Hài Hước [taekook] Tớ không đùa đâu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
mười tám


hôm nay là ngày cuối tuần thảnh thơi, kim taehyung đã lên hàng loạt các kế hoạch tuyệt vời cùng jungkook từ lâu rồi. nào là đi công viên giải trí em thích, ăn món em hay ăn, hay đại loại đây là buổi hẹn hò hoàn hảo nhất mà hắn mong chờ.

nhưng đúng là đã khiến hắn thất vọng rồi, cả ngày hôm đó jung haein, lại sang nhà hắn với lí do là sang chơi cùng jungkookie.

"cô phải sang nhà jungkookie tìm chứ sang nhà tôi làm gì?" hắn nheo mày, tỏ hẳn ý rõ muốn đuổi nhỏ đi. sau đó sẽ bắt cóc jungkook tới đây nhưng nhỏ nào phải đứa dễ từ bỏ thế chứ.

"hai người là người yêu mà gọi jungkookie sang đây đi, tớ chưa có biết nhà kookie."

kook kook kie kie cơ đấy! cũng thân thiết quá nhỉ? hắn tặc lưỡi, dù sao đây cũng là đứa ngày xưa mình quen biết, thôi thì nể tình nó, gọi jungkook sang đây vậy. nhưng nếu còn có lần sau, kim taehyung chắc chắn rằng hắn không đá đít được haein ra ngoài thì hắn khẳng định mình không phải là đại ca trùm trường nữa.

.

.

"taehyungiee tơ gọi tớ có chuyện gì thế?" chưa thấy mặt mà đã thấy giọng nói trong trẻo sau cánh cửa của ẻm rồi đấy.

vừa mở được ra, haein bất ngờ nhào vô lòng jungkook, ôm cổ, suýt xoa em sau mấy thế kỉ mới gặp lại. quả nhiên là gọi điện để gặp jungkook qua taehyung cực kì khó mà, chỉ có thể qua tận đây mới được nhìn ngắm ẻm.

"jungkookieee nhớ em bé quá đii!!" nhỏ cười tươi, dụi vào má ẻm.

jungkook mới đầu có bị bất ngờ, nhưng lúc sau định thần lại mới nhớ ra đây là jung haein, sau đó em lại vui vui vẻ vẻ, ôm lại haein rồi cùng nhau ngồi ghế tâm sự.

"sao không sang chỗ tớ sớm hơn?" jungkook tay vừa thoăn thoắt rót nước vừa hỏi thăm.

"ui dời được thì tớ đã tới lâu rồi. khổ nỗi gọi điện thoại thì tên này toàn bảo cậu vắng, thế nên cũng có dám tìm đến đâu."

"tớ vắng hồi nào? mấy tuần nay tớ rảnh lắm đấyy. toàn ở nhà không à."

taehyung mặt nghệt ra nghe cuộc đối thoại của hai người này. biết là dính dáng tới mình đấy nên cũng rén, sợ jungkook lại trách thì khổ thân.

"thì...vắng vì có hẹn với tôi rồi." hắn cố gắng bào chữa.

"taehyung lần sau đừng thế nữa, tớ thích haein đến nhà chơi mà."

ẻm bĩu môi nhìn hắn.

chít rùi chít rùi kookoo không gọi mình là taehyungie nữa rồi kìaaaa

"thôi bỏ qua cho nó đi, bọn mình tí đi chơi nhò."

"tất nhiênnn."

kim taehyung khóc trong lòng nhiều chút. hắn chính thức bị bơ rồi.

kính koongg....

"mẹ kiếp, lại ai đến nữa vậy?"

jungkook để ý nên đã đá chân taehyung để hắn nhanh nhẹn đứng dậy mở cửa. hắn làm bộ dạng ủy khuất, rệu rạo tiến về phía cánh cửa. trong miệng lầm bầm vài câu chửi tục, hắn thề là nếu không có jungkook ở đây, đứa đứng đằng sau cánh cửa này đã bị hắn đấm cho bay mặt đi rồi.

cạch

"aa taehyungieeee!"

một cô gái không rõ lai lịch thế nào lại lao tới ôm chầm lấy hắn. cả taehyung và jungkook đều bị bất ngờ và giật mình. hắn vội vàng đẩy cô gái đó ra xa khiến cho khuôn mặt xinh đẹp đó suýt cắm mặt xuống đất.

"j-jungkookie tao thề, tao không biết gì nha." hắn vội vã chạy lại chỗ em, ôm chặt lấy em vào lòng, sợ jungkook nghĩ ngợi mà lại giận dỗi đòi chia tay thì khổ lắm.

"tớ biết rồiii mà, cậu cứ tiếp khách đi."

"taehyungggg" giọng nói nhẹ nhàng, ngân dài ở đằng sau nhằm thu hút sự chú ý.

"đừng bảo anh không nhớ em đấy nhaa."

"ừ."

"..."

sau một hồi giới thiệu, thì ra nó là hậu bối ngày xưa của taehyung, choi aeri, cùng hoạt động chung câu lạc bộ, nổi tiếng là dịu dàng, thục nữ lắm. thành tích xuất sắc cộng thêm khuôn mặt ngây thơ, trong sáng ấy.

đã biết bao nhiêu anh chàng rơi vào lưới ái tình với nó rồi đấy.

lúc trước taehyung chưa hẳn là trùm trường. vậy nên các hoạt động hắn đều tham gia sôi nổi nên bản thân là tiền bối, chuyện giúp đỡ hậu bối cũng là chuyện đương nhiên. nhiều lần aeri thổ lộ tình cảm của mình với hắn nhưng đều bị từ chối phũ phàng với lí do là không muốn yêu.

"em phải rò hỏi lắm mới biết được tung tích nhà của anh đấy taehyungie hihi! anh cho em ở lại ăn một bữa cơm nha." nó nở một nụ cười thân thiện, tỏa nắng.

thật sự là đối với taehyung, hắn vẫn chưa nhớ ra được hết cô gái này là ai ngay cả sau khi đã được nghe câu truyện đó đâu. nên hắn cũng không trả lời vội, nhìn qua jungkook. thấy ẻm gật đầu thì cũng đành đồng ý cho người kia ở lại.

haein ngửi thấy mùi đê tiện, nhỏ kéo tay jungkook lại nói thầm.

"cẩn thận kẻo mất người yêu như chơi đấy nha jungkookie!"

"haha yên tâm, tớ không để điều đó xảy ra đâu mà."

lúc làm bữa hay lúc ăn cơm, đến cả con ruồi nó còn nhìn ra được aeri đang gây sự chú ý tới taehyung, mà khổ nỗi thay hắn có thèm đếm xỉa tí nào đâu. mặt lạnh băng luôn kìa vì hắn còn bận chăm chút cho em bé xinh yêu kia kìa.

"jungkookie, ăn thịt nhiều vào, cần tao bóc tôm cho nữa không?" miệng vừa nói tay vừa gắp lia lịa thức ăn vào bát kookie. riết rồi mấy miếng đồ ăn chuẩn bị trào ra khỏi bát luôn rồi kìa.

"thôi tớ tự ăn được rồi, cậu làm như tớ là trẻ con không bằng."

"ừ không phải trẻ con, em bé ăn nhiều vào."

"này tớ không đùa đâu nháa."

chứng kiến một cảnh ân ân ái ái trước mặt mình như thế. chỉ là cảnh thân mật của hai người con trai thôi, sao cô ta lại phải tức điên đến vậy.

"taehyungie! em cũng muốn ăn tôm, anh bóc cho em với nhé??"

"không. tôi vừa lau tay xong. giờ đụng bẩn lắm."

nó căm tức ghì mạnh đôi đũa trong tay. cười sượng trân, bị người khác thấy cảnh bản thân bị phũ, nó vừa nhục lại vừa bực mình. tất cả điều đó đều thu vào tầm mắt của jungkook, em đắc ý.

"taehyung, giờ tớ lại muốn ăn tôm rồi."

"được được, tao bóc cho em bé nhé."

"..."

"taehyung em cũng muốn mà."

"bộ cô không có tay hả?"

ặc ặc kim taehyung có nghiêm túc quá không vậy? sợ mọi thứ dẫn đến cãi nhau to, em giật góc áo hắn, bảo hắn nói nhỏ nhẹ thôi. em cũng biết sợ, biết giật mình đấy nhé, hắn để ý thấy nên bèn thu ánh mắt tức giận của mình lại.

bữa cơm hôm nay quả là nuốt không trôi...

•••

🌷: - bù cho mấy cậu tập dài dài này nhó. dù sự thật nó hog có dài lắm nhưng mà nhiều chữ nhất trong mấy tập tui đã viết đó. mong đừng có ai quên tui rồi nhaaa.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
mười chín


thấy bảo aeri nổi tiếng là dịu dàng, thục nữ, nết na cơ mà nhỉ?

ấy thế mà giờ jungkook ngồi đọc sách vẫn đang bị ả lườm cho cháy mắt khi chỉ có hai người ở đây kia kìa.

jungkook biết mà, nhưng em vẫn cứ bình thản mà ngồi đọc sách thôi.

đợi xem ả im lặng được bao lâu.

được một lúc, nó xoay nhẹ cái cốc, quay một hồi rồi dùng tay gõ xuống cạnh bàn, nhằm thông báo cho jungkook. em nghe thấy rồi, nhưng vẫn kệ thôi.

sau đó thì nó cũng không chịu được, mà lên tiếng

"đừng giả nai ở đây. jeon jungkook hả? ngẩng mặt lên, tôi có chuyện muốn nói."

lúc này, để giữ phép lịch sự, em mới mỉm cười sau đó gập quyển sách lại, giương đôi mắt to tròn mà nhìn thẳng vào mắt nó.

"cậu gọi tớ? xin lỗi, lúc nãy tớ không để ý."

để giữ phép lịch sự, dù nó nhỏ tuổi hơn nhưng jungkook vẫn xưng tớ cậu ngọt xớt đấy chứ. nó tặc lưỡi, nhìn là biết chuẩn bị vô chuyện chính luôn rồi đấy.

"ý là sao?"

"sao là sao?" trời ơi ai dạy nhỏ này nói vắn tắt quá vậy ạ.

đầu nhỏ của em nãy giờ hoạt động hơi nhiều rồi đấy nhé.

"sao cứ quấn lấy anh taehyungie thế? bộ anh tưởng taehyungie sẽ thích con trai sao?"

em nỡ nhoẻn một bên miệng.

ừ đúng rồi, jungkook có tưởng gì đâu, sự thật đó mà. tự dưng jungkook lại thấy tội nghiệp cô gái này hơn đấy nhỉ?

"tớ đâu có quấn lấy taehyung, cũng đâu có tưởng như vậy, ai quấn ai còn chưa biết à?"

"a..anh! bede thì tự chơi một mình đi, đừng kéo người khác theo."

"từ từ hẵng phán vội, cậu có thể tiếp tục xem mà."

vừa nói xong taehyung từ trên gác xuống, tay cầm đống đồ đạc. hắn chạy tới chỗ jungkook, như thường lệ, theo thói quen sau bữa ăn hắn sẽ pha cho em một cốc sữa sau đó hắn thổi từ từ rồi đưa cho em.

"lại uống nữa hả? tớ ngán lắm rồii. ta có thể bỏ thủ tục này đi được không?" jungkook dùng tông giọng mè nheo, nghe đã thấy muốn tan chảy rồi.

"không được lần trước tao bế mày thấy nhẹ hơn rồi đấy. cấm sút đi lạng nào, cấm mất đi miếng mỡ nào của tao đấy."

jungkook cười sau đó quay sang aeri, em nhún vai. khuôn miệng nói rõ từng chữ một.

cút đi được rồi đấy!

tất nhiên là nó hiểu rồi, nó nghiến răng, nhưng vẫn mặt dày mà ngồi ở đó, tìm vài câu chuyện thú vị để nói nhưng hình như..taehyung cũng không để tâm cho lắm.

"mà...jungkook và anh taehyung là bạn học nhỉ?"

