Khác [𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's cherry

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
18


Sau ngày họp đầu tiên của hội học sinh thì bây giờ mọi người đang bận rộn vô cùng để ôn thi.

Tất nhiên Jungkook cũng không ngoại lệ,em vừa học trên trường vừa học thêm các môn chuyên vào buổi chiều và tối.

Thời gian em nghỉ ngơi rất ít nên đồng nghĩa với việc thời gian yêu đương của em cũng không còn nữa.

Taehyung mặc dù cũng ở trong đội tuyển thế nhưng vẫn chẳng có thời gian gặp em, không phải là vì bận quá mà là vì...em nhỏ đang trốn Taehyung mất rồi.

Phải ,Jungkook chính là không muốn gặp mặt hay nói chuyện với Taehyung chỉ đơn giản là nhắn tin hỏi han vài câu chúc ngủ ngon buổi tối rồi lại thôi.

Việc này kéo dài đến nay là gần một tháng rồi, đại loại như kiểu...

"Kookie aa, đi ăn trưa với anh nha?"

"Hôm nay em có hẹn với Jimin rồi anh ăn với bạn đi nha"

Nói xong thì em nhỏ chạy đi ngay để mặc anh lớn đứng đó buồn muốn chết đi được.

Hay là như này...

"Em ơi anh có cái bài này khó ý ,em có thể giảng cho anh không ạ?"

"Aa em có bài đang làm rồi, anh hỏi thử mọi người trong đội tuyển nha"

Thế là em nhỏ lại cúi xuống hí hoáy làm bài của em ,còn anh thì như là không khí để mặc gió cuốn bay đi mất

Mà tức thật chứ ,kể mà Jungkook có chuyện gì giận dỗi Taehyung thì cũng phải nói ra cho anh biết chứ đằng này em cứ im lặng rồi né tránh như thế thì Taehyung biết phải làm sao?

Nghĩ xong Taehyung liền cảm thấy bất mãn ,ý định sẽ một mạch chạy đến phòng học thêm môn văn buổi tối của em.

Nhưng đi đến nửa đường thì nhận ra bây giờ còn hơi sớm ,nửa tiếng nữa thì buổi học cũng Jungkook mới kết thúc.

Taehyung chuyển hướng sang phía bên kia đường ghé vào cửa hàng tiện lợi muốn mua cho Jungkook hộp bánh kem mà em vẫn thường hay nũng nịu đòi anh mua.

Cầm hộp bánh kem nhỏ trên tay ,Taehyung nghĩ đến cảnh Jungkook sẽ vui thế nào khi thấy anh đến đón còn mang bánh cho em.

Chắc em sẽ hạnh phúc mà lao vào lòng ôm chặt lấy anh mất thôi.

Càng nghĩ càng vui ,nụ cười cũng được Taehyung kéo cao hơn một chút.

*Bụp*

"Aa xin lỗi do tôi không cẩn thận, vô cùng xin lỗi ạ" Người kia vô tình va phải Taehyung, hiện đang ngã trên nền đất kia mà khẩn trương xin lỗi

"Không có gì ,có cần tôi đỡ cô đứng lên không?"

Cũng may là Taehyung đang thấy vui với lại thấy cô gái này ngã cũng không nhẹ nên mới tốt bụng muốn giúp thôii

"A vậy tôi cảm ơn"

"Aaaa đau quá đi mất" Cô gái này vừa mới đứng dậy liền cảm giác đau nhói ở chân truyền tới.

"Chắc là trẹo chân rồi ,để tôi gọi cấp cứu cho cô"

"Thôi thôi , hỉ bị đau xíu thôi không cần phải tới viện" Cô gái lắc đầu tỏ ý không muốn

"Vậy cô đứng đây đi, bao giờ hết đau thì về"

Taehyung nói xong thì buông tay đang đỡ cô gái trước mặt ra xoay người tính bỏ đi.

"Này giúp thì giúp cho đến cùng đi chứ ,chân tôi thế này một phần cũng do anh mà ra vậy nên anh mau đưa tôi về nhà đi!"

"Là do cô tự đâm vào tôi chứ tôi đâu có đâm vào cô ,còn nếu muốn về thì gọi cho người nhà cô đến đón, tôi không rảnh"

Nói rồi Taehyung cũng đi luôn mặc kệ cô gái kia đứng đó hét ầm lên Taehyung nhanh chóng chạy tới phòng học thêm của em vì không muốn em phải đợi lâu ,với lại anh cũng nên nói rõ mọi chuyện với em thì hơn.

Chạy nhanh hết sức có thể, anh đến được nơi học thêm của em nhưng đáp lại anh không phải là hình dáng bé nhỏ anh nhớ nhung nhất mà là không gian tối mịt chỉ còn thưa thưa vài ánh sáng yếu ớt.

Anh không thấy người đâu liền chạy tới hỏi bảo vệ

"Bác ơi cho cháu hỏi hôm nay không có lịch học của trường TKs ạ?"

"À có chứ ,nhưng mà buổi học kết thúc cách đây nửa tiếng trước rồi cháu"

Nghe bác bảo vệ nói Taehyung chỉ cúi đầu cảm ơn rồi quay về,vậy là anh đến chậm mất rồi,chậm tới mức chẳng thể gặp được em nữa.

Dẫu biết chỉ là không gặp được em hôm nay thôi nhưng sao anh lại cảm giác như cả đời này cũng chẳng thấy được em nữa.

Nhìn tới chiếc bánh trên tay Taehyung chỉ bật cười

"Vậy là chiếc bánh kem ngày hôm nay có vị đắng mất rồi"

________________

Kể từ ngày hôm ấy Taehyung vẫn chẳng gặp được Jungkook, tin nhắn cũng thưa dần thưa dần chủ yếu là Taehyung dặn em nhớ ăn uống nghỉ ngơi đúng giờ thôi.

Kì thi cũng đến, sự cố gắng của toàn thể học sinh trong học kì vừa qua sẽ được đánh giá vào lần thi này.

Không phải thi lên lớp hay chuyển cấp, những kì thi thế này là để kiểm tra mức độ học tập của học sinh điểm cao sẽ được khen thưởng và tất nhiên điểm thấp sẽ bị phạt.

Những học sinh bình thường nếu có điểm thi của môn bất kì dưới 60 điểm sẽ phải học để thi lại ,nếu đạt điểm cao tuyệt đối sẽ được xem xét đưa vào đội tuyển.

Còn đối với học sinh giỏi như Jungkook hay Yoongi thì điểm yêu cầu phải trên 80 điểm ,quá thấp sẽ bị loại khỏi hội học sinh và mất tư cách tham gia vào đội tuyển.

Vậy nên khỏi cần nói cũng biết Jungkook đã học tập ôn luyện chăm chỉ thế nào,không phải vì em không tin vào khả năng của mình mà vì đối với em sự cố gắng không bao giờ là dư thừa.

Em muốn khi thi em sẽ là phiên bản hoàn hảo nhất, là khi em đã nhớ hết toàn bộ kiến thức em được học, em sẽ không cần tiếc nuối bất kì điều gì cả.

Những ngày thi nối nhau trôi qua cũng đã hút hết đi những ngày mệt mỏi ôn luyện của toàn thể học sinh.

Thi xong rồi thì cũng nên bung lụa thôi, điểm thi vài ngày là có ngay nên dù lo lắng hay tiếc nuối thì cũng không được gì nữa rồi.

Thi cũng thi xong rồi, vậy tiếp theo có phải chính là giải quyết giận hờn hay không ?

Jungkook biết bản thân đã không đúng khi ngó lơ anh suốt cả tháng qua, vậy nên ngay bây giờ em sẽ tới tìm anh ngay.

Thật ra mấy hôm đầu là do em muốn trêu Taehyungie thôi , để anh chừa tội đến muộn làm em chờ mãi đi.

Nhưng mấy hôm sau là em bận thật, em muốn chuyên tâm vào học tập nên không muốn gặp Taehyungie , em sợ gặp được anh rồi sẽ vì sự cưng chiều của anh mà không muốn về học nữa.

Còn cái ngày mà em về sớm nửa tiếng ý là do em cố tình xin chuyển lịch học sớm hơn đó ạ.

Em đã rất nhớ Hyungie của em, em muốn chạy tới để gặp anh nhưng lại thấy anh cầm hộp bánh em thích nhất mà ôm ấp với cô gái khác...

Lúc ấy em đã rất muốn chạy tới hỏi cho rõ ràng mọi chuyện nhưng chẳng biết sao nước mắt em lại rơi xuống khiến em chẳng còn muốn bước tiếp nữa.

Chẳng biết mọi chuyện thế nào ,em chỉ biết thứ mà em thích người mà em yêu đã nằm gọn trong tay của người khác rồi.

Là do em giận dỗi vô cớ nên Taehyungie ghét em hả?

Hay do em chỉ lo đến bài vở nên Taehyungie không còn để ý đến em nữa?

Nước mắt cứ thế nặn thành từng dòng rơi trên khuôn mặt của người trẻ, đôi mắt bây giờ chỉ còn lại những mảng đỏ hoe.

Có lẽ điều em cần làm là chạy thật nhanh về phòng rồi đi ngủ một giấc thật sâu để sớm mai thức dậy em sẽ quên hết những cơn đau đục khoét trái tim của em.
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
19


Taehyungie hãy cho em ích kỉ một chút thôi nhé?

Lần này hãy cho phép em không nghe anh giải thích ,hãy cho phép em được giận dỗi anh một cách vô lý ,hãy cho phép em làm một phép thử trẻ con này nhé anh...

Phép thử này là Jungkook đã đắn đo suy nghĩ biết bao lâu ,đấu tranh tư tưởng không biết bao nhiêu lần mới đưa ra được quyết định.

Em biết Taehyung luôn luôn ngọt ngào với em ,em biết tình cảm của Taehyung dành cho em không đơn thuần chỉ là bạn bè thân thiết…thế nhưng em lại không thể nào đoán chắc được liệu rằng Taehyung có phải là yêu em hay không ,hay là do em hiểu lầm.

Taehyung nuông chiều em từ bé cơ mà ,rõ ràng là lớn hơn em có chút chút thôi nhưng lúc nào cũng nhường nhịn em.Có kẹo ngon cũng nhường em trước ,biết em thích đi chơi liền dẫn em trốn học đi thỏa thích đến lúc bị phạt lại đứng ra chịu tội một mình.

Taehyung còn nói sau này không ai yêu em thì xin phép em hãy để cho Taehyungie được yêu thương em, còn nếu em lấy chồng mà không hạnh phúc Taehyungie cũng không ngại làm baba của con em.

Tất cả những gì Taehyung làm cho em nói không rung động là nói dối nhưng em biết phải làm sao đây khi mà Taehyung còn chưa từng nói mấy câu muốn xác định quan hệ với em…

Ừm đúng là vậy đấy, Taehyung miệng thì nói lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ em nhưng chưa có tỏ tình với em đâu huhuuu༎ຶ‿༎ຶ

Thế nên em cũng không chắc là có phải đây là yêu không hay do em ngộ nhận nữa Taehyung liệu có yêu em không hay là chỉ coi em như người nhà thôi hả???

Vậy nên lần này Jungkook quyết định sẽ làm một phép thử ,Jungkook muốn cả em và Taehyung sẽ nhận định rõ được tình cảm thông qua lần giận dỗi này.



Hiện tại em sẽ đi tìm Kim Taehyung vì em nhớ hắn lắm, có giận dỗi thì cũng phải gặp nhau để có sức mà tiếp tục chứ.

Thế nên Jungkook bây giờ đang chạy đi tìm Kim Taehyung, chẳng biết sẽ chạy tới khi nào chạy tới nơi đâu nhưng nhất định Jungkook sẽ chạy tới nơi có Taehyung.

Jungkook tới khu kí túc xá của Taehyung rồi nhưng lại không biết cách nào để vào trong cho hợp lý , một Omega xông vào nơi ở của cả đống Alpha cũng có hơi khó xử đi.

Đang loay hoay chưa biết nên thế nào thì nghe có tiếng gọi tên em

"Aa là hội trưởng Jeon đúng không ?"

Jungkook quay về phía chủ nhân của giọng nói vừa gọi mình ,là Jung Hoseok

"Đúng thật này ,tôi còn tưởng mình nhìn nhầm cơ"

"Anh cứ gọi tôi là Jeon Jungkook được rồi ,không cần khách sáo"

"Ok tôi hiểu rồi, à mà cậu đến để tìm Taehyung hả?"

"Ừm nhưng mà chắc anh ấy không có ở kí túc xá thì phải"

"À nếu tìm Taehyung thì cậu đến không đúng lúc rồi ,Taehyung vừa ra ngoài, có vẻ có chuyện quan trọng nên cậu ấy đi khá gấp"

"A ra là vậy, cảm ơn anh"

"Ây za không có gì, đều là bạn thôi.

Vậy tôi đi trước nhé"

Jung Hoseok hơi cúi đầu chào em rồi đi mất ,Jungkook lúc này cũng có chút hụt hẫng nhưng mà vì Taehyung có việc gấp mà nên thôi để lúc khác vậy.

Jungkook cũng không ở lại thêm, em bước lững thững từng bước trên con đường hơi ngả màu của buổi chiều hoàng hôn.

Em chẳng biết bản thân em sẽ bước đi đâu ,em không xác định được phương hướng nữa ,em chỉ biết cứ bước đi bước đi rồi sẽ tới lúc dừng lại.

Thành phố nhộn nhịp người qua kẻ lại đông vui biết bao thơ mộng biết bao, chỉ có em là lẻ bóng một mình lê thê trên vỉa hè một cách tẻ nhạt.

Em cứ đi mãi đi mãi ,chẳng biết từ bao giờ đã dừng lại trước một đài phun nước đang nhấp nháy những ánh đèn đủ sắc màu,nước trong đài phun lên cao rồi tỏa xuống bệ phía dưới.

Khung cảnh đẹp đẽ thế này mà để tỏ tình người thương thì đúng là chuẩn bài ha?

Nói thế nào nhỉ, đúng là có cặp đôi đang đứng nơi đài phun nước tỏ tình thật này.

Mà trùng hợp thay người đó còn là Taehyungie của em nữa cơ, đẹp thật ấy nhỉ.

Taehyungie của em hôm nay ăn mặc rất bảnh bao luôn nha còn đang mặc trên người chiếc áo mà em đã tặng Taehyungie vào dịp sinh nhật anh năm ngoái nữa kìa, đúng là lụa đẹp vì người mà…

A!

Còn nữa ,Taehyungie đang cầm trên tay bó hoa hồng đỏ rực được gói bằng các loại giấy khác màu, đúng là thật biết cách chọn nhìn đẹp lắm luôn ý.

Chỉ là khung cảnh này, bó hoa này và cả người con trai này đều chẳng phải là của em đâu.Tất cả đều thuộc về cô gái đang đứng trước mắt của Taehyungie kia kìa.

Nhìn họ đúng là xứng đôi ha, nhìn cô gái ấy cười rõ tươi ,đôi mắt cũng đầy hạnh phúc mà híp lại chắc là đồng ý lời tỏ tình của Taehyungie rồi nhỉ?

Vậy là Taehyung của e- à không, không phải là của em ,Taehyungie bây giờ đang rất hạnh phúc bên tình yêu của anh ấy rồi ,chắc là anh ấy vui lắm nhỉ.

Em cũng cảm thấy vui nữa ,em cũng muốn đến trước mặt anh ấy để chúc phúc cho người mà đã từng nói sẽ bắt em đi thật xa rời khỏi tầm mắt của những kẻ dám để ý đến em...

Rõ ràng là anh ấy hạnh phúc mà, đáng ra em phải thấy vui cùng anh chứ nhỉ?

Cớ sao trái tim em lại đau đớn như thế này cơ chứ? em tồi tệ thật đấy nước mắt em cũng tồi tệ y em vậy, nó cứ như mất hết khả năng tự chủ mà rơi xuống nơi gò má ửng hồng của em.

Jungkook không còn bất kì lí do nào để đứng lại đây thêm một phút giây nào nữa,hóa ra là do em tự mình đa tình tự mình cho rằng anh đối xử với em bao nhiêu phần tốt đẹp là vì yêu, còn nghĩ rằng anh sẽ thật sự là của em của một mình Jeon Jungkook này thôi.

Hóa ra tình cảm anh dành cho em cũng chỉ là người anh dành cho đứa em không cùng huyết thống chứ thật ra chẳng có tí tình cảm yêu đương nào ở đây cả.

Thế mà Jungkook còn ngu ngốc mất hết liêm sỉ gọi anh là người yêu ,còn tự mình cho rằng Taehyung sẽ mãi mãi yêu em …

Cũng phải thôi ,dù anh có nói hàng trăm nghìn lời đường mật hay úp úp mở mở đăng bài trên trang mạng xã hội kia thì đến cuối cùng thứ mà anh không dành cho em là một lời tỏ tình đàng hoàng, là một câu nói xác định danh phận vị trí của em trong lòng anh.

Có lẽ em nên giả vờ như bản thân mình chẳng có chút tình cảm quá phận nào với anh cả, hãy cứ ngờ nghệch mà làm đứa em ngoan ngoãn được anh nuông chiều như trước thì hơn nhỉ?

Có lẽ đây là phương án cuối cùng, là cách duy nhất để em còn được tồn tại trong đôi mắt sâu thẳm ấy của anh ,ít ra sẽ không bị anh lãng quên đi mất.

Nước mắt đã tuôn trào mất kiểm soát, nó cứ ồ ạt chảy hết ra ngoài thoát ra khỏi đôi mắt trong veo của em,hốc mắt đỏ ửng đã sưng lên không ít.

Chẳng biết sức lực từ đâu mà lại khiến em khóc nhiều như thế nhỉ ,khóc đến mức lòng ngực cứ quặn thắt lại trái tim không ngừng run lên vì đau đớn, đôi tay non nớt cứ đưa lên lau liên tục những đợt nước mắt chảy không ngừng...Biết phải làm sao đây khi hơi thở của em nay đã nằm gọn trong tay của cô gái khác ,hạnh phúc của em cũng đang nở nụ cười với một người khác không phải em.

Vội vàng lau những giọt nước mắt âm ấm chảy vội, Jungkook với tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại ra mặc cho chiếc bụng đang kêu gào ầm ĩ muốn được ăn.

Đáng lí ra việc em cần làm lúc này là đi ăn để thỏa mãn cái bụng đói cái đã rồi sau đó về phòng và ngủ một giấc thật sâu để bù đắp cho đôi mắt đã sưng lên của em mới phải.

Thế nhưng em lại lôi chiếc điện thoại vô ích chẳng giúp gì được cho em lúc này ra.

Em từ từ mở khóa màn hình, đầu tiên là ngắm nhìn khuôn mắt đã lớn lên cùng em 17 năm nay ,khuôn mặt đã khắc sâu vào trái tim của em từng ngày qua.

Em vuốt ve lấy khuôn mặt ấy, bản thân em đang cố gắng để chấp nhận rằng Taehyungie từ giờ phút này đã không còn thuộc về em và thứ em đang phải đón chờ là thông báo từ tài khoản "@kjk
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
20


Vết thương lòng dù có in sâu đến mấy thì ta cũng phải bỏ qua và bước tiếp trên con đường mới ,đâu thể cứ vì nó mà bỏ lỡ tương lai.

Jungkook sau một đêm lấy nước mắt để rửa mặt ,đôi mắt sớm đã bị hành hạ đến sưng đỏ thật đáng thương.

Trong phòng này bây giờ chỉ còn có mỗi em ,Jimin đã về nhà từ hôm trước để đón người ba đi công tác suốt 3 tháng qua bây giờ mới chịu về , Hanim thì do mẹ gọi về có chuyện nên cũng đi từ tối qua và còn Choi Minahn thì khỏi nói vì cô ta rất ít khi có mặt tại kí túc xá của bọn họ.

Jungkook vào nhà tắm để tắm rửa thật sạch sẽ ,em muốn tắm cho trôi hết những gì còn tồn đọng của ngày hôm qua, em sẽ cho nó trôi theo dòng nước này đi thật xa khỏi trí nhớ của em.

Xong xuôi cũng là 5 giờ 30 phút, em lấy trong tủ lạnh mini ở kí túc xá ra một ít đá để chườm lên đôi mắt đã bị em hành hạ tối qua.

Ngồi thu hai chân lên ghế ,em nhìn ra phía xa qua ô cửa sổ cảnh sáng sớm cũng quá đẹp và bình yên đi.

Đang thả lỏng người thư giãn thì em nghe có tiếng cạch cửa, ủa bây giờ thì có ai về hả?

Là Choi Minahn, cô bạn chẳng mấy khi ở lại kí túc xá, Jungkook quay qua nhìn hơi cúi đầu để chào người trước mặt.Aiza dù có không thích người ta thì cũng nên chào hỏi giữ phép lịch sự chứ ,đâu thể làm ngơ được!!

"Cậu dậy sớm vậy, ngủ không ngon?"

Choi Minahn dù đang cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn không quên đáp lại lời chào của Jungkook, còn biết quan tâm đến cậu đây này.

"À không ,do hôm nay trời đẹp nên dậy sớm thôi"

Có chút ngạc nhiên vì câu hỏi của Choi Minahn nhưng Jungkook vẫn trả lời lại ,chỉ là hình như có gì đó hơi lạ.

Đúng là lạ thật vì trên cổ của cô ta có vết bầm, hơn nữa ở chỗ chân cũng đang có vết máu khô nữa kìa.

Thật sự thì Jungkook không có bật đèn trong phòng lên, nhưng vì trời bên ngoài cũng đã hửng sáng rồi nên em vẫn có thể nhìn thấy cái thứ đó...

Choi Minahn mệt mỏi quăng chiếc túi sang một bên rồi nằm bệt xuống giường,dù không muốn bị coi là nhiều chuyện hay bao đồng nhưng em vẫn không thể làm ngơ khi thấy Choi Minahn bị thương được.

Jungkook bỏ túi đá đang chườm xuống bàn học ,đi lại lấy hộp sơ cứu trong ngăn tủ ra sau đó lại lấy thêm ít đá vào túi chườm khác.

Chắc sau hôm nay em sẽ được vinh danh tấm gương người tốt việc tốt ha?

