Ngôn Tình Tâm Nguyện Của Anh Là Gặp Được Em

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
869,015
0
0
AP1GczPbJ2MIUXGpCLq7H5n9U_3Os1-GtpxIEhQ8-sOmD35Lkrqo1tX7cb5XrbxLZslzxYwSedGI4GwSAyIzae3sxgaH0TFGm6_mpSMzkiahmep46exPsZdTbtrsinIhr7E23E8Rn3k5ONfsfwHsumO_E9lk=w215-h322-s-no-gm

Tâm Nguyện Của Anh Là Gặp Được Em
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

TÂM NGUYỆN CỦA ANH LÀ GẶP ĐƯỢC EM

Tác giả: 修长腿

Editor: Zangg

———

GIỚI THIỆU

Tôi vô tình bước vào một quán cà phê và tìm thấy cả một bức tường ghi tâm nguyện có tên tôi trên đó.

Tôi xé tờ giấy note đó xuống để nhìn kỹ hơn, và rồi tôi bị cuốn trở về thời trung học cách đây mười năm.

Thì ra ở ngôi trường cấp 3 ô nhục của tôi, thuở còn niên thiếu, khi mà tôi đang mải ngước nhìn về phía người khác thì cũng có một chàng kỵ sĩ thầm lặng thích tôi.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Omega Hắn Thích Biết Thuật Đọc Tâm
  • Đừng Ép Anh Động Tâm
  • Tầm Mịch
  • Thoát Khỏi Bệnh Viện Tâm Thần
  • Thiêu Tâm
  • Sau Khi Thế Thân Cuỗm Mất Tâm Ma Của Nhân Vật Chính
  • Tâm Nguyện Của Anh Là Gặp Được Em
    Chương 1


    1

    Hôm nay là ngày cưới của tôi và Giang Hạo. Lúc này, tôi đang mặc váy cưới lái xe ô tô đi lang thang không mục đích.

    Tôi đã mơ về một đám cưới theo phong cách phương Tây từ lâu, với chiếc váy cưới đuôi cá trắng tinh, tấm thảm dài phủ đầy cánh hoa hồng, nhạc nền "Beautiful In White" và Giang Hạo đứng trước mặt tôi, mặc vest và cầm nhẫn cưới.

    Tất thảy những điều tốt đẹp này bỗng vỡ tung như bong bóng ngay khi bạn gái cũ c*̉a anh ta, Hứa Uyển Đình, đẩy cửa lễ đường ra.

    Xe chạy ra khỏi Giang Thành.

    Người phụ nữ ở trạm thu phí bàng hoàng khi thấy tôi mặc váy cưới nhưng khuôn mặt lại rưng rưng nước mắt.

    "Thưa cô, cô còn trẻ tuổi xinh đẹp, nhất định có rất nhiều người yêu thương cô. Đừng đau buồn quá. Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ."

    Nhận lấy tấm thẻ cô ấy đưa cho tôi, tôi gượng cười với cô ấy.

    "Cảm ơn cô."

    Cửa sổ xe từ từ đóng lại, những lời cô ấy nói cứ quay cuồng trong tâm trí tôi, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót và cay đắng.

    Liệu có ai yêu tôi chăng?

    Một đám cưới không có sự hiện diện của bố mẹ, một vị hôn phu tạm thời bỏ trốn, bạn gái cũ của anh ta cầm bó hoa với vẻ mặt khiêu khích, đồng nghiệp và bạn bè thì thầm nghị luận bên bàn ăn...

    Cảnh tượng vừa xảy ra lại ùa về trong tâm trí tôi như một thước phim.

    Đầu tôi càng lúc càng đau như muốn nổ tung.

    Tôi nghĩ sẽ rất nguy hiểm nếu lái xe thêm nữa nên tôi tạm đậu xe ở một vùng ngoại ô yên tĩnh.

    Tôi liếc nhìn vùng biển quen thuộc hiện lên trước mắt. Đây hẳn là Khang Thành phải không?

    Đây là thành phố nơi tôi sống trước khi vào đại học.

    Khang Thành là một thành phố ven biển. Từ nơi tôi đậu xe, tôi có thể nhìn thấy biển phía xa xa.

    Tôi bước chậm trên con đường rợp bóng cây, cây ngô đồng hai bên đường tốt rợp bóng mát, thoạt nhìn mọi thứ đều vô c*̀ng xanh tươi.

    Gió biển ấm áp làm tôi đỡ đau đầu hơn rất nhiều.

    Khi đi bộ, tôi nhìn thấy một quán cà phê được trang trí độc đáo, ẩn mình trong rặng cây xanh rì và đứng lặng lẽ hướng ra biển.

    Ở đây mà c*̃ng có một quán cà phê sao?

    Với sự tò mò và muốn khám phá, tôi bước vào quán cà phê có tên “Orange Sunset”.

    Tôi nắm lấy gấu váy cưới và ngồi dựa vào tường.

    Lúc này, một cô gái có vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp bước ra.

    “Xin chào quý cô, cô muốn uống gì?” Cô ấy mỉm cười ngọt ngào và đưa cho tôi thực đơn.

    "Cho tôi một ly latte nóng, thêm sữa, không đường." Tôi mỉm cười đáp lại cô ấy.

    "Được rồi, xin vui lòng đợi một lát."

    Sau khi gọi đồ uống, tôi nhúng một tờ khăn giấy vào cốc nước trên bàn trên bàn và lau từng giọt nước mắt trên mặt.

    “Cô ơi, hãy uống latte nóng từ từ nhé.”

    "Cảm ơn."

    Sau khi nhấp một ngụm latte, tôi ngước mắt lên nhìn quán cà phê này.

    Trang trí bên trong cửa hàng rất đơn giản và cổ điển. Ở quầy có một chiếc đài kiểu cũ và đài đang phát bài "Bí mật không thể nói" của Châu Kiệt Luân.

    Tôi nhớ bài hát này rất nổi tiếng khi tôi còn học trung học cách đây mười năm. Vào thời điểm đó, mỗi buổi tối khi đang ăn cơm, đài phát thanh của trường đều phát những bài hát đang thịnh hành.

    Bài hát yêu thích của tôi là "Bí mật không thể nói" và thỉnh thoảng tôi vẫn nghe nó.

    "Đẹp nhất không phải là ngày mưa mà là mái hiên nơi anh đứng bên em ngày mưa ấy..."

    Giai điệu quen thuộc dần dần khiến tôi cảm thấy thư thái, như thể tôi đã trở lại thời trung học bận rộn cách đây mười năm.

    Trong những ngày đầu bù tóc rối múa bút thành văn, tôi mang máng nhớ đến bóng cây ngoài cửa sổ vào giữa trưa hè, lắng nghe giai điệu của bài hát này khi đi trên con đường phủ đầy lá rụng vào chạng vạng.

    Đó là một trong số ít niềm an ủi trong cuộc sống trung học nhàm chán của tôi.

    2

    Bừng tình khỏi quá khứ, tôi chợt phát hiện có cả một bức tường dán đầy những tờ giấy note hình trái tim trên bức tường đối diện trong quán cà phê.

    Chẳng lẽ cửa hàng mở ra ở một nơi xa xôi như vậy mà tích lũy được tâm nguyện của nhiều như vậy người sao?

    Tôi tò mò bước tới và phát hiện ra những tờ giấy note hình trái tim này đều có c*̀ng một nét chữ của một người.

    Chữ viết của người này rất đẹp và dứt khoát, khiến cho tôi có cảm giác quen thuộc đến khó hiểu.

    Có lẽ vì thời gian trôi qua nên những tờ giấy dán đã phai màu một chút nhưng lại phù hợp với phong cách trang trí retro của cửa hàng đến lạ thường.

    Thời gian được ghi lại bằng bút kẻ trên đầu tờ giấy note. Tôi bước lại gần và xem từng nội dung của tờ giấy theo thứ tự thời gian.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay em mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, trông rất đẹp. Tôi không nói chiếc váy đó đẹp, mà là em rất đẹp. - Bùi"

    Hạ Quất?

    Tôi sững sờ một lúc, bởi cái tên này giống hệt tên tôi.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay tôi đã gặp em hai lần khi đi lấy nước nóng. Yeah! Có vẻ như uống nhiều nước nóng hơn là điều đúng đắn. - Bùi"

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay khi đi ngang qua lớp của em,tôi thấy em đang đứng trên ghế lau bảng, em đáng yêu đến mức tôi phải đứng ở cửa nhìn một lúc. Sau khi kiễng chân lên, chiếc ghế bắt đầu lung lay như muốn đổ. Lòng bàn tay c*̉a tôi đổ đầy mồ hôi, tôi đang định lao vào giúp em. Nhưng đúng lúc này, một nam sinh khác trong lớp bước vào lau bảng giúp em. Đáng lẽ ra tôi nên duỗi chân ra làm cậu ta vướng một cái. -Bùi"

    Nhìn thấy những lời này, tôi không khỏi mỉm cười, tôi nghĩ bạn học họ Bùi này thật dễ thương.

    Tôi dường như đã quên hết những chuyện khó chịu xảy ra ngày hôm nay, nhấc chiếc váy cưới trong tay đứng dưới bức tường tâm nguyện, lặng lẽ đọc nội dung từng tờ giấy tâm nguyện.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay, với tư cách là đại diện cho học sinh năm hai cấp ba, tôi sẽ phát biểu dưới quốc kỳ. Có rất nhiều người dưới khán đài, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thoáng qua cái là tìm được bóng dáng em như mọi khi.

    Chậc, tôi thật giỏi quá đi mất thôi.

    Nhưng mỗi lần nhìn thấy em và muốn nhìn em, em hoặc là đang cúi đầu đá đá chân, hoặc thì thầm với những người xung quanh. Ôi sao tôi vẫn thấy em dễ thương thế dù em không lắng nghe tôi diễn thuyết? --Bùi”

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay tôi đi tham gia cuộc thi vật lý và gặp nam sinh lần trước giúp em lau bảng.

    Tôi biết được cậu ta tên là Giang Hạo. Giang Hạo phải không? Tôi ghim cậu rồi đấy. - Bùi"

    Tôi chợt cảnh giác khi nhìn thấy lời này, Giang Hạo!

    Hai cái tên này giống hệt nhau phải không?

    Tôi bỗng nhớ tới năm thứ nhất cấp ba, khi tôi đang trực nhật lau bảng, Giang Hạo đã đến giúp tôi lau bảng.

    Lúc đó anh ta đứng sau lưng tôi, vòng tay qua tôi để lau bảng, như thể anh ta đang ôm tôi vào lòng, vì đứng rất gần anh ta nên lúc đó tôi vừa lo lắng vừa phấn khích, trái tim bên trong cũng đập mạnh như vậy. Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng rung động đó.

    Vậy người mà người này nhìn thấy là Giang Hạo và tôi sao?

    Tôi tiếp tục đọc với sự ngờ vực.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay khi đến văn phòng, tôi vô tình nhìn thấy phiếu điểm của lớp em.

    Đúng, là tôi có ý đó.

