Ngôn Tình Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,367,932
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tai-sao-nam-chinh-khong-buong-tha-toi.jpg

Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Tác giả: 25 Như Quỳnh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Truyện Teen, Nữ Phụ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Truyện Teen, Xuyên Không, Nữ Phụ

Bạn đang đọc truyện Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi của tác giả 25 Như Quỳnh. Chỉ ngủ có một giấc mà thôi, không hiểu sao lại có thể tự nhiên mà xuyên không tiểu thuyết, còn trở thành nữ phụ pháo hôi, kết cục thê thảm, sống không quá mấy tập.

Cô chỉ có thể dặn lòng cách nam nữ chính càng xa càng tốt, sống một đời bình an, hạnh phúc.

Đại học Harvard không là gì đối với thiên tài như cô.

Nhưng ai đó nói cho cô biết tại sao nam chính lại không đi theo lối thường. Người lúc nào cũng bám lấy cô là ai đây???

Ông trời ơi ông đã đổi nam chính rồi sao???​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 1: 1: Xuyên Không Rồi


Ai đó nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra? sau một đêm thế nhưng cô lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết máu chó mới đọc gần đây.

Lại còn xuyên vào nữ phụ Diệp Tử Yên,say mê nam chính làm hại gia đình yêu thương mình phải phá sản, người anh cưng chiều cô hết mực phải ngồi tù.

Không công bằng a…
- Người ta thì xuyên làm nữ chính ngốc bạch ngọt.

nữ phụ như cô sống kiểu gì đây!!!
Cũng may nữ phụ này gia thế rất khủng nha.

Một trong tam đại gia tộc đế đô, lại được Diệp gia vô cùng thương yêu.

Kiếp trước cô một lòng theo đuổi tri thức, 27 tuổi nhưng vẫn chưa tiết kiệm được bao nhiêu, thế nhưng xuyên sách 17 tuổi lại cầm thẻ đen trong tay.
- Cái gì mà theo đuổi nam chính học bá, đẹp trai chứ.

Ông trời đã cho cô cơ hội sống sung sướng, cô không ngu ngốc mà đâm đầu vào chỗ chết.

nhất định phải né xa nam nữ chính, sống cuộc đời xa hoa thử một lần, quý trọng gia đình hiện tại.

Nghĩ tới đã thấy k*ch th*ch rồi.
Bây giờ là kì nghỉ hè năm 11 chuẩn bị lên 12 cũng là lúc nguyên chủ chuẩn bị gặp gỡ nam chính.

May là cô xuyên vào rồi.

Cô vẫn còn cơ hội né xa nam chính không để cho kết cục bi thảm tiếp tục diễn ra.

Nhiệm vụ trước mắt là sửa sang lại ngoại hình đã.

Nhìn người trong gương với mái tóc như ổ gà còn đỏ rực.

Bộ quần áo da đính đầy đinh.

Sao nguyên chủ có thể mặc được thật là kì diệu.
Mở tủ đồ của nguyên chủ, toàn là những cây hàng hiệu đắt đỏ nhưng tại sao toàn là màu đen tăm tối thế nào.

Chật vật nửa tiếng cũng tìm ra được chiếc váy trắng liền thân nằm trong góc tủ.
Cô thay váy đơn giản bước xuống nhà.

Nhà tạo mẫu tóc Charlice đúng giờ hiện đã xuất hiện dưới sảnh nhà cô.
Một lúc sau, nhìn vào gương cô vô cùng thỏa mãn với ngoại hình hiện tại.

Tóc đen dài, da trắng mịn.

Dáng người thon thả làm nổi bật thêm vẻ đẹp của cô
Charlice nhìn cô với ánh mắt rực sáng
- Tiểu thư thật xinh đẹp, tôi chưa thấy ai làm kiểu tóc này đẹp hơn cô.

- Cảm ơn anh.
Charlice lấy điện thoại ra vội chụp cô, nhưng chỉ chụp được bóng lưng đang bước lên cầu thang của cô.

Chỉ là bóng lưng thôi nhưng mang vẻ đẹp không nhiễm bụi trần lại hài hòa đến lạ.

Sau khi về đến phòng, cô nghiên cứu thành tích của nguyên chủ xem thế nào.

Không xem thì thôi, đã xem thì kinh ngạc đến rớt cằm.

Sao có thể tra như vậy chứ, 12F lớp toàn thành phần bất hảo, con ông cháu cha không lo học hành, suốt ngày quậy phá.
Mặt cô xám như tro tàn.

Phải biết đời trước cô nhận được thu mời nhập học đại học Harvard chuyên ngành vật lý a.

Bây giờ xuyên không lại thành học tra đến đáng thương.
Nguyện vọng ba mẹ nguyên chủ muốn con mình học thành tài, nhưng với thành tích này không bị đuổi học là may rồi.

Để cho nguyên chủ dô được trường trung học trọng điểm Đế Đô nhà họ Diệp cũng đã đầu tư rất nhiều cho trường a.

Đúng là làm cha mẹ không dễ dàng gì.
Cũng may là nguyên chủ vẫn giữ lại tài liệu của lớp 10 và 11.

Cô đành hy sinh hai tháng hè này để học bổ túc vậy.

Chỉ có kiến thức tiếp thu mới không phản bội mình.
2 tháng sau
- Ruốt cuộc cũng hoàn thành rồi.

ít nhất não cô cũng hoạt động như trước đây.

Nếu cho cô bộ não của nguyên chủ chắc cô cũng đi đầu thai lại rồi.

2 tháng này cô không những học lại toàn bộ kiến thức 10, 11 mà đã đọc qua hết toàn bộ sách lớp 12.

Bây giờ cô đã có thể thoải mái hưởng thụ cuộc sống học đường như mong muốn rồi.

hahahaha.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 2: 2: Nhập Học


Mới đây đã đến ngày đi học lại
Sau khi ăn sáng xong xuôi, cô leo lên chiếc bentley được lão Trần chở tới trường.

khi tới ngã ba gần trường cô liền xuống xe vì trước giờ cô không có thói quen khoe khoang làm màu như vậy.

nguyên chủ cũng giống như cô trước giờ không công khai thân phận.

người khác chỉ nghĩ cô là con nhà giàu mới nổi thôi.
Vừa bước vào trường đã gặp được cô bạn thân biết mặt không biết lòng Nhạc Dung, đúng là may mắn mà
- Yên Yên à..

tại sao hôm nay cậu lại không trang điểm, còn kiểu tóc này nữa thật không giống cậu chút nào.

Ánh mắt xẹt qua tia ghen ghét
Dù chỉ là xẹt qua nhưng cô vẫn bắt được ánh măt đó, cười lạnh:
- Mình thấy không trang điểm cũng ổn, cậu nói xem có đúng không.
Nhạc dung cười gượng đáp:
- Đúng vậy, chúng ta mau vào lớp thôi.

Cậu học lớp nào vậy Yên Yên?
- 12F
- A!! tiếc quá mình cũng muốn học chung với cậu nhưng mà ba mẹ mình bắt học 12A không cho mình chuyển lớp
- Vậy sao
Thấy thái độ lạnh nhạt của cô Nhạc Dung thấy hơi khác thường nhưng cũng không để tâm mấy.

bởi vì cô được học chung với Sở thiếu, còn Diệp Tử Yên mãi mãi đứng sau mà thôi.
- Tạm biệt yên yên mình vào lớp trước đây.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hợp Đồng Định Mệnh: Ngược Chiều Yêu Thương
2.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
3.

Hóa Ra Anh Là Chàng Trai Năm Ấy
4.

Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y
=====================================
- ừ.

Tạm biệt
Dù che dấu rất tốt nhưng ánh mắt kiêu căng đó vẫn bán đứng cô ta.

Nhạc Dung đó rất ghét cô.

Nhưng tại sao, nguyên chủ đối xử với cô ta rất tốt mà.

Người không phạm ta ta không phạm người, cô cũng đã 27 tuổi rồi không thể so đo với một đứa con nít được.
LỚP 12F
Nổi tiếng khó trị nhất trường, khiến giáo viên nào cũng đau đầu.
Vừa bước một chân vào lớp cô cảm thấy có gì sắp rớt vô đầu mình.

Thân thể nhanh nhẹn lui về phía sau né tránh.

Nhìn kĩ lại thì ra là giẻ lau bảng.

nghi thức chào đón này thật đúng là đặc biệt.
- Né được rồi sao.

Thân thể cô cũng nhanh nhẹn đấy.

- Thế nhưng lại là một mỹ nữ
cô nhìn qua thấy một thanh niên vóc dáng to lớn, hướng về cô cười khiêu khích, đám đàn em xung quanh còn huýt sáo trêu chọc

cô biết tên to con đó, Lục Nhất Bạch.

Hắn nổi tiếng đại ca của trường chuyên đi ăn h**p các bạn học.

Không vụ đánh nhau nào không dính đến hắn a
- Mỹ nhân à, hay là cô làm bạn gái của Lục gia ta đi.

Ông đây không bạc đãi em đâu.
- Đúng vậy mỹ nữ, Lục ca sẽ thỏa mãn em.

Đám đàn em đồng thời trêu chọc
Khuôn mặt cô lạnh lùng.

Kiếp trước mặc dù lao đầu học tập nhưng nhà cô lại là võ quán a.

ngày nào ba cũng lôi cô ra luyện võ đến khi đạt đai đen cửu đẳng mới thôi.
- Nè, cậu là đại ca trong trường sao? Làm cách nào để trở thành đại ca vậy?
- Mẹ nó, nó dám khinh thường Lục ca.

đám đàn em định xông lên nhưng Lục Nhất Bạch cản lại
- Cô em rất thú vị.

Dám mơ ước đến ngôi vị của ông đây.

Được thôi nể tình em đẹp như vậy.

Chỉ cần đánh bại tôi em sẽ làm lão đại của bọn này
Vừa dứt câu cô liền lao lên, đấm thẳng vào bụng Lục Nhất Bạch.

Thân thủ cô linh hoạt né tránh mọi đường tấn công của hắn.
Thực sự đá phải thiếc bản rồi sao.

Trông cô em này nhỏ nhắn trắng trẻo như vậy mà sức lực thực kinh người.
Đám đàn em đều ngạc nhiên, trợn mắt ngoác mồm.
- Tiêu rồi, chuyến này Lục ca thua chắc
- Chúng ta phải đổi lão đại rồi.

Àiii
Chưa đầy năm phút, Lục ca oai phong lẫm liệt lúc trước đã bị cô đè dưới đất
cô đứng lên phủi tay.

Khuôn mặt tươi cười rạng rỡ
- Gọi một tiếng Yên Tỷ nghe nào..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 3: 3: Yên Tỷ


Lục Nhất Bạch đen mặt:” tỷ cái rắm, ông đây chưa thua.

Tới đánh lại”
Đám đàn em:” lần đầu thấy lão đại thua thảm như vậy a.

lại thua trong tay con gái.

Chúng ta có nên gọi Yên Tỷ không?”
Thấy cô vừa liếc mắt qua đám đàn em liền cười hề hề: “Yên Tỷ”
Cô nhìn lại người vừa đứng dậy nói: “ cậu không phục?”
“ nhưng cũng tùy cậu thôi, tôi không rảnh đánh với bại tướng” nói rồi cô quay người ngồi vào bàn trống cuối lớp.

đeo bịt tai lên bắt đầu nằm ngủ dù sao cũng chưa vào lớp.
Tên đàn em nhỏ con Lưu Phi lên tiếng: “ Lục ca không lẽ bỏ qua cho nàng như vậy sao”
“ mày đánh lại con nhỏ đó sao” Lục Nhất Bạch tức giận quay về chỗ của mình
Cậu nói thầm:” xem ra lần này Lục ca rất sốc a”
10 phút sau chuống reo vào lớp
Giáo viên bước vào, nói:“ chào cả lớp, tôi là Bối Minh Hiển chủ nhiệm lớp trong năm học này”
“ Lớp chúng ta cơ bản đều là thành viên năm ngoái.

Năm nay có một bạn chuyển đến lớp ta.

