Khác (Tạm drop) Doraemon: Warrior Brave

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,457
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
286572342-256-k766754.jpg

(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Tác giả: ohmazikuu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện viết về Thánh Nô nhà ta gặp phải một tình huống khá bất ngờ làm cho cậu trở thành Warrior và giờ cậu phải chống lại những con quái vật được tạo ra bởi những kẻ từ tương lai.

Vì tình huống đó mà cậu lo sợ rằng những người liên quan đến mình chắc chắn sẽ bị liên lụy theo.

Bởi vậy cậu quyết định rời xa gia đình và bạn bè để họ có một cuộc sống yên bình như bao người khác.

Từ đó cuộc sống mới của cậu bắt đầu.



trap​
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
GTNV


[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Nhạc opening: "Warera Omou, Yue Ni Warera Ari"

Nobi Nobita (13t)

Tính cách: hậu đậu, vụng về, đôi lúc khá đãng trí, lười học, luôn dựa dẫm vào Doraemon, tốt bụng, có lòng vị tha và nhân ái.

Sở thích: thích ngủ nướng, thích đọc truyện tranh, thích chơi dây và thích Shizuka.

Nobi Nobita (17t)

Tính cách: lạnh lùng, rất ít tiếp xúc với người khác, ít nói, học giỏi nhất trường nhưng cậu vẫn giữ cái tính tốt bụng, có lòng vị tha và nhân ái (mỗi tội ít người nhận ra)

Doraemon

Tính cách: vui tính, khá nhanh trí nhưng đôi lúc lại lẩm cẩm, có một tấm lòng nhân hậu và dũng cảm.

Sở thích: thích bánh rán, thích giúp đỡ mọi người, đặc biệt là bạn bè mình.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

Minamoto Shizuka (17t)

Tính cách: đáng yêu, hiền lành, dễ thương, luôn lễ phép.

Sở thích: thích chơi violin, thích ăn khoai nướng và thích một người mà bản thân cô không hề biết người đó là ai (tg: đợi mình giới thiệu xong rồi sẽ biết được trong chap).

Goda Takeshi (Jaian) (17t)

Tính cách: tính cục cằn, khỏe mạnh, cũng rất dễ nổi nóng, có lúc khá hậu đậu.

Sở thích: thích chơi bóng chày, thích hát, thích ăn và thích chơi búp bê (tg: lớn rồi còn chơi búp bê).

Và bản thân cậu cũng không hiểu tại sao mình đã quên một người nào đó rất quan trọng trong nhóm bạn của mình.

Honekawa Suneo (17t)

Tính cách: khoe khoang, khoác lác, luôn nịnh nọt, có lúc là nhút nhát.

Sở thích: thích tìm tòi tri thức, thích sưu tầm nhiều thứ, mê thiết kế thời trang và nghệ thuật.

Cũng như Jaian, cậu cũng không nhớ gì về người bạn đó.

Hidetoshi Dekisugi (17t)

Tính cách: "con nhà người ta"

Sở thích: thích khoa học, thích tìm tòi mọi thứ xung quanh và cậu cũng thích Shizuka.

Cậu cũng như Jaian và Suneo, không hiểu nhớ ra được người bạn đó của mình.

Hôm nay đến đây thôi😁.

Còn nhiều nhân vật lắm, để lúc khác nha😄.
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
GTNV (Dàn harem của Thánh Nô)


[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Nhạc harem dành cho Thánh Nô và các bạn😁: "The Knight Of Flying Dragon"

Maeko Sonoda (17t)

Cô là lớp trưởng trong lớp của Thánh Nô và Maeko có tình cảm với cậu vì cậu là người con trai duy nhất mà cô tin tưởng.

Jessica Williams (17t)

Cô là một du học sinh người Mỹ và Jessica đã phải lòng Thánh Nô vì cậu giúp cô thành thạo tiếng Nhật.

Aiko Narumi (17t)

Cô là một cô gái có thân hình của một đứa loli và sở hữu thứ khủng bố mà đứa con trai nào cũng muốn.

Aiko yêu Thánh Nô vì cậu đã ở bên cạnh cô trong lúc cô đang muốn gặp tử thần.

Sayo Fueki (17t)

Cô là một người yêu thầm Thánh Nô nhà ta, cô yêu thầm cậu đến nỗi làm cho cậu phải khiếp sợ mà bản thân cậu chẳng hiểu kiểu gì.

Tuy mặc dù cậu khiếp sợ cô nhưng Nô vẫn coi Sayo như một cô gái bình thường.

Hoshi Jojima (17t)

Cô hiện đang là ca sĩ nổi tiếng trong giới Showbiz và cô cũng là game thủ thiên tài.

Cô yêu Thánh Nô vì cậu từng cứu cô vài lần.

Ran Izumi (17t)

Cô là một học sinh chăm chỉ, giỏi giang, mạnh mẽ nhưng cô đôi khi cũng rất dễ nổi nóng.

Cô cũng có tình cảm với Thánh Nô vì cậu là người đã giúp cô sống thật với bản thân.

Midorikawa Seina (17t) (tg: Ai là fan Nobihaza nên chắc cũng biết nhân vật này nhỉ😁?)

Cô là hội trưởng hội học sinh trong trường Thánh Nô và cô cũng như Sayo, yêu thầm anh Nô nhưng không quá đáng mức như Sayo.

Tomi Kazaya (17t)

Cô là người duy nhất ở trong trường rất ghét Thánh Nô nhưng lúc sau là có tình cảm với cậu.

Kiyoko Sawatari (23t)

Cô là giáo viên chủ nhiệm của lớp Thánh Nô.

Vì cô tiếp xúc nhiều với cậu nên cô đã dần có tình cảm với chính học sinh của mình.

Suki Kazuraba (16t)

Cô là con gái của chủ một quán ăn nhỏ và Suki có một người anh trai nuôi chính là Thánh Nô.

Suốt mấy năm qua, tình cảm của Suki đối với Thánh Nô nó còn vượt mức giới hạn tình cảm anh em.

Nonko Wilson (Cái tên này mình này tự bịa ra đó: tg) (Non-chan) (17t)

Cô là mối tình đầu của Thánh Nô nhưng cô sẽ xuất hiện sau.

Vẫn còn nhiều cô lắm nhưng mình chỉ giới thiệu những cô xuất hiện nhiều thôi😁.

Mà vẫn còn vài nhân vật nữa.

Vậy nên để lúc khác nha😄.
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
GTNV (Phụ và phản diện)


[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Nhạc ending: "Over The Testament"

Ryuu Sakurai (Anh Long) (17t)

Cậu là bạn học cùng lớp của Thánh Nô.

Tính tình của Ryuu cũng khá giống anh Nô nhà ta nhưng cậu ta lại rất dễ nổi nóng và rất ghét làm phiền, hở tí là đòi đánh người.

Vì tính của Thánh Nô và Anh Long có một chút giống nhau nên cả lớp cho họ danh hiệu "Bộ Đôi Lạnh Lùng".

Masami Shiratori (Cậu Xinh) (17t)

Cậu là một người thông minh, năng động và rất thích giúp đỡ mọi người.

Masami cũng là bạn của Thánh Nô trong suốt năm học phổ thông.

Cậu cũng là nhân viên của nhà hàng nhỏ - nơi làm việc của Thánh Nô và Suki.

Cậu Xinh cũng hay ra nói chuyện với Thánh Nô nhưng lại theo một cách rất là thân mật làm cho cả lớp tưởng nhầm cả hai người họ chơi G.A.Y (ngoại trừ Ryuu, Shunpei và dàn harem của Thánh Nô).

Ouga Kenji (17t)

Cậu là người có một chút thô lỗ nhưng sâu bên trong, cậu rất tốt bụng.

Và Kenji cũng có thể cho là tình địch của Thánh Nô.

Takashi Hongo (35t)

Anh là "tác giả" của Warrior Belt.

Takashi thường rất vui vẻ nhưng mỗi khi làm việc, anh rất là nghiêm túc.

Shunpei Kaizo (17t)

Cậu là cũng là bạn của Thánh Nô và Shunpei cũng có thể cho là "chúa hề" trong lớp Thánh Nô.

Kane Hikawa (23t)

Anh là người thuộc tổng bộ cảnh sát chống lại những con quái vật mà Thánh Nô phải xử lí trong suốt thời gian cậu làm Warrior Brave.

Kane là một người đàn ông nghiêm túc, thẳng thắn và vẻ vang, đôi khi anh cũng hơi ngây thơ và vụng về nhưng là một trong những cảnh sát ưu tú và là một con người đáng để kính trọng.

Kane hiện đang ở một chức rất là quan trọng, anh là người được chọn sử dụng bộ giáp chiến đấu dành cho cảnh sát để chống lại lũ quái vật đó (tg: cái bộ giáp ấy sẽ xuất hiện ở một chap nào đó😁).

Masa Ozawa (23t)

Cô cũng là người thuộc tổng bộ cảnh sát chống lại những con quái vật ấy và Masa chính là "tác giả" của bộ giáp chiến đấu dành cho cảnh sát ấy.

Dora The Kid

Tính cách: nóng tính và bướng bỉnh nhưng lại rất cực kì trung thành.

Sở thích: thích ăn bánh rán với mù tạt và sốt cà chua.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

Dora - Rinho

Tính cách: thánh quên😁

Sở thích: đá bóng (tg: Cái đó thằng nào chả biết, đúng ko😒?) và thích ăn bánh rán cùng với sốt tiêu cay Tabasco.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

Dora Vương

Tính cách: trung thực, thẳng thắn và tốt bụng đôi khi cũng hơi hậu đậu một chút.

Sở thích: thích ăn bánh rán với xì dầu.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

Dora - Nichov

(Hình dạng chó sói)

Tính cách: luôn im lặng (thi thoảng vài chữ "ừm"), hiền lành (lúc biến thành sói thì nghỉ mẹ đi) và cũng rất mê gái.

Sở thích: thích ăn bánh rán nhưng chẳng ai biết được cậu ăn kèm với cái gì.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

El Matadora

Tính cách: tính tình bay bướm, sĩ diện và là thánh ngủ.

Sở thích: thích ăn bánh rán với nước sốt spaghetti.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

Dora Med Đệ Tam

Tính cách: hiền lành, hoà nhã, vui tính và thông minh.

Sở thích: thích ăn bánh rán được thổi băng tuyết.

Và cậu cũng là một sức mạnh hình dạng của Warrior Brave

2.

Nhân vật phản diện

Zero

(Hình dạng quái vật)

Hắn là một tên độc ác, tàn bạo, luôn chơi đùa với mục tiêu thay vì giết chết họ và Zero là thủ lĩnh của bọn quái vật.

Zami

(Hình dạng quái vật)

Cô là đồng bọn của Zero và cũng là thủ lĩnh bọn quái vật.

Zami rất thích làm mục tiêu của mình đau khổ và chơi đùa họ.

Zami cũng chính là tình nhân của Zero.

Zix

(Hình dạng quái vật)

Hắn cũng là đồng bọn của Zero và cũng là thủ lĩnh bọn quái vật.

Zix là kẻ duy nhất nghiêm túc với mọi thứ, rất ghét những kẻ dám giết đồng loại của mình, có thể thấy Zix là một tên ra tay một cách tàn bạo.

Đặc biệt hơn, cậu luôn phải hứng chịu "cơm chó" từ Zero và Zami. (tg: Đời đúng là khổ cho những thằng méo có ny😒)

Mình đã giới thiệu xong rồi😁.

Giờ mình sẽ làm chap, mong ủng hộ mình😄.
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 1: Tình huống bất ngờ


Nobi Nobita là một cậu bé hậu đậu và vụng về.

Nhưng từ lúc Doraemon đến, cuộc sống của cậu dường như thay đổi hẳn, có những lúc vui lúc buồn đi cùng với những cuộc phiêu lưu thú vị của cậu và các bạn mình.

Doraemon chính là một người bạn quan trọng nhất của cậu.

Có điều, cuộc vui đôi khi phải có lúc kết thúc.

Ở nhà của Nobita:

- Cậu thật sự phải đi sao, Doraemon?

- Shizuka.

- Ừ, thời hạn của tớ ở đây đã hết, tớ phải quay về tương lai.

- Vậy chúng ta có gặp lại nhau được không?

- Suneo.

- Tớ nghĩ là không.

Một khi tớ đi là cảnh sát thời gian sẽ đóng Đường hầm Không - Thời gian lại để không ai có thể đi đến quá khứ và tương lai nữa.

- Doraemon

- Vậy chúng ta sẽ phải xa nhau ư?

- Jaian

- Đúng vậy.

- Doraemon trả lời với vẻ mặt buồn rầu

- Không thể nào.

- Jaian bất ngờ

Doraemon nhìn Thánh Nô đang ngồi chui lủi một góc và đang quay lưng lại với các bạn mình.

Doraemon đến chỗ Thánh Nô:

- Nobita - kun, tớ biết cậu không muốn tớ về nhưng tớ không thể cãi lại được lệnh của cảnh sát thời gian được.

Thú thật tớ cũng đâu muốn rời xa

các cậu nhưng tớ... không... thể.

Thánh Nô quay mặt lại nhìn Doraemon và nói:

- Cậu hãy về đi, Doraemon.

Đừng để cho cảnh sát thời gian đợi lâu.

- Nobita - kun... *bất ngờ*

- Tớ biết cậu đến đây là để giúp tớ cải thiện bản thân tốt hơn nhưng từ trước giờ tớ vẫn luôn như vậy, cũng chỉ biết khóc lóc, lười nhát rồi suốt ngày mượn bảo bối của cậu.

Chắc hẳn cậu đã phải suy nghĩ nhiều về tớ trong những ngày qua đó, đúng không? *rum rúm nước mắt*

- Nobita - kun, tớ...

- Không sao, tớ hiểu mà.

Vậy nên tớ muốn việc chúng ta phải xa nhau trở thành động lực giúp tớ trưởng thành hơn.

Để cậu có thể quay về mà không cần phải nghĩ nhiều về tớ. *nói rất quả cmn quyết*

- Nobita - kun... *rum rúm nước mắt*

- Doraemon, cảm ơn cậu đã luôn ở bên cạnh tớ.

- NOBITA - KUN. *khóc*

Nghe những lời đó xong cậu chạy đến ôm Thánh Nô, Thánh Nô cũng đã ôm lại, nước mắt cả hai chảy như suối.

Shizuka, Jaian và Suneo nhìn thấy cảnh tượng đó liền không chịu liền xông tới ôm hai người họ.

Cả bọn đều khóc để xua tan nỗi buồn của bên trong mình.

Sau khi khóc xong, cả bọn liền tạm biệt Doraemon và Doraemon đã trở về tương lai.

Thánh Nô thì vẫn đang nhìn cái bàn học của mình vì đó là nơi lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cậu gặp Doraemon, đột nhiên Jaian nắm lấy vai của Thánh Nô và nói:

- Đừng lo, Nobita.

Vẫn còn bọn tớ ở đây mà.

- Jaian

- Bọn tớ sẽ luôn ở bên cậu.

Vậy nên cậu không cần phải cảm thấy cô đơn đâu.

- Shizuka

- Đúng vậy, Nobita.

Cậu không cần phải buồn đâu.

- Suneo

Thánh Nô nhìn các bạn của mình và mỉm cười:

- Cảm ơn các cậu😄.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Ba tháng sau kể từ khi Doraemon đi, Thánh Nô lúc này đã học xong cấp 1 và đã có bằng cấp 2.

Hiện giờ đang là kì nghỉ hè, cậu lúc này đang nói chuyện với các bạn của mình ở sân chơi:

- Cậu quả thực giỏi quá, Nobita - san.

Điểm số tất cả các môn thi của cậu đều 100 đ hết.

- Shizuka

- Đúng đấy.

Cậu giờ đã dần dần cải thiện bản thân với việc học của mình tốt hơn rồi đấy.

- Suneo

- Giờ đây tớ đã phải nhìn lại cậu qua con ánh mắt khác rồi, Nobita à.

- Jaian

- Cảm ơn, các cậu quá khen rồi😄.

Haiz, nếu Doraemon ở đây có lẽ cậu ấy sẽ là người vui nhất khi thấy tớ đã thay đổi được chính mình.

Cảm xúc cả bọn đột nhiên buồn tủi khi câu nói đó của Thánh Nô:

- Quả nhiên chúng ta không thể quên được cậu ấy.

- Shizuka

- Ừm, cậu ấy là một người bạn quan trọng đối với chúng ta.

- Suneo

- Cực kì quan trọng mới đúng.

- Jaian

- Xin lỗi các cậu.

Đáng ra tớ không nên nói tên cậu ấy.

Thôi, tớ về trước đây, tạm biệt các cậu, lúc khác gặp lại😄.

- Ừm, tạm biệt.

Thánh Nô đi mất.

Nhóm bạn của cậu vẫn ở đó và nói chuyện tiếp:

- Tuy Nobita - san vẫn vui vẻ nhưng bên trong cậu vẫn rất là buồn.

- Shizuka

- Ờ, cậu ấy vẫn luôn che giấu cảm xúc đó.

- Suneo

Jaian đột nhiên nảy ra ý tưởng và nói:

- Hay là mai chúng ta cùng nhau mời cậu ấy đi ăn bữa thịt nướng đi😄.

Mẹ tớ một khi đã nướng thịt là phải ngon hết sảy😁.

- Jaian

- Ý tưởng hay đó, Jaian.

- Suneo

- Nobita - san chắc chắn sẽ vui lắm đấy😄.

- Shizuka

- Không vui mới lạ😁.

- Jaian

- Thôi, tớ phải về đây.

Hẹn gặp lại các cậu😄.

- Suneo

- Tớ phải về chuẩn bị đây.

Mai các cậu nhớ phải mời Nobita đấy.

- Jaian

- Tạm biệt các cậu.

- Shizuka

Thế là họ đã đi về hết.

Vào buổi tối, ở phòng của Thánh Nô, cậu lúc này đang nhìn bầu trời ban đêm:

- Bầu trời buổi đêm công nhận đẹp thật.

Không biết ở tương lai cậu lúc này đang sống như thế nào, Doraemon.

Nếu như có một điều ước thì tớ ước có thể gặp lại cậu một lần, chỉ một lần thôi cũng đã quá đủ với tớ rồi, Doraemon à.

Đột nhiên Thánh Nô nhìn thấy một thứ khá to từ trên trời rơi xuống.

Cậu hốt hoảng:

- Cái thứ gì vừa rơi vậy trời?

Hình như nó rơi xuống chỗ ngọn núi sau trường thì phải?

Hừ, phải đến đó mới được😤.

Ở chỗ thứ vừa rơi, cái thứ đó chính là một cái phi thuyền vũ trụ không quá to cũng không quá nhỏ.

Từ trong phi thuyền đó, có một người đã bước ra khỏi đó, hai tay cầm hai thứ khá giống chiếc vali, dường như người đó đang chạy khỏi ai đó.

Đột ngột có giọng nói cất lên làm người đó đứng khựng lại:

- Ngươi định chạy đi đâu, hả Warrior Brave?

- ?

Người đó quay lại và nói:

- Ta sẽ không để ngươi động tới những thứ này đâu, Zero.

- WB (tg: tên siêu nhân mình viết tắt cho nó nhanh)

- Ngươi và hai thứ ngươi đang cầm chính là những vật cản để ngăn kế hoạch vĩ đại của bọn ta.

- Zero

- Đúng vậy, nếu ngươi biết điều thì hãy đầu hàng đi.

- ?1

- Bọn ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.

- ?2

- Zami, Zix hai ngươi không sao chứ?

- Zero

- Em không sao, anh yêu.

- Zami

- Tôi cũng vậy, chúa tể Zero.

- Zix

- Tốt.

Giờ thì ngươi tính sao đây, hả Warrior Brave.

- Zero

- Chết tiệt *ý nghĩ trong đầu* - WB

Trong khi đó, có người đang trốn ở cái cây và liếc nhìn xem những người đó, người ấy không ai khác chính là Thánh Nô nhà ta, trong đầu cậu lúc này:

- Những người đó là ai?

Chẳng lẽ họ là người ngoài hành tinh?

Trở lại cuộc nói chuyện của bọn họ:

- Cho dù có thế nào đi nữa.

Ta vẫn sẽ bảo vệ những thứ này.

- Vậy thì chịu chết đi.

- Zero

Zero cùng với Zami và Zix xông đến đánh WB, cậu đã ném hai cái thứ giống vali đó ra chỗ khác rồi xông tới chỗ họ.

Trận đấu của họ diễn ra ác liệt, Thánh Nô bất ngờ đến nỗi đứng im không dám di chuyển.

Nhưng 3 tên kia rất là mạnh, đã thế lại còn chơi 3 chấp 1, thành ra người bị hành nhiều nhất là WB.

Vì ăn hành nhiều quá nên cậu đã bị kiệt sức và bọn chúng thấy vậy cười đắc chí:

- Thấy chưa, Warrior Brave?

Ngươi không thể đánh lại bọn ta đâu, chuẩn bị sang "Tây Thiên" mà ở đi, Kha ha ha ha ha.

- Zero cười đắc cmn ý

- Ha ha ha ha.

- Zami và Zix

- Cho dù ta có chết thì chí ít, TA CŨNG PHẢI MANG CÁC NGƯƠI THEO.

- Hả?!

- Zero, Zami và Zix

Cậu lấy ra một thứ khá giống trái bom rồi nói:

- Cùng đi tắm Suối Vàng nào.

Nói xong cậu bật công tắc trái bom đó và xông đến bọn chúng, bọn chúng định chạy nhưng không kịp vì cái thứ WB cầm đã nổ ngay tức khắc.

Thánh Nô thấy thế nên đã chạy trước nhưng vụ nổ quá lớn làm cậu chỉ bị ngã và trầy xước một chút ngoài da.

Song, Thánh Nô cố gắng đứng dậy đến xem lại chỗ đó, vụ nổ ấy quá mạnh làm cho cái phi thuyền ấy bị tan tanh bành, vỡ vụn khắp nơi, khói bay mù mịt.

Trong đám khói đó, người cậu nhìn thấy không phải là bốn người họ, mà đó một con mèo máy màu xanh không có tai, không ai khác chính là Doraemon.

Thánh Nô vừa bất ngờ vừa đến chỗ Doraemon:

- DORAEMON!!!

Là cậu...

đúng không...?

Doraemon quay lại nhìn và cậu cũng bất ngờ không kém.

Cả hai người mặt đối mặt:

- Nobita - kun..., là cậu sao...?

- DORAEMON!!!

- NOBITA - KUN!!!

Cả hai người chạy đến ôm nhau, vừa ôm vừa khóc vì cuối cùng họ cũng có thể gặp lại nhau.

- Tớ không ngờ là tớ có thể gặp lại cậu đấy, Doraemon.

- Tớ cũng vậy, Nobita - kun.

Đang ôm nhau thắm thiết thì có người đột nhiên chen ngang vào, đó là một người đàn ông đang bị thương khá nặng nằm ngay gần chỗ hai người và cậu ta nói:

- Này, hai người... hộc hộc... là bạn à... hộc hộc...?

Thánh Nô và Doraemon đến chỗ người đó.

Lúc đấy, Thánh Nô nhìn thấy một chiếc thắt lưng kì lạ đang nằm ở bên cạnh người đó, thế là cậu liền cầm lên xem.

- Ngài Daichi, ơn trời ngài vẫn còn sống nhưng ngài chảy nhiều máu quá.

- Doraemon

- Chúng ta mang chú ấy đến bệnh viện đi, Doraemon.

Tớ nghĩ bệnh viện có lẽ cũng gần đây.

- Nobita

- Thôi, không cần đâu.

Các cậu hãy mau chạy đi.

Nhanh lên.

- Daichi

- Hả???

Là sao ngài Daichi?

Chẳng phải ngài đã tiêu diệt bọn chúng rồi sao?

- Doraemon

- Không.

Chúng vẫn còn sống và đang ở ngay đây.

- Daichi

- Đang ở ngay đây sao?

- Doraemon đột ngột sợ hãi

- DORAEMON, NHÌN KÌA!!!

- Nobita sợ hãi chỉ tay chỗ đám khói

Trong đám khói có ba cái bóng đen, không ai khác chính là bọn quái vật đó, hiện giờ chúng đang bị thương rất nặng nhưng vẫn đứng vững được.

Tên Zero tức giận nói:

- Ngươi được lắm, Warrior Brave.

Ngươi vẫn còn sống trong vụ nổ đó công nhận ta có lời khen đấy nhưng trong trường hợp, ngươi sẽ chết sớm thôi.

Nói xong hắn tạo ra một con quái vật khác.

- Giết chúng đi, Raino.

- Zero

- Xin tuân lệnh, chúa tể Zero.

- Raino

Thế là Raino tiến đến chỗ nhóm của Thánh Nô.

- Giờ sao đây, anh yêu?

- Zami

- Chúng ta tìm một nơi nào đó ngủ đông để hồi phục vết thương và sức mạnh đã.

- Zero

- Thế kế hoạch của chúng ta sẽ bị trễ đấy, chúa tể Zero.

- Zix

- Đừng lo, kế hoạch của chúng ta lúc nào làm chả được.

Giờ đi thôi.

- Zero

- Vâng, thưa chúa tể Zero.

- Zami và Zix

Bọn chúng đã bay đi mất.

Trở lại chỗ nhóm của Thánh Nô:

- Giờ sao đây, Doraemon?

- Nobita

- Ờ thì...

để tớ... tìm... tìm... bảo bối đã.

- Doraemon

- Chạy ngay đi, hắn đang đến đó.

- Daichi

- Ngày này năm sau chính là ngày dỗ của các ngươi.

- Raino

Nói xong hắn tạo ra một quả cầu năng lượng từ hai bàn tay mình bắn vào nhóm của Thánh Nô, cứ tưởng mọi thứ giờ đây đã hết thì nhóm của cậu đã được một thứ gì đó bảo vệ họ, thứ đó cũng khá giống một chiếc thẻ, ngăn được quả cầu năng lượng đó xong, chiếc thẻ đó liền đến chỗ Thánh Nô và cậu cầm lấy nó.

Cả bọn dường như bất ngờ và ngỡ ngàng về Thánh Nô.

Doraemon lấy chiếc thắt lưng từ tay Thánh Nô và đeo nó vào cậu.

Chiếc thắt lưng kêu: "BRAVE BELT".

Thánh Nô ngỡ ngàng hỏi:

- Ể, Doraemon.

Cậu đang làm cái gì vậy?

- Không thể tin được.

Cậu giờ đã là người được sức mạnh của Warrior Brave chọn.

- Là sao?

Đột nhiên bọn họ bị gián đoạn bởi tên Raino, hắn ta xông đến tấn công Thánh Nô nhưng cậu lại tránh được hết đòn đánh của hắn, cậu ngỡ ngàng tự hỏi trong đầu mình: "Chuyện gì vậy trời?

Sao mình né giỏi vậy?".

Doraemon lập tức hét lớn: "Nobita - kun, Brave Belt có thể giúp khả năng chiến đấu với phòng thủ của cậu tăng cao hơn.".

Nghe thấy thế, Thánh Nô liền đá vào đầu tên Raino làm hắn phải lùi lại.

Doraemon đến chỗ Thánh Nô và nói:

- Nobita - kun, hãy nhấn nút của cái thẻ đi và gắn vào thắt lưng, gắn xong thì cậu hãy nói "Henshin (biến hình)" và ấn cùng lúc hai cái nút trên thắt lưng ở hai bên hông của cậu.

- Nhưng Doraemon, tớ đâu có kinh nghiệm chiến đấu, đã thế lại phải đấu một gã như hắn.

Chắc gì tớ đã thắng.

- Đừng lo, Nobita - kun.

Tớ sẽ chiến đấu cùng cậu.

Tớ hứa đó.

- Thật sao?

- Thật!!!

- Được, tớ sẽ nghe cậu.

Thánh Nô lập tức ấn cái nút ở thẻ và cái thẻ kêu: "NORMAL".

Cậu gắn cái thẻ vào thắt lưng và nó kêu: "Get in.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~...".

Cậu liền nói "Henshin" và bấm vào hai cái nút ở thắt lưng đó.

Thắt lưng vừa giúp cậu biến hình vừa kêu: "Change.

NORMAL~.

Let's fight together.

We are War-ri-or~.

You will be defected by us".

(tg: Cái này các bạn cứ tưởng tượng cơ thể thằng này là một đứa trẻ 13 tuổi đi nhá😁.)

- Warrior Brave.

- Raino

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 2: Trách nhiệm của Warrior


Thánh Nô đã biến thành Warrior Brave làm cho Daichi và Raino cực kì bất ngờ, cậu cũng bất ngờ theo quay sang hỏi Doraemon:

- Ê, Doraemon.

Cái bộ trang phục chiến đấu này công nhận trông kì lạ thật, đúng không? *nhìn méo thấy Doraemon đâu* Ủa, Doraemon.

Cậu đâu rồi?

Chẳng phải cậu hứa là chiến đấu cùng tớ hay sao, cái tên bịp này? *tức cmn giận*

- Ờm, tớ ở đây, Nobita - kun.

- Ở đâu?

Tớ có thấy cậu đâu.

- Ờm, tớ chính là sức mạnh hình dạng của bộ trang phục chiến đấu mà cậu đang mặc đó.

- Cậu... nói... cái...

GIỀỀỀỀỀỀỀ!!!!!!!

- Chắc tớ chưa nói với cậu lí do tại sao tớ lại về đây được nhỉ, Nobita - kun.

Nhưng giờ cậu biết rồi đó😁.

- THẾ THÌ CẬU BẢO CHIẾN ĐẤU CÙNG TỚ LÀM CÁI MẸ GÌ, HẢ DORAEMON?

- Ờ thì, trong lúc cậu chiến đấu tớ sẽ nhắc và dạy cậu về bộ trang phục chiến đấu này😁.

- Ôi giời ơi, chết mẹ tôi rồi.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Tình trạng Thánh Nô lúc này đang rất là bối rối và sợ hãi thì đột nhiên tên Raino kêu:

- Ê, ngươi tự kỉ xong chưa?

Giờ chuẩn bị chầu ông bà đi.

- Raino tiến đến đánh Thánh Nô

- Haiz, thôi kệ.

Đông Lào thì phải theo lào vậy.

Doraemon, hãy giúp đỡ tớ.

- Nobita

- Ok, Nobita - kun.

- Doraemon

Thánh Nô cũng tiến đến đánh Raino.

Cả hai chiến đấu rất ác liệt, Thánh Nô tuy hơi vấp vênh nhưng nhờ sự chỉ dẫn của Doraemon, khả năng chiến đấu của cậu đã tốt hơn và bật lại được tên Raino.

Tên Raino cay cú quá triệu hồi vũ khí của mình ra đến chém Thánh Nô.

Thánh Nô bất ngờ nói:

- Oắt đờ hợi?!

Thằng cha này chơi vũ khí hả?

Thế này thì đấu kiểu gì đây?

- Nobita

- Ê, nhóc.

Hãy sử dụng Brave Saber đi.

- Daichi

- Brave Saber?

- Nobita

Đột ngột Brave Belt phát sáng tạo ra một thanh kiếm.

Thánh Nô cầm lấy nó và thanh kiếm ấy kêu: "BRAVE SABER"

Thánh Nô lơ mơ hỏi:

- Ai có thể giải thích cho tôi được không?

- Nobita

- Chỉ cần cậu kêu Brave Saber lên thì Brave Belt sẽ triệu hồi thanh kiếm ấy cho cậu.

- Doraemon

- Hay ghê!

Bắt đầu thú vị rồi đấy.

- Nobita

Thế là chúng ta đã có một trận đấu kiếm gay cấn.

Mỗi tội Thánh Nô không giỏi đấu kiếm cho lắm, mặc dù kĩ năng chiến đấu của cậu đã được tăng lên nhưng cho dù thế đấu kiếm cũng không phải sở trường của cậu.

Thánh Nô bắt đầu yếu thế sang hỏi Doraemon:

- Hộc hộc...

Ê Doraemon, tớ nghĩ tớ không thể đấu lại được với hắn...

Hộc hộc...

- Ừm...