"jungkook hơn tuổi, làm phiền đừng gọi trống không như thế."

jungkook không để tâm nhưng anh người yêu thì có đấy nhé. ai đời lại gọi em bé của anh một cách ngang hàng, bất lịch sự như thế được. nó nghe xong có vẻ lúng túng bèn chậm chạp sửa lại.

"em xin lỗi. vậy..a-anh jungkook và anh taehyungie, hai người là bạn tốt đúng không?"

hắn nhìn em, em không nói gì, tay vẫn cứ cầm sữa uống ngon lành.

"cũng không hẳn là bạn tốt. cô nghĩ sao cũng được."

dù sao thì không nên công khai vội, cuộc sống này sẽ khó chấp nhận lắm, hắn không muốn jeon jungkook phải lo nghĩ gì về chuyện này.

"à haha quả là thân thiết. vậy thôi giờ em về, nếu có dịp, taehyungie ghé qua nhà em nhé?"

"ừ."

trả lời xã giao vậy thôi chứ ai thèm có hứng. sau khi đã thấy aeri rời khỏi hẳn, taehyung mới gục đầu vào hõm cổ jungkook, đặt em ngồi gọn vào trong lòng mình rồi ôm thật kín. nãy giờ đã nhịn lắm rồi đấy.

"tao không thích ai gọi tao bằng taehyungie chút nàooo."

"thế giờ cậu muốn sao." jungkook ôn nhu cười với hắn.

"tao muốn chỉ mình jungkook được gọi thôi!"

"tớ gọi bằng...taetae nhé? nghe cute quá đii."

chẹp chẹp cái tên dễ thương thì hắn nghĩ không hề hợp với mình chút nào nhưng vì thấy em có vẻ thích thú với biệt danh đó nên thôi, em thích là được.

"vậy..mày sẽ là kookoo của tao."

•••

🌷: - ngắn chíu thuii nhée. tập sau bù dài nha.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi


gia cảnh jungkook không được tốt lắm, nên em phải làm hết việc nọ đến việc kia, chủ yếu là giấu bố mẹ. chứ bố mẹ em biết, không cho em đi làm thêm, họ lại xót, em cũng không nỡ . vừa học vừa làm rất khó khăn nhưng jungkook vẫn phải gắng sức, em muốn đỡ cho bố mẹ một phần nhỏ nhoi của mình.

jungkook là đứa trẻ ngoan như thế đấy. nhưng có lẽ em đã đề cao sức khỏe của mình rồi.

mới sáng sớm ra đã uể oải nằm trên bàn, cũng do hôm qua jungkook làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi đến một giờ sáng mới về, lúc về do mệt quá nên em cũng định bụng học lúc rồi nghỉ.

ấy thế mà phải mãi hai giờ ba mươi, jungkook mới chịu nhắm mắt đi ngủ đấy.

"jungkookie? bé sao đấy?" taehyung vừa đến, gặp em trên bàn, lại bắt đầu quấn lấy em ngay.

"tớ không sao hehe."

"sao trông mệt mỏi thế?" hắn đưa tay đặt lên trán jungkook, cũng không ốm mà...

"tớ có chút buồn ngủ, nằm xíu là ổn."

"được không? cúp học nhé. tao lai bé về."

taehyung biết em sẽ không bao giờ đồng ý với cái đề nghị nghỉ học này của hắn đâu. nhưng hắn cũng vẫn mong em có thể một lần nới lỏng cho bản thân, không ép vào khuôn khổ của quy tắc nữa mà hãy sống một cuộc đời được thảnh thơi..bên hắn.

"hic cậu cúi xuống một tí đi."

"hử?" hắn ghé xuống theo lời nói của em. jungkook thơm cái chóc vào má, sau đó ôm cổ. hắn cũng bất ngờ mà mắt mở to tròn bởi em ít khi chủ động như này lắm.

"em muốn sạc pinn." jungkook cười tươi để lộ hai răng thỏ khả ái.

bùmmm nội tâm taehyung lại được dịp gào thét. mấy người nghe gì không?? jungkook gọi tôi là anh đấyyy.

"lúc nào bé cần, anh cũng ở đây mà."

nhiều lúc hắn muốn xưng hô như vậy với em mà sợ em ngại nên vẫn như cũ. giờ đã được sự chấp thuận, hắn đã có thể tự do rồi. còn jungkook, chính em bắt đầu gợi ra kiểu này và giờ lại phải cúi gằm mặt xuống vì ngại khi hắn xưng hô như vậy.

cái miệng của hắn chắc hẳn sẽ phải dẻo lên nhiều bậc lắm đây.

đã gần hết tiết học, taehyung thấy em nãy giờ cũng chỉ ngủ trong lòng mình. mọi hôm dù mệt cỡ nào, jungkook vẫn phải chăm chú nghe giảng, nhất quyết không để bỏ qua bài học nào. vậy mà hôm nay, em lại mệt như vậy.

"jungkook? jungkookie? bé ơii." hắn lay người em, chuẩn bị về rồi.

"..."

"kookoo?"

"..."

"jungkookieee."

hắn bật dậy, lật em ra. bàng hoàng khi thấy khuôn miệng em đang ú ớ vài câu, mắt thì không mở nổi, chân tay run rẩy. hắn vội vàng bế xốc em lên tay sau đó cho người đưa nhanh tới bệnh viện gần nhất.

.

.

"bác sĩ! em ấy thế nào rồi ạ?"

"cậu là người nhà bệnh nhân jeon jungkook?"

"dạ vâng."

"haiz làm gì mà để cậu bé suy nhược cơ thể thế không biết. hay thức đêm, thiếu nước. chắc hẳn bị căng thẳng nhiều cộng với áp lực mới dẫn đến tình trạng như vậy." bác sĩ thở dài.

taehyung ngồi phịch xuống ghế. sao hắn chẳng hề hay biết gì thế này? hắn đã không biết quãng thời gian qua em phải chịu khổ, chịu đau đớn thế nào. hắn cảm thấy bản thân thật sự rất tồi, hứa với em bao điều mà lại thất hứa như này...hắn muốn được trải qua cùng em cơ mà.

taehyung mở nhẹ cửa phòng bệnh, thấy em đã thức và đang loay hoay với đống đồ ăn trên bàn.

"a taehyungie." jungkook cười tươi quay ra ngaysau khi thấy hắn ở cửa.

"jungkook..."

"anh sao thế?"

"có mệt lắm không?" hắn ôn nhu từ từ tiến lại gần em, sau đó vén nhẹ mái tóc jungkook sang một bên.

"em không hihi."

taehyung nghiêm mặt, giọng nói có phần trầm thấp hơn bình thường.

"jungkook..sao mọi chuyện em không bao giờ kể với anh thế? anh đâu phải người dưng."

"e-em...em cũng chỉ vì sợ anh lo lắng thôi mà." jungkook ấp úng, tay vò gấu áo.

"sợ anh lo lắng? em làm thế anh cảm thấy bản thân là một thằng vô dụng lắm đấy jungkook à."

"em..không có ý đó."

jungkook ngập ngừng đối diện với taehyung. trong chuyện này bản thân cũng thấy mình sai, nhưng em cũng không hề thích một taehyung như này.

giọng nói hắn ngày một lúc to hơn.

"sao cái gì em cũng giấu anh thế? em có thể kể ra chúng ta cùng tìm cách giải quyết được mà. sao cứ phải ôm hết cùng một lúc vậy?"

"anh đâu hiểu! cuộc sống của em như nào..em tự biết. em không muốn trở thành người phụ thuộc vào bạn trai, anh biết mà? sao anh không hiểu cho em?"

"thế thì em coi anh là cái gì? một kẻ vô dụng, một kẻ tầm thường, chỉ biết tối ngày ăn chơi đua đòi, nghịch ngợm thôi à! anh giúp được em phần nào thì hay phần đó mà jungkook? em nói anh không hiểu cho em, vậy ai sẽ hiểu cho anh bây giờ? cuối cùng anh vẫn chỉ là đứa vô dụng, thấy người mình yêu nằm đấy mà không giúp ích được gì. em thử hỏi xem có thằng nào bình tĩnh nổi không?"

"..."

hắn thấy jungkook im lặng, không một lời giải thích. hắn để lại cặp lồng đựng món em ưa thích, sau đó thở dài rồi bỏ đi.

"ăn đi khi còn nóng."

đến mức này, chắc em biết em cũng không đủ tư cách để giữ người ta lại đâu.

chưa bao giờ em cảm thấy mệt như lúc này. jungkook còn đang mong đợi khi taehyung đến thăm anh sẽ đang rộng vòng tay cho em nhào vào chứ. cuối cùng thì sao, vẫn là trận cãi nhau của hai đứa đấy thôi?

tình yêu đôi khi khó hiểu thật đấy...

em buồn, em khóc.

anh thấy, anh đau.

•••

🌷: - không bíc tả mấy cảnh như nà! huhu tui mới bị sì cam 100ka nên giờ buồn xỉuu luôn 😭
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi mốt


jungkook nằm viện được ba ngày, em cảm thấy khá hơn nên đã đòi về nhà. khoảng thời gian đó, taehyung không hề tới thăm em một lần nào. em ngày nào cũng mong anh tới nhưng cũng chỉ là công cốc.

kim taehyung thật sự bỏ mặc em rồi sao?

hôm sau em tới trường, vẫn là taehyung tới sớm hơn, hắn đang nằm ở bàn. jungkook thở dài, em nhẹ nhàng ngồi vào trong, đặt cặp xuống, lấy sách vở cho tiết đầu tiên sau đó nằm xuống bàn, gương mặt quay sang nhìn taehyung. chả biết hắn có đang ngủ không nữa đây.

cả buổi học, hắn không ngẩng mặt lên tẹo nào. vẫn chỉ căm căm cúi xuống bàn ngủ. jungkook cũng phải thấy khó hiểu.

"khụ khụ." em ho khan vài tiếng, quả nhiên là chưa khỏi hẳn. sức khỏe của jungkook không hẳn là mạnh mẽ như em tưởng nhỉ?

"hic biết thế nằm viện vài hôm nữa cho rồi..ắt xì."

em loay hoay mở cặp tìm khăn giấy. chết cha! sáng nay đi vội, có mang quái đâu. dở thật, lại phải xin thầy ra nhà vệ sinh rồi.

đó là em nghĩ thế thôi, vài giây sau, bàn tay kim taehyung thì ra vất bịch khăn giấy lên bàn. mặt vẫn giữ nguyên trạng thái là cúi xuống và ngủ.

"a tớ cảm ơn!" hôm nay nhường kim taehyung đấy, jungkook ta sẽ khách sáo tí.

reng reng...

giờ ra chơi cũng tới, jungkook biết kiểu gì taehyung cũng sẽ ngẩng đầu lên mà, nhưng vừa ngẩng hắn đã chạy đi đánh bóng mất tiêu. uổng công em chờ để hắn thức rồi nói chuyện.

jungkook thở dài, tiếp tục quay lại với đống bài vở trước mặt. em không nghĩ là taehyung hắn sẽ tuyệt tình đến mức đấy đấy.

vào lớp, hắn cũng đang vào, jungkook nhất định sẽ nắm bắt cơ hội này cho thật tốt.

quả nhiên đúng như em nghĩ, vừa ngồi được vào chỗ, hắn đã chuẩn bị để gục ngay xuống bàn. nhưng em nhanh tay, kịp thời giữ trán hắn lại. taehyung gàu mặt, ngồi dậy.

"chuyện gì?"

a sao taehyung lại quay trở lại con người lúc đầu thế này, ánh mắt lạnh lùng, vô tâm, dửng dưng lại lần nữa xuất hiện, bỗng dưng nó khiến em muốn khóc quá.

"t-ớ..à..em...muốn nói chiện với anh."

"nói."

"nhưng trước lúc đó anh có th-..." jungkook rụt rè khi thấy hắn ngày càng trừng mắt xuống.

"nói nhanh! mất thời gian quá."hắn quát lớn

"ưa."

taehyung hắn không để tâm đến từ đó của em có nghĩa như nào chỉ biết là khi hắn quay ra đã có một khuôn mặt em bé lấm lem tràn đầy nước mắt rồi.

