Họ tiếp tục đi tiếp, trong lòng ai nấy đều không biết tiếp theo họ có thể gặp phải điều gì.
Nhưng thật sự, họ không thể dừng lại, họ đã đi tới nước này rồi, nếu dừng lại, chẳng ai biết họ có thể bước chân ra khỏi nơi quái quỷ này hay không.
"Tôi ngày càng thấy hối hận khi vào nơi này rồi đấy" Nari với gương mặt hơi khó chịu mà nói.
"Hối hận sao, từ lúc bước vào nơi này thì còn có cơ hội để hối hận sao?
"Suga đáp lại.
"Ý anh là sao?
Tôi không hiểu"
Suga vẫn cứ ung dung đi tiếp khi nghe câu hỏi từ Nari, gương mặt anh bình thản và không để ý mọi thứ khiến người khác nhìn vào cũng phải khó chịu, rồi anh dừng đi và quay người lại.
"Cô thật sự không hiểu hay cố ý không hiểu, cô thử nghĩ xem, một nhóm người không thiếu tiền, không thiếu quyền thì đi vào nơi này làm gì?"
Nari nghe Suga trả lời mà không khỏi thắc mắc, cô cũng thật sự không hiểu nổi vì sao cô lại xin tham gia vào nhóm khảo cổ này, ban đầu họ không cho cô tham gia nhưng cô thật sự cứng đầu, cô nhất quyết tham gia làm họ muốn cản cũng chẳng thể.
"Tôi chỉ tham gia vào vì nghĩ các anh có thể quen đường đi trong mộ cổ này và các anh vào đây cũng để kiếm tiền nên tôi mới xin đi theo để khám phá luôn, nhưng giờ anh nói vậy là sao?" cô nghi hoặc mà hỏi.
Taehyung nãy giờ nghe Nari nói mãi nên liền khó chịu ra mặt, nhìn anh hiền, anh luôn quan tâm mọi người chứ không phải anh là người không biết cọc, nói đúng hơn anh rất nóng tính chứ không phải dễ tính gì, nhất là trong hoàn cảnh chẳng biết sống chết ra sao như thế này.
Anh cũng rất khó chịu vì Suga hôm nay lại nói nhiều như thế, anh quay sang trả lời câu hỏi của Nari.
"Vì cuộc sống nó quá chán đó, còn việc không thể hối hận là vì... vào đây chỉ có chết hoặc sống, kẻ bước vào mà đã tìm hiểu qua Quật Tế Đàm đều biết họ chỉ có sống hoặc chết mà thôi, cô hiểu chưa"
Nari khi nghe Taehyung trả lời thì không khỏi bất ngờ vì cô nghĩ cái tên Quật Tế Đàm được người đời truyền miệng ngoài kia lại khiến cho con người ta khi bước vào lại chẳng thể thoát ra.
Đang suy nghĩ thì Namjoon đã cảnh giác được mọi thứ xung quanh.
"Cẩn thận đi, đừng lơ là, nhìn trong đây có vẻ đơn giản nhưng cũng chẳng thể mất cảnh giác được"
Nghe Namjoon nói họ mới bất giác cảm thấy được tầng sương lạnh, cảm giác này giống hệt như cảm giác lúc ở ngoài kia, cái cảm giác bị theo dõi, rình mò và... một cảm giác bất an khó tả, họ không sợ chết.
Người bình thường vốn khi có cảm giác bị theo dõi thì phản ứng tự nhiên của cơ thể con người chính là sợ.
Có lẽ nhóm Taehyung đã trải qua nhiều việc như vậy nên vốn không sợ thứ gì nhưng họ ghét nhất vẫn là cái cảm giác bị rình mò như thế này.
"Tôi ghét cái cảm giác này, nó thật sự khiến tôi rất khó chịu" Jungkook nhíu mày khó chịu mà lên tiếng.
"Nhóc cũng ghét cái cảm giác này sao" J-Hope tiếp lời hỏi.
"Đúng vậy, em thật sự rất ghét.
Anh cũng ghét sao?
