Cập nhật mới

Khác Ta Thương Nàng [BH]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
371625712-256-k106503.jpg

Ta Thương Nàng [Bh]
Tác giả: sen155
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cái này chỉ là do tớ nghĩ ra rồi viết nên có nhiều chi tiết bị sai mọi người nhớ nhắc tớ nhée
Đừng la tớ 😖
Truyện được viết bởi:
Công ty TNHH:một mình tôi
Nên các bạn đừng lấy nó nhé, tớ sẽ buồn lắm



zhouxun​
 
Ta Thương Nàng [Bh]
1.Ngày trùng sinh


Hải Lan ngồi trên ghế ngắm tuyết rơi bên ngoài trong lòng vẫn gặm nhấm nỗi đau mất tỷ tỷ, chịu cảnh cô đọc trong mấy mươi năm qua.

Tóc cô gần như bạc trắng, trên tay vẫn mân mê cái túi thơm mà năm đó Như Ý nhờ Dung Bội nhất quyết trả lại.Đến khi Như Ý qua đời vẫn không chịu gặp mặt cô lần cuối làm tim cô lại bóp nghẹn mỗi lần nhớ đến khuôn mặt lạnh tanh của Như Ý khi biết bản thân đã ban chết cho Lăng Vân Triệt

Ôm trong lòng cái túi thơm rồi cô từ từ nhắm mắt lại.Đến giờ phút này điều cô hối tiếc nhất vẫn là không gặp được tỷ tỷ lần cuối.Mong rằng khi cô chết đi sẽ thấy tỷ tỷ đứng ở con đường đó chờ cô đi đến bên cạnh, hai người sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường

..................

"a....chói quá"

Nghe tiếng la của cô Diệp Tâm đang túc trực ở gần đó chạy lại

"Chủ tử..người dậy rồi sao

Người đâu!

Mau gọi thái y, chủ tử tỉnh dậy rồi"

Hải Lan nằm im nhưng trong lòng đang dậy sóng

"Tại sao?

Bản thân đã chết rồi mà, sao còn nằm ở đây" cô nghĩ thầm

"Chủ tử...người thấy sao rồi, đã mấy ngày người không dậy làm nô tì lo lắm"

"Tại sao ta lại nằm ở đây"

"Người không nhớ gì sao, mấy hôm trước người bị Hoàng Hậu nương nương phạt quỳ ở Ngự Hoa Viên đúng lúc trời đổ mưa, người bị cảm đến ngất xỉu

Chúng nô tài tìm được người nên đưa về đây, người đã hôn mê mấy ngày liền đến bây giờ mới dậy"

Nói đoạn thì thái y đã đến, ông khám qua cho cô rồi nói chỉ cần tịnh dưỡng vài hôm là khoẻ

Xem ra kiểu khám cũng thật sơ sài

Xong hết cô kêu tất cả nô tài ra ngoài lấy lí do muốn an tĩnh một lúc

Nằm thẫn thờ suy nghĩ về tỷ tỷ

"Hiện tại không biết là thật hay mơ

Nhưng nếu là thật thì xem như ông thời đã nghe thấy những nỗi nhớ Nhung của ta cho tỷ tỷ mà giúp ta có thêm một cơ hội để được ở bên tỷ ấy"

"Lần này nhất định ta phải cứu tỷ tỷ ra khỏi những rắc rối năm xưa, giúp tỷ ấy có được cuộc sống an nhiên như tỷ ấy muốn"

_______________

Về phần Như Ý

Đêm đó nàng ngồi bên chậu lục mai đã khô héo mà nhắm mắt

Nàng buôn bỏ hết tất cả mà rời đi để lại bức tâm thư cho Vĩnh Cơ và chậu lục mai đó

Bỏ lại khúc tình cảm đã lạnh nhạt với Hoàng Thượng, lần gặp mặt cuối cùng với Hải Lan và lời cảm tạ sâu sắc với người bạn tri kỉ

.....................

