Khác Tái sinh ở thế giới khác với hệ thống của game

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
79,827
Điểm tương tác
0
Điểm
0
170118583-256-k507353.jpg

Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
Tác giả: nazamikaitou
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vũ Hoàng Minh, một học sinh lớp 10, trong một buổi đi chơi với trường đã hi sinh với lí do: Phá công cụ kích hoạt bom của khủng bố để cứu mọi người.

Vì chiến công đó, cậu đã được tái sinh sáng thế giới của kiếm và ma thuật.

Đây là câu chuyện về cuộc sống của cậu (cô?) ấy ở thế giới khác.

- Đây là truyện đầu tay nên xin hãy góp ý nhé
- Truyện có tag shoujo ai, yuri và harem đó.

Tự hiểu nha 🙂)



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích
  • BÁNH XE VẬN MỆNH TẠI HOGWARTS- Quyển 2: Bóng Ma...
  • BÁNH XE VẬN MỆNH TẠI HOGWARTS- Quyển 3 - VÒNG XOÁY...
  • (Phần 6) Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam...
  • [ĐM/HOÀN] Thiên tài duy tu sư (Phần 1)
  • BÁNH XE VẬN MỆNH TẠI HOGWARTS- Quyển 1: Quái Vật Cơ...
  • [ĐM/HOÀN] Thiên tài duy tu sư (Phần 2)
  • Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Mở đầu


    Reeng, reeng, reeng,...

    Tiếng đồng hồ vàng lên ầm ĩ.

    Tôi thức dậy, đưa tay tắt và rồi nhìn vào nó.

    Bây giờ đang là 5h sáng.Tôi bắt đầu vệ sinh cá nhân.

    Sau đó, tôi chuẩn bị quần áo và bỏ vào cái balo.

    Trường tôi có tổ chức một chuyến đi chơi ngoài đảo Phú Quốc và hôm nay sẽ xuất phát.

    À quên chưa giới thiệu, tôi tên là Vũ Hoàng Minh, 15 tuổi, một học sinh lớp 10.

    Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, tôi xem đồng hồ.

    Bây giờ là 5h30.

    - Haizz.

    Dậy sớm quá rồi.

    {Giờ xuất phát là 7h30.

    Còn 2 tiếng nữa mới tới giờ.

    Trừ đi thời gian ăn sáng rồi tới trường thì vẫn còn 1 tiếng rưỡi nữa.

    Biết làm gì đây.}

    - Thôi chơi game vậy.

    Tôi đưa tay lên đầu giường, với lấy cái kính thực tế ảo và đeo vào.

    - Monster Age.

    Bắt đầu.

    Tôi đọc lệnh khởi động trò chơi.

    Monster Age là một trò chơi sẽ đưa người chơi vào một thế giới fantasy như trong các bộ light novel.

    Trò chơi có rất nhiều tính năng thú vị cho phép người chơi trải nghiệm cảm giác giống như là một cuộc sống mới.

    Một trong những tính năng mà tôi thích đó là Thú nuôi.

    Tính năng này cho phép người chơi thuần hoá bất cứ quái vật nào, miễn là người chơi đủ kiên trì.

    Hiện giờ tôi đã thuần hoá được hơn 500 quái vật.

    Từ boss bản đồ đến boss thế giới.

    Ngoài ra, tôi còn là thợ thủ công hàng đầu game với những công thức độc quyền.

    ___________________________

    7 giờ sáng

    Tôi thoát game và ra khỏi phòng.

    Sau đó, tôi ăn sáng một cách nhanh chóng và ra khỏi nhà.

    Cha mẹ tôi đều đã đi làm từ sớm, thế nên giờ nhà không còn ai khác ngoài tôi.

    Tôi khoá cửa, xách balo và đi tới trường.

    Tôi đang thong thả tới trường, bỗng một bàn tay chạm vào vai tôi.

    Tôi quay lại nhìn thì thấy một người con gái bằng tuổi tôi, sau đó giọng nói của cô ấy vang lên.

    - Xin chào, Minh.

    Đó là Mỹ Anh.

    Cô ấy là bạn thưở nhỏ của tôi.

    Cô ấy có một mái tóc đen nhánh dài tới hông, khuôn mặt nhỏ nhắn, mũi cao và đôi mắt long lanh.

    - Chào cậu.

    Cậu đang đi đâu thế?

    Tôi lên tiếng chào lại cô ấy.

    Cô ấy trả lời:

    - Tớ đang tới trường để tham dự chuyến đi chơi đây.

    Cậu cũng vậy à? (Anh)

    - Tớ cũng vậy.

    Mà đi nhanh thôi kẻo trễ mất. (Minh)

    - Ừ!

    Mình đi thôi! (Anh)

    Cô ấy nói vậy rồi nắm tay tôi kéo đi.

    Thiệt tình!

    Lớn rồi mà cứ như con nít ấy.

    Sau 10 phút thì chúng tôi cũng đã đến trường.

    Khi đến trường, đám con trai nhìn vào bọn tôi với cặp mắt ghen tị.

    Ừ thì cũng đúng thôi.

    Mỹ Anh đây là hoa khôi của trường, người được biết bao nhiêu đứa con trai hâm mộ mà.

    Trong lúc đang nghĩ như thế thì một đứa đến khoác vai tôi.

    - Ái chà!

    Nắm tay hoa khôi của trường như thế này.

    Bộ mày muốn chọc lũ FA trong trường tức ói máu chết hết à?

    Đó là Đức Duy.

    Nó, Mỹ Anh và tôi, ba đứa là bạn thuở nhỏ của nhau, đã chơi chung với nhau từ hồi còn bé xíu.

    Nó là một đứa lolicon đích thực, được cái không dám làm bậy thôi.

    Nó với tôi là hai thằng chiến hữu chơi game chung và cũng nghiện novel như nhau.

    Nói thế với tôi rồi nó quay sang Mỹ Anh nói:

    - Xin chào, Mỹ Anh.

    - Chào cậu, Duy.

    Tới đây thì xe đã tới, thế nên ba người bọn tôi lên xe.

    Suốt thời gian trên xe, tôi trò chuyện cùng Duy và Anh.

    Khi lên tàu, tôi liền chui vào phòng của tôi, lấy kính thực tế ảo ra và nằm chơi game.

    ___________________________

    (Góc nhìn của Mỹ Anh)

    Tôi là Phạm Mỹ Anh, một học sinh lớp 10.

    Hôm nay, trường tôi tổ chức một chuyến đi chơi ở đảo Phú Quốc.

    Khi tôi lên tàu thì trời đã chiều.

    Vào bữa tối trên tàu, tất cả mọi người đều tập hợp ở phòng ăn lớn trên tàu.

    Tôi nhìn khắp nơi nhưng không tìm thấy Minh đâu cả.

    Cậu ấy ở đâu được nhỉ?

    Mọi người đều tập hợp đông đủ cả rồi, chỉ còn thiếu mỗi cậu ấy thôi.

    Nghĩ tới đây thì bữa ăn đã bắt đầu.

    {Chắc lát nữa cậu ấy sẽ xuống đây thôi.}

    Tôi nghĩ vậy rồi bắt đầu bữa ăn.

    Đang giữa bữa ăn thì bỗng từ đâu một người đàn ông xuất hiện hét lớn:

    - Tất cả đứng yên!

    Tôi dừng lại quay sang nhìn ở ta.

    Mọi người cũng thế, tất cả đều dừng lại bữa ăn của mình quay sang phía ông ta.

    Đó là một người đàn ông đầu tóc bù xù, râu ria xồm xoàm, trên người ông ta mắc bộ quần áo màu xám từ đầu đến chân.

    Trên tay ông ta là một cái hộp nhỏ vừa lòng bàn tay, trên cái hộp đó là một nút màu đỏ.

    Ông ta tiếp tục hét lên:

    - Cả con tàu này đã bị cài bom.

    Nếu ai dám đi chuyển tao sẽ nhấn cái nút này và tất cả sẽ chết.

    Cái gì!?

    Hắn ta nói chiếc tàu này đã bị cài bom sao!?

    Tôi quay sang nhìn mọi người, tất cả đều mang một vẻ mặt lo lắng và hoảng sợ.

    Rồi một giáo viên lên tiếng:

    - Tại sao ông lại làm như vậy?

    Chúng tôi đâu có thù oán gì với ông!

    Hắn ta nghe thế thì cười lớn rồi nói:

    - Ta là thành viên trong Dark Justice.

    Trong nhà tù của các ngươi có người của nhóm chúng ta, thế nên nhóm chúng ta đã bắt các ngươi làm con tin, nếu chính phủ thả người của chúng ta ra thì các ngươi sẽ sống, bằng không thì các ngươi sẽ chết.

    Nghe thấy hắn nói thế, tôi bỗng nhớ ra một bản tin thời sự trên TV, nội dung của bản tin đó là: Có một tổ chức khủng bố tên là Dark Justice, chúng liên tục gây ra các vụ đánh bom trên khắp thế giới.

    Mới đây cảnh sát đã bắt được vài người trong tổ chức đó.

    Thật không ngờ tôi lại gặp một trong số chúng, hơn nữa còn bị chúng bắt làm con tin.

    Tôi nhìn xung quanh thì thấy mọi người đang hoảng sợ tột độ.

    Tôi cũng thế, tay chân tôi đang run lẩy bẩy, tưởng như sẽ ngất bất cứ lúc nào vậy.

    Tôi nhìn chằm chằm về phía hắn, bỗng tôi thấy trên cầu thang phía sau lưng hắn, có một bóng người đang đứng đó nhìn về phía chúng tôi.

    Người đó chính là Minh, người bạn thuở nhỏ của tôi.

    Cậu ấy biết rằng chúng tôi đã nhìn thấy cậu ấy.

    Thế nên cậu ấy ra dấu rằng đừng nhìn về phía đó như thế, nếu không tên khủng bố kia sẽ phát hiện ra.

    Tôi hiểu cậu ấy đang muốn nói gì.

    Thế nên tôi không nhìn về phía đó nữa.

    Nhưng cậu ấy đang định làm gì chứ?

    Tim tôi đập thình thịch, tôi thầm cầu mong cậu ấy sẽ không làm gì nguy hiểm.

    ___________________________

    (Góc nhìn của Minh)

    Tôi nhìn lên cửa sổ thời gian trong trò chơi.

    Đã hơn 6h rồi.

    {Dậy nhanh không muộn giờ ăn mất.}

    Nghĩ thế, tôi vội vàng thoát game rồi ra khỏi phòng.

    Khi tới cầu thang phòng ăn, tôi chợt nghe thấy tiếng một người đàn ông hét lên

    - Tất cả đứng yên!

    Khi nghe thấy tiếng đó, tôi quyết định đứng lại nghe xem chuyện gì xảy ra.

    Sau khi nghe xong, tôi đã xác nhận mục tiêu của mình.

    Tôi nhìn xuống mọi người, và thấy Mỹ Anh đã phát hiện ra tôi.

    Tôi ra hiệu cho cô ấy đừng chú ý tới mình thêm nữa.

    Cô ấy hiểu được và nhìn đi chỗ khác.

    Tôi bắt đầu cúi thấp người xuống và bước đi mà không tạo ra tiếng động.

    Cách đi chuyển này tôi đã tập luyện rất nhiều lần nên chắc chắn là tên khủng bố kia sẽ khi nghe thấy được.

    Giờ nhớ lại lí do tôi tập nó thì tôi lại muốn chui luôn xuống đất trốn.

    Tôi tập cách đi chuyển không tiếng động này là vì tôi xem phim và anime thấy khá hay, thế nên tôi bắt chước theo và tập mấy tháng trời, không ngờ vì cái lí do quái đản đó mà giờ tôi lại có thể dùng nó để cứu mọi người thế này.

    Tôi cứ thế đi đến gần hắn.

    Giờ tôi đã ở ngay sau lưng hắn rồi mà hắn vẫn chưa biết.

    Tôi liền nhanh chóng đứng dậy thật nhanh và giật lấy cái hộp đó.

    Tôi định xô hắn ngã xuống nhưng lại thôi vì trông cách đứng của hắn tôi đoán là mình không thể làm hắn ngã được.

    Sau khi cái hộp bị tôi giật lấy, hắn nhìn quanh với khuôn mặt ngạc nhiên và sau khi thấy tôi đang cầm cái hộp, khuôn mặt hắn chuyển sang bực tức.

    Hắn quay sang tôi và rống lên:

    - Thằng nhãi này ở đâu ra vậy!

    Mày, nhanh đưa cái hộp dạy cho tao rồi xuống đứng với lũ kia nhanh. (Tên khủng bố)

    - Mày nghĩ tao ngu hay sao mà đưa nó cho mày.

    Tôi đáp lời hắn và sau đó quay lưng về phía hắn, kế đó tôi dùng hết sức ném cái hộp qua cửa sổ trong phòng ăn.

    Cái hộp bị ném thì bay đi với tốc độ khá cao, bay qua cửa sổ và cuối cùng là rơi xuống biển.

    Tôi nở một nụ cười đắc ý khi thấy cái hộp rơi xuống nước.

    Tôi nghe thấy tiếng hắn gào lên:

    - Khônggggg!

    Thằng chó, sao mày dám ném nó đi! (Tên khủng bố)

    Vẫn đứng nguyên tại chỗ, tôi nói:

    - Giờ thì mày không còn gì để uy hiếp mọi người nữa rồi nhé.

    Mau đầu hà...

    Đang nói dở câu, tôi cảm thấy ngực trái của mình đau kinh khủng.

    Tôi nhìn xuống thì thấy ở đó, máu đang chảy ra xối xả.

    Tôi ngã xuống, ôm lấy vết thương đó và quay mặt nhìn về phía tên khủng bố.

    Trên tay hắn đang cầm một con dao dính đầy máu.

    - Aaaaaaaaaa! (Minh)

    Không chịu nổi cơn đau, tôi hét ầm lên.

    Nhưng không hiểu sao tôi vẫn có thể suy nghĩ một cách bình tĩnh.

    {Phải rồi nhỉ, làm gì có tên khủng bố nào chỉ mang mỗi dụng cụ kích nổ thôi đâu.}

    Tôi cảm thấy sức lực đang rời khỏi mình.

    Giờ tôi chỉ còn có thể quan sát mọi chuyện mà thôi.

    Một số giáo viên đang khống chế tên khủng bố.

    Có vẻ họ đều rất giỏi võ thì phải.

    Những người còn lại thì chạy đến chỗ tôi, dẫn đầu là hai người bạn thuở nhỏ của tôi, Mỹ Anh và Đức Duy.

    Họ chạy lại chỗ tôi rất nhanh.

    Tôi thấy nỗi lo lắng hiện rõ trên mặt họ.

    Trên mặt của Mỹ Anh còn có nước mắt giàn giụa.

    Họ đến và quỳ xuống cạnh tôi.

    - Tại sao?

    Tại sao cậu lại làm vậy?

    Cậu không biết quý trọng mạng sống mình à?

    Cậu đừng chết, đừng bỏ mình mà!

    Huhuhu (Mỹ Anh)

    - Ê thằng này, mày hẹn mày sẽ chơi game với tao mà!

    Đến lúc thực hiện được lời hứa thì mày đừng có hòng mà chết nghe chưa! (Đức Duy)

    - Thôi... cậu đừng... khóc mà Mỹ Anh...

    Cậu mà khóc... là xấu đấy...

    Còn tớ không phải... là không... biết quý mạng sống... chẳng phải tớ đã cứu...

    được mọi người... rồi đó sao. (Minh)

    Nói tới đó, tôi họ sặc sụa và nhổ ra một ngụm máu.

    - Còn mày, Duy... chắc lần này... tao không chơi chung... với mày được rồi.

    Bỏ qua... lần này nhá...

    Lần sau tao sẽ... săn quái chúng... với mày. (Minh)

    - Bảo vệ học sinh là trách nhiệm của giáo viên.

    Tại sao em lại mạo hiểm mà làm việc đó cơ chứ ? (Cô giáo)

    Người vừa lên tiếng là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi.

    Cô ấy tên là Diệu Linh, là một giáo viên mới ra trường.

    Cô ấy là một người giáo viên hiền lành và có tính thần trách nhiệm rất cao.

    Tôi trả lời câu hỏi của cô:

    - Bởi vì... việc đó chỉ... có em mới... làm được.

    Nói xong câu đó, tôi nở một nụ cười mỉm.

    Tôi bắt đầu cảm thấy kiệt sức và buồn ngủ.

    Thằng chiến hữu của tôi nhìn thấy tôi như vậy, có lẽ nó cũng biết là tôi không thể cứu được nữa, thế nên nó nói với tôi một câu nói đùa:

    - Nếu mày có được tái sinh quá thế giới khác, thì khi tao được triệu hồi qua đó phải giúp tao đó nhá. (Duy)

    - Ha...haha...tất nhiên rồi...

    Tao hứa đấy.

    Tôi nở một nụ cười tươi.

    Cơn buồn ngủ xâm chiếm lấy tôi.

    Và tôi ý thức của tôi chìm vào bóng tối.

    ______________________________________

    Góc tác giả:

    Mọi người thấy sao?

    Đây là truyện đầu tay của mình, vì thế nên mọi người hãy góp ý cho mình nhé.

    Nếu thấy hay thì xin hãy chia sẻ với người khác và bình chọn cho mình nhé.

    Cảm ơn rất nhiều.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 1: Cuộc trò chuyện với thần và tái sinh


    Tôi mở mắt ra.

    Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là một cái trần nhà màu trắng tinh.

    {Mình còn sống sao?}

    Tôi đưa mắt xuống nhìn cơ thể mình.

    Trên người tôi là bộ quần áo còn nguyên vẹn và sạch sẽ.

    Tôi nhìn vào ngực trái của mình, không có bất cứ dấu vết gì về việc bị đâm.

    Tôi cảm thấy thật khó hiểu, rõ ràng là tôi đã bị đâm rồi mà.

    Nhìn xung quanh, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng hình hộp cực kì lớn, đặc biệt là cả căn phòng đều có màu trắng tinh, không hề có một vật dụng nào cả, một căn phòng trống.

    Tôi bỗng nhớ lại những bộ light novel mà mình đã đọc.

    - Khung cảnh này.

    Có vẻ là mình chết thật rồi nhỉ. (Minh)

    - Đúng thế.

    Cậu đã chết rồi. (???)

    Một giọng nói trẻ con vang lên sau lưng tôi.

    Giọng nói đó tuy trẻ con nhưng lại chứa đựng một sự uy nghiêm khó tả.

    Quay lại đằng sau, tôi thấy một cậu bé khoảng 10 - 11 tuổi đang đứng nhìn tôi.

    Cậu bé ấy đang mặc một chiếc áo không tay màu trắng kéo dài đến mắt cá chân, trên đó có một vài hoạ tiết thêu từ chỉ vàng.

    Ngay khi nhìn thấy cậu bé, tôi đã ngay lập tức hiểu rằng đây không phải là con người bình thường, lí do là vì cậu ta đang phát ra ánh sáng nhè nhẹ

    - Cậu trông có vẻ khá bình tĩnh khi biết rằng mình đã chết nhỉ (Cậu bé)

    - Bởi vì tôi đã chuẩn bị tinh thần khi quyết định cứu mọi người rồi mà. (Minh)

    - Hahaha, cậu thú vị đấy.

    Cậu vẫn còn nhớ lí do mình chết cơ à?

    Đa phần những người tới đây đều không nhớ mình đã chết và khi biết điều đó, họ còn rất hoảng loạn nữa cơ.

    À quên, xin tự giới thiệu, ta là Zatas, vị thần cai quản thế giới cũng có tên như thế. (Cậu bé)

    - Chào ngài.

    Tôi là Vũ Hoàng Minh, một học sinh lớp 10.

    Không, phải là đã từng là học sinh chứ nhỉ.

    Còn về việc những người khác không nhớ rằng họ đã chết, tôi đoán họ đều chết vì tai nạn giao thông nhỉ? (Minh)

    - Cậu biết à?

    Đúng vậy.

    Đa số họ đều bị xe tải tông chết vì cứu ai đó. (Zatas)

    {Hài hước thật.

    Khi ngờ rằng chỗ light novel kia lại viết đúng phần nào.}

    - Vậy bây giờ cậu đã chết.

    Cậu có gì muốn hỏi ta không, ta sẽ giải đáp cho cậu nếu được. (Zatas)

    - Cảm ơn ngài.

    Vậy ngài cho tôi hỏi rằng sau khi tôi chết thì chuyện gì xảy ra? (Minh)

    - Được!

    Sau khi cậu chết, chuyến đi đã bị hủy, mọi người trở về.

    Ngay khi họ về cảnh sát đã bắt tên khủng bố đó và bắt đầu điều tra, kết quả là đã phát hiện được một cứ điểm của chúng và tóm gọn thêm 12 tên nữa.

    Cảnh sát cũng đã tìm kiếm và phát hiện trên con tàu chở cả trường cậu có lượng bom, mà nếu đến được bến cảng sẽ và bị kích nổ thì nó sẽ thổi bay cả nửa bến cảng.

    Mà nói luôn là từ lúc cậu chết đến giờ đã 5 ngày rồi. (Zatas)

    - Vậy là mọi người đều được an toàn cả rồi.

    Thật may quá. (Minh)

    - Còn nữa, khi xác cậu được mang về nhà, Mỹ Anh đã đến viếng và tỏ tình luôn đấy.

    Tiếc là quá muộn rồi. (Zatas)

    - Ngài nói cô ấy tỏ tình với tôi?

    Cô ấy có tình cảm với tôi từ khi nào vậy?

    - Cô ta đã có tình cảm với cậu lâu rồi, chỉ là cậu không biết thôi.

    Còn nếu cậu không tin thì xem thử đi này. (Zatas)

    Ngài ấy nói xong thì bỗng có một cái màn hình lớn xuất hiện trong phòng.

    Trên màn hình đó là khủng cảnh Mỹ Anh đang quỳ bên chiếc giường, trên chiếc giường đó là xác của tôi.

    Mỹ Anh trên màn hình đang mặc một bộ đồ màu đen từ đầu đến chân, khuôn mặt của cô ấy đang mang một cảm xúc buồn thảm.

    Mỹ Anh bắt đầu nói, giọng nói của cô ấy vang khắp căn phòng trắng này.

    - Minh này, cậu có biết rằng tớ đã có tình cảm với cậu từ lâu lắm rồi không.

    Tớ đã nhiều lần muốn cho cậu biết cảm xúc của mình, nhưng tớ vẫn luôn sợ hãi, sợ rằng khi tớ nói ra cậu sẽ không chấp nhận, tớ sợ rằng mình sẽ bị từ chối, rồi chúng ta sẽ không còn là bạn được nữa.

    Nhưng giờ thì nỗi sợ hãi đó đã không còn nữa rồi.

    Thế nên tớ muốn nói rằng tớ...

    À không, em... em yêu anh, em yêu anh rất nhiều.

    Thế nên, xin anh đấy, hãy mở mắt ra đi, mở mắt ra và cho em biết câu trả lời của anh đi.

    Hức... hức (Mỹ Anh)

    [Tác: Mình đang FA mà viết cái đoạn này, cảm giác thật khó tả]

    Nói tới đây thì nước mắt cô ấy bắt đầu chảy ra.

    Tôi không ngờ được rằng cô ấy lại có tình cảm với mình.

    Cơ mà, chết rồi mới được tỏ tình?

    Tôi có phải là nhạc sĩ hay nghệ sĩ đâu.

    Bỗng cái màn hình biến mất, Zatas lên tiếng:

    [Tác: Ý là giống nhạc sĩ phải chết rồi mới nổi tiếng thì nó chết rồi mới được tỏ tình ấy.]

    - Thế nào, cậu có cảm thấy hối hận vì đã hi sinh mạng sống mình không? (Zatas)

    - Haizz, đúng là tiếc thật đấy.

    Cơ mà được làm lại lần nữa thì tôi cũng sẽ chọn hi sinh thôi. (Minh)

    - Tại sao?

    Cậu muốn thấy cô ta đau lòng lắm à? (Zatas)

    - Tất nhiên là không rồi, nhưng mạng sống của tôi mà đổi được hàng nghìn mạng sống khác thì tôi sẽ không ngại hi sinh đâu.

    Hơn nữa, chẳng phải tôi đã cứu được cô ấy hay sao? (Minh)

    - Hahaha, trả lời hay lắm.

    Thế tình cảm của cô ta thì cậu sẽ tính thế nào đây? (Zatas)

    - Haizz, giờ tôi chết rồi thì làm được gì nữa.

    Còn nếu bằng một cách kì diệu nào đó mà tôi có thể gặp lại cô ấy, nếu cô ấy chấp nhận và vẫn còn tình cảm với tôi thì tôi sẽ chấp nhận tình cảm của cô ấy. (Minh)

    - Cầu được ước thấy ngay đây.

    Cậu sẽ được tái sinh trong thế giới do ta quản lí.

    Tuy nhiên, việc có gặp lại được cô ta hay không thì ta không dám chắc.

    Ta không thể biết được tương lai.

    Thế giờ cậu muốn hỏi gì nữa không? (Zatas)

    - Thế còn Đức Duy thì sao?

    Cha mẹ tôi nữa? (Minh)

    - Đầu tiên, tên chiến hữu của cậu đã quyết định sẽ không đụng vào game hay light novel trong một tháng để tưởng nhớ đến cậu. (Zatas)

    - Adu!

    Thằng đó mà nghỉ game với light novel cả tháng.

    Hi vọng dưới đó sẽ không phải gặp thiên tai gì hết. (Minh)

    Biết được thằng otaku nặng đô đó chịu bỏ game và light novel một tháng làm to hoang mang.

    Tôi thầm cầu nguyện cho nó không bị sao.

    - Rồi, tiếp nè.

    Cha mẹ cậu đã khóc rất nhiều khi biết cậu chết.

    Tuy nhiên, khi biết cậu hi sinh để cứu mọi người, họ đã không còn đau lòng nữa.

    Và họ cũng tìm thấy bức đi thư của câu và hoàn thành nó rồi. (Zatas)

    Bức di thư đó là lá thư tôi viết để đề phòng khi tôi chết.

    Khi còn sống, có một lần, tôi dùng tiền lì xì để mua cổ phiếu.

    Cảm giác của tôi về chứng khoán rất đúng.

    Tôi luôn làm theo cảm giác và số tiền của tôi liên tục tăng lên.

    Đến giờ thì số tiền gửi ngân hàng của tôi ở tất cả các nước là 52 tỷ đô la.

    Ngoài ra tôi còn nắm trong tay 35% cổ phần của 10 tập đoàn lớn và nổi tiếng nhất thế giới.

    - Thế là ổn cả rồi.

    Vừa nãy ngài có nói là tôi sẽ tái sinh đúng không? (Minh)

    - Đúng thế.

    Cậu sẽ được tái sinh vào thế giới thuộc sự quản lý của ta. (Zatas)

    - Vậy ngài có thể cho tôi biết thêm về thế giới đó không ạ? (Minh)

    - Được, nghe đây.

    Thế giới đó có tên trùng với tên của ta là Zatas.

    Thế giới đó có rất chủng tộc: Thú nhân, Elf, Con người, Tình linh, Rồng,...

    Thế giới đó là thế giới của kiếm và ma thuật.

    Thế giới đó cũng có kỹ năng, cấp độ, chỉ số,... như trong game.

    Thế giới đó có một vùng đất gọi là Vùng đất của quỷ.

    Ma thú vào đó sẽ bị chướng khí ở đó biến đổi, khiến chúng mạnh mẽ hơn, có khả năng có được lí trí.

    Các chủng tộc khác nếu có tâm hồn xấu xa, sẽ được lựa chọn có quá vùng đất đó không.

    Nếu đồng ý thì sẽ trở thành chướng khí, tập hợp về vùng đất đó.

    Những kẻ như thế sẽ biến đổi thành quỷ, cùng với ma thú có lí trí hình thành quỷ tộc.

    Đó được hình thành tại nơi có nhiều chướng khí như thế nên nhân tính sẽ không còn, chỉ muốn làm bá chủ thế giới để thoả mãn bản thân. (Zatas)

    Dừng lại một chút, sau đó Zatas tiếp tục:

    - Đó là về thế giới.

    Còn giờ là về xã hội.

    Vì mỗi đất nước sẽ có chính sách khác nhau nên ta sẽ nói về những cái chung thôi.

    Thứ nhất, vì thế giới đó là nơi xem trọng tình yêu, vì thế nên nơi đó cho phép kết hôn đồng giới, đa thê, đa phu.

    Tuy thế vẫn có chiến tranh, đúng là khó hiểu.

    Thứ hai, thế giới đó cho phép buôn bán nô lệ, và việc đó là hợp pháp.

    Cuối cùng, thế giới đó có hai thứ là Thiên chức và Nghề nghiệp.

    Hài thứ này khác nhau.

    Thiên chức là tài năng của mỗi người, những gì liên quan đến thiên chức sẽ phát triển dễ dàng hơn nếu so những thứ đó với người có thiên chức khác.

    Ví dụ: Người có thiên chức kiếm sĩ có thể dùng ma thuật, nhưng người có thiên chức pháp sư sẽ dùng ma thuật mạnh hơn nhiều. (Zatas)

    Nói tới đó Zatas nhìn tôi và nói:

    - Cậu còn gì muốn hỏi nữa không? (Zatas)

    - Không thưa ngài. (Minh)

    - Được rồi.

    Giờ đến cậu.

    Vì cậu đã cứu được rất nhiều người, thế nên ta sẽ cho cậu thứ mà được gọi là khả năng thuộc loại cheat.

    Cậu sẽ được tái sinh với hệ thống giống trong game và toàn bộ dữ liệu của nhân vật cậu chơi sẽ trở thành sức mạnh của cậu.

    Tuy nhiên, cấp độ sẽ về 1 và chỉ số sẽ tăng lên khi cậu lên cấp, để khi cậu đạt cấp độ cao nhất thì toàn bộ chỉ số cũ sẽ về với cậu.

    Ngoài ra cậu sẽ có năng lực giúp các kỹ năng lên cấp nhanh hơn một chút, kỹ năng Hồi phục của cậu sẽ đạt cấp độ cao nhất như trong game và có được kỹ năng Thẩm định tuyệt đối.

    Kỹ năng này sẽ cho phép cậu thẩm định mọi thứ, bỏ qua Chặn thẩm định và có thể nhìn xuyên qua Trạng thái giả.

    Kỹ năng sẽ thức tỉnh khi cậu được 3 tuổi. (Zatas)

    - Cảm ơn ngài rất nhiều. (Minh)

    - Đây là trách nhiệm được trao cho ta.

    Được rồi, cậu có muốn tái sinh chưa? (Zatas)

    - Vâng!

    Tôi muốn tái sinh ngay bây giờ. (Minh)

    - Được rồi.

    Cậu bước vào vòng tròn ấy đi. (Zatas)

    Tôi nhìn theo hướng tay Zatas đã chỉ, ở đó có một vòng tròn đang phát sáng.

    Tôi bước vào đó, ánh sáng ngày càng mạnh lên.

    Tôi nhắm mắt lại vì chói.

    Sau đó tôi mất ý thức.

    < Đã nhận được kỹ năng Thông thạo ngôn ngữ >

    < Đã nhận được kỹ năng Hồi phục lv.Max >

    < Đã khoá kỹ năng Hồi phục lv.Max >

    < Đã nhận được kỹ năng Hệ thống >

    < Đã khoá kỹ năng Hệ thống >

    < Đã nhận được kỹ năng Thẩm định tuyệt đối >

    < Đã khoá kỹ năng Thẩm định tuyệt đối >

    < Đã nhận danh hiệu Người được chúc phúc bởi quản lí Zatas >
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 2: Chào đời


    Ý thức tôi dần trở lại sau khi bước vào cái vòng tròn đó.

    Cái vòng đó có lẽ là vòng tròn ma pháp nhỉ?

    Sau khi ý thức đã trở lại hoàn toàn, tôi bắt đầu mở mắt mình ra.

    Ủa?

    Sao thế này?

    Tôi cố gắng hết sức để mở mắt ra, nhưng dù cố đến thế nào đi nữa thì cũng không làm được.

    Sau vài lần cố gắng nữa thì tôi quyết định bỏ cuộc.

    Tôi chuyển sang cử động tay của mình.

    Đầu tiên, tôi thử nâng cánh tay của mình lên.

    Kết quả là không thể cử động được một chút nào cả.

    Rồi tôi quyết định thử cử động các phần nhỏ trước.

    Tôi thử di chuyển các ngón tay.

    Tôi thử nắm bàn tay lại.

    Thất bại.

    Tôi chuyển sang dồn sức để cử động ngón trỏ của mình, và rồi thất bại.

    Tôi cố gắng thử đi chuyển hết tay phải tới tay trái,ngón ở tay phải đến ngón ở tay trái.

    Tất cả mọi nỗ lực của tôi đều không thành công.

    Chẳng lẽ cơ thể này của tôi bị liệt tay hay sao?

    Tôi bỏ việc cố gắng cử động tay rồi chuyển xuống cử động chân của mình.

    Cũng như tay, tôi nâng chân mình lên, nó không hề nhúc nhích một milimet nào cả.

    Tôi thử có chân mình vào, cũng không được.

    Rồi tôi dồn hết sức mình vào chân và đạp môt cú thật mạnh.

    Và thật ngạc nhiên, chân của tôi vẫn không cử động được một xíu nào cả dù tôi đã dồn sức nhiều đến thế.

    Tôi bỏ luôn việc cố gắng cử động cơ thể mình.

    Tôi bắt đầu cảm nhận không gian xung quanh cơ thể mình.

    Tôi đang nằm ở một nơi cực kì ấm áp, dễ chịu, thoải mái.

    Dù rằng tôi không thể cử động tay chân, nhưng tôi vẫn cảm nhận được chúng, và đặc biệt là không hề cảm thấy đau đớn hay khó chịu gì cả.

    Cảm giác của tôi lúc này, dù rằng không thể làm được bất kì điều gì cả, thế mà tôi lại không hề sợ hãi hay lo lắng, mà trái lại còn cảm thấy thật an tâm.

    Tôi không hiểu vì sao, nhưng tôi luôn có cảm giác rằng mình đang được bảo bọc, điều này làm tôi cảm thấy thật an toàn.

    Chìm đắm trong cảm giác dễ chịu tuyệt vời đó, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.

    ___________________________

    Tôi không biết được mình như thế này đã bao nhiêu ngày.

    Tôi chỉ biết rằng mình đã ở đây, trong trạng thái này đã được một thời gian dài rồi.

    Tôi không hề ăn uống chút gì trong suốt quãng thời gian đó cả.

    Tuy nhiên, tôi không hề cảm thấy khó chịu hay đói bụng gì cả.

    Tôi gần như lúc nào cũng ngủ.

    Thỉnh thoảng, tôi có thức dậy được một lát.

    Trong quãng thời gian tỉnh táo đó, tôi thường nghe thấy những từ như “ Cha đây...” hay “Con ơi...” cùng nhiều từ khác có ý nghĩa giống thế.

    Khi nghe tiếng nói đó, tôi cảm thấy thật thân quen, và tôi cũng cảm nhận được tình cảm trong những lời nói đó.

    ___________________________

    Hôm nay, tôi trải qua một sự thay đổi lớn.

    Đầu tiên, cơ thể tôi bắt đầu di chuyển.

    Không phải là tôi di chuyển theo ý của bản thân mình đâu, mà có cảm giác giống như là đang bị trôi đi ấy.

    Tại sao lại là cảm giác ấy hả?

    Đơn giản là vì tôi có nhìn được gì đâu.

    Xung quanh tôi bình thường rất yên tĩnh nhưng không hiểu sao hôm nay lại rất ồn ào.

    Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng là hét, trong đó có những giọng nói “ Cố lên” hay gì đó kiểu vậy.

    Rồi tôi cảm thấy xung quanh bỗng nhiên trở nên lạnh đi.

    Có vẻ tôi đã bị đưa ra khỏi nơi mình ở bao lâu nay rồi.

    Rồi thì tôi có cảm giác như mình đang nằm gọn trong hai bàn tay của ai đó.

    Sau đó, tôi nghe thấy có tiếng nói

    - Chúc mừng phu nhân, ca sinh đã thành công.

    Ể?

    Gì cơ?

    Ca sinh đã thành công, nghĩa là lâu nay tôi nằm trong bụng mẹ ấy hả?

    Hèn chi tôi không thể cử động được, cũng không cần ăn.

    Điều này cũng đã giải đáp cho cái cảm giác an toàn, dễ chịu cũng như ấm áp kia.

    Tới đây thì tôi nghe thấy tiếng khóc của con nít, chính xác là của một đứa bé sơ sinh.

    Và tôi lại ngạc nhiên thêm lần nữa khi mà tiếng khóc đó xuất phát từ miệng của tôi.

    Ừ nhỉ, tôi là một đứa bé sơ sinh mà.

    Tôi không hề có ý muốn khóc như thế, nhưng tiếng khóc vẫn cứ thế ra khỏi miệng tôi theo bản năng.

    Rồi thì tôi được bọc vào một cái gì đó rất mềm và mịn.

    Có vẻ như là một cái khăn thì phải.

    Giờ tôi mới nhìn người đang bế tôi.

    Đó là một người phụ nữ tầm khoảng 35 đến 40 tuổi, khuôn mặt trông khá bình thường với đôi mắt màu nâu.

    Cô có mái tóc cùng màu với đôi mắt của cô.

    Ánh mắt của cô đang nhẹ nhàng nhìn xuống tôi, môi cô đang nở một nụ cười dịu dàng.

    Đây có vẻ không phải mẹ tôi mà giống người hộ sinh hơn.

    Và có vẻ như tôi đã đoán đúng.

    Cô đưa tôi cho một người phụ nữ khác đang nằm trên một chiếc giường.

    Gọi là người phụ nữ cũng không đúng, phải nói đó là một cô gái mới đúng.

    Cô gái ấy có lẽ khoảng 18 đến 19 tuổi.

    Cô gái đang nằm trên giường đưa tay đỡ lấy tôi rồi ôm tôi vào lòng.

    Khi được ôm như thế, tôi bỗng cảm nhận lại được cảm giác an toàn như khi tôi đang ở trong bụng mẹ.

    Đây chắc chắn là mẹ tôi rồi.

    Cô gái đó mở miệng nói:

    - Con của mẹ, cuối cùng còn đã chào đời rồi.

    Đó!

    Tôi nói đúng luôn.

    Mẹ tôi sau khi nói câu đó thì nở một nụ cười hạnh phúc.

    Tôi lúc này mới dừng khóc và nhìn mẹ tôi.

    Bà ấy là một người phụ nữ rất trẻ và xinh đẹp.

    Đẹp tới mức nào ấy hả?

    Để tôi tả cho mà nghe.

    Mẹ tôi có một khuôn mặt và một cái mũi nhỏ nhắn, đôi mắt của mẹ có màu xanh lam nhạt như bầu trời.

    Bà ấy có một mái tóc dài màu bạch kim.

    Là màu bạch kim đó!

    Hi vọng là tóc tôi sau này cũng có màu đó.

    Tóm lại, cứ lấy người đẹp ám học sinh suốt năm lớp 9 tại Việt Nam [Tác: Mọi người đoán thử xem ai nào?

    Đúng rồi, đang nói tới chụy Kiều đó.] nhân đôi lên, rồi thay mái tóc thành màu bạch kim, và chuyển đôi mắt xanh lam nhạt là ra được vẻ đẹp của mẹ tôi rồi đó.

    Mẹ tôi sau khi bế tôi lên, nói với tôi câu đó thì mở những cúc áo phía trên ra.

    Bộ ngực của bà ấy bắt đầu hiện ra.

    Bà ấy nhẹ nhàng và chậm rãi đưa nó vào miệng tôi.

    Tôi mút lấy nó theo bản năng, và một phần vì đang đói.

    Dòng sữa có vị ngọt và mùi thơm nhẹ bắt đầu xuất hiện, chảy vào miệng và từ từ đi xuống, lấp đầy bụng tôi.

    Bộ ngực của bà ấy khá to, chắc khoảng cỡ D cup.

    Cơ mà kích thước không phải là cái tôi muốn nói ở đây, cái tôi muốn nói là độ mềm mại ấy.

    Nó vô cùng mịn màng và mềm mại, chạm vào phải nói là vô cùng tuyệt vời.

    Tuy là giờ tôi chẳng quan tâm gì đến “mấy cái thứ cảm giác sau dậy thì” vì tôi đang là trẻ sơ sinh, cơ mà tôi vẫn thấy thích bộ ngực đó là hiểu rồi đấy.

