[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tái Hiện Vai Phụ Không Tên Đặc Cấp Trong Một Ngôi Trường Danh Giá
98 Kỳ thủ (4)
98 Kỳ thủ (4)
26.
Kỳ thủ (4)
Có phải do tôi vừa trò chuyện với bọn trẻ vừa chậm rãi đi về ký túc xá không?
Khi tôi đến phòng ký túc xá thì đã hơi muộn.
'Thật tiếc là Min Geurin không có mặt ở đó.'
Min Geurin đã vẽ chân dung tôi để làm biểu ngữ cổ vũ.
Tôi cũng muốn mua bữa tối cho cả Min Geurin.
Và vẫn còn đến tám đứa trẻ nữa chưa đến trường.
'Khó khăn sao?'
Khi tôi kích hoạt thiết bị, tôi thấy một đống tin nhắn chưa đọc.
Trước hết, tôi quyết định gửi tin nhắn cho Min Geurin.
[Tôi] Tôi rất thích bức chân dung đó, cảm ơn cậu.
[Tôi] Cậu có muốn ăn gì không?
Ngày mai tôi sẽ mua.
Vì tin nhắn được đánh dấu là chưa đọc nên có lẽ cô ấy đã ngủ sớm hoặc đang trong tình trạng khó có thể kiểm tra tin nhắn ngay được.
Nếu không có phản hồi, tôi đành mua bánh ngọt hoặc bánh quy của tiệm bánh thủ công ở cổng phía Tây, 'MITRON'.
Tôi rời khỏi phòng tin nhắn của Min Geurin và quyết định xử lý những tin nhắn chưa đọc.
.
Cái đầu tiên thu hút sự chú ý của tôi là phòng tin nhắn nhóm với Jang Namwook và Yoo Sanghoon.
[Yoo Sanghoon] (liên kết)
[Yoo Sanghoon] c mừng
[Jang Namwook] Đường liên kết đó là gì?
Kết quả trận đấu cờ vua?
[Jang Namwook] A, Euishin cũng tham gia!
Chúc mừng chiến thắng hôm nay!
Đường liên kết Yoo Sanghoon gửi là kết quả trận đấu hôm nay được Bế Tắc công bố.
Có vẻ như cậu ấy đang chúc mừng tôi vì đã giành chiến thắng ở vòng 1 và vòng 2, nhưng tôi không ngờ Yoo Sanghoon lại biết chuyện đó.
[Tôi] Cảm ơn, làm sao cậu biết?
Yoo Sanghoon trả lời hơi chậm.
[Yoo Sanghoon] yoo sanghee-ssi
Yoo Sanghoon gọi Yoo Sanghee như vậy ư?
Nếu tôi nghĩ về phản ứng của cậu ấy mỗi khi nghe thấy 'Sanghee noona' thì cũng không có gì lạ.
[Jang Namwook] Cậu nghe Sanghee noona nói à?
Sanghee noona cũng thích cờ vua?
[Yoo Sanghoon] k, cổ vũ, hội học sinh.
[Jang Namwook] Gì?
[Jang Namwook] À, ý cậu là Sanghee noona không có hứng thú với cờ vua, nhưng chị ấy đã đến giải đấu cờ vua để cổ vũ đàn em trong Hội học sinh, và nhận ra Euishin cũng tham gia đúng không?
[Yoo Sanghoon] o
[Jang Namwook] ...Sanghoon, dù có hơi phiền, nhưng hãy viết cho dễ hiểu nhé.
Tôi phải luôn nghĩ xem cậu đang nói gì.
[Yoo Sanghoon] o
[Jang Namwook] ...Thôi bỏ đi.
Có vẻ như khả năng hiểu được những tin nhắn ngắn từ Yoo Sanghoon của Jang Namwook đã được cải thiện.
Vì cậu ấy hiểu một cách chính xác tất cả chúng như vậy nên có vẻ như Yoo Sanghoon muốn gõ ra những tin nhắn thậm chí còn ngắn hơn.
