Khác || TaeJin || Disguise

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,516
Điểm tương tác
0
Điểm
0
222353118-256-k11377.jpg

|| Taejin || Disguise
Tác giả: willian1306
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Vào xem sẽ biết 👀❤



taejin​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Threeshort] Yoonmin || Khế ước trăng non
  • || Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||
  • ||BTS-Linhoon|| Thế giới của những dị nhân
  • J.J.K & K.S.J × YOU || • Wife • Yêu Và Hận ! (Đã End)
  • ATVNCG2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
  • Bến đò có người đang đợi||Điền Chính Quốc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • || Taejin || Disguise
    chap 1


    Vào lúc 3h sáng, trong một căn phòng lớn có 2 người con trai nằm chung một cái giường nhưng bị ngăn cách bởi một cái gối ôm đang say giấc nồng.

    Bỗng.......

    " hey na na ná... hey na na ná "

    Chiếc điện thoại của ai đó reo lên làm cho cậu con trai nằm bên phải uể oải dụi mắt, rồi đưa tay với lấy chiếc điện thoại đưa trước mặt khi xác định được người gọi điện là ai, liền nhấc máy.

    Cậu ngồi dậy " có chuyện gì?

    " bước nhẹ nhàng ra khỏi chiếc giường tránh lay động để đừng cho người bên cạnh tỉnh giấc.

    Đầu dây bên kia thở gấp " SeokJin mau đến bệnh viện nhanh, có ca khó đang nguy hiểm tính mạng!!"

    Seokjin đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo " còn bao nhiêu thời gian?

    "

    Người bên kia gấp gáp trả lời " có thể cầm cự thêm 15p nữa!

    "

    " Hãy kéo dài thời gian đi.

    Tôi sẽ đến đó nhanh nhất có thể "

    Seokjin nghe 1 tiếng Vâng ở đầu bên kia thì cúp máy.

    Nhìn xuống bộ đồ ngủ của mình * haizz không còn thời gian để thay đồ nữa * cậu suy nghĩ và nhanh chóng mặc chiếc áo khoác ngoài vào.

    Bỗng người trên giường cất giọng nói có phần khàn khàn của mình khi vừa tỉnh giấc " đi đâu?!!

    "

    " đi phẩu thuật, sáng có gì anh đi ăn ngoài đỡ nha.

    Tôi đi đây " không đợi anh trả lời liền quơ tay cầm theo chìa khóa xe gấp gáp chạy đi mất hút.

    Hiện tại đang là 3h sáng trời thì lại đang tuyết dày đặt nên cũng hơi khó khăn trong việc chạy quá tốc độ của cậu lúc này, nhưng bù lại thì đường rất vắng nên seokjin cũng an tâm sẽ không gây tai nạn.

    Với tốc độ chạy xe của cậu thì 5p sau cậu cũng đã tới được bệnh viện.

    Bước vào với bộ dạng đầu tóc bù xù, trên người đang bận đồ ngủ thêm cái đôi dép lê ở nhà nữa chứ. chạy nhanh đến phòng làm việc của mình thấy cái con người mới gọi cho mình với chất giọng khẩn trương hồi nãy đang ngồi đó đợi, người đó có mái tóc ngắn ngang vai, dù có một gương mặt khá dễ thương và trắng nhưng....

    Thấy Seokjin đi tới người đó mặt lạnh nói.

    " đến rồi à?!!

    "

    Seokjin chỉ nhìn người đó rồi khoác cái áo choàng blouse trắng vào. bước ra ngoài theo sau vẫn là người đó " YoonJi mày ở đây rồi ai đang trong phòng cấp cứu?!!

    "

    Cô lạnh nhạt trả lời " người khác "

    Jin day trán rồi nói " đi nhanh thôi.

    Trình bày báo cáo của bệnh nhân đó đi "

    Bật mí xíu Min YoonJi chính là phụ tá của Kim SeokJincaauj đấy nha

    Seokjin bước nhanh đến phòng cấp cứu vừa nghe Yoonji đọc " bệnh nhân bị thương nghiêm trọng do 6 viên đạn nằm gần điểm tử, mất máu khá nhiều.

    Huyết áp không ổn định các bác sĩ đang cố hết sức, còn phổi thì có tình trạng bị tổn thương cần phải thay thế "

    " đã có lá phổi thích hợp chưa?!

    "

    " may mắn thay cho người kia là có người tình nguyện hiến nội tạng "

    Sau khi Yoonji đọc xong thì cũng là lúc SeokJin bước vào phòng cấp cứu " được rồi còn lại để tôi "

    Khoảng chừng 6h sáng bên ngoài bệnh viện có một cậu con trai bước vào, tiến thẳng đến phòng của cậu thì gặp cô " Suga sao mày ở đây?

    "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 2


    Khoảng chừng 6h sáng bên ngoài bệnh viện có một cậu con trai bước vào, tiến thẳng đến phòng làm việc của cậu thì gặp cô " Suga sao mày ở đây?

    "

    Yoonji quay qua khó chịu gằng giọng nói " tôi là Min YoonJi "

    " xin lỗi, SeokJin đâu."

    Cô lạnh nhạt trả lời anh " đang phẫu thuật "

    " cậu ta bỏ quên điện thoại nên tôi đem tới giúp.

    Nhờ cô đưa cho cậu ấy" Taehyung đưa điện thoại cho cô nhờ đưa cho SeokJin xong rồi đi về.

    Cạch

    Cánh cửa phòng mở ra và đằng sau là một SeokJin với vẻ mặt mệt mỏi, uể oải.

    Đi lại phía Yoonji, cô đưa điện thoại giơ lên trước mặt cậu " hey, chồng đưa điện thoại này"

    Cậu vui vẻ cảm ơn rồi cầm lấy chiếc điện thoại của mình kiểm tra.

    Yoonji ngồi hỏi " bệnh nhân đó chuyển đến lầu mấy?

    "

    " đến lầu 6 "

    " vậy là không phải lầu tao và mày phụ trách rồi "

    " ừm hôm nay có kiểm tra người nào không?

    "

    " có 1 người dự đoán rằng hôm nay sẽ tỉnh "

    Cậu vươn vai mệt mỏi " được rồi..ưm...tao đi ngủ một lát "

    Seokjin tiến thẳng lại chiếc giường rồi nằm cái phịch rồi ngủ luôn .

    Yoonji thấy vậy liền trả lại không gian yên tĩnh cho cậu nghỉ ngơi sau cuộc phẫu thuật dài.

    Cô bước ra khỏi phòng rồi điện cho anh mình " thằng anh kia!!

    "

    Đầu dây bên kia cọc cằn lỡ miệng chửi thề " beep mày có thể đừng canh sáng sớm liền gọi cho tao không?

    Tao đâu phải bác sĩ như mày mà thức sớm hay không ngủ đâu haizz"

    Yoonji không quan tâm lắm nên hỏi " ê chiều rảnh không dẫn tui đi chơi đi!!!

    Chứ chán quá trời "

    "....."

    " này sao im rồi?

    "

    "..."

    " Này!!!

    Khinh nhau đấy à!

    "

    "....."

    " tui lấy súng nã ông giờ "

    " mày làm em tao hơi lâu rồi đó con kia, sau không kêu thằng Hoseok qua chở mày đi gọi tao chi, phá giấc ngủ ngàn vàng của tao.

    Tao tán mày chết bây giờ "

    " nè nha!! tui mà muốn gọi cho tên đó thì tui đâu có thèm gọi cho ông, đừng có thấy tui hiền rồi chửi nha! tui thiến ông cho khỏi có con cháu giờ tin không hả thằng anh kia"

    " này nha! mới sáng sớm tao dảnh cái lỗ tai lên để nghe mày chửi hả con kia?!!.

    Đừng thấy tao nhỏ con rồi leo lên đầu lên cổ tao nha! tao là anh mày đó mày biết không "

    " nè nhe! không phải vì ông sinh trước tui 15s thì tui cũng đâu có gọi ông bằng anh, nếu tui mà sinh ra trước là ông kêu tui bằng chị đó!

    "

    " bớt ảo tưởng đi EM GÁI dù gì mày cũng không thay đổi được rằng tao là ANH TRAI mày đâu, thôi tao đi làm đây dọng cái thứ quỷ yêu, yêu nghiệt phá giấc ngủ của bố.

    "

    Tút tút....

    Cô nhìn vào cái điện thoại " sao này đi vệ sinh đừng hòng tui đem khăn giấy vào cho ông cái đồ đáng ghét!!!

    "

    Hét xong thì điện thoại của cô có người điện tới " cái gì?!!

    "

    Người đầu dây bên kia " đi chơi với anh không?

    "

    YoonJi lạnh nhạt " không rảnh!

    "

    Người kia với tông giọng buồn chả muốn nói " không đi thì thôi!

    "

    " khoan đã tới bệnh viện đi "

    " ok nè em yêu "

    " bớt gọi tôi bằng cái biệt danh đó đi "

    Nói xong một lát sau trước bệnh viện có một chiếc siêu xe màu đen, từ trong chiếc xe bước ra là một người khôi ngô lịch lãm. khi thấy Yoonji, người đó liền chạy lại.

    " đi thôi nào!

    " hôn vào tay cô.

    Mọi người xung quanh liền hò hét, đột nhiên cô thấy gì đó liền.

    Bốp!......

    Thế là Seokie của chúng ta bị cô tán xéo quai hàm.

    Yoonji bực bội nói " đừng có mà lợi dụng!"

    " chỉ lợi dụng với em thôi?

    " nói rồi nháy mắt một cái (๑・ω-)~♥”

    Cô nheo mắt lại.

    Hoseok liền cười nói " thôi không đùa nữa đi thôi "

    Yoonij chỉ ừm một cái rồi bước vào ghế phụ ngồi.

    Bên phía anh đang đọc dự án mới trong văn phòng thì có người đẩy cửa bước vào.

    Anh nhìn lên để xem ai và nhìn xuống đọc dự án tiếp .

    " Suga, có chuyện gì à "

    Suga ngồi xuống ghế nhâm nhi ly cafe mà vợ mới làm cho mình " nè! hiện tại bọn cớm đang điều tra về bang của chúng ta, nên là tao nghĩ chúng ta nên cẩn thận hơn trong chuyến giao dịch lần này "

    " được tao sẽ cẩn thận " trả lời mà không rời mắt khỏi sắp giấy.

    " chiều tao với mày đi bar không "

    " được"

    Reng reng reng ....

    Suga đang uống cafe nhìn lấy chiếc điện thoại đang reo trên bàn " vợ mày gọi kìa!

    Taehyung"

    Taehyung bước tới, lấy điện thoại xong liền quay lại bàn làm việc " có việc gì?

    "

    Giọng seokjin vui vẻ nói bên kia chiếc điện thoại " à chỉ là cảm ơn anh đã đem điện thoại đến cho em "

    Taehyung hờ hững ừm một cái rồi cúp máy, làm cho người bên kia định nói gì đó nhưng đành thôi.

    Bỗng cậu nhìn vào đồng hồ đã là 11h rồi.

    Seokjin đứng dậy rời khỏi chiếc giường, đi tới tủ đồ dự phòng của mình lấy ra bộ sơ mi trong đó thay " đi kiểm tra bệnh nhân thôi!"

    Cầm trên tay là một cuốn bìa cứng đi thẳng đến phòng 16 trên lầu 11.

    Cậu lấy cái card treo trước ngực ra đưa tới trước cửa, bước vào thì cậu con trai đó vừa tỉnh giấc nhìn thấy cậu liền im lặng.

    Cậu đi lại chỗ chàng trai đó "tỉnh lúc nào?

    "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 3


    SeokJin tiến lại gần chỗ chàng trai đó " tỉnh lúc nào??"

    Cậu trai đó nhàn nhạt đáp " khi cậu bước vào "

    Jin chỉ thở dài rồi hỏi " Jungkook à, cho tôi hỏi là cậu còn nhớ được, tại sao mình lại nằm viện không??

    "

    Người tên Jungkook đó nhắm mắt lại đáp " không nhớ nữa "

    SeokJin gật đầu rồi nói tiếp " theo như chúng tôi chuẩn đoán thì cậu đã bị mất một phần trí nhớ tạm thời.

    Cho nên cậu muốn ở lại bệnh viện kiểm tra hay là muốn gọi người thân đến đón vậy??

    "

    Jungkook suy nghĩ một hồi lâu rồi đáp " ở lại đây đi "

    Jin chỉ vào cái tủ kế bên " quần áo của bệnh viện ở trong đó cậu có thể lấy bận, còn đồ cá nhân của cậu khi tới đây nó nằm ở tủ bên trên "

    Jungkook liền nhìn qua Jin và anh có vẻ hiểu được nên lắc đầu nói rồi tiếp tục ghi chú " Quần áo sẽ do chúng tôi giặc cho cậu để đảm bảo cho sức khỏe và quá trình hồi phục của bệnh nhân nên cậu không cần lo.

    Cậu còn gì thắc mắc không ??"

    Thấy Jungkook lắc đầu Jin liền quay đi nhưng chợt nhớ ra gì đó " à cậu cứ yên tâm ở trong đây đừng đi ra ngoài lâu vì đảm bảo an toàn cho cậu thôi "

    Sau đó đi lại chỗ Jungkook đang nằm, chỉ tay vào cái card màu trắng được móc kế bên bàn " nếu như cậu muốn đi dạo thì nhớ cầm theo cái card kia nếu như quên thì hãy cứ tới chỗ tôi gặp tôi hoặc phụ tá, chúng tôi sẽ mở giùm cậu.

