Khác Tajin

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403071133-256-k896039.jpg

Tajin
Tác giả: KennyTitan12
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là một cuộc hành trình chậm.

Cuộc hành trình này được thể hiện qua góc nhìn của Tajin.

Không ngây ngô, trong sáng mà là góc nhìn của một kẻ từng trải.



fantasy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tajin
  • Tajin
    CHƯƠNG 1: KHỞI ĐẦU


    Lớn lên ở thành phố Frolesr nằm phía bắc vương quốc.

    Nơi ấy thường phải qua các cuộc tranh chấp biên giới.

    Cái lạnh thấu xương của mùa đông cùng với những mảnh đất khô cằn, khó canh tác được.

    Tôi và mẹ không phải là người ở đây, mẹ dẫn tôi đến đây khi tôi chỉ mới năm tuổi sau cái chết bất ngờ của cha.

    Tôi vừa bước qua tuổi mười sáu.

    Cuộc hành trình dài của tôi sắp bắt đầu, mọi thứ đã được chuẩn bị xong.

    Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết đã bắt đầu rơi, mọi người thì đang chuẩn bị đồ cho mùa đông, trong dòng người ấy hình ảnh của một cậu bé nắm tay mẹ vừa đi vừa nói chuyện.

    Nụ cười của cậu bé ấy khiến cho tim tôi thắt lại như ai đang bóp nghẹt còn lòng thì đầy trăn trở.

    -“ Khi tôi đi mẹ tôi sẽ ra sao?”

    Câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu tôi.

    Tôi bước xuống lầu nhìn vào mẹ, người mà đã nuôi nấng tôi một mình mười mấy năm trời, không có lời than trách, chỉ có sự yêu thương vô bờ bến.

    Không cần phải hỏi cũng biết khi nhìn thấy đôi tay của mẹ.

    Đôi tay ốm yếu ấy không biết từ bao giờ đã đầy chai sạn.

    Tôi nắm chặt đôi tay ấy khiến cho bà bất ngờ và hỏi:

    -“ Tajin, con đang làm gì vậy?

    Sao giờ này vẫn chưa đi?”

    -“ Con chỉ lo lắng cho mẹ, cuộc hành trình này có thể kéo dài rất lâu.

    Không biết lúc ấy mẹ sẽ sống như thế nào?”

    Tôi nằm vào lòng bà, giọng run run.

    Giờ đây, tôi chỉ muốn lại được chìm trong vòng tay mẹ như thuở bé.

    Bà chỉ mỉm cười, xoa đầu tôi.

    -“ Con đã lớn, đủ lông đủ cánh để cho mình có một cuộc sống riêng, đừng để những điều phiền lòng trói buộc nữa.”

    Bà ấy thật ấm áp.

    Ngước nhìn mẹ, khuôn mặt của bà vẫn vậy, một khuôn mặt hiền từ và nhân ái, người luôn nghĩ cho tôi mà quên đi bản thân mình.

    Điều này khiến tôi cảm thấy mình càng đáng trách hơn.

    -“ Cảm ơn mẹ đã hiểu cho con, mẹ đừng quá lo lắng, con sẽ cố gắng về thật sớm.”

    Tôi cố kìm lại giọt nước mắt.

    Tôi đứng dậy ngắm nhìn xung quanh lần cuối.

    Ngôi nhà trông thật đơn sơ, thiếu vắng.

    Có khi ngửi thấy mùi gỗ mục hay những tiếng lắc tắc khi trời chuyển mưa.

    Thế mà chẳng hiểu sao ngôi nhà ấy lại ấm áp một cách lạ kì.

    Tôi hít thở thật sâu bước ra đến cửa.

    Tôi muốn mở cửa ra nhưng lòng lại nặng trĩu, tay tôi nắm chặt vào tay nắm cửa.

    Tôi bất giác quay đầu lại nhìn mẹ, bà nhìn tôi và mỉm cười một cách đầy trìu mến.

    -“ Nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt đấy.”

    Không hiểu sao tôi lại thấy nụ cười ấy thật đẹp, tôi mỉm cười lại với bà rồi mở cửa bước ra ngoài.

    Những bông tuyết đang rơi ở đầu mùa đông và những bóng người đang vội vã.

    Chắc do mùa đông năm nay tới sớm hơn mọi khi nên mọi người mới như vậy.

    Tôi thẩn thờ nhìn lên trời, thở dài một tiếng.

    Mọi lời hứa đều chỉ là cách để mẹ bớt lo, còn tôi biết rất rõ mình đang đi về nơi chẳng chắc còn đường quay lại.

    Một giọng nói lớn cất lên:

    -“ Tajin!

    Cháu đi trong hôm nay sao?”

    Tôi giật mình quay đầu lại, chú Beck.

    Chú ấy từng là một sĩ quan, dù đã nghỉ hưu được một thời gian rồi nhưng khí chất vẫn không phai đi chút nào cả.

    -“ Cháu chào chú, chúc chú có một mùa đông an lành.”

    -“ Đi vừa đúng mười sáu tuổi sao?

    Sao không để qua mùa đông rồi hẳn đi?”

    Chú Beck vừa nói vừa châm thuốc hút, vẻ mặt có chút lo lắng.

    -“ Có một vài việc đột xuất khiến cháu phải xuất phát sớm nhưng có khi điều ấy cũng tốt.”

    Tôi nói tiếp: “ Dù sao đi đây đi đó cũng là quyết định của cháu.”

    Chú Beck chậc lưỡi nói:

    -“ Nhưng như vậy vẫn còn quá sớm đấy nhóc?”

    Chú hút một hơi thuốc rồi nói tiếp

    -“ Đừng chết đấy nhé.”

    -“ Cảm ơn chú đã quan tâm nhưng cháu không yếu đuối đến thế đâu.

    À mà, trong lúc cháu vắng, mong chú giúp chăm sóc mẹ cháu.

    Cháu sẽ rất biết ơn chú đấy!”

    -“ Chậc, thằng nhóc này”.

    Chú Beck nhìn tôi một lúc rồi quay lưng lại bước đi.

    Tấm lưng của chú ấy thật vững chãi, chú là người đã giúp đỡ cho mẹ tôi rất nhiều từ lúc tôi còn là một đứa trẻ, tôi luôn coi chú ấy là người cha thứ hai của mình.

    Cũng nhờ có chú dẫn dắt tôi mới có thể nên người như bây giờ.

    -“ Mọi người chuẩn bị xong hết chưa, xe ngựa chuẩn bị khởi hành rồi đấy.”

    Tôi bước lên xe rồi ngồi một góc, kế bên tôi là một người thương nhân đã có tuổi.

    Ông ấy đang kiểm tra kĩ lưỡng các món hàng của mình, trông các món đồ ấy có chút thú vị.

    Tôi ngước đầu nhìn xung quanh trong chiếc xe này bao gồm sáu người tính cả tôi.

    Mọi thứ đều bình thường nhưng hai người ngồi trước mặt tôi thì đặc biệt hơn, một người có mái tóc màu đỏ, người ngồi kế bên hắn thì trông thư sinh hơn, mái tóc đen nhìn rất mượt mà, có vẻ được chăm sóc khá tốt, khuôn mặt ưa nhìn.

    “ Hắn chính là một quý tộc và người tóc đỏ đằng kia chắc là hiệp sĩ của hắn.”

    Tôi thầm nghĩ.

    Chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh, bầu không khí trở nên im lặng, hình như trong xe này không có ai muốn bắt chuyện, đa số mọi người đã đánh một giấc.

    Có một giọng nói cất lên:

    -“ Này cậu trai trẻ, cậu đang định đi đâu đấy?”

    Nói nhỏ.

    Thì ra là người thương nhân kia, ông ấy có bộ râu được chẻ làm hai khá là ấn tượng, người khá lùn, năm nay chắc cũng tầm sáu mươi mấy tuổi, đáng cả tuổi ông tôi.

    -“ Dạ, cháu định đi đến Elagel.”

    Tôi trả lời bằng một cách lịch sự.

    -“ Thì ra là nơi đó, nghe nói gần đây chỗ ấy đang được phát triển một cách nhanh chóng, giờ trở thành một địa điểm có tiếng rồi.”

    Ông ấy vừa nói vừa vuốt bộ râu của mình.

    -“ Dạ vâng, cháu sẽ ở đấy một thời gian rồi cháu sẽ đi thuyền đến Waterfull còn ông, ông định đi đến đâu?”

    -“ Ông định đi thẳng đến thủ đô, có vài việc…cần làm.”

    Nói xong ông ấy cũng nhanh chóng bị cơn buồn ngủ hạ gục.

    Giờ chỉ còn tôi với không gian này cùng với tiếng xe ngựa lộc cộc.

    Ngồi một góc, tôi trầm ngâm một lúc.

    Không biết rằng lựa chọn của tôi là một lựa chọn khôn ngoan hay không, nhưng tôi chắc chắn lựa chọn này là tốt nhất mà tôi có thể làm.

    Liếc nhìn lại Frolesr lần cuối, tôi lại nhớ đến hồi xưa.

    Khi tôi mới đến Frolesr cũng chào đón tôi bằng một mùa đông và giờ đây khi tôi đi, nó chào tạm biệt tôi bằng những bông tuyết được chạm khắc tinh tảo thay cho lời tạm biệt.

    Tôi ngồi trong chiếc xe ngựa, ngâm nga những câu hát mà mẹ đã hát cho tôi hồi bé.

    Mắt tôi bắt đầu khép lại, tiếng nhạc chìm dần, chỉ còn tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường.
     
    Tajin
    CHƯƠNG 2: ELAGEL


    -“ Này cậu kia đã đến nơi rồi kìa.”

    Tỉnh giấc bởi người lái xe, tôi nhìn xung quanh hình như mọi người đã đi xuống hết, chỉ còn một mình tôi đây.

    Tôi ngáp một cái dài rồi bước xuống xe.

    Elagel quả thật là rất khác với ký ức của tôi, chỉ mới đặt chân xuống thôi mà tôi đã cảm nhận sự nhộn nhịp của nơi này và mùi thoang thoảng mặn của biển.

    Không biết ai có thể khiến chỗ này phát triển vượt bậc như vậy.

    Hãy nhìn đi, những tòa nhà được xây dựng rất chắc chắn, con đường thì sạch sẽ và rất thông thoáng, người dân thì họ luôn nở một nụ cười trên môi, có thể thấy đời sống của họ đã được cải thiện.

    Không giống như xưa, khi tôi đến đây cùng với chú Beck, lúc ấy nơi này còn nghèo hơn cả Frolesr.

    Đường phố thì đầy rác, mùi của rác thải bao trùm cả phố còn ruồi nhặng ở khắp mọi nơi.

    Nói chung thì trông rất tệ.

    Thế mà giờ đây, mới mấy năm thôi, nó đã vượt qua và sắp trở thành một thương cảng lớn thứ hai đế quốc.

    Thật đáng kinh ngạc!

    Ở trung tâm thành phố, có một bức tượng được làm bằng đồng thau.

    Bức tượng này chắc cao tầm 3,5 mét, được khắc họa một người trung niên đang đứng, mặc đồ hải quân chuyên dụng, một tay vuốt râu, tay còn lại giữ chặt thanh kiếm trên eo, khuôn mặt toát ra vẻ sắc bén và nghiêm nghị.

    Tôi để ý một dòng chữ:

    “ Phó đô đốc Robert Whale”.

    Một tiếng nói cất lên từ xa.

    -“ Cậu có thấy sự vĩ đại của ngài ấy không?”

    Một chàng thanh niên bước đến gần chỗ tôi, có lẽ bằng tuổi tôi.

    Thanh niên có đôi mắt cáo, miệng mỉm cười.

    Mặc đồ cảnh vệ màu đen, bên ngoài còn mặc thêm một chiếc áo khoác lông, bên eo có một thanh kiếm.

    Là người giữ trật tự cho khu phố.

    -“ Xin chào ngài, tôi là người phương khác tới đây nên có hơi bất ngờ trước độ uy nghiêm của bức tượng này.”

    Tôi cúi người, giữ vẻ thận trọng và dò xét.

    -“ Ha ha ha, ngài gì chứ tôi chỉ là một con người bình thường thôi.

    Cậu có thể gọi tôi là James.”

    Hắn bước lại gần, khuôn mặt tỏa đầy vẻ bí hiểm.

    -“ Ngài Robert là một người vĩ đại đấy, ngài ấy từng là chỉ huy cả một hạm đội đấy.”

    Hắn khoác tay qua vai tôi và nói tiếp.

    -“ Cũng nhờ ngài ấy nên chỗ này mới phát triển như thế.”

    Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào tôi đầy ẩn ý, khiến tôi hơi rùng mình.

    -“ Tất nhiên rồi, tôi sẽ không làm gì quá bổn phận của mình đâu.

    Trời cũng bắt đầu tối rồi, tôi không dám phí thời gian của ngài nữa.”

    Tôi nở một nụ cười xã giao, sự hòa đồng quá mức của hắn khiến cho tôi cảm thấy khó chịu.

    James bỏ tay ra khỏi vai tôi.

    Mắt nhíu lại quan sát xung quanh.

    -“ Mà trời cũng bắt đầu tối thiệt.

    Xin lỗi đã làm phiền anh, tôi có một món quà dành tặng cho anh đây.”

    Hắn bỏ tay vào túi rồi lấy cho tôi một vật hình tròn, có khung gỗ chạm khắc tinh xảo bên trong.

    -“ Đây là bùa may mắn Malakas, được dùng để cầu một buổi ra khơi thuận lợi.

    Tôi đi đây, nếu có chuyện gì thì có thể đến tòa thị trấn đằng kia để xin sự giúp đỡ.”

    Nói xong, hắn quay đầu và đi.

    Hắn quả thật kì lạ, nhìn sơ qua cũng thấy là không phải dạng tầm thường.

    Có lẽ tôi đã gặp hắn ở đâu rồi, nhìn hắn quen quen.

    Mặt trời bắt đầu lặn, tôi quyết định vào một cái khách sạn gần đây.

    Bước vào trong, tôi nhận ra nó còn sang trọng hơn vẻ ngoài.

    Ánh đèn vàng sáng rực cả sảnh và mùi hương thơm nhẹ của bộ bàn ghế làm bằng gỗ Oal(một loại gỗ quý).

    Tôi chốt một phòng bình thường, mất đâu đó tầm năm đồng bạc.

    Phòng tôi ở trên lầu hai, số 175.

    Bước lên lầu, kì lạ thay, nơi đây khá im lặng, hình như là không có ai ở các phòng còn lại.

    Liếc nhìn xuống sảnh.

