Xuyên Không Tam Thiên Lưu Hành

Tam Thiên Lưu Hành
Chương 40: [ tinh cương hầm mỏ ]



Tác Giả: Tà Lão Ma


“Bẩm đại nhân, chuyện thu thuế giữa tháng một trong những điều cấm do đại sơn chủ đặt ra, Ưng Nhãn tiểu đầu lĩnh cố ý sai phạm để kiếm thêm vật riêng tư tàng, cho nên thuộc hạ chắc chắn trăm phần trăm chuyện này không ai biết”

Trần Phong cung kính đáp lời rõ ràng, đanh thép nhưng hầu như chẳng lấy một chút cảm xúc gì, điều này khiến cho đánh giá của Đoạn Tam thay đổi:

Người này tâm tính có thừa lại sắc bén bồi dưỡng tốt thì tương lai chắc chắn sẽ là một con quái vật tuyệt đối máu lạnh.

“Rất tốt! thông tin rất rõ ràng, rất tốt, rất tốt…thưởng cho ngươi 2 bình Tôi Thể đan, hai người còn lại mỗi người 1 bình”

Đoạn tam chầm chậm đánh giá, những nếp nhăn co giãn liên tục, không keo kiệt đem 4 bình Tôi Thể đan cho ba người.

“Tôi Thể đan?...tạ ơn đại nhân”

Ba người này cũng giống như bốn người lão trượng thấy đan dược liền trố măt ngây dại ra. Rối rít tạ ơn hắn.

“Đi! Đi! Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, sau này sẽ không thiếu phần của các ngươi!”

Ba người quay xoay ra ngoài hướng cửa đi tới, nhưng bất ngờ Thi Sách quay lại quỳ gối trước mặt Đoạn Tam cầu xin:

“Đại nhân, thuộc hạ có thể nào dùng bình Tôi Thể Đan đổi lấy một cơ hội đưa mẫu thân tới Thiên Tàn trấn định cư được sao?”

Hai người kia nghe Thi Sách trình bày cũng theo sau nói giống hệt.

Qua tra hỏi hóa ra ba người vốn dĩ gia nhập vào bè lũ cự khấu là bởi vì phụ thân già yếu, không có nơi nào sinh sống, hoàn cảnh lại khó khăn nên mới tìm tới sự che chở của cự khấu.

“Được, cho các ngươi ba con chiến mã vừa chiếm được, đi nhanh rồi trở lại!”

Tình cảm phụ mẫu, Đoạn Tam hà nào ngăn cách, hắn cũng chẳng phải cầm thú gì mà làm mấy trò này.

Nghĩ lại ba người có hiếu với phụ mẫu, Đoạn Tam hắn chợt nhớ lại ba má hắn ở nhà, chẳng biết lúc bị tai nạn mất họ sẽ đau buồn đến cỡ nào...

Ánh sáng thêm lần nữa lóe lên rồi khép lại, Đoạn Tam một mình ngồi trong phòng trên chiếc ghế tre nhâm nhi một chút trà đăm chiêu suy nghĩ hướng đi tiếp theo cho Thiên Tàn trấn.

[Nhiệm vụ mở, huyết chủ nhanh chóng tiếp nhận]

“Nhiệm vụ.”

Đoạn Tam đang ngụm ngụm trà, hệ thống chợt vang lên, làm hắn cũng giật thót, hai mắt long lanh tỏ sáng:

“Tới, tới, thời tới, thời tới, sắp có đồ chơi mới.”

Đoạn Tam đứng dậy, lề mề đi tới chiếc giường, đặt lưng nằm xuống, bắt đầu tĩnh tâm, trong chớp mắt đã hiện ra ở quảng trường.

Nơi này vẫn như lần trước không thay đổi gì nhiều, mặc dù hắc đàm đã mở ra nhưng bốn phía sương mù lãnh thổ vẫn còn bao phủ rất nhiều.

“Nhiệm vụ lần này, tiếp nhận hay không?.”

Hư lão ngồi dưới gốc cây, mắt nhắm nghiền vang lên uy nghiêm.

Từ trên ngọn cây cổ thụ liền rơi xuống một chiếc lá, hóa thành cuốn trục màu xám trắng lơ lửng trên tay lão.

“Tiếp nhận!”

Đoạn Tam cũng nghiêm nghị đáp lại.

Lời vừa xuất ra từ miệng, cuộn trục liền hóa thành một cái lưu quang xuất hiện trước mặt hắn.

“Xoạt!”

Cuốn trục mở ra, bên trong vang lên âm thanh:

[ Đinh ]

[Nhiệm vụ huyết giới: Chinh phục “Tinh Cương Hầm Mỏ” ]

[ Khen thưởng:??? ]

[ Đánh Giá: Trung bình dễ.]

[ Trừng phạt: thu hồi toàn bộ huyết bình đang có. ]

[ Nhắc nhở: Bầy đàn. ]

[Nhiệm vụ tiếp theo: sau khi nhiệm vụ được hoàn thành sẽ công bố.]

