Ngôn Tình Tam Đường Chủ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tam Đường Chủ
Chương 40: 40: Đề Xuất


Devlin còn sống nhưng giờ Dương Long đã chết.

Ông ta phải trả giá cho những gì bản thân gây ra trong quá khứ.

Đôi khi chính cái lòng tham không đáy của con người mới là con dao vô hình kết liễu sự sống họ.

Tình anh em kết nghĩa cũng không chiến thắng nổi con quỷ luôn ẩn nấp bên trong mỗi người, nó chỉ chờ đợi thời cơ để hủy diệt người chủ.
Muốn tồn tại trong thế giới đẫm máu này, chết hay sống là do bản thân mình quyết định.

Việc lựa chọn người để tin tưởng bắt buộc họ phải đem tính mạng ra đặt cược.

Người từng bán mạng giúp đỡ chưa chắc đã thật lòng.

Người nhẫn tâm mặc kệ mạng sống người khác chưa chắc đã vô tâm.

Nhẫn tâm cũng là có tâm.

Thứ họ cần để tồn tại trong giới ngầm là tàn nhẫn.

Chỉ khi phần con thống trị, họ mới thật sự là kẻ mạnh nhất.
Để được Chính phủ Thế giới để mắt như ngày hôm nay, Tam Chủ phải đánh đổi và trải qua những gì ngoài hắn ra thì không một ai biết.

Tam Chủ từng trả lời với Viên Ý, hắn chính là tổ tiên của mình.

Đồng nghĩa, không điều gì uy h**p được hắn.

Nếu Tam Chủ thật sự có điểm yếu, hắn sẽ biến nó trở thành vũ khí hủy diệt tất cả mọi thứ.

Trên chiến trường, khi hai phe đối đầu nhau hắn nhất định phải phân định kẻ thắng người bại, không được hòa.
- Tam Chủ, hiện tại Thập Tam tử đang trống một vị trí.

Ngài có đề xuất ai xứng đáng được ngồi vào nó không? Cái tên Vang Lệ đó, gây ra biết bao nhiêu chuyện.

Hắn ta ngang nhiên cho người cướp bịa bàn của nhiều bang phái trong giới.

Khiến bang chủ chỉ biết cắn răng chịu đựng mà không thể làm gì được hắn ta.
Thập chủ lên tiếng.

Tin tức Tam Chủ trừ khử Vang Lệ lan truyền trong giới, không một ai thương xót cho cái chết của hắn ta cả.

Nếu Tam Hoàng chần chừ không xuống tay thì mấy bang chủ bị mất địa bàn vào tay Vang Lệ sớm muộn gì cũng tự mình giết hắn ta.
Bảy năm trước đây, việc trừng trị tên Vang Lệ không cần tới tay Tam Hoàng, Đường Ảnh đã để mắt tới hắn ta.

Tam Chủ luôn cho người theo sát hắn ta để thu thập thông tin.

Được biết, Vang Lệ bắt tay liên minh với một trong thất tộc ở Vanladesh, đôi bên trao đổi lợi ích.

Hằng năm, hắn ta cung cấp cho gia tộc đó một lượng lớn m@ túy để họ phân phối rồi bán lại qua các nước với giá cao.

Vang Lệ còn hứa sẽ hỗ trợ hết mình khi họ cần nhưng không đòi hỏi gì cả.

Đám gia tộc kia, tạm thời Tam Chủ không đụng vào.

Vang Lệ là người trong Thập Tam tử, dưới trướng hắn nên trừ khử trước tiên tránh các bang khác bạo loạn.
Có lẽ vì sự chậm trễ của Tam Chủ mà suốt bảy năm nay, mấy bang phái bị Vang Lệ nuốt địa bàn vô cùng uất hận hắn ta nhưng không thể làm gì ngoài việc mặc kệ địa bàn mình rơi vào tay tên đó.

Tam Chủ cũng thừa nhận bản thân hắn có hơi chần chừ bởi vì công việc Người Phán Quyết không phải của hắn.

Nếu Tam Chủ tùy tiện giết người trong Thập Tam tử thì sẽ không đúng với luật giới cho lắm.
Vang Lệ bị hắn trừ khử cách đây không lâu ở Vanladesh, không một ai phản đối, ngay cả Người Phán Quyết cũng không lên tiếng.
- Chưa nghĩ tới.
Tam Chủ nâng ly rượu vang nhấp môi.

Động tác vô cùng tao nhã, toát lên khí chất của một bậc quân vương.

Hắn vuốt v e thân ly.

Ánh mắt thâm sâu tập trung vào ngón tay đeo nhẫn, dường như đang bắt đầu suy nghĩ.
- Tam Chủ, tổ chức Đường Ảnh của ngài có một người tên là Tan.

