Tiên Hiệp Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 40: 40: Thắng Rồi


Vị tiên nhân còn lại hỏi tiểu tiên thân cận:
“Nhược Mai à, vào lấy ta tấm áo khoác, lòng tiên có chút lạnh.”
Vị tên gọi Nhược Mai kia đến cười khổ:
“Bẩm Lục Mạch Thần Quan, áo khoác bị lấy đi hết rồi.”
Lục Mạch, vị thần quan cai quản động vật không khỏi có chút đau nhói.
Phía bên nọ của tiên kinh.
“Thập Thất, ngươi đâu rồi”
Long Chiêu đi từng viện lớn, viện nhỏ tìm người thân cận Thập Nhất.
Thập Nhất nghe thấy tiếng gọi của y thì nhanh chóng tiến từ Trung Tiên Điện mà truyền thanh vọng ra:
“Tiên Đế, ngài tìm tiểu thần có việc gì?”
Long Chiêu nhìn y bộ dạng lấm lem bụi tiên, buột miệng mà hỏi:
“Ngươi là đang làm gì? Bụi tiên cũng bị ngươi làm cho rối như tơ vò?”
Thập Thất nhanh chóng đứng trước mặt y hành lễ mà đáp lời:
“Tiểu thần đang tu bổ kết giới Tiên Linh và phủi bụi mây xuống nền Tiên Kinh, không biết ngài có điều gì cần phân phó.”
Long Chiêu không mở miệng, chỉ thông linh cho y biết:
“Ngày đó đến rồi.

Ngày chúng ta chờ đợi đã đến rồi.”
Thập Thất suy nghĩ một hồi liền hiểu ra được ý của Tiên Đế, nhanh chóng thông linh lại:
“Các chòm sao có dị tượng gì không?”
“Không quá lớn nhưng có chuyển biến.

Ngươi muốn biết chi tiết liền tự mình tới xem đi.”

Thập Thất thấy Tiên Đế mập mờ cũng nhanh chóng cùng Long Chiêu rời đi.
Phía Nam của Trở quỷ Phía Tây.
Y đâu có gây thù với hắn?
Chiêu Quân đặt tay bao bọc tay Tống Trạch mà lắc nhẹ cùng truyền âm cho y.
“Xúc sắc bị sáo trộn rồi.

Ca ca đừng lo.

Có ta ở đây sẽ nhanh cứu được người ra thôi.”
Tống Trạch đặt xí ngầu xuống bàn rồi cất tiếng nói:
“Mời đoán.”
Mặc Thần Vũ nhìn xí ngầu trên bàn.

Y dùng thuật xuyên thấu nhìn thấy phía trong xúc sắc hiện lên rất rõ Ba bốn hai, tiểu mạnh dạn đoán xuống:
“Tiểu thần tiên a… ngươi chơi như này sớm có ngày bại sản.

Ta đoán tiểu.”
Chiêu Quân nhìn Mặc Thần Vũ, trên nét mặt lộ chút ý cười:
“Ngài chắc chứ? Nên suy nghĩ cho kỹ lưỡng.”
Nực cười, mấy con lắc bày ra trước mắt y như thế còn phải suy nghĩ cái gì nữa? Đây là đang chọc cười y đi.
“Ha… ta đoán là tiểu, cứ để tiểu đi.”
Tống Trạch không hiểu được mấy cái kĩ năng bài bạc của hai người này.

Y nhìn về phía Chiêu Quân, Chiêu Quân gật đầu tỏ ý muốn y mở xí ngầu ra.
“Chia buồn cho ngài rồi.

Là ba bốn bốn, đại.”
Thần Vũ không tin vào mắt mình.

Y đập mạnh tay xuống bàn.

Không thể thế được, hai người, hai người ăn gian.

Rõ ràng lúc nãy là tiểu mà rõ ràng là tiểu… Hai người…"
Chưa kị để y nói dứt câu, Tống Trạch đã nhanh tiếng phản bác lại:
“Ngài làm sao biết được đó là tiểu? Là ngài ăn gian đúng chứ? Đừng đổ oan cho bọn ta.

