Khác [TaeGyu] Cảnh sát nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,492
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
285301079-256-k741266.jpg

[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Tác giả: duckabooboo
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nhỏ như này cũng làm được cảnh sát nhỉ?



txt​
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Đôi lời của Zịt


Trước tiên thì cảm ơn mọi người đã đến với bé bi đầu tay của mình, mình là ZịtttDior đây

Mình viết bé này để thỏa mãn trí tưởng tượng pay hai vòng Trái Đất chua thấy dề cho nên tiến độ sẽ có chút không được như mong muốn.

Và văn phong của mình thì mình nghĩ là khá khó ngấm...

Mình từng đăng truyện này ở 1 acc khác nhưng có vấn đề về bảo mật nên đã vác về đây.

Nhân vật trong truyện được xây dựng bằng trí tưởng tượng, tuyến phụ có thể vô tình trùng với tên người nổi tiếng.

Cuối cùng thì cảm ơn mụi người đã eo thưn bé bi này của Zịt, chúc mọi ngừi có trải nghiệm tốt nhất.
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 1


"Beomgyu"

"..."

"Beomgyu đâu rồi !!

"

Cái đầu nâu lật đật chạy như gắn mô-tơ từ căn tin lên cầu thang, hớt ha hớt hải cắn một miếng bánh đỡ tiếc rồi lại phanh chân ra tiếng trước ở phòng, lau lau cái miệng xong mới ngó cái đầu vào do thám con người đang ôm cục tức đùng đùng trong kia.

"Sếp..."

"Vụ án của mấy tên giang hồ cướp giật người qua đường lại trúng vào vợ tỉ phú Kang.

Tôi vừa đưa cho cậu sáng nay mà không chịu nghiên cứu còn có tâm trạng ăn trưa à?"

Cậu cúi gầm xuống, mắt dán chặt vào sàn nhà, tay không yên liên tục bấu bấu góc áo đồng phục cảnh sát.

Mãi mới lí nhí ra một câu:

"Có thực mới vực được đạo..."

Mặt sếp Choi xụ xuống như cái bánh bao xệ, mắt híp híp môi giật giật, trên đầu xuất hiện một giọt nước to đùng.

"Túm lại là nạn nhân là vợ ông Kang, cái sở cảnh sát này ai mà không dòm ngó sắc mặt ông ta làm việc.

Với lại trong túi bà Kang hẳn phải có vật gì quý giá ông Kang mới tức giận như vậy.

Cậu liệu mà làm đi, tôi cho Kai giúp đỡ cậu."

"Dạ."

Cậu cầm trên tay thông tin về tên giang hồ được cấp từ lời khai của bà Kang, ngồi phịch xuống ghế nhìn tập giấy rồi nằm dài than thở:

"Mấy người sao mà phức tạp thế chứ.

Ông Kang thuê luôn một đội FBI phải hơn không."

"Vì có vật quý giá nên không thể động tiếng đó."

Kai cười cười bước vào phòng với ly sữa nóng hổi.

Chà, Beomgyu cậu ta lại quên hết vụ án rồi.

Hí hửng đón lấy ly sữa từ Kai rồi chăm chăm lo cho cái bụng của mình.

"Em đã đọc bản báo cáo từ bà Kang rồi.

Vật bị đánh cắp là một chiếc túi hàng giới hạn màu trắng nên không khó để xác định.

Bên trong không có giấy tờ tùy thân, có một thẻ tín dụng mua sắm và 'vật quan trọng'.

"

"Họ vẫn không chịu nói cho chúng ta nó là cái gì à?"

"Không, còn dặn dò nếu bắt được tội phạm và lấy lại được đồ không cần kiểm tra trong túi."

"Hây dà..."

- "Thế còn về ngoại hình tên giang hồ kia?"

"Ông Kang gọi là tên giang hồ, tung ra báo chí cũng chỉ nói là tên giang hồ trộm cướp ngẫu nhiên, nhưng theo miêu tả của bà Kang có vẻ hắn khá chuyên nghiệp và có chuẩn bị rồi.

Đi xe mô tô phân khối lớn màu đen đỏ, mũ bảo hiểm xe đua kín mặt, cao trên m8 và hành động nhanh gọn."

"Thế thì bảo chúng ta tìm hắn ở nơi mù tịt nào chứ..."

"May mắn là bà Kang kịp thời nhìn thấy găng tay của hắn, bất ngờ là nó là hàng giới hạn xuất hiện trong buổi đấu giá phố Cheongdamdong."

Bàn tay thoăn thoắt của Beomgyu lướt trên bàn phím máy tính, nhanh chóng nhận được kết quả về buổi đấu giá 15/9 phố Cheongdamdong.

"Chậc, người thắng chiếc găng tay duy nhất trong buổi đấu giá là một thiếu gia giấu mặt.

Điểm đặc biệt là mang theo một con mèo Nga?"

"Được rồi, chúng ta sẽ thử thu thập từ dân cư ở phố Cheongdamdong.

Tuy nhiên đó là khu phố của giới thượng lưu, có vẻ hơi khó tiếp cận nhỉ..."
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 2


Khoác lên chiếc áo phao đen dài qua đầu gối, ra đến cửa xưởng cảnh sát Beomgyu đã phải xuýt xoa sao mới cuối tháng 9 đã rét đậm thế này nhỉ.

Kai bước theo sau, hai người lên một chiếc taxi đơn giản xuất phát đến phố Cheongdamdong.

Giới thượng lưu không thích cảnh sát, tốt hơn hết vẫn nên tiếp cận với danh nghĩa tìm người.

Xe dừng lại đầu con phố, chỉ nhìn từ đây đã thấy được sự hào nhoáng nhưng lạnh lẽo của khu phố thượng lưu.

Hai người một lớn một nhỏ khoác lên chiếc balo rồi đi bộ thăm dò một vòng.

Nhà nào cũng như nhà nào, nào dát vàng rồi nhà lầu bể bơi đến chói mắt, trông giống một lâu đài hơn, không có một hương vị của gia đình nào.

"Nhà ông bà Kang cũng ở trung tâm khu phố này.

Kai, cậu có nghĩ thủ phạm là người thân thích nhà ông Kang không?"

"Ông ta hẳn cũng hoài nghi như vậy nên mới không giao cho FBI, nếu là người thân thích ông ta sẽ bịt miệng cảnh sát rồi để nó pay đi như chưa có gì xảy ra thôi."

"Đúng là mấy người giàu, rắc rối khiếp."

Kai nghe Beomgyu chửi rủa người giàu suốt từ lúc bước vào cửa phòng đến giờ, bật ra tiếng khúc khích:

"Em cũng là người giàu."

Não Beomgyu ba chấm, cuối cùng cũng load được mẹ cậu ta có một thương hiệu riêng, liền bĩu môi.

"Cậu cũng rắc rối."

Kai chỉ biết rảo chân cười bất lực, mắt vẫn không quên quan sát các nhà bên đường.

Đôi mắt cậu đụng trúng cô bé tóc vàng với con mèo to bự sang chảnh ở sân nhà.

Cậu để ý xung quanh không có ai liền khẽ đẩy đẩy Beomgyu.

Hiểu ý, Beomgyu tiến đến phía cổng.

"Con mèo của em lạ thật đấy, bà anh có rất nhiều mèo nhưng anh chưa thấy con mèo nào có bộ lông như thế này cả."

"Đương nhiên rồi, mèo Nga khu phố này cũng chỉ có 4 con."

"Thật sao?

Ngoài em ra vẫn còn những người khác nuôi mèo Nga ở khu phố này hả?"

"Leiya!

Không phải bà đã dặn không được tiếp xúc với những người này sao, lũ hạ đẳng!"

Một người đàn bà khoảng 60 tuổi nhưng lại vô cùng trẻ trung tức giận nhìn ra từ cửa sổ, giục cô bé mau đi vào nhà.

Beomgyu hối hả níu lấy tay cô bé:

"Em gái, em có thể cho anh biết còn những ai nuôi mèo Nga không.

Anh đang gấp lắm, đổi lại thì anh sẽ cho em một cái kẹo đường, em hẳn chưa được thử kẹo đường ngoài phố đi bộ đúng không?"

Cô bé do dự nghĩ đến lời dặn về những thứ kẹo rẻ tiền của bà, nhưng lại không thể chống lại tính tò mò.

Leiya đưa tay đón lấy que kẹo đường đẹp mắt từ Beomgyu rồi nói nhỏ.

"Nhà họ Kim có một thiếu gia đặc biệt thích chó mèo, nên chắc chắn sẽ sưu tập cho mình một con mèo Nga.

Còn nữa, nhà họ Kang có hai người con trai, thì đều đặc biệt thích mèo Nga, mỗi người có một con đều là màu trắng."

Nói xong cô bé nhanh chóng quay đi, giấu chiếc kẹo đường sau lưng rồi quay lại cười với Beomgyu.

Vậy là cảnh sát Choi Gấu đã lấy kẹo đường dụ trẻ con thành công.

Cậu giơ tay chào cô bé rồi cũng nhanh chóng rời đi, đến với Kai đang đứng quan sát bên kia đường.

"Sao rồi?"

"Thu khá hẹp rồi, chúng ta về điều tra tiếp về nghi phạm vừa thu được.

Cũng xế chiều rồi, không có lợi cho việc điều tra ở đây."

Kai khẽ gật đầu, hai người đi bộ ra đầu phố rồi bắt một chiếc taxi trở về nhà khi ánh hoàng hôn dần tắt.

Xa phía chiếc xe ấy, bóng người cao lớn nhìn theo chiếc xe khuất dần, khẽ nở nụ cười mỉa mai.

"Giờ mấy cậu cảnh sát đều bé nhỏ thế à?"
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 3


Beomgyu ngồi trên chiếc bàn làm việc chất núi giấy với chiếc máy tính.

Cậu có một căn nhà nhỏ, là cậu tự mua.

Công việc cảnh sát cũng không hẳn khiến cậu giàu có nhưng với người một thân một mình trên thành phố như cậu thì đã khá giả rồi.

Căn nhà nhỏ này cậu mua từ lúc lên thành phố học Đại học, nhiều người hỏi cậu có dư tiền mua một căn hộ lớn hơn ở Seoul, cậu nói cậu thích căn nhà nhỏ thế này, coi như giảm một phần cô đơn.

Mà giờ cậu đến bạn gái cũngkhông muốn tìm, cả ngày chỉ muốn đến trụ sở làm việc thì lấy cô đơn ở đâu nhỉ?

Phì phèo thổi ly sữa nóng, cậu co chân vào cái chăn thành một đống trên ghế, nhìn kết quả tìm kiếm về chủ nhân của 4 con mèo Nga.

"Xem nào... một gia đình quý tộc người Anh, họ Emma, cha mẹ vẫn ở Anh, Cháu gái Leiya Emma ở với bà ngoại."

Cô bé sáng nay là người Anh sao?

Có vẻ sống ở Hàn Quốc nhiều hơn, gia đình này không có con trai, xem ra không phải rồi.

"Đây rồi... họ Kim.

Kim tổng Kim Namjoon, thiếu gia duy nhất Kim Taehyung.

Có cả profile nữa hả, mấy người giàu này gì cũng bị điều tra sao."

"Kang tổng Kang Taemin, 2 người con trai Kang Taehyun và Kang Chan...

Sao người em trai có vẻ..."

"Kệ đi"

"Và mấy người này đều trên m8 -.- "

Mang nghi vấn trong lòng lên giường ngủ, cậu nghĩ bụng mình cũng cao m8 hẳn hoi mà, sao ai cũng chê cậu bé nhỉ.

Sáng sớm hôm sau, trụ sợ được phen hú hồn vì mùa lạnh mà Beomgyu lại đi làm sớm, còn ngồi luôn vào bàn ghi ghi chép chép.

Cậu nghĩ ra gì rồi chăng?

"Ba con mèo Nga này đều màu trắng, manh mối thứ hai là xe mô tô phân khối lớn.

Và tôi vừa tìm ra hai cậu thiếu gia Kang thị đều từng chơi xe và đua xe.

Còn Kim Taehyung cậu ta thích đua ngựa và không hề thích xe phân khối lớn..."

"Gì thế này, vậy là hai người con trai Kang thị?"

Kai sửng sốt.

"Đúng vậy..."

"Beomgyu, cậu có nghĩ nên báo lại với sếp Choi?"

"Tôi sẽ điều tra đến cùng."

Kai hiểu tính bướng bỉnh của Beomgyu, nhưng đó lại là điểm khiến cậu nhiều lần yêu cầu sếp Choi để hợp tác cùng Beomgyu.

Không bao giờ đi ngược lại với đạo đức nghề nghiệp.

Kai lại nghĩ những thứ này quá dễ để có thể tìm ra hung thủ không phải thiếu gia Kim thị hay người của quý tộc Emma, ông Kang hẳn đã suy đoán ra đó là một trong hai đứa con trai của mình.

Ông ta rốt cuộc muốn sở cảnh sát điều tra đến cùng vạch mặt hay ông ta hay muốn giữ thể diện cho Kang thị.

Thật không hiểu nổi mấy người này, vật bị đánh cắp hẳn phải có gì đó...

"Nhưng mà chuyện của Kang thị tôi một chút cũng không biết...

Hai người đó cũng chưa gặp bao giờ.

Nếu giờ báo đến sở cảnh sát lấy lời khai sẽ lại rùm beng lên.

