Khác TA SINH RA Ở NHÂN GIAN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406748155-256-k718414.jpg

Ta Sinh Ra Ở Nhân Gian
Tác giả: MDTVTCH
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm: TA SINH RA Ở NHÂN GIAN

Tác giả: Mạc Thuần

Thể loại: Huyền huyễn, Tu tiên, Hệ thống, Xuyên không, Trưởng thành, Sinh tồn, Nhân quả, Chậm nhiệt, Không hậu cung, Không não tàn, Thiên đạo lưu

Nhân vật chính:
Mạc Trần

Tình trạng:
Đang sáng tác

Giới thiệu: Hắn vốn chỉ là một phàm nhân đến từ Trái Đất.

Không thiên phú, không tu vi, không ký ức cổ xưa, không thân phận cao quý.

Sau khi xuyên qua, hắn sinh ra trong một gia đình nghèo nơi nhân gian, chỉ có ba người, sống trong một căn nhà tranh rách nát.

Hai mươi năm trôi qua, hắn sống như bao phàm nhân khác - bệnh tật, đói nghèo, sinh lão, tử biệt.

Hắn không biết rằng, thế giới này vốn không công bằng.

Cũng không biết rằng, bản thân mình chỉ là một quân cờ được đưa vào một ván cờ vượt ngoài thời gian.

Khi hệ thống giáng lâm, trò chơi bắt đầu.

Còn nhân gian - chỉ là điểm xuất phát thấp nhất.



tiên​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ta Sinh Ra Ở Nhân Gian
CHƯƠNG 1 Mười Tám Năm Phàm Nhân


Chương 1

Hắn sinh ra trong một gia đình nghèo.

Nghèo đến mức, mùa đông gió lùa qua vách đất, mẹ phải dùng thân mình che cho con.

Cha thì quanh năm làm thuê, kiếm tiền nuôi gia đình

Ngay từ lúc lọt lòng, hắn đã không giống đứa trẻ bình thường.

Hắn nhớ.

Không phải nhớ lờ mờ, mà là nhớ rất rõ - ký ức của một người đã từng sống trọn vẹn một đời khác.

Kiếp trước, hắn là người trưởng thành ở trái đất

Có suy nghĩ.

Có lý trí.

Có hối tiếc.

Cho nên kiếp này, khi mở mắt ra nhìn thấy căn nhà dột nát, hắn không khóc.

Chỉ im lặng tiếp nhận.

Mười tám năm.

Chỉ là mười tám năm phàm nhân.

Nhưng với hắn, từng ngày đều dài.

Nhà nghèo, hắn không có quyền yếu đuối.

Trẻ con trong làng chơi đùa, hắn đi kiếm củi.

Người khác ngủ trưa, hắn theo cha vào rừng kiếm củi

Bị khinh thường?

Có.

Bị bắt nạt?

Có.

Bị coi thường vì nghèo?

Có.

Hắn nhịn.

Không phải vì hèn, mà vì biết mình chưa đủ mạnh.

Tâm tính của hắn, sớm đã vượt xa tuổi mười tám.

Kiên trì.

Kiên định.

Không oán trời.

Không trách người.

Chỉ chờ một cơ hội.

Ngày đó vào một ngày bình thường

Hắn ngồi trước cửa nhà, nhìn bầu trời tối đen, trong lòng đột nhiên dâng lên một câu hỏi

- Thế giới này rốt cuộc là như nào , con người có thể tu luyện hay không

- Đột nhiên lần đầu tiên hắn thấy một người ngự kiếm bay trên trời cao , chỉ trong cướp mắt đã biến mất trước mặt hắn

Nhiều người nhìn vào chỉ tưởng là con chim to,nhưng hắn dù người đó bay rất cao nhưng hắn thấy rõ.

Giờ hắn mới biết thế giới này không đơn giản

- đến thế giới này rồi ta không thể chỉ sống qua ngày được nếu không trường sinh thì ta phải sống thật lâu

-Nếu ta có lực lượng....

