Ngôn Tình Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,384,095
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8KjgCRPRehO8V3ep6DvJzwpHMUaQTMp4wGlagqv_dCUa6mdmFRvyduHroE6ziL9rNSvm8vOIZWw06OWsZlkCD7vnIgb7A8hoqI7pid9PtSlG0NYkhlfTEhHGITquw_FFm88_u7nJ-pZh0PpZ7KWPFl=w215-h322-s-no

Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Không người nào biết, hắn vì nghênh ta vào cửa, trực tiếp bức ch.ế.t đích thê của mình.

Đêm đại hôn, hắn cúi người, đáy mắt mang theo ý cười, nói ta đời này đừng bao giờ nghĩ sẽ thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.

Nếu không, hắn sẽ xử trảm cả gia tộc của ta, đem người trong lòng của ta đi thiên đao vạn quả.

*tục huyền: vợ thứ hai sau khi người vợ đầu tiên mất.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 1


Mẹ ta lần đầu vào cung, chính là đi chúc mừng lễ Trùng Quan.

Thục phi của lục cung được thăng lên làm Quý phi.

Bên ngoài Dực Khôn cung, có một đứa bé phấn điêu ngọc trác đi bên cạnh bà ấy.

Hắn chỉ vào bụng mẹ ta rồi nói:

“Trong này có một em gái, ngươi không quản nó, nó sẽ đi mất.”

Mẹ ta cảm thấy hoang đường, cũng không thèm để ý hắn.

Hắn gấp lên, vội vàng lôi kéo mẹ ta đến Dực Khôn cung, hét lớn đòi gọi thái y.

Mẹ ta lúc này mới biết, đứa trẻ mặt mày tinh tế trước mắt mình, thì ra là con trai của Quý phi.

Đó là thất hoàng tử được hoàng đế muôn vàn sủng ái trong lời đồn, Tạ Lăng.

Những hoàng tử khác đều phải đến lễ gia quan* mới được phong tước, Tạ Lăng thì vào ngày một tuổi đã được phong làm Vinh thân vương.

*lễ gia quan: lễ kỉ niệm thanh niên tròn hai mươi tuổi

Là vinh quang đến nhường nào.

Thục Quý phi cau mày liễu, trách Tạ Lăng không được l* m*ng, nói linh tinh.

Tạ Lăng lại vô cùng quật cường nói:

“Trong này thật sự là một em gái nhỏ, tốt nhất là nên dễ thương đáng yêu một chút.”

Thục Quý phi và mẹ ta nhìn nhau.

Cuối cùng vẫn là Thục Quý phi cảm thấy ánh mắt của đứa trẻ này tốt, sợ rằng có điềm xấu gì, triệu thái y tới.

Thái y bắt mạch cho mẹ ta rồi quỳ xuống, liên tục chúc mừng bà ấy đã hoài thai được hai tháng, chỉ là mạch tượng của thai nhi không ổn định, cần điều dưỡng.

Lời vừa nói ra, toàn điện đều tràn ngập vui mừng.

“Ta đã nói rồi mà,” - Tạ Lăng ngẩng đầu nhìn mẹ ta, mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.

“Ta có thể cảm nhận được nàng ấy.”
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 2


Mẹ ta tình trạng sức khỏe luôn không tốt, lần mang thai này đến một cách đột ngột.

Cha ta vội vã trở về từ quân doanh ở ngoại thành, cẩn thận đưa mẹ ta trở lại hầu phủ.

Cẩn thận chăm sóc bà ấy, không cho bà động nhiều một cái.

Trong hoàng cung, Tạ Lăng suốt ngày quấy rầy Thục Quý phi, hỏi rằng khi nào thì người nhà hầu phủ và em gái nhỏ mới có thể vào cung lần nữa.

Thục Quý phi bị chất vấn đến mức không còn cách nào khác, đành phải lần này đến lần khác phái người đưa Tạ Lăng đến hầu phủ.

Mẹ ta nói rằng vào lúc đó, Tạ Lăng thường hay ngồi rịt bên cạnh bà ấy, im lặng đọc sách hoặc học bài.

Học mệt rồi, Tạ Lăng đặt bút xuống, sốt ruột nhìn chằm chằm vào bụng bà.

Mẹ ta thấy buồn cười, hỏi hắn đang làm gì.

Tạ Lăng ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo ý cười, giọng lanh lảnh nói: "Ta đang nhìn em gái nhỏ ngủ."

Mẹ tôi sờ sờ cái bụng sưng to, cẩn thận kèm theo khuôn mặt tươi cười: "Làm sao Thất gia biết nó là em gái? Nếu là bé trai, cùng Thất gia cưỡi ngựa bắn tên không phải tốt hơn sao?"

Tạ Lăng thần thái kiên định lắc đầu, "Anh em trai có gì tốt, ta có mấy huynh đệ, một người lại một người đều là kẻ ngốc tầm thường, ta chỉ muốn có một cô em gái."

Mẹ ta nghe xong, cũng không dám mở lời nữa.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 3


Ngày mẹ ta lâm bồn, cũng chính là thời điểm cuộc chiến ở biên giới phía tây đang diễn ra khốc liệt.

Tất cả hoàng thân quốc thích trong kinh đô đều đến cung Càn Thanh bồi hoàng thượng chờ đợi tin tức.

Cả một cung Càn Thanh, sự im lặng bao trùm.

Mọi người run rẩy quỳ trên đất, không ai dám ngước mắt lên, không ai dám thở mạnh.

Hoàng đế bệ hạ chắp tay sau lưng đi đi lại lại, hai mắt rực lên như ngọn đuốc.

Ngài đột nhiên dừng lại, trầm giọng: “Lăng nhi đâu?”

Thục Quý phi kinh ngạc đến toát mồ hôi lạnh.

Chỉ sau khi hỏi người xung quanh, bà mới biết từ sớm Tạ Lăng đã hô to “Em gái nhỏ tới rồi, ta đi đón em ấy” rồi lén lút xin tiểu thái giám rời cung, hớt hải chạy đến hầu phủ.

Thục Quý phi vừa lo vừa giận, vội vàng sai người đưa hắn về.

#

Không lâu sau, Tạ Lăng vẫn chưa quay lại, nhưng một tin tức đã đến.

Rằng hầu phủ phu nhân đã sinh hạ một bé gái an toàn.

Ngay sau đó, tin báo về đại thắng của quân ta trong chiến sự ở tây bắc cũng đến được Càn Thanh cung.

Nét cau mày trên mặt hoàng thượng cuối cùng cũng được giãn ra.

Ngài cười phá lên nói: “Tốt tốt tốt, đứa trẻ này sinh ra đúng lúc bình định được phía tây, tất mang điềm lành sóng yên biển lặng, thiên hạ thái bình!”

Vậy là, ta vừa sinh ra đã trở thành nghĩa nữ của hoàng thượng, được phong làm Tây Bình quận chúa.

Trẻ con trong cung khó nuôi, con cái của hoàng thượng sống đến tuổi trưởng thành chỉ có ba người, nhưng đến một công chúa cũng không có.

Thế là ta, thân làm Tây Bình quận chúa của hầu phủ, liền trở thành bé gái duy nhất trong cung.