Như ý mở mắt ra thấy khung cảnh lạnh lẽo hoang tàn ở lãnh cung, có chút quen thuộc lại lạ lẫm

Nhị Tâm đi đến bên cô thủ thỉ

"Chủ tử đã dậy rồi..nô tì là chờ chủ tử dậy để cùng nhau trồng số hoa Lăng Tiêu mà Hải Quý Nhân đã đem vào hôm qua"

Nàng nằm đó suy nghĩ một lát lại thấy khó hiểu

"Chẳng phải kiếp này đã qua rồi sao, bản thân lại phải đi qua nó một lần nữa, coi như là trải qua những gì đã từng đi cũng không đáng sợ"

"Xem ra phải mau chóng ra ngoài mới được "

Bản thân nàng lại nhớ, nhớ lại rất nhiều người đã ra đi

Vĩnh Kỳ,Vĩnh Cảnh,Cảnh Hủy,Ý Hoan,Lục Quân kể cả Ngọc Nghiên,Hi Nguyệt,Yến Uyển,Bạch Nhụy Cơ,...

Thấy cô đờ ra một lúc Nhị Tâm thấy lạ mà hỏi cô

"Chủ tử...người thấy không khoẻ sao, người có cần nằm nghỉ thêm không

Chuyện trồng hoa nô tì làm một mình cũng được"

Bị kêu ra khỏi suy nghĩ, nàng có hơi giật mình

"Không sao, ta muốn đi trồng hoa"

______________

Quay lại thời gian hiện tại

Sau lần giả vờ bản thân bị hãm hại bỏ độc chu sa, ai ai trong cung cũng nghi ngờ năm đó Ô Lạp Na Lạp Thị bị oan, nói là cô ấy gánh tội giúp người khác

Hải Lan trong lòng thầm nghĩ chiêu cũ này của bản thân quả thật là hiệu nghiệm

Vừa nãy có người đưa tin về nói Ô Lạp Na Lạp Thị bị người khác bỏ độc thạch tín vào trong cơm canh, Hoàng Thượng lập tức đi đến lãnh cung để thăm cô ấy làm nhiều người đứng ngồi không yên

Cô nghe thấy vờ như lo lắng nhưng không lâu sau lại mỉm cười, xem ra tỷ tỷ của cô lại sắp được ra khỏi nơi đó rồi

...................

Hôm nay là ngày tỷ tỷ được ra khỏi lãnh cung, Hải Lan đã chuẩn bị tươm tất từ sớm chỉ chờ Hoàng Thượng ra khỏi Dực Khôn Cung cô liền đứng dậy đi đến đó

Diệp Tâm đi theo luôn miệng kêu chủ tử đi chậm lại những cô vẫn bỏ ngoài tai mà sải từng bước dài đi đến Dực Khôn Cung

Chỉ nghĩ đến cảnh cô sẽ gặp lại tỷ tỷ của mình sau 26 năm chịu cảnh cô độc trong bốn bức tường của Tử Cấm Thành mà mắt cô đã đỏ hoe, ước đẫm tự bao giờ

Đến nơi cô luôn miệng gọi tỷ tỷ rôm rả hết cả cung.

Chưa thấy người đã thấy tiếng quả thực là đang nói đến cô hiện tại

Như ý đang đứng trong cung quay ra nhìn thấy Hải Lan ôm cái bụng bầu đi vội vã tìm cô mà không khỏi tự trách

Con người này tại sao lại đối tốt với cô như thế, vậy mà lần trước khi ta ra đi lại không cho cô gặp mặt bản thân lần cuối, không biết cô đã đau khổ như thế nào

Hải Lan nhìn thấy Như Ý mà mừng rỡ đến rơi hai hàng nước mắt,không để nàng kịp nói gì đã đi đến ôm chầm lấy nàng mặc cho các nô tì khác đang nhìn và cái bụng to tướng làm chắn ngang cô với nàng

Như Ý nhìn thấy nàng kích động như vậy cũng không khỏi bất ngờ,nhớ là lần trước hai người gặp lại Hải Lan cũng không xúc động đến như vậy

Nàng vỗ về vào lưng cô an ủi

"Ta đã về rồi, sẽ không vào đó nữa, muội đừng kích động như vậy sẽ ảnh hưởng đến đứa bé"

"Tỷ về rồi...thật tốt"

Cô không nói gì thêm mà thay vào đó là những tiếng nấc lớn rồi vùi sâu vào cổ nàng hơn nữa

"Hải Lan...muội đừng khóc nữa, ta đã ở đây, ta không đi đâu nữa"

