Tử Sâm tỉnh giấc , cậu tròn mắt nhìn trần nhà, dòng chữ bùa chú đã biến mất từ khi nào .
Tử Sâm hé cửa nhìn bên ngoài, trời cũng đã tờ mờ sáng , cậu đẩy cửa ra trước cửa nhà ngồi.
Giờ này quỷ dị cũng đã rời đi, ngồi ngoài trước nhà cũng không phạm quy tắc của phó bản .
Tử Sâm nhìn vào khoảng không thẫn thờ rồi nhớ lại lời hứa với Kỳ Âm.
Cậu cười khổ, có khoảng thời gian bản thân vì tiền thứ gì cũng nhận làm thành quen .
Còn việc giết người, giết được dì Triệu rồi thì còn sợ gì chuyện này về sau chứ .
- Dậy sớm vậy?
Tử Sâm quay đầu lại đã thấy Hi Thành đứng trước cửa, đầu tóc anh ta rối bù , tay còn đang dụi mắt ngáp .
- Anh dậy khi nào vậy ?
- Cái này anh hỏi em mới đúng.
Hi Thành đóng nhẹ cửa rồi kéo áo kín lại , đến ngồi cạnh Tử Sâm.
- Trời lạnh như này mà em dậy sớm làm gì không biết , anh thấy mấy người trẻ như em thường dậy trễ lắm mà.
Tử Sâm không nói gì chỉ đáp lại anh ta bằng nụ cười.
Hai người im lặng ngồi nhìn trời nhìn đất , Hi Thành quay sang nhìn Tử Sâm định nói nhưng lại thôi.
- Anh muốn nói điều gì à ?
- Ừm , đôi lúc anh thắc mắc thật sự bên ngoài em làm nghề gì đấy .
- Em không giống tiểu thuyết gia à ?
Hi Thành im lặng suy nghĩ rồi cười đáp lại.
- Ừ không giống chút nào, mỗi lần em nói anh lại nghĩ nó là một cái nghề khác.
- Haahaa.....
Tử Sâm cười phá lên, trước giờ cậu chưa bao giờ nói dối về nghề nghiệp của mình cả.
- Em quả thật là tiểu thuyết gia còn những gì anh nghe được thì nó là chuyện trước đó nữa rồi.
- Là trước khi làm tiểu thuyết gia em còn làm nghề gì nữa à ?
- Ừ làm rất nhiều nghề, nghề gì cũng làm đến kiệt sức.
Hi Thành im lặng nhìn biểu cảm của Tử Sâm.
- Làm việc cực như vậy cuối cùng cũng không giúp ích được gì cho người mình yêu thương, em sớm đã tuyệt vọng rồi.
- Em buông xuôi rồi à ?
- Ừm , còn câu chuyện phía sau chắc anh sẽ không hỏi thêm nữa đâu nhỉ.
Tử Sâm không muốn Hi Thành đào sâu vào chuyện của mình nên nói với ý nhắc khéo .
Hi Thành cũng hiểu điều Tử Sâm muốn nhắc mình, thiên ngôn vạn ngữ cũng phải nuốt lại vào bụng.
Mặt trời lên đỉnh, mấy người trong nhà cũng mò dậy , nay ít người nên đến trễ chút cũng không sao .
Kỳ Âm 8 giờ mới dậy đi từ trong nhà ra , hai bên tóc cột của nhỏ đã rối xù , con bé đứng ở cửa thẫn thờ nhìn trời nhìn đất.
- Em còn đói à ?
Kỳ Âm không đáp lại mà vẫn đứng đó thỉnh thoảng lại ngáp một lần, đây là lúc an toàn ngắn ngủi nhất trong ngày hôm nay của bọn họ, chẳng biết tối nay liệu ai có chết không.
- Chiều nay ta đến nhà gạch còn giờ coi như thong thả đi.
Tử Sâm đứng dậy nói, hôm thứ năm cậu để ý thấy hẳn 6 giờ chiều nhà gạch mới bắt đầu đóng cửa nên giờ có tới trễ cũng không sao , miễn tới trước giờ đóng cửa là được.