Kể cả khi tôi có giải thích, Jang Namwook vẫn sẽ cố gắng dịch lại tin nhắn của Yoo Sanghoon, nên tôi quyết định giữ im lặng.
'Yoo Sanghee cũng tới giải đấu cờ vua ư?'
Thành viên Hội học sinh mà Yoo Sanghee đến để cổ vũ có lẽ là Yeom Junyeol.
Đệ tử của tôi, Yeom Junyeol đã dễ dàng vượt qua vòng 1 và vòng 2.
Tôi đoán Yoo Sanghee đã đến cổ vũ Yeom Junyeol và sau đó nhìn thấy tôi.
Khi kiểm tra danh sách tin nhắn, cũng có tin nhắn cổ vũ và chúc mừng từ Yoo Sanghee.
'Cô ấy cũng đã giúp đỡ trong chuyện của Xích Hổ và...
Tôi muốn tặng một món quà cho Yoo Sanghee.'
Có vẻ như Yoo Sanghee sẽ từ chối những món quà lớn, nên tôi phải cố gắng tìm một món quà mà không khiến cô ấy cảm thấy nặng nề.
.
Tiếp theo là những tin nhắn được gửi bởi Geum Chansol và Wang Chansol.
[Geum Chansol] Hậu bối đáng ngờ-nim đã thắng rồi nhỉ!
C mừng.
[Wang Chansol] C mừng.
'Hậu bối đáng ngờ'?
Không lẽ họ nhìn thấy cụm từ cổ vũ của bọn trẻ lớp tôi ư?
Tôi đoán bộ đôi Geumchan Wangchan đã đến để cổ vũ Yeon Garam.
[Wang Chansol] Chúng tôi đã nghĩ rằng nếu tên quái vật Cheon Dongha không tham gia năm nay, boss Garam sẽ chiến thắng.
[Geum Chansol] Vì cậu đã thắng boss Garam của chúng ta, nên cậu phải vô địch!
[Wang Chansol] Đúng vậy!
Nếu hậu bối-nim thua, boss Garam sẽ trông yếu đuối.
Phải thắng!
[Geum Chansol] Giải nhất!
Hậu bối đáng ngờ-nim!
Quán quân năm trước có phải là Cheon Dongha không?
Cheon Dongha hiện là thành viên năm hai của Nhóm lãnh đạo và là một nhân vật có thể chơi được.
Tôi đoán là anh ấy đang làm nên huyền thoại của mình như được mô tả trong trò chơi.
Nhưng tôi không biết anh ấy là cũng tham gia giải đấu cờ vua năm trước.
[Tôi] Cảm ơn sự cổ vũ của các tiền bối.
Tôi sẽ cố gắng hết sức.
[Wang Chansol] ?
Chúng tôi không hề cổ vũ cậu?
[Geum Chansol] ?
Nói gì thế, đó là cổ vũ à??
[Wang Chansol] Nó giống cổ vũ chỗ nào?
Dù sao đi nữa, nếu thua thì hãy coi chừng, hậu bối-nim!
Ngay cả khi tôi cố đọc lại tin nhắn thế nào thì trông vẫn giống như tin nhắn cổ vũ.
Bỏ qua lời phàn nàn của hai người, tôi đọc tin nhắn tiếp theo.
.
Đó là tin nhắn được gửi bởi Park Seunghyun.
[Park Seunghyun] Tôi cũng đã sống sót.
[Park Seunghyun] Nhìn vào kết quả thì chúng ta sẽ không gặp nhau cho đến trận chung kết...
[Park Seunghyun] Hẹn gặp cậu ở trận chung kết.
Có vẻ như Park Seunghyun cũng đã vượt qua vòng 2 một cách an toàn.
Tôi cũng để lại lời chúc cậu ấy giữ vững tinh thần chiến đấu, đồng thời hẹn gặp nhau ở trận chung kết.
