Ngôn Tình Tái Ngộ

Tái Ngộ
Chương 40: Chương 40


“Chị, chị đã về rồi? Tai nghe của em đâu?” Mạnh Khiếu từ trong phòng chạy ra, ân cần mà tiếp nhận hành lý của Mạnh Thiển Thiển.

Mạnh Thiển Thiển tức giận mà đem một cái túi đưa cho hắn.Mạnh Khiếu cao hứng mà xoay người đi.Mạnh Viện Viện đập bàn trợn trắng mắt.

Hoàng Tú Cầm ở trong phòng bếp, lập tức hô: “Mạnh Thiển Thiển, quét tước ban công một chút, quần áo trong máy giặt đem đi phơi đi, kêu con mua vé buổi sáng, con thế nào cũng phải mua buổi trưa....”Vào nhà Mạnh Thiển Thiển mông còn chưa kịp ngồi xuống ghế, cô nhấp nhấp môi, cởi áo khoác, vén tay áo lên, xoay người liền đi ban công.

Mạnh Viện Viện ném giẻ lau, đi theo lại đây, nhẹ nhàng mà hô một tiếng, “Chị.”Mạnh Thiển Thiển ngẩng đầu nhìn cô ấy, cười nói: “Chị đã trở về.”Mạnh Viện Viện nhìn nhìn, gật đầu: “Dạ.”Cô đi vào ban công, đi đến máy giặt, mở ra, giúp Mạnh Thiển Thiển phơi quần áo.

Mạnh Thiển Thiển nhìn Mạnh Viện Viện, trong lòng ấm áp.

Lúc này, trong phòng phanh một tiếng.Ngay sau đó Mạnh Khiếu lao tới, “Chị như thế nào mua loại này? Chị liền mua cái này lừa gạt em?”Ban công hai chị em ngừng lại, Mạnh Viện Viện nhìn Mạnh Thiển Thiển một cái, Mạnh Thiển Thiển đứng thẳng thân mình, sắc mặt không tốt lắm.

Mạnh Viện Viện ném quần áo trong tay, xoay người liền đi ra ngoài.“Loại này làm sao? Hàng nhái có thể sử dụng là được, em có thân phận gì, còn muốn dùng chính hãng.”“Mạnh Viện Viện!”“Mẹ!”“Mạnh Thiển Thiển, con ra đây!” Hoàng Tú Cầm từ trong phòng bếp đi ra, trong tay cầm nồi, hướng về phía ban công liền rống.

Mạnh Thiển Thiển buông cây chổi, đi ra ngoài.Trong phòng một mảnh hỗn độn.Ba cầm quyển sách cũng từ trong phòng ra tới, trên mặt đất là hộp Mạnh Khiếu vứt, tai nghe cũng vứt ở một bên.

Mạnh Khiếu nhìn Mạnh Thiển Thiển liếc mắt một cái, quay đầu liền nói với Hoàng Tú Cầm: “Con nói chị ấy mua chính hãng, chị ấy mua cái này, con đến lớp sẽ bị người cười chết.”Hoàng Tú Cầm sắc mặt khó coi.“Con lại đi mua cho em trai con một cái mới.”Mạnh Viện Viện kêu to: “Có thể sử dụng là được, làm gì còn mua cái mới!”Hoàng Tú Cầm chỉ vào Mạnh Viện Viện, “Con câm miệng!”Bà ta nhìn về phía Mạnh Thiển Thiển..
 
Tái Ngộ
Chương 41: Chương 41


Mạnh Thiển Thiển nhấp môi, đi vào, khom lưng nhặt tai nghe trên mặt đất lên, lấy di động ra, cắm l vào, đưa cho Mạnh Khiếu, coi nói: “Chính em nghe một chút.”Mạnh Khiếu không tình nguyện, lui về phía sau một bước.Mạnh Thiển Thiển vài giây sau, lại đưa ra đi, nói: “Em nghe một chút, em nghe một chút a.”Bốn chữ phía sau, thanh âm cô nói rất lớn.

Mạnh Khiếu hoảng sợ, hắn đoạt lấy tai nghe, nhét vào lỗ tai, thanh âm rất tốt, thanh âm vờn quanh ở bốn phía.Nửa giờ sau, một nhà năm người ngồi ở bên bàn ăn bắt đầu ăn cơm chiều.

