Hài Hước [TAEGYU] HOW DARE YOU

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
262761301-256-k107637.jpg

[Taegyu] How Dare You
Tác giả: ChiChi805
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

[HÃY ỦNG HỘ MẤY ĐỨA CON KHÁC CỦA TUI NỮA ĐI]

"Choi Beomgyu !!

Nếu không mau crush lại tôi thì hãy nghĩ xem tôi sẽ có thể giở trò gì với anh"



taehyun​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • (MOMI) HOW FAR WE CAN GO? [LONGFIC/COVER]
  • [TaeGyu] Cảnh sát nhỏ
  • NÔ LỆ GIỚI SHOWBIZ
  • GoFushi | How I met your dada?
  • [Allisagi] (DROP) Showbiz hỗn loạn ?!
  • [Taegyu] How Dare You
    O1


    Taehyun à !

    Đợi anh với

    Taehyun lại càng đi nhanh hơn , cậu cho rằng con người kia thật là phiền, sao anh ta chẳng chịu học bài mà suốt ngày bám theo cậu chứ ?!

    Choi Beomgyu nói yêu cậu, cậu cảm thấy đáng ghét vô cùng, cậu ghét Choi Beomgyu cũng ghét cái thứ tình cảm nam-nam đó nữa.

    Còn về phần Beomgyu chẳng hiểu sao anh lại đi thích một tên nhóc đáng sợ như vậy nữa, cậu ấy hoàn toàn trái ngược với tính cách của anh, anh nhiệt tình giúp đỡ mọi người, Kang Taehyun lại nói anh là đồ xí xớn .

    Thật là quá đáng mà !

    Những lúc đó Beomgyu chỉ muốn uncrush đi cho xong nhưng chả dỗi được bao lâu 🙁(( Cái con gấu ngốc này.

    Taehyun cứ cằn nhằn mãi làm anh cũng buồn, thôi cứ để 2 tuần nữa xem sao, phải cưa đổ tên khó ưa nào đo, không thì có lẽ phải vứt bỏ thứ tình cảm này đi.

    Một thàng nữa thôi phải thi rồi nên mới chọn 2 tuần đó, không cưa được thì vẫn còn 2 tuần để ôn thi cơ mà.

    Quả là một kế hoạch hoàn hảo.

    Anh hơn cậu một tuổi nhưng lại học cùng khóa với cậu ấy .

    Không phải đúp lại đâu mà hồi nhỏ cha mẹ hai bên thân nhau nên cho học chung để tiện đưa đón.

    Tiếc thật, trong một lần đi du lịch họ đã mãi mãi không trở về nữa.

    Beomgyu rất thông minh nha mỗi tội hơi lười.

    Với cái thói luôn tự tin với nhan sắc bản thân thì việc bám đuôi Taehyun cũng chả phải là gì đó can đảm

    - Yah !! anh làm gì mà lâu vậy ?

    - Anh mắc vệ sinh quá không nhịn được.

    Mà ơ ?

    - Ơ cái gì ?

    - Em đợi anh đấy à ?!

    Có phải em ..... thích anh rồi ...

    - Tôi có điên đâu, chỉ có chút chuyện muốn hỏi anh thôi

    - Xùy không thích thì thôi đâu cần gắt thế.

    Về nào không bác bảo vệ lại đóng cửa mất

    - Anh chạy nhanh mà lo cái gì chứ

    Vừa hết câu, anh kéo cậu ra khỏi cổng

    - Chả nhẽ anh phải bồng em ra sao ?

    Em cũng phải chạy đi chứ một mình anh thì buồn 🙁(

    - Bỏ tay tôi ra !

    Kì lắm

    - Ò _ Mặt anh buồn hẳn , không sao vẫn chưa hết 2 tuần

    - Mà hình như lúc nãy em có chuyện muốn nói với anh ?

    - À .

    Tôi quên rồi

    Trời tối dần, mặt trời cứ thế lặn xuống

    - Taehyun này !

    Em có thích hoàng hôn không ?

    - Không

    - Sao thế ?

    Nó đẹp vậy mà ?

    - Tôi thích sự trường tồn dài lâu, không thích sự chóng tàn nhanh mất như hoàng hôn

    - Còn mặt trăng với mặt trời thì sao ?

    Anh thì thích mặt trăng vì nó đem lại cảm giác thanh khiết, nhẹ nhàng lại không quá chói lọi

    - Hầu như ai cũng chọn mặt trăng giống anh, vậy thì chẳng phải mặt trời rất cô đơn hay sao ?

    - Taehyun... nói gì cũng phải nhỉ

    " Mặt trời biết hầu như mọi người không quan tâm đến nó nhưng nó vẫn tỏa sáng hết mình .

    Vì đó là một nhiệm vụ .

    Nếu một mai mặt trời biến mất, vạn vật trên đời phải mất 8'24s mới cảm nhận được .

    Thật đau xót khi ta đã lụi tàn mọi người mới biết đến " Taehyun nhìn Beomgyu mà thầm nghĩ .

    Chẳng biết nữa, sao hôm nay cậu lại nhìn Beomgyu suy nghĩ vẩn vơ như vậy .
     
    [Taegyu] How Dare You
    O2


    Đã đến nhà của Beomgyu rồi.

    Anh nhanh chóng tạm biệt Taehyun rồi bước vào.

    Taehyun im lặng nhìn theo cái bóng lưng đang xa dần chợt nhận ra đã khá muộn cậu trở về nhà.

    Vừa mở điện thoại lên thì đã thấy :" Bạn có 32 tin nhắn đến từ Đồ đần bám đuôi "

    Beomgyu

    Taehyun à !

    Taehyun à em về chưa ?

    Taehyun

    Anh còn một tháng nữa để thi đấy, sao vừa

    về đã nghịch điện thoại rồi

    Beomgyu

    Đâu có anh ăn cơm xong rồi cơ

    Taehyun

    Từ đó về nhà tôi 10' đủ để anh nấu cơm trọn bữa à ?

    Nghĩ tôi đần giống anh chắc

    Beomgyu

    Đừng có gọi anh là "đồ đần" nữa , cứ gọi

    như thế anh sẽ yêu em nhiều hơn

    Taehyun

    Đừng đùa nữa

    Beomgyu

    Anh xin lỗi.

    Anh đi ăn cơm đây

    Seen

    Ồ có vẻ lần này là Kang Taehyun sơ suất để bị mắc lừa rồi.

    Gần 1 tiếng sau Beomgyu đã chem chẻm gọi tên cậu ngoài cửa

    - Taehyun ơi !

    Trời đã trở tối rồi và còn khá lạnh nữa ấy vậy mà Beomgyu nhất định chờ cậu bằng được, không biết định làm gì nữa.

    Taehyun vội vã mở cửa, miệng không quên mắng mỏ :

    - Anh điên rồi hả ?

    Sao lại thích lang thang khi trời tối vậy ?

    - Anh đến gặp Taehyun mà !

    Em còn thừa cơm không, nồi cơm nhà anh bị hư mất rồi

    Nghe đến đây Taehyun cũng chỉ biết thở dài một cái, chuyện Beomgyu hậu đậu không phải là lần đầu tiên nhưng cái tật này phải bỏ sớm chứ cứ như này cậu cũng phiền

    - Tôi cũng vừa nấu xong thôi.

    Anh vào ăn luôn đi

    - Vậy thì may quá !

    Không uổng công anh

    Cả hai cùng ngồi vào bàn ăn.

    Mặc dù cả hai đều kén ăn nhưng Taehyun ăn rất là nhanh luôn còn Beomgyu thì khác, nếu không phải ăn để sinh tồn thì anh hông gảnh mà ăn nó đâu.

    Nên trong những lúc chán nhường như lúc ăn, anh sẽ tìm niềm vui cho mình bằng cách vừa ăn vừa xem tivi 🙂) Kang Taehyun nhìn đến khó chịu, cậu đập tay xuống bàn làm Beomgyu cũng có chút giật mình hoảng sợ

    - Ăn mau còn rửa bát

    - Anh ?

    - Không lẽ tôi ?

    - Sao chứ ?

    Anh là khách mà ?

    - Đến ăn trực nhà tôi còn tính toán à ?

    - Được rồi anh ăn nhanh đây

    Hai người dùng chỉ ít bát nên chớp nhoáng đã xong rồi.

    Vội quệt tay vào quần cho ráo nước, anh chạy ngay tới chỗ Taehyun lấy cớ nhờ cậu giảng bài.

    Haha, toàn mấy bài anh hiểu hết rồi ấy thế mà Taehyun vẫn mảy may không hề biết gì mà giảng rất nhiệt tình.

    Giảng gần xong rồi, anh lại giở trò không hiểu để được cậu giảng lại lần nữa.

    Ai ngờ bị cốc đầu một cái rồi lại bảo :

    - Tôi không giảng lại nữa đâu.

    Anh không chú ý gì cả.

    21h8 rồi kìa, anh cũng nên về nhà đi

    - Anh muốn ngủ lại đây.

    Trời tối lắm anh cũng rất sợ đó

    - Không được !

    - Đi mà Taehyun....

    - Đã bảo là không được

    - Rồi rồi nhưng em phải đưa anh cái đèn pin thật sáng đấy

    Có vài người cho rằng đây là nhõng nhẽo nhưng mà Choi Beomgyu thì sợ thật.

    Trời đã muộn rồi, đường thì còn vắng nữa, nghĩ tới cảnh 10' mới về nhà nó khiếp sợ kinh khủng.

    Ra đến cửa anh vẫn còn dè dặt :

    - Nhưng Taehyun à .....

    Taehyun vẫn không nói gì.

    Nhìn vẻ mặt lạnh tanh của cậu ta Beomgyu buồn bã mở cửa

    - Khoan đã, anh ở lại đi dù gì mai cũng là ngày nghỉ

    - Thật sao ?

    Vậy để anh đi tắm.

    Taehyun lấy anh mượn bộ quần áo nhé

    - Sao anh không đem quần áo theo

    - Ai mà biết sẽ ở lại đâu

    - Mà từ giờ tắm sớm một chút, anh mà chết thì tôi lại bị vạ lây

    - Anh quen vậy rồi.