Kai này, cậu nghĩ làm thế nào?"

"Thường thì đối với giới thượng lưu rất khó để gọi họ lên lấy lời khai nếu chưa có bằng chứng rõ ràng chỉ ra họ có liên quan mật thiết đến vụ án.

Chúng ta cũng có thể liên lạc qua điện thoại hoặc hẹn một cuộc gặp mà thường là tại nhà của nghi phạm."

"...

Tôi không đi một mình chứ"

"Tôi sẽ đi với cậu nhưng chỉ để ghi chép thôi.

Thế nào?

Thấy sợ rồi à?"

"Không phảiiiiiiiiiiii"

"Chỉ là... từ lúc vào khu thượng lưu đó, đều thấy mấy người đó không giống người."

"Hả gì?

Cậu thấy ai đó biến hình phép thuật rồi hả?"

Beomgyu đang cảm thấy bất lực.

Bản chất của Kai lại trỗi dậy rồi, cậu ta nghiêm túc được mấy tiếng chứ.

Hai người quyết định xin một buổi lấy lời khai riêng của hai vị Kang thiếu, dù khá khó khăn nhưng vẫn hẹn được một buổi gặp mặt tại căn hộ riêng chứ không phải nhà chung của Kang thị.

Beomgyu nghĩ đây là cơ hội tốt để quan sát những thứ khả nghi trong nhà.
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 4


4h chiều, Beomgyu cùng Kai trong bộ áo ngày thường bước vào căn hộ lớn của Kang Chan.

Beomgyu thầm cảm thán: "Ở một mình có cần phải sắm một cái nhà to vậy không?".

Buổi gặp mặt được quản gia sắp xếp ở thư phòng.

Người quản gia già có vẻ chu đáo và tử tế mời trà bánh, trong khi ngay từ ngày gọi điện Beomgyu đã thấy Kang Chan là một gã cộc cằn.

Hẳn là con trai út của một ông lớn, đương nhiên là được nuông chiều đủ mặt.

Kang Chan nhăn nhó bước ra từ phòng tắm, lau qua loa nước trên mặt, lầm bầm đám người nào đó lại làm phí thời gian ăn chơi của hắn.

Hắn đổ người xuống ghế sofa, đưa tay đón lấy chú mèo trắng tuyết, giương cặp mắt khó chịu nhìn về phía Beomgyu, khẽ hất hàm:

"Hỏi đi."

Beomgyu quay mặt khẽ văng 'chục cừ lế' rồi nhanh chóng quay lại nở chiếc nụ cười thương hiệu.

"Chuyện mẹ anh bị giật đồ gần đây hẳn anh cũng biết rồi, chúng tôi tìm được vài thông tin của thủ phạm hướng về anh."

Hắn nhíu mày chán ghét: " Không phải tôi làm, tôi không hứng thú."

"Vậy anh có thể trả lời vào thời điểm đó anh đang làm gì?

Có nhân chứng hay không?"

"Tôi đi bar và chơi gái, nhân chứng là cô gái tôi chơi.

Cô ta là ai tôi chẳng quan tâm."

Chiếc thiếu gia này bị làm saooo ý.

Thấy vẻ mặt nghi ngờ của Beomgyu và Kai, quản gia bên cạnh nhanh chóng lên tiếng:

"Hôm đó thiếu gia thực sự đã ở bar cả buổi, tôi đều có cách để giám sát thiếu gia.

Tôi có thể cung cấp đoạn video nếu sở cảnh sát muốn... tuy nhiên thì có nhiều đoạn không hay."

Ông quản gia này hẳn đã có chuẩn bị cả rồi, đều có vật chứng, tuy nhiên cũng không thể hoàn toàn tin.

Beomgyu và Kai yêu cầu đoạn băng và đem về sở cảnh sát.

Kang Chan nhìn bóng chiếc xe đi khuất rồi vuốt ve chú mèo.

"Ông có vẻ làm nhiều việc sau lưng tôi."

"Kang tổng nói tôi đều là vì thiếu gia."

Kang Chan nhếch lên một nụ cười, không phải nụ cười khinh bỉ, nụ cười ấy có phần mỉa mai, có phần tự cười mình.

Hắn nhìn lên khoảng trời rộng bao la, rồi lại nhận ra nơi hắn đang đứng là một ngôi nhà khép kín, không có tự do.

Hắn quay đầu vào, suy nghĩ gì đó rồi liếc nhìn quản gia, dứt khoát bước một mạch lên phòng không nhìn lại.

"Buổi gặp với Kang đại thiếu gia khá muộn nhỉ."

"Cậu ta là con trưởng, còn nghe từ bé đã là thiên tài.

Để gánh được hai chữ thiên tài đó cậu ta đã lao đầu công việc.

Tôi gặp cậu ta vài lần trong tiệc thượng lưu, hoàn toàn là một con người sống vì công việc nên hẳn phải bận lắm.

Tôi còn không nghĩ lần này có thể mời được cậu ta gặp mặt."

Beomgyu im lặng suy nghĩ rối bời suốt dọc đường xe chạy.

Cậu chưa từng vướng víu đến giới thượng lưu, giờ lại gặp phải vụ án như vậy.

Thật sự không thể đoán nổi suy nghĩ của những người giàu.

Xe đậu trước một căn hộ sang trọng, đơn giản và rộng lớn lại bố trí đẹp mắt.

Beomgyu lần đầu nhận ra căn nhà lớn có thể không lộng lẫy xa hoa mà đẹp đến vậy.

Cậu đứng chôn chân mở to mắt ngước nhìn.

"Beomgyu!"

"Ơ, hả?"

"Mau vào đây, đứng xù xù ở đó làm gì thế."

Beomgyu hớt hải nối bước, cố ngăn mình không nhìn vẻ đẹp đến cuốn hút từ sự đơn giản của căn nhà này.

Quản gia sắp xếp một phòng trà, Beomgyu và Kai bước vào thì Taehyun đã đợi đó rồi.

Beomgyu thầm nghĩ trong bụng người này là một người tử tế.

"Dù biết chuyện của hai vị quan trọng nhưng tôi không có nhiều thời gian.

Nếu có thể hãy rút ngắn lại."

Nghe rồi Beomgyu cũng nhanh chóng vào chủ đề, và Taehyun cũng có vật chứng vắng mặt tại hiện trường.

Trong khi Kai cùng người quản gia đi lấy vật chứng, không khí trong phòng chợt im lặng đến bất an.

Beomgyu cần hỏi gì cũng hỏi xong rồi, chỉ biết nhìn cốc trà đang nguội dần dưới thời tiết lạnh lẽo.

Chợt âm thanh vang lên làm vỡ tan bầu không khí này.

Beomgyu mừng thầm : "Cúi cùng cũng thoát."

"Nếu tôi nói tôi làm giả vật chứng thì sao nhỉ?"

"Hả?"

- "Ra là chưa thoát 🙂)) "

Có ai làm giả vật chứng lại nói ra mồm như hắn không chứ.

"Nếu tôi nói tôi đã lấy túi sách của bà Kang để đoạt lại đồ sẵn thuộc về tôi thì sao?

Cậu sẽ làm gì tôi nhỉ cảnh sát nhỏ?"

"Đương nhiên anh phải đối mặt với pháp luật..."

"Haha cậu sẽ bỏ tù tôi sao."

Taehyun khẽ đứng dậy, một tay chống xuống bàn, tay còn lại khẽ nâng cằm Beomgyu lên, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp.

Beomgyu hốt hoảng nhìn gương mặt hắn đang dần phóng đại nhưng cơ thể không thể cử động được.

Đôi mắt khẽ run run đẩy ra một tầng nước mỏng làm mờ tầm mắt.

Taehyun bật cười thành tiếng rồi nhoẻn miệng cười đểu giả vỗ vào mông Beomgyu thầm thì:

"Nếu cậu muốn bỏ tù tôi cũng được, nhưng tôi muốn được giam trong nhà của cậu."

Mặt Beomgyu xanh, đỏ, tím rồi lại vàng cuối cùng trắng bệch la lên rồi đẩy hắn ra đẩy cửa cái uỳnh lao ra hành lang.

Loạt âm thanh cùng hành động vừa rồi vừa hay lọt vào tầm mắt của Kai và quản gia.

Kai vội chạy đến đỡ Beomgyu còn chưa hoàn hồn, theo lời Beomgyu nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự này.

Ra đến xe, cậu thở ra tiếng, thầm chửi rửa trong bụng:

"Tử tế gì chứ!

Là một chiếc thiếu gia biến cmn thái."
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 5


Beomgyu ngồi trên chiếc xe về nhà với tâm trạng băn khoăn.

Cậu đang suy nghĩ về việc có nên nói cho Kai những chuyện đã xảy ra không nhỉ?

Nhưng mà... tại sao cậu lại không muốn nói chứ?

Kết quả bao ngày điều tra đã rõ, còn là chính miệng hung thủ khai ra, tuy nhiên lại không lấy được vật bị đánh cắp về.

Beomgyu có cảm giác như vụ án vẫn chưa kết thúc.

Phải rồi, cậu phải viết báo cáo và nộp cho sếp để kết thúc vụ án chứ nhỉ, sẽ không dây dưa vào những thứ phức tạp nữa.

"Nhưng mà sao cậu ta lại nói với mình nhỉ?"

Beomgyu cầm bút nhưng không đặt bút, với lại không có bằng chứng, không có vật phẩm mang về bảo cậu làm sao báo cáo đây.

Cậu mở điện thoại nên, nhìn dòng số điện thoại của Kai trước mặt.

Toan bấm vào thì bài Life goes on vang lên, có người gọi cho cậu.

[Cậu là Choi Beomgyu cảnh sát hình sự ở trung đội 2?]

"Xin hỏi đầu dây bên kia là ai?"

[Mới tối gặp mà cảnh sát nhỏ đã quên tôi rồi.

Không dài dòng nữa, vụ án tôi đã giải quyết đâu vào đấy, vật phẩm hẹn cậu ở trụ sở tập đoàn Kang thị, thời gian là ngay trưa mai.

Ăn mặc đơn giản một chút và nhớ là hãy đi một mình.

Sau đó cậu sẽ không liên quan đến vụ án nữa]

Nghe đối phương xả một hồi rồi cúp máy, cậu đơ người nhìn chiếc điện thoại và bắt đầu nạp dần thông tin vừa nhận vào đầu.

Ủa?

Vụ án đã giải quyết đâu vào đấy?

Hắn là hung thủ và hắn phải bị mình bắt giam chứ?

Sao giờ hắn lại là người đưa ra yêu cầu cho mình.

Người ta nói có tiền là nắm thiên hạ trong tay.

Nhưng người bị hại là ông bà Kang, lẽ ra mọi thông tin về vụ án cũng nên để họ nắm được.

Hay vụ án này không còn là vụ án nữa rồi?

"Người có tiền đều có suy nghĩ kì cục.."

Hôm sau, cậu lại khoác bộ đồng phục đến sở cảnh sát.

Vừa vào phòng làm việc đã thấy Kai đang kiếm tra chứng cứ ngoại phạm của hai vị Kang thiếu, Beomgyu cảm thấy có lỗi với Kai, cậu thực sự muốn nói cho Kai nghe mọi chuyện, nhưng là lúc cậu đã giải quyết êm xuôi mọi điều rồi.

Kai khó hiểu nhìn Beomgyu đang an nhàn khác hẳn dáng vẻ hối hả tìm kiếm như hai hôm trước.

Tuy nhiên cũng chỉ nghĩ đơn giản là anh ta lại giống một đứa trẻ rồi, ngồi suy nghĩ vu vơ.

Kai nghiên cứu chứng cứ ngoại phạm mải miết không để ý đến Beomgyu đã lẩn đi từ lúc nào.

Cậu bắt một chiếc xe và trùm áo phao che khuất bộ đồng phục cảnh sát, lên đường đến tập đoàn Kang thị.

Nơi đó cậu cũng đã từng thấy rất nhiều lúc đi qua, nhưng chưa một lần bước vào.

Cậu chỉ cảm thán Kang thị dù là biệt thự hay trụ sở đều xa hoa đến vậy.

Tập đoàn Kang thị cách sở cảnh sát không xa, bánh xe lăn chậm dần rồi dừng hẳn.

Cậu đeo lên chiếc khẩu trang rồi xuống xe, đi một mạch đến quầy lễ tân.

"Tôi muốn gặp Kang đại thiếu gia."

"Cậu...

Kang thiếu rất bận, cho hỏi có hẹn trước hay không."

Cậu lại nghĩ cuộc gọi đó có được coi là hẹn trước không nhỉ.

"Có hẹn trước."

Beomgyu chỉ thấy nữ tiếp tân hoảng hốt rồi cúi đầu, mới nhận ra xung quanh mọi người đều im lặng.

Còn nữa, hôm nay cậu thấy mình cao thật đấy.

Đâu có... là họ đang cúi đầu.

Như cảm nhận được sát khí mạnh như Naraku phía sau mình, cậu lén quay đầu nhìn rồi cũng hoảng hốt theo.

Tuy nhiên lại tự trấn an cậu đến đây là để làm việc, không có gì mà sợ hãi cả.

"Chào cậu Choi, chúng ta lên phòng."

Beomgyu cũng chẳng biết đáp thế nào, né tránh ánh mắt cùng lời bàn tán to nhỏ phía sau Kang Taehyun rồi theo chân hắn.