Hoàng Tú Cầm một bên gắp đồ ăn cho con trai một bên lải nhải mà nói: “Đi ra ngoài học đại học thật ghê gớm, không có chúng ta cung phụng chi, con có thể đi đọc?....”“Được rồi ăn cơm đi.” Ba Mạnh Trí Hiền nói.Hoàng Tú Cầm: “.....”Gà bay chó sủa một đêm kết thúc, Mạnh Thiển Thiển xoa tóc vào phòng, Mạnh Viện Viện ngồi xếp bằng ngồi ở trên giường chơi di động, di động là lúc trước Mạnh Thiển Thiển mua thay thế để laij cho cô ấy.

Cô ấy ngẩng đầu, “Chị, đại học Hải Thành như thế nào?”Mạnh Thiển Thiển ở trên giường ngồi xuống, cười nói: “Rất lớn, em cũng cố gắng học tập.”“Thành tích của em không được.” Mạnh Viện Viện lắc đầu, “Nhà của chúng ta như thế nào chỉ có Mạnh Khiếu thông minh, em cảm giác mẹ ở thời điểm sinh hắn liền như vậy, cái gì tốt nhất đều cho hắn.”Mạnh Thiển Thiển hơi ngừng, lau đầu tóc, “Chị không ở nhà nửa năm này vất vả cho em.”“Vất vả cái gì, một chút việc tay chân mà thôi.”Mạnh Thiển Thiển hơi mỉm cười, cô kéo ra chăn, nói: “Đêm nay cùng nhau ngủ đi.”“Được a.”Mạnh Viện Viện cũng buông di động nằm xuống, cùng chị kề lại cùng nhau.

Hai chị em dùng chính là cùng một loại sữa tắm, rất thơm, rất ấm áp.

Mạnh Thiển Thiển nằm trong chốc lát không ngủ được, cô nhìn em gái ngủ say, nghiêng thân mình lấy ra di động, Chu Ngạn đã phát một tin WeChat cho cô.Chu Ngạn: Vội xong rồi sao?Mạnh Thiển Thiển: Mới vừa nằm xuống, anh ngủ rồi sao?Chu Ngạn cười: Chờ tin của em, xem ra em đêm nay cùng người trong nhà thật sự vui vẻ, một buổi tối cũng chưa trả lời..
 
Tái Ngộ
Chương 42: Chương 42


Trở về nhà tựa hồ thật sự không có thời gian, giống như có vô số việc nhà còn có chuyện muốn vội.Mạnh Thiển Thiển: Đúng vậy, vừa đến nhà, thật nhiều việc, ngày mai buổi sáng anh phải lên tàu cao tốc, đi ngủ sớm một chút a.Chu Ngạn: Không vội, ký túc xá còn lại một mình anh.Mạnh Thiển Thiển: Đường Tuyển học trưởng đâu?Chu Ngạn: Hắn còn ở phòng làm việc, em như thế nào không hỏi Ứng Hạo học trưởng đâu?Mạnh Thiển Thiển:.....Cô đột nhiên không biết nên nói thế nào, có ý muốn lập tức liền đem sự tình nói, nhưng mà sắp ăn tết, không muốn làm Chu Ngạn không vui.

Nghĩ nghĩ, cô vẫn là kiềm chế tâm tư, nhẫn nhịn chút.*Ngày mai bắt đầu, nhà Mạnh Thiển Thiển tổng vệ sinh, việc rất nhiều.

Bận liền bận đến 27 tháng chạp, nơi nơi đã treo lên đèn lồng màu đỏ cùng với nơi chốn đều là câu đối năm mới màu đỏ.

Trong tiểu khu cũng có bài hát năm mới vui sướng.

Mạnh Thiển Thiển ra cửa mua một ít thịt còn có một ít quà tết, đi nhà thầy Kiều thăm hỏi.Cửa nhà thầy Kiều khép hờ, Mạnh Thiển Thiển tay nâng lên tới chuẩn bị gõ cửa.Đột nhiên.Bên trong truyền đến thanh âm sư mẫu.“Theo ông nói như vậy, hai đứa nhỏ này, một người đi về phía trước một người còn nhớ mãi không quên sao?”Thanh âm thầy Kiều truyền đến: “Hẳn là như vậy, tôi nhưng thật ra có chút hối hận lúc trước không tìm hiểu nhiều một chút, để Thiển Thiển suy xét trường học khác.

Bọn họ vốn không phải người cùng một đường a.”Sư mẫu thở dài: “Ai, tình cảm niên thiếu này trân quý nhất, nhưng Ứng Hạo đã quyết tâm muốn vứt bỏ quá khứ, đối với nỗ lực thi đậu đại học Hải Thành của Thiển Thiển có chút không công bằng.”Thầy Kiều còn không có trả lời.Mạnh Thiển Thiển chân lui về phía sau một bước.Anh muốn vứt bỏ quá khứ, kia cô còn đi đại học Hải Thành, anh khẳng định cảm thấy rất bối rối.Cô xoay người, chỉ chớp mắt, nhìn đến chỗ ngoặt cũng thấy qỨng Hạo xách theo quà tết mặt mày lạnh lùng.Mạnh Thiển Thiển dừng lại.Anh tựa hồ cũng nghe đến đối thoại trong sân.

