Ngôn Tình Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm
Chương 40: Chương 40


Trong cửa hàng còn có người ngoài, cho dù nàng không công cáo thì những người khác cũng sẽ truyền ra ngoài, huống hồ Yến Phi Tàng không cho rằng đao pháp của hắn tồn tại sơ hở, cho dù có thì nàng cũng không có khả năng nhìn ra.“Ngươi là đang nghĩ ở đây không ai có thể nhìn ra được sơ hở của ngươi, cho dù có làm hỏng đồ thì cũng không sao, dù sao cũng không có người có thể đánh thắng được ngươi, nếu có thể đánh thắng được thì càng tốt, vừa lúc thỏa mãn mộng tưởng hão huyền muốn so tài của ngươi có phải hay không?”Yến Phi Tàng: “……”Hắn cảm giác tôn nghiêm của mình bị nàng hung hăng đạp trên mặt đất, nhân tiện nghiền nát thành tro bụi.“Như vậy thì đã sao?”Lục Kiến Vi cười khẽ: “Hóa ra Yến đại hiệp cùng người khác so tài chưa bao giờ quản sống chết của bọn họ, đúng là lạm sát vô tội.”“Ta chưa từng lạm sát vô tội!” Yến Phi Tàng hít sâu một hơi nói: “Yên tâm, ta sẽ không tổn hại đến tài vật trong khách đi3m.” Yến Phi Tàng đè thấp tu vi.“Đây là Kinh Đào thức thứ nhất, phong vân chợt khởi.” Một hàn quang lạnh thấu xương lướt ngang qua tầm mắt mọi người, giống như cuồng phong hãi lãng chợt đến, uy thế chấn động tâm kinh.Lục Kiến Vi nheo mắt, cảm thấy Kinh Đào Đao Pháp này quả nhiên không tồi, thế nhưng…“Nếu có ám khí đâm vào huyệt thiên tông của ngươi thì thức này tất bại!”Vừa dứt lời, một tia ngân quang cực mảnh đâm xuyên không khí tiến đến sau lưng Yến Phi Tàng.

Hai lỗ tai hắn khẽ nhúc nhích nghiêng người tránh đi, quơ đao đánh rớt ngân châm, xoay người tức giận trừng mắt nhìn sang bên cạnh.“Ngươi làm gì vậy?!”Tào Háo Tử: “…… Thứ lỗi, Tào mỗ sở trường dùng ám khí, nghe vị cô nương này nói xong không cẩn thận tay run.”Yến Phi Tàng không để ý đến hắn, ngược lại nhìn về phía Lục Kiến Vi.“Ta có thể cản được.”“Nếu đằng trước có người quấn lấy ngươi chiến đấu, ngươi tự tin mình có thể tránh được ám khí sao?”Yến Phi Tàng trầm mặc.Thấy vẻ mặt hắn, Lục Kiến Vi liền biết người này lớn như vậy còn chưa bị đánh lén đúng là may mắn, hoặc là nói hắn có chỗ dựa cho nên không ai dám trêu chọc.

Quả nhiên là thiếu giáo huấn.“Còn muốn tiếp tục sao?”Yến Phi Tàng không phục, triển khai thức thứ hai.“Giấu kỹ không có nghĩa là nhìn không thấy, vị bằng hữu nào thử tìm huyệt huyền xu hắn xem?” Lục Kiến Vi buông lời trêu chọc.Lữ Hồ Điệp cười khúc khích, khăn trong tay hóa thành một sợi dây nhỏ đánh về phía Yến Phi Tàng.

Trong lòng cảm giác được nguy hiểm, Yến Phi Tàng luống cuống tay chân chống đỡ đòn công kích từ khăn tay.“Cô nương thật đúng là người thông minh.” Lữ Hồ Điệp thu hồi khăn tay, chớp mắt nhìn Lục Kiến Vi.Lục Kiến Vi bị hắn nhìn khó chịu, nhướng mày nói: “Ngươi cũng muốn thử cảm giác bị người khác nhìn ra sơ hở sao?”Lữ Hồ Điệp: “……”Ngụy Liễu xem kịch che miệng cười trộm, Đào Dương bất đắc dĩ tiến lên một bước dùng thân thể chắn cho nàng.

Mặc kệ Lữ Hồ Điệp có muốn hay không, Yến Phi Tàng khẳng định là không muốn tiếp tục.

