịp hiểu gì đã bị cho tắt máy.
….
Quay trở lại phòng thiết kế, Như Ân chả hiểu sao thấy Nghiêm Thục khang khác.
- Cậu Nghiêm, rảnh quá à? Đang đờ đẫn suy nghĩ việc cá nhân thì qua nhân các báo cáo tôi đã đọc rồi cậu tóm tắt đi,…
Nghiêm Thục nhíu mày nhưng chẳng nói gì, im lặng bắt đầu làm việc.

dáng vẻ chẳng để cô vào mắt của anh cũng chẳng khiến cô để ý, để ý làm gì chứ? Cô không có hứng thú với công tử bột!
- Tiện rảnh thì tối cậu tăng ca luôn đi, tôi cần cậu thống kê lại số liệu mà phòng kế toán gửi tới, chỉnh lại luôn chủ đề quảng cáo maketing luôn…
Cô đọc một loại các công việc cho Nghiêm Thục nghe, cô chẳng quan tâm anh có chấp nhận quyết định hay không, mà quay về phòng mình luôn.

Mọi người xung quanh thì cũng không lấy gì là đặc biệt, chỉ là thấy Nghiêm Thục bị hành nhiều hơn mà thôi, vì mọi người đa số ai cũng bị hành như vậy vài lần.
Còn Nghiêm Thục thì tối có hẹn với lũ bạn lên liền ngước đôi mắt yêu mị ấy lên nhìn cô.

Làm mấy việc linh tinh vào ban ngày thì anh không nói, bảo anh làm việc vặt thì cũng chả sao.

Nhưng buổi tối thì khác.
- Trưởng phòng, tôi có thể để ngày mai hoàn thiện được không?
- Không!
- Tại sao?
- Nếu muốn để mai thì xin nghỉ đi!
Một dàn tiếng thông cảm theo sau câu tuyệt tình ấy cất lên.
Đúng là ma quỷ còn không như vậy, cậu là thực tập sinh thôi mà, ai cũng đồng cảm.
Nghiêm Thục mím môi, híp mắt nhìn theo bóng lưng cô.

Được thôi, thích thì chiều..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 7: 7: Pháp!


Buổi tối, mọi người gần như đã về gần hết, cả cái công ty to lớn này còn đúng một chú bảo vệ già và hai người họ.
Như Ân đang nghe điện thoại, đầu dây bên kia là mẹ cô.
Như Ân:
- Mẹ à! Con nói rồi con chỉ làm tại Nghiêm thị một thời gian thôi, sau đó con sẽ quay về Pháp, con sẽ đi theo ước mơ của con.
Bà Như – Lục Thu:
- Con hay lắm, ta đã cố gắng hết sức cho con một tương lai tốt, sao con không hiểu vậy?
Như Ân khẽ thở dài, cô không muốn để mẹ và cha mình quyết định mọi việc, cô nói:
- Mẹ! mẹ đã từng một lần tin con sẽ làm được thứ con đã chọn không, mẹ…mẹ đã từng để con tự thất bại trên con đường con chọn chưa? Con thà thất bại trên con đường con chọn còn hơn trên sự sắp đặt của cha và mẹ.
Bà Như tức giận quát lớn, bà cau có, giận dữ:
- Hay lắm, công ty nhà mình đã để cho anh con nắm quyền rồi, như ý con rồi, giờ đến cả làm trong cái ngành kinh doanh này con cũng không thèm, ta không muốn làm to chuyện nhưng…sang Pháp đó, con biết không?
Cô mệt mỏi, xoa bóp hai bên thái dương, lưng ngả về chiếc ghế xoay, tay nghịch bút, tai nghe thì vẫn được kết nối với cuộc gọi.
- Nhà Như Mẫn chúng ta có anh con cũng đủ gánh vác hai cái Như thị rồi, huống hồ anh ấy cũng ủng hộ con! Pháp thì sao chứ? Con nói rồi đó, hai tháng nữa con sẽ hoàn thành xong việc chú Nghiêm giao cho.

Và lúc đó con sẽ đi Pháp.
Bà Lục nghe vậy thì không khỏi bất lực, bà cũng chẳng dám nói quá to vì bà sợ tai cô sẽ không thể chịu nổi tiếng động lớn.
Bà Lục dập máy ngang, cô thì chẳng thèm để ý, bà ấy là mẹ cô…nên cô biết mình phải cứng rắn.

Nếu không cô cứ phải sống trong cái cuộc sống gian thương, chiến tranh không dùng dao mà vẫn chết người này được.

Khi cô đang nghe điện thoại thì Nghiêm Thục vẫn hì hục với đống tài liệu chất đống, trước lúc cấc đồng nghiệp có hỏi có cần giúp gì không.

Nhưng anh không cần nên đã từ chối khéo.
Anh biết bản thân mình đến đây mục đích là học hỏi kinh nghiệm nên chẳng thể trông chờ, dựa dẫm vào ai cả.
Với cả anh vẫn có một thái độ giữ khoảng cách đúng mực, không thân, không ghét.

Điều đó sẽ giúp sau này thân phận của anh nếu bị lộ thì cũng chẳng ai tỏ ra thân thiết với anh, để lấy lộc.
Đang đọc tài liệu bên phòng kế toán Nghiêm Thục thấy một bản báo cáo bị chênh lệch thông số với phòng nhân sự.

Đang tính đến chỗ của Như Ân để nói cho cô biết và tìm cách giải quyết.
Lúc định gõ cửa phòng thì anh đã nghe được cuộc đối thoại của cô.

Anh vẫn đứng ở đó mà chẳng hiểu mình tại sao không gõ cửa, hoặc là quay về chỗ ngồi…đứng nghe người khác nói chuyện cá nhân thật bất lịch sự, nhưng anh vẫn cứ đứng.
Khi nghe thấy vốn dĩ Như Ân là đang có việc lên không thể sang Pháp ngay thì Nghiêm Thục suy nghĩ, Nghiêm thị đã qua thời gian cần dồn nhân tài hỗ trợ rồi, lại đang ở thời kì hưng thịnh, tại sao vẫn còn việc khiến cho một cô gái như cô phải vướng bận nhỉ? Các hoạt động với đối tác thì lại chẳng cần phòng thiết kế để tâm, các thiết kế lại chẳng cần cô nhúng tay.
Suy nghĩ một hồi thì anh chợt nhớ tới việc mình đến đây để học tập, lấy kinh nghiệm.

Vậy là cô đã ở lại là vì anh? Trong lòng Nghiêm Thục biết rõ đây cũng chỉ là tính chất công việc, nên cô mới làm như vậy nhưng anh cũng thấy áy náy…anh từng thoáng có suy nghĩ cô như một trưởng phòng ác ma, từng nghĩ cô bám theo đàn ông tại buổi tối qua.

Cũng lại chưa bao giờ anh có cảm giác một người phụ nữ thứ hai như mẹ anh, mẹ anh cũng từng từ bỏ ước mơ vì gia đình, vì gánh nặng gia tộc.
Đang suy nghĩ thì có giọng nói nhẹ nhàng truyền tới.
- Đứng đó làm gì?
Như Ân đã thoáng biết có người ở ngoài nhưng biết là Nghiêm Thục thì cũng kệ anh.

Dù sao hai nhà Nghiêm – Như cũng gọi là bạn.
Nghiêm Thục cũng chả còn dáng vẻ khom lưng, giả vờ thư sinh như hồi sáng.

Anh thẳng lưng, bỏ kính giả cận vào túi áo, đẩy cửa đi thẳng vào phòng cá nhân của cô.
Như Ân cũng lười nhìn anh, một cậu ấm thì cần gì cô để ý, anh ta sẽ tự nói những gì mà một cậu ấm lười biếng sẽ nói mà thôi.

Hai tháng…để biến một cậu ấm thành một tổng tài thật khó mà.
Nghiêm Thục lại chẳng để ý đến cái gương mặt bị che nửa mặt của cô, mà anh lướt mắt quanh cái phòng làm việc này.

Không ngờ một cô gái lại có cách bố trí tối giản với ga màu đen – trắng như vậy, không phải màu hồng?
- Có gì thì nói đi! Tôi còn việc phải làm.

Như Ân nhắc nhẹ anh.
Nghiêm Thục tính hỏi gì thì lại quên mất, anh nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm của cô mà nhớ đến show diễn của Dior, lúc đó cô cười, rất đẹp.

Nghiêm Thục ghé sát lại gần Như Ân mà hạ thấp giọng, như sợ cô bị đau tai hay khó chịu với âm thanh lớn.
- Có muốn đi Pháp ngay không?
Như Ân biết anh đã nghe được cuộc đối thoại đó, khi nghe thấy lời đề nghị của Nghiêm Thục cô khẽ cứng đờ tay, nhưng lại tiếp tục kí văn bản.
Như Ân vừa kí vừa nói:
- Bớt nói nhảm đi, lên làm gì thì làm đi, nhà họ Nghiêm cần cậu.
Nghiêm Thục lại ghé sát gần hơn đến gương mặt cô.
- Vậy cô không cần đi Pháp? Hay đợi đến khi nhà họ Như Mẫn tìm cách giữ cô lại, thì cô mới cần?
Như Ân ngước gương mặt rất ít khi bị nhân viên công ty nhìn thấy cả mặt lên, thật sự mà nói cô như một diễn viên hạng A gương mặt rất mang đậm nét Á – Âu, rất Tây, cũng rất Đông.
Nghiêm Thục tỏ ra nghiêm túc, anh giờ có thoáng cái vẻ tổng tài, bớt đi phần công tử..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 8: 8: Giúp Đỡ


Tự nhiên Như Ân lại thấy có người để ý đến chuyện này của cô thật khiến con tim, cô trùng xuống.
Nhưng cô biết anh có điều kiện, cái điều kiện xứng với sự giúp đỡ của Nghiêm Thục!
Như Ân không nhìn cái vẻ mặt đang chờ cô cầu xin ấy nữa.