Lúc này, anh đi lên trước, đôi mắt liếc nhìn cô một cái, theo sau dùng tay gõ gõ, Mạnh Thiển Thiển nhìn anh gõ cửa.Cảm thấy anh tựa hồ gõ đến có chút dùng sức.Tác giả có lời muốn nói: Nửa thanh cải trắng run chân: Gõ như vậy dùng sức làm gì?Ứng cẩu còn cần một chút thời gian truy thê.

Ngày mai thấy, moah moah, này chương tiếp tục một trăm bao lì xì, phía trước bao lì xì đêm nay một khối phát xong..
 
Tái Ngộ
Chương 43: Chương 43


Chỉ một lát sau, cửa liền từ bên trong kéo ra.

Sư mẫu mặc một bộ váy nhung màu đỏ, nhìn thấy hai người bọn họ, liền sửng sốt, tiếp theo rất nhanh liền hoàn hồn.

“Tiến vào, như thế nào lúc này tới?” Sư mẫu tránh ra, gọi, “Lão Kiều, Ứng Hạo cùng Thiển Thiển tới, các em ngồi trước, thầy các em liền ra tới.

”Sư mẫu phỏng chừng cũng có chút xấu hổ, bất quá bà ấy vốn chính là biên tập chuyên mục tình cảm, năng lực ứng biến mạnh, rất nhanh liền trấn định xuống.

Mạnh Thiển Thiển vào cửa gọi: “Sư mẫu chúc mừng năm mới.

”“Sư mẫu chúc mừng năm mới.

” Một giọng nam khác nói có chút thấp truyền đến.

“Được, năm mới vui vẻ.

” Sư mẫu gật đầu.

Thầy Kiều cũng từ trong phòng ra tới, ông ấy vừa mới vào nhà lấy kiện áo khoác, một bên mặc vào vừa nhấc đầu nhìn thấy hai người bọn họ, sửng sốt, sau đó cười nói: “Ngồi, ngồi.

”Mạnh Thiển Thiển lúc trước học bổ túc cũng thường xuyên chạy tới nhà thầy Kiều cùng bạn học khác liền ở trong sân học bổ túc.

Cô kéo ghế dựa ra ngồi xuống, bên cạnh, Ứng Hạo cũng ngồi xuống.

Anh thân cao quá cao, ngồi xuống chỉ có thể dựa ra phía sau, tay cắm ở túi quần, có vài phần tản mạn.

Sư mẫu bưng nước trà ra tới, lại cầm một ít đồ ăn vặt, cười nói: “Thiển Thiển, em càng ngày càng xinh đẹp.

”Mạnh Thiển Thiển tiếp nhận đồ ăn vặt, bên tai có chút hồng, “Sư mẫu cũng rất trẻ.

”“Em chỉ biết nói ngọt.

” Sư mẫu cười.

Thầy Kiều ngồi xuống nhìn bọn họ một cái, nói: “Trưa ở chỗ này ăn đi chứ?”Mạnh Thiển Thiển lắc đầu, còn chưa nói, sư mẫu liền nói: “Ở chỗ này ăn, cô đã lâu không gặp em, rất nhớ.

”Mạnh Thiển Thiển hơi ngừng, ngậm miệng, khóe môi cô mang theo ý cười.

Ứng Hạo nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đôi mắt nhìn cô, sau đó thu hồi tầm mắt.

Thầy Kiều nhìn về phía Ứng Hạo: “Em thì sao? Có lý do không thể lưu lại sao?”Ứng Hạo môi mỏng hơi nhấp.

Vài giây sau, anh mỉm cười, “Không có, vậy vất vả sư mẫu.

”Sư mẫu nhìn Ứng Hạo, cười cười nói: “Ứng Hạo cũng thay đổi thật nhiều, không vất vả, cô buổi sáng mới mua không ít đồ ăn, các em tới vừa lúc a.

”.
 
Tái Ngộ
Chương 44: Chương 44


Nói xong, bà ấy bóc một viên kẹo mềm đưa cho Mạnh Thiển Thiển.Mạnh Thiển Thiển nhận lấy, thả một viên vào trong miệng.