Lại gần phía Choi Minahn đang nằm ,Jungkook hơi hạ giọng cất tiếng gọi

"Bạn học Choi ,mau dậy đi!"

Không có tiếng đáp lại, Jungkook tiếp tục gọi

"Này bạn học Choi ,mau dậy đi!"

"Bạn học Ch-"

À thì ra là ngủ mất rồi, ngủ say đến mức người ta gọi cũng không thèm trả lời lại thì hẳn là mệt mỏi lắm Jungkook cũng không gọi nữa ,thở một hơi ra.Chắc hôm nay em trở thành tiên rồi, tốt bụng muốn xĩu thế này cơ mà...

Nghĩ rồi Jungkook bật cười ,bản thân em cũng có khá hơn người ta là bao đâu mà lại đi lo cho người ta chứ.

Jungkook ngồi xuống lau đi vết máu khô ở chân Choi Minahn, vừa khử trùng băng bó vừa ngó lên xem người kia có dậy chưa nhưng từ đầu đến cuối Choi Minahn vẫn cứ nằm im chẳng nhúc nhích ư hử gì.

Quả nhiên là rất rất mệt rồi ha!

Nhìn lên đồng hồ,cũng sắp đến giờ lên lớp rồi Jungkook lấy túi chườm đá đặt lên vết bầm của Choi Minahn, thấy người ta nhíu mày lại còn vỗ vỗ vào lưng làm bộ dỗ dành.

Thế mà hiệu quả thật ,Choi Minahn dãn cơ mày rồi lại yên vị ngủ say giấc, Jungkook bây giờ đang không khỏi tự hào nghĩ rằng mình quả là một người ba tốt trong tương lai=))

Jungkook dường như có chút vui vẻ lấy đồng phục để thay, chỉnh trang trước gương thật gọn gàng tươm tất.

Em xếp lại giấy tờ vào trong cặp, cầm riêng ra một tập giấy tờ của phòng hội học sinh vì lát nữa em phải lên đó có việc.

Trước khi đi Jungkook còn tốt bụng nấu sẵn ít đồ ăn nhẹ cho Choi Minahn, sờ qua trán thấy người kia không phát sốt mới yên tâm rời đi.

_________________

Jungkook bước nhanh vào phòng hội đồng, thiết nghĩ phải có chuyện gấp nên đêm qua dù đã muộn rồi vẫn khiến cô giáo gọi cho mình.

Trong phòng hiện giờ vẫn chẳng có ai ,chắc là do Jungkook lo lắng quá nên đã đến sớm rồi.

Tiến lại bàn của chủ tịch hội học sinh ,Jungkook bỏ cặp sang một bên,cầm lấy tài liệu xem qua một chút thì có người bước vào.

"À hội trưởng Jeon đấy hả, em đến sớm vậy?"

"Dạ em chào cô, em cũng vừa tới thôi ạ"

"Chắc do hôm qua cô gọi em thông báo gấp nên hôm nay em mới tới sớm nhỉ, aiza đúng là có lỗi với em rồi Jungkook à"

"Dạ không có đâu cô ,em tới sớm một chút để xem lại ít tài liệu thôi ạ"

"Giỏi quá đi, trường ta có một hội trưởng trách nhiệm như em đúng là quá may mắn rồi"

"Không có gì đâu ạ"

Cô giáo vô cùng hài lòng về Jungkook, bởi vì cô biết rất nhiều về em qua lời nói của thầy cô khác, qua việc quan sát em từ học tập đến ý thức ,tất cả đều khiến cô vừa mắt.

Khuôn mặt cũng quá là xinh đẹp đi ,mà hình như cái từ xinh đẹp này cô đã nghe khá nhiều người nói thì phải.

Nếu là Jeon Jungkook xinh đẹp thì vế sau phải nói tiếp là " xinh đẹp của Kim Taehyung".

Đúng rồi ,rất nhiều người nói câu này ,nhiều đến mức cô cũng vô thức mà ghi nhớ đến nó.

Cô giáo bật cười đưa tay tới xoa đầu Jeon Jungkook khiến em có chút giật mình nhưng cũng vui vẻ đón nhận.

"À đúng rồi, chuyện mà cô gọi báo em đó Jungkook, thật ra cũng không phải chuyện quá gấp đâu.

Đấy là kế hoạch của buổi biểu diễn của học sinh trong trường thôi"

"Buổi biểu diễn ạ?"

"Đúng vậy ,năm nay nhà trường quyết định sẽ cho học sinh tổ chức một buổi biểu diễn trước toàn trường.

Là để ăn mừng việc tất cả học sinh trường ta đã hoàn thành xuất sắc trong kì thi vừa rồi ấy mà."

"Dạ em biết rồi ạ"

"Vậy Jungkook mau thông báo cho tất cả học sinh đi ,em hãy tuyển chọn những bạn tham gia vào buổi biểu diễn này nhé.

Không cần quá nhiều đâu vì chúng ta chỉ cần vài tiết mục thôi còn chủ yếu sẽ là thầy Kim NamJoon phát biểu và khen thưởng những học sinh có thành tích tốt."

"Dạ em sẽ cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ ạ!"

"Được rồi, mau về lớp đi nhé."

Jungkook cúi chào cô rồi đi về lớp, em lấy điện thoại ra rồi gọi điện thông báo cho Jimin, tiếp đó thì đến phòng truyền thông của trường để họ phát loa thông báo toàn trường.

Sau công việc đó thì em mới yên tâm vào lớp học, đôi mắt có chút nhức lên khiến em lại phải đưa tay lên mát xa cho cặp mắt đáng thương.

________________

Buổi học cuối cùng cũng kết thúc, Jungkook thu dọn sách vở rồi ra về hôm nay cả Hanim và Jimin đều không đi học khiến Jungkook cũng buồn chán đi phần nào, cảm giác thiếu vắng sao sao ấy...Bước đi trên sân trường để về kí túc xá, em đang không biết bữa trưa lên ăn gì, đáng lẽ em sẽ mua mì để ăn nhưng chợt nhớ ra còn người trong phòng nên em quyết định sẽ mua cơm.

Quyết định xong em liền chuyển hướng tới cửa hàng tiện lợi, vào trong và lấy hai hộp cơm ,Jungkook lấy thêm 2 gói kẹo và 2 hộp sữa chuối.

Vừa mới bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi đã va phải người khác

"Aa ,tôi thật sự xin lỗi!"

Jungkook cúi người vội xin lỗi

"Tại sao em lại tránh mặt anh?"

_________________________

Chương trình người ấy là ai xin bắt đầu(灬º‿º灬)♡

Hông có ngược nha mấy bồ
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
21


Jungkook vừa nghe thấy giọng nói của người trước mặt thì lập tức khựng lại, ngưng tất cả mọi hoạt động đang làm.

Vừa mới hôm qua còn khóc lóc đau đớn, còn tự nhủ sẽ không gặp mặt người ta cho đến khi quên được người ta.

Thế mà chưa gì đã đụng phải rồi, chết tiệt thật, có khi nào đứng ở đây thêm sẽ phát khóc không nhỉ???

"Ngẩng mặt lên nhìn anh đã nào, sau đó em muốn làm gì cũng được"

Jungkook nghe thấy thế liền có ý định ngẩng mặt lên xong sẽ chạy đi luôn, không cần đứng lại thêm giây phút nào nữa.

Nghĩ liền làm thật, Jungkook ngẩng đầu lên đập vào mắt em chính là khuôn mặt em nhớ nhung nhất, khuôn mặt của kẻ đã vò nát trái tim em.

Trời mắ em muốn chạy đi ngay cơ mà huhu thế quái nào đôi chân của em không chịu nhúc nhích cơ chứ, em có nên chặt luôn 2 chân sau đó lết về không???

"Ngoan quá đi, Kookie của anh thật biết nghe lời"

Gì gì ,bày đặt khen em nữa hả?

Biết là người ta ngoan rồi, là ngoan từ lúc còn ở với ba kìa nên khỏi cần khen ok.

"Kookie đói rồi nhỉ, đi ăn với anh nhé?"

Ủa ai nói em đói zậy?em là đang no đến căng phình bụng đây được chưa, mau tránh ra cho người ta còn về!!!

"Kookie bị đau họng hả, sao lại không trả lời anh nữa rồi?"

Ừ đúng đấy, Kookie chính là đau họng muốn chết đi được, đau muốn giãy đành đạch như cá mắc cạn ,đau muốn lắp thêm động cơ để bay một phát thẳng về phòng luôn được chưaaaa

Rõ ràng đã có chị đẹp chân dài bên cạnh rồi còn bày đặt đến đây dụ dỗ tui hả?

Đừng có mơ!

Nghĩ rồi Jungkook cầm túi đồ đập thẳng vào người Taehyung, em rất rất là muốn chạy khỏi đây ngay lập tức.

Vừa định chạy thì bị Taehyung kéo lại, aizzz chết tiệt anh đang làm cái quái gì vậy hả?

Chết tiệt.

Jungkook cũng không chịu thua vung tay ra muốn chạy ,Taehyung thì cứ lôi lôi kéo kéo chỉ thiếu điều bỏ em vào túi vác đi thôi.

Cả 2 còn đang bận giằng co thì bỗng có tiếng gọi

"Kim Taehyung thì ra anh ở đây, tôi đi tìm anh mãi"

Đó đó người tình mến thương cũng tìm đến rồi kìa ,Jungkook mà ở đây nữa thì chắc sẽ bùng nổ mất.

Bây giờ mới nhìn rõ được dung nhan của cô gái kia ,rất quen dường như em có gặp rồi…À người này ở trong đội tuyển, là học sinh của khối 12 tên là Cho Hanyu thì phải.

Thân em là hội trưởng mà nên em đã phải ghi nhớ thật kĩ khuôn mặt và tên của từng người đấy, thế mà không ngờ cũng có lúc cần dùng tới.

Thôi thì buông đôi tay nhau ra đi, giải thoát cho nhau không phải sẽ tốt hơn hả?

Jungkook dứt khoát giật tay mình ra khỏi bàn tay to lớn của Kim Taehyung, lần này là em nghiêm túc có níu kéo em cũng bằng thừa.

Jungkook không nói thêm điều gì cứ thế quay lưng bước đi thật nhanh ,em chẳng quan tâm rằng có ai đang gọi tên em, em chỉ biết bản thân em đói rồi, muốn về phòng.

Taehyung cũng không hề đuổi theo em, xem ai lúc nãy còn nắm chặt lấy bàn tay em kìa ,thế mà bây giờ lại chẳng còn quan tâm đến em nữa.

Bực mình thật chứ, mấy cái thứ nước mắt phiền phức tại sao cứ không nghe lời em mà rơi xuống thế này, em cũng đâu có muốn cứ khóc mãi như thế đâu ,cũng đau mắt lắm chứ bộ...

Thế là suốt cả đường đi, một thân nhỏ bé cứ vừa đi vừa đưa tay lên gạt nước mắt,vậy là muộn mất rồi chẳng kịp ăn trưa nữa.

Jungkook cầm theo túi đồ vào phòng, chẳng thấy có ai ở trong cả Choi Minahn vậy mà khỏe nhanh ghê, chẳng cần nằm nghỉ ngơi nữa.

Đặt túi đồ lên bàn ,em cầm tờ giấy nhớ được dán bên góc bàn:

"Cảm ơn hội trưởng Jeon nhiều , để bữa nào cậu ốm tôi chăm lại nhé◉‿◉"

Jungkook cười nhẹ rồi bỏ tờ giấy xuống, mệt mỏi thế này thì nên đi ngủ đã rồi chuyện gì thì tính sau.

___________________

Sáng sớm hôm sau Jungkook đến hơi muộn một chút do em bị đau bụng vì nhịn đói quá nhiều, vốn định nghỉ một bữa nhưng mà còn nhiều việc quá nên em lại cố vác thân đến trường.

Vừa mới bước đến cửa lớp Jimin đã nhảy đến ôm chầm lấy Jungkook, Hanim cũng chạy tớ dựa dựa vào người của Jungkook

"Aizaaa ,bảo bối Kookie có nhớ Jimin xinh đẹp này không hả?"

"Có còn nhớ đến Nimie đáng thương này hông thế?"

"Nhớ hết ,nhớ hết có được chưaaaaa"

"Để tớ ngắm nhìn cậu xem nào ,bảo bối của tớ hình như bán thịt đi rồi"

"Đúng nhỉ ,hình như Kookie gầy đi rồi ,mới có mấy hôm không gặp thôi mà?"

"Thế mà bọn tớ đi thêm mấy hôm nữa có khi nào Kookie sẽ chỉ còn lại 1 mẩu xương không???"

"Từ từ đã, do các cậu thấy thế thôi chứ mình vẫn vậy mà"

"Lát nữa về em sẽ lấy thước dây đo cả người của Kookie, thiếu ít thịt nào bọn em sẽ bắt anh bổ sung thêm gấp 2 lần số thịt đã mất!"

"Được rồi mà bây giờ thì vào lớp đã còn em mau về lớp đi, để bị ghi vào sổ thì anh sẽ phạt em thật nặng cho coi!"

"Naee~ em về lớp đây, bai bai Minie với Kookie nha"

_________________

Sau buổi học Jungkook cùng Jimin đến phòng hội học sinh để xem danh sách những người tham gia đăng kí vào buổi biểu diễn, tiếp đó sẽ chọn ra tiết mục rồi gửi lại cho cô giáo xét duyệt.

Mọi người cũng đã hẹn nhau để tập luyện cho buổi biểu diễn, thời gian cứ vậy mà trôi qua cuốn đi cả nỗi nhớ và cả những vết thương lòng.



Chỉ còn 1 tuần nữa là đến buổi diễn rồi, mọi thứ cũng đã được lên kế hoạch chuẩn bị một cách chi tiết tỉ mỉ nhất.

Có lẽ vì nó là hoạt động kỉ niệm đầu tiên của ngôi trường này nên mọi người đều cảm thấy vô cùng háo hức để chờ đón.

Và một điều nữa khiến nó được chờ đón là vì buổi biểu diễn lần này có sự tham gia của toàn những trai xinh gái đẹp của trường, khủng khiếp hơn là còn có sự góp mặt của hội trưởng xinh đẹp Jeon Jungkook và đại ca ume Kim Taehyung!!!

______________________

Chuẩn bị cho những tiết mục cơm đường thơm ngon đi nha mấy bồ
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
22


Ban đầu Jungkook không có ý định tham gia vào tiết mục nào của buổi biểu diễn cả nhưng vì có chuyện xảy ra nên em mới phải tham gia vào.

Chuyện là một bạn học bị ngã và gãy chân trong khi đang tập duyệt lại tiết mục ,cô giáo đã lo lắng và kêu Jungkook cùng các bạn tìm người thay thế cho bạn học kia.

Nhưng hỏi đến thì đều không ai tìm được người tham gia, bọn họ chỉ muốn làm khán giả ngồi dưới hò hét mà thôi.Gần đến ngày diễn ra buổi biểu diễn rồi mà vẫn chưa tìm được người ,cô giáo cùng các bạn mới nài nỉ Jungkook tham gia vào tiết mục này.

Vì sự tha thiết khẩn cầu của mọi người nên Jungkook cũng buộc phải tham gia, vậy nên mấy hôm nay ai cũng phải ở lại trường muộn hơn để tập duyệt gấp rút.

Mà cũng lạ lắm, trong số 4 tiết mục thì Taehyung tham gia tận 3 mục rồi, ủa cái tên này bị gì vậy trời?Bình thường có thấy anh tham gia vào mấy cái hoạt động ngoại khóa như này đâu, hơn thế còn tham gia vô cùng nhiệt tình nữa,không có buổi nào vắng mặt luôn cơ.

Jungkook trong đầu mọc ra một đống toàn là dấu chấm hỏi nhưng rồi cũng chẳng muốn hỏi lý do, kệ cho Taehyung muốn làm gì thì làm.

_______________

Ngày này rồi cũng đến ,sáng hôm nay đặc biệt rộn ràng hơn thường ngày bởi ai ai cũng vô cùng háo hức chờ đón buổi biểu diễn tối nay.

Vâng không nhầm đâu ,thầy hiệu trưởng quyết định sẽ để buổi biểu diễn được khai mạc vào 5 giờ chiều nay để buổi sáng học sinh vẫn sẽ tiếp tục các tiết học như thường.

Đúng là quyết định sáng suốt, vừa muốn các em có thời gian vui chơi vừa để các em không bị thiếu đi kiến thức ,chỉ có thầy Kim NamJoon mới có suy nghĩ chu đáo thế này thôi!

Sau các tiết học buổi sáng thì mọi người cũng nhanh chân về phòng kí túc xá bận rộn để chuẩn bị cho mình thật đẹp trong buổi ngoại khóa tối nay,biết đâu những người còn đang cô đơn lại kiếm được người iu><

Jungkook cùng mọi người đã sớm đến để chuẩn bị tập duyệt lại lần cuối các tiết mục ,ấy thế mà buổi tập này lại không thấy Kim Taehyung đâu ,đúng là vô cùng thiếu trách nhiệm không tự giác tí nào.Jungkook nghĩ mà ghét nhưng vẫn không quên tập trung luyện lại cùng mọi người, em muốn buổi biểu diễn này diễn ra hoàn hảo nhất.

Trước giờ khai mạc nửa tiếng ,cô giáo Han yêu cầu mọi người tập trung lại phía sau sân khấu để thay trang phục và kiểm tra lại mọi thứ thêm lần nữa.

Bên ngoài thì vô cùng náo nhiệt, tiếng cười đùa nói chuyện của mọi người đang vô cùng chờ đón các tiết mục, còn bên trong này thì các bạn vừa run vừa hồi hộp chỉ sợ lên sân khấu sẽ quên mất động tác.

Jungkook điểm danh lại tên của các bạn một lượt, thiếu Kim Taehyung, vậy là cô Han bảo em đi tìm Taehyung lại tập trung cùng với mọi người.

Jungkook do dự một chút nhưng rồi cũng vâng lời cô đi tìm Taehyung, em vẫn chưa thay trang phục nên đi tìm cũng dễ dàng hơn.

Jeon Jungkook chạy đến phía đám đông chỗ của Jung Hoseok và Hyung đang đứng cùng với mấy người bạn.

"Aa Hoseok à anh có thấy Taehyung ở đâu không ?"

"Là Jungkook hả ,tôi cũng không biết, từ sớm đã không thấy Taehyung tôi tưởng cậu ta ở cùng cậu cơ"

"Không có không có ,Kim Taehyung từ chiều đã chẳng thấy đến tập duyệt"

"À lúc chiều tôi có thấy Taehyung, cậu ấy ăn mặc bảnh lắm tay còn cầm bó hoa hướng dương rõ to ,chắc là đi tỏ tình với em gái nào rồi" Một người trong đám đông lên tiếng.

"À tôi biết rồi, cảm ơn!"

Jungkook thất thần bước ra khỏi đám đông ,từng bước sao mà nặng nề thế này cơ chứ.

Chỉ là Kim Taehyung không đến kịp do bận đem hạnh phúc cho bạn gái mà chắc lát nữa anh cũng sẽ trở lại cùng mọi người thôi.

Em chẳng còn muốn suy nghĩ gì nữa bước thật nhanh tới phía sau sân khấu, hình như Jungkook vừa nhìn thấy gì đó, nó khiến em dừng lại không bước tiếp nữa.

À là Kim Taehyung, anh ấy cuối cùng cũng đến rồi, bên cạnh anh ấy còn có cô gái kia nữa chắc là bọn họ hẹn hò xong rồi nhỉ.Taehyung bước vào bên trong cúi đầu xin lỗi cô giáo Han và mọi người vì đã tới muộn không kịp tập lại cùng mọi người, cô Han cũng không nói gì thêm chỉ bảo Taehyung vào trong thay đồ và trang điểm thôi.

Taehyung thay đồ xong thì để chị gái dậm thêm miếng phấn, Jungkook cũng vừa thay xong quần áo em đang cầm cái đồng hồ mà anh để quên trong phòng thay.

Jungkook tiến đến phía sau chỗ Taehyung đang ngồi ,em hơi ngượng chút nhưng vẫn phải đến để đưa cho anh cái đồng hồ.

Em không trực tiếp gọi tên anh chỉ nhẹ tay túm lấy phía tay áo anh giật giật để anh quay qua.

"Đừng thấy tôi im lặng mà làm tới, biến đi đồ phiền phức."

Jungkook bất động khi nghe Taehyung dứt câu nói vừa rồi, em chưa bao giờ nghe Taehyung nói vậy với em, em có làm gì sai đâu?

Kim Taehyung thậm chí còn chẳng thèm mở mắt quay ra nhìn Jeon Jungkook, anh vẫn nhắm nhẹ đôi mắt để cho chị gái kia làm việc.

Giọng nói của anh vẫn như vậy, vẫn trầm thấp nhưng lại chẳng còn lời nói ngọt ngào dành cho Jungkook nữa, bây giờ chỉ còn lại sự lạnh lùng ghét bỏ.

Cũng đúng thôi em bây giờ có là gì nữa đâu Kim Taehyung cũng có người mà hắn yêu rồi, em đối với hắn cùng lắm cũng chỉ là bạn bè không hơn không kém.

Nghĩ rồi Jungkook cười nhẹ, em chẳng nói gì cả chỉ im lặng đặt chiếc đồng hồ lên bàn bên cạnh Taehyung rồi rời đi.

Khoảnh khắc Jeon Jungkook quay lưng lại phía Kim Taehyung rồi bước đi cũng là khoảnh khắc mà em chắc chắn rằng anh đã không còn thuộc về em nữa…

Giọt nước mắt nóng ấm vừa rơi trên đôi gò má xinh đẹp đã vội bị đôi tay run rẩy lau nhanh đi mất, hôm nay Jungkook không cho phép bản thân mình được khóc, em còn nhiệm vụ của em.

Vội vàng lấy nụ cười trên môi để che đi sự đau đớn của trái tim đang thắt chặt trong lồng ngực em, em sẽ không để nỗi buồn phá hỏng ngày hôm nay đâu.

Jungkook cười tươi như chưa từng xảy ra chuyện gì, em bước về phía ghế ngồi để cho các anh chị chăm chút gương mặt của em.

