Tiên Hiệp Tâm Ma - Đường Tí La Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,319
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tam-ma-duong-ti-la-bac.jpg

Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Tác giả: Đường Tí La Bắc
Thể loại: Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên Hán Việt: Tâm Ma

Tác giả: Đường Tí La Bắc

Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tu Chân, Tiên Hiệp, Tu Chân, Ngược nam, Thị giác nữ chủ, Song xử, OE, HE.

________

• Văn Án •

Hắn nghĩ rằng nàng và hắn là mệnh sư đồ

Không nghĩ tới rằng tất cả đều là nhân quả tuần hoàn mà thôi.

•[Nữ sư nam đồ, cao khiết, ngược nam]•​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 1


“Nghe nói lần này Ngu thượng tiên xuống núi mang về một người phàm không có tiên căn.” Người đệ tử mặc y phục trắng nhìn quanh bốn phía một lượt, không có ai ở đây, quả thực không nhịn được muốn chia sẻ cái bí mật động trời này, bỏ cây chổi xuống và thì thầm vào tai người đồng môn, “Ta nghe nói, thượng tiên muốn nhận hắn làm đồ đệ!”

“Cái gì?”

Liếc nhìn một cái hắn hài lòng với vẻ mặt kinh ngạc của người đồng môn kia, giả vờ lộ ra nụ cười thần bí.

“Hơn nữa, nghe nói người phàm này là một kẻ dựa vào ăn xin để kiếm sống đó…”

Vẻ mặt kinh ngạc trên gương mặt của người đồng môn đột nhiên ngưng trệ, biến thành cứng nhắc, cảm xúc trong mắt dần chuyển sang hoảng sợ.

Hắn ta đang nói rất nhiệt tình, hoàn toàn không phát hiện ra có gì không đúng, hắng giọng chuẩn bị nói tiếp, thì liền bị đập mạnh vào đầu.

Hắn ta đơ người lại rồi từ từ quay đầu ra sau, vị sư tỉ Bùi Thạch Nam không nhìn thấy vào ngày thường, bây giờ lại có thể đứng sau hắn.

Sư tỉ mặc bộ y phục đỏ rực, khuôn mặt thanh tú, làn da trắng như tuyết, y phục màu đỏ như chu sa càng tôn thêm vẻ đẹp. Đáng tiếc là hai kẻ có mặt đều không có tâm trạng thưởng thức.

“Hai người các ngươi không quét dọn sơn môn cho sạch sẽ, ở đây thì thầm to nhỏ cái gì, đệ tử ở bên ngoài còn dám chỉ trích thượng tiên, sao các ngươi dám!” Khuôn mặt của Bùi tỷ lạnh như băng, dáng vẻ đó tám phần là đã nghe được toàn bộ rồi, chiếc roi da trong tay sư tỷ bị xoắn lại thành nhiều hình dạng khác nhau.

Xong rồi xong rồi.

Hai người đệ tử khóc không ra nước mắt, đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống.

Bùi Thạch Nam giơ cổ tay lên, chiếc roi ra trong tay cũng hơi giơ lên, định giáng cho hai kẻ này một roi coi như hình phạt.

“Được rồi Thạch Nam.”

Một giọng nói thần tiên rất êm tai từ phía sau truyền tới, thánh thót giống như tiếng vàng ngọc va chạm vào nhau, đệ tử quỳ trên mặt đất bất giác ngẩng đầu lên.

Ngu Dư nhận ra ánh mắt của bọn họ, dừng lại nở một nụ cười.

Cả hai đều cảm nhận được thềm linh quang, ánh mắt rũ xuống, không dám nhìn nữa.

Không giống với vẻ đẹp vô song của sư tỷ, vị thượng tiên này không thể nào làm cho người khác nảy sinh ra tâm không sạch, bọn họ vẫn chưa nhìn rõ khuôn mặt của thượng tiên thì đã hoàn toàn mất đi dũng khí mạo phạm.

“Sư Thúc!” Bùi Thạch Nam cất roi ra và hành lễ, sau đó cọ vào người bên cạnh, nắm lấy cánh tay của nàng, nguôn mặt tươi cười, ngoài ý muốn lộ ra phong thái của một thiếu nữ: “Người quá tốt rồi, cho nên mới có những kẻ không có mắt này. Theo con, cứ dạy cho bọn họ một bài học!” Nói rồi cũng không để ý hai người đệ tử quỳ trên đất, kéo Ngu Dư chầm chậm đi lê núi.

Mặc dù đi không nhanh, nhưng một bước như mười bước, trong nháy mắt liền biến mất trước mặt họ.

Xa xa chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng của thượng tiên: "Không phải việc gì to tát, hơn nữa những gì bọn họ nói cũng đều là sự thật.”

Mặc dù đã người đi xa rồi nhưng hai đệ tử vẫn còn ngơ ngẩn, quỳ trên mặt đất mãi không đứng dậy.

Một lúc sau, một người mới thì thào trước: “Ta không muốn tu luyện trường sinh bất tử nữa, ta muốn xuống núi làm người ăn xin.”

......

“Sư thúc người thực sự muốn thu nhận kẻ ăn xin nhỏ kia làm đồ đệ sao?” Cho dù có cố gắng che giấu, Bùi Thạch Nam vẫn không khỏi lộ ra một chút ghen tị.

Ngu Dư thở dài, vỗ nhẹ lên mu bàn tay để an ủi nàng ta: “Thạch Nam, ta thương hại hắn mất cả cha lẫn mẹ, bơ vơ không nơi nương tựa, buộc phải trở thành như vậy.”

“Vậy con, vì sao...”

“Con là con gái của đại trưởng lão, không có lí nào lại chọn người khác, hơn nữa cho dù con không trở thành đồ đệ của ta, sư thúc cũng là người thương con nhất.”

Bùi Thạch Nam cắn môi, không còn cách nào cúi thấp đầu, giống như đã thỏa hiệp, lại không cam lòng mà lẩm bẩm: “Nhưng sư thúc là thượng tiên, đừng nhắc tới thiên môn chúng ta, số thượng tiên ở giới Vân Thiệp cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không cần phải xa vời,với tài năng của con, tu luyện thật tốt, rất nhanh sẽ trở thành vị thượng tiên thứ hai của thiên môn chúng ta.”

Dù nàng có tức giận hay là không cam tâm, Ngu Dư vẫn luôn bao dung và dịu dàng, dần dần nàng cảm thấy bản thân mình đang tức giận vô cớ, thế là phải kìm lại,nhưng vẫn có một chuyện không hiểu rõ.

“Nhưng mà sư thúc, ngài đã gặp được rất nhiều đứa trẻ mồi côi, tại sao lại là hắn?”

“Bởi vì, hắn chính là người đồ đệ mà trời đã định cho ta.” Ngu Dư mỉm cười, nhưng lại có vẻ ý tứ.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 2


Hai người từ đỉnh Vân Lộng trở về. Từ xa đã nhìn thấy một thân hình nhỏ bé chật vật đứng ở trước cửa điện.

Bùi Thạch Nam cực kì không thích kẻ ăn xin nhỏ này, để tránh gặp mặt hắn, nàng ta lập tức tìm một cái cớ rồi rời đi.

Ngu Dư không giữ lại, thậm chí còn thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhìn bóng hình Bùi Thạch Nam dần dần biến mất, nàng mới quay người lại, không nhanh không chậm mà đi tới trước mặt hắn, nụ cười xinh đẹp giả dối trên gương mặt như băng tan chảy dần dần biến mất, lộ ra vẻ lãnh đạm mà lúc thường khó có thể nhìn thấy được.

"Thượng tiên." Một đứa trẻ chưa đầy bảy tuổi lại hành lễ với nàng, hắn chẳng qua chỉ thấy các đệ tự dưới núi hành lễ một lần, lại có thể làm theo không sai một ly.

Tư chất như vậy, không hổ là hậu duệ của người đó.

Ngu Dư tự giễu trong lòng, vẻ mặt hờ hững trả lời, bỏ qua đứa nhỏ rồi đi vào trong điện môn. Nàng thích yên tĩnh, vì vậy, bên trong tẩm điện không có một đệ tử nào, một nơi rộng lớn như thế, lại chỉ có hai người họ.

Hắn có phần luống cuống khi bị bỏ lại, hắn có thể cảm nhận được dường như thượng tiên đối xử với hắn và người khác không giống nhau. Đối với các đệ tử khác thì dịu dàng, nhưng đối với hắn thì rất nghiêm khắc.

Có lẽ là hắn làm chưa đủ tốt.

Đang yên lặng suy nghĩ, thân hình đi ở phía trước bỗng nhiên dừng lại và quay lại.

Hắn giật mình, vì sợ va vào người của thượng tiên, nên vội vàng lùi lại. Vì dùng lực quá mạnh, không thể giữ vững đôi chân, thân thể nhỏ bé vẫn lắc lư.

"Quỳ xuống" Ngu Dư phớt lờ sự bối rối của hắn, nhìn hắn, khuôn mặt vô cảm hỏi: "Tên của ngươi ở dưới núi là gì?"

"Không có tên, xin thượng hãy tiên đặt tên." Hắn ngoan ngoãn quỳ trên đất, trán đặt trên nền đất lạnh.

Ánh mắt Ngu Dư lướt qua hắn, nàng nhìn cây đào duy nhất ngoài điện, bóng người bị ánh mặt trời buông xuống kéo dài thật dài.

