Đô Thị  Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 20: 20: Ám Thất Thứ Hai


"Tiểu Bạch..." Trong ám thất, Hướng Linh Băng vẫn dựa trong lòng Hách Liên Tiểu Bạch, hai tay ôm eo cô, "Em xuống như thế nào vậy?"
Mặc dù có phần đoán được là chuyện gì xảy ra, Hướng Linh Băng vẫn mang theo chút chờ mong hỏi Hách Liên Tiểu Bạch.
"Nhảy xuống a." Giọng điệu của Hách Liên Tiểu Bạch có vẻ vô cùng tự nhiên.
"Em..." Nghe được lời nói nhẹ nhàng như vậy, Hướng Linh Băng có chút nghẹn ngào nói, "Em...!Em không sợ...!Phía dưới có nguy hiểm sao?"
"Cũng bởi vì sợ phía dưới có nguy hiểm cho nên mới nhảy xuống a." Giọng điệu của Hách Liên Tiểu Bạch vẫn nhẹ nhàng như vừa rồi, phảng phất như là đang thảo luận với Hướng Linh Băng tối nay ăn gì vậy.

truyện kiếm hiệp hay
Cũng bởi vì...!Sợ phía dưới có nguy hiểm...!nên mới nhảy xuống sao?...
Trong lòng lặp lại những lời này, Hướng Linh Băng c*n m** d***, mặt nạ phòng độc đã rớt từ lúc rơi từ phía trên xuống, Hướng Linh Băng chôn mặt lên vai Hách Liên Tiểu Bạch, cố gắng đè nén cảm giác muốn khóc lại.
Đây là logic gì vậy, sợ phía dưới có nguy hiểm, còn nhảy xuống, tại sao lại có người ngốc như vậy chứ...
"Giống tỷ tỷ, chị làm sao vậy?" Hách Liên Tiểu Bạch chợt cảm giác bả vai mình có hơi ướt át, tuy chậm chạp nhưng cũng biết đó là cái gì, không khỏi có hơi hoảng loạn."
Không có..." Lắc đầu, lau nước mắt ở trên mặt, Hướng Linh Băng điều chỉnh lại cảm xúc, chui ra khỏi lòng cô, ảo não nói, "Nguy rồi, lúc nãy chụp hình chỉ cầm mỗi camera..."
"A..." Hách Liên Tiểu Bạch hiểu rõ lấy một cây đèn pin ở sau ba lô mở ra sau đó đưa cho Hướng Linh Băng, "Ba lô của em còn ở đây."
Hướng Linh Băng cầm đèn pin, tay kia nắm tay Hách Liên Tiểu Bạch, "Tiểu Bạch, có em ở bên cạnh, thật tốt."
"Hắc hắc..." Hách Liên Tiểu Bạch ngốc nghếch cười vài tiếng, liền lấy đèn pin soi sáng kiểm tra bốn phía, "Đây là đâu vậy?"

Hướng Linh Băng cầm đèn pin chiếu một vòng, cau mày, "Chỉ sợ Trương tổng kia chạm vào bình tro cốt, khởi động cơ quan của ám thất."
Ám thất này rất nhỏ, vách tường bốn phía có phần bóng loáng hơn phía trên mộ thất, nhưng mà, không có bất kỳ cửa ra vào nào.

Hướng Linh Băng đi tới bên cạnh vách tường, nâng tay lên cong ngón lại nhẹ gõ tường để nghe tiếng động, càng gõ càng nghe càng kinh hãi.
Đặc ruột...Chẳng lẽ người xây dựng ám thất này cố tình muốn vây chết người ở trong này sao?Ngẩng đầu nhìn phía trên ám thất cao không thấy đỉnh, Hướng Linh Băng thở dài.

Mà đúng vậy, nếu không có Tiểu Bạch ở đây, nàng rớt từ phía trên xuống, chỉ sợ đã tan xương nát thịt từ lâu rồi.
Lấy góc độ của người tạo ra mộ mà nói, kẻ rơi xuống đây chắc chắn phải chết, cần gì phải lưu lại đường đi ra ngoài chứ?
"Làm sao vậy?" Hách Liên Tiểu Bạch thấy nàng nhíu mày, trái tim không hiểu sao lại đau nhói, giơ tay muốn vuốt nếp nhăn trên trán, trên gương mặt mang theo chút trẻ con không chút nào che dấu đau lòng.
"Tiểu Bạch..." Hướng Linh Băng nâng tay cầm tay cô, "Xin lỗi..."
"Làm sao vậy?" Hách Liên Tiểu Bạch khó hiểu, "Tại sao lại nói như vậy?"
"Chị không nên mang em theo, là chị quá tự tin..." Nước mắt trên mặt Hướng Linh Băng lã chả ướt át, "Nếu như...!không ra được...!làm sao bây giờ?"
Trước kia, nếu gặp khốn cảnh như vậy, nàng sẽ không như thế.

Sinh tử đối với nàng mà nói, từ sau khi bước lên con đường khảo cổ, nàng đã không còn để ý tới nữa.

Nhưng mà bây giờ, có Hách Liên Tiểu Bạch, người luôn làm nàng tâm tâm niệm niệm, người làm cho nàng bắt đầu muốn "Chấp tử chi thủ dữ tử giai lão*", sao nàng có thể chết được, hơn nữa, còn kéo theo người nàng quan tâm nhất.
[*Nắm tay người cùng đi đến cuối đời ]
Hách Liên Tiểu Bạch sớm đã ném mặt nạ phòng độc trên mặt đi, nụ cười trên mặt không thay đổi, chỉ là con ngươi mang theo chút ấm áp, nhìn thẳng vào Hướng Linh Băng," Tỷ tỷ của em nói, trời không tuyệt đường người, chỉ cần cố gắng, nhất định sẽ có cách."
Dừng một chút, Hách Liên Tiểu Bạch lại nói tiếp, "Nếu như, thật sự không ra được, vậy...!cũng là số mệnh của Tiểu Bạch, đã định trước là gặp Giống tỷ tỷ, nhất định phải luôn ở bên Giống tỷ tỷ, vô luận sinh tử."
"Tiểu Bạch...!Tiểu Bạch..." Ngơ ngác nhìn Hách Liên Tiểu Bạch, Hướng Linh Băng chỉ biết kêu tên của cô, một lần lại một lần, từng tiếng từng tiếng ôn nhu hơn trước.

Bị từng tiếng kêu nhỏ đó làm cho tim đập rộn lên, trên mặt cũng toát ra nhiệt khí, Hách Liên TIểu Bạch có chút che dấu gãi gãi sau gáy, ngốc ngốc cười nói, "Giống tỷ tỷ nghỉ ngơi một chút đi, để em đi xem có chỗ nào ra không."
Xoay người nhìn xung quanh một lượt, đột nhiên tay bị nắm lấy, Hách Liên Tiểu Bạch có hơi kinh ngạc quay đầu lại, chống lại ánh mắt của Hướng Linh Băng, "Làm sao vậy?"
"Đèn pin cho em." Hướng Linh Băng để đèn pin lên tay cô nói.
"Em không cần." Hách Liên Tiểu Bạch lắc đầu, "Em không cần cái này, cũng thấy rõ."
"Thật sao?"
"Thật."
Được trả lời xác định, Hướng Linh Băng lúc này mới cầm đèn pin lại, "Vậy em cẩn thận một chút."

"Ừm."Hách Liên Tiểu Bạch vòng quanh bốn vách tường một vòng, ngưng thần nghe âm thanh xung quanh, ánh sáng từ cây đèn pin của Hướng Linh Băng từ đầu đến cuối đều đi theo thân ảnh của cô.

Đèn pin kia không tính là sáng sủa, bóng lưng của Hách Liên Tiểu Bạch làm Hướng Linh Băng cảm thấy an tâm, cảm thấy có hơi mệt mỏi nên ngồi xuống đất, ánh sáng của đèn pin vẫn đi theo Hách Liên Tiểu Bạch, còn tay kia để lên mặt đất chống người của mình, thì lại đột nhiên sờ được một chỗ không giống với chỗ ngồi bóng loáng của mình.
"Ơ?" Kêu nhỏ một tiếng, Hướng Linh Băng cầm đèn pin chiếu vào chỗ lồi lõm đó.

Trên mặt đất có khắc một đoạn kinh văn, Hướng Linh Băng nhỏ giọng đọc, "Ngã Bất Ứng Hành Tham Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Sân Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Si Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Tà Kiến Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Tà Định Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Nãi Chí Nhất Thiết Kiến Thú Nghĩa Phi Nghĩa..."
"Đây là cái gì?" Hách Liên Tiểu Bạch đi đến bên cạnh nàng ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn hồi lâu, khó hiểu hỏi.
"Đây là một đoạn kinh Phật." Hướng Linh Băng cũng không ngẩng đầu lên nói, trong giọng nói tràn đầy hưng phấn, "Không có khả năng vô duyên vô cớ làm ra Kinh Phật này được, nhất định là có cơ quan."
Kinh Phật? Hách Liên Tiểu Bạch gãi gãi ót, ngồi xổm một bên nhìn Hướng Linh Băng nghiêm túc nghiên cứu kinh Phật, ánh mắt có chút si mê.
"Ngã Bất Ứng Hành Tham Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Sân Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Si Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Tà Kiến Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Tà Định Nghĩa Phi Nghĩa, Ngã Bất Ứng Hành Nãi Chí Nhất Thiết Kiến Thú Nghĩa Phi Nghĩa*..."
Hướng Linh Băng lại đọc một lần nữa, tự mình lẩm bẩm, "Cái này rốt cuộc có ý gì? Nếu là Cổ Gia Gia nhất định sẽ biết."
[*Ta không ứng với không tham, ta không ứng với không giận, ta không ứng với không si mê, ta không ứng với không ngu muội, ta không ứng với không ác, ta không ứng với tất cả đều không có cảm giác]
"A..." Hách Liên Tiểu Bạch chuyển tầm mắt của mình từ trên người nàng xuống hàng chữ trên mặt đất, "Thật là phức tạp, Hành Tham Hành Sân Hành Si Hành Tà Kiến...!Nghĩa Phi Nghĩa..."
[*Không tham không giận không si mê không ngu muội...không tức là không]
"Từ từ!" Hướng Linh Băng mãnh liệt ngẩng đầu nhìn cô, "Em lặp lại câu em vừa nói lần nữa."
"A?" Hách Liên Tiểu Bạch sửng sốt, sau đó cái hiểu cái không gật đầu, "Hành Tham Hành Sân Hành Si..." Lời còn chưa dứt, Hướng Linh Băng giống như là nhớ tới cái gì, lại đọc mấy chữ đó mấy lần, "Hành Si...!Hành Si..."Suy tư trong chốc lát, Hướng Linh Băng đưa tay xoa hai chữ "Hành Si", hơi hơi dùng sức, quả nhiên hai chữ đó "Răng rắc" một tiếng rồi hãm vào.
Tiếng vang "Ầm ầm ầm" truyền đến, sàn nhà bên phải Hướng Linh Băng chậm rãi trượt ra, lộ ra một cái cửa động, dưới cửa động có một hàng cầu thang thẳng tắp thông xuống phía dưới.

Hách Liên Tiểu Bạch chớp chớp mắt, nhìn lối ra, lại nhìn người bên cạnh đang hưng phấn, "Giống tỷ tỷ...Cái này...!Mở thế nào vậy?"
"Tiểu Bạch, tìm được lối ra rồi!" Hướng Linh Băng ôm Hách Liên Tiểu Bạch gần trong gang tấc, "Thật tốt quá!"
"..."
Hách Liên Tiểu Bạch ngẩn ngơ, mấy lời vốn định dò hỏi liền nuốt vào trong bụng, giơ tay lên khẽ vuốt lưng người đang ôm mình, "Ừm, tìm được lối ra rồi."
"Chúng ta đi thôi." Hướng Linh Băng ôm cô trong chốc lát, buông cô ra, mặt có chút phiếm hồng, nhưng tay vẫn nắm lấy tay Hách Liên Tiểu Bạch thật chặt.
"Được." Đứng lên, nhìn lối ra kia, Hách Liên Tiểu Bạch lấy kiếm Trạm Lô ra cầm trong tay, còn tay kia thì nắm tay Hướng Linh Băng, "Giống tỷ tỷ, bất kể như thế nào, Tiểu Bạch đều bên cạnh chị."
"Chị biết." Nở một nụ cười ngọt ngào mang theo chút thẹn thùng, Hướng Linh Băng đi theo bước chân của Hách Liên Tiểu Bạch, đèn pin vẫn luôn chiếu về phía trước.
"Cộc, cộc, cộc..." Từ ám thất đi xuống cầu thang, một đường đi xuống, chỉ có âm thanh dẫm lên cầu thang của hai người, cho đến khi chỉ còn cách mặt đất mấy bậc thang, Hách Liên Tiểu Bạch bỗng nhiên dừng bước lại.
"Làm sao vậy?" Hướng Linh Băng hơi khó hiểu hỏi.

Hách Liên Tiểu Bạch không có trả lời, chiếu đèn pin vào chỗ không chiếu tới nhìn hồi lâu, sắc mặt càng ngưng trọng thêm.
"Tiểu Bạch?" Bởi vì phản ứng của cô cũng bắt đầu khẩn trương lên, Hướng Linh Băng cầm đèn pin, cẩn thận chiếu tới phương hướng Hách Liên Tiểu Bạch đang nhìn, liền sởn tóc gáy, thiếu chút nữa hét ra tiếng.

Chỗ đèn pin chiếu tới, có một con quái vật nhìn như rắn lại giống như sâu lông nhìn các nàng như hổ rình mồi.
====================.
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 21: 21: Chân Tướng Của Bí Đạo


Hách Liên Tiểu Bạch cầm Trạm Lô, không chút nào sợ hãi cùng con quái vật kia nhìn nhau, nhẹ giọng nói với nữ nhân bên cạnh, "Chị ở đây chờ em."
Vừa nói xong, tay trái liền buông bàn tay đang nắm thật chặt kia ra...
"Giống tỷ tỷ?" Mặc dù không buông tay ra được, lực chú ý của Hách Liên Tiểu Bạch vẫn luôn ở trên người con quái vật kia, quay đầu lại muốn kêu Hướng Linh Băng buông tay mình ra, thì liền thấy ánh mắt lo lắng của nàng, không khỏi sửng sốt, sau đó trấn an nói với nàng, "Yên tâm đi, em sẽ không sao đâu."
Hướng Linh Băng vẫn nắm tay cô thật chặt, mím môi trầm mặt một hồi rồi mới buông ra, "Chị...!Chờ em quay lại dẫn chị đi xuống.
""A......" Khóe môi Hách Liên Tiểu Bạch nhếch lên, "Được."
Đi xuống từng bước một, kiếm Trạm Lô ở trong tay phát sáng trong bóng tối, quanh thân kiếm hiện lên hoa văn kỳ dị, thân kiếm hơi run lên vài cái.