    Vả lại anh mà chết hì sẽ chẳng ai bám đuôi em nữa , vậy thì càng vui

    - Im đi đừng nói kiểu anh chết thì tôi vui như thế

    - Đừng cằn nhằn nữa đi, im cho anh tắm

    Taehyun đã nằm sẵn, một tay lướt điện thoại, tay kia phân chia cái giường.

    Cậu thừa biết mình khi ngủ rất an tĩnh còn người kia thì không biết nên cứ phân trước vậy.

    Cuối cùng thì Beomgyu cũng tắm xong.

    Anh chán nản bước tới giường

    - Yah...

    Chúng ta đều là con trai mà, có cần vậy không ?

    - Im lặng đi , tôi sợ anh phá rối giấc ngủ của tôi nên mới thế

    Beomgyu liền im lặng ngay
     
    [Taegyu] How Dare You
    O3


    1', 2', ...., 30' Beomgyu đã ngủ được 1 giấc rồi, Taehyun vẫn trằn trọc không ngủ được.

    Tưởng đồ lắm mồm sẽ quậy lắm ai mà ngờ khi ngủ anh ta trông như một chú gấu con ngoan ngoãn và đáng yêu như vậy.

    Beomgyu ấy mà, khi ngủ sẽ cuộn tròn trong chăn chỉ để lộ một nhúm tóc thôi.

    Có cần phải dễ thương thế không chứ.

    Nhưng Taehyun thì không nghĩ vậy, cậu đơn giản chỉ là canh chừng anh mà thôi

    Và... hời gian trôi qua nhanh hơn.

    Vẫn như thói quen, Taehyun dậy cực kì sớm nhưng không gọi Beom dậy vì cậu muốn thấy sự đần độn mỗi khi anh thức dậy.

    Ừm... cái này là lần qua nhà Beomgyu cậu VÔ TÌNH nhìn thấy ( chỉ vô tình thôi nhó ) .

    Chính vì thế cậu mới để Beom ngủ đấy.

    Dù sao thì đối với người hay ngại như Beomgyu đây là chuyện quá đáng lắm nha.

    Khi ngủ trông anh thật ngoan nhưng lúc dậy lại có tật xấu là lăn hết cái giường, xong thì lăn lại đến khi tỉnh mới thôi.

    Tất nhiên là Taehyun thấy hết rồi.

    Và sau đó.... chẳng có gì nữa cả, chỉ biết khóe môi ai đó bí mật cong lên.

    Beomgyu dường như có chút nghi ngờ bản thân, anh gãi đầu hỏi Taehyun :

    - Em không nhìn thấy gì đấy chứ ?

    - Hửm ?

    Thấy gì ?

    - À không có gì.

    Em nấu sáng xong chưa, anh muốn ăn bây giờ

    - Thấy gì đã nào ?

    Anh đang đánh trống lảng đấy, anh còn chưa vệ sinh cá nhân nhưng lại đòi ăn sáng ?

    - Không có gì mà, anh đi đánh răng đây _ Mặt anh bất giác đỏ lên

    - Nhanh lên rồi xuống mà ăn sáng

    Lạ thay, ở cùng một đêm Taehyun mới biết Beomgyu tuân thủ giờ giấc hơn cậu tưởng.

    Anh ấy vệ sinh khá nhanh còn có phải là người sạch sẽ không vẫn chưa rõ, lần duy nhất cậu vào nhà anh cậu cũng chẳng để ý nữa, mà Taehyun thì để ý nhà Beomgyu làm gì 🙂)

    - Taehyunie nãy giờ nhìn muốn thủng mắt anh luôn nè

    Cậu giật mình một chút sau khi nghe giọng của anh.

    Lấy lại vẻ điềm đạm vốn có của mình, Taehyun nói :

    - Gọi là Taehyun được rồi, đừng có làm ra vẻ thân thiết như thế

    - Um...

    Taehyun này !

    Em.... thấy anh có phiền không ?

    - Khá phiền đấy

    - Anh cũng sẽ định từ bỏ.

    Chỉ một tuần nữa thôi Taehyun, anh sẽ từ bỏ, anh hứa đấy Taehyun à.

    Nếu sau khi từ bỏ rồi anh muốn nghe một lần Taehyun gọi anh là " hyung " có được không ?

    - Anh nói nhiều quá ăn nhanh lên

    - À.. anh xin lỗi

    - Sao phải xin lỗi ?

    Anh làm gì sai à ?

    - Thì anh nói nhiều với ăn chậm ?

    - Cái đó không phải lỗi, đừng có xin lỗi cũng đừng làm tôi bận tâm với mấy cái lời xin lỗi đó của anh

    - Hể ?!

    Cậu bỗng đập tay xuống bàn

    - " Hể " cái gì ?

    - Nếu em đập nhiều thì cái bàn sẽ hư đấy

    - Thôi đi không cãi nhau với anh nữa

    - Không cãi thì không cãi, anh cũng đâu muốn cãi với em đâu

    Taehyun hoàn toàn im lặng rồi, có vẻ như cậu biết chẳng thể noi nổi Choi Beomgyu cứng đầu kia được.

    Bất giác cậu lại nhớ về câu nói của anh : " Một tuần nữa...." là gì, anh ta định làm cái gì nhỉ

    [....]
     
    [Taegyu] How Dare You
    Đây không phải phần mới


    Dạo này mình học nhiều lắm nên fic này có lẽ là 3-4 ngày một chap thôi nhá 🙁((
     
    [Taegyu] How Dare You
    O4


    - Taehyun, cảm ơn vì cho anh ở nhờ một đêm, giờ anh về đây, có chút chuyện cần phải giải quyết

    Phải nói là không đợi cậu mở lời hay Beomgyu thừa biết Taehyun không trả lời lại nên chạy vội về nhà không nhỉ ?

    Dù sao thì khi mình nói một đoạn rõ dài mà người ta chỉ seen không phải có hơi xấu hổ hay sao.

    Nên là chuồn thôi

    Vừa đi, Beomgyu vừa cười tủm tỉm, nếu từ bỏ thì ít nhất anh cũng có kỉ niệm đẹp với Taehyun phải không ?Anh thừa biết kết quả là gì nhưng anh muốn mình phải là một người kiên trì

    Sau khi tuần thứ 2 kết thúc, ngày ngày mọi chuyện cứ diễn ra như thế : Lúc đi lẽo đẽo theo sau cậu, lúc về cũng lẽo đẽo theo sau cậu.

    Và nhanh ghê, một tuần nữa lại kết thúc rồi.

    Beomgyu từ nhỏ đã là một đứa trẻ có ý thức, Nên anh cũng như bao bạn học khác, vùi mình vào học, đứng đầu bảng điểm, đánh bại Taehyun và quên cậu đi càng nhanh càng tốt

    - Beomgyu à !

    Cậu đã làm xong bài tập toán chưa ? _ Young Nam, một người bạn cùng lớp đã hỏi anh

    - Ahh mình ghét toán nhưng mà làm xong rồi, mình là ai cơ chứ _ Beomgyu trả lời

    Chà dạo này Beomgyu có vẻ nghiêm túc học hành lắm, cậu cũng trở nên nổi bật hơn nữa, có khi còn hơn Taehyun luôn ấy chứ vì tự nhiên anh ta lại học xuất sắc đến lạ.

    Một điều kì lạ nữa là Taehyun và Beomgyu nói chuyện với nhau ít hơn, Beomgyu cố tình tránh né những cái nhìn từ Taehyun vì anh phải uncrush mà, lỡ may crush lại thì mọi nỗ lực đều biến mất, sắp thi rồi còn gì

    Buổi thi diễn ra tốt đẹp, à không chỉ vời Beomgyu và Taehyun thôi còn vẫn nhiều người đang lo lắng lắm.

    Thực ra Taehyun cũng nhận ra mấy điểu kì lạ từ Beom nhưng cậu không nói vì thấy anh chăm chỉ học hành cũng tốt.

    Nhưng.... cậu đúng thật là không quen

    - Beomgyu, anh ra ngoài sân sau gặp tôi chút được không _ Taehyun mở lời trước

    Beom vốn dĩ định rốn nhưng nhìn vẻ mặt của Taehyun hình như quan trọng lắm thì phải nên anh đồng ý gặp cậu

    - Có chuyện gì sao đối thủ của tôi ?

    - Anh đang tránh né tôi à ?

    - Đâu có mình sao lại né tránh bạn học Taehyun chứ ?

    Mình vẫn dũng cảm đối mặt với kết quả lần này nè, mình rất là tự tin đó nha !

    - Cách xưng hô của anh cũng lạ nữa

    - Chẳng phải chúng ta là bạn học sao ?

    Nếu tính về tuổi thì cậu cũng đâu có dùng kính ngữ với mình đâu nhỉ ?

    - Được rồi, hyung

    - " Hyung " ??

    Khoan đã Taehyun.... ?

    Đã có chuyện gì xảy ra à ?

    Em bị mệt sao ?

    - Sao vậy? em đang xưng hô theo độ tuổi mà, hyung !

    - À phải nhỉ ?

    Anh cũng từ bỏ rồi nên có thể chúng ta nên xưng hô thoải mái một chút .

    Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ nhường em ngôi đầu của bảng điểm đâu, anh sẽ ngầu hơn em thôi

    - Rất mong chờ đó nhỉ ?!

    Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người thanh niên, Beomgyu chợt lên tiếng phá vỡ bầu không khí lạnh nhạt này

    - Em gọi anh chỉ để tra hỏi anh có lảng tránh em không thôi à

    - Nó quá rõ ràng Beomgyu

    - Em quên dùng kính ngữ rồi Taehyun !

    - Không !

    Lần này tôi sẽ xưng hô với tư cách bạn bè

    - Nhưng nếu như là bạn bè thì lảng tránh nhau là chuyện bình thường mà 🙁(

    - Đến giờ rồi, vào lớp thôi _ Taehyun lại đánh trống lảng , cậu không biết nên tiếp câu của Beomgyu thế nào cho phải nữa.