Ôm Hải Lan vào lòng khiến cô càng cảm thấy có lỗi,bản thân phải để tâm đến con người này hơn

---------------

Đây là chap đầu tiên mà tớ viết

Mong mọi người sẽ ủng hộ tớ

Tớ sẽ ra thêm nhiều chap nữa ạ🤗
 
Ta Thương Nàng [Bh]
2.Hoằng Lịch


Mãi thì Hải Lan mới chịu nín hẵng, cô và nàng ngồi xuống trò chuyện

"Tỷ tỷ...tỷ đã ốm đi không ít, tỷ đã chịu khổ

Đều tại muội vô dụng, ngay cả việc tỷ tỷ bị người ta bỏ thạch tín cũng không biết"

"Mọi chuyện đã qua rồi,tỷ không sao"

"Rốt cuộc người nào đã làm chuyện này..Hoàng Hậu, A Nhược hay là Quý Phi

Nhất định là phải điều tra rõ ràng chuyện này"

Như Ý nhìn qua phía Diệp Tâm, Hải Lan liền hiểu kêu Diệp Tâm đi ra ngoài, nàng nhìn qua Nhị Tâm cười mỉm một cái rồi quay qua nói nhỏ mới Hải Lan

"Chuyện này là tự tỷ mạo hiểm mà thôi"

Hải Lan biết được đáp án cố diễn ra vẻ mặt ngạc nhiên

"Cái gì"

"Vì muốn ra khỏi lãnh cung cho nên mới dùng chiêu mạo hiểm"

"Muội bị trúng độc chu sa, có ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng hay không, có điều tra ra là ai làm hay chưa"

"Nếu như muội nói..đã làm giống tỷ tỷ, tỷ có tin không"

Như Ý đã biết trước nên chẳng lấy làm ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi Hải Lan

"Muội làm là vì tỷ"

Hải Lan gật đầu vài cái khẳng định lời Như Ý

"Muội không sợ làm ảnh hưởng tới đứa con trong bụng sao"

"Giang Dữ Bân cũng không cho tỷ biết"

Hải Lan vừa nghe liền giật mình

"Tại sao tỷ biết là Giang Dữ Bân giúp muội"

Như ý chợt nhận ra mình lỡ lời nhưng vẫn nhuần nhuyễn trả lời

"Là tỷ đoán, vì trong cung này chỉ có Giang thái ý là đáng tin cậy"

Hải Lan ngoài mặt cho qua nhưng vẫn để trong lòng

Nói đoạn Diệp Tâm đứng bên ngoài nói đã chuẩn bị đến giờ dùng thiện

Hải Lan nghe thấy nhưng vẫn lưu luyến không muốn rời xa tỷ tỷ

"Tỷ tỷ...đã lâu rồi chúng ta chưa đc ăn một bữa với nhau hay hôm nay tỷ cho muội ở lại đây ăn một bữa với tỷ được không"

"Ừm..nếu muội không nói thì tỷ cũng sẽ kêu muội ở lại ăn cùng tỷ thôi"

"Nhị Tâm..mau truyền thiện"

Các món ăn đều đã được dọn lên, hầu như đều là những món mà Hải Lan thích

Hai người đi đến ngồi xuống bàn ăn được Nhị Tâm và Diệp Tâm hầu bữa

"Hải Lan...muội xem, đây là món canh gà xé sợi măng chua mà muội thích nhất"

"Tỷ vẫn còn nhớ sao"

"Tất nhiên là tỷ nhớ rồi...nào, mau ăn thôi"

Không biết rõ thức ăn có mùi vị như thế nào nhưng trong lòng Hải Lan lúc này rất ngọt ngào

Đã lâu không gặp, lại được tỷ tỷ quan tâm đến như vậy.

Nếu đây chỉ là giấc mơ xem ra cô phải mơ thật tốt đến khi chết cũng thấy yên lòng

.........................

Ngày Như Ý ra khỏi lãnh cung nàng như biến thành con người khác, nàng không chịu gặp mặt hắn càng tỏ ý né tránh làm Hoằng Lịch không khỏi đau đầu

Hắn luôn suy nghĩ làm cách nào để có thể làm lành với Như Ý.

