Cập nhật mới

Khác (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
368857910-256-k69632.jpg

(Tạm Drop)|Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ Chiến Sĩ Năm Ấy
Tác giả: _Hitoyo_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu một nữ chiến sĩ ở thời xưa lại được tái sinh vào hiện tại thì sẽ như thế nào nhỉ?

-------
Tên truyện:| Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy

Thể loại:Tiểu thuyết Lịch sử Việt Nam,cảm hứng Lịch Sử,tái sinh,notp,suy,...

-Vui lòng không lấy ý tưởng khi tác giả chưa cho phép
-Nếu không thích đọc truyện này xin hãy rời đi trong yên lặng mà đừng để lại bình luận độc hại
-Chỉ đăng trên Wattap và không có acc phụ.

Và cũng cảm ơn các độc giả đã ghé qua truyện của mình ạ!



vietnam​
 
(Tạm Drop)|Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ Chiến Sĩ Năm Ấy
Văn án


Giới thiệu về nhân vật chính:

Tên:Ngô Thị Thu Kiều

Tuổi kiếp này:19

Tuổi kiếp sau:20

Giới tính:Nữ

Sinh ngày:18/11

Thích:hoa cỏ lau,gia đình,bạn thân,..

Ghét:Chiến tranh,phản nước,làm việc vô đạo đức

---------

Vài lưu ý khi đọc truyện:

-Vui lòng không lấy ý tưởng khi viết chưa cho phép

-Nếu bạn không thích truyện này,hãy rời đi trong yên lặng mà không để lại bình luận độc hại

-Chỉ đăng trên Wattap và không có acc phụ

-Nếu các bạn thấy truyện còn một vài lỗi sai nhỏ thì hãy góp ý nhẹ nhàng

Và cảm ơn các độc giả đã ghé vào truyện của tui nha☺
 
(Tạm Drop)|Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ Chiến Sĩ Năm Ấy
Chương 1.Ngây thơ


"Mẹ,con tặng mẹ bông hoa này!"

Giữa một cánh đồng cỏ lau màu vàng ánh mai tẻ nhạt nhưng lại chứa hạnh phúc của một đứa trẻ.Cạnh đứa trẻ ấy là một người phụ nữ tầm 30 tuổi đưa tay nhận lấy bông hoa của cô bé.Nếu để ý kĩ hơn thì trông khuôn mặt của cô ấy vẽ lên một nụ cười nhẹ.

Cô bé ấy là tôi-Ngô Thị Thu Kiều năm nay 5 tuổi,một cái tuổi thật ngây thơ.Còn người phụ nữ mà tôi nhắc đến là mẹ tôi-Ngô Quỳnh Lưu Chi,đồng thời cũng là một nửa mảnh đời này.

Hình bóng hai mẹ con rong ruổi nhau trên cánh đồng cỏ lau nhạt nhẽo này thật ra là một niềm vui hiếm có trong cái thời kì chiến tranh đầy sương khói.

"Mẹ này!"

"Sao thế con?"

"

Sau này con sẽ trở thành một họa sĩ tài ba để mẹ vui lòng nhé!"

Bà mẹ cười khúc khích một lúc rồi lại xoa đầu đứa con bé nhỏ mà mình hết lòng yêu thương này.

"Ừm!"

Bà ấy vẫn tỏ ra vui vẻ mặc dù biết rằng rất khó để làm được điều đó trong một đất nước đang bị xâm chiếm.

Nhưng tư cách làm người mẹ lại không cho phép bà làm như vậy.

Còn tôi thì sao?Vẫn là một đứa trẻ 5 tuổi.Vẫn còn sự hồn nhiên trong đôi mắt lẫn tính cách.Lúc đó tôi không hề biết rằng đất nước nơi mình đang sống đầy rẫy khó khăn.

Sự ngây thơ ấy đã không cho tôi biết rằng thế giới này khốc liệt như nào.
 
(Tạm Drop)|Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ Chiến Sĩ Năm Ấy
Chương 2.Nỗi đau


Vù...Vù...