    Có lẽ Beomgyu nói đúng thật
     
    [Taegyu] How Dare You
    O5


    - Beomgyu ....

    - Beomgyu....

    -Beomgyu....

    ....

    Tiếng gọi Beomgyu cứ đều đều vì dạo đây anh bắt đầu được mọi người để ý bao gồm cả nam lẫn nữ hay các giáo viên .

    Những giáo viên trước đây luôn mắng mỏ anh vì đi thi nhìn bài bạn ( anh tự làm thoii mà 🙁( ) nhưng họ cũng chỉ nhắc nhở và bỏ qua thôi bởi họ còn lấy tiêu chuẩn cho trường nữa.

    Ờm khỏi nói, giờ họ đang tranh nhau bàn luận xem có nên lấy Beomgyu vào câu lạc bộ của riêng mình hay không , chỉ duy nhất một giáo viên.

    Đó là thấy toán🙂)) Thầy cho rằng Beomgyu cũng khá giỏi toán nhưng chưa thực sự xuất sắc để thầy lấy vào câu lạc bộ*.

    Cũng chính vì độ khó của toán mà Beomgyu luôn cảm thấy chán ngấy khi giờ toán đến.

    Hôm nay thấy giáo quyết định cho làm đề để thử khả năng của Beomgyu.

    Và kết quả chính là.... không đạt, quả không ngoài dự đoán.

    À gần đây Beomgyu còn làm ăn khá thuận lợi đó là dạy học cho bạn học yếu để lấy về một khoản tài chính, vô cùng bận rộn luôn ấy.

    Ơ hình như tôi quên mất thứ gì nhỉ ?

    A!

    Đúng rồi !

    Là áo của Taehyun mà Beomgyu chưa trả !

    Haizz... nếu không phải anh có hứng dọn tủ đồ thì cũng chẳng nhìn thấy cái áo đó.

    Nó bây giờ chắc cũng đầy mùi Hoocmon của Beomgyu rồi nhưng dù gì cũng phải trả lại nếu không thì kì lắm.

    Thật ngại quá đi, chẳng lẽ chiều mai lại sang nhà Taehyun để trả hả ?

    Cơ mà giờ đó ẻm đi học toán đã về đâu ?

    Vậy là phải đợi đến chiều tối rồi

    - Taehyun ssi !?

    Cậu về chưa vậy ? _ Beomgyu gọi to trước cửa nhà Taehyun

    - Gì vậy hyung ?

    - À thật ngại quá , cái áo này mình quên chưa trả cậu

    Taehyun lại đơ ra một phút.

    Anh lại cư xử xa lạ vậy rồi, Beomgyu đã khác thật rồi.

    Không hiểu sao Taehyun có cảm hơi tức giận khi nghe những lời lẽ đó

    - Này cậu ổn không ?

    - Chúng ta tan trường rồi hyung , không cần phải xưng hô thế đâu

    - Uh quên mất, Taehyun dạo này khác quá nhỉ, không hề lạnh lùng giống trước.

    Qủa nhiên sau khi từ bỏ, em sẽ nhìn anh dễ dàng hơn mà

    - Một người bỗng nhiên nổi tiếng, bỗng nhiên học giỏi, bỗng nhiên cư xử một cách kì lạ.

    Ai là người thay đổi nhiều hơn đây Beomgyu ?

    - Ok cả hai đều thay đổi, em lại quên kính ngữ rồi _ Beomgyu khúc khích cười

    - Trời tối rồi, anh muốn vào nhà ăn chút cơm không ?

    - Tử tế quá ha ?

    Nhưng anh phải về rồi, lấy anh mượn cây đèn pin

    - Được rồi nếu anh sợ đến thế thì em sẽ đi cùng anh

    - Anh không có sợ đâu nhé !

    Anh cần dùng đèn pin nhỡ không may đụng phải người khác thì sao ?

    - Anh đứng đây đợi chút

    Taehyun vào rồi, cậu như quên mất đã để Beomgyu đứng một mình ngoài trời tối.

    Còn anh vì hơi sợ nên ngân nga hát cho khuây.

    Ra rồi, cậu đã ra rồi, lòng anh có hơi mừng rỡ vì nó không quá lâu.

    Nhưng hình như trên tay cậu không chỉ có đèn pin mà còn có...

    áo khoác ?

    Hai cái sao ?

    - Anh cầm một cái mà mặc đi

    - Anh mới trả cái áo cho em cách đây vài phút thôi đó, em bắt anh giặt nữa hả ?

    - Mặc một lần không cần giặt, nếu thích anh cứ lấy mặc thoải mái

    - Uh được, mai sẽ trả em sau.

    Ơ hình như .....

    - Đi với anh, sợ anh bị ma rượt chết

    - Nói xằng nói bậy _ Beomgyu có chút cau có nhưng vì trời khá tối nên Tae cũng không nhìn rõ đâu

    Cả hai trải qua 10' lạnh nhạt đi về nhà Beomgyu, Taehyun cũng không nghĩ Beomgyu giờ lại xa cách đến mức ấy

    [...]

    - Này Taehyun !

    Thấy toán gọi cậu

    - Được rồi tôi ra ngay _ Taehyun trả lời một cách chán nản, có vẻ như hôm qua cậu đã thức khuya để giải nốt mấy cái phương trình mà thầy giao.

    Cậu đến phòng của thầy toán

    - Có chuyện gì sao thầy ?

    - Em kèm Beomgyu học toán được không ?

    - Gì ạ ?

    - Em sẽ kèm Beomgyu học toán, thầy thật tham lam nhưng thầy muốn rằng hai giải đầu toán quốc gia thuộc về thầy.

    Thầy thấy Beomgyu cũng không phải không có năng khiếu, nếu bắt đầu luyện tập từ bây giờ có lẽ sẽ tốt thôi

    - Em thấy chắc không được đâu thầy, Beomgyu không thích học toán, cũng không có ý định tham gia vào một câu lạc bộ nào đâu

    - Chưa thử mà sao em biết được chứ _ Thầy lại nói tự tin thế rồi

    - Em hiểu Beomgyu mà thầy, cậu ấy không thích học toán đâu, nếu bây giờ thầy bắt bạn ấy học sẽ càng sinh ra chán nản

    - Thôi được !

    Thầy hiểu ý em rồi.

    Em dạo này có mệt lắm không ?

    - Thành thật thì có một chút quá sức với em

    Thực ra thầy toán đúng là một người thầy lí tưởng, ông luôn lắng nghe học sinh, nhìn hấy sự mệt mỏi của Taehyun làm ông hơi xót lòng.

    Có phải ông giao bài quá tay không

    - Taehyun tuần này em nghỉ ngơi chút đi, thầy sẽ cho em thoải mái một tí

    - Cảm ơn thầy !

    Em xin phép

    Cậu mệt mỏi đi lên lớp , cho dù là lớp chọn đi nữa thì cũng không thiếu náo động như các lớp khác , ít thấy học hành như những bộ phim truyền hình.

    Và cậu thấy Beomgyu đang làm nhiệm vụ của mình, chính là dạy kèm cho các bạn yếu hơn.

    Người mà Beomgyu ngồi là một bạn nam.

    Taehyun liếc qua, cậu thấy có chút buồn bã, có chút tức giận, còn có chút mệt mỏi

    - Beomgyu !! _ Taehyun lên tiếng

    - Sao vậy Taehyun ?

    - Qua đây một lát

    Beomgyu dù không hiểu gì nhưng vẫn làm theo bởi anh thấy sự nghiêm túc của Taehyun

    - Anh nằm xuống bàn đây đi

    - Thế này hả ?

    Để làm gì à ? _ Anh nằm xuống theo lời của Taehyun

    - Tôi hơi mệt, phiền anh làm cái gối cho tôi một lát

    - Hả ...??

    *Trong mỗi câu lạc bộ sẽ có một số học sinh đủ xuất sắc về bộ môn đang theo học
     
    [Taegyu] How Dare You
    Một chút về lịch trình đi học của mình


    6h30' : Bắt đầu đi học

    11h30' : Về đến nhà

    13h30' : Bắt đầu đi học chiều

    17h15' : Tan chiều

    17h30' : Bắt đầu học ca - 19h45' : Tan học ca ( chỉ thứ 2 và thứ 5 )

    19h00 : Học bài - 21h30' hoặc nhiều hơn đến 22h00 ( đối với ngày thường )

    Những lúc giải trí của mình rất ít nên việc đăng Fic lắm chữ thế này sẽ không thường xuyên nên mong các bạn có thể thông cảm cho mình 🙁(
     
    [Taegyu] How Dare You
    O6


    - Taehyun!

    Taehyun ! _ Beomgyu khẽ lay người Taehyun nhưng dường như cậu không hề có ý định dậy.

    Anh đã làm đệm cho cậu khá lâu rồi đó, đến nổi má anh đỏ ửng lên do bị ghì trên bàn nhiều.

    Beomgyu cũng thấy có chút lo lắng về Taehyun, cậu chưa bao giờ như vậy cả, chưa từng một lần ngủ gục trên lớp

    - Hửm ?!

    Cô lên lớp rồi à ?_ Taehyun chợt thức giấc

    - Cậu dậy rồi hả Taehyun, cô vẫn chưa lên đâu.

    Nếu mệt thì cứ ngủ tiếp đi nhưng lấy cặp mà kê chứ tôi không chịu nổi nữa rồi

    - Không sao tôi khỏe rồi _ Cậu khẽ nhếch mép

    - Gì ?

    Cậu cười sao Taehyun ?

    Không lẽ mặt tôi có gì đó buồn cười lắm hả ? _ Beomgyu hơi sửng sốt khi thấy cậu cười nên anh cho rằng mình đã có cái gì buồn cười kinh khủng lắm mới làm Taehyun cười .

    Ai mướn Taehyun không cười trước mặt Beomgyu bao giờ chứ, nghĩ vậy cũng phải thôi

    - Nhìn tôi cười lạ lắm sao ?

    - Tất nhiên rồi !

