Khác [𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's cherry

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
38


Ngay sau khi Jungkook bớt sốt, Taehyung vội thay đồ mặc cho em nhỏ thật ấm, cuốn em thành 1 bé tròn xoe luôn.Taehyung bế em ra xe, tính đặt em lên ghế phụ mà em cứ lắc đầu bám lấy anh làm Taehyung bất lực bật cười

-"Koo ốm thế này mà vẫn đáng yêu, anh sắp ngất tới nơi rồi đấy"

-"A-anh bế Koo ạ, Koo hông..muốn ngồi một mình đâu"

Taehyung cúi xuống thơm nhẹ lên môi Jungkook rồi bế em sang bên ghế lái của mình, đặt em ngồi lên đùi của anh.

Taehyung cởi bớt áo khoác của Jungkook ra, kéo em ngồi gọn trong lòng rồi dùng áo của bản thân bọc cả người em.

Hơi ấm từ hai cơ thể khiến cả hai thoải mái hơn, Jungkook cũng an ổn nhắm mắt ngủ còn Taehyung chú tâm vào việc lái xe của mình.

Cả hai tới bệnh viện nha khoa, chị Choung cũng đợi sẵn ở dưới sảnh chờ Taehyung và Jungkook.

-"Jungkookie còn sốt không?"

-"Còn chị ạ nhưng đỡ hơn ban chiều rồi, giờ em ấy chỉ mệt thôi"

-"Thiệt tình, biết bản thân dễ ốm khi trời lạnh mà cứ mặc kệ thế này, chị về phải dạy nó một trận"

-"Chị đừng mắng Koo, là do em mua kem cho em ấy ăn mà, em mới là người có tội khi để Koo ốm"

-"Hết nói nổi em luôn, lần nào cũng bênh thằng nhỏ chằm chặp, từ bé tới lớn không khác gì"

Nói rồi chị Choung quay người dẫn hai đứa em tới phòng khám đã đặt trước, chị cũng bất lực trước Alpha lớn nhà Jungkookie.

Taehyung vẫn bế em trên tay, thỉnh thoảng sẽ nhìn xem em có khó chịu hay không, nhìn em bé ốm đến cả người ửng hồng mà Taehyung xót quá.

Hình ảnh Alpha mới lớn bế gọn trong lòng Omega đào non đi dọc hành lang mà các y tá tại bệnh viện không khỏi ngưỡng mộ, nhìn theo muốn lác cả con mắt.

Đẹp trai thì hông nói chứ đẹp đôi như này hông mê sao được?

Công cuộc giải cíu bé Kookoo khỏi chiếc răng xấu xa diễn ra vô cùng gian nan.

Taehyung ôm chặt em để bác sĩ khám, Jungkook sợ nên cứ chúi mặt vào ngực anh để trốn tránh.

Chị Choung cảm thấy có chút buồn cười liền quay lại video này gửi lên nhóm của đại gia đình.

Răng của em nhỏ bị sâu rồi nên phải nhổ, Jungkookie biết được sợ tái mét cả mặt báo hại bác sĩ mãi mới nhổ được chiếc răng sâu cho em.

Sau khi nhổ răng xong em nhỏ được Taehyung thơm thơm khắp mặt, còn dùng tay ấm xoa nhẹ bên má ửng hồng của Jungkook.

Khi cả hai đã yên ổn trên xe, Taehyung mới dám mắng yêu anh đào nhỏ

-"Lần này thôi đấy, Koo chừa tội ăn kem lạnh đến sâu cả răng đi nghe chưa"

Anh đào nhỏ ngoan ngoãn trong lòng Taehyung giương đôi mắt to tròn lên nhìn anh khẽ gật gật mái đầu.

Thôi đủ rồi, có cho Kim Taehyung 10 cái mạng anh cũng không đủ can đảm nghị lực để mắng anh đào nhỏ đâu.

_____________

Kể từ sau vụ việc đến nha sĩ thì Jungkook cũng biết điều hơn, không dám ăn linh tinh bậy bạ nữa.

Hiện tại Jungkook đang ngồi trong phòng hội học sinh nhưng tâm trí lại nghĩ về anh người yêu siu cấp đẹp trai của mình

-"Mai là sinh nhật anh rồi mà mình chưa biết nên tặng anh cái gì nữa.

Năm nào cũng phải nghĩ nát óc về khoản quà cho Taehyungie luôn ấy"

Jungkook đang phải đau đầu về vấn đề chọn quà cho đồng chí nhà mình, cơ mà coi bộ khó quá trời khiến em phải gọi điện nhờ anh em cíu giúp

-"Alo, cho cậu và Hanim 5 phút có mặt tại văn phòng hội học sinh"

Jimin đang ngồi tâm sự tuổi hồng cùng anh bồ thì nhận được "lệnh" của người bạn chí cốt.

Cậu đành bỏ lại anh bồ để kéo Hanim tới chỗ của Jungkook

-"Câ-cậu có chuyện gì…hả?"

-"Làm gì thở gấp vậy, vô uống miếng nước đi đã"

ủa chứ ai kêu cho 5 phút có mặt mà giờ dửng dưng vậy trời???

-"Có chuyện gì vậy Jungkookie, anh gọi bọn em tới gấp vậy là có điềm đúng chưa.

Để em coi tarot xem thông điệp vũ trụ gửi tới anh là gì"

-"Hay đứa nào bắt nạt cậu hả Jungkookie? cậu nói đi để mình xử nó"

-"Jiminie nghĩ đứa nào dám động vào đại ca trường Omega zậy trời"

-"Không, không phải vậy đâu"

-"Vậy là chuyện gì?" cả hai người đồng thanh hỏi.

-" Thì, thì chuyện là sắp tới sinh nhật của Taehyungie rồi í mà mình vẫn chưa nghĩ ra quà cho anh ấy"

-"…"

-"Mình cũng không nghĩ ra nữa nên mới nhờ tới hai người đó"

-"Chuyện gấp của cậu là nhờ bọn mình nghĩ quà cho bồ cậu á hả jeon jungkookie???"

-"À thùi…cũng hơi hơi gấp mà"

-"Jungkookie à, theo như trải bài lần này thì thông điệp vũ trụ gửi tới anh là hãy dâng bản thân làm quà cho học trưởng Kim đi!"

-"Khỏi mất công chọn quà,cứ gói cậu lại rồi tặng cho Alpha nhà cậu đi Jungkookie"

-"C-các cậu đừng nói linh tinh,anh ấy sẽ không thích vậy đâu!"

-"Hẳn là không thích?"

Jimin nhìn sang Hanim, cả hai có cùng suy nghĩ khiến con thỏ nhỏ kia đỏ mặt

Có mà thích phát điên lên í!

Cả hai bỏ đi để lại mình Jungkook mặt đỏ hây hây ngồi ở đó, em nhỏ nghĩ thôi mà ngượng muốn chín cả mặt.

Nhưng mà nếu mà làm vậy thật thì Taehyungie có thích không nhỉ?

_____________________________

Chương sau là màn bóc quà của Taehyung nhe hihi=)))
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
39


Hôm nay là sinh nhật của Taehyung, những món quà được gửi tới anh đầy ắp cả bàn học trong lớp, dù biết là người của hội trưởng Jeon nhưng mà vẫn cứ tặng quà cơ.

Taehyung nhận lời chúc của các bạn, mọi người đều thắc mắc rằng anh có tổ chức sinh nhật hay không.

Và câu trả lời của anh cũng như mọi năm đó chính là…không.

Taehyung không thích tổ chức sinh nhật, chỉ đơn giản là nhận lời chúc của mọi người và nhận quà của mình em Jeon.

Quà của chòn chòn để ngay ngắn tại phòng riêng của anh ở Kim gia, Taehyung không nhận quà của ai ngoài em từ năm 7 tuổi.

Taehyung nhờ Hyung cùng Hoseok xử lý đống quà sinh nhật hộ mình còn anh thì bận rủ chòn chòn đi hẹn hò.

Rồi hông hỉu quà của ai luôn á!

______________

Jungkook ngồi xuống dưới gốc cây, tay cọ cọ vào nhau cho đỡ lạnh, dù đã mặc nhiều quần áo lắm rồi nhưng lạnh thì vẫn lạnh.

-"Kể mà Taehyungie xuất hiện ngay trước mặt gòi ôm mình thì ấm khỏi bàn luôn" Jeon Koo đưa hai tay xoa xoa tai.

Bỗng cả người em bị nhấc lên, người kia còn phả hơi nóng vào bên tai em.

-"Điều ước của Jeon Kookoo đã được thực hiện, yêu cầu trả phí bằng một nụ hôn"

Taehyung xoay người em lại sát vào lòng mình, dùng áo dạ bọc cả người Jungkook ủ ấm.

-"Quả nhiên là ấm thật, nhưng mà em không thích trả bằng một nụ hôn đâu"

-"Ơ kìa, em…"

Chụt chụt

-"Em thích hôn hai cái hơn là một Taehyungie ạaaa~" nói xong còn cười rõ xinh.

-"Anh phát hiện ra, ở với em càng lâu tim anh càng yếu"

-"Hửm? sao lại yếu ạ?"

-"Tại chòn chòn cứ đáng iu thế này anh bị bệnh tim mất chứ sao"

-"Vậy để chòn chòn chữa cho anh nha"

Dứt lời Jungkook nhìn tới nơi trái tim đang bị che khuất bởi lớp áo, đặt lên đó một nụ hôn thật lâu.