"
Khi nghe lời xác nhận của Jungkook mọi người có phần bất ngờ vì họ cũng chẳng thể ngờ một người dễ dàng với tất cả mọi thứ xung quanh cũng ghét cái cảm giác bị rình mò này, mà nói ghét cảm giác này cũng đúng, ai mà chẳng ghét cơ chứ, nhưng không chắc ai thật sự ghét ai thật sự sợ, những kẻ từng trải hoặc thật sự không sợ sẽ ghét còn những kẻ thật sự sợ thì lại tỏ ra không sợ như những kẻ cố cho mình là mạnh.
"Tức nhiên là ghét"
Một khoảng sau vì thấy bầu không khí có vẻ khá ngột ngạt nên Jimin đã suy nghĩ một chút, nói thật với tính cách của Jimin thì hiện tại đúng là có nguy hiểm thật nhưng với cái bầu không khí chẳng ai nói với ai một lời như thế này thì quả thật nghe nó còn đáng sợ hơn nữa, rồi cậu chợt nghĩ ra một thứ gì đó nên liền hỏi.
"Mọi người ở ngoài kia có sở thích gì không?
Nếu thấy khó chịu thì không cần trả lời đâu"
Khi Jimin hỏi thì bầu không khí vẫn im lìm như vậy, có vẻ mọi người đang suy nghĩ chăng, một lát sau từng người một nói ra sở thích của bản thân mình ở đời sống ngoài kia.
"Tôi khá thích quay phim đó" Nari nhanh nhẹn trả lời.
"Sao cô thích quay phim vậy Nari?"
Gao Wen hỏi.
"Vì nó là một phần công việc của tôi, nó cũng giúp tôi cảm thấy giải tỏa áp lực khi tự tay mình quay những thướt phim hay"
Sau khi cô giải thích lí do mình yêu thích công việc quay phim thì cô mĩm cười nhìn sang Gao Wen đầy thắc mắc và thích thú hỏi:
"Vậy anh thích gì vậy?"
Gao Wen trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi trả lời:
"Đó là tìm hiểu về các lọại hoa đó"
Gao Wen nói làm ai cũng ngạc nhiên, họ thật sự một người có tính cách như Gao Wen lại yêu thích công việc tìm hiểu về các loài hoa như vậy.
Jungkook khi nghe về hoa cũng có vẻ khá thích thú nên hỏi Gao Wen một số loại, nói đúng hơn là Jungkook cậu thật sự rất thích vẻ đẹp vô thực của một số loài hoa.
"Anh có thể nói một số loài hoa đẹp được không ạ?
" Được chứ, điển hình là anh khá thích một loài hoa đó là hoa thiên điểu"
Jungkook nghe cái tên loài hoa này thì không khỏi thắc mắc vì thật sự cậu chưa từng nghe cái tên hoa thiên điểu cả nên rất tò mò hỏi Gao Wen về ý nghĩa loài hoa đó:
"Hoa thiên điểu sao?
Lần đầu em nghe đó"
Nghe Jungkook nói Gao Wen cũng bật cười giải thích cho cậu hiểu:
"Hoa thiên điểu là loại hoa chỉ nở vào mùa xuân, nó có hình dạng giống một con chim vậy, có màu chủ đạo là cam, loài hoa đó còn mang ý nghĩa của tình yêu vĩnh hằng đó"
"Em cảm ơn, em hiểu rồi"
Jungkook và Gao Wen đang nói chuyện rất vui vẻ về cái loại hoa, hai người họ từ lúc bước vào ngôi mộ cổ này chưa bao giờ thân thiết với nhau như vậy, chắc lần này là do cùng sở thích chăng.
"Xuỵt"
Chỉ một tiếng xuỵt mà cả nhóm đã phải rùng mình mà im bật, tiếng xuỵt đó không ai khác mà phát ra từ miệng Taehyung, mọi người cũng ngầm hiểu được đang có thể có chuyện gì bất thường.