Nghe nói, anh ta từng gi3t chết Reder khi mới mười tuổi.

Mười ba tuổi trở thành người của Đường Ảnh.

Tôi thấy năng lực anh ta không thua kém gì Vang Lệ.
Hắc Tần Phi đề xuất.
Hoắc Dạ lén nhìn Tam Chủ, anh ta tính mở miệng nói gì đó nhưng đành thôi.

Tan cũng không tệ, ngoài cái tính bất cần đời kia ra thì mọi thứ đều rất xuất sắc.

Nhưng mà, trước đây không phải Tam Chủ đã tính đường để cho Chu Chấn Nam trở thành người trong Thập Tam tử sao? Hoắc Dạ thầm tiếc nuối.
- Nói đi.
Hoắc Dạ giật mình sờ mũi.
"Tam Chủ nhạy bén thật!"
Tam Chủ thừa biết anh ta sẽ phản ứng khi nghe Hắc Tần Phi đề xuất Tan thay thế Vang Lệ.

Hắn cũng muốn nghe ý kiến Hoắc Dạ.
- Anh có ai muốn đề xuất sao?
Ngự Ngang hỏi.
- Mấy vị, có biết Chu Chấn Nam không?
"Phụt!"
Vừa dứt lời, Hắc Tần Phi liền phun sạch rượu đỏ trong miệng ra hết bên ngoài.

Hắn ta ho sặc sụa ánh mắt khó hiểu nhìn Hoắc Dạ.
- Cái tên Chu Chấn Nam thần kinh đó, cứ mỗi lần mở miệng là độc chết người nghe.

Hoắc Dạ à, tôi nói cho anh hay.

Nếu để cho tên đó trở thành người trong Thập Tam tử thì một trăm bốn mươi chín bang phái kia sẽ bị anh ta chọc điên hóa quỷ đấy.

Làm ơn, tin tôi đi.
Hoắc Dạ:...
"Ngay cả Hắc Tần Phi cũng biết tới Chu Chấn Nam của Vanladesh? Chuyện này, sốc thật!"
- Chu Chấn Nam, con trai của Chu Khắc Vương sao?
Thập chủ tay đang cầm dao sắc thịt bò thì khựng lại, ngạc nhiên hỏi.
- Đáng kinh ngạc lắm à Thập chủ? Tên đó chính là con trai lớn của Chu Khắc Vương.

Mười chín tuổi đã trở thành gia chủ tộc Chu thị, được hai năm thì bị đuổi khỏi Vanladesh.

Đáng đời lắm! Nghe nói, Chu Chấn Nam sống ở Vanladesh rất không được lòng dân chúng.
Hắc Tần Phi tay đang dùng khăn lau miệng trả lời.

Mỗi lần ai nhắc đến Chu Chấn Nam hắn ta liền phản ứng trước sau như một.
Hoắc Dạ không ngừng ném ánh mắt tò mò cho Hắc Tần Phi.

Hai người họ từng quen biết nhau sao? Xem ra, Chu Chấn Nam có đường dây ngoại giao cũng không tệ.

Khi ở Vanladesh, Hoắc Dạ cứ tưởng Chu Chấn Nam ngoài Frederick ra thì không quen thân ai cả.

Không phải anh ta không chịu kết bạn mà là những người bạn kia không sống ở đó.
- Đã lâu lắm rồi, tôi chưa gặp lại con trai ông ấy.

Lần đầu tôi gặp Chu Chấn Nam khi anh ta chỉ mới năm tuổi.

Lúc đó, tôi bị ấn tượng cậu nhóc bởi miệng lưỡi tham chết sợ sống.
Thập chủ năm xưa từng đến Vanladesh thăm Chu Khắc Vương, một người rất đặc biệt đối với ông.

Lúc Thập chủ đang đi dạo ở khuôn viên Chu thị thì đụng phải Chu Chấn Nam.
"Ông già chết tiệt! Muốn chết hả?"
"Chu Khắc Vương dạy con trai mình ăn nói hỗn láo trước mặt người lớn như vậy à?"
"Ông đủ lớn lao để Chu Chấn Nam tôi phải kính lễ sao? Người lớn các người đa phần ai cũng thích được người dưới cung kính, là muốn sống thọ chứ gì? Được thôi! Tôi chúc ông ráng mà hưởng thọ cho tới ngày mai."
Thập chủ nhất thời nhớ lại không nhịn được cười khẽ.

Đúng là con trai cưng của Chu Khắc Vương, tính khí đặc biệt hơn người.
- Tên đó chỉ khi bị cắt lưỡi đem đi nấu cháo cho heo ăn mới thấy giống con người.
Hắc Tần Phi ném khăn sang một bên.
Hoắc Dạ:...
"Miệng lưỡi cay độc của Hắc Tần Phi này thua kém Chu thiếu ở điểm nào thế?"