"huhu sao anh quát bée! b-bé chỉ mún nói chin nhũi thôi màa huhu."

hắn luống cuống. từ trước đến nay bất kể hắn có đang trong tình trạng hay trạng thái thế nào, một khi thấy nước mắt của jungkook, trái tim hắn cũng bị mềm xèo trở lại.

"a tao đang dỗi sao mày lại khóccc!! không cho khóc nghe chưaa?" hắn dùng khăn lau nước mắt cho jungkook. em bất mãn, vẻ mặt tỏ rõ không hài lòng.

"sao anh lại dùng khăn lau cho emm, anh phải dùng miệng chứ!"

taehyung thở dài, miệng thì than thở nhưng vẫn dung túng mà chiều theo ý em. hắn lại gần đặt những nụ hôn dưới mắt, vào những giọt nước mắt đang lăn. sau đó đến môi xinh thì dừng lại.

hắn toan định lùi lại, nhưng jungkook nhanh hơn, ẻm giữ đầu taehyung bằng hai tay sau đó chụt một cái thật kêu lên môi hắn trước bàn dân thiên hạ. may quá không có ai để ý hết.

"jungkookk! không cho hôn." hắn theo phản xạ mà giữ môi lại.

"em thíchh em nhớ! cho em hônn."

ẻm giận dỗi khoanh tay trước ngực, môi nhỏ bĩu ra thể hiện sự bất mãn.

"rồi rồi tao thua."

"yaaa vậy em hôn thêm một cái nhá."

"ừ."

"chụt."

"nhưng mà chưa có hết giận."

"chụt."

"mày đừng có mà-"

"chụt."

"tao lạy jungkook để cho tao dỗi đii."

ẻm cười toe toét, hai răng thỏ khả ái nhe ra, trông như thế kia xem có giận nổi không hả? jungkook ôm hắn, sau đó nói nhỏ.

"vậy taehyungie dỗi đi."

"..."

"1!"

"2!"

"3! hết thời giannnn."

hắn mỉm cười, miệng nhỏ sao lại càng ngày càng thấy ngọt thế nhỉ? có vẻ không uổng công hắn thả thính bấy lâu, coi như là cũng huấn luyện thành công con thỏ nhỏ này.

"được rồi, nghiêm túc nào. lần sau có thế nữa không?" taehyung nghiêm mặt.

"không ạaa."

"từ giờ bất cứ điều gì, khó khăn gì, hãy chia sẻ cho tao, jungkook nhé? thật sự thấy jungkook mệt mỏi hay buồn chán, tao không chịu nổi. tao biết sẽ khó khăn khi nói ra nhưng mà tao vẫn sẽ luôn lắng nghe, tâm sự và giải quyết cùng jungkook mà. jungkook nhớ lời anh không?"

ẻm im lặng, mắt lại rơm rớm, môi nhỏ mếu thành vòng cung.

"em biết rồi, em xin lỗi taehyungiee."

"được rồi không khóc, tí kookoo muốn ăn gì không? anh đưa kookoo đi nhé?" taehyung ôn nhu gạt nước mắt cho jungkook, miệng ngọt ngào.

"dạ em cảm ơn."

"ừ anh yêu jungkook lắm!"

•••

🌷: - soát chính tả và từ lỗi giúp tớ nhée
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi hai


sau vụ đó có vẻ taehyung và jungkook siêu siêu quấn nhau hơn, hai người dính lấy nhau như hình với bóng khiến cho mấy người xung quanh không khỏi nghi ngờ. dù không công khai nhưng dường như những hành động đó thật sự là chẳng muốn che giấu đi tẹo nào cả.

taehyung thì dù ở đâu, chỗ nào cũng không thể kiềm chế nổi việc làm những hành động ôn nhu dành cho em, đôi lúc nhiều người nhìn jungkook bằng ánh mắt viên đạn lắm, em có thấy đó nhaa.

aeri thì càng nhìn càng cay mắt, sao mà ngứa quá vậy không biết.

ả tự nghĩ, jungkook là đứa giời ơi đất hỡi ở đâu chui ra ngang nhiên chiếm đoạt taehyung của ả thế này. bằng mọi giá chuyện này ả sẽ không để yên đâu. dù cuối cùng taehyung không thuộc về ả thì không ai được thuộc về anh ấy cả.

...

"jungkook! có người tìm cậu." một bạn học trong lớp gọi jungkook ra sau khi có người ngoài cửa truyền đạt vào.

"a tớ ra ngay." dù không mấy tin tưởng lắm nhưng theo phép tắc lịch sự, em buộc phải ra.

jungkook lặng lẽ ra ngoài cửa, bên ngoài là một anh chàng có vẻ thư sinh lắm, dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt điển trai thu hút ánh nhìn. em cũng thế, lần đầu gặp mặt, ấn tượng không tồi.

"chào anh, xin hỏi anh là..?"

"à anh là kim jonggo, tiền bối lớp trên."

"à dạ..tiền bối tìm em có việc gì không ạ?"

"chả là anh nghe được nhiều bạn nói em vẽ rất đẹp, sắp tới là ngày hội thể thao, anh muốn nhờ em vẽ giúp câu lạc bộ của anh bộ báo tường, được chứ? anh sẽ trả công." jonggo hỏi, kèm theo đó là nụ cười thật tươi.

jungkook thật sự là không muốn làm tẹo nào, lớp em sắp có bài thi thử em muốn tập trung nhiều hơn vào nó với lại em cũng muốn có thời gian phụ giúp gia đình hơn nhưng jungkook lại không thể từ chối được, trước nay đều vậy em luôn luôn nhận lời dù bản thân có chán ghét nó ra sao.

em ngập ngừng "à..chuyện này.."

jonggo thấy có vẻ khó thuyết phục bèn lại gần, chạm tay lên má em, nói ngọt ngào.

"làm cho anh đi, anh sẽ cho em-"

rầm

"aa" nó kêu nhẹ.

"nhẹ lắm đúng không?"

nó quay lại, à thì ra chỉ là kim taehyung, nghe bảo muốn tiếp cận jeon jungkook là phải qua ải được kim taehyung cơ mà. jonggo chưa gặp hắn lần nào, nhưng có vẻ không mấy đang sợ nên mới nhẹ nhàng mà nhếch miệng.

"dù sao tôi cũng là tiền bối của cậu, không quen không biết nên việc ném đống giấy này, quả là khá thất lễ đấy." nó cúi xuống nhặt cục giấy lộn đó lên sau đó ném vào thùng rác bên cạnh.

taehyung cười khẩy, tiến lại gần. hắn khoác vai jungkook.

"à thì ra là không biết tôi à. sao? vậy thì ông anh đây tìm jungkook nhà tôi có chuyện gì? anh có thể nói với tôi." jungkook đang bên cạnh, taehyung không thể nào mà xưng hô thất lễ với nó được, sẽ làm em thất vọng lắm.

"đây là việc tư, tôi mong là có thể nói chuyện trực tiếp được với jungkook."

jungkook đứng đó mà lúng túng nãy giờ, chưa biết tên này có ý đồ tốt hay xấu, vẫn nên cẩn trọng thì hơn. dù sao jungkook biết cũng nhiều người ghét em trong cái trường này lắm mà.

"dm tôi nói rồi, đây là JUNGKOOK NHÀ TÔI, anh có thể bàn với tôi, đừng làm ảnh hưởng tới việc học của jungkook." bỗng dưng con người hay trêu chọc trong lúc em học nhất, nay lại nói ra được câu trưởng thành như này. cũng hơi bất ngờ nha.

"không cần thiết." nó toan quay sang định nói chuyện tiếp với jungkook.

rầm

kim taehyung đấm tay lên bức tường bên cạnh, khuôn mặt hằm hè hơn. jungkook vội vàng kéo áo hắn, tên này mà mất kiểm soát thì sợ lắm. hắn vốn dĩ là kiểu người ghét ai không làm theo ý mình mà.

"được vậy tôi xin trả lời luôn. không làm!"

"h-hả? cậu thì biết cái gì?" có vẻ sau cú đấm đó, nó cũng biết tự cẩn trọng lời nói của mình.

hắn quay sang jungkook "bé muốn làm không?"

jungkook nhìn tên kia rồi lại quay sang nhìn taehyung, em cúi đầu rồi nhè nhẹ lắc đầu. hắn đắc ý.

"đó ông anh thấy chưa? jungkook không đồng ý rồi, đừng đến làm phiền ở đây nữa, biến đi dùm."

vừa nói được câu vừa kéo jungkook lại, em chỉ biết vội vàng quay ra nói với tên kia vài chữ "em xin lỗi tiền bối nhiều ạa."

"được rồii cứ suy nghĩ tiếp đi em nhá."

đồ mặt dày.

thật tình, tên kim taehyung này cũng có tính chiếm hữu cao quá rồi đấyy.

•••

🌷: - huhu hơi ngắn nhò.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi ba


sau khi kéo xoành xoạch bé nhỏ của hắn về được vào chỗ ngồi. cũng may giờ trong lớp không còn ai, đang tiết thể dục, jungkook phải ở đây để hoàn thành nốt sổ điểm, cũng may taehyung nhớ em nên xin vào kịp thời từ chối lời mời đó.

"anh không thích jungkook gần người khác như thế đâu nhé."

vẻ mặt taehyung phụng phịu, hắn cúi gằm xuống. bao lâu rồi nhưng jungkook vẫn chưa thể tin rằng đây là cùng một người, vừa nãy xong mới làm quả mặt té ra lửa cơ mà, sao giờ lại nhìn như búng ra sữa thế.

"taehyungiee là anh ta tới gần em trước mà."

"nhưng cũng không thích đâu. bé phải tập từ chối người khác đi chứ."

"dạ dạ em nhớ rồii."

giọng điệu ngọt lịm của jungkook khiến hắn xao xuyến, nhào đến ôm lấy eo em, sau đó đặt hai cái thơm thật kêu lên má. còn môi? tất nhiên là jungkookie không cho rồi.

"thôi đi để em học."

"tao muốn hôn bé quá."

"không được đâuu em cấm đấy. anh hôn thì nghỉ chơi đi."

"bé không thấy tao đang rất thiệt thòi sao?"

"yêu em là điều thiệt thòi với taehyung thế ạ?"

cuối cùng vẫn phải tung chiêu cuối như này mới có thể chặn được cái miệng suốt ngày than thở của tên kim taehyung này. muốn tạo nước mắt thì quá đơn giản với jeon jungkook rồi còn gì.

"aa đâu có! yêu jung googie là một điều siêu siêu tuyệt vời trong đời tao luôn đấyy."

"hức vậy mà em còn tưởng..."

"không không! jungkook đừng khóc, anh sót lắm."

"dạ, em không khóc."

nói rồi, ẻm sịt mũi lên một phát, nước mắt thu vào trong. jungkook quay đầu lại với đống điểm sổ sách đằng sau lưng bỏ qua khuôn mặt ngỡ ngàng, ngơ ngác, bật ngửa của bạn trai lớn đang nhìn mình.

"jungkook lừa anh."

dỗi

.

.

jungkook ngồi thơ thẩn ở ghế đợi anh người yêu lấy xe để chở mình về. cảm giác được ngồi sau xe ôm kim taehyung vào thời tiết se se này là tuyệt nhất. mà chả biết hôm nay có chuyện gì không? có vẻ là bị chậm hơn so với mấy hôm trước.

"jungkook!"

một giọng nói trầm trầm phát ra, jungkook theo phản xạ quay đầu lại, là jonggo. em ái ngại nhìn, trông thế nào thì vẫn phải cẩn thận với người này. bây giờ gặp lại khi không có taehyung ở đây, jungkook có chút sợ hãi và rụt rè.

"sao em ngồi đây? chưa về hả?" nó lại gần hỏi thăm.

"dạ chưa, em đợi taehyung ra ạ."

"à vậy hả..thế..trong lúc đợi có muốn ra đằng sau với anh không?"

ẻm nhướn mày, ông anh có cần nói thẳng toẹt mục đích ra thế không? nghe kiểu gì cũng thấy mờ ám.

"để làm gì ạ?"