Này Nobita - kun, cậu rất giỏi bắn súng đúng không?

- Cậu hỏi gì lạ vậy, Doraemon?

Sống với tớ lâu như vậy mà lại hỏi tớ về chuyện bắn súng ư?

Cậu biết thừa tớ bắn súng giỏi đến cỡ nào mà.

- Nếu như có súng trên tay, cậu có đánh bại được hắn không?

- Ờm, tớ nghĩ là có thể.

- Vậy thì cậu hãy sử dụng Brave Gun đi.

- Brave Gun?

Brave Belt đột nhiên phát sáng lần nữa, chuyển đổi Brave Saber trên tay cậu thành hình dạng súng, chuyển đổi xong thứ cậu đang cầm kêu lên: "BRAVE GUN"

Thánh Nô phấn khởi nói: "Hay đấy!

Mình bắt đầu thấy hứng thú với việc này rồi.".

Nói xong cậu sử dụng sở trường bắn súng thượng đẳng của mình.

Tên Raino bắn ra những quả cầu năng lượng từ tay mình nhưng Thánh Nô đều né được hết.

Dường như người bị ăn nhiều nhất là tên Raino, sau đó Thánh Nô chuyển đổi Brave Gun thành Brave Saber chém tên Raino vài nhát làm hắn bị trọng thương và kiệt sức.

Cùng lúc đó, Doraemon kêu lên:

- Nobita - kun, hãy ấn lại hai cái nút ở hai bên hông thắt lưng đi, đó là tuyệt chiêu để kết liễu hắn.

- Ok...

Ờm nhưng mà kết liễu hắn như thế nào?

- Thì cậu đá hắn hoặc đấm hắn, tuỳ cậu chỉ cần kết liễu hắn là được.

- Ok, tớ làm ngay đây.

Thánh Nô ấn hai cái nút ở hai bên hông thắt lưng của mình và Brave Belt kêu lên: "THE FINISH TIME.

NORMAL.

ENERGY BREAKKKKKKK~", người cậu bốc ra hào quang màu xanh dương và nhảy lên tung cú đá của mình vào tên Raino, thế là hắn ta bị nổ banh xác.

Ở chỗ của Zero, hắn và đồng bọn của mình vừa mới tìm được chỗ để ngủ đông thì đột nhiên tên Zero bị giật mình, thấy vậy hai tên kia đến hỏi:

- Bộ anh bị làm sao, anh yêu?

- Zami

- Chả lẽ tên kia, hắn...

- Zix

- Hắn chết rồi.

- Zero

- CÁI GÌ?!?

- Zami và Zix đồng thanh

- Vô lí, tên Warrior Brave đó chẳng phải bị trọng thương rất là nặng sao?

Làm sao hắn có thể tiêu diệt được tên đó.

- Zami

- Theo ta suy đoán thì ta có hai khả năng: Một là cảnh sát thời gian đã đến giúp và hai là "hắn ta" đã đến giúp.

- Zero

- "Hắn ta" ư?

- Zami

- Nhưng có điều hai khả năng đó của ta chưa chắc xảy ra được.

Lúc còn ở thời gian mình, chúng ta đột nhập vào trụ sở của "hắn ta" để lấy hai cái vali đó và phi thuyền thời gian, ai ngờ tên Warrior Brave đó tình cờ phát hiện và tấn công chúng ta, đã thế lại còn chiến đấu trong phi thuyền thời gian chứ, phi thuyền đã chật thì chớ làm ta nỡ tay ấn nút khởi động đường hầm thời gian và lúc này ta chả biết chúng ta đang ở thế kỉ nào luôn.

- Zero

- Ờm, theo tôi thấy hình như chúng ta đang ở thế kỉ 20 nhưng ta đang nói về suy đoán của ngài mà sao lại tự nhiên kể về cái đó làm gì?

- Zix

- Bộ cái đầu của ngươi không biết suy nghĩ sao, hả Zix?

- Zero

- Ý ngài là sao, chúa tể Zero?

- Ý anh ấy muốn nói là đã có một Warrior Brave mới.

- Zami

- Cái gì?

Warrior Brave mới?!

- Zix

- Quả đúng là Zami của ta.

Rất thông minh.

- Zero

- Anh quá khen.

- Zami

- Lúc chúng ta chuẩn bị đột nhập vào trụ sở của "hắn ta" thì lúc ấy "hắn ta" đã đi về với gia đình của hắn, còn về bọn cảnh sát thời gian thì đều được nghỉ hết rồi nên chúng ta mới hành động được, ai mà ngờ tên Warrior Brave đó vẫn còn ở đấy chứ và đặc biệt hơn là lúc tên Warrior Brave phát hiện ra chúng ta hắn còn chẳng thèm gọi cho "hắn ta", cứ thế xông vào tấn công.

Vậy nên ta nghĩ khả năng có Warrior Brave mới rất là cao nhưng ai là Warrior Brave mới thì ta chịu.

- Zero

- Ừm, thưa chúa tể Zero.

- Zix

- Nói.

- Zero

- Ngài còn nhớ con quái vật mà ngài tạo ra để giết chết tên Warrior Brave và con chồn máy đó không?

- Zix

- Ừ, còn nhớ, nhưng ngươi hỏi vậy làm gì?

- Zero

- Nhưng ngài còn nhớ chỗ tên Warrior Brave đang nằm và con chồn máy không?

Đột nhiên xuất hiện một thằng nhóc nào đó ở bên cạnh bọn chúng.

- Zix

- Ừ nhỉ!

Ngươi nhắc ta mới nhớ, thằng nhóc đó ở đâu ra vậy?

- Zero

- Tôi đang nghĩ nhỡ đâu cái thằng nhóc đó là Warrior Brave mới thì sao?

- Zix

- Hoặc có thể là một thằng qua đường nào đó.

- Zami

- Thôi kệ, không cần biết hắn, kiểu gì chúng ta sẽ gặp lại hắn mà thôi.

Giờ thì đi ngủ đông nào.

- Zero

- Vâng, thưa chúa tể Zero.

- Zami và Zix

Nói chuyện xong bọn chúng thả ra vài con quái vật và tạo ra một cái kén để ngủ đông.

Những con quái vật được bọn chúng thả ra vừa có thể sinh sản vừa có thể tiến hoá.

Có thể thấy, chúng thả những con quái vật ấy ra chỉ để làm khó Warrior Brave mới (Thánh Nô).

Trở lại chỗ của Thánh Nô, cậu lúc này đang rất là mệt mỏi vì mới tiêu diệt được tên Raino.

Cậu cởi bỏ Brave Belt ra và trang phục Warrior Brave biến mất, Doraemon cũng đã xuất hiện trở lại.

Cả hai đến chỗ của Daichi:

- Ngài hãy cố lên!

Bọn tôi sẽ cố đưa ngài đến bệnh viện.

- Doraemon

- Đừng lo, có lẽ bệnh viện cũng gần đây nên ngài sẽ được cứu chữa nhanh thôi.

- Nobita

- Thôi, đủ rồi... hộc hộc...

Nói xong cậu lấy ra một bức ảnh và ngắm nhìn nó vừa khóc vừa nói: "Cuối cùng... hộc hộc... mình cũng được gặp... hộc hộc... gia đình mình." thế là cậu sang thế giới bên kia.

(Ảnh ổng cầm)

Thánh Nô khi chứng kiến cảnh ấy, cậu dường như đơ người.

Đột ngột xuất hiện một chiếc phi thuyền nhỏ nào đó, khi người ở trong phi thuyền ra, Doraemon lập tức giật mình nói:

- ẾẾẾẾẾẾẾ~?!

Ngài Takashi, sao ngài lại đến đây chẳng phải ngài đang ở cạnh gia đình mình sao?

- À, đột nhiên ta để quên tài liệu nên ta quay lại lấy, ai ngờ lại thấy bị mất đi một chiếc phi thuyền thời gian, thế là ta phải sử dụng phi thuyền thời gian của ta và máy cảm ứng thời gian để đi tìm rồi ta đã đến được đây.

- Ừm, tôi nghĩ ngài không cần tìm đâu.

- Tại sao?

- Tại cái phi thuyền nó bị nổ tanh bành luôn rồi😅.

- *nhìn xung quanh toàn đống đổ nát của sắt thép* Thiệt hả trời?

Trong lúc nhìn xung quanh, anh thấy Thánh Nô đang đơ người bên cạnh một cái xác chết.

Anh đến gần chỗ xác chết và nói: "Hãy an nghỉ, người anh em của tôi." rồi anh quay sang chỗ Thánh Nô mà nói:

- Lần đầu nhìn thấy cảnh tượng này đúng không?

- *đang tình trạng đơ người*

- Để ta kể cho nhóc một câu chuyện nha.

- *vẫn đơ người*

- *cười* Ta kể đây.

Đây là một câu chuyện về một anh chàng cảnh sát.

Anh là một người cảnh sát dũng cảm và tốt bụng, luôn làm tốt nhiệm vụ của mình và rất hay giúp đỡ mọi người.

Anh có một người vợ đảm đang và một đứa con ngoan ngoãn.

Cuộc sống của anh thực sự rất hạnh phúc.

Vào một ngày, anh được nhận một nhiệm vụ cao cả, nhiệm vụ của anh là chống lại những kẻ thù nguy hiểm và anh phải giấu mặt để không ai biết được anh là ai.

Nhưng cho đến một ngày, anh đã lỡ để kẻ thù phát hiện thân phận thật của mình, cái giá phải trả của anh đó là anh đã mất đi gia đình yêu quý của mình.

Từ ngày đó, anh đã luôn tìm đến cái chết nhưng cái chết mà anh muốn không phải là một cái chết tầm thường, mà đó là cái chết vì danh dự, chính nghĩa, cho dù anh có đau buồn đi nữa, anh vẫn sẽ chiến đấu để bảo vệ mọi người bằng tất cả khả năng của mình.

Thánh Nô nghe xong liền nói:

- Người trong câu chuyện của ngài có phải là chú ấy không?

- Nobita chỉ tay vào cái xác

- ...Nobita, ta mong cậu nghe xong câu chuyện ấy có thể suy nghĩ tốt hơn.

Nên nhớ, cậu đang mang cho mình một trọng trách cực kì to lớn.

Hãy đưa ra cho mình một quyết định thật đúng đắn, kẻo không cậu sẽ phải hối hận cả đời.

Và Doraemon, mang cậu ấy về nhà đi.

- Takashi

- Vâng thưa ngài Takashi.

Nobita - kun mình về nhà thôi.

- Doraemon

- Ờ... nhưng chỗ này thì...

- Nobita

- Đừng lo, người của ta sẽ lo chỗ này, họ sẽ đến sớm thôi.

Và Nobita, hãy nhớ giờ cậu đã là Warrior Brave, tuy cậu vẫn còn nhỏ tuổi nhưng đã đến lúc cậu phải trưởng thành hơn rồi.

- Takashi

- Vâng tôi sẽ cố đưa ra quyết định của mình.

- Nobita

- Ừm.

- Takashi

- Đi về nhà nào, Doraemon.

- Nobita

- Ờ Nobita - kun.

- Doraemon

Thế là Thánh Nô và Doraemon đã đi về, cùng lúc đó phi thuyền của cảnh sát thời gian đã đến và một người cảnh sát đến nói chuyện với Takashi:

- Bọn tôi đến rồi, thưa ngài Takashi.

- Người cs 1

- Dọn hết đống đổ nát này đi và bảo người mang xác của Daichi đi về đi, để chúng ta còn làm đám tang cho cậu ấy.

- Takashi

- Thưa ngài Takashi, không thấy Brave Belt đâu cả.

- Người cs 2

- À, cái đó không cần phải lo.

Brave Belt đã có người khác giữ rồi.

- Có người khác giữ ư?

Vậy ai đang giữ vậy, ngài Takashi?

- Người cs 1

- Sẽ có ngày cậu sẽ gặp được cậu ta thôi.

- Takashi cười

- À, còn chuyện này nữa thưa ngài Takashi, đồ bên trong hai cái vali đột nhiên biến mất rồi.

- Người cs 2

- Cậu nói cái gì cơ?!

- Takashi bất ngờ

- Khi tôi đến chỗ hai cái vali thì đã thấy nó bị phá rồi.

Hơn nữa, bên trong hai cái vali rõ là nóng, nóng cực kì luôn.

- Người cs 2

- Nóng ư?

Lẽ nào...

À, hiểu rồi.

- Takashi cười

- Hiểu gì cơ ạ, thưa ngài Takashi?

- Người cs 1

- Các cậu không cần phải lo đâu.

Thôi ta đi về trước đây, xử lí hết chỗ này đi nhá.

- Takashi

- Vâng thưa ngài Takashi.

- Người cs 1 và 2

- Ây da, có lẽ cậu không cần phải chiến đấu một mình mãi đâu, Nobita.

- Takashi lên phi thuyền của mình trở về thời gian của mình

Ở chỗ Thánh Nô và Doraemon, hai người họ đang vừa đi vừa nói chuyện:

- Ê, Doraemon.

- Gì vậy, Nobita - kun?

- Tại sao cậu lại đến được đây?

Chẳng phải cậu bảo lúc cậu về thì cảnh sát thời gian sẽ đóng Đường hầm Không - Thời gian lại mà?

Tại sao cậu lại là sức mạnh hình dạng của Warrior Brave?

Và cái người tóc vàng đó là ai?

Cả bọn quái vật kia nữa, chúng là gì?

Cậu trả lời tớ đi, Doraemon.

- Cứ bình tĩnh đi, đâu cần phải sồn sồn lên vậy.

- Thế thì trả lời tớ đi!

Nhanh!

- Haiz!

Khi tớ mới về tương lai được mấy hôm thì đột nhiên có một người kì lạ đến, người ấy chính là Takashi Hongo, đó cũng là người đã bảo cậu phải có trách nhiệm với sức mạnh của Warrior Brave.

Tớ được ông ấy mời trở thành sức mạnh hình dạng của Warrior Brave để cùng với ngài Daichi chống lại lũ Hurogi.

- Hurogi?

- Đó là một loài quái vật cổ đại.

Ở tương lai, có những người đã thám hiểm sâu dưới lòng đất, họ đã phát hiện ra một khu di tích với văn tự kì lạ.

Đặc biệt hơn, những văn tự đó được viết ra từ trước thời kì khủng long.

- Cái gì?!

Trước thời kì khủng long ư?!

- Có thể nói trước đây đã từng có những con người được sinh ra trước thời kì khủng long nhưng lí do tại sao họ bị tuyệt chủng thì nó vẫn là ẩn số.

- Vậy việc những con người trước đó bị tuyệt chủng nó có liên quan đến bọn Hurogi.

- Ừm, chắc có thể đã xảy ra một trận chiến lớn nên những con người trước đó bị tuyệt chủng chăng?

- Khả năng lớn là như vậy.

- Dù sao bên trong di tích rất bừa bộn nên bọn tớ vẫn chưa thu thập được hết tất cả lịch sử của những con người trước đó.

- Thôi được rồi.

Ba con quái vật kia thì sao?

Chúng là gì mà nhìn trông giống boss vậy?

- Cậu quả có đôi mắt tốt đấy, Nobita - kun.

Chúng chính là thủ lĩnh của lũ Hurogi, tên cầm đầu là Zero cùng với thân cận của hắn là Zami và Zix, bọn chúng chính là ba Hurogi cuối cùng.

- Cuối cùng ư?

- Ừ, những người thám hiểm đã thấy một ngôi mộ kì lạ, vì tính tò mò của mình mà họ nỡ thả bọn chúng ra, kết cục từ đó bọn chúng bắt đầu lộng hành.

Nhưng lí do tại sao chúng lại muốn cướp phi thuyền thời gian thì tớ chịu.

- Thế tại sao các cậu lại đi xuyên Đường hầm Không - Thời gian được, chẳng phải nó đóng rồi sao?

- Đúng là nó đã đóng nhưng chỉ đóng với những cỗ máy thời gian khác thôi.

Đường hầm Không - Thời gian bây giờ được quyền kiểm soát bởi cảnh sát thời gian, nói đúng hơn chỉ có những người thuộc đơn vị cảnh sát thời gian mới sử dụng được thôi.

- Thế tại sao cậu lại là sức mạnh hình dạng của Warrior Brave?

- Brave Belt được tạo ra bởi những nguồn năng lượng đặc biệt và tớ có thứ cũng được tạo ra bởi những nguồn năng lượng đó.

- Thứ gì?

- Cậu còn nhớ Tấm Thẻ Tình Bạn không?

- À, có phải là tấm thẻ sở hữu sức mạnh vượt quá khả năng hiểu biết đúng không?

- Chính xác và cái thẻ giúp cậu biến hình ý lúc đầu là nó đấy.

- Cái gì cơ?

Cái thẻ này trước đây từng là Tấm Thẻ Tình Bạn ư?

- Vì năng lượng của nó trùng với năng lượng của Brave Belt thành ra tấm thẻ ấy bị biến đổi khác đi và cũng vì tớ là người sở hữu Tấm Thẻ Tình Bạn nên tớ mới trở thành sức mạnh hình dạng của Warrior Brave.

À mà cái thẻ cậu đang cầm gọi là Warrior Card, cậu phải nhớ tên nó đấy.

- Ừm *nhìn tấm thẻ đang cầm trên tay*

- *nhìn Nobita* Nobita - kun, cậu ổn không đấy?

- *cười* Ừm, tớ ổn.

Doraemon, cậu có thể giúp tớ một việc được không?

- Ok việc gì?

- *Thì thầm nói với Doraemon*

- *bất ngờ* Nobita - kun, cậu...

- Tớ xin cậu, Doraemon.

Đó là cách duy nhất...

để bảo vệ bọn họ.

- Nếu vậy... tớ sẽ làm theo ý cậu, Nobita - kun.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 3: Tạo ra kỉ niệm đáng nhớ


Buổi tối hôm đó, Thánh Nô và Doraemon phải lẻn vào nhà bằng cách leo lên nóc để vào phòng của Thánh Nô, cũng vì Thánh Nô chạy ra ngoài mà không xin phép nên bố mẹ Thánh Nô tưởng cậu đi ngủ rồi, Thánh Nô mà đi từ cửa vào thì kiểu gì cậu cũng bị ăn chửi bởi thính giác của bố mẹ cậu rất ghê gớm.

Sau khi vào được phòng, hai người họ tiếp tục nói chuyện:

- Chà, từ khi tớ về tương lai là phòng cậu bắt đầu thay đổi hơn rồi đấy.

- Doraemon, không phải "phòng của cậu" mà là "phòng của chúng ta".

- Nobita - kun...

- Cho dù cậu có biệt tăm ở đâu đi nữa, thì đây vẫn luôn là phòng của cậu và tớ.

- Nobita - kun... *rớt nước mắt*

- Thôi mít ướt đi, Mèo Ú.

Giờ ngủ đã, chứng kiến những sự việc vừa rồi làm tớ mệt mỏi lắm, mai còn phải lấy sức để làm những việc đó.

- Ừm, nhưng... cậu thực sự muốn vậy sao, Nobita - kun?

- Thôi, đừng nói nữa.

Tớ mệt lắm rồi.

Ngủ đi.

- Ờ, chúc ngủ ngon, Nobita - kun.

- Chúc ngủ ngon, Doraemon.

Thế là cả hai người đã chìm vào giấc ngủ.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Sáng hôm sau, Shizuka và Suneo đến nhà Thánh Nô để rủ Thánh Nô sang nhà Jaian ăn thịt nướng.

Vừa đến nhà, hai người họ bắt gặp Tamako - mẹ Thánh Nô và bắt đầu nói chuyện:

- Ôi chao!

Chào các cháu.

- Tamako

- Dạ!

Bọn cháu chào cô ạ.

- Shizuka và Suneo

- Đến rủ Nobita đi chơi đúng không?

Để cô gọi nó xuống.

Nobita, bạn con đến rủ đi chơi này.

- Tamako

- Vâng, con sẽ xuống ngay ạ.

- Nobita

Cùng lúc đó có người đi đến và nói:

- Bộ có người đến à?

Ai chà chà, ra là các cháu, đến rủ Nobita đi chơi có đúng không?

- Nobisuke

- Vâng ạ.

- Shizuka và Suneo

- Con xuống đây ạ.

A, đúng lúc con đang cần bố mẹ và các cậu ở đây đấy nhưng hình như thiếu mỗi Jaian.

- Jaian ở nhà chuẩn bị vài thứ rồi.

- Suneo

- Bộ cậu có chuyện gì sao, Nobita - san.

- À, tớ đang muốn cho mọi người một bất ngờ.

- Bất ngờ?

- Tamako

- Bất ngờ gì vậy con?

- Nobisuke

- Dạ, đây ạ.

Doraemon, cậu ra đây đi nào.

- Nobita

- DORAEMON?!?!?

- Cả bọn ngoại trừ Nobita

Doraemon bắt đầu bước ra và xuống cầu thang rồi vừa cười vừa nói: "Con chào bố!

Con chào mẹ!

Chào các cậu!

Đã lâu không gặp lại mọi người!".

Nghe câu đó xong, người thì rớt nước mắt, người thì bất ngờ quá đến nỗi đơ cả người, còn Thánh Nô thì mỉm cười vì cậu đã bộc lộ cảm xúc của mình với Doraemon từ hôm qua nên vẻ mặt của cậu rất bình thường.

Họ bắt đầu nhảy vào ôm Doraemon, khóc nóc và nói:

- Cuối cùng con cũng về rồi, Doraemon.

Mẹ cứ sẽ không bao giờ gặp lại con nữa chứ.

- Tamako

- Bố mẹ nhớ con nhiều lắm, Doraemon.

- Nobisuke

- Bọn tớ cũng vậy.

- Shizuka

- Gặp lại cậu thế này có chết tớ cũng không hối hận.

- Suneo

- Mình cũng vậy.

Gặp lại mọi người mình vui lắm.

- Doraemon

Rồi Thánh Nô, Doraemon, Shizuka và Suneo bắt đầu sang nhà Jaian, họ vừa đi vừa nói chuyện:

- Cái gì?!

Cậu ấy làm bữa thịt nướng chỉ vì muốn tớ vui vẻ trở lại ư?

- Nobita

- Đúng vậy Nobita - san.

Tuy mặc dù cậu vẫn luôn tươi cười nhưng bọn tớ biết trong lòng cậu rất là nhớ Doraemon.

- Shizuka

- Vậy nên bọn tớ quyết định tạo cho cậu một bất ngờ để cậu có thể lấy lại nụ cười thực sự của mình.

- Suneo

- Cảm ơn các cậu rất nhiều.

Tuy tớ đã cố quên đi cậu ấy nhưng dường như tớ không thể bởi cậu ấy không chỉ là bạn tớ mà còn là người anh em của tớ nữa.

- Nobita

- Nobita - kun... *xúc động muốn rớt nước mắt* - Doraemon

- Ê, Jaian kìa!

- Suneo

- *đang đứng chờ với vẻ mặt buồn bã* - Jaian

- Doraemon, cậu ra đằng sau bọn tớ đi.

- Nobita

- *hiểu ý của Nobita* Ok!

- Doraemon

Họ đứng sát vào nhau để che Doraemon rồi đến gần Jaian và hỏi:

- Bộ có chuyện gì sao, Jaian?

- Shizuka

- Haiz, xin lỗi các cậu.

Bữa thịt nướng bị hủy rồi.

- Jaian

- Hả?!

- Suneo

- Tại sao lại thế vậy, Jaian?

- Shizuka

- Cái nồi nướng thịt của mẹ tớ nó bị hỏng nặng nên thành ra không thể nướng được.

- Jaian

- Haiz, tệ thật đấy.

- Nobita

- Xin lỗi cậu, Nobita.

Tớ làm việc là để giúp cậu vui lên nhưng tớ đã không làm được.

- Jaian

- Không sao đâu, Jaian.

Mà tớ còn cho cậu một bất ngờ đấy.

-

- Bất ngờ???

- Jaian

Mỗi người bắt đầu đứng sang phía khác nhau và Doraemon xuất hiện và bắt đầu nói làm cho Jaian phát khóc:

- Chào cậu, Jaian.

- Doraemon

- Do...

Doraemon...?!

Thực...

Thực sự là cậu đó sao...?

- Jaian

- Ừ, là tớ đây.

Lâu rồi không gặp cậu, Jaian.

- Doraemon

- DORAEMONNNNN... *ôm lấy Doraemon và khóc* - Jaian

- *đang sắp tắc thở bởi vòng tay của Jaian* Tớ chết mất.

- Doraemon

- Jaian, cậu bỏ cậu ấy ra được rồi đó.

- Nobita

- Xin lỗi!

Tại tớ xúc động quá!

- Jaian

- *ngất* - Doraemon

- Ây da, cậu ôm cậu ấy hơi quá đó.

- Suneo

- Xin lỗi!

Hì hì...😁.

- Jaian

- Haiz...

- Shizuka

- Thôi kệ đi, không có bữa này thì mình có bữa khác.

Doraemon, cậu lấy Cánh Cửa Thần Kì ra đi.

- *vừa mới tỉnh* Ờ, CÁNH CỬA THẦN KÌ.

- Nào, đi thôi các cậu.

- Nobita

- Tính ra là đi đâu vậy?

- Jaian

- Oaaaaaaa...!!!!!

- Shizuka, Jaian và Suneo

Thánh Nô đã đưa họ đến một bãi biển rất là đẹp.

Cả bọn bắt đầu nói chuyện:

- Ủa, bãi biển sao mà chả có ai vậy?

- Suneo

- Bởi đây là bãi biển tư nhân.

- Doraemon

- Bãi biển tư nhân?

- Jaian

- Đúng vậy.

Hôm qua tớ chơi Vòng Quay May Mắn ai ngờ lại trúng giải lớn này, đi biển được mang theo bạn mình (Thực ra mình và Doraemon đi về quá khứ để đến nơi đó và dùng Chiếc Mũ Siêu Nhiên để có thể trúng được giải thưởng lớn này.

Dù gì mình muốn đây là kỉ niệm tuyệt vời cùng các cậu trước khi biến mất).

- Nobita

Shizuka nhìn mặt của Thánh Nô có chút kì lạ liền hỏi:

- Bộ có chuyện gì sao, Nobita - san?

- Shizuka

- À, không... không có chuyện gì cả!

Nào Doraemon, cậu lấy Máy Ảnh Tạo Mốt ra để cho bọn tớ đồ bơi đi.

- Nobita

- Ok!!!

- Doraemon

Doraemon liền lấy Máy Ảnh Tạo Mốt và mấy cái ảnh đồ bơi để cho họ chọn, chọn xong thì Doraemon lấy mấy cái ảnh mà họ chọn cho vào máy và chụp, thế là họ đã mặc đồ bơi xong là xuống biển chơi.

Họ chơi rất vui, rất đã.

Lúc sau, Shizuka chợt nhớ ra mình chưa bôi kem chống nắng nên đã lên bờ để lấy bôi.

Trong khi lấy, cô nhìn thấy Thánh Nô đang nhìn các bạn mình đang chơi đùa với nhau vừa cười vừa khóc nên tiến đến hỏi:

- Nobita - san, cậu đang khóc đó sao?

- Hả?

Gì cơ?

Mình khóc ư?

Không phải đâu!

Chỉ là cát nó bắn lên mắt mình nên mới vậy thôi.

- Nobita - san, chắc chắn cậu đang có chuyện gì đó mà, đúng không?

Cậu hãy nói đi, mình sẽ nghe.

- Không có chuyện gì đâu, Shizuka - chan.

Dù sao cũng cảm ơn đã lo cho mình.

Thôi, tớ xuống biển đây *chạy đi luôn*.

- NOBITA - SAN... *nhìn Nobita* Chính xác cậu đang có chuyện gì vậy?

Trưa đến, Doraemon lấy Khăn Trải Bàn Ẩm Thực và cả bọn nói tên các món mình muốn ăn, lập tức những món ăn mà cả bọn muốn đều xuất hiện, họ ăn rất ngon miệng.

Trong khi đó, Shizuka đang nhìn Thánh Nô với vẻ mặt lo lắng.

Khi cả bọn ăn xong, Doraemon liền đi mua vài món đồ, Shizuka liền muốn đi cùng Doraemon, còn những người khác thì ở lại chơi với nhau.

Ở chỗ của Doraemon và Shizuka, khi đang vừa đi vừa mua đồ thì Shizuka liền hỏi:

- Nè Dora - chan, tớ hỏi cậu được không?

- Ừ, cậu cứ hỏi đi.

- Cậu có thấy Nobita - san lạ lắm không?

Doraemon nghe câu hỏi của Shizuka xong đột ngột im lặng vài giây.

Shizuka thấy vậy liền nói:

- Nè Dora - chan, cậu có nghe không vậy?

- À ờ có.

Cậu không cần phải lo lắng quá.

Nobita bình thường mà.

- Bình thường?

Shizuka hồi tưởng cảnh Thánh Nô đang vừa cười vừa khóc làm cô cảm thấy biểu cảm đó không giống cát bắn vào mắt và Shizuka liền hỏi Doraemon tiếp: "Có phải các cậu đang che giấu bọn tớ việc gì đúng không?

Có phải Nobita bị gì đúng không?

Cậu mau nói đi, Dora - chan.

Cậu nói đi.".

Doraemon không còn cách nào khác liền lấy Bông Hoa Lãng Quên ra cho Shizuka ngửi rồi Shizuka quên đi ý định của mình và hỏi Doraemon:

- Ủa, tớ đang định làm gì nhỉ?

- Cậu đang mua đồ cùng tớ mà, Shizuka - chan.

- Ừ nhỉ!

Chúng ta mua đồ tiếp thôi.

- Ok (Phù!

May mà mình nhanh trí, ai mà ngờ cậu ấy lại ghê đến như vậy chứ...

Mình tự hỏi chuyện này có làm cho tương lai bị thay đổi không ta?...

Chắc là vậy rồi).

Thế là họ mua đồ xong rồi về chỗ bọn Thánh Nô.

Buổi chiều, Thánh Nô và Doraemon đột ngột trở về, Shizuka, Jaian và Suneo liền hỏi:

- Ủa, các cậu đi về nhanh vậy?

- Jaian

- Tại bọn tớ có việc nên phải về sớm, các cậu cứ chơi đi.

Tận tối bọn tớ về được hoặc có thể muộn hơn, vậy nên các cậu cứ ngủ trước đi nhá.

- Doraemon

- Đùa!

Tớ có mang bài UNO đến chơi cùng các cậu vào tối nay.

Vậy mà đã mất đi hai người chơi rồi.

- Suneo

- Thì các cậu cứ chơi trước đi, bọn tớ sẽ chơi sau.

Dù gì chúng ta ở đây chơi 2 ngày 1 đêm mà nên không cần phải lo đâu.

- Nobita

- Ừm...

Chết mẹ rồi!!!

- Jaian

- Bộ có chuyện gì sao, Jaian?

- Shizuka

- Nếu như chúng ta ở đây chơi tận 2 ngày 1 đêm thì tớ nghĩ bố mẹ tớ không cho đâu.

- Jaian

- Ờ nhỉ!

Hình như cả bố mẹ tớ cũng thế.

- Shizuka

- Tớ thì chả sao.

Tớ muốn đi đâu với ai là bố mẹ tớ thoải mái cho, chỉ cần tớ học giỏi là được.

- Suneo

- *đeo Máy Nói Dối vào* Đừng lo, tớ chắc chắn gia đình các cậu sẽ đồng ý thôi.

Không tin thì các cậu cứ thử xem.

- Thật sao?

- Jaian

- Vậy thì bọn tớ thử vậy.

- Shizuka

Thế là cả bọn dùng Cánh Cửa Thần Kì đến nhà từng người.

Ở nhà của Shizuka:

- Ể?!

Bố mẹ đồng ý sao?

- Shizuka

- Ừ, dù gì con cũng nên được nghỉ ngơi và đi chơi thoải mái cùng các bạn của mình.

- Mẹ Shizuka (tg: Vì bố mẹ của các nhân vật phụ rất ít xuất hiện nên mình chỉ gọi như thế thôi cho nó nhanh)

- Có Doraemon ở bên cạnh nên bố mẹ thấy cũng an tâm.