Sẽ chẳng ai biết được giữa trời đông lạnh giá cuối tháng 12 lại có hai chàng trai vì ở cạnh nhau mà không còn cảm nhận được cái lạnh buốt giá.

Một hồi lâu sau, cả hai kéo nhau tới quán ăn mà Jungkook đã đặt trước để mừng sinh nhật Taehyung.

-" Xin chào quý khách, xin hỏi quý khách đã đặt phòng chưa ạ?"

-"Tôi có đặt rồi ạ, phòng 7 tầng số 5"

-"Dạ mời hai vị đi lối này"

Phục vụ dẫn hai người tới phòng đã đặt, Taehyung nhìn xung quanh nơi này liền cảm thấy rất sang trọng, nghĩ ngợi trong lòng mà môi bất giác nở nụ cười.

Đến khi cả hai đã yên vị, gọi xong đồ ăn Taehyung mới lên tiếng trêu chọc em

-"Oaaa, Kookoo giàu quá trời đất ơi"

-"Giàu gì đâu ạ?"

-"Em xem nơi này sang trọng như vậy, một bữa ăn ở đâu quả thực không ít đâu a~"

-"Ơ nhưng mà gia đình chúng ta vẫn hay đi ăn ở những nơi như này nên em nghĩ anh sẽ thích ở đây"

-"Vậy Koo sẽ trả tiền chứ không phải ba mẹ trả đâu, Koo có nhiều tiền vậy sao?"

-"Gòi anh có ăn hông?

được người ta bao mà hỏi nhìu zậy là sao?"

-"Được, anh ăn anh ăn, hiếm lắm mới được tiểu thiếu gia nhà họ Jeon bao phải ăn thật nhiệt tình mới được haha"

Lúc sau thì cả bàn thức ăn đã được mang lên đầy đủ, cô nàng phục vụ vậy mà vẫn đứng ngẩn người ra nhìn Taehyung khiến anh khó chịu lên tiếng hỏi

-"Còn chuyện gì nữa sao?"

-"À không có gì, chỉ là…anh đẹp trai có thể cho em xin in4 được không?" cô phục vụ bày ra vẻ ngại ngùng đưa điện thoại tới trước mặt Taehyung.

-"Chị gái à, anh ấy mới 18 cũng không cần phải gọi như vậy chứ, nghe già quá rồi" Jeon Kookoo thấy vậy cũng chống hai tay lên cầm nhắc nhở.

-"A, mới 18 sao?" cô nàng hơi bất ngờ nhìn qua Jungkook.

-"Phải phải, nay mới là sinh nhật tuổi 18 của anh ấy" anh đào nhỏ cũng nhiệt tình gật đầu đáp lại.

-"Vậy chúc mừng sinh nhật, tôi đây mới 24 thôi nên có thể tìm hiểu nhau nha"

-"Tôi không thích, phiền chị ra ngoài" Taehyung đến nhìn cũng không muốn.

-"Ơ này, dù sao cũng cho tôi xin in4 đi chứ"

-"Chị không nghe rõ anh ấy bảo không thích sao?còn không mau ra ngoài"

-"Không phải việc của cậu, ngồi im đó đi!" cô ta có vẻ hơi cáu quay sang quát cậu.

-"Cô thử quát lại tôi xem" Taehyung đang gắp thức ăn cho Jungkook thì dừng lại.

-"A không phải, tôi không…"

-"Ra khỏi đây, sự nhẫn lại của tôi không nhiều đâu!"

Cô nàng phục vụ ôm cục tức đành bất lực đi ra ngoài, trong đầu cũng nghĩ kế hoạch để lôi kéo sự chú ý của Taehyung.

-"Koo ăn đi, để anh lột vỏ tôm cho"

-"Đồ ăn ở đây ngon thật đấy, lần trước ngon lần này cũng ngon"

-"Hửm?"

-"À, lần trước em đi cùng anh Hasungie"

-"Koo thích những nơi thế này nhỉ?"

-"Hmm…hông hẳn, em thích ăn đồ ăn vạt tại chợ đêm á nhưng mà nay sinh nhật Taehyungie mà nên phải ăn ở đây chứ"

-"Ăn ở đâu cũng được mà, chỉ cần Koo dắt thì anh sẽ theo" Taehyung lột xong vỏ tôm đưa tới miệng cho Jungkook.

Bữa ăn trôi qua với sự chăm sóc kĩ lưỡng của Taehyung dành cho em người yêu, cả hai đang xuống sảnh nhà hàng để thanh toán thì cô phục vụ kia lại xuất hiện

-"A, cậu cho tôi xin in4 làm quen đi, tôi là Omega vị matcha thơm lắm đấy"

-"Ôi trời, bà chị theo bọn tôi tận xuống đây sao?"

Jeon Koo cũng cảm thấy bất ngờ khi cô ta nói vậy.

-"Tôi không thích chị, càng không thích matcha"

-"Người yêu tôi nói vậy chị vừa lòng chưa?"

Nói rồi cả hai xoay người đi nhưng cô nàng kia vẫn không chịu bỏ cuộc mà bám theo

-"Khoan đã, cậu suy nghĩ lại đi! dù không biết omega kia có mùi hương gì nhưng chắc chắn không bằng tôi đâu"

Taehyung dừng bước quay lại trừng mắt khiến cô ta có chút run sợ

-"Vậy theo chị thì phải mùi hương gì mới xứng với tôi?"

-"Tôi có thể cảm nhận được thoang thoảng hương diên vĩ trên người cậu nên tôi nghĩ cậu sở hữu pheromone diên vĩ"

-"Bà chị giỏi quá, đoán cả ra hương của chồng tui luôn" Jeon Koo thích thú cười lên.

-"Cậu sở hữu pheromone hiếm như vậy thì tất nhiên người bên cạnh cậu cũng không thể kém cạnh chứ, dù sao matcha cũng hợp với cậu mà!"

-"Ồ, bà chị nói cũng có lý nhỉ.

Pheromone diên vĩ quả thực rất hiếm nhưng matcha thì đâu có hiếm?"

-"Cậu không có tư cách để nói tôi, ít ra matcha cũng thuộc trong bảng xếp hạng pheromone của nước ta, cậu muốn cũng không đấu lại tôi haha"

Taehyung lười không muốn mở miệng với cô ta, kéo tay Jungkook vào túi áo tiến tới xe ra về.

Cô nàng phục vụ kia vẫn cố tình chạy tới thuyết phục Taehyung

-"Cậu suy nghĩ lại đi, tôi biết cậu cao quý nhưng matcha của tôi cũng không tệ mà?"

Jungkook hạ kính xe bên Taehyung xuống, ngó sang nói với cô nàng

-"Tôi khuyên chị bỏ cuộc đi, anh ấy là chồng tôi rồi"

-"Cậu không xứng, chỉ có hương anh đào mới xứng với diên vĩ của cậu ta nhưng omega có hương này vạn lần không có"

-"Àaaa"

-"Vậy nên tôi khuyên omega nhà cậu rút lui đi, ít ra matcha tôi còn có thể với được diên vĩ"

-"Cô nói đủ chưa?Phục vụ bây giờ còn có kiểu đeo bám khách ra tận đường à?Cô rốt cuộc có vấn đề về thần kinh không?

Hả?"

Taehyung nhịn nãy giờ cũng bực mình quát lại cô ả, cũng may em nhỏ nhà anh ở cạnh không thì cô tiêu rồi.

-"Thôi chị mau đi đi, dám cá chị bị đuổi việc gòi á, giờ tôi cùng chồng tôi phải về nhà rồi."

Cô phục vụ đứng ngẩn ra mới nhớ rằng mình đã chạy ra khỏi nơi làm việc quá lâu rồi, hoảng hồn định chạy vào trong nhà hàng thì có tiếng nói vọng tới

-"Anh đào hiếm chứ không phải không có!"

Jungkook tỏa ra một ít pheromone của bản thân rồi cùng Taehyung rời đi, trước khi đi còn ngả ngớn nói với cô phục vụ

-"Bất ngờ chưa chị dà"

Quả thực bất ngờ, cô gái kia đứng lại với hương anh đào non lởn vởn quanh mũi, sau khi vào trong thì nhận luôn thông báo đuổi việc.

____________

Trên xe Jungkook bóc vỏ kẹo mút cho vào miệng, vui vẻ ngân nga theo bài hát đang phát

-"Con thỏ nhỏ nhà em cũng giỏi nhỉ, còn tỏa pheromone cho người ta hít cơ đấy" Taehyung liếc nhìn khiến Jungkook lạnh cả người.

-"Bà chị đó là omega mà, cũng đâu có sao"

-"À không sao, anh đào non nay lớn rồi biết nhả pheromone rồi nói đâu có sao " Anh nhấn mạnh ba chữ cuối còn vươn tay nhéo má em.

-"Nha, anh bỏ tay ra nhanh lên! anh cứ véo như thế hỏng má xinh của em bây giờ"

-"Tôi cắn chết con thỏ nhà em!"

Nhân lúc dừng xe chờ đèn đỏ, Taehyung chồm qua ngậm luôn má Jungkook nhay nhay khiến em nhỏ la hét trong bất lực.

-"Mau…mau nhả ra, anh có lấy quà không hả?"

Jungkook dùng sức đẩy anh ra, ôm lấy bên má ửng đỏ một mảng lên ai oán lườm Taehyung.