    Không biết bố tôi thế nào nhỉ, tôi hơi ghen tị với ông ấy rồi đấy.

    Tôi đang nghĩ vậy thì bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở ra và một giọng nói vang lên:

    - Con của ta ra đời rồi hả? (???)

    Một người đàn ông bước vào phòng.

    Gọi là người đàn ông cũng không đúng.

    Phải nói đó là một chàng thanh niên đang ở thời kì phong độ nhất.

    Có lẽ khoảng 25 tuổi nhỉ.

    Chàng trai đó đúng kiểu ikemen luôn.

    Anh ta có mái tóc màu bạch kim, đôi mắt có màu hoàng kim.

    Anh ta có một cơ thể cân đối, khỏe mạnh.

    Tay, chân của anh ta rất săn chắc nhưng không nổi u lên như cái đám vai u thịt bắp tập thể hình.

    Cơ mà hình như lúc nãy anh ta có nói là con anh ta vừa ra đời phải không nhỉ?

    Chẳng lẽ đây là...

    - Con của cha đây rồi.

    Trông dễ thương quá đi! (Chàng trai)

    Chàng trai đó là cha tôi thật kìa.

    Cha mẹ tôi đều là bishoujo với ikemen thế này, tương lai tôi sáng lạn rồi đây. [Tác: Cứ yên tâm, có tác hỗ trợ rồi ] Cả hai người đều tóc bạch kim cả, tôi chắc chắn là sẽ có được màu tóc này rồi.

    Vui quá đi!

    - Anh này!

    Làm con sợ bây giờ! (Mẹ)

    Umm.

    Mẹ đang lo cho tôi kìa.

    Hạnh phúc quá đi!

    - Anh xin lỗi.

    Anh có hơi vui quá. (Cha)

    - Thôi được rồi.

    Lần sau không được thế nữa nghe chưa? (Mẹ)

    - Vâng!

    Thưa vợ của tôi. (Cha)

    Mẹ tôi nghe thế thì bật cười.

    Tiếng cười trong trẻo như là chim hót vậy.

    - Được rồi.

    Thế giờ anh muốn đặt tên con là gì đây? (Mẹ)

    - Ừm.

    Anh đã nghĩ lâu rồi.

    Tên con mình sẽ là Lucia.

    Thế được không? (Cha)

    - Tên hay đó.

    Vậy giờ tên con bé sẽ là Lucia.

    Lucia Haraiza. (Mẹ)

    Lucia Haraiza à?

    Cái tên nghe khá đẹp và dễ thương đó chứ.

    Mà có gì đó sai sai nhỉ?

    Khoan đã, đó là tên con gái mà.

    Đặt tên như vậy, chẳng lẽ mình là...

    - Con nghe thấy chưa con gái yêu của mẹ?

    Từ giờ tên của con sẽ là Lucia Haraiza đó! (Mẹ)

    Tôi là con gái thật rồi.

    < Đã nhận được danh hiệu Cô gái yếu đuối >
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 3: Cuộc khám phá nơi ở của cô bé sơ sinh


    Đã được một tháng kể từ lúc tôi được sinh ra.

    Thời gian tôi có thể thức được đang dần dài ra.

    Tôi không cần phải ngủ suốt ngày như lúc mới sinh nữa.

    Hiện giờ tôi đang nằm trong một cái nôi.

    Cái nôi của tôi có màu trắng, thành nôi khá cao, ít nhất là so với tôi.

    Trên đầu tôi có một vài món đồ chơi với đủ màu sắc.

    Khi tôi nằm ngửa trong nôi thì những món đồ ấy ở ngay trước mặt tôi, nhưng dù là thế nhưng mà tôi cũng chẳng với tôi chúng với đôi tay của trẻ sơ sinh này được.

    Mỗi khi có gió thổi thì chúng mới đung đưa, va vào nhau, tạo nên những tiếng kêu nghe khá vui tai.

    Nôi của tôi được đặt trong một căn phòng riêng.

    Tất nhiên căn phòng đó là của tôi luôn.

    Cho một đứa trẻ vừa ra đời chưa được bao lâu một căn phòng riêng thế này, nhà tôi rộng tới cỡ nào đây?

    Dù gọi là phòng riêng của tôi nhưng vì tôi còn nhỏ nên mẹ tôi lúc nào cũng ở trong phòng.

    Cứ mỗi lần tôi thức dậy là mẹ lại chơi với tôi một lát, cho tôi bú, sau đó tiếp tục chơi với tôi cho đến khi tôi mệt.

    Khi tôi mệt thì mẹ tôi lại ở tôi vào lòng, dùng chất giọng trong trẻo đó mà nhẹ nhàng hát ru tôi ngủ.

    Trong phòng tôi không chỉ có mẹ tôi mà còn có một vài người hầu gái nữa.

    Đầu tiên là một cô gái khoảng 20 tuổi.

    Chị ấy có mái tóc màu nâu, đôi mắt lại có màu xanh lục.

    Chị ấy rất thích trẻ con thì phải.

    Chị ấy thường xuyên xin mẹ tôi cho ẵm tôi cơ mà.

    Tính cách của chị ấy, nói sao nhỉ, hơi tinh nghịch, nhí nhảnh.

    Vòng 1 cỡ B cup thì phải, trông khá phù hợp với tính cách năng động của chị ấy.

    Chị ấy thường xuyên biểu diễn ma thuật cho tôi xem lắm đó.

    Chị ấy có vẻ giỏi về phong ma pháp thì phải.

    Tôi không biết chắc lắm, vì chị ấy có bao giờ biểu diễn loại ma pháp khác đâu.

    Cứ mỗi khi tôi đưa tay lên với mấy món đồ chơi treo trên đầu giường thì chị ấy lại tạo ra một cơn gió khiến cho mấy món đó tạo ra tiếng kêu.

    Mấy lần đầu tôi thử với lên rồi thấy gió thổi như vậy tôi còn cứ tưởng là tôi biết dùng ma thuật rồi cơ, thật ngại quá đi.

    Cơ mà nghĩ lại thì ma pháp dùng để chơi như thế có sao không vậy?

    Mà kệ đi, đâu có ai nói gì chị ấy đâu.

    À, phải rồi nhỉ, tôi phải giới thiệu tên của chị ấy nữa chứ.

    Tên của chị ấy là Franica, mẹ tôi thường gọi chị ấy là Fran-chan.

    Tiện đây giới thiệu luôn, mẹ tôi tên là Cecilia, còn bố tôi tên là Lucas.

    Tên của tôi là do tên hai người họ ghép lại đó.

    Người còn lại trong phòng cũng là một hầu gái luôn.

    Chị ấy tên là Minori.

    Trông chị ấy lớn tuổi hơn chị Franica một chút, chắc có lẽ là 23 tuổi.

    Chị ấy có mái tóc màu lam đậm, giống như màu của đá sapphire ấy.

    Đôi mắt chị ấy có màu xanh đậm như mắt luôn.

    Chị ấy có vẻ mặt trông khá nghiêm túc.

    Nghiêm túc chứ không lạnh lùng.

    Còn nữa, đó chỉ là vẻ ngoài bình thường của chị ấy thôi.

    Mỗi khi tôi dậy và chơi đùa với mẹ và chị Franica thì chị ấy toàn nhìn tôi chằm chằm không à.

    Chưa hết đâu nha, nhiều lúc tôi ngủ thì chị ấy còn bí mật đến để chạm vào tôi nữa á.

    Mà tôi hông nói cho mọi người biết đâu, lỡ chị ấy giận tôi thì sao.

    Với lại có muốn thì tôi cũng đâu có nói được.

    Hihi.

    Chị Minori có vẻ khá giỏi về ma pháp hồi phục đó.

    Thiên chức của chị ấy có phải là trị liệu sư không nhỉ?

    Lí do tôi biết chị ấy có thể sử dụng ma pháp trị liệu á?

    Có một lần chị Franica đang chuẩn bị đồ ăn, rồi thì chị ấy lỡ cắt trúng tay mình, vậy là chị Minori niệm phép chữa cho chị Franica đó.

    Lúc chữa trị thì tay chị Franica phát ra ánh sáng nhẹ màu trắng tinh khiết.

    Sau đó thì tay chị ấy lành lại như là chưa bị gì luôn.

    Ma thuật thật là kì diệu quá đi à.

    ___________________________

    Đã được hai tháng sau khi tôi được sinh ra rồi.

    Chắc vậy, vì tôi có lịch để xem đâu.

    Mẹ tôi vẫn ở trong phòng chăm sóc tôi suốt, nhưng có vài ngày tôi thức dậy vào ban đêm thì không thấy mẹ tôi đâu cả.

    Ừ thì, họ vẫn là người lớn mà, thế nên kệ họ đi ha.

    Thời gian tôi có thể thức được vẫn tiếp tục dài ra, tuy là chỉ một chút thôi.

    Dù là một chút đi nữa thì đó vẫn là có tiến bộ rồi, thế nên đừng có mà ý kiến nha.

    Nhờ vào quãng thời gian dài ra đó mà tôi biết thêm được nhiều thứ ở nhà tôi lắm á.

    Tôi biết được rằng chị Franica thường xuyên bị thương chứ hông phải là lâu lâu mới bị đâu.

    Mỗi lần như thế thì chị Minori lại phải chữa cho chị ấy.

    Tôi còn biết được một chuyện rất động trời nha.

    Biết đó là gì hông?

    Chị Franica và chị Minori là vợ-vợ đó.

    Vì chuyện này nên hai người đó cùng được xếp để chăm sóc tôi ha.

    Mà giờ mới để ý nha, thỉnh thoảng hai người đó nói gì với nhau mà mặt đỏ hết cả lên ấy.

    Có một lần tôi thức dậy lúc chỉ có hai người họ trong phòng, tôi thấy họ đang bày tỏ tình cảm bằng cách môi chạm môi đó.Mẹ tôi đâu ấy hả?

    Mẹ tôi chỉ ở yên một chỗ trong phòng tôi suốt làm sao chịu được.

    Cũng phải có lúc mẹ ra ngoài tận hưởng không khí bên ngoài chứ.

    Hai chị ấy cũng thế thôi.

    Cứ mỗi tháng họ được nghỉ phép hai ngày mà.

    Umm, thế có khi nào chị Franica cố tình bị thương để nhõng nhẽo với chị Minori không ta?

    Thế là không tốt đâu đó.

    Tôi chưa nói tới cha tôi nhỉ.

    Cha tôi ban ngày hổng có vào phòng tôi đâu.

    Cha chỉ vào phòng tôi vào buổi tối thôi.

    Lúc cha vào nhìn cha mệt mỏi lắm đó, chắc việc của cha khó khăn lắm ha.

    Thương cha ghê vậy đó.

    Cha tôi lúc nào cũng hôn trán hoặc má tôi lúc vào chơi với tôi hết á.

    Tôi nói ra vậy không phải là tôi không thích đâu, mà còn thấy hạnh phúc nữa đó.

    Cha lúc nào cũng dùng những lời yêu thương để nói với tôi, mặc dù tôi hổng đáp lại được, vì nếu tôi cố gắng nói chỉ thành những tiếng " a...a" mà thôi.

    Thế nên tôi chỉ có thể lắng nghe thôi.

    Cơ mà thấy tôi lắng nghe như thế cha tôi có vẻ vui lắm đó.

    Thế tôi chỉ cần nghe thôi là được rồi nhỉ?

    Ừm, cứ thế đi.

    ___________________________

    Bây giờ là tháng thứ tư kể từ lúc tôi chào đời rồi, hay nói cách khác là tôi đã sinh ra được ba tháng rồi đó.

    Tôi đã có một bước tiến lớn trong việc cố gắng vận động rồi đó.

    Biết là gì không?

    Tôi có thể lật người mình được rồi đó.

    Giỏi ghê chưa?

    Đừng có lấy việc tôi từng là một đứa con trai 15 tuổi ra mà phủ nhận công sức của tôi.

    Cơ thể này là một em bé mới sinh được ba tháng thôi mà, thế nên tôi cố gắng dữ lắm mới được đó.

    Hôm này là ngày gì đó đặc biệt hay sao ấy.

    Đến buổi chiều, khi tôi thức dậy thì không thấy một ai trong phòng cả.

    Mọi người đi đâu hết rồi nhỉ?

    Tôi cố gắng hết sức để nghe ngóng tiếng động bên ngoài nhưng mà chẳng nghe thấy gì cả.

    Mà nhắc tới mới nhớ nha, từ trước tới giờ tôi ở trong phòng chưa hề nghe thấy tiếng ồn nào ở bên ngoài hết á.

    Phòng tôi được cách âm hay sao ta?

    Mà nếu có thì cách âm bằng cách nào nhỉ?

    Bằng ma thuật hay là tại kiến trúc của căn phòng này nhỉ?

    Tò mò quá đi!

    Trời tối rồi mà mọi người vẫn chưa quay lại.

    Tại sao tôi biết trời tối hay sáng á hả?

    Thì tại trong phòng tôi có một cái đèn tự động sáng lên khi trời bắt đầu tối mà.

    Thế nên tôi mới biết được trời sáng hay tối đó.

    Mà cái đèn này hoạt động bằng ma thuật hay sao đó.

    Sao tôi biết nó hoạt động bằng ma thuật á?

    Tại có lần tôi thấy chị Minori tháo nó ra rồi bỏ vào đó một viên đá màu tím nhạt.

    Trong mấy quyển novel thì mấy thứ giống cái đèn này được gọi là gì nhỉ?

    À, là ma cụ.

    Tôi vẫn chưa biết được phòng của mình như thế nào, tại tôi ở trong cái nôi này suốt mà.

    Tôi chỉ nhìn được một góc nhỏ của căn phòng thôi.

    Cũng may là mọi người thường ở đó nên tôi cũng không sợ chán, chứ lúc nào cũng phải nhìn bức tường chắc tui khóc luôn quá.

    Trời tối được một lát thì mọi người về phòng.

    Người đầu tiên đến chỗ tôi là mẹ tôi.

    - Lucia, con gái mẹ dậy rồi hả?

    Con ở một mình có buồn không?

    Con đói chưa?

    Bắt đầu bữa tối nhé? (Mẹ)

    Mẹ tôi thấy tôi thức dậy rồi nên nói thế với tôi.

    Tôi cũng hơi đói bụng rồi.

    Thế thì, bắt đầu bữa tối của tôi thôi nào.

    Rồi thì chị Franica đến nói chuyện với tôi:

    - Lucia-sama biết hôm này là ngày gì không nè?

    Không biết hả?

    Để em nói cho ngài nghe nha?

    Hôm nay là sinh nhật của Lucas-sama đó! (Franica)

    Hở?

    Hôm nay là sinh nhật cha tôi á?

    Bảo sao mọi người đi hết cả buổi chiều, thì ra là đi chúc mừng sinh nhật cha tôi đó hả?

    Thế giờ cha tôi chắc là đang ở dưới nhà dự sinh nhật ha.

    Mà sao mọi người lên đây sớm vậy?

    Hay là tiệc xong rồi?

    - Hai em xuống dưới đó dự tiệc tiếp được mà.

    Không cần ở trong đây đâu. (Mẹ)

    - Không đâu, hai người chúng em sao để Cecilia-sama ở một mình được.

    Với lại em cũng muốn chơi với Lucia-sama mà. (Franica)

    - Franica nói đúng đó.

    Thế nên xin Cecilia-sama đừng lo cho chúng em. (Minori)

    Thì ra bữa tiệc vẫn đang tiếp tục.

    Mà nói vậy là họ bỏ bữa tiệc vì tôi đó hả?

    Thấy tội lỗi quá đi.

    - Lucia-sama đừng lo mà.

    Mọi người không tham gia bữa tiệc nữa không phải là lỗi do người đâu. (Franica)

    Không phải là lỗi của tôi à?

    Nhẹ nhõm ghê ấy.

    Mà chị Franica hiểu mình thật đấy.

    Sao vậy nhỉ?

    Hay là do tính cách chị ấy hơi trẻ con thế nên mới dễ dàng hiểu được suy nghĩ của mình?

    Sau khi bà người họ lên đây được một lúc khá lâu thì cha tôi bước vào.

    Hôm nay cha tôi mặc một bộ đồ, nói sao ta, bình dị hơn mấy bộ đồ cha hay mặc khi vào phòng chơi với tôi mọi ngày.

    Bộ đồ của mẹ tôi cũng thế đấy.

    Sao vậy ta, hôm nay là sinh nhật của bố tôi mà.

    Thôi kệ đi, khi nào tham dự vào sinh nhật bố tôi được thì lúc đó tôi sẽ biết thôi.

    Chắc vậy.

    - Nè Lucia, hôm nay là sinh nhật papa đó.

    Con chúc mừng cho papa cái đi nà. (Cha)

    Cha tôi bế tôi lên, cọ mặt vào má tôi rồi nói thế đó.

    Ngoài lề một tí, mặt cha tôi không có tí xíu râu nào cả luôn.

    Việc này làm cha tôi trẻ đi vài tuổi đó.

    Chắc thế, bởi vì tôi có biết tuổi của cha tôi đâu.

    Mà không có râu cũng tốt, khi cọ má tôi sẽ không bị chúng đâm.

    Trở lại vấn đề chính nào.

    Tôi biết chúc mừng sinh nhật kiểu gì bây giờ.

    Tôi chẳng làm được gì hết á.

    Thôi thì làm được gì thì làm vậy.

    Tôi đưa tay ra ôm cổ cha tôi một cái hết sức.

    Nói là hết sức chứ với cái sức của đứa trẻ ba tháng tuổi thế này thì có lẽ đối với cha tôi cũng chỉ như một cái chạm nhẹ mà thôi.

    Tôi cũng cố lắm rồi đó.

    Cha tôi không nhận ra thì đành chịu thôi.

    - Hể, Lucia ôm papa đó hả.

    Đó có phải là quà sinh nhật con tặng papa không?

    Cảm ơn con nhé, papa vui lắm đó. (Cha)

    Cha tôi nhận ra kìa, vui quá đi.

    Thế này cũng gọi là tặng quà rồi ha.

    Trông cha tôi vui thế kia cơ mà.

    Cha tôi ở lại chơi với tôi thật lâu rồi mới rời khỏi phòng.

    Hôm nay mệt thật đó, nhưng mà cũng vui ghê á.

    Mà thôi, mệt rồi, tôi đi ngủ đây.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 4: Một tuổi


    Đã 6 tháng kể từ lúc tôi chào đời rồi.

    Tôi đang rất vui đây.

    Vì sao á?

    Bởi vì... tôi bò được rồi đó.

    Chúc mừng tôi đi.

    Lúc thấy tôi bò được, mẹ tôi đã rất vui đó.

    Thậm chí là còn chạy đi gọi cha tôi nữa mà.

    Sau đó, cha tôi lập tức chạy vào phòng, thấy tôi đang bò thì nở một nụ cười tươi rói, rồi chạy lại ôm tôi, khen tôi.

    Cha tôi vui lắm đó, thậm chí còn đòi mở tiệc nữa cơ, cũng may là mẹ tôi ngăn lại.

    Tôi mới biết bò thôi mà đã thế này rồi, thế lúc tôi biết đi hay nói được thì cha tôi sẽ như thế nào đây ta?

    Umm, không dám nghĩ tới luôn đó.

    Biết bò rồi, thế là tôi bò đi ngắm căn phòng riêng của mình xem nó như thế nào.

    Ở trong đây lâu lắm rồi, giờ tôi mới biết được phòng tôi ra sao á.

    Phòng tôi rộng lắm đó nha.

    Chắc cũng phải cỡ một căn nhà nhỏ đó.

    Phòng của tôi thôi đã thế này rồi, không biết nhà tôi rộng tới thế nào nữa.

    Phòng tôi có một cái cửa sổ rất lớn, bên ngoài cửa sổ đó là khu vườn của nhà tôi.

    Ngoài đó trồng rất nhiều hoa, xa hơn một chút là một khoảng đất trống rộng cỡ... một sân bóng đá.

    Ặc, nhà tôi coi bộ giàu lắm á nha.

    Rồi, quay lại với căn phòng của tôi nào.

    Tường phòng của tôi được sơn màu hồng, đúng là phòng của con gái ha.

    Trên cao, gần trần phòng là rất nhiều ma cụ phát sáng giống bóng đèn.

    Chúng được đặt cách nhau một khoảng cách đồng đều.

    Giờ là đến vật dụng trong phòng của tôi.

    Đầu tiên, và quan trọng nhất, đó là nôi của tôi.

    Tôi nằm ngủ ở trong đó mà, thế nên tất nhiên là phải quan trọng rồi.

    Nó được đặt nằm gần một bức tường.

    Hồi trước tôi cũng nhìn được bức tường, cơ mà tôi chỉ nhìn được cái này thôi, thế nên tôi đâu có biết căn phòng tôi có màu gì đâu.

    Ở sát nôi của tôi là một chiếc giường rộng~ ơi là rộng luôn.

    Chiếc giường đó 5 người nằm có khi còn vừa ấy chứ.

    Bình thường thì mẹ tôi hay ở trên chiếc giường đó.

    Chiếc giường được làm bằng gỗ, được chạm khắc những hoa văn rất đẹp.

    Trên giường là một tấm nệm dày, trông có vẻ êm lắm luôn đó.

    Tấm nệm này cũng có.màu hồng giống tường phòng tôi luôn.

    Cách chiếc giường một đoạn là một chiếc tủ đựng đồ lớn lắm luôn.

    Chiếc tủ có màu trắng và hồng, trên đó là một vài hoạ tiết trông khá đẹp.

    Ở phía bức tường đối diện là một chiếc giường nữa.

    Hình như đó là giường của hai chị Franica và Minori hay sao đó.

    Chiếc giường đó nhỏ hơn chiếc giường của mẹ tôi, và trông không cao cấp bằng.

    Cũng đúng thôi nhỉ, dù sao thì hai chị ấy là người làm của nhà tôi, mà người làm thì không thể bằng chủ được rồi.

    Tôi phát hiện được một điều nữa, đó là chị Franica sáng nào cũng dùng phong ma pháp vào chiếc giường để làm gì đó.

    Tháng này anh chị tôi có vào chơi với tôi đó.

    Nghe mẹ nói thì hai anh chị do phải đi học, bây giờ được nghỉ hè mới về nhà.

    Trường học ở đây cũng có nghỉ hè nữa à?

    Mà thôi kệ đi.

    Anh tôi 11 tuổi, còn chị tôi thì 10 tuổi.

    Anh tôi tên là Luke, còn chị tôi tên là Milia.

    Tôi gọi họ là Luke-oniichan và Milia-oneechan được không nhỉ?

    Chắc là được thôi ha.

    Mà tiện thì đổi cách gọi chị Franica thành Franica-san và đổi chị Minori thành Minori-san luôn.

    Chắc không sao đâu ha.

    Ủa?

    Tôi chưa nói hả, thế giới này có phần thêm vào đằng sau cách gọi đó.

    Khá giống tiếng Nhật nhỉ.

    Luke-oniichan và Milia-oneechan thích chơi với tôi lắm đó, họ ở trong phòng tôi suốt ngày luôn.

    Và họ cũng ôm tôi cả ngày luôn.

    Mà tôi cũng khá thích được ôm nên kệ đi ha.

    Mà tôi quên chưa tả họ nhỉ.

    Luke-oniichan có mái tóc màu vàng và đôi mắt màu hoàng kim, khuôn mặt có phần trưởng thành cơ mà phần dễ thương nhiều hơn.

    Còn Milia-oneechan cũng có mái tóc màu vàng, nhưng khác với Luke-oniichan ở chỗ có đôi mắt màu đỏ như ruby ấy.

    Mà đợi chút đã, sao mẹ tôi và cha tôi tóc bạch kim mà hai anh chị lại có tóc màu vàng?

    Kì vậy ta?

    Umm...

    À nhớ rồi, Zatas-sama có nói là thế giới này được phép đa thê mà ha.

    Thế thì hiểu được rồi.

    Mà vậy thì cha tôi bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

    Luke-oniichan và Milia-oneechan thường hay đọc sách và truyện cho tôi nghe lắm đó.

    Thì đúng là tôi đọc được vì lí do nào đó, nhưng mà đâu có ai đưa sách cho đứa bé 6 tháng tuổi bảo giờ.

    Hơn nữa, nằm trong lòng 2 người mà nghe đọc cho thì thoải mái hơn nhiều mà.

    Người Luke-oniichan thì mềm mại hơn của Milia-oneechan, kì lạ ghê.

    ___________________________

    Hôm nay là tôi được một tuổi rồi đó.

    Vậy là tròn một năm kể từ khi tôi chào đời rồi đó.

    Tôi giờ đã đứng vững được rồi đó.

    Luke-oniichan và Milia-oneechan thì về trường để học 3 tháng trước rồi.

    Tôi buồn lắm đó.

    Mà hai người họ có tổ chức sinh nhật lúc họ còn ở lại đây rồi.

    Hai người họ có sinh nhật cùng ngày cùng tháng luôn, thiếu cái sinh đôi thôi.

    Sinh nhật họ sau ngày sinh của tôi 8 tháng.

    Sinh nhật họ chỉ tổ chức nhỏ thôi thì phải, vì sinh nhật họ Franica-san và Minori-san đâu có ra khỏi phòng đâu.

    Nói thì nói thế chứ tôi đâu có biết đâu, tại vì họ mang bánh vào phòng tôi luôn mà.

    Họ cũng muốn đút cho tôi ăn bánh kem, cơ mà mẹ tôi không cho nên lại thôi.

    Mà sinh nhật mẹ tôi trước họ 1 tháng đó.

    Bây giờ tôi đang thành búp bê của mẹ và vài chị hầu gái nữa.

    Thế nghĩa là sao á hả?

    Thì là họ đang bắt tôi thử hết bộ này tới bộ khác đây nè.

    Hôm nay là sinh nhật tôi nên họ đang lựa cho tôi một bộ để mặc khi dự tiệc đó.

    Nãy giờ họ mặc cho tôi cả chục bộ rồi.

    Mà tôi mới có 1 tuổi thôi đó.

    Họ mua cho tôi nhiều đồ thế không thấy phí à?

    Sau khoảng vài tiếng thì họ cũng đã chọn đồ cho tôi xong.

    Giờ tôi đang đứng trước một cái gương cao hơn tôi gấp 3 lần.

    Hiện lên trong tấm gương là một bé gái có một mái tóc màu bạch kim dài tới vai, xoã xuống sau lưng.

    Cô bé có một khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng dễ thương, với đôi mắt hai màu, một bên mắt màu lam nhạt như bầu trời và bên còn lại thì màu hoàng kim.

    Cô bé ấy đang mặc trên mình một bộ đầm với tông màu chủ đạo là trắng và lam nhạt, trước ngực là một dải ruy băng cũng màu xanh lam nhạt.

    Trên đầu cô bé là một cái nơ rộng bằng đầu của cô bé, toàn bộ mọi thứ làm cho cô bé trở nên vô cùng dễ thương, khiến cho ai nhìn cũng đều muốn đến nựng.

    Và cô bé đó là tôi đó.

    Tôi lần đầu nhìn thấy mình trong gương cũng giật mình luôn đó.

    Thế này là dễ thương quá mức cho phép rồi.

    Nhưng đó là tôi mà, thế nên càng dễ thương càng tốt.

    Còn vụ ai cũng muốn nựng á, bằng chứng là mấy cô hầu đang ôm, cọ má tôi liên tục đây nè.

    Thay đồ xong, đợi một lát rồi tôi đi xuống phòng tiệc.

    Nhà tôi rộng lắm luôn đó, siêu rộng luôn.

    Tôi đi mỏi cả chân rồi mà chưa tới nơi nữa là.

    Và bây giờ thì tôi đang được mẹ bế trên tay.

    Hình như sức tôi hơi yếu thì phải á, đi được có một chút thôi là mệt rồi.

    Giờ tôi đã đến phòng tiệc.

    Cửa đang mở, thế là mẹ tôi bế tôi vào trong.

    Bên trong, mọi người đang nói chuyện rôm rả.

    Khi mẹ và tôi bước vào thì mọi người dừng nói và chú ý về phía tôi.

    Đông ghê đó, hơn nữa ai cũng mặc những bộ đồ mà nhìn vào đã biết là hàng cao cấp.

    Rồi thì cha tôi bước lại chỗ tôi, cất tiếng nói:

    - Chào mừng mọi người đã chấp nhận lời mời của tôi mà đến đây.

    Hôm nay là sinh nhật một tuổi của con chúng tôi, Lucia Haraiza, tôi tổ chức bữa tiệc này nhằm giới thiệu còn bé tới mọi người.

    Được rồi, giờ bữa tiệc xin được bắt đầu! (Cha)

    Ra đây là bữa tiệc để giới thiệu tôi với mọi người.

    Mà khoan đã, cha tôi là mà phải tổ chức tiệc giới thiệu tôi vậy?

    Và thắc mắc của tôi đã được giải đáp:

    - Ngài bá tước có một cô con gái dễ thương thật đó.

    Tôi nựng con bé được không? (???)

    - Được chứ, xin cứ thoải mái nựng nó, nhưng xin đừng làm đau nó nhé. (Cha)

    Một quý bà mặc một bộ đầm cao cấp đến nói với cha tôi thế.

    Sau khi được sự đồng ý của cha tôi, bà ấy đến ẵm tôi lên rồi bắt đầu cọ má các thứ.

    Nhưng mà tôi không chú ý lắm vì đang bị một cú sốc khá lớn.

    Cái gì?

    Cha tôi là bá tước á?

    Vậy gia đình tôi là quý tộc hả?

    Lại còn là quý tộc cao cấp nữa chứ.

    Mà điều này đã giải thích cho nhiều việc rồi.

    Gia đình tôi có vẻ thuộc loại có điều kiện tốt đấy nhỉ?

    Mà hi vọng rằng cha tôi không phải là một quý tộc xấu xa, mặc dù chẳng có ai trong nhà tôi trông giống thế cả.

    À mà nãy giờ nhiều người nựng tôi lắm rồi đó.

    Quên mất, tôi giờ đã nói được rồi đó, nhưng mà tôi chưa cho ai biết hết á.

    Hay là giờ cho mọi người biết luôn nhỉ.

    Quyết định thế, rồi tôi cất tiếng:

    - Papa (Lucia)

    Sau tiếng nói đó, mọi người nhìn vào tôi với vẻ mặt kinh ngạc.

    Gì vậy?

    Tôi có làm gì sai hay sao ta?

    - Con bé vừa nói kìa. (???)

    - Con tôi hai tuổi mới biết nói đó. (???)

    Và nhiều tiếng như thế nữa vang lên.

    Ể, thế bình thường một tuổi chưa biết nói hả?

    Thôi tiêu rồi.

    Và đúng là thế thật.

    Mọi người nhìn tôi như thể tôi là sinh vật quý hiếm.

    Và rồi thì, họ thay nhau nựng tôi mãi cho đến khi bữa tiệc kết thúc.

    Ngày sinh nhật của tôi đã trở nên thật khủng khiếp.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 5: Ba tuổi và buổi lễ ban phước


    Một tuần đã trôi qua kể từ lần sinh nhật đầu tiên của tôi rồi.

    Cũng không có nhiều thay đổi cho lắm so với khi trước.

    Cơ mà bữa ăn của tôi giờ không còn chỉ là sữa mẹ nữa mà giờ lại có thêm thứ bột gì đó.

    Umm, thế là tôi đã bắt đầu gian đoạn tập ăn rồi đúng hông ta?

    Mà loại bột đó không biết làm bằng gì nhỉ?

    Thứ đó ra sao á hả?

    Thì nó có màu trắng nè, ăn vào thì có vị hơi ngọt một chút nè, thơm mùi sữa nè, chắc là trong đó có pha thêm sữa vào ha?

    ___________________________

    Ba tháng rồi kể từ khi tôi được một tuổi.

    Hôm nay là sinh nhật cha tôi đó.

    Lần này thì tôi được tham gia vào bữa tiệc sinh nhật của cha tôi rồi.

    Tiệc của cha tôi thì chỉ là một bữa tiệc nhỏ thôi, chứ hổng có giống sinh nhật đầu tiên của tôi đâu.

    Tiệc của cha tôi có sự tham gia của toàn bộ người làm trong nhà luôn thì phải á.

    Giờ mới biết là nhà tôi đông người làm lắm luôn á.

    Tiệc của cha tôi cũng tổ chức trong căn phòng mà sinh nhật của tôi được tổ chức.

    Lần trước quên tả về căn phòng ha.

    Căn phòng này rộng lắm luôn đó, rộng hơn phòng tôi gấp mấy lần lận đó.

    Căn phòng được sơn toàn bộ đều là màu trắng.

    Umm, có vẻ cha tôi khá thích màu trắng nhỉ.

    Ở chính giữa căn phòng là một cái bàn dài, chắc cũng phải cỡ nửa căn phòng đó.

    Hiện giờ, trên chiếc bàn đang có rất nhiều món ăn.

    Người tham dự đông mà, thế nên tất nhiên là nhiều món ăn rồi ha.

    Số người trong nhà tôi chắc cũng phải cả trăm người lận đó.

    Đông thật đó nhỉ?

    Maa, dù gì cha tôi cũng là bá tước mà, thế nên đông cũng đúng thôi ha.

    Bữa tiệc bắt đầu, một người đứng lên chúc mừng cha tôi.

    Đây có lẽ là người đại diện ha, những người khác thì đang nhìn về phía hai người họ.

    Người đại diện là một ông bác.

    Umm, khoảng 45 tuổi thì phải.

    Ông ấy đang mặc một bộ đồ màu đen, cổ áo và viền túi áo ở ngực là màu trắng, nói chung là bộ đồ quản gia kiểu mẫu luôn đó.

    Ông ấy bắt đầu cất tiếng nói:

    - Tôi xin thay mặt mọi người chúc mừng sinh nhật lần thứ 31 của ngài, thưa Lucas-sama.

    Chúc ngài sẽ luôn gặp nhiều may mắn và luôn hạnh phúc. (Ông quản gia)

    - Cảm ơn lời chúc của ngươi, Sebas.

    Giờ thì, mọi người hãy bắt đầu buổi tiệc nào. (Cha)

    Thì ra ông ấy tên là Sebas hả.

    Thôi cứ gọi là Sebas-san đi ha.

    Tên của ông ấy đúng chất quản gia luôn đó.

    Cơ mà có việc quan trọng hơn đây.

    Cha tôi đã 31 tuổi rồi đó.

    Thật á?

    Với khuôn mặt đó mà 31 tuổi á hả?

    Thật không thể nào tin được mà.

    Cơ mà khoan, Luke-oniichan cũng 12 tuổi rồi mà, thế nên cha tôi 31 tuổi thì vẫn có thể hiểu được.

    Cơ mà khuôn mặt của cha tôi cùng độ tuổi của ông ấy vẫn mang lại cho tôi một cú sốc lớn ngang với việc biết cha tôi là bá tước luôn đó.

    Không biết sau này còn phải chịu sốc nữa không đây.

    Khi mọi người bắt đầu bữa tiệc thì tôi, đang được bế trên tay cha tôi, nhìn qua tất cả mọi người một lượt.

    Và tôi đã phát hiện ra một điều, nhà tôi có người làm thuộc thú nhân tộc đó.

    Có người với đôi tai thỏ trên đầu nè, có người với đôi tai mèo và chiếc đuôi đang vẫy qua lại liên tục nè.

    Có vẻ như là miêu nhân tộc vẫy đuôi khi vui vẻ, không giống loài mèo nhỉ?

    Họ có cho tôi chạm vào đuôi và tai của họ đó.

    Chúng mềm lắm luôn, sờ thích lắm đó.

    Thế là, trong khi mọi người đến tiệc để ăn thì tôi đến để... sờ tai và đuôi.

    Mà thế là đủ để tôi vui rồi, với lại tôi cũng đâu có ăn được mấy món đó đâu.

    Thấy tôi vui thế, cha mẹ tôi cũng muốn đưa người khác vào chăm sóc tôi thấy cho Franica-san và Minori-san đó, cơ mà tôi hông có chịu đâu.

    Dù sao hai người họ cũng ở với tôi cả hơn 1 năm rồi mà, với lại chơi cùng hai họ cũng vui nữa.

    ___________________________

    Từ lúc sinh nhật cha tôi đến giờ là được 3 tháng rồi.

    Khẩu phần ăn của tôi thì bây giờ giống cơm và thức ăn xay nhuyễn, còn sữa mẹ thì ngày càng ít lại.

    Chắc là tôi sắp cai sữa luôn rồi đó.

    Tin vui đây, anh chị tôi được nghỉ hè rồi đó.

    Tuyệt vời, thế là tôi lại có người đọc sách cho rồi.

    Ừ thì tôi đã một tuổi rưỡi, có thể đi lại được rồi, nhưng mà tôi vẫn đang bị cấm cung, không cho ra ngoài.

    Sau một năm thì Luke-oniichan thay đổi khá nhiều đó.

    Cao lên nè, trông khuôn mặt cũng trưởng thành hơn nè.

    Cơ mà khi chơi với tôi thì cũng trẻ con như cũ thôi.

    Mà hông sao, thế này dễ thương hơn nhiều.

    Còn Milia-oneechan thì cũng không thay đổi gì nhiều, phát triển thêm chút thôi.

    Năm nay sinh nhật của hai người họ được tổ chức hoành tráng lắm luôn.

    Năm nay Luke-oniichan đã 13 tuổi rồi, được xem là người lớn rồi đó.

    Tuổi được xem là người lớn ở thế giới này nhỏ ghê ha.

    Tôi lại vô tình gây loạn trong buổi sinh nhật đó nữa.

    Tôi vô tình thơ nha.

    Tôi muốn chúc mừng nên gọi tên họ, thế là Milia-oneechan liền chạy đến chỗ tôi, bắt cóc tôi mang về phòng của tôi ngay lập tức, rồi chỉ khoảng 5 phút sau, Luke-oniichan cũng chạy vào phòng tôi luôn.

    Hai người là nhân vật chính của bữa tiệc đó.

    Bỏ thế có được không vậy?

    Rồi thì họ chơi với tôi đến tối và ôm tôi đi ngủ chung luôn.

    ___________________________

    Kể từ khi đó tới giờ là hơn một năm rồi.

    Hôm nay là tôi được 3 tuổi rồi đó.

    Zatas-sama nói rằng 3tuổi kỹ năng của tôi sẽ có thể sử dụng được, không biết hôm nay có chuyện gì xảy ra không đây.

    Coi bộ hôm nay có chuyện gì đó thật.

    Sao tôi biết á?

    Thì mẹ và các chị hầu gái đang biến tôi thành con búp bê đây nè.

    Nãy giờ tôi thử nhiều bộ đồ khác nhau lắm rồi đó.

    Màu ưa thích của tôi là xanh da trời và trắng, thế nên nãy giờ bộ nào cũng có màu như thế cả.

    Tôi đang tuổi phát triển đó, mua nhiều thế làm gì vậy?

    Sau một tiếng rưỡi làm búp bê thì mọi người đã chọn được cho tôi một bộ đồ ưng ý.

    Hiện giờ tôi đang mặc một cái đầm màu xanh da trời, trên đó có những vùng trắng, trông cứ như là những đám mây ấy.

    Sau lưng tôi, ở phần eo là một cái nơ to đùng, gấp đôi người tôi luôn.

    Trên đầu là một cái băng đô cũng màu xanh da trời, trên cái băng đô đó, ở bên trái có đính một chiếc nơ nhỏ nhắn xinh xắn.

    Tóc tôi giờ đã tới eo rồi đó.

    Không nói quá chứ tôi bây giờ đủ khiến khối người từ bình thường thành lolicon đó.

    Tôi có vẻ nguy hiểm quá ha.

    Giờ đang là buổi sáng, tôi cùng cha mẹ đang đứng trước sân nhà tôi.

    Ánh nắng ban mai đang chiếu xuống làm cả sân trở thành màu vàng nhạt.

    Ở giữa sân là một chiếc xe ngựa được kéo bởi hai con ngựa.

    Trông chúng có vẻ khoẻ lắm á nha.

    Chiếc xe thì nhìn thôi cũng đã thấy là hàng cao cấp.

    Đó là một chiếc xe có màu đỏ nâu, trang trí thêm là một vài hoạ tiết màu vàng.

    Chiếc xe ngựa này có mái che trông khá giống mái nhà.

    Ngoài ra trong xe còn có rèm để che cửa sổ ở hai bên nữa.

    Chiếc xe này đúng là hàng cao cấp rồi.

    Cha mẹ dẫn tôi lên xe, tôi cùng họ bước vào trong chiếc xe ngựa đó.