Diệp Tử Yên”
Cả lớp đồng thời nhìn theo anh mắt thầy thấy cô gái đánh Lục ca thế nhưng lại là con nhỏ Diệp Tử Yên ăn mặc diêm dúa chua ngoa trong truyền thuyết ư.

Nhưng mà một thân đồng phụ chỉnh tề trông lại đẹp mắt như vậy chua ngoa chỗ nào chớ.

Mặc dù có ơi bạo lực xíu.
Bị mọi người nhìn chăm chú cô đành cất tiếng: “ mong mọi người giúp đỡ”
“ không dám không dám” cả lớp đồng thanh nói.

Yên Tỷ dũng mãnh như vậy bọn họ còn phải trông cậy vào cô a
“ Được rồi, cả lớp trật tự.

Tuần sau sẽ có một bài kiểm tra đầu năm để coi các em nắm kiến thức đến đâu”
“noooooo, thầy ơi mới khai giảng mà’’ Lưu Phi gào lên
Bối Minh Hiển: “ bài kiểm tra để xem các trò nghỉ hè có ôn bài hay không”
“ Tiết toán hôm nay tự học, các trò ôn lại công thức đi, đừng trách thầy không nhắc trước”.
Bối Minh Hiển bước ra khỏi lớp học để lại cả đám bầu không khí u ám
Tại văn phòng

Thầy hiệu trưởng nói:” vất vả cho thầy Hiển rồi.

Năm nay không giáo viên nào dám nhận lớp 12F cả.

tôi đành nhờ thầy”
Bối Minh Hiển cũng cười: “ bọn trẻ chẳng qua chưa tìm được thứ mình thích nên mới ham chơi như vậy”
Ông tiếp tục nói:” nghe nói đề khảo sát này đưa khá nhiều kiến thức lớp 12 vào sao thầy”
Hiệu trưởng Tiêu cười khà khà: “ năm nay có một vài hạt giống tốt, tôi muốn xem khả năng chúng đến đâu”
Bối Minh Hiển “…”
Trở lại lớp học, đến tiết 2 môn vật lý
“giáo viên vật lý sắp đến rồi, chắc không phải ông ta đâu”
Vừa hết tiếng thì Lục Trung đã bước vào, ông nổi tiếng giáo viên vật lý khó tính, nhưng không thể xem thường tài năng của ông.

Nhiều lần dẫn dắt đội tuyển vật lý dành huy chương vàng cả nước.

Không thể day vào
“ chắc hẳn các bạn đã biết tôi rồi, tôi sẽ ôn cho các em một số thứ quan trọng trong kì thi sắp tới”
Sau đó Lục lão sư bắt đầu chép bài tập lớp 11 lên bảng
“ ai xung phong lên giải bài này không, bạn nữ cuối lớp, nãy giờ em ngủ nhiều như vậy chắc đều đã biết làm hết rồi, lên bảng giải câu này đi”
Nghe vậy cả lớp đồng thời quay xuống thấy Yên Tỷ của bọn họ đang nằm ngủ a
Thấy cô bị gọi lên làm bài Lục Nhất Bạch âm thầm cười:” để xem cô làm thế nào”
Lúc này cô mới nhận ra thầy đang gọi mình
Sinh viên khoa vật lý như cô giờ đã xuống cấp đến nổi đi giải bài tập lớp 11 luôn rồi.

hazzz
Cô đứng dậy lên bảng, sau lưng là tầm mắt của cả lớp..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 4: 4: Kinh Ngạc


Bài vật lý trên bảng là một trong những bài khó.

Nhưng mà Diệp Tử Yên chỉ mất chưa tới một phút đã giải xong bài
Cô bước về chỗ mọi người vẫn thất thần
“ không thể nào a, chắc làm bừa thôi”
“ ai chẳng biết Yên Tỷ của chúng ta nổi tiếng học tra a”
Sau khi kiểm tra lại bài trên bảng Lục Trung càng thêm ngạc nhiên, cô nhóc này không chỉ làm đúng mà còn vận dụng công thức lớp 12
“ bài trên bảng là chính xác, em tên gì?”
“ Diệp Tử Yên” cô đáp
Chuông reo hết tiết, lớp 12F không như bình thường lao ra khỏi lớp nữa mà là một khoảng im lặng kì dị
“ tôi muốn trao đổi với em một chút, lên văn phòng đi”
Cô gật gật đầu rồi theo bước thầy Lục lên văn phòng
“ không phải chứ chỉ làm một bào vật lí mà lên văn phòng sao” Lưu Phi hoang mang nói
Lục Nhất Bạch đá hắn một phát: “ có ngốc không, lão Lục Trung đó rõ ràng thấy Yên Tỷ có thiên phú vật lý nên chiêu mộ”
“ Yên Tỷ thật sự giỏi như vậy, không phải trước đây đội sổ toàn trường sao?”
Lưu Phi cười hề hề, sáp tới: “ nhưng mà lão đại, người cũng gọi Yên Tỷ rồi”
Mặt Lục Nhất Bạch đen lại: “ muốn chết phải không”
“ lão đại đánh, em méc Yên Tỷ đánh người” Lưu Phi vừa chạy vừa la lớn
Giải phân cách
Cô đi theo Lục Trung này lên văn phòng vì một bài vật lý, nghĩ lại càng mộng bức
Lúc này Lục Trung cất tiếng: “ em đã học sách 12 rồi sao”
Chuyện này cũng không có gì to tát, cô liền đáp: “ đúng vậy”

“ đã xem tới đâu rồi”
“ đã xem hết ạ”
Lục Trung càng ngạc nhiên, lấy ra một tờ đề vật lý 12 đưa cho cô: “ em làm thử xem”
Mặc dù cô rất lười nhưng lão sư đã nói như vậy cô đành đáp ứng:” vâng”
Cô vẫn rất tôn sư trọng đạo a
Nửa tiếng sau, cô duỗi lưng.

Đặt bút xuống
Lục Trung càng kinh ngạc: “ làm xong rồi!?”
Cô gật đầu
Lão Lục tới xem bài cô, càng thêm khiếp sợ.

thế nhưng cô nhóc này lại làm đúng hết.

Đây là kiến thức 12 a.

lần này ông nhặt được báu vật rồi.
Ánh mắt ông sáng rực: “ em có muốn tham gia tiểu đội công phá olympic của thầy không”
Đời trước cô đã chơi chán mấy giải thưởng olympic này rồi, không ngừng ngại mà từ chối: “lão sư em không tham gia nổi a, thầy lại tìm tìm người khác đi”
Cô nhóc này lừa ai chứ trong đề có một câu tiếp cận kiến thức đại học rồi.

chỉ làm trong 30’ thật sự quá đáng sợ, còn nhanh hơn tiểu tử thúi kia.
Bằng mọi cách ông phải lôi cô dô đội để hai thiên tài đánh nhau, ông ngồi bên xem kịch.

Nghĩ đã thấy k*ch th*ch rồi.
Cô nhìn nụ cười gian xảo của ông bất giác nổi hết da già.

Cô cảm thấy mình bị tính kế a.

thật đáng sợ
“ nhóc con thật sự không muốn tham gia sao.

Đạt giải có rất nhiều lợi ích nha”
Thấy cô lắc đầu,ông đành thở dài: “ ài, thôi được rồi em cầm phiếu đăng kí này về đi, có đổi ý nhớ tìm thầy”
“vâng, lão sư”
Hắc hắc nếu em không đăng kí thầy sẽ giúp em a.

Thiên tài như vậy không thể bỏ lỡ được.

Lục Trung thầm nói trong lòng
“ thầy lại lừa gạt ai sao, nụ cười thiệt gian trá” bỗng nhiên ngoài của xuất hiện một bóng người vừa cười vừa bước vào.
“ thằng nhãi này chỉ biết làm ta giật mình”
Người vừa bước vào chính là học trò tâm đắc nhất của ông.

Sở Viêm.

(nam chính xuất hiện rồi mn ơi).

là đại thần cao trung đế đô.
" thầy gọi em tới có việc gì sao?"
" còn không phải vì tiểu đội olympic sao, thầy vừa tìm được một hạt giống tốt, nhưng đáng tiếc em ấy lại không muốn tham gia"
" có người từ chối thầy sao" sở Viêm cười trên nỗi đau của thầy mình.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 5: 5: Kì Khảo Sát


Kể từ sau khi từ văn phòng thầy Lục về.

cô hầu như không được nghỉ ngơi giây phút nào trong giờ lý.
“ Tử Yên em trả lời câu này” Lục Trung gọi cô
“ Diệp Tử Yên giải bài tập trên bảng”
“ em cảm thấy bài trên bảng thế nào”
“ có phải vật lí rất hay không”
Diệp Tử Yên: “…”
Có phải thầy cố ý trả thù cô không.
Hết tiết cô đuổi theo thầy hỏi nhỏ: “ làm sao thầy mới buông tha em-.-“
“ em nghĩ nhiều rồi, phiếu đăng ký olympic đó em có thể vứt đi cũng được”
“ được rồi, em đồng ý tham gia” cô thiệt hết chỗ nói, lão Lục sao có thể vô sỉ đến vậy a”
“ Thầy biết mà, sao em có thể từ bỏ cơ hội tốt như thế được”
“ Lịch ôn tháng sau mới có, tới đó đội trưởng sẽ đưa lịch học cho em” Lục Trung cười hắc hắc rời đi
Ông quan sát mấy ngày nay cô bé này vậy mà rất lười, ông sống mấy chục năm trên đời rồi, một cô bé vẫn đối phó được a.

thầm khen ngợi chính mình
Nhìn bóng lưng lão Lục cô thở dài bất lực, “ không tránh được rồi”
Mới đây đã qua một tuần
Tất cả bài khảo sát đều được phát cho khối 12
Tại phòng học lớp 12F
Diệp Tử Yên nhận đề thi, cô nhìn lướt qua
Bắt đầu đặt bút làm bài, mới 20 phút trôi qua cô đã làm xong đề toán.

Cô vốn định sửa lại vài câu nhưng rất phiền phức a.

Dứt khoác gạch bỏ 2 câu là được
Sau đó cô liền họp với nửa lớp 12F nằm xuống bàn đợi hết giờ.
Giáo viên chỉ biết lắc đầu thở dài.
Môn tiếp theo là thi văn.
Văn thật sự không hợp với cô a, vừa phải viết dài lại mỏi tay.
“ văn điểm đạt là tốt rồi” cô nói thầm
Nói vậy cô liền làm từ trên xuống, đến phần văn nhiều điểm nhất cô chỉ viết khúc đầu nghĩ chắc đủ điểm rồi ngừng tay.

Môn văn thiệt đúng là tiêu tốn chất xám mà.
Vì chỉ là khảo sát nên chỉ thi ba môn toán, văn, anh.

Cô vừa ra khỏi lớp lại vừa vặn gặp Nhạc Dung.

Đúng là đen đủi mà
“ cậu thi được không” Nhạc Dung mỉm cười đi lại gần cô
“ còn tốt “
“ vậy sao.

Mình thi không được lắm bài toán cuối không giải ra a” mặc dù là nói vậy nhưng khuôn mặt Nhạc Dung không nhịn được đắc ý
Cô nhàn nhạt đáp lời: “ vậy đã là rất khá rồi”
Khuôn mặt đang đắc ý bỗng cứng đờ: “ Yên Yên cậu nói đùa, mình còn rất kém, so với Viêm đại thần còn kém xa a” ( Viêm đại thần= Sở Viêm, nam chính ă mn)

Cậu ấy chắc chắn làm được hết bài, thật ngưỡng mộ mà.
Buổi chiều đến giờ thi anh,
Môn anh đối với cô chính là ăn cơm a.

làm nghiên cứu sinh Harvard 5 năm không uổng phí.
Môn anh chỉ cần nửa thời gian cô đã làm xong, ngoại trừ phần writing cuối quá nhiều chữ nên cô thầm bỏ qua.
Vì không cho phép nộp sớm nên cô đành đợi hết giờ vậy.
Cô quan sát thấy phần lớn 12F đều đã làm xong.

Người thì chọn toàn C.

Người thì quay bút.