    Đây là lần đầu tiên tôi thấy đó, có lẽ ngày trước tôi gây phiền cho cậu nên cậu không được vui vẻ thế này

    Beomgyu lại nhớ đến nó rồi.

    Rõ ràng là anh uncrush thành công rồi cơ mà, chỉ tại Taehyun dạo này gặp anh nhiều quá đấy.

    Sau này nhất định sẽ tránh mặt Taehyun nhiều hơn

    - Vậy.... tôi sẽ cười thật chăm chỉ cho cậu xem

    - Thôi đi !

    Cậu lạ quá

    Có vẻ đã đến giờ lên lớp rồi.

    Đây là tiết sinh hoạt nên các bạn học thoải mái hơn đôi khi còn nghĩ xem nên đưa ra ý kiến gì trong giờ.

    Đa phần mọi ý kiến sẽ là " chỗ ngồi không hợp lí " hoặc là " không thích ngồi chỗ đó ".

    Tiện nói luôn về chỗ ngồi của hai bạn.

    Beomgyu cao nhưng do dáng người nhỏ nên xếp ngồi bàn trên.

    Taehyun cũng cao nhưng vì là lớp trưởng nên xếp cuối lớp để dễ dàng quản lí.

    Hai con người này như " anh đầu sông, em cuối sông vậy ".

    Không cần việc các bạn đưa ra ý kiến cô giáo hôm nay cũng sẽ đổi chỗ cho các bạn học

    - Chào cả lớp _ Cô cười thật tươi, đưa tay phẩy một cái ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống _ Hôm nay cô sẽ đổi lại chỗ ngồi nhé

    - Yeah _ Đây là tiếng chung của cả lớp nhưng chắc chắn là hông có Taehyun 😀

    - Nhìn Beomgyu hơi cao so với các bạn ngồi dưới nhỉ _ Cô bày ra vẻ mặt thắc mắc _ Beomgyu ngồi uống bàn thứ 3 cô xem nào

    Anh nhanh chóng di chuyển theo chỉ dẫn.

    Người ngồi cùng chính là Kyung Mi _ Cái tên nói lên tất cả _ " Sự xinh đẹp ".

    Vâng chính là hoa khôi của lớp.

    Cô ấy là người có dàn hậu cung hùng hậu của khóa.

    Taehyun nhìn lướt qua, để lại một cái nhíu mày nhẹ.

    Có lẽ.... cậu cũng đang hy vọng điều gì đó.

    Là chờ đợi Beomgyu sao ?

    Không thể nào đâu, bởi chính cậu là người không để tâm đến Beomgyu mà.

    Nhưng gần đây.... thì có.

    Dù sao thì việc có thích Beomgyu hay không vẫn chưa được xác định.

    Nhanh thôi, cậu sẽ thừa nhận trong vài ngày sau rằng " Kang Taehyun thích Choi Beomgyu "

    Giáo viên đưa hướng mắt nhìn Beomgyu, hình như vẫn chưa được hợp lí lắm.

    Ồ cô í vừa nghĩ ý tưởng rất hay nha hợp đúng ý tôi luôn.

    Để đề phòng việc gian lận khi làm mini test trong lớp thì nên để người học rất giỏi ngồi với người học siêu giỏi chứ chỉ .

    Nên là

    - Em xuống ngồi với Taehyun đi Beomie

    Beomie sao ?

    Cái tên khá dễ thương đấy chứ, đến cả Beomgyu còn chẳng biết cô đang gọi mình

    - Cô nhắc em ạ ?! _ Anh có hơi bỡ ngỡ về cái tên này, còn hơi xấu hổ nữa

    - À đúng rồi, cái tên dễ thương đúng không, giờ thì xuống ngồi với Taehyun đi

    Beomgyu lại chậm rãi tiến tới nơi Taehyun đang ngồi.

    Tae luôn ngồi một mình vì lí do giống ở trên khi làm mini test

    - Chào mừng _ Taehyun lại cười rồi, lại làm cho Beomgyu suy tư nữa rồi

    - Cùng nhau học tốt nhé _ Beomgyu ngỏ lời

    - Được rồi !

    Cùng nhau học tốt

    Cả lớp cùng nhau nhìn về phia bàn dưới, bộ đôi nổi tiếng ngồi với nhau sao ?

    Sự kết hợp này đúng là không tệ.

    Sau Beomgyu lần lượt học sinh đều được đổi chỗ.

    Về mặt hợp lí thì không thể chê dược nhưng về phần ăn ý của học sinh chắc cũng chưa đến 50% đâu.

    Chưa gì đã đến lúc về rồi này, lớp chọn hay không thì cũng sốt sắng ra về như bao người thôi, Beomgyu là người duy nhất chậm chạp ở đây, cũng vì thế mà lúc trước anh hay bị Taehyun mắng mỏ.

    Lần này thì ....

    - Về chung không Gyu ? _ Là Young Nam, cậu ấy đang gọi anh.

    Anh và Young Nam gần đây có hơi thân thiết vì trình độ của Young Nam khá kém so với lớp mà cậu ta thì không dám mở lời với Taehyun đâu, nhìn là biết người không thể đùa được

    - Mình...._ Beomgyu còn chưa nói hết câu đã bị Taehyun kéo đi.

    Song anh vẫn để lại lời nhắn cho Young Nam :

    - Xin lỗi mình có việc

    Taehyun vẫn cứ tiếp tục công việc của mình là kéo tay Beomgyu và đi thật nhanh về phía nhà xe

    - Taehyun, bỏ tay ra !

    Đau ....Có chuyện gì cần nói à

    - Chẳng có chuyện gì cả, nhìn kìa bảo vệ sắp đóng cửa rồi, đồ đần !

    - Một người giỏi toàn diện trừ toán, đứng thứ 2 thành tích bảng điểm sao lại gọi là đồ đàn được chứ _ Beomgyu nhếch mặt cau có

    - Tôi đang nói về EQ đấy, anh đúng là đần còn gì

    - Kính ngữ để đâu hả Taehyun ?!

    - Đừng cố gắng cãi cọ nữa Beomie, đây vẫn còn là trường học _ Cậu vừa nói vừa lấy xe ra

    - Ya, sao lại gọi như thế _ Mặt anh phớt hồng khi nghe đến cái biệt danh dễ thương ấy

    - Lấy xe nhanh đi Beomie, anh nói nhiều đến đỏ cả mặt rồi này

    Beomgyu liền chột dạ, anh cảm giác như mình lại quay về lúc đầu nói chuyện cực nhiều với Taehyun nữa, anh lo lắng rằng mình sẽ lại crush Taehyun mất.

    Nhưng nghĩ lại thì hôm nayTaehyun cũng bị làm sao ấy.

    Cậu lạ quá
     
    [Taegyu] How Dare You
    O7


    - Này Beomgyu ?

    Anh ngẩn ngơ cái gì vậy _ Taehyun hỏi

    - À không gì.

    Em có nghe về việc thực hành nhóm lần này chưa Taehyun

    - Nghe rồi, em còn biết luôn cả việc phân chia nhóm nữa

    - Daebak !

    Sao em biết hay vậy ( cuối cùng thì em dùng kính ngữ trở lại với anh rồi ToT )

    - Nghe từ thầy toán.

    Việc tham gia câu lạc bộ cũng có ích vì nhỡ đâu mình lại biết trước điều gì mà các bạn học chưa biết

    - Tham gia câu lạc bộ thật mệt mỏi, anh thấy em như vậy đã giỏi lắm rồi còn gì

    - Nó cần có sự kiên trì, anh biết mà Beomgyu hyung ?!

    - Ồ lại là lòng kiên trì

    Lòng kiên trì của Beomgyu có còn không nhỉ ?

    Kiên trì cưa đổ Taehyun và giờ lại kiên trì lãng quên đi Taehyun theo nghĩa bóng.

    Cái đó chính anh cũng không biết lòng kiên trì của mình có còn không nữa.

    Và ngược lại Taehyun lại là một người kiên trì đến thế, cậu mong muốn gì đều phải đạt được, cậu ta kiên trì đến quá đáng.

    - Vậy em sẽ cùng đội với ai ? _ Beomgyu lên tiếng

    - Với Kyung Mi ....

    - Ồ thế hả !?

    - ....Và với anh

    - Uh, thế thì hơi bất lợi cho nhóm khác

    - Chủ đề của nhóm là về côn trùng, em không nghĩ mấy nhóm khác sẽ bất lợi đâu mà là nhóm mình.

    Không phải anh sợ chúng à

    - Em không cần phải nói toẹt ra điểm yếu của anh đâu Taehyun

    - Anh vẫn còn nhiều điểm yếu mà em biết nhưng em chỉ chưa nói ra thôi _ Cậu nhếch mặt một cách kiêu ngạo

    - Vậy em nói xem nào ?!

    Taehyun im lặng, lúc nào cũng vậy hết.

    Nhưng rồi nụ cười lại được nở trên môi cậu.

    Cậu thấy vui hơn khi Beomgyu gần đây đã nói chuyện lại với câu.

    Nhưng có lẽ nếu cậu không bắt chuyện thì anh lại sé tránh mặt đi

    - Hôm sau gặp lại !

    Taehyun_ Anh gửi lời tạm biệt đến cậu

    [....]

    Dự án thực hành nhóm cuối cùng cũng tới.

    Ai nấy cũng đều ghen tị với nhóm của Taehyun.

    Có ba người nổi tiếng nhất thì vào chung một đội còn đâu.

    Nhưng chủ đề của các đội thực sự rất hợp lí.

    Về côn trùng ư ?

    Ôi nó thực sự không quá tệ, Beomgyu hoàn thành khá tốt đấy chứ.

    Anh phải kìm nén để không cho mọi người biết điểm yếu của mình hay ít nhất là bạn nữ xinh đẹp cùng nhóm.

    Nhưng mỗi khi anh đi gần Kyung Mi đều bị Taehyun kéo ra.

    " Sao thế nhỉ ?!

    Có lẽ chắc chắn không phải là ( ghen với Kyung Mi ) mà là ghen với Beomgyu " Anh nghĩ vậy.