    Bên trong là ba hàng ghế, hàng ghế nào cũng có đệm đỏ ở trên.

    Đúng là đồ cao cấp mà quý tộc lựa chọn ha.

    Chúng tôi vào trong rồi tìm chỗ ngồi.

    Nhưng mà, cha mẹ nè, xe còn nhiều chỗ mà, sao cha mẹ lại ngồi cạnh nhau rồi đặt con trên đùi vậy?

    Tôi nghĩ thế thôi chứ đâu dám nói ra đâu.

    Nói ra lỡ từ nay không ai làm thế nữa thì buồn lắm, nên thôi vậy.

    Chiếc xe bắt đầu chạy.

    Không xóc cho lắm, chỉ có một chút thôi.

    Mà giờ tôi đang đi đâu thế nhỉ?

    Hỏi thử xem nào.

    Tôi chưa nói hả?

    Kể từ sinh nhật hai tuổi của tôi là mọi người bắt đầu xem việc tôi nói được là chuyện bình thường rồi.

    Cũng từ hồi đó tôi bắt đầu ngủ trên cái giường khổng lồ gần cái nôi ấy.

    Mẹ tôi thì không còn ở trong phòng tôi vào buổi nữa.

    Tôi nằm một mình cũng buồn nên thường gọi hai chị Franica-san và Minori-san ngủ cùng.

    Cơ mà sáng hôm sau thì hai người họ lại thức dậy trên chiếc giường của họ.

    Umm, tôi cũng biết ý tứ lắm đó.

    Biết là họ cần thời gian ở riêng nên thỉnh thoảng tôi mới gọi họ thôi, cỡ một hay hai lần một tuần.

    Lạc đề mất rồi, phải hỏi xem mình đang đi đâu chứ:

    - Papa, mama, mình đang đi đâu thế ạ? (Lucia)

    - Mình đang đi tới thánh đường đó. (Cha)

    - Mình đi tới đó để làm gì vậy ạ? (Lucia)

    - Mình đi tới đó để con nhận được phước lành đó. (Mẹ)

    - Phước lành? (Lucia)

    - Là con được nhận những tài năng giúp con trong cuộc sống đó. (Mẹ)

    - Thì ra là thế, con hiểu rồi ạ.

    Cảm ơn papa, mama (Lucia)

    Thì ra là thế.

    Có lẽ sau khi nhận phước lành thì tôi sẽ dùng được kỹ năng ha?

    Sau 10 phút, chúng tôi đã đến thánh đường.

    Thánh đường là một toà nhà màu trắng tinh.

    Cả các hoa văn, mái, tường, cửa,...

    đều là màu trắng cả.

    Không biết bên trong có trắng hết luôn không ta?

    Chúng tôi bước vào, phía trong mỗi bức tường là màu trắng thôi, à mà còn những người kia nữa.

    Chúng tôi đến gần một người, sau đó người mặc áo trắng kia cất tiếng nói.

    - Xin chào!

    Các con đến đây làm gì? (Tu sĩ)

    - Chào ngài tu sĩ, con muốn đưa con gái của con đến để nhận phước lành ạ. (Cha)

    - Thế thì con hãy đưa con gái đến chỗ bệ kia đi (Tu sĩ)

    Theo lối tu sĩ chỉ, tôi thấy có một cái bệ tròn ở đó.

    Nó lớn lắm nha, bán kính chắc phải cỡ 3m lận đó.

    Tôi được cha đưa cho đứng lên đó.

    Cái bệ màu xanh lục, trên đó có khắc một cái ma pháp trận rất lớn.

    Tôi bước lên, tiến vào trung tâm.

    Những người áo trắng xung quanh lẩm nhẩm đọc cái gì đó, rồi sau đó cái bệ phát ra ánh sáng trắng rất mạnh, tuy thế tôi vẫn nhìn được mà không bị chói mắt.

    Rồi một cái gì đó màu vàng bay ra khỏi người tôi, sau đó nó tan ra, một lớp ánh sáng màu vàng xuất hiện phía sau lớp màu trắng đó, rồi cả hai lớp ánh sáng từ từ tan biến.

    Tôi nghe thấy tiếng nứt vỡ của cái gì đó, rồi một giọng nói vô cảm, đều đều vang lên.

    < Đã mở khóa kỹ năng Hệ thống>

    < Đã mở khóa kỹ năng Thẩm định tuyệt đối >

    < Đã mở khoá kỹ năng Hồi phục lv.Max >

    < Đã nhận kỹ năng Thuần hoá >

    < Đã nhận kỹ năng Hợp nhất sức mạnh >
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 6: Bảng trạng thái


    Sau khi giọng nói máy móc đó vang lên thì ánh sáng dần yếu đi rồi dừng phát sáng.

    Thế là xong rồi nhỉ?

    Cha mẹ tôi đứng dưới gọi tôi, tôi bắt đầu bước xuống khỏi cái bệ.

    Tôi bỗng nhiên trượt chân, tôi té sml từ trên cái bệ xuống.

    Cái bệ không cao lắm, may ghê á.

    Cơ mà cha mẹ thấy tôi bị té liền hớt hải chạy đến chỗ tôi.

    Umm, tôi làm cha mẹ lo lắng mất rồi.

    Phải cố gắng cẩn thận hơn mới được

    < Đã nhận danh hiệu Cô gái hậu đậu >

    Gì dzậy, tôi mới té có một lần thôi mà, sao lại có danh hiệu ấy rồi?

    Bất công quá nha.

    Đang nghĩ thế thì cha mẹ chạy đến chỗ tôi rồi.

    Họ đỡ tôi dậy, trông họ lo lắng lắm á.

    Thương họ quá đi.

    Mẹ tôi cất tiếng:

    - Con có sao không Lucy? (Mẹ)

    - Con hông sao hết á mama. (Lucia)

    Lucy là tên gọi ở nhà của tôi đó.

    Người làm trong nhà tôi họ cũng gọi tôi là Lucy-chan.

    Tôi phải cố gắng lắm mới được đó.

    Lạc đề mất rồi.

    Tôi đứng dậy, nở một nụ cười tươi với cha mẹ, chứng tỏ rằng mình không bị sao hết.

    Mẹ tôi thấy thế thì thể hiện một vẻ mặt an tâm.

    Còn cha tôi thì lại lao đến ôm tôi.

    - Lucy của cha dễ thương quá! (Cha)

    Cha tôi nói thế rồi bế tôi lên.

    Được cha khen dễ thương khiến tôi thấy vui lắm đó.

    Giá mà cứ được thế này thì tốt biết mấy ha.

    Gia đình tôi từ từ ra khỏi thánh đường.

    Cha tôi lấy vài đồng vàng ra bỏ vào cái thùng gì đó, có lẽ là thùng quyên góp nhỉ.

    Cơ mà vài đồng vàng à, không biết thế ít hay nhiều nữa, tại vì tôi đâu có biết về hệ thống tiền tệ ở đây đâu.

    Chúng tôi lên xe trở về nhà, không biết kiểm tra trạng thái thế nào đây ta?

    Hỏi chắc là cách đơn giản nhất ha.

    - Papa, mama ơi, làm sao để biết mình được ban phước gì ạ? (Lucia)

    - Để papa chỉ cho con gái cưng nè, con tưởng tượng một cái bảng xuất hiện trước mặt hoặc nghĩ là "bảng trạng thái" là được. (Cha)

    Cha tôi sắp 33 tuổi rồi mà khi nói chuyện với tôi vẫn dùng cách nói trẻ con ấy đó.

    Mà kệ đi.

    Tôi thử tưởng tượng ra tấm bảng, một tấm bảng màu trắng bán trong suốt hiện ra.

    __________

    Tên: Lucia Haraiza

    Tuổi: 3

    Chủng tộc: Con người

    Thiên chức: Thuần quái sư

    Nghề nghiệp: Không

    Trạng thái: Bình thường

    Level:0

    Hp: 92 / 92

    Mp: 85 / 85

    Thể lực: 78 / 78

    Sức mạnh vật lí: 52

    Kháng vật lí: 50

    Sức mạnh ma pháp: 60

    Kháng ma pháp: 55

    Tốc độ: 65

    Tinh thần: 71

    Sức sống: 43

    Khéo léo: 55

    • Kỹ năng:

    - Ma pháp hồi phục lv.Max

    - Thẩm định tuyệt đối lv-

    - Hệ thống lv-

    - Thuần hoá lv-

    - Kết hợp sức mạnh lv.Max

    - Thông thạo ngôn ngữ lv-

    • Danh hiệu:

    - Người được chúc phúc bởi quản lý Zatas

    - Cô gái yếu đuối

    - Cô gái hậu đậu

    ___________

    Tất cả chỉ số có vẻ hơi thấp, có lẽ là bởi vì tôi lv 0 nhỉ?

    Hai kỹ năng kia Thuần hoá và Kết hợp sức mạnh kia là tôi mới nhận được lúc nãy ha.

    Đúng là trong game cũng cho phép kết hợp sức mạnh với thú cưng để gia tăng sức mạnh, nhưng mà vì thú cưng sau khi bị thuần hoá có chỉ số cao nhất là 10% chủ nhân thôi, thế nên là cũng chỉ tăng 10% các chỉ số thôi à.

    Không biết ở đây thì thế nào ha?

    Phải thử mới được.

    Hay là thẩm định nó xem nhỉ?

    Mà phải làm sao đây ta?

    Tôi nhìn vào dòng kỹ năng đó, muốn thẩm định nó.

    Bỗng nhiên, một cái bảng khác hiện ra.

    • Kết hợp sức mạnh lv.Max: Cho phép kết hợp với thú thuần hoá, nhận 100% chỉ số, toàn bộ kỹ năng và cấp độ kỹ năng của thú thuần hoá.

    Đối với những kỹ năng không sử dụng được sẽ không nhận được.

    Mạnh quá đi.

    Nhận toàn bộ kỹ năng và chỉ số luôn kìa.

    Tiện đây rồi thì thẩm định mấy cái mình không hiểu luôn vậy.

    • Tính thần: Khả năng kháng lại công kích tinh thần (không kể kỹ năng kháng).

    • Sức sống: Khả năng kháng lại những hiệu ứng ảnh hưởng đến Hp, ngoài ra còn thể hiện khả năng hồi phục tự nhiên (không kể đến các kỹ năng kháng và hồi phục)

    • Thuần hoá: Kỹ năng dùng để thuần hoá mọi thứ trừ con người.

    Khả năng thuần hoá thành công phụ thuộc vào ý muốn của đối tượng (đối với quái vật có lí trí), trạng thái của đối tượng, có thể cưỡng ép thuần hoá bằng cách hành đến gần chết, tuy nhiên bản thân phải gây ít nhất 15% sát thương lên đối tượng.

    • Ma pháp hồi phục lv.Max: Có thể dùng phép hồi phục cấp độ cao nhất, có thể hồi sinh người chết, miễn là trong vòng 30 phút sau khi chết hoặc linh hồn đang được giữ lại.

    • Cô gái yếu đuối: Danh hiệu bẩm sinh, được trao tặng ngẫu nhiên cho người có giới tính là nữ.

    Trừ khi trong trạng thái chiến đấu, đưa tất cả chỉ số xuống mức của một cô gái yếu đuối.

    Trong một số hoạt động đặc biệt, có 50% tỉ lệ gây suy yếu trầm trọng trong lúc bình thường, trở lại như cũ trong trạng thái chiến đấu.

    Hiệu ứng kéo dài 12h.

    Mô tả: Một cô gái yếu đuối cần được nâng niu.

    • Cô gái hậu đậu: Đưa chỉ số khéo léo xuống 1 khi không trong trạng thái chiến đấu.

    Mô tả: Một cô gái hậu đậu không phù hợp với việc nội trợ.

    • Người được chúc phúc bởi quản lý Zatas: Người được quản lý của hành tinh Zatas chúc phúc.

    Tăng tốc độ học tập lên một chút, có giác quan phát triển đầy đủ khi mới sinh.

    • Hệ thống: Cho phép sử dụng một hệ thống đặc biệt.

    Kỹ năng này từ giờ không thể bị ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì, không thế biến mất khỏi chủ sở hữu.

    Tôi cạn lời sau khi thẩm định xong.

    Gì vậy chứ.

    Kỹ năng thì tất cả đều tuyệt vời, nhưng mà mấy cái danh hiệu thì kì cục ghê vậy á.

    Cơ mà chịu thôi, được cho tái sinh rồi mà, chưa kể còn được buff bởi đống kĩ năng kia nữa chứ.

    Mấy cái danh hiệu thì không khiến tôi gặp nguy hiểm được, thế nên chắc không sao đâu ha.

    Rồi cha tôi lên tiếng kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ của mình:

    - Sao thế con gái, con không đọc được à? (Cha)

    - Dạ không phải đâu papa, con vừa mới đọc xong nè. (Lucia)

    - Con đọc được?

    Con chưa học chữ đúng không? (Cha)

    - Vâng, papa.

    Đúng là con chưa học chữ nhưng mà có kỹ năng giúp con đọc được nè. (Lucia)

    - Thế con cho cha mẹ xem thử bảng trạng thái của con được không nè? (Mẹ)

    - Vâng!

    Nhưng mà làm thế nào ạ? (Lucia)

    - Con chỉ cần nghĩ là con muốn cho cha mẹ xem thôi. (Mẹ)

    Tôi nghĩ là muốn cho cha mẹ nhìn thấy của tôi, thế là trước mặt hai người bỗng xuất hiện hai tấm bảng trắng bán trong suốt.

    Hai người họ nhìn vào tấm bảng, rồi mặt họ tự nhiên trông có vẻ hoang mang.

    Sao vậy ta?

    Trạng thái của mình có gì kì lạ hả ta? [Tác: Kì lạ mọi chỗ luôn ấy]

    - Sao vậy papa, mama.

    Trông mặt hai người lạ lắm đó. (Lucia)

    Tôi lỡ hỏi mất rồi.

    Không biết có chuyện gì mà cha mẹ tôi như thế nhỉ?

    Cha mẹ tôi nghe tôi hỏi thì nhìn nhau, gật đầu cùng lúc.

    Hai người họ công nhận là hợp nhau ghê vậy á.

    Rồi mẹ tôi trả lời cho tôi:

    - Con biết không, thiên chức thuần thú sư của con không được mọi người thích đâu. (Mẹ)

    - Sao họ lại không thích vậy, mama? (Lucia) - Tôi nghiêng đầu thắc mắc.

    - Không có gì đâu, chỉ là họ không thích thôi.

    Mà con biết không, con tuyệt lắm đó, Ma pháp hồi phục lv.Max này chỉ có rất ít người có được nó thôi đó, hơn nữa họ đều phải khổ luyện trong nhiều năm mới có, còn kỹ năng Kết hợp sức mạnh lv.Max này mẹ chỉ biết mình con có thôi đó. (Mẹ)

    - Yay, tuyệt thật đó. (Lucia)

    - Chúc mừng con nha. (Cha+mẹ)

    Kỹ năng của tôi, theo lời mẹ, là rất tuyệt đó.

    Vui ghê.

    Mà trạng thái của cha mẹ ra sao nhỉ?

    Hỏi thử xem sao.

    - Papa, mama cho con xem của hai người được không ạ? (Lucia)

    - Con có thể xem bằng Thẩm định tuyệt đối mà, sao con lại cần papa và mama cho xem? (Cha)

    - Bởi vì con muốn hai người vui. (Lucia)

    [Tác: Ý là nếu hai người họ tự nguyện thì tốt, chứ không muốn làm mất lòng 2 người ấy.]

    Hai người nghe thế thì mỉm cười, rồi hai bảng trạng thái xuất hiện trước mắt tôi.

    __________

    Tên: Lucas Haraiza

    Tuổi: 32

    Chủng tộc: Con người

    Thiên chức: Kiếm sĩ

    Nghề nghiệp: Bá tước của đất nước Jires, chỉ huy quân đội biên giới.

    Trạng thái: Bình thường

    Level: 157

    Hp: 467.833 / 467.833

    Mp: 199.445 / 199.445

    Thể lực: 245.345 / 245.345

    Sức mạnh vật lí: 198.923

    Kháng vật lí: 190.778

    Sức mạnh ma pháp: 96.501

    Kháng ma pháp: 105.233

    Tốc độ: 201.347

    Tinh thần: 101.544

    Sức sống: 117.456

    Khéo léo: 123.443

    • Kỹ năng:

    - Kiếm thuật lv8

    - Khiên kỳ lv5

    - Cảm ứng hiện diện lv6

    - Cảm nhận nguy hiểm lv6

    - Gia tăng khả năng vật lí lv7

    - Cường hoá lv6

    - Gia tốc lv6

    - Quang ma pháp lv4

    - Chỉ huy lv7

    - Hồi HP cao tốc lv6

    - Hồi thể lực cao tốc lv6

    - Võ thuật lv5

    - Cảm nhận ma lực lv4

    - Kháng hiệu ứng bất lợi lv4

    • Danh hiệu:

    - Người canh giữ biên giới

    - Kiếm sĩ thiên tài

    - Chỉ huy mẫu mực

    - Người diệt quỷ

    __________

    Tên: Cecilia Haraiza

    Tuổi: 26

    Chủng tộc: Con người

    Thiên chức: Đa hệ pháp sư

    Nghề nghiệp: Phó chỉ huy quân đội biên giới, cựu mạo hiểm giả hạng B, bá tước phu nhân.

    Trạng thái: Bình thường

    Level: 150

    Hp: 245.655

    Mp: 447.634

    Sức mạnh vật lí: 78.934

    Kháng vật lí: 83.532

    Sức mạnh ma pháp: 203.645

    Kháng ma pháp: 188.345

    Tốc độ: 95.442

    Tinh thần: 123.474

    Sức sống: 98.555

    Khéo léo: 145.223

    • Kỹ năng:

    - Thông thạo ma pháp lv8

    - Hồi Mp cao tốc lv6

    - Ma pháp hỗ trợ lv5

    - Lôi ma pháp lv5

    - Băng ma pháp lv6

    - Tụ ma lực cao tốc lv7

    - Võ thuật lv4

    - Cảm nhận nguy hiểm lv6

    - Cảm nhận ma lực lv6

    • Danh hiệu:

    - Đại pháp sư

    - Người diệt quỷ

    - Người mẹ mẫu mực

    _________

    Cha mẹ tôi mạnh khủng khiếp luôn đó!

    Tôi phải phấn đấu để được như họ mới được.

    Mẹ tôi thậm chí còn có võ thuật để phòng khi đánh cận chiến nữa kìa.

    Tôi phải cố gắng để bằng họ mới được.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 7: Khả năng của Hệ thống


    Tôi thấy trong bảng trạng thái của cha mẹ tôi, mục nghề nghiệp là chỉ huy và phó chỉ huy quân đội biên giới.

    Thế là thế nào nhỉ?

    Hỏi thử xem sao ha?

    -Papa, mama, cái này là sao vậy ạ? (Lucia)

    Tôi hỏi thế rồi chỉ vào dòng nghề nghiệp của cha tôi.

    Cha tôi trả lời:

    -Gia đình chúng ta là gia đình lãnh chúa, chúng ta được giao cho cái quản vùng đất này.

    Nơi đây là một vùng đất nằm sát ranh giới với Vùng đất của quỷ.

    Gia đình chúng ta có trách nhiệm lãnh đạo đội quân được bán cho để ngăn chặn các cuộc tấn công đến từ quỷ tộc. (Cha)

    -Thì ra là thế ạ?

    Papa giỏi ghê! (Lucia)

    Tôi nở một nụ cười.

    Cha tôi liền bắt lấy tôi rồi ôm vào lòng.

    Lời khen của tôi tuyệt vậy hay sao ta?

    Mà kệ đi, được ôm cũng vui mà.

    ___________________________

    (Góc nhìn của Cecilia)

    Tôi tên là Cecilia, một mạo hiểm giả hạng B.

    Hôm nay tôi có nhận nhiệm vụ ở Hội mạo hiểm giả, thường được gọi là Hội cho ngắn.

    Nhiệm vụ tôi nhận đó là hỗ trợ cho quân đội lãnh chúa vùng này chiến đấu với quỷ tộc.

    Quỷ tộc là tên gọi chung của những con quái vật hoặc người bị chướng khí ở đó biến đổi.

    Kẻ bị biến đổi sẽ gia tăng sức mạnh, nhưng đổi lại lí trí sẽ trở nên xấu xa, luôn có ý định thống trị thế giới.

    Đối với quái vật, chúng có khả năng đạt được lí trí, nhưng cũng sẽ có tư tưởng thống trị thế giới.

    Tư tưởng này không thể thấy đổi được bằng bất cứ cách nào, vì thế quỷ tộc được xem là loài nguy hiểm.

    Trở lại nào.

    Trong cuộc chiến đó, tôi đã cùng chiến đấu với một chàng trai khoảng 25 tuổi.

    Anh ấy có mái tóc màu bạch kim giống với của tôi.

    Tôi đã bị hớp hồn bởi dáng vẻ khi chiến đấu của anh ấy.

    Vì thế, sau trận chiến, tôi đã ngỏ ý muốn làm quen với anh ấy.

    Anh ấy nói rằng mình đã có vợ rồi.

    Điều này làm cho tôi hơi đau lòng, nhưng tôi không ngạc nhiên, vì trông thấy cảnh anh ấy chiến đấu tôi cũng đã nghĩ tới việc sẽ có người khác mang cảm xúc giống tôi.

    Nhưng, đa thê là được phép, hơn nữa còn là chuyện bình thường, thế nên tôi vẫn muốn tìm hiểu thêm về anh ấy, và nếu chúng tôi hợp nhau, tôi muốn làm vợ anh ấy, thậm chí là vợ lẽ.

    Thời gian trôi qua, tôi biết rằng anh ấy có 2 vợ, thậm chí còn là lãnh chúa vùng này, nhưng tôi đã yêu anh ấy mất rồi, thế nên tôi đã xin làm vợ anh ấy.

    Tôi đã được anh ấy và gia đình của anh chấp nhận, thế nên chúng tôi đã kết hôn, năm đó tôi 23 tuổi.

    Nửa năm sau, tôi biết được rằng mình đã có thai được 1 tháng.

    Tôi rất vui.

    Hai chị, cùng là vợ anh ấy với tôi cũng chúc mừng tôi.

    Anh ấy càng yêu thương tôi hơn nữa.

    Hai chị thì ở trên nhà anh ấy ở thủ đô, rất ít khi về nhà, thế nên tôi là người có nhiều thời gian ở gần anh ấy nhất.

    Vào đầu tháng 1, tôi đã sinh ra đứa con của mình.

    Con của tôi là một bé gái.

    Tôi rất vui vì con mình đã ra đời, và có vẻ anh ấy cũng thế.

    Con gái của chúng tôi khá kì lạ so với những đứa trẻ khác.

    Con bé có vẻ rất thông minh.

    Con bé rất ít khi khóc, thường là khi đói hoặc khi “giải quyết” mà thôi.

    Con bé có vẻ hiểu những gì chúng tôi nói dù còn rất nhỏ, thậm chí còn biết ôm để chúc mừng sinh nhật chồng tôi dù mới 3 tháng tuổi.

    Con bé đã nói được vào sinh nhật 1 tuổi của chính mình.

    Sau này không biết còn chuyện gì nữa không đây.

    Hôm nay là ngày con bé được 3 tuổi.

    Theo luật, chúng tôi cần đến thánh đường để được bán phước.

    Tôi, chồng và con gái cùng lên xe ngựa để tới thánh đường.

    Khi con bé nhận ban phước, kỹ năng cảm nhận ma lực của tôi đã phát hiện ra được một ma lực đặc biệt ở nơi ban phước.

    Ma lực này tôi chưa từng cảm thấy bao giờ, nhưng nó mang đến một cảm giác thuần khiết. [Tác: Cái lớp màu vàng ấy.] Sau khi ban phước, con bé bước xuống khỏi bệ ban phước thì bị té.

    Cái bệ đó cao nửa mét.

    Tôi và chồng lo lắng chạy tới đó.

    Con bé có vẻ không sao, thật nhẹ nhõm.

    Nhưng tại sao thế nhỉ, bỗng nhiên lại té.

    Khi lên xe ngựa trở về, tôi đã biết được một chuyện không thể tin nổi ở bảng trạng thái của con bé.

    Con bé có thiên chức là thuần quái sư, nhưng lại có kỹ năng Ma pháp trị liệu của thiên chức trị liệu sư khi mới bạn phước, thậm chí còn đạt level cao nhất, level mà chỉ có vài người trong đất nước này đạt được.

    Ngoài ra, con bé còn có kỹ năng Thẩm định tuyệt đối, thứ mà chỉ có hiền nhân giỏi nhất lịch sử mới có được.

    Hơn nữa, kỹ năng Kết hợp sức mạnh của con bé cũng đạt level cao nhất, thứ mà chưa ai đạt tới được, và còn có kỹ năng chưa từng xuất hiện là Hệ thống nữa.

    Rồi con bé sau này sẽ như thế nào đây.

    Tôi nhìn xuống phần danh hiệu, có một vài danh hiệu tôi chưa thấy bao giờ.

    Tôi chạm vào để xem mô tả.

    Con bé cũng bắt chước tôi, dễ thương quá đi mất thôi!

    Đây là dòng mô tả của những danh hiệu đó:

    -Cô gái yếu đuối: Một cô gái yếu đuối cần được nâng niu.

    -Cô gái hậu đậu: Một cô gái hậu đậu không phù hợp với việc nội trợ.

    Những danh hiệu này, theo mô tả có vẻ nó sẽ khiến con gái tôi trở nên yếu đuối và hậu đậu thì phải.

    Tôi phải bảo vệ con bé bằng mọi giá.

    ___________________________

    (Góc nhìn của Lucia)

    Tôi thấy mẹ tôi chạm vào danh hiệu trong bảng trạng thái.

    Gì thế nhỉ, tôi cũng thử làm theo.

    Thứ hiện ra là dòng mô tả của danh hiệu đó.

    Mẹ tôi mỉm cười khi thấy tôi làm thế.

    Trông tôi mắc cười lắm sao ta?

    Phải rồi nhỉ, còn kỹ năng Hệ thống tôi chưa xem qua nữa, không biết kỹ năng này dùng sao đây ta?

    Tôi nghĩ tới việc kích hoạt nó, rồi một tấm bảng hiện ra.

    ___________

    [Bảng trạng thái và tùy chỉnh]

    [Bản đồ]

    [Đa nghề nghiệp]

    [Hộp vật phẩm]

    [Không gian thú nuôi]

    [Vườn]

    [Thời gian]

    [Thông báo]

    [Hỏi – đáp]

    ___________

    Nhiều chức năng quá đi.

    Có lẽ muốn dùng thì chỉ cần nghĩ tới thôi nhỉ.

    Bắt đầu khám phá hệ thống thôi.

    Đầu tiên, tôi thử nghĩ về việc kích hoạt chức năng Bảng trạng thái và tùy chỉnh.

    Rồi bảng trạng thái của tôi hiện ra.

    __________

    Tên: Lucia Haraiza ...

    Tuổi: 3

    Chủng tộc: Con người

    Thiên chức: Thuần quái sư

    Nghề nghiệp: Không

    Trạng thái: Bình thường

    Level:0

    Hp: 92 / 92

    Mp: 85 / 85

    Thể lực: 78 / 78

    Sức mạnh vật lí: 52

    Kháng vật lí: 50

    Sức mạnh ma pháp: 60

    Kháng ma pháp: 55

    Tốc độ: 65

    Tinh thần: 71

    Sức sống: 43

    Khéo léo: 55

    •Kỹ năng:

    -Ma pháp trị liệu lv.Max

    -Thẩm định tuyệt đối lv-

    -Hệ thống lv-

    -Thuần hoá lv-

    -Kết hợp sức mạnh lv.Max

    -Thông thạo ngôn ngữ lv-

    •Danh hiệu:

    -Người được chúc phúc bởi quản lý Zatas

    -Cô gái yếu đuối

    -Cô gái hậu đậu

    ___________

    Không có gì khác cho lắm, nhưng lại có thêm phần ba chấm kìa.

    Đó là gì vậy ha?

    Tôi chạm vào đó thì có hai lựa chọn hiện ra:

    -Chặn thẩm định – đặc biệt: Chặn lại Thẩm định siêu cấp lv5 trở xuống

    -Trạng thái giả - đặc biệt: Làm giả trạng thái, đánh lừa Thẩm định siêu cấp lv5 trở xuống, tổng chỉ số giả không được cao hơn tổng chỉ số thật, lv kỹ năng từ lv thật trở xuống, không thể đưa ra kỹ năng bản thân không có.

    Khá thú vị đó ha.

    Tôi chọn Trạng thái giả - đặc biệt.

    Một vài lựa chọn hiện ra, tôi chọn mục Bình thường.

    Lựa chọn này sẽ đưa tôi vào mức trung bình dựa trên chức nghiệp và level bản thân.

    Tôi lựa chọn mục Thông báo, một tấm bảng bán trong suốt hiện ra.

    Dưới cùng tấm bảng là một vài dòng thông báo về việc dùng kỹ năng và tác động của nó.

    Theo những gì đang hiện ra là kỹ năng Ma pháp trị liệu lv.Max, Thẩm định tuyệt đối và Hệ thống đã được ẩn đi.

    Kỹ năng Kết hợp sức mạnh lv.Max trở thành Kết hợp sức mạnh lv1.

    Có vài tùy chỉnh cho Thông báo nè, thử xem sao nào~.

    Sau khi xem thử thì tôi đã cài đặt là thông báo bằng giọng nói cho những gì tác động đến tôi.

    Thế này là tốt nhất đúng hông.

    Tôi xem thử Bản đồ.

    Đây là chức năng cho phép hiện ra một bản đồ giống trong game, những người có sát ý, muốn gây hại đến tôi thể hiện bằng chấm đỏ, đồng minh là xanh lục và những người không liên quan là màu xanh lam.

    Chức năng này tiện quá đi!

    Hở?

    Có cái ghi chú này, đọc thử xem nào.

    •Chú ý: Không kỹ năng nào có thể che dấu người dùng khỏi bản đồ.

    Có thể xem thông tin những thứ hiện trên bản đồ bằng cách nghĩ tới.

    Thông tin hiện ra dựa trên kỹ năng thẩm định.

    Có thể đánh dấu bất cứ thứ gì trên bản đồ.

    Có thể kiểm tra thông tin và vị trí của thứ bị đánh dấu bất cứ lúc nào.

    Đối với nơi chưa từng đến, sẽ có mũi tên chỉ tới hướng con dấu.

    Tầm hoạt động tối đa của bản đồ là một hình tròn quanh bản thân người dùng, bán kính 100km.

    Có thể chuyển thành bản đồ 3D.

    Chiều cao là 3km kể từ người dùng theo cả 2 hướng trên và dưới.

    Cái gì thế này?

    Như thế này là quá cheat rồi.

    Nhưng mà cái cheat này là của mình mà ha?

    Thế thì cứ dùng thôi.

    Giờ đến Hỏi – đáp thôi nào.

    •Hỏi – đáp: Nghĩ trong đầu câu lệnh: Hỏi (câu hỏi).

    Đáp án sẽ được đưa ra.

    Kỹ năng có hiểu biết về mọi thứ trên thế giới này.

    Lại một kỹ năng cực cheat nữa.

    Thế này thì chẳng gì trên thế giới này mà tôi không biết rồi.

    Không biết giờ còn là người thường không nữa. [Tác: Không bình thường từ hồi mở khoá kỹ năng rồi bé ạ]

    Đến chức năng vườn thôi nào.

    Háo hức ghê luôn á.

    Tôi sử dụng Vườn.

    Một hình ảnh với 10 khu đất trống hiện ra, với dòng chữ “Chạm vào để trồng” lơ lửng phía trên.

    Tôi chạm vào thì một bảng lựa chọn hiện ra.

    Có rất nhiều giống cây.

    Tôi trồng 10 loại thảo dược cao cấp trong game.

    Tỉ lệ thời gian của chức năng này là: 1 tháng trong vườn bằng 1 ngoài ở đời thật.

    Trồng tối đa là 1000 cây, tương đương với một ô đồ trong game.

    Thôi, tôi chả còn sức để mà ngạc nhiên nữa rồi, kệ luôn đi cho khỏe ha.

    Chức năng thời gian thì chả có gì.

    Nó thông báo ngày, giờ,...

    Thế thôi.

    Mà tôi sinh ngày 5 tháng 1 nha.

    Sinh ngay mấy ngày đầu năm luôn đó.

    Giờ đến 3 chức năng quan trọng nhất nè.

    Đầu tiên là Hộp vật phẩm.

    Trong đó là hộp đồ cũ trong game của tôi với 4 mục: Nguyên liệu, Dược phẩm, Vũ khí và kho.

    Tôi có thói quen sưu tầm khi chơi game, thế nên có cái gì tôi cũng đều thu lấy ít nhất là 10000 phần loại lớn nhất đó.

    Ví dụ: Nếu là thuốc hồi phục thì có những loại như dùng 1 lần, có đơn vị là 10ml.

    Đơn vị lớn nhất là 1000L.

    Và tôi có hơn 10000 thùng 1000L như thế.

    Trong mục đó thì tôi chỉ chứa 10 ô 1000 món đồ thôi, phần dư tôi đưa hết vào mục kho rồi nên tôi không biết chính xác nữa luôn.

    Cứ biết là cái gì tôi cũng có trên 10000 tấn, lít hoặc cái đi.

    Trừ ra vũ khí thì tôi chỉ tích trữ 100 cái, nếu là đồ hệ thống có sẵn hoặc đồ sự kiện, còn đồ hiếm do tự làm ra hoặc do boss rơi ra thì tôi mua hết.

    Còn tiền thì vẫn còn lượng tôi có trong game.

    Mà đơn vị tiền ở đây thế nào nhỉ?

    Hỏi cha mẹ thử xem.

    -Papa, mama, tiền được chia như thế nào vậy ạ? (Lucia)

    -Sao bỗng nhiên con lại hỏi tới tiền? (Cha)

    -Vì kỹ năng của con có đưa ra thông tin nên con muốn biết nó đúng hay không ạ? (Lucia)

    -Ra là thế à?

    Rồi, để papa nói cho.

    Tiền được chia ra thành các loại xu: Đồng>bạc>vàng>bạch kim>hoàng gia>cầu vồng.

    Một đồng phía sau bằng 100 đồng phía trước.

    Một gia đình bình thường có thu nhập từ 30 đồng bạc đến một đồng vàng.

    Còn đồng cầu vồng thì trong ngân khố quốc gia cũng chưa được 1000 đồng đâu. (Cha)

    -Con hiểu rồi.

    Cảm ơn papa. (Lucia)

    Theo những gì cha tôi nói thì 1 xử đồng là khoảng 1000đ tiền Việt.

    Thế thì trong hộp vật phẩm của tôi đang có...

    7.274.627 đồng cầu vồng.

    Đủ sức lấy tiền đè chết vài ông vua luôn rồi.

    Tôi đáng sợ quá đi thôi.

    Chức năng thứ 2 nào.

    Đa nghề nghiệp là chức năng cho phép lựa chọn những nghề nghiệp khác nhằm sản xuất.

    Tôi chọn nghề thợ rèn vì đống thuốc của tôi bây giờ dùng cho cả quân đội trong 10 năm còn chả dùng hết.

    Thứ xuất hiện là một lò rèn với dòng chữ: Thêm nguyên liệu.

    Để lần sau dùng thử.

    Giờ là đến chức năng cuối cùng: Không gian thú nuôi.

    Đây là chức năng tạo ra không gian vô hạn chỉ để dành riêng cho thú nuôi.

    Trong đây thú nuôi không thể chết, tốc độ hồi phục cực nhanh, có thể hồi lại 99% Hp trong 1 giờ.

    Mà thú nuôi có trí tuệ liệu có phản mình không ta?

    Hỏi thử xem:

    “Hỏi: Thú nuôi được thuần hoá có làm phản được không?”

    “Đáp: Không, dù cho có bị bạo hành, bị nhục nhã, hay dù mất mạng, thú nuôi sẽ không bao giờ làm phản, tình cảm với chủ nhân sẽ luôn là tự nguyện.

    Tuy nhiên, có thể nảy sinh tình cảm đặc biệt với chủ nhân, và có thể kháng lệnh nếu lợi ích của chủ nhân vượt trên mệnh lệnh.”

    Một giọng nói máy móc trả lời tôi.

    Thế là yên tâm được rồi ha.

    Vì chỉ có thú nuôi mới vào được không gian đó thôi.

    Giờ thì đọc thông báo của chức năng này thôi nào.

    •Chú ý:

    -Thú nuôi trong không gian thú nuôi không cần ăn uống.

    -Có thể vào không gian thú nuôi tùy thích.

    Thời gian trôi như bình thường.

    Nơi trở lại sẽ là nơi đi vào.

    -Thú đầu tiên được gọi ra sẽ không tốn ma lực, tuy nhiên không được phép gọi thú nuôi mạnh nhất.

    Yay, được gọi miễn phí lần đầu tiên kìa, xin phép cha mẹ, kiểm tra thông tin và gọi ra thôi nào.

    -Papa, mama, con gọi thú thuần hoá ra được không ạ? (Lucia)

    -Phải biết đó là con gì đã, nhưng mà từ đâu con có? (Mẹ)

    -Hình như là từ lần ban phước đó ạ.

    Để con kiểm tra xem ạ. (Lucia)

    Được rồi, giờ thì chọn thử xem nào.

    Sau khi xem qua thì tôi quyết định chọn Fuko, một con Fenrir.

    Nó có kỹ năng Biến đổi nên tôi đã để nó biến thành một con Bạch lang con.

    Bạch lang là một quái thú hạng E, thế nên là ổn thôi.

    Nó cũng có kỹ năng Trạng thái giả - đặc biệt nữa nên là tôi đã cho nó trạng thái giả tương đương với Bạch lang con bình thường rồi.

    Tại sao tôi phải để nó biến đổi á hả?

    Bởi vì nó cao đến 7m lúc bình thường, với bộ lông tím phát ra ánh sáng nhẹ nữa, như thế đâu có ai nói nó bình thường đâu, đúng hông nè.

    Còn trạng thái phải làm giả vì nó bá quá chứ sao nữa.

    Trạng thái lúc đầu như thế này nè.

    __________

    Tên: Fuko

    Tuổi: 3000

    Chủng tộc: Fenrir

    Chủng loài: Huyễn thú

    Trạng thái: Bình thường

    Level: 500

    Hp: 92.453.122 / 92.443.122

    Mp: 85.202.263 / 85.220.263

    Thể lực: 91.236.534/ 91.236.534

    Sức mạnh vật lí: 76.334.122

    Kháng vật lí: 80.344.133

    Sức mạnh ma pháp: 70.234.111

    Kháng ma pháp: 74.234.660

    Tốc độ: 81.244.233

    Tinh thần: 89.224.124

    Sức sống: 91.134.144

    Khéo léo: 83.134.212

    •Kỹ năng:

    -Thông thạo ma pháp – huyễn thú lv.Max

    -Trạng thái giả - đặc biệt

    -Biến đổi

    -Gầm lv.Max

    -Gia tốc lv.Max

    -Cảm nhận ma lực Lv.Max

    -Cảm nhận nguy hiểm lv.Max

    -Cường hoá Lv.Max

    -Tia năng lượng lv.Max

    -Miễn nhiễm trạng bất lợi lv-

    -Tái tạo siêu tốc lv.8

    -Hồi HP cao tốc lv.Max

    -Hồi Mp cao tốc lv.Max

    •Danh hiệu:

    -Lang vương

    -Hạng 5 thế giới

    -Thú nuôi của Lucia Haraiza

    ___________

    Đó, thế nên ai thấy được thì loạn mất đúng hông.

    Vậy nên tất nhiên là phải giấu rồi ha.

    Còn chủng loài kia là hình thức phân chia sức mạnh của quái vật.

    Theo hệ thống thì có 4 chủng loài quái vật, đó là: Ma thú>Linh thú>Mộng thú>Huyễn thú.

    Ma thú là tên gọi chung của hầu hết quái vật.

    Linh thú là quái vật có được trí tuệ và rất mạnh, không tính quỷ tộc.

    Linh thú yếu nhất cũng cần đến một tổ đội hạng S để tiêu diệt được nó.

    Trừ rồng con và rồng zombie, còn lại tất cả rồng đều là linh thú.

    Mộng thú là quái vật mà việc đối đầu với nó chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ.

    Hiện tại chỉ có 1 quái thú duy nhất đạt tới Mộng thú, đó là cổ long vương, quái vật đứng đầu quốc gia của quái vật.

