Chương 2
Đi được một đoạn không xa, trong đầu hắn lại vang lên thanh âm quen thuộc.
【Đinh!】 【Nhiệm vụ mới đã được kích hoạt】
Hắn khựng bước.
【Nhiệm vụ: Kết bạn】
【Yêu cầu: Độ hảo cảm ≥ 50】 【Đối tượng: Không giới hạn】
【Phần thưởng: Tẩy Tủy Đan ×1, Khai Mạch Đan ×1】
Ngay sau đó là dòng chú thích hiện ra.
【Tẩy Tủy Đan: Tẩy tủy phạt cốt, cải thiện thể chất】
【Khai Mạch Đan: Dùng trực tiếp, mở kinh mạch】
Hắn đứng im mất mấy nhịp thở.
“…Trực tiếp khai mạch?”
Nếu nhiệm vụ này hoàn thành, hắn sẽ bỏ qua toàn bộ giai đoạn phàm nhân gian nan nhất.
Nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng tối xuống.
“Kết bạn…
độ hảo cảm trên năm mươi?”
Hắn cúi đầu nhìn lại bản thân.
Áo vải cũ.
Giày rách.
Trong người không có lấy nổi mấy đồng tiền.
Người như hắn, ở đâu cũng chỉ là kẻ bị né tránh.
Chưa bị xua đuổi đã là may.
Muốn người khác có hảo cảm?
Nói dễ hơn làm.
Hắn thở ra một hơi, tiếp tục đi.
—
Hai ngày sau.
Thị trấn gần nhất cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.
So với làng nhỏ của hắn, nơi này đã náo nhiệt hơn rất nhiều.
Có quán rượu, có tiệm tạp hóa, có người buôn bán, có cả tu sĩ cấp thấp đi lại trên đường — dù chỉ lác đác vài người.
Nhưng sự náo nhiệt đó, không thuộc về hắn.
Hai ngày không ăn gì ra hồn.
Trong túi chỉ còn vài đồng tiền lẻ, không đủ mua nổi một cái bánh khô.
Cuối cùng, hắn cũng chỉ có thể ngồi xuống ven đường.
—
Cách đó không xa, cũng có một người đang ngồi.
Là một cô gái.
Quần áo cũ nát, dính đầy bụi đất.
Tóc xõa rối, che gần hết khuôn mặt.
Một chân duỗi ra có chút run nhẹ, rõ ràng là bị thương.
Cô gái im lặng.
Không xin xỏ.
Chỉ ngồi đó, ánh mắt trống rỗng nhìn dòng người qua lại.
Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện — dù bẩn thỉu, gầy gò, nhưng đường nét gương mặt cô rất đẹp.
Chỉ là không ai để ý.
Với thế giới này, người nghèo chết đi… cũng chẳng ai quan tâm.
—
Một lát sau, một tên trung niên béo lùn dừng lại trước mặt cô gái.
Hắn liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên tia ghê tởm xen lẫn tham lam.
“Ê, con bé.”
“Ta cho ngươi mấy đồng, theo ta đi.”
Cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh hẳn.
“Không.”
Tên kia nhíu mày.
“Ngươi chỉ là ăn xin, còn bày đặt kén chọn?”
“Ta nói không.”
Giọng cô không lớn, nhưng rất dứt khoát.
Tên trung niên sắc mặt trầm xuống.
Hắn cúi người sát lại, thấp giọng nói:
“Đừng cho mặt mà không biết xấu hổ.”
“Ngươi chết ở đây, cũng chẳng ai hỏi.”
Cô gái lặng im.
Tay đặt lên mặt đất, khẽ siết lại.
Trong mắt lóe lên sát ý rất mỏng, rất lạnh.
—
Đúng lúc đó.
“Một người ăn xin… cũng đáng để ngươi xuống tay sao?”
Một giọng nói vang lên phía sau.
Không cao.
Không mạnh mẽ.
Nhưng rất rõ.
Tên trung niên quay đầu lại.
Là một thiếu niên gầy gò, áo vải cũ kỹ, đứng cách đó không xa.
“Ngươi là ai?”
“Muốn lo chuyện bao đồng?”
Hắn bước lên một bước.
Không che chắn.
Không rút lui.
“Muốn mua người.”
“Người ta không bán.”
“Vậy thì đi.”
Tên trung niên cười lạnh.
“Ngươi biết ta là ai không?”
“Không cần biết.”
Chỉ một câu.
Rất bình thản.
Ánh mắt cô gái khẽ động.
Lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn.
—
Tên trung niên sắc mặt dữ tợn.
Hắn giơ tay lên.
Ngay khoảnh khắc đó —
【Đinh!】 【Hảo cảm mục tiêu tăng +10】
Hắn không nhìn bảng hệ thống.
Chỉ nhìn thẳng đối phương.
“Ở thị trấn này.”
“Giết người giữa ban ngày.”
“Ngươi dám không?”
