Bách Hợp Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 60


Vương Tử Ngọc ngơ ngác đứng nhìn bóng dáng 3 người đi dần xa, làm sao vậy, không phải trưa nay còn rất tốt sao. Sao bây giờ lại không để ý đến nàng còn tỏ ra thân thiết với Cao công tử kia.

Đứng ngẩn ra hồi lâu nàng mới thất thần trở về Vương phủ. Vừa vào cửa đã thấy Vương Hằng đứng chờ nàng, hắn tiến lên nghênh đón nàng "Tỉ ta chờ tỉ thật lâu rồi. Mẫu thân bảo ta chăm sóc vết thương cho tỉ, bảo tỉ đi tắm rửa thay y phục rồi mới đến gặp người".

Nàng nghe theo đi về phòng mình, Vương Hằng nhìn thấy bóng lưng nàng thì lấy làm lạ. Tỉ hắn sao lại thiếu sức sống đến vậy, vừa rồi còn rất hăng hái đánh người mà.

Vương Tử Ngọc sao khi tắm rửa thay một bộ y phục hồng nhạt, nàng đi ra đã thấy Vương Hằng mang theo hòm thuốc ngồi chờ. Nàng đi đến ngồi bên cạnh hắn.

Vương Hằng đem thuốc trị thương ra bôi lên chỗ bị thương bôi cho nàng. Nam tử không thể dịu dàng nhẹ nhàng như nữ tử, dù hắn đã cố gắng nhẹ tay nhưng vẫn làm đau nàng.

"Đau, đệ nhẹ tay một chút"

"Lúc đánh nhau tại sao không nghỉ tới sẽ bị thương "

"Vết thương này là ta bị đồ văng trúng, còn đệ nữa, sao đệ có mặt lại không giúp ta"

Vương Hằng cất thuốc vào hộp thở dài nói " Mẫu thân nói để tỉ chịu khổ một chút. Không cho phép ta giúp".

"Mẫu thân cũng thật nhẫn tâm mà. Nỡ lòng nhìn ta bị người bắt nạt ".

Vương Hằng nhìn nàng một cái, không nói gì. Khắp kinh thành này ai mà dám bắt nạt tỉ ấy, không sợ sẽ nhận hậu quả như Hồ công tử vừa rồi sao.

"À đúng rồi, Đường Khinh đâu? Ta đã bảo huynh ấy về đây mà "

Vương Hằng thật khâm phục tỉ tỉ hắn. Tỉ ấy về đến phủ đến giờ cũng đã hơn một canh giờ, vậy mà đến bây giờ tỉ mới nhớđến Khinh ca. Huynh ấy cũng thật đáng thương rồi.

"Mẫu thân bảo huynh ấy về hầu phủ rồi,y phục trên người huynh ấy cũng bị xé rách không ít".

Nhắc đến chuyện này Vương Tử Ngọc lại muốn tức điên, nàng còn chưa trừng trị tên Hồ Phỉ đó đã tay nha.

Cao Thải Ngọc đã sớm ngồi ngay ngắn ở chính sảnh, gương mặt thong dong bình thản, xem ra chẳng có chút gì gọi là tức giận. Bà đang chờ tiểu bá vương đến đây chịu tội, cũng đang toan tính xem hình phạt lần này là gì.

Sau khi dùng đến chung trà thứ 3 tiểu bá vương kia mới rón rén bước vào, ngoại trừ vết thương chói mắt trên trán thì vẫn là bộ dạng tiên nữ xinh đẹp.

Nữ nhi của bà là một cô nương rất hồn nhiên và thiện lương, có lẽ vì vậy mà thái tử và tiểu hầu gia mới mê đắm nàng. Nếu phải chọn tế tử thì tiểu hầu gia được ưng ý hơn, ít ra hắn có thể cho nàng thõa sức gây họa mà không cần cố kỵ thân phận.

Vương Tử Ngọc cuối thấp đầu nhỏ giọng lên tiếng "Mẫu thân". Cao Thải Ngọc nheo mắt nhìn nàng, trên mỗi vẫn là nụ cười ôn hòa. Nhưng nàng biết trong nụ cười của mẫu thân nàng chứa hàng ngàn lưỡi đao.

"Vương đại tiểu thư đến rồi? "

"Mẫu thân, nữ nhi sai rồi. Người đừng giận nữa nha ".

"Nói cho ta nghe con sai chỗ nào? ".

Vương Tử Ngọc liền đi đến sau người bà, ra sức lấy lòng. Nàng xoa xoa, đấm đấm vai cho bà, giọng điệu ân cần "Nữ nhi không nên ở bên ngoài gây họa, không nên đánh nhau với người khác, không nên nói sẽ mang vị cô nương kia về phủ".

Nàng vừa nói xong, như chợt nghĩ ra điều gì đó tay khựng lại trên đầu vai Cao Thải Ngọc. Cao Thải Ngọc liền thấy khó hiểu, muốn nịn nọt bà chỉ nói vài câu đấm vai vài cái là xong rồi sao, thật không giống tính cách thừng ngày của nữ nhi bà đi.

"Còn gì nữa? "

"Mẫu thân, con chợt nhớ ra có một chuyện rất quan trọng con cần đi giải quyết ngay. Khi trở về người muốn phạt con như thế nào cũng được ".

Nói xong nàng khôngịđợi Cao Thải Ngọc đồng ý liền chạy thật nhanh ra khỏi phủ, đích đến dĩ nhiên là phủ tam công chúa.

Cao Thải Ngọc trầm tư, lắc lắc đầu "Nữ nhi lớn rồi, giữ không được".

____________________

Trước cửa lớn phủ tam công chúa, một nữ tử y phục xanh nhạt, đeo khăn che mặt đang đứng đó nhìn lên ba chữ Phủ Công Chúa thật to,. nàng do dự, lo lắng, hai bàn tay đang vào nhau trước bụng xoắn xuýt.

Đến khi hạ đủ quyết tâm mới tiến lên nói với lính gác cửa nàng muốn diện kiến tam công chúa, lính canh nghi hoặc hỏi rõ họ tên. Tuy tam công chúa là người ôn hòa nhã nhặn, chưa từng trách phạt nặng với hạ nhân. Nhưng ai ai cũng biết nàng là người rất nghiêm khắc, không thể tùy tiện.

Lính canh bảo nàng đứng đợi ở cửa, bảo tên còn lại vào thông báo.

Vĩnh Hy tâm tình hoàn toàn không tốt, nàngthật hối hận vừa rồi vì túc giận người kia mà lấy Cao Viên Tuấn làm cớ. Để hiện tại tâm nàng đang cực không vui nhưng vẫn phải tươi cười tiếp đón công tử ấy.

Còn cái tên hỗn đãng kia, rõ ràng biết nàng tức giận lại còn không đuổi theo. Hay là nàng ấy thật sự muốn mang nữ nhân che mặt kia về Vương phủ đây, càng nghĩ đến càng làm nàng không kiềm được mà.

Cao Viên Tuấn vẫn không phát hiện tâm trạng nàng không tốt, hắn vẫn một mực huyên thuyên, đ ãth ậtlâu hán không được trò chuyện của nàng, trước đây hắn còn có khi đực gặp nàng ở hội bàn văn luận thơ.

Nhưng nữa năm nay nàng ấy không xuất hiện nữa, hắn dùmuốn tìm cớ đến phủ gặp cũng không tiện. Hôm nay không ngò lại được màng mời đến phủ, đương nhiên phải tranh thủ cơ hội này rồi.

Vĩnh Hy bên cạnh dường như tâm tư không đặt ở lời hắn nói, nàng luôn nhìn đến hồ cá trước mắt thất thần. Bọn họ đang ở lương đình vừa ngắm cảnh thưởng trà, vừa đàm văn luận thơ. Kể cả võ công cũng rất hợp nhau.

"Tam công chúa, người đang suy nghĩ gì à?"

"Không có, công tử tiếp tục nói, Vĩnh Hy đang nghe".

Chợt sau lưng vang lên tiếng binh lính thông báo "Bẩm công chúa, bên ngoài có một nữ tử che mặt muốn xin cầu kiến người".

Vĩnh Hy nhíu mày, người kia ắc hẳn không phải lài Tử Ngọc rồi. Nếu là nàng ấy sẽ không lễ phép đến mức bảo lính gác thông báo, càng sẽ không cần che mặt. Nghĩ đến người kia chỉ là bị thương trên trán không liên quan đến mặt đi.

"Là ai? "

"Bẩm nàng ta tự xưng là Tử Y cô nương".

Vĩnh Hy hơi ngạc nhiên, Tử Y cô nương sao lại đến tìm nàng.

"Mời nàng vào đây". Lính gác tuân lệnh ra ngoài thông truyền, Cao Viên Tuấn tò mò không biết cô nương tên Tử Y đó là ai, nghe có vẻ là người quen cũ với công chúa.

"Tiểu Nguyệt, muội vào chuẩn bị thêmtrà nước tiếp đãi nàng"

"Dạ, công chúa".

Tử Y một đường theo lính gác vào trong, từ xa nàng đã trông thấy hai bóng dáng ngồi ở lương đình. Nam tử phiêu lãng tuấn giật, nữ tử thoát tục tựa tiên nhân, trông họ thật như tiên đồng ngọc nữ.

"Dân nữ tham kiến công chúa"

Vĩnh Hy nhẹ cười đứng dậy đỡ lấy tay nàng "Tử Y không cần đa lễ, thật không ngờ người đến tìm là cô nương".

Cao Viên Tuấn bên cạnh cũng hơi kinh ngạc, nữ nhân này là người vừa rồi hắn cùng Đường Khinh tương trợ ở tửu lầu. Thật trùng hợp lại là người quen của Vĩnh Hy công chúa.

"Là Tử Y đường đột"

"Nào nào, ngồi xuống đi". Tiểu Nguyệt vừa lúc mang trà lên.

Tử Y liếc mắt nhìn thấy Cao Viên Tuấn bên cạnh, nàng nhẹ tháo khăn che mặt. Dù nhan sắc không kinh diễm như Cưng Tử Ngọc, không băng sơn thoát tục như Vĩnh Hy. Nàng mang một vẻ đẹp phong trần mị hoặc.

Nhưng Cao Viên Tuấn là người kiên định, hắn gặp qua không ít nữ nhân xinh đẹp, Vương Tử Ngọc có thể nói là xuất chúng nhất trong đó. Trong lòng hắn vẫn một mực hướng về Lý Vĩnh Hy, trước nay không thay đổi.

Vĩnh Hy cũng nhận ra Tử Y là nữ tử vừa rồi ở tửu lâu, cũng là người hỗn đãn Vương Tử Ngọc muốn mang về phủ. Khá là vừa vặn đi, Vĩnh Hy trong lòng xấu xa nghĩ [ Vương Tử Ngọc để xem thϊếp chỉnh nàng ra sao ].
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 61


Vương Tử Ngọc vội chạy một đường đến phủ công chúa. Lính gác cửa thấy rất lạ, vị Vương tiểu thư này sáng sớm đã đến, ở đến giữa trưa mới ra về. Bây giờ chỉ mới xế chiều lại quay trở lại.

Họ cũng không dán tò mò, một phần vì nội qui phủ công chúa rất nghiêm, một phần vì họ cũng sợ đắc tội vị tiểu bá vương này. Công chúa đã căn dặn ch ỉcần là Vương đại tiểu thư đến, không cần thông báo cứ để cho nàng vào.

Không hề có cản trở, nàng một mạch đi vào phủ. Tìm khắp nơi không thấy người cần tìm đâu, may mắn nàng nhìn thấy Tiểu Nguyệt, vội ngăn nàng ấy lại.

Tiểu Nguyệt nhìn thấy là nàng thì không lấy gì là ngạc nhiên, công chúa nhà nàng đoán không sai, người này ắc hẳn sẽ nhanh tìm đến phủ.

"Vương tiểu thư, người tìm vông chúa nhà ta? "

Vương Tử Ngọc nheo mắt nhìn nàng một cái, ai là nhà nàng ta. Hy Nhi rõ ràng là của nàng, một mình nàng. Tiểu Nguyệt cảm giác đực mùi nguy hiểm, nhanh chóng dẫn nàng đi tìm tam công chúa.

"Tiểu Nguyệt, Hy Nhi nàng đang làm gì? "

Tiểu Nguyệt đi phía trước cũng không để ý đến người đi sau, nhẹ trả lời "Công chúa đang có khách".

"Là Cao công tử đó sao? ". Trước kia nàng từng nghe phụ thân nhắc đến việc hoàng thượng có ý kết thân cùng nhà thừa tướng, cảm giác được nguy cơ bước chân không khỏi nhanh hơn.

"Vương tiểu thư không cần vội"

Vương Tử Ngọc lúc này cực kỳ cực kỳ muốn cắn người. Tiểu Nguyệt cô nương này thật biết cách cục nàng. Đụng đến cái miệng của nàng thì coi như ngày ấy xui xẻo đi.

Gần đến lương đình nàng mới gọi Tiểu Nguyệt, nàng ấy khó hiểu xoay đầu nhìn nàng "Vương tiểu thư có việc gì căn dặn? "

Vương Tử Ngọc cười xấu xa bước đến gần Tiểu Nguyệt kề nhỏ vào tai nàng ấy "Tiểu Nguyệt tiểu muội muội, năm nay cũng 16 rồi đi "

"Đúng vậy"

"Nhìn không giống". Vương Tử Ngọc chóng cằm nhìn nhìn nàng.