Mới nhộn nhịp không được bao nhiêu phút, cái im lặng lại bao trùm lấy khoang thang máy đang đi lên.

Chỉ có hai người, đến thư ký của hắn cũng không đi cùng.

Trong ngôn tình thường có cảnh nam nữ đi cùng trong thang máy rồi ngại ngùng liếc nhìn trộm nhau.

Nhưng Beomgyu thông minh hơn, cậu là cảnh sát hẳn hoiiii.

Tò mò lắm nhưng vì sĩ diện và liêm sỉ nên cậu nhanh trí liếc hình ảnh phản chiếu của hắn ở tường thang máy.

Ù quao, cậu nhìn thấy hắn rồi.

Ù quao, hắn cũng nhìn vào tường thang máy.

Này là chạm mắt qua gương, và Beomgyu thấy nó còn nhục hơn nhìn chính diện nữa.

Cậu nhanh chóng giả vờ xoa tóc chỉnh áo cho bớt quê, rồi quyết định úp mặt vào tường đợi thang máy lên đến nơi.

Tiếng 'Ting' vang lên như chuông báo an với Beomgyu, cậu thở hắt một hơi, đôi vai hạ xuống cái bụp, vươn cái chân của mình theo bước người lớn hơn đến một văn phòng dù rộng lớn nhưng lại đầy riêng tư.

Căn phòng rộng lớn với gam màu đơn giản, nội thất lại sang trọng, túm lại là nhìn cái thấy giống của người có tiền.

Cậu tò mò liếc vào quyển sổ dày bịch duy nhất trông có vẻ màu mè trên bàn khách, còn có kẹp đánh dấu đang đọc dở.

"Nếu mặt trăng mà ta đang nhìn lúc này có hình bán nguyệt, thì có nơi nào trên Trái Đất cũng như thế không?"

Người gì dậy choi..?

Tuy nhiên Taehyun đã nhanh chóng lên tiếng để sự chú ý của Beomgyu không va phải vào cuốn sách dày bịch khó hiểu và màu mè kia.

"Tôi sẽ đưa cậu cái túi sách."

"Với điều kiện cậu về ra mắt bố mẹ tôi."
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 6


Đầu Beomgyu quay mòng mòng như chong chóng tre của Nobita.

Cậu bắt đầu load những thứ thông tin dồn dập từ hôm qua đến giờ.

Nhưng túm lại thì thứ cậu cần là chiếc túi, thế là xong chuyện và không dây đến mấy người nhà giàu.

Cơ mà như thế thì lại trái lương tâm, hung thủ đang ở ngay trước mắt...

Khoan đã, hắn bảo cậu ra mắt cái gì cơ?

Thấy cậu cứ ngồi đần ngơ ngác, Taehyun hai tay đút quần, đưa cái mặt đẹp trai dí sát vào cậu cảnh sát nhỏ đang đực ra.

"Tôi bảo cậu về ra mắt bố mẹ tôi, làm người yêu tôi."

Beomgyu tròn xoe mắt, to dần to dần rồi trợn cả lên, miệng cậu ngạc nhiên đến không khép được vào.

Rồi như nhận thức được điều gì đó, cậu phi như chim ra cửa nhưng bị một tay túm lại.

"Nghe này, tổ cảnh sát các cậu nhúng tay vào việc này là ông già muốn dằn mặt tôi.

Tôi đã lấy chiếc túi, nhưng tôi đã lấy xong đồ vật thuộc về tôi rồi.

Vì thế tôi chỉ cần cậu mang chiếc túi này sở kết thúc vụ án này cho tôi."

"Vậy là anh đang nhờ tôi?"

"Cũng có thế cho là như vậy."

"Vậy mà còn đặt điều kiện cái gì hả tên khỉ gió kia."

"Tôi thích thế."

Beomgyu cãi không lại cái miệng của tên trí thức Taehyun, phụng phịu quay đi tỏ vẻ không hợp tác.

Taehyun lại càng thêm khó hiểu.

"Khó chịu gì chứ?

Hẹn hò với tôi không phải điều mơ ước của bao người à."

Mặt Beomgyu xanh lét, rồi tím than, rồi lại đen sì như tâm hồn Taehyun.

Nén nhịn cục tức này xuống, hỏi chuyện trọng đại đã.

"Tại sao lại là tôi."

"Tôi thích cậu."

"Thích con khỉ gì chứ tôi với cậu chỉ gặp nhau một lần."

"Nhưng mà tôi có thể tưởng tượng ra em.."

Taehyun tự bịt miệng mình, mồi ngon phải từ từ dụ, dọa cái chạy phăng mất thì làm gì còn nịt mà nhặt.

Hắn kéo cậu ngồi xuống ghế sofa, một lần nữa thử đàm phán lại với Beomgyu.

"Tôi biết trong tháng này số vụ thành công của các tiểu đội anh tham gia đều nhỏ giọt, anh không muốn bị điều đi bộ phận khác chứ nhỉ?"

Beomgyu bỗng giật thót, bị chọt đúng chỗ ngứa khiến cậu bắt đầu suy ngẫm.

Hắn ta bảo chỉ cần về nhà ra mắt bố mẹ thôi, cũng đâu có gì đáng to tát nhỉ.

Bù lại cậu có thêm một vụ án thành công nữa là đủ chỉ tiêu trong tháng để trụ trong bộ phận rồi.

Cuối cùng Beomgyu đã hạ xuống nước cờ ngu ngoc nhất của cậu.

"Được rồi, tôi sẽ về ra mắt bố mẹ anh."

Taehyun hớn hở lắm nhưng vẫn trưng cái mặt dày ra, tự mãn nói ai rồi cũng đồng ý với Taehyun này thôi.

Beomgyu bĩu môi mang chiếc túi bỏ vào bao đen rồi rời đi, để Taehyun ở lại cười thầm.

"Cảm ơn bố Kang, ông đâm tôi đến đau nhưng vì người yêu xinh xắn tôi chấp nhận trả giá."

"Vả lại cái này mình cũng lấy về được rồi.

Ván cược này mình lãi ông ta 2 phần."

Ở một diễn biến khác, Beomgyu trở về sở đã là đầu giờ chiều.

Cậu mang chiếc túi đến trước vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu của Kai.

Cậu không giỏi nói dối, chỉ xuề xòa cười rằng mình đã tò mò nên tự lo được hết rồi, hai đứa không còn phải lo về vụ này nữa.

Bỏ mặc Kai vẫn còn ôm dấu hỏi chấm, Beomgyu nhanh chóng viết báo cáo và nộp cho cấp trên để kết thúc vụ án.

Yeonjun cười đến híp hai mắt khi thấy vụ án của mấy ông lớn được giải quyết nhanh chóng, còn hứa sẽ tăng lương cho Beomgyu.

"Đây là túi của bà, bà Kang."

"Cảm ơn phía cảnh sát, dù chỉ là nhưng đây là quà của chồng tôi."

"Bà đi thong thả."

Dáng người phụ nữ thanh lịch ấy khuất sau chiếc xe đắt tiền.

Vừa đóng cửa chiếc xe mà liền mở chiếc túi kiểm tra lại.

"Trông thì khá đầy đủ... nhưng lại thiếu mất sợi dây chuyền đó."

"Là sợi dây chuyền hôm đính hôn anh tặng?

Có gì quan trọng đâu chứ?"

"Đó mới là lý do em thắc mắc, Kang Taehyun không rảnh làm điều thừa thãi đâu.

Có khi nào nó đang suy tính điều gì về em.."

"Em đừng nói xằng bậy về nó, nó là con trai của anh."

Người phụ nữ im lặng nhìn bóng lưng chồng mình nơi ghế lái.

Ánh mắt không còn sự thanh lịch mà đầy vẻ toan tính, ghen tuông.

Bà di chuyển con mắt mình ra ngoài, trầm tư suy nghĩ nhưng đôi mắt lại không hề trầm tư, nó như muốn nổ tung mỗi khi nghe thấy bốn từ "con trai của anh ấy".
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 7


Beomgyu được thưởng 2 ngày nghỉ sau chiến công nghe có vẻ lẫy lừng về chiếc túi nhà họ Kang.

Tuy nhiên thì cậu không thích nó lắm, cậu nhận ra ngoài lên sở làm và về nhà ngủ thì cậu không biết làm gì cả.

Nhìn xấp tiền thưởng được Yeongyu dí vào người với khuôn mặt hớn hở, cậu thu lu bó gối suy ngẫm một lúc, lâu lắm rồi cậu không đi thật chậm ở đường phố Seoul rồi.

Cậu ngửa đầu lên nhìn trần nhà, mường tưởng ra con đường thơ mộng với chàng nghệ sĩ mộng mơ Beomgyu, chill oi là chill.

Nghĩ rồi cậu xách mông lên đường luôn.

Tuy nhiên sau khi đi bộ được 2 đoạn thì cậu quyết định đi xe vì khói bụi và ô nhiễm tiếng ồn -.-

Beomgyu dừng lại ở một shop khá lớn, có đủ các kiểu áo quần.

Thế nhưng sạp đầu tiên cậu sà vào là sạp đồ thú..

Hí hửng nhấc ra một bộ đồ gấu nâu ấm ơi là ấm, Beomgyu tí tởn vào phòng thay đồ mặc thử.

Thế nhưng vừa thay xong còn chưa kịp ngắm ngó thì cái thân người to như cột đình của ai đó thù lù đứng trước cửa phòng thay đồ.

Còn ai ngoài Kang thiếu gia bên ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền?

Hắn nhăn nhó: "Thấy anh thay cái gì, mắc công đợi rồi cuối cùng anh lại mặc cái này."

"Đồ gấu thì sao chứ, đồ thiếu gia biến thái nhà anh chẳng biết hiểu gì cả."

Hắn lẳng lặng kéo cậu đi, lướt qua quầy lễ tân và quẹt thẻ như một cơn gió rồi lôi cậu lên xe, không nói không rằng đạp ga mà đi.

"Này, anh bắt cóc tôi đấy à.

Tôi không sợ đâuuuu"

"..."

"Này tôi là cảnh sát đấy nhé.

Anh mang tôi đi đâu hả."

"Đi ra mắt."

Cậu ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa nhìn con người vẫn chăm chú lái xe.

"Sao có thể chứ?

Anh không hề báo cho tôi một tiếng, tôi còn chưa chuẩn bị gì.."

"Ồ, chuyện này hệ trọng tới mức anh phải chuẩn bị ư."

"@#^^*(&^$@$@" Beomgyu xả tràng ngôn ngữ biểu hiện mình sắp phát khùng.

"À còn nữa, anh là người yêu của tôi rồi, chúng ta nên gọi nhau ngọt ngào một chút.

Anh thích Ho nỳ hay Bấy bì?"

Phụt!

Óe!!

Cái ớn chạy từ da đầu tới tận đầu ngón chân, Beomgyu câm nín, cậu nhận ra rằng im lặng là quyết định tốt nhất khi ở cùng Kang trí thức.

Tuy nhiên im lặng thì ngại ngùng quá, não cậu nhảy số lúc này mà nhìn ra ngoài cửa kính xe trầm ngâm suy tư sẽ tạo hình tượng mĩ nam an tĩnh, tiện show góc nghiêng luôn.

Giờ cậu mới để ý con đường này không phải con đường đến khu Cheongdamdong mà cậu từng đi với Kai.

Sau một chặng đường dài, cậu thấy sự đông đúc nơi phường phố vơi dần, ánh điện lấp lánh hay tiếng ồn mua mua bán bán đường phố Seoul cũng dịu đi.

"Kang đại thiếu gia.. chúng ta đi đâu thế?"

"Gọi tôi là Ho nỳ."

"Khong bao giờ!!"

"Vậy thì có thể gọi tên tôi, cậu gọi thế thì chúng ta giống người yêu chỗ nào chứ."

"..."

"Taehyun.."

Nội tâm Taehyun belike this:

Thế nhưng mặt hắn vẫn đơ ra, có phải do lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận được thế nào là tình yêu.

Beomgyu nhìn thấy một khu vườn rộng như một nông trại phiên bản tini.

Cậu tò mò ngó hẳn ra khỏi cửa sổ để nhìn rõ hơn khu vườn đẹp như trong 'Thị trấn mộng mơ'.

Chiếc xe dừng lại nhưng Beomgyu vẫn chưa thoát mộng, tầm nhìn của cậu di chuyển đến ngôi nhà hai tầng nhỏ và ấm cúng y như ngôi nhà hiện tại của cậu.

"Em còn muốn anh bế xuống à."

Đôi mắt to tròn híp dần, khóe môi giật giật nhìn lên con người kia.

Thật là hắn luôn cắt đứt dòng mộng mơ của cậu.

Cậu hậm hực chui ra khỏi xe, chưa kịp định thần đã thấy mình bị ai đó túm lấy đôi vai lắc liên hồi.

"Ôi đây là cháu dâu ta ư, xinh đẹp, xinh đẹp lắm.

Gả luôn."

Xinh đẹp?

Trước mắt Beomgyu là một người đàn bà phúc hậu nhưng mà có vẻ..

ờm, năng động.

"Vào đây vào đây vào đây, ta sẽ cho cháu nếm hoa quả ngon nhất đất Hàn Quốc này."

"Bà không thèm nhìn cháu trai của mình một cái.."