Cảm thấy lớp này đúng là hài hước hết chỗ nói.
Reeenggggg………..
Chuông hết giờ đã reng, giáo viên xuống thu bài.
Cuối cùng cũng xong khảo sát đầu năm học rồi.

một người cảm thán nói.
Cả đám nhào ra ngoài than thở.

“ Đề tiếng anh này là cho học sinh làm sao!?”
“Đề khảo sát này đủ khó a”
Đang định về nhà, bỗng Lưu Phi sáp tới: “ Yên Tỷ, môn tiếng anh Tỷ năsm chắc không, trong lớp lúc đó em chỉ thấy mỗi chị làm hăng say nhất a”
“ cũng tàm tạm thôi” cô đáp.
Người dọc hành lang thầm cười lạnh” một con nhỏ học tra như nó thì thi được gì chứ”
“ tôi cảm thấy mình thi sao cũng hơn điểm nó, yên tâm được rồi a” cô gái khuôn mặt cao ngạo nói
“ vậy sao” cô lạnh lùng nhìn về phái phát ra âm thanh đó
Nhìn thấy ánh mắt cô.

Đám nữ sinh vừa mới trêu chọc cảm thấy ớn lạnh liền kéo nhau rời đi không dám hó hé..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 6: 6: Kết Quả Bất Ngờ


1 tuần bình yên trôi qua kể từ ngày khảo sát
Hôm nay tất cả đều hồi hộp đợi chờ kết quả
Bối Minh Hiển nói: “ cả lớp tự học đi, thầy lên văn phòng lấy kết quả khảo sát”
“ không được đâu thầy ơi, tiền tiêu vặt của em”
“ bọn em vẫn còn muốn chơi a”
“ có kết quả sẽ phiền phức lắm”
Mặc kệ lớp đang gào khó, Bối Minh Hiển vẫn ung dung bước lên văn phòng.
Vừa vào đã nghe tiếng cảm thán của cô Bạch, giáo viên môn anh: “ bài làm tốt như vậy tại sao không làm phần viết a”
Lục Trung đáp: “ lỡ em ấy không biết làm thì sao đây”
“ Không giống a.

Nếu em ấy làm phần viết điểm chắc chắn sẽ đầu khối môn anh”
Bối Minh Phàm khó hiểu: “ cô Bạch có chuyện gì sao?”
“ Đề khảo sát tiếng anh năm nay có rất nhiều từ mới không có trong sách, thế nhưng em học sinh này lại làm đúng hết.

Tiếc là, writing em ấy lại không viết một chữ, àiii”
“Được rồi thầy đến lấy kết quả sao”
“ Tôi vừa in cho cả khối đây, còn đang xếp hạng cho bọn chúng” cô Lưu giáo viên văn nói.
“ Vẫn như mọi năm Sở Viêm đứng đầu khối, tổng điểm 3 môn thế nhưng lại là 430/450”.
“ toán 150, văn 140, anh 140”
Đáng sợ a
Lão Lục hơi tò mò hỏi:” Bọn 12A vẫn chiếm 10 vị trí đầu sao”
Cô Lưu: “năm nay lại có một đầu hắc mã a, là lớp thầy bối đấy”
“ Sao!!!”
“ Là ai vậy”

“ Diệp Tử Yên”
Bối Minh Hiển cảm thấy mình đang nằm mơ.

Mặc dù ông không trông mong nhiều vào bọn trẻ nhưng xếp hạng của chúng cũng ảnh hưởng đến ông a.
Vậy mà lại có một người trong top 10.

Lại là Diệp Tử Yên
“ Là Diệp Tử Yên sao” ông tự nhủ một mình
“ đúng là nhặt bảo bối rồi”.

hắc hắc
Giọng cô Lưu tiếp tục vang lên: “ toán 140, anh 130, văn 100; rõ ràng đề văn năm nay rất dễ mà, kì quái”
Nói rồi cô lục bài Diệp Tử Yên xem xét lại.

cảm thấy trớ trêu
“ học trò thầy Bối đúng là gan lớn mà, lại bỏ bài văn cuối, hèn gì chỉ 100 điểm”
“ A, Diệp Tử Yên sao, cô nhóc này không phải là bỏ phần writing sao?”
“ tại sao đụng phải bài cần viết nhiều cô bé này lại không làm a, thật kì lạ”
Lúc này Lão Lục âm thầm toát mồ hôi: “ Yên tử này đúng là lười biếng đến điên rồi”
Bối Minh Hiển cầm kết quả về vẫn chưa hết bàng hoàng
Bước vào lớp.

dưới lớp yên tĩnh có thể nghe được tiếng kim rơi
Giọng thầy Bối vang lên rõ ràng: “ lớp chúng ta thi rất tốt, mặc dù vẫn đội sổ cả khối.nhưng....”.

truyện kiếm hiệp hay
“aaaaa, mình biết ngay mà.

Đề đơt này khó như vậy”
“ trật tự, thầy còn chưa nói xong.

Nhưng lớp ta có một bạn lại nằm top 10 toàn khối” thầy Bối mỉm cười nói tiếp.
Lúc này cả lớp thiệt sự khiếp sợ rồi
Top 10 a.

từ khi học lớp F đến bây giờ có ai đã vào dược top 10 chưa.

Đáp án chắc chắc “ chưa hề”
Lưu Phi lớn tiếng hỏi: “ là ai vậy thầy?”
“ thầy mau nói đi”
Bạn học Diệp Tử Yên lúc này đang mơ màng không biết ai lọt top 10.

Thì bỗng thầy gọi tên cô
“ Diệp Tử Yên, cả lớp cùng vỗ tay nào”
Tử Yên nào đó: “ ể, không phải chứ”
Mình rõ ràng không làm 2 bài viết a.

sao có thể đứng thứ 10 toàn khối được.
Cô không biết rằng, mọi người thi điểm thấp đều do đề toán và anh năm nay quá khó, nên con sâu lười như cô mới có thể chui lên a.
Lúc này cả lớp hoàn toàn đứng hình rồi
Điên rồi sao, phải nói thà tin Lục ca đủ điểm đạt còn hơn là Diệp Tử Yên xếp thứ 10 a.
“ thầy nói đùa ạ” Lưu Phi giãy chết hỏi
“ toán 140, anh 130, văn 100; điểm của trò Diệp”
“ mọe nó, số điểm thần tiên gì đây, Yên Tỷ hãy nhận của em một lạy”.
Chỉ là điểm thi khảo sát nên trường không dán lên.

Chỉ để giáo viên biết thực lực từng em mà ra phương pháp dạy thôi.
Nên chuyện Yên Tử xếp thứ 10 cũng chỉ ít người biết, dù bị truyền đi cũng không ai tin..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 7: 7: Gặp Gỡ


Ngày đầu tiên của tháng mới
Giờ giải lao, trước phòng học lớp 12F hôm nay đông lạ thường
Lưu Phi bỗng lao vào lớp “ Yên Tỷ có người tìm chị”
“ ai vậy?”
“ là Sở Viêm a, chính là giáo bá đó”
“ Sở Viêm!?”
Sao nam chính lại chạy tới đây tìm cô, tính từ khi cô xuyên đến đây đã không gặp hắn hơn 1 tháng rồi a.

nói rồi cô đi ra
sở Viêm đúng là nam chính, đứng giữa bầy người vẫn nổi bật như vậy.

Nhưng mà nam chính chỉ có thể ngắm a
thấy cô hắn liền bước tới: “ lịch ôn luyện lão Lục nhờ tôi đưa cho cậu, nhớ đến đúng giờ”
Không nói thêm câu nào, hắn quay lưng rời đi
“ hừ, kiêu ngạo cái gì chứ, sao nam chính lại là tên mặt lạnh đáng ghét như vậy”
Mà khoan đã, cậu ta đội trưởng luyện olympic sao
Chuyện gì đang xảy ra vậy.

rõ ràng trong cốt truyện không hề đề cập đến a.
Nghĩ đến đây cô liền muốn trốn.

nhưng nhớ lại Lục Lão Sư ấu trĩ đành thở dài.

Cô mà trốn có khi ông ta tới trói cô đi mất.

Thôi vậy, tận lực tránh xa.

Cô xoay người vào lớp.
ở một góc hành lang, Nhạc Dung nắm chặt tay: “con nhỏ Tử Yên thế nhưng lại dám quyến rũ Sở Viêm lấy danh ngạch tham gia đội olympic, nó còn chưa đủ tư cách”.
Giải phân cách
Nửa đêm
Khi Diệp Tử Yên đang ngủ say
Diễn đàn trường lại hiện lên thông tin” Diệp A nào đó nhờ cậy các mối quan hệ mà có thể lấy tư cách tham gia đội plympic của trường.

Không công bằng cho những bạn phải thi tuyển.

hot hot hot”
….” Diệp A chính là Diệp Tử Yên đúng không chủ tus”
….” +1 cho lầu trên”
….” Con Diệp Tử Yên đó là học tra chính hiệu a”
….” Lão Lục điên rồi sao, lại đi bồi dưỡng con nhỏ đó”
….”yêu cầu trả lại công bằng cho học sinh trong trường”
….”+1090”
………..
Hôm sau, cô đến trường như bình thường.

Cảm nhận được khác thường xung quanh
Mọi người tụ tập nói chuyện, thầm liếc mắt nhìn cô.

Cô khó hiểu
“ Lão đại hay là anh nói đi” Lưu Phi cười lấy lòng nói

“ Không liên quan đến tao, mày muốn nói gì tự đi mà nói”
Lưu Phi đứng rối rắm một hồi: “ Yên Tỷ, chị đã xem diễn đàn trường chưa!?”
Thấy cô ngơ ra, hắn liền đem điện thoại tới mở lên cho cô xem
“ Tối qua có người đăng lên diễn đàn nói chị, ờ… nhớ mối quan hệ mà được tham gia đội olympic trường.

Còn đặc biệt chụp 1 tấm ảnh danh sách chính thức đăng lên”.
Cô cười lạnh lùng, có người muốn hãm hại cô.

Rõ ràng là Lão Lục đặc cách vì bài kiểm tra hôm trước lại nói cô đi cửa sau
Nhưng dạo gần đây cô không gây thù với ai.

Rốt cuộc là ai muốn hãm hại cô
Thấy cô không nói gì, nghĩ cô đang tức giận Lưu Phi lên tiếng: “ Yên Tỷ yên tâm bên nhà trường sẽ giải quyết việc này”
“ tôi biết”
Cô bỗng ra khỏi lớp hướng lên văn phòng thầy Lục
Không phải nói cô không có năng lực sao, không công bằng?
Cô sẽ cho họ biết không công bằng là như thế nào
“ Lục lão sư, thầy có trong đó không?”
“ Là tiểu Yên sao, mau vào đi”
“ Chuyện trên diễn đàn chắc thầy cũng thấy rồi.

Em sẽ tham gia thi sát hạch”
“ Được rồi.

Em được định là thành viên chính thức cho nên thi hay không cũng chẳng sao.

Nhưng lần này lại xảy ra chuyện lớn như vậy, em mà không thi thầy cũng không biết giải thích sao”
“ bài thi này chỉ 100 điểm là qua, em có nắm chắc không”
“ Chuyện Diệp Tử Yên em muốn làm còn chưa ai ngăn cản được đâu”
Thầy Lục cười tươi: “ con nhóc kiêu ngạo này”
Mặc dù là nói vậy nhưng ông cũng rất có lòng tin.

Có thể thắng Sở Viêm nhà ông sao có thể kém được..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 8: 8: Anh Trai


Sau khi về đến nhà Diệp Tử Yên liền gọi điện cho anh trai mình
“ ây da, sao hôm nay nhóc con lại gọi cho anh nha”
“ Em có việc muốn nhờ anh”
Nghe thấy giọng nói nghiêm túc của em mình.

Anh trầm giọng: “ Em nói đi”
“ giúp em tra IP của một tài khoản”
“ xảy ra chuyện gì sao?” anh nhíu mày hỏi
“ em có thể giải quyết được”
“Được rồi”
Anh trai cô Diệp Mộ Thần là tổng giám đốc Diệp gia.

