Khác [TaeKook] QUẬT TẾ ĐÀM

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,002
Điểm tương tác
0
Điểm
0
392505688-256-k421135.jpg

[Taekook] Quật Tế Đàm
Tác giả: hae_zy2706
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Nếu một ngày nào đó em biến mất thì sẽ như nào anh nhỉ?"

"Anh sẽ không để nó xảy ra hoặc anh sẽ cùng em biến mất.

Tin anh!"

Fic này đơn giản vậy thôi, vì fic mình chỉ viết theo cảm giác và suy nghĩ của mình nên ai thích thì đọc nha.

Cảm ơn đã ủng hộ.

Fic nghiêm cấm chuyển Ver dưới bất kì hình thức gì.



taekook​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta không dễ dàng bị vứt bỏ như thế [Hazbin hotel]
  • [TaeKook] Tôi chọn em rồi
  • [taekook] Series H+
  • Loạn 12 Sứ Quân.Ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Mùa Hạ Năm Đó[Taekook]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • SÁT NHÂN KHÔNG MẶT [Taekook]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 1: Quật Tế Đàm


    Xin chào, mình là Hae!

    "Quật Tế Đàm" là bộ fanfic mình đã suy nghĩ khá nhiều để viết nó trở thành một bộ fanfic hoàn chỉnh nhất để mọi người khi đọc sẽ không có cảm giác khó chịu về hoàn cảnh nhân vật đang diễn ra trong bộ fanfic này.

    *Tóm tắt sơ gọn một chút:

    Có một số lưu ý mình muốn nói là bộ fanfic "Quật Tế Đàm" này mình chỉ đăng tải ở mỗi trên app wattpad và acc này thôi, nếu mọi người thấy bộ fanfic này ở trên các trang wed hoặc acc khác thì đó không phải là truyện của mình nha.

    Vì đây là lần đầu tiên mình viết một bộ fanfic kể chi tiết từ hoàn cảnh đến nhân vật một cách rõ ràng và mang tố chất bí ẩn nên mình có thể viết không được ổn lắm.

    Nên có sai sót gì mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ.

    Còn về tần xuất ra truyện thì sẽ khoảng từ 3-7 ngày hoặc lâu hơn nếu mình bận cho một chương truyện.

    Về kết thì phải xem hết đến cuối thì mới biết được nha mà thường kết thì mình sẽ cho kết mở, SE hoặc HE tùy vào tâm trạng.

    Bây giờ thì vào truyện thôi💪!

    "Quật Tế Đàm"

    ---

    JungKook, chàng sinh viên mới tốt nghiệp ngành Khảo cổ học, lẽ ra đang tìm việc ở viện bảo tàng hoặc làm trợ lý nghiên cứu, nhưng tâm trí cậu vẫn mãi vấn vương những trang nhật ký cũ kỹ của ông nội – người đã mất tích bí ẩn trong một chuyến thám hiểm không lời giải thích.

    Dọn dẹp căn gác cũ tại quê nhà, cậu tìm được một bản đồ viết bằng mực phai nhòa, bên lề có dòng ghi chú kỳ lạ: “Quật tế Đàm – nơi thời gian ngừng chảy.”

    Ngay lúc ấy, chuông cửa vang lên.

    Trên thềm: một hộp gỗ nhỏ khóa bằng dây đỏ cổ xưa.

    Không có người đưa.

    Không ai biết ai gửi.

    Bên trong là mảnh bản đồ còn lại – giống hệt nét khắc trên cuốn nhật ký của ông – cùng một dòng chữ viết tay:

    “Nếu muốn biết sự thật về ông ngươi – hãy đến nơi giấc mơ dẫn lối.”

    Trong khi đó, tại Seorak, một nhóm khảo cổ đặc biệt đang thực hiện chuyến thám hiểm được giới chuyên môn gọi là “phiêu lưu tự sát” – khám phá một khu vực chưa từng được ghi nhận, với danh xưng kỳ bí trong giới nghiên cứu: Quật Tế Đàm.

    Dẫn đầu nhóm là Kim Taehyung, nhà khảo cổ nổi tiếng lạnh lùng và có trực giác kỳ lạ với các di chỉ cổ.

    Đồng hành cùng anh là những cộng sự tài năng và cũng không kém phần liều lĩnh:

    – Namjoon, học giả chuyên ngôn ngữ cổ;

    – Jin, chuyên gia sinh tồn và dẫn đường;

    – Suga, kỹ sư công nghệ chuyên xử lý thiết bị khảo cổ hiện đại;

    – Jimin, chuyên gia tâm lý học cổ và biểu tượng học;

    – j-hope, bác sĩ kiêm người giữ vững tinh thần cho cả nhóm trong những chuyến đi dài.

    Họ là một đội, gắn kết bởi cả niềm tin lẫn kinh nghiệm.

    Và hơn hết – không ai trong họ biết rằng lần này, họ sẽ không đơn thuần khám phá cổ vật – mà là chạm tay vào một cánh cửa dẫn đến bí mật bị phong ấn từ ngàn năm trước.

    Trong lều trại giữa cồn cát và núi rừng, không khí giữa nhóm Taehyung căng thẳng đến kỳ lạ.

    "Người thứ tư rồi." – Jimin nói nhỏ, mắt không rời quyển sổ ghi chép.

    "Lần lượt những người được thuê để khai phá vùng ngoài đều mất tích.

    Không dấu vết.

    Không tín hiệu.

    Không thi thể."

    "Đó là lý do người ta gọi đây là 'vùng im lặng'," – Namjoon tiếp lời, đẩy gọng kính – "sóng radio bị nhiễu loạn, địa từ lệch, và bản đồ vệ tinh không hoạt động ổn định."

    Taehyung đứng bên ngoài, ánh nắng vàng phủ lên gương mặt anh, nhưng đôi mắt lại như nhìn xuyên qua rừng núi về phía những cánh cổng chôn vùi.

    “Quật Tế Đàm không chọn bừa.” – anh nói khẽ, như nói với chính mình.

    Một tuần sau, khi JungKook lần theo tọa độ được khắc sau tấm bản đồ và tìm đến vùng rừng Seorak – nơi bản đồ chỉ tới – cậu bất ngờ đối mặt với một nhóm người lạ mặt đang hạ trại gần một khu vực bị phong tỏa tạm thời.

    "Không nên ở đây nếu cậu không có lý do rõ ràng." – Jin cảnh báo, đứng chắn trước khi JungKook định bước vào khu vực khảo sát.

    Taehyung tiến đến, ánh mắt dừng lại nơi bản đồ da thú cậu đang cầm.

    Cả khu trại như im lặng trong một thoáng.

    "Thứ đó… cậu lấy ở đâu?" – Taehyung hỏi, lần đầu giọng anh lộ rõ vẻ bất ngờ.

    JungKook ngẩng đầu lên, bình tĩnh hơn vẻ ngoài.

    "Tôi đến đây để tìm ông tôi.

    Và tôi nghĩ… anh cũng đang tìm thứ giống tôi."

    "Ông cậu là ai?" – Namjoon chen vào.

    "Jeon Haneul." – JungKook trả lời, và ngay lập tức cả nhóm rơi vào im lặng.

    Tên đó… họ từng nghe đến.

    Là một trong ba người duy nhất từng biết đến vị trí của Quật Tế Đàm – và cũng là người chưa bao giờ quay lại.

    Khi hai mảnh bản đồ được ghép lại, như thể mặt đất run lên trong một nhịp thở ngàn năm.

    Cây cối rung rinh.

    Không khí đột ngột lạnh đi.

    Dưới tán rừng sâu, tảng đá khổng lồ dần dần tách ra để lộ ra một con đường dẫn xuống lòng đất – con đường không nằm trên bất kỳ bản đồ nào.

    Trên vách đá xuất hiện dòng chữ cổ mờ nhạt:

    “Nơi không dành cho người sống – nhưng cũng không phải cõi chết.”

    Họ nhìn nhau.

    Không ai nói gì.

    JungKook hít sâu.

    "Tôi sẽ đi."

    Taehyung khẽ gật.

    "Chúng ta sẽ đi."

    Và bóng của họ, lần lượt bước qua khỏi ranh giới ánh sáng… tiến vào nơi chỉ có Quật Tế Đàm đang đợi.

    "Một nơi chỉ có kẻ xứng đáng mới được quay về".
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 2: Khởi đầu


    ---

    Không khí bên trong Quật Tế Đàm khác xa mọi tưởng tượng.

    Không lạnh lẽo như băng, không ẩm ướt như hang động - mà là một thứ tĩnh lặng đến kỳ quái.

    Tĩnh lặng đến mức cả đoàn như nghe thấy chính tiếng máu mình đang chảy trong tai.

    Taehyung là người đầu tiên đặt chân vào sảnh chính - một khoảng không gian rộng lớn, trần vòm cao với những bức bích họa phai mờ vì thời gian.

    Bên cạnh cậu là JungKook - vừa tốt nghiệp đại học, ánh mắt vẫn còn chút lạ lẫm, song lại đầy nhiệt huyết tuổi trẻ.

    Theo sau là nhóm chính: Namjoon, Jimin, Jin, Suga và j-hope - mỗi người mang một vai trò khác nhau trong đoàn.

    Họ đã làm việc cùng nhau nhiều năm, từng đi qua không ít tàn tích, nhưng lần này... không ai dám chắc chuyện gì đang chờ đợi mình phía trước.

    Đi cùng họ là những nhân vật phụ quan trọng - không phải những kẻ "phụ" theo nghĩa mờ nhạt, mà là những mắt xích sống động trong chuyến hành trình:

    Han Mirae - nhà ngôn ngữ học trẻ, chuyên về cổ ngữ Đông Á.

    Gao Wen - chuyên gia dẫn đường người Trung Quốc, ít nói, và có đôi mắt vẫn sắc như dao.

    Seo Nari - quay phim tài liệu, mới 25 tuổi, đầy đam mê và hay đặt câu hỏi.

    Yuki Nakamura - nhà biểu tượng học người Nhật, tính cách lập dị, hay viết lách trong sổ tay da cũ kỹ.

    Eli Park - phụ trách hậu cần và an toàn, xuất thân quân đội, cẩn trọng tới từng chi tiết.

    Dr.

    Lee Hyunwoo - bác sĩ pháp y, kín đáo, ánh nhìn sâu như giấu một tầng ký ức khác.

    Tổng cộng gần hai mươi người, đứng trước cánh cổng đá dày nửa mét vừa được mở ra sau khi Namjoon giải xong mật mã trên trụ đá trước sảnh.

    Cánh cổng nứt nhẹ, rít lên những tiếng ken két như thể nó chưa từng muốn ai mở ra.

    "Chúng ta bước vào từ đây."

    - Namjoon nói, giọng không lớn, nhưng đầy uy.

    "Và nhớ: không rời nhóm, không tự ý chạm vào bất kỳ thứ gì."

    Mọi người im lặng gật đầu.

    ---

    Hành lang đầu tiên dẫn vào bóng tối như vết nứt giữa lòng đất.

    Không khí thay đổi rõ rệt chỉ sau vài bước - đặc quánh và ngột ngạt.

    Không phải mùi ẩm mốc - mà là mùi tro bụi lẫn kim loại, như thể mọi thứ ở đây từng bị thiêu cháy, rồi để nguội từ ngàn năm trước.

    Seo Nari bật máy quay, thì thầm vào mic:

    "Ngày đầu tiên bước vào Quật tế Đàm.

    Không ai nói một lời, nhưng mình nghĩ ai cũng đang cảm thấy thứ gì đó... không ổn."

    Jimin dừng lại trước một bức tường chạm trổ hình người quỳ gối, tay nâng một vật gì đó hình tròn.

    Anh sờ nhẹ lên các nét khắc đã mòn.

    "Biểu tượng này... giống mặt trời, nhưng cũng giống một cái đĩa.

    Có thể là vật cúng tế."

    "Không."

    - Yuki Nakamura lật quyển sổ tay - "Nó không đại diện cho thứ ánh sáng.