Thật khó chịu mà, nhưng đề nghị ấy thật bánh cuốn, dù gì nếu sau hai tháng sau cô mà có động tĩnh gì thì cũng khiến mình khó có thể xuất ngoại.
- Anh muốn điều kiện trao đổi?
Nghiêm Thục nhíu mày.
- Trong mắt cô mọi sự giúp đỡ điều phải báo đáp sao?
Như Ân coi câu nói đó như gió thoảng qua tai.
- Ra giá đi, với sự giúp đỡ của Nghiêm công tử thì tôi sao dám ăn không!
Nghiêm Thục cười vang cả căn phòng, chẳng còn phải là tiếng cười xã giao, hay là tiếng cười vui đùa nữa.

Anh cười mà khiến cả lồng ngực cô căng cứng.

Cái giọng cười như kiểu ám chỉ cô đã coi thường anh.

- Cô nghĩ mình xứng đáng là người ‘báo đáp’ tôi à?
Như Ân biết ngay là con người này cũng chỉ sống bằng nửa th*n d*** thôi mà!
- Nghiêm túc đi!
Nghiêm Thục ghé sát lại tai cô mà khẽ cắn nó một cái, chưa gì mà vành tai ấy đã có mấy vết răng của anh.
Như Ân nổi da gà.
- Anh làm cái quái gì vậy?
Từ bé tới giờ cô đã rất ít khi tiếp xúc với người lạ, bạn bè cô thì lại càng cẩn thận khi ở cạnh cô vì biết tai cô khá yếu, nhưng vì cái tai rất nhạy cảm lên khi bị cắn nó đã khiến cả cơ thể cô nóng bừng, không biết là ngại hay gì...lần đầu tiên có tên biế.n thái như anh.

Cô đẩy mạnh anh ra.

Nhưng anh chỉ lùi một bước, miệng thì lại cười một cách thèm khát, ánh mắt thì vẫn vô cảm như trước.
- Khi nào trong tên tôi được đổi thành ‘ Nghiêm Túc’ thì tôi sẽ nghiêm túc với cô.
Anh tỏ vẻ như chả làm gì mà tựa vào cái bàn công sở của cô mà nhìn sự tức giận của cô, cô thật nhạy cảm mà, trên giường thì như thế nào nhỉ?
Dù đầu óc nghĩ cái gì gì đó nhưng miệng anh lại thốt ra những từ rất quang minh.
- Cắn cô một cái rồi đó, coi như cô báo đáp tôi.

Tôi sẽ thu xếp để cô sẽ đi Pháp vào ngay ngày mai.

Lên đường bình an.

Bye.
Như Ân vẫn chưa thoát ra cái cảm giác đó, cái cảm giác kì lạ trong lòng ấy.

Cô lại nghe được một câu nói của anh mà chưa định hình lại xem nó có ý nghĩa gì, lại thấy cái dáng vẻ nhàm chán mà quay đi của anh.

Cô nói với lại.

- Thế anh không cần tôi giúp gì à, công ty anh đã tiếp xúc được mấy đâu, tôi đi thì ai giúp anh?
Nghiêm Thục chả thèm quay đầu.
- Tôi thừa sức cầm đầu cái công ty bé tẹo này, đi thì đi đi.

Đừng để mẹ cô đến nắm đầu tôi vì đồng lõa với cô.
Cả giới thượng lưu Bắc Lục ai cũng biết bà Như là người rất nóng tính, ngoài ông Như ra chắc chẳng ai chịu nổi tính bà ấy.
Như Ân vẫn chẳng hiểu gì, chưa kịp đuổi theo anh thì đã có một tin nhắn từ hãng hàng không gửi tới, một vé máy bay vào bảy giờ sáng mai.
- WHAT? THẬT LUÔN...ê Nghiêm Thục anh...
Nghiêm Thục đã mất tăm hơi khỏi công ty rồi...
Một tuần sau, tin tức về cô hai gia tộc Như Mẫn đang ở Pháp và bắt đầu con đường mới đã tràn ngập khắp các tờ báo Bắc Lục.

Mặc dù anh đã giúp cô ra đi im lặng tại thời điểm đó, nhưng hiện tại thì không.

Bà Như đã đến thẳng công ty, vào thẳng văn phòng tổng giám đốc của Nghiêm Thục mà tìm anh.
- Ta để nó ở đây là để giữ chân nó, chứ không phải là để cháu giúp nó.
Nghiêm Thục nở một nụ cười ôn hòa nhìn bà Như với một thái độ ăn năn.
- Bác à, cháu đã bị cha cháu lôi lên vị trí này ngồi để cảnh cáo cháu rồi, cháu cũng bị đuổi khỏi nhà, giờ bác đánh cháu nữa thì cháu nghĩ Như Ân em ấy sẽ áy náy lắm đó ạ.
Nghiêm Thục đóng giả một kẻ vô tội, mà oán than số phận.

Bà Như nhìn thấy anh lớn lên từ bé nên cũng chẳng lỡ trách.
- Cháu ở bên ta từ bé, cháu cũng phải nhớ rằng nhà họ Như Mẫn nhà bác rất ít khi có thể ở gần con bé, ngay cả người hãm hại khiến tai nó bị như vậy mà đến tận khi nó từ Mỹ trở về ta mới rõ.

Năm đó cụ Như đã đưa nó đi chăm mà để nó bị hại, đã là hồi chuông cảnh báo với cả nhà chúng ta.

Ta giữ nó lại thì có gì sai?
Nghiêm Thục khẽ nhíu mày.

Bị hại?
Nghiêm Thục im lặng mà nghiêm túc.
- Đây là lỗi cháu đã không suy xét cẩn thận.

Nhưng cháu thấy em ấy vẫn muốn theo ngiệp thời trang, nếu bác lo thì cháu sẽ qua bên đó bảo vệ em ấy.
Bà Như bất ngờ về anh, anh là một công tử nhà giàu, nào biết quan tâm đến ai..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 9: 9: Bay Sang Pháp Cùng


Bà ngắm nhìn gương mặt anh một lúc, rồi lại ngầm sắp đặt một cái duyên cho người con gái ngốc của bà, Như Ân thích đi chơi quanh thế giới thì bà sẽ giúp con bé có một người chồng theo sau bảo vệ cô vậy.
Nghiêm Thục đưa tay lên miệng rồi ho nhẹ một tiếng, để ám chỉ cái nhìn bất tiện của bà Như.
- Cháu sẽ giúp con gái cô được an toàn, cháu sẽ bay sang Pháp luôn.
Bà Như cười thầm, ánh mắt chứa vẻ ung dung và không còn tức giận như trước nữa.
- Ta sẽ không nói là dù ta thấy ý định muốn bảo vệ Như Ân của cháu, không bằng cái ý muốn tránh xa cha cháu đâu…cháu chỉ đang kiếm cái cớ để bỏ trốn thôi đúng chứ?
Nghiêm Thục bất ngờ nhìn bà Như, thoáng cái ánh mắt bất ngờ đã không còn nữa, lại quay trở lại với ánh mắt hờ hững.
- Cháu…
Bà Như khẽ cười.
- Nhiệm vụ của cháu là bảo vệ con ta.

Tạm biệt, chuyện khác ta sẽ thu xếp cho cháu.
Chẳng thèm để ý anh có đồng ý hay không, vì anh là người đề nghị lên bà cũng không chăm mà hỏi lại làm gì, nam tử hán đại trượng phu, nói được phải làm được.


Thành phố Paris – Pháp.
- Cô JM đây là bản kế hoạch của công ty chúng ta trong tuần này.

Một cô gái đang đội chiếc mũ len che hết hai bên tai, chiếc cổ của cô cũng được khoác bởi chiếc khan quàng cổ đỏ đất, trên người khoác bộ quần áo có phần năng động, quần lụa ống suông, áo croptop bó sát tôn lên chiếc eo thon gọn.

Nhìn qua họ có thể thấy bộ trang phụ trên đông dưới hè của cô thật ngớ ngẩn, nhưng nó lại rất thích hợp với sự phá cách và thời tiết, nếu muốn ấm thì cô chỉ cần đổi cách đeo khoăn quàng cổ thành khoác khan, như một chiếc áo khi cần giữ ấm.
Như Ân có một công ty nhỏ về thời trang tại Pháp, vì cô mấy năm nay phải chạy qua Trung Quốc để học quản trị kinh doanh và làm việc do gia đình sắp xếp, nên cô chưa có mấy thời gian đưa thương hiệu của mình ra thị trường.
Khác với cách làm việc vì môi trường giống Hạ Kiều là dung trực tiếp các mặt hang mang tính tái chế, sử dụng sản phẩm từ thực vật.

Thì công ty của cô lại có cách làm vừa có thể tiếp tục dung da động vật mà không ảnh hưởng đến động vật hoang dã ngoài tự nhiên.

Cô liên hệ trực tiếp với các vùng nuôi cá xấu, trăn, cừu,… rồi hợp tác với họ để lấy da chúng, còn nơi chăn nuôi lại có thể vừa bán thịt vừa bán da độn vật.

Nhưng mấy năm nay cách làm đó cũng bị bắt trước, mà cô thì lại đã bỏ lỡ thời kì vàng để đưa công ty đi xa.
Nhưng với giới khách hang lâu năm và giới thời trang thì công ty cô vẫn có một chỗ đứng.

họ lại chẳng biết cô là ai lên hay gọi là JM và lâu dần mọi người cũng gọi như vậy.
Như Ân hướng ánh mắt trong trẻo nhìn cậu nhân viên vừa nói với mình.
- Cứ để đó đi, cậu hãy lên kế hoạch để chúng ta sẽ kí hợp đồng với Hạ Kiều, hai công ty sẽ thành một.

