Tiên Hiệp Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 20: 20: Ta Đói


Cẩn Ngôn chẳng hiểu sự tình nhìn người đối diện quát tháo:
"Là bạn hay là thù còn chưa rõ, ngươi bảo ta nghe theo ngươi? Một tên nam nhân thì ở đây làm gì chứ?"
Vừa dứt câu, một đốm xanh bay đến, thắp sáng tất cả đuốc trong hang cùng với giọng nói vang lên:
"Chào mừng đến với phía Nam, người trước mặt ngươi là Nam Huyết Nguyệt.

Và hơn hết nếu để nói lý là ngươi xông vào hang của ta, không phải ta bắt ngươi đến đây."
Vừa nói xong trên gương mặt hắn hiện ra những chiếc vẩy kì dị như vẩy rắn cùng nụ cười không mấy thân thiện.
"Nếu ngươi muốn toàn mạng liền nghe lời ta.

Không đến một khúc xương ngươi cũng chẳng thể có để an táng."
"Cái này...!ngươi lột da sao?"
Mắc Thần Vũ nhìn kẻ ngồi bên cạnh đang bóc vẩy cho mình rồi nhăn mày nói:
"Nhẹ một chút da mới, không được làm đau không sẽ không liền được trong thời gian ngắn."
Cẩn Ngôn cũng cố gắng nhẹ nhàng hết sức.

Vừa nãy y đá thấy sức mạnh của tên này.

Hắn đập nát gạch đá ngoài cửa động chỉ với 1 chưởng.

Y mà không nghe lời khéo khi số phận cũng như mấy hòn đá ấy chẳng toàn mạng.

"Ngươi tên là gì? Gia đình như thế nào? Đến đây với mục đích gì?"
Cẩn Ngôn không có lực phản kháng như bị thôi miên mà trả lời lại:
"Tên Ly Cẩn Ngôn.

Đất nước đã mất, phụ thân phụ mẫu cũng đã mất.

Không biết, bị lạc mất Thẩm Thần Quan: Thẩm Tống Trạch và Huynh đệ Lôi Phong."
Vừa trả lời xong, Cẩn Ngôn như bừng tỉnh, không hiểu tại sao hắn hỏi gì y trả lời đúng như thế đang tính hỏi thì:
"Ngươi kéo phần đuôi xuống.

Còn một chút nữa."
Y đột nhiên dừng suy nghĩ, không nhanh không chậm mà làm theo.
Một người ngồi người ôn tuyền không một mảnh vải, phía trên hình người, phía dưới là rắn và một người đam ướt đẫm đang sờ trên tấm gia cũ.
"Ngươi sờ đủ chưa?"
Cẩn Ngôn không biết tại sao mình lại có hứng thú với thứ này đến vậy, y liền gặng hỏi:
"Da cũ này của ngươi có tác dụng gì không?"
Thần Vũ cũng chẳng dấu diếm y mà phun thẳng ra:
"Để gợi tình.

Ngươi muốn thử không?"
Cẩn Ngôn nghe đến hai chữ đó có chút nóng mắt mà quát:
"Ngươi...!ngươi vô liêm sỉ.

Thứ như vậy cũng có thể nói ra được."
Mặc Thần Vũ nhìn y có ý cười cợt:
"Lũ thần tiên các người vô cầu vô dục thật à? Đến cả kiến thức căn bản cũng không có.

Da rắn lột ra vốn chẳng có ích gì.

Như một chất thải của cơ thể thôi.

Nói để gợi tình cũng tin thật à? Lũ thần tiên vốn vẫn ngốc như vậy sao?"
Cẩn Ngôn nghe xong cũng không khỏi muốn đánh người.

Hắn muốn trực tiếp xuất kiếm chém quỷ, chém chết con quỷ già trước mặt:
"Ngươi im miệng.

Ngươi không được nói như vậy.

Lũ quỷ các ngươi cũng đâu mấy là tốt lành, mang mạng sống người khác ra cá cược để mua vui, hại người hại thần các ngươi thì có gì mà đáng tự hào chứ?
Thần Vũ vừa lột da, cơ thể mệt mỏi và thiếu chất rất lớn, may có ôn tuyền phía Tây này trợ giúp quá trình cùng với sự giúp đỡ lột da của một vị thần đây cũng có chút vui vẻ cao hứng mà không đôi co:
"Ngoan ngoãn an phận một chút.

Nếu không tôi liền nuốt cậu vào bụng.

Loài rắn thường tiêm nọc độc rồi nuốt chửng không cần nhai.

