Đô Thị  Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 60: Tổng vệ sinh


Hôm sau mọi người đều bị gọi dậy rất sớm để làm tổng vệ sinh. Bên Bắc Lân Hội, Tử Hoa được giao cho công việc quét sân, muội ấy đang chăm chỉ quét gần hết khoảng sân của mình thì bị cản trở bởi một người đang đứng gần đấy.

- Xin lỗi, làm ơn tránh ra để tôi quét chỗ này!

- Này...Hình như chúng ta đã từng gặp nhau rồi đúng không?

Nghe người ấy hỏi mình Tử Hoa ngẩn đầu lên xem, không ngờ đó chính là gã công tử họ Triệu hôm cô đi xem mắt. Họ không phải là những vị khách bình thường mà còn là sứ giả của Ngô Duy Nhĩ, nói đúng hơn gã đi cùng y là sứ giả còn y chỉ là bằng hữu kiêm luôn vệ sĩ của hắn, chả trách sao võ công lại cao cường đến vậy.

- Không, không chúng ta chưa gặp nhau lần nào... - Tử Hoa vội vàng cúi gầm mặt xuống, xoay hướng khác quét lấy quét để.

Vừa lúc đó gã sứ giả họ Miêu cũng bước đến, thấy gương mặt nghi ngờ của họ Triệu bèn hỏi han:

- Có chuyện gì vậy?

- Ta có cảm giác đã gặp cậu sĩ tử kia trước khi đến đây rồi.

Nghe xong, Tử Hoa có một chút chột dạ bèn giả vờ quét ra xa chỗ hắn. Thế nhưng gã họ Miêu đó cũng cảm thấy nghi ngờ, hắn ngạo nghễ bước lại gần muội ấy cao giọng nói:

- Ngươi, ngước mặt lên cho ta xem thử!

Tử Hoa run đến nỗi chân đứng không vững, bụng thầm nghĩ lỡ như bọn hắn vạch trần mình thì hỏng chuyện. Đang hoang mang không biết làm sao hên mà Hạo Phi đúng lúc xuất hiện:

- Tử Hoa, bên kia đang thiếu người cậu quét chỗ này xong rồi có thể qua phụ họ được không?

- Được chứ, được chứ, tôi đến giúp họ ngay đây! - Muội ấy mừng như bắt được vàng vì có cớ tránh mặt hai gã kia.

Hạo Phi nhìn sang thấy sứ giả Tây Vực cũng ở đó, y kính cẩn hỏi thăm:

- Sứ giả Ngô Duy Nhĩ, các huynh đang dạo chơi à? Có cần gì cứ cho tôi biết, chúng tôi tuy là một học viện nhỏ nhoi nhưng sẽ cố hết sức phục vụ mọi người một cách chu đáo nhất.

- Lưu công tử lại khiêm tốn rồi, nếu như huynh có thời gian rãnh rỗi, hãy đến uống trà đàm đạo với chúng tôi! Tôi rất muốn nghe huynh kể thêm về lịch sử nơi này - Họ Miêu đưa ngón tay lên ngực Hạo Phi tán tỉnh.

Lưu Hạo Phi ngượng ngùng một lúc rồi đáp:

- Vâng, tôi rất sẵn lòng khi nào có thời gian nhất định sẽ đến tiếp chuyện... Bây giờ tôi phải hướng dẫn cho bọn họ, xin phép cáo từ! - Y vừa quay đi đã làm cái biểu cảm rùng hết cả mình.

Triệu Hoàng Thác bước đến bên cạnh tay sứ giả chau mày hỏi:

- Sao lại mời hắn uống trà?

- Ai biểu huynh ấy tuấn tú quá làm chi - Họ Miêu vuốt tóc khoái chí, khiến bạn của hắn cũng rùng hết cả mình không kém Hạo Phi.

Bên Nam Quy Hội bọn Văn Anh, Lý Thức cũng đang quét sân. Lý Thức tiến đến sát gần chỗ cậu ga-lăng bảo:

- Ngồi nghỉ đi, để phần của ngươi cho ta!

- Thật ư? Vậy thì...

Văn Anh còn chưa nói hết câu thì đám sĩ tử xung quanh đã ồ ạt chạy ra ngay cổng Nam Quy Hội chỉ vì Minh Nguyệt vừa đi ngang qua. Bọn họ cuống quýt như thể nàng ta là tiên nữ hạ phàm trong phút chốc nhất định phải chiêm ngưỡng không thể bỏ lỡ.

Đến cả cái tên Lý Thức vừa mới nói lời ngon tiếng ngọt với cậu đây, chớp mắt một cái đã nhập bọn cùng với đám người kia, miệng không ngớt hỏi Tử Kỳ:

- Con gái nhà ai mà xinh đẹp thế? Tiên nữ nào mà đi lạc vào Tam Diện thế này?

Hóa ra y cũng giống như bọn nam nhân khác, Văn Anh bực bội cầm chổi dùng dằn quét. Đúng là chẳng nên trông cậy gì vào Lý Thức. Chợt cậu để ý thấy vị thanh niên người ngoại quốc đang đứng gần đấy tay cầm kính lúp soi vào mấy bụi hoa. Văn Anh liền bước đến bên cạnh y, vừa thấy cậu y đã vui vẻ giới thiệu lưu loát bằng tiếng Hán:

- Xin Chào, tôi là William, quê hương của tôi là nước Pháp.

- Nước Pháp ư? - Văn Anh giống như cá gặp nước, ngay lập tức dùng vốn từ trong khoảng thời gian du học ở Pháp nói chuyện với y - Bienvenue dans mon pays! (*Chào mừng cậu đến với đất nước của tôi)

Gã người Pháp sững sờ với ngoại ngữ của cậu, như gặp được người bạn tri kỷ từ lâu y đáp:

- Cậu biết tiếng Pháp ư, cậu học nó bằng cách nào? * (Tiếng Pháp - Thông cảm mị không dám dùng tiếng Pháp để viết vì không đủ trình:,)))

- Tôi đọc sách, anh đang làm gì đó? *(Tiếng Pháp)

- Tôi đang nghiên cứu cây cỏ ở nơi này, chúng rất đẹp *(Tiếng Pháp)

- Xem ra anh là một người rất yêu thiên nhiên! *(Tiếng Pháp)

- Đúng vậy, tôi có sở thích là đi du lịch, khám phá thiên nhiên và tìm tòi về cuộc sống ở các đất nước khác! Tiếng Pháp của cậu tốt thật, sau này có thể kể cho tôi nghe sâu hơn về văn hóa nơi đây không? *(Tiếng Pháp)

- Rất sẵn lòng! *(Tiếng Pháp)

- Nhưng tôi vẫn chưa biết tên cậu...

- Tên tôi là Tiết Văn Anh.

- Tiết Văn Anh - Y cố gắng ghi nhớ nó bằng tiếng Hán.

Lý Thức chợt nhớ ra quay lại dáo dác tìm Văn Anh, thấy cậu đang đứng nói chuyện vui vẻ cùng với gã người Pháp y bèn nhanh nhảu tới gần. Cả hai vẫn đang say sưa trò chuyện chẳng màng đến sự xuất hiện của y, Lý Thức liền đưa tay choàng qua vai Văn An để khẳng định sự tồn tại của mình.

- Ngươi làm gì thế? Không lo đi quét sân à? - Văn Anh cảm thấy phiền liền gạt tay y ra.

- Ngươi cũng thế! Sao đứng đây nhiều chuyện mà không chịu quét đi?

- Ngươi đã bảo quét dùm ta rồi còn gì?

- Quét dùm để ngươi đi giao lưu với người khác à? Ta đâu có ngốc!

- Ban nãy lúc ngươi nhìn cô nương ta, mặt của ngươi cũng rất ngốc còn gì!

- À hóa ra là ghen vì ta nhìn cô nương khác nên giận dỗi ra đây kiếm người tâm sự hả?

- Ghen cái đầu ngươi...

Thấy Văn Anh cãi không lại, Lý Thức làm mặt xấu trêu cậu. William đứng đó nghe cuộc tranh cãi giữa 2 người họ thì phì cười.

- Nè, ngươi hiểu bọn ta nói gì sao? - Lý Thức hỏi.

- Huynh hiểu chúng tôi nói gì à? (*Tiếng Pháp) - Văn Anh thông dịch lại.

- Không Không, chỉ là tôi thấy 2 bạn tranh luận với nhau thật đáng yêu, giống như một cặp tình nhân vậy. (*Tiếng Pháp)

- Không phải như huynh nghĩ đâu...(*Tiếng Pháp) - Văn Anh đỏ mặt phân bua.

- Này, hắn nói gì vậy?

- Hắn nói ngươi cãi nhau trông như tên ngốc vậy!

- Nói xạo!

Lý Thức giả vờ thọc lét Văn Anh, cậu tức cười bỏ chạy. Hai người họ còn rượt đuổi nhau lòng vòng khắp sân.

Thấy bọn họ đùa giỡn như thế Tử Kỳ nghĩ thầm trong bụng: "Từ lúc Lý Thức về đây, Văn Anh trông vui vẻ lên hẳn. Thế này thì muội muội của ta không có hy vọng gì rồi". Y thở dài một cái rồi tiếp tục lau hành lang.

- ------------------------

Sau khi tổng vệ sinh xong các sĩ tử tụ họp ở sảnh chính cùng với các lão sư và đoàn sứ giả xem biểu diễn. Mở đầu là màn hát tốp ca của các sĩ tử Tam Diện kết hợp với nhạc cụ truyền thống, Từ lão sư và Minh Nguyệt gảy đàn, Thường Phong thổi sáo còn Tiểu Linh tỷ thì gõ đàn đá.

Sau đó họ được thưởng thức màn trình diễn kiếm thuật và trà đạo của các sứ giả đến từ Nhật Bản, bài múa truyền thống của quận chúa xứ Cao Ly và màn ảo thuật của William.

Cuộc viếng thăm này đúng là khiến cho người ta mở mang tầm mắt, Văn Anh cảm thấy rằng cuộc sống ở thời đại này càng lúc càng phù hợp với mình hơn. Sống trong thân xác một thiếu niên thì sao chứ? Cậu có cha mẹ, có thầy cô bạn bè yêu thương, mỗi ngày đều là những trải nghiệm mới mẽ, không có gì để lo nghĩ, so với một giám đốc cô độc chẳng phải tốt hơn nhiều hay sao?

Buổi cơm trưa hôm đó Tử Hoa, Văn Anh và Tiểu Linh ngồi chờ mấy nam nhân kia đi lãnh dùm phần cơm. Mấy người đó nhiệt tình như thế không biết vì ga lăng với ba người họ hay là tìm cớ để được trình diện Minh Nguyệt cô nương kia nữa. Cả ba người chống cằm ngán ngẫm nhìn mấy gã nam nhân đó xoắn xít trước người đẹp, Tiểu Linh buộc miệng:

- Xem ra anh hùng đều khó qua ải mỹ nhân, dù là một gã si tình hay một gã mọt sách thì cũng vậy.