    Nhưng nhớ là đừng ra ngoài lâu hay là đi lung tung không tốt đâu "

    " lỡ như lúc đó tôi đói thì sao "

    " chuyện đó cậu cứ yên tâm vì chúng tôi sẽ đem đồ đến để trước cửa cho cậu.

    Nếu cậu muốn ăn thì cứ bấm vào cái nút trên đầu nằm nó sẽ tự chạy đến chỗ cậu "

    " tại sao lại để trước cửa??

    "

    " là vì mỗi phòng bệnh chỉ có ba cái card để mở cửa phòng này, 1 cái là của bệnh nhân, 2 cái còn lại là của bác sĩ phụ trách và phụ tá của bác sĩ đó.

    Ngoài họ ra thì không ai vào được cả, với lại chú ý là cái cửa này nó có chức năng tự khóa, mở bên trong ra thì được nhưng mở từ bên ngoài thì cần card.

    Nếu có người nhà đến thăm thì tôi bác sĩ phụ trách, sẽ dẫn họ vào.

    Để tránh những trường hợp đáng tiếc thôi, đừng nghĩ nhiều "

    Ting tong

    Jin nhìn vào đồng hồ rồi cười " tới giờ ăn trưa rồi.

    Nếu như thấy đói cậu cứ bấm nút đó thử "

    Jungkook nghe theo liền bấm vào.

    Đột nhiên cánh cửa mở ra rồi rất nhanh đóng lại.

    Đồ ăn đúng thật nằm trên một chiếc bàn sắc rồi tự chạy đến chỗ của Jungkook đang nằm

    " Cậu ăn xong thì cứ bấm nút đó thêm lần nữa thì nó sẽ tự chạy ra ngoài và chúc cậu ăn ngon miệng.

    Nhớ kỹ là có nghe bất cứ tiếng động gì thì cũng không được ra ngoài, trừ khi tôi gọi đó " nói xong Jin đi ra ngoài.

    Bên trong thì Jungkook vừa ăn vừa nhìn vào cái card màu trắng có ghi số phòng và lầu, nhưng thứ cậu để ý không phải là những thứ đó mà là cái dòng cuối cùng " bác sĩ phụ trách tê là Kim SeokJin à ".

    Đang ăn ngon lành thì bỗng bên ngoài cửa có tiếng động

    Rầm Rầm Rầm

    Nghe thấy tiếng động liền theo phản xạ là chạy ra ngoài xem thử thì cảnh tượng trước mắt cậu đúng là ko tin nổi làm cậu phải thốt lên " cái quái gì đây?!!

    " rồi chết đứng tại chỗ
     
    || Taejin || Disguise
    chap 4


    Một con quái vật bị đột biến thân chuột, chân bạch tuột, tay cào cào, đang đi dọc hành lang đập từng cánh cửa phòng bệnh viện khi thấy Jungkook nó liền lao nhanh tới chỗ cậu đang đứng.

    Giật mình định chạy vào phòng nhưng cuộc đời chớ trêu cậu " chết tiệt khóa rồi không lẽ chết tại đây sao??"

    Jungkook chạy thụt mạng, bán sống bán chết đi tới gần cầu thang thì bị nó lấy súc tua quấn cậu lại, cứ ngỡ là bỏ mạng ai ngờ con quái vật đó tự nhiên buông lỏng xúc tua ra làm Jungkook rơi tự do xuống đất " trời ơi!! tôi không muốn bị thương thêm lần nữa đâu!!!

    "

    Đợi mãi thấy mình không thấy mình đau mà còn cảm nhận được ai đó đang bế mình liền mở mắt ra

    " cậu là ai??

    "

    " đặc nhiệm của lầu 10 đến lầu 12 "

    Jungkook bất ngờ " đặc nhiệm??"

    Thật không tin nổi trong bệnh viện mà cũng có đặc nhiệm và quái vật luôn

    Giờ Jungkook mới để ý là cậu đang được người này bế chạy đi đâu đó " con quái vật đâu rồi??

    "

    " đồng đội tôi đang xử lý nó "

    Người đó bế Jungkook chạy vào một căn phòng rồi đặt cậu xuống ghế sofa đối diện với người đang ngồi ở bàn làm việc kia và không ai khác chính là SeokJin " cậu không nghe lời tôi mà chạy ra ngoài như thế lỡ như họ không cứu cậu kịp chắc giờ cậu là thức ăn của con quái vật đó rồi "

    Jungkook chỉ biết ngậm ngùi cúi mặt xuống " xin lỗi sau đợt này tôi sẽ ko tái phạm đâu "

    Người đó nhìn Jungkook rồi nói " sau đợt này cậu mà dám ra nữa thì tôi cũng không biết trong đầu cậu chứa gì luôn đấy "

    Jin nhìn người đó cười nhẹ nói " thôi đừng nói như thế với bệnh nhân của anh chứ V "

    Người tên V đó nhìn Jin " vâng anh rễ em sẽ không nói thế nữa "

    Jungkook nhìn V " cảm ơn vì lúc nãy đã cứu tôi"

    " không có gì chỉ là nhiệm vụ thôi "

    Jin đứng dậy đi lại chỗ của Jungkook đang ngồi " đi tôi dẫn cậu về phòng "

    2 người đi đằng trước còn chàng trai V đi theo sau, đề phòng con quái vật kia, nếu chưa bắt được nó mà anh rễ bị gì thì chàng trai dễ thương như cậu sẽ bị ba mẹ mình đánh chết mất.

    Dọc đường đi thì họ thấy con quái vật đó đang bị những người mặc đồng phục giống V vác đi đâu đó

    V nhìn Jin rồi chạy đi " thôi tạm biệt anh rễ "

    Jin nói lớn " cẩn thận coi chừng bị thương đấy "

    Đáp lại Jin là một tiếng dạ thật to

    Jungkook hỏi " anh có vợ rồi hả "

    Jin nhìn Kook rồi cười " tôi không có vợ "

    Jungkook nhìn anh chăm chú và tỏ vẻ nghi ngờ " nhưng hồi nãy anh ta, gọi anh là anh rễ mà??

    "

    SeokJin một lần nữa cười nhưng lần này tươi hơn " cậu thật ngốc, vì tôi là vợ của anh nó đấy!!

    "

    Jungkook nhìn Jin vẻ mặt bất ngờ như nghe được tin gì đó sốc lắm " bộ lạ lắm à??

    "

    Jungkook lắc đầu " không phải, chỉ là thật không ngờ anh lại là omega đấy.

    Nhưng nhìn kỹ thì giống thật "

    " tôi có thể xem nó là lời khen " Jin nói rồi lấy tấm card ra mở cửa " sau này nhớ ra ngoài mang theo card nếu ko thì đeo nó như tôi này "

    Jungkook gật đầu " cảm ơn "

    Sau khi thấy Jungkook vào phòng rồi SeokJin mới đi về phòng của mình gọi cho Taehyung.

    Người bên đầu kia bắt máy Jin liền hỏi

    " chiều anh có về ăn cơm ko??

    "

    " tôi đi bar cùng với bạn "

    " vâng "

    " uk "

    Đợi Taehyung cúp máy, Jin một lần nữa gọi điện cho YoonJi

    " YoonJi đang ở đâu vậy!!

    "

    " tao đang ăn có gì không??

    "

    " à không có gì! chỉ là chút nữa về bệnh viện mua cho tao một chút thức ăn nha "

    " ok anh yêu " vừa nói xong liền có tiếng một chàng trai kích động hét

    " cái gì!!! anh yêu?

    đứa nào là đứa nào, mà có thể làm cho em gọi nó là anh yêu như thế chứ huhuhu.

    Để anh giết nó "

    Làm cho YoonJi bực bội chửi " Là Kim SeokJin đó!!! thật là mệt não ghê " rồi ôm trán nói

    " hức là Jin hả!!

    Phù vậy thì không sao rồi, mình không bị mất vợ " hoseok nói làm cho YoonJi chỉ biết lắc đầu

    " Jinnie để chiều tao đem cơm qua "

    SeokJin trả lời " uk cảm ơn nha"
     
    || Taejin || Disguise
    chap 5


    Jin sau khi ăn cơm do cô bạn YoonJi của mình đem tới thì cũng về nhà dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa sạch sẽ.

    Sau khi mọi thứ điều tươm tất, trơn tru.

    SeokJin đi lại chiếc bàn đặt kế bên giường rồi làm gì đó trong laptop.

    Khoảng chừng 2 tiếng sau, Jin nghe tiếng mở cửa, biết Taehyung về liền dẹp tất cả mọi thứ mình đang làm sang một bên

    Jin đi ra tới cửa thì thấy Taehyung đang trong tình trạng say bí tỉ đi ko vững, đành phải dìu anh vào phòng.

    Trong lúc đang cởi giày của Taehuyng ra thì anh bật dậy nắm lấy tay của Jin " em về rồi à anh nhớ em lắm "

    Taehyung kéo mạnh Jin vào cái ôm, Jin có hơi giật mình vì hành động này của Taehuyng vào ngày hôm nay nhưng đã lấy lại bình tĩnh vuốt lấy lưng anh nhẹ nhàng nói " anh nhận lầm người rồi tôi là SeokJin "

    Taehyung nghe xong liền ôm lấy Jin chặt hơn, dụi vào cổ cậu " em nói dối!!!, đã 3 năm trôi qua rồi mà em vẫn nói dối anh.

    Tại sao em lại bỏ anh vậy chứ??

    Anh có gì không tốt chứ??

    "

    SeokJin đẩy Taehyung ra nhưng không thành " anh buông em ra trước đi "

    Đáp lại cậu chỉ là cái lắc đầu kịch liệt của anh.

    SeokJin trước hành động của Taehuyng chỉ có thể thở dài một hơi nghĩ *thường ngày anh ấy lạnh lùng lắm mà sao giờ lại thành hổ con rồi, đành dùng cách đó vậy *

    Jin nói xin lỗi một tiếng rồi giơ tay lên định bấm vào cổ của anh như cách cậu khống chế những bệnh nhân không hợp tác trong bệnh viện thì...

    Bụp

    Taehyung nắm lấy tay Jin nhấn xuống giường làm cậu trở tay không kịp "Somin à anh nhớ em lắm, tại sao em lại cưới người khác chứ tại sao "

    Jin lo sợ nói " có gì từ từ nói đừng manh động em không phải Somin gì đó của anh đâu, anh mau thả em ra!!!!!

    "

    Cậu vũng vẫy nhưng bất thành, không lại sức của anh thì bất quá cậu phải dùng chiêu cuối " daaa tôi xin lỗi!!

    Là do anh ép tôi thôi "

    SeokJin lấy chân mình đá vào hạ bộ của Taehuyng, làm anh đau quá ngã ra giường ôm lấy chỗ cậu mới đá quằn quại, bắt lấy thời cơ Jin liền chạy ra ngoài thở hổn hểnh ngồi tiến lại sofa thầm cầu nguyện rằng ngày mai Taehyung sẽ không bẻ cổ mình khi nhớ đến việc lúc nãy

    ---------------------------BAR--------------------------

    Taehyung cùng Suga vào bar để giải tỏa stress sau nhiều ngày làm việc đầy căng thẳng ở tập đoàn, thì trên đường đi Taehyung gặp phải một thân hình quen thuộc.

    Taehuyng quay qua nói với Suga vào phòng trước, còn anh thì đuổi theo bóng hình hồi nãy miệng cứ liên tục nói " có phải em không Somin?

    " cứ đi vòng quanh một hồi không thấy đâu

    " chắc chỉ là ảo ảnh thôi " Taehyung đem theo một tâm trạng buồn bã quay về với Suga

    " sao nhìn mày suy sụp thế bộ có liên quan gì đến Somin à?"

    Taehyung nhìn thằng bạn mình " sao mày biết là có liên quan đến Somin?

    "

    Suga chỉ cầm lấy ly rượu trên bàn lên rồi nhâm nhi trả lời " 3 năm nay vì một cô gái mà mày trở nên ít nói, lạnh lùng vậy mà lại trưng ra cái bộ mặt đau khổ đó chẳng nhẻ là vì người dưng.

    Mau nói thật đi "

    Taehyung thành thật kể với bạn mình " lúc nãy tao thấy Somin nhưng chắc là ảo ảnh thôi, chứ làm sao mà cô ấy lại về đây cơ chứ "

    Suga nghe liền gật gù ừm một cái rồi nạnh nùng uống hết ly rượu " hôm nay tới đây để vui không phải để buồn, uống đi hôm nay tao bao "

    Thế là 2 người đó uống say mèm quên luôn cả đường về phải nhờ đến sự chợ giúp của vợ Suga.

    5p sau

    Tại quán bar có một cậu con trai tướng tá nhỏ con dễ thương bước vào cảm thán " trời ơi!! có khi nào tôi đến rước mà anh không say được không "

    🕵: nếu như Suga mà không say thì đâu có kêu anh đến rước đâu Jiminsii hehehe

    " Để Jimin ta đem hai người này về xong, thì mi sẽ biết tay với anh"

    Nói xong Jimin liền lấy thế, nắm lấy 2 cánh tay của hai người to thây lớn xác nọ kéo mạnh lên, câu lấy vai hai người.

    Jimin mặc dù hơi nhỏ con nhưng là đai đen taekwondo đấy nhá.

    Vác hai người ra xe rồi trở Taehyung về nhà với Jin trước, còn Suga thì phải trở về nhà của họ chứ sao nữa.