Bằng cách nhờ Dục Hồ Cô Cô đến Dực Khôn Cung nói giúp cho hắn nhưng nàng vẫn không mềm lòng

Còn nàng với Hải Lan thì càng thân thiết, cứ những khi không bận việc gì thì hai người sẽ qua cung của nhau để ăn uống, trò chuyện

Hắn thấy vậy nên nghĩ sẽ qua Diên Hi Cung một chuyến

Hắn bước vào cung của Hải Lan, vừa thấy Hoàng Thượng cô có hơi chút bất ngờ nhưng xen lẫn lạnh nhạt, tức thời hắn không nhìn ra

"Thần thiếp..xin thỉnh an Hoàng Thượng"

"Ừm..đứng lên đi"

Hai người ngồi trên tiểu tháp hắn cứ chần chừ mãi mới nói chuyện

"Hai tỷ muội của nàng ngày càng thân thiết, không biết dạo gần đây Như Ý xảy ra chuyện gì mà không chịu đến gặp trẫm

Lúc nào trẫm gọi nàng ấy đến cũng có người đến báo bệnh"

"Nàng thấy nàng ấy có bệnh đến mức không muốn gặp trẫm không"

Hắn nhìn Hải Lan với ánh mắt dò xét, mong cô không bao che cho Như Ý

Hải Lan nhìn ra được ý thăm dò trong câu nói của hắn, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười đáp lời

"Tỷ tỷ gần đây đúng thật là không khoẻ, ăn uống cũng ít nhưng không đến mức thân thể suy ngược

Chỉ e là tâm bệnh, chắc là do tỷ tỷ suy nghĩ quá nhiều"

"Hoàng Thượng yên tâm, thần thiếp sẽ qua cùng tỷ tỷ trò chuyện, giúp tỷ tỷ không buồn phiền nữa"

Câu nói của Hải Lan làm hắn phải ngồi một lúc suy nghĩ

Hắn chỉ nghĩ chắc nàng đang còn giận vì hắn đã cho nàng vào lãnh cung, chỉ ậm ừ cho qua

Hắn ngồi nói chuyện cùng Hải Lan một chút, hỏi han về đứa bé trong bụng rồi về lại Dưỡng Tâm Điện

"Thần thiếp cung tống Hoàng Thượng"

"Diệp Tâm, chúng ta đi đến Dực Khôn Cung thăm tỷ tỷ"

Đi qua đến nơi, thấy Như Ý đang ngồi vẽ hoa, Hải Lan không vội đi đến mà ra hiệu kêu Diệp Tâm ra ngoài chờ để cô đứng ngắm nàng một lát

Cử chỉ nhẹ nhàng hoạ lên bức tranh của Như Ý khiến cô lập tức siêu lòng

Dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Như Ý nhìn sang chỗ Hải Lan đang đứng

Nàng mỉm cười

"Muội đến từ khi nào vậy, sao không cho tỷ biết"

Biết sự việc nhìn trộm của mình đã bị phát hiện cô tiến tới gần Như Ý khẽ nhún chân xuống thỉnh an

"Tỷ tỷ.."

"Muội đã đến được một lúc rồi nhưng thấy tỷ chăm chú vẽ tranh như vậy khiến muội không dám làm phiền tỷ"

Như Ý chỉ mỉm cười, nàng hoạ cho xong những đường nét cuối cùng rồi giơ bức tranh lên cho Hải Lan xem

"Hải Lan...muội xem, ta vẽ bức này thế nào"

"Rất đẹp"

...................

Tồi đó, Hoằng Lịch quyết định đi đến Dực Khôn Cung để thăm Như Ý, một phần cũng vì muốn biết rõ tại sao Như Ý không muốn gặp bản thân, lại còn suy tư quá độ dẫn đến tâm bệnh như vậy

Bước vào trong thấy Như Ý đã thay Thường Phục Bào, nàng đang cầm một quyển sách để đọc, phong thái thanh thoát nhìn qua quả thực không giống người bị bệnh

Như Ý thấy Hoằng Lịch bước vào vội để quyển sách xuống để thỉnh an

"Thần thiếp xin thỉnh an Hoàng Thượng"