Lục Kiến Vi có thể dễ dàng chỉ ra hai điểm yếu của hắn, nếu còn tiếp tục chỉ có tự rước lấy nhục.Hắn suy nghĩ vài giây rồi lưu loát thu đao vào vỏ, trịnh trọng ôm quyền: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm, xin hỏi tiền bối tôn tính đại danh?”Đúng là người co được dãn được.Lục Kiến Vi lộ ra nụ cười thương nghiệp: “Ta họ Lục, là chưởng quầy nơi này, vô danh tiểu tốt không đáng nhắc đến.

Mấy vị khách nhân là muốn nghỉ chân hay ở trọ?”Yến Phi Tàng vốn dĩ chỉ đến so tài, nhưng hiện tại cũng chẳng muốn tiếp tục xấu mặt, chỉ cầu được chỉ điểm bèn nói: “Ta trọ!”Lữ Hồ Điệp cùng Tào Háo Tử liếc nhau: “Chúng ta cũng ở trọ.”Còn về Đào Dương cùng Ngụy Liễu, hai người vốn định mua thức uống xong sẽ đi Vọng Nguyệt Thành, nhưng…Ngụy Liễu không dám nhiều lời chỉ giật nhẹ ống tay áo Đào Dương.

Đào Dương hiểu ý, cất cao giọng nói: “Chúng ta cũng ở trọ, Lục chưởng quầy có cung cấp nước trà không?”“Quan Hà, ngươi chiêu đãi khách nhân.” Lục Kiến Vi chuyển hướng sang Trương bá và Chu Nguyệt: “Hai người các ngươi đi theo ta.”Tiết Quan Hà nhanh chóng nhận lệnh, xoay người đi về phía quầy.“Ở đây có bảng giá, đặt một trả một, mấy vị khách nhân cần phòng như thế nào?”Cả đám người nhìn giá phòng không khỏi ngây người.“Sao lại đắt như vậy!” Đào Dương thay bọn họ nói ra tiếng lòng..
 
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm
Chương 41: Chương 41


Tiết Quan Hà mỉm cười: “Không trọ cũng không sao, chúng ta không ép buộc.”Mấy người mặt lộ vẻ khó xử, Yến Phi Tàng cũng chẳng khác bọn họ.

Hắn ra ngoài không thích mang quá nhiều tiền, dù sao mỗi khi đi đến một thành trấn đều lấy bạc ở tiền trang.

Trước mắt trong túi chỉ có duy nhất năm đồng bạc, chỉ đủ ở một đêm thứ phòng.

Không đúng, ở trọ phải trả tiền thế chấp một một, hắn căn bản không đủ tiền trọ!“Có thể ghi sổ không?” Yến Phi Tàng thành thật hỏi.Tiết Quan Hà: “Không thể.”Yến Phi Tàng bất đắc dĩ đành phải móc ra 200 văn nói: “Ta ở giường chung.”“Được.”Lữ Hồ Điệp cùng Tào Háo Tử cũng có chút đau lòng, hai người cùng nhau ở một gian thứ phòng, tiền phòng 500 văn thế chấp 500 văn, một lượng bạc cứ như vậy rời khỏi túi tiền.Đào Dương và Ngụy Liễu một nam một nữ phải ở riêng bèn dâng lên hai lượng.Lầu hai tổng cộng có tám gian, hai người Lữ Tào chọn phòng ở sườn đông, hai người Đào Ngụy lại ở hai phòng ờ sườn tây, cách nhau khá xa.Sau khi vào ở, hai bên đều nhỏ giọng thương nghị.“Sư huynh, người đứng bên cạnh Lục chưởng quầy khi nãy có phải là người chúng ta muốn tìm hay không?”“Manh mối ban đầu chỉ về Vọng Nguyệt Thành, ta cảm thấy rất có khả năng, có điều hắn giả dạng thành cô nương nên ta vừa rồi nhất thời không nhận ra.”“Hiện tại chúng ta nên làm gì?”“Lục chưởng quầy rõ ràng không đơn giản, chúng ta muốn bắt bọn họ đi thật sự là không có khả năng, huống hồ ngươi và ta đều là cấp bốn, Trương quản gia lại là đỉnh phong cấp bốn.”“Vậy chúng ta truyền tin về? Trang chủ vẫn luôn lo lắng cho bọn họ.”“Cũng được.”Phòng ở sườn đông.“Ngươi có chắc là không sai?” Tào Háo Tử hỏi.Lữ Hồ Điệp trừng hắn: “Ngươi phải tin tưởng bé cưng của ta, mới vừa rồi ở trong viện nó rất thích thú.”“Khách đi3m này không đơn giản, trực tiếp bắt người chỉ sợ không ổn.” Tào Háo Tử nói: “Trước khi biết rõ khách đi3m này là gì, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ.”Lữ Hồ Điệp cười lạnh: “Hai tên ngốc Nhàn Vân sơn trang kia cũng đã phát hiện ra, chỉ sợ bọn hắn sẽ truyền tin tức trở về.”“Chuyện này thì có gì khó?” Tào Háo Tử khinh thường nói: “Bọn hắn cùng lắm dùng bồ câu truyền tin, đưa một con ta giết một con.”Lữ Hồ Điệp đột nhiên nói: “Bổn cô nương không nhìn thấu tu vi Lục chưởng quầy.”Hắn đã là võ sư cấp năm, có thể rõ ràng nhận ra được tu vi cấp sáu của Yến Phi Tàng, thế nhưng lại không đoán được tu vi Lục Kiến Vi.Tào Háo Tử nhíu mày: “Nàng nhìn qua cùng lắm hơn hai mươi.”Trên đời thực sự có đệ nhất cao thủ trẻ tuổi như thế sao?Lầu ba.Lục Kiến Vi mang theo hai người Trương bá và Chu Nguyệt vào một căn phòng cách vách.