-"Được rồi tha cho em,quà đâu mau nộp ra đây"

-"Sinh nhật ai đi đòi quà như anh hả?

đó tặng anh"

Jungkook đưa hộp quà cho Taehyung, sau khi nghe hai đứa bạn tư vấn chọn quà(ở chương trước) thì Jungkook quyết định tặng anh lớn đồng hồ=))

_________________

Sụp roai, bất ngờ chưa mấy bà dà🙂)

Hụt lần 2 thôi hông có sao đâu ha(◔‿◔)

Chương này nêu rõ pheromone của hai anh bé nhà ta gòi nha♡
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
40


Sau sinh nhật của Kim Taehyung thì năm mới cũng đến, học sinh được nghỉ phép 1 tuần để về đón giao thừa với gia đình.

Hiện tại đại gia đình kim-jeon đang quây quần ở phòng khách nhà jeon

-"Kookie mau lại đây với anh nào"

-"Kookoo tới đây a~"

Jungkook theo anh trai lên phòng, bỏ lại Kim-phụng phịu-Taehyung ngồi khoanh tay trước ngực ở dưới với mọi người

-"Nè ta nói không phải chứ, con bị khùng hả Tae? con bám Koo suốt mà em nó mới đi có xíu đã bày cái bộ mặt đó ra là sao con?" ba Kim nhìn con trai đầy ngán ngẩm.

-"Anh Hasung nhìn vậy chứ giữ Koo kinh lắm ba, từ nhỏ tới lớn mỗi lần thấy con gần em là anh ấy lại như là mẹ có con sắp về nhà chồng á" Taehyung nhăn mặt nhăn mày giải thích với ba.

-"Trời đấc ơi anh em người ta thì yêu thương nhau zậy là đúng gòi con" mẹ Kim ngồi nhằn hướng dương khó hiểu nhìn con trai.

-"Nhưng mà lỡ sau anh ấy không cho con cưới anh đào thì sao ạ???"

-"Haha không có chuyện đó đâu, con với út cưng nhà ta mà đã yêu nhau thật lòng thì chỉ việc cưới thôi, không ai cản" ba Jeon lên tiếng trấn an con rể tương lai.

"…"

-"Được rồi bỏ qua bỏ qua, sau đợt tết là 2 đứa phải ôn tập để thi cuối cấp rồi nên Tae con không cần phụ ba việc ở tập đoàn nữa đâu"

-"Dạ, con cũng định xong dự án này con sẽ rút để tập trung ôn thi"

-"Ừm, vậy con có tính học cao hơn không?"

-"Con tính học ngành khoa học dinh dưỡng-chế biến thực phẩm"

-"Là ngành gì thế con" mẹ Jeon vừa tầm bê đĩa hoa quả ra cho mọi người.

-"Là học chuyên sâu về nấu ăn, dạng như là đầu bếp ạ"

-"Tae à con thích làm đầu bếp sao?"

-"Cũng có thể cho là vậy ạ, nhưng mà ba mẹ yên tâm, ngành này cũng thoải mái lắm nên con có thể phụ ba việc của tập đoàn được ạ"

-"Được, con thích thế nào thì cứ quyết vậy, con chỉ cần nhớ tập đoàn nhà họ Kim sau này là của con"

-"Dạ con hiểu mà"

Lúc này đã là 23:45 phút, pháo hoa nở ngập màn đêm tối.

Jungkook cùng anh trai bấy giờ mới xuống dưới nhà

-"Hai đứa có chuyện gì mà mãi mới xuống thế?"

-"Con chỉ hỏi em một số việc thôi ạ"

-"Giờ xong rồi thì ở yên dưới này, chuẩn bị đón giao thừa"

-"Ơ nhưng Choungie vẫn chưa về ạ?"

-"Choung đang về rồi, con bé trực ở bệnh viện vừa hay hôm nay tú cầu nhỏ cũng đến kiểm tra nên thành ra cả 2 đứa nó về cùng"

00:00

Đồng hồ vừa điểm 12 giờ thì Choung và Saeon cũng vừa tầm về tới nơi.

Đại gia đình cùng nhau đón khoảnh khắc năm mới trong vui vẻ và hạnh phúc.

__________________

Thời gian nghỉ đã hết, học sinh quay lại trường tiếp tục chương trình học tập.

19:00

Jungkook vừa tan lớp học thêm buổi tối, đang nói chuyện cùng bạn thì em thấy Taehyung đứng ở cổng đợi.Jungkook tạm biệt bạn rồi chạy tới nơi Taehyung trông chẳng khác nào em nhỏ được anh lớn tới đón về.

-"Kim chờ em lâu chưa ạ" Jungkook nhào vào lòng người lớn hơn ôm ấp.

-"Anh mới tới thôi, ngoài trời lạnh mau vào xe rồi nói" Taehyung xoa đầu em nhỏ, kéo em vào xe cách đó không xa.

Khi cả hai đã ngồi vào trong xe, Taehyung mới xoay người sang hỏi Jungkook

-"Hmm…bé này, em có chuyện gì chưa nói với anh không?"

-"Chuyện chưa nói ạ?Hông có đâu Kim"

Taehyung bóc hộp sữa chuối đưa tới miệng cho Jungkook uống.

-"Koo chắc chắn chưa?"

-"Kim hỏi thế là sao, có gì thì anh nói đi"

-"Thì…thì anh nghe nói em định đi du học hả?"

-"À là chuyện đó sao? cũng không quan trọng nên em hông nói"

Taehyung đang bóc bánh cho Jungkook thì khựng lại

-"Không quan trọng?"

Jungkook không trả lời lại, chỉ chuyên tâm ăn bánh trên tay anh.

Cả đoạn đường về, Taehyung không hề quan tâm hỏi han hay chọc em vui như mọi hôm.

Đến khi về tới nhà em Taehyung mới hỏi

-"Rốt cuộc trong lòng em thì vị trí của anh ở đâu?"

-"Anh đâu có ở trong lòng em đâu mà hỏi vị trí ạ?"

-"À…"

Taehyung im lặng mở cửa xe cho em, chờ Jungkook vào nhà anh mới nở nụ cười nhạt, nhịn tới bây giờ là quá đủ rồi.

Hương diên vĩ nồng bao trùm cả khoang xe, cũng may hiện tại chỉ có mình Taehyung nếu như có người khác thì đã sớm toi đời rồi.

Giọng của anh đào vẫn luôn dễ nghe, Taehyung nghe từ nhỏ tới lớn sớm đã khắc sâu vào trong trí nhớ, chỉ là ngày hôm nay giọng nói ấy lại như bột ớt chà mạnh vào trái tim anh.

Taehyung bất lực chỉ biết gụp đầu xuống vô lăng, đôi vai khẽ run lên.

Nếu không phải Yoongi vô tình hỏi anh có đi du học cùng Jungkook không thì có lẽ khi em nhỏ đi Taehyung mới biết được.

Đến cuối cùng trong lòng Jungkook không có Taehyung, không có sự hiện diện nên hiển nhiên cũng không có vị trí.

Là do anh thương em nhiều quá hay là do em vốn đã chẳng yêu anh…

______________________

Hôm nay tui hông mua được bông lan trứng muối nên tui bị buồn🙁

vì tui buồn nên fic ngược nha♡
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
41


Sau ngày hôm ấy Taehyung không đến tìm Jungkook như mọi khi nữa, không đến đón em cũng không mang đồ ăn ngon cho em.

Những gì Taehyung làm là nhắn tin nhắc nhở Jungkook, nhờ bác tài xế của nhà mình đến đón em và tiện mang đồ ăn tự mình làm cho em ăn.

Dù có thế nào anh cũng không thể mặc kệ em.

Jungkook dù biết hành động của Taehyung lạ nhưng cũng không đến tìm anh.

Thời gian này em nhỏ phải làm hồ sơ du học, ôn thi gấp rút để kịp hoàn thành chương trình cuối cấp.

Suốt 1 tháng trời cả hai không gặp mặt nhau trừ thời gian họp hội học sinh

-tuần đầu tiên jungkook thấy bình thường vì không có thời gian để tâm đến.

-tuần thứ hai jungkook mất ngủ vì phải ôn thi gấp rút.

-tuần thứ ba taehyung biết em đã hoàn thành thủ tục du học, đành chuẩn bị mọi thứ cho em.

-tuần thứ tư taehyung đề nghị chia tay và jungkook khóc nấc lên vì nhớ anh.

22:35

Sau cuộc gọi đề nghị chia tay của Taehyung, em nhỏ chân trần trên người mặc mỗi chiếc áo phông chạy tới phòng kí túc xá tìm anh.

Cũng may không gặp bảo vệ kí túc xá Alpha

cộc cộc cộc

-"Ra liền đ-đây" Hoseok vừa mở cửa phòng liền giật mình.

-"Taehyung đâu, anh ấy…đâu" Jungkook nước mắt ướt đẫm nơi gò má, nấc lên từng hồi.

-"Taehyung đang ở tr-"

-"Em tới đây làm gì? omega mà dám tới kí túc xá alpha vào giờ này?"

Taehyung nói vọng ra.

Jungkook như được thức tỉnh, em đẩy Hoseok sang bên cạnh chạy vào phòng tìm Taehyung.