Chúng ta lên thay đổi hướng đi rồi.
Cậu nhân viên nhìn cô giám đốc xinh đẹp mà nhỏ tuổi hơn cả anh ta đã có riêng cho mình một công ty mà bất ngờ.
- Sao lại thành một ạ? Công ty chúng ta vẫn tốt mà?
Như Ân khẽ cảm thán.
- Nếu muốn thương hiệu đi xa thì lên có cái đầu, còn cậu thì lại não ngắn như vậy, may mà tôi quen cậu lâu rồi ấy, chứ không tôi đuổi cậu đi lâu rồi.
Cậu nhân viên vẫn ngớ người…có cái đầu??.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 10: 10: Thổ Nhĩ Kỳ


Như Ân thấy cậu nhân viên tên Join này hẵn còn rất mơ màng về lời cô nói.
- Nếu cậu muốn được khai sáng bộ não của mình thì cậu hãy cứ nghĩ đi, trong lúc nghĩ thì đi kiểm tra các nông trại cung cấp lông cừu ở phía Thổ Nhĩ Kỳ đi.
Nghe xong mà Join tỉnh cả người.

Thổ Nhĩ Kỳ nói thì dễ nghe đấy nhưng ở đó vừa chịu ảnh hưởng của động đất xong! Cậu ta đi? Join mặt mũi tái mét nhìn cô bằng ánh mắt cầu xin.
- Chị à, tận Thổ Nhĩ Kỳ á chị?...nhưng em lỡ đồng ý tham gia hội triển lãm ở Anh vào ngày kia rồi.
Dù biết Join đang cố trốn việc nhưng cô cũng nhớ đến lần trước các nhân viên đã đề nghị anh ta đi cùng họ, Join là người có nhiệt huyết, lại đẹp trai, ga lăng lên cô nàng nào cũng muốn anh ta đi hết.
- Vậy à? Vậy để lần sau tôi kiếm chỗ cho cậu đi thật xa mới được.
Join vừa nghe vậy thì liền cười vui vẻ, lộ ra hai cái đồng xu ở hai má.
- Hihi cảm ơn giám đốc, lần sau tôi nhất định sẽ đi thật xa.
Nghe Như Ân nói hai chữ lần sau là anh ta đã biết mình thoát kiếp đi đến nơi động đất đó rồi, xém nữa vui không nhặt được liêm sỉ đến noiư.
Như Ân thấy vậy thì liền mỉm cười khách sáo với anh ta, rồi phất tay ý bảo anh ta ra ngoài.
Join cũng nhanh chóng chạy ra khỏi căn phòng của cô, như sợ nếu không ra khỏi đây thì sẽ nghe thấy cô đổi ý vậy.
Thấy Join đã đóng cửa, Như Ân liền cầm điện thoại cá nhân lên.
- Chào Wee, cậu giúp tôi đặt vé sớm nhất đi Thổ Nhĩ Kỳ đi, tôi muốn đến thủ đô Ankara nha…
Một giọng nữ ở đầu dây bên kia hẵn còn mang giọng của tiếp viên hàng ra nói chuyện với cô.

- What? Em yêu! Em tính bay đi nơi vừa diễn ra động đất sao?
Như Ân khẽ day chán, cô bạn này của cô rất là ‘tăng’ động ở mọi lúc mọi nơi.
- Có việc phải làm nên tôi mới nhờ cậu! giờ ở đó có chuyện lên các chuyến bay rất hạn chế nên tôi mới liên hệ với cậu đó.
Wee băn khoăn mang chút do dự hỏi cô.
- Thật là cậu có việc gấp?
Như Ân biết Wee đang bán tính, bán nghi cô.

Vì Thổ Nhĩ Kỳ đang gặp rất nhiều rắc rối cả chính trị lẫn thiên tai, bây giờ cô sang đó như việc mang một nửa cái mạng chôn ở đó.
- Cậu biết là tôi đã trốn nhà đi sang Pháp mà đúng không?
Wee không bảo gì cả như đang cân nhắc về lời giải thích tiếp theo của Như Ân, với cô thì Như Ân như chị em ruột vậy.

Như Ân tiếp tục cất lời.
- Công ty mình giờ không thể cầu sự trợ giúp của phía Trung được nữa.

Nếu mình đề nghị giúp đỡ về nguồn nguyên liệu cho các xưởng, thì đồng nghĩa với việc mình sẽ phải trở lại Mẫn gia.

Theo thông tin mình nhận được thì nông trại bên đó đang cần nguồn cung cấp lương thực cho số lượng cừu lớn đó.

Mình không thể bỏ những nông dân đã gắn bó với mình bao năm qua được.
Nói một hồi thì đầu dây bên kia chỉ hồi lại tiếng thở dài miễn cưỡng của Wee.

Sau đó Như Ân nghe được tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Wee thì liền mỉm cười.

Wee chỉ mất tầm một phút để giúp Như Ân tìm một chuyến bay đến Thổ Nhĩ Kỳ.
- Đây là quyết định của cậu, tôi rất muốn cậu an phận chút mà có lẽ không được rồi, nhớ bình an trở về cho tôi.
Như Ân liền đáp.
- Cảm ơn nha, bạn yêu!
Wee hậm hực.
- Khỏi nịnh, cậu mà có mệnh hệ gì thì tôi chết chắc đấy.
Như Ân liền cổ vuc tinh thần sợ bị nhà họ Như Mẫn cô đè cổ Wee.
- Tin tôi nha, thế nhé, tôi tắt máy đây.

Chưa kịp cảm nhận không khí ở Pháp thì Như Ân đã vội thực hiện phẫu thuật tai, lúc sang Pháp cô đã liên hệ lại với bác sĩ Mặc để thực hiện luôn ca phẫu thuật, đáng ra cô lên tĩnh dưỡng thì lại phải qua bên công ty này hoàn thành các việc còn đang dở dang.
Bây giờ lại đi đến vùng đất đấy đúng thật là cô chẳng muốn, Join thì lại còn có nhiều việc.

chắc có lẽ đi xong thì cô sẽ khỏi luôn bệnh quá..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 11: 11: Bắt Đầu Từ Việc Làm Vệ Sĩ Của Em



Sáu giờ ba mơi tối tại sân bay quốc tế ở Paris – Pháp.
Nghiêm Thục vừa đáp máy bay xuống, sau bao ngày chuyển dịch công việc của Nghiêm thị sang Pháp thì anh mới có thể cất cánh.

Cũng tại sân bay một bên các cô gái trẻ đang vây quanh một bóng hình cuốn hút, gợi cảm nhờ chiếc áo sơ mi đo may kĩ càng để hở vòng ngực khỏe khoắn của anh.

Bên kia là các anh chàng, lại thêm những người đàn ông đang đi cùng với người yêu mình cũng ngước lại nhìn, họ nhìn một bóng hình mảnh mai với chiếc váy ôm chọn mọi đường cong trên cơ thể cô, Như Ân vẫn dung khan để che nửa khuôn mặt, nhưng cách che vẫn mang vẻ hoang dại và bí mất.
Nghiêm Thục chỉ cầm lướt qua đám người bên kia là đã nhận ra ai ngay…người với vóc dáng ấy chỉ có thể là cô.

Dù biết cô khá xinh đẹp nhưng người thì giờ rất nhiều, còn cái vóc dáng hoàn mĩ ấy lại không thể nhầm lẫn đau được.

Là em sao?
Nghiêm Thục đi thẳng đến chỗ cô thật nhanh, hành lí của mình thì mặc kệ trợ lí xách, anh chẳng màng đến ánh mắt như sói của mấy gã đàn ông.

Anh trực tiếp chẳng cho cô chút phòng bị nào mà ôm cô, đâu chỉ có ôm.

Anh còn liều lĩnh dung chiếc áo khoác ngoài to kiểu áo tạo nên thương hiệu nước Anh cho mùa mưa, anh dung áo để che đi thân hình cô.

Lúc anh bước đến chỉ vừa chạm vào ánh mắt mơ màng, bất ngờ, kích động đan xen của cô, mà ghì đầu cô ngay vào khuôn ngực rắc chắc của mình.
Nghiêm Thục cố cất cao âm thanh trong giọng nói của mình.
- Cục cưng của anh, sao em lại ăn mặc thế này! Để chọc giận anh ư? Anh giận rồi đó em chịu chưa?
Như Ân còn chưa định hình được tại sao mình lại gặp Nghiêm Thục? tại sao anh ta lại nhìn có vẻ tức giận như vậy, cái mặt thì đen như đít nồi vậy! chưa kịp suy đoán thì cô càng không giữ được bình tĩnh.

Sao…anh lại ôm cô? Chả kịp dung não để suy nghĩ thì cô lại nghe được chữ ‘ cục cưng’, cái quái gì vậy..
- Buông ra đi anh Nghiêm, có phải anh đang nhầm tôi với bạn gái anh rồi không?
Nghiêm Thục ghì sát gương mặt mình vào hõm cổ của cô.

Hít lấy mùi hương cơ thể của cô, trên người mỗi người con gái đều có một mùi hương kí.ch thích nam giới riêng.

Như Ân khe rụt cổ lại, cô nhớ hồi mới gặp trông anh rất thư sinh, anh không mặc kiểu áo có số đo chuẩn như này, mà anh mặc kiểu áo rộng thùng thình như cấp ba cơ.

Mà anh lại thích thân mật vậy sao? Cô nhớ đây là lần thứ hai! Muốn nổi hết da ốc luôn.
- Em dám đứng đây với bộ váy này à?
- Em tính đi đâu?
- Em nghĩ tôi giống công tử hay đi tặng giống mình lung tung à, bạn gái tôi chỉ có em thôi!
Như Ân nghe thấy vậy thì lườm xéo anh, cô ngước mặt hướng về phía anh, cô đang suy xét xem có phải anh ăn phỉa thứ gì không! Rồi cô chỉ vào đống hành lí bên cạnh mình.
- Tôi có việc phải đi công tác.