Phòng đã lâu không có người ở nhưng Chu Nguyệt mỗi ngày đều quét tước, nhìn chung cũng khá sạch sẽ.Nàng chọn một cái ghế dựa hợp mắt rồi ngồi xuống.“Vừa rồi ở trong viện, thần sắc bọn họ nhìn các ngươi có chút quái lạ.”Trương bá chần chừ một lát mới mở miệng nói: “Đôi sư huynh muội kia là đệ tử Nhàn Vân sơn trang, hẳn là có thể nhận ra ta cùng A Nguyệt; người mặc xiêm y hoa hoẹt tên Lữ Hồ Điệp, thích chơi sâu, hắn có nuôi một con bướm có thể truy tìm tung tích, người còn lại là Tào Háo Tử, sở trường sử dụng ám khí, thích nấp ở chỗ tối đánh lén, có khả năng cũng là nhằm vào chúng ta mà tới.”“Các ngươi là người nào?” Lục Kiến Vi hạ thấp giọng hỏi: “Bọn họ tại sao lại đuổi tới đây?”Chu Nguyệt hổ thẹn cúi đầu: “Xin lỗi chưởng quầy tỷ tỷ, ta cứ tưởng không còn ai có thể tìm được bọn ta.”“Xin lỗi không quan trọng, quan trọng là các ngươi có đồng ý nói thật hay không.” Lục Kiến Vi thần sắc nhàn nhạt: “Việc này quyết định các ngươi đi hay ở.”Chu Nguyệt hốc mắt ửng đỏ, giật nhẹ vạt áo Trương bá.

Trương bá nhìn ra được chờ mong cùng kiên định trong mắt hắn, âm thầm thở dài một tiếng.Lão hạ quyết tâm hỏi: “Lục chưởng quầy từng nghe qua Bạch Hạc sơn trang?”“Chưa từng nghe qua.” Lục Kiến Vi ăn ngay nói thật.Trương bá: “……”Không biết vì sao cảm giác bi thương đột nhiên hóa thành hư không..
 
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm
Chương 42: Chương 42


“Có người tàn sát toàn bộ Bạch Hạc sơn trang, ta cùng Thiếu trang chủ may mắn tránh được một kiếp, những người còn lại đều chết thảm dưới đao kiếm, ta chỉ có thể mang theo Thiếu trang chủ cải trang giả dạng trốn đông trốn tây, từ Giang Châu đi tới Phong Châu.”Lão vừa nói vừa quan sát biểu tình trên mặt Lục Kiến Vi.

Ở chung một khoảng thời gian, lão tin rằng thực lực Lục chưởng quầy không tầm thường, tuy rằng người này có chút yêu tiền nhưng làm việc có giới hạn, sẽ không vì tiền hại người, có điều để thổ lộ tâm tình chung quy vẫn có chút không yên tâm.May mà Lục chưởng quầy vẫn điềm tĩnh như cũ.“Hung thủ là ai?” Lục Kiến Vi nheo mắt: “Bốn người tới hôm nay là muốn tìm các ngươi diệt khẩu?”Trương bá trên mặt hổ thẹn nói: “Hung thủ đến nay còn chưa tra rõ, ta cũng không biết mục đích của bốn người kia là gì.”“Nhàn Vân sơn trang cùng các ngươi có quan hệ gì?”“Trang chủ Nhàn Vân sơn trang và lão trang chủ là chí giao hảo hữu, có lẽ là vì muốn tìm Thiếu trang chủ để che chở.”Lục Kiến Vi cười cười, nàng chỉ tin nửa phần.