Cả một vùng không gian như đang dịch chuyển, Đoạn Tam liền đã quá quen với chuyện này rồi, cảnh tượng trước mắt dần thay đổi.

Ánh sáng hư ảo, yếu ớt le lói trong một cảnh tượng đêm đen mù mịt.

Và hắn đang đứng tại trước cửa quặng khoáng.

“Nhìn u ám, thấy ớn!”

Đoạn Tam thầm than.

Lấy ra Ngạc Trảo đeo lên tay.

Rồi bắt đầu tiến vào trong. Đoạn Tam cố gắng thở nhẹ nhất có thể, đi im nhất có thể và cảnh giác nhất có thể

Nên nhớ là nhắc nhở từ nhiệm vụ “Cẩn thận bầy đàn”. Cho dù là dã thú nhỏ yếu đi nữa thì nếu chúng đã quy tụ thành bầy đàn thì mọi thứ sẽ không còn đơn giản vậy nữa.

Đoạn Tam rón rén rón rén tiếp tục đi tiến lên, bỗng tự dưng từ trên cao rơi xuống chất dịch gì đó.

“Xong!”

biết mình đã lọt vào phạm vi quan sát của bầy yêu thú, Đoạn Tam lặng người đứng yên.

Từ trên cao lũ lượt xuất hiện những âm thanh:

“lẹt..khẹt…khẹt…”

Thân thể Đoạn Tam nhè nhẹ chuyển động, bắt đầu từ từ đi lùi lại. hắn chẳng biết được thứ gì đang ở trên, tuy nhiên bản năng yêu thú luôn luôn sẽ tấn công vào những con mồi sơ hở, mất tập trung.

“Phóc!”

Dự Cảm không lành liên tục báo hiệu cho Đoạn Tam phải nhanh chóng rời ngay vị trí này. Chẳng đắn đo suy nghĩ này.

“Thành Cực Di Hình”

“phóc!”

“Phóc!”

“Phóc!”

..



Thân thể lập tức di chuyển như hư ảo, xiên xẹo tránh né những phát công kích của yêu thú.

Cách khỏi được chừng mười mét, hắn mới ổn định lại thân hình, tuy nhiên yêu thú thì không như vậy.

“Rít!”

Trong không trung liền hiện ra bóng dang của ba bốn con gì đó phóng tới, hướng yết hầu của hắn cắn tới.

Đoạn Tam lập tức vung đôi trảo lên

“bịch”

Một tiếng, cả bốn con cùng nhau bị đánh bay vào hốc đá, há hỏng chết ngắt.

Bị Đoạn Tam quơ một đá đã thành bãi bầy nhầy, hắn thầm nghĩ:

“cái này cũng quá yếu đi a!”

Nhìn sơ quá Đoạn Tam nhận ra đây là một loài nhện, đủ màu sắc nhưng tên gì thì hắn chịu chết, không biết.

Tiếp đà hưng phấn vì nghĩ bản thân mình mạnh, hắn lao như bay vào bầy Tinh Cương Tiểu Tri Chu..
 
Tam Thiên Lưu Hành
Chương 41: Tri Chu Tam Vệ



Tác Giả: Tà Lão Ma

… THÔNG BÁO:
“- Xin lỗi mọi người, từ bây giờ yêu thú, linh dược, linh vật, bảo khí trong truyện sẽ chia làm 9 cấp nha, yêu thú mỗi cấp phân ra làm 4 cấp nhỏ: hạ giai, trung giai, thượng giai, đỉnh giai và bá giai (chủ)!
-Từ nay các tên gọi là linh giả, Tiết khí sư sẽ gọi chung nhất quán thành là Linh Sĩ.
- công pháp, võ kỹ đều chia làm cửu tinh, mỗi tinh chia làm ba cái cấp bậc từ mạnh tới yếu: Nhất lưu, nhị lưu, tam lưu.
Tôi Thành thật xin lỗi vì sự bất tiện này ạ!”



[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 5%]

[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 10%]

[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 20%]

[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 35%]
.
.
.
.

[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 50%]

Trong một lúc vừa qua, hắn đã liên tục giết qua gần hơn 30 con, tuy là chúng chỉ là cấp 1 hạ giai(Tương đương với Ngoại Cảnh Luyện Da) nhưng mà vẫn làm cho hắn không ít khó khắn, mồ hôi lăng dài trên mặt, mỗi lúc một nhiều hơn.

Điều này cho thấy được thể lực của hắn đã tổn hao rất nhiều.

Một đường thẳng tiến, hắn chợt dừng lại, trước mặt xuất hiện ba cái con đường, đường nào cũng như đường nào, không hề có một cái gì riêng biệt để chọn lựa.

Bỗng,

[Đinh]

[Nhiệm Vụ phụ tuyến: Toàn diệt Tri Chu Tam Vệ.]

Nhiệm Vụ vừa báo đến Đoạn Tam khóe miệng co giật, cái này liền muốn giết hắn hay gì đấy?.

Giết xong ba con này rồi mới đến Boss, chết hắn chết mòn chết mỏi với cái hệ thống này quá mà!.

“Khzăcccccc!”