- Haha, Tần Phi trông anh chẳng khác gì Chu Chấn Nam đâu.
Thập chủ cười thành tiếng.
Hắc Tần Phi:...
Hoắc Dạ gật đầu phụ họa.
- Tam Chủ, ngài thấy thế nào? Chúng ta đề xuất hai người họ, được không? Tuy tôi đây không biết gì nhiều về người tên Chu Chấn Nam nhưng nếu đã là con trai của Chu Khắc Vương chắc năng lực không tầm thường.
Ngay cả Ngự Ngang cũng nói như vậy.

Hoắc Dạ vẻ mặt vô cùng mờ mịt, rốt cuộc Chu Khắc Vương là người như thế nào mà Chu Chấn Nam được cả Thập chủ và Ngự Ngang đánh giá cao như vậy.

Hoắc Dạ cảm thấy bản thân có vẻ sống hơi vô tâm, đáng lẽ anh ta nên cho người điều tra sâu về lý lịch Chu Chấn Nam.

Tưởng chừng vị Chu thiếu này chỉ là gia chủ đời 19 của tộc Chu thị nhưng chắc chắn nó không dừng lại ở đó.
- Tan được, Chu Chấn Nam thì không.
Tam Chủ trầm giọng trả lời.

Nét mặt vẫn như cũ.

Hắn không hề đụng tay vào thức ăn, chỉ ung dung ngồi đó thưởng thức rượu vang.
- Tại sao vậy Tam Chủ? Ngài cũng không phải không biết Chu Khắc Vương là ai, Chu Chấn Nam chính là con trai của ông ấy.
Thập chủ cau mày.
- Không thích.
Thập chủ:...
Ngự Ngang:...
Hoắc Dạ:...
- Đấy! Ngay cả Tam Chủ cũng không ưa gì cái tên Chu Chấn Nam đó.

Con trai lớn của Chu Khắc Vương thì đã sao nào? Ayda! Các vị đừng hiểu sai ý, tôi không hề khinh thường năng lực ông ấy.

Nhưng mà Chu Chấn Nam, trừ cái mỏ hỗn ra thì chẳng có gì đáng để chúng ta để tâm.

Trong thế giới ngầm chúng ta thiếu gì người tài giỏi chứ, sao Ngự lão đại, Thập chủ và Hoắc Dạ lại phải đề cử anh ta chỉ vì lý do là con trai của Chu Khắc Vương.
- Tần Phi, anh có ác ý gì với Chu Chấn Nam sao?
- Thập chủ, ông không biết đấy thôi.

Tôi từng gặp Chu Chấn Nam ở Asprey trong một tình cảnh rất máu chó.

Cụ thể thì tôi lười kể lắm, nói tóm lại tôi năm đó bị Cảnh sát Quốc tế nắm đầu.

Mẹ kiếp! Cũng tại cái tên thần kinh họ Chu kia điên khùng lái xe chở tôi nộp cho cảnh sát Asprey.

Sau đó, người của Cảnh sát Quốc tế đến dẫn tôi đi.

Nếu không phải Cảnh sát Quốc tế không có đủ bằng chứng kết tội tôi, thì bây giờ Hắc Tần Phi còn ngồi ở đây à.
Hoắc Dạ:...
"Chu thiếu, báo thật!"
Khi biết tin Chu Chấn Nam bị tống cổ khỏi Vanladesh, Hắc Tần Phi hả lòng hả dạ lắm.

Năm ấy, hắn ta còn tính bay đến Vanladesh để tiễn anh ta đi nhưng thời điểm đó có quá nhiều chuyện cần được giải quyết nên thôi.
- À, anh bị cáo buộc tội quan hệ tình d*c với trẻ vị thành niên.
Ngự Ngang nhìn Hắc Tần Phi bằng ánh mắt trêu chọc.
- Má nó! Là tôi ngu xuẩn nhân từ cứu con bé khỏi lão già bi3n thái đó rồi đưa sang phòng khách sạn kế bên.

Ai mà biết được gặp phải tên Chu Chấn Nam thần kinh ngay lối đi.

Anh ta hiểu nhầm tôi có ý đồ xấu với con bé nên âm thầm thuê người làm nổ lớp xe của tôi, còn giả vờ làm người tốt cho tôi đi nhờ xe.
Nào ngờ đâu bị Chu Chấn Nam chở tới đồn cảnh sát Asprey ném vô đó.

Mặc kệ Hắc Tần Phi có cố gắng giải thích như thế nào cũng không thể minh oan cho bản thân.

Chu Chấn Nam nộp bằng chứng cho phía cảnh sát, đó là những bức ảnh rõ nét Hắc Tần Phi bế đứa bé vào phòng khách sạn mà anh ta chụp ở lối đi.