- Tỷ nói phải, đàn ông trên đời đều giống như nhau cả thôi! - Văn Anh đồng tình.

- Văn Anh, huynh đâu có giống như họ! - Tử Hoa ngạc nhiên thắc mắc.

Văn Anh chợt giật mình nhớ lại mình đang ở trong thân xác của nam nhi nên vội vàng ngồi thẳng dậy sửa lời:

- Đúng vậy, ngoại trừ ta, ta làm sao mà giống bọn họ được chứ!

- Thường Phong cũng vậy, huynh ấy chắc chắn cũng không thích cổ! - Tiểu Linh nói thêm.

- Sao tỷ dám chắc chắn như vậy, hôm kia tôi còn trông thấy Trần ca bổ củi giùm cô ấy, huynh ấy chỉ là không thể hiện ra thôi.

- Ta cá là không có chuyện đó, ta cùng huynh ấy lớn lên kiểu con gái điệu đà đó không thể nào lọt vào mắt huynh ấy được - Tiểu Linh nhiệt tình phản biện.

- Tôi cũng cùng Tử Kỳ lớn lên, cứ ngỡ huynh ấy không thể nào thích cô ta vậy mà tỷ thấy rồi đó. Tôi cá với tỷ Thường Phong huynh cũng vậy - Tử Hoa cũng không vừa.

- Văn Anh, đệ nói xem Thường Phong có thích cổ không?

- Đương nhiên là có rồi, huynh cũng nghĩ thế phải không Văn Anh?

- Ta..ta không biết - Văn Anh lắp bắp, cảm thấy vô cùng khó xử khi ở giữa hai người họ.

+

- ---------------------
 
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 61: Những bức tranh


- Ê chính là hắn kìa, một nhóm gã bên Bắc Lân Hội đi ngang qua, nhìn về phía ba người họ chỉ trỏ cười nhạo.

Tiếng xì xầm xung quanh hướng về họ mỗi lúc một nhiều. Đang trong lúc hoang mang chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì bàn gần đó Cao Sơn đứng lên thông báo với mọi người:

- Mọi người ăn xong nếu ai rảnh rỗi có thể ghé qua bảng tin của Bắc Lân Hội, có một tin tức cực kỳ hấp dẫn đảm bảo sẽ khiến cho mọi người thích thú đấy.

Hắn vừa nói vừa nhìn Văn Anh cười bí ẩn, sau đó ung dung ngồi xuống chung với Văn Tài và Đại Hải. Nhìn thấy Văn Tài, Văn Anh mới nhớ đến lời hẹn của hắn hôm trước, cậu nghĩ ngợi vài giây rồi bỗng dưng bật dậy tức tốc chạy đến bảng tin của Bắc Lân Hội.

Tử Hoa thấy thế cũng vội vàng chạy theo cậu, Lý Thức, Tào Hán và Tử Kỳ đang xếp hàng chờ tới lượt mình lãnh cơm đều ngỡ ngàng khi nhìn thấy bọn họ vội vã đi đâu đấy.

Quả đúng như Văn Anh đoán, những bức vẽ của cậu đã bị Văn Tài đem dán đầy trên bảng tin, còn chú thích là "chuyện tình của Tiết Văn Anh" do chính cậu là tác giả.

Văn Anh vội vàng xé hết những bức dán trên bảng xuống vò lại trong ấm ức, Tử Hoa chưa hiểu chuyện gì nhưng cũng nhanh chóng giúp cậu gỡ chúng xuống. Lý Thức vừa chạy tới nơi thấy hành động kỳ lạ của họ không thể không lo lắng mà hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Văn Anh không nói gì, cậu đẩy y sang một bên bước đến chỗ 2 hai sĩ tử trước mặt, bọn họ vừa đi vừa cầm bước tranh chỉ trỏ cười nói.

- Ngươi xem, chuyện tình gì mà không có nữ chỉ toàn nam nhân thế này?

Văn Anh lập tức giật nó trên tay họ xé toang rồi vò lại quẳng xuống nước. Lý Thức lần này cũng chẳng kịp xem nên càng mất bình tĩnh:

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Văn Anh làm ơn nói cho ta biết đi!

- Không liên quan đến ngươi! Đừng nhiều chuyện - Văn Anh bực dọc trở về phòng.

Lý Thức vô cùng lo lắng, y vội vã chạy theo cậu. Thế nhưng Văn Anh khóa chặt cửa phòng bên trong khiến y không thể nào vào được.

- -----------------

Cậu bỏ về rồi nhưng Tử Hoa vẫn còn ở đó, muội ấy dáo dác kiếm xem Văn Tài còn dán chúng ở chỗ nào khác không? Tử Hoa phát hiện vẫn còn hai bức bị treo trên thân cây nên vội vàng chạy đến gỡ xuống, không may nó lại ngoài tầm với của muội ấy.

Ngay lúc đó có người bước đến nhón chân lấy các bức vẽ một cách dễ dàng. Y cầm nó trên tay ngắm nghía.

- Trả đây, mau trả lại ta. Lại là ngươi à? - Tử Hoa thất thần khi phát hiện ra đó là Miêu sứ giả.

Hắn không những không trả cho muội ấy mà còn giơ nó lên cao, khiến Tử Hoa cố với cỡ nào cũng không được. Chẳng những thế hắn còn bắt đầu trêu ghẹo:

- Ô là ai thế kia, đây chẳng phải là Chu cô nương à?

Tử Hoa giật mình vì hắn nhận ra mình, muội ấy vội vàng quay mặt đi chỗ khác nói:

- Cô...cô nương gì chứ, ngươi nhận nhầm người rồi!

- Nhận nhầm? Trí nhớ của ta đâu có tệ như thế. Cô tưởng cứ cải nam trang thì người khác bị mù à?

- Ngươi, ngươi nói gì thế ta không hiểu!

Tử Hoa vừa che mặt vừa đưa tay cố giằng lấy bức vẽ của Văn Anh, thế nhưng gã họ Miêu nhanh hơn, hắn đưa nó ra khỏi tầm tay muội ấy trong tích tắc rồi cười đắc ý.

Lúc này Tử Kỳ cũng vừa tới, nhìn thấy muội muội bị tên họ Miêu ức h**p liền chạy đến bênh vực.

- Có cả ông chủ Chu của tửu quán nữa à? Đấy cô còn chối nữa hay không?

- Huynh làm ơn đừng nói chuyện của muội muội tôi cho người khác biết tôi van xin huynh đấy! - Tử Kỳ sợ chuyện của muội muội bị bại lộ liền níu áo hắn nài nỉ.

- Miêu huynh, đùa hơi quá đáng rồi đấy! - Triệu Hoàng Thác bỗng dưng xuất hiện nói với bạn y, bị góp ý tên họ Miêu liền xụ mặt liếc sang hai anh em họ.

- Các người nói vậy là sao? - Tử Hoa cùng ca ca muội ấy ngơ ngác hỏi.

- Lần trước ở Giang Nam chúng tôi gây chuyện với mọi người đã không đúng, lần này lại là khách của Tam Diện càng không thể đắc tội.

Nói rồi y lấy mấy bức vẽ trên tay Miêu sứ giả trao lại cho Tử Hoa, muội ấy vội vàng cất nó vào áo.

- Xin lỗi hai vị, những ngày ở đây có gì mong hai vị giúp đỡ - Triệu Hoàng Thác thành khẩn nói, cả Tử Kỳ lẫn Tử Hoa cũng không biết có nên tin hắn hay là không.

- Thật ra chuyện muội muội ta, muội ấy cải nam trang vì có nỗi khổ riêng mong các huynh không tiết lộ.

- Đương nhiên rồi, chuyện này mà lộ ra chúng tôi cũng không có lợi gì. Xem như trước đây chưa từng biết vậy.

- Đội ơn huynh, huynh đúng là người tốt.

Hai huynh muội họ đi rồi, Miêu sứ giả liền khoanh tay giận dỗi trách gã họ Triệu:

- Sao huynh để họ đi dễ dàng vậy? Chuyện bí mật như vậy thậm chí có thể ra điều kiện.

- Huynh thôi đi, lo mà làm tốt trọng trách của mình kìa!

Minh Nguyệt đã chứng kiến việc diễn ra nãy giờ, tuy khoảng cách đó không đủ để cô nghe thấy nội dung bọn họ nói với nhau nhưng trong đầu cũng có chút suy đoán riêng của mình. Trên tay Minh Nguyệt cầm một bức vẽ của Văn Anh, trong đó là hình ảnh hai người nam nhi đang câu cá, khung cảnh hết sức yên bình và thư thái, gương mặt của họ cũng tràn đầy hạnh phúc.

- -----------------------------------

Trên đường đi Tử Kỳ quay sang Tử Hoa hỏi muội ấy y như câu Lý Thức đã hỏi Văn Anh. Muội ấy cũng chưa hiểu gì sất, chợt nhớ đến mấy bức vẽ hồi nãy, hai anh em liền lấy ra nghiên cứu.

- Đây chẳng phải là một cặp tình nhân ở trong hang động sao? - Tử Kỳ nhận xét.

- Dựa vào đâu huynh bảo họ là tình nhân?

- Thì người này đang gối đầu lên đùi người còn lại, còn không phải là tình nhân ư?

- Huynh nhìn kỹ lại đi, bọn họ đều là nam nhân đó!

Nghe Tử Hoa nói, Tử Kỳ lại giơ bức tranh lên ngắm lại rồi trầm ngâm nhìn muội ấy.

- Nhưng huynh nhìn bức ảnh này xem, vẫn là người nam nhân đó nhưng người bên cạnh biến thành một cô nương rồi - Tử Hoa lấy ra một tờ khác xem và thắc mắc.

- Lẽ nào...

- Lẽ nào huynh cũng nghĩ như muội? Nam nhân trong bức ảnh và cô nương này đều mang túi thơm giống nhau, có phải là cùng một người hay không? - Tử Hoa lẻn nhìn túi thơm hôm nay muội ấy vừa làm, ánh mắt bỗng lóe lên một tia hy vọng.

- Tử Hoa, muội đừng suy nghĩ lung tung, có thể huynh ấy có ý tưởng gì đó, ta sẽ hỏi lại - Tử Kỳ thật lòng không muốn làm muội muội thất vọng nhưng chính y cũng không thể lý giải nổi.

- Được, được. Ban nãy muội thấy huynh ấy có vẻ không ổn, huynh về xem tình hình có gì thì nói ngay cho muội biết nhé!

- Ừ...!

Tử Kỳ vừa đặt chân về Nam Quy Hội đã đụng mặt Lý Thức, y đang đứng bên ngoài phòng Văn Anh thấy Chu học bá về liền chạy tới lôi y ra một góc.

- Ngươi có biết vì sao Văn Anh nổi nóng như thế không?