Và bà của Taehyun không nhìn thật, bà cứ híp mắt ôm lấy vai Beomgyu dẫn vào nhà.

Ngồi xuống chiếc bàn nhỏ với khăn trải bàn màu hồng, lúc này lại xuất hiện một cụ ông, có vẻ cũng là ông của Taehyun mặt mày ngái ngủ, mà thấy cháu dâu là mắt đã sáng trưng luôn được.

Hai ông bà hí hửng mang ra hoa quả vừa hái lúc sáng sớm.

"Đây là ông bà ngoại của anh, ông bà đây đây là vợ chưa cưới của cháu, đây cũng là lần đầu ra mắt nhà mình."

Hả?

Đã vợ chưa cưới rồi?

Beomgyu lại thắc mắc lần đầu ra mắt sao lại ra mắt nhà ngoại nhỉ?

Chào hỏi hàn huyên một hồi, Beomgyu thật sự rất thích bà Taehyun, tính cách và lý tưởng của bà y như mẹ của cậu vậy.

"Thôi chết rồi, ta còn quên dắt các cháu bò về nữa.

Cháu cứ thoải mái tung tăng quanh nhà nhé, ông già mình đi mauuuuuu."

Nhìn hai ông bà lăn tăn hối hả chạy ra bãi cỏ, Beomgyu vô thức cười mỉm, cậu nhận ra việc sáng sớm lên sở chiều tối về nhà của mình đã quá xô bồ rồi chăng.

Meow~

Beomgyu hướng mắt về phía âm thanh.

Là con mèo Nga của Taehyun!

Sau khi vẫy gọi dụ dỗ mỏi mồm thì chỉ nhận lại cái liếm lông chảnh tó của nó, Beomgyu quyết định chạy theo nó đến cuối hành lang.

Két...

"Bà là ai?"
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 8


"Bà là ai?"

Cánh cửa nơi cuối hành lang khẽ hé theo cơn gió từ cửa sổ.

Beomgyu giật thót khi thấy một người phụ nữ ngồi ghế, đôi mắt hướng ra cửa nhưng không hề có một biểu cảm nào.

Thấy người phụ nữ đó cứ ngồi yên nhìn trân trân về phía mình, trí tưởng tượng của Beomgyu bắt đầu nhắc nhở cậu về những khung cảnh creepy trong mấy bộ phim mà cậu trùm chăn xem vào buổi đêm.

Một trận rùng mình chạy dọc sống lưng Beomgyu, cậu sợ mất vía nhưng vẫn không quên con mèo liền ôm nó theo chạy một mạch ra cửa chính.

Ôi sao căn nhà mộng mơ thế này lại có ma chứuuuuuuuuuuu

Cùng lúc ấy, Taehyun bước ra từ góc cửa căn phòng ấy, bế người phụ nữ ấy trở lại giường.

"Mẹ à?

Mẹ có thấy chứ?"

Dù không nhận được câu trả lời từ người đối diện, nhưng anh thấy từ đôi mắt xinh đẹp nhưng vô cảm xúc ấy đôi dòng lệ chảy dài.

Khóe mắt anh cũng đo đỏ, mang ra từ trong túi mình một chiếc hộp sang trọng.

Taehyun lấy ra sợi dây chuyền ấy, đeo lại cho bà rồi cận thận chào mẹ mới rời đi.

Phía Beomgyu vẫn còn hoảng hốt ngồi xâu cái chuỗi vòng tay từ mấy nhân tỏi cậu tìm được trong nhà bếp.

Taehyun bắt gặp cũng chỉ biết cười bất lực, chẳng giống cảnh sát chút nào cả.

"Này, tối nay hai đứa ngủ đây đi."

Ông ngoại nhàn nhã đút miếng táo vào miệng, mắt nhìn thằng cháu trai nhướn mày.

"Vâng ông."

"Nhưng còn công việc ở sở c--"

"Em đang được nghỉ mà."

"Thế còn chuyện ở công t--"

"Cuối tháng anh rất rảnh, cúp 2 3 hôm có nhằm nhò gì chứ."

"Thế là ngủ đây, ngủ đây nhé!"

Bà nhanh tay bịt luôn miệng Beomgyu, mặt phúc hắc cười hề hề.

Beomgyu sau khi bất đắc dĩ đồng ý thì lại nhớ ra căn phòng cuối hành lang, cả người toát ra một mảng mồ hôi lạnh.

Cậu tự chúc mình tối nay ngủ thật ngon.

Đêm đến, Beomgyu đặt một chiếc gối ôm siêu to ở giữa rồi quay mặt đi, nhắm mắt thật chặt.

Lúc này cậu mới xâu lại những thông tin cậu nhận được sau một ngày ở đây.

Khoan đã..

Kang phu nhân họ Park, Park thị làm ăn vẫn rất suôn sẻ, dù đứng đầu là con trai thứ hai Park Woojin nhưng điều hành vẫn do lão Park - Park Jisung một tay điều hành, và cũng là ông ngoại của Taehyun, làm sao có chuyện nhà họ Park lại ở đây trồng rau chăn bò?

"Taehyun này..

Kang phu nhân có cha mẹ nuôi sao?"

Taehyun nhìn anh không nói, rồi hất chiếc gối ôm ra, một tay ôm trọn người trước mắt, cằm khẽ tựa đỉnh đầu nhỏ.

"Đến lúc thích hợp sẽ nói cho em."

Nhận được câu trả lời khó hiểu, Beomgyu quên luôn mình đang bị người ta ôm, thiếp đi lúc nào chẳng hay.

______________________

"Taehyun đâu?"

"Ngày nay anh ta không đến công ty, ba không muốn nghe thử xem ý tưởng của con về dự án mở rộng lĩnh vực kinh doanh lần này sao?"

Ông Kang khẽ day day hai thái dương, nhíu mày nhưng vẫn im lặng, Kang Chan liền nói tiếp.

"Seoul là một thành phố hiện đại và phát triển vô cùng về thương mại với nhiều chuỗi tập đoàn hoạt động tích cực.

Thế nhưng điều đó lại làm mất đi sự năng động của nó trong khi tỉ lệ dân ở độ tuổi 18-35 khá đông.."

Thấy ông Kang vẫn im lặng, Kang Chan trình bày luôn ý tưởng đã ấp ủ của mình.

"Vậy nên con đề xuất xây dựng nhà hát quy mô lớn hoặc sân khấu biểu diễn..."

"Mày im đi!"

Ông Kang ném quyển sách ông đang đọc dở vào mặt thằng con trai út của mình trước sự ngỡ ngàng của nó.

"Ba..."

Hắn ngạc nhiên đến nói không rõ lời, miệng mấp máy khó hiểu nhìn người cha đang tức giận không lý do của mình.

"Mày thì lúc nào cũng có mấy thứ dơ bẩn tục tĩu đó, đợi Taehyun về nó sẽ đưa bản báo cáo hoàn chỉnh.

Mày không cần lo chuyện công ty nữa."

Dơ bẩn?

Tục tĩu?

Bàn tay hắn siết chặt đến run lên, hắn cúi gầm đến khi ông ấy đi khuất.

Kang phu nhân nhanh chóng chạy vào, hết sờ tay rồi sờ mặt nó, không ngừng hỏi nó có sao không.

Nó nắm lấy tay mẹ mình, đỏ mắt nhìn về phía cửa.

"Ông ta lúc nào cũng chỉ có Kang Taehyun, Kang Chan này không phải con trai của ông ta sao?"

Park Gyuri tuy thương con mình nhưng vẫn khuyên nó nhẫn nhịn, nghe theo ông ấy không cần nhúng tay vào chuyện của công ty nữa.

Còn bà thì trở về phòng, thấy chồng mình tức giận với con, bà liền ngọt giọng.

"Thực ra ý tưởng của Chan cũng rất hay, nhà hát quy mô lớn này có thể làm sân khấu biểu diễn Opera duy nhất ngay thủ đô Seoul, còn có thể làm nơi tổ chức sự kiện của các idol, lợi nhuận không nhỏ."

Ông Kang im lặng, nhưng cũng có vẻ lắng nghe.

"Kang Taehyun luôn làm rất tốt, nhưng nó là thiên tài từ nhỏ.

Chan cũng đã cố gắng rất nhiều, nó chỉ muốn giúp anh."

"Anh luôn vì người phụ nữ đó mà thiên vị.."

Choang

Park Gyuri giật mình bởi tiếng động bất ngờ, nhìn khuôn mặt tối sầm của Kang Taemin, bà mới nhận ra mình đã lỡ lời.

"Không phải cô luôn nói chuyện cũ nên bỏ đi và khuyên tôi quên cô ấy à?"

"Đúng vậy, đúng vậy, là em sai rồi."

Park Gyuri mặt mày tái mét nhìn bóng lưng Kang Taemin rời đi, tức giận cắn môi đến bật máu.

"Tôi chiến thắng tất cả của cô nhưng cô vẫn cứ đeo bám lấy cuộc sống của tôi."

"Hwang Seunghee chết tiệt."

___________________________

Ôi mình thực sự không giỏi viết long fic.

Mọi người có thấy các chi tiết bị dàn trải quá đọc hơi loãng không :'
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 9


Hai ông bà tiễn cháu về với vẻ mặt buồn rười rượi vì tối qua chẳng hóng được cái gì từ phòng hai đứa nó cả, không quên dặn Taehyun phải thường xuyên dẫn Beomgyu xuống chơi.

Beomgyu trở về cuộc sống với sở cảnh sát và căn nhà nhỏ của mình, nhưng cậu vẫn canh cánh trong lòng về ông bà ngoại của Taehyun và người phụ nữ trong căn phòng cuối hành lang.

Sau khi suy nghĩ một lần thì Beomgyu chắc chắn người phụ nữ đó không thể là ma được, vì ma nó không có chân cơ.

Đúng lúc đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Choi Yeonjun bước vào cốc một độp lên đầu cậu.

"Sao hả?

Nghỉ hai ngày đã quên cả cách làm việc rồi ư."

Cậu nhăn nhó ôm cục u to bự, không quên đấm lại Yeonjun một cái.

Bỗng cậu nhớ ra cha Yeonjun làm bên giới giải trí, quen biết khá rộng nên liền đem chuyện hỏi anh ta.

"Ê này, Kang phu nhân có cha mẹ nuôi không?"

"Trước giờ mày ghét nhất là mấy chuyện của giới thượng lưu, giờ lại tò mò chuyện này?"

"À thì.. có một vài chuyện, cơ mà cứ trả lời đi xem nào."

"Có khá nhiều người trong giới thượng lưu được ông lớn hơn nhận nuôi hoặc có cha mẹ nuôi chăm sóc từ nhỏ do bố mẹ bận rộn, nhưng chắc chắn không phải người họ Park.

Park Jisung rất ghét việc con cái có bố mẹ nuôi, ông ta vô cùng độc tài."

Nghe xong, Beomgyu lại ngẩn ngơ suy nghĩ mặc cho Yeonjun đang liên thuyên gì đó bên tai.

Tan làm ca sáng, vì việc cuối tháng cũng không nhiều nên cậu được thả về.

Cậu bước lên taxi trong ánh nhìn của Park Gyuri.

"Thằng nhóc đó là sao?"

"Là người mà tôi thấy Kang Taehyun đưa về hôm qua."

"Đó là thằng nhóc phụ trách vụ án cái túi xách của ta..

"

Về đến nhà, Beomgyu nằm ườn ra giường, không hiểu sao những băn khoăn cứ đeo lấy cậu.

Sau một hồi, cậu lấy dũng khí hơn hai mươi năm cuộc đời của mình để thuê xe lái đến nơi ở của hai ông bà ngoại Taehyun.

Thật may với kinh nghiệm truy vết của cảnh sát, cậu có thể đôi khi hơi babo nhưng lại cực giỏi khoản nhớ đường.

Sau 30' lái xe, cậu thành công đến được khu vườn như 'thị trấn mộng mơ' ấy.

Vẫn là ông bà tiếp đón cậu, nhưng không phải với nụ cười niềm nở và trẻ con hôm trước, họ như đã nhìn ra mọi chuyện, đã biết trước rằng Beomgyu sẽ đến đây.

Họ mỉm cười đón cậu vào, vẫn là bàn hoa quả tươi, nhưng chúng đã được chuẩn bị sẵn.

"Hôm nay cháu đột ngột tới đây.."

"Chúng ta biết."

Cậu ngạc nhiên nhìn bà đang nở nụ cười.

"Không ít lần Taehyun nó dẫn bừa một người về để dọa bố nó, nhưng chắc chắn nó sẽ giới thiệu cho bố nó rồi đá, chứ chưa bao giờ giới thiệu chúng ta.

Ta biết nó đã kiên định rồi, vậy nên ta sẽ kể cho con nghe chuyện của nó."

"Park Gyuri không phải mẹ của Taehyun."

Cậu đương nhiên là ngạc nhiên rồi, Park Gyuri với Kang Taemin kết hôn và có con từ rất lâu, và giới thượng lưu đều cho rằng Kang Taehyun và Kang Chan là do một thân bà Park hạ sinh và nuôi nấng.

"Taehyun hơn Kang Chan 5 tuổi.

Và trước khi Kang Chan được sinh ra, Kang Taemin đã có một người vợ và Taehyun nhưng chưa hề công khai để ổn định tập đoàn do ông ta mới nhậm chức.