Tử Sâm đi vòng ra sân sau kiểm tra xe kéo một lần nữa xem đêm qua có ai động tay động chân với nó không , Tử Sâm vào nhà lấy đoạn dây thừng cột thêm 1 bó củi dưới gầm xe ở vị trí dễ dàng đưa tay xuống lấy , xe kéo kiểm tra không bị sao nhưng Tử Sâm vẫn cảm nhận được điều không lành đối với xe kéo này.
Đầu giờ chiều cả nhóm người bọn họ đến nhà gạch để hoàn thành nốt quy tắc cuối cùng của phó bản, Tử Sâm xếp sau cùng, cậu nắm chặt đoạn ruột dài trong túi áo .
- Mắt trái .......
- Tử Sâm vào đi.
Tử Sâm quay sang nhìn Mộng Đình vừa đi ra gật đầu ra hiệu, Tử Sâm bước vào trong nhà, nay nhiệt độ bên trong còn lạnh hơn hôm trước gấp ba lần .
Chân đi trên sàn như đi trên mặt băng, tê buốt đến xương tủy.
- Ngồi đi.
Bà ta như thường bắt đầu nhìn từ mặt đến tay Tử Sâm, bà ta lần này nhìn rất lâu như suy tư chuyện gì.
- Lại gần đây.
Tử Sâm nuốt nước bọt chòm người tới phía bà ta , cậu đã sẵn sàng ra tay xử bà ta rồi chỉ chờ cơ hội đến gần và hành động thôi .
- Linh hồn cậu......
Bà ta nở nụ cười hài lòng, khi khăn voan bà ta vừa được vén lên lưng chừng để lộ một bên mắt , Tử Sâm đã xác định được vật nguyền rủa cuối cùng ở đâu và nhanh tay rút đoạn ruột trong túi áo ra vòng qua cổ bà ta siết chặt, tay phải giữ chặt đoạn ruột không để nó nới lỏng, tay trái luồng vào khăn voan móc mắt bà ta.
Tiếng hét bà ta như muốn xé toạt màn nhĩ của Tử Sâm.
" Cảnh báo cảnh báo người chơi Tử Sâm đã xúc phạm boss của phó bản, độ hận thù tăng lên 100% "
" Người chơi Tử Sâm đã nhận được vật nguyền rủa cấp SS , xin hãy đề phòng "
Con ma nữ gào thét, thấy tình hình sắp không hay Mộng Đình quăng xích vào kéo Tử Sâm ra.
Xung quanh mây đen kéo đến ùn ùn, trời như tối lại nhanh hơn .
- Đi, đi lấy ngựa xuống núi thôi.
Cả bọn chạy nhanh về phía nhà, trưởng làng đã kéo ngựa ra đứng sẵn ở đấy .
- Nhanh kéo xe lên ngựa .
Trời tối càng nhanh thì xuống núi càng sớm cũng tốt , Tử Sâm nhìn từ xa đã thấy bóng dáng của con ma nước sắp vào trong.
- Lên xe hết mau, con ma nước lên bờ rồi.
Mọi người vội vã lên xe, Ngọc Hoài lên ngựa trước , xe ngựa chạy vút vào trong rừng.
Một tiếng gào chói tai khiến bầy quạ bay kêu đầy trời , Tử Sâm cuối người rút ra một cây gỗ ném về phía Triệu Từ.
- Đốt nó lên đi.
Triệu Từ há hốc mồm không tin được rõ ràng cậu ta giấu cái bật lửa rất kĩ , cả Nhu Nguyệt theo cậu ta gần hết phó bản còn không biết , thế mà Tử Sâm lại biết được.
Triệu Từ nhận cây gỗ hớt hoảng móc bật lửa từ túi ra đốt.
Một tiếng chạm đất mạnh phía sau , Nhu Nguyệt run rẩy quay đầu lại , mắt mở to giọng run rẩy hét lên rồi bắt đầu khóc.
- Cô......cô ta đuổi kịp chúng ta rồi.