Ta chỉ là dùng chút thật che mắt nhỏ mà ngài liền dính bẫy.

Ta có nghe nói trong luật của đệ nhất bàn cược Trợ Quỷ có quy định: Ăn gian sẽ sử thua và còn mất một cánh tay.

Ta đây không lấy cánh tay của ngài.

chỉ mong ngài thả bằng hữu của ta ra.

Mọi chuyện của chúng ta đến đây là kết thúc.”
Mặc Thần Vũ nhìn y rồi lại nhìn vị đang đứng cạnh đằng sau y.
Vị Huyết Vương này đúng là không để kim cho ngọc diệp này của y chịu chút ấm ức nào.
Vài khắc trước.
‘Ca ca, Nam Huyết hắn gian lận.’
Chiêu Quân dùng thông linh nói với Tống Trạch.
Trong lòng y cũng rõ, canh bạc thực chất chỉ là lừa bịp nhau nhưng hiện tại, y vốn là không có kinh nghiệm lừa bịp.
‘Tiểu Quân, đệ cũng biết, ta không có kinh nghiệm lừa người.’
Chiêu Quân nhìn y, âu yếm đáp lại:
‘Đệ gợi ý cho ca ca.

Tên đó nhìn được trong xí ngầu ra mặt gì.

Ca ca hiểu rồi chứ?’
Tống Trạch ngây ra nhìn y.
‘Thuật che mắt?’
Chiêu Quân không đáp lại nữa, nhìn y nở một nụ cười nhẹ như biểu lộ đã đúng.
Trở lại với thực tại.
Từng tiếc vỗ tay vang lên, một vài tiếng rồi cứ lớn dần, nhiều dần dày đặc.
Xung quanh thác nước đột nhiên bung xuống màn đỏ.

Khung cảnh xung quanh biến đổi khôn lường.
Dưới mặt đất không còn là khoảng nước không còn tiếng thác nước mà là một nền đất được bao phủ bởi thảm đỏ tết chỉ vàng.
Xung quanh bọn họ là màn đỏ, trước mật tự bao giờ đã thay thế bằng một bàn cược được điêu khắc bằng vàng nguyên khối điểm thêm những mặt ngọc lục bảo cùng với những sợi lông cáo đỏ.
Chưa kịp để y định thần lại.

Phía dưới liền có những tiếng nói cất lên.
Nghe qua giọng điệu đa phần là thất vọng nhưng cũng có không ít người hứng khởi chỉ hận không được reo họ một trận thỏa đáng niềm vui.
“Vậy là thắng rồi?”
“Phải đó phải đó.

Thắng rồi.”
“Ta đã cược rất nhiều vào Nam Huyết Nguyệt đó.

Trời ạ.

Nào đâu lại thua trắng mất.”
“Ngươi đã là cái gì? Ta cược cả tòa thành giờ mất trắng rồi.”
Tiếng ồn ào chưa dứt liền bị giọng nói của Mặc Thiên Vũ cắt ngang:
“Ta thua rồi nhưng lại có chút cao hứng.

Hôm nay mọi người cứ tiệc rượu no say, hôm nay nhờ có hồng phúc vị Thần Quan này, ta mời các ngươi một bữa.”
Đám người phía dưới như được một mẻ cá lớn mà reo hò không ngừng nghỉ.
Chiêu Quân đã từ bao giờ lấy nón màn đội lên cho Tống Trạch, che khuôn mặt y lại.
Tống Trạch không nhanh không chậm dò hỏi:
“Xin hỏi ngươi thua rồi.

Tiểu tiên nhân đi theo ta đang ở đâu? Nam Huyết như ngài không phải muốn nuốt lời chứ?”.
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 41: 41: Tìm Được 1 Người Rồi


Đám người phía dưới như được một mẻ cá lớn mà reo hò không ngừng nghỉ.
Chiêu Quân đã từ bao giờ lấy nón màn đội lên cho Tống Trạch, che khuôn mặt y lại.
Tống Trạch không nhanh không chậm dò hỏi:
“Xin hỏi ngươi thua rồi.

