Khác TÂM CƠ [Nuthong+Williamest]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,060
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
398502959-256-k149621.jpg

Tâm Cơ [Nuthong+Williamest]
Tác giả: Wanggdayy312
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Fic đầu tay về nuthong và williamest mong mn ủng hộ
lưu ý: đây chỉ là fic ko áp dụng lên người thật mong mọi người lưu ý
cp chính: Nuthong
Cp phụ: Williamest
Và có vài nhân vật khác...
nếu đọc pov thì tới tiktok của tớ: @kindayroii hoặc @wanggngaunhattiktok ạ 😞



nuthong​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tâm Ma
  • tâm lý và tội phạm
  • Ghi Sâu Vào Tâm Thức
  • [ Tam hạo ] nhân quả
  • TRÁ TÂM
  • Nhà Phân Tích Tâm Lý
  • Tâm Cơ [Nuthong+Williamest]
    Chương 1 : Gặp lại


    Hong ngồi trước cây đàn piano trắng muốt, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên phím đàn như đang vẽ nên những đường cong vô hình.

    Nhưng không có âm thanh nào vang lên.

    Căn phòng như bị nuốt chửng bởi một thứ yên lặng dày đặc, nặng nề, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường – âm thanh duy nhất còn sót lại để nhắc nhở rằng thời gian vẫn đang trôi.

    Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn trần rọi xuống mái tóc nâu mềm mại của cậu, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ như phủ bụi cổ tích.

    Dưới ánh nhìn của người ngoài, cảnh tượng ấy có thể gợi nhớ đến một phân đoạn trong một bộ phim điện ảnh nghệ thuật – thứ ánh sáng đẹp đến mê hoặc, thứ lặng thinh đẹp đến lặng người.

    Nhưng với Nut – người đang đứng phía sau cánh cửa kính dày – tất cả vẻ đẹp ấy chỉ là một khung cảnh đóng khung.

    Hắn đứng yên, lưng tựa vào tường, tay bỏ vào túi áo, ánh mắt sắc lạnh không chút dao động.

    Một nụ cười nghiêng nghiêng, nhẹ như gió lướt qua cánh môi, nhưng trong lòng hắn, từng nhịp đập lại mang theo hồi ức sắc bén đến lạnh người.

    Hắn vẫn nhớ rõ mùi hương của Hong.

    Không phải mùi nước hoa đắt tiền, cũng không phải hương gỗ ấm như những nghệ sĩ hắn từng gặp.

    Mà là một mùi hương lạnh – như mảnh tuyết rơi giữa mùa hạ – vừa mơ hồ vừa sắc sảo, vừa khiến người ta say mê, vừa khiến người ta muốn nghiền nát bằng chính đôi tay của mình.

    Hắn từng rời đi.

    Mười năm trước.

    Bằng một câu nói lạnh đến tàn nhẫn:

    -“Em không cần yêu tôi nữa.”

    Chỉ vậy thôi.

    Nhẹ tênh như một lời từ biệt giữa hành lang.

    Nhưng cái cách cậu đứng đó – ngơ ngác như thể cả thế giới rơi xuống – là thứ ám ảnh hắn đến tận bây giờ.

    Có những kẻ giỏi yêu, giỏi rời bỏ, nhưng không giỏi quên.

    Và Nut, dẫu là kẻ luôn giành phần thắng, vẫn là người thất bại trong việc quên đi ánh mắt ấy.

    Mười năm sau, hắn quay trở về.

    Không còn là kẻ tay trắng mang theo đàn guitar gãy, mà là một tổng tài đứng đầu một tập đoàn thương mại, mang theo quyền lực đủ để lay động cả nền nghệ thuật vốn tưởng như không thể khuất phục.

    Và ván cờ… cũng bắt đầu từ chính nơi này

    -“Cậu ta… vẫn chơi đàn ở đây sao?”

    Nut hỏi, giọng hắn khẽ như tiếng thở, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bóng dáng người con trai sau lớp kính mờ như muốn xuyên thấu cả tầng lớp thời gian.

    Trợ lý đứng bên cạnh cúi đầu, giọng cung kính: “Vâng.

    Sau khi anh rời đi, cậu ấy chuyển về đây – làm giảng viên ở trung tâm nghệ thuật.

    Không còn nhận diễn, không còn xuất hiện trước công chúng, không phỏng vấn, không trả lời fan…

    Cậu ấy gần như biến mất khỏi thế giới bên ngoài.”

    Hắn không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ.

    -“Nhưng,” trợ lý ngập ngừng, giọng nhỏ đi

    - “mỗi ngày, đúng 5 giờ chiều, cậu ấy vẫn đến phòng đàn.

    Chưa từng bỏ sót một ngày nào.”

    Hắn nhếch môi.