.
Tiếp theo là những tin nhắn được gửi trong phòng tin nhắn nhóm với ba anh chị em Hậu duệ của Ngân hổ.
[Eun Yiho] Euishin oppa!
Chúc mừng anh đã vượt qua vòng 2 của giải đấu cờ vua!
[Eun Seoho] Chúng em đã được nghe từ Hoàng Hổ-nim, xin chúc mừng!
[Eun Jaeho] Chúc mừng, hyung.
Tôi đoán Hwang Jiho đã nói với họ về chuyện tham gia giải đấu của tôi sau khi anh ta về nhà.
Nhưng có vẻ như có quá nhiều tin nhắn chồng chất chỉ để gửi lời chúc mừng đơn giản.
Tôi di chuyển thanh cuộn để kiểm tra tin nhắn mới nhất.
[Eun Seoho] Chúng em cũng quyết định học chơi cờ vua.
[Eun Yiho] Hôm nay chúng em đã chơi cờ vua trên một thiết bị ba chiều!
[Eun Seoho] Hoàng Hổ-nim định mua một bộ cờ vua làm quà.
Ngài ấy đã phân vân giữa bộ cờ vua bằng gỗ hay bằng kim loại 'thế giới khác', và sau đó ngài ấy quyết định mua cả hai!
[Eun Jaeho] (ảnh)
Có vẻ như ba anh chị em Hậu duệ của Ngân Hổ đã lên kế hoạch để học chơi cờ vua.
Trong những bức ảnh được em út Eun Jaeho gửi, Hwang Jiho đang giải thích điều gì đó, còn Eun Seoho và Eun Yiho đang điều khiển thiết bị để chơi cờ vua trên ảnh ba chiều.
'Các em tôi cũng chơi cờ vua như vậy sau khi xem tôi chơi cờ.'
Khi tôi đang đắm chìm vào suy nghĩ trong lúc lưu ảnh.
'Đó là gì thế?!'
Tôi đã phát hiện ra một bức ảnh cực kỳ bất ngờ.
Trong ảnh, Hwang Jiho và Baek Hogun đang chơi cờ vua.
Nhìn vào tình hình trận đấu trong hình, có thể thấy hai bên đang ngang nhau.
Các nước đi, thậm chí không thua kém gì cuộc chiến của các kỳ thủ cờ vua chuyên nghiệp, vẫn đang tiếp tục.
[Eun Yiho] Bạch Hổ-nim thực sự rất giỏi cờ vua!
[Eun Seoho] Ngay cả Hoàng Hổ-nim cũng rất ngạc nhiên.
Ngày ấy không ngờ Bạch Hổ-nim có thể chơi cờ giỏi như vậy.
[Eun Jaeho] (ảnh)
Ngay cả Hwang Jiho cũng bất ngờ khi thấy Baek Hogun chơi cờ vua.
Baek Hogun mang hình tượng của một võ sĩ trầm lặng.
Ngày xưa, các võ sĩ cũng thường chơi các trò trí tuệ để rèn luyện trí óc, nhưng Baek Hogun lại không chơi cờ vây hay cờ tướng mà lại chơi cờ vua ư?
[Eun Seoho] Bạch Hổ-nim đã giành chiến thắng khá sít sao.
Đúng như mong đợi, không có điều gì mà nhân vật có thể chơi được của tôi không làm được.
Trong lúc tôi đang lo lắng không biết có nên gửi tin nhắn chúc mừng đến mã thiết bị mà tôi đã trao đổi với Baek Hogun trước đây hay không.
Tôi phát hiện ra một video được gửi trong phòng trò chuyện.
'Một đoạn video?'
Khi tôi phát video, tôi thấy Hwang Jiho đánh ngã quân vua của mình với biểu cảm kỳ lạ và đôi mắt lấp lánh, dù anh ta có vẻ cay đắng.
