[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Taekook | Sau Khi Nhận Nhầm Vai Ác Thành Ca Ca
Phiên ngoại 1: Sau đó - Chỉ muốn làm hồ ly tinh của Bệ hạ.
Phiên ngoại 1: Sau đó - Chỉ muốn làm hồ ly tinh của Bệ hạ.
Kim Thái Hanh tỉnh rồi.
Đám mây đen bao phủ trên đầu các triều thần dường như lại trở về.
Trong Kinh thành lập tức chìm trong bầu không khí u ám, các gia đình quý tộc đều nơm nớp sợ hãi, lo rằng Kinh thành mới yên bình chưa được bao lâu sẽ lại bị vị Định Vương Điện hạ này làm cho rối loạn.
Mặc dù đúng là Định Vương Điện hạ này đã cứu cả Kinh thành, nhưng hiện giờ Hắc Giáp Vệ vẫn đóng cửa bên ngoài, còn Kim Thái Hanh lại ở lì trong cung mãi không chịu đi.
Lỡ đâu một ngày nào đó đột nhiên hắn nổi hứng, lại muốn trở thành Nhiếp Chính Vương thì sao?
Nhưng trái với dự đoán của triều thần.
Định Vương Điện hạ tỉnh dậy rồi, nhưng rõ ràng chẳng hứng thú gì với việc làm Nhiếp Chính Vương.
Điện Thanh Lan vẫn chưa tu sửa xong, Điền Chính Quốc tạm thời ở lại điện Minh Huy.
Sàn nhà noãn các trải đầy thảm lông cừu dày, Kim Thái Hanh hờ hững chống cằm, vạt áo hơi mở, trước ngực quấn băng, tóc đen xõa dài, trên trán cũng quấn mấy vòng băng vải.
Dù nằm cái tư thế này mà Định Vương Điện hạ vẫn giữ được vẻ thong dong, nghiêng người tựa vào án thư, đôi mắt xanh chứa ý cười nhìn chằm chằm Điền Chính Quốc ăn mặc nghiêm chỉnh, đang ngoan ngoãn ngồi quỳ trước bàn.
Tiểu Bệ hạ vừa đăng cơ đang đọc tấu chương đến mức đầu óc choáng váng, nhưng vẫn cố gắng thật nghiêm túc.
Khuôn mặt nghiêng thanh tú, hàng mi dài chớp chớp khiến lòng người ta ngứa ngáy không yên.
Giọng Kim Thái Hanh kéo dài, đây là lần thứ mười ba trong ngày hắn gọi Điền Chính Quốc: "Điều Điều."
Điền Chính Quốc lập tức gác bút, lại nhích đến bên cạnh Kim Thái Hanh, đưa tay cẩn thận xoa xoa đầu hắn, trong mắt tràn đầy lo âu: "Có phải lại đau ở đâu rồi không?
Để lát nữa em mời Lâu đại phu tới xem."
Từ hôm Kim Thái Hanh tỉnh lại, ngày nào hắn cũng đau nhức khắp mình.
Thuốc của Thái y, thuốc của Lâu Thanh Đường kê đều không có tác dụng, chỉ khi Điền Chính Quốc hôn hôn xoa xoa thì mới thấy đỡ hơn.
Mùi hương ẩm ướt mông lung phả tới, Kim Thái Hanh hưởng thụ nheo mắt lại, gật gù: "Đau đầu."
Điền Chính Quốc cúi xuống, cách lớp băng, hôn nhẹ lên trán hắn.
Kim Thái Hanh ngồi dậy: "Đau ngực."
Điền Chính Quốc lại cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của hắn một cái.
Kim Thái Hanh: "Chân cũng..."
Đạp Tuyết nằm bên cạnh như không thể nhịn được nữa, khẽ gầm lên cắt ngang những chỗ "đau" của Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc lập tức nhận ra, đỏ bừng mặt, đánh nhẹ hắn một cái, nghiêm mặt học giọng Kim Thái Hanh: "Đừng có nhõng nhẽo."
Kim Thái Hanh bật cười, kéo Điền Chính Quốc nói xong định chạy trốn vào lòng.