    Một người đàn ông đang trao đổi gì đó với tiếp tân, sau đó người đàn ông ấy bỏ đi để lại ba đồng vàng.

    Chắc hẳn chỗ này là nơi mua bán thông tin.

    Tôi từng đến một nơi như thế cùng với chú Beck để thu thập những thông tin trong và ngoài đế quốc.

    Điều ấy khá quan trọng đối với công việc của tôi.

    Tôi quay lại phòng của mình.

    Nó là căn phòng tốt, với một chiếc giường trông rất mềm mại, một cái bàn, một cái cửa sổ có thể nhìn thấy được một phần của thành phố, và thậm chí còn có cả nhà tắm.

    Không đợi chờ gì nữa, tôi quyết định ngâm mình trong bồn tắm sau một ngày vất vả, nước ấm khiến tôi cảm thấy thư giãn.

    Lâu rồi mới được tắm bồn, nhưng tôi phải kết thúc khoảng thời gian tuyệt đẹp này rồi.

    Bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy bóng hình mình trong gương, cơ thể đã rắn chắc hơn trước, có thể là do những bài luyện tập của chú Beck.

    Nhìn xuống bụng, tôi cau mày lại có một vết sẹo to được khắc rất sâu, đây là “tác phẩm” khi tôi thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của mình.

    Lúc ấy mà không có chú Beck thì tôi sẽ mất mạng.

    Bước xuống lầu, ngồi xuống ghế được làm bằng gỗ Oal trong sảnh.

    -“Ở đây, có phục vụ bữa tối không vậy?”

    Tôi hỏi tiếp tân đang lau cốc bên trong quầy.

    -“ Có ạ, ngài muốn dùng món gì để bọn tôi chuẩn bị, sẽ tốn một chút thời gian.”

    Người tiếp viên đặt cốc xuống bàn.

    -“ Hmm, cho tôi chai rượu Feriaves, sản xuất từ năm 548.”

    Nói xong tôi đặt ba đồng xu xuống bàn.

    -“ Vậy xin ngài đi theo tôi.”

    Người tiếp viên lại gần cái cửa trong quầy, mở cánh cửa ra là một căn hầm có cầu thang dài đi xuống, hai bên được thắp sáng bằng những ngọn nến bập bùng, tạo nên cảm giác huyền ảo.

    Hết cầu thang thì trước mặt tôi là một quầy rượu ở giữa căn phòng.

    Trong quầy chỉ có một ông lão với bộ râu ria trắng, bên mắt trái đeo kính, mặc bộ đồ vét rất chuẩn chỉnh, có một chiếc nơ màu đỏ ở giữa, khiến cho ông ấy trở nên thật thanh lịch.

    -“ Chào bác Jack, dạo này bác có khỏe không?”

    Tôi tiến lại ngồi xuống ghế.

    -“ Lâu rồi mới gặp, hôm nay cậu muốn gì nào.”

    Bác ấy lấy một chai rượu Feriaves, rót vào một cái ly nhỏ rồi đẩy qua cho tôi.

    Rượu này được đặt tên theo đế quốc chúng tôi, 548 là năm đế quốc thành lập.

    Rượu có màu trắng đục, hương thơm nhẹ của các loại trái cây.

    -“ Bác có thể cho cháu vài thông tin về Robert Whale và một người tên James làm trong tòa thị trấn không?”

    Tôi vừa hỏi bác Jack vừa nhấm nháp ly rượu.

    -“ Ngày mai tôi sẽ đưa nó lên phòng của cậu, nhưng không phải việc của cậu là đến Waterfull à?”

    Bác ấy cau mày lại, như đang dò xét tôi.

    -“ Chỉ là tò mò một tí thôi.

    Chiến sự của Frosia với Mescaw diễn biến như thế nào rồi?”

    Tay tôi chắp lại trên bàn, bầu không khí trở nên nặng nề.

    Bác Jack thở dài, mặt trầm lại.

    -“ Mescaw đang giành phần thắng, họ đang tiến thẳng đến thủ đô Frosia.

    Chậc, chiến tranh đã bắt đầu, ta nên chuẩn bị đi, khói lửa có thể kéo đến bất cứ lúc nào đấy.”

    Cuộc chiến tranh của hai quốc gia ấy chính là một ngòi nổ kích động các nước khác, khiến cho các nước khác cũng bắt đầu tăng cường quân sự.

    Điều ấy mới là thứ tôi lo ngại.

    -“ Cái đó thì cháu biết, đấy cũng là lí do cháu bị triệu tập đến Waterfull.”

    Tôi uống hết ly rượu.

    -“ Đây là tập tài liệu những nhân vật quan trọng cậu nên thu thập thông tin, và một số thứ cậu cần phải để mắt đến đấy.”

    Bác ấy đưa tập tài liệu cho tôi.

    Tôi cầm tập tài liệu, mở ra, nó nhiều kinh khủng, toàn những nhân vật quan trọng có máu mặt, hoặc là những người trụ cột của một quốc gia.

    Mồ hôi chảy dài trên trán tôi, tay bắt đầu run run nắm chặt tập tài liệu, mắt đảo nhanh qua các trang, tim đập nhanh.

    Thật sự là khó hiểu khi cấp trên giao cho tôi cái này, tôi bối rối hỏi bác Jack.

    -“ Toàn những con quái vật, mấy nhân vật này nghĩ đến đã khiến người ta ớn lạnh.

    Mấy ông cấp trên thực sự sẽ cho cháu làm những công việc này à?”

    Bác Jack nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc rồi gật đầu.

    “ Vậy là hết, tính mạng của tôi sẽ chấm dứt chỉ là sớm hay muộn thôi.”

    Tôi thầm nghĩ.

    Tôi ngã người dựa vào ghế để giữ thăng bằng.

    -“ Cháu trả cho bác, cháu đã nhớ hết rồi, cảm ơn về những thông tin nhé.

    Giờ cháu sẽ quay lại phòng, có lẽ cháu hơi say rồi.”

    Tôi trả lại bác Jack tập tài liệu rồi rời khỏi ghế.

    Với một dòng suy nghĩ nặng trĩu trong đầu, hòa làm một với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ ở sảnh.

    Tôi trở lại phòng của mình.
     
    Tajin
    CHƯƠNG 3: CHUẨN BỊ


    Tỉnh giấc khi ánh sáng ban mai vừa mới nở lộ trên bầu trời, tuyết đã che lắp hết cả con phố, không khí lạnh khiến tôi muốn chợp mắt thêm một lúc nữa.

    " Cốc, Cốc...

    "

    Tiếng gõ vang vọng, một giọng nói dịu nhẹ cất lên.

    -“ Chào buổi sáng thưa ngài, tôi đã chuẩn bị bữa sáng và vài thứ mà ngài muốn.”

    Là anh tiếp tân, tôi đứng lại mở cửa.

    Anh ấy đứng ngay với bộ đồ chỉnh chu, một tay cầm tài liệu, một tay bưng đồ ăn.

    -“ Còn đây là thứ ngài Bộ trưởng yêu cầu.”

    Một tập tài liệu màu đen “ Tài liệu mật 004.”

    -“ Cảm ơn anh nhé, anh cứ để ở đằng kia đi.”

    Tôi chỉ cái bàn làm việc ở góc phòng.

    Người tiếp viên đặt đồ xuống bàn rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

    Món ăn sáng là bò hầm, một món mà tôi rất thích, mẹ tôi thường làm vào mùa đông rét.