Không gian xung quanh cũng không hiểu sao lạnh đến mứt có thể đông đá ngay tại chỗ, J-Hope cũng vì lạnh quá mà nói:
"Sao tự nhiên lạnh quá vậy?"
Đúng thật, không gian xung quanh đang dần lạnh lên từng đợt, thậm chí họ còn cảm nhận được tiếng gió thổi rít qua từng đợt.
Jin không kìm được lên tiếng:
"Quái gì vậy?
Đang ở sâu trong mộ cổ thì làm sao mà có gió"
Jungkook nghe Jin nói, cậu đã suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.
"Ta hiện tại có thể nói là ở sâu trong mộ cổ, ít nhất có thể tính từ cửa vào tới đây là gần 3km, ở tầng mộ này xung quanh không có lỗ gió nào cả.
Mà dù có thì gió cũng chẳng thể thổi vào và mạnh như vậy"
Taehyung nghe Jungkook giải thích thì anh hiểu rằng Jungkook cũng đang có cùng suy nghĩ với anh, thật sự chuyện gió có thể thổi xuống tới lòng mặt đất là một điều vô lý.
"Quá bất thường rồi"
"Anh nói đúng, tốt nhất ta nên tìm cách rời khỏi đây càng nhanh càng tốt"
Đang căng thẳng thì họ nghe một tiếng rít lớn phát ra từ nơi tối ngay cuối con đường trong hành lang, thứ đó không phải tiếng gió mà nghe như tiếng con gì đó đang kêu.
Họ đã căng thẳng bây giờ lại càng căng thẳng hơn nữa, không trung yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở từng người, sự sợ hãi bao trùm và rồi...tiếng kêu rít đó càng ngày càng gần.
Từ xa trong bóng tối họ thấy thứ gì đó đang bay tới, nói đúng hơn chúng có màu đen.
Họ tới đây cũng biết thứ đó là gì, mặt ai cũng tái mét đi vì họ không thể lường trước được trong đây lại có thứ đó.
"Là dơi, nó là dơi"
"Sao có thể chứ, chúng... chúng to hơn mứt bình thường"
"Chạy mau, mau lên, chúng nó đang bay đến đây"
Đúng thật, bầy dơi này thật sự rất nhiều, chúng cũng khá to, chúng bay về nhóm Taehyung như đang điên loạn, khát máu, hung tợn đến rỡn người, chúng bay đến há hàm răng sắc bén, mắt đỏ như màu máu, móng vuốt thò ra như đang chuẩn bị sẵn sàng bấu lấy bất cứ thứ gì mà chúng có thể bấu đi.
Taehyung thấy tình hình không ổn nhanh chóng lên tiếng.
"Đừng chạy, tắt hết đèn pin và đèn dầu, nằm hết xuống đất nhanh, đừng ai phát ra tiếng động gì cả"
Cả nhóm nhanh chóng làm theo lời anh, trong lòng ai cũng như đánh trống, vì họ không chắc việc họ làm hiện tại có thể khiến cho đám dơi đó không để ý hay không.
Nhưng lúc cận kề với cánh cửa địa ngục thì họ chỉ còn có thể đánh cược.
Một khoảmg lặng sau, đúng thật như lời Taehyung chỉ, nhờ vậy mà lũ dơi đó đã bị đánh lừa ánh sáng và tiếng động mà bay đi, nên họ đều nói chung là an toàn.
Vì đây là bộ fic đầu tiên của mình nên có nhiều chỗ không hay, sai sót nhiều và khó có thể viết trôi chảy, mạch lạc và hay nên mong mọi người thông cảm và góp ý kiến để mình rút kinh nghiệm.
Mình cũng xin lỗi vì không ra chương như từ đầu đã nói, cho mình xin lỗi.
Vì trong khoảng thời gian không ra chương mình cũng có đọc lại thử mình viết có ổn không thì mình thấy mình viết tình tiếc không hay cũng như xưng hô, nên mình từ chương sau mình sẽ viết lại cách xưng phù hợp và bối cảnh hay hơn, cảm ơn vì ủng hộ ạ.