    Sức mạnh của mộng thú đủ để quét sạch một quốc gia lớn trong một tuần.

    Để diệt được Mộng thú, cần đến liên minh giữa các nước, thậm chí là cần cả Anh hùng.

    Huyễn thú là quái vật chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, không ai nghĩ rằng nó có thật.

    Huyễn thú có sức mạnh đủ để tiêu diệt một quốc gia trong chưa đến một ngày.

    Huyễn thú mạnh đến thế đấy, cơ mà quái vật yếu nhất của tôi bây giờ cũng là Mộng thú rồi.

    Do khi có pet trong game, tôi luôn nâng nó lên hết mức.

    Giờ thì điều đó đang phát huy tác dụng đây.

    Fuko mạnh thế mà vẫn ở hạng 5 là vì 4 con hạng trên là 4 con rồng, lợi thế hơn so với Fuko vì có Long thuật, tội nghiệp Fuko thật đó.

    À mà 4 con rồng kia là thú nuôi của tôi luôn đó nha.

    Mà trạng thái giả của Fuko nè.

    __________

    Tên: Fuko

    Tuổi: 0

    Chủng tộc: Bạch lang

    Chủng loài: Ma thú

    Trạng thái: Bình thường

    Level:0

    Hp: 178 / 178

    Mp: 122 / 122

    Thể lực: 144 / 144

    Sức mạnh vật lí: 102

    Kháng vật lí: 98

    Sức mạnh ma pháp: 80

    Kháng ma pháp: 82

    Tốc độ: 106

    Tinh thần: 109

    Sức sống: 99

    Khéo léo: 93

    •Kỹ năng:

    -Gầm lv1

    -Gia tốc lv1

    •Danh hiệu:

    -Thú nuôi của Lucia Haraiza

    ___________

    Thế là ổn rồi.

    Giờ thì nói với cha mẹ thôi nào!

    Tôi làm một khuôn mặt hào hứng.

    -Thú nuôi là một con bạch lang con đó papa, mama. (Lucia)

    -Thế à?

    Thế thì được.

    Con gọi nó ra đi. (Mẹ)

    -Vâng ạ.

    Cảm ơn mama! (Lucia)

    Yay, được cho phép rồi.

    Gọi ra thôi nào.

    Tôi lựa chọn gọi Fuko ra.

    Một vòng tròn ma pháp hiện ra ở trong xe.

    Vòng tròn đó phát ra ánh sáng rực rỡ, rồi dần dịu đi.

    Sau khi ánh sáng biến mất, ở đó là một chú sói con dài 1 mét có bộ lông trắng tinh.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 8: Sức mạnh của huyễn thú


    Sau khi vòng tròn ma pháp biến mất hoàn toàn, chú sói trắng bắt đầu nhìn xung quanh.

    Sau khi nhìn thấy tôi, nó liền chạy tới và cọ đầu vào chân tôi.

    Tôi nhảy ra khỏi lòng mẹ tôi, đứng lên.

    Fuko có chiều dài còn hơn cả chiều cao của tôi lúc này.

    Không phải là tui lùn đâu nha, tại tui còn nhỏ thôi đó, sau này tui sẽ có dáng người chuẩn luôn cho xem. [Tác: Mơ đi nhá  ] Mà đợi chút đã, sao tôi lại quan tâm đến dáng người mình vậy, tôi từng là con trai cơ mà. [Tác: Thì “đã từng” thôi mờ ]

    Fuko thấy tôi nhảy xuống đứng cạnh mình thì quay đầu sang nhìn tôi.

    Đôi mắt đen của nó long lanh, dễ thương quá đi à.

    Tôi vô thức ôm Fuko và vuốt ve bộ lông đó.

    Cảm giác cứ như đang ôm một cái gối thuộc hàng cao cấp nhất vậy.

    Bộ lông đó thì lại vô cùng mượt mà, ngón tay tôi dễ dàng đi qua cả bộ lông đó mà không có gì cản trở cả.

    Cảm giác thích lắm đó.

    Mọi người ai cũng nên có một con.

    Mà ngoài tôi ra có ai nuôi Fenrir không ta?

    Tôi quay sang cha mẹ tôi, nói với Fuko:

    - Fuko nè, đây là cha mẹ ta đó. (Lucia)

    Fuko nhìn sang cha mẹ tôi, vẫy đuôi và kêu một tiếng:

    - Gâu! (Fuko)

    Hở?

    Tôi có nghe nhầm hông ta?

    Fuko vừa kêu tiếng chó đúng hông ta?

    Tôi kiểm tra lại bảng trạng thái của Fuko.

    Rõ ràng chủng tộc vẫn là Fenrir và có danh hiệu lang vương mà.

    Tôi chịu thua.

    Sói ở thế giới Fantasy vi diệu quá mức luôn rồi.

    Mà đã thế rồi thì tôi xem nó là một chú cún luôn cũng được ha?

    Ừm, cứ thế đi.

    Mẹ tôi cúi xuống ôm lấy Fuko, vuốt ve nó vài lần.

    Rồi mẹ tôi đem khuôn mặt cực kì nghiêm túc quay sang tôi.

    Chuyện gì đây?

    Mẹ tôi biết nó là Fenrir rồi hả?

    Hay mẹ tôi không cho nuôi nữa?

    Trong lúc tôi đang suy nghĩ thế, mẹ tôi lên tiếng kéo tôi trở về thực tại.

    - Lucia. (Mẹ)

    - Vâng! (Lucia)

    Nghe tiếng gọi của mẹ tôi khiến tôi hơi run.

    Mẹ tôi chưa bao giờ dùng giọng đó gọi tôi cả.

    Có chuyện gì đây?

    Tôi sắp khóc rồi đó!

    - Con sói này... (Mẹ)

    - Fuko có vấn đề gì sao ạ? (Lucia)

    - Con cho mẹ Fuko được không? (Mẹ)

    - ...

    Dạ?

    - À thì...

    Ôm Fuko thích lắm.

    Bộ lông mềm mượt, thoải mái cực kì luôn.

    Thế nên, con cho mẹ Fuko nhé? (Mẹ)

    Gì chứ?

    Làm vẻ mặt nghiêm trọng thế, suýt chút doạ tôi phát khóc, chỉ để xin Fuko của tôi thôi hả?

    Giờ thì sau cái câu nói cuối kia, gương mặt mẹ tôi giờ là gương mặt của mấy đứa bé xin cái gì đó.

    Sao khuôn mặt này của mẹ tôi trông quen quen vậy ta?

    À đúng rồi, khuôn mặt tôi vừa làm khi xin gọi Fuko ra đây mà.

    Khác mỗi chỗ khuôn mặt này trưởng thành hơn và không có một con mắt màu vàng thôi.

    Tôi sau khi tái sinh, phải nói là rất yếu với mấy thứ dễ thương, thế nên câu trả lời của tôi là:

    - Hông cho mama đâu! (Lucia)

    - Vậy à? (Mẹ)

    - Nhưng mà lúc con không chơi với Fuko thì mẹ có thể chơi với nó. (Lucia)

    - Thật hả?

    Cảm ơn con gái nha. (Mẹ)

    Khi tôi không cho thì mẹ tôi mặt buồn hẳn ra.

    Nhưng mà khi nghe thấy câu sau thì mẹ tôi lại trở nên vui vẻ.

    Mẹ tôi thả Fuko xuống, kéo tôi vào lòng rồi xoa đầu tôi.

    A, thoải mái quá đi.

    Từ lúc tái sinh tới giờ cảm giác được xóa đầu này là cái tôi thích nhất.

    Tôi cứ thế ngồi tận hưởng cảm giác này.

    Fuko thì đang nằm ở chân tôi, cha tôi thì đang mỉm cười nhìn hai mẹ con.

    Khung cảnh thật yên bình.

    Vài phút sau, chúng tôi đã về tới nhà.

    Bước vào nhà, cha mẹ tôi dẫn tôi tới phòng tiệc.

    Trên đường tới phòng tiệc, cha nói với tôi:

    - Hôm nay sẽ có những người đặc biệt tới dự tiệc đó.

    Con biết đó là ai không? (Cha)

    - Con hông biết. (Lucia)

    Thực ra thì tôi có thể dùng bản đồ để xem trong đó có gì, nhưng mà tôi sẽ không làm vậy, vì làm vậy thì còn gì là bất ngờ nữa.

    Mà còn về quà tặng thì cũng thế, bọc kĩ thế nào thì tôi cũng biết được bằng cách thẩm định món quà đó, thế nên tôi cũng sẽ tạm thời không dùng để tránh vô tình thẩm định nhầm, vì biết trước thì đâu có vui nữa, đúng hông nè.

    Sau khi vào phòng tiệc, vẫn là giới thiệu các kiểu như mọi lần.

    Khi bữa tiệc bắt đầu, hai cặp ông bà lão tôi chưa gặp bao giờ tiến đến gần tôi.

    Kì vậy ta, hôm nay là tiệc gia đình mà.

    Tôi bối rối quay sang nhìn cha mẹ tôi.

    Cha mẹ tôi nhìn nhau, mỉm cười rồi giới thiệu họ cho tôi.

    Đầu tiên là một cặp ông bà lão với ấn tượng đầu tiên là một ông lão cao to như Lục Vân Tiên.

    Đây là ông bà nội của tôi.

    Hai người họ năm nay là 63 tuổi.

    Ông là người huấn luyện của bộ binh hoàng gia, còn bà huấn luyện bên đội pháp sư hoàng gia.

    Có vẻ bên nội tôi đều có chức quyền trong quân đội ha.

    Ông bà tặng tôi một chiếc đầm cũng màu xanh da trời và trắng như mấy cái khác của tôi.

    Cơ mà bộ đầm này không có gì cầu kì, chỉ là một bộ đầm đơn giản với viền ren ở mép váy thôi.

    Cơ mà sau khi thẩm định nó thì:

    _____________

    Đầm lụa:

    + Được may từ tơ của tằm kim loại sau khi được ăn mithril, vô cùng bền chắc.

    + Độ bền: 700 / 700

    + Phòng thủ vật lí +1500

    + Phòng thủ ma pháp +1500

    + Phù phép:

    ° Kết giới toàn phần (Trung)

    ° Tăng tốc hồi phục (Trung)

    ° Tự động thay đổi kích cỡ

    ° Tự làm sạch

    ° Tự sửa chữa

    ____________

    Đó.

    Đúng là người huấn luyện của quân đội ha.

    Tơ tằm này vô cùng khó lấy vì phải biết cách né chỗ tơ siêu dính nó trộn lẫn vào tơ dùng được.

    Hơn nữa, bộ đầm này còn được phù phép nữa.

    Việc phù phép này rất khó, đòi hỏi pháp sư phải rất giỏi mới làm được đó.

    Còn ông bà ngoại tôi là chủ một thương đoàn lớn, có rất nhiều chi nhánh trên toàn thế giới.

    Cơ mà ông bà làm thương nhân mà mẹ lại là mạo hiểm giả, hay thiệt đó.

    Quà của ông bà ngoại là một chiếc vòng tay trữ đồ 10 tấn.

    Dù không có dừng thời gian như là Hộp vật phẩm của tôi, nhưng có sức chứa 10 tấn đã là khá quý giá với thế giới này rồi đó.

    Hai cặp này hợp lại có lật đổ luôn đất nước này được hông ta?

    Á, bỏ cái suy nghĩ này ra nào.

    Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá.

    Quà của 2 anh chị Luke và Milia là một chiếc băng đô dễ thương có một viên ngọc hình bông hoa.

    Đây là đồ hai người tự làm đó.

    Tôi phải giữ gìn nó cẩn thận mới được.

    ___________________________

    Một tháng sau ngày sinh nhật của tôi.

    Hôm nay, khi thức dậy, tôi thấy cha tôi đang mặc áo giáp.

    Áo giáp của ông có màu trắng, ánh nắng chiếu vào là sáng chói loá cả một góc phòng luôn.

    Ở ngực trái áo giáp là một biểu tượng có hình một thanh kiếm đâm qua đầu một con quỷ màu đen.

    Trông hơi kinh dị nhưng đất nước này là đất nước duy nhất chắn giữa Vùng đất của quỷ là phần còn lại của thế giới, thế nên biểu tượng này lại khá hợp.

    - Papa đi đâu thế ạ? (Lucia)

    - À, papa đi làm việc một chút thôi.

    Tí papa về chơi với con nhà. (Cha)

    - Vâng ạ! (Lucia)

    Có lãnh chúa bình thường nào mặc giáp ra ngoài làm việc không hở?

    Mẹ tôi cũng giải thích cho tôi về quỷ tộc là một lũ có lí trí chỉ để nghĩ cách thống trị thế giới rồi.

    Đi chiến đấu nói ra cũng được mà.

    Trở về phòng được một lúc,tôi xem thử Bản đồ, tôi thấy hai bên có vẻ sắp đánh nhau rồi.

    Bên quỷ tộc có quân số gấp 3 lần bên tôi, sức mạnh trung bình cũng gấp đôi, hơn nữa lại có một con vua Orc với chỉ số trên 500.000 nữa.

    Dù là đồ của cha tôi rất tốt, với việc các chỉ số sát thương và phòng thủ +3500, có thêm vài loại phù phép, nhưng thế cũng chẳng đủ sức đánh với con vua Orc kia.

    Dù có thắng nó thì cũng bị thương nặng.

    Hơn nữa, bên quỷ tộc lại có cả dàn pháp sư và trị liệu sư, trong khi bên tôi trị liệu sư chỉ có 5 và 18 pháp sư trong đó có mẹ tôi.

    Cái này không ổn thật rồi, phải làm sao đây.

    Trong lúc đang suy nghĩ kế sách, bỗng Fuko nhảy vào người tôi.

    Hử, Fuko, huyễn thú.

    Đúng rồi, tôi vẫn còn thứ vũ khí hủy diệt trong lốt thú cưng này nữa mà.

    Tôi quay sang nhìn Fuko, nó nhìn lại tôi với đôi mắt chờ đợi.

    Tôi ra lệnh cho nó:

    - Fuko, ra chiến trường cách đây 15km hỗ trợ cho quân đội loài người, có thể diệt sạch quỷ tộc ở đó nếu ngươi muốn.

    Ngươi được phép trở lại bình thường, nhưng khi trở lại đây phải biến về Bạch lang như cũ.

    Giờ thì, thi hành mệnh lệnh. (Lucia)

    Nói chuyện kiểu này đúng là chẳng hợp với tôi chút nào, nhưng tôi buộc phải dùng nó để Fuko thi hành mệnh lệnh lập tức.

    Fuko nghe lệnh, liền chạy ra khoảng đất trống rộng lớn ngoài vườn, biến trở lại hình dạng cũ.

    Chú sói con màu trắng dài 1 mét biến mất, thay vào đó là một con sói có bộ lông màu tím mộng mơ đang phát ra ánh sáng nhẹ, trên bộ lông tím đó có một vài đường đen hình ziczac như tia sét.

    Một vài tia điện màu tím xuất hiện quanh con sói đó, rồi cả cơ thể Fuko hoá thành một tia màu tím phóng lên trời, hướng về chiến trường.

    Tôi sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó, cài đặt bảng thông báo để thông báo về những gì Fuko đang làm và kết quả của nó, rồi nằm lên giường, nhắm mắt lại.

    ___________________________

    (Góc nhìn thứ 3)

    Hiện giờ, hai phe quỷ tộc và còn người đang đối diện nhau trên một vùng đất trống, chưa phe nào động thủ.

    Bên phe loài người có quân số là 10.000 người, với chỉ huy là Lucas, bá tước của vùng đất đằng sau chiến trường này.

    Quân đội loài người có chỉ số là khoảng 50.000.

    Bên phía quỷ tộc có quân số gấp 3 lần bên phía loài người, với chỉ số gấp đôi.

    Dẫn đầu chúng là một con vua Orc cao 3m với chỉ số khoảng 500.000.

    Bên phía loài người đều hiểu rằng trận chiến này sẽ vô cùng khó khăn.

    Lucas, chỉ huy quân đội loài người, lên tiếng nói:

    - Mọi người, lần này quỷ tộc rất mạnh mẽ, mạnh hơn những lần trước rất nhiều.

    Tuy nhiên, nếu ta không chiến đấu, thì chúng sẽ xâm nhập và tàn phá đất nước chúng ta, khiến cho người thân của chúng ta cũng như mọi người khác phải đau khổ.

    Vì thế, nên chúng ta sẽ chiến đấu anh dũng nơi đây, để bảo vệ những thứ quan trọng của chính bản thân mỗi người! (Lucas)

    - Uooooooooo!

    Sau khi nghe những lời nói đó, tinh thần binh sĩ loài người tăng cao, họ kêu lớn thể hiện quyết tâm. vua Orc thấy quân đội loài người như thế, thì đứng lên khỏi chiếc ghê đang ngồi, cầm lấy cây chùy kim loại trên tay.

    Hai người đứng đầu cùng lúc ra lệnh:

    - Chiến đấu! (Lucas/ vua Orc)

    Hai bên chuẩn bị lao vào nhau, thì bỗng nhiên, ở khoảng trống giữa hai đội quân, một tia sét màu tím giáng xuống.

    *Đùng*

    Một tiếng nổ cực lớn vang lên, nói tia sét giáng xuống bụi bay mù mịt, cao đến chục mét.

    Hai đội quân đều đơ người, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

    Tuy nhiên, không pháp sư bên nào dùng phép thổi bay đám bụi kia, đơn giản là vì họ sắp giao tranh, không kẻ nào ngu ngốc tới mức hao tổn ma lực chỉ để thổi bụi.

    Đám bụi dần mỏng đi, mọi người mới có thể lờ mờ nhìn thấy thứ bên trong đám bụi.

    Một hình bóng dài 14m, cao 7m dần hiện ra.

    Sau khi khói bụi tan hẳn, ở nơi tia sét giáng xuống là một cái hố sâu 1m, bán kính 30m.

    Trong cái hố đó là một con sói khổng lồ với bộ lông tím pha đen, trên người là vài tia điện nho nhỏ.

    Cecilia, pháp sư kiêm phó chỉ huy quân đội loài người, nhìn thấy con sói đó liền trở nên run rẩy, kinh hãi.

    Hình bóng của con sói đó, cô đã từng đọc được trong một cuốn truyền thuyết.

    Cô vội vã chạy đến bên chồng mình, Lucas, để nói cho ông ấy biết về con sói đó, và cũng như căn dặn rằng đừng dại dột mà tấn công khiến nó nổi giận, bởi vì nếu nó nổi giận, cả đất nước sẽ diệt vong.

    Cô buột miệng kêu lên chân tướng của con sói đó.

    - Huyễn lang vương Fenrir. (Cecilia)

    Con sói tím nhìn sang bên quân đội loài người, uy áp của nó khiến cho tất cả mọi người bên quân đội loài hoảng sợ tột độ.

    Trong khoảnh khắc, tất cả những người đó đã nhìn thấy cảnh mình bị cắn xé mà không thể phản kháng.

    Rồi con sói đó lại nhìn sang bên quân đội quỷ tộc.

    Bên này, không kẻ nào sợ hãi nó, không phải là vì chúng mạnh hơn con sói, mà chỉ đơn giản là vì chúng là một lũ ngu ngốc không thể cảm nhận được sức mạnh của con sói này.

    Chúng vẫn nghĩ rằng đây chỉ là một con sói to xác hơn những con bình thường mà thôi.

    Con sói đó nhìn bên quỷ tộc, mở miệng, rồi một giọng nói vang lên.

    - Tiểu thư ra lệnh cho ta hỗ trợ quân đội loài người, nhưng ta không có thù oán gì với đám quỷ tộc các ngươi, thế nên ta sẽ cho các ngươi một cơ hội sống.

    Bây giờ, rút quân ngay lập tức, còn nếu dám tiến lên, ta sẽ tiêu diệt sạch. (Fuko)

    Giọng nói đó đến từ con sói màu tím kia.

    Đó là một giọng trong trẻo như của một cô gái, nhưng lại vô cùng lạnh lẽo, băng giá.

    Tên vua Orc nghe thế thì bật cười, rồi tiến đến gần con sói, lớn tiếng:

    - Giọng điệu đó, ngươi có vẻ khá mạnh.

    Tuy nhiên, người không thể nào thắng được ta.

    Thế nên, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.

    Qua đây làm thú cưng cho ta, rồi ta sẽ tha mạng và còn làm cho ngươi mạnh thêm nữa. (vua Orc)

    Con sói nghe thấy thế, gầm gừ giận dữ.

    Nó nói:

    - Ta đây trung thành tuyệt đối với tiểu thư.

    Lần xúc phạm này ta sẽ tha cho.

    Cút ngay nếu không muốn chết. (Fuko)

    - Tiểu thư nhà ngươi là cái thá gì.

    Ta đây là người sẽ trở thành quỷ vương, tương lai ta sẽ thống trị thế giới.

    Ta cho ngươi cơ hội cuối, làm thú cưng cho ta hoặc chết. (vua Orc)

    - Nhà ngươi không những bỏ ngoài tai lời ta nói, thậm chí còn xúc phạm tiểu thư.

    Được rồi, đây là do người từ chối con đường sống của mình. (Fuko)

    Bên nhân loại, sau khi nghe cuộc đối thoại vừa rồi thì đã hiểu rằng, quân đội loài người chẳng cần phải làm gì nữa cả.

    Bên kia đã nắm chắc trong tay cái chết rồi.

    Tên vua Orc thấy rằng con sói không nghe hắn thì bực tức.

    Han ra lệnh cho quân đội quỷ tộc tấn công con sói.

    Con sói thấy thế, nhìn xuống bọn chúng với ánh mắt khinh thường, rồi mở miệng ra, hướng về phía những kẻ đang tới gần gầm lên một tiếng, sóng âm ngay lập tức nghiền nát 3000 quân bên quỷ tộc.

    Tên vua Orc thấy thế thì sợ hãi, nhưng hắn tự trấn an bản thân rằng đó là đòn mạnh nhất của con sói, giờ nó không thể làm gì được nữa.

    Hắn cầm lấy cây chùy của hắn tiến đến con sói, hòng đánh nó một trận để biết sợ mà về dưới trướng của hắn.

    Khi tên Orc vừa đến gần con sói, một tia sáng hiện lên, cánh tay đang cầm vũ khí của hắn đứt lìa.

    Hắn đau đớn lăn lộn, con sói thấy thế thì đưa một ngón chân ra, ma pháp trận màu đỏ hiện ra trên đó.

    Từ cái ma pháp trận kia, một quả cầu lửa bay vào tay tên Orc, cầm máu lại.

    Rồi giọng của con sói lại lần nữa vang lên:

    - Kẻ dám xúc phạm tiểu thư không được chết một cách đơn giản đâu. (Fuko)

    Nói rồi, một tia sét từ trên người con sói bay vào tên vua Orc.

    Hắn co giật liên tục.

    Tia sét kia liên tục giật điện hắn, nhưng không cho hắn chết.

    Con sói mặc kệ tên Orc, nhìn về phía quân đội của hắn, mở miệng nói:

    - Lôi trận. (Fuko)

    Hai vòng tròn ma pháp màu tím xuất hiện ở trên trời và dưới chân quân đội quỷ tộc, không chừa lấy một tên nào.

    Từ vòng tròn phía trên, những tia chớp màu tím đánh xuống với mật độ dày đặc, còn vòng tròn phía dưới liên tục phóng ra những bó tia điện mỏng cũng màu tím.

    Tất cả những tên ở trong đó gào thét đau đớn, nhưng chỉ trong vài giây, tiếng la hét im bặt.

    Khi này hai vòng tròn ma pháp kia mới biến mất, ở trong đó là một đống tro tàn khổng lồ.

    Con sói thấy thế, nhìn xuống tên vua Orc lần nữa.

    Sau đó, điện tích xuất hiện trên thân con sói ngày càng dày đặc, rồi cả con sói biến thành một tia sáng màu tím lao thẳng lên trời và biến mất.

    Quân đội loài người, sau khi con sói đã đi được khoảng một phút, mới có người dám cử động.

    Họ nhanh chóng vây quanh tên vua Orc, nhìn hắn.

    Tất cả chỉ dám nhìn từ xa, vì ai nấy đều sợ hãi, sợ rằng nếu dám đến gần thì tia sét trong người tên vua Orc kia sẽ chuyển sang mình.

    Sau khoảng 30 phút kể từ lúc con sói bỏ đi, tên vua Orc mới ngừng co giật.

    Lúc này, đó không còn là tên dẫn đầu quân đội quỷ tộc khi nãy nữa, mà chỉ còn là một con Orc nướng đến mức vừa nhất, bốc hương thơm mà thôi.

    Đến lúc này quân loài người mới dám về tới nhà, người thì vui mừng vì lần này không cần chiến đấu vì bỗng nhiên có đồng minh mạnh mẽ như vậy, người thì lo lắng vì không biết liệu con sói kia có quay lại đối đầu với họ hay không.

    Còn hai người chỉ huy quân đội, họ đang lục soát trí nhớ của họ xem họ có biết ai có khả năng là vị tiểu thư mà con sói kia nói đến hay không, vì chẳng thể nào một người không quen biết lại sai một con thú với sức mạnh hủy diệt đến giúp họ.

    Tuy nhiên, họ không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng, vị tiểu thư kia là người họ ngày nào cũng gần gũi, một cô bé chỉ mới ba tuổi, hơn nữa còn là đứa con gái vô cùng dễ thương của họ.

    Đối nghịch với nỗi lo lắng của một bộ phận người ngoài kia, con sói tím, còn có tên là Fuko, đã trở lại bãi đất trống trong vườn nhà bá tước Haraiza, biến lại thành chú Bạch lang con đáng yêu thường ngày.

    Nó đi vào phòng Lucia, chủ nhân của nó, cũng là vị tiểu thư nó đã nhắc tới trong trận chiến.

    Nó trèo lên một chiếc giường rộng lớn màu hồng, nằm xuống ngủ bên cạnh một cô bé ba tuổi dễ thương với mái tóc bạch kim.

    Cô bé kia trong cơn mơ ôm lấy nó, tạo thành một cảnh tượng vô cùng bình yên.

    Chiều ngày hôm đó, một cậu bé da bọc xương, ăn mặc rách rưới vô tình đến nơi chiến trường buổi sáng hôm nay.

    Cậu bé ấy đã thấy con Orc nướng kia.

    Vì đã không ăn gì trong một quãng thời gian dài, cậu bé ấy liền chạy đến ăn nó.

    Khi thấy không có chuyện gì xảy ra, cậu bé đó đã mang một phần con Orc về cho những người bạn của cậu ấy.

    Tất cả có 6 đứa trẻ, đều là những đứa trẻ ăn xin mồ côi cha mẹ, sống dựa vào nhau.

    Sau bữa thịt hôm ấy, tất cả đã hấp thụ được một phần sức mạnh của con vua Orc nướng kia.

    Vài năm sau, chúng đã trở thành những mạo hiểm giả rất mạnh và nổi tiếng.

    Nhưng đó là một câu chuyện khác.

    ___________________________

    Nội dung truyền thuyết mà Cecilia đã đọc: Đã từ rất lâu rồi, có một ông vua muốn thống trị thế giới.

    Ông ta đã tìm ra được một con huyễn thú, được mệnh danh là Huyễn lang vương Fenrir.

    Ông ta yêu cầu nhân dân trên đất nước của ông ta đóng góp tiền để thuê pháp sư nhằm biến Fenrir thành nô lệ cho ông ta.

    Nhiều người vì muốn có được một chút quyền lực sau khi ông ta thống trị thế giới, nên đã đóng góp.

    Những người không đóng góp bị trục xuất khỏi đất nước.

    Rồi ông vua đó đã thực hiện kế hoạch.

    Lúc ông ta thực hiện nó, có người đã vô tình nhìn thấy tất cả.

    Nô lệ hoá thất bại, tất cả đều bị tiêu diệt chỉ với một cú gầm.

    Một tia sáng tập hợp ở miệng con Fenrir rồi được bắn đi.

    Ngày hôm sau, những nước lân cận xung quanh đất nước của tên vua kia phát hiện ra rằng, đất nước kia đã hoàn toàn trở thành bình địa.

    Người kia trở về kể lại những gì đã thấy, thế là mọi người hiểu chuyện gì đã xảy ra với đất nước đó.

    Đây là chuyện có thật đã từng xảy ra, nhưng qua thời gian, nó đã trở thành một tuyền truyền thuyết.

    _____________________________________

    Góc tác giả: Lần đầu viết cảnh hành động (ít nhất cũng có yếu tố hành động 😁) mọi người thấy thế nào?

    Lúc đầu chỉ định cho Fuko tát con vua Orc một phát đi luôn.

    Nhưng mà đang viết thì tự nhiên máu S nổi lên rồi thành ra cái mọi người đã đọc đó. 😁
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 9: Học ma pháp


    Chương này hơi nhạt nên hôm nay đăng luôn hai chương. (Chương kia cũng chẳng có nhiều gia vị cho lắm)

    ____________________________________

    (Góc nhìn của Lucia)

    Cái gối ôm này thật tuyệt quá đi.

    Mềm mềm, mịn mịn, thích ghê vậy đó.

    Mà khoan đã, mình làm gì có gối ôm.

    Tôi mở mắt ra nhìn cái “gối ôm” trong tay mình.

    Một cái “gối ôm” màu trắng, trên đầu có một đoạn nhỏ dài, hai cái gì đó hình tam giác nhô ra.

    Ủa, đâu phải gối ôm đâu, là Fuko mà.

    Tôi kiểm tra thời gian.

    Được một tiếng từ lúc tôi kêu Fuko đi rồi à?

    Fuko nhanh thiệt đó.

    Tôi chỉ định nhắm mắt để nghe thông báo thôi, cơ mà lại ngủ quên mất tiêu.

    Tôi mở bảng thông báo ra để xem chi tiết.

    Một vài dòng chữ xuất hiện dưới đáy tấm bảng.

    < Fuko dùng Gầm, tiêu diệt 3000 quỷ >

    < Fuko dùng Tia sét tử vong, duy trì 30 phút, tiêu diệt vua Orc >

    < Fuko dùng Lôi trận, quét sạch 27.000 quỷ >

    < Thời gian chiến đấu: 3 phút 12 giây >

    Ặc, Fuko quét sạch đám này trong vòng hơn 3 phút thôi á?

    Sức mạnh của huyễn thú đúng là không thể tưởng tượng được.

    Từ giờ phải cố gắng hạn chế để Fuko chiến đấu, nếu không thì chuyện gì cũng kết thúc nhanh chóng mất.

    Dù gì thì đây cũng là thế giới Fantasy, phải tận hưởng chứ.

    Tôi xuống khỏi giường rồi đi xuống dưới nhà.

    Cha mẹ tôi đã về tới nhà rồi à?

    Nhanh thật đó nha.

    Mà sao họ thắng trận rồi mà nhìn mặt họ lại suy tư quá vậy ta?

    - Papa, mama, có chuyện gì thế ạ? (Lucia)

    - Ồ, con gái của papa đó à?

    Lại đây papa ôm nào.

    Không có chuyện gì đâu. (Cha)

    - Papa nói dối, nhìn mặt papa là biết rồi kìa.

    Hông chơi với papa nữa! (Lucia)

    Cha tôi thấy thế thì cười đắng ngắt.

    Còn mẹ tôi thì tặng cho cha tôi một cái tát vào đầu làm ông té sml.

    Phòng thủ cao mà không có thế đứng thì cũng vậy thôi.

    Rồi mẹ tôi kể cho tôi nghe chuyện ở chiến trường, cơ mà câu chuyện đã lược bỏ khá nhiều.

    Mẹ tôi chỉ nói là họ sắp đánh với quân đội quỷ tộc, rồi một con sói tím khổng lồ do vị tiểu thư nào đó phái đến đánh bại quân đội quỷ tộc giúp họ.

    Thế thôi.

    Fuko làm tốt thật đó, cơ mà trừ việc nêu tôi ra.

    Họ lại đi tìm rồi phát hiện ra tôi là vị tiểu thư đó là mệt lắm đó.

    Thêm một lí do để Fuko chỉ nên làm một chú cún con bình thường.

    Mà theo bảng thông báo ghi lại thì Fuko có dùng kỹ năng quét sạch cả đội quân mà nhỉ.

    Mẹ tôi cũng xin không kể cho tôi.

    Để đi đến chỗ mấy chú lính nghe thử xem nào.

    Trại lính ở khá gần nhà tôi.

    Tôi đến đó cũng chỉ hết vài phút.

    May mắn là khi mới đến thì thấy có hai người đang nói chuyện về trận chiến vừa rồi.

    Nghe thử xem nào:

    - Mày thấy con sói đó thế nào? (Lính A)

    - Tao thấy mình may vcl vì nó ở bên phe mình.

    Lúc nó nhìn qua thôi là tao suýt ngất rồi. (Lính B)

    - Mày cũng vậy à?

    Con sói đó mà nhìn lâu thêm mấy giây nữa chắc tao cũng ngất rồi.

    Ờ mà mày thấy mấy đòn đó của nó ra sao? (Lính A)

    Đây rồi, phần tôi muốn nghe đây rồi.

    - Người ta nói rồng rất mạnh, vì thế nên nó là loài nguy hiểm nhất.

    Cơ mà thấy mấy đòn của con sói đó xong, tao cảm thấy rằng mình có thể đứng trước một con rồng mà không run rẩy tí nào luôn ấy.

    Tao chưa nghe thấy con rồng nào gầm một cái mà biến 3.000 Orc quỷ thành thịt vụn như vậy hết ấy. (Lính B)

    - Mày sợ cái đó à?

    Tao sợ hai cái vòng kia hơn.

    Tao chưa nghe ai nói là giết quỷ dễ thế.

    Làm cho mấy chục nghìn con quỷ thành tro trong mấy giây, không biết cái đó mà dùng sang mình thì thế nào nữa. (Lính A)

    - Cơ mà mày nhớ con vua Orc không.

    Lúc đó nó thơm thật.

    Nó mà không phải quỷ là tao lại ăn rồi đấy. (Lính B)

    - Cái con Orc nướng ấy hả?

    Công nhận là nó thơm thật.

    Con sói kia cũng biết nấu ăn thật đấy.

    Cơ mà nướng bằng sét mới ghê chứ! (Lính A)

    Hai người đó vừa nói chuyện vừa cười.

    Cơ mà Fuko à, hình như là làm hơi quá rồi đó.

    Biến cả 27.000 Orc quỷ thành tro, lại còn lấy vua Orc làm nguyên liệu cho món nướng nữa chứ.

    ___________________________

    Giờ tôi mới nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng, quan trọng lắm luôn đó.

    Biết gì hông?

    Tôi không biết cách dùng ma pháp.

    Thế giới Fantasy mà không biết dùng ma pháp thì còn gì là vui nữa.

    Tôi chạy đi tìm mẹ để xin dạy ma pháp.

    À, không liên quan nhưng mà tôi thử vào không gian thú nuôi rồi.

    Trong đó có đủ loại khí hậu, địa hình phù hợp cho từng chủng tộc.

    Một nơi tuyệt vời.

    Sau ít phút tìm kiếm thì tôi cũng đã tìm được mẹ tôi.

    Mẹ đang tưới nước cho những cây hoa ở trong vườn.

    Mẹ tôi đang đội một chiếc mũ rộng vành, mái tóc màu bạch kim trở nên rực rỡ dưới ánh mặt trời.

    Tôi mà là hoạ sĩ là tôi ngồi vẽ lại cảnh này luôn rồi đó.

    Mẹ tôi thích việc chăm sóc cây và hoa.

    Ngày nào mẹ cũng ra vườn tưới cây, ngắm hoa hết á.

    Tôi chạy đến bên mẹ, nhìn lên nói:

    - Mama dạy còn cách dùng ma pháp đi. (Lucia)

    - Ma pháp à?

    Được rồi, để mẹ dạy con nhé.

    Nhưng mà, đầu tiên là phải vào nhà đã. (Mẹ)

    Tôi và mẹ đi vào nhà, sau đó, hai người ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn, rồi mẹ tôi nói tiếp.

    - Đầu tiên, phải học cảm nhận ma lực đã.

    Con hãy nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy ma lực trong cơ thể mình. (Mẹ)

    Tôi cảm nhận phía trong cơ thể mình.

    Tôi cảm thấy có gì đó chảy trong người, nhưng mà không phải là các mạch máu.

    Tôi tập trung vào nó.

    Khi có thể cảm nhận được nó một cách rõ ràng, một giọng nói máy móc vang lên.

    < Đã nhận được kỹ năng Cảm nhận ma lực lv1 >

    - Mama, con làm được rồi. (Lucia)

    - Con gái mẹ giỏi lắm.

    Tiếp theo con chỉ cần tưởng tượng ma lực tập trung vào tay con rồi chảy ra ngoài, sau đó nghĩ về ma pháp muốn dùng và gọi tên nó là được.

    Nhưng mà nếu cấp độ kỹ năng không đủ thì có một số phép không dùng được đâu. (Mẹ)

    - Con hiểu rồi ạ.

    Cảm ơn mama. (Lucia)

    Tôi cảm ơn mẹ tôi.

    Sau đó, mẹ đưa ra một cuốn sách, tựa đề là “danh sách phép thuật”.

    Tôi cầm cuốn sách đó.

    Sau đó, tôi chạy ra khoảng đất trống để thử nghiệm.

    Giờ tôi đang ở khoảng đất trống.

    Tôi dùng thử ma pháp cấp 1 hệ băng, {đạn băng}.

    Sau vài lần thử thì cuối cùng tôi cũng làm được, nhưng thứ tạo ra thì chỉ là 1 cục nước đá.

    Tuy thế, nhưng mà tôi vẫn vui vì đã có thể sử dụng ma pháp được rồi.

    Tôi chợt nhớ lại kỹ năng Kết hợp sức mạnh của mình.

    Nếu kết hợp với Fuko thì thế nào nhỉ?

    Nghĩ thế, tôi thử nghiệm luôn.

    Khi kích hoạt kỹ năng, Fuko trở thành một tia sáng bay vào người tôi.

    Tôi có cảm giác cơ thể mình bị biến đổi.

    Tôi chạy vào phòng mình soi gương, thì thấy rằng trên đầu mình đã xuất hiện thêm một đôi tai sói màu trắng, và phía dưới lưng đã xuât hiện thêm một chiếc đuôi nữa.

    Hay ghê đó.

    Kiểm tra xong xuôi, tôi lại chạy ra khoảng đất trống tiếp tục thử nghiệm.

    Tôi kiểm tra lại bảng trạng thái của mình.

    Tất cả chỉ số và kỹ năng của Fuko đã chuyển sang cho tôi.

    Chủng tộc của tôi bây giờ là Huyễn thú nhân.

    Ừm, kết hợp với huyễn thú mà ha.

    Tôi đưa tay lên trời, sử dụng {đạn băng} lần nữa.

    Một ma pháp trận hiện ra trong lòng bàn tay tôi.

    Từ ma pháp trận đó, một viên {đạn băng} bay đi với tốc độ kinh hoàng, chắc tầm vận tốc âm thanh.

    Sau khi thấy cảnh đó, tôi lập tức giải trừ kết hợp.

    Tôi sẽ không dùng cái sức mạnh đó một lần nào nữa trừ khi vô cùng nguy cấp.

    Cứ vậy đi ha.

    ___________________________

    (Góc nhìn thứ 3)

    Tại một khu vực cách xa nơi Lucia đang ở, có một nhóm 4 người đang chạy thục mạng, phía sau họ là một con thằn lằn màu đen với 2 thân trước dính vào cánh, hai chân sau trông như của loài chim với những móng vuốt sắc nhọn, một cái mỏ dài và nhọn.

    Đó là một con wyvern.

    Và nó đang đói.

    - Thấy chưa, tao đã nói là đừng đến gần nó rồi mà, không nghe cơ.

    Giờ nó đuổi rồi đấy.

    Tính sao giờ. (???)

    Một chàng trai mảnh khảnh đang hét lên trong khi vẫn đang chạy hết tốc lực.

    Một chàng trai lực lưỡng khác cũng hét lên để trả lời.

    - Ai kêu mày nghe đi theo bọn tao làm gì, giờ còn ý kiến. (??)

    Hai người phía sau thấy cảnh này cũng chẳng nói gì.

    Đơn giản vì họ đang chạy muốn chết đây còn sức đâu mà nói.

    Bốn người này là một tổ đội mạo hiểm giả.

    Họ nhận nhiệm vụ mang nguyên liệu của gà da đá, một loại gà sống trên các vùng núi đá với khả năng co hết cơ thể lại trông như một hòn đá cỡ vừa.