Từ khi còn nhỏ, ta đã là được nâng hứng trên tay của hoàng cung và hầu phủ mà lớn lên, sủng ái ngập trời, ân thưởng không dứt.

Nhưng người sủng ta nhất, chính là thất hoàng tử Vinh thân vương.

Người khác gọi hắn là Thất gia, chỉ có ta là được quyền gọi tên hắn, Tạ Lăng.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 4


Ta ở hầu phủ mới lớn đến lúc năm tuổi, Tạ Lăng đã lén trốn khỏi cung đến thăm ta không ít lần.

Lúc đầu hắn còn âm thầm lén lút, bị bắt được không tránh khỏi bị phạt đánh vào lòng bàn tay.

Nhưng Tạ Lăng vẫn cố chấp không đổi, đến mức tay bị đánh nhiều đến nỗi dày lên một tầng chai.

Tạ Lăng vừa đếm số lần hắn bị đánh, vừa thúc giục hỏi Thục Quý phi có thể đánh hắn luôn phần ngày mai một thể, để tối nay hắn có thể ở lại hầu phủ chơi cùng với ta.

Thục Quý phi dở khóc dở cười, đành xin hoàng thượng ban chỉ cho phép Tạ Lăng được tự do đi lại giữa hoàng cung và hầu phủ.

Kể từ đó, Tạ Lăng đến nhà ta chơi đã thành chuyện thường tình trên huyện, mười ngày phải có đến sáu ngày hắn qua nhà ta.

Thất xảo bản, đấu thảo, chơi dế, cửu liên hoàn, tất lang bổng,… cái gì hắn cũng phải đưa ta đi chơi thử một lần.

Chơi mệt rồi, hắn sẽ ôm ta vào lòng, dạy ta đọc thơ.

Tên của ta có một chữ “Đường”, hắn liền học thuộc tất cả những bài thơ về cây hoa thu hải đường để dạy ta.

Ta thích ăn món chả cua ngự thiện phòng làm, hắn liền lúc nào cũng đựng nó trong hộp gốm mang đến cho ta.

Hoàng thượng thưởng đồ ăn, đồ chơi gì cho hắn, hắn không động vào một cái liền cử người gửi tới hầu phủ.

Thục Quý phi cười như không cười nói: “Tiểu tử này chỉ hận không thể đem hết đồ trong Dực Khôn cung đi đem cho Đường nhi.”

Mẹ ta vẫn luôn ngồi ở bên, cẩn thận cười nói: “Đến lúc đó, tất cả chỗ đồ này cũng sẽ theo vào danh sách của hồi môn của Đường nhi chảy ngược trở về, hầu phủ sẽ tận sức, sẽ không thiệt cho Thục Quý phi nương nương đâu ạ.”

Thục Quý phi híp mắt cười, dung mạo diễm lệ dường như làm đảo lộn tất cả sinh linh.

Bà ấy lắc chiếc quạt của mình, nói.

“Đường nhi nhất định phải làm con dâu cho ta đấy, lời này nói ra rồi không được hối hận nha.”

Mẹ ta nghe thấy tiếng cười của ta và Tạ Lăng từ trong sân, chúc phúc một câu.

“Giữa dòng người đông đúc, nguyện hai đứa nhỏ sống vô ưu hiềm, chỉ mong an yên.”

Ta lúc đó còn vừa chơi xích đu xong, thở phì phò chạy vào cười vui vẻ, lao vào vòng tay của mẹ ta.

Ta ngẩng đầu lên, nhìn mẹ ta.

“Cái gì mà hai đứa không ưu hiềm cơ?”

Mẹ ta liền ôm ta vào lòng, cười mà không nói.

Tạ Lăng đang ở đằng sau ta, đi lên trước hai bước, nhặt lấy đài hoa rơi trên tóc ta.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 5


Thân thể mẹ không khoẻ, kể từ đó cũng không có thêm đứa con nào nữa.

Hầu phủ chỉ có một đứa trẻ, ta từ trước đến giờ cũng không vì thế mà cảm thấy cô đơn bao giờ.

Dù sao thì cũng luôn có Tạ Lăng chơi với ta.

Kể cả đến lúc hắn đến tuổi đến học đường, cũng xin hoàng thượng cho ta đến học cùng.

Ta mới không thèm đi á.

Học đường giờ Mão* đã vào tiết, nếu ta muốn từ hầu phủ đến học đường, hàng ngày trời còn chưa sáng đã phải dậy rồi…

*giờ Mão: từ 5 đến 7 giờ sáng

Nên ta không đi đâu!

Ta từ trên giường la hán xuống, phải vào cung để nói lí với Tạ Lăng một phen.

Ta không tin hắn ép được ta.

Thế nhưng mẹ lại nhẹ nhàng mà khuyên ta, nói rằng hoàng đế bệ hạ đã mở lời vàng ngọc, ta không thể không đi.

Ta bĩu môi, không chịu khuất phục nhìn mẹ ta: “Nhưng mà Tạ Lăng còn chưa hỏi ý con nữa mà.”

Mẹ thở dài một hơi, ôm ta vào lòng, thật nghiêm túc nhìn ta.

“Đường nhi, con nói thật cho ta nghe, con… thích Vinh vương được mấy phần?”

Thích?

Ta đương nhiên là thích rồi.

Từ nhỏ đến giờ ngoài mẹ ta ra, chỉ có hắn là đối tốt với ta nhất, sao mà ta lại không thích hắn cơ chứ?

Ta bĩu môi ngẩng đầu nói.

Mẹ sờ tóc ta, nhẹ nói.

“Tất cả sẽ tốt thôi…”

Mẹ hơi cau mày, cẩn trọng nhìn ta: “Đường nhi nếu như một ngày, mẹ nói là nếu như…. con không thích Vinh thân vương nữa, vậy phải nói ngay cho ta biết, nếu không… nếu không sẽ không kịp nữa…”

Gì mà không kịp với cả kịp.

Làm sao mà ta lại không thích Tạ Lăng được cơ chứ?

Lời này của mẹ, kì quái quá đi.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 6


Mặc dù nghe lời mẹ khuyên rồi, nhưng mỗi ngày đều phải dậy sớm hơn một canh giờ, ta nghĩ thế nào cũng vẫn thấy bực.

Vậy là ta quyết định phải cãi nhau với Tạ Lăng một trận.

Ta lớn bằng này rồi, vẫn chưa từng tức giận đấu khẩu với hắn đó!

Ta ngồi trên ghế mềm mơ mơ màng màng, sớm đã nghĩ xong ở trong học đường phải giương mày trừng mắt với hắn thế nào, lại dùng lời lẽ gì để hỏi hắn, hỏi hắn tại sao không nghe ý muốn của ta.

Thế nhưng vừa đến học đường, Tạ Lăng mắt tràn ý cười, còn bày xong đồ ăn vặt mà ta thích ăn nhất, mùi thơm toả ra ngào ngạt.

Hắn còn tặng ta một chiếc bút ngọc xanh mướt mắt.

Ta có đồ ăn ngon đồ chơi tốt, chốc lát đã quên bẵng mưu lược vạch ra lúc còn ở trên xe kia.

Ta ẫn nhẫn chờ thời ở bên cạnh hắn, ngày ngày cùng hắn đọc sách học bài, dần lại thành thói quen.