- Con mẹ nó, Ngọc Hoài nhanh lên ả ta sắp kịp rồi.
Tử Sâm nghiến răng văng tục, tốc độ chạy của con ngựa vẫn còn chậm nếu cứ như thế sẽ bị nó đuổi kịp mất.
Con ma nước sau khi cắn xé xác bà đồng thì sức mạnh của nó tăng lên một cách điên cuồng , bên ngoài được phủ một lớp tà thuật nên cơ thể có phần linh hoạt hơn, nó bật nhảy nhanh về phía xe ngựa .
- Triệu Từ đưa máy lửa cho tôi.
Triệu Từ ném máy lửa về phía Tử Sâm , cú nhảy đến con ma nước nắm được thành xe , Tử Sâm rút lọ xăng từ túi ra ngậm một ngụm lớn rồi bật lửa phun ra đốt tay con con ma nữ.
- Con mẹ nó haha.....đội trưởng anh chuẩn bị nó từ khi nào vậy?
- Tôi còn không nhiều đâu đừng vội.
Tiếng gió rít mang theo tiếng gào thét phía sau, người ngồi trên xe đứng ngồi không yên.
Tử Sâm đã phun hết bốn lọ xăng mang theo, miệng cũng đắng không thể nuốt nổi nước bọt.
" Cảnh báo người chơi Tử Sâm, Kỳ Âm , Hi Thành......
Độ hận thù của quỷ dị và boss đã tăng lên 110....150....
"
- Con mẹ nó rốt cuộc sao lại tăng nhanh vậy.
Tất cả quỷ dị đều rượt phía sau nhiều không thể đếm được, con ma nước bật một cú nắm được thành xe, Hi Thành dùng cây rìu chặt mạnh xuống cánh tay của ả ta.
- Khá lắm Hi Thành.
Tử Sâm đứng dậy, luồng gió khiến tóc và áo cậu bay hướng ngược lại, ở đây gió lại thổi ngược khiến cho vận tốc ngựa chạy có một lực cản lại nên xe ngựa chạy chậm hơn thông thường.
Điều bây giờ Tử Sâm cậu cần làm là giữ độ hận thù dừng lại và làm cho ngựa chạy nhanh hơn.
- Aaaaa .
Tử Sâm sực tỉnh lại, con ma nước sau khi bị Hi Thành chặt tay nó đã mọc ra thêm một cách tay nữa , tay nó mọc chỉa ra như một cây mầm non được chiết vào thân cây chính vậy .
Một tay nó giữ thành một tay nó tóm lấy chân Hi Thành .
Hi Thành càng lúc bị con ma nước kéo ra khỏi xe, tay nắm chặt vào thành xe.
- Trưởng làng ông giúp tôi với.
Chỉ có trưởng làng ngồi gần Hi Thành nhất , mọi người trong đội đều yếu sức thêm hoảng chưa biết phải kéo Hi Thành lên.
Trưởng làng nhìn Hi Thành rồi nắm tay anh.
- Tôi cảm ơn.
Ông ta nắm tay Hi Thành một cách miễn cưỡng, trong mắt thoáng qua ý đồ xấu.
- Ông kéo tay tôi lên với nó trượt khỏi chân tôi rồi.
Lão ta như không nghe thấy , tay càng lỏng hơn, rồi buông hẳn Hi Thành.
Tiếng hét Hi Thành làm mọi người điếng người, Tử Sâm nghiến răng mắt đỏ ngầu nhìn ông ta.
- Ông giết anh ấy .
- Không phải do lão là cậu ta muốn buông xuôi.
- Ông đừng có mà lừa người ở đây.
Tử Sâm tiến gần lão nắm vạt áo lão dồn lão đến mép thành xe.
- Ông là người giết cháu gái, con gái của ông giờ thì lại giết bạn của chúng tôi.
- Đừng tưởng tôi không biết ông làm gì, nói đi ông giết con rể và cháu họ của mình như nào ?