Nhưng ít ai biết anh cô còn là một cao thủ máy tính.

Nếu không đọc hết tiểu thuyết chắc cô cũng không biết người anh tiện nghi này lại là cao thủ a.
Còn rất yêu thương nguyên chủ
Giao cho anh ấy có thể yên tâm
Ở đầu dây bên kia.

Người đàn ông tuấn lãng khẽ nhíu mày
Kể từ vài tháng trước em gái anh rất lạ.

Không còn yếu đuối ỷ lại vào anh nữa.

Cô bé bỗng trở nên hiểu chuyện làm anh không kịp thích ứng a.
Tra xong địa chỉ IP anh thật sự tức giận rồi
Đây không phải là Nhạc Dung bạn thân con bé sao.

Sao lại có thể độc ác như vậy.
Anh liền gọi cho cô
“ IP gửi qua di động của em rồi.

Có cần anh giúp không?”

“ Anh yên tâm, em tự có sắp xếp”
Em của anh đã lớn rồi a.

anh khẽ cảm thán
“ Được.

Có chuyện cứ gọi cho anh, Diệp gia chúng ta không phải dễ bắt nạt”
“ Em biết”.

Cô mỉm cười hạnh phúc, ít ra nguyên chủ rất may mắn khi có gia đình yêu thương cô như vậy.
Sau khi tạm biệt anh.

Cô liền xem tin nhắn
Quả nhiên Nhạc Dung.

Trong tiểu thuyết Nhạc Dung là nữ phụ hai trầm mê nam chính.

Nhiều lần xúi giục nguyên chủ hãm hại nữ chính.

Đời trước nguyên chủ một lòng tin cô ta.

Bị lừa hết lần này đến lần khác
Người đời chỉ trích
Sáng nay cô thấy đơn đăng kí thi tuyển vô nhóm oympic của Nhạc Dung
Nếu đã muốn tranh với cô thì phụng bồi đến cùng
Dù sao cô không phải là nguyên chủ nếu đụng tới giới hạn của cô, cô sẽ đáp trả.


Nhắc mới nhớ a
Ba mẹ cô đã đi Châu Âu 1 tháng rồi còn chưa có trở về.

thiệt là
Như nghe được lời oán trách của cô.

Ba mẹ cô đã trở về
Không ngoa khi nói vẻ đẹp của nguyên chủ thừa hưởng hoàn toàn từ mẹ.

Nước da trắng ngọc.

mặc dù đã qua 40 nhưng dáng người vẫn thon thả, yểu điệu.

quả là một mỹ phụ nhân
Còn ba nguyên chủ thì anh tuấn.

Khỏe mạnh không giống với người ngoài 50.
“ Yên Yên à, mẹ có mua cho con rất nhiều quần áo từ show thời trang”
“ con mau lên lầu thử đi”
Quên nói mẹ nguyên chủ là minh tinh nổi tiếng Tô Uyển Nhi.

Luôn thích đi càn quét các show thời trang về cho nguyên chủ
Hazzz, làm người giàu thật thích a
“ Bà từ từ thôi, vừa mới về nhốn nháo hết cả lên”
“ Ông nói gì?!!”
“ Tôi chỉ sợ bà mệt thôi”
“ Hừ”
Cô thầm cười trộm, rõ ràng là chủ tịch của Diệp Thị lại sợ lão bà của mình như vậy.

ngôn tình hay
Thấy biểu tình con gái bà quay sang trừng mắt nhìn ông.
Lại hỏi cô: “ học có mệt lắm không con, ốm đi rồi”
“ để mẹ kiu dì Vương hầm canh cho con bồi bổ”
Lúc này ba nguyễn chủ bỗng lên tiếng: “ Nghe nói con học chung trường với con bác Sở?”
Bác Sở trong miệng ba nguyên chủ chính là Sở Nguyên chủ tịch tập đoàn Lục Thiên.

Ba của nam chính
“ Dạ vâng, cùng học lớp 12”
“ Thằng nhóc đó rất khá, ba gặp nó vài lần biểu hiện không tồi”
Không xong rồi, không phải ba nguyên chủ nhắm trúng hắn chứ.

Không được đâu lão cha à, nam chính chỉ có thể là của nữ chính a.

Nếu con xen dô sẽ chết rất thảm a.

Diệp Tử Yên gào thét trong lòng
Hy vọng ba cô ngàn vạn lần đừng có suy nghĩ gán ghép bậy bạ nữa.
Bữa cơm tối này, Diệp Tử Yên thật sự ăn trong lo sợ khi nghe ba mình toàn nhắc tới Sở Viêm a..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 9: 9: Nữ Chính Xuất Hiện Rồi


Ngày tham gia thi thuyển vào độ olympic
Nhạc Dung thấy cô liền ngạc nhiên nói: “ Yên Yên cậu cũng tham gia sao?!”
“ Thử xem sao”
Nhạc Dung tươi cười đáp: “ chúng ta cùng nhau cố gắng nha.

Có khi cả cậu và tớ đều được chọn a”
“ Được”
Vì đây là thi tuyển vào nhóm olympic nên chỉ có 10 người
Bên cạnh chỗ cô vẫn còn trống.

“ Không lẽ”
Không đợi cô suy đoán tiếp.

có người bước xuống ngồi vào bên cạnh cô
Còn ai ngoài nữ chính đại nhân nữa
Thật thần kì, cô chỉ đi thi thôi cũng gặp cả nữ chính a
Đúng là nữ chính trong tiểu thuyết ngọt sủng mà.

Đúng thật rất đáng yêu, khuôn mặt tròn mắt lại to.

Cô nhìn còn không nỡ tổn thương nói gì nam chính a.

Tiện nghi cho nam chính chó chết a.

Theo như tiểu thuyết thì nữ chính Lâm Tích sinh ra trong gia đình nghèo khó nhưng lại học rất giỏi.

Năm 12 mới chuyển đến cao trung đế đô gặp được nam chính.

Từ đó hai người bắt đầu câu chuyện yêu đương, từ đồng phục học sinh đến váy cưới
Chuẩn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường luôn.
Mặc dù giữa đường cũng có vài con thiêu thân như nguyên chủ lao vào nhưng không ảnh hưởng đến họ
Cốt truyện vẫn diễn ra như vậy thì thật tuyệt nhưng mà mình không muốn là thiêu thân lao vào lửa đâu
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ thì bóng người thẳng tắp bước vào.
“ Xin chào các bạn, tôi là Sở Viêm rất cảm ơn mọi người đã đến tham gia thi tuyển.

Lần này tiểu đội chỉ tuyển hai người vì vậy sẽ xét điểm từ trên xuống.

lấy điểm cao nhất và thứ hai”
“ Hôm nay lão Lục có việc bận nên tôi đến phát đề thi cho các bạn”
Sau khi phát đề xong, anh nói:
“ thời gian làm bài của các bạn là 1h đồng hồ.

Bắt đầu đi”
Hôm nay cô ra đường không coi ngày sao
Cả nam nữ chính đều xuất hiện xung quanh cô a
Nhạc Dung lúc này quay sang thấy cô ngồi ngơ người ra thì âm thầm cười lạnh: “ còn không phải đọc không hiểu đề sao”
Cô âm thầm đắc ý.
Nhạc Dung nhìn bóng lưng Sở Viêm bằng ánh mắt hoa si thầm thề: “nhất định phải vào được nhóm olympic, từ đó cô mơi có cơ hội tiếp cận anh a”

Thấy Sở Viêm đi tới cô mới hồi thần, cụp mắt xuống nhìn vào đề bài
“ Đề thi này đối với cô không khó lắm,nhưng với trình độ cao trung làm được 100 điểm đã là rất giỏi rồi”
Cô bắt đầu rối rắm: “ cô nên làm bao nhiêu điểm đây, cao quá thì khoa trương quá rồi, còn thấp quá không vào đội tuyển được chắc chắn Lão Lục sẽ lại quấy rầy mình”
Nghĩ tới đây thôi đã thấy đau đầu rồi a
“ thôi vậy mình cứ làm 100 điểm có lẽ đủ rồi”
Lâm Tích ngồi cạnh thấy cô cứ đâm chiêu, định nhắc nhở cô làm bài nhưng cô lại bị dọa choáng váng rồi.

Diệp Tử Yên dùng tốc độ nhanh nhất giải xong hai câu đầu tiên trong đề
Xem ra là cô lo lắng thừa rồi.

Tiếp tục cúi đầu làm bài
20 phút sau, cô làm xong đề chỉ chừa lại hai câu cuối.

Thả bút xuống thầm nghĩ: “ vừa tròn 100 a, tuyệt”
Cô cứ ngồi đó cười vui vẻ nhưng không biết biểu hiện của mình đã được Sở Viêm thu hết vào mắt
Khóe môi anh câu lên: “ xem ra thầy nói đúng, cậu ấy khá tốt”
Anh đã hiểu lí do thầy cứ muốn anh đi coi thi tuyển này.
Ban đầu anh còn tưởng cô không có gì đặc biệt.

Nhưng khi phát hiện cho chỉ dùng 20 phút làm đề mà thầy cất công soạn ra.

Ban nãy anh có nhìn thấy một vài công thức trên giấy.

Đó là công thức của đại học
Rốt cuộc thầy anh tìm đâu ra thiên tài này.
Chuông báo hết giờ, anh thu toàn bộ bài làm lại: “ hôm sau sẽ có ngay kết quả cho các bạn”
Nói rồi anh cất bước đi đến văn phòng thầy Lục
“ thế nào nhóc con, có phải rất khá không”
Mặc dù không nói là ai nhưng anh vẫn hiểu
“ Đúng là rất khá”
“ Nói nhiều hơn một câu sẽ chết sao” Lục Trung hừ một tiếng.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 10: 10: Đứng Đầu


Hôm sau đã có kết quả
Đúng như cô nghĩ vừa tròn 100 điểm, nhưng cô đứng đầu a.

Xếp sau cô là nữ chính 90 điểm
Còn Nhạc Dung đứng thứ 4 được 65 điểm.
Nhạc Dung sau khi thấy kết quả liền sững sốt: “ Diệp Tử Yên thế nhưng lại đứng đầu”.

cậu ta gian lận sao
Cô liền giả bộ nói lớn
“ Yên Yên không ngờ cậu giỏi thế.

Điểm còn hơn lớp A bọn mình nha”
Nghe thấy tiếng cô học sinh lớp A liền cảm thấy không phục
“Nếu Lâm Tịch được hạng nhất tôi còn tin, ai chẳng biết rằng Diệp Tử Yên là đồ ngốc chứ”
“ chẳng lẽ cậu ta gian lận!!!”
“ Yên Yên à, sao cậu lại như vậy.

Mình biết là cậu rất thích Sở thiếu muốn được học chung với cậu ấy, nhưng mà cách này của cậu..”
Nghe được lời nói của Nhạc Dung mọi người như bừng tỉnh: “ thì ra là gian lận”
“ Qủa nhiên là như vậy.

Nếu Diệp Tử Yên thực sự giải được bài thi olympic thì heo mẹ cũng biết lao cây a”
“Đúng vậy, hahahaha”
Lúc này nữ chính Lâm Tịch lên tiếng: “ suốt buổi thi mình ngồi cạnh cậu ấy, không thấy gian lận a.

Các cậu không nên đổ oan như vậy”
Một nam sinh không kìm được nói: “ Lâm Tích à, cậu chính là quá ngây thơ như vậy, cậu mới chuyển đến nên không biết cậu ta nổi tiếng danh hiệu đội sổ, sao có thể làm được bài thi khó như vậy chứ”
“ Nhưng….”
Diệp Tử Yên cảm thán: “ quả là nữ chính a, người đầy chính khí.

Còn sức bao che cho nữ phụ độc ác là cô.

Cô thật muốn khuyên nữ chính tránh xa tên mặt lạnh kia nha”
Liếc mắt thấy Lão Lục cùng với tên Sở Viêm kia đến
Chậc, xem kịch đến đây được rồi.

người đã đến đông đủ
Thấy Lục Trung hùng hổ bước đến Nhạc Dung liền đáng thương nói: “ thầy ơi không phải Diệp Tử Yên cố ý gian lận, xin thầy tha cho bạn ấy”
Lão Lục gằn từng chữ: “ Gian lận?!”
Có người đến phòng giáo viên nói học sinh cãi nhau về kết quả tuyển chọn muốn mình đi giải quyết.