    Trong khi làm nhiệm vụ, tổ đội này đã vô tình nhìn thấy một cái hang và đi vào khám phá.

    Tuy nhiên, trong hang có một con wyvern, chủng quái mà họ không đủ sức chiến thắng.

    Con wyvern thức giấc, vô tình thấy họ, và thế là nó rượt theo họ để ăn thịt.

    Trò chơi đuổi bắt này đã kéo dài từ lúc đó tới giờ.

    Chàng trai dáng người mảnh khảnh từ từ chậm lại.

    Cậu ta đã đuối sức.

    Rồi cậu ta vấp phải một viên đá, ngã xuống.

    Ba người còn lại thấy vậy, thay vì bỏ mặc cậu ấy để chạy trốn, họ đã cùng nhau mang theo cậu trai đó.

    Đây vốn là một nhóm bạn thân vô cùng thân thiết, thế nên họ không nỡ bỏ ai lại dù biết rằng nếu giúp thì có thể gặp nguy hiểm.

    Con wyvern rống lên rồi lao xuống họ.

    Họ nghĩ rằng, đến đây là hết.

    Một tiếng nổ phát ra.

    Rồi máu bắn ra tung toé vào người họ.

    Thế nhưng, không hề còn một ai bị thương cả.

    *Ầm*

    Một tiếng giống như thứ gì đó nặng nề rơi xuống.

    Họ quay về phía tiếng động phát ra, đó là sau lưng họ.

    Những gì họ nhìn thấy là con wyvern vừa đuổi theo họ đang nằm trên mặt đất, máu từ đầu nó chảy ra như suối, gần đó là một viên băng đá nhuộm màu đỏ của máu đang tan ra.

    Con wyvern không hề động đậy gì nữa.

    Nó đã chết.

    Sau khi chắc chắn rằng nó đã chết hẳn, nhóm kia mới đến gần.

    Sau khi đợi một lúc, chắc chắn rằng không có ai ở gần đó, họ mới phân giải con wyvern đem về.

    ___________________________

    (Góc nhìn của Lucia)

    Sau khi thử nghiệm phép thuật, tôi giờ đang đi dạo.

    Hôm nay cha tôi sẽ huấn luyện cho binh lính, thế nên tôi đến xem thử.

    Đến nơi, tôi thấy cha tôi và một chú lính đang đối đầu nhau, trên tay mỗi người là một cây kiếm gỗ.

    Họ đang đấu trận giả thì phải ha.

    Chú lính là người tiến lên trước.

    Chú ấy cầm thanh kiếm chém vào đầu cha tôi.

    Cha tôi lách người sang bên trái, né cú chém đó.

    Rồi cha dùng thanh kiếm của mình chém vào cổ chú lính kia.

    Chú lính kia có vẻ đoán được, thế nên cúi người xuống, tránh cú chém kia.

    Kế tiếp, chú ấy dùng cánh tay còn lại tung một đấm vào cha tôi.

    Cha tôi dùng cánh tay kia của ông nắm lấy cổ tay của chú ấy ấn xuống đất, rồi lao đến dùng vai mình tông tới người của chú lính.

    Chú ấy cầm lấy thanh kiếm gỗ, đâm tới mặt cha tôi.

    Cha nghiêng đầu né cú đâm đó, sau đó vai ông ấy tông vào chú lính.

    Trận đấu kết thúc.

    Sau đó, một người chạy lên thì triển phép Hồi phục vào chú lính đang chảy máu mũi vì ăn phải nguyên cú húc vai kia.

    Cha tôi nhìn sang, thấy tôi thì cười vui vẻ rồi đi đến, nói:

    - Con gái, con đến đây làm gì vậy? (Cha)

    - Con đến để xem papa huấn luyện. (Lucia)

    - Thế hả?

    Thế con có muốn tập thử không? (Cha)

    - Con hông thích bị đánh đâu. (Lucia)

    - Không, papa không đánh con đâu.

    Con chỉ tập luyện các kĩ năng thôi. (Cha)

    - Thế thì được ạ.

    Papa dạy con đi. (Lucia)

    - Rồi, lại đây nào.

    Để papa dạy cho. (Cha)

    Tôi tập với papa tới chiều luôn.

    Tôi cũng đã có được vài kỹ năng mới nữa đó.

    < Đã nhận được kỹ năng Cảm ứng hiện diện lv1 >

    < Đã nhận được kỹ năng Cường hoá lv1 >
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 10: Thuốc cải lão hoàn đồng


    Hai tháng trôi qua kể từ khi tôi tập luyện với cha và mẹ rồi đó.

    Tôi đã có thể dùng mọi nguyên tố rồi, dù rằng chỉ mới lv1 thôi.

    Tôi cũng học võ nữa nha.

    Tôi chỉ mới học thế nên mới được lv2 thôi à.

    Mà nếu tập luyện chăm chỉ thì chắc là sẽ lên cấp nhanh thôi ha.

    Tôi mới chỉ hơn ba tuổi thôi, thế nên hổng được đi săn quái, và thế là lv cũng chẳng lên được luôn.

    Thôi thì đành chờ khi nào lớn hơn vậy ha.

    Hôm nay có ai đó cưỡi ngựa đến nhà tôi để làm gì đó.

    Người đó đến gặp cha tôi rồi lại phi ngựa đi ngay.

    Có chuyện gì thế nhỉ?

    Tôi chạy xuống phòng cha tôi.

    Trong tay cha là một tờ giấy.

    Trên đó có viết gì đó thì phải á.

    Cha tôi đọc mà trông vẻ mặt có vẻ nghiêm trọng lắm đó.

    Trong đó ghi gì vậy ta?

    - Papa.

    Có chuyện gì vậy ạ? (Lucia)

    - Con gái đó hả?

    Không có gì nghiêm trọng cả đâu.

    Obaa-sama của con đang bị ốm, nhưng có vẻ là ốm nhẹ thôi.

    Con có muốn đi thăm không? (Cha)

    - Có ạ.

    Cho con đi với! (Lucia)

    - Thế giờ con chuẩn bị đi nha. (Cha)

    - Vâng ạ. (Lucia)

    Nói tôi chuẩn bị tức là chuẩn bị những gì muốn mang theo thôi, chứ những đồ cần thiết thì mẹ đã nhờ Franica-san chuẩn bị cho tôi rồi.

    Tôi cũng không có đồ gì muốn mang hết.

    Có mỗi Fuko thôi à.

    Khoảng một tiếng sau, chúng tôi đã sẵn sàng để đi.

    Chúng tôi ra ngoài sân thì chiếc xe ngựa đã ở đó sẵn rồi.

    Hình như chiếc xe ngựa đó là cái tôi ngồi hôm buổi lễ ban phước thì phải.

    Chúng tôi lên xe, có khoảng 10 người lính hộ tống chúng tôi.

    Họ đều cưỡi ngựa cả.

    Chuyến đi của chúng tôi sẽ kéo dài 2 ngày, và sẽ cắm trại ngoài trời một đêm.

    Tôi chưa từng cắm trại ở kiếp trước, thế nên lần này sẽ là kỉ niệm đáng nhớ ha.

    Trên xe thì cha mẹ tôi vẫn chơi và nói chuyện với tôi như bình thường, cơ mà trên mặt họ đang có hai chữ “lo lắng” to đùng kìa.

    Đó là cách nói thôi chứ không phải là hiện ra thật đâu nha.

    Mỗi khi tôi chơi với Fuko là họ lại nói chuyện nhỏ tiếng với nhau, hình như hông muốn tôi nghe được hay sao đó.

    Chiều đến, chúng tôi vẫn đang trên đường thì khung cảnh huyền thoại trong mấy bộ Isekai diễn ra.

    Xe chúng tôi bị cướp.

    Bọn cướp khoảng có hơn 20 tên, gấp đôi chúng tôi luôn rồi.

    Trong mấy bộ Isekai thì quân của tôi sẽ bị áp đảo, rồi thì khi tôi suýt bị R**e thì sẽ có một nhân vật chính đẹp trai đến cứu, sau đó thì với một cách vi diệu nào đó, tôi thành “vợ người ta”.

    Cơ mà đó là trong light novel thôi.

    Hoàn cảnh thì giống, nhưng mấy yếu tố thì khác hoàn toàn đó nha.

    Đầu tiên, tôi là một đứa con trai tái sinh thành con gái, thế nên tất nhiên là không thành vợ người ta được rồi.

    Kế đến, tôi chỉ mới 3 tuổi thôi, trừ khi người cứu tôi là một tên lolicon như thằng bạn thân ở thế giới cũ, còn không chả người bình thường nào có tình cảm đặc biệt với tôi được cả.

    Cuối cùng, và quan trọng nhất, cấp độ của bọn cướp kia chỉ từ 5 đến 10, trong khi bên tôi có 10 người lính cấp 40 đến 60, ngoài ra còn có cha mẹ tôi cấp hơn 150 nữa, hỏi thử lũ kia có làm gì được không.

    Và rồi, với một chút giống light novel, thế trận 1 chiều diễn ra, chỉ khác là bên chúng tôi là người nắm giữ thế trận.

    Tất cả lũ cướp đều bị xích lại.

    Dây xích ở đâu ra á hả?

    Cha tôi lúc nào cũng mang theo trong nhẫn trữ vật của ông hết đó.

    Tối đến, chúng tôi cắm trại ở ven đường.

    Thực ra thì buổi cắm trại này không giống tôi đã nghĩ cho lắm.

    Trong mấy bộ light novel thì người thường sẽ ăn đồ khô và muối, còn nhân vật chính sẽ ăn thịt tươi mới săn hoặc nằm trong kho ngưng đọng thời gian của họ.

    Chúng tôi thì khác cả hai loại.

    Đoán xem?

    Mẹ tôi lấy một tảng thịt lớn cùng nhiều loại rau củ ra từ trong nhẫn trữ vật của mẹ tôi, thịt thì được đóng băng để giữ lạnh, còn các loại rau củ thì đựng trong một cái hộp làm từ băng.

    Sau đó mẹ dùng ma pháp để làm tan băng rồi dùng những nguyên liệu đó để nấu súp.

    Gì cơ, sao mẹ tôi là cấp trên mà phải nấu ấy hả?

    Ngày trước mẹ tôi là mạo hiểm giả mà, thế nên việc cấp trên hay dưới đối với mẹ cũng chẳng quan trọng.

    Còn cha tôi thì xem họ là những người đồng chí, thế nên cũng chẳng quan tâm đâu.

    Cha mẹ tôi rất tuyệt đó nha.

    Ăn uống xong thì mẹ rửa chỗ bát đĩa kia bằng phép {Tẩy rửa}.

    À mà mẹ tôi nấu ăn ngon lắm đó nha, ăn là mê liền đó.

    Dùng phép xong thì mẹ tôi lại cất chúng đi.

    Chúng tôi lấy ra một tấm nệm, đặt lên xe ngựa rồi ngủ.

    Việc gác đêm thì các chú lính xin làm rồi, thế nên chúng tôi cũng thoải mái thôi ha.

    Lũ cướp ra sao á?

    Thì chúng đều đã bị trói vào gốc cây, bắt nhịn đói trong khi chúng tôi ăn.

    Cho chừa nhá.

    Tôi nằm giữa cha và mẹ, hai người họ lấy tôi làm cái gối ôm rồi đi ngủ luôn.

    Thế này cũng không tệ, nên tôi dễ dàng chìm vào giấc ngủ, trong khi cảm nhận hơi ấm của hai người họ.

    Tôi có một giấc ngủ ngon lành cho đến tận sáng hôm sau.

    Có lẽ thỉnh thoảng phải xin cha mẹ cho ngủ cùng mới được, chứ cảm giác này thoải mái quá đi.

    Có ai đang xoa đầu tôi nè.

    Haa, tôi thích cái cảm giác này.

    Tôi vô tình kêu lên một tiếng:

    - Nyah~! (Lucia)

    Tôi mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là gương mặt đang mỉm cười của mẹ tôi.

    Sau lưng tôi, cha tôi đang cười khúc khích.

    Tôi bị nhìn thấy mất rồi.

    Xấu hổ quá đi.

    Tôi cuộn tròn người lại như con mèo sau khi dáng vẻ kia của mình bị nhìn thấy.

    Một lát sau tôi mới bình thường trở lại.

    Tôi ra khỏi chiếc nệm.

    Mẹ tôi thu nó vào rồi chúng tôi khởi hành.

    Mọi người đều đã sẵn sàng rồi.

    Tất cả đều đợi tôi thức dậy hả?

    Tôi thấy tội lỗi quá đi.

    Tôi thầm xin lỗi họ trong lòng.

    Theo lịch thì chúng tôi sẽ đến thủ đô, ông bà tôi đang ở đó, vào buổi sáng.

    Tuy nhiên, do phải dẫn theo lũ cướp khiến chúng tôi bị chậm lại, phải đến giữa trưa mới đến nơi.

    Lũ cướp đúng là đáng ghét.

    Chúng tôi giao lũ cướp cho lính canh cổng thành.

    Có hai người lính đang ngồi ở cái bàn trước cổng thành, trên bàn có một quả cầu thủy tinh trong suốt.

    Yep, hai anh lính và quả cầu huyền thoại trong mấy bộ Isekai đó.

    Chúng tôi đi đến cổng thì bị chặn lại.

    Cha tôi lấy ra một tấm thẻ kim loại sáng loáng.

    Sau khi thấy tấm thẻ đó, hai người lính kia trở nên kính cẩn với cha.

    Giao bọn cướp cho họ xong, chúng tôi tiến về cung điện.

    Sao lại là cung điện á?

    Thì bởi vì hai người họ huấn luyện trong đó mà, thế nên họ đều có phòng riêng được ban cho ở trong đó.

    Chúng tôi tới cổng cung điện, cha tôi cho lính canh xem tấm thẻ đó, rồi chúng tôi được cho vào.

    Cha mẹ nhanh chóng dẫn tôi đến phòng của bà nội tôi.

    Hai người họ có vẻ khá vội vã.

    Bước vào phòng, trong đó đã có sẵn ông nội, hai anh chị Luke và Milia, một cô gái tầm tuổi hai người họ, và hai người phụ nữ tôi chưa gặp bao giờ.

    Căn phòng như là một căn nhà thu nhỏ vậy.

    Tường có màu đỏ và vàng, trong căn phòng còn có vài cái cửa, có vẻ như là dẫn đến các phòng nhỏ khác.

    Nơi chúng tôi đang đứng đây là một căn phòng lớn, ở giữa có một cái bàn gỗ khá dài, xung quanh là rất nhiều ghế gỗ.

    Tất cả đều đang ngồi trên ghế, khuôn mặt ai cũng đang tràn đầy vẻ lo lắng.

    Chúng tôi bước vào, cha tôi cất tiếng:

    - Chào Otou-sama, Okaa-sama đâu rồi ạ? (Cha)

    - Bà ấy đang nằm ở trong phòng ngủ.

    Đi thăm bà ấy nhanh đi. (Ông nội)

    - Vâng ạ! (Cha)

    Sau cuộc trò chuyện ngắn giữa hai người, cha dẫn hai mẹ con vào trong phòng.

    Bà nội tôi đang nằm trên giường.

    Trông bà có vẻ mệt mỏi, việc thở có vẻ hơi khó khăn.

    Qua thẩm định, trạng thái của bà đang là: Suy yếu tuổi già.

    Có vẻ là tuổi thọ của bà đã hết.

    Cha tôi là người đầu tiên cất tiếng:

    - Okaa-sama, người sao rồi ạ? (Cha)

    - Lucas, con đến rồi đó à?

    Ta không sao đâu, chỉ hơi mệt một chút thôi, nghỉ một lát là khoẻ ngay ấy mà. (Bà)

    - Trông mẹ có vẻ không được ổn lắm.

    Mẹ có cần gọi Trị liệu sư hoàng gia đến không ạ? (Mẹ)

    - Không cần đâu con.

    Ta sẽ khỏe lại ngay ấy mà.

    Hơn nữa, ta vừa được khám lúc sáng rồi.

    Lucia, lại đây nào. (Bà)

    Tôi đi đến gần và ngồi lên giường bà.

    Cha mẹ tôi thì đi ra ngoài.

    Có vẻ họ muốn để cho chúng tôi không gian riêng tư thì phải ha.

    - Obaa-sama, người thấy không khoẻ chỗ nào vậy ạ? (Lucia)

    - Ta không sao đâu.

    Nhìn thấy con là ta khoẻ hơn nhiều rồi.

    Hôm nay con mặc bộ đầm ta tặng à?

    Trông con dễ thương lắm. (Bà)

    Đúng vậy.

    Tôi đang mặc bộ đầm được tặng nhân ngày sinh nhật.

    Tôi nghĩ là đi thăm ông bà thì mặc bộ này là tốt nhất, không ngờ rằng lại gặp bà trong tình cảnh thế này.

    - Obaa-sama có muốn khoẻ lại không ạ? (Lucia)

    - Tất nhiên là ta muốn rồi.

    Ta muốn khoẻ lại để còn ôm đứa cháu dễ thương này nữa chứ. (Bà)

    Tôi lục trong Hộp vật phẩm xem có gì chữa được suy yếu tuổi già hay không.

    Thuốc hồi phục cấp thấp: Hồi 30% Hp...; loại.

    Thuốc hồi phục cấp trung: Hồi 50% Hp...; loại.

    Thuốc hồi phục cấp cao: Hồi 80% Hp...; loại.

    Dung dịch sửa chữa: Còn được gọi là Thuốc cải lão hoàn đồng...; loạ...

    Khoan đã, thuốc cải lão hoàn đồng?

    Xem chi tiết nào.

    - Dung dịch sửa chữa: Còn được gọi là thuốc cải lão hoàn đồng, một giọt = 1ml có thể hồi phục 100 độ bền nếu dùng lên đồ vật, nếu dùng lên người sẽ khiến người đó trẻ lại 1 tuổi.

    Trong game, cái này chỉ dùng để sửa chữa trang bị thôi mà, vào thế giới này nó lại có công dụng ảo quá mức vậy.

    Mà kệ đi ha, có tác dụng cho lúc này là được rồi ha.

    - Obaa-sama, nếu người có thể khỏi bệnh, hơn nữa còn được trẻ lại thì bà muốn trẻ lại được bao nhiêu tuổi ạ? (Lucia)

    - Haha, nếu được thế thì ta muốn trẻ lại 40 tuổi nữa. (Bà)

    40 tuổi sao?

    Giờ bà đang là 63 tuổi, trẻ lại 40 tuổi thì còn nhỏ tuổi hơn cả mẹ tôi nữa đó.

    Mà bà đã muốn thế thì quan tâm làm gì ha.

    Tôi lấy từ Hộp vật phẩm ra một lọ 400ml Dung dịch sửa chữa.

    - Obaa-sama uống hết cái này thì sẽ trẻ lại 40 tuổi đó. (Lucia)

    - Đây là gì thế? (Bà)

    - Thuốc của cháu đó ạ.

    Obaa-sama uống đi. (Lucia)

    - Haha, thuốc của cháu à?

    Rồi, để ta uống. (Bà)

    Bà tôi nói thế rồi lấy cái bình uống một hơi hết sạch.

    Có vẻ bà tin tôi ghê ha, chứ ai lại uống thứ không rõ nguồn gốc bao giờ.

    Mà thế cũng tốt, đỡ phải giải thích nhiều ha.

    Hở, 400ml sao một người già uống hết trong một hơi được á?

    Thì đây đâu có phải là nước thường, uống xong là tự ngấm chứ có lưu ở bụng đâu.

    Sau khi uống xong thì một luồng sáng dịu nhẹ bao trùm cả cơ thể của bà tôi.

    Sau khoảng 1 phút, luồng sáng đó yếu dần đi, để lại ở đó là một cô gái trẻ đẹp, body chuẩn kiểu đồng hồ cát.

    Mái tóc đỏ như lửa, đôi môi đỏ, căng mọng.

    Cỡ này bao sao cha tôi 33 tuổi rồi mà chẳng thấy già đi.

    Cô gái đó, bà tôi, dần mở mắt.

    Đôi mắt cũng có một màu đỏ luôn.

    Tóc và mắt gia đình tôi nhiều màu sắc thật đó nhỉ?

    Bà nhìn lại cơ thể mình, đưa tay lên xuống, rời khỏi giường, đi lại một chút rồi đến soi gương.

    Và phản ứng đầu tiên của bà tôi là:

    - Kyahhh! (Bà)

    Hét một tiếng thật to.

    Cháu đã hỏi bà rồi mà, sao ngạc nhiên ghê vậy.

    Mọi người nghe thấy tiếng hét thì chạy vào phòng, rồi sau khi thấy bà tôi, mọi người đứng hình, trông như bị hóa đá hết rồi ấy.

    Rồi sau một thời gian, người đầu tiên thoát khỏi trạng thái hóa đá là ông tôi.

    Ừm, không hổ danh là người có nhiều kinh nghiệm ha.

    - Bà nó đấy đúng không? (Ông)

    - Em đây. (Bà)

    - Cái gì cơ? (Những người khác)

    Ồ, mọi người có luyện tập không mà đồng thanh ghê vậy.

    Con hơi bị ngạc nhiên bởi khả năng cạnh thời điểm của mọi người đó.

    - Tại sao, em lại trẻ như thế này?

    Em có dùng phép thuật ngụy trang gì không đó? (Ông)

    - Em không dùng phép ngụy trang nào hết nhá.

    Còn lí do em trẻ lại như thế này là Lucia đó. (Bà)

    Bà tôi mới trẻ lại mà cách nói cũng trẻ trung hơn hẳn luôn ha.

    Nhưng mà câu nói của bà khiến mọi người nhìn về phía tôi hết rồi kìa.

    Ông tôi phóng tới chỗ tôi, lấy hai tay giữ người tôi chặt cứng rồi hỏi tôi:

    - Lucia, cháu đã làm gì? (Ông)

    Mặt ông lúc này trông đáng sợ quá đi.

    Tôi đã làm gì sai à?

    Ở đất nước này khiến người khác trẻ lại là không được phép sao?

    Nỗi sợ và những suy nghĩ đó liên tục chạy qua đầu tôi.

    Nỗi sợ hãi tràn ngập tâm trí, và tôi đã khóc.

    Thấy tôi khóc như thế, ông tôi bối rối thả lỏng tay ra, tôi vội vàng chạy đến núp phía sau mẹ tôi.

    Tôi không hiểu tại sao mình làm thế, chỉ nghĩ rằng điều đó là cần thiết rồi thực hiện thôi.

    Núp sau lưng mẹ, tôi thấy bà trừng mắt giận dữ với ông tôi và cho ông một phát {đạn gió} khiến ông bay thẳng vào tường.

    Mọi người phải dỗ dành tôi suốt 15 phút tôi mới nín.

    Ông tôi thì đang bị bà tôi phạt úp mặt vào tường vì tội doạ tôi khóc.

    Sau khi tôi nín, mẹ tôi mới hỏi:

    - Con nói cho mẹ biết con đã làm gì bà được không?

    Mama không làm gì con đâu. (Mẹ)

    - Thật không ạ? (Lucia)

    - Thật mà.

    Con nói đi. (Mẹ)

    - Con...hức...đã cho bà uống...hức...thuốc cải lão hoàn đồng từ kỹ năng của con. (Lucia)

    - Thuốc cải lão hoàn đồng? (Mọi người)

    - Hiiii... (Lucia)

    Mọi người đồng thanh la lên, cả ông tôi cũng la lên.

    Tôi kêu lên một tiếng sợ hãi khiến mọi người dịu lại.

    Mẹ tôi ôm lấy và xoa đầu tôi khiến cho tôi bình tĩnh lại.

    - Con đã giúp ta trẻ lại, ta muốn cảm ơn con.

    Con có muốn gì không? (Bà)

    Tôi có cần gì không à?

    Đúng ra thì bây giờ tôi chẳng thiếu gì nữa cả.

    Hay là nhân cơ hội này kể cho họ nghe chuyện của tôi nhỉ?

    Nhưng nghe xong rồi thì họ có đối xử với tôi khác đi không?

    Nhưng tôi lại không muốn che dấu gia đình mình những chuyện đó.

    Tôi quyết định rồi.

    - Vậy mọi người có thể bình tĩnh nghe chuyện của con không ạ? (Lucia)

    - Được rồi.

    Con kể thử xem. (Bà)

    Rồi tôi đã kể cho họ lí do tôi được tái sinh.

    Tuy nhiên, tôi không kể chi tiết về kỹ năng của mình.

    Mọi người nghe chuyện của tôi thì có những biểu cảm khác nhau.

    Mấy người đàn ông thì có vẻ mặt như kiểu “đúng là con/cháu của ta”.

    Những người phụ nữ thì có vẻ mặt buồn rầu, thương tiếc.

    Mẹ tôi thì nước mắt đã chảy dài luôn rồi.

    Mẹ ôm tôi thật chặt, nói:

    - Mama không biết rằng con đã phải chịu những chuyện như vậy.

    Nhưng giờ con không cần phải lo nữa rồi.

    Mama sẽ bảo vệ con. (Mẹ)

    Tôi cảm thấy thật hạnh phúc.

    Thật may rằng tôi đã quyết định kể.

    Giờ thì không còn gì phải lo lắng nữa rồi.

    - Không ngờ cháu của ta lại là một anh hùng nha. (Bà)

    Bà tôi nói thế rồi bế tôi lên.

    Được một cô gái xinh đẹp gọi là bà, cảm giác thật kì lạ.

    Sau đó, tôi cũng đưa thuốc cho ông luôn.

    Và ông đã trở thành phiên bản trẻ hơn của cha tôi.

    Cha mẹ trẻ hơn cả con, có vẻ tôi lại làm một việc quái đản rồi

    Sau đó họ giới thiệu cho tôi những người mà tôi không quen biết kia.

    Những người đó là Kiria Haraiza, vợ cả của cha tôi; Anna Haraiza, vợ hai và cuối cùng là Mineva, con vợ cả.

    Sau đó họ bắt tôi gọi họ là mama, nhưng cuối cùng thì tôi chỉ gọi họ là Okaa-sama vì lí do “Okaa-sama thì có nhiều còn mama chỉ có 1 thôi.”

    Hôm đó chúng tôi ở lại chỗ của bà.

    Tối đó, mẹ tôi và bà bắt tôi ngủ chung với họ.

    Tôi bị kẹp giữa hai người họ và những thứ mềm mại kia.

    ___________________________

    (Góc nhìn thứ 3)

    Một tuần sau, ông bà của Lucia đã đến báo cáo với nhà vua về chuyện đã xảy ra.

    Báo cáo của họ là: Một cô gái đeo mặt nạ đã cho họ thuốc cải lão hoàn đồng.

    Song song với việc đó, báo cáo của bố Lucia, Lucas về việc Fenrir xuất hiện giữa chiến trường cũng đến tay nhà vua.

    Cô gái kia và vị tiểu thư được Fenrir nhắc đến đã được suy đoán là cùng một người.

    Điều đó đã khiến cho cả bộ máy đứng đầu nhà nước lo lắng, còn người gây ra chuyện này, Lucia Haraiza, lại đang yên bình tận hưởng cuộc sống của mình mà không biết gì về những việc đã xảy ra.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 11: Một ngày mưa rơi


    Một chương nhẹ nhàng với tag slice of life.

    ______________________________________

    (Góc nhìn của Lucia)

    Tôi về tới nhà được năm ngày rồi.

    Sau khi biết được về quá khứ của tôi thì cha mẹ tôi có vẻ cưng tôi nhiều hơn trước thì phải.

    Thế này là không phải lo lắng gì nữa rồi ha.

    Hôm nay trời mưa.

    Bên ngoài, bầu trời xám xịt, nước mưa thì liên tục đổ xuống.

    Trận mưa này khá lớn đó, có vẻ không tạnh sớm được đâu.

    Hy vọng không có chỗ nào bị lụt ha.

    Trời mưa thế này thì không tập ma pháp hay võ thuật gì được rồi.

    Ngồi xem lại cái kho đồ xem có gì nghịch được không nào.

    Trong đây có một tờ giấy gì đó nè.

    Nó có từ lúc nào vậy ta.

    Ngày xưa chơi game có gì cũng cho vô rồi chả nhớ tới luôn.

    Lấy ra xem nội dung của nó nào.

    Ừm, cách làm bánh flan à?

    À nhớ rồi!

    Cái này tôi có được trong sự kiện nè.

    Tờ giấy ghi công thức làm bánh.

    Tôi cất đi định hôm nào lấy ra làm thử, cơ mà nhiều người bán bánh quá, thành ra tôi để nó bám bụi luôn.

    Hôm nay cũng không có việc gì để làm, thôi thì nấu ăn thử xem sao.

    Tôi đi xuống bếp để chuẩn bị đồ.

    Chú đầu bếp không cho tôi nấu.

    Phải rồi nhỉ, tôi gặp tai nạn trong đây một lần rồi mà ha.

    Mới tháng trước thôi, tôi muốn pha trà cho cha mẹ, nên đã vào đây làm.

    Kết quả là nhờ cái danh hiệu Cô gái hậu đậu kia hạ chỉ số khéo léo của tôi xuống 1 nên tôi đã trượt tay khiến nước sôi đổ vào người.

    Thế là tôi bị bỏng.

    Từ đó mẹ tôi cấm tôi đụng đến mấy việc nấu ăn nữa luôn.

    Họ không cho tôi nấu thì tôi đi xin phép mẹ vậy.

    Tôi chạy đi tìm mẹ tôi.

    Vào phòng hai người thử xem nào.

    Mẹ tôi đang ở trong phòng, ngồi ở chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ và nhìn ra bên ngoài.

    Tôi đến gần và xin phép:

    - Mama ơi! (Lucia)

    - Gì thế con gái? (Mẹ)

    - Mama cho con nấu ăn ở nhà bếp đi. (Lucia)

    - Không được.

    Lần trước con đã bị bỏng rồi đó. (Mẹ)

    Mẹ tôi không cho rồi.

    Phải dùng đến cách cuối cùng thôi.

    Tôi nhìn mẹ bằng đôi mắt cún con.

    - Đi mà mama. (Lucia)

    - Thôi được rồi.

    Nhưng mama sẽ đi để canh chừng con. (Mẹ)

    - Vâng ạ! (Lucia)

    Tôi và mẹ quay trở lại nhà bếp.

    Lần này, với sự cho phép của mẹ tôi, chú đầu bếp đã phải chịu thua mà để tôi sử dụng nhà bếp.

    Đầu tiên, đập một vài quả trứng của Garrof.

    Garrof là một loài quái vật được nuôi như gà ở thế giới này.

    Nếu có một quả trứng Cockatrice thì tốt hơn, cơ mà nó là quái thú hạng A, kiếm đâu ra được.

    Đánh trứng cho đến khi bông lên.

    Kế tiếp, đun sôi sữa cho đến khi sôi, cho đường vào sữa và đợi đến khi tan.

    Cuối cùng đổ trứng vào phần sữa đó.

    Ừm, tôi không có khung đựng rồi.

    Tự rèn lấy vài cái vậy.

    Xong xuôi rồi, đổ hỗn hợp đó vào khuôn vừa làm thôi.

    Nhờ mẹ làm cái hộp băng để làm lạnh bánh vậy.

    - Mama làm cho con một cái hộp lớn bằng băng đi. (Lucia)

    - Được thôi! (Mẹ)

    Mẹ tạo ra một cái hộp lớn.

    Tôi xếp bánh vào trong để làm lạnh.

    May mà đây là thế giới khác, chứ ở Trái đất bánh làm đâu dễ vậy.

    Giờ nấu đường ra làm caramel nữa thôi ha.

    Cho đường vào, nấu đến khi có màu vàng nâu.

    Xong rồi.

    Giờ đợi bánh rồi đổ lên nữa là xong ha.

    Làm lạnh được 30 phút rồi.

    Giờ lấy ra thôi.

    Cho bánh ra đĩa, đổ caramel lên trên, thế là xong.

    Hình như tớ làm hơi nhiều quá rồi thì phải á, tận 20 phần luôn.

    Mà dư thì để ăn dần cũng được mà ha, đằng nào thì Hộp vật phẩm cũng ngưng đọng thời gian mà.

    Tôi đưa cho chú đầu bếp một phần, rồi cất hết đi.

    Kì thật nha, danh hiệu không kích hoạt hay sao đó mà tôi làm dễ dàng, chẳng vụng về như khi làm mấy việc khác.

    Đúng là kì lạ thật đó.

    Tôi và mẹ ra phòng khách.

    Trên đường thì có gặp Minori-san, nên là tôi tặng chị ấy một phần, phần còn lại để chị ấy đưa cho Franica-san.

    Khi chúng tôi đến phòng khách thì cha tôi đang ngồi đó uống trà.

    Trời mưa không phải đi huấn luyện nên cha tôi có vẻ rảnh ha.

    Tôi và mẹ đến ngồi cùng cha tôi, rồi tôi lấy ra ba phần bánh, chia mỗi người một phần.

    Ăn thử xem nào.

    Umm, ngon thật đó.

    Ngọt vừa đủ nè, lại còn mềm nữa.

    Ngậm một chút là tan ra luôn nè.

    Còn ngon hơn ở Trái đất nữa đó.

    Là do nguyên liệu khác nhau ha.

    Mẹ tôi thì sao nhỉ?

    Mẹ đang ăn một cách chậm rãi, rất chậm luôn đó.

    Hình như sợ hết hay sao ta?

    Còn cha tôi thì tay liên tục xúc bánh vào miệng.

    Thế này có nghĩa là họ thấy ngon ha.

    - Papa, mama, hai người thấy ngon không ạ? (Lucia)

    - Ngon lắm đó.

    Món này mà được bán ra thì sẽ nổi tiếng lắm cho xem. (Cha)

    - Đúng đó, ăn mà cứ sợ hết mất thôi. (Mẹ)

    - Con còn nhiều mà, mama cứ ăn đi. (Lucia)

    - Thật hả? (Mẹ)

    - Vâng! (Lucia)

    Tôi nói thế, rồi mẹ tôi bắt đầu ăn một cách bình thường.

    Kết quả là cha tôi ăn hết 2 phần, còn mẹ tôi ăn 3 phần luôn.

    Ngon tới thế hả hai người?

    Ăn xong thì mẹ tôi về phòng ngắm vườn tiếp, cha tôi thì về phòng làm việc.

    Tôi thì biến thành một con mèo, theo nghĩa bóng thôi nha, nằm cuộn tròn trên đùi mẹ tôi, để mẹ tôi xoa đầu.

    Tôi có cảm giác là từ hồi tái sinh là tôi trở thành một con mèo luôn rồi đó, nhưng mà cũng không có gì bất tiện nên kệ đi ha.

    Buổi trưa, trời vẫn chưa tạnh mưa nữa.

    Trời vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tạnh mưa sớm, nước vẫn từ những đám mây đổ xuống như trút.

    Có vẻ cơn mưa sẽ còn kéo dài nữa đây.

    Tôi trèo xuống khỏi đùi mẹ tôi.

    Chỗ đó êm lắm nha.

    Giờ mới buổi trưa thôi, biết làm gì bây giờ nhỉ?

    Hmm, hay là nghịch chức năng rèn ha.

    Giờ nhớ lại lần trước thì nếu không có Fuko thì cha tôi sẽ có một trận đánh khó khăn với quỷ tộc ha.

    Rèn cho ông ấy một thanh kiếm đi nhỉ.

    Đầu tiên là bỏ vật liệu vào.

    Biết cho vào đó cái gì bây giờ đây.

    Không dùng vật liệu cao cấp quá được vì như thế sẽ có chuyện xảy ra mất.

    Khó nghĩ quá đi.

    Thôi thì lấy tạm Orichalcum vậy.

    Dù sao thì nó vẫn mạnh hơn mithril nhưng mà không quá mức.

    Thế còn đỡ hơn là quẳng Hiirokane vào ha.

    Có khá ít người dùng được thẩm định nên cũng đỡ sợ lộ.

    Mà thôi, để an toàn thì cho ít Mithril vào để ngụy trang ha.

    Thế là được rồi đó nhỉ?

    Rèn thôi nào.

    Rèn xong rồi, phù phép cho nó nữa thôi.

    Cái này tốn ma lực thiệt đó.

    Ném luôn ma hạch hạng B làm nguyên liệu cho rồi nhỉ.

    Phù phép yếu chút thôi.

    Xong.

    - Kiếm hợp kim:

    + Tạo ra từ hợp kim Orichalcum và Mithril, có màu của Mithril.

    + Độ bền: 5000 / 5000

    + Sát thương: +4500

    + Dẫn truyền ma lực: 100%

    + Phù phép:

    ° Tăng độ sắc bén: Thấp

    ° Trừ quỷ: Trung

    Không tệ ha.

    Độ dẫn truyền ma lực thể hiện lượng sát thương tăng lên dựa trên lượng ma lực đổ vào.

    Ví dụ: Nếu độ dẫn truyền ma lực là 100% thì khi đổ 100 ma lực sẽ tăng 100 sát thương.

    Vấn đề là tặng như thế nào đây.

    Chẳng lẽ bỗng nhiên đưa ra rồi nói là “Con làm đó, papa lấy đi” à?

    Mà kệ đi ha, cứ nói là do kỹ năng là được rồi.

    Mà khoan, cần gì phải khổ sở thế nhỉ?

    Cứ lấy thanh kiếm kia của cha tôi rồi kế thừa qua là được rồi.

    Kế thừa là việc hoán đổi các thông số của những món đồ cùng loại cho nhau.

    Cơ mà cũng phần nào tùy vào chất liệu nữa, chứ làm sao một cây kiếm gỗ lại sắc hơn Mithril được đúng hông nè.

    Với suy nghĩ đó, tôi vào phòng làm việc của cha tôi.

    Trong này không có ai cả.

    Tôi cầm lấy thanh kiếm, bỏ vào lò rèn, kế đến bỏ thanh kiếm của tôi vào, chọn kế thừa, và thành công.

    Thế là được rồi.

    Lấy thanh kiếm của cha tôi bỏ vào chỗ cũ thôi nào.

    3 giờ chiều rồi, trời vẫn mưa.

    Chán quá đi, mưa gì mưa hoài à.

    Xuống bếp nhờ chú đầu bếp làm khoai tây chiên ăn vậy.

    Khoai ở đâu ra á hả?

    Thì nãy kiếm nguyên liệu vô tình tìm ra đó.

    Tôi xuống nhờ chú đầu bếp cắt khoai và chiên dùm tôi.

    Vì không phải là tôi đòi đứng bếp, thế nên không sao cả.

    Một lúc sau thì tôi có khoai ăn rồi.

    Một đời anh hùng trước đây đã phát minh ra món này.

    Này anh hùng à, đã phát minh ra khoai tây chiên thì sao hông phát minh bánh Flan luôn đi.

    Tôi mang lên phòng, ngồi ở cái bàn gần cửa sổ để ăn.

    Tôi có cảm giác rằng bây giờ mình cứ như một bà già vậy, dù rằng tớ mới có 3 tuổi thôi.

    Một lúc sau thì mẹ tôi bước vào.

    Tôi lại trở về chỗ ngồi dành riêng cho mình, trong lòng mẹ tôi.

    Hai người chúng tôi vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện, nào là ước mơ của tôi nè, thế giới trước của tỏ ra sao nè.

    Mẹ tôi có vẻ khá hứng thú về thế giới trước của tôi ha.

    Thế là một ngày đã trôi qua một cách êm đềm như thế đó.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 12: Lễ hội


    Chương này có phần kịch sẽ khiến bạn mất một phần tuổi thơ.

    Hãy bỏ qua nếu bạn muốn kí ức về tuổi thơ của mình an toàn.

    ____________________________________

    Tôi đang cùng mọi người lựa đồ để mặc.

    Biết gì chưa?

    Hôm nay là lễ hội đó.

    Umm, lễ hội đầu tiên kể từ lúc tôi tái sinh tới bây giờ.

    À mà nói luôn nè, tôi được 6 tuổi rồi đó.

    Tôi hông còn là con nít nữa rồi, chắc thế.

    Hôm nay là lễ hội được tổ chức nhân dịp nhà vua được 40 tuổi.

    Làm vua mà trẻ ghê ha.

    Tôi cứ nghĩ vua phải là một ông già với bộ râu trắng dài chứ, đằng này lớn tuổi hơn cha tôi có chút thôi.

    Sau 6 năm sống cùng gia đình thì tôi nhận ra một điều rất kì là.

    Biết gì hông?

    Cha mẹ tôi chẳng có ai già đi hết trơn á.

    Cha tôi giờ cũng gần 40 rồi chứ ít đâu, thế mà vẫn trẻ thế mới sợ chứ.