Bạch Hạc sơn trang bị diệt khẳng định là bởi cất giấu bí mật nào đó, dựa theo kịch bản giang hồ, có lẽ là bảo vật hoặc võ công bí tịch.

Mặc kệ là cái nào bọn họ đều sẽ không dễ dàng tiết lộ.Như vậy người có khả năng biết được bí mật nhất liệu có phải là vị chí giao hảo hữu kia không?Lục Kiến Vi hỏi: “Các ngươi không muốn tới Nhàn Vân sơn trang sao?”“Không muốn.” Chu Nguyệt quyết đoán lắc đầu.“Vì sao?”“Chỉ là không muốn.”Lục Kiến Vi không có dò hỏi tới cùng, ngược lại hỏi: “Không muốn tìm ra hung thủ à?”Nhiều ngày như vậy cũng không thấy hai người bàn mưu lập kế.Trương bá cung kính nói: “Trên đường đào vong ta nghe được Huyền Kính Tư đã thụ án diệt môn Bạch Hạc sơn trang, tình trạng hiện giờ của ta và Thiếu trang chủ căn bản không thể nhúng tay.”“Huyền Kính Tư?” Lục Kiến Vi tò mò.Trương bá kinh ngạc: Lục chưởng quầy dường như đối với việc giang hồ biết rất ít.“Đây là tổ chức đặc biệt của triều đình chuyên xử lý phân tranh giang hồ.

Từng có một tên hái hoa tặc chuyên chòng ghẹo thiên kim nhà quan lớn, người này khinh công trác tuyệt, quan phủ mãi vẫn không bắt được hắn.

Việc này ở triều đình dẫn phát sóng to gió lớn, triều đình không thể không tạo ra Huyền Kính Tư.”“Sau đó thì sao?”“Chỉ huy Huyền Kính Tư nhận lệnh đem hái hoa tặc tróc nã về quy án.” Trương bá sau đó cảm khái: “Nghe nói hắn lúc ấy mới mười ba tuổi, võ công lại không hề tầm thường.”“Đây là chuyện bao nhiêu năm về trước?”“Khoảng mười lăm năm trước.”“Hiện giờ cũng mới hai mươi tám tuổi.” Lục Kiến Vi cảm thán người nọ tuổi trẻ tài cao, sau đó lại hỏi tiếp: “Đã có Huyền Kính Tư vì sao giang hồ vẫn không yên ổn?”Nếu thiên hạ thái bình thì nàng cũng không bị trói đến đây.Trương bá nói: “Huyền Kính Tư thành lập chỉ mới mười lăm năm, nhân thủ không đủ, hơn nữa người có tu vi đạt tới cấp sáu cũng ít ỏi đếm trên đầu ngón tay, giang hồ lớn như thế mỗi ngày đều sinh ra vô số phân tranh, muốn quản cũng quản không hết, chỉ có thể xử lý một vài đại án quan trọng.”Lục Kiến Vi đã hiểu.

Bạch Hạc sơn trang bị diệt môn thuộc đại án quan trọng.“Nhưng Huyền Kính Tư không phải thần.” Ánh mắt nàng thâm sâu: “Trong án kiện thiếu một mắt xích quan trọng, bọn họ rất khó tra ra hung thủ.”Trương bá ngẩn ra, dưới ánh mắt sắc bén của Lục Kiến Vi, tâm tư của lão không còn chỗ che giấu.Áy náy bao trùm Trương bá, lão đột nhiên quỳ hai đầu gối xuống đất.“Lục chưởng quầy, trước đây ta quả thật từng muốn lợi dụng khách đi3m, mong ngài tha thứ ta tội lỗ m ãng, nhưng A Nguyệt không cố ý, ngài có thể nể tình hắn tâm tư chất phác mà bảo hộ hắn được không? Ngày sau tiểu lão nhân chắc chắn vì khách đi3m cúc cung tận tụy, máu chảy đầu rơi!”Trương bá biết đây là làm khó người khác, nhưng lão đã không còn người có thể tin tưởng được.