    Hoàn hảo.

    Từng chi tiết đều khớp với tính toán của hắn.

    Hắn bẻ khớp tay.

    Không phải vì tức giận, mà như thể đó là nghi thức mở đầu cho một trò chơi mới – nơi kẻ từng bị bỏ lại giờ là người quay về để chiếm lấy mọi thứ bằng cả quyền lực lẫn trí tuệ.

    Hong nhận ra Nut ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

    Không có gì ngạc nhiên cả.

    Dù gương mặt ấy giờ đây đã lạnh hơn, góc cạnh hơn, ánh mắt sắc sảo và khó đoán hơn xưa, nhưng với Hong – người từng yêu Nut bằng cả trái tim ngây ngô nhất – thì không thể nào nhầm lẫn được.

    Cậu không phản ứng mạnh, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, phủi lại vạt áo như thể chuẩn bị tiếp một vị khách xa lạ.

    -“Chúng ta... cần ký hợp đồng?”

    Giọng cậu rất nhẹ, rất điềm tĩnh – như mặt hồ buổi sớm không gợn sóng.

    Không phòng thủ, cũng không đón tiếp.

    Chỉ là một câu hỏi, không mang theo cảm xúc nào rõ ràng.

    Nut cười.

    Một nụ cười mơ hồ, nửa như thật lòng, nửa như giễu cợt.

    Hắn chậm rãi tiến lên một bước, bóng dáng cao lớn đổ dài trên nền phòng.

    -“Không.

    Tôi không đến để ký hợp đồng.”

    Giọng hắn trầm, có phần khàn như phủ bụi thời gian.

    “Tôi đến vì muốn đưa em trở lại sân khấu.

    Em biết rõ mà, tôi đủ khả năng để làm điều đó.”

    Hong im lặng trong vài giây.

    -“Tôi không cần.”

    Câu trả lời của cậu vang lên như một nhát kéo cắt đứt sợi dây vô hình giữa cả hai.

    Cậu quay lưng lại, như muốn chấm dứt cuộc trò chuyện.

    Nhưng tấm gương lớn bên cạnh lại phản chiếu ánh mắt cậu – một ánh nhìn không thể che giấu hết tia sáng âm ỉ sau lớp băng.

    Nut tiến gần thêm.

    Rất gần.

    Đủ gần để hơi thở của hắn phả nhẹ vào vành tai cậu, đủ gần để nếu Hong quay lại, môi họ sẽ chỉ cách nhau một khoảng thở.

    -“Không cần à?”

    Nut thì thầm, giọng thấp và ma mị.

    -“Em không cần danh tiếng?

    Không cần ánh đèn?

    Hay không cần tôi?”

    Hong không quay lại.

    Nhưng cậu siết chặt tay đến mức khớp ngón trắng bệch.

    Ánh mắt cậu hạ thấp, đôi môi cong lên thành một nụ cười nhạt nhòa.

    -“Anh nghĩ tôi vẫn là đứa trẻ ngày xưa sao?

    Đứa trẻ yêu anh bằng tất cả sự si mê ngốc nghếch?”

    Nut không chối.

    -“Không.”

    Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang phòng bị của cậu.

    -“Em không còn như ngày xưa nữa.”

    Một khoảng lặng kéo dài – như thể cả căn phòng đang chờ đợi một điều gì đó sắp sửa nổ tung.

    -“Em đã biết cách che giấu.

    Nhưng Hong à...”

    Nut cúi đầu thấp hơn, thì thầm như nhắc nhở.

    -“Em quên mất rồi – anh là người đã dạy em cách giấu tâm cơ.”

    Bên ngoài, trời bắt đầu mưa.

    Cơn mưa đầu mùa rơi xuống mái kính của trung tâm nghệ thuật tạo nên những giai điệu lách tách đều đặn như tiếng gõ nhịp không lời.

    Người qua lại vẫn tấp nập, những đứa trẻ vẫn ríu rít học múa, học vẽ, học nhạc… nhưng bên trong căn phòng piano, một ván cờ đã âm thầm được dựng lên.

    Không có quân hậu.

    Không có quân xe.

    Chỉ có một tổng tài – người không chấp nhận mất đi điều từng là của mình.

    Và một nghệ sĩ – người mang vẻ ngoài dịu dàng nhưng giấu con dao sắc trong lòng bàn tay.

    Ván cờ không có quy tắc.

    Không có trọng tài.

    Không có người ngoài.

    Chỉ có hai người yêu nhau.

    Và giờ…

    đang tìm cách đẩy nhau ra mép bàn cờ.

    Bởi vì trong trò chơi lần này...

    Người thua, có thể sẽ là người yêu trước.