Thế nhưng đến khi Taehyun được 3 tuổi thì mẹ nó gặp tai nạn, được nửa năm mẹ nó mất bố nó vì liên hôn với Park thị mà cưới Park Gyuri.

Giới thượng lưu đều cho rằng hai người có tư tình từ trước và có con trai Kang Taehyun 3 tuổi."

Nghe đến đây Beomgyu cũng hiểu được phần nào.

"Vậy mẹ ruột của Taehyun.."

"Con gái chúng ta, nó còn sống, còn ý thức nhưng hơn cả bại liệt, nó thậm chí không thể nói.

Chắc hẳn hôm đó Taehyun đã để con thấy Seunghee."

Beomgyu im lặng, rồi lại như nhớ ra gì đó.

"Tai nạn đó.."

"Đó không phải tai nạn!"

Bà Hwang đập bàn, ánh mắt bỗng nghiêm túc, lại có phần tức giận.

"Park Gyuri đó, cô ta từ khi còn bé tí đã là một con cáo già mưu mô.

Vụ án năm đó của Seunghee có quá nhiều người mất, không hề tìm thấy thi thể.

Còn may con gái ta nửa đời lương thiện, sẽ không gặp apple."

"Vậy vụ án năm đó, có điểm gì bất thường?"

"Là vụ sập cầu đang thi công của tập đoàn Kim thị, ngay dưới cây cầu trùng hợp lại là ngày Seunghee khai trương trung tâm dạy học tình nguyện.

Vụ sập cầu xảy ra trước giờ cắt dải khai trương nên không ảnh hưởng đến các cháu khuyết tật, nhưng đã lấy đi không ít sinh mạng cũng danh tiếng của Kim thị."

"Vậy tại sao bà lại hướng nghi ngờ về Park Gyuri."

"Park thị và Kim thị đối đầu nhau không biết đã qua bao nhiêu thế hệ, vụ án năm đó dù Kim thị tố cáo bản vẽ công trình bị chỉnh sửa và đánh tráo nhưng tòa án không tìm được thêm manh mối nào khác nên không kết tội bên nào.

Tuy nhiên Kim thị đã bị ảnh hưởng rất nặng."

"Vậy là vụ án sập cầu 22 năm trước ở Daegu?"

"Đúng vậy."

Không hiểu sao trong lòng Beomgyu trỗi dậy ham muốn lật lại vụ án đó lần nữa.

Ông bà dẫn cậu vào căn phòng đó.

Người phụ chớp mắt, nhưng đôi mắt đó vẫn như vô hồn.

Bà ngoại đặt tay cậu vào tay Seunghee.

"Chào cô.. con là Choi Beomgyu."

Hwang Seunghee nhìn sâu vào khuôn mặt Beomgyu, cả người cô bỗng run lên, bàn tay như được nhuộm phép siết chặt lấy tay Beomgyu, miệng mấp máy.

"Choi..

Beomgyu..."

Ông bà hoảng hốt lấy điện thoại gọi cho bác sĩ nhà họ Hwang, một bên không ngừng trấn an Hwang Seunghee.

Cô vẫn run lên không ngừng, hai dòng lệ khẽ rơi, tay vẫn nắm chặt lấy Beomgyu.

Cậu bối rối không biết làm gì thì lúc ấy Taehyun cũng kịp đến, bác sĩ Hwang cũng hớt hải chạy từ ngoài vào.

____________________

"Nơi này là sao đây."

"Có vẻ nhộn nhịp quá nhỉ?"

"Có tin ông bà Park sau khi giao phó sự nghiệp cho con cháu thì lánh đục về sống thanh bình nơi nào đó."

"Nhưng tiếc quá lại để ta tìm ra rồi."

"Hwang Seunghee."
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 10


Sau khi ổn định, bác sĩ Hwang niềm nở báo tin.

"Như có phép màu vậy, cô ấy phục hồi khả năng cử động tay và cơ miệng sau hơn 20 năm.

Tuy nhiên vì đã quá lâu, việc nói của cô ấy có chút khó khăn.

Cô ấy có thể dùng tay và giao tiếp qua giấy."

Điều đầu tiên sau khi ổn định tinh thần là tìm Beomgyu.

Cô với lấy Beomgyu, viết lên giấy.

"Có phải con là người Daegu không?"

"Vâng, thưa cô."

Kang Taehyun cùng ông bà nín thở đứng cạnh giường nhìn Hwang Seunghee cố gắng viết từng chữ một.

"Mẹ con là Choi Soohyang?"

Beomgyu ngạc nhiên khi Kang cố phu nhân biết cả tên mẹ mình, cậu ngơ ngác gật đầu nhìn người phụ nữ trước mắt đang xúc động.

Ông bà ngoại như đã hiểu ra ôm chầm lấy Beomgyu, để lại hai đứa trẻ ngơ ngác không biết có bao nhiêu sự trùng hợp ở đây.

"Chính mẹ con, mẹ con trong lần tình cờ qua vách hẻm đã mang Seunghee của chúng ta về chăm sóc."

Bà ngoại xúc động đếnbật khóc, sau khi đón con gái về, gia đình Beomgyu đã chuyển tới khu tốt hơn của Daegu sinh sống nên không thể tìm ra tung tích, giờ lại tình cờ có thằng cháu được việc vác về chiếc cháu dâu quý như vàng.

Beomgyu cố lật lại kí ức, cậu hơn Taehyun một tuổi và năm đó cậu cũng mới có 4 tuổi thôi, nhưng có vẻ quả thực có một người phụ nữ người đầy máu.

Đó là người bị chảy máu nhiều nhất trong tuổi thơ của cậu.

Dù gì thì đó là chuyện của các mẹ, cậu không biết nên làm gì liền giúp ông bà có số liên lạc của mẹ rồi cùng Taehyun rời đi với quyết tâm làm sáng tỏ vụ án sập cầu tại Daegu 22 năm trước.

___________________________

Trở lại căn nhà của mình, cậu có quá nhiều vướng mắc, cậu biết một mình mình hay cả Taehyun cũng không thể giải quyết xong chuyện này.

"Khoan đã, sao giờ mình lại có thiện cảm với tên thiếu gia biến thái đó.."

Gạt những cảm xúc kì cục sang một bên, cậu gọi điện cho Kai - người mà cậu tin tưởng nhất để kể về những chuyện đã qua.

Kai đã lag 15' để load được toàn bộ câu chuyện ly kì như cổ tích của Beomgyu.

"Vậy mà anh dám giấu tôi bao lâu nayyyyyyyyyyyy."

"Hề hề hề, vì tôi cũng hoang mang lắm.

Dù luôn ghét giới thượng lưu nhưng tôi yêu cái nghề này.. nhìn thấy tội ác to lớn như vậy mà giấu kín bao lâu nay như chơi đùa với pháp luật vậy."

"Tôi hiểu mà, đó là lý do tôi luôn chọn anh làm bạn đồng hành."

____________________________

Tối hôm ấy không hiểu vì sao Taehyun lại gọi Beomgyu đến nhà riêng, và Beomgyu cũng chẳng hiểu sao mình lại đồng ý nữa.

Quản gia mang lên một chiếc bánh kem nhỏ.

Vừa thấy nó Beomgyu đã sáng mắt lên, nhưng thấy một cái, cậu nhìn cái bánh rồi lại nhìn Taehyun.

"Ăn đi, tôi không ăn đồ ngọt."

Beomgyu dù vui xỉu nhưng vẫn cố tỏ ra thật thanh lịch đón lấy chiếc bánh kem.

Với cái thói ăn mà đối với Kai thì nó là 'thói ăn gợi đòn' của Beomgyu, Taehyun nhìn chằm chằm cái miệng chán chu ra rồi liếm liếm môi, thế mà vẫn dính kem ở môi mới kì cục chứ.

Mải ngắm con người ta khiến người ta tưởng anh cũng thèm liền thấy ngại, xúc miếng bánh quơ quơ trước mặt anh.

"Anh cũng ăn một miếng đi.."

Ôi cảnh đẹp trước mắt của Taehyun còn đẹp hơn những vì tinh tú mà cậu luôn thắc mắc, tìm hiểu.

Chiếc trai người yêu xinh đẹp của cậu đang có một buổi cũng có thể coi là hẹn hò, môi thì vương kem, còn dùng mắt cún con nhìn anh nữa.

Oidoioi Kang Taehyun đổ đứ đừ đư rồi.

Quản gia thấy tình huống hiện tại khiến Beomgyu khá quê vì Taehyun sẵn không thích đồ ngọt liền lên tiếng giải vây.

"Kang đại thiếu gia không thích đồ ng--"

"..."

Taehyun đón lấy miếng bánh ăn ngon lành và giờ người nhà quê là bác quản gia.

Kang Taehyun là chiếc thiếu gia biến thái tiêu chuẩn kép.

Già đầu rồi vẫn còn phải ăn cơm tró...

Để chữa quê, bác quản gia hừ giọng một tiếng, rồi cảm thán chiếc bánh này có vẻ không ngọt lắm nhể..

Taehyun dẫn Beomgyu lên tầng thượng, nơi mà trần nhà được trang trí đẹp như bầu trời đầy sao.

Cậu vẫn luôn tưởng anh là đại thiếu gia thiên tài và vô cảm, nhưng tại sao ở bên cậu anh lại biểu hiện nhiều khía cạnh của bản thân đến thế.

Anh ta thích mình thật ư?

Ngồi xuống chiếc ghế dài, Taehyun kéo Beomgyu ngồi lên đùi mình rồi được nước ôm con nhà người ta luôn.

Không biết tại sao hôm nay anh đầy tâm sự.

"Em muốn nghe tâm sự của anh không?"

Ụ sao tự nhiên nghiêm túc thế nhì..

Beomgyu cũng tò mò, khẽ gật đầu.

Anh kể cậu nghe về việc sinh ra trong một gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu.

Vừa tròn 2 tuổi, ba anh đã nói với anh rằng không được học bất kì một môn nghệ thuật nào, và sau này lớn lên sẽ kế nghiệp của ông.

Thế nhưng năm ba tuổi, anh đã được nghe mẹ lén đàn piano một lần, và anh nhận ra mình yêu âm nhạc rất nhiều.

Dù chỉ mới 3 tuổi, nói còn chưa rõ tiếng mẹ đẻ nhưng anh cứ đòi mẹ cho học đàn.

Mẹ đã dẫn anh đến gặp gia sư, tuy nhiên được 2 tuần thì bị ba phát hiện, từ đó anh bị ba giám sát đến từng suy nghĩ.

Không lâu sau đó thì mẹ mất, ông ấy cũng đau, cũng buồn nhưng cuối cùng chỉ nhủ lòng rằng người mất rồi thì thôi, cũng không ráo riết tìm thi thể bà.

Anh như mất đi chỗ dựa duy nhất, chỉ còn lao học hành, trở thành cỗ máy bên cạnh Kang Taemin.

Hôm Beomgyu nhận vụ án mất túi của Kang phu nhân, anh từ xa nhìn theo bóng lưng hai người duy nhất có sự tự do đang rảo bước trên đường Cheongdamdong, anh còn đang thầm ngưỡng mộ thì sét đâu tới đánh cái đùng.

Ra là Thor bảo người yêu kìa, còn không mang dấu đi ngay.

Beomgyu nghe như truyện thần thoại, dù hơi mơ hồ nhưng có vẻ có lý.

Cơ mà nghĩa là anh ta bị sét đánh rồi thích mình, là thế nàooooo???

Hai con người đang ôm nhau thắm thiết thì giọng cười vang trời của Kai vang lên.

À, là chuông điện thoại của Beomgyu.

Cậu giật mình nhìn vào dòng tên Kai tuỵt dời nhất to chà bá chạy trên màn hình.

[Choi Beomgyuuuuuu USB bản vẽ thật của công trình ở chỗ mẹ cậuuuuuuuuuu]

"Hả?"

Cả cậu lẫn anh cùng sửng sốt, sao mọi chuyện lại bất ngờ diễn biến suôn sẻ như vậy?

Hay là Kim thị cũng đang lật lại vụ án này.

"Đừng thắc mắc nhiều, cho tôi biết địa chỉ của mẹ cậu."

"Anh là?"

Không phải cái giọng bà tám của Kai.

"Đây là giọng của Kim Taehyung."
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 11


"Đây là giọng của Kim Taehyung."

Hiểu được nửa chuyện, nhưng Beomgyu vẫn không muốn phiền hà đến mẹ mình ở quê.

Cậu quyết định sẽ tự mình liên lạc cho mẹ và giải quyết chuyện này trước sự tức giận của Kim thiếu gia.

Thế nhưng còn chưa kịp cúp máy, bác quản gia hớt hải chạy vào.

"Thiếu gia, Park Gyuri vừa xuất phát đi Daegu, không hiểu sao tôi e là có chuyện."

"Hai người đang ở đâu, tôi với Kai sẽ đến đó."

"Căn hộ riêng của tôi."

Tiếng điện thoại ngắt, Beomgyu ngồi thụp xuống đờ đẫn nhìn về khoảng không vô định.

Nhưng lúc này cậu cần phải tỉnh táo, cậu là một cảnh sát cơ mà.

Cậu lại lấy điện thoại ra và gọi cho mẹ.

[Ú ù Beomgyu yêu dấu của mẹ.

Mẹ đang ngồi hiên bổ bưởi ngon oi là ngon nè.]