Ai ngờ lại nói cô nhóc kia gian lận.

Thật đáng giận
Thấy Lục Trung tức giận Nhạc Dung mừng thầm trong lòng,tiếp nói: “ Yên Yên không phải cố ý đâu thầy, chỉ là bạn ấy…”
“ Dung Dung à cậu đừng cầu xin cho cậu ta nữa, cậu nhìn xem cậu ta cũng chẳng quan tâm”
“ Được rồi.

Tất cả im lặng hết đi, đây là bài thi của Diệp Tử Yên.

Cách giải bài của trò ấy hoàn toàn khác các em, một số bài sử dụng công thức đại học.

Trong đám các em ai có được trình độ như vậy sao”
Nhân vật chính vụ việc bỗng lên tiếng: “ Tôi biết mọi người không tin.

Được, vậy thì tôi tại đây nhờ thầy Lục ra đề đều sẽ giải cho mọi người coi”
Lời nói ngông cuồng của cô khiến mọi người khiếp sợ
“ Được không Lục lão sư”
Thầy Lục gật đầu liền viết một đề bài lên bảng.

Đây là một trong những đề olympic mà thầy đã soạn
Mọi người nhìn thấy đề bài mà hoa cả mắt
“ Thật sự có thể giải ra sao” những tiếng than thở vang lên
Mọi người của lớp A thấy đề cũng giải thử.

Mà mãi không ra
Nhưng Diệp Tử Yên rất bình tĩnh.

Cô đọc đề rất nhanh
Bàn tay như đã làm qua nhiều lần thuần thục đem đề bài trên bảng giải ra rõ ràng.

Thoáng chốc đã giải xong
“1303” cô đọc đáp án
“ Chính xác”
Thời gian như dừng lại, một người thoát ra khỏi khiếp sợ liền nói: “ Không thể nào, sao có thể giải ra nhanh như vậy”
“ Lâm Tích cậu đã giải ra chưa”.

Cô liền lắc đầu
“ Đề bài trên bảng thực sự rất khó mình không giải ra”
Người ngạc nhiên nhất không ai khác là Nhạc Dung” không thể nào, từ lúc nào mà con nhỏ đó lại giỏi như vậy?”
Nỗi ghen ghét cuộn trào trong mắt Nhạc Dung khiến cô cảm thấy khó chịu
Lúc này thầy Lục lên tiếng:” nếu đã giải quyết xong thì mọi người mau giải tán”..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 11: 11: Thú Vị


Cô xoay người bắt gặp ánh mắt nam chính trên người mình
Da gà cô nổi lên, thầm nói: “ Đậu má sao tên Sở mặt lạnh kia lại nhìn cô, không phải để lộ gì rồi chứ”
Sau khi nhìn thấy kết quả cô biết thảo nào cũng có chuyện.

Cô bảo Lưu Phi đến phòng giáo viên gọi Thầy Lục a
Chuyện này trách cô được sao.

Khẽ trừng mắt lại
Rồi đi nhanh về lớp học
Tác giả à ông bug nam chính quá rồi đó.

Chỉ là học sinh thôi sao lại có ánh mắt như vậy.

Vừa rồi như hắn đã nhìn thấu cô vậy, thật đáng sợ.
Trở lại Sở Viêm lúc này
Từ lúc anh tới, nhìn thấy cô gái nhỏ đứng trước sự chỉ trích của mọi người lại rất bình tĩnh.

Cô không lên tiếng chỉ đứng nhìn họ như chuyện không liên quan đến mình.
Thấy Lão Lục đến, lại không mặn không nhạt yêu cầu làm bài tại chỗ

Anh biết để làm bài thi vật lý với độ khó cao như vậy cần sự tập trung tuyệt đối.

Nhưng cô lại thong dong làm trước tất cả mọi người.
Tĩnh lặng mà tỏa sáng như vậy, lão Lục thật là nhặt được bảo bối.

Còn rất thú vị
Diệp Tử Yên lúc này mà biết nam chính đáng giá mình như vậy.

Cho cô một trăm lá gan cô cũng không khoa trương như thế.
Đáng tiếc chuyện gì cũng đã xảy ra rồi.
Trở lại lớp học cô phát hiện nữ chính thế nhưng lại theo mình tới đây
Nữ chính đại nhân người muốn gì a?
Lúc này Lâm Tích mặt đỏ lên, ngại ngùng hỏi cô: “ cậu có thể giảng cho tôi cách làm đề vừa nãy không?”
Vừa nãy Lâm Tích thấy cô giải đề rất nhanh lại không tốn bao nhiêu sức lực.

Cô thế nhưng lại không hiểu cách giải của Diệp Tử Yên một chút nào, lại bất giác đi theo người ta về lớp học.
Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nữ chính, cô thầm giật mình: không phải chứ, mình chỉ làm một bài vật lý liền thu phục được nữ chính sao?
Thấy cô im lặng không đáp, Lâm Tích liền nói: “ chúng ta kết bạn wechat được không?”
“ trường học không cho mang điện thoại cậu kết bạn với tôi kiểu gì?”
“A!!” sao cô lại quên mất chuyện này

“ số điện thoại của tôi cho cậu” nữ chính cũng thật mẹ nó khả ái a
Lâm Tích bối rối nhận lấy: “ cảm ơn cậu”
Lúc này Lưu Phi tốt bụng lên tiếng: “ chuông reo vào lớp nãy giờ rồi đấy.

Nếu cậu còn đứng đây giáo viên sẽ không la chứ?”
“ Tớ về lớp đây, hẹn gặp lại sau Yên Yên”
“What? Yên Yên? Nữ chính đại nhân à, chúng ta có thân nhau vậy sao?” Diệp Tử Yên âm thầm sặc nước, nhưng cô cũng không quá ghét cách gọi này a, cùng một cách gọi nhưng Nhạc Dung lại làm cô thấy ghê tởm.
Lâm Tích nghĩ
Nếu đã kết bạn thì nên gọi tên nhau thân mật một chút.

Cô cũng rất thích Diệp Tử Yên, dáng vẻ đẹp lại học rất giỏi môn vật lý nữa
Không những thế Yên Yên còn rất tốt bụng cho mình số điện thoại
Diệp Tử bị gán mác tốt bụng Yên còn không biết rằng:
Lâm tích cũng bị bạn học nữ xa lánh vì xuất thân nghèo của mình.

Không bạn học nữ nào chơi với cô cả nên khi Diệp Tử Yên cho cô số điện thoại, cô thật sự rất vui.
Tiếp đó một tuần Lâm Tích luôn bám lấy cô
Tại canteen: “ Yên Yên chúng mình ngồi chung đi”
“ Yên Yên cậu muốn ăn gì”
“ Yên Yên bài này làm như thế nào a?”
Thậm chí đi vệ sinh cũng qua rủ cô đi
Lớp A rảnh rỗi như vậy sao?
Không phải ngày nào cũng cấm cuối học đến ra về sao?
Ai đó nói cho cô biết tại sao nữ chính lại dính người đáng sợ như vậy chứ
Còn bám lấy nữ phụ là cô nữa!!!.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 12: 12: Kế Hoạch B


Bắt đầu ngày thứ nhất của tiểu đội công phá olympic
Không khí trong phòng học trở nên kì dị
Diệp Tử khổ sở Yên người ngồi giữa nam nữ chính
Thầm nghĩ:” kế hoạch tránh xa, rắc gãy đôi, cô đúng là thảm a”
Không sao kế hoạch B dự trù vẫn còn: không phải nam nữ chính gặp nhau, đồng điệu các thứ.

Nam nữ động lòng sao.

hắc hắc
Từ lúc bước vào đến giờ Lâm Tích không ngừng hỏi cô bài tập khó, nhưng lúc nào cô cũng nói không biết bảo Lâm Tích: “ cậu qua hỏi Sở đại thần đi”
Có Sở đại thần kinh thì có.

Cô thầm phỉ nhổ chính mình
Thầy Lục thông báo với cả nhóm rằng qua kì nghỉ Quốc Khánh sẽ bắt đầu thi tỉnh.

Đề nghị mọi người học hành nghiêm túc vì chỉ hơn 1 tháng nữa bọn họ sẽ thi đại diện cho trung học đế đô
1 tháng này bọn họ ôn được thất thất bát bát, Bỗng thấy Lão Lục viết lên bảng một đề bài: “ Đề bài này là của một vị giáo sư đại học Bắc Kinh soạn ra, thầy cho các trò 1h để nghiên cứu và tìm ra hướng giải bài tập này”
Nhìn vào đề cô liền nhận ra đây là đề bài tính quỹ đạo một vật thể trong không khí.

Đề bài đã có sửa đổi một chút để phù hợp với học sinh cao trung
“ Lão Lục quả là dụng tâm”
Nếu là đề bài nguyên vẹn của trước đây có lẽ cô sẽ tốn 1 giờ mới có thể giải xong.

Vẫn là phải cảm ơn Lão Lục rồi, cô viết đáp án ra giấy
Đúng thời gian thầy Lục xuất hiện hỏi: “ có ai nói cho thầy cách giải bài này không?"
" Lâm Tích”
“ Dạ thưa thầy em không biết” Lâm Tích ngượng ngùng đáp
“ Các em có thể nói một chút suy nghĩ của mình”
“ lớp mình ngoài Sở Viêm còn bạn nào giải ra không”
“ Diệp Tử Yên!?”
Nghe thầy Lục gọi tới mình: “ em cũng không biết ạ”
Sở Viêm khẽ nhìn sang cô, thầm khó hiểu.

Anh vừa thấy cô viết đáp án a.

Mặc dù không thấy cách cô làm nhưng đáp án hoàn toàn giống nhau.

Diệp Tử Yên lúc này hét trong lòng: “ cho anh cơ hội tỏa sáng trước mặt nữ chính anh còn chậm chạp không lên tiếng, con nhìn tôi có tin bà đây móc mắt anh không”

Quay sang cho anh một ánh mắt thúc giục như muốn nói: còn không mau lên làm chúng tôi mù mắt, khiến nữ chính mê mẩn mình đi.
Sở Viêm thu hồi tầm mắt bước lên bảng giải bài
Lão Lục hài lòng: “ chính xác, làm tốt lắm”
Diệp Tử Yên hài lòng: đúng vậy, nam chính chính là làm gì cũng đẹp nha chỉ là bóng lưng lúc làm bài cũng đẹp như vậy
Khẽ nhìn sang Lâm Tích, cô muốn bỏ chạy aaa
Ánh mắt nhìn cô sáng quắc như vậy là saooo
Không phải nên dành cho nam chính sao
Cậu nhìn lộn hướng rồi đúng không
Lúc này Lâm Tích bỗng nói nhỏ: “ đáp án trên giấy cậu đúng rồi, Yên Yên cậu thật giỏi.

Ngay cả Sở đại thần cũng làm nháp rất nhiều nhưng cậu chỉ viết vài câu rồi ra đáp án a”
Tử Yên lúc này thật muốn chặt cái tay nhỏ của mình.

Cứ mỗi lần gặp được bài hay cô không nhịn được mà viết đáp án ra.

Cô sẽ sửa thói quen này
Lần này cô lại cướp hào quang của nam chính rồi, hazzzz.
“ tốt lắm hôm nay đã là bữa ôn cuối rồi, mai các em đã bắt đầu nghỉ quốc khánh, thầy đề nghị mọi người có thể đi với thầy đến một nơi”
Diệp Tử Yên hỏi to: “ là đi chơi sao thầy”
“ có thể nói vậy, là một nơi rất thú vị, các em nhất định phải đến không thì sẽ hối hận” Lão Lục cười đến có chút vô sỉ nói
Nghe lão Lục nói có vẻ rất vui nha.