    Nó là cổng dẫn... hoặc cái gương."

    Mọi người quay sang cô.

    Yuki chỉ nhún vai, viết gì đó vào trang kế tiếp mà không giải thích thêm.

    ---

    Khoảng ba mươi phút sau khi đi qua hành lang, họ đến một ngã ba.

    Namjoon lấy bản đồ cổ đối chiếu với cấu trúc hiện tại.

    "Có ba lối.

    Tạm thời, ta chia ba nhóm.

    Mỗi nhóm mang theo thiết bị liên lạc, cách 45 phút sẽ kiểm tra lại tín hiệu."

    Nhóm chia như sau:

    Nhóm 1: Namjoon, Jimin, j-hope, Han Mirae

    Nhóm 2: Jin, Suga, Eli Park, Yuki Nakamura

    Nhóm 3: Taehyung, JungKook, Seo Nari, Gao Wen

    Những người còn lại cắm trại tại điểm trung tâm, giữ thiết bị và hỗ trợ từ xa.

    JungKook nhìn vào lối đi phía bên trái - tối om, nhưng gió như đang thở ra từ lòng đất.

    "Cảm giác như... có ai đó đang nhìn mình."

    Taehyung gật khẽ.

    "Và có thể nó vẫn đang cười."

    Cả nhóm im lặng, bước vào lối đi mà không ai nói thêm một lời.

    ---

    Phía sau họ, một bức phù điêu khắc hình những người lạ mặt - từ từ, rất khẽ... xuất hiện vết nứt nơi đôi mắt.

    Có thể chỉ là ảo giác.

    Cũng có thể là một thứ gì đó vừa bắt đầu tỉnh giấc.
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 3: Tiếng thì thầm trong bóng tối


    Sau khi chia nhóm, Taehyung cùng JungKook, Seo Nari và Gao Wen tiến sâu vào nhánh hành lang phía trái.

    Không khí dần trở nên đặc quánh, mỗi bước chân như đang chìm xuống một thứ gì đó vô hình.

    Ánh đèn pin của Gao Wen lia khắp bức tường phủ đầy ký tự cổ, nơi những hình ảnh chạm trổ lặp đi lặp lại như một lời nguyền: người quỳ gối, tay nâng vòng tròn, và một con mắt đang rỉ máu.

    JungKook không thể rời mắt khỏi những nét chữ mờ ảo khắc dưới bức phù điêu lớn.

    Dù đã tốt nghiệp chuyên ngành khảo cổ, cậu vẫn thấy khó hiểu.

    Một dòng chữ gần như được chạm bằng tay run rẩy: "Hy sinh... cho sự thanh lọc."

    Taehyung bước chậm lại, dừng trước một vết cào nhòe nhoẹt trên tường đá.

    Những dấu móng tay bị bào mòn, như thể ai đó từng cố gắng leo lên từ dưới địa ngục.

    "Có người từng bị nhốt ở đây," cậu nói, mắt vẫn dán vào tường.

    Seo Nari quay máy quay về phía cậu, giọng run nhẹ: "Tù nhân à?"

    Taehyung khẽ lắc đầu, đáp chậm rãi, "Không.

    Là người giống chúng ta...

    đi vào mà không thoát ra."

    Ở một lối đi khác, Jin, Suga, Eli và Yuki bước vào một căn phòng kín mít, không có cửa sổ, không có tiếng vọng.

    Không khí nơi đây dày đặc như một tầng sương xám vô hình.

    Một chiếc bàn đá nằm giữa phòng, trên đó là một bát đá lớn chứa đầy tro bụi.

    Yuki chạm nhẹ vào miệng bát, thì thầm gần như không nghe thấy,

    "Tro người."

    Jin cau mày còn chưa kịp hỏi lại thì Suga chỉ về những lỗ thông nhỏ xung quanh tường.

    Anh nói khẽ, "Chúng ta đang ở trong một phòng thiêu."

    Eli lập tức ra hiệu rời khỏi, nhưng tiếng cạch khô khốc vang lên phía trên.

    Một phần trần đá di chuyển, dường như chỉ chờ họ bước vào.

    Cùng lúc đó, nhóm của Namjoon, Jimin, j-hope và Han Mirae đi xuyên qua hành lang dài rải đầy tượng đá.

    Mỗi bức tượng mang một khuôn mặt khác nhau, biểu cảm khác nhau, có vẻ đến từ nhiều nền văn hóa.

    Mirae thì thầm, "Đây là... những người từng tới đây."

    Jimin lặng người trước một bức tượng có đường nét giống hệt JungKook.

    Mirae nhìn kỹ rồi lùi lại một bước

    "Không thể nào..."

    Namjoon chiếu đèn thẳng vào tượng.

    Trong ánh sáng, đôi mắt bằng đá ánh lên một tia sáng nhợt nhạt, như thể vừa chớp nhẹ.

    Ở khu vực trại chính, Dr.

    Lee Hyunwoo theo dõi các chỉ số sinh học từ màn hình, tất cả vẫn bình thường cho đến khi tín hiệu của Seo Nari đột ngột dao động bất thường.

    Nhịp tim tăng vọt rồi chững lại, kéo theo ánh sáng chập chờn của đèn trại.

    Màn hình nhấp nháy, rồi hiện lên một biểu tượng kỳ quái - một vòng tròn bị chia làm bốn, ở giữa là con mắt rỉ máu như đang dõi theo từ một nơi khác.

    Ngay sau đó, cả ba nhóm đều mất tín hiệu cùng lúc.

    Ở lối đi phía dưới, không ai nhận ra sàn đá dưới chân JungKook vừa xuất hiện một khe nứt nhỏ.

    Từ đó, một giọt máu đen đặc sánh chảy ra, thấm vào lòng đất như được hấp thụ.

    Không khí trong hành lang rung nhẹ, vô thanh nhưng đủ để cảm nhận.

    Dưới chân họ, một thứ gì đó... vừa bắt đầu thức tỉnh.

    Ánh sáng từ đèn pin bắt đầu chập chờn.

    Cả hành lang dường như lặng thinh hơn bao giờ hết, như thể cả không gian đang nín thở.

    JungKook bước chậm lại, cảm nhận rõ ràng một tiếng vọng không phải từ chân họ phát ra.

    Seo Nari lên tiếng trước, khẽ thì thầm:

    "Có người đang theo chúng ta..."

    Gao Wen quay phắt lại, đèn pin lia về sau lưng.

    Không có ai.

    Nhưng một cái bóng vừa lướt qua khóe mắt JungKook.

    Taehyung không nói gì, chỉ khẽ kéo tay JungKook, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

    "Đi bên anh.

    Đừng tách ra."

    JungKook hơi giật mình.

    Ánh mắt cậu lướt qua bàn tay Taehyung nắm lấy tay mình, vừa ấm áp... vừa có chút khó hiểu.

    Tại sao anh lại luôn điềm tĩnh như vậy?

    Tại sao lại luôn bảo vệ cậu - dù họ chỉ mới gặp nhau chưa đầy hai ngày?

    ---

    Ở khu vực phòng thiêu, Jin và nhóm của anh vừa kịp thoát ra ngoài nhờ một khe nứt nhỏ dẫn đến một hành lang mới.

    Nhưng sự nhẹ nhõm chỉ kéo dài vài giây.

    Yuki quỳ sụp xuống, run rẩy.

    "Eli...

    Eli không đi theo mình..."

    Mọi người lặng người.

    Cậu trai người Pháp bị tách khỏi nhóm khi đá bắt đầu sụp xuống.

    Không ai nghe thấy tiếng hét.

    Không máu.

    Không vết tích.

    Như thể... cậu ta chưa từng tồn tại.

    Jin siết chặt đèn pin trong tay.

    "Không thể quay lại được nữa.

    Nếu Eli còn sống, cậu ấy sẽ tìm cách để lại dấu hiệu."

    Suga gật nhẹ, ánh mắt tối lại.

    "Không phải ai cũng ra được khỏi nơi này đâu."

    ---

    Ở khu nhóm Namjoon, cả hành lang tượng đá bất ngờ trở nên sống động.

    Một bức tượng ngay sau lưng Jimin khẽ... cử động.

    Không nhanh, nhưng đủ để tất cả đóng băng vì kinh hãi.

    Han Mirae vội vã lật quyển sổ nghiên cứu ra, lật đến một trang có hình tròn và các ký hiệu cổ ngữ.

    "Chúng là hình nhân tế lễ.

    Chúng sẽ chỉ tấn công nếu chúng ta..."

    Cô chưa kịp dứt lời, bức tượng đã bước một bước dài về phía Jimin.

    Jimin hét lên, lùi lại theo bản năng. j-hope lao đến kéo cậu ra.

    Namjoon đứng chắn trước, hét to:

    "Không nhìn vào mắt chúng nó!"

    Tất cả cúi mặt.

    Một giây dài như cả thế kỷ.

    Tiếng bước chân ngừng lại.

    Bức tượng đứng yên.

    "...Chúng chỉ chuyển động khi ánh mắt chạm vào.

    Cái bẫy không cần đâm dao... chỉ cần khiến cậu nhìn."

    - Mirae thở ra đầy mệt mỏi.

    ---

    Trong hành lang phía Taehyung và JungKook, họ đi đến một cánh cửa đá, giữa cánh cửa khắc một biểu tượng - con mắt chảy máu nằm giữa hai bàn tay úp ngược.

    Seo Nari thở dốc.

    "Đây là...

    Cửa thử thách."

    Gao Wen gật đầu, lặng lẽ đẩy cửa mở.

    Bên trong là một gian phòng rộng hình tròn, giữa phòng có sáu tảng đá lớn xếp thành vòng, và một phiến đá ở giữa ghi dòng chữ bằng ngôn ngữ cổ.

    Một ánh sáng mờ dịu dịu từ trần cao chiếu xuống đúng chỗ phiến đá ấy.

    "Bốn người, sáu vị trí.

    Nhưng chỉ có một lời giải đúng."

    - JungKook thì thầm.

    Taehyung khẽ mỉm cười.

    "Chào mừng đến phần đầu tiên của bài thi sống còn."

    ---

    Một giọng nói vang lên từ phía trên, trầm và méo mó, như phát ra từ cổ họng đã chết từ ngàn năm trước:

    "Người dối trá sẽ bị nuốt chửng.

    Người vô minh sẽ bị câm lặng.

    Kẻ phá vỡ niềm tin sẽ không có cơ hội để bước tiếp."

    JungKook cảm thấy sống lưng lạnh toát.

    Câu đố hiện ra:

    "Ta là thứ khiến người khóc, khiến kẻ mạnh gục, kẻ yếu chết trong im lặng.

    Nhưng ta không có hình thù, không ai có thể chạm được vào ta.

    Ta là ai?
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 4: Tiếng thì thầm trong bóng tối (tt)


    "Ta là thứ khiến người khóc, khiến kẻ mạnh gục, kẻ yếu chết trong im lặng.

    Nhưng ta không có hình thù, không ai có thể chạm được vào ta.

    Ta là ai?"

    Không gian như ngừng lại.

    Không ai dám thở mạnh.

    Nari lùi hẳn về sau, gần như nép hẳn vào Gao Wen.

    Taehyung bước lên, đứng cạnh Jungkook, ánh mắt nghiêm túc nhìn dòng chữ.

    "Giống một dạng câu đố cổ." anh nói nhỏ.

    "Thứ khiến người khóc... khiến kẻ mạnh gục..."

    - Jungkook lặp lại trong đầu.

    "Kẻ yếu chết trong im lặng... nhưng không có hình thù..."

    Taehyung nhìn Jungkook, đôi mắt sáng lên như hiểu ra điều gì đó.

    Anh nhẹ nhàng lên tiếng:

    "Chắc chắn nó không phải là cái gì cụ thể đâu, phải không?"

    Jungkook không đáp ngay, mắt vẫn dán chặt vào câu đố.

    Cả không gian xung quanh như đang im lặng, chỉ còn tiếng thở của những người trong nhóm vọng lại.