Ba cái hang động từ từ đi ra ba con Tinh Cương Tri Chu cỡ lớn, hai cái kìm độc sắc bén đến đang sợ, toàn cơ thể lông xanh xanh nhìn vô cùng “dễ thương”.

“Lùi không được….thì tiến đi a!”

Đoạn Tam bắt đầu nắm chặt bàn tay, thôi động chân huyết lưu chuyển trong cơ thể một nhanh hơn, để đáp ứng tốc độ cũng như lực lượng, đồng thời hắn liên tục sử dụng “Thánh Cực Di Hình” nhằm áp sát con Tri Chu xuất hiện đầu tiên.

Đang chuẩn bị ra vẻ một cái lại bị Đoạn Tam luồn chũi đánh xuống một phát, nó chỉ có thể giơ mấy cái chân lên trước chống đỡ, chấn động mạnh, lại không nghĩ con nhện này lại cứng đến như vậy.

Đoạn Tam ngã bay ra ngoài, con nhện cũng chẳng khấm khá hơn là bao, đôi chân thô ráp như có như không bị liệt hai cái.


Bỗng nhiên bị tập kích, nó rống tức giận, như muốn kêu ra đồng bọn, con mắt cũng không ngừng nhìn về hướng Đoạn Tam.

Chấn động mạnh lại thêm cái rống của con nhện thứ nhất, làm hai con kia không chút nào do dự phóng như bay ra khỏi đường hầm.

“Sai, quá sai!”

Ngẫm cùng lúc ba con nhện nhìn hắn, hắn cũng thấy mệt, biết thế này lúc trước nên nhất kỹ tất sát hạ luôn cho đầu tiên cho khỏe.

Tuy ba con cùng vây công, nhưng hắn vẫn rất có lòng tin về khả năng của mình, dẫu sao chúng cũng chỉ là nhất tinh trung giai đỉnh phong( tương đương với Ngoại Cảnh Luyện Tạng đỉnh phong) mà hắn thì đã Ngoại Cảnh Luyện Huyết cảnh.

Biết thực lực Đoạn Tam mạnh hơn hẳn bản thân, ba con tri chu liền dậm chân lui lại xát vào nhau, há miệng liên tục phun tơ.

Thời gian rất cấp bách, nếu cứ để chúng thoải mái phóng tơ thế này, chốc lát nữa lợi thế liền sẽ thay đổi.

Đoạn Tam nhận ra ý định, lập tức không trì hoãn thêm nữa, hai chân đạp một cái lên mặt đất, tiếp tục sử dụng bộ pháp, nhanh chóng tiếp cận.

Tuy nhiên, hắn sắp tới thì lập tức bay ra một sợi tơ, bồi thêm một bãi nước bọt tím đen.

Giật mình, hắn lật người né tránh, nhìn lại bãi nước bọt ngấm lên khối đá “xì xì” rồi sau đó tan chảy.

Thấy đó mà hoảng hồn, lau mồ hôi trên mặt, nghĩ đến cảnh tượng tảng đá đó là mình….Rút kinh nghiệm, liên tiếp sử dụng bộ pháp tránh né, Đoạn Tam nhanh chóng đã rút ngắn được khoảng cách.

Vào tầm ngắm, liền tiếp tục khu sử ra thêm 1 lần bộ pháp “Thánh Cực Di Hình” nữa, bên kia con nhện què chân cũng bắt đầu phóng tơ.

Chợt một ý nghĩ nảy ra, hắn tức thì thi triển “Thổ Thuẫn thuật” ra che chắn trước mặt. lại lấy đó làm đòn bẫy, đưa mình nhảy bật lên cao, xuất hiện trên thân một con nhện.

“La Hán Quyền!”

Chẳng chờ thêm gì nữa, hắn ra quyền, một quyền khủng bố đập xuống.

“Rắc…Phạch!”

Thân thể đầu Tinh Cương Tri Chu đầu tiên đã bị hắn đập cho nát bấy, dịch đen, tím gì bầy nhầy một vũng thấy rợn!.

Bật người lần nữa, hắn thét lên lần lượt ra thêm hai quyền, lên hai con tiếp theo.

Con nhện rít lên đau đớn, thân thể chậm chạp quay lại phía sau, nhưng một lần nữa bị hắn đánh một phát lên trên đầu.

Con nhện hoang mang tột độ chẳng biết làm gì, đành co rút người lại chịu trận.

“Hắc hắc hắc!”

Nó càng đau đớn, Đoạn Tam lại càng xung sướng, hắn cười lên âm tà, tàn nhẫn, hai tay liên tục đập xuống khớp nối giữa phần bụng và phần đầu – ngực.

Càng đánh càng sướng tay, càng ra quyền nhanh hơn, chẳng mấy hơi thở nữa, hai con nhện như bong bóng nước bể toang ra, thể dịch tím đen văng vải khắp nơi.

[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 85%]

Đoạn Tam cười tươi, bộ dáng già nua, rơi xuống đất nhìn thi thể ba con Tinh Cương tri Chu, nói:

“Xem ra dùng Ngạc Trảo thi triển quyền pháp không được như mong muôn a!”