Độc sẽ tự tiêu hóa thứa ăn."
Cẩn Ngôn nghe thấy vậy cũng có chút sợ chẳng dám làm ồn.

Chết ở đây thì thật đáng tiếc cho một vị tiên nhân bé nhỏ chưa kịp giúp đỡ Thẩm Thần Quan như y.
"Ngươi, cho ra một chút máu đi, thức ăn của ta vì ngươi mà bị đổi đi nơi khác rồi.

Ta đói."
Không biết có phải vì lột da mà tính khí hắn nhẹ nhàng bất thường, giọng nói có phần mệt mỏi và làm nũng.
Cẩn Ngôn không khỏi có chút bàng hoàng.

Máu á? Máu của y? Cái này...!liệu y có bị hút máu mà chết không?
Nhưng cái bộ dáng không mấy nhỏ bé nhưng ủy khuất kia làm y không tài nào từ chối được.

Vốn y có lòng thương chúng sinh, từ nhỏ đã luôn giúp đỡ mọi người câu này của hắn y khó lòng mà từ chối.

"Chỉ một chút thôi, nếu nhiều quá dù là thần cũng sẽ chết."
Vừa nói y vừa đưa tay ra trước mặt cho người nọ.

Mắt nhắm lại chờ đợi cơn đau từ chiếc răng sắc nhọn kia.
"Phụt."
Thần Vũ nhìn một màn trước mặt không khỏi bật cười thành tiếng:
"Cắn không đâu đâu ngươi yên tâm."
Thần Vũ mỉm cười nhẹ, kéo y xuống dưới ôn tuyền, đưa xổ tay y lên miệng.
"Phập."
Một chất lỏng đỏ chảy ra từ cổ tay Cẩn Ngôn.

Thần Vũ chỉ chờ có thế, tiêm một lượng chất độc liều lượng nhỏ vào làm cho người trong lòng mình tê dại, mất cảm giác.
Máu của người tu tiên vốn dĩ là ngon đến vậy sao? Trước đây đã từng thử qua nhưng chưa bao giờ có vị được như hiện tại.
Thần Vũ tham lam muốn nuốt thêm từng chút một.

Người trong lòng khó chịu mà đẩy ra:
"Quá nhiều rồi...!um...!đau quá.

Tên kia dừng lại, dừng lại, sẽ chết, sẽ chết đấy...".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 21: 21: Thử Thuốc


Một chất lỏng đỏ chảy ra từ cổ tay Cẩn Ngôn.

Thần Vũ chỉ chờ có thế, tiêm một lượng chất độc liều lượng nhỏ vào làm cho người trong lòng mình tê dại, mất cảm giác.
Máu của người tu tiên vốn dĩ là ngon đến vậy sao? Trước đây đã từng thử qua nhưng chưa bao giờ có vị được như hiện tại.
Thần Vũ tham lam muốn nuốt thêm từng chút một.

Người trong lòng khó chịu mà đẩy ra:
"Quá nhiều rồi...!um...!đau quá.

Tên kia dừng lại, dừng lại, sẽ chết, sẽ chết đấy..."
Thần Vũ nghe vậy, phần thần trú vừa bốc hơi mất kịp quay về, buôn cổ tay người trong lòng ra mà li3m lấy những giọt cuối cùng:
"Liền không đau, lành lại rồi."
Không kịp nghe y nói dứt câu, Cần Ngôn đã không chịu được mà ngất đi, y là thần khó hồn phi khách tán nhưng mà thần thì cũng biết đau chứ.
Một bên nào đó
"Dáng người tên này cũng khá được, cắt lấy da có được không? Không ảnh hưởng tới tính mạng."
"Không được."
"Ta có thể cắt chân hắn được không?"
"Không được."

"Ta có thể..."
"Không được."
Lôi Phong hôn mê, thân thể vừa nhận thức được liền nơ hồ mà nghe được một cuộc đối thoại.
Tay chân y hoàn toàn không cử động được, đôi mắt cũng không tài nào mở ra dường như chỉ có thính lực là còn có thể cảm nhận được.
"Con Cáo Tuyết nhà ngươi sao lại lắm chuyện như thế? Một tiên nhân cũng muốn lột da róc xương? Chán sống rồi à?"
Quế Túc nghe thế không khỏi tục tỉu mà chửi:
"Lột da hắn thì có là gì? Tiên nhân bọn họ đều trắng trẻo mập mạp như nhau, mất một tên thì ai biết được chứ.