-"Em hay-"

Taehyung vừa định quay sang quát em, đập vào mắt anh là em nhỏ mắt ngập nước cả khuôn mặt đỏ ửng, chân cũng không mang dép, trời xuân se lạnh mà trên người em chỉ duy nhất chiếc áo mỏng.

Lời định nói nuốt ngược vào trong, cổ họng anh nghẹn ứ, vật nằm bên ngực trái run rẩy từng hồi vì đau.

Jungkook nhìn thấy anh, ngay tức khắc lao vào lòng ôm lấy anh khóc lớn.

Taehyung ra hiệu cho Hoseok tạm thời ra ngoài để anh và Jungkook có không gian riêng.

-"E-em có làm gì sai…anh nói em nghe nhưng xin anh, xin anh…đừng bỏ em"

Taehyung không nói gì, chỉ vuốt lưng em rồi lại hôn lên mái đầu tròn.

Anh hôn lên khóe mắt em nhỏ, lau nhẹ đi nước mắt trên khuôn mặt người thương.

-"Anh không bỏ Koo"

-"K-kim hư, Kim đòi bỏ em"

Jungkook cúi mặt vào hõm cổ anh, vòng tay ôm chặt như sợ chỉ cần buông ra anh sẽ đi mất.

-"Nhưng mà em ơi, anh sao có thể chịu được khi nhìn người mình yêu tới nơi khác mà bỏ lại anh cơ chứ?"

Taehyung cười khổ, anh đã bao giờ dám nghĩ sẽ bỏ Jungkook đi.

-"Em đi du học cũng không nói với anh tiếng nào thì anh biết phải làm sao đây hả em ơi?"

-"Đồ tôi chuẩn bị cho em cũng gửi cho em rồi, vậy em ơi bây giờ em bảo tôi sống thế nào?"

-"Tôi lớn lên cùng em, học khác trường thôi tôi đã khó chịu muốn điên lên, giờ xa em cả vùng trời vậy mỗi khi nhớ em tôi biết phải tìm em ở đâu?"

-"Em ơi, tôi yêu em hơn những gì em thấy"

Chóp mũi Taehyung cũng dần đỏ lên, cảm xúc dồn nén được bộc phát khiến anh dù có kiên cường cũng phải bật khóc.

Jungkook im lặng nãy giờ nghe Taehyung nói, thấy anh khóc em mới ngẩng đầu lên.

-"Kim của em ngoan không khóc"

Jungkook bắt chước anh, cũng hôn hôn lên khóe mắt để dỗ dành.

-"Em không báo với anh em đi du học bởi vì em sợ anh sẽ buồn, bản thân em sợ sẽ không đủ can đảm để đi nữa.

Kim đối với em không ở trong lòng mà là ở trong tim, em cũng yêu Kim hơn những gì Kim thấy"

-"Em đi để phát triển bản thân hoàn thiện hơn, để sau này khi làm chồng nhỏ của Alpha bậc nhất như Kim sẽ thật xứng đôi"

-" Kim ngẩng mặt lên cho em, đã 1 tháng rồi hông hôn em nên bây giờ phạt phải hôn bù"

Dứt lời Jungkook kéo lấy Taehyung vào nụ hôn sâu, thể hiện nỗi nhớ mong, sự yêu thương và hơn hết nó là cột mốc đánh dấu vị trí của cả hai to lớn đến thế nào.

_____________

Jungkook cuối cùng cũng hoàn thành xong chương trình học trước 1 tháng, tốt nghiệp loại giỏi.

Lý do em phải làm vậy là để kịp lúc đi cùng anh Hasung, anh ấy đã chuyển công tác để cùng Jungkook tới Hoa Kỳ.

Ngày em đi là một ngày trong tuần nên Taehyung và các bạn không thể ra tiễn em được.

Đêm trước hôm đi Jungkook đã phải dành cả đêm để an ủi Taehyung, dỗ ngọt mãi anh mới chịu để em đi.

8:00

Máy bay của Jungkook cất cánh, có một Taehyung trốn trong nhà vệ sinh bật khóc.

_____________________

anh đào nhỏ đi du học rồi, nhờ mấy chị ở lại trông chừng chồng lớn hộ bé nha♡

ngủ ngon nha mọi người 💕
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
42


Jungkook tới vùng đất mới vô cùng kinh ngạc, em nhỏ vui vì có thể tới nơi đây học tập.

Anh trai cùng Jungkook chọn trường, cùng nhau chọn nhà và đi chơi rất nhiều nơi.

Anh Jeon làm vậy vì muốn em bé có thể làm quen với môi trường nơi đây, đặc biệt là không cảm thấy buồn tủi nhớ nhà.

__________

Thoáng chốc đã 1 tháng trôi qua, Taehyung cũng vừa hoàn thành chương trình học, tốt nghiệp loại giỏi.

20:00 - bên của Taehyung

-"Bé ơi" cuộc gọi thứ 3 của Taehyung đã được bắt máy.

-"Dạ, bé của Kim xin nghe" Jungkook treo túi đồ lên, ngồi xuống ghế bàn học.

-"Hửm?

Koo vừa đi đâu về sao?"

-"À, em đi mua ít tài liệu học"

-"Koo có ăn uống gì chưa, mới xa anh có tháng trời mà anh thấy đào nhỏ của anh gầy đi rồi"

-"Tại cũng mới sang mà, em ăn đồ ăn có chút không hợp thui ở lâu thì sẽ quen dần mà nên Kim đừng lo nha"

-"Ở bên đấy Koo không tìm được sữa chúi nhỉ?

để anh gửi sang nhé"

-"Ah hông cần đâu ạ, sữa chúi anh chuẩn bị cho em từ trước vẫn còn mà"

-"Vậy hết thì nhớ nói cho anh biết, em ở bên đấy có chuyện gì cũng phải nói cho anh Hasung nghe chưa, tuyệt đối không được chịu đựng một mình."

-"Em nhớ rồi mà, thôi em phải đi nấu cơm gòi, pai pai Kim nha"

-"…"

-"Anh thật sự rất nhớ em"

Jungkook tắt máy, em nhỏ đi tới phía giường ngả người xuống.

Anh bảo em có chuyện gì cũng phải nói với anh Hasung để anh ấy giúp.

Nhưng nỗi nhớ anh thì anh ấy biết giúp em thế nào đây?

Tối nay Hasung về muộn, đồng nghĩa với việc Jungkook ôm bụng đói đi tắm rồi đi ngủ.

_…_

Một năm sau

-"Con trai của chủ tịch tập đoàn Kim thị chính thức nhậm chức Tổng giám đốc sau hơn một năm dốc sức chứng minh thực lực.

Anh ấy đã giành được không ít hạng mục lớn nhỏ về cho tập đoàn, đưa tập đoàn nhà họ Kim vươn xa hơn ra ngoài Thế Giới…"

Jungkook vừa ngồi uống sữa vừa nghe tin tức buổi sáng, anh Hasung mang tách cà phê ngồi xuống bên cạnh.

-"Thu lại cái ánh mắt đó ngay cho anh, em muốn cả thế giới biết con trai út nhà họ Jeon mê trai tới mức ngẩn cả người hả?"

-"Xì, trai đẹp thì em mới mê chứ"

-"Chứ không phải vì là chồng tương lai nên mới si mê vậy hả?"

-"Nhaa, cả tuần nay em mới thấy anh phát biểu được một câu đúng đắn đấy"

-"…"

giờ thì có ai đó đang hối hận vì vác con thỏ bông này theo rồi.

___________

Tại văn phòng tổng giám đốc-Kim thị

-"Này Kim Taehyung, rốt cuộc ngươi có chịu chọn thư kí mới không thế? lí do gì mà cả trăm người ứng cử không nhận nổi 1 người hả?" ba Kim vác gậy tới tận văn phòng của con trai chỉ vì anh không chịu chọn thư kí.

-"Ba à, để từ từ rồi con chọn, chuyện có gì đâu mà ba vác cả gậy tới tận đây tìm con"

-"Mau chọn lấy 1 trong số những người này đi, hồ sơ ở trên bàn.

Ngươi mà không chọn được nội trong ngày hôm nay thì ta sẽ về bảo ông Jeon không gả con cho ngươi nữa" Nói xong ba Kim bỏ về.

Ông thừa biết con trai ông nghĩ gì, này là đang đợi Jeon Jungkook về làm thư kí cho đây mà.

Nghĩ gì? thằng bé dù có trở về thì cũng không thèm làm thư kí cho đứa trời đánh nhà ông đâu.

Taehyung bên này cũng muốn điên lên vì ba, ai đời lại dọa không để cho con lấy chồng nhỏ bao giờ?

Do sự áp lực tinh thần quá lớn, lỗi sợ không cưới được Koo anh đào đã khiến Taehyung miễn cưỡng chọn được thư kí mới cho mình.

-"Chào ngài, tôi là Kwang Soo-thư kí mới của ngài.

Mong ngài chỉ bảo và giúp đỡ!"

-"Ừ, cậu bao nhiêu tuổi?"

-"Tôi năm nay 23 rồi thưa ngài"

-"Ừ, gọi tôi giám đốc Kim là được"

-"Vâng thưa ng- à giám đốc"

-"Ra ngoài đi"

Công cuộc chọn thư kí để giải cíu bản thân của Kim Taehyung đã hoàn thành!

Hiện tại Kim Taehyung đã là tổng giám đốc vì thế công việc của anh cũng nhiều hơn, tới nỗi cả tuần qua anh không có thời gian gọi cho Jungkook.