Thế là cả lớp nghe theo lời Lão Lục đến điểm hẹn
Hôm sau, cả lớp đến địa điểm như hướng dẫn thấy rõ bảng ghi chữ “ KHOA VẬT LÝ ĐẠI HỌC BẮC KINH”.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 13: 13: Hoàng Thượng


Đây là nơi thú vị mà thầy nói sao: Lão Lục ông mau lăn ra đây
Bên này Diệp Tử Yên gào thét trong lòng.

Bên khác mọi người đều phấn khích
Nhan Mộ học sinh lớp A nói: “ đại học Bắc Kinh a, chúng ta sẽ được vào thăm khoa vật lý thật sao thầy?”
“ Đúng vậy, thầy đã nhờ lão bằng xin gấy phép rồi”
“ đi thôi các trò, đừng hồi hộp quá”
Diệp Tử Yên âm thầm trợn mắt: “ hồi hộp cái quỷ a, cô muốn về nhà”
Lão Lục ông là đồ đáng ghét dám lừa cô
“ giới thiệu với các trò đây là trưởng khoa vật lí đại học Bắc Kinh, Bạch Lâm.
“ chào thầy ạ”
“ Đại diện khóa này sao”
Lão Lục đáp:” Đúng vậy, qua kì nghỉ là tới vòng loại rồi”
“ đi thôi, bọn trẻ cứ để sinh viên của tôi dẫn đi tham quan là được”
“Chào các em anh là Nhiếp Đằng, anh đưa các em đi xem qua một số nghiên cứu của khoa bọn anh”
Nghe tới nghiên cứu ánh mắt mọi người sáng lên đi theo Nhiếp Đằng
Mọi người đu theo Nhiếp Đằng hỏi đông hỏi tây thỏa sự tò mò của mình
Còn Diệp Tử Yên ngáp nhàm chán nhìn các nghiên cứu: đa số đều là nghiên cứu của sinh viên a.

Cũng đúng nếu nghiên cứu lớn hơn chắc chắn sẽ không coho tham quan dễ dàng như vậy.

Nói rồi cô nhanh chóng chuồng ra khỏi phòng
Khó khăn lắm mới đến đại học Bắc Kinh mà phải đi xem mấy cái nghiên cứu đó, cô không ngu nha, ở đây cảnh đẹp như vậy
Đang ngồi trên ghế đá ngắm cảnh, cô bỗng nghe tiếng sột soạt từ bụi cây bên cạnh.

Thì ra là một con mèo bị kẹt trong bụi cây.
Cô ngồi xổm xuống nói: “ ngươi mập như vậy sao không chạy chỗ nào thoáng, lại bắt chước mèo khác chui bụi cây a”
Mèo nào đó âm thầm kháng cự: ta rõ ràng là hoàng thượng không phải mèo mập, loài người thật đáng ghét
“Người nhìn ta vậy làm gì, có phải cảm thấy ta rất tốt bụng không.

Nếu như ngươi gặp người khác chắc bị bắt đi nấu cao rồi.

Dù sao ngươi cũng mập như vậy a”
Nói rồi, cô gỡ cành cây giải cứu bé mèo thành công.
“ Nè ruốt cuộc ngươi là đực hay cái a.

Hay là ngươi bị thiến mất rồi”
“ cậu là con gái đó không thể dè dặt chút sao” Sở Viêm bước tới, duỗi tay ôm bé mèo vào lòng
Từ lúc cô chuồn khỏi phòng anh đã nhìn thấy rồi.

Khá nhàm chán nên anh cũng đi theo cô xem sao
Thấy cô ngồi ghế đá ngắm cảnh.

Lúc đó ánh nắng dịu nhẹ phủ xuống bóng người cô hòa cùng cảnh sắc đẹp đến hoàn mỹ như vậy.

Anh không dám đến quấy rầy
Khung cảnh đẹp chưa đầy ba giây đã bị cô tự chân đạp vỡ
Cô lôi ra từ bụi cây một con mèo.

Cô chê nó mập còn không quên tự khen mình tốt bụng khả năng tự luyến còn hơn cả anh nha.
“ sao Sở đại thần lại đến đây a?” nhìn con mèo đang mê trai nằm ngoan ngoãn trong lòng anh cô khẳng định: chắc chắn là bé mèo rồi, hoa si
Chậc, nam chính đúng là thu hút hết giống cái nhaa.

Ngay cả con mèo cũng không tha.
Đại thần!?
Không biết phải ảo giác của anh không, anh luôn cảm thấy cô có ác cảm với mình.

Dù là ở trường hay bên ngoài đều cố ý hay vô ý tránh né anh.
“ Gọi tôi Sở Viêm là được”
“ Không được a, khinh nhờn tiên tử sẽ bị sét đánh a.

Tôi cứ gọi cậu là Sở đại thần đi”
Anh có hơi tức giận xoay người rời đi: “ tùy cậu”
“ Ngắm cảnh đủ rồi thì trở về đi” anh bỗng nói tiếp
Cô đang định đợi anh đi rồi mới trở về, nghe câu đó cô cũng đành bước theo.

Hazz nam chính tức giận rồi.
Đang đi cô bỗng thấy bóng người quen thuộc
Sốc, không phải đó là anh hai cô sao..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 14: 14: Làm Chuyện Xấu


Cô khẽ dừng lại, núp vào một gốc cây gần đó
Anh hai cô tại sao lại đến đại học bắc kinh a.

Không phải anh ấy nói đi công tác sao
Nhìn người anh đang ăn mặc chỉnh chu cô thầm nghỉ: “ không phải anh mình đi hẹn hò chứ”
Như chứng thực cho câu nói của cô, một nữ sinh bước ra.

Hai người liền ôm lấy nhau
Omg, một ông già 27 tuổi như anh cô lại đi gặm cỏ non của trường đại học người ta
Nhìn cô gái nhỏ nhắn, vừa trắng vừa ngoan chắc chắn là bị anh mình dụ rồi
Đang suy nghĩ có nên ra khuyên chị gái kia không, thì một bóng đen phủ xuống người
Cô vội hồi thần.

Ngước lên thấy Sở Viêm.

Theo bản năng sợ bị phát hiện cô liền kéo anh núp vào gốc cây
Cô không ý thức được hiện giờ khoảng cách hai người chỉ cách một con mèo Sở Viêm đang ôm thôi
Sở Viêm nhìn hai người phía trước, đang ôm hôn nồng nhiệt, khẽ cười nói: “ không ngờ khẩu vị cậu lại nặng như vậy”
“ còn đứng đây xem người ta hôn môi sao?”
Không phải chứ anh cô bạo như vậy, liền hôn con gái người ta tại đây
Cô xoay người len lén nhìn, Ôi đúng là đủ k*ch th*ch a.
Lúc này mèo trong tay Sở Viêm như thấy được cái gì liền lao vụt đi
Hai người một mèo, nay mèo đã rời đi.

Khoảng cách như bằng không.

Cô hiện tại mới cảm thấy sai sai
Cô và Sở Viêm có phải dựa quá gần rồi không.

Định dùng tay đẩy anh ra, thì anh bắt lấy tay cô trầm giọng nói: “ đừng nhúc nhích, tóc cậu quấn vào cúc áo mình rồi”
Nghe vậy cô rất phối hợp mà đứng yên.

Bàn tay của anh chạm lên mái tóc mềm mượt của cô.
Thân thể thiếu nữ mềm mại trong ngực, thoang thoảng mùi hương sữa tắm quyến rũ chết người.

Mắt khẽ nhìn xuống có thể thấy được hàng mi cong vút của cô.

Hai má ửng hồng không biết do ánh chiều hay ngại ngùng
“ sao lại lâu như vậy, cậu có được không đấy!” tiếng kiu bất mãn của cô vang lên
“ xong rồi đây.

Với lại cậu không nên hỏi tôi có được không”
Nói rồi Sở Viêm quay mặt rời đi
Diệp Tử Yên như bị sét đánh đứng im tại chỗ.

Mặt cô đỏ bừng, tên Sở Viêm đó cư nhiên lại trêu chọc cô
Không biết anh cô đã rời đi từ lúc nào.

Công sức theo dõi của cô nhưng không nghe được họ nói gì.

Tất cả là tại tên Sở Viêm đáng ghét đó.
Lúc này thầy Lục và mọi người đang đứng cổng trưởng đợi cô
Thấy cô bước tới Lão Lục liền hỏi: “ Tiểu Yên à, sao mặt em lại đỏ thế, có phải sốt rồi không?”
Sở Viêm đứng bên cạnh khẽ cười.
Cô thấy rồi nhá tên nam chính đáng ghét còn cười nhạo cô
“ thầy nhìn nhầm rồi, là do ánh chiều tà thôi ạ”
“ được rồi chúng ta mau về thôi, cũng không còn sớm nữa”
Nói rồi mọi người lên xe ai về nhà nấy.
Đêm đến, Diệp Tử Yên nằm lăn qua lăn lại trên giường chửi Sở Viêm “ tên chó chết” 1000 lần rồi chìm vào giấc ngủ.
Còn bên này, trong biệt thự sang trọng.

Sở Viêm lại mất ngủ.

Anh thẩn thờ nhìn vào lòng bàn tay mình còn vươn lại chút mềm mại của những sợi tóc
Lúc cuối xuống gỡ những sợi tóc của cô, môi anh đã khẽ chạm vào đỉnh đầu cô.

Anh giật mình cuối nhìn cô nhưng có vẻ cô không nhận ra.

Anh âm thầm thở phào
Sở Viêm cảm thấy mình thực sự điên rồi, thế nhưng lại nhớ đến Diệp Tử Yên
Đêm nay một người ngủ ngon, còn Sở đại thiếu thì mất ngủ.
Kết quả hôm sau Sở Viêm mang đôi mắt gấu trúc đến lớp.

Khiến cho mọi người đều nghĩ: “ nhìn xem Sở đại thần ngày nghỉ quốc khánh nhưng lại chăm chỉ ôn tập như vậy a”
“ đúng vậy, chúng ta cũng phải cố gắng, không thể để đại thần cô đơn ôn tập được”
Sở thiếu mất ngủ một đêm nhưng lại làm tăng sĩ khí học tập của các bạn trong lớp.

Anh có thể an yên rồi..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 15: 15: Vòng Loại


Đến ngày diễn ra vòng loại olympic vật lý
“ Tôi tin với những gì chúng ta đã chuẩn bị, các em sẽ vượt qua thôi”
“ Vâng, Lục lão sư”
Diệp Tử Yên nhìn dòng người đông đúc vào phòng thi, bỗng cảm thấy tuổi trẻ thật thích, có thể làm tất cả thứ mình mong muốn.

Thấy đoàn đội của mình hăng say như vậy, cô cũng có chút háo hức a
Dù sao bây giờ mình chính là 18 tuổi vẫn có thể tùy ý một chút nha
Huy chương vàng olympic này cô muốn chắc rồi.
Sở Viêm dõi theo cô khẽ cười: cười đến tự tin như vậy, có tinh thần chiến đấu rồi sao
“ Được rồi, các em vào đi thôi”
Vì đây là vòng loại 100 trường với hơn 500 thí sinh.

Sau cùng chọn ra 10 người điểm số cao nhất tham gia thi toàn quốc.

Và giải toàn quốc sẽ được diễn ra ở Trùng Khánh
Bước vào phòng thi, mọi người chia nhau ra tìm chỗ ngồi của mình.

Cô và nam nữ chính được xếp thi chung một phòng, hai bạn lớp A còn lại thi chung một phòng
Sở Viêm ngồi trên cô cách 2 bàn, còn Lâm Tích được xếp ngồi cuối ngay hành lang
Nghe nói là giảng viên của Bắc Đại ra đề.

Dù sao kiếp trước cô không học trong nước, có hơi mong chờ a
Giám thị đã phát đề cho cả phòng bắt đầu tính thời gian làm bài
Đề thi năm câu thời gian làm 150 phút
Dù sao cũng có kiến thức của kiếp trước nên Diệp Tử Yên thoải mái làm bài.

Cô đặt bút xuống thời gian vẫn còn 30 phút.

Khẽ nhìn hướng Sở Viêm, hắn cũng đã làm xong
“ Nam chính vẫn là nam chính a” cô cảm thán
Lâm Tích cô cũng không lo lắng nhiều.

