Cập nhật mới

Khác Tam Nhân Kinh Phó

Tam Nhân Kinh Phó
Chương 19 : Tổ Đội


Nhìn cũng phải Hi Thành là một người rất cuồng công việc và thích học tập trông cứ như con nhà người ta vậy , thời gian đâu mà đỏ đen được cơ chứ .

Chắc là cả hai chỉ hiểu lầm thôi .

8:00 , chuông đồng hồ trong đại sảnh kêu lên vài tiếng " Ding, Dong ", vừa lúc đó từ ngoài khách sạn một người đàn ông đội mũ lưới , trên tay cầm tập tài liệu , lưng mang cặp trên cặp có một lá cờ " Đoàn du lịch Phong An " .

Người đàn ông đứng giữa đại sảnh nói vang :

- Mọi người ơi , chúng ta tập trung ăn sáng rồi cả đoàn mình cùng nhau thăm quan triễn lãm hôm nay nhé .

Người đàn ông nói xong rồi giơ tay lên , kéo chiếc còi ngay cổ lên thổi 3 phát " huýtttttt " rồi lại lặp lại lời nói lúc nãy .

Mọi người tập trung lại sảnh npc và người chơi tập trung lại rồi nghe chỉ thị của người đàn ông .

Cả đoàn người tập trung lại phòng ăn , nhân viên khách sạn mở cửa cho cả đoàn tiến vào .

-WOW , ở đây to với nhiều đồ ăn vải .

Đây là bữa tiệc buffet sáng do nhân viên ở đây chuẩn bị sao nhiều vải .

Chắc chuẩn bị cho ăn trước khi chết rồi đây .

Đoàn người ồn ào xôn xao đi vào sảnh buffet .

Người đàn ông lúc nãy đứng trước cửa nói lớn .

- Trước khi các vị ăn , tôi xin chút thời gian giới thiệu và phổ biến .

Tôi là Bạch Khải , gọi tôi là Tiểu Khải cũng ạ .

Đoàn mình sẽ ở đây thăm quan và ăn uống trong vòng năm ngày , triễn lãm sẽ mở trong vòng năm ngày cho các quý vị tham quan và chiêm ngưỡng nghệ thuật , ngoài ra đoàn chúng ta còn được giao lưu cùng với hoạ sĩ của triễn lãm lần này nữa . lúc 9:00 , tôi sẽ quay lại đón mọi người đến triễn lãm nên các vị cứ ăn thong thả ạ .

Sau khi kết thúc màn giới thiệu , NPC Tiểu Khải rời đi .

Mọi người trong phòng bắt đầu tản dần ra đi lấy thức ăn cho bản thân .

Sau khi lấy thức ăn xong cả ba lựa bàn trống rồi ngồi xuống , Bỗng nhiên có một người đàn ông cao lớn lại bàn cả ba hỏi xin ngồi nhờ

- Chào , tôi có thể ngồi đây cùng mọi người được không , xung quanh đã hết bàn rồi .

- Vậy sao , cứ tự nhiên .

Sau khi người đang ông kia ngồi xuống cả ba liếc nhìn anh ta từ đầu tới chân , có vẻ như đang đánh giá người này .

Người đàn ông này cao , khuôn mặt trông bá đạo tổng tài , tóc màu vàng nâu , đeo kính râm và thêm chiếc đồng hồ Rolex đắt tiền kia nữa .

Cả ba người kia nhìn chiếc đồng hồ xong hít một hơi lạnh , đúng là ngồi cạnh tổng tài có khác khí chất ngút trời cho dù có trong phim kinh dị đi nữa thì trông anh ta vẫn bá đạo hết sức , nhìn cả bọn trông bị phân giai cấp rõ ràng .

Thôi bỏ qua đi , cả bọn lại nhìn vào dĩa đồ ăn của người đàn ông kia , quay sang nhìn đồ ăn của ba , rồi lại nhìn nhau .

Đúng là người nghèo thì luôn ăn sang mà .

Kỳ Âm thì ăn bò wagyu phết trứng cá tầm beluga , Tử Sâm thì ăn mì cua lông Bắc Kinh và cua hoàng đế , tôm hùm Alaska nướng bơ tỏi .

Hi Thành thì ăn Mỳ ý Jamon iberico , khoai tay chiên ăn cùng pho mai nai sừng tấm ăn cùng nấm truffle , còn người đàn ông kia thì ăn hả cảo và một ít vịt quay .

Nhìn áp lực quá , người giàu thì ăn giản dị .

Còn tụi nghèo như tụi này thì toàn chọn món sang mà ăn , trông quê và ngại chết đi được .

Mặc dù Hi Thành và Kỳ Âm nhà cũng xem như là giàu nhất nhì nhưng mà vì sự khiêm tốn nên mấy món ăn xa xỉ này cũng chỉ là lâu lâu mới được ném một bữa , nên giờ ăn nhiều cũng là chuyện dễ hiểu , có điều phong thái ăn trông như bỏ đói không được sang lắm thôi .

Không gian trở nên ngượng ngùng hơn thì người đàn ông mở lời chào hỏi .

- Mọi người là người chơi cao thủ à .

- À không , chúng tôi cũng chỉ là người chơi mới thôi , chúng tôi mới trải qua một phó bản.

Cũng không gì chuyên nghiệp cả đâu .

- Vậy sao , nhìn khí chất của mọi người có vẻ như đã đi lâu rồi vậy , chưa kể nhìn mọi người cũng có vẻ thân nhau nhỉ .

- Cậu cũng là người chơi tân thủ à

- Đây là lần đầu tôi vào trò chơi này , nên mong mọi người chiếu cố .

- À xin tự giới thiệu , tôi tên Ninh Triết , 32 tuổi .

Là một nhà tâm lý học , xin hỏi mọi người như nào , tôi có thể xin làm quen được không.

Trong khi Kỳ Âm và Hi Thành niềm nở bắt tay trò chuyện với Ninh Triết thì còn mỗi Tử Sâm đang cặm cụi ăn như chết đói .

- Còn anh này là ?

- À , đây là anh Tử Sâm , là tiểu thuyết gia .

Anh ấy là trưởng nhóm của chúng tôi , anh ta thông minh , độc tài lắm đó nha .

Kỳ Âm giới thiệu Tử Sâm cho Ninh Triết

- À vậy sao , chào anh Tử Sâm , tôi tên Ninh Triết , xin được chiếu cố nhiều hơn trong trò chơi này nhé .

Xong bữa ăn , NPC Tiểu Khải quay lại đón đoàn khách du lịch và người chơi đến điểm triễn lãm .

Triễn lãm cạnh khách sạn nên mọi người từ bên khách sạn đi bộ qua .

Vì là vé đặt biệt được đặt riêng dành cho đoàn nên chỉ có đoàn khách du lịch Phong An này đi thôi .