Bọn chúng giết bao nhiêu thuộc hạ của ta, bắt bao nhiêu người quỷ giới, ta giết còn một tên thì làm sao? Giết một tên còn không được thì cmn ta san bằng cả Tiên Kinh cả bọn họ.

Đến lúc đó không biết ai phải kêu khóc đâu."
Hắc Quỷ thấy cái tên vô văn hóa trước mặt cũng không khỏi cảm thán.

Tên này mà cũng đứng hàng Huyết ngang vai với ta, ta liền có chút thấy hắn không xứng?
"Ngươi bớt tục tĩu cũng đừng làm ồn, tên này tỉnh lại thì kế hoạch thử thuốc coi như bỏ."
Cáo Trắng nghe thế cũng ngồi im, không nháo nữa, ngoan ngoãn để Con Cò kia cạo lông mình để làm thuốc dẫn.
Lôi Phong lúc này đã hoàn toàn lấy lại được cảm giác.

Lập tức thân thể truyền đến sự lạnh lẽo tê dại, đáng sợ đến thấu xương.

Đây rốt cục là đâu? Hầm Băng? Lạnh lẽo đến cùng cực không phải là Băng Địa Lãnh phía Đông chứ? Thế nào lại bị chuyển tới nơi đây? Thần quan của bọn họ đâu? Còn cái tên hay lài nhải đâu? Hai người kia là ai? Họ muốn lột da ta? Rốt cục sảy ra chuyện gì?
Chưa kịp mở mắt định thần, một cỗ tức ấm áp từ cổ y đi vào trong cơ thể.
Một thứ gì đó vô cùng khó nuốt và khó chịu, mùi hương cũng không mấy hòa hoãn mà có phần khó miêu tả được.
"Ực...!khụ...!khụ...!Ngươi là ai? Ngươi vừa cho ta uống gì?"
Thân thể Lôi Phong lấy lại được cảm giác nhưng sự bất lực thể hiện trong ánh mắt cùng với ghi hoặc và căn phẫn.
Thẩn thể tê dại đến mức không còn chút sức lực nào mà gục xuống giường băng.

Một cỗ ấm áp truyền ra từ trong cơ thể, phía đan điền mà bao bọc lấy có thể.
Quế túc một bên nhìn sự chuyển biến của Lôi Phong, một bên hướng Hắc Quỷ mà hỏi:
"Ngươi nghĩ liệu có thành công không? Chứ ta thấy rất không hài lòng về tác dụng phụ của thứ quái quỷ này."
Hắc Quỷ nhìn phản ứng của thuốc thấy có vẻ có chuyển biến khác lạ.

Nhanh chóng lấy giấy bút ghi lại, nhưng vẫn không quên đáp lại:
"Có thề haha.

Chuyển biến tốt, chuyền biến tốt.

Ngươi không thấy hắn đang ấm trở lại sao? Bị độc đến mức tay chân lạnh toát cả người vô lực, hiện tại chẳng phải là đang hồi phục sao.

Ta phải ghi lại phát hiện mới của ta.

Thuốc này chỉ có tác dụng với lũ tiên nhân.

Để chúng ta dùng được, mọi chi tiết đều cần quan sát.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 22: 22: Cố Bảo Dưỡng Hai Người Họ Đi


Hắc Quỷ nhìn phản ứng của thuốc thấy có vẻ có chuyển biến khác lạ.

Nhanh chóng lấy giấy bút ghi lại, nhưng vẫn không quên đáp lại:
"Có thề haha.

Chuyển biến tốt, chuyền biến tốt.

Ngươi không thấy hắn đang ấm trở lại sao? Bị độc đến mức tay chân lạnh toát cả người vô lực, hiện tại chẳng phải là đang hồi phục sao.

Ta phải ghi lại phát hiện mới của ta.

Thuốc này chỉ có tác dụng với lũ tiên nhân.

Để chúng ta dùng được, mọi chi tiết đều cần quan sát."
Lôi Phong thấy một tràng cũng không còn tâm trí mà quan sát, chỉ thấy cơ thể như lửa đốt, ngất lịm đi một lần nữa.
"Ê, Hắc Quỷ, ngươi còn mải viết, hắn hình như chết rồi."
Hắc Quỷ lùc này ngừng sự hưng phấn đang viết dở nhìn thân hình nằm la liệt trên đất.
"Không quan tâm hắn ta lắm.

Độc được giải rồi ngươi đưa đi đâu thì đi, đừng giết hắn hay làm hắn mất mảnh da nào là đc."
Quế Túc cũng đến mà cảm thán.

Tự dưng lôi hắn ta từ rừng độc cấm địa trở về rồi giờ là bắt y lo.
"CMN người bảo ai lo chứ.