Tiết mục đầu tiên đã được bắt đầu, Jungkook bây giờ cũng đang lo lắng vô cùng ,em chỉ tập vội vũ đạo trong thời gian ít ỏi dù đã tập duyệt lại thì em vẫn sợ rằng bản thân không may quên mất động tác khi đang biểu diễn.

Nếu thật sự xảy ra chuyện này chắc em phải đào một cái hố thật to rồi nhảy vào đó mất thôi huhu.

Hiện tại thì Jungkook đang ở trên sân khấu, tập trung hết cỡ để bản thân không quên hay tập sai bất kì động tác nào và cũng chính vì sự tập trung quá này của Jungkook đã thay đổi luôn cả một đoạn vũ đạo của bài…Chính xác là Jeon Jungkook đã hoàn thành tốt vũ đạo của bài từ đầu đến bây giờ nhưng đoạn cuối của bài thì không.

Em chỉ tập trung nhớ động tác mà không để ý đến dưới chân đang có phần gồ lên nên đã bị ngã ngả cả người ra phía sau luôn.

Jungkook hốt hoảng nhắm chặt đôi mắt lại ,em thầm biết bản thân mình đến đây là hết rồi, hội trưởng Jeon xinh đẹp vạn người mê trong lòng mọi người sau hôm nay sẽ phải đội quần đi học đây༎ຶ‿༎ຶ.

Mọi người nghĩ em Jeon sẽ bị quê đúng không?

No no, đúng là Jungkook sẽ bị quê nhưng là khi không có Kim Taehyung ở đây thôi hahaaaa.

Hãy xem Kim Taehyung hóa thân thành siu nhân để giải cíu em nhỏ Jeon đây tadaaaa~

___________________

Thời gian để cho các kô vận dụng trí tưởng tượng của mình đây nhé ,để xem ai là người có cùng ý tưởng với tui nào ><

Thấy tương tác mà buồn luôn mặc dù ít người coi nhưng mà cảm ưn mấy bồ đã đi cùng "Bé nhỏ của Kim Kim" từ lúc bắt đầu đến bây giờ nha
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
23


Jungkook nhắm chặt lấy đôi mắt trong veo của mình lại,em đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc mất mặt này.

Nhưng có gì đó không đúng lắm, lưng của em không hề chạm vào cái nền sân khấu lạnh lẽo kia mà chạm phải thứ gì đó có hơi ấm còn không đau nữa.Jungkook không có thời gian để ngơ ngác nữa ,nếu ông trời đã không để em mất mặt thì em cũng phải cứu vớt bản thân em thôi hahaaa.

Jeon Jungkook trước sự lo lắng của đứa bạn thân đang đứng cạnh sân khấu ,em vươn tay ra thực hiện một động tác ưỡn người đứng dậy như thể đây mới chính là vũ đạo đúng của bài vậy.

Mọi người cũng phối hợp ăn ý nên thành ra vũ đạo đoạn cuối này lại trở lên đặc biệt, tiếng hú hét của cả nam lẫn nữ phía dưới đang ầm ập như vũ bão, may mắn chưa chảy máu mũi nhaa.

Kết thúc tiết mục đầu, mọi người nhanh chóng di chuyển vào bên trong để thay đồ chuẩn bị cho tiết mục kế tiếp.

"Ayzaaa Jungkook à nếu cậu muốn thay đổi vũ đạo cho đặc sắc thì cũng nên báo với tụi mình chứ!"

"Đúng đó hội trưởng Jeon, cái lúc anh ngả lưng ra em còn tưởng anh bị ngã, ai ngờ là động tác của anh và học trưởng Kim"

"Cơ mà phải công nhận là đẹp thật đó, cậu với Kim Taehyung phối hợp ăn ý quá đi."

"À haha."

Jungkook nghe mọi người nói cũng chỉ biết cười cho qua, thật ra thì là cậu bị ngã chứ có phải cố ý tạo vũ đạo đâu cơ mà để mọi người nghĩ như vậy cũng tốt ha.Hmmm...hình như có nhắc đến Taehyung ,ủa có chuyện gì nhỉ lúc đó Jungkook đang mãi cứu vớt hình tượng nên có biết gì đâu.

Suy nghĩ một hồi thì Jimin kêu em đi thay đồ để chuẩn bị tiết mục cuối cùng của buổi ngoại khóa ngày hôm nay.

Tiết mục tiếp này chỉ có của mấy anh chị khối 12 thôi, hình như là có chút lưu luyến khi sắp xa trường, nghĩ mà buồn vì năm sau em cũng sẽ vậy thôi.

Jimin đưa cho em hộp sữa chuối với chiếc bánh ngọt, đưa cho Hanim hộp mì trộn

"Nhaaa, Min à sao anh lại chỉ đưa em mỗi hộp mì thế hả, thiên vị Kookie hơn kìa"

"Thiên vị cái đầu em, lát em còn phải thực hiện vũ đạo nhảy của bài cuối đấy, muốn ăn nhiều cho đầy bụng khỏi nhảy luôn hả?"

"Dù sao thì một hộp nước hoa quả nữa đi, Min mau đi mua cho em đi nha nha"

"Được rồi, để tui đi, riếc tui như người làm của mí người zậy đó hứ"

Nói rồi Jimin quay mặt đi, Hanim bật cười trước sự đáng yêu của anh trai nhỏ rồi lại quay qua nhìn Jungkook đang thờ thẫn hút sữa.

"Kookie à, cái tật cắn ống hút không tốt nha mau bỏ đi"

"Có sao đâu, dù gì uống xong cũng vứt đi mà"

"À mà lát anh còn hát nữa, có tự tin thuộc hết chưa?"

"A chắc là rồi nhỉ, có gì anh mà quên lời thì Nim nhớ vác anh đem bỏ xuống hố rồi chôn anh đi nhé!

À nhớ đừng ghi tên anh lên đó"

Hanim nghe Jungkook nói vậy thì ôm bụng cười, thiên tài trong lòng em cũng có lúc phải suy nghĩ thế này sao?

Jungkook khó hiểu nhìn Hanim với ánh mắt đầy kì thị còn Hanim thì vẫn bám vào người Jungkook mà cười muốn đứt ruột.

Đang cười thì Jimin chạy vào, cậu đã mua cho Hanim hộp nước nho còn mua thêm đồ ăn vặt để tối mang về phòng.Ăn uống xong xuôi, ngồi nói chuyện với nhau một chút thì bỗng nghe thấy lời phát biểu của thầy Kim, lần này là thầy Kim nhỏ cơ.

"Xin chào các em, thầy là Kim Seokjin, chắc các em cũng biết thầy là ai rồi ha!

Hôm nay thầy có mặt ở đây là để nhìn ngắm lại những học sinh của thầy, tiếp nữa là có đôi lời dặn dò các em.Các em khối 12 chắc là đang bận rộn với việc ôn thi cuối cấp lắm nhỉ, nhưng các em không thể lơ là sức khỏe của mình đâu nha,nếu được hãy dành ra chút ít thời gian để đi chơi nhưng không được trốn tiết học thêm của thầy như trước đâu!"

Thầy Kim nhỏ vừa dứt lời nói liền có tiếng cười của các bạn học sinh bên dưới, không phải tiếng cười đùa giỡn mà là tiếng cười của sự lưu luyến những kỉ niệm, tiếng cười của những học sinh sắp phải bước tiến xa hơn.

Trước đây lúc học thêm tiết tối môn sử của thầy Seokjin, có không ít học sinh trốn thầy đi chơi mãi rồi mới tới học, thật ra là thầy biết mà thầy cố tình để các em đi.

Vì thầy biết các em rất áp lực nên việc trốn đi chơi 1 xíu như này không cần phải ngăn cản, chỉ cần các em biết thời gian có hạn mà quay về lớp học thêm là được rồi.

"Còn lại là học sinh khối 10, 11 thì có chút thảnh thơi hơn nhưng các em cũng không thể buông thả việc học, vẫn nên chuẩn bị thật kĩ cho các kì thi.

Các bạn trong đội tuyển hãy cố gắng để dành thật nhiều giải thưởng mang về cho trường nhé, đừng tự tạo áp lực hãy học theo đúng những gì các em có thể học không cần ép buộc gò bó...Nói đến đây thì chắc cũng nhiều rồi, thầy cũng nên nhường lại sân khấu cho tiết mục cuối ha.

Lời cuối thầy chúc các em có thật nhiều sức khỏe, học tập thật tốt và có buổi ngoại khóa thật thoải mái vui vẻ nhé!"

Ở dưới vang lên những tràng pháo tay, thầy Kim Seokjin hơi cúi người chào các em vừa xoay người định bước xuống thì thầy Kim NamJoon đã bước tới bên dìu dắt.

Cả 2 thầy nhìn nhau nở nụ cười khiến các em học sinh ở dưới lại được phen hú hét, không ngờ chồng của thầy Seokjin lại là thầy NamJoon, bất ngờ thật sự hóa ra là ở nhà hậu thuẫn cho chồng nha.

Đẹp đôi muốn xĩu, thật ghen tị quá đii

Khi 2 người đã về lại vị trí nơi ngồi dành cho các giáo viên cũng là lúc người dẫn chương trình bắt đầu tiết mục cuối.

Đây là tiết mục mà ai ai cũng mong chờ nha, tại vì họ muốn nghe giọng hát của Jeon Jungkook, bình thường nghe em nói đã hay không biết khi em hát sẽ còn như thế nào nữa.

Vì thế bên dưới đang ầm ầm khí thế náo nhiệt đón chờ sự xuất hiện của hội trưởng Jeon.

Jungkook bước ra ngồi trên chiếc ghế ở phía góc trên của sân khấu, nơi mà em có thể tỏa sáng nhất.

Nhìn xuống phía bên dưới mà tim em muốn rớt cả ra, rõ ràng bình thường phát biểu có hồi hộp thế này đâu nhỉ?

Âm thanh của những nốt nhạc vang lên Jungkook hít một hơi thật sâu để bắt đầu trình diễn

~Cậu chính là ánh dương hồi sinh trong tớ~

~Khiến tớ quay về mơ ước thời ấu thơ~

~Tớ không biết cảm giác này là gì~

~Liệu đây có phải là trong mơ hay chăng~

~Giấc mơ này chính là ảnh vọng xanh biếc trên sa mạc~

~Tựa như tiên nghiệm ở sâu thẳm trong tớ~

~Nó quá đỗi hạnh phúc đến nỗi tớ không thể thở nổi~

~Xung quanh tớ dần trở lên rõ ràng hơn~

~Nghe được tiếng biển vọng về từ nơi xa kia~

~Vượt qua giấc mơ,băng qua cả khu rừng nhỏ~

~Đi tới nơi sáng rõ ấy~

~Giờ thì hãy nắm lấy tay tớ~

~Cậu chính là cội nguồn của niềm hạnh phúc trong tớ~

Mọi người phía dưới đang tập trung im lặng để nghe giọng hát của Jeon Jungkook, thầm cảm thán chất giọng ngọt ngào nhẹ nhàng của em.

Sau hôm nay chắc số lượng người thầm thương trộm nhớ hội trưởng Jeon sẽ tăng không ít đây.

Câu hát ấy được Jeon Jungkook cất lên em mỉm cười thật tươi đưa tay ra phía trước làm động tác phụ họa.

Nền nhạc dạo du dương trầm bỏng ,nụ cười ngọt khiến say đắm trái tim biết bao người nhưng sau tối nay có lẽ sẽ chỉ thuộc về trái tim của một người nào đó mà thôi.

Kim Taehyung một lần nữa thay đổi vũ đạo bất chấp tiến tới vị trí Jeon Jungkook đang ngồi, trước sự chứng kiến đầy ngơ ngác của mọi người anh từ từ quỳ 1 chân xuống nắm lấy bàn tay em.Tiếng thét của các con dân phía dưới lại được phen gầm gào, chính là nhìn thấy một màn tỏ tình không thể ngọt ngào hơn đây nè.

Kim Taehyung quỳ trước mặt em, nở nụ cười tươi rói nhìn Jeon Jungkook, trong ánh mắt ấy bây giờ chỉ có màn đêm đen đầy ánh sao và khuôn mặt của người anh thương nhất.Jungkook hơi đơ người ra trước hành động của Taehyung, em định rút tay lại thì Taehyung lên tiếng

"Đeo nhẫn của anh xong rồi hãy rụt tay lại có được không em?"

"Dạ?"

Jungkook bất ngờ trước câu nói của Taehyung, em đang muốn hỏi lại xem có phải bản thân em nghe lầm rồi không?

"Em hãy nhìn vào đôi mắt anh đi , nhìn rồi thì hãy trả lời cho anh biết em thấy gì nào"

"À...tr-trong mắt anh có em"

"Sai rồi ,trong mắt anh bây giờ chính là linh hồn, là mạng sống, là hạnh phúc, là tất cả những gì anh có"

"Nhaa, anh nói linh tinh gì thế mau đứng lên đi" Jungkook hiện tại đã bắt đầu dựng đôi tai thỏ đỏ nõn kia lên rồi.

"Anh đâu có nói sai,ngày mà em ngắm nhìn thấy thế giới ngoài kia cũng là lúc anh được thấy thế giới của riêng anh như thế nào.

Nếu như em cảm thấy những lời nói của anh không đáng tin thì em có thể lấy đi đôi mắt và trái tim của anh."

"Bởi vì nó sẽ mãi mãi thuộc về em,Jeon Jungkook"

"An-anh đừng nói nữa, không phải anh có người mình thích rồi sao còn ở đây lừa dối trái tim em!"

"Anh đã, đang và sẽ chỉ yêu mình Jeon Jungkook thôi, hiện tại anh sẽ mang hết những điều tốt đẹp mà anh có cho riêng em, sau này anh sẽ đem hết tất thảy điều em thích gói gọn vào cho em.

Em đồng ý trở thành nhịp đập trái tim của anh ,trở thành ánh sáng của Kim Taehyung có được không?"

Kim Taehyung thành công làm Jeon Jungkook ngượng chín cả mặt ,người ở trên thì im lặng còn bên dưới thì la hét cổ vũ ầm ầm.

"Đồng ý đồng ý đồng ý!"

"Mau đồng ý đi hội trưởng Jeon ơi, cậu cũng thích cậu ấy mà"

"Phải phải mau yêu nhau rồi dắt tay vào lễ cưới đi ,tôi trông chờ ngày này lâu lắm rồi nhaaaa"

Taehyung bật cười, anh cầm ra một chiếc lắc tay đeo vào cho Jungkook

"Đeo nó rồi em là người của anh, con tim và lý trí của Kim Taehyung này giờ xin phép trao hết lại cho em"

"Em có nói là đồng ý đâu?"

"Em từ chối anh liền gọi điện mách mẹ em, đến lúc đó bị tét mung chinh thì đừng có khóc"

"Mẹ Kim đang ở đâu mau tới cứu con aaa"

"Về nhà anh làm dâu thì mẹ Kim sẽ cứu em"

Nói rồi Kim Taehyung cầm lấy mic trên tay Jeon Jungkook, ngồi xuống ghế của em rồi bế đặt em lên đùi mình.

Taehyung sẽ hát nốt phần còn lại thay em

...

~Em chính là cội nguồn của niềm hạnh phúc trong anh...~

Mọi người bên dưới lẫn cả trên sân khấu đều vỗ tay cho đôi trẻ, aizaa không biết đêm nay sẽ có bao nhiêu con người thất tình đây nhỉ?

👩‍💻:Vâng trong đó có tui, thế là anh bé của tui đã bị Kim Taehyung dành mất gòiiii

______________________

Xin lũi vì cả tuần trước hông ra chap mới cho mọi người 🙇‍♀️

Do tui hơi bận á, chắc hông có ai trông chờ hay nhớ tới tui đâu đúng hôngggggggggg༎ຶ‿༎ຶ
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
24


Khỏi phải nói tối hôm qua em bé Jeon ngượng như thế nào, em bây giờ chính thức thuộc về người ta mất rồi.

Sáng sớm hôm nay chính là thời khắc mọi người hoạt động như vũ bão trên trang mạng xã hội.

Ghệ đẹp của Taekook đã đăng tải một bài viết:

Awwwwww mọi người có nhanh tay chụp được lại cảnh tượng mất máu này khumm, tôi thật may mắn khi săn được cảnh này muahahahahah(〃゚3゚〃)

-"Ui lúc đó tui mải hét lên không có kịp chụp lại huhu, mau gửi qua cho tui ảnh này đi"

-"Khi vừa thấy Kim Taehyung xoay người để đỡ lấy Jeon Jungkook tôi đã sốc chết đây nè"

-"Hahaaaa không hổ là cặp đôi tôi ship từ lúc mới bắt đầu năm học, cái lúc đó nhìn Kim Taehyung đỡ lấy học trưởng Jeon là tui đã mê gòi( ˘ ³˘)♥"

-"Á, tui không kịp chụp cảnh này nhưng cảnh sau thì cóa nha chu chu"

|trả lời: Ủa bà có đăng lên không zậy hay gửi riêng cho tui đi
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
25


Trước buổi biểu diễn

Buổi chiều lúc 2h tại sân bay

Sảnh sân bay tấp nập người qua lại lướt qua nhau kẻ đi người về, Kim Taehyung đứng giữa sảnh đảo mắt nhìn xung quanh chú ý tới bảng thông báo những chuyến bay về nước.

Anh nhìn đồng hồ đã hơn 2 giờ 15 phút mà vẫn chưa thấy người cần tìm, Taehyung có chút lo lắng.

-" Tae ơiiiiii"

Taehyung nghe thấy có người gọi đến tên mình, anh vội nhìn về hướng có người lớn đang chạy tới mà mỉm cười.

Cô gái với mái tóc vàng óng được buộc gọn lại hất sang một bên vai, mặc trên người chiếc váy hoa hai dây vội chạy tới ôm chầm lấy Kim Taehyung.

Ôm ấp chừng vài phút cô gái kia vội buông Kim Taehyung ra ngó người nhìn trái nhìn phải mà không thấy người cần tìm, cô gái nhíu mày ngước mắt lên hỏi Taehyung

-"Hôm nay chỉ mỗi Tae đến thôi hả, Koo đâu rồi sao không thấy?"

-"Hôm nay chồng nhỏ của em có việc bận, là buổi biểu diễn tại trường nên không tới được"

-"À ra là vậy…mà sao em lại gọi Koo là chồng nhỏ mà không phải vợ nhỏ hả?"

-"Tại do Kookie thích làm chồng của em"

Cả 2 líu lo thêm chút xíu, Taehyung cầm bó hoa hướng dương nở rộ đưa cho Kim Saeon rồi cùng nhau ra lấy xe trở về nhà.

Dừng xe trước cột đèn giao thông Kim Taehyung quay sang nhìn chị gái, vốn không định hỏi cô nhưng cuối cùng lời nói vẫn được thốt ra

-"Chị quyết định về đây định cư chứ?"

-" Tất nhiên rồi, chị đã rất nhớ nơi này đó nha, 30 năm rồi đến lúc chị phải trở lại thôi"

-"Em hiểu rồi"

-"Tae yên tâm, chị lớn rồi mà hơn nữa bây giờ còn có mọi người cũng bảo vệ chị nữa hihi"

-"Em nghĩ bà ta sẽ không để yên cho chị đâu nhưng có em rồi, em sẽ không để bà ta tiếp tục làm đau chị nữa!"

-"Tae tae đúng là lớn rồi, có thể bảo vệ được chị và Kookie rồi nè"

Nói chuyện chút xíu mà cả 2 đã về đến Kim gia, đưa chị gái vào nhà xong Kim Taehyung liền quay xe phóng tới trường.

Không phải là vì buổi biểu diễn đâu mà là do anh ta nhớ tình yêu của anh ta quá thôi=))

_____________________

Lại một tuần mới bắt đầu, các bạn học sinh tiếp tục lên lớp học với những trạng thái khác nhau, người thì tươi tỉnh người thì uể oải vác cái thân xác héo khô tới trường...

Jeon Jungkook hôm nay đến phòng họp dành cho nhóm học sinh chuyên, em cần đến để đón một cô giáo mới từ Nhật Bản về nước và sẽ chủ nhiệm nhóm chúng em luôn.

Jungkook một tay cầm tờ giấy phân công, một tay viết lên tấm bảng nhỏ trên tường bỗng có một tông giọng trầm thấp gọi tên em:

-"Jungkookie em ơi, tình yêu của anh đâu mất dồiiiiiii"

Vâng, tên người yêu 3 ngày của em tới đó ạ chả biết sáng sớm đã đến ám người ta làm chi?

Nghĩ thì nghĩ thế thôi chứ nhìn xem có con thỏ nhỏ nào đó đã cười vui híp cả đôi mắt to tròn lại rồi kìa

-"Tình yêu của Kim Taehyung ơi, thằng nào dám bắt cóc em để anh tới đá đít nó cho em nhaaaa"

Taehyung từ đầu hành lang cứ cất tiếng gọi tới em, bước đi còn ngó nghiêng như đang vô cùng bận rộn tìm kiếm gì đó

Jungkook vẫn không lên tiếng trả lời anh gọi, em chỉ lẳng lặng tay cầm giấy tay cầm bút chắp ra sau lưng rồi đi ra phía cửa nhìn xem Taehyung lại muốn giở trò gì.

Taehyung diễn mà như không diễn, anh vẫn cứ cất tiếng gọi tên em với tông giọng vừa trầm vừa ngọt.

Anh bước tới phía góc ngó vào gọi

-" Kookie ơi, em không có ở đây hả?"

Rồi lại bước chân ra phía chiếc tủ lớn đựng những giải thưởng của trường tìm em

-" Em bé cũng chẳng có ở đây"

Nói rồi lại tính bước đi tìm Jungkook nhưng được vài bước lại đứng lại tự nói với chính mình

-" Kookie không có ở những chỗ đó đâu, vì sao mà Taehyung biết hả?

Là vì Jungkook của anh ở trong này này"

Kim Taehyung nói tới đây thì chỉ tay lên trước lồng ngực anh, nơi có một trái tim đỏ đập loạn nhịp không biết bao lần vì em.

Jungkook đứng đó đã nhìn thấy tất cả những gì Taehyung làm ra, nghe rõ từng chữ một mà anh nói và cũng vì đó mà nụ cười trên môi em lại được kéo lên tươi thêm chút nữa, trái tim em cũng đang run lên không ngừng vì rung động

-"Tae ơi, em ở đây này"

Jungkook lên tiếng gọi anh, đôi chân thon dài cũng nhanh bước tới nơi người yêu của em đang đứng.