    Đúng là bác Jack, bác ấy luôn biết tôi thích những gì, nhưng cái đặc biệt hơn có lẽ là đống thông tin này, nó khiến tôi phải bật cười khi đọc, thật là thú vị.

    Robert Whale, cựu phó đô đốc của hạm đội hải quân, bị cách chức và điều qua nơi này khi bị phát hiện tham nhũng, cung cấp thông tin quân sự cho nước khác, tiếp tay cho những kẻ buôn lậu.

    Hắn không bị tử hình là do gốc lớn và có nhiều mối quan hệ với những kẻ có quyền thế khác.

    Không từ bỏ tật xấu khi bị đẩy qua Elagel, hắn vẫn tiếp tục cấu kết với các tổ chức ngầm để buôn bán chất cấm và buôn người.

    Thật đáng kinh tởm.

    Ngắm nhìn thành phố ra ngoài cửa sổ, ánh sáng đã lên đỉnh chiếu sáng đầy khắp phố, không thể nào ngờ được rằng sự phát triển vượt bậc này lại che giấu nhiều thứ dơ bẩn như vậy.

    Tôi nghĩ mình nên đi xuống phố để chuẩn bị một số thứ.

    Sửa soạn đồ một tí rồi bước ra khỏi phòng, tay cầm tập tài liệu về Robert Whale, đưa cho tiếp tân và sẵn hỏi đường ra bến cảng.

    Dạo bước rồi ngắm nhìn mọi người xung quanh, dòng người có vẻ đã đông đúc hơn trước.

    Có những người vội vã chạy, có những người ăn mặc chỉnh chu đi thong thả, đám trẻ con vô tư chạy khắp xóm vừa cười vừa nói.

    Những tạp hàng thì rao bán những món hàng của mình: nào là trái cây mọng nước, những rau củ trông rất ngon mắt hay những con cá vừa mới được đánh bắt vào buổi sáng sớm còn tươi ngon.

    Ai cũng có sự bận rộn của riêng mình, nhưng có vẻ như mọi người đều có một cuộc sống tốt.

    Đến gần Cảng Elagel sự ồn ã của tiếng gỗ va, tiếng búa gõ càng rõ ràng hơn.

    Những người đàn ông lực điền chẳng ngơi tay, mồ hôi hòa với hơi sương sáng.

    Họ làm việc liên tục, không ngừng nghỉ, thật siêng năng.

    Tôi bước vào hỏi một người đóng tàu đang mài cái ván gỗ.

    -“ Chào anh, chúc một ngày tốt lành.

    Anh có phiền nếu tôi hỏi một số thứ không?”

    -“ Không sao đâu!

    Tôi có phiền gì đâu, anh có chuyện gì?”

    Người đóng tàu đứng lại, tạm gác công việc anh ấy đang làm.

    -“ Anh có biết thuyền trưởng Ram ở đâu không vậy?”

    -“ Ông ấy đang ở trong quán rượu đằng kia kìa.”

    Người đóng tàu đưa tay ra chỉ.

    -“ Cảm ơn anh đã giúp đỡ, tôi có một ít tấm lòng cho anh.”

    Tôi bốc trong túi một đồng bạc đưa cho anh ấy.

    Quán rượu ấy tên là Becky, chắc nơi đây là nơi cho mọi người tự thưởng cho mình một vài cốc bia mát lạnh sau một ngày làm việc cực nhọc.

    Bước vào quán, không cần nhìn đâu xa, tôi đã thấy thuyền trưởng Ram đang ngồi một góc.

    Toàn thân chú ấy tỏa mùi rượu, trông như đã uống cả đêm qua, lúc tôi đến gần vẫn còn đang hớp dở ly rượu.

    -“ Chú Ram, cháu có thể nhờ chú chở cháu qua Waterfull không ạ?”

    Tôi ngồi xuống ghế bên kia bàn.

    -“ Ai vậy?”

    Người chú Ram lảo đảo, giọng nhấc lên nhấc xuống.

    -“ Là cháu đây, Tajin.

    Chú uống nhiều đến nỗi mà không nhận ra cháu nữa à?

    Cháu nghĩ là bác nên cần một ly nước ấy.”

    Tôi lấy cho chú ấy cốc nước.

    -“ Tajin, cơn gió nào mang cháu đến đây?

    Nào, uống với chú một ly, chú mời...” chú ấy đẩy cốc bia đầy đến trước mặt.

    -“ Thôi ạ, cháu đang có một số việc phải làm, nên không phải hôm nay, chú.

    Đây là tiền công.”

    Tôi lấy trong ba lô ra một bức thư để lên bàn.

    -“ Rồi rồi, biết rồi, để đấy đi.”

    Chú Ram tiếp tục hớp rượu, nhìn tôi và hỏi.

    -“ Sao hôm nay Beck không đi cùng cháu à?

    Hắn đâu rồi?”

    -“ Không, chú Beck sẽ không đi cùng cháu nữa.

    Từ đây, cháu sẽ đi một mình.

    Ngày mai lúc chạng vạng mình sẽ khởi hành, mong lúc ấy chú sẽ có phong độ tốt nhất.”

    Đúng thật rất nguy hiểm khi để một người say xỉn khởi hành ngay trong ngày hôm sau, nhưng nói với chú Ram thì lại khác, chú ấy là một thuyền trưởng đại tài.

    Điều ấy đã được chứng minh, là mỗi lần đi làm nhiệm vụ của chú Beck thì chú luôn chọn Ram trong vai trò thuyền trưởng.

    Tôi tin tưởng mắt nhìn người của chú Beck.

    Tôi bước ra khỏi quán rượu, đến khu trung tâm.

    Hắn đã ở đó, James đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ và đang cho chim ăn.

    Vẫn ánh mắt ấy nhìn tôi rồi nở một nụ cười.

    -“ Ồ thì ra, công việc của một đội trưởng là đi cho chim ăn à?

    Ngài James hay nói đúng hơn Edrick Lord nhỉ.”

    Ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn tôi rồi nhanh chóng nở một nụ cười mỉa mai.

    -“ Cũng có người đang tản bộ đấy thôi.”

    Edrick ngước đầu lên, ánh mắt tôi và hắn chạm nhau, khoảng không xung quanh bọn tôi như có một sức ép lại.

    Những chú chim bay tán loạn khắp nơi, những người xung quanh ai cũng đứng lại nhìn bọn tôi.

    Edrick cười phì một phát.

    -“Bạn bè lâu năm mới gặp, nên tớ đùa xíu thôi.

    Thư giãn nào.”

    Tôi có thể đảm bảo một điều rằng hắn đã thay đổi rất nhiều so với lúc xưa, lúc đầu tôi còn không nhận ra hắn.

    -“ Vậy mục tiêu của hắn à?

    Thế từng nào mới hành động.”

    Tôi hạ giọng xuống.

    Mặt Edrick trầm lại, mang vẻ nghiêm túc, không gian như bị đứng yên.

    -“ Hiện tại vẫn chưa phải lúc, sức ảnh hưởng của hắn đối với nơi này vẫn còn quá lớn, còn những tổ chức ngầm mà hắn đang bảo trợ nữa.”

    Giọng hắn hạ thấp xuống, nhíu mày nhìn xung quanh.

    Tôi biết hắn đang cảnh giác, kể cả nơi đông người.

    Hắn nói đúng, ở đây Robert Whale là vua, chỉ cần sai một bước thôi có thể khiến nhiệm vụ thất bại ngay lập tức.