Sư mẫu hiển nhiên rất thích cô, “Ngọt đi? Kẹo này là đi Hải Thành mua, lúc ấy cô còn từ Hải Thành đi máy bay qua, Thiển Thiển ở Hải Thành có quen nhiều bạn bè hay không?”Mạnh Thiển Thiển nhai kẹo gật đầu, “Có.”“Kia bạn trai thì sao?”Mạnh Thiển Thiển sửng sốt.Thầy Kiều tựa hồ cũng không nghĩ tới lão bà nhà mình sẽ hỏi cái vấn đề này vào lúc này.

Sư mẫu lại tựa như không cảm thấy vấn đề này có cái gì, bà ấy nói: “Nói hay không nói a? Em này do dự cô nhìn ra....”Mạnh Thiển Thiển mặt đỏ tới mang tai, nói: “Đang tìm hiểu.”Sư mẫu vừa nghe, mắt nhìn Ứng Hạo một cái.Ứng Hạo dựa vào lưng ghế, không rên một tiếng.Cảm nhận được sư mẫu trong tối ngoài sáng công kích, cằm anh cắn chặt.

Sư mẫu lại nhìn về phía Mạnh Thiển Thiển, cười nói: “Rất tốt, Thiển Thiển của chúng ta chính là người muốn đi về phía trước, quá khứ để cho nó qua đi, xem như mưa gió qua đi, liền phát hiện người cùng đồ vật chấp nhất lúc trước đều không đáng giá nhắc tới.”Mạnh Thiển Thiển nghiêm túc gật đầu.Sư mẫu lại cười: “Cô đây chờ qua mấy năm em mang bạn trai trở về gặp cô.”Mạnh Thiển Thiển có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng mà nói: “Mới vừa nói....”Ứng Hạo nhìn cô bên hồng thấu, môi mỏng nhấp thành một đường thẳng tắp.

Một bên thầy Kiều nhìn Ứng Hạo, nhớ tới đứa nhỏ này đêm đó ở chỗ này đỏ mắt.

Ông khụ một tiếng nói: “Tiếu Phương, đi nấu cơm đi, thời gian không còn sớm lắm.”Sư mẫu quét thầy Kiều một cái.Đáy mắt mang theo ý “Ông đau lòng cho hắn?”Thầy Kiều vẫy vẫy tay.Sư mẫu nhấp nhấp môi, đứng lên.Mạnh Thiển Thiển thấy thế, cũng đi theo đứng dậy nói: “Sư mẫu, em giúp cô đi.”Tiếu Phương nói: “Tới a.”Mạnh Thiển Thiển đi hai bước, đột nhiên nhớ tới cái gì, lập tức cúi đầu cởi áo khoác cùng với khăn quàng cổ trên người.

Coi xoay người đi trở về, đem áo khoác cùng khăn quàng cổ cởi ra, ném tới trên ghế mình.

Kết quả khăn quàng cổ tản ra từ trên tay vịn rớt xuống, Ứng Hạo hơi hơi nhíu mày, duỗi tay giúp cô đem khăn quàng cổ bỏ tới lại..
 
Tái Ngộ
Chương 45: Chương 45


Mạnh Thiển Thiển sắc mặt có chút xấu hổ, “Cảm ơn.”Ứng Hạo: “Em vẫn như vậy.”Mạnh Thiển Thiển: “.....”Cô vòng trở về, nhanh chóng đem khăn quàng cổ cùng áo khoác thu thập tốt, để xong, sau đó mới vùi đầu hướng trong phòng bếp đi đến.

Mạnh Thiển Thiển tiến phòng bếp, thầy Kiều nhìn Ứng Hạo.“Em ấy vẫn thế nào? Thói quen nhỏ của em ấy em vẫn nhớ rất rõ ràng.”Ứng Hạo cười cười, không trả lời, thu hồi đầu ngón tay còn mang theo độ ấm bị khăn quàng cổ của cô lây dính, anh rũ mắt nhìn thoáng qua, cắm trở lại túi quần.*Đây không phải Mạnh Thiển Thiển lần đầu tiên tiến vào phòng bếp thầy Kiều, một năm học lại kia vất vả gấp bội, cô cơ sở kém, một ít tri thức sơ trung liên quan đều phải bù lại, thời điểm cuối tuần cùng mấy đồng học tới nhà thầy giáo Kiều học bổ túc phần lớn đều là cùng sư mẫu làm đầu bếp.Đương nhiên trong nhà cũng phi thường bất mãn, Viện Viện ở một năm kia toàn bộ nhận lấy công việc của Mạnh Thiển Thiển nên làm, cô ấy tựa như trưởng thành trong một đêm, muốn giúp chị gái thoát khỏi nơi này.Mạnh Thiển Thiển vào phòng bếp, quen cửa quen nẻo liền khom lưng cầm lấy rau bắt đầu nhặt.