- Tôi nghĩ là do mấy bức vẽ này...

Tử Kỳ ngây thơ đưa hai bức tranh mình đang giữ cho Lý Thức, y giơ nó lên ngắm nghía. Ấn đường đang chau lại từ từ giãn ra, y bất ngờ ôm chầm lấy Tử Kỳ mừng rỡ nói:

- Đa tạ huynh, Tử Kỳ. Huynh đúng là người bằng hữu tốt nhất của ta!

Nói rồi y chu môi hun gió một cái trước khi tung tẩy trở về phòng mới, căn phòng này chỉ vừa mới được Tào Hán tu bổ xong sáng nay để y làm chỗ trú. Tử Kỳ vẫn đứng ngây người ra đó, đợi bạn học Lý đi mất rồi liền nôn thốc nôn tháo.

- --------------------------

Chiều hôm đó, Văn Anh đang ngồi suy tư trong phòng thì nghe có tiếng ồn ào bên ngoài, cậu bèn nhíu mày bước ra xem. Vừa hé cửa đã thấy mười mấy sĩ tử đứng phía trước, Văn Anh hốt hoảng định đóng cửa lại thì bọn họ đã nhanh tay hơn đẩy cửa xông vào.

Nhìn thấy mọi người ùa ùa vào phòng mình Văn Anh vô cùng hoảng loạn, chẳng mấy chốc mọi người đã bao vây lấy cậu.

- Có... có chuyện gì thế?

Sau một giây yên ắng thì một người trong số họ liền giơ bức vẽ của cậu lên hăm hở nói:

- Văn Anh nghe nói huynh nhận họa ảnh hả? Còn có thể họa tình huống theo mô tả nữa?

- Huynh huynh nói gì tôi không hiểu...

- Không phải mấy bức ảnh sáng nay là huynh đã vẽ hộ Lý huynh sao?

- Nè, huynh có thể nào họa giúp tôi một tấm hình Tam Diện để gửi về cho phụ thân không?

- Huynh làm ơn vẽ giúp tôi ảnh Minh Nguyệt cô nương được không?

Văn Anh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bọn người đó chẳng ngần ngại yêu cầu đủ thứ.

- Mọi người đừng hấp tấp như vậy! - Lý Thức cao giọng, rẽ đoàn người bước đến chỗ Văn Anh rồi quay sang nói với bọn họ - Họa ảnh cho các người không phải chuyện khó đối với huynh ấy...

- Lý Thức! Ngươi lại giở trò gì vậy? - Văn Anh chau mày hỏi y.

Họ Lý giơ ngón tay lên ra hiệu cho cậu im lặng, xong y điềm tĩnh nói tiếp:

- Có điều họa ảnh tốn rất nhiều thời gian và công sức, ta trả tiền thì các người cũng phải trả tiền!

- Bao nhiêu? Bao nhiêu vậy? - Đám người nhốn nháo hỏi.

- Ba lượng một tấm! - Lý Thức giơ ba ngón tay lên minh họa.

- Gì mà tới ba lượng chứ? Ăn cướp hay gì mắc quá đi!

Nói rồi trong phút chốc đám đông đã xua tay lắc đầu giải tán. Lý Thức cười đắc ý quay sang Văn Anh, cậu đang chằm chằm vào y, bộ dạng giống như sắp tra vấn chuyện vừa rồi.

- Lý Thức ngươi...

- Được rồi được rồi, có gì đi tới Viện Trù rồi nói.

- -------------------
 
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 62: Quá giới hạn


Ở ngoài phòng ăn Tử Kỳ và Tử Hoa đang đợi sẵn, Văn Anh thấy lạ nên hỏi:

- Hai người nãy giờ ở đâu thế?

- Đương nhiên là đi truyền tin giúp huynh rồi!

- Truyền tin? Truyền tin gì cho ta cơ chứ? - Cậu ngơ ngác.

- Là chuyện mấy bức vẽ hồi sáng! Thấy huynh có vẻ căng thẳng nên chúng tôi đã nói với mọi người rằng đó là do huynh nhận họa giúp.

Nghe Tử Hoa nói Văn Anh chợt hiểu ra mọi chuyện, hóa ra bọn họ đã dùng cách đó giúp cậu đập tan tin đồn quái ác của ông anh trai.

- Cám ơn hai người, lúc đó tôi quẩn trí quá thật sự không biết phải làm gì, để cho mọi người phải giải quyết rắc rối dùm mình. Tôi thật lòng thấy hổ thẹn quá!

- Thực ra kế sách này là do Lý Thức nghĩ ra, chính huynh ấy lên tiếng nên mọi người mới tin một nước đấy - Tử Kỳ lên tiếng giải bày, Tử Hoa ngồi bên cạnh y cũng gật gù thừa nhận.

Nghe Tử Kỳ nói xong cậu quay sang nhìn Lý Thức, y đang đứng đợi lấy phần cơm của hai người. Bỗng dưng Văn Anh thấy con người đó tỏa ra một thứ hào quang kỳ diệu, kể cả khi cậu không nói ra những vấn đề của mình, y vẫn có cách khiến cho nó êm đẹp. Văn Anh ngày càng mắc nợ Lý Thức, nhiều đến nỗi không dứt ra được, thế nhưng thay vì thấy ray rứt như lúc trước cậu lại cảm thấy điều đó rất "hiển nhiên".

Giống như trong Tây Du ký, Đường Tăng lúc nào cũng va vào những rắc rối để tạo "công ăn việc làm" cho Ngộ Không, thế nhưng hắn có bao giờ than vãn hay bắt sư phụ phải trả ơn đâu chứ. Đổi lại còn xem như đó là cách trả nghiệp để sớm thành chánh quả.

- Làm gì mà cười tủm tỉm thế?

Câu nói của Lý Thức khiến cậu giật mình thoát khỏi những nhân vật tưởng tượng trong tâm trí. Văn Anh đon đả gắp phần thức ăn của mình sang cho y vui vẻ nói:

- Vất vả cho ngươi rồi, đệ tử ăn nhiều một chút nhé!

- Đệ tử? - Y ngớ người hỏi lại.

Văn Anh càng dịu dàng với Lý Thức hai anh em họ Chu càng lấy làm khó hiểu. Một lúc sau Thường Phong bước đến bàn của họ tâm sự:

- Ngày mai ta phải hộ tống quận chúa rời khỏi Tam Diện, không có ta ở đây, mọi người làm gì cũng phải thật thận trọng nhé!

- Sao lại là huynh đi, bộ họ hết vệ sĩ rồi à? - Văn Anh hỏi lại.

- Chuyện này là cửu cửu đích thân nhờ ta vì Đại học sĩ không muốn kinh động đến quá nhiều người.

- Thế thì huynh nhớ bảo trọng đấy!

- Thường Phong huynh, ta thấy quận chúa cũng xinh đẹp...Hay là huynh thử tạo ấn tượng với cô ta đi, biết đâu may mắn trở thành quận mã Cao Ly thì sao - Lý Thức bông đùa.

- Ngươi thật là... - Văn Anh liền giật cùi chỏ y một cái.

Thường Phong cố gượng cười, rồi nhìn Văn Anh dặn dò:

- Biểu đệ, nhớ cẩn thận sức khỏe!

- Ngươi đừng lo, có ta bên cạnh Văn Anh làm sao có chuyện gì được?

Lý Thức choàng tay qua vai Văn Anh liền bị cậu đánh cho một cái, y vội vàng rụt tay lại. Vừa thấy người ta thoải mái với mình một chút đã quay lại thói hở tí là đụng đụng chạm chạm rồi.

- ----------------------

Hôm sau trước khi Thường Phong lên đường, Trần lão sư và hai mẹ con Trình thẩm cũng ra tiễn huynh ấy. Cửu cửu vừa dặn dò được mấy câu thì đoàn sứ giả của quận chúa bắt đầu xuất phát. Thường Phong nhảy lên ngựa, bỗng nhiên huynh ấy quay đầu lại mỉm cười đưa tay chào tạm biệt.

Minh Nguyệt cũng cười đáp lại nhưng nàng ta chợt nhận ra rằng Thường Phong chỉ đang vẫy tay với Tiểu Linh và Văn Anh ở phía sau mình. Nụ cười của nàng ấy lập tức tắt ngấm.

Chiều hôm đó mọi người tập trung ở sân tập vì có tiết học của Diệp lão sư, thầy ấy làm mẫu một bài võ thuật đơn giản rồi cho mọi người luyện tập. Lý Thức múa bài quyền đó cứ như một ông lão tập dưỡng sinh khiến đám bạn học được một trận cười nghiêng ngả. Không khí đang vui vẻ như thế bỗng dưng tay sứ giả Tây vực xuất hiện.

- Lão sư, đây chính là môn võ của các người đấy ư? Sao trông yếu ớt vậy? - Gã họ Miêu mỉa mai.

- Sứ giả có gì xin chỉ giáo! - Diệp lão sư có chút cay cú nhưng vì thể diện của học đường nên ông ấy đành nhịn hắn một bước.

- Ta chỉ muốn xem thử các người có tuyệt chiêu gì hay ho hơn thôi. Hay là thử đấu một trận vậy? - Hắn khiêu khích.

- Hóa ra cậu muốn tỉ thí à?

- Không phải ta, lần trước Trần công tử của Tam Diện các người đánh với vệ sĩ của ta bất phân thắng bại, hay là lần này gọi y đấu thử lại một lần nữa xem sao?

- Ý cậu nói là Thường Phong? Chẳng may hôm nay cậu ấy có việc rời khỏi học đường rồi, thật thất lễ.

- Vậy sao? Vậy còn ai dám đấu với Triệu huynh không?

- Chỉ là sứ giả của một nước nhỏ bé mà dám hạ thấp bọn ta à? Phải cho ngươi một bài học mới được! - Lý Thức bực bội xông lên, nhưng Tử Kỳ và Văn Anh đã vội vàng kéo y lại.

- Tên này không vừa đâu, chúng tôi đã chứng kiến công phu của hắn rồi! Huynh mà chạy ra thì no đòn đấy! - Tử Kỳ nhăn nhó nói.

- Đến cả biểu huynh mà còn bị lãnh một chưởng, ngươi không phải đối thủ của hắn đâu đồ ngốc! - Văn Anh thì thầm cảnh báo y.

- Ta mà sợ hắn ư? - Lý Thức cãi lại.

Vừa nói xong y nhìn sang phía bên kia thấy Hạo Phi đang đi cùng Minh Nguyệt liền ám chỉ cho Văn Anh biết. Cả hai không hẹn mà cùng nảy ra một ý nên nhìn nhau cười ranh mãnh, Lý Thức gọi lớn tên của Hạo Phi, khiến mọi chú ý dồn về phía y. Y và Văn Anh liền chạy đến lôi kéo hắn, Tử Kỳ chẳng hiểu gì cũng lóng ngóng chạy theo họ.