    Không lẽ .....

    - Này Taehyun !

    Cậu thích cô ấy sao ? _ Beomgyu thì thầm trong lúc chờ kết quả.

    Vì hai bạn ngồi cùng bàn nên chuyện trao đổi nhỏ thế này quá ư là dễ dàng

    - Cô nào ?? _ Taehyun thắc mắc

    - Thì là ...

    Kyung Mi .

    Nó quá rõ ràng đấy Taehyun.

    Cậu luôn nhắc nhở tôi tránh xa cô ấy bằng việc kéo tôi ra ngoài thật khéo léo.

    Nhưng tôi lại là một người thông mình nên tôi biết hết đó.

    Nếu cậu thích có thể nói với tôi, tôi giúp cậu_ Beomgyu khúc khích cười nhưng tệ là trong lòng anh ấy chẳng thấy hay ho gì.

    Nếu là thật thì sẽ hơi buồn đấy, nhưng cũng vui vì Taehyun cũng có thể biết đến cảm giác thích một người

    - Không thích _ Cậu thờ ơ đáp

    - Thôi nào đừng ngại _ Beom lại trêu cậu

    - Tôi có lí do khác Beomie !

    - Cậu thôi ngay việc dùng cái biệt danh đó cho tôi đi _ Beomgyu bĩu môi

    - Anh hôm nay chịu mở lời trước với tôi cơ đấy _ Taehyun ngước mắt lên nhìn người lớn hơn

    - Tôi chỉ dò hỏi chút thôi..... cậu không cần lo lắng

    - Tôi có bảo lo lắng đâu, anh hãy thoải mái đi, cứ cười nhiều và nói nhiều giống trước đi Beomgyu

    - Tôi sẽ cố gắng .... nếu như trước đây cậu cho tôi cơ hội

    Tất nhiên nửa câu sau được nói nhỏ xuống.

    Nhưng Taehyun thì nghe hết được rồi.

    Tội lỗi là ông trời đã đúc cho trái tim Kang Taehyun bằng chì.

    Mà chì thì cần 327, 46 độ C thôi .

    Tôi tin là Beomgyu đã làm nóng chảy nó rồi, và nó vẫn đang tiếp tục tan chảy

    Hmu hmu cái bàn phím của mình bị liệt chữ T á mọi người, nhiều lúc ấn nó không có ra nên hay sai chính tả
     
    [Taegyu] How Dare You
    O8


    - Beomgyu này, cuối tuần có lịch liên hoan với lớp đấy _ Lớp trưởng Kang nhắc nhở

    - Biết rồi biết rồi .

    Hôm đó phải thật thoải mái mới được _ Beomgyu vươn vai lộ cái bụng nhỏ của anh

    Chả là cô giáo mới thông báo kết quả thi vừa rồi nên muốn tổ chức liên hoan một bữa.

    Vì là lớp chọn nên kín lịch hết chỉ có cuối tuần này thôi.

    Mà cô hôm ấy lại mắc việc nên để cho cả lớp tự ăn với nhau cho thoải mái.

    Đúng như dự đoán, Beomgyu đạt top2 của khối sau Kang Taehyun, anh ta đắc ý lắm.

    Nhưng mà anh ta cũng sẽ không từ bỏ việc chiếm ngôi đầu của Taehyun đâu nha

    Lịch hẹn đã đến, cả lớp hẹn nhau ở một quán thịt nướng gần trường.

    Thịt nướng của Hàn thì khỏi chê nhưng đối với những người ít ăn như Taehyun với Beomgyu đây nghĩ hơi phí tiền.

    Dù sao thì cũng vui là chính.

    Hôm nay cậu định sang rủ anh nhưng có vẻ là đi trước rồi.

    Thật lạ !

    Bình thường Beomgyu sợ tối lắm mà, chắc bạn nào rủ đi chứ không thể đi một mình được đâu.

    Nghĩ rồi cậu đi tới chỗ hẹn

    - A !

    Lớp trưởng đến rồi này !

    Đông đủ rồi.

    Mau gọi món thôi _ Một bạn hò reo

    - Nhớ gọi bia nữa nhé _ Một bạn khác nói tiếp

    - Chúng ta còn nhỏ, không nên gọi đồ uống có nồng độ cao _ Tae nhắc nhở

    - Thoải mái đi Taehyun, bia cũng có đến mức ấy đâu chứ , mấy bọn con gái còn uống như nước ấy chứ

    - Này nói cái gì đấy _ Các bạn nữ lên tiếng sau lời khó nghe của nam sinh kia.

    Thực ra thì cũng không khó nghe lắm, mấy bạn nữ cũng hùa cho vui thôi

    Cuối cùng lớp cũng thêm bia vào thực đơn, Taehyun lo lắng nhìn sang Beomgyu, người đang háo hức chờ đợi món thịt.

    Kiểu gì anh ta cũng uống vì anh ta không muốn bầu không khí của lớp bị ảnh hưởng bởi mình.

    Uh....

    Tae đoán đúng đấy, anh đã uống.

    Chưa được nửa lon đã say mèm.

    Cái này không gọi là " tửu lượng " được vì đây là bia chứ không phải rượu, Beomgyu cũng mới ăn được có vài miếng thịt đã lăn ra nói nhảm mất tiêu.Cơ mà hình tượng của anh sẽ không bị mất đâu, dù gì thì anh cũng là một người tốt bụng trong lớp, các bạn học không trêu chọc mà chỉ nói duy nhất ba chữ " đáng yêu quá " không ngoại trừ cả nam lẫn nữ.

    Cuộc vui cũng đã chóng tàn, bấy giờ mọi người mới lo lắng cho Beomgyu

    - Đúng rồi !

    Bạn học Kang gần nhà mà, cậu có thể đưa Beomgyu về được không _ Một nam sinh đề nghị

    Taehyun khẽ gật đầu rồi thay lớp trả tiền ( tiền của chung nha chứ ai gảnh đi trả cho không )

    Nếu cậu kia không nói thì Taehyun cũng làm vậy thôi, đó là điều hiển nhiên mà.

    Và cậu cũng không thể để Beomgyu ngủ một mình trong tình trạng thế này nên cậu sẽ đưa về nhà mình

    - Beomie !

    Đứng dậy nào

    - Uhmm.....

    đã đến lúc về rồi à _ Beomgyu nói bằng giọng mũi, chu choa nghĩ đến cảnh ấy thật dễ huông làm sao

    - Phải !

    Xe đến đón rồi kìa

    - Đỡ... với...

    Nghe vậy cậu khẽ cười.

    Ừ cậu thừa nhận rồi.

    Thừa nhận rằng mình thích Choi Beomgyu.

    Cậu nhanh chóng bế Beomgyu ra khỏi quán đặt anh vào trong xe ngồi cùng mình.

    Dĩ nhiên là trong xe anh cũng nói nhảm không ngừng, Taehyun cũng bất lực.

    Đến nổi về nhà rồi, bác tài xế còn bảo :" Bạn cháu ghê quá ", cậu chỉ cười và cho qua rồi lại bế anh để lên giường mình

    - Ah....

    Taehyun à, anh vẫn chưa hết thích em được.

    Phải làm sao đây ?

    Sao dạo này em hay xuất hiện trước mặt anh thế này

    Taehyun nghe vậy thật vui mà cũng thật buồn, hỏi rằng sao trước kia không đối xử với anh tốt hơn.

    Song cậu vẫn tiếp tục dò hỏi Beomgyu thêm một chút

    - Sao anh lại thích Taehyun nhỉ ? _ Taehyun dịu dàng hỏi han

    - Cậu ấy cực kì thông mình luôn.

    Nói nhỏ này, hồi trước cậu í giảng bài cho tôi nhưng mà tôi đã hiểu trước từ lâu rồi HAHA _ Beomgyu cười lớn _ Uhm..... mà.... cậu là ai thế....



    - Là người sau này sẽ có được anh _ Cậu cười bất lực trước tiếng nấc của Beomgyu.

    Thấy dễ thương nên trêu anh một chút

    - Sao chứ....ợ!

    Tôi chỉ để dành cho Taehyun thôi.

    À ...

    ợ.... không cậu ấy không muốn có tôi

    - Beomie !

    - Cậu...ợ là Taehyun... sao....ợ hay là cô chủ nhiệm ?

    - Anh thông minh lắm !

    Tôi là Taehyun này

    - Không được !

    Taehyun không được...ợ ...ở đây!

    Em ấy sẽ nghĩ tôi thật là xấu _ Beomgyu nghe thế lồm cồm ngồi dậy còn dụi mắt để nhìn xem có phải Taehyun thật không, xong thì ỉu xìu rồi ngân nga bài Wishlish

    "Còn khó hơn bài kiểm tra

    Đó là đoán trong lòng cậu muốn gì

    Lật bới tìm kiếm suốt cả ngày

    Feed của cậu trên dòng thời gian

    Rốt cuộc cậu thích....Uhm~"

    Không để cái miệng Beomgyu chem chẻm thêm nữa, Taehyun đã hôn vào đối môi ấy.

    Đó là một sự liều lĩnh.

    Nhưng khi Taehyun đã xác định mình muốn gì cậu ấy sẽ làm tất cả nếu có thể.

    Nụ hôn diễn ra vài giây cũng khiến cho Beomgyu thấy ngộp thở.

    Anh vội đẩy Taehyun ra lấy hơi.

    Nếu Taehyun không chủ đích rời khỏi môi anh thì với sức lực đó chẳng tài nào đẩy cậu ra được.

    Beomgyu trố mắt lên nhìn người đã cướp mất nụ hôn của mình.

    Anh ta chỉ nhìn đúng hai giây thôi rồi nằm xuống giường hiu hiu ngủ

    - Beomie à !

    - Huh....?

    - Nụ hôn lúc nãy....

    đừng quên nhé !

    - Uhm...

    Vẻ mặt của Taehyun đầy hài lòng dù biết ngày mai Beomgyu sẽ quên thôi.