Vậy nên con cứ chơi thoải mái đi.

- Bố Shizuka

- Vâng ạ.

Con cảm ơn bố mẹ ạ.

- Shizuka

- Ừ.

- Bố Shizuka

- Đi chơi vui vẻ nha các con.

- Mẹ Shizuka

- Vâng ạ.

- cả bọn

Ở nhà của Jaian:

- Bố mẹ nói thật sao *vui mừng* - Jaian

- Ừ, con cứ đi chơi cùng các bạn đi.

- Bố Jaian

- Có Doraemon đi cùng nên bố mẹ cũng không lo lắng lắm nhưng chơi thì cũng phải chơi vừa thôi, nghe chưa?

- Mẹ Jaian

- Vâng ạ!

Con cảm ơn bố!

Con cảm ơn mẹ!

- Jaian

- Ừ, cứ đi chơi đi.

- Bố Jaian

- Chơi vừa thôi nha mấy đứa.

- Mẹ Jaian

- Vâng ạ.

- cả bọn

Khi quay trở lại, bọn họ lại nói chuyện tiếp:

- Không ngờ bố mẹ tớ lại đồng ý đấy.

- Jaian

- Bố mẹ tớ cũng vậy.

Thật bất ngờ đúng không?

- Shizuka

- Ừ, riêng bố mẹ của Suneo lại dễ nói chuyện như vậy.

- Doraemon

- Bố mẹ tớ mà lị.

Ha ha ha... *cười được chiều chuộng* - Suneo

- *tháo Máy Nói Dối ra* Được rồi.

Giờ tớ và Doraemon về đây.

- Nobita

- Ờ, tối nhớ trở lại đấy.

- Jaian

- Ok, bọn tớ đi đây.

- Doraemon

- Tạm biệt các cậu.

- Nobita

- Nhớ trở lại đấy.

- Suneo

- Không trở lại là biết tay tớ đó.

- Jaian

- Ờ.

- Doraemon

Và rồi họ đã đi về Cánh Cửa Thần Kì.

Nhóm của Shizuka tiếp tục nói chuyện:

- Giờ chúng ta chơi UNO nha.

- Suneo

- Ok chơi.

- Jaian

- *đang trầm ngâm suy nghĩ* - Shizuka

- Ủa, cậu đang nghĩ cái gì vậy, Shizuka - chan?

- Jaian

- Tớ cảm thấy mình đã quên đi một việc gì đó thì phải ý.

- Shizuka

- Chắc là do cậu nghĩ nhiều thôi.

Giờ mình chơi đi.

- Ừ (Quái lạ!

Cảm giác này là sao?

Sao lại cảm thấy lo lắng vậy trời?).

- Shizuka

- Shizuka - chan, đến lượt cậu đó.

- Jaian

- Ờ, tớ đánh đây.

- Shizuka

Ở chỗ của Thánh Nô và Doraemon:

- Giờ chỉ còn mỗi bố mẹ thôi nhỉ?

- *vẻ mặt buồn bã*

- Bộ cậu sao vậy, Doraemon?

- Nobita - kun, cậu thực sự muốn việc này sao?

- ...

Đó là trách nhiệm của một Warrior như tớ.

Tớ có thể bảo vệ được mọi người nhưng không thể bảo vệ hết được, đặc biệt là gia đình và bạn bè mình.

Nếu tớ càng ở đây thì những người liên quan đến tớ chắc chắn sẽ bị liên lụy.

Đây là quyết định của tớ và sẽ không bao giờ hối hận về cái quyết định này.

Tớ sẽ tiêu diệt hết tất cả bọn chúng để có được cuộc sống yên bình bên cạnh gia đình và bạn bè mình.

Tớ mong cậu có thể hiểu cho tớ, Doraemon?

- Ừm, tớ hiểu mà.

Tớ sẽ làm theo ý của cậu.

- Doraemon, được làm bạn với cậu quả là một niềm hạnh phúc đối với tớ.

- Nobita - kun...

- Thôi.

Giờ tập trung cho nó nhanh nào.

- Ừm, Nobita - kun.

Thánh Nô liền đeo Máy Nói Dối vào rồi cùng Doraemon đến chỗ chỗ bố mẹ mình và nói:

- Bố, mẹ, hai người mau mặc bộ đồ sang trọng vào đi ạ.

- Nobita

- Ủa, con đang nói gì vậy?

- Tamako

- Sao lại phải mặc bộ đồ sang trọng vậy con?

- Nobisuke

- Tại sắp được đi ăn nhà hàng rồi ạ?

- Nobita

- Hả?

Con nói gì cơ?

- Nobisuke

- Mẹ vừa đi chợ mua đồ để nấu ăn xong mà.

Sao lại phải đi ăn nhà hàng vậy?

- Tamako

- Vậy mẹ cất đi.

Mai mẹ làm mấy món đó là được.

- Doraemon

- Bố mẹ nhanh lên đi.

Chúng ta thay đồ xong là xe tới rồi.

- Nobita

- Ờ ờ... bố mẹ thay đồ đây.

- Nobisuke

- Mà sao lại có xe tới vậy con?

- Tamako

- Mẹ sẽ biết sau, giờ mình thay quần áo thôi.

- Nobita

- Ờ ờ...

- Tamako

Bọn họ bắt đầu thay đồ và khi thay đồ xong, bọn họ nói chuyện tiếp:

- Ủa, hình như không thấy một chiếc xe nào đến cả.

- *đang nhìn ngó xung quanh* A, hình như là nó.

Đột ngột có một chiếc xe tiến tới, đã thế lại còn là một chiếc xe limo rất là sang trọng tiến đến cửa nhà của Nobita.

Rồi có hai người bước ra từ chiếc xe limo đó và nói:

- Cho hỏi các vị là gia đình nhà Nobi à?

- ?1

- Ờ, vâng.

Là chúng tôi ạ.

- Nobisuke

- Ồ, tốt quá.

Chúng ta tìm thấy họ rồi.

- ?2

- Tôi xin tự giới thiệu tôi là thư kí của chủ tịch Ito - ?1

- Còn tôi là thư kí của chủ tịch Marui - ?2

- Xin mời các vị vào trong xe ạ.

- thư kí 1

- Hai vị chủ tịch của bọn tôi đang chờ các vị.

- thư kí 2

- À vâng.

Bọn tôi vào liền.

- Nobisuke

Thế là chiếc xe limo đã trở gia đình Nobi đến một nhà hàng rất sang trọng.

Nobisuke và Tamako đều bất ngờ đến nỗi không thể nói lên lời nào bởi đây là nhà hàng nổi tiếng chỉ có nhà giàu mới vào được rồi có hai người từ trong nhà hàng đó ra bắt chuyện với gia đình Nobi:

- Xin chào gia đình nhà Nobi.

Tôi là chủ tịch Ito - chủ tịch 1

- Còn tôi là chủ tịch Marui - chủ tịch 2

- Dạ vâng.

Chúng tôi rất vui được gặp 2 người ạ.

- Nobisuke

- Không không.

Đừng nói thế chứ.

- chủ tịch 1

- Bọn tôi mới là người vui khi được gặp các vị.

- chủ tịch 2

- Ờm, cho tôi hỏi tại sao các vị lại mời chúng tôi vậy?

- Nobisuke

- Cái đấy thì chúng ta cứ vào đi đã.

- chủ tịch 1

- Rồi chúng ta sẽ nói sau.

- chủ tịch 2

- À vâng.

- Nobisuke

Bọn họ bắt đầu vào bàn ngồi rồi tiếp tục nói chuyện:

- Trước khi chúng tôi trả lời, bọn tôi muốn giới thiệu hai đứa con gái của bọn tôi.

- chủ tịch 1

- Vào đi hai đứa.

- chủ tịch 2

Nghe xong có hai cô gái nhìn bằng tuổi Thánh Nô bước vào làm cho Thánh Nô và Doraemon bất ngờ nói:

- Ế?!

Hai cậu là Tsubasa Ito và Mari Marui.

- Nobita và Doraemon

- Xin chào mọi người.

- Tsubasa và Mari

- Sao hai sao nhí nổi tiếng lại ở đây vậy?

- Nobita

- *thì thầm* Ê Nobita, hai vị chủ tịch này một người là chủ tịch Ito, còn một người là chủ tịch Marui, họ của hai người ấy lại trùng với họ của hai cậu ấy nên tớ nghĩ hai người cậu ấy ở đây cũng không phải bất ngờ lắm.

- Doraemon

- *thì thầm* Chắc là vậy.

- Nobita

- Thế tại sao hai vị lại mời gia đình chúng tôi đi ăn vậy?

- Nobisuke

- Cũng là vì bạn Nobita...

- Mari

- ...

đã cứu sống bọn cháu ạ.

- Tsubasa

- CÁI GÌ?!

- Nobisuke và Tamako

- ???

- Nobita và Doraemon

- Là thế này...

- chủ tịch 1

Hồi tưởng ngày hôm qua, lúc Tsubasa và Mari đang đi chơi với nhau, đột nhiên Mari thấy một con mèo đang đi giữa đường và có một chiếc ô tô đang lao đến chỗ con mèo.

Cô lao đến ôm lấy con mèo và Tsubasa cũng đi theo, khi cả hai sắp chầu trời thì có một người lao đến đẩy hai người ra, kết cục người đó bị ô tô đâm, mà người bị đâm lại chính là Thánh Nô.

Ai cũng nghĩ cậu đã chết nhưng thật bất ngờ, Thánh Nô bật dậy và nói: "Ái dồi ôi!

Hình như xương mình gãy luôn rồi. *nhìn cái túi* Ôi may quá!

Nó vẫn không sao.

Mình phải nhanh lên thôi *chạy đi mất*.".

Thấy vậy, ai ai cũng bất ngờ, Mari nói:

- Người đó là...

- Mari

- Nobita - san/kun.

- Tsubasa và Mari

- Ể, cậu quen cậu ấy à?

- Mari

- Cậu cũng thế sao?

- Tsubasa

- Ế?!

Cậu ấy đi đâu rồi? * éo thấy Nobita đâu nữa* - Mari

- Ara...

Cậu ấy chạy nhanh thật.

- Tsubasa

- Tsubasa - chan, Mari - chan, hai người không sao chứ?

- bảo vệ 1

- Xin lỗi, bọn tôi đột nhiên buồn đi vệ sinh nên không để ý hai người.

- bảo vệ 2

- Bọn tôi nghe có tai nạn giao thông nên vội vã tìm hai người, thật may là hai người không sao cả.

- bảo vệ 1

- Chứ có sao chắc bọn tôi chết mất!

- bảo vệ 2

- Cảm ơn hai người.

À mà hai người cho tôi đi gặp bố tôi đi.

- Tsubasa

- Cả tôi nữa!

Cho tôi đi gặp bố tôi nữa.

- Mari

- Hể?!

Chả lẽ hai người định kể tội của bọn tôi sao?

- bảo vệ 1 và 2

- Không.

Là tìm người *vừa cười vừa đồng thanh* - Tsubasa và Mari

Hết hồi tưởng😁.

Bọn họ lại tiếp tục nói chuyện:

- Chuyện là thế đấy.

- chủ tịch 1

- Mà quái lạ thật!

Nhóc bị ô tô đâm như thế mà vẫn lành lặn thế này quả thật là kì lạ.

- chủ tịch 2

- CÁI GÌ?!

- Nobisuke và Tamako

- Con bị ô tô đâm sao?

- Nobisuke

- Con có sao không?

Con bị đau ở đâu không? *lo lắng* - Tamako

- Bố mẹ đừng lo lắng quá.

Con không cả, cũng may lúc đó có Doraemon giúp nên con không bị sao cả.

- Nobita

- Đúng vậy có con rồi mà.

He he... *cười có bảo bối* - Doraemon

- Nhưng... hôm qua Doraemon đã đến đâu.

- Tamako

- Thế là thế nào con?

- Nobisuke

- À ờ...

Thực ra hôm qua cậu ấy đến rồi.

- Nobita

- Thực chất con muốn làm cho bố mẹ bất ngờ đấy nhưng tại hôm qua con về mệt quá nên con không có sức để làm bố mẹ bất ngờ.

- Doraemon

- À thế à.

- Nobisuke

- Ra là vậy.

- Tamako

- He he... *cười thoát nạn* - Nobita và Doraemon

- Dù sao đi nữa cũng cảm ơn cháu đã bảo vệ con gái bọn chú.

- chủ tịch 1

- Bọn chú biết ơn cháu rất là nhiều.

- chủ tịch 2

- Dạ, không có gì ạ.

Kể cả không có cháu ở đấy thì sẽ có người khác làm vậy thôi ạ.

Ha ha...

- Nobita

- Ừm.

- chủ tịch 1 và 2

- *thì thầm* Thế là sao, Nobita - kun?

- Doraemon

- *thì thầm* Cậu còn nhớ lúc ta về quá khứ để chơi Vòng Quay May Mắn không?

- Nobita

- Ừ nhớ!

Thì sao?

- Doraemon

- Thì lúc đó tớ nhờ cậu chơi mà, còn tớ mua bánh rán cho hai đứa mình ăn.

Nhưng vừa mua xong thì tớ thấy có hai người sắp ô tô đâm, thế là tớ nhảy vào đẩy hai người đó ra và kết cục tớ bị đâm.

- Nobita

- Giờ tớ đã hiểu tại sao khi cậu quay về lại thấy cậu bị thương rồi😑?

- Doraemon

- He he... *cười như thằng ngố*.

Mà tớ tự hỏi tớ bị ô tô đâm như thế vậy mà không bị chảy máu hay gì cả.

Vậy là sao, Doraemon?

- Nobita

- Có lẽ là do một chút năng lượng của Warrior Brave đã đi vào bên trong cậu nên cơ thể của cậu có thể chịu đựng được lực mạnh nhưng tớ không dám chắc cậu có thể chịu đựng những lực mạnh nào khác đâu.

- Doraemon

- Ờ, ok.

- Nobita

- Mà nghĩ lại thì không cần Máy Nói Dối chúng ta vẫn sẽ được mời.

- Doraemon

- Chắc là vậy.

- Nobita

- Được rồi.

Giờ ăn thôi nhở?

- Chủ tịch 1

- Itadakimatsu~ - cả bọn

- *gắp đồ ăn* Nói A~ đi nào, Nobita - san.

- Tsubasa

- Ể...

- Nobita

- *cũng gắp theo* A~ nào, Nobita - kun.

- Mari

- Ế...

- Nobita

- Đào hoa quá đấy, Nobita - kun😒.

- Doraemon

- Cậu im đi😡.

- Nobita

Và họ ăn cùng với nhau rất vui vẻ, ăn xong họ chào nhau rồi về nhà mình.

Ở nhà Nobita:

- Ây da, cuối cùng cũng về tới nhà.

- Tamako

- Ngồi trên xe mệt thật đấy.

- Nobisuke

- Mấy đứa đi tắm trước đi.

Tắm xong rồi đi ngủ đi nhá.

- Tamako

- Vâng ạ.

- Nobita và Doraemon

Khi Thánh Nô và Doraemon tắm xong thì đến Nobisuke và Tamako tắm rồi hai người họ đi ngủ.

Trong khi ấy, chỗ của Thánh Nô và Doraemon, hai người họ nói chuyện với nhau:

- Cuối cùng cũng xong.

Đã đến lúc phải đi rồi. *thấy Doraemon vừa đi đâu đó về* Doraemon, cậu xong rồi à?

- Ừ, tớ đã xoá trí nhớ những người liên quan đến cậu rồi.

Kể cả bố mẹ và bạn bè, tớ cũng đã xoá nốt rồi.

Cậu giờ đối với họ chỉ như "người dưng" thôi.

- Ừm...

- Nobita - kun, cậu...

- Tớ đã nói rồi.

Đấy là quyết định của tớ và tớ sẽ không bao giờ hối hận về cái quyết định này của mình đâu.

- Ừ...

- Giờ tớ đi đây.

- Ừ...

Cậu đi cẩn thận.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Warrior Logo


Như các bạn đã biết, tokusatsu là thể loại phim dành cho trẻ em và nó cũng dành cho cả người lớn nữa (nếu họ thích thú đến nó).

Những bạn nào xem nhiều hoặc ít thì chắc hẳn bạn đều sẽ để ý mỗi bộ phim hay mỗi nhân vật siêu nhân đều có những logo tượng trưng cho nó.

Chắc chắn đứa nào cũng để ý được, không có chuyện không thấy, đến đứa trẻ mẫu giáo còn để ý được nữa là, còn những đứa nào không để ý được thì xin mời bạn đi khám mắt, à thôi, thay luôn đôi mắt của mình đi cho nhanh, khám làm gì cho mệt.

Được rồi, được rồi, không nói nữa.

Và Warrior của mình cũng éo khác gì đâu.

Sau đây là những logo mình tự làm ra cho những Warrior của mình.

Xin mời các bạn thưởng thức.

Warrior Brave

Warrior Ryukan

Warrior Shinobu

Warrior Robot

Warrior Magi

Warrior Courage

Warrior Turbo

Warrior Valiant

Warrior Master

Warrior Brutal

Warrior Phoenix

Warrior Vampire

Bạn thấy thế nào?

Mà hình như mình spoil cmn những đứa khác rồi.

Kệ đi, hãy trả lời trong phần comment cho mình nha các bạn😁.
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 4: Cuộc sống mới của Thánh Nô


Sau những cuộc vui chơi cùng với gia đình và bạn bè, Thánh Nô giờ đây đã bắt đầu tập trung sứ mệnh của mình với danh nghĩa Warrior Brave.

Nhờ đó cậu đã có một cuộc sống mới cho mình.

6 năm sau, ở một ngôi trường nào đó, có một cô gái bước vào lớp và nói:

- Hello mọi người😄.

- ?1

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

- Chào lớp trưởng.

- cả lớp (trừ vài đứa)

- *ngồi vào chỗ* - ?1

- Maeko - chan~.

- ?2

- Jessica - chan, không ngờ chúng ta lại cùng lớp đấy.

Từ lúc nghỉ hè đến giờ cậu chẳng thay đổi gì cả.

- Maeko

- Cậu có khác gì đâu, Maeko - chan.

- Jessica

- Chà!

Lên năm hai cái là vừa có bạn cũ vừa có bạn mới.

Tính ra nhìn vài bạn cũ của lớp mình không ai thay đổi nhỉ?

- Maeko

- Tớ nghĩ cậu nên nhìn sang người ở bên cạnh tớ đi.

- Jessica

- Nhìn sang...?

Ể...

- Maeko để ý đến một người

- Hiii~ - ?3

- Ừm...

Cậu là...

- Maeko

- Đúng vậy, tớ là...😄 - ?3

- ... ai zậy?

- Maeko

- *ngã sml* - ?3

- Đấy là Aiko - chan đấy bạn ơi😑.

- Jessica

- Cái gì?!

Aiko - chan?!

Sao...

Sao trông cậu ấy khác quá vậy?!?

Và đặc biệt hơn, ngực cậu ấy...

- Maeko

- Tớ cũng bất ngờ lắm chứ bộ.

- Jessica

- Tớ đã thay đổi ngoại hình mình để có thể xứng với cậu ấy.

- Aiko

- (Quên mất.

Con này cũng có thể cho là tình địch của mình.

Mà khoan, cả đứa ở bên cạnh mình nữa.) - Maeko và Jessica

Đột ngột có thêm vài người vào, trong số đó có người đến chỗ của Maeko:

- Chào các cậu😁.

- ?4

- Ran - chan.

- Maeko

- Ai chà!

Không ngờ chúng ta lại chung lớp với nhau đấy.

- Jessica

- Ây da, ông trời đúng là không muốn chúng ta xa nhau đây mà~.

- Ran

- Chắc là vậy~.

- Maeko, Jessica và Aiko

- *để ý đến Aiko* Ủa, cậu là ai zậy?

- Ran

- *ngã sml lần 2* - Aiko

- Là Aiko - chan đó, Ran - san - Maeko

- Cái gì?!

Cậu ấy là Aiko - chan sao?!

Ây da, cậu ấy trông khác quá và bộ ngực cậu ấy...

- Ran

- Tớ giờ đây đã xứng với cậu ấy rồi.

- Aiko

- (Thế là thế nào?!

Sao một cái thân hình loli như cậu ấy lại sở hữu bộ ngực khủng bố thế này vậy?

Hồi đó ngực cậu ấy lép mà sao giờ lại thành như vậy?

Trong suốt kì nghỉ hè cậu ấy đã làm gì vậy trời?

Cơ mà... mình ghen tị cậu ấy vl.

Mà khoan, cậu ấy thay đổi ngoại hình của mình chỉ vì "cậu ta" ư?

Cũng đúng thôi, cậu ấy crush "cậu ta" mà và mình cũng vậy.

À quên, cả Maeko - chan và Jessica - chan cũng vậy nốt.

Nghĩ lại thì mình đang làm bạn với mấy đứa tình địch của mình.

Và đặc biệt hơn, là đứa kia nữa.) - Ran nhìn sang ?5

- *đang vừa ngồi vừa ngắm cửa sổ* - ?5

- (Không thể ngờ Sayo - san cũng ở đây.

Cậu ấy cũng là một trong những người crush "cậu ta" nhưng dường như cậu ấy yêu thầm "cậu ta" có hơi một chút đáng sợ, mình nhìn thôi cũng hiểu cảm giác của "cậu ta" rồi nên chắc không đáng quan tâm đâu.) - Ran

Ở một chỗ nào đó, có hai học sinh nam đang nói chuyện với nhau:

- Chà...

Lên năm hai rồi đấy.

- Ừ!

Tớ rất muốn được nghe mấy đứa năm nhất gọi mình là "senpai" quá à.

- Masami, cậu có nghĩ tên đó sẽ chung lớp với chúng ta không?

- Cậu hỏi tớ thì tớ biết hỏi ai đây, Ryuu - kun?

Đột ngột có người đến tiếp chuyện với họ:

- Chào các cậu😁.

- ?

- Shunpei - kun, không ngờ chúng ta lại chung lớp nhau đấy.

Cậu trông chả khác gì mấy nhỉ?

- Masami

- Cậu cũng thế thôi.

Chà!

Tớ không ngờ anh Ryuu nhà ta lại chung lớp với chúng ta đấy.

Công nhận mặt cậu sau kì nghỉ hè lại càng ngày càng nhăn hơn.

- Shunpei

- Hừ...

Lắm chuyện.

- Ryuu

Bỗng nhiên có một đứa con trai bước vào lớp cùng với khuôn mặt lạnh lùng làm ai cũng phải bất ngờ và bàn tán, cậu đi đến chỗ cái bàn ở giữa bàn của Ryuu và bàn của Masami.

Khi vừa ngồi vào chỗ, Ryuu thốt lên một câu:

- Thật không ngờ chúng ta lại chung lớp đấy, Nobi Nobita?

- Ryuu

- Ồ, đúng là không ngờ lại gặp ông, Ryuu Sakurai.

- Nobita

- *hai thằng nhìn nhau như muốn gây chiến* - Nobita và Ryuu

- Nhân tài của trường mình kìa - hs nữ 1

- Đẹp trai quá đi - hs nữ 2

- Tớ muốn làm vợ cậu ấy - hs nữ 3

- *biểu cảm khó chịu trước những câu nói đó* - Maeko, Jessica, Aiko, Ran và Sayo

Tiếng chuông reo lên cả lớp bắt đầu ngồi vào chỗ để chờ giáo viên đến dạy.

Ở một nơi nào đó khá giống một cái phòng luyện tập, đột ngột xuất hiện một thứ khá giống robot đang đứng trước mặt một cái máy gì đó.

Và phòng đối diện là một cô gái mặc bộ đồ tiến sĩ đang ngồi cùng với các vị cảnh sát cấp cao, họ đang chuẩn bị xem cuộc thử nghiệm đặc biệt.

Cô gái bắt đầu nói với thứ giống robot qua đường truyền mic:

- Sẵn sàng chưa, Kane - kun?!

- Rồi, Masa - san!

- Ừm!

Buổi tổng duyệt của GT bắt đầu.

Cái máy gì đó bắn ra những quả bowling rất cứng.

Cậu vừa né, vừa đỡ, vừa bật lại những quả bowling đó, rồi cậu dùng chiếc khẩu súng khá kì lạ bắn vào mấy quả bowling làm chúng bị phá vỡ thành mấy mảnh nhỏ.

Các vị cảnh sát cấp cao xem xong đều rất hài lòng về buổi tổng duyệt này.

Masa lại bắt đầu nói tiếp:

- Được rồi đó, Kane - kun.

Buổi tập hôm nay tới đây là kết thúc

- Vâng!

Nói xong tất cả bọn họ đều đi về hết.

Ở một nơi nào ấy có một chiếc xe tải đang được để ở đó.

Bên trong thùng chiếc xe có hai người đang nói chuyện với nhau:

- Xin lỗi vì đã hỏi cậu hơi bị nhiều nha.

Nhưng dù gì chúng ta cũng đã hoàn thành rồi.

- *cởi bỏ bộ giáp rồi trầm ngâm suy nghĩ*

- Kane - kun này, có lẽ cậu nên thận trọng trong mỗi lời nói của mình.

- Ừm!

À mà này, cô còn nhớ vụ xương người ở công viên không?

- Nhớ chứ!

Có vài bộ xương người được rải rác khắp nơi trong công viên và mỗi bộ xương đều còn một chút thịt, không ngờ đấy lại là những người đang bị mất tích .

Đó là vụ án từ 1 tháng trước.

- Đúng vậy!

Thủ phạm là một sinh vật lạ nhưng đã bị một chiến binh bí ẩn tiêu diệt.

Chính người của mình đã chứng kiến cảnh đó.

- Đúng vậy!

Mà sao đột nhiên cậu lại hỏi vậy?

- Thì sự việc đó lại tiếp tục rồi đấy.

- À...

Nó xảy ra từ vài ngày trước đúng không?

- Đúng!

Theo như được biết, 1 tháng trước chiến binh bí ẩn ấy đã tiêu diệt sinh vật lạ đó thì làm gì có chuyện nó lại tiếp diễn, trừ khi vẫn còn vài con như nó.

- Sao?!

Giờ cậu định đi tìm bọn chúng à?

- Chắc là vậy!

- Này, cẩn thận lại biến thành thức ăn của chúng đấy.

- Biết rồi, biết rồi!

Cứ yên tâm đi tôi sẽ không sao đâu.

Trở lại chỗ của Thánh Nô, cậu đang đi về cùng với Ryuu, Masami và Shunpei.

Bọn họ đang vừa đi vừa nói chuyện:

- Chà...

Tớ giờ đây đã kết bạn được vài đứa bạn mới rồi.

- Shunpei

- Thế à?

Tớ cũng vậy.

Còn hai cậu thì sao, Ryuu - kun, Nobita - kun?

- Masami

- *đang suy nghĩ chuyện khác* - Ryuu

- Nè, cậu sao vậy, Ryuu - kun?

- Masami

- Hả?!

Cái gì?!

Cậu nói gì cơ?

- Ryuu

- Cậu đang suy nghĩ cái gì vậy?

- Masami

- À tớ chỉ đang suy nghĩ về sự thay đổi của Aiko - san thôi.

- Ryuu

- À có phải ngoại hình của cậu ấy trở nên khác đi đúng không?

- Masami

- Ừ!

Mà mấy người không thấy sự thay đổi này quá vô lí sao?

Mới mấy tháng nghỉ hè mà cậu ấy đã thay đổi toàn diện luôn rồi.

Nhìn cậu ấy như người khác ý.

- Ryuu

- Ừm...

Công nhận vô lí thật.

Nhưng kệ đi, dù gì cậu ấy thay đổi chính mình là vì Nobita - kun mà.

Có liên quan gì đến chúng ta đâu.

- Masami

- Haiz...

Nhìn hai cái bầu sữa cậu ấy là tớ lại muốn bóp chúng rồi.

Nhưng đáng tiếc, nó chỉ dành cho nhân tài của lớp ta thôi.

Tớ nói đúng không, Nobita😏?

- Shunpei khịa Nobita

- Tớ chả hiểu cậu đang nói cái quái gì cả?

- Nobita

Đột ngột có người xuất hiện ôm lấy một bên tay của Thánh Nô rồi người ấy thốt lên:

- Onii - chan😆!

- Suki

- Suki - chan, lễ khai giảng với lớp học của em hôm nay thế nào?

- Nobita

- Dạ vui lắm ạ!

Bạn quen rất nhiều bạn mới ở lớp nữa là.

Đặc biệt hơn, em cuối cùng cũng ở bên cạnh onii - chan của em mỗi ngày.

- Suki

- Waaa...

Tình anh em đẹp thật!

- Shunpei khịa tiếp

- Thôi, tớ với em gái tớ về trước đây.

Masami, nhớ đến làm việc đúng giờ đấy.

- Nobita

- Ừ, ok!

- Masami

- Thôi, bọn tớ đi trước đây.

Bye!

- Nobita

- Bye các anh!

- Suki

- Bye!

- Ryuu, Masami và Shunpei

Và bọn họ chào nhau xong thì đường ai nấy về.

Buổi tối đó, Kane đang đi thử đến công viên kiểm tra.

Anh nghi ngờ những người trước khi bị mất tích đã từng đi qua công viên vào buổi tối.

Anh đi khắp xung quanh để kiểm tra thì anh thấy có một chiếc túi đang nằm ở dưới đất.

Anh cầm nên thấy nó có một chút ấm ấm của chiếc túi thì anh lại nghe thấy một tiếng động kì lạ.

Anh tiến gần nơi phát ra tiếng động thì anh thấy một cảnh tượng kinh dị mà chỉ thấy được trong phim.

Có một con quái vật giống báo đang ăn một người phụ nữ rất ngon miệng mà không để ý có người thấy mình.

Cái thứ giống báo đó đột ngột đứng dậy, nhìn thấy Kane nhưng lại không hề tấn công, nó cứ thế bỏ đi mang theo cái xác đang ăn dở.

Thấy vậy, Kane lấy khẩu súng mà anh mang theo để đề phòng ra bắn nó.

Nhưng những viên đạn đó đối với nó như con muỗi đốt, khi trúng đạn của anh nó đột ngột chạy đi, bỏ lại cái xác xuống.

Anh không hiểu tại sao nó lại bỏ chạy nhưng anh đã gọi điện ngay cho Masa.

Masa vẫn ở trong chiếc thùng xe cùng với anh tài xế đang ngồi ở chỗ tay lái.

Masa thấy Kane liên lạc với mình qua thiết bị liên lạc nội bộ bằng loa, cô trả lời:

- Có chuyện gì sao, Kane - kun?

- Masa

- Masa - san, tôi phát hiện một sinh vật lạ và tôi đang đuổi theo nó!

Xin hãy gửi GT System đến...

Mau nhanh lên!

- Kane

- Nó đấy!

Nó đấy!

Nó đấy!

Đúng là chả bỏ công chờ đợi!

Tài xế, anh nghe thấy rồi đúng không?

Nhanh lên nào!

- Masa phấn khích

- Hả?

Nhưng mà chúng ta chưa được nhận lệnh của cấp trên mà!

- Tài xế

- Ai rảnh để đi xin xỏ giờ này chứ!

Nhanh lái đi!

- Masa

- Ờ... ok!

Guard Trailer xuất phát!

- Tài xế

Chiếc xe tải đó đang đi đến chỗ của Kane.

Kane lúc này đang đuổi theo nó bằng tất cả sức lực của mình nhưng có điều con này là báo nên nghĩ gì mà đuổi kịp được nó.

Có điều, ai mà ngờ nó đi đúng cái đường mà chiếc xe tải ấy đang đi đến chỗ của Kane nên Kane đã vào được trong xe, còn tài xế lái tiếp để đuổi theo nó.

Trong thùng xe, anh đang mặc áo bộ giáp GT System vào để chuẩn bị đi chiến đấu, Masa đưa cho Kane một thứ khá giống một bên tay cầm lái của chiếc xe máy.

Đưa xong, cô nói:

- Cầm lấy cái Guard Key này!

Nó vừa là vũ khí vừa là chìa khoá khởi động Guard Machine.

Giờ đi đi!