Mặt trưởng làng tái đi rồi lại cười một cách vặn vẹo cuối cùng là ông ta tối mặt kể lại với vẻ tự hào với việc mình đã làm.
- Cậu ta là con rể ai chứ ?
Người đã rời làng rồi thì là người ngoài.
- Tôi đây chỉ là không muốn người ngoài nhúng tay vào chuyện làng nên dạy dỗ hắn tí thì đã sao chứ ?
- Bọn nó chỉ toàn là lũ ngu chết cũng đáng.
- Cả bọn bây cũng vậy.
- Còn con vợ của mày do nó ngu nên nó mới nghe lời của tao, mày nói xem nó cũng làm nhiều chuyện xấu như thế rồi hi sinh một chút cũng đáng. .
- Hi sinh là hi sinh thứ gì ?
Ông chỉ ích kỷ vì muốn giữ cái chức danh trưởng làng mà giết cô ấy móc xương móc thịt của cô ấy để làm bữa ăn cho mọi người trong làng mà thôi .
- Ông nghĩ tôi ngu à lão già khốn khiếp , không có bữa ăn nào từ một cái bào nhi nhỏ mà cứu đói cả làng trong mấy tháng trời được.
Lão nở nụ cười đắc thắng nhìn thẳng vào mắt Tử Sâm.
- Mày cũng như lão , mày cũng là kẻ giết người không hơn không kém.
- Chính lão đã thấy mày giết bà ta, mày có thể qua mắt được mọi người còn tao thì không.
Tử Sâm nghiến răng, thấy Tử Sâm hoàn toàn bị mình áp đảo, lão già rút trong tay áo ra con dao găm đâm một nhát thật mạnh vào tay Tử Sâm.
Tử Sâm buông lão ta ra đỡ cánh tay bị thương , lão ta cười to giọng cười khinh miệt, vặn vẹo, lão là một kẻ cực đoan đến cuối vẫn vậy.
Lão đẩy mạnh Tử Sâm văng khỏi xe ngựa .
- Chậm lại !
Kỳ Âm hét lên , Ngọc Hoài giật mình giật dây cương, Mộng Đình tranh thủ xông tới đạp mạnh vào lão già văng ra khỏi xe ngựa .
" Người chơi Mộng Đình muốn sử dụng kỹ năng ⟨⟨ Phạm luật sẽ bị trừng phạt ⟩⟩ không ?
"
- Có
Mộng Đình vung dây xích về phía Tử Sâm trói cậu ta lại kéo về phía xe , dây xích bay nhanh về phía Tử Sâm kịp trói cậu trước khi cậu đáp đất một cách thảm thương .
- Tạm biệt lão già, cho dù ông có toang tính cũng không bằng sự chuẩn bị của tôi đâu.
Tử Sâm lớn giọng nói, con ma nước bắt được lão thì dừng lại, cả đàn quỷ dị cũng dừng lại vây quanh lão ta.
- Độ hận thù biến mất rồi.
- Đi chậm lại Hi Thành sắp đuổi kịp rồi.
Tử Sâm nói lớn để Ngọc Hoài nghe , vừa lúc đó Hi Thành đang dùng trâm máu chạy từ đám quỷ dị ra .
Anh ta bật một cú nhảy về phía xe , Tử Sâm đưa tay ra bắt kịp tay anh ta kéo lên.
- Được rồi chúng ta sắp ra khỏi đây rồi.
Ngọc Hoài thấy Hi Thành lên được xe liền vung mạnh xích, nhưng vung cỡ nào con ngựa cũng không chạy nhanh như ban đầu.
- Chết tiệt con đĩ ngựa này, qua giờ mày chưa ăn gì à ?
Sao còn chạy chậm hơn bọn tao vậy.
- Không được rồi, trời sắp sáng hơn dự định rồi .
- Nếu ra không kịp thì sẽ không ra được vĩnh viễn mất.
Tử Sâm tính toán rồi hồi tưởng lại trong đầu, xác chết trong phó bản này không hề biến mất một cách quái dị mà thật ra trước giờ đều có người dọn.