Tiếu Phương liếc nhìn cô một cái, đeo tạp dề, thấp giọng hỏi nói: “Vừa rồi cô cùng thầy em nói nói, em nghe được sao?”Mạnh Thiển Thiển tạm dừng, “Dạ” một tiếng.“Nghe được cũng tốt, miễn cho em mơ mơ màng màng.” Bà ấy ngẩng đầu quét mắt nam sinh trong nhà, nói: “Mọi việc không cần quá chấp nhất, biết không?”“Biết rồi, sư mẫu, kỳ thật em lúc trước loáng thoáng có thể cảm giác được....”Gặp lại anh lạnh nhạt làm lơ, kỳ thật đã nói lên anh đem cô xem như người xa lạ, không nghĩ có quá nhiều liên quan.

Cô lúc trước không rõ, chỉ là mơ hồ có thể cảm thấy hai người trở về không được.

Mà hôm nay sư mẫu nói cũng đánh thức cô, cô thi qua đối với anh lại tạo thành bối rối.Tiếu Phương sờ sờ đầu cô, không tiếng động mà an ủi, mới bắt đầu nấu cơm.

Bà ấy không nói cho Mạnh Thiển Thiển chính là Ứng Hạo cũng không thờ ơ như mặt ngoài vậy..
 
Tái Ngộ
Chương 46: Chương 46


Nữ sinh chỉ cần nghĩ thông suốt liền tốt, quản nam sinh có ý nghĩ gì.

Rất nhanh, Mạnh Thiển Thiển cùng sư mẫu hai người làm 3 món đồ ăn 1 canh, còn làm một phần trái cây.

Thầy Kiều lôi kéo Ứng Hạo nhấp rượu, Mạnh Thiển Thiển ở bên cạnh nhìn thoáng qua.

Phát hiện anh tửu lượng rất tốt.

Cô thu hồi tầm mắt, chuyên tâm ăn cơm, trong tầm tay để đồ uống, rất nhiều lần không cẩn thận bị mu bàn tay đẩy đến mép bàn, bên cạnh một con bàn tay thon dài liền duỗi lại đây, đẩy trở về cho cô.

Thầy Kiều ở đối diện nhìn Ứng Hạo một cái.

Ứng Hạo mặt vô biểu tình mà gắp đồ ăn.

Thầy Kiều than nhỏ một tiếng.

Từ nhà thầy giáo đi ra đã là 1 giờ rưỡi trưa, Mạnh Thiển Thiển đeo khăn quàng cổ, liền nghe thấy cửa phía sau mở ra, Ứng Hạo cũng đi ra, hai người tầm mắt đụng phải.

Đối diện hai giây, Mạnh Thiển Thiển hơi mỉm cười, “Chúc mừng năm mới, học trưởng.

”Ứng Hạo nhấp môi, “Thiển Thiển, chúc mừng năm mới.

”“Tôi đây về nhà.

”“Được.

” Anh hầu kết lên xuống.

Mạnh Thiển Thiển hướng anh gật gật đầu, sau đí dẫn đầu đi xuống bậc thang.

Ứng Hạo đứng ở tại chỗ nhìn bóng dáng của cô, vài giây sau mới xuống bậc thang, dẫm lên gạch cô đi qua rời đi.

*Hai ngày sau đã đến 30, Liên thành nơi nơi đều là l không khí năm mới, mua hàng tết, treo đèn lồng, “Tôi chúc mừng bạn phát tài, tôi chúc mừng bạn xuất sắc, tốt liền đi theo, không tốt mời tránh ra!.

.

” Nơi nơi đều là ca khúc năm mới.

Sắc trời bắt đầu tối.

Ứng Hạo bưng đồ ăn lên bàn, bà ngoại cầm kính viễn thị lau chùi vài cái đeo lên, sau đó kéo ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra ảnh chụp của con gái, lau chùi vài cái, gọi: “Hạo, lại đây.

”Ứng Hạo đi lên trước, hôm nay anh mặc áo sơ mi phối với áo khoác tây trang, nhưng không phải trang trọng, là loại tương đối thoải mái.

Anh đi vào trước, nhìn ảnh chụp mẹ mình.

Bà ngoại lấy hương, đốt lửa đưa cho anh nói: “Lại một năm nữa qua đi, mẹ cháu nhìn cháu đã lớn như vậy, nhất định rất vui vẻ.

”.
 