Thấy cả nhà vẫn bình thản và vui vẻ, cậu vừa lo lắng lại vừa thấy có lỗi.

"Mẹ à, có phải mẹ đã từng cứu một người phụ nữ tên là Hwang Seunghee.."

[Chuyện xảy ra đã rất lâu rồi, sao con còn nhớ thế.

Có chuyện gì sao.]

"Chẳng là nó có liên quan một chút tới vụ án sập cầu 22 năm trước."

[Ù ra là dậy..

À đúng rồi, năm đó dọn nhà mẹ mới phát hiện cái túi của cô Hwang vẫn còn ở nhà mình.

Dù bị dập nát nhưng bên trong vẫn nguyên vẹn nên mẹ cất nó vào két rồi.]

Hẳn đó là nơi chứa USB mà Kai nhắc đến..

"Mẹ à.. nếu có bất kì ai đến đòi thì bằng mọi giá mẹ không được giao chiếc túi ra nhé."

[Hủ, cảnh sát của nhà mình xấu tính quá vậy.]

"Không phảiiiiiii mà là người xấu sẽ đến đó."

[Được rồi được rồi cứ như vậy đi.]

Cậu cúp máy và cùng lúc đó cũng có tiếng xe dưới nhà, và Kim Taehyung quyết định sẽ chơi hẳn hãng bay của nhà mình để xuất phát tới Daegu trước Park Gyuri.

Beomgyu ngồi vào ghế vẫn không ngừng lo lắng về phía gia đình mình.

Như bà ngoại của Taehyun nói thì Park Gyuri đó là người lòng dạ hiểm độc.

Có vẻ hành động gần đây của cậu đã quá sơ hở khi đến nơi ở của ông bà ngoại mà không hề đề phòng để rồi Park Gyuri đánh hơi được sự sống của Hwang Seunghee.

Mới đó bà ta đã truy lần ra được tung tích của gia đình mình..

Taehyun kéo cậu trở về bằng cái nắm tay rồi lần lần xoa xoa đùi.

Mặt Kim Taehyung và Kai đen sì...

"Này, sao hai người tìm ra được tung tích của chiếc USB?"

- Beomgyu

"Đó là USB của Kim thị, năm đó dự án cây cầu được bà Hwang đầu tư, cây cầu ở ngay trên trung tâm dạy học từ thiện sắp khai trương của bà nên bản vẽ đã được giao cho bà Hwang xem xét trước.

Tuy nhiên chiếc USB của công ty chúng tôi thì bị chỉnh sửa.

Bản còn vẹn nằm trong túi của bà Hwang, nhưng...

" - Taehyung

"22 năm trước chúng tôi tìm được ở hiện trường một chiếc dây túi xách rời, và may thay nó là hàng giới hạn.

Đó là món quà mà nhà thiết kế nổi tiếng thế giới đã tặng cho hai tiểu thư đẹp bậc nhất trong giới thượng lưu Hàn Quốc."

- Taehyung

"Là mẹ tôi và bà Park."

- Taehyun

"Đúng vậy, nhưng chiếc dây túi bị dập nát mà chúng tôi tìm được, không phải từ túi xách của bà Hwang, đó là của Park Gyuri."

- Taehyung

"Nhưng như vậy thì cũng chỉ có thể chứng minh Park Gyuri có mặt ở hiện trường.."

- Kai

"Từ từ đã, gần đây tôi vẫn thấy bà ta đeo chiếc túi đó."

- Taehyun

"Như vậy là hai chiếc túi bị đổi chỗ cho nhau?

Gượm đã, có nghĩa là bà Park dùng chiếc túi chứa USB đó nhưng không hề biết trong chiếc USB đó chỉ là bản gốc, không phải chiếc USB bà ta đã dùng để chỉnh sửa bản vẽ và thậm chí còn có thể chứa nhiều bí mật nữa của bà ta."

- Beomgyu

"Vậy có vẻ bà ta vừa phát hiện ra sự thật bên trong chiếc USB kia rồi, do phát hiện ra mẹ tôi còn sống nên bà ta đã sốt ruột kiểm tra chứng cứ vậy ư."

- Taehyun

"Bà ta đến đó nhất định phải lấy được túi về mới buông tha.

-" Kai

Taehyun nắm lấy đùi Beomgyu xoa xoa: " Tôi sẽ bảo vệ gia đình em."

Xin được phép nhắc nhở Thor là họ đang đi máy bay đó, đừng gõ búa tình nữa!!

Beomgyu mặt mày đen sì, nói thì rõ là cảm động mà tay vẫn không rời cái đùi của cậu.

Cậu gạt tay Taehyun ra rồi đúm vào tay anh một cái rõ đau.

Kim Taehyung không thèm ăn cơm tró nữa, bận bịu với chiếc bộ đàm gọi bố mang anh em tới để đánh nhau.

Thù này Kim thị sắp trả được rồi.
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 12


Đáp ở sân bay quốc tế Daegu, đã lâu lắm cậu không về Daegu rồi lại không ngờ phải về quê trong hoàn cảnh này.

Gia đình cậu đã lên thành thị sống nên không còn mất nhiều thời gian từ sân bay về nhà.

Không giống với Seoul, nơi đây về đêm nhịp sống không còn nhộn nhịp xô bồ.

Trong không khí yên bình của buổi đêm Daegu, hai thế lực như cơn sóng ngầm chỉ đợi thời cơ để ập đến.

Nhà Beomgyu là một đại gia đình, không phải giới thượng lưu nhưng dân buôn bán nhất định sẽ biết ông chủ nông trại lái cái xe tải chở hàng in hai chữ 'Bòm Bom' bự chà bá.

Lại mất thêm 40' lái xe nữa đoàn đội loi choi bốn người mới đến được cổng nhà Beomgyu.

Và cả bốn như chết trân khi thấy một chiếc xe hơi lạ đỗ ngoài cổng vào.

"Xe của bố em cả xa chở hàng lẫn xe hơi đều dán chữ 'Bòm bom'.."

Kim Taehyung nghiến răng đi vào thì đã thấy Park Gyuri đi ra, ả ta giật thót bất ngờ, nhưng rồi lại né sang một bên và định dùng điện thoại gọi cho ai đó.

"Bà làm gì ở đây?"

Taehyun mặt không đổi sắc, quay ngoắt 360 độ so với cái mặt sờ đùi người eo.

"Câu đấy để ta hỏi con đó Taehyun à, ta chỉ đi gặp người quen."

Beomgyu để mặc hai con người với bà Park ngoài đó, cậu một mạch xông vào cửa.

"Oichoi lại tên rắc rối nào nữa đây."

"Này em!

Đây là cảnh sát nhà mình mà."

Viễn cảnh gia đình đoàn tụ, cảnh sát nhỏ bao năm làm ăn trên thành phố về bảo vệ gia đình đổ cái rầm.

Cậu không nói nhiều nữa, liền sà vào hỏi luôn chuyện vừa xảy ra.

"Cái bà mụ cộc cằn khó hiểu giả vờ thanh lịch đó hả, bà ta tới hỏi tới hỏi lui với cái thái độ xưng xỉa.

Nào là có phải đã từng cứu Hwang Seunghee, rồi còn cái túi nữa.

Nhưng mẹ nói đã trả cái túi cho bà Hwang rồi đuổi thẳng cổ bà ta đi."

Bà ta hẳn đã phải biết Hwang Seunghee đang không giữ chiếc túi đó, hoặc là đã cho người lục tìm ở chỗ ông bà rồi mới một mạch đi đến tận đây.

Ôi vậy là bà ta định gọi giang hồ đến bậy móng nhà mình lên tìm cái túi ư .

Ngoài kia cũng xong màn dì ghẻ chào con chồng, rồi cũng xong luôn màn đại diện hai tập đoàn đối thủ đá xéo nhau.

Park Gyuri ra đến cổng, nhếch miệng đắc ý khi thấy người của Park thị đến rồi.

Bà quay trở lại nhà, mặt mày như đại ca trường mẫu giáo vênh váo bước vào.

To giọng dọa nạt bố mẹ Beomgyu, nhưng mẹ Choi cũng đâu kém yangho.

"Này con bà chằn kia, bà nhịn mày từ nãy đến giờ.

Cái túi đó nếu đã nói là của Hwang Seunghee thì mắc gì đòi bà từ nãy đến giờ, còn dám to giọng với bà.

Hay trong cái túi đó có chứa thứ gì làm lòi đuôi cáo của cô mà giãy nảy lên."

Bà Choi tức giận chọc bừa, lại đúng chỗ ngứa của Park Gyuri.

Ả ta xanh mặt, lo lắng tội ác 22 năm chôn vùi của mình nay có thể bị vạch trần.

Tức đến đỏ mắt, ả ra hiệu cho người của mình lục soát căn nhà này.

Thế nhưng tên đầu tiên vừa bước đã ăn ngay một cú đúm từ Taehyun khiến hắn ngã văng ra phía sau.

"Kang Taehyun!

Con đừng có xen vào chuyện của ta, về Seoul ngay lập tức."

"Sau bao nhiêu chuyện bà đã làm với mẹ con tôi thì bà vẫn còn có thể gọi tôi là con?"

Cơ mặt Park Gyuri cứng đờ, nhưng rồi lại tối sầm như hắc hóa.

Bà dùng ánh mắt ghê rợn ấy nhìn về phía Taehyun.

"Mày biết những gì?"

"Tất cả."

Park Gyuri ngửa cổ cười lớn, rồi nhìn thẳng mặt Taehyun.

"Rồi mày làm gì được tao?

Mọi thứ đã được tao xóa sổ hoàn hảo.

Những thứ của mẹ mày đã là của tao, vị trí của mày cũng sẽ sớm là của con tao."

- Rồi bà nhìn đám lúc nhúc họ Park đang rén vì cú đấm của Taehyun.

- " Lên đi!

Đứng đực ra đó làm gì?"

"Được rồi, tôi sẽ giao cái túi."

Bốn con người của đoàn đội loi choi kinh ngạc nhìn về phía bố Choi.

"Ba à không được đâu!"

"Con nghe ba lần này đi."

Beomgyu cũng im lặng, ba cậu ít khi trưng ra bộ mặt nghiêm túc đó.

Nhưng người Park thị cùng Park Gyuri đi theo theo dõi nhất cử nhất động của bố Choi, liệu có thể giở trò không?

Bố Choi nhìn về phía Kang Taehyun, nháy mắt nhưng không phải là thả thính mà là ra hiệu.

Ra là chúa đã sắp đặt ngày này để ảo thuật gia sống ẩn Kang Terry này show talent.

"Khoan đã, tôi không thể chắc chắn bà sẽ làm gì bố Choi.

Tôi sẽ đi cùng."

Này!

Đó là bố tôi chứ, sao đã thành bố anh rồi?

Mấy con người ngồi lại phòng lớn nín thở đợi hai bố con ảo thuật gia hô biến chiếc USB của bà Park.

"Tôi còn tưởng mấy trò mèo về cái lá bài của Kang Taehyun đó nhạt nhẽo vô ích, vậy mà cũng dùng được."

- Kim Taehyung.

"Đừng xỉa xói nhau nữa, vụ này mà thành công mày còn phải cảm ơn người ta đấy."

- Kai

Taehyung bĩu môi nhưng cũng bất đắc dĩ tuồn ra hai chữ biết rồi.

Nhìn về căn phòng chứa két sắt đón chờ kết quả.

"Park Gyuri đâu, mau ra đây!"
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 13


"Park Gyuri đâu, mau ra đây!"

Mọi người đều ngơ ngác ngoại trừ Kim Taehyung đang đỡ trán với khuôn mặt bất lực.

"Lẽ ra mình phải gọi bố mới phải."

Người phụ nữ đã đầu 4 đeo kính râm như xã hội đen dắt đội quân áo trắng họ Kim hùng hổ xông vào cửa.

"Nhân danh chính nghĩa ta sẽ trừng trị ngươi, con mụ già Park Gyuriii."

"Phu nhân..."

"Ta dặn gọi là gì hả."

"Dạ..

đại ca...

Hình như không có đánh nhau."

Kim phu nhân đến giờ mới hạ hai cái tay chống nạnh xuống, khẽ đẩy kính xuống nhìn cả đại gia đình Beomgyu đang nhìn mình khó hiểu, còn có thằng con bà bạn thân Kang Taehyun, thêm thằng con bất lực không dám nhìn mẹ mình.

"E hèm..."

- Bà pay phóc tới cạnh Taehyung.

- "Sao con bảo con mụ Park Gyuri ở đây đúm nhau toác đầu chảy máu."

"Con chỉ bảo bà ta đi gây sự, còn mẹ chưa kịp xem tình hình đã xông vào, lỡ lại hỏng chuyện trong kia thì con sẽ mách bố mẹ đi đánh nhau."

Thế là cả đoàn áo trắng họ Kim lại lúc nhúc ngồi ở phòng lớn.

Cùng lúc đó Park Gyuri kênh kiệu đi ra, nhìn Kim phu nhân rồi đeo chiếc túi lên vai, đỏng đảnh bước đi.

"Túm con ả đó lạiiiii.

Thái độ với bà hả."

Kim Taehyung nhanh tay túm mẹ mình lại, ra hiệu suỵt suỵt bà mới chịu ngồi xuống tức nổ đom đóm mắt nhìn Park Gyuri cầm chiếc túi rời đi.