Hách Liên Tiểu Bạch cúi đầu nhìn Trạm Lô, nụ cười trên mặt càng thêm tự tin.
"Tiểu Hắc, chờ lần này đi ra ngoài làm thịt nướng, thuận tiện mua ít rượu."
Kiếm Trạm Lô nghe vậy quanh thân hào quang tỏa sáng, quái vật ở cách đó không xa biết kiếm Trạm Lô nguy hiểm, không khỏi rụt rụt về phía sau.
Tay trái làm kiếm quyết, âm thầm vận công, Hách Liên Tiểu Bạch cách quái vật hai mét mới dừng lại, "Ta cũng không muốn làm hại ngươi, để chúng ta rời đi...Ta liền không đánh ngươi."
Quái vật rụt rụt về sau, tròng mắt chuyển động, đầu cũng chuyển động theo, nhìn kiếm Trạm Lô, lại nhìn Hách Liên Tiểu Bạch, cứng ngắt ở kia một hồi lâu.

Hướng Linh Băng đứng ở trên cầu thang cũng khẩn trương nuốt ngụm nước miếng thì con quái vật đó đột nhiên phát ra tiếng kêu ô ô giống như tiếng khóc, thân thể đột nhiên rụt lại thành một vòng tròn lăn vào huyệt động cách đó không xa.
Hướng Linh Băng trợn mắt há hốc mồm.

Hách Liên Tiểu Bạch không có xoay người đi đến bên nàng, mà là đứng tại chỗ tập trung nghe trong chốc lát, lúc này mới xoay người đi đến chỗ Hướng Linh Băng.
"Tiểu Bạch, cái này......" Hướng Linh Băng đi tới đón cô, vẫn không yên tâm chiếu đèn pin vào huyệt động kia, sợ con quái vật kia lại chui ra đánh lén Hách Liên Tiểu Bạch.
"Yên tâm đi Giống tỷ tỷ, nó đã trốn xa." Hách Liên Tiểu Bạch nắm chặt bàn tay đang muốn nắm tay cô, cười đến vân đạm phong khinh, "Tiểu Hắc giỏi nhất là dọa mấy thứ này."
"Tiểu Hắc?" Hướng Linh Băng kinh ngạc nhìn kiếm Trạm Lô trên tay Hách Liên Tiểu Bạch, "Dọa?"
"Đúng vậy." Thật cẩn thận dẫn nàng xuống bậc thang, Hách Liên Tiểu Bạch vừa nhìn bốn phía vừa nói, "Trước kia, em ở sau núi luyện võ, tỷ tỷ nói ở đó có rất nhiều thứ kỳ quái, bảo em cẩn thận một chút.

Nhưng mà mấy quái vật kia vẫn bắt nạt em." Trên mặt Hách Liên Tiểu Bạch đều là nụ cười, "Sau đó em phát hiện, chúng nó không dám tới gần phụ cận Tiểu Hắc......! À, khi đó em còn chưa có rút Tiểu Hắc ra...!Cho nên mỗi lần tụi nó đuổi theo em em liền trốn ở tảng đá được Tiểu Hắc cắm lên."
"......"
Hướng Linh Băng nhìn kiếm Trạm Lô, rơi vào trong trầm tư.

Đây là uy lực của thượng cổ thần kiếm sao? Lại nói tiếp, kiếm Trạm Lô cũng có hơn hai ngàn năm lịch sử, lây dính máu cũng rất nhiều.

Động vật đối với loại vật này rất bén nhạy, mùi máu tanh và khí phách trên thân kiếm Trạm Lô, quả thật có khả năng dọa lùi chúng nó.

Kiếm Trạm Lô dường như rất đắc ý lại nổi lên một vòng ánh sáng kỳ lạ, Hách Liên Tiểu Bạch lắc đầu, "Biết rồi, ra ngoài liền nướng thịt!"

Kiếm Trạm Lô lúc này mới khôi phục lại bộ dáng ngày thường, chỉ là trong chốc lát lại bắt đầu run lên.
"Được rồi được rồi, còn có rượu." Hách Liên Tiểu Bạch vô cùng bất đắc dĩ nói, kiếm Trạm Lô cuối cùng mới triệt để dừng lại, làm cho cô lẩm bẩm nói, "Thật tham ăn..."
"Phốc......"
Hướng Linh Băng bật cười, "Hôm nay ít nhiều cũng là nhờ Tiểu Hắc, em đi ra ngoài cũng nên khen thưởng nó mới phải."
"Còn em thì sao?" Nghe được hai chữ khen thưởng con mắt liền sáng lên, Hách Liên Tiểu Bạch nhìn thẳng vào mắt nàng, "Em có được thưởng không?"
Hướng Linh Băng cười như không phải cười, "Tiểu Bạch muốn được thưởng gì? Khen thưởng bên ngoài được không?"
Chớp chớp mắt, Hách Liên Tiểu Bạch đã sớm không còn xấu hổ như lần đầu tiên, mà là nở nụ cười, "Khen thưởng bên ngoài em cũng rất thích, môi của Giống tỷ tỷ mềm mềm, thơm thơm, em..."
"Tiểu Bạch!" Hướng Linh Băng ngắt lời cô, "Chúng ta đi thôi!"
Vừa nói xong thì liền bước nhanh về phía hang động kia.
"Ngô......" Hách Liên Tiểu Bạch không rõ tại sao nàng lại ngắt lời mình, bước tới bên cạnh nàng, quay đầu lại muốn hỏi, thì lại nhìn thấy mặt nàng đỏ bừng lên.
"Giống tỷ tỷ, chị không thoải mái sao?" Hách Liên Tiểu Bạch lo lắng sờ mặt nàng, sau đó kêu thành tiếng, "Chẳng lẽ cái thứ xấu xa kia phóng khí độc sao?"
"Không phải, em đừng nghĩ lung tung." Mặt Hướng Linh Băng càng đỏ hơn, sau khi nói xong câu này với Hách Liên Tiểu Bạch, cầm đèn pin chiếu chiếu hang động kia, lại chiếu chiếu bốn phía.

Tiểu Hạch hư, nào có người nói trắng ra như vậy, còn thơm thơm mềm mềm nữa chứ...Tiểu Bạch tiểu sắc lang! Hướng Linh Băng thầm mắng trong lòng, c*n m** d*** nhìn bốn phía, khi đèn pin chiếu tới vách đá thì liền bước nhanh tới.
"Đó không phải là lối ra sao?" Hách Liên Tiểu Bạch đi theo, chỉ vách đá kia hỏi

"Không phải, chắc là cái động con quái vật kia đào lên." Hướng Linh Băng nhìn vách đá như có điều suy nghĩ đáp, "Cũng không biết dưới đất có bao nhiêu sinh vật kỳ quái mà trên mặt đất không có, vừa rồi con quái vật kia hẳn là vô ý thức đào động đến lăng mộ này, em xem huyệt động đó không chỉnh tề như vậy, hơn nữa kích cỡ gần giống như có thể chứa vừa con quái vật kia..."
"À......" Hách Liên Tiểu Bạch giống như đã hiểu mà gật đầu, nhìn chữ trên vách đá, "Vậy mấy cái này là gì?"
"Chị cũng không biết......" Hướng Linh Băng nhìn mấy chữ đó, "Chắc là cơ quan gần giống với cơ quan kia, chỉ là không biết chữ mở ra là gì."
"À......" Hách Liên Tiểu Bạch thấy nàng đang suy nghĩ, không hỏi nữa, mà là cầm kiếm nhìn xung quanh bảo vệ nàng.

Trong mộ thất hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng hít thở của hai người.
"Rốt cuộc là cái gì đây?" Nhìn nửa ngày vẫn nhìn không ra mấy chữ đó cất giấu cơ quan gì, Hướng Linh Băng nhíu mày, đứng tại chỗ dạo bước vài vòng.

Trên vách đá là một loạt chữ Khải được khắc lên, khác với kinh Phật ở trong mộ thất kia, mấy chữ lúc này đây, một chút quy luật sắp xếp cũng không có, giống như là mấy đứa trẻ luyện chữ tùy tiện khắc vào trên vách đá.

Hách Liên Tiểu Bạch có chút đau lòng nhìn nàng nhíu mày suy nghĩ, nhưng lại không có cách nào, chỉ có thể lẳng lặng đứng ở bên cạnh, bĩu môi, trong lòng mắng bản thân mình vô dụng.
Sớm biết như vậy trước kia đọc sách nhiều hơn một chút...
"Bình bát*......!Áo cà sa......" Hướng Linh Băng nhìn hai từ này lẩm bẩm hồi lâu, nhớ tới chữ của cơ quan ở mộ thất kia, "Hành Si..."
[*Chén ăn của sư]
"Bình bát......!Áo cà sa......!Hành Si......" Lặp đi lặp lại lần nữa, mãnh liệt ngẩng đầu nhìn vào hàng thứ nhất, giống như là đang tìm kiếm cái gì, sau đó trên mặt dần dần lộ ra vui mừng, lại nhìn lại hàng thứ hai...
"Tiểu Bạch, chị biết rồi!" Hướng Linh Băng hưng phấn la lên, sau đó duỗi tay, lần lượt ấn vào những chữ đó, vừa ấn vừa đọc, "Thiên...!Hạ...!Tùng...! Lâm...!Phạn...!Tự...!Sơn*..."
[*Cơm tu viện trong thiên hạ tựa như núi]
Ấn xong ở hàng thứ nhất, lại bắt đầu ấn ở hàng thứ hai, "Bát...!Vu...!Đáo...!Xử...!Nhậm...!Quân...!Xan*..."

[*Bình bát nơi nơi dùng cho bữa ăn của vua]
Hướng Linh Băng càng ấn càng nhanh, tốc độ đọc cũng càng lúc càng nhanh, "Hoàng Kim Bạch Ngọc Phi Vi Quý, Duy Hữu Ca Sa Phi Tối Nan*."
[*Hoàng kim bạch ngọc không phải là quý, chỉ có áo cà sa là khó khoác trên vai nhất**]
"Rầm Rầm Rầm......" Chữ "Nan" cuối cùng được ấn xuống, vách đá khắc chữ ở phía đối diện bỗng nhiên mở ra, lộ ra lối đi chỉ có thể chứa được hai người.

Hách Liên Tiểu Bạch gãi gãi đầu, quay đầu nhìn nàng, "Giống tỷ tỷ chị thật là lợi hại..."
"Ha ha......" Nâng tay lên chọt chóp mũi cô, Hướng Linh Băng lắc đầu, "Không tính là lợi hại."
Nếu nàng đoán không sai, nếu kế tiếp còn có cơ quan, chữ để mở ra hẳn là mấy phần tiếp theo của đoạn thơ này.

Có lẽ ngay từ đầu nàng đã đoán sai, từ lúc bắt đầu rơi vào ám thất thứ nhất, các nàng đã bước chân vào con đường chân chính đi thông mộ thất.

Xem ra tin đồn là sự thật, trước đây Thuận Trị thực sự xuất gia.

Ban đầu đội khảo cổ bọn họ đi tới mộ thất thứ tư để hủ tro cốt Thuận Trị là giả, quan tài, hủ tro cốt chân chính của Thuận Trị, hẳn là ở tại đoạn bí đạo đi thông này.

Cho nên chữ để rời khỏi ám thất thứ nhất chính là pháp danh "Hành Si" của Thuận Trị, mà rời khỏi ám thất thứ hai là cần phải đưa chữ vào, còn lại là bốn câu trước khi Thuận Trị xuất gia.
[--Giải thích ** Thiên hạ tùng lâm phạn tự sơn, bát vu đáo xử nhâm quân xan, hoàng kim bạch ngọc phi vi quý, duy hữu ca sa phi kiên nan - 天下丛林饭似山, 钵盂到处任君餐, 黄金白玉非为贵, 惟有袈裟披肩难, phần giải thích phía trên chỉ là bản dịch thô theo suy nghĩ của tui, nếu có sai sót chỗ nào mong được mấy bạn góp ý ~ ].
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 22: 22: Cuối Cùng Cũng Có Nguy Hiểm


Ám thất thứ ba, cũng không trống trải như hai ám thất trước.
Hướng Linh Băng đứng đối diện với mặt trên của vách đá, có khắc rất nhiều đồ án, trái phải vách đá, có hai bức tượng đá khổng lồ.

Tay trái cầm khiên, tay phải cầm trường thương, trên người mặc chiến phục Bát Kỳ, bộ dáng của hai bức tượng đá có vẻ hết sức trang nghiêm.
Hướng Linh Băng cầm đèn pin chiếu vào tượng đá từ trên xuống dưới, lần thứ hai không khỏi cảm khái người cổ đại thật sự thần kỳ.

Tượng đá lớn như vậy, hoàn toàn điêu khắc bằng thủ công, ngay cả trường thương cũng y như thật tới như vậy.
"Giống tỷ tỷ, tại sao trên đầu bọn họ mang cái đó vậy?" Hách Liên Tiểu Bạch nhìn tượng đá, trong đầu bỗng dưng nhớ tới phim HongKong cùng xem với Hướng Linh Băng, "Là cướp sao?"
"Xì..." Hướng Linh Băng nhịn không được bật cười, "Không phải đâu, đó chỉ là một loại mũ thôi."
"À..." Hách Liên Tiểu Bạch gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu, rồi lại nói, "Cái đó, hình như rất sắc bén."
Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin, mũi thương của trường thương lộ ra tia sáng u ám, làm cho Hách Liên Tiểu Bạch mẫn cảm nổi lên phòng bị.
"Đúng vậy..." Đèn pin trong tay Hướng Linh Băng chiếu vào đầu mũi thương kia, sau đó chuyển về phía vách đá, nhìn tranh vẽ phía trên nói, "Có lẽ đây là cơ quan, phải cẩn thận một chút."

