-“ Này cậu kia đã đến nơi rồi kìa.”
Tỉnh giấc bởi người lái xe, tôi nhìn xung quanh hình như mọi người đã đi xuống hết, chỉ còn một mình tôi đây.
Tôi ngáp một cái dài rồi bước xuống xe.
Elagel quả thật là rất khác với ký ức của tôi, chỉ mới đặt chân xuống thôi mà tôi đã cảm nhận sự nhộn nhịp của nơi này và mùi thoang thoảng mặn của biển.
Không biết ai có thể khiến chỗ này phát triển vượt bậc như vậy.
Hãy nhìn đi, những tòa nhà được xây dựng rất chắc chắn, con đường thì sạch sẽ và rất thông thoáng, người dân thì họ luôn nở một nụ cười trên môi, có thể thấy đời sống của họ đã được cải thiện.
Không giống như xưa, khi tôi đến đây cùng với chú Beck, lúc ấy nơi này còn nghèo hơn cả Frolesr.
Đường phố thì đầy rác, mùi của rác thải bao trùm cả phố còn ruồi nhặng ở khắp mọi nơi.
Nói chung thì trông rất tệ.
Thế mà giờ đây, mới mấy năm thôi, nó đã vượt qua và sắp trở thành một thương cảng lớn thứ hai đế quốc.
Thật đáng kinh ngạc!
Ở trung tâm thành phố, có một bức tượng được làm bằng đồng thau.
Bức tượng này chắc cao tầm 3,5 mét, được khắc họa một người trung niên đang đứng, mặc đồ hải quân chuyên dụng, một tay vuốt râu, tay còn lại giữ chặt thanh kiếm trên eo, khuôn mặt toát ra vẻ sắc bén và nghiêm nghị.
Tôi để ý một dòng chữ:
“ Phó đô đốc Robert Whale”.
Một tiếng nói cất lên từ xa.
-“ Cậu có thấy sự vĩ đại của ngài ấy không?”
Một chàng thanh niên bước đến gần chỗ tôi, có lẽ bằng tuổi tôi.
Thanh niên có đôi mắt cáo, miệng mỉm cười.
Mặc đồ cảnh vệ màu đen, bên ngoài còn mặc thêm một chiếc áo khoác lông, bên eo có một thanh kiếm.
Là người giữ trật tự cho khu phố.
-“ Xin chào ngài, tôi là người phương khác tới đây nên có hơi bất ngờ trước độ uy nghiêm của bức tượng này.”
Tôi cúi người, giữ vẻ thận trọng và dò xét.
-“ Ha ha ha, ngài gì chứ tôi chỉ là một con người bình thường thôi.
Cậu có thể gọi tôi là James.”
Hắn bước lại gần, khuôn mặt tỏa đầy vẻ bí hiểm.
-“ Ngài Robert là một người vĩ đại đấy, ngài ấy từng là chỉ huy cả một hạm đội đấy.”
Hắn khoác tay qua vai tôi và nói tiếp.
-“ Cũng nhờ ngài ấy nên chỗ này mới phát triển như thế.”
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào tôi đầy ẩn ý, khiến tôi hơi rùng mình.
-“ Tất nhiên rồi, tôi sẽ không làm gì quá bổn phận của mình đâu.
Trời cũng bắt đầu tối rồi, tôi không dám phí thời gian của ngài nữa.”
Tôi nở một nụ cười xã giao, sự hòa đồng quá mức của hắn khiến cho tôi cảm thấy khó chịu.
James bỏ tay ra khỏi vai tôi.
Mắt nhíu lại quan sát xung quanh.
-“ Mà trời cũng bắt đầu tối thiệt.
Xin lỗi đã làm phiền anh, tôi có một món quà dành tặng cho anh đây.”
Hắn bỏ tay vào túi rồi lấy cho tôi một vật hình tròn, có khung gỗ chạm khắc tinh xảo bên trong.
-“ Đây là bùa may mắn Malakas, được dùng để cầu một buổi ra khơi thuận lợi.
Tôi đi đây, nếu có chuyện gì thì có thể đến tòa thị trấn đằng kia để xin sự giúp đỡ.”
Nói xong, hắn quay đầu và đi.
Hắn quả thật kì lạ, nhìn sơ qua cũng thấy là không phải dạng tầm thường.
Có lẽ tôi đã gặp hắn ở đâu rồi, nhìn hắn quen quen.
Mặt trời bắt đầu lặn, tôi quyết định vào một cái khách sạn gần đây.
Bước vào trong, tôi nhận ra nó còn sang trọng hơn vẻ ngoài.
Ánh đèn vàng sáng rực cả sảnh và mùi hương thơm nhẹ của bộ bàn ghế làm bằng gỗ Oal(một loại gỗ quý).
Tôi chốt một phòng bình thường, mất đâu đó tầm năm đồng bạc.
Phòng tôi ở trên lầu hai, số 175.
Bước lên lầu, kì lạ thay, nơi đây khá im lặng, hình như là không có ai ở các phòng còn lại.
Liếc nhìn xuống sảnh.
Một người đàn ông đang trao đổi gì đó với tiếp tân, sau đó người đàn ông ấy bỏ đi để lại ba đồng vàng.
Chắc hẳn chỗ này là nơi mua bán thông tin.
Tôi từng đến một nơi như thế cùng với chú Beck để thu thập những thông tin trong và ngoài đế quốc.
Điều ấy khá quan trọng đối với công việc của tôi.
Tôi quay lại phòng của mình.