"Vậy từ nay về sau, tên của người sẽ là Hình Đan."

"Tạ ơn thượng tiên." Bóng người quỳ trên mặt đất khẽ run lên, mặc dù đã cố gắng hết sức kiềm chế nhưng giọng điệu vẫn lộ ra vẻ vui mừng rõ ràng.

"Không cần phải gọi ta là thượng tiên, đã là đồ đệ của ta, chỉ cần tôn ta một tiếng là sư phụ là được."

Nghe đến đây, hắn đột nhiên run lên, sau đó, đứng dậy, đôi mắt trong veo như màu hổ phách không tự chủ được mà nhìn nàng. Ghấy nàng khẽ gật đầu, cảm giác hưng phấn đột nhiên dâng trào trong lồ||g ngực giống như một cơn sóng lớn, suýt chút nữa nhấn chìm hắn.

Hắn nhanh chóng cúi người xuống, cung kính cúi đầu, giọng nói run rẩy, nhẹ nhàng mà nghiêm nghị: “Sư phụ.”

……..

Ngày hôm sau, tia nắng đầu tiên của buổi sang xuyên qua những đường nét tạm khắc tinh xảo bằng gỗ trên cửa sổ.

Một bóng người y phục trắng ngồi bất động trên chiếc sập, y phục màu trắng dưới ánh sáng hiện ra trông càng huyền bí và thánh thiện. Khuôn mặt trắng như ngọc không buồn không vui, xung quanh yên tĩnh, không một tiếng động khiến nàng so với người phàm thì giống hơn là một pho tượng được trạm khắc tỉ mỉ.

Tuy nhiên, sự yên lặng này cũng không kéo dài được lâu, đôi mày giống bông cúc của nàng giật giật, nàng mở mắt ra, dưới hàng mi mỏng là một đôi mắt đầy lạnh lẽo, ngay lập tức phá vỡ tất cả trạng thái trong cơ thể nàng, cảm giác giống như mùa đông lạnh.

Nàng như có dự cảm nên nhẹ nhàng cụp mắt xuống, ánh mắt lạnh lùng, sau đó khóe môi khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng.

Đồ đệ mới của nàng, không biết vì sao lại đang quanh quẩn trước cửa của nàng.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 3


“Vào đây đi.” Nàng ngồi xếp bằng trên sập mà không nhúc nhích chút nào, cánh cổng điện đột nhiên bị một sức mạnh vô hình đẩy ra, lộ ra khuôn mặt sợ hãi của tiểu đồ đệ.

“Thượng tiên.” Giọng nói trẻ con mềm như sáp của Tiểu Hình lộ ra, nhưng vẫn giả vờ trưởng thành, lời nói học từ những những người sư huynh: “Người đã bế quan ba ngày rồi, đệ tử lo người sẽ đói bụng, nên mới tùy tiện đến quấy rầy....” Hắn dừng lại, cẩn thẩn cầm lấy khay bưng lên giơ qua đầu bằng cả hai tay: “Đồ đệ nấu cháo cho người, mặc dù.n..là lần đầu tiên nấu, nhưng hương vị tạm được, người muốn nếm thử không?”

Ngu Dư yên lặng nhìn hắn một hồi, khẽ cười, vẻ mặt rất dịu dàng, sau đó, đưa tay cầm lấy bát cháo, cháo trắng bình thường, cầm thìa lên nếm thử.

Mặc dù đã nhịn ăn nhiều năm, sớm đã quên mùi thức ăn ở nhân gian, nhưng nàng vẫn có thể phân biệt rõ ràng, cháo trong miệng đặc và thơm phức, rất khó có thể tưởng tượng ra đó là lần đầu tiên một người nấu ăn.

Ngu Dư đặt bát cháo xuống, đánh giá hắn một lượt.

Nếu như không có thành kiến, mà chỉ riêng bản thân hắn thì có căn cốt tốt, linh khí đủ, cũng có tuệ căn, thực sự là gốc rễ tốt của người tu tiên.

Ngu Dư đứng dậy, đi quanh hắn, nàng dùng tay kéo hắn đứng lên: “Ngươi đi theo ta, từ hôm nay trở đi, ta sẽ dạy ngươi.”

Nàng nghĩ một viên ngọc tốt không nên bị vùi trong bụi rậm.

Bên ngoài đại điện có một có một võ đài bằng phẳng, ban đầu được xây lên để các đệ tử luyện tập, nhưng Ngu Dư chưa bao giờ thu nhận đệ tử nên đã bị bỏ hoang nhiều năm.

“Ngồi khoanh chân” Ngu Dư đứng trước mặt hắn, nghiêm nghị nói: “Đầu óc minh mẫn, bào nguyên thủ nhất.”

Hắn ngồi xuống theo lời của nàng, có lẽ tâm tư hắn trong sáng, tốc độ nhập thiền của hắn cũng nhanh đến kinh ngạc.

“Nhắm mắt lại, cảm nhận gió, cảm nhận khí, dùng tâm để cảm nhận trời đất."

Lời nói dịu dàng của Ngu Dư đang ở bên tai, rõ ràng là giọng nói mềm mại nhất,nhưng không hiểu sao hắn lại cảm thấy hơi chột dạ.

“Bình tĩnh đi, đừng có suy nghĩ lung tung.” Ngu Dư lập tức nhận ra sự phân tâm của hắn, nàng đặt tay lên lưng hắn, truyền linh khí, giúp hắn ổn định lại tâm trạng.

Lần đụng chạm này quá đột ngột, Tiểu Hình Đan giật mình, tâm trạng trấn động, định mở mắt ra, nhưng nguồn linh khí đó lại lạnh như nước, bên trong dịu dàng lại mang theo sự độc đoán, lập tức trấn tĩnh lại tất cả hành động của hắn, thậm chí ngay cả suy nghĩ cũng trở nên cứng nhắc.

Mắt thấy đồ đệ nhỏ đã trấn tĩnh trở lại, Ngu Dư buông tay, lui ra phía sau chỉ điểm: “Tu đạo, ngươi đang đi con đường ngược với tự nhiên, nhớ kỹ, không thể nóng vội. Nếu tâm bất định, rất có thể sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, cả đời tu hành sẽ bị hủy hoại.”

“Vâng, sư phụ.”

“Đứng lên đi.”

Môi Ngu Dư nở một nụ cười,giống như có thâm ý, nàng nhìn vào mắt của hắn, hỏi: “Có ngàn vạn đạo, nhưng chung quy chỉ có sự khác biệt giữa vô tình và có tình, ngươi muốn theo đạo nào?”

Hình Đan do dự, một lúc sau mói dám hỏi: “Dám hỏi sư phụ đang tu luyện đạo nào?”

“Tất nhiên là có tình.”

“Vậy đồ nhi cũng tu luyện đạo có tình.”

Vẻ mặt mong chờ của hắn như một con mèo ăn xin, hắn đã vô tình phá vỡ khuôn mẫu mà mình đã được học, cuối cùng cũng có một chút ngây thơ ở lứa tuổi này.

Ngu Dư chỉ cười không nói, yên lặng nhìn vào đôi mắt trong veo đang có chút ngây ngẩn của hắn. Hắn rất giỏi, nàng tin rằng với thời gian, hắn sẽ trở thành một con dao sắc trong tay nàng.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 4


Mười lăm năm sau, trong điện Vân Hoa.

“Dù sao đi nữa, việc này cũng mong thượng tiên cho Bạch Lộ môn của chúng ta một lời giải thích, Tiêu trưởng lão là trưởng lão của chúng ta, không thể ăn nói lung tung. Chính miệng trưởng lão đã nói đồ đệ của người đã xuống tay, cũng nói nếu không phải may mắn chạy thoát, thì có lẽ đã chết rồi. Một kẻ độc ác như vậy, mong thượng tiên sẽ không thiên vị.”

Ngu Dư ngồi trên vị trí chủ tọa, cau mày.

Bạch Lộ môn chẳng qua chỉ là môn phái tiên môn xếp thứ hai, vậy mà lại dám chỉ tay trước mặt nàng.

Kiềm chế lửa giận trào lên đáy mắt, trên môi nàng vẫn hiện lên một nụ cười giả tạo, nàng đang muốn mở miệng để trấn an bọn họ.

Bùi Thạch Nam không thể ngồi yên, đột nhiên thốt ra lời chế nhạo.

Nàng ta không quan tâm đến lời nói của những kẻ đó, liền quay đầu lại nhìn nàng: “Các vị trưởng lão có bản lĩnh của Bạch Lộ môn lại không đánh bại một tên đệ tử chỉ mới nhập môn vài năm. Còn có mặt mũi ở đây nói lý với sư thúc của ta, nếu ta là các người, thì sẽ trực tiếp giải tán Bạch Lộ môn, đâm vào cột mà chết rồi.”

“Thạch Nam!”Ngu Dư nghe thấy lời của nàng ta càng nói càng khó nghe, nàng không thể không lên tiếng cắt ngang. Giọng nói của nàng mang theo một chút linh lực, khiến cho tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy ngột ngạt.