"Ừm ừm." Hách Liên Tiểu Bạch gật gật đầu, theo ánh sáng nhìn về phía vách đá, "Cái này là cái gì?" Chỉ thấy trên vách đá kia có khắc mười sáu bức tranh, chia làm bốn nhóm, bên trong mỗi nhóm có bốn bức tranh được một vòng tròn bao lấy, mà bốn cái vòng tròn này được một hình vuông to lớn vây quanh."Chắc là giống với hai lần trước, đều là cơ quan để mở cánh cửa tiếp theo." Hướng Linh Băng nhìn bức tranh ở nhóm thứ nhất, như có điều suy nghĩ nói.

Có hai cơ quan phía trước nhắc nhở, nàng rất dễ tìm ra cơ quan lần này rốt cuộc là cái gì.

Hẵn là gần giống như đề trắc nghiệm, giữa mỗi nhóm đều có một bức tranh đại biểu một câu thơ, mà muốn mở ra cánh cửa, nhất định phải chọn đúng bốn bức tranh.Nếu như chọn sai...Hướng Linh Băng theo bản năng ngẩng đầu nhìn hai cái tượng đá, nói khẽ với Hách Liên Tiểu Bạch, "Tiểu bạch, em phải cẩn thận một chút, biết không?"
"Em biết." Hách Liên Tiểu Bạch cẩn thận nhìn xung quanh một lần, lại phòng bị ngẩng đầu nhìn tượng đá kia, quanh người che kín chân khí.

Hướng Linh Băng lại đi tới phía trước một bước, nhìn nhóm tranh đầu tiên một hồi, nhấn xuống bức tranh thứ nhất, trên bức tranh đó, vẽ một người mặc Long bào, đứng phía trên non sông tươi đẹp, hai tay mở ra làm tư thế ôm.

Trẫm vì đất nước giang sơn làm chủ, câu thơ này chính là bức tranh này, Hướng Linh Băng nghĩ như vậy, sau đó liền cẩn thận nhấn xuống vòng tròn kia.

Chỉ nghe "Ken két" hai tiếng, vòng tròn lún xuống, Hướng Linh Băng cả người căng thằng nghe động tĩnh xung quanh, sau đó mới chậm rãi thả lỏng.

Xem ra đã chọn đúng câu đầu tiên rồi.

Tiếp theo, chuyển qua nhóm thứ hai trước, so sánh với bốn nhóm còn lại, nhấn xuống bức tranh thứ bốn, một bức tranh Hoàng Đế nhíu mày suy nghĩ, lại là "Ken két" hai tiếng, vẫn không có động tĩnh nào khác."Ưu quốc ưu dân sự chuyển phiền", xem ra câu thơ thứ hai lại đúng rồi.

Cho đến khi tớ câu thứ ba, Hướng Linh Băng có chút bối rối."Trăm năm tam vạn sáu ngàn ngày", một câu thơ trù tượng như vậy, phải dùng tranh vẽ để biểu đạt như thế nào đây? Do dự muốn nhấn xuống bức tranh thứ hai, lại muốn nhấn xuống bức thứ ba, Hướng Linh Băng c*n m** d***, đứng ở nơi đó, trong đầu là một mảnh hỗn loạn.
Hách Liên Tiểu Bạch duỗi tay nắm chặt tay Hướng Linh Băng, "Giống tỷ tỷ làm sao vậy? Bộ dáng sao lại xoắn xuýt tới như vậy?" Tiểu Bạch, chị không biết phải chọn bức tranh nào." Hướng Linh Băng bĩu môi, lấy dáng vẻ hiếm khi có nói với Hách Liên Tiểu Bạch, "Làm sao bây giờ?"
"Chọn cái này, nếu sai, sẽ như thế nào?" Từ trong lời nói của nàng đại khái biết được tầm nguy hiểm của việc chọn bức tranh, Hách Liên Tiểu Bạch hỏi lại, nghiêm túc nhìn Hướng Linh Băng.
"Chị cũng không biết." Vẫn là bĩu môi nói, Hướng Linh Băng thở dài, "Chị sợ mình sẽ mở ra cơ quan."
"Như vậy sao..." Hách Liên Tiểu Bạch gật gật đầu, sau đó nở nụ cười, "Giống tỷ tỷ yên tâm chọn đi, cho dù chọn sai, Tiểu Bạch luôn ở bên chị."
"Tiểu Bạch..." Hướng Linh Băng nhìn cô một lúc lâu, nở nụ cười xinh đẹp, "Được." Xoay người đối mặt với bức tranh nhóm thứ ba một lần nữa, cuối cùng Hướng Linh Băng nhấn xuống bức tranh thứ hai, chỉ nghe vài tiếng vang "Tạch tạch tạch két", Hướng Linh Băng đang khó hiểu tại sao lần này lại nhiều âm thanh hơn, thì bên hông đột nhiên bị Hách Liên Tiểu Bạch kéo thối lui sang phần đất trống ở phía sau."Rầm" một tiếng, trường thương của tượng đá phía bên phải đâm xuống đất.
"Này..." Hướng Linh Băng có chút trợn mắt há hốc mồm tượng đá giống như là sống lại, đang muốn nói cái gì, Hách Liên Tiểu Bạch ở bên cạnh đẩy nàng vào trong thông đạo, "Ở đó chờ em."Trong lúc nói chuyện, tượng đá đã chậm rãi xoay người, nhấc chân hướng vị trí của Hách Liên Tiểu Bạch dẫm xuống.Hách Liên Tiểu Bạch nhanh nhẹn lăn một vòng qua bên cạnh, mới vừa đứng lên, mũi thương cực kỳ sắc bén hướng cô đâm tới, kiếm Trạm Lô ở trên tay cắt bỏ nữa đầu thương, Hách Liên Tiểu Bạch dựa thế nhảy vọt qua một bên khác, rơi xuống phía bên phải tượng đá, dốc sức chém vào bắp đùi của tượng đá.

Lại là một tiếng vang thật lớn, tượng đá dừng một chút, chân phải sứt một lỗ hổng, trường thương xoay một vòng lần thứ hai đâm về phía Hách Liên Tiểu Bạch, Hách Liên Tiểu Bạch dùng kiếm Trạm Lô đỡ lấy trường thương, lấy tự quyết "Niêm" kéo thanh trường thương qua một bên, ngón cái tay trái tụ chân khí đánh một kích vào bắp đùi trượng đá, sau đó nhún người nhảy ra phía sau tượng đá, kiếm Trạm Lô lần thứ hai chém tới bắp đùi đang bị thương kia.
"Rầm" một tiếng vang lớn, tượng đá bị chặt đứt chân phải té trên mặt đất, Hách Liên Tiểu Bạch tốc độ cực nhanh nhảy lên trên người tượng đá, kiếm Trạm Lô không chút do dự đâm vào cổ tượng đá, sau đó lại nhảy xuống mặt đất ra sức đè kiếm Trạm Lô xuống, "Két cạch" một tiếng, đầu tượng đá lăn xuống đất, cuối cùng tượng đá không cử động nữa.

Hách Liên Tiểu Bạch vẫn không yên tâm cầm kiếm chém vài nhát vào đầu tượng đá, xác định không có bất kỳ nguy hiểm nào, mới nặng nề thở ra một hơi, rồi chạy tới chỗ Hướng Linh Băng.

Hướng Linh Băng từ đầu tới cuối đều kinh hồn bạt vía nhìn Hách Liên Tiểu Bạch tranh đấu kịch liệt với tượng đá kia, ảo não vì chính mình ấn sai cơ quan, cũng ảo não vì bản thân lại không có cách giúp Hách Liên Tiểu Bạch.
"Ổn rồi." Hách Liên Tiểu Bạch đến trước mặt nàng, gãi gãi sau gáy, "Nó chết...!À...!Bị hỏng."Lập tức ôm người còn đang cầm kiếm trong tay vào lòng, Hướng Linh Băng nghẹn ngào nói, "Sao em lại...!Tại sao...!Lại đẩy chị vào trong này?"
Còn chính mình lại đi nghênh đón tượng đá kia...Còn chưa nói hết lời trong lòng, Hướng Linh Băng chôn mặt ở trên vai Hách Liên Tiểu Bạch, nước mắt nhỏ từng giọt từng giọt xuống.

Từ khi quen biết Tiểu Bạch, nàng rất dễ vui vẻ, cũng rất dễ rơi lệ.
"Bởi vì trong này tương đối an toàn mà." Hách Liên Tiểu Bạch khó hiểu tại sao Hướng Linh Băng lại hỏi mình vấn đề này, trả lời như lẽ đương nhiên, sau đó cảm thấy trên vai ươn ướt, lông mày nhíu lại.

"Giống tỷ tỷ làm sao vậy?"
"Em không có nghĩ tới là em cũng phải trốn vào sao?" Nghe câu hỏi này, Hách Liên Tiểu Bạch càng thêm khó hiểu, "Bởi vì em phải bảo vệ chị mà."Cái này không phải đã rất rõ ràng rồi sao? Sao cô lại cảm thấy Giống tỷ tỷ đang dần thay đổi.

Hướng Linh Băng c*n m** d***, "Nhưng mà em gặp nguy hiểm thì làm sao bây giờ?"
"Em gặp nguy hiểm, dù sao cũng tốt hơn là chị gặp nguy hiểm a."
"Em..." Hướng Linh Băng cảm thấy chính mình không thể câu thông với Hách Liên Tiểu Bạch, mà nguyên nhân xuất phát từ việc nàng không muốn Hách Liên Tiểu Bạch gặp nguy hiểm, mà Hách Liên Tiểu bạch lại đương nhiên cho rằng khi gặp nguy hiểm, là cô nên bảo vệ nàng.

Nhưng mà, tại sao lại cho là đương nhiên chứ? Đối mặt với nguy hiểm, đương nhiên là nên bảo vệ tốt bản thân chứ.
"Giống tỷ tỷ, chị đang sợ sao?" Hách Liên Tiểu Bạch có chút lo lắng mở miệng hỏi.

Giống tỷ tỷ thật kỳ lạ, có phải là mới bị tượng đá kia dọa rồi không?Hướng Linh Băng vẫn chôn ở trên đầu vai cô, "Đúng, chị bị dọa sợ."
"Ha ha..." Hách Liên Tiểu Bạch trấn an nâng tay không có cầm kiếm tay vỗ vỗ lưng nàng, "Có Tiểu Bạch ở đây, chị đừng sợ."
"Chị sợ Tiểu Bạch gặp nguy hiểm." Hướng Linh Băng nói, ngẩng đầu nhìn cô, tuy rằng đèn pin chiếu xuống dưới, không nhìn thấy mặt cô, Hướng Linh Băng lại cảm thấy, trên gương mặt quen thuộc này, nhất định đang là vẻ mặt để cho mình cảm thấy ấm áp nhất.

Đó là vẻ mặt ấm áp chỉ có một mình Hách Liên Tiểu Bạch mới có..
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 23: 23: Oan Gia Ngõ Hẹp


Hương Linh Băng cuối cùng vẫn phá bức tranh nhóm ba và nhóm bốn, mở ra thông đạo đi tới cơ quan tiếp theo.
Bước vào hành lang không hẹp nhưng cũng không tính là rộng, đi chưa được mấy bước, Hách Liên Tiểu Bạch liền dừng bước.
"Tiểu Bạch?" Hướng Linh Băng biết mỗi lần Hách Liên Tiểu Bạch dừng lạinhất định là có chuyện gì xảy ra, đèn pin trong tay chiếu tới đằng trước một hồi lâu, không có nhìn thấy bất cứ thứ gì, liền quay đầu lại nhìn Hách Liên Tiểu Bạch.
"Em..." Hách Liên Tiểu Bạch cau mày, nắm tay Hướng Linh Băng, mở miệng muốn nói, lại im lặng, nghiêng lỗ tai cố gắng lắng nghe.
Hương Linh Băng không hỏi cô nữa, vẫn để cô nắm tay như vậy, chờ đợi cô nói kết quả cho mình.
"Hình như em nghe được tiếng động..." Hách Liên Tiểu Bạch lại lắng nghe một hồi rồi mở miệng nói, "Hình như là tiếng nói chuyện..."
"Nói...Tiếng nói chuyện?" Mặc dù Hương Linh Băng gan lớn, nhưng nghe được lời này của Hách Liên Tiểu Bạch, cũng không rét mà run.
Ở trong Đế lăng là sao sẽ có tiếng nói chuyện?
"Tiểu bạch, em chắc không?" Hướng Linh Băng hít sâu một hơi hỏi.
"Em chắc chắn." Lần này, Hách Liên Tiểu Bạch không hề do dự, gật gật đầu, "Hình như có mấy người."
Mấy người?