Vì Hắc Tần Phi là người trong Thập Tam tử nên chỉ có Cảnh sát Quốc tế mới có quyền bắt giam hắn ta.

Cảnh sát bình thường không thể làm gì được ngoài việc nộp người cho họ.
May mắn còn có camera quay lại sự thật, Hắc Tần Phi ghi hận Chu Chấn Nam.

Hắn ta cho thuộc hạ lấy đoạn ghi hình ở khách sạn đưa cho Cảnh sát Quốc tế.

Hắc Tần Phi được thả với lý do không đủ chứng cứ.

Cảnh sát Quốc tế giao đoạn ghi hình đó lại cho cảnh sát Asprey điều tra.

Không lâu sau, lão già bi3n thái kia nhanh chóng bị bắt và lãnh án tù chung thân với nhiều tội danh kinh tởm như mua bán ***, c**ng hi3p trẻ vị thành niên,...
Hắc Tần Phi nghĩ mà tức.

Hắn ta chỉ đem con bé sang phòng kế bên để chờ cảnh sát đến giải quyết, chứ thực sự không đụng tay đụng chân vào.

Vậy mà, tên Chu Chấn Nam...
Thập chủ nghe vậy, đành ho nhẹ.
- Không thể trách Chu Chấn Nam được, trong tình cảnh mờ ám đó gặp tôi thì tôi cũng hành động như anh ta thôi.

Qua sự việc ở trên, tôi nghĩ anh nên tham gia tổ chức bảo vệ trẻ em.
Hắc Tần Phi nhìn Hoắc Dạ:...
- Hoắc Dạ kia, có phải anh thích Chu Chấn Nam không?
Hắn ta chống hai tay lên bàn ăn, nheo mắt nghi ngờ.
Hoắc Dạ:...
Mãi một lúc sau, anh ta mới nghiêm túc trả lời.
- Không phải, tôi bênh Chu Chấn Nam là vì anh ta là người nuôi dưỡng Tam chủ mẫu.
Hắc Tần Phi:???
Ngự Ngang bị sặc rượu.
Thập chủ và Cửu chủ nhìn nhau.
- Khiếp! Đừng nói với chúng tôi là, con bé tên Viên Ý gì đó mà Tan đăng hình lên wechat chính là Tam chủ mẫu tương lai đấy! Đùa ai vậy, Tam Chủ sao lại đi yêu một đứa trẻ vị thành niên chứ.

Không sợ bị ngồi tù sao?
Hắc Tần Phi không tin.
Hắn ta có xem qua bài đăng của Tan trên wechat, toàn là ảnh thân mật như cha như con, ai đâu mà nghĩ nó là ảnh tình nhân chứ.
- Hôn nhau cả rồi, thưa mấy vị.
Hoắc Dạ gằn giọng nói rõ từng chữ.
Hắc Tần Phi:...
Ngự Ngang đang uống rượu:...
Thập chủ và Cửu chủ lại nhìn nhau...
- Các vị có thể hỏi thẳng Tam Chủ.
Mọi người dồn ánh nhìn lên toàn bộ người đàn ông đang ngồi ở vị trí trung tâm.

Tam Chủ khóe môi thoáng cười nhạt, trầm giọng.
- Ừm.
Mọi người:...
 
Tam Đường Chủ
Chương 41: 41: Katastréfo


Xin lỗi các vị, tôi đến trễ.
Một bóng người đàn ông cao lớn mặc suit trắng tươi cười tay cầm một bó hoa hồng đỏ lớn xuất hiện từ cửa chính.

Hắn ta có diện mạo tuấn tú dịu dàng của một công tử nhà giàu điển hình hoàn toàn không có khí chất của một lão đại hắc bang.

Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ không nhìn ra hắn ta chính là lão đại của tổ chức Sec - một tổ chức giết người khét tiếng nhất Dominic.

Không những thế, hắn ta chính là thành viên trong Thập Tam tử lừng danh.

Người em trai của hắn ta hiện tại đang là người đứng đầu tổ chức FYI.
Tổ chức FYI - một tổ chức lớn chuyên bán thông tin về Chính phủ Thế giới.
Khác với bề ngoài vô cùng gần gũi hiền lành của Finn có nghĩa là người đàn ông lịch lãm, con người bên trong hắn ta chính là loài sói thâm hiểm và tàn độc.

Thủ đoạn của Finn tàn nhẫn nhất trong Thập Tam tử.

Hắn ta từng gi3t chết cha ruột và các chú của mình để chiếm đoạt quyền kiểm soát Dominic.