    ( Có thay đổi 1 xíu và dài hơn trên pov)

    🚨ĐÂY LÀ FIC KO ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT 🚨

    By : Wangg + Kinn
     
    Tâm Cơ [Nuthong+Williamest]
    Chương 2 : Ván cờ


    ( Cp WE thì chắc chương 4 xuất hiện)

    Hong bước ra khỏi phòng đàn với vẻ mặt bình thản, không một vết nhăn trên trán cũng không một tia dao động trong ánh mắt.

    Nhưng chỉ có cậu biết, phía sau lớp áo khoác mỏng ấy, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm sống lưng.

    Cậu đi dọc hành lang dài lát đá xám, từng bước chân vang vọng trong không gian yên tĩnh như một bản nhạc đệm cho những dự cảm chẳng lành.

    Cậu không cần quay đầu cũng biết rằng, phía sau cánh cửa kính kia, chắc chắn có ánh mắt đang dõi theo cậu.

    Lạnh lùng, sắc bén, và không rời đi dù chỉ một giây.

    Cậu biết Nut sẽ trở lại.

    Ngay từ khi những tin đồn đầu tiên rò rỉ – rằng một tập đoàn thương mại bí ẩn đang âm thầm thu mua chuỗi trung tâm nghệ thuật cao cấp ở phía Nam – Hong đã cảnh giác.

    Cậu biết đó không phải là chuyện tình cờ.

    Khi từng hợp đồng quảng bá bị trì hoãn, không lý do, không lời giải thích.

    Khi các đối tác dần rút lui.

    Khi những học viên thân thiết bị ép chuyển lịch học, hoặc buộc phải nghỉ – không ai nói rõ lý do.

    Tất cả là những nước đi quen thuộc.

    Từng bước thắt chặt, từng chiếc dây vô hình kéo dần khoảng thở của cậu.

    Và chỉ có một người trên đời làm được điều đó: Nut.

    Nut vẫn luôn là người như thế – không bao giờ chấp nhận để mất thứ gì từng thuộc về hắn.

    Dù là trong kinh doanh, trong cuộc sống… hay trong tình yêu.

    “Tôi sẽ không trở lại ánh đèn.

    Và càng không trở lại bên anh.”

    Câu nói đó, Hong đã thốt ra cách đây bảy năm – ba năm sau khi Nut rời đi.

    Lúc ấy, cậu đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để dập tắt ngọn lửa từng thiêu đốt trái tim mình.

    Nhưng Nut thì không nghe.

    Hắn chưa bao giờ cần lời từ chối.

    Hắn chỉ cần một lý do.

    Một cái cớ để quay lại, và đẩy cậu vào ván cờ mới – nơi hắn là người đặt luật.

    Nut ngồi trên ghế bành da đen trong phòng họp trên tầng 23 – văn phòng điều hành cao nhất của toà nhà trung tâm nghệ thuật mới được hoàn thiện chưa đầy sáu tháng.

    Ánh sáng mờ từ những dải đèn âm trần phản chiếu lên mặt bàn kính, khiến căn phòng như một boong tàu vũ trụ – lạnh lẽo, hiện đại, và tách biệt với phần còn lại của thế giới.

    Trên màn hình lớn treo trước mặt hắn là đoạn trích xuất từ camera phòng đàn – hình ảnh Hong đứng cô độc trong căn phòng vắng.

    Dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt cậu gần như trong suốt, mái tóc rủ nhẹ qua trán, ánh mắt nhìn vào khoảng không như đang nghe một bản nhạc không ai khác có thể nghe.

    Không biểu cảm.

    Nhưng Nut nhìn ra được sự cứng rắn.

    Và cả sự cảnh giác.

    Trợ lý của hắn – một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest chỉn chu, vừa bước vào từ cửa phụ – lên tiếng nhẹ nhàng:

    “Anh định làm gì tiếp theo?”

    Nut không trả lời ngay.

    Hắn nhấc tách trà xanh lên, uống một ngụm, rồi đặt xuống, ngón tay gõ nhịp đều đều lên mặt bàn kính.

    “Anh sẽ mời cậu ấy biểu diễn cho buổi khai trương trung tâm nghệ thuật cao cấp của tôi.”

    Ngữ điệu hắn đều đặn, như đang đọc một kịch bản sẵn có trong đầu.

    “Không sự kiện phụ, không nghệ sĩ đồng diễn.

    Một buổi biểu diễn độc tấu.

    Một mình Hong.”

    Trợ lý khựng lại.

    “Nhưng… cậu ấy chắc chắn sẽ từ chối.”

    Nut nghiêng đầu, đôi môi nhếch khẽ – nụ cười lặng như sương đêm.

    “Cậu ấy không có quyền từ chối.”

    Sáng hôm sau, trong hộp thư gửi đến phòng làm việc của Hong là một phong thư trắng tinh, viền mạ vàng, ép nổi hoa văn chìm.