Đứng trước đống tàn tro dần bay về theo gió lạnh lẽo nhưng người ngoài đâu ai biết thứ tưởng chừng như vô giá trị này trước đây là một huyện đã từng đầy ắp tiếng cười đâu?Có ai biết nơi đây đã từng có một bệnh viện tuy không hiện đại nhưng nó lại là nguồn sống của cả huyện không?Đã từng.Nhưng chỉ là đã từng.Còn hiện tại nó đang như thế nào?

Lời mà mẹ nói quả thật không sai,hiện tại tàn khốc hơn quá khứ.

Đau lòng hơn thế,người từng bên cạnh tôi,nâng niu tôi,yêu thương tôi và cho tất cả mọi người như được sống lại lần nữa làm ở bệnh viện này.Sau quả bom do máy bay lính Pháp thả xuống.Cả huyện mới ngày hôm qua còn rất nhộn nhịp bây giờ chỉ còn vọn vẹn vài người sống sót.Tiếc thay bà ấy không nằm trong vài người may mắn đó.

"Mẹ ơi..."

Tôi lên tiếng gọi mẹ đáp lại tôi là cơn gió lạnh lùng vụt qua.Nắm tay tôi siết chặt lại,ánh mắt thể hiện rõ sự câm phẫn dành cho các quân địch đã giết hại mảnh đất đẹp đẽ này.

Tôi ghét chiến tranh.Không phải là ghét nữa,từ ghét chuyển sang căm phẫn và hận thù.

Theo tâm lý học,con người thường sẽ trưởng thành theo thời gian,tùy vào mỗi người.Nhưng tôi vẫn chưa muốn mất đi sự hồn nhiên trong đôi mắt trộn lẫn cả tâm hồn.Không hề muốn,một chút cũng không.Muốn hay không muốn là quyền của tôi,còn quyết định là quyền của số phận.

Bây giờ,chỗ dựa duy nhất của tôi đi mất rồi,đi đến một nơi mà ai rồi cũng sẽ đến.Nơi đó không xa,không gần chứa đựng những linh hồn trong sạch được yên nghỉ.Còn một mình thì sống làm sao nhỉ?Chỉ mới có 5 tuổi thôi mà.Chẳng sống được lâu đâu.Như thế thì chỉ có mà ngồi yên chờ c.h.ế.t chứ có làm gì được đâu.

Cả cơ thể tôi thả lõng ngã xuống mặt đất khô cằn kia,đôi mắt không còn hy vọng của sự sống,nước mắt không tự chủ được mà vô thức tràn ra ngoài.Đôi mắt nặng trĩu khép mí mắt lại.Rồi từng mảnh ký ức hiện ra như những mảnh phim cũ.

"Mẹ!"

"Mẹ đây,sao thế con?"

"Con yêu mẹ lắm!"

"Mẹ cũng yêu con lắm!"

Cứ thế từng những hình ảnh kỷ niệm vẽ lên như một màn hình bị nhiễu.

Có những thứ đôi khi chỉ cần một cái chớp mắt cũng có thể mãi là ký ức.

Trời không thương tâm vô cảm tạo ra từng hạt mưa,từng hạt mưa rồi không lâu chuyển sang một cơn mưa lớn.Haizz...cứ thế này thì không c.h.ế.t vì đói hay khát cũng c.h.ế.t vì lạnh.

Cái giây phút mà tôi không còn chút hy vọng nào trong mắt đó,tôi có cảm giác như cơn mưa đã tạnh mặc dù vẫn nghe tiếng đổ xuống của những giọt mưa.Cố dùng hết sức cũng chỉ liếc mắt qua tìm lý do,thoáng qua thì thấy được một người đang cầm tản lá chuối che mưa cho mình,còn lại thì tôi chả nhớ gì cả.

Cho tôi tự hỏi một câu nhé:

'Tại sao người c.h.ế.t không phải là tôi mà là mẹ vậy?'