Là người đem hắn về thử thuốc, hà cơ gì ta phải là người chịu hậu quả.

Cái thứ tác dụng phụ chết tiệt kia ngươi còn bắt ta gánh.

Ta khinh cmn nhà người.

Cái tên chết tiệt này.

Ngươi tự đi mà lo liệu đi.

Ta đi kiếm người khác chơi."
Hắc Quỷ không nói gì thêm, chỉ lằng lặng viết tiếp.

Nhưng đột nhiên nhớ ra gì đó:
"À đúng rồi, phía dưới này có một cái mật thất."
Chưa kịp để Quế Túc hiểu chuyện gì, hắn liền bị rơi cuống một mậy đạo nhỏ.

Phía trên cửa mật đạo là kết giới và điệu cười của tên Hắc Quỷ điên kia:
"Chúc vui vẻ nha."
Quế Túc không thể dùng pháp lực, điên cuồng chửi vọng lên:
"Con cò trắng mới thay lông kia.

Ngươi không mau thả ta ra.

Ta mà ra được ta thao chết cmn nhà người.

Thả ta ra.

Người tính làm cái chết tiệt gì thế hả.

Ngươi ném hắn xuống đây làm gì.

Ngươi bị điên à.

Ngươi..."
Chưa kịp chửi hết câu, thân ảnh của nam nhân nọ rơi từ trên đỉnh đầu hướng xuống người y mà ngã xuống.
Bộp một cái.
Tuy y là quỷ nhưng không có pháp lực cũng không khác gì người tập võ là mấy có khi còn yếu hơn thế gì y vốn là cáo mà.

Sống dụ hoặc chứ có dùng tay chân đâu.
Đỡ một thứ nặng trịch như Lôi Phong không khỏi khiến Quế Túc có chút đứng không vững mà chửi thề một tiếng:
"Mẹ kiếp.

Hắc Quỷ, gia mà ra được khỏi đây ông lột da ngươi làm nệm nằm.

Vặt lông ngươi làm gối."
Ở phía trên cùng với Hắc Quỷ, Thiên Long một thân mặc y phục xám ngồi xuống bàn băng nhấp một li quỷ trà mà cất tiếng:
"Đạp bọn họ xuống đó có ổn không?"
Hắc Quỷ không biểu lộ gì mấy chỉ cười cười:
"Có tên Quế Túc đó tên kia không chết được, chỉ là dấu người ở đây cũng không phải là cách.

Con rắn xanh Mắc Thần Vũ đâu rồi? Nghe bảo hắn đang giữ người còn lại."
Thiên Long vẫn bình tĩnh nhấp thêm một ngụm trà nữa chậm rãi đáp:
"Không có gì, chỉ là thay da cần chút máu thôi."
Hắc Quỷ cũng không có chút biểu tình bất ngờ:
"Vậy là giải quyết được hai người đó rồi.

Phân thân của ta đang đối phó với vị kia liền không thể lưu lại đây lâu.

Hiện tại phải nhập thể rồi, phần còn lại phiền người nha.

Nhớ canh trừng cả hai bên đừng để bọn họ gặp nhay được.

Nếu không hỏng hết đại sự của Huyết Vương.

hhhh."
Cùng với tiếng cười cũng là bóng lưng của Hắc Quỷ tan dần thành khói xám.
Thiên Long vẫn không chút cảm xúc mà dùng tai rồng dò thám tình hình của Lôi Phong và Cẩn Ngôn.
Quế Túc và Thần Vũ đều cảm nhận được sự dò la cả đồng loại mà thông linh thuật cho nhau:
Quế Túc: Mau thả ông đây ra nhanh.

Mẹ kiếp nhanh lên không chết ở đây bây giờ.
Thần Vũ: Nói nhỏ chút mới lột da không nghe được tiếng động mạnh.
Thiên Long: Vì sự nghiệp của Huyết Vương hai người chịu khó bảo quản hai tên đó chút đi.
Thần Vũ trầm mặc không nói gì nữa chỉ lẳng lặng thoát ra.
Quế Túc: CMN ta mà thoát được ta sẽ...
Chưa kịp nói dứt câu cả mạng thông linh chỉ còn mình hắn hai người kia liền đã rời đi mất.
Chết tiệt.