Với đề bài này cô ấy cũng sẽ làm được thôi.

Dù sao cô cũng cất công ngày nào cũng giảng bài cho nữ chính nha.

Còn có bàn tay vàng của tác giả thì sợ gì chứ.
Nói rồi cô có hơi buồn ngủ, sáng nay phải dậy sớm để đến trường thi làm cô mệt muốn chết.

Nhưng lúc còn 30 phút cô liền nằm ngủ một lát.
Giám thị nhìn thấy cô ngủ định nhắc nhở nhưng lại thấy bài làm chỉnh tề nên cũng mặc kệ cô luôn
Chuông báo hết giờ, bên ngoài trường thi là những khuôn mặt lo lắng, có ba mẹ có những giáo viên hướng dẫn
Lão Lục ông đương nhiên không lo cho Sở Viêm và Diệp Tử Yên a, hai đứa nó sẽ có mặt giải quốc gia thôi, ánh mắt ông hướng về Nhan Mộ và Trần Khải thì cả hai đều lắc đầu.

Khẽ thở dài tiếc nuối, ông lại nhìn qua hướng Lâm Tích
Cô ngại ngùng cười: “ Em phát huy khá tốt ạ”

“ được rồi, 2 ngày sau mới có kết quả chính thức, thầy đã xin phép Tiêu hiệu trưởng cho các em nghỉ vào chiều nay”
“ Hoan hô” cả nhóm cùng mỉm cười
Lúc này, cả trường đều biết tiểu đội olympic tham gia thi loại
Nhạc Dung thật sự ghen tỵ đến điên rồi.

Rõ ràng cô mới là người đi dự thi cùng Sở Viêm
Con nhỏ Diệp Tử Yên đó nếu không gian lận sao điểm có thể cao hơn cô.

Nếu không có nó vị trí ngồi bên cạnh Sở thiếu cũng là của mình
Nhạc Dung đi vào nhà vệ sinh, cô đăng nhập vào tài khoản ẩn danh lần trước
Cô đăng tấm hình nữ sinh bước lên chiếc bentley, dù chỉ là một bên mặt nhưng không khó nhận ra đó là Diệp Tử Yên
Lần trước cô theo đuôi Diệp Tử Yên liền phát hiện cô ta thế nhưng ngồi lên chiếc xe sang trọng.

Diệp Tử Yên thế nhưng lại được bao nuôi a.

Nếu cô ta biết an phận thì cô sẽ không đăng lên diễn đàn, nhưng hết lần này đến lần khác cô ta lại tranh giành với cô
Bấm đăng xong, Nhạc Dung bước về lớp học như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đương nhiên hiện tại Diệp Tử Yên không biết chuyện gì xảy ra, bởi vì cô nôn vào người nam chính rồi a
20 phút trước chính là mọi người cùng lên xe để về nhà
Cô và nam nữ chính cùng ngồi hàng sau.

Chính là bình thường cô không bao giờ say xe aaa.

Tại sao vừa ngồi gần nam nữ chính lại như vậy.

Có phải tác giả thấy nữ phụ như cô quá nhàn rồi không, nên mới tạo việc cho cô làm
Nhìn khuôn mặt không thể đen hơn được nữa của Sở Viêm, cô liền cười lấy lòng: “ mình lau cho cậu”
Sở Viêm cười lạnh: “ nôn xong thoải mái không”
“ Đúng là rất thoải mái” Cô nói thầm
“ Nơi này cách nhà tôi gần, cậu qua đó thay áo, tôi lại giặt trả cậu” Diệp Tử Yên nói.

Dù sao cũng là cô nôn ra, không thể nuốt do lại được a
Vốn định về biệt thự gần đây thay quần áo, nhưng nghe thấy đề nghị của cô anh khẽ gật đầu
Bộ dạng dọc đường giống như ai đang thiếu nợ anh vậy.

Nhưng nếu nhìn kĩ có thể thấy khóe môi anh khẽ nhếch..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 16: 16: Bao Nuôi


Xe dừng lại trước biệt thự Diệp gia
Cả đoàn người bỗng sững sốt.

“Diệp Tử Yên không nghĩ cậu là đại gia ngầm nha”
Sở Viêm bỗng lười biếng nói: “ Đế đô này có họ Diệp khác sao?”
“ Diệp Tử Yên, Diệp…, Diệp gia.

Là một trong ba đại gia tộc đế đô sao” Nhan Mộ bỗng hét lên
Trần Khải cảm thán: “ Diệp Tử Yên cậu giấu thật giỏi mà”
Người trước giờ luôn dính lấy Tử Yên nay lại không nói lời nào.

Trong mắt Lâm Tích hiện lên chút kinh ngạc và mất mác
“ các cậu mau về nghỉ ngơi đi” Diệp Tử Yên chỉ cho là cô mệt rồi, bèn nói
Cô rất hy vọng bây giờ ba mình không có ở nhà.

Không thì không biết ông sẽ nghĩ gì nữa đây.

Có khi tưởng mình đem người yêu về ra mắt luôn cũng nên.
Diệp Tử Yên dẫn đường cho Sở Viêm vào nhà.

Cả một đường hai người đều im lặng đến đáng sợ
Vào nhà, cô chạy nhanh lên phòng anh hai lấy một bộ quần áo mới nhét vào tay Sở Viêm.

Rồi đẩy anh vào phòng tắm: “ cậu mau thay đi, quần áo của anh tôi đều là đồ mới cả”
Anh thay xong bước ra ngoài.

Cô nhìn anh ngẫng người: như vậy cũng quá đẹp trai rồi đấy.

chân còn rất dài nha.

“ Cậu nhìn đủ chưa?” Sở Viêm từ tính hỏi
Cô giật mình, mặt bỗng đỏ lên.

Cô thế nhưng lại mê trai nữa rồi.

Sắc tức thị không, không tức thị sắc a
Cô nhanh chóng gom lấy đồ dơ đưa cho dì Vương đi giặt
Anh khẽ cười: khuôn mặt mình chính là sài như vậy sao
Anh đi dạo xung quanh.

Trên bức tường treo treo rất nhiều ảnh.

Đa phần là ảnh của cô.

Từ nhỏ đến lớn đều có nha.

Diệp gia đúng là rất cân chiều cô gái nhỏ này.
Có tầm ảnh anh xem rất lâu.

Là ảnh chụp của cô với cậu bé, hai người nắm tay nhau cười thật tươi.

Cậu bé này trong rất quen mắt nhưng nhất thời anh không nhớ ra
Anh đến ngồi bàn phòng khách, điện thoại liền vang là của Nhan Mộ.
“alo”
Giọng Nhan Mộ đầy lo lắng: “ Sở Thần cậu mau xem diễn đàn trường đi, mọi người đều đang công kích Diệp Tử Yên, nói cậu ấy được bao nuôi”
Sở Viêm nhanh chóng vào diễn đàn.

Dưới bài viết đầy nững bình luận chửi Diệp Tử Yên
… Không ngờ Diệp Tử Yên lại là người như vậy
… Bentley đó.

Người bao nuôi cậu ta cũng không phải dạng thường đâu
… Cậu ta không được ba mẹ dạy dỗ sao

Phía dưới bỗng xuất hiện một cmt.

Ảnh chụp kết quả khảo sát đầu năm, Diệp Tử Yên hạng 10, hôm nay lên phòng giáo vụ bống thấy được bảng kết quả này.

Không phải cậu ta mua đề chứ?!
… 100% mua đề rồi.

Diệp Tử Yên học ra sao thì mọi người đều đã biết
… +1 cho lầu trên
…+9999
… cả Sở đại thần còn không được điểm tuyệt đối a.
Trong phòng bếp, Diệp Tử Yên cũng đang xem diễn đàn trường
Từ lần trước, cô cũng thường xuyên vào diễn đàn xem tin tức.

Hôm nay nhân vật chính lại là cô nữa a
Nhìn vào tài khoản ẩn danh cô liền cười lạnh: “ Nhạc Dung sao.

Lần thứ hai rồi, cậu nghĩ tôi là quả hồng mềm mặc người n*n b*p sao”
Nhìn những bình luận Nhạc Dung dùng tài khoản mình đi nói giúp cô, cô liền cảm thấy ghê tởm.
Cô rót cho Sở Viêm một ly nước đem ra phòng khách
Anh thấy vẻ mặt cô, chắc cô đã biết rồi, khẽ nói:” cậu có cần tôi giúp không?”
“ Không sao, chỉ là chuyện nhỏ tôi xử lí được” Diệp Tử Yên trả lời anh
“ Hôm nay tôi cũng có chút việc, đồ mai cậu nhớ đem trả tôi” Sở Viêm đứng dậy
“ Tôi kiu lão Trần đưa cậu về”
Tiễn anh ra cửa.

Sở Viêm bỗng quay lại, xoa đầu cô và nói: “ đôi khi cậu có thể dựa dẫm vào người khác, không cần cố mạnh mẽ như vậy.

Đi đây”
Cô đứng ngây người ở cửa một lúc lâu.

Tên Sở Viêm ấy thế nhưng xoa đầu cô.

Nhưng có chút ấm áp a..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 17: 17: Sự Thật


Hôm sau, lão Trần đưa cô đến trường
Mọi lần tiểu thư luôn dặn ông cho cô xuống ở ngã ba gần trường, nhưng hôm nay lại bảo ông chạy thẳng đến trường.

thầm thắc mắc nhưng không dám hỏi nhiều
Chiếc Bentley sang trọng dừng trước cổng thu hút mọi ánh mắt của học sinh.

Diệp Tử Yên từ trong xe bước ra
Người qua đường A: Diệp Tử Yên như vậy là muốn công khai rồi sao
“ cậu ta cũng dám đi học sao?”
….
Cô chẳng bận tâm ánh mắt của bạn học mà lên thẳng khu giáo vụ
“ hiệu trưởng Tiêu” cô khẽ chào hỏi
“ em tới rồi sao, ngồi đi”
“ Em muốn đăng bài lên diễn đàn, chuyện này có lẽ sẽ gây ảnh hưởng đến danh tiếng của trường em vẫn mong thầy cho phép em” Diệp Tử Yên nói thẳng
Ông thở dài: “ được, dù sao cũng là do bạn học Nhạc”
Sáng nay thằng nhóc Sở Viêm kia đã gọi ông nhờ giúp đỡ, làm cậu như ông đành phải giúp a, dù sao ông cũng lần đầu thấy nó quan tâm một cô gái như vậy
Diệp Tử Yên cảm ơn thầy rồi rời đi
Cô lên diễn đàn không nói nhiều, chỉ đăng một bức ảnh gia đình.

Diệp gia tại đế đô không ai không biết.
Diễn đàn hoàn toàn bùng nổ rồi.

..

Diệp Tử Yên, Diệp gia.

Không thể tưởng tượng được
..

hay lắm, dành cho những người công kích, nói xấu người ta được bao nuôi
..

Vả mặt đau lắm đúng không.

Hahaahah
..

Nhan Mộ cũng lên góp vui: Cái này là thật a.

Lần trước chúng tôi có ghé qua hà cậu ấy.

Diệp gia tiểu thư hàng chính hãng a
..

Trần Mộ: đúng vậy

Lúc này Nhạc Dung vẫn đang đắm chìm trong vui sướng.

Nhìn Diệp Tử Yên bị xa lánh cô cảm thấy rất vui nha
Nhạc Dung cũng không biết, diễn đàn lại bùng nổ vì tài khoản ẩn danh của cô bị tra địa chỉ IP và đăng lên diễn đàn
Cả trường cảm thấy hôm nay chính là đại tiệc drama sao
Không phải Nhạc Dung là bạn thân của Diệp Tử Yên sao!?
Chuyện này cũng quá không chân thật rồi.

Người đăng nói Diệp Tử Yên được bao nuôi là Nhạc Dung, người luôn phản kích bảo vệ Diệp Tử Yên cũng là Nhạc Dung
… bình luận 1: tôi vừa suy nghĩ đến một chuyện kinh tởm
… cmt 2: tôi cũng vậy
… cmn Nhạc Dung thế nhưng lại hai mặt như vậy.