Sinh viên năm hai nào đó cũng vì thế mà đứng ngồi không yên.

Từ trước đến nay Taehyung chưa bao giờ bận tới quên cả gọi cho em, vậy mà hơn một tuần trôi qua chỉ có vài tin nhắn giữa cả hai.

Jungkook đứng trước gương chỉnh sửa lại quần áo, ưng ý em mới kéo theo vali xuống nhà.

Đặt tờ giấy nhớ xuống bàn, Jungkook gọi cho anh Hasung

-"Alo, Kookie gọi gì thế?"

Anh Hasung bên này phải tạm hoãn cuộc họp lại để nghe máy của út cưng.

-"Em để lại lời nhắn trên bàn lát anh về nhớ đọc nha"

-"Hả, lời nhắn gì cơ? em có việc ra ngoài hử?"

-"Dạ, em ra ngoài tìm chồng" Nói xong em cúp máy luôn.

Chuyến bay từ Hoa Kỳ về thành phố K sắp khởi hành, đề nghị quý khách ổn định chỗ ngồi.

__________________

21:30

-"Saeonie, chị biết Taehyung đang ở đâu không ạ?"

-"À thằng bé vừa ra ngoài với thư kí riêng rồi á Koo"

-"Ra ngoài với thư kí ạ?

Chị có biết họ đi đâu hông?"

-" À tụi nó đi ăn ở nhà hàng Yoonji với-"

tút tút

-"Ủa chưa nói xong mà?

Jungkookie sao thế nhỉ" chị Kim bỏ máy sang bên cạnh tiếp tục đắp mặt nạ.

Jungkook lấy hộp sữa chuối ra hút một hơi.

-"KIM TAEHYUNG!

LẦN NÀY ANH XONG VỚI TÔI"

______________________

Các chị giữ chồng lớn hộ bé hông cẩn thận gì hết, chờ bé xử lý Kim xong sẽ đến mấy chị.

Koo điện hạ đã căng=))
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
43


-"Sếp à, cùng đi tăng 2 với bọn em nhaaa"

-"Phải đó phải đó, dự án lần này mất rất nhiều công sức mới hoàn thành chúng ta phải đi ăn mừng thật hoành tráng nha"

-"Thôi thôi, mọi người đi đi, tôi có chút mệt vẫn nên về trước đây" Kim Taehyung vẫn nhất quyết từ chối sau bao cố gắng thuyết phục của nhân viên.

-"Vậy mọi người đi chơi vui vẻ, tôi đưa sếp Kim về trước nha" thư kí Kwang đứng ra nói đỡ cho sếp.

-"Đành vậy thôi, hẹn sếp lần sau ạ"

-"Ừ, mọi người chơi vui vẻ"

Mọi người vẫn đang đứng ở sảnh chờ xe.

-"Cậu Kwang muốn đi cùng họ thì đi đi, tôi tự về được"

-"À thôi ạ, để tôi đưa sếp về"

Ngoài miệng thì cười cười nói đưa sếp về nhưng đâu ai hiểu trong lòng thư kí Kwang đang tiếc buổi đi chơi như thế nào.

Phận thư kí phải chăm sóc sếp từ chân đến đầu thôi, đưa sếp đi được thì mang sếp về được.

Đúng lúc này có một chiếc xe kít mạnh gây tiếng động khá lớn thu hút mọi người.

-"Yaaa, Kim Taehyung anh dám lén tôi hẹn hò với người khác, anh không xem Jeon Jungkook tôi ra gì có phải không."

Người kia vừa từ trên xe bước ra đã cầm theo chiếc dép phi tới mặt Kim Taehyung, cũng may là anh nhanh tay đỡ được.

-"Ôi sếp có sao không, mọi người mau bảo vệ sếp đi" Các nhân viên có mặt hoảng loạn đứng xung quanh che chắn cho sếp Kim.

-" Tôi ở nước ngoài nhung nhớ anh, còn anh ở nhà lại dám gạt tôi sang một bên mà đi ăn tối với người khác."

-"Ngài Kim đây là hết thương em rồi có phải không?"

Jeon Jungkook vừa nói vừa bước lại phía anh, trên người mặc mỗi chiếc áo sơmi mỏng với quần jean ôm lấy eo thon.

Gió lạnh thổi tới khiến cả khuôn mặt em nhỏ cũng đỏ cả lên, mắt cũng ươn ướt khiến người nào đó đau lòng không thôi.Kim Taehyung đứng ngơ một hồi cũng phản ứng lại, lao tới ôm cả người em vòng lòng bao bọc sưởi ấm.

-"Em ăn mặc thế này ra đường để chết cóng hả, cũng không biết mặc đồ thật ấm" Taehyung hôn khắp mặt người nọ, không nhịn được mắng yêu.

-"Anh mắng em, còn không phải người ta vừa về đến nhà đã vội đi tìm anh sao hả" Jungkook bị mắng liền ấm ức, rơm rớm nước mắt trừng anh.

-"Ngoan không khóc, anh không mắng koo, anh bế koo cho ấm nhé?"

Hỏi cho có lệ thôi chứ em nhỏ còn chưa nói gì đã có người xót xa bế Jungkook lên.

-"A…sếp ơ-ơi, còn dép của vị này ạ" thư kí Kwang đưa dép cho Taehyung.

-"Ừ, tôi cảm ơn" Taehyung nhận lấy, xỏ vào chân cho Jungkook.

Cả đám nhân viên chứng kiến một màn tình anh ý em đến há hốc cả mồm.

Chuyện là bọn họ mới chỉ nghe loáng thoáng sếp Kim có người thương đang ở xa, đoán già đoán non không biết người thương của sếp như nào.

Không ngờ tới lại đẹp như vậy, nhìn có chút đáng yêu lại vô cùng thú vị.

-"Sếp ơi vị này là…?" một nhân viên trong đám đánh liều lên tiếng hỏi.

-"À em ấy l-…"

-"T-tôi là em trai nhỏ của anh ấy"

Kim Taehyung đang định nhân cơ hội giới thiệu người yêu liền bị câu nói của Jeon Jungkook làm cho cứng họng, chỉ biết tròn mắt ngơ ra nhìn em.

-"Là là em trai nhỏ th-thật sao?" thư kí Kwang nghi ngờ hỏi lại.

-"Đừng nghe lời con thỏ ngốc này, em ấy là người tôi yêu, Jeon Jungkook sau này là chồng nhỏ của Kim Taehyung."

Nói xong liền bế Jungkook ra xe rời đi, dám nói là em trai nhỏ, kì này xem có bị ụ ná thở hông🙂)

-"Đó hỏi chi để bị ăn cơm chó zậy, mau đi tăng 2 thôi"

-"Thư kí Kwang đi cùng luôn đi"

-"À oki đi liền"

_________________

Vừa về tới nhà riêng, Taehyung bế thẳng em nhỏ lên phòng ngủ, không nói không rằng hôn em tới tấp.

Taehyung mân mê môi mềm của em, mơn trớn bên ngoài đến sưng bóng cả lên.

Jungkook mím môi không cho anh tiến vào bên trong liền bị cắn đau mà hé miệng,Taehyung nhân cơ hội đưa chiếc lưỡi đậm hương rượu vang hồi tối vào vờn lấy chiếc lưỡi non mềm của Jungkook.

Môi lưỡi dây dưa không dứt, hơi thở cứ thể phả vào mặt của đối phương, khắp căn phòng bây giờ đã tràn ngập hương diên vĩ nồng đậm xen lẫn với chút anh đào ẩm ướt.

Hôn tới khi Jungkook mềm nhũn trong lòng anh đứng không vững Taehyung mới chịu tha cho em.

-"Thế nào? em trai nhỏ bị anh trai lớn hôn tới mềm người có cảm giác ra sao hửm?"

Taehyung luồn tay vào bên trong thân thể của em mà xoa nắn.

-"A-anh đồ lưu manh, mau thả em ra" Jungkook xấu hổ trừng đôi mắt ngập nước đe dọa anh.

-"Jungkookie làm gì cũng đáng yêu thế này nhỉ?

Hay là nhân cơ hội em về nước anh tặng em một bảo bối nhỏ có được không?"

Taehyung cười nhếch môi, không những thế còn vô cùng xấu xa từng bước ép em nhỏ ngã xuống giường.

-"Không thích, không muốn, không chịu, Kookoo còn nhỏ không muốn có em bé đâu mà huhu"

Jungkook nghe anh nói liền phản đối kịch liệt, nhất quyết khóc lên không cho anh tặng bảo bối nhỏ.

-"Đồ ngốc nhà em khóc cái gì, anh có nói làm em có em bé lúc nào?"

Taehyung buồn cười bế em nhỏ vào lòng, lau lau nước mắt trên má người thương.

-"A-anh vừa…vừa mới nói tặng tặng em bảo bối nhỏ hức…"

Jungkook vừa nói vừa nấc lên, người ta còn nhỏ thế này mà anh dám làm bậy.

-"Em xem cái đầu nhỏ của em đen tối nghĩ xấu cho anh, bộ dạng thỏ bông nhà em mà đòi mang thai con của anh hả? anh chưa muốn phải làm baba chăm hai đứa nhỏ cùng một lúc"

Taehyung bế em vào nhà tắm, lấy khăn ấm lau mặt mũi cho con thỏ bông hay cáu này.

-"Chờ em lớn chút nữa, anh sẽ xem xét lại"

-"Xem xét gì cơ?"