Nó là căn phòng tốt, với một chiếc giường trông rất mềm mại, một cái bàn, một cái cửa sổ có thể nhìn thấy được một phần của thành phố, và thậm chí còn có cả nhà tắm.
Không đợi chờ gì nữa, tôi quyết định ngâm mình trong bồn tắm sau một ngày vất vả, nước ấm khiến tôi cảm thấy thư giãn.
Lâu rồi mới được tắm bồn, nhưng tôi phải kết thúc khoảng thời gian tuyệt đẹp này rồi.
Bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy bóng hình mình trong gương, cơ thể đã rắn chắc hơn trước, có thể là do những bài luyện tập của chú Beck.
Nhìn xuống bụng, tôi cau mày lại có một vết sẹo to được khắc rất sâu, đây là “tác phẩm” khi tôi thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của mình.
Lúc ấy mà không có chú Beck thì tôi sẽ mất mạng.
Bước xuống lầu, ngồi xuống ghế được làm bằng gỗ Oal trong sảnh.
-“Ở đây, có phục vụ bữa tối không vậy?”
Tôi hỏi tiếp tân đang lau cốc bên trong quầy.
-“ Có ạ, ngài muốn dùng món gì để bọn tôi chuẩn bị, sẽ tốn một chút thời gian.”
Người tiếp viên đặt cốc xuống bàn.
-“ Hmm, cho tôi chai rượu Feriaves, sản xuất từ năm 548.”
Nói xong tôi đặt ba đồng xu xuống bàn.
-“ Vậy xin ngài đi theo tôi.”
Người tiếp viên lại gần cái cửa trong quầy, mở cánh cửa ra là một căn hầm có cầu thang dài đi xuống, hai bên được thắp sáng bằng những ngọn nến bập bùng, tạo nên cảm giác huyền ảo.
Hết cầu thang thì trước mặt tôi là một quầy rượu ở giữa căn phòng.
Trong quầy chỉ có một ông lão với bộ râu ria trắng, bên mắt trái đeo kính, mặc bộ đồ vét rất chuẩn chỉnh, có một chiếc nơ màu đỏ ở giữa, khiến cho ông ấy trở nên thật thanh lịch.
-“ Chào bác Jack, dạo này bác có khỏe không?”
Tôi tiến lại ngồi xuống ghế.
-“ Lâu rồi mới gặp, hôm nay cậu muốn gì nào.”
Bác ấy lấy một chai rượu Feriaves, rót vào một cái ly nhỏ rồi đẩy qua cho tôi.
Rượu này được đặt tên theo đế quốc chúng tôi, 548 là năm đế quốc thành lập.
Rượu có màu trắng đục, hương thơm nhẹ của các loại trái cây.
-“ Bác có thể cho cháu vài thông tin về Robert Whale và một người tên James làm trong tòa thị trấn không?”
Tôi vừa hỏi bác Jack vừa nhấm nháp ly rượu.
-“ Ngày mai tôi sẽ đưa nó lên phòng của cậu, nhưng không phải việc của cậu là đến Waterfull à?”
Bác ấy cau mày lại, như đang dò xét tôi.
-“ Chỉ là tò mò một tí thôi.
Chiến sự của Frosia với Mescaw diễn biến như thế nào rồi?”
Tay tôi chắp lại trên bàn, bầu không khí trở nên nặng nề.
Bác Jack thở dài, mặt trầm lại.
-“ Mescaw đang giành phần thắng, họ đang tiến thẳng đến thủ đô Frosia.
Chậc, chiến tranh đã bắt đầu, ta nên chuẩn bị đi, khói lửa có thể kéo đến bất cứ lúc nào đấy.”
Cuộc chiến tranh của hai quốc gia ấy chính là một ngòi nổ kích động các nước khác, khiến cho các nước khác cũng bắt đầu tăng cường quân sự.
Điều ấy mới là thứ tôi lo ngại.
-“ Cái đó thì cháu biết, đấy cũng là lí do cháu bị triệu tập đến Waterfull.”
Tôi uống hết ly rượu.
-“ Đây là tập tài liệu những nhân vật quan trọng cậu nên thu thập thông tin, và một số thứ cậu cần phải để mắt đến đấy.”
Bác ấy đưa tập tài liệu cho tôi.
Tôi cầm tập tài liệu, mở ra, nó nhiều kinh khủng, toàn những nhân vật quan trọng có máu mặt, hoặc là những người trụ cột của một quốc gia.
Mồ hôi chảy dài trên trán tôi, tay bắt đầu run run nắm chặt tập tài liệu, mắt đảo nhanh qua các trang, tim đập nhanh.
Thật sự là khó hiểu khi cấp trên giao cho tôi cái này, tôi bối rối hỏi bác Jack.
-“ Toàn những con quái vật, mấy nhân vật này nghĩ đến đã khiến người ta ớn lạnh.
Mấy ông cấp trên thực sự sẽ cho cháu làm những công việc này à?”
Bác Jack nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc rồi gật đầu.
“ Vậy là hết, tính mạng của tôi sẽ chấm dứt chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Tôi thầm nghĩ.
Tôi ngã người dựa vào ghế để giữ thăng bằng.
-“ Cháu trả cho bác, cháu đã nhớ hết rồi, cảm ơn về những thông tin nhé.
Giờ cháu sẽ quay lại phòng, có lẽ cháu hơi say rồi.”
Tôi trả lại bác Jack tập tài liệu rồi rời khỏi ghế.
Với một dòng suy nghĩ nặng trĩu trong đầu, hòa làm một với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ ở sảnh.
Tôi trở lại phòng của mình.