    Một nơi nào đó trong quán bar

    " ưm~~ nhẹ lại "

    " haha mỹ nhân xinh đẹp muốn nhẹ lại sao, e là ko đc rồi "

    " ưm~~ anh có biết cầm đầu băng đảng ON là ai ko "

    " em không nên biết quá nhiều đâu bé cưng, em nên chú tâm vào việc chúng ta đang làm đi "

    Sau khi 2 người đó đã giải quyết xong

    " aaa cô ... cô " người đàn ông la lên khi bị viên đạn bắn xuyên tim

    " hoàn thành nhiệm vụ "

    Cô gái liền gọi điện cho ai đó " nhiệm vụ đã hoàn thành, không thể lấy được lời khai"

    Đầu dây bên kia " được rồi cứ tiếp tục nhưng có lời khai thì hãy điện ta "

    " vâng "

    -----------------------------------------------------------
     
    || Taejin || Disguise
    chap 6


    Jin đang ngồi trên sofa liền nhớ là mình phải đi ngủ nên bước vào phòng, thấy đôi giày vẫn còn nằm dưới đất nên đem ra kệ giày trước cửa nhà

    Xong xuôi SeokJin của chúng ta về phòng đóng cửa lại thì bị ai đó vòng tay ôm eo cậu, biết rằng đó chắc chắn là Taehyung vì không ai có thể đột nhập vào căn nhà này được cả, vì có nhiều vệ sĩ thế cơ mà.

    Quay lại định đẩy Taehyung ra, thì bị anh dùng một tay nắm lấy hai tay của cậu đè vào cửa và cố định ở trên đầu

    " anh say rồi nhưng cũng phải bận quần áo vào đi chứ " Jin nhìn Taehyung chỉ quấn có một cái khăn quanh hông, trên người thì vẫn còn hơi ướt do mới tắm xong

    " nhờ cú đá của cậu nên tôi tỉnh rượu rồi mà giờ tôi mới để ý là cậu...

    " Taehyung nhìn người trước mắt, ngượng một hồi rồi nói câu thèm đòn " vẫn chưa tắm "

    Jin liền thúc cho Taehyung một gối ngay hạ bộ cho đỡ tức thì bị anh gì chân lại không nhúc nhích được " một chiêu không dùng được hai lần "

    SeokJin cười đáp lại " một chiêu ko dùng được hai lần thì tôi dùng 2 chiêu là được chứ gì " dứt câu Taehyung liền nằm dưới đất ôm lấy đầu của mình quằn quại " Ui...cái đầu của cậu làm bằng sắc à "

    Sóc nhỏ nhà ta đã dùng đầu thần trưởng đập mạnh vào đầu anh một cái sưng trù dù

    " bộ anh tưởng tôi không đau chắc!!, trước giờ tôi có thấy anh say thế đâu lỡ anh giết tôi trong lúc say thì sao nên tui phải phòng vệ bản thân thôi " Jin đau quá nên hơi lớn tiếng làm Taehyung hơi bất ngờ

    " lần đầu tiên trong 3 năm, tôi mới thấy cậu không xưng bằng anh em với tôi mà còn lớn tiếng với tôi nữa chứ "

    " hứ không thèm nói chuyện với anh nữa" Jin ôm đầu đi vào nhà tắm

    Taehyung ở ngoài vẫn không chịu mặc đồ mà lên giường nằm luôn, thấy cái laptop của SeokJin đột nhiên có tiếng tin nhắn gửi qua, lúc đầu anh cũng không định có ý định xem đâu nhưng thấy tin nhắn gửi tới 13 lần nên cảm thấy nhức đầu định mở ra xem thử nhắn gì mà nhắn dữ vậy, thì nghe tiếng cậu cầu cứu

    " anh lấy giùm tôi đồ với tôi quên đem vào rồi " cậu lú đầu ra

    " tự ra lấy đi tôi ko rảnh với lại có người gửi tin nhắn kìa nhức đầu chết mất " Taehyung quay về chỗ của mình nằm xuống thảnh thơi

    SeokJin lúc này đang tự rủa bản thân mình trong nhà tắm * cuộc đời mình chưa bao giờ phơi bày thân thể trước người khác kể cả ba mẹ, vậy mà... mình thật là ngu mà sao không lấy quần áo vào trước cơ chứ đúng là đồ ngốc mà.

    Nhưng không lẽ đứng đây hết nguyên buổi tối chắc bệnh chết mất*

    SeokJin thở dài rồi lấy khăn quấn ngang hông, ngại ngùng ôm lấy thân thể bước ra khỏi nhà tắm

    Taehyung lên tiếng " con trai với nhau không ngại cái gì không biết "

    Jin bực nhọc lên tiếng " con trai thì con trai, nhưng tôi là omega ai biết được anh sẽ làm gì tôi với lại anh là người đầu tiên thấy thân thể vàng ngọc của tôi thì nên cảm ơn đi.

    Ba mẹ tôi còn chưa thấy được nữa đấy"

    Taehyung cười phớt lớ " hahaha cậu không cần lo đâu, có cho tôi không thèm đâu"

    Jin vừa nói chuyện vừa tiến về phía cái tủ kế bên giường anh bỗng.......
     
    || Taejin || Disguise
    chap 7


    Bỗng SeokJin bị trợt chân xém đập đầu vào tủ thì Taehyung nắm lấy tay cậu dựt mạnh lên giường, làm cho Jin hoảng hồn hét lên " anh làm gì vậy?!

    "

    Taehyung nắm lấy hai cánh tay đang quơ lung tung của Jin lại " này cậu nằm im đi tôi vừa cứu cậu khỏi bị đập đầu đấy "

    SeokJin nghe xong liền thấy thẹn mà nói " à...

    ừm cảm ơn "

    Nhưng lưng của Jin hiện giờ đang bị cấn cái laptop nên trở mình quay qua lấy cái laptop bỏ lên bàn.

    Xong xuôi thì nghe Taehyung nằm kế nói " cậu nằm im được không cái khăn của cậu bị tuột ra rồi "

    SeokJin liền nhìn lại bản thân.

    Thế mà lại bị lộ mông cho người ta xem thiệt là muốn khóc và xin lỗi bố mẹ quá đi, cậu kéo mền lên che lại định nói gì đó nhưng mệt quá nên ngủ quên luôn.

    Taehyung phì cười nói " lúc nãy cũng thấy hết rồi mà còn ngại nữa "

    Không thấy cậu trả lời nên Taehyung nhướng người nhìn SeokJin thử " ngủ rồi sao?

    "

    Taehuyng lấy cái gối ôm thường ngày ngăn dùng để ngăn cách họ bỏ xuống kê chân, quay về chỗ của mình nằm xuống kéo Jin về phía bên anh ôm vào lòng cho ấm, tự hỏi rằng tại sao máy lạnh hôm nay lạnh quá, SeokJin cũng vì vậy mà bất giác ôm lấy Taehyung, thế là vào lúc 23h có 2 cậu trai trẻ trần chuồng đang ôm nhau ngủ trên một chiếc giường lớn, có ánh trăng ngọi vào làm nền cho họ say giấc nồng

    Sáng hôm sau

    Taehuyng tỉnh dậy trước Jin liền đi tắm rửa, cậu một lát sau liền tỉnh dậy thấy không có ai tưởng đâu là Taehyung đã đi làm rồi nên đứng dậy lấy quần áo tiến về phía nhà tắm và

    AAAAAAAAAAA

    SeokJin hét banh nhà rồi đóng mạnh cánh cửa lại " Sao anh không chịu khóa cửa vậy hả?!!

    "

    Taehyung đứng bên trong chỉ biết cứng họng không biết nói gì vì đây là lỗi của anh khi quên khóa cửa mà đâu thể trách cậu được.

    Một lát sau

    Trên bàn ăn Jin bắt chuyện trước với anh " Quản gia vẫn chưa về nên mẹ kêu em buổi trưa đưa cơm tới tập đoàn cho anh "

    Taehyung nhìn cậu ngồi đối diện " không xưng bằng tôi nữa à??

    "

    Jin nhớ đến buổi tối ngày hôm qua liền thẹn quá hóa bực nói " nếu anh muốn thì tôi sẽ xưng giống tối qua "

    Taehuyng quơ tay " thôi xưng như cũ đi chứ thế tôi nghe không quen tai.

    Còn buổi trưa thì cứ tới tập đoàn nói với nhân viên là có hẹn trước thì họ sẽ chỉ cho cậu đường đến phòng tôi "

    " vâng!!

    "

    Một lát sau Taehyung nhìn SeokJin hỏi " V dạo này sao rồi có làm phiền gì cậu không "

    Jin lắc đầu cười " Không có làm phiền đâu, cậu ấy làm việc rất tốt.

    Mặc dù hơi trẻ con tý "

    Taehyung gật đầu " uk thế thì nhờ cậu chăm sóc nó giùm tôi đừng cho nó gây chuyện là được "

    Jin gật đầu" chuyện đó là tất nhiên vì ba mẹ cũng đã nhờ em chăm sóc cho V mà.

    Hai người là anh em sinh đôi mà khác trời vực luôn người thì mặt lạnh người thì mặt cute nhìn vào là phân biệt được ngay "

    Taehyung liếc Jin " ăn xong rồi đi làm đi nói nhiều quá "

    Jin nhìn đồng hồ " thôi chết, em đi làm trước nha tạm biệt "

    Anh chỉ nhìn theo cậu nói thầm " lật mặt như lật bánh trán, mà đồ ăn ngon đấy chứ " tiếp tục cuộc hành trình ngồi ăn cơm

    Tại bệnh viện

    Kook nhà ta đang đi dạo dưới khuôn viên của bệnh viện thì gặp Jin

    " hey!!! bác sĩ " Jungkook đứng vẫy tay gọi Jin

    Anh thấy Jungkook đang gọi mình nên đi lại " có chuyện gì à "

    Jungkook gãi đầu " không có, không có chỉ là tui thắc mắc tại sao các người lại nuôi mấy con quái vật đó vậy??

    "

    Lúc đầu Jin không hiểu Jungkook nói về cái gì, nhưng nhớ chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua liền ngộ ra " à!!

    Đấy chỉ là vật thí nghiệm để phục vụ cho chính phủ thôi.

    Cũng không có gì lạ khi đây cũng là viện nghiên cứu đồng thời cũng là bệnh viện mà, với lại chỉ cần cậu không ra ngoài là sẽ không bị thương đâu "

    " Tôi sợ gần chết luôn cứ tưởng hôm qua mình bị ăn thịt rồi chứ " nhớ tới là Jungkook liền rùng mình

    Thấy cậu rùng mình SeokJin liền cười tươi nói " thật ra nó không có ăn thịt người đâu, nên cậu đừng có lo "

    " Hả!!!

    Anh nói cái gì?

    Nó không ăn thịt người vậy sao ngày hôm qua nó lại trói tui chứ"

    " chỉ có 2 trường hợp thôi "

    Jungkook gật đầu hỏi " vậy hai trường hợp đó là gì?

    "

    SeokJin bật cười trước gương mặt hiếu kỳ của cậu " trường hợp 1 là tại vì nó thấy cậu là vật thể cử động nên mới chạy tới định văng cậu đi chỗ khác để 'dọn dẹp'

    Trường hợp 2 là nó muốn giết chết cậu nhưng không phải bằng cách ăn.

    Mà nó sẽ đập cậu đến chết thì thôi

    Còn trường hợp thứ 3 thì hiếm lắm nên sẽ không có khả năng "

    Jungkook nghe xong thì mới nhớ ra cái gì đó, quay qua nhìn Jin
     
    || Taejin || Disguise
    chap 8


    Jungkook nghe xong thì mới nhớ ra cái gì đó, quay qua nhìn Jin " bộ anh nói với tôi như thế cấp trên không phạt anh hả?

    Với lại lỡ như tôi là kẻ chà trộn thì sao "

    Jin nghe xong bật cười " không sao đâu cậu không nói, thì ai biết rằng tôi đã nói với cậu.

    Mà có biết cũng không sao" dứt câu Jin liền thay đổi sắc mặt "nhưng nếu cậu là người chà trộn thì tôi sẽ băm cậu ra cho chúng ăn "

    Jungkook bật cười " haha anh nói dối dở quá "

    Thấy Jin ngơ ra liền nói tiếp " Lúc nãy anh nói chúng không ăn thịt người mà giờ lại kêu là băm tôi ra cho chúng ăn.

    Anh thật là hơi vô lý đấy "

    Jin xụ mặt xuống " tôi không dọa được cậu rồi tức chết mà "

    Thế là cả hai ngồi đó cười ngả nghiêng.

    Lúc sau cả hai đi đến chỗ dãy ghế ngồi xuống tám chuyện cho đỡ chán " gia đình cậu không tới à "

    " họ không quan tâm đâu " Jungkook buồn hẳn

    " xin lỗi, vậy trong đây cậu có quen ai không để tám chuyện cho đỡ chán "

    Jungkook chỉ vào Jin " chỉ có anh thôi đó SeokJin "

    " vậy để tôi kêu V và YoonJi thường xuyên tới trò chuyện với cậu "

    Nghe thế JungKook liền vui vẻ nhảy lên xung sướng " cảm ơn, ngày nào cũng có người nói chuyện thế này thì vui biết mấy.

    Tôi sẽ ở đây luôn!!

    "

    " ừm.... nếu vậy cậu phải đổi phòng sang khu tá túc đấy "

    " khu tá túc???