    Tôi thấy em đã làm không tốt trong bài kiểm tra toán vừa qua và tổng số điểm của em đã giảm. Phải làm sao bây giờ? Làm thế nào để tôi có thể giúp em bây giờ? --Bùi”

    "Gửi Hạ Quất: Tuần trước tôi làm cho em một cuốn sách ôn tập toán. Vì tôi là một người nhạt nhẽo nên tôi đã nhờ bạn cùng lớp để trên bàn của em, chắc là em thấy rồi chứ. - Bùi"

    Tôi chợt nghĩ đến cuốn sách ôn tập môn toán xuất hiện trong ngăn kéo của mình vào năm thứ hai cấp ba, và tôi hiểu ngay tại sao mình lại quen thuộc với nét chữ này đến vậy.

    Lúc đó tôi đang vật lộn với điểm toán của mình và cuốn sách ôn tập đó xuất hiện như một sự trợ giúp kịp thời.

    Một cuốn sổ dày tóm tắt đầy đủ tất cả các kiến thức tôi đã học. Các câu hỏi ví dụ được trích dẫn rất điển hình. Việc phân tích các câu hỏi ví dụ và hướng giải quyết các câu hỏi cũng rõ ràng, chữ viết đẹp mắt và có sức thuyết phục đã truyền cho tôi bao sự khích lệ và sức mạnh.

    Cho đến năm thứ ba cấp ba, thỉnh thoảng tôi vẫn lấy cuốn vở đó ra để ôn lại. Nó giúp ích cho tôi rất nhiều, thậm chí còn giúp tôi, một người hơi dốt môn toán, đạt được 136 điểm trong kỳ thi tuyển sinh đại học.

    Tôi nhìn giọng điệu ngạo mạn của thiếu niên: bình thường, dù sao cũng nhạt nhẽo...

    Nhiệm vụ học tập của năm thứ hai cấp ba quả thực khó khăn và trắc trở, chắc chắn anh đã tốn rất nhiều công sức để tìm thời gian viết một cuốn vở ôn tập dày cộp và tóm tắt chi tiết như vậy.

    Vậy nam sinh này rốt cuộc là ai?

    Theo mô tả của anh là "đi ngang qua lớp em", chắc chắn anh là học sinh lớp khác và đương nhiên là học sinh đứng đầu khối.

    Nhưng tôi không mấy thân quen với những bạn học từ các lớp khác ở trường, và tôi thậm chí còn không quen những học sinh có thành tích học tập vượt trội như vậy.

    Với sự nghi ngờ, tôi tiếp tục nhìn xuống.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay tôi đang thi đấu đã gặp cậu nam sinh bảng đen kia. Tôi đã thực sự tức giận. Tôi phải ghi nhiều bàn thắng hơn cậu ta. - Bùi"

    Nhìn cách anh ấy gọi Giang Hạo, tôi lại mỉm cười.

    Tôi chồm người về phía trước và tiếp tục xem tờ giấy tiếp theo.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay tôi bị bong gân mắt cá chân khi chơi bóng rổ. Khi tôi đến phòng y tế, tôi thực sự đã nhìn thấy em. Tôi đột nhiên cảm thấy vết bong gân ở mắt cá chân của mình thật là đáng giá, trong lòng tôi như muốn nở hoa. Nhưng tôi đã nhìn thấy em ôm bụng với khuôn mặt tái nhợt mua thuốc giảm đau, tim tôi chợt thắt lại.

    Em không phải bị cái kia đấy chứ…”

    Chắc vì anh xấu hổ quá nên không dám viết c*̣m từ “tới kỳ”. Vẫn còn chữ phía sau, nhưng tôi kiễng hẳn chân lên mà vẫn không nhìn rõ nửa còn lại nên đã gỡ tờ giấy note ra.

    Mãi đến lúc đó tôi mới dịch ra được hai câu tiếp theo.

    "Tôi nên an ủi em như thế nào? Tôi có thể làm gì cho em đây? - Bùi"

    Trong đầu tôi khi vừa đọc xong hai câu này thì bỗng thấy choáng váng.

    Chưa đầy một phút, cảm giác đó lại đột nhiên biến mất.

    3

    Khi mở mắt ra lần nữa, chung quanh trở nên vừa xa lạ nhưng lại rất đỗi quen thuộc.

    Tôi thực sự đã quay lại phòng y tế ở trường cấp ba.

    Chiếc váy cưới đuôi cá màu trắng tôi mặc cũng biến thành bộ đồng phục học sinh và chân váy màu trắng tôi mặc thời cấp ba.

    Tôi ngơ ngác nhìn một nam sinh đang ngồi trên giường trong phòng y tế với miếng gạc ở mắt cá chân.

    Cậu ấy trông thấy tôi đang nhìn cậu, khuôn mặt thanh tú và trắng trẻo của cậu hơi đỏ lên, rồi dần dần càng đỏ hơn do ánh mắt quá đỗi thẳng thắn của tôi.

    "Bạn học Bùi?" Tôi nghĩ đến dòng chữ trên tờ giấy dính và ngập ngừng gọi cậu.

    Mặt nam sinh chợt đỏ lựng, giống như quả hồng chín trên cây vào mùa thu.

    Cậu bất ngờ đứng dậy nhưng suýt ngã vì một chân bị dán gạc.

    Tôi vội chạy lại đỡ thì mặt cậu càng đỏ hơn.

    Tôi ngước lên nhìn cậu ấy và thấy cậu rất cao, cậu mặc một chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm.

    "Cậu... sao cậu biết tôi họ Bùi?" Nam sinh lắp ba lắp bắp, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, không dám nhìn tôi chút nào.

    Giống như một hòa thượng vô tình rơi vào Bàn Tơ Động, và tôi là nhện tinh đang trêu chọc cậu.

    Tôi không nhịn được mà bật cười. Tôi không ngờ rằng nam sinh kiêu ngạo trên tờ giấy note hóa ra lại là một chàng trai nhút nhát.

    “Cậu cười cái gì?” Mặt cậu càng đỏ hơn.

    "Không sao đâu. Để mình giúp cậu quay lại lớp học. Tiết học sắp bắt đầu rồi."

    Cánh tay cậu cứng đờ vì sự hỗ trợ của tôi, và các cơ trên khắp cơ thể cậu trở nên căng cứng.

    Tôi nhịn cười hỏi cậu: “Cậu không quen được người khác giúp đỡ sao? Cậu có thể tự đi được không?”

    Sắc mặt của cậu thay đổi, cậu gật đầu: "Chắc là có."

    Kết quả là sau khi tôi buông tay ra, cậu loạng choạng suýt ngã xuống trước khi bước được hai bước.

    Màn trình diễn của nam sinh rất đáng chú ý nhưng cậu ấy không nhận ra điều đó. Tôi đã cố gắng nhịn cười bằng mọi cách.

    Tôi vội chạy tới đỡ cậu: “Tốt hơn là để mình giúp cậu quay về.”

    Cậu ngượng ngùng “ừm” một tiếng: “Vậy phiền bạn học này rồi.”

    Vừa nói, cậu vừa đặt tay lên vai tôi rồi khập khiễng đi theo, trông vô c*̀ng là nghiêm trọng.

    Tôi cắn môi nhịn cười, không vạch trần cậu thiếu niên 17 tuổi đang ở tuổi dậy thì vừa vụng về lại kiêu ngạo.

    Dọc đường, cậu cứ ngoái sang nhìn tôi, như muốn nói nhưng lại ngại rồi thôi.

    Tôi nhớ lại nội dung trên tờ giấy nhớ và quyết định phá vỡ sự im lặng: "Tôi nhớ trước đây cậu đã có bài phát biểu với tư cách là đại diện học sinh dưới quốc kỳ. Trông cậu lúc đó tuyệt thật đấy!"

    Nam sinh chợt đứng thẳng lên và nhìn tôi với đôi mắt sáng ngời.

    "Thật sao? Cậu vẫn còn nhớ."

    Khi nhìn thấy đôi mắt sáng của cậu, tôi cảm thấy vô cùng có lỗi vì tôi đã không có ấn tượng gì về bài diễn thuyết c*̉a cậu cả.

    Tôi khó nhọc gật đầu: “Đương nhiên rồi, cậu nói rất hay.”

    Hạ Quất ơi, Hạ Quất à, tại sao mày không lắng nghe bài phát biểu?

    Cậu ấy bắt đầu cao hứng mà quơ chân múa tay, nhất thời quên mất mình đang đóng vai “khập khiễng”, hình tượng “không đi được”.

    Sau lại thấy tôi đang khoanh tay nhịn cười mà nhìn cậu, cậu mới đột nhiên bừng tỉnh.

    "Ôi chao, mắt cá chân của tôi đột nhiên không còn đau nữa. Thật tuyệt vời." Cậu cười ngượng và gãi đầu.

    Tôi mỉm cười: “Cậu dễ thương quá.”

    "Chúng ta chính thức làm quen chút đi." Tôi đưa tay cho cậu, "Tôi là Hạ Quất, học lớp 3, năm 2. Rất vui được làm quen với cậu."

    Nam sinh cúi đầu, kiên định nhìn tôi, đôi mắt sáng như sao: "Xin chào, bạn học Hạ Quất, tôi tên là Bùi Hành Chi lớp 1, năm 2. Rất vui được làm quen với cậu."

    Chuông dự bị vang lên, tôi vẫy tay chào cậu rồi chạy về lớp.

    Vừa định bước vào lớp, tôi nghe thấy có người gọi mình từ phía sau, giọng nói đó dường như ở rất xa.

    "Cô gì ơi, cô gì ơi..."

    Tại sao ở trường lại có người gọi tôi là "Cô"?

    Trước khi tôi có thời gian để suy nghĩ, một cảm giác chóng mặt quen thuộc ập đến với tôi.

    4

    Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi đang nằm sấp trên bàn trong quán cà phê.

    Cô gái vừa pha cà phê cho tôi cúi xuống nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng: "Cô gì ơi, cô buồn ngủ à? Có cần tôi lấy chăn cho cô không?"

    Tôi ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn cô ấy, không phân biệt được giữa mơ và thực: “Xin lỗi, tôi đã ngủ bao lâu rồi?”

    "Chưa đầy hai mươi phút."

    Tôi nghĩ đến Bùi Hành Chi, người vừa mặc bộ đồng phục học sinh màu trắng tinh khiết, đó chỉ là một giấc mơ thôi sao?

    Nhưng tại sao giấc mơ này lại rõ ràng đến vậy? Tôi thậm chí còn biết được tên c*̉a anh ấy.

    Chẳng lẽ cái tên này chỉ là phỏng đoán trong giấc mơ của tôi sao?

    Lòng đầy nghi hoặc, tôi nhấc váy đứng dậy xem có tờ giấy note nào có ghi tên anh trên đó không.

    Tôi thấy anh ấy dán gạc ở phòng y tế...

    Tôi chợt ngạc nhiên khi thấy tờ giấy tôi xé trên tay có dòng chữ “phòng y tế” lại có thêm vài dòng nữa!