Tiểu tiên nhân đi theo ta đang ở đâu? Nam Huyết như ngài không phải muốn nuốt lời chứ?”
Mặc Thiên Vũ nhìn Tống Trạch và Chiêu Quân, khóe môi cong lên nụ cười.

Y thong dòng ngồi xuống ghế cầm bình rượu ngọc, uống một ngụm rồi hướng bình rượu lên phía trên đỉnh đầu.
“Chẳng phải trên đó sao?”
Tống Trạch hiện tại mới nhìn lên đ ỉnh chỗ bọn họ đang đứng.

Lồ ng vẫn được treo tại đó chỉ là người phía trong đã tỉnh lại, trên đôi mắt có chút ngấn lệ không nói thành lời.
Vừa rồi đúng là dọa Cẩn Ngôn y một phen.

Y đang lặng lẽ nhìn bọn họ liền bị một màn lụa đỏ cuông xuống phru kín làm mọi thứ trở nên tối tăm hiến y có chút sợ hai.

Biết là thần tiên khó có thể vì thế mà chết thêm làn nữa nhưng y sợ thì biết làm thế nào được?
Tống Trạch nhìn biểu lộ của Mặc Thần Vũ kia cười cợt, cũng không có ý hạ lồ ng xuống cho Cẩn Ngôn xuống đây.

Mặc Thần Vũ hắn ngược lại cười đến cao hứng.
Phải cho đến lúc Chiêu Quân nhìn hắn mới cười nhẹ đáp lại.

Bên cạnh ghế ngồi, Thần Vũ kéo cần gạt, chiếc lồ ng từ được thả xuống bàn cược nọ.
*Cạch*
Chiếc lồ ng vừa đặt xuống dưới liền tự động mở ra.

Cẩn Ngôn không một phút chần trừ mà xông ra.

Nhẩy xuống phía sau Tống Trạch, miệng vẫn không ngừng quát tháo Mặc Thần Vũ:
“Con rắn xanh kia, ta mà bắt được ngươi, ta … ơ nói được rồi.”
Mặc Thần Vũ nghe được câu kia không khỏi có chút nhíu mày nhưng sau đó liền lộ ra một nụ cười thế mà lại có chút vui vẻ?
Cẩn Ngôn lúc này mới nhận ra rằng cái người đối diện ba bọn họ này thực chất bộ dáng không giống con rắn xanh y gặp kia.

Đúng là quỷ thì lừa bịp khó đoán.

Đã là quỷ thì muôn hình vạn trạng, nào có ngoại lệ.
Tống Trạch không kịp để hai bên tiếp chuyện liền nhanh chóng cáo từ:
“Không làm phiền Nam Huyết nữa, chúng ta còn có việc, xin cáo từ trước.”
Mặc Thần Vũ không làm khó bọn họ.

Chỉ là đến đây, y không giữ chân được nữa rồi.

Y buông thả mình xuống chiếc ghế vàng chính điện, uống một ngụm rượu rồi buông xuống câu nói kèm theo ý cười nhìn Cẩn Ngôn rồi lại nhìn Tống Trạch:
“Thong thả.

thứ ta say không tiễn được các vị.

Chúc may mắn.”
Tống Trạch rời đi không quên bồi thêm:
“Cảm tạ, Cao từ.”
Ba người bọn họ đi xuống đài, rẽ đám đông phía dưới mà ra ngoài.
Phía bên ngoài là đường chợ lớn vô cùng tập nập.

Nghe đâu cũng là tiếng rao bán.
Một chỗ góc khuất trong chợ nào đó.
“Thẩm thần quan, thứ lỗi ta bị lạc, không thể bao vệ ngài.

Lôi Phong huynh đệ hiện tại cũng không tìm thấy sao?”
Cẩn Ngôn hiện tại mưới nhận ra một vấn đề, không thấy Lôi Phong đâu cả.