Chẳng lẽ là mấy người Cổ gia gia?
Trong đầu Hướng Linh Băng đột nhiên hiện lên suy nghĩ này, trái tim vẫn treo lên cũng hơi buông xuống, "Có lẽ là mấy người Cổ gia gia."
"Ừm....?" Hách Liên Tiểu Bạch gật đầu, chợt phát ra một tiếng "Ơ?", sau đó kéo Hương Linh Băng lui vào trong ám thất thứ ba.
"Ầm" một tiếng, vách đá bên phải địa đạo nổ tung, hòn đá chặn kín con đường phía trước, thậm chí còn có ít hòn đá bay tới chổ hai người đang đứng.
Bởi vì thời gian quá ngắn, Hách Liên Tiểu Bạch chỉ kịp kéo Hướng Linh Băng chui vào ám thất thứ ba thông với chổ cơ quan, cả người che chở cho Hướng Linh Băng, toàn bộ hòn đá bay tới đều đập vào người cô.
Hướng Linh Băng còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đã bị Hách Liên Tiểu Bạch ôm thật chặt kéo đến chổ cơ quan, sau đó lại nghe được một tiếng nổ lớn, làn sóng không khí ùa vào trong thông đạo làm cho hai người xém chút nữa là ngã ra sau,mà cả người Hách Liên tiểu Bạch vẫn luôn che chở nàng, một tay để sau gáy nàng, tay kia cầm kiếm Trạm Lô, cánh tay vòng qua eo nàng.
"A..." Một hòn đá rất lớn bay tới đạp trúng vào sau gáy Hách Liên Tiểu Bạch, làm cho người vẫn luôn mím môi phải rên ra tiếng, tư thế vẫn không thay đổi.
cho đến Khi mọi thứ an tĩnh lại, Hách Liên Tiểu Bạch mới buông Hướng Linh Băng ra, vẽ mặt cảnh giác nhìn vào thông đạo.
"Tiểu Bạch, em chảy máu!" Sau khi Hướng Linh Băng được buông ra thì lập tức xoay người kiểm tra thân thể Hách Liên Tiểu Bạch, thấy ở sau gáy cô đang chảy máu, sợ hãi kêu lên, sau đó từng đợt đau lòng kéo tới.
Đồ ngốc này...
Hách Liên Tiểu Bạch lắc đầu, nắm kiếm TRạm Lô, thanh âm có chút trầm thấp, "Bên trong có người."
Hướng Linh Băng nghe vậy sửng sốt, sau đó thì hiểu ra.

cú nổ vừa rồi...!Là do người dùng bom làm.
Theo ánh mắt của cô nhìn ề phía thông đạo, nghe được âm thanh đất đá bị đào ra, Hướng Linh Băng bởi vì những người đó dám phá hư lăng mộ mà tức giận, lý trí nhắc nhở nàng miệng vết thương của Hách Liên Tiểu Bạch còn đang chảy máu, không để ý tới những âm thanh kia nữa, mở ba lô ở sau lưng Hách Liên Tiểu Bạch ra, lấy các dụng cụ y tế bên trong ra khử trùng băng bó cho Hách Liên Tiểu Bạch.
"Khụ khụ...!Con mẹ nó, đây là nơi quái quỷ gì vậy!" Theo vài tiếng vang, bên trong thông đạo sáng như ban ngày, chu Đại Hài vừa ho khan vừa men theo vách đá đi vào bên trong thông đạo.
"Các ngươi...!Các ngươi...!phá hư văn vật như vậy, khi ra ngoài tôi sẽ báo cáo với nhà nước..." Cổ Kỳ Xương run rẫy nói xong những lời này, bởi vì vô cùng tức giận mà có hơi không thở nổi.
"Câm miệng đi lão già, nói nhãm nữa là lão tử giết ông!" Chu Đại Hà nghe vậy xoay người hung hăng mắng một câu, thuận tiên giơ chân đá rớt một khối đá xuống.
"Ôi trời, Đại Hà, sao có thể vô lễ với Cổ giáo sư như vậy..." Tiếp đó Trương tổng đi ra ra vẽ trách cứ nói, trong giọng điệu lại không nghe ra một chút trách cứ nào, "Cổ giáo sư, Hiếu lăng này làm bọn tôi hy sinh nhiều như vậy, cũng nên ra chút đại giới chứ."
"Ngươi..." Cổ Kỳ Xương bị tức giận không nói ra lời, ôm ngực th* d*c.
"Trương Nham, tim của Cổ giáo sư không tốt, nếu xảy ra chuyện gì, đừng trách tôi không khách khí với anh!" Vu Tiệm Hàng khập khễnh đi ra từ bên trong, cảnh cáo Trương tổng.
Trương tổng mặt mang ý cười không chút nào sợ hãi, "Vu đội trưởng nói đùa, trước đó trải qua nhiều chuyện như vậy, Cổ giáo sư vẫn chưa chết, chứng minh điều gì? Từ này chắc đã nghe qua rồi đi?"
Vu Tiệm Hàng sửng sốt, vẽ mặt nghiêm túc, không biết hắn đang nói cái gì.
"Vu đội trưởng, Trương tổng chính là nói cái từ mà mọi người đều biết." Trên mặt Nhạc Hằng mang theo nụ cười vô sĩ, "Là lão già sống dai đó, vu đội trưởng không cảm thấy vậy sao?"

"Mày...!Khốn nạn!" Vu Tiệm Hàng tự cảm thấy mình vẫn luôn rất trầm ổn bình tĩnh, nhưng khi hắn nhìn thấy tiểu Đường hy sinh, Cổ Kỳ Xương bị bắt cóc, một người bình tĩnh như hắn cũng dường như sắp điên mất.
"Ơ, Vu đội trưởng, lúc nói chuyện phải chú ý tới súng trong tay bọn tao một chút." Chu Đại Hải quơ quơ khẩu súng đang chỉa vào huyệt thái dương của Cổ Kỳ Xương, ngữ khí kêu ngạo.
Vu Tiệm Hàng lại trầm mặc, trên đường đi chỉ có tiếng cười của mấy người Trương tổng.
Những lời này Hướng Linh Băng nghe được rõ ràng, cắn răng thật chặt, suy tư hồi lâu, thừa dịp những người dods không phát hiện các nàng, nói khẽ với Hách Liên Tiểu Bạch, "Thu kiếm lại."
"A?" Hách Liên Tiểu Bạch sửng sốt, nhìn mấy người bên trong thông đạo, có chút hiểu rõ gật đầu thu kiếm lại.
Hướng Linh Băng dạy cô rất nhiều rất nhiều, bao gồm súng và thuốc nổ cũng chỉ dạy một chút.
Hách Liên tiểu Bạch đã từng năng nỉ Hướng Linh Băng dẫn mình tới nơi luyện tập bắn súng, tận mát nhìn thấy người bên trong dùng súng bắn, cũng từng cẩn thận nhìn viên đạn được b*n r*, còn so sánh tốc độ của viên đạ với tốc độ xuất kiếm của bản thân.
Nếu như ở nơi không có che chắn, chỉ đối mặt với một khẩu súng thì cô có lòng tin là mình có thể tránh thoát và đánh trả lại, thế nhưng nếu nhiều hơn một cây súng thì...
Hách Liên Tiểu Bạch sau khi biết được thứ gọi là súng này liền càng thêm chăm chỉ luyện võ, mà từ khi nhìn thấy thuốc nổ ở trong TV, thì trong tiềm thức luôn để lại một chút cảnh giác.
cho nên vừa rồi nghe âm thanh đốt ngòi nổ, cô liền nhạy cảm kéo Hướng Linh Băng vào trong ám thất.
"Trương tổng, con đường phía trước hình như bị chặn." chu Đại Hải nhìn đường đi bị chặn lại, xoay người nói với Trương Nham, sau đó quay đầu nhìn ám thất ở chỗ Hách Liên Tiểu Bạch và Hướng Linh Băng, lại nói: "Đằng sau không biết là nơi nào."
"Ivan tiên sinh và Đại HÀ đi xem một chút đi." Trương Nham nói một tiếng với Ivan Dahl ở bên cạnh, Ivan Dahl gật đầu, cầm súng lục trong tay, cùng chu Đại HÀ đi tới chổ ám thất.
Hướng Linh Băng kéo Hách Liên Tiểu Bạch len lén lùi về bên trong thông đạo ám thất thứ hai, nín thở sợ bị phát hiện.
Ivan Dahl cùng Chu Đại Hà sau khi vào ám thất thứ ba, nhìn thấy tượng đá đổ vỡ dưới đất thì cả kinh, liếc nhau, Ivan Dahl lên đạn súng lục trong tay, mà chu Đại Hà thì chạy về bẩm báo cho Trương Nham.

trong chốc lát Trương Nham liền dẫn người chạy tới.
"Xem ra mật thất là bị đóng kín, bởi vì cơ quan bị đụng trúng nên mới mở ra." Nhạc Hằng cẩn thận quan sát bốn phía một phen, đang định ngồi xuống xem kĩ tượng đá bị ngã dưới đất kia, thì lại nghe Chu Đại Giang ở phía sau hét to một tiếng, "Đây là cái gì?"
Lại nghe được vài tiếng "ken két", sau đó là một tiếng hét thảm, Nhạc Hằng quay đầu lại, liền nhìn thấy Chu Đại Giang bị tượng đá to lớn đập chết ở trên vách đá, mà vách đá vốn đang đứng yên bên cạnh cũng chậm rãi bắt đầu chuyển động, rút ra thạch thương ở trong tay, đi tới chổ mọi người.
"Không ổn!"
Thạch thương trong tay tượng đá vung thẳng tới chỗ Trương Nham, Trương Nham hét to một tiếng liền trốn sang bên cạnh, bắn mấy phát súng vào tượng đá, nhưng vẫn không ngăn cản được tượng đá hành động, lại một tiếng hét, một bảo tiêu bị tượng đá giẫm chết ở dưới chân.
Ban đầu Hách Liên Tiểu Bạch giao chiến với tượng đá thứ nhất, trong ám thất cung không hẳn là chật chội, lấy thân thủ của Hách Liên Tiểu Bạch ứng phó với tượng đá vụng về kia thì tự nhiên sẽ dư dả, nhưng mà bây giờ trong ám thấy chen chúc gần mười mấy người, tượng đá đi đến đâu hâu như đều giẫm lên người đó.
Vu Tiệm Hàng thừa dịp hỗn loạn, cướp lấy súng lục trong tay Chu Đại Hà, bắn về phía hắn một phát rồi kéo Cổ Kỳ Xương vào chỗ Hướng Linh Băng và Hách Liên Tiểu Bạch đang trốn.
Sau khi thông đạo thì mới phát hiện bên trong có người, Vu Tiệm Hàng kinh hãi định nổ súng thì bị Hách Liên Tiểu Bạch tay không cướp lấy súng.
"Xuỵt..." Hương Linh Băng cầm đèn pin chiếu vào mình và Hách Liên Tiểu Bạch, làm động tác đừng lên tiếng với Vu Tiệm Hàng còn đang kinh ngạc, cẩn thận liếc ra ngoài một cái, kéo tay Hách Liên Tiểu Bạch, ý bảo Vu Tiệm Hàng và Cổ Kỳ Xương đuổi theo, từ trong thông đạo chạy đến ám thất thứ hai.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
====================.
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 24: 24: Tính Đột Phá Sao


Vu Tiệm Hàng quay đầu liếc nhìn thông đạo, hỏi Hướng Linh Băng, "Hướng giáo sư, cơ quan này có thể tắt đi không?"
Hướng Linh Băng liếc hắn một cái, đi đến bên cạnh vách đá khắc chữ, ngón tay nhấn vào chữ trên đó, vẫn lõm vào bên trong như trước, thở dài, lắc đầu.
Vu Tiệm Hàng đồng dạng thở dài, bởi vì chân bị thương có hơi mệt nên ngồi xuống đất, súng lục trong tay vẫn hướng về phía thông đạo.
Cổ Kỳ Xương từ sau khi nhìn thấy Hướng Linh Băng liền có tinh thần, đầu tóc hoa răm dường như trắng phau, gương mặt có vẽ cũng già hơn nhiều.
"Linh Băng, ta hối hận, ta không nên tới khai quật Hiếu Lăng này." Cổ Kỳ Xương dường như là nghẹn nào noisheets máy lời này.
Hướng Linh Băng ngồi xổm xuống nhìn Cổ Kỳ Xương, thả nhẹ ngữ điệu muốn làm cho ông đường thống khổ như vậy, "Cổ gia gia, ông cũng không nghĩ tới mấy người đó sẽ phá hư Hiếu lăng như vậy, không pải sao?"
Vừa nói xong, Hướng Linh Băng làm như nhớ tới cái gì đó, quay đầu nhìn Vu Tiệm Hàng, "Vu đội trưởng, tiểu Đường đâu?"
Vu Tiệm Hàng cười khổ vài tiếng, "Đi rồi."
"Rốt cuộc làm sao vậy?" Hướng Linh Băng trầm mặt, cảnh giác liếc nhìn thông đạo, "Tại sao hai người lại chật vật như vậy?"
Nhưng vào lúc này, Vu Tiệm Hàng bỗng nhiên bắn một phát súng về phía cửa thông đạo.
"Đùng" một tiếng, Chua Đại Hà mới vừa chạy vào ám thất liền bị Vu Tiệm Hàng bắn một phát trúng ngực, chưa kịp kêu kêu một tiếng liền ngã trên mặt đất, không động đậy nữa.
"Vu đội trưởng, hà tất phải như vậy?" Giọng nói của Trương Nham vang lê trong thông đạo, "Vừa rồi chỉ là môt chút hiểu lầm, Vu đội trưởng vẫn là để cho bọn tôi và đi."
Vu Tiệm Hàng cười lạnh một tiếng, "Trương tổng xem tôi là người ngu sao? Cho các người vào, khác gì dẫn sói vào nhà?"

Trương Nham hô to, "Đạn của Vu đội trưởng chắc cũng không còn nhiều lắm đúng không? Sao mọi người không ngồi xuống nói chuyện đi cho tiện?"
Hướng Linh Băng nghiêng người thấp giọng nói với Hách Liên Tiểu Bạch, "Tiểu Bạch, nếu như em trốn vào chổ đó, dùng Lục Mạch Thần Kiếm có thể tiêu diệt mấy người cầm súng không?"
Hách Liên Tiểu Bạch suy nghĩ trong chốc lát, gật gật đầu, "Có thể."
"Ừm." Hướng Linh Băng nhẹ nhàng xoa gò má của cô, tầm mắt rơi vào sau gáy không có quấn bất kì thứ gì, có chút đau lòng, do dự, "Vậy...Em sẽ gặp nguy hiểm sao?"
Hách Liên Tiểu Bạch hiểu rõ biểu tình trên mặt nàng, biết nàng lo lắng cho mình, cố ý buông lỏng cười cười, "Sô i gì."
Hã?
Hướng Linh Băng nghe vậy sửng sốt, sau đó trên khóe môi nổi lên một nụ cười.
So easy sao? Tiểu Bạch nhà nàng càng ngày càng thông minh, ngay cả tiếng Anh đều nói được.
Biết cô muốn để cho nàng đừng lo lắng, Hướng Linh Băng nhìn Vu Tiệm Hàng còn đang "Trao đổi" với Trương Nham, còn Cổ Kỳ Xương ngồi trên mặt đất không biết đang suy nghĩ gì, ôm lấy Hách Liên Tiểu Bạch, nhẹ giọng nói bên tay cô, "Tiểu Bạch...!chờ ra ngoài rồi...!luyện chữ đi...!tỷ tỷ dạy em viết tiếng Anh."
"Được..." Hách Liên Tiểu Bạch chỉ cảm thấy bên tai từng đợt hơi nóng đánh úp lại, đột nhiên mẫn cảm cảm nhận được sự mềm mại trên cánh tay mình, nghe giọng nói dịu dàng ấy, không biết tại sao, trên mặt như bốc lên lữa nóng, hơn nữa cổ họng như bị khô đi, chie có thể gian nan trả lời một chữ được.
Hài lòng buông cô ra, Hướng Linh Băng đối với phản ứng của Hách Liên Tiểu Bạch hoàn toàn không biết gì, đi đến bên cạnh thấp giọng nói với Vu Tiệm Hàng, làm Vu Tiệm Hàng có chút kinh ngạc.
"Hướng giáo sư..."
Hướng Linh Băng cắt lời hắn nói, "Vu đội trưởng hãy tin tôi."
Trong bóng tối, Vu Tiệm Hàng không thấy rõ mặt nàng, nhưng lại nghe được sự tự tin bên trong giọng nói của nàng, rồi lại nhớ tới trước đó có người ra tay giáo huấn Ivan Dahl, lúc này mới hiểu rõ, "Cứ giao cho tôi."