    Câu hỏi này quá khó... nhưng nó có một sự thật mà Jungkook không thể bỏ qua.

    Cậu cảm thấy... nó gần gũi, như thể cậu đã từng nghe những lời này ở đâu đó.

    Cậu nhắm mắt lại, để những từ ngấm vào đầu...

    "Không có hình thù..."

    "Không ai chạm được vào..."

    "Khiến người đau đớn, chết lặng..."

    Cậu bỗng thì thầm:

    "Nỗi buồn."

    Taehyung quay sang, ngạc nhiên.

    "Gì cơ?"

    Jungkook mở mắt, nhìn thẳng vào dòng chữ đang sáng lập lòe, rồi mỉm cười nhẹ:

    "Câu trả lời là nỗi buồn.

    Nó không có hình thù, không ai chạm được, nhưng ai cũng từng gục ngã vì nó phải không."

    Im lặng.

    Không ai lên tiếng ngay lập tức.

    Bầu không khí tĩnh mịch làm cho những từ ngữ ấy càng trở nên nặng nề hơn.

    Rồi, một âm thanh khe khẽ vang lên từ sâu trong hành lang, khiến cả nhóm giật mình:

    "Đúng rồi... nhưng buồn chỉ là khởi đầu thôi."

    Một tiếng thở dài nhẹ vang lên từ Nari, cô nắm chặt lấy tay Gao Wen.

    "Cái gì cơ?

    Ai nói vậy?"

    Gao Wen ánh mắt dò hỏi xung quanh, nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc.

    Không có gì khác.

    Chỉ có tiếng động và không gian lặng thinh.

    Họ đứng lại, không dám bước thêm.

    Đèn pin của Nari dường như yếu đi một cách kỳ lạ, ánh sáng trở nên mờ dần.

    Jungkook siết nhẹ tay, quay sang Taehyung:

    "Anh có nghe thấy không?"

    Taehyung gật đầu, ánh mắt trầm xuống.

    "Có.

    Và đó không phải tiếng vọng.

    Đây là... một thứ gì đó khác, giống như đang cố thử thách chúng ta."

    Jungkook cảm thấy không khí xung quanh mình thay đổi.

    Nó không còn như trước nữa, những cảm giác kỳ lạ dường như đang bao vây họ.

    Họ không chỉ đối mặt với một bài đố khó.

    Họ đang bước vào một cái gì đó tối tăm hơn, nguy hiểm hơn.

    Tay Taehyung vươn ra trước mặt Jungkook, nắm lấy cánh tay cậu một cách chắc chắn.

    "Cẩn thận.

    Đừng để bất kỳ cái gì xung quanh làm cho ta phân tâm."

    Jungkook nhìn vào mắt Taehyung, trong đó là sự quyết tâm, nhưng cũng có chút gì đó lo lắng.

    Họ không chỉ là những người đang tìm kiếm một kho báu.

    Mà họ đang đối mặt với những thử thách mà không ai trong nhóm có thể biết trước kết quả.

    Đột nhiên, từ phía trước, cánh cửa đá mở hé - mùi cát bụi và một thứ hương ngai ngái lạ lẫm thoảng qua.

    Mọi người đứng lại vài giây, nhìn nhau, không ai dám bước tiếp ngay.

    Taehyung phá tan sự im lặng:

    "Đi tiếp thôi.

    Chúng ta không thể lại ở đây."

    Jungkook bước theo sau anh, lòng trĩu xuống.

    Câu đố này không chỉ là bài kiểm tra trí tuệ... mà là một cái gì đó sâu hơn.

    Như thể Quật Tế Đàm không cần biết cậu mạnh yếu ra sao - mà chỉ muốn móc rễ tận sâu trong lòng người ra mà thôi.

    ---

    Một đoạn nữa là đến khu vực trung tâm của tầng này - nơi mà nhóm Namjoon đang tiếp cận từ phía bên kia.
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 5: Trò chơi thật sự


    Cuối cùng, sau một hành trình dài và căng thẳng, nhóm của Jungkook đã tới được vùng trung tâm.

    Cảnh vật trước mắt họ không có gì thay đổi nhiều so với lúc đầu, nhưng không khí ở đây dường như nhẹ nhõm hơn, như thể họ đã vượt qua được một phần thử thách.

    “Cuối cùng cũng đến nơi rồi,” Jungkook thở phào, ánh mắt anh hướng về phía các thành viên khác đang đứng đợi ở xa.

    Taehyung khẽ mỉm cười, dù anh biết rằng đây chỉ mới là một chặng đường nhỏ trong hành trình đầy gian nan mà họ đang phải đối mặt, anh bỗng nói.

    “Chúng ta đã làm rất tốt.

    Đặc biệt cảm ơn em Jungkook, chính em là người đã cứu tất cả ra khỏi câu đố đó.”

    Nari và Gao Wen đứng bên cạnh, trao nhau ánh mắt hiểu ý.

    “Mọi chuyện ổn rồi, phải không?”

    Nari hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những bóng dáng đang dần xuất hiện.

    Khi cả nhóm bước đến gần hơn, những thành viên khác từ các nhóm đã tập trung lại

    “Jungkook, Taehyung!”

    Jimin lên tiếng, vẫy tay về phía họ.

    “Cuối cùng các cậu cũng đến.”

    J-Hope cũng cất tiếng.

    “Bọn này đợi các cậu hơi bị lâu rồi đấy.”

    Mọi người bắt đầu hỏi han nhau về những gì đã trải qua, kể lại những thông tin và những thử thách mà mỗi nhóm phải đối mặt.

    Taehyung nhẹ nhàng nhìn quanh, cố gắng xác nhận mọi người đều có mặt đầy đủ, nhưng ánh mắt anh đột nhiên dừng lại.

    “Sao Eli không ở đây?”

    Taehyung nói, giọng anh trầm xuống rõ ràng.

    Anh quay sang Suga, người đang đứng gần đó, như thể đang chờ một lời giải thích.

    Suga đang đứng gần đó cũng nhìn Taehyung rồi thở dài.

    Suga lắc đầu, ánh mắt tối lại.

    “Eli mất tích rồi.

    Cậu ta đã… mất tích khi trên đường đang rời khỏi phòng thiêu.”

    “Cậu ta… mất tích?”

    Jimin lên tiếng, giọng anh đầy sự ngạc nhiên và lo lắng.

    “Làm sao có thể như vậy, cậu ta luôn cẩn trọng mà?”

    Suga nhìn vào mắt Jimin, rồi quay sang mọi người.

    “Sau khi rời khỏi phòng thiêu, Eli bị tách khỏi nhóm.

    Bọn tôi đã thử tìm kiếm cậu ấy nhưng không tìm thấy dấu vết nào.

    Cậu ta không trở lại và không ai biết cậu ta đi đâu hết.”

    “Có nghĩa là Eli đã hoàn toàn mất tích và tách khỏi nhóm?”

    Namjoon hỏi, giọng anh đầy trầm tư.

    Suga gật đầu.

    “Chúng ta cũng không thể quay lại nữa, phải tiếp tục đi tiếp thôi.”

    Không khí trở nên nặng nề hơn, mỗi người trong nhóm đều cảm thấy một nỗi lo lắng bao trùm, nhưng không ai dám thể hiện ra quá rõ ràng.

    Bởi vì họ biết rằng trong những chuyến đi như thế này, không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo cả.

    Taehyung bèn nói:

    "Cứ tiếp tục như này thì không ổn"

    Anh nhìn quanh một lượt rồi nói tiếp.

    "Thử nghĩ xem, chúng ta vào đây chưa đầy một ngày là đã có người mất tích, thử xem những ngày tiếp theo sẽ như thế nào đây?

    "

    Câu nói của Taehyung lại khiến cho mọi người rơi vào một khoảng lặng hơn bao giờ hết, sợ hãi có, trầm tư có, lo lắng có.

    Chúng không thiếu bất kì thứ gì cả, mà thật sự, câu nói của Taehyung hoàn toàn đúng, vì họ không chắc được những ngày tiếp theo họ sẽ ra sao, như thế nào.

    Có khi người gặp nguy hiểm rơi vào bước đường cùng cũng chính là bản thân họ.

    Đột nhiên, những bức tường đá xung quanh dường như khép lại chậm rãi, như đang nuốt chửng tất cả.

    Vệt máu sẫm màu uốn lượn trên nền đất, tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

    Giữa vòng tròn là dòng chữ khắc bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa, nhuốm màu của bóng tối:

    "Trò chơi thật sự bất đầu"

    Jungkook vì sợ hãi mà tiến lên năms chặt lấy bàn tay Taehyung.

    “Hyung... chuyện này là sao chứ?”

    Jungkook lên tiếng, giọng run nhẹ.

    Taehyung đưa ánh mắt sang nhìn em, cố gắng trấn an em để em giảm đi sự sợ hãi.

    “Anh cũng không rõ, nhưng tuyệt đối đừng buông tay anh.

    Anh không cho phép chuyện gì xảy ra với em đâu.”

    Ở phía bên kia vòng tròn, Jimin lùi lại một bước, mắt dán vào dòng chữ máu, bỗng khựng lại.

    Han Mirae cau mày:

    “Cậu ổn chứ Jimin?”

    Jimin khẽ gật đầu, nhưng trong đầu cậu vang lên một tiếng thì thầm, lần này rõ ràng hơn:

    “Ngươi sẽ phải chọn, Jimin à.

    Chọn người để sống... hoặc để chết.”

    Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

    Cậu quay phắt lại, nhưng phía sau chỉ là bóng của Suga đang cẩn thận dò xét từng hoa văn trên tường đá.

    “Jimin, cậu nghe thấy gì à?”

    Namjoon hỏi, mắt nheo lại.

    “Không... không có gì.

    Có thể chỉ là ảo giác.” – Cậu lắc đầu, dù lòng không yên.

    Ngay lúc đó, ánh sáng từ đuốc treo trên tường bỗng nhấp nháy, rồi vụt tắt.

    Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh.

    Một tiếng cạch vang lên – như tiếng bánh răng quay, rồi tiếng đá va vào nhau bắt đầu vang vọng trong không gian.

    Gao Wen hét lên:

    “Có cái gì đó...

    đang di chuyển dưới đất!”
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 6: Hầm đen


    Một âm thanh rùng rợn vang vọng giữa không trung, như tiếng xiềng xích bị kéo lê dưới nền đá ẩm thấp.

    Vòng tròn máu ở giữa vùng trung tâm đột nhiên rung chuyển.

    Các đường hoa văn đỏ sẫm bắt đầu rút lại, quấn lấy nhau như những sợi tơ sống rồi xoáy vào tâm điểm.

    Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên.

    Ngay tại vị trí ấy, mặt đá vỡ toác ra, nứt thành hình xoắn ốc, rồi trồi lên chậm rãi một cầu thang xoáy bằng đá đen, phủ đầy những dấu tích của thời gian và máu khô.

    Cả nhóm lập tức lùi lại theo phản xạ.

    Jin nhíu mày:

    "Lối xuống à?..."

    Han Mirae nuốt khan, siết chặt con dao nhỏ trong tay:

    "Có vẻ không còn đường lui nữa rồi."

    Jungkook bước lên phía trước, ánh mắt như bị hút vào độ sâu thăm thẳm của cầu thang.

    "Chúng ta phải đi xuống à...?"

    - cậu khẽ hỏi, đôi chân vẫn đứng sát cạnh Taehyung.

    Taehyung theo bản năng nhìn sang Jungkook và nói:

    "Để anh đi trước.

    Nơi này không đơn giản đâu... và em cũng đừng đi quá xa anh"

    "Em biết."

    - Jungkook ngẩng đầu nhìn anh.

    "Em sẽ không đi xa quá xa anh đâu, đừng lo quá."

    Taehyung hơi khựng lại, rồi nở một nụ cười nhạt.

    "Tốt lắm."

    Ở phía bên kia, Yoongi quay sang Jimin:

    "Cầu thang xuống dưới có vẻ sâu, nó cũng khá tối đấy chứ? .