    Rất sang trọng, rất đúng gu Nut – không phô trương nhưng ngạo nghễ.

    Tên người nhận in rõ ràng giữa thư:

    "Nghệ sĩ – Giảng viên: Hong."

    Bên dưới, nét chữ máy sắc gọn:

    "Thư mời biểu diễn tại lễ khai trương Trung tâm Nghệ thuật Quốc tế NutThT."

    “Toàn quyền sắp xếp nghệ sĩ, ánh sáng, sân khấu.”

    “Toàn bộ thu nhập chuyển vào Quỹ Học Bổng Âm Nhạc cho học sinh nghèo.”

    Không một lời chúc.

    Không một lời giải thích.

    Chỉ là một mệnh lệnh ngầm.

    Và Hong, khi nhìn dòng chữ cuối cùng, chỉ nhắm mắt lại.

    Cậu biết Nut hiểu cậu quá rõ.

    Hắn biết Hong không thể từ chối một chương trình từ thiện liên quan đến học bổng – vì cậu từng là đứa trẻ đi lên từ học bổng đó.

    Là người từng đứng trong bóng tối, nhờ một bàn tay chìa ra mới biết đến ánh sáng.

    Nut đang chơi bẩn.

    Và hắn chơi bằng trái tim của cậu.

    Buổi chiều hôm đó, trời đổ mưa lất phất.

    Trên con phố nhỏ sát công viên nghệ thuật, quán cà phê cũ vẫn yên vị ở góc đường như suốt bao năm nay.

    Quán nhỏ, nội thất gỗ nâu, cửa kính mờ nước mưa, không có nhiều khách – chỉ có hai ly latte luôn được pha sẵn khi có người đặt bàn góc trong: một ly ít đường, một ly đậm đặc.

    Nut đã đến trước, như mọi lần.

    Hắn vẫn giữ thói quen đến sớm, kiểm soát thời gian và chờ đợi.

    Lúc Hong bước vào, cậu mang theo mùi mưa lạnh và một phong thái quá điềm tĩnh để gọi là thản nhiên.

    Cậu ngồi xuống, không gọi thêm gì.

    Không động vào ly cà phê đã pha sẵn.

    Lặng lẽ đặt thư mời lên mặt bàn.

    “Anh nghĩ mình còn có quyền quyết định thay tôi sao?”

    Nut không vội trả lời.

    Hắn chống tay lên mặt bàn, nhìn cậu – cái nhìn không gay gắt, nhưng tuyệt đối không nhẹ nhàng.

    “Không.

    Anh không còn quyền.

    Nhưng anh biết em sẽ không để lũ trẻ mất cơ hội chỉ vì tự ái.”

    Hong bật cười.

    Cậu ngửa đầu ra sau, tay đan vào nhau.

    “Anh thật sự… không còn biết xấu hổ nữa rồi.”

    “Còn em…”

    Nut cúi nhẹ đầu.

    “Em thật sự vẫn còn cảm xúc với anh, đúng không?”

    Hong sững người một thoáng.

    Nhưng ngay sau đó, nụ cười nhạt hiện lên môi cậu – một nụ cười lạnh như hoa trắng mọc bên lề đường vào tháng giêng – dễ vỡ, nhưng không dễ chạm.

    “Đúng.

    Nhưng anh quên rồi sao?”

    Cậu rút một chiếc USB nhỏ từ túi áo khoác, đặt lên mặt bàn.

    “Em là người biết che giấu.

    Và giờ… em biết dùng nó.”

    Nut im lặng, ánh mắt vẫn dán chặt vào đôi tay thon dài đang đan lại trên bàn – đôi tay từng là của hắn.

    “Trong này là bản phối cho buổi khai trương của anh.”

    Hong ngẩng lên, ánh mắt sắc như đường cắt laser.

    “Em sẽ biểu diễn.

    Nhưng với một điều kiện.”

    “Điều kiện gì?”

    “Sau buổi diễn đó, anh phải rút hoàn toàn khỏi hệ thống trung tâm nghệ thuật phía Nam.”

    Không phải là yêu cầu.

    Mà là một tối hậu thư.

    Nut im lặng trong vài giây.

    Rồi hắn khẽ cười – một nụ cười không mang theo sự hân hoan, mà là âm thanh của cơn bão sắp sửa ập đến.

    “Em muốn chơi ván cờ?”

    Hắn cúi xuống, ánh mắt bắt đầu tối lại.

    “Được thôi.

    Nhưng em nên nhớ…”

    Giọng hắn trầm khàn, không lên cao cũng không rơi xuống.

    “Ván cờ nào có anh tham gia… luôn có thêm nhiều quân cờ khác.”

    Hong không đáp.