Chí ít trước mắt thực lực Bát Phương khách đi3m tuyệt đối không thể xem thường.Lục Kiến Vi không khỏi cười khẽ.“Ta làm buôn bán thích nhất là giá cả nêm yết rõ ràng.”.
 
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm
Chương 43: Chương 43


Trương bá trong lòng bồn chồn, lão dường như hiểu được ý của Lục Kiến Vi, nhưng lại không biết nàng rốt cuộc muốn yết giá như thế nào.

“Lục chưởng quầy, ý của ngài là?”Lục Kiến Vi rũ mắt nhìn Trương bá, biểu tình không mặn không nhạt.

“Ngươi chưa nói thật.

Sơn trang bị diệt hoặc là do kẻ thù làm, hoặc là do tiền tài bảo vật.

”“……”“Ngươi ở sơn trang hơn phân nửa đời người lại không biết hung thủ là ai, thậm chí đến đối tượng suy đoán cũng không có, chứng tỏ khả năng có kẻ thù không lớn, vậy chỉ còn lại vế sau.

”Ánh mắt Trương bá hiện lên khâm phục, sau đó chợt cười khổ.

“Một già một trẻ không đáng để đối phương ra tay, nếu đã tìm được thứ bọn hắn muốn thì không cần thiết bám riết không buông hai người các ngươi, cho nên trên người các ngươi đang mang theo phiền phức lớn.

”Chu Nguyệt sửng sốt vội nói: “Chưởng quầy tỷ tỷ hiểu lầm rồi, ta lớn như vậy nhưng chưa từng nghe cha nói qua bảo vật gì đó, Trương quản gia cũng không biết.

”Lục Kiến Vi im lặng, cũng không nhìn hắn, trên mặt không còn ý cười ôn hòa như trước.

Trong lòng Chu Nguyệt không khỏi vô cớ run lên, từ Giang Châu trốn đến Phong Châu, một đường này Chu Nguyệt nếm hết chua xót khổ sở, chứng kiến ác ý che trời lấp đất, cho đến khi vào Bát Phương khách đi3m, khách đi3m tuy đắt đỏ nhưng chưởng quầy tỷ tỷ người đẹp tâm tốt, không chỉ thu lưu bọn họ mà còn hào phóng chỉ điểm cho bọn họ võ kỹ, hắn hận không thể làm công cả đời ở khách đi3m.

Chu Nguyệt thật sự vô cùng cảm kích Lục chưởng quầy, nhưng nữ tử ôn nhu thanh lệ trước mắt bỗng nhiên xé xuống vỏ ngoài hiền lành lộ ra nội tâm lạnh lùng làm hắn nhất thời cảm giác xa lạ.

“Trương bá……” Chu Nguyệt nhẹ nhàng gọi một tiếng, tựa như muốn từ đối phương cảm nhận sự ấm áp.

Trương bá biết Chu Nguyệt đang lo lắng bất an, thở dài một tiếng nói: “Lục chưởng quầy, Thiếu trang chủ xác thật không rõ nguyên do bên trong, ngay cả ta cũng chỉ biết vài điều.

”“Vậy nói cái ngươi biết.

”“Ta chỉ mơ hồ nghe được người dẫn đầu muốn tìm bản đồ cơ quan gì đó, cụ thể là cái gì ta cũng không rõ, trang chủ trước nay chưa từng nhắc tới.

”Lục Kiến Vi ngước mắt hỏi: “Bọn họ truy tìm các ngươi là bởi vì không tìm được hay là muốn nhổ cỏ tận gốc?”“Không rõ.

” Trương bá lắc đầu.

“Vì sao không trực tiếp tìm Huyền Kính Tư đến che chở?”Trương bá lại nói: “ n oán giang hồ nếu trực tiếp tìm tới Huyền Kính Tư thì khác gì tự nhận kém cỏi.

”“……”Lục Kiến Vi thực sự không hiểu được, nếu Huyền Kính Tư đã chuyên quản đại án này thì tại sao lại kém cỏi?“Lục chưởng quầy có điều không biết.

” Trương bá nhìn ra nghi ngờ của nàng bèn giải thích nói: “Giang hồ cùng triều đình trước nay nước sông không phạm nước giếng, cho dù là chuyện gì thì người giang hồ cũng sẽ tự mình giải quyết.

Thời điểm Huyền Kính Tư mới thành lập mọi người chỉ cho rằng là vì bắt hái hoa tặc, cũng không để ở trong lòng, nhưng sau này triều đình thông qua Huyền Kính Tư mà không ngừng nhúng tay vào chuyện giang hồ khiến cho rất nhiều người bất mãn.