    Phải nói là hổng có thay đổi gì với hồi tôi mới ra đời luôn á.

    Tôi dạo này cũng mạnh hơn nhiều rồi đó nha, nhưng mà chỉ có kỹ năng là lên cấp thôi, còn chỉ số thì vẫn vậy, chả khác nhau là mấy.

    6 tuổi rồi, cơ mà tôi vẫn là con búp bê thử đồ cho mọi người.

    Đồ của tôi vẫn thế thôi, màu xanh da trời và trắng.

    Mấy bộ đầm thì bộ nào cũng có màu giống nhau, khác mỗi kiểu dáng.

    Tới giờ tôi mới nhận ra một điều quan trọng về tôi.

    Đó là tôi lùn tịt hà.

    6 tuổi rồi mà mới được có 1m thôi.

    Hy vọng là sau này sẽ cao hơn, tôi muốn có một dáng người chuẩn như mẹ hay bà tôi cơ. [Tác:Good luck, Lucia]

    Sau một tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng lựa đồ xong.

    Cũng chả khác mấy món đồ tôi hay mặc cho lắm.

    Băng đô trắng, trên có đính một bông hoa nhỏ.

    Đầm dài tới mắt cá chân, trên trắng và dưới xanh.

    Gần mép đầm thì có vài hoạ tiết uốn lượn lên xuống.

    Chân đi một đôi vớ màu trắng dài tới đầu gối, giày thì làm bằng vải mềm, hoạ tiết hình bông hoa hồng màu xanh, cùng màu với giày.

    Tính cả người tôi với cái đầm thì tất cả đều có màu xanh hoặc trắng hết.

    Khác màu thì chắc chỉ có mỗi con mắt bên phải màu hoàng kim của tôi thôi.

    Lần này đi dự lễ hội tôi đi bộ đến đó với cha mẹ tôi và không có hộ vệ.

    Nhà tôi hôm nay sẽ không có ai cho đến khi lễ hội kết thúc, vì mọi người đều đi tham gia hết rồi.

    Chúc mọi người sớm có đôi có cặp nha.

    Ừm, hôm nay cha tôi diện nguyên một bộ đồ trắng từ đầu tới chân luôn.

    Là đi lễ hội đó, cha không sợ bị dơ hả.

    Ờm, soi bằng thẩm định thì nguyên bộ đồ đó được phù phép tự làm sạch.

    Đầu tư ghê ha.

    Mẹ tôi thì mặc một bộ đồ gồm áo và váy.

    Một chiếc áo thun trắng và một chiếc áo khoác bên ngoài màu hồng, một chiếc váy dài tới đầu gối cũng màu hồng nốt.

    Trông khá trẻ đó.

    Chúng tôi đi khoảng 15 phút là tới phố.

    Khung cảnh trông thật nhộn nhịp.

    Tiếng mời chào khách hàng vang lên khắp nơi, mùi đồ ăn thơm nức mũi.

    Trên đường cũng có khá nhiều gia đình dắt nhau đi chơi giống chúng tôi.

    Bây giờ đang là 8 giờ 30 sáng.

    Lễ hội kéo dài tới tận buổi tối cơ.

    Trên đầu chúng tôi là những chiếc đèn lồng màu đỏ, tròn trịa.

    Trông mấy cái đó như đèn trung thu ở Trái đất ấy.

    Chắc lại anh hùng tạo ra đây mà.

    Trên đường có bày bán đủ thứ.

    Thức ăn, trang sức, thậm chí còn có người bán vũ khí luôn.

    Nè nè, đây là lễ hội mừng sinh nhật nhà vua đó.

    Bày bán vũ khí lỡ loạn hết thì tính sao đây.

    Tôi ngửi thấy mùi rất thơm.

    Tìm kiếm xung quanh, tôi đã tím thấy nguồn phát ra mùi đó.

    Một người đang nướng thịt.

    - Papa mua cho con cái kia đi. (Lucia) – Tôi vừa nói vừa chỉ vào gian hàng thịt.

    - Được rồi, để papa mua cho nha.

    Ông chủ, bán cho tôi 3 xiên. (Cha)

    - Đây thưa quý khách, của ngài là 15 xu đồng. (Người bán)

    Cha tôi lấy tiền ra trả rồi chia mỗi người một xiên thịt.

    Ngon ghê.

    Thịt được nướng vừa chín tới, không hề dai một chút nào.

    Vị ngọt thịt làm lưỡi như tan chảy.

    So với số tiền bỏ ra thì như thế này rẻ chán.

    Gia đình chúng tôi vừa đi vừa mua đồ, tận hưởng không khí lễ hội và trò chuyện vui vẻ.

    - Lucia nè, con thấy lễ hội như thế nào? (Mẹ)

    - Vui lắm ạ.

    Nhưng mà được đi cùng papa và mama còn vui hơn nữa. (Lucia)

    - Thỉnh thoảng đi một lần đi dự lễ hội, quên hết công việc, trách nhiệm đi thì đúng là thoải mái thật.

    Hơn nữa còn được tận hưởng lễ hội bên gia đình thì còn gì bằng. (Cha)

    - Thỉnh thoảng đi dự lễ hội mà quên trách nhiệm thì không sao.

    Nhưng lúc ở nhà mà như thế là không được đâu đó. (Mẹ)

    - Vâng, thưa bà xã! (Cha)

    - Haha! (3 người)

    Ờ, đúng là phải nhắc chứ dạo này cha tôi toàn trốn việc để chơi thôi à, mặc dù là chơi với tôi.

    Dạo này tôi mới làm ra bàn cờ để chơi cờ caro, thay mấy dấu x,o thành đá có màu khác nhau thôi.

    Mọi người thích nó lắm đó.

    Mà mấy thứ đơn giản thế này anh hùng lại không phổ biến nhỉ?

    Thật chẳng hiểu nổi bọn họ mà.

    Đi thêm một lúc nữa, bây giờ chúng tôi đang đứng ở nơi mà đối với tôi nó đáng sợ như Địa ngục vậy.

    Và nơi đó là: Tiệm quần áo.

    - Giờ mình vào đây lựa đồ nha con gái. (Mẹ)

    - Thế hai mẹ con cứ thoải mái lựa đồ đi nha.

    Ba đi tìm chỗ để tí ăn trưa. (Cha)

    - Vâng!

    Lát nữa chúng em sẽ tìm anh sau. (Mẹ)

    Cha ơi, sao cha không giúp con vậy.

    Cha tôi bỏ đi mất rồi.

    Giờ chúng tôi bước vào tiệm.

    Tiệm khá rộng, quần áo cũng được sắp xếp rất ngay ngắn.

    Từng loại đồ được xếp riêng với nhau.

    Tiệm cũng có khá đông người giúp việc, khoảng 5 người thì phải.

    Bây giờ đang có khoảng 10 người đang chọn đồ.

    Nơi này có vẻ khá tốt, không có gì đáng chê trách ngoại trừ việc tất cả người làm và chủ quán đang nhìn về phía tôi với đôi mắt của thú săn tìm thấy con mồi.

    Thế là tôi bị mẹ lôi vào phòng thử đồ, ngoài ra trong phòng còn có cả chủ tiệm và một cô nhân viên nữa.

    Và tôi lại tiếp tục trở thành một con búp bê lần thứ hai trong ngày.

    Cuộc đối thoại của mọi người cứ thế này:

    - Bé trông dễ thương lắm đó. (Chủ tiệm)

    - Con gái mẹ hợp với bộ đồ này lắm đó.

    Thử tiếp bộ khác nha. (Mẹ)

    - Bộ này thì sao ạ? (Nhân viên)

    Cứ thế đó.

    Ngoài ra còn có một cô nhân viên khác liên tục mang vào những bộ đồ khác nhau nữa chứ.

    Hơn một tiếng đồng hồ phải đứng.

    Chân tôi bây giờ mỏi rã rời luôn rồi.

    Chúng tôi mua 5 bộ với đủ màu như: hồng, lục, trắng.

    Sau khi mua xong thì tôi rời khỏi đó trên tay mẹ tôi.

    Thì tôi có đi nổi nữa đâu, thế nên mẹ tôi phải bế đó.

    Giờ thì trưa rồi, thế nên chúng tôi đi tìm cha tôi.

    Cha tôi đang ở trong một quán ăn.

    Hể, cha ngồi đó cả hơn một tiếng đồng hồ luôn đó hả.

    Sao mẹ tôi biết cha đang ở đâu á?

    Dùng cảm ứng hiện diện mà tìm thôi.

    Kỹ năng cho phép biết được vị trí đồng minh, người thân hay gì đó đại loại thế mà.

    - Anh đợi lâu chưa? (Mẹ)

    - Anh mới tìm ra chỗ này thôi.

    Hai mẹ con đến rồi thì gọi món rồi ăn trưa thôi. (Cha)

    Chúng tôi bắt đầu gọi đủ món.

    Umm, thức ăn ở đây ngon thật đó.

    Bữa đó hết 5 xu bạc.

    Sau một bữa no nê thì bây giờ cha mẹ dẫn tôi đi xem kịch.

    Ở trung tâm khu này có một nhà hát được làm riêng để biểu diễn kịch, nhạc,...

    Chúng tôi đang trên đường tới đó.

    Hết 10 phút đi bộ để đến nơi, và suốt quãng đường đó cho tới giờ thì tôi ngồi ở trên vai cha tôi.

    Đừng ý kiến gì hết, tôi đang là một cô bé loli mà.

    Nhà hát là một toà nhà bằng gỗ rất lớn.

    Khu vực xung quanh nó là một bãi đất trống.

    Hiện giờ ở đây đang có rất nhiều gian hàng.

    Chúng tôi đi vào nhà hát, tiền vé mỗi người là 10 xu đồng.

    Chúng tôi vào ghế và ngồi xuống.

    ____(Bắt đầu kịch)____________

    Rèm trên sân khấu bắt đầu rẽ ra, ở sau bức mà đó là một cái hồ nước lớn.

    Trong đó có một con thuyền nhỏ.

    Hiện giờ là cảnh con thuyền gặp bão, chao đảo dữ dội.

    Cơn bão được làm bằng phép thuật đó.

    Thuyền chìm, trong con thuyền là một anh chàng mặc bộ đồ sang trọng.

    Khung cảnh này cứ quen thế nào ấy.

    Một nàng tiên cá đến cứu chàng trai.

    Hở, đây là câu chuyện nàng tiên cá mà.

    Lại một tác phẩm của anh hùng nữa rồi.

    Tôi tưởng là tôi đã biết hết mọi diễn biến của câu chuyện vì nó có xuất hiện ở thế giới trước của tôi, nhưng tôi đã nhầm.

    Sự vi diệu bắt đầu từ cảnh bà phù thủy giúp nàng tiên cá có được đôi chân.

    - Ta không thể cho cô đôi chân miễn phí được. (Phù thủy)

    - Thế, tôi phải làm sao để có được đôi chân. (Nàng tiên cá)

    - Nếu cô muốn có đôi chân, cô phải cho ta giọng nói ngọt ngào đó của cô. (Phù thủy)

    - Không thể làm khác được sao? (Nàng tiên cá)

    - Không thể. (Phù thủy)

    - Được rồi, tôi chấp nhận.

    Bà hãy làm đi. (Nàng tiên cá)

    - Hahaha, được, được. (Phù thủy)

    Bà phù thủy thấy nàng tiên cá đồng ý thì vui mừng.

    Bà ta lấy ra một chiếc lọ với thứ nước gì đó bên trong.

    Sau đó, một ma pháp trận hiện ra phía trên cái lọ đó.

    Cái ma pháp trận này là do pháp sư dùng quang ma pháp tạo ra thì phải đó.

    Tiếp đến là phần suy nghĩ nội tâm của nàng tiên cá.

    Cũng hông có gì đặc sắc lắm, chỉ là nói lên mong muốn của cô mà thôi.

    Đúng lúc này thì một yếu tố không có ở thế giới của tôi đã quay cốt truyện đi 180°

    Một giọng nói vang lên trong phần nội tâm của nàng tiên cá:

    < Bạn đã học được kỹ năng Nhân hoá >

    Sau khi giọng nói đó vang lên thì cuộc đối thoại giữa 2 người lại tiếp tục:

    - Cô hãy hát vào cái lọ này để nó thu lấy giọng hát của cô.

    Sau đó uống thuốc này là cô sẽ trở thành con người. (Phù thủy)

    - Cảm ơn nhưng không cần nữa đâu.

    Tôi vừa học được kỹ năng Nhân hoá rồi.

    Tạm biệt bà nhé.

    Nói thế rồi nàng tiên cá bỏ đi.

    Để lại nơi đó là một bà phù thủy đang há hốc mồm kinh ngạc.

    Anh hùng nào nghĩ ra cái kịch bản này thế, đúng là không thể nào tin nổi.

    Ngày trước anh hùng làm đạo diễn hay sao vậy.

    Nàng tiên cá lên bờ, chàng hoàng tử thấy một cô gái cô đơn giữa biển thì nhặt về, tạm thời vẫn chưa nhận ra giọng của cô.

    Về tới hoàng cung thì lễ cưới bắt đầu.

    Nàng tiên cá thấy thế thì chạy ra phản đối hôn lễ.

    - Hoàng tử, ngài không nhớ ta sao?

    Ta là người đã cứu chàng mà. (Nàng tiên cá)

    - Không phải, ta mới là người đã cứu chàng. (Công chúa)

    - Không, là ta. (Nàng tiên cá)

    - Khoan đã, ta nhớ rồi, lúc ta bất tỉnh ta đã nghe thấy tiếng hát của nàng. (Hoàng tử)

    - Không, ta là người đã cứu chàng.

    Tiếng hát đó chỉ vô tình phát ra thôi. (Công chúa)

    Rồi hai người họ cứ thế cãi nhau.

    Hoàng tử thấy thế chầm chậm trốn ra khỏi đó, một người hầu cận đã theo hầu hoàng tử từ nhỏ thấy thế thì đi theo.

    Hoàng tử trốn ra vườn, ngồi ở chiếc ghế được đặt ở đó suy nghĩ.

    - Thưa hoàng tử, sao người lại ra đây ạ? (Người hầu)

    - Ta ra đây suy nghĩ thôi.

    Hơn nữa, ở trong đó không biết khi nào trận cãi nhau đó lại cuốn ta vào, trốn trước cho chắc. (Hoàng tử)

    - Haha, đến cả hoàng tử mà cũng sợ sao ạ? (Người hầu)

    - Cái gì né được thì cứ né thôi.

    Không biết họ có yêu ta thật lòng không nữa?

    Mà cũng không biết ngoài cha mẹ ra thì có ai lo lắng cho ta không? (Hoàng tử)

    - Họ nghĩ thế nào thì thần (cách xưng tôi khi nói chuyện với người để hoàng gia) không biết, nhưng khi biết ngài bị đắm tàu, cả hoàng cung đều vô cùng lo lắng.

    Thần đây chỉ là một người hầu cũng vô cùng lo lắng cho ngài ạ. (Người hầu)

    - Thật thế sao?

    Cậu cũng đã hầu hạ cho ta lâu rồi, vậy cậu lo lắng thế nào? (Hoàng tử)

    - Thần vô cùng bồn chồn, lo lắng.

    Ruột gan như thắt lại, tâm trí không còn để ý đến gì được nữa, chỉ lo sợ rằng ngài sẽ không trở về. (Người hầu)

    Cốt truyện hình như ngày càng sai rồi đó.

    Chuyện gì đang xảy ra vậy nè?

    - Đó có phải là... (Hoàng tử)

    - Vâng ạ! (Người hầu) – Anh vừa nói vừa nở một nụ cười. [Tác: Mình đang viết cái gì thế này.]

    Sau đó là cảnh tỏ tình và lời cầu hôn của hoàng tử đối với anh người hầu.

    Còn về phần nàng tiên cá và công chúa khi biết chuyện đã nước mắt giàn giụa.

    Cô công chúa kia thì trở về đất nước, nàng tiên cá thì xin làm vợ lẽ và được chàng hầu chấp nhận.

    Và ba người họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

    ______(Kết thúc kịch)_________

    Tôi ra khỏi nhà hát với tâm trạng hoang mang.

    Một phần vì cái cốt truyện khiến tôi cạn lời, phần còn lại thì nể anh hùng nào nghĩ ra được cái cốt truyện như vậy.

    Né được cả Bad ending, đã thế còn làm cho nó trở nên một tác phẩm dành cho hủ, đã thế lại còn có cả harem.

    Tôi không biết phải nói gì nữa luôn đó.

    Bây giờ là buổi chiều rồi.

    Trời đang nổi lên những cơn gió nhẹ.

    Những cơn gió đi qua da làm ta cảm thấy mát mẻ, dễ chịu.

    Các gian hàng và người đi hội cũng ít hơn trước, có lẽ họ về chuẩn bị cho buổi tối.

    Chúng tôi chầm chậm bước đi, tận hưởng những làn gió mát mẻ này.

    Bầu trời xanh, quang đãng.

    Tiếng lá cây xào xạc.

    Những chú chim hót líu lo, thỉnh thoảng lại bay vòng quanh trên bầu trời.

    Cảnh tượng thật yên bình.

    Người ta đang bắt đầu bày ra những gian hàng trò chơi.

    Đa phần là những trò cần đến khéo léo hoặc may mắn.

    Gần như tất cả đều có ở thế giới cũ của tôi.

    Chúng tôi thỉnh thoảng tham gia vào một trò chơi, dù là không thắng được nhưng cũng vui đó chứ.

    Trời dần chuyển sang sắc đỏ.

    Hiện giờ gia đình chúng tôi đang đứng ngắm cảnh hoàng hôn.

    Mặt trời dần xuống núi, trải lên cảnh vật xung quanh một màu đỏ cam.

    Ước gì khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi, cùng gia đình ngắm cảnh đẹp của thiên nhiên.

    Trên đường đi thì chúng tôi gặp được Franica-san và Minori-san.

    Thế là chúng tôi đi cùng nhau.

    Bây giờ trời đã tối rồi, những chiếc lồng đèn treo trên đầu chúng tôi cũng đã được thắp sáng.

    Ánh sáng của nó hắt xuống đường, tạo nên một khung cảnh lung linh.

    Kết thúc lễ hội là màn bắn pháo hoa.

    Ở thế giới này không có pháo hoa thường, mà có một phép gọi là {pháo hoa} do anh hùng tạo ra.

    Những tia sáng từ dưới đất bắn lên bầu trời, nổ ra tạo thành những hình tròn đầy sắc màu tạo thành từ những tia sáng.

    Đẹp thật đó.

    Sau màn bắn pháo hoa, chúng tôi trở về nhà.

    Gia đình chúng tôi kết thúc lễ hội bằng việc tắm cùng nhau trước khi đi ngủ.

    Tối đó, tôi ngủ cùng với cha mẹ.

    Một ngày lễ hội đã kết thúc như vậy đó.

    _____________________________________

    Góc tác giả: Tới đây là kết thúc những ngày tháng thơ ấu của Lucia (Chắc thế).

    Chương tiếp theo sẽ bắt đầu với Lucia 10 tuổi.

    Chương tới: Buổi lễ triệu hồi anh hùng.

    Anh hùng hay anh (k)hùng đây.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 13: Đến hoàng cung và triệu hồi anh hùng


    Hôm nay tôi sẽ cùng với cả nhà vào hoàng cung đó.

    Tôi lại được gặp ông bà rồi.

    Trên đó còn có mấy anh chị và mẹ nữa.

    Vợ cha tôi thì cứ gọi là mẹ đi ha, dù gì thì dùng tiếng Việt cũng quen rồi mà.

    À quên chưa nói ha.

    Tôi được 10 tuổi rồi đó.

    Trong thời gian 4 năm từ lúc lễ hội tới giờ cũng không có việc gì lớn cho lắm.

    Chỉ là làm ông bà ngoại trẻ lại thôi.

    Mới đây thì cha tôi lại phải chiến đấu với quỷ tộc lần nữa.

    Nhưng mà nhờ thanh kiếm được tôi chỉnh sửa nên trận chiến cũng không có gì đặc biệt, tôi cũng không cần cho Fuko tham gia.

    Sau bao nhiêu năm tập luyện thì bảng trạng thái của tôi nó trở thành thế này.

    __________

    Tên: Lucia Haraiza ...

    Tuổi: 10

    Chủng tộc: Con người

    Thiên chức: Thuần quái sư

    Nghề nghiệp: Không

    Trạng thái: Bình thường

    Level:0

    Hp: 120 / 120

    Mp: 102 / 102

    Thể lực: 80 / 80

    Sức mạnh vật lí: 60

    Kháng vật lí: 54

    Sức mạnh ma pháp: 71

    Kháng ma pháp: 60

    Tốc độ: 89

    Tinh thần: 80

    Sức sống: 51

    Khéo léo: 63

    • Kỹ năng:

    - Ma pháp hồi phục lv.Max

    - Thẩm định tuyệt đối lv-

    - Hệ thống lv-

    - Thuần hoá lv-

    - Kết hợp sức mạnh lv.Max

    - Thông thạo ngôn ngữ lv-

    - Cảm nhận ma lực lv6

    - Cảm ứng hiện diện lv5

    - Võ thuật lv5

    - Thông thạo ma pháp lv5

    - Tư duy song song lv5

    • Danh hiệu:

    - Người được chúc phúc bởi quản lý Zatas

    - Cô gái yếu đuối

    - Cô gái hậu đậu

    - Loli vĩnh cửu

    ___________

    Cũng không thay đổi nhiều cho lắm.

    Đa phần mấy kĩ năng chiến đấu đều ở lv5 vì tôi hổng được thực chiến.

    Tất nhiên thôi, làm gì có ai dám cho một đứa bé đi đập nhau với quái vật bao giờ ha.

    Tôi có thêm kỹ năng Tư duy song song vì vừa đọc sách vừa suy nghĩ, cứ thế trong một thời gian dài.

    Thấy cũng hay nên tôi tập nó luôn.

    Giờ nó lv5 rồi.

    Nó lên lúc nào tôi cũng hông biết luôn á.

    Suy nghĩ 5 việc cùng lúc đối với tôi cũng thường thôi.

    Giờ tôi cao 110cm, và tôi hổng lớn lên được nữa luôn.

    Tại sao á hả?

    Tại cái danh hiệu này nè.

    - Loli vĩnh cửu: Ngoại hình sẽ không bao giờ thay đổi.

    Không thể mập lên nhưng gầy đi thì được.

    Mô tả: Luôn là loli.

    Thấy sao nè?

    Giờ thì nhờ nó mà tôi khỏi lớn nữa luôn.

    Tôi tự dưng nhận được nó vào sinh nhật 8 tuổi của tôi đó.

    Ước mơ được giống như mẹ tôi tan thành mây khói luôn rồi.

    Mà nó còn kèm theo hiệu ứng mà con gái ai cũng mong muốn hết đó.

    Tôi từng là con trai cơ mà!

    Lần này gia đình tôi lên hoàng cung là để báo cáo cho nhà vua về việc chướng khí bên Vùng đất của quỷ đang ngày càng dày đặc.

    Theo lời mẹ tôi thì vài năm nữa quỷ vương sẽ xuất hiện, thế nên cần báo cho nhà vua để thực hiện nghị thức triệu hồi anh hùng.

    Triệu hồi anh hùng à?

    Hi vọng là ra mấy người gương mẫu chứ không phải là đám được người đọc gọi là anh khùng trong light novel.

    ___________________________

    Giờ chúng tôi đã tới hoàng cung rồi.

    Lần này không gặp phải lũ cướp như lần trước nên khá đúng giờ.

    Tôi cũng cho cha mẹ uống thuốc cải lão hoàn đồng rồi.

    Về lại đúng tuổi như ngoại hình của họ là 18 và 25 tuổi.

    Họ uống thuốc cũng chả ai nhận ra vì họ có già đi chút nào đâu.

    Họ đúng là một cặp đôi khiến người khác ghen tị đó.

    Tôi thì, tôi muốn lớn cơ!

    Giờ chúng tôi đang đứng trước cửa dinh thự của gia đình tôi ở trên thủ đô.

    Tất nhiên phải có nhà ở thủ đô rồi.

    Mọi người nghĩ mấy người mẹ kia của tôi sống ở đâu chứ.

    Dinh thự này rộng không thua gì căn nhà tôi hay ở đâu.

    Và nó trắng từ đầu đến cuối luôn.

    Nhớ căn nhà nào đó ở Trái đất cũng trắng thế này.

    Nhìn căn nhà là hiểu cha tôi cuồng màu trắng tới mức nào rồi ha.

    Mở cửa ra, mọi người đều đang đứng đó.

    Từ các mẹ tới các anh chị luôn.

    - Chào mừng mọi người! (Cả nhà)

    Hê, mọi người đợi chúng tôi đó hả?

    Vui ghê đó.

    Nhưng mà mọi người không cần làm việc hay học gì hả?

    Có cả ông bà tôi đang đứng kia nữa kìa.

    - Mọi người không có việc gì sao mà tập trung đông đủ thế này. (Cha)

    Đúng câu tôi muốn hỏi luôn.

    Good job, papa.

    - Thì lâu lắm con mới lên đây mà.

    Thế nên cả nhà nghỉ làm để đón con đó. (Bà)

    Hể, thế là cả nhà đều nghỉ để đón cha đó hả?

    Mà lâu lắm gì đâu cơ chứ, thỉnh thoảng cha tôi vẫn lên đây cơ mà.

    Rồi cả gia đình đi vào nhà.

    Mấy người lớn thì nói chuyện với nhau.

    Còn tôi thì bị vây quanh bởi mấy anh chị.

    Giờ tôi mới nhớ ra một điều: Mẹ tôi bây giờ còn trẻ hơn cả mấy anh chị nữa.

    Thôi kệ đi, gia đình tôi tính theo tuổi tinh thần thôi là được ha.

    Tất nhiên là trừ tôi ra rồi.

    Ờm, giờ thì tôi đang rơi vào một vòng lặp vô tận bởi mấy anh chị tạo ra đây.

    Tôi liên tục được mấy anh chị truyền cho nhau.

    Mỗi người đều cho tôi một cái combo: Nhéo má, cọ má, xoa đầu, ôm rồi đưa cho người khác.

    Tôi đâu phải là một con thú cưng nhỏ đâu chứ, dù tôi chỉ cao 110cm thôi.

    Mà cũng dễ chịu, mỗi tội hơi chóng mặt chút thôi.

    Mọi người đều lớn hết rồi ha.

    Luke-oniichan thì đẹp trai hết sức luôn.

    Cỡ này mà thả thính thì mấy bà chị đớp liên tục luôn mất.

    Cơ thể săn chắc nè, thêm cái nụ cười toả nắng nữa, chói mắt quá đi.

    Còn Milia-oneechan và Mineva-oneechan thì, umm, xinh đẹp nè, dáng chuẩn nè, không thua gì bà tôi đâu nha.

    Theo thông tin được cung cấp từ cha tôi thì hai người đã từ chối lời cầu hôn của chục người từ chức vụ bá tước trở lên rồi đó.

    Đẹp quá cũng khổ ha.

    Cũng theo những gì cha tôi kể thì nghề nghiệp của họ là: Luke-oniichan là pháp sư hoàng gia, Milia-oneechan thì là đội trưởng đội kị sĩ hoàng gia, Mineva-oneechan là cận vệ của công chúa đệ nhất.

    Tôi đúng kiểu con ông cháu cha luôn ha.

    Quên nói nữa, Mineva-oneechan có ngoại hình khá giống bà tôi đó.

    Chỉ khác với ánh mắt dịu dàng của bà tôi thì chị ấy có ánh mắt, nói sao ta, sắc bén.

    Cơ mà đó là với người khác thôi, chứ cả nhà nhìn tôi với 1 ánh mắt duy nhất thôi à.

    Nói Mineva-oneechan là phiên bản trẻ hơn của bà tôi thì cũng đúng đó.

    Chúng tôi chơi với nhau cả ngày.

    Tối đó tôi bị Milia-oneechan và Mineva-oneechan lôi vào phòng họ để ngủ chung, Luke-oniichan cũng muốn ngủ chung với tôi luôn nhưng mà bị hai người họ đá ra ngoài.

    Tội nghiệp ghê.

    Mai tôi sẽ cùng Mineva-oneechan đi gặp công chúa.

    Umm, thế có được không đó?

    Chị là hộ vệ của công chúa đó, để người lạ gặp cô ấy có sao không vậy?

    ___________________________

    Rồi, hôm nay Mineva-oneechan sẽ dẫn tôi đi làm chung.

    Hôm qua nhà vua đã quyết định là sẽ triệu hồi anh hùng rồi, và tôi cũng sẽ được tham gia buổi triệu hồi luôn.

    Umm, tôi khá mong chờ đó nha.

    Hiện giờ tôi đang cùng Mineva-oneechan đi đến phòng công chúa.

    Trang bị làm việc của chị tôi thì là một bộ giáp bảo vệ gần như toàn thân được làm bằng Mithril, với những chỗ khớp như khuỷu tay, đầu gối thì được may bằng da rồng.

    Loại da này thì chỉ là từ một con rồng hạng A thôi, thế nên cũng chẳng có gì đặc biệt.

    Thanh kiếm thì giống với cái của cha tôi trước khi qua chỉnh sửa.

    Giờ thì chúng tôi đang đứng trước phòng công chúa rồi.

    Cửa phòng cao cả 2 mét, có những vật trang trí bằng vàng được gắn vào cửa.

    Đúng là phòng công chúa ha, cái cửa thôi mà đã xa hoa thế này rồi.

    Mineva-oneechan gõ cửa và xưng tên, một giọng nói từ bên trong vọng ra.

    - Vào đi. (???)

    Mineva-oneechan được phép thì đẩy cửa vào bên trong.

    Phía trong là một căn phòng rộng gấp đôi phòng tôi, được sơn màu lam nhạt, trong phòng có những vật dụng trông có vẻ rất cao cấp.

    Có một chiếc bàn tròn ở trong phòng, ở đó có 4 người đang ngồi.

    Một cô gái tóc xanh lam đậm, trông rất xinh đẹp, mỗi tội hơi...phẳng, đó là đệ nhất công chúa.

    Ngồi bên cạnh cô là một cô gái khoảng 18 tuổi, tóc vàng, dáng người trông khá cân đối, D cup.

    Đó là đệ nhị công chúa.

    Ở phía đối diện, một cô bé khoảng 11 tuổi, tóc vàng dài qua hông một chút, đệ tam công chúa.

    Theo Thẩm định thì cô ấy đã 16 tuổi rồi, tuy nhiên cô ấy có kỹ năng Trường sinh bất lão, một kỹ năng mà theo hệ thống thì là có được do ăn trái của Cây thế giới được tộc Elf canh giữ.

    Trái này 10 năm chỉ có 1 quả.

    Cuối cùng, ở bên cạnh cô ấy là một cô bé dễ thương, tóc ngắn màu hồng, trông khoảng 13 tuổi, và Thẩm định đã gây sốc khi cho biết rằng đó là Trap.

    Đó là đệ tam hoàng tử.

    Ha, hoàng tộc mà cũng có Trap cơ à?

    Đệ nhất công chúa cất lời.

    - Chào buổi sáng, Mineva.

    Còn cô bé này là ai vậy? (Công chúa đệ nhất)

    - Xin chào mọi người, thưa các công chúa và hoàng tử.

    Đây là Lucia, em gái tôi.

    Hôm nay tôi dẫn con bé theo để tham quan hoàng cung, cũng như là lát nữa sẽ đưa nó đến buổi triệu hồi. (Mineva)

    - Ra đây là đứa em gái mà cô luôn kể với ta đó à?

    Lại đây nào. (Công chúa đệ nhất)

    Tôi đi đến bên cạnh cô ấy.

    Tất cả mọi người đều nhìn tôi như là con thú tìm thấy con mồi ấy.

    Mọi người bị sao thế?

    Trông đáng sợ quá đó.

    Kế đến là màn giới thiệu của Mineva-oneechan về mọi người.

    Đệ nhất công chúa tên là Hana de Jires, đệ nhị công chúa là Yumi de Jires, đệ tam công chúa là Lapis de Jires, đệ tam hoàng tử tên là Aki de Jires.

    Ừm, tên hoàng tử nghe còn chả biết được nam hay nữ nữa cơ mà.

    Và sau màn giới thiệu thì mọi người bắt đầu lao vào nựng tôi đủ kiểu.

    Ai cũng cứ: “Dễ thương quá đi!” rồi “Làm em gái chị nha”.

    Nhưng mà hoàng tử à, sao ngài cũng xưng là chị luôn thế.

    Sau một tiếng chơi với tôi đủ các kiểu thì họ mới dừng lại.

    Đáng ra là còn kéo dài hơn nhiều cơ, nhưng mà tôi lấy ra bánh Flan thì mọi người đều tạm dừng để ăn.

    Có vẻ như Mineva-oneechan đã từng mời họ ăn rồi thì phải.

    Họ mới nhìn đã nhận ra rồi mà.

    Mineva-oneechan lấy đâu ra cho họ á?

    Thì mỗi khi cha tôi lên đây tôi đều để cha mang theo vài chục phần mà.

    Lần đầu thì cha tôi chỉ mang mỗi người một phần thôi, họ ăn xong rồi đặt hàng, bắt cha tôi mang thêm đó chứ.

    Giờ thì tôi đang ngồi trong lòng Yumi-sama để nghe họ nói chuyện nè.

    Cô ấy có thiên chức là Công chúa kị sĩ, thế nên khả năng vật lí khá cao, cơ tay cơ chân đều cứng rắn, mà chỗ nào cần mềm thì mềm cực kì.

    A, thoải mái ghê đó.

    Được một lúc thì có người gọi họ đi đến nơi tổ chức lễ triệu hồi.

    Tất cả đều đứng lên và bắt đầu đi đến đó.

    Tôi cũng đi theo họ.

    Cung điện lớn quá trời luôn.

    Tôi đi cả 5 phút mới tới nơi đó.

    Cung điện có màu chủ yếu là đỏ và hoàng kim.

    Hành lang cũng rộng tới mức cả 5-6 người đi cũng vừa nữa.

    Giờ thì chúng tôi đã đến trước một cánh cửa đôi khổng lồ.

    Màu chủ yếu vẫn là hoàng kim.

    Chúng tôi mở cửa bước vào, bên trong có rất nhiều người.

    Có một người đàn ông cao to đang ngồi ở trên một chiếc ghế to đùng, mọi người đứng xung quanh chỗ đó.

    Ông ấy đang đội một chiếc vương miện trên đầu, chắc đây là vua rồi ha.

    Trông ông ấy cũng khá trẻ, chỉ có vài nếp nhăn trên mặt thôi.

    Chúng tôi đến chào ông ấy, sau đó các công chúa và hoàng tử đến đứng sau lưng nhà vua.

    Tôi thì đứng với cha mẹ tôi.

    Đây là một căn phòng lớn, cũng không có đồ đạc gì nhiều.

    Chỉ có mỗi cái ghế vua đang ngồi thôi.

    Sau lưng đức vua là hai người con trai, họ đều là hoàng tử.

    Đệ nhất hoàng tử tên là Kajin de Jires.

    Ikemen tóc vàng mắt xanh lục.

    Cơ thể cường tráng, thế đứng của anh ta cũng là thế đứng sẵn sàng phản ứng ngay lập tức.

    Hoàng tử đệ nhị có tên Taris de Jires.

    Trông có vẻ thư sinh với cặp mắt kính trên mặt.

    Một vài người mặc đồ trông như pháp sư trong phim bước vào phòng.

    Họ tiến đến một bệ đá khắc ma pháp trận ở giữa phòng.

    Một người trong số họ lấy một cái túi ra từ nhẫn trữ vật.

    Cái túi khá lớn, bên trong chất đầy ma hạch.

    Họ đổ chỗ ma hạch đó lên cái bệ đá.

    Sau đó họ đứng ra xung quanh cái bệ, sau đó niệm chú.

    Umm, phép triệu hồi phải niệm chú ha.

    Tôi phấn khích ghê đó, mọi khi đọc light novel toàn là ở góc nhìn của người được triệu hồi không à, chưa có ở vị trí người triệu hồi bao giờ hết đó.

    Cơ mà không phải tôi ở vị trí người đi triệu hồi là tôi đồng tình với việc họ làm gì thì làm đâu.

    Nếu triệu hồi anh hùng rồi đối xử với họ theo lối “gà công nghiệp” là tôi sẽ cho họ một số tiền cũng như công cụ cần thiết rồi đưa họ ra các nước khác.

    Sau đó tôi sẽ đưa gia đình tôi đi nơi khác nốt, rồi đất nước này bị quỷ tộc tàn phá hay gì đó thì mặc kệ, tôi không quan tâm.

    Lúc này mấy người pháp sư đã niệm chú xong xuôi rồi.

    Chỗ ma hạch kia biến thành một làn khói tím, bay vào cái bệ.

    Sau đó cái bệ bắt đầu sáng lên.

    Nhà vua và đệ nhất công chúa thấy thế thì đứng dậy rồi bước lên, cách cái bệ đó một đoạn rồi nhìn vào nó.

    Ánh sáng bắt đầu yếu đi.

    Có thể nhìn thấy những bóng người ở bên trong rồi.

    Có vẻ đông lắm luôn đó.

    Khi ánh sáng tắt hẳn, tôi có thể thấy rõ những người bên trong.

    Tầm này chắc phải vài trăm người luôn đó.

    Tôi nhận ra hai người đứng ở đầu, đó là những người mà tôi biết rất rõ.

    Đúng như mọi người đoán đó.

    Hai người đó là bạn thuở nhỏ ở thế giới trước của tôi, Mỹ Anh và Đức Duy.

    Thằng lolicon đó được triệu hồi thật à?

    Nói chơi lúc sắp chết thôi mà linh quá vậy.

    Cơ mà, vấn đề quan trọng hơn là, tiêu cái thân tôi rồi.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 14: Những chuyện sau cái chết


    (Góc nhìn của Mỹ Anh)

    Sau đám tang của Minh, tôi đã nhốt mình trong phòng suốt cả tuần.

    Tôi rất sốc.

    Tất nhiên thôi, người tôi thầm yêu suốt bao lâu đã hi sinh mạng sống của bản thân để cứu mọi người.

    Tôi chỉ có thể nhìn anh ấy chết đi mà không làm được gì cả.

    Tôi cảm thấy bản thân mình thật vô dụng.

    Cha mẹ tôi cũng không kêu tôi ra ngoài.

    Có lẽ họ nghĩ rằng tôi cần thời gian để bình tĩnh lại sau lần suýt mất mạng đó.

    Sau một tuần, tôi quyết định ra khỏi phòng mình và đến trường.

    Tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ không muốn tôi chỉ ủ rũ như thế.

    Để có thể xứng đáng với sự hy sinh của anh ấy, tôi cần phải sống một cuộc sống trọn vẹn.

    Ngày đều tiên tôi trở lại trường, chỉ có một nửa lớp đi học.

    Vẫn còn nhiều người chưa vượt qua được cú sốc sau khi mạng sống họ bị đe doạ cũng như là thấy bạn của họ chết ngay trước mắt.

    Tôi về chỗ mình và ngồi xuống.

    Đức Duy cũng đã đi học lại.

    Tuy nhiên, khuôn mặt cậu ta vẫn có nét buồn.

    Mất đi người bạn thân của mình có vẻ là một nỗi đau khó vượt qua.

    Khi tôi đang ngồi ở chỗ của mình đợi tiết học bắt đầu, một người đến gần tôi.

    Đó là Gia Thiên, một tên con trai rất nổi tiếng với các bạn nữ, vì hắn học giỏi, thể thao cũng tốt, có thể nói rằng hắn hoàn hảo.

    Tuy nhiên, không phải là với tôi, vì tôi biết tính của hắn.

    Dù rằng rất tốt đối với con gái, nhưng nếu là con trai thì hắn không quan tâm đến.

    Tệ hơn nữa, hắn còn tán tỉnh bạn gái của người khác.

    Hắn đã làm rất nhiều cặp đôi chia tay nhau.

    Nhiều lần những người kia đến yêu cầu hắn buông tha cho bạn gái họ, và tất cả đều bị hắn đánh cho bầm dập.

    Không ai đánh lại hắn, vì hắn có đai đen Teakwondo và Karate.

    Tất cả các cô gái kia giờ đều là bạn gái hắn.

    Cái thứ mà Minh và Duy gọi là harem ấy.

    Tất nhiên là những cô gái kia đều không biết về những việc hắn làm.

    Hắn tiến đến gần rồi đứng trước mặt tôi.