    Cậu đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy ghế trở về vị trí cũ – như thể cuộc thương lượng vừa rồi chưa từng xảy ra.

    Đêm xuống, thành phố nhuộm màu xanh lạnh lẽo của đèn cao áp.

    Mưa đã tạnh, nhưng gió vẫn lạnh, thổi qua những tòa nhà cao tầng như nhắc rằng mùa chưa kết thúc.

    Nut đứng một mình trên ban công căn hộ tầng 27 – nơi từng là tổ ấm của hắn và Hong, từng ngập tràn tiếng đàn và những bản hòa âm lúc nửa đêm.

    Hắn tựa vào lan can thép lạnh, mắt nhìn về phía toà nhà đối diện.

    Phòng của Hong sáng đèn.

    Tấm rèm mỏng không che được hình ảnh cậu đang ngồi trước đàn, tập luyện.

    Âm thanh vang vọng qua không khí – đoạn nhạc quen thuộc, nhưng lần này nó sắc gọn, lạnh lùng, không cảm xúc.

    Mỗi nốt vang lên như nhát dao gõ vào đêm tối, cắt gọn đến tàn nhẫn.

    Nut nhắm mắt.

    “Em nghĩ em đang thắng...”

    Hắn khẽ nghiêng đầu, đôi môi cong lên rất nhẹ.

    -“Nhưng Hong à, em quên rồi…

    Anh là người dạy em cách biến tình yêu thành con cờ.

    Và giờ đến lượt anh...”

    Bóng người đàn ông vẫn đứng đó, giữa những ngọn đèn thành phố mờ nhạt, như một quân cờ vừa được đẩy đến giữa bàn – nơi tất cả đều nghĩ mình đang kiểm soát thế trận.

    🚨 KO ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT 🚨

    by: Wangg+ Kinn
     
    Tâm Cơ [Nuthong+Williamest]
    Chương 3 : Tìm lại cảm giác


    Buổi diễn khai trương trung tâm nghệ thuật Elise Hall diễn ra vào một tối trời đổ mưa, mùi hoa nhài được xịt đầy trong sảnh đón khách như để khơi lại điều gì đó đã cũ.

    Mùi hương ấy, ngọt ngào nhưng lại mang một chút gì đó u ám, khiến cho không khí trở nên lạ lẫm.

    Mọi thứ như được bọc trong lớp sương mờ ảo, từ ánh đèn vàng ấm áp cho đến những khuôn mặt nở nụ cười xã giao, tất cả đều mang một sắc thái trang trọng, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được bầu không khí đầy căng thẳng, nặng nề.

    Nut đứng trên tầng lửng của trung tâm nghệ thuật, ánh mắt của hắn không nhìn xuống đám đông mà dõi theo một bóng hình duy nhất.

    Cơ thể hắn cao ngạo như một vị vua vừa chiếm lĩnh được một lãnh thổ từng bị phản bội.

    Hắn mặc sơ mi đen, áo khoác dài đến gối, vẻ ngoài lịch lãm đến mức khiến những khách mời không ai đoán được bên trong hắn là một tâm cơ đã vận hành cả tháng trời chỉ để kéo một người trở lại ánh đèn sân khấu.

    Và người ấy – Hong – đang ngồi bên cây đàn Steinway giữa sân khấu, hoàn toàn không quan tâm đến ánh nhìn của những khán giả dưới sân khấu.

    Họ không quan trọng.

    Chỉ có một ánh mắt mà cậu cần đối diện.

    Một ánh mắt có thể đâm thủng mọi phòng tuyến cảm xúc của cậu.

    Hong mặc vest trắng, chiếc áo sơ mi bên trong không gợn một nếp nhăn, làn da sáng bóng dưới ánh đèn sân khấu.

    Không mic, không ánh đèn chiếu thẳng vào cậu, cậu không cần điều đó.

    Hong biết rõ ai đang nhìn mình – và biết ánh mắt đó sắc bén đến mức nào.

    Tiếng đàn vang lên.

    Không nhẹ nhàng như những bản ballad mà cậu từng chơi, không trầm buồn như khi cậu chơi trong phòng đàn của mình, mà là một bản hòa tấu điện ảnh, khúc mở màn như bão đổ, đoạn cao trào như dao cứa vào tận đáy lòng.

    Những nốt nhạc rơi, đâm vào không gian như những chiếc roi cắt vào da thịt, sắc bén và lạnh lẽo.

    Mỗi nốt nhạc là một lời tuyên chiến, là một thông điệp mà Hong muốn gửi đến một người duy nhất.

    Cả khán phòng như nín thở.

    Họ không thể hiểu được sự căng thẳng trong từng nhịp điệu, nhưng không ai có thể phủ nhận sự mạnh mẽ của nó.