"à không anh muốn đưa lớp em giấy vẽ để làm báo tường thôi. dù sao cũng gặp được em ở đây nên anh tiện thể đưa luôn."

suy nghĩ một hồi, jungkook cũng gật đầu. việc của lớp, chắc không đến nỗi phải nói dối như này đâu. em theo nó vào kho sau trường, đây là lần thứ hai em tới đây, không khí bụi bặm, khó chịu vẫn như thường ngày.

jungkook vào trước để tìm đồ, dù sao trước đó em cũng quen thuộc với vị trí để đồ của lớp ở đâu rồi. em muốn lấy nhanh nhanh còn thoát khỏi đây nữa chứ, hít chung bầu không khí với tên kia là điều tồi tệ nhất, vừa lục lọi em vừa hỏi jonggo.

"tiền bối! em không thấy giấy vẽ ở đâu ạ."

"ừ không có đâu em."

"d-dạ?"

rầm

tiếng đóng cửa vang lên choé tai, âm thanh vang vọng khắp nhà kho rộng lớn. không khí chùng hắn xuống, jungkook nuốt nước bọt trong khó khăn. ngay giây phút này, ẻm mới nhận ra:

dm con mẹ nó lừa đảo thật rồi

em tặc lưỡi, nhìn nó "ý gì?"

"nhanh nhạy đấy. dạo này đói quá, không có gì bỏ bụng, anh lại tự dưng cảm thấy thèm những người có cơ thể ngọt nước như em đấy jungkookie."

dm jungkook nhăn mặt, lấy tay nhanh chóng bịt mồm. cái tên jungkookie phát ra từ miệng nó quả thật buồn nôn. nhưng không sao, một mình tên này, jungkook ứng phó được. từ trước đến nay, miệng lưỡi ẻm không hẳn là yếu kém, chỉ tại trước người lạ, jungkook ít nói hẳn.

"được thôi nếu tiền bối đã thích, tôi sẵn sàng." em cười mỉm.

jonggo liếm môi, con mồi lần này quả thật không tồi.

đồng minh của nó có một con mắt tinh tường đấy. nó từ từ lại gần tiếp cận jungkook.

"khoan sao tiền bối vội thế được?" jungkook giơ hai tay, chặn lại.

"sao nữa? chú em muốn gì? anh đây chiều tất."

em cười lớn "muốn cái mõm của anh câm lại được không? tiền bối yêu dấu."

ngắt lời, jungkook giơ nắm đấm chọi ngay vào má tên biến thái này. lực không nhỏ khiến nó như muốn ngã nhào xuống đất. lát sau nó lồm cồm để đứng được thẳng người.

"mày...được lắm con chó."

cả hai lao vào đấm đá liên hồi. từ trước đến nay jungkook không hề giỏi đánh nhau, nên phần thắng có vẻ đã thuộc về tên kia. chỉ biết rằng hiện tại nó đang nắm tóc jungkook giật ra sau thôi, vẻ mặt đau đớn của em lộ ngày một rõ.

bùm

cửa bất ngờ bị phá tung, không ai khác đó chính là taehyung cầm xà beng, gân tay hiện giờ nổi như hoa và nó dần lan lên mặt, tất cả hành động của jonggo và biểu cảm đau đớn của jungkook; taehyung thấy hết, và theo sau hắn có vẻ là một đống đàn em. taehyung lao vào như thú dữ giật ngược nó ra sau, giơ cao xà beng đánh thật mạnh vào cái tay vừa nắm tóc của jungkook.

hắn đánh nhiều phát vẫn chưa có dấu hiệu ngừng, một cú đánh kèm theo đó là tiếng chửi rủa, tên kia thì máu tuôn ra nhiều lắm rồi, cứ thế này thì chết người thật đó. jungkook ngửi thấy mùi tanh, giữ tay taehyung lại miệng thỏ thẻ.

"đừng đánh nữa taehyungie, em..muốn về nhà."

như một ma lực, hắn bỏ nhanh vũ khí trên tay, lao tới ôm em bé lên, vừa nhẹ nhàng, cẩn thận lại đặc biệt ôn nhu.

"được rồi được rồi anh đưa bé về, nhé?"

"dạ.."

•••

🌷: - mới thi xong toán anh, cũm ổn đó mọi người ơiii
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi bốn


kim taehyung nhìn em bé mình đang bế trên tay, mặt đầy rẫy vết thương lớn nhỏ. làm hắn xót thương, nhớ về vài kỉ niệm khó quên trước đó.

jungkook cũng bị bắt nạt bởi người khác, lần đó em không dám đứng lên chống cự, chỉ biết nằm im chịu trận, taehyung tới cứu cũng chỉ ậm ừ rụt rè mà nghe theo. bây giờ, tuy không thắng được tên đó nhưng jungkook cũng đã biết đáp trả, hắn vừa nghĩ vừa cười nhưng lại thấy thương cho em hơn.

jungkookie khó khăn mở mắt, em nhìn xung quanh, cảm thấy bản thân đang được bảo bọc trong vòng tay ấm áp của taehyung khiến em cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

"anh ơi mình đi đâu đấy?"

giọng nói nhẹ nhàng như lông hồng, ngọt ngào hơn mật ong của jungkook khiến tim hắn tan chảy. hắn cúi xuống thơm vào má bạn nhỏ.

"tao đưa bé về, nhé?"

"dạ.."

hắn muốn đưa em tới bệnh viện hơn cơ, nhưng biết rõ tính của jungkook, em nhất quyết sẽ không chịu đâu. bởi lần nào vào viện taehyung cũng dành trả hết viện phí cho em, jungkook cực kì ngại, dù thế nào đi chăng nữa thì em cũng không muốn trở thành một kẻ dựa dẫm vào bạn trai đâu.

trước tiên thì hắn cứ đưa về nhà mình, về nhà em có bố mẹ không tiện chăm sóc xíu nào.

taehyung nhẹ nhàng đặt em lên giường, lấy khăn từ tốn lau sơ qua vết thương cho em, sau đó bôi thuốc để tránh nhiễm trùng rồi cẩn thận băng lại những chỗ máu ở tay. còn mặt, để đấy hắn thơm là đủ. em nhỏ nhìn những hành động ôn nhu này của hắn, bất giác lại muốn khóc lên, kim taehyung thật sự yêu em nhiều hơn em nghĩ.

"jungkookie ơi bé còn đau không?"

ẻm bật cười vì giọng điệu nhỏ nhẹ, lạ lẫm này của taehyung, jungkook cũng đành mè nheo theo điệu đó.

"dạ anh ơi bé hết òi. bé cảm ơn anh."

ui chu choa mạ ơi jungkookie nhà tôi

hắn cảm thấy may mắn vì được ở bên cạnh, được chăm sóc em như bây giờ. thầm cảm ơn vì đã không bỏ lỡ những giây phút ngày xưa.

được nhìn ngắm viên ngọc bảo tỏa sáng này, hắn đặc biệt hạnh phúc hơn tất cả.

hắn biết, thời gian qua bé nhỏ đã chịu biết bao nhiêu khổ cực rồi. thế giới này đúng là không dễ dàng em nhỉ? nhiều lúc taehyung chỉ muốn nhốt jungkook ở nhà, làm việc, kiếm tiền thì cứ để anh lo. jungkook chỉ cần ở yên đó và hưởng thụ thôi.

em bé sẽ mãi là em bé...

"taehyungie? anh sao thế?" jungkook xoa đầu hắn khi thấy hắn vừa cúi gằm mặt xuống.

"anh không sao. bây giờ anh thấy anh hạnh phúc quá.

được ở bên em, chăm sóc em thế này. anh cảm ơn jungkook."

jungkook lúng túng vì đang yên đang lành, hắn mới là người vừa giúp em xong giờ lại quay ra cảm ơn. em vội lại gần sau đó ôm hắn thật chặt như thể sợ taehyung sẽ chạy đi bất cứ lúc nào vậy.

"không đâuu em mới là người cảm ơn taehyung mà..thời gian qua ở bên em, vất vả cho anh rồi."

bé nhỏ vẫn cứ ngoan ngoãn như thế đấy. taehyung yêu jungkook cũng chính bởi tính cách đó của em. tấm lòng jungkook bao dung, to lớn quá! hắn sợ một ngày nào đó sẽ hổ thẹn với tấm lòng của em, hắn sợ bản thân sẽ lại đánh mất jungkook.

"jungkookie, cảm ơn em vì đã thấu hiểu cho anh nhé! cảm ơn vì sau bao nhiêu chuyện em vẫn sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của anh."

"dạ.."

"anh yêu em, jungkook."

"em cũng vậy.."

còn chuyện ngày hôm nay, nhất định rồi..hắn không thể để cho tên đó yên được. phải trị tận gốc, hắn biết một mình jonggo không có khả năng giật dây hết tất thảy chuyện này được. chắc chắn kim taehyung này sẽ cho mấy người đó lãnh đủ hậu quả mà chúng đã gây ra cho jeon jungkook.

đụng đến jeon jungkook thì nhớ xem mặt tao vào

•••

🌷: - năm mới vui vẻ nha cả nhà iuuu.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi năm


kim taehyung sau khi chứng kiến một màn em bé của mình bị bắt nạt như thế.

đã bực lại càng bực thêm, biết rõ jeon jungkook là ai không mà hết người này đến người khác muốn đụng vào. vậy là không coi kim taehyung hắn ra gì rồi.

hắn đã tự thề với bản thân nhất định phải tìm cho ra ngọn ngành của nó, phải trả thù cho em người iuu.

taehyung lên lớp của seokjin hyung, hỏi chút thông tin về jonggo, dù sao hyung ấy cũng là chủ tịch hội học sinh mà, mấy cái này á? thừa sứcc.

"seokjin hyungg!!!"

nghe thấy tiếng gọi oai oái của kim taehyung, anh đã biết là tên này lại tới nhờ vả đây. giọng điệu ngọt ngào đó của hắn chỉ được phô ra lúc cần thiết, còn ở bên jungkook, 10 câu thì 11 câu ngọt ngào, sến sẩm.

"gọi tao gì đấy?"

"anhh! tra giúp em thông tin học sinh jonggo được không?"

"tại sao?"

"tại..nó bắt nạt jungkook em muốn tìm hiểu thử."

"được thôi, tao tưởng mày lại gây sự, còn định mắng cho một trận, chứ nó đã động đến jungkook thì tao phải tra thật rồi."

tên của nó không phải quá khó khăn để tìm ra, trong cả ngôi trường rộng lớn như này, duy nhất có mỗi một tên jonggo, không thể nhầm với ai được.

ô seokjin kêu lên một tiếng sau khi khám phá, ôi giời vòng đi vòng lại hoá ra lại là người quen đấy à. tên này lúc trước có tranh bằng được chức hội trưởng hội học sinh với anh nhưng do mọi mặt đều yếu kém hơn, nên chỉ được làm hội phó. lúc đó, seokjin cũng không để ý nó vào mắt lắm, vậy đương nhiên là bây giờ không có ấn tượng gì rồi.

"ngay cạnh lớp tao luôn đấy, lên tìm."

"được, em cảm ơn! sẽ hậu tạ đại ca thật nhiều."

"giải quyết cho xong vụ này đi rồi mới nhìn mặt tao.

đừng để jungkookie chịu thiệt."

"yes sirrr."

seokjin quý jungkook lắm, dù thời gian gặp nhau không lâu nhưng em ấm áp, nhân hậu lại ngoan ngoãn, có thể trị được cái tính giang hồ của hắn thì lại tốt quá. em vui vẻ lắm, seokjin nhờ gì cũng đều giúp cả. cứ dạ dạ vâng vâng hoài, có ngày không nhịn được mà bắt cóc ẻm khỏi tay kim taehyung mất thôi.

.

.

taehyung sau khi biết được nơi chốn. hắn hành động ngay tức khắc, không có thời gian kéo theo đàn em để rắc rối thêm đi làm gì nữa, thế nào thì hắn vẫn rất tự tin vào khả năng của mình để dành được chiến thắng.

đừng nói là một tên, mười tên jonggo hắn cũng chấp hết khi đã đụng vào jeon jungkook.

taehyung xông xáo, ừ thì lớn hơn một tuổi nhưng kẻ thù thì vẫn là kẻ thù. hắn tiến tới đẩy cửa lớp jonggo một cách từ tốn, lần này phải kiềm chế, không hành xử bộp chộp để làm em buồn nữa.