- Các người muốn thách đấu thì có người thách đấu đây này! - Y ngông nghênh nói.

- Gì chứ sao lại thách đấu? - Hạo Phi hất tay Lý Thức ra ngạc nhiên nói.

- Là Lưu công tử à? - Gã họ Miêu cũng ngạc nhiên hỏi lại.

- Cậu ấy là học trò của tôi, võ công có thể nói là rất tốt chỉ sau Thường Phong mà cậu nói. Thật ra nếu để tôi đích thân đấu với vệ sĩ của cậu thì cũng không hay cho lắm, hay cứ để cậu ấy thử xem - Diệp lão sư chẳng biết vô tình hay cố ý lại khiến cho kế hoạch của Lý Thức và Văn Anh thêm trót lọt.

- Lão sư con... - Hạo Phi vẫn còn lo sợ vì đương không lại bị lôi vào tỉ thí.

- Ngại gì chứ không phải ở đây huynh là người xuất chúng nhất trong bọn tôi còn gì - Văn Anh bồi thêm khiến những người xung quanh cũng lên tiếng tán thành.

- Đúng vậy, huynh nhìn xem Trình cô nương người ta cũng đang đặt kỳ vọng vào huynh kìa. Cố lên thể diện của học đường đặt hết vào huynh đấy - Lý Thức quay sang thì thầm với hắn.

- Ta...Thôi được rồi, đấu thì đấu! - Nghe nhắc đến Trình cô nương, sự sĩ diện của hắn lại nổi lên nên chấp thuận.

"Hoan hô!" - Cả bọn được dịp la ó lên, giơ tay ủng hộ. Khi bọn họ di chuyển ra chỗ rộng hơn chuẩn bị tỉ thí thì các sĩ tử của Bắc Lân Hội cũng hay tin ùa đến góp phần náo nhiệt. Chẳng những thế còn có vài vị quan nhân cũng vì sự tò mò kéo đến xem.

- Mọi người đặt cược hết vào huynh đó Hạo Phi! - Lý Thức đưa tay làm loa nói lớn.

- Này! - Văn Anh khều y nói khẽ - Nhưng ta sợ cái tên hai mặt đó không chịu nổi gã họ Triệu kia vài chiêu nữa là.

- Kệ hắn, cứ kéo dài thời gian rồi từ từ tính sau! - Y nói khẽ vào tai cậu.

Quả thật gã họ Triệu của Duy Ngô Nhĩ đó vô cùng hiếu chiến, chỉ cần nhìn vào sát khí trong mắt y cũng đủ khiến người ta run rẩy rồi. Hắn ra đòn nào đòn nấy đều vô cùng nhạy bén và dứt khoát. Hạo Phi ban đầu có hơi ỷ y vì chỉ nghĩ là đấu giao hữu ai ngờ Triệu Hoàng Thác liên tục tấn công không để hắn có cơ hội đánh trả.

Không ngoài dự đoán chỉ hơn năm phút Hạo Phi đã sơ xuất bị Hoàng Thác đánh cho đo đất. Hắn cố gượng dậy, lúc này mọi người không còn la hét cổ vũ nữa mà chuyển sang sợ hãi khi thấy Hạo Phi nhíu mày loạng choạng đứng dậy nôn ra một ít máu. Nét mặt của Diệp lão sư đã thay đổi, ông ấy cũng không ngờ công phu của họ Triệu lợi hại như vậy.

Thấy không khí chùn xuống Tử Hoa bèn tiên phong hô hoán lên lấy lại tinh thần cho mọi người:

- Hạo Phi cố lên! Tam Diện vô địch! Tam Diện nhất định sẽ chiến thắng!

Quả thật sau đó mọi người đều cùng muội ấy cổ vũ, thế nhưng không ngờ tiếng reo hò càng khiến Hoàng Thác nóng người, Hạo Phi chưa kịp phòng thủ hắn đã lao tới tặng cho một cú đá tiếp theo. Lần này Hạo Phi văng cách khỏi chỗ đó một khoảng cách khá xa, chống tay ôm ngực thổ huyết nhiều hơn.

- Triệu huynh nhẹ nhẹ tay một chút! - Lần này đến cả Miêu sứ giả cũng lên tiếng, không biết vì thấy bằng hữu của mình đi quá giới hạn hay vì xót gã họ Lưu mà hắn đang để mắt đến.

Hoàng Thác không để tâm đến lời nói của bạn mình, đôi mắt hắn lóe lên như một con thú dữ muốn lao vào xé xác con mồi trước mắt. Hắn bắt đầu nghiến răng rồi lao tới chỗ Hạo Phi, vừa ngay lúc ấy Diệp lão sư liền lao ra cản hắn. Gã họ Triệu điên cuồng quay sang tấn công ông ấy tới tấp.

- Chuyện gì thế? Triệu huynh, huynh điên rồi à? - Gã Miêu sứ giả tái cả mặt nói.

- ----------------------
 
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 63: Kế hoạch chiêu sinh


Mọi người bắt đầu nhận ra nguy hiểm nên bỏ chạy khiến cho sân tập trở nên hỗn loạn, Thức Lý liền bảo vệ Văn Anh và đưa các bạn của y ra xa khỏi đám đông. Lúc này Tào Hán đã xuất hiện, y cùng với Diệp lão sư khống chế gã họ Triệu.

Kỳ lạ là hắn vô cùng mạnh mẽ dường như không biết đau là gì, Diệp lão sư và Tào Hán lại không thể ra tay với người của sứ giả nên càng khó để kìm hãm hắn. Bỗng nhiên gã ấy giống như người bị trúng tà đang hung hãn chợt ngã gục xuống bất tỉnh.

Bọn họ đưa cả hai đến chỗ của Từ lão sư để trị thương, tuy nhiên Từ lão sư bận đi hái thuốc một lúc sau mới về.

- ------------------

Hai ngày kế tiếp, đoàn sứ giả và quân lính triều đình đã rời khỏi Tam Diện. Chuyện xảy ra hôm tỉ thí khiến cho Đại học sĩ không mấy vừa lòng, nhưng suy cho cùng lỗi là xuất phát từ sứ giả Tây Vực. Hàng trăm con mắt lúc đó đều nhìn thấy nên dù có muốn ông ta cũng không cách nào trách phạt Trần lão sư được.

Sức khỏe của Hạo Phi và tên họ Triệu cũng dần ổn định, gã Duy Ngô Nhĩ đó hoàn toàn không còn nhớ một chút ký ức gì về trận đấu hôm đó, chẳng biết là thật hay giả. Chỉ biết là bọn họ muốn ở lại thêm mấy ngày để dưỡng bệnh.

Ngoài bọn họ ra thì anh chàng người Pháp William cũng ở lại, thật ra lần này ngoài sứ mệnh làm cầu nối giữa hai nước, anh ta còn phải học hỏi và truyền bá văn hóa của hai bên. Vừa sáng tinh mơ Tiểu Linh đã theo lời cửu cửu đưa Văn Anh đến gặp cha mình và William.

Hóa ra anh ta đã đưa ra một đề xuất: Buổi sáng sẽ cùng với các thư sinh lên dự lớp, buổi chiều trong tuần sẽ dành ra hai ngày mở lớp tiếng Pháp. Được cửu cửu thông qua, anh ta lại chỉ định Văn Anh làm người phiên dịch và trợ giảng cho mình, vì vốn dĩ đã được diện kiến qua trình tiếng Pháp của cậu. Đương nhiên là cậu cũng rất tán thưởng ý kiến đó.

Lớp tiếng Pháp đã mở hai ngày nhưng chẳng ai thèm đăng ký học ngoại trừ nhóm của Văn Anh, kể cả cái gã Lý Thức đó, y một mực cho rằng học ngoại ngữ là không cần thiết. Văn Anh thừa biết chẳng qua do y làm biếng thôi, thật thiển cận.

- Không được rồi, chúng ta phải nghĩ cách gì đó. Làm sao để thu hút nhiều người đến học đây? - Văn Anh chán chường nói.

- Viết thư chiêu sinh thì cũng viết rồi, các giáo sư cũng đã giúp quảng bá, Viện Trù còn hỗ trợ trức ăn nhẹ, còn cách nào mình chưa thử qua chứ - Tử Hoa cảm thán.

- Hay là nhờ Minh Nguyệt giúp đỡ, có cô ấy chắc sẽ thu hút được mấy người kia! - Tử Kỳ gợi ý.

- Nếu cô ta đến đây thì ta không đi học nữa! - Tiểu Linh giận dỗi nói.

- Biểu tỷ đừng nóng. Ta nghĩ cách này không hay, họ sẽ chỉ lo ngắm Minh Nguyệt chứ không quan tâm chúng ta giảng gì đâu! - Văn Anh nói.

- Đúng vậy, tôi đồng ý với Văn Anh! - Tử Hoa giơ tay lên ủng hộ.

Cả bọn lại chống cằm suy nghĩ, William chỉ ở đây hơn một tháng nếu lớp học này không có ai đến xem như chuyến đi này thật thất bại. Một chốc sau anh chàng ngoại quốc liền nảy ra ý kiến:

- Này, mọi người có thích âm nhạc không? Hay là chúng ta mở một vũ hội để chiêu sinh?

- Ý kiến này hay đấy, bọn họ rất thích náo nhiệt. Hay là góp thêm một màn khiêu vũ nữa? - Văn Anh hào hứng nói.

- Hóa ra cậu cũng biết bộ môn khiêu vũ ở nước chúng tôi à?

- Đương nhiên rồi.

- Nhưng khiêu vũ là gì thế? - Cả ba người còn lại đồng thanh hỏi.

- Chúng ta làm thử cho họ xem - William đề nghị với Văn Anh.

Anh ta lấy ra một hộp nhạc, thứ đồ chơi hôm trước đã từng dùng trong màn ảo thuật, vặn tay nắm mấy vòng, chiếc hộp liền phát ra một đoạn nhạc vui nhộn. Tiếp đó William đứng dậy một tay chắp sau lưng tay còn lại đưa về phía Văn Anh nghiêng mình mời mọc. Cậu cũng đáp lại nắm lấy tay y rồi đứng dậy, hai người lại lần nữa chào nhau.

Tiếp đó, cả hai sát gần lại không khoảng cách, Văn Anh đặt một tay lên vai William, anh ta cũng đặt một tay lên eo cậu. Tay còn lại bọn họ đan vào nhau, những khán giả bên dưới mắt chữ O mồm chữ A vì lần đầu thấy kiểu múa "thân mật" như vậy. Không dừng ở đó cả hai di chuyển rất nhịp nhàng, người tiến người lui. Cả hai đều bước mà không cần nhìn khiến mọi người cứ sợ bọn họ sẽ dẫm lên nhau, ai ngờ William và Văn Anh lại phối hợp rất ăn ý.

Điệu nhạc càng lúc càng nhanh hơn, kết thúc bằng một màn xoay vòng điệu nghệ của Văn Anh và cú đỡ rất "đúng lúc" của William, mọi người ngồi dưới chỉ còn biết vỗ tay trầm trồ tán thưởng.