    Em có chịu nổi không?"

    Jimin gật đầu, mặc dù sắc mặt đã hoảng đi rõ rệt.

    "Em không sao.

    Ở gần anh là em yên tâm rồi với lại em rất giỏi về tâm lí mình mà, nhiêu đây thì nhầm nhò gì chứ.

    "

    Yoongi khẽ nắm lấy cổ tay cậu.

    "Ngốc, em là nhà tâm lí học cổ chứ có phải bác sĩ tâm lí đâu.

    Nên chúng ta sẽ cùng bước xuống.

    Nhưng nếu có gì bất thường, lập tức nói với anh.

    Được chứ?"

    Jimin khẽ "Biết rồi, mà nghe anh nói mà em sởn hết da gà da vịt lên, nghe ghê ớn luôn".

    Namjoon bước ra giữa nhóm, trầm giọng nói:

    "Mọi người chia thành từng nhóm nhỏ, đi theo hàng.

    Không ai được tách ra.

    Taehyung dẫn đầu, tớ đi giữa, Yoongi và J-Hope lo hậu phương.

    Ai cũng cần giữ vững tinh thần."

    J-Hope nói thêm, mặt J-Hope bây giờ nghiêm túc đến hiếm thấy:

    "Mọi người ai cũng phải cẩn thận, vì đây cũng có thể là một cái bẫy, nhớ phải đi sát gần nhau,đừng để lạc".

    Rồi từng bước chân dần tiến về phía cầu thang đá đen.

    Không khí trở nên đặc quánh, như thể bên dưới kia không chỉ là không gian tối, mà là một chiều không gian khác - nơi quá khứ và bóng tối đan xen, chực chờ nuốt trọn tất cả.

    "Đi thôi..."

    - Taehyung nói, giọng anh vang vọng như một lời dẫn lối.

    Và từng người, từng nhóm bắt đầu đặt chân lên bậc thang đầu tiên...Tiếng bước chân vang vọng, lạnh lẽo như đang dội lại từ chính tâm trí họ.

    Cầu thang xoáy không hề kết thúc nhanh chóng như họ tưởng.

    Càng đi sâu, ánh sáng phía trên càng mờ dần, cho đến khi chỉ còn lại ánh đèn cầm tay và tiếng thở chậm rãi, dè chừng.

    Taehyung khẽ quay đầu lại nhìn Jungkook, cậu đi sát phía sau anh.

    "Em còn theo kịp chứ?"

    Jungkook gật đầu, giọng trầm thấp đáp lại.

    "Em vẫn theo kịp.

    Nhưng hình như... không khí dưới đây lạ lắm.

    Cảm giác như... không thể diễn tả được."

    Taehyung siết chặt tay cầm đèn.

    "Anh cũng cảm thấy thế."

    Phía sau họ, Yoongi đi song song cùng Jimin.

    Bàn tay Jimin hơi run, nhưng từng bước chân cậu vẫn ổn định.

    "Yoongi hyung..."

    - Jimin lên tiếng, âm giọng khẽ khàng, như sợ làm động thứ gì đó vô hình - "Anh có nghĩ chúng ta đang bị dẫn dắt không?

    Như thể mọi bước chân tụi mình đều đã nằm trong kế hoạch của ai đó."

    Yoongi không trả lời ngay.

    Anh chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng tối trước mặt, rồi khẽ gật đầu.

    "Ừ.

    Mọi thứ từ đầu đến giờ... quá trơn tru."

    Một tiếng tách rất nhỏ vang lên từ phía dưới.

    Ai đó phía trước dừng lại.

    Nari rút nhanh con dao găm bên hông, mắt lia nhanh quanh các bức tường đá ẩm ướt bao quanh.

    "Có gì đó... di chuyển phía trước."

    J-Hope lập tức lấy đèn pin quét qua quét lại.

    "Không phải người.

    Nhưng cũng không phải thú."

    Một âm thanh như tiếng cười khàn vọng lại từ đâu đó trong bóng tối.

    Namjoon kéo Jin lại gần hơn.

    "Đi sát anh."

    Jin hít sâu một hơi, cố không nhìn về phía bóng đen lướt qua góc tường.

    "Cậu nghĩ thứ đó... có hiểu tiếng người không?"

    Namjoon siết tay Jin chặt hơn.

    "Anh không thể chắc chắn được, có thể có hoặc không."

    Cả đoàn người dừng lại khi lối đi mở rộng thành một hành lang bằng đá dài, thấp và hẹp.

    Trên trần, vô số ký tự cổ xưa được khắc thành vòng tròn, những vết máu khô loang lổ như từng có ai đó lê lết qua đây.

    "Chúng ta nên quay lại..."

    - Han Mirae lẩm bẩm.

    Jimin đặt tay lên vai cô, giọng bình tĩnh nhưng cứng rắn.

    "Không thể.

    Nếu quay lại bây giờ, chẳng ai biết điều gì sẽ xảy ra trên lối kia.

    Tiến về phía trước là lựa chọn duy nhất."
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 7: Hầm đen (tt)


    Những tiếng động trầm đục vang vọng khi bước chân chạm xuống những bậc đá đen lạnh buốt.

    Không khí dường như đặc lại, đặc quánh bởi thứ mùi lạ lẫm mà không ai gọi tên được-một mùi hôi tanh, ngai ngái như từ lòng đất cổ xưa phả lên, rít từng nhịp thở của họ.

    "Cẩn thận" Taehyung lên tiếng, tay vô thức giơ lên chắn Jungkook lại, "Bậc thang này trơn lắm, em đi cẩn thận nhé."

    Jungkook gật nhẹ, ánh mắt liếc sang nắm tay Taehyung đang nắm lấy cổ tay mình.

    Cậu không rút ra-thậm chí còn siết nhẹ lại, một cách lặng lẽ.

    Namjoon bây giờ đổi lên là người đi đầu, tay cầm đuốc, ánh lửa chập chờn soi rõ những vệt khắc cổ xưa chạy dọc thành đá.

    Jin đi bên cạnh anh, tay đặt lên vai Namjoon như tìm một điểm tựa giữa không gian tối mịt.

    "Mấy vết khắc này... giống như lời cảnh báo" Jin khẽ thì thầm, "Chúng ta không nên ở đây."

    "Nhưng cũng không còn đường lui nữa," Namjoon đáp, ánh mắt kiên định.

    "Em không sao chứ?"

    Jin im lặng trong một thoáng, rồi khẽ gật.

    "Không sao đâu, đừng lo quá.Tự lo cho cậu trước đi.

    "

    Ở phía sau, Jimin cảm nhận được sự lạnh lẽo len lỏi vào lớp áo.

    Yoongi bước chậm rãi bên cạnh cậu, mắt nheo lại nhìn xuống phía bậc thang sâu hun hút.

    "Lạnh không?"

    Yoongi hỏi, giọng thấp, đều đều như mọi khi.

    "Không phải lạnh ngoài da."

    Jimin đáp khẽ, mắt hướng thẳng về khoảng tối trước mặt.

    "Em có cảm giác... có ai đó đang nhìn chằm chằm từ phía dưới đó vậy."

    Yoongi liếc qua cậu, ánh mắt đọng lại lâu hơn một chút.

    "Anh ở đây.

    Nếu em sợ... thì cứ nói."

    Jimin cười nhạt, hơi nghiêng đầu.

    "Anh nghĩ em yếu tim lắm hả?"

    "Không" Yoongi lẩm bẩm, "Chỉ là... anh sẽ thấy khó chịu nếu em phải gồng mình chịu đựng khi có thể kể với anh mà thôi."

    Phía sau họ, J-Hope lặng lẽ thở dài.

    "Tụi bây cứ nói chuyện nhẹ nhàng như thể đây là chuyến du lịch sinh tồn ấy.

    Coi chừng cái bậc kìa, nó vừa rung đấy!"

    Cả nhóm khựng lại.

    Mặt đất dưới chân họ bỗng rung nhẹ như một nhịp tim đập... của thứ gì đó không thuộc về con người.

    "Có ai nhảy nhót gì đâu mà sao lại rung?"

    Yuki thì thầm, mắt đảo quanh.

    "Hyunwoo, ông có cảm nhận được gì không?"

    Jungkook hỏi, giọng trầm xuống.

    Hyunwoo nhắm mắt trong chốc lát, rồi khẽ lắc đầu.

    "Không phải bẫy... mà tôi có cảm giác như có thứ gì đó đang đợi."

    Một nhịp im lặng kéo dài, rồi Taehyung buông tay khỏi Jungkook, bước lên trước mặt cậu, chắn nửa người.

    "Cứ để anh đi trước."

    Giọng anh rất nhỏ, nhưng kiên quyết.

    "Hyung..."

    Jungkook khẽ gọi, đôi mắt thoáng hiện lên thứ cảm xúc gì đó không rõ ràng.

    Nhưng cậu không nói thêm gì, chỉ bước sát phía sau Taehyung.

    Càng xuống sâu, tường đá bắt đầu phủ đầy những vết cào và vết máu đã khô lại thành vệt đen.

    Một mùi tanh sắt phả lên khiến Han Mirae che miệng.

    "Không giống như dấu tích cũ" cô thì thào.

    "Máu này... có vẻ còn mới."

    Lúc này, Namjoon chợt dừng lại.

    "Có gì đó phía trước," anh nghiêng đầu lắng nghe, rồi quay sang Jin.

    "Em có nghe thấy tiếng... hát không?"

    Cả nhóm nín lặng.

    Một khúc hát ru mơ hồ vang vọng từ đáy sâu, như thể ai đó đang thì thầm từ trong lòng đất.

    Không rõ lời, không có giai điệu, chỉ là những âm thanh ngân nga rợn gáy.

    "Không ổn rồi..."

    Yoongi lẩm bẩm.

    Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp quay đầu bỏ chạy, bậc thang cuối cùng hiện ra, dẫn họ đến một cánh cửa đá khổng lồ.

    Trên đó là một câu khắc mờ:

    "Kẻ mang theo nỗi sợ sẽ nuốt chửng nó!"

    Khi này, cả nhóm cũng chỉ biết im lặng nhìn nhau mà chả biết làm gì nữa.

    Vì... tất cả thật sự không còn đường lui nữa.

    "Bây giờ chúng ta làm sao đây?

    Tất cả đều bị kẹt ở đây rồi" Nari giọng thấp thỏm nói.

    "Chịu thôi, bây giờ chúng ta nên nghỉ ngơi một chút để lấy sức, dù gì cũng chẳng thể thoát ra khỏi tầng hầm đá đen này" J-Hope bèn nói

    Thế là mọi người cùng nhau nghỉ ngơi, nhưng tâm trạng ai nấy cũng lo lắng khiến cho không gian trở nên tĩnh lặng đáng sợ.

    Thấy thế, J-Hope bèn tìm trò làm cho mọi người thoải mái hơn.

    J-Hope thở dài, đảo mắt nhìn lần lượt Yoongi lặng lẽ che gió cho Jimin, Jungkook đi sát gót Taehyung như cái đuôi nhỏ, rồi ánh nhìn dừng lại ở Namjoon đang âm thầm nắm tay Jin khi bước.

    "Bộ đi vào địa ngục cũng phải phát cẩu lương à?" anh lẩm bẩm, "Tôi tới đây để giải đố, không phải ăn cơm chó đâu nha trời..."

    Nari bật cười khúc khích, vỗ vai anh.

    "Chắc do anh độc thân quá lâu đó.

    Nhìn đâu cũng thấy cẩu lương."

    J-Hope thở hắt ra: "Mị là ánh sáng, mà mấy người là hội bưng mâm tình cảm... cay thật."

    "Tình cảm gì ạ?"

    Jungkook ngơ mặt ra hỏi.

    Taehyung ngoái lại, cười nửa miệng: "Vậy anh cũng nhanh tay tìm một người đi.

    Chứ lỡ xuống dưới kia rồi không còn cơ hội ăn cơm chó nữa đâu."