    "Hôm nay bạn học Hạ Quất nói chuyện với tôi, cô ấy biết tôi họ Bùi, còn nói sau khi nghe tôi phát biểu đã nhớ đến tôi, thậm chí còn đưa tay ra để chính thức làm quen với tôi! A! Hôm nay tôi thật may mắn!

    Sau khi trở về nhà, tôi chống đẩy ba mươi cái mà vẫn chưa bình tĩnh lại. Bây giờ khi đang viết mà tay tôi vẫn còn đang run.

    Không, phải chống đẩy thêm năm mươi lần nữa để bình tĩnh lại mới được. --Bùi”

    Anh ấy chống đẩy để bình tĩnh lại, và tôi lại có thêm hào cảm với anh.

    Vậy vừa rồi không phải là mơ sao? Tôi đã du hành ngược thời gian à?

    Nhưng sao tôi lại về sớm thế? Cơ chế kích hoạt để quay trở lại là gì?

    Việc kích hoạt quay lại có phải là việc xé tờ note ra không?

    Tôi nhìn lên và tiếp tục đọc nội dung của tờ ghi chú tiếp theo.

    "Gửi Hạ Quất: Tuần sau sẽ tổ chức đại hội thể thao, tôi đã xem phiếu đăng ký của lớp em, em đăng ký chạy cự ly 3.000 mét, thật tuyệt. Trước đây tôi để ý thấy em luôn chạy vào buổi tối ở sân thể dục. Em thích chạy bộ đến vậy sao?

    Đến lúc đó, tôi sẽ là đội cổ vũ của em, nếu con trai mặc váy để cổ vũ thì trông có kỳ quái không?

    Quên đi, đừng bận tâm, dù sao thì tôi cũng muốn là người cổ vũ cho em nhiều nhất. ---Bùi. "

    Do áp lực học tập năm cấp ba, tôi không có nơi để giãi bày tâm sự, nhà cũng không phải là nơi trú ẩn an toàn của tôi nên suốt ba năm, tôi chỉ có thể giải tỏa căng thẳng bằng cách chạy bộ vào ban đêm, và sau này tôi đã dần trở nên yêu thích môn thể thao chạy bộ.

    Tôi nhớ rằng tôi đã tham gia một cuộc thi chạy đường dài vào năm thứ hai cấp ba và giành được vị trí thứ nhất.

    Nhưng Bùi Hành Chi đã ở đó để cổ vũ tôi sao? Thậm chí còn mặc cả mặc… váy cổ vũ?

    Tôi không có ấn tượng gì cả.

    Tôi do dự vài giây, đưa tay xé tờ giấy note rồi nhắm mắt lại.

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi quả thực đã quay lại thời trung học.

    Lúc này tôi đang ở tư thế chuẩn bị trên đường đua.

    Tôi chưa kịp định thần lại đã nghe thấy tiếng súng từ trọng tài: "Sẵn sàng - bắt đầu."

    Không, không có thời gian đệm.

    Tôi theo phản xạ lao về phía trước, nhưng may mắn là tôi luôn có thói quen chạy bộ nên việc này không quá khó khăn với tôi.

    "Hạ Quất—cố lên! Cố lên—Hạ Quất!" Một giọng nói trong trẻo vang lên từ khán đài hai bên.

    Tôi quay đầu nhìn thì thấy Bùi Hành Chì đang cầm một quả bóng cổ vũ.

    Cậu có bờ vai rộng và lưng hẹp, có thể là do tập thể dục thường xuyên, quả là cơ bắp của cậu rất săn chắc và gọn gàng.

    Lúc này, cậu đang đứng trước đội cổ vũ, đứng giữa đám đông, vẫy tay và hò hét cổ vũ tôi. Cảnh tượng này thực sự khiến tôi phải bật cười.

    Nhưng tôi không thể cười khi chạy nên tôi đã nhịn cười để hoàn thành chặng 3.000 mét.

    May mắn thay, tôi lại dễ dàng giành được vị trí quán quân mà không khiến Hạ Quất năm 17 tuổi phải xấu hổ.

    Ở vạch đích, tôi nhìn thấy Bùi Hành Chi đang đi về phía tôi với nước và khăn lau mặt.

    "Cậu thật tuyệt vời!" Nam sinh lúc trước không có dũng khí để cổ vũ tôi trước đám đông giờ đang đứng trước mặt tôi với vành tai đỏ bừng.

    Hơn nữa, cậu không còn bị lắp bắp khi nói chuyện nữa và bây giờ đã dám nhìn thẳng vào tôi.

    Không tồi, có tiến bộ.

    Sau khi lấy chiếc khăn tôi dùng để lau mồ hôi, cậu đưa cho tôi chai nước đã mở nắp.

    “Cậu chu đáo quá, giống như một cô vợ nhỏ vậy.”

    Uống nước xong, tôi vặn nắp chai rồi ngước nhìn cậu, không nhịn được mà cười trêu chọc cậu.

    Nghe tôi nói xong, mặt cậu lập tức đỏ càng thêm đỏ, như cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt ngờ nghệch: “Cậu đang nói cái gì vậy?”

    Vừa nói, khóe miệng cậu vừa nhếch lên.

    Bùi Hành Chi năm 17 tuổi đáng yêu như vậy sau? Tôi cười đến nỗi người run lẩy bẩy.

    “Đi thôi,” tôi nhón chân ôm lấy vai cậu, “Để cảm ơn bạn học Tiểu Bùi đã cổ vũ mình, mình sẽ đãi cậu một bữa tối.”

    Đi được vài bước, tôi càng cảm thấy yếu đuối và mọi thứ xung quanh dường như cách xa tôi.

    Tiểu Bùi, người đứng cạnh tôi, cũng cảm thấy càng ngày càng xa, gần như mờ đi và không thể nhìn rõ.

    Tôi lại trở về lần nữa rồi sao?

    Ý thức dần dần trở nên mơ hồ.

    Giây tiếp theo, tôi lại tỉnh dậy trong quán cà phê.

    Tôi nhìn nhanh tờ giấy tôi vừa lấy ra, quả nhiên trên đó còn có mấy dòng chữ nữa.

    "Hôm nay Hạ Quất đã giành được vị trí thứ nhất trong cuộc thi chạy bộ, thật tuyệt vời! Tôi đi đưa nước cho cô ấy, cô ấy nói tôi trông giống một cô vợ nhỏ. c*̣m từ cô vợ nhỏ này, nghe cũng hay đấy.

    Cô ấy thậm chí còn quàng tay qua vai tôi! Ôm lấy vai tôi!

    Thật là vui!

    Đợi đã, có điều gì đó không đúng! Chắc không phải đâu, chắc không phải cô ấy coi tôi là anh em thân thiết đấy chứ? Ngàn vạn lần đừng như vậy. --Bùi”

    Hahahahahaha, tôi cười đến ngạt thở. Những tờ giấy note bày tỏ tâm ý c*̉a bạn học Tiểu Bùi thật dễ thương.

    5

    Tôi ngồi lặng ở đó và nghĩ về chuyện vừa xảy ra.

    Khi xé tờ giấy note ra, tôi có thể quay lại ngày nó được ghi lại, trên tờ giấy dán sẽ có thêm những từ mới, biểu thị rằng sự trở lại của tôi sẽ thay đổi những gì đã xảy ra mười năm trước.

    Còn việc quay lại thì sao?

    Cả hai lần về, tôi chỉ chứng kiến những gì xảy ra trên tờ giấy dính, nghĩa là những điều ghi trên tờ giấy kết thúc, tôi sẽ quay lại lần nữa.

    Tôi đứng dậy và đọc những tờ giấy dính còn sót lại - tuổi trẻ của tôi dưới góc nhìn của Bùi Hành Chi.

    Nó ghi lại cẩn thận cuộc sống hàng ngày của tôi trong suốt ba năm trung học phổ thông, thậm chí có nhiều chi tiết mà tôi còn không nhớ nổi.

    Không biết là do tôi quá loạn hay là do bạn học Tiểu Bùi giấu quá kỹ, nhưng trong suốt ba năm cấp ba, tôi chưa bao giờ để ý có một cậu chàng ngây thơ, dễ thương luôn thầm lặng quan sát tôi như vậy.

    Tôi nhón chân đọc từng tờ giấy note còn lại rồi xé ra và quay lại trường trung học.

    Việc để Hạ Quất năm 27 tuổi đi cùng Bùi Hành Chi c*̉a tuổi 17 đã tạo ra hết ký ức đẹp đẽ này đến ký ức đẹp đẽ khác.

    Thời điểm mà những tờ note ghi dần dần đến với tôi vào năm cuối cấp ba.

    "Gửi Hạ Quất: Kỳ nghỉ hè cuối cùng cũng kết thúc. Hôm nay là khai giảng, tôi có thể nhìn thấy Hạ Quất, tôi rất vui! Nhưng sao hôm nay Hạ Quất lại không mấy vui vẻ vậy?

    Tôi thấy trán cô ấy sưng tấy, mắt cô ấy sưng đỏ và tim tôi như bị bóp nghẹt lại.

    Phải làm gì đây? Chuyện gì đã xảy ra vậy? --Bùi”

    Ngày đầu tiên ở trường trung học.

    Dòng chữ này đưa tôi trở lại mùa hè mười năm trước, một mùa hè mà tôi cứ tê dại muốn quên và vẫn không muốn nhớ đến.
     
    Tâm Nguyện Của Anh Là Gặp Được Em
    Chương 2


    6

    Vào mùa hè năm 2012, bố tôi đánh nhau với một người trong nhà máy và bị mù một mắt. Ông ta bị đưa đến trại giam hơn mười ngày.

    Sau khi ra khỏi trại, ông ta bị mất việc nên phải trở về Khang Thành.

    Ông ta ở nhà suốt mùa hè, và thói quen hàng ngày của ông ta là uống rượu đến say khướt rồi phát đi*n.

    Sau khi uống say, ông ta trở nên đi*n cuồng và lao vào đ*nh mẹ con tôi.

    Bố tôi vốn nóng nảy, trước đây vì ông ta vắng nhà quanh năm nên mỗi lần xin tiền ông ta chỉ gọi điện cho mẹ tôi.

    Nhưng mùa hè năm ấy, một mặt ông buồn bực vì bị mất việc, mặt khác ông luôn nghi ngờ mẹ tôi ở nhà lén lút ngoại nên ông ta kéo tóc mẹ tôi và đ*nh đ*p bà rất dã m*n.

    Thậm chí, ông ta, một người đàn ông trung niên nặng hơn 80 kg, còn ngồi lên đầu mẹ tôi, kéo tóc và tát rất mạnh.

    Khi tôi cố gắng ngăn cản ông ta, tôi cũng nhận được những cú đ*nh và cái tát tương tự.

    Sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai người phụ nữ trước một người đàn ông trung niên nặng hơn 80kg là rất lớn.

    Có lần mẹ tôi đệ đơn ly hôn, bố tôi đã chế nhạo, sau đó ông ta cầm con dao làm bếp đến nhà bà ngoại để dọa ch*m bà.

    Lúc đó bà tôi đã hơn bảy mươi tuổi và đã quá già yếu, thậm chí không thể đi lại được.