-"Tae tìm em hả?"

-"Đúng dùi nè, anh nhớ tình yêu của anh lắm lắm"

-" Em cũng nhớ Tae lắm cơ"

-"Nói nhớ anh mà hông đợi anh đi học cùng hả?"

-" Em hông có ý đâu mà, tại hôm nay em cần tới sớm để đón cô giáo mới về trường ta đó ạ"

-" Hửm?

Ai cơ?"

-" Là cô giáo sẽ chủ nhiệm nhóm học chuyên của chúng ta đấy ạ"

-"À anh biết rồi "

Nói dứt câu Taehyung liền ngả cả người mình vào người Jungkook, anh vòng tay qua ôm lấy eo nhỏ của em kéo cả 2 lại gần nhau hơn.

-"Tae kì quá mau bỏ em ra đi, lỡ ai thấy thì sao?"

-"Hông có ai thấy đâu, mà nếu có thì cũng là mấy người bị đui thôi à"

-"Bỏ em ra coii"

-"Cho anh ôm xíu nữa đi, anh nhớ em xĩu lên xĩu xuống rồi nè"

Taehyung mặc kệ em nhỏ đang ngại ngùng mà ra sức đẩy anh ra, anh vẫn cố bám chặt lấy Jungkook không buông giống như chỉ cần chút nữa sẽ dính cả người Taehyung vào người em nhỏ luôn á

Ôm ấp chán chê "em bé đào" rồi Kim Taehyung mới mãn nguyện buông ra

-"À anh có cái này cho em này, nhớ là giấu đi nhé!"

-"Cái gì thế Tae ?"

-"Em mau nhắm mắt lại đi"

-"Naeee~"

Chụt chụt

Jungkook vội mở mắt đưa tay lên che lấy đôi môi vừa bị xâm phạm, thỏ nhỏ có mùi đào đã bắt đầu dựng đôi tai đỏ ửng lên rồiiii

Kim Taehyung bị em bé đào trừng đôi mắt to tròn lên với mình mà không hề thấy có lỗi, ngược lại còn hơi cúi người áp sát vào mặt Jungkook

-"Nhớ giấu đi em nhé, nó chỉ dành riêng cho em thôi"

Mỉm cười thật tươi rồi đưa tay xoa đầu em nhỏ, Taehyung lúc này thật sự là phải về lớp đây.

Jungkook bai bai với anh rồi ôm trái tim rộn ràng như xuân tới tung tăng quay lại phòng họp để hoàn thành nốt việc dang dở.

Đúng lúc đó ở ngoài cửa lại có tiếng gọi tên em nhưng là với tông giọng nghe có phần trẻ con

-"E hem, cho tui hỏi là ở đây có bạn thỏ nào tên là Jungkookie hông nhỉ?"

Jeon Jungkook vội quay ra nhìn tới phía cửa nơi có người vừa hỏi em

-"Aaaa, chị Kim về chơi với em hả?"

Jungkook vui mừng ơi là vui mừng, cả hai cùng chạy về phía đối phương rồi ôm chầm lấy nhau

-"Chị nhớ Kook của chị quá đi, bấy lâu chỉ có thể nhìn qua màn hình điện thoại giờ thì có thể ôm hun em rồi nè"

-"Tae sẽ mắng nếu em để chị ôm ôm hun hun em đó"

-"Để chị vứt Tae đi nhé, lúc đó chúng ta có thể thoải mái hơn rồi!"

-"Dạ"

Tại lớp học nào đó Kim Taehyung bỗng hắt xì, anh còn tự mỉm cười cho rằng tình yêu của anh chắc đang nhớ nhung anh rồi=))

-"Ơ mà sao chị Kim lại ở đây?"

-"Chị đến để làm người mẹ thứ 3 của em á bé cưng"

-"Hả???"

-"Thì người ta vẫn hay nói cô giáo như người mẹ thứ 2 của các em học sinh nhưng mà em đã có mẹ Jeon và mẹ Kim rồi nên chị đành làm người mẹ thứ 3 thuii"

-"Ý của chị là chị sẽ làm cô giáo của em á?"

-"Đúng rồi chính là chị gái xinh đẹp cao 1m74 của em đây"

Vậy là rõ rồi, cô giáo mới từ Nhật về trường không ai khác chính là chị gái của Kim Taehyung- Kim Saeon.

Jungkook biết được tin này thì vui muốn xĩu, vậy là từ giờ em lại có thêm người líu lo rồi.

Em ngỏ í muốn đưa Kim Saeon đi tham quan một vòng quanh trường và tất nhiên là chị Kim đồng ý.

Chả biết cái vẻ ngọt ngào đáng yêu vừa nãy bị đánh bay đâu mất rồi?

Chứ bây giờ chị Kim đang phải đi bên cạnh 1 vị học trưởng Jeon Jungkook mặt lạnh, nghiêm túc khiến chị cũng phải sợ đi vài phần.

Thế là Kim Saeon cũng hiểu lý do vì sao mà Kim Taehyung gọi em Jeon này là"chồng nhỏ" rồi, trông giống Alpha thế này cơ mà!

____________________

happy Taekook day tadaaaa~
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
26


Cùng lúc đó ở một góc của sân sau trường có cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ đang diễn ra:

-"Cậu nghe mình giải thích đã nào"

-"Giải thích?

Cậu nghĩ tôi mù sao mà không thấy việc cậu đã làm?"

-"Chuyện không như cậu nghĩ đâu mà Jin ah"

-"…"

-"Mình biết làm vậy là sai nhưng tất cả đều là vì cậu thôi"

-"Vì tôi?"

-"Không phải cậu ghét Jeon Jungkook sao, mình làm vậy là để cho cậu ta đau khổ như thế cậu sẽ vui vẻ hơn mà"

-"Ha, tôi cần cậu động vào cậu ta sao?

Tôi không ghét cậu ta chỉ là muốn gây rối chút vì đã dám thắng tôi trong lần bầu hội trưởng thôi.

Cậu đã hiểu chưa hả Cho Hanyu?"

-"Mình…"

-"Cậu mau đến xin lỗi cậu ta và Kim Taehyung đi!"

-"…"

-"Nếu cậu không muốn thì thôi, tùy cậu"

Nói rồi Lee SooJin tức giận bỏ đi, Cho Hanyu cũng chỉ dám đứng chôn chân ở đó mà không đuổi theo cô.Thì ra Hanyu cố tình gần gũi theo đuổi Kim Taehyung là vì muốn nhìn thấy Jeon Jungkook suy sụp đau đớn.

Thế nhưng lại không ngờ chính vì hành động tưởng chừng sẽ làm cho SooJin hài lòng lại đẩy mối quan hệ của cả hai vào con đường không thấy lối thoát…

Nói đến Cho Hanyu, hẳn sẽ nhận ra cô làm ra mọi chuyện như này không đơn giản vì tình bạn mà hình như là vì tình yêu mất rồi.

________________

Sau buổi nói chuyện ngày hôm đó cũng không thấy Cho Hanyu và Lee SooJin đi cùng với nhau nữa,cùng lắm là chạm mặt lúc học thêm ở đội tuyển thôi.

Thời gian cứ vậy mà trôi qua thoắt cái đã đến kì thi cuối kì, nhóm bạn của Jungkook và Taehyung đang cùng nhau ôn tập để lên lớp 12.

Min Hanim dù không phải ôn thi giống với mọi người nhưng cậu vẫn luôn có mặt trong những buổi hẹn hò học nhóm.Còn về lí do thì…

-"Nim ahh, mau tới đây ngồi với anh này, anh đã chiến đấu để dành chỗ cho em đó"

-"Tôi bảo này Hoseok, cậu cũng đừng khiến thằng bé sợ cậu như vậy chứ bộ dạng như ăn tươi nuốt sống người ta vậy??"

-"Được rồi hôm nay em sẽ không ngồi cùng với anh Hoseok nữa đâu nhé, hmm em sẽ chọn ngồi với…"

Hanim đảo mắt một vòng nhìn bàn tròn, Jeon Jungkook thì đang mải giảng dạy cho người bên cạnh là Kim Taehyung rồi, còn bên này là đôi tình nhân anh nhìn em ngại của Park Jimin và Min Yoongi.

Nhìn coi bộ cũng đâu còn chỗ mà ngồi đâu trời, à còn chỗ trống, là ghế ở cạnh Kang Hyung.

Thôi thì cũng chả sao, miễn là không bị Jung Hoseok dụ dỗ cày game cùng là được rồii.

Nghĩ xong Hanim liền đi đến ghế trống cạnh Hyung cúi người hỏi:

-"Tiền bối Kang có thể cho em ngồi chỗ này được không ạ?"

-"Ừ, chứ tôi mà nói không thì em sẽ không đặt mông xuống chắc?"

-"À haha…"

Cười cho không khí zui zẻ vậy thôi chứ Hanim đang muốn cầm ghế phang vào đầu tên lạnh ngắt như xác chế.t này lắm đấy.

Thôi thì tịnh tâm, người đẹp nên giữ cái nết cùng đẹp

_________________

Sau 7749 ngày ôn thi mệc mỏi muốn sang chấn tâm hồn của các bạn trẻ này thì ngày thi cũng đã đến.

Mọi người đang cùng nhau đọc lại bài ôn lần cuối trước khi vào phòng thi, còn ở dưới sân trường là dàn hot boiz làm điêu đứng trái tim thiếu nữ, à cả thiếu nam nữa.

-"Nè mọi người đã sẵn sàng chiến đấu chưa???"

Jimin quay người hỏi lại các bạn lần nữa.

-"Ủa hôm nay đi thi hả" Hoseok vừa ngáp một cái hỏi Jimin

-"Đâu có hôm nay đi nhảy wap đó chứ thi thố gì" Hyung đi lại dùng đôi bàn tay nhẹ nhàng chạm khẽ vào lưng người bạn iu dấu

-"Ahhh…ôi mẹ ơi, Hihi à cậu định giết tôi luôn à??"

Hoseok vừa mới tỉnh ngủ sau cú chạm nhẹ của Hyung, coi bộ phương pháp này hiệu quả ghê

-"Được rồi đi vào phòng thi đi, đứng đó mà nói bộ không thấy mệt hả"

Min-khó tính-Yoongi đã lên tiếng thì tất nhiên mọi người phải nghe thôi, ngay sau đó liền chia nhau đi về phòng thi của mình.

Cứ vậy trôi qua 1 tuần trời thi cử rồi chờ điểm, kết quả thì cũng tốt thôi còn đâu Hoseok thì đủ dùng dù gì thì anh cũng không có hứng thú học tập cho lắm,anh thích theo đuổi nghệ thuật hơn.

Sau kì thi thì cũng bắt đầu cho kì nghỉ hè, hiện tại Jungkook đang nằm cày phim trong căn phòng to rộng của cậu.

Hè mà, nên về nhà cho phẻ chứ ở trường chi cho chật chội nhỉ.

Jungkook mắt vẫn dán vào màn hình máy tính, tay thì với vào hộp bỏng ngô rồi đưa vào miệng nhai nhóp nhép.Coi bộ hưởng thụ quá đi, nghỉ hè là phải sung sướng như zậy nè.

Đang tận hưởng bộ phim cùng đồ ăn ngon thì bỗng đâu một tên giời ơi đất hỡi nào đó tông cửa phòng cậu ra rồi nhảy thẳng lên giường ôm chặt lấy cậu.

Jungguk đang hoang mang tột độ đây, ủa có phải nhà cậu, phòng cậu, thân thể của cậu hông zậy trời???

Mà tức cái là tên kia còn hít hà hương thơm trên người cậu, sau đó dùng tay bưng cái mặt tròn tròn còn đang ngậm cả 2 bên má toàn là bỏng ngô của cậu lên hôn lấy hôn để.

Cuối cùng hôn cái chụt vào môi cậu, ủa chứ hông thấy người ta bận coi phim hả, làm nhiều cái thấy mệc zẫy??

Hôn chán chê rồi tên kia còn kéo áo thun trắng của cậu lên qua bụng mà cúi xuống thổi vào khiến cậu buồn cười khanh khách, y hệt như mấy đứa con nít zậy á.

Thấy suốt từ lúc mình vô đến giờ mà tình yêu đang trong lòng vẫn không ư hử gì ngoài cười do trò đùa hắn gây ra, hắn mới xoay mặt Jungguk đối diện mình hỏi:

-"Koo của anh hư thế chả chào anh tiếng nào cả, anh dỗi anh khóc hụ hụ thương lắm đấy"

-"Ừ anh"

-"Ủa em?!"

-"…"

-"Mẹ Jeon ơi, em Koo vừa đánh con đau lắm ạaaaaa"

Kookoo biết ngay mà, cái tên người iu chỏu che này đúng là đáng yê-à không đáng ghét mà.

__________________

Sau những ngày tháng sống ẩn thì au đã bốc đầu chở lại dồi đây, hứa hẹn sẽ chăm chỉ hơn nheee😚
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
27


Kì nghỉ hè đã bắt đầu, mọi người đều trở về nhà của mình để hưởng thụ và Hanim cũng không ngoại lệ.

Cậu bước chân ra khỏi cửa hàng tiện lợi, kéo túi đồ mới mua xuống khỏi cổ tay, Hanim đang mân mê bóc chiếc kẹo mới mua.

Chả hiểu sao cái kẹo khó bóc thế làm cậu mãi không bóc vỏ ra được, dù đã dùng cả răng cắn ra.

Loay hoay một hồi, máu cũng sắp dồn lên não, mồ hôi cũng bắt đầu chảy dài xuống, bực mình cậu định vứt kẹo đi thì vỏ kẹo lại tuột xuống.

Ăn thôi có cần làm khó nhau vậy không???

Hí hửng với thành quả mà mình vất vả lắm mới đạt được, Hanim híp mắt lại đưa kẹo lên miệng.

Còn chưa kịp cảm nhận vị kẹo thì mấy tên nẹt bô từ cuối phố lao đến, dựng xe vây lấy cậu.

"Chào cô em, đi đâu một mình thế, có muốn lên xe đi với bọn anh không haha" Nói rồi cả bọn cùng cười phá lên

"Cô em cái con c**, ông đây có cu" Đang ăn mà gặp phải tụi này coi tức không???

"Haha cùng là Omega thôi, trai hay gái có gì khác?

Cũng là những cái lỗ chứa cho Alpha cả thôi, kiêu vậy làm gì?"

"Phải đó, mau lên với bọn anh, chúng ta sẽ từ từ chơi"

Mấy tên đó hết sờ tay vào người rồi vào eo Hanim, làm cậu nhịn nãy giờ cũng phải phát tiết

"Bà mẹ mấy tên học chưa hết cấp 1 này, bộ không ai dạy bọn mày giáo dục giới tính à?"

"Chưa học hết thì cút về nhà ngay, có tin tao gọi cho mẹ tụi mày đến rước về không?"

"Thằng chó này, nhẹ không ưa lại muốn ưa nặng?Để xem hôm nay ông đây có chơi chết mày không"

Nói rồi cả bọn cùng nhảy khỏi xe mà lôi kéo Hanim, cậu cũng không để im mà giãy lên đạp lại bọn chúng.

Quả nhiên đạp chúng phải chỗ hiểm của 1 tên, khiến cho hắn đau quá nổi điên lên

"Ahhhhh…con chó này, tao phải đánh chết mày"

Tên này dứt lời đã giật tóc cậu lên, giơ tay định dạy dỗ cậu một trận

"Ê mấy anh, có trò gì vui vậy cho em đây chơi cùng với nha"

"Mày là thằng nào mà đòi xen vào chuyện của tao?"

"Ủa ai xen vào chuyện của mấy người?

Người ta là đang muốn chơi cùng nha"

Kang Hyung nói xong liền nháy mắt ra hiệu cho Hanim phía đối diện, mà chả biết vì sao cậu lại hiểu điều mà Hyung sắp làm liền phối hợp theo.

Nhanh chóng dùng hết sức vùng tay ra, cậu vội bịt lấy mũi rồi lùi lại thụp xuống phía sau.

Ngay lúc bọn người kia định tóm lấy Hanim thì cũng là lúc chúng thấy khó thở, đau đớn ngày một lớn.

Tất cả chúng đều khổ sở vật ra đất, một tên còn chút sức bắt đầu chửi rủa

"Ahh…th-thằng chó,…mà…y mau thu…thu lại phe..romone nga.y cho tao"

"Thôi nào, không phải tôi đã xin chơi cùng rồi sao?

Chơi thêm chút nữa cho zui ha, mùi chanh thơm zậy còn muốn gì nứa"

Kang Hyung lại càng tỏa ra mùi hương nồng đậm hơn, khiến cả bọn người kia càng muốn chết hơn.

Đảo mắt thấy Min Hanim cũng đang nhíu mày lại, hơi thở cũng có chút gấp gáp hơn.Hyung dần thu hồi lại pheromone, tiến lại gần bế Hanim lên

"Còn ổn không?"

"Còn, còn ạ"

Nghe thấy lời khẳng định từ Hanim, anh bế cậu bước qua đám người đang bò lết dưới đất đớp không khí, dù sao chơi vậy cũng đủ rồi.

_____________

Anh cứ vậy mà bế cậu đi dọc theo con đường, không biết đã đi được bao lâu bỗng anh dừng lại thả cậu xuống, đến lúc này mới lên tiếng

"Mỏi ẻ, lần nào học nhóm em cũng dành 15 phút để ăn uống bảo sao nặng thế"

"Hơ hơ" Người ta vừa cứu mình, phải nhịn🙂

"Giảm cân đi, lần sau nặng vậy đừng mong anh bế"

"Cho anh 5 giây chạy khỏi đây, trước khi em cầm dép lên"

"Hông mấy giờ đi ăn xong rồi chạy nha?"

"…"

"Thích quá còn làm bộ, ăn có một bữa cũng không khiến em béo thêm nhanh vậy đâu"

"Làm ơn hãy quay trở lại làm mĩ nam lạnh lùng như mọi khi!!!"

Kang Hyung bật cười xoa đầu Min Hanim, sau đó cả hai cùng kéo nhau đi ăn.

Tất nhiên là Hanim mời vì Hyung bảo cậu phải trả ơn cho anh=))

👩‍💻:Tui chờ ngày Kang Hyung bị hành hạ🙂)

____________

Quay về với cặp đôi khó chịu Jeon và cưng chiều Kim, cả hai đang ngồi trên ghế ăn dưa.

Nói là cả hai đang ăn zậy thôi chứ thật ra là em Koo được anh Kim múc dưa đưa tận miệng, rồi nhả hạt ra tay anh.Còn anh Kim thì chả ăn miếng nào, chỉ chăm cho em thôi.

Được cưng số 1 như zậy á mà đến giờ ngủ là em Koo lại bật chế độ khó chịu Jeon, và nó là như này nè…

"Ah, Kim mau ra ghế ngủ đi, em không cho Kim nằm cùng đâu"

"Koo koo hư thế, anh không chịu nằm kia đâu, anh lạnh chỉ muốn ôm Koo Koo thôi"

"Không được, giường này là của em không cho Kim động vào nha nha"

"Thì giường của Koo còn Koo là của anh, anh ôm Koo mà có ôm giường đâu"

"Không chịu"

"Không cũng phải chịu"

"Không chịu, không chịu"

"Phải chịu"

"Không chịu, không chịu, không chịu"

đâu"

Kim Taehyung không nói gì nữa, mở chiếc điện thoại rồi ấn ấn thứ gì đó, vài phút sau liền đưa tới trước mắt Jeon Jungkook

Nội dung cụ thể:

"Hội trưởng hội học sinh-Jeon Jungkook, một con thỏ bếu ăn dưa nhả hột vào tay người đàn ông đẹp trai nhức nhối trái tim thiếu nữ-Kim Taehyung,sau khi đã lợi dụng đủ liền không cho Kim Taehyung lên giường ngủ cùng.

Nay tôi xin được vạch trần bộ mặt thật của thỏ đầu dừa để cho toàn thể mọi người được thấy rõ.

Nhưng dù thế thì Kim Taehyung vẫn yêu Jeon Jungkook"

"…"

Jungkook cũng không nói gì, lặng lẽ bước lại giường nằm xuống một bên kéo chăn lên.

"Ngay từ đầu như này có phải ngoan không"

Taehyung nhanh tay xóa bài soạn rồi chui lên giường ôm lấy Jungkook xoay người bắt em phải đối diện với hắn, mổ lên môi em vài cái thật kêu.

Xong xuôi thủ tục mới yên ổn đi ngủ cùng Jungkook

Koo cũng thích vậy mà Koo hông nói cho Kim biết đâu nha.
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
28


Tại nhà của ông Choi, tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng kèm theo tiếng cãi nhau của hai người.

Choi Minahn đứng trên lầu im lặng nhìn xuống dưới nhà, chứng kiến cuộc cãi vã của bố mẹ mà khuôn mặt không chút cảm xúc gì

-"Ông đi đâu mà bây giờ mới về?

Ông qua lại với con ả nào phải không hả?Nói đi!"

Min Ara hét lên đầy tức giận, bà ném mạnh ly rượu vang xuống đất chất vấn ông Choi

-"Bà thôi làm loạn đi, để yên cho con tôi ngủ!"

"Sao?

Con ông là sao hả?

Có phải nuôi nó lâu quá rồi không?"

Ông Choi mặc kệ vợ mình vẫn đang tức giận, định lướt qua bà đi vào phòng.

"Ông đứng lại trả lời tôi, ông đã đi đâu?

Hả?"

-"Bà nên nhớ, nếu không phải vì Era thì bà đã không thể đứng đây để chất vấn tôi, thế nên hãy im lặng và về phòng đi.

Tôi sẽ ngủ ở phòng làm việc"

-"Haha, thì ra là vẫn tương tư ngóng chờ vợ của thằng khác sao?

Thế nào, sao không đến ngủ với nó đi?"

Ông Choi quay lại nhìn thẳng vào bà ta, ánh mắt đã trở nên tức giận vì cố kiềm chế mà đỏ lên

-"Giờ thì ông đang đứng đây và muốn giết tôi chứ gì?

Để tôi biến ra khỏi đây cho ông vừa lòng!"