Tái Ngộ
Chương 47: Chương 47


Ứng Hạo tiếp nhận hương, lui về phía sau một bước, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, thanh âm rất thấp, “Mẹ, chúc mừng năm mới, con đã 21, mẹ xem con như vậy, có vừa lòng không?”Bà ngoại ở một bên cười nói: “Có thể không hài lòng sao? Cao lớn đẹp trai, có phong phạm đàn ông.”Ứng Hạo khóe môi cong một cái, lại thật sâu mà quỳ sát đất.Nặng nề mà quỳ.Bà ngoại nhìn anh, lại nhìn ảnh chụp con gái, nói: “May mắn thời điểm mẹ con đi cái gì cũng không biết, nó mang theo tình yêu đi qua bên kia, nhất định có thể vui vẻ, không biết cũng là một loại phúc khí.”Ứng Hạo “Dạ” một tiếng.Sau khi hương cắm xuống, anh giơ tay sờ sờ mặt mẹ mình.

Ông ngoại ở nhà bếp bên kia hô, “Ăn cơm.”“Tới đây.” Ứng Hạo đỡ bà ngoại, đi hướng nhà bếp.

Một nhà ba người ngồi xuống ăn cơm tất niên, bà ngoại mở TV muốn xem xuân vãn, cảm thấy như vậy náo nhiệt.Ăn xong cơm tất niên.Ứng Hạo lại đi dâng hương cho mẹ.Bà ngoại ngồi ở trên sô pha, nắm điều khiển từ xa, hỏi: “Khi cao trung có nữ sinh thường xuyên cùng cháu ở bên nhau, con bé hiện tại thế nào.”“Cô ấy..

rất tốt.” Ứng Hạo hoàn hồn, tiếng nói trầm thấp, dựa vào ngăn tủ.

Lúc này di động tích tích vang lên, anh từ túi quần lấy ra xem.Đường Tuyển lập WeChat, tên là 【 Năm mới vui vẻ】, tổng cộng bảy người, Thường Tuệ Tuệ ở trong nhóm trước đã phát một cái meme, thuyết minh bốn người khác là ký túc xá Mạnh Thiển Thiển.Diệp Lam: Năm mới vui vẻ.Chu Phương: Đoàn viên, cho chút tiền!Đường Tuyển: Vừa tiến đến liền muốn tiền, tục khí.Chu Ngạn: Ha ha.Tiếp theo, Mạnh Thiển Thiển thăm dò nhỏ giọng hỏi: Cái kia, các cậu còn có điểm cống hiến không?Mình còn chưa có gom đủ.Nhìn cô hỏi vấn đề này, Ứng Hạo đột nhiên dâng lên xúc động, anh vào Alipay lật xem một lát, hắn căn bản không tham gia hoạt động như vậy, trống rỗng.Cuối cùng anh quay trở về vòng bạn bè WeChat, đã phát một cái trạng thái.YING: Có dư điểm cống hiến không?Bạn tốt A: Nha, đại lão anh cũng gom điểm?Bạn tốt B: Ha ha ha, tôi chỉ có một cái, đã dùng.Bạn tốt C: Tôi còn không có đâu.Học muội A: Học trưởng, em có, bất quá anh có thể phát giọng nói cho em, em liền cho anh được hay không.Học tỷ A: Khụ, anh dùng chính anh tới đổi đi.Bạn tốt E: Huynh đệ, tôi có.Được một số điểm cống hiến, Ứng Hạo quay trở về trong nhóm, tag Mạnh Thiển Thiển, theo sau: Có...!Alipay của em có bao nhiêu....!cần thêm hay không.Mạnh Thiển Thiển đã phát một cái biểu tình cảm ơn ra tới: @ Chu Ngạn, cảm ơn ~Ứng Hạo ngón tay hơi dừng.Đem chữ đánh ra xóa bỏ.Anh rũ mắt không có hé răng.Thanh âm bà ngoại ở cách đó không xa truyền đến, “Cháu cùng cô bé kia còn có liên hệ hay không?.....”.
 
Tái Ngộ
Chương 48: Chương 48


Năm nay mọi người đều quét lộc, Mạnh Khiếu giống như điên rồi, mỗi ngày buổi sáng tỉnh lại chuyện thứ nhất chính là quét, chính hắn lấy không được, còn muốn lôi kéo người trong nhà quét.Hơn nữa là loại này người khác không tìm hắn liền lấy di động người khác đi quét.

Mạnh Thiển Thiển không để hắn chạm vào di động mình, chỉ có thể cũng làm nhiệm vụ thu thập.

Sau lại phát hiện Thường Tuệ Tuệ bọn họ cũng đều thu thập, cô liền càng tích cực một ít, cũng chơi ra chút lạc thú.Trước khi xuân vãn bắt đầu, vẫn cảm thấy gom đủ một năm liền viên mãn.