    "

    " đó là khu cho những người quyết định sống ở đây và không cần trả tiền"

    " sướng thế!!!"

    Jin vỗ vai Jungkook " tại vì nó sẽ tính vào tài khoản của bác sĩ phụ trách "

    " vậy thôi, để tôi đi tìm nhà ở chứ tôi mà về Joen gia thì trả khác nào về hang cọp để họ xâu xé "

    " cậu cứ ở khu tá túc đi không sao đâu.

    Dù gì cậu cũng là bệnh nhân mà tôi thích nói chuyện nên giúp đỡ cậu cũng được " Trong lòng Jin đang cười hả hê * thật ra là em rễ tôi thích cậu cơ nên cũng không sao tôi sẽ kêu nó trả tiền lại cho tôi *

    " vậy cảm ơn anh nha tôi sẽ đi làm để trả nợ "

    " thôi không cần tại bệnh viện không cho bệnh nhân khu tá túc ra ngoài đâu"

    " vậy đợi tôi một lát tôi đi soạn đồ "

    " mà tôi nghĩ không cần đợi nữa đâu.

    Chạy thôi "

    Jin nắm tay Jungkook chạy

    " chuyện gì vậy " Jungkook quay ra sau liền cảm thán tột độ "trời ơi hôm qua với hôm nay đều gặp hết là sao, cái thứ nghiệt duyên gì đây " chuyện là con quái vật hôm qua đột nhiên xổng lồng đang rượt theo họ

    Đội của V liền xuất hiện giải quyết nhưng hình như nó đã bị mất kiểm soát thì phải.

    Nên hiện tại đội V đang bị thương và đang kéo dài thời gian đợi cứu viện tới

    " anh rễ và cậu không sao chứ " chàng trai chạy tới hỏi han

    " em/cậu bị thương rồi " Jin và Jungkook đồng thanh

    " không sao nhẹ thôi nhưng quan trọng là anh rễ phải an toàn thì em mới yên tâm được "

    " thằng nhóc này, lại góc tường đằng kia đi " Jin nắm tay Jungkook và V chạy lại chỗ bức tường nấp

    " nhưng nó sẽ ......"

    " im lặng!! anh biết em định nói gì, nhưng anh cũng biết anh đang định làm gì " Jin bịt miệng V lại

    Nghe thấy con quái vật đang tiến lại gần cậu thầm mắng * khốn kiếp *

    Đúng lúc đó đội cứu hộ vừa tới kịp lúc nhìn thấy họ liền cử một đại diện đi đến hộ tống cả ba ra nơi an toàn, rồi chạy lại đó sử lý một lúc lâu mới giết chết được con quái vật đó.

    Đốt nó thành tro rồi đem đi chôn, những người đồng đội của V thì bất tỉnh và bị thương nặng nên được đưa đi điều trị

    Còn V và Jungkook thì bị Jin kéo đi về phòng mình tự tay bôi thuốc cho 2 người họ

    " cậu bị thương sao ko nói!!

    " Jin xoa thuốc cho Jungkook

    " xin lỗi mà tại hồi nãy lỡ va vào tường, tha lỗi cho tui đi " bắn moe cầu xin tha thứ làm cho người nào đó trong phòng bị u mê

    " còn em nữa!!!

    V ngây ngốc cái gì đó.

    Em mà có chuyện gì thì anh ăn nói sao với Taehyung với ba mẹ em đây!

    " cậu đánh vào vai chàng trai một cái

    " đau em, mà anh đừng nói gì với họ về việc em bị thương nha.

    Nếu ko em sẽ bị đánh mất ước mơ đó"

    " lần này thôi đó ông tướng "

    V nở một nụ cười hình hộp giống Taehyung " hihi "

    YoonJi ngồi trên ghế liếc " tui chưa chết nha "

    Jin đẩy hai người nhỏ hơn ra ngoài vừa đóng cửa lại liền bị YoonJi mắng " mai mốt đừng có ở ngoài lâu quá cậu chết rồi ai nói chuyện với tôi "

    " mày trù không à, đi kiểm tra bệnh nhân thôi "

    " đi "

    Sau khi cùng YoonJi kiểm tra hết bệnh nhân thì cũng gần tới trưa.

    Jin giao hết công việc còn trong bệnh viện cho cô, cậu thì về nhà nấu cơm rồi đen cơm hộp tới tập đoàn cho anh.
     
    || Taejin || Disguise
    chap 9


    Trên đường đi đến Kim thị SeokJin gặp phải một chàng trai trông rất thư sinh đang bị một đám người lôi vào hẻm vắng.

    Thấy vậy Jin liền tấp xe vào lề rồi chạy đến chỗ đám người đó để hai tay trước miệng la lên " cảnh sát tới rồi!!!

    "

    Nghe thế bọn chúng liền để lại chàng thư sinh đó mà bỏ trốn.

    SeokJin nhanh chóng tiến lại gần đỡ cậu ấy dậy

    " cậu có sao không??

    "

    Cậu trai đó liền cười dễ thương nhìn Jin " cảm ơn anh nha, nếu không có anh giúp chắc em bị bọn chúng giết rồi.

    Mà em là Park Jihoon 26t còn anh"

    " anh là Kim SeokJin 28t, em là họ Park à? vậy em có biết Jimin không?

    Park Jimin của Park gia á "

    " Bộ anh có quen anh Jimin hả.

    Anh ấy là anh hai em đó "

    "À chỉ là bạn thôi.

    Nếu là người quen thì để anh chở em về cho "

    " vậy cảm ơn anh trước nha "

    Đến Park gia Jihoon vừa bước xuống xe Jimin và Mochi liền bay đến ôm lấy.

    Jin còn thấy Suga từ trong Park gia bước ra nữa

    Jihoon liền gỡ hai con người đang định ôm chết mình ra " chính anh Jin đã cứu em đó nếu không là em không có đứng ở đây cho hai ngưòi ôm đâu"

    Jimin nhìn Jin " cảm ơn cậu nhiều nếu không có cậu, chắc mình đi đốt cái Lee gia đó mất "

    Mochi liền nhìn Jin ríu rít cảm ơn còn mời cậu vào nhà ăn một bữa cơm để cảm ơn, Nhưng cậu đã từ chối để đem cơm đến cho Taehyung.

    Cũng nhờ thế mà cậu mới biết thì ra Jimin còn có em song sinh khác trứng

    Đứng trước Kim thị, Jin không nghĩ nhiều bước nhanh đến quầy tiếp tân cười dịu hỏi " dạ cho tôi hỏi phòng của Kim Taehyung nằm ở đâu vậy??

    "

    Chị nhân viên cười tươi " dạ anh có hẹn trước ko??

    "

    Jin gật đầu " đã có hẹn trước "

    " vậy cậu đợi một xíu nhá " cô nhân viên thấy SeokJin ngật đầu, liền cầm chiếc điện thoại bàn lên điện cho ai đó rồi quay qua hỏi tên " cậu tên gì ạ?"

    "Tôi là Jin, Kim SeokJin "

    Cô nhân viên nói chuyện thêm vài phút nữa rồi cúp máy nhìn qua Jin "xin lỗi vì đã để anh đợi lâu.

    Bây giờ anh cứ lên tầng 15 rẽ phải là sẽ thấy phòng chủ tịch ạ "

    SeokJin cười cảm ơn rồi đi đến thang máy.

    Để lại cô nhân viên sắp xỉu vì vẻ đẹp troai đó " người gì mà đẹp trai dữ vậy trời.

    Xỉu!!

    "

    Đi đến tầng 15 như cô nhân viên lúc nãy nói, đi đến phòng chủ tịch SeokJin liền lịch sự gõ cửa vài lần nhưng không thấy ai trả lời

    " Taehyung em đem cơm tới này " vẫn không thấy ai trả lời nên anh đẩy nhẹ cửa bước vào trong

    " sao không có ai hết nhỉ?

    " đi lại ghế sofa ngồi ở đó đợi

    15p sau một cô gái ăn bận nữa kín đáo nữa hở han bước vào, nhìn thấy cậu liền bước tới

    " xin chào anh " cô gái đó tiến lại kế bên chỗ anh ngồi xuống

    SeokJin nhìn cô gái đó rồi kéo dãn khoảng cách của hai người ra " xin chào cho hỏi cô là ai vậy??

    "

    Cô gái mặt chảnh cún hất mặt lên trời xanh trả lời " tôi là bạn gái của Kim tổng chỉ đến để chào hỏi thôi.

    Mà cậu là ai sao tôi chưa từng thấy cậu bao giờ??

    "

    Jin lúng túng trả lời " tôi chỉ là người đưa cơm cho Kim tổng thôi "

    Cô ta trần mặt lại " thế à" nói thầm trong miệng " tôi còn tưởng là người thân chứ!!

    Ai dè là người làm"

    Jin nhìn cô ta khó hiểu, người gì mà lật bánh tráng nhanh vậy nhưng cũng mặc kệ ả ta.

    15p phút nữa trôi qua SeokJin đang ngồi nhắn tin với Yoonji.

    Cánh cửa phòng mở ra, Taehyung bước vào thấy cậu và rồi liếc sang cô ta " ai đây....?

    "

    Jin vừa mở miệng ra thì bị ả chặng họng " tôi là thư ký của tập đoàn Lee "

    " nhưng..." cậu lại bị ả chặng họng tiếp " cậu kia!! giao cơm xong rồi thì về đi cái đồ nhiều chuyện "

    SeokJin đứng dậy đi về thì nghe anh nói " đi đâu đó??

    "

    " em đi về!

    "

    " tôi cho cậu về?

    "

    " cô ấy kêu tôi về, mà không lẽ tôi mặt dày ở lại?

    "

    " đúng rồi đó cậu ta đi rồi chúng ta mới bàn chuyện được chứ "

    " cút "

    Cô ta cười " anh ấy bảo cậu cút "

    Jin chỉ ừ một cái rồi quay đi

    " cậu đứng lại đó!! quay lại ghế ngồi " anh nhìn cô ta đang đứng đối diện rồi bảo " tôi nói cô cút chứ không phải cậu ấy cô hiểu chứ?!

    "

    " tại sao?? bộ anh không muốn hợp tác với Lee thị nữa à!!

    " cô ta khoanh tay trước ngực

    Jin nghe đến Lee thị liền nhớ đến câu lúc nãy của Jimin.

    Định nói với anh nhưng thôi, cứ để cho Jimin và Suga tự nói với anh vậy

    Thấy cậu suy tư Taehyung nhìn lấy thư ký nãy giờ đang đứng im của mình rồi lạnh lùng quay qua nhìn ả nói " NamJoon giải quyết"
     
    || Taejin || Disguise
    chap 10


    Cậu trai tên NamJoon đó liền tiến lại chỗ cô ta, trong khi Taehyung đi lại chỗ SeokJin ngồi bày đồ ăn ra

    " thứ nhất bây giờ không phải giờ làm việc của chúng tôi

    thứ hai chính là tập đoàn tôi không tiếp thư ký nữ ăn mặc hở han

    Thứ ba chủ tịch muốn hủy hợp đồng với Lee thị và cô hãy nói lại với chủ tịch của cô là ông ta cần chúng tôi chứ chúng tôi không cần ông ta, nên không cần phải hù dọa khi chúng ta chưa ký hợp đồng đâu.

    Chấm hết người đâu tống ả ta ra ngoài "

    Mặc kệ ả la hét ầm ỉ những anh vệ sĩ áo đen túm lấy cổ ả ta lôi ra ngoài, còn mọi người trong tập đoàn coi như là không nghe thấy vì quá quen với cách làm việc của anh.

    Taehyung mở cơm hộp ra bắt đầu ngồi ăn, Jin liền nhìn thư ký NamJoon " cậu không ăn à??! tôi có chuẩn bị thêm một phần cho cậu này lại ăn chung đi"

    NamJoon cười lộ 2 cái lún đồng tiền sâu của mình " cảm ơn cậu, nhưng tôi đang đợi cơm hợp của vợ tôi rồi!

    " bỗng điện thoại reo "xin lỗi tôi phải ra ngoài vợ tôi tới rồi" Nói xong cậu thư ký NamJoon liền chạy thẳng ra ngoài.

    Để lại hai người họ bên trong căn phòng chỉ có thể nghe được tiếng Taehyung đang ăn ngoài ra không còn tiếng gì khác.

    Thấy ngột ngạt quá nên Taehyung lên tiếng phá tan bầu ko khí này " cậu không ăn??

    "

    Jin lắc đầu vài cái " anh cứ ăn đi tôi chưa đói "

    Ọc ọc tiếng bụng của cậu kêu làm cậu ngượng đỏ hai mang tai * cái bụng phản chủ này!! *

    "Nói dối, ăn nhanh đi không phải còn dư một phần sao "

    " nhưng lỡ người khác và thấy thì sao??

    "

    " ăn đi!!

    Không có ai vào đâu "

    " vậy em ăn đây!!.

    Chúc ăn ngon miệng "

    " tôi ăn nãy giờ rồi chúc chi nữa"

    " anh... em mặc kệ anh.. hứ "

    Thế là 2 người ngồi cùng nhau ăn trưa rồi cùng chí chóe, tại đây phòng cách âm mà lo gì hình tượng chủ tịch băng lãnh bị mất, ăn xong thì Jin dọn dẹp hộp cơm đem đi về nhà, rồi lại đến bệnh viện.