Nói xong, Vu Tiệm Hàng dựa vào vách đá đứng lên, khập khiễng đi đến lối vào, hướng ra ngoài nói, "Nếu như các người đáp ứng tôi sau khi nghỉ ngơi lập tức rời khỏi Hiếu lăng, tôi liền cho các người vào."
Trong thông đạo đột nhiên im ắng một hồi lâu, sau đó lại là âm thanh của Trương Nham truyền đến, "Được, tôi đáp ứng Vu đội trưởng."
"Vậy cá người vào đi." Vu Tiệm Hàng dựa ở trên vách đá, súng lục đeo bên hông, lẳng lặng chờ nhóm người Trương Nham tiến vào.
Trong thông đạo, nhóm người trương Nham nhìn nhau mấy lần, Chu Đại Hải bởi vì mất đi hai em trai mà hai mắt đã đỏ bừng, trầm giọng nói, "Để tôi vào."
Cầm súng lục trong tay, được Trương Nham đồng ý, Chu Đại Hải cẩn thận thăm dò vào trong ám thất, Hướng Linh Băng từ lúc Vu Tiệm Hàng đồng ý bọn ho tiến vào liền tắt đèn pin, trong ám thất một mảng tối đen.
Chu Đại Hải càng thêm cẩn thận, bước một bước vào ám thất, cẩn thận nghe tiếng vang, lại bước một bước vào, đang định thăm dò một lần, tay phải cầm súng đột nhiên tê rần, súng trong tay rớt xuống, Vu Tiệm Hàng đứng gần hắn bước tới đá văng súng lục ra, chế trụ Chu Đại Hải, bàn tay nện xuống cổ hắn khiến hắn hôn mê bất tỉnh.
"Đại Hải?" Trong thông đạo Trương Nham sợ hãi thử thăm dò kêu một câu, Vu Tiệm Hàng nói, "Trương Nham, tôi không cần súng lục cũng có thể chế phục các người, không tin các người cứ thở tiến vào."
Trương Nham càng không dám đi vào, xoay người nói với Nhạc Hằng, "Cậu xem đi...!làm sao bây giờ?"
Trong mắt Nhạc Hằng lóe lên tia hung ác, thấp giọng nói, "Phái vài người đi đối phó với tượng đá, chúng ta thừa dịp hỗn loạn đi qua thông đạo bên kia, dù sao cũng phải đi qua đó."
Trương Nham nheo mắt lại, quan sát mấy bảo tiêu đứng cách đó không xa, gật đầu.
"Mấy người các cậu, lại đây!" Được Trương Nham đồng ý, Nhạc Hằng kêu mấy người kia.
Sau khi mấy bảo tiêu đi tới, Trương Nham nói, "Các cậu dẫn dụ mấy tượng đá kia rời khỏi đây đi."
Mấy bảo tiêu đều hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Trương Nham, chống lại ánh mắt âm ngoan kia, rồi nghe được tiếng súng lục lên đạn, không thể làm gì khác hơn là đáp một tiếng rõ, sau đó đi tới ám thất chổ tượng đá.

Sớm biết sẽ như vậy, liền không ham tiền thuê cao kia mà đi vào.
Đợi cho mấy bảo tiêu đi vào ám thất vật lộn với những tượng đá kia, ba người Trương Nham nhanh chân chạy vào trong thông đạo chất đầy đất đá kia, lấy xẻng từ trong ba lô ra san bằng đống đất đá đó lại, không màn tới sinh mạng của các bảo tiêu đi vào ám thất thứ tư.
"Tiểu Bạch, còn nghe âm thanh của bọn họ không?" Hương Linh Băng mở miệng hỏi Hách Liên Tiểu Bạch.
Hách Liên Tiểu Bạch lắc đầu, "Bọn họ đi xa rồi."
Thở ra một hơi, Hướng Linh Băng lúc này mới lại hỏi Vu Tiệm Hàng lần nữa, "Từ sau khi tôi và các anh tách ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Vu Tiệm Hàng lấy nước trong ba lô ra uống một ngụm, "Khi đó, Hướng giáo sư cô đột nhiên rơi xuống cơ quan kia, chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, thì liền thấy vị tiểu thư kia cũng nhảy vào."
Vu Tiệm Hàng liếc nhìn Hách Liên Tiểu Bạch một cái, lại nói tiếm, "Đồng thời còn mở ra mộ thất ở bên trong mặt tường, sau đó liền xảy ra tranh chấp...!Tôi với Cổ giáo sư kiên trì muốn vào trong cơ quan cứu hai người, còn nhóm Trương Nham thì nói muốn vào trong bí thất mới mở kia."
Có chút thống khổ nhắm mắt lại, Vu Tiệm Hàng dựa vào tường, "Ngay lúc chúng tôi còn chưa phản ứng kịp thì Ivan Dahl nổ súng giết Tiểu Đường, bắt cóc Cổ giáo sư...!chúng tôi không có cách nào..."
"Tôi hiểu rồi." Hướng Linh Băng nặng nề gật đầu, Hách Liên Tiểu Bạch ở bên cạnh nắm tay nàng, độ ấm trên tay làm cho tay nàng hơi lạnh run tìm lại được chút hơi ấm.
Cổ Kỳ Xương vẫn luôn ngồi trên mặt đất không nói câu nào đột nhiên rống thành tiếng, "Ta không nên, ta không nên đi vào, nhiều mạng như vậy..."
Hướng Linh Băng có hơi luống cuốn đứng đó, không biết nên an ủi Cổ Kỳ Xương như thế nào.
Nàng quả thật không tán thành khai quật Hiếu lăng, nhưng mà...!đã đến nông nỗi này rồi, trách cứ Cổ Kỳ Xương còn có nghĩa lý gì nữa sao?
"Hướng Giáo Sư, tôi đoán nhóm Trương /nham không còn lại bao nhiêu người, vừa nãy trên đường đi tới đây nhiều cơ quan như vậy, bọn họ cũng tổn thất không ít người." Vu Tiệm Hàng cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình, "Có điều trong ba lô của bọn họ còn có thuốc nổ..."
"Cái gì?" Hướng Linh Băng thất thanh kêu lên, "Bọn họ còn có thuốc nổ?"
"Đúng vậy." Bu Tiệm Hàng gật đầu, "Chúng ta vẫn nhanh chóng rời khỏi đây đi...!Đúng rồi, Hướng giáo sư có thể đi theo con đường ạn đầu rời khỏi đây không?"
Hướng Linh băng xửng sốt, "Vu đội trưởng nói đường ban đầu?"

"Chính là đường quay về mộ thất đầu tiên...!ngoài ra con đường kia bị bị Trương Nham chạm vào cơ quan đã ngăn kín đường, không có cách nào rời khỏi."
"Vậy...!vậy sao?" Có chút thất hồn lạc phách nói, Hướng Linh Băng cũng dựa vào tường ngồi xuống, "Nhưng mà...!trước đó lúc tôi rơi xuống.

độ cao đó, ước chừng cũng phải bảy, tám mét...!Căn bản không có cách nào đi lên..."
Vu Tiệm Hàng trầm mặc.
Thì ra đường lui trong lúc vô tình đã bị lấp kín rồi sao?
Trong ám thất chỉ có Hách Liên Tiểu Bạch là đừng, mặc dù cô đơn thuần, nhưng cũng hiểu bọ họ đang nói gì, tay sớm đã bị hướng Linh Băng buông ra, cô ngồi xuống cạnh Hướng Linh Băng, trong bóng tối ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, "Tỷ tỷ của em nói, không thể bởi vì nhất thời không tim thấy đường ra liền tuyệt vọng."
"Tiểu Bạch..."
"Lúc em ở cấm đại, cũng không biết đường đi như thế nào, tất cả mọi người nói với em người vào cấm địa đều sẽ chết...!Nhưng mà, em chỉ muốn tiềm được tỷ tỷ." Hách Liên Tiểu Bạch nghiêm túc nói, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Hướng Linh Băng, truyền chút nhiệt cho nàng, "Giống tỷ tỷ, chị nói muốn dạy em viết tiếng Anh...!Tỷ tỷ của em nói, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy...!Chị đã đồng ý rồi, thì không được nuốt lời..."
"Tiểu Bạch..." Hướng Linh Băng khẽ gọi tên cô, kéo tay cô đứng lên, dẫn theo cô đi vào trong thông đạo kia, "CÓ phải là chị...!thiếu em mấy phần thưởng không?"
"A?" Hách Liên Tiểu Bạch có chút không rõ nguyên do nhìn nàng, làm sao lại đột nhiên nói cái này?
"Nhiều phần thưởng như vậy...!Hợp thành một cái lớn có được không?" Kề sát Hách Liên Tiểu Bạch, Hướng Linh Băng giơ tay xoa gương mặt cô, ngón tay khẽ chạm môi cô.
"A?" không hiểu sao cảm thấy miệng mình có cảm giác nóng nóng, Hách Liên Tiểu Bạch chớp chớp mắt, đang định đặt câu hỏi, ngón tay trên môi đã rời đi.
Thay vào đó là đôi môi mềm mại, cùng với mùi thơm nhàn nhạt khác hoàn toàn với ngón tay.
====================.
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 25: 25: Thay Đổi Đầu Tiên Của Ngày Hôm Nay


Hách Liên Tiểu Bạch ngơ ngác tùy ý để Hướng Linh Băng hôn môi mình, hai tay buông bên người, thân thể chỉ cảm thấy cứng ngắc, trong lòng hình nhơ lại có một ngọn lửa bùng cháy.
Ngậm lấy cánh môi Hách Liên Tiểu Bạch, vươn lưỡi khẽ l**m đôi môi khô nứt của cô, Hướng Linh Băng không có khả năng nhìn xuyên bóng tối để thấy rõ mặt đối phương, nên cô không biết biểu tình lúc này của Hách Liên Tiểu Bạch, nhưng có thể thông qua khuôn mặt nóng hổi và tấm lưng cứng nhắc mà biết được Hách Liên Tiểu Bạch lúc này có bao nhiêu khẩn trương.
Không biết có hù dọa cô bé đơn thuần này chạy mất hay không.
Nhưng trong hoàn cảnh khiến người ta gần như tuyệt vọng, nàng không muốn bản thân có tiếc nuối.
Nàng thích Hách Liên Tiểu Bạch, là yêu thích như giữa nam và nữ, không thể nghi ngờ.
Không có dò xét sâu hơn vào khoang miệng Hách Liên Tiểu Bạch, Hướng Linh Băng buông cô ra, thối lui một bước, chờ Hách Liên Tiểu Bạch phản ứng.
Hách Liên Tiểu Bạch vốn không hiểu ý nghĩa của hôn môi, tỷ tỷ của nàng chưa bao giờ nói cho nàng biết ý nghĩa của nó.
Trong Đào Hoa Nguyên, bất kể nam nữ, ôm nhau đã là vô cùng thân mật, huống chi là hôn môi, ngay cả tỷ tỷ của nàng cũng chưa từng làm thế với nàng.
Nếu như...!nếu như không phải có TV, nàng cho rằng hôn môi là lễ nghi của thế giới bên ngoài Đào Hoa Nguyên...
Nhưng trong thời gian này, tuy rằng nàng rất ít xem phim truyền hình, nhưng vẫn biết ý nghĩa của việc hôn môi.
Đó không phải là việc chỉ có phu thê mới có thể làm sao?
"Giống..." Hách Liên Tiểu Bạch còn muốn hỏi có phải nàng hiểu lầm hay không, thì hai từ tỷ tỷ cực kỳ đơn giản phía sau lại không thể nào thốt ra được.
Hách Liên Tiểu Bạch lâm vào quấn quýt.

Nếu như nàng không có nhớ lầm, trong TV, trở thành phu thê hình như đều là nam và nữ...!Hơn nữa...
Có thể cùng tỷ tỷ của mình phát sinh chuyện này sao?
"Chết tiệt!" Ngay lúc một người quấn quýt một người thấp thỏm, trong đại thất bỗng nhiên truyền đến tiếng mắng của Vu Tiệm Hàng, tiếp theo là tiếng cười của Chu Đại Hải: "Vu đội trưởng, không muốn Cổ giáo sư chết thì ngoan ngoãn cùng tôi vào bên trong! Còn có..."
Chu Đại Hải dừng lại, lớn giọng nói: "Hướng giáo sư, dao găm trên tay tôi đang gác trên cổ Cổ giáo sư, nếu cô dám hành động thiếu suy nghĩ, chậc chậc..."
Hướng Linh Băng nhíu mày...
Cô không nên thả lỏng cảnh giác, dĩ nhiên đã quên mất Chu Đại Hải bị đánh ngất xỉu.
Hách Liên Tiểu Bạch hồi phục tinh thần, nghe Cổ Kỳ Xương bị khống chế, vẻ bối rối chậm rãi trở thành bình tĩnh.
Vẫn nên...!tạm thời đừng nghĩ những chuyện này, có thể là Giống tỷ tỷ có ý khác.
"Giống tỷ tỷ, làm sao bây giờ?" Hách Liên Tiểu Bạch không biết vì sao luôn cảm thấy lúc này nhìn cô liền sẽ cảm thấy chột dạ, vì vậy nàng nhìn mặt đất thấp giọng hỏi.
Hướng Linh Băng thờ dài trong lòng, cũng không nói gì liên quan đến nụ hôn vừa rồi, đè nén cảm giác mất mát, điều chỉnh lại tâm tình: "Chu Đại Hải đã lấy được súng, Tiểu Bạch, chúng ta đừng manh động."
Cô không muốn Tiểu Bạch có chuyện gì.
"Tìm cơ hội cứu Cổ gia gia." Hướng Linh Băng nói xong, một lần nữa nắm tay Hách Liên Tiểu Bạch, nhưng lại cảm thấy bàn tay bị cô nắm hơi rụt lại một chút.
Hách Liên Tiểu Bạch cũng không biết tại sao mình lại vô thức rụt tay về, chẳng qua nàng cảm thấy bắt đầu từ phần thưởng lớn vừa rồi thì nàng lại có cảm giác nói không rõ.
Hướng Linh Băng cảm thấy chua xót, tay run rẩy gần như muốn buông tay Hách Liên Tiểu Bạch ra, nhưng đến cuối cùng vẫn không nỡ.