Có vẻ như đó là khoảnh khắc Baek Hogun chiếu hết và Hwang Jiho nhận thua.
[Gâu gâu!]
Sau khi quân vua bị đánh ngã, từ bên cạnh màn hình, Olmu xuất hiện.
Tôi đoán Olmu thông minh của chúng ta biết khi nào trò chơi kết thúc.
Olmu chạy đến chỗ Baek Hogun đã chiến thắng và bắt đầu tỏ vẻ dễ thương với anh ấy.
Tôi thấy cơ thể nhỏ bé của Olmu lăn tròn trên đầu gối của Baek Hogun, và sau đó video kết thúc.
'Liệu Olmu của chúng ta có biết ai đã thắng không?!'
Tôi một lần nữa lại kinh ngạc trước sự thiên tài của Olmu.
[Eun Yiho] Ngay cả sau khi video này, Thần thú vẫn tiếp tục hành động dễ thương để chúc mừng chiến thắng của Bạch Hổ-nim!
Sự dễ thương chúc mừng chiến thắng của Olmu!
Thậm chí còn có chuyện đó nữa sao?!
Liệu tôi có thể thấy được sự dễ thương của Olmu nếu tôi thắng không?
Một lý do nữa khiến tôi phải thắng giải đấu cờ vua này đã được thêm vào.
Tôi phải thắng bằng mọi giá.
[Eun Seoho] Thần thú vẫn quanh quẩn quanh bàn cờ.
Có lẽ nó muốn chơi cờ vua?
[Eun Jaeho] Em nghĩ là nó muốn.
[Eun Jaeho] (ảnh)
Trong bức ảnh mà đứa nhỏ nhất, Eun Jaeho gửi, Olmu đang nhìn chằm chằm vào ảnh ba chiều bàn cờ vua.
Được rồi, nếu Olmu của chúng ta muốn chơi cờ vua, thì tất nhiên là phải chơi nhỉ?
Cho đến tận lúc đi ngủ, tôi đã tìm khắp các trung tâm mua sắm để mua một bộ cờ vua mà Olmu có thể dùng được nhưng vẫn không tìm thấy gì.
Tôi mua một bộ cờ vua dành cho trẻ em thay vào đó trong khi than thở về sự vô dụng của mình, rồi ngủ thiếp đi.
-------
Ngày hôm sau.
Khi kiểm tra thiết bị vào buổi sáng, Min Geurin trả lời tôi 'Gì cũng được'.
'Gì cũng được là lựa chọn khó nhất.'
Sau khi kết thúc buổi tập luyện sáng sớm, tôi đã ghé thăm MITRON.
Cân nhắc kỹ lưỡng, món được chọn là bánh phô mai kem nướng theo phong cách Boston và bánh tart với kiwi vàng và mận tàu xanh.
Vị chua của mận tàu xanh quá mạnh đến nỗi Han Yi, người đam mê đồ ngọt, không thể cắn nổi một miếng, nhưng các món khác lại nhận được đánh giá tích cực.
'Và khi nghĩ lại về điều đó, thậm chí cả hôm nay, chính người thợ làm bánh, không phải là nhân viên bán thời gian, đã đích thân đứng quầy thu ngân.'
Có vẻ như người thợ làm bánh kiêm player này khá rảnh rỗi dạo gần đây.
-------
Sau giờ học.
Phòng Câu lạc bộ Báo chí.
Hôm nay cũng có hai trận cờ vua được lên lịch, nhưng tôi vẫn tham gia các hoạt động của câu lạc bộ như thường lệ.
"Tôi không chắc liệu cậu có đang rảnh rỗi quá hay không."
Hwang Jiho bình luận như vậy sau khi nhìn tôi, người đang đọc tài liệu về Kwon Jein do Moon Saeron đưa.
'Cuộc phỏng vấn với Kwon Jein rất quan trọng, nên việc tôi có rảnh hay không cũng không quan trọng.'
Tài liệu về Kwon Jein do Moon Saeron cung cấp dài khoảng 1.000 trang.