    Kết thúc bằng việc trở về nhà dọn dẹp với cơ thể ướt sũng trong nhà vệ sinh, khi nghe tiếng Taehyung về Jin đứng dậy đi ra

    Rầm

    Nghe tiếng động lớn Taehyung hốt hoảng chạy vào nhà vệ sinh để xem là có chuyện gì, thì thấy cậu đang nằm dưới nền gạch với cơ thể ướt như chuột lột, bước tới đỡ cậu lên anh bàng hoàng " sao nóng quá vậy chứ??, kiểu này chắc là sốt rồi "

    Taehyung bất đắc dĩ nhắm mắt lại "xin lỗi cậu mạo phạm rồi "

    Taehyung liền nhanh tay thay đồ cho SeokJin rồi bế đem lên giường.

    Nguyên đêm đấy một người con trai tận tâm chăm sóc cho cậu con trai còn lại mà ngủ quên khi nào không hay

    Sáng hôm sau

    Jin mở mắt ra ngồi dậy nhưng tứ chi của cậu lại không phép, quay qua bên cạnh thì thấy Taehyung đang ngồi trên một chiếc ghế, đầu tựa lên giường trong một tư thế không mấy thoải mái, tình cờ lướt mắt thì thấy thao nước ở trên bàn cùng với cái khăn đang trên trán mình, mới hiểu ra được là mình đang sốt và quan trọng là người kia đã chăm sóc cho mình suốt đêm qua.

    Cậu cảm động nói "ôi~ hoàng tử hãy tha thứ cho thiếp bị trúng lời nguyền, chính vì thiếp đã lỡ chơi ngu lần này và đã...."

    "Hey na na ná... hey na na ná" đang cảm động thì tiếng chuông điện thoại vang lên

    Jin khó khăn với lấy cái điện thoại nằm ở đằng xa xa kia " xa gì mà xa dữ vậy?

    Hong hiểu luôn " thì Taehyung đã tỉnh dậy lấy điện thoại " không phải tại nó xa mà là tại vì tay cậu ngắn "

    " anh là cái đồ...."

    " đồ gì?

    Nè!!"

    Jin giận quá quay qua chỗ khác.

    Còn Taehyung thì bật máy lên nghe " có việc gì ko??

    "

    " SeokJin đâu?!!

    "

    " đang bệnh rồi không thể tiếp được "

    " vậy thôi! nói với cậu ấy khi nào khỏe rồi đến bệnh viện có việc "

    " uk được rồi "

    Sau khi cúp máy Jin liền hỏi "ai vậy?

    "

    Taehuyng đắp chăn ngay ngắn lại cho cậu "YoonJi kêu em khi nào khỏe thì đến bệnh viện có việc "

    " vâng mà....

    HẢ hụ hụ " Jin ngạc nhiên đến nổi bị sặc

    Taehyung đỡ cậu dậy vuốt vuốt ở sau lưng " làm cái gì mà ngạc nhiên dữ vậy ??

    "

    Jin lắp bấp nhưng vẫn không tin vào tai mình " anh vừa gọi tôi bằng em!, tôi có nghe lầm không vậy?!!

    "

    Taehyung nhăn mặt lại " thì có sao?, bộ tôi không được gọi như thế à? mà em đừng xưng hô bằng tôi nữa nghe không quen tai "

    Jin đơ người ra vẫn không tin vào tai mình nữa " em cũng không quen khi anh xưng hô bằng kiểu này!!

    "

    Taehyung cầm thao nước đi " thì tập làm quen đi "

    Jin chần chừ một lúc " cảm...cảm ơn anh "

    " không có gì " Taehyung dừng lại một hồi rồi nói "em cũng một bác sĩ mà cũng không biết chăm sóc bản thân mình được thì làm sao mà chăm sóc người khác "

    Sau khi anh đi ra khỏi phòng liền tự hỏi bản thân mình bị làm sao từ sáng nay vậy chứ, cứ hể mỗi lần gặp Jin là tim cứ đập loạn nhịp lên rồi tự nhiên hồi nãy xưng bằng tôi em nữa thật là không hiểu nổi bản thân đang bị gì nữa phải đi khám thôi

    Người bên trong phòng cũng đâu có thoải mái gì cũng cứ suy nghĩ lung tung * không biết trong bệnh viện xảy ra chuyện gì không nữa?? chứ thường ngày YoonJi đâu có trực tiếp gọi cho mình đâu thật là kì lạ mà *
     
    || Taejin || Disguise
    chap 11


    Tại bệnh viện

    Jin bước vào phòng làm việc của mình " hôm qua mày điện tới tao không nghe máy được, có việc gì quan trọng không vậy ?

    "

    Yoonji với gương mặt căng thẳng cùng với V ngồi ở ghế sofa " mày lại đây ngồi xuống đi "

    Jin tiến lại chỗ ngồi của mình ngồi xuống " nói đi... tại sao nhìn 2 người căng thẳng vậy ??"

    Yoonji nhìn Jin " hôm qua tụi tao có kiểm tra chiếc lồng nhốt con TF013 "

    /《 con TF013 là con quái vật đã xuất hiện hai lần và đã bị giết từ 2 tập trước á 》/

    V ngập ngừng " và đã phát hiện được dưới cái lồng đó có...có "

    Jin nhìn V hỏi " có cái gì??

    "

    Yoonji liền đặt tay lên vai V " đưa cho nó đi không sao đâu "

    V gật đầu " đây là tờ giấy mà tụi em đã nhìn thấy khi di chuyển chiếc lồng đi hủy tán "

    Jin cầm lấy tờ giấy đọc rồi đọc lên "Kim SeokJin, mày phải chết "

    Cậu tự nhiên bật cười làm cho 2 người đối diện không hiểu chuyện gì đang xảy ra "hahaha không có gì đâu chỉ thật ra tờ giấy này là anh ghi khi chơi trò chơi, lâu rồi nhưng nó lại bị rớt mất, chắc chỉ là trùng hợp thôi mà.

    Nhìn hai người căng thẳng dễ thương quá đi "

    YoonJi liền bán tin bán nghi " mày nói thật ko? nhưng tờ giấy nó có ghi...."

    Jin cười trả lời " tao nói dối mày chi, tại chơi trò thám tử mà tao là nạn nhân nên là lấy tên tao thôi chứ có gì đâu nè "

    V thở phào ôm ngực " thật là làm em xém xíu nữa là nói với gia đình chuẩn bị vệ sĩ cho anh rồi "

    " em cứ làm quá lên thôi "

    V đứng dậy " thôi vậy là an tâm rồi, em sẽ báo cáo lại với cấp trên và đi thăm Jungkook đây "

    " khoan đã!!!!"

    V lú đầu vào " vâng "

    " hiện tại Jungkook đang ở khu tá túc đấy không còn ở phòng cũ đâu "

    V cười " cảm ơn anh rễ vậy là em và Jungkook có thể được gặp nhau dài dài rồi " chạy đi mất hút

    Jin nhìn theo em chồng của mình mà lắc đầu " thật là... mê người ta lắm rồi!"

    Nhìn qua cô bạn đang nhìn chằm chằm mình nãy giờ "mày có chuyện gì muốn nói nữa sao??

    "

    Yoonji nhíu mày lại " chuyện tờ giấy thì tạm thời là tìm được lời đáp rồi nhưng còn việc còn việc TF013 bị mất kiểm soát thì tao nghĩ là có khuất mắt ở đây "

    SeokJin lấy tay kéo giãn đôi chân mày đã sắp hòa làm một YoonJi kéo căng ra " thư giãn nào nhiều khi là do chuyển đổi chỗ ở nên nó bị kích động đó mà.

    Với lại nhăn nhiều sẽ để lại vết nhăn mau già lắm đó "

    YoonJi hất tay cậu ra " không thèm nói chuyện với mày nữa tao đi chơi với Hoseok đây "

    " nghiện mà còn đanh đá thích con người ta rồi đúng không nào??"

    " không hề nha!! ai mà thích đồ đào hoa như anh ta chứ?!

    " YoonJi đóng cửa lại gọi điện cho Hoseok

    Jin thu lại hết biểu cảm trên mặt mình đi tới cửa sổ trong phòng một lúc lâu, khi thấy YoonJi đã lên xe Hoseok rồi mới an tâm quay vào trong đi đến bàn làm việc.

    Jin lấy tờ giấy lúc nãy bỏ lên một cái dĩa rồi đỗ nước nóng vào, thì dòng chữ trên tờ giấy lúc nãy điều biến mất đổi lại là những dòng chữ khác hoàn toàn lúc nãy.

    Đọc xong cậu liền liệt kê ra những con vật thử nghiệm luôn muốn đánh hơi tìm và giết cậu

    /《 sơ lượt : trong phòng thí nghiệm của của khu nghiên cứu có chứa 70 con vật thử nghiệm được đặt tên là TF, những con số ở phía sau chính là thứ hạn của chúng được xếp từ 1 đến 70

    Về việc 7 con vật thử nghiệm luôn bị kích thích khi nghe thấy mùi của Jin và sẽ giết cậu ( một con đã chết TF013 ) là vì trong lúc sơ suất cậu đã vô tình làm rơi máu của mình vào chúng khi đứng từ trên chỗ quan sát. 》/

    " TF013 đã bị tiêu diệt vậy chỉ còn 6 con thôi nhỉ?!

    "

    Cậu ghi vào tờ giấy 7 cái tên:

    TF056

    TF06

    TF04

    TF03

    TF02

    TF01

    ghi xong rồi mới thở dài xoa lấy thái dương " thật là sao tự nhiên rướt họa vào thân.

    Mà cũng may mắn đi chuyện về TF06, 04, 03, 02, 01 chỉ có mình, viện trưởng và đội trưởng đội đặc nhiệm biết thôi nếu không là rắc rối to rồi "

    Cốc cốc

    Jin nhanh chóng dẹp đi 2 tờ giấy vào hộc bàn " vào đi "

    " chào "

    " Taehyung sao anh lại ở đây?!!!!

    "cậu bất nhờ hét lớn

    Taehyung tiến lại phía Sofa ngồi " tôi không được đến chỗ của em làm?

    "

    Jin đi lại chỗ anh rót trà " ý em không phải vậy, chỉ là..." gập ngừng một lúc "anh có muốn đi xem người trong lòng của V ko "

    Taehyung liền nhướng một bên mày lên " người trong lòng??

    V hả?

    "

    " nae~~~ "

    " thôi tôi không đi xem đâu, đâu có liên quan đến tôi đâu "

    " vậy em đi một mình "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 12


    Một lát sau trước cửa phòng của Jungkook

    Jin che miệng cười hì hì nhìn anh.

    Taehyung nhìn thấy liền bức xúc nói " cười cái gì??"

    Ánh mắt chọc ghẹo " lúc nãy có ai nói không đi.

    Uk thì không đi là đây hahaha " ôm bụng cười vật vã

    " vào nhanh đi "

    Lấy lại vẻ mặt thường ngày Jin cầm lấy tấm card mở cửa bước vào.

    V thấy anh mình nhào tới ôm nhưng lại bị người anh của mình búng trán nghe cái bốc rõ to

    " anh hai!!!

    Đau lắm đấy " V ôm lấy trán của mình than đau

    Jin nhìn V rồi đi lại chỗ JK đang nằm " đây là Jungkook người mà em nói với anh này.

    Em ấy nhỏ hơn em chỉ có một tuổi thôi "

    Jungkook nhìn thấy hai người họ rất giống nhau chỉ khác ở chỗ, người en thì luôn cười và tung tăng, người anh thì ko có chút biểu cảm gì trên mặt cả

    " Em chào anh "

    Taehyung gật đầu " chào cậu" rồi quay qua em trai mình " khi nào hai đứa cưới"

    Câu hỏi đó thành công làm cho hai bạn nhỏ há hốc kinh ngạc

    Jin thì đi qua vỗ vỗ vai Taehyung nói nhỏ vào tai anh " V thích người ta chứ chưa biết người ta có thích nó không.

    Với lại đừng gấp vậy chứ "

    Taehyung gật đầu hiểu ra liền sửa lại câu nói của mình " ý anh là chừng nào em cưới vợ thì báo cho anh một tiếng cho anh biết trước "

    SeokJin nghĩ * thế thì có khác gì cái câu hồi nãy 😑*

    V gật đầu " vâng em sẽ báo cho anh đầu tiên luôn "

    Cứ thế ba người bọn họ nói chuyện với nhau.

    Mà quên mất một người đã biến mất từ nãy

    Jin đang trên đường về phòng của mình lấy hai tờ giấy bỏ vào túi áo blouse " cũng khá lâu chưa đến khu thí nghiệm nhỉ ".

    Nói là làm Jin liền đi đến phòng thí nghiệm

    Bước tới khu thí nghiệm được bảo mật rất nghiêm ngặt.

    Tới nơi những vệ sĩ ở đó thấy cậu liền né qua một bên cho cậu tiến đến nhập mật mã và dấu vân tay, cánh cửa mở ra SeokJin đi vào bên trong thì thấy những căn phòng to lớn và bên trong là những mẫu thí con quái vật được xếp theo chỉ số tương ứng với sức mạnh từ lớn đến bé

    Jin đi gần căn phòng có chứa TF056 thì nó liền nhào thẳng vào chiếc cửa mà gào thét, cố gắng với tay ra khỏi chiếc lồng để giết cậu.

    Nhanh chóng bước qua khỏi đó tiến đến căn phòng của TF013 thì nó hoàn toàn trống rỗng chỉ thấy một mẫu giấy với dòng chữ ' đã hủy '.