Danh xưng Vương chủ Dominic được dùng thường xuyên để gọi Finn trong giao tiếp.
Finn đặt bó hoa hồng đỏ rực chẳng thua kém gì nụ cười hắn ta lên trước sắc mặt lạnh lẽo không biểu cảm của Tam Chủ.

Hành động này đã quá quen thuộc trong mắt mọi người ở đây.

Hắn ta có tới ba trang trại trồng hoa hồng nổi tiếng ở Dominic.

Finn rất thích hoa, đặc biệt là loài hoa biểu tượng cho tình yêu.
- Ngài Finn, Tam Chủ ghét nhất là hoa.

Hoắc Dạ đảo mắt nhìn hắn ta lên tiếng.
- Tặng thì cứ nhận, đó là phép lịch sự mà con người nên có.

Quên mất, Tam Chủ chúng ta làm gì phải con người thuần chủng.

Haha!
Hoắc Dạ:...
Lão đại tổ chức Sec vang danh thiên hạ lại là người đàn ông yêu thích cái đẹp và hay cười.

Đó cũng là một vỏ bọc hoàn hảo giúp hắn ta che giấu được bản chất con người thật bên trong.

Finn kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Tam Chủ, tay cầm nĩa găm một miếng thịt.
- FYI đưa tin, Chính phủ Thế giới đang cho người truy tìm Thanh kiếm Katastréfo.
Hắn ta hắng giọng nói.
- Thanh kiếm Katastréfo?
Hắc Tần Phi cau mày nhắc lại.
Katastréfo là một thanh kiếm huyền thoại, nổi tiếng nhất trong lịch sử nhân loại.
Đây là thanh kiếm huyền thoại của Georgios III Đại đế.

Nó được cho là có khả năng thay đổi màu sắc 60 lần trên một ngày và sáng như ánh mặt trời.

Georgios III đã sử dụng nó để tiêu diệt quân địch suốt những năm trị vì của mình.

Thanh kiếm Katastréfo chưa bao giờ thất thủ cũng vì thế mà Georgios III cầm quân đánh trận chưa bao giờ phải thất bại.
Truyền thuyết kể rằng, sau khi Vương quốc Luftmensch của Georgios III sụp đổ bởi trận đại hồng thủy.

Thanh kiếm Katastréfo bất tử đã bị chôn vùi dưới đáy biển sâu.

Cho đến tận bây giờ, không một ai biết tin tức về nó.
Sao đột nhiên Chính phủ Thế giới lại muốn truy tìm Katastréfo? Họ đang âm mưu gì?
- Nếu để Chính phủ Thế giới tìm thấy Thanh kiếm Katastréfo thì Vanladesh khó mà lường trước được.

Chúng ta ở đây đều biết, mọi thế lực tồn tại khắp thế giới đang ngầm toan tính điều gì.

Sau chiến tranh Hoàng Kim, Vương tộc De la Croix mặc dù bị Nhà Neuf đánh bại để tranh quyền cai trị nhưng De la Croix cũng từng là Vương tộc mạnh nhất Vanladesh thời bấy giờ.

Nhà Neuf chỉ cai trị được sáu năm thì bị thế lực lớn không tên tiêu diệt.

Vậy nên, trong sử sách chỉ thừa nhận Vương tộc De la Croix là chủ nhân duy nhất của Vanladesh.
Cửu chủ cất giọng nói đều đều.
- Tóm lại, Chính phủ Thế giới muốn sử dụng Thanh kiếm Katastréfo để giết Sophronia?
Hắc Tần Phi nhếch mép nở nụ cười cuốn hút, nhưng đôi mắt hắn ta ánh lên tia khinh miệt.
Tin tức về con gái của Queen De la Croix lan truyền trên khắp thế giới vào bảy năm trước.

Chuyện thật khó tin này khiến những thế lực kia đặc biệt là Chính phủ Thế giới đứng ngồi không yên.

Chiến tranh Hoàng Kim kết thúc, Nhà De la Croix bị tiêu diệt gần hết, một số người may mắn sống sót chọn cách sống thầm lặng trong bóng tối.

Nhưng mười mấy năm trước Vương tộc De la Croix bị sát thủ ám sát, chỉ duy nhất con gái Queen De la Croix được Tam Chủ nhận lệnh cứu sống.
Bây giờ sự tồn tại của Sophronia De la Croix chính là rào cản lớn đối với Chính phủ Thế giới.

Con bé chính là con gái của Vua Giới Ngầm và Queen De la Croix.

Thế lực Vua Giới Ngầm hiện tại đang ẩn núp toàn thế giới, nếu Chính phủ Thế giới đụng vào Sophronia thì không biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra.
Tam Chủ trầm ngâm tựa người vào lưng ghế, hắn vắt chéo hai chân rồi cầm ly rượu vang đỏ xoay xoay, chậm rãi nhả từng chữ một.