Trong đoàn khách có tổng công 31 người : 20 NPC khách du lịch , 10 người chơi và 1 NPC hướng dẫn viên .

Vào trong triễn lãm , như bước sang một thế giới khác vậy , trong đây rộng bao la , ngoài triễn lãm tranh vẽ còn có các khu vực khác nữa .

Nhưng mà nếu tắt đèn ở trong đây một mình thì có vẻ hơi đáng sợ .

Sau khi được Tiểu Khải dẫn mọi người đi thăm quan một vòng triễn lãm thì , một số nhóm nhỏ trong đoàn bắt đầu tách lẻ ra để đi thăm quan .

Trong lúc các NPC tảng ra tham quan , thì tất cả người chơi tập trung lại một chỗ để tổ hợp đội tìm manh mối .

Giữa đám người chơi nháo nhào thì có một người đàn ông thân hình to cao lực lưỡng nhìn qua thì khí chất giống người trong quân đội ,cùng với đó là một chất giọng lớn đanh thép , hô to khiến người chơi xung quanh phải im lặng trong giây lát.

- Hiện tại NPC quan trọng có thể cho ta thông tin là NPC Tiểu Khải , có vẻ như anh ta có thể cho chúng ta vài quy tắc ở đây , nhưng mà không nhiều .

Chúng ta cần phải tự tìm thêm thôi .

Đi cùng với người đàn ông trai tráng là một quý bà phong thái điềm tĩnh , bà ta đứng ra đưa ra gợi ý cùng người đàn ông để giúp người chơi xung quanh .

- Theo tôi nghĩ chúng ta nên chia nhóm ra đi tìm kiếm thông tin , ở đây khá lớn nên chia mỗi đội mỗi khu vực để tìm kiếm .

Thế thì sẽ thuận tiện hơn để chúng ta có thể thoát ra khỏi đây sớm hơn .

- Giới Thiệu sơ với mọi người tôi và vị đồng chí này là người chơi lâu năm nên mong mọi người cùng hợp tác để ra khỏi đây sớm hơn .

Tôi tên là Cầm Tuệ , còn anh ta tên Tô Giác .

Sau khi tất cả mọi người trong nhóm người chơi giới thiệu tên thì Cẩm Tuệ đã xác nhận và phân nhóm cho tất cả người chơi .

-Ở đây có tổng cộng ba khu vực : triễn lãm sơn dầu , điêu khắc và thị giác .

Mà trong chúng ta chỉ có mười người chơi thôi , trong ba nhóm thì có một nhóm có bốn người nên , tôi sẽ phân cho mọi người khu vực lớn hơn để tiết kiệm thời gian của các nhóm nhỏ .

Tất cả người chơi ai cũng đồng tình với ý kiến này , nên Tô Giác và Cẩm Tuệ cũng bắt đầu phân chia nhóm và vị trí cho mọi người

Nhóm Thị giác : Hi Thành - Tử Sâm - Ngọc Hoa

Nhóm Sơn Dầu : Kỳ Âm - Tô Giác - Cẩm Tuệ - Trúc Như

Nhóm Điêu Khắc : Ninh Triết - Lâm Kì - La Hạch

- Được rồi nhóm đã được phân , mọi người chia nhau ra tiến hành tìm kiếm thông tin nhé .

Nhóm người bắt đầu tản ra .

Tử Sâm không hài lòng với kết quả chia nhóm này lắm , nhưng mà xem ra gọi là tạm được đi , còn người con gái kia thì anh cảm giác không có mấy thiện cảm .

Trông yếu đuối Liễu Như Uyên chết đi được , thế này thì giúp được gì cho nhóm đâu chứ , ít ra Hi Thành anh ta còn thông minh , mà thôi bỏ đi tí rồi tính sau .

Nhóm Tử Sâm và Hi thành bắt đầu tản bộ đến khu vực Thị giác , trong lúc đi đến khu thị giác , Hi Thành ngó nhìn xung quanh trông có vẻ như đang tận hưởng .

Đúng là kẻ phát cuồng vì nghệ thuật mà , đến chỗ này không phải là lạc vào thiên đường rồi sao .

Mọi người đi xung quanh im lặng thì bỗng cô gái đi theo mở lời trò chuyện .

- À , ukm ....

Anh có vẻ thích xem các tác phẩm nghệ thuật ở đây nhỉ ..

Hi Thành liền giật mình khi có người hỏi mình

- Ukm , tôi là kiến trúc sư , nên cũng xem là người nghệ thuật vậy

Hi Thành cười rồi gãi đầu vì lần đầu tiên có một cô gái bắt chuyện với anh ngoài Kỳ Âm và Ngọc Hoài .

Cô gái kia như bắt được mối liền liên tục hỏi Hi Thành về nghệ thuật , khiến cho Tử Sâm cảm giác khó chịu .

Vì không thể tập trung vào kiếm manh mối được .

Anh cảm thấy con nhỏ này lèm bà lèm bèm phiền chết đi được , cả Hi Thành nữa , đáp chi nó vậy .

Vì là người không chung ngành nên Tử Sâm cũng chẳng hứng thú gì đến mấy cái mà hai người kia nói cả .

- À cho hỏi anh tên gì ạ

- Gọi tôi là Hi Thành được rồi

- Vậy anh gọi em là Ngọc Hoa nhé

- À , um..

Được.

Hai người tiếp tục nói chuyện với nhau , cô gái kia có vẻ như rất thích Hi Thành , cô gái cứ nói luyên thuyên với Hi Thành .

Còn Hi Thành thì nhìn mặt trông có chút khó chịu , nhưng không muốn nói ra .

- Em cũng thích nghệ thuật lắm , nhưng mà em học tệ quá nên mẹ cho nghỉ rồi , giờ em chỉ ở nhà thôi .

- À ... vậy sao.

Tử Sâm thầm suy nghĩ trong đầu :

- À thì ra là thất nghiệp ăn bám cha mẹ

Nhìn Ngọc Hoa líu lo bên Hi Thành , Tử Sâm đoán chắc cô ta là một tiểu thư của gia đình giàu có .

Móng không tróc da không nhăn, chắc chắn là loại tiểu thư được cha mẹ cưng chiều , nghĩ lại thì những người như vậy không khác một con kí sinh trùng , chỉ biết ăn bám lên thân thể người khác rồi hút máu họ .

Loại người như vậy trông giả tạo hết sức .

Tử Sâm cau mày nhìn cô ta lại khiến anh nhớ đến dì Triệu , thật là buồn nôn .

Bên cạnh đó , Hi Thành sau khi nghe Ngọc Hoa kể chuyện riêng xong mặt có chút biến sắc , đối với Hi Thành mà nói thất nghiệp ăn bám là một nỗi thất bại lớn của một con người , nên anh nghĩ mình không ngấm được kiểu người như này .