Cuối cùng vẫn luôn không quét được lộc, Đường Tuyển lập nhóm, Mạnh Thiển Thiển liền ở trong nhóm xin, là Chu Ngạn chia cho cô, hai người cũng bởi vậy trao đổi tài khoản Alipay, trở thành bạn tốt Alipay.Chu Ngạn: Đủ?Mạnh Thiển Thiển cười nói: Phải phải, đủ rồi.Chu Ngạn: Vậy chờ mở thưởng đi.Thường Tuệ Tuệ: Mình cảm thấy mình khẳng định có thể lấy được ít nhất một trăm tệ đi.Đường Tuyển: Em nằm mơ đi, một người mấy tệ không sai biệt lắm.Diệp Lam: Mình tính rồi, một người có thể có một tệ, vận khí tốt có thể ba bốn tệ.Chu Phương:....!Kia tập lâu như vậy có ý gì, uổng phí công phu.Mạnh Thiển Thiển: Quan trọng là ở tham dự ~Chu Ngạn: Ha ha, đúng đí.Thường Tuệ Tuệ: @YING, học trưởng, anh đâu, anh gom đủ chưa?YING: Không có.Thường Tuệ Tuệ: A? Này đều không có, học trưởng, em có rất nhiều, anh chấp nhận WeChat của em, chúng ta lại kết bạn thêm Alipay, sau đó em chia cho anh.YING: Không cần.Thường Tuệ Tuệ: Nhưng trong nhóm này chỉ có một người là anh không có.Ứng Hạo bên kia liền không trả lời lại.Lịch sử trò chuyện đến đây tựa hồ liền đình chỉ, Mạnh Thiển Thiển nhìn Alipay mình xác thật có bao nhiêu, chỉ là lộc, cô rời khỏi Alipay, liền không hề suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn TV.Người trong nhà đêm nay cũng khó được an bình, toàn ngồi ở cùng nhau.

Ăn hạt dưa cũng tốt, ăn trái cây cũng tốt, cầm di động chơi cũng được, chẳng sợ Mạnh Viện Viện cùng Hoàng Tú Cầm vừa mới tranh cãi một trận, lúc này ngồi đến cách rất xa, nhưng vẫn là ngồi ở trong phòng khách.Trên thế gian này không khí gia đình, cũng thường xuyên làm người ta tham luyến.Liên thành có một cái quảng trường có thể bắn pháo hoa, bùm bùm, năm nay tại đây không trung pháo hoa hoàn chỉnh mà vượt qua.

Đêm 30 qua đi tựa hồ rất nhanh..
 
Tái Ngộ
Chương 49: Chương 49


*Lê Thành là thành thị người ngoại lai rất nhiều, vừa đến ăn tết sẽ quạnh quẽ một ít, đương nhiên đây chỉ là bên ngoài Lê Thành.

Đầu năm mùng hôm nay, bạn học tụ hội.

Chu Ngạn đi nhờ xe đến, ăn cơm, nói chuyện phiếm, cuối cùng bọn họ an bài đi KTV.

Ở cửa KTV, Chu Ngạn nhìn thấy Lục Lễ trên xe thể thao từ gara lái ra tới gào thét mà đi, trên ghế phụ ngồi một nữ sinh tóc ngắn, nhưng kia không phải Lâm Phiêu.

Hắn nhíu mày, liền nhìn thấy một chiếc xe dừng lại, ngay sau đó cửa xe mở ra, Lâm Phiêu mặc váy ngắn giày bó một kiện áo lông cùng áo dệt kim hở cổ từ trên xe xuống.

Cô trên vai mang túi xách nhỏ, đi lên bậc thang, nhìn thấy Chu Ngạn, sửng sốt, “Năm mới vui vẻ.

”Chu Ngạn mỉm cười: “Năm mới vui vẻ.

”Lâm Phiêu nâng cằm, đôi mắt quét qua, đôi mắt mang theo len có một chút màu nâu, “Anh nhìn thấy Lục Lễ không?”Chu Ngạn hơi dừng, nghĩ muốn lời nói thật hay không.

Lâm Phiêu nhìn biểu tình hắn, “Ang nói thẳng đi.

”Chu Ngạn nhún vai, “Hắn vừa mới từ gara lái đi, trên ghế phụ có một nữ sinh.

”Lâm Phiêu sắc mặt lập tức khẽ biến.

Phảng phất suy đoán trở thành sự thật, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Nhìn biểu tình cô ta, Chu Ngạn nhớ tới cô ta cùng Ứng Hạo nói chia tay hoà bình kia, video cô ta cùng Lục Lễ lôi lôi kéo kéo hắn cũng xem qua.