Và hạn chế nói linh tinh chỗ đông người đi hai gia đình chúng gta thân nhưng không hề có hôn ước, tôi và anh cũng chẳng phải là thanh mai trúc mã của anh đâu.
Nghiêm Thục chẳng nói gì mà xách luôn vali của cô hướng về phía khu làm thủ tục bay.
- Vậy chúng ta cùng đi!
Chưa kịp để Như Ân từ chối thì trợ lí đi theo Nghiêm Tục đã hốt hoảng.
- Cậu chủ, nếu cậu thực sự muốn đi thì chí ít cũng lên quay về công ty một chút chứ ạ.

Bọn em biết báo cáo sao với chủ tịch đây ạ? Với anh mới bay về chưa kịp nghỉ ngơi mà đã bay tiếp, cô Như không lo thì bọn em cũng lo lắm.
Nghiêm Thục chỉ lườm xéo anh ta, anh mặc kệ trợ lí mình mà ôm eo cô đi
Như Ân thì chẳng hiểu gì, nghe vậy thì mới kịp phản ứng lại.
- Bỏ tôi ra, anh từ trên trời rơi xuống thì thôi đi, còn liên lụy đến tôi, trợ lí anh, công ty anh,…mà anh giờ còn muốn đi cùng tôi làm cái gì.
Anh nhìn gương mặt trong long mình, lại ngó thấy vẫn có mấy kẻ dám ngpos nhìn cô, anh liền đáp trả chúng bằng ánh mắt lạnh thấu xương mà cô chưa bao giờ biết.
- Bác gái đã giao em cho tôi, từ giờ tôi sẽ là vệ sĩ em.
Như Ân mí mắt giật giật, tính chuồn thì không được rồi.
- Vệ sĩ thì chí ít cũng biết lên cách tôi một mét chứ hả?.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 12: 12: Tôi Thật Tò Mò Về Anh!


Với cách ghé sát cô như người yêu anh như này thật khiến cho cô cảm thấy rối cả lên.

Cô mau chóng đẩy anh ra.
Nghiêm Thục thấy thế thì chỉ cười nhẹ mà ôm chặt cô hơn.
- Bảo vệ cao cấp như tôi mà chỉ được nhìn em thôi, thì hơi đáng tiếc đó cô Như ạ!
Như Ân dung ánh mắt hẵn còn chẳng biết chuyện gì đang xảy ra với mình của cô nhìn anh.

Thực sự mà nói, lúc còn bé cô cùng cụ Như đi ra nước ngoài ngao du và học tập, lên lúc nào người ta cũng phải gọi cô hai chữ ‘tiểu thư’ và e dè khi đứng cạnh cô.

Nhà họ Như rất có cơ trong lĩnh vực chính trị và kinh doanh, điều đó làm cho cô trở lên có ít bạn bè hơn.

Người càng gần cô như anh lại càng hiếm, chắc chỉ trừ vài người bạn và người nhà ra, chắc anh là người đầu tiên.
- Anh được mẹ tôi nhờ bảo vệ tôi sao? Nếu đúng thế thì cũng nên cách xa tôi một ít đi, đừng có lúc nào cũng như vậy, đây là lần đầu và cũng là lần cuối.

Và bảo vệ thì lên ở phương diện bảo vệ chứ không phải là can thiệp vào chuyện cá nhân.
Nghe vậy thì Nghiêm Thục chẳng thèm quan tâm cô, anh bơ câu nói của cô.

Chỉ tiện đưa tay véo cái má của cô, rất hồng như kiểu đây là lần đầu cô gần gũi với người khác vậy.

Thấy vậy anh liền cười vui vẻ mà đeo cái kính râm lớn lên cho cô.
- Kệ em, em không thích vậy nhưng tôi lại muốn, từ khi gặp em tôi đã bị em giáo huấn một trận rồi, giờ cũng là lúc phải được bù đắp tổn thương chứ.
What? Như Ân liền đẩy mạnh anh ra.

Nghiêm Thục vẫn không nhúc nhích, đúng là khỏe mà, chắc cô lên tập gym để có thêm sức khỏe mới được.
- Đó là tính chất công việc, lúc đó tôi là sếp anh, chả nhẽ tôi lại phải quá quan tâm đến anh à.
Nghiêm Thục liền gật đầu, tỏ vẻ oan uổng và ủy khuất.
- Chả thế thì sao, ít ra chúng ta cũng coi như người quen mà.
Như Ân vừa bị anh đưa đi làm thủ tục sân bay, lại vừa nói mấy câu linh tinh làm cô phát cáu, rõ ràng nay cô lên đi sớm tí, có khi không gặp anh.

Cô chẳng buồn tiếp chuyện vô lí với anh nữa.

Đúng là con người sống dựa vào cảm xúc mà…
Đang trong chiều suy nghĩ của mình thì Như Ân liền thấy cổ mình lạnh lạnh.

Thì ra là bị tên giở hơi họ Nghiêm kia lấy mất chiếc khan.
- Trả tôi mau…
Nghiêm Thục vừa cướp lấy hộ chiếu cô, lại vừa kéo chiếc khăn của cô xuống.
- Đã đeo kính râm rồi, đừng khoác khăn nữa, em khoác khăn không thấy khó chịu à? Tôi thấy lúc nào mặt em cũng hồng hồng như nóng lắm ấy.
Như Ân mặc kệ ánh mắt ngưỡng mộ của mấy tiếp viên hàng không mà tranh cãi với anh.
- Do da tôi thế rồi, tôi mới phẫu..
Chữa nói hết đã bị Nghiêm Thục cướp lời, khiến cho cô cứng họng.
- Phẫu thuật tai của em vừa mới làm trong tuần đúng không?
Nhưng tôi thấy em lúc nào cũng dung khăn, sao không bỏ khăn ra như show Dior đợt đó ấy, có phải sẽ thoáng hơn không, cơ thể cũng sẽ thoải mái hơn!
Nghiêm Thục nói một câu khiến Như Ân lại thấy tò mò hơn ở anh.

Anh ta biết gì về show Dior, rõ ràng hôm đó cô không hề thấy anh ta mà.

Danh sách mời thì Khả Như cũng lén cho cô xem, rõ ràng không có tên anh ta.

Một người không có tên trong danh sách mà lại biết rõ cô ăn mặc như nào? Lúc đó cô chắc chắn anh chẳng thèm để ý đến cô là ai có khi còn không biết cô là ai ấy chứ, vì cả thời thớ ấu ấy cô sống ở nước ngoài còn anh thì lại ở trong nước.
- Tôi thật tò mò về anh nha!
Đang yên lại nghe Như Ân nói đến câu lạc đề như vậy, Nghiêm Thục cũng biết cô nghĩ đến điều gì.

Anh chỉ quay đầu nhìn cô, ánh mắt lọ ra dáng vẻ của một gian thương.
- Tí thì em sẽ biết ngay thôi…
Sau đó, anh quay đầu nhìn cô gái quầy xử lí thông tin cá nhân cho khách chuẩn bị bay.
- Đặt tôi ghế vé khoang nhất bên cạnh cô Như đây.
Cô tiếp viên liền nhíu mày, cô gái ấy dung giọng nghiêm túc trong công việc mà nói.
- Vé đến Thổ Nhĩ Kỳ phải đặt trước, bên phía chúng tôi phải được phía Bộ an ninh cho phép mới đi được.
Nghiêm Thục chẳng định quay ra nói câu ‘ tôi khhoong thể đi được mất rồi’ với Như Ân để an ủi cô phần nào, mà anh lại nhấc máy gọi thẳng cho Bộ trưởng an ninh.
- Chào Sếp, tôi là Kovem, tôi đang ở sân bay mà nhân viên của sân bay đang cản tôi đi Thổ Nhĩ Kỳ.
Nói xong anh cúp máy luôn, chẳng thèm nghe câu chào hay câu hỏi của đầu giây bên kia.

Khoảng ba mươi giây sau, tiếng thông báo từ bốn phía qua các loa hay để thông báo lộ trình và thời gian để nhắc nhở khách, cùng đường giây kết nối của các nhân viên sân bay với ban quản lí sân bay đều có một thông tin chung.
- Vị khách họ Nghiêm tên Thục được xuất ngoại không cần lí do.
Từ nhân viên sân bay, đến những người trong sân bay đều phát lên vài tiếng cảm thán, ông nào mà có cơ to vậy không biết.

Tổ tông ở đâu ra vậy.

Như Ân thòi từ đầu tới cuối đều nhìn cái dáng vẻ không sợ trời không sợ đất của anh, ngay cả bộ trưởng còn dám đụng.

Cô đã nghĩ sai về dáng vẻ công tử của anh rồi.

Nhà họ Nghiêm lo thừa rồi.
Lúc này đây Nghiêm Thục lại chẳng màng những âm thanh xung quanh mà chỉ giơ hai tay tỏ vẻ không biết gì.

Anh mang cái thái độ ‘chắc chỉ là trùng hợp thôi’, Như Ân nhìn vậy mà cảm thán.

Cô nhìn dáng vẻ ánh tuấn trước mắt lại nhớ đến câu nói trước kia của anh, anh từng chê Nghiêm Thị bé không đủ vào mắt mình.

Lúc ngồi trong máy bay, Như Ân cảm thấy trong người rất khó chịu, tai cô sau khi phẫu thuật vẫn chưa được khỏe hẳn, dù là cuộc phẫu thuật nhỏ có thể xuất viện ngay, nhưng ít nhiều thể chất của cô không được tốt lên có phần khó chịu..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 13: 13: Chỉ Huy Lính Đánh Thuê Tư Nhân Nga


Nghiêm Thục đang thưởng thức rượu vang nhưng ánh mắt lại để ý từng nét mặt của Như Ân.