Không khí xung quanh mọi người trầm lại , nhưng cuối cùng thì cả bọn cũng đã tới nơi , xem như đã gỡ gạt được cuộc trò chuyện khó xử này.
 
Tam Nhân Kinh Phó
Chương 20 : Hộp Kính Mắt Ruồi


- Tới rồi .

- Hi Thành , anh lên dẫn đầu đi .

Hi Thành mặt biến sắc như khắc cả chữ " kHÔNG PHẢI CHỨ , SAO LẠI LÀ TÔI NỮA ?

" , Tử Sâm cười vỗ vỗ vai anh ta .

- Em nhớ rồi tết Thanh Minh năm sau nhất định sẽ mang mì cua lông đến viếng mộ anh được chứ ?

- À đúng rồi , dùng kĩ năng của anh đi .

Hi Thành nghe vậy liền móc trong túi ra đồng xu .

Anh hít lấy một hơi rồi nhắm mắt lại tung đồng xu trên đầu ngón tay lên , thì tiếng hệ thống thông báo .

" Người chơi Hi Thành đang triễn khai kĩ năng ⟨⟨ Jackpot time ⟩⟩ "

Tiếng máy jackpot xuất hiện rồi bắt đầu chạy số , con số trên máy nhảy liên tục , khiến tim Hi Thành đập dữ dội , đây là lần đầu anh chơi mấy trò chơi đỏ đen như này nên anh có chút hồi hộp .

" Ting " con số trên máy dừng lại .

Hi Thành từ từ mở mắt ra , anh như chết lặng tại chỗ , cuối gầm mặt xuống.

2/3 !!?!??

JACKPOT!!

" Rất tiếc .

Người chơi Hi Thành đã nhận được vật phẩm nguyền rủa cấp A súng đồ chơi từ phó bản ⟨⟨ Công viên giải trí Phúc Lợi ⟩⟩ , người chơi Hi Thành muốn lấy vật phẩm này không ?"

Hi Thành dường như chết lặng trước kết quả .

Con số 2/3 ngầm cho anh hiểu rằng nguy cơ gặp nguy hiểm trong phó bản này cao .

Nhưng rồi anh đành phải chấp nhận số phận , cuộc đời con người như ván cờ đỏ đen vậy , không biết khi nào thắng khi nào thua , không biết khi nào còn sống khi nào sẽ chết .

Nhưng Hi Thành cũng phải học cách chấp nhận nó thôi dù gì anh cũng đã chết một lần rồi , chết nữa cũng là do số phận được sắp đặt cả .

Cuộc chơi này do anh tự định đoạt cho bản thân , chứ đâu thể dựa vào ngừoi khác mãi được .

- Nh...nhận.

Ting

" Người chơi Hi Thành đã nhận được vật phẩm súng đồ chơi từ phó bản ⟨⟨ Công viên giải trí Phúc Lợi ⟩⟩, vật phẩm được phép sử dụng 3/3 lần trong một phó bản .

Nếu ngừoi chơi dùng hết 3 lần vật phẩm sẽ biến mất "

" Bíp " tiếng hệ thống tắt

- Hi Thành , anh ổn chứ .

Ngọc Hoa nhìn Hi Thành với vẻ vô lo vô nghĩ hỏi , anh thì chỉ biết ngậm đắng nuốt cay lại mà đáp lại cô với giọng điệu suy sụp hơn bao giờ hết " Tôi ổn " .

Tử Sâm nhìn anh không nói gì chỉ thờ dài một tiếng rồi quay đi .

- Vào thôi .

Khu vực thị giác có nhiều phòng khác nhau nên cả bọn không dám đi tách ra sợ rủi ro sẽ cao .

Cả ba đi sát gần nhau , Ngọc Hoa vì là lần đầu tham gia trò chơi nên rất sợ , cô bám sát vào tay Hi Thành .

Còn Hi Thành thì dẫn đầu , mặt anh có chút căng thẳng , chỉ riêng Tử Sâm là bình tĩnh đi sau hai người để tiện quan sát .

Khu vực đầu tiên cả ba tới là một mê cung gương .

Tứ phương bát hướng điều là gương , với tâm trạng căng thẳng hiện tại thì Hi Thành nhìn có chút chóng mặt buồn nôn , anh chỉ biết cắm đầu nhắm mắt đi thẳng .

" cộc "

" cộc "

" cạch "

....

Hi Thành vẫn cắm đầu nhìn xuống đất và đi thẳng đến khi đâm đầu vào bước tường kính thì anh mới chịu ngước đầu dậy nhìn .

Trước mặt anh là tấm kính phản chiếu lại chính mình , khuôn mặt xanh xao sợ hãi của bản thân .

Nhưng Hi Thành cảm thấy có gì đó bất ổn , anh liền quay đầu lại , Ngọc Hoa và Tử Sâm đã biết mất , xung quanh anh bao vây là kính , trong giây phút này anh cảm thấy hối hận vì đã lơ đểnh trong việc dẫn đường , tiếng giày biến mất của hai người kia bị sự sợ hãi của bản thân đánh lạc hướng khiến anh rơi vào bế tắt như lúc này .

Xung quanh Hi Thành là các tấm gương được xếp bọc lại như mắt ruồi , các tấm gương phản chiếu nhìn như nhân bản của Hi Thành đang bao vây anh .

Hi Thành đặt tay trái vào túi áo nơi để súng , rồi lùi một bước ra thế phòng vệ .

" lạch cạch "

Tiếng đạn chạy của khẩu súng Smith & Wesson Pre-17 nhẹ nhàng phát trong túi áo của Hi Thành .

Mắt Hi Thành đảo xung quanh tìm dị điểm , anh biết chắc mình đã bị rơi vào ảo cảnh của con ma , một trong số cái bóng của anh , chính là nó .

Hi Thành vẫn bị buồn nôn do cơn say từ ảo giác thị giác ,để giữ bình tĩnh anh dùng răng cắn thật mạnh vào cánh tay phải của mình , điều đó sẽ giúp anh có chút tỉnh táo , tập trung phân tích hướng gương nơi mà con ma đang trú ngự .

Với kiểu mắt ruồi như vầy rất khó để mà Hi Thành tìm ra điểm khác biệt , để có thể tìm ra điểm khách biệt duy nhất chỉ có thể dựa vào chân bóng .

Ma quỷ thường sẽ không có bóng , nhưng nếu nó liên tục di chuyển trong gương thì có thể khó cho Hi Thành .

Hi Thành đứng ra giữa trung tâm gương tránh tiếp xúc với tường để tránh trường hợp bị ma từ gương đánh úp .

- Không phải ở đây.

- Không phải ở đây .

- Ở đâu cơ chứ .