Hắn không dùng nhiều sức, nhưng Điền Chính Quốc sợ động đến vết thương nên không dám lộn xộn, chỉ có thể ngoan ngoãn dựa vào ngực hắn, mặc cho Kim Thái Hanh tùy ý vuốt ve.
"Tiểu Bệ hạ thật vô tình."
Kim Thái Hanh đặt tay lên sau cổ cậu, từ từ xoa nắn: "Trước đó vài ngày còn thừa dịp bổn vương đang hôn mê lén sờ lén hôn bổn vương không biết bao nhiêu lần, giờ bổn vương tỉnh lại rồi thì làm như chưa có gì xảy ra."
Hai tai Điền Chính Quốc lập tức nóng lên, ấp úng: "Anh, anh biết rồi à..."
"Ta còn biết buổi tối tiểu Bệ hạ hay vùi đầu vào ngực ta lén khóc."
Kim Thái Hanh dùng ngón tay xoa nhẹ dưới mắt cậu: "Làm ướt cả băng vải của bổn vương mà chẳng buồn thay."
Mặt Điền Chính Quốc lập tức đỏ bừng lên, cúi đầu không dám lên tiếng.
Đoạn thời gian đó, Kinh thành thật sự rất hỗn loạn.
Dù có vài vị đại thần hỗ trợ nhưng cậu vẫn rất mệt mỏi, còn Kim Thái Hanh thì cứ hôn mê không chịu tỉnh, tình hình không mấy khả quan.
Ban ngày cậu gắng chống đỡ gặp người ngoài, trở về lại không kìm được mà rúc vào lòng Kim Thái Hanh rơi nước mắt, hôm sau lau mặt rồi lại gắng gượng ra ngoài.
Bao nhiêu chuyện xảy ra trong hơn một tháng ấy, giờ nghĩ lại Điền Chính Quốc chỉ cảm thấy đoạn thời gian ấy như một giấc mơ, cảm giác cụ thể ra sao đã không còn nhớ rõ.
Kim Thái Hanh vừa nói vừa cúi đầu, cười khẽ hôn lên mí mắt đỏ hồng của thiếu niên: "Bé ngoan trưởng thành rồi."
Điền Chính Quốc hơi xấu hổ, nhưng được Kim Thái Hanh khen thì lại rất vui.
Cậu lén ngước mắt nhìn hắn, nghe tiếng cười trầm thấp bên tai, rồi đôi môi bị tách ra, nụ hôn cuồng nhiệt đầy tính xâm lược như thường lệ rơi xuống.
Đã là tháng Hai, lò sưởi đã tắt, bếp than cũng được dọn đi, nhưng Điền Chính Quốc vẫn bị hôn đến mức toàn thân nóng rực, mơ mơ màng màng, cho đến khi bên ngoài noãn các vang lên tiếng nói chuyện và bước chân.
Giữa trưa cậu vừa truyền triệu vài người vào cung, nghe tiếng thì bỗng chốc hoảng lên, định thoát khỏi vòng tay Kim Thái Hanh.
Nhưng Kim Thái Hanh lại như cố tình trêu chọc, cắn nhẹ đầu lưỡi cậu không buông, còn dùng tay xoa nắn eo cậu.
Trong lúc cuống quýt, Điền Chính Quốc vô tình cắn trúng đầu lưỡi hắn, lúc tách môi ra cậu vẫn thở hổn hển, đôi môi đỏ bừng như thoa son.
Kim Thái Hanh nheo mắt liếm nhẹ khóe môi, trong mắt là màu mực nồng đậm quen thuộc.
Điền Chính Quốc đỏ mặt quay đi.
Tiếng bước chân bên ngoài dừng lại, ngay sau đó giọng Phùng Cát vang lên: "Bệ hạ, Kim Văn Lan, Lâu Thanh Đường cùng Thế tử phủ Hoài An Hầu cầu kiến."
Điền Chính Quốc bình ổn lại hơi thở, nhanh chóng chỉnh lại cổ áo xộc xệch của Kim Thái Hanh, mới ho khẽ một tiếng đáp: "Vào đi."
Một đám người bước vào phòng, vừa định hành lễ thì Điền Chính Quốc giơ tay: "Không cần đa lễ, ở đây không có người ngoài, các vị không cần câu nệ."