Mỗi ngày trời chưa sáng ta đã tiến cung, mấy ngày sau đó đều ngáp ngắn ngáp dài, nằm dài trên bàn học, ngủ đến tận chiều tối.

Thục Quý phi nhìn ta buồn ngủ đến không ra hình người, đành phải mở cửa noãn các, cho ta vào trong.

Nói rằng làm thế này, ta không cần ngày ngày chật vật cực khổ rồi.

Ta lại không muốn ở.

Cho dù là sáng sớm đi tối muộn về, ta cũng muốn về nhà với mẹ cơ.

Nhưng mẹ lại ôn tồn khuyên ta, nói rằng Thục Quý phi nương nương đã đặc biệt vì ta mà chuẩn bị phòng ở, con từ chối một lần sẽ thành chê phòng này không xứng với con, ít nhất thỉnh thoảng phải ở một lần mới được.

Mẹ đã nói đến thế rồi, ta đành phải xìu mặt vào trong noãn các của Dực Khôn cung ở.

Dực Khôn cung của Thục quý phi nương nương, luôn là dùng đồ thượng đẳng, đến cả cái chăn ta dùng đi ngủ, cũng là dùng loại tơ vàng mềm mại nhất để dệt nên.

Thế nhưng ta lại ngủ không được.

Lúc ở nhà, đêm nào ta cũng ngủ cùng mẹ.

Bà ôm ta trong lòng, nhẹ nhàng hát ca dao quê bà cho ta nghe, còn hát hay ơi là hay.

Cha lên quân doanh phía tây bắc rồi, giữ doanh một năm rưỡi mới được về nhà.

Mẹ ta ngủ một mình, có khi nào cũng giống ta lúc này không, sợ đến không vào được giấc.

Nội thất bày trí xa hoa cao quý trong phòng dưới màn đêm đều biến thành con quái vật đen ngòm u ám chỉ chực nuốt lấy ta.

Ta cuộn mình trên giường, nước mắt giàn giụa.

Nhưng ta không thể khóc ra tiếng, bởi sợ nha hoàn bên ngoài nghe được, sẽ làm mất đi tôn nghiêm của hầu phủ.

Ta nằm bẹp trong chăn, cắn môi khóc, khóc đến mức không thở nổi.

Đột nhiên, chăn của ta bị ai đó lật lên, ánh trăng len vào, bao trùm giường ngủ.

Tạ Lăng đứng ngược sáng, khuôn mặt non trẻ tuấn tú nằm gọn lỏn trong bóng tối.

Nhìn thấy nước mắt trên mặt ta, hắn tức thì hoảng lên.

Giữa những dòng nước lưng tròng, hắn luống cuống đưa tay lau nước mắt cho ta.

“Đường nhi, đừng khóc mà.”

Ta đẩy hắn, nói tất cả là lỗi của hắn, hại ta không được ngủ với mẹ, không được nghe mẹ hát ca dao ru ngủ.

Hắn trầm mặc một lúc, nói.

“Trước giờ ta chưa từng được ngủ chung với Thục Quý phi, cũng chưa từng nghe bà hát ca dao cho ta.”

Biểu cảm của hắn lộ ra mấy phần cô đơn, so với đứa nước mắt đầy mặt là ta đây trông còn buồn khổ hơn mấy lần.

Ta thế là không thể khóc nổi nữa.

Ta ngượng ngùng nhìn hắn, nói nhỏ.

“Vậy… vậy ta hát cho huynh nghe?”

Lông mày hắn cụp xuống, khe khẽ “ừm” một tiếng mũi.

Ta nhớ lại lời ca mẹ hay hát, nhẹ nhàng cất tiếng hát.

Tạ Lăng dựa vào giường ta, hai chân bắt chéo, mắt nhắm nghiền chăm chú lắng nghe.

Hát mãi hát mãi, ta buồn ngủ.

Đang lúc mơ màng, ta nghe thấy tiếng Tạ Lăng nhỏ giọng hát theo, âm thanh trong trẻo, du dương như bài ca từ xa vọng đến.

Chỉ nghe một lần đã hát lại được rồi, không hổ là Tạ Lăng.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 7


Giao thừa đến gần, tiết trời ngày càng lạnh, học đường của Tạ Lăng cũng nghỉ, thế là ta lại được vui vẻ trở về hầu phủ.

Tạ Lăng tiễn ta về hầu phủ, ngồi trong kiệu, trông hắn có vẻ không vui lắm.

Ta kéo tay hắn, hỏi hắn có phải thấy món bánh vừng sáng nay ăn không ngon không.

Hắn gặng cười, dùng cả hai tay bao lấy tay ta.

Mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ kiệu, nói rằng cứ luôn cảm thấy có điều gì đó không lành sắp xảy ra.

Ta cười hắn cứ càm ràm.

Sắp qua năm mới rồi, còn có thể có chuyện xấu gì chứ?

Chúng ta giây trước về đến hầu phủ, giây sau đã thấy cha ta từ xa trở về.

Hơn nửa năm ta không gặp ông ấy, mừng đến phát điên.

Ta liền buông tay Tạ Lăng, lao vào vòng tay của cha.

Nhưng cha lại đưa tay khẽ chặn ta lại, cung kính hành lễ với Tạ Lăng trước tiên.

Sau đó đẩy một đứa bé trai từ đằng sau lưng mình ra.

Người đó nhìn trạc tuổi ta, nhưng bộ dạng của cậu ta so với đứa trẻ từ nhỏ đã như một con búp bê lớn lên trong muôn vàn sủng ái như ta một chút cũng không giống.

Cậu ta cao gầy tựa thông xanh trúc biếc, đôi mắt trong nhuốm màu kiên định lại xa lánh, không có chút ngây thơ non nớt nào của trẻ con.

Cậu ta cũng hành lễ với Tạ Lăng, Tạ Lăng còn chưa đáp lại, ta đã tiến đến kéo cậu ta lên, vây quanh cậu ta hỏi han.

Cậu ta giống như rất lâu rồi chưa mở miệng nói chuyện, nhìn có vẻ như không muốn thuận theo ta, cau mày nhìn ta, từ đầu đến cuối đều không đáp lại một lời.

Tạ Lăng lúc này cũng tiến đến chào hỏi cậu ta.

Mỗi một lời nói cử chỉ đều là phong phạm thiên gia trước giờ ta chưa từng có vinh dự được nhìn qua, sững cả người nhìn.

Cậu ta im lặng một lúc lâu, cuối cùng lại quỳ xuống hành lễ với Tạ Lăng.

Ta nghe thấy lời đầu tiên từ miệng của cậu ta, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo sự xa lánh và thờ ơ như muốn cách xa người khác cả vạn dặm.

“Cảm tạ vương gia quan tâm.”
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 8


Lúc đêm đã khuya, cha ngồi bên giường ta, kể cho ta nghe chi tiết chuyện về cậu bé kia.

Cậu ấy tên là Sở Cửu, là con trai của Sở phó tướng.

Khi tuần tra ở phía tây bắc, tàn dư của bại quân Ô Nhược tấn công cha ta.

Vào lúc quan trọng, Sở phó tướng đã đỡ thương cho cha ta, tử vong tại chỗ.