- Ờ! *ngồi lên khởi động Grand Machine*

- 2-1-2-3, GT System, triển khai chức năng chiến đấu!

Gỡ bỏ thiết bị bảo hộ.

Thùng xe mở cửa và mở luôn cả đường đi xuống, cái khoá bánh xe đã được tháo để cho GT đuổi theo con báo đó bằng Grand Machine.

Ở một quán ăn nhỏ, những người làm việc ở đấy là Thánh Nô, Cậu Xinh, Suki và chủ quán ăn.

Chủ quán ăn là bố của Suki và cũng là bố nuôi của Thánh Nô.

Bọn họ đang dọn quán để chuẩn bị về thì Thánh Nô dọn xong phần của mình đột ngột đi ngay lập tức, cậu cũng đã báo cho chủ quán là cậu sẽ về sau nên chủ quán yên tâm, chỉ riêng Suki là cảm thấy lo lắng cho Thánh Nô, dường như cô đã biết chuyện của cậu.

Trở lại chỗ của GT, khi đang đuổi theo con báo thì đột nhiên nó dừng lại, có thể thấy nó đã biết được về GT System.

Thấy vậy, anh cũng dừng lại luôn và lấy ra cái khẩu súng mà anh đã dùng để luyện tập.

Khi lấy ra, Masa thốt lên:

- G - 01, hoạt động.

Giờ cậu có thể nổ súng.

- Rõ!

Anh bắt đầu chuẩn bị chiến đấu với kẻ địch trước mặt.

Guard Trailer đã đỗ ở gần nơi của họ và hai người ở trong xe đang xem GT chuẩn bị chiến đấu qua camera trên đầu GT.

GT đã tấn công trước, anh nổ súng làm nó ăn bao nhiêu cú đau của đạn.

Nó cũng tấn công anh bằng móng vuốt sắc nhọn của nó.

Trận chiến lúc này, cả hai đối thủ đều ngang nhau nhưng vận may lại thuộc về GT, anh đã làm nó bị thương ở phần chân.

Anh chuẩn bị tấn công tiếp thì lại có một con xuất hiện và nó cũng là báo nhưng màu lông lại khác.

Thế là trận này là 1 vs 2.

1 vs 2 thế này thì bên yếu thế nhất thuộc về GT.

Thấy thế, Masa ra lệnh rút lui nhưng anh bị hai đứa nó "hấp" như thế này thì rút kiểu gì, đã vậy "hấp" đến nỗi làm hỏng cả cái camera trên đầu và hai người ở trên xe méo thấy gì luôn.

Lúc này có người đang xem trận chiến của họ, không ai khác chính là Thánh Nô.

Cậu vừa xem vừa nói:

- Chà...

Không ngờ mình lại được tận mắt chứng kiến GT System.

Công nhận cái đội này công nghệ khá đấy.

- Nobita

- Không ngờ thế kỉ 20 lại có thể tạo ra được một bộ giáp như thế này.

Có vẻ như thời gian đã bị thay đổi.

- Doraemon

- Đến xem đúng không, Doraemon?

- Nobita

- Ừ, tớ cũng muốn xem chứ bộ.

- Doraemon

- Đợi tớ biến hình là cậu xem được mà.

Có nhất thiết phải đến tận đây xem bằng Cánh Cửa Thần Kì không?

- Nobita

- Tớ biết nhưng quan trọng hơn là lí do tớ đến đây là để hỏi cậu bao giờ mới biến hình hả?!!!

- Doraemon

- Ối chết!

Mải xem nên quên mẹ việc quan trọng!

- Nobita

- Nhanh cứu người ta đi!

Người ta sắp chầu trời rồi đó!

- Doraemon

- Đây!

- Nobita

- BRAVE BELT!!!

- Brave Belt

- NORMAL!!!

- Normal Card

- Cùng lên nào, Doraemon!

- Nobita

- Ok!

- Doraemon

- Get in!

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~...

- Brave Belt

- Warrior...

HENSHIN!

- Nobita

- Change.

NORMAL~.

Let's fight togerther.

We are War-ri-or~.

You will be defeated by us.

- Brave Belt

Doraemon biến thành một nguồn năng lượng bay đến chỗ Thánh Nô rồi chuyển đổi thành trang phục chiến đấu.

Thánh Nô đã biến hình thành Warrior Brave.

(tg: Cái này thì không cần phải tưởng tượng đâu cho nó mệt😑.)

GT với 2 con báo nghe thấy tiếng kêu của Brave Belt nên đã để ý đến Warrior Brave.

Cũng may Thánh Nô biến hình ở xa và lúc này lại là trời tối nên cả ba đứa kia méo nhìn thấy được gương mặt thật cậu.

Cậu càng ngày càng tiến đến gần họ.

Hai con báo đó bắt đầu chuyển sang cậu.

Cậu bắt đầu nói:

- Quả đúng như những gì ta đã nghi ngờ!

Làm gì có chuyện một con mà đã bắt cóc tận mười mấy người trong vòng một buổi tối chứ!

Các ngươi chắc hẳn là đồng bọn của tên ta đã kết liễu, đúng không?

- Brave (tg: Daichi thì là WB, còn Thánh Nô thì là Brave, ok?)

- Tên khốn Warrior Brave nhà ngươi, dám giết người anh em của bọn ta!

- Báo 1

- Ngươi đã ở đây rồi thì bọn ta giết ngươi để trả thù cho người anh em của bọn ta!

- Báo 2

- *nói chuyện qua tâm thức* Hừ!

Nobita, cho bọn chúng xem ai mới là đát - đỳ ở đây đi.

- Doraemon

- Hừ!

Trước khi chiến, các ngươi có thể xưng danh tên của các ngươi cho ta nghe không?

- Brave

- Hừ!

Dù sao ngươi cũng sắp chết rồi nên bọn ta sẽ thực hiện điều đó cho ngươi!

Ta là Lute.

- Báo 1

- Còn ta là Trist.

- Báo 2

- Được rồi.

Giờ ta sẽ cho các ngươi đoàn tụ với hắn!

- Brave

- Đi chết đi, Warrior Brave!

- Lute

- Đúng vậy!

Đi chết đi!

- Trist

Thế là lại 1 vs 2 tiếp nhưng có điều cậu làm Warrior tận 6 năm trời nên kinh nghiệm chiến đấu của cậu đã càng ngày càng tăng.

Chuyện 1 vs 2 đối với cậu chả là gì nên đã áp đảo được bọn chúng.

Đồng đội của GT quá lo lắng nên đã đến xem GT thế nào, ai ngờ lại cùng anh làm khán giả luôn.

Thấy bọn chúng đã bắt đầu yếu đi, Brave nhanh chóng ấn hai cái nút ở hai bên hông thắt lưng của mình làm Brave Belt kêu lên: "THE FINISH TIME.

NORMAL.

ENERGY BREAKKKKKKK~" rồi người cậu lại bốc ra hào quang màu xanh dương và nhảy lên tung cú đá của mình vào tên Lute làm hắn bị nổ banh xác.

Thấy người anh em của mình vừa bị giết ngay trước mặt mình, tên Trist nhanh chân chạy trước vì hắn lúc này đã thấy được sự đáng sợ của Warrior Brave.

Thấy tên Trist bỏ chạy, Brave không thèm đuổi bởi cậu biết kiểu gì cũng sẽ gặp hắn nhưng chỉ không biết là lúc nào thôi.

Khi Brave bỏ đi thì đột nhiên Masa gọi cậu:

- Khoan đã!

- Masa

- *dừng chân và quay đầu lại* - Brave

- *tiến đến gần* - GT, Masa và tài xế

- Có phải cậu là chiến binh bí ẩn mà ai ai cũng đồn đại không?

- GT

- *bỏ đi tiếp* - Brave

- Khoan đã! *bám lấy tay Brave* - Masa

- *đứng lại* - Brave

- Tuy cậu không muốn trả lời những câu hỏi của chúng tôi nhưng cậu có thể cho chúng tôi biết tên của cậu được không?

Bọn tôi hứa sẽ không nói cho bất kì ai cả.

Kìa, các cậu!

- Masa

- Ờm...

Bọn tôi hứa sẽ không nói với ai cả.

- GT và tài xế

- *bỏ tay của Masa ra khỏi tay mình một cách nhẹ nhàng* Warrior Brave, thế thôi.

- Brave

Nói xong, cậu bỏ đi luôn.

Trong đầu của Masa lúc này thốt lên: "Warrior Brave!

Tôi sẽ khắc ghi cái tên này của cậu."

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 5: Cơn giận của loài báo


Buổi tối đó, Warrior Brave đã chiến đấu và tiêu diệt được một tên Hurogi mang tên Lute, tên còn lại là Trist đã bỏ chạy vì hắn đã thấy người anh em của mình đã bị giết ngay trước mắt hắn.

GT và đồng đội của anh đã biết được chiến binh bí ẩn mà ai ai cũng đồn đại tên là Warrior Brave.

Dường như Warrior Brave sắp có đồng đội.

Sau khi xong việc, Thánh Nô đã cởi bỏ bộ trang phục chiến đấu Warrior Brave rồi tạm biệt Doraemon và đi đến một ngôi nhà.

Trong ngôi nhà đó, cậu vừa vào thì bất ngờ thấy Suki đang ngồi chờ cậu.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Bố mẹ nuôi của cậu đã ngủ.

Thấy cô, cậu liền nói:

- Suki?!

Sao em không đi ngủ đi?

Ngồi đây làm gì?

Bộ muốn bị cảm hả?

- Nobita

- Onii - chan...

- Suki

Cô chạy đến ôm Thánh Nô cùng với biểu cảm lo lắng và sợ hãi.

Thấy vậy, Thánh Nô ôm lại cô và xoa đầu cô để giúp cô bình tĩnh hơn.

Sau đó, cả hai liền trở về phòng đi ngủ.

Ở phòng của Suki, cô vừa nằm trên giường vừa hồi tưởng lại lần đầu cô và Nobita gặp nhau.

Cô hồi tưởng lại 6 năm trước, lúc ấy cô đang là một đứa trẻ 10 tuổi.

Một hôm vào buổi sáng, cô vừa mua đồ xong hiện đang trên đường về nhà.

Trong lúc băng qua đường thì đột nhiên có một chiếc xe tải đang lao đến, cứ tưởng cuộc đời của cô đã kết thúc thì đột ngột cô được một cậu nhóc cứu sống, người đó chính là Thánh Nô.

Và cũng vì thế, cậu bị chiếc xe tải đó đâm vào làm cho ngất.

Đúng lúc bố của Suki tình cờ nhìn thấy cảnh đó lập tức dẫn con gái mình với Thánh Nô đến bệnh viện.

Suki chỉ xước ngoài da do Thánh Nô đẩy, đột ngột bác sĩ gọi bố Suki ra nói chuyện về Thánh Nô:

- Cho tôi hỏi anh có phải người nhà của cậu nhóc này không?

- bác sĩ

- Không!

Tôi chỉ tình cờ thấy thôi.

- bố của Suki

- Haiz!

Quả nhiên!

- bác sĩ

- Bác sĩ!

Cho tôi hỏi cậu bé đó sao rồi?

Dù gì cậu bé ấy cũng là ân nhân của con gái tôi.

- bố của Suki

- Ừm!

Quả thực cậu bé ấy không sao cả!

Chỉ bị bầm tím ở người thôi.

- bác sĩ

- Bầm tím?!

Sao lạ vậy?

- bố của Suki

- Tôi cũng bất ngờ không kém anh đâu!

Bị một chiếc xe tải đâm như không chết thì ít nhất cũng phải bị gãy xương!

Vậy mà cậu bé ấy chỉ bị bầm tím.

Công nhận xương cậu bé ấy cứng thật.

- bác sĩ

- (Nhắc đến mới nhớ, lúc mình mang con gái mình với cậu nhóc ấy đến bệnh viện, mình không hề thấy một chút giọt máu nào chảy ra từ cậu ấy.) - bố của Suki

- À mà tôi còn thấy vài vết thương khác nữa!

Người cậu bé ấy có mấy vết bầm và sẹo trên người.

Trông như cậu bé ấy đã trải qua những việc gì đó mà chúng ta không thể biết được

- ...

- bố của Suki

Đột ngột có người đến kêu lên:

- SUKI!!!

- ?

- Mẹ!

- Suki

- *ôm lấy Suki* Suki!

Con có sao không?

Có bị thương ở đâu không?

- mẹ của Suki

- Bình tĩnh nào bà xã!

Con bé không sao cả, chỉ bị xước ngoài da thôi.

- bố của Suki

Bỗng nhiên cô y tá đến nói với bác sĩ:

- Bác sĩ!

Cậu bé đang có dấu hiệu tỉnh lại!

- y tá

- Vậy à?

Tôi vào đây!

- bác sĩ

- Đi!

Chúng ta cùng vào nào.

- bố của Suki

- Ủa?

Vào làm gì?

- mẹ của Suki

- Thì vào gặp ân nhân của con gái chúng ta.

- bố của Suki

Trong phòng bệnh của Thánh Nô, bác sĩ đã kiểm tra cậu xong để cho gia đình của Suki nói chuyện với Thánh Nô.

Thấy Thánh Nô, bố của Suki nói:

- Chào cậu bé!

- bố của Suki

- Chú... là người đưa cháu vào đây ạ!

- Nobita

- Ừm!

Đúng vậy.

- bố của Suki

- Vậy cháu cảm ơn chú nhiều ạ.

Nhưng cô bé đó có sao không ạ?

- Nobita

- Không sao!

Con bé ở đây nè, chỉ bị xước ngoài da thôi.

- bố của Suki

- Phù!

Cô bé không sao là tốt rồi.

May quá!

- Nobita

- (Chà!

Không ngờ đứa bé này lại quan tâm đến người khác nhiều hơn cả bản thân mình.

Thật ngưỡng mộ bố mẹ nó quá đi!).

- bố của Suki

- *nghẹn ngùng* Có...

Có sao không?

- Suki

- *mỉm cười* Không sao!

- Nobita

- *càng nghẹn ngùng hơn* - Suki

- *nắm lấy bàn tay Thánh Nô* Cảm ơn cháu!

Cảm ơn cháu rất nhiều vì đã cứu con gái của bọn cô.

Cảm ơn cháu rất nhiều!

- mẹ của Suki

- *nắm lại* Dạ!

Không có gì đâu cô!

Nếu cháu không có ở đó thì sẽ có người khác làm vậy thôi.

- Nobita

- Ừ😁!

- mẹ của Suki

Bố của Suki để ý thấy bàn tay của Thánh Nô có một vết sẹo và cũng để ý thêm phần dưới cổ của cậu có vết bầm.

Thấy vậy, ông liền hỏi:

- Cậu bé!

Cho ta hỏi cháu tên gì?

Năm nay cháu bao nhiêu tuổi vậy?

- bố của Suki

- Dạ!

Cháu tên là Nobi Nobita.

Năm nay cháu 11 tuổi ạ.

- Nobita

- Chà!

Cháu hơn con gái ta 1 tuổi.

Vậy nhà cháu ở đâu?

Để ta có thể đưa cháu về.

Nghe xong câu ấy, đột ngột mặt cậu biến dạng rồi trả lời:

- Cháu...

Cháu không có nhà.

- Nobita

- Ừm!

Thế cháu có muốn ở nhà của chú không?

- bố của Suki

- Ở nhà chú?

- Nobita

- Ừm!

Bọn ta muốn nhận cháu làm con của chúng ta.

Cháu có đồng ý không?

- bố của Suki

- Nhưng...

- Nobita

- Bà xã!

Em có đồng ý nhận cậu bé làm con của chúng ta không?

- bố của Suki

- Tuy em không hiểu anh đang nghĩ gì nữa.

Nhưng nếu nhận cậu bé ấy làm con thì em đây đồng ý luôn.

- bố của Suki

- Nhưng mà...

- Nobita

- Vậy là... nếu anh ấy đồng ý thì con sẽ có anh trai ạ.

- Suki

- Đúng vậy đó con yêu!

- mẹ của Suki

- Cả nhà ta đều chấp nhận cháu rồi đó.

Câu trả lời của cháu là gì?

- bố của Suki

- Cháu... xin từ chối ạ!

- Nobita

- *bất ngờ* - gia đình Suki

- Sao vậy?

Sao cháu lại từ chối chứ?

- bố của Suki

- Tại cháu không thích!

Cháu không muốn có ai ở bên cạnh mình cả!

- Nobita

- Nobita!

Có phải cháu đang gặp chuyện đúng không?

- bố của Suki

- ...

- Nobita

- Mỗi đứa trẻ đều luôn muốn có người thân bên cạnh mình, nó tạo ra cảm giác an toàn cho mỗi đứa trẻ.

Việc cháu từ chối đồng nghĩa với việc cháu đang gặp chuyện gì đó mà không muốn nói với ai cả, chỉ muốn tự mình giải quyết.

Ta nói có đúng không?

- bố của Suki

- Gia đình chú làm ơn ra ngoài đi.

Cháu muốn đi ngủ.

- Nobita

- Nobita!

- bố của Suki

- CHÁU XIN ĐÓ!

Cháu muốn được đi ngủ.

- Nobita

Nói xong, Thánh Nô nằm xuống đắp chăn để ngủ.

Gia đình Suki không còn cách nào khác đành phải ra ngoài.

Trưa đến, gia đình Suki mua cho Thánh Nô một bát cháo nóng nhưng chưa kịp đưa thì Thánh Nô đã trốn viện.

Gia đình Suki đều rất buồn vì Thánh Nô đã bỏ đi.

Buổi chiều, Suki đang ngồi ghế ở công viên và suy nghĩ về Thánh Nô, cô còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì cậu đã đi rồi.

Đột ngột có một con quái vật nào đó xuất hiện đang tấn công những người ở công viên.

Những người bị tấn công đã chạy mất, chỉ còn Suki là quá sợ đến nỗi không thể di chuyển.

Nó bắt đầu chuyển sang Suki.

Đang xông vào để ăn cô thì đột nhiên có người đá nó làm nó phải lùi lại.

Cô thấy người đã cứu mình không ai khác chính là Thánh Nô.

Thánh Nô thấy con quái vật đó là bắt đầu nói:

- Không ngờ lại có một tên Hurogi thích làm loạn mọi thứ.

Ta mong đây là lần cuối ngươi làm loạn.

- Nobita

- BRAVE BELT!!!

- Brave Belt

- (Đó là cái gì vậy?) - Suki

- NORMAL!!!

- Normal Card

- Cùng lên nào, Doraemon!

- Nobita

- (Doraemon?) - Suki

- Get in.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGERTHER~...

- Brave Belt

- Warrior...

HENSHIN!

- Nobita

- Change.

NORMAL~.

Let's fight together.

We are War-ri-or~.

You will defected by us.

- Brave Belt

- Giờ chiến thôi!

- Brave

- *bất ngờ đến nỗi không thể nói lên nổi một lời nào* - Suki

- Tránh xa khỏi nơi này đi.

Cẩn thận bị trúng đòn oan đó.

- Brave

- Dạ?!

- Suki

- NHANH LÊN!

- Brave

- Dạ... vâng ạ!

- Suki

Brave nói xong tiến đến đánh với con quái vật đó, Suki trốn ở một góc xem trận chiến.

Với thể loại quái vật đó, phần thắng thuộc về Brave phải gọi là rất cao nhưng do có vết bầm tím ở người nên hơi mất thời gian, nói chung thì đến cuối nó bị Brave làm cho banh xác.

Vừa xử lí, Thánh Nô đã cởi bỏ Warrior Brave và chuẩn bị nằm đất thì Suki đã đỡ lấy cậu.

Vừa được đỡ lấy, Thánh Nô nhìn thấy những giọt nước mắt của Suki đang rơi vào mặt cậu.

Thánh Nô bắt đầu nói:

- Em là cô bé đó!

Sao em lại khóc vậy?

- Đây... có phải là... lí do tại sao... anh từ chối...

đúng không?

- Suki

- ...

- Nobita

- Những vết thương đó... là do những trận chiến tương tự như thế... em nói đúng không?

- Suki

- ...

Đúng!

- Nobita

- Nhưng như thế... anh đâu cần phải... từ chối chứ.

- Suki

- Nếu anh ở cùng với gia đình em thì rất có thể em với bố mẹ em sẽ bị liên lụy bởi anh.

- Nobita

- Nhưng anh đang tự làm khổ mình đấy.

- Suki

- ...

- Nobita

- Lúc anh trốn viện, bố mẹ em rất là buồn.

Có thể nói họ rất muốn nhận anh làm con họ, làm người nhà của họ và... em cũng muốn vậy.

- Suki

- ...

- Nobita

- Em là con một nên em không có anh chị em nào cả.

Ở lớp, các bạn em ai cũng có anh chị em ở bên cạnh, riêng em là không có.

Bố mẹ em rất là bận việc nên họ không có thời gian ở bên cạnh em nên em đi đâu em đều chỉ cảm thấy rất là cô đơn.

- Suki

- (Em ấy... có một chút giống mình bây giờ.) - Nobita

- Vậy nên... em xin anh.

Anh không cần nhận em với bố mẹ em là người nhà cũng được.

Nhưng anh đừng làm khổ mình nữa.

- Suki

- ...

Cô bé, em có thể cho anh biết tên em được không?

- Nobita

- *lau nước mắt* Em là Suki Kazuraba.

Rất vui được làm quen với anh.

- Suki

- *cười* Anh cũng vậy.

À mà em có thể cho anh gặp bố mẹ em được không?

- Nobita

- Lẽ nào anh...

- Suki

- Ừm!

Anh đồng ý làm con họ.

- Nobita

- *nhảy tưng lên* Yeah!

Mình cuối cùng đã có onii - chan rồi.

Đi nào!

Chúng ta gặp bố mẹ em thôi!

- Suki

- *bị lôi đi* Được rồi.

Đi từ từ thôi, không cần phải vội vàng như thế đâu.

- Nobita

- Vâng onii - chan!

- Suki

Thế là Nobita và Suki đã đi mất.

Trong lúc ấy, có một con mèo máy không tai màu xanh đang nhìn họ đi, không ai khác chính là Doraemon.

Cậu vừa nhìn vừa nói: "Nobita, từ giờ cậu không phải khổ sở hơn nữa rồi.

Thật tốt quá!".

Nói xong, cậu đi mất bằng Cánh Cửa Thần Kì.

Hết hồi tưởng😁, cô hồi tưởng xong thì cô đi ngủ.

Ở một nơi nào đó, tên Trist đang chạy đến gặp người trước mặt mình.

Hắn vừa chạy đến vừa nói:

- ABUS!

ABUS!

ABUS!

ABUS!

ABUS!

- Có chuyện gì, Trist?

- Tên Lute... hộc hộc... hắn bị... hộc hộc...

- Hắn bị gì?

- Hắn... hộc hộc... bị Warrior Brave giết chết rồi!

- CÁI GÌ?!

Hắn bị Warrior Brave giết chết?!

- Tên Warrior Brave đó mạnh vãi!

Một mình hắn đã đánh được 2 thằng rồi.

Mà theo ta nghĩ hắn có thể chấp tận 3 đứa cũng nên.

- Khốn kiếp!

Tên Warrior đó phải bị trả giá!

- Abus, khi nào gặp lại hắn thì chúng ta hãy cùng nhau tiêu diệt hắn.

- Tất nhiên!

Nhưng chúng ta cần phải tìm cách tác chiến thế nào để tiêu diệt được hắn đã.

- Ok!

Chúng ta sẽ trả thù cho những người anh em của chúng ta.

- Đã đến lúc cho hắn thấy cơn giận của loài báo chúng ta rồi.

Ha ha ha ha ha...

Hôm sau ở một căn phòng của các vị cảnh sát cấp cao, họ đang xem video trận chiến tối hôm qua cùng với Kane.

Xem xong họ bắt đầu nói chuyện với Kane:

- Đây là thứ gọi là "sinh vật lạ" mà cậu đã giao chiến đấy ư?

Nhìn mờ thật đấy!

- cs cấp cao 1

- Cuộc chiến này ấn định trong khoảng thời gian 21 phút 41 giây.

Nhưng đoạn phim này chỉ có 12 giây.

Cậu tính giải thích sao giải thích sao về việc này?

- cs cấp cao 2

- Tôi cũng không hiểu nữa.

Tại sao những cảnh đó lại không có ở đây?

Tôi chắc chắn rằng tôi đã thấy chiến binh bí ẩn đó đã tiêu diệt tên đó sau khi camera của GT bị hỏng.

- Kane

- Chiến binh bí ẩn?

Vậy thì đây...

Cậu khai rằng sinh vật lạ ấy đã bị tiêu diệt bởi chiến binh bí ẩn mà ai ai cũng đồn đại ý.

Vậy cậu thấy tên đó trông như thế nào?

Cậu có biết tên của hắn không?

- cs cấp cao 1

- Dạ!

Người đó có màu xanh dương và màu vàng, cái này thì những cảnh sát cũng đều nói cho ngài rồi.

Nhưng tên của người đó, tôi không thể nói cho các vị được!

- Kane

- Không thể nói?

- cs cấp cao 1

- Tại vì tôi đã hứa với người đó là sẽ giữ bí mật tên của người đó.

Vậy nên tôi không thể nói cho các vị tên của người đó được.

Còn cái video ấy các vị cứ cho việc tôi giao chiến với sinh vật lạ là bịa đặt đi.

Nhưng nếu lũ sinh vật ấy xuất hiện, thì vũ khí của hệ thống GT cần được trang bị thêm để có thể chống lại chúng!

- Kane

- Ý cậu là giờ đây chúng ta có một kẻ thù rất là mạnh, phải vậy không?

- cs cấp cao 3

- Vâng ạ!

- Kane

- Được rồi!

Kết thúc cuộc họp ở đây thôi.

- cs cấp cao 1

Bọn họ đều ra khỏi phòng hết.

Ở chỗ chiếc thùng xe tải Guard Trailer, Kane với Masa đang nói chuyện với nhau:

- Cuộc họp thế nào, Kane - kun?

- Cũng hơi mệt.

Nói chuyện với những vị cảnh sát cấp cao làm cho tôi cảm thấy bất lực vãi.

- Ừm!

Kane - kun này, tôi đã ra một quyết định rồi!

- Quyết định gì?

- Chúng ta sẽ mời Warrior Brave vào tổ đội của chúng ta.

- Thế à!

GÌ CƠ?!?!?

Mời Warrior Brave vào tổ đội của chúng ta?

- Đúng!

- Nhưng Masa - san này, cô có nghĩ cậu ta sẽ đồng ý không?

- Thì khi nào gặp lại thì cậu hỏi cậu ta đi.

- Ờ... ok!

Buổi sáng ở lớp Thánh Nô, ai ai cũng đến đầy đủ hết, Thánh Nô thì vẫn ngắm ngoài trời.

Giáo viên chủ nhiệm lớp cậu vào thông báo:

- Các em, hôm nay lớp chúng ta có hai học sinh mới.

Nào, hai em vào đi.

- gvcn

- Uầy!

Mong là bạn gái xinh xinh.

- nam sinh

- Mong là một anh chàng đẹp trai.

- nữ sinh

Cả hai học sinh mới đó bước vào lớp rồi họ khi tên mình lên bảng, Thánh Nô nhìn tên họ ghi trên bảng đột ngột mặt cậu biến dạng.

Ghi tên mình xong hai người họ bắt đầu giới thiệu bản thân mình:

- Mình là Hidetoshi Dekisugi.

Rất vui được làm quen với các bạn.

- Dekisugi

- Mình là Minamoto Shizuka.

Rất vui được làm quen với các bạn.

- Shizuka

- *nhìn Shizuka* Cô ấy xinh quá à?

- nam sinh

- *nhìn Dekisugi* Ôi!

Đẹp trai quá à!

- nữ sinh

- (Tại sao...

Tại sao hai người họ lại ở đây?) - Nobita

Trong giờ nghỉ, Dekisugi và Shizuka đều đang bị các bạn lớp Thánh Nô vây quanh nói chuyện (trừ vài đứa).

Thánh Nô thì vẫn ở tình trạng lo sợ.

Đột ngột Ryuu đến hỏi:

- Ê, này Nobita!

- Hả?!

Cái gì?!

Có chuyện gì sao, Ryuu?

- Sao mặt ông biến dị ghê vậy!

Bộ có chuyện gì à?

- Không...

Không có chuyện gì cả!

Tôi lên sân thượng hóng gió chút đây.

Khi Thánh Nô rời đi, Ryuu bắt đầu nhìn sang Dekisugi và Shizuka, cậu dường như đang nghi ngờ quan hệ của Thánh Nô với hai người họ.

Ở chỗ Thánh Nô, cậu đang vừa hít thở không khí vừa nói: "Tại sao?

Tại sao họ lại ở đây chứ?".

Bỗng nhiên có người kêu lên:

- Họ nào cơ?

- Ể?

Kiyoko - sensei, cô lên đây làm gì vậy?

- Sao?

Bộ cô không được lên đây à?

Mà em đang nói đến ai vậy?

- Dạ, không... không có gì cả.

- Mà nè Nobita - kun!

- Có chuyện gì cô?

- Cô có trông thấy lúc em đi mặt em trông khá là lạ!

Bộ em có chuyện gì đó đúng không?

- Không có đâu cô!

Người như em thì có chuyện gì chứ.

- Vậy à?

Được rồi.

Nếu như em có chuyện gì thì phải nói cho nhá.

- Vâng ạ.

Cậu định về lớp thì Miyoko nói:

- Chắc hẳn sứ mệnh của em nó khó khăn lắm nhỉ?

Hãy cố gắng sống sót nhé.

- Đừng lo.

Em không chết dễ như vậy đâu.

Rồi cả hai đường ai nấy đi.

Buổi chiều, nhóm của Kane vẫn đang ngồi chờ tin tức thì đột ngột có một cuộc gọi khẩn cấp về việc xuất hiện hai sinh vật lạ đang tấn công những người ở công viên.

Thế là Kane lập tức mặc bộ giáp GT và Guard Trailer lập tức đi đến, khi đi được nửa đoạn thì đã để cho GT lái Guard Machine đến công viên.

Ở chỗ Thánh Nô, cậu đang ra về thì đột nhiên cậu cảm nhận được sự hiện diện của Hurogi, Thánh Nô lập tức chạy đi làm cho bạn của cậu đầy dấu chấm hỏi, riêng Suki là lo lắng cho Thánh Nô.

Trở lại chỗ của GT, anh vừa đến nơi là lấy ra luôn một thứ khá giống máy cưa và Masa kêu lên: "Kích hoạt G - 03".

Khi cái máy cưa đó hoạt động, anh liền chém mấy nhát vào bọn Hurogi đó.

Chúng thấy cái cưa đó quá nguy hiểm liền triệu hồi vũ khí của mình.

Triệu hồi xong, chúng lại chơi cái trò 1 vs 2.

Kết cục, GT bị "hấp" thêm lần nữa🤣.

Cùng lúc đó, Thánh Nô vừa mới đến đã thấy GT đang tình trạng nguy hiểm, cậu định biến thân nhưng lại thấy mấy cái bọn nhiếp ảnh đang chụp bọn họ, thành ra cậu phải tìm một góc nào để biến thân.

Biến thân thành Warrior Brave xong, cậu liền tiến đến đánh tên Trist.

Hắn vừa thấy cậu là bắt đầu nói:

- Warrior Brave, đến đúng lúc lắm.

Ta sẽ trả thù cho người anh em của ta.

- Trist

- Hừ!

Sau khi xử lí ngươi xong thì ta sẽ xử lí nốt tên đồng bọn của ngươi!

- Brave

- Chưa biết ai là kẻ sẽ "đi" đâu.

- Trist

- Rồi sẽ biết ngay thôi.

Brave Saber!

- Brave

- BRAVE SABER!

- Brave Saber

Warrior Brave đã triệu hồi Brave Saber ra chiến đấu với Trist.

Bên của GT, nhờ sự trợ giúp của Warrior Brave nên anh đã thoát khỏi cái tình trạng bị "hấp", anh liền lấy ra G - 01 và một cái thứ khá giống lòng súng.

Masa liền kiêu: "G - 01 và G - 02.