Nhưng Hách Liên Tiểu Bạch lại rút tay mình khỏi tay cô, trong lòng Hương Kinh Băng tựa hồ bị roi hung hăng quất một cái, cô khẽ cắn môi, cảm giác đau đớn chưa từng có lan tràn khiến cả lồng ngực đau nhức khó chịu, nhìn không thấy, cũng nghe không được bất kỳ thanh âm gì, đầu óc gần như trống rỗng.
Sau một khắc, người vừa rút tay ra lại đem một chiếc áo khoát lên người cô, rồi nắm lấy tay cô: "Tay chị lạnh quá..."
Hách Liên Tiểu Bạch không biết trong khoẳnh khắc đó Hướng Linh Băng dã nghĩ nhiều như vậy, nàng chỉ cảm thấy tay cô quá lạnh nên đột nhiên cảm thấy đau lòng, vì vậy mới cởi áo khoác của mình khoác cho cô.
Chỉ một hồi liền có cảm giác từ địa ngục lên đến thiêng đường, Hướng Linh Băng lại có cảm giác muốn ôm Hách Liên Tiểu Bạch, nhưng rồi cô vẫn cố gắng nhịn xuống.
"Hướng giáo sư muốn ở bên trong tới khi nào, ra đi, nếu không..." Giọng nói của Chu Đại Hải vang lên lần nữa: "Chậc chậc, dao của tôi rất sắc bén...!cái cổ của lão già này...!chậc chậc..."
Hướng Linh Băng giận tái mặt đi ra khỏi thông đạo, tay vẫn nắm tay Hách Liên Tiểu Bạch: "Chu Đại Hải, tốt nhất anh nên tôn trọng một chút."
"Hướng giáo sư rốt cuộc chịu ra rồi sao?" Đèn pin mở để dưới đất đối diện cửa thông đạo, Chu Đại Hải nương ánh sáng mờ nhạt liếc nhìn Hướng Linh Băng, trên mặt mang vẽ phách lối: "Chúng ta nên khởi hành rồi"
Hướng Linh Băng cắn môi, trên mặt không có nửa điểm hoảng loạn: "Vậy đi thôi."
"Hướng giáo sư đi phía trước đi." Chu Đại Hải vắt súng vào hông, sau đó một tay khống chế Cổ Kỳ Xương uy h**p Vu Tiệm Hàng "Vu đội trưởng, anh cũng lên phía trước!"
Vu Tiệm Hàng cắn răng khập khiễng đi đến bên cạnh Hướng Linh Băng: "Xin lỗi Hướng giáo sư."
Hướng Linh Băng lắc đầu, không nói gì thêm, một tay nắm áo khoát mà Hách Liên Tiểu Bạch khoác lên người cô, một tay kia muốn rút khỏi tay Hách Liên Tiểu Bạch nhưng lại bị nắm rất chặt.
"Đừng buông ra." Hách Liên Tiểu Bạch thấp giọng nói: "Lỡ có nguy hiểm..."
Thật ra lúc nắm tay Hương Linh Băng nhịp tim của nàng trở nên rất kì quái nhưng nằng vẫn không muốn cũng không dám buông ra.

"Ừm." Hướng Linh Băng nhỏ giọng lên tiếng, hít sâu một hơi, chiếu đèn pin lên, cùng Hách Liên Tiểu Bạch một lần nữa vào thông dạo, đợi đến trước lối vào đại thất tiếp theo cô mới dừng bước.
Hi sinh nhiều người, cuối cùng đánh đổi tượng đá sụp đổ, đá vụ rơi đầy đất và thi thể gần như ở khắp nơi trong thông đạo khiến Hướng Linh Băng nhịn không được mà nhắm mắt.
Cổ Kỳ Xương thấy cảnh tượng như vậy, cả người có vẻ càng già nua, loại cảm giác ân hận mãnh liệt khiến ông gần như muốn cứa cổ vào con dao trên tay Chu Đại Hải nhưng rốt cuộc vẫn không dám, càng không muốn.
Ông thừa nhận, vào lúc này đây, ông vẫn ôm lòng hiếu kỳ và d*c v*ng khám phá, cho dù điều đó khiến ông và Hướng Linh Băng lâm vào hoàn cảnh hiện tại, ông tự hổ then tự trách nhưng cuồng nhiệt chưa từ phai nhạt.
cẩn thận bước qua thi thể vào đại thất, vừa bước vào, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Trên thạch bích, một người bị hơn mười thanh trường thương ghim lên, toàn thân nhuộm đầy máu, nhìn không rõ hình dạng.
Hướng Linh Băng hít một ngụm khí lạnh, nắm chặt tay Hách Liên Tiểu Bạch, quay mặt đi không nhì cỗ thi thể kia: "Tiểu Bạch, đừng nhìn!"
Thật ra Hách Liên Tiểu Bạch đã sớm thấy thi thể kia rồi, cho dù võ công nàng cao cường, thấy hình ảnh đẫm máu như vậy vẫn cảm thấy buồn nôn, nàng buông thay Hướng Linh Băng, chạy sang một bên nôn ra đầy đất.
Tiếp đó, cỗ thi thể kia rồi đến thạch bích rồi đến nền đá dưới chân thi thể, một hắc tuyến cấp tốc lan tràn về phía đống uế vật, lúc tản ra tất cả uế vật đều biến mất.
Hướng Linh Băng cúi đầu nhìn thấy cảnh tượng đó, tóc gáy dựng đứng, cô lui lại mấy bước đến bên cạnh Hách Liên Tiểu Bạch, sợ hãy nhìn hắc tuyến càng khuếch trương càng lớn trở thành một mảng đen kịt.
"Giống tỷ tỷ?" Cánh tay bị dùng sức nắm lấy, Hách Liên Tiểu Bạch có gắng nén cảm giác buồn nôn, quay đầu nhìn Hướng Linh Băng sức mặt tá nhợt, theo tầm mắt của cô nhìn thấy mảng đen kịt, còn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra, liền nghe Vu Tiệm Hàng hét thảm một tiếng, chân bị thương cũng bị hắc tuyến xâm chiếm.
"Đi mau!" Vu Tiệm Hàng nhịn đau nhảy vài bước, vươn cánh tay đá văng hắc tuyến trên chân: "Là kiến, kiến ăn thịt!"
Hướng Linh Băng lúc này mới nhìn rõ một mảng đen kit kia là cái gì, đúng là một đàn kiến chi chít tạo thành mà còn không ngừng mở rộng diện tích...
"Đi!" Hướng Linh Băng liếc mắt nhìn nơi xuất phát của đàn kiến - chính là cổ thi thể đã không còn da thịt, chỉ còn một bộ xương trắng, cô hô hoán một tiếng, lôi kéo Hách Liên Tiểu Bạch chạy vào thông đạo.
Chu Đại Hải g**t ch*t mấy con kiến bò đến, hắn chợt đẩy Vu Tiệm Hàng một cái, lôi kéo Cổ Kỳ Xương, Hướng Linh Băng.
Vu Tiệm Hàng sớm có phòng bị, miễn cưỡng tránh được cú đẩy, lại phủi sạch mấy con kiến, rồi lướt qua bầy kiến.

Đàn kiến đã xếp thành tảng lớn giống như thủy triều xông về phía mọi người, Hách Liên Tiểu Bạch âm thầm sử dụng Lục mạch thần kiếm, nhưng vẫn không thể ngăn cản thế công cua dàn kiến.
"A!" Lại là một tiếng thét thảm, Vu Tiệm Hàng đứng không được mà quỵ xuống đất, chân bị thương chỉ còn xương trắng, chẳng những vậy, đàn kiến đen còn đang không ngừng từ bắp chân lan tràn lên trên.
"Vu đội trưởng!" Hướng Linh Băng quay đầu thấy cảnh tượng như vậy, dừng lại muốn đi cứu anh ta nhưng lại bị Chu Đại Hải hung hăng đẩy trở lại: "Cô muốn trở lại tìm chết sao? Đi mau!"
Hách Liên Tiểu Bạch đi mấy bước về phía Vu Tiệm Hàng, nhưng Chu Đại Hải lại nói: "Nếu như các người muốn chứng kiến sự sắc bén của con sao trong tay tôi thì có thể tiếp tục đi."
Hách Liên Tiểu Bạch dừng bước, gần như luống cuống mà liếc nhìn Hướng Linh Băng, rồi lại nhìn Vu Tiệm Hàng đang bị đàn kiến gặm nhắm, lần đầu tiên Hách Liên Tiểu Bạch cảm thấy võ công cao cường cũng không đáng là gì.
*Bằng* một tiếng súng vang lên, một viên đạn bắn trúng ngực Vu Tiệm Hàng, bắp đùi đã bị đàn kiến gặm hết, thân thể Vu Tiệm Hàng chao đảo, hoàn toàn gục trên mặt đất.
"Anh làm gì vậy?!" Hướng Linh Băng hét lên một tiếng, nước mắt vẫn cố nén rốt cuộc chảy xuống, đang muốn nói gì đó thì Chu Đại Hải lạnh lùng quát: "Tôi chỉ giúp anh ta mà thôi."
Dứt lời, ngoan tuyệt nói: "Đi mau, thừa dịp đàn kiến còn chưa đến đây, bằng không tôi sẽ ném luôn lão già này sang đó."
Hướng Linh Băng lau nước mắt, nhìn Vu Tiệm Hàng chỉ còn nửa đoạn thân thể, cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy là không được, than thể run rẩy, chạy về phía ám thất thứ năm.
"Chậm đã!" Chu Đại Hải quát một tiếng: "Đi sau lưng tôi!"
Hướng Linh Băng không nói gì nữa, đi ở phía sau Chu Đại Hải, Hách Liên Tiểu Bạch cũng theo đến, hai người liếc nhau, nhất thời không nói gì.
Lại chết một người, các nàng, rốt cuộc có thể sống sót rời khỏi Hiếu Lăng hay không.
Trong lòng Hướng Linh Băng lúc này vô cùng nặng nề.
Sớm biết như vậy thì đã không dẫn Tiểu Bạch vào..
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 26: 26: Thay Đổi Lần Thứ Hai Của Ngày Hôm Nay


Bốn người lẳng lặng đi trên thông đạo u ám, đột nhiên Hách Liên Tiểu Bạch ngừng lại.
"Dừng lại!" Hướng Linh Băng vội mở miệng gọi Chu Đại Hải lại.
"Làm gì vậy?" Chu Đại Hải không nhịn được xoay người hỏi.
"Thuốc nổ." Hách Liên Tiểu Bạch bảo vệ Hướng Linh Băng lui lại mấy bước, ngắn gọn nói.
"Làm sao cô biết...?"
"Ầm!"
Một tiếng vang thật lớn, cắt đứt lời nói của Chu Đại Hải.
Chu Đại Hải bởi vì không có chuẩn bị mà lắc lư vài cái, Hách Liên Tiểu Bạch nhân cơ hội dùng Thiếu Dương Kiếm đánh rơi dao găm trên tay hắn, sau đó nhanh chóng tiến đến kéo Cổ Kỳ Xương thoát ra, nghiêng người đá hắn ngã xuống đất.

súng trên tay kia cũng bị văng sang một bên.
Hướng Linh Băng nhặt khẩu súng rơi xuống, nhắm vào Chu Đại Hải, trên mặt một mảng băng lãnh, ngón tay đặt trên cò xúng, có thể nổ súng bất cứ lúc nào.
"Đừng!" Chu Đại Hải sợ hãi kêu lên: "Đừng mà!"
Hắn thật sự rất sợ chết, chỉ là, đối diện với tiền tài, hắn vẫn lựa chọn tiền tài, cho nên mới tham gia vào đội ngũ của Trương tổng kia.
Hai đứa em trai cảu hắn đã chết, hắn không muốn chết.
Tay Hướng Linh Băng run rẩy, trong lòng nghìn vạn suy nghĩ, muốn giết hắn báo thù cho Vu Tiệm Hàng và Tiểu Đường nhưng rồi lại không xuống tay được.
Cho đến bây giờ, cô chưa từng giết người.
Hách Liên Tiểu Bạch che chắn Cổ Kỳ Xương ở phía sau, nhìn dáng vẻ khó xử của Hướng Linh Băng, chậm rãi nói: "Giống tỷ tỷ, nếu như không hạ thủ được thì thôi đi, hoặc là...để em làm."