Không khí chợt yên lặng.
Xung quanh đã có vài ánh mắt liếc qua.
Tên trung niên do dự.
Cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.
—
Cô gái thở phào.
Lực trong người như bị rút cạn.
Hắn ngồi xuống bên cạnh.
“Chân bị thương?”
“…Ừ.”
“Không nặng, nhưng không đi nhanh được.”
Hắn im lặng một lúc.
Rồi lấy ra nửa cái bánh khô duy nhất còn lại.
“Ăn đi.”
Cô gái sững người.
“Ngươi… không sợ ta lừa ngươi?”
“Ta cũng đang ăn xin.”
“Có gì để lừa?”
Cô gái nhìn hắn thật lâu.
Cuối cùng nhận lấy bánh.
【Đinh!】 【Hảo cảm mục tiêu +10】
Hắn không nói gì.
Chỉ ngồi cạnh.
Một lát sau, cô gái lên tiếng: “Ta tên là Lạc Thanh Trúc.”
Hắn gật đầu.
“Ta…”
“…gọi ta là Mạc Trần.”
Cái tên đầu tiên của hắn ở thế giới này.
“ngươi tại sao lại ra đường ăn xin như vậy, nhà ngươi đâu, chả mẹ ngươi đâu ”
“Cha mẹ ta mất từ lúc ta còn 7 tuổi thì ta lấy đâu ra nhà chứ ”
Hắn nhận ra nhiều người còn khổ hơn hắn nhiều
“ ta thì còn cha mẹ nhưng gia đình nghèo khó , nên ta phải đi mưu sinh.
Cô có muốn cùng ta sinh tồn trên thế giới này không.
ta sẽ là người thân của cô 😄”
【 Đinh 】【hảo cảm mục tiêu+20】
Lúc này , cô ấy xúc động liền gật đầu
Đột nhiên bụng cô ấy réo lên .😵💫
hắn lặp tức lấy cái bánh khô cuối cùng ra cho cô
“Huynh cho ta thì huynh ăn cái gì ”
“ muội đã gọi ta một tiếng huynh thì sao cần phải khách Sáo chứ 😁
Yên tâm ta còn mà ”
【 Đinh 】 【 hảo cảm mục tiêu+10 】
【Đinh!】 【Hảo cảm mục tiêu đạt 50】 【Nhiệm vụ: Kết bạn – Hoàn thành】
Thanh âm hệ thống vang lên, rõ ràng đến mức khiến tim hắn khẽ rung.
Ngay sau đó, giao diện quen thuộc mở ra trước mắt.
【Phần thưởng đã phát放】
【Tẩy Tủy Đan ×1】
【Khai Mạch Đan ×1】
Hai viên đan dược xuất hiện trong không gian hệ thống.
Một viên trắng ngà, tỏa ra khí tức thanh khiết.
Một viên còn lại màu xanh nhạt, bên trong mơ hồ có quang mang lưu chuyển.
Hắn hít sâu một hơi.
Không phải vì kích động.
Mà là vì… con đường đầu tiên đã thật sự mở ra.
Chỉ cần uống hai viên đan này, hắn sẽ chính thức bước ra khỏi thân phận phàm nhân.
Nhưng hắn không vội.
Hắn cúi đầu nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh.
Lạc Thanh Trúc đang cầm nửa cái bánh khô, ăn từng miếng nhỏ, rất chậm.
Rõ ràng là đói đến cực hạn, nhưng vẫn cố giữ lễ.
“Chân muội cần xử lý sớm.”
“Ở đây không tiện.”
Hắn đứng dậy, đưa tay ra.
“Đi thôi.”
Cô gái ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn đặt tay vào tay hắn.
Bàn tay rất lạnh.
Rất gầy.
Nhưng không run.
Hắn đỡ cô đứng dậy, để cô dựa vào mình.
Lúc này hắn mới phát hiện —
Cô gái này, tuy yếu ớt, nhưng trong xương cốt lại có một loại kiên cường rất quen thuộc.
Giống hệt hắn.
Hai bóng người, một nam một nữ, lặng lẽ rời khỏi góc phố ồn ào.
Không ai chú ý.
Không ai quan tâm.
Nhưng từ khoảnh khắc này trở đi —
Nhân duyên đã kết.
Vận mệnh bắt đầu xoay chuyển.
Hắn biết rất rõ.
Đây không chỉ là hoàn thành một nhiệm vụ.
Mà là…
người đầu tiên bước vào con đường sinh tồn cùng hắn ở thế giới này.
Một lúc sau hắn với kí ức kiếp trước hắn sơ cứu mà băng bó vết thương lại cho cô ấy
【 Đinh 】【 nhiệm vụ mới đã được kích hoạt 】
【nhiệm vụ: vào triều đình lấy được lệnh bài tông môn trong bảo khố hoàng cung】
【Phần thưởng : tăng 20% tỷ lệ cướp đoạt — ngẫu nhiên: tu vi / kinh nghiệm cả đời / và ngẫu nhiên năng lực của đối phương 】
Hắn vui mừng.