Ngay khoảnh khắc đó-

ẦM.

Một thanh âm lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn.

【Đinh!

Phát hiện ký chủ phù hợp】

【Hệ Thống Nhiệm Vụ - khởi động】

Hắn sững người.

Có mừng rỡ.

Không hoảng loạn.

Chỉ bình tĩnh.

Vì với ký ức kiếp trước hắn đọc tiểu thuyết hắn hiểu - đây là hệ thống của những người xuyên không như hắn

Vậy ta là nhân vật chính sao hệ thống có thật à 😮

Thông tin nhanh chóng tràn vào đầu hắn.

Hệ thống nhiệm vụ bất kỳ.

Không ràng buộc chính tà.

Không hạn chế đối tượng.

Chỉ có một quy tắc duy nhất:

【Hoàn thành nhiệm vụ → nhận thưởng】

【Tiêu diệt sinh linh → 1% tỷ lệ cướp đoạt 】

【Tu vi / kinh nghiệm cả đời / và ngẫu nhiên năng lực của đối phương】

【Tỷ lệ tăng dần theo cấp hệ thống】

Hắn hít sâu một hơi.

Không phải thánh nhân,

Cũng không phải những kẻ bảo vệ thế giới , hắn chỉ muốn sống cho hắn và người hắn muốn bảo vệ .

Muốn mạnh, phải trả giá .

Thế giới này là thế giới tu tiên trong tiểu thuyết kiếp trước sao

(Hắn tò mò không biết các cảnh giới trong thế giới này là gì )

Ngay sau đó, bảng nhiệm vụ hiện ra.

【Nhiệm vụ sơ khởi】

【Sống sót và trưởng thành】

【Yêu cầu: Tự lựa chọn con đường】

【Phần thưởng: Thông tin về thế giới này】

Dưới cùng có dòng chữ nhỏ mờ nhạt.

【Người phát nhiệm vụ: ???】

Hắn không để ý chữ đó.

Hắn để ý phần thưởng nhiệm vụ

- Thông tin thế giới này à

Đúng cái mình đang cần chứ hệ thống biết đọc suy nghĩ à

Hắn đứng dậy.

Bóng dáng gầy gò, nhưng lưng thẳng.

Nhìn lại căn nhà nghèo nàn phía sau, rồi lại nhìn ra thế giới xa lạ phía trước

hắn biết một điều

Từ hôm nay trở đi, vận mệnh sẽ không còn do người khác định đoạt.

Ý niệm ấy vừa sinh ra, trong lòng hắn liền trở nên nhẹ đi rất nhiều.

Hắn không do dự nữa.

Hệ thống đã nói rõ - nhiệm vụ sơ khởi là lựa chọn con đường.

Mà con đường hắn muốn đi, không thể nằm gọn trong cái thôn nghèo này.

Hắn muốn ra ngoài.

Muốn tận mắt nhìn xem, thế giới này rốt cuộc rộng lớn đến mức nào.

Hắn quay người bước vào trong nhà.

Cha hắn đang vá lại một cái cuốc đã sứt cán, động tác chậm chạp.

Mẹ hắn thì ngồi bên bếp, thổi lửa nấu cháo loãng.

Căn nhà nhỏ, cũ kỹ, nhưng là toàn bộ thế giới của hắn suốt mười tám năm qua.

"Cha, mẹ."

Hai người ngẩng đầu lên.

Hắn hít sâu một hơi và nói

"Con muốn ra ngoài."

Không nói tu tiên.

Không nói hệ thống.

Chỉ nói muốn đi xa, muốn tự lập.

Cha hắn trầm mặc rất lâu.

Mẹ hắn thì quay mặt đi, tay khẽ run.

Cuối cùng, cha hắn chỉ nói một câu:

"Đi rồi... thì nhớ sống cho tử tế."

Không hỏi đi đâu.

Không giữ lại.

Bởi vì người nghèo như họ hiểu rất rõ -

giữ con lại, mới là hại con.