Nhìn đôi ngạc trảo trên tay, Đoạn Tam lắc đầu ngán ngẩm, vốn dĩ hắn một quyền kia đã có thể nhanh chóng hạ gục được ba con tri chu.

“Có vẻ như rớt đồ không ít đây!”

Không kìm nén được cảm xúc, hắn lập tức vươn tay thu lấy những đốm sáng.

[Đốt.]

Thu được:

[3 Huyết bình]

[1 lọ Lam sắc tuyến độc]

[1 cuốn ĐộcĐược Chế Tác]

Độc Dược Chế Tác là cuốn phổ dược chuyên môn hỗ trợ điều chế độc dược bao gồm nhiều loại độc phương, thông tin về nhiều loại độc vật thông thường và nơi tìm ra chúng.

Thứ này coi như với hắn đã vô tác dụng, hoàn toàn chẳng có một chút ý tứ tác dụng nào, dù là nhỏ nhất.

“Toàn rác rưởi!”

Nhìn đống đồ mà hắn phát tởm, được nhất chỉ có ba lọ huyết bình.

Còn hai thứ Lam Sắc Tuyến Độc cùng Độc dược chế tác, hắn suy tính nếu Quỷ bà có cống hiến lớn cho trấn thì sẽ không ngại ban xuống đồ vật này, đằng nào thì đối với hắn nó chẳng khác gì rác rưởi.

Bực mình vì hệ thống toàn cho mấy thứ rác rưởi, Đoạn Tam chân mạnh chân nhẹ tiến vào đường hầm.
 
Tam Thiên Lưu Hành
Chương 42: Thôi rồi “Kiều”ơi!



Tác Giả: Tà Lão Ma


Từ xa xa quan sát, Đoạn Tam liền thấy một cái cửa hang thông ra ngoài, ánh sáng mờ ảo màu xanh lam, tơ nhện vô cùng vô tận, giăng mắc khắp nơi.

So với nhân loại thì ngũ giác của yêu thú bất luận thứ gì đều hơn hẳn, dù là một thứ tiếng động nhỏ nhặt cũng có thể đưa cảnh giác.

Đoạn Tam suy đoán được điều này, liền từ tốn, nhè nhẹ ,bước chậm thật chậm đi vào cửa hang.

“Whoa – Má ơi!”

Hắn thì thào trố hai con mắt lên kinh ngạc. không thể tin vào mắt mình nữa, một lượng lớn những lam thạch như các viên pha lê óng ánh từng mãng thật lớn.

“Trời ạ! Toàn bộ đều mà Tinh Cương”

Tinh cương là một dạng nguyên liệu luyện khí, tuy không quá hiếm có nhưng tại phụ cận Thanh Sơn thành coi ra mặt hàng tầm trung bán ra rất được giá.

Đáng chú ý đây là loại nguyên liệu luyện khí rất tốt, được các đại gia lân cận để mắt và bằng mọi cách phải cướp đoạt tới tay mỗi khi xuất hiện.

Và giờ đây, hắn kiếm được một cái khoáng quặng đầy Tinh Cương.

Hắn lắc lư cái đầu như không thể chấp nhận được sự thật đang diễn ra trước mắt, mơ màng lẫm bẫm:

“Tiền, tiền tới ào ạt!”

“PHỐC!!”

“PHỐC!!”

“PHỐC!!”

Ngay khi Đoạn Tam còn đang mơ mộng trong đống tiền sắp kiếm được, đột nhiên từng tiếng âm thanh như bắn pháo ồ ồ truyền tới.

Từng ngụm tơ trắng như pháo bắn ầm ầm lao tới phía sau lưng Đoạn Tam như thiểm điện, Thật sự rất bất ngờ, không thể ngăn cản, Đoạn Tam chỉ có đủ thời gian kết ấn “Thổ Thuẫn Thuật” che chắn.

“Răng..rắc”

“ẦM!!”

Liên tục bị bắn ba phát pháo tơ, thổ thuẫn nhanh chóng rạng nứt rồi tan nát, còn Đoạn Tam như diều đứt dây, thân thể bị bắn bay đập vào các hốc đá, máu như suối chảy, ồ ạt tuôn ra.

“Tinh Cương Tri Chu Vương!”

Hắn khập khễnh dựa tay lên hốc đá đứng dậy, miệng thì thầm.

Tiểu yêu tam tinh đại thành so ra ngang tầm với luyện huyết cảnh đại thành, mà hắn lúc này, nếu đánh nữa chắc chắn sẽ tiêu đời.

“Chạy…”

Đó là những âm thanh vang vọng trong tay hắn lúc này, nếu không chạy hắn chắc chắn sẽ phải bỏ mạng tại đây.

Thánh Cực Di Hình!

Đoạn Tam đứng chôn chân tại chỗ, im thin thít, gương mặt cực kì tỉnh táo, quan sát nhất cử nhất động của Tri Chu Vương.

Ngay khi thấy Tri Chu Vương (Nhện vương) lơ là hắn lập tức nhanh như cắt thi triển thân pháp hướng thông đạo trở về.