“ tăng 20% tỷ lệ cướp đoạt sao , chẳng phải giết 5 mạng sinh linh có thể cướp đoạt 1 trong đó sao ”😲
Không vội mừng lâu hắn cõng cô ấy đi tìm nơi ở suốt 2 canh giờ cũng thuê được một cái lều ở trong 7 ngày .
Hắn không quan tâm,có chỗ ở là được.
Bước vào nhà hắn đặt cô ấy xuống tấm gỗ to duy nhất trong lều
Vì mệt quá lên vừa đặt xuống đã ngủ thiếp đi
Hắn cũng kiếm một góc ngồi xuống và lấy hai viên đan dược của hệ thống ra.
Hắn không biết uống viên nào trước thì nhớ ra , tẩy tủy đan là đan dược được hệ thống đề cập đầu tiên
Rồi mới tới khai mạch đan.
Hắn ngồi dựa lưng vào vách lều, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên khuôn mặt gầy gò.
Trong tay hắn, hai viên đan dược lặng lẽ nằm yên.
Một trắng.
Một xanh.
Hắn nhìn thoáng qua Lạc Thanh Trúc đang ngủ say trên tấm gỗ.
Hơi thở đều, sắc mặt đã đỡ hơn trước.
“Trước hết… tẩy tủy.”
Không do dự nữa, hắn đưa viên Tẩy Tủy Đan lên miệng, nuốt xuống.
Viên đan vừa nhập thể, trong khoảnh khắc đầu tiên —
không có cảm giác gì.
Nhưng chỉ sau một nhịp thở.
ẦM.
Một luồng nhiệt nóng như lửa bùng lên từ trong xương cốt hắn.
Không phải đau dữ dội,
mà là cảm giác bị nghiền nát rồi tái tạo.
Máu trong người như sôi lên.
Gân cốt run nhẹ.
Toàn thân hắn căng chặt.
Mồ hôi lạnh nhanh chóng thấm ướt lưng áo.
Hắn nghiến răng.
Không rên.
Không cử động..
Trong đầu hắn hiện lên cảm giác rất rõ ràng —
thứ gì đó bẩn thỉu, cũ kỹ, đang bị ép ra khỏi cơ thể.
Từng tạp chất lắng sâu trong huyết nhục suốt mười tám năm phàm nhân,
bị cưỡng ép bài xuất.
Một mùi tanh nhàn nhạt lan ra trong lều.
Hắn nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở, để mặc đan dược vận chuyển.
Không biết qua bao lâu — luồng nhiệt trong người dần lắng xuống.
Cơ thể hắn nhẹ đi.
Rất nhẹ.
Như vừa tháo bỏ một lớp gông xiềng vô hình.
Hắn mở mắt ra..
Thính giác rõ hơn.
Hơi thở sâu hơn.
Ngay cả nhịp tim cũng trầm ổn hơn trước rất nhiều.
“Đây là… tẩy tủy phạt cốt sao.”
Hắn cúi đầu nhìn hai tay.
Vẫn là đôi tay gầy gò đó,
nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.
Không chần chừ, hắn lấy viên đan thứ hai ra.
Khai Mạch Đan.
Viên đan màu xanh nhạt vừa vào miệng, liền tan ra, hóa thành một luồng linh lực mát lạnh.
Khác với Tẩy Tủy Đan.
Lần này —
không phải cải tạo thân thể,
mà là mở đường.
Luồng linh lực ấy chảy dọc theo kinh mạch toàn thân.
Ban đầu là ngưng trệ.
Sau đó là đau tức nhẹ.
Rồi từng đoạn kinh mạch như bị cưỡng ép xé mở.
Hắn cảm giác rất rõ — trong cơ thể mình, những con đường vốn khép kín,
đang dần được khai thông.
Không dữ dội.
Không mất kiểm soát.
Mà là từng chút một, ổn định và vững chắc.
ẦM.
Một tiếng vang trầm trong ý thức.
Toàn thân hắn run nhẹ.
Ngay khoảnh khắc đó — linh khí trong không khí xung quanh như bị dẫn động,
từng tia mỏng manh bắt đầu tụ lại quanh hắn.
Không nhiều.
Rất ít.
Nhưng đó là lần đầu tiên.
Hắn đã có thể cảm nhận linh khí.
Hắn mở mắt.
Ánh mắt sâu hơn.
Sáng hơn.
Một phàm nhân mười tám tuổi —
chính thức bước vào Khai Mạch cảnh tầng 1
Hắn siết chặt nắm tay.
“Cuối cùng…”
Ngoài lều, gió đêm thổi nhẹ.
Bên trong, một con đường mới vừa được mở ra.
Và hắn biết — đây chỉ là bước đầu tiên.