"cho hỏi tiền bối jonggo có trong lớp không?"

giọng nói có ngữ điệu đặc biệt đã thu hút hết sự chú ý của ngần ấy người trong lớp. jonggo khi được nhắc tên, đang cười đùa mà chuyển sang nghiêm nghị, cũng giật mình quay ra. nó nhận ra kim taehyung rồi, biết ý định của hắn đến đây là gì rồi, nên mới chần chừ không ra. nhưng thế lại là kẻ hèn nhát, nó vẫn quyết định đi ra, giữ thể diện cho bản thân.

"sao đây?"

"cho sủa một câu nữa." taehyung nghiêng đầu cười.

"hả? mày nói gì vậy?"

bụp

rầm

"hết một câu! out."

jonggo choáng váng, sa sẩm mặt mày ngã nhào ra đất khi vừa bị taehyung giáng xuống một cú đấm trời đánh, nó vẫn chưa nhận thức được chuyện gì xảy ra vì sự việc vừa rồi quá nhanh.

"nói tiếp."

"thằng ranh này!" nó gầm ngừ giọng, tay chống ra đằng sau chuẩn bị để đứng dậy.

rầm

và tất nhiên taehyung cũng không cho nó có cơ hội đứng nào cả, hắn dùng chân sút thẳng vào phần cạnh sườn của jonggo khiến nó đau đớn, bò lồm cồm ra sàn. vì âm thanh khá to nên đã thu hút sự chú ý của nhiều học sinh xung quanh, hẳn là bọn họ đang bàn tán xôn xao về kim taehyung. dạo này hắn im hơi bặt tiếng trong trường. không còn xuất hiện ở mấy vụ đánh nhau nữa nên bọn học sinh này cũng thắc mắc dữ lắm.

taehyung đứng đó nhìn xung quanh, vẫn chưa thấy giáo viên, vẫn ổn. không phải hắn sợ bị giáo viên bắt mà là hắn sợ jungkook biết, jungkook sẽ không vui chút nào. em cũng chỉ vì quan tâm, lo lắng không muốn hắn bị hạ hạnh kiểm, không muốn hắn bị đem ra làm trò cười đâu.

"jungkookie bảo không được đánh đến cú thứ ba. tôi tạm tha cho tiền bối jonggo đây."

"tao đếch cần!" dù chân tay bủn rủn, đứng dậy còn chưa xong nhưng mồm nó thì vẫn đang hoạt động tích cực lắm. những lúc nhìn kẻ thù của mình thế này trông thật thảm hại, hắn chả biết làm gì ngoài cười trừ ở đó.

"và tôi nhắc lại lần nữa! một là anh mau khai ra kẻ chủ mưu đằng sau, hai là out lần nữa. anh được quyền lựa chọn đó tiền bối." hắn nhún vai.

"mày..."

từ khi quen với jungkook, cách ăn nói hay hành xử của taehyung cũng khác hẳn, không còn ăn nói cục súc, thiếu lễ phép hay hành động bộp chộp, thiếu suy nghĩ nữa. thay vào đó, trước khi làm điều gì đó, hắn cũng nhớ tới jungkook đầu tiên, cư xử sao cho em đỡ phiền lòng là được.

"tiền bối mau nói đi, tôi còn phải đi thăm jungkookie nữa cơ đấyyy. em ấy đợi tôi rồii." giọng điệu như thể đang nũng nịu với tên đó.

"tao chả có gì để nói với mày cả. một mình tao làm hết."

"à..vậy là tiền bối chọn phương án hai, nhỉ?"

•••

🌷: - thấy tập này xàm xí quáaaa.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi sáu


"jungkookieeee anh tới thăm bé đây."

jungkook đang ngồi đọc sách trên giường, khuôn mặt em không có gì là lộ ra biểu cảm mệt mỏi cả, trái lại còn rất vui khi thấy taehyung đến thăm.

em dọn đống chăn trên giường sang một bên, vẫy tay với hắn kêu taehyung lại gần và ngồi đây. laanf nào cũng như thế đấy, cứ mỗi khi jungkook có đau ốm, bệnh tật gì..taehyung cũng đến thăm hằng ngày đều đều. em cũng không hề phiền tẹo nào.

"nay bé đỡ hơn nhiều chưa?"

hắn đặt thêm túi thuốc bôi lên trên bàn sau đó lại gần. taehyung cẩn thận vén tóc em sau đó kiểm tra một hồi các vết thương trên cơ thể rồi mới yên tâm mà gật gù.

"em đỡ nhiều rồi màa anh cũng thấy đấy hihi."

"ừ jungkookie của anh giỏi quá."

"mà nay taehyungie đi đâu? sao giờ mới qua đây vậy ạ." jungkook dùng giọng nói ngây thơ và ánh mắt cún con nhìn chằm chằm vào hắn.

người có tật thì hay giật mình, taehyung ngập ngừng lảng tránh ánh mắt đó. không thôi là không nói dối được luôn. hắn đi cũng là vì em chứ bộ, đến gặp jonggo tiện thể điều tra một số chuyện. có xảy ra đánh nhau và việc ngoài ý muốn nên cũng không dám nói thật cho jungkook, hắn chính là sợ em bé sẽ lo nghĩ.

"anh về gia đình có chút việc, xong là qua đây với jungkook luônn."

"dạ dạo này taehyungie vất vả nhiều rồii. em bảo này, taehyungie không cần ngày nào cũng đến thăm em vậy đâuu như thế sẽ mệt lắm."

trùi uii em bé nhà ai mà dễ thương thế nàyy?? một câu taehyungie hai câu vẫn là taehyungie! thương em chết mất thôi. hắn cuối cùng vẫn là không nhịn được mà xoa nắn, nựng má ẻm. em bé này cứ lo nghĩ cho người khác mã mà không biết bản thân mình đang trong tình trạng như thế nào cả.

"không đâu. một ngày anh trải qua mệt mỏi lắm.

được gặp, được nhìn thấy jungkookie, anh mới tràn đầy năng lượng. không gặp jungkookie là cả ngày hôm đó anh sẽ nhớ em suốt thôii."

biết tính jungkook hay ngại nên thỉnh thoảng kim taehyung cứ bồi cho em thêm vài câu thả thính như vậy. mỗi lần được nhìn thấy khuôn mặt đỏ như quả cà chua của ẻm lại thấy thích và giờ vẫn vậy này, jungkook đang e thẹn mà trùm chăn kín mít lên đầu rồi đó.

"jungkookie ahh bỏ ra anh xem nàoo."

"khôngg, anh toàn bắt nạt em."

"tại hạ không dám."

"..."

"hoàng thượng bé con ơii."

"..."

"jungkook bé à."

taehyung lại sắp bắt đầu mất kiên nhẫn. thôi dẹp không nghĩ nhiều nữa, hắn lập tức bay lên chỗ em, một tay vạch tung chăn ra, chui vào sau đó ôm hôn lên jungkook.

"aa kim taehyung!! sao nhà ngươi dám chơi xấuu."

"chơi xấu nhưng mà yêu em."

.

.

ngày hôm nay nhất định kim taehyung ta đây sẽ hạ triệt tiêu các mối nguy hiểm xung quanh jeon jungkook.

để bất kì ai không thể làm tổn thương em bé của hắn được nữa.

quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, ngày hôm qua sau khi tra hỏi jonggo, kẻ chủ mưu giật dây đằng sau lại chính là aeri, một đứa hậu bối mà hắn thậm chí còn chả thèm để trong mắt.

taehyung hẹn gặp aeri trong một quán bar cách khá xa nhà của hắn và cả jungkook, phòng em phát hiện. nếu muốn chơi thì phải chơi trội một lần cho đã chứ. lần sau nó hết vai diễn lại thêm buồn chán.

"anh taehyungieee."

bóng dáng aeri thấp thoáng đâu đó trong dòng người nhộn nhịp của bar.

ả mặc một cái váy ôm body khoe trọn ba vòng nóng bỏng cùng mùi nước hoa nữ tính lại càng tôn thêm vẻ quyến rũ của ả. dù có bận rộn nhảy nhót nhưng nhiều chàng trai vẫn ngoáy lại nhìn bởi giọng nói mật ngọt đó.

"taehyungie hẹn em ra đây có việc gì ạaa."

ả nhanh chóng tiến tới bàn taehyung và khoác tay hắn.

"muốn cùng em chơi đùa chút thôi, được không?"

hình như ả cũng có vẻ bất ngờ nhưng sau đó cũng nhanh nhảu mà đáp lại "haha được chứ, em lúc nào cũng chiều tiền bối mà."

sau khi cả hai cùng uống từ rượu này đến rượu khác hầu như toàn loại có độ nặng cao. hắn để cho ả chọn thức uống, và tất nhiên rồi aeri vẫn đang chìm đắm trong kế hoạch tự vạch ra của bản thân.

"taehyungie ah~~" ả vuốt ngực taehyung.

aeri ghé vào tai hắn nói nhỏ "anh say rồi, em cũng thế! bọn mình..đi nghỉ nha."

ừ thì cũng đúng taehyung say là say thật nhưng không đến nỗi mất nhận thức, chỉ nghe lờ mờ câu nói của ả sau đó nhìn chằm chằm, một tay ôm eo còn tay kia đặt sau cổ ả, dần dần kéo lại gần hơn đôi môi căng mọng đó.

"anh tuyệt quá~" aeri chuẩn bị hết công suất để cho nụ hôn sắp tới này.

rầm

"kim taehyungggg !!!"

tiếng gọi lớn giật mình khiến cả taehyung và ả kia đồng thời quay lại. khuôn mặt hắn không giấu nổi bất ngờ khi có sự xuất hiện của jeon jungkook tại đây.

jungkook hùng hổ đi nhanh tới bàn đó. một tay giất mạnh tóc aeri ra sau tay còn lại tát kim taehyung. khuôn mặt em giờ đỏ ngàu, không còn là đỏ của sự ngại ngùng mà hắn thấy nữa rồi mà thay vào đó là biểu cảm hoàn toàn tức giận của jungkook.

"em bé sao em bé ra đâyy?? em có biết đây là đâu không? sao lại muốn vào là vào được??"

"câu đó tôi còn phải hỏi anh mới đúng. anh vào đây làm gì?

định kéo nhau vào khách sạn ngủ đấy à?? tôi bệnh chứ có phải tôi chết đâu mà thích làm gì thì làm!!" jungkook nói lớn, cau có mặt mày.

từ từ đã..taehyung đang nín cười đấy. không có gì đâu nhưng mà lần đầu thấy vẻ mặt này của jungkook, khiến hắn cảm thấy thích thú. dù thế nào thì vẫn cực kì khả ái.

chụt

"em bé nói gì thế?

đôi môi này chỉ dành cho em thôi màaa." hắn nụng nịu nựng cằm em.

vì tiếng ồn ào khá lớn nên đã thu hút đám đông xung quanh. thấy taehyung như thế, jungkook dường như cũng hiểu ra được vài phần. tạm thời tha cho anh đấy tí về em xử tiếp. jungkook quay ra chỗ aeri đang ngồi bệt dưới sàn.

"nhỏ điên, còn muốn dụ anh ta lên giường nữa không?" em ngồi xuống nhìn thẳng mặt ả mà hỏi, tay chỉ về phía sau.

"thằng chó khốn nạn, mày chính là đứa gay tởm lợm nhất mà tao từng gặp! tao nhất định sẽ không để mày yên lần nào nữa đâu."

"..."

jungkook vốn là bị ám ảnh với những câu nói như này. hồi trước bị bắt nạt em đã phải chịu đựng nó rất nhiều rồi, giờ nghe lại cảm giác ấy lại ùa về khiến đầu jungkook cứ ong ong một cách khó chịu.

rầm

"yaaa kim taehyung!!"

jungkook bất ngờ khi thấy hắn vừa tát một cái đau điếng lên má con đàn bà đó. lực tay của hắn khủng khiếp lắm đằng này lại được áp dụng nên phụ nữ, không chảy máu mới lạ.