-"Bà muốn đi đâu cũng được nhưng đừng kéo theo con gái của tôi đi.

Bà không xứng"

-"Hahahaa, nuôi con của kẻ khác rồi giờ lại tự cho là con của mình sao?Ông chẳng là gì của nó cả, ông không bao giờ có tư cách để giữ nó lại vì tôi mới là mẹ ruột của nó, nghe rõ chưa!"

-"Bà tự mình xem lại đi, bà có tư cách để nói mình là mẹ ruột của con bé sao hả?

Bà đừng tưởng tôi không biết bà đã ép buộc con tôi phải sống khổ sở như thế nào.Bà không thương nó thì tôi thương"

Choi Minahn đứng trên lầu từ nãy tới giờ, sau câu nói của ông Choi nước mắt đã thi nhau tràn xuống ướt hết khuôn mặt xinh xắn của cô.

Thế nhưng trên môi cô lại hiện ra nụ cười hạnh phúc mà đã lâu không được nhìn thấy.

Cả đời này của cô có thể không được tốt đẹp nhưng ít ra cô còn có được người bố như ông Choi và gặp được người mà cô yêu thương nhất...Kang Hyung.

Đúng là như thế, không phải vì bị mẹ ép buộc thực hiện kế hoạch gả vào gia đình hào môn nên cô mới tiếp cận Kang Hyung.

Cô thật lòng yêu thích cậu, yêu ngay từ cái lần đầu gặp gỡ năm lên 6 tuổi, chính vì gặp được cậu nên tuổi thơ của cô coi như tốt đẹp.

Năm ấy, gia đình của ông Choi mở tiệc sinh nhật cho cô con gái duy nhất, tất cả những gia tộc lớn nhỏ, những nhân vật tầm cỡ trong nước đều được ông Choi mời tới chúc mừng cho con gái

và tất nhiên là gia đình ông Kang cũng tới góp mặt.Buổi tiệc diễn ra thật lộng lẫy hào nhoáng với nhân vật chính là cô con gái Choi Minahn được ông Choi bế trong tay suốt buổi tiệc.

Sau khi tiệc đã gần tàn, ông Choi đi tới tiếp vài đối tác của mình nên mới để con gái xuống tự tìm chỗ chơi.

Ngay khi ông thả Minahn xuống cũng là lúc vợ ông kéo đứa con gái vào phòng riêng trên tầng đánh đập, mắng nhiếc.

Đơn giản vì bà ta ghen tị với sự cưng chiều mà ông Choi dành cho con gái riêng của bà, dù là vợ chồng nhưng ông ấy chưa từng mảy may quan tâm đến bà ta mà chỉ chăm sóc cho Minahn.

Từng đòn roi vung xuống mạnh mẽ làm chiếc váy công chúa màu trắng loang cả sắc đỏ của máu.

Minahn đã phải khóc thảm thiết thế nào trong ngày sinh nhật ấy, ngay khi cô cảm giác bản thân mình như đã đủ đau đớn sắp chết rồi thì một cậu bé đã cứu lấy cô.

Ngày hôm ấy cậu bé đó đã không hét lớn lên để mọi người tới vì sợ cô sẽ tủi thân xấu hổ vì bị mẹ bạo hành mà cậu chỉ lặng lẽ kéo ông Choi lên cứu lấy cô.

Trước khi cô ngất đi và được bố bế lên thì cô đã kịp nhìn rõ khuôn mặt cậu bé ấy.

Vì thế nên mỗi năm cô đều mong ước tới ngày sinh nhật của mình chỉ vì cô biết người con trai ấy sẽ lại đến, có mặt trong cuộc đời cô và cứu rỗi lấy tâm hồn của cô.

Cô yêu Kang Hyung là thật, không có chút gì là lợi dụng.

Minahn không dám nói với mẹ của mình rằng cô yêu anh ấy thế nào vì cô biết mẹ mình sẽ chẳng quan tâm đến đâu.

Cô không phải người xấu, cô làm ra tất cả những việc trước kia là vì mẹ cô, bà ta đe dọa rằng sẽ rời bỏ cô để cô sống đơn độc một mình.

Nhưng cô vẫn chẳng thể ra tay nặng với bất kì ai theo í của mẹ mình, cô không muốn trong mắt người mình yêu cô sẽ là một nhân vật phản diện.

Tất cả những gì cô muốn chỉ là được sống với người mà cô yêu thương nhất mà thôi.

____________

Chap này mình dành cho Choi Minahn nhé💞

Sắp tới chỉ có ngập đầu trong tình iu của Taeguk mà thoaiii
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
29


Kì nghỉ hè cũng đã bắt đầu được hơn 1 tuần rồi, sau khi về nhà nghỉ đã đời thì hôm nay cả nhóm bạn đã hẹn nhau tại nhà Jungkook để bàn kế hoạch đi chơi.

-"Vậy chúng ta sẽ đi đâu đây?"

-"Đi ngủ"

-"…"

-"Yoongi à, anh đi về ngủ luôn đi nhé"

-"Bỏ qua đi, mọi người tiếp tục đưa ra ý kiến nào"

-"Đi sở thú nha mọi người"

-"Bộ cậu định vào đó ngắm khỉ gãi đít hả Hoseok?"

-"…"

-"Vậy đi biển nha?"

-"Koo có muốn đi không em?"

-"Hmm…cũng được ạ"

-"Ok chốt, mọi người về đi, đến giờ tôi với Kookoo đi ăn rồi"

Dứt lời thì Taehyung đã kéo tay Jungkook vào trong bếp, lấy bánh kem rồi bế em lên trên phòng.

Trước sự ngỡ ngàng của mọi người mà đóng sập cửa phòng lại

-"Thiệc chứ tao muốn kí đầu Tae quá tụi mày"

Hoseok đã nhìn và đánh giá

-"Vậy là chốt đi biển nha, cả nhà mau ai về nhà lấy chuẩn bị đi"

-"Để đi mua thuốc ngủ"

-"Anh Yoongi bị mất ngủ ạ?"

-"Không"

-"Ủa chứ mua chi zậy ba"

-"Đi biển với mấy cái loa thì tao phải uống thuốc mới ngủ nổi"

-"…"

Jimin đã phải kéo anh bồ chạy thật nhanh đi về chứ không để lâu có khi bị đồ sát không chừng=))

______________

9 giờ sáng tại bãi biển

Cả nhóm đã đưa ra địa điểm ngay trong đêm và sáng sớm hôm nay xuất phát, hiện tại đã đứng trước khách sạn.

-"Mọi người vào chọn phòng đi nào"

-"Chào quý khách ạ, quý khách muốn lấy bao nhiêu phòng ạ?"

"Ở đây chúng tôi có 7 người, vậy cho chúng tôi 5 phòng"

Định thắc mắc chứ gì, chú Kim ở với em Koo rồi còn cả cặp đôi mèo lớn mèo bé kia nữa nên cần 5 phòng hoi

-"Dạ thưa anh, hiện tại bên tôi chỉ còn có 4 phòng còn trống thôi ạ"

-"Hoseok ở chung phòng với Hyung đi, nhường phòng cho Hanim nha"

-"Có được không ạ?"

-"Tôi thì sao cũng được"

-"Thôi thì tôi đành chịu thiệt thòi vậy, vì em Hanim mà nhỉ"

-"Vậy em xin cảm ơn anh Hoseok và anh Kang ạ"

-"Chúng tôi sẽ lấy 4 phòng đó"

-"Dạ vâng, tôi xin gửi thẻ phòng ạ"

-" Lên nghỉ chút đi, tầm 11 giờ trưa chúng ta sẽ tập trung ở dưới đây nhé"

-"Ok"

Mọi người lần lượt cầm chìa khóa lên phòng nghỉ ngơi, sáng phải dậy sớm để chuẩn bị nên giờ ai cũng mệt cả

______________

Tại phòng 057

-"Kim định ngủ với em thật hả?"

-"Chứ hông lẽ đùa, mấy nay anh đều ngủ với em mà, có sao đâu"

-"Đúng là hông có sao thật"

-"Đó, vậy nên ngủ chung nha"

-"Dạ"

-"Ngoan quá đi"

👩‍💻:Anh Kim à, em Koo là omega đó ạ=))

Mọi người nghỉ một chút rồi cũng nhanh chóng xuống dưới sảnh tập trung

-"Chúng ta sẽ ăn trưa ở đây, sau đó chiều sẽ ra biển, tối thì sẽ tính sau nhé"

-"Hay tối chúng ta ra mua đồ ăn và cả rượu ra bãi biển ăn luôn nha, sẽ tuyệt vời lắm đó…"

-"Oke, vậy mọi người thấy sao?"

-"Không ai nói gì thì chúng ta chốt nheee"

Sau bữa trưa, mọi người lần lượt về phòng, Taehyung đi ngang qua chỗ phòng bếp liền để Jungkook ở ngoài còn bản thân tiến vào bên trong.

Tầm vài phút thì đi ra bế Jungkook lên

-"Gì zậy, thả em xuống đi, mọi người nhìn kìa"

-"Cho họ nhìn, anh bế chồng bé của anh mà"

-"Ơ, em sao lại là chồng bé, em thích làm chồng lớn cơ"

-"Có nằm trên không mà gọi là chồng lớn hả?"

-"Em nằm được mà"

-"Anh nằm trong em ạ"

-"…"

Jeon Jungkook chính thức đỏ mặt

-"Chụt"

-"Ai cho mà chơm môi chinh hả?"

-"Koo koo của anh đáng iu thật đấy, mau về phòng ôm em ngủ thôiii"

Sau đó thì như mọi người cũng đã biết , anh Kim nhà ta bế chồng nhỏ về phòng ngủ thật...

______________

14 giờ tại bãi biển

Min Yoongi đang nằm phơi thân tận hưởng ánh nắng…trong bóng râm, chứ ra nắng lỡ đen da thì sao?

Hoseok và Hyung đang thay phiên nhau bôi kem chống nắng, sau 15 phút ai cũng trắng bóng loáng.

Biết vì sao không?

Bôi hết cả nửa lọ rồi không trắng sao được=))

Phía xa xa là nhóm 4 người còn lại đang nô đùa dưới nước, Hanim với Jimin thi nhau tạt nước rồi cười ha hả.

Bên đây anh Kim cũng đang trông chừng em Koo, thật sự coi Jungkook là em bé mà chăm lo, sau này mà có con thì không biết thế nào nữa đây.

Tình cảnh bây giờ chính là anh bố đẹp trai cùng con trai nhớn của anh ta tập bơi

Chơi thêm một lúc rồi Jungkook, Jimin và Hanim xung phong đi tới chợ hải sản gần đó để mua đồ về nướng còn mấy người ở lại sẽ dựng chỗ và sắp xếp đồ ra để cho bữa tối.

Khoảng tầm 30 phút sau thì ba bạn nhỏ cũng đã quay lại, trên tay là những túi có cá, mực, tôm, hàu và cả rượu nữa.

Coi bộ tối nay không say không về đây mà

Yoongi nhóm bếp xong xuôi thì Hoseok và Hyung cũng thay nhau mang đồ đặt trên bếp nướng.

Mọi người cũng đã tự ngồi vào chỗ xung quanh bếp nướng, Taehyung mở rượu ra cho tất cả trừ Hanim.

Hanim nói sẽ uống nước ngọt vì em không uống được rượu, mẹ em có bao giờ cho em uống đâu, em ngoan nên cũng chưa có lén uống lần nào cả.

Cả nhóm nói chuyện, ca hát suốt cả tốt, tiếng cười vui vẻ của mọi người cứ vang lên trên bãi biển.

Họ cùng nhau ngắm hoàng hôn xuống cho tới khi nó lặn hẳn, trời cũng dần đần tối đi và cả nhóm cũng đã bắt đầu say rồi.

Đã 20 giờ 30 phút, Yoongi say tới nổi ngủ quên luôn nên là Jimin đã xin phép mọi người để bản thân đỡ anh bồ về phòng ngủ.

Sau đó thì tới Hoseok cũng say rồi tự biết đường mò về phòng, Hanim cũng tính đứng dậy xin phép về thì bỗng Hyung ngả người vào em vậy nên em phải vác theo Hyung về phòng.

Hiện tại chỉ còn con sâu rượu Jeon Jungkook và Kim Taehyung chỉ mới hơi say ngồi đó.

Jungkook say rượu cả người đều hồng hồng, sau đó còn không yên phận mà ngồi cả vào lòng Taehyung mè nheo đòi ôm ôm.

Taehyung nhìn em nhỏ trong lòng không chịu yên cũng chỉ biết bật cười, em có làm gì cũng đáng yêu hết.

Sau đó bế em lên rồi cũng đi về phòng , cả ngày hôm nay quầy lễ tân đã thấy không biết bao lần anh chàng đẹp trai 1m8 ôm em bé của anh ta đi đi lại lại lên trong khách sạn.

Về đến phòng, Taehyung đặt em nằm xuống giường, định đi lấy quần áo để thay cho em dễ chịu thì đột nhiên thấy em khó chịu.

Taehyung thấy thế cũng vội ngồi xuống, ôm Jungkook người đang nóng bừng vặn vẹo trong lòng anh.

Taehyung ân cần hỏi em

-"Em sao thế Koo ơi?"

-"…"

Jungkook không trả lời mà cứ vặn vẹo, từ đang ôm chuyển sang ngồi lên ôm anh, liên tục phả hơi thở gấp gáp vào cổ anh.

Taehyung còn đang không hiểu em nhỏ bị làm sao thì bỗng dưng bị hơi thở của em làm cho cả thân mình cũng nóng hết cả lên.

Kìm nén cơn dục vọng dâng lên, Taehyung đẩy nhẹ giữ em lại hỏi

-"Bé ơi em làm sao hả?

Koo ngồi im anh xem nào!"

Jungkook vẫn không trả lời lại câu hỏi của anh mà tiếp tục vặn vẹo cơ thể, cọ mình vào người anh không một kẽ hở.

Hương đào trên cơ thể em nhỏ cũng bắt đầu tỏa ra ngập cả căn phòng , thơm nhẹ rồi dần nồng đậm khiến Taehyung kìm chế đến đỏ cả mắt.

Đang cọ mình thì bỗng Jungkook dừng lại, tay dần cởi bỏ chiếc áo phông trắng ra để lộ hai điểm hồng hồng đập thẳng vào mắt Taehyung.

Anh không lên tiếng để xem em nhỏ trước mặt mình sẽ làm gì tiếp theo thì Jungkook đã kéo anh lại đòi hôn.

Cả hai dây dưa môi lưỡi, Jungkook cầm lấy hai tay Taehyung lên đặt vào điểm hồng trên ngực mình xoa xoa.

Taehyung không phản kháng để Jungkook tự mình hành động, hôn đến khi em nhỏ không thở được nữa mới dừng lại.

Taehyung biết em nhỏ nhà anh đến kì rồi, thật sự là siêu cấp quyến rũ cả người em nhỏ cứ đỏ ửng lên làm Taehyung có chút ngượng.

Mặc dù bình thường vẫn hay nhìn thấy cơ thể em, cơ mà lúc này nhìn thấy em đang trong cơn mê tình lại thấy ngượng, chính là không nghĩ tới Jungkook còn có thể đẹp tới mức này.

Thấy Taehyung dừng lại không hôn nữa , Jungkook liền chu môi lên mè nheo

-"Anh,hôn nữa"

-"Koo ngoan nghe anh nói đã"

Taehyung nhân lúc em nhỏ có chút tỉnh mà nói

-"Koo có biết là mình đang đến kì không?"

-"Koo biết mà ạ, anh mau hôn ahh~"

-"Koo là omega mà, còn đang đến kì nữa, anh sợ sẽ làm em tổn thương"

-"Không mà, Koo thương anh nên anh hôn Koo đi nha nha"

Dứt lời em nhỏ liền mổ lên môi anh mấy cái rõ kêu, Jungkook khó chịu lăm rồi

-"Koo ngoan, để anh giúp em hết khó chịu nhé"

-"Anh hôn Koo đã cơ, Koo muốn nhiều nhiều ạ~"

Taehyung cũng đang khó chịu lắm rồi, phía dưới sưng ngày càng to sắp vung ra khỏi quần rồi.

Nhưng anh sẽ không làm đâu, anh thương Koo mà.

Kéo lấy Jungkook vào những nụ hôn sâu, nhẹ nhàng nhưng khiến em nhỏ kích thích không thôi.

Ngực cũng được tay anh chăm sóc, đôi lúc Taehyung cúi xuống ngậm lấy day day khiến Jungkook ưỡn cả ngực lên rên rỉ vài tiếng nỉ non.

Tay còn lại mò xuống vuốt lấy em bé của Jungkook, sự tấn công ngọt ngào của Taehyung khiến em không chịu được mà bắn ra, dính lên cả người anh.

Jungkook nằm ngả vào người anh mà thở, Taehyung cũng tỏa ra pheromone để an ủi em.

Thấy em nhỏ tiếp tục khó chịu, Taehyung trực tiếp lấy vật lớn của mình ra cọ cùng với em, kéo em tiếp tục vào nụ hôn bên dưới không ngừng tuốt lên xuống.

Jungkook không chịu nổi sự kích thích mà tiếp tục bắn ra, Taehyung vẫn chưa ra đành mượn đùi của em nhỏ giải quyết.

Căn phòng ngập tràn mùi pheromone của cả hai quyện lại với nhau, nồng đượm nóng bức cùng tiếng rên rỉ của Jungkook tới gần sáng.

Em nhỏ mệt mỏi ngủ quên mất, trên mi mắt còn đọng nước mắt do kích thích mang lại.

Taehyung dọn dẹp chiến trường của cả hai, lau người rồi mặc áo cho em xong bản thân mới đi tắm rửa lại lần nữa.

Xong xuôi tất cả ,Taehyung mang cả người thơm mùi sữa tắm ôm lấy Jungkook chìm vào giấc ngủ.

____________________

Chưa có thịt được đâu nha, anh Kim tính toán cả dồi 🤭
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
30


Sáng sớm hôm sau, Jungkook tỉnh dậy trong tình trạng mệt mỏi, đau lưng vô cùng.

Em từ từ mở mắt ra, ánh sáng len qua khe cửa sổ phòng soi vào đôi mắt khiến em mất vài phút mới có thể nhìn rõ mọi vật.

Trong phòng chỉ còn lại mỗi mình em, không gian yên tĩnh, em với lấy chiếc điện thoại để xem giờ.

Lúc này em mới thấy lạ lạ, Taehyungie của em đâu mất rồi??

-"Taehyungie ơi, anh đâu rồi?"

Chẳng có tiếng đáp lại, em lại tiếp tục gọi lớn

-"Anh ơi, Tae ơi"

Vẫn không có tiếng đáp lại , em có chút tủi thân mà rơm rớm nước mắt

-"Kim Taehyung, anh có ra đây không hả?"

Em cúi xuống nhìn lại tấm thân chằng chịt dấu hôn mà chỉ có chiếc chăn che lại của mình, Kim Taehyung, lần này anh chết chắc!

Về phía Kim Taehyung lúc này vẫn đang vui vẻ chọn bánh ngọt cho tình yêu của mình mà không biết tiếp theo số phận anh sẽ đi về đâu…

Jungkook vác thân xác đau nhức của mình vào nhà tắm, vệ sinh cá nhân mọi thứ xong xuôi đâu đấy em nhìn lại bản thân trong gương.

Từng vị trí dấu hôn em nhớ kĩ không sót lại 1 vết nào

-"Kim Taehyung, kì này anh tới số với tôi, để tôi cho anh biết thế nào là hội trưởng hội học sinh"

Thay xong quần áo, em ngồi xuống giường, đôi mắt nhìn chăm chăm về phía cửa phòng.

Cùng lúc này Taehyung cũng đang vui vẻ cầm theo túi bánh tung tăng về phòng, anh nghĩ Kookoo của anh sẽ rất thích bánh ngọt này cho xem.

Càng nghĩ lại càng vui, Taehyung mở toang cửa phòng ra vừa tầm bắt gặp ánh mắt 3 phần dịu dàng 7 phần trìu mến của em người yêu

-"Koo dậy rồi hả, lại đây để anh x-…"

-"Quỳ xuống!"

Taehyung lập tức quỳ xuống thật nhanh, không biết lí do nhưng mà cứ quỳ đã

-"Kim Taehyung, học sinh lớp 11A1 dãy nhà dành cho Alpha tuy chưa đủ 18 tuổi nhưng đã có hành vi đồi bại với hội trưởng hội học sinh.

Sau khi ăn sạch sẽ thì chùi mỏ bỏ đi"

-" Ủa em, a-…"

-"Nín họng lại đi, đồ tồi nhà anh, tôi sẽ kiện anh!"

-"Người đẹp ơi, em nghe anh nói đã mà"

Taehyung chưa gì đã thấy được tương lai sau này của mình, thôi thì tập làm quen dần từ bây giờ là vừa!!!

Anh rón rén tiến về phía Jungkook, đặt túi bánh đã mua vào lòng em thấy em không nói gì mới bắt đầu trình bày

-"Dạ kính thưa người đẹp của lòng Kim Taehyung, sáng nay khi người đẹp còn đang say giấc nồng thì kẻ hèn mọn này đã dậy thật sớm để ra cửa hàng bánh mua về cho người vài chiếc bánh ngọt ngon nhức nách này đây ạ.

Mong người đẹp của lòng thần ăn thật ngon miệng và nghe thần trình bày tiếp"

Kim Taehyung dứt lời liền bỏ chiếc bánh đầu tiên ra, là bông lan trứng muối.

Anh đút từng miếng bé đến miệng Jungkook

Còn Jungkook nãy giờ chẳng nói gì, chỉ hợp tác há miệng cho anh đút bánh ăn.

Còn lâu mới nói là bánh ngon nhé, Jeon Jungkook này hơi bị khó chiều đấy!!!

Ăn xong chiếc bánh đầu tiên, Jungkook cũng đã cảm thấy có chút no vì vậy không ăn thêm nữa.

Thấy thế Kim Taehyung mở lấy từ trong ngăn kéo tủ ra hộp sữa chuối đưa cho em

-"Koo ngoan uống thêm hộp sữa này nữa nhé"

-"…"

Taehyung biết em lười uống nên trực tiếp bóc vỏ ống hút, chọc xuống đưa tới miệng để em chỉ việc hút thôi.