“PHỐC!”

“PHỐC!”

Âm thanh ấy một lần nữa vang lên, chỉ sau hai quả pháo tơ, thông đạo liền bị bịt kín.

Lực lượng ẩn chứa trên mỗi quả pháo tơ kia hoàn toàn khác với lúc trước, uy lực hơn, mạnh mẽ hơn và nhanh hơn bao giờ hết.

“Ân! Nhất cấp thượng giai?”

Thông đạo tích tắc bị bịt kín, Đoạn Tam dõi mắt nhìn về phía Tri Chu vương, chân thối lùi, thân hình nó to ít nhất cũn gấp năm lần hắn, tám cái chân sắc cạnh như Tinh Cương, sức mạnh không có gì bàn cải nữa, hơn hẳn hắn là cái chắc!

Nhận ra con mồi còn ở trong phạm vi lãnh thổ, Tri Chu vương đôi mắt đen lay láy mơ màng rà xoát, thoáng một cái nó liền xuất hiện trước mặt Đoạn Tam cách mười trượng.

[ Đinh ]

[ Nhiệm vụ bộc phát: Thu Phục Tri Chu Vương.]

[ Thất Bại: Nhiệm vụ chính đồng loạt thất bại.]

[ Phần thưởng: ???]

“Nội Cha nó, tao bị đánh đến thừa sống thiếu chết?...thu phục cái đờ heo gì được?”

Lúc này hắn chỉ muốn hét vào cái bản mặt cái hệ thống chết tiệt này, liên tục đưa ra hàng loạt các nhiệm vũ quái đản, lại cho phần thưởng tàn tạ tới mức thảm thương, một chút tương xứng với độ khó cũng đều không có.

Ai chịu nổi chứ riêng hắn thì không chịu thêm đươc hơn nữa!

Chạy! bằng mọi giá cũng phải chạy, xách dép cũng phải chạy!

Một chỉ mới vào Luyện huyết cảnh đi đánh với một con quái vật thực lực ngang luyện huyết đại thành, chênh lệch kiểu này lấy cái gì bù đắp.

Thánh Cực Di Hình từ lâu đã được Đoạn Tam tu luyện tới mưc lô hỏa thuần thanh, toàn lực thi triển, lao vun vút vòng quanh hang ổ của Tri Chu Vương nhằm tìm lối thoát khác.

Phốc!


Đoạn Tam còn chưa phóng được bao xa, liền một thứ gì đó từ sau lưng ập tới.

May mắn là hắn vận khí đeo đầy người, đột phá sức lực nhanh chóng rời tăng tốc bộ pháp, rời khỏi tầm ngắm.

Đoạn Tam không cần nhìn cũng đoán được là tuyến độc do Tri Chu Vương phun ra.

Nhìn hố đất trước mặt bị tan thành một cái hố lớn, tinh cương nhanh chóng tàn lụi.

Nghĩ đến là hắn phát sốt, tinh cương giá sốt dẻo bao nhiêu ngoài kia, lại bị con quỷ này phun nước miếng cái tan mất, tiêu tiền, đây đích thị “Rich Kid” thứ thật.

Sờ xoạt lại thân thể, lại nghĩ tới cảnh bị phun trúng ngụm này chắc không bao lâu hắn cũng xẹp thành bãi máu.

“Nước miếng cũng lực quá đi, phải chi giờ xuất hiện biến cố cho lão phu thu phục ngươi là tay chân thì hay phải biết a.”

Càng nghĩ Đoạn Tam càng tự cảm thấy buồn cười vì suy nghĩ ngớ ngẩn, có chút yêu tài này của mình.

Bây giờ chạy còn không có đường chạy, trốn còn không có chỗ trốn, lại đem tâm tư thu phục con yêu nghiệt này, hắn cũng quá là mơ mộng đi.

“Phốc…xì!”

“Phốc…xì”

“Phốc…xì”

Từng khối độc pháo hay nước miếng cứ như vậy mà oanh tạc về con đường hắn đang thi triển bộ pháp, coi thế mà nãy giờ hơn chục quả pháo vẫn chưa trúng quả nào. Đoạn Tam thầm lắc đầu vấn vương, buồn tủi nghĩ:

“Thật sự thì…cũng nể bản thân thật, đã đẹp lão giờ lại tài năng, xuất chúng, nghĩ sắp chết mà thấy cũng tiếc cho một số phận hẩm hiu, hu hu!”

Bị hắn quay vòng vòng như cái “chiếc nón kì diệu” Tri Chu vương cực kỳ phẫn nộ, chẳng thèm phun pháo độc, pháo tơ nữa mà giăng tơ đuổi theo.

Nhất cấp thượng giai yêu thú tốc độ nào lại thua hắn, không bao lâu liền sắp đuổi kịp Đoạn Tam cách:


Hai mươi bước!

Mười mươi lăm bước!

Mười bước!