Mãi vẫn chưa tìm ra bóng của con ma , một cảm giác lạnh sống lưng khiến Hi Thành có chút tâm phiền ý loạn .

- Không .

- Không .

- Mình phải bình tĩnh .

Trong căn phòng kín như vậy con ma sẽ không ngu mà xuất hiện trước tầm nhìn của mình được , điều đó chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này cả .

Chắc hẳn nó sẽ chọn góc chết của Hi Thành nơi mà anh bỏ lỡ nhất để đứng .

- Đúng rồi chính nó .

- Tao thấy mày rồi .

" BANG "

"Người chơi Hi Thành đã sử dụng vật phẩm nguyền rủa cấp A súng đồ chơi từ phó bản ⟨⟨ Công viên giải trí Phúc Lợi ⟩⟩ "

Chiếc kính bên tay phải Hi Thành bị phát súng bắn nát , từng mãnh kính rớt xuống đất , hình ảnh Hi Thành trên những mãnh kính vỡ đang nở một nụ cười man rợn nhìn anh .

" Cảnh báo người chơi Hi Thành đã tăng chỉ số hận thù đối với quỷ dị của phó bản , chỉ số hận thì bây giờ đang ở mức 60 , xin người chơi hãy cẩn thận "

Tiếng hệ thống vang lên, đèn đỏ xuất hiện làm cho căn phòng kính tràn ngập ánh đèn đỏ máu.

Hi Thành lấy tay chạm vào vết nứt của gương để cảm nhận thử phía bên kia có không gian ẩn gì không .

- Vẫn không có gì ...

Hi Thành nhìn tấm gương một hồi lâu , rồi thử dùng chân đạp mạnh vào tấm gương .

Các mảnh vỡ bắt đầu rơi xuống lộ ra 1 mảng của cánh cửa màu đen hắc , Hi Thành càng lúc càng hăng đạp mạnh vào các cạnh còn lại để lộ ra tay nắm cửa .

Hi Thành vui như mở cờ trong bụng , anh vội nắm lấy tay nắm cửa vẹn mở , một ánh sáng chiếu thẳng vào mắt anh , bổng có một tiếng gọi văng vẳng bên tai anh

- Hi Thành

- Hi Thành , anh sao vậy .

-Làm ơn tỉnh dậy đi mà .

Hi Thành từ từ mở mắt ra , anh hít lấy một ngụm khí rồi lấy tay che miệng ho sặc sụa , trước mắt anh là Ngọc Hoa nhìn anh với khuôn mặt đẫm lệ .

- Tử Sâm đâu ?

Thấy Hi Thành đã tỉnh , Ngọc Hoa vui mừng khôn xiết , cô nắm tay Hi Thành cảm tạ trời đất vì anh đã không chết .

Nhưng Hi Thành không mấy quan tâm điều đó , anh chỉ cần biết rằng Tử Sâm giờ đang ở đâu .

Hi Thành gạt tay Ngọc Hoa ra , rồi từ từ đứng dậy , phủi lưng áo và quần .

Đúng lúc đó thì Tử Sâm quay lại .

- A , anh tỉnh rồi à .

- Tưởng chết rồi , tôi còn định bụng nốt phó bản này thì về dùng tiền công của anh để mua cho anh Mì cua lông Bắc Kinh chứ .

Hoá ra anh còn sống nhăn răng .

Hi Thành nhìn cánh tay đẩm máu của mình lúc nãy cắn rồi nhìn Tử Sâm như đang dò tìm manh mối .

Vì không muốn tiết lộ thông tin cho Ngọc Hoa nên Hi Thành chòm người tới kẻ nhỏ giọng nói bên tai Tử Sâm .

- Đi , chúng ta qua bên kia nói chuyện

Tử Sâm hiểu ý nên anh bảo Ngọc Hoa ngồi đây đợi , anh và Hi Thành ra kia hút thuốc tí cho bình tĩnh

- Em đã tìm ra manh mối nào quan trọng rồi à .

- Um , nhưng trước hết thì tôi nên nói chuyện của anh thì hơn .

Vừa lúc đó Ngọc Hoa chạy tới , nhìn hai người họ .

- Các anh đang nói chuyện gì vậy .

Hai người không nói gì chỉ im lặng nhìn cô .

Tử Sâm có vẻ khó chịu , anh không muốn chia sẻ thông tin quan trọng của cả hai cho cô gái này , thông tin quan trọng nhưng rơi vào tay kẻ khờ thì cũng như không , vã lại anh đã nhắc cô ngồi yên ở kia rồi , còn tới đây làm gì ?

- Mấy anh đang nói chuyện về anh Hi Thành đúng không ạ .

- Em có thể giúp anh kể sự tình ...

Ngọc Hoa dè dặt lên tiếng , Tử Sâm liếc mắt khó chịu nhìn cô rồi lại thở dài .

- Nói đi .

Ngọc Hoa nhìn Tử Sâm nói vậy liền sáng mắt ra , cô cảm thấy bản thân như đang được hữu dụng trong nhóm và được Tử Sâm công nhận , nên đã mạnh dạn kể một lượt .

- Lúc nãy cả bọn đang đi thì tự nhiên anh đứng bất động tại chỗ khiến cho mọi người va vào nhau .

Lúc đấy người anh cứng như đá vậy , có đẩy có kéo cũng không thể di chuyển được , mắt anh cứ trợn ngược lòng mắt thì đen láy không thấy lòng trắng đâu cả .

- Rồi tự nhiên anh tự cắn vào tay mình sau đó hét lên mấy tiếng rồi người mềm nhũn ngã vật ra đất .

- Lúc đấy em em sợ lắm , cứ nghĩ a..anh đã chết rồi .

- Nhưng rồi anh Tử Sâm đã kiểm tra tim và hơi thở của anh .

Thấy tim vẫn đập nên anh ấy đã cõng anh đi tiếp .

- Vừa lúc nãy cả bọn thoát khỏi nhà kính , ảnh bảo em ở đây canh anh .

Để ảnh đi dạo xung quanh kiểm tra .

- Chậc ,....

Hi Thành quay sang hỏi nhỏ Tử Sâm rằng liệu cô gái này có đáng tin không , lời cô ta nói là thật chứ , Tử Sâm chỉ nhìn anh rồi ho một tiếng xem như là câu trả lời " Đúng rồi ".

Hi Thành im lặng một hồi rồi , kể sự tình của mình khi rơi vào ảo cảnh cho mọi người .

Thấy Hi Thành có chút thay đổi so với ngày đầu gặp nhau , Tử Sâm có chút bất ngờ và buông lời chọc Hi Thành vài câu

- Ấy chà , ấy thế mà anh cũng thông minh đấy Hi Thành , trước giờ thấy anh ít nói em tưởng anh nhát lắm chứ .

Hi Thành cười nhìn Tử Sâm , bản thân anh cũng thấy mình có chút tiến bộ .