Nếu có thể hắn muốn xông ra và đồ sát thiên hạ..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 23: 23: Kí Khế Ước


Thần Vũ: Nói nhỏ chút mới lột da không nghe được tiếng động mạnh.
Thiên Long: Vì sự nghiệp của Huyết Vương hai người chịu khó bảo quản hai tên đó chút đi.
Thần Vũ trầm mặc không nói gì nữa chỉ lẳng lặng thoát ra.
Quế Túc: CMN ta mà thoát được ta sẽ...
Chưa kịp nói dứt câu cả mạng thông linh chỉ còn mình hắn hai người kia liền đã rời đi mất.
Chết tiệt.

Nếu có thể hắn muốn xông ra và đồ sát thiên hạ.
Phía Tây Huyết Nguyệt và Thẩm Tống Trạch.
Chiêu Quân vẫn đứng đó một mực đáp, khí tức, áp bức có chút lạnh người:
"Không trả, ta rất thích nó."
Hắc Quỷ lúc này chỉ muốn cúi xuống mà xin.

Tổ tông nhà tôi ơi, ngươi có thể nào trả lại ta con khổng tước đó không? Ta nuôi nó từ nhỏ đến lớn, ngươi liền một lần tức giận mà mang nó đi, hiện tại còn chưa biết sống chết thế nào.

Trả cho ta đi mau trả cho ta.

Nó mà có mệnh hệ gì dù có tan thành tro bụi ta cũng đánh với ngươi đến cùng.

Con chim nhỏ của ta.

Ngươi phải chịu ủy khuất rồi đợi ta, con sẽ sớm được về nhà thôi.
Tống Trạch hiện tại mới có chút ngờ ngợ ra tình hình, kéo Chiêu Quân lại gần, ghé sát hỏi:
"Đệ lấy đồ gì của người ta thế?"
Chiêu Quân nghe được cũng ghét sát vào tau y mà thì thầm:
"Một con khổng tước nhỏ.

Mà y nuôi từ lúc nó còn trong vỏ trứng đến giờ."
Tống Trạch nghe vậy không khỏi cảm thán, đệ cũng đủ làm người ta tức chết:
"Đệ cũng ác lắm.

Bọn họ làm gì đệ?"
Chiêu Quân cũng không nhanh không chậm thản nhiên đáp:
"Chỉ là ta không thích hắn.

Giờ con tin đang nằm trong tay chúng ta, hắn phải nhượng bộ vài phần mà giao người.

Ca ca nhưng mà tên này đỏ quá, đệ không thích hắn.

Nên mới làm vậy."
Tống Trạch nghe xong cũng đến bất lực.

Chỉ vì người ta bận đồ đỏ mà không thích đến nỗi lấy cắp đồ của người ta.

Đệ cũng quá tùy hứng rồi.
"Đệ không có tùy hứng, đệ thấy hắn rất chướng mắt.

Ca ca không thấy vậy sao?"
Chiêu Quân dùng giọng điệu ủy khuất nói chuyện với y.

Tống Trạch cũng không tài nào hiểu nổi bản thân, nghe giọng an ủi Chiêu Quân:
"Đệ bình tĩnh chút, màu đỏ cũng đẹp mà không phải chúng ta cũng mặc y phục đỏ sao."
Chiêu Quân nhìn y, buông lại một câu nhẹ nhàng:
"Chung ta khác với hắn."
Hắc Quỷ bị coi như vô hình liền lên tiếng chứng minh sự tồn tại:
"Vị huynh đệ kia, người có gì không vừa ý liền nói, ta có thể sửa đổi chỉ cần ngươi trả con ta lại cho ta ta làm gì cũng được hết."
Tống Trạch có chút khó hiểu nghe nói chân thân của y là Cò Trắng thì sao lại sinh ra được khổng tước? Quỷ giới thật khó hiểu.
Chiêu Quân không nói chỉ liếc nhìn y phục của y.

Hắc Quỷ sống với tên này đã lâu liền hiểu ra.
Thì ra là không muốn y mặc trùng màu đỏ với bọn họ.

Hỷ phục cũng giúp các ngươi mặc rồi.

Mặc một bộ đồ đỏ chúc đám hỉ của hai người liền không vừa ý ta sao.
Nực cười thật đấy.

Huyết Vương lại đi coi trọng mấy việc còn con này đúng là gần ái nhân thì chả còn tiết tháo gì cả.
Hắc Quỷ hiểu được ý y liền thay một bộ y phục mới trên người giống bộ vừa nẫy nhưng lại là màu xanh lam.

Cất tiếng nói:
"Vừa ý rồi chứ.

Trả con ta lại đi."
Chiêu Quân cũng vẫn một mực như cũ chưa vừa lòng:
"Tạm thời chưa chơi chán, chưa muốn trả cũng thấy ngài chưa có thành ý lắm."
Hắc Quỷ nhìn y, nếu hắn có đủ sức, đủ lực liền khiến cho tên trước mặt đây chết ngàn lần.