Nhìn thấy sắc mặt của đám người Bạch Lộ môn kia thay đổi, Ngu Dư lại lộ ra một nụ cười nhạt, nàng chủ động hạ thấp tư thế, ôn hòa nói: “Chuyện này là do chúng ta không có lý, tên nghiệt đồ đó, đợi hắn trở về ta sẽ phạt theo quy môn, về phần làm vị trưởng lão đó bị thương, sau này sẽ để đồ đệ chuẩn bị năm nghìn linh thạch và một ít linh dược đến để đền bù, các vị thấy giải quyết như vậy có được không?”

Các trưởng lão nghe đến năm nghìn viên đá linh thạch, trong mắt sớm đã nổi lên sự tham lam, nên không có lý do gì mà không đáp ứng.

Tiêu trưởng lão vì tu vi cao thâm, trọng trách ngày thường rất nhiều, trưởng môn phái tuy có danh tiếng nhưng không có thực quyền, từ trước đến nay chỉ dám giận mà không dám nói, lần này đã cho hắn cơ hội, lại nhận được nhiều lợi ích, tất nhiên là sẽ không buông tha. Thậm chí còn chủ động buông xuống: “Nghe Thượng tiên nói là công bằng nhất, hôm nay, quả thật là đúng như vậy. Hiện giờ, Giêu trưởng lão bị thương nặng, việc đại sự của nội môn sẽ do ta quyết định. Tháng sau, vụ trí minh chủ của Bạch Lộ môn sẽ được quyết định, tại hạ cho rằng thượng tiên thích hợp hơn.”

Từ hàng trăm năm trước, sau khi Huyền Cơ Tử tiêu diệt tám đại môn phái trừ Ma môn, để cho thiên hạ thái bình, trong thiên hạ khó còn ai tu ma nữa. Tám đại môn phái hợp lực với nhau, chọn ra Huyền Cơ Tử làm minh chủ đầu tiên. Nhưng Huyền Cơ Tử đảm nhận vị trí minh chủ chưa đầy trăm năm, bởi vì trị thương mà phải âm thầm rút lui, thọ nguyên cạn kiệt mà chết.

Vị trí minh chủ này đã bỏ trống hơn một trăm năm, chưa từng có người thay thế, mấy năm nay, đã bàn bạc và quyết định chọn ra một vị từ trong số các vị thượng tiên ở Vân Hoa thu giới để đảm nhận vị trí này.

Ngu Dư là người trẻ nhất, so với các vị khác vai vế vẫn còn kém, không chiếm ưu thế, vì thế, ban đầu Bạch Lộ môn thật sự không nghĩ tới nàng.

Nghe những lời này, Ngu Dư lại nở một cười có vài phần thật tâm, chưa đợi nàng giả vờ nói ra lời khước từ, khóe mắt đã trông thấy một thân hình màu đen quen thuộc từ cửa điện đi vào.

Sắc mặt nàng hơi cứng lại, nụ cười trên môi gần như biến mất ngay lập tức, sự lạnh lùng trong mắt không thể che giấu, sắc nhọn như dao.

Ngu Dư đứng trên vị trí cao nhiều năm, đều luôn là bộ mặt hiền từ, kẻ khác chưa bao giờ nhìn nàng thay đổi sắc mặt như vậy. Những kẻ trong Bạch Lộ môn cũng không dám phát ra âm thanh nào khi nhìn thấy hắn đi vào.

Hình Đan mặc một thân y phục màu đen chỉnh tề, khuôn mặt tuấn tú không góc cạnh, thậm chí khí chất cũng vô cùng xuất chúng.

Ngay cả khi có oán hận, trong mắt những kẻ đó cũng lộ ra vài phần thưởng thức.

Hình Đan cũng không nhìn đến những kẻ bên cạnh, cứ thế bước đi, đến trước mặt Ngu Dư rồi quỳ xuống, tì trán xuống nền đất lạnh, khàn giọng gọi: “Sư Phụ.”
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 5


Đây là dáng vẻ tạ lỗi.

Mặt Ngu Dư lạnh như băng, nàng đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, từng bước đi xuống bậc thềm, đi đến trước mặt hắn: "Ngẩng đầu lên.” Nàng từ trên cao ra lệnh cho hắn.

Hình Đan chậm rãi thẳng người dậy, trên mặt không chút biểu tình, những ngón tay giấu dưới tay áo lại vì bất an siết chặt lại.

Ngu Dư không dùng linh lực mà giáng cho hắn một cái tát thật mạnh, âm thanh lanh lảnh vang vọng khắp đại điện.

Trên khuôn mặt trắng nõn rất nhanh đã hiện ra dấu đỏ, nhưng hắn lại không nói lời nào, lại quỳ xuống đàng hoàng.

Mái tóc xơ xác của hắn bị cái tát này mà lỏng lẻo bung ra, trông rất đáng thương.

“Ngươi có muốn giải thích không?” Ngu Dư lạnh nhạt nhìn hắn, ngay cả khi bị đối xử như thế, đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng trước sau như một.

Hắn nghe thấy câu hỏi này, vô thức ngước mắt lên, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Ngu Dư, hắn lại nhanh chóng quay đi, hàng mi mỏng trở nên run rẩy.

Thấy hắn im lặng, Ngu Dư nhíu mày lại, quay đi không nhìn hắn, một lúc sau, nàng khẽ thở dài, nói: “ Ta rất thất vọng về ngươi.”

Thân thể hắn cứng đờ lại, huyết khí trên mặt cũng mất đi, bàn tay dưới lớp tay áo cũng bị cấu đến chảy máu, nhưng vẫn không nói gì, chỉ im lặng quỳ ở đó.

Ngu Dư bỏ qua hắn, lại nở một nụ cười khách khí tiễn những người của Bạch Lộ môn ra về, lại miễn cưỡng kêu Bùi Thạch Nam ra ngoài.

Cho đến khi trong nội điện yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại hai sư đồ.

Ngu Dư đứng một mình ở ngoài cửa điện, quay lưng lại với Hình Đan, nàng đưa tay ra đóng cửa, sau đó lại dựng lên kết giới. Cánh cửa gỗ ngăn cách ánh sáng với bên ngoài, như muốn ngăn cách hai thế giới.

Ngu Dư không nhìn lại, vẻ ngụy trang trên người dần dần biến mất, trên mặt không biểu tình gì nhưng lại mang theo vài phần chết tróc.

Từ sớm, sau khi nàng đã phát hiện ra thanh kiếm này lợi hại ra sao, nàng không còn tiếp tục ngụy trang trước mặt hắn nữa.

“Nói đi, vì sao ngươi lại để sẩy tay?”

Hình Đan do dự một lúc, nói: “Trong tay hắn có một lá bùa đổi mệnh, đồ nhi nhất thời không chú ý, để cho hắn chạy thoát.”

“Mệnh của hắn rất tốt” Ngu Dư nhếch môi, tuy nhiên, hoàn toàn khác với nụ cười dịu dàng, nụ cười lúc này của nàng nồng đậm khí huyết, làm người khác khiếp sợ: “Thật là đáng tiếc.”

“Đồ nhi vô dụng, xin sư phụ trừng phạt.”

Ngu Dư cười lên hai tiếng, dấu vết lạnh lùng thoáng qua rất nhanh trong mắt, nhưng lại nói ra lời xoa dịu: “Bỏ đi, đây cũng là số mệnh của hắn, thứ chúng ta muốn đã đến tay rồi, chỉ là bằng cách khác nhau mà thôi.”

“Nhưng nếu vị chủ môn kia lật lọng…..”

“Vậy nên ngươi phải biết cách làm như thế nào” Ngu Dư không để cho hắn nói tiếp: “Chỉ là năm nghìn viên linh thạch, dù sao nó cũng được đánh cắp từ phái khác, không cần để tâm.”

Nói xong lời này, Ngu Dư đi đến ngồi xuống trước mặt hắn, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nghàng đỡ lấy khuôn mặt kia, dùng đầu ngón tay xoa xoa những vết đỏ, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”

Hình Đan không khỏi nín thở, hắn nhìn khuôn mặt hiếm khi ôn hòa của nàng, căng thẳng thì thầm vài lần, nhưng hắn không thể thốt ra được một lời.+

Ngu Dư mất kiên nhẫn, nàng vốn không có ý dỗ dành hắn.

Nàng rút tay lại, đứng lên rồi nói: “Lần sau, ta muốn mạng của người đứng đầu Vân Hoa môn, thủ đoạn phải sạch gọn, đừng phạm sai lầm như hôm nay.”

Hơi ấm trên khuôn mặt nàng dần biến mất, Hình Đan thất vọng rũ mắt xuống, tia sáng vừa mới ánh lên trong mắt lại dần dần mờ đi.

Hắn lại quỳ xuống, nhẹ nhàng trả lời: “Vâng, sư phụ.”
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 6


Không biết là cách nuôi dưỡng của Ngu Dư sai hay đó là bản chất của hắn. Mười lăm năm, từ đứa trẻ đáng yêu nhút nhát càng ngày càng trở nên trầm lặng, rõ ràng là tu luyện đạo hữu tình, nhưng lại giống như tu vi vô tình, trở nên không thích nói chuyện.

Cảm thấy bản thân hơi quá đáng, mắt thấy hắn thuận theo tiếp nhận nhiệm vụ, muốn rời đi, giọng nói của Ngu Dư dịu lại một chút: "Ngươi mới trở về, cũng không nên nhất thời gấp gáp, môn chủ của Vân Hoa môn đang đóng cửa bế quan, nếu đi bây giờ chỉ e là vô ích mà thôi, chi bằng ở bên cạnh ta vài ngày.”