Hắn cúi đầu, lạy hai người một lạy thật sâu.

Rồi quay người rời đi.

Không mang theo gì ngoài một túi vải cũ và vài đồng tiền lẻ.

Cổng làng không lớn.

Chỉ là một con đường đất kéo dài ra ngoài, hai bên là ruộng hoang và rừng thưa.

Đối với người trong làng, nơi này là tận cùng thế giới.

Nhưng đối với hắn, đây chỉ là điểm bắt đầu.

Ngay khi hắn bước qua cột mộc ghi tên làng bằng đá cũ kỹ kia -

【Đinh!】

Thanh âm quen thuộc vang lên.

【Nhiệm vụ sơ khởi: tự chọn con đường của mình

【Trạng thái: Hoàn thành】

Hắn dừng bước.

Trước mắt, giao diện hệ thống mở ra.

【Phần thưởng nhiệm vụ: Thông tin thế giới】

Ngay khoảnh khắc đó, một lượng lớn tin tức tràn thẳng vào ý thức hắn.

Không đau.

Nhưng rất nặng.

Thế giới này, là một vị diện sơ cấp.

Nhưng không phải loại yếu ớt.

Chỉ cần tiến thêm nửa bước, liền có thể chạm tới vị diện trung cấp.

Nơi này tồn tại:

- Các tông môn tu tiên, truyền thừa hàng nghìn năm.

- Các thánh địa, nắm giữ đạo thống cường đại.

- Các thế gia lâu đời, huyết mạch kéo dài vạn năm.

- Các hoàng triều tu tiên, thống trị cả một khu vực rộng lớn.

- Và vô số quốc gia phàm nhân, sống dưới bóng của tu sĩ.

Vị diện này còn có một cái tên chung.

Hạ giới.

Ở Hạ giới, phàm nhân chiếm đa số.

Tu sĩ rất ít.

Cho nên, ở những nơi thôn cùng ngõ hẻm như làng của hắn,

cả đời không gặp một tu sĩ... cũng là chuyện bình thường.

Ngự kiếm bay qua bầu trời, trong mắt phàm nhân chỉ là chim lớn.

Nhưng với tu sĩ, đó chỉ là chuyện quá đỗi tầm thường.

Thông tin tiếp tục hiện ra.

Tu luyện, không phải ai cũng có thể bắt đầu ngay.

Trước khi chính thức bước vào tu hành, cần trải qua hai giai đoạn nền tảng.

Luyện thể cảnh (tầng 1-9)

Khai mạch cảnh (tầng 1-9)

Đây là giai đoạn chưa được xếp vào cảnh giới tu luyện chính thức.

Luyện thân thể.

Mở kinh mạch.

Chuẩn bị cho việc hấp thu linh lực.

Rất nhiều người, cả đời cũng chỉ dừng ở đây.

Sau khi vượt qua hai giai đoạn nền tảng, mới được xem là tu sĩ chân chính.

Cảnh giới tu luyện tại Hạ giới gồm:

- Luân hải

- Đạo cung

- Tứ cực

- Hóa long

- Đại năng

- Vương giả

- Bán thánh

- Thánh nhân

- Chuẩn đế

- Đại đế

Mỗi cảnh giới, đều có chín tầng.

Tầng 1-3: sơ kỳ

Tầng 4-5: trung kỳ

Tầng 6: hậu kỳ

Tầng 7-8: đỉnh phong

Tầng 9: viên mãn

Cảnh giới càng cao, chênh lệch giữa mỗi tiểu cảnh càng lớn.

Ở cảnh giới thấp,

có thể dựa vào đan dược, thể chất, hoặc kinh nghiệm chiến đấu mà đánh vượt cấp.

Nhưng càng lên cao,

chuyện vượt cấp càng trở nên xa xỉ.

Vượt tiểu cảnh đã khó.

Vượt đại cảnh -

chỉ có những thể chất cực kỳ mạnh như Thánh thể mới có thể làm được.