Hắn miễn lễ rồi đi đến bên cạnh chỗ nàng ngồi xuống, khoảng cách gần như vậy khiến cho Như Ý có chút ngượng ngùng

Đã lâu hắn và nàng không còn được ngồi gần nhau như vậy, có chăng thì chỉ là nhưng lúc đi ngủ nhưng cũng giành cho nhau ánh mắt chán ghét

"Dáng vẻ của nàng không giống người bị bệnh đến đi không nổi

Vậy tại sao mấy bữa nay nàng nhất quyết không chịu đến gặp trẫm"

Nàng không thoải mái nhích sang bên còn lại một chút đã khiến hắn cảm thấy không vui

"Do thần thiếp đã lâu chưa được gặp Hoàng Thượng, cho nên có chút không quen, thần thiếp sợ sẽ khiến Hoàng Thượng không vui"

Tuy nói chuyện với hắn những mặt nàng cứ nhìn về phía khác làm hắn rất khó chịu

Hắn nghe xong cứ nghĩ nàng vẫn còn giận hắn mà lấy bừa lý do này

Vô thức chạm tay vào mặt của Như Ý rồi vuốt xuống tới cằm đột nhiên xoay mạnh cằm của nàng về phía bản thân khiến nàng một phen hoảng hốt

Thấy được biểu cảm này của nàng làm hắn cảm thấy thoải mái hơn, có lẽ việc dày vò nàng chính là thú vui của hắn

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, nhìn kĩ từng chi tiết nhưng hắn thích nhất vẫn là đôi môi căng mọng của nàng

Mặt nàng lúc này đã từ hoảng hốt trở nên hồng hào, có chút ngại ngùng đánh mắt sang chỗ khác.

Hành động này khiến hắn bật cười thành tiếng

"Vậy thì trẫm sẽ làm đến khi nào nàng cảm thấy quen thì thôi"

Nói rồi hắn lấy một tay còn lại để sau gáy nàng để không cho nàng kháng cự

Hắn tiến tới hôn lấy môi nàng

Như Ý dãy dụa kịch liệt muốn thoát ra khỏi tình huống này nhưng chẳng thể nào thoát ra được

Được một lúc lâu thấy hơi thở nàng yếu đi hắn mới buông tha cho nàng

Chưa thở được bao nhiêu lại bị hắn đẩy xuống giường, khoá chặt hai tay và chân

___________

Khi nào 2 chap đầu đủ vote thì tớ lên tiếp nháaaa🤗
 
Ta Thương Nàng [Bh]
3.Tha cho thần thiếp


"Hoàng Thượng...người thả thần thiếp ra"

Như Ý cố gồng sức mình để thoát ra khỏi Hoằng Lịch nhưng sức nàng sao lại sức hắn

Mệt mỏi một lúc cũng không thoát ra được liền nằm thở, hắn nhìn một màn nãy giờ không khỏi bật cười

Không chống cự được, nàng liền buông xuôi mặc cho hắn muốn làm gì làm

Mắt Như Ý đã đọng đầy nước mắt, mắt nhắm nghiền lại bày ra vẻ mặt chán ghét

Hắn không nhìn thấy liền nhắm vào cổ nàng mặc sức hôn hít

Nước mắt Như Ý lặp tức chảy ra, cảm thấy bản thân mình bị sỉ nhục, thân thể bị người ta mặc sức hành hạ nhưng không chống trả được

Như Ý nhè nhẹ lên tiếng bất lực

"Hoàng Thượng..."

"Hoàng Thượng....xin người hãy tha cho thần thiếp "

Nghe vậy hắn ngước đầu lên

"Không tha được

Dám giả bệnh để không đi gặp trẫm"

"Tội này là phải xử phạt thật nặng

Để xem, đêm nay trẫm xử trí nàng ra sao"

Thấy nàng không có phản ứng, mặt lạnh như tờ làm hắn có chút khó xử

Tại sao nàng lại không vang xin hắn mà bày ra vẻ mặt cam chịu như vậy, có phải nàng chán ghét hắn rồi không

Ban đầu chỉ định chọc ghẹo để nàng vì thế nguôi giận, có lẽ hắn đã làm sai cách nên mới khiến nàng chán ghét hắn như vậy

"Nàng đúng thật là dễ khóc

Thôi, ta không chọc nàng nữa, cũng đi ngủ thôi"

Hắn cứ thế nằm xuống ôm nàng ngủ, Nàng thì trằn trọc mãi đợi hắn ngủ thật say rồi nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay của hắn, cứ nằm suy nghĩ không biết những tháng ngày sau phải giúp những người sắp bị hại chết oan uổng kia thế nào

Bây giờ thì cứ giống như bình thường, từ từ nghĩ kế giúp họ

..............