Rõ ràng người đáng được sống phải là người có công với đất nước chứ.Tôi hỏi rồi đấy,chỉ chờ câu trả lời thôi.

Thoát ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn,mí mắt dần mở ra rồi tỉnh hẳn.Người ta cứu mình hả?Hay bị bắt đi làm nô lệ vậy?Chỉ có hai khả nằn thôi nhưng tôi đoán là cái đầu tiên ấy.Lạc quan xíu đi.

Sức đề kháng tôi yếu thật,mới dầm mưa có xíu mà đã đau đầu rồi.Mà ai đem mình về đây nhỉ?Theo suy đoán thì chắc là nữ ha.

"Em tỉnh rồi hả?

"Vâng,em tỉnh rồi.Chị là ai thế?"

"Chị là người của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân,Nguyễn Hồ Hạ Phương."

Chị ta nói xong còn cười có vẻ là người tốt nhỉ?

"Còn em?"

"Tên em là Ngô Thị Thu Kiều ạ."

Người kia cười một lần nữa.Tiếp tục hỏi tôi.

"Vậy ba mẹ của Kiều đâu để chị dẫn về?"

Chỉ là một câu hỏi nhưng lại khiến tôi khựng lại,đôi mắt nhìn xuống.Nhận thấy không có câu trả lời nào cho câu hỏi vừa nãy của mình,Phương cũng tự thấy bản thân đã nói gì đó khiến em không trả lời rồi.

"Ba em thì em không biết,còn mẹ thì mất rồi."

Chà,một câu trả lời nghe đau nhỉ?Nhưng trong chiến tranh thì ai cũng quen với nó rồi.Đời mà,mất ai đó là điều không thể tránh khỏi được.

"Chị xin lỗi vì đã hỏi em như vậy.Vậy thì em ở với mọi người trong Đội nha!"

Đồng tử tôi giãn nhẹ ra.Nhưng mà mình ở đây thì có làm phiền họ không nhỉ?Tôi dè dặt hỏi:

"Như vậy thì có làm phiền mọi người không ạ?"

"Không sao đâu,mọi người chắc chắn sẽ đồng ý với một cô bé lễ phép như em thôi!"

"Vậy thì cảm ơn mọi người rất nhiều ạ."

Chị ta chỉ cười đáp lại rồi đi ra ngoài làm việc.Thật sự thì tôi mang nặng ơn của chị rồi.Mong sau này phải làm gì đó để trả ơn cho chị ấy và mọi người thôi.

Mong tôi không tệ hại đến mức phải dựa vào người khác.

----------

Đây là truyện không có tuyến tình cảm yêu đương nên các bạn nhớ kĩ khi đọc nhé!Với lại tui tính cho bộ này kết HE á,chỉ là dự kiến thôi chưa chắc chắn được.
 
(Tạm Drop)|Cảm Hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ Chiến Sĩ Năm Ấy
Chương 3.Đối lập


Chiến tranh rất tàn khốc,họ biết nhưng họ vẫn làm

Vì họ chỉ nhắm đến mục tiêu chiếm mảnh đất và có người phục vụ mà không cần trả tiền

Mà không bao giờ đặt chính mình vào người khác

Hạnh phúc của người khác,lại chính là nỗi đau của bao người

Cũng đúng thôi,con người thì ai chả có lòng tham.

Hôm nay tôi vẫn ra ngoài ngắm cánh đồng cỏ lau,từng hoa cỏ lau đã già hơn ngày trước,có bị yếu đi vì tuổi già thì chúng cũng rất đẹp với màu đậm không quá chói đấy.

Chắc ngay cả khi nơi này bị phá hủy đi chăng nữa,tôi vẫn sẽ đến thăm mảnh đất được phủ bởi màu vàng ánh mai như một cách duy trì thói quen nhỉ?