Bản tóm tắt dài khoảng 50 trang, nhưng tôi quyết định đọc hết cả 1.000 trang.
'Ngoài ra cũng là vì mô tả của những cây vĩ cầm siêu nhiên.'
Mô tả về cây vĩ cầm siêu nhiên rất giống với vật phẩm tôi nhận được thông qua Định mệnh lực, 'Số phận vô định'.
Như thể Moon Saeron đã đào được nó bằng cách nào đó, cô ấy cũng cung cấp tài liệu về những cây vĩ cầm siêu nhiên mà Kwon Jein sở hữu.
'Kwon Jein sở hữu hàng chục cây vĩ cầm siêu nhiên.
Mười cây được dùng cho mục đích biểu diễn.
Và cô ấy sẽ chơi những cây vĩ cầm khác nhau, tùy theo tâm trạng trong ngày.'
Những cây vĩ cầm siêu nhiên đều có thể thẻ hóa, cô ấy có thể dễ dàng mang theo hàng trăm cây, nên đó không phải là vấn đề gì lớn.
Trong tài liệu bổ sung, hình ảnh Kwon Jein với một căn phòng đầy đàn vĩ cầm màu xanh ở phía sau cũng được đưa vào.
'Giống như biệt danh 'Nghệ sĩ vĩ cầm xanh' của mình, cô ấy chỉ sử dụng những cây vĩ cầm siêu nhiên màu xanh cấp cao hơn UR trên sân khấu.'
Tôi tiếp tục đọc tài liệu.
Có phải là vì tốc độ đọc trang hơi nhanh không?
Hwang Jiho, người đã thấy tốc độ chuyển đổi của màn hình ba chiều của tôi, nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt lấp lánh.
Nó có vẻ hơi gây chú ý, nhưng tôi muốn giải quyết một cách nhanh chóng.
'Cái này...'
Hàng nghìn trang thu thập đủ loại tài liệu liên quan đến Kwon Jein.
Trong đó thậm chí còn có cả danh sách các nhân viên trong buổi biểu diễn của Kwon Jein tại Hội trường Hô Diên.
Ở trang cuối cùng của danh sách nhân viên, có tên tôi, Sawol Seeum, Lee Lena và Kim Yuri, tên của bốn người chúng tôi kèm theo tên trường.
Có phải là do việc tuyển dụng nhân viên được thực hiện một cách vội vàng không?
Ngoài nó ra, không có thông tin nào khác được viết.
Trang tiếp theo tóm tắt thông tin về tác phẩm mới 'Về Nhà' (귀향) của Kwon Jein.
Cuối cùng, sau tác phẩm mới 'Về Nhà', 1.000 trang tài liệu đã kết thúc.
'Sự bất hợp lý mà tôi cảm thấy...
Không lẽ là nó sao?'
Lời nói và hành vi của Kwon Jein.
Những sự cố liên quan đến Hồ Vĩnh Cửu.
Những trải nghiệm của tôi trên thế giới này.
Và những tài liệu này.
.
Khi tôi sắp xếp chúng lại với nhau, bản chất của cảm giác bất hợp lý đã trở nên rõ ràng.
'Thì ra là thế...
Đó là lý do tại sao Kwon Jein lại hành động như vậy.'
Có quá nhiều điểm kỳ lạ để có thể gọi đó là sự trùng hợp.
"Thật kỳ lạ."
"Gì?"
Sau khi Hwang Jiho đọc xong 1.000 trang nhanh hơn tôi, anh ta đã kiểm tra tôi.
Đôi mắt của Hwang Jiho sáng lên một cách đáng ngại.
"Đó là khuôn mặt đã nhận ra điều gì đó, nhưng cậu lại không cười một cách đáng ngờ."
Tất nhiên, nó chẳng có gì đáng cười nên tôi chẳng thể cười được.
-------
Sau khi hoạt động câu lạc bộ kết thúc.
