NĂM CHIẾN TRANH THỨ 16, NẠN ĐÓI KÉM MẤT MÙA
Nạn đói hoành hành khắp nhân gian tiếng kêu khóc than nhiều không đếm xuể, tiền giấy rải đều hai bên đường người người mặc áo tang còn những kẻ ăn mày không nhà không cửa chết cũng không ai hay biết, nằm đó cứ thế mà chết trẻ em thì không nơi nương tựa chỉ biết ngồi đó chờ đợi cái chết đến không khí lạnh lẽo đến tận thấu xương tủy lại có một thiếu niên trẻ suốt ngày điên điên khùng khùng ngày ngày ngồi bên cái cây cổ thụ lớn trước làng tự cười nói với chính mình rồi tự lăn ra cười khúc khích
Chẳng ai có thể hiểu được lòng dạ của một kẻ điên như thế và cũng chẳng ai muốn hiểu cả
Hắn ta là kẻ không ai dám chọc vào vì hắn chính là con trai của một võ tướng lập công nơi chiến trường không ai biết từ lúc nào mà hắn bắt đầu trở nên điên điên khùng khùng nhưng chắc chắn đã rất rất lâu rồi, tuy ràng hắn là một kẻ điên nhưng lại có khí chất và tướng mạo anh tuấn cùng bộ y phục rất chỉnh tề đối với những hộ gia đình nghèo thì bộ y phục đó thật sự rất đáng giá
Áo ngoài màu trắng ngà pha xám bạc, ống tay rất rộng và suông dài, toát lên vẻ mềm mại, tao nhã.
Tà áo và ống tay áo có độ chuyển màu từ trắng sang xám đậm ở phần chân, tạo cảm giác nhẹ nhàng như mây
Hoa sen nằm ở lớp áo trong cùng, phần dưới tà của đuôi áo
Hoạ tiết được nhuộm màu đen pha xám, tạo cảm giác như tranh thuỷ mặc
Các bông sen nở rộ được thêu từ sợi chỉ vàng chỉ có những kẻ thuộc quyền quý mới được sử dụng vào thời bấy giờ nét vẽ mềm mại và tự nhiên, như đang đung đưa trong gió nước
Hoạ tiết không quá nổi bật, mà hoà lẫn vào nền vải xám đậm, làm tăng vẻ cổ kính và thanh tao
Ai đi ngang qua cây cổ thụ trước đầu làng cũng đều không thể rời khỏi nó trong một khắc nếu không biết thì có lẽ sẽ nhầm lẫn đây là một vị thư sinh trẻ tuổi với khí chất nho nhã nhưng thật chất lại là một kẻ không có tiền đồ và đầu óc không được bình thường luôn tự nhìn vào khoảng không vô định rồi lại tự cười một mình
"Mẹ ơi!!
Anh kia trông đẹp quá, anh ấy có mái tóc đen dài nhưng lại có đôi mắt tím đẹp vô cùng!!!"
- tiếng nói non nớt của một cô bé vang lên bên tai khiến Dương Du tĩnh giấc, hắn tựa người vào cây chỉ tay về phía cô bé đang đứng đối diện mình cười khúc khích
Mái tóc đen dài rủ xuống đôi mắt tím như một viên ngọc bắt đầu chớp chớp không ngừng nhìn ngó xung quanh, rất nhiều người tị nạn đến từ những nơi khác nhau nhưng đều có một điểm chung đó là bị chiến tranh làm mất đi nơi ở mất đi gia đình lang thang khắp nơi cuối cùng vào đây lánh nạn với chuyện này cậu chỉ cười rất vui vẻ vì cậu không hiểu mọi người đang làm gì, vậy nên vẫn vui vẻ cười đùa
"Đừng chỉ trỏ con à!
Coi chừng người ta là con nhà quyền thế, dân đen như chúng ta nên im lặng thôi kẻo cái mạng cũng chẳng còn"
Người mẹ vội vàng kéo tay đứa bé gái nhỏ lại rồi vội vàng kéo con tránh đi Dương Du, thân phận thấp hèn lỡ gây hoạ với quyền quý thì có cầu xin cũng chẳng thoát khỏi cảnh bị giết chết một cách thảm hại điều này những nhân nghèo không dám chọc vào
Một ông lão lôi thôi bẩn thỉu thân thể gầy gò khuôn mặt hốc hác vì thiếu ăn và phải chạy nạn nhìn thấy cũng chỉ biết lắc đầu
"Hazz!
Một kẻ điên thì lại được ăn sung mặc sướng không lo lắng điều gì, còn chúng ta phải lo cảnh thiếu ăn thiếu mặc từng chút!!".- ông lão ốm đau nhìn Dương Du với vẻ mặt ghen tị và có chút khinh thường
Con trai ông lão gần đó nghe ông nói vậy cũng thở dài, rồi kéo cha mình tránh xa khỏi Dương Du giọng đầy hốt hoảng mà thì thầm
"Cha à!!
Nhanh đi thôi đừng nói lớn tiếng kẻo hắn ta nghe được điên lên xử lý cả hai chúng ta đến lúc đó mạng cũng chẳng còn đâu"
Đối với sự hắc hủi và xa lánh của mọi người thì Dương Du lại rất bình thản nhìn mọi người đều không dám nhìn mình cậu lại còn cảm thấy mắc cười
Dương Du: tại sao họ lại đi xa thế nhỉ?
Chắc do khí chất phi phàm của mình đây mà hay do mình quá đẹp trai nhỉ?
Nghĩ tới đây lại cậu lại ngồi cười ngờ nghệch nhìn đám người ăn mặc rách rưới khuôn mặt khổ đau vì mất người thân hoặc bị chiến tranh làm mất nơi để về quê nhà bị chiếm đóng phải đi lang thang đến nơi đất khách quê người
Đây là Lạc Huyện Thanh đây là nơi duy nhất vẫn còn đủ lương thực cho người dân vì Tướng Quân Họ Dương cũng chính là cha của Dương Du là người học sâu hiểu cho bá tánh, ông biết rằng nếu xảy ra chiến tranh thì hậu quả khôn lường vậy nên ông đã tích góp lương thực, thu hoạch vụ mùa chuẩn bị cho mùa đói kém diễn ra
Quả thật những gì ông tính trước hoàn toàn không hề sai nạn đói diễn ra khắp nơi, dân chúng khắp nơi đổ về thành