Còn những thể chất ở tầng cao hơn...

Thông tin bị hệ thống chủ động che giấu.

Tu luyện, không chỉ cần tư chất.

Còn cần:

- tài nguyên

- công pháp

- thời gian

- và cả... vận khí

Thông tin dần dần kết thúc.

Hắn đứng lặng hồi lâu.

Không sợ.

Không hoảng.

Chỉ cảm thấy...

Thế giới này, lớn hơn hắn tưởng rất nhiều.

Hắn cúi đầu nhìn đôi tay mình.

Một phàm nhân mười tám tuổi.

Chưa luyện thể.

Chưa khai mạch.

Nhưng trong đầu, đã có con đường rõ ràng.

Hắn siết chặt nắm tay.

"Bắt đầu từ đây sao..."

Con đường tu luyện.

Con đường sinh tồn.

Con đường không cho phép quay đầu.

Hắn quay lưng lại với ngôi làng nhỏ.

Bước chân dứt khoát, không ngoái lại.
 
Ta Sinh Ra Ở Nhân Gian
CHƯƠNG 2 nhân duyên khởi đầu


Chương 2

Đi được một đoạn không xa, trong đầu hắn lại vang lên thanh âm quen thuộc.

【Đinh!】 【Nhiệm vụ mới đã được kích hoạt】

Hắn khựng bước.

【Nhiệm vụ: Kết bạn】

【Yêu cầu: Độ hảo cảm ≥ 50】 【Đối tượng: Không giới hạn】

【Phần thưởng: Tẩy Tủy Đan ×1, Khai Mạch Đan ×1】

Ngay sau đó là dòng chú thích hiện ra.

【Tẩy Tủy Đan: Tẩy tủy phạt cốt, cải thiện thể chất】

【Khai Mạch Đan: Dùng trực tiếp, mở kinh mạch】

Hắn đứng im mất mấy nhịp thở.

“…Trực tiếp khai mạch?”

Nếu nhiệm vụ này hoàn thành, hắn sẽ bỏ qua toàn bộ giai đoạn phàm nhân gian nan nhất.

Nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng tối xuống.

“Kết bạn…

độ hảo cảm trên năm mươi?”

Hắn cúi đầu nhìn lại bản thân.

Áo vải cũ.

Giày rách.

Trong người không có lấy nổi mấy đồng tiền.

Người như hắn, ở đâu cũng chỉ là kẻ bị né tránh.

Chưa bị xua đuổi đã là may.

Muốn người khác có hảo cảm?

Nói dễ hơn làm.

Hắn thở ra một hơi, tiếp tục đi.



Hai ngày sau.

Thị trấn gần nhất cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

So với làng nhỏ của hắn, nơi này đã náo nhiệt hơn rất nhiều.

Có quán rượu, có tiệm tạp hóa, có người buôn bán, có cả tu sĩ cấp thấp đi lại trên đường — dù chỉ lác đác vài người.

Nhưng sự náo nhiệt đó, không thuộc về hắn.

Hai ngày không ăn gì ra hồn.

Trong túi chỉ còn vài đồng tiền lẻ, không đủ mua nổi một cái bánh khô.

Cuối cùng, hắn cũng chỉ có thể ngồi xuống ven đường.



Cách đó không xa, cũng có một người đang ngồi.

Là một cô gái.

Quần áo cũ nát, dính đầy bụi đất.

Tóc xõa rối, che gần hết khuôn mặt.

Một chân duỗi ra có chút run nhẹ, rõ ràng là bị thương.

Cô gái im lặng.

Không xin xỏ.

Chỉ ngồi đó, ánh mắt trống rỗng nhìn dòng người qua lại.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện — dù bẩn thỉu, gầy gò, nhưng đường nét gương mặt cô rất đẹp.

Chỉ là không ai để ý.

Với thế giới này, người nghèo chết đi… cũng chẳng ai quan tâm.



Một lát sau, một tên trung niên béo lùn dừng lại trước mặt cô gái.