    "Cảm ơn nha, Taehyung-ssi.

    Lần sau nói lời động viên nhớ rút dao ra khỏi tim người ta trước đã."

    J-Hope nhăn mặt.

    Jungkook bật cười khe khẽ, "anh J-Hope nhầm rồi à, em và anh Taehyung không thân tới mức anh nói đâu."

    Jimin thấy J-Hope nói vậy cũng đành nói thêm: "Cẩu lương gì cha, ở đây ai cũng sợ thấy bà mà phát cẩu lương cái nổi gì."

    "Tao nói thật nha J-Hope, mày xem coi trong nhóm này có ai là có người yêu không hay toàn độc thân không ai hốt."

    Jin nói thêm.

    "Rồi, tui sai, lỗi tại mị được chưa."

    Nghe mọi người nói vậy J-Hope cũng chỉ biết than vãn chứ làm gì được giờ, mà cũng chính vì thế mà không khí cũng bớt căng thẳng đi phần nào.

    Sau một khoảng thời gian thì đột nhiên tiếng cửa đá bắt đầu kêu.
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 8: Sau cánh cửa đá


    Cánh cửa đá phát ra âm thanh trầm thấp, từng khối đá tự động tách ra.

    Một tiếng rắc rất khẽ vang lên.

    Trên bề mặt cánh cửa đá xám khổng lồ phủ đầy rêu mốc và dấu máu khô, một đường nứt nhỏ bắt đầu lan rộng ra như mạng nhện.

    Không ai dám cử động.

    Thứ họ đang đối diện không chỉ đơn thuần là một cánh cửa.

    Tiếng nứt vỡ càng lúc càng rõ hơn.

    Một luồng hơi lạnh phả ra từ bên trong khe nứt, không phải là gió-mà là mùi.

    Mùi tanh lẫn với mùi ẩm mốc lâu năm.

    Tựa như mùi của thứ gì đó...

    đã chết từ rất lâu rồi.

    RẦM!

    Cánh cửa bật mở, nặng nề va vào hai bên tường.

    Bên trong không phải là cầu thang xoắn ốc, mà là một hành lang dài hun hút, tối đen như mực, hai bên tường lát đá đen bóng loáng.

    Điều đáng sợ hơn là... không gian bên trong hoàn toàn im lặng tuyệt đối.

    Không có một tiếng vọng, không một tiếng xào xạc.

    Yoongi rùng mình, lùi lại nửa bước.

    "...Có ai thấy gì sai sai không?"

    Gao Wen siết chặt đèn pin trong tay.

    "Tường bên trong... không có bụi."

    Taehyung cau mày, tay bất giác chạm vào chuôi dao găm bên hông.

    "Giống như mới được lau chùi vậy."

    J-Hope quay sang Han Mirae, nửa đùa nửa thật.

    "Ê Mirae, không phải cậu ngủ mớ xong dậy đi lau nhà đâu ha?"

    Mirae trừng mắt.

    "Tôi còn chưa phát điên đâu."

    Một vài người cười khẽ, tiếng cười lạc lõng trong cái hành lang đáng sợ.

    Nhưng không khí nhanh chóng trở nên căng thẳng trở lại khi một tiếng thì thầm rất nhỏ vang lên... chỉ có một người nghe thấy.

    "JUNGKOOK."

    Cậu khựng lại.

    Toàn thân như bị điện giật.

    "JEON JUNGKOOK..."

    Một giọng nữ, như vang lên từ một nơi rất xa.

    Không ai khác phản ứng gì, như thể... chỉ cậu nghe thấy nó.

    Jungkook quay ngoắt lại.

    "Mọi người có nghe thấy...

    "

    "Gì?"

    Jimin hỏi, mắt lo lắng nhìn cậu.

    "Có người... gọi tên em."

    Taehyung lập tức bước đến bên cậu.

    "Gì cơ?

    Em chắc chứ?"

    Giọng anh trầm xuống, lạnh hơn thường ngày.

    Trước khi Jungkook kịp trả lời, Namjoon đã bước lên, ánh mắt lặng lẽ quét qua hành lang.

    "Chúng ta nên tiến vào.

    Đứng ngoài này lâu không an toàn."

    "Không.

    Anh không chắc điều đó đâu" Jin phản bác, lần đầu giọng anh sắc lạnh như vậy.

    "Anh không định dẫn cả nhóm vào một hành lang tối thui, với một kẻ nào đó-hoặc thứ gì đó-đang gọi tên thành viên nhóm mình."

    Namjoon quay lại.

    "Chúng ta không còn đường lui, Jin."

    "Còn hơn là đâm đầu vào chỗ chết."

    "Đây không phải lúc để phản ứng cảm tính."

    "Và em thì đang hành động như thể mọi thứ đều nằm trong tay mình!"

    Không khí lạnh đi thấy rõ.

    Yoongi bước lên, chen giữa cả hai.

    "Đủ rồi" anh nói nhỏ, nhưng ánh mắt khiến cả hai im bặt.

    "Chúng ta chỉ có thể sống sót nếu giữ đầu lạnh.

    Tranh cãi sẽ chỉ khiến mọi người hoảng loạn."

    Nari lên tiếng: "Em sẽ đi đầu.

    Nếu bên trong có gì bất thường, em rút lui trước, các anh không được bước vào."

    Taehyung nhìn Jungkook lần nữa.

    Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn thường lệ, rồi gật đầu rất nhẹ.

    "Anh sẽ đi sau em."

    Jungkook giữ im lặng.

    Nhưng ánh mắt cậu vẫn dõi vào nơi sâu thẳm bên trong hành lang đá... nơi có giọng nói kia đang chờ đợi.

    Sau khi tất cả mọi người tiến vào khu hành lang đó thì âm thanh "ầm" nặng nề của cánh cửa đá khép lại sau lưng khiến cả nhóm giật mình.

    Tiếng vọng đập vào vách đá nghe như tiếng trống trận đập thẳng vào ngực.

    Không gian phía trước họ tối đen như mực, chỉ có ánh sáng từ những cây đuốc trong tay Jungkook, Jimin và Mirae chập chờn như linh hồn run rẩy giữa ranh giới sống-chết.

    Một hành lang hẹp trải dài trước mắt, hai bên tường là những bức chạm khắc kỳ lạ - hình ảnh người không mặt quỳ gối dưới chân một sinh vật mơ hồ, xung quanh là máu đỏ được tô bằng chất màu đã khô nhưng vẫn giữ được màu sẫm rợn người.

    "Cái này không giống mấy cái tượng cũ ở ngoài đâu..."

    - Gao Wen nhíu mày, ngón tay lướt nhẹ qua một biểu tượng tròn trên vách, giống hệt ký hiệu trong vòng tròn máu lúc nãy.

    "Chúng ta nên quay lại."

    - Jin lặng lẽ lên tiếng, ánh mắt không còn vẻ hiền lành như thường thấy.

    "Càng đi sâu vào, tôi càng thấy chuyện này không phải chỉ là khảo cổ."

    Namjoon quay lại, giọng đều đều nhưng dứt khoát: "Không quay lại được nữa đâu.

    Cửa đã đóng rồi."

    "Chúng ta có thể tìm cách khác."

    - Jin phản bác.

    "Tôi không đồng ý tiếp tục mù quáng bước vào nơi này."

    "Tôi không mù quáng, Jin à.

    Nhưng nếu đứng yên ở đây, thì nguy hiểm hơn."

    - Namjoon đáp, ánh mắt lóe lên vẻ căng thẳng.

    Không khí trong nhóm bắt đầu ngột ngạt.

    Jimin bước lên giữa, nhẹ nhàng đưa tay ra như hòa giải:

    "Cãi nhau không giúp được gì đâu.

    Dù sao cũng đã đến nước này rồi... hãy đi tiếp, nhưng cẩn thận hơn."

    Bỗng nhiên, tiếng "rục rịch" vang lên dưới nền đất.

    Mặt đất phía trước nứt ra, từng viên đá tụt xuống như có ai đang kéo nền móng phía dưới.

    Cả nhóm dừng lại.

    "Lùi lại!"

    - J-Hope hét lên.

    "Có cái gì đó dưới kia!"

    Taehyung nắm lấy cổ tay Jungkook kéo lùi ra sau theo bản năng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng tay siết rất chặt.

    Một khe sâu mở ra giữa hành lang.

    Từ bên dưới, không phải hơi lạnh mà là hơi nóng - như lửa từ địa ngục phả lên cùng tiếng thì thầm vang vọng, như ai đó đang gọi... tên của Jungkook.

    Giọng đó nghèn nghẹn, lặp lại nhiều lần: "Jeon Jungkook...

    Jeon Jungkook..."

    Cậu tái mặt.

    "Mấy người nghe thấy không?"

    "Nghe... cái gì cơ?"

    - Nari hỏi, liếc quanh hoang mang.

    Jungkook nuốt nước bọt, mắt vẫn dán vào khoảng tối sâu hút trước mặt.

    "Giọng... gọi tên em..."

    Taehyung quay sang nhìn cậu, ánh mắt băng lạnh trong giây lát rồi đột ngột dịu lại rồi ôm chầm lqáy cậu mà trấn an:

    "Bình tĩnh.

    Anh ở đây."

    Cánh cửa đá sau lưng họ rung lên một lần nữa - như thể một khi họ tiến thêm bước nữa, sẽ không có đường quay lại...
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 9: Sau cánh cửa đá (tt)


    RẦM…

    RẦM…

    Cánh cửa đá phía sau lại rung chuyển lần nữa, lần này nó dữ dội khó tả.

    Từng mảng bụi đá rơi xuống từ nóc trần, phủ đầy lên tóc và vai mọi người.

    "Chết tiệt… sao nó lại rung chuyển được chứ!" — Gao Wen siết chặt đèn dầu, lùi hẳn về sau.

    "Lùi lại!

    Lùi lại mau!" — Jin nói lớn, ánh mắt hoảng hốt nhìn chằm chằm cánh cửa đang rung lên bần bật.

    "Không ổn rồi, nó như sắp sập ấy!" — Han Mirae run giọng, bàn tay bấu chặt tay áo J-Hope.

    ẦM!

    Một tiếng nổ lớn vang vọng, rồi… im bặt.

    Mọi thứ đột ngột lặng ngắt như tờ.

    Cả không khí cũng lạnh đi rõ rệt.

    ...Cạch… cạch… cạch…

    Từng tiếng bước chân khô khốc vang lên từ phía phía cánh cửa tối phía trước.

    Những tiếng bước chân như đang cố chạy đến chỗ hành lang nơi mọi người đang đứng, nghe rõ từng tiếng một.

    "…Ai… ai có thể...chạy tới đây được…?" — Nari lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

    "Đừng lên tiếng" - Taehyung khẽ ra lệnh, đôi mắt sắc lạnh dán vào khoảng tối trước mặt.

    Rồi tiếng bước chân ấy ngưng lại.

    Không gian nặng nề đến mức như có thể bóp nghẹt lấy cổ họng từng người.

    Ầm…

    Một bàn tay trắng bệch bất ngờ bám lên mép khe nứt dưới đất.

    Những ngón tay xương xẩu, dài ngoằng, run rẩy từng nhịp.

    "Cái… cái mẹ gì thế này…" — Yoongi khàn giọng.

    "Lùi lại!" — Namjoon vội kéo Han Mirae đang đứng phía trên lùi lại ra sau.

    Từ dưới khe nứt, từng làn sương trắng bốc lên, mang theo một mùi tanh nồng .

    Mọi người đồng loạt bịt mũi, lùi dần về phía sau.

    Rồi, cái thứ không rõ vật thể đó bỗng lao nhanh về phía họ.

    "Chạy… chạy mau!" — Gao Wen hét lên.

    Nhưng đúng lúc đó…

    "JUNGKOOK…

    JUNGKOOK…"

    Giọng gọi ấy lại vang lên, vọng từ sâu trong khe, lần này ai cũng nghe thấy.

    Lạnh đến buốt óc.