Hình Đan dừng lại và trả lời một tiếng, đứng đó không nói nhiều, nhưng không hiểu sao Ngu Dư cảm thấy hắn có vẻ rất vui. Đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp đó nhìn nàng chằm chằm trong giây lát, giống như đôi mắt ướt át của một con chó con ngoan ngoãn đang cầu xin sự thương hại.

Ngu Dư kỳ quái đánh giá vẻ mặt lãnh đạm vô cảm của hắn lần nữa, có lẽ nàng đã nghĩ nhiều rồi.

Ở bên kia, Hình Đan vội vàng đến nỗi không thở nổi, không biết tại sao mà. đột nhiên sư phụ lại nhìn chằm chằm hắn như vậy. Càng không nghĩ ra nguyên nhân, sắc mặt càng thêm cứng ngắc, ngón tay dưới ống tay áo cuộn chặt lại.

Một lúc sau, hắn mới thu lại ánh mắt dò xét, cảm thấy yên tâm nhưng cũng có chút mất mát. Mỗi lần sư phụ nhìn hắn, hắn sẽ cảm thấy vội vàng không thể giải thích được, trái tim trong lồ||g ngực luôn kêu gào thứ gì đó một cách điên cuồng, đến mức hắn đưa tay đè lên cũng không thể nào khống chế được.

Hắn không rõ nguyên nhân vì sao luôn cảm thấy trông mong mỗi khi sư phụ nhìn vào hắn.

Hắn nghĩ mình bị bệnh rồi.

Trước khi xuống núi phải đến chỗ tam trưởng lão xem bệnh mới được.

Còn đang mải mê suy nghĩ, Ngu Dư đã mất hết kiên nhẫn, nàng thu lại kết giới, ra hiệu cho hắn rời đi.

Bùi Thạch Nam đợi bên ngoài hành lang và ngay khi chuẩn bị miễn cưỡng rời đi, lại nhận thấy kết giới đã được dỡ bỏ, nàng sốt ruột lập tức đi ra ngoài cửa điện.

Lúc Hình Đan đi ra, cơ thể mặc y phục đỏ rực của nàng khi đi qua hắn giống như một ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Một lúc sau, bên trong truyền tới tiếng nói cười vui vẻ.

Hắn sững sờ, tốc độ bước đi dần dần chậm lại, hắn không khỏi ngoái đầu nhìn lại, hắn thoáng thấy Ngu Dư mang theo nụ cười chân thành hiếm có, nàng đang nói chuyện với Bùi Thạch Nam.

Nụ cười rạng rỡ này là thứ mà hắn chưa từng thấy trước đây.

Hắn chán nản rũ mắt, trong lòng chỉ cảm thấy chua xót không nói nên lời, thậm chí còn có chút ủy khuất.

Rõ ràng hắn mới là đồ đệ của nàng.....

Mũi và mắt hắn đều thấy chua chua, hắn lại đưa tay ấn lên ngực ở vị trí trái tim, mặc dù nó đã không đập loạn nữa nhưng hiện tại lại đang rất đau.

Hắn đứng đó suy nghĩ hồi lâu, quyết định thay đổi phương hướng, đi tới chỗ ở của tam trưởng lão.

Hắn giống như càng ngày càng khó chịu, có lẽ nên đi xem bệnh thôi.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 7


Vị tam trưởng lão này là một trưởng lão râu trắng kì quái, không thích sống trong những cung điện nguy nga mà tự mình dựng cho mình một túp lều tranh trên sườn núi.

Môn chủ Thiên môn đã đến một lần và rời đi với vẻ mặt khó nói.

Ngày thường, vị trưởng lão này không nhất thiết phải đến đây tiếp khách, cho nên đối với thái độ quái gở của lão, mọi người đều không để tâm.

Lúc Hình Đan tới, lão tử đang nhổ cỏ thuốc ở trong vườn, từ trước tới nay đều một mình, nên không thể hòa hợp vói mọi người trong môn, nhưng lại rất thích người nam tử lầm lì này.

“Hôm nay, tại sao lại rảnh rỗi tới tìm ta?” Tam trưởng lão vỗ vỗ bàn tay bẩn của mình, có thể rửa nhưng lão lại không, mà chỉ mặc kệ vết bẩn ở trên tay.

"Người sư phụ lòng dạ độc ác của ngươi không phái ngươi xuống núi làm việc sao?”

“Sư phụ rất tốt.” Hình Đan nhíu mày, trong vô thức đã phản bác lại.

“Được, được, được, sư phụ của ngươi là tốt nhất.” Tam trưởng lão không thèm dây dưa với hắn chuyện này, cái tên đầu gỗ ngu xuẩn này, nói với hắn cũng không có ý nghĩa gì.

Không biết tại sao, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Ngu Dư, lão không hề thích nữ nhân được thiên hạ ca tụng này. Mặc dù mọi người đều ca tụng nàng thánh thiện, nhưng lão vẫn cảm thấy nàng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Lão không thể hiểu được đôi mắt đó, quá phức tạp và mờ mịt, ẩn giấu một luồng khí nguy hiểm trong đó.

“Nói đi, tại sao hôm nay lại đặc biệt tới tìm ta?”

“….Đệ tử mắc phải một bệnh lạ.”

“Cái gì?” Tam trưởng lão kinh ngạc, một lúc sau, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: “Kỳ lạ, ngươi có những triệu chứng gì?”

“Gần đây, tim của đệ tử vô duyên vô cớ luôn đập nhanh một cách lạ thường, có lúc lại cảm thấy rất đau xót.…”

Tam trưởng lão càng nghe càng cảm thấy không đúng, nên nhướng mày, hỏi: “Những triệu chứng này đều có liên quan tới một cô nương, đúng không?”

“Khi nàng ta cười, ngươi cũng cười, nàng ta nhíu mày, không vui, ngươi cũng không vui.”

Thấy vẻ mặt Hình Đan trở nên do dự, tam trưởng lão mỉm cười, vỗ vai hắn: “Bệnh của ngươi, gọi là tương tư, ta không có cách chữa, tốt hơn là ngươi đi tìm cô nương đó đi.”

Vẻ mặt Hình Đan kinh ngạc hiếm thấy, trên mặt không chút biểu cảm, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm tam trưởng lão đang cười, trong lòng có chút chùng xuống.

Một lúc sau, hắn mới ngơ ngẩn hỏi lại: “Ý của người là, đệ tử đang phải lòng cô nương ấy….”

“Đúng vậy đúng vậy.” Tam trưởng lão không phát hiện ra điều khác thường của hắn, nên nghiêng người thì thầm nói: “Cô nương nào vậy, nói bí mật với ta, ta hứa sẽ không nói cho ai biết!”

Sắc mặt Hình Đan bỗng nhiên tái nhợt, không dám nhìn lão, nên nói nhỏ: “Đệ tử có việc cần phải giải quyết, xin cáo lui trước.”

Hắn giống như đang bỏ chạy, cho dù tam trưởng lão ở phía sau nhìn hắn.

Trên tay hắn búng một cái, trước mặt đã biến thành hai trăm dặm.

Hắn đi rất vội vã, không chú ý phương hướng, khi hạ xuống liền phát hiện xung quanh rất xa lạ.

Bên tai có tiếng nước chảy róc rách, cách đó không xa có một con sông.

Hình Đan đau khổ nhắm mắt lại, thuận tay ném cây kiếm trong tay xuống, rồi nhảy xuống sông.

Nước sông lạnh ngắt nhanh chóng nhấn chìm hắn, Hình Đan mặc kệ bản thân đang chìm xuống từng chút một, ánh sáng trước mắt dần tối đi, âm thanh bên tai cũng không còn.

Nhưng càng yên tĩnh thì giọng nói và nụ cười của Ngu Dư lại hiện rõ trong tâm trí hắn.

Sao hắn lại có thể yêu sự phụ của mình.

Thật là một cảm giác ghê tởm.

Hắn không dám nghĩ, nếu như sư phụ phát hiện ra những suy nghĩ bẩn thỉu của hắn thì sẽ đối xử với hắn thế nào.

Sợ rằng sẽ chán ghét, sẽ phái hắn đi đến nơi xa.

Nghĩ đến đây, Hình Đan không khỏi cảm thấy tức ngực, nhất thời ngơ ngẩn, sức mạnh linh lực không thể khống chế, lập tức đẩy thân thể hắn lên khỏi mặt đất.

Mặc dù là người trong Thiên môn, nhưng dù sao hắn vẫn là một người phàm, ở trong nước lâu như vậy, hắn chỉ cảm thấy phổi đau nhói như bị xé rách.

Thậm chí, hắn còn không phát giác ra, nên chỉ biết dựa vào bờ và thở hổn hển, những giọt nước từ trên trán và thái dương lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú, còn có chút mặn đắng.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 8


Hoàng hôn đang chìm dần, bất giác đã về đêm.

Ra ngoài đã lâu, có lẽ sư phụ đã bắt đầu mong hắn trở

Nghĩ tới đây, Hình Đan giống như một mũi tên, tự mình thu dọn một chút, hắn cầm kiếm lên và tìm đường trở về.

Tốc độ kiếm của hắn rất nhanh, một lúc sau, hắn đã nhìn thấy đỉnh Vân Lộng trong tầm mắt.

Nhưng kỳ lạ là nơi đây đáng lẽ thường được thắp đèn sáng nhưng lúc này lại tối om.