Hắn liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên tia ghê tởm xen lẫn tham lam.

“Ê, con bé.”

“Ta cho ngươi mấy đồng, theo ta đi.”

Cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh hẳn.

“Không.”

Tên kia nhíu mày.

“Ngươi chỉ là ăn xin, còn bày đặt kén chọn?”

“Ta nói không.”

Giọng cô không lớn, nhưng rất dứt khoát.

Tên trung niên sắc mặt trầm xuống.

Hắn cúi người sát lại, thấp giọng nói:

“Đừng cho mặt mà không biết xấu hổ.”

“Ngươi chết ở đây, cũng chẳng ai hỏi.”

Cô gái lặng im.

Tay đặt lên mặt đất, khẽ siết lại.

Trong mắt lóe lên sát ý rất mỏng, rất lạnh.



Đúng lúc đó.

“Một người ăn xin… cũng đáng để ngươi xuống tay sao?”

Một giọng nói vang lên phía sau.

Không cao.

Không mạnh mẽ.

Nhưng rất rõ.

Tên trung niên quay đầu lại.

Là một thiếu niên gầy gò, áo vải cũ kỹ, đứng cách đó không xa.

“Ngươi là ai?”

“Muốn lo chuyện bao đồng?”

Hắn bước lên một bước.

Không che chắn.

Không rút lui.

“Muốn mua người.”

“Người ta không bán.”

“Vậy thì đi.”

Tên trung niên cười lạnh.

“Ngươi biết ta là ai không?”

“Không cần biết.”

Chỉ một câu.

Rất bình thản.

Ánh mắt cô gái khẽ động.

Lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn.



Tên trung niên sắc mặt dữ tợn.

Hắn giơ tay lên.

Ngay khoảnh khắc đó —

【Đinh!】 【Hảo cảm mục tiêu tăng +10】

Hắn không nhìn bảng hệ thống.

Chỉ nhìn thẳng đối phương.

“Ở thị trấn này.”

“Giết người giữa ban ngày.”

“Ngươi dám không?”

Không khí chợt yên lặng.

Xung quanh đã có vài ánh mắt liếc qua.

Tên trung niên do dự.

Cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.



Cô gái thở phào.

Lực trong người như bị rút cạn.

Hắn ngồi xuống bên cạnh.

“Chân bị thương?”

“…Ừ.”

“Không nặng, nhưng không đi nhanh được.”

Hắn im lặng một lúc.

Rồi lấy ra nửa cái bánh khô duy nhất còn lại.

“Ăn đi.”

Cô gái sững người.

“Ngươi… không sợ ta lừa ngươi?”

“Ta cũng đang ăn xin.”

“Có gì để lừa?”

Cô gái nhìn hắn thật lâu.

Cuối cùng nhận lấy bánh.

【Đinh!】 【Hảo cảm mục tiêu +10】

Hắn không nói gì.

Chỉ ngồi cạnh.

Một lát sau, cô gái lên tiếng: “Ta tên là Lạc Thanh Trúc.”

Hắn gật đầu.

“Ta…”

“…gọi ta là Mạc Trần.”

Cái tên đầu tiên của hắn ở thế giới này.

“ngươi tại sao lại ra đường ăn xin như vậy, nhà ngươi đâu, chả mẹ ngươi đâu ”

“Cha mẹ ta mất từ lúc ta còn 7 tuổi thì ta lấy đâu ra nhà chứ ”

Hắn nhận ra nhiều người còn khổ hơn hắn nhiều

“ ta thì còn cha mẹ nhưng gia đình nghèo khó , nên ta phải đi mưu sinh.