"Tiểu thư muốn nói gì? "

Vương Tử Ngọc bước qua người nàng để lại một câu "Nhìn trông xem lớn tuổi hơn ta".

Nữ nhân ai lại không sợ người khác nói mình già, hơn nữa nàng chỉ mới 16 tuổi làn sao trong lớn hơn tiểu thư ấy được. Tiểu Nguyệt tcứ điên lên gọi lớn tên nàng "Vương tiểu thư".

"Gọi ta Vương muội muội cũng được"

Tiểu Nguyệt nghiến răng, nhưng nàng không dám động đến nàng ấy. Nàng dù sao cũng chỉ là một nha hoàng thấp bé. Vương Tử Ngọc hả được hả được giận tâm trạng rất vui vẻ. Nhưng nhìn thấy ba người trước mắt nụ cười liền đông cứng trên mặt.

Tử Y lại lần nữa nhìn thấy nữ nhân yêu mị xinh đẹp hại nước hại dân, kể cả Lý Vĩnh Hy người tài hoa đến nhường nào còn bị nàng ta mê hoặc. Nàng thật không ngờ Vương công tử kia lại là nữ nhân.

Nàng cứ tưởng rằng bản thân mình đem lòng yêu mến nữ tử đã là phạm phải luân thường thế tục, nào ngờ hai người họ lại càng không để mắt. Nhưng nếu Lý Vĩnh Hy cũng yêu thích nữ nhân, vì sao lại không là nàng? Vương Tử Ngọc ngoại trừ gia thế và ngoại hình xinh đẹp ra nàng ta lại chẳng có gì.

Nhưng dường như những người xung quanh lại nguyện ý cưng chiều nàng ấy. Đúng là bất công, nàng ấy có đủ ưu ái, còn nàng luôn chịu mọi khuất nhục. Nhưng dù sao nàng cũng nên chấp nhận.

"Hy Nhi ". Vương Tử Ngọc chỉ nhìn thấy một người trong mắt, hai tình địch bên cạnh nàng không để ý.

Vĩnh Hy công chúa nhíu mày nhìn nàng, có người ngoài ở đây nàng ấy lại tùy hứng gọi. Xem ra là đang ghen tuông đi, nàng không đáp lời vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt.

"Vương tiểu thư". Tử Y lễ phép cuối chào nàng.

Vương Tử Ngọc hơi kinh ngạc, thật không ngờ người tìm đến lại là Tử Y cô nương. Nữ tử này sao lại đến kinh thành, lại còn tìm đến Hy Nhi.

"Ra là Tử Y cô nương, đã lâu không gặp cô nương rồi".

Tử Y mỉm cười "Đúng thế, không ngờ lần gặp lại này tiểu thư có quá nhiều khác biệt".

Vương Tử Ngọc ngồi xuồng bên cạnh Vĩnh Hy công chúa, nàng cười cười trả lời Tử Y "Đúng đó. Ta cũng tự thấy rất khác".

Vĩnh Hy công chúa nhìn vết thương trên trán nàng đôi mi khẽ chớp động. Nhìn sơ thì thấy đã được xử lí qua, có chút an tâm. Nhưng ánh mắt không khỏi nhìn đến nơi chói mắt đó vài lần.

Cảm nhận được tầm mắt của nàng, Vương Tử Ngọc liền nở một nụ cười sáng lạng. Nắm lấy tay nàng ấy, chỉ mới một chút không gặp nhưng thật rất nhớ nàng ấy rồi.

Vĩnh Hy công chúa khẽ mím môi cũng không thu tay lại, nàng cũng rất tham luyến hơi ấm từ bàn tay nọ. Gương mặt lạnh nhue băng hỏi "Đã thoa thuốc? "

"Ừm, Vương Hằng đã làm giúp ta"

"Có phải rất đau? Giọng nàng có chút dịu đi.

"Không đau, so với lần ta liều mạng đánh nhau với hắn làm bị thương khắp người, thậm chí còn không bước nổi xuống giường, thì vết thương lần này xem là nhẹ đi".

Nghe vậy mày Vĩnh Hy công chúa chợt nhăn lại, nhẹ rút tay khỏi tay nàng ấy. Giọng lại một lần nữa lạnh lùng "Ta còn phải tiếp đãi khách nhân, nếu Vương tiểu thư không có việc gì gấp, có thể lần sau lại đến".

Vương Tử Ngọc cảm thấy lạnh sống lưng, mỗi lần Vĩnh Hy nàng ấy gọi nàng là Vương tiểu thư nghĩa là nàng ấy đang tức giận nàng. Nhưng mà nếu hiện tại nàng quay lại Vương phủ không biết mẫu thân đã nguôi giận chưa, thật khổ cho nàng mà.

"Ta không thể ở lại sao?"

"Không thể".

Suy nghĩ một chút nàng mới gọi Tiểu Nguyệt nãy giờ vẫn còn dùng ánh mắt muốn xuyên thủng nàng từ sau lưng "Tiểu Nguyệt". Một giọng nói không tình nguyện vang lên "Vương tiểu thư có chuyện gì? "

Vương Tử Ngọc như rất khổ sở, giọng rất thấp nói với Tiểu Nguyệt "Phiền người cho người đến phủ thái tử hay Vĩnh Định Hầu Phủ thông truyền giúp ta, bảo họ chuẩn bị cho ta tá túc một thời gian"

Vĩnh Hy và Tiểu Nguyệt đồng thời nhíu mày nhìn nàng. Tiểu Nguyệt không dám đồng ý, nàng nhìn đến phản ứng Vĩnh Hy công chúa đợi nàng ấy đưa ra quyết định.

Còn chưa đợi Vĩnh Hy lên tiếng Vương Tử Ngọc lại tự mình nói "Vừa rồi ta bỏ lại mẫu thân còn chờ ta giải thích nguyên nhân đánh nhau, nhưng ta một câu cũng chưa nói đã vội vội vàng vàng chạy đến đây. Hiện tại Hy Nhi lại không cho ta ở lại, ta đành tá túc ở phủ thái tử vậy". Nàng còn rất phối hợp thở dài.

"Nếu bây giờ ta trở về phủ, chắc chắn mẫu thân sẽ _____ Hơiiiiiiiii".

Vĩnh Hy công chúa nghe nàng nói muốn đến phủ thái tử ở tâm liền không thoải mái, nàng còn chưa hết giận nàng ấy lại muốn chọc thêm.

"Công chúa? ". Tiểu Nguyệt do dự hỏi ý Vĩnh Hy.

"Tiểu Nguyệt còn không mau đi, để công chúa còn tiếp khách nhân". Vương Tử Ngọc rất ra dáng hiểu chuyện nói.

Cao Viên Tuấn và Tử Y ở một hơi khó hiểu, phủ thái tử là nơi nào nàng ấy muốn đến ở là có thể đến sao. Hơn nữa còn không đích thân đến, còn tùy tiện sai khiến nha hoàng thϊếp thân của công chúa đi.

"Tiểu Nguyệt". Vĩnh Hy công chúa nhàn nhạt lên tiếng.

"Muội vào sai người chuẩn bị tiệc để ta tiếp đãi Cao công tử và Tử Y cô nương, nhân tiện chuẩn bị phòng cho Tử Y cô nương".

Tiểu Nguyệt hành lễ rồi lui ra, trước khi đi còn liếc nhìn người nào đó đang chu môi bên cạnh công chúa nhà nàng. Vĩnh Hy công chúa lúc này mới nhìn đến Vương Tử Ngọc, ánh mắt phức tạp "Thật muốn đến phủ hoàng huynh? ".

Vương Tử Ngọc ra sức lắc đầu, nhưng lại động đến vết thương trên trán, nàng hơi nhăn mặt.

Vĩnh Hy công chúa nắm lại nắm đắm nhỏ trong ống tay, cố không tỏ ra chút lo lắng nào. Nàng nhìn sang Cao Viên Tuấn và Tử Y khẽ mỉm cười "Cao công tử và Tử Y cô nương mời theo người hầu đến sãnh chờ dùng tiệc. Vĩnh Hy xin phép vào trong thay y phục".

Hai người họ gật đầu, đi theo người hầu đang chờ. Đợi hai người đi xa, Vĩnh Hy công chúa lúc này mới đứng dậy cũng không nhìn Vương Tử Ngọc, nàng cất bước đi về phòng mình.

Vương Tử Ngcj vẫn ngơ ngác ngồi đó không biết nên làm gì. Chợt giọng Vĩnh Hy công chúa có hơi tức giận "Còn ngồi đó làm gì, hay nàng muốn đến phủ thái tử?! ".

Vương Tử Ngọc lập tức đứng dậy, cười hì hì chạy theo, lấy lòng nói "Có cho vàng ta cũng khôn muốn đnế. Ta chỉ muốn ở cùng Hy Nhi".

Vĩnh Hy công chúa không lên tiếng, cất bước nhanh về phòng. Phía sau còn có một cái đuôi hình người ngoe nguẩy đi theo.
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 62


Về đến phòng Vĩnh Hy công chúa liếc mắt ý bảo n àngngồi xuống giường. Vương Tử Ngọc ngoan ngoãn nghe theo, ngồi ngay ngắn trên giường.

Vĩnh Hy công chúa đi đến từ trên nhìn xuống nàng, sau đó ngồi xuống cạnh nàng. Ánh mắt nhìn đến vết thươn, tay nhẹ chạm đến nơi đó không khỏi đau lòng hổ "Còn đau không? "

Bị nàng chạm đến có chút đau, Vương Tử Ngọc hơi rụt lại nhưng vẫn cười với nàng ấy "Không, không đau".

"Rõ là không làm người bớt lo".

Thấy nàng đã bớt giận Vương Tử Ngọc nhẹ ôm lấy nàng vào lòng, thở ra một hơi. Vĩnh Hy ngẩng đầu cùng lúc nàng cuối đầu, hai ánh mắt chạm nhau. Lại không kiềm được hơi thở có chút rối loạn, Vương Tử Ngọc cuối đầu hôn lên cánh môi nhung nhớ suốt c ảbuổi chiều nay.

Vĩnh Hy không né để mặc nàng ra sức càng quấy, hơi thở cả hai càng thêm loạn lạc. Đầu lưỡi dây dưa, bàn tay hư hỏng của Vương Tử Ngọc đặt lên trước ngực Vĩnh Hy, tay còn lại ôm chặt lấy thắt lưng nàng ấy.

Lúc bàn tay kia khẽ nhào nặn, thân mình Vĩnh Hy khẽ run lên. Chút lý trí cuối cùng còn sót lại, Vĩnh Hy nhẹ đẩy bàn tay trên ngực nàng ra, hai đôi môi ướŧ áŧ cũng tách khỏi nhau.

Vĩnh Hy dựa vào ngực nàng một lúc lấy lại hơi thở bình thường. Sau đó nhẹ đánh vào người Vương Tử Ngọc trách mắng "Bên ngoài vẫn còn khách nhân, không cho phép nàng xằng bậy ".

Vương Tử Ngọc cười cười, tay không khỏi siết nàng ấy chặt hơn "Vậy sau khi họ ra về" nàng cố ý dừng một lúc mới nói "Ta có thể xằng bậy đúng không? ".

Vĩnh Hy nhìn nàng nở một nụ cười nguy hiểm "Đêm nay nàng sẽ biết". Để xem thϊếp đem tất cả trả lại trên giường cho nàng ra sao, Vĩnh Hy thầm nói trong lòng.

VưƠng Tử Ngọc nào biết, mất ngọt vừa rồi nàng nếm được ch ỉlà mồi câu Vĩnh Hy công chúa tung ra. Tiếp theo mới là lúc nàng ấy thu lưới.

Trên thế gian này dày vò nhất là gì? khiến người ta phẫn hận nhất là gì? dày vò nhất là thấy được không sờ được, phẫn hận nhất là sờ được nhưng không nêm được. Vĩnh Hy công chúa nàng há lại để tên hỗn đàn này dễ dàng sống yên ổn sau khi đã làm nàng tức giận hay sao. Hẳn là không có đi.

Trên môi Vĩnh Hy vẫn là nụ cười ôn hòa, nhưng trong đáy mắt lại xẹt qua tia giảo hoạt khó nhận ra. Vương Tử Ngọc vẫn còn không biết nàng sắp bị công chúa nhà mình chỉnh đến nội thương.

Sau khi hai người thay xong y phục bước ra, trên bàn ăn đã sớm được nha hoàng dọn thức ăn lên. Cao Viên Tuấn và Tử Y cũng đã ngay ngắn ngồi nơi đó. Nhìn thấy các nàng ánh mắt hai người kia đồng thời léo lên tia sáng. Nhưng Vương Tử Ngọc biết sự mừng rỡ trên gương mặt họ là dành cho Hy Nhi của nàng.

Một bình giấm chua sắp sửa tràn ra. Sau khi ngồi xuống bàn Vĩnh Hy công chúa liền cảm nhận khí tướt người bên cạnh có chút thay đổi, cộng thêm cái môi kia khẽ chu ra, nàng biết tiểu hỗn đám này là đang ăn giấm chua đi.

Vĩnh Hy công chúa nhẹ cong môi, còn biết ăn giấm với nàng. Vậy mà vừa ra khỏi tầm mắt n ànglại không yên phận, tiểu hỗn đãn cần phải được dạy dỗ một chút. Nhưng nàng chỉ cho phép một mình nàng được bắt nạt nàng ấy, còn bất cứ kẻ nào nếu động đến nàng ấy, Vĩnh Hy nàng tuyệt sẽ không bỏ qua.