Hoạt động!".

GT liền nắp cái G - 02 vào G - 01 tạo thành một khẩu shotgun bắn vào tên Abus.

Thấy bên mình đang yếu thế, Trist và Abus cùng nhau sử dụng tốc độ của mình đến đánh Brave và GT.

Nhưng chúng không biết rằng Warrior Brave cũng có tốc độ.

Tuy không được nhanh bằng bọn chúng nhưng cũng đủ để đánh lại chúng.

Thấy hai tên Hurogi đang yếu đi, Brave liền tháo cái Normal Card ra khỏi Brave Belt rồi gắn nó vào Brave Saber.

Khi gắn vào, Brave Saber liền kêu: "THE FINISH TIME.

NORMAL.

ENERGY SLASHHHHHHH~".

Brave Saber liền bốc ra hào quang màu xanh, Brave liền cầm lấy chém một nhát vào tên Trist làm hắn bị nổ banh xác.

Tên Abus thấy vậy liền bỏ chạy, Brave tháo Normal Card ra khỏi Brave Saber rồi liền nói:

- Ngươi không thoát được đâu con trai.

To be không tình yêu!

Brave Gun!

- Brave

- BRAVE GUN!

- Brave Gun

Brave biến đổi Brave Saber thành Brave Gun rồi cậu gắn Normal Card vào Brave Gun.

Khi gắn vào, Brave Gun liền kêu: "THE FINISH TIME.

NORMAL.

ENERY SHOOTTTTTTT~".

Brave liền bóp cò làm Brave Gun bắn ra một viên đạn năng lượng vào tên Abus.

Hắn bị trúng đạn và rồi nổ banh xác y như tên Trist.

Thế là anh em nhà báo cuối cùng cũng đã đoàn tụ với nhau ở dưới địa ngục.

Khi xong việc, Warrior Brave liền bỏ thì GT liền gọi cậu rồi anh nói:

- Warrior Brave!

Xin cậu hãy gia nhập tổ đội của chúng tôi.

Chúng ta sẽ cùng nhau tiêu diệt lũ sinh vật lạ đó.

- Xin lỗi.

Tôi không muốn gia nhập vào đâu cả.

Vậy nên tôi xin từ chối.

- À được thôi.

- Nhưng...

- Hả???

- ... tôi không nghĩ mình có thể xử lí được hết bọn chúng bằng sức mạnh này của mình.

Cho nên chúng ta hợp tác đi.

Anh thấy sao?

- *vui mừng* Thế thì tốt quá!

Tôi rất vui khi được hợp tác với cậu.

- Được rồi, tôi đi đây.

Hẹn gặp lại!

Rồi Warrior Brave liền dùng tốc độ của mình chạy khỏi bọn nhiếp ảnh.

GT liền nói chuyện này với Masa làm cô rất vui mừng.

Thánh Nô liền trốn ở một góc để cởi bỏ trang phục Warrior Brave rồi cậu về nhà của mình.

Ở một khu rừng nào đó, có 3 cái kén khổng lồ và trong 3 cái kén đó đã có một cánh tay thoát khỏi cái kén.

Có vẻ như kẻ thù mạnh của Warrior Brave đã thức dậy.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 6: Trái tim


Buổi chiều hôm đó, Brave và GT đã cùng nhau đánh lại hai tên báo Hurogi và đã tiêu diệt chúng (tính ra mỗi thằng Brave là tiêu diệt chúng).

Và Brave và GT đã hợp tác với nhau, họ giờ đây có thể được coi như là đồng đội.

Nhưng họ không hề biết kẻ thù mạnh nhất của họ đã thức dậy.

Sáng hôm sau, Thánh Nô đang cùng em gái cậu đến trường học.

Họ đang vừa đi vừa nói chuyện:

- Onii - chan!

- Gì vậy, Suki - chan?

- Hôm nay em có một tiết kiểm tra đó.

- Ồ!

Thế thì cố gắng lên nha!

Điểm của em mà trên trung bình thì anh sẽ nấu cho em món sở trường của anh.

- Vâng!

Mà nè onii - chan.

- Gì nữa, Suki - chan?

- Nếu như bài kiểm tra của em đạt điểm tối đa thì sao ạ?

- Thì anh sẽ dẫn em đến khu vui chơi giải trí, ok ko?

- Vậy thì anh hứa em đi!

- Anh hứa.

- *ôm Nobita* Yêu onii - chan nhiều nhất😍!

- Con bé này!

Thiệt tình.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Ở trường của Thánh Nô, cậu đang trên đường vào lớp thì đột ngột có người đến chặn cậu lại rồi nói:

- Cậu đây rồi, Nobita - kun!

- Haiz...

Bộ không thể để cho tôi được yên hay sao, hả Seina - san?

- Nghe đây Nobita - kun!

Một nhân tài như cậu rất xứng để gia nhập hội học sinh chúng tôi.

Đây là lựa chọn tốt cho cậu đó.

Hãy gia nhập hội của bọn tôi!

Vừa nói xong, Thánh Nô liền phớt lờ, tiếp tục đi đến lớp học của mình.

Thấy vậy, Seina liền chặn lại lần nữa và nói:

- Này, cơ hội tốt cho cậu như thế mà không thèm để ý là sao?!

- Nghe đây Seina - san, tôi chịu đựng cậu quá lâu rồi đó có bt ko?

Từ năm 13 tuổi cho đến nay, cậu luôn luôn bảo tôi phải gia nhập cái hội học sinh của cậu.

Mà tôi cũng chẳng hiểu tại sao tôi với cậu lại luôn học chung trường.

- Luôn học chung trường à?

Cũng đúng!

Chúng ta vừa là bạn hồi tiểu học, vừa là bạn hồi trung học, chắc có khi lên đại học thì thành bạn hồi cao trung chăng?

- Haiz...

Đừng nói với tôi rằng khi lên đại học, chúng ta lại chung trường đấy nhá😑.

- Mong là vậy😁!

- ĐM!

LẠI CÒN MONG LÀ VẬY NỮA!!!

THA CHO TÔI ĐI MẸ TRẺ!

- Nghe đây Nobita - kun!

Cho dù cậu có từ chối lời đề nghị của tôi đi nữa ý thì tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu.

Cậu chắc chắn sẽ trở thành thành viên của hội của bọn tôi!

Nói xong, Seina chạy ngay đi.

Thánh Nô thấy vậy vẫn tiếp tục đi đến lớp của mình.

Trong khi đi, cậu không hề biết rằng Seina đang ngắm nhìn cậu cùng với khuôn mặt đỏ của mình.

Những học sinh đi ngang qua cũng phải cạn lời bởi họ nhìn thấy cảnh này nhiều lần rồi.

Khi Thánh Nô vừa vào lớp và ngồi vào chỗ của mình thì đột ngột Dekisugi và Shizuka liền đến nói chuyện với cậu làm cho cậu có chút lúng túng:

- Chào, cậu tên Nobi Nobita đúng không?

- Dekisugi

- Ờm...

Đúng vậy...

- Nobita

- À, chỉ là bọn tớ muốn hỏi cậu một câu thôi.

- Dekisugi

- Nè Nobita - san, có phải chúng ta đã từng quen nhau đúng không?

- Shizuka

Thánh Nô nghe thấy vậy liền nói:

- Không!

Chúng ta chưa từng quen biết.

- Vậy à?

Xin lỗi đã làm phiền cậu!

Nói xong, cô liền ngồi vào chỗ của mình cùng với khuôn mặt buồn.

Thấy vậy, Thánh Nô liền nói chuyện với Dekisugi:

- Bộ cậu ấy có chuyện gì à?

- Sắp vào lớp rồi!

Khi nào đến giờ nghỉ chúng ta sẽ nói về việc đó.

- Ờ, được rồi!

Khi Dekisugi đi thì anh Long đến nói chuyện với Thánh Nô:

- Này Nobita!

- Gì đây Ryuu?

- Bộ nhà ông có quan hệ gì với bọn họ à?

- Quan hệ gì?

Ông hỏi gì lạ vậy?

- Từ lúc hai tụi nó xuất hiện nhìn ông trông lạ vãi.

- Thôi, đến giờ học.

Nói chuyện sau đi!

- (Cái tên này!

Mình tự hỏi tên đó có quan hệ gì với hai tụi nó chứ?

Thôi kệ đi, tò mò thế đủ rồi!)

Ở khu rừng đó, trong ba cái kén thì đã có hai kén vừa mới thoát ra.

Khi vừa mới thoát ra, tên Zix thốt lên:

- Cuối cùng...

Cuối cùng ba chúng ta...

đã thức dậy!

Ha ha ha...

- Ngươi có chắc là 3 chúng ta không?

- *nhìn cái kén của Zero* Ủa, ngài ấy vẫn chưa thức dậy à?

- Ngươi nghĩ anh ấy dễ thức dậy vậy sao?

Người như anh ấy cực kì mạnh, tất nhiên phải thức dậy muộn hơn chúng ta rồi.

- Thế theo ngươi nghĩ bao giờ ngài ấy tỉnh lại?

- Ta... cũng không biết nữa😅!

- Coi bộ mệt rồi đây😑.

- Ê, muốn thử cảm nhận cuộc sống của lũ loài người thế nào không?

Từ lúc thoát khỏi phong ấn đến giờ ta chơi thử thưởng thức cuộc sống của lũ loài người bao giờ.

Coi như giải trí một chút😁!

- Hmm...

Cũng được!

Giải trí một cách bình thường tí đi.

- Muốn giải trí ở thế giới loài người thì chúng ta phải là con người.

- Thế thì chúng ta chỉ cần biến đổi thành loài người thôi.

Nói xong, cả hai bọn chúng liền biến thành hình dạng người và chúng nói tiếp:

- Tốt hơn rồi đấy!

- Giờ giải trí tí nào!

Và rồi chúng liền đi đến những nơi có con người để tận hưởng cuộc sống của họ.

Trở lại trường của Thánh Nô, lúc này đang là giờ nghỉ.

Trong lúc ấy, Thánh Nô với Dekisugi liền lên trên sân thượng nói chuyện:

- Giờ cậu nói được rồi đấy!

- Ừ, Tớ và Shizuka - kun là bạn thuở nhỏ.

- Cái đấy ai chả biết!

- Ủa, tớ chưa nói gì về chuyện đó với ai mà.

Sao cậu biết vậy?

- Ờ thì... chắc là do tớ thấy hai người trông cũng khá thân thiết nên mới nghĩ thế chăng?

- Quả thực cậu đúng là lạ đó, Nobita - san!

Tớ với cậu ấy hồi nhỏ chơi thân với nhau lắm.

Không chỉ có bọn tớ, chúng tớ còn ba người bạn nữa.

Trong số đó, có một người bạn là một con mèo máy đến từ tương lai, nghe khó tin đúng không?

- Ờ, khó tin thật. (Bộ đến đoạn chính chưa vậy😑?)

- Tuy lúc đầu bọn tớ chơi rất nhưng rồi có một ngày bọn tớ đột ngột cảm thấy thiếu thiếu một thứ gì bên trong lòng.

Bọn tớ luôn cảm thấy mình đã quên đi một ai đó quan trọng trong nhóm bạn của mình.

Vì việc đó, bọn tớ dần dần ít gặp nhau hơn, nói đúng hơn là không còn thân thiết với nhau như hồi xưa nữa.

- Vậy sao?

Coi bộ tệ thật! (Ko ngờ sự ích kỉ của mình đã làm cho tình bạn của họ dần dần vỡ tan.

Họ thực sự rất coi trọng mình.)

- Có lẽ người bạn mà chúng tớ đã quên đó quả thực rất quan trọng đối với chúng tớ.

Và cũng chính người đó đã cướp đi trái tim của Shizuka - kun.

- (Cái gì?!)

- Một năm trước, tớ với cậu ấy tình cờ gặp nhau.

Cũng vào ngày đó, tớ đã tỏ tình với cậu ấy bởi tớ đã có tình cảm với cậu ấy.

- (NÀ NÍ?!

Dekisugi - kun có tình cảm với Shizuka - chan sao?

Bất ngờ đấy!

- Nhưng rồi cậu ấy đã từ chối bởi trái tim cậu ấy lại thuộc về người đó.

- (Shizuka - chan... có tình cảm... với mình?!)

- Cho dù thế, tớ sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Tuy có thể cậu ấy vẫn đang còn đang nhớ mong đến người đó nhưng tớ vẫn cảm thấy mình vẫn còn cơ hội.

Vậy nên bằng mọi giá tớ phải có được cô ấy.

Cậu hiểu chứ, Nobita - san?

- Ok, hiểu hiểu.

- Cảm ơn cậu😁!

Mà này, chúng ta làm bạn đi, Nobita - san.

- Ờ ok, làm bạn. (Chúng ta vốn đã là bạn rồi.)

- Hay quá😃!

Vậy từ giờ tớ sẽ gọi cậu là Nobita - kun nhá?

- Được được. (Tớ vốn đã bị cậu gọi như thế rồi.)

- Sắp đến giờ vào lớp rồi.

Đi thôi Nobita - kun!

- Cậu cứ xuống trước đi, tớ xuống sau.

- Ok😁!

Khi Dekisugi đi, biểu cảm của Thánh Nô đột ngột thay đổi và cậu thốt lên trong đầu: "Tại sao?

Tại sao khi nghe việc Shizuka - chan có tình cảm với mình, cảm xúc của mình lại rất bình thản, đáng ra mình nên vui mới đúng chứ.

Thế là thế nào?".

Rồi cậu bắt đầu đi về lớp.

Trên đường đi, cậu tình cờ gặp Maeko rồi cả hai vừa đi vừa nói chuyện:

- Nobita - kun này, cậu có hôm nào rảnh không?

- Không!

Tớ bận cả ngày.

Mà sao cậu lại hỏi vậy?

- *đỏ mặt* À... không có gì đâu. (Định xem cậu ấy rảnh ngày nào để rủ cậu ấy đi chơi.

Dù sao một người bận rộn như cậu ấy cũng nên có thời gian nghỉ để vui chơi giải trí.)

- Mà nè Maeko - san!

Tớ có thể hỏi cậu một câu hỏi được không?

- À ừ...

Cậu cứ hỏi đi!

- Cậu có hiểu "tình yêu" là gì không?

- *đỏ mặt* (Hả?!

Sao...

Sao cậu ấy lại hỏi vậy?!)

- Maeko - san?

- *đỏ mặt* Xin lỗi tớ trả lời đây!

Tình yêu là một loạt các cảm xúc, trạng thái tâm lí và thái độ khác nhau dao động từ tình cảm cá nhân.

- Thế à!

Vậy làm thế nào để biết được mình đang yêu vậy?

- *mặt đỏ* Ờ thì tớ nghĩ nếu như cậu gặp người mình yêu ý thì trái tim bên trong cậu sẽ đập rất nhanh.

- Thật sao?

- *mặt đỏ* Tớ nghĩ vậy😅.

Mà sao cậu lại hỏi về cái đó vậy?

- À không có gì đâu!

Tớ chỉ hỏi thôi.

- (Lẽ nào cậu ấy đang người mình thích ư?

Con tim mình nó...

đau quá!

Nói chuyện xong thì họ cùng nhau vào lớp.

Ở trong thùng Guard Trailer, Kane và Masa đang nói chuyện với nhau:

- Này Kane - kun, cậu có biết được tin gần đây không?

- Có.

Vụ giết người dã man càng ngày càng nhiều, tính ra đến nay đã có 9 vụ như thế rồi.

- Cậu có nghĩ vụ này có liên quan đến lũ sinh vật lạ không?

- Chắc chắn là liên quan rồi!

- Cách giết người của sinh vật lạ này thực sự rất là lạ.

Hắn chỉ ăn một nửa thịt người, còn nửa kia hắn vứt từ trên cao xuống.

Hắn như vậy có ý gì vậy?

- Lẽ nào hắn đang muốn đe dọa chúng ta!

- Haiz...

Bao giờ mới diệt hết được lũ sinh vật lạ đây😑.

Ở chỗ của Thánh Nô, cậu và Suki đang cùng nhau đi đến quán ăn để làm việc thì đột nhiên Thánh Nô cảm nhận được sự hiện diện của Hurogi, cậu liền chạy đi.

Suki thấy vậy vẫn tiếp tục đi đến quán ăn nhưng trong lòng cô đang rất là lo lắng cho Thánh Nô.

Ở chỗ của Maeko, cô đang trên đường đi về nhà.

Cô vừa đi vừa suy nghĩ thì bỗng nhiên cô thấy vài người đang chạy khỏi nơi đang có sinh vật lạ xuất hiện.

Maeko cũng chạy nhưng cô đã thấy Thánh Nô đang chạy đến chỗ nơi có sinh vật lạ.

Maeko vừa chạy vừa gọi Thánh Nô nhưng cậu không nghe vẫn cứ tiếp tục đến chỗ đó.

Khi đến đó, cô định gọi tiếp thì Thánh Nô lấy ra một chiếc thắt lưng kì lạ rồi đeo nó vào.

Thấy vậy, Maeko không nói nữa và tiếp tục xem cậu làm gì.

Khi đeo Brave Belt vào thì cậu lấy ra tấm thẻ Normal Card ra và bấm nó rồi nói:

- Cùng lên nào, Doraemon!

- (Doraemon?)

Nói xong cậu liền cho Normal Card vào Brave Belt, nó liền chuyển hoá cậu thành Warrior Brave.

Maeko thấy vậy rất là bất ngờ, khi crush của mình lại chính là Warrior Brave.

Chuyển hoá xong, cậu nhìn lên trên chiếc toà nhà phía trước, cậu thấy ngay một tên Hurogi đang ăn người ở trên nóc toà nhà đó.

Đang ăn dở hắn để ý thấy Brave đang nhìn mình, hắn liền ném cái xác đang ăn dở đi và nhảy xuống đến chỗ Brave và nói:

- Lâu quá nhỉ, Warrior Brave?!

Đối thủ của ngươi là ta, Baxu và Cú Nhảy Chết Chóc của ta!

- Rất vui được biết tên của ngươi.

Giờ ta chiến chứ?!

Nói xong, tên Baxu liền chạy đi nơi khác, Brave liền chạy theo và Maeko cũng vậy.

Nơi hắn đến dường như rất thích hợp với cách chiến đấu của hắn.

Khi Brave đến đó, tên Baxu cứ dùng đôi bàn chân của mình tấn công Brave, tấn công xong hắn lại nhảy lên các tầng của toà nhà.

Thấy vậy, Brave cũng bật nhảy theo hắn nhưng mỗi tội sức bật nhảy của cậu lại không mạnh bằng tên Baxu, cậu chỉ đến được tầng thứ 5, còn hắn thì đang ở tầng thứ 10.

Baxu thấy thế hắn liền nhảy xuống tầng 5 đẩy ngã Brave làm cậu bị một cú rơi rất là đau nhưng chưa đến nỗi gãy xương😑.

Tên Baxu tiếp tục nhảy, hắn giờ đang ở trên nóc toà nhà rồi hắn nói: "Chỉ vậy thôi sao, Warrior Brave?".

Maeko thấy vậy rất là lo lắng cho Brave.

Khi Brave đứng dậy thì đúng lúc GT đã đến rồi liền nói:

- Xin lỗi cậu, Warrior Brave!

Tôi đã đến muộn, làm cho cậu phải xử lí một mình rồi!

- GT

- Không sao!

Tôi có khác gì đâu.

- Brave

- (Tên kia chắc là GT System đúng không nhỉ?) - Baxu

- *nhìn Baxu* Mà sao tên sinh vật lạ đó lại ở trên nóc toà nhà vậy?

- GT

- Tên Hurogi này có một sức bật nhảy rất là khỏe!

Tên này coi bộ khó chơi đấy!

- Brave

- Vậy sao?

Mà cậu gọi hắn là "Hurogi" à?

- GT

- Thì đấy là tên của mấy cái lũ quái vật ăn thịt người đó.

Mà chẳng nhẽ cậu luôn gọi bọn chúng là "sinh vật lạ" à?

- Brave

- Thì bọn tôi có biết chúng là gì đâu?

- GT

- Vậy thì cậu biết rồi đấy.

- Brave

- ... ok!

Mà làm thế nào để xử lí tên khốn này đây.

- GT

- *đứng chờ* - Baxu

- Haiz...

Phải chi tôi có thể nhảy cao hơn, có lẽ tôi có thể đánh được với hắn.

- Cậu có thể đó!

- ?

Nghe thấy tiếng nói ấy, Brave và GT liền ngoảnh sang đằng sau mình thấy có một người đàn ông đang tiến đến chỗ họ.

Thấy vậy, GT liền hỏi:

- Cho hỏi anh là ai?

- GT

- Tôi là ai á?

Tôi nghĩ cậu chỉ cần biết tôi là chủ của tên Warrior này thôi.

- Takashi

- CÁI GÌ?!

- GT

- (Sao ngài Takashi lại đến đây chứ?) - Doraemon

- Sao ngài lại đến đây vậy?

- Brave

- Cậu không cần biết!

Lúc tôi xem trận đấu của cậu với tên Hurogi đó, tôi thấy có vẻ cậu chưa hiểu hết tất cả sức mạnh của Warrior Brave.

Tôi nói có đúng không?

- Takashi

- Xin lỗi!

Là lỗi của tôi.

- Brave

- Mà vừa nãy ngài nói Warrior Brave có thể bật nhảy giống hắn ư?

- GT

- Đúng vậy!

Hoặc có khi còn cao hơn nữa.

- Takashi

- Thật sao🤩?!

- GT

- Vậy làm thế nào để tôi có thể làm được vậy?

- Brave

- Cậu hãy chuyển hết tất cả các năng lượng bên trong cậu xuống chân của mình rồi việc đó sẽ tạo ra cho cậu một lực nhảy rất cao giống hắn nhưng cậu phải biết điều chỉnh độ nhảy của mình cơ, không cẩn thận có khi bay lên tầng khí quyển đó.

- Takashi

- Vâng, tôi hiểu rồi!

Tôi làm liền đây.

- Brave

- Ừm!

- Takashi

- Cố lên!

- GT

- Ê, các ngươi nói chuyện xong chưa vậy?

Ta xuống nhá.

- Baxu

- Khỏi cần!

Ta sẽ lên xử lí ngươi.

- Brave

Nói xong, Brave liền chuyển hết năng lượng của mình xuống bàn chân.

Trong lúc đó, GT và Takashi liền nói chuyện:

- Ê, sao chả thấy bọn "chó săn" đâu vậy?

- Ý ngài là mấy tên thợ chụp ảnh đó á?

À vì bọn tôi sợ sẽ có người bị vạ lây nên đã cho người chặn hết đường rồi nên mấy tên thợ chụp ảnh đó chắc không vào được đâu.

- Vậy sao?

Thế cũng tốt!

Khi Brave chuyển xong, cậu liền nhảy đến chỗ tên Baxu.

Cậu đang nhảy đến thì hắn đột ngột nhìn thấy khói bay ra khỏi cái ống của cái nhà máy nào đó đang đi về hướng của mình.

Xong tên Baxu liền nói: "Coi như ngươi gặp may..." rồi hắn liền bỏ đi.

Brave lúc nhảy đến thì đã thấy hắn bỏ đi, không hiểu kiểu gì cậu liền nhảy xuống dưới.

Thấy vậy, Takashi đến nói:

- Thế nào rồi?

- Takashi

- Chả hiểu sao tên kia lại đột ngột bỏ chạy!

- Brave

- Chả lẽ thấy cậu cũng có thể nhảy được như hắn nên sợ quá bỏ chạy chăng🤔?

- GT

- Có thể hắn là một tên Hurogi đặc biệt.

- Takashi

- Hurogi đặc biệt?!

- Brave và GT

- Ừm!

Lũ Hurogi đặc biệt thường chỉ hay giết người theo một cách bất thường.

Ví dụ như là có tên cũng chỉ ăn những người thông minh, còn những người không thông minh lắm chúng chỉ giết không ăn.

Hurogi đó được gọi là Hurogi đặc biệt.

- Takashi

- Chà!

Coi bộ "đặc biệt" thật.

- GT

- Vậy thì tên đó chắc hẳn phải "đặc biệt" ở phần nào đó.

Tôi sẽ đi điều tra ngay!

- Brave

- Không cần!

Mà ta nghe nói hai người là đồng đội nhỉ?

- Takashi

- Bọn tôi cũng chỉ là hợp tác thôi.

Mà sao ngài biết hay vậy?

- Brave

- Thì trên báo nói vậy mà.

Bộ cậu không đọc báo à?

- Takashi

- Tôi không có thời gian để đọc báo😑.

- Brave

- Nếu như hai người đã hợp tác với nhau ý.

Vậy thì GT này, tôi có thể nhờ cậu điều tra về việc này không?

- Takashi

- Tôi á?

Vâng, tôi rất sẵn lòng về việc này!

- GT

Nghe thấy vậy, Takashi liền lấy ra một cái huy hiệu đưa cho GT và nói:

- Cái huy hiệu này là thiết bị liên lạc của Warrior.

Giờ tôi trao nó cho cậu, khi nào cậu điều tra xong thì hãy gọi cho Warrior Brave, ok?

- Takashi

- Vâng, tôi cảm ơn ạ!

- GT

- Coi bộ chúng ta cũng có thể liên lạc với nhau được rồi.

- Brave

- Ừm😁!

- GT

- Được rồi!

Cậu về được rồi đó.

- Takashi

- Vâng!

Nhưng có thể cho tôi biết tên của ngài không?

- GT

- Takashi Hongo!

Nhớ đừng nói cho ai đó😏.

- Takashi

- Vâng!

Tôi về để điều tra luôn đây.

- GT

Nói xong, cậu liền ngồi lên Guard Machine lái về Guard Trailer.

Lúc này, Brave và Takashi nói chuyện tiếp:

- Không ngờ việc này lại làm cho thời gian bị thay đổi đấy.

- Từ lúc thứ này đến đây tôi biết kiểu gì cũng như vậy mà.

- Thôi tôi về đây.

Nhớ đừng chết đó!

- Tôi sẽ không để ngài thất vọng lần nữa đâu!

- Mong là vậy.

Khi Takashi đi mất, cậu liền cởi bỏ Warrior Brave và khi cởi ra cậu liền nhìn thấy Maeko đang nhìn mình.

Cả hai đều rất bất ngờ khi mặt đối mặt, gương mặt của Maeko liền thay đổi và rồi cô chạy đi, còn Thánh Nô thấy thế cũng chỉ có thể mặc kệ rồi cậu đi đến quán ăn của bố mẹ nuôi để làm việc.

Giờ đây cả hai khó mà có thể gặp mặt nhau.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 7: Bunny Battle


Buổi chiều hôm đó, Warrior Brave đã chiến đấu với một Hurogi mang tên Baxu nhưng cậu đã gần thất thế trước sức mạnh của hắn.

Nhờ có sự giúp đỡ của Takashi, Brave giờ đã biết cách đối phó với Baxu nhưng chưa lâm trận tên Baxu đột ngột bỏ chạy làm cả bọn đều bất ngờ.

Sau đó, khi GT và Takashi đi về thì Thánh Nô đã cởi bỏ Warrior Brave nhưng cậu không ngờ Maeko đã chứng kiến hết tất cả cuộc chiến của cậu.

Giờ đây hai người khó mà gặp mặt nhau.

Ở trường của Thánh Nô, nhóm Jessica, Ran, Aiko và Sayo đang nói chuyện về một người bạn chuẩn bị về thăm trường thì Jessica thấy Maeko từ nãy đến giờ luôn im lặng và ít nói.

Thấy thế Jessica liền hỏi Maeko:

- Nè Maeko - chan, bộ hôm nay cậu bị sao vậy?

Trông cậu ít nói quá!

- Đúng đó!

Nhìn chẳng giống cậu tẹo nào.

- Vậy sao?

Chắc là do tớ cảm thấy mệt mỏi thôi.

Đừng lo!

Tớ không có bị làm sao đâu😅.

Đột ngột có tiếng mở cửa lớp, người đó không ai khác chính là Thánh Nô.

Khi thấy Thánh Nô, Maeko liền cúi gằm mặt xuống, còn Thánh Nô vẫn cứ thản nhiên ngồi vào chỗ của mình làm như chả có chuyện gì xảy ra.

Thấy biểu cảm của Maeko đối với Thánh Nô, Jessica liền nghi ngờ Thánh Nô và Maeko đã có chuyện gì đó với nhau.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Ở chỗ của Kane, anh và Masa đang trở lại nơi trận đấu giữa Brave và Baxu bằng 🚔 để tìm hiểu phần đặc biệt của tên Baxu.

Trong lúc cả hai tìm hiểu xung quanh trận đấu, Kane nhìn thấy một cái ống của nhà máy nào đó đang thổi ra khói.

Nhìn cái ống khói đó, anh liền nhận ra được phần đặc biệt của tên Baxu rồi lập tức lên 🚔 để về báo cáo cho các cảnh sát khác mà anh không ngờ rằng anh quên bén luôn Masa làm cô phải tự đi bộ về.

Ở chỗ của Baxu, hắn đang nằm nghỉ ở trên một cành cây và ăn táo trên cành cây đó.

Đột nhiên, Zami và Zix bỗng xuất hiện trước mặt hắn làm hắn suýt nữa ngã.

Và họ bắt đầu nói chuyện:

- Rất vui được gặp hai vị, Zami - sama và Zix - sama!

- Baxu

- Ta nghe nói ngươi đã chiến đấu với Warrior Brave.

- Zami

- Đúng vậy thưa hai vị.

Cái tên Warrior Brave đó ý một mình tôi cũng đủ đập lại hắn rồi!

- Đừng có mà khinh địch!

Cẩn thận ngươi bị tên đó cho banh xác đấy, Baxu!

- Đừng lo!

Tôi đây bt mình đang làm gì.

Nói xong, hắn liền chạy ngay đi.

Zami và Zix cũng chẳng quan tâm, cứ tiếp tục hưởng thụ cuộc sống loài người.

Ở trường của Thánh Nô, hiện đang là giờ nghỉ nên ai cũng ra ngoài lớp chỉ có vài người vẫn ở trong.

Lúc này, Maeko đang ở ngoài hành lang của lớp, cô đang ngắm cảnh vật bên ngoài cùng với khuôn mặt buồn rầu của mình.

Bỗng nhiên có người tới nói chuyện với cô, không ai khác chính là Kiyoko.

Cả hai bắt đầu tâm sự:

- Nè Maeko - chan, bộ em đang có chuyện gì đúng không?

Nếu thực sự có chuyện thì cô sẽ lắng nghe em.

Yên tâm, nếu liên quan đến bí mật nào đó thì cô đây sẽ không nói cho ai đâu.

- Ờm...

Kiyoko - sensei này, cô đã từng thích ai chưa?

- Sao...

Sao em lại hỏi thế?

Này, có phải em rơi vào lưới tình của chàng trai nào rồi đúng không?

- Kiyoko - sensei này, em hỏi cô được không?

- Em cứ hỏi đi!

- Khi cô crush một người nào đó ý mà bất ngờ cô lại biết được một bí mật rất là to lớn của người đó.

Tâm trạng cô sẽ ra sao ạ?

- Ờm...

Có lẽ tâm trạng của cô có thể sẽ không được thoải mái lắm nhưng không có nghĩa là mình sẽ ghét người đó.

Cô thấy tốt hơn cứ thể hiện hết các cảm xúc của mình đối với người đó.

Nếu không, sẽ có ngày mình sẽ phải hối hận.

- Kiyoko - sensei...

- Em thì sao?

Em sẽ làm gì với tình huống mà em hỏi cô đây?

Nói xong, Maeko liền hồi tưởng quá khứ của mình.

Hồi còn nhỏ, cô không có giỏi về việc giao tiếp thành ra cô luôn cô độc.

Nhưng khi cô lên cao trung, cô đã gặp Thánh Nô, cậu luôn giúp cô về việc học, về cách giải quyết và cả về cách giao tiếp nữa.

Lúc còn là năm nhất, Thánh Nô và cô ngồi gần bàn với nhau.

Mỗi lần cô gặp khó khăn, Thánh Nô luôn giúp đỡ cô rất là nhiều.