Sáng hôm sau, Hoàng Thượng bước ra khỏi cung Hải Lan liền bước vào

"Tỷ tỷ"

"Tối qua Hoàng Thượng đã đến đây"

"Ừm...đúng vậy"

Như Ý đang dỡ tay thêu hoa trên vải cũng chẳng để ý mà trả lời

Hải Lan nghe vậy thì có phần lo lắng, nếu như vậy thì có phải hai người đã...

Nhìn vào đôi môi của tỷ ấy thật khiến cho cô muốn hôn nó, nhưng lại nghĩ đến nơi mềm mại đó đã bị Hoàng Thượng hôn vào thật khiến cho cô thêm phần bực bội

Bàn tay nhỏ nhắn đó cũng bị Hoàng Thượng nắm lấy, tại sao cô lại không được nắm cơ chứ

Nghĩ đến những chuyện đó khiến mặt cô méo xệch đi, Như Ý quay qua thấy vậy liền lo lắng

Một tay đặt lên tay Hải Lan, tay còn lại đặt lên má cô

"Hải Lan..muội bị sao vậy, có phải là muội không khoẻ không

Để tỷ gọi Giang Dữ Bân đến"

"Muội không cần..muội không sao"

Đúng thật tay nàng rất mềm, Hải Lan chỉ ước được tỷ tỷ nắm tay như vậy mãi thôi

Cô giơ tay mình đặt lên trên hai bàn tay của Như Ý, dùng ngón tay để vuốt ve nó

Hành động của Hải Lan khiến Như Ý đơ một lúc, khi nhận thức được thì cô vội vàng rút tay ra, lúng túng để vào lại công việc vừa nãy

Hải Lan thấy vậy thì cười lớn, bị cười quê Như Ý huých vào cô một cái

"Muội đó...chỉ giỏi cười tỷ"

"Muội không cười nữa, dạo này thời tiết trở lạnh, hay là trưa nay tỷ qua cung của muội dùng thiện đi"

"Muội sẽ làm vài món ăn làm ấm người cho tỷ"

"Ừm...tỷ sẽ qua"

"Mà muội đó, sắp sinh rồi đi lại nhiều quá, nếu muốn thăm tỷ thì gọi Diệp Tâm đến nói với tỷ một tiếng, tỷ sẽ đi qua cung của muội cho muội không cần cực khổ"

Hải Lan thấy Như Ý dặn dò kĩ như vậy liền muốn trêu chọc

"Thần thiếp tuân chỉ..."

Trưa đó Như Ý cùng Hải Lan đi đến Diên Hi Cung để dùng thiện

Trên đường đi Như Ý cứ liên tục hỏi Hải Lan có lạnh không

Nàng hỏi nhiều đến mức làm Hải Lan cảm thấy lười biếng trả lời

Cô cầm hai tay tỷ tỷ đặt lên má mình kêu nàng tự cảm nhận

"Tỷ tỷ thấy chưa, muội đâu có lạnh đâu, tỷ đừng hỏi muội nữa, muội đã trả lời đến phát chán rồi"

Hạnh động này của Hải Lan lại làm cho Như Ý có chút đơ người

Nhị Tâm, Diệp Tâm và những cung nữ đi kế bên cũng lén cười trộm

"Ta..ta biết rồi...muội không có lạnh thật"

Nàng ghé gần tai của Hải Lan nói nhỏ

"Nhưng muội cũng đừng làm như vậy chứ"

Hải Lan quay qua định nói gì đó nhưng do khoảng cách của hai người rất gần vừa quay qua thì môi của cô đã chạm vào môi của Như Ý làm cho nàng giật bắn mình ngạc nhiên làm mắt mở to, lập tức quay lại trạng thái người thắng tắp, cứng đờ mặt lại có chút đỏ hồng