    Jungkook mặt tái nhợt, toàn thân run bần bật, ánh mắt cậu bắt đầu lộ nét sợ hãi.

    "Jungkook!

    Đừng để nó làm phân tâm!" — Taehyung lập tức nắm lấy cổ tay Jungkook, lay mạnh.

    "Em… em biết rồi… nhưng chúng sao lại gọi em chứ…" — Jungkook lắp bắp.

    "Đừng nghe!" — Taehyung quát khẽ, kéo cậu tiếp tục chạy.

    "Đừng sợ!"

    RẮC!

    Một tiếng nứt vỡ vang lên từ trần đá phía trên, từng mảnh vỡ bắt đầu rơi xuống.

    Cánh cửa đá sau lưng họ bỗng nhiên… hé mở một khe hẹp.

    "Không ổn rồi!" — Jin quát.

    "Chạy về phía trước nhanh lên!"

    "Chết tiệt!" — Jimin kéo tay Yoongi, lôi mọi người lao về hướng cuối hành lang.

    Từ khe hở của cánh cửa đá, một thứ gì đó mờ mờ trắng toát bắt đầu tràn vào, chúng rất nhiều, hình thù mơ hồ, méo mó như khói thuốc vậy.

    "Mở đèn dầu lên!

    Mở hết lên!" — Gao Wen hét to, tay siết chặt ngọn đèn dầu, đưa lên cao.

    Nhưng tất cả ngọn đèn dầu bỗng chớp tắt liên hồi.

    Không rõ lí do.

    "Nhanh!

    Đằng trước kìa!" — Han Mirae chỉ tay về một khe cửa nhỏ phía cuối hành lang.

    "Nhanh lên!" — Namjoon dẫn đầu lao về phía đó, tất cả cuống cuồng theo sau, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng bước chân dội vang.

    Đằng sau, cánh cửa đá lại rung chuyển, tiếng thì thầm văng vẳng theo sau:

    "Jungkook…

    ở lại… với… chúng… tôi…"

    Tiếng bước chân dồn dập trên nền đá gồ ghề, từng đợt bụi bốc lên mù mịt khi những phiến đá từ trần hành lang bắt đầu rạn nứt.

    "Cố lên!"

    - Namjoon khẽ nói, ánh mắt căng thẳng lướt qua vách đá đang nghiêng dần.

    Ngay lúc đó —

    "Jungkook…

    ở lại…"

    Giọng nói đó lại thì thầm khe khẽ, kèm theo tiếng móng tay cào lên vách tường mục nát, vang sát bên tai Jungkook.

    Không phải tiếng vọng, cũng chẳng phải do ai trong nhóm.

    Giọng đó quen quen, trầm khàn, lạnh băng và vô hồn.

    Jungkook khựng lại một nhịp, tim thắt lại, từng sợi tóc gáy dựng đứng.

    Không khí quanh cậu chợt lạnh hẳn đi, như có thứ gì đó vừa lướt qua sau lưng.

    "Em lại nghe tiếng đó nữa rồi phải không?"

    - Nari cau mày, ánh mắt liếc nhanh về phía cậu.

    "Ở lại với chúng tôi…

    Jungkook…"

    Lần này, giọng nói đó vang vọng từ bốn phía, dù hành lang trống trơn.

    Nó kéo dài từng chữ, tiếng cuối kéo lê như có kẻ đang bò sát dưới lớp đá.

    Taehyung lập tức càng nắm chặt tay Jungkook hơn, ánh mắt anh tối sầm lại.

    "Không được quay đầu."

    - Taehyung trầm giọng.

    "Nhưng… anh… có người…"

    - Jungkook khẽ nói, cổ họng nghẹn lại.

    "Cái gì cũng mặc kệ.

    Cứ chạy theo sát anh."

    - Taehyung cứng giọng, lưng vẫn chắn hẳn phía sau Jungkook, mắt đảo nhanh từng góc tối.

    Cuối cùng họ cũng kịp chạy vào cánh cửa nhỏ phía cuối hành lang và đóng lại trước khi thứ đó đuổi kịp.

    "Chuyện này càng ngày càng không ổn rồi."

    - Jin cau chặt mày, ngón tay siết nhẹ lại làm chảy một ít máu.

    "Tiếp tục đi.

    Cố gắng đừng để bị mất dấu nhau."

    - Namjoon trầm giọng.

    Tiếng cười khàn khàn lại vang vọng ngoài hành lang, từng đợt, từng đợt, rồi im bặt — để lại một khoảng lặng đến nghẹt thở.
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 10: Bên trong căn phòng lớn


    Họ tiếp tục đi tiếp, trong lòng ai nấy đều không biết tiếp theo họ có thể gặp phải điều gì.

    Nhưng thật sự, họ không thể dừng lại, họ đã đi tới nước này rồi, nếu dừng lại, chẳng ai biết họ có thể bước chân ra khỏi nơi quái quỷ này hay không.

    "Tôi ngày càng thấy hối hận khi vào nơi này rồi đấy" Nari với gương mặt hơi khó chịu mà nói.

    "Hối hận sao, từ lúc bước vào nơi này thì còn có cơ hội để hối hận sao?

    "Suga đáp lại.

    "Ý anh là sao?

    Tôi không hiểu"

    Suga vẫn cứ ung dung đi tiếp khi nghe câu hỏi từ Nari, gương mặt anh bình thản và không để ý mọi thứ khiến người khác nhìn vào cũng phải khó chịu, rồi anh dừng đi và quay người lại.

    "Cô thật sự không hiểu hay cố ý không hiểu, cô thử nghĩ xem, một nhóm người không thiếu tiền, không thiếu quyền thì đi vào nơi này làm gì?"

    Nari nghe Suga trả lời mà không khỏi thắc mắc, cô cũng thật sự không hiểu nổi vì sao cô lại xin tham gia vào nhóm khảo cổ này, ban đầu họ không cho cô tham gia nhưng cô thật sự cứng đầu, cô nhất quyết tham gia làm họ muốn cản cũng chẳng thể.

    "Tôi chỉ tham gia vào vì nghĩ các anh có thể quen đường đi trong mộ cổ này và các anh vào đây cũng để kiếm tiền nên tôi mới xin đi theo để khám phá luôn, nhưng giờ anh nói vậy là sao?" cô nghi hoặc mà hỏi.

    Taehyung nãy giờ nghe Nari nói mãi nên liền khó chịu ra mặt, nhìn anh hiền, anh luôn quan tâm mọi người chứ không phải anh là người không biết cọc, nói đúng hơn anh rất nóng tính chứ không phải dễ tính gì, nhất là trong hoàn cảnh chẳng biết sống chết ra sao như thế này.

    Anh cũng rất khó chịu vì Suga hôm nay lại nói nhiều như thế, anh quay sang trả lời câu hỏi của Nari.

    "Vì cuộc sống nó quá chán đó, còn việc không thể hối hận là vì... vào đây chỉ có chết hoặc sống, kẻ bước vào mà đã tìm hiểu qua Quật Tế Đàm đều biết họ chỉ có sống hoặc chết mà thôi, cô hiểu chưa"

    Nari khi nghe Taehyung trả lời thì không khỏi bất ngờ vì cô nghĩ cái tên Quật Tế Đàm được người đời truyền miệng ngoài kia lại khiến cho con người ta khi bước vào lại chẳng thể thoát ra.

    Đang suy nghĩ thì Namjoon đã cảnh giác được mọi thứ xung quanh.

    "Cẩn thận đi, đừng lơ là, nhìn trong đây có vẻ đơn giản nhưng cũng chẳng thể mất cảnh giác được"

    Nghe Namjoon nói họ mới bất giác cảm thấy được tầng sương lạnh, cảm giác này giống hệt như cảm giác lúc ở ngoài kia, cái cảm giác bị theo dõi, rình mò và... một cảm giác bất an khó tả, họ không sợ chết.

    Người bình thường vốn khi có cảm giác bị theo dõi thì phản ứng tự nhiên của cơ thể con người chính là sợ.

    Có lẽ nhóm Taehyung đã trải qua nhiều việc như vậy nên vốn không sợ thứ gì nhưng họ ghét nhất vẫn là cái cảm giác bị rình mò như thế này.

    "Tôi ghét cái cảm giác này, nó thật sự khiến tôi rất khó chịu" Jungkook nhíu mày khó chịu mà lên tiếng.

    "Nhóc cũng ghét cái cảm giác này sao" J-Hope tiếp lời hỏi.

    "Đúng vậy, em thật sự rất ghét.

    Anh cũng ghét sao?

    "

    Khi nghe lời xác nhận của Jungkook mọi người có phần bất ngờ vì họ cũng chẳng thể ngờ một người dễ dàng với tất cả mọi thứ xung quanh cũng ghét cái cảm giác bị rình mò này, mà nói ghét cảm giác này cũng đúng, ai mà chẳng ghét cơ chứ, nhưng không chắc ai thật sự ghét ai thật sự sợ, những kẻ từng trải hoặc thật sự không sợ sẽ ghét còn những kẻ thật sự sợ thì lại tỏ ra không sợ như những kẻ cố cho mình là mạnh.

    "Tức nhiên là ghét"

    Một khoảng sau vì thấy bầu không khí có vẻ khá ngột ngạt nên Jimin đã suy nghĩ một chút, nói thật với tính cách của Jimin thì hiện tại đúng là có nguy hiểm thật nhưng với cái bầu không khí chẳng ai nói với ai một lời như thế này thì quả thật nghe nó còn đáng sợ hơn nữa, rồi cậu chợt nghĩ ra một thứ gì đó nên liền hỏi.

    "Mọi người ở ngoài kia có sở thích gì không?

    Nếu thấy khó chịu thì không cần trả lời đâu"

    Khi Jimin hỏi thì bầu không khí vẫn im lìm như vậy, có vẻ mọi người đang suy nghĩ chăng, một lát sau từng người một nói ra sở thích của bản thân mình ở đời sống ngoài kia.

    "Tôi khá thích quay phim đó" Nari nhanh nhẹn trả lời.

    "Sao cô thích quay phim vậy Nari?"

    Gao Wen hỏi.

    "Vì nó là một phần công việc của tôi, nó cũng giúp tôi cảm thấy giải tỏa áp lực khi tự tay mình quay những thướt phim hay"

    Sau khi cô giải thích lí do mình yêu thích công việc quay phim thì cô mĩm cười nhìn sang Gao Wen đầy thắc mắc và thích thú hỏi:

    "Vậy anh thích gì vậy?"

    Gao Wen trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi trả lời:

    "Đó là tìm hiểu về các lọại hoa đó"

    Gao Wen nói làm ai cũng ngạc nhiên, họ thật sự một người có tính cách như Gao Wen lại yêu thích công việc tìm hiểu về các loài hoa như vậy.

    Jungkook khi nghe về hoa cũng có vẻ khá thích thú nên hỏi Gao Wen một số loại, nói đúng hơn là Jungkook cậu thật sự rất thích vẻ đẹp vô thực của một số loài hoa.

    "Anh có thể nói một số loài hoa đẹp được không ạ?

    " Được chứ, điển hình là anh khá thích một loài hoa đó là hoa thiên điểu"

    Jungkook nghe cái tên loài hoa này thì không khỏi thắc mắc vì thật sự cậu chưa từng nghe cái tên hoa thiên điểu cả nên rất tò mò hỏi Gao Wen về ý nghĩa loài hoa đó:

    "Hoa thiên điểu sao?

    Lần đầu em nghe đó"

    Nghe Jungkook nói Gao Wen cũng bật cười giải thích cho cậu hiểu:

    "Hoa thiên điểu là loại hoa chỉ nở vào mùa xuân, nó có hình dạng giống một con chim vậy, có màu chủ đạo là cam, loài hoa đó còn mang ý nghĩa của tình yêu vĩnh hằng đó"

    "Em cảm ơn, em hiểu rồi"

    Jungkook và Gao Wen đang nói chuyện rất vui vẻ về cái loại hoa, hai người họ từ lúc bước vào ngôi mộ cổ này chưa bao giờ thân thiết với nhau như vậy, chắc lần này là do cùng sở thích chăng.