Anh thấy cô khó chịu thì liền với lấy đầu cô mà áp sát nó vào ngực mình, vì động tác quá đột ngột này, mà mắt cô có phần hơi choáng váng.

Tai cô bên thì được anh che lại, bên thì lại áp sát lấy ngực anh.

Sau cơn choáng đầu thì cô nhanh chóng nghe được tiếng tim đập thình thịch.
- Tôi choáng đầu, đừng đột ngột như vậy, tôi mà nôn mửa ra đây anh chịu nổi không.
Nghiêm Thục cúi người xuống nhìn cô gái trong ngực mình.

Anh mặc kệ câu chê trách của cô.
- Em không bài xích anh à, anh đang ôm em đó, cô nương?
Như Ân cứng người mà thoáng do dự chưa trả lời.

Phải! anh nhắc cô mới để ý, thực sự thì từ trước đến giờ, cô chưa có một cảm giác bài xích anh, cảm giác khi anh gần cô chỉ có một đó là ngại ngùng.

Nếu ghét bỏ sự đụng chạm thì tận đáy long cô đã muốn chạy trốn.
- Tôi bị anh làm choáng đầu đây này, giờ anh còn muốn lợi dụng lúc tôi không được tỉnh táo à.
Như Ân chẳng muốn trả lời anh chút nào, thật sự là cô muốn nói tôi không thể đẩy anh ra, hoắc nói anh mặt dày vậy thì cô bài xích có tác dụng gì không.

Còn với Nghiêm mặt dày thì khi nghe câu lảng tránh ấy tự nhiên anh lại thấy ấm áp.

Tự nhiên trong đầu anh lại thoáng lướt tới những kí ức hồi nhỏ…ám ảnh trong lòng anh lại hiện lên, nhưng nay anh không cần phải đau đầu vì nó nữa.
- Tôi mà dám lợi dụng em à? Tôi lại dụng em thì chắc có lẽ thôi đang ở đại sảnh Mẫn gia rồi.
Như Ân bị ôm như vậy thì lại cảm giác mình đã ổn hơn, không còn khó chịu nữa, nhưng cô vẫn muốn giả đau.

Sau đó cô lại ngủ quên mất.

Sân bay thủ đô Thổ Nhĩ Kỳ đang trong trạng thái vừa bất ổn và vừa loạn, bên đó là hình ảnh người dân có tiền sợ động đất lại xảy ra mà xô đẩy nhau mua vé muốn bay ra nước ngoài, bên này là khu cho người nước ngoài đến vì công việc cứu trợ hoặc là vì những việc cần thiết.

Nghiêm Thục thấy Như Ân đã ngủ thiếp đi, như bị hôn mê vậy.

Anh lại chẳng dám đánh thức cô nàng khó tính này, anh liền bế thẳng cô lên và đi ra ngoài.

- Join anh gửi anh cho tôi lịch trình bên này của tổng giám đốc nhà anh đây.
Join ở đầu dây bên kia đang có cảm giác áy náy vì sự nhát gan của mình mà đẩy Như Ân đi thay, cậu ta nghe được cuộc gọi thì chưa kịp biết là ai nhưng ít ra đây cũng là việc khiến anh ta cảm thấy đỡ hổ thẹn.
- Anh có mục đích gì mà hỏi tôi như vậy, đây là chuyện riêng của công ty chúng tôi.

Dù thế nào thì anh ta cũng lên cảnh giác.

Đầu dây bên kia liền cười khẩy.
- Vị hôn thê của sếp anh thì anh nghĩ sao, nếu muốn sang đây thay chúng tôi thì đừng nói.
Đang định tỏ ra cẩn trọng với việc mình nói và làm, Join liền quay một trắm tám mươi độ.
- Đến khu nông trại cừu bên phía nam của thủ đô Ankara, sau đó xem xét tình hình ảnh hưởng và mức độ nghiêm trọng để lên kế hoạch hỗ trợ sửa chữa…
Nói một hồi thì Join chưa kịp nói thêm cái gì thì đã bị cúp máy luôn rồi.

Haizz, vị tổ tông phương nào mà bá đạo vậy.

- Báo cáo chỉ huy chúng ta đã tìm ra tung tích của Kovem, tên chỉ huy bọn lính đánh thuê tư nhân Nga đấy đang ở Ankara – Thổ Nhĩ Kỳ.
Một tên lính đang cầm bộ đàm, mắt nhìn trên màn hình máy tính của phòng tin tức, miệng vừa thông báo các tin tức mới nhất cho cấp trên.
Cấp trên hắn ta lại liền tỏ ra vui vẻ.
- Tốt lắm, hãy tặng hắn ta thêm một trận động đất nữa đi, lần này không thành thì đừng gặp tôi, tên oắt con đấy nếu còn sống quay lại thì phía Nato chúng ta sẽ mất nửa cái mạng đấy.
Tên lính Nato cùng các thành viên trong căn phòng đó đều đồng thanh chấp hành mệnh lệnh.

Ai cũng đều biết mùi vị thuốc sung của tên chỉ huy Kovem mới chỉ 23 tuổi kia..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 14: 14: Con Mẹ Nó


Nghiêm Thục ngồi ghế lái của một chiếc xe hummer mà cô và anh mới thuê lúc đi ra khỏi sân bay.

Cứ đi chốc lát lại thấy có những người dân ở trung tâm thành phố lại cầm một vài bó hoa, người thì cầm cờ trắng, cờ quốc gia họ, nước mắt đau xót đồng bào mình hiện lên khắp nơi.
Như Ân thấy vậy thì lại đăm chiêu suy nghĩ, rõ ràng trận động đất không quá lớn nhưng ảnh hưởng lại rất nghiêm trọng.

Công trình đô thị ở đây chắc chắn có vấn đề.
- Này, anh có thấy kì không? Tại sao mà gần như các công trình dân cư lại đều bị nghiêng đổ vậy.
Nghiêm Thục thì chẳng thèm nhìn cô, môi thì nhếch lên, anh nhìn cái dáng vẻ muốn nói chuyện phiếm với mình của cô thì hài long.
- Cũng có gì phải suy xét kĩ càng, nhìn cái là biết ngay công trình ở đây đã bị cắt bớt số lượng sắt cố định khung, có khi chỉ có 5 phần sắt còn lại là gỗ cũng lên.
Như Ân nhìn ra ngoài thấy một cô bé lang thang, gương mặt cô bé vẫn còn vương những giọt nước mắt hòa lẫn với cát bụi trên mặt mình.
- Haizz, đúng là ham của, có khi chính những tên làm ra những công trình đó cũng bị vùi lấp cũng nên.
Nghiêm Thục phì cười, anh đưa một tay lên gõ cô cái, cái gõ mang vẻ cưng chiều thì nhiều.
- Ai lại sống ở chỗ mình biết nó sẽ sập bất cứ lúc nào chứ.
Như Ân lườm anh.

- Hay lắm mà cười, người ta thì đang để quốc tang kìa.

Họ mà nhìn thấy anh như thế chắc, họ sẽ không từ vai vế nhà anh mà ném cho anh hòn đá to nhất có thể đó.
Nghiêm Thục vừa lái xe vừa tỏ ra cái vẻ mặt ông đây đang chờ ngày đó đến, mặt ung dung như chuyện mà cả thế giới đang theo dõi chẳng đáng để tâm.
- Có muốn ném đá thì lên ném đá cái ông bộ trưởng hay mấy ông cấp lãnh đạo ấy.

Họ chính là những kẻ chẳng màng đến tính mạng của dân, rồi sao? Cái trận động đất khiến cả thế giới phải đề cập đến, muốn che mắt mọi người mà đổ lỗi lên hết những người chỉ biết nghe sai khiến ấy.

Vô dụng!
Như Ân nhíu mày, đúng vậy trị kẻ đầy tớ thì có tác dụng gì chứ.

Nhưng tự nhiên cô thấy Nghiêm Thục ở trước mặt cô rất khác với người gắn mác cậu chủ nhà họ Nghiêm.

Một Nghiêm Thục nghiêm túc với việc chính trị, một người mang vẻ mặt bá đạo từng trải.

Anh lại chẳng cố tỏ ra cái khí thế của mình, mà tự động người xung quanh anh sẽ tự cảm nhận.
- Đừng nhìn anh như vậy, anh ngại lắm.
Như Ân hoàng hồn lại, cô thấy chặng đường sắp cũng sắp đến nơi.
- Tôi rất tò mò, nhà họ Nghiêm có thấy dáng vẻ này của anh không vậy?
Nghiêm Thục lại cố tỏ ra gương mặt đăm chiêu.
- Để anh nghĩ xem đã, thật ra thì cũng chẳng có vẻ gì bí mật.

Bộ mặt của anh thì chỉ cần em thấy là được rồi.

Như Ân lại lườm anh cái.

- Thôi tôi xin anh, bớt bớt cái vẻ đó đi.
Nghiêm Thục nhíu mày quay sang phía cô, đang định đấu khẩu chơi chơi với cô, thì anh liền thấy một họng sung trường đang hướng về chiếc lốp xe của họ.

Có vẻ như tên đó quá chủ quan đến tình hình hỗn loạn ở đây.

Hắn ta nghĩ rằng chỉ cần mặc bộ quần áo cứu trợ của nước ngoài là muốn làm gì thì làm à.
Cô đang chú tâm đến nội dung mình sẽ tiếp lời anh ra sao, chủ đề hãy nói qua lại của hai người chẳng hiểu sao lại giúp cô đỡ buồn chán.

Như Ân lại phát hiện ra trạng thái gương mặt anh thay đổi, từ vẻ mặt nhơn nhởn sang cái vẻ mặt căng thẳng.