Y nhanh chóng hỏi Tống Trạch để xác định suy nghĩ của mình.
Tống Trạch nhìn Cẩn Ngôn, nếu vừa rồi y thua liền thua mất vị này.

Không chỉ thế y còn đem người ta ra làm vật cá cược, có chút áy náy:
“Chúng ta bị tách ra, lạc mất rồi.Xin lỗi.”
Một tiếng xin lỗi này là xin lỗi vì đem y ra cá cược cũng xin lỗi vì để Cẩn Ngôn mới phi thăng khôn đã phải đi làm nhiệm vụ cùng một người thất bị như y.

Chung quy lại vẫn thấy có cút áy náy.
Cẩn Ngôn nghe thấy hai từ xin lỗi kia có chút khó sử cùng khó hiểu, lắp bắp:
“Thẩm…Thẩm thần Quan, ngài làm ta có chút khó sử.

Chúng ta bị lạc đâu phải do ngài, do là tại chợ quỷ chết tiệt này tách chúng ta mà… ngài đừng xin lỗi… ta sẽ thấy bản thân vô dụng vì không đi theo bảo vệ ngài suốt quãng đường vừa rồi.”.
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 42: 42: Không Biết Vị Đây Là


Một tiếng xin lỗi này là xin lỗi vì đem y ra cá cược cũng xin lỗi vì để Cẩn Ngôn mới phi thăng không đã phải đi làm nhiệm vụ cùng một người thất bị như y.

Chung quy lại vẫn thấy có chút áy náy.
Cẩn Ngôn nghe thấy hai từ xin lỗi kia có chút khó xử cùng khó hiểu, xua xua tay lắp bắp:
“Thẩm…Thẩm thần Quan, ngài làm ta có chút khó sử.

Chúng ta bị lạc đâu phải do ngài, do là tại chợ quỷ chết tiệt này tách chúng ta mà… ngài đừng xin lỗi… ta sẽ thấy bản thân vô dụng vì không đi theo bảo vệ ngài suốt quãng đường vừa rồi.”
Tống Trạch còn định nói tiếp nhưng đã bị Chiêu Quân phía nói trước:
“Ca ca, ta có chút việc không thể đi cùng huynh nữa.”
Tống Trạch quay lại nhìn y, có chút lưu luyến nhưng vẫn mỉm cười nhìn Chiêu Quân:
“Đệ bảo trọng.”
Chiêu Quân nhìn y, khuôn miệng dương lên nụ cười.

Y cầm tay Tống Trạch, hôn lên đó, một chiếc nhẫn nhỏ hiện ra.
“Ca ca nếu có chuyện gì xảy ra thì hãy chạm vào viên ngọc trên chiếc nhẫn này ta sẽ trở lại.”
Vừa nói dứt câu, khóe miệng y cười càng thêm dịu dàng, những sợi chỉ đỏ từ đâu đến bao bọc lấy y rồi tan ra mang theo đó là Chiêu Quân rời đi.
Cẩn Ngôn chứng kiến một màn trước mắt thấy có chút gì đó sai sai.

Đưa thì đưa hà cớ gì phải hôn như vậy.

Hơn hết không biết liệu có phải y nhìn nhầm, Thần quan nhà y có chút lưu luyến tên Tiểu Quân Tử kia?
“Thẩm thần quan, chúng ta tiếp tục đi tìm Lôi Phong chứ?”
Tống Trạch hiện tại mới định thần lại quay đầu lại.

Lấy tấm bản đồ trong Tâm ra trước mặt Cẩn Ngôn.
Y vung tay áo, từ bản đồ hiện ra mọi ngóc ngách của trợ quỷ như thực mà như ảo.
“Theo tấm bản đồ này, Lôi Phong ở phía Đông chợ quỷ.”
Cẩn Ngôn nhìn tấm bản đồ trước mắt có chút khó hiểu mà cất tiếng hỏi:
“Thần Quan, cho ta thắc mắc chút, tấm bản đồ này từ đâu ngài có được vậy? Chẳng lẽ là từ vị Đệ Đệ kia của ngài?”
Tống Trạch phất ta thu lại bản đồ vào Tâm Kết rồi lên tiếng trả lời:
“Bản đồ này ta lấy được từ chỗ Tây Huyết, tuy không phải bản hoàn chỉnh nhưng có thể tìm được ngươi thì chắc chắn không phải bản đồ giả.