- Này, tỷ cũng muốn học, làm như thế nào, mau chỉ tỷ với... - Tiểu Linh nhìn thấy thứ mới lạ thì không thể kiềm chế sự ham vui của mình, tỷ ấy liền chạy đến chỗ Văn Anh kéo tay cậu đòi học.

- Mặc dù chưa từng thấy qua kiểu múa này bao giờ, nhưng xem ra rất là thú vị! - Tử Kỳ nhận xét.

- Hay là chúng ta làm một màn khiêu vũ tập thể? - Văn Anh đề xuất.

- Nếu vậy thì không khí phải có một chút gì đó tạo cảm giác quý tộc, như có thêm tiệc trà, và bánh ngọt! - William thêm vào.

- Nếu thế hai chúng tôi sẽ lo chuẩn bị trà và bánh! - Tử Kỳ xung phong, Tử Hoa cũng đồng tình.

- Việc này giao cho huynh hợp lý đó, ông chủ Chu! Về trang phục thì...

- ...Trang phục tôi có mang theo ba nam, ba nữ! - William tiếp lời Văn Anh.

- Vậy thì tốt rồi, ta và Tiểu Linh sẽ lo phần trang trí sân khấu. Tuy nhiên tất cả phải tham gia múa mới được!

- Cái này thì tôi không chắc mình làm tốt... - Tử Kỳ ủ rũ nói!

- Không chắc cũng phải thử, chúng ta có bốn ngày tập luyện lận mà, cố lên! - Tử Hoa thuyết phục huynh trưởng, muội ấy quả không hổ là năng lượng của nhóm.

- Việc trà nước, trang trí và vũ đoàn xem như đã ổn rồi. Vấn đề là... - William ngập ngừng, tay vò vò mái tóc dày màu nâu sáng của mình.

- Vấn đề gì, anh cứ nói đi! - Văn Anh tò mò.

- Vấn đề là âm nhạc, không biết ai có thể chơi xuyên suốt buổi tiệc, mà các loại nhạc cụ tây phương tôi mang đến cũng không dễ gì sử dụng.

Cả bọn nhìn nhau khó xử, quả thật đây là vấn đề khá nan giải. Trời cũng đã chập tối rồi, bọn họ đành chia tay nhau về phòng. Trước khi đi Văn Anh cố gắng an ủi mọi người.

- Đừng lo, ta sẽ sớm nghĩ ra được cách thôi mà.

- -------------------------

Lý Thức vươn vai ngáp một cái thật to sau khi bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc. Y vừa bước ra khỏi cửa thì đã đụng mặt Văn Anh, hai tay cậu đang bưng đĩa sủi cảo, nhìn thấy y liền mừng rỡ nói:

- Nghe nói ngươi ngán đồ ăn ở Viện Trù rồi? Có muốn thay đổi khẩu vị hay không?

Cả hai cùng ngồi lại ở chiếc bàn ngoài sân, Lý Thức gắp một miếng to cho vô miệng. Văn Anh chỉ đợi có thế liền hỏi xem y thấy món mình làm thế nào với vẻ mặt đầy hy vọng. Lý Thức vừa dè chừng thái độ kỳ lạ của Văn Anh vừa nhận xét:

- Ban đầu còn định bảo rằng mùi vị quá bình thường, nhưng vì ngươi tự tay làm cho ta nên đành ráng ăn hết vậy.

- Không ngon thì thôi, không ai ép! - Văn Anh liền thay đổi ngay thái độ rút đĩa sủi cảo về phía mình.

- Ây! Trời đánh còn tránh bữa ăn... - Y giằng chiếc đĩa lại, vừa nhai ngồm ngoàm vừa hỏi - Sao tự nhiên có nhã ý mời ta vậy?

- Để cám ơn ngươi chuyện hôm trước! Uhm... - Cậu ngập ngừng lựa lời nhờ vả y.

- Chứ không phải định nhờ ta chuyện gì à?

Lý Thức giống như có thuật đọc suy nghĩ, cậu chưa kịp nói gì đã bị y nhìn ra rồi! Đúng là không thể xem thường tài phán đoán của gã họ Lý này, cậu đành kể hết cho y nghe về kế hoạch chiêu sinh của lớp tiếng Pháp.

- Kể cho ta nghe thì làm được gì?

- Ta biết, gia đình ngươi xem như cũng có chút bề thế! Nếu được hãy giúp ta tìm người chơi ban nhạc đi! Van xin ngươi đó! - Cậu tỏ ra vô cùng thành ý.

- Vì gã ngoại quốc đó mà van xin ta? Rốt cuộc ngươi với hắn có quan hệ mờ ám gì vậy?

- Ý ngươi là sao chứ? Cửu cửu nhờ ta giúp William, ta và y quang minh chính đại có gì mà mờ ám. Vì đã hết cách nên mới nhờ tới ngươi, không giúp thì thôi đừng có đoán mò bậy bạ.

Văn Anh giận lẫy đứng dậy bỏ đi, Lý Thức sợ quá bèn chạy theo giữ cậu lại.

- Thôi được rồi, ta nhờ Tào Hán đưa thư đến phủ Tư Đồ ngay đây. Đừng hở một chút là nổi nóng như thế!

Biết ngay chỉ cần cậu làm căng hơn thể nào hắn cũng xuống nước, Văn Anh cố che giấu sự khoái chí, liền quay lại bảo y:

- Càng nhanh càng tốt!

- Một đĩa sủi cảo chỉ có thể đảm bảo có người cho ngươi, còn nhanh hay không xem ngươi có chịu hứa... - Y đưa tay lên miệng giả vờ ho.

- Ngươi muốn ta hứa gì nữa? - Cậu nóng lòng giãy nảy.

- Cái gã William đó, không cho ngươi thích hắn ta! - Y đưa ngón út lên nói.

+

- Đầu ngươi có vấn đề à? Có mỗi chuyện này sao cứ nói đi nói lại hoài thế?

- Không thì chưa biết ai thiệt hơn ai đâu! - Y rõ ràng là nhân lúc người ta đang gấp rút thừa "nước đục thả câu" đây mà.

- Biết rồi! Phiền phức! - Cậu vừa càu nhàu vừa ngoắt tay đáp lại, xem như hiệp định giữa họ đã xong.

- -------------------------
 
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 64: Tiệc khiêu vũ


Quả không hổ danh là "gia môn quyền lực", chỉ trong một ngày Lễ bộ thượng thư đã theo lệnh của Lý Thức đưa về Tam Diện hai vị tả hữu nhị lang. Nghe nói bọn họ đã từng đến Tây Phương nghiên cứu về nhạc cụ. Thế nhưng Văn Anh nhà y có việc gì mà phải cần đến "nhạc công cao cấp" như vậy, Lý Thức phải đích thân đến để điều tra...à không giám sát mới được.

William và Văn Anh đã biên soạn một điệu khiêu vũ tập thể gồm ba cặp.

- Này, các người định ghép cặp thế nào? - Lý Thức hỏi.

- Tôi và Tử Hoa là một cặp, Văn Anh và Tiểu Linh một cặp, vẫn còn thiếu một người nữ nhảy với Tử Kỳ - William thất vọng nói.

- Gì mà thiếu một nữ? Là thiếu hai nữ chứ?

- Tử Hoa chịu thiệt rồi, huynh ấy phải cải trang làm nữ nhi - William nói tiếp.

- Cải nữ à? Ha ha ha - Lý Thức phì cười - Thế thì thà cho Văn Anh cải trang còn hay hơn!

- Ý huynh là gì hả? - Tử Hoa phát tiết toan chạy đến đánh y liền bị ca ca giữ lại.

- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Các người có thể năn nỉ ta mà - Lý Thức ngạo nghễ nói.

- Năn nỉ ngươi á, còn lâu! Chúng ta thiếu một nữ, cho ngươi vào làm gì? - Văn Anh mắng y.

Lý Thức đứng dậy, gương mặt ẩn chứa đầy "âm mưu đen tối" tiến nhanh đến chỗ Văn Anh, cậu giật mình nép sát vào cột tường, y liền nhanh chóng đưa hai tay chặn cậu ở giữa. Mặc kệ mấy cặp mắt hoang mang đang chĩa thẳng vào cả hai, Lý Thức kề sát mặt cậu tán tỉnh:

- Ta làm nam còn ngươi làm nữ.

"Hắn điên rồi à? Trước mặt mọi người mà dám kabedon mình, đã vậy còn nói năng xằng bậy" - Văn Anh nghĩ đến đó thì đã nóng máu lên muốn cho tên họ Lý một bài học ngay tức thì. Y nhìn vào ánh mắt cậu, dường như cũng kịp nhận ra "nguy hiểm" liền che "chỗ đó" trước khi cậu tung cước như lần trước. Văn Anh bị chặn bài, Lý Thức bật cười trước mặt cậu ra vẻ đắc ý lắm.

- Đồ nham nhở!

Văn Anh nhảy lên và đáp một cú đau điếng xuống đầu y. Cái nón lún che cả mắt, Lý Thức ôm đầu loạng choạng khiến mọi người xung quanh cũng không nhịn được cười.

- Nếu mọi người không chê, tôi có thể tham gia cùng chứ? - Minh Nguyệt nhẹ nhàng đặt đĩa bánh xuống bàn và gợi ý.

- Minh Nguyệt sao cô lại ở đây? - Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi.

- Là Trần lão sư dặn nhà bếp chuẩn bị ít đồ cho mọi người tẩm bổ.

- Phiền cô rồi! Cảm ơn Minh Nguyệt - Văn Anh nói với cô ấy.

- Này, Minh Nguyệt cô nương đã nói như vậy thì chúng ta để cô ấy tham gia được chứ? - William mừng rỡ nói.

- Đúng đấy! Dù sao tôi cũng đang bị thiếu bạn nhảy! - Tử Kỳ hớn hở.

- Ta không muốn! - Tiểu Linh lên tiếng.

- Tôi cũng không thích... - Tử Hoa lầm bầm.

- Hai người này bị làm sao thế? Cô nương nhà người ta đã có ý tốt như vậy, Văn Anh ngươi mau quyết định đi! - Lý Thức lên tiếng.

- Ta? - Văn Anh trố mắt nhìn y.

- Chứ gì nữa, không phải ban nãy ngươi nói cần nữ à.

Văn Anh khó xử liền đến gần Tử Hoa và Tiểu Linh khoát vai họ nói khẽ.

- Hai người nhịn chút đi, vì đại cuộc!

- Thôi được rồi tùy huynh vậy! - Tử Hoa nói.

- Đàn ông mấy người thật khó hiểu - Tiểu Linh cằn nhằn nhưng có vẻ tỷ ấy cũng không muốn phản đối đến cùng nữa.

- Minh Nguyệt cô nương, trông cậy vào cô rồi! - Văn Anh nói với nàng ta.