    Dần dần Jin đến 6 căn phòng cuối cùng được thiết kế rất đặc biệt.

    Chính là 6 căn phòng này nó thông nhau nhưng lại ko thấy bất cứ tiếng động nào " đúng là vẫn như xưa nhỉ, sao bây không gào thét như TF056 đi chứ??

    "

    Bỗng có một tiếng nói vang lên " gào thét thì được gì??"

    Jin đi lại gần chỗ phát ra tiếng nói đó

    " chịu nói chuyện với tôi rồi sao "

    TF06, 05, 04, 03, 02, 01 hình dạng người nhưng có thể trở thành quái vật.

    Một trong số đó lên tiếng " chúng ta cũng do các người hại nên mới trở thành như thế này đây.

    Chết rồi thì tha cho ta đi còn ráng lôi đầu ta sống dậy làm gì??

    Để ta trở thành một con quỷ mang tên TF06 như thế này chứ "

    Jin nhìn 6 người bọn họ hỏi " tôi vào trong được chứ ??

    "

    " không sợ ta giết ngươi rồi bỏ trốn à " người nói câu đó chính là TF03

    Jin chỉ cười với hắn làm hắn quay mặt ra chỗ khác

    " ta thì không có ý kiến dù gì ngươi cũng đâu có làm rớt máu lên người ta" bất cần đời trả lời chính là TF05

    " TF01 đang ngủ, nên nói nhỏ thôi mắc công đánh thức nó là cả đám chết hết đó " người mới vừa nói TF02

    " vào đi " TF04 đang nằm ăn trái cây lấy cái đuôi của mình ngoắc Jin vào

    " Đợi tôi một lát để tôi đi lấy mã số cái đã" Jin chạy đi

    TF05 lắc đầu " đã 2 năm rồi vẫn không thay đổi gì nhiều nhỉ??

    "

    TF02 nói " thật là tự nhiên làm rớt máu lên người tụi này làm gì không biết nữa "

    Một lúc sau Jin quay lại nhấn mật mã rồi đi vào trong " có nhớ tui không nè.

    đã hai năm trời rồi đó "

    TF04 liếc Jin " đang ăn... cấm làm phiền nha "

    Jin xụ mặt xuống " hức.. làm tôi buồn à nha "

    TF05 liền lao tới ôm Jin " đừng khóc, tụi nó xạo ý nhớ thấy mọe mà bài đặt làm giá đó "

    TF02 với TF03 cũng đi tới vỗ lưng cậu.

    Còn TF04 thì đúc nho cho cậu ăn.

    TF06 ngồi ở đó nói " lại đây cho cắn miếng coi nhớ quá trời " dang tay ra

    Jin liền bật cười đi tới " ông mà cắn tui là tui không thèm chơi với ông nữa" ôm TF06

    " mà tại sao tụi bây lại không bị kích động khi ngửi thấy tôi nhỉ??

    TF05 thì do không dính phải máu của tôi vậy các ông thì tại sao nhỉ??"

    TF05 thì nhúng vai tỏ ra là ko biết gì, TF02 liền lên tiếng " thật ra...

    "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 13


    "Thật ra thì...."

    Nghe TF02 nói xong Jin liền vui vẻ nói " á đù... vậy mà không chịu nói sớm làm tôi cứ tưởng là mấy tụi mày cũng bị ảnh hưởng nên nhận lời chuyển công tác nữa chứ "

    TF01 ngủ nãy giờ bị 6 con người kia làm tỉnh giấc cọc cằng nói " cũng nhờ vậy mà tụi này bị mất đi thứ quan trọng nhất từ khi sống dậy "

    Thế là cả 7 người, cùng cười vui vẻ

    -------------------hai năm trước------------------

    Jin sau khi cưới Taehyung được một năm thì mới đi đến bệnh viện làm.

    Bỗng một hôm đang đi quanh quẩn trong khu thí nghiệm thì gặp sáu người họ, lúc đầu Jin bắt chuyện thì bị họ dọa giết nhưng cậu cứ cố chấp theo sau nên đã thành công kết thân với họ rồi làm bạn.

    Trong một ngày trời đổ mưa to bỗng nhiên Jin từ ngoài chạy vào phòng của viện trưởng trên người đầy máu

    Viện trưởng giật mình hỏi " SeokJin mày bị gì thế??

    " rồi đi lấy hộp sơ cứu cho Jin

    Jin tay ôm vết thương nhìn viện trưởng cười " thật may là mày vẫn còn ở đây Soobin "

    " mày lại đi làm nhiệm vụ à?"

    Chăm chú khử trùng vết thương cho Jin

    "Au!!

    Đau tao " Jin hét lên khi Soobin đè mạnh vào vết thương

    Soobin chỉ liếc rồi tiếp tục công việc "cũng biết đau mà để bị thương "

    " tại tao sơ suất một tý thôi.

    Mà YoenJun có ở đây không vậy??

    "

    " tao ở đây này!

    " Một chàng trai nhìn có vẻ dễ thương bước vào và không ai khác chính là YoenJun đội trưởng đội đặc nhiệm của viện nghiêm cứu

    " ủa sao mày lại mặc trang phục??

    "

    YoenJun lắc đầu nhìn Jin " Hôm nay là ngày cuối tập hợp hết tất cả TF lại kiểm tra nên toàn bộ lược lượng đều có mặt để bảo đảm an toàn "

    Đang băng bó đột nhiên Jin đứng thẳng lên chạy đến chỗ của YoenJun đang đứng làm cho Soobin bị té dập mặt " tao cũng đi xem 6 người bạn của tao được chứ?!!

    "

    Chưa kịp để 2 người trả lời Jin liền chạy đến đài quan sát nhưng không ngờ vết thương lại bị rỉ máu nhỏ giọt xuống 7 con TF đứng ở hàng đầu làm cho hai con cấp thấp nổi loạn còn 5 con TF kia cũng chính là TF đứng top6 thì chỉ biết cuối ngầm mặt xuống.

    Từ đó họ ít được gặp mặt nhau hơn hay đúng hơn là 6 người đó không cho Jin lại gặp mình vì sợ làm tổn hại đến cậu.

    Vì thấy SeokJin cứ thui thủi buồn và một phần cũng vì mấy TF cấp cao kia dọa sẽ giết cậu nếu cho Jin lại gần họ nên chỉ còn cách chuyển công tác cho Jin .

    Vì khác với TF056 và TF013, họ là dạng người nên có thể là không phản ứng với mùi hương của Jin

    -----------------------------------------------------------

    Nói luyên thuyên cùng với 6TF xong thì SeokJin cũng phải đi về.

    Bóng lưng của SeokJin vừa khuất sau cánh cửa "vệ sĩ với bảo vệ đâu hết rồi ta??

    Chắc là đi đâu đó tuần tra tiếp rồi" thì có một người tiến tới gần chỗ 6 cái lồng nhốt TF cấp cao còn trên tay cầm một cái ống tiêm.

    1 tuần sau Taehyung phát hiện ra Somin ở nhà hàng nên đã đi theo nắm tay ả giật lại " Somin là em phải không???

    "

    Somin thấy là Taehyung liền cười "là anh sao?

    Taehyung "

    Anh ôm ả vào lòng " đúng là em rồi "

    " anh thả em ra đi!! em còn có việc cần sử lý.

    Em hứa sau khi xong sẽ gặp anh mà "

    Taehyung lấy trong túi một tấm card đưa cho ả " được!!

    đây là danh thiếp của anh nhớ gặp anh nha"

    Somin nhận lấy rồi bỏ đi.

    Taehyung thì cứ đứng đó nhìn bóng hình mà mình đã để vuột mất từ 3 năm trước, khi ả đi khuất bóng anh đang suy nghĩ xem Somin có còn tình cảm với anh hay không nữa.

    Vào 3h sáng tại một phòng trong khách sạn sau khi một cô gái đã hoan ái với gã đàn ông kia rồi nhanh như cắt giết chết gã đàn ông đó. thì cười tươi khi mình đã hoàn thành bước 1 của nhiệm vụ

    " bước 1 hoàn thành, bước thứ 2 sẽ dễ thôi " nhìn bức ảnh trong điện thoại của gã đàn ông đã chết cùng với tấm card cười khoái chí
     
    || Taejin || Disguise
    chap 14


    Đang trong phòng làm việc thì điện thoại của SeokJin reo lên liên hồi với cái tên mà cậu không muốn chút nào.

    Nhưng cũng phải bật máy lên

    " có chuyện gì?!

    "

    Khi nghe được người bên kia nói mắt của SeokJin liền sáng rực lên " ông nói thật chứ??!!"

    Nhận được cái xác thực của người kia SeokJin liền mỉn cười đồng ý nhưng nụ cười đó liền tắt khi nghe được vế sau " để tôi suy nghĩ cái đã.

    Ngày mai tôi sẽ gọi lại "

    Tắt máy xong cậu liền nhắn tin cho YoonJi rồi lái xe đi về, trên đường đi SeokJin cứ liên tục nghĩ đến câu nói của người bí ẩn kia rồi giay trán "Mình cần phải xác nhận một việc "

    Đang chạy thì đột nhiên có một cô gái chạy ra trước mũi xe của SeokJin, làm cậu thắng gấp nên đầu bị đập mạnh đầu vào vô lăng, ngước lên thấy cô gái đó thật quen mắt vài giây sau cậu nói ra một cái tên " Somin??"

    SeokJin bước ra khỏi xe " cô... có phải là Somin?!!

    "

    Ả ngẩn mặt lên " Cậu biết tôi?

    "

    SeokJin đơ người suy nghĩ cái gì đó rồi cười " À tôi là ngưòi quen của Taehyung, tại tôi thấy ảnh của cô trong ví của cậu ta nên có biết "

    Dừng một lát cậu nói ra một câu mà khiến mình hối hận cả đời " cô có muốn về nhà của tôi không.

    Dù gì trời cũng tối rồi nên có hơi nguy hiểm cho cô "

    " Vậy cảm ơn anh nhiều "

    Về đến nhà SeokJin đưa ả vào, Taehyung đang ngồi trên ghế sofa liền bật dậy khi nhìn thấy ả, ả cũng bất ngờ khi thấy anh

    " somin cô vào thay đồ đi trước đi.

    Trong tủ đồ có một bộ đồ mới cô có thể lấy mặc " ả quay qua cảm ơn anh rồi đi thay đồ

    Bên ngoài phòng khách Seokjin nói khi thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu " thật là... tôi đem cô ấy về cho anh.

    Thì anh phải vui chứ "

    Taehyung liền cười chạy lại ôm lấy cậu nói " cảm ơn!!

    "

    " không có gì.

    Tối nay tôi đi qua nhà riêng của tôi ở một ngày nên hai người cứ ở đây đi "

    "Nhưng..."

    " nhưng nhị là tôi giận đấy " cùng với một nụ cười tinh nghịch nhưng mắt hiện lên một tia buồn

    Không muốn nghe anh nói cậu liền bước đi ra gara lấy xe chạy đi.

    Trên xe cậu điện cho người bí ẩn hồi chiều "tôi chấp nhận nhiệm vụ đấy " không đợi người kia phản hồi cậu liền cúp máy rồi nhấn ga thật nhanh vượt qua bao nhiêu đèn đỏ, cố gắng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má " đồ Kim Taehyung đáng ghét!!

    Mày đúng là đồ ngu Kim SeokJin ".

    Đúng SeokJin đã yêu Kim Taehyung và đang hối hận khi đưa Somin về nhà của anh với cậu

    6 ngày sau, từ lúc đó anh không thấy SeokJin đâu nữa, Đi hỏi rất nhiều người nhưng vẫn không có tin tức gì cả, nhưng anh cũng không hiểu sao lại không muốn ly hôn với SeokJin dù Somin mỗi ngày cứ hối thúc anh phải tìm cho ra cậu để ký vào đơn ly hôn.

    Sau 7 ngày SeokJin cũng đi về nhứntrên người lại bê bết máu nên anh thấy vậy rất lo lắng liền chạy đến đỡ cậu " em bị sao thế??

    Sao nhiều máu thế?

    Bị thương ở đâu à?

    Bác sĩ gì mà bất cẩn thế.

    Em....."

    Jin mệt mỏi thở " anh nói nhiều thật đấy " rồi bất tỉnh nhân sự làm cho Taehyung một phen hồn vía lên mây "SeokJinn!!!

    Em không được ngủ " anh bế sốc cậu lên phòng bệnh tư gia băng bó vết thương rồi thay đồ cho cậu.

    May thay hôm nay ả không có ở nhà mà đi qua Mỹ có chút việc gì đó, trong một khoảng thời gian dài.

    Nên là anh sẽ bớt nhứt đầu với ả
     
    || Taejin || Disguise
    chap 15


    SeokJin tỉnh dậy mơ màng nhìn xung quanh, mới biết mình không bị anh đưa đến bệnh viện nên thầm cảm ơn anh, một lát sau Taehyung bước vào trên tay bưng một bát cháo tiến đến gần giường mà cậu đang nằm " em thật ra đã gặp chuyện gì vậy SeokJin?!"

    Thấy Jin gập ngừng liền thở hắt ra "em không muốn nói thì thôi vậy.

    Ăn bát cháo này cho ấm "

    Sau khi anh đút cậu ăn hết một bát cháo, cậu cất tiếng " em bị bắt cóc, và trốn thoát về"

    Nghe đến đây Taehyung liền tức giận nói " em có biết là ai không?