Nhờ vậy, cách giao tiếp của cô đã bắt đầu tốt hơn, cô cũng đã làm quen rất nhiều bạn.

Chính lòng tốt của Thánh Nô đã đánh cắp trái tim cô.

Cậu chính là người con trai duy nhất mà cô tin tưởng.

Hồi tưởng xong😁, cô liền cảm ơn Kiyoko rồi liền vào lớp mà cô không biết từ nãy đến giờ Jessica luôn nhìn chằm chằm mình.

Ở chỗ của Kane, cậu lúc này đang ở Trụ sở Lực lượng Điều tra Vụ án Đặc biệt liên quan đến Sinh vật lạ.

Trong phòng Bộ chỉ huy Trung ương Lực lượng Điều tra Vụ án Đặc Biệt, cậu đang nói chuyện với các cảnh sát cấp cao:

- Dựa trên kết quả điều tra, có mối liên hệ kì lạ giữa cái chết của các nạn nhân ngày hôm qua, đó là khói và hướng gió.

Các vụ ám sát xảy ra trong một phạm vi giới hạn và đều ở những nơi có thể thấy được khói nhà máy.

- Kane

- Nghĩa là chúng ta có thể khoanh vùng phạm vi xuất hiện lần tới của hắn.

- cs cấp cao 2

- Đúng vậy.

Theo như dự đoán, chuyện xảy ra hôm nay có thể sẽ là ở khu vực phía đông của nhà máy.

- Kane

- Tốt!

Thắt chặt an ninh ở khu vực đó.

Trông cậy vào mọi người đấy!

- cs cấp cao 1

- Rõ!

- all cs

- Kane - kun.

- cs cấp cao 1

- Vâng?

- Kane

- Đạn của GT System đã được nâng cấp.

Đừng chết đấy!

- cs cấp cao 1

- Vâng!

- Kane

Nói xong, cậu liền đi tới Guard Trailer để chuẩn bị mặc GT System nhưng trên đường đi, Kane bất ngờ gặp Masa thành ra cậu vừa đi vừa bị ăn mắng bởi cậu đã quên mất sự hiện diện của cô và làm cho cô phải đi bộ đến trụ sở.

Ở trường của Thánh Nô, lúc này đang tan học nên ai ai cũng đi về.

Thánh Nô khi xuống đến tủ của mình lấy giày thì đột nhiên trong tủ có một tờ giấy.

Tờ giấy này là do Maeko gửi cho cậu, cô muốn cậu lên sân thượng nói chuyện với cô.

Khi đọc xong tờ giấy, Thánh Nô liền đi lên trên sân thượng gặp ngay Maeko.

Cả hai bắt đầu nói chuyện với nhau:

- Bộ cậu muốn nói gì với tớ đúng không?

- Nobita

- Nobita - kun này, cậu có ghét tớ không?

- Maeko

- Hả?!

- Nobita

- Khi tớ biết được cậu là Warrior Brave ý.

Tớ đã rất bất ngờ, tớ không ngờ rằng cậu đã chiến đấu với lũ sinh vật lạ đó tận 6 năm liền.

Chắc hẳn cậu đã phải chịu đựng rất nhiều đúng không?

- Maeko

- Maeko - san...

- Nobita

- Trong khi tớ luôn tìm cách để đi chơi với cậu mà không hề biết cậu đang nắm giữ một sứ mệnh rất là quan trọng.

Tớ chắc hẳn đã luôn làm phiền cậu đúng không?

- Maeko

- Maeko - san, tớ...

- Nobita

- *vừa khóc vừa chạy đến ôm Nobita* Nobita - kun, tớ xin cậu!

Đừng ghét tớ mà.

Ai ghét tớ cũng được, nhưng xin cậu đừng ghét tớ mà.

Hu hu hu...

- Maeko

- Maeko - san, tớ không có ghét cậu.

Đúng là tớ thấy cậu có một chút phiền phức nhưng khi nhìn thấy cậu có thể quen được nhiều bạn bè, tớ thấy mừng cho cậu bởi cậu đã biết cách giao tiếp với những người khác, cậu giờ đã không còn là con người trước kia.

Cậu là một lớp trưởng siêng năng, luôn tích cực trong giờ học, một con người hiểu bạn bè và là người có tấm lòng nhân ái.

Một con người như cậu ai mà ghét được chứ.

Cho nên đừng có nghĩ quá lên đó.

- Nobita

- *khóc* Cảm ơn cậu, Nobita - kun!

Cảm ơn cậu vì đã không ghét tớ.

Hu hu hu...

- Maeko

- Quả là một cảnh tượng đẹp!

- ?

- Kiyoko - sensei, Suki - chan và...

Jessica - san?

Sao ba người lại ở đây?

- Nobita

- À, cái này là tình cờ thôi.

Tại lúc nãy cô và em gái em đang vừa đi vừa nói chuyện thì tình cờ thấy Jessica - chan đang đi theo em thành ra bọn cô cũng đi theo cùng luôn, ai ngờ lại gặp cảnh tượng này😄.

- Kiyoko

- Gì cơ?!

- Nobita

- *xấu hổ* Xin lỗi, tớ tưởng hai người đang cãi nhau về việc gì đó nên tớ đã luôn theo dõi hai người.

Không ngờ lại biết được cậu là Warrior Brave.

- Jessica

- Không sao đâu.

Mà sao Kiyoko - sensei và Suki - chan trông bình thản thế?

- Maeko

- Ừ nhắc đến mới nhớ, sao hai người bình thản vậy?

Bộ hai người không bất ngờ khi biết Nobita - kun là Warrior Brave à?

- Jessica

- Tại bọn cô biết Nobita - kun là Warrior Brave lâu rồi😁.

- Kiyoko

- CÁI GÌ?!?!?

- Maeko và Jessica

- Ha ha...

Bất ngờ lắm đúng không😁?

- Kiyoko

- *buồn* Em cứ tưởng mình là người đầu tiên biết Nobita - kun là Warrior Brave chứ.

- Maeko

- Nói ai là người đầu tiên biết Onii - chan là Warrior Brave thì người đó là em.

- Suki

- Thì luôn ở bên cạnh Nobita - kun mà.

Nên việc em là người đầu tiên biết là đương nhiên rồi😑.

- Jessica

Đột ngột có một giọng nói từ Brave Belt vang lên, không ai khác chính là Masa.

Cô đang cầm cái huy hiệu mà Takashi đã đưa Kane và gọi để nhờ sự trợ giúp của cậu.

Nghe xong, cậu liền đeo chiếc thắt lưng vào và biến hình ngay trước mặt bạn bè mình rồi cậu nhảy từ sân thượng của trường xuống mặt đất và triệu hồi luôn phương tiện di chuyển của Warrior Brave mang tên Brave Machine.

Triệu hồi xong, cậu liền dùng nó đi đến chỗ của tên Hurogi.

Lúc này, GT đang chiến đấu với tên Baxu, hắn luôn dùng đôi chân tấn công GT làm cậu chẳng thể nào bắn được một phát nào vào hắn.

Haiz... hoá ra việc nâng cấp đạn cho GT cũng chẳng có ích gì.

Trong lúc chiến đấu, GT liền nảy ra ý tưởng, khi tên Baxu nhảy lên thì GT liền lấy ra một cái máy khá giống máy bắn móc.

Khi lấy ra thì Masa kêu lên: "G-04.

Active.".

GT dùng nó trói chân tên Baxu lại làm hắn không thể nhảy được nữa, nhân cơ hội đó cậu liền lấy G-01 bắn vài phát vào người hắn làm hắn bị chảy bao nhiêu máu.

Tên Baxu thấy vậy liền điên lên, hắn cắt đứt sợi dây của G-04 để có thể nhảy lên được rồi hắn dùng móng vuốt của mình tấn công GT làm cho phần ngực của bộ giáp bị hỏng nặng, định tấn công thêm phát nữa thì đúng lúc Brave đã đến.

Brave liền dùng Brave Machine đâm vào tên Baxu làm hắn bị bay đi.

Đâm xong cậu liền xuống xe giúp cho GT đứng lên và rồi cậu tiến tới gần tên Baxu.

Cả hai bắt đầu vừa chiến đấu vừa dùng kĩ năng bật nhảy của mình, nhưng Brave có phần nảy hơn bởi cậu vốn đã mạnh hơn tên Baxu, chẳng qua cậu vẫn chưa biết hết tất cả sức mạnh của mình.

Nhưng giờ cậu đã biết nên cậu đã dễ dàng đánh lại được tên Baxu.

Tên Baxu thấy mình yếu thế hơn, hắn liền sử dụng móng vuốt của mình tấn công Brave nhưng Brave đã liền lấy ra Brave Saber để đấu với hắn thành ra lúc này tên Baxu đang bị ăn rất nhiều vết chém từ Brave.

Khi thấy tên Baxu bắt đầu yếu thế đi, cậu liền dùng đòn Energy Break vào tên Baxu làm hắn bị nổ banh xác.

Brave đã dành chiến thắng và rồi cậu liền lên Brave Machine đi về mà cậu không biết rằng Zami và Zix đang nhìn cậu.

Nhìn xong, hai người đó liền nói chuyện:

- Tên Warrior Brave này coi bộ khác với tên trước đây.

- Hừ, tên khốn đó.

Dám giết đồng loại của chúng ta.

Ta sẽ bắt hắn phải trả giá đắt!

- Tên đó không đáng để ngươi ra tay đâu, Zix.

Sẽ có kẻ sẽ đánh lại được với hắn thôi.

Nhưng có điều, đó là sớm hay muộn mà thôi.

Giờ chúng ta đi!

- Hừ!

Cả hai bắt đầu đi về lại chỗ cái kén của Zero.

Thánh Nô liền tìm chỗ trốn để cởi bỏ Warrior Brave bởi bọn "chó săn" nãy giờ luôn chụp ảnh trận chiến của cậu, coi bộ họ đã tìm cách thoát khỏi cảnh sát.

Cởi bỏ xong, trên đường cậu tình cờ gặp lại Maeko, Jessica, Kiyoko và Suki.

Thế là cậu và họ cùng nhau đi về nhà của mình.

Giờ đây, Thánh Nô nhà ta đã có thể yên tâm chiến đấu.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 8: Dora The Kid


Buổi chiều hôm đó, Warrior Brave đã chiến đấu với tên Baxu và rồi tiêu diệt hắn.

Zami và Zix có lẽ sẽ luôn quan sát các trận chiến tiếp theo của cậu.

Ở trường của Thánh Nô, Thánh Nô, Anh Long, Cậu Xinh và Shunpei lúc này đang nói chuyện với nhau:

- Nè nè biết gì chưa?

Warrior Brave lại cùng GT System tiêu diệt một tên sinh vật lạ đó.

- Shunpei

- Bt chứ!

Anh ấy nhìn ngầu thật đó.

Tớ tự hỏi anh ấy có phải là người của cảnh sát không?

- Masami

- Hoặc có thể là người của chính phủ.

- Ryuu

- Cũng đúng😅.

- Masami

- Này Nobita, bộ không làm bộ mặt kia nữa à?

- Ryuu khịa Nobita

- Đâu phải lúc nào tôi cũng luôn để bộ mặt đó. *lấy sách ra đọc* - Nobita

- Ờ ờ!

- Ryuu

- (Mà nói đến mới nhớ, tại sao cái tên "Warrior Brave" lại ở trên báo nhỉ?

Mình rõ ràng chỉ nói tên đó cho nhóm của GT System thôi mà.

Haiz...

Đừng nói với mình là chính họ đã kể cho mấy cái bọn nhà báo đấy nhá!) - Nobita

- RYUU SAKURAI!!!

- ?

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

- Gì nữa đây😑?!

- Ryuu

- Tôi nhờ ông mua Takoyaki hộ tôi vậy mà ông mua cái kiểu gì mà bên trong mỗi viên đều có mù tạt hả?

Ông biết tôi ghét mù tạt mà!

- ?

- Này nhá, cái con Moriko Kusakabe kia!

Tôi làm sao mà biết được họ sẽ cho mù tạt vào đâu.

Và hơn nữa, tôi cũng việc chứ bộ, bà làm như mỗi mình bà việc ý.

- Ryuu

- Ông!

- Moriko

Cả hai cứ tiếp tục cãi nhau đến nỗi phải làm Thánh Nô phải thốt lên:

- Này hai cái cặp vợ chồng trẻ kia!

Ở đây có đứa đang đọc sách đó, muốn cãi nhau thì ra chỗ khác mà cãi nhá!

- Nobita

- VỢ CHỒNG TRẺ NÀO Ở ĐÂY?!

- Ryuu và Moriko

- 😑 - Nobita

- Thôi nào, cả hai bình tĩnh đi!

Nè Moriko - chan, sắp đến giờ học rồi đó.

Tớ nghĩ cậu nên về lớp đi😅.

- Masami

- Hừ, hôm nay ông may đấy!

Đến giờ nghỉ thì chết với tôi! *bỏ đi* - Moriko

- Làm như tôi sợ bà lắm ý!

- Ryuu

- Thôi, đủ rồi đó!

Cậu làm ơn ngồi về chỗ cho tớ đi😑.

- Masami

- Hừ!

- Ryuu

Khi vừa về chỗ đúng lúc giáo viên chủ nhiệm lớp họ vừa vào và dạy học luôn.

Giờ nghỉ đến, Moriko liền đến lớp Thánh Nô để cãi nhau với Ryuu tiếp.

Trong khi đó, Nô đang trên đường đi lên sân thượng nhưng tự dưng Maeko và Jessica đòi đi theo cậu.

Thấy thế, cậu liền hỏi:

- Hai người đi theo tớ làm cái gì chứ?

- Nobita

- Ờm...

Dù gì đi nữa hai bọn tớ cũng biết về bí mật lớn của cậu rồi nên chắc giờ bọn tớ cũng có thể coi là đồng đội của cậu.

- Jessica

- Đúng vậy, có lẽ thế.

Nhưng ít ra bọn tớ có thể giúp cậu một việc gì đó chăng?

- Maeko

- ...

Tớ nghĩ các cậu cứ coi như chưa biết gì cả là giúp tớ rồi.

- Nobita

- Này, bọn tớ đâu có vô dụng đâu.

Bọn tớ có thể vận dụng đầu óc của mình để giúp cậu đó.

- Jessica

- Đúng đúng!

- Maeko

- Thế cái đầu óc của các cậu có biết đánh đấm không😑?

- Nobita

- Hể?!

- Maeko

- Cậu nói gì lạ vậy?

Đầu của bọn tớ đâu phải làm bằng thép bằng đá gì đâu!

- Jessica

- Không phải đầu óc lúc nào cũng có thể cứu được thế giới đâu.

Có những việc bắt buộc chúng ta phải sử dụng nắm đấm.

Các cậu hiểu chứ?

- Nobita

- Ờ thì...

- Maeko và Jessica

- Kệ đi!

Các cậu thích làm gì thì làm, dù gì tớ đâu phải người quản các cậu nhưng đừng làm mọi việc trở lên to tát là được.

- Nobita

- Onii - chan! *ôm lấy Nobita* - Suki

- Suki - chan, lại gì nữa đây?

- Nobita

- Em nhớ anh nên mới đến gặp anh thôi😁!

- Suki

- Em thiệt là...

- Nobita

- A, chào hai chị Senpai, hai chị sao lại ở cùng với Onii - chan của em vậy?

- Ờm...

- Maeko

- (Onii - chan của em?!

Sao trông như kiểu đang đánh dấu chủ quyền vậy?) - Jessica

- A, chào các em!

- Kiyoko

- Kiyoko - sensei!

- cả bọn

- Mấy đứa sao lại tụ tập ở đây vậy?

- Kiyoko

- Em và Jessica chỉ đang đi theo Nobita - kun thôi😅.

- Maeko

- Còn em thì chỉ muốn gặp Onii - chan của mình thôi😁!

- Vậy Nobita - kun định đi đâu😏?

- Kiyoko

- Em chỉ muốn lên sân thượng thôi😑.

- Nobita

- Vậy à?

Thế thì cô theo với được không😄?

- Kiyoko

- Thiệt hả?!

- Nobita

- Đi mà~ - Maeko, Jessica, Suki và Kiyoko

- Haiz...

Tuỳ!

- Nobita

Thế là cả bọn lên sân thượng rồi khi lên đến nơi họ nói tiếp:

- Mà này Nobita - kun, cậu thực sự chỉ lên sân thượng để hóng mát thôi sao?

- Jessica

- Cũng không hẳn, tớ cũng thường hay lên đây để đọc sách và nói chuyện với bạn của mình.

- Nobita

- Bạn?

- Maeko

- Onii - chan, có phải cậu ấy đến đây không?

- Suki

- Làm sao anh biết được, cậu ấy có nói sẽ đến đây đâu.

- Nobita

Đột ngột xuất hiện một cánh cửa màu hồng.

Thấy thế, Thánh Nô liền nói:

- Haiz...

Vừa nói đến là xuất hiện liền.

- Nobita

- Cái gì vậy???

- Jessica

- Là cậu ấy đó😃!

- Suki

Cánh cửa ấy liền mở ra xuất hiện ngay một con mèo máy màu xanh và nó nói:

- Xin chào!

- Doraemon

- ...

Con chồn gì lạ vậy???

- Jessica

- TÔI LÀ MÈO, KHÔNG PHẢI CHỒN!!!

- Doraemon

- Chào cậu, Doraemon!

Sao cậu đột ngột đến đây mà không nói trước cho tớ vậy?

- Nobita

- Chào cậu, Dora - chan!

- Suki

- Chào cậu, Suki - chan!

- Doraemon

- Chào mèo máy nha!

- Kiyoko

- Chào Kiyoko - sensei!

- Doraemon

- Ai vậy, Nobita - kun???

- Maeko

- Đây là mèo máy đến từ tương lai, tên cậu ấy là Doraemon.

Doraemon, đây là Maeko Sonoda, còn kia là Jessica Williams.

- Nobita

- Người nước ngoài à?

- Doraemon

- Ừ!

- Nobita

- Rất vui được gặp hai cậu, Maeko - chan, Jessica - chan!

- Doraemon

- Bọn mình cũng vậy!

- Maeko và Jessica

- Giờ cậu trả lời câu hỏi của tớ được chưa, Doraemon?

- Nobita

- Ờ thì... ngài Takashi đột ngột bảo tớ tới gặp cậu ngay lập tức mà ngài ấy còn chẳng hề nói lí do tại sao cho tớ nữa là.

- Doraemon

- Bộ có chuyện gì chăng?

- Nobita

Đột nhiên xuất hiện một cánh cổng không gian và trong cánh cổng không - thời gian đó có hai người bước qua.

Nhìn thấy hai người đó, Thánh Nô thốt lên:

- Ngài Takashi và...

Dora The Kid?!

- Nobita

- Lâu rồi không gặp, Nobita - kun!

- Dora The Kid

- Lại ai nữa vậy😑???

- Jessica

- Xin chào, tớ tên Dora The Kid, là mèo máy đến từ tương lai nhưng tớ là mèo máy nước Mĩ.

- Dora The Kid

- Khoan, cậu bảo cậu là mèo máy nước Mĩ á?!

- Jessica

- Với cái phản ứng này của cậu thì chắc cậu là người Mĩ đúng không?

- Dora The Kid

- Đúng!

Tớ tên Jessica Williams, là du học sinh người Mĩ.

- Jessica

- Chà!

Tính ra lâu rồi tớ chưa gặp người Mĩ đó.

- Dora The Kid

- Lâu rồi chưa gặp người Mĩ???

- Jessica

- À tại tớ là cảnh sát ở hành tinh Viễn Tây nên rất ít khi về Trái Đất.

- Dora The Kid

- Hành tinh Viễn Tây???

- Jessica

- Có thể hiểu cái hành tinh ấy giống kiểu miền Tây nước Mĩ năm 1 nghìn 7 trăm mấy ý.

- Nobita

- Thảo nào nhìn cậu ấy ăn mặc như cao bồi ý.

- Jessica

- Thì tớ là cao bồi mà và là tay súng thiện xạ giỏi nhất thế giới!

- Dora The Kid

- Nhưng chả biết có ăn lại được Onii - chan không?

- Suki

- Chà!

Trông như đang có một sự thách thức nhở?

- Dora The Kid

- *ôm Nobita* Onii - chan của tớ cũng là một tay súng thiện xạ đó!

- Suki

- Tính ra khá lâu rồi mình chưa đấu súng với cậu ấy.

Này Nobita - kun, muốn đấu súng với tớ ngay bây giờ không?

- Dora The Kid

- Hmm...

Tí tớ phải vào lớp để học rồi nên chiều đấu đi.

- Nobita

- Ok, chiều đấu!

- Dora The Kid

- Ự ừm...

Nếu như mấy người nói xong rồi thì có thể nghe ta nói không?

Nobita - kun, từ bây giờ Dora The Kid sẽ là form tiếp theo của cậu!

- Takashi

- Hả?!?

- Nobita

- Là form tiếp theo ý, hiểu không😑?

- Takashi

- Tôi hiểu nhưng sao bây giờ ngài mới nói vậy?

- Nobita

- Hả???

- Takashi

- Tôi đã phải cùng Doraemon chiến đấu tận 4 năm nay mà bây giờ ngài mới nói cho tôi biết là tôi có một form nữa.

- Nobita

- Ta hiểu cảm xúc lúc này của cậu nhưng nó cũng có lí do của nó chứ.

- Takashi

- Lí do gì?

- Nobita

- Thì là thế này, từ lúc ta chuyển đổi Tấm Thẻ Tình Bạn của Doraemon thành Warrior Card ý thì đột ngột những Tấm Thẻ Tình Bạn của những mèo máy khác trong nhóm Doraemons liền bị lỗi.

Thành ra ta phải mất tận mấy năm mới sửa được hết mấy cái tấm thẻ đó đấy, chứ không thì cậu đã sở hữu tận 7 form của Warrior Brave rồi.

- Takashi

- Thế sao chỉ có mỗi Dora The Kid đến vậy?

Những mèo máy khác trong nhóm Doraemons đâu?

- Nobita

- Cậu là bạn họ nhỉ?

Chắc hẳn cậu hiểu họ như thế nào mà đúng không?

- Takashi

- Ờ thì... có lẽ vậy😑?

- Nobita

- Thôi, giờ ta phải đi đây.

Hãy cố gắng đạt được form đó đấy!

- Takashi

- Cố gắng đạt được?

Là sao?

- Nobita

Takashi liền mở cánh cổng không - thời gian rồi đi qua mặc cho những dấu hỏi của Thánh Nô.

Ở trong thùng xe Guard Trailer, Kane và Masa đang nói chuyện với nhau:

- Ê, tôi vừa nhận được thông báo này.

Có một nạn nhân đã bị thứ gì đó bắn thẳng vào đầu và đâm xuyên qua tim.

Nói cách khác... nó đâm gần như thẳng đứng từ đầu xuống chân.

Khi khám nghiệm tử thi, bên nhóm đó đã phát hiện ra một cái lỗ nhỏ nằm ngay xác nạn nhân và bên trong lỗ đó có cây kim rất dài, có lẽ đây là thứ đã giết chết nạn nhân.

Này Masa - san, cô có nghe không đó?

- Ê Kane - kun, cậu đọc cái tiêu đề của tờ báo đi. *đưa báo cho Kane*

- *cầm lấy* Hả?!

Warrior Brave và GT System đã lại một lần tiêu diệt sinh vật lạ.

Thì sao chứ?

Mà khoan đã, hình như tên của cậu ấy ở trên báo thì phải.

- Chúng ta lỡ làm lộ tên của cậu ấy ra rồi.

- Hả nhưng chúng ta đã làm gì đâu mà để lộ tên của cậu ấy chứ!

- Cậu còn nhớ cái lần tôi nhờ cậu mời Warrior Brave vào nhóm chúng ta nhưng cậu ấy lại từ chối không?

- Có.

Hình như còn có mấy cái người nhiếp ảnh nữa.

Khoan đã, có lẽ họ đã nghe được cuộc nói chuyện của bọn tôi và trong cuộc nói chuyện đó, tôi có nói tên cậu ấy😱.

- Haiz... chắc cậu ấy có lẽ đã phát hiện rồi đấy.

Chả bt cậu ấy còn tin tưởng chúng ta nữa không😑?

- Tôi ngu quá à!!!

- Thôi được rồi, tập trung làm việc nào.

Cậu thể cho tôi xem cây kim được không?

- Đây. *đưa cho Masa*

- Chà, cũng dài phết đấy chứ!

- Nhóm ấy cũng kiểm tra cái cây kim đó.

Nó được chiết xuất từ nhựa đường và nó cũng khá tương đồng với ngòi ong.

Ta có thể xem chi tiết cụ thể nhưng nạn nhân gần như chết ngay lập tức sau khi bị sốc phản phệ.

Có thể kết luận rằng tên Hurogi này có đặc điểm của loài ong.

- Vậy à?

Mà hắn chỉ giết thôi sao?

- Đúng vậy!

- Quái lạ!

Không thể tin nổi tên Hurogi này chỉ giết mà không ăn.

- Có thể tên Hurogi này là một tên Hurogi đặc biệt!

- Hurogi đặc biệt?

- Những Hurogi đặc biệt thường hay giết người một cách bất thường.

Chắc tôi chưa nói cho cô biết nhỉ?

- Cậu chỉ nói cho tôi biết tên bọn chúng là Hurogi và tên chủ của Warrior Brave là Takashi Hongo thôi, chứ có nói về Hurogi đặc biệt đâu.

- Tôi tự hỏi nếu tên Hurogi đó không ăn người thì hắn có thể ăn cái gì chứ???

- Có thể hắn sẽ ăn mật hoặc là phấn hoa bởi hắn có đặc điểm của loài ong mà.

- Chắc là vậy😅.

Ở chỗ của Thánh Nô, lúc này đang là tan học.

Cậu đang đi về cùng với Maeko, Jessica, Suki và Kiyoko, còn thêm cả Doraemon và Dora The Kid.

Cả bọn vừa đi vừa nói chuyện:

- Sao cái Tấm Thẻ Tình Bạn của cậu vẫn chưa được ngài Takashi chuyển hoá thành Warrior Card vậy?

- Doraemon

- Tớ cũng không biết nữa.

Tớ có hỏi ngài ấy nhưng ngài ấy chỉ trả lời là "Rồi nó sẽ tự chuyển hoá thôi.".

Thiệt chả hiểu gì luôn😑.

- Dora The Kid

- Cố gắng đạt được?

Ý ngài ấy là sao chứ?

- Nobita

- Vẫn đang suy ngẫm về việc đấy à, Nobita - kun?

- Kiyoko

- Vâng, hiện em vẫn hiểu được ý ngài ấy.

"Cố gắng đạt được" là sao chứ?

Trông như kiểu đây là một thử thách vậy!

- Nobita

- Nè Nobita - kun, giờ ta đấu súng được chứ?

- Dora The Kid

- Ừm, đư...

- Nobita

Đột nhiên cậu cảm nhận được sự hiện diện của Hurogi, cậu liền chạy đi.

Có vài người có một chút ngơ ngác về hành động đó của cậu, có vài người thì hiểu và lo lắng cho cậu.

Ở chỗ của tên Hurogi nào đó, hắn vừa mới giết được rất nhiều người bằng những cây kim dài của hắn.

Vừa mới đáp xuống để nghỉ một tí thì đúng lúc Brave và GT đến, Brave liền xông lên đập nhau với hắn, GT cũng định xông cùng nhưng Brave đã ngăn anh lại bởi cậu muốn một mình chiến đấu với hắn.

Cả hai vừa đập nhau vừa nói chuyện:

- Rất vui được gặp ngươi, Warrior Brave.

Xin tự giới thiệu, ta tên Meba và ta sẽ là kẻ giết chết ngươi.

- Rất vui được biết tên của ngươi và hơn nữa, chưa biết ai là kẻ sẽ chết đâu.

Cả hai đập nhau rất ghê gớm nhưng dường như Brave đang thắng thế hơn.

Thấy vậy, tên Meba liền dùng đôi cánh của mình bay lên trời, còn Brave thì nhảy lên một cái toà nhà cao tầng.

Khi nhảy lên đó, Brave phải quan sát rất kĩ xung quanh mình nhưng có điều ở trên cao lại chính là lợi thế của tên Meba, thành ra hắn luôn đánh lén Brave.

Brave giờ đang bị tên Meba đánh lén, đánh đến nỗi làm cậu rơi từ nóc toà nhà xuống mặt đất với một cú đáp khá là đau.

Có vẻ như Warrior Brave đã gặp phải một kẻ địch khó nhằn.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 9: Cowboy Form


Buổi chiều hôm đó, Warrior Brave đã chiến đấu với một Hurogi mang tên Meba nhưng cậu dường như đã thất thế trước khả năng của hắn.

Lúc này, cậu hiện giờ vẫn đang đối đầu với hắn.

Sau khi thấy Brave bị thương đang nằm dưới đất thì tên Meba liền nhảy xuống để dẫm vào người Brave nhưng không thành bởi cậu đã né được đòn đấy của hắn.

Thấy vậy, tên Meba định tấn công tiếp nhưng hắn đột ngột hết cây kim nên thành ra bỏ đi ngay.

GT khi thấy tên Meba bỏ đi thì lập tức anh tới chỗ Brave để giúp cậu đứng dậy.

Sau đó, cả hai bắt đầu đường ai người nấy về.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Ở chỗ của tên Meba, hắn lúc này đang uống mật ong của cái tổ ong nào đó.

Đang uống dở thì đột nhiên có hai người đến quấy nhiễu, khi nhìn thấy hai người đó liền bắt đầu nói:

- Rất vui được gặp hai vị, Zami - sama và Zix - sama!

- Meba

- Ngươi tên Meba nhỉ?

Tính ra cũng khá là lâu rồi chưa gặp một tên Hurogi đặc biệt giống ngươi đấy.

- Zami

- Với tôi mà nói mấy tên loài người đó không xứng để tôi cho mồm mình!

- Meba

- Vậy nên ngươi mới đi uống mật ong ở cái tổ ong hả😒?

- Zix

- Gì?!

Đấy là món khoái khẩu của tôi mà.

- Meba

- Chiều nay hình như ngươi đã đụng độ với Warrior Brave đúng không?

- Zami

- Tên đó tôi đảm bảo lần gặp lại sẽ là ngày chết của hắn!

- Meba

- Cẩn thận lại giống mấy tên bị hắn xử đấy, bởi chúng chắc hẳn đã từng nói cái câu giống y chang câu của ngươi vừa nói.

- Zix

- Ngài cứ yên tâm đi!

Tôi chắc chắn sẽ diệt được hắn.

Ha ha ha ha ha...

- Meba

Ở một nhà hàng nhỏ, nơi Thánh Nô làm việc, khi cậu vừa vào thì người cậu nhìn thấy đầu tiên chính là bố nuôi, hay còn gọi là ông chủ của cậu.

Ông vừa tức giận vừa nói:

- Con đi đâu mà giờ mới đến hả?!

Con có biết con đến muộn tận 1 tiếng đồng hồ không😡?

- bố nuôi

- Con xin lỗi!

Con có vài chuyện ở trường nên con mới về muộn, giờ con đi làm việc luôn đây. *đi luôn* - Nobita

- Haiz...

- bố nuôi

- *đi tới* Kìa chồng, thằng bé đang ở tuổi học mà, việc đến muộn cũng là điều đương nhiên thôi.

- mẹ nuôi

- Học thì ok nhưng thằng bé suốt ngày chỉ biết học, rất ít khi ra ngoài, nói đúng hơn là phải có người rủ thì nó mới chịu đi mới đúng, chứ không chắc toàn ở nhà học với học.

Tuổi trẻ ngày nay phải vui chơi tí chứ.

- bố nuôi

- Tuổi trẻ ngày nay đôi lúc cũng rất khó hiểu, tuy em cũng ủng hộ việc học của thằng bé nhưng nhìn thằng bé suốt ngày học thế em cũng thấy lo.

- mẹ nuôi

- Giờ ta chỉ còn cách tìm lí do để nó ra ngoài và mong có ai đó rủ nó đi thôi, chứ suốt ngày học như thế có ngày đột quỵ.