    "Xuỵt"

    Chỉ một tiếng xuỵt mà cả nhóm đã phải rùng mình mà im bật, tiếng xuỵt đó không ai khác mà phát ra từ miệng Taehyung, mọi người cũng ngầm hiểu được đang có thể có chuyện gì bất thường.

    Không gian xung quanh cũng không hiểu sao lạnh đến mứt có thể đông đá ngay tại chỗ, J-Hope cũng vì lạnh quá mà nói:

    "Sao tự nhiên lạnh quá vậy?"

    Đúng thật, không gian xung quanh đang dần lạnh lên từng đợt, thậm chí họ còn cảm nhận được tiếng gió thổi rít qua từng đợt.

    Jin không kìm được lên tiếng:

    "Quái gì vậy?

    Đang ở sâu trong mộ cổ thì làm sao mà có gió"

    Jungkook nghe Jin nói, cậu đã suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.

    "Ta hiện tại có thể nói là ở sâu trong mộ cổ, ít nhất có thể tính từ cửa vào tới đây là gần 3km, ở tầng mộ này xung quanh không có lỗ gió nào cả.

    Mà dù có thì gió cũng chẳng thể thổi vào và mạnh như vậy"

    Taehyung nghe Jungkook giải thích thì anh hiểu rằng Jungkook cũng đang có cùng suy nghĩ với anh, thật sự chuyện gió có thể thổi xuống tới lòng mặt đất là một điều vô lý.

    "Quá bất thường rồi"

    "Anh nói đúng, tốt nhất ta nên tìm cách rời khỏi đây càng nhanh càng tốt"

    Đang căng thẳng thì họ nghe một tiếng rít lớn phát ra từ nơi tối ngay cuối con đường trong hành lang, thứ đó không phải tiếng gió mà nghe như tiếng con gì đó đang kêu.

    Họ đã căng thẳng bây giờ lại càng căng thẳng hơn nữa, không trung yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở từng người, sự sợ hãi bao trùm và rồi...tiếng kêu rít đó càng ngày càng gần.

    Từ xa trong bóng tối họ thấy thứ gì đó đang bay tới, nói đúng hơn chúng có màu đen.

    Họ tới đây cũng biết thứ đó là gì, mặt ai cũng tái mét đi vì họ không thể lường trước được trong đây lại có thứ đó.

    "Là dơi, nó là dơi"

    "Sao có thể chứ, chúng... chúng to hơn mứt bình thường"

    "Chạy mau, mau lên, chúng nó đang bay đến đây"

    Đúng thật, bầy dơi này thật sự rất nhiều, chúng cũng khá to, chúng bay về nhóm Taehyung như đang điên loạn, khát máu, hung tợn đến rỡn người, chúng bay đến há hàm răng sắc bén, mắt đỏ như màu máu, móng vuốt thò ra như đang chuẩn bị sẵn sàng bấu lấy bất cứ thứ gì mà chúng có thể bấu đi.

    Taehyung thấy tình hình không ổn nhanh chóng lên tiếng.

    "Đừng chạy, tắt hết đèn pin và đèn dầu, nằm hết xuống đất nhanh, đừng ai phát ra tiếng động gì cả"

    Cả nhóm nhanh chóng làm theo lời anh, trong lòng ai cũng như đánh trống, vì họ không chắc việc họ làm hiện tại có thể khiến cho đám dơi đó không để ý hay không.

    Nhưng lúc cận kề với cánh cửa địa ngục thì họ chỉ còn có thể đánh cược.

    Một khoảmg lặng sau, đúng thật như lời Taehyung chỉ, nhờ vậy mà lũ dơi đó đã bị đánh lừa ánh sáng và tiếng động mà bay đi, nên họ đều nói chung là an toàn.

    Vì đây là bộ fic đầu tiên của mình nên có nhiều chỗ không hay, sai sót nhiều và khó có thể viết trôi chảy, mạch lạc và hay nên mong mọi người thông cảm và góp ý kiến để mình rút kinh nghiệm.

    Mình cũng xin lỗi vì không ra chương như từ đầu đã nói, cho mình xin lỗi.

    Vì trong khoảng thời gian không ra chương mình cũng có đọc lại thử mình viết có ổn không thì mình thấy mình viết tình tiếc không hay cũng như xưng hô, nên mình từ chương sau mình sẽ viết lại cách xưng phù hợp và bối cảnh hay hơn, cảm ơn vì ủng hộ ạ.
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 11: Mất tích


    "Chúng bay đi hết rồi"

    Giọng Taehyung vang lên, khô khốc và dứt khoát như một vết cắt vào bầu không khí đang lặng như tờ.

    Âm thanh vang vọng khắp những bức tường đá rêu mốc, văng vẳng giữa mùi ẩm mục của mộ cổ.

    Bầy dơi đã tan biến vào bóng tối, để lại những đợt gió lùa lạnh toát xuyên qua cổ áo, như thể cái chết vừa lướt qua sau gáy họ.

    Sau trận dơi vừa rồi đã có một vài người khụy xuống, chân không còn giữ nổi trọng lượng cơ thể.

    Nỗi sợ không còn là cảm giác mà đã nó trở thành thực thể len lỏi trong lồng ngực họ.

    "Sao trong đây lại có dơi to như vậy được chứ, mà...mọi người không sao chứ"

    Đó chính là giọng Mirae, nghe có vẻ như là bình tĩnh nhưng nếu nghe kĩ thì lời cô có chút run.

    Jungkook cũng nhanh nhẩu nhìn lại hết tất cả mọi người xem có ai bị thương cũng như có thành viên nào trong nhóm nào gặp vấn đề hay không.

    Nhìn quanh một vòng thì chợt...ánh mắt cậu đông cứng lại, đôi chân Jungkook khựng lại như bị ghì xuống mặt đất.

    Mồ hôi lăn dọc thái dương, nhỏ xuống nền đá lạnh buốt.

    "Ông ấy...

    "

    Jimin vừa quay qua nhìn thì thấy cậu đang sợ hãi, mồ hôi chảy đầm đìa, mắt chỉ nhìn vào một góc mà sợ hãi.

    "Bộ...có chuyện gì sao Jungkook?

    Nhìn em đáng sợ quá"

    Sự sợ hãi của cậu làm cho ai nấy cũng phải run sợ vì không biết thứ gì lại khiến cậu thành như vậy.

    Cậu cứ chỉ tay vào khoảng không, mặt cất không còn giọt máu.

    "Ông...ông ấy...biến mất rồi"

    Jin nghe cậu nói thì lo lắng nhìn xung quanh để đảm bảo rằng không có ai biến mất như lời cậu nói, xác nhận là không có ai mất tích Jin liền an ủi:

    "Em bình tĩnh lại đi Jungkook, làm gì có chuyện ai biến mất được chứ, mọi người vẫn ở đây đủ cả mà"

    Cậu lắc đầu, mắt vẫn không rời khỏi góc tối lạnh lẽo kia.

    "Không ...ông Hyunwoo, ông ta biến mất rồi"

    Jungkook rít qua kẽ răng.

    Ngón tay cậu run rẩy chỉ vào một góc tối lạnh lẽo nơi chẳng ai nhìn thấy gì.

    Mặt trắng bệch, trán đầm đìa mồ hôi.

    Cái tên ấy...khi thốt ra như vừa xé một vết rách vô hình giữa bọn họ.

    Taehyung đứng dựa tường, mắt anh vô cảm, như thể anh đã biết được điều gì thật sự sẽ đến.

    Chợt Yoongi đi đến chỗ Taehyung rồi nhìn anh, anh cũng hiểu ý của Yoongi đang suy nghĩ gì.

    "Ông ta, Hyunwoo ấy!

    Em nghĩ sao về việc ông ta biến mất"

    Anh trầm ngâm một chút rồi cũng nhắm mắt vì mệt mỏi để trả lời:

    "Từ lúc đặt chân vào đây thì như có một cái gì đó mê hoặc và khiến ta quên đi ông ấy, như thể ông ta chưa từng tồn tại."

    Nghe anh trả lời Yoongi cũng chỉ biết thở dài bất lực như hiểu được sự nguy hiểm, Yoongi anh cũng ngầm hiểu được người tiếp theo biến mất có thể chính là anh.

    "Eli vừa gặp nạn bây giờ lại tới Hyunwoo, một người thì không biết sống chết, một người thì biến mất không lí do"

    "Rồi gì cũng đâu vào đó thôi, giờ thì nên nghỉ ngơi và đi tiếp, không thể dừng lại ở đây quá lâu được"

    Taehyung đi lên trước kêu mọi người, tiếng kêu của anh làm cho họ đang lo lắng về việc mất tích của Hyunwoo cũng phải quay đầu lại nhìn.

    "Tất cả nghỉ ngơi một chút rồi nhanh chóng đi tiếp.

    Dừng chân quá lâu thì dễ chết nhanh hơn thôi."

    Không ai ý kiến gì vì họ đều hiểu tình trạng hiện tại của bản thân mình, bọn họ giống như đang đứng trên một thanh thăng bằng, chỉ cần ai đó không giữ được thăng bằng sẽ ngay lặp tức rớt xuống.

    Ở chỗ gần đó, Yuki từ đầu đến giờ vẫn luôn quan sát Taehyung, trong lòng cô luôn thấy anh không đơn giản như người có kinh nghiệm mà là cảm giác anh như là một thứ gì đó mà cô cũng chẳng dám chọc vào.

    Cô chỉ biết lẩm bẩm trong nghi ngờ:

    "Gặp chuyện như vầy mà anh vẫn thản nhiên như chưa hề có gì, anh là người như thế nào đây Kim Taehyung?"

    Từ xa, Taehyung anh cũng cảm nhận được Yuki đang quan sát anh, anh chỉ đơn giản đưa ánh mắt qua nhìn cô như lời cảnh cáo khiến cô phải lạnh cả sống lưng.

    Anh nhẹ nhàng tiến về phía Jungkook, anh ngỏ lời:

    "Jungkook à, em cho anh mượn cái bản đồ của em được không"

    "Đ-Được, anh cầm đi"

    Khi cầm lấy bản đồ ánh mắt anh dịu dàng nhìn vào mắt Jungkook mỉm cười nhẹ như lời cảm ơn.

    Anh mở cuốn bản đồ còn lại mà mình có, nhìn hết một lượt anh nhướn mày lên tiếng.

    "Có một tin tốt là dựa vào bản đồ thì đi khoảng 1000m nữa ta sẽ tự động đi nối liền tới một hang động dẫn đến một ngôi làng sau mộ cổ này."

    Nói xong tin tốt anh nhìn lên từng người một nói tiếp:

    "Tin xấu là chúng ta chẳng ai biết gì về ngôi làng này cả, nó có vẻ như nó bị tách biệt với bên ngoài."

    Nghe anh nói trên mặt ai nấy đều như nắm được cộng rơi cứu mạng.

    Gao Wen mừng tới mức còn xuýt rơi nước mắt.

    "Tạ ơn trời đất, tôi còn nghĩ mình phải chôn sống ở đây luôn chứ."

    Từng người trong bọn họ như thả được một phần áp lực trong lòng, mặc dù chưa biết rõ ngôi làng đó có che giấu nguy hiểm gì không nhưng trước mắt là họ có thể giải quyết vấn đề lương thực hoặc ít nhất là có thể nghỉ ngơi một chút.

    Ở một góc khác, có lẻ trái ngược với không khí đang vui mừng của những người khác thì chỗ Taehyung có lẽ không vui như vậy, họ nghe tới ngôi làng đó họ càng cảnh giác nhiều hơn.

    Jin là người mở lời lên tiếng trước phá vỡ sự yên lặng:

    "Tính sao đây?"

    Taehyung suy nghĩ một chút rồi lên tiếng:

    "Cứ như bình thường, tùy cơ ứng biến.

    Giờ thì đi."