Và người dọn đống xác đó lại là trưởng làng, ở làng này cây ăn quả không có , cỏ rau cũng khô héo không có cái nào mà động vật ăn được.
Với điều kiện nghèo nàn như vậy mà con ngựa lại sống được đến bây giờ quả là kỳ lạ.
Tử Sâm nhớ lại có một bài nghiên cứu lúc còn đi học cậu đã nghiên cứu đọc , động vật ăn cỏ trong một số trường hợp đặc biệt có thể ăn thịt, nhưng đó không phải chế độ dinh dưỡng chính của chúng.
Tuy vậy, đã có ghi nhận một số trường hợp bò, hươu, dê, thậm chí ngựa ăn thịt hoặc gặm xương.
Thường lý do là thiếu khoáng chất hoặc trong môi trường khắc nghiệt thiếu thức ăn.
Xác chết trong phó bản đều được dùng nuôi con ngựa này, qua giờ không hề có người chết nên con ngựa cũng không được cho ăn , xác chết chất chồng của đám người chơi hôm trước chắc là ông ta không dám mang đi khi có đám người chúng ta ở đó.
- Ngọc Hoài nó chỉ ăn được thịt thôi.
- Hả gì cơ , thịt á !?
Triệu Từ vẫn không hiểu lời Tử Sâm nói
- Đội trưởng à , không phải ngựa là loại động vật ăn cỏ sao, tại sao lại ăn thịt vậy ?
- Cậu nghĩ đi nơi này như một cái địa ngục trần gian vậy cây cối khô héo , cỏ thì bị cháy đen , cây ăn quả càng không có .
Thì lấy gì mà ngựa ăn , nó sống đến bây giờ quả là điều kì lạ .
- Lúc còn đi học tôi đã đọc được một bài nghiên cứu , động vật ăn cỏ trong một số trường hợp đặc biệt có thể ăn thịt, nhưng đó không phải chế độ dinh dưỡng chính của chúng.
Tuy vậy, đã có ghi nhận một số trường hợp bò, hươu, dê, thậm chí ngựa ăn thịt hoặc gặm xương.
Thường lý do là thiếu khoáng chất hoặc trong môi trường khắc nghiệt thiếu thức ăn.
Để mà con ngựa sống trong môi trường này được chắc hẳn trưởng làng đã dùng xác chết của những người chơi khác để bổ sung chất cho nó.
Nghe xong mặt Triệu Từ càng lúc nhăn lại muốn như nôn .Ngọc Hoài vì để đẩy nhanh tiến độ đã dứt khoát rút con dao ngay đai ngựa cắt một miếng thịt ngay đùi của mình đút cho con ngựa ăn .
Nhưng tốc độ tăng lên cũng không đáng kể , con ngựa vẫn còn đói , Ngọc Hoài nghiến răng vì đau, cô nặn ra từng chữ.
- Không được như này sẽ không kịp đâu.
Tử Sâm cau mày nhìn mọi người đang lo lắng vì kế hoạch có trục trặc, Tử Sâm nhìn xuống chân đang bị bong gân của Kỳ Âm rồi cong môi nói.
- Không kịp nữa rồi , Hi Thành đưa cây rìu cho em.
Hi Thành ném cho Tử Sâm cây rìu, cậu cầm cây rìu nhắm thẳng vào chân Kỳ Âm chặt mạnh xuống.
Thấy Tử Sâm không nói gì mà bất ngờ chặt chân mình, Kỳ Âm hét lên nước mắt giàn dụa nhìn Tử Sâm đầy tia máu , máu từ chân Kỳ Âm văng tung toé khiến Nhu Nguyệt khóc càng to hơn.
Tử Sâm cuối người lấy chân ném lên cho Ngọc Hoài, cô bắt lấy bàn chân đang nhuộm máu đút cho con ngựa ăn.
Ăn được miếng thịt tươi , con ngựa như được tiếp sức chạy nhanh hơn trước khi trời kịp sáng.
Một luồng sáng phía trước loé lên , xe ngựa phi vụt qua.
- Mọi thứ kết thúc rồi.