Trên chiến trường, gia tộc của Sở Cửu cũng đã bị quân Ô Nhược tàn sát hết từ lâu, Sở Cửu liền từ đó mồ côi một mình.

Cha ôm ta vào lòng, nói rằng cha đã nhận Sở Cửu làm con nuôi, để Sở phó tướng ra đi không phải vướng bận nữa.

Cha còn bảo sau này ta phải đối xử tốt với cậu ấy.

Tôi ngồi trong lòng cha, nghe đến miên man, không biết đã khóc từ lúc nào.

“Là cha cậu ấy cứu cha con, con sẽ cho cậu ấy hết đồ chơi của con, cả cha cả mẹ cũng cho cậu ấy nữa.”

Ta túm lấy áo cha mình, nghẹn ngào nói.

Sở gia quanh năm canh giữ biên giới phía tây cho đất nước, có quốc ân đối với Đại Chu của chúng ta.

Cha cậu ấy vì cứu cha ta mà chết, có ơn cứu mạng với nhà họ Tống chúng ta.

Cậu ấy lớn hơn ta một tuổi, vậy là từ đó trở thành anh trai của ta.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 9


Ngày mồng bảy tháng giêng âm lịch, mỗi phủ nhận thưởng từ trong cung đều phải vào cung để tạ ân.

Hầu phủ nhà ta nhận thưởng hậu hĩnh gấp đôi nhà khác, mẹ ta nói phải đưa ta vào cung.

Ta không muốn đi.

Mẹ ta ngạc nhiên, nói rằng hàng ngày đều không phải kêu muốn nhập cung thăm Quý phi nương nương và Tạ Lăng sao, bây giờ lại kêu không muốn nữa?

Hôm nay đương nhiên là khác rồi.

Ta bấm ngón tay tranh luận với mẹ.

Sở Cửu mới từ biên giới phía tây về, còn chưa ra ngoài đi đâu, ngày ngày đều ngồi quay mặt vào tường, cả ngày ủ rũ u ám, sợ là huynh ấy sẽ tự nhốt mình thành tên ngốc.

Khó khăn lắm ta mới thuyết phục được huynh ấy theo ta ra phố ngắm chợ hoa.

Ta đã quyết định rồi, sẽ đưa huynh ấy đến ngõ Hoán Sa ăn kẹo hồ lô và canh Viên Bảo*, rồi đến phố Hoa Lâu xem các nghệ nhân nuốt dao, múa kiếm, đi cà kheo.

*canh Viên Bảo: canh há cảo gói hình túi đựng tiền

Sôi động vui vẻ như vậy, Sở Cửu nhất định có thể cười được.

Còn chưa nói hết, mẹ tôi đã cau mày nhìn tôi lo lắng.

“Vậy nếu Quý phi nương nương với Thất gia hỏi đến con, ta biết nói gì?”

Ta đang vội cùng Sở Cửu ra ngoài xem đèn, tuỳ tiện đáp một câu: “Mẹ cứ nói con ốm rồi.”

Mẹ đuổi theo ta ra đến cửa, không biết hét lớn điều gì sau lưng ta.

Nhưng đầu ta lúc đó chỉ mải mê nghĩ đến chợ hoa, cũng chẳng chú ý nghe.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 10


Mẹ ta lo lắng, lệnh cho một đám gia nhân lén từ xa theo chân chúng ta.

Ta bực mình, kéo tay Sở Cửu len vào đám đông.

Sở Cửu bị ta kéo loạng choạng chạy mấy bước, cau mày nhìn ta.

Ta ngượng nghịu cười nói.

“Ta không muốn bọn họ đi theo.”

Sở Cửu cụp mắt, quay đầu nhìn đám người hầu âm thầm theo sau.

Rồi huynh ấy lần đầu tiên chủ động nắm tay ta, dẫn ta len qua dám đông rất nhanh.

Tốc độ rất nhanh, ta cũng không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy loá cả mắt.

Mấy người gia nhân đằng sau, bị bọn ta bỏ lại rất xa phía sau, đến hình bóng cũng không nhìn thấy nữa.

Cuối cùng huynh ấy cũng dừng lại, ta khó khăn lắm mới đứng vững, thở hổn hển.

Hít vào một hơi.

Ngẩng lên một cái, ta choáng cả đầu.

Huynh ấy dẫn ta đến bên sông hoa, cả một dòng sông đầy ắp đèn lồng hoa sen, giống như một dải tinh hà.

“Đẹp thật”, ta thốt lên, “giống hệt đom đóm mùa hè.”

Sở Cửu thì lại im lặng một lúc, cũng cất lời, nhưng giọng nói lại như ngọn gió tây bắc se se lạnh phảng phất từ xa.

“… Giống như đứng trên lầu cao nhìn chiến hoả, những đốm lửa chấm điểm, là điềm có người đang chết.”

Ta ngơ luôn, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được đau khổ là như thế nào.

Ta nắm lấy tay huynh ấy, tay huynh ấy rất lạnh, còn như đang run.

Bàn tay mềm mại ấm áp của ta ôm chặt lấy tay huynh ấy.

Huynh ấy yên lặng nhìn ta hồi lâu, đôi mắt đen láy như thể bên trong có đèn chiếu rọi.

Trên đường trở về, tóc của ta dính vào kẹo hồ lô, không gỡ ra được.

Không biết có phải do bộ dạng tay chân chật vật của ta rất buồn cười hay không, dưới bóng hoa ánh đèn, ta dường như nhìn thấy Sở Cửu khoé miệng nhếch lên.

Ta bị nụ cười ấy làm cho loá mắt, tim như lỡ mất một nhịp.

Cuối cùng cũng coi như làm huynh ấy cười được rồi, ta một chuyến này náo loạn chạy trốn thật là có hiệu quả.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 11


Lúc về đến nhà, hầu phủ rất yên tĩnh.

Ta chỉ nghĩ rằng cha mẹ đã đi ngủ rồi.

Vậy mà phòng khách đèn đóm sáng trưng.

Muộn như vậy, có khách nào đến vậy chứ?

Ta kéo Sở Cửu đến nơi đèn sáng.

Đến lúc nhìn rõ tình hình trong đại sảnh, bước chân của ta dừng lại.

Tạ Lăng đang ngồi ở trong sảnh, bình thản ưu nhã thưởng trà.

Cha mẹ cẩn trọng ngồi bên dưới, im lặng như ve sầu vào đông.

Tạ Lăng nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, ánh mắt thong thả lướt qua bàn tay nắm lấy tay Sở Cửu của ta.

Hắn cầm tách trà, miệng cười nhàn nhạt.

“Không phải ốm sao?”

Hắn chắp tay sau lưng, từng bước từng bước đi đến.

Ánh đèn chập chờn, hắn không biết từ lúc nào đã cao lớn đến như vậy, dưới ánh đèn, gương mặt hắn tối như ngày không trăng cuối tháng.

Đằng sau hắn, cha mẹ ta đều vội quỳ xuống đất.

Mẹ ta nhỏ giọng cầu xin: “Thất gia, Đường nhi còn nhỏ, nó không cố ý lừa người…”

Tạ Lăng luôn luôn dễ gần, lúc trước cha mẹ ta hành đại lễ với hắn, hắn cũng chưa từng nhận.