"anh làm gì vậy?? dừng tay lại ngay."

jungkook cố gắng giữ tay hắn nhưng không thể. hắn giật tóc ả ra sau "câm mồm lại ngay! mày mà nói bất cứ một câu xúc phạm nào nữa tao sẽ giết mày.

động đến jungkookie, giống cái tao cũng đéo tha."

mặt kim taehyung lúc này nổi nhiều gân xanh khiến cho ả sợ chết khiếp vội vàng cầu xin hắn nhưng dường như taehyung không hề có ý định tha người.

"kim taehyung!! em xin anhhh thả nó raaa chết người bây giờ huhu."

hắn giật mình quay lại, jungkook lại khóc nữa rồi. hắn đã tự hứa với lòng mình là sẽ không để em khóc bất cứ lần nào nữa mà. taehyung vội vàng thả nó ra rồi quay sang jungkook ôm mặt em dỗ dành.

"được rồi được rồi anh thả rồi mà! em bé nín khóc nào." mặt hắn bình thường trở lại, dịu dàng hơn vì jungkook.

"em muốn anh ôm em ngủ. vết thương của em vẫn còn đau."

"ừ ừ anh biết rồi. anh sẽ ôm em mãi mãi mà."

hắn cõng em đi không thèm để ý đến đứa con gái đang ngồi khóc lóc thảm thương trên sàn.

thế đấy, con người ta khi yêu dù tức giận thế nào cũng có thể thay đổi trong một giây vì nước mắt người thương..

hắn rõ ràng là đã thương em lắm mà...

•••

🌷: - tớ viết tập này dài rùi nhee bù cho quãng thời gian mà tớ không ra. và cũng cho tớ xin phép sẽ nghỉ đến hết mùng 5, sau đó tiếp tục ra tập cho mọi người đọc nhaa. trong khoảng thời gian Tết viết được tập nào là tớ đăng luôn nhóoo.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
TALK SHOW 2


xin chào cả nhà yêu của trà mi cùng readers iu dấu đã đồng hành cùng TKĐĐ đến ngày hôm nay. hi vọng mọi người có thể dành chút thời gian để đọc tập talk show lần 2 siu siu xàm xí cùng tớ nhaa! cuối tập tớ sẽ thông báo vài chuyệnn.

—————

TM: - helloo everybody!! vậy là tập hai của talk show đã lên sóng rồi đây. và xin giới thiệu hai bạn khách mời cực kì quen thuộc của ngày hôm nay.

🐰: - chin chào mấy chị iu của emm. em là jeon jungkook siêu cute đây ạaa

🐯: - kim taehyung và bé con của anh ta.

TM: - đây là lần hai, hai bạn được xuất hiện trên đây. tâm trạng có gì khác với lần đầu tiên không vậy?

🐰: - dạ cảm giác hồi hộp háo hức vẫn thế ạ.

🐯: - không có gì đặc biệt.

TM: - tôi được nghe nói là từ khi yêu đương cùng đại ca kim taehyung thì tần suất bị thương của cậu jeon jungkook tăng lên đáng kể, điều này có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của hai người không?

🐰: - dạ không hề ạ. bọn em vẫn bên nhau hạnh phúc. em cũng coi như đó là bài học, kinh nghiệm cho bản thân ạ.

🐯: - ăn nói cho cẩn thận. bọn này sẽ bên nhau tới già cho coi.

*tưởng lại bị đánh nữa chứ*

TM: - con người của taehyung thay đổi điều gì rõ rệt nhất mà em thấy không?

🐰: - dạ trước đó thì anh ấy có hơi bạo lực nhưng khi tiếp xúc quen rồi em lại tự ngẫm à cũng dịu dàng quá đấy chứ. giờ thì anh ấy siêu chiều em rồi.

🐯 *lao vào hôn jungkookie*

TM: - vậy còn taehyung, cậu thấy jungkook thật sự đã học được gì qua những bài học mà họ làm đấy không?

🐯: - tất nhiên là có! jungkookie là em bé vừa ngona lại vừa thông minh mà. giờ em đã biết đánh trả lại những người đáng bị chứ ngày xưa nhóc này toàn chịu đựng không hàa.

🐰: - học hỏi từ anh cả màaaa.

TM: cuộc sống của hai người hiện tại khiến cho tôi cảm giác cứ như về chung một nhà rồi ấy nhỉ? haha

🐰: - dạ? không có đâu ạ? tại bọn em hay qua nhà nhau chơi ấy ạ chứ bọn em chưa có sống cùng!!

🐯: - cũng nên học dần cho quen chứ nhỉ? ngày nào taehyung tôi cũng phải thấy hình hài của jungkookie, tôi mới chịu được =))

🐰: - eooo sến vãi.

TM: jungkook là đứa trẻ ngoan như thế, có bao giờ em ấy nói tục trước mặt cậu chưa?

🐯: - ôi trời haha không có chuyện đó xảy ra đâu. em ấy không bao giờ nói tục trước mặt tôi cả. mà em ấy quăng, ném, đáp, đập những từ ngữ nặng nề nhất có thể khi jungkookie tức giận.

🐰 *chuẩn bị thực hiện liền*

TM: lời cuối cùng! có muốn nói gì với độc giả đang đọc tập này không?

🐰: - dạ có! em chúc mấy chị mấy anh ăn tết vui vẻ, nhận được nhiều lì xì, ngày càng khỏe mạnh, chinh đẹp và cường tráng hơn nhaaa.

🐯: - năm mới vui vẻ.

đánh sòng nào thắng sòng đó.

🌷: - hai ẻm chúc thế là quá đủ rùii. tui cũng không có chúc gì thêm nữa đâuu. nhớ ăn uống ngủ nghỉ thiệt khỏe và giữ ấm cho cơ thể nhaa.

•••

hãy tiếp tục ủng hộ thiệt nhiều chíc fic ngố tàu này của tớ nhaaaaa 💗
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi bảy


taehyung bế jungkook về nhà hắn, từ tốn rửa qua người cho em rồi bế lên giường. em lục đục, lăn lộn, nghịch ngợm suốt mới chịu nằm vào vòng tay ấm áp của người yêu. phải công nhận một điều, cơ thể hắn rất ấm, cả người cứ như mặt trời tỏa ra vậy. mùa đông rét buốt, jungkookie chỉ muốn được hắn bao bọc mãi thôi.

hắn xoa đầu em, nhẹ nhàng mà thơm lên đỉnh đầu. thời gian vừa qua vất vả cho jungkook nhiều rồi, taehyung vẫn luôn thường nghĩ không biết phải đối xử với em bé như thế nào mới có thể xứng đáng với những tổn thương, đau đớn mà em phải chịu.

"jungkook có mệt lắm không?"

"dạ không."

jungkook nhìn hắn rồi nở nụ cười thật xinh. mệt gì thì mệt nhưng được hắn ôm thế này, mệt mấy cũng được. từ trước đến nay em vốn là người giỏi trong việc chịu đựng mà, chịu đựng trong cả thể xác lẫn tinh thần đấy thôi..

"tự dưng anh lại có một thắc mắc với bản thân mình ngày trước." hắn làm bộ làm tịch, giả bộ trầm ngâm suy nghĩ.

"sao vậy anh?" jungkook cũng ngây ngô ngóc đầu lên hỏi hắn.

taehyung thổn thức, bị xao động với ánh mắt ấy cũng phải hàng nghìn lần rồi đấy nhỉ?

"sao ban đầu anh lại có ý định bắt nạt hay trấn lột một người dễ thương như em bé đây nhỉ?"

jungkook bật cười, nhắc mới nhớ, ban đầu em sợ hắn một vành. cũng đỡ là dạo gần đây trên trường hắn tu tâm đổi nết, không bày ra dáng vẻ hổ dữ ấy nữa. kẻo mấy cậu hậu bối sau tới lại phải sợ tới trường vì hắn.

nhưng kể ra thì cũng may. hồi đó em bị cô lập, không có hắn hay tạo việc làm với cả thỉnh thoảng nói chuyện tào phớ với em chắc jungkook cũng bị buồn thúi mất thôii.

"anh mà làm gì thì còn lâu em mới tha đấy."

"đoán trước được tương lai jungkook sẽ là người yêu bé nhỏ của anh, vậy nên mới đối xử nhẹ nhàng đấy nhá." hắn chỉ vào trán nhỏ của em.

"gớm tôi cũng chả thèm đâu àaa."

không má nào chịu thua má nào, cãi qua lại vài câu cứ anh đấy, em đấy, căn phòng im ắng thường ngày của hắn bỗng nay được dịp sôi động lạ thường. việc cả hai dừng lại cũng là chuyện của ba mươi phút sau, taehyung hắn bảo ứ thèm chấp với em nữa để nhanh kết thúc câu chuyện.

"mày biết thế thì liệu hồn mà đối xử cho đúng với tao vào." jungkook hất mặt sang một bên, khoanh tay trước ngực, ra vẻ giận dỗi.

á à nay người yêu kim taehyung xưng mày tao luôn rồi. chết dở thật rồi! ngay giờ phút này đây hắn muốn xem lại bản thân đã dạy hư gì cho jungkook rồi đây. người yêu nhỏ cái miệng dạo này hỗn nhaa. học toàn cái không đâu thôi à, mà những điều không hư ta phải làm sao?

phải phạt!

ừ đúng rồi

phải phạt..

kim taehyung tự nhận mình là người trượng nghĩa, đứng đắn nghĩ là làm. lập tức phạt ngay miệng hư này. hắn hôn cái chóc vào môi xinh của jungkook, tiếng kêu chụt nghe rõ hẳn, điều này làm jungkook đã ngượng lại còn ngượng thêm.

"nàyyyy sao mày dám thơm môi taoo! ai choo." jungkook lập tức che đi môi nhỏ quý giá này.

"jungkookie nay biết xưng hô thế rồi! hư là phải phạt chứ? bé ngoan là phải nghe lời anh, hiểu chưaa?? miệng xinh thì phải tớ cậu."

"ơ thế sao bình thường mày nói được mà."

"anh hư sẵn rồi. jungkook thích thì cứ phạt."

"ứ thèm nữa. ta mà phạt thì phạt tét đít chứ không thơm môi." nói rồi jungkook quay mặt vào trong, không thèm ôm tên này nữa đâu.

"ơ em yêuu. nào nào quay ra đây ôm anh xem nào."

kim taehyung là kiểu người, không có gối ôm, tuyệt đối không thể ngủ được. từ khi có jungkook, gối ôm gối ung gì cũng dẹp hết đi, thay đổi điều luật, không có thì thôi chứ có jungkook nằm cạnh, không ôm không chịu được. giờ em bé lại giận dỗi đêm hôm thế này, hắn khóc thật đấyy.

"không ưa."

"jungkookie ơi jungkookie àaa đừng để anh dùng biện pháp mạnh chứ."

"á à to gan lớn mật.

đã thế ta càng không quay. cho người khỏi ngủ."

"vậy thì xin lỗi điện hạ trước nhé."

nói rồi hắn dùng chăn trùm lên đầu cả hai. chỉ dùng một tay lật em một phát quay cái đùng lại, đối diện hẳn với hắn. lúc này jungkook giãy giụa vì em thấy thứ không nên thấy..đó chính là vẻ mặt cười gian của kim taehyung. lúc nào như thế hắn cũng bày ra những hành động hết sức biến thái.

"mạo phạm một xíu thôii nha kookoo."

"yaaaa kim taehyunggg! anh dámm."

.

.

sau một hồi quần thảo, cuối cùng cũng đi đến hồi kết. kim taehyung cũng sờ được nơi cần sờ, hắn thỏa mãn vì đạt được mục đích. jungkook vì chống cự hắn mạnh mẽ, ác liệt quá đâm ra mệt, nên đã ngủ lâu rồi.

"jungkookie..vất vả cho em rồi. anh hứa sẽ bảo vệ em mãi mãi."

hắn vuốt tóc em lên rồi thơm nhẹ nhàng vào trán, nụ hôn chỉ là phớt qua nhưng hắn đã đặt nhiều tâm tư, tình cảm vào nó.