- Nếu đất trên thế giới này đủ để chôn cất tất cả dân số hiện tại thì họ cứ việc gây chiến.
Cuộc chiến mười năm trước chưa đủ máu để cảnh cáo Chính phủ Thế giới? Hắn xuống tay ác như vậy không phải vì hắn muốn chứng minh thực lực để được trở thành Tam Hoàng.

Tam Chủ có lý do để khởi động phong trào Kills toàn cầu.

Nhà De la Croix bị ám sát vào năm đó có liên quan đến Chính phủ Thế giới.
Chuyện này, chỉ có Tam Chủ và thế lực ngầm kia biết.

Trước đây, hắn từng là người trong Tổng cục Tình báo.

Chính Tam Chủ là người cung cấp tin tức về Nhà De la Croix sắp bị sát thủ ám sát cho người kia.

Sau đó, hắn âm thầm rời khỏi Tổng cục Tình báo trước khi bị Chính phủ Thế giới phát hiện.

Bây giờ Chính phủ Thế giới muốn giết Sophronia để chiếm đoạt quyền kiểm soát Vanladesh? Không thể.
Vua Giới Ngầm chắc chắn không ngồi yên cho Chính phủ Thế giới đụng tới Sophronia.
- Muốn tìm Thanh kiếm Katastréfo? Không lẽ Chính phủ Thế giới đã có thông tin về nó rồi?
Theo như Ngự Ngang biết, truyền thuyết viết trong sách cổ "Vương tộc bất diệt" kể rằng ai sở hữu được Thanh kiếm Katastréfo đó sẽ trở thành kẻ bất bại như Georgios III Đại Đế.
- Chính Tam Chủ đã cử người tình báo thông tin về Katastréfo cho Chính phủ Thế giới.
Hoắc Dạ vừa nói vừa dùng ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ nhìn người đàn ông tay đang sờ nhẫn kim cương đen kia.

Tam Chủ sớm tìm ra được tin tức của Katastréfo vào hai năm trước.

Nguyên nhân vì sao tới tận bây giờ hắn mới chia sẻ thông tin này cho Chính phủ Thế giới thì Hoắc Dạ thật sự không rõ.

Mục đích của Tam Chủ, không ai có thể đoán ra được.
Ngự Ngang:...
Hắc Tần Phi:...
Finn:???
Thập chủ và Cửu chủ:...
- Tam Chủ, cứ thích chơi trò mạo hiểm thế.
Finn cười thành tiếng.

Bên FYI và Tổng cục Tình báo vẫn không tìm được một chút thông tin về Thanh kiếm Katastréfo.

Vậy mà, người đàn ông này đã đi trước bọn họ mấy dặm.
- Vậy, Tam Chủ đã tìm thấy Katastréfo rồi?
Thập chủ thấp giọng hỏi.
Hắn lắc ly rượu trong tay, động tác cực kỳ mềm mại.

Mặc kệ mọi người đang nóng ruột muốn nghe đáp án nhưng phải đợi hắn uống cạn rượu, mãi một lúc mới thản nhiên trả lời.
- Chưa.
Thập chủ cứng họng:...
Finn không thể tin được những gì đang nghe:...
Hắc Tần Phi suýt chút nữa thì bị sặc rượu khó hiểu nhìn Tam Chủ:...
Cửu chủ tính mở lời khâm phục hắn:...
Ngự Ngang chỉ biết lắc đầu thở dài.
Hoắc Dạ tay sờ cánh mũi nhìn từng người mang vẻ mặt khác nhau.
"Dù sao Tam Chủ cũng từng là người trong Tổng cục Tình báo, các vị quên rồi sao?"
 
Tam Đường Chủ
Chương 42: 42: Một Là Hủy Diệt Hết Hai Là Tự Tiêu Diệt Lẫn Nhau


Cứ tưởng là Tam Chủ của chúng ta không hay biết thông tin về Thanh kiếm Katastréfo nên tôi mới đem tin tức đến thông báo.

Giờ thì hay rồi, không những không biết mà còn tốt bụng chia sẻ cho Chính phủ Thế giới.
Finn ánh mắt đầy ý cười.
Tam Chủ cố tình để lộ thông tin về Katastréfo chắc chắn là có âm mưu riêng.

Người đứng đầu hiện tại của Tổng cục Tình báo trước đây từng làm việc trong Chính phủ Thế giới, hắn ta chính là Marcus con trai duy nhất Đô đốc Jehovah.

Người đàn ông đó còn được biết đến với danh xưng Thiếu tướng Marcus.

Có lẽ Tam Chủ đã đưa tin tức Katastréfo cho Marcus biết.

Để rồi hắn ta nói lại Jehovah.
Khác với tổ chức FYI chỉ chuyên cung cấp và bán thông tin về Chính phủ Thế giới.