Chưa kịp nói câu…thì Như Ân liền nghe thấy tiếng quát mắng về phía cô.
- Con mẹ nó…mày hay lắm.
Uả? đồ thần kinh này bị sao vậy.
Gương mặt anh càng ngày càng đen lại, nụ cười rét lạnh cũng hiện lên, sao mà sống lưng cô lạnh vậy như sắp đóng bang.
- Này…anh…
Câu nói của cô như chẳng thể thốt ra.

Anh đánh lái khiến cho cả người cô nghiêng ngả, tiếp theo đó là tiếng súng nổ…Đoàng…đoàng.
- Em mau cúi xuống cho tôi…
Nghiêm Thục gương mặt vừa tập trung, vừa nghiêm túc mang theo sát ít nồng nặc.

Anh chẳng thèm nhìn đằng trước nữa, anh ghì đầu cô để cô cố cúi càng thấp càng tốt.
Như Ân thì lại thấy trong vài chục giây ấy mà cô đã phải chứng kiến thứ gì gọi là ám sát.
- Cẩn thận đấy.
Giờ cô phải động viên anh ta, nếu anh ta mà bị sao chắc cô cũng trầu viêm vương luôn.

Tự ý thức được anh đang tốn sức giữ cô thì cô liền nằm khom lại xuống sàn xe.
- Ngoan lắm…
Nghiêm Thục thấy cô vẫn còn lí trí mà không hoảng sợ thì tán thưởng cô.
Cái tên cầm súng kia không thể theo được hướng của chiếc xe cứ đánh lái bất thường ấy, hắn ta lại bắn bừa vài phát súng, nhưng dù có là đang cầm súng giảm thanh nhưng hắn ta vẫn phải cẩn thận, nếu dân chúng phát hiện thì cái mác đi cứu trợ này sẽ khiến phái Nato gặp rắc rối..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 15: 15: Đi Cùng Anh Còn Tổn Thọ Hơn


Khi hắn ta đang do dự thì Nghiêm Thục đã không biết rút từ đâu ra một khẩu súng được lắp giảm thanh.
Ánh mắt của anh trở lại lạnh lẽo, nghĩ tới cô thì lại có chút thoáng lo lắng.
- Hay lắm mày tính giết tao?...f*ck!
Một phát súng từ hướng nào không hay, à nói chính xác hơn thì mà anh đã nhả đạn về phái hắn thì cả bốn phía xung quanh hắn ta, đều có những âm thanh dè dè như gió như không có cái gì, có một loại nửa đạn nửa bom đều ghim chặt lên quần áo hắn.

Ánh mắt của hắn ta bỗng chốc kinh hoàng, chẳng đợi hắn kịp đau đơn vì phát súng xém nữa là tim hắn, may hắn đủ nhạy bén, thì hắn ta liền gẩy những biên bi nhỏ chưa đầy năm milimet đang ngắm trên người mình.
Vừa chạm vào tay hắn như có nam châm đã hút những viên bi nhỏ đó, chúng như vật thể đang chết đói.

Chúng bắt đầu ăn mòn từng miếng vải và da thịt hắn.

Người đi qua chỉ nghĩ hắn đang bị ngứa, một hòn bi không biết đang đã mò từ đường mũi hay tai hắn, dò lên não hắn.

lập tức hắn ta hét lớn, nhưng tiếng hét chưa kịp cất lên, hắn đã ngất…đúng hơn là chết, một dòng máu chảy từ tai ra.
Mắt hắn ta trợn tròn…thứ vũ khí khủng khiếp gì đây, chưa kịp đánh tin về cho Nato hắn ta liền ngất đi.

[ Tôi chỉ viết dưới hình thức giải trí, không mang tính can thiệp hay ám chỉ bất kì tổ chức hay cá nhân nào cả.

Mong độc giả không coi những câu chuyện trong này thật.

Cảm ơn đã ủng hộ tôi.]
- Em có sao không? Sợ lắm à?
Nghiêm Thục khẽ quay sang nhìn cô, người của anh đã ra tay rồi, họ sẽ tự khắc xử lí.

Nếu như đã có kẻ mở màn, thì khắc sẽ có việc chờ anh.
Thứ mà Nghiêm Thục không ngờ tới là chúng lại vội vã như vậy.

Nhưng anh lại thấy hơi phiền muộn, có lẽ giờ anh lại phải dám sát cô kĩ hơn, chúng sẽ biết cô đi cùng anh, cô sẽ gặp nguy hiểm.
Như Ân từ đầu tới cuối đều rất bình tĩnh, thứ mà cô đã được cụ Như dạy, cụ không cho cô mất bình tĩnh trong những tình huống gặp nguy hiểm như này.
- Không sao, tôi ổn! Còn anh thì sao? ổn chứ?
Ngiêm Thục kệ lời cô nói, ánh mắt vẫn đang dò xét xem cô có sao không, như thể một người mẹ đang coi con mình có làm sao không vậy.

Anh thấy áy náy với cô.
- Xin lỗi, là do tôi không cẩn thận.
Như Ân nhíu mày, xin lỗi khỉ gì chứ, sao không an phận mà ở Ngiêm Thị đi chạy đến đây hại cô.
- Ồ cũng biết áy náy à, thế lần sau đừng đi cùng tôi nữa.

Đang định tỏ ra lo lắng, lấy tí ấn tượng của cô với anh, nhưng, oh, có vẻ như người ta không cần.
Khi không thấy cô làm sao cả, anh lại tiếp tục lái xe.

Nghĩ nghĩ cái gì đó anh lại thoáng nhìn cô.

- Sao lại bình tĩnh như vậy? không phải con gái hay hoảng sợ à?
Cô khẽ cười cười.
- Nhờ cụ Như đó, ông đã từng dạy tôi kiểm soát tinh thần trong mọi hoàn cảnh.
Nghiêm Thục lại khéo lách lời cô.
- Nhưng cụ lại quên dạy em cách làm mặt lạnh với tôi rồi, haizzzzzzz.
Nhìn gương mặt như đang gạ đấm của anh mà cô chỉ thầm than.

Tự nhiên dính đến anh ta làm gì không biết...à cô bị anh ta dính mà nhỉ? Ây, lần sau phải bảo mẹ cô là cô có khi còn khỏe hơn như xa anh ta mới được.

Chứ nhìn cái thái độ anh ta, kèm cái quà tặng vài phát súng như nãy chắc cô hạ mồ mất thôi.
Cuối cùng cũng đến nơi, nông trại có vẻ như đã chịu thiệt hại không nhỏ.

Những chú cừu đều hoảng loạn, gần như là hơn nửa đàn cừu đang trong tình trạng đáng lo ngại.

Từ lương thực đang bị hạn chế, đến cả dịch vụ thú y cũng bị dán đoạn.
Nghiêm Thục lại chẳng thích động vật cho nắm lên chỉ kiếm căn phòng chống để nghỉ ngơi.

Nói thì anh cũng đã không ngủ rất lâu rồi.

Giờ là thời gian ngủ bù.

...
- Anh hãy nói đánh giá thiệt hại cho tôi ngay đi.

Tôi sẽ xem xét tình hình và khó khăn cần xử lí ngay để cân nhắc.
Anh nông dân nhìn có vẻ đã phơi nắng, dầm mưa qua những cái nắng của cánh đồng khiến không chỉ anh ta mà những người khác đều có màu da đường mật.
- Cô cố gắng đẩy nhanh tiến độ thống kê thiệt hại, để cho thời gian điều chỉnh lại hoạt động của nông trại được thực hiện ngay.
Từ lúc vào đây Như Ân chưa thấy Nghiêm Thục đâu nhưng cô cũng chẳng muốn để ý.

Người to xác như anh thì sao mà biến mất nhanh vậy chứ..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 16: 16: Tình Báo


Thế nào rồi? cậu lấy được tin tức gì cho tôi chưa?
Nghiêm Thục đang cầm nghe điện thoại, gương mặt tỏ ra nghiêm túc.
Đầu giây bên kia cất lên một giọng nói nghe thôi cung chết mê, cái giọng nam tính pha chút yêu mị.
- Anh yên tâm bên đó vốn dĩ cũng sợ chúng ta ra tay thật, nếu nói là dám giết anh thì có đấy nhưng…hình như chúng không hề biết rõ anh đang ở đâu của Thổ Nhĩ Kỳ, thì phải!
Nghiêm Thục chẳng thấy đó là một điều gì hay ho.

Không rõ anh đang ở đâu sao? Thật là tò mò, cái gì có thể khiến cho bên tình báo Nato bị nhầm lẫn đến vậy.
Vào một tiếng trước, bên tình báo của Nghiêm Thục đã thấy những hành động có phần đang rất là khẩn trương.

Họ hỏi anh đang ở đâu, bên Nato đang tiến hành lục soát tất cả điểm đặt chân ở trung tâm Thủ đô Thổ Nhĩ Kỳ.

Chúng đang muốn ám sát anh ngay tại đây, dùng mấy cái trò mèo để nói anh chết là do bị vùi trong động đất.
Nhưng…

Điều mà đầy tớ của anh không đoán ra được là…gần như thông tin về hai người chỉ có thể cho bên tình báo Nato biết họ đang ở đây, thậm chí gần như chính bên tình báo của anh còn nhầm rằng anh đang ở trung tâm thủ đô.

Ai? Người có thể thay đổi gần như toàn bộ thông tin là ai?
Nghiêm Thục khẽ nhếch miệng cười, thật thú vị!

- Wee chị đã đi đâu vậy, sao mấy ngày nay em ít khi thấy chị đến sân bay vậy?
Một người nhìn trông có vẻ cũng là tiếp viên hàng không đang vừa đi tới, vừa hỏi cô như đang chất vấn.
Wee chẳng buồn mà tiếp tục nằm trong cái dòng suy nghĩ của mình.