    -“ Vậy thì chúc cậu may mắn nhé!”

    Tôi giơ tay chào tạm biệt.

    -“ À mà, cậu có biết có tiệm quần áo ấm ở đâu không?”

    -“ Đi thẳng tí là tới, ở ngã ba đằng kia.”

    Edrick mỉm cười chỉ.

    Tôi mua một cái áo lông được làm từ lông nai rừng, màu nâu sẫm, và một cái bao tay để giữ ấm cho mùa đông.

    Ra khỏi cửa hàng, ánh mắt của tôi va vào một tiệm bán vũ khí.

    Một cửa hàng khá cũ kĩ, khiến tôi có cảm giác nơi này bán những thứ không có gì giá trị cả.

    Một giọng nói trầm đặc cất lên.

    -“ Thằng nhóc kia, chú mày cần thứ gì?”

    Thì ra là chủ tiệm.

    Tôi chỉ hơi bất ngờ với giọng đặc sệt ấy, thân hình ốm nhách, đôi mắt thâm đen.

    -“ Cháu cần một thanh đoản kiếm, ở đây có cái nào tốt không vậy?”

    Một thứ rơi vào tầm mắt tôi, có một thanh đoản kiếm dài tầm bảy mươi cm, lưỡi hình tam giác mở rộng ở phần đầu rồi thu hẹp dần về phía sau, phần đuôi kiếm được làm bằng sừng nai rừng.

    -“ Đẹp thật đấy.”

    Rồi thử vung một cái, khá ổn, rất mượt, không bị cứng tay khi dùng.

    -“ Có mắt nhìn đấy nhóc, nó là một thanh khá tốt đấy.”

    -“ Vâng, đúng vậy.”

    Trên lưỡi kiếm được khắc các hoa văn tinh xảo một cách điệu nghệ.

    Nó sẽ là thứ đồng hành cùng tôi cho cuộc hành trình sắp tới này.
     
    Tajin
    CHƯƠNG 4: BIẾN SỐ


    Hoàng hôn đã nuốt trọn cả thành phố, mọi thứ đã chuẩn bị xong cho chuyến đi đến Watterfull ngày mai.

    Có một giọng nói cất lên, giọng đầy sự run rẩy.

    -“Ngài Robert Whale chết rồi, Robert Whale… chết… rồi.”

    Người đàn ông thở hổn hển.

    -“Cái gì?

    Hắn chết rồi, ở đâu?”

    Tôi nói lớn, nắm cổ áo người đàn ông, cau mày lại.

    -“Ở đằng kia, trước cổng… dinh thự của… ngài ấy.”

    Tay người đàn ông run run, ánh mắt đầy sự sợ hãi.

    Tôi chạy một mạch trong đầu còn nhiều suy nghĩ.

    “Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

    Edrick hành động rồi sao?

    Không phải sáng nay hắn vừa mới bảo là chưa phải thời cơ hay sao?”

    Điều này có khác gì khiến cho cả nơi này sụp đổ đâu.

    Robert Whale chết ngay ở cổng dinh thự, một vết cắt hoàn hảo, ngọt lịm, chứng tỏ người ra tay không phải một tay mơ.

    Hắn chết mà không kịp chống trả, ánh mắt còn mở trưng, máu thì nhuốm đỏ cả một vùng.

    Ánh sáng hoàng hôn đổ xuống cái xác hắn khiến cái xác càng nổi bật hơn.

    Tôi liếc nhìn xung quanh để coi có ai khả nghi hay không.

    Trong dòng người bàn tán, có người khóc thương, có người thì đang thì thầm gì đó.

    Đám lính giữ trật tự, mặt nghiêm nghị có pha chút tức giận, đang cố bảo vệ hiện trường.

    Edrick, hắn đứng im như tượng, khuôn mặt bàng hoàng khó hiểu rồi từ từ trầm lại, sắc lạnh hiện ra, mắt nhíu mày suy nghĩ thứ gì đó, tay nắm chặt chuôi kiếm.

    Dám cá là hắn không làm chuyện này.

    Vậy có thể là ai?

    Nhưng bây giờ không có thời gian để phí, tôi băng qua dòng người đến chỗ Edrick.

    -“ Ngài James ( Edrick), chúng ta cần đi bây giờ.”

    Thì thầm vào tai hắn, rồi nói tiếp.

    -“ Chúng ta cần phải báo cáo chuyện này cho bác Jack nhanh lên.”

    Liếc nhìn Robert Whale lần cuối giờ đây đã bị người vây cứng, rồi vội vã rời khỏi đoàn người ngày càng đông đúc.

    Bọn tôi cấp tốc chạy đến chỗ bác Jack và thông báo về vụ việc xảy ra.

    Bác Jack chậc lưỡi, khuôn mặt cực kì nghiêm túc.

    -“ Chậc… chậc, hắn chết mà khi cháu chưa ra tay sao, Edrick?”

    Bác đưa tay xoa sống mũi.

    -“ Vâng, có kẻ khác đã nhúng tay vào chuyện này.”

    Edrick vẫn giữ sự bình tĩnh của mình.

    -“Bác nên gọi thêm viện binh, chúng ta cần phải bảo đảm thành phố không rơi vào hỗn loạn.”

    Tôi đưa tay lấy cốc nước trên bàn.

    -“ Tajin nói đúng đấy ạ, những băng đảng ở Elagel kiểu gì cũng tranh giành quyền lực sau cái chết của hắn.”

    Edrick nắm chặt tay, nụ cười thường gặp cũng đã biến mất.

    Bác Jack viết thư rồi đóng dấu, đưa cho anh tiếp tân.

    -“ Đưa cái này đến chi nhánh gần đây nhất càng nhanh càng tốt.”

    -“ Vâng, thưa ngài.”

    Anh tiếp tân cúi người xuống nhận lấy bức thư.

    -“ Này, tôi có thể nhờ anh thông báo cho thuyền trưởng Ram dời lại lịch trình ngày mai không?

    Hãy bảo với chú ấy là ngày mốt chúng ta sẽ khởi hành.”

    -“ Vâng, tất nhiên rồi, thưa ngài.”

    Anh tiếp viên đáp rồi bước đi trong đêm.

    Edrick trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:

    -“ Tôi thực hiện nhiệm vụ ẩn một tháng hơn, không có ai khả nghi hết.

    Vậy hắn có thể đã ở đây từ trước, giờ chúng ta không khác gì những con rối.”

    Ánh mắt sắc bén, nụ cười lạnh lùng của Edrick xuất hiện trở lại.

    Nhưng tại sao hắn giết Robert Whale?

    Robert Whale và hắn có quan hệ gì?

    Không lẽ Robert Whale đã phạm phải điều gì hay phản bội hắn nên mới bị trừ khử?

    Tại sao chính là hôm nay?

    Đối với tay nghề cao siêu như vậy, chắc chắn là một dân chuyên.

    Những điều ấy khiến tôi cảm thấy khó chịu, các giác quan của tôi được kích hoạt cao đến mức cực hạn.

    “ Thằng chó ấy là ai?”

    Tôi lẩm bẩm trong đầu, cố nhớ lại những chi tiết, đảm bảo không bỏ lỡ gì.

    Màn đêm bao trùm khắp thành phố.

    Có một tiếng sáo mang mác buồn như thể đang chia buồn trước thảm kịch.

    Ai cũng hoảng sợ trước cái chết của Robert Whale.