-"Xem em có đủ tiêu chuẩn làm baba nhỏ của con anh hay không"

Xong xuôi, anh lại bế Jungkook ra giường đắp chăn lên cho em.

-"Kookoo ngoan, đi ngủ sớm mới lớn được, anh đi tắm chút sẽ ra ôm em ngủ" đặt lên trán người nhỏ một cái chơm chơm Taehyung mới yên tâm lấy đồ vào phòng tắm.

______________________________

🐰:kookoo còn nhỏ, chưa ụ được đâu nên mấy chị mẹ ráng chờ thêm xíu nữa nhaa

mới hụt lần 3 chắc vẫn hông sao đâu nhỉ…
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
44


Sáng sớm ngày hôm sau, Jeon nhỏ bị đánh thức bởi ánh nắng len lỏi chiếu vào phòng.

Cựa quậy người, em nhỏ với tay định ôm người bên cạnh thì chợt nhận ra người ta đã không còn ở đây từ lâu rồi.

Vừa mới hôm qua con hun hít người ta cho đã, nay đã xách mông bỏ đi mặc kệ người ta, Jungkookie dỗi!

-"Taehyung chết dẫm, người ta còn chưa hết giận anh đâu"

Jungkook xuống dưới tầng sau khi đã vệ sinh cá nhân sạch sẽ, em định sẽ về nhà thay đồ rồi mới đi tìm lão chồng hư.

9:15 - tại công ty của Kim gia

-" mới có hơn 1 năm thôi mà cũng thay đổi nhiều quá ha, giống y hệt tên giám đốc đáng ghét nào đó"

Jungkook bước vào sảnh chính của công ty, định tự lên phòng tổng giám đốc mà nhận ra đâu có biết đường nên đành phải hỏi lễ tân

-" chị ơi, chị có thể chỉ cho em phòng của Kim Taehyung không ạ?"

-" nhóc là ai mà lại dám gọi cả họ tên của tổng giám đốc như vậy hả? có biết ngài ấy đáng sợ thế nào không?"

-" à em-"

-" với lại nhìn bộ dạng này là biết chắc mới chỉ học cấp 3 thôi, đến tìm gặp ngài Kim để làm gì chứ mau về đi nhóc"

Hai người nhân viên vừa nói vừa quét mắt đánh giá Jungkook, có ý cười chê em không biết gì mà dám đòi gặp tổng giám đốc.

-" chắc các chị hiểu lầm rồi, em-"

-" thôi chúng tôi biết thừa nhé, hiểu lầm cái gì? bộ mặt non choẹt xong cái thân hình câu dẫn này là định leo lên làm tình nhân của ngài Kim hả?"

-" chúng tôi khuyên cậu về đi, có chút nhan sắc đừng tưởng có thể trèo cao"

-" này, các chị hiểu lầm thật rồi, tôi không có-"

-" cậu có về không hay để tôi gọi bảo vệ"

Nữ nhân viên không để em nói hết câu đã gọi bảo vệ tới lôi ra ngoài, miệng còn lẩm bẩm sao học sinh cấp 3 bây giờ lạ thế.

Tổng giám đốc vừa tầm tan họp đi xuống cùng một vài nhân viên khác liền nhìn thấy mấy người bảo vệ đang chặn ai đó.

-" có chuyện gì?"

-" dạ thưa ngài, có nhóc học sinh cấp 3 nào đó đòi gặp ngài nhìn thôi đã biết có ý xấu nên chúng tôi đã đuổi ra rồi ạ" nhân viên lễ tân ngoan ngoãn tới gần Taehyung giải thích.

-" học sinh cấp 3 sao?"

phía bên ngoài bỗng truyền vào tiếng hét:

-" Kim Taehyung, tôi có là học sinh cấp 3 hay không? tôi có ý xấu câu dẫn anh hay không? anh mau ra đây nói rõ cho tôi!"

-" giọng nói này…"

-" ôi má ơi, này là chồng nhỏ nhà tôi mà"

-" Tình yêu ơi, anh ra liền đây"

Kim Taehyung mất 3s để nhận ra giọng của bé yêu nhà mình,sau đó liền phóng thẳng ra ngoài công ty.

-" t-tổng giám đốc à…" chúng tôi từ chối nhận người quen.

Vừa ra tới nơi đã vội lao tới xem em người yêu có bị sao không, phải thơm thơm hít hít mấy cái mới chịu dừng.

-" bé đến sao không lên thẳng phòng anh, đứng ngoài này lạnh ốm mất thôi"

-" có biết chỗ nào đâu mà lên, vừa mới hỏi lễ tân liền bị cho là học sinh cấp 3 giở trò câu dẫn, từng này tuổi rồi mới nhục như hôm nay đấy!"

-" nhìn em đúng là có chút giống…học sinh cấp 3 thật"

-" giống chỗ nào chứ tên chết dẫm này"

ẻm mặc áo khoác trùm qua cả mung chinh với chiếc quần bông thì ai chả hiểu lầm ẻm học cấp 3 chứ=))

-" được rồi đừng giận, anh dẫn tình yêu lên phòng ngồi cho ấm nha"

-" gớm chả dám, học sinh cấp 3 này không dám mơ tưởng trèo cao, hứ"

Jungkook khoanh tay quay mặt sang hướng khác biểu thị sự giận dỗi, cứ nghĩ là bản thân đang ngầu lắm nhưng mà sự thật thì…

Taehyung ôm cả cục bông tròn xinh vào trong, đi qua còn không quen liếc mắt nhắc nhở

-" thư kí Song biết phải làm gì chứ"

-" dạ, tôi biết rồi thưa ngài"

Xong liền ôm chòn chòn lên phòng tổng giám đốc, không quen gọi đồ ăn và sữa cho em nhỏ.

Có đồ ăn thì bé cũng ngoan thôi cơ mà lúc ăn xong gòi thì không chắc.

Điển hình như bây giờ

-" Koo cho anh ôm đi, cho anh chơm miếng hoi mà"

-" nghĩ gì zậy, mơ đi cưng"

-" Koo chinh, Koo ngoan cho anh ôm ôm đi mà"

vị tổng giám đốc uy quyền nào đó không tiếc mặt mũi mà dụi dụi vào đùi làm nũng với Jungkook.

-" còn chưa hết giận anh đâu, dám lơ người ta cả tuần trời, anh hết thương jungkookie dồi chứ gì" vừa nói em vừa chu chu môi chinh ra khiến cho ai kia không kiềm chế được.

chụt

-" a-ai cho mà chơm môi người ta hả?" em nhỏ dùng 2 tay che môi lại không cho người kia làm loạn.

-" anh cứ thích chơm đấy, koo làm sao nào? hửm?"

Taehyung dần ép em nhỏ nằm xuống, không đứng đắn mà ôm hun liên tục

-" ư a, anh bỏ ra, không cho anh chơm nữa đâu"

chụt chụt chụt

-" nước bọt của anh dính hết lên mặt của jungkookie rồi đây này, bẩn chỉu zậy hả?"

Jungkook cũng không vừa, quyết định chơm lại để trả thù anh.

chụt chụt chụt

-" koo chơm dính nước miếng lên khuôn mặt đẹp trai của anh rồi này, phải phạt bé chơm thêm 1 tiếng nữa"

-" ahh hông…"

1 tiếng sau…

-" mắc gì chơm rồi gặm má người ta hả? thấy bị sưng chưa?"

-" càng chinh chứ sao đâu, jungkookie như thế nào cũng đáng iuuu"

-" thế mà lơ người ta cơ đấy"

-" anh phải hợp tác với nhiều dự án nên không thể dành nhiều thời gian cho kookoo được, anh nhớ jungkookie nhiều muốn điên lên.

Cảm ơn vì đã trở về với anh, chồng nhỏ"

Jungkook cũng muốn giận anh thêm xíu nhưng mà hông lỡ, thôi đành xoa xoa đầu cho anh nghỉ ngơi thêm chút.

Em nhỏ chính là liều thuốc chưa mọi mệt mỏi của Taehyung.

________________________

ngọt muốn điên, ngán chưa mấy bồ ưi🥺

sắp end gòi đó, kết SE nha♡
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
45


8:00 - sân bay

-" được gòi mà, em phải quay về tiếp tục chương trình học chứ, taetae ngoan ở lại chờ em nha"

Taehyung đã ôm Jungkook suốt 15 phút đồng hồ tại sân bay, khiến cho ai ai đi qua cũng phải nhìn cặp đôi ân ái này chia ly.

Jungkook dù không lỡ xa anh nhưng vẫn phải quay lại trường để tiếp tục học, dỗ dành xoa mái tóc mềm của người lớn hơn.

-" jungkookie hứa phải về nhanh với anh nhé, anh nhớ em nhiều lắm"

Chẳng lỡ buông em nhỏ ra chút nào cả, cục bông mềm lại sắp phải xa anh mất gòi.

-" em hứa sẽ về nhanh, lúc em về em muốn được tổ chức đám cưới"

-" anh hứa khi kookoo về sẽ mang cho em đám cưới mà em muốn"

Cả 2 dây dưa thêm một lúc lâu, có loa thông báo chuyến bay sắp khởi hành mới quyến luyến buông nhau ra.

Jungkook ngoảnh lại nhìn anh, mắt anh đỏ hoe không biết vì lạnh hay vì điều gì nữa.