Đợi bà ta đi khuất cả nhà cùng đoàn hiệp sĩ áo trắng mới dám xúm vào bố Choi.

"Này này, không phải lúc gọi cho mẹ con nói chiếc túi đó của ả có thể lấy lại công bằng cho Kim thị đấy à?

Con ả đó vừa xách đi rồi?

Thế là thế nào?

Con trai mẹ đánh nhau thua rồi à?"

"Mẹ bình tĩnh chút đi, bác Choi mọi chuyện thế nào?"

Cả nhà nín thở nhìn bố Choi thở dài, Beomgyu nghĩ về chuyện của bà Hwang lại càng thấy đáng thương, công lý ở trước mắt không giành lại được, cậu giận đến bật khóc.

"Bố Choi trêu em ấy khóc rồi kìa."

- Taehyun khúc khích.

"Thôi chết cảnh sát của bố đừng khóc nhè, coi chồng con có cái gì này."

Nói rồi ông chỉ chỉ cái USB trong ống tay áo Taehyun lôi ra, anh ta thì cười hềnh hệch, Kim phu nhân thì bận làm quen chị em bạn dì với mẹ Beomgyu, đoàn hiệp sĩ áo trắng thì đua nhau tung hô vỗ tay hải cẩu.

Khoan đã..

"Hả?

Bố bảo ai là chồng con chứ."

"Ơ thì trước sau chả cưới, gọi cho quen."

Kim phu nhân nhìn con nhà người ta có ghệ thì lườm luôn thằng con mình.

Taehyung thấy không ổn liền lôi mọi chuyện về vấn đề chính.

"USB này liên quan đến vụ án sập cầu, trước khi có thêm bằng chứng chỉ đích danh Park thị chúng tôi muốn được bảo quản chiếc USB này."

Taehyun muốn đòi lại công bằng cho mẹ mình, nhưng ngoài cách giao việc cho Kim thị và đợi mẹ mình hồi phục hoàn toàn.

Cậu giao USB cho Kim Taehyung, Beomgyu vội chào gia đình rồi rời đi.

"Kang Taehyun."

"Vâng thưa bà?"

"Cậu nhất định phải bảo vệ cô bạn Hwang Seunghee của ta."

Cậu im lặng nhìn theo bà Kim rời đi.

Quan hệ hai tập đoàn có được một phần là do hai vị tiểu thư theo nhau chơi từ bé này.

Năm đó Hwang Seunghee mất tích trong vụ sập cầu, bà ấy đau, bà ấy buồn nhưng lại đến với Taehyun để nó không thấy cô đơn.

_________________________

Ngồi trên máy bay quay trở về lúc trời đã quá khuya nhưng Beomgyu vẫn trăn trở.

"Nếu bà ta phát hiện ra USB không có trong túi nhất định sẽ nhắm đến mẹ anh..."

- Beomgyu

"Không ai có thể làm hại mẹ anh lần nào nữa, anh thề đấy."

- Taehyun

"Giờ mọi chuyện đã vỡ lỡ rồi, mối quan hệ gia đình cậu có vẻ sẽ không còn đẹp như cái mặt nạ bấy lâu nay nữa."

- Kai

Đối với Taehyun điều đó không quan trọng, nhưng rồi anh lại nghĩ đến Kang Chan.

Nó là một đứa ưu tú nhưng tội nghiệp, một đời yêu nghệ thuật nhưng chưa từng được thỏa ước mơ, đáng tiếc hơn lại có một người mẹ như Park Gyuri.

______________________________

Một bên, Park Gyuri đắc ý mang chiếc túi ấy trở về.

Sự thật năm đó ngoài chiếc USB và Hwang Seunghee ra thì không ai còn điều gì có thể vạch trần bà.

Dù là Hwang Seunghee hồi phục, không có USB thì không thể tin vào lời của một người đàn bà đã bại liệt và sống gần như người thực vật nhiều năm.

Bà thở vào như trút được hết nỗi lo sợ khi phát hiện USB và chiếc túi mình đeo bao lâu nay là của Hwang Seunghee.

"Mọi thứ vẫn như vậy, tất cả của cô đều thuộc về tôi."

Bà phá lên cười đến man rợ, mang chiếc túi vừa đoạt được như một chiến công ra.

Và rồi bà cũng phát hiện.

"USB của ta đâu."

"USB của ta đâu..."

"USB của ta đâu!!"

Ả ta phát điên hét lớn, ném chiếc túi vào tường rồi bắt đầu đập phá mọi thứ lọt vào mắt mình.

Như thể rõ ràng đã nắm được vương miện hoa hậu trong tay lại bị người khác lấy xuống vậy.

Bà ta ngồi thụp xuống, lòng căm ghét thêm cả nỗi lo sợ không ngừng trào dâng.

Đôi bàn tay nắm chặt lại, bà tự thề với lòng mình phải giết bằng được Hwang Seunghee.

Công sức bà che giấu, chôn vùi bao nhiêu năm nay, bà sống trong nhung lụa, sống trong cuộc sống mà đáng lẽ của Hwang Seunghee bao nhiêu năm nay không thể đổ xuống sông xuống biển.

Bà khẽ hít sâu một hơi, nhấc điện thoại dậy.

"Ba..

"

"Họ Kim có USB của chúng ta rồi, Hwang Seunghee nhất định phải chết."
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 14


Ờm, toi phải nhắc trước là toi sẽ đóng vụ án này theo kiểu Ấn Độ TvT

Dạo này dây thần kinh Conan của toi từ chối hoạt động rồi.

____________________________

Trước sự truy lùng của Park thị, Hwang Seunghee cùng ông bà ngoại đến ở căn hộ riêng của Taehyun bởi sự bảo mật nơi đây.

Beomgyu quay trở lại sở cảnh sát tuy nhiên cũng chỉ xử lí mấy vụ ăn cắp vặt của bọn con nít.

Chính vì thế cậu không phải làm thêm ca, tuy nhiên thì thời gian rảnh của cậu vẫn nhỏ giọt vì tên thiếu gia nào đó.

"Em yêu, đi xem 'Interstellar' không?"

- Taehyun đỗ xe trước trụ sở mặt mày hớn hở.

"Là cái gì?

Mà sao ngày nào cũng ra tận đây đón đi chơi nữa.

Cái mặt dày của anh đâu rồi?"

"Phim khoa học viễn tưởng vũ trụ đóooooooo.

Em cứ lên xe đã."

Beomgyu nhăn nhó ngồi vào ghế phụ lái.

Chiếc xe lăn bánh khá xa khỏi sở cảnh sát anh mới mở lời.

"Nhớ em là một phần, phần nữa là gần đây hôm nào anh cũng thấy có chiếc xe lạ đỗ trước sở cảnh sát, rất có thể là Park thị đang lùng sục tung tíc của mẹ.

Sự việc năm đó bị lại rất có thể sẽ làm tập đoàn của họ sụp đổ."

"Vậy là giờ Park thị thì đang lục tìm mẹ anh, Kim thị và chúng ta thì đang tìm thêm manh mối...

Sao em cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn."

Thật như vậy, Park thị đang mưu tính làm điều gì đó, anh không biết mấy chiếc xe đó là theo dõi anh hay Beomgyu nhưng an toàn nhất là hai người cứ ở bên nhau cả ngảy.

Dù gì thì anh cũng được ở với người yêu nhỏ cả ngàyyyyyy

__________________________

Tối hôm ấy, Gyuri về Park thị, thế nhưng việc bà thường xuyên liên lạc với nhà mẹ và đi vắng cả ngày đã khiến ông Kang để ý, chính vì vậy bà đã dẫn Kang Chan đi cùng với lý do học hỏi thêm về kinh doanh.

"Sao mẹ chưa bao giờ dẫn anh Taehyun về?"

"Sao tự nhiên con lại hỏi thế?"

- bà Park có chút giật mình, hay có chút chột dạ liếc nhìn con trai.

"Con tự nhiên nghĩ đến thôi..

Con cũng hay nghe người ta nói trông con và Taehyun không có chút nào giống nhau cả."

"Ý con là sao hả.

Cả hai đứa đều là do một thân Park Gyuri này sinh ra và nuôi nấng.

Kang phu nhân của Kang thị chính là mẹ con, con nghi ngờ gì chứ."

- Bà trợn mắt quát tháo khi thấy con trai đang nghi hoặc, nhưng điều đó càng khiến cho Chan thấy mẹ mình có điều gì bất thường.

Cậu ngả người ra ghế xe.

"Con chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi."

Trên đời này không có ai tin tưởng cậu, cũng chẳng có ai để cậu tin tưởng cả.

Ngay cả mẹ của mình.

Gần đây cậu cũng thấy mẹ cậu và Taehyun thay đổi hẳn.

Hai người hầu như không đụng mặt nhau, mà có gặp thì cũng không gọi không hỏi một tiếng, cứ như có chiến tranh vậy.

Gia đình này, nơi mà cậu lớn lên từ thuở còn mặc quần đùi, có bao nhiêu điều mà cậu không hề hay biết?

Để che giấu việc trao đổi thông tin giữa hai bố con Park Gyuri, ông Park còn trịnh trọng mở một bữa tiệc và mời cả trên dưới họ Park cùng đến.

Người nào người nấy hăm hở lấy lòng, nhưng trong bụng thì lại nhìn Chan với ánh mắt nhìn một thiếu gia thất bại và ngu dốt không làm được trò trống gì.

Chán ngán cái cảnh người người nườm nượp nở nụ cười bất đắc dĩ đến cứng ngắc, cậu tìm đến khu vườn sau nhà yên tĩnh hơn.

"Hwang Seunghee không còn ở nông trại đó nữa, ngay cả ông bà Hwang cũng rời đi, giờ nơi đó chỉ còn mấy người nhà nông có vẻ cũng là người họ Hwang nhưng không trong giới thượng lưu."

Kang Chan giật mình, thu mình núp trong đám cây nhìn về phía có âm thanh.

Tuy nhiên cậu bị cận thị nên không thể nhìn rõ hai người đang nói chuyện ở khoảng cách quá xa.

Siri mách bảo cậu mở phần Ghi âm lên.

"Lũ hạ đẳng đó là tầng lớp thấp nhất trong một gia tộc, tra khảo chúng có khó gì chứ.

Lôi khẩu súng ra là sẽ run rẩy khai cả thôi."

"Đương nhiên là ta tra khảo rồi, nhưng đám người đó nói sau khi chủ nhà chuyển đi xong xuôi mới được dọn đến.

Vì là tầng lớp thấp nên chưa tham gia dạ hội bao giờ, đến mặt của Hwang Seunghee còn không biết."

"Thôi không sao, dạo này con cũng nhận thấy Taehyun bất thường.

Nó không về nhà một khắc nào cả, thời gian của nó ngoài công ty ra thì đi với một thằng nhóc ở sở cảnh sát, mà thằng nhóc đó là con trai của Choi Soohyang."

"Taehyun hẳn sẽ để mẹ nó trong tầm mắt nó thôi chứ nhỉ."

"Phải, chúng ta cứ đánh cược một phen.

Con đã có kế hoạch rồi, nhưng còn phụ thuộc vào Hwang Seunghee đó và suy đoán của chúng ta có đúng hay không,"

"Được rồi, chuyện năm đó sập cầu ở Daegu không phải tai nạn, Hwang Seunghee ở đó cũng không phải tai nạn chúng ta đã giấu kín bao lâu nay, không phải vì một khắc mà đi tong 22 năm."

Nghe đến đây Chan hoảng hốt, cả người cứng đờ.

Và cậu nhận ra giọng của người phụ nữ rất giống mẹ cậu.

Hai người đó nhìn quanh rồi rời đi.

Cậu ngưng chế độ ghi âm rồi thất thần ngồi thụp xuống.

Cảm xúc cậu rối bời, cậu biết mẹ mình không phải người hiền lành không toan tính.

Bà đã từng mưu mô rất nhiều để giúp cậu trước mặt bố, nhưng cậu nghĩ mọi thứ chỉ dừng lại ở đó.

Mẹ cậu là kẻ giết người, mẹ cậu là một tội phạm, thế nhưng bà ấy còn không hề run sợ mà còn lùng sục người ta để giết thêm lần nữa.

"Mẹ à, còn bao nhiêu điều mà con chưa biết nữa?"
 
[Taegyu] Cảnh Sát Nhỏ
Phần 15


Chan cố gắng khôi phục biểu cảm, cậu cẩn thận gửi đoạn ghi âm đó cho một tài khoản khác của mình rồi cất điện thoại đi, quay trở lại bữa tiệc toàn những khuôn mặt dối trá mà cậu không ngờ cả mẹ mình cũng là người như vậy,

"Hwang Seunghee là ai?

Tại sao mẹ lại muốn giết bà ấy?"

"Còn nữa, sao lại có cả Kang Taehyun?

Sao mẹ lại theo dõi anh cả?"

"Hwang Seunghee và Kang Taehyun có quan hệ gì ư?"

"Còn nữa... mẹ nói đã có kế hoạch, chẳng lẽ mẹ muốn giết người lần nữa ư?"

Dù đã thu lại vẻ bàng hoàng, Kang Chan với nhiều đắn đo thất thần ngồi trên bàn chìm trong suy nghĩ, lại thấy mẹ mình nói cười như chưa từng có chuyện gì khiến cậu phải đắn đo liệu việc che giấu cho mẹ mình có đúng hay không?