Kim Văn Lan vốn hơi ngượng ngùng lập tức thoải mái hơn, chạy đến trước mặt Kim Thái Hanh kêu lên: "Ca!"
Kim Thái Hanh thậm chí không thèm nhấc mắt, coi Đạp Tuyết như chiếc đệm, lười biếng tựa vào nó, tiện tay nghịch ngợm bức tượng chim sẻ gỗ trên bàn: "Câm miệng."
Kim Văn Lan run lên hai cái, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Lâu Thanh Đường biết Điền Chính Quốc gọi mình tới để làm gì, tiến lên bắt mạch cho Kim Thái Hanh, mày nhíu lại, vẻ mặt vô cùng kỳ quặc: "Bệ hạ, có phải Định Vương Điện hạ lại đau khắp nơi rồi không?"
Điền Chính Quốc gật đầu, lo lắng đến nín thở: "Có phải có di chứng gì không?"
Lâu Thanh Đường vừa định mở miệng nói gì thì bị ánh mắt như có như không của Kim Thái Hanh liếc qua, Lâu Thanh Đường khựng lại, rồi lớn tiếng: "Không có đâu!
Thể chất của Định Vương Điện hạ tốt hơn người thường, nằm hơn một tháng, mỗi ngày được chăm sóc kỹ lưỡng, vết thương dù lớn cũng đã lành bảy tám phần.
Thảo dân để lại cho ngài mấy cây kim châm, nếu sau này hắn lại nói đau chỗ nào thì Bệ hạ cứ mạnh tay đâm vào chỗ đó!"
Kim Thái Hanh: "..."
Lâu Thanh Đường lập tức lùi ra, cười trơ tráo: "Định Vương Điện hạ, trước mặt tiểu Bệ hạ, thảo dân không thể phạm tội khi quân được đâu."
Điền Chính Quốc đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh thản nhiên: "Bệ hạ, em tin y hay là tin ta?"
Điền Chính Quốc suy nghĩ một lát rồi chìa tay về phía Lâu Thanh Đường: "Đưa kim cho ta."
Kim Thái Hanh thở dài một hơi, quay sang nhìn Kim Văn Lan đang ngóng mắt về phía này: "Nghe Triển Nhung nói ngươi bắn chết An Vương?"
Kim Văn Lan vẫn hơi thiếu tự tin, đối diện với anh hắn ta thì lo lắng đến toát mồ hôi, lắp bắp: "Hình, hình như... là em."
"Năm xưa chú Hai cũng rất giỏi bắn cung."
Kim Thái Hanh đứng dậy, mái tóc dài buông xõa, chỉ khoác một chiếc áo choàng xanh nhạt rộng rãi, trông vô cùng phóng khoáng nhưng giọng điệu lại rất nghiêm trang: "Nếu ông ấy biết được, chắc sẽ rất vui lòng."
Đây là lần đầu tiên sau bao năm, Kim Văn Lan được đường ca mà hắn ta luôn ngưỡng mộ khen ngợi.
Kim Văn Lan bối rối gãi đầu, cười hề hề mấy tiếng.
Kim Thái Hanh nhìn Kim Văn Lan một lúc, vô thức nhớ lại năm chín tuổi, khi hắn được cận vệ liều chết đưa về Kinh thành.
Khi ấy Kim Văn Lan bé xíu, ôm chân hắn gào khóc đòi cha.
Kim Thái Hanh vỗ nhẹ vai Kim Văn Lan, mỉm cười: "Có thích cây cung đó không?"
Kim Văn Lan bị vỗ một cái thì chấn động một hồi, thật lâu sau mới phản ứng kịp, vội đáp: "Thích ạ!"
"Vậy cho ngươi."
Kim Văn Lan hoàn toàn không ngờ Kim Thái Hanh lại nói vậy, vừa mừng vừa sợ: "Thật, thật sao?
Ca?
Thật sự tặng cho em à?"
Kim Thái Hanh rút tay về, nhướng mày: "Không muốn thì thôi."
"Muốn, muốn mà!
Cảm ơn đường ca!"
Lâu Thanh Đường và Kim Văn Lan nói qua nói lại vài câu, khiến bầu không khí trong noãn các trở nên sôi nổi hơn trước.
Chỉ có Điền Tư Độ là im lặng đứng một bên, từ đầu đến cuối không lên tiếng.