    Taehyung nhanh chóng kêu các thành viên nhanh chóng đi tiếp, dù gì tốt nhất là nên đi sớm, càng ở trong đây thì nguy hiểm càng cao, họ rời đi sớm cũng như tránh được một số thứ quái dị cũng nên.

    Nhưng có một điều mà họ không biết, là từ lúc họ bàn lại với nhau thì đã có một người chú ý đến họ từ đầu đến cuối.
     
    [Taekook] Quật Tế Đàm
    Chương 12


    Sau một khoảng thời gian dốc hết sức đi thì cuối cùng họ cũng thấy được điểm ra, luồng ánh sáng dù không rõ ràng nhưng cũng đủ cho họ mừng rỡ khôn siết.

    Nari mừng rỡ thốt lên:

    "Nhanh lên, sắp ra khỏi đây rồi"

    Cô nhanh chóng chỉ tay mà chạy về phía trước như nắm được tia hy vọng, những người khác chỉ biết đi sát bên chỉ biết lắc đầu bất lực mặc cho cô chạy trước.

    "ÁAAAAAAA"

    Bỗng nhiên và hét thất thanh của cô làm cho đám người đi sau giật nẩy mình mà hốt hoảng nhanh chóng đi về phía trước xem có chuyện gì.

    Đến tới miệng hang thấy cô đứng đơ người ra làm họ khó hiểu.

    Jungkook tiến lên hỏi cô:

    "Có chuyện gì sao Nari, sao đột nhiên hét vậy?"

    "Cậu tự đi mà xem đi."

    Cô nói với Jungkook bằng chất giọng không thể bất lực hơn, cậu cũng khó hiểu nên tiến lên trước xem, vừa tiếng tới chưa xa cậu ngay lập tức chạy về.

    Taehyung nhanh chóng tiến lên lo lắng hỏi:

    "Có chuyện gì sao?"

    "Ở đây là vách đá, chúng ta hoàn toàn không thể xuống được."

    Nghe lời nói vừa thốt ra đám người phía sau lặp tức sôi nổi.

    Taehyung mặc kệ lời bàn tán phía sau, anh lấy lại bình tĩnh đi lại gần vách đá hơn, anh không làm gì cả, chỉ đứng đó nhìn xem đất ở ngay chỗ này như thế nào, là loại đất tơi xốp hay là loại đất nứt nẻ, cùng lúc Taehyung cũng nhìn xem ở gần ngay đó có dây leo hay dây cây không, Taehyung làm vậy không để chi, chỉ để xem có thể dùng mấy cọng dây leo đó mà xuống dưới được không, dù gì anh và bạn anh đến nơi này là để đến ngôi làng trong bản đồ, nên nhất định phải đến đó cho bằng mọi giá.

    "Đây có vài sợi dây leo trong có vẻ chắc chắn, đất là đất sét cứng, có thể cấm cột treo dây thừng leo xuống dưới."

    Taehyung nói ngắn gọn cũng chả buồn giải thích gì thêm, anh biết đám người kia chắc cũng không tệ tới mức không hiểu anh nói gì.

    Taehyung lo tập trung vào việc cấm cột để thắt dây thừng, từ trong balo của mình anh lấy ra một cộng dây thừng dài chừng khoảng 20m, dây thừng của Taehyung không phải loại dây giống dây bình thường hay dùng, loại này màu nó sẫm hơn, chặt hơn, độ thô ráp của dây cũng hơn dây bình thường, nói đúng hơn là loại dây này chuyên dành để leo núi.

    "Để em giúp anh" - Jungkook đi lại cầm ra một sợi dây khác mà buột vào cột, dù gì cậu cũng không thể để một mình Taehyung làm, như thế nào thì cậu cũng nên giúp chút ít.

    Lúc buộc xong dây thừng thì cũng đã là 30 phút sau.

    Buộc dây lâu như vậy cũng có lí do, vì đây là ở trên vách núi, mặc dù nó không quá cao như các ngọn núi thông thường nhưng cũng đủ làm cho họ rơi xuống đó là có thể chôn xác luôn ở đó nên hai người mới dành nhiều thời gian để cấm cột thật chất và dây cột cũng phải đảm bảo có thể chịu được sức nặng của người, dây leo quanh miệng vách cũng được Taehyung kiểm tra kĩ lưỡng để có thể dùng hay không.

    "Tôi đã kiểm tra toàn bộ dây leo ở đây rồi, rất chất chắn nên việc leo xuống là không phải vấn đề gì lớn, tôi sẽ xuống dưới trước xem tình hình, ổn tôi sẽ kêu mọi người xuống sau."

    Taehyung bước lại sợi dây nắm chặt nó rồi xoay người từ từ bước xuống vách, nhưng bước chưa được bao nhiêu thì Taehyung bất ngờ vì Jungkook cũng nắm sợi dây thừng còn lại mà trèo xuống cùng anh, Taehyung không hiểu nổi sao Jungkook không đứng ở trên đó chờ anh xác định được ở dưới chân vách núi an toàn rồi hẵng xuống, đến cả Taehyung cũng chả biết ở dưới có an toàn hay không, bây giờ Jungkook cùng xuống thì có ổn hay không thì Taehyung cũng không rõ.

    "Sao không chờ anh xem ở dưới có an toàn hay không rồi hẵng xuống?"

    "Sao em để anh xuống đó một mình được chứ, lỡ như anh xuống dưới đó rồi có chuyện gì thì một mình anh sao xoay xở được.

    "

    Jungkook là vậy đấy, ban đầu Jungkook cũng không định xuống đâu, vì cậu nghĩ một người tài giỏi, cái gì cũng biết như Taehyung thì cậu đi cùng anh liệu có là gánh nặng hay không.

    Nhưng suy nghĩ mãi Jungkook vẫn quyết định xuống cùng Taehyung, Taehyung từ đầu đã bảo vệ cậu nhiều như vậy, cậu bây giờ lại để cho Taehyung một mình leo xuống vách núi đối mặt với nguy hiểm thì làm sao mà coi được, bởi vậy Jungkook mới leo xuống cùng Taehyung, dù sao Jungkook cũng đâu phải vô dụng, Jungkook vẫn có nhiều cái rất giỏi, nếu Taehyung có gặp khó khăn thì lỡ đâu cậu sẽ giúp được.

    Taehyung bên này thấy cậu xuống cùng mình thì bất lực vô cùng, dù gì Taehyung từ đầu đã bảo vệ Jungkook nhiều như vậy đều có lí do, đó là vì Jungkook có một nửa bản đồ còn lại, ông nội của Jungkook cũng là một trong những người mất tích khi khi đi khám phá Quật Tế Đàm, nên Taehyung nghĩ cậu có thể sẽ là mấu chốt lớn để giải mã những đều chưa được làm rõ tại nơi đây.

    Thật sự Quật Tế Đàm không phải chỉ nằm ở một địa điểm nhất định, chúng rộng lớn và phân chia theo nhiều nơi, nơi quật tế họ đang ở không phải là nơi nguy hiểm nhất, việc Taehyung và nhóm bạn anh đến đây chỉ để lấy một chiếc usb nằm tại ngôi làng ở quật tế mà thôi.

    Còn việc Jungkook muốn tìm ông nội của mình có lẻ Jungkook phải mất khá nhiều thời gian, vì có một đều Jungkook có lẻ chưa biết, ông nội của cậu đã đi xa hơn cả quật tế nên mới mất tích, chứ không đơn giản chỉ vào đây sau đó mới mất tích, ông nội Jungkook giỏi như vậy, nếu chỉ vì mấy cái thử thách này mà mất tích thì không phải cố ý ám chỉ ông nội cậu không có thực lực sao.

    Sau một lúc thì Jungkook và Taehyung đều cùng leo xuống tới chân núi, Taehyung thì vẫn rất ổn vì thân thể Taehyung vốn rất tốt, nhìn cơ thể của anh là biết anh là một người tập gym và chuyên thử sức với những hoạt động mạnh, chứ người thường nào có thể leo xuống núi và trôi lơ lửng giữa không trung mà vẻ mặt vẫn bình thản như anh không.

    Còn Jungkook hầu như thì trái ngược lại hoàn toàn, thể lực Jungkook cũng rất tốt nhưng việc mạo hiểm này có lẻ hơi quá sức với cậu rồi.

    Taehyung thấy cậu cả người mồ hôi nhễ nhại mà đứng chóng gối thở hổn hển thì anh cũng biết cậu mệt, anh không biết từ đâu lôi ra chai nước đem lại đưa cậu.

    "Em uống nước rồi nghỉ ngơi một chút đi, anh xem thử quanh đây có gì lạ không."

    "Để em đi cùng."

    Taehyung nghe Jungkook đòi đi theo cũng biết cậu đang lo lắng anh đi một mình xảy ra chuyện nên bật cười một chút rồi xoa đầu cậu.

    "Ngoan, nghỉ chút đi, có chuyện gì anh hứa sẽ gọi em đến ngay."

    Jungkook nghe Taehyung khẳng định như vậy cũng yên tâm mà ngoan ngoãn ngồi nghỉ ngơi.

    Taehyung cũng nhanh chóng đi xung quanh xem tình hình.

    Sau một khoảng thì theo góc độ của Taehyung thì ở đây không có gì đáng gây ra nguy hiểm cả, nhưng Taehyung cũng không thể vì thế mà mất cảnh giác.

    Những nơi trong không có động vật nguy hiểm như thế này thì độ nguy hiểm của nó cũng càng đáng sợ hơn, dù gì cũng rừng núi hẻo lánh mà không có thú vật thì cũng có kí sinh trùng nguy hiểm.

    Tốt nhất là vẫn nên cẩn trọng một chút.

    "Jungkook à, em thấy ổn hơn chưa?"

    Jungkook vốn vẫn ngồi ở ngay vách núi từ nãy đến giờ, trong lòng cứ thấp thỏm lên xuống, cậu sợ Taehyung đi liệu có sao không, có xảy ra chuyện gì bất ngờ không,...

    Cậu cứ ngồi đó mà nhăn đôi chân mày mà lo lắng không thôi, khi nghe được tiếng Taehyung an toàn về thì cậu mới giãn khuôn mặt nhăn nhó của mình ra mà lộ vẻ mừng rỡ.

    "Sao rồi anh Taehyung, có phát hiện gì không?"

    "Anh nghĩ tạm thời là an toàn, nhưng vẫn phải cẩn trọng thì hơn."

    Jungkook nghe Taehyung nói thì cậu cũng hiểu ra vấn đề, dù sao cũng là nơi hẻo lánh không người lui tới thì cẩn trọng vẫn là tốt nhất.

    "Vậy em ra tín hiệu cho mọi người ở trên xuống nhé?"

    "Ừm"

    Nhận được lời đồng ý của Taehyung, Jungkook liền nhanh chóng lấy từ trong balo ra một ống pháo bay, thường pháo này dùng để đánh dấu nơi của bản thân cho mọi người ở xa biết, nhưng nó cũng có nhiều chức năng khác nữa chứ không hẳn hoi là đánh dấu định vị tạm thời.

    Không chần chừ Jungkook liền cho pháo nổ lên cao để nhằm nói cho mọi người phía trên hiểu dưới đây là an toàn.

    Phía trên cũng nhanh chóng nhận được tín hiểu thì liền thở vào nhẹ nhõm.

    Họ nãy giờ đứng trên đây lo lắng phía dưới sợ có chuyện gì, giờ thì ổn rồi.

    Jimin thấy ổn rồi thì lên tiếng:

    "Được rồi, mọi người nhanh chóng đi xuống dưới trước đi, chúng tôi sẽ xuống sau."

    Họ cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng từng người từng người một leo xuống, cứ như vậy qua khoảng gần 1 tiếng thì tất cả đều đáp đất an toàn.

    _______________________________

    Chào mọi người, lại là mình, cho mình xin lỗi vì mình off quá lâu, mong mọi người không để bụng ạ.

    Cảm ơn mọi người đã và đang ủng hộ mình ạ.

    Buổi tối vui vẻ.
     
    Back
    Top Dưới