Cậu vẫn muốn tin rằng mẹ cậu sẽ nhận ra bà ấy sai và sửa lỗi, sống yên bình như trước.

Nhưng sự thật là mẹ cậu không hề cảm thấy rằng bà ấy đã sai, bà ấy muốn lặp lại tội ác lần nữa.

Kang Chan đau buồn xin phép trở về trước, Park Gyuri không hề để ý đến cậu, còn trách mắng cậu không chăm chỉ giao lưu.

______________________

Buổi sáng không còn yên bình với 3 tập đoàn hùng mạnh nhất giới thượng lưu.

Hôm nay Taehyun vẫn đợi ở sở cảnh sát, nhưng tan làm đã 15 phút mà không hề thấy Beomgyu.

"Ôi cậu vẫn đợi đây à?

Beomgyu nó nhận được điện thoại từ giữa ca, đã rời đi rồi."

- Kai

Anh gật gù, dù chỉ là cuộc điện thoại, chắc là người quen nhưng không hiểu sao anh cứ thấy trong lòng bồn chồn, như thể sắp có chuyện không lành vậy.

Chưa kịp nghĩ ngợi đi tìm người eo thì anh đã nhận được điện thoại từ bố giục anh lên công ty bàn dự án mở rộng lĩnh vực kinh doanh.

"Hôm nay là ngày gì mà ba lên công ty chứ?"

Về phía Hwang Seunghee, nhờ có sự hỗ trợ của chuyên gia của nhà họ Hwang, bà đã có thể đi lại, có thể giao tiếp nhưng thể chất yếu ớt.

Bà thường nhân lúc ông bà ngủ lén ra khỏi nhà, đơn giản vì bà thích thôi.

Hôm nay cũng vậy, bà mặc chiếc áo khoác và trùm kín mặt, đeo kính râm chuẩn bị ra ngoài thì chuông điện thoại reo, là điện thoại nhà, ai lại gọi vào địa chỉ nhà này khi bình thường không có ai ở chứ?

Bà nghi hoặc nhấc máy nhưng không hề mở miệng, đợi chờ đầu bên kia lên tiếng.

"Hwang Seunghee phải không?"

Bà vẫn quyết định im lặng, là giọng nói đó.

"Tao sẽ không nói nhiều, chỉ là tình nhân của con mày, con của ân nhân mày đang ở chỗ tao.

Mày biết tao muốn nói gì chứ?"

Vẫn chỉ nhận lại sự im lặng, đầu bên kia dây tức điên lên gào vào điện thoại.

"Mày không muốn nó chết mất xác như mày thì đến Lotte World ngay."

Lý do mà phần lớn các cuộc trao đổi đen đều được đặt tại công viên giải trí là vì nơi đó đông người và mọi người đến đó tập trung vui chơi và không chú tâm vào những người xung quanh.

Hwang Seunghee nắm chặt tay, cái mạng này giữ được một lần nhờ may mắn, liệu có còn may mắn lần nữa hay không?

Cô quay đầu nhìn về hai ông bà đang nằm ườn trên ghế sofa, lòng dâng bao tội lỗi nhưng cô phải đi, đứa trẻ đó là người quan trọng của rất nhiều người, không như cô chỉ còn dăm ba người bên cạnh.

___________________

Beomgyu trở lại sở cảnh sát khá vội, cậu dọn dẹp rồi chạy thẳng về nhà thay đồ.

Vừa rồi là cuộc điện thoại của Kang Chan.

Chan vừa tìm ra thằng nhóc con trai của Choi Soohyang mà mẹ cậu nhắc tới là Choi Beomgyu, người đã phụ trách vụ án hôm đó và đã gọi cho cậu để hẹn gặp lấy lời khai, thế là hắn thành công liên lạc với Beomgyu.

Hắn hẹn cậu ra một quán cà phê nhỏ và dặn cậu đừng để lộ mặt.

Beomgyu bước vào cửa quán cà phê, mắt di chuyển đến phía góc khuất trong cùng của quán.

Cậu nhận ra cái dáng vẻ to lớn của Chan, liền lại gần.

"Ngồi xuống đi, chúng ta sẽ nói chuyện khá lâu đấy."

"Giữa chúng ta có chuyện gì để nói sao?"

"Chuyện về Hwang Seunghee.."

Beomgyu giật thót, anh ta đã biết những gì rồi?

"Hwang Seunghee.. là ai cơ?"

"Là người mẹ cậu đã cứu 22 năm trước, nói cho tôi bà ấy là ai."

"Tôi đã nói với cậu tôi không biết..."

"Tôi đã biết chân tướng mọi chuyện, tôi còn có bằng chứng trong tay.

Nói tôi nghe, tôi muốn biết lý do tại sao mẹ tôi phải làm vậy."

Beomgyu nhìn người trước mặt, nếu anh ta chỉ đang phụ mệnh bà Park đi thăm dò tin tức về Hwang Seunghee thì sẽ không bao giờ nói cho mình về chân tướng vụ việc, còn chỉ đích danh bà Park.

"Hwang Seunghee.. là mẹ ruột của Taehyun."

Kang Chan sững sờ, rồi thất vọng gục đầu xuống bàn, Beomgyu thấy bả vai hắn hơi run.

Nói hắn bất ngờ thì cũng không đúng, hắn đã nghi ngờ rất lâu, rất nhiều lần rồi nhưng chưa bao giờ muốn tra cứu đến cùng.

Có thể Kang Taehyun và hắn không cùng một mẹ, nhưng hắn không thể ngờ tới mẹ của anh trai mình là do mẹ hắn giết.

Hắn như hiểu được ngọn ngành mọi chuyện, kìm nén cảm xúc này lại, hắn nhìn Beomgyu.

"Mẹ tôi đã lên một kế hoạch nào đó, nhưng bà ấy chắc chắn sẽ giết bà Hwang."

Nói rồi anh đưa cho Beomgyu một chiếc USB mà cậu đã coppy bản ghi âm qua đó.

"Tôi đã mong chờ, đã đợi bà ấy quay đầu, nhưng rồi lại nhận ra bà ấy không thể quay đầu được nữa.

Tôi muốn cậu hãy ngay lập tức kiện bà ấy, đừng để bà ấy đi xa hơn."

Beomgyu cầm chiếc USB trong tay, gật đầu kiên định nhìn Kang Chan.

Hắn đã cười, như đã trút bỏ được toàn bộ xuống khỏi đôi vai.

Beomgyu thấy hắn kéo theo chiếc vali rời đi.

Sau tất cả hắn cuối cùng cũng chọn tự do, cũng chọn rời khỏi cuộc sống mà ngay từ khi chào đời nó đã bị o ép vào.

Cuộc điện thoại kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Beomgyu cháu ơi, con vẫn ổn chứ?"

"Vâng thưa bà?

Con đang ở ngoài, có chuyện gì sao?

Con sẽ về ngay."

"Không con..

Seunghee nó mất tích rồi, bà nghĩ nó đã trốn đi chơi nhưng đứa trẻ bên nhà bảo đã thấy nó lên taxi."

Beomgyu khẽ run lên, cậu nhớ lại những gì mà Kang Chan đã nói, không lẽ bà Hwang bị Park Gyuri lừa vào tròng rồi?

"Ông vừa gọi điện cho Taehyun rồi, nó đã bỏ buổi bàn luận với ba nó và chạy đi luôn."

Cậu lại nghĩ đến lời dặn của Chan, phải kiện bà ta ngay lập tức, không thể để mọi chuyện tiến xa hơn.

"Vậy nhờ mọi người, con đã biết mình phải làm gì rồi."

Chưa đợi bà kịp hỏi tiếp, cậu vội cúp máy gọi cho Kim Taehyung.

"Cậu mang theo USB của Park Gyuri đến quán cafe đầu khu nhà của Kang Chan, chúng ta cần ra tòa ngay bây giờ, tôi sẽ nói chi tiết hơn sau đó."

Taehyung nghe xong chỉ kịp ậm ừ rồi khoác áo đi luôn.

________________________

"Beomgyu đâu?"

"Haha.

Hwang Seunghee, ta hiểu cô mà.

Ta chỉ đoán thằng nhóc cảnh sát đó là người yêu của Kang Taehyun, không ngờ lại là thật."

"Ta hỏi Beomgyu đâu?"

Park Gyuri cười lớn: " Chẳng có Choi Beomgyu nào ở đây cả, và giờ đã đến lúc để kết thúc mọi chuyện ở đây.

Sự thật đó sẽ mãi bị chôn vùi, mọi thứ của mày mãi thuộc về tao."

- Nói rồi bà ta giơ thanh sắt lên.

Đoàng.

Hwang Seunghee mở mắt, là Kang Taemin.

Park Gyuri ôm lấy vết thương trên tay phải, kinh ngạc nhìn Kang Taemin.

Rõ ràng bà ta đã dỗ ngọt ông ta lên công ty với Kang Taehyun, lại có thể nhanh chóng mò đến đây?

Có gián điệp?

"Kang Taemin, anh chưa bao giờ cho hai mẹ con tôi biết thế nào là tự do."

"Cô còn dám nhắc đến Chan?

Cô làm mẹ đã gây cho nó bao tổn thương, nó đã rời đi, đã đi theo lý tưởng của cuộc đời đó rồi."

Park Gyuri như phát điên khi nhìn vợ chồng Hwang Seunghee hội tụ, biết được khả năng di chuyển của bà Hwang còn yếu, ả gào lên lao về phía Seunghee muốn đẩy bà ấy xuống vực.

Kang Taemin từ xa bất ngờ không kịp trở tay.

"Park Gyuri!

Cô đã bị tố cáo liên quan đến vụ án sập cầu 22 năm trước, giơ tay lên."

Beomgyu cùng cảnh sát kịp thời theo địa chỉ mà Kang Taemin cung cấp đuổi đến.

Beomgyu không nghĩ nhiều chạy đến ôm bà Hwang rời khỏi tầm tay của Park Gyuri khi đám tay sai ả đã bị khống chế.

"Không thể nào, các người không có chứng cứ, lấy gì buộc tội tôi chứ."

Con tin được an toàn, cảnh sát đến khống chế Park Gyuri giải về đồn mặc cho ả gào thét.

"Lũ hạ đẳng chúng mày không được động vào tao."

"Kang Taemin tôi hận anh!

Hwang Seunghee chết tiệt, tao đã giành được mọi thứ, tất cả mãi là của tao."

"Mau buông ra, các người không có chứng cứ bắt người, có sợ không còn đường làm cảnh sát nữa ư?

Cha ta biết chuyện sẽ cắt hết đường của mấy người."

"Thông báo với bà Park, cha cô sau khi nghe tin đã đoạn tuyệt với cô, một mực nói cô không phải huyết thống họ Park.

Tuy nhiên do ông ấy cũng nhúng tay vào vụ án nên đã được giải tới đồn trước đó."

Park Gyuri thôi không gào thét nữa, cánh tay không còn vùng vẫy, đôi chân như vô lực.

Từ nhỏ đến lớn làm một quân cờ cho cha, đến khi kết hôn nhờ vào ba giành được người mình mến mộ nhưng chưa từng được yêu thương.

Ả đã chiến đấu, đã dằn vặt, ả làm tất cả những điều này để được ông Park công nhận như một đứa con ruột, dù chỉ là con của một giúp việc nhưng bà cũng là máu mủ của ông.

Hơn 40 sống thấp thỏm, lo sợ, đổi lại được những gì?

"Park Gyuri, cô phải cải tạo thật tốt.."

Bà quay lại, nhìn Hwang Seunghee, rồi lại nhìn người chồng hơn 20 năm chưa từng yêu mình, bà nở nụ cười.

Rồi bà vùng ra khỏi vòng tay cảnh sát, nhằm bức tường bên đường mà lao tới.

Khi Kang Taehyun kịp đến đã thấy bà ta nằm bất động được cảnh sát vội vàng đưa đi cấp cứu.

Anh định báo cho Chan, nhưng nghĩ rồi lại thôi.

Anh sẽ chỉ thầm dõi theo nó, để nó quên hết đi những chuyện đã xảy ra.

Nắm lấy tay Beomgyu, anh khẽ thở ra một hơi khi mọi chuyện cuối cùng kết thúc, Beomgyu cũng ôm lấy anh.

Cuối cùng thì cậu cũng đáp lại anh rồi.

Mẹ Taehyun gắng gượng dậy, tháo ra sợi dây chuyền trên cổ đeo lên cho Beomgyu.

"Taehyun của mẹ giao cho con."

Nhìn nhà người ta xúc động tình củm, Kai cùng Yeonjun chen chúc với ông bà Hwang càng cảm thấy vi diệu.

"Beomgyu đi phá án lại nhặt được người yêu kìa, cậu phải chăm chỉ lên nhớ chưaaaaa"

Nói rồi Yeonjun huých huých Kai, lại kí kí đầu thằng nhỏ.

Kai chán nản nhìn mấy người yêu nhau.

"Em là tiên nữ, tiên nữ khong cần tình eo."

________________________

Thật ra toi còn định viết cả phần hạnh phúc gia đình cacthu, nhưng nếu để nó tiếp du toi thấy nó bị nhạt nhạt TvT, còn do toi chỉ biết viết truyện dramatic đánh nhau đì đùng không viết nổi truyệt ngọt nữa.

Cho nơn các tình eo thoải mái tửn tựn đi nề =))) eo thưn.
 
Back
Top Bottom