Điền Tư Độ từng bị Bùi Hoằng ép buộc làm một số việc sai trái, nhưng y cũng chính là người đã đưa bản đồ đường hầm tới, âm thầm gửi thư cầu viện đến Thái Nguyên, coi như là lập công chuộc tội.
Những chuyện đã qua, Điền Chính Quốc không nhắc lại.
Nhưng trên đời không có bức tường nào không lọt gió, một khi đã làm thì sẽ có người biết, có lời đồn ngoài kia.
Hoài An Hầu nổi trận lôi đình, bắt Điền Tư Độ quỳ trước từ đường tổ tiên, chép gia pháp mấy ngày, còn dâng thư lên Điền Chính Quốc, xin được chịu tội.
Điền Chính Quốc vẫn chưa xử lý Điền Tư Độ vì đang cân nhắc cách giải quyết tốt nhất.
Dù Điền Tư Độ từng làm hại cậu, nhưng đó là chuyện trước kia.
Sau khi Cảnh Vương và An Vương vào Kinh, để giúp cậu, y cũng đã mạo hiểm làm rất nhiều chuyện.
Nhưng nếu không xử lý Điền Tư Độ, trong triều sẽ có người bất mãn, cho rằng cậu bao che Điền gia.
Hoài An Hầu đã đích thân dâng sớ xin được chịu tội, không muốn họa Điền gia lại liên lụy đến Điền Chính Quốc.
Đợi sau khi Kim Văn Lan hớn hở và Lâu Thanh Đường giậu đổ bìm leo để lại một cây kim rời đi, Điền Chính Quốc mới lên tiếng: "Điền Tư Độ."
Điền Tư Độ cúi đầu xuống, biết rằng có lẽ Điền Chính Quốc sắp tuyên bố cách xử lý mình: "Bệ hạ."
Điền Chính Quốc hỏi: "Thi Hội mùng chín tháng Hai, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"
Điền Tư Độ sững sờ một lúc, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Điền Chính Quốc đã nghĩ kỹ, với năng lực của Điền Tư Độ, dù không vào được thi Đình thì cũng được Hội Nguyên, đổ vào Hàn Lâm Viện, nhưng cậu không định để Điền Tư Độ vào Hàn Lâm Viện.
Đến lúc đó "phạt" Điền Tư Độ đến một nơi xa xôi chút làm quan phủ, cũng coi như bịt miệng phần lớn những kẻ bất mãn.
Kim Thái Hanh khoanh tay đứng một bên, không mở miệng xen vào cách xử lý của Điền Chính Quốc, chỉ mỉm cười.
Nhớ lại lần đầu gặp năm ngoái, Điền Chính Quốc sợ hãi lạc vào viện của hắn, người dính đầy cánh hoa, ngơ ngác như chú chim sẻ nhỏ vừa xinh đẹp vừa yếu đuối, cần người cẩn thận bảo vệ trong lòng bàn tay.
Giờ đây, chim sẻ nhỏ trong lòng bàn tay hắn đã có thể giương cánh bay lên bầu trời.
Kim Thái Hanh không muốn can thiệp gì thêm.
Hắn chỉ cần yên lặng đợi một chỗ, rồi chú sẻ nhỏ của hắn sẽ lại bay về, quấn quýt trong vòng tay hắn.
Điền Chính Quốc học theo vẻ lạnh lùng của Kim Thái Hanh: "Trẫm biết tài học của ngươi không tầm thường, kỳ Hội này đừng khiến trẫm thất vọng."
Điền Tư Độ há miệng, khô khốc đáp: "Tuân mệnh."
Không cần Điền Chính Quốc nói hết, với suy nghĩ nhạy bén của Điền Tư Độ, chỉ cần vài câu cũng đoán được ý của Điền Chính Quốc.
"Trở về chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi đi."
Điền Chính Quốc hắng giọng, nhìn Điền Tư Độ quay người rời đi, bỗng không kìm được mà tò mò hỏi: "Ngươi thật sự cảm thấy ta rất ngốc, không muốn làm ca ca của ta sao?"
Bước chân Điền Tư Độ lập tức khựng lại.
Điền Chính Quốc nghiêng nghiêng đầu, không làm khó y nữa: "Lui xuống đi."