- bố nuôi

- Ừm, anh nói đúng.

- mẹ nuôi

Ở trong thùng xe Guard Trailer, Kane và Mana đang nói chuyện với nhau:

- Tuy đã biết được kiểu tấn công và thời gian nên cũng không khó để đoán được chuyển động của hắn.

Nhưng rất có thể hắn sẽ thay đổi cách tấn công.

Vậy nên không biết chúng ta có phương thức nào tốt hơn để được hắn không?

- Không liên quan lắm đến những vụ tấn công nhưng tôi có cách để tìm tên Hurogi đó.

- Gì cơ?

- Tôi đã thu được sóng âm của một tên Hurogi nào đó và lưu trữ vào thiết bị đề phòng đụng độ hắn một lần nữa.

Nhưng đáng tiếc, chưa kịp sử dụng chức năng của thiết bị ấy thì tên đó đã bị Warrior Brave tiêu diệt luôn rồi nên thành ra cái này cũng chẳng có tác dụng gì nữa.

- Vậy cái thiết bị này được cô tạo ra à?

- Đây là thiết bị được tạo ra sau khi hoàn thành GT System đó.

Mà thật ra phía Trung ương mới gọi...

- Hở?

- Họ nói đã thu được sóng âm lạ khi tên Hurogi ong bay mất, đấy chắc là tiếng vỗ cánh của hắn.

Tuy nó không dò được tốc độ bay, nhưng chắc sẽ có ích. *đưa thiết bị cho Kane*

- Vậy được rồi.

Biết được nơi hắn xuất hiện chắc sẽ giúp tôi chuẩn bị tốt hơn.

- Ừ, giờ đi nghỉ đi.

Mai chuẩn bị.

- Ừm!

Thế là anh liền đi về nhà của mình.

Sáng hôm sau, ở khu rừng nào đó, có Dora The Kid, Maeko, Jessica và Kiyoko hiện đang chuẩn bị vài thứ.

Trong lúc ấy, Dora The Kid liền tới chỗ Jessica nói chuyện:

- Nè Jessica - chan, tớ hỏi cậu được không?

- Thoải mái!

- Jessica - chan nè, cậu thích Nobita - kun à?

- *đỏ mặt* Hả?!

Cái này...

Sao cậu hỏi vậy?!

- Tại tớ thấy lúc cậu nói chuyện với Nobita - kun thì mặt cậu liền đỏ lên nên tớ nghĩ cậu chắc hẳn thích cậu ấy.

- *mặt đỏ* Ờm...

Đúng!

Tớ... thích cậu ấy.

- Vậy sao?

Chà, không ngờ Nobita - kun lại có người thích cơ đấy.

Mà sao cậu lại thích người như Nobita - kun vậy?

- *mặt đỏ* ...

- Thôi vậy, nếu như cậu cũng không muốn nói thì cũng không sao đâu, nghĩ lại tớ nên dừng cái sự tò mò của mình lại😅.

- ...

Tớ thích cậu ấy là vì cậu ấy đã luôn giúp đỡ tớ lúc tớ còn chưa hiểu hết về ngôn ngữ Nhật Bản.

- Hả?

Cô vừa kể cho Dora The Kid vừa hồi tưởng lại ngày đầu tiên đi du học.

Cô hồi tưởng lại lúc mình đang trên đường đi đến trường cùng với khuôn mặt rất háo hức mà vô tình đụng phải một học sinh cũng đang trên đường đi đến trường, không ai khác chính là Thánh Nô.

Cô định nói lời xin lỗi nhưng đột ngột cô quên mất nghĩa của từ "xin lỗi" trong tiếng Nhật là gì thì Thánh Nô liền nói:

- Hey, are you an international student? (Này, cậu là du học sinh à?)

- You understand English? (Cậu hiểu tiếng Anh ư?)

- That's right!

If you went to Japan to study abroad, you should know Japanese, right? (Đúng vậy!

Mà cậu đi du học đến Nhật Bản thì cậu đáng ra phải biết tiếng Nhật chứ?)

- Sorry, I don't know all Japanese so I'm really sorry for bumping into you😅. (Xin lỗi, tại tớ thực sự chưa biết được hết tiếng Nhật cho lắm vậy nên nãy xin lỗi vì đã đụng vào người cậu nhá😅.)

- It's okay!

But if you go to study abroad without knowing how to speak a foreign language, is it any different from looking for death😑? (Không sao đâu!

Nhưng cậu đi du học mà chả biết nói tiếng nước ngoài thì có khác gì đi tìm cái chết không😑?)

- Sorry, it's also because I really like Japan. (Xin lỗi, cũng là tại tớ rất thích Nhật Bản.)

- Huh? (Hả?)

- Your country has a lot of interesting and unique things, especially Japanese dishes, they are very delicious.

That's why I've always wanted to go to Japan, I also studied Japanese but it's difficult to remember, so there are sentences that I can't remember or forget.

Anyway, going to Japan is the happiest moment of my life for me. (Nước cậu có rất nhiều thứ thú vị và đặc sắc, đặc biệt là những món ăn Nhật Bản nữa, chúng rất là ngon.

Đó là lí do tại sao tớ muốn đến Nhật Bản, tớ cũng có học tiếng Nhật nhưng mỗi tội nó lại rất khó nhớ, thành ra có những câu tớ không nhớ được hoặc là quên.

Dù gì đi nữa, được đến Nhật Bản đối với tớ là một niềm hạnh phúc nhất trong đời mình rồi.)

Nhìn thấy khuôn mặt buồn rầu của Jessica, Thánh Nô liền nói:

- What class are you in? (Cậu học lớp nào vậy?)

- I seem to be in class 1-A. (Tớ hình như học ở lớp 1-A.)

- Class 1-A?

Well, I was in that class too. (Lớp 1-A ư?

Chà, tớ cũng học ở lớp đó.)

- Really?

I didn't expect to meet my classmate again. (Thật sao?

Không ngờ tớ lại gặp bạn cùng lớp mình đấy.)

- By the way, do you need me to teach you Japanese? (Mà này, cậu có cần tớ dạy cậu tiếng Nhật không?)

- You teach me Japanese? (Cậu dạy tớ tiếng Nhật ư?)

- We are classmates, we should help each other. (Chúng ta là bạn cùng lớp mà, phải giúp đỡ lẫn nhau chứ.)

- Then thanks to you!

Well, what's your name? (Thế thì nhờ cậu nha!

À mà tên cậu là gì vậy?)

- Nobi Nobita, and you? (Nobi Nobita, còn cậu?)

- Jessica Williams.

Glad to know you😁! (Jessica Williams.

Rất vui được làm quen với cậu😁!)

- Me too. (Mình cũng vậy)

Hết hồi tưởng😁, khi nghe câu chuyện đó của Jessica thì Dora The Kid liền nói:

- Chà, không ngờ đấy.

Tuy Nobita - kun giờ đã thay đổi nhưng lòng tốt của cậu ấy vẫn còn.

- Thay đổi ư?

- Xin đừng nghĩ nhiều😅!

Vừa nói xong, Doraemon, Thánh Nô và Suki liền xuất hiện qua Cánh Cửa Thần Kì.

Thấy thế, Dora The Kid liền thốt lên:

- Đến rồi à, Nobita - kun?

Đúng lúc bọn tớ vừa chuẩn bị xong đấy.

Cậu thấy mấy cái bia không?

Bọn tớ đã đặt chúng khắp khu rừng này.

Tất cả bọn chúng tầm khoảng hơn 30 cái.

Ai bắn trúng nhiều bia hơn người đó sẽ thằng, mà để dễ nhận biết được chiến công của ai nhiều hơn thì tớ đã cài đặt cả màu sắc nữa.

- Màu sắc???

- Thì đây nhá!

Nếu tớ bắn trúng bia thì cái bia bị tớ bắn trúng ý, nó sẽ chuyển thành màu vàng.

- Ồ hiểu rồi!

Thế của tớ màu gì?

- Của cậu màu xanh.

- Ok!

À mà sao Maeko - san, Jessica - san và Kiyoko - sensei lại ở đây vậy?

- À, tớ mang họ tới giúp tớ đấy, chứ một mình tớ làm sao chuẩn bị hết được.

- Ờ ờ.

Giờ bắt đầu thôi!

- Ok ok!

Nói chuyện xong, hai người họ lấy vũ khí từ xa của mình ra bắn mấy cái bia.

Dora The Kid đã bắn trúng được 12 cái bia rồi khi cậu sang Thánh Nô thì cậu thấy Thánh Nô bắn trúng được 15 cái bia.

Thấy vậy, cậu liền bắt đầu nghiêm túc hơn.

Khi điểm số của hai người bằng nhau và lúc này chỉ còn duy nhất một cái bia, vì sự háo thắng và mất bình tĩnh của Dora The Kid, cậu đã bắn trượt làm cho cái bia ấy thuộc về Thánh Nô.

Trận đấu kết thúc, Thánh Nô chiến thắng, ai ai cũng vui, còn Dora The Kid lúc này vừa bất ngờ vừa cảm thấy đầu óc mình đang loạn lên thì đột ngột Thánh Nô tới nói chuyện với cậu:

- Cậu cảm thấy thế nào?

- Nobita

- Tớ cũng không biết nữa.

Tớ khá là bất ngờ tớ lại bắn trượt cú đó.

- Dora The Kid

- Các xạ thủ cần phải có đầu óc thoải mái, đừng nên suy nghĩ nhiều.

Bởi nó chẳng khác thứ vướng víu của mình.

Cậu hiểu ý tớ chứ?

- Nobita

- ...

Nobita - kun, cậu thực sự càng ngày càng khác đi rồi đó.

- Dora The Kid

- Vậy sao?

- Nobita

- Cậu thắng rồi.

Tớ cảm thấy cách bắn của mình càng ngày càng giảm sút quá à.

- Dora The Kid

- Đâu có, cậu bắn cũng được phết đấy chứ!

- Maeko

- Những cú bắn của cậu làm tớ muốn thành cao bồi ghê.

- Jessica

- Nobita - kun với Dora The Kid mà hợp tác với nhau có mà kẻ địch phải sợ chết khiếp.

- Kiyoko

- Kiyoko - sensei nói đúng quá à!

- Suki

- Cảm ơn mọi người...

Mọi người nói vậy làm tớ xúc động quá à!

Tự nhiên xuất hiện một nguồn sáng ở trong mũ của Dora The Kid, cậu thấy kì lạ nên đã xem thử bên trong mũ của mình.

Dora The Kid lấy ra Tấm Thẻ Tình Bạn của mình, nó đang phát sáng và dần dần chuyển thành Warrior Card làm ai cũng phải bất ngờ.

Thấy quá kì lạ, Dora The Kid liền nói:

- Ai có thể giải thích cho tớ được không?

- Dora The Kid

- Tấm Thẻ Tình Bạn đã biến đổi thành Warrior Card, lẽ nào đây là ý của ngài Takashi.

- Doraemon

- Là sao?

- Dora The Kid

- Chắc hẳn là cảm xúc của cậu.

- Nobita

- Hả???

- Dora The Kid

- Cảm xúc của cậu chính là chìa khoá để có được Warrior Card.

Cậu vốn là một người rất ít khi bộc lộ cảm xúc của mình, chỉ cần cảm xúc của cậu được toả ra thì Warrior Card sẽ xuất hiện.

- Nobita

- Ra vậy!

Ngài Takashi đúng là quá đáng mà.

Đột nhiên Nobita cảm nhận được sự xuất hiện của Hurogi, ngay lập tức cậu lấy Warrior Card từ tay Dora The Kid rồi chạy đến Cánh Cửa Thần Kì để trở về nhà làm ai cũng khó hiểu thêm lần nữa, ngoại trừ vài người.

Lúc này, GT đang lái Guard Machine đi khắp nơi cùng với thiết bị của Masa để dò tên Meba.

Tên Meba trong khi đang bay thì tình cờ thấy GT, hắn liền bay đến tấn công anh.

Ở chỗ của Thánh Nô, cậu đang tìm chỗ không bóng để biến thân thành Warrior Brave.

Biến thân xong, cậu liền lấy ra Brave Machine đến chỗ tên Hurogi.

Khi đến nơi, Brave thấy GT đang chiến đấu với tên Meba.

Thấy GT đang sắp thua, cậu liền đến cứu anh.

Tên Meba liền bắt đầu bay lên, cậu thấy vậy liền lấy ra Warrior Card của Dora The Kid rồi ấn cái nút ở thẻ làm cái thẻ kêu lên:

- COWBOY - Cowboy Card

- Get in.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~.

Ừ đư đư.

Let's do it - TOGETHER~...

- Brave Belt

- Warrior Change!

- Brave

- Change.

COWBOY~.

Let's fight together.

We are Shooting Warrior.

You will be defeated by us.

- Brave Belt

Ở chỗ của Dora The Kid, cậu đang chuẩn bị đi về thì đột nhiên cậu liền biến thành nguồn năng màu vàng bay đến chỗ Thánh Nô rồi chuyển đổi thành trang phục chiến đấu.

Thấy thế, Dora The Kid liền thốt lên:

- Chuyện gì xảy ra với mình vậy?

- Không thời gian giải thích đâu.

Cùng chiến đấu nào!

- Hả???

Nói xong, cậu liền ngẩng đầu lên trời.

Ở hình dạng này, thính giác với thị giác của cậu được tăng cao hơn thành ra cậu đã nhìn thấy tên Meba từ trên cao tít bầu trời.

Tên Meba liền bắn ra rất nhiều cây kim, Brave vừa né vừa tóm lấy vài cây kim của hắn rồi thả xuống đất làm hắn rất là bất ngờ.

Brave liền lấy ra Brave Gun rồi tháo Cowboy Card ra khỏi Brave Belt và gắn vào Brave Gun làm nó kêu lên: "THE FINISH TIME.

COWBOY.

ENERGY SHOOTTTTTTT~".

Brave Gun liền bốc ra hào quang màu vàng rồi Brave bóp cò làm nó bắn vào tên Meba.

Tên Meba khi trúng đạn của nó liền nổ banh xác như pháo hoa.

GT thấy vậy liền đến chỗ Brave hỏi:

- Ờm...

Cậu có thể giải thích cho tôi được không?

- GT

- Cậu chỉ cần hiểu là tôi đã có thêm một người bạn đồng hành.

- Brave

- Nobita - kun...

- Dora The Kid

- ...

Ok, tôi hiểu rồi!

- GT

- Ừm, giờ tôi đi đây.

Tạm biệt!

- Brave

- Ờ, tạm biệt.

- GT

Xong cả hai liền đi về.

Zami với Zix nãy giờ quan sát trận chiến vừa rồi thì cả hai bắt đầu nói chuyện với nhau:

- Coi bộ Warrior Brave này khác hẳn tên lúc trước.

- Mẹ kiếp!

Lại thêm một người nữa bị hắn tiêu diệt.

- Đành chịu thôi!

Giờ về nào.

- Hừ!

Cả hai bọn chúng liền đi về rừng của mình.

Giờ đây Thánh Nô đã có thêm đồng đội mới, đó chính là Dora The Kid.

Mọi việc chắc có lẽ dễ dàng hơn đối với cậu rồi.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 10: Cuộc rượt đuổi nguy hiểm


Sáng hôm trước, Warrior Brave đã có được form mới rồi dùng nó chiến đấu với tên Meba và tiêu diệt hắn.

Giờ cậu sắp phải đối mặt với kẻ thù tiếp theo.

Sáng hôm sau, ở trường của Thánh Nô, Thánh Nô, Anh Long, Cậu Xinh và Shunpei đang nói chuyện với nhau:

- Ê, biết gì chưa?

- Shunpei

- Chuyện gì nữa😑?

- Ryuu

- Có phải lại là tin tức về Warrior Brave đúng không?

- Masami

- Chính xác😁!

Theo tờ báo nói, Warrior Brave có khả năng chuyển đổi từ xanh sang vàng, mà cái hình thái màu vàng đó của Warrior Brave khá giống cao bồi.

- Shunpei

- Vậy à?

Mà sao cậu có được tin tức nhanh đến như vậy?

- Masami

- Bởi vì tớ là fan cuồng Warrior Brave.

Cứ thấy tin tức về Warrior Brave thì tớ sẽ luôn là thằng biết trước.

Thấy tớ ghê không?

- Shunpei

- Chắc là ghê😑.

- Ryuu

- Hừ, mỗi lần ông Ryuu nói là lại làm người khác phải ngửi thấy mùi "phiền phức" không à.

- Shunpei

- *lườm* Tin bố đây đập mày không?

- Ryuu

- Nobita, cứu tớ! *trốn sau lưng Nobita* - Shunpei

- Haiz...

Để yên cho người khác đọc sách cái.

- Nobita

Vừa nói xong, đột nhiên trong máy điện thoại của cậu có hiện một tin nhắn của Takashi.

Xem xong thì cậu liền cất máy đi và bắt đầu học.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Ở chỗ của Zami và Zix, họ lúc này đang dạo chơi và ngắm nghía các thứ rồi bắt đầu nói chuyện với nhau:

- Chà, cuộc sống của loài người thời đại này chả khác gì ở tương lai, ngoại trừ ở đây không được nhiều công nghệ cho lắm.

- Thế kỉ 20 mà.

Theo ta được bt thì vài năm nữa sẽ có thêm nhiều công nghệ mới.

- Ê, nhìn kìa.

- Hả?

- *nhìn các thể loại đồ ăn trong các quán ăn*

- Nhìn ngon vãi!

- Đúng vậy.

Mà tính ra mấy ngày rồi chúng ta chưa ăn gì nhỉ?

- *bụng réo lên*

- Thảo nào thấy cơ thể có hơi mệt mệt, hoá ra chưa ăn gì.

- Mải quá nên quên cả chuyện ăn uống.

Giờ đi tìm người để ăn thôi.

- Ngươi đi mà ăn, ta ngán rồi.

Ta muốn ăn mấy cái món ăn của loài người cơ nhưng méo có tiền mới hay chứ.

- Thì cứ xông vào ăn thôi.

Chúng ta là Hurogi cấp cao mà, còn đánh được cả Warrior Brave nữa.

Sợ gì.

- Ta biết nhưng ngươi không nghĩ đến tên Takashi à?

- Ờ nhỉ!

- Tuy chúng ta có thể đánh lại được tên Warrior Brave nhưng không có nghĩa là chúng ta cũng có thể đánh lại được tên Takashi.

Hắn sở hữu một thứ sức mạnh có thể kết liễu chúng ta bằng một đòn sát thương ghê gớm.

- Thế giờ ta phải làm gì để ăn được mấy cái món đó của loài người?

- Chúng ta sẽ nhờ một tên nào đấy kiếm tiền cho chúng ta😈.

- Ý hay đấy😈.

Ở chỗ của Thánh Nô, lúc này đang tan học, cậu giờ đang ở trên sân thượng của trường cùng với Maeko, Jessica, Kiyoko và Suki.

Thấy thế, Maeko liền hỏi:

- Này Nobita - kun, tại sao cậu lại gọi bọn tớ lên đây vậy?

- Maeko

- Đúng đấy, có gì thì nói lẹ đi.

- Jessica

- Thì mấy người cứ chờ đi.

- Nobita

- Chờ?

Chờ ai?

- Kiyoko

Đột ngột xuất hiện một cánh cửa màu hồng và sau cánh cửa đó không ai khác chính là Doraemon, Dora The Kid và Takashi.

Thấy vậy, Suki bất ngờ nói:

- A, là ba người!

- Suki

- Xin chào😁!

- Doraemon

- Lại gặp nhau rồi, các cậu😁.

- Dora The Kid

- Chà, đông đủ phết nhỉ.

- Takashi

- Takashi - san!

- Maeko, Jessica, Kiyoko và Suki

- Chào mọi người.

- Takashi

- Thế bộ ngài có chuyện gì mà lại gọi bọn tôi đến vậy?

- Nobita

- Ngài ấy gọi cả chúng ta sao?

- Maeko, Jessica, Kiyoko và Suki

- À thì ta gọi mấy người đến để cho xem cái này.

- Takashi

- Cái nào?

- Nobita

- Muốn biết thì hãy đi qua cái Cánh Cửa Thần Kì này đi.

- Takashi

Nghe vậy, cả bọn liền đi qua Cánh Cửa Thần Kì thì bất ngờ thấy một nơi đầy thứ công nghệ.

Thấy thế, Takashi bắt đầu giới thiệu cho họ:

- Bất ngờ lắm nhỉ?

Để ta giới thiệu cho mấy người.

Nơi mấy người đang đặt chân là Phòng Công Nghệ Thông Tin, các bảng điều khiển này sẽ giúp mấy người tìm kiếm các thông tin với địa điểm và thời gian một cách dễ dàng.

- Đẹp ghê.

- Maeko

- Công nhận.

- Jessica

- Phòng kế tiếp là Phòng Chế Tạo Máy Móc, nơi này thường chỉ toàn xử lí mấy cái máy móc công nghệ bị hỏng hóc thôi.

Nếu mấy người biết nhiều về máy móc thì có khi lại tạo ra mấy thứ mới lạ đấy.

- Takashi

- Xịn thiệt.

- Kiyoko

- Phòng tiếp theo là Phòng Khách, thường cái phòng này chỉ để nghỉ ngơi tạm thời với chơi thôi nên không có gì nổi bật lắm.

- Takashi

- Coi bộ không phải cái nào cũng đều thay đổi được.

- Nobita

- Kế tiếp đó là Phòng Ăn, nhìn trông hơi giản dị vậy thôi.

Nhưng căn phòng này có khả năng thay đổi phong cảnh theo ý muốn để ăn cho vui.

- Takashi

- Tuyệt thật.

- Suki

- Còn nữa, đi qua Phòng Ăn sẽ có hai đường đi.

Đường bên phải sẽ dẫn đến mấy cái phòng ngủ, còn đường bên trái dẫn đến hai cái phòng tắm khá là to dành cho nam và nữ.

- Takashi

- Đúng là đồ của tương lai có khác.

Hiện đại đến mức khó tin.

- Kiyoko

- Đúng vậy😁.

- Maeko và Jessica

- Thế ngài gọi bọn tôi đến đây chắc không chỉ là giới thiệu mấy cái thứ này đâu nhỉ?

- Nobita

- Ờm...

Thôi được rồi!

Vào việc chính nào.

Lí do tôi nhờ cậu gọi bạn cậu tới đây cũng chỉ là để giúp đỡ cậu trong những lúc cần thiết cho việc chiến đấu của cậu thôi.

- Takashi

- Giúp đỡ tôi?

Họ ư?

- Nobita

- Chính xác.

- Takashi

- Chẳng phải tôi đã có sự giúp đỡ từ nhóm của GT rồi sao?

- Nobita

- Ta biết nhưng thế vẫn chưa đủ.

Lũ Hurogi có khả năng nắm bắt thông tin rất nhanh, lúc này có lẽ chúng vẫn đang tiếp tục truy ra danh tính của Warrior Brave, cậu đó.

- Takashi

- Cái gì?!

- Doraemon

- Không ngờ chúng vẫn làm việc ngầm để nhằm vào Onii - chan!

- Suki

- Một khi chúng biết được danh tính của cậu, chúng sẽ tìm tới những người liên quan đến cậu và tiêu diệt họ để làm cậu đau khổ, nó cũng đồng nghĩa những việc cậu làm coi như công cốc.

- Takashi

- ...

- Nobita

- Tại sao ngài lại biết được việc đó?

- Dora The Kid

- Có lần ta giết được một tên Hurogi, ta thấy trên tay hắn có những bức ảnh về Warrior Brave và những nơi cậu ấy đi đến nên ta mới biết được bọn chúng đang điều tra về cậu ấy.

- Takashi

- Không thể nào.

- Dora The Kid

- ...

- cả bọn

Ở một khu rừng nào đó, xuất hiện một tên Hurogi vừa mới giết được người đang đi dạo và bắt đầu ăn thịt người ấy.

Zami vừa nhìn thấy hắn thì liền nói: "Hi vọng tên này sẽ kiếm được nhiều tiền chút.".

Nói xong thì cùng với Zix tiến đến gần hắn.

Hắn vừa nhìn thấy Zami và Zix thì liền ngừng ăn và nói:

- Ồ, không ngờ lại được hai vị để ý, Zami - sama và Zix - sama.

- ?

- Tên ngươi là gì?

Ngươi có khả năng gì đặc biệt không?

- Zami

- Tôi tên Kye và tôi khả năng đột nhập vào máy tính và lấy hết dữ liệu từ trong đó.

- ?

- Khả năng thú vị đấy.

- Zami

- Thế này không ăn nhiều món mới lạ.

- Zix

- Bộ hai vị có gì muốn nhờ tôi sao?

- Kye

- Ngươi có thể kiếm thật nhiều tiền cho bọn ta không?

- Zami

- Kiếm thật nhiều tiền á?

Chuyện nhỏ.

Nhưng hai người định làm gì với tiền vậy?

- Kye

- *lườm* Ngươi có đi kiếm không?

- *sợ hãi* V - Vâng, tôi đi kiếm ngay đây.

Hắn liền chạy đi mất, mặc cho sự vui sướng của Zami và Zix.

Trở lại chỗ của Thánh Nô, lúc này cậu cùng với các bạn cậu đang ở Phòng Khách cùng với tình trạng im lặng.

Đột nhiên Thánh Nô đứng dậy và nói:

- Tớ quyết định rồi.

Việc tớ làm lúc này chẳng khác đang mang thêm người chết.

Đáng ra tớ nên ở một mình.

- Nobita

- Onii - chan, lẽ nào anh định...

- Suki

- Anh sẽ ở một mình, anh không thể để em với bố mẹ em gặp chuyện được.

Và anh cũng sẽ bỏ học, anh cũng không thể để trường mình học gặp vấn đề được.

- Nobita

- Khoan đã Nobita, nếu em làm vậy thì tương lai của em sẽ không được ổn lắm.

- Kiyoko

- Em biết, Kiyoko - sensei.

Nhưng em không còn lựa chọn nào khác cả.

Em không thể để người khác liên lụy tới chuyện của mình được.

- Nobita

- Đừng mà, Nobita - kun.

Xin cậu đừng bỏ học.

- Maeko

- Cậu mà đi thì bọn tớ buồn lắm.

- Jessica

- Thực ra tớ đã biết mình đang bị bọn Hurogi theo dõi rồi.

- Nobita

- Cái gì?

- Maeko, Jessica, Kiyoko và Suki

- Tớ nghĩ mình có thể tránh được việc này nhưng coi bộ tình hình càng ngày càng nghiêm trọng.

Tớ bắt buộc phải ở một mình.

Tớ thà chết còn hơn là để người khác chết vì mình.

- Nobita

- Nobita - kun, cậu là đồ ngốc.

- Maeko - san...

- Nobita

- Chẳng phải chúng ta là bạn sao?

Bạn bè thì phải giúp đỡ nhau chứ.

- Maeko

- Nhưng...

- Nobita

- Bọn tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu, Nobita - kun.

Nếu bọn tớ chết thì đó là do bọn tớ vì đã lựa chọn việc này.

Hơn nữa, bọn tớ không hề hối hận gì về lựa chọn này đâu.

- Jessica

- Hai người...

- Nobita

- Nobita - kun, em không thể ngăn được quyết định này của mọi người đâu.

- Kiyoko

- Đúng vậy.

Em vẫn sẽ bên cạnh Onii - chan của em.

- Suki

- Mấy người...

- Nobita

- Không sao đâu, Nobita - kun.

- Doraemon

- Cứ tin ở họ đi.

- Dora The Kid

- Haiz...

Thiệt là...

Thích làm gì thì làm.

- Nobita

- Tuyệt vời.

- Maeko, Jessica, Kiyoko và Suki

Đột ngột có cuộc gọi từ nhóm GT.

Cậu liền mở máy ra nghe:

- Có chuyện gì à?

- Nobita

- Warrior Brave, vừa rồi xuất hiện một tên Hurogi tấn công xe chở tiền.

- Masa

- Cái gì?

Tấn công xe chở tiền ư?

Đừng nói với tôi là tên đó cướp tiền đấy nhá.

- Nobita

- Tên đó đã cướp mất 700 triệu yên từ chiếc xe đó.

- Masa

- Đùa hả?

Thế còn người chở tiền thì sao?

- Nobita

- Họ không bị sao cả, chỉ bị đánh ngất.

- Masa

- Vậy à.

Được rồi, cảm ơn vì đã thông báo.

- Nobita

Nói xong, cậu liền tắt máy đi rồi nói:

- Kì lạ thiệt.

Tại sao tên Hurogi đó lại cướp tiền nhỉ?

Trông như hắn đang làm việc cho ai đó vậy.

- Nobita

- Tuy chúng ta không biết hắn đang làm việc cho ai nhưng hắn nhất định sẽ tiếp tục hành động.

- Dora The Kid

- Phải tìm cách thôi.

- Doraemon

- Hmm...

Cô có cách này.

- Kiyoko

Nghe vậy, cả bọn đi theo Kiyoko đến Phòng Công Nghệ Thông Tin.

Vừa đến nơi, cô liền đi tới bảng điều khiển và nói:

- Cô có thể tìm các cuộc vận chuyển qua những thiết bị này.

Khi tìm ra thì chúng ta sẽ bắt đầu kế hoạch.

- Kiyoko

- Cách này hay đấy.

- Suki

- Đúng vậy!

- Doraemon và Dora The Kid

- Thế thì bọn em sẽ giúp cô.

- Maeko và Jessica

- Hai người làm được không đấy?

- Nobita

- Điện tử đối với bọn tớ chỉ là chuyện nhỏ.

- Jessica

- Mấy cái thiết bị tương lai này trông khó quá.

- Maeko

- Công nhận.

Ủa, sao Kiyoko - sensei làm được vậy?

- Jessica

- Cô trước đây có học về ngành công nghệ nên khi nhìn mấy cái thiết bị tương lai này cũng hiểu được một chút.

- Kiyoko

- Chà, coi bộ chúng ta phải học hỏi cô nhiều hơn.

- Jessica

- Đúng vậy.

- Maeko

Khi tìm xong, họ bắt đầu bàn bạc về kế hoạch sắp tới.

Ở một nhà máy in tiền, Maeko, Jessica và Kiyoko đang mặc đồ bảo vệ và mang theo mấy cái vali bạc cho vào xe chuyển tiền.

Cho vào xong, Kiyoko liền ra hiệu cho Brave để cậu bắt đầu lái xe đi.

Nhưng việc họ làm đã bị tên Kye phát hiện nhờ khả năng đột nhập vào máy tính.

Brave đang trên đường lái xe thì bị tên Kye tấn công nhưng cho dù vậy, cậu vẫn tiếp tục di chuyển.

Thấy vậy, tên Kye liền điều khiển chiếc ô tô nào đó để đuổi theo Brave.

Tên Kye vừa đuổi vừa tấn công làm cho Brave phải gặp khó khăn khi lái xe.

Cả bọn đuổi nhau cả một đoạn đường nhưng khi tới cái vùng núi nào đấy thì tên Kye bị tấn công bởi một tên lửa làm cho cái xe ô tô mà hắn điều khiển phải tan nát, người làm vậy không ai khác chính là GT, anh đang cầm trên tay một khẩu bazooka rất to.

Thấy anh, Brave đi tới rồi dừng xe để xuống.

GT liền nói:

- Để cậu phải chờ rồi, Warrior Brave!

Cậu không cần phải câu giờ nữa đâu!

- GT

- Vậy là tôi có thể đập hắn rồi!

- Brave

- Ngươi là GT System!

- Kye

- Chuẩn đó!

- GT

- Nói luôn cho ngươi biết, thật ra là những thứ ta chở đều là những cái vali rỗng hết đấy.

- Brave

- Hả?!

- Kye

Brave liền mở mấy cái vali cậu mang theo cho tên Kye xem, tất cả chúng đều rỗng hết.

Tên Kye bất ngờ nói:

- Chẳng có gì cả ư?!

- Kye

- Tiền của ngân hàng dĩ nhiên là phải đến ngân hàng rồi.

- GT

- Và đồng đội của ta đã hoàn thành được mục đích!