"ngoại lệ của anh, anh không biết anh yêu em chừng nào nữa. anh chỉ biết rằng, cả cuộc đời này, anh không bao giờ muốn rời xa jungkook của anh, dù chỉ là nửa bước. anh yêu em."

trăng đêm nay thật đẹp, nó sáng và tròn trịa lắm. jungkook chưa ngủ, nghe được như thế, cũng chỉ biết lặng lẽ mà rơi nước mắt...

•••

🌷: - thỉnh thoảng trả lời cmt của mấy bà mà mấy bà không trả lời lại là tui hơi quê đó nhaa 🥹
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi tám


sau hôm ấy, jungkook đến trường cũng chẳng còn thấy bóng dáng aeri và thằng con trai kia đâu nữa. em nghĩ là chúng đã tự nguyện thôi học rồi nhưng không phải, aeri là người không dễ dàng chấp nhận thua cuộc nhanh thế đâu. là taehyung, hắn đã bắt tất cả bọn họ thôi học với những lí do cực kì thuyết phục lên ban giám hiệu.

seokjin cùng taehyung ngồi trên sân thượng, lâu rồi hai anh em mới có cơ hội được ở đây cùng nhau thế này như ngày xưa thường làm. uống vài lon bia, quả là đỉnh của chóp.

seokjin và taehyung xưng anh em thế thôi chứ họ bằng tuổi nhau mà. cũng bởi taehyung là em họ của seokjin nên mới gọi. còn jungkook..em thấy hắn gọi vậy nên mới rụt rè gọi theo, thấy anh ấy chững chạc như thế, bản thân lại là hậu bối mới vào trường nên em mới đinh ninh là gọi bằng hyung.

"làm sao? jungkook đâu mà để cho chú bơ vơ một mình thế này? mọi lần quấn nhau như hình với bóng cơ mà."

"ông dạy lý cướp mất em ấy rồi, nói cái gì mà thi học sinh giỏi. dm!"

anh bật cười, đứa em cọc cằn của mình cũng có ngày si tình, si mê jungkook đến thế này cơ. ai đưa jungkook đi, taehyung nhất định là liệt vào danh sách đen rồi.

"vụ của aeri, mày không nể bố mẹ nó được à? dù sao hai nhà cũng quen biết, nói đuổi là đuổi dễ thế sao?"

"sao em phải nể?

để nó ở đây, có ngày đụng mắt với jungkook chỉ làm em ấy mệt thêm."

"một câu jungkook, hai câu cũng jungkook. tao ngán nghe lắm rồi đấy."

đến khổ với thằng em, gọi nó lên đây tâm sự cuộc đời của mình mà toàn thấy tâm sự về cuộc sống của nó với jeon jungkook hoài. anh đéo xìu vài câu, sau đó dốc cạn lon bia.

"anh nói cho chú biết này, đừng si tình quá, có ngày chia tay, chú thoát ra không nổi đâu."

"kim seokjin!!!"

taehyung hét lớn, hắn kị nhất là người khác động vào chuyện chia tay của hắn với jungkook mà. người lạ hắn đã đấm thẳng vào mồm luôn rồi đấy. may đây còn là kim seokjin..

"thôi không đùa với mày nữa, cuối cấp rồi tập trung học hành đi. bố mẹ mày hi vọng vào mày lắm đấy. sau này nối nghiệp công ty cho gia đình biết chưa?"

"công việc đó nhàm chán, em không thích."

"không thích cũng phải thích em ạ. cuộc đ.."

ring ring

tiếng chuông điện thoại thông báo tin nhắn của taehyung vang lên làm ngắt quãng cuộc trò chuyện này. hắn vui mừng ra mặt khi thấy tên người nhắn tin này hiện lên. chả cần phải xem nhưng nhìn mặt và biểu cảm của taehyung, seokjin cũng đoán ra được là ai rồi.

jungkook.97: anh đang ở đâu đấy? em xong rồi. bọn mình đi thôi.

thv: được rùi bé đợi anh xíu xiu.

hắn vội đeo cặp sách lên, hớt hải chạy đi chỉ kịp nói với seokjin vài câu thưa đi về với em. anh xua tay, biết jungkook gọi là anh cũng biết trước kết quả sẽ như này rồi.

"haiz anh mày còn chưa nói xong câu nữa."

từ sân thượng xuống ngoài cổng cũng phải mất mấy phút. nhưng taehyung chỉ cần đúng hai phút là có mặt ngay. hắn đứng nghiêm trang trước mặt em, ra vẻ trêu đùa. jungkook thấy hắn cũng tấm tắc cười. em thơm taehyung một cái đã làm hắn vui đến nỗi muốn nhảy cẫng lên, nhưng được hôm em chủ động lại nhận thấy điều lạ.

"uống bia hả?"

"à..ừ..anh uống với seokjin hyung một tí thui ấy bé. không ảnh hưởng gì mà."

"thật không? em dặn là anh bị dạ dày, uống ít mấy này thôi mà."

"nhưng lâu lâu anh mới ún thuii."

"thôi thôi tôi không nghe mấy người giải thích nữa. giờ lời nói của tôi có thèm để vào tai đâu cơ chứ."

jungkook bất mãn quay đi trước. taehyung tất bật chạy theo sau để dỗ em bé này. vừa mới hưởng hoa hồng chưa được bao lâu mà lại.

"bé ơi! jungkookie ơi! anh chin nhũi màaaaa. lần sau không thế nữa nhéee." hắn lay lay áo em, lúc thì thơm má lúc thì ôm tay, xách cặp, xoa bóp. làm đủ thứ chuyện mà jungkook cũng đâu có thèm quay ra nhìn hắn lần nào đâu.

toang rồi..

em bé giận thật rồi đấy à..

đành tung ra tuyệt chiêu cuối thôi

"jungkook ahh."

"đừng có gọi tôi nữa, nói mấy vẫn thế thôi. bực cả mình." jungkook hậm hực vẫn một mực giữ nguyên tâm trạng đó từ nãy giờ.

"vậy..em thích ăn gì? uống gì anh bao tất."

"đó không phải chuyện thường ngày anh vẫn làm cho tôi sao? có gì đặc biệt à?"

"..."

à ừ thì cũng đúng, thường ngày say mê, cưng chiều jungkook thế, có bao giờ để ẻm trả tiền cho mình đâu nhưng ý taehyung hắn nói là lần này phải thật đặc biệt, thật to, thật lớn cơ.

"vậy..tối nay đi ăn nhá? anh chọn địa điểm hết rồi."

"cần xem xét." mặt ẻm nghiêm nghị.

"điii màaaa đi tối nay đi, giận tiếp hay không là quyền thuộc vào jungkook hết nhaa."

jungkook suy nghĩ một hồi thấy cũng hợp lý, vừa được đi ăn nhiều, không cần phải trả tiền mà vẫn được dỗi tiếp.

đỡ áy náy.

"thôi được rồi nể tình, sẽ đi."

"yaaa hú."

hắn nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, hành động này làm jungkook đi đằng sau phì cười. chứ bộ thường ngày chưa ăn với nhau lần nào hay sao mà lần này phấn khích thế không biết.

jungkookie biết là taehyung sẽ chiều chuộng, dung túng cho em trong mọi trường hợp mà. vậy nên em ấy không cần phải nghĩ mình làm thế này có được không? bản thân cư xử thế có hợp lí không nhỉ?

ở bên cạnh taehyung, jungkook cảm thấy cực kì thoải mái, được sống đúng với bản thân của mình. vì thế nên bây giờ em mới không thể sống thiếu kim taehyung được đó jungkook ơii

•••

🌷: - lâu rùi không ra tại tui ngâm tập này lâu dữ luôn áa (。・・。)
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
hai mươi chín


đúng 7 giờ tối, jungkook có mặt tại nhà hàng mà taehyung đã lựa chọn.

đừng ai hỏi sao hắn không đến đón nhé! hắn nằng nặc đòi đón em nhưng jungkook không cho. em vẫn còn dỗi thì cho kiểu gì.

lần này cảm thấy khác mấy lần gặp mặt trước, nhà hàng hắn chọn khá sang trọng, xa xỉ. jungkook nhìn quanh, hầu như toàn người có tiền, đột nhiên cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. em vội đi tìm căn phòng mà hôm nay đã được hẹn.

vừa mở cửa vào trong, jungkook giật mình vì không khí trịnh trọng này. hắn im lặng, không hồ hởi chạy ra quàng vai, bá cổ trêu chọc em như mọi hôm nữa. thay vào đó taehyung chỉ từ từ quay ra mỉm cười rồi nói nhẹ nhàng "em tới rồi à?" jungkook không trả lời, im lặng mà tiến tới chiếc ghế đối diện.

"anh gọi đồ ra nhé?"

"ừ."

quả nhiên kim taehyung gọi tràn lan bao nhiêu là món, jungkook nuốt nước bọt nặng nề. hắn định dìm chết em trong đống đồ ăn này đấy à. em cẩn thận dùng dao và dĩa thưởng thức món ăn. dù sao cũng hiếm khi vào nhà hàng sang trọng thế này, jungkook tự nhủ sẽ không suy nghĩ gì nhiều nữa, thay vào đó là lấp thật nhiều thức ăn vào bụng thôi.

taehyung không ăn, chỉ chống cằm ngồi nhìn em mà mỉm cười.

đối với hắn, thấy em ăn cũng đủ no bụng rồi. jungkook dù đang ăn phụng phịu nhưng vẫn dễ dàng nhận ra ánh mắt đó đang dán chặt lên người mình, có chút khó chịu.

"ăn đi, người tôi có gì để nhìn hả?"

"jungkook này."

"nói."

"sao hôm nay em lại đẹp thế."

"ặc-"

jungkook ẻm vừa bị sặc vì câu nói vừa nãy. chỉ thế thôi cũng khiến khuôn mặt kia đỏ bừng rồi đấy.

đây cũng không phải lần đầu hắn khen, nhưng lần này giọng nói trầm ấm tỏa ra khiến cho nhiệt độ cơ thể jungkook bỗng nóng bừng.

"hiển nhiên rồi." em nhanh nhảu đáp lại rồi cúi đầu xuống ăn tiếp, mục đích chính là tránh hắn phát hiện ra khuôn mặt đỏ nựng ấy.

"jungkookiee trải qua bao nhiêu chuyện, em vẫn là em bé nhỏ nhắn như thế nhỉ?"

hắn cười ôn nhu, nụ cười có chút ngờ nghệch. jungkook nghe thấy nhưng không trả lời. hắn nói vậy là có ý gì? trêu đùa? chọc tức? hay đơn giản chỉ là câu nói nhớ nhung về kỉ niệm xưa? kỉ niệm mà em không hề muốn nhắc đến à..

"jungkook này, nhiều lúc anh đã nghĩ rằng không có jungkook xuất hiện và đến bên anh, chắc anh cũng không sống nổi mất haha."

"..."

taehyung lặng lẽ tiến gần đến em và ngồi vào chiếc ghế bên cạnh. một tay chống cằm, tay còn lại xoa cái đầu tròn vo của ẻm. jungkook cứ mặc kệ, em đã ngờ ngợ ra cảm xúc của hắn hôm nay rồi nên cứ để hắn muốn làm gì thì làm.

"hồi trước ấy nhé, em biết mà. anh là đứa chuyên đi bắt nạt người khác, ỷ sức mạnh và quyền thế của bản thân.

ăn nói thì cộc lốc, thô cằn. học hành thì ngày càng sa sút bởi anh bị cuốn vào những cuộc chơi bên ngoài. thời gian đó, dù rất vui, nhưng anh vẫn có cảm giác tim mình có một lỗ hổng đen vậy, không hề thoải mái chút nào bởi phải đeo nhiều chiếc mặt nạ cùng lúc như thế."

em biết mà, hồi đó dù bị bắt nạt nhưng nhiều lúc, nhìn vẻ mặt buồn buồn của hắn em lại nghĩ chắc mấy trò chơi này hắn bày ra là chỉ để vơi đi nỗi buồn chán của mình thôi nên jungkook vẫn cứ một mực làm theo lời hắn sai bảo. hắn không phải người xấu, cũng không phải kẻ ưa bạo lực, đối với jungkook, taehyung là một kẻ tâm thần..