Toàn bộ đỉnh Vân Lộng một chút nhân khí cũng không có, xung quanh im lặng đến chết người.

Hình Đan thầm nghĩ không ổn, trong lòng lo lắng, dùng hết sức thúc giục thanh kiếm bay dưới chân, lại đột ngột thêm một lần tăng tốc.

Dần rút ngắn khoảng cách, thậm chí hắn còn có thể nhìn thấy dấu vết ma thuật vẫn còn sót lại trong đại điện.

Đã xảy ra chuyện.

Hô hấp của hắn dần dần hỗn loạn, linh áp tăng vọt, kiếm khí bay vút qua bầu trời tiến thẳng vào đại điện.

Bên ngoài đại điện vẫn còn kết giới mờ nhạt, thi thoảng xuất hiện rồi biến mất. Vừa hạ xuống, hắn đã cảm nhận được rõ ràng hơi thở còn sót lại của Ngu Dư, trái tim vốn đang bất an lại thêm chìm xuống.

Tay cầm kiếm của Hình Đan nổi đầy gân xanh,đầu ngón tay trắng bệch do dùng sức quá mạnh, hắn hít sâu một hơi, thả lỏng một chút rồi đưa tay ra mở cánh cổng điện.

Cánh cổng gỗ nặng nề mở ra, lộ ra đại điện rất yên tĩnh, sạch sẽ, cùng với thân hình quen thuộc mà xa lạ.

Nhìn thoáng qua tình hình trong đại điện, thân thể Hình Đan hơi cứng lại, nhanh chóng dựng lên một kết giới mới, hắn khống chế không cho ma khí bị rò rỉ.

Sau đó bước lên vài bước, quỳ xuống trước mặt Ngu Dư đang bất tỉnh, đưa một tay ra nắm lấy bàn tay nàng, truyền linh khí của bản thân cho nàng.

Hắn rất ít khi được gần sư phụ như thế, chỉ cảm thấy nơi tiếp xúc da thịt nóng và tê dại, nhưng hắn không thể buông tay, vì vậy, phải cứng đờ tại chỗ.

Trong bóng tối, Ngu Dư cảm thấy một luồng linh lực cực lớn mát lạnh tiến vào thân thể, nàng nhíu mày, vô thức chống trả.

Hình Đan nắm lấy bàn tay nàng run rẩy, máu trào trong lồ||g ngực, nhưng trong tiềm thức vẫn chú ý sức mạnh của tay mình có làm nàng bị thương không.

Nhận ra Ngu Dư chống cự, hắn chỉ có thể thay đổi cách khác, không còn giữ nguyên truyền linh lực, mà là thăm dò từ từ, dẫn dắt nàng chủ động chiếm lấy.

Dường như cảm thấy đối phương không có ác ý, mặc cho nàng chiếm lấy, Ngu Dư dần dần thả lỏng, thậm chí còn giữ chặt lấy tay của hắn, như con cá lớn nuốt lấy tu vi của hắn.

Khi linh lực dần dần mất đi, cảnh giới của hắn cũng không ngừng giảm sút, chỉ trong một vài nhịp thở trở về nguyên hình.

Ngay cả nguyên hình của hắn cũng bắt đầu không ổn định. Cơ thể hắn dần mờ nhạt đi.

May thay, Ngu Dư đã nhanh chóng tỉnh lại, nàng buông bàn tay đang giữ lấy hắn, rồi mở mắt ra.

Những đường ma thuật trên trán nàng dần dần mờ nhạt, nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ đậm.

Hắn mất đi sự chống đỡ của nàng, suýt nữa đã ngã thẳng xuống đất, tu vi mất đi quá nhanh khiến hắn không thể nén được thương tích trong người, hắn vừa muốn nói thì lại phun ra một ngụm máu.

Đôi mắt của Ngu Dư chuyển đến vũng máu trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngàu rủ xuống, không thể nhìn ra nàng đang nghĩ gì.

Hình Đan kiềm chế để không phun ra một ngụm máu nữa, trước mắt hắn tối lại, không nhìn thấy gì nhưng vẫn mò mẫn muốn nhặt thanh kiếm lên.

Ngu Dư mặt vô cảm nhìn hành động của hắn, nhưng lại không có ý muốn ngăn cản.

Tu vi của hắn mất đi rất nhiều, đối với nàng sớm đã không còn có uy h**p.

Keng –

Âm thanh của cây kiếm không vỏ vang lên trong đại điện.

Ngu Dư đứng lên, từ trên cao nhìn hắn đang chật vật nhặt thanh kiếm, rồi giao tới cho nàng.

“Sư phụ, giết đồ nhi đi.” Hình Đan không nhìn rõ vị trí của nàng, đôi mắt nhắm lại, đối mặt với khoảng không “Việc này không được để cho kẻ khác biết.”
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 9


Ngu Dư chậm rãi cầm lấy cây kiếm, thân kiếm trong tay nàng lạnh như băng, như nhận thấy ý nghĩ muốn chết của chủ nhân, nó không ngừng vo ve trong tay nàng, giống như là đang khóc.

Mười năm ngắn ngủi, nó đã sinh ra linh hồn.

Tầm thường như một con chó nhận ra chủ nhân của nó.

Ngu Dư không thương tiếc ném thanh kiếm ra xa, nhìn hắn với vẻ mặt khó lường rồi đột nhiên đưa tay vuốt v3 khuôn mặt hắn.

Bàn tay trắng như ngọc chạm vào khuôn mặt mềm mại của hắn, di chuyển xuống cằm....sau đó dứt khoát giữ lấy cổ hắn.

Không khí đang rút đi từng chút một, lồ||g ngực đau nhức như bị một thứ gì đó đập mạnh vào, ý thức của hắn dần rời rạc. Trong cơn mê man, hắn cảm thấy môi mình như chạm phải thứ gì đó mềm mại, một luồng linh khí dồi dào được truyền vào.

Ngu Dư một tay siết cổ hắn, một tay đặt lên vai hắn, sau đó cúi xuống hôn hắn.

Mặc dù là đang làm hành động thân mật nhất, nhưng đôi mắt đỏ hoe của nàng vẫn tàn nhẫn mà lặng lẽ nhìn người nam nhân không chút phản kháng trước mắt.

Linh lực thuần túy của tiên gia ở trong thân thể nàng vừa rời đi một lúc đã hòa trộn với lượng ma khí. Vì vậy, ngay cả khi nàng trả lại nguyên vẹn linh lực cho hắn thì nhất thời hắn cũng thể trở lại cảnh giới ban đầu.

Màu đỏ máu trong không khí dần dần biến mất, lông mi của hắn run rẩ.

Hắn mở mắt, thấy Ngu Dư buông hắn ra, khuôn mặt nàng không chút thay đổi mà đứng dậy.

Hình Đan sững sờ quỳ tại chỗ, cái chạm môi vẫn còn mơ hồ, mềm mại đến mức khiến trái tim hắn xao động, tâm chí rung rẩy.

Vị ngọt hư ảo này khiến hắn cảm thấy như đang trong mộng, cả người trần ngập cảm giác không chân thực, nhưng hắb lại không dám chắc chắn.

Hắn sợ rằng một khi lên tiếng thì sẽ phá vỡ giấc mộng khó có được này.

Hắn không lên tiếng nhưng lại không khống chế được lời nói của Ngu Dư: “Quên tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm nay đi.”

Giọng nói lạnh lùng của nàng cắt đứt suy nghĩ của hắn, Hình Đan ngước nhìn nàng đầy kinh ngạc.

Khuôn mặt của nàng vẫn lạnh lùng như mọi khi, không hề rung động trước sự động chạm thân mật vừa rồi.

Cái hôn này không phải vì tình cảm, đó chỉ là một cách bất đắc dĩ để nàng tự cứu mình.

Rõ ràng sớm biết không phải vì tình cảm, nhưng trong lòng hắn vẫn có một ý nghĩ mơ mộng hão huyền.

Hình Đan thất vọng cụp mắt, trong lòng trần đầy cảm giác chán ghét, nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp: “Vâng.”

“Lui xuống đi.” Ngu Dư dặn dò một tiếng rồi xoay người đi không chút do dự, bóng lưng mảnh mai thanh khiết dần biến mất sau cánh cửa nội điện.

Thân thể Hình Đan bất động, mãi cho đến khi hơi thở của nàng bị tầng kết giới mới ngăn cách, nàng không thể cảm nhận được nữa, sau đó, hắn mới ngơ ngẩn đứng dậy, đi đến nhặt thanh kiếm bị vứt trong góc.

Thu lại kết giới trước đó, hắn đi ra phía ngoài điện, càng đi càng xa. Xa đến mức nàng không thể nhìn thấy, cuối cùng, hắn không chịu được mà giống như một tên trộm, lén lút đưa tay sờ lên môi mình.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 10


Vào đêm đó.

Đêm lạnh như nước, vạn vật yên tĩnh, xung quanh hàng chục dặm không có một ai.

Trong khoảnh khắc im lặng, một tiếng động nhỏ cũng được chú ý.

Một tiếng thở hổn hển bị kìm nén phát ra từ sảnh điện, nhưng tiếng thở ấy lại trở lên rất rõ ràng ở bên tai Ngu Dư.

Nàng ngồi trên chiếc sập, lặng lẽ mở mắt ra.