“Thôi rồi “Kiều”ơi, một đời “Từ Hải” oanh liệt sắp phải chết nơi xa trường nghiệt ngã…”

Vừa đi hắn vừa ngâm nga câu nói ví bản thân như “Từ Hải” hảo hán trượng nghĩ chí khí trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du.

Bỗng:.
 
Tam Thiên Lưu Hành
Chương 43: Thu Phục Tri Chu Vương



Tác Giả: Tà Lão Ma


Từ sâu bên trong hang động trên những khối tinh cương to lớn, một âm thanh nho nhỏ phát ra.

Lập tức, Tri Chu Vương ngừng tiến tới tấn công Đoạn Tam, nó lao đi về phía âm thanh kia thật nhanh.

“Thời cơ….”

Đoạn Tam trong đầu ngầm nhủ một cái, vội vàng chuyển động thân thể đuổi theo Tri Chu Vương hướng về thanh âm kia.

Đem thân thể ẩn dưới những mãng lớn Tinh Cương, Đoạn Tam cố gắng mở to con mắt nhất có thể nhìn về phía sâu.

Hóa ra Tri Chu vương tha cho hắn là vì ba con tiểu tinh cương tri chu này, tuy nhiên loáng thoáng hắn lại cảm nhận được vấn đề.

Đốt

Hỗ trợ nhiệm vụ: Huyết chủ học được “Huyết Nô Thuật”

Tích

Tắt

Tích

Tắt
.
.
.

Những thanh âm đến từ hệ thống một làn nữa vang lên trong đầu Đoạn Tam, lần này không phải nhiệm vụ nữa mà là nó gửi tới trợ giúp.

“Huyết Nô Thuật?”

“Đây là một loại thuật pháp vô định nguyên tốm bất cứ ai cũng có thể tu tập được. Thứ này không có sức chiến đấu, đa số đều dùng để kí khế ước với các loại sinh vật, ngoại trừ nhân loại”

Hư lão chẳng biết từ đâu, giọng cất lên giải thích.

“Ngươi không cần ngạc nhiên như vậy, mọi sự hành động của ngươi đều nằm trong tầm mắt lão phu cả!....”

Hư lão vang lên thanh âm rồi một cái biến mất.

“Huyết Nô Thuật đồ tốt nha!”

Đoạn Tam lím mép phấn khích, nghĩ :

“Cái hệ thống này xem ra cũng rất được việc đấy a! được, được”

Tự dưng không không học được một cái thuật pháp mà chẳng mất công sức bỏ ra tu luyện, Đoạn Tam liền sảng khoái vui mừng ngoài sức tưởng tượng.

Quay trở lại với ba con tiểu tri chu, vừa nhìn hắn liền nhận ra vấn đề cốt lõi, ba con tri chu này vừa mới phá trứng ra ngoài, sức khỏe lại hoàn toàn yếu ớt, ngu cơ sống không được bao lâu nữa.

Chợt hắn nghĩ ra một cái suy nghĩ, tại sao lại không lấy điều này bức ép Tri Chu Vương?

Nhưng mà ngược lại Đoạn Tam sẽ phải tổn hao mất một lọ Huyết bình, điều này khiến hắn rất đắn đo suy nghĩ.

“bỏ con tép bắt con tôm vậy!”

Đằng nào cũng chỉ là một lọ huyết bình, không kiếm được hôm nay ngày sau hắn còn có thể, nhưng nhiệm vụ không hoàn thành, không giữ không bù được cái mất, suy cho cùng người thiệt hại vẫn là hắn, cho nên:

“Lão phu có thể giúp ngươi: Tri Chu Vương!”

Đoạn Tam bật một cái xuất hiện trước mặt Tri Chu Vương ôn tồn nói.

“Ngươi như vậy, linh trí hẳn là đã xuất hiện đi, không cần phải nói nhiều lão phu có thể kéo ba đứa con này của ngươi trở về từ cõi âm”

Hắn lại nói tiếp.

Nhưng phía bên kia, Tri Chu Vương cực kỳ ngờ vực không chút động tĩnh.

“Ba tiểu tri chu này nhiều nhất chỉ còn kéo dài được thêm 3 canh giờ nữa, ngươi hẳn cũng nhận ra đi. trở thành ta linh thú, ba tiểu tri chu có thể lưu lại mạng sống, đồng thời ngươi cũng có thể tiếp tục tu luyện tiếp! Ngươi suy nghĩ đi…”

Đoạn Tam tiếp tục thuyết phục, trong con ngươi của Tri Chu Vương, hắn đã thấy sự giao động, cực độ giao động.

Nhất cấp yêu thú linh trí còn chưa mở ra hoàn toàn, nhưng là tri chu vương thì lại tương đối cao, nó tựa hồ đối với câu nói của Đoạn Tam có chút hiểu ý, 8 cái hắc tuyền con ngươi lơ đễnh, tựa hồ là đang cân nhắc đến ý tứ của hắn.

Một lát sau,

“Crăcccc….”

Tri Chu Vương rít lên một tiếng lắc lư thân mình đi tới gần trước mặt Đoạn Tam, cuối thấp người tỏ vẻ thần phục.