Cô có muốn cùng ta sinh tồn trên thế giới này không.

ta sẽ là người thân của cô 😄”

【 Đinh 】【hảo cảm mục tiêu+20】

Lúc này , cô ấy xúc động liền gật đầu

Đột nhiên bụng cô ấy réo lên .😵‍💫

hắn lặp tức lấy cái bánh khô cuối cùng ra cho cô

“Huynh cho ta thì huynh ăn cái gì ”

“ muội đã gọi ta một tiếng huynh thì sao cần phải khách Sáo chứ 😁

Yên tâm ta còn mà ”

【 Đinh 】 【 hảo cảm mục tiêu+10 】

【Đinh!】 【Hảo cảm mục tiêu đạt 50】 【Nhiệm vụ: Kết bạn – Hoàn thành】

Thanh âm hệ thống vang lên, rõ ràng đến mức khiến tim hắn khẽ rung.

Ngay sau đó, giao diện quen thuộc mở ra trước mắt.

【Phần thưởng đã phát放】

【Tẩy Tủy Đan ×1】

【Khai Mạch Đan ×1】

Hai viên đan dược xuất hiện trong không gian hệ thống.

Một viên trắng ngà, tỏa ra khí tức thanh khiết.

Một viên còn lại màu xanh nhạt, bên trong mơ hồ có quang mang lưu chuyển.

Hắn hít sâu một hơi.

Không phải vì kích động.

Mà là vì… con đường đầu tiên đã thật sự mở ra.

Chỉ cần uống hai viên đan này, hắn sẽ chính thức bước ra khỏi thân phận phàm nhân.

Nhưng hắn không vội.

Hắn cúi đầu nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh.

Lạc Thanh Trúc đang cầm nửa cái bánh khô, ăn từng miếng nhỏ, rất chậm.

Rõ ràng là đói đến cực hạn, nhưng vẫn cố giữ lễ.

“Chân muội cần xử lý sớm.”

“Ở đây không tiện.”

Hắn đứng dậy, đưa tay ra.

“Đi thôi.”

Cô gái ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn đặt tay vào tay hắn.

Bàn tay rất lạnh.

Rất gầy.

Nhưng không run.

Hắn đỡ cô đứng dậy, để cô dựa vào mình.

Lúc này hắn mới phát hiện —

Cô gái này, tuy yếu ớt, nhưng trong xương cốt lại có một loại kiên cường rất quen thuộc.

Giống hệt hắn.

Hai bóng người, một nam một nữ, lặng lẽ rời khỏi góc phố ồn ào.

Không ai chú ý.

Không ai quan tâm.

Nhưng từ khoảnh khắc này trở đi —

Nhân duyên đã kết.

Vận mệnh bắt đầu xoay chuyển.

Hắn biết rất rõ.

Đây không chỉ là hoàn thành một nhiệm vụ.

Mà là…

người đầu tiên bước vào con đường sinh tồn cùng hắn ở thế giới này.

Một lúc sau hắn với kí ức kiếp trước hắn sơ cứu mà băng bó vết thương lại cho cô ấy

【 Đinh 】【 nhiệm vụ mới đã được kích hoạt 】

【nhiệm vụ: vào triều đình lấy được lệnh bài tông môn trong bảo khố hoàng cung】

【Phần thưởng : tăng 20% tỷ lệ cướp đoạt — ngẫu nhiên: tu vi / kinh nghiệm cả đời / và ngẫu nhiên năng lực của đối phương 】

Hắn vui mừng.

“ tăng 20% tỷ lệ cướp đoạt sao , chẳng phải giết 5 mạng sinh linh có thể cướp đoạt 1 trong đó sao ”😲

Không vội mừng lâu hắn cõng cô ấy đi tìm nơi ở suốt 2 canh giờ cũng thuê được một cái lều ở trong 7 ngày .

Hắn không quan tâm,có chỗ ở là được.

Bước vào nhà hắn đặt cô ấy xuống tấm gỗ to duy nhất trong lều

Vì mệt quá lên vừa đặt xuống đã ngủ thiếp đi

Hắn cũng kiếm một góc ngồi xuống và lấy hai viên đan dược của hệ thống ra.

Hắn không biết uống viên nào trước thì nhớ ra , tẩy tủy đan là đan dược được hệ thống đề cập đầu tiên

Rồi mới tới khai mạch đan.