Chỉ có chỗ đến có chút không chính xác lắm mà thôi.”
Cẩn Ngôn hành lễ với y mạo muội nói thẳng:
“Thần quan thứ tội ta nói thẳng.

Đám yêu ma quỷ quái bọn họ mưu mô xảo quyệt.

Chúng ta nên có cách đề phòng thì hơn.

Theo tiểu tiên thấy nên gọi viện trợ từ bên trên cử xuống một số người quen thuộc địa bàn phía Tây này.”
Tống Trạch thấy y nói cũng có lý.

Một tấm bản đồ nhà thì ai lại đưa nó cho người ngoài đến khám xét dễ dàng như vậy.

Tuy nói không phải bản đồ chuẩn toàn bộ nhưng cũng nên đề phòng.
Y không biểu lộ gì nhiều, gật đầu ra hiệu đã hiểu được.
Trong trận thông linh, mạng lưới trao đổi của Tiên Kinh
“Xin hỏi chư vị có ai ở đó không?”
Trong trận thông linh im ắng hồi lâu không có tiếng đáp lại, Tống Trạch liền vang lên câu hỏi một lần nữa:
“Phía Tây chúng ta có gặp chút tình hình phức tạp, không biết các vị cai quản phía tây có thể xuống giúp đỡ chút không?”
Vẫn là không một ai trả lời.

Y đợi một khắc cũng không thấy phản hồi.

Danh tiếng của y không tốt, mối quan hệ trên Tiên Kinh cũng không tốt nhưng Cẩn Ngôn không nghĩ lại tệ đến mức này.
Đúng lúc Tống Trạch chuẩn bị rời đi liền bị một giọng nói níu lại:
"Thẩm Thần Quan phải không? "
Tống Trạch không nhận ra phía đối phương là ai cũng không nhanh không chậm đáp lại:
“Là ta, không biết vị đây là?”
Người phía kia không vội đáp lại, tiếp tục giải toàn bộ chòm tinh tú trên tay xuống Ngân Trùng Đài.
“Tiêu tiên là Tiểu Thần Quan Văn tên tự: Cảnh Ngũ, người của Đông Tiên điện, ta chịu trách nhiệm giải sao trên Tiên Kinh và Nhân giới, nghe danh Thần Quan đã lâu.

Ngài có việc gì cần người sao?”
Tống Trạch nghe tự của y cũng nhớ ra được phần nào về vị Tiểu thần quan này nhanh chóng đáp lại:
“Đúng thật là cần một vài tiên nhân có tu vi cao một chút.”
Cảnh Ngũ không nhanh không chậm phất tay đóng lại tầng mây để sao bắt đầu giải xuống phía trên Tiên Kinh cũng không quên trả lời Tống Trạch:
“Đúng lúc viện ta có một số tiên nhân tu vi cũng được coi là chấp nhận được, liền cử xuống cho ngài tùy ý phân phó.”.
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 43: 43: Thanh Nhàn Lạt Mục


Tống Trạch nghe tự của y cũng nhớ ra được phần nào về vị Tiểu thần quan này nhanh chóng đáp lại:
“Đúng thật là cần một vài tiên nhân có tu vi cao một chút.”
Cảnh Ngũ không nhanh không chậm phất tay đóng lại tầng mây để sao bắt đầu giải xuống phía trên Tiên Kinh cũng không quên trả lời Tống Trạch:
“Đúng lúc viện ta có một số tiên nhân tu vi cũng được coi là chấp nhận được, liền cử xuống cho ngài tùy ý phân phó.