Mới lần đầu gặp nhau anh đã tỏ ra bản thân hèn nhát phải bám chân đàn em như Tử Sâm , nhưng giờ đây anh cảm thấy bản thân đã dần tự mình đứng trước sóng gió mà không cần dựa dẫm vào Tử Sâm được rôi , chỉ cần bản thân mình tự thân quyết đoán làm là được .

- Đi thôi chúng ta còn nhiều chỗ chưa khám phá nữa .
 
Tam Nhân Kinh Phó
Chương 21 : Sai Sót


Bên phía Kỳ Âm , mọi người đã tiến vào phía trong khu vực trưng bày , Tô Giác dẫn đầu đi trước còn lại ba người phụ nữ đi sau .

Kỳ Âm để ý người đàn ông trước mắt này trông có chút quen thuộc , nhìn ông ta từ tính cách , cử chỉ , hành động rất giống bố của cô .

- Mọi người nhớ đừng nhìn vào các bức tranh quá lâu đấy nhé .

- Th...

Thế làm sao tìm ra được manh mối từ nó cơ chứ .

Trúc Như lên tiếng với giọng điệu sợ xệt có chút yếu đuối .

Nghe cô gái nói vậy ,Tô Giác nhướng mày quay mặt lại nhìn cô , Tô Giác có vẻ mặt hung dữ nhìn như một gã xã hội đen máu lạnh đang bị truy nã nên khi ông lườm khiến cho Trúc Như nhìn vào sợ muốn bật khóc thành tiếng .

- Ý...ý cháu không phải vậy , ch... cháu xin lỗi ạ .

- Không sao , không sao nhìn mặt chú ấy hung dữ vậy thôi chứ .

Chú ấy là người tốt lắm , các cháu đừng sợ .

Cẩm Tuệ ra sức giải vây cho Trúc Như , người chơi mới thường vậy dễ nhạy cảm và sợ hãi .

Tô Giác nhìn Trúc Như và Kỳ Âm rồi quay sang nói

- Ừm , tôi cũng đã nghĩ đến trường hợp như vậy .

Nhưng tôi chỉ nhắc một cách khách quan cho các cô thôi , những người mới thường vụng về dễ xảy ra các vấn đề không đáng có , nên tôi muốn để cho Cẩm Tuệ và tôi tự làm .

- Các cô chỉ có việc đi theo thôi là đủ rồi .

Nghe lời Tô Giác nói vậy , Trúc Như có chút e ngại trong lòng vì đã nghĩ xấu cho người đàn ông này .

- Cảm....

Cảm ơn ạ .

- Nếu các cô muốn thể hiện mình hữu dụng thì tôi sẽ cho lời khuyên .

- Phó bản này cũng không khó , các cô chỉ cần tuân thủ đúng các quy tắc nhưng cũng không nên nghe nó 100% , các cô phải biết liều mình để tự mình tìm ra đáp án thì mới có lối thoát .

Nếu cứ ở mãi ở trong vùng an toàn của quy tắc thì cũng chết thôi .

- Để tìm được manh mối thì các cô cũng phải liều mình lách luật để thử , nếu trong đó có chứa manh mối quan trọng thì mình được lợi .

- Nên mới có câu nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất , còn nơi an toàn nhất là nơi nguy hiểm nhất .

- Các cô cũng có thể nhìn vào tranh lâu , nhưng phải có đồng đội bổ trợ thì khi bị ma rút hồn thì còn ngăn chặn kịp thời .

Chưa kể trong số quy tắc của phó bản thì không phải quy tắc nào cũng sẽ đúng , cứ thử cho chắc .

Trúc Như sau khi nghe Tô Giác gợi ý cách ứng phó với nơi này thì có chút nhẹ nhõm đôi phần .

Kỳ Âm cả quảng đường chú ý lắng nghe cuộc trò chuyện mà không nói gì , đối với cô mà nói có người chống lưng vầy là may mắn lắm rồi , mình cũng nên ngoan ngoãn làm theo thôi chứ thể hiện làm gì cho rắc rối , có phước mà không biết hưởng .

Tô Giác để ý Kỳ Âm có chút khác biệt so với cô gái kia , cô gái này quả thật có chút bản lĩnh , điềm tĩnh và tuân lệnh , phong thái đó khá giống người ông từng quen .

Hai bên tường hầu như là tranh khổ cở lớn mỗi tranh một vẻ , Tô Giác và Cẩm Tuệ hai người thay phiên nhau quan sát , người chuyên nghiệp phong thái làm việc có khác , hai người cực gì cảnh gíac và hợp tác ăn ý .

Đường ra không còn xa , cả bọn cũng an toàn ,Kỳ Âm nhắm mắt cười thầm đã quá xá, thế này phải tốt hơn không ,đúng là " đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về" mà , vừa dứt suy nghĩ thì cả đội lại gặp chuyện .

Bức tranh lớn trong phòng rơi đột nhiên xuống khiến cho cả bọn đang đi phải quay đầu lại xem , hành lang sau lưng tối đen như cái hố không sâu không đáy .

Trúc Như sợ hãi nấp sau lưng Kỳ Âm .

Tô Giác nhìn Cẩm Tuệ , cả hai gật đầu rồi lại đi tới gần bức tranh , thấy hai người kia tiến tới bức tranh Trúc Như luống cuống chạy lại .

- Để cháu giúp cô chú .

- Không sao đâu , cô chú làm được cháu cứ đứng đấy đi .

- Như...ng , cháu cũng muốn đỡ một ...

Thấy Trúc Như có lòng , Cẩm Tuệ cũng không thể từ chối được " Được thôi " Thấy Cẩm Tuệ đồng ý Trúc Như vui vẻ nhào vào cùng hai người làm , còn mỗi Kỳ Âm đứng đấy nhìn cả ba người họ nâng tấm tranh khổ lớn lên .

Cả ba đang đỡ tấm tranh lên thì Cẩm Tuệ cảm giác lạnh dọc sóng lưng , chiếc bông tai trên người Cẩm Tuệ đung đưa như có làn gió lớn thổi tới , thấy dự cảm không lành Cẩm Tuệ thông báo cho Tô Giác.

- Không ổn rồi , nó đang tới .

- Gì đang tới cơ .

- Chạy mau .

Không nhiều lời , Cẩm Tuệ kéo tay Trúc Như chạy , cả 4 cắm đầu chạy thẳng về phía trước , Tô Giác và Cẩm Tuệ chạy trước để kịp ứng phó , chạy sau là Kỳ Âm và Trúc Như .

- Lẹ lên , nó gần bắt kịp rồi .