Vương Tử Ngọc nhìn người bên cạnh đang là một bộ dáng vân đạm phong khinh, vô cùng đường hoàng. Thật không nhìn ra là người vừa rồi nằmrong ngực nàng nũng nịu trách móc như một tiểu nữ nhi. Nàng rất vui vẻ vì bộ dáng đó của tam công chúa cao cao tại thượng chỉ một mình Vương Tử Ngọc nàng nhìn thấy được.

Sau bữa ăn sác trời đã tối. Cao Viên Tuấn dù lưu luyến nhưng vẫn phải cáo từ, Vĩnh Hy công chúa sai người dẫn Tử Y về phòng dành cho khách nhân đã chuẩn bị sẳn.

Vĩnh Hy công chúa xoay người nhìn đến Vương Tử Ngọc, ánh mắt thâm thúy, sống lưng Vương Tủ Ngọc khẽ lạnh đi. Ánh mắt này của nàng ấy là sao đây, trông rất nguy hiểm nha!!!!

"Sao nàng lại nhìn ta như vậy? Trên mặt ta có gì sao?

Vĩnh Hy công chúa lắc lắc đầu " Mau đến sương phòng, thϊếp đã sai người chuẩn bị nước ấm cho nàng tắm rửa".

"Còn nàng? ".

Vĩnh Hy công chúa cười có chút giảo hoạt "Thϊếp cũng đi tắm"

Vương Tử Ngọc hề hề đi đến ôm lấy cánh tay Vĩnh Hy công chúa, ra vẻ lấy lòng nói "Nàng không tắm cùng ta sao? "

Vĩnh Hy công chúa nhẹ bắt móng vuốt miêu đang bám lấy tay nàng ấy ra "Không được xằng bậy, mau đi. Chú ý vết thương, không thể để chạm nước".

Vương Tử Ngọc liền xụ mặt đi theo nha hoàng đến sương phòng. Sau bức bình phong trong mục dũng đã đầy nước, hơi nước bốc lên tạo khung cảnh sương khói mờ ảo. Nàng nhẹ thoát y phục ngâm mình vào dòng nước. Khi tắm rất vui vẻ còn khẽ ngân nga âm điệu vui tai.

Nàng không hề biết là đang tắn rửa sạch sẽ chuản bị được tam công chúa thị tẩm.

Bên này Vĩnh Hy công chúa cũng đang nhẹ nhang thanh tẩy cơ thể, trong lòng không khỏi có chút hồi hộp. Nàng muốn Vương Tử Ngọc cũng thuộc về mình để không ai trong thiên hạ có thể chia tách các nàng.

Khi Vương Tử Ngọc tắm xong thay một bộ y phục đã sớm được chuẩn bị, nàng đi vào gian phòng của Vĩnh Hy công chúa. Lúc này Vĩnh Hy công chúa đang ngồi thúi bàn trang điểm, mái tóc vừa được gội xong cũng giống nh ưnàng đang ướt sũng xỏa tùy tiện sau lưng.

Vĩnh Hy công chúa chỉ khoát lên người một kiện sa y mỏng, thấp thoáng có thể nhìn thấy được chiếc yên trắng thuần bên trong cổ thân thể mềm mại kia, Vĩnh Hy nhẹ mím môi, dùng khăn lau tóc. Một bộ dáng phong tình vạn trũng, Vương Tử Ngọc nhìn thấy khẽ nuốt một ngụm nước bọt.

Thông thường Tiểu Nguyệt sẽ thay nàng làm mọi thứ, nhưng hôm nay nàng đặt biệt cho nàn gấy lui, để tiện việc cho nàng câu dẫn tiểu hồn đãn này nàng.

Xúc cảm khi đan tay vào suối tóc đen tuyền lần da thịt mềm mại thơm tho kia, còn hơn cả tơ lụa thượng đẳng nhất thế gian. Nàng từng chạm qua hôn lấy từng tất da thịt trên người nàng ấy, hiện tại thật muốn làm điều đó một lần nữa.

Ngày tiến đến ôm lấy Vĩnh Hy công chúa từ sau lưng, cạ mặt vào hỏm vai nàng ấy, hít thở hương thơm say đắm lòng nàng kia.

"Nàng thật thơm"

Vĩnh Hy công chúa nhẹ đặt tay lên mặt nàng xoa xoa, sau đó bảo nàng ngồi vào cái ghế bên cạnh. Dùng cái khăn khô trên bàn lau tóc thay nàng. Cảm nhận được sự ôn nhu kia, tâm Vương Tử Ngọc càng thêm nhộn nhạo.

Nhìn thấy tóc cả hai đã khô bảy tám phần, Vương Tử Ngọc ôm ngang thắt lưng Vĩnh Hy kéo nàng ấy vào lòng mình nhẹ giọng " Hy Nhi Lên giường ngủ thôi".

Vĩnh Hy công chúa nhẹ ân một tiếng, khóe môi nhẹ gương lên nụ cười giảo hoạt. Hai người nhẹ thoát ngoại bào, để lại ngọn nến nho nhỏ trong phòng.
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 63


Vĩnh Hy công chúa gối đầu lên vai Vương Tử Ngọc, cả thân người nàng nằm trong vào lòng Vương Tử Ngọc. Y phục mỏng manh, da thịt ấm áp cọ xát vào nhau tạo nên không khí hết sức ái mụi.

Tay Vương Tử Ngọc bắt đầu không an phận, bàn tay nằm phía sau lần mò v**t v* dọc sống lưng Vĩnh Hy công chúa, tay đang ôm thắt lưng cũng dời đến cái rúng xinh đẹp của nàng.

Vĩnh Hy ngẩng đầu hơi thở như có như không phả vào tai Vương Tử Ngọc, hơi thở Vương Tử Ngọc vốn đã không bình ổn lại càng thêm gấp rút. Tay nàng lại càng không yên, nhẹ nhàng x** n*n b* ng*c đầy đặn của Vĩnh Hy.

Vĩnh Hy hơi thở cũng không còn bình tĩnh được nữa, cánh môi nàng bị môi Vương Tử Ngọc áp lên, nhẹ nhàng dây dưa. Đầu lưỡi Vương Tử Ngọc quét một vòng hai cánh môi nàng, sau đó nhẹ cậy mở hàm răng dùng đầu lưỡi mạnh mẽ tấn công.

Sau hồi lâu khi đã không còn thở nổi cả hai mới không đành tạm dứt ra đôi môi người kia, không biết từ khi nào y phục của cả hai đã thoát không còn một mãnh. Lúc Vương Tử Ngọc định thực hiện bước kế tiếp thì ngoài dự liệu, nàng bị Vĩnh Hy áp dưới thân.

Vương Tử Ngọc khó tin nhìn người nằm trên nàng, vẫn là dung nhan nghiên thành, lúc này đôi má ửng hồng, đôi môi hông nhuận c óchút sưng đỏ cộng với tóc trước trán bị ướt do mồ hôi càng thêm câu người.

Vương Tử Ngọc nuốt nuốt nước bọt, nhìn xuống b* ng*c đang phập phồng do thở gấp. N àngcảm thấy bản thân sắp chịu hết nổi rồi, cảm nhận được h* th*n tràn ra một chất âm ấm, nàng biết đó là gì, có chút khó chịu cần được giải phóng.

Vĩnh Hy cuối đầu hôn hôn chóp mũi nàng, nhẹ vương đầu lưỡi l**m nhẹ nơi chân mày đang nhíu lại của nàng, Vĩnh Hy nói khẽ bên tai nàng "Khó chịu? "

Vương Tử Ngọc hừ nhẹ bằng giọng mũi. Vĩnh Hy nghe thấy thì môi khẽ cong, tiểu nhím con lại xù lông nhím.

Ngày hôn từ trán đến cái cổ trắng thon dài của Vương Tử Ngọc, nhẹ nhàng từ tốn, bàn tay đặt nơi đ** ng*c nhào nặn v**t v*. Vương Tử Ngọc thở gấp cong lên thân người hòa hợp với nàng.

Vĩnh Hy hôn lên đầṳ ѵú đang căng tràn của Vương Tử Ngọc, đầu lưỡi lướt qua lướt lại nơi nhô lên, tay còn lại dần hạ xuống h* th*n nàng.

Tay nàng như có như không v**t v* ngoài vùng cấm kỵ kia. Lại một tiếng hừ nhẹ bằng giọng mũi từ Vương Tử Ngọc, Vĩnh Hy nằm hẳn lên người nàng, môi nàng đặt kế bên tai Vương Tử Ngọc cười nói "Nàng rất muốn sao? "

Vương Tử Ngọc cảm giác lúc này Hy Nhi của nàng rất xấu xa, nàng ấy dường như đang cố tình trêu ghẹo nàng, hối hận, hối hận đã nghĩ rằng nàng ấy mềm nhẹ khi ở trên giường. Bây giờ người mềm nhũng lại là nàng.

"Hy Nhi, ta khó chịu, rất khó chịu".

Vĩnh Hy cười cười, tay đang đặt ở h* th*n Vương Tử Ngọc từ từ vén mở khu rừng đang bảo vệ nơi thánh địa thần thánh kia. Từ lần trước Vương Tử Ngọc cực kỳ cẩn thận sợ làm nàng đau, cho nên nàng đã có kinh nghiệm cho lần phá thân này của nàng ấy.

Ngón tay vào được một nữa, Động tác chợt dừng lại, lúc Vương Tử Ngọc nhíu mày, lúc nàng đang chuẩn bị nghênh đón sự đau đớn lẫn kɦoáı ƈảʍ thì nàng ấy lại dừng lại. Thật là muốn mạng nàng mà.

"Vương đại tiểu thư, hôm nay thϊếp sẽ đòi lại sự ủy khuất của mình".

Vương Tử Ngọc khẽ mở đôi mắt mơ màng của mình, khó hiểu nhìn người nằm trên mình, bây giờ lại ai đang chịu ủy khuất là ai đang bị khi dễ đây.

Vĩnh Hy không đợi nàng trả lời lại cuối người hôn dọc xuống h* th*n, lúc hôn đến n** t* m*t nhất Vương Tử Ngọc cố dùng chút sức lực còn sót lại ngẩng đầu nói với nàng "Hy Nhi, không cần, rất bẩn".

Vĩnh Hy ngẩng dậy khỏi hai chân màng, khóe môi lại cong lên độ cong mê người "Không bẩn, lần trước nàng cũng đâu chê thϊếp".

Nàng lại lần nữa cuối đầu, đầu lưỡi nhanh chóng xâm nhập vào nơi thần bí, lúc đầu lưỡi vừa chạm vào Vương Tử Ngọc khẽ nâng thân mình, rên nhẹ một tiếng. Xúc cảm xa lạ lần đầu nếm trãi.

Đầu lưỡi Vĩnh Hy không dừng lại nơi ngoài mà tiến thẳng vào trong, mạnh mẽ khuấy động. Mật dịch từ h* th*n tiết ra ngày một nhiều, Vương Tử Ngọc cảm thấy đầu lưỡi nóng ấm kia như thứ mê dược khuấy đảo tận sâu cơ thể nàng.

Rất nhanh nhân dinh chào đón vị khách đầu tiên, cơ thể nàngrun rẩy căng cứng. Vĩnh Hy ôm chặt nàng vào lòng, đợi đến khi cơn khoái cản qua đi. Chưa đợi màng lấy lại nhịp thở đôi môi Vĩnh Hy lại lần nữa áp xuống môi nàng.

Lần nữa dây dưa, tay Vĩnh Hy v**t v* vùng da thịt non mịn nơi hai chân của nàng. Ngón tay Vĩnh Hy lại lần mò vào n** t* m*t kia. Từng đốt từng đốt xâm nhập vào trong. Vương Tử Ngọc cảm nhận rõ ràng ngón tay kia đang dần tiến vào sâu cơ thể nàng.

Vĩnh Hy không ngừng cho ngón tay ra ra vào vào, Vương Tử Ngọc nâng thnâ người nghênh hợp đầu ngón tay kia. Lớp màng mỏng manh bị phá đi, đau, nhưng là có thể chịu đựng được.

Sau cơn đau kia là từng đợt kɦoáı ƈảʍ ập đến, tay Vĩnh Hy vẫn ra vào đều đặn rồi chợt tăng tốc độ. Mỗi lần ra vào nàng sẽ nói bên tay Vương Tử Ngọc một câu. Tiếp sau câu nói của nàng là tiếng rên khẽ của Vương Tử Ngọc.

"Là Vương tiểu thư nhưng lại lấy thân phận Vương công tử mà lấy tâm thϊếp"

"Ưmmmmmm"

"Nghe nói Vương đại tiểu thư có tận hai thanh mai trúc mã "

"Ưmmmmmm"

"Nghe nói nàng còn muốn kiếp sau sẽ có nhân duyên cùng tiểu hầu gia"

"Không, không, ta ____Ưmmmmmmmmm"

"Nghe nói Vương đại tiểu thư muốn thú vị cô nương nào đó về phủ "

"Ưmmmmmmmm"

Mật dịch từ h* th*n Vương Tử Ngọc chãy ra ướt lớn một mãnh chăn nệm. Làm ngón tay Vĩnh Hy hoạt động trong thân nàng rất dễ dàng.

Sau vài lần ưm a không thành tiếng, Vương Tử Ngcj lại lần nữa chào đó lần thứ 2 l*n đ*nh nhân sinh. Nàng sụi lơ nằm dựa vào lòng Vĩnh Hy, nhưng mà tam công chúa đã muốn tính sổ thì làm sao nhẹ nhang chỉ cho nàng 2 lần như vậy.