Hôm nay cũng như mọi ngày,không có ai,không một tiếng nói rộn ràng,chỉ có tiếng gió mạnh dạn lướt qua làm cả cánh đồng phấp phới theo chiều gió,làm mái tóc đen tuyền của tôi rối bời.Bầu trời bình tĩnh pha màu cam và màu vàng tạo nên một bầu trời hoàng hôn khác hẳn so với lúc nãy.Nó đồng nghĩa với việc đã đến lúc tôi nên đi về rồi.

"Chào cậu nha!"

Tôi giật thót và nhận ra có một cô bạn đang chào mình.Chà,hôm nay đã có sự khác biệt so với các ngày trước rồi.Trong sự tĩnh lặng đó,có một dáng người không rõ từ đâu mà xuất hiện thình lình trước mặt tôi.Mình có quen người này không ta?Tôi dè dặt hỏi:

"Cậu...là ai vậy?"

"Tui thì biết cậu nhưng chắc cậu không biết tui đâu."

Gì?Nó biết mình nhưng mình không biết nó.Thế tại sao nó biết mình?Cần có câu trả lời của câu hỏi trên.

"Nè nè,mấy anh chị ở quân đội nói về cậu nhiều lắm đó nên tui cũng tò mò muốn làm quen cậu lắm đó!Đặng Ngọc Kì Vân là tên tui,rất vui làm quen,Kiều à."

Nói xong,người vừa giới thiệu bản thân với tôi giơ bàn tay về phía tôi,tỏ ý muốn được bắt tay và làm bạn.Tôi do dự trước khi bắt tay làm bạn với một người mà chỉ vừa mới biết tên.

"Rất...rất vui được làm quen..."

Đó là cách Vân và tôi quen được nhau.

Mái tóc dài vừa phải đen nhánh thường thấy ở nơi đây được búi gọn gàng,đôi mắt tròn xoe tia lên một ánh nắng lạc quan là ngoại hình của cô bạn mới quen này.

Ngày hôm nay không có một cuộc chiến tranh nào phá vỡ khung cảnh xinh đẹp,cái này cũng được coi là may mắn đó.

Trên đoạn đường vắng vẻ thường chỉ có một đứa trẻ đi qua thật nhanh không có lời nào cả,đây là lần đầu tiên con đường về nhà của tôi không còn tẻ nhạt nữa khi có thêm một người hướng ngoại đi chung.

Tôi không phàn nàn về người kia đang nói chuyện nhiều đến mức nào,im lặng,quan sát và lắng nghe.Hai con người hoàn toàn đối lập nhau,tìm được nhau và làm bạn của cả hai.Hầu như chẳng có điểm chung nào giữa Kiều và Vân,nói đúng hơn là không hề có.Đó là nói về tính cách và sở thích thôi chứ có chung một mục tiêu đấy nhé.

Một người thì có thể nói đến ngày mai cũng chưa xong,một người thì ngồi im lặng và lắng nghe những câu chuyện mà người kia kể.

Đối lập nhau là như thế,nhưng có một điều chắc chắn sẽ không xảy ra.Là sẽ không bao giờ bỏ rơi người còn lại,có sống thì bù đắp cho nhau những khoảng trống,có chết thì sẽ chết chung,mãi mãi sẽ không rời bỏ nhau.Mãi mãi và mãi mãi.

Hai con người,hai cơ thể,hai thân thể hoàn toàn khác nhau và cùng một mục tiêu,gặp nhau,làm bạn,người kia thì bù cho những sai sót của người còn lại.

Tình bạn giữa Kiều và Vân đẹp như ngày đất nước độc lập vậy

Hàng trăm kiếp thì vẫn sẽ là tình bạn đẹp.

----------

Off gần 1 tháng rồi mà viết có chút éc tại tui bị bí văn hoi(Thật ra là lười)

Fact:cái tên Kiều và Vân tui lấy ý tưởng tên của chị em Thúy Kiều,Thúy Vân thay vì hai chị em sẽ là hai bạn thân.

Bây giờ tui đi ngủ đông tiếp,có hứng thì viết tiếp.
 
Back
Top Bottom