    Những ánh mắt bắt đầu đảo qua lại, có người quay sang nhau thì thầm, còn có người chỉ im lặng, bị cuốn hút bởi sự dồn nén trong từng phím đàn.

    Nut siết chặt tay vịn ban công, đôi mắt hắn dán chặt vào người đàn ông ngồi bên cây đàn, lòng hắn như có một thứ cảm giác tê dại lạ lùng.

    Hắn không nghĩ Hong sẽ chơi bản này.

    Bản nhạc mà trước đây hắn từng cấm cậu biểu diễn, vì “quá dữ dội, không hợp với hình tượng của em.”

    Hắn nghĩ rằng Hong đã thay đổi.

    Nhưng đêm nay, bản nhạc này như một lời tuyên chiến – tuyên chiến với chính hắn.

    Hong chơi đến cuối bản, đoạn kết là tiếng nốt rơi tựa tiếng thở dài nghẹn ngào, như thể tất cả sự căng thẳng, tất cả mâu thuẫn trong cậu đều bùng nổ.

    Cậu đứng dậy, cúi đầu chào khán giả trong tiếng vỗ tay như sấm.

    Nhưng cậu không nhìn Nut.

    Không liếc một cái.

    Hắn đã không còn là một phần của vũ trụ mà cậu đang sống.

    Vô cảm.

    Chính xác là vô cảm.

    Sau buổi diễn, Hong từ chối tất cả lời mời phỏng vấn.

    Cậu đi thẳng vào phòng thay đồ phía sau sân khấu, cởi chiếc vest trắng ra, lau đi lớp mồ hôi đẫm trên trán, chuẩn bị rời đi.

    Mọi thứ trong cậu như đã được giải phóng, nhưng có một điều gì đó vẫn không thể tắt đi.

    Đó là ánh mắt của Nut, vẫn như một ngọn lửa âm ỉ trong lòng cậu, luôn cháy lên mỗi khi cậu tưởng mình đã thoát khỏi hắn.

    Chưa kịp rời đi, cửa phòng thay đồ bật mở.

    Nut bước vào, không nói gì, chỉ đóng cửa lại phía sau.

    “Em chơi bản đó để tuyên chiến à?”

    Giọng hắn trầm thấp, nhưng lại mang theo một chút gì đó cay nghiệt, như một câu hỏi không cần trả lời.

    “Không.

    Em chơi vì em thích.”

    Hong liếc qua gương, chậm rãi tháo từng chiếc cúc áo vest, giọng điềm đạm như mọi khi.

    “Hay anh đang tưởng mình là nạn nhân bị khiêu khích?”

    Nut cười khẩy, bước lại gần cậu, ánh mắt chứa đầy sự châm biếm.

    “Em đổi rồi.

    Từng là người chỉ biết khóc và xin lỗi mỗi khi anh nổi giận.

    Giờ thì biết cách chọc tức, biết tung điều kiện, biết hạ đòn.”

    Hong không đáp, chỉ quay lại, đứng thẳng, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào hắn.

    Không hề sợ hãi.

    Không một chút nào.

    “Anh có nghĩ… mình đã tạo ra chính phiên bản Hong mà anh không thể kiểm soát không?”

    Giọng Hong nhẹ nhàng, nhưng bên trong chứa đựng sự cứng rắn không thể phủ nhận.

    Nut im lặng.

    Hắn không phản ứng, chỉ lặng im, nhưng cái im lặng ấy lại nguy hiểm hơn bao giờ hết.

    Nó như một lời thách thức, một mối nguy hiểm tiềm ẩn mà Hong có thể chưa nhận ra.

    “Và anh thì vẫn vậy,” Hong tiếp tục, giọng đều đều, “Tưởng rằng em vẫn còn yếu mềm, vẫn còn yêu anh đến mức chỉ cần kéo nhẹ là ngã.

    Nhưng em không phải thứ anh có thể đặt đâu ngồi đó nữa.”

    Nut bước đến gần hơn, từng bước chân vang lên trong không gian trống rỗng của phòng thay đồ.

    Hắn lại gần đến mức hơi thở hắn phả vào cổ Hong.

    Hơi ấm từ cơ thể hắn gần như có thể khiến Hong cảm thấy không gian xung quanh mình đang co lại.

    “Vậy em muốn gì, Hong?”

    Giọng Nut trầm thấp, như thể hắn đã chạm đến một điểm không thể quay lại.

    “Tự do à?

    Em nghĩ em tự do khi anh vẫn còn đứng đây?”

    Hong khẽ nghiêng đầu, ánh mắt của cậu không còn vẻ lo lắng, mà lại là một cái nhìn kiên định, mạnh mẽ.

    “Không.

    Em không cần tự do.”

    Hong móc trong túi một thứ.