    Cậu ôm Beomgyu vào lòng ngủ
     
    [Taegyu] How Dare You
    O9


    Sáng hôm sau, như thường lệ Taehyun đã dậy trước và chuẩn bị bữa sáng.

    Trong lúc đó tật xấu của Beomgyu lại bắt đầu .

    Sau khi lăn hết cái giường, anh mệt mỏi mở mắt

    - Uhm... mệt quá đi , sau này nhất định không đua đòi theo bọn chúng nữa

    Cả toàn thân Beomgyu lúc này vô cùng đau nhức, cơn đau đầu thoáng chốc lại vụt đến làm anh choáng váng.

    Dường như quá mệt, anh đã không còn nhận thức chính xác, còn không biết rằng mình đang nằm trên giường người khác

    - Uh!

    Khoan đã ...??

    Nhà...

    Taehyun ?

    - Anh dậy rồi à Beomie ?

    - Taehyun ?

    - Sao vậy ?

    - Sao anh lại ở nhà em thế này ?!

    - Anh đang say nên để anh một mình sẽ không yên tâm

    - Aixx em coi thường anh quá đấy _ Beomgyu vội vã xuống giường

    - Anh nghĩ là anh sẽ được qua một đêm miễn phí sao ?

    - Agrrrrr biết ngay mà , vậy em định bắt anh làm gì đây _ Anh la hét trong phòng tắm

    - Chỉ cần sau này cho tôi ngủ nhà anh là được

    - Kính ngữ để đâu hả Taehyun ?

    Đây không phải là trường học nhé

    Beomgyu lúc này có chút ngại ngùng.

    Anh nghĩ kiểu gì hôm qua hai người cũng nằm chung.

    Nếu như là ngày trước anh sẽ mặt dày nằm gần cậu nhưng sao giờ lại ngại thế nhỉ ?

    Có lẽ do anh từ bỏ rồi , chắc chắn Taehyun lại để một cái gối hay cái chăn chen giữa cho coi.

    Ai mà biết được tối qua cậu tự nguyện ôm anh ngủ cơ chứ, còn một thứ nữa mà anh chưa nhớ ra, đó là nụ hôn của cậu

    - Được rồi Beomie hyung !

    Ý kiến kia công bằng đấy chứ nhỉ ?

    - Đừng có trêu anh bằng cái tên ấy nữa, anh sẽ trả ơn em nếu em thích.

    Giowf anh phải về nhà để kịp đi học đây

    - Hôm nay chủ nhật mà đồ ngốc Choi Beomgyu

    - À suýt thì quên.

    Nhưng dù vậy anh cũng phải về nhà mà

    - Mặc áo khoác vào rồi thượng lộ bình an _ Taehyun nở nụ cười không thể ôn nhu hơn

    Beomgyu vẫn ngại trước ánh mắt ấy, anh vẫn còn xúc cảm với cậu, vận bị ảnh hưởng bởi cậu.

    Vì với một tình cảm, dứt ra là một chuyện khó khăn không phải chỉ trong thời gian ngắn mà được .

    Chưa kể nếu cứ kề kề thế này thì quên làm sao được.

    Trời có vẻ đang nặng nước rồi nên anh bước vội hơn, để quần áo ướt mà giặt thì khổ đối với một Beomgyu siêu lười.

    Nhìn lại căn nhà của mình, anh cảm thấy nó thật nhàm chán, không còn ấm cúng như trước, khi ba mẹ vẫn còn bên anh.

    Anh luôn trách bản thân sao không thể cứng rắn hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút.

    Nhưng Taehyun cũng rất buồn mà đúng không, anh thương cho đứa trẻ đó.

    Đứa trẻ đó đau khổ nhưng vẫn tỏ ra ổn áp khiến một người " bạn " như anh không khỏi xót xa.

    Liệu rằng họ có cảm thấy vui không khi mà hai vị trí đầu của khối đều thuộc về con của họ ?!

    Nếu hai đứa ở cạnh nhau họ sẽ đồng ý chứ ?!

    Tạm gác lại những suy nghĩ vẩn vơ, anh chẳng buồn ăn sáng nữa mà chui vô chăn ngủ tiếp.

    Sống một mình thế này cũng tốt.

    Chẳng bị ai quản thúc, chẳng bị ai nhắc nhở.

    Còn gì tuyệt hơn khi tận hưởng một " ngày lười " chứ

    [....]

    Xin lỗi vì chap ngắn
     
    [Taegyu] How Dare You
    1O


    Một ngày mới nữa lại đến, tình cảm của Taehyun dành cho Beomgyu nặng dần.

    Có vẻ như cậu cần làm một thứ gì đó.

    Taehyun không phải là mọt sách, cậu ta là thông minh ranh cả trong học tập lẫn đời sống, uh.... về tình cảm cũng khá tốt nhưng chỉ mức khá thôi.

    Như vậy cũng đủ cưa đổ Beomgyu rồi vì cậu biết Beomgyu vẫn còn thích cậu.

    So easy !!

    Và hành trình cưa đổ Choi Beomgyu bắt đầu.

    Cho dù phải cưa đổ Beomgyu nhưng quyết phải giữ được thái độ lạnh lùng trong mắt anh.

    Yeah đó gọi là Ngoài lạnh trong nóng.

    Đầu tiên phải rủ Beomgyu đi chơi cái đã

    - Beomgyu này, tối nay...uh.... anh có rảnh không ?

    - Sao vậy , mai có chuyện gì à ?

    - Uhm....cũng không có gì to tát chỉ là tôi " lỡ trúng " hai vé ở khu vui chơi vào ngày mai nên rủ anh đi .

    Anh không đi cũng không sao

    - Đi chứ, bỏ đi phí lắm

    "Chết lỡ miệng rồi Choi Beomgyu, đồ ngốc này sao lại nhận lời chứ 🙁(("

    - Ồ vậy thì hẹn 8h tối đi, để dành thời gian mà làm bài tập nữa

    - Cậu....không phải đi học toán ở câu lạc bộ sao ?

    - Thầy cho nghỉ ngơi mà

    - À vậy thì hẹn gặp lại _ Beomgyu lôi cặp ra về trong sự ân hận , thôi kệ lỡ rồi đành chấp nhận thôi

    Một sự khởi đầu mới không chỉ cho Taehyun mà cho cả Beomgyu nữa, đây có thể ví như buổi hẹn hò đầu tiên vậy.

    Cậu đã lên kế hoạch cho mình, chỉ sợ Beomgyu không chấp nhận cậu nữa.

    Đúng tám giờ tối, cậu đứng đợi anh ngoài cổng bởi cậu biết anh sợ bóng tối

    - Anh làm gì lâu vậy

    - Ah xin lỗi em nhé Taehyun, anh đang làm nốt bài tập

    - Dạo này siêng quá nhỉ

    - Phải thế mới thắng được em chứ, phải cho em hối hận vì dám bỏ rơi anh

    - Thật sao ? _ Taehyun khẽ nhếch môi

    Cậu có chút chột dạ.

    Đúng thật là bây giờ cậu hối hận rồi, giá mà...., giá mà.... nhưng chỉ là giá mà thôi.

    Năm lần bảy lượt bơ đi tình cảm của anh bỗng một ngày cậu cảm thấy xa lạ.

    Không còn là một Beomgyu lười biếng trên lớp suốt ngày bám đuôi cậu nữa.

    Bỗng một ngày cảm thấy ghen tị với Young Nam mỗi ngày đều được anh ngồi gần sát đến vậy nhưng lại chẳng có tư cách gì để tách hai người đó ra khỏi nhau.

    Beomgyu ngày ấy đáng yêu thật !

    À không !

    Với cậu thì chỉ cần là Beomgyu mọi thứ đều đáng yêu như thế

    - Yo Kang Taehyun lại cười rồi kìa _ Beomgyu mỉm cười thốt lên

    - Thích không ? _ Taehyun không kìm được sự dễ thương của anh liền trêu ghẹo một chút

    - Không thích !

    Thích cái đầu em ấy

    - Thế vậy ra từ trước đến giờ anh chỉ thích mỗi cái đầu của tôi thôi à ?

    - Im đi ! chú ý dùng kính ngữ đi Taehyun !

    - Ừm ừm Beomie hyung ! _ Cậu gật gù

    - À... ngày hôm kia lúc khi say anh có làm gì ngớ ngẩn lắm không ? _ Anh ngại ngùng gãi đầu

    Vậy là Beomgyu cũng không có nhớ thứ quan trọng của ngày hôm đó

    - Tối hôm đó cũng vui lắm đấy

    - Chắc em lại thấy anh ngu ngốc quá chứ gì .

    T-Thực ra thì anh đã mơ một chuyện rất kì lạ

    - Chuyện gì thế ?

    Anh kể với em chắc cũng có em trong đó nhỉ ?

    Taehyun nói xong, anh liền đỏ mặt.

    Chắc anh sẽ bất ngờ lắm nếu biết mọi thứ trong giấc mơ đều là thật bao gồm cả việc Taehyun đã hôn anh

    Beomgyu chơi game gì cũng đỉnh duy chỉ bóng rổ là anh thua cậu thôi.

    Lúc đó lại đem cái lí do " nhường " ra để giải thích cho Taehyun

    - Beomie !

    Hơn 9h rồi, mau về thôi

    Anh dương như đã quen với cái cách mà Taehyun gọi anh rồi.

    Mỗi lần anh bắt dùng kính ngữ cậu lại chèn thêm chứ " Beomie " cho bằng được .

    Nói nhiều rồi ai cũng mệt thôi

    - Taehyun -ssi sao em lại cho anh vé này chứ ?

    Còn nhiều người trong lớp mà, sao lại là anh ?

    - Đồ ngốc !

    Bởi vì anh là người em thân nhất thôi, em đã tiếp xúc với ai rong lớp nhiều bằng anh đâu

    - Ừm cũng phải _ Có chút gì đó hạnh phúc trong câu trả lời của anh, nó không xuất hiện trong lời nói nhưng lại thể hiện rất rõ trên khuôn mặt.