Xuyên qua cá bức tường, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át của người đồ đệ nhỏ, nằm trên giường không ngừng run rẩy.

Dường như là sợ làm phiền nàng, hắn dùng một tay bịt chặt môi, tay kia bóp chặt vào mạn giường đến nỗi các khớp ngón tay trở nên trắng bệch.

Ngu Dư khẽ mím môi, hàng nghìn ma khí trộn với tu vi khiến hắn thật sự khó chịu, nó sẽ khuếch đại tâm trí của con người hàng nghìn lần, cho đến khi phát điên mới thôi.

Nhìn thấy Hình Đan dần không chịu nổi nữa, đưa tay cầm lấy thanh kiếm bên cạnh, Ngu Dư khẽ cau mày, sau đó, bóng hình hắn dần dần biến mất.

Hình Đan cảm thấy mình sắp bốc hỏa, không chỉ thân thể suy nhược mà đầu cũng choáng váng, còn không biết xấu hổ mà phát ra âm thanh làm phiền giấc ngủ của sư phụ.

Không thể để cho sư phụ phát hiện ra dáng vẻ này của hắn.

Hắn miễn cưỡng giữ chút thần trí còn xót lại, chỉ muốn chiếm cho bản thân vài đao để tỉnh táo lại.

Gắng gượng dùng tất cả sưc lực chạm vào đuôi kiếm, những giọt mồ hôi thấm ra từ trán, phải dừng lại thở một lúc.

Ngay khi hắn chuẩn bị rút kiếm ra, một bàn tay đưa ra, giữ lấy lưỡi kiếm của hắn.

Hắn không ngẩng đầu cũng biết đó là sư phụ của mình.

Bàn tay cầm kiếm bỗng như cứng lại, tuyệt vọng mà lại thuận theo rút tay về.

Ngu Dư đứng bên giường với vẻ mặt vô cảm, đôi mắt lạnh nhạt nhìn người đồ đệ đau đớn vùng vẫy trong biển dục, hắn chỉ muốn lên bờ nhưng lại bị con sóng cuốn đi.

Khuôn mặt tuấn tú, hoàn hảo của hắn lấm tấm mồ hôi, bàn tay che miệng đã bị hắn cắn đến chảy máu, máu chảy xuống theo từng ngón tay.

Đôi mắt đẹp màu hổ phách lúc này đang nhắm chặt, hắn không dám nhìn vẻ mặt của Ngu Dư.

Hắn không muốn cũng không dám nhìn vẻ mặt hiện lên vẻ chán ghét của sư phụ.

Cuối cùng, Ngu Dư cũng nhìn thấy sự xấu hổ của hắn. Nàng đưa tay ra gỡ bàn tay bị hắn cắn ra, rồi xoay người bước lên giường.

Trên môi vẫn còn vết máu tươi chưa khô khiến đôi môi hắn càng thêm đỏ mọng, thu hút. Ngu Dư nhìn thấy được, mắt nàng tối sầm lại, rồi cúi người hôn hắn.

Khắp cơ thể Hình Đan vẫn run rẩy, khoảnh khắc đôi môi chạm vào nhau, hắn kinh ngạc mở mắt ra nhìn nàng.

Đôi mắt trong veo đầy nước, lại được rửa sạch càng sáng hơn.

Ngu Dư lười biếng nhìn hắn, lại như mặc kệ, môi nàng như nghiền xuống, thậm chí còn cắn lấy môi hắn.

Bỏ đi bàn tay ngăn cách, giọng nói nhỏ vụn của hắn bị nàng chặn trong cổ họng.

Người hắn yêu đang ở bên cạnh, cơ thể theo bản năng muốn thét lên một cách điên cuồng, nhưng hắn vẫn kiềm chế, đôi mắt đỏ hoe, để nàng muốn làm gì hắn thì làm.

Y phục mỏng manh bị cởi ra, cơ thể lạnh lẽo của nàng đè lên cơ thể nóng bỏng của hắn, lý trí gần như bị đứt đoạn, hắn vẫn không nhúc nhích, chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt của nàng gần ngay trước mắt.

Như muốn khắc sâu nàng vào xương tủy, vào linh hồn.

Hắn đã đi quá giới hạn, nhưng tình cảm không thể kìm được nữa. Hắn lặng lẽ đưa tay ra, nắm lấy cổ tay của nàng.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 11


Lúc Ngu Dư tỉnh lại đã là quá trưa, nàng đã lâu không có một giấc ngủ thật sự, trong lòng nàng mê man một hồi.

Nàng xao xoa giữa trán, muốn đứng dậy nhưng cảm thấy da đầu hơi đau, nên bất giác cau mày rồi nhìn xuống.

Không hiểu sao ngón tay của Hình Đan lại vướng vào tóc của nàng, Ngu Dư không có ý định gỡ ra, nàng trực tiếp biến ngón tay thành dao sắc để cắt đứt sợi tóc.

Hình Đan ngủ không sâu, ngay lập tức hắn đã bị đánh thức.

Hắn mơ màng mở mắt ra, thấy mái tóc dài của sư phụ xõa tung, chỉ mặc y phục mỏng manh ngồi bên cạnh hắn.

Những kí ức của đêm qua đang dần dần hiện về, hắn sững người không biết phải làm gì.

Ngoại trừ thụ sủng nhược kinh ra thì trong lòng hắn còn có cảm giác không nói thành lời, cảm giác mãn nguyện chiếm trọn lồ||g ngực.

Đôi mắt đẹp ấy sáng lên một cách lạ thường giống như bầu trời đầy sao. Tuy rằng vẫn không có gì cảm xúc gì trên mặt nhưng ai cũng có thể thấy hắn rõ ràng đang rất vui sướng.

Mặc dù mắng bản thân hết lần này đến lần khác rằng không được mơ tưởng hão huyền, nhưng trong đầu vẫn không khỏi có có một ý nghĩ nhỏ.

Sư phụ đã làm điều đó với hắn, có phải là….cũng có một chút ý với hắn.

Hắn mím môi, xấu hổ nhìn bóng lưng nàng rồi thì thầm: “Sư phụ.”

Vẻ mặt Ngu Dư lạnh lùng quay lại nhìn hắn, ánh mắt vẫn hờ hững như trước.

Nhưng từ trước tới nay, Hình Đan lại không biết đoán ý qua sắc mặt.

Hắn không cảm thấy có gì đó sai, nhiều năm cũng không tiếp xúc với người khác, nên nhất thời không tìm ra được từ nào thích hợp để nói. Một lúc sau, hắn mới nghĩ ra, rồi lắp bắp nói: “…Đồ nhi rất vui.”

“Vui cái gì?” Mặc dù là câu hỏi nhưng giọng nói của nàng lại không lên xuống nhiều.

“Sư phụ có thể chọn đồ nhi.”

Phương pháp tu luyện kép đã từng là bí mật độc nhất vô nhị của ma thuật thuộc ma phái. Sau khi ma phái bị tiêu diệt, phương pháp vô hại và thậm chí có lợi, nó đã dần dần phổ biến rộng rãi ở Vân Lộng giới, thu hút vô số đạo sĩ đến tu hành.

Đôi mắt Ngu Dư thâm sâu, khó dò, giống như hồ băng lạnh lẽo không sóng, nụ cười trên môi nàng như giễu cợt: “Chọn ngươi?”

Hình Đan hơi bất an, không rõ lời nói nào của hắn đã khiến nàng không vui, hắn đang muốn nhận lỗi, nhưng lại nghe thấy lời chế nhạo của nàng: “Phải chọn ngươi, tất nhiên là phải chọn ngươi.”

Một câu không đầu không đuôi, rất lỳ lạ, nhưng hắn không muốn hỏi lại.

Sư phụ muốn để hắn hiểu, hắn tự nhiên sẽ hiểu, không muốn hắn hiểu, hắn cũng không cần hiểu.

Hắn muốn sống bình yên, nhưng nàng lại muốn xé toạc mọi thứ.

“Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa, xuống núi đi, từ nay về sau không có lệnh của ta thì không cần quay về.”

Sắc mặt Hình Đan tái nhợt, sững sờ, trong lòng hắn rất hoảng loạn, nhìn thấy nàng muốn đi, hắn không nhịn được mà đưa tay ra kéo lấy tay áo của nàng.

Ngu Dư kéo tay hắn ra, nàng vận khí khiến bàn tay hắn bị một sức mạnh đẩy ra không thương tiếc.

“Sư phụ!” Hình Đan hét lên, hắn lăn xuống từ trên giường, rồi quỳ sau lưng nàng, van xin: “Sư phụ, đừng đuổi đồ nhi xuống núi, muốn đồ nhi làm gì cũng được, đồ nhi đã làm sai chuyện gì, cầu xin sư phụ nói ra.”

Ngu Dư giống như không nhìn thấy, bước chân nàng không dừng lại mà vẫn tiếp tục đi ra ngoài.

Nhìn thấy bóng dáng nàng biến mất, Hình Đan lo lắng đến mức thổ huyết, còn chưa kịp lau vết máu trên miệng thì đã vội đứng dậy đuổi theo nàng: “Sư phụ!”

Bên tai truyền tới tiếng gọi hết sức đau thương.

Ngu Dư nhịn không được mà dừng lại, khẽ cau mày. Nhưng nàng vẫn không quay lại nhìn hắn.
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 12


Nửa năm sau.