Ôi đứa con bé bỏng của y con phải chịu ủy khuất bởi tên này rồi.

Xin lỗi con ta sẽ bù đắp cho con thật nhiều.
"Được được được, chỗ ta đang có một bữa tiệc gia đình nhỏ, mời hai người ghé qua xem thử xem nếu vừa ý thì trả lại con cho ta."
Vừa nói xong, một đám quỷ nữ đã bước ra cùn kính mời bọn họ nhập tiệc điện.
Chiêu Quân và Tống Trạch ngồi cùng một ghế như một cặp vợ chồng y cũng đã sắp xếp hết nếu còn không vừa lòng y liền muốn lật trời.
"Vậy hai vị là thật sự lạc đến đây chứ không có ý định đến trả đồ ta đúng không?"

Tống Trạch không nhanh không chậm lấy lại được bình tĩnh đáp:
"Đúng vậy, bọn ta là vô tình lạc tới.

Không biết hai vị bằng hữu kia của chúng ta đã lạc đâu mất rồi.

Nếu có thể phiền ngài tìm lại hai người bọn họ giúp ta."
Hắc Quỷ xoa nghe cằm suy nghĩ:
"Tìm thì cũng không phải không có cách chỉ là ta có hai vị khách thân thế không nhỏ.

Không tiện làm kinh động hai người bọn họ.

Hai vị đây cũng biết là chúng ta có tiệc gia đình nên đến đông đủ cả.

Ta không tiện đi tìm nhưng có thể cho hai người manh mối.

Đây là bản đồ sơ khai của chợ quỷ, không phải bản hoàn chỉnh nên không sợ để lộ ra ngoài.

Cho hai người mượn tạm hoàn thành việc liền quay lại trả ta.

Nếu hai người không dữ đúng lời hứa liền không mất tốt lành."
Vừa nói sắc mặt của Hắc Quỷ càng khó hòa hoãn hơn.

Quỷ đúng vốn là quỷ, vô cùng quỷ quyệt và đáng sợ.
Chiêu Quân nghe vậy cũng hiểu ý y mà hỏi:
"Ý ngươi là kí khé ước máu?"
Hắc Quỷ biết y hiểu ý liền cao hứng đáp:
"Đúng vậy đó, khế ước máu của hai ngươi đối với ta."
Tống Trạch nhìn Chiêu Quân, y cũng nhìn lại Tống Trạch ánh mắt đó chính xác là tùy y quyết định, y như nào Chiêu Chiêu Quân nghe theo vậy.
Tống Trạch không biết an uy hai người kia thế nào liền làm liều mà gật đầu với Chiêu Quân.
Chiêu Quân nhìn y, mỉm cười nhẹ nhàng mà có chút cưng chiều kèm theo nũng nịu.

Được gần y đến như vậy, Chiêu Quân có chút cao hứng, liền để Hắc Quỷ thích làm gì liền làm:
"Được cứ vậy đi.

Phiền người xoạn huyết kết."
Hắc Quỷ không để hai người chờ lâu, như có chuẩn bị từ trước.

Trước mặt hai người liền xuất hiện một khế ước bằng tiếng quỷ.

Y không hiểu.

Chiêu Quân có chút trầm mặc liếc lên nhìn Hắc Quỷ.

Hắc Quỷ cảm nhận được ánh nhìn cũng vui vẻ cười lại.
Tống Trạch lại gần Chiêu Quân mà thì thầm:
"Đệ đọc được không? Ta đọc không được."
Chiêu Quân nhìn y, không có biểu lộ gì cho lắm chỉ nhẹ nhàng đáp lại:
"Không có gì, chỉ là một khế ước bình thường thôi.

Ca ca cứ kí đệ cũng sẽ kí."
Tống Trạch như dựa vào người này mà tin tưởng hết thẩy.

Hai người bọn họ cắt máu nhỏ xuống khế ước, một kết tâm hình thành, vòng máu nhỏ tạo thành hai chiếc nhẫn nhỏ ẩn vào tay của hai người.
Hắc Quỷ phía trên nhìn mà cao hứng:
"Được được, tiệc cũng mới bắt đầu, nếu hai người muốn có thể lưu lại đây.

Có cấm chế ta liền cảm nhận được hai người.

Nếu có vấn đề, cứ thông linh cho ta.

Tiểu Quân Tủ ngươi biết nó mà nhỉ."
Chiêu Quân không đáp.