Ta thì còn chưa bao giờ hành lễ với hắn.

Nhưng mà hôm nay, hắn vững bước lại gần, một thân áo bào gấm trắng, dáng người dong dỏng, mặt mày như hoạ, ưu nhã không thể tả, tràn ngập uy nghiêm và tôn nghiêm độc nhất vô nhị của bậc hoàng gia.

Ta hoảng sợ, mồ hôi lạnh túa ra.

Ta trong vô thức quỳ xuống.

Tạ Lăng lại đỡ ta dậy.

Hai tay của hắn như được làm từ thép, ép chặt tay ta đến phát đau.

“Muội vĩnh viễn không cần phải theo ta.”

Tạ Lăng ánh mắt nhu hoà: “Chỉ là sau này đừng lừa ta nữa.”

Trong sự bàng hoàng, ta lại nhìn thấy nét vẽ bằng vàng trên hộp gấm đựng đồ ăn, bên trong chứa đầy chả cua, bánh cuốn, còn có món khoai tây giòn lá sen ta trước kia ầm ĩ đòi ăn.

Nhìn thấy giống như đã để đó rất lâu, đến hơi nóng cũng không còn nữa rồi.

Tạ Lăng đã phải vội vã chạy đến đây sau khi xuống khỏi tế đàn.

Ta trong lòng bứt rứt, ỏn ẻn kéo kéo tay áo của hắn.

Hắn ho nhẹ một tiếng, sắc mặt thay đổi, vẻ ấm áp hoà nhã trước đó không còn bóng dáng.

Hắn khẽ liếc mắt nhìn qua Sở Cửu đang quỳ trên đất, trầm giọng cất lời.

“Sở Cửu tự ý dẫn quận chúa ra ngoài, suýt chút nữa làm lạc Tây Bình quận chúa bên ngoài, phạt quỳ ở từ đường họ Tống ba ngày.”

Ta mở to tròng mắt, không dám tin nhìn Tạ Lăng.

Ta giải thích thế nào hắn cũng không nghe, chỉ uy nghiêm nhìn Sở Cửu nhướng mày, ánh mắt như muốn uốn cong thân thể gầy gò như trúc của huynh ấy.

“Vâng.”

Sở Cửu sắc mặt bình tĩnh, lời nói ra không khiêm tốn cũng chẳng hống hách.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 12


Mùa đông khắc nghiệt, Sở Cửu lại ở trong từ đường ba ngày.

Từ đường được xây cao kín, nhưng mùa đông cũng vẫn lạnh thấu xương.

Ta đích thân nấu canh nóng nước nóng đi đưa cho huynh ấy, nhưng mẹ không cho ta đi.

Mẹ nói Thất gia đã ra lệnh, nói trời đổ tuyết rồi, đường trơn, không được để Tây Bình quận chúa ra khỏi cửa, đi đường kẻo ngã.

Rõ ràng đây là nhà của ta, nhưng một bước ta cũng không được phép đi lại.

Ta liền đưa canh nước cho nha hoàn của ta, Tiểu Loan, xin nàng ấy thay ta đi đưa đồ này cho Sở Cửu, cho huynh ấy đềm dày nhất mềm nhất, kẻo huynh ấy lạnh.

Tiểu Loan từ từ đường về, cười ta lo nghĩ nhiều, nói Sở Cửu từ nhỏ đã chạy trên đồng băng, cái lạnh có chút của vùng Yên Lượng Giang Nam chúng ta mà còn không chịu được sao?

“Nhìn dáng vẻ của ngài ấy, sợ là chạy thêm bảy ngày nữa cũng không thành vấn đề.”

Trong lòng ta thầm nghĩ không giống, bây giờ huynh ấy đã có người thương yêu, sao lại phải chịu khổ nữa.

Ba ngày sau, ta đứng dưới mái hiên, Tiểu Loan che ô cho ta, một lớp tuyết mỏng đã tụ trên mặt ô.

Ta nhìn huynh ấy từ dưới đất đứng dậy, đẩy tay người hầu ra, chậm rãi đứng dậy, loạng choạng hai bước mới đứng vững.

Sau đó nhìn thấy ta chờ sẵn ở bên ngoài, nở một nụ cười an ủi với ta.

Ta cũng gượng cười với huynh ấy, cố nén nước mắt.

Kể từ đó trở đi, đầu gối của Sở Cửu cứ vào mùa đông sẽ đau vài ngày, không cúi xuống được, đi lại cũng hơi khó khăn.

Huynh ấy vẫn luôn giữ bí mật, mãi sau này ta mới biết.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 13


Qua năm mới, ta lại vào cung cùng Tạ Lăng học hành.

#

Hắn vẫn đối xử với ta như bình thường.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ta biết hắn hiểu hết, biết rằng ta đang giận hắn.

Ta mấy ngày liền đều một lời cũng không nói với hắn.

Tạ Lăng cũng không nói gì, chỉ không ngừng chép đi chép lại bài “Bốn tờ giấy bay trắng.”

Ta lén lén nhìn -

Tạ Lăng chưa từng viết chữ xấu đến như vậy.

Chữ viết tay của hắn được chính một đại học sĩ dạy từng nét một, chữ viết của hắn luôn rất có phong cách.

Không biết tại sao hắn bây giờ bàn tay suy nhược vô lực, run rẩy không kiểm soát.

Cuối cùng mất lực, bút ngọc trên tay rơi xuống đất gãy làm đôi.

Ta vẫn là không kìm được, nhặt bút gãy của hắn lên, lại vén tay áo của hắn.

Ta thất thần.

Mu bàn tay của hắn có những vết roi đánh, nhìn là biết mới đây, một số vết vẫn còn rớm máu.

Ta máu nóng lên não, tức tối lớn giọng.

“Làm sao lại thế này?! Ai dám đánh huynh? Là ai dám…”

Tạ Lăng rút tay lại, đặt ngón tay lên môi ta khẽ “suỵt” một tiếng.

Ta im bặt.

Không phải, trên thế gian này, còn có ai có khả năng tổn thương lên người Tạ Lăng chứ?

Ta một chốc trong lòng buồn rầu không thôi, thấp giọng hỏi, “Là Thục nương nương? Hay là…”

Tạ Lăng lắc đầu, thu tay áo lại, không cho ta nhắc lại.

Cuối cùng vẫn là A Thuận bên cạnh Tạ Lăng đã âm thầm giữ ta lại, nói tổ tông của ta ơi, người đừng khiến Thất gia khó xử nữa, ngài ấy hôm trước từ tế đàn xuống đã lập tức đi tìm người, tối về bị hoàng thượng quở trách quất roi mây, đến đũa cũng cầm không được…

Tạ Lăng từ nhỏ đã được hoàng thượng sủng ái ngập trời, chưa từng bị mắng mỏ, vậy mà nay lại vì ta mà chịu ăn roi…

Ta nghĩ lại mấy ngày nay giận dỗi lạnh nhạt với hắn, không hoà nhã nổi với hắn một lần.

Ta xấu hổ đến sống không nổi.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 14


Ta đích thân đi làm cho Tạ Lăng ba đĩa đồ ăn vặt khác nhau, đều là món hắn thích ăn, còn chu đáo bóp vai xoa chân cho hắn suốt ba tháng trời.