Thật ra nàng rát muốn bỏ lại Cổ Kỳ Xương.
Nếu như nàng không đoán sai, tất cả đều do Cổ Kỳ Xương mà ra, đồng thời, nếu như không phải trong đế lăng Cổ Kỳ Xương nhiều lần cố chấp, có lẽ cũng sẽ không hình thành cục diện như bay giờ.
Hách Liên Tiểu Bạch tuy rằng đơn thuần, nhưng cùng nhau đến đây nàng cũng hiểu rõ tất cả, nàng chán ghét lão đầu này, nhiều lần khiến Giống tỷ tỷ của nàng rơi vào nguy hiểm.
Hơn nữa, vị thúc thúc gọi là Vu đội trưởng nhất định là người tốt, nếu không phải lão đầu này bi khống chế, thì một nhân tài như vậy cũng sẽ không chết.
Hướng Linh Băng nghe vậy quay đầu muốn nhìn rõ thần sắc của Hách Liên Tiểu Bạch, bí đạo an tĩnh lại vang lên một tiếng súng,lúc chưa hoàn hồn thì Hách Liên Tiểu Bạch đã đẩy cô sang một bên.
Chu Đại Hải nhân cơ hội chạy về phía trước, hội hợp với ba người Trương Nham đang trốn ở một góc cách đó không xa.
"Trương tổng...A!" Chu Đại Hải cao hứng hô một tiếng, đang muốn nói chuyện với Trương Nham thì từ góc âm u Ivan Dahl bỗng nhiên xách hắn lên ném đến một chỗ cách đó không xa, Chu Đại Hải chỉ kịp hét lên một tiếng rồi cái đầu liền bị một con quái vật giống rắn lại giống sâu lông từ trong hố nuốt vào bụng.
"Đi thôi." Thừa dịp quái vật ăn thịt Chu Đại Hải, Trương Nham nói với Nhạc Hằng và Ivan Dahl, nhìn cũng không nhìn Hướng Linh Băng một cái mà chạy thẳng về phía lỗ thủng do thuốc nổ.
Căn cứ bộ phận then chốt của Nhạc Hằng, cửa đá đối diện bọn họ chính là cơ[ quan cuối cùng, nhưng bất luận bọn họ tìm kiếm thế nào cũng không tìm được cơ quan mở cửa, cho nên trực tiếp dùng số thuốc nổ còn lại cho nổ cửa đá.
Kíp nổ kéo rất dài, bọn họ chạy một đoạn đường mới châm kíp nổ, lúc còn chưa châm ngòi thì dã nghe giọng nói của Chu Đại Hải, bởi vì không muốn có gì ngoài ý muốn xảy ra nên bọn họ căn bản không có ý định gọi Chu Đại Hải và Hướng Linh Băng phía trước, tùy ý bọn họ ngày càng tiến gần.
Chỉ đến lúc cách Trương Nham một khoảng, Chu Đại Hải bọn họ bỗng nhiên dừng bước, tiếp đó, thuốc nổ nổ.
Sau khi nổ, mấy người Trương Nham vốn định đến cứu Chu Đại Hải nhưng từ trong hố sâu gần bọn họ lại xuất hiện một con quái vật, mắt lom lom nhìn bọn hắn chằm chằm.
Hầu như không chút do dự mà xác đị phương án, Nhạc Hằng thừa dịp Hướng Linh Băng thất thần nả một phát súng về phía cô, sau đó Chu Đại Hải quả nhiên chạy đến mà Ivan Dahl núp trong bóng tối thừa dịp đó bắt Chu Đại Hải dẫn dắt lực chú ý của con quái vật, sau đó ba người bọn hắn nhân cơ hội chay qua cửa đá.
Tất cả hoàn thành trong thời gian rất ngắn, Hướng Linh Băng hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết là đột nhiên nghe một tiếng súng vang lên, tiếp đó Hách Liên Tiểu Bạch đẩy cô ra, đợi cô ôm lấy Hách Liên Tiểu Bạch thì trên tay một mảng ẩm ướt.
"Tiểu...!Tiểu Bạch?!" Hướng Linh Băng khó tin rút tay về muốn nhìn xem chất lỏng sềnh sệch trên tay mình là gì nhưng lại bị Hách Liên Tiểu Bạch nắm chặt lấy, đem những chất lỏng kia lau lên quần jean của nàng, rồi nở một nụ cười: "Giống tỷ tỷ, đây chẳng qua là mồ hôi mà thôi, ở đây nóng quá."
Hướng Linh Băng nghi hoặc, nức nở nói: "Em nói bậy, cho tôi xem."
"Đừng tỷ tỷ, chỉ là mồ hôi thôi mà, không có gì đẹp mắt." Hách Liên Tiểu Bạch quật cường cự tuyệt.

Lúc tiếng súng vang lên nàng căn bản không có bất cứ do dự nào mà xông lên đẩy Hướng Linh Băng ra, sau đó viên đạn cắm thẳng vào lưng nàng.
Hách Liên Tiểu Bạch không biết tại sao mình không muốn để Hướng Linh Băng thấy vết thương trên lưng mình, chỉ là tiềm thức nàng biết nếu như Giống tỷ tỷ thấy được chị ấy nhất định sẽ khóc.
Nàng không muốn chị ấy khóc.
Từ sau khi Vu Tiệm Hàng chết, cả người Cổ Kỳ Xương có vẻ hết sức si ngốc, lúc này chỉ biết lẳng lặng đứng ở một bên ngây ngốc nhìn Hướng Linh Băng và Hách Liên Tiểu Bạch.
Hướng Linh Băng hít mũi: "Tiểu Bạch, tôi biết em bị thương, để tôi xử lý vết thương đi."
Hách Liên Tiểu Bạch vẫn cố chấp lắc đầu: "Không có bị thương."
"Tiểu Bạch..." Hướng Linh Băng vừa thương tâm vừa sốt ruột, nhìn Hách Liên Tiểu Bạch vẫn giằng co không thôi, rốt cuộc nhịn không được khóc ra thành tiếng, từng tiếng, càng khác càng thương tâm.
Lẽ ra có thể sống sót ra khỏi đế lăng hay không đã là một ẩn số, hiện tại Tiểu Bạch ngốc này còn vì cô mà bị thương...
Từ sau khi ra khỏi Đào Hoa Nguyên, quen biết cô, căn bản đã là một việc rất xui xẻo với em ấy.
Nếu không biết cô, Tiểu Bạch sẽ không lần lượt đối đầu nguy hiểm, bây giờ còn bị thương...
Hách Liên Tiểu Bạch luống cuống, sốt ruột ôm cô vào lòng: "Chị...!tại sao chị lại khóc?"
Rõ ràng nàng đã nói cho cô biết nàng không có bị thương, tại sao còn khóc?
"Tiểu Bạch, em không nên quen biết tôi, không nên quen biết tôi, không nên thân cận tôi, đều là lỗi của tôi, nếu như không phải tại tôi em sẽ không bị thương, cũng sẽ không..."
Từng lời tự trách khiến Hách Liên Tiểu Bạch vạn phần đau lòng, giúp cô lau nước mắt, chỉ là lệ kia càng lau càng nhiều: "Giống tỷ tỷ, em biết em sai rồi, chị đừng khóc được không?"
Nếu biết trước sẽ hại cô khóc thành như vậy thì nàng đa thành thật để cô xem vết thương rồi.
Hách Liên Tiểu Bạch hối hận, rồi nói tiếp: "Em rõ ràng đã nói vô luận như thế nào em cũng sẽ bảo vệ chị chu toàn, chị là Giống tỷ tỷ của Tiểu Bạch, là người quan trọng nhất trong lòng Tiểu Bạch."

Hướng Linh Băng nghe nàng nói như thế thì càng khóc nhiều hơn: "Em ngốc sao? Tôi có điểm nào đáng giá để em tốt vớ tôi như vậy."
"Giống tỷ tỷ luôn rất tốt với em." Hách Liên Tiểu Bạch không rõ vì sao Hướng Linh Băng nói như vậy, rất nghiêm túc nói: "Từ sau khi em ra ngoài, chị vẫn luôn rất tối với em.

Giống tỷ tỷ xem Tiểu Bạch như bảo bối nên Tiểu Bạch cũng xem chị như bảo bối, không phải sao?"
"Em..." Từ khi biết Hách Liên Tiểu Bạch bị thương Hướng Linh Băng liền mất đi sự bình tĩnh, lúc này bị nàng ôm, tay lại chạm đến một mảng ẩm ướt chợt tỉnh táo lại, phát hiện chuyện quan trọng lúc này không phải là khóc.
Thừa dịp Hách Liên Tiểu Bạch còn đang an ủi mình, Hướng Linh Băng đẩy nàng ra: "Để tôi xem!"
Hách Liên Tiểu Bạch có chút nây dại, lần đầu tiên nàng thấy Hướng Linh Băng như vậy ở trước mặt mình.
"Ngoan, để tôi xem." Nói xong, Hướng Linh Băng nhìn thẳng vào mắt nàng, kiên định trong mắt không cho nàng cự tuyệt.
Hướng Linh Băng phát hiện từ sau khi vào lăng mộ, xác thực mà nói, là từ khi phát hiện tình cảm của mình đối với Hách Liên Tiểu Bạch thì cô đã không có cách nào tỉnh táo đối mặt với Hách Liên Tiểu Bạch, đồng thời mềm yếu hơn rất nhiều.
Nhìn Hướng Linh Băng mặt nghiêm túc,Hách Liên Tiểu Bạch ngoan ngoãn lên tiếng, nghiêng người để Hướng Linh Băng thấy được nơi bị máu tươi nhuộm đỏ.
Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy vết thương trên lưng Hách Liên Tiểu Bạch, Hướng Linh Băng vẫn không nhịn được hít một ngụm lãnh khí, lòng đau xót ê ẩm, nước mắt lại rơi xuống.
Hướng Linh Băng cắn môi lấy thuốc cầm máu từ balo ra, rắc một ít lên vết thương, khắc chế bản thân không để cho mình bật khóc: "Tiểu Bạch, chúng ta nhất định sẽ ra ngoài, đúng không?"
"Dĩ nhiên." Hách Liên Tiểu Bạch xoay lưng lại nên không nhìn thấy nét mặt cô, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười ấm áp, cố ý nãi thanh nãi khí nói: "Đi ra ngoài học tiếng Anh."
"Được." Hướng Linh Băng từ phía sau ôm nàng một cái, sau khi buông ra liền nói: "Chúng ta vào đi."
Phải nhanh chóng tìm được lối ra, đầu đạn trong người Hách Liên Tiểu Bạch còn chưa lấy ra, thời gian càng kéo dài nàng sợ Hách Liên Tiểu Bạch sẽ có chuyện.
"Cổ gia gia." Hướng Linh Băng lúc này cũng có phần oán trách Cổ Kỳ Xương, xoay người giọng nói lạnh như băng gọi một tiếng, không có tiếng đáp lại, mi tâm nhíu chặt, bước đến lại nghe Cổ Kỳ Xương đang lầm bầm đọc gì đó.
Cẩn thận lắng nghe, mãi đến khi nghe hai chữ Hiếu lăng không ngừng lặp lại, bỗng nhiên phản ứng kịp mà nhìn thẳng ánh mắt của Cổ Kỳ Xương.
Đôi mắt ngày thường toát ra ánh sáng trí tuệ lúc này ảm đạm không ánh sáng, Hướng Linh Băng không khỏi ngây dại.
"Giống tỷ tỷ?" Hách Liên Tiểu Bạch khó hiểu gọi cô.
Không phải nói phải đi sao?

"Tiểu Bạch..." Hướng Linh Băng khổ sở gọi Hách Liên Tiểu Bạch: "Cổ gia gia ông ấy...!điên rồi..."
Điên...!điên rồi?
Hách Liên Tiểu Bạch khó tin đến nhìn Cổ Kỳ Xương đang ngồi dưới đất.
"A...!haha...!Hiếu lăng...!hiếu lăng..." Cổ Kỳ Xương cười khúc khích, một giọt nước bọt chảy xuống khóe miệng.
"Có thẻ là bị đả kích quá lớn." Hướng Linh Băng thờ dài kéo Cổ Kỳ Xương, nói với Hách Liên Tiểu Bạch: "Trương Nham bọn họ đều ở bên trong, chúng ta phải cẩn thận một chút."
"Vâng." Hách Liên Tiểu Bạch gật đầu.

tay phải cầm kiếm Trạm Lô, suy nghĩ một chút rồi nói với Hướng Linh Băng: "Giống tỷ tỷ, cầm súng theo."
Hướng Linh Băng gật đầu, đỡ Cổ Kỳ Xương đi về phía trước, nhưng đi chưa được mấy bước thì ngừng lại nhìn con quái vật vừa nuốt Chu Đại Hải.
"Ách..." Quái vật bỗng nhiên rụt cổ, phát ra một âm thanh như tiếng nấc, khi nó nhìn thấy Hách Liên Tiểu Bạch và kiếm trong tay nàng thì cả người cứng đờ.
"Ô ô ô..." Lại là một trận kêu khóc, quái vật cố gắng cuộn thành một nắm lăn vào trong hố sâu.
Hướng Linh Băng dở khóc dở cười nhìn cảnh này, tâm tình vẫn u ám thoáng sáng sủa một ít nhưng nhìn chung vẫn trầm nặng.
Ba người tiếp tục đi vào thạch thất, lúc sắp đến nơi, Hách Liên Tiểu Bạch kéo cô lại, thấp giọng nói: "Em vào xem trước."
"Không." Hướng Linh Băng không chút do dự mà cự tuyệt.
Bên trong nguy hiểm như vậy, cô không thể để nàng đi vào một mình.
"Ở đây chờ em." Hách Liên Tiểu Bạch lại một lần nữa không màng yêu cầu của Hướng Linh Băng, cầm kiếm muốn đi vào trong nhưng bị Hướng Linh Băng nhanh tay nhéo lỗ tai: "Tiểu Bạch ngày càng không ngoan."
"Ha ha, rốt cuộc tìm được rồi!" Trong thạch thất truyền đến một trận cuồng tiếu, chỉ là tiếng cười kia kéo dài không bao lâu liền bị cắt đứt.
"Phằng!" Một tiếng súng vang lên, Hách Liên Tiểu Bạch và Hướng Linh Băng ở bên ngoài sững sốt nhìn nhau rồi cẩn thận kéo Cổ Kỳ Xương trốn vào trong góc.
"Phằng! Phằng! Phằng!" Lại mấy tiếng súng, trong thạch thất lần nữa khôi phục sự yên ắng..
 
Ta Tên Là Tiểu Bạch, Đến Từ Đào Hoa Nguyên
Chương 27: 27: Thay Đổi Lần Thứ Ba Của Ngày Hôm Nay


Đợi thêm một lúc, trong thạch thất vẫn không chút âm thanh, Hương Linh Băng thấp giọng: "Chúng ta đến cửa nhìn thử nhưng không được đi vào!"
Hách Liên Tiểu Bạch chớp mắt mấy cái, cảm giác nóng rực trên lỗ tai còn đang nhắc nhở tính nghiêm trọng cảu việc cãi lời Hướng Linh Băng nên nàng ngoan ngoãn gật đầu, nhẹ chân nhẹ tay đến trước cửa rồi nhìn vào bên trong.

Trong thạch thất sáng như ban ngày, trên bốn bức tường đều là dạ minh châu, thi thể của Trương Nham ngay gần cửa đá, đầu trúng đạn, thân thể cũng có mấy vết đạn, máu tươi chảy đầy đất.

Tiếp tục nhìn, thân thể Ivan Dahl bị một tảng đá lớn đè lên, vẻ mặt dữ tợn.