    Bố tôi điên đến mức có thể làm mù mắt một đồng nghiệp của mình. Tôi không nghi ngờ gì nếu ông ta thực sự làm điều đó.

    Lúc đó, mẹ tôi đã ôm chân bố tôi và van xin ông ta rất nhiều, nói rằng mẹ sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện ly hôn nữa, bố tôi mới đặt con dao làm bếp xuống.



    Mùa hè năm đó thật đen tối, khoảng thời gian tuổi thanh xuân mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại.

    Tôi nhìn tờ giấy note, do dự một lúc, cuối cùng c*̃ng nhắm mắt lại và lấy nó ra.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi đã đứng trước cửa phòng học lớp 1.

    Đã đến giờ ăn tối, trong lớp mọi người đều đã đi ăn, chỉ có Bùi Hành Chi yên lặng ngồi ở chỗ ngồi, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

    Ánh hoàng hôn chiếu vào phòng học qua lăng kính, phả lên người cậu, tạo thành bóng cô đơn trên mặt đất.

    Nghĩ đến cậu đã vui mừng thế nào khi tôi quay lại mấy lần trước đó, tôi cảm thấy trong lòng như bị thắt lại nên tôi nhẹ nhàng gọi tên cậu.

    "Bạn học Tiểu Bùi."

    Cậu đột nhiên ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng nói của tôi, như thể cậu đang kìm nén cảm xúc nào đó.

    Tôi để ý thấy mắt cậu đỏ hoe, chắc cậu vừa khóc.

    Có phải vì tôi không?

    Cậu bước đến gần tôi, nhìn xuống trán tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ đau khổ và thương cảm.

    Cậu đưa tay ra như muốn chạm nhẹ vào trán tôi nhưng lại nhanh chóng đặt tay xuống ngay trước khi chạm vào, vành tai thì đỏ bừng.

    “Cậu ổn chứ?” Cậu nhẹ nhàng hỏi tôi, giọng điệu dịu dàng đến mức gần như biến thành nước. “Đã xảy ra chuyện gì vậy, cậu có thể nói cho tôi biết được không?”

    Nghĩ đến sự cô lập mà tôi đã trải qua vào mùa hè mười năm trước, tôi lo lắng không biết mỗi ngày khi tôi đến trường mẹ tôi có bị đ*nh hay không.

    Vì thế hầu như ngày nào tôi cũng trốn trong nhà vệ sinh và thầm khóc một lúc.

    Nhưng tôi là người bướng bỉnh và mạnh mẽ, không muốn người khác nhìn thấy mình khóc. Tôi luôn lau khô mắt, đeo kính và dùng tóc che hai bên mặt trước khi ra khỏi nhà vệ sinh.

    Tôi đã che giấu tất cả mọi người trong lớp, kể cả bạn ngồi c*̀ng bàn.

    Nhưng lại không giấu nổi với Bùi Hành Chi, người không học cùng lớp với tôi.

    Trong lòng tôi vừa ấm áp lại vừa chua xót, nên tôi vỗ nhẹ vào cánh tay cậu, mỉm cười với cậu: “Mình không sao, chúng ta đi ăn nhanh đi.”

    Vừa dứt lời, tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh dần trở nên mơ hồ...

    Sau khi thức dậy từ quán cà phê lần nữa, tôi nhìn lên bức tường tâm nguyện mà tôi đã gỡ gần hết những tờ giấy note dán trên đó.

    Tôi đọc tờ giấy note tiếp theo.

    7

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay là đông chí, còn 168 ngày nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học rồi.

    Gần đây, điểm số của bản học Tiểu Quất đã ổn định trong top 50 của khối, dựa vào đó, cô ấy hằn là sẽ có thể thi đỗ vào Đại học Vũ Hán, nơi cô ấy thích cùng với nam sinh bảng đen... Nam sinh bảng đen chết tiệt, cô ấy thích cậu ta lắm rồi đấy. Tốt nhất là cậu đừng giả vờ mù và tỏ vẻ không nhìn thấy đi.

    Tôi định tối nay sẽ tặng sủi cảo cho cô ấy, mọi người đều nói nếu không ăn sủi cảo trong ngày Đông chí sẽ bị nhiễm lạnh, bạn học Tiểu Quất có đôi tai xinh đẹp như vậy, đừng để bị nhiễm lạnh nhé.

    Nhưng tôi đã đợi dưới tầng rất lâu mà vẫn không thấy đèn bật nên cuối cùng tôi đành phải để hộp bánh sủi cảo trước cửa. --Bùi”

    Mới đọc được vài dòng mà tôi đã òa khóc.

    Hóa ra bạn cùng lớp Tiểu Bùi luôn biết tôi thích Giang Hạo.

    Đúng vậy, tất cả những gì anh ấy nhìn đều là tôi. Làm sao anh ấy có thể không biết tôi đang nhìn ai cơ chứ?

    Vào ngày đông chí năm 2012, tôi vẫn nhớ cái lạnh thấu xương đêm đó.

    Kết quả thi có ngay ngày hôm đó, tôi đứng thứ 26 trong lớp, đó là kết quả tốt nhất từ trước đến nay của tôi. Tôi đi học về rất nhanh nhưng gõ cửa hồi lâu không có ai mở, tôi gọi điện cho mẹ c*̃ng không thấy ai bắt máy.

    Dì hàng xóm nghe thấy tiếng động thì mở cửa ra nhưng khi nhìn thấy tôi, mặt bà đầy vẻ bối rối.

    "Tiểu Quất à, hôm nay mẹ cháu mang theo vali rời đi rồi, mẹ cháu không nói cho cháu biết sao?"

    Tôi sửng sốt: "Dạ? Không ạ."

    "Ôi, tội nghiệp cháu, ngoài trời lạnh lắm, bố cháu đã đi vắng rồi, đến nhà dì ăn cơm đi."

    Người dì nồng nhiệt chào đón tôi vào và mời tôi món sủi cảo nóng hổi.

    “Tiểu Quất học cấp ba chắc hẳn mệt mỏi lắm.” dì nói, khóe mắt đỏ hoe, “Nhưng may mắn là cũng sắp kết thúc rồi, lên đại học rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

    Bà ngoại tôi qua đời từ hôm trước nữa, sau khi chôn cất bà vào ngày hôm qua, cuối cùng thì mẹ tôi cũng ra đi mà không chút lưu luyến.

    Rời bỏ cha tôi, rời bỏ vũng lầy này.

    Nhưng mẹ ơi, con vẫn đang trong vũng lầy, sao mẹ có thể dứt khoát bỏ rơi con như vậy?

    Tôi vùi đầu vào bát cơm và để nước mắt rơi xuống bát.

    Hôm đó trời lạnh đến nỗi mà chỉ đứng đợi ở dưới tầng một lúc thôi người tôi đã run lập cập cả lên rồi. Chắc hẳn bạn học Tiểu Bùi của tôi đã chết cóng khi đứng ở dưới tầng lâu như vậy.

    Tôi nhắm mắt lại và run rẩy xé tờ giấy note ra.

    8

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đang đứng trước cửa nhà.

    Ở tuổi 27, tôi đã chấp nhận sự thật rằng mình bị mẹ ruột bỏ rơi, tôi ngơ ngác nhìn cánh cửa đã khóa chặt, tôi thôi không gõ cửa nữa, không gọi điện nữa mà quay người đi xuống tầng.

    Quả nhiên, khi xuống tầng, tôi đã nhìn thấy Bùi Hành Chi đang đứng dưới gốc cây.

    Cậu mặc một chiếc áo khoác len màu đen và quần thể thao, mũi và tai đỏ bừng vì lạnh, trên tay cầm một cuốn sổ và hộp giữ nhiệt. Khi cậu ngước lên và nhìn thấy tôi, vẻ mặt c*̉a cậu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cậu vẫy tay với tôi với một nụ cười trên môi.

    Khi cậu cười, tôi cảm giác giống như tuyết trên cây tan ra, nhỏ giọt từng chút một, dịu dàng đến mức không thể tin được.

    Tôi cảm thấy như có một nơi nào đó trong trái tim tôi đang dịu đi một chút.

    Tôi nhanh chóng chạy đến và quàng chiếc khăn của mình quanh người cậu.

    "Cậu đợi có lâu không? Mình xin lỗi.” Tôi nhỏ giọng xin lỗi.

    Mình xin lỗi vì đã để cậu chờ đợi lâu như vậy, và mình xin lỗi vì đã khiến cậu thầm thích mình suốt nhiều năm như vậy.

    “Không có gì phải xin lỗi cả.” Cậu nói và quàng lại khăn quanh người tôi lần nữa, “Tôi đường đường là một đấng nam nhi cần gì quàng khăn, bạn học Tiểu Quất đừng để bị cảm lạnh.”

    Tôi chợt nghĩ đến những gì viết trên tờ giấy note, tôi ngước mắt nhìn cậu: "Không biết cậu muốn học đại học ở đâu? Cậu chắc chắn sẽ học giỏi nhất ở bất kỳ trường đại học nào mà cậu theo học."

    Bùi Hành Chi luôn đứng đầu lớp nên cậu có thể vào bất kỳ trường nào cậu muốn.

    “Đại học Bắc Kinh là giấc mơ của tôi, nhưng…” Cậu dường như đang nghĩ đến việc chia tay sau kỳ thi tuyển sinh đại học, vẻ mặt thoáng buồn bã.

    “Mình đột nhiên cảm thấy nếu mình được nhận vào Học viện Công nghệ Bắc Kinh chắc sẽ tốt lắm đây.” Tôi ôm cằm suy nghĩ một lúc, “Nếu mình làm việc chăm chỉ hơn, có lẽ mình sẽ được học chung trường với cậu đấy."

    Bùi Hành Chi, cậu đã bước chín trăm chín mươi chín bước về phía mình rồi, hãy để mình đi một bước còn lại.

    Nghe xong, cậu vừa mừng vừa sợ: "Cậu cũng thích đến Bắc Kinh à? Cậu không muốn đến Đại học Vũ Hán à? Cùng với bạn cùng lớp Giang Hạo.” Giọng nói của cậu càng ngày càng nhỏ đi.

    "Đó là Hạ Quất c*̉a trước đây. Hạ Quất c*̉a bây giờ chỉ muốn đến cùng thành phố để học c*̀ng đại học với bạn học Tiểu Bùi thôi." Tôi mỉm cười nhìn cậu, nhận hộp giữ nhiệt và sách luyện tập từ tay cậu.

    "Cảm ơn vì sủi cảo c*̉a cậu, cậu mau về nhà đi!"

    Vừa dứt lời, tôi liền mất đi ý thức.

    Khi tôi tỉnh dậy từ quán cà phê lần nữa, tôi nhìn tờ giấy note trên tay, bên dưới còn có thêm vài dòng chữ.

    "Hôm nay bạn học Tiểu Quất thực sự đã nói với tôi rằng cô ấy muốn học cùng thành phố với tôi!

    Đã hai giờ sáng và tôi đã chống đẩy hơn trăm lần nhưng tôi vẫn phấn khích đến mức không thể ngủ được.

    Tiểu Quất, em cũng thích tôi phải không? --Bùi”

    Tôi vừa khóc vừa cười khi nhìn vào những tờ giấy note.