Tôi tách khỏi Hwang Jiho, người đang nghi ngờ, và đi về phía lối vào sân thi đấu cờ vua dành cho các kỳ thủ.
Hôm nay vẫn là hai trận đấu.
Có phải là nhờ sự cổ vũ của bọn trẻ cùng lớp không?
Khi tôi thử mở một bàn cờ vua trên ảnh ba chiều để thử nghiệm, hiện tượng màu sắc biến mất hay xung quanh bị xoắn không còn xảy ra nữa.
'Cơn đau đầu vẫn khủng khiếp như trước, nhưng tôi có thể chịu đựng được.'
Đối thủ đầu tiên là người không xuất hiện trong trò chơi, và ngay cả trong thế giới này, đó cũng là một học sinh năm nhất mà tôi không biết.
Tôi đã chiếu hết trong vòng 20 nước đi và tiến vào vòng tiếp theo.
Đối thủ thứ hai là Chủ tịch Nhóm lãnh đạo, Oh Hyeji.
"Chiếu."
Oh Hyeji nhìn chằm chằm vào bàn cờ với vẻ mặt ngạc nhiên rồi đánh ngã quân vua.
Khi chúng tôi bắt tay nhau, Oh Hyeji nở một nụ cười tự nhiên trong khi nói.
"Như Jinseung đã nói, tay của cậu hơi lạnh...
Nhưng nếu chỉ ở mức này thì chắc sẽ ổn thôi."
"Vâng?"
"Hậu bối của tôi đã lo cho cậu.
Người đã thua cậu trong 4 nước, có chút ngu ngốc nhỉ?"
Tôi đoán là Ma Jinseung lo lắng cho tôi.
Cả Oh Hyeji và Ma Jinseung, tất cả nhân vật có thể chơi được của tôi đều tốt bụng.
Vào lúc đó, nếu tôi không hoảng sợ, tôi nhất định sẽ không sử dụng Scholar's mate và chơi một ván cờ đúng nghĩa để giúp cải thiện kỹ năng chơi cờ của anh ấy.
Bỏ lại sự tiếc nuối, ngày thứ hai của giải đấu cờ vua đã kết thúc.
-------
Bữa tối mà đội cổ vũ của tôi, bọn trẻ lớp 1-0, lựa chọn hôm nay là đồ ăn đường phố.
Sau khi ăn tối, bọn trẻ yêu cầu ăn thịt bò vào ngày mai.
'Tôi muốn cho chúng ăn thịt bò kể cả khi ngày mai tôi thua.'
Tôi sẽ kéo họ đến với lý do là tôi đã đặt chỗ trước và không thể hủy.
Tôi mở ảnh ba chiều ra để đặt chỗ tại nhà hàng BBQ và sau đó thanh toán trước.
Kế hoạch thật hoàn hảo.
(pơ phẹt theo~ =))))
'Vậy thì, bây giờ tôi nên liên lạc với người ấy nhỉ?'
Với lý do muốn đi dạo để chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng ngày mai, tôi đi theo hướng khác với bọn trẻ trong ký túc xá.
Khi đi dạo trên con đường mòn ở khu trung tâm, tôi gọi điện cho người ấy.
Tôi biết việc gọi điện sẽ rất khó, nhưng người ấy đã trả lời cuộc gọi ngay lập tức.
"Xin chào, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện được không?"
[Được, Euishin.]
Tôi chưa bao giờ báo cho người kia về mã thiết bị của mình, nhưng phản ứng của người ấy như thể đã biết đó là tôi.
'Người ấy có điều tra tôi không?
Vậy nên mới nhận ra mã thiết bị của tôi ngay nhỉ?'
Tôi thấy khó chịu khi bị điều tra bằng cách nào đó, nhưng tôi vẫn nói việc quan trọng trước.
"Có một chuyện tôi muốn nói trực tiếp với cô, tiền bối Kwon Jein."