”“Vì thế trên giang hồ có quy luật bất thành văn, một khi tìm đến Huyền Kính Tư che chở thì về sau sẽ không thể tiếp tục hành tẩu trên giang hồ, Võ Lâm Minh đến lúc đó sẽ xóa tên Bạch Hạc sơn trang, cho dù có tra ra hung phạm, giang hồ cũng sẽ không ra tay cứu viện.

”Lục Kiến Vi nhíu mày: “Để Huyền Kính Tư tra ra hung thủ bắt về quy án không tốt sao?”“Trang chủ đã là võ sư cấp sáu còn dễ dàng bị sát hại, hung thủ tu vi nhất định không thấp, Huyền Kính Tư chỉ sợ không có năng lực đó.

”“Không phải ngươi nói chỉ huy sứ lúc mười ba tuổi rất lợi hại à?”“Hắn đã lâu không tự mình ra tay, nghe nói tẩu hỏa nhập ma không sống được bao lâu.

Những tên còn lại sao có thể địch nổi thế lực chốn giang hồ?”Lục Kiến Vi trầm mặc giây lát liền hỏi: “Ngươi muốn nhờ khách đi3m bảo hộ?”“Nếu Lục chưởng quầy không chê, mạng của tiểu lão nhân về sau chính là của khách đi3m!”Lục Kiến Vi trêu chọc: “Ta đến tên thật của Thiếu trang chủ còn không biết.

”.
 
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm
Chương 44: Chương 44


Chu Nguyệt sắc mặt ửng đỏ, nhỏ giọng nói: “Ta đã không còn là Thiếu trang chủ, ta tên thật Nhạc Thù, Nhạc trong thái nhạc, Thù trong đặc thù, Chu là họ của mẫu thân ta.

”“Trương bá đã dự định bán mạng cho khách đi3m, Nhạc thiếu trang chủ có tính toán gì không?” Lục Kiến Vi tươi cười hỏi hắn.

Nhạc Thù không chút do dự: “Ta đi theo ngài! Ta về sau bán mạng cho ngài!”Nhạc Thù biết rõ, dựa vào thực lực hiện tại của hắn đến tự bảo vệ mình cũng không thể, càng đừng nói đến trùng kiến sơn trang, báo thù cho toàn bộ người sơn trang vô tội chết thảm.

Lục Kiến Vi nhắc nhở hắn: “Nếu ngươi lựa chọn ở lại khách đi3m thì sau này sẽ không còn Nhạc thiếu trang chủ, chỉ có Nhạc tiểu nhị, ngươi không thể hưởng thụ sơn trân hải vị, cẩm y hoa phục, ngược lại ngươi chỉ có thể làm tiểu nhị chiêu đãi khách nhân.

”“Ta nguyện ý!” Nhạc Thù không chút nghĩ ngợi quỳ xuống nói: “Lục chưởng quầy, mong ngài thu nhận ta cùng Trương bá, ta sẽ nghe lời, sẽ chiêu đãi tốt khách nhân, sẽ cố gắng tập võ, nếu ngài còn cần đồ vật gì ta cũng có thể làm cho ngài.

”Lục Kiến Vi: “Các ngươi đã đã lập lời thề thì không thể đổi ý.

Nếu như phản bội……”“Nếu như phản bội, ta tất thành phế nhân!” Trương bá thề.

Nhạc Thù vẻ mặt trịnh trọng: “Nếu ta phản bội chưởng quầy tỷ tỷ, ngày sau không chỉ biến thành phế nhân mà còn vĩnh viễn không làm được nghề mộc!”Lục Kiến Vi buồn cười.

“Ngươi thích nghề mộc vậy sao?”“Ừm!” Nhạc Thù mong đợi nói: “Chưởng quầy tỷ tỷ, sau này những lúc ta rảnh rỗi có thể làm đồ gỗ hay không?”Sở thích nhỏ có lợi cho khách đi3m này Lục Kiến Vi đương nhiên sẽ không từ chối.

“Còn có một chuyện, trước đây hai người các ngươi đi Vọng Nguyệt Thành sau đó lại quay về là vì sao?”“Cữu cữu Thiếu trang chủ vốn là thủ tướng Vọng Nguyệt Thành, chúng ta vốn muốn đến nhờ cậy hắn, không ngờ trước đó không lâu hắn đã bị điều đi biên quan không rõ tin tức.