Trong khi Tổng cục Tình báo hoạt động trong cả giới hắc đạo.

Đồng nghĩa, Marcus có thể bán đứng cha mình bất cứ lúc nào hắn ta muốn.

Quan hệ cha con nhà này cũng chẳng thuận hòa là mấy.

Việc Marcus quyết định rời khỏi Chính phủ Thế giới có liên quan đến ông ta.
- Tam Chủ, ngài làm vậy không sợ họ tìm thấy được Katastréfo trước chúng ta sao?
Devlin lo lắng lên tiếng.
- Sợ gì chứ? Chính phủ Thế giới tìm thấy thì đã sao nào, chúng ta cũng không cần phải mất nhiều công sức.

Tam Chủ cố tình cho họ biết thông tin về Katastréfo, ngầm muốn mượn tay đám người đó làm thay việc mình.
Hắc Tần Phi dựa người ra sau, trả lời.
Việc tìm kiếm Thanh kiếm Katastréfo chẳng khác gì mò kim đáy bể.

Chính phủ Thế giới có huy động tất cả lực lượng họ cũng chưa chắc gì tìm thấy mặc dù đã nắm trong tay tin tức về Katastréfo.

Thanh kiếm huyền thoại đó bị thất lạc từ thời Hoàng đế Georgios III, tính đến bây giờ thì rất cổ xưa rồi.

Hắc Tần Phi cảm thấy công việc này bất khả thi.
- Không phải như vậy, Tam Chủ cũng đã cử người chuẩn bị đi tìm kiếm Katastréfo.
Nghe Hoắc Dạ nói, đám người không khỏi ngạc nhiên nhìn nhau.

Tam Chủ muốn cùng Chính phủ Thế giới chơi trò tìm báu vật?
- Thế có ai muốn cá cược bên nào sẽ tìm thấy Katastréfo trước không?
Finn hứng thú đề nghị.
- Đương nhiên Tam Chủ chúng ta sẽ chiến thắng rồi.

Ngay từ đầu, ngài ấy đã nắm chắc phần thắng.

Đám Chính phủ Thế giới kia nói thẳng ra thì không cửa đấu với Tam Chủ đâu.
Tiếng cười phấn khích vang khắp không gian bàn tiệc sang trọng, từng người nâng ly rượu của mình lên tán thành câu nói như thật như đùa của Hắc Tần Phi.

Hắn ta nói đúng, ván cờ này Tam Chủ nắm quyền kiểm soát mọi thứ.
- Suýt chút nữa thì quên, đây là thiệp mời từ Nhà Rocamadour và Nhà Charlemagne.
Hoắc Dạ nhận lấy hai tấm thiệp Hoàng gia từ tay Finn.

Trên cả hai tấm thiệp đều khắc tên Tam Đường Chủ.

Biểu tượng khiên và thanh kiếm chạm vào nhau là của Rocamadour.
Rocamadour là một trong những gia tộc giàu nhất thế giới với mỏ khai thác kim loại khổng lồ mang tên Whoops.

Họ cũng sở hữu số cổ phần đáng kể tại tập đoàn Paradox và hiện đang nắm quyền điều hành công ty tài chính khổng lồ ICC.

Sự giàu có của Rocamadour bắt đầu nở rộ từ đầu thế kỷ 18 khi một người trong gia tộc này đứng ra chi trả tiền cho các quốc gia bị tổn thất nặng nề về chiến tranh.
Nhà Charlemagne với biểu tượng hình con kỳ lân trắng.

Vào năm 1714, khởi đầu với một công ty rượu vang nhỏ tên Rupert.

Từ đó, gia tộc không ngừng phát triển và trở thành đế chế hàng tỷ đô như hiện nay.

Các thương hiệu rượu xa hoa như Notre Dame, Cluncy, Pyrenees,...đều là thuộc quyền sở hữu Nhà Charlenmagne.

Ngoài ra, đại gia tộc này còn đứng đầu các thương hiệu siêu xe nổi tiếng.

Kiểm soát 3/5 thị trường thế giới.

Hằng năm, tổng doanh thu lên đến hàng nghìn tỷ Euro.
- Nhà Rocamadour và Nhà Charlemagne không phải là thông gia với nhau sao? Chậc! Lại xảy ra chuyện nội bộ gia tộc gì nữa đây.
Hắc Tần Phi cảm thấy rất lạ khi cả hai nhà đều mời thiệp Tam Chủ.

Liên minh giữa hai gia tộc bậc nhất thế giới không ai mà không biết.

Cuộc hôn nhân không tình yêu giữa con trai trưởng Nhà Rocamadour và con gái thứ hai Nhà Charlemagne diễn ra vào mười bốn năm trước từng làm chấn động toàn cầu.
- Tam Chủ, ngày tham dự đều trùng nhau.