Đợi nàng qua đi cơn cực lạc kia Vĩnh Hy khẽ động ngón tay còn đang đặt trong cơ thể nàng, rất mẫn cảm. Sau đó là những tiếng âm thanh mà tiểu hài tử không thể nghe.

Hai người dây dưa, nói đúng hơn là một mình Vương Từ Ngọc bị áp thê thảm đến gần sáng. Lúc nàng bò l*n đ*nh lần thứ 6, thân thể vô lực xin tha. Vĩnh Hy công chúa lúc này mới chịu buông tha, tay nàng lúc này cũng đã mỏi nhừ.

Nước ấm nàng sai người chuẩn bị cũng đã nguội mất, nàng vắt khô khăn lau thân thể đã đầy rẫy vết hồng ngân của nàng ấy, hai người tâm linh tương thông. Nàng cũng làm giống như Vương Tử Ngọc, thu tấm khăn chứa vết máu đỏ thẫm lại vào một chiếc hộp, mang cất thật kỹ.

Cảm nhân được chính bản thân mình cũng đã ướt, dịch nơi đó cũng không ít hơn Vương Tử Ngọc chút nào. Nhưng người nọ đã say giấc, nàng nghĩ nếu nàng ấy còn thức chắc cũng không còn sức lực thỏa mãn nàng.

Nàng cũng không đủ mặt dày đến nỗi tự thân, nghĩ đnế đây mặt nàng bất giác đỏ lên, ôm Vương Tử Ngọc vào lòng, cuối đầu hôn lên môi nàng ấy một cái. Người nọ như bất mãn chép chép môi một cái. Vĩnh Hy nhẹ mỉm cười, không trêu chọc nàng ấy nữa chỉ vuốt nhẹ lưng để nàng ngủ ngon hơn.

Nữ tử xinh đẹp câu nhân này bây giờ đã là nữ nhân của Lý Vĩnh Hy nàng. Từ nay trở đi sẽ không một ai được chạm đến nàng ấy, nếu không _____ nghĩ đến đây nụ cười trên môi Vĩnh Hy công chúa có chút xấu xa.

Nếu không người chịu khổ sở sẽ là người đang say ngủ vì kiệt sức trong lòng nàng. Lần sau nếu nàng ấy lại làm nàng tức giận ghen tuông thì không chỉ là 6 lần như lần này đâu. Sẽ là một tháng không xuống nổi giường.

Cổ nhân nói không sai, không nên đắc tội với nữ nhân. Nhất là nữ nhân vừa xinh đẹp, tài giỏi lại còn cực kỳ thông mình. Ta sẽ không biết bản thân sẽ rơi vào cái bẫy nàng ấy vạch ra mà không hay. Tỉ như đại tiểu thư Vương Tử Ngọc lúc này.
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 64


Không kiềm chế, không tiết chết. Hậu quả chính là sáng hôm sau Vương Tử Ngọc chính là dậy không nổi, Vĩnh Hy công chúa cũng là một đêm cực nhọc lần đầu không theo quy cũ. Hai nàng ngủ một giấc đến giữa trưa.

Ba nha hoàng đứng bên ngoài trên tay cầm dụng cụ rửa mặt đã mấy canh giờ. Nước từ ấm thành lạnh cũng đã đổi đi đổi lại mấy lần, vậy mà công chúa nhà các nàng vẫn còn chưa tỉnh giấc.

Điều làm bọn họ khó hiểu chính là vị Vương đại tiểu thư kia. Tướng quân phủ cách phủ tam công chúa không xa, chỉ qua vài còn đường là đến. Nhưng lại còn ở lại phủ công chúa, thậm chí còn ngủ lại phòng công chúa các nàng.

Bọn họ tuy tò mò nhưng cũng không dám hỏi Tiểu Nguyệt. Bình thường Tiểu Nguyệt tuy rất dễ gần, nhưng nếu là chuyện của công chúa nàng ấy sẽ cực kỳ nghiêm khắc và rất kín miệng.

Ba nha hoàng cộng thêm Tiểu Nguyệt. Bốn người đứng thành hai hàng chờ sẵn ngoài cửa, chỉ có Tiểu Nguyệt là trong lòng hiểu rõ bên trong phòng là đang ở trạng huống gì.

Sáng sớm khi nàng bưng thức ăn sáng đến cho Tử Y cô nương nàng ấy đã hỏi công chúa nhà nàng đã dậy chưa? Còn hỏi tối qua là Vương tiểu thư nàng ngủ cùng công chúa sao?

Trong lòng Tiểu Nguyệt mơ hồ cảm thấy vị Tử Y cô nương này cũng là đang có ý với công chúa đi. Nếu không đâu cần từ Tô Châu xa xôi chạy đến kinh thành này làm gì.

Vĩnh Hy công chúa nhẹ mở mắt, trên tay vẫn là xúc cảm mềm mại. Nàng đang ôm Vương Tử Ngọc bàn tay còn như có ý thức mà đặt nơi ngực của nàng ấy, xúc cảm rất tốt nha.

Nàng cuối người hôn lên cánh môi hồng nhuận đang hơi chu ra kia. Tay cũng không yên mà xoa nặn nơi đầy đặn ấy một hồi, người kia chợt nhíu mày khó chịu, sau đó mở mắt, nhìn thấy là nàng thì lại nhắm mắt lại an tâm vùi vào lòng nàng ngủ tiếp.

Vĩnh Hy cười càng vui vẻ, nàng vỗ vỗ mặt Vương Tử Ngọc thấp giọng nói "Tiểu trư Vương Tử Ngọc, mau dậy thôi"

Vương Tử Ngọc khẽ hừ một tiếng, vẫn tiếp tục ngủ. Vĩnh Hy lắc lắc đầu, xem ra tối qua nàng ấy đã bị dày vò quá mức rồi. Đợi thêm một lúc Vĩnh Hy công chúa mới tiếp tục hôn xuống, sau đó là bóp lấy cánh mũi không cho nàng ấy thở. Người này kể cả cánh mũi cũng đặt biệt xinh đẹp như vậy.

Vương Tử Ngọc bị khó thở dùng tay đánh lấy cái tay đang bóp chặt lấy mũi nàng, oán trách nói "Lý Vĩnh Hy, nàng còn có để người ta sống nữa không, tối qua hành hạ ta suốt đêm rồi sáng nay lại còn không cho ngủ. Nàng ức hϊếp người quá đáng mà.

Vĩnh Hy nghe vậy thì cười khoái chí "Vương Tử Ngọc nàng nói hay lắm, vậy xem ra thϊếp trừng phạt nàng còn chưa đủ. Để nàng còn sức mà trách hớn thϊếp". Nói xong nàng cúi xuống cắn một ngụm lên bả vai Vương Tử Ngọc như biểu thị nàng còn chưa nguôi giận.

Vương Tử Ngọc ăn đau, Vĩnh Hy cắn quả thật là có dùng sức, ắc chừng đã có dấu răng đi. Nàng vội dùng hai tay đỡ lấy gương mặt nàng ấy nhỏ giọng hóng "Là ta sai, Hy Nhi là tốt nhất. Hy Nhi ngoan để ta ngủ thêm một lát được không, ta thật sực không còn chút sức lực nào rồi".

Vĩnh Hy công chúa nghe thấy có chút đau lòng, dù sao cũng là lần đầu vậy mà nàng lại còn không biết tiết chế. Vội xoa có lưng thấp giọng bên tai nàng ấy "Nhưng mà hiện tại đã là giữa trưa chính ngọ, Tử Ngọc còn muốn ngủ đến khi nào?".

Vương Tử Ngọc hít sâu một hơi, động đậy muốn trở mình không để ý người đang muốn trêu chọc này, thân thể này đã quá hao tổn rồi đi. Vừa trở mình thì cơn đau ê ẩm từ thắt lưng cho đến hạ th@n khiến nàng bật thét lên một chữ Aaaaaaaaaa.

Vĩnh Hy công chúa thấy vậy mới nhẹ ôm nàng trở lại tiến bào ngực nàng, nhẹ giọng hóng "Làm sao, là không thoải mái sao?"

So với lần trước Vĩnh Hy ngượng ngùng đợi Vương Tử Ngọc hóng thật lâu mới chịu nói thì lần này nàng ấy lại khá thoải mái thừa nhận "Ừm, hạ th@n ta đau"

Vĩnh Hy có chút ngượng, do nàng quá tay mà ra đi. Nàng hôn một cái lên chóp mũi Vương Tử Ngọc ôn nhu nói "Ngoan, lát nữa thϊếp giúp nàng bôi chút dược, sẽ không đau"

Vương Tử Ngọc càng vùi sâu vào ngực nàng hơn, chỗ đó làm sao ban ngày ban mặt để nàng ấy nhìn lại còn giúp nàng bôi thuốc đây, quá xấu hổ đi.

Vĩnh Hy đương nhiên biết nàng ấy là đang suy nghĩ gì, nàng lại vội hóng thêm câu "Thϊếp chỉ dùng tay, sẽ không nhìn".

Một hồi vừa dụ dỗ vừa lừa gạt, từng cái hôn nhẹ cộng thêm âm thanh ôn nhu Vương Tử Ngọc rất nhanh đã chấp thuận. Vĩnh Hy công chúa thấy vậy thì gọi người mang nước vào.

Nàng đã sớm dùng chăn che kín thân thể cả hai, Vương Tử Ngọc còn vùi luôn đầu vào trong chăn làm ổ ở bụng của nàng. Vĩnh Hy công chúa bất lực cười cười, đành kéo chăn lên đến tận ngực để che đi cái đầu không yên phận kia.

Nha hoàng bưng nước tiến vào đầu cũng không dám ngẩng, càng không dám nhìn ngó lung tung. Phía trong chướng phòng chỉ thấp thoáng thấy bóng dáng công chúa đang nữa ngồi dựa lưng lên thành giường.

Tử trong truyền ra tiếng Vĩnh Hy thanh lãnh "Các ngươi lui ra đi, Tiểu Nguyệt muội đến đây"

Tiểu Nguyệt tuân lệnh bước đến gần màn che. Vĩnh Hy công chúa nói nhỏ vào tai nàng "Chuẩn bị cho ta chút dược trị thương".

Tiểu Nguyệt nghe xong thì cả kinh hỏi "Công chúa người bị thương sao?"

Vĩnh Hy công chúa liếc nhìn cái đầu tóc rối tung đang nằm trên bụng nàng, cười cười nói "Không phải ta, muội mau đi đi"

Tiểu Nguyệt rất nghi hoặc nhưng vẫn tuân lệnh ra ngoài. Một lát sau lại tiến vào, trên tay còn cầm theo một bình thuốc nhỏ. Trước khi ra ngoài nàng còn khẽ nói với Vĩnh Hy công chúa "Công chúa, Tử Y cô nương đã đến tìm người 3 lần rồi".

Vĩnh Hy nghe thấy thì nhẹ ừ một tiếng "Nói với cô nương ấy mấy ngày nay ta có việc cần giải quyết, cứ bảo cô nương ấy ở trong phủ nghỉ ngơi, ta sẽ đến gặp nàng ấy sau"

Vĩnh Hy công chúa suy đoán dựa theo tính cách mèo nheo này của tiểu miêu nhà nàng ắc hẳn phải vạ giường mấy ngày.

"Dạ".

Sau khi Tiểu Nguyệt ra ngoài, Vĩnh Hy công chúa mới kéo người nào đó từ trong chăn ra. Nàng khẽ cười "Mai dậy rửa mặt sau đó thϊếp giúp nàng thoa dược, được không?"

Vương Tử Ngọc làm sao có sức kháng cự lại sự ôn nhu này đây. Nàng ngoan ngoãn ngồi dậy để Vĩnh Hy công chúa giúp nàng rửa mặt. Trên thế gian này ắc hẳn duy nhất nàng nhận được sự ôn nhu và được tự tay tam công chúa Lý Vĩnh Hy thay mình rửa mặt.

Đúng như một con mèo ngoan ngoãn lười biếng, Vương Tử Ngọc chỉ nghênh gương mặt xinh đẹp của mình lên, nhắm nghiền mắt môi luông vễnh lên nụ cười tươi.

Tùy ý để cho Vĩnh Hy công chúa lau lau trên mặt mình, Vĩnh Hy nhìn thấy bộ dáng này của nàng liền tâm động không thôi, không kiềm lòng được lại hôn xuống đôi môi luôn mỉm cười kia, thật thỏa mãn.

Để Vương Tử Ngọc nằm xuống giường, cởi bỏ lớp trung y vướng víu, sau đó là cái yếm đỏ và tiết khố. Vương Tử Ngọc cười híp mắt "Nơi cần thoa dược là hạ th@n ta, Hy Nhi cởi cả yếm để làm gì?".

Vĩnh Hy nhẹ mỉm cười hôn lên đôi môi nàng một cái "Thϊếp thích thế". Một câu nói mang giọng điệu công chúa, Vương Tử Ngọc chỉ đành tùy ý nàng ấy.

Vĩnh Hy công chúa nhẹ mở nắp bình thuốc đổ dược lên đầu hai ngón tay trỏ và ngón giữa bàn tay phải. Môi Vĩnh Hy công chúa không ngừng chà đạp môi Vương Tử Ngọc, đầu lưỡi dễ dàng xâm nhập khoan miệng nàng ấy, cùng đầu lưỡi nàng ấy cộng vũ.

Rất nhanh Vương Tử Ngọc lại rơi vào tình trạng ý l0ạn tình mê. Tay phải Vĩnh Hy nhè nhẹ chạm vào nơi tư m@t kia của nàng ấy, xoa xoa dược, nhưng động tác nhẹ nhàng lúc có lúc không, tới tới lui lui.