    Họ khóa cửa chặt lại, kể cả cửa sổ, về nhà sớm hơn trước.

    Lính canh thì đi trực khắp thành phố để tìm kẻ khả nghi.

    Qua khung cửa sổ, tôi cũng có thể cảm nhận được nỗi sợ mà hắn gây ra đã bao trùm nơi này như thế nào.

    -“Viện binh sẽ đến vào sáng ngày mai.”

    Edrick bước vào phòng, nói với tôi.

    Tôi hẹn Edrick ở trong phòng mình vì có một số chuyện muốn trao đổi riêng với hắn.

    -“Cậu có thể cho tôi biết về một số thông tin mà cậu đã thu thập được trong mấy ngày qua không?”

    Hắn để tay lên cằm, như đang suy tư thứ gì đó.

    -“Được thôi, tôi sẽ cho cậu biết một vài thứ.”

    Hắn nhún vai, miệng nở nụ cười khoái chí.

    -“Cậu có thấy hành động và các mối quan hệ của hắn có gì bất thường không?”

    -“Câu hỏi hay đấy.

    Theo tôi tìm hiểu, mối quan hệ của hắn rộng hơn những gì chúng ta nghĩ.”

    -“Rộng hơn?”

    -“Đúng vậy, Robert Whale nhúng tay vào rất nhiều vụ, cả lớn lẫn nhỏ.”

    Edrick ngồi xuống ghế.

    -“Thậm chí tôi còn nghe hắn có vài lần hợp tác với Đôi Mắt Của Màn Đêm.”

    Edrick mỉm cười khoái chí nhìn tôi.

    -“Cái… cái gì?

    Hắn thật sự đã từng hợp tác…”

    Tôi nhìn Edrick.

    Hắn vẫn im lặng, đôi mắt nghiêm lại như thể khẳng định điều ấy hoàn toàn đúng.

    Tổ chức “Đôi Mắt Của Màn Đêm” bao gồm những kẻ chống lại chính quyền, ai trong tổ chức ấy đều có sức mạnh và sức ảnh hưởng riêng đối phó với bọn chúng cũng chẳng dễ dàng gì.

    -“Đúng là ngày càng phiền phức.”

    Tôi nhắm mắt lại, ngửa mặt lên trần nhà.

    Một cảm giác khó chịu quay quanh, có ai đang theo dõi cuộc trò chuyện của bọn tôi.

    Edrick chắc hắn cũng nhận ra điều bất thường.

    Vụt!

    Kính cửa sổ vỡ toang các mảnh gương bay tung tóe.

    Bọn tôi né sang một bên, tránh được đòn đánh bất ngờ.

    Nhìn qua thứ vừa bay vào trong.

    Hai con chim đen có kích thước khá lớn, nó đã chết khi bay với tốc độ cao để tấn công chúng tôi.

    Tôi chạy đến cửa sổ ngó qua bên ngoài, từ góc phố có một bóng đen đang lấp ló ở một góc nhà.

    Tôi lấy hơi, phóng tới lưỡi kiếm chém thẳng từ trên xuống.

    Keng!

    Tiếng kim loại va chạm vang lên.

    Hắn giơ tay đỡ, giáp tay lóe sáng trong chốc lát rồi nứt toác.

    Tôi dồn lực, giáp vỡ tung tóe thành từng mảnh.

    Lùi xuống một bên để giữ khoảng cách nhất định đối với kẻ lạ mặt kia, cả hai bên rơi vào cảnh thăm dò đối thủ.

    Ánh mắt tôi dán chặt vào kẻ khả nghi kia, quan sát từng chuyển động.

    -“ Này!

    Có chuyện gì xảy ra bên đó vậy?”

    Một giọng nói cất lên.

    Vụt!

    Một con dao bay nhanh thẳng đến chỗ tôi, tôi lắc đầu qua một bên tránh đòn.

    Chưa kịp phản công hắn đã nhảy qua các bức tường rồi tẩu thoát.

    -“ Anh kia, giờ này anh đang làm gì ở đây hả?”

    Người giữ trật tự quát lớn.

    -“ Ồ!

    Xin lỗi bạn tôi mất ngủ nên mới ra đây hóng gió một tí.”

    Edrick bước lại gần người giữ trật tự.

    -“ Ngài James, tôi không biết đây là bạn của ngài.”

    -“ Không sao đâu, giờ tôi sẽ lo liệu từ đây.”

    -“ Vậy tôi tin phép.”

    Nói xong anh chàng ấy quay đầu bỏ đi.

    -“ Hắn là một kẻ đáng gờm đấy.

    Dám tấn công chúng ta vào thời điểm này.

    Đây chính là một lời thách thức đối với chúng ta.”

    Tôi cất kiếm vào bao rồi nói.

    -“ Vậy sao, hắn cũng có gan đấy nhỉ?”

    Edrick nở một nụ cười sắc lạnh như thể muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đã cướp con mồi của hắn.

    Sáng hôm sau, viện binh đã đến, chia thành hai đội.

    Đội một phong tỏa khắp nơi để kìm hãm sự bành trướng của các băng đảng ngầm ở Elagel, đội hai tìm kiếm kẻ đã giết Robert Whale.

    Thế mà sự nỗ lực lại đi đến ngõ cụt, dường như mọi dấu vết đã bị ai đó xóa sạch kể cả trận chạm trán nhỏ tối hôm qua, không chừa bất kì manh mối nào cả.

    Điều đó chứng tỏ trong cuộc chơi này, hắn đang ở kèo trên.

    Tôi và Edrick đành phải từ bỏ vụ việc này cho bác Jack lo liệu, còn bọn tôi thì chuẩn bị cấp tốc cho chuyến đi đến Waterfull vào ngày mai.

    Điều đó khiến tôi thấy bực bội, như thể tôi đã chịu thua trước hắn, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác.

    Trong tôi đầu vang lên câu hỏi: “Hắn sẽ làm gì tiếp theo nữa đây và mục đích của hắn là gì?”

    Có lẽ trò chơi lần này hay hơn tôi tưởng rất nhiều.

    Nhưng trong những ván cờ như thế này kẻ mở màn chưa chắc là người chiến thắng.
     
    Tajin
    CHƯƠNG 5: TIẾNG SÁO


    Bầu trời của ngày hôm nay khá là âm u.

    Tôi và Edrick chuẩn bị lên đường đến Waterfull.

    Chiếc thuyền của chú Ram rất to lớn, chắc chắn và được dọn dẹp rất là sạch sẽ.

    -“Cháu đến rồi sao?

    Hơi sớm nhỉ?”

    Chú bước đến chỗ tôi.

    Mùi vẫn còn thoang thoảng mùi rượu.

    -“ Vâng, có một số chuyện nên ta sẽ đi sớm.”

    -“ Được rồi, vậy thì đi thôi.”

    -“ Nhổ neo lên!”

    Chú Ram hét to một tiếng.

    Những đoàn viên trong đoàn tàu cùng nhau phối hợp với nhau.

    Con thuyền bắt đầu di chuyển chậm rãi tiến ra khỏi bến cảng.

    Đại dương thật bao la và đẹp đẽ làm sao.

    Ánh mặt trời chiếu thẳng xuống mặt nước, tạo ra những vệt sáng như những viên pha lê.

    Nó khiến cho đại dương trở thành một cái gương lớn phản chiếu lại.

    Tôi hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của biển cả.

    Nó thật tuyệt, như thể tôi đang hòa làm một với dòng biển vậy.