Chỉ có Nhạc Hằng quỳ gối trước bàn đá, tựa hồ đang v**t v* gì đó.

Lại nhìn xung quanh, đại khái có thể xác định không gặp nguy hiểm, nàng mới quay đầu nháy mắt, biểu thị hỏi ý kiến mà nhìn Hướng Linh Băng.

Hướng Linh Băng gật đầu, có chút do dự liếc nhìn Cổ Kỳ Xương còn đang cười khúc khích, cô thở dài, một tay cầm súng một tay lôi kéo Cổ Kỳ Xương, cẩn thận cùng Hách Liên Tiểu Bạch vào thạch thất.

Sau khi vào thạch thất, Hách Liên Tiểu Bạch và Hướng Linh Băng đều có chút ngây dại.

Trên thạch bích khảm đầy dạ minh châu, bên dưới điêu khắc vạn phật đồ*
*vạn phật đồ: phật nghìn mắt nghìn tay
Hướng Linh Băng chợt phát hiện một việc, thạch bích căn bản không phải thạch bích mà là một khối Bạch Ngọc, trên bạch Ngọc có khắc vạn phật đồ, trên vạn phật đồ có khảm dạ minh châu.

Ngoại trừ Bạch Ngọc, trong thạch thất còn đặt mười mấy cái rương, trong đó có mấy rương đã được mở ra, bên trong chứa rất nhiều pháp khí phật môn, mà những pháp khí này đều chế tác từ vàng ngọc.

Hách Liên Tiểu Bạch nhìn cũng không nhìn, từ đầu tới cuối lực chú ý đều đặt trên người Nhạc Hằng đang quỳ gối trước bàn đá.

Hướng Linh Băng cũng lấy lại tinh thần từ chấn động đối với những vật bồi táng kia, theo ánh mắt của Hách Liên Tiểu Bạch nhìn về phía Nhạc Hằng, cô buông Cổ Kỳ Xương ra, cầm xúc lục chậm rãi tới gần.

"Ha ha, nhiều quá nhiều quá.

" Cổ Kỳ Xương bỗng nhân nở nụ cười, chạy đến ngọc bích nhìn vạn phật đồ, nước bọt không ngừng chảy xuống.

Nhạc Hằng xoay người, hai mắt đỏ ngầu, giương súng muốn bắn Cổ Kỳ Xương, nhưng Hách Liên Tiểu Bạch sớm có chuẩn bị đánh rớt súng trong tay hắn một giây trước khi hắn nổ súng.

"Đây là tôi tìm ra, các người không ai được tranh giành!"
Nhạc Hằng thấy súng lục bị đánh rơi xuống đất, rống giận một tiếng, từ trên bàn đá chụp lấy một chiếc hộp bằng ngọc thạch, đỏ mặt cảnh giác trừng mắt nhìn Hách Liên Tiểu Bạch và Hướng Linh Băng.

Hướng Linh Băng thấy hộp ngọc lập tức giật mình, lại nhìn những vật đặt ở xung quanh, một ý nghĩ không tưởng bỗng nhiên nảy lên trong đầu.

Cô đã từng thấy chiếc hộp bạch ngọc đó, nó dùng để cất giữ thánh vật phật môn - Xá Lợi Tử.

Nếu như, năm đó Thuận Trị quả thật không chết mà là đến Ngũ Đài Sơn xuất gia, sau khi chết đi được hỏa táng, lưu lại không phải tro cốt mà là Xá Lợi Tử thì sao?
Khang Hi thân là nhi tử sẽ làm thế nào?
Hướng Linh Băng nhìn xung quanh, càng xem càng cảm giác suy đoán của mình có khả năng rất lớn.

Nếu như chiếu theo sử sách ghi lại, từ thời gian Thuận Trị băng hà mà tính thì Thanh triều quả thật quốc khố eo hẹp, nhưng nếu như thực tế là Thuận Trị chết lúc Khang Hi tại vị vương triều đang thời kì cường thịnh thì sao?
Khang Hi là một hoàng dế hiếu thuận, bí mật xây mật thất đặt Xá Lợi Tử của phụ thân ở Hiếu Lăng, đồng thời chôn cất một số lượng lớn.

Sử sách quả thật có nói Khang Hi đã từng ở Hiếu Lăng tế bái phụ hoàng mình rất nhiều lần, nếu như lần đầu tiên tế bái thật ra không phải tế bái mà là mang Xá Lợi Tử vào thì sao?
Hướng Linh Băng càng nghĩ càng khẳng định, ánh mắt nhìn họp ngọc cũng càng thận trọng.

Xá Lợi Tử của Thuận Trị sau khi xuất gia làm tăng, thảo nào Nhạc Hằng sẽ như thế.

Sợ rằng sau khi mang ra ngoài sẽ khiến giới khảo cổ bùng nổ.

"Các người ai cũng không được đến đây!" Nhạc Hằng điên cuồng gào thét: "Xá Lợi Tử này là của tôi, là tôi phát hiện, nó là của tôi!"
Hướng Linh Băng không nói gì mà chỉ nhìn Hách Liên Tiểu Bạch, ý tứ trong mắt rõ ràng chính là đang hỏi có cách nào để đoạt lại ảo vật từ trong tay Nhạc Hằng không.

Hách Liên Tiểu Bạch suy tư một hồi, đem kiếm Trạm Lô c*m v** bên hông, ngón cái tay trái dùng Thiếu Dương Kiếm đánh vào tảng đá đè trên thi thể Ivan Dahl, tảng đá bị kiếm khí đánh trúng phát ra một tiếng vang thật lớn.

Nhạc Hằng lập tức quay đầu nhìn tảng đá, Hách Liên Tiểu Bạch nhân cơ hội tiến lên, một tay nắm tay Nhạc Hằng, tay kia nắm lấy hộp ngọc, tiếp đó hất Nhạc Hằng sang một bên, nhấc chân đá vào đầu gối kiến Nhạc Hằng quỳ trên mặt đất, còn hộp ngọc thì vào tay nàng.

"A!" Nhạc Hằng gầm rú, lại chồm về phía Hách Liên Tiểu Bạch, hai tay nhắm phía hộp ngọc, Hách Liên Tiểu Bạch vững vàng cầm lấy hộp ngọc, chân linh hoạt né tránh Nhạc Hằng, thừa dịp động tác chưa kịp thu hồi, nàng vận khí đến chân phải, dùng lực đá vào ngực Nhạc Hằng, hắn lập tức bay đến bên cạnh thi thể Ivan Dahl, phun ra một ngụm máu tươi, nằm dưới đất thở hỗn hển: "Đó là của tôi! Là của tôi!"
Cho dù vào lúc này, Nhạc Hằng vẫn gắt gao nhìn chằm chằm hộp ngọ trong tay Hách Liên Tiểu Bạch, giùng giằng muốn bò đến chổ Hách Liên Tiểu Bạch.

Hách Liên Tiểu Bạch nhíu mày, thối lui đến bên cạnh Hướng Linh Băng: "Tỷ tỷ, cái này.

"
Hướng Linh Băng liếc nhìn hộp ngọc, quả nhiên thấy bên trong có mấy viên xá lợi, trên hộp điêu khắc rất nhiều đồ án tinh mỹ, còn dùng chữ triện khắc hay chữ Hành Si.

Quả nhiên là Xá Lợi Tử của Thuận Trị hoàng đế.

Xác định xuy đoán của mình, Hướng Linh Băng nhìn Nhạc Hằng còn đang không ngừng cố gắng bò đến chỗ các nàng, không khỏi nhíu mày: "Tiểu Bạch, đánh ngất anh ta đi.

"
" Xuy một tiếng, Lục Mạch thần l**m của Hách Liên Tiểu Bạch phát huy công dụng, tiện tay dùng Thiếu Dương Kiếm đánh vào nghênh huyệt trên người Nhạc Hằng, Nhạc hằng chưa kịp hừ một tiếng thì đã hôn mê bất tỉnh.

Hướng Linh Băng thở dài, cung kính đặt hộp ngọc lên bàn đá, đồng thời chắ tay bái lạy, sau khi làm xong những việc này Hướng Linh Băng dựa vào bàn đá mà suy ngẫm.

Nếu như lúc trước hoàng đế Khang Hi đem xá lợi đặt trong mật thất này, như vậy thì làm sao ông rời khỏi đây được?
Bắt đầu suy nghĩ từ mộ thất đặt tro cốt của Đổng Ngạc Phi và Đông Phi, Hướng Linh Băng cố gắng sắp xếp lại manh mối.

Căn cứ lời nói của Vu Tiệm Hàng và những gì cô đã trải qua, mộ thất lúc đầu hẳn phải có hai thông đạo, một là nơi cô ngã xuống, một cái khác là thông đạo Trương Nham bọn họ kiên trì muốn đi.

Thông đạo Trương Nham đi qua cơ quan trùng trùng, đi đến cuối cùng thì không còn đường nữa.

ĐÃ biết những cơ quan dọc đường cô gặp phải đều là những câu đố có liên quan đến Thuận Trị sau kkhi xuất gia.

Thông đạo cô đã đi nhất định là con đường chính xác.

Nhưng! cạm bẫy ngay lúc đầu lại là thế nào?
Hách Liên Tiểu Bạch ngồi xuống cạnh Hướng Linh Băng, cánh tay của hai người dán sát vào nhau.

Giống tỷ tỷ!.

Tựa hồ tất cả sắp kết thúc, thần kinh vẫn ở trạng thái căng thẳng cảu Hách Liên Tiểu Bạch hơi thư giãn, dán lại gần thân thể Hướng Linh Băng, ngửi hương thơm nhàn nhạt từ trên người cô nàng lại bắt đầu có chút hoảng hốt tự hỏi về phần thưởng lớn trước đó.

Phần thưởng lớn!
Suy nghĩ một chút, lồng ngực nóng rực, Hách Liên Tiểu Bạch âm thầm quan sát Hướng Linh Băng đang nhíu mày chăm chú suy nghĩ, đột nhiên có chút ngây dại.

!
Nếu như nói lúc trước Khanh Hi hoàng đế là từ thông đạo nào tiến vào để đặt Xá Lợi Tử, như vậy ông làm sao từ mộ thất xuống mật thất sâu bảy tám mét?
Hướng Linh Băng thu đầu gối lại, hai tay ôm ân, đang muốn tiếp tục suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh nóng hổi, quay đầu nhìn lại vừa lúc đối diện Hách Liên Tiểu Bạch đang dùng vẻ ạt si ngốc nhìn mình.

Hướng Linh Băng cười khẽ, một lần nữa tựa người về sau, sóng vai cùng Hách Liên Tiểu Bạch, ánh mát chưa từng rời khỏi người nàng, giọng nói dịu dàng: "Tiểu Bạch đang nhìn gì vậy?"
"Nhìn chị.

" Hách Liên Tiểu Bạch bị bắt quả tang đang nhìn trộm, không những không có lấy một chú xấu hổ mà còn không hề do dự dứt khoát trả lời.

"Trong mắt em, tôi rất xinh đẹp sao?" Biết rõ hoàn cảnh không thích hợp nhưng Hướng Linh Băng vẫn nhịn không được mà muốn trêu đùa nàng, cô nghiên đầu tựa cằm vào vai Hách Liên Tiểu Bạch, gần gũi mà nhìn nàng.

"Vâng.

" Lúc Hướng Linh Băng nói chuyện, nhiệt khí phả lên mặt khiến Hách Liên Tiểu Bạch đỏ mặt, nhưng vẫn thật ngoan ngoãn mà lên tiếng.

"Thật vậy sao?" Hướng Linh Băng phát hiện mình cực kì thích dáng vẻ ngốc nghếch lại có chút đáng yêu của Hách Liên Tiểu Bạch, nghĩ đến từ lúc rơi xuông địa thất này hầu như đều là Hách Liên Tiểu Bạch chiếu cố trấn mình, cô không khỏi ngượng ngùng, thuận tiện còn khinh bỉ bản thân.

Hướng giá sư luôn bình tĩnh lạnh lùng lại như vậy, nói ra sẽ làm nứt mắt kính của một đám người nha.

Lần trước bị tên cướp bắt đi, cô ôm tâm lý phải chết, từ đầu đến cuối một chút sợ hãi cũng không có, nhưng lúc này đây, cô rốt cuộc biết cái gì gọi là sợ chết.

Bởi vì trong sinh mệnh của cô đã có ràng buộc, khiến cô không có cách nào phóng khoáng như trước được nữa.

"Thật.

" Hách Liên Tiểu Bạch lại rất nghiêm túc gột đầu: "Em không lừa chị.

"
"A! " Hướng Linh Băng nhìn thẳng vào mắt nàng: "Em đã nói, tôi là yếu điểm của em, phải không?"
"Phải.

" Vẫn thẳng thắn trả lời dứt khoát.

"Vậy! Em là nút thắt của tôi.

" Hướng Linh Băng lại nhích sang một ít, khiến hai người càng thêm gần kề.

"A?" Hách Liên Tiểu Bạch khó hiểu mà nhìn cô.

Nút thắt?
Có ý gì?
"Tâm tựa chiếc lưới, có trăm nghìn nút thắt.

" Hướng Linh Băng chợt cảm thấy mìn thật văn vẻ.

Thơ tình cô biết rất nhiều, xưa nay không có ý định dùng đến, nhưng hôm nay lại dùng.

Trăm nghìn nút thắt?
Hách Liên Tiểu Bạch càng ngây người, môi khẽ động, nghiêm túc nhìn Hướng Linh Băng hồi lâu mới phun ra một câu.

"Giống tỷ tỷ, Tiểu Bạch chỉ có một, không có trăm nghìn a! "
Nụ cười trên mặt Hướng Linh Băng đông cứng lại, bất đắc dĩ ngưng mắt nhìn ngàng hồi lâu mới ôm lấy nàng.

"Phải, nút thắt có trăm nghìn, nhưng Tiểu Bạch chỉ có một.

"
"Em không muốn làm nút thắt gì đó!" Hách Liên Tiểu Bạch bất mãn phồng má.

Điểm yếu của nàng chỉ có hai người, một là Giống tỷ tỷ, một là tỷ tỷ.

Nhưng nút thắt của Giống tỷ tỷ lại có đến trăm nghìn, trong đó chỉ có một là nàng.

Nàng không muốn đâu!!!
Tỷ tỷ nói, không thể buôn bán lỗ vốn!!.
 
Back
Top Bottom