"em đi rồi sẽ trở về, chỉ mong anh ở lại không lãng quên em"

Taehyung nhìn bóng lưng em đi khuất, nước mắt chẳng kịp chảy xuống đã phải nuốt ngược vào trong.

"jungkookie ngoan, anh chờ em, anh chờ em cả một đời"

Gia đình 2 bên đứng ngoài cũng chỉ biết bất lực, chỉ là đi du học thôi mà, những kì nghỉ Jungkook sẽ về chơi chứ đâu có đi luôn đâu.

Hai đứa nhỏ này đúng là dính hơi nhau a.

___________

Những tháng ngày sau đó mỗi người một nơi chăm chỉ làm việc, học tập chỉ chờ tới ngày về bên nhau không rời.

Sinh viên năm 2 đẩy nhanh tiến độ học tập, không ngừng tiến bộ vượt cấp khiến cho ai ai cũng ngưỡng mộ

-" cậu ấy lấy đâu ra động lực mà liều mạng học thế này cơ chứ?"

-" phải đó, ngưỡng mộ xĩu tui cũng muốn nhanh nhanh kết thúc chương trình học huhu"

Cứ như thế, Jungkookie của chúng ta ( chính xác hơn là của Taehyungie ) đã thành công rút ngắn thời gian du học.

Trong khi em nhỏ bên đó nỗ lực không ngừng thì anh lớn bên đây cũng chăm chỉ không kém.

-" tổng giám đốc của chúng ta quả thật là hoàn hảo, vừa đẹp vừa giỏi a~~~~"

-" ngài ấy thuyết phục đối tác chốt hợp đồng còn nhanh hơn người yêu cũ tui trở mặt nữa"

Trường đại học hôm nay có buổi phỏng vấn những học sinh đạt thành tích xuất sắc, trong đó dĩ nhiên là có anh đào nhỏ:

-" chào bạn, bạn có thể cho chúng tôi biết lí do nào khiến bạn có thể trở nên xuất sắc như vậy không?"

-" lí do là vì tôi muốn trở thành phiên bản tốt nhất khi về với anh ấy"

-" anh ấy sao? bạn có thể tiết lộ ít thông tin về người này không ạ?"

-" hmm…"

-" à nếu bạn cảm thấy khó nói về người này thì chúng ta có thể bỏ qua"

-" à không, chỉ là tôi chưa biết nên gọi anh ấy là người yêu hay là chồng nữa"

-"…"

Và người giữ vai trò là " anh ấy " đã xem được video về buổi phỏng vấn này, bạn đoán xem biểu cảm của anh ấy sẽ như thế nào?

Khỏi cần nói, sau khi xem video tổng giám đốc Kim đã cười không khép được miệng suốt cả tuần đó, khiến cho người ngoài còn tưởng anh làm việc quá độ nên phát khùng...

Mục đích chung của sự cố gắng không ngừng này chính là:

"vì anh vì em vì chúng ta"

Nếu bạn thắc mắc rằng yêu xa như vậy có khó khăn cho 2 người không thì câu trả lời là có.

Khó khăn khi những buổi tiệc tiếp đối tác đến khuya mới có thể về nhà mà lại chẳng có em ở bên.

Khó khăn khi những hôm cố gắng làm bài thuyết trình đến quên ăn quên ngủ lại nhớ đến những món ngon anh tự tay đưa tới.

Khó khăn khi bên cạnh anh có rất nhiều người ngỏ ý nhưng lại chỉ ghi nhớ mỗi mình em.

Khó khăn khi bên cạnh em cũng có rất nhiều người muốn ở bên nhưng lại chỉ ghi nhớ mỗi mình anh.

Tất cả những khó khăn ấy đều được gửi đi qua màn hình điện thoại, rồi sau đó lại cảm thấy hạnh phúc vì được nhìn thấy nhau.

Sau này khi trở về bên nhau ta sẽ cùng nhìn lại quãng thời gian nhung nhớ tới da diết, yêu thương nhiều đến không nói được bằng lời.

Em ở đây cố gắng để sau này có thể bên cạnh chia sẻ mọi khoảnh khắc cùng anh.

Anh ở đây cố gắng để sau này em có được hạnh phúc mà em xứng đáng nhận được.

" hẹn gặp lại khi chúng ta sánh bước bên nhau trên lễ đường"

_____________________

khoảng vài chương nữa là hoàn gòi, có xôi thịt đàng hoàng nha🤭

chúc mấy bà ngủ ngon♡
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
46


3 năm sau

-" Jungkook à, em từ từ đã, còn chưa nhận thưởng màaa"

-"anh nhận thay em đi, em còn chuyện quan trọng"

Nói rồi bạn nhỏ cầm theo hành lý lên xe ra sân bay, chuyến bay này em chờ lâu lắm rồi.

09:30

Tại sảnh sân bay, chàng trai trên người vẫn còn khoác lễ phục tốt nghiệp bước ra.

Vô số ánh nhìn hướng về phía em, không những vì em đẹp mà em còn kì nữa.

-"Nhớ chồng iu quá đi mất"

Jungkook bắt xe tới công ty của người nào đó ngay khi vừa xuống máy bay, không cần nghỉ ngơi gì hết luôn.

10:05

Tại phòng họp, vị tổng giám đốc ngồi trầm ngâm không nói lời nào khiến cho người thuyết trình dự án cùng nhân viên có mặt trong phòng như cảm nhận được cái lạnh mùa đông, ai nấy run bần bật.

Tổng giám đốc bình thường rất tốt, nhưng mỗi lần ngài ấy im lặng thế này là sắp có điềm rồi nên ai cũng sợ.

-"Rốt cuộc mấy người có làm được dự án này cho hẳn hoi không thế?"

-"T-tôi xi…"

-"Tất cả trở về làm lại dự án này, ngày mai sẽ họp lại, nếu còn sai sót thì nhận lương rồi nghỉ đi"

Nói rồi Taehyung đứng lên, vừa định rời khỏi ghế thì cửa phòng họp bật mở ra, con người trước cửa nhoẻn miệng cười

-" vậy nếu ngày mai ngài Kim đây không thể đến họp thì phải làm sao?"

-"k-koo"

-"thế nào? mới 3 năm mà không nhận ra em nữa rồi sao hả?"

Taehyung mắt đỏ lên, chạy ngay tới ôm chầm lấy em, hơi ấm truyền qua lớp áo tới tận trái tim Jungkook.

-"em về cũng không nói với anh, anh muốn ra đón em mà"

-"em vừa đến lễ tốt nghiệp điểm danh xong là chạy về với taehyungie của em ngay, em không chờ được nữa rồi"

-"anh yêu em chết mất thôi"

Jungkook hôn nhẹ lên mái tóc anh, nhẹ nhàng đẩy anh ra một chút, cười thật xinh mà hỏi

-"anh xem kookoo trong bộ đồ này thể hiện điều gì?"

-"thể hiện rằng koo của anh đã kết thúc những ngày tháng không có anh ở bên cạnh rồi" Taehyung nhìn em mà mắt hiện rõ cả ngàn tia cười đến ôn nhu.

-"không"

-"h-hả?"

-"ý của em là nó thể hiện rằng jungkookie của anh lớn rồi, đem về làm chồng nhỏ rồi thịt thuiii"

👩‍💻: c-cảm lạnh quá bé ơiii🙂)

-"gì vậy bé, mọi người vẫn đang ở đây kìa" taehyung nhịn cười thì thầm vào tại bạn nhỏ.

-"chỉ cần mình hông ngại thì người ngại chính là họ"

Taehyung không thể để bé nhà mình đứng ở đây nói tiếp nữa, nếu còn noi chắc nhận viên của anh đầu bốc khói mất.Anh bế em nhỏ lên đi về phía thang máy, gần trưa rồi phải để cho bé ăn no đã rồi tính tiếp.

Cả hai về nhà Taehyung, đáng lẽ là Jungkook muốn tới nhà hàng để ăn trưa nhưng anh lớn bảo muốn đích thân vào bếp nấu cho em ăn.

11:30

-"Xong rồi đây, koo vào rửa tay rồi ra ăn cơm"

Taehyung bê những món mình nấu ra bàn, không quên lấy ra cái bát với thìa hình cà rốt đi rửa cho đỡ bụi.

-"Ơ, nhà mình có em bé đến ăn trưa ạ?"

Jungkook thấy anh cầm đồ lạ liền chạy lại hỏi.

-"phải rồi, em bé này tuy lớn nhưng mà lười ăn, phải có bát với thìa xinh xinh mới chịu ngoan ngoãn ăn nhiều"Taehyung vừa lau khô đồ vừa trả lời câu hỏi của bạn nhỏ.

-"vậy bao giờ thì em bé í mới đến ạ?"

-"em bé đến rồi mà"

-"ơ, em có thấy em bé đâu" Jungkook ngồi vào bàn ăn nhưng vẫn ngoái cổ ra ngoài chờ em bé mà Taehyung nhắc tới.

-"chẳng phải em bé đang ngồi đây rồi sao, mau ăn cơm thôi"

Taehyung lấy đầy cơm vào chiếc bát hình cà rốt đẩy về phía Jungkook, đưa cả thìa cho em cầm khiến bạn nhỏ ngơ ngác không hiểu gì.