Đổi lại, Tạ Lăng hứa với ta sẽ xin lỗi Sở Cửu.

Hoàng tử đi xin lỗi thần tử, đây là lần đầu ta nghe nói, nhưng Tạ Lăng lại rất thoải mái đồng ý, hoàn toàn không giống bộ dáng hôm đó ở hầu phủ, mặt lạnh như sương quyết đoán phạt tội Sở Cửu.

Ta còn tưởng hắn sẽ cứng đầu hơn cả ta.

Ta sợ Tạ Lăng và Sở Cửu kết thù, liền dẫn dụ bọn họ đi chơi cùng với nhau rất nhiều lần, nào là cùng pha trà ngắm tuyết, rồi thì đoán câu đố trên đèn lồng…

Nhưng mà hai người này vẫn mãi lạnh nhạt với nhau, nhìn thì có vẻ lễ nghĩa với nhau, nhưng thực chất mọi cử chỉ lời nói đều xa cách thờ ơ.

Lâu dần, ta cũng mặc kệ bọn họ luôn.

Chắc là do tính cách họ khác nhau, ta cũng chẳng miễn cưỡng nữa.

Ngày xuân con én đưa thoi, lại qua đi ba tháng dài.

Ô Nhược đổi tân vương, tân vương này muốn hoà hoãn với Trung Nguyên, lạy hoàng đế Trung Nguyên ba vái, còn cống nạp sang tơ lụa, rượu, và ngựa.

Từ đó, ngọn lửa chiến tranh ở biên giới phía tây cũng hoàn toàn bị dập tắt.

Ta cùng Sở Cửu cưỡi ngựa đi ra ngoại thành.

Huynh ấy cúi đầu về phía tây, đổ một bình rượu ấm xuống đất.

“Từ giờ trở đi, họ có thể yên nghỉ rồi.”

Sở Cửu nhìn xa xăm hồi lâu, thở dài mà nói.

Khi trở về, ta muốn cưỡi chung ngựa với Sở Cửu.

Huynh ấy bất đắc dĩ cười cười, nhấc ta lên ngựa, dùng chân dài giang ra, ôm chặt ta trong lòng, không chút chật vật.

“Không phải đã dạy muội cưỡi ngựa rồi sao?”

Giọng nói ấm của huynh ấy vang lên sau tai tôi.

“Đâu có cưỡi giỏi được như huynh, huynh đồng ý cõng ta một ngày, ta liền tránh được một ngày.”

Ta nói một cách nghiêm túc.

“Vậy sợ là muội cả đời này lười chảy thây.”

Giọng nói của huynh ấy mang theo ý cười, ta chưa bao giờ nhìn thấy Sở Cửu thoải mái vui vẻ như vậy, giống như lớp băng vạn năm dần tan chảy vậy.

Ta ngồi ở trong lòng huynh ấy, nghe thấy tiếng tim đập mạnh từ lồng ngực huynh ấy, may mà huynh ấy không nhìn thấy gương mặt đang nóng bừng lên của ta.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 15


Tết Trung thu, công chúa của Ô Nhược từ phía tây đến.

Đôi mắt của cô ấy thật sự có màu xanh đậm, tròn và trong hơn cả những viên đá quý ta yêu thích.

Ta lớn đến ngần này rồi, vẫn chưa từng nhìn qua một người đẹp đến như vậy.

Đáng tiếc là người đẹp như vậy, chỉ trốn ở trong Vọng Nguyệt các hoàng thượng đặc biệt xây lên, không ra ngoài cũng chẳng cho phép ai vào trong.

Ta đã có kinh nghiệm đối phó với Sở Cửu, liền chơi sáo ở dưới tầng các của nàng ấy nửa đêm.

Kĩ thuật và giai điệu sáo của ta đều là do Sở Cửu dạy cho, cũng có nổi mấy phần hương vị của vùng đại mạc.

Chơi đến hết bài thứ ba, nàng ấy liền mở cửa cho ta vào.

Ta nhìn thấy nàng ấy lén lau khoé mắt, nói nhớ nhà.

Một đêm mất ngủ, nàng ấy kéo tay kể chuyện về phong cảnh đồng tuyết ở tây bắc, cảnh đàn cừu túm tụm lại với nhau để giữ ấm trong đêm lạnh, cảnh mùa hè nằm trên bãi cỏ cao hơn đầu người, ngẩng đầu lên là nhìn thấy bầu trời đầy sao.

Tên của nàng ấy rất dài, phát âm cũng là những chữ ta chưa nghe qua bao giờ, học theo cũng không đặng.

Nàng ấy cười, nói rằng ta gọi nàng ấy là Khương Vũ cũng được.

Nàng ấy lớn hơn ta ba tuổi, ta liền gọi nàng ấy là Vũ tỷ tỷ.

Vũ tỷ tỷ giãi bày hết tâm sự của mình, liền hoạt bát hẳn lên, ngày ngày chạy đến hầu phủ, kéo ta đi cưỡi ngựa, đối với ta tốt ơi là tốt.

Chỉ là một tiểu công chúa vô ưu vô lo trên thảo nguyên như vậy, đến Trung Nguyên làm cái gì?

Mẹ ta do dự rất lâu rồi nói với ta rằng bây giờ Ô Ngược đổi vua mới, Vũ tỷ tỷ là công chúa nhỏ tuổi nhất của tân vương, đưa sang là muốn để tỷ ấy gả cho đương triều thái tử, hoà thân giao hảo…

Ta sửng sốt: “Nhưng hoàng thượng còn chưa lập thái tử mà.”

Mẹ lại như có điều gì che giấu.

“Công chúa còn nhỏ, phải đợi thêm một chút.”

Ta thấy cũng đúng, Khương Vũ tỷ tỷ lớn hơn ta vài tuổi, nhưng vẫn là còn nhỏ, với ngoại hình khí chất của tỷ ấy, sánh vai với bất kì hoàng tử nào cũng sẽ rất đẹp đôi.

Ta bĩu bĩu môi: “Nếu là con, con muốn lấy người mà mình yêu cơ, không cần chàng ấy là thái tử hay không! Kể cả có là kẻ vô danh tiểu tốt, không công thành danh toại, con cũng gả.”

Mẹ ta ném cho ta một cái nhìn trách móc, nói rằng ai cũng như ta ư?

Ta nói ai thì ta không dám chắc, nhưng riêng Khương Vũ tỷ tỷ thì ta đảm bảo, tỷ ấy chắc chắn không phải loại người ham danh hám vọng.

Mẹ nói ta hâm rồi, tập trung pha trà, không cùng ta nói chuyện nữa.

Được một lúc, mẹ lại chú ý đến phản ứng của ta.

“Nếu Thất gia lấy nàng ấy, Đường nhi cũng vẫn giữ lời nói vừa nãy?”

Ta ngẫm nghĩ, tưởng tượng ra hình ảnh Khương Vũ tỷ tỷ đứng cạnh Tạ Lăng, một người như ánh dương, một người tựa vầng trăng, thật sự xứng đôi, giống như trong sách nói kim phong ngọc lộ* có dịp tương phùng.

*kim phong ngọc lộ: gió vàng sương ngọc

“Đương nhiên rồi.”