Hắn than nhỏ một hơi, hỏi: “Kỳ thật tôi cũng là không quá minh bạch, cô vì cái gì muốn cùng Ứng Hạo chia tay.

”LụclLễ cùng Ứng Hạo căn bản không thể so sánh.

Lâm Phiêu nghe thấy câu hỏi này, lập tức khôi phục chút tinh thần, phảng phất vừa rồi mất mặt không tồn tại, cô ta ôm cánh tay, trên mặt mang theo biểu tình muốn chiến đấu.

“Các anh là bạn cùng phòng của hắn, chẳng lẽ không biết trong lòng hắn vẫn luôn có người sao?”Chu Ngạn vừa nghe, trầm mặc.

“Các anh cũng nên nhận thấy được đi.

”“Dấu căn trên tay hắn, anh nói người cắn sao có thể sẽ lưu lại dấu cắn? Kia đến cùng là dùng lực lớn như thế nào mà cắn? Kia rõ ràng là hắn cố ý xử lý để lưu lại!” Lâm Phiêu mang theo không cam lòng, “Người này đối với hắn đến quan trọng thế nào, hắn mới đem cái này lưu lại?”“Lâm Phiêu tôi còn chưa từng ăn qua khổ sở như vậy.

”.
 
Tái Ngộ
Chương 50: Chương 50


Chu Ngạn tay cắm ở túi quần.Lâm Phiêu nhìn hắn, đột nhiên cười nói: “Anh cũng để ý một chút bạn gái kia của anh, anh hồi tưởng một chút cô ta mỗi lần gặp Ứng Hạo đều là cái dạng gì.

Chỉ mong giác quan thứ sáu của tôi là sai lầm.”“Đi đây.” Lâm Phiêu nói xong, xoay người đi xuống bậc thang, kết quả xe đã không còn nữa, cô ta mặc một thân hoa lệ không thích hợp đi bộ, bước chân hơi ngừng, mang theo vài phần mờ mịt.Lúc này.Chu Ngạn ở phía sau cô ta hỏi: “Vậy cô nói, hắn vì cái gì phải đáp ứng cô theo đuổi?”Lâm Phiêu ôm cánh tay, đưa lưng về phía Chu Ngạn, mắt nhìn không trung, nói: “Hắn lợi dụng tôi, muốn quên nữ sinh kia, nhưng mà hắn không thích tôi.”Chu Ngạn trầm mặc xuống.Lâm Phiêu đi nhanh hai bước, lấy di động ra, gọi điện thoại cho Lục Lễ, bị bên kia cắt đứt.

Chu Ngạn nhìn cô ta đi rồi, tại chỗ đứng trong chốc lát.Một ít hình ảnh có dấu vết lướt qua, mỗi lần Ứng Hạo cùng Mạnh Thiển Thiển gặp nhau.

Còn có lúc chơi gameChu Ngạn cùng anh chơi qua nhiều đem trò chơi như vậy, nên biết trình độ của Ứng Hạo.

Nhưng lúc ấy lại nói câu nói kia “Đi lái xe, đừng chờ chạy không ra khỏi bo”, rõ ràng là nói Mạnh Thiển Thiển.Lại sau đó.Ăn cơm sự tình gắp đồ ăn.Rau cần là hắn cùng Đường Tuyển gắp, Ứng Hạo lại đánh gãy bọn họ, làm cho bọn họ gắp nhiều thịt chút, mà khi đó Mạnh Thiển Thiển ăn rau cần cũng ăn thật sự gian nan.Chu Ngạn đầu ngón tay xoa xoa giữa mày.Cuối cùng một vấn đề đó là Mạnh Thiển Thiển muốn nói với hắn, nếu là sự tình khác, hoặc là việc cần thiết như vậy muốn nói lại thôi sao?Hắn thấp giọng nói một tiếng.*Đêm nay, biết Chu Ngạn đi tham gia tụ hội bạn bè.

Mạnh Thiển Thiển liền không có quấy rầy hắn, trực tiếp tắm rồi liền ngủ, ngày hôm sau, WeChat Chu Ngạn cũng không phát tin tức mới.Cô nhìn di động, liền đi ra ngoài chiên trứng gà làm bữa sáng.Chờ ăn qua cơm trưa trở về, WeChat cũng không có tin tức.

Mạnh Thiển Thiển cầm lấy di động ngồi ở mép giường, nghĩ nghĩ, trực tiếp gọi điện thoại qua.Hai phút sau.Bên kia tiếp.Chu Ngạn thanh âm ôn nhuận truyền đến, cười nói: “Anh tối hôm qua cùng bạn học uống rượu, ngủ đến giờ này.”.
 
Back
Top Dưới