    "

    Jin lắc đầu vài cái, anh nói tiếp " thôi em nghỉ ngơi cho tốt đi, để anh điều tra sau vậy "

    Thấy anh đi ra khỏi phòng cậu liền bứt rứt " xin lỗi vì đã nói dối Taehyung " rồi do quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi hồi nào không hay.

    Đến tối khi anh về đã thấy cậu ngủ nên đi vệ sinh rồi lên giường ôm cậu vào lòng ngủ " Phải chi anh nhận ra được tình yêucủa anh đối với em sớm hơn thì hay biết mấy, chắc giờ vẫn không muộn đâu Jin nhỉ?!!

    "

    Trong đêm tối tĩnh mịch, nghe thấy được tiếng thở đều đều của người nọ.

    Thì Jin mới mở mắt xoay người ôm anh cười " vẫn chưa muộn.

    Vì em cũng yêu anh mất rồi " dứt lời một bàn tay to lớn đặt lên đầu cậu rồi kéo vào một nụ hôn sâu làm Jin giật mình nên hơi thở bị hỗn loạn, vài phút sau khi cả hai hết đủ dưỡng khí liền luyến tiếc dứt ra " anh cũng yêu em Jin "

    SeokJin ôm anh chặt hơn nói " Nhưng còn Somi thì sao??

    "

    Taehyung xoa đầu cậu nói " không sao đâu, để đợi cô ấy về anh sẽ nói rõ với cô ấy "

    Reng reng reng

    Với lấy chiếc điện thoại Jin bật màn hình lên thì thấy Soobin điện cho mình liền vội vàng bật dậy nghe máy " có việc gì không Soobin??

    "

    Bằng một giọng nói gấp gáp Soobin cố gắng nói rõ ràng nhất " tất cả các TF hiện chúng đang bị mất kiểm soát rồi đi làm loạn và làm bị thương rất nhiều người trong đội đặc nhiệm "

    Jin nghe xong liền trợn to mắt " Cái gì??!!!!"

    Thì máy bị mất tín hiệu sau tiếng hét của Soobin càng khiến cho cậu tái mặt hơn.

    Taehyung ngồi kế bên thấy sắc mặt của Jin như thế liền lo lắng hỏi " có việc gì thế Jin "

    Jin nhanh chóng nhảy xuống giường rồi phóng đi thay đồ rồi chạy ra cửa.

    Anh tiến tới nắm lấy tay cậu " em chưa khỏi mà giờ đã 11h đêm rồi vậy nên hãy ở nhà đi "

    Jin thoát khỏi tay Taehyung rồi lấy hai tay ôm lấy mặt anh hôn một cái ngay môi, cười nói " em đi rồi về ngay, anh ở nhà đừng đi đâu hết.

    Hãy đợi em về đấy "

    Không để anh trả lời cậu liền chảy thẳng ra gara lấy xe chạy nhanh đi

    Đến bệnh viện một khung cảnh sinh hoạt bình thường như bao ngày đã biến mất thay vào đó chính là một bệnh viện vắng người qua lại " chắc mọi người đã vào các phòng bệnh để tránh TF rồi " vừa yên tâm được một chút thì Jin nghe thấy một tiếng động lớn phía bên phải của mình nên liền nhẹ nhàng chạy trốn.

    Khi tiếng động đó biến mất liền chạy thật nhanh lên văn phòng làm việc của mình mở cửa "Tại sao cửa lại không khóa vậy??" vào thì thấy YoonJi nằm bất tỉnh còn có Hoseok bị bắn máu chảy lên láng nằm kế bên, văn phòng thì bị bới tung cả lên.

    Hiểu được sự việc đang xảy ra Jin liền băng bó cho Hoseok rồi đưa hai người họ lên chiếc giường ngủ của mình trong phòng.

    Bên ngoài cửa một người khác bước vào " chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy???

    "

    Giật mình quay lại theo phản xạ Jin cầm một cây súng lục chỉa về hướng phát ra tiếng nói kia " Ai???

    ".

    Khi nhìn kĩ thì cậu phát hiện ra "Taehyung!!

    Sao anh lại ở đây??"

    "Anh lo lắng nên mới đi theo mà đã xảy ra chuyện gì thế???

    Còn cây súng kia là sao??

    "

    " chuyện dài lắm em sẽ giải quyết với anh sao " đợi anh bước vào trong rồi cậu khóa trái cửa lại.

    Thì bên ngoài cửa sổ liền có tiếng gõ cửa
     
    || Taejin || Disguise
    chap 16


    V đứng trên cành cây đối diện phòng của Jin mà ra sức gõ.

    Cậu tiến tới mở cửa cho V vào, vừa khóa cửa sổ lại V liền không quan tâm đến việc xuất hiện của Taehyung mà nói " Jin anh có bị thương hay bị sao không?!!!

    Tự dưng đám TF đó nổi loạn chạy lung tung giết người làm mọi người chở tay không kịp.

    Anh có biết là........." quay qua thấy Taehyung thì V liền im bật, rồi quay qua dung đôi mắt cún con cầu giúp đỡ nhìn Jin đang đứng vịnh trán lắc đầu trước độ ngốc nghếch của chàng đặc vụ vụng về này.

    Taehyung dùng sắc mặt khác biệt với hàng ngày nhìn Jin với ngụ ý " mau giải thích rõ ràng!!

    "

    Jin liếc xéo V rồi quay lại nhìn anh kể hết đầu đuôi câu chuyện ra sao và về đám TF của khu thí nghiệm " nói mới nhớ JungKook đâu rồi??"

    " em ấy đang ở cùng với những người khác rồi nên là chắc chắc an toàn"

    Bên ngoài cửa phòng Rầm Rầm, khiến cho cả 3 người bị giật mình.

    Anh đi ra mở cửa trong tay thủ sẳn 1 cây gập trên tay, thì bị Jin nắm tay lại không cho mở " đợi nó gõ đủ 3 lần thì nó sẽ tự đi " và đúng như lời Jin nói sau ba lần gõ cửa thì nó cũng đã dừng lại, vài phút sau khi Yoonji cùng Hoseok tỉnh dậy

    " Các người nghe đây!!"

    Bên ngoài tiếng của một người phụ nữ vang lên khiến cho Taehyung sững sờ " Somi!!"

    "Hiện giờ tất cả TF đều trong tay của tao nên Rouse mày đang ở đâu thì hãy mau xuất hiện và đầu hàng đi.

    Tao cho mày thời gian suy nghĩ đến 21h mà bây giờ là 18h20, vậy thì 2 tiếng 40 bắt đầu đếm ngược tick tock "

    Jin thắc mắc " Rouse là ai???

    Trong bệnh viện và khu nghiên cứu làm gì có ai tên Rouse "

    "Quên nói với mày rằng tao cũng đang giữa 1 con tin đấy nếu 21h mày không xuất hiện thì xoẹt~ đầu lìa khỏi cổ " phía bên kia điện thoại một giọng nam cất lên "đừng nghe lời cô ta ưm....

    " đang nói thì bị bịt miệng lại, cô ta nói tiếp " suy nghĩ kỹ lại đi "

    V thẩn thờ " Jung..

    Jung..

    Kook "

    Jin nhìn xung quanh rồi đặt tay lên vai cậu " hãy bĩnh tĩnh đi anh hứa JungKook sẽ an toàn "

    Tút tút

    " Khốn kiếp " V đứng bên cạnh Jin tức giận mắng, Jin đứng ở đó tâm trạng cũng đi xuống hẳn " phải liều thôi "

    Mọi người trong phòng ngạc nhiên quay qua " có ý gì đây?

    "

    Jin thở dài nói " tôi sẽ đóng giả thành Rouse để đem JungKook về "

    Taehyung tức giận quát " Không được!!! lỡ cô ta đã biết mặt của người tên Rouse rồi thì trả khác nào em đi nộp mạng "

    " tôi sẽ đi.

    Jin nên ở lại đây thì tốt hơn" một giọng nói lạnh lùng vang lên

    " YoonJi mày không được đi!!

    Nếu như để một đứa con gái đi thay tao thì chả khác nào là mày đang sỉ nhục tao nên là mày đừng có mà láo nhá " Jin giật mình trước quyết định táo bạo của cô

    Hoseok đứng cạnh cũng kích động nắm lấy vai của cô " em có điên không?!!

    Em chỉ là một trợ tá thôi làm sao mà có thể đi được chứ.

    Với lại em mà có chuyện gì thì anh biết phải làm sao??

    " nói rồi ôm cô vào lòng

    Yoonji vỗ vai Hoseok vài cái rồi đẩy anh ra, đặt hai bàn tay lên má anh, mắt đối mắt " một sát thủ như tôi còn dám phá vỡ nguyên tắc và chịu những hình phạt đổ máu vô cùng nặng nề để yêu anh.

    Với lại chuyện này chỉ là một chuyện cỏn con trong số những nhiệm vụ của tôi làm thôi "

    Tất cả ngạc nhiên " cái gì?!!!!!!

    Ý cô nói là sao " còn Hoseok tròn mắt bất ngờ nhìn cô

    YoonJi nhìn qua mọi người " tôi là Rouse sát thủ hạng SSS+ của tổ chức TIOR " Nói xong liền đi lại bàn làm việc của SeokJin để lấy khẩu súng lục có ghi dòng chữ • RJ thủ lĩnh TIOR • được giấu dưới hộc bàn làm cho Jin vô thức thốt lên " Đấy là con của tao!! sao mày biết tao để ở đó?!!"

    Sau câu nói của anh thì mọi sự ngạc nhiên trừ YoonJi, liền đổ dồn lên người anh

    Tất cả bất ngờ " Jin là thủ lĩnh của TIOR "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 17


    YoonJi tiến lại gần Jin " mày không cần phải giấu nữa tao đã biết từ lâu về thân phận của mày.

    Không đơn giản chỉ là bác sĩ "

    " vậy tại sao lúc nãy mày lại không cho tao đi ra đó để giải quyết, mà lại phải để lộ thân phận " Jin lấy lại khẩu súng trên tay cô lại

    "Vì tao muốn mày ở lại để bảo vệ họ và..."

    Cô nhìn qua Hoseok " bảo vệ cả anh ấy giúp tao.

    Được chứ??

    "

    Jin suy nghĩ một lúc " được!!!

    " YoonJi vui vẻ nói " thế thì trông cậy vào mày RJ bạn hiền "

    " chúc may mắn Rouse " rồi đi lại tủ quần áo lấy cho cô một đôi song kiếm màu trắng " coi như món quà sau bao nhiêu năm làm việc chung "

    Bên ngoài ả ta cho người bắn pháo vào trong chỗ họ đang đứng.

    Lập tức Jin, V và YoonJi phản ứng nhanh ôm lấy Taehyung cùng Hoseok nằm xuống tránh tổn thương.

    V nói " Ả ta phát hiện chỗ của chúng ta rồi, bây giờ chỗ này đã không còn an toàn nữa phải lập tức đi thôi "

    Jin nhìn Taehyung nói " anh có bị thương không?

    "

    " anh không sao "

    Jin đứng lên cẩn thận đi lại tủ đồ bị ngã và lấy thêm 4 khẩu súng, hai cây kiếm nhật một xanh lá một hồng rồi hỏi " Hoseok và Taehyung biết sài súng hay kiếm không??

    "

    Hoseok nói " đưa tôi hai cây súng cùng với 4 hộp đạn "

    " được " Jin lạnh lùng thẩy hai khẩu súng qua cho Hoseok cùng vài hộp đạn bỏ vào túi áo khoác chuyên dụng của sát thủ

    " còn V thì có đem theo súng không?"

    V mò thân thể của mình " không " hai khẩu súng và những hộp đạn còn lại được đưa cho V

    " Taehyung anh theo em không được để lạc " Jin nghiên túc nói

    YoonJi nói lớn " xuất phát "

    Thế là cả 5 người cùng chạy đi trên đường đi thì gặp phải mấy con TF cấp trung bình từ 10~40

    Nhưng chúng cũng điều bị tiêu diệt dưới tay của 4 con người kia còn Taehyung thì do Jin bảo vệ chặt chẽ nên vẫn chưa bị xước chỗ nào.

    Một lát sau họ cũng chạy được tới chỗ Somi đang đứng hét lên " Rouse mày chậm chạp quá rồi đấy "

    Bên trong góc khuất " Jin tôi đi đây nhớ lời nói lúc nãy "

    Jin cười với cô " bảo vệ Hoseok chứ gì tao biết rồi " sau đó liền

    Bụp

    Jin đỡ lấy YoonJi " Hoseok của mày thì mày tự mà bảo vệ tao không rảnh " rồi đưa cô cho Hoseok " bảo vệ nó " nhận được cái gật đầu của cậu.

    Jin quay qua Taehyung và V nói " Hai người ở đây không được đi đâu hết.

    V cậu phải bảo vệ Taehyung đấy nếu không tôi giết cậu "

    Dứt lời Jin đưa cho Taehyung cây kiếm màu xanh " anh biết sử dubgj không???

    "

    " biết.

    Nhưng tôi muốn đi cùng cậu "

    Cậu dùng ánh mắt sắt lịm nhìn anh nói " không!! nếu như anh không nghe lời thì tôi sẽ giết anh trước ả ta "

    Vì thế anh và V không muốn cũng phải nghe theo, nhìn hình bóng của Jin đang tiến dần đến chỗ của Somi.