Chờ cho em nhỏ hút xong, anh Kim mới nghiêm túc hỏi

-"Koo có thấy khó chịu chỗ nào không hả em?"

-"Chả có chỗ nào khó chịu, ngoài 2 vết hôn trên cổ trái, 1 vết bên cổ phải, trải dài từ xương quai xanh đến chiếc eo tổng cộng là hơn 25 vết, sau lưng cũng có gần 10 vết.

Chưa kể đến mông chinh có tận 3 vết răng đỏ chót, đã vậy từ đùi xuống chân cũng chằng chịt dấu đỏ đỏ tím tím.

Kim Taehyung anh đây là muốn hôn chết tôi đúng không hả?"

Jungkook vừa được hỏi tới đã tuôn ra 1 lượt, em phải cho tên này một trận mới hả giận

-"Anh hôn nhiều vậy luôn á hả?"

-"Chẳng lẽ tôi tự hôn?

Có cần cho đếm lại không ?"

-"Anh biết lỗi rồi Koo tha cho anh nha, tại hôm qua anh không kiềm chế được"

Kim Taehyung chuyển từ ngồi sang quỳ dưới chân Jungkook năn nỉ

-"Thấy tôi say rồi lợi dụng chứ gì, đồ chết tiệt nhà anh"

-"Koo không nhớ gì luôn hả em?"

-"Nhớ cái gì mà nhớ"

-"Hôm qua em không chỉ say đâu mà còn đến kì rồi làm loạn nữa bé…"

-"…"

Chỉ chờ có nhiêu đây, bỗng dưng kí ức của đêm hôm qua hiện ra trong đầu em rõ mồn một.

Thôi xong rồi, giờ biết tìm quần hồng chấm bi ở đâu ra để đội lên đầu đây?

-"Tình yêu của anh đã nhớ ra chưa, có cần anh thực hành lại không?"

-"Kh-không có cần nha, anh xấu, anh chọc quê em"

Jungkook xấu hổ đến đỏ ửng từ mặt tới tận tai, em trượt xuống rúc mặt vào người Taehyung.

Úp mặt vô người iu cho đỡ quê chứ sao, biện pháp này mấy người mà ế như mấy ngừi thì sao hiểu được

👩‍💻: đôi khi ta nên tự gặm nhấm nỗi đau một mình…

-"Koo của anh ngẩng mặt lên để anh hỏi nào"

-"Hông đâu"

-"Koo ngoan mà, để anh xem Koo còn khó chịu ở đâu nữa không"

-"Koo không khó chịu ở đâu nữa ạ, anh bế Koo lên giường đi"

Taehyung nghe được lời của em thì lập tức thi hành, anh xốc nhẹ Jungkook bế em lên giường nằm.

Đặt Jungkook nằm xuống rồi anh cũng tự mình nằm cạnh để cho em ôm, em bé còn ngại lắm đấy mặt đỏ bừng thế kia cơ mà.

Nằm ôm Jungkook được một lúc, Taehyung lấy trong túi ra 1 lọ thuốc nhỏ.

Lúc sáng nay anh đã gọi hỏi chị Choung để hỏi về thuốc dành cho Omega khi đến kì.

Thế nên sáng nay khi mua bánh ngọt thì anh đã ghé qua tiệm thuốc để mua theo sự chỉ dẫn của chị Choung.

Sau khi cho Jungkook uống thuốc xong, Taehyung lại nhẹ nhàng bế em nằm dựa vào người mình, vuốt lưng để em thoải mái ngủ thêm 1 chút.

Taehyung lấy điện thoại ra tìm kiếm gì đó, sau khi làm xong thì đặt điện thoại sang bên ôm Jungkook nằm xuống ngủ.

Đêm qua anh thức để chăm em nhỏ suốt, giờ ôm em trong lòng nên có chút buồn ngủ rồi.

_________________

Nhân vật mới chuẩn bị lên sàn nha kaka, chị Choung không phải tầm thường đâu nhee
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
31


Sau những ngày vui chơi tại bãi biển, cuối cùng cả nhóm cũng chịu vác thân xác đi về.

Ai về nhà nấy còn Jungkook thì theo Taehyung về nhà họ Kim, tại vì ba mẹ của Jeon cũng đang ở đấy mà.

Chiếc xe trở Jeon nhỏ và Kim lớn vừa mới di chuyển vào sân, sau đấy là 1 lớn 1 nhỏ bám dính nhau đi vào trong nhà.

-"Hế lô cả nhà iu của Kim"

-"…"

-"Ủa sao không thấy ai chào mừng gì hết vậy???"

-"Con chào ba mẹ Kim, con chào ba mẹ ạ" Jeon nhỏ lên tiếng

-"Con iu của mẹ về rồi hả, đi chơi có vui không con?"

Mẹ Kim nghe thấy tiếng Jungkook liền chạy tới kéo em về phía mọi người đang ngồi.

Bỏ lại Taehyung đứng im tại chỗ nhìn toàn cảnh đại gia đình và "con trai cưng" của họ.

Không sao Kim vẫn ổn🙂)

Kim Taehyung chếc trong lòng nhiều chút, tay xách nách mang quà mua về cho mọi người vào trong.

-"Quà con mua tặng mọi người đây ạ"

-"…"

Không ai chú ý tới

-"Là do em Jeon chọn hết đấy ạ!"

-"Ôi cục cưng chọn hả con, để mẹ Kim mở ra xem nha" Mẹ Kim vội lấy đống quà từ chỗ Taehyung mở ra xem

-"Jeon chu đáo quá con, đúng là bé ngoan" Ba Kim cũng mở lời khen ngợi

Thôi được rồi, Kim Taehyung là con ghẻ được chưaaa

Mẹ Jeon thấy vậy cũng bật cười, biết là Taehyung tổn thương rồi nên cũng kéo anh ngồi xuống chung với mọi người.

Đúng là trong cái nhà này chỉ có mẹ Jeon thương anh thôi, cả nhà lại vui vẻ nói chuyện, Jungkook không ngừng kể lại những ngày đi chơi của mình cùng các bạn.

Một lúc sau đó thì có chiếc xe nữa tiến vào trong sân, bước xuống là một cô gái có nước da trắng sáng, mái tóc màu xanh ngọc búi 2 bên.

Cô với lấy chiếc áo blouse vắt lên tay, tay còn lại đẩy gọng kính từ từ bước vào bên trong nhà.

-" Con biết ngay mà, quả nhiên mọi người đều ở đây"

Cả nhà vẫn đang nói chuyện lại vì nghe thấy giọng nói của cô mà đều hướng mắt nhìn, Jungkook vừa nhìn thấy cô đã chạy lại ôm chặt lấy người trước mắt.

-"Chị về lúc nào mà không gọi em ra đón, em nhớ chị Choung muốn chĩu gòi nè" Jungkook vừa ôm vừa giở giọng làm nũng

-"Nhớ mà người ta gọi 10 cuộc thì tắt máy cả 9 cuộc là sao hả cưng?"

-"Thì vẫn nghe 1 cuộc mà ạ"

-"Được 4 giây thì tắt?

Cưng có thật là nhớ chị không thế Jeon Jungkook?"

-" Thì…"

Jungkook thấy chị Choung bắt bẻ mình thì lại quay mặt về phía Taehyung mà mếu

-" Được rồi mà, chị mới về sao đã bắt nạt Jeon Jeon thế"

-"Taehyungie…"

-"Lại đây để anh thương Jeon nào"

-"Được rồi chị thua!"

Mẹ Kim cùng mẹ Jeon vô cùng vui mừng khi thấy Jeon Choung trở về, vội vàng kéo cô lại kiểm tra từ trên xuống dưới.

-"Ây zaaa, con cũng đâu mất cân thịt nào đâu mà hai người cứ kiểm tra mãi thế"

-"Nha đầu này đi tận ngần ấy năm mới chịu trở về, có phải là sắp quên luôn mấy người chúng ta rồi không"

-"Chẳng phải con ở đó học rồi cũng về rồi đây, lần này là con về đây luôn nha"

-"Em ấy về đây là vì bệnh viện lớn nhất thành phố gửi lời mời nhiều quá đó mà" Chị gái Kim cùng lúc trở về

-"Đành chịu hoi chứ biết sao giờ"

Chị Kim vừa lên trường để nhận danh sách học sinh lớp mình chủ nhiệm trong năm học tới, vừa hay là lớp của em Jeon.

Cả nhà được hôm đông đủ nên bữa trưa cũng hóa thành tiệc nhỏ, chỉ có anh Jeon Hasung là không về được.

Sau bữa trưa ai về phòng đấy, chị Saeon đi cùng với chị Choung đến bệnh viện nhận việc còn em Jeon thì được anh Kim bế về phòng.

Mấy hôm dành sức đi chơi, vừa về đến nhà thì Jeon Jungkook lại bật chế độ buồn ngủ suốt, lúc ăn cơm mà 2 mắt cứ nhíu lại vào nhau.

Thế là vừa ăn xong được 1 chút em đã dựa đầu vào vai anh ngủ, thấy vậy Kim Taehyung cũng chỉ cười nhẹ rồi bế em về phòng ngủ.

______________

Làm 1 giấc cho tới chiều, Jungkook tỉnh dậy khi Taehyung đang lấy khăn lau mặt cho em.

-"Koo dậy thôi em, ngủ cả buổi trưa luôn rồi"

-"Nhưng mà…Koo vẫn buồn ngủ"

-"Ngoan, dậy anh dắt đi chơi nào"

-"Đi đâu ạ?"

-"Thì đi nhà tuyết, chả phải lúc ở biển em bảo muốn đi nhà tuyết chơi còn gì"

-"Ơ thế ạ, thế để Koo dậy luôn"

Lúc đầu còn giọng ngái ngủ thế mà biết được đi chơi thì lại tỉnh ngay, Koo mà cứ đáng iu thế này thì chỉ mệt con tim của Taehyung thôi.

Sau một hồi loay hoay thay quần áo thì Jungkook cũng sắp được đi chơi, lúc nãy em có nhắn tin trong nhóm rủ mọi người đi cùng rồi.

Kim Taehyung bỏ ít bánh kẹo, mấy hộp sữa vào cái túi nhỏ rồi cầm lên, này là để lúc chơi Jungkook có đói thì còn ăn.

-"Anh ơi mình đi được chưa?"

-"Được rồi đây, Koo thơm anh rồi mình đi"

-"Èo hông thơm anh đâu"

-"Thế Koo đi một mình đi, anh ở nhà"

-"Ơ, anh hư thế, Koo thơm anh ngay mà"

*Chụt*

Xong thủ tục gòi thì đi chơi thoii

Hôm nay đi nhà tuyết tổng có 6 người, Jeon và Kim, Yoongi và Jimin cuối cùng là Hanim và Hyung.

-"Kim ơi Koo hỏi"

-"Ơi em hỏi đi"

-"Sao em thấy dạo này Hanim nhà em thân với Kang Hyung thế nhỉ?"

-"Sắp thôi sẽ không còn là Hanim nhà em nữa đâu, thỏ ngố"

-"Ơ kìa, người ta hỏi không trả lời còn gọi người ta thỏ ngố.

Có phải anh nhớ hội trưởng hội học sinh Jeon Jungkook quá rồi phải không?"

-"Đâu đâu, Koo cứ dễ thương như bây giờ là được, tuy tim anh hơi mệt xíu cơ mà anh yêu"

-"Thế anh không thích em khi là hội trưởng Jeon ạ?"

-"Không, em là ai anh cũng thích hết, lạnh lùng hay dễ thương gì thì cũng là chồng nhỏ nhà Kim Taehyung!"

-"Nè nha bớt chim chuột nhau coi, có vào chơi không thì bảo?"

Jimin đã căng

-"Mệt hai đứa này quá" Yoongi đã nhìn và đánh giá

-"Hanim vào đây chơi trước với anh, đứng thêm lúc nữa chắc đau đầu nhức mắt tiền đình mất" Hyung kéo tay Hanim vào nhà tuyết trước

Bởi đi chơi như này có khác gì đi hẹn hò theo cặp đâu, Kim Taehyung không chơi chỉ bận đi theo sau chăm bạn nhỏ, Min Yoongi ngồi nhìn xem đứa nào lại gần bé iu thì sẽ ra rap diss , còn Hyung bận lên mạng học mấy câu thả thính về để cua Hanim.

Mỗi người một việc.

Cái kết chung của buổi đi chơi đó chính là máy của các anh lớn thì đều có cả bộ ảnh của người yêu, mê đến thế là cùng.
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
32


Kì nghỉ hè trôi qua cũng đã được một nửa, cuộc vui chơi của Jeon Jungkook cùng các bạn cũng đã ít đi, hầu hết thời gian đều dành ra để ngủ và làm việc cá nhân.

Mãi đến sáng nay khi Jungkook và Jimin đang đi chọn quà sinh nhật cho Hanim thì mới chợt nhận ra 1 điều.

Hanim và Yoongi sinh cùng ngày cùng tháng

Sau đó cả hai chọn thêm quà cho Yoongi, Jungkook gọi điện hỏi ý kiến Taehyung còn Jimin gọi hỏi Yoongi.

-" Kim, anh đã chọn quà cho Yoongi chưa, có quyết định sẽ tổ chức thế nào chưa ạ?"

-"Anh có mua quà rồi, anh nghĩ sẽ không tổ chức đâu vì mọi năm Yoongi đều bảo không làm sinh nhật bọn anh có khuyên cũng không được"

-"Vậy ạ, tại hôm nay sinh nhật Hanim, trùng hợp với Yoongi nên em định hỏi ý kiến anh ấy xem có thể tổ chức chung hay không"

-"Em bảo Jimin hỏi Yoongi đi, anh nghĩ chắc sẽ được thôi"

-"Dạ, em biết rồi"

-"Koo nhớ về sớm, nắng bắt đầu gắt rồi đấy nhé, có cần gì thì gọi anh nha"

-"Hmm…vậy xíu em về Taehyungie sang ăn cơm với em nhé, em muốn Taehyungie ôm em ngủ trưa nữa"

-"Anh biết rồi, thôi em mau chọn quà đi rồi về"

-"Dạ anh tắt máy đi"

-"Koo tắt đi em"

Jungkook nhìn vào điện thoại bật cười, em thơm vào đó 1 cái rồi mới ngượng ngùng tắt đi.

Lần nào cũng vậy, Taehyung luôn chờ em tắt máy trước, em có hỏi thì anh trả lời là:

"Anh sợ Koo còn điều muốn nói mà anh tắt máy thì Koo sẽ buồn nên anh để Koo tắt trước, Koo cứ nói hết rồi tắt đi là được như thế thì anh sẽ nghe được hết điều Koo nói"

Đầu máy bên Taehyung nghe thấy tiếng thơm qua điện thoại, định trêu em thì thấy cuộc gọi tắt rồi.

Thôi vậy, để trưa sang nhà Koo rồi nói tiếp.

Sau khi gọi hỏi ý kiến của Yoongi thì Jimin bảo là anh ấy đã đồng ý tổ chức sinh nhật chung với Hanim rồi.

Mọi người định là tổ chức ở bên ngoài nhưng mà mẹ của Hanim không có cho, bác ấy bảo là cứ tổ chức hết ở nhà như mọi năm, mọi người chỉ cần vui vẻ thôi còn lại bác sẽ lo hết.

________________

Buổi tối tại nhà của Hanim

Bữa tiệc sinh nhật được diễn ra ở sân vườn sau nhà, mẹ của Hanim đã chuẩn bị xong hết rồi chỉ chờ nhập tiệc thôi.

Jungkook và Jimin tặng quà cho Hanim rồi cười nói vui vẻ nô đùa cả buổi trời, Yoongi tới sau có chút ngại nhưng rồi cũng bị Taehyung, Hyung và Hoseok kéo vào nhập tiệc.

Đến giờ ăn tối, tất cả quây quần vào bàn ăn đã có sẵn những món ngon do tự tay mẹ Hanim nấu

-"Wow, năm nay cô nấu nhiều món hơn mấy năm trước nhiều quá, nhìn thôi đã thèm chết đi được"

-"Haha, đơn nhiên là nhiều rồi, năm nay Hanim nhà cô còn dẫn thêm bạn về làm cô vui quá mà.

Hơn nữa hôm nay cũng là sinh nhật của cả 2 người nên làm to hơn chứ"



Tất cả dùng bữa cũng đã xong, cất dọn lại mọi thứ rồi bác gái mới mang chiếc bánh kem ra.

Bánh được phủ 1 lớp kem trắng, trang trí thêm nhiều hình thù nhân vật rất đáng yêu ở xung quanh còn ở giữa là hình chibi của Hanim kèm dòng chữ

"Nimie sinh nhật vui vẻ"

Chiếc bánh kem được đặt ra bàn, mọi người cũng xúm lại xung quanh chuẩn bị cho nhân vật chính thổi nến

-"A từ từ đã mấy đứa, chờ bác"

Mẹ Hanim lại đi vào bếp, lúc sau đi ra với 1 chiếc bánh kem nữa ở trên tay.

Chiếc bánh kem này có chút khác biệt, tuy đều phủ kem trắng nhưng trang trí lại là hình chibi của Yoongi đang khoác trên mình áo tốt nghiệp và tấm bằng trên tay, kèm dòng chữ

"Yoongi phải thật hạnh phúc và thành công nhé!"

Chiếc bánh thứ 2 thành công đặt xuống bàn, bác gái cắm nến lên cả 2 bên sau đấy mở lời chúc

-"Năm nay sinh nhật của Hanim không chỉ là 3 đứa quây quần nữa mà còn là sinh nhật của cả Yoongi, cô không biết đồ ăn và bánh kem có hợp khẩu vị của Yoongi hay không nhưng vẫn mong con sẽ thích nó"

-"Chúc mừng tuổi mới hạnh phúc của cả 2 đứa nhé!"

Nói xong bác gái liền mở đầu hát bài chúc mừng sinh nhật, mọi người cũng dần hưởng ứng vang tiếng hát theo.

Yoongi lần này cũng hát, là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự ấm áp từ tận đáy lòng trong ngày sinh nhật.

Hanim và Yoongi cùng nhắm mắt cầu nguyện rồi thổi nến, mọi người cùng nhau cắt bánh rồi thưởng thức

-"Wowww, bác gái à bánh kem mà bác làm thật sự ngon a, sau này sinh nhật con cũng tổ chức tại nhà bác có được không ạ?"

-"Cả con nữa bác"

-"Được được, sau này sinh nhật của mấy đứa đều tổ chức ở đây hết nhé, haha"

Tiếng cười nói vui vẻ đến vang khắp khoảng trời tối, ấm áp hạnh phúc đến lạ thường.

Nhưng cũng có sự thật đã đến lúc được làm rõ rồi

-"Quả nhiên là em ở đây"

Mọi người dồn hết ánh mắt về phía giọng nói, Yoongi có chút kinh ngạc mà đứng dậy

-"Ba, sao ba lại ở đây?"

Người đàn ông được Yoongi gọi là ba dần tiến lại phía bọn họ, mẹ Hanim bỗng cúi gầm mặt xuống, không dám nhúc nhích

-"Em tính trốn tôi tới khi nào, em ôm con tôi rồi chạy khỏi tôi sao hả?

Lee Haung, có phải em muốn tôi dằn vặt tới chết có phải không?"

Hanim quay lại nhìn mẹ mình, là ba của anh Yoongi gọi mẹ mình sao?

Sao lại là ôm con chạy trốn?

-"Ba à, ba đang nói gì vậy?"

-"Yoongi à, ba xin lỗi vì đã phá hỏng ngày sinh nhật của con, nhưng ba tới đây là vì tình yêu của ba"

-"Ba?"

-"Lee Haung, tôi nói cho em biết, em có thể chán ghét trốn tránh tôi nhưng không thể để con của chúng ta chịu khổ"

-"Em…em"

-"Mẹ à chuyện là sao vậy ạ?

Bác ấy nói thế là sao ạ?"

-"Mẹ…"

-"Hanim phải không con?

Mau lại đây với ta nào"

Hanim cùng mọi người đứng ngơ ngác, thấy người đàn ông kia gọi đến tên mình cậu bất giác bước về phía đó

-"Con ngoan, là ta có lỗi với con, là ta không tốt" Min Yoonghwa kéo cậu vào lòng, không ngừng xoa đầu cậu

-"Bác à…"

-"Con ngoan đừng gọi ta là bác, gọi ta là ba đi nào, ta đã chờ ngày này suốt 16 năm rồi Hanim"

-"Nhưng sao lại là ba?"

Hanim sững người vội vàng hỏi lại người đàn ông kia

-"Phải, con là con của ta, Min Hanim con trai thứ của Min Yoonghwa"

Mọi thứ lúc này triệt để rơi vào khó nói, chỉ nghe thấy tiếng khóc thút thít của mẹ Hanim, còn lại đều ngơ ngác nhìn nhau.

-"Ba, ba nói vậy là sao?"

Yoongi lên tiếng hỏi, cổ họng khô khốc đến khó thở

-"Ta xin lỗi con, cũng như xin lỗi mẹ của con, là ta có lỗi với hai người Yoongi à"

Mẹ Hanim bấy giờ mới lên tiếng giải thích, chuyện này phải kể lại vào 18 năm về trước.

Khi ấy Min Yoonghwa mới lên tiếp quản lại công ty nhà họ Min, vô tình lại thầm thương cô chủ của tiệm bánh kem đối diện công ty.

Cả hai vừa gặp đã thương nhưng gia đình của Min Yoonghwa đã liên hôn với gia đình họ Choi vì lí do môn đăng hộ đối.

Tất nhiên dù không muốn thì Min Yoonghwa vẫn phải nghe theo, lấy một ngày phụ nữ không có lấy một chút tình cảm, sau đấy thì người vợ cũng sinh cho nhà họ Min đứa cháu trai là Min Yoongi.

Thế nhưng tình cảm đâu thể nói bỏ là bỏ, Min Yoonghwa vẫn qua lại với Lee Haung để rồi cô chủ tiệm bánh kem cũng mang nặng đẻ đau cho ông một đứa con trai là Min Hanim.

Đúng ngày sinh nhật 1 tuổi của Yoongi thì cũng là lúc mà Min Yoonghwa bỏ lại con trai cả và vợ mình chạy đến bên tình nhân để đón đứa con trai thứ hai vừa chào đời.