    Trên mặt hắn là một nụ cười, đối với tôi, nụ cười đó thật kinh tởm.

    Rồi hắn mở miệng nói:

    - Mừng cậu đã đi học trở lại.

    Vượt qua cú sốc đó nhanh như thế, tớ rất nể phục cậu đó. (Thiên)

    Cú sốc đó gì chứ.

    Hắn nghĩ rằng tôi sợ chết đến mức không dám rời khỏi phòng cả tuần do sợ chết à?

    Đừng có đánh đồng tôi với mấy người.

    - Cảm ơn đã lo lắng cho tớ.

    Nhưng mà tớ không nghĩ rằng cú sốc của tớ giống với cậu đâu. (Mỹ Anh)

    - Chúng ta đều giống nhau cả mà.

    Thật may mắn rằng tất cả chúng ta đều sống cả đúng không? (Thiên)

    - Tất cả sao?

    Cậu đếm thiếu một người rồi. (Mỹ Anh)

    - Phải rồi nhỉ, Minh đã chết rồi.

    Tớ rất tiếc phải nói điều này, nhưng sinh mạng cậu ta đổi lấy sự sống của mọi người là một cái giá quá rẻ rồi. (Thiên)

    Nghe câu nói đó mà tôi càng cảm thấy kinh tởm hắn hơn nữa.

    Gì mà cái giá quá rẻ chứ?

    Ý là mạng sống của anh ấy không đáng giá sao?

    Hắn làm một bộ mặt buồn thảm, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng hắn thật sự tiếc thương cho Minh, nhưng ở chỗ của tôi thì khác.

    Tôi thấy rằng, dù hắn đang làm một vẻ mặt buồn rầu, thế nhưng đôi mắt của hắn luôn chăm chăm nhìn vào tôi, đúng hơn là, cơ thể của tôi.

    Hắn nghĩ rằng Minh chết chính là cơ hội của hắn khiến tôi đổ hắn.

    Đừng có mà hy vọng, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu.

    Thời gian dần trôi qua, tất cả mọi người dần vượt qua và trở lại lớp.

    Và tất nhiên, tên Thiên đó vẫn dùng những lời ngon ngọt để khiến tôi có cảm tình với hắn.

    Nhưng tất cả đều phản tác dụng mà thôi.

    Hắn càng nói, tôi càng kinh tởm hắn nhiều hơn nữa.

    Rồi một tháng trôi qua kể từ buổi đi chơi ngày hôm đó.

    Duy đã trở lại là con người vui vẻ như trước đây.

    Tên Thiên kia vẫn đến chỗ tôi và nói chuyện như thường lệ.

    Chuông báo giờ học bắt đầu vang lên, tất cả trở về chỗ của mình.

    Giáo viên bước vào lớp.

    Khi tiết học bắt đầu, sàn nhà phát ra ánh sáng.

    Mọi người thì hoang mang, nhưng vẫn có những người mang vẻ mặt phấn khích, tất nhiên Duy là một trong số đó.

    Tôi nhìn ra cửa sổ, ở cổng trường là một hình trông như là một phần của một vòng tròn.

    Ánh sáng dần trở nên mạnh hơn, rồi trở nên chói đến mức chúng tôi phải nhắm mắt lại.

    Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở trong một không gian màu trắng.

    Tôi không thể nhìn thấy giới hạn của nơi này.

    Cả lớp chúng tôi đều đang ở đây, xung quanh là từng nhóm người đều là học sinh trường tôi.

    Tổng cộng có 10 nhóm, kể cả lớp chúng tôi.

    Có vẻ như tất cả học sinh đang ở trong trường đều ở đây.

    Buổi sáng hôm nay chỉ có lớp 10 chúng tôi học, thế nên tất cả học sinh ở đây đều là học sinh lớp 10.

    Các giáo viên đang trấn tĩnh các học sinh.

    Sau khi tất cả học sinh đã không còn hoảng loạn nữa, một giọng nói vang lên.

    - Bình tĩnh lại rồi đó à?

    Cũng khá nhanh đó chứ. (Zatas)

    Tất cả mọi người đều nhìn về phía phát ra giọng nói đó.

    Ở phía đó là một cậu bé mặc một chiếc áo trắng dài tới chân, người cậu bé phát ra ánh sáng nhẹ.

    Một cậu bé phát sáng à?

    - Nè nè, Mỹ Anh, “cậu bé phát sáng” không phải là một biệt danh hay ho gì đâu đó. (Zatas)

    Hả?

    Sao cậu bé đó biết những gì tôi đang nghĩ cơ chứ?

    Rốt cuộc thì cậu bé này là ai?

    - Ờm, xin tự giới thiệu, ta tên là Zatas, vị thần cai quản thế giới cùng tên.

    Mà đừng có hoang mang, ta chỉ là một vị thần cấp thấp thôi. (Zatas)

    Phát ngôn của cậu bé đó làm mọi người hoang mang lần 2.

    Một giáo viên bước lên hỏi:

    - Thế, nơi đây là nơi nào vậy? (Giáo viên)

    - Đây là một không gian của riêng ta.

    Mọi người đến đây vì đã được thế giới của ta triệu hồi đến làm anh hùng chiến đấu với quỷ tộc.

    À, không trở lại Trái đất được đâu. (Zatas)

    Sau câu nói đó, mọi người ngày càng ồn ào.

    Giáo viên lại tiếp tục lên tiếng.

    - Chúng tôi bị bắt phải liều mạng để bảo vệ những người mà chúng tôi không quen biết sao?

    Hơn nữa, đây là bắt cóc. (Giáo viên)

    - Mọi người nói thế thì ta cũng chịu thôi.

    Giờ mọi người chỉ có 2 lựa chọn: Một là nhận lấy sức mạnh được ban cho, sau đó chiến đấu và trở thành anh hùng nơi đó.

    Hai là sống như một người bình thường ở thế giới luôn cạnh tranh với nhau đó.

    Ta khuyến khích mấy người chọn cái đầu tiên, bởi vì sức mạnh ta ban sẽ khiến mấy người không dễ chết đâu. (Zatas)

    - Đã bắt cóc chúng tôi rồi, giờ còn vô trách nhiệm như thế.

    Đúng là ép người quá đáng. (Giáo viên)

    - Luật là như thế, ta chỉ có thể làm theo thôi.

    Cơ mà nếu lựa chọn cái đầu tiên, mấy người sẽ được gặp lại người quen nữa.

    Mà có khi mấy người đang nợ người này một món nợ lớn nữa đấy. (Zatas)

    - Ai cơ?

    Chúng tôi quen ai ở một nơi chưa bao giờ biết tới được chứ. (Giáo viên)

    - Giờ nếu nói ra thì còn gì thú vị nữa.

    Đến đó rồi biết.

    Thôi được rồi, giờ chọn đi. (Zatas)

    Khi mọi người đang ồn ào bàn tán, tên Thiên kia bước lên, nói:

    - Mọi người, hãy nghe mình nói. (Thiên)

    Mọi người nhìn về phía hắn ta.

    Thấy thế, hắn ta tiếp tục:

    - Mọi người à, chẳng phải là chúng ta được dạy rằng nên cứu giúp người gặp nạn sao?

    Hơn thế nữa, cả thế giới đó đang chờ đợi người có thể cứu họ.

    Chúng ta có khả năng, thế thì tại sao chúng ta lại không dùng nó để bảo vệ họ cơ chứ.

    Chẳng phải thế mới là việc làm đúng đắn hay sao? (Thiên)

    Mọi người nghe thế thì im lặng, rồi tất cả dần hưởng ứng lời nói của hắn.

    Rồi thì Zatas lên tiếng:

    - Vậy thì ai chọn làm anh hùng, hãy đứng sang bên phía bên phải của ta. (Zatas)

    Tất cả mọi người đều đứng về phía bên phải.

    Sau đó, Zatas tiếp tục nói:

    - Thế là mọi người đều chọn làm anh hùng à?

    Được rồi, vậy thì ta sẽ để các người nhận được sức mạnh.

    Còn cậu, cậu và cậu đứng ra đây, ba người sẽ nhận được một món vũ khí đặc biệt. (Zatas)

    Một ánh sáng nhẹ bao trùm tất cả mọi người, trừ ra ba người kia.

    Ba người được chọn là Duy, tên Thiên kia và Đức Thông, một cậu trai vô cùng bình thường.

    - Giờ ba người chọn vũ khí của riêng mình đi.

    Có thể tham khảo những người khác.

    Cách dùng những thứ đó thì sẽ được truyền thẳng cho các người.

    Giờ thì chọn đi. (Zatas)

    Rồi thì Duy ngay lập tức chọn một cặp găng tay màu vàng, trên đó có một vài miếng kim loại màu trắng, sáng loáng.

    Những miếng kim loại đó có ở mu bàn tay và các khớp của ngón tay.

    Hai người kia thì đi đến chỗ những người khác.

    Sau một hồi thì họ đã chọn được vũ khí.

    Tên Thiên chọn một thanh kiếm, còn Thông là một cây cung.

    - Còn mấy điều cuối cùng đây.

    Đầu tiên, thế giới kia có thứ gọi là trạng thái và kỹ năng như game ấy.

    Muốn biết của bản thân thì nghĩ tới bảng trạng thái là được.

    Thứ hai, tên của mấy người sẽ được đổi cho phù hợp với thế giới đó.

    Thế thôi.

    Còn thắc mắc cái gì thì cứ qua đó mà hỏi ấy.

    Rồi, đi nhá. (Zatas)

    Sau câu nói đó, một ánh sáng bao trùm lấy chúng tôi, ngày càng sáng hơn, tôi nhắm mắt lại.

    Mở mắt ra, tôi thấy mình cùng tất cả mọi người đều đang ở trong một căn phòng lớn, tông màu chủ yếu là đỏ và vàng kim.

    Có rất nhiều người mặc những bộ đồ chỉ thấy trong phim ảnh.

    Trước mắt tôi là một người đàn ông mặc một bộ đồ sang trọng, trên đội vương miện.

    Bên cạnh người đàn ông đó là một cô gái cực kì xinh đẹp.

    Cô gái ấy mở miệng nói:

    - Chào mừng mọi người đã đến với đất nước Jires này. (Hana)

    _________________________

    (Góc nhìn của Lucia)

    Trong khi tất cả đang ngơ ngác, Hana-sama cất tiếng:

    - Chào mừng mọi người đã đến với đất nước Jires này. (Hana)

    Tất cả quay sang nhìn cô ấy.

    Cô ấy nói tiếp:

    - Có lẽ mọi người đã được kể mọi chuyện bởi người quản lý thế giới này rồi.

    Xin mọi người hãy giúp chúng tôi tiêu diệt quỷ vương. (Hana)

    Nói thế rồi cô ấy quỳ xuống, đầu cúi đến mức chạm đất.

    Cả nhà vua và tất cả mọi người trong phòng đều làm như thế.

    Tôi cũng bắt chước theo.

    Ầy, lần đầu tiên làm thế này là với lũ bạn, kì lạ thật đó.

    Một người bước lên nói:

    - Xin mọi người đừng làm thế.

    Xin hãy đứng lên đi ạ. (Thiên)

    Tôi đứng dậy, nhìn xem ai vừa nói.

    Gia Thiên à.

    Một người nổi tiếng với đám con gái trong trường vì tài năng, tốt bụng.

    Còn với đám con trai thì nổi tiếng vì cướp bạn gái, đánh bạn trai của những cô gái đó.

    Mà vì cậu ta chẳng đụng chạm đến tôi, thế nên tôi cũng chẳng có định kiến gì hết á.

    Vẫn là cậu ta lên tiếng tiếp.

    - Tất cả mọi người đều đã chấp nhận giúp đỡ mọi người, thế nên xin hãy yên tâm.

    Chúng tôi nhất định sẽ đánh bại quỷ vương. (Thiên)

    Phát ngôn đậm chất light novel luôn.

    Tôi tranh thủ thẩm định mọi người.

    Thiên chức của họ cũng giống với người trên thế giới này nhưng có thêm chữ anh hùng.

    Chỉ số đều khoảng 1000 dù ở lv0, kỹ năng phù hợp với thiên chức nhưng đều ở mức lv5.

    Có 3 người sở hữu danh hiệu Người được chọn.

    Đó là Duy, Thông và Thiên.

    Thông là một cậu trai bình thường, nhưng tôi lại biết được một bí mật vô cùng lớn của cậu ta.

    Ba người này có chỉ số khoảng 2000.

    - Được rồi, xin các vị anh hùng đi với chúng tôi, chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc chào mừng mọi người. (Vua)

    Nhà vua nói thế rồi bước ra ngoài.

    Mọi người đi theo ông ấy.

    Hana-sama vừa đi vừa trò chuyện với Thiên, hay ở thế giới này có tên là Kouki.

    Phải là Kouki mới được luôn hả?

    Tôi đang đi trước Hana-sama một chút.

    Thằng bạn thân của tôi thì đang nhìn tôi với cặp mắt của con thú đói.

    Coi bộ tôi khó mà tránh khỏi nạn này được rồi.

    Ở thế giới này nó tên là Kazuo

    Thanh niên Kouki thì nói chuyện với Hana-sama.

    Bên cạnh cậu ta là Mỹ Anh, hay còn gọi là Haruko ở thế giới này.

    Tay của Kouki thì cứ một chút là chạm vào Haruko.

    Tôi hơi bực rồi đó nha.

    Nhìn mặt Haruko kìa, có vẻ đang khó chịu lắm đó.

    Mà nhìn họ chẳng thay đổi gì cả.

    Tốc độ thời gian của hai thế giới khác nhau à?

    Cứ để thế này thì không tốt nên tôi quyết định tách Haruko ra khỏi tên kia.

    Tôi quyết định gọi hắn như thế luôn rồi.

    Không màng cảm giác của người khác mà cứ lấn tới à?

    Harem không phải là như thế.

    Tôi chạy đến, kéo tay Haruko rồi nói:

    - Onee-san ra đây với em được không ạ? (Lucia)

    - Được thôi. (Haruko)

    Rồi tôi kéo cô ấy đến phía sau đoàn người.

    Kazuo cũng tới đây luôn.

    Thôi nào, đi đi chứ.

    Cậu ta tới nơi luôn rồi.

    - Em muốn nói gì nào? (Haruko)

    - Thực ra là không có chuyện gì đâu ạ.

    Em thấy onee-san không thích đi với họ nên em gọi ra đây thôi. (Lucia)

    - Em còn nhỏ mà ý tứ ghê ha.

    Cảm ơn em nhé. (Haruko)

    - Không có gì đâu ạ! (Lucia)

    - Em tên gì thế? (Kazuo)

    - Là Lucia.

    Lucia Haraiza. (Lucia)

    - Tên hay thật đó. (Haruko)

    - Thật ạ?

    Vui ghê. (Lucia)

    Tôi nói rồi nở một nụ cười tươi.

    Khoan đã, thằng lolicon kia đang ở đây.

    Và không ngoài dự đoán, nó chạy tới rồi bế tôi lên luôn.

    Tôi cố dãy dụa cơ mà nó ôm chặt quá, chẳng động đậy gì nổi.

    Thôi, buông xuôi tất cả vậy.

    Tôi bỏ cuộc.

    - Nè, bỏ em ấy ra.

    Không thấy em ấy không thích à? (Haruko)

    Cô ấy cứu tôi rồi.

    May thật đó.

    Tôi không thích tên kia ôm mình tí nào.

    Ngay sau khi thằng lolicon kia bỏ tôi xuống, đến lượt Haruko bế tôi lên.

    - Bé dễ thương quá đi mất. (Haruko)

    Thôi kệ đi.

    Đằng nào thì được bế bởi hoa khôi của trường vẫn tốt hơn là bởi thằng bạn thân lolicon.

    Với tôi trên tay, họ tiến về phía phòng ăn.

    Tới được đây rồi thì cô ấy mới thả tôi xuống đất.

    Họ bắt đầu ăn.

    Đến lúc quăng bom rồi.

    Tôi bắt đầu nói:

    - Xin chào mọi người. (Lucia)

    Tất nhiên rồi, bằng tiếng Việt.

    Tất cả đều dừng việc họ đang làm lại mà trố mắt nhìn tôi.

    Lỡ quăng bom rồi, biết làm gì tiếp đây.

    Tôi chỉ biết cười trước hoàn cảnh này.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 15: Trò chuyện và giúp đỡ


    -Thôi mọi người cứ ăn xong đi rồi lát nói sau nha. (Lucia)

    Nói thế rồi tôi đi về phía cha mẹ.

    Họ vẫn cứ nhìn tôi.

    Coi bộ tôi quăng bom không đúng lúc rồi ha.

    Sau khi nhìn tôi thêm chút nữa thì họ cũng miễn cưỡng quay lại bữa ăn.

    Để lát nữa họ nói chuyện với nhà vua xong thì nói cho rõ với họ vậy.

    Đến nơi, cha tôi hỏi:

    -Lucia, con vừa nói ngôn ngữ gì lạ vậy. (Cha)

    -Dạ, đó là ngôn ngữ ở thế giới trước của con ạ. (Lucia)

    -Thì ra đó là lí do họ chú ý đến con.

    Papa hiểu rồi.

    Con hãy cố gắng tận dụng điều này để thiết lập mối quan hệ với họ nhé. (Cha)

    -Papa cứ yên tâm.

    Ngày trước họ đều biết con mà. (Lucia)

    -Họ đều biết con?

    Thế là sao? (Cha)

    -Thì họ là những người con đã cứu đó. (Lucia)

    -Thế sao?

    Thế thì tốt rồi.

    Con hãy cố thuyết phục họ nhé. (Cha)

    -Papa cứ yên tâm.

    Để đó cho con. (Lucia)

    Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc.

    Cứ đợi họ ăn xong thì chán quá, thế nên tôi xem lại mấy kĩ năng.

    Hay là xin cha cho tôi chiến đấu cùng họ cho vui ha.

    Ể, mạo hiểm mạng sống mà vui gì á?

    Có sao đâu, tôi có thuốc hồi sinh mà.

    Thực hiện luôn thôi.

    -Papa, các anh hùng sẽ được huấn luyện phải không ạ. (Lucia)

    -Ừ. (Cha)

    -Thế ai huấn luyện cho họ thế ạ? (Lucia)

    -Là Ojii-sama và Obaa-sama của con đấy. (Cha)

    -Umm, papa cho con đi chung với họ được không ạ? (Lucia)

    -Không được!

    Quá nguy hiểm. (Cha)

    -Đi mà papa, có Ojii-sama và Obaa-sama đi cùng mà.

    Nha, nha? (Lucia) – Tôi vừa nói vừa làm đôi mắt cún con.

    -Thôi được.

    Nhưng con phải ở gần mọi người nghe chưa? (Cha)

    -Vâng ạ! (Lucia)

    Thế là được cho phép rồi.

    Giờ thì tìm vũ khí thôi.

    Mấy món trong game đều yêu cầu đủ cấp độ mới dùng được.

    Chỉ có món này thôi.

    Ngày xưa trong game chẳng ai dùng được nó, nhưng ở đây thì khác.

    Tự chế thêm 2 thanh kiếm nữa là được.

    Muốn biết vũ khí của tôi thế nào không?

    Đợi đi nhá.

    Cuối cùng họ cũng xong bữa.

    Giờ thì nhà vua tiến đến, nói:

    -Ta tên là Kojiro de Jires, vua của đất nước này.

    Xin lỗi vì đã tự ý triệu hồi mọi người đến đây.

    Nếu ai không muốn làm anh hùng, xin hãy bước ra đây.

    Mỗi người sẽ được một số tiền để bắt đầu cuộc sống của mình.

    Nhưng, xin mọi người hãy ở lại để giúp chúng tôi. (Vua)

    Nhà vua nói thế rồi cúi đầu xuống.

    Mọi người nhìn nhau, không ai bước ra cả.

    Nhà vua ngẩng đầu lên, tiếp tục:

    -Cảm ơn mọi người đã quyết định sẽ giúp đỡ.

    Mọi người sẽ được công nhận là công dân đặc biệt của đất nước.

    Mọi người có thể đi học ở trường hoàng gia nếu muốn.

    Ai không đi học thì có thể ở lại đây để huấn luyện chiến đấu.

    Ai có câu hỏi gì không? (Vua)

    -Chúng tôi vốn là giáo viên ở thế giới trước đây.

    Chúng tôi có thể tiếp tục công việc không? (Giáo viên)

    -Mọi người sẽ được kiểm tra, nếu vượt qua thì có thể trở thành giáo viên ở đó. (Vua)

    Sau đó, tất cả đều không còn ý kiến gì nữa.

    -Nếu mọi người đã không còn thắc mắc gì nữa thì chúng ta tiếp tục.

    Ai được ban vũ khí xin hãy bước ra. (Vua)

    Ba người kia tiến đến.

    Uầy, mấy người này mà là người được chọn á hả?

    Chọn bừa thì có.

    À quên nói, tên của Thông ở đây là Dohito.

    Tên nghe lạ ghê.

    -Bây giờ, xin mọi người hãy triệu hồi vũ khí của mình.

    Chỉ cần nghĩ rằng nó xuất hiện thôi. (Vua)

    Sau đó, ba người kia làm thử.

    Của Kazuo là một đôi găng giáp.

    Làm từ da rồng hạng SS và hợp kim Adamantite cùng vảy con rồng đó.

    Yểm thêm vài phép bậc cao.

    Đến Kouki thì là một thanh kiếm.

    Đúng kiểu luôn ha.

    Làm từ Adamantite và nanh rồng hạng SS.

    Có yểm phép.

    Của Dohito là một cây cung.

    Làm từ gỗ của cây thế giới, râu của cổ long và được khảm thêm đá ma thuật hệ phong.

    Yểm phép và tự tạo tên từ ma lực trong không khí.

    Đúng là vũ khí anh hùng ha.

    Cơ mà tôi còn làm được mấy món tốt hơn cơ.

    Đủ hiểu tôi cheat tới mức nào rồi ha.

    Mà đó là với tôi thôi.

    Đối với người dân ở đây thì mấy món đó là gần như không chạm đến nổi.

    Tiện đây nói qua luôn.

    Tất cả người được triệu hồi đều có kỹ năng Kho không gian với sức chứa 1000 tấn, thời gian trôi bình thường.

    3 đứa được chọn kia thì có kỹ năng Kho vô hạn với sức chứa không giới hạn, thời gian trôi chậm đi một nửa.

    Thêm một điểm dành cho Lucia.

    Tiếp nè.

    Tất cả đều có kỹ năng Thẩm định, tất nhiên là ở mức độ bình thường.

    Tôi lại có thêm một điểm nữa.

    Kiểu này tôi mà muốn hủy diệt thế giới thì ai ngăn nổi đây.

    Mà tôi chẳng rảnh tới mức đó đâu.

    Thêm mấy chuyện tào lao nữa giữa họ và nhà vua.

    Một tuần sau họ sẽ được đưa đi đến một dungeon cấp thấp.

    Trong thời gian đó, họ sẽ được dạy cách dùng các kỹ năng của họ.

    Lát nữa họ sẽ vào phòng bảo vật, gọi thế chứ nó chẳng khác nhà kho là mấy đâu, chọn trang bị.

    Tôi sẽ cùng họ đi vào hôm đó.

    Thời gian này tôi sẽ chế và tập sử dụng vũ khí, kế đến là thi vào trường hoàng gia.

    Nhiều việc ghê vậy đó.

    Nói chuyện các kiểu xong xuôi, họ bắt đầu quay sang nhìn tôi.

    Đừng nhìn tôi chằm chằm thế chứ, người ta là con gái đó, ngại lắm nha.

    Đùa thôi.

    Maa, sao toàn nhìn không vậy?

    Nói gì đi chứ.

    -Ừm...

    Tại sao em lại biết ngôn ngữ của tụi chị? (Haruko)

    Cuối cùng cũng lên tiếng.

    Tưởng là phải đứng nhìn nhau một lúc nữa chứ.

    Đã hỏi rồi thì trả lời thôi ha.

    -Bởi vì em là người Việt Nam, à không, đã từng thôi. (Lucia)

    -Người tái sinh à? (Kazuo)

    -Đúng rồi đó. (Lucia)

    -Thế sao em biết tụi chị là người Việt? (Haruko)

    -Đơn giản thôi, bởi vì trước đây em quen mọi người. (Lucia)

    -Quen tụi chị?

    Thế em là ai? (Haruko)

    -Cái đứa bị xiên ở trên tàu ấy. (Lucia)

    -Nè nè, đừng nói là... (Kazuo)

    -Đúng rồi đó thằng lolicon. (Lucia)

    -Minh, mày đó hả?

    Mà sao lại là con gái? (Kazuo)

    -Ờ, tao đây.

    Mà tại sao là con gái thì tao đâu có biết. (Lucia)

    -Thật đó hả?

    Cậu là Minh thật sao? (Haruko)

    -Chứ có đứa nào khác quen mấy cậu mà bị tạch trên tàu ngoài tớ không? (Lucia)

    -Minh...

    Minh... (Haruko)

    Cô ấy nói thế rồi nước mắt bắt đầu chảy ra, chạy tới ôm lấy tôi.

    Mà tôi thì nhỏ hơn cô ấy nhiều, thế nên cô ấy phải quỳ xuống mới thể ôm được tôi.

    Thằng Kazuo thì đưa ngón tay cái lên, mấy người kia thì kinh ngạc, còn thằng Kouki thì có vẻ mặt tức tối.

    Fufufu, tức thì cứ tức đi.

    Có làm gì tôi được đâu mà.

    -Không ngờ là gặp được mày ở đây đó Minh.

    Nói thế thôi mà lại thành sự thật nhỉ? (Kazuo)

    -Ờ, tao cũng đâu có ngờ được.

    Mà tao cũng phải hoàn thành lời hứa với mày nữa nhỉ?

    Còn nữa, ở đây tên tao là Lucia. (Lucia)

    -Ờ, vậy gọi tao là Onii-chan đi.

    Hahaha. (Kazuo)

    -Mày được lắm. (Lucia)

    -Tất nhiên.

    Tao mà. (Kazuo)

    -Minh, may quá, cậu vẫn còn sống. (Haruko)

    -Sai rồi nhá.

    Tớ chết rồi nha.

    Tớ được tái sinh ở bên đây thôi. (Lucia)

    -Sao cũng được.

    Được gặp lại cậu là tớ vui rồi. (Haruko)

    -Gặp lại hai người tớ cũng vui lắm, dù rằng tớ sẽ gặp nguy hiểm với thằng lolicon kia. *Nói nhỏ: Ở đây kết hôn đồng giới được đó.* (Lucia)

    -Sao...

    Sao cậu lại nói với tớ điều đó chứ. (Haruko) – cô ấy vừa nói vừa đỏ mặt.

    -Những gì cậu nói với tớ lúc tớ chết, tớ nghe hết đó.

    Thế bây giờ cậu quyết định sao đây?

    Fufufu. (Lucia)

    -Cậu...

    Cậu... nghe thấy hết rồi hả? (Haruko)

    -Ừm, tuy là không nghe trực tiếp thôi.

    Mà chuyện này để sau đi.

    Tớ cũng chẳng bắt ép cậu đâu.

    Cứ suy nghĩ đi nha. (Lucia) – Haruko tới đây thì mặt đỏ như đèn giao thông, đẩy tôi ra rồi quay đi chỗ khác.

    -Chuyện gì thế?

    Nói tớ nghe nào? (Kazuo)

    -Bí mật nhá.

    Mà giờ đến lúc thực hiện lời hứa rồi nhỉ?

    Mọi người muốn cái gì đây?

    Trang bị?

    Vật phẩm hỗ trợ? (Lucia)

    -Mày nói như là cái gì mày cũng có ấy. (Kazuo)

    -Biết đâu đấy.

    Mà để tối đi.

    Tất cả buổi tối tập trung ở ngoài sân huấn luyện nha. (Lucia)

    -Rồi rồi, để xem mày làm được gì nào. (Kazuo)

    -Thì cứ chờ đi.

    Giờ tao đi đây.

    Chắc từ giờ phải nói chuyện bằng ngôn ngữ ở đây thôi. (Lucia)

    -Cứ thế đi.

    Tối gặp ở ngoài sân huấn luyện.

    Mà giờ mày đi đâu? (Kazuo)

    -Đi về nhà.

    Tạm biệt nha. (Lucia)

    -Đợi chút đã. (Kazuo)

    Tôi đang quay đi thì nghe Kazuo gọi, thế nên tôi quay lại xem có chuyện gì.

    Nó từ từ tiến đến chỗ tôi.

    Trông mặt nó khá nghiêm túc, chắc là có chuyện gì đó quan trọng.

    Nó tiến đến trước mặt tôi, rồi...

    ôm lấy tôi, bế lên, kế đó là màn cọ má, xoa đầu các kiểu.

    Làm cái mặt đó xong rồi thế này đó hả?

    Tôi cố gắng giãy dụa nhưng không được.

    Chỉ số nó cao quá.

    Giờ nhìn mặt nó như đang phê ấy.

    Thằng này bệnh của nó nặng lắm rồi.

    Bạn cũ, từng là con trai mà nó cũng không tha.

    Sau 5 phút thì nó mới bỏ tôi ra.

    Lí do không ai ngăn nó à?

    Nó là anh hùng mà, nếu có quan hệ tốt với anh hùng thì hi sinh một con bé có sao đâu.

    Thế đó.

    Tôi trở về nhà, xem xét hết đống đồ để lựa chọn vũ khí cho mình.

    Tôi quyết định là sẽ dùng những nguyên liệu tốt nhất để chế ra vũ khí.

    Chế tạo 2 thanh kiếm.

    Vì chưa có được nghề nghiệp thợ may nên không thể chế tạo giáp được.

    Cơ mà bộ đầm sinh nhật của bà tôi dùng làm giáp vẫn tốt chán.

    Cứ dùng đã, khi nào có nghề thợ may rồi chế cái khác sau.

    _________________________

    Giờ đang là buổi tối.

    Tôi đang đứng giữa sân huấn luyện cùng tất cả những người được triệu hồi.

    Rồi, bắt đầu phát đồ thôi:

    -Giờ mọi người muốn đồ gì đây?

    Giữ mạng, trang bị hay vật phẩm khác. (Lucia)

    Sau câu nói của tôi, một giáo viên bước lên, nói:

    -Tất cả đã bàn với nhau.

    Sống sót sẽ được ưu tiên.

    Thế em có thứ gì giúp được thì lấy ra đi. (Giáo viên)

    -Thế sao?

    Được thôi. (Lucia)

    Nói xong, tôi lấy ra hai thứ, một thứ là cái chai nhỏ 100ml, không màu, phát sáng nhẹ.

    Thứ kia là một cái lông vũ màu đen có những chấm nhỏ màu trắng trên đó.

    Tổng cộng có 10 chấm.

    -Cái lọ này là Thuốc hồi sinh, có thể dùng được 10 lần.

    Điều kiện là không được chết quá 1 tiếng.

    Còn lông vũ này là Lông vũ dịch chuyển.

    Cầm nó rồi nghĩ tới nơi muốn đến, sẽ được dịch chuyển tới đó, dùng được 10 lần.

    Mỗi người sẽ được mỗi thứ một cái.

    Xếp hàng đi. (Lucia)

    -Làm sao mà tin được.

    Lỡ như nó không có tác dụng thì sao? (Kouki)

    -Không tin thì đừng lấy.

    Muốn có bảo hiểm hay chiến đấu mà không có gì trong tay đây. (Lucia)

    Sau câu nói đó của tôi, mọi người xì xào bàn tán, rồi cuối cùng cũng quyết định lấy.

    Tôi đưa cho mỗi người một bộ.

    -Haruko, Kazuo, lại đây. (Lucia)

    Hai người họ nghe thế thì đến gần tôi.

    Khuôn mặt họ ngơ ngác, không hiểu chuyện gì cả.

    Tôi lấy ra thêm hai món đồ.

    _____________

    Găng tay nguyên tố

    Độ bền: 2500 / 2500

    Sát thương: +3000

    Phòng thủ: +3000

    Phù phép:

    -Tự sửa chữa

    -Tự làm sạch

    Kỹ năng:

    -Sức mạnh nguyên tố: Bằng cách truyền ma lực, sẽ tạo ra lớp nguyên tố bao bọc bên ngoài theo ý muốn.

    Sức mạnh tùy vào lượng ma lực truyền vào.

    _____________

    _____________

    Gậy nguyên tố

    Độ bền: 2500 / 2500

    Sát thương ma pháp: +3000

    Phù phép:

    -Tự sửa chữa

    Kỹ năng:

    -Sức mạnh nguyên tố: Tăng 100% sức mạnh của phép nguyên tố.

    -Tụ ma: Tăng 100% tốc độ tụ ma lực.

    ______________

    Tôi đưa găng tay cho Kazuo và cây gậy phép cho Haruko.

    Họ nhìn vào chúng, có vẻ như đang thẩm định, mọi người khác cũng thế.

    Thẩm định xong, họ lại nhìn về phía tôi, khuôn mặt ngạc nhiên.

    Có gì đâu mà ngạc nhiên quá vậy?

    Chỉ là làm từ nguyên liệu của quái vật bậc A và S thôi mà.

    -Lucia, cái này là? (Haruko)

    -Đồ tặng riêng cho bạn thân đó.

    Thấy sao nè? (Lucia)

    -Tặng thật đó hả? (Kazuo)

    -Tất nhiên rồi.

    Lấy đi nha. (Lucia)

    -Ê.

    Làm gì vậy?

    Sao chỉ có 2 người đó có thôi. (Kouki)

    -Vì 2 người này là bạn thân của tôi hồi trước. (Lucia)

    -Chỉ thế thôi à?

    Cô phải biết giúp mọi người chứ.

    Nếu chỉ có 2 đứa nó thì công bằng chỗ nào? (Kouki)

    -Đồ của tôi, tớ thích làm gì là quyền của tôi.

    Ai cần cậu xía vào? (Lucia)

    -Nói thế mà nghe được à?

    Chí ít thì cô cũng phải đưa cho tôi, một Người được chọn, để tôi có thể đánh bại quỷ vương chứ. (Kouki)

    Cái tên này, hắn làm tôi bực rồi đó.

    Hắn ảo tưởng gì vậy?

    Hắn tưởng đồ của tôi là của hắn à?

    Đánh bại quỷ vương, mới được triệu hồi đã ảo tưởng.

    -Này, trả lời đi chứ.

    Lấy đồ ra cho chúng tôi nhanh. (Kouki)

    Dám ra lệnh cho tôi nữa.

    Fuko sắp xé xác hắn rồi đó.

    Tôi trấn tĩnh Fuko, sau đó chỉ ngón trỏ về phía hắn.

    Tức thì, 10 thanh đoản kiếm dài 50cm bay tới chỉa vào cổ hắn.

    Đây là món vũ khí trong game tôi đã nói tới.

    ______________

    Kiếm đa hình (10 cái)

    Độ bền: Vô hạn

    Sát thương vật lí: +40.000 mỗi cái

    Dẫn truyền ma lực: 500%

    Phù phép:

    -Tăng độ sắc bén (Siêu cấp)

    -Xuyên giáp

    Kỹ năng:

    -Tiếp nhận ma lực từ xa

    -Sức mạnh nguyên tố

    -Biến đổi: Thay đổi hình dáng và kích thước.

    -Kết hợp: Kết hợp những lưỡi dao để gia tăng sức mạnh.

    _______________

    Đây là món vũ khí không ai dùng nổi.

    Lí do là vì không ai đủ sức điều khiển cả 10 cái một lúc.

    Những người thử dùng nó chỉ có thể điều khiển nó làm những mệnh lệnh đơn giản, trong thực chiến thì chẳng có tâm trí mà điều khiển nó.

    Thế nên, dù là món vũ khí mạnh nhì game nhưng chả ai dùng hết trơn.

    Món vũ khí mạnh nhất á?

    Trong kho tôi kìa, nhưng lv500 mới dùng được cơ.

    -Im đi.

    Làm gì là quyền của tôi.

    Cậu không có quyền ý kiến.

    Hay muốn đầu lìa khỏi cổ. (Lucia)

    Tên đó bị thế thì im bặt.

    Tất cả mọi người xung quanh đều đang sợ hãi.

    Tôi thu 10 thanh đoản kiếm về Hộp vật phẩm.

    Tôi quay sang Haruko và Kazuo.

    -Thôi được rồi.

    Mọi người tập luyện với nó đi ha.

    Em về đây. (Lucia)

    Tôi quay lưng đi về.

    Kazuo lại bế tôi lên, xoa đầu tôi.

    Tôi muốn xuống, nhưng thế này thoải mái quá, nhưng tôi muốn xuống, nhưng thoải mái quá.

    Thôi bỏ đi, ngồi yên đi vậy.

    Tôi trở thành một chú mèo con mất rồi.

    Sau 10 phút, tôi mới được thả về.

    Tên Kazuo này thật đáng sợ.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 16: Bài thi và buổi thực chiến


    Hôm nay tôi sẽ phải làm bài kiểm tra vào học viện hoàng gia.

    Mấy đứa anh hùng thì sợ phải đi học nên thành ra phần lớn đòi tập luyện, số muốn đi học thì chỉ có 30/100 người.

    Tập luyện còn khổ hơn nữa đó nha, nghĩ sao mà chọn nó vậy?

    Hiện giờ tôi đang đi đăng ký dự thi.

    Có mình tôi đi thôi à.

    Sáng nay cha mẹ tôi có việc với đám anh hùng kia.

    Kiểu như huấn luyện ban đầu ấy.

    Phần huấn luyện chuyên sâu thì là phần của ông bà.

    Khoan đã nào, sao toàn là gia đình tôi không vậy?

    Nhà vua sắp xếp kì ghê nha.

    Mà sáng nay cha mẹ tôi cứ nói mấy câu kiểu như “Cẩn thận nha con” hay “Con có nhớ đường không đó”.

    Thật là, tôi lớn rồi đó nha, 10 tuổi rồi đó.

    Đám anh hùng kia sẽ được đặc cách không phải thi.

    Thiên vị quá đó.

    Hay tôi cho Fuko phá nát cái vùng đất kia luôn cho họ thất nghiệp nhỉ?

    Mà thôi, thế phiền lắm, với lại hông vui chút nào.

    Phí đăng ký học là 50 đồng vàng.

    Bảo sao ít thường dân được học.

    Cứ thế này là bỏ lỡ nhiều nhân tài lắm đó nha.

    Chuẩn bị làm bài kiểm tra nào.

    Sau khi đóng tiền mỗi người sẽ được phát một số báo danh.

    Bài kiểm tra đầu tiên là lí thuyết.

    - Bài kiểm tra lần này có 50 câu trắc nghiệm và 5 câu tự luận.

    Tất cả làm bài nghiêm túc.

    Ai gian lận sẽ bị đuổi ngay lập tức. (Giám thị)

    50 câu trắc nghiệm và 5 câu tự luận trong 2 tiếng?

    Khó quá đó nha.

    Thế này sao làm kịp được.

    Cơ mà đó là với người khác thôi.

    Phát bài ra, tôi liền làm ngay lập tức.

    Gì chứ đối với tôi thì làm mấy bài trắc nghiệm dễ như chơi thôi.

    Kích hoạt Tư duy song song và Hỏi – đáp là mọi chuyện đơn giản như đang giỡn ngay.

    Tôi cứ làm một cách bình thản và hoàn thành bài kiểm tra trong 1 giờ.

    Sau bài thi lí thuyết là bài kiểm tra thực hành.

    Việc kiểm tra này là để xác định xem có khả năng phát triển và có tập luyện trước hay không.

    Chủ yếu là để loại đám lười biếng vào học lấy tiếng.

    Thực ra bài kiểm tra khá đơn giản.

    Thể hiện võ thuật hoặc ma pháp của bản thân.

    Nếu có thể đạt đến mức độ đề ra là đạt.

    Tôi thì không muốn nổi bật, thế nên tôi chọn kiểm tra ma pháp.

    Một đứa bé loli mà đi thể hiện võ thuật thì nổi quá mức rồi ha.

    Bài kiểm tra ma pháp.

    Họ đưa ra 5 mục tiêu bằng gỗ.

    Trong 5 lần dùng phép, phá hủy được 3/5 là đạt.

    Khá là dễ ha.

    Bắn 5 lần thì hơi phiền, thế nên tôi gọi luôn 5 phát {Hoả cầu} luôn một lượt cho gọn.

    5 quả cầu lửa đều trúng mục tiêu, phá hủy tất cả.

    Giám khảo đang trố mắt ra nhìn.

    Có sao không đó?

    Giáo viên mà dễ bị bất ngờ thế à?