    Ả thấy Jin liền bất ngờ " Wow cứ tưởng lạ mà quen "

    " Đừng nhiều lời thả JungKook ra trước " Jin nắm chặt thanh kiếm trong tay khi thấy ả ta kề dao sát cổ Jungkook đến chảy máu " Mày!!!!

    "

    Ả ta nhàn nhã đẩy JungKook lại chỗ Jin " dù gì nó cũng hết giá trị lợi dụng.

    Mà Jin...

    à không phải gọi là Rouse mới đúng " ả ta cười nham hiểm " tao muốn mày làm chuột bạch để thử nghiệm xem sức mạnh của 6 con TF đứng đầu này "

    Thấy 6 người bạn của mình xuất hiện Jin liền bảo Jungkook đến nơi mà 4 người kia đang nấp.

    Thấy Jungkook đã đến nơi an toàn Jin liền lấy lại vẻ mặt mà cậu thường hay sử dụng khi làm nhiệm vụ, đồng thời cũng đã nhận thấy được 6 người họ đã bị khống chế " lên hết đi!!!

    "

    Khẩu hình miệng của cậu " Taehyung là của tao "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 18


    Somi hét " giết nó đi 6 con súc vật ".

    Lập tức 6 con TF liền phóng như tên lao đến nơi SeokJin đang đứng

    " xin lỗi tụi mày vì gia đình và người dân nên tao bắt buộc không được yếu lòng " SeokJin nắm chặt thanh kiếm trong tay lao đến.

    Nói ngoài miệng là thế mà trong lòng thi lại không nỡ làm hại họ, thêm việc Jin là con người mà lại đấu với 6 con quái vật đột biến thì tất nhiên phần thắng sẽ nghiên về TF nhiều hơn rồi điều không mong đợi cũng đến, Jin bị TF03 đâm một nhát sâu ngay eo phải liền ọc máu hai chân như rụng rời quỳ thẳng xuống nền đất lạnh lẽo.

    Thoáng qua trong đầu cậu * thế là kết thúc rồi ư *

    Từ đâu có một lực mạnh tác động lên TF03 làm nó văng ra xa chỗ Jin

    " SeokJin !!!!!"

    7 người đồng loạt lao thẳng đến chỗ của SeokJin chặn những đòn kết liễu của chúng.

    Suga dùng thanh kiếm của mình chặn lấy TF04 " YoonJi, Jimin hai em có sao không???

    "

    Jimin đứng bên cạnh dùng những đòn võ kết hợp với song kiếm đẩy lùi TF03 về sau " em ổn "

    YoonJi vừa tỉnh liền vận động nên có chút choáng nhưng vài giây sau liền lấy lại trạng thái và cục súc đáp ông anh hai " lo đánh đi, nói nhiều, còn sống rồi hả nói chuyện với tôi "

    " con em chó chết!!!

    Anh mày sợ mày chán nên dắt vợ đến chơi với mày.

    Mà tự nhiên lòi đâu ra đám yêu nghiệt quái thai này!!

    Mà mày còn nói thế"

    Hoseok đứng ở phía sau YoonJi liền ra đòn đánh TF06 bay đến và đập thẳng vào con TF02 mà YoonJi đang đối đầu " em không sao chứ???!"

    " còn sống nhăn răng "

    Ở một diễn biến khác

    V và JungKook hợp sức đối đầu với TF05 trong khi Taehyung đang đánh quyết liệt với TF01

    " SeokJin em còn đấu tiếp được không???

    "

    Nghe thấy tiếng Taehyung đang gọi tên mình cậu liền ôm lấy vết thương rồi gật đầu * bạn bè, người thân đang gặp nguy hiểm.

    Mình biết phải làm sau đây, các cậu ấy điều không đáng chết chỉ vì bị ả Somi khống chế thôi *

    Trong lúc cậu đang suy nghĩ thì 6 giọng nói quen thuộc cất lên " giết tụi tao đi dù gì tao cũng đã quá đau đớn và mệt mỏi khi làm quái vật rồi.

    Làm ơn hãy dùng chính đôi tay của mày để giải thoát cho tụi tao đi SEOKJIN!!"

    " Được "

    SeokJin gượng dậy cầm lấy thanh kiếm chạy lại bên Taehyung giúp anh " anh đi bắt ả Somi lại giúp em được không?? em lo ở đây được "

    Anh chần chừ nhưng vì ả ta dám làm SeokJin của anh bị thương thì tuyệt đối không thể tha thứ " Được!!

    Nhớ cẩn thận đấy " nhận được cái gật đầu anh liền lén chạy đến chỗ Somi

    Vừa đầy 30p con TF01 cũng đã ngã xuống đất bất động, cậu liền chạy đến chỗ mọi người thật nhanh để giúp đỡ thì qua 2 tiếng, sau cùng cuộc chiến cũng kết thúc với sức mòn, lực cạn kiệt.

    Cứ ngỡ là xong, ai ngờ Taehyung đã bị ả ta tóm từ hồi lúc nào.

    Taehyung trong tình trạng bị trói, và miệng bị chặn bởi một cái khăn, mặc dù không nhiều vết thương nhưng nhìn sơ qua cũng có thể thấy vài đường máu trên tay chân của anh

    Ả ta cười điên dại " nếu như tao không có được anh ấy thì tao cũng không cho phép mày có được " rồi quay ra nâng cằm anh " Taehyung à~~ anh đừng lo sau khi anh chết em sẽ đi cùng anh xuống hoàn tiền "

    Ả đưa cây dao lên rồi cười khoái chí đâm thẳng vào tim của anh, máu văng tung tóe làm đỏ cả một mảng

    " KHÔNG TAEHYUNG!!!!!!!!!

    "
     
    || Taejin || Disguise
    chap 19 end


    " KHÔNG TAEHYUNG!!!!!!!!!

    "

    SeokJin giật mình ngồi dậy, thấy mình đang nằm ở trong phòng ngủ của mình và anh, liền nhanh chóng lao xuống giường tìm khắp mọi góc gác trong nhà vừa tìm vừa nói " Taehyung anh đâu rồi??!!

    ".

    Jin đã cầu mong rằng đó chỉ là giấc mơ, nhưng..... cậu khụy chân xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai bàn tay vô thức đặt lên mặt của mình mà bật khóc nức nở " anh thật là quá đáng dám bỏ tôi ở lại một mình.

    Hức tôi còn chưa nói tôi yêu anh mà " anh cứ khóc cho đến khi ngất đi vì đã quá mệt mỏi.

    Việc anh tỉnh dậy cũng là việc của 3 ngày sau

    Khi mở mắt anh liền thấy một người con trai đang ngủ quên bên giường của mình " ai đây???!

    "

    Như ghe được câu hỏi của anh người đang nằm ỳ ở đó trả lời " YoonJi nè "

    Anh trợn mắt to nhìn cô " Quát đờ phắt.

    Sao mày để kiểu tóc này?!

    " sờ vào mái tóc của cô rồi lắc đầu tiếp tục nói " lúc trước đã ngắn giờ còn ngắn hơn chậc chậc.

    Mày như thế thì Hoseok biết làm sao đây "

    " quen nhau rồi " cô ngồi dậy nhìn anh nói

    " ừ thì qu...en..

    CÁI GÌ?!?!

    " 0○0 cơ thể của Jin bật chế độ tạm dừng 10s.

    Cho đến khi cô nói " sau bữa đụng độ với Somi với đánh nhau với mấy con vật đột biến Hoseok lỡ tay chém đứt tóc tao nên ổng nói là sẽ nuôi tao đến khi tóc dài.

    Nên tao đồng ý luôn "

    Khi nghe nhắc đến Somi anh liền nhớ đến Taehyung liền trở nên kích động quay qua lay mạnh người cô " anh Taehyung sao rồi??!

    Hãy nói với tao là anh ấy vẫn ổn đi "

    Thấy được vẻ mặt tránh né của cô, anh liền dừng mọi động tác lại rồi buông vai của cô ra.

    Thất thần anh với lấy con dao kế bên bàn đưa lên cổ, khiến YoonJi một phen hoảng hồn

    " có gì từ từ nói bạn êi!

    " cô vội vã giật lại cây dao từ trên tay anh một cách dứt khoát và nhanh gọn

    Nước mắt lăng dài trên gương mặt đã trở nên không còn tí sức sống từ lúc nào của anh " anh ấy chết rồi tao sống còn ý nghĩa gì nữa??!!

    "

    " bình tĩnh đi!!!!.

    Mày chết rồi Taehyung sẽ vui à???.

    KHÔNG!! cậu ta không hề muốn mày như thế này " Cô quát lớn

    Nghe xong anh cùng cô liền im lặng một hồi lâu " mày lấy nước giúp tao đi tao khát " anh trở lại bình thường nói nhẹ nhàng với cô

    Cô có hơi nghi ngờ về biểu hiện thay đổi đột ngột này của anh nên chần chừ không muốn bước đi

    " Yên tâm đi tao thông suốt rồi mà " anh cười cười nhìn cô

    " mày nói thế tao càng không yên tâm đấy.

    Ngồi im đó 5s sau tao lên mà không thấy mày ở trên giường là chết với tao " cô cấp tốc chạy vèo xuống nhà bếp nhanh tay lấy một chiếc cốc thủy tinh đưa tới máy lọc nước " chết tiệc sao lại không ra ".

    Cô tức giận có điều muốn đập luôn cái máy lọc nước nhưng phải kiềm chế vì đây không phải nhà của mình.

    Cô xắn tay áo lên bắt đầu công cuộc sửa máy lọc nước.

    Trên lầu Jin mở hộc tủ bên cạnh giường rồi thò tay vào sâu bên trong , lấy ra một khẩu súng, anh mở hộp đạn ra xem " vẫn còn hai viên " nói rồi anh đưa khẩu súng lên yết hầu của mình cười tươi " em đến với anh đây Taehyung "

    ĐOÀNG

    Nghe tiếng súng nổ YoonJi quăng cây tua vít sang một bên rồi chạy lên lầu xem, thấy cảnh tượng Taehyung đang đè SeokJin trên giường và có một lỗ thủng trên đầu giường vì lúc nãy trong lúc sợ Jin dại dột, Taehyung liền phóng từ trong tủ chạy ra đẩy khẩu súng bắn lệt lên đầu giường.

    Cô thở phào nhẹ nhỏm

    Còn anh khi mở mắt ra thấy Taehyung liền kích động hôn môi cậu thật sâu làm cho YoonJi đông cứng chửi thề " đcmn tao tàn hình rồi " quay lưng trở về nhà bếp với chiếc máy thân yêu.

    Mặc kệ đôi nam nam đang bị cuống sâu vào nụ hôn của nhau

    " Taehyung anh hiện hồn về chơi với em sao??

    " anh cười tươi ôm lấy mặt cậu

    Thấy anh quá dễ thương nên cậu liền muốn trêu anh "đúng vậy ở dưới chán quá em à "

    " vậy để em xuống cùng với anh " anh đưa tay lại gần chỗ cây súng lúc nãy bị văng ở đầu giường thì cậu cản lại và cười trước sự dễ thương đến phát ngốc mày của anh

    " anh không cho phép, em chết rồi thì sẽ anh không siêu thoát được đâu "

    " được được em không chết nữa " anh rưng rưng

    " em còn điều gì muốn nói với anh nữa không???

    "

    Anh gập ngừng " e...m....em yêu anh Kim Taehyung " anh nắm chặt lấy tay áo của cậu như sợ cậu sẽ biến mất

    " anh cũng yêu em Kim SeokJin "

    Đột nhiên anh bật khóc to rồi ôm lấy cậu " anh đừng bỏ em mà.

    Ở lại với em đi huhuhu "

    " nhưng anh phải đi rồi "

    Anh khóc to hơn nữa, bật mạnh dậy xiết chặc lấy cậu làm cho mất thăng bằng, sợ bị té đập đầu vào cạnh bàn chết thật, cậu liền lấy thế đè SeokJin xuống niệm "anh chưa chết mà em làm thế là chết anh thật đấy "

    Anh đang khóc đột nhiên nghe câu đó liền bàng hoàng, biết mình bị lừa nên dùng lực đẩy cậu ra.

    Nhưng lại bị cậu kéo vào nụ hôn sâu kiểu Pháp.

    Bên ngoài cửa phòng những thanh niên như NamJoon, Mochi, YoonJi, Hoseok, Suga, Jimin, JungKook, V.

    Đang chuẩn bị bất ngờ cho họ thì vừa bước tới cửa phòng đang mở sẳn thì thấy cảnh hai người đang hôn nhau thắm thiết làm cho tất cả bị thẹn.

    Nên thận trọng đóng cửa nhẹ nhàng và khoá chốt giúp họ luôn.

    Thế là trong phòng của hai con người đó một lát sau liền phát ra tiếng rên rỉ của ai kia.

    May thay là nhóm bạn đã kêu hết người hầu nghĩ một ngày nên là họ không nghe được nếu không Jin sẽ ngại chết mất.

    Hậu quả là Jin của chúng ta không thể bước xuống giường 2 ngày còn Taehyung thì bị ăn chay hết 1 tuần

    " Anh yêu em " Taehyung hôn lên đỉnh đầu của anh

    " em cũng vậy "

    " vậy chúng ta làm thêm mấy hiệp.."

    Chưa nói hết câu Taehyung liền bị Jin đạp té lọt sàn.

    " Lỡ chân và anh vẫn đang trong kỳ ăn chay " Cả hai liền phá lên cười

    Taehyung khóc không ra nước mắt "ạnh tuê~~~~~"
     
    Back
    Top Dưới