Tống Trạch cũng không muốn lưu lại lâu y muốn nhanh chóng tìm hai người kia rồi rời khỏi đây.
"Vậy đa tạ.

Cáo từ, hẹn ngày tái ngộ."
Đã hoàn thành xong kế hoạch, Hắc Quỷ cũng không rảnh để hai người ở lại, y còn bận nghiên cứu thuốc đáp lại ngay:
"Đi thong thả nhé.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 24: 24: Gặp Nữ Quỷ


Hắc Quỷ phía trên nhìn mà cao hứng:
"Được được, tiệc cũng mới bắt đầu, nếu hai người muốn có thể lưu lại đây.

Có cấm chế ta liền cảm nhận được hai người.

Nếu có vấn đề, cứ thông linh cho ta.

Tiểu Quân Tủ ngươi biết nó mà nhỉ."
Chiêu Quân không đáp.

Tống Trạch cũng không muốn lưu lại lâu y muốn nhanh chóng tìm hai người kia rồi rời khỏi đây.
"Vậy đa tạ.

Cáo từ, hẹn ngày tái ngộ."
Đã hoàn thành xong kế hoạch, Hắc Quỷ cũng không rảnh để hai người ở lại, y còn bận nghiên cứu thuốc đáp lại ngay:
"Đi thong thả nhé."
Dưới tầng hầm nhỏ hẹp nào đó.
"Ngươi mau tỉnh dậy đi."
Quế Túc nhìn đống thịt trắc nịch trước mắt mà đá đá vài cái.
Y không có chút động đậy, liệu có phải chết rồi không? Quế Túc như muốn xác nhận lại, liền đá y thêm vài cái nữa.

Miệng không ngừng chửi rủa:
"M* kiếp, thật sự là chết rồi đấy à.

Ông đây còn chưa kịp ra tay.

Ngươi chết cái gì mà chết.

Chết cũng đừng ăn vạ ông đây."
Quế Túc cúi người xuống, lật Lôi Phong lại, đặt lưng cậu ta xuống nền đất.

Đưa tay sờ vào huyền đạo trên cổ.
Tên này vẫn còn sống chỉ là tác dụng phụ của thuốc nên sốt khá cao.
Quế Túc vung tay, những ngọn lửa xanh lam tỏa một vùng, châm đuốc bừng sáng.
Huyệt đạo cái khỉ khô, là nơi mà con rồng đất kia ở thì đúng hơn.
May mắn là trên người y còn ma chơi đấy không liền không biết sống sót thế nào.
Quế Túc cúi người, cầm ai chân Lôi Phong kéo về phía giường đá mà ném y lên.
Lôi Phong sốt đến mơ hồ, không nhận thức được gì xung quanh, chỉ biết có một thứ gì đó rất mát lạnh đặt lên chán y.
Tên này mà chết ở đây thì vô cùng rắc rối.

Là huynh đệ của cái vị kia liền không thể chết chỗ y được.
Quế Túc dùng chút linh thảo trộn từ viện các của Hắc Quỷ dã nát nhét vào miệng y.
Định để chỗ tiên thảo này hắn dùng để đột phá huyết khắt trong người, liền để cho tên này dùng.

Có chút sót của nhưng biết làm sao được.

Cái tên chết tiệt Thiên Long kia hạ cấm chú không cho đụng vô đồ của hắn.
Ném bọn họ xuống đây tự sinh tự diệt, liệu cái đám trên kia có còn chút tình huynh đệ gì nữa không đây.
M* kiếp, hắn muốn lật bàn.

Hắn muốn đồ sát thiên hạ.
Sau một canh giờ chật vật, Lôi Phong cuối cùng cũng hạ sốt.
Quế Túc không có quỷ khí,khó có thể duy trì hình dạng liền hiện chân thân là một con cáo tuyết lông trắng muốt, mệt mỏi mà cuộn tròn lại bên giường băng ngủ tiếp đi.
Không có quỷ khí, lũ quỷ bọn họ vốn là vô dụng.
"Ca ca, đây là đâu vậy?"
Tống Trạch nghe vậy cũng có chút bất lực, đưa bản đồ cho Chiêu Quân:
"Ta nhìn không ra cũng không rõ đường cho lắm.

Đệ nhìn xem chúng ta đang ở đâu được không?"
Chiêu Quân nhìn tấm bản đồ kia.

Hắn biết đây là giả.

Tấm bản đồ này vốn là giả.