”Lục Kiến Vi không hỏi nhiều, thay đổi đề tài: “Ngươi lúc trước tới tìm ta là có chuyện gì?”Ý nàng là trước khi năm người Yến Phi Tàng tới khách đi3m.

Trương bá ngượng ngùng nói: “Tiết công tử nhờ ta thỉnh giáo chưởng pháp, ta thấy chưởng pháp ngài truyền thụ cho hắn hật sự quá mức huyền diệu, muốn mặt dày tới hỏi ngài có thể…”Trải qua chuyện vừa rồi dũng khí của Trương bá đã dùng hết sạch, lúc này lời tới miệng cũng khó nói.

Lục Kiến Vi hiểu ý hắn, nàng vốn cũng có ý này, một là dùng võ kỹ cao cấp hấp dẫn Trương bá bán mạng vì khách đi3m, hai là để đề cao trình độ đối chiến của khách đi3m.

Trước mắt Trương bá là chiến lực tối cao trong khách đi3m, nếu có thể học được chưởng pháp tinh diệu hơn, về sau gặp phải võ giả dưới cấp năm cũng có thể giao thủ, không khiến khách đi3m rơi vào trạng thái bị động.

Lần trước gặp thương đội Kim Đao thương hành, Lục Kiến Vi không để Trương bá cùng cầm đao võ giả đối chiến là bởi vì nàng không thể xác định Trương bá có thể nhẹ nhàng chiến thắng hay không, dù sao khi cận chiến đao kiếm cũng chiếm ưu thế hơn.

Nhưng nàng không thể cho không chưởng pháp, cũng không thể chủ động cho lão.

Trương bá chủ động xin như thế rất đúng ý nàng.

Lục Kiến Vi không làm khó Trương bá, chỉ hỏi: “Ngươi cho rằng Tiết Quan Hà có thiên phú học chưởng pháp hay không?”“Ngài muốn nghe nói thật?” Trương bá châm chước hỏi.

“Đương nhiên.

”“Tiểu nhân cho rằng Tiết công tử cùng chưởng pháp vô duyên.

”“Vậy được.

” Lục Kiến Vi không chút do dự nói: “Nếu ngươi yêu thích Hoành Ba Chưởng, vậy chưởng pháp liền đưa cho ngươi, hy vọng ngươi sau này sẽ vì khách đi3m tận tâm tận lực.

”Trương bá vui mừng hai mắt sáng như sao đêm, kích động nói: “Đa tạ chưởng quầy, thuộc hạ tất vì khách đi3m cúc cung tận tụy!”Nhạc Thù cũng vui lây cho Trương bá, vội vàng tỏ thái độ: “Chưởng quầy tỷ tỷ, về sau ta nhất định luyện võ thật tốt, cả đời làm việc cho khách đi3m!”.
 
Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm
Chương 45: Chương 45


“Ta không thích đánh đánh giết giết, chẳng qua luôn có kẻ không có mắt hay quấy rầy người ta thanh tĩnh.

” Lục Kiến Vi nói một câu như thật như giả.

Trương bá nháy mắt hiểu ý.

“Chưởng quầy, nếu có thể chiêu mộ tiểu nhị võ công cao cường, hẳn là có thể tránh được bọn đạo chích gây chuyện.

”“Chưởng quầy tỷ tỷ, khách đi3m không phải có tiền bối cao nhân tọa trấn sao?” Nhạc Thù nhịn không được mở miệng hỏi.

“Trong tiệm chỉ có ba người chúng ta, làm gì có cao thủ tiền bối?” Lục Kiến Vi nhướng mày: “Ngươi nghe ở đâu tin này?”Nhạc Thù đầu óc hoang mang: “Nhưng……”“Chưởng quầy, Yến Phi Tàng là giang hồ đệ nhất đao khách, vũ lực tự nhiên không cần phải nói.

” Trương bá cắt ngang lời Nhạc Thù: “Hắn hôm nay thua trong tay ngài, dựa vào tính cách hắn nhất định sẽ không dễ dàng từ bỏ.

”Lục Kiến Vi cười mà không nói, không hổ là người từng làm quản gia, quả thật biết nhìn mặt đoán ý.

“Yến Phi Tàng người này có hai sở thích, một là so tài, hai là đao pháp.

” Trương bá suy bụng ta ra bụng người nói: “Nếu ngài có thể chỉ điểm hắn đao kỹ, hoặc lấy ra đao pháp tinh diệu có lẽ sẽ mời được hắn.

”Lục Kiến Vi lười biếng chống cằm: “Không khó.