    Phải gọi thôi.

    - Ngài giám khảo ơi. (Lucia)

    - Cái gì?

    À, à, thầy xin lỗi.

    Em đạt rồi. (Giám khảo)

    - Vâng. (Lucia)

    Thế là đạt.

    Giờ thì đợi kết quả thôi.

    Một tuần sau sẽ có kết quả và khai giảng.

    Giờ về đợi thôi ha.

    Mà mấy người kia tập luyện thế nào rồi nhỉ?

    Qua xem thử thôi ha.

    _________________________

    Sau 15 phút đi bộ, cuối cùng tôi cũng đến được hoàng cung.

    Tôi được một anh lính dẫn đến nơi mọi người đang tập luyện.

    Sao tôi được cho vào dễ dàng thế ấy hả?

    Thế thử hỏi họ có dám cản người là con bá tước trấn thủ biên giới, cháu của 2 huấn luyện viên quân đội hoàng gia, cộng thêm cái quen với anh hùng không?

    Mà tiện thể thì toàn bộ gia đình hoàng gia đang bị tôi dụ bằng bánh Flan nữa.

    Với tất cả những thứ vừa nêu, thử hỏi có ai cản không?

    Đi bộ một đoạn, tôi cũng đã đến sân tập luyện.

    Mệt quá đi mất.

    Thể lực thấp cộng thêm cái danh hiệu debuff nữa chứ.

    Những lúc như thế này thật ghét mấy thứ đó ghê.

    Tôi lấy ra một cái ghế, ngồi xuống xem họ tập luyện.

    Lí do tôi không lại gần là vì không muốn họ mất tập trung.

    Mấy người được mẹ tôi dạy thì đang cố gắng để dùng được phép thuật.

    Họ tụ ma lực chưa được tốt lắm.

    Một vài người làm được thì đang cố nhớ hình dáng của các loại ma pháp.

    Đừng có nhớ, tự mà tưởng tượng ra ấy.

    Cha tôi thì đang hướng dẫn họ dùng vũ khí.

    Ngoài ra thì đang có khoảng chục thằng đang nằm dưới đất như chết rồi ấy?

    Chuyện gì vậy nhỉ?

    Tôi quay sang anh lính đang đứng gần tôi, hỏi:

    - Anh lính ơi, sao lại có mấy người nằm ở kia thế ạ? (Lucia)

    - Thưa, vừa nãy họ thách đấu với Lucas-sama, và cái kết là như thế đó ạ. (Lính)

    - Cảm ơn ạ. (Lucia)

    Cái tội ảo tưởng này.

    Họ nghĩ rằng chỉ số của họ gấp nhiều lần người thường là đánh bại cha tôi được hả?

    Mới lv0 thắng cha tôi bằng niềm tin.

    Thậm chí họ còn chẳng thắng nổi mấy người lính nữa kìa.

    Quên chưa nói, tất cả lính đều có level từ 30 trở lên đó.

    Còn chỉ số thì mỗi khi lên level mỗi chỉ số sẽ được cộng thêm một lượng gấp 10 đến 30 lần chỉ số ban đầu.

    Thường là gấp 10.

    Nhiều hơn thì tùy vào may mắn.

    Ô, giờ mới để ý nha, tên Kouki cũng đang đo đất kìa.

    Hy vọng sau lần này hắn sẽ bớt ảo tưởng đi.

    _________________________

    Đã một tuần trôi qua kể từ cái ngày huấn luyện đầu tiên của đám kia rồi.

    Hôm nay chúng tôi sẽ đi thực chiến.

    Địa điểm là một dungeon bậc D đã được khám phá hoàn toàn.

    Đây là một Dungeon có 20 tầng với toàn quái yếu.

    Nó được dùng để huấn luyện những người được tuyển làm lính.

    Vị trí của nó cũng khá gần cung điện, chỉ cần đi bộ khoảng 20 phút thôi.

    Mà đối với tôi thì xa mấy tôi cũng không quan tâm lắm.

    Lí do đơn giản là vì kiểu gì cũng có người bế thôi.

    Ví dụ như bây giờ là ông tôi nè.

    Đám anh hùng thì có nhiều biểu cảm khác nhau.

    Đứa thì hào hứng, đứa thì lo lắng.

    Đứa thì đang chém gió.

    Nhốn nháo ghê.

    Lát nữa có nên buff cho mấy con quái không nhỉ?

    Mà thôi bỏ đi, tôi không có dư ma lực mà ha.

    Lần này, hộ tống đám đó là ông bà tôi, 30 người lính lv50+.

    Cả trăm đứa anh hùng mà lại cần bảo vệ, nghe hài hước sao đó.

    Sau một hồi đi bộ, nói thế nhưng mà chân tôi vẫn chưa chạm đất lần nào, chúng tôi đã tới nơi.

    Một cái hang đá với rêu mọc đủ chỗ.

    Bên trong cái hang đó tối thui, cố gắng mấy cũng không nhìn rõ được.

    Tất cả bắt đầu đi vào.

    Dẫn đầu là 10 người lính.

    Họ dùng ma pháp tạo ra một quả cầu ánh sáng bay lơ lửng.

    Theo sau họ là đám anh hùng, cuối cùng là chúng tôi.

    Được rồi, chuẩn bị chiến thôi nào.

    Mà trước đó phải xuống đã.

    - Ojii-sama, cho cháu xuống đi. (Lucia)

    - Ừ nhỉ, ta quên mất. (Ông)

    Nói thế rồi ông thả tôi xuống.

    Tôi lấy ra hai thanh kiếm dài 1m với lưỡi kiếm màu hoàng kim, một thanh có màu xanh da trời, một thanh màu trắng.

    Cả hai là kiếm hai lưỡi, màu sắc của kiếm là ở chuôi và thân kiếm.

    Tôi cũng đặt tên cho chúng rồi.

    Thanh màu trắng là Shiro, thanh màu xanh là Mizu.

    Thông số của chúng đây.

    Cả 2 đều giống nhau hết nha.

    Chỉ khác màu thôi à.

    ______________

    Hỗn kiếm

    Độ bền: 15.000 / 15.000

    Sát thương: 300.000

    Dẫn truyền ma lực: 450%

    Phù phép:

    - Tự sửa chữa

    - Tăng độ sắc bén (Siêu cấp)

    Kỹ năng:

    - Lựa chọn: Tự chọn chủ nhân, trung thành tuyệt đối với người chế tạo.

    - Sức mạnh nguyên tố

    - Xuyên phá: Bỏ qua 50% phòng thủ vật lí của mục tiêu.

    - Chí mạng: Chỉ ra điểm yếu của mục tiêu.

    - Biến đổi

    - Triệu hồi: Tự quay về tay chủ nhân khi được gọi.

    Khoảng cách vô hạn.

    Không thể phong ấn.

    - Chặn thẩm định – siêu cấp: Chỉ có thể bị thẩm định bởi Thẩm định tuyệt đối.

    ______________

    Nhiều kỹ năng quá ha.

    Nguyên liệu toàn là hàng tốt nhất không đó.

    Hợp kim Adamantite, Hiirokane và nanh cổ long 30.000 tuổi.

    Ừm, huyễn thú đó.

    Tiện tay nhét thêm viên ma hạch của con rồng đó luôn.

    Cầm món này ra kiểu nào cũng gây chiến tranh cho xem.

    Ông bà thì cứ nhìn chăm chăm vào nó.

    Hi vọng không có chuyện gì xảy ra.

    - Lucia, cháu lấy cái đó ở đâu ra vậy? (Ông)

    - Cháu tự làm đó. (Lucia)

    Run quá đi.

    - Cháu làm cho ta một cái giống thế được không? (Ông)

    - Làm đồ yếu hơn thì được ạ.

    Chứ làm giống thì cháu không làm đâu. (Lucia)

    - Cháu nhớ đấy nhá. (Ông)

    - Vâng ạ.

    Cháu làm cây gậy phép cho Obaa-sama nữa nha. (Lucia)

    - Ara.

    Ta cũng được sao?

    Cảm ơn cháu. (Bà)

    May mà họ không hỏi nguyên liệu của chúng.

    Họ mà hỏi thì mình chả biết phải trả lời sao nữa.

    Mà bỏ qua một bên đi.

    Giờ thì, chiến thôi nào.

    _________________________

    Giờ tôi đang ở tầng 1.

    Quái vật tầng này là slime.

    Không phải loại dễ thương đâu.

    Đám này trông cứ như là bùn ấy, dù rằng bán trong suốt và đủ màu.

    Cách tiêu diệt là đập bể viên ma hạch hoặc lấy nó ra khỏi cơ thể chúng.

    Đơn giản quá nên mấy đứa anh hùng giết sạch.

    Mức độ ảo tưởng đang tăng.

    Chỉ số của đám slime chỉ khoảng 20 thôi.

    Bớt ảo tưởng đi.

    Tầng 2 gồm mấy con slime kia, ngoài ra còn có goblin nữa.

    Goblin là loại quái hình người, cao khoảng 1m, da xanh lè, mũi dài, mặt nhăn nheo, bonus thêm quả đầu hói không một cọng tóc.

    Chỉ số vào khoảng 100.

    Vũ khí là một cây gậy gỗ.

    Mà quên chưa nói ha.

    Quái trong dungeon sau khi chết sẽ biến mất, để lại ma hạch.

    Có tỉ lệ thấp rơi ra vật phẩm.

    Tầng này cũng không có gì cả.

    Tôi còn chẳng động tay chân.

    Đám anh hùng vung tay một cái là chết cả lũ rồi.

    Giờ tôi đang ở tầng 5.

    Mấy tầng kia chẳng có gì đặc sắc.

    Đám anh hùng áp đảo hoàn toàn.

    Tôi còn chưa nhận được chút exp nào.

    Mà tầng 5 này mới là bắt đầu nè.

    Đối thủ của chúng tôi là hobgoblin.

    Đây là dạng tiến hóa của goblin.

    Mô tả nó hả?

    Goblin da vàng.

    Đám này nhanh nhẹn hơn nhiều so với goblin, thậm chí còn có cả pháp sư.

    Mấy đứa anh hùng đang gặp khó khăn.

    Ma pháp chưa kịp tung ra đã bị tấn công, dẫn đến việc phải hủy để né đòn.

    Những đòn đánh cận chiến đa phần thì bị né.

    Đến cả tên Kouki, dù lấy luôn vũ khí anh hùng ra mà chém cũng chẳng trúng được.

    Kazuo thì khá hơn, liên tục dồn ép đối thủ, dù đối thủ chỉ là một con hobgoblin.

    Còn Dohito là người làm tốt nhất.

    Kẻ địch vừa đến gần là kéo cung rồi tặng cho một cái lỗ ở đầu.

    Ghê nha.

    Haruko cũng tấn công trúng kẻ địch.

    Tốc độ tụ phép của cô ấy nhanh hơn hẳn mọi người nhờ cây gậy của tôi đưa cho.

    Hàng tôi làm còn tốt hơn mấy món bảo vật nữa.

    Cơ mà dù cô ấy đánh trúng thì vẫn không gây ra vết thương chí mạng được.

    Hiện giờ tôi chỉ đứng xem với ông bà thôi.

    Hai người họ đang bàn với nhau cách huấn luyện đám kia.

    - Em thấy các anh hùng thể hiện như thế nào? (Ông)

    - Mới luyện được một tuần nên thế này cũng bình thường.

    Hơn nữa còn có vài cá nhân thể hiện tốt, nhưng chỉ biết đánh lẻ, không hợp tác với nhau. (Bà)

    - Đúng thế.

    Đợt này về phải huấn luyện cho mấy đứa nhóc này về chiến thuật mới được. (Ông)

    - Cứ vậy đi.

    Mà Lucia này, sao cháu không ra đó?

    Cháu nói muốn thực chiến mà. (Bà)

    - Cháu muốn xem họ chiến đấu thế nào thôi.

    Giờ cháu ra đó đây. (Lucia)

    Được rồi, thử vũ khí mới thôi nào.

    Tôi tách khỏi mọi người rồi bước ra đó.

    Hai con hobgoblin liền lao về phía tôi.

    Ở cả trước và sau lưng cơ à?

    Cũng được đấy nhưng mà đối với tôi thì quá đơn giản.

    Tôi đưa Shiro chém ngang về phía trước, con hobgoblin liền lùi về né đòn, sau đó lại lao tới.

    Thuận theo đà cú chém, tôi xoay người, cầm Mizu chẻ đôi người nó.

    Con đằng sau cũng lao tới cùng lúc với con phía trước và bị Shiro cho bay đầu.

    Mấy cảnh này trong game tôi gặp suốt.

    Chưa kể tới 7 năm tập luyện nữa.

    Tiếp tục thôi nào.

    Tôi chạy về phía trước, vài con hobgoblin lao tới và đều bị chém đôi.

    Cảm giác kiếm cắt vào con hobgoblin như chém vào không khí vậy.

    Không hề có một chút lực cản nào.

    Chạy vòng vòng thế này thì hơi phiền, thế nên tôi gọi mỗi lượt 5 phép {hoả tiễn} tấn công bọn quái.

    Những mũi tên làm từ lửa nhắm vào đầu những con quái từ điểm mù của chúng, tiêu diệt ngay lập tức.

    Sau khi tôi hạ được một số thì đã có người rảnh tay hỗ trợ những người khác.

    Trận chiến kết thúc.

    < Lên cấp > x5

    Lên 5 cấp một lúc luôn.

    Lượng exp nhận được cũng khá đó chứ.

    Tôi vẩy hai thanh kiếm, lượng máu bám trên chúng cũng bay đi.

    Lại sạch như mới rồi.

    Trông đám anh hùng thê thảm ghê, trừ Haruko và ba đứa có vũ khí anh hùng kia, tất cả đám còn lại đều dính đầy máu, bị thương đủ chỗ, dù chỉ là vết thương nhỏ.

    Mấy người có thiên chức Trị liệu sư thì chữa cho họ.

    Ông tôi lên tiếng:

    - Được rồi, buổi thực chiến kết thúc.

    Chúng tôi đã biết được các bạn cần nâng cao thứ gì.

    Trở về thôi nào. (Ông)

    Sau lời của ông, tất cả bắt đầu quay về một cách mệt mỏi.

    Trên đường về tôi đi dọn quái cùng mọi người.

    Kết thúc buổi thực chiến, tôi lên thêm 1 cấp nữa.
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 17: Món ăn mới và ngày khai giảng


    Sau ngày huấn luyện thực chiến hôm qua, đám anh hùng được cho nghỉ ngơi một ngày.

    Anh hùng gì đâu mà mới đi có 5 tầng đã nghỉ nguyên ngày rồi?

    Đúng là khó tả ghê đó.

    À, quên chưa kiểm tra trạng thái nữa.

    Khi tôi gọi bảng trạng thái thì một thông báo hiện ra.

    < Đã tự động cập nhật chỉ số >

    Cập nhật chỉ số?

    Là sao ta?

    Để nhớ lại xem nào.

    Theo tôi nhớ thì Zatas-sama có nói là chỉ số của tôi là chỉ số trong game được khoá lại ha.

    Thế là chỉ số được mở khoá dần theo level hả?

    Umm, chắc thế rồi.

    Tôi xem lại cái bảng trạng thái.

    Cảm giác sau khi xem của tôi đó là... hoang mang.

    Tôi thắc mắc là tôi có còn là con người không nữa.

    May ghê, chủng tộc vẫn là con người.

    Cái bảng chỉ số của tôi đây.

    __________

    Tên: Lucia Haraiza ...

    Tuổi: 10

    Chủng tộc: Con người

    Thiên chức: Thuần quái sư

    Nghề nghiệp: Không

    Trạng thái: Bình thường

    Level:6

    Hp: 7.390 / 7.390

    Mp: 18.506 / 18.506

    Thể lực: 86 / 86

    Sức mạnh vật lí: 6.170

    Kháng vật lí: 6.090

    Sức mạnh ma pháp: 6.236

    Kháng ma pháp: 6.220

    Tốc độ: 60.534

    Tinh thần: 6.203

    Sức sống: 6.222

    Khéo léo: 6.102

    • Kỹ năng:

    - Ma pháp hồi phục lv.Max

    - Thẩm định tuyệt đối lv-

    - Hệ thống lv-

    - Thuần hoá lv-

    - Kết hợp sức mạnh lv.Max

    - Thông thạo ngôn ngữ lv-

    - Cảm nhận ma lực lv6

    - Cảm ứng hiện diện lv5

    - Võ thuật lv5

    - Thông thạo ma pháp lv5

    - Tư duy song song lv5

    • Danh hiệu:

    - Người được chúc phúc bởi quản lý Zatas

    - Cô gái yếu đuối

    - Cô gái hậu đậu

    - Loli vĩnh cửu

    ___________

    Nói luôn nè, tùy vào thiên chức mà chỉ số của con người bình thường sẽ tăng từ 700 đến 2000 mỗi cấp.

    Còn tôi thì tăng 10.000 ở chỉ số tốc độ và 3000 ở lượng Mp mỗi cấp.

    Tôi biết là trong game thì tôi rất mạnh nhưng ai ngờ qua đây nó lại quá mức tới thế này đâu.

    Mấy cái kỹ năng đã cheat rồi mà giờ còn thêm cái chỉ số tốc độ nữa.

    Từ giờ phải kích hoạt cái Trạng thái giả 24/7 rồi.

    Mà may là cái chức năng đó tự điều chỉnh cho phù hợp với level hiển thị nên đỡ phải tốn chất xám để điều chỉnh lại.

    Đám anh hùng kia bây giờ lại có thêm một lớp gọi là Lớp chiến thuật.

    Lớp đó sẽ dạy cho đám đó cách bày trận, đội hình, cách xử lí các tình huống đặc biệt.

    Phải thế thôi, chứ cứ để bọn nó đánh loạn xạ như hồi ở dungeon thì lúc đi đánh với quỷ tộc thì ra đi cả lũ.

    Tôi đã thẩm định chúng nó rồi.

    Quy luật tăng chỉ số khá giống người ở thế giới này.

    Tuy nhiên, chỉ số cộng thêm lại gấp 10 lần người thường, còn ba đứa được chọn kia thì gấp 20 lần.

    Đúng là anh hùng có khác, cheat không tả được.

    _________________________

    Một tuần trôi qua kể từ buổi thực chiến kia.

    Mai là khai giảng rồi.

    Tôi ở trong top 5 luôn đó nha.

    Hôm nay, tôi rảnh quá mà tất cả mọi người đều đi làm, không có ai ở nhà chơi với tôi.

    Do chán quá nên tôi thử làm mấy món ở thế giới trước.

    Điều này không có gì đáng nói, nhưng chỉ khi món tôi làm không phải thứ đó mà thôi.

    Tôi đã làm ra món mà đa phần mọi người, ít nhất thì là đa phần con gái đều thích.

    Đoán xem là món gì nào?

    Trà sữa đó.

    Do thấy uống sữa không cũng chán, thế nên tôi đã nghĩ tới việc thêm chút hương vị, và tôi đã nhớ tới cái món trà sữa ấy.

    Tôi đã làm thành công ngay lần đầu tiên, danh hiệu cũng không ảnh hưởng, kì lạ thật ha.

    Sau khi làm xong, tôi thử nó.

    Rất ngon.

    Thậm chí ngon gấp đôi, gấp ba lần ở thế giới trước luôn đó.

    Không biết là do cách làm hay do nguyên liệu ha.

    Sau khi uống xong, tôi quyết định làm thêm vài chục phần nữa, rồi mang vào cho Milia-oneechan và Mineva-oneechan.

    Đầu tiên, tôi vào cung điện tìm họ.

    Sau vài phút thì tôi đã tìm thấy Milia-oneechan.

    Chị ấy đang tập luyện ngoài sân cùng với đội của chị ấy.

    Làm trong nhà binh có vẻ chán nhỉ, tập luyện hoài à.

    Tôi tạo ra một cái hộp bằng băng, đổ ma lực đủ để nó không tan ra trước buổi trưa.

    Sau đó, tôi gọi chị ấy.

    - Milia-oneechan! (Lucia)

    - Lucia?

    Em đang làm gì ở đây thế? (Milia)

    - Em vừa làm món mới nên em đến đưa Milia-oneechan thử xem có ngon không. (Lucia)

    - Món mới hả?

    Nóng lòng ghê đó. (Milia)

    - Đây ạ!

    Nó là đồ uống thôi.

    Chị dùng lúc nào cũng được. (Lucia)

    - Cảm ơn em, để lát chị uống. (Milia)

    - Thế nha.

    Tạm biệt chị. (Lucia)

    - Tạm biệt. (Milia)

    Giờ đi tìm Mineva-oneechan thôi.

    Chị ấy ở đâu được nhỉ?

    Đi hỏi mẹ xem sao.

    Chắc giờ mẹ tôi đang giúp ông bà huấn luyện cho đám anh hùng kia ha.

    Đến khi anh hùng đạt được trình độ cơ bản, cha mẹ tôi sẽ ở lại đây.

    Về phần lãnh địa thì có người tạm thay rồi.

    Tiếp tục hành trình thôi nào.

    Dù đều là sân tập mà sao cách nhau xa thế không biết nữa.

    Đi bộ muốn mỏi chân luôn.

    Thể lực còn không tăng thêm nữa chứ.

    Đi bộ thêm 5 phút mới tới chỗ của bố mẹ tôi.

    Hôm nay ông bà tôi cũng ở đó nữa.

    Tiện thì tặng cho cả ông và cha mỗi người một ly luôn ha.

    À, không liên quan nhưng mà nói luôn, để nhận được chỉ số khi lên cấp thì cần đến một ngày, thế nên đám anh hùng mới bị mấy con hobgoblin cho ăn hành đó.

    Tôi đến chỗ mọi người, ông tôi là người đầu tiên phát hiện ra tôi.

    Như mọi khi, ông mặc kệ lũ kia và bay tới ôm tôi.

    Đám kia đang trố mắt nhìn.

    Ông bày tỏ tình cảm với cháu có gì lạ lắm à?

    Sau ông tôi thì mọi người đều đến đây, kệ mịe lũ anh hùng luôn.

    - Sao cháu tới đây vậy Lucia (Bà)

    - Cháu tới để đưa món mới làm cho mọi người ạ. (Lucia)

    - Món mới à?

    Là gì thế? (Bà)

    - Một thứ đồ uống thôi ạ.

    Mà Obaa-sama biết Mineva-oneechan đang ở đâu không ạ? (Lucia)

    - Mineva đang ở trong phòng công chúa đấy.

    Cháu cứ đến đó là nó tự đi ra thôi. (Bà)

    - Cảm ơn Obaa-sama. (Lucia)

    - Ừ. (Bà)

    Biết vị trí rồi.

    Giờ thì đi thôi.

    Tôi đưa cho mọi người 4 ly trà sữa rồi tiếp tục đi tìm Mineva-oneechan.

    Trên được thì có gặp Luke-oniichan, thế nên tôi đưa cho anh ấy một ly luôn.

    Tiếp tục 10 phút đi bộ, giờ tôi đã đứng trước cửa phòng Hana-sama.

    Mệt quá đi.

    Từ nhà đến giờ tôi đi bộ được nửa tiếng rồi đó.

    Đúng như bà tôi nói, tôi vừa đến trước cửa là Mineva-oneechan đã mở cửa rồi.

    Chị ấy đưa tôi vào trong phòng, bên trong vẫn như lần trước tôi tới đây, tất cả đều đang uống trà.

    Vì tôi cũng không có việc gì làm nên để lại cho mỗi người một ly rồi về thôi.

    Cơ mà Mineva-oneechan cản tôi lại.

    - Đức vua và các hoàng hậu nói với chị rằng nếu em mang đồ ăn vặt đến thì xin cho họ một phần.

    Thế, em còn không? (Mineva)

    - Còn ạ.

    Chị đợi em chút. (Lucia)

    Nói thế rồi tôi lấy ra 7 ly nữa.

    Làm nhiều mà giờ sắp hết mất rồi.

    Chị ấy cầm lấy chúng rồi chạy đi với vận tốc dễ dàng vượt qua kỷ lục thế giới.

    Tuyệt thật đó nha.

    Sau khoảng vài phút, chị ấy trở lại.

    Tôi cũng không có việc gì cần ở lại nên tôi quay về.

    Không biết người ở đây có thích trà sữa không nữa.

    _________________________

    Buổi tối, khi tất cả về tới nhà, họ lao vào tôi hỏi xin thêm một ly trà sữa nữa.

    Trông họ như hổ đói ấy.

    Mà kệ đi.

    Thế này nghĩa là nó ngon rồi ha.

    Mà sau này thỉnh thoảng lấy ra thôi, chứ họ trông như nghiện tới nơi luôn rồi kìa.

    Mà tới giờ họ mới kể rằng một hoàng hậu đã ra ngoài, vì thế nên dư một ly.

    Họ còn nghe người hầu nói rằng có tiếng cãi nhau ở phòng khách chung của nơi mấy hoàng hậu ở.

    Chắc không phải là vì ly trà sữa ở đâu ha.

    Hi vọng thế.

    _________________________

    Hôm nay là ngày khai giảng.

    Học sinh được xếp ngẫu nhiên vào các lớp khác nhau.

    Được chọn ở trong kí túc xá của trường hoặc về nhà sau giờ học.

    Tất nhiên tôi chọn về nhà rồi.

    Năm nay trường có hơn 300 học sinh, chia vào 10 lớp.

    Lớp của tôi là lớp đầu tiên, 1A.

    Tôi khá mong chờ đó.

    Không biết bạn cùng lớp sẽ như thế nào đây ta.

    Lễ khai giảng diễn ra khá nhanh.

    Mấy giáo viên không thay phiên nhau lên nói như mấy trường ở Việt Nam.

    Chỉ có thầy hiệu trưởng lên nói mấy câu khích lệ, động viên rồi kết thúc.

    Hiệu trưởng trường này là Amon Beroma, một công tước.

    Ở đây không phân biệt giai cấp, địa vị, chỉ có khả năng là quan trọng thôi.

    Sau lễ khai giảng, tôi đến lớp học để nhận lớp.

    Phía trong có khá đông người.

    Chắc khoảng nửa lớp ha.

    Bàn ghế được làm từ gỗ cao cấp, ngoài ra còn được khắc thêm những hoạ tiết khá đẹp.

    Loại ghế dành cho ba người ngồi một bàn.

    Học sinh được quyền tự chọn chỗ ngồi cho mình.

    Giờ ngồi đâu đây nhỉ?

    Tôi nhìn một lượt quanh lớp.

    Cánh cửa đằng sau tôi bỗng mở ra.

    Tôi quay lại nhìn, đằng sau tôi là Haruko và Kazuo.

    Trùng hợp tới vậy luôn á hả?

    Thấy mặt tôi, Kazuo lên tiếng.

    - Lucy-chan, mình học chung lớp rồi. (Kazuo)

    - Ai cho mà gọi như đúng rồi thế.

    Mà cả hai đều học ở đây luôn à? (Lucia)

    - Ừ, đúng đó.

    May thật, được học chung với nhau thế này.

    Mà không cho thì gọi bằng tên thôi nhá. (Kazuo)

    - Thôi, gọi Lucy-chan cũng được. (Lucia)

    - Thôi nào, vừa gặp đã cãi nhau rồi.

    Thôi, ba đứa mình chọn chỗ ngồi đi.

    Ngồi chung nha. (Haruko)

    - Ừm, đi thôi. (Lucia)

    - Này, Lucy-chan, từ giờ phải gọi anh là Kazuo-nii đấy nhá. (Kazuo)

    - Vâng, thưa Kazuo-nii.

    Lần sau vào dungeon em sẽ buff quái để Kazuo-nii luyện tập. (Lucia)

    - Ầy, đừng thế chứ. (Kazuo)

    - Thôi, chọn chỗ ngồi nhanh đi.

    Sắp học rồi kìa. (Haruko)

    - Ừ. (Kazuo + Lucia)

    Sau đó chúng tôi chọn chỗ rồi ngồi xuống.

    Vài phút sau, giáo viên bước vào.

    Chúng tôi tự giới thiệu tên, chỉ tên thôi, rồi thiên chức.

    Đến lượt thôi giới thiệu thiên chức thì gần như cả lớp cười lên chế nhạo.

    Trên thế giới này, Thuần quái sư bị coi thường vì được xem là những kẻ hèn nhát, trốn sau quái vật, hơn nữa, do điều kiện của kỹ năng Thuần hoá mà rất khó bắt được những quái vật mạnh.

    Khi tràng cười đang vang lên thì Haruko và Kazuo ngồi cạnh tôi bắt đầu tức giận, toả ra sát khí khiến tất cả im bặt.

    Sau khi tôi nhắc nhở thì họ mới dừng lại.

    Thêm việc ghi sơ đồ lớp, phát đồng phục nữa là kết thúc buổi khai giảng.

    Tất cả mọi chuyện xong xuôi, tôi cùng hai người họ trở về cung điện.

    _____________________________________

    Góc tác giả: Giáng sinh an lành nha.

    Thực ra hôm nay định đăng 2 chương cơ, nhưng mà hát karaoke ồn quá thành ra không suy nghĩ được, đã thế lúc nào cũng có người soi mình làm viết không được.

    Xin lỗi nha.

    À mà truyện được hơn 1k view rồi.

    Nhanh ghê.

    Mới đăng 17 chap.

    Ăn mừng nào (Cơ mà không có chương mới để ăn mừng đâu 😣)
     
    Tái Sinh Ở Thế Giới Khác Với Hệ Thống Của Game
    Chương 18: Rắc rối nơi trường học


    Sau cái ngày khai giảng chẳng vui vẻ gì ngày hôm qua thì giờ tôi đã không còn bực nữa.

    Ừm, họ qua tôi định đốt trường luôn rồi đó, dù là chẳng liên quan gì cả.

    Tôi xấu tính thật ha.

    Hôm nay là ngày học chính thức đầu tiên.

    Tôi hiện đang thay bộ đồ ngủ sang bộ đồng phục của nhà trường.

    Bộ đồng phục cũng hông có gì đặc biệt, chỉ là một bộ đồ có phù phép Tự thay đổi kích cỡ thôi.

    Đồng phục là một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài là một chiếc áo khoác màu lam và một vài hoạ tiết đẹp mắt.

    Nam sinh sẽ mặc quần dài màu đen, còn nữ sinh là váy ngắn màu trắng.

    Váy thì phải dài thêm một đoạn nữa mới tới đầu gối cơ, tuy thế nhưng cũng không dễ lộ.

    Lộ gì thì biết rồi ha.

    Sau khi thay đồ, tôi đi xuống dưới nhà.

    Mọi người đi làm hết rồi, chỉ còn mấy người làm ở nhà thôi.

    Giờ thì đi qua bên cung điện gọi hai người kia, tiện thể đến gặp nhà vua đưa đồ ăn luôn.

    Umm, nhà vua đã đưa cho tôi một tấm thẻ màu vàng kim cho phép đi tự do trong cung điện, với điều kiện là mỗi tuần phải đưa đồ ăn vặt cho họ mỗi tuần.

    Tấm thẻ được nhà vua, 6 hoàng hậu, 3 hoàng tử và 3 công chúa thông qua.

    Thấy tôi ghê chưa.

    Đi bộ hết 15 phút thì giờ mới tới phòng của nhà vua.

    Đứng ngoài có tầm chục người lính level 100 đứng canh bên ngoài, còn ở trong phòng có nhà vua và đủ 6 hoàng hậu.

    Trâu thật đó nha.

    Sao trong phòng không cần ai bảo vệ á?

    6 hoàng hậu kia ít nhất cũng level 200 đấy nhá, cả nhà vua cũng chẳng phải dạng vừa đâu.

    Thấy tôi đến thì mấy người lính cũng chẳng buồn chặn lại làm gì, đơn giản là vì tôi đến nhiều lần quá rồi.

    Họ còn chào tôi nữa cơ mà.

    - Xin chào.

    Lại tới nữa hả cô bé. (Lính)

    - Vâng ạ.

    Lại làm phiền mấy anh đưa cho nhà vua nhé. (Lucia)

    - Ờ, lát nữa mấy anh đưa cho.

    Làm vua sướng thật, được ăn mấy món thế này. (Lính)

    - Thì anh cứ việc lấy ăn, chuyện sau đó em không chịu trách nhiệm đâu nha. (Lucia)

    - Thôi, em đừng có mà xúi dại.

    Anh còn yêu đời lắm. (Lính)

    - Lần sau làm được món mới cho nhà vua thì em đưa mấy anh bánh Flan.

    Thôi em đi đây. (Lucia)

    - Nhớ đấy nhá.

    Tạm biệt. (Lính)

    - Anh lấy bánh ăn đi rồi đổi thành vĩnh biệt luôn.

    Tạm biệt nha. (Lucia)

    - Con bé này. (Lính)

    Sau màn trò chuyện với mấy người lính, tôi đến phòng Haruko gọi cô ấy.

    Bộ đồng phục rất hợp với cô ấy.

    Người đẹp thì mặc cái gì cũng đẹp ha.

    Cái vẻ xinh đẹp rạng ngời đó khác hẳn với đứa bé như tôi.

    Tôi chào cô ấy với một nụ cười.

    - Xin chào, Haruko. (Lucia)

    - Xin chào, Lucia. (Haruko)

    Cô ấy chào tôi, khuôn mặt cô ấy có chút đỏ.

    Cô ấy bị ốm à?

    - {Chữa trị}. (Lucia)

    Tôi niệm phép chữa trị lên cô ấy.

    Một luồng sáng trắng thuần khiết bao phủ lấy cô ấy.

    Cô ấy nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, khuôn mặt đã hết đỏ rồi.

    Vậy đúng là cô ấy bị bệnh thật ha.

    - Em làm gì vậy? (Haruko)

    - Em thấy mặt onee-chan hơi đỏ, nghĩ onee-chan bị ốm nên em niệm phép {chữa trị} đó. (Lucia)

    - À, à, thế hả?

    Cảm ơn em. (Haruko)

    - Không có gì đâu ạ. (Lucia)

    Sau ngày hôm qua thì tôi đã gọi cô ấy là Onee-chan rồi, thằng kia thì như ý muốn của nó, Onii-chan.

    Thấy hai người bảo vệ tôi nên tôi hơi cảm động quá mức đó mà.

    Kế đến là gọi thằng lolicon kia.

    Chúng tôi đến trước cửa phòng nó, Haruko gõ cửa.

    Tôi đang được Haruko bế trên tay và được cô ấy xoa đầu.

    Tay cô ấy xoa đã lắm đó.

    Thêm hai cái cục mềm mềm kia nữa làm tôi cũng hổng muốn xuống luôn.

    Thằng lolicon kia mở cửa bước ra, trên người nó là bộ đồng phục.

    Tôi không thích phải nói thế này nhưng nó mặc hợp thật đấy.

    Nhìn nó thế này sẽ có nhiều người mê lắm đó.

    Cơ mà chia buồn, nó là lolicon nặng.

    - Hai người tới rồi đó hả? (Kazuo)

    - Ừ, xin chào. (Haruko)

    - Chào buổi sáng, Onii-chan. (Lucia)

    Tôi chào cậu ta, bonus thêm nụ cười.

    Thằng đó chảy máu mũi luôn.

    Báo hại tôi phải dùng phép {Hồi phục} và {Tẩy rửa} cho nó.

    Lolicon chẳng có gì tốt cả.

    Chúng tôi sau đó đi ăn sáng và đến trường.

    Giờ thì tôi đang ở trên tay của thằng lolicon kia.

    Tôi vẫn không cưỡng lại được cách xoa đầu của nó.

    Thật khó nghĩ ghê đó.

    Đến trường thì tôi mới được thả.

    Chúng tôi bước vào lớp học.

    Tất cả đều chú ý đến chúng tôi.

    Đi ở giữa một bishoujo và một ikemen, tôi giống như người thừa vậy.

    Tủi thân thật đó. [Tác: Lucia chưa biết rằng cô bé mới là người được chú ý nhiều nhất.]

    Chúng tôi về chỗ ngồi và nói chuyện với nhau.

    Được một chút thì có một thằng nhóc đến đứng trước bàn chúng tôi.

    Tóc nâu, mắt nâu, khuôn mặt khá hơn đám cùng tuổi một chút.

    Chả có gì nổi bật cả.

    Hắn đến đây với khuôn mặt dương dương tự đắc.

    Nhìn khó chịu ghê.

    Sau lưng hắn là hai đứa người hầu.

    Có vẻ đó là con của quý tộc cấp thấp hơn.

    Nhũng quý tộc cấp thấp thường sẽ để con mình làm người hầu cho con quý tộc cấp cao hơn.

    Để ké tí quyền lực ấy mà.

    Hai đứa kia một đứa tóc tím, đứa còn lại tóc màu nâu.

    Cũng bình thường nốt.

    Thằng nhóc dẫn đầu đến trước bàn chúng tôi, rồi hắn gọi:

    - Con bé kia. (Thằng dẫn đầu)

    Hắn gọi thế, chúng tôi liếc nhìn hắn, rồi bơ đẹp hắn mà tiếp tục nói chuyện với nhau.

    Thấy chúng tôi không chú ý, tên hầu tóc tím kia lên tiếng.

    - Chúng mày dám không nghe Zimu-sama gọi à?

    Quay lại đây coi. (Hầu tóc tím)

    Tên đó hò hét.

    Tôi hơi khó chịu rồi đó nha.

    Chúng tôi bơ bọn chúng lần 2.

    Lần này thì đến lượt tên hầu tóc nâu.

    - Con nhóc Thuần quái sư kia, mày không nghe à?

    Zimu-sama gọi mày kìa. (Hầu tóc nâu)

    Tôi bực lắm rồi đó nha.

    Bọn này không được dạy là làm ồn, ngắt ngang người khác là bất lịch sự à?

    Quý tộc kiểu gì mà vô học vậy.

    Tôi quay sang chúng, giọng khó chịu.

    - Tôi có tên đàng hoàng.

    Tên tôi là Lucia.

    Có chuyện gì không? (Lucia)

    - Tên là gì thì kệ.

    Sao Zimu-sama gọi mà mày dám không nghe... (Hầu tóc nâu)

    - Thôi được rồi.

    Dừng lại đi Kiki. (Zimu)

    - Vâng ạ (Kiki)

    Kiki?

    Bộ là chó hay sao vậy?

    - Này Lucia, ta sẽ... (Zimu)

    - Tôi chưa nhớ là cho anh gọi tên tôi như thế đấy. (Lucia)

    - Mày không thấy Zimu-sama đang nói hay sao mà dám ngắt lời?

    Mày biết đây là ai không?

    Đây là con trai của tử tước Simut đấy. (Kiki)

    Tôi đang cố gắng kìm hãm hai người bên cạnh đây.

    Tôi mà thả ra thì kiểu gì cũng có đứa vào viện đấy.

    - Bé nghe thấy cậu ta nói rồi chứ?

    Bé cũng dễ thương đấy, thế nên nếu chịu làm thiếp của ta, ta sẽ tha cho.

    Cha ta là tử tước Simut đã từng gặp nhà vua vài lần rồi đó. (Zimu)

    Nói chuyện nghe ngứa tai ghê nhỉ.

    Cha là tử tước đã từng vào gặp nhà vua?

    Tôi gặp lúc nào chả được.

    Tưởng thế nào.

    Mà tôi cũng có sợ nhà vua đâu mà lấy ra doạ tôi.

    Đòi tôi làm thiếp nữa chứ.

    Kazuo sắp gọi Vũ khí anh hùng ra rồi này.

    - Trường học này không phân biệt thứ bậc, thế lấy cha cậu ra nói làm gì?

    Nếu chỉ có vậy thì xin đi cho. (Lucia)

    - Bé dám từ chối à?

    Nếu bé làm thế thì gia đình bé sẽ không yên với cha ta đâu. (Zimu)

    - Cha cậu thì liên quan gì ở đây?

    Hơn nữa, cậu chẳng còn biết tôi là ai, sống ở đâu nữa. (Lucia)

    - Ta nói cha ta điều tra là xong ngay thôi.

    Giờ bé muốn sao?

    Cơ hội cuối đó. (Zimu)

    - Nếu chỉ có thế thì mời cậu đi chỗ khác.

    Tôi có việc rồi. (Lucia)

    - Cô dám!

    Được rồi, vì hành động này của cô mà gia đình cô sẽ phải hứng chịu hậu quả. (Zimu)

    Tôi quay sang nói chuyện với hai người kia, mặc kệ thằng trẩu đó hò hét.

    Cuối cùng nó cũng về chỗ.

    Một lúc sau, giáo viên vào lớp, giờ học bắt đầu.
     
    Back
    Top Dưới