" Người chơi Tô Giác đã sử dụng vật phẩm nguyền rủa cấp S quả cầu địa chấn từ phó bản ⟨⟨ Khu Chấn Địa Phía Bắc ⟩⟩ "

Tô Giác ném mạnh quả cầu thuỷ tinh lên trời , cái bóng đen lao vút vút tới cả bọn , tranh trên tường bắt đầu rơi xuống hàng loạt .

Mọi người trong nhóm càng tăng tốc hơn , quả cầu Tô Giác ném đang lơ lửng trên trời , nó cần vật thể quỷ dị tiếp ứng để kích hoạt .

Bóng ma vừa vút tới quả cầu thuỷ tinh xoay một tiếng " King "

Sàn và trần nhà trên đầu bắt đầu có hiện tượng , một cơn địa chấn lớn làm rung động cả phòng , trần nhà bắt đầu có vết nức sắp đổ nát , vết nứt kéo tới chỗ cả bọn , nó gần sắp sụp đến nơi thì Trúc Như trật chân ngã xuống hét lên một tiếng .

- A , không ổn chân cháu trật rồi .

Cơn động đất gần bắt kịp cả bọn rồi , Kỳ Âm không nói nhiều đỡ cô gái kia dậy cõng lên lưng cô rồi bắt đầu đuổi theo hai người phía trước .

Còn 1,8km nữa thôi là thoát ra được khu này , dãy hành lang phía sau lưng cả bọn dường như bị sụp đỗ hoàn toàn , Kỳ Âm lao vun vút về phía trước , cõng thêm người trên vai có hơi giảm tốc độ xong với chạy thường khiến Kỳ Âm có chút mệt , cô cố gượng hết sức , cô không dám nhờ hai người kia vì điều đấy không cần thiết , Tô Giác với Cẩm Tuệ họ cần phải dò đường , nên cô chịu nặng tí cũng không sao .

Tới cuối đường , đèn exit màu xanh nhấp nháy phía trên cánh cửa trước mắt bị khoá chặt , có mở thế nào cũng không ra .

Tô Giác đạp mạnh vào cánh cửa , phía bên kia như có một vật vô hình nào đó đè mạnh vào cánh cửa dù có đạp thế nào cũng không thể mở ra được .

Thấy đường cùng Cẩm Tuệ sử dụng vật phẩm cá nhân để cả bọn trú tạm .

" Người chơi Cẩm Tuệ đã sử dụng vật phẩm cấp S chăn trú từ phó bản ⟨⟨ Có ai ở đó không ? ⟩⟩ "

Cả bọn tụ lại núp dưới chăn , trong chăn không bị ảnh hưởng bởi tác động bên ngoài .

Đợi mọi thứ lén xuống mọi người mới từ từ ra khỏi chăn , xung quanh là một mớ đổ nát , kể cả cánh cửa exit trước mắt cũng bị cơn động đất đánh sập giờ chỉ còn khu bậc thang lên xuống là còn sử dụng được .

Bốn người tới bậc thang thăm dò kiểm tra mọi thứ đã an toàn chưa rồi mới dừng chân nghỉ ngơi sau màn chạy nước rút .

Cẩm Tuệ kiểm tra chân cho Trúc Như , mọi thứ điều ổn chỉ là thương nhẹ , thế mà lúc nãy cô ta hét lên như thể đã gãy mất cái chân trái rồi cơ chứ .

Kỳ Âm bỏ công sức cõng cô ta chạy thục mạng mà cũng không được lời cảm ơn tử tế .

Vì chạy lâu nên cả bốn người có chút khát nước , Tô Giác lấy từ trong áo khoác ra hai chai nước còn mới , chắc là chai nước từ bên khách sạn , Tô Giác đưa cho Trúc Như và Kỳ Âm một chai để hai người chia nhau , còn ông và Cẩm Tuệ dùng chung một chai .

Nhận nước từ Tô Giác , Trúc Như và Kỳ Âm rất cảm kích vì lòng nhân từ của Tô Giác giữa trò chơi sống không bằng chết này , mọi người ai cũng sẽ nghĩ cho bản thân mình hơn là những người chơi khác , thế mà lại vẫn có người nhân từ đưa tay ra giúp người như Tô Giác và dì Cẩm Tuệ .

Vì quá khát nước nên Trúc Như và Kỳ Âm tu một hơi hết cả chai .

- Khà , đã khát quá trời .

Cõng nhỏ kia mệt muốn đứt hơi , cuối cùng cũng được miếng nước .

Nghe Kỳ Âm nói , Trúc Như có chút xấu hổ cô nhỏ giọng nói " x..in lỗi " .

Tô Giác và Cẩm Tuệ chỉ uống nữa chai nước , họ phải tích trữ nước nhỡ có lúc lại cần .

Trong lúc cả nhóm nghỉ ngơi , Tô Giác bước đến đống đỗ nát tìm xem còn chút manh mối nào còn sót lại không .

Có vẻ như Tô Giác đã tính sai cái này hơi quá tay rồi , lúc đi ông đã chủ quan mang vật phẩm không thích đáng với phó bản , thành ra hỏng việc.

Không biết trong quá trình chạy Cẩm Tuệ có phát hiện manh mối nào quan trọng không , nếu có thì e là khó đây phía trong là đống đổ nát kéo dài , để mà tìm lại chỗ có manh mối là phải đào hai ba ngày liền may ra mới tới nơi .

Tô Giác quay lại chỗ nghỉ ngơi , ông nhìn Cẩm Tuệ rồi hỏi :

- Cẩm Tuệ trong lúc chạy cô có phát hiện ra manh mối quan trọng không .

- Không , tôi không tìm ra điểm đáng nghi nào cả .

- Vậy sao .

Chúng ta vẫn chưa tìm ra được quy tắt của nó .

- Không sao , chúng ta đợi thu thập manh mối từ tất cả người chơi khác sẽ có manh mối để khai thác cái chúng ta cần , không cần phải căng thẳng vậy đâu anh Tô , đây chỉ là sơ sút nhỏ thôi .

- Được , vậy chúng ta chuẩn bị quay lại đại sảnh thôi .

Bên phía Ninh Triết mọi chuyện diễn ra suôn sẻ , cả ba người tản bộ nhìn đông nhìn tây trông nhàn hạ , ba người kiểm tra từng bức tượng một không bỏ sót tiểu tiết nào .

Vì hoàn thành nhiệm vụ sớm nên cả ba quyết định đi về đại sảnh đợi mọi người tập hợp chia sẻ manh mối , cả ba người vui vẻ vừa dạo bước vừa trò chuyện với nhau về mấy câu chuyện trên trời dưới đất.

Cả ba tới đại sảnh xung quanh không có một bóng người nào kể cả đám NPC , cánh cửa chính của triễn lãm bị đóng kín phía trong sảnh trông u ám mù mờ, ánh đèn nhỏ âm tường len lỏi ra ngoài chỉ đủ để rọi đường đi và những bức tranh vô vị trên tường.