    Chú Ram liếm đầu ngón trỏ của mình rồi đưa lên trời, rồi hét lớn.

    -“ Căng buồm lên!”

    Thông thái của chú ấy thật khác khi ở trên thuyền.

    Thông thái của một kẻ từng chinh chiến với biển sâu hàng nghìn lần.

    Mọi thứ chẳng yên bình được bao lâu thì mây đen bắt đầu kéo đến.

    Sóng dữ nổi lên, và gió bắt đầu thổi mạnh.

    -“ Hạ cánh buồm xuống đi!”

    Chú Ram quát lớn, rồi nhìn tôi nói tiếp.

    -“ Cẩn thận vào, cơn bão này có vẻ lớn đấy.”

    Mưa đã rơi.

    Bầu trời bị nuốt chửng bởi mây đen.

    Bỗng nhiên, có tiếng sáo nổi lên.

    Sóng dữ đánh vào thuyền.

    Sấm sét nổ đùng đùng.

    -“ Chậc, cái méo gì đang xảy ra vậy?”

    Chú Ram đưa tay giữ cái nón của mình.

    -“ Mọi người vào vị trí, nhanh lên!”

    -“ Này Tajin, cậu có nghe thấy tiếng sáo không?”

    Ánh mắt Edrick nhìn về phía xa trong cơn bão.

    -“ Có…

    Hắn đang tới ấy.”

    Một luồng sát khí ớn lạnh đến mức khiến cho mọi giác quan của tôi đều căng ra, làm cho tôi quên luôn cái lạnh của cơn mưa mùa đông giá rét.

    Dưới mặt nước biển xuất hiện một con thủy quái to lớn.

    Chiếc đuôi màu tím sẫm to lớn của nó quất mạnh vào con thuyền.

    Mọi thứ lung lắc dữ dội.

    Ai nấy cũng bám chắc vào boong thuyền, có những người chết lặng không di chuyển được chân của mình.

    Nỗi khiếp sợ trước sự uy hiếp của con thủy quái bao trùm cả con tàu.

    -“ Cái thứ chết tiệt là gì vậy?”

    Tôi chuẩn bị tư thế chiến đấu, tay cầm chặt thanh kiếm.

    -“ Đó chính là một con Thalayros.”

    Chú Ram rút khẩu súng lục ra.

    -“ Nó chính là bá chủ của vùng biển này.”

    (Thalayros giống như một con cá voi khổng lồ.

    Sáu con mắt đỏ rực, cao khoảng 30 mét khi trưởng thành, da sẫm tím, chiếc đuôi nó rất to.)

    -“ Tập trung vào nó đến đấy!"

    Edrick hét lớn.

    Con thủy quái nhảy lên không trung, thân hình to lớn che hết bầu trời.

    Dường như muốn phá hủy con thuyền bằng một đòn duy nhất.

    " Pằng!

    Pằng!

    Pằng!"

    Ba tiếng súng vang lên.

    Ba viên đạn bạc bay nhanh đến cắm trúng thẳng vào mắt con thủy quái, cả ba viên trúng thẳng vào một điểm duy nhất.

    Máu bắn ra khắp nơi như mưa,

    Thalayros gầm một tiếng căm hẫn, quằn quại đau đớn, lặn xuống biển.

    -“ Này, Tajin!

    Cháu và thằng nhóc kia, đối phó với thứ kia.”

    Chú Ram nói tiếp.

    -“ Ta sẽ tập trung điều khiển con thuyền.”

    Nói xong, chú ấy quay lại buồm lái.

    -“ Còn mọi người thì chuẩn bị pháo đi, ta sẽ đồng loạt tấn công nó.”

    -" Vâng ạ!

    " Một tiếng nói đồng thanh như thể đã được chuẩn bị sẵn.

    Đoàn thủy thủ vào hàng ngũ của mình, bắt tay vào việc ngay ai cũng chấp hành mệnh lệnh vị thuyền trưởng vĩ đại của họ.

    Tiếng sáo vô hồn ấy bắt đầu tăng nhịp, hòa vào trong cơn bão tạo thành một bản tình ca chết chóc vậy.

    Thalayros tấn công điên loạn, những con mắt đỏ rầu của lảo liên tục không theo bất cứ quy tắc nào, miệng tích trữ một nguồn năng lượng rồi phóng ra một tia sáng đỏ rực.

    Nguồn xung kích mạnh đến mức làm cho rung chuyển cả một vùng trời.

    Edrick nhanh chóng bật nhảy.

    Lưỡi kiếm lóe sáng, chém một đường ngọt liệm.

    Lưỡi kiếm chém phăng nguồn năng lượng hủy diệt nó.

    Không dừng lại Edrick làm thêm một đường dọc thân khổng lồ, từng thớ thịt và lớp vảy tím vỡ nát, máu đen phụt ra như thác.

    -“ Hỏa Điệp!”

    Hàng nghìn con bướm lửa chui ra từ bàn tay.

    Đàn bướm bay đến chỗ vết thương của con thủy quái.

    Chỗ bị thương của nó bị lở loét.

    Vùng da xung quanh bắt đầu nứt toác.

    Nó chui lại chui thẳng xuống mặt biển sâu thẳm.

    -“ Đòn tấn công đẹp lắm, Edrick.”

    Từ không trung Edrick đáp đất một cách nhẹ nhàng, mỉm cười nói.

    -" Điều ấy quá hiển nhiên mà.

    "

    Tiếng sáo lại bắt đầu nhanh hơn nhưng nhịp điệu lại nhẹ nhàng, thế mà lại rất hùng vĩ khiến cho tôi nổi hết cả da gà.

    Đùng!

    Chiếc thuyền lảo đảo.

    Tôi bám chắc boong thuyền cố giữ thăng bằng.

    -“Đuôi tàu bị hỏng rồi!

    Mau xuống vá lại đi!

    Nhanh lên!”

    Một thuyền viên hét lớn.

    Mưa ngày càng lúc càng dữ tợn.

    Sóng đánh mạnh vào chiếc thuyền khiến nó rung chuyển hơn trước.

    Thalayros lại xuất hiện.

    Nhưng thay vì tấn công trực tiếp, nó chuyển chiến thuật tấn công con tàu từ dưới mặt nước.

    Mỗi cái húc khiến mọi người trên tàu đều té ngã .

    Những khẩu pháo bắn thẳng vào thân hình to lớn của nó như cũng chỉ để gãi ngứa.

    -“ Chậc… như thế này thì đánh thế nào đây?”

    Tôi cố gắng giữ thăng bằng.

    Vừa nói dứt câu, chiếc đuôi to lớn màu tím sẫm ấy vút mạnh một cái vào thân thuyền.

    Khiến cho tôi ngã nhào đập mạnh vào cột buồm, có những người không may mắn đã rơi xuống tàu.

    Thalayros gầm lên, một tiếng xé xoạc bầu trời, như thể đang rất khoái chí.

    -“Này!

    Tajin, mau dùng cái thứ tôi đưa cho cậu đi.

    Nó là một tạo tác đấy.”

    Edrick nhíu mày nói với tôi.

    Bóng lưng của con thủy quái xuất hiện lờ mờ dưới mặt biển.

    Nắm lấy cơ hội, Edrick nắm chặt thanh kiếm, vung xuống.

    “ Keng!”

    Mặt Edrick bàng hoàng rồi hét lớn.