“Tôn chủ, sáng nay Vụ Dật môn bắt được một tên tu ma đạo. Rất có thể hắn chính là kẻ đã giết hơn mười vị trưởng lão của Tiên môn trong mấy tháng qua.

“Chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?”

Nữ nhân mặc y phục trắng ngồi trên ghế thượng, trang nghiêm thánh thiện, trên môi nở nụ cười khoan dung, nghe thấy sự ẩn ý trong lời nói của hắn, liền thuận theo hắn mà hỏi.

“Người này hơi đặc biệt.” Vị đại trưởng lão nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nàng, lời nói mang ý thăm dò “Hắn là đồ dệ do tôn thượng nuôi dưỡng, Hình Đan.”

Sắc mặt Ngu Dư không thay đổi, trong lòng nàng có chút kinh ngạc, liền truy hỏi hắn: “Làm sao có thể là hắn?”

Đại trưởng lão thầm đánh giá nàng, thấy biểu hiện của nàng không có gì khác thường, quả thực giống như chưa biết việc này, tạm thời gác lại nghi ngờ, hơi cúi đầu cung kính nói: “Ta cũng không biết, sợ rằng việc này đích thân thượng tiên phải đi giải quyết, ta không dám làm bừa.”

Ngu Dư khẽ cau mày, đứng lên, từ trên bước xuống, đến trước mặt đại trưởng lão, biểu tình rất lo lắng, nhẹ giọng nói: “Vậy làm phiền đại trưởng lão cùng ta đi xem.”

........

Nghe nói Ngu minh chủ đích thân đến tra hỏi, người đứng đầu trong các môn phái mặc dù không quan tâm đến kết quả, nhưng không thể không đích thân tới.

Người bị giam cầm trong nhà lao tối tăm của Vụ Dật lạnh và ẩm ướt, những kẻ này tự nhiên sẽ không thể xuống tay, vì thế lúc họ đến, Hình Đan đã bị phong ấn và đưa đến đại điện.

Người đứng đầu bát đại tiên môn, cùng với Ngu Dư và cả mười vị trưởng lão, ngồi ở đại điện xung quanh hắn.

Tất cả những người có mặt đều là giáo chủ của thiên môn, đều tự hào rằng tu vi của mình là vô song trong trong thiên hạ, vì vậy khi Hình Đan được đưa đến, ngoài việc tu vi bị phong ấn thì không còn hạn chế nào.

Ngu Dư ngồi ở giữa, nhìn qua người dồ đệ bên dưới, người mà nàng đã lâu không gặp.

Sắc mặt hắn tái nhợt xanh xao, luôn cúi đầu, giống như chịu loại tra tấn nào đó, Ngu Dư có chút ngạc nhiên.

“Chủ tôn” Người đứng đầu Vân Lộng môn không nhịn được đã lên tiếng trước: “Mọi người đều đến rồi, chúng ta bắt đầu đi?”

Hắn là đồ đệ của của người đứng đầu Vân Lộng môn trước đó, quan hệ với sư phụ mình rất sâu sắc, nhìn ra được Hình Đan có thể là kẻ giết sư phụ mình, nên thù hận trong lòng không thể kiềm chế được.

“Được rồi.” Ngu Dư nở một nụ cười trấn an hắn, nhưng đối phương lại khó chịu quay đi.

Nàng cũng không quan tâm, sau đó, quay lại nhìn đại trưởng lão, đại trưởng lão nhanh chóng hiểu ý, đi tới thi triển pháp thuật trên người hắn.

Trong ánh ánh mờ ảo, một màn sương đen dày đặc dần dần hiện ra khắp người Hình Đan, đen kịt như mực.

Một số ít người có mặt đã giật mình kêu lên, ngoại trừ môn chủ của ma phái, bọn họ cũng chưa từng thấy ai có ma khí nhiều như thế.

“Là một kẻ tu luyện ma pháp.” Đại trưởng lão trầm giọng tuyên bố, nói xong lui về một bước, thu lại thần chú, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.

Chân mày Ngu Dư nhíu lại, thân hình không nhúc nhích, im lặng một lúc rồi nói ra: “Có phải ngươi đã giết người không?”

“Phải.”

Trái với đự đoán của mọi người, hắn trực tiếp thừa nhận.

“Ngươi!” Người đứng đầu Vân Lộng môn tức giận, đứng dậy định rút kiếm chém hắn, những bị những người xung quanh ngăn lại.

“Tại sao ngươi làm vậy?”

“Không có lí do gì cả, chỉ là muốn làm vậy.”

“Có đồng mưu không?”

“Không có.”

Toàn bộ qua trình hắn đều không nhìn lên, hỏi gì trả lời đó, rất nghe lời.

“Hắn nói láo.” Một người trước đây đã từng tỉ thí với nàng lên tiếng, ở trong giới Vân Thiệp đã hàng nghìn năm, rất có tiếng tăm.

Từ khi ngồi xuống đã nhắm mắt lại, lúc này đột nhiên mở mắt ra, tuy rằng dáng vẻ già nua nhưng ánh mắt lại rất sáng.

Ngu Dư tra hỏi, đợi lão mở miệng, lão đi tới trước mặt Ngu Dư rồi chắp tay: “Tôn thượng thứ lỗi, tiểu lão không định ngắt lời người, thực ra nhiều năm đã sớm có được một bí thuật, có thể suy đoán nó là của một người. Vị trưởng lão đã chết cách đây một tháng là người huynh đệ kết nghĩa của ta, phải mất một thời gian ngắn để kiểm tra những gì hắn nói"

“Thật lạ.” Ngu Dư khẽ cười: “Tiền bối nhìn ra lời nào của hắn là giả dối?”

“Hắn có đồng mưu.”
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 13: Hoàn văn


Bầu không khí rơi vào yên tĩnh, mọi người đều thì thầm bàn tán.

Ngu Dư không quan tâm chút nào, nàng hơi nhếch môi, quay lại chỗ ngồi rồi ngồi xuống: “Vậy thì làm phiền các vị tra khảo lại.”

Nàng nhìn xuống Hình Đan đang quỳ trên mặt đất, hắn rất bối rối, nàng dường như nhìn thấu cả những vết bầm tím trên cơ thể của hắn.

Là nữ nhân của môn chủ ma giáo, cuộc diệt yêu ma bảo vệ đạo hạnh hàng trăm năm trước tất nhiên nàng có tham gia.

Không chỉ tham gia, mà còn là người duy nhất sống sót, được đưa về thiên môn sơn như một chiến tích. Sau đó, để nàng nghĩ lại, xem ra khi đó nàng cũng bị Mộ Huyền cơ hỏi tội.

Quỳ ở giữa, Huyền Cơ Tử cao cao tại thượng, một câu nói đã đưa nàng lên đài Thiên Lôi. Chín mươi chín đạo thiên lôi suýt chút nữa đã đánh tan linh hồn của nàng. Cuối cùng cũng là do mệnh của nàng chưa tận, một tia linh hồn còn sót lại may mắn gặp được thi thể vừa mới bị giết, từ đó trở thành đệ tử của môn chủ thiên môn đó.

Một đường thuận lợi, lại cực kỳ khiến nàg hài lòng, nếu như vậy thì cả đời sẽ bình an vô sự, nhưng trong lòng nàng lại có mối hận không thể nào buông bỏ.

Chỉ cần nhắm mắt lại, nhớ lại mặt đất trong đêm mưa đỏ bừng, đó là mối thù đẫm máu không thể nào gột rửa bởi cơn mưa tầm tã.

Nàng sẽ không bao giờ quên khuôn mặt xấu xa của bọn họ, cả đời không thể nào quên.

Chỉ cần nàng còn sống, nàng sẽ không bao giờ để bỏ qua cho bọn họ, nhất là một trong những người đứng đầu Huyền Cơ tiếng tăm lẫy lừng.

Mộ Huyền Cơ là người giỏi suy đoán thiên số, nhất định đã biết sớm muộn gì nàng cũng quay lại báo thù, nhưng bắn cũng biết bản thân mình là đèn sắp cạn dầu.

Hắn giấu đứa con trai duy nhất của mình vào kiếp luân hồi, thậm chí khiến con trai chết yểu vì để hắn trường sinh bất lão.

Nhưng nàng không bao giờ tưởng tượng được rằng con trai hắn lại rơi vào tay nàng.

Tàn dư của ma phái đang ngồi trên vị trí môn chủ liên minh này, mà đứa con trai của hắn lại bị mọi người xem như là kẻ tu luyện ma đạo mà mắng chửi.

“Tôn chủ, có một cách,” Môn chủ Bạch Lộ môn do dự, cuối cùng vẫn đứng lên, “Bạch Lộ môn ta có một bí thuật, có thể thăm dò trí nhớ của người, không bằng thử thăm dò hắn…"

Ngu Dư suýt chút nữa đã không nhịn được cười chế nhạo, không có gì lạ khi lão ta đây là phương pháp bí truyền “không thể tốt hơn.”

Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, nàng thậm chí không quan tâm bản thân có bị lộ hay không, Tiên môn có rất nhiều người lão luyện không phải chết từ hàng trăm năm trước thì cũng chết ở dưới tay của Hình Đan.

Ngoài nàng ra, người có tu vi cao nhất ở Trùng Hư chân nhân chẳng qua chỉ ở giai đoạn trung kì của đại nạn, cách nàng cả một cảnh giới, nếu nàng muốn rời đi thì ai có thể ở lại.