- Brave

- Lũ khốn...

- Kye

- Giờ hãy chuẩn bị đi.

Cùng lên nào, Dora The Kid!

- Brave

- Ok!

- Dora The Kid

- Cậu đang nói tôi à?

- GT

Cậu liền chuyển đổi từ Normal Form sang Cowboy Form trước sự chứng kiến của GT và tên Kye.

Chuyển đổi xong, cậu liền lấy Brave Saber ra lên chém tên Kye.

Đang lên chém thì đột nhiên xuất hiện bọn nào đấy tấn công Brave.

Thấy vậy, Brave liền hỏi:

- Các ngươi là ai vậy?

- Brave

- Bọn ta tên Sheerg, là những người sẽ giúp hắn tiêu diệt ngươi.

- Sheerg nào đó

- Tsk!

- Brave

- Warrior Brave, cậu không thể xử lí hết bọn chúng đâu.

Hãy để tôi giúp cậu!

- GT

- Anh chắc không đấy?

- Brave

- Xin hãy tin tôi, Warrior Brave!

- GT

- ...

Được!

Cùng lên thôi!

- Brave

- Ok!

- GT

Nói xong, GT liền lấy ra G - 01 với G - 03 cùng lên với Brave tấn công tên Kye với bọn Sheerg.

GT đã tiêu diệt được vài tên Sheerg, anh đang tấn công bọn Sheerg thì bị tên Kye nhắm tới.

Hắn liền lấy hai cái xúc tu của mình ra trói chặt anh rồi hút năng lượng của GT System, vì quá mải hút năng lượng mà thành ra hắn quên mất Brave.

Brave thấy GT đang gặp khó khăn thì cậu liền rút Cowboy Card từ Brave Belt ra rồi gắn vào Brave Saber làm nó kêu lên: "THE FINISH TIME.

COWBOY.

ENERGY SLASHHHHHHH~".

Brave Saber liền bốc ra hào quang màu vàng rồi Brave dùng nó chém đứt xúc tu của tên Kye để giải thoát cho GT và chém thêm vài nhát vào tên Kye làm hắn bị trọng thương đến nỗi không di chuyển được.

Thấy vậy, cậu liền rút Cowboy Card ra khỏi Brave Saber rồi cho lại vào Brave Belt và cậu lập tức ấn vào hai cái nút của chiếc thắt lưng làm nó kêu lên: "THE FINISH TIME.

COWBOY.

ENERGY BREAKKKKKKK~".

Người cậu liền bốc ra hào quang vàng và cậu nhảy lên tung cú đá của mình vào tên Kye làm hắn nổ banh xác.

Sau khi tên Kye chết, Brave giúp GT đứng dậy rồi cả hai cùng đi về.

Zami với Zix lúc này đang vừa ăn vừa xem cuộc chiến vừa rồi từ nãy đến giờ.

Họ bắt nói chuyện với nhau:

- Haiz...

Cho thêm quân như thế mà vẫn chết.

Chịu luôn!

- Hừ, ta không thể chịu được nữa.

Tôi phải giết hắn ngay lập tức!

- Ta đã nói rồi.

Hắn không đáng để chúng ta phải ra tay.

Hơn nữa, đừng quên tên Takashi đang ở đây.

- Tsk!

- Đi thôi.

- Khốn kiếp!

Cả hai đi mất mà không hề biết cũng có người cũng giống chúng, cũng đều quan sát trận chiến vừa rồi từ nãy đến giờ.

Tên đó quan sát xong thì hắn liền đi mất.

Có vẻ như tên này rất là bí ẩn.

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
(Tạm Drop) Doraemon: Warrior Brave
Chap 11: Chiến binh bí ẩn


Chiều hôm đó, Brave và GT cùng với nhóm bạn của cậu đã thành công ngăn chặn và tiêu diệt được tên Kye.

Cùng lúc ấy, có sự xuất hiện của một kẻ bí ẩn đã quan sát trận chiến vừa rồi.

Hắn ta là ai vậy?

Sáng hôm sau, vẫn như mọi ngày, Thánh Nô đang cùng em gái cậu đến trường học.

Đang đi thì Suki liền nói chuyện với Thánh Nô:

- À này Onii - chan, em có bất ngờ này dành cho anh nè😁.

- *im lặng*

- Onii - chan!

- *im lặng*

- Onii - chan!

- *im lặng*

- ONII - CHAN!!!

- *giật mình* Hả?!

Có chuyện gì à?

- Onii - chan, sao em gọi mà anh chẳng trả lời thế?

- À xin lỗi nhá Suki - chan.

Anh có chút hơi phân tâm.

- Bộ anh có chuyện gì à?

- Không có gì đâu.

Chuyện lặt vặt ấy mà.

- Thật không vậy?

- Thật mà!

Anh nói đùa làm gì?

Mà em định nói gì với anh à?

- À, em chỉ là muốn cho anh xem cái này thôi.

Suki mở cặp lấy ra một tờ giấy đưa cho Thánh Nô xem làm cậu bất cmn ngờ.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Sau khi xem cái tờ giấy mà Suki đưa, Thánh Nô liền nói:

- Cái gì?!

100 điểm ư?

Sao tự nhiên em thông minh đột xuất thế?

- Hừ, em là em gái của thiên tài số một nhất trường mình mà.

Em đâu thể để mình dốt được, như thế sẽ làm anh mất mặt lắm.

- Chà, em đang ngày càng tiến bộ hơn đó.

- Chuyện!

Em mà lị😁.

- Chứ trước đây em toàn chỉ được trên 40 hoặc 50 điểm thôi.

Có lúc em trên 60 điểm nhưng lại khá ít.

- Con người phải có lúc tiến bộ dần dần chứ, đâu phải ai cũng thông minh từ khi sinh ra được.

Và em có nghe Dora - chan nói hồi tiểu học anh là đứa dốt nhất trường đúng không?

- Dốt nhất trường ư?

Chà, đó quả thực là những kỉ niệm đẹp mà bản thân anh không thể nào quên được.

- "Dốt nhất trường" mà là kỉ niệm đẹp ư?

Anh thực sự đúng là lạ.

- Chả biết mình có thể quay lại được chính con người đó của mình không nhỉ?

- Hả?

Anh nói gì cơ?

- À không có gì!

Đi tới trường nào.

- Vâng Onii - chan!

Hai anh em chuẩn bị tiếp tục đi thì Suki đột ngột nhớ ra việc gì đó và ngăn Thánh Nô lại nói chuyện:

- Onii - chan, anh còn nhớ lời hứa của anh em mình chứ.

- Bộ anh có hứa gì à???

- *phồng má* Chẳng phải anh sẽ dẫn em đến khu vui chơi giải trí nếu em được điểm tối đa trong bài kiểm tra sao?

Đừng nói là anh định thất hứa với em đấy nhá😑.

- Đâu có, chỉ là anh quên thôi.

Làm ơn tha thứ cho anh. *cúi đầu*

Thấy vậy, Suki liền nói:

- Nếu anh muốn em tha thứ cho anh ý...

Thì anh hãy hôn em đi.

- Hôn ư?

- Đúng vậy!

Hôn em đi.

Suki chu cái môi của mình ra để chờ Thánh Nô hôn vào đôi môi của mình.

Thánh Nô liền tiến đến hôn Suki nhưng là vào trán chứ không phải môi.

Suki thấy vậy liền tức giận bỏ đi đến trường mặc cho Thánh Nô cùng với sự khó hiểu của cậu.

Tuy vậy nhưng cậu đành mặc kệ và tiếp tục đi theo Suki đến trường mà không hề hay biết rằng việc cậu hôn lên trán Suki đã bị Aiko chứng kiến.

Aiko lúc này đang có chút ghen tị với Suki và cô bắt đầu chuẩn bị một kế hoạch để ở bên Thánh Nô.

Ở trong thùng xe Guard Trailer, Masa đang nghĩ ngợi cái gì đó.

Thấy thế, Kane liền hỏi:

- Này, bộ có chuyện gì à?

- Nè Kane - kun, cậu cảm thấy thế nào về vụ Hurogi cướp tiền?

- Ờ thì tôi thấy cái vụ đó thực sự rất kì lạ.

Sao tên Hurogi đó thay vì tấn công người thì hắn lại cướp tiền chứ?

Cướp mấy cái đó thì hắn có được gì đâu?

Chả lẽ tên này thích ăn tiền?

Kì lạ quá!

- Tôi cảm thấy tương lai sau này sẽ không đơn giản như bây giờ nữa.

- ...

Ở trường của Thánh Nô, cậu vừa vào lớp thì gặp luôn mấy đứa bạn của cậu.

Cả bọn cũng bắt đầu nói chuyện với nhau:

- Ê Nobita - kun, cậu đã học bài chưa zậy?

Hôm nay có kiểm tra đó.

- Dekisugi

- Cậu nói hơi bị thừa đó.

Thần đồng của trường đây lúc nào chả học.

- Shunpei

- Cậu ấy chăm học vậy sao?!

- Dekisugi

- Cậu ấy luôn vậy mà, nhỉ Nobita - kun😁?

- Masami

- Masami, để yên cho tớ học được không?

Sắp kiểm tra rồi!- Nobita

- À, xin lỗi cậu nhá😅.

- Masami

- Chà, chăm học ghê.

- Dekisugi

Ở chỗ của Maeko và Jessica, họ đang nhìn Thánh Nô học bài thì bắt đầu nói chuyện:

- Cũng tội cậu thật đấy Nobita - kun.

- Maeko

- Đành chịu thôi.

Vừa phải học vừa phải làm việc "quan trọng" nữa như thế thực sự rất mệt.

- Jessica

- Không lẽ cậu ấy sẽ mãi như thế này ư?

- Maeko

- Chúng ta cũng chỉ có thể hỗ trợ cho cậu ấy thôi.

- Jessica

- Ờm...

Các cậu đang nói cái chuyện éo gì vậy???

- Ran

- Ran - chan...!

- Maeko

- Cậu ở đây khi nào vậy?

- Jessica

- Vừa nãy thôi.

Mà các cậu đang nói về chuyện gì liên quan đến Nobita - kun à?

- Ran

- À, không có gì đâu😅!

- Jessica

Đột ngột nghe tiếng cửa lớp mở, không ai khác chính là Anh Long.

Cậu vào lớp cùng với gương mặt bầm tím, có vẻ như cậu vừa đi quýnh nhau.

Khi Anh Long vừa ngồi vào bàn thì Thánh Nô liền để ý rồi bắt đầu nói:

- Lại đánh nhau nữa hả, Ryuu?

- Không liên quan đến ông!

- Ông mà cứ tiếp tục thế này thì có ngày báo nhà đấy!

- VIỆC CỦA ÔNG HẢ?!!!

Anh Long liền đứng dậy túm áo Thánh Nô, đôi mắt lạnh lùng của cả hai nhìn nhau như sắp chuẩn bị đổ chiến.

Thấy vậy, nhóm bạn của họ liền ngăn lại:

- Bình tĩnh đã Ryuu - kun!

Nobita - kun chỉ vô tình nói nặng lời thôi.

- Masami

- Đúng đó người anh em của tui ơi, không nhất thiết phải làm vậy đâu.

- Shunpei

- Dù sao chúng ta đang ở trường, đừng nên xung đột ở một nơi như vậy.

- Dekisugi

- Hừ!

- Ryuu

- Ông lúc nào cũng vậy.

Bao giờ ông mới chịu thay đổi hả?

Trưởng thành lên đi, chúng ta không còn là đứa trẻ nữa đâu!

- Nobita

- Vậy ý ông là tôi chỉ là một thằng nhãi ranh hả?!

- Ryuu

- Dừng lại đi, chuẩn bị vào giờ học rồi đó!

- Maeko

- Phải như thế nào thì ông mới chịu bỏ cái thói đó đây hả Ryuu Sakurai?

- Nobita

- Coi bộ đã lâu rồi hai ta chưa đập nhau nhỉ Nobi Nobita?

Đã vậy ta "chơi" ngay và luôn đi!

Anh Long giơ nắm đấm của mình rồi tiến thẳng đến mặt Thánh Nô, Thánh Nô cũng liền chuẩn bị sự phòng thủ của mình thì đột ngột có người kêu to lên: "DỪNG LẠI ĐI!" khiến cả lớp ai cũng phải giật mình, người đó chính là Shizuka.

Vì điều đó mà làm cho Anh Long dừng việc đấm Thánh Nô, mặc dù nắm đấm cậu cũng sát gần mặt Thánh Nô.

Shizuka bắt đầu nói tiếp:

- Cậu nên dừng ngay việc làm đó của mình đi.

Tuy tớ không biết lí do tại sao cậu lại trở nên như vậy nhưng đánh nhau chẳng giúp ta tốt hơn đâu.

Thực sự việc đấy chả khác nào tự làm đau chính mình cả, bạo lực chỉ làm đau ta mà thôi.

Vậy nên, mong cậu hãy dừng lại đi!

- *im lặng* - cả lớp

- Này, bộ không ai nói mày rất là phiền phức sao?

- Ryuu

- Ờm...

- Shizuka

- Này, cậu nói vậy là có ý gì hả Ryuu - san?

- Jessica

- Cậu ấy đang cố ngăn không cho việc xung đột tiếp tục đó.

Vừa vừa phải phải thôi chứ!

- Ran

- Bố đây méo rảnh đi nghe cái đứa "mới vô lớp" đâu.

- Ryuu

Lại tiếp tục có tiếng mở cửa lớp, ai cũng tưởng là giáo viên đến nhưng không, người đấy là Moriko.

Cô bước đến chỗ Anh Long cùng với biểu cảm e thẹn làm cậu có chút khó hiểu.

Thấy thế, cậu liền hỏi:

- Lại có việc gì nữa đây, Moriko?

- ...

Này Ryuu, bộ ông không xuống phòng y tế hả?

- Méo rảnh đi xuống, méo muốn thì đúng hơn.

- Cái tên đần này!

Người ta đây cố nói một cách dịu dàng như vậy, thế mà ông...

Mẹ nó!

Moriko liền cầm tay Anh Long rồi kéo cậu đi xuống phòng y tế mặc cho cậu không muốn.

Cả lớp ai ai cũng khó hiểu, riêng Thánh Nô thì mặc kệ và cậu liền tiếp tục học.

Ở phòng y tế, Anh Long đang được Moriko chữa lành vết thương bởi nhân viên y tế hiện không có ở đây.

Cô vừa chữa thương vừa nói chuyện với cậu:

- Thế nào?

Đỡ hơn chưa?

- ...

Hơi rát...

Nhưng cũng tốt rồi...

- ...

Nếu không phải vì tôi thì ông đâu bị như thế này chứ.

- ...

Cả hai liền hồi tưởng lại lúc trước khi vào trường, Anh Long đang đi trên đường rất ít người đi thì thấy Moriko đang bị vài thanh niên tán tỉnh lẫn trêu ghẹo.

Không chịu được, Moriko liền tát vào mặt một tên trong số chúng.

Tên đó vì cô nên đã cay chuẩn bị xông vào tấn công Moriko thì đột ngột hắn bị đấm bởi Anh Long.

Sau khi đấm tên đó, thì cậu liền nói:

- Tấn công một người chân yếu tay mềm như vậy, bộ có xứng làm đàn ông không vậy?

- Ryuu

- Mày là thằng choá nào?

- thằng bị đấm

- Tao á?

Tao cũng chỉ một thằng thích đánh đấm để giải trí thôi.

Sẵn tiện có bọn mày ở đây thì tao sẽ "chơi" với bọn mày một chút vậy *cười*.

- Ryuu

- Á à, công nhận thằng này chiến đấy!

- thằng nào đấy 1

- Ông bạn này cứng phết nhở?!

- thằng nào đấy 2

- Được!

Nếu mày muốn thì bọn tao chiều theo ý mày.

Lên anh em!

- thằng bị đấm

Bọn nó xông lên tấn công Anh Long, Anh Long cũng không phải dạng vừa, cậu tấn công bằng những ngón nghề võ thuật rất điêu luyện như một đai đen chính hiệu mặc dù cậu chưa từng học võ ở một lớp nào.

Những nắm đấm của Anh Long rất uy lực khiến cho chúng phải bị đẩy lùi.

Thấy vậy, Anh Long liền đắc ý bóp vào cổ tay của một tên trong số chúng khiến hắn đau đớn mà không để ý có tên đang cầm một thanh sắt nhặt được ở đường cầm lên đập vào mặt cậu khiến cậu có chút choáng váng rồi thằng tiếp theo nhặt một khúc gỗ ở ngoài đường cầm lên cũng đập luôn vào mặt của cậu, chúng đập vài phát vào cậu khiến cậu phải ngã xuống.

Moriko thấy vậy định chạy đến đỡ Anh Long dậy thì đột ngột cậu đứng bật dậy khiến ai cũng bất ngờ, rồi Anh Long nhìn bọn thanh niên đó liền vừa cười vừa nói: "Chúng mày chỉ có thế thôi sao?".

Nụ cười điên loạn giống thằng Joker đấy khiến chúng cảm thấy sợ hãi liền bỏ chạy ngay tức khắc.

Anh Long thấy vậy có chút thất vọng bởi cậu còn chưa đánh thoả mãn nhưng cũng đành mặc kệ, cậu liền tiếp tục đi đến trường.

Moriko liền chạy đến hỏi hang Anh Long một cách lo lắng:

- Này, ông có sao không?

Còn bị thương ở đâu nữa không?

Có cần tôi gọi mẹ của ông không?

- Lắm mồm quá!

Im dùm cái, lùi ra để tôi đi học!

- Mặt mũi thế này còn đi học được hả?

- Kệ tôi, đéo liên quan đến bà.

Và cũng sắp vào trường rồi đấy, nhanh lên nào!

Và rồi cả hai liền đi đến trường.

Hết hồi tưởng😁.

Trở lại thực tại, Moriko đã trị thương cho Anh Long thì cả hai chuẩn bị rời đi.

Trước khi rời đi, Moriko liền nói chuyện với Anh Long:

- À này, Ryuu!

- Lại gì nữa😑?

- Cảm ơn ông vì đã cứu tôi!

Nếu ông không có ở đó chắc tôi có lẽ đã bị chúng "chơi" mất rồi😅.

- Hừ, đừng hiểu lầm!

Chẳng qua tôi muốn đánh tụi nó thôi, chứ tôi méo rảnh đi cứu người khác đâu.

Mà sắp vào lớp rồi đấy, lo mà về lớp mình đi *đi mất*.

- Ông...

Mồ, cái tên này!

Thật chả biết ga lăng với con gái chút nào, nhưng...

Ổng cũng là một con người tốt bụng.

Rồi cô cũng liền về lớp học của mình.

Ở một khu rừng nơi chứa đựng một cái kén chưa nở, Zami và Zix đang nói chuyện với nhau:

- Ta phải công nhận đồ ăn của loài người ngon thật, mùi vị cũng đậm đà nữa.

Thế này thì khỏi ăn lũ người kia đi, để chúng nấu cho ta ăn có phải tốt hơn sao?

- Cho dù vậy lũ loài người hạ đẳng không bao lâu sẽ biến mất thôi và Hurogi chúng ta sẽ là bá chủ thế giới này!

- Thế lại phải ăn người ư?

Thôi đi, ta ngấy lắm rồi đấy.

Ngươi tự đi mà ăn!

- Thì ai bắt ngươi ăn đâu.

Đột nhiên họ bị tấn công một cách bất ngờ bởi một nhóm lạ, Zami với Zix đã nhanh chóng tránh khỏi đòn tấn công của chúng và hỏi:

- Lũ các ngươi là ai?

- Zami

- Xin thứ lỗi cho tôi, tôi làm vậy chẳng qua là để tạo một lời chào "chân thành" của mình đối với hai thôi.

- ?1

- Thật là vui sướng khi được gặp mặt hai vị đây!

- ?2

- Không biết các vị đây có thể nói chuyện một cách yên bình với chúng tôi không?

- ?3

- Nói ngay!

Lũ các ngươi là ai?

- Zix

- Ối chết!

Quên không giới thiệu với các vị về bọn tôi.

Tôi là Giryu.

- ?1

- Tôi đây là Reca.

- ?2

- Còn tôi là Nasa.

- ?3

- Và bọn tôi là...

- Giryu

- ...Bộ Tam Yêu Ma *tạo dáng*- Giryu, Reca và Nasa

- ...

Ok.

- Zami và Zix

- Thế các ngươi muốn gì đây?

- Zami

- Bọn tôi đến đây là vì muốn được trở thành những cánh tay đắc lực cho các vị.

- Kiryu

- Được phục vụ cho hai vị đây thực sự không khác nào là một sự ban phước.

- Reca

- Mong hai vị có thể xem xét.

- Nasa

- Hmm...

- Zami và Zix

- Giờ tính sao?

- Zix

- Haiz, suy nghĩ làm gì cho nó mệt chứ.

Mình cứ chấp nhận thôi!

- Zami

- Thật sao?

Tuyệt vời😈!

- Kiryu

- Vậy nhiệm vụ đầu tiên mà hai vị giao cho bọn tôi là gì đây?

- Reca

- Chắc cũng dễ thôi.

Đó là tiêu diệt Warrior Brave!

- Zami

- Ha ha...

Tôi biết ngay kiểu gì ngài cũng sẽ nói đến hắn mà, thế nên tôi đã giao thuộc hạ của mình nhiệm vụ này rồi.

- Nasa

- Thuộc hạ của ngươi ư?

- Zami

- Mỗi bọn tôi luôn có mấy tên thuộc hạ riêng cho mình.

Chúng tôi thu nhập chúng chẳng qua là để chơi một "trò chơi" thôi.

- Kiryu

- Có thể hiểu với bọn tôi, lũ bọn chúng không khác nào những đồ chơi để giải trí cả.

- Reca

- Thực sự "chơi" với chúng rất vui luôn!

- Nasa

- Các ngươi dám coi họ là "đồ chơi" sao?

Không thể tha thứ được, để ta cho các ngươi biết tay!

Zix định xông vào tấn công bọn chúng thì bị Zami ngăn lại.

Thấy thế, Zix liền hỏi:

- Sao ngươi lại ngăn ta lại?

- Cứ bình tĩnh đã, ta cũng muốn xem cái trò chúng đang "chơi" như thế nào.

- Ngươi đang giỡn ta à?

Bọn chúng...

- Cứ bình tĩnh *lườm*

- Ngươi...

Mẹ kiếp!

Sau cú lườm đó từ Zami, Zix đành phải im bặm lại.

Zami liền nói chuyện tiếp với Nasa:

- Ngươi có nghĩ tên thuộc hạ đó của ngươi sẽ giết được tên Warrior Brave ko?

- Tôi cũng không biết nữa nhưng...

Cứ xem đã😈.

- Cũng được😈.

Rồi tất cả bọn chúng đều cười một cách hớn hở, ngoại trừ Zix.

Ở trường của Thánh Nô, hiện đang là giờ nghỉ của trường.

Thánh Nô vừa từ nhà vệ sinh ra thì Aiko liền xuất hiện làm cậu bất ngờ.

Cô liền cất tiếng:

- Ê Nobita - kun!

- Aiko

- Có chuyện gì sao, Aiko - san?

- Nobita

- Tối nay cậu có thể đến nhà tớ để giảng lại cho tớ được không?

Tại bài toán hôm nay cô dạy tớ chưa có "hỉu" cho lắm?- Aiko

- Tớ cũng không biết nữa nhưng tớ sẽ cố gắng sắp xếp thời gian.

- Nobita

- Cảm ơn cậu nhiều nha😁!

- Không có gì.

- Nobita

- Thế dạy cả tớ nữa nhá?

- Sayo

- *giật mình* - Nobita và Aiko

- Sayo - san đấy hả?

- Nobita

- Tớ cũng không hiểu bài toán hôm nay cho lắm nên tối nay cậu đến nhà tớ giảng lại cho tớ được không?

- Sayo

- Này Sayo - chan, tớ nhờ cậu ấy trước rồi nhá!

- Aiko

- Thì sao chớ?

- Sayo

- Thì...

- Aiko

- Xin lỗi Sayo - san!

Tớ đành phải từ chối bởi tớ cũng khá là bận lên chắc chỉ sang giúp được Aiko - san thôi, dù sao cậu ấy nhờ tớ trước mà.

- Nobita

- *vui mừng* Nobita - kun...

Tớ yêu cậu quá! *ôm lấy Nobita* - Aiko

- Thế thì tối nay tớ sang nhà cậu ấy là được chứ gì?

- Sayo

- Hả?!!!

- Aiko

- Ờ cũng được, thế thì hẹn hai người tối nay.

- Nobita

Nói xong, Thánh Nô liền đi mất mặc cho Aiko đang tức điên lên vì có "vật cản" đang xen vào kế hoạch của cô.

Chiều nay, ở một khu phố nào đó đang bị tên Hurogi quấy phá loạn hết cả lên và hắn luôn gọi réo lên từ "Warrior Brave".

Cùng lúc ấy, nhóm GT đã nghe được tin về tên Hurogi đang làm loạn đó liền lập tức đến ngay nhưng không quên gọi luôn cho Brave.

Thánh Nô khi nhận được tin của nhóm GT thì cũng chính là lúc cậu cảm nhận được sự tấn công của hắn, vì nhà cũng gần khu phố đó nên cậu quyết định chạy bộ tới luôn.

Trong khi ấy, Aiko đang mua vài bánh ngọt cho buổi học tối thì cô bất ngờ gặp Sayo cũng đang mua bánh giống mình, vừa gặp thì cả hai nhìn nhau với ánh mắt thù địch.

Mua xong, cả hai liền ra thì thấy mọi người đang chạy toáng loạn.

Không biết tại sao lại như vậy nhưng khi cả hai nhìn tên Hurogi đang chiến đấu với GT thì hiểu liền.

Đang định chạy thì thấy Thánh Nô chạy vụt qua làm cả hai bất ngờ.

Hai người định gọi cậu để ngăn lại thì đột ngột cậu lấy ra một chiếc thắt lưng kì lạ và đeo vào làm cả hai thấy khó hiểu và đột ngột bất ngờ thêm khi Thánh Nô biến thân thành Warrior Brave khiến cả hai không biết nên nói gì lúc này.

Brave vừa vào trận thì tên Hurogi thấy thế liền nói:

- Ồ!

Đến rồi đó hả, Warrior Brave!

Ta là Draco, ta ở đây là để trừ khử ngươi đó Warrior Brave!

- Draco

- Warrior Brave, có vẻ hắn làm loạn nơi này lên là để tìm cậu đó.

- GT

- Chỉ vì muốn gặp ta mà ngươi lại tấn công những người dân vô tội ở đây.

Thật không thể tha thứ, ta phải tiêu diệt ngươi!

- Nobita

- "Cho hắn biết thế nào là lễ độ đi, Nobita - kun!"

- Doraemon

Brave liền triệu hồi Brave Gun ra bắn hắn thì hắn dùng hai cánh tay to lớn của mình ra làm lá chắn.

Thấy thế, cậu liền chuyển đổi Brave Gun thành Brave Saber ra chém hắn thì hắn cũng dùng hai cánh tay đó của mình ra đỡ rồi bị hắn đánh "bật" lại.

Đang định lên đánh tiếp thì hắn bất ngờ bị trúng một vố khá là đau bởi khẩu shotgun của GT, thế là hắn phải cân cả Brave lẫn GT cùng một lúc.

Trong khi ấy, Aiko và Sayo vẫn đang theo dõi trận chiến thì đột ngột bị xen bởi Maeko và Jessica.

Thấy vậy, Aiko liền thắc mắc hỏi:

- Hể?!

Maeko - chan?

Jessica - chan?

Hai cậu làm gì ở đây vậy?!

- Aiko

- Câu đấy bọn tớ mới là người hỏi ý.

- Jessica

- Nói chuyện sau đi!

Chúng ta phải tránh xa khỏi nơi này trước đã!

- Maeko

- Ừm!

Đi thôi, Sayo - chan!

- Aiko

- *thất thần* Không thể tin được...

- Sayo

- Có chuyện gì nữa vậy?!

- Maeko

- Nobita - kun...

Là Warrior Brave!

- Sayo

- Cái gì?!

- Maeko và Jessica

- Ờ đúng rồi!

Không thể tin nổi luôn!

Crush của mình không ngờ lại là một siêu anh hùng!

Tính ra bọn tớ vừa mới biết đấy😃.

- Aiko

- Lẽ nào...

- Maeko

- Hai người đã nhìn thấy Nobita - kun biến hình!

- Jessica

- Ủa, sao cậu biết vậy?

- Aiko

Đang nói chuyện thì họ liền thấy Brave với GT liền bị áp đảo.

Sau việc ấy, GT System liền bị lỗi với hỏng thành ra không thể chiến đấu được nữa.

Thấy vậy, Brave liền lấy Cowboy Card để chuyển đổi thành Cowboy Form đột nhiên cậu thấy tên Draco bị bất ngờ tấn công, không ai khác chính là một tên màu đỏ kì lạ.

Ai ai cũng thấy bất ngờ về sự xuất hiện của tên này.

Tên Draco không quan tâm liền tiến đến tấn công tên màu đỏ ấy.

Thấy vậy, tên màu đỏ ấy liền đỡ những đòn tấn công của hắn rồi dần chuyển sang thế tấn công.

Khi vừa đẩy lùi hắn thì cậu liền triệu hồi ra một khẩu súng, vừa triệu hồi thì khẩu súng đó liền kêu lên: "Flare Gun".

Tên màu đỏ ấy liền cầm nó rồi bắn vài phát vào tên Draco nhưng hắn đã kịp thời lấy cánh tay mình chặn lại những viên đạn lửa từ khẩu súng đó của cậu rồi chạy tới chỗ tên màu đỏ một cách điên cuồng rồi tấn công cậu.

Tên màu đỏ ấy liền bắt đầu né đòn rồi từ nhảy ra chỗ khác và triệu hồi thêm thanh gươm ra, vừa triệu hồi thì thanh gươm đó liền kêu lên: "Flare Saber".

Cậu liền vừa dùng Flare Gun bắn vừa chạy đến dùng Flare Saber chém làm hắn không phản ứng kịp, cả hai tấn công và ra đòn rất mãnh liệt.

Brave lúc này giờ thành "khán giả" cùng với những người khác thì Doraemon liền để ý chiếc thắt lưng của tên màu đỏ ấy làm cậu bất ngờ nhận ra chiếc thắt lưng đó.

Cũng giống như Brave với GT, tên màu đỏ ấy cũng bị hắn áp đảo lại làm cậu ngã xuống đất.

Tên Draco liền bắn ra một quả cầu lửa vào tên màu đỏ ấy thì Brave chạy đến dùng chiêu Energy Break đá bay quả cầu lên cao làm nó nổ ở trên đó.

Brave vừa cứu được tên màu đỏ ấy thì bị chính hắn tấn công khiến ai cũng phải bất ngờ, không hiểu tại sao tên đó làm vậy nhưng cậu đành phải phản đòn lại tên màu đỏ ấy.

Tên màu đỏ ấy liền thu hồi lại vũ khí của mình lại rồi bắt đầu đấu tay đôi với Brave.

Cách chiến đấu của tên màu đỏ ấy khiến cậu có chút quen thuộc, đột ngột trong đầu cậu liên tưởng tới Ryuu.

Tên Draco thì không hiểu gì nên bắt đầu thấy chán rồi nói:

- Tuy không hiểu chuyện éo gì đang xảy ra nữa nhưng dù sao ta cũng mệt rồi.

Hẹn mai gặp lại nha. *đi mất* - Draco

- Này, khoan đã!

- Brave

- "Mé, hắn chạy mất rồi!"

- Doraemon

Tên màu đỏ thấy vậy liền tỏ ra có chút chán nản rồi ngừng đánh với Brave và liền đi mất.

Sau khi tên màu đỏ ấy chạy mất, cậu liền bắt đầu có sự nghi ngờ tên đó nhưng cũng đành tạm thời bỏ qua rồi chạy đến đỡ GT dậy rồi mang anh đến chỗ nhóm GT.

Thực sự "tên màu đỏ" ấy là ai chứ?

-To bi không tình yêu-

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
 
Back
Top Bottom