Cái cô tiếp viên kia bĩu môi.
- Em đang hỏi chị đó, chị đừng kiêu căng vậy có được không, đến cái kỉ luật trong làm việc còn không có nổi à? Thang nào sếp lại chẳng hề ưa chị! Cái chức tiếp viên trưởng này cũng len nhường cho người khác đi.
Cô ta nói một hơi dài rồi nhưng lại chẳng có hồi âm.
Wee đang định rút điện thoại từ trong túi xách ra gọi cho ‘bé cưng’ Như Ân nhà cô thì lại nhớ tới cô tiếp vin hay cậy khóe mình.

- Cút ra bên kia hộ cái, nói lắm lời thế, thích cái chức này của tôi à? Vậy thì cô đi mà xin ông sếp của cô đi…biến ra.
Wee vốn đang rất là phiền não, cô thấy cái cô tiếp viên xấu tính kia đã đi ra ngoài kia nên liền đưa điện thoại lên tai luôn.
Gọi một cuộc không được, cô liền định gọi hai cuộc…đang định ấn nút gọi nhưng lại thôi.

Có bao giờ cô gọi một lần cho Như Ân không được mà lần gọi tiếp theo sẽ được đâu, chắc vùng sóng ở đó có vấn đề rồi.

Gần như mọi thứ giờ lại đổ hết lên đầu Wee.

Đang vò đầu bứt tai thì cô lại nhận được số điện thoại gọi đến, trong long lại bỗng thấy áp lực.
- Sao rồi? tra ai đã cố ý công kích bé cưng nhà tôi chưa?
Gần như đầu dây bên kia cũng đã quen với cách xưng hô của Wee.
- Thưa sếp, có vẻ như là bên Nato nhưng họ không chủ động muốn hãm hại cô Như đâu ạ.

Chúng tôi thấy thì có vẻ như cái người đi cùng cô Như mới đáng để chúng ngăm nghe.
Wee liền day trán vài lần, cái dáng vẻ gần như đang cố nói cho cô biết, cô đang già đi so với tuổi, suốt ngày cứ bu đầu giải quyết mấy cái việc này khiến cô sợ mình mau già mất.
- Tôi cho anh ba nươi phút để tìm ra cái thông tin chết tiệt của cái gã đi cùng bé cưng nhà tôi, mau! Năm phút nữa tôi sẽ đến căn cứ..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 17: 17: Ngã


Wee đang gọi điện lên lúc đi ra sân bay, lại chẳng hề để ý đến một anh chàng đang luống ca luống cuống đang cố chạy thật nhanh đến quầy bán vé.
- Ây da, quái gì vậy đi không có mắt à.
Cậu thanh niên đó rất cao, chắc cũng tầm mét chín, vì khi hai người va vào nhau và ngã nhào ra giữa sảnh, thì cô đã cảm nhận được hương thơm man mát từ lồng ngực đối phương.

Mũi cô va vào anh chàng, có cảm giác cái mùi hương ấy như chiếm chọn cả khoang ngực mình vậy.

Cô cứ nghĩ người ngoại quốc nào đó va vào mình cơ, khi ngước mắt lên thì lại thấy một gương mặt gốc Á.
Chưa kịp phản ứng lại cái gì thì cô lại chợt nhớ ra cuộc điện thoại của mình, tính xin lỗi cậu thanh niên kia cho xong rồi tranh thủ tiếp tục cuộc gọi.
Còn những vị khách xung quanh, khi nhìn thấy hai người vừa va vào nhau liền ngã ra, ánh mắt mọi người xung quanh cũng dừng trên người họ.

thấy cái anh chàng kia có vẻ đẹp trai, ga lăng, tuy hấp tấp tí nhưng chắc sẽ đỡ cô tiếp viên này dạy nhỉ? Mọi người khi đang hóng một kịch bản ngôn tình nào đó…nhưng.
- Huhu đau vãi nhái, nhóc con, cô không có mắt à? Đi đứng như mù vậy.

Wee liền cúi đầu, làm dáng chuẩn tiếp viên hàng không.
- Xin lỗi, tôi thực đã thiếu chú ý.
Cậu thanh niên đó như cũng đang rất bận, liếc mắt qua cô một cái mà đánh giá.
- Người đẹp làm ở đây à? Nào có dịp gặp lại tôi sẽ nhận lời xin lỗi này sau nhé!
Vừa nghe ra ý trêu chọc trong lời nói ấy, cô tính nói gì đó những cái vị này có vẻ rất bận, anh ta liền quay đầu đi luôn.
Những người khác thì thấy người trẻ đi đâu cũng không quên tán gái thì cũng chẳng mấy để tâm nữa.
Cậu thanh niên kia thì lại vừa vội vừa lẩm bẩm.
- Cũng tại cái tên Nghiêm bã đậu đó mà mình gặp người đẹp lại chẳng thể xuất chiêu.
Hộ va vào nhau cũng chẳng đáng mấy phút đồng hồ, Wee thì lại nhìn dáng vẻ của nah ta mà híp mắt cười khẩy.

có lẽ cậu thanh niên này là một tay chơi gái đay mà, đi đâu chắc cũng tán tỉnh được.

Cô thật tò mò, thế giới của những người hay chơi bời sẽ ra sao đây.
Wee thì tiếp tục bước ra khỏi sảnh sân bay, rồi lên một chiếc xe đã đỗ sẵn ở một góc khuất.

Nghiêm Thục tính coi việc đến bảo vệ và quan sát những người xung quanh Như Ân như một chuyến du lịch.
Anh hay trêu cô, tính thử thả thính cái con người này xem như thế nào.

Cũng chưa từng thực sự nghĩ cô sẽ khiến mình tò mò thật sự.
Mấy ngày nay ở với cô, thi thoảng thì thấy bản thân quá nhàn nhã, lúc lại loanh quanh ở mấy khu nông trại chăn cừu.
Ban đầu thì anh còn cái dáng vẻ khinh thường cái trốn này nhưng dần lại thoáng thấy yên bình, đã rất lâu rồi chưa từng được cảm giác này.
Đang nhai cái cộng cỏ, nằm dưới bóng cây to lớn thì bỗng tầm mắt bị cô che mất một nửa.
- Ồ nay em rảnh rồi à, sao rồi cái đàn cừu đó bao giờ đang lên thớt vậy?

Như Ân thấy dạo này cái con người này tự nhiên nói khá nhiều, còn mang vài ý nhảm nhí nữa.
- Thích ăn?
Nghiêm Thục chẳng kiêng cử gì mà thẳng thừng thừa nhận.
- Lấy lông làm quần áo thì cũng còn thịt mà, không ăn thì làm gì.
Như Ân cũng chẳng thèm để ý đến cách trả lời nhạt nhẽo ấy.
- Vậy bao giờ anh tính đi? Nghiêm Thị cần anh đó.
Nghiêm Thục nghe vậy thì lại cười ha hả.
- Haizz…có cần hay không thì tôi là người rõ nhất, em lo gì?
Như Ân nhíu mày.
- Không lo thật à?
Sau một thời gian ở nơi nông thôn này hai người gần như lại chẳng để ý đến cái dáng vẻ ban đầu của nhau, họ gần như đã bỏ lớp ngụy trang lừa người ban đầu.

Đôi khi lại thoáng nói chuyện phiếm với nhau rất tự nhiên.
- Hả? lo? Hình như từ đó không hợp với tôi!
Cứ tưởng anh sẽ như thế nào nhưng cô liền lại quay lại suy nghĩ anh là công tử bột như ban đầu, lúc nào cũng thấy anh ngậm cái cây cỏ như nghiện thuốc lá ấy, cái vẻ mặt lưu manh, phong tình nhưng lại rất hoang dã.
Như Ân nhìn cái dáng vẻ ấy mà liền than thầm.

mình thì đang lo cho cái công ty nhỏ kia mà anh ta chẳng hề lo cho cái Nghiêm Thị to đừng ấy.
Nghiêm Thục nhổ cộng cỏ ra mà khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ thấu đáo cái gì đó.

Một lúc thì anh lại sẽ gật đầu.
- Đúng là lo thật! nhưng mà là lo tôi sẽ bị mẹ em bức chết, bà ấy mà nhìn thấy em không được khỏe chắc tôi khỏi vào nhà.
Như Ân liền chẳng để tâm câu nói ấy của anh.
- Về đi, ở đây căn bản là anh chỉ làm tôi ngứa mắt.
Nghiêm Thục lại chẳng nhúc nhích.
- Không sợ động đất à?
Cô lắc đầu.
- Nếu sợ thì tôi đi làm gì?.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 18: 18: Kẻ Đó Dụ Cậu Cùng Chết Đó


Cô là người rõ nhất, bản thân đã muốn làm việc và gây dựng sự nghiệp riêng thì phải thích ứng được, phải quen với mọi hoàn cảnh, không được hối hận.
Và chính cô cũng đang giấu rất nhiều bí mật.
Từ nãy đến giờ, Nghiêm Thục luôn quan sát thật kĩ biểu cảm trên mặt cô.

Cô đang chìm vào những dòng suy nghĩ, có lẽ là đang rất nghiêm túc.
Vẫn cứ khoác chiếc khăn lụa mỏng, chiếc khăn tuy nhạt màu nhưng lại vô cùng nổi bật.

Một thiếu nữ khoác chiếc khăn lụa mềm mại, ánh mắt mang nửa vẻ thanh thoát, nửa vẻ điềm đạm.

Khiến anh cũng thực sự hỏi mình…anh đang nghĩ gì mà vì một vài câu nói của mẹ cô lại thực sự đến đây.

Anh thấy thật tò mò về chính cảm xúc của mình.
Lúc đầu gặp cô, nhiều người gọi cô là chị này chị nọ, nghe rất già, anh cũng nghĩ chắc hơn tuổi mình.

Cái dáng vẻ cố tỏ ra nghiêm trang lúc đó tự nhiên làm anh cười, cô thật là…lừa người mà.
- Em khoác khăn trông già đi lắm đó, lại chẳng thấy hết mặt.