Mẹ của Yoongi biết tin này thì lên cơn đau tim, vốn cơ thể đã yếu nay lại càng tiều tụy, trước khi ra đi chỉ kịp dặn dò Min Yoongi vài điều rồi nhắm mắt khi nhấn mạnh 1 câu

"Mẹ với ba con có duyên không phận, mẹ không yêu ba con, ba con cũng không thương mẹ.

Vậy nên sau này dù có chuyện gì xảy ra, con nhớ đừng hận ông ấy và hãy bao dung với người ông ấy yêu.

Bởi vì chính mẹ đã cướp đi hạnh phúc cả đời của cô gái ấy"

Sáng ngày đưa tang mẹ Yoongi trời nắng đẹp, có lẽ mẹ anh cũng không cần phải gắng gượng trước cuộc đời trói buộc này nữa rồi.

Tin tức đưa lên báo khiến mẹ của Hanim vừa nhìn thấy đã khóc nấc lên, là cô sai rồi, cướp đi chồng của người ta còn nhẫn tâm hại chết người phụ nữ ấy.

Vừa sinh con xong, cơ thể đau đớn cô vẫn mang đứa trẻ mới sinh nhân cơ hội bỏ trốn, một lần bỏ đi biệt tích tận 16 năm trời.

_________________

Có ai nhận ra mối quan hệ của Yoongi và Hanim từ trước rồi không?

Mình có gợi ý từ mấy chương đầu rồi í kaka
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
33


Sự tìm kiếm ròng rã suốt ngần ấy năm cuối cùng cũng có kết quả, Min Yoonghwa đã tìm thấy người con gái mà ông yêu nhất.

Sự thật hé lộ, Min Yoongi như chết đứng tại chỗ, bảo sao khi mới gặp Min Hanim anh lại có cảm giác thân quen đến thế.

-"Mọi chuyện đã rõ ràng rồi, sau này ta sẽ đón cả 2 người về để bù đắp những thiếu thốn trong suốt 16 năm qua.

Con ngoan mau gọi ba"

Hanim không mở miệng nói câu gì chỉ quay đầu nhìn về phía Yoongi, cậu biết anh sẽ không chấp nhận nổi biến cố này đâu.

-"Chuyện… chuyện này để sau đi, hôm nay là sinh nhật của c-con với a-anh Yoongi"

Thật sự Hanim không giám nhắc tới Yoongi, cậu sợ anh sẽ nổi điên lên, trong trường ai cũng biết anh ấy nóng tính thế nào.

Nhưng điều mà mọi người không ngờ tới chính là Yoongi vậy mà lại vui vẻ chấp nhận sự thật.

-" Không sao cả, hôm nay là ngày dỗ của mẹ con ba lại đi nhận đứa con và người"vợ" thất lạc, haha coi như con thay mặt mẹ chúc phúc cho ba và cô"

-"Không phải vậy đâu Yoongi ah, cô-cô xin lỗi con nhiều lắm, là cô sai rồi" Mẹ Hanim vội kéo lấy tay Yoongi cuống cuồng quỳ xuống xin lỗi.

-"Mẹ ahh" Hanim đau lòng gọi mẹ

-"Cô mau đứng dậy đi, cô không sai gì cả, trách là trách mẹ cháu duyên phận không tốt.

Cảm ơn cô vì buổi tiệc sinh nhật ngày hôm nay."

Nói rồi anh bỏ đi một mạch không quay lại nhìn họ.

Cái chết của mẹ anh là do bảo mẫu kể lại, lời dặn dò trước lúc ra đi cũng được mẹ anh viết rõ trong lá thư, từng câu từng chữ anh cũng chẳng dám quên.

Ngồi vào trong xe anh nhấn ga phóng 1 mạch tới khu đường lớn, bất chật dừng lại nước mắt cứ vậy tuôn ra.

-"Mẹ à, mẹ bảo con phải làm sao đây?

Mẹ không cho phép con hận bọn họ, mẹ dặn con phải bao dung với bọn họ nhưng con vẫn căm giận lắm.

Vì sao bọn họ hạnh phúc còn mẹ thì lại lạnh lẽo 1 mình nơi bùn đất tối tăm kia hả mẹ?"

Đôi vai cứ run lên từng đợt, Min Yoongi nhìn lại hình ảnh mẹ được cất kĩ trong mặt dây chuyền, lại không kìm chế được mà tuôn lệ.

-"Con sẽ nghe lời mẹ, sẽ không hận bọn họ, nhưng mẹ à con có thể không mang dòng họ Min này được không mẹ?

Con sẽ chỉ mang dòng họ của mẹ thôi, con sẽ chỉ là con trai duy nhất của Choi Jiwon thôi mẹ nhé?"

_____________

Phía bên Hanim cũng chẳng khá hơn, ông Min và mẹ cậu đã vào trong nói chuyện, còn cậu thì vẫn cứ im lặng ngồi bên ngoài.

-"Nim à không sao đâu em, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà" Jungkook lên tiếng an ủi.

-"Em đừng lo lắng quá, anh nghĩ Yoongi sẽ không giận em và bác đâu, em đừng suy nghĩ nhiều nữa" Jimin cũng thêm lời dù anh đang vô cùng lo lắng cho Yoongi.

-"Phải đó Hanim, bọn anh chơi với Yoongi lâu rồi nên bọn anh hiểu, nó sẽ không giận lâu đâu.

Cho nó chút thời gian là ổn cả thôi."

Hoseok cùng Taehyung cũng chỉ dám nói vài câu, cuối cùng là đành đi về vì ở lại cũng không biết phải làm thế nào, trước là đi tìm Yoongi đã.

Hanim vẫn giữ im lặng không trả lời các anh làm bọn họ lo lắng không thôi.

Chợt Hyung tiến tới, ngồi xổm trước mặt Hanim, nhìn vào đôi mắt cậu mà nói

-"Hanim ngoan, bây giờ muộn rồi đi ngủ thôi em, mai dậy thì mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.

Em ngoan đừng buồn nữa nhé, nay sinh nhật em mà phải thật vui thì điều ước của em mới thành sự thật được"

Nói rồi còn cười với Hanim, ngay lúc này cảm xúc đè nén cũng không kìm nổi nữa, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe tầng hơi nước, mũi cũng ửng hồng.

Cậu cúi xuống ôm chầm lấy Hyung

-"Ngoan nào, khóc sẽ xấu mất, em mau nín rồi đi ngủ thôi" Hyung vòng tay ôm lấy, xoa dọc lưng cậu.

-"A-anh đưa em lên phòng với" Hanim lí nhí nói thầm vào tai Hyung.

Kang Hyung không đáp lại, chỉ cười nhẹ rồi ôm Hanim lên, gật đầu với mọi người coi như ổn rồi đưa cậu lên phòng.

Đi qua phòng khách nơi mẹ cậu và ba Min đang nói chuyện, 2 người họ nhìn chằm chằm vào Hyung và Hanim.

Lại tiếp tục mỉm cười rồi gật đầu, đưa cậu về phòng theo chỉ dẫn, đành chịu thôi vợ đang buồn mà nên để ba mẹ vợ khó chịu xíu cũng không sao.

Jimin lấy máy gọi cho Yoongi, mãi mà không thấy anh trả lời, Jimin lo tới mức đôi mắt cũng ươn ướt muốn khóc tới nơi.

May sao cuối cùng Yoongi cũng nghe máy, sau cuộc nói chuyện chỉ thấy hôm đó có 1 bạn mèo nhỏ dỗ dành bạn mèo lớn rồi ôm nhau ngủ say cả đêm.

Đôi khi mọi chuyện dù khó khăn thế nào đi chăng nữa, chỉ cần được người mình yêu san sẻ thì tất cả cũng sẽ ổn thôi.

_____________

Sau khi về nhà, Taehyung thấy em nhỏ cũng không cười nói gì nên cũng lo lắng, đề nghị đêm nay ngủ lại cùng em.

-"Koo vào đây anh đánh răng cho rồi còn mau đi ngủ nữa, muộn lắm rồi"

-"Anh ơi, mọi chuyện sẽ ổn thật ạ?"

-"Tất nhiên rồi, em đừng nghĩ nữa, việc của em bây giờ là chuẩn bị đi ngủ đủ giấc để còn mau lớn, sau còn làm chồng nhỏ của Kim Taehyung nữa chứ"

-"Koo có đồng ý là sẽ cưới anh à?"

-"Ba mẹ Jeon gả em cho anh từ bé rồi cơ, chỉ chờ Koo đủ tuổi thôi"

-"Ơ hay nhỉ, em không đồng ý cưới Kim đâu" Jeon Kookoo chu môi cãi lại anh

-"Nào không cãi nữa, đánh răng nhanh còn ngủ nữa nào, mau lên"

Không để Jeon Koo kịp phản ứng, Taehyung đã bế em vào để đánh răng, xong lại bế em ra giường, đắp chăn cho em rồi bản thân mới nằm xuống bên cạnh.

-"Đấy lại quên rồi, anh quên chưa cho Koo uống sữa mà đã đánh răng rồi, thôi mai bù vậy"

-"Em nhớ bản thân mình chỉ kém anh 1 tuổi mà sao nó lạ lắm"

Taehyung phì cười

-"Sao mà lạ, lạ ở chỗ nào?"

-"Sao anh lại giỏi việc chăm em thế nhỉ, sắp biến em thành em bé tròn xoe rồi này.

Còn đâu là hình tượng lạnh lùng của hội trưởng hội học sinh nữa hả?"

-"Chính là chăm em từ bé nha, thôi tròn tròn đừng nói nữa mau ngủ đi, nói nhiều quá trời"

-"Nha, Kim Taehyung anh lại dám chê em hả?

Với lại ai cho gọi người ta là tròn tròn, mới không có như thế đâu"

-"Được rồi không gọi em là tròn tròn nữa"

-"Vậy mới phải chứ" Jeon Koo hài lòng nhắm mắt mà môi cứ cười cười.

-"Xoe xoe mau ngủ đi"

-"Nhaa, Kim Taehyung anh chết với emmm"

Sau đó…à không có sau đó nữa, Taehyung cũng chỉ biết nằm im chịu trận để cho Jeon Koo "mài răng"

_____________________________

Gu người iu vươn tầm vũ trụ gòi mí bồ ưi=)))
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
34


Kể từ ngày sinh nhật hôm ấy, mọi thứ cũng đã có chút thay đổi,chính là ngượng ngùng hơn trước.

Những buổi hẹn đi chơi cũng không còn nhiều nữa, hiện giờ phải chuẩn bị để quay lại trường học rồi.

Buổi sáng đầu năm học mới, vậy là cả nhóm bạn trẻ đều đã trở thành học sinh cuối cấp rồi, việc học cũng trở lên nhiều hơn.

À còn Hanim, cậu năm nay mới lớp 11 thôi, kiểu này buồn chết cậu mất thôi.

Lễ khai giảng bắt đầu, như mọi năm Jeon Jungkook và Park Jimin chuẩn bị bài phát biểu và lên đọc diễn thuyết trước toàn trường, phía bên dưới là hai con người trưng ra bộ mặt không thể nào tự hào hơn.

Có bồ giỏi mới vậy.

Buổi lễ diễn ra như kế hoạch, chỉ có thêm là thầy NamJoon đã đưa ra cho hội học sinh là ôn tập thật kĩ để chuẩn bị cho kì thi cấp quốc gia.

Kì thi này bao gồm môn Văn, Toán, Hóa và Sinh.

Những học sinh của từng ban học đã bắt đầu cặm cụi vào ôn tập, ngày học kiến thức trên lớp tối về đi học thêm, lượng bài học khiến cho ai ai cũng thấy hơi mệt mỏi.

Suốt ngày đêm học tập như thế quả nhiên là vô cùng nhàm chán, mà cũng không phải ai cũng thấy vậy.

Điển hình là Min Yoongi và Park Jimin trong ban tự nhiên môn toán, đi học thêm lúc nào cũng dính lấy nhau thì đâu có biết chán là gì, ngọt xớt thì có nha.

_______________

Một buổi tối khi Jungkook vừa bước chân ra khỏi phòng học thêm cùng với Choi Minahn.

Về mối quan hệ của họ thì đã có tiến triển hơn trước, cũng có thể coi là phối hợp với nhau rất tốt.

Còn đang thảo luận với nhau về bài văn vừa học thì bóng dáng của anh người yêu xuất hiện trước mặt cả hai.

-"Koo học xong thì về ăn cơm nào, để bụng đói là không được"

-"Vậy thôi cậu mau về ăn đi, đừng để bụng đói kẻo người anh họ thân mến của tôi lại xót" Minahn tủm tỉm cười chào tạm biệt rồi rời đi.

-"Nãy anh đưa sữa cho em uống rồi mà, em đâu có đói tới vậy đâu"

-"Đấy là chuyện của 2 tiếng trước, hiện tại anh đề nghị Jeon Koo về nhà ăn cơm mau lên"

-"Kim Taehyung càng ngày càng giống baba của em nha" Jungkook buông lời trêu chọc anh

-"Baba này yêu em"

Nói xong Kim Taehyung bế em lên chạy về phía chiếc xe đỗ bên ngoài, Jeon Jungkook thích thú vì được anh bế cao lên, hai tay ôm lấy cổ anh cười khanh khách.

Kim Taehyung chính là hóa thân thành baba mà cưng chiều " đứa con trai nhỏ" này thành nghiện luôn gòi.

Kể từ ngày Jungkook ôn thi tới giờ, Taehyung luôn kè kè bên cạnh em, chăm sóc em không để em ốm đi miếng nào hết á.Jungkook cũng vì có anh bên cạnh nên cũng không quá mệt mỏi với mọi việc nữa, rất hưởng thụ sự chăm sóc của Taehyung.

20:00

-"Nào Koo ơi ăn nốt miếng cơm đã rồi hãy chơi game" Kim Tae tay cầm bát tay cầm thìa cơm đuổi theo Jeon Koo.

-"Hoi em không ăn nữa đâu, Jimin rủ em vào trận gòi nè" Jeon Koo quyết chơi game và không thèm ăn cơm nữa.

21:20

-"Koo ơi nghỉ game đi tắm đã nào, anh chuẩn bị nước cho em rồi này" Kim Tae tay cầm quần tay cầm áo vội gọi Jeon Koo lên tầng tắm.

-"Chờ em thêm 5 phút nữa thôi aa~" Jeon Koo kì kèo mặc cả lần thứ 4 của cái 5 phút.

-"Không có 5 phút gì nữa, em mau lên để tôi tắm cho em" Kim Tae trực tiếp bế người lên tầng, con thỏ này thực khó bảo.

22h30

-"Uống sữa nhanh nào còn đánh răng đi ngủ, sao lại cứ ngậm rồi cắn ống hút thế kia?

Lại ngứa răng à, há ra anh xem nào" Kim Tae tay cầm hộp sữa tay xoa lưng dỗ Jeon Koo.

-"Ưm…K-Koo có ngứa răng đâu, đây này" Jeon Koo mắt nhắm mắt mở há miệng ra cho Kim Tae kiểm tra.

-"Giọng này là buồn ngủ rồi đây, nhả ổng hút ra đi để anh bế vào đánh răng rồi ngủ" Kim Tae lại tiếp tục bế em vào nhà tắm.

22h45

-"Em ngoan ngủ cũng ngoan nhé" Kim Tae tay để em gối đầu lên áp vào lòng mình tay còn lại xoa lưng em.

-"Ưm…anh cũng ngủ ngoan ạ" Dù mắt đã dính chặt lại rồi nhưng môi nhỏ vẫn chu chu lên chúc lại anh.

Sau khi Jungkook đã vào giấc Taehyung mới có thời gian để lấy điện thoại vào lướt lướt, chụp lấy tấm hình em nhỏ đang ôm lấy mình ngủ ngon lành.

Taehyung đăng ngay tấm ảnh lên với dòng cap:

"Từ ngày yêu đương với hội trưởng Jeon, tôi bỗng trở thành người chăm trẻ lúc nào không hay*icon chấm nước mắt*"

Bài viết vừa được tải lên đã có vô số lượt thả cảm xúc và bình luận:

tks: quá trời quá đất, tôi simp Kim Taehyung còn anh ấy đi simp Jeon Jungkook=))

jjk♡kth: trời má, mới ngày nào còn tự hào mình là thuyền trưởng đẩy thuyền cho đôi này mà giờ đã thấy họ ôm ấp lấy nhau rồi, cảm thấy đã đạt được thành tựu lớn nhaaaa"

Pặc Chi Min: Hông nhận bạn nha trời, mê trai quá rồi Jeon Jungkook!!!

➩ Min Hanim: +1

➩Min Yoongi: hình như em quên gì đó phải không Jiminie, hôm trước em cũng ngủ với tôi như vậy mà?

➩Min Hanim:…

➩ Jung Hoseok: Nếu mà Hanim không chê thì…

➩Kang Hyung: CHÊ🙂

➩Min Hanim:Như anh thấy đó Hoseok , bồ em chê gòi thì em cũng chê ạ!

Có một bài viết của Kim Taehyung thôi mà công đồng mạng đã khui ra được tận 2 cặp đôi nữa, cơm đường này coi bộ chất lượng à nha.

Taehyung lướt lướt thêm bình luận ở dưới, chủ yếu là khen em nhỏ nhà anh đẹp, khen họ đẹp đôi rồi còn xin vía được tình yêu giống của 2 người nữa.

Còn đâu bình luận muốn giành em nhỏ hay đại loại như thế đều bị Kim Taehyung thẳng tay chặn luôn rồi…

___________________________

Cơm đường của au đã đến gòi đây, dự kiến sau này còn ngọt hơn nữa cơ🍯💕
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
35


Chỉ còn chưa đầy 1 tuần nữa thôi là kì thi sẽ diễn ra tại tòa nhà quốc hội trong thành phố, mọi người vẫn đang cấp tốc ôn thi.

Tại một ngôi nhà nào đó…

-"Koo à, mau quay ra đây để anh đút cho ăn nào, em phải ăn mới có sức chứ" Kim Tae vẫn đang tiếp tục chuyên mục chăm bé iu mỗi ngày.

-"Em đang học mà, không ăn đâu" Jeon Koo cắm cúi vào làm đề không thèm để í đến anh.

-"Koo ngoan nào, nghỉ 1 xíu thôi, em học cả sáng rồi giờ phải nghỉ để ăn cơm còn đi ngủ nữa"

-"Em đã bảo không ăn mà"

-"Được, em không ăn thì thôi"

-"…"

Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, Taehyung để đồ ăn lên bàn rồi đi đến bên giường ngồi lướt điện thoại.

Jungkook ban đầu cũng không để ý, chỉ mải làm đề nhưng được tầm 10 phút sau thì lại chẳng thể tập trung làm nữa.

Em để bút xuống, xoay người về phía giường nhìn anh, người ngồi đối diện căn bản chẳng thèm nhìn em, bộ mặt hiện lên dòng chữ giận dỗi luôn rồi kìa.

Jungkook đi về phía Taehyung, đứng trước mặt rồi mà anh cũng không thèm nhìn, em ngồi thụp xuống ngước lên nhìn anh.

-"Taehyungie ơi" Koo phải mau chóng nịnh anh thôii.

-"…"

Taehyung im lặng.

-"Anh ơi"

-"…"

-"Koo đói rồi í ạ"

-"…"

-"Anh đút cơm cho Koo nha?"

-"Em có tay em tự làm đi"

-"Nhưng mà em mỏi tay ùi, anh đút cơm cho Koo nha nha, đi màa"

-"Nãy em bảo không muốn ăn còn gì, giờ ra mè nheo với anh là sao?"

-"Thì…thì lúc nãy em không đói nhưng giờ thì em đói rồi"

Jeon Koo đứng lên đi đến phía bàn, lấy đồ ăn mang rồi lại quay về chỗ Kim Tae.

-"Koo đau tay lắm í, anh đút em ăn rồi thổi tay phù phù cho nó bớt đau nha?"

-"Koo hư quá trời, lần này là anh thương còn lần sau là mặc kệ em luôn đấy" Taehyung bỏ điện thoại sang bên cạnh.

Thế là trong căn phòng, em nhỏ ngồi trên giường nghịch điện thoại anh còn anh lớn thì đút cơm cho em ăn, thỉnh thoảng sẽ cúi xuống thổi nhẹ vào tay em.

Khoảng tầm 15 phút sau bữa ăn trưa của Jungkook cũng xong, Taehyung mang đồ xuống dưới lầu rửa, xong xuôi thì tiếng chuông cửa vang lên.

Lúc sau Taehyung mang lên cho Jungkook chiếc bánh kem nhỏ, loại bánh mà em thích nhất ở tiệm bánh quen thuộc.

-"Anh cho Koo này, nghỉ một chút rồi ăn nhé"

-"Ơ, anh đặt bao giờ thế ạ" Jeon Koo cười rõ tươi, đôi mắt to tròn long lanh ngước lên nhìn anh.

-"Lúc nãy, Koo bảo không muốn ăn cơm nên anh đặt bánh cho Koo"

-"…"

-"Được rồi, anh biết em cảm động nhưng đừng cứ nhìn anh như thế, anh trụy tim mất" Kim Tae bật cười nhìn em.

Chụt

Là em bé chinh iu của Taehyung vừa chơm chơm vào môi của anh đấy.

-"Taehyungie thương em quá trời luôn, em yêu anh nhìu nhìu nhìu ơi là nhìu luôn"

Jungkook ngồi vào lòng anh chơm chơm vài(chục) cái nữa, khắp cả mặt anh luôn.

-"Koo ngồi yên nghe anh nói này"

-"Dạaaaa"

Kim Taehyung nhập viện vì em mất thôi bé ơi.

-"Anh biết là giờ Koo đang tập trung để ôn luyện cho kì thi tới, anh cũng biết là cuộc thi ấy quan trọng đối với em.

Nhưng đối với anh, không gì quan trọng bằng em đâu Koo ơi"

-"…"

Jeon Koo nhìn anh mà trái tim cứ đập nhanh liên hồi ấy, nó muốn nhảy về phía Taehyung rồi.