    Hạ Quất, 17 tuổi, bất hạnh, cô đơn, lẻ loi trong ngôi trường trung học suốt ba năm mà không hề hay biết về sự đồng hành thầm lặng của người bạn Tiểu Bùi.

    Nhưng Hạ Quất, 27 tuổi, thật may mắn. Cô đã được quay trở lại tuổi 17 và gặp được người bạn Tiều Bùi.

    Trong những ngày đen tối và đau khổ, một mình Tiểu Bùi đã thắp sáng cuộc đời cô.

    9

    Trên tường chỉ còn lại hai tờ giấy note, tôi kiễng chân đọc từ tờ thứ hai từ cuối lên.

    "Gửi Hạ Quất: Hôm nay là lễ tuyên thệ 100 ngày cho kỳ thi tuyển sinh đại học. Khi tôi đang đọc lời tuyên thệ trên sân khấu, tôi liếc mắt nhìn thấy em trên khán đài.

    Thật ra tối hôm trước tôi đã nhìn thấy em ở cổng trường, nhưng không dám đến gần. Tiểu Quất là một cô gái mạnh mẽ như vậy, tôi chắc chắn em không muốn người khác nhìn thấy em khóc ở cổng.

    Hôm qua tôi đã nghỉ một ngày, cuối cùng tôi cũng biết lý do khiến em không vui trong suốt sáu tháng qua.

    Tôi đã suy nghĩ rất lâu và tôi có cách giúp em nhưng nếu điều này xảy ra, tôi có thể sẽ không giữ được lời hứa đi Bắc Kinh cùng em.

    Nhưng điều đó không thành vấn đề. Bạn học Tiểu Quất của chúng ta rất xinh đẹp và dễ thương, và cô ấy chắc chắn sẽ rất hạnh phúc trong tương lai. --Bùi”

    Hai ngày trước Lễ tuyên thệ trăm ngày, tôi nhớ rất rõ chuyện gì đã xảy ra đêm đó.

    Đêm đó, bố tôi lại say rượu và đ*nh tôi rất dã m*n.

    Bởi vì tôi đã bị đ*nh trong một thời gian dài vào năm cuối cấp ba, đặc biệt là sau khi mẹ tôi bỏ đi, bố tôi càng tăng tần suất đ*nh nên tôi dần trở nên tê liệt và im lặng trong suốt quá trình bị đ*nh.

    Thấy tôi không nói năng gì, bố tôi bực tức nên lấy dao làm bếp nói sẽ ch*t các ngón tay phải của tôi để tôi không thể thi vào đại học.

    Tôi sợ hãi đến mức bỏ chạy. Tôi đã học hành chăm chỉ suốt 12 năm, chỉ còn hơn 100 ngày nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học, tôi không thể để ông ta hủy hoại tương lai mình, và chỉ có kỳ thi tuyển sinh đại học mới có thể cứu tôi khỏi bùn lầy cuộc đời.

    Tôi hoảng sợ mặc nguyên bộ đồ ngủ và đi dép lê, cuối cùng chạy đến cổng trường rồi mới dừng lại.

    Đêm đó tôi ôm đầu gối khóc suốt đêm không biết đi đâu và nhờ ai giúp đỡ.

    Tôi đã gọi cảnh sát nhiều lần, nhưng mỗi lần bị trình báo xong, tôi vẫn không thể thay đổi được điều gì. Tất cả những gì tôi nhận được là những trận đ*nh đ*p dã m*n.

    Vì sự rời bỏ của mẹ tôi và sự bạo hành của bố tôi, thậm chí không một người thân nào xung quanh tôi sẵn lòng giúp đỡ tôi.

    Tôi từng nghĩ đến việc vay tiền để thuê nhà và bỏ bố đi nhưng không lâu sau, ông ta lại tìm đến, lôi tôi về nhà và tiếp tục đ*nh tôi.

    Ai đó hãy giúp tôi với?

    Chỉ cần ai đó có thể nhận tôi vào làm trong ba tháng là được. Sau ba tháng, tôi sẽ thi tuyển sinh đại học xong. Chỉ cần ai đó có thể giúp tôi thoát khỏi sự vây hãm của bố tôi trong ba tháng này là được rồi…

    Trong mấy đêm đó, tôi ngủ với dì bảo vệ trong phòng bảo vệ của trường.

    Phải hơn một tuần sau tôi mới dám quay về, khi mà tôi thực sự cần về nhà và thay quần áo.

    Hôm đó tôi vừa đi đến dưới cầu thang thì thấy tòa nhà đã bị bao vây hoàn toàn. Khi đến gần hơn, tôi thấy cảnh sát đang còng tay bố tôi và bước ra ngoài.

    Hóa ra hôm đó bố tôi mâu thuẫn với ai đó và đã đ*m người kia hơn chục nhát khiến người đó chảy m*u quá nhiều dẫn đến ch*t tại chỗ. Vì việc này, bố tôi đã bị kết án bảy năm tù.

    Tôi nhìn ông ta bước lên xe cảnh sát, trong lòng vừa cảm thấy buồn vừa cảm thấy nhẹ nhõm.

    Mọi chuyện kết thúc rồi, cuối cùng cũng kết thúc thật rồi. Chỉ cần đợi vào đại học là tôi có thể rời khỏi đây rồi.

    Khi định thần lại, tôi nhìn vào tờ giấy note trên tường.

    Bùi Hành Chi nói vậy là có ý gì? Anh ấy nói rằng anh ấy có cách giúp tôi, nhưng anh ấy không thể giữ lời hứa với tôi...

    Trong lúc bối rối, tôi đưa tay bóc tờ giấy note ra.

    10

    Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đang đứng dưới bục giảng trong khuôn viên trường cấp ba. Các bạn cùng lớp bên cạnh tôi đang giơ tay phải lên, với ánh mắt kiên định và lời thề.

    Tôi ngước mắt lên, tình cờ nhìn vào mắt bạn học Tiểu Bùi trên bục giảng. Cậu mỉm cười với tôi, nhưng trong mắt lại có một chút buồn bã khó hiểu.

    “Hãy hướng đến đỉnh cao, con đường ở dưới chân bạn sẽ dẫn lối bạn, hãy sẵn sàng chiến đấu cho kỳ thi tuyển sinh đại học…”

    Lời thề vang dội vang vọng khắp khuôn viên trường. Đây là năm thứ 17 của chúng tôi, năm thứ 17 đầy nhiệt huyết và đam mê của chúng tôi.

    Làm lễ tuyên thệ xong, tôi chạy đi tìm cậu.

    Nghĩ đến dòng chữ trên tờ giấy note: "Có thể tôi có cách giúp em, nhưng trong trường hợp này, tôi có thể không giữ được thỏa thuận đi Bắc Kinh với em."

    Cậu định làm gì?

    Tôi muốn hỏi cậu ấy, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu, tôi không thể nói với cậu rằng tôi đến từ tương lai mười năm sau và nhìn thấy những gì cậu ấy ghi lại hàng ngày, đúng không?

    Tôi suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu lên hỏi cậu: “Cậu còn nhớ thỏa thuận của chúng ta là cùng nhau đến Bắc Kinh học đại học không?”

    Cậu mỉm cười: “Tất nhiên rồi.”

    Tôi lo lắng nhìn cậu, trong lòng có chút dự cảm chẳng lành.

    Cậu xoa đầu tôi: “Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều, cậu sẽ không sao đâu. Tôi đã soạn một số bài ôn tập cho cậu và sẽ gửi cho cậu sau.”

    Mình thì không sao, nhưng còn cậu?

    Trước khi tôi kịp hỏi bất kỳ câu hỏi nào, tôi cảm thấy ý thức của mình dần mờ đi.

    Tôi nhìn Bùi Hành Chi đứng trong khuôn viên trường, mặc đồng phục bóng chày xanh trắng, mỉm cười nhìn tôi, càng ngày càng xa tôi...
     
    Tâm Nguyện Của Anh Là Gặp Được Em
    Chương 3: Hoàn chính văn


    11

    Khi tôi thức dậy từ quán cà phê, tôi thấy bên ngoài trời đã tối và tôi đã được quấn chăn quanh người.

    Nhận ra rằng chính cô phục vụ đã đưa nó cho tôi, tôi cảm ơn cô ấy.

    "Thưa cô, bên ngoài trời đã tối rồi, nếu không ngại, cô có thể ở lại đây."

    "Được, cảm ơn cô."

    Kỹ năng lái xe của tôi vốn đã không tốt, lái xe vào ban đêm có lẽ còn tệ hơn nữa, tôi c*̃ng không muốn quay lại Giang Thành chút nào.

    Khi theo cô ấy lên tầng, tôi vô tình hỏi cô: “Người khách họ Bùi đó viết rất nhiều giấy ghi chú về mong muốn của anh ấy, cô còn ấn tượng với anh ấy không?”

    "Cô muốn hỏi Bùi Hành Chi à? Anh ấy là anh họ của tôi và là chủ quán cà phê này."

    Đang nói chuyện, cô gái dẫn tôi lên một căn phòng trên tầng, bật đèn ngủ: “Đây là phòng trước của anh ấy, ngày nào tôi cũng dọn dẹp, nếu không phiền thì cô có thể ở lại đây.”

    Tôi sửng sốt một lát: “Vậy bây giờ anh ấy ở đâu?”

    “Anh ấy đi rồi.” Giọng cô gái rất nhẹ nhàng.

    “Anh ấy đi rồi bởi vì…” Trong đầu tôi có một suy đoán mà tôi không muốn nghĩ tới.

    "Anh ấy đã chết cách đây mười năm, bị một người đàn ông say rượu đ*m ch*t vào năm 2012."

    Chân tôi đột nhiên như bị nhét đầy chì, tôi nhìn đồ đạc trong phòng như một kẻ ngốc. Trên tường treo những tấm áp phích của Châu Kiệt Luân, những xấp tài liệu ôn tập bày chật kín dày đặc trên bàn, và một quả bóng rổ nằm trên sàn.

    Đây là phòng của bạn học Tiểu Bùi.

    Tôi lặng lẽ đi đến bàn làm việc, nơi một cuốn sách dày được trải ra.

    Tôi nhìn vào trang bìa và thấy đó là "Luật hình sự của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa".

    Một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi và tôi nhìn vào trang giấy được mở ra với vẻ hoài nghi.

    Trên đó có vài dòng chữ được vẽ bằng bút đỏ:

    “Điều 233 Bộ luật Hình sự: Người nào do sơ suất gi*t ch*t người thì bị phạt tù có thời hạn từ ba năm đến bảy năm; nếu tình tiết tương đối nhẹ thì bị phạt tù có thời hạn từ không quá ba năm. Nếu trong luật này có quy định khác thì áp dụng quy định đó.

    Điều 234: Người nào cố ý làm tổn hại thân thể người khác, thì bị phạt tù có thời hạn không quá ba năm, bị giam giữ hoặc giám sát hình sự…”

    Cuối cùng tôi cũng hiểu bạn học Tiểu Bùi có ý gì khi cậu ấy nói rằng cậu ấy không thể tuân theo thỏa thuận.