Ta cười mẹ nói thừa.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 16


Nhưng mà hai người này dù xứng đôi như vậy, lại hình như không có ý tứ đó với nhau.

Tạ Lăng lúc nào cũng lạnh nhạt với Vũ tỷ tỷ, Vỹ tỷ tỷ cũng luôn giữ khoảng cách với hắn.

“Lúc ngài ấy nhìn ta, giống như nhìn thấu hết mọi thứ trên người ta vậy, khiến ta không kìm được sợ hãi.”

Vũ tỷ tỷ và ta vừa ăn nho vừa nói chuyện.

“Ngài ấy nếu thật sự để ai trong lòng, tuyệt không phải chuyện tốt gì đâu.”

Vũ tỷ tỷ thông minh như vậy, không ngờ cũng có lúc nhìn sai.

Ta lập tức vỗ ngực cam đoan thay cho Tạ Lăng, nói rằng ta biết đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn, nhân phẩm của hắn tuyệt đối đỉnh cao.

Vũ tỷ tỷ cười cười đẩy ta, nói ngài ấy tốt như vậy, tại sao muội không gả cho ngài ấy đi?

Không đợi ta giải thích, Vũ tỷ tỷ đã làm mặt như chợt tỉnh ngộ, khẽ liếc qua Sở Cửu đang im lặng ngồi đọc sách dưới giàn nho nói.

“À, đúng rồi, Đường nhi đã có người trong lòng rồi!”

Ta đỏ mặt đòi cào tỷ ấy, hai người bọn ta chạy đuổi nhau quanh sân.

Sở Cửu đặt sách xuống, không đứng dậy nhưng ánh mắt cũng đuổi theo ta, sự ôn nhu đong đầy trong mắt.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 17


Những lúc ba người chúng ta cùng nhau chơi đùa giết thời gian, Tạ Lăng hầu như không tham gia.

Dạo gần đây hình như hắn đang tranh chấp gì đó với Thục Quý phi, mẫu tử bọn họ mấy ngày liền không nói chuyện với nhau.

Ta có chút lo lắng cho hắn, nhưng mỗi lần ta hỏi hắn, hắn đều nói không sao.

Một lần ta vào cung, vừa lúc đụng phải Tạ Lăng đang từ Dực Khôn cung đi ra, sắc mặt âm trầm, mày chau cả lại như nút dây thừng.

Hắn bần thần một lúc mới nhìn thấy ta, còn giật mình một cái, sững sờ nhìn ta, một khoảng lâu sau mới hoàn hồn.

“Có phải huynh lười làm bài, bị Quý phi nương nương phạt không?”

Ta đi qua, đưa tay lên lau mồ hôi cho hắn.

Tạ Lăng lặng lẽ nhìn ta, đột nhiên kéo mạnh tay ta, dùng lực rất mạnh, khiến ta hơi đau.

Ánh mắt của Tạ Lăng vô cùng phức tạp, do dự mãi một lúc sau mới mở miệng.

“Nếu có một thứ muội rất yêu thích nhưng cầu không được, muội sẽ thế nào?”

Tự dưng hỏi một câu như vậy, ta vắt óc suy nghĩ hồi lâu, không nghĩ ra nổi có thứ gì mình thích mà lại không có được.

Ta chần chừ một chốc rồi nói.

“Cầu không được vậy thì đừng cầu nữa, không cam thì dùng quýt, hoặc tìm cái gì tương tự thứ mình rất thích đó cũng được…”

Hắn nhìn ta chăm chăm.

“Nếu là thứ mà không cái gì khác trên đời này thay thế được thì sao?”

Ta nhíu mày suy nghĩ rồi e dè nói.

“Thiếu thứ này, ta có sống được không?”

Tạ Lăng vô cùng chắc chắn.

“Không sống nổi.”

Ta xị mặt xuống, đây là việc khó nhất trên đời rồi đó, ta không tin một Tạ Lăng từ nhỏ tới lớn luôn hưởng hết sủng ái của cả hoàng cung này lại có thứ hắn thích mà không có được.

“Vậy thì hết cách rồi.” - Ta khó khăn mở lời - “Nếu không sống thiếu nổi, vậy chỉ có thể tiếp tục cầu, dùng tất cả thời gian sức lực có được đi mưu cầu, có lẽ rồi cũng có một ngày cầu được? Nếu còn không được nữa, thế thì đành không sống nữa vậy.”

Ta nói dông nói dài, nói đến quên mình đang nói gì.

Thứ mà Tạ Lăng nói, không phải là ngôi vị tối cao của thiên hạ kia chứ?

Nhưng mà kể cả khi hoàng thượng lập người khác làm thái tử, Tạ Lăng cũng là một vương gia phú quý nhàn nhã, làm gì đến mức không sống nổi nữa?

Ta liền gấp gáp đổi lời.

“Thật ra mỗi người cuộc sống sau này thế nào, cũng không có gì là cố định cả, huynh cảm thấy bản thân mình sống không nổi, nói không chừng lại gặp đường hoa trải dài, thấy ánh sáng cuối đường hầm…”

Nhưng dường như nửa câu này Tạ Lăng cũng không nghe vào, chỉ hơi cau mày cười, thả tay ta ra, trầm trầm cất giọng.

“Muội nói đúng, cho dù có khó khăn trả giá thế nào, cũng là xứng đáng…”

Một lúc sau, hắn ngẩng đầu lên nở một nụ cười sống động đầy khí lực.

“Ta quyết định rồi.”

Ta không hiểu lắm chuyện gì đang diễn ra, nhưng thấy Tạ Lăng cuối cùng cũng vui vẻ, ta cũng mừng theo, tự hỏi bản thân tại sao về sau lại quên sạch hết những gì mình nói hôm nay.

Tạ Lăng duỗi người, kéo tay đến chỗ phòng bếp, thản nhiên nói.

“Giờ cây cỏ xanh tốt, là lúc thích hợp để đi đua ngựa…”

Nói đến đây, ta liền vực dậy tinh thần.

Bài tập học sĩ giao cho Tạ Lăng ngày càng nhiều, ngày càng khó, đến những phần ta nghe không vào nổi thì liền “cáo lão hồi hương”, ở lì ở nhà cả ngày lười biếng vui chơi, hết trêu chọc Sở Cửu đến học cưỡi ngựa, bắn tên, thổi sáo với Vũ tỷ tỷ.

Có hai người thầy giỏi như vậy, kĩ năng cưỡi ngựa của ta cũng có chút tiến bộ hẳn lên.

“Vậy mùng bảy tháng sau được không? Để ta gọi Sở Cửu…”

Ta cuối cùng cũng không quên chuyện làm bà mối, vội vàng bổ sung thêm một câu.

“Gọi cả Vũ tỷ tỷ nữa.”

Ta háo hức muốn thử trình độ cưỡi ngựa của mình.

“Ta dạo này cưỡi ngựa lên trình nhiều rồi, huynh đừng hòng thắng được ta!”

Tạ Lăng cũng mỉm cười, trong lời như ủ sẵn mưu mô.

“Ta tất có trù tính.”
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 18


Mùng bảy, ta vui vẻ dẫn Sở Cửu đến trường đua ngựa, Tạ Lăng đã chuẩn bị sẵn một bộ yên ngựa.