Hắn ngồi dựa lưng vào vách lều, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên khuôn mặt gầy gò.

Trong tay hắn, hai viên đan dược lặng lẽ nằm yên.

Một trắng.

Một xanh.

Hắn nhìn thoáng qua Lạc Thanh Trúc đang ngủ say trên tấm gỗ.

Hơi thở đều, sắc mặt đã đỡ hơn trước.

“Trước hết… tẩy tủy.”

Không do dự nữa, hắn đưa viên Tẩy Tủy Đan lên miệng, nuốt xuống.

Viên đan vừa nhập thể, trong khoảnh khắc đầu tiên —

không có cảm giác gì.

Nhưng chỉ sau một nhịp thở.

ẦM.

Một luồng nhiệt nóng như lửa bùng lên từ trong xương cốt hắn.

Không phải đau dữ dội,

mà là cảm giác bị nghiền nát rồi tái tạo.

Máu trong người như sôi lên.

Gân cốt run nhẹ.

Toàn thân hắn căng chặt.

Mồ hôi lạnh nhanh chóng thấm ướt lưng áo.

Hắn nghiến răng.

Không rên.

Không cử động..

Trong đầu hắn hiện lên cảm giác rất rõ ràng —

thứ gì đó bẩn thỉu, cũ kỹ, đang bị ép ra khỏi cơ thể.

Từng tạp chất lắng sâu trong huyết nhục suốt mười tám năm phàm nhân,

bị cưỡng ép bài xuất.

Một mùi tanh nhàn nhạt lan ra trong lều.

Hắn nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở, để mặc đan dược vận chuyển.

Không biết qua bao lâu — luồng nhiệt trong người dần lắng xuống.

Cơ thể hắn nhẹ đi.

Rất nhẹ.

Như vừa tháo bỏ một lớp gông xiềng vô hình.

Hắn mở mắt ra..

Thính giác rõ hơn.

Hơi thở sâu hơn.

Ngay cả nhịp tim cũng trầm ổn hơn trước rất nhiều.

“Đây là… tẩy tủy phạt cốt sao.”

Hắn cúi đầu nhìn hai tay.

Vẫn là đôi tay gầy gò đó,

nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.

Không chần chừ, hắn lấy viên đan thứ hai ra.

Khai Mạch Đan.

Viên đan màu xanh nhạt vừa vào miệng, liền tan ra, hóa thành một luồng linh lực mát lạnh.

Khác với Tẩy Tủy Đan.

Lần này —

không phải cải tạo thân thể,

mà là mở đường.

Luồng linh lực ấy chảy dọc theo kinh mạch toàn thân.

Ban đầu là ngưng trệ.

Sau đó là đau tức nhẹ.

Rồi từng đoạn kinh mạch như bị cưỡng ép xé mở.

Hắn cảm giác rất rõ — trong cơ thể mình, những con đường vốn khép kín,

đang dần được khai thông.

Không dữ dội.

Không mất kiểm soát.

Mà là từng chút một, ổn định và vững chắc.

ẦM.

Một tiếng vang trầm trong ý thức.

Toàn thân hắn run nhẹ.

Ngay khoảnh khắc đó — linh khí trong không khí xung quanh như bị dẫn động,

từng tia mỏng manh bắt đầu tụ lại quanh hắn.

Không nhiều.

Rất ít.

Nhưng đó là lần đầu tiên.

Hắn đã có thể cảm nhận linh khí.

Hắn mở mắt.

Ánh mắt sâu hơn.

Sáng hơn.

Một phàm nhân mười tám tuổi —

chính thức bước vào Khai Mạch cảnh tầng 1

Hắn siết chặt nắm tay.

“Cuối cùng…”

Ngoài lều, gió đêm thổi nhẹ.

Bên trong, một con đường mới vừa được mở ra.

Và hắn biết — đây chỉ là bước đầu tiên.
 
Back
Top Bottom