    Lúc sắp tạm biệt Taehyun anh đã nói câu mà có lẽ cậu và chính anh không thể quên được

    " Taehyun-ssi dễ thương thật đấy "

    - Được rồi Beomie em sẽ cho anh thấy em không dễ thương đến thế đâu

    [....]
     
    [Taegyu] How Dare You
    11


    - Ê ê tao bảo này, sắp đến sinh nhật crush tao rồi đó !

    - Sao ?

    Ý mày là lớp trưởng Kang ấy hả ?

    Mơ đi, ổng là của bà đây rồi

    - Thôi đi mấy mụ, nhìn xem người ta có quan tâm không, lỡ cậu ta thuộc LGBT thì tính sao

    - Đừng có nói nhăng.

    Nhưng nếu có là thật thì cũng phải chấp nhận thôi

    - Tao thấy cậu ấy với học bá Beomgyu mới nổi gần đây hợp nhau hơn

    Lũ con gái trong lớp lại tám chuyện nữa rồi.

    Gì chứ mấy bà này ngày nào cũng có chuyện để kể hết, không phải vì kết quả điểm số thì chỉ có bàn về trai thôi.Thực ra không phải nữ phụ nào cũng xấu chưa kể đây có bao nhiêu là nữ phụ.

    Các nhân vật do mình xây nên đều có ý thức tôn trọng người khác kể cả nam và nữ.

    Nên việc Tae có thuộc LGBT, họ cũng chỉ buồn thôi chứ chẳng làm gì tai hại lắm.

    Hài là Beomgyu đi ngang qua đang nhiên lại vô tình nghe được chuyện xàm xí của mấy ả.

    Anh như đứng hình vậy " hợp nhau hay sao " .

    Anh khẽ cười nhẹ.

    Nếu là anh của 2 tuần trước thì chắc sẽ tủm tỉm nhưng đối với một Beomgyu đang tránh né tình cảm với Taehyun thì không thế.

    Không phải tức giận cũng không phải khó chịu chỉ là có chút gì đó nghèn nghẹn trong lòng.

    À phải rồi !

    Hình như họ có nhắc sắp đến sinh nhật Taehyun nhỉ.

    Suýt nữa anh cũng quên luôn, có lẽ do quá chăm chú vào học hành .

    Nhớ lại những ngày kia, năm nào cũng tự tay chuẩn bị bất ngờ cho cậu xong lại bị cậu chê tốn tiền.

    Kang Taehyun đúng là đồ ngốc, Beomgyu nghĩ vậy.Năm nay sẽ tặng gì đó sơ sơ cho đỡ mất lòng anh em thôi, nhưng anh lại chẳng biết Taehyun thích gì.

    Cứ chuẩn bị tiền trước đã nhỉ

    [....]

    - Beomie !

    Mấy ngày nay anh có chuyện gì à ?

    Trên lớp cứ thấy anh ngẩn ngơ mãi

    - Yah !

    Anh lớn lơn em đấy.

    Nếu muốn gọi theo số tuổi thì cũng đừng gọi như thế chứ

    - Đừng đánh trống lảng _ Khuôn mặt nghiêm nghị của Taehyun làm anh có phần sợ hãi

    - Ừm đúng là có chuyện cần phải suy nghĩ nhiều

    - Thế là chuyện gì ?_ Cậu ngước mắt nhìn lên khuôn mặt đáng yêu của Beomgyu lúc đó

    - Dạo này bọn con gái đang lên kế hoạch làm quà sinh nhật cho cậu nên nhờ tôi nghĩ xem cậu thích cái gì không thôi _ Beomgyu ngốc này lại nói dối rồi, nói dối không chớp mắt luôn

    - Anh có nghĩ xem sao họ lại hỏi anh mà không hỏi bạn nữ hay bạn nam nào khác không ? _ Taehyun làm ra vẻ mặt băn khoăn

    - Cũng tại tôi ngày trước bám cậu nhiều quá, nên họ hiểu lầm là tôi biết nhiều về cậu lắm đấy_ Beomgyu bĩu môi

    - Thế anh có định thế không ?

    - Định cái gì ?

    - Định tặng quà cho tôi ?!

    - Ừm.... tôi sẽ đưa cậu ít tiền, cậu thích gì thì mua

    - Tôi thì không có phải dạng thiếu tiền đâu Beomie

    - Aissss đã bảo đừng có gọi như thế mà !!!

    Vậy cậu muốn gì đây ? _ Beomgyu gần như đã cáu lên

    - Uhmmmm muốn.... có anh thì sao ? _ Không cưỡng lại trước sự cáu gắt dễ thương này, khóe môi cậu lại nhếch lên

    Beomgyu vừa ngỡ ngàng vừa xấu hổ.

    Bằng chứng là trên mặt anh đã lớt phớt hồng, anh không ngờ rằng Taehyun có thể nói được mấy từ này

    - C-Cái gì vậy ?

    Taehyun ?

    Tôi chưa thấy cậu như vậy bao giờ.

    Hay cậu đang nhận một lời thách thức hoặc cá cược nào đó đúng khộng

    - Tôi không đùa đâu Beomie à !

    Anh sẽ quen với mấy lời này của tôi thôi.

    Thế nhé !

    Sinh nhật tôi chỉ cần anh đến là được.

    Nói với những người khác là tôi không cần quà của họ đâu, để dành tiền mua vở đi.

    Chỉ anh thôi, cùng tôi thăm mộ ba mẹ của chúng ta _ Taehyun vừa nói vừa lặng lẽ rời đi trong lúc Beomgyu đang há hốc mồm với những gì cậu vừa nói

    Ngày 5/2 cuối cùng cũng tới.

    Và Beomgyu đã đến nhà Taehyun thật.

    Anh bận một chiếc áo hoodie màu trắng xám cùng với quần thể thao yêu thích.

    Giờ trông anh như một con gấu thực thụ vậy, vô cùng đơn giản nhưng lại nhẹ nhàng, tinh tế.

    Taehyun thì hoàn toàn ngược lại với áo khoác dài đến tận bụng chân và quần Jeans.

    Một sự kết hợp không thể hoàn hảo hơn.

    Hai người đi bộ đến một tiệm hoa, thứ mà họ chọn là hoa cúc trắng.

    Đã đến lúc tới nơi cần đến, nơi mà Taehyun tỏ lòng biết ơn cha mẹ vì đã sinh ra mình trong ngày hôm nay, nơi mà Beomgyu có thể khoe thành tích học tập của mình một cách chân thành nhất.

    Sau khi nhẹ nhàng đặt hoa nơi bia mộ, hai người cùng đi bộ về nhà.

    Đây vốn không phải một ngày nhạt nhẽo, nó là một ngày sinh nhật thật ý nghĩa cho cả hai.

    Trên đường đi, cậu đột nhiên nắm lấy tay anh

    - Beomie anh rét đúng không ?

    - À...ờ ... có lạnh một chút

    -

    Sau này nếu đi buổi tối thì nhớ mặc nhiều áo vào

    - Tay em ấm nhỉ

    Chỉ một câu của Beomgyu cũng làm cho cậu mỉm cười, không phải là nụ cười nhẹ dịu dàng ôn nhu mà chính là nụ cười tươi của sự hạnh phúc.

    Tiếc là trời quá tối Beomgyu chẳng thể ngắm nhìn nụ cười ấy

    [...]
     
    [Taegyu] How Dare You
    12


    Ừa mấy người bị lừa rồi đấy :V

    Hôm nay của mọi người có vui không ?

    Đối với một người nhạt nhẽo như tôi thì chả có gì vui hết.

    Cá tháng tư, ngày sinh nhật, trung thu hay bất kì ngày lễ nào khác thì cũng là một ngày bình thường mà thôi.

    Mấy người cứ hay nói mượn ngày cá tháng tư để tỏ tình với crush.

    Thế không có crush thì chơi trò gì nhỉ.

    Không phải điêu chứ tôi chưa bao giờ thích ai cũng chưa ai thích ôi hết á.

    Uhm một điều nữa là tôi không phải MOA đâu nhưng tự nhiên có mấy cái thính Taegyu đáng iu xĩu nên nổi hứng viết truyện đây :V

    CÁ THÁNG TƯ VUI VẺ NHÓ !!
     
    [Taegyu] How Dare You
    12


    Sau hai ngày cùng ra ngoài với Beomgyu, cậu cảm thấy tiếp cận anh cực kì dễ.

    Cái này nên vui vẻ hay nên lo lắng đây?

    Vui vẻ vì mình tiếp cận được anh nhưng lại lo lắng vì lỡ như.... có ai đó cũng muốn tiếp cận anh nữa thì sao.

    Taehyun không nghĩ nhiều về chuyện này bởi cậu nhất định chỉ cho Choi Beomgyu thuộc về mình.

    Giờ con gấu ngốc kia còn chẳng biết là cậu đang có cảm xúc với anh nữa mà chỉ nghĩ Taehyun dạo này yêu đời hơn nên cười nhiều hơn thôi

    - Này Beomie _ Taehyun cất tiếng gọi

    - Đã bảo là-

    - Suỵt !!

    Không được ồn ào _ Cậu chặn lời

    - Xùy !!

    Tại cậu cứ gọi tôi như thế mãi _ Beomgyu ấm ức trả lời

    - Tại vì anh cũng dễ thương như cái tên mà

    - C-Cậu điên đấy à

    - To gan đấy nhỉ _ Lớp trưởng Kang nhướng mày

    Beomgyu liền im lặng ngay.

    Anh biết trong tình huống nào khi nói chuyện với Taehyun cũng nên nghiêm túc một chút, nhưng trong trường hợp này chẳng lẽ Taehyun lại nghiêm túc khen anh dễ thương hay sao.

    Đúng là vô lí mà Taehyun biết đùa thì cũng vô lí nữa.

    Những điều vô lí ấy đã dày vò Beomgyu suốt cả buổi học, thỉnh thoảng lại nhìn trộm Taehyun xem rốt cuộc cậu đang nghĩ gì .

    Có phải cậu đang cần anh giúp gì không.

    Thực ra mấy ngày nay anh thấy Taehyun bắt đầu lạ rồi ai mà nghĩ sẽ lạ đến mức này.