    Hóa ra bố tôi hoàn toàn không phải tội ngộ sát. Ngay từ lúc Bùi Hành Chi quyết định, cậu đã chuẩn bị tất thảy đã đón nhận cái ch*t.

    Vì vậy, cậu ấy đã vô tình tạo ra một cuộc gặp gỡ, thành công chọc giận bố tôi và khiến bố tôi phải gi*t cậu ấy, từ đó cứu tôi khỏi vũng lầy bằng cách hy sinh bản thân mình...

    Bùi Hành Chi, tại sao cậu lại ngu ngốc như vậy?

    Khi định thần lại, tôi đã òa khóc, phớt lờ vẻ ngạc nhiên của cô gái bên cạnh và chạy như điên xuống tầng dưới để xé tờ giấy dính cuối cùng trên tường——

    Tờ giấy dán có dòng chữ "Tạm biệt Tiểu Quất".

    12

    Trở lại mười năm trước, tôi đang đứng ở cổng trường với chiếc cặp trên lưng, nhìn ngày trên đồng hồ, đúng là ngày xảy ra vụ tai nạn.

    Đó là ngày cậu viết dòng chữ "Tạm biệt, Hạ Quất".

    Tôi phớt lờ tiếng chuông thông báo vào học, mượn điện thoại di động của dì bảo vệ, gọi cảnh sát rồi vội vã trở về nhà.

    Tôi không đủ kiên nhẫn để đợi chuyến xe buýt cứ nửa giờ mới chạy nên tôi chạy bộ một mạch về nhà.

    Chạy nhanh một chút đi, Hạ Quất.

    Tiếng gió rít bên tai, tôi lo lắng và sợ hãi khi đến nơi sẽ nhìn thấy bạn học Tiểu Bùi đang nằm trên vũng m*u.

    May mắn thay, thật sự là lần này tôi đã gặp may.

    Khi tôi đến con đường quen thuộc trước nhà, Bùi Hành Chi và bố tôi đang đứng cạnh nhau, con dao của bố tôi sắp đ*m vào cậu ấy.

    "Bùi Hành Chi, không! Chúng ta phải cùng nhau đến Bắc Kinh để học đại học." Tôi lớn tiếng gọi cậu.

    Tôi thấy Bùi Hành Chi quay đầu lại và nhìn tôi. Giây tiếp theo, tôi thấy bố tôi giơ con dao lên.

    Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng xe cảnh sát gầm rú.

    Tôi muốn chạy về phía trước để chặn con dao của bố lại, nhưng tôi không thể, tay chân tôi trở nên cứng ngắc và run rẩy, ý thức dần dần mơ hồ…

    13

    Có lẽ tôi sợ khi tỉnh dậy sẽ phát hiện ra sự thật rằng cái ch*t của Bùi Hành Chi vẫn không thay đổi, hoặc có lẽ tôi sợ mất đi Bùi Hành Chi một lần nữa.

    Lần này tôi không tỉnh dậy ngay trong quán cà phê mà có một giấc mơ dài.

    Giấc mơ này giống như câu chuyện “Nàng tiên cá” trong “Truyện cổ Andersen”, đẹp đẽ nhưng lại tàn khốc.

    Trong giấc mơ, người bạn Tiểu Bùi đã hy sinh mạng sống của mình và đưa bố tôi vào tù, nhờ đó đã cứu tôi khỏi vũng lầy và giúp tôi vượt qua kỳ thi tuyển sinh đại học thành công rồi vào Đại học Vũ Hán.

    Nhưng tôi lại không hề hay biết gì về nỗ lực của bạn học Tiểu Bùi.

    Thay vào đó, tôi lại biết ơn Giang Hạo, người đã cùng tôi học đại học. Tôi cảm thấy rằng sự đồng hành của anh ta đã chữa lành những vết sẹo trong tâm hồn tôi và anh ta đã cứu rỗi tôi.

    Tôi giống như hoàng tử ngu ngốc đáng ghét trong "Nàng tiên cá", tôi không thể nhìn thấy nàng tiên cá nhỏ đã cứu tôi, thay vào đó anh biết ơn cô gái xa lạ đã ở bên cạnh tôi sau khi anh tỉnh dậy và muốn dành phần đời còn lại của mình để báo đáp lòng tốt của cô ta.

    Thật là một nàng tiên cá đáng thương. Cô ấy đã đổi giọng nói xinh đẹp của mình để lấy đôi chân của con người. Mỗi bước đi của cô ấy giống như đi trên những con dao sắc bén, máu như muốn chảy ra.

    Dẫu biết rằng nếu không có được tình yêu của hoàng tử, cô sẽ biến thành bọt nước ngay buổi sáng đầu tiên hoàng tử cưới người khác.

    Nhưng cô vẫn không chút do dự lựa chọn cứu hoàng tử.

    Thật ngốc nghếch, giống như bạn học Tiểu Bùi.

    Rõ ràng anh ấy rất xuất sắc và tỏa sáng. Anh ấy không chỉ có thành tích học tập xuất sắc mà còn có một gia đình hòa thuận êm ấm, gia cảnh tốt. Rõ ràng là tương lai của anh ấy sẽ rất tươi sáng.

    Nhưng anh sẵn sàng chết ở tuổi 17 để cho Hạ Quất 17 tuổi thành công vào đại học.

    14

    "Tiểu Quất, Tiểu Quất..."

    Trong lúc bối rối, tôi nghe thấy ai đó đang gọi mình.

    Tôi dần dần thoát ra khỏi giấc mơ, trái tim tôi như bị bị khoét rỗng.

    Tôi đang nghĩ về Bùi Hành Chi trong giấc mơ, nhưng khi tôi mở mắt ra, tôi đã nhìn thấy người trong giấc mơ lại ở rất gần——

    Lúc này anh đang đứng trước mặt tôi, mỉm cười nhìn tôi.

    Tôi vừa sửng sốt vừa vui mừng, tôi đột nhiên đứng dậy, cảm thấy khó tin mà nhìn anh. Sau đó tôi véo thật mạnh vào mặt mình.

    Đau quá, đây không phải là mơ!

    Anh đau lòng nắm lấy tay tôi, khi giơ tay lên, anh để lộ một vết sẹo trên cánh tay trái. Anh nhẹ nhàng nói với tôi: “Đây không phải là mơ, anh đã trở lại, Tiểu Quất đã cứu anh.”

    Tôi không nhịn được nữa, vươn tay ra ôm anh thật chặt.

    "Bùi Hành Chi, em thích anh. Em cũng thích anh nhiều như anh thích em vậy."

    Tôi ngước nhìn anh ấy và trả lời câu hỏi được viết trên tờ giấy nhớ của bạn học Tiểu Bùi năm 17 tuổi.

    “Anh cũng thích em.” Anh nhìn xuống tôi và trả lời nhẹ nhàng nhưng cương quyết.

    15

    "Năm 2012, một nam sinh trung học họ Bùi bị thương nặng ở tay trái do một người đàn ông tên Hạ Mỗ say rượu và đâm trúng. Bùi và gia đình kiên quyết không đồng ý hòa giải. Sau nhiều lần kháng cáo của gia đình họ Bùi, Hạ Mỗ đã bị bị kết án một năm tù.”

    Bùi Hành Chi 17 tuổi đã giải cứu Hạ Quất 17 tuổi.

    Hạ Quất 27 tuổi quay về quá khứ và giải cứu Bùi Hành Chi 17 tuổi.

    "Hạ Quất, tạm biệt."

    Không phải là anh sẽ không gặp lại em, mà là anh muốn ở bên em——

    Hẹn gặp lại.
     
    Tâm Nguyện Của Anh Là Gặp Được Em
    Chương 4: Ngoại truyện - Nhật ký động tâm của Bùi Hành Chi (Hoàn toàn văn)


    Ngoại truyện- Nhật ký động tâm của Bùi Hành Chi

    1

    Ngày 20 tháng 11 năm 2010, năm thứ nhất trung học.

    Dạo gần đây tôi bắt đầu để ý một cô gái.

    Cô ấy học lớp 3 còn tôi học lớp 1. Hai lớp chúng tôi bị ngăn cách bởi một lớp.

    Tôi quên mất lí do mà ban đầu tôi chú ý tới cô ấy rồi.

    Dường nh làư nụ cười rạng rỡ của cô ấy ngoài hành lang đầy tiếng cười giữa giờ học; dường như là dáng người nhẹ nhàng của cô dưới tiếng nhạc vui tươi của giờ ra chơi; hay đó có thể là mái tóc đuôi ngựa của cô dưới ánh nắng ấm áp của buổi tập thể dục.

    Tôi không biết tình yêu bắt đầu từ đâu nhưng nó rất sâu đậm.

    Dần dần tôi phát hiện ra mình dường như ngày càng quan tâm đ ến cô ấy nhiều hơn.

    Tôi sẽ xem điểm và bài kiểm tra của cô ấy khi đến văn phòng để nộp bài tập về nhà; tôi không thể không tìm kiếm tên cô ấy trong danh sách điểm kiểm tra của trường khi tôi kiểm tra điểm; hay không cầm được lòng mà tìm kiếm bóng dáng cô ấy dưới khán đài khi tôi đang tuyên thệ dưới quốc kỳ vào mỗi thứ Hai hàng tuần.

    Tên cô ấy là Hạ Quất..

    Hình như tôi đã yêu cô ấy mất rồi.

    2

    Ngày 22 tháng 12 năm 2010 (ngày đông chí), năm đầu tiên của cấp ba.

    Không phải hình như nữa đâu, mà tôi yêu cô ấy thật lòng rồi.

    Hôm nay khi đang làm đề trong giờ, tôi chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của cô xuất hiện trước cửa lớp chúng tôi.

    Dù biết cô ấy không đến đây để gặp tôi vì cô ấy hoàn toàn không biết tôi là ai nhưng tôi vẫn đặt bút xuống và đi ra ngoài.

    Có lẽ vì tôi muốn tạo ấn tượng với cô ấy, có lẽ vì tôi muốn đến gần cô ấy hơn.

    Tôi vừa bước tới cửa thì cô ấy đột nhiên kéo tay áo tôi.

    Tôi vừa ngạc nhiên vừa hạnh phúc, tôi cảm thấy cơ thể mình như đông cứng lại và không còn tuân theo mệnh lệnh của mình nữa.

    "Bạn học này, bạn có thể giúp mình gọi cho ủy viên ban văn nghệ của lớp bạn được không?"

    Cô ấy kéo tay áo tôi, ngước nhìn tôi rồi mỉm cười, giọng nói vừa nhẹ nhàng lại ngọt ngào.

    Lòng tôi chợt mềm như kẹo dẻo.

    Có lẽ vì thời tiết lạnh nên chóp mũi và vành tai của cô ấy đỏ bừng trông rất đáng yêu.

    “Bạn học ơi?” Có lẽ vì thấy tôi ngơ ngác nên cô ấy lại gọi cho tôi.

    "Ồ, được rồi, đợi một chút."

    Như một kẻ ngốc, tôi máy móc bước vào để gọi cho ủy viên ban văn nghệ.