Vương Tử Ngọc lại rất nhanh cảm nhận được hai ngón tay đó, cộng thêm cảm giác mát lạnh từ dược được thoa lên. Thế cho nên Vương đại tiểu thư lần thứ 7 chạm đến đỉnh nhân sinh. Nàng vô lực nằm xuống giường.

Vĩnh Hy công chúa sờ sờ dịch mật nơi tư m@t kia, nơi đó tràn đầy ái d!ch lẫn dược dịch, nhơn nớt đầy gợi cảm. Nàng cười cười, ghé sát vào tai Vương Tử Ngọc nói khẽ "Như thế này thϊếp lại phải giúp nàng tắn rửa, thoa dược lần nữa rồi". Một giọng cười khẽ vang lên.

Vương Tử Ngọc xấu hổ không thôi, cứ thoa thoa tắm tắm như thế này không biết phải làm đến khi nào. Cuối cùng phải tắm đến lần thứ 3 Vương Tử Ngọc mới được yên ổn tha thuốc.

Vương Tử Ngọc nàng thề, từ đây về sau tuyệt đối sẽ không lớn gan dám chọc giận tam công chúa bên ngoài băng lạnh bên trong phúc hắt này nữa.

Đúng như nàng dự đoán, tiểu miêu nhà nàng quả thật nằm vạ trên giường nàng tận 3 ngày. Mỗi ngày Vĩnh Hy vông chúa đều ở trong phòng bồi nàng ấy, giúp nàng ấy rửa mặt, đúc cơm, thay y phục, cùng nhau tắm rửa.

Do e ngại thân thể nàng ấy còn chưa hảo cho nên Vĩnh Hy công chúa luôn cố hết sức kiềm chế mỗi khi ngâm cùng trong mục cưỡng.

Còn Vương Tử Ngọc lại không còn đủ sức mà ăn lại Vĩnh Hy, cho nên đành ngoan ngoãn để nàng ấy giúp đỡ. Tử Y vẫn vô tình cố ý mà đến phòng tìm hoặc hỏi thăm các nha hoàng trong phủ. Nhưng đáp lại nàng vẫn là câu trả lời "Công chúa bận việc". Và không nói thêm bất cứ điều gì.

Vĩnh Hy vẫn một mực ở lì trong phòng với nàng, tất cả người hầu trong công chúa phủ đều cảm thấy lạ lẫm. Nhưng không ai dám tò mò, hơn nữa chỉ một mình Tiểu Nguyệt được phép ra vào phòng công chúa hầu hạ.
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 65


Ba ngày qua đi, kể từ khi Vương Tử Ngọc vội vội vàng vàng chạy khỏi tướng quân phủ. Bình thường nếu nàng ra ngoài sẽ có Vương Hằng đi theo, nhưng nàng không biết Cao Thải Ngọc và Vương tướng quân đều cho mật thám âm thầm theo bên người nàng bảo vệ.

Việc này ngay cả Vương Tử Ngọc cũng không biết, Cao Thải Ngọc đang ngồi trong lương đình cùng Vương tướng quân nhàn nhã uống trà, bên người có một mật thám đang khom người báo cáo tình hình.

"Phu nhân, ba ngày nay đại tiểu thư đều ở trong phủ tam công chúa, một bước cũng không ra ngoài".

Hắn cũng muốn vào trong tìm hiểu kỹ tình hình, nhưng phủ công chúa bề ngoài sóng yên biển lặng, trông có vẻ yên bình nhưng thật ra ám vệ dày đặc, một con ong cũng không thể bay vào. Hắn chỉ đành ở trên cành cây to ngoài phủ mà chờ đợi.

Đại tiểu thư ngoài việc đi vào phòng công chúa thì không bước ra ngoài lần nào nữa, kể cả tam công chúa cũng không. Hắn vô cùng tò mò, chỉ là không thể vào trong.

Cao Thải Ngọc nghe thấy thì liếc nhìn Vương tướng quân, sau đó thấp giọng nói với mật thám "Được rồi, tiếp tục quan sát không cần đá động người trong phủ tam công chúa".

Mật thám tuân lệnh sau đó biến mất vô tung vô ảnh. Vương tướng quân hơi hơi trầm tư, Cao Thải Ngọc lại là một bộ hứng thú. Nữ nhi nhà bà đúng là có tài, có thể được vào tẩm phòng của tam công chúa hơn nữa còn ở lại suốt trong đó tận 3 ngày. Xem ra tầm quan hệ thật không tầm thường nha.

"Phu nhân, nàng nghĩ thế nào về chuyện này?"

Cao Thải Ngọc cong môi, trong mắt lóe lên tia sáng khó tã. Bà cầm lên tách trà từ từ uống, sau khi đặt lại tách trà lên bàn rồi mới trả lời "Chuyện vẫn chưa rõ ràng, hãy cứ đợi tiểu bá vương kia trở về rồi hỏi kỹ càng"

"Nhưng phu nhân, lỡ như điều ta và nàng đều là sự thật, nàng tính sẽ thế nào?"

Cao Thải Ngọc cười ha hả, nhưng vẫn là bộ dáng mị hoặc "Nếu là sự thật thì người nên tính là chàng, không phải ta"

"Ý nàng là sao?". Vương tướng quân nhìu mày hỏi.

"Đến lúc đó". Bà cố ý dừng lại một chút "Chàng nên nghĩ cách nói thế nào với huynh đệ hoàng đế của chàng kia kìa".

Lần này lại là Vương tướng quân cười lớn "Ta nghĩ tiểu bá vương kia và tam công chúa thông minh tuyệt đỉnh kia đã sớm tính toán xong rồi, không đến lượt lão phu thê chúng ta thay các nàng phiền lòng đâu".

Cao Thải Ngọc trợn mắt nhìn ông, hâm he nói "Ai là lão thê của chàng, ta còn chưa đến mức lão đâu".

Vương tướng quân liền đi tới xoa bóp vai cho bà nịnh nọt "Được, được. Phu nhân mãi mãi là thiếu nữ 18 của ta. Chỉ có ta mới là lão được không?!!! "

Cao Thải Ngọc híp mắt hưởng thụ sự chăm sóc của tướng công, phụ thân nữ nhi nhà này cách lấy lòng y hệt nhau, quá là cũ kỹ. Nhưng bà vẫn rất hưởng thụ.

________________

Vương Tử Ngọc ngồi trên trường kỷ ngắm nhìn hình ảnh trong gương, người đang ngồi trước bàn trang điểm, bóng dáng thướt tha trang dung tinh xảo. Nàng cười đúng là nhất tếu khuynh thành.

Nàng ngẩn ngơ nhìn nàng ấy, trên mặt nở một nụ cười ngu ngốc. Lúc Vĩnh Hy xoay người liền đi đến bên cạnh nàng, ngồi xuống dùng tay giữ lấy gương mặt làm điên đảo thiên hạ kia.

"Sao lại cười ngốc như vậy"

Vương Tử Ngọc đặt lên hai bàn tay còn ở trên mặt mình kia, khẽ nghiên đầu hôn vào lòng bàn tay mềm mại kia "Ta không ngốc".

Vĩnh Hy cười cười, ánh mắt nhu hòa "Đúng vậy, tiểu bá vương kinh thành làm nhiều người khϊếp sợ làm sao mà ngốc đây".

Vương Tử Ngọc kéo nàng ôm vào lòng, thủ thỉ bên tay "Nàng thật thơm".

"Nhưng mà Tử Ngọc nàng nên về Vương phủ một phen rồi"

Vương Tử Ngọc siết lấy vòng eo của nàng, hít sâu hương thơm trên tóc nàng "Nàng muốn đuổi ta sao?"

Vĩnh Hy cười cười, nhéo nhẹ vào thắt lưng nàng một cái "Lúc nào cũng nói xằng bậy".

Nàng giả vờ xoa eo, vốn dĩ Vĩnh Hy không dùng sức nên cũng không cảm thấy đau "Vậy thì sao lại bảo ta về phủ"

Vĩnh Hy ngước mặt nhìn nàng, sau đó lại nhéo héo hai má nàng "Không phải Tử Ngọc nói với thϊếp ngày đó nàng gấp rút rời khỏi phủ, một câu giải thích còn chưa nói với Vương phu nhân sao?"

Vương Tử Ngọc nghe nàng gọi ba chữ Vương phu nhân thì trong lòng rụt rịch hai ý định, một là phải để cho Hy Nhi cũng gọi mẫu thân nàng là mẫu thân, hai là để nàng ấy cũng trở thành Vương phu nhân.

Sau khi Vương đại tiểu thư bám người ngoan ngoãn nghe lời nàng về phủ tướng quân, Vĩnh Hy công chúa mới có thời gian tiếp đón Tử Y, nàng cảm thấy thật không phải phép. Nhưng thật hết cách, để chiều lòng tiểu mèo con của nàng đành phải thất lễ với Tử Y vậy.

Tử Y từ sớm đã ngồi trong lương đình chờ nàng, bên cạnh có một bàn cờ vây và một cây đàn Tỳ Bà. Khi Vĩnh Hy công chúa đi tới Tử Y mỉm cười đứng dậy chờ nàng đến.

"Công chúa người đến rồi"

"Tử Y ngồi đi, không cần đa lễ đến vậy". Vĩnh Hy công chúa ngồi xuống Tử Y liền ân cần đưa cho nàng tách trà ấm nàng ấy đã sớm chuẩn bị.

"Mấy hôm nay ta có việc, thật có lỗi không thể tiếp đãi cô nương tận tình".

Tử Y nghe thấy mà trong lòng đau nhói, Vĩnh Hy nàng ấy vẫn rất xa lạ và giữ khoảng cách với cô. Đây là Vĩnh Hy cố ý, nàng muốn dùng hình thức từ chối nhẹ nhàng này nhắc nhở nàng ấy, tâm của nàng đã sớm không thể trao cho một ai khác ngoài người đó nữa rồi.

"Công chúa đừng nói vậy, người thu nhận cho phép Tử Y ở lại phủ đã là quá tốt với Tử Y rồi".

Cuộc nói chuyện đi vào bế tắc, giữa họ không có quá nhiều đề tài để nói, cũng không có cảm giác yên bình trong yên lặng như lúc bên cạnh Vương Tử Ngọc. Chỉ cần bên nàng ấy dù là im lặng nhìn nhau không nói lời nào cũng không cảm thấy nhàm chán hay tịch mịch, đó là cảm giác giữa tình nhân với nhau, còn với Tử Y nàng không cảm nhận được.

Nhưng Vương Tử Ngọc nàng ấy làm sao có thể yên lặng quá một khắc đây.

Tử Y thấy vậy liền phá vỡ không khí ngại ngùng "Tử Y bồi tiếp công chúa một đoạn nhạc phổ được không? "

Vĩnh Hy công chúa gật đầu, nàng rất thưởng thức tài nghệ đánh đàn và vũ nghệ của nàng ấy. Tử Y cầm lên đàn Tỳ Bà, ánh mắt nhìn về Vĩnh Hy mang một vẻ suy tư, sau đó lại nhìn về hướng hồ sen rộng lớn bắt đầu gãy đàn.

Nhạc phổ vang lên, mang theo sự nhẹ nhàng trầm tĩnh, cũng chất chứa một loại u sầu khó tã. Một khúc phổ qua đi Tử Y lại đặt đàn xuống, Vĩnh Hy cong môi hướng nàng cười "Cầm nghệ của Tử Y lại tăng thêm một bật"

"Công chúa quá khen, so với người ta còn kém xa".

Vĩnh Hy công chúa hướng về phía bàn cờ lại nói "Tử Y bồi ta một ván cờ được không?"

Hai người cùng nhau đánh cờ, vô tình lại đánh cả một buổi chiều, sau khi được Tiểu Nguyệt nhắc nhở hai người họ mới nhận thức thời gian. Cùng nhau dùng cơm chiều, lại cùng nhau đi dạo dưới ánh trăng.

Được Vĩnh Hy công chúa đối xử ân cần, trong lòng Tử Y có chút vui vẻ lại có chút chờ mong. Nàng mong chờ sẽ có chút hy vọng dù là nhỏ nhoi.

"Công chúa, Tử Y có thể hỏi người một vấn đề không?"

Vĩnh Hy công ch úavẫn cùng nàng ấy tiếp tục đi, môi nàng vẫn nhàn nhạt nụ cười lễ phép "Có thể"

Tử Y im lặng, ngập ngừng một hồil âu mới nhẹ giọng hỏi nàng "Giữa người và Vương tiểu thư là mối quan hệ gì?"

Vĩnh Hy công ch úahơi cụp mắt xuống, mặt nàng hướng thẳng về phía trước "Theo Tử Y ta và nàng ấy là quan hệ gì?"

"Tử Y cảm thấy giữa hai người thật không bình thường"

Vĩnh Hy công chúa cười cũng không tức giận "Là không bình thường như thế nào?"

"Người rõ ràng là biết Tử Y đang muốn nói điều gì"

"Vậy cô nương cũng đã rõ ràng trong lòng, tại sao lại còn muốn hỏi ta đây? "

Tử Y ghe thấy như nát vụng trong lòng, nàng cố giữ bình tĩnh "Nhưng nàng ấy cũng là nữ tử"

Vĩnh Hy công chúa không bận tâm nói "Vậy thì đã sao, người ta để ý là nàng ấy, không phải thân phận".

"Công chúa, nếu người không để ý đến nữ tử yêu nữ tử. Vậy___vậy___". Tử Y ngập ngừng.