“Hảo! Hảo! thả lỏng cơ thể”

Đoạn Tam bắt đầu kết ấn, thi triển ra “Huyết Nô Thuật”, rồi vẫy một giọt máu của hắn người Tri Chu Vương hô to:

“Huyết Nô Thuật – Huyết Nô Ấn, vạn vật vĩnh sinh, quy ta nhất chủ!”

Một cái ấn tự màu máu ẩn vào trong cơ thể Tri Chu Vương, nó cuồn cuộn thân thể một hồi chẳng biết thứ gì vừa chui vào cơ thể bản thân, ít lâu sau, dừng lại, trước mặt hắn nó hoàn toàn an tĩnh, đã không còn lộ ra sự hoang dã hung ác.

Thấy Huyết Nô Thuật hoàn thành hoàn hảo, Đoạn Tam trong lòng hưng phấn vô cùng, đây chính là một con nhất tinh thượng giai yêu thú thực lực đủ ngang với Luyện Huyết cảnh đại thành có khi còn mạnh hơn, có một cái trợ lực như vậy sau này Thiên Tàn thôn sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Sau đó, Tri Chu Vương dẫn Đoạn Tam lên nơi ba tiểu tri chu mới nở, ngón tay hắn búng một cái, liền một một phần ba huyết bình tiến nhập vào nội thể con đầu tiên, tiếp tới là con thứ hai, rồi thứ ba.

Ngay Huyết bình tiến nhập vào bên trong cơ thể ba tiểu tri chu này. Trong nháy mắt, ba tiểu tri chu lập tức run rẩy dị thường, cơ thể cả ba cùng lúc ửng đỏ lên như màu máu, da dẻ bắt đầu trở lại như bình thường, phảng phất như vừa cọ rửa huyết mạch đem chúng khởi tử hồi sinh.

Nhìn ba tiểu tiểu thay đổi, Tri Chu Vương vui mừng lao tới sát hắn đem thân thể cọ cọ người, ra vẻ chân thành cảm ơn, cũng muốn nếm thử 1 chút huyết bình.

Thấy vậy, Đoạn Tam hắc cười ha hả lên, tay xoa lên đầu nó nói:

“Thứ này lão phu không có nhiều, sau này dư thừa ít bình sẽ cho ngươi nếm thử!”

Tinh Cương Tri Chu vương tựa như minh bạch lời nói của Đoạn Tam, nó gật gù liên tục.

[Đinh]

[Nhiệm vụ hoàn thành 100%]

[Đốt]

[ Chúc mừng huyết chủ, Thành Công nhiệm vụ, thu hoạch được 5 lọ Huyết bình! ]

[ 5 kiện chiến lợi phẩm ngụy nhất tinh bảo khí “Tinh Cương Ngọc Giáp”

Nhất tinh nhị lưu võ kỹ “ Thiếu Lâm Long Trảo Thủ”

5 bình Lang Huyết Đan.]

“Trảo công, Nhất tinh nhị lưu võ kỹ?…”

Nhìn ra bộ võ kỹ kia, Đoạn Tam có vẻ suy tư nhưng nghe hệ thông báo:

“Dịch Chuyển trở về thời gian đếm ngược: 10..9…5..3…”

Hắn liền nhìn Tri Chu Vương vừa nói vừa đưa cho nó 1 bình Lang Huyết đan, nói:

“Tiểu Cương, cho ngươi bình này Lang Huyết Đan, cố gắng tu luyện….”

Chưa kịp nói xong Đoạn Tam đã bị hệ thống chuyển dời về quảng trường..
 
Tam Thiên Lưu Hành
Chương 44: Lần Thứ Nhất Bắt Bảo



Tác Giả: Tà Lão Ma


Vẫn là quảng trường xanh rờn như một cái thảo nguyên này, phương đông lại tán đi một mãng nhỏ, Tinh Cương hầm mỏ lồ lộ hiện ra.

Hắn mỉm cười một cái

Xong nhìn qua Hư lão, lão vẫn yên lặng ngồi tại chổ dưới gốc cây, hai mắt tằn tịu mở ra nhìn Đoạn Tam.

“Ầy, chưa chết à?”

Lão mở to đôi mắt ra ngẩng đầu lên nhìn, chậm rãi hỏi.

“Sống cũng tốt!...Nhiệm vụ ngươi đã hoàn thành, tiếp trị liệu trị liệu thương thế đi.”

Hư lão vẫy cánh tay lên cao, liền một chiếc lá non nhỏ nhỏ nhẹ nhàng hóa thành một đạo bạch quang rơi xuống trên người Đoạn Tam, tự dưng trong tức khắc cở thể hắn xuất hiện cảm giác vô cùng dễ chịu, thư thái, lấm tấm vết thương cũng mau chóng lành lại, tinh thần cũng sảng khoái hoạt bát hơn.

“Ồ, có loại phục vụ như vậy nữa sao?”

Nhận thấy cơ thể biến chuyển Đoạn Tam giật mìnhkinh ngạc kêu lên.

Những vết thương trên người hắn đã hoàn toàn khắp lại, vết thương thậm chí còn chẳng để lại chút sẹo.