Hoắc Dạ căng thẳng trả lời.
"Chuyện gì thế này?"
- Haha! Thú vị thật đấy!
Finn giật lấy hai tấm thiệp từ tay Hoắc Dạ xem rồi đọc lớn cho mọi người đều nghe.

- Nội dung thiệp mời của Nhà Rocamadour là tiệc khiêu vũ.

Còn Nhà Charlemagne là buổi đấu giá cổ vật quốc gia tại Dunhill.

Cả hai đều nhàm chán, không phù hợp với người thích chém giết như Tam Chủ.

Tẻ nhạt quá!
Hoắc Dạ:...
- Đâu đơn giản chỉ là tiệc khiêu vũ và buổi đấu giá vật cổ, bọn họ đang muốn lấn sang tranh chấp địa bàn của nhau nên mới mời Tam Chủ.

Thời gian diễn ra trùng ngày, Tam Chủ chỉ được chọn một trong hai mà đến.
Devlin hằng giọng nói.
Dù cuộc hôn nhân kia chính là cầu nối quan trọng giữa hai đại gia tộc nhưng đám người đó lại bằng mặt không bằng lòng.

Họ đang âm thầm đấu đá lẫn nhau trong bóng tối.
- Tam Chủ cũng có quyền không đi.

Bọn họ chiến tranh thì liên quan gì đến Tam Chủ? Họ muốn tranh chấp địa bàn để mở rộng thế lực, bộ muốn là làm được trong nay mai sao?
Hắc Tần Phi uống cạn ly rượu vang, tay bóp trán giọng khàn khàn tiếp lời Devlin.
- Nhà Charlemagne nuốt bịa bàn của gia tộc Remgro cách đây hai tháng.

Theo tôi thấy, lý do họ mời Tam Chủ là vừa muốn chứng minh thực lực với ngài vừa công khai địa bàn mới chiếm được.

Đồng thời, nhắc khéo Tam Chủ chúng ta đừng động đến địa bàn của bọn họ.
Ngự Ngang cười lạnh.
- Mẹ kiếp! Chiếm được có mỗi cái địa bàn gia tộc Remgro mà cũng lên mặt với Tam Chủ? Động đến địa bàn đám người đó làm cái gì? Tam Chủ chỉ cần ngồi yên búng tay bay mất.
Hắc Tần Phi đập mạnh tay lên bàn ăn.

Ngay cả Chính phủ Thế giới còn phải nhường bộ Tam Chủ vài phần.

Vậy nên, tất cả gia tộc lớn nhất trên thế giới này trong mắt Tam Đường Chủ chỉ là con muỗi.

Hắn muốn diệt thì diệt.
- Thế, quyết định của Tam Chủ...
Mọi người lại đổ ánh nhìn về hướng người đàn ông gương mặt vô cảm kia.

Nếu Tam Chủ quyết định chọn một trong hai gia tộc mà tới, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Bọn họ đang cần sự trợ giúp của một trong Tam Hoàng thống trị thế giới ngầm, giả sử một bên nào đó thành công được Tam Chủ yểm trợ lực lượng thì chắc chắn họ sẽ nắm chắc phần thắng.

Thế lực của hắn kinh động đến Chính phủ Thế giới.

Ngoài Tam Đường Chủ ra, bọn họ không còn sự lựa chọn nào.
- Mời cả hai đến Langlois.
Giọng nói lạnh lẽo pha chút nộ khí vang lên.

Tam Chủ đẩy ghế đứng dậy, hai tay bỏ vào túi quần đen.

Sau lưng hắn là dãy núi trùng điệp đang ẩn hiện trong màn đêm.

Tam Chủ ghét nhất việc bản thân phải đích thân lựa chọn bất cứ thứ gì.

Vì thế, một là hắn hủy diệt hết hai gia tộc kia hai là bọn họ phải tự mình tiêu diệt lẫn nhau.

Kẻ sống sót cuối cùng mới là kẻ mạnh nhất.

Mà kẻ mạnh mới xứng đáng được Tam Đường Chủ đặc biệt "quan tâm".
- Tôi biết rồi, thưa Tam Chủ.
Hoắc Dạ nhận lệnh.
Trước quyết định rất dứt khoát của Tam Chủ, không một ai dám lên tiếng.

Hắn là Tam Hoàng, đi hay không cũng không ảnh hưởng gì đến địa vị của hắn.

Lần này hai gia tộc kia xem bộ phải rơi vào tình thế chung.

Họ chia nhau tổ chức tiệc mục đích muốn mượn thế lực Tam Chủ để giải quyết đối phương nhưng giờ thì bị hắn mời ngược lại tới Langlois chơi.
 
Back
Top Bottom