    Thế thì nhất định phải có chuyện.

    Nghĩ liền làm, tan giờ học sáng, Beomgyu lon ton chạy đến chỗ Taehyun đang lấy xe hỏi cho ra nhẽ

    - Yah !!

    Cậu đang có chuyện gì vậy ?

    - Chuyện gì là chuyện gì _ Cậu bình tĩnh hỏi lại

    - Thì là việc dạo đây cậu lạ lắm đó

    - Cụ thể đi

    - Uhmmm cậu quan tâm tôi nhiều hơn trước này, cười nhiều hơn nữa này, rủ tôi đi chơi riêng này, gọi tôi bằng cái biệt danh đáng ghét đó và... và... còn nói tôi dễ thương....

    Cậu có bao giờ như thế đâu ??_ Beomgyu cáu lên nhưng chỉ nói nhỏ đủ để Taehyun lắng nghe thôi

    - Anh muốn biết à ?

    - Đồ ngốc !

    Tôi không muốn biết thì hỏi cậu làm c-

    - Bởi vì tôi thích anh đấy

    - Thích.... thích... tôi ?

    - Ừm

    - Đừng có đùa chứ, sao bây giờ cậu lại thích đùa như vậy nhỉ ??

    - Tôi không có đùa đâu Beomie

    - Tôi đi về trước đây _ Mặt anh đỏ lựng lên

    - Beomgyu !!

    Trả lời tôi !!

    - Trả lời gì tôi phải về

    - Anh lại đánh trống lảng nữa

    - Được rồi.

    T-Tôi không có thích cậu nữa, bỏ ra để tôi về

    Nghe thế Taehyun cũng bỏ tay ra, cậu không muốn cản đường của anh nữa.

    Chỉ còn lại những khoảng trống trong lòng cậu.

    Tự trách sao lại hồ đồ đến thế, sao lại từng tổn thương anh như thế

    [....]

    Xin lỗi vì chap ngắn, đây có lẽ là chap ngắn nhất mình viết từ trước tới giờ
     
    [Taegyu] How Dare You
    Tôi sắp thi giữa kì rồi


    Ờm như mọi người thấy đấy vì bận ôn bài à không là do giáo viên bắt ôn bài bằng cách đi học thêm chứ tôi hông có thích đâu .

    Thế nên mấy ngày nay tôi không ra chap được

    À mọi người có hay đặt mục tiêu cho mình không ?

    Đối với người không có ước mơ như tôi đó là điều thực sự khó luôn í nhưng rồi tôi cũng đã đặt mục tiêu mỗi ngày.

    Mục tiêu mà tôi thấy khó nhất chính là uống 2l nước.

    Lười uống nước lười đi vệ sinh luôn.

    Tôi lạ lắm đúng không :V

    Được rồi mình lên đây để xin lỗi vì sự chậm trễ này.

    Ngày mai sau khi hoàn thành 3 môn thi tôi sẽ ra chap nhó !!

    Cảm ơn
     
    [Taegyu] How Dare You
    XIN LỖI NHA


    Hôm nay là ngày thi vô cùng tuyệt vời với tôi, thật tốt khi 3 môn toán hóa anh tôi đều có thể làm được hết nhưng ngày mai sẽ là một cực hình với văn lí sử .

    Vì 3 môn này đòi hỏi phải có trí nhớ cao nên tôi cần có thời gian để thuộc bài.

    Vậy nên có lẽ hôm nay tôi không thể lên bản thảo như đã nói.

    Xin lỗi và xin lỗi rất nhiều.

    Nhất định qua kì thi này tôi hứa sẽ viết chap mới

    Xin lỗi mọi người lần nữa T o T
     
    [Taegyu] How Dare You
    13


    Beomgyu lại tránh mặt Taehyun nữa rồi.

    Nhưng chỉ tránh mặt được khi ở nhà thôi còn ở lớp cậu cứ ngó đi ngó lại chỗ anh làm anh khó chịu hết sức, phải lên tiếng

    - Cậu rốt cuộc có chuyện gì ?

    - Có chuyện gì đâu anh cứ học tiếp đi

    - Sao cậu cứ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi thế

    - Tôi chính là muốn thế đấy

    - H-Hả...?!

    - Nhảm thôi !

    Thực ra là có chuyện

    Thấy Beomgyu im lặng Taehyun nói tiếp

    - Thầy toán hẹn gặp anh ở công viên Namsan

    - Sao lại là hẹn tôi mà không phải hẹn cậu ?

    Sao lại không trực tiếp nói với tôi mà phải truyền từ cậu ? _ Beomgyu hỏi một cách đầy nghi ngờ

    - Thầy bảo đó là bí mật giữa anh và thầy ấy còn sao lại không trực tiếp nói với anh thì tôi không biết.

    Anh mà không tin thì đi mà hỏi thầy ấy đi _ Taehyun nhướng mày

    - Không cần !

    Vậy khi nào thì gặp đây ?

    - 3h chiều nay

    Bản chất của Choi Beomgyu là dễ tin người nên khi nghe Taehyun nói lời thách thức liền tin ngay.

    Nhưng ai biết được lời Taehyun có phải thật không đây, thầy toán sẽ trực tiếp nói rõ khi có việc.

    Cơ mà lớp trưởng Kang là trò cưng của thầy mà nên có lẽ thầy sẽ tin tưởng truyền lời qua Taehyun nhỉ.

    Đã 3h10' rồi vẫn chưa thấy thầy tới, tuy chưa một lần nào hẹn với thầy toán nhưng anh nghĩ thầy chắc sẽ không trễ hẹn thế này đâu.

    Sao vậy ?

    Taehyun lừa anh chăng ?

    Anh định bỏ về nhưng lại thấy Taehyun từ xa đi đến

    - Anh đợi có lâu không ?

    - Sao cậu đến đây ?

    Còn thầy toán thì sao ?

    - Anh đúng là dễ tin người _ Cậu nhếch mép nhẹ

    - Kang Taehyun !!

    Cậu lừa tôi ?

    - Ít ra thì anh không phải ngồi một mình _ Taehyun vẫn cười

    - Im đi Taehyun cậu biết lừa người khác là không nên mà _ Beomgyu đã cáu lên, trông cái mặt thật đanh đá

    - Vì anh không chịu nhìn mặt tôi đấy thôi

    Anh lại cứng họng, sau mấy lời đó của Taehyun anh thực sự không biết phải tiếp lời ra sao nữa.

    Anh rời đi, tìm cái bậc thang gần đó và ngồi xuống, Taehyun cũng ngồi theo anh.

    Vì hôm naykhông phải là ngày nghỉ nên du khách cũng không đông lắm.

    Namsan được ví như trái tim xanh của thủ đô Seoul nên khi dừng chân tại nơi này sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng sao bây giờ nó lại trở nên ngột ngạt đến vậy.

    Beomgyu thở dài lên tiếng

    - Cậu là thương hại tôi đúng không ?

    - Anh nói cái gì vậy ?

    - Vậy thì là nể tôi hả ?

    - Choi Beomgyu !!_ Taehyun hơi to tiếng

    - Không phải sao ?

    Rõ ràng trước kia cậu đâu có vậy nhưng từ dạo gần đây, khi tôi đang cố gắng để từ bỏ thì cậu lại quan tâm tôi như thể thực sự thích tôi vậy

    - Nhưng em thích anh là thậ-

    Cậu đang nói thì bị Beomgyu cắt lời

    - Không đâu Taehyun !

    Cậu đơn giản chỉ vì thương hại tôi, nể nang tôi từng quen biết với cậu

    - Beomgyu !!

    Anh có thấy ai hy sinh tình cảm của mình cho người khác chỉ bởi vì thương hại chưa ?

    Nghe này, em thích anh là sự thật, không hề thương hại càng không phải kiểu nể nang

    - Cậu cho rằng tôi lại dễ dàng tin người một lần nữa sau khi bị lừa sao ?

    Cậu giỏi văn mà nên tìm một dẫn chứng thuyết phục đi

    - Anh thất hứa rồi Choi Beomgyu _ Taehyun thở dài

    Nghe cậu nói, anh không khỏi bất ngờ.

    Hứa cái gì ?

    Hứa khi nào ?

    Hứa với Taehyun hay sao ??

    - Hứa gì cơ ?

    - Uhmm xem ra anh quên thật rồi nhỉ ?

    Đoán xem nụ hôn hôm anh say xỉn là của ai nào ?

    - Cái gì vậy ?

    Nụ hôn ? _ Beomgyu đỏ bừng cả mặt, anh nhớ ra rồi nhưng lại không nghĩ giấc mơ đó thực chất không phải giấc mơ.

    Vậy là đêm hôm đó Taehyun đã thực sự hôn anh rồi, ah thật xấu hổ cho Beomgyu quá

    - Sao nào ?

    Anh nhớ rồi phải không ?

    Xem anh hệt như quả cà chua chín kìa

    - Ha!

    Thật là nhảm nhí !_ Beomgyu thở hắt ra, cố kìm nén bản thân không được mất đi sự tự tin trong tình huống này nhưng tất thảy đều bị Taehyun nắm bắt

    - Hửm ?

    Chưa nhớ sao ?

    Xem ra phải tái hiện lại cho anh nhớ rồi _ Cậu vừa nói vừa cúi sát vào mặt anh

    - I-Im đi !!

    Nhảm nhí

    Anh xấu hổ bỏ đi, Taehyun mỉm cười thật ôn nhu trước con người này.

    Người gì mà dễ thương hết nấc, giá mà cậu biết được sự dễ thương này từ trước thì thật hay nhỉ ?!

    [...]

    Hôm nay chính là một ngày chán nản T o T Mình không làm được bài huhu.

    Không phải không làm được bài mà không làm được theo ý muốn ấy
     
    [Taegyu] How Dare You
    ..


    Mai nha mọi người hôm nay tôi mới rửa bát xong á ( vì phải đi học thêm ) nên còn nhiều bài lắm.

    Lười muốn chết hông muốn viết đâu nên mai nhó mai nhó
     
    Back
    Top Bottom