Vũ tỷ tỷ đích thân chọn ra một con ngựa khoẻ đẹp nhất, nghênh ngang đi đến, một người một ngựa như mũi tên b*n r*.

Sở Cửu khẽ nhíu mày, theo sát phía sau.

Tạ Lăng thong thả đi bên cạnh ta.

Mấy ngày không gặp, hắn nhìn có vẻ như gầy đi không ít, ánh mắt cũng không còn trong trẻo như mọi khi, lộ vẻ ưu tư.

“Không phải do Vũ tỷ tỷ nhìn trúng tam ca ca, nên huynh buồn chứ?”

Ta nhìn bóng lưng kiêu ngạo vênh vang của Vũ tỷ tỷ ở phía trước, thấp giọng trêu hắn.

Tạ Lăng thu liễm cười: “Việc hôn sự của công chúa, còn chưa rõ.”

Cái gì mà không rõ chứ, chính Vũ tỷ tỷ nói cho ta biết, tam hoàng tử thân là đích tử duy nhất của hoàng thượng, được hoàng hậu nương nương nuôi dạy lớn lên ôn nhuận như ngọc, phong lưu ph*ng đ*ng, rất hợp với sở thích của tỷ ấy, lẽ nào còn không phải là thật?

“Tiếc quá nha…” - Ta than nhẹ - “Vũ tỷ tỷ tốt như vậy cơ mà.”

Tạ Lăng cười như không cười nhìn ta, “Nàng ta tốt ở đâu?”

“Cái gì chẳng tốt! - Ta bấm ngón tay kể cho hắn nghe - “Tỷ ấy xinh đẹp, tốt bụng, thông minh, cưỡi ngựa rồi đánh bóng rồi nhảy múa đều giỏi, thơ ca Trung Nguyên vừa mới học vài tháng mà đã tốt hơn ta bao nhiêu…”

“Nàng ta tốt ở chỗ nàng ta là công chúa của Ô Nhược!” - Tạ Lăng ngắt lời ta, bình tĩnh nói - “Chỉ có thái tử xứng với nàng ta.”

Tim ta lỡ một nhịp, vội ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Sườn mặt dần mất đi vẻ non trẻ của hắn sắc nét rõ ràng, ánh mắt ghim chặt vào bóng lưng của Vũ tỷ tỷ, có ý tứ nặng nề khiến người ta nhìn vào khó mà hít thở, còn có một cảm giác nguy hiểm như đang săn bắt con mồi.

Hắn đột nhiên cao giọng phi ngựa, khiến ta giật mình một chập.

Không biết từ lúc nào mà dây cương của Vũ tỷ tỷ lại tự dưng bị đứt.

Nhìn tỷ ấy mất đi phương hướng, người lơ lửng trong không trung, ta sợ hãi hét lớn.
 
Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử
Chương 19


Khương Vũ công chúa vô tình ngã ngựa, thất hoàng tử Tạ Lăng tựa một vị thần giáng thế, đuổi theo con ngựa đứt cương mấy lần để giữ nó lại, ôm lấy Khương Vũ công chúa vốn đang hoảng sợ kịch liệt trong tay, chuyển nguy thành an.

Sau này mỗi khi có cung nhân hiếu kì hỏi chuyện, ta đều mĩ miều miêu tả Tạ Lăng khí khái anh hùng tâng bốc hắn lên tận trời mây khiến nhiều cung nữ từ đó toàn trốn trong góc trộm nhìn dõi theo hắn.

Vũ tỷ tỷ ngã ngựa, trong cơn hoảng loạn bị bong gân, Tạ Lăng đích thân bế tỷ ấy về cung, hết mực chăm sóc tỷ ấy, toàn cung đều nhìn rõ.

Bị thương khoảng một trăm ngày, Vũ tỷ tỷ dần bình phục, hôn sự của tỷ ấy cũng thế mà định.

Là Tạ Lăng.

Điều đó là đương nhiên, tấm lòng của Tạ Lăng, trên dưới thiên hạ này nữ nhân nào có thể nỡ lòng cô phụ chứ?

Ta chỉ trách hắn coi ta như người ngoài, rõ ràng hắn thích Vũ tỷ tỷ, vậy mà lại giấu diếm không nói gì cả với ta.

Ta đỡ Vũ tỷ tỷ đi dạo trong ngự hoa viên, cùng tỷ ấy phơi nắng, trêu tỷ ấy.

“Là ai nói hắn tuyệt đối không phải người tốt để kết duyên nhỉ?”

Vũ tỷ tỷ đỏ mặt nhìn ta.

Ta trong lòng khoái chí, còn tỷ ấy thì tặng ta ánh mắt dao găm.

Hôn lễ của thất hoàng tử và Ô Nhược công chúa là hỉ sự lớn của cả hoàng cung, toàn bộ kinh thành treo đèn kết hoa, diễn ra trong tận ba ngày liền.

Nhưng lại chỉ có mình Sở Cửu không vui.

Sở Cửu ở một bên dự lễ, trên mặt không có một chút vui mừng.

Sở Cửu thường ngày vẫn hay dùng ánh mắt đầy nghi ngờ này nhìn Tạ Lăng, cho dù bao nhiêu năm nay ta thay Tạ Lăng biện giải, huynh ấy vẫn chẳng mảy may lay động.

Cái này như băng tuyết kết dày từ mùa đông lạnh giá năm đó (Tạ Lăng phạt Sở Cửu quỳ), ta cũng không thể hoà giải nổi.

Chỉ là tầm ba tháng sau, tam hoàng tử của hoàng thượng lại vào ngày đông sảy chân ngã xuống hồ, cung nhân hầu hạ bên cạnh lại đều không biết bơi, cuối cùng đã quá muộn để cứu nổi ngài ấy.

Ngài ấy tuy rằng vẫn giữ được mạng, nhưng khí lạnh lại đã xâm nhập quá mức vào hai chân, cả đời này sợ rằng đi lại không được.

Thục Quý phi cai quản lục cung, lại để gây ra một chuyện chấn động như vậy, bà ấy không đợi hoàng thượng mở lời đã trước tiên xử lí sạch sẽ đám cung nhân thị vệ vô dụng kia, ai cần nhốt thì nhốt, ai phải giết thì giết, làm cho minh bạch rõ ràng, sau cùng tự xoã tóc tháo trâm, ngày ngày quỳ trước cửa Càn Thanh điện cầu xin hoàng thượng tha thứ cho tội tắc trách của mình.

Ngày qua ngày, cuối cùng hoàng thượng cũng bị làm cho mềm lòng.

Nếu như trước kia hoàng thượng vẫn còn phân vân giữa đích tử của mình và Tạ Lăng, thì sau sự việc này cùng với sự trợ sức của Ô Nhược, tình hình đại cục đã dần trở nên rõ ràng.

Đại Chu chưa từng có một thiên tử tàn tật.

Lúc đó hoàng hậu lại lâm bệnh nặng, biết được tin này, ưu tư lo lắng thành tâm bệnh, đột ngột qua đời.

Thương thay cho hoàng thành vừa mới gỡ xuống lụa đỏ, giờ lại treo lên vải trắng.
 
Back
Top Bottom