Hình Đan luôn cúi đầu, vẻ mặt hắn thay đổi khi nghe thấy những lời này, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên. Hắn không nhìn trưởng môn của Bạch Lộ môn đang tới gần, cũng không nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của những người xung quanh, chỉ nhìn nàng một cách sâu sắc.

Đã rất lâu hắn không nhìn thấy nàng.

Linh áp trên không trung đột nhiên tăng vột một cách điên cuồng, giống như một bão táp đang ngưng tụ.

Đại sĩ Trùng Khư, người đang ngồi một bên nhắm mắt dưỡng thần là người đầu tiên đầu tiên phản ứng lại: “Không hay rồi, hắn sẽ tự nổ tung!”

Tốc độ phản ứng rất nhanh nhưng đáng tiếc là đã muộn, một luồng linh lực dồi dào trong nháy mát đã quét qua những người có mặt ở đây, những trưởng môn đứng gần là người đầu tiên gánh chịu, trong phút chốc đã biến thành tro tàn. Sự tự hủy diệt của một kẻ tu luyện trong thời kỳ hợp nhất, cả ngọn núi náo động.

Chỉ có đạo sĩ Trùng Khư là sống sót trong đám người đứng đầu, lão ta cũng bị thương nặng, miệng không ngừng nôn ra máu.

Ngu Dư không bị thương, góc y phục của nàng cũng không bị thổi bay, nàng thất thần ngồi đó, nhìn đống hỗn độn bên dưới.

Nàng chưa bao giờ nghĩ Hình Đan có thể dùng cách đó để bảo vệ nàng.

Khi thể xác chết đi, đạo hạnh biến mất, tinh thần và hình hài cũng không còn nữa. Tại sao, rõ ràng nàng đối xử với hắn đều có mục đích, lần duy nhất nàng đến gần là để truyền ma khí vào trong cơ thể hắn, khiến hắn phải đi vào con đường ma đạo, còn hắn, hắn lại không biết được những dã tâm của nàng.

Tuy nhiên, nàng chưa kịp định thần lại thì nút thắt trên cổ đã trói buộc nàng gần trăm năm nay đột nhiên nới lỏng, đại thù đã được báo, ma tâm tiêu tan, đạo vô tình của nàng cuối cùng cũng được hóa giải.

Ngu Dư nhắm mắt lại, tâm trạng chấn động dần dần ổn định lại, căn cơ tu luyện của nàng đã thanh nhập vào Đại Thừa.

Môt lúc lâu sau, nàng mới có thể mở mắt ra, thật khó có thẻ miêu tả được đôi mắt đó, dường như không có bất kỳ cảm xúc gì của con người trong đó.

Sự thờ ơ, trống rỗng, như là trong mùa đông rét lạnh.

Tất cả chúng sinh đều là kiến.

Nàng cũng trải qua những thay đổi kinh hoàng trong cơ thể, nếu như muốn so sánh thì linh lực có thể biến sỏi đá thành núi.

Sớm đã nghe nói, các tu sĩ ở thời kỳ Đại Thừa có thể rời núi lấp biển, chiến thắng tạo hóa.

Dưới sự thay đổi lớn như vậy, cũng đã nhìn thấy những điều mà trước đây chưa từng thấy.

Như một thoáng linh hồn dung đưa trong gió.

Ngu Dư im lặng nhìn một hồi, cuối cũng nàng cũng cất nó đi.

Đây là nhân quả của nàng.

[Hoàn văn]
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 14: Ngoại truyện


Hình Đan mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ một màu đen kịt, im lặng, chỉ có một mình hắn.

Cho đến khi hắn đột nhiên tỉnh lại, vẫn chưa kịp hoàn hồn, y phục mỏng dính mồ hôi lạnh áp chặt vào người hắn.

Hình Đan chống đỡ ngồi dậy, nhất thời có chút mê man, xung quanh rất xa lạ, nhà trúc mái cỏ, không giống như đang ở đỉnh Vân Lộng, lại giống như vùng nông thôn nào đó, trong không khí còn thoang thoảng mùi củi và hương thơm củ gạo.

Lẽ nào hắn không chết......

Nhưng lúc đó, rõ ràng hắn đã tự mình nổ tung, lẽ ra hắn phải tiêu tán từ lâu rồi, hắn còn không có tư cách để xuống âm phủ.

"Tỉnh rồi." Ngu Dư vừa bước vào thì đã nhìn thấy hắn ngồi dậy, nàng đặt thức ăn ở trên tay xuống.

"....Sư phụ?"

Thậm chí, hặn cho rằng mình vẫn còn trong mộng.

"Tỉnh rồi thì xuống ăn cơm thôi." Ngu Dư không phản ứng gì, đôi mắt nàng bình tĩnh, như thể chuyện xảy ra bây giờ là đương nhiên.

"Vâng." Hình Đan vô thức đáp lại, sau đó lại cảm thấy có gì đó không ổn, vì vậy, hân không khỏi lén lút nhìn nàng.

Dường như nàng không nhận ra mà ngồi nhìn hắn ăn cơm xong, thấy hắn vội vàng thu dọn, liền để cho hắn đi.

Đợi hắn rửa bát sạch sẽ rồi quay lại, nàng đã ngồi một bên suy nghĩ hồi lâu, hắn đang cân nhắc phải nói thế nào.

"Ngươi có mong muốn gì?

"Mong muốn của sư phụ chính là nguyện vọng của đồ đệ." Hắn trả lời rất nhanh, đôi mắt hắn trong trẻo, vẻ mặt không chút giả dối.

"Ta không có mong muốn gì." Vẻ mặt Ngu Dư do dự, nàng không biết làm thế nào để cắt đứt nhân quả này: "Nếu như người nhất định phải tự mình thực hiện một mong muốn thì sao?"

".....Vậy đồ đệ hy vọng có thể mãi mãi ở bên cạnh sư phụ." Giọng nói nhẹ nhàng như thể đang nói ra một nguyện vọng không thể thành sự thật và sợ người khác nghe thấy.

"Được."

"Hả...." Hình Đan giật mình, đôi mắt màu hổ phách của hắn mở to, hắn sững sờ nhìn nàng như thể không tin những gì hắn nghe thấy.

"Ta nói được." Ngu Dư liếc nhìn rồi lặp lại: "Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."
 
Tâm Ma - Đường Tí La Bắc
Chương 15: Ngoại truyện


“Thế nào mới được coi là ở bên nhau?”

Bởi vì nàng sợ rằng bản thân không hiểu ý của Hình Đan, nên nàng không có cách nào giải quyết đoạn nhân quả này. Sáng sớm ngày thứ hai, nàng liền đến đỉnh Vân Lộng tìm Bùi Thạch Nam.

Bùi Thạc Nam sau khi nhìn thấy nàng thì liền lùi lại vài bước, sắc mặt đỏ bừng: ‘Sư thúc....”

Ngu Dư thay đổi quá rõ ràng, nàng ta không thể không phát hiện ra, nhưng bất kể Ngu Dư có trở thành dáng vẻ gì thì nàng vẫn là người dạy kiếm pháp và dạy chữ cho nàng ta.

Ngày đó, cha sống sót do đứng ở xa, sau khi trở về thì im lặng, không bao giờ nhắc tới chuyện gì xảy ra ngày hôm đó, nàng ta cũng không tìm ra nguyên nhân.

Chỉ là từ đó, cảm thấy rất rõ ràng, tình cảm của sư thúc trở nên nhạt nhẽo, thậm chí không thể hiểu được cách đối nhân xử thể.

Bùi Thạch Nam bình tĩnh lại, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, nói: "Ở bên nhau mà sư thúc nói là loại nào?”

Ngu Dư có chút hơi khó hiểu, chẳng hiểu sao ở bên nhau lại có nhiều loại khác nhau, nàng suy nghĩ rồi trả lời: “Là ở bên nhau mãi mãi.”

“A, giống như con và cha, ba bữa ăn cùng nhau, ngủ cùng một giường, chết chung một huyệt, còn có....”

“Còn có gì?”

Khuôn mặt của nàng ta bỗng nhiên sáp lại gần, hôn nhẹ lên mặt nàng, sau đó đỏ mặt, nở nụ cười thật tươi với nàng, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ: “Là cái này.”

Ngu Dư nhìn nàng ta, giống như đã hiểu, liền gật gật đầu, rồi đưa tay ra xoa tóc Thạch Nam coi như cảm tạ nàng ta.

.....

“Sư phụ, người đi đâu vậy?” Hình Đan nhìn thấy Ngu Dư cuối cùng cũng trở về, hắn nhanh chóng nén lại vẻ mặt khó chịu rồi bước tới chào nàng.

Mặc dù nàng đã hứa, nhưng nhiều lúc không nhìn thấy nàng, hắn vẫn không tránh khỏi mà nhớ tới sáu tháng hắn bị nàng bỏ rơi. Những ngày tháng sợ hãi, bất lực và tăm tối, giống như cơn ác mộng khắc sâu vào lòng hắn.

“Đi ra ngoài một chuyến.” Ngu Dư không giải thích, nàng trầm ngâm quan sát hắn một hồi, sau đó đặt một nụ hôn nhẹ như lông vũ lên khuôn mặt của hắn, nhàn nhạt tuyên bố. “Đêm nay ta ngủ với ngươi.”
 
Back
Top Bottom