    "Có người ở ngoài cửa gọi cậu."

    "Được rồi," thành viên ủy ban văn nghệ ngước nhìn tôi và cười, "Nhưng lớp trưởng này, sao tay chân c*̉a cậu cứng ngắc vậy?"

    À? Chân tay tôi cứng ngắc sao?

    Toang rồi, toang rồi, chắc cô ấy nghĩ tôi ngu ngốc lắm.

    Tôi lập tức khó chịu và cảm thấy vừa rồi mình đã thể hiện không tốt.

    Than ôi, lần sau tôi phải hành động tự nhiên hơn mới được.

    3

    Ngày 19/02/2011 (sinh nhật), năm đầu tiên cấp ba.

    Hôm nay là sinh nhật của tôi, bố mẹ tôi từ nước ngoài bay về để chúc mừng sinh nhật tôi.

    Họ chợt nảy ra ý tưởng mở một quán cà phê.

    “Đặt tên gì được nhở?” Bố hỏi mẹ.

    “Để Hành Chi quyết định đi, cứ coi như quà sinh nhật cho Hành Chi đi.” Mẹ nhìn tôi.

    Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là Hạ Quất.

    Quán cà phê nằm ở ngoại ô, hướng ra biển, ánh hoàng hôn trên biển đẹp vô c*̀ng.

    "Hãy đặt là là "Orange Sunset’ đi ạ."

    Bố mẹ tôi tuyển một ông già làm quản lý cửa hàng rồi bay ra nước ngoài luôn.

    Họ là những nhà nghiên cứu khoa học tại Phòng thí nghiệm Trọng điểm Quốc gia. Họ xa nhà quanh năm và được cử sang Mỹ làm việc trong hai năm qua.

    Tôi đã quen với tất cả điều này.

    Nhưng tôi không trách họ, vì cảm giác an toàn và yêu thương họ dành cho tôi từ nhỏ là đủ rồi.

    Ông chủ quán là một người rất tình cảm. Hai chúng tôi đã cùng nhau trang trí quán cà phê trong kỳ nghỉ đông.

    Ông ấy là một người sinh vào thập niên 1960, thực ra cũng thích nghe nhạc của Châu Kiệt Luân giống như tôi.

    Tôi nghe nói Hạ Quất cũng thích nghe các bài hát của Châu Kiệt Luân, đặc biệt là bài hát "Bí mật không thể nói".

    Rồi một ngày nào đó cô ấy sẽ bước vào quán cà phê này chăng?

    Tôi tựa người vào cửa sổ ngắm hoàng hôn phía xa, ngơ ngác chống cằm, trong khi chiếc đ ĩa CD bên cạnh đang phát bài “Bí mật không thể nói”.

    "Điều đẹp nhất không phải là ngày mưa mà là mái hiên che mưa cho em..."

    4

    Ngày 10 tháng 9 năm 2011, năm thứ hai cấp ba.

    Tôi đã luôn ngủ mơ nhiều lần kể từ học kỳ trước.

    Lúc đầu tôi không để ý nhiều, nghĩ đó chỉ là áp lực thời cấp ba mà thôi.

    Nhưng về sau, những cảnh tượng trong giấc mơ ngày càng rõ ràng hơn, giấc mơ cứ lặp đi lặp lại, dường như đang ám chỉ điều gì đó với tôi.

    Trong giấc mơ, tôi thấy mình chết vào năm cuối cấp ba, bị một người đàn ông trung niên dùng dao gọt trái cây đ*m hơn chục nhát.

    Trong giấc mơ, lúc tôi nhắm mắt lại, tôi thấy bạn học Tiểu Quất xuất hiện ở góc phố mang theo cặp sách.

    Cô ấy nhìn người đàn ông trung niên đang cầm dao, vẻ mặt đầy ngạc nhiên và bi thương.

    Giấc mơ này có ý nghĩa gì? Tại sao tôi lại thường xuyên mơ thấy cảnh này?

    Có phải là một thời gian và không gian song song khác không?

    Biểu hiện của Tiểu Quất có ý nghĩa gì? Liệu người đàn ông trung niên đó có mang đến nguy hiểm cho cô ấy không?

    Tôi không chắc liệu mình có thực sự sắp chết vào năm cuối trung học hay không. Từ lần thứ ba tôi có giấc mơ tương tự, tôi bắt đầu dán giấy ghi lại những gì xảy ra ngày hôm đó rồi dán lên tường.

    Vốn dĩ tôi định đợi đến khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc để thổ lộ tình cảm của mình với Tiểu Quất, nhưng tôi lại lo lắng rằng mình sẽ chết thật như trong mơ và tôi thậm chí còn không thể bày tỏ tình yêu của mình với cô ấy.

    Ghi lại như thế này, biết đâu một ngày nào đó cô ấy sẽ nhìn thấy được.

    5

    Ngày 12 tháng 10 năm 2011, năm thứ hai cấp ba.

    Đêm qua tôi lại mơ thấy giấc mơ đó.

    Khi tôi đang chơi bóng rổ vào ngày hôm sau, tôi vẫn đang suy nghĩ về sự việc này và vô tình bị bong gân ở chân khi tôi mất tập trung.

    Tôi khập khiễng đến phòng y tế, nghĩ về Tiểu Quất trong giấc mơ đêm qua, và dần cảm thấy choáng váng.

    "Dì ơi, dì có thể cho con một hộp thuốc giảm đau được không ạ?"

    Lúc này, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai tôi.

    Tôi ngạc nhiên ngước lên và nhìn thấy Hạ Quất đang ở gần tôi trong gang tấc.

    Nhưng cô ấy có vẻ bị đau bụng. Tôi thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, cô ấy khom lưng, ôm chặt bụng.

    Cô ấy tới đây chắc là đến cái kia hả?

    Tôi rất lo lắng và bối rối.

    Cô ấy dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, quay lại nhìn tôi, ánh mắt đảo qua đảo lại.

    Khoảnh khắc trái tim tôi sắp nhảy lên cổ họng, nó lại rơi xuống.

    Đúng vậy, cô ấy không biết tôi.

    Tuy nhiên, không lâu sau, cô ấy đột nhiên nhìn tôi rồi cười, hình như cô ấy không còn đau bụng nữa, tôi vô thức muốn tránh đi ánh mắt c*̉a cô ấy.

    "Bạn học Tiểu Bùi?"

    “Cậu biết tôi à?” Tôi cảm thấy hơi mừng nhưng không kém phần sợ hãi.

    Cô ấy nói rằng cô ấy đã nghe bài phát biểu của tôi dưới quốc kỳ và đã chú ý đến tôi.

    Tôi phấn khích đến mức muốn chạy mười vòng trên sân chơi.

    Aaa! Hạnh phúc quá trời!

    6

    Ngày 25 tháng 12 năm 2011, năm thứ hai cấp ba.

    Hôm nay là Giáng sinh.

    Sau cuộc gặp gỡ cuối cùng ở phòng y tế, Hạ Quất và tôi đã trở thành bạn bè.

    Thật tuyệt vời khi nghĩ về điều đó, tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ giữ tình yêu này trong trái tim mình mãi mãi và trở thành một người qua đường trong cuộc đời cô ấy.

    Suy cho cùng, tôi biết rất rõ người cô ấy thích không phải là tôi.

    Bạn học Tiểu Quất trong sáng và lương thiện, tình yêu của cô ấy cũng rất đỗi ấm áp và đẹp đẽ.

    Đôi khi tôi chỉ nghĩ rằng có lẽ mình chưa bao giờ ghen tị với ai đó đến thế.

    Nhưng tôi lại ghen tị với Giang Hạo, người được Hạ Quất thích.

    7

    Ngày 15/7/2012 (ngày đầu tiên đi học), năm cuối cấp ba.

    Hôm nay là ngày đầu tiên đi học của năm cuối cấp ba.

    Vì nhiệm vụ cấp bách của năm cuối cấp ba nên trường chỉ được nghỉ hè 15 ngày.

    Tuy chỉ nghỉ có 15 ngày nhưng cảm giác hoàn toàn khác với năm thứ hai cấp ba. Bầu không khí trong trường khiến người ta không khỏi cảm thấy căng thẳng nhưng c*̃ng tràn đầy năng lượng.

    Dù hồi hộp nhưng tôi cũng thoáng cảm thấy phấn khởi.

    Trường học đã bắt đầu trở lại, điều đó có nghĩa là tôi có thể gặp bạn học Tiểu Quất mỗi ngày.

    Tuy nhiên, tôi cảm thấy hôm nay tâm trạng cô ấy không được tốt cho lắm, trán cô sưng đỏ, đôi mắt đỏ hoe như thể vừa khóc.

    Chuyện gì đã xảy ra thế?

    Khi tôi ra ngoài lấy nước trong giờ nghỉ trưa, tôi vô tình nhìn thấy Hạ Quất đang lấy nước, đôi tay giơ ra để lộ những vết bầm tím.

    Cô ấy đã bị đánh sao? Là ai làm vậy?

    Tim tôi chợt như bị kéo lại, làn da của cô ấy thật mỏng manh và mềm mại, chắc hẳn cô ấy đã rất đau đớn.

    Tôi muốn tiến lên hỏi cô ấy nhưng lại thấy cô ấy mặc áo sơ mi dài tay vào giữa tiết trời tháng 8.

    Chắc chắn là cô ấy không muốn người khác nhìn thấy.

    Tôi nên làm gì?

    Đến giờ ăn tối, tôi vẫn còn ủ rũ.

    Nghĩ đến nụ cười rạng ngời của cô ấy trước đây, cùng nỗi buồn không thể giấu được trên khuôn mặt vào hôm nay, tôi cảm thấy rất khó chịu.

    Lúc này tôi nghe thấy ngoài cửa có người gọi tôi: “Bạn học Tiểu Bùi?”

    Tôi chợt ngẩng đầu, nhìn thấy Hạ Quất đang đứng trước cửa lớp mình.

    Trên môi cô ấy nở một nụ cười, như hiểu được suy nghĩ trong lòng của tôi: “Mình không sao, đi ăn thôi.”

    Cô ấy có thực sự ổn không?

    Tôi nhìn vết đỏ và sưng tấy trên trán cô ấy mà ngần ngại nói.

    8

    Ngày 24 tháng 12 năm 2012 (ngày đông chí), năm cuối cấp ba.

    Hôm nay là ngày Đông chí, người ta nói rằng nếu không ăn sủi cảo trong ngày Đông chí, tai bạn sẽ bị nhiễm lạnh.

    Buổi tối đi học về, tôi nấu mấy cái sủi cảo nhân ngô tôm, cầm theo quyển tóm tắt đề ôn tập vật lý cho Hạ Quất, tôi muốn tặng cho cô ấy.

    Lúc đứng dưới tầng, tôi phát hiện đèn trong nhà Hạ Quất vẫn luôn tắt. Tôi nhấn chuông cửa ở tầng dưới, nhưng không có phản hồi.

    Hôm nay trời lạnh như vậy, cô ấy đã đi đâu thế?

    Tôi đứng dưới nhà cô ấy và lặng lẽ đợi cô ấy về.