"nhưng rồi jungkook đến với anh..em ấy nhé. ngay từ khi gặp, anh đã thầm nghĩ liệu em có phải thiên thần được ban xuống để chữa lành cho anh không nhỉ? nhưng rồi các hành động mà anh làm chỉ để muốn chứng tỏ rằng, anh thực sự muốn, thực sự cần được ở bên cạnh jungkook. anh muốn dành tất cả thời gian cho em và hình như cách làm đó lại sai quá sai rồi. bởi taehyung này vẫn chưa chấp nhận được tình cảm đã dành cho em."

jungkook không dỗi nữa rồi nhưng vẫn cứ quyết định lặng im để lắng nghe hắn nói, từng câu, từng chữ đó, jungkook đều cố gắng để nhớ.

"em không phải anh hùng, cũng chẳng phải thiên thần xinh đẹp lộng lẫy như anh nói. em đơn giản chỉ là em, em là jeon jungkook." jungkook đặt lòng bàn tay mình vào tay taehyung rồi mới nói câu chữ chắc nịch như thế.

"ừ anh biết, em là jeon jungkook, người đáng yêu nhất của kim taehyung này mà.

đối với anh, sự xuất hiện của em rất quan trọng, từng khoảng trống trong tim anh, từng chút từng chút một. em cứ thế mà âm thầm lắp ráp lại từ bao giờ anh cũng không hay. người khác thì anh không biết, nhưng em là một tiên tử đã tới và chữa lành cho anh."

"rồi rồi em không giận nữa đâu. anh không cần nói mấy câu sến súa thế nữa hehe." jungkook gãi đầu cười tươi để lộ ra hai răng thỏ khả ái đã đốn tim hắn biết bao nhiêu lần.

đó cũng là một trong những lý do khiến kim taehyung đổ gục trước em đấy.

"anh không sến súa và cũng không hề biết nói những lời ngọt ngào. anh chỉ biết rằng anh yêu jungkook nhiều lắm luôn."

vừa nói taehyung từ từ rút trong túi áo mình ra một hộp nhẫn, bên trong là một chiếc nhẫn nhỏ nhắn, có thiết kế tinh xảo nhưng không quá phô trương. hắn quỳ xuống rồi cầu hôn em. khỏi phải nói jungkook bất ngờ đến mức độ nào rồi. em hay xem phim rồi thấy mấy cảnh cầu hôn lãng mãn như này lắm. vậy thì bây giờ chẳng phải em là nhân vật chính trong câu chuyện tình yêu này của chúng ta rồi còn gì nữa.

"anh không thể đợi thêm được nữa jungkook à. lấy anh nhé? anh không hứa trước được điều gì. nhưng kim taehyung này khẳng định nhất định sẽ chăm lo và bảo vệ em đến suốt cuộc đời. anh muốn chúng ta được ở bên nhau càng sớm càng tốt, jungkook nhé?"

những câu từ ngắn gọn, đơn giản của hắn được thốt ra thật sự như muốn làm con tim jungkook phải tan chảy mất vậy.

đôi mắt của em từ bao giờ đã phủ một tầng nước, em nghẹn ngào giơ tay ra trước mặt hắn.

"được rồi.

đối xử với em tốt vào đấy. em cũng yêu anh, taehyung ahh."

taehyung mỉm cười rồi từ từ đeo nhẫn vào cho em. một cảnh tượng tuyệt đẹp chưa từng thấy. lúc này tâm trạng cả hai dường như đã hoà vào làm một, hắn trao em một cái ôm thật lâu, rồi lại nhẹ nhàng đặt lên môi nhỏ của jungkook một nụ hôn sâu.

"anh yêu jungkookie, cực kì yêuuu."

"naeeee em cũng thế mà hyungiee."

- HOÀN -

End: 06/03/2023
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
END


vậy là bộ truyện xinh xinh Tớ Không Đùa Đâu của tui đã kết thúc sau 202 ngày rồi haa

đó là một quãng thời gian không dài mà cũng chẳng ngắn. dù đã viết được vài bộ nhưng đây lại là chíc fic đầu tiên tớ được mọi người đón nhận và biết tới ẻm nhiều hơn nên tớ rất cảm kích (`・ω・')ゞ

thật sự cảm ơn những bạn đã đọc câu truyện của hai bạn nhỏ cho tới tận bây giờ. những cmt cute, cổ vũ cũng như là góp ý của mọi người tớ đều đọc hết nheee. chắc chắn tác phẩm tiếp theo của tớ sẽ là một bộ hoàn chỉnh hơn nhó (hehe tớ mong là vậy)

còn về ngoại truyện, tớ sẽ cân nhắc (。・・。) tại cũng lười lắm nên khi nào rảnh rảnh thì tớ sẽ ra mấy mẩu truyện nho nhỏ cho mấy bà đọc nhe

lời cuối cùng là iu mấy bồ rất nhìu luônnn

bộ tiếp theo của tớ, mong là mọi người sẽ ghé thăm nhaa (๑•̀ㅁ•́๑)✧

còn ngoại truyện nheee đừng bỏ lỡ ẻmm

hẹn gặp lại các iu dấuuu ٩(๑'^'๑)۶
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
Ngoại truyện 1: Sáng sớm


"kim taehyung thối, anh định ngủ nướng đến khi nào nữa đây hả?" jungkook hét ầm ĩ

chả là hai bạn dù chưa tổ chức đám cưới, nhưng cầu hôn thì cũng đã làm rồi thì coi như là của nhau thôi, vì thế jungkook vừa dọn tới nhà taehyung ở cách đây một tuần sau khi có sự cho phép của hai bên gia đình.

hai bạn vừa thi xong kì thi lên đại học. cả hai đều làm bài rất tốt, quá trình đó hẳn là cực kì khó khăn đối với jungkook bởi em đã lo lắng cho hắn rất nhiều, hết kèm cặp rồi động viên, em chỉ mong kim taehyung sẽ vào được trường mong muốn. cuối cùng trời cũng không phụ lòng người, cả hai đều đỗ vào cùng một trường.

để nhân dịp niềm vui đó, kim taehyung quyết định sẽ..

ngủ nướng cả ngày.

nãy giờ jungkook gọi nhiều lắm rồi mà hắn có chịu dậy đâu. coi kìa!

đã gần 11h rồi, ngủ nhiều quá cũng không tốt.

"kim taehyung, em đếm đến 3 anh mà không chịu dậy thì.."

"thì sao?" taehyung giọng ngái ngủ, trùm chăn lên đầu sau khi nghe thấy tiếng gọi của em. hắn chỉ muốn bù lại thời gian lúc trước không được ngủ đều đặn thôi màa. jungkook làm ơn hãy đợi anh tí đii.

"thì em sẽ về nhà bố mẹ, không sống chung với anh nữa." jungkook toan quay đi thu dọn hành lí.

bộp

"đã dậy thưa hoàng thượng! thần đã đắc tội rồi." hắn vừa bật dậy trong một giây và đang quỳ gối trước mặt jungkook đấy hả? giây trước vẫn còn ngái ngủ, vùng vằng cơ mà.

em bật cười, hắn càng ngày càng có những hành động ngây ngô.

"hoàng thượng, xin hãy thưởng thần một nụ hôn buổi sớm." hắn chắp tay lại.

"vẫn còn sớm? với cả ngươi có tội, lại còn đòi thưởng?" kẻ tung sẽ có người hứng lại.

"thần ngàn lần xin lỗi. xin hoàng thượng xá tội. thần xin phép được thực hiện trước."

chả cần có sự đồng ý của jungkook nữa, hắn lập tức kéo em xuống giường ngồi vào lòng. liên tiếp thơm má, thơm môi, thơm trán em liền tù tì làm jungkook ngạt thở một phen.

"aaaa mồm thúiiii chưa đánh răng còn đòi hôn."

"chà chà đúng là một buổi sáng năng lượng jungkookie haa."

sau khi thơm thoả thích, hắn mới cong đít chạy đi vệ sinh cá nhân. jungkook chỉ đành bất lực mà lắc đầu. nhất định lần sau không được để tên đó lộng hành mới được.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
Ngoại truyện 2: Ghen


jungkook lên đại học, với tính cách thân thiện cộng với khuôn mặt xinh xắn đó, ai gặp em cũng đều có thiện cảm.

đương nhiên anh hội trưởng hội học sinh cũng không là ngoại lệ, anh thường kiếm cơ để được gặp jungkook.

"jungkook xuống văn phòng với anh làm dự án nhé?" anh nở nụ cười tươi khi nói chuyện với em.

"dạ vâng, ta đi thôi anh."

ôi trời em bé này ngoan quá đi mất.

cả hai vừa đi vừa nói chuyện, cười cười nói nói rất tươi. nhưng đi được một đoạn thì có một cục đen sì sì xuất hiện, từ đâu lù lù đứng trước mặt lườm kia kìa. hội trưởng thắc mắc nên đành nhắc trước.

"anh bạn, cho chúng tôi qua."

"mày..à- anh là ai?" hắn cẩn thận xưng hô với hội trưởng. chả nói cũng biết, tên đó là kim taehyung đấy.

đang chuẩn bị về lớp với bạn thì bắt gặp cảnh này thôi. jungkook có dặn về cách nói chuyện nên hắn mới chú ý vậy thôi.

"tôi có cần thiết phải trả lời cậu không nhỉ? jungkook chúng ta đi thôi." anh nắm lấy tay em.

"này, mày sao thế? mọi lần có thế này đâu.

à! mày thích tiểu thịt tươi kia hả? dm con trai mà dễ thương thật đấy. mày thích thì cũng phải thôi." thằng bạn đằng sau thấy hắn hôm nay kì lạ nên mượn cớ để trêu chọc.

"mày câm."

hắn quay lại, nói lớn "đứng lại!"

hai người cũng giật mình mà quay ra, thật sự lần này tên hội trưởng mất kiên nhẫn rồi "này anh, chúng tôi không quen không biết, đừng lên giọng."

hắn vốn dĩ chẳng quan tâm tới lời nói đó của tên này, chỉ bình tĩnh nói: "jungkook, qua đây."

"dạ..?"

"à hoá ra mục đích là em ấy? cậu nghĩ sẽ làm quen được sao?"

em nhẹ nhàng, rón rén mà bước nhanh đến bên cạnh taehyung. thắc mắc biểu cảm nãy giờ của jungkook hả?

ẻm là đang nhịn cười đó.

"jungkook? em quen cậu ta sao?"

"dạ..có ạ em sẽ về sớm."

"xìii." hắn quay ra lè lưỡi với tên hội trưởng còn không quên nói với thằng bạn bên cạnh.

"của tao, cấm động."

lẳng lặng dắt jungkook tới khuôn viên trường, hắn dừng lại, thả tay em ra nhưng vẫn không quay lại. jungkook cười trừ, 'công chúa' nhà em lại hờn dỗi rồi đấy các chị ạ.

"taehyungiee anh sao thế?"

"..."

"taehyungieee em đi với anh ấy chỉ vì việc học tập thôi mà anh."

"..."

"jungkook xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa mà."

"..." hắn đang một mực im lặng đến cùng đây mà.

"taehyungie! anh ơi em đóii (TOT)"

"dm jungkook, em không thể để anh dỗi được hả?"

"taehyung dẫn em đi ăn."

"nhanh, lần sau tao mà thấy thằng đó xuất hiện thì đừng có cảm tao đánh nó đấy."

"dạ em biết ùii."

hắn thở dài, có em người yêu dễ thương thế này cũng khổ quá mà. hắn hiện tại đang rất bực mình vì không học cùng khoa với jungkook đâyy.
 
[Taekook] Tớ Không Đùa Đâu
PRO FIC


huhuu fic mới nóng hổi mới ra ngay hôm nay nè mọi ngườiii 😭 câu chuyện đơn giản về tình cũ xoay quanh giữa anh chàng diễn viên nổi tiếng kim taehyung và nhóc phóng viên lanh lợi jeon jungkook.

tớ định fic này sẽ cho nhiều tình tiết hơnn (。・・。)

rất mong mọi người có thể ghé thăm qua và ủng hộ fic mới của tớ nữa nhaaa ٩(๑'^'๑)۶
 
Back
Top Bottom