-"Thế nên em đừng cứ bỏ qua sức khỏe của em nhé, phải ăn uống nghỉ ngơi đầy đủ, mau lớn để anh rước về làm chồng nhỏ nữa chứ"

-"…"

-"Ơ kìa, sao lại mếu, anh có mắng Koo đâu" Taehyung cuống lên khi nhìn Jungkook nước mắt lưng tròng, môi nhỏ bĩu ra.

-"Taehyungie Hyungie hyung sau này phải cưới em đấy nhé, em không đồng ý mất đi anh và tình yêu của anh đâu"

-"Cuộc đời này của anh là dành cho em!"

Jungkook ngồi trong lòng Taehyung, nói chuyện với nhau một lúc lâu rồi anh lớn ru em ngủ, tay xoa xoa mông chinh, môi đặt lên khắp mặt em những nụ hôn.

Từ lúc Jungkook bắt đầu ôn thi thì cũng là lúc Taehyung tới nhà em ở rồi làm "bảo mẫu" của em luôn, vì Taehyung biết Jungkook sẽ bỏ quên bản thân mình mà chỉ lo cho kì thi thôi.

Dù Jungkook bây giờ đã là học sinh cấp 3 hay Jungkook khi chỉ mới biết bò thì Taehyung vẫn luôn thương em như thế.

Sẽ mãi mãi là như thế.

_______________

Mọi cố gắng ôn tập của học sinh được chọn đi thi sẽ quyết định trong thời khắc này, nhưng dù kết quả có ra sao thì mọi người đã cố gắng hết sức mình rồi.

Sau khi ăn sáng xong, Taehyung đưa Jungkook tới điểm diễn ra kì thi, trong lúc chờ đèn đỏ Taehyung quay sang xoa đầu em

-"Koo đừng quá căng thẳng nhé, mọi cố gắng của em đều được anh kiểm chứng và công nhận"

-"Em biết gòi mà, em sẽ cố gắng"

-"Koo ngoan, anh sẽ ở ngoài chờ em, đợi em bước ra anh sẽ lập tức bắt lấy đưa em đi chơi thật nhiều nơi nhé"

-"Dạ"

-"Koo càng ngày càng đáng yêu"

Tâm trạng của Jungkook nhờ Taehyung mà cũng ổn hơn, tuy không phải cuộc thi đầu tiên của em nhưng nó vẫn rất quan trọng và Jungkook không thể hời hợt được.

Đến nơi, các thí sinh dư thi đã có mặt, Jungkook bước xuống xe vội bước vào bên trong nhưng Taehyung gọi em lại

-"Jungkookie ahhh, dù thi có tốt hay không thì cũng cứ kệ nó nhé, có chồng em ở đây đợi em rồi" Taehyung hét lớn.

Jungkook bật cười nhìn Taehyung, người con trai chỉ dành riêng cho em.

-"Em nhớ rồi, chồng đợi em nhaaa"

Jungkook đáp lại rồi cũng chạy tới phòng thi văn của mình, còn Taehyung cứ đứng ngẩn người ở chỗ ấy.

Mãi lúc sau khi đã yên ổn ngồi trong xe, đầu ngả ra sau Taehyung mới bật cười, cười đến không khép được miệng lại.

Lần đầu tiên Jungkookie gọi anh là"chồng", hạnh phúc đến bất ngờ quá khiến Taehyung không kịp thích nghi.

Taehyung rút điện thoại ra gọi một cuộc

-"Có chuyện gì thế Taehyung?"

-"Chị Choung, em cảm thấy không ổn"

-"Em bị gì thế, Kookoo đâu?"

-"Koo đi thi rồi, còn em thì thấy tim mình đập nhanh quá"

-"Hả?"

-"Chắc là em bị thương rồi"

-"Bị thương?

Ở tim á?"

-" Vâng,em bị thương Jungkookie nhìu đến không tả nổi nữa, em phải mau chóng cưới em ấy thôi!"

-"…"

-"Thôi em cúp máy đây, chúc chị một ngày tốt này"

Chị Choung ở bên này sau khi Taehyung cúp máy

-"Nhà có đứa em đã trẩu rồi mà bồ nó còn trẩu hơn nữa, cưới nhau rồi con tụi nó có trẩu theo không trời?

Ôi tội cháu tôi quá"

Tài khoản "@kjk
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
36


Đúng như những gì đã hứa, cổng khu vực dự thi vừa mở ra Kim Taehyung đã vội vàng đảo mắt tìm em nhỏ, khoảng chừng 5 phút sau thì thấy quả đầu dừa quen thuộc nhú trong đám đông.

Anh cười nhẹ rồi đi thẳng tới phía đầu dừa đang mắc kẹt, dù gì anh cũng là Alpha trội nên không khó để đi qua chỗ đám đông đứng trước mặt Jungkook mà bế cả người em lên.

Jungkook đang lúc chật vật xoay sở làm cách nào thoát khỏi đám đông nhanh nhất thì lại bị người con trai nào đó bế thốc lên.

Không cần nói cũng biết em giật mình thế nào, định hét mà thấy đẹp trai quá nên thoaii.

Đẹp trai chuẩn chồng lớn của Jungkookie.

Taehyung bế em ra đặt vào ghế phụ xe, thắt dây an toàn xong xuôi mới quay sang ghế lái của mình.

-"Koo của anh vất vả rồi, giờ em muốn đi đâu chơi hửm?"

Taehyung tay lấy khăn lau mồ hôi trên trán em, vừa chỉnh lại tóc cho Jungkook vừa hỏi.

-"Hmm...thật sự là giờ em thấy hơi mệt nên chẳng muốn đi đâu cả, để có kết quả rồi hẵng đi nha Kim" Jungkook dựa cả bên má vào tay anh, em nhỏ hơi buồn ngủ rồi í.

-"Cũng được, chiều theo ý em giờ về nhà ngủ nha, anh biết Koo buồn ngủ mà" Taehyung nhìn em bé chòn chòn trước mặt mà bật cười.

-"Em yêu Taehyungie nhất!"

-"Em nói gì anh cũng thấy đáng yêu"

...

Cuộc nói chuyện suốt đường đi của cả hai chấm dứt khi em bé chòn chòn rơi vào trạng thái ngủ, không biết sao chứ Jungkook thấy dạo này hay ngủ hơn trước.

Taehyung biết em ôn thi suốt ngày nên không nghỉ ngơi hẳn hoi, giờ Jungkook thi xong liền chiều theo ý em cho em ngủ tới khi nào không ngủ nổi nữa thì thôi.

Xe vào trong sân nhà Jeon, Taehyung không gọi em nhỏ dậy mà trực tiếp bế người vào trong nhà luôn.

Bên trong nhà có cả ba mẹ Jeon và ba mẹ Kim, bọn họ đều muốn chờ Jungkook về để hỏi xem tình hình thi có khó khăn hay không.

Dù rất muốn hỏi chuyện Jungkook nhưng khi thấy Taehyung bế em đầu dựa vào vai anh ngủ thì mọi người cũng chỉ nhìn thôi chứ không lại gần.

Taehyung cúi đầu chào rồi mang em lên phòng ngủ, hành động vô cùng thành thục như thể nó là việc hiển nhiên mà anh hay làm.

Cả nhà ngồi ở dưới nhìn theo bóng lưng của anh người yêu chòn chòn lại không nhịn được mà bàn tán:

-"Này tui nói thật nha, nhà Kim mí người chuẩn bị mất con trai cưng rồi đấy" mẹ Jeon hơi hướng người tới mẹ Kim nói.

-"Thật ra nói cho chuẩn thì là mất con trai từ ngày Jungkookie ra đời rồi" mẹ Kim bất lực chỉ biết cầm ly trà lên uống.

Ừ chứ biết sao giờ, nói đúng quá mà(•‿•)

-"Hồi đó Taehyung nhà hai người vì mê út cưng nhà tôi quá nên mới nhất quyết học muộn 1 năm còn gì, thằng bé mê út nha tôi lắm rồi haha" ba Jeon đang chơi cờ cùng ba Kim cũng lên tiếng.

-"Không chỉ Tae nhà tôi đâu, mẹ nó cũng mê Jungkookie không kém gì, hồi đó suốt ngày mang Taehyung sang ngủ cùng Jungkookie đấy thôi.

Bởi zậy tôi cũng bó tay, vợ con nhà tôi mê út cưng nhà hai người quá trời rồi."

Ba Kim chấp nhận số phận bất lực nói.

Cả nhà ngồi dưới tầng nói chuyện cứ cười mãi, thỉnh thoảng mẹ Jeon lại nhìn lên bức tranh treo trên tường, đôi mắt tràn ngập í cười.

Bức tranh chụp lại vào ngày Jungkook được đón từ viện về nhà, trong tranh là ảnh Taehyung 1 tuổi ôm Jungkook 6 ngày tuổi nằm ngủ.

_____________

Sau kì thi học sinh giỏi 4 ngày thì bộ Giáo dục đã công bố kết quả lên trang chính truyền thông:

Công bố ngày 01/09/****

1.Jeon Jungkook: đại diện trường TKs

- Vinh dự đạt giải nhất cấp quốc gia môn Văn

- Số điểm đạt được:98,75/100

...

4.Choi Minahn: đại diện trường TKs

- Vinh dự đạt giải ba cấp quốc gia môn Văn

- Số điểm đạt được:96/100

...

7.Min Yoongi: đại diện trường TKs

- Vinh dự đạt giải nhất cấp quốc gia môn Toán

- Số điểm đạt được:98/100

8.Park Jimin: đại diện trường TKs

- Vinh dự đạt giải nhì cấp quốc gia môn Toán

- Số điểm đạt được:97,75/100

...

14.Min Hanim: đại diện trường TKs

- Vinh dự đạt giải nhì cấp quốc gia môn Sinh

- Số điểm đạt được:96/100

...

17.Kang Hyung: đại diện trường TKs

- Vinh dự đạt giải nhất cấp quốc gia môn Hóa

- Số điểm đạt được:98,5/100

...

___________________

Jungkook cùng mấy đứa bạn đang ngồi ở nhà Jeon để xem trực tiếp kết quả trên màn hình lớn, những cái tên lần lượt hiện ra mỗi lần như vậy cả nhóm lại reo lên vui vẻ.

Kết quả lần này quả thực vô cùng tốt, đầu 12 rồi nên có được giải thì học bạ năm nay cũng sẽ đẹp hơn.

Cả nhóm cậu ai đi thi đều có giải mang về, dù đi chơi cũng nhiều nhưng mà ôn cũng không thể coi là ít.Điển hình cho câu học ra học, chơi ra chơi.

-"Tuỵt vời thật đấy, cả nhóm chúng ta đều mang giải về cho trường luôn này" Hanim mừng muốn xĩu, cười không khép được miệng.

-"Hôm nay quả là ngày vui, trùng vào sinh nhật của Jungkookie nữa nên phải tổ chức tiệc thật to nha cả nhà!"

Jimin nhảy lên ghế đưa ra ý kiến.

-"Phải đó, dù tui hông có thi thố gì hết nhưng mà tui cũng được ăn ké mà phái hông?Hội trưởng Jeon chắc chắn sẽ đồng ý mà nhỉ?"

Hoseok đưa ánh mắt lấp lánh tia đến phía Jungkook.

-"Đừng có nhìn Kookoo như thế, dù em ấy có không cho thì cậu vẫn đến còn gì" Taehyung lộ vẻ mặt khinh bỉ gửi đến Hoseok.

-"Ừ ha, dù sao thì tối nay 7 giờ tui sẽ có mặt đó, mau chọn địa điểm để tui về còn chuẩn bị"

-"Kookoo, hôm nay sinh nhật em, vậy em muốn tổ chức ở đâu?"

Taehyung xoa đầu em nhỏ đang ngồi trong lòng hỏi.

-"Hmm...mọi người chọn đi chứ mình cũng không biết nơi nào để tổ chức cả, mọi năm đều tổ chức tại nhà còn bánh và bữa tiệc đều do mẹ Kim, mẹ Jeon với mẹ của Hanim chuẩn bị hết á."

-"Hay năm nay tổ chức tại nhà cậu như mọi năm đi, đỡ phải đi đâu cho mệt."

Yoongi lúc này mới hé miệng lên tiếng.

-"Ý của em thế nào hả Koo?"

-"Ok vậy tối nay 7 giờ tại nhà mình nha"

-"Ok" Mọi người cùng nhau đồng ý.

_________________

19:00

Bữa tiệc diễn ra theo sự sắp xếp của hai bà mẹ trẻ, đồ ăn và bánh kem do cô Lee phụ trách cũng đã xong.

Sinh nhật của Jungkook hầu như năm nào cũng vậy, chỉ có người nhà và vài người bạn của em.

Nhưng năm nay không còn là vài người bạn nữa mà cả thầy hiệu trưởng cũng tới tham gia tiệc sinh nhật của Jungkook.

-"Ah chúc mừng sinh nhật Jungkookie, chúc em tuổi mới vui vẻ và hạnh phúc" Thầy Kim Seokjin cùng chồng mình tới chúc mừng cho Jungkook.

-"Hội trưởng hội học sinh Jeon Jungkook sinh nhật vui vẻ!"

Thầy Kim Namjoon đỡ người thương tới nhập tiệc cùng.

-"Em cảm ơn thầy Seokjin và thầy Namjoon nhìu lắm ạ"

-"Wow, bụng của thầy Seokjin to hơn lúc trước nhiều quá trời luôn" Hanim bước tới bên cạnh nhìn xuống bụng của Seokjin.

-"Thầy sắp sinh gòi đó mí đứa, chuẩn bị phong bao đỏ tới chúc mừng đi nhaa"

-"Ui nhanh vậy ạ, mà là bé trai hay bé gái thế thầy" Jimin cũng tò mò hỏi thầy.

-"Là con gái, xét nghiệm cho thấy bé có khả năng sẽ là Alpha" Namjoon tự hào khoe với học trò nhỏ.

-"Vậy là thầy thích bé là Alpha ạ, thầy vui thấy rõ luôn á"

-"Không, thầy thích con gái nên vui chứ Alpha hay Omega không quan trọng"

Hôm nay mọi người trong gia đình đều có mặt đầy đủ để chúc mừng sinh nhật Jungkook, cả anh Hasung cũng về nhà.Quà mọi người tặng em nhỏ cũng không có gì là giá trị lắm, bạn bè thì tặng em những món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh còn gia đình Kim và Jeon thì cũng chỉ tặng Kookoo 3 mảnh đất mặt tiền, 2 căn nhà, 2 khu nghỉ dưỡng, 2 chiếc siêu xe mà em nhỏ thích.

Nhưng đối với Jungkookie , món quà em thích nhất chính là chiếc vòng cổ Taehyungie tặng em.Chiếc vòng do chính tay Kim Taehyung dành 2 tháng để làm ra và nó dành cho Jeon Jungkook.

Chỉ thuộc về mình Jeon Jungkook.
 
[𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's Cherry
37


Kể từ sau ngày sinh nhật của hội trưởng Jeon, mọi người không chỉ thấy trên tay em là chiếc vòng ngọc mà trên cổ em cũng có sợi dây chuyền cách điệu chữ nhỏ jjk trong chữ to hơn là kth.

Nhà trường vô cùng tự hào về những giải thưởng mà hội học sinh đạt được, vô số bài báo cũng lên bài về chủ đề này khiến cho trường TKs ngày càng nổi tiếng hơn.

Mọi thứ lại quay về quỹ đạo của nó, học sinh khối 12 ra sức học tập ôn luyện cho các kì thi, ai ai cũng bận rộn với những mục tiêu của mình mà không biết rằng thời gian trôi qua vô cùng vội vàng.

Tháng 9 rồi đến tháng 10 nhẹ nhàng tới tháng 11 trôi đến tháng 12, tháng cuối năm tuyết rơi phủ kín cả khoảng trời lạnh buốt.

Hôm nay là lễ giáng sinh, trùng hợp vào ngày cuối tuần nên ai ai cũng vui vẻ đi mua đồ về trang trí lại nhà cửa.Jungkook cũng không ngoại lệ, em ngồi bên cửa sổ phòng gọi điện cho từng người

-" Alo Jiminie nghe rõ trả lời "

-"gì zậy Jungkookie, hôm nay là chủ nhật mà đâu cần phải họp hội học sinh đâu đúng không?"

-"Nhưng hôm nay là giáng sinh, cậu có đi chơi vs mình và Hanimie hông thế?"

-"Uh nhỉ, giáng sinh mình có hẹn với người yêu gòi mà.

Xém thì ngủ quên mất, cảm ơn vì đã gọi nhắc mình nha, pai pai và iu cậu nhìu~"

-"Ơ này, cậu…"

Tắt máy luôn gòi, có bồ là bỏ bạn zậy hả???

Đã vậy giận luôn,coi người ta rủ Hanim đây này

-"Alo Hanim ahh, qua nhà anh đi gòi tụi mình đi chơi"

-"Àaaa…hôm nay anh Hyung hẹn em đi chơi mất gòi nên Kookie thông cảm cho em nha, mãi iuuu~"

-"Ơ…"

Lại tắt máy nữa?

Ủa sao đứa nào cũng mê trai hết zậy hả??

-"Kookoo ahhhhhh"

Khỏi cần hỏi cũng biết ai liền, có tên nào dám gọi tên em to như thế ngoài anh người yêu của em đâu

-"Koo có muốn đi chơi với anh hông nào"

-"Không"

-"Ủa em?"

-"…"

-"Sao lại chu cái mỏ ra thế kia, nói chồng em nghe xem ai dám làm Koo của anh giận nào"

Hỏi đúng câu rồi đó, Jungkook quay người sang kể tội mấy đứa mê trai kia với anh yêu

-"Em gọi rủ 2 đứa kia đi chơi mà chúng nó toàn đi với bồ thôi, ủa chứ sao lúc trước chưa có bồ hông zậy đi? bây giờ có bồ ngon cái bơ người ta là sao hả?"

-"…"

-"Mê trai tới zậy là cùng, tồi quá trời luôn á!"

-"Nhưng mà Koo này, mọi năm em cũng lấy cớ để đi chơi với anh mà…"

-"…"

-"…"

-"Mà thôi bỏ qua, em không chấp tụi mê trai đó nữa, mình đi chơi nha"

____________

Hiện tại cả hai đang có mặt tại khu vui chơi vì Jungkook bảo muốn chơi các trò ở đây.

Taehyung chạy theo con thỏ nhỏ mà muốn xĩu lên xĩu xuống, chạy nhanh thật mà không thấy ẻm than mệt gì hết.

-"Tae ơi mau tới đây"

-"Ơi anh tới đây"



-"Anh ơi xem trò này vui chưa kìa"

-"Vui thật haha"



-"Mau lại đây chơi thử trò này đi ạ"

-"Koo muốn chơi gì cũng được"



-"Mình qua chơi tàu siêu tốc nha, Tae chạy chậm quá trời"

-"Em từ từ thôi Koo, kẻo ngã bây giờ"

Taehyung chạy tới chạy lui theo em nhỏ mệt muốn thở không nổi, còn Jungkook thì cứ tung tăng hết chỗ này đến chỗ nọ.

Hơn 2 tiếng đồng hồ trôi qua, bây giờ Taehyung mới được đặt mông lên ghế để ngồi nghỉ, bên cạnh là Jungkook đang ngồi thổi kem.

Uh không nhầm đâu, em nhỏ nhà Taehyung có thói quen hay thổi thổi trước khi ăn kem.

-"Koo có lạnh lắm không"

-"Kem lạnh buốt găng nhuôn" em bé đào vì lạnh mà nói níu cả đi.

-"Xem Koo kìa, lát đau răng đừng có méc anh, đã bảo không ăn mà chả chịu nghe anh"

-"Ngon mà nên không sao đâu ạaa"

__________

-"Đó anh nói mà, lạnh thế này mà cứ nhất quyết đòi ăn kem"

-"Anh quát em đấy à?"

Do ăn kem nhiều nên Jungkook bị đau răng, hiện tại đang có dấu hiệu sốt nhẹ làm Taehyung lo chết đi được.

-"Anh mắng là còn nhẹ, phải đánh cho Koo chừa đi"

-"Anh hết thương em ùi"

Jungkook sốt nên nhõng nhẽo hơn bình thường, ngồi dựa hẳn người mình vào Taehyung để anh vuốt lưng cho.

-"Thôi được rồi, anh chịu thua.

Há miệng ra anh xem nào"

-"Aaaa"

Taehyung kiểm tra sơ qua xem răng của em thế nào, xong liền gọi điện cho chị Choung lấy thuốc tiện nhờ chị hẹn bác sĩ nha khoa cho Jungkook.

-"Em xem em sốt thế này anh có xót không hả?"

Chụt

-"Anh bảo em thơm môi anh à mà thơm?"

Chụt

-"Chòn chòn em giỏi lắm, anh thách em dám thơm cái nữa"

Chụt chụt

-"Được rồi anh thua"

-"Em xem anh cứ chiều em thế này thì mai sau biết phải làm sao?Anh thật là thiếu nghị lực, nhất là đối với em"

Taehyung biết em nhỏ mệt, cứ xoa lưng cho em để em thoải mái, thỉnh thoảng còn cúi xuống thơm thơm hít hít má với cổ của em.

Nghiện Jeon Jungkook hết thuốc chữa rồi Kim Taehyung ơi.

Taehyung cho em uống thuốc hết hẳn nửa tiếng, tại em bảo nó đắng quá nên cứ nhè ra mãi làm cho Taehyung phải mớm thuốc cho Jungkook luôn.

Hội trưởng lạnh lùng hay cái gì thì thuốc đắng cũng phải mè nheo với bồ thoi, có anh người yêu chiều hết mức mới như thế.

Jungkook cố mãi được ít cháo, người em mệt nên cứ buồn ngủ mãi chẳng muốn mở miệng ra ăn uống gì cả.

Mẹ Jeon với mẹ Kim cũng lo cho em lắm mà không làm gì được, tại Jungkook chỉ bám mỗi Taehyung thôi, làm gì phải có anh mới chịu.

Được cái Taehyung cũng yêu chiều em, không cần biết mỏi hay gì vẫn cứ bế em mà dỗ dành.

Mới 17 tuổi mà trông như ông bố 1 con á trời, Alpha này cũng chiều Omega của anh ta quá rồi.

__________________________

Chương sau đưa Koo anh đào đi nhổ răng nha kaka=))
 
Back
Top Bottom