”Trương bá cung kính nói: “Ngài yên tâm, việc này ta chắc chắn làm thỏa đáng.

”Lão tin rằng không có võ giả nào có thể chống đỡ được loại dụ hoặc này, đặc biệt là Yến Phi Tàng.

Chỉ cần im hơi lặng tiệng lộ ra ưu điểm khách đi3m, Yến Phi Tàng chắc chắn sẵn sàng chủ động góp sức.

Hai người rời khỏi phòng, trong lúc xuống lầu Nhạc Thù nhỏ giọng hỏi: “Ta vừa rồi có phải nói sai gì rồi không?”“Cao thủ tiền bối hành sự khiêm tốn, không thích người khác dị luận, huống hồ cấp bậc cao nhân theo đuổi cảnh giới càng cao, bế quan tu luyện là chuyện thường tình.

” Trương bá ôn tồn nói.

Nhạc Thù bừng tỉnh: “Cũng đúng.

”Hai người đi đến lầu hai thì gặp phải Tiết Quan Hà đang bưng khay trà đến cho đôi sư huynh muội Nhàn Vân sơn trang.

“Trương bá, A Nguyệt.

” Tiết Quan Hà mặt lộ vẻ vui mừng: “Trước kia ta không biết bản thân nên học gì, hôm nay rốt cuộc cũng đã xác định rồi!”“Là gì thế?” Nhạc Thù tò mò hỏi.

“Vừa rồi ta mới xem Yến đại hiệp dùng đao, trong lòng như có đám lửa thiêu cháy.

” Tiết Quan Hà hai mắt sáng ngời nói: “Ta muốn học đao!”Nhạc Thù tán thưởng: “Ta cũng cảm thấy ngươi rất thích hợp học đao.

”“Thật vậy sao?” Tiết Quan Hà hưng phấn hỏi: “Ngươi nhìn ra bằng cách nào?”“Kỹ thuật xắt rau lúc nấu ăn của ngươi thật sự không tồi, có thể thấy phương diện dùng đao quả thực có thiên phú.

”Tiết Quan Hà: “……”Hắn bật cười ha hả: “Ta đi đưa nước trà.

”Trong phòng, hai sư huynh muội đang thương lượng việc truyền tin đột nhiên nghe được tiếng bước chân liền ngậm miệng không nói.

Chờ Tiết Quan Hà bưng nước trà tới Đào Dương mới hỏi: “Có thể cho chúng ta mượn xe lừa khách đi3m dùng được không?”Tiết Quan Hà sửng sốt hỏi lại: “Các ngươi mượn làm gì?”“Chúng ta muốn đi một chuyến đến Vọng Nguyệt Thành, xe lừa sẽ nhanh hơn.

”“Ta thấy nhị vị không giống người thiếu tiền người, vì sao không mua ngựa thay vì đi bộ?”Khách nhân hôm nay ai nấy cũng đều kỳ quái, nhìn qua đều giống như không thiếu tiền, thế mà không ai cưỡi ngựa.

Ngụy Liễu nghe vậy thở dài: “Ngựa chạy nửa đường gục chết, chỗ này lại hẻo lánh hoang vắng, trời xa đất lạ chúng ta không tìm được mã thị nên đành phải cuốc bộ.

”“Khách đi3m không có ngoại lệ cho mượn xe lừa, ta phải hỏi chưởng quầy thử, khách nhân chờ một chút.

” Tiết Quan Hà khách khí nói.

Hai người tỏ vẻ thấu hiểu.

Ngụy Liễu lại hỏi: “Tiểu nhị, ta hỏi ngươi chuyện này.

”“Khách nhân xin hỏi.

”“Xiêm y và trang sức Lục chưởng quầy nhà ngươi mang đều mua tại Vọng Nguyệt Thành sao?” Mắt nàng lộ ra yêu thích và ngưỡng mộ: “Trang sức và xiêm y đều vô cùng độc đáo mới mẻ, ta ở nơi khác chưa từng thấy qua, không biến giá bán thế nào?”Tiết Quan Hà: “……”Hắn nào biết xiêm y trang sức gì chứ?“Cái này ta cũng không rõ lắm.

”Ngụy Liễu nói: “Vậy ngươi đi hỏi thử Lục chưởng quầy.

”Tiết Quan Hà gật đầu ra cửa, đầu tiên là lên lầu ba gõ cửa phòng Lục Kiến Vi, thấy không có người đáp lại mới quay trở lại đại đường lầu một.

.
 
Back
Top Bottom