    Là chiếc điện thoại.

    Màn hình sáng lên, đoạn ghi âm phát ra – âm thanh của một cuộc đối thoại cách đây vài hôm.

    Tiếng trợ lý của Nut, thấp và khẽ nhưng đủ để nghe rõ:

    “Anh định dùng tiền siết hợp đồng toàn bộ nghệ sĩ bên phía Nam để ép Hong?”

    “Không ép.

    Tôi đang làm cậu ấy nhớ ai là người kiểm soát cuộc chơi.”

    Nut giật lấy máy, nhưng Hong đã thu tay lại, giữ chặt chiếc điện thoại trong tay.

    Ánh mắt hắn thoáng chút đe dọa, nhưng Hong không hề nao núng.

    “Bản sao thứ hai đã được gửi cho luật sư của em.”

    Hong nói, không nhanh, không chậm.

    “Nếu anh còn tiếp tục khống chế trung tâm phía Nam… em sẽ khiến anh sụp trước khi anh kịp kéo thêm ai về.”

    Cánh cửa đóng sầm.

    Hong bước ra ngoài, không quay lại, trời vẫn mưa.

    Cậu không mang dù, từng giọt mưa lạnh xối lên tóc, lên áo, nhưng khuôn mặt cậu vẫn không thay đổi.

    Không hề run sợ.

    Không hề do dự.

    Lần đầu tiên sau mười năm, Hong thấy chính mình bước đi không còn run.

    Không còn đợi chờ một cái chạm tay, một cái siết vai, hay một câu nói dịu dàng rỗng tuếch.

    Cậu đã đủ mạnh mẽ để không cần hắn nữa.

    Trên tầng cao, Nut đứng như một bức tượng.

    Lưng hắn dựa vào cửa sổ, tay siết chặt thành nắm đấm.

    Cảm giác trong lòng hắn không dễ chịu chút nào.

    Lá bài tẩy của hắn… vừa bị gỡ mất.

    Hắn vẫn còn nhớ, cách đây mười năm, hắn đã nói gì với Hong.

    “Em không cần yêu tôi nữa.”

    Vậy mà bây giờ… hắn mới nhận ra.

    Hắn đã thật sự bắt đầu nhớ lại cảm giác yêu.

    🚨ĐÂY LÀ FIC KO ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT 🚨

    By: Wangg+Kinn
     
    Tâm Cơ [Nuthong+Williamest]
    Chương 4 ...


    Mưa lại rơi.

    Cơn mưa mùa hạ giội thẳng xuống mái tóc ướt đẫm của Nut, khiến hắn không thể phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là giọt mưa.

    Đứng giữa ngã tư đèn đỏ, xe cộ lướt qua như những vệt sáng mơ hồ, hắn chỉ biết đứng đó, mặc áo sơ mi trắng dính sát vào da, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía con đường dẫn đến nhà hát lớn.

    Nơi ấy, Hong đang biểu diễn.

    Hắn từng mong cậu quay lại với sân khấu.

    Nhưng không phải là thế này.

    Không phải là với ánh mắt vô hồn ấy, không phải là với đôi tay run rẩy ấy.

    Cậu đã thay đổi, nhưng không phải theo cách mà Nut mong đợi.

    Hắn đã nghĩ cậu sẽ mạnh mẽ hơn, rực rỡ hơn.

    Nhưng tất cả những gì Nut nhìn thấy... chỉ là một thân ảnh cô độc, cố gắng chống chọi với sự trống rỗng trong tim.

    Cậu đã sống thế nào suốt hai năm qua?

    Khi Nut biến mất khỏi thế giới của cậu không một lời từ biệt.

    Khi những cuộc gọi không được hồi đáp, những tin nhắn không người trả lời.

    Hắn đã sai.

    Rất sai.

    Buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội.

    Hong cúi chào ba lần rồi bước vào hậu trường.

    Cậu tháo tai nghe, lau mồ hôi, rồi đứng thẫn thờ trước tấm gương lớn.

    Mắt cậu sưng húp, làn da tái nhợt.

    Dù lớp trang điểm đã che giấu phần nào nhưng không thể che nổi sự mệt mỏi cùng tổn thương đang lặng lẽ ăn mòn tâm hồn.

    Henna mở cửa bước vào, giọng dịu dàng:

    — Có người đợi em ngoài kia.

    — Em không muốn gặp ai hết.

    — Nhưng người đó là Nut.

    Cả căn phòng lặng đi.

    Một lúc lâu sau, cậu mới chậm rãi đứng dậy, cầm áo khoác và bước ra khỏi phòng.

    Hành lang dài như vô tận.

    Mỗi bước chân như giẫm lên mảnh thủy tinh vỡ, khiến tim cậu đau nhói.