-"mau ăn thôi em bé"

-"a, em có phải em bé đâu, em lớn rồi mà, koo học xong đại học rồi"

-"koo chưa lớn được, vẫn còn phải khóc dài dài nên là mau ăn đi còn ngủ trưa"

-"koo có phải trẻ con đâu, anh cứ trêu"

12:35

Bạn nhỏ tự xưng không phải em bé nào đó…

-"nào koo ăn nhanh còn ngủ trưa nào, sao lại cứ ngậm cơm thế"

-"koo…đang xem phim, anh đi ngủ trước điiii"

-"trời đất ơi, vừa ăn vừa xem còn mãi không hết bát cơm, em có ăn không hay để anh thu điện thoại"

Taehyung phải dọa thu điện thoại mãi em mới chịu ăn nhanh một xíu, sinh viên đã tốt nghiệp đại học này lạ quá.

Một lúc sau, Taehyung bây giờ mới được rửa bát dự kiến sẽ không được ngủ trưa mà phải đến công ty ngay.

Thế nhưng tính toán thì vậy, còn giờ thì…

-"bé buồn ngủ thì mau vào trong phòng đi, anh sắp phải tới công ty rồi"

-"nhưng mà koo muốn ngủ với anh cơ, koo không ngủ được một mình" ủa bé ơi, có cái gì đó hơi sai.

-"ngoan nào, tối anh về sớm với koo"

-"không màaa"

Dây dưa mãi Taehyung mới bế được em lên giường, bản thân vừa kịp ra tới cửa đi giày thì em nhỏ lại chạy ra

-"anh thật sự không ở nhà với koo ạ?"

-"anh phải tới cô-" Taehyung nói được một nửa liền không tin được cảnh tượng trước mắt mình.

Jungkook làm thế này thì có 10 Taehyung cũng không ra ngoài nổi.

Em nhỏ mặc mỗi chiếc áo dài qua đùi một chút, quần dài bị em quăng đi từ lúc nào không biết, em đứng trước mặt Taehyung dụi dụi mắt.

Được rồi, nghị lực của Taehyung trước Jungkook luôn bằng không.

Taehyung ném chiếc giày vừa xỏ được một nửa ra, vác cả người Jungkook đi vào phòng ngủ.

-"em càng ngày càng biết cách làm khổ anh"

-"koo có làm khổ anh đâu, do anh cứ nhịn"

-"còn không vì em hả?"

-"em lớn rồi có còn bé nữa đâu, anh thích thì cứ đem về mà thịt thôii" về cuối câu em nói nhỏ dần, thế nhưng Taehyung lỡ nghe thấy hết rồii.

-"được, vậy bạn lớn này đừng có khóc lóc xin tha nhé"

____________________________

bé ơi là bé, chuyến này au hông cíu nổi bé rồiiii

hi cả nhà iu của dưa, vì quá lười biếng nên đến bây giờ mới chịu ra chương mới, mong cả nhà vẫn iu thương và ủng hộ dưa nha
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
47


Căn phòng màu xanh xám bị bao vây bởi tiếng thở dốc, tiếng kêu khóc nghe mà thấy thương

-"A-anh từ từ, k-koo sắp cộc đầu vào thành…g-giường roi hu-ức"

-"Koo ngoan, chân phải kẹp chặt vào cổ anh chứ, anh chỉ giữ được hông của bé thôi"

Lời vừa nói, Taehyung nắm chặt lấy eo em bé thúc đến kịch liệt, thúc đẩy khiến người em càng hồng thêm.

Hơi thở với mồ hôi cứ vậy mà hòa vào nhau, hương đào mới chín cây đã vội mà dính chặt lại với hương diên vĩ.

Đưa đẩy em bé suốt nửa giờ mới chịu bắn ra khiến Jungkook không nhịn được mà uốn éo rên rỉ càng thêm lớn, không thể chịu nổi hoan ái của Taehyung mà xin tha

-"Anh ơi, Taehyungie ơi, hyungie ơi tha cho bé, bé mệt xĩu đây này hức"

-"Bé mệt thế à, anh thấy bình thường mà?"

Kookoo nghe xong mà mí mắt giật giật, hận không đấm được vào mồm anh.

Đúng rồi, anh có nằm dưới đâu mà biết, tên cấm dục chết tiệt nhà anh đâm sắp hỏng con người ta rồi còn dám nói ra câu vô nghĩa kia hảaa?

-"Hay anh bế bé nha"

Taehyung bế em nhỏ mềm nhũn kia lên, mang em ra cửa kính lớn nơi nhìn ra toàn cảnh nhộn nhịp của thành phố.

Jungkook nhìn xuống những con đường đông đúc, ánh nắng còn đang xuyên qua lớp cửa kính mà chiếu vào cơ thể em.

Bỗng em nhận ra cả người em không một mảnh vải, trời sáng thế này người ta sẽ nhìn thấy em mất.

Jungkook vội quay người ôm chặt cổ Taehyung.

-"Taehyungie ơi, a-anh bế em vào giường ạ"

-"Sao thế bé, thành phố mà bé đã bỏ lại bao năm đây mà, bé nhìn xem có thay đổi nhiều không"

-"Lát nữa em đi dạo phố là biết mà, Taehyung thả em xuống để em đi tắm"

-"Để mai nha bé"

-"Hả"

Jungkook còn chưa kịp ngơ ngác đã bị Taehyung lật người ép vào cửa kính, nụ hoa chớm nở lại tiếp đón thứ to lớn vào trong.

Cúc nhỏ thít chặt lại, nước bên trong cũng chảy dọc theo hai bên đùi xuống dưới chân trắng nõn.

Taehyung dải xuống thân em là những vết hôn đỏ hồng, gần như sắp phủ kín cả tấm lưng đào thơm.

-"Để mai anh đưa bé đi dạo phố, hôm nay chân bé chẳng thể nhấc nổi đâu"

Dứt lời anh lớn liền khởi động cỗ máy đâm rút liên tục, tay đưa lên vờn chiếc lưỡi nhỏ hồng hồng.

Bên trên bị vờn không kịp nuốt nước miếng, bên dưới càng thảm hơn bị khuấy đến ngập cả nước, tràn xuống tới cổ chân.

Muốn kêu cũng không kêu nổi, ấm ức cứ vậy em phải nuốt lại vì cơn sung sướng đang bao trùm cả cơ thể em.

Bao lâu Taehyung vì không muốn tổn thương em mà làm loạn, nay bị chính em câu dẫn liền thao loạn em tới không còn biết trời đất.

Đôi chân nhỏ run rẩy như sắp ngã xuống lại bị anh lớn giữ chặt lại thao càng điên cuồng hơn, mãi mới chịu bắn ra sau khi em bé đã ra tới bốn lần.

Dừng lại lau nước mắt trên khuôn mặt bị cơn khát tình kia hành hạ ửng hồng, Taehyung hôn lên trán, lên mũi tới má rồi mới tới đôi môi.

Taehyung bế em bé vào phòng tắm, xả nước đầy bồn, thử xem nước vừa phải mới thả em nhỏ vào trong.

Jungkook giờ đã nhũn như hòa vào bồn nước, mặc cho người kia xoa nắn cọ rửa.

-"Koo của anh lớn rồi này, thơm mùi đào chín ngon chết mất"

-"…"

-"Ước gì anh có thể nuốt luôn quả đào chín này thì tốt biết bao"

-"Chứ nãy giờ ăn người ta rồi còn ước với chả ao cái gì nữa cha nội??"

Taehyung đối với thái độ và cái lườm thân thiện của người nhỏ mà bật cười, biết bao yêu chiều phủ hết lấy người Jungkook

-"Còn một bước cuối nữa Jungkookie mới thuộc về anh nhỉ, mong chờ quá"

Nghe thôi em đã biết điều Taehyung muốn nói là gì

-"Muốn thì làm đi, đã gặm người ta tới mức này rồi còn làm màu chi zậy trời"

-"Koo ơi là koo, anh muốn cưới em về nhà rồi mới làm bước cuối nên là sắp rồi, koo chuẩn bị làm ba nhỏ chưa nào"

-"Ủa gì???"

-"Bắn vào trong hai phát, xác định bên trong này đã có con của Taehyung rồi, em không muốn cũng phải gả cho anh thôi"

Đáp lại sự vui vẻ của Taehyung là sự ngơ ngác bàng hoàng của Jungkook.

Còn trẻ chưa kịp chơi đã phải làm ba nhỏ, Kookoo đâu có chịuuuu huhuu

Còn đang định bỏ trốn, em nhỏ chợt nhận ra tên cấm dục kia lại có dấu hiệu muốn thao mông xinh của em

-"Kim Taehyung em nói cho anh biết, anh mà còn động vào mông xinh em nữa em sẽ không thèm sinh con cho anh!"

-"Thế nào? là em câu dẫn anh trước nên hôm nay em phải chịu bằng hết cho anh, con em không muốn thì cũng phải muốn thôi bé ơi"

Trận chiến nhà tắm chính thức diễn ra, Kookoo đáng thương lại bị tên quái thú Taehyung gặm nhấm tới miếng thịt cũng không còn.

Xác định chỉ 9 tháng tới thôi, thế giới này sẽ đón thêm thiên thần mới.

____________________

trân thành xin lỗi cả nhà iu của dưa nhiều hiccc=(((

sự lười biếng này au không thể chối được nên chỉ có thể bù lại bằng sự chăm chỉ trong mấy ngày nghỉ tết này thuiii, mong cả nhà iu bỏ qua cho.

iu thương cả nhà nhiềuuuuu
 
Back
Top Bottom