    -“ Nó được bao bọc một lớp giáp cứng rồi.”

    Chiếc bùa Malakas được kích hoạt.

    Một nguồn sáng xuất hiện, con tàu được bao bọc bởi một lớp khiên phép vô hình.

    Bảo vệ con thuyền trước sự tấn công của con thủy quái.

    -" Giáp vảy cứng?

    " Tôi chống người dậy.

    -" Đúng vậy."

    Edick đáp.

    -" Vậy để cho tôi xử lý.

    "

    Tôi cắn chặt răng.

    Tập trung cực độ cảm nhận dòng lửa trên cơ thể.

    Ngọn lửa bùng trào quanh cơ thể tôi, rực đỏ đến mức gió cũng không thể dập tắt.

    “ Thiên Trụ Viêm Diệt!”

    Trên trời xuất hiện một cột lửa, phóng thẳng xuống chỗ Thalayros, xé rách cả màn mưa.

    Nước sôi ùng ục, hơi nước bốc lên có thể bỏng rát cả da thịt.

    Thalayros gầm rú.

    Lớp giáp của nó bị phá hủy bởi một duy nhất.

    Nó quẫy mạnh, tạo ra những đợt sóng cao ngất để đập tắt ngọn lửa, nhưng ngọn lửa vẫn siết chặt thân thể khổng lồ ấy.

    Cơ thể tôi rung lên vì kiệt sức.

    Mọi giác quan yếu dần đi.

    Từng thớ cơ như thể bị rách toạc.

    -“ Làm được rồi…”

    Tôi lẩm bẩm.

    Edrick quay lại nhìn tôi, với một nụ cười trên mặt.

    -“ Cậu ngày càng mạnh lên theo cấp số nhân đấy à?”

    -“ Chỉ là ăn may thôi.”

    Tôi loạng choạng đứng dậy sau đòn tấn công, đôi bàn tay vẫn rung rẩy.

    -" Chúng ta sống rồi!!!"

    Tiếng hò reo vang dậy.

    Người ta ôm chầm lấy nhau, có người bật khóc, có người thẫn thờ trước sự việc vừa xảy ra.

    Tôi cũng muốn tin là hết thật rồi… nhưng lồng ngực vẫn nặng nề, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt.

    Có điều gì đó không ổn.

    Bất chợt một tiếng gầm kinh dị khiến cho niềm vui nhỏ bé bị phá vỡ hoàn toàn, Mọi người chững lại.

    Khuôn mặt bàng hoàng.

    Nỗi khiếp sợ đã bao trùm con tàu.

    Thalayros phóng nhanh đến, tốc độ nhanh đến mức tôi vẫn chưa kịp phản ứng lại.

    Phập!

    Một cây lao lớn, phần đuôi được nối với dây xích, cắm chặt vào thân thể của nó khiến khựng lại một nhịp.

    -“Nhanh xử lý nó đi!”

    Chú Ram quát lớn.

    Sợi xích sắt gắn liền với mũi lao căng ra, kéo theo cả thân tàu rung bần bật.

    Chú Ram giữ chặt sợi dây xích, nghiến răng, ánh mắt dữ dội, toát lên sự sắc lạnh.

    Không đợi chờ gì, Edrick bứt tốc, nhảy bật lên trong không trung.

    Xoay người xẻ một đường từ đầu đến lưng con thủy quái, máu văng tung tóe.

    Nó gào hét đau đớn, nhưng Edrick không dừng, hàng chục nhát chém vào thân nó không chút nhân nhượng.

    Thalayros giãy giụa, toàn thân run bần bật, rồi nằm bất động.

    Máu đỏ loang khắp mặt nước.

    Lần này thật sự im lặng.

    Edrick đứng trên xác Thalayros, không nói gì.

    Ánh mắt hắn vô hồn, dửng dưng giữa biển máu, khiến tất cả sững sờ.

    Hắn quay lại nhìn tôi rồi mỉm cười.

    Tôi lặng người nhìn hắn, thầm nghĩ.

    -“Hắn là… một con quái vật.

    (...)

    Mùi máu tanh nồng vẫn thoang thoảng.

    Sau trận chiến khốc liệt trên con tàu dường như đã bị phá hủy hoàn toàn, những thuyền viên thì đang cố gắng vá lại những chỗ đã bị hỏng.

    Ai cũng quần quật làm việc để quay lại chuyến hành trình nhanh nhất có thể.

    Chú Ram đứng lên xác con Thalayros tay cầm chai rượu vừa uống vừa chỉ đạo.

    -“ Nhanh lên!

    Đem những miếng thịt này lên tàu.”

    -“ Chú đang làm cái gì vậy ?”

    Tôi hỏi chú Ram.

    -“ Chỉ là khai thác chút tài nguyên để bù vô thiệt hại thôi.”

    Chú Ram uống một ngụm rượu rồi nói tiếp.

    -“ Con này không lớn lắm, nhưng có một chút khác thường.”

    -“ Khác thường?”

    -“ Cháu không để ý khi chiến đấu với nó à?”

    Chú Ram chỉ tay vào phần thân trên của con Thalayros.

    Trên người đó có dính một thứ màu đen sẫm.

    -“ Đây là một lớp giáp khác của đó và nó khá cứng, thứ này không bao giờ tồn tại đối với một con Thalayros.”

    Tôi không biết rằng lớp giáp này chính là sự khác biệt.

    Dù cho cùng thì đây là lần đầu tôi mới thấy con Thalayros này.

    -“ Tajin, cậu có ở đó không.”

    -“ Có chuyện thế Edrick.”

    Quay lại trong thuyền, Edrick đã đứng ở đó, đứng khoang tay với khuôn mặt mỉm cười như thể vừa kiếm một thứ gì đó rất là hay ho.

    -“ Tôi vừa hỏi một số thành viên trên tàu có thấy điều gì bất thường khi trận chiến xảy ra không.”

    Edrick nói tiếp.

    -“ Và có người bảo rằng là họ thấy một bóng người xuất hiện trong cơn bão.”

    -“ Có chắc chắn điều đó là đúng không.”

    Tôi nhìn Edrick với ánh mắt nghi ngờ.

    -“ Ai mà biết được, nhưng nghe nó khá là thú vị đấy.”

    -“ Đúng là cũng thú vị thiệt.”

    Nhìn ra biển xanh, nó đã trở về vẻ đẹp vốn có của đó.

    Thế nhưng tôi lại không vui vẻ như trước, giờ chỉ còn một tiếng thở dài.

    Hắn mạnh và khó nhằn hơn tôi tưởng.

    Con thuyền đã bắt đầu căng buồm ra khơi, tuy chỉ là chữa chấp vá không được tốt cho lắm nhưng còn hơn không làm gì.

    Cơn sóng nhẹ nhàng, cánh chim trắng trên bầu trời và tiếng nhộn nhịp của các thành viên trên tàu.

    (...)

    Ánh trăng đã phải nhường chỗ cho mặt trời đã chuẩn bị thức giấc, bầu trời đêm đã bị xuyên thủng bởi những tia sáng bình minh đang lên.

    Con thuyền đã trải qua một cuộc chiến khốc liệt có thể thấy rõ bằng mắt vẫn tiếp tục tiến bước, từ phía xa xa tôi có thể những bóng nhà lấp ló, bức tường thành lớn bao bọc cả nguyên thành phố bên trong.

    Chúng tôi đã đến Waterfull -" Pháo đài trên biển."
     
    Back
    Top Bottom