Em biết không?
Như Ân đôi lúc cũng nén nhìn anh, lúc mới đầu là trên cương vị trưởng bối với tiền bối, cô nghĩ mình sẽ phải trông nghiêm túc tí mới chỉnh được anh.

Thậm chí nhiều lúc cô trợ lí nhỏ tạm thời ở Nghiêm Thị của cô, còn liên tưởng hai tháng tới họ sẽ có một cuộc tình lãng mạn cơ.

Cô trợ lí ngốc ấy là người rất nghiện coi mấy phim ngôn tình sến sẩm.
Ai ngờ đâu, cô thậm chí còn thấy quá trình chữa tai của mình rất dễ dàng nữa.
- Kệ tôi chứ, đẹp hay không là ở tôi quyết định, tôi đẹp mà tôi không thấy đẹp thì cũng như không mà thôi.
Nghiêm Thục cũng tỏ vẻ tán thành.
- Thế tai em sao rồi? có còn đau không? Có khó chịu đâu không?
Như Ân bị hỏi thăm đột nhiên vậy thì cũng khẽ thất thần, từ lúc đến đây ngoại trừ lúc trên máy bay có chút thân mật thì họ gần như chả có gì cả.

Lại ở riêng phòng nữa.
- Cũng tạm, thật ra đó cũng chỉ là tiểu phẫu thôi, trước đó tôi cũng đã chữa trị rất ổn rồi.
Anh khẽ lắng nghe.
- Nhưng tôi lại thắc mắc, sao em lại bị vậy? chính mẹ em lại chẳng rõ về việc này nữa.

||||| Truyện đề cử: Linh Vũ Thiên Hạ |||||
Cô khẽ có chút cứng người, sau đó thì lại nhanh chóng lấy lại cái dáng vẻ tự nhiên, điềm đạm, từ tốn giải thích sơ qua.
- Hồi đi học thì tôi hay được dẫn đi du ngoại khắp nơi, chỗ học cũng không cố định.

Một lần vì đám người thấy tôi là người gốc Á dễ bắt nạt lên đã rat ay.

Tai tôi thì có chút vấn đề nhưng tai họ đều bị cụt hết.
Sống lưng của Nghiêm Thục thoáng cái lạnh tanh, buốt hết dọc cột sống.

Cô nhắc đến cái từ ‘cụt hết’ lại chẳng mang vẻ tức giận hay hận, mà là thỏa mãn.

Nụ cười ấy rất vô tội, đây cũng là lần đầu anh thấy cô cười kiểu này.

Họ nói chút chuyện thì Như Ân nhớ ra bản thân mình chưa mở điện thoại mấy ngày nay rồi, cô liền về nông trại rồi vào phòng tìm.

Trên màn hình của điện thoại hiện lên cuộc gọi của Wee.
Cô liền kết nối với đầu giây bên kia.

Một lúc sau mới nhận được hồi âm.
- Sao rồi? cậu ổn chứ?
Chưa kịp nói ‘alo’ thì âm thanh chuyền đến tai cô là giọng lo lắng của Wee.
- Tôi rất ổn, đang cố hoàn thành thêm vài vấn đề tu sửa các chỗ hỏng hóc ở đây rồi tôi sẽ về.

Wee đầu bên kia liền vội vàng.
- Ây đừng! cậu cố mà ở đấy bảo toàn mạng đi.
Như Ân nhíu mày.
- Có vấn đề gì à? Đừng nói là phe đối đầu với chúng ta đã ra tay nha.
Cô rất hoài nghi, ngay khi thấy một kẻ mặc quần áo của bên Nato tấn công họ thì cô đã nghi ngờ.
Wee liền thở dài.
- Cậu biết đấy, lần trước thông tin chúng ta cung cấp bị sai, khiến bên họ chịu tổn thất, họ đang muốn chúng ta phải ra mặt.

Cái đe dọa cậu hôm nọ là vì thế đó.
Như Ân cảm thấy thật nhức đầu.
- Nhưng tôi đã dùng cách để che dậy thông tin rồi cơ mà.
Tiếng cười ở đầu giây bên kia có chút bất đắc dĩ.
- Thật xin lỗi nhưng cậu biết gì không? Chính cái tên đi theo cậu đang dụ cậu chết cùng hắn đó..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 19: 19: Xác


Như Ân hơi bất ngờ về câu nói của Wee.
- Thật ư...
Tính hỏi thêm gì đó nhưng tự nhiên cô thấy phía cửa phòng có tiếng bước chân, đây không phải tiếng đi lại bình thường mà là tiếng bước chân rất rón rén.
Wee ở đầu dây bên kia cũng như đánh hơi được bất thường phía bên Như Ân.

Cô nhỏ giọng hỏi qua điện thoại.
- Này ổn chứ?
Chưa nghe được câu trả lời của cô thì Wee đã nghe thấy tiếng tút tút, tính kể công với Như Ân nhưng cô chưa kịp nói thêm đã có vài người thích chen ngang là sao?
Như Ân ở đầu dây bên này thì cũng hoài nghi, bao ngày nay chỉ có Nghiêm Thục là rảnh hơi đến tìm cô.

Nhưng nếu là anh thì lại chẳng có lí do gì mà phải đi một cách rón rén như vậy.
Cô liền chạy nhanh và cố không để bản thân phát ra âm thanh.

Như Ân hít sâu một ngụm khí, rồi nín thở.
Không ngoài dự đoán, đối phương đã mở cánh cửa ra, cô thì trốn sau cánh cửa ấy.

Đối phương như đang vội vàng, hắn cầm trong tay một chiếc camera nhỏ, ngó đông ngó tây không thấy ai thì liền nhét cái máy quay vào ngầm ghế.
Như Ân thì lại nhíu mày, bên phía Wee đã nhắc nhở cô sẽ có vài mối họa ập tới.

Thì ra là đây, tính lắp camera để làm gì đây.
Như Ân lại chẳng hề thấy hứng thú với cái trò trẻ con này.

Từ trong tay cô xuất hiện một con robot tự hủy mini, nó bắt đầu bò xuống tay cô và di chuyển về phía gót giày của tên đó.
Chỉ trong tích tắc, cái tên ngoại lai này bắt đầu thấy ngứa trong người, chưa đầy hai phút thì hắn đã ngã lăn ra sàn nhà, ở hai tai hắn đều rỉ,máu.
Cô chỉ cười thầm, hắn lên cảm ơn vì cô đã cho hắn thử sản phẩm mới ra mắt này.

Tính ra cái thứ này cũng có vẻ rất lợi hại.
Nhưng...!cái xác này sẽ làm gì đây?
Như Ân cúi đầu với lấy cái camera vẫn chưa kịp kết nối đầy đủ với bộ điều khiển trung tâm kia, nhìn xung quanh cái camera này thì cô liền cười lạnh.

Nếu Nghiêm Thục bị phía Nato lục soát, thì có vẻ như bản thân cô thì lại còn bị cả Nato và phe đối thủ theo dõi đây mà.
Khi nghe Wee nói mình nghe mấy cái thông tin sơ lược ấy thì bản thân cô cũng ngầm suy xét.

Một mình cô quang minh chính đại đi khắp nơi thì chả sao, nhưng thêm cái tên Nghiêm Thục kia như bị mấy thế lực lớn để mắt hơn thì phải.

Cô đã ngầm nghĩ anh chính là kẻ đang ẩn mình.
Nhìn cái bộ dạng chết chưa biết sao mình chết của cái tên ngụy tạo thành nhân viên nông trại này làm cô hơi hối hận.

Giết người thì phải chôn xác, nhưng...ở đây có chỗ nào dễ giấu đây.
Chưa kể nếu phân hủy thì lại càng khiến đả động tới kẻ đang muốn moi thông tin từ cô.

Như Ân ngồi xổm cúi đầu quan sát cái xác này thì không để ý đến Nghiêm Thục đã xuất hiện ở đây từ khi nào.
- Tự hắn ra tò tới à?
Anh nhanh chóng tiến đến quan sát cách chết của hắn, sau đó liền nở nụ cười gian ác.
- Em cũng thật là làm tôi mở mang tầm mắt đấy.
Cô còn đang định thần lại sao anh tự nhiên xuất hiện thì anh đã tự độc thoại với chính mình rồi.
- Hắn vào phòng tôi làm chuyện không lên làm, thì hắn phải chết.
Nghiêm Thục như đã nghe thấy, cũng lại chẳng quá thể hiện cảm xúc nào khác biệt quá lớn.
- Hắn làm gì em?
Anh thấy cái xác ở phòng cô thì có chút kinh hãi, cái chết này rất đặc biệt, lại chẳng có cái gì là động tay chân hay dùng sức mạnh lớn giằng co nhau.
- Không hẳn.

Chỉ là tôi thấy hắn nắp thứ này thôi.
Như Ân xòe cái camera mini cho anh coi, anh lặng im nhìn cái xác.

Ngay sau đó, anh vén cái ống quần bò của tên đó ra, đập vào mắt là một con robot rất nhỏ đang chui ra từ cái lớp ra đã ngả màu đỏ của hắn.
- Em cũng ra tay ác thật đó, xử luôn mà chẳng biết lí do tại soa hắn làm vậy à?
Cô chẳng có thời gian nghe Nghiêm Thục nói linh tinh, anh thấy thì đã sao.

Chẳng ai có thể chứng minh cô ra tay.
- Nếu không muốn giúp tôi xử lí cái xác thì đi ra.
Nghiêm Thục lại chẳng hề nhường bước của Như Ân.
- Để tôi giúp em dọn, đằng nào cũng chỉ là cái xác thôi mà.
Cô nhìn anh mà hơi bất ngờ.

Cô cứ nghĩ bản thân mình đã biết rõ anh nhưng có lẽ là không.

Cô tưởng anh là một công tử bột, lại từng nghĩ anh bị chiều hư, nhưng anh rất khác với lúc trước..
 
Back
Top Bottom