- Không có gì, mong mọi người chỉ giáo!

Tử Kỳ mừng rỡ vỗ tay, thế là bọn họ bắt tay vào tập vũ đạo.

- --------------------------

Ngày hôm sau, Văn Anh vừa thay đồng phục xong liền đưa tay áo lên mũi ngửi. Lạ thật hình như trên y phục có mùi thảo dược, Viện Trù vừa mới thay đổi nước giặt hay sao? Mọi người cũng thắc mắc y chang cậu, trong giờ học của Từ lão sư thầy ấy mới giải thích rằng đợt mưa năm nay có rất nhiều loại côn trùng kéo tới. Trong số đó có những loài khi cắn sẽ gây ra vết sưng tấy khó lành.

Để tránh các sĩ tử bị tấn công, thầy ấy đã tự tay chế ra loại thảo dược thấm lên quần áo chăn mền, yêu cầu mọi người phải chú ý giữ gìn nơi ở của mình sạch sẽ. Chưa kể mỗi người còn được phát một chai dầu thuốc, đề phòng khi có con gì cắn phải lập tức thoa lên.

Văn Anh chỉ nhớ ngày xưa đi học, thầy cô đặc biệt lưu ý về bọn muỗi vằn, nguyên nhân gây ra bệnh sốt xuất huyết. Cái thứ côn trùng đáng ghét đó ở quốc gia nào cũng có, các nước phát triển đã tìm đủ mọi cách tiêu diệt nó kể cả tạo ra một giống muỗi vô hại để giao phối làm giảm số lượng trong tự nhiên, thế nhưng vẫn chưa thành công. Không biết có phải Từ lão sư đang nói đến nó không, nhưng cách phòng tránh của ông ấy đến hiện giờ vẫn là hữu hiệu nhất.

Cuối cùng thì ngày quan trọng cũng đã tới, sau khi phát thông báo mời mọi người đến dự tiệc khiêu vũ họ đã nhận lại được rất nhiều phản hồi tích cực. Phải rồi, đây là dịp để các sĩ tử được ăn diện, chơi đùa ai lại không thích cơ chứ.

Cả nhóm Văn Anh tập hợp ở đại sảnh, vừa bước vào đã cảm nhận được sự lộng lẫy trang hoàng mang hơi hướng phương tây, đúng là không bõ công mất nửa buổi trời trang trí. Bọn họ quyết định tập dợt lại bài múa thêm lần nữa trước khi chuông điểm đến giờ G. Mọi người đang phối hợp với nhau khá là ăn ý thì bỗng dưng cặp đôi của Tử Kỳ - Minh Nguyệt bị vướng vào nhau vấp ngã.

- Hai người không sao chứ? - Mọi người lo lắng hỏi.

- Không sao, không sao! - Tử Kỳ vội vàng trấn an mọi người, y lồm cồm đứng dậy đỡ Minh Nguyệt lên.

- A! Chân của tôi... - Minh Nguyệt thảng thốt.

- Làm sao thế? - Văn Anh sốt ruột hỏi.

Tử Kỳ đỡ nàng ta ngồi xuống ghế, khi vén váy lên thì thấy chân Minh Nguyệt đã sưng đỏ, chắc tạm thời không thể đi chứ đừng nói là nhảy.

- Xin lỗi, tôi muốn giúp nhưng thành ra lại làm phí công mọi người rồi! - Minh Nguyệt áy náy.

- Cô đừng nói như vậy, bị sưng như thế chắc là đau lắm! - Tử Kỳ xót ruột.

- Nếu thế chúng ta không thể tiếp tục được rồi! - Văn Anh buồn rầu nói.

- Mọi người cứ tiếp tục đi, cùng lắm bỏ cặp chúng tôi ra là được - Tử Kỳ thuyết phục cậu.

- Nhưng huynh đã tập chăm chỉ biết bao nhiêu - Tử Hoa thấy tiếc giùm ca ca mình, Tử Kỳ nghe xong cũng buồn buồn cúi gầm mặt xuống.

- Đấy ta đã bảo ngay từ đầu mà! - Tiểu Linh ngồi ở hàng ghế đối diện vừa cắn hạt dưa vừa mỉa mai.

- Biểu tỷ!!!! - Văn Anh nhíu mày nhắc nhở tỷ ấy.

Ngay lúc đó Lý Thức lăng xăng chạy vào hối thúc:

- Mọi người xong chưa? Sắp đến giờ rồi đấy, đã có người xếp hàng chờ bên ngoài rồi kìa.

Nói xong y mới nhận ra bầu không khí hiện tại có vẻ nghiêm trọng, mặt ai nấy đều buồn bã không có chút tinh thần. Lý Thức ngơ ngác tìm lời giải thích:

- Làm gì thế? Không muốn tiếp tục nữa à hay có chuyện gì xảy ra?

- Xin lỗi, tất cả đều tại tôi. Tôi không cẩn thận bị vấp té nên không thể nhảy được nữa - Minh Nguyệt cắn rứt.

- Cô ấy không nhảy được, Tử Kỳ cũng không thể nhảy một mình. Còn có bốn chúng tôi, tự dưng chí khí cũng giảm xuống hẳn.

William dứt câu mọi người đều im lặng, chẳng ai nói với ai tiếng nào. Suy nghĩ một lúc Lý Thức liền kéo Văn Anh ra một góc thì thầm to nhỏ.

- KHÔNG ĐƯỢC! - Văn Anh bỗng dưng la toáng lên khiến mọi người ở đấy giật cả mình.

- Chậc, không thử sao biết là không được! - Y cự lại.

- Nhưng ta không muốn!

- Không muốn thì dẹp, ta ra bảo bọn họ giải tán đây!

Nghe xong đoạn hội thoại của họ, cả bọn đều nhìn nhau ngơ ngác chẳng hiểu gì. Lý Thức thì lạnh lùng bỏ đi một mạch ra cửa, Văn Anh thì đứng đó nóng nảy giậm chân. Y vừa mở cửa ra thì Trần lão sư cùng với Thường Phong bước vào, mọi người đều ngạc nhiên xúm đến chỗ họ.

- Văn Anh, mọi thứ ổn chứ? Ta nghe nói các con đã chuẩn bị tiết mục đặc biệt nên đích thân đến xem.

- Con... - Văn Anh căng thẳng.

- Cũng may con tức tốc về kịp nếu không là bỏ lỡ chuyện hay rồi - Thường Phong cũng có vẻ rất mong chờ.

- Đương nhiên là vẫn ổn! Chắc chắn sẽ không làm Trần lão sư thất vọng - Lý Thức hớn hở nói, xong lại quay về phía cậu thúc giục - Văn Anh, còn đứng đấy làm gì mau vào chuẩn bị!

Văn Anh chẳng còn cách nào từ chối, đành theo ý y mà triển kế hoạch B. Chốc sau các sĩ tử đã kéo đến gần như đông đủ, Trình Thẩm, Từ lão sư, Diệp lão sư cũng không bỏ lỡ dịp vui này. Cả Miêu sứ giả và Triệu Hoàng Thác cũng được mời tới.

Hai vị nhạc công đã ngồi vào vị trí, nhạc dạo bắt đầu nổi lên. Ba nam nhân đeo mặt nạ và ba mỹ nữ trong bộ trang phục quý tộc Pháp cầm quạt che mặt bước ra. Mọi người đều trầm trồ chỉ trỏ, một phần vì lần đầu tiên trong đời mới thấy cách ăn mặc kỳ lạ và hoành tráng như vậy, một phần tò mò những người che mặt trông như thế nào, họ sắp sửa làm gì?

Ba người nam tiến tới chỗ bạn nhảy, quỳ một chân xuống, một tay để lên đùi một tay giơ về phía trước, ba người nữ chậm rãi nắm lấy tay họ chấp nhận ghép đôi. Sau vài bước khởi động theo điệu nhạc du dương chậm rãi. Ba nhân vật nữ đồng bộ hạ quạt xuống để lộ nhan sắc thật khiến cho dưới khán đài được một phen bất ngờ.

- -------------
 
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 65: Gả cho ta


Ba gã nam nhân tuy đeo mặt nạ nhưng nhìn dáng vẻ mọi người cũng có thể đoán được là William, Lý Thức, Tử Kỳ. Vậy ba nữ nhân là ai? Mọi người bắt đầu bàn tán sôi nổi, chắc chắn phải có Tiểu Linh và Minh Nguyệt, nhưng người còn lại thì nghĩ mãi cũng không ra. Cho đến khi bọn họ hạ quạt xuống mọi người mới được một phen ngã ngửa.

Hóa ra bọn họ chỉ đoán đúng có mỗi Trần tiểu thư, hai người còn lại trông vừa quen vừa lạ. Trần lão sư cũng rất ngạc nhiên vì ngoài con gái mình ông vẫn chưa thể nhận ra hai nữ nhân còn lại. Thường Phong vừa nhìn đã nhận ra Tử Dung vì y cũng từng thấy muội ấy trong hình dáng nữ nhi, nhưng còn Văn Anh đây là lần đầu tiên thấy đệ ấy giả gái, không ngờ cũng ra gì và này nọ lắm chứ.

- Hai đứa nó là ai thế? - Trần lão sư nghiêng mình sang hỏi nhỏ Thường Phong.

- Là Văn Anh và Tử Hoa đấy ạ! - Thường Phong ngần ngại đáp lại nghĩa phụ.

- Chúng nó... - Trần lão sư trố mắt ra vài giây, sau đó lại bật cười ha hả với các lão sư khác - Thiệt tình, đúng là bất ngờ, ta nhìn nãy giờ cũng không nhận ra.

Thường Phong nghe thế thì cũng thở phào nhẹ nhõm, y không ngờ là bọn họ manh động đến vậy. Văn Anh thì không nói, nhưng Tử Dung muội ấy làm thế khác nào khiến người ta thêm nghi ngờ? Không chỉ có biểu ca cậu, mà hai gã sứ giả Tây Vực kia cũng vừa nhìn là biết ngay Chu cô nương, nhất là cái gã họ Miêu có đôi mắt sáng hơn cả cú vọ đấy. Nghe mọi người đoán non đoán già hắn chỉ ỏng ẹo nhếch mép:

- Cái bộ dạng đó bình thường cũng đâu có giống nam nhân, có gì mà ngạc nhiên dữ vậy!

- Suỵt, cẩn thận lời nói đấy - Triệu Hoàng Thác nhắc nhở.

- Không ngờ sở thích cô ta cũng lạ thật đấy, thích một gã không ra nam cũng chẳng ra nữ.

- Ngươi nói ai? - Họ Triệu ngạc nhiên hỏi lại bạn hắn.

- Thì là cái gã họ Tiết hôn phu của cô ta đấy!

- Ngươi nói chính là hắn? - Gã họ Triệu phải dụi mắt lần nữa mới nhận ra.