Ý Thần Quân thế nào?”
Tống Trạch không ngần ngại đáp lại:
“Vậy phải cảm phiền Cảnh Ngũ Tiên Nhân rồi.”
Tống Trạch không nhanh không chậm nói tiếp:
“Chúng ta hiện tại ở trong chợ quỷ.

Không biết những vị tiên nhân đó có cách nào vào nơi đây không?”
Cảnh Ngũ có chút khựng lại nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Ngài đợi một chút, bọn họ đang trên đường đến.”
Y nghe vậy cũng hiểu ra được ý tứ bọn họ biết cách vào, không nói tiếp nữa, trực tiếp cảm ơn một lần nữa
“Vậy ta cảm tạ ngài một lần nữa.”
Tống Trạch thoát khỏi mạng thông linh.
Nói đến vị Tiểu Thần Quan này cũng có chút giao hảo với y.

Hai người vốn có quen biết từ trước, phụ mẫu hai người vốn là hai cặp tiên nhân ngao du bốn bể.

Họ rời xa thế thái mà ngao du lục giới nhưng không biết tại sao, Tiên Kinh phái người truyền tin mời hai người về để bàn đại sự, từ sau việc đó liền mất tăm tích.

Người này cũng là y sau đại chiến thần ma đến Tiên Kinh mà gặp được.
Tống Trạch vừa dừng mạch suy nghĩ vừa thông báo với Cẩn Ngôn:
“Chúng ta mượn được người của Đông tiên điện.

Cảnh Ngũ Tiên Nhân cho chúng ta mượn người.”
Cẩn Ngôn vui vẻ biểu lộ ra mặt:
“Tốt quá rồi, vậy hiện tại chúng ta có nên tìm một chỗ nào đó đợi người đến?”
Tống Trạch cũng đành vậy, nếu bọn họ còn đi nữa liền khó có thể để những người kia tìm được:
“Đành vậy, chúng ta tìm một nơi nào đó dừng chân, tạm nghỉ đã.”
Hai người ra khỏi con hẻm nhỏ, trộn vào dòng người đến một khách lầu, vào đó nghỉ chân.
Một nơi nào đó phía cổng vào phía Tây chợ quỷ.
“Khai báo mật mã.”
Trên một bức tường nhỏ, một con quỷ sùng đang bám mình trên chiếc cửa làm một chiếc ổ khóa số vừa cất tiếng đòi mật mã.
Có hai thân ảnh, một nam một nữ.

Nữ tử đoán bừa một mật mã:
“Nhất nhị thất.”
Con quỷ sùng không di chuyển, chiếc miệng vừa nói vừa nhậm vòng bạc:
“Sai mật mã.”
Người nam nhân bên cạnh cũng đoán đại một chiếc mật mã:
“Ngũ lục cửu.”
Con quỷ sùng không vượt ngoài dự đoán lại lắc lắc chiếc vòng trong miệng kêu lên:
“Sai mật mã.”
Nữ nhân bên cạnh không còn đủ kiên nhẫn, dùng sức mà đấm liên tục thật mạnh vào mặt con quỷ.
Sau những cú đấm liên hồi, miệng con quỷ chảy ra một thứ chất lỏng màu xanh, mặt mày cũng biến dạng.

Nó đau đớn thốt lên:
“Sai… sai mật mã.”
Lần này nữ nhân kia càng không có đủ kiên nhẫn, lấy trong Tâm Kết ra pháp bảo Bao Tay Chùy, y đeo lên, biểu tình như sẽ đấm như vừa rồi vào mặt quỷ sùng canh cửa.
“Ngươi tránh ra một bên, để ta sử lý con quỷ này.”
Con quỷ sợ hãi, đấm như vừa rồi đã khiến y học máu sắp chết, để mà thứ gai nhọn như kia đâm y thì y chết mất.

Xin lỗi đại nhân, ta bán đứng ngài rồi.
Con quỷ trong thâm tâm thấy tội lỗi chất chồng nhưng tám chân từ từ đứng dậy rồi xòe ra cùng chiếc vòng đột nhiên cố định, trên đầu chiếc vòng hiện lên một mũi tên nhỏ.