Tại một điểm thời khắc trị liệu xong cho Đoạn Tam, Hư lão mới lên tiếng:

“Ngươi sở dĩ nhiệm vụ đầu không được trị liệu lẫn nhiệm vụ phần thưởng là bởi tốc độ tiếp nhận nhiệm vụ của ngươi quá chậm, lại đó là nhiệm vụ thử, cái đó không qua được ngươi cũng không xứng với chi danh Huyết Chủ!”

“Ra là vậy a!”

Đoạn Tam vuốt vuốt chòm râu trắng, gật gật cái đầu hiểu ý.


Ngừng lại một đoạn thời gian suy nghĩ hắn chợt lên tiếng:

“Hư lão, ta muốn thử một lần vào miếu cổ!”

“Ngươi xác định?”

Hư lão ôn tồn hỏi lại.

“Xác định!”

Đoạn Tam kiên quyết cắn răng đáp.

“Coi trọng hộp nào thì đến đặt huyết bình vào!”

Lão cầm lấy một ly trà canh bên lên nhâm nhí nói tiếp:

“Tuy nhiên lão phu thấy ngươi vẫn là nên chọn Hắc hộp đi.”

Đoạn Tam nhíu mày không hiểu Hư lão vẫn là đang định nhắc tới chuyện gì, hắn nói:

“Ý nghĩa gì?”

Hắ chắc chắn Hư lão sẽ không gây bất lợi cho hắn nhưng mà rốt cuộc ý tức câu kia rốt cuộc là gì.

“Huyết bình trong tay hiện tại nhiều nhất cũng chỉ có 5 lọ, muốn chọn hộp cao hơn hắc sắc là điều không thể đi.”

Lão trầm mặc một chút nói.

“tại sao, không phải chúng cùng một giá định à?”

“hà hà nào có bữa ăn miễn phí, ngươi coi cũng quên rồi đi, trước đó lão phu có nói tùy theo thứ tự màu sắc mà huyết bình đưa vào cũng sẽ khác nhau!”

“Mà hắc sắc đã tiêu mất 5 lọ, hồng sắc mất 10 lọ, lục sắc mất 15, chàm sắc mất 20, ngân nhũ mất 25 và kim nhũ phải ngốn tới 50 lọ”

“Cho nên chỉ cần lựa chọn kim nhũ, các loại truyền thuyết bảo vật sẽ rơi ra sao?”

Tựa như suy nghĩ tới gì đó, hắn liền nhanh nhảu hỏi.

“Hừ, làm nông cứ đòi ăn nhà hàng năm sao, cho dù chọn kim nhũ đi nữa, muốn ra bảo vật quý hiếm cũng rất khó, vì vậy cần ngươi phải tiêu tốn huyết bình di chuyển tọa độ trong miếu để làm mới vật phẩm, đương nhiên vật phẩm này tư chất cũng cao lần trước!”

Hư lão bất mãn hừ một tiếng.

“Hiểu, hiểu rồi, vậy cứ chọn Hắc hộp trước đi, coi như tham quan một lần cho biết cũng được.”

Đoạn cười cười đặt huyết bình lên hắc sắc hộp, rồi thản nhiên đẩy cửa đi vào miếu cổ.
“Cái, cái này….”

Một bước chân đầu tiên đã làm hắn vô cùng choáng ngợp, nơi này tựu như một cái không gian tự lập, một bầu trời đầy sao, lấp lánh những chiếc hộp đủ loại màu sắc, hộp nào cũng loe lóe lên những ánh sáng quang mang hấp dẫn.

“Cái cây này là để hái chúng xuống đi!”

Khẽ nhìn sang một cái cây sào cao bên cạnh, Đoạn Tam liền đoán được phương thức hành sự.

Không có lơ là, nóng nảy, Đoạn Tam điềm nhiên nhìn qua tất cả một lượt, cuối cùng bình tĩnh đem cây sào kia đẩy tới hái chiếc hộp kim quang kia xuống, ngay khoảng khắc sào chậm vào, xung quanh kim quang chiếc hộp chơt hình thành một cái vòng xoáy lớn, như đang cắt đứt mối liên kết giữa chiếc hộp và miếu cổ.

Xoạt!

Cây sào tự động quay về chổ cũ, yên lặng nằm trong góc miếu, còn kim quang chiếc hộp thì lung lay xong rồi rơi xuống trên tay Đoạn Tam.

“Cách!”

Lâp tức, hắn bẻ khóa mở ra, bên trong hộp chợt:

“Bưng!”

Lên một tiếng, trước mặt Đoạn Tam bay ra một cái thanh ngọc kiếm và ba viên ngọc thạch, nhìn như đồ chơi cho trẻ em, dưới chuôi kiếm có khảm một cái ngọc thạch làm đỏ tương đối lớn.

Còn ba viên ngọc thạch này hắn nhìn rất quen mắt nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nhớ ra được rốt cuộc là loại đồ vật gì:

“Ra hỏi lão Hư, mới được!”.
 
Back
Top Dưới