Cả ba người ngồi ở dãy ghế dài được xếp ở trước sảnh cho các vị khách nghỉ chân , cả ba ngồi đợi hồi lâu thì nghe thấy tiếng có người đi tới , tiếng giày dép lộn xộn tiếng tới phòng cả ba đang ngồi.

Xuất hiện trước mặt cả ba là Cẩm Tuệ, Kỳ Âm và Trúc Như.

Nhìn cả ba Ninh Triết lên tiếng hỏi Tô Giác đâu, tại sao chỉ có ba người trở về , thì Cẩm Tuệ nước mắt dàn dụa sụt sịt khóc kể sự tình

- Lúc.. lúc nãy cả bốn người đang đi dò thông tin ở triển lãm thì có một trận động đất lớn .

- Lúc đấy trần nhà sụp xuống, cả bọn đã chạy , tới gần cửa thoát hiểm thì cửa đã bị hỏng, vì không thể thoát được nên....

- Nê...n Tô Giác đã dùng mình che cho mọi người và bị thương r...ồi

Càng nói Cẩm Tuệ càng khóc lớn , thấy chuyện không ổn nên La Hạch lên tiếng an ủi

- Dì Tuệ à , dì đừng khóc nữa .

Chú Tô chỉ là bị thương nhẹ thôi, cô dẫn tụi cháu tới chỗ của chú Tô nhé .

- Tụi cháu sẽ xem cho chú, bên đội cháu có người làm bác sĩ , nên sẽ ổn thôi .

Thấy cả bọn an ủi Cẩm Tuệ cũng nín khóc , cô ra hiệu sẽ dẫn ba người tới chỗ Tô Giác , mọi người điều đồng ý và cả sáu người bắt đầu rời khỏi đại sảnh.
 
Tam Nhân Kinh Phó
Chương 22 : Lộng Hành


Trên đường đi Ninh Triết để ý hành động của ba người kia trông có chút kì lạ .

Xét về mặt tâm lý của con người khi gặp một chuyện chết người trực tiếp , thì thường sẽ sinh ra một số vấn đề tâm lý như sốc tâm lý và sợ hãi mạnh , nhất là ở phụ nữ một số người tâm lý yếu sẽ dễ dẫn tới việc rối loạn tâm thần cấp tính hoặc PTSD .

Nhưng ba người này trông không có gì là sợ hãi , cả ba như một con robot không cảm xúc , việc Cẩm Tuệ thay đổi cảm xúc khác thường sau khi cả ba người đồng ý khiến Ninh Triết cảnh giác , một người đang đau buồn trước cái chết bạn mình rồi bổng nhiên thay đổi thành vô hồn cứng đờ cảm xúc sau lời đồng ý nhìn qua thì không giống phản ứng tê liệt tâm thần .

Phản ứng của những người bị tê liệt tâm thần thường sẽ cứng đờ không nói gì nhưng vẫn giữ cảm xúc sợ hãi thẩn thờ , tuyệt vọng , còn ba người này thì lại thái vô hồn không quan tâm và xem Tô Giác chết như không phải chuyện của mình .

Ninh Triết như suy nghĩ ra điều gì đó đứng sửng người lại , nghe tiếng dừng chân của Ninh Triết mọi người quay đầu lại nhìn anh .

- Sao thế , Ninh Triết ?

Thấy mọi người quay lại nhìn mình , Ninh Triết chỉ nhìn họ cười nhẹ rồi đáp lại một cách qua loa .

- À , không có gì chỉ là tôi đang suy nghĩ một số chuyện lặt vặt thôi .

Thấy Ninh Triết nói vậy mọi người không nói gì rồi lại tiếp tục đi thẳng về phía trước .

Ninh Triết cảm thấy có dự cảm không lành nên giảm tốc độ đi chậm lại so với mọi người .

Anh suy nghĩ không biết nên nói cho hai người chơi kia không ? nếu vậy thì truyền tin cho họ bằng cách nào ? .

Để không đánh rắn động cỏ anh bình tĩnh đi theo sau bọn họ , chờ đợi nếu có người đi qua anh sẽ ra tín hiệu giúp đỡ .

Theo lý mà nói để mà gặp được người chơi khác trên đường đi thì xác suất cũng rất thấp , ở khu này có ba đường đi : một là thang máy ở đầu hành lang , hai là thang máy gần cuối hành lang và ba là thang bộ .

Đường đầu hành lang chắc chắn không dùng được rồi vì không thể tới được hướng của Tô Giác , hầu như trong hành lang qua lời kể của dì Tuệ thì đường đi cũng đã bị chắn bằng đá .

Thang máy cuối hành lang thì bị chặn bằng đá chắc chắn cả bọn sẽ không sử dụng được kể cả có người chơi nào muốn ghé thì cũng không thể ghé được .

Cả sáu người buộc phải di chuyển bằng thang bộ , ít người sử dụng tới còn đường đi của thang bộ cũng bé khó chạy thoát được .

Ninh Triết đang rơi vào tình thế tiết thoái lưỡng nan , anh đang đấu tranh tư tưởng trong đầu nên chạy trốn bỏ hai người kia lại không ? hay là truyền tin để cả ba cùng thoát .

Đang rối răm cùng với tiếng giày lộp cộp trên nền thang thì Ninh Triết bất giác nghe thấy tiếng Tô Giác và ba người còn lại đang vang vọng từ đâu đó trên tầng trên tiến tới gần chỗ bọn họ .

Đoán không sai cả ba người con gái trước mặt kia không phải là người thường .

Vừa hay bốn người kia bước xuống , tiếng nói chuyện rôm rã của bốn người bổng nhiên dừng lại bảy người nhìn nhau một cách hoang mang khó hiểu .

Lâm Kì lên tiếng mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh .

- Gì đây ?

Thấy không thể giấu được nữa con ma cũng không kiêng nể gì mà quyết định tấn công .

- Chạy đi !!!

Nghe điều lệnh của Ninh Triết , mọi người bắt đầu chạy ngược lại .

Đội Ninh Triết chạy ngược lại đại sảnh còn đội của Tô Giác thì chạy lên lại tầng trên , con ma biết rằng đội Ninh Triết không có vật phòng thân nên nó chọn đuổi theo đội Ninh Triết .

- Nhảy đi !!

- Gì cơ !!??? , anh bị điên à , Ninh Triết .

- Nhảy là gãy chân đó .

- Vậy thì để tôi nhảy , mấy người trượt xuống đi .

- Chúng ta cần nhanh tìm người giúp .

NInh Triết không đôi co dài dòng , anh nắm thành lan can nhảy bật lên rồi nhìn xuống sát định hướng bám của lan can tầng dưới , anh nhảy xuống khiến Lâm Kì và La Hạch lo sợ phải chồm đầu ra nhìn thử .