Tám chân xoay chuyển, vừa xoay vừa đọc mật mã:
“Nhị tam thất.”
Xoay đến đâu, những tiếng máy móc vang lên đến đó, kèm theo đó là tiếng mời gọi:
“Đến nơi rồi, mời hai vị vào chợ.”
Chưa kịp để hai người định hình được, chiếc cửa mở ra mang theo đó là một làn khói đỏ tươi cùng với một lực đẩy hai người vào trong.
Phía trong mà một cảnh sông máu, một dòng trên một dòng dưới như hai không gian song song chồng chất lên nhau.

Tiếp đến là hình ảnh đoàn quỷ hỗn thú người tiên thảo lẫn lộn không phân định được.

Có rất nhiều người trên mặt đều đeo những chiếc mặt nạ và còn có những người dùng thuật dịch dung.
Hai người vừa định hình lại được không gian đã trở lên đông đúc, từng gian hàng, từng cửa tiệm được mở ra.

Trước mặt bọn họ có một tòa thành rực rỡ đèn đỏ, những chiếc thuyền cũng trôi ở bên trên đỉnh đầu mà tới nới đỏ rực đó.
Xung quanh là đèn phách đỏ kết từ ma chơi.

Khung cảnh hỗn độn, tấp nập, phồn thịnh đến ngột thở.

Đúng là chốn phồn hoa chết chóc.
Bọn họ nấp vào một góc chợ vắng nọ.
“Lạt Mục, ngươi có biết ba người kia đâu không? Ở đây tiên ma hỗn khí lẫn lộn, ta không cảm nhận được.”
Người có tên gọi Lạt Mục kia nhanh chóng trả lời:
“Mũi của ta không phải để cô đi dò người.”
Người phụ nữ cũng không dừng sự trêu trọc:
“Chẳng phải người ta nói mũi cẩu thính lắm sao? Sao mũi ngươi không thính tí nào hết vậy?”
Lạt Mục có chú tức giận mà lườm y quát lên:
“Ta là sói không phải cẩu, đường đường là thân cận của Tiên Quân Đông tiên điện, Thanh Nhàn, cô có gì thì cũng phải tôn trọng ta một chút.”

Vị tên Thanh Nhàn kia vẫn không khỏi cười cợt:
“Thân cận thì đã sao? Đến cuối cùng vẫn phải cần pháp khí của đệ nhị lục giới ta mưới làm nên việc.”
Thanh Nhàn vừa cười cợt, vừa lấy trong Tâm Kết ra pháp bảo bản mệnh:.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc |||||
“Tiểu La, nói cho ta biết người cần tìm đang ở đâu.”
Chiếc La bàn nhỏ bay ra khỏi tâm kết, xuất tâm hiện ra một tấm bản đồ phạm vi nhỏ phát ra một tiếng nói trong trẻo:
“Thưa chủ nhân, hiện đang ở phía Bắc cách nơi chúng ta đang đứng tam trượng.

Gợi ý có thể dùng trận pháp truy bước để đến nơi nhanh hơn.”
Tiểu La vừa dứt câu cũng dùng pháp thuật mô phỏng con đường đến chỗ Tống Trạch.
Tiểu La là pháp bảo bản mệnh của Thanh Nhàn sau một lần chế tạo thất bại của y nào ngờ lại ra được thành quả vượt ngoài mong đợi.

Pháp bảo bản mệnh được thức tỉnh, có linh tính rất cao, có khả năng hóa hình thành bản thể.

Hiện tại tu vi của chủ nhân còn chưa bứt phá được hết khả năng của nó.

Chỉ cần chủ nhân nâng cao tu vi liền có thể tiến hành bước bức phá tu vi và hóa hình của bản thân pháp bảo.
- -------------
Lời của tác giả: Mọi pháp bảo bậc cao từ thượng phẩn nên đến thiên phẩm sinh ra từ bất cứ thứ gì kể cả vật cưỡi, không phân biệt chủng tộc cũng có thể thức tỉnh linh căn, hóa hình..
 
Back
Top Bottom