    Nut đứng đó, dưới mái hiên, tay run run cầm một chiếc ô.

    Hắn ngẩng lên khi thấy Hong.

    Cả hai nhìn nhau.

    Không ai lên tiếng.

    Mưa lại rơi.

    Lần này, Nut không tránh.

    Hắn bước ra khỏi mái hiên, đi về phía Hong, từng bước chậm rãi.

    — Anh xin lỗi.

    Chỉ ba chữ.

    Nhưng là ba chữ muộn màng.

    — Vậy thôi à?

    Hong bật cười, tiếng cười vang lên chua chát giữa tiếng mưa.

    — Hai năm qua, anh biến mất.

    Một câu hỏi thăm cũng không.

    Một tin nhắn cũng không.

    Anh nghĩ chỉ cần ba chữ xin lỗi là đủ để xóa hết à?

    Nut không nói.

    Hắn chỉ nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe.

    — Em đã đợi.

    Đợi anh từng ngày.

    Đến mức phát điên.

    Em từng tưởng tượng hàng trăm tình huống khi gặp lại anh.

    Nhưng không, em chưa bao giờ nghĩ sẽ tha thứ cho anh dễ dàng như vậy.

    Cậu tiến lên, đẩy mạnh vào ngực Nut, như muốn trút hết uất ức trong lòng.

    — Em hận anh.

    Nhưng em cũng… vẫn yêu anh.

    Nực cười đúng không?

    Nut không phản kháng.

    Hắn chỉ mở ô, rồi giơ lên che cho cả hai, mặc kệ bản thân bị ướt.

    Hắn nói:

    — Đánh anh đi.

    Mắng anh đi.

    Làm gì cũng được.

    Nhưng đừng tự dằn vặt mình nữa.

    Anh về là để sửa sai.

    Hong khựng lại.

    Nước mắt cậu hòa cùng nước mưa, chảy dài trên gương mặt.

    — Em mệt lắm rồi.

    Nut ôm cậu vào lòng.

    Một cái ôm siết chặt, như muốn gói cả thế giới vào trong vòng tay.

    Hong giãy dụa một lúc, rồi cũng buông xuôi, tựa đầu vào vai hắn.

    Mưa vẫn rơi.

    Nhưng trong giây phút ấy, hai trái tim từng vỡ vụn dường như tìm lại được nhịp đập chung.

    Căn hộ cũ nơi cả hai từng sống cùng nhau vẫn nằm im lìm giữa thành phố ồn ào.

    Nut mở cửa, căn phòng vẫn sạch sẽ, được hắn giữ gìn cẩn thận suốt hai năm qua.

    Hắn không dám thay đổi gì, kể cả vị trí đôi dép của Hong, chiếc cốc vỡ mà cậu từng tiếc nuối, hay tấm ảnh cả hai chụp ở biển năm đó.

    Hong đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt đảo quanh, rồi bước chậm rãi vào.

    Cậu ngồi xuống sofa, nơi từng là góc quen thuộc, rồi nói khẽ:

    — Em tưởng anh vứt hết rồi

    Nut lắc đầu:

    — Anh không thể.

    Mỗi ngày sống không có em, anh đều mở cửa căn nhà này, bật nhạc cũ, và tưởng tượng em vẫn ở đây.

    — Sao anh lại bỏ đi?

    Nut cắn môi.

    Một lúc lâu sau mới cất tiếng:

    — Vì anh sợ.

    Sợ rằng mình không đủ tốt cho em.

    Sợ rằng nếu tiếp tục, anh sẽ làm tổn thương em nhiều hơn.

    — Và rồi anh vẫn làm em tổn thương đấy thôi.

    Nut gật đầu, cay đắng:

    — Anh sai.

    Em có thể không tha thứ, nhưng xin em đừng rời xa anh nữa.

    Căn phòng lại rơi vào im lặng.

    Hong nhìn ra cửa sổ, thành phố lung linh ánh đèn.

    Cậu nói, như đang thì thầm với chính mình:

    — Em đã từng nghĩ nếu gặp lại anh, em sẽ quay lưng bỏ đi.

    Nhưng hóa ra… em vẫn yêu anh đến đau lòng.

    Nut siết tay cậu.

    — Anh cũng vậy.

    Và lần này… anh sẽ không để mất em nữa.

    Cuối cùng, cơn mưa cũng dừng lại.

    Nhưng giông tố trong lòng cả hai thì vẫn còn đó.

    Họ không thể quay lại như trước, nhưng ít nhất… họ đang cùng nhau đối mặt.

    Tình yêu không đủ để xóa bỏ quá khứ, nhưng đủ để cho họ một cơ hội khác.

    Một cơ hội để chữa lành.

    Một cơ hội để bắt đầu lại.
     
    Back
    Top Bottom