Hải Lan cũng không khỏi giật mình nhưng lặp tức lại cười trộm thầm cảm thán da mặt của nàng thật là mỏng nhưng môi của nàng quả thực là mềm mại

Sau khoảng khắc lúc nãy Như Ý im lặng suốt đường đi, đầu luôn suy nghĩ không biết khoảng khắc lúc nãy có bị những cung nữ phía sau nhìn thấy không

Đi tới Diên Hi Cung, ngồi xuống tiểu tháp rồi nhưng nàng vẫn không nói gì tay chân để ngay ngắn, mắt thì nhìn xuống đất mà suy nghĩ

Thấy bản thân đã làm cho tỷ tỷ hoảng sợ Hải Lan liền mở miệng an ủi

"Muội chẳng qua vô tình, không ngờ lại làm cho tỷ sợ hãi, là muội xin lỗi

Nhưng xem như chuyện ban nãy chưa từng xảy ra, tỷ đừng suy nghĩ về nó nữa"

"Chuyện ban nãy chúng ta làm nếu như có người nhìn thấy thì sẽ nói chúng ta làm những chuyện trái với luân thường đạo lý "

"Trường hợp họ đồn thổi ra ngoài sẽ thêm thắt vào những chuyện khó nghe khác, người trong cung này xem chúng ta là cái gì"

"Tỷ tỷ à....lúc nãy chỉ là vô tình thôi, sẽ không có ai dám đi đồn đại những chuyện không đâu như vậy"

"Nếu có thì người nghe cũng sẽ biết là chuyện bịa đặt, không ai sẽ tin những lời đồn đó đâu"

Hải Lan vừa nói vừa khẽ ôm Như Ý vào lòng tay còn lại vuốt vuốt sau lưng điềm đạm trấn an Như Ý

Một hồi Như Ý từ từ bình tỉnh lại, nhìn thấy dáng vẻ này của Hải Lan, nàng có chút suy tư

Hiện giờ Hải Lan chỉ là một Hải Quý Nhân vô lo vô nghĩ nhưng lại hành xử như Du Phi ngày đó

Luôn an ủi, dùng những lời lẽ của bản thân làm nàng cảm thấy yên tâm hơn

Không lẽ.....

"Tỷ tỷ..."

Dòng suy nghĩ của cô bị Hải Lan cắt ngang

"Đã sắp đến giờ dùng thiện, tỷ ra kia cùng ăn với muội nha, đừng nghĩ nhiều nữa"

"Ừm..."

Hai người ngồi dùng thiện

"Tỷ à...đã lâu tỷ và Hoàng Thượng không gặp nhau, muội thấy tỷ có vẻ không thích gần gũi Hoàng Thượng cho lắm"

"Đúng vậy, đã lâu không gặp, tình cảm cũng không còn như trước

Cô nghe xong cũng không nói gì thêm

Hoàng Thượng bên này cũng đang ngồi suy tư

Vẻ mặt chán ghét của nàng hôm qua là sao vậy, chỉ mới ba năm không gặp mà nàng như đã lạnh lòng từ lâu

Thật giống với Như Ý của ngày ấy, không lẽ...

Chắc là không phải đâu, chỉ là do hắn suy nghĩ nhiều.

Nhưng nếu muốn biết chỉ còn một cách

................

Bên Như Ý và Hải Lan sau khi dùng thiện, hai người cùng nhau hoạ tranh đến gần chiều.

Có một thái dám đi đến thỉnh an hai người

"Nô tài thỉnh an Nhàn Phi nương nương, Hải Quý Nhân"

"Từ Công Công, ông đến để tìm Nhàn Phi tỷ tỷ có đúng không"

"Hoàng Thượng nhớ tới Nhàn Phi nương nương đã lâu không gặp

Hôm nay cố ý lật lại thẻ bài của nương nương

Mong là nương nương chuẩn bị đến dưỡng tâm điện để thị tẩm"

Hải Lan nghe xong có chút ngạc nhiên nhưng vẫn có hơi bực tức mà không thể hiện ra ngoài

Như Ý thì vẫn cứ bình thản, không vui không buồn nhưng lại không thoải mái, tối nay lại phải gặp Hoàng Thượng nữa rồi
 
Back
Top Bottom