Kim Thái Hanh hơi nhướng mày, nhìn Điền Tư Độ rời đi khá vội vã.
Hắn đưa tay xoa mái tóc mềm mại của Điền Chính Quốc, giọng trêu chọc: "Điều Điều, lúc thì Cảnh Vương ca ca, lúc thì Thế tử ca ca, rốt cuộc em có bao nhiêu ca ca hả?"
Da đầu Điền Chính Quốc tê dại, cậu chột dạ một xíu: "Đương, đương nhiên em chỉ có một ca ca là anh thôi mà!"
Kim Thái Hanh thở dài: "Đầu ta lại bắt đầu đau rồi."
Điền Chính Quốc giơ cây kim Lâu Thanh Đường để lại: "Có cần em châm cho anh một lúc không?"
Kim Thái Hanh nhéo cậu một cái: "Không ngoan tí nào hết."
Điền Chính Quốc lén cười, kiễng chân mềm nhũn hôn phớt lên má hắn: "Còn nhiều tấu chương chưa xử lý lắm, ca ca không giúp thì thôi, đừng có phá nữa."
Kim Thái Hanh sờ sờ má, khóe miệng cong lên, rồi ngồi xuống nhìn Điền Chính Quốc mặt mày đau khổ bắt đầu lật tấu chương, mỉm cười mở miệng giúp đỡ: "Mỗi tháng Lưỡng Quảng Tổng đốc đều gửi tới mấy thứ văn bản lủng củng thế này, bỏ qua là được rồi."
Điền Chính Quốc thở phào, đặt mớ tấu chương làm người ta nhức đầu xuống, cầm một cái khác lên.
Ngày trước Kim Thái Hanh ở các Văn Uyên, theo các đại thần xem tấu chương, tuy ít khi lên tiếng nhưng chuyện gì cũng nắm trong lòng, kinh nghiệm rất phong phú.
Dưới sự hỗ trợ của Kim Thái Hanh, tốc độ của Điền Chính Quốc cũng nhanh hơn, cũng không chú ý tới, không biết từ lúc nào cả người đã bị Kim Thái Hanh kéo vào lòng.
Kim Thái Hanh tựa cằm lên đầu cậu, lúc nói chuyện thì lồng ngực hơi rung, tay tùy ý nghịch một lọn tóc, giọng nói ung dung thong thả.
Điền Chính Quốc không khỏi lơ đãng một chút, rồi lại cầm một tấu chương đóng kín khác lên.
Lúc mở ra không nghe thấy Kim Thái Hanh nói gì mới chú ý tới nội dung trên đó.
Đó là tấu chương của Lễ bộ Thị Lang, thỉnh cầu Điền Chính Quốc sớm nạp phi lập hậu, sinh con nối dõi.
Đây không phải lần đầu tiên Điền Chính Quốc nhận được những tấu chương thế này, nhưng trước đây cậu đều lặng lẽ xử lý, đây là lần đầu tiên nó lọt vào mắt Kim Thái Hanh, khiến cậu bỗng chốc như bị bỏng, vội vàng úp ngược tấu chương xuống bàn, lo lắng gọi: "Ca ca..."
Một lát sau, trên đầu cậu vang lên tiếng thở dài nho nhỏ: "Bệ hạ định bỏ rơi người vợ đồng cam cộng khổ này rồi sao."
Cái đầu lớn lông xù của Đạp Tuyết cũng sáp tới, đôi mắt xám xanh trông đầy oán giận, dụi dụi vào người Điền Chính Quốc.
Cậu luống cuống đẩy Đạp Tuyết ra, mặt đỏ bừng: "Nói bậy bạ gì đó!"
Kim Thái Hanh siết chặt eo cậu, giọng trầm thấp dịu dàng, như thể rất buồn bã: "Nếu không thì tại sao Bệ hạ mãi không thực hiện hôn ước?
Bổn vương đã đợi trong khuê phòng nhiều năm, chẳng ai nhớ đến hôn ước của chúng ta mới dám dâng tấu chương kiểu này."
Mấy lão già Lễ bộ đó, muốn chết sao.