Vĩnh Hy công chúa nở nụ cười thật tươi "Tử Y cô nương, ta biết ý nàng muốn nói là gì. Nhưng điều ta để ý không phải nam tử hay nữ tử, mà là vì người đó là Vương Tử Ngọc.

"Trên thế gian này duy chỉ có mình nàng ấy là ta duy nhất yêu thương "

Lời khẳng định này làm Tử Y mất hết hy vọng, giọng nàng càng thêm nghẹn "Là duy nhất sao? "

Vĩnh Hy công chúa gật đầu. Nàng mong đây là lần cuối nàng vừa gián tiếp cũng vừa trực tiếp bày tỏ tâm ý của nàng dành cho ai. Mong Tử Y không đặt tâm tư trên người nàng nữa.

"So với nàng ấy, công chúa, Tử Y có thể sẽ hợp với người hơn. Ta có thể lặng lẽ bên cạnh người, nếu sau này người bắt buộc phải thành thân ta cũng có thể âm thầm bên cạnh người không than không oán".

Vĩnh Hy nghe thấy thì lắc đầu cười cười "Nếu ta cần một người như cô nương nói thì bên cạnh ta sẽ có rất nhiều người. Nhưng người ta cam tâm tình nguyện yêu thương ta sẽ không để nàng ấy chịu thiệt thòi dù chỉ một phần nhỏ".

"Ta sẽ không để nàng ấy chịu ủy khuất một chút nào, dành toàn tâm toàn ý cho nàng ấy. Không chấp nhận cũng không chia sẽ với bất kỳ ai. Cho nên những gì cô nương nói ta vốn dĩ không cần".

Vĩnh Hy công chúa vô vỗ vai nàng ấy "Vậy cho nên, phần tâm tư này Vĩnh Hy không thể nhận".
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 66


Vương Tử Ngọc về đên Vương phủ, nàng đứng trước cửa lớn hít sâu một hơi. Hai lính canh nhìn thấy nàng thì cuối đầu "Đại tiểu thư "

Nàng cười với bọn họ rồi cất bước vào trong, chính sãnh đã sớm có người chờ. Cao Thải Ngọc vẫn bộ dáng vân đạm phong khinh, trên tay đang cầm một quyển thư tịch nhàn nhã lật xem.

Nhìn thấy nàng cũng chỉ liếc mắt một cái lại tiếp tục nhìn đến trang sách. Vương Tử Ngọc từ từ đi đến người bà mị mị kêu "Mẫu thân"

"Vương đại tiểu thư đa chịu về?!"

"Mẫu thân, con ____"

"Vương Tử Ngọc, hiện tâm trạng ta đang rất tốt, không muốn bị con phá hư. Bây giờ ra sân sau đứng tấn, đến khi nào ta bảo ngừng mới được ngừng"

Vương Tử Ngọc biết đây là bước đầu cũng là bước nhẹ nhất mẫu thân trừng phạt nàng. Thật khổ cho nàng, bị Hy Hi phạt đến không thể xuống giường 3 gày, bây giờ vừa khá hơn một chút lại bị mẫu thân phạt, không biết khi nào nàng mới hết khổ đây.

Vương Hằng đã chờ nàng từ lâu, hắn cười cười đi đến bên cạnh nàng, vẻ mặt hết sức trêu chọc "Tỉ, mấy nay ắc hẳn tỉ vùi vẻ lắm. Một chút tin tức cũng không nghe được"

Vương Tử Ngọc liếc xéo hắn, đệ đệ này thật khéo tìm đường chết. Nàng đi đển bóng râm của một cậy cổ thụ, làm tư thế đứng tấn. Khoảng chừng một canh giờ sau vẫn chưa thấy mẫu thân nàng xuất hiện.

Mãi đến hai canh giờ, lúc này chân nàng đã bủn rủn, run rẩy không ngừng, mồ hôi trên trán nhể nhại. Mẫu thân nàng mới yểu điệu đi từng bước đi đến, gia đinh liền đặt một cái ghế dựa và một bàn trà xuống.

Cao Thải Ngọc lại đặt mông ngồi xuống, bà cho lui tất cả người hầu, kể cả Vương Hằng cũng không cho ở lại. Vương Tử Ngọc cảm thấy có gì đó không đúng.

"Mẫu thân"

Nhìn nàng một thân chật vật, Cao Thải Ngọc hơi hơi thở dài. Nhìn bộ dáng không nên thân của nữ nhi nhà mình, bà vẫn không hiểu một người tài hoa như tam công chúa sao lại chấm trúng nó chứ.

"Vương đại tiểu thư, mấy ngày nay con đã ở đâu?"

Vương Tử Ngọc vẫn giữ tư thế đứng tấn, mẫu thân nàng vẫn chưa cho đứng dậy. Nàng gian nan giữ thăng bằng nhưng vẫn trả lời rõ ràng "Mẫu thân người không phải đã biết rõ sao, hành tung của con làm sao qua mắt được người và phụ thân đây "

Cao Thải Ngọc cầm lên tách trà dùng nắp chubg trà gạt gạt lá thà trong tách, từ từ uống một ngụm sau đó mới lên tiếng "Vậy chắc con cũng biết ta là đang muốn hỏi điều gì rồi đúng không?"

Vương Tử Ngọc cười cười "Người đã biết câu trả lời rồi mà không phải sao?"

"Thật thông minh, tiểu bá vương quả thật không giống ai, kể cả ý trung nhân của con cũng thật khác người"

"Nếu không như vậy sao xứng danh tiểu bá vương kinh thành ngang ngược không nói lí đây, mẫu thân người nói đúng không?"

Cao Thải Ngọc híp mắt nhìn nàng, sau đó lại nở một nụ cười tán thưởng "Mấy năm nay cực khổ cho con rồi"

"Con không cảm thấy vậy, cuộc sống của một tiểu bá vương so với tiểu thư khuê các tự do tự tại hơn nhiều. Không cần câu nệ tiểu tiết, lại không cần học hành khổ sở".

Mẫu thân nàng cười cười, ánh mắt nhìn về khu rừng phía xa. Năm đó nữ nhi nàng còn nhỏ, hoàng thượng vô tình hữu ý bày tỏ muốn nàng làm thái tử phi. Đợi thái tử chính thức lên ngôi nàng sẽ chính thức thành mẫu nghi thiên hạ.

Vương đại tiểu thư tuy che mới 14 tuổi vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của Vương tướng quân và hoàng đế, nàng hiểu rõ 10 phần ý trong đó. Cho nên từ đó, Vương đại tiểu thư cầm-kỳ-thi-họa tuyệt đối không đụng đến.

Thay vào đó ăn chơi, đánh nhau bắt nạt người khác nàng luôn đứng đầu. Tiểu bá vương kinh thành cũng từ đó xuất hiện, nàng biết nếu danh tiếng mình trở nên không tốt trong mắt dân chúng việc trở thành hoàng hậu tương lai sẽ khó mà thành.

Việc này thành cũng nhờ một phần sự dung túng của phu phị Vương tướng quân. Người trong nhà ngầm hiểu ý nhau, nhưng lại không ngờ hoàng đế và thái tử không để những chuyện đó vào mắt vẫn một mực yếu quý nàng.

Chuyện càng không ngờ hơn, Vương đại tiểu thư cự tuyệt thái tử lại rơi vào tay công chúa điện hạ. Số của nàng không thoát khỏi nàng dâu hoàng thất.

Cao Thải Ngọc đặt tách trà xuống, đứng dậy rời đi, trước khi đi còn để lại cho Vương Tử Ngọc một câu "Chuyện của con và nàng ta và hụ thân con cũng sẽ không xen vào. Còn chuyện thuyết phục hoàng đế cũng là tự con lo liệu"

"Còn nữa, tiếp tục đứng tấn thêm nữa canh giờ cho ta".

Vương Tử Ngọc cười khổ. Mẫu thân nàng vẫn thích chô xấu nàng như vậy.

________------------__________

Trong phòng yên tĩnh, một nữ tử đang ngồi uy nghiêm trên ghế, bên cạnh có một nam nhân mặc hắt y đang quỳ gối bẩm báo với nàng.

"Bẩm chủ tử, theo lời chủ tử thuộc hạ đã điều tra toàn bộ chứng cứ nhận hối lộ cũng như mua quan bán chức của Hồ đại nhân"

Vĩnh Hy công chúa nghe xong trầm tư một lát, sau đó căn dặn hắt y nhân "Làm cho những chứng cứ đó như có như không lộ diện trước ánh sáng, ta muốn trong vòng nữa năm Hồ đại nhân kia phải đền tội".

"Tuân lệnh, còn Hồ thiếu gia kia thì sao?"

Vĩnh Hy hơi cụp mắt "Làm cho hắn không thể xằng bậy, không thể làm nam nhân". Nếu Tử Ngọc của nàng có ý định như vậy thì nàng sẽ thay nàng ấy thực hiện.

Tam công chúa bên ngoài không tranh không đoạt, nhưng nàng tuyệt sẽ không là quả hồng mềm cho người nhào nặn. Ám vệ nàng một tay đào tạo có hơn 100 người, đều là tin anh trong thiên hạ, các quan lại trong triều nàng đều ít nhiều nắm trong tay yếu điểm của họ.

Không điều tra liền không biết, Vương đại tướng quân bình thường làm người thán phục khϊếp sợ. Nhưng khi đóng cửa lại rất sợ phu nhân nh àmình, điều này Tử Ngọc của nàng rất giống ông ấy. Trong tướng quân phủ, người quyết định mọi thứ là Vương phu nhân.

Sau khi hắt y nhân rời đi, Vĩnh Hy mới nhẹ đứng dậy nói với Tiểu Nguyệt bên cạnh "Muội sai người chuẩn bị bàn thư pháp cho ta, ta muốn viết chữ".

Tiểu Nguyệt vâng một tiếng liền lui ra ngoài.

Vĩnh Hy công chúa đang viết thư pháp trên giấy tuyên thành được trãi ngây ngắn trên bàn, được đặt dưới gốc cây Mộc Lan Trắng. Bạch y khêu giật bay thấp thoáng trong gió, hoa Mọc Lan rơi theo gió, từng tán hoa rơi trắng đầy mặt đất.

Khung cảnh lẫn người như bức họa thần tiên. Làm người nhìn không nở lòng đánh vỡ, Tử Y đứng từ xa nhìn nàng đã lâu, ánh mắt chưa một khắc dời đi. Nàng cũng không nỡ chớp mắt, nữ tử như vậy nhân gian thật khó tìm.

Chỉ tiết tìm được cũng khó đến gần hay chạm vào. Người phàm như nàng chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn từ xa. Sau một thời gian ở phủ từ miệng các nha hoàng nàng đã biết, công ch úac ác nàng chỉ có khi cần tập trung suy nghĩ một vấn đề nan giải mới luyện thư pháp.

Những lúc như thế công chúa sẽ không cho phép ai làm phiền nàng. Vậy cho nên bọn họ luôn đứng ở xa chờ nàng ấy phân phó. Mấy ngày nay nàng luôn quan sát Vĩnh Hy công chúa, nàng ấy luyện thư pháp thời gian lâu hơn 3 canh giờ mỗi ngày.

Trong phủ sẽ tuyệt đối yên tĩnh, sau đêm bày tỏ bị cự tuyệt hôm đó, Vĩnh Hy công chúa vẫn đối đãi với nàng như thường ngày, Vương tiểu thư kia cũng không đến tìm nàng ấy nữa.

Đang suy nghĩ thì nàng nghe có âm thanh vang lên từ xa, tiếp theo là một dáng người yểu điệu, y phục xanh nhạt. Dung nhan kia có bao nữa tử phải ước ao, ganh tỵ. Kể cả nàng cũng như vậy.

"Hy Nhi". Vương Tử Ngọc hô lớn tên Vĩnh Hy công chúa rồi chạy thật nhanh đến chỗ nàng ấy.

Người hầu của phủ công chúa đã thành quen. Kể cả thái tử điện hạ cũng không dám làm phiền lúc tam công chúa luyện chữ. Duy chỉ có Vương đại tiểu thư này là được công ch úac ác nàng dung túng.

Tam công chúa Lý Vĩnh Hy rất nghiêm túc, cẩn trọng, lạnh lùng như băng. Còn đại tiểu thư Vương Tử Ngọc là tiểu bá vương không tuân thủ bất cứ quy tắc nào, nhưng lại được tam công chúa bao dung mọi khuyết điểm.

Vĩnh Hy công chúa nhìn thấy người đến liền nở nụ cười thật chân tâm. Tiểu hỗn đàn này đã 5 ngày không tìm nàng, không biết đã gây ra họa gì nữa rồi.

Người hầu liền theo lời dặn Vĩnh Hy, nếu Vương tiểu thư đến bọn họ liền phải lui ra, không ai được đến gần bọn họ.

Vương Tử Ngọc chạy nhanh đến liền muốn ôm chằm lấy nàng, Vĩnh Hy vội đưa cây bút đang cầm trên tay lên cao, tránh vết mực dính lên người nàng ấy.

Nàng cười cười mặc cho người nọ đang bám trên người mình "Sao lại hấp tấp như vậy, không cẩn thận để dính vết mực lên y phục thì sao?"

"Ta mặc kệ, bất quá sẽ thay y phục khác"

Vĩnh Hy cười cười đặt cây bút trên tay xuống, ôm nhẹ lấy nàng " Sao lâu như vậy mới đến tìm thϊếp?"