Ninh Triết thành công bám trụ được vào lan can bậc gần tầng trệt , thấy Ninh Triết thành công thì Ninh Triết la lên một tiếng báo hiệu cả hai lẹ lên .

- Lẹ lên trèo lên lan can trượt xuống tôi đi tìm đội còn lại , cố cầm chân cho tôi .

- Ninh Triết anh ta khoẻ thật ....

Nghe Ninh Triết ra hiệu cả hai cũng không dám đánh liều nhảy theo Ninh Triết mà lại trượt xuống tầng một bằng lan can .

Con ma hình thể biến dạng đang đu trên trần nhà như một con nhện đuổi theo phía sau cả hai .

- Trời đụ .

- Lẹ lên La Hạch nó gần chạm vào lưng tao rồi .

- Mày từ từ chim cút tao muốn chín rồi nè .

Vừa nói dứt thì cách tay thạch cao của con ma tóm lấy áo của Lâm Kì .

Mồ hôi Lâm Kì túa ra , anh quay đầu nhìn thì thấy con ma dang rộng cái miệng đầy nước dãi ra nhìn anh .

- Cái ....

địt .

- Mày cởi áo khoác ra đi , mày ưng nó thịt à .

Lâm Kì khép cánh tay ra cho áo tuột khỏi cơ thể , người anh trượt nhanh xuống tông vào La Hạch ở khúc cua khiến cả hai ngã nhào ra khỏi thanh lan can .

Cơn đau chưa kịp đến thì con ma nhào tới , cả hai né người sang một bên , không nghĩ nhiều cả hai đứng dậy tranh nhau chạy xuống cầu thang .

Bên Ninh Triết anh chạy nhanh đến phòng đại sảnh tìm đội Tử Sâm , anh gắn hết hơi vừa chạy vừa ngó nghiêng trên đường tìm hình bóng của ba người kia .

Vừa hay lúc đó đội Tử Sâm cũng vừa tới gần đại sảnh .

- Cứu chúng tôi với !!

- Đội tôi và Tô Giác gặp chuyện rồi .

Nghe tiếng cầu cứu cùng với hơi thở dồn dập hổn hển của Ninh Triết , mọi người quay đầu lại nhìn .

Tử Sâm và Hi Thành cảm giác có chuyện chẳng lành , đây là phó bản cấp ba thôi mà con ma đã lộng hành đến vậy rồi , không phải chứ ?

đây chỉ mới đầu phó bản thôi mà đã đàn áp đến vậy rồi ?

Không ổn , Tử Sâm và Hi Thành chạy đến chỗ Ninh Triết .

- Đi thôi , tôi sẽ giúp anh .

Cả bọn chạy đến chỗ thang bộ đi lên tầng hai , đúng lúc đó thì La Hạch và Lâm Kì từ cầu thang ùa xuống ngã nhào ra đất.

- Chạy đi nó tới rồi .

Con ma từ phía cầu thang nhảy vồ ra , Tử Sâm rút cuốn sổ từ trong áo ra , tiếng máy móc của hệ thống vang lên .

" Người chơi Tử Sâm đã kích hoạt vật phẩm cá nhân ⟨⟨ Nhật ký Lục thần ⟩⟩ "

Tử Sâm rút cuốn sổ tay ra , cuốn sổ mở ra những trang giấy bắt đầu bay lên tứ tung .

Chiếc kính ở bên tay phải xuất hiện con ma nước từ phó bản trước bay ra cắn vào cổ của con quỷ dị kia rồi nhảy vào cái gương đối diện đó .

" Kỹ năng sẽ giam quỷ dị trong vòng 15 p , người chơi Tử Sâm nên rời khỏi khu vực nguy hiểm trước khi kỹ năng kết thúc "

Cả sáu người đi lên tầng trên , tới nơi thì thấy đội Tô Giác đang đứng canh ngang lối đi từ tầng hai lên tầng ba , thấy đội Tử Sâm và Ninh Triết đã tới Tô Giác mới dám thở phào nhẹ nhỏm ra hiệu cho ba người còn lại xuống .

Tầng hai đã bị vụ nổ làm cho tan hoang , mọi người đành phải di chuyển lên tầng ba để nói chuyện .

- Mọi người đã thu thập được manh mối nào quan trọng chưa ?

- Theo tôi thấy khi mắc ở không gian kính như mắt ruồi thì có một thông tin mà phó bản đưa cho chúng ta chính xác là " hãy cẩn thận chúng ta chỉ có một " .

- Để nói cho dễ hiểu thì " chúng ta chỉ có một " có nghĩa là quỷ dị trong phó bản này có khả năng sao chép hình dạng và trí thông minh lẫn thể lực của chúng ta .

Rồi đi đánh bẩy người chơi khác , còn về cách thức hoạt động của con ma thì nó thường xuất hiện ở nơi có thể phản chiếu hình ảnh ví dụ như mặt gương .

- Nhưng tụi tôi đâu ở khu vực có gương nhưng vẫn bị nó giả dạng là sao ?

- Câu hỏi rất hay Trúc Như , nhưng cô không để ý sao ?

-Tranh trưng bày luôn được đóng khung có lớp kính bảo hộ để tranh tránh bị khách tham quan chạm vào .

Mặt kính ở đây rất mỏng dường như trong suốt , nếu không để ý kĩ thì nhìn qua như không kính bảo hộ vậy .

Con ma lợi dụng sự bất cẩn của mọi người từ đó sao chép .

- Hiện tại chúng ta hầu như đã bị nó sao chép hoàn toàn rồi , nhưng nó vẫn chưa thể sao chép một trăm phần trăm nên tôi nghĩ chúng ta nên trao đổi với nhau một số thông tin cơ đi .

- Tôi thấy được đấy , vậy dễ vạch ra điểm yếu của con ma hơn .

- Chúng ta cũng không thể quay lại khách sạn được, do cửa chính đã bị đóng kín rồi .

Tôi nghĩ chúng ta nên tìm một chỗ an toàn để trú tạm qua đêm đã , giờ cứ chạy hoài không phải vấn đề .

Mọi người nghe Tử Sâm nói cũng đồng tình im lặng mà đi theo, thì tự nhiên có tiếng " Ọt , ọt ..." kéo dài , Ngọc Hoa xấu hổ cuối mặt xuống .

Thấy mọi người cũng đã mệt lã và đói nên Tử Sâm cũng hiểu ý quay đầu lại chỗ Ngọc Hoa rồi hỏi.

- Chưa gì đã đói rồi sao ?

Câu gặn hỏi của Tử Sâm khiến Ngọc Hoa lúng túng gật đầu lia lịa .

Cô e thẹn bấm liên tục vào bàn tay, thấy Tử Sâm không nói gì mà quay đi khiến Ngọc Hoa có chút xấu hổ.
 
Back
Top Bottom