Điền Chính Quốc bị mấy lời lung tung của hắn dụ đến mức rối tung cả lên, choáng váng cầm bút đảm bảo: "Em, em sẽ giải quyết chuyện này ngay, không cho họ dâng loại tấu chương kiểu này nữa..."
Hồi sáng Kim Thái Hanh còn than đau đầu đau chân đau ngực đau tay, giờ trông như chẳng bị đau chỗ nào, hai cánh tay hơi dùng lực, bế người trong lòng đặt lên chiếc giường ấm trong noãn các.
Sống mũi cao của hắn cúi xuống, thân mật cọ mũi với Điền Chính Quốc.
Đôi mắt như hồ sâu xanh biếc, giọng khàn khàn, dụ dỗ: "Xử lý họ làm gì, sao Bệ hạ không xử lý ta trước?"
Không biết từ lúc nào đai lưng của Điền Chính Quốc đã lỏng ra, cậu nắm chặt lấy tay áo hắn, cơ thể mềm nhũn được bao bọc trong mùi hương quen thuộc, chỉ có ngón tay dài mảnh khảnh là bị đè đến trắng bệch, môi mím chặt đỏ au, hơi thở gấp gáp, mãi lâu sau mới run rẩy nói: "Vết thương của anh..."
"Không sao."
Kim Thái Hanh trông có vẻ dịu dàng, nhưng trong mắt đã lộ rõ sự tham lam và chiếm hữu nặng nề, liếm nhẹ qua vành tai cậu, giọng trầm thấp: "Bé ngoan, thả lỏng nào."
"Còn nhiều tấu chương chưa xử lý..."
Kim Thái Hanh tiếp tục dỗ dành: "Chỉ một lát thôi, rất nhanh mà."
Điền Chính Quốc chớp chớp đôi mi ướt đẫm: "Có thật không..."
"Thật, ca ca đã bao giờ lừa em chưa?"
Điền Chính Quốc do dự một lúc, từ trước đến nay cậu chẳng bao giờ từ chối được những đòi hỏi của Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh ngậm lấy cậu như một con thú dữ ngậm được con mồi, giữ chặt trong miệng, chẳng muốn buông tha dù chỉ một chút.
Một lát sau, mặt cậu đỏ bừng, hơi gật đầu: "Vậy, vậy chỉ một lúc thôi nhé."
Nhưng rất nhanh sau đó, Điền Chính Quốc đã hối hận.
Kim Thái Hanh hôn mê nhiều ngày, cậu lo lắng đến nỗi quên mất bản tính tồi tệ của hắn.
Ở những nơi khác, Định Vương Điện hạ đích thực là quân tử nói lời giữ lời, nhưng trong một số chuyện lại không hề có mấy câu thành thật.
Con thú đã chịu đói lâu ngày nào dễ bỏ qua miếng thịt đã dâng đến miệng, không ăn Điền Chính Quốc không sót lại một mảnh vụn đã là có tâm lắm rồi.
Cậu ướt đẫm mồ hôi, dựa vào gối tựa lớn, ý thức bắt đầu tan rã.
Cậu mơ hồ cảm thấy hình như mái nhà đang rung chuyển, mãi một lúc sau mới nhận ra không phải căn phòng này đang rung lắc.
Điền Chính Quốc vừa giận vừa ấm ức, hai mắt rưng rưng, dùng sức cắn mạnh vào vai hắn.
Đôi mắt xanh sâu đến mức khiến người ta vô thức chìm đắm, khuôn mặt anh tuấn đầy mê hoặc, mái tóc dài xõa xuống cực kỳ giống một yêu quái đang hút tinh khí người, cười khẽ khích lệ: "Điều Điều, dùng sức thêm một chút."
Trong cơn mơ màng, Điền Chính Quốc dần hiểu ra.
Các triều thần đều lo lắng Kim Thái Hanh sẽ thâu tóm quyền lực, trở thành Nhiếp Chính Vương.
Nhưng Kim Thái Hanh nào có hứng thú làm Nhiếp Chính Vương, hắn rất ghét phiền phức.
Tâm nguyện hiện tại của Định Vương Điện hạ, hiển nhiên chỉ muốn làm hồ ly tinh của Bệ hạ thôi.
–
Làm vợ dậy không nổi: Duyệt (vội) tấu (trả) chương (bài) cả đêm.