Vương Tử Ngọc hít hít hương thơm trên người nàng ấy "Ta phải bồi mẫu thân cho người bớt giận. Hy Nhi ta nhớ nàng quá". Vừa nói vừa dụi dụi mặt vào sâu trong hỏm cổ nàng.

"Đừng nháo, đang giữa thanh thiên bạch nhật. Để người nhìn thấy thật không tốt". Dù nói thế nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn đứng yên để người nọ làm loạn trên người nàng.

"Ở phủ công chúa thì ai dám lời ra ý vào sao?". Nàng biết Hy Nhi của nàng tuyệt không là một công chúa bình thường đơn giản. Nàng ấy đã dám để nàng càng quấy như vậy sẽ không để bất kỳ nguy cơ nào xảy ra.

Vĩnh Hy công chúa cười cười, đại tiểu thư này cũng rất thông minh, xem ra nàng ấy hiểu rõ nàng còn hơn nàng tưởng.

"Hy Nhi, theo ta vào phòng đi, ta có chuyện muốn nói với nàng"

"Là chuyện gì, ở đây không có người Tử Ngọc có thể nói "

Vương Tử Ngọc lém lỉnh liếc nhìn xung quanh, sao nó cười cười "Không được". Nhìn bộ dáng này của nàng Vĩnh Hy đã đoán được ý đồ không trong sáng kia. Nàng hơi đỏ mặt cuối đầu, nhưng vẫn đồng ý chiều theo ý nàng ấy.

Nhìn bóng dáng hai người tay trong tay, trên mặt tươi cười rạng rỡ. Tử Y cười khổ, người kia đúng là được đối xử rất đặt biệt. Giữa họ sẽ không có bất kỳ người nào được phép xen vào, Tử Y nàng nên bỏ cuộc thôi. Nàng lặng lẽ xoay người trở về phòng mình.

Tiểu Nguyệt bước ra từ góc khuất, nhìn theo bóng lưng kia khẽ lắc đầu. Kẻ hữu tình nhưng người vô ý, tình cảm thế gian này luôn làm người ta đau khổ như vậy.

Nhiệm vụ mà công chúa giao cho nàng canh chừng nàng ấy xem ra kết thúc được rồi.
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 67


Vừa bước vào phòng Vương Tử Ngọc đã nhanh tay đóng của lại, nhẹ nhàng đè Vĩnh Hy lên cửa cuối đầu hôn sâu lên đôi môi nàng đang nhung nhớ rất lâu.

Nụ hôn vừa cuồng nhiệt vừa ôn nhu, Vĩnh Hy dường như đắm chìm thật sâu. Bàn tay hư hỏng của Vương Tử Ngọc từ ôm thắt lưng lại từ từ mò lên ngực phải, nhẹ nhàng x0a nắn. Hơi thở gấp cùng tiếng rên nhẹ của Vĩnh Hy chợt vang lên.

Hai tay đang ôm trên cổ Vương Tử Ngọc kéo mạnh một chút để hai người càng thêm dính sát. Bàn tay cách lớp vải vóc x0a nắn ngày càng không kiêng nể. Sau một lúc hôn lâu cả hai dường như không thể thở nữa mới chịu thác nhau ra.

Vĩnh Hy nằm tựa lên vai Vương Tử Ngọc hai tay vẫn ôm cổ nàng thì thào nói "Bàn tay nàng không thể ngoan hơn một chút sao?"

Vương Tử Ngọc nhẹ cong môi nghiêng đầu hôn lên vành tai vừa trắng vừa mềm kia, còn cố ý cắn nhẹ dùng hàm răng nhây nhây nơi vành tay.

Vừa tê vừa ngứa làm Vĩnh Hy cười khanh khách vỗ vào vai nàng một cái. Vĩnh Hy ngẩng đầu nhìn nàng "Tiểu hỗn đãng". Vương Tử Ngọc lại cười hôn lên môi nàng một cái. Lúc nói chuyện hai đôi môi cũng không tách ra "Hy Nhi thật thơm, thật ngọt".

Mấy ngày nay nàng là phải ở phủ dưỡng thương, vết thương do Hy Nhi gây ra lúc thân mật, còn lúc bị mẫu thân phạt đứng tấn. Tay chân nàng trở nên vô lực. Đến hôm nay cảm giác thật không tệ mới phi thân đến đây tìm nàng ấy (Báo Thù).

Tay nàng lần nữa tìm mò đến nơi m3m mại trước ngực Vĩnh Hy, nhẹ x0a nắn. Tay Vĩnh Hy buộc phải từ cổ nàng ấy trượt xuột ngăn lại bàn tay đang làm loại trên người nàng.

"Đừng nháo". Hiện đang là thanh thiên bạch nhật, nàng không thể không suy xét một chút, không thể không ngượng ngùng.

"Ta không nháo".

Vĩnh Hy cầm lấy bàn tay đặt lên giữa hai người, còn cố ý quơ quơ tay hai người trước mắt Vương Tử Ngọc "Vậy tay của nàng là đang đặt ở nơi nào?".

"Ta là đang nhắc Hy Nhi nhớ một chút kí ức thôi"

Vừa nói vừa hôn, vừa hôn xong lại nắm tay Vĩnh Hy cùng về giường lớn. Đẩy nàng ấy nằm xuống giường, còn thuận tay kéo nhẹ dây buộc thắt lưng làm cho y phục lỏng lẻo.

Vĩnh Hy vừa bất đắt dĩ vừa nuông chiều nàng ấy "Ban ngày làm chuyện giường sự Tử Ngọc không sợ có người thấy được sao?"

Vương Tử Ngọc một tay chóng giường, một tay vuốt v3 khuông mặt yêu kiều kia "Còn có ai dám đứng ngoài phòng nàng nghe lén hay tự ý đi vào mà không được nàng cho hép sao?"

Vĩnh Hy nhẹ cong môi, trên mặt hơi ửng hồng. Ban ngày ban bặt sao nàng có thể đây. Vương Tử Ngọc biết nàng ấy là ngượng ngùng nhưng biết làm sao, nàng chờ đến tối không nổi.

Kề khẽ bên tay nàng nói "Nếu Hy Nhi ngại ta sẽ che mắt nàng lại, có được không?"

Vĩnh Hy gật gật đầu, nàng nhìn thấy trong ánh mắt Vương Tử Ngọc là sự khao khát khó lòng kiềm chế, sự cuồng nhiệt đó làm nàng phút chốc tâm cũng nóng lên. Nàng ấy nói đúng, ở công ch úaphủ sẽ không một ai dám dị nghị chuyện các nàng.

Được sự đồng ý, Vương Tử Ngọc cười càng sáng lạng, nàng mang ra từ ống tay áo một cái khăn tay dài mềm mịn. Nàng đặt vào mắt vòng sau đầu cũng không buột, vừa kín vừa hở, Vĩnh Hy theo bản năng mà nhắm mắt lại. Vương Tử Ngọc buông tấm màn che hai bên giường, che đi ánh sáng bên ngoài, bên trong chỉ còn các nàng.

Sau đó nàng cảm nhận Vương Tử Ngọc đang từ từ thoát y phục trên người mình, đồng thời cũng tự thoát y phục nàng ấy. Hai thân thể nóng bóng chạm vào nhau, Vĩnh Hy cảm giác tê dại một phen.

Tầm nhìn bị che khuất, xúc cảm càng thêm mãnh liệt. Vương Tử Ngọc hôn lên từng tất da thịt trên người nàng. Nàng ấy bắt đầu hôn từ đỉnh đầu, vành tai, dần xuống trán, đôi lông mày, chóp mũi, hai bên má, khóe môi, đỉnh cằm.

Dù còn chưa làm gì nhưng thân thể Vĩnh Hy lại có cảm giác mạnh mẽ, nàng cảm nhận hạ th@n đang tràn ra một dòng nước, nàng biết bản thân đang độn9 tình. Nàng không thể nói ra, Cố gắng vặn vẹo thân thể như kháng nghị, như bảo nàng ấy nhanh giúp nàng thỏa mãn.

Vương Tử Ngọc biết nàng là đang khó chịu, nhưng vẫn thong thả ung dung từ từ tra tấn. Nàng ấy hôn xuống cổ, nhẹ nhàng l!ếm, dây dưa lưu luyến nơi đó một lúc lâu, làn da trắng nơi cổ dần ửng hồng.

Nàng ấy dùng đầu lưỡi l!ếm nhẹ nơi đầṳ ѵú, lúc nhẹ nhàng lúc nhanh chóng, đôi lúc còn dùng rắng nhây nhây nơi đó. Làm thân thể nàng một mả hê dại, chất dịch dưới thân ngày một nhiều.

Nàng ấy một tay xoa một bên vú, miệng thì chăm sóc bên còn lại. Hai chân Vĩnh Hy câu lên thắt lưng Vương Tử Ngọc, nàng ấy chìm dậy hôn lên khóe môi nàng, đầu lưỡi lại xâm nhập, từng âm thanh do hai đôi môi va chạm tạo ra âm thanh càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

"Tử Ngọc, nhanh một chút được không, thϊếp rất khó chịu"

"Hy Nhi ngoan, ta sẽ giúp nàng".

Nói xong Vương Tử Ngọc lại cuối người hôn từ trên xuống dướihaan thể Vĩnh Hy. Nhẹ tách hai chân nàng ấy ra, cúi người hôn da thịt non mềm hai bên chân, sau đó là đến hai bàn chân. Nấng ấy nhẹ hôn từng ngón chân nàng. Cản xúc ngày một nhiều, Vĩnh Hy cảm thấy dịch mật của nàng đã ướt một mãnh lớn chăn chải giường.

Nàng ấy dùng tay vén khu rừng rậm nơi tư m@t nhất của nàng, nàng cảm nhận nàng ấy còn chăm chú nhìn nơi đó một lúc, rồi mới từ từ đưa ra đầu lưỡi l!ếm nhẹ quanh nơi đó. Đầu lưỡi từ tù tiếng thẳng vào sâu trong thân thể nàng, do đã tích tụ cảm xức từ lâu, nên chỉ cần nàng ấy vừa trêu chọc, đầu lưỡi ra vô một hồi bằng liền l3n đỉnh.

Nàng Căng cứng thân mình, khép lại hai chân kẹp chặt cái đầu vẫn còn ở giữa h@i chân nàng. Qua một lúc nàng mới nhẹ thả lỏng cơ thể, có chút vô lực.

Vương Tử Ngọc lại ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vuốt v3 sau lưng "Hy Nhi, thoải mái không?"

Giọng nói có chút khàn do nàng ấy cũng độn9 tình. Vĩnh Hy nhẹ gậy đầu chôn đầu trong hỏm vai nàng ấy, lúc nàng định đưa tay tháo khăn che mắt xuống th ìlại bị nàng ấy ngăn lại "Còn chưa xong, cứ để yên". Nàng liền biết tiểu hỗn đãng này sẽ không dễ dàng buông tha nàng mà.

Còn chưa đợi nàng suy tư xong nàng ấy lại nâng người để nàng ngồi dậy "Hy Nhi, nghe lời ta"

Vuoeng Tử Ngọc để nàng ngồi dậy nhưng là ngồi trên hai trân nàng ấy, sau đó tự mình ngồi dậy lại hôn lên nói đỉnh vú vẫn còn căng cứng kia của nàng, dư âm còn chưa tan hết lạo lần nữa bị khơi gợi. Vĩnh Hy rất nhanh lại có cảm giác một lần nữa.

Tay Vương Tử Ngọc sau lưng nàng sờ loạn, từ lưng đến thắt lưng rồi đến hai bên mông nàng mạnh bạo mà xoa lấy. Sau đó lòn một tay chen vào khe hở giữa nàng và nàng ấy, chạm đến nơi tư m@t cửa nàng, lại đưa ngón tay giữa ra từ từ cho vào sâu cơ thể nàng. Lúc nhanh lúc chậm, sau đó lại tăng tóc đột ngột.

Từng tiếng rêи ɾỉ, âm thanh thở d0"c nặng nề. Thân thể lại chào đón lần nữa l3n đỉnh nhân sinh, nàng vô lực ngã vào vai nàng ấy.

Vương Tử Ngọc lại dùng một tay xoa lưng cho nàng, tay kia vẫn còn đặt trong thân thể nàng chưa chịu lấy ra.

Vĩnh Hy vừa hồi phục chút sức lực, Vương Tử Ngọc lại bất ngờ nằm xuống giường, nhưng vẫn để nàng ngồi trê hai chân nàng ấy. Ngón tay Vương Tử Ngọc bắt đầu nhúc nhích sau đó lại ngừng, nàng đưa thêm một ngón tay vào.

"Hy Nhi, nàng vận động một chút". Ý của nàng là muốn Vĩnh Hy tự vận động.

Vĩnh Hy làm sao không hiểu, nhưng lại khó mà làm được. Nhưng cảm giác hai ngón tay kia khiến nàng vô cùng khó chịu. Cuối cùng vãn là theo ý nàng ấy.

Nàng vận động thân người, ngày một nhanh, tay kia của Vương Tử Ngọc nhẹ x0a nắn nơi căng tròn trước ngực. Vĩnh Hy rêи ɾỉ ngày một nhiều, đến sau cùng là tiếng la bật thốt. Lát sau nàng cảm nhận được Vĩnh Hy lại lần nữa cứng người, sau đó nằm xụi lơ trên người nàng.

Hơi thở nóng phà vào cổ nàng, thật tê, thật ngứa. Hạ th@n nàng cũng đã ướt không kém nàng ấy, nàng cũng rất khó chịu.