- Xem ra cũng không đẹp gì mấy, để ta làm có phải xinh hơn không? - Miêu sứ giả tự tin nói.

Hoàng Thác còn lạ gì bạn hắn, nam nhân muốn được công nhận là đẹp thì phải mạnh mẽ góc cạnh, còn kiểu phi giới tính thì hắn luôn tự nhận mình là nhất, không bao giờ chịu thua ai. Nhưng họ Triệu chẳng quan tâm cái gã Văn Anh đó lắm vì bận lo để ý "Chu cô nương" rồi, không ngờ cô nàng đanh đá đó nhìn kỹ cũng khá là dễ thương.

Điệu nhạc sôi nổi kết hợp với điệu nhảy lạ mắt của sáu người họ đã khiến buổi chiêu sinh thành công hơn mong đợi. Lý Thức nhân lúc đang nhảy cặp với Văn Anh thì ghé sát tai cậu thì thầm:

- Thấy chưa, ta đã nói mà, không được cũng phải được!

- Chỉ nhìn bọn ta tập và làm một lần mà đã có thể nhảy được thế này. Xem ra ngươi cái gì cũng biết nhỉ - Văn Anh không biết đang khen ngợi hay nói móc y.

- Chứ sao, phu quân tương lai của nàng giỏi quá đúng không?

- Xàm ngôn!

Văn Anh cố ý dẫm chân y một cái, Lý Thức tuy đau điếng người nhưng vẫn phải gượng cười nhảy cho hết bài. Vào trong cánh gà y mới bộc phát cho hết.

- Văn Anh, tỷ và William ra nhận học viên đây! - Tiểu Linh thay đồ trước rồi chạy ra ngoài.

Sau đó tới lượt Tử Hoa và Tử Kỳ vào thay, thấy chỉ còn mỗi mình mình với Văn Anh, Lý Thức bèn lân la đến chỗ cậu tìm sự thương hại.

- Ngươi nói xem, ta nhiều lần giúp ngươi giải quyết rắc rối như vậy! Không phải ngươi cũng nên gom một lần để trả rồi hay sao?

- Đương nhiên, ta là người sòng phẳng. Nhà ngươi giàu có vậy chắc không cần ngân lượng, vậy thì thích quà gì cứ nói, trong khả năng ta sẽ làm cho ngươi - Văn Anh vừa tẩy trang vừa nói chuyện với y.

- Gả vào nhà họ Lý ta!

- Gả cái đầu ngươi! - Văn Anh đáp lại không cần nghĩ ngợi.

- Không gả thì thôi!

Lý Thức làm bộ huýt sáo quay đi, rồi lén xoay lại bàn trang điểm đẩy cây cọ lăn xuống đất. Văn Anh không biết là y làm nên cúi xuống nhặt lấy. "Một!", Văn Anh ngẩng đầu lên nhìn vì nghe tiếng y đếm, Lý Thức vội làm lơ như chưa có gì xảy ra.

- Văn Anh, chúng tôi thay xong đồ rồi, ra ngoài trước đây! - Tử Hoa đi ngang qua nói với cậu.

- Ừ hai người ra trước đi!

Nhân lúc Văn Anh không để ý Lý Thức lại nhanh tay đẩy cây cọ xuống rồi lại giả vờ như không biết gì. Văn Anh nhìn cây cọ dưới đất thấy kỳ lạ nhưng vẫn cúi xuống lần nữa để nhặt, "Hai!" lần này Văn Anh lại nghe tiếng đếm từ y nên bật dậy hỏi cho ra lẽ:

- Ngươi bị gì vậy? Sao mỗi lần ta cúi xuống thì lại đếm?

- Đến cả đếm cũng không được à, ngươi lấy thân phận gì để quản ta?

- Ai thèm quản ngươi - Văn Anh nói xong thì đứng dậy đi vào buồng thay đồ.

- Chờ chút đã Văn Anh, sao ngươi lại làm rớt thứ quan trọng như vậy?

Văn Anh nghe y nói thì giật mình loay hoay nhìn xuống đất, chưa biết mình làm rơi thứ gì thì Lý Thức đã chạy đến chỗ cậu chỉ xuống dưới. Văn Anh liền cúi xuống để nhìn cho rõ, không ngờ y cũng thế nên cả hai cụng đầu vào nhau đau điếng. Lý Thức ôm đầu bật cười:

- Ba! Coi như chúng ta đã "tam bái" rồi đấy nhé!

Văn Anh chợt hiểu ra trò chơi khăm của Lý Thức, cậu phát tiết vật y xuống đất mà quánh. Lúc này có tiếng ho khan của Thường Phong, không biết huynh ấy vào từ lúc nào. Văn Anh vội vàng chỉnh trang đứng dậy.

- Trần huynh, huynh làm chứng chúng tôi đã "tam bái" rồi nhé! - Lý Thức cợt nhả.

- Huynh đừng nghe hắn nói bậy bạ.

- Văn Anh đến đây ta hỏi một chút! - Thường Phong có vẻ thận trọng kéo cậu đến bàn ngồi xuống. Lý Thức thấy thế cũng lập tức đi theo.

- Chuyện gì thế biểu huynh?

- Ta... - Thường Phong nhìn sang Lý Thức thấy y đang chăm chú nghe chuyện của họ nên ậm ừ không nói. Văn Anh lập tức hiểu ý huynh ấy nên đuổi Lý Thức đi thay đồ trước.

- Được rồi huynh cứ nói đi!

- Đệ không sợ Tử Dung bị phát hiện à? Sao lại để muội ấy bận đồ nữ nhi?

- Là muội ấy muốn thế! Mặc dù đệ không biết tại sao nhưng huynh đừng quá lo lắng, không phải đệ cũng cải nữ hay sao, bọn họ sẽ không nghi ngờ đâu mà.

- Ta cũng mong là thế!

- À mà chuyến đi của huynh vừa rồi thế nào? Đưa quận chúa Cao Ly về an toàn rồi chứ?

- Thật ra, trên đường bọn ta có gặp ít trở ngại nhưng vẫn đưa được nàng ta về nhà an toàn.

- Vậy thì may quá, đệ cũng có chuyện này muốn kể với huynh, nhưng đợi về phòng đã bây giờ đệ phải đi thay áo trước.

- Được đệ đi đi! Văn Anh à...

- Còn chuyện gì sao biểu huynh?

- Không, đệ hóa trang thật sự rất đẹp! - Thường Phong dành cho cậu một lời khen từ tận đáy lòng. Văn Anh mỉm cười gật đầu đáp lại rồi vào bên trong.

- -------------

Thường Phong ngồi nói chuyện riêng với Từ lão sư.

- Lão sư, hôm qua Văn Anh đã kể cho con nghe chuyện của sứ giả. Chuyện này không hề bình thường chút nào, người có tìm ra được nguyên nhân không?

- Thực ra ta cũng đang nghi ngờ anh ta bị trúng độc.

- Trúng độc?

Từ lão sư gật gù giải thích:

- Lúc khám cho Triệu công tử ta phát hiện ra sau gáy cậu ấy có vết kim châm như côn trùng đốt. Nhưng rốt cục là loại côn trùng gì mà độc tố mạnh đến nỗi khiến một người trở nên điên loạn như vậy? Trừ phi...

- Trừ phi thế nào?

- Ta không thể kết luận bây giờ, trước mắt đã chỉ cho các sĩ tử phương thức để phòng tránh rồi. Trò đừng lo lắng quá.

- Từ lão sư con còn chuyện này muốn hỏi... - Thường Phong đắn đo một lúc rồi nói tiếp - Thầy có bao giờ nghe nói đến thế giới song song chưa ạ?

Từ lão sư suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi lắc đầu, Thường Phong lại tiếp tục nói:

- Nếu như thật sự có một thế giới khác với chúng ta, và người của họ bị kẹt lại nơi này thì phải làm sao?

- Ta không hiểu sao trò lại có thắc mắc như vậy. Nhưng ở đây chúng ta sống được thì họ cũng có thể sống được, cũng như nếu đổi ngược lại chúng ta cũng có thể thích nghi ở một nơi chưa từng đến, chỉ là có muốn hay không thôi.

- Con hiểu rồi cám ơn lão sư... - Thường Phong đang nói thì bất chợt nhìn thấy một bóng người lấp ló bên cửa sổ vội vàng phóng ra ngoài xem - Minh Nguyệt, sao cô nương đến mà không lên tiếng?

- Tôi... Tôi chỉ vừa mang cơm đến. Nghĩ rằng hai người đang bận chế thuốc nên không dám làm phiền.

- Không sao cứ để đó, đa tạ!

Thường Phong cảm giác gần đây Tam Diện xảy ra quá nhiều chuyện bất thường, nhất là những lúc y rời đi. Lại còn chuyến đến Cao Ly Quốc vừa rồi, trên đường đã xuất hiện một đám sát thủ, sau đó lại xuất hiện một tốp sát thủ khác nhảy ra ngăn chặn. Đoàn người hộ tống cũng không bị thiệt hại gì mấy, nhất là quận chúa vẫn an toàn dù hơi kinh sợ.

Một điều đáng nói là lẽ ra đưa quận chúa về đến nơi y đã có thể rời đi thì Cao Ly Quốc lại cố tình giữ y lại làm khách thêm ba ngày nữa. Mặc dù được đón tiếp hết sức chu đáo nhưng vì nôn nóng quay về mà y đành từ chối lòng tốt của họ.
 
Tam Diện Học Đường (Xuyên Thành Nam Nhân Triều Đường)
Chương 66: Đã quen rồi


Thường Phong và Văn Anh cùng nhau câu cá ngoài Lai Hồi, tính từ khi cậu về lại đây bao nhiêu chuyện xảy ra dồn dập khiến họ không có lấy thời gian thư giãn. Công nhận thức sớm cũng có lợi, giờ này trời vừa sương sương mát mẻ nước lại trong vắt, bầy cá lội tung tăng. Thường Phong quay sang để ý sắc mặt Văn Anh, y thăm dò điều mình đang vướng mắc trong lòng:

- Đệ ở đây quen chứ?

- Hả? À, đệ đương nhiên là quá quen thuộc rồi.

- Đệ có nhớ nhà không?

- Thỉnh thoảng cũng có, nhưng đệ có phải ở đây luôn đâu mà lo.

- Trước kia cuộc sống của đệ như thế nào? - Thường Phong lại thắc mắc.

- Thật ra trước kia điều kiện cũng không tồi, nhưng ngày nào cũng chỉ có thể bầu bạn với công việc, cảm giác mình đã đánh mất thanh xuân một cách uổng phí. Đệ bây giờ và ngày trước giống như hai con người hoàn toàn khác nhau vậy, cảm giác bây giờ rất tốt...

- Nghe đệ nói như vậy ta rất vui. Nhưng nếu một ngày phải lựa chọn giữa chúng ta và nơi đệ thuộc về đệ sẽ làm sao? - Thường Phong căng thẳng nói, y không dám nhìn thẳng vào Văn Anh.