Hình ảnh..

hôm qua cô ta còn rất bảo vệ Diệp Tử Yên a
Hình ảnh..

tôi cũng có bằng chứng a
Hình ảnh +1..

thật mẹ nó ghê tởm
… đúng là biết mặt không biết lòng.

Diệp Tử Yên cũng thật đáng thương a, bị bạn thân mình hãm hại.
Tới tiếc tự học buổi chiều, Nhạc Dung bước vào lớp cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn
Đến người bạn hay đi với cô cũng nhìn cô đầy chán ghét: “ cậu thật khiến người ta ghê tởm”
Chuyện gì đang xảy ra vậy.

Không phải mọi người nên đi xa lánh con nhỏ Diệp Tử Yên sao.

Đúng rồi, diễn đàn
Nói rồi cô mở điện thoại lên xem.

Cô như chôn chân tại chỗ
Tại sao lại như vậy, con nhỏ đó thế nhưng là con Diệp gia.

Không thể nào, nó chưa bao giờ nói với cô.

Cũng không sài hàng hiệu hay gì cả

Chuyện cô làm cũng đã bại lộ rồi.

Là ai là ai vạch trần cô.
Nhạc Dung như điên cuồng lao ra khỏi lớp.

Ánh mắt mọi người nhìn cô đều thay đổi.

Cô sợ hãi rồi.
Lúc này loa thông báo trường vang lên một giọng trong trẻo: “ xin chào các bạn, tôi là Diệp Tử Yên lớp 12F.

Như các bạn đã biết chuyện trên diễn đàn về việc bao nuôi đều không phải sự thật.

Hôm nay Diệp Tử Yên tôi muốn nói, nếu người bị hại là các cậu và bị mọi người chỉ trích như vậy sẽ cảm thấy thế nào.

Cho nên hy vọng cao trung đế đô chúng ta có thể chú ý lời nói và hành động của mỗi người vì tôi biết sau này các cậu đều sẽ là người lớn đều là người thành công sẽ không vì hành động nông nổi thời trung học mà hối hận.

Diệp Tử Yên tôi cũng chẳng có gì hơn người, mong chúng ta có thể cùng nhau cố gắng.

Cảm ơn các bạn”
Giọng nói cô vang khắp hành lang, như thấm vào mỗi một học sinh đang ngồi.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 18: 18: Xin Lỗi


“Học sinh này rất khá nha, có thể vào lúc này xoa dịu đám học sinh đó, không tồi chút nào” các giáo viên đều đã nghe thấy những lời của Diệp tử Yên nói
“ Nhưng sao cô bé vào được phòng phát thanh của trường a” Bối Minh Hiển khẽ hỏi
Lục lão sư bỗng lên tiếng: “ còn không phải là thằng nhóc Sở Viêm kia sao”
Nửa tiếng trước, cô muốn vào phòng phát thanh, tới nơi lại phát hiện nó bị khóa.

Sở Viêm không biết từ đâu xuất hiện liền mở cửa bảo cô vào
Sở Viêm lười biếng dựa vào tường nhìn cô gái nhỏ
Nghe giọng nói bình tĩnh cô, càng kinh ngạc vì lời nói của cô.

Khóe môi khẽ nhếch, Diệp Tử Yên cậu chính là tỏa sáng như vậy.

Sau khi đám học sinh nghe xong, phần lớn người đều cảm thấy rất hối hận
Hàng lang trước cửa lớp F đông nghịt người.

Bọn họ muốn xin lỗi Diệp Tử Yên một chút
Chuyện như vậy diễn ra suốt 2 ngày, khiến thầy cô đều đau đầu.
Bối Minh Hiển khẽ cảm thán: “ vừa có lợi vừa có hại a”
Người thì xin lỗi, có người thì tặng bánh kẹo.

2 ngày nay bàn cô lúc nào cũng không còn chỗ chứa.
Mọi người đều cảm thấy, Diệp Tử Yên rất xinh đẹp a, nhất là khi cười rộ lên.

Sao trước đây không ai nhận ra.

Có người còn lấy ảnh chụp của cô đăng lên diễn đàn tham gia bình chọn hoa khôi trường học, nhưng cô cũng không để tâm lắm vì Lão Lục thông báo đã có kết quả thi vòng loại rồi.
Sau khi hết tiết cô liền tập trung với tiểu đội đợi thầy thông báo kết quả
Lão Lục bước vào: “ Hôm nay thầy nhận được kết quả.

Trường chúng ta có 3 bạn đậu.

Bước vào kì thi quốc gia”
“ Sở Viêm”
“ Diệp Tử Yên”
“ và Lâm Tích.

Chúc mừng các em”
“ Sở Viêm và Diệp Tử Yên rất xuất sắc đạt điểm tuyệt đối.

Lâm tích cũng chỉ kém một bài đạt 130 điểm”
Nhan Mộ và Trần Khải có hơi buồn nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần: “ chúc mừng các cậu, nhất định phải lấy huy chương vàng về cho bọn này a”
Sở Viêm khẽ đáp: “ được”
“ hai ngày sau, chúng ta sẽ đi thành phố Trùng Khánh, các em về chuẩn bị hành lí, nghỉ ngơi cho thật tốt, đạt kết quả cao ở cấp quốc gia”
“ Vâng lão sư” ba người đồng thanh nói.
Tan học, Diệp Tử Yên đuổi theo Sở Viêm trả quần áo lại cho cậu
Sở Viêm cầm lấy khẽ nói: “ Hy vọng lần này cậu sẽ không say xe”
Hừ, tên Sở Viêm đáng ghét này lại chọc cô, nhưng nể tình chuyện chìa khóa lần trước cô sẽ bỏ qua.

Cô rất rông lượng nha.
Cô làm mặt quỷ, quay người lên xe về nhà.
Về tới nhà cô liền nhắn tin cho anh hai.

Anh hack máy của Nhạc Dung sao?
- Anh rảnh lắm sao?
- -.-
Thấy tin nhắn anh cô rơi vào trầm tư.

Không lẽ Sở Viêm giúp mình.

Cô tự phản bác ý mình:” chắc không phải đâu, nam chính đại nhân không nhấn cô luôn là may rồi sao có thể giúp cô a”
Nhưng mà dạo gần đây nữ chính cũng không còn nhắn tin gì cho cô a.

Cảm thấy không quen lắm
Có chuyện gì sao.

Bình thường không phải đều gọi cô Yên Yên này Yên Yên kia sao.

Nói rồi cô cũng không nghĩ nhiều, chắc là cô ấy căng thẳng dù sao cũng sắp bước vào kì thi quốc gia a.
2 ngày tiếp theo Nhạc Dung đều không đi học.

Nghe nói là đang chuẩn bị thủ tục chuyển trường.

Cô ta không thể học nổi khi nhìn thấy ánh mắt chán ghét của bạn học.

Thật ra cô có thể kiện Nhạc Dung dù sao cũng là bạo lực mạng với học sinh
Nhưng như vậy đối với một học sinh lớp 12 chính là hủy hoại hoàn toàn.

Coi như cô làm việc thiện đi a..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 19: 19: Tựa Vai


7 giờ sáng, Diệp Tử Yên thức giấc.

Hôm nay là ngày đến Trùng Khánh thi giải quốc gia.

Mình cư nhiên lại dậy trễ.

Mọi người hẹn lên xe lúc 7h30 a
Dùng hết sức lực 18 năm trên đời của nguyên chủ, cô vệ sinh cá nhân xong liền chạy đến nơi tập trung
Đến nơi vừa đúng 7h30, mọi người đã lên xe đông đủ nhưng trớ trêu thay chỉ còn vị trí trống bên cạnh Sở Viêm.

Coi như cô xui xẻo vậy
“ Sở Viêm, chào buổi sáng a”
Anh gật đầu tỏ ý đáp lại
Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô, anh bèn hỏi: “ mất ngủ sao?”
“ A.

Chỉ là thức coi một số thứ”
Mặc dù kiếp trước cô đã làm qua các dạng đề olympic rồi, nhưng não người cũng sẽ quên nha.

Cô không phải thần tiên, nên cũng cần ôn tập a
Sở Viêm không nói gì nữa, anh lấy sách ra bắt đầu đọc.

Đọc chưa được bao lâu thấy bên vai mình nặng trĩu.

Thì ra là cô gái nhỏ dựa vào anh ngủ.

Khẽ thở dài, chỉnh lại tư thế cho cô ngủ thoải mái hơn.
Đến tối, họ cũng đã đến được khách sạn gần địa điểm thi
Xe vừa dừng Diệp Tử Yên liền tỉnh dậy, đi nhanh xuống xe hít thở khí trời, để lại bờ vai rộng Sở Viêm rung rẩy trong xe
Cô dựa vai anh cả quãng đường, tỉnh lại chẳng cảm ơn một tiếng liền vứt anh ở đây.

Xoa bả vai đã mất cảm giác của mình anh thầm mắng: “ cậu ngồi đây để hành hạ tôi sao!”
Diệp Tử Yên càng hoang mang, thật ra cô đã tình trước rồi nhưng lại nhận ra mình dựa vào vai Sở Viêm a.

Hoảng sợ quá nên cô đành giả chết đến lúc xuống xe
Mình ngủ có ngáy không ta, có ch** n**c miếng lên áo cậu ta không? Diệp Tử Vô cũng hối hận Yên thầm mắng mình không dưới một trăm lần
Liếc thấy Sở Viêm xoa vai bước xuống cô lại hận không thể lập tức chui xuống đất luôn cho rồi
Dẫn đoàn tham dự cuộc thi vẫn là lão Lục đáng mến và một giáo viên nữ trường cao trung khác tại đế đô
Lão Lục nói: “ các em may nhận phòng, về nghỉ ngơi thật tốt chuẩn bị cho cuộc thi chiều mai”
“ Vâng lão sư”
Lâm Tích, cô và giáo viên nữ kia chung một phòng.

Nam thì nhiều hơn ở hai phòng do lão Lục quản lí
Vừa vào phòng, Lâm Tích liền nói: “ mình xuống kia mua ít đồ cá nhân”

Diệp Tử Yên liền nói:” tôi đi với cậu”
“ không cần đâu.

Lúc mới tới đây mình thấy có một của hàng tiện lợi rất gần khách sạn”
Thấy cô nhất quyết từ chối, Diệp Tử Yên đành nói: “ được, vậy cậu chú ý an toàn, có gì nhớ gọi cho tôi”
Lâm Tích đi ra cửa hàng tiện lợi mua một ít đồ dùng cá nhân.

Trên đường về cô có cảm giác có người đi theo mình.

Đoạn đường từ cửa hàng về khách sạn có đi ngang qua một con hẻm rất tối
Cô liền bước đi nhanh hơn, tay lấy điện thoại gọi cho Tử Yên
Hai người phía sau dường như cảm nhận được cô tăng tốc liền đuổi theo
“ Alo, Lâm Tích”
“ Diệp Tử Yên, cứu mình….Áaa”
Nghe tiếng hét của Lâm Tích, Diệp Tử Yên cũng hoảng rồi: “ Lâm Tích cậu không sao chứ, Lâm Tích”
Cô chạy ra khỏi khách sạn, nghe tiếng trong điện thoại truyền đến:
“Cô em xinh xắn như thế này mà lại đi một mình sao, đi với anh đi
Đảm bảo cho cô em sung sướng a” tên đàn em cười bỉ ổi nói
Lâm Tích không thể kháng cự được hai người đàn ông.

Cô sợ hãi, nước mắt không ngừng rơi xuống.

giọng cô run rẩy: “ Tôi có tiền, tôi cho các người tiền mau thả tôi đi”
Tên đại ca cũng cười: “ tiền sao? bọn anh chỉ muốn cô em không muốn gì khác a”
Nói rồi hai người kéo cô vào con hẻm.

Lâm Tích tuyệt vọng, cô cũng hối hận rồi, lúc nãy cô gọi Tử Yên nếu lỡ cậu ấy tới thì phải làm sao a.

Tử Yên cũng là con gái sao cô ngu ngốc như vậy chứ..
 
Back
Top Bottom