Vĩnh Hy nằm được một chút tay Vương Tử Ngọc ở trong người nàng mới rút ra, kèm theo đó là mật dịch dính theo đầu ngón tay. Nàng ấy lại bất ngờ rời khỏi nàng.

"Tử Ngọc, nàng đi đâu?"

Hơi thở nàng ấy lại quẩn quanh nơi tai nàng "Hy Nhi, ta cũng khó chịu". Dứt lời nàng cảm nhận được nàng ấy lại cuối người hôn lên khóe môi nàng, rồi lại hôn đến nơi tư mất nhất của nàng.

"Tử Ngọc, đừng _____ thϊếp mệt quá". Tiếng nói kèm theo tiếng thở d0"c do độn9 tình.

"Hy Nhi ngoan, một lần nữa thôi".

"Hy Nhi cũng giúp ta có được không?!!!! ".

Vĩnh Hy cảm nhận có thứ gì đó vừa ẩm ướt lại vừa dinh dính đang đặt gần môi nàng, là nô đó của nàng ấy. Nếu nàng ấy đang dùng miệng hôn nớ đó c nủaàng, còn nơi đó của nàng ấy lại gần môi nàng. Vậy tư thế này ____ thật xấu hổ đi.

Vương Tử Ngọc lại thở gấp hơn "Hy Nhi, ta khó chịu"

Vĩnh Hy đang che mắt, cũng bớt phần nào ngượng ngùng, nàng vương ra đầu lưỡi l!ếm nhẹ, tay dần vén đám rừng rậm kia ra, từ từ l!ếm, sau đó tiếng sâu vào trong. Mật dịch từ người nàng ấy chãy ra ngày một nhiều, ướt cả mặt nàng, xem ra nàng ấy đã chịu đựng khá lâu rồi.

Qua một lúc lâu thân thể hai nàng đồng loạt căng cứng rồi cùng xụi lơ, Vương Tử Ngọc vẫn còn n ằm trên người Vĩnh Hy, nhưng là đầu nàng nằm trên cái đùi trắng noãn của nàng ấy, còn hai chân nàng lại được Vĩnh Hy ôm lấy.

Sau đó nàng mới trở người nằm cùng tư thế, ôm chặt người đang mệt mỏi quá độ kia vào lòng. Những tư thế xấu hổ hôm nay là do nàng học được từ mấy quyển xuân cung đồ vừa đọc hôm trước.

Mẫu thân nàng không biết từ đâu có được những quyển họa đồ kia. Lúc đưa cho nàng trước khi đi còn bỏ lại một câu " Hảo hảo xem, học cho kỹ, không được làm mất mặt tướng quân phủ".

Nàng khó hiểu mở ra xem thì phút chốc đỏ cả mặt, trong đó là hình ảnh hai nữ tử thân thể không một mảnh vải đang quấn quýt cùng một chỗ. Xem hết mấy quyển xuân cung đồ kia nàng xém chút chảy máu mũi, mẫu thân nàng thật đáng sợ mà.

Vì vậy thân thể vừa tốt lên nàng liền đến tim Hy Nhi, vừa thấy nàng ấy lại là không kiềm được muốn lôi kéo nàng ấy về phòng. Nhưng nhờ vậy mà hôm nay nàng đã báo mối hận kia được rồi. Mối hận ngọt ngào làm người ta tốn sức.
 
Tam Công Chúa - Đại Tiểu Thư
Chương 68


Sáng hôm sau hiển nhiên là Vương Tử Ngọc tỉnh dậy trước, Vĩnh Hy đang ngủ rất say trong lòng nàng. Gương mặt nàng ấy lúc ngủ rút bớt đi vẻ băng lãnh thường ngày, thay vào đó là nét ngay thơ của thiếu nữ 19. Nàng kiềm lòng không được mà hôn lên gương mặt nhà ấy một cái, da mặt nàng ấy trắng đến mức có thể thấy cả đường gân máu màu đỏ hiện lên.

Môi Vĩnh Hy mấp máy Vương Tử Ngọc phải ghé sát tai vào mới nghe được nàng ấy nói gì.

"Tử Ngọc, đừng nháo, thϊếp mệt _____ Tử Ngọc, thϊếp chịu hết nổi rồi ".

Vương Tử Ngọc nghe thấy thì vừa cảm thấy vô phần có lỗi vừa cảm thấy buồn cười. Tối qua nàng thật sự quá mức rồi, nên hảo hảo bù tội.

Nàng cuối xuống hôn lên môi nàng, hôn đến khi người đang say ngủ tỉnh dậy. Vĩnh Hy nửa mở mắt nhìn gương mặt tươi cười đang phóng đại kia.

Nàng dùng tay vỗ vỗ lên mặt Vương Tử Ngọc "Mới sáng sớm đã vui vẻ như vậy?!!"

"Trong lòng vui vẻ không kiềm được"

Tay Vĩnh Hy đặt lên thắt lưng nàng, nhẹ nhàng vuốt v3 sau đó nhéo mạnh một cái, khiến Vương Tử Ngọc thét chói tai "Đau, đau. Hy Nhi nàng làm gì vậy?!!!"

"Vương đại tiểu thư nàng mau khai cho thϊếp, mấy tư thế kì lạ hôm qua là ai dạy cho nàng?"

Vương Tử Ngọc xoa xoa lỗ tai, khí thế này của Vĩnh Hy thật sự rất giống mẫu thân nàng, Vương phu nhân.

Thấy nàng chậm chạp không trả lời, tay Vĩnh Hy là như có như không qua lại trên eo nàng. Toàn thần Vương Tử Ngọc căng cứng thành thật nói "Ta nói, ta nói. Là mẫu thân của ta, người đưa cho ta vài quyển sách. Trong đó có tất cả ___"

Nàng chưa nói xong Vĩnh Hy đã ho khan vài tiếng ngắt lời. Mấy quyển sách Vương Tử Ngọc vừa nhắc khi nàng vừa quyết định sẽ ở bên một nữ tử đã sớm cho Tiểu Nguyệt đi tìm sách về để tham khảo.

Lúc đó nàng có phải xấu hổ vài lần mới đọc xong sách, xem xong tranh. Còn dằn vặt dày vò bản thân một thời gian, nhưng quyển mà dạy cho tiểu hỗn đàn nhà nàng hư hỏng hành hạ nàng thần điên bát đảo tối qua thì nàng chưa xem qua.

"Ngày mai nàng mau về phủ đem tất cả sách không, không tốt kia nộp lên cho thϊếp"

Vương Tử Ngọc há hốc mồm "Để làm gì? Hy Nhi nàng không nên xem mấy thứ kia"

Vĩnh Hy vòng tay ôm cổ nàng, nở một nụ cười đầy mê hoặc "Vậy hay là để cho nàng xem"

Mùi nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm. Cảm giác lẫn kinh nghiệm cho nàng biết nên thành thật, nụ cười ôn nhu nguy hiểm này nàng đã vô số lần nhìn thấy ở mẫu thân.

"Ngày mai ta liền trở về mang đến nộp cho nàng". Vương Tử Ngọc như nhìn thấy bản thân của tương lai sẽ không khác gì phụ thân nàng hiện tại. Thảm, quá thảm rồi, tam công chúa dĩ nhiên còn khó đối phó hơn mẫu thân nàng.

Vĩnh Hy lại nhẹ nhàng nằm vào lòng nàng, như than thở nói "Có phải là thϊếp làm nàng có cảm giác bị quản thúc không?"

Cảm nhận được tâm trạng đang thấp thỏm của nàng, Vương Tử Ngọc vô hôn lên trán nàng "Không có, là ta cam tâm tình nguyện muốn nàng quản thúc, là ta cảm thấy rất hài lòng rất hạnh phúc khi được nàng để ý, được nàng quan tâm"

"Trên thế gian này người được Lý Vĩnh Hy nàng để ý sẽ có mấy người, ta rất vinh hạnh nha!!!"

Vĩnh Hy bị ngày chọc cười "Nếu nàng đã nói vậy thϊếp chỉ đành cung kính tuân theo".

"Haha, cũng không cần nhất mực tuân theo đâu". Ông trời ơi, nàng chỉ là muốn dỗ ngọt nàng ấy, không hề có ý định để nàng ấy quản chặt đâu.

Vĩnh Hy chợt nhớ đnế một vấn, nàng ngẩng mặt nhìn lên "Theo nàng nói thì Vương phu nhân đã biết?!!"

"Ừm, biết rất rành mạch"

"Bà ấy không phản đối"

Vương Tử Ngọc từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng mẫu thân nàng tính cách kỳ quái, làm người đau đầu. Không ai đoán ra được tâm tư bà ấy, kể cả người cùng bà cùng chăn gối mấy chục năm có đôi khi còn đoán không ra.

Nàng cảm thấy vị Vương phu nhân ở phủ lẫn vị Vương phu nhân tương lai này tâm tư đều sâu như nhau.

"Có một nàng dâu tài sắc vẹn toàn, vạn người có một như nàng bà ấy còn có thể phản đối".

Vĩnh Hy liền đánh vào bả vai nàng một cái "Hổ nháo".

"Nàng không nghĩ là thϊếp gả vào phủ tướng quân mà không phải là nàng gả đến phủ công chúa sao?"

Vương Tử Ngọc như bừng tỉnh, sao nàng không nghĩ đến việc này nhỉ. Không sao cả, lại còn rất tốt. Nếu Hy Nhi gả vào Vương phủ chẳng phải sẽ có rất nhiều người cùng nhau quản nàng hay sao.

Nếu nàng gả đến phủ công chúa sẽ chỉ có một mình nàng ấy quản nàng, hơn nữa là cách quản rất ngọt ngào nha.

_________---------________

Mồng 1 tháng chạp. Hoàng đế Mục Triều tổ chức đại tiệc, chào đón năm thứ 21 đăng cơ. Tất cả bá quan văn võ lẫn gia quyến đều được tham dự. Hoàng đến còn miễn tô thế một năm cho dân chúng, khiến dân tình vô cùng hào hứng.

Đúng lúc Vương phu nhân lại về Tô Châu thăm Cao lão gia và Cao phu nhân. Cho nên chỉ có Vương tướng quân và Vương đại tiểu thư cùng vào cung.

Trước ngày đi Vương Tướng quân đã dặn dò nữ nhi một phen, thái tử năm nay cũng 21 tuổi vẫn chưa lập thái tử phi, ông nghĩ lần này hoàng đế sẽ tự thân đưa ý kiến với nữ nhi ông. Đứa con gái này được nuông chiều từ nhỏ, sợ rằng sẽ khó đối đáp trôi trải. Không khéo lại làm phật ý thiên gia, rước họa vào thân.

Dù rằng hoàng đế là huynh đệ vào sinh ra tử với ông, lại còn rất cưng chiều Vương Tử Ngọc. Nhưng lòng người khó đoán, ý vua khó dò. Gần vua như gần hổ, sơ sẩy c óthể dẫn đêan họa diệt môn. Cho nên cẩn thận đi được vạn năm thuyền.

Trái lại với lo lắng của phụ thân, Vương đại tiểu thư lại rất thoải mái mà tiến cung. Nàng sớm đã có đối sách, chức vị thái tử phi gì đó nàng là cự tuyệt, nhưng phò mã tam công chúa nàng lấy chắc rồi.

Do là lễ nghi quan trọng nên từ 3 ngày trước Vĩnh Hy công chúa đã sớm tiến cung, nàng luôn đi bên người hoàng hậu bồi người trò chuyện. Hoàng hậu cũng vài lần vô tình cố ý nhấc chuyện chung thân của nàng, nhưng lần nào nàng cũng mỉm cười đáp ức qua loa.

Hôm nay hoàng hậu mở tiệc trà sớm chiêu đãi các vị phi tầng và công chúa. Hậu hoa viên rộng lớn, ở dưới các tán cây cổ thụ được đạt các bàn trà lớn nhỏ.

Hoàng hậu ngồi nơi chính diện, tiếp theo theo cấp bật là các vị quý phi ngồi cùng các công chúa con các nàng. Đứng sau lưng là cung nữ và thái giám tầng tầng lớp lớp hầu hạ.

Sau một phen thỉnh an, mọi người liền an vị. Bọn họ bàn đến việc lễ tế ngày mai lẫn môtj chút chuyện thường ngày. Nói một hồi liền nhắc đến chuyện hôn sự của các công chúa.

Tam công chúa Lý Vĩnh Hy là nữ nhi lớn nhất của hoàng đế, tiếp theo còn có thêm năm sáu vị công chúa khác. Người nhỏ nhất vừa đầy tháng là thập nhị công chúa.

Các muội muội của Vĩnh Hy công chúa vừa đến tuổi thành thân đã nhanh chóng có nhiều người đến cầu thân. Chỉ duy nhất tam công chúa là chưa đồng ý lời cầu thân nào.

Thứ nhất nàng là nữ nhi duy nhất của hoàng hậu, là công chúa đực hoàng thượng vô cùng yêu thương, nhất mực cưng chiều. Thứ hai mỹ mạo lẫn tài hoa của nàng không chỉ vang danh khắp kinh thành mà toàn dân Mục Triều ai nấy đều nghe đến.

Để tìm được một người có thể xứng đáng với nàng thật khó khăn. Ngay cả nhi tử của thừa tướng Cao Viên Tuấn nổi danh tài hoa cũng không sánh bằng nàng. Hoàng thượng cũng là nuối tiếc gả đi nàng. Cho nên dù sắp tới sinh thân 19 tuổi nhưng nàng vẫn chưa chọn phò mã.
 
Back
Top Bottom