- Thường Phong, hôm nay huynh làm sao thế? Đừng nói là huynh đang liên tưởng đến tình huống của bản thân để nghe ý kiến từ đệ đấy nhé!

- Đương nhiên là không phải! Ta chỉ đùa chút thôi!

- Đùa? Có ai đùa mà nghiêm túc như huynh chứ. Huynh đúng là hoàn toàn trái ngược với cái tên Lý Thức đó, hắn nói chuyện nghiêm túc thì cũng không khác gì đùa cả.

- Lý Thức ư? - Thường Phong ngạc nhiên khi nghe Văn Anh nhắc đến Lý Thức.

- Đúng vậy, huynh xem hắn suốt ngày chọc cho đệ nổi điên, miệng thì không ngừng nói mấy lời sến rện. Nhưng thật ra hắn rất tâm lý, có thể nhìn thấu được những suy nghĩ của đệ, ngược lại đệ không sao thể hiểu hết con người hắn. Nay thế này, mai thế nọ...

Văn Anh cứ không ngừng luyên thuyên nói về Lý Thức, Thường Phong khẽ chau mày tập trung vào việc câu cá. Nhưng trong đầu y lại không thể xua đi mọi thắc mắc, tại sao chỉ trong thời gian ngắn biểu đệ y lại thay đổi nhiều đến thế, lần này y đi lâu như vậy lúc về cũng không thấy Văn Anh niềm nở như trước.

Nếu trước kia y khuyên đệ ấy đừng tỏ thái độ chán ghét với Lý Thức, cậu ấy sẽ lập tức nổi giận. Vậy mà bây giờ một câu cũng Lý Thức, hai câu cũng Lý Thức. Thế nhưng người thay đổi đâu chỉ có đệ ấy mà cả y cũng thế. Vốn dĩ trước giờ y chưa từng gặp phải cô nương nào khiến cho bản thân mình rung động, vậy mà cách đây mấy ngày lại không ngừng nghĩ đến một người.

Đó là cô gái ăn bận kỳ lạ trong bức tranh y tìm thấy khi phơi áo cho Văn Anh. Cô nương ta mặc bộ đồ không giống với bất kỳ ai ở thời đại y đang sống, người đàn ông mà cô ấy đang ngắm nhìn cũng vậy. Kèm theo đó là một lời chú giải: "Anh ở thế giới này không nhớ em là ai, nhưng em vẫn nhớ anh". Chẳng hiểu sao chỉ xem qua một lần mà y đã có cảm tưởng như mình là người đàn ông trong bức tranh đó và cô ta đang ngắm nhìn y.

Chuyện sẽ không đến nỗi nào nếu như hôm chiêu sinh lớp ngoại ngữ, Văn Anh không cải nữ và diện bộ đồ tây phương. Nhìn thấy biểu đệ trong bộ dạng như vậy y ngay lập tức liên tưởng đến bức tranh mà cậu vẽ, phong thái và nét mặt cô gái cũng hao hao như thế. Thường Phong không có cách nào thoát ra khỏi hình ảnh đó, dù biết chuyện này quả là rất bất thường.

Rõ ràng biểu đệ y là đàn ông nhưng bây giờ hễ nhìn đệ ấy thì y lại tưởng tượng ra mẫu cô nương mà mình thích. Chẳng nhẽ y bị điên giống Lý Thức rồi chăng?

- Thường Phong! Nãy giờ huynh có nghe đệ nói không đó?

Đợi Văn Anh xua tay trước mặt mình mấy lần y mới chợt tỉnh, không hiểu sao nhìn vào đôi mắt của đệ ấy Thường Phong bỗng cảm thấy xấu hổ.

- Mặt huynh sao đỏ vậy? Hay là bệnh rồi? Huynh mau đến chỗ Từ lão sư xin thuốc uống đi!

- Ừ, ta cũng nghĩ vậy!

- -----------------------------------

Cả hai người vừa thu dọn bộ đồ nghề câu cá quay trở vào trường thì thấy huynh muội Tử Kỳ - Tử Hoa hấp tấp chạy đến. Nhìn mặt mày bọn họ tái xanh như tàu lá, lại còn thở hổn hển như vừa mới gặp quỷ xong, Văn Anh liền hỏi:

- Có chuyện gì thế? Sao hai người lại hấp tấp chạy ra đây?

- Không xong rồi, không xong rồi... - Tử Kỳ xua tay nói.

- Cái gì mà không xong? Huynh bình tĩnh lại rồi hẵng nói! - Thường Phong trấn an, cả y và Văn Anh đều sợ phải nghe tin xấu.

- Cha muội... Cha muội đến đây rồi! - Tử Hoa tiếp lời huynh trưởng.

- Sao lại thế? Ông ây nhanh như vậy đã đến rồi à.

- Chắc ông ấy không yên tâm về Tử Dung nên muốn đến, sẵn tiện xem tôi học hành thế nào đó mà.

- Chu lão gia đang ở đâu? - Thường Phong hỏi.

- Đang ở chỗ Trần lão sư nói chuyện đấy!

Cả bọn nhìn nhau lấm la lấm lét như sắp bị bắt áp giải ra pháp trường. Thường Phong nhanh chóng nghĩ kế rồi nói:

- Tử Hoa, hôm nay muội hãy tạm thời nghỉ học vào thu dọn đồ đạc, ta sẽ sắp xếp cho muội chỗ trọ trong thành. Sau đó sẽ nói với nghĩa phụ là muội có việc cần phải về gấp.

- Vậy...Muội nghe theo huynh!

- Trần huynh, ta gửi gắm muội muội cho huynh cả đấy! Đa tạ!

Trần lão sư dẫn Chu lão gia đi đến phòng Tử Kỳ đang học, cậu ta biết ông ấy đến nhưng lại giả vờ chăm chú học không màng tới xung quanh. Chu lão gia ra chiều hài lòng lắm, Trần lão sư sau khi dành những lời khen có cánh cho Chu công tử thì hỏi thăm cha cậu:

- Ban nãy ông nói còn một hài nữ đang ở Trường An sao? Ta chưa từng nghe Tử Kỳ nói về cô ấy, thực ra nếu muội muội cậu ấy nhớ đại huynh của mình thì vào giờ Dậu mỗi ngày đều có thể đến thăm cậu ấy.

- Vậy thì tốt quá, thật sự tôi chẳng biết con bé đó đang ở chỗ nào, đành phải chờ Tử Kỳ dẫn đi một chuyến.

- Vậy thì ông cứ tự nhiên đến phòng khách chờ cậu ấy.

- Cám ơn Trần lão sư.

Tử Kỳ học xong tiết học vội vàng đến chỗ cha mình, bị ông ấy rặn hỏi nơi muội muội đang ở y khá hoang mang không biết trả lời thế nào. Vừa lúc này Văn Anh lại chạy đến đon đả bái kiến Chu lão gia rồi nói với họ Tử Dung đang chờ ở ngoài.

- Muội ấy tìm được chỗ rồi sao? - Tử Kỳ nói khẽ với Văn Anh.

- Đúng vậy, Thường Phong đã sắp xếp nơi ở cho muội ấy, bây giờ huynh dẫn Chu lão gia đến đầu ngõ rồi muội ấy sẽ dẫn mọi người đến đó.

Gặp được cha Tử Dung liền vui mừng ôm chặt ông ấy, còn không quên nháy mắt với ca ca và Văn Anh. Muội ấy nói rằng đang chuẩn bị nấu một bữa ngon cho mọi người, Chu lão gia thấy thế hứng thú lắm liền mời mọc Văn Anh:

- Văn Anh, cháu đi cùng bọn ta chứ?

- Cháu à? Như vậy không làm phiền lão gia nói chuyện riêng với họ ư?

- Khách sáo gì chứ, mọi người đều quen biết nhau mà, huynh đừng từ chối thành ý của cha muội! - Tử Hoa thêm vào.

- Cái con bé này - Chu lão gia gõ đầu Tử Hoa cười nói.

- Phải đó chúng ta cũng như người một nhà mà - Tử Kỳ cũng nhân dịp này đẩy thuyền giúp muội muội.

Văn Anh đang sắp sửa bị nhà họ Chu lôi kéo thành công thì Lý Thức bỗng dưng xuất hiện, y gọi lớn tên cậu, giọng điệu có chút nóng nảy chắc do nãy giờ không tìm được Văn Anh. Nhìn thấy Lý gia, huynh muội họ Chu đều thấp thỏm sợ muốn rớt cả tim ra ngoài. Văn Anh không còn cách nào khác là phải hy sinh thân mình "Điệu hổ ly sơn".

- Chu lão gia, cháu nhớ ra hôm nay có chuyện quan trọng phải làm, để hôm khác cháu sẽ đến nhà mọi người! Cáo từ - Cậu nói xong lập tức chạy về phía Lý Thức.

Chu lão gia vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, huynh muội Tử Kỳ đã nhanh chóng kéo ông ấy đi.

- Cha chắc đi đường mệt rồi, mau về nhà nghỉ thôi!

- Ơ còn cậu ta?

- Huynh ấy đã nói thế thì hôm sau chúng ta mời đến cũng được ạ!

Văn Anh chạy đến cản Lý Thức lại, nhưng y vẫn tò mò rướn người nhìn đám người ban nãy cậu vừa đứng nói chuyện.

- Ai mà trông như Tử Kỳ thế?

- Thì đúng là huynh ấy cùng với cha mình.

- Ồ, ông ấy lặn lội từ Giang Nam đến đây thăm con sao? Vậy để ta đến chào bá ấy một tiếng.

- Chờ đã, chào gì chứ? Cha con người ta lâu ngày mới gặp muốn có không gian riêng, đừng làm phiền họ.

- Nhưng ban nãy ta thấy cô nương đi cùng y, có phải là muội muội Tử Kỳ không? Cô ấy đẹp chứ? - Y vẫn không chịu thôi.

- Ngươi muốn biết để làm gì?

- Vậy là rõ rồi! - Lý Thức khoan thai nói.

- Rõ? Rõ cái gì?

- Lén lén lút lút nói chuyện với người nhà hắn, thấy ta đến lại giả vờ bảo đừng làm phiền họ. Phải chăng là...

Lý Thức tiến đến gần sát Văn Anh, cậu cố ý né ánh mắt y nhưng trong lòng vẫn không thôi lo sợ. Không phải y đã phát hiện ra chuyện của Tử Hoa rồi chứ, Lý Thức bật cười vì nhìn thấy bộ dạng lép vế của cậu:

- Phải chăng ngươi sợ ta thích cô nương ấy rồi bỏ bê ngươi đúng không?

Văn Anh trố mắt nhìn y, Lý Thức nhếch mép cười đắc ý. Nhưng lần này "khả năng đọc vị" của tay họ Lý chẳng những không chính xác mà còn báo hại y bị ăn ngay chiếc dép vào mặt.

+

- ----------------------
 
Back
Top Bottom