    Không lâu sau, tôi thấy Hạ Quất vội vàng đi xuống tầng, như thể biết tôi đang đợi ở dưới tầng.

    Cô ấy cởi chiếc khăn quàng cổ ra và quàng qua cổ tôi. Chiếc khăn len mềm mại vẫn mang hơi ấm còn sót lại của cơ thể cô ấy, trong lòng tôi chợt cảm thấy rất ấm áp.

    "Cậu đợi lâu rồi à? Mình xin lỗi." Cô ấy cụp mắt xuống, đầy vẻ áy náy.

    Tôi mỉm cười và quàng lại khăn quanh người cô ấy lần nữa. Chẳng có gì phải cảm thấy tội lỗi cả. Tôi sẵn sàng chờ đợi em.

    Cô ấy chợt như nhớ ra điều gì đó, ngước đôi mắt sáng lên nhìn tôi: “Mình vẫn chưa biết cậu muốn vào trường nào cả?”

    Tôi nghĩ đến Đại học Bắc Kinh, ngôi trường mà tôi đã mong mỏi từ khi còn nhỏ, nhưng đồng thời tôi lại nghĩ đến Đại học Vũ Hán mà Hạ Quất đã ghi trong tờ đăng ký nguyện vọng, tôi chợt cảm thấy thất vọng trong giây lát.

    Tốt nghiệp đồng nghĩa với việc chia tay. Liệu sau này chúng ta có thể gặp lại nhau không?

    Đang cảm thấy buồn thì tôi nghe thấy cô ấy nói Bắc Kinh không tệ.

    Tôi sửng sốt một chút: "Cậu không muốn đến Đại học Vũ Hán sao? c*̀ng với bạn học Giang Hạo sao?"

    "Nhưng bây giờ Hạ Quất chỉ muốn học cùng trường với Tiểu Bùi." Cô ấy mỉm cười nhìn tôi, vẻ mặt vui mừng khôn xiết của tôi hiện rõ trong đôi mắt đen của cô ấy.

    Hạ Quất, em cũng thích tôi phải không?

    Tôi đã viết câu này trên một tờ giấy note.

    9

    Ngày 1/3/2013 (103 ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học), năm cuối cấp ba.

    Tối nay khi về đến nhà, tôi phát hiện mình để quên một cuốn sách nên tôi đã quay lại trường để lấy, vừa đến trước cồng trường thì tôi đã nhìn thấy Hạ Quất.

    Cô ấy đang mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù, có lẽ cô ấy đã hoảng sợ chạy ra khỏi nhà, thậm chí chân cô ấy còn chỉ đi một chiếc dép.

    Cô ấy khóc đến mức khóe mắt sưng đỏ, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, vẻ mặt đầy đau đớn và tuyệt vọng.

    Đêm tối giống như một tấm chăn, nhẹ nhàng bao bọc lấy cô, để cho Tiểu Quất kiên cường có thể tùy ý khóc dưới màn đêm bao phủ.

    Tôi đứng ở góc tường cách đó không xa, nghe tiếng khóc buồn bã bị kìm nén của cô ấy, lòng tôi như muốn xé nát.

    Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?

    10

    Ngày 02/3/2013 (102 ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học), năm cuối cấp ba.

    Tôi thực sự không thể chịu đựng được nữa nên đã xin nghỉ học một ngày để đi nói chuyện với một người, đi theo dõi bố c*̉a Hạ Quất.

    Trước đây tôi đã suy đoán rằng bạn học Tiểu Quất có thể đã phải chịu đựng bạo lực gia đình, nhưng tôi không ngờ rằng bố của cô ấy lại tàn nhẫn và vô nhân đạo đến vậy.

    Mới sáng sớm ông ta đã đến tiệm mạt chược, tôi tìm một góc rồi ngồi vào trong.

    Tôi thấy ông ta luôn ch*i thề, lời nói tục tĩu đến mức khó nghe.

    Thậm chí, khi có người bên cạnh đang xem họ chơi mạt chược, người kia chỉ vô tình đưa ra bình luận và ông ta lập tức nổi giận đứng dậy đánh người kia.

    Người kia ngã ngay tại chỗ.

    Ông ta lại tiếp tục chơi cho đến hơn năm giờ chiều, ông ta thua hết tiền rồi bước ra khỏi tiệm mạt chược và tiếp tục ch*i bới.

    Khi đang đi trên đường, có lẽ vì tâm trạng không tốt, cần trút giận nên khi nhìn thấy bên đường có một con mèo con, ông ta bèn nhảy lên người nó mấy lần.

    Tôi ôm con mèo về, vừa băng bó cho nó tôi vừa bật khóc.

    Tôi không thể tưởng tượng được cuộc sống hàng ngày của Hạ Quất đau đớn đến mức như thế nào.

    Khóc mãi, tôi ngủ quên mất.

    Tôi đã có một giấc mơ dài.

    Trong giấc mơ, tôi vẫn thầm thích Hạ Quất giống như bây giờ.

    Chỉ là trong mơ, tôi chưa bao giờ nói chuyện với cô ấy, và cô ấy cũng không gọi tên tôi trong phòng y tế.

    Tôi như một người qua đường trong cuộc đời cô ấy, nhìn cô ấy vui buồn như một người ngoài cuộc, nhìn cô ấy ôm cằm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của một chàng trai khác.

    Trong giấc mơ, tôi giống như bây giờ, phát hiện ra chuyện bố cô bạo hành cô.

    Trong giấc mơ, tôi liệt kê hơn chục “kế hoạch giải cứu” ra giấy, nhưng hầu hết chúng sẽ gây ra thiệt hại thứ cấp cho Hạ Quất.

    Cuối cùng, tôi đã chọn cách cực đoan nhất, mong bố Hạ Quất sẽ đ*m vào tay tôi rồi tôi sẽ đâm đơn kiện và tống ông ta vào tù.

    Chỉ cần ba tháng, Hạ Quất có thể thành công vượt qua kỳ thi tuyển sinh đại học.

    Tuy nhiên, người tính không bằng trời tính.

    Trong giấc mơ, bố c*̉a Hạ Quất rất tức giận và đ*m tôi nhiều nhát, tôi thậm chí còn không kịp chạy trốn.

    Giấc mơ kết thúc đột ngột ở đây.

    Tôi giật mình đứng dậy khỏi bàn làm việc.

    Giấc mơ này có phải là một gợi ý? Hay đó là thời gian và không gian song song? Tôi không biết.

    Vậy tôi phải làm gì?

    11

    Ngày 4/3/2013 (100 ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học), năm cuối cấp ba.

    Hôm nay là buổi lễ tuyên thệ 100 ngày.

    Tôi đứng dưới quốc kỳ đọc lời tuyên thệ và nhìn Hạ Quất đứng ở phía dưới.

    Nếu chuyện xảy ra trong giấc mơ là chúng ta ở một thời gian và không gian khác, thì trong thời gian và không gian này, có thể tôi vẫn đưa ra quyết định tương tự.

    "Bố mẹ ơi, có lẽ con phải làm điều gì đó mạo hiểm một chút. Nếu không kiểm soát được cường độ của mình, con có thể phải trả giá bằng mạng sống của mình." Tôi gọi điện cho bố mẹ với tâm trạng đầy tội lỗi.

    Người trong điện thoại trầm tư hồi lâu: “Nếu đã suy tính tới rồi mà con vẫn cảm thấy nhất định phải làm thì cứ việc làm đi.”

    Bố mẹ tôi ủng hộ hành động của tôi.

    Hạ Quất, đừng lo lắng, em chắc chắn sẽ được nhận vào đại học và em sẽ có một tương lai tươi sáng.

    12

    Ngày 16 tháng 3 năm 2013, năm cuối cấp ba.

    Tôi đã đọc "Luật hình sự của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa" nhiều lần.

    Tôi thầm niệm trong đầu rằng mình phải kiểm soát cường độ của mình.

    Tôi vẫn muốn vào đại học ở Bắc Kinh cùng với Hạ Quất.

    Khoảnh khắc bố của Hạ Quất giơ con d*o lên với đôi mắt đỏ hoe lần nữa, tôi dường như nghe thấy tiếng Hạ Quất đang gọi mình.

    Một lần nữa, cô ấy biết vị trí của tôi và những gì tôi định làm.

    Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng xe cảnh sát gầm rú về phía mình.

    Bạn học Hạ Quất, cậu từ tương lai trở về cứu tôi phải không?

    Con d*o sắp rơi xuống, vừa lúc, con d*o đ*m vào cánh tay tôi khiến m*u chảy ra.

    Cái này cần phải dùng mẹo.

    Thấy con d*o sắp rơi xuống lần nữa, tôi chạy về phía trước.

    Ngay lúc đó viên cảnh sát chạy ra khỏi xe cảnh sát.

    Tôi biết, tôi đã được cứu.

    Bạn học Tiểu Quất đã cứu tôi.

    13 (Cuộc sống ngọt ngào thường ngày sau hôn nhân)

    Từ giữa đến cuối tháng 3, mùa xuân đang tràn về, vạn vật như hồi sinh, ngập tràn sức sống.

    "Chúng ta đi Vũ Hán ngắm hoa anh đào đi. Em chưa từng đến đó bao giờ đến đó cả."

    Hạ Quất đột nhiên đề nghị.

    Sau khi cô ấy cứu tôi, cả hai chúng tôi cùng vào đại học ở Bắc Kinh.

    Tôi vào Đại học Bắc Kinh, cô ấy học rất xuất sắc và được nhận vào Đại học Bắc Hàng.

    “Được thôi.” Tôi đồng ý ngay.

    Trên đường đi, tôi nghĩ đến Giang Hạo, hiện là giáo sư tại Đại học Vũ Hán.

    Sau khi dòng thời gian được thay đổi, Hạ Quất đã ở bên tôi sau khi tốt nghiệp cấp ba.

    Nhưng nghĩ đến việc có thể gặp cậu ta khi đến Đại học Vũ Hán, trong lòng tôi vẫn cảm thấy chua xót.

    Tại sao Hạ Quất lại ở cùng cậu ta lâu như vậy trong một không gian và thời gian khác?

    Hạ Quất tựa hồ đọc được suy nghĩ của tôi, cười trêu chọc tôi: "Sao vậy? Nếu anh không muốn thì chúng ta không đi nữa."

    "Không có, anh chỉ nghĩ rằng Giang Hạo không biết trân trọng một cô gái tốt như vậy, lúc đó cậu ta còn phụ em." Tôi nhẹ giọng lẩm bẩm.

    "Có lẽ mọi chuyện đều là định mệnh. Nếu anh ta không phụ em, có lẽ em đã không tìm được quán cà phê đó."

    Tôi đã nghĩ về điều đó và cảm thấy đúng như vậy, mọi thứ đều là do duyên số an bài.

    Dù ở thời gian và không gian nào, tôi đều yêu Hạ Quất, giống như việc cô ấy định mệnh bước vào quán cà phê đó.

    Tất cả đều có duyên phận.

    Nhớ mãi không quên, ắt sẽ có lời hồi đáp.
     
    Back
    Top Dưới