Cái tên Hắc Quỷ sảo quyệt ấy thì sao dám đưa đồ thật ra cho y chứ.
Chiêu Quân cũng không nhanh không chậm đáp lại:
"Đệ không biết, có lẽ chúng ta đi lạc rồi."
Chiêu Quân từ bao giờ đã dán sát vào người Tống Trạch từ phía đằng sau.

Nơi này tuy là chốn phồn hoa nhưng không khỏi có nhiều cạm bẫy.

Dù trên đường đi y đã dọn vô số lần nhưng không tránh khỏi được bỏ sót.

Chiêu Quân muốn bảo vệ cho Tống Trạch chu toàn tìm đến nơi của hai người kia.
Tống Trạch đang băn khoăn vì bị lạc đường, thì một giọng cười trong trẻo cất lên.

Kèm theo đó là một cuộc hội thoại:
"Đám cưới là của con đó."
"Không...!không muốn con không muốn kết hôn.

Nghe nói lanh quân đó có người trong lòng rồi.

Con..."
"Nhà viên ngoại rất giàu có mày gả được vào đó là phúc ba đời rồi."
"Không phải là tỉ ấy.

Các người lừa ta."
"Người phụ nữ thế nào mới bị chồng bỏ ngay đêm tân hôn chứ.

Trắc chắn là không còn trong trắng."
Càng nghe các câu nói càng mơ hồ.

Hình như là đoạn kí ức của ai đó cứ chạy đi chạy lại.
Phía trước, một người phụ nữ trên tay cầm đèn đi tới phái hai người hỏi thăm:
"Các người có thấy lang quân của ta đâu không?"
Chiêu Quân năm tay y.

Quỷ khí tỏa ra xung quanh nhè nhẹ.

Người phụ nữ không hỏi gì thêm, liền bước đi.

Những tiếng bước chân còn mang theo bên mình những tiếng va chạm của kim loại vào nền đất.
Hình như là một chiếc kéo lớn.
Tay trái cầm đèn tay phải cầm kéo.
Tống Trạch không hiểu nhìn lên Chiêu Quân như muốn hỏi.

Chiêu Quân cũng hiểu ý y mà giải thích.
"Có lẽ ta và ca ca lạc vào mộng cảnh Tiểu Xuyên.

Đệ nghe nói mộng cảnh này là của một cô nương oán hận số mệnh của mình.

Kể ra thì rất dài.

Nếu ca ca muốn ta sẽ từ từ kể cho ca ca nghe."
Không đợi Chiêu Quân nói hết lời.

Sự tình lại giống như vừa rối, cô gái nọ quay trở lại rồi vẫn hỏi câu giống như vậy:
"Các ngươi có thấy lang quân của ta đâu không?"
Sự tình vẫn vậy nhưng có một điểm khác.

Đằng sau y là một đám quỷ nheo nhúc.

Tống Trạch cản giác có chút quen mắt.

Là những người dân vừa nãy ở trong miếu thờ.
Khuôn mặt của cô gái không ra hình thù, đột nhiên biến dạng trở nên vô cùng đáng sợ vứt đèn lồ ng trong tay, hai tay cầm lấy cây kéo, tính cắt cổ hai người.

Vừa dương cây kéo lên quỷ nữ vừa thét:
"Ta giết các ngươi.

Ta sẽ gi3t chết những kẻ bắt ép trong thiên hạ.

Ta gi3t chết các ngươi."
Tống Trạch nhanh chóng nhận ra, kéo tay Chiêu Quân nhảy ra phía sau.
Quỷ thị nọ vẫn điên cuồng mà lao tới.

Tống Trạch triệu Vô Tình tới, chặn lại nhát kéo kia của nữ quỷ..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 25: 25: Sự Tình Nữ Quỷ


Khuôn mặt của cô gái không ra hình thù, đột nhiên biến dạng trở nên vô cùng đáng sợ vứt đèn lồ ng trong tay, hai tay cầm lấy cây kéo, tính cắt cổ hai người.

Vừa dương cây kéo lên quỷ nữ vừa thét:
"Ta giết các ngươi.

Ta sẽ gi3t chết những kẻ bắt ép trong thiên hạ.

Ta gi3t chết các ngươi."
Tống Trạch nhanh chóng nhận ra, kéo tay Chiêu Quân nhảy ra phía sau.
Quỷ thị nọ vẫn điên cuồng mà lao tới.

Tống Trạch triệu Vô Tình tới, chặn lại nhát kéo kia của nữ quỷ.
Đoạn dây đỏ buộc trên thân kéo đột nhiên được cởi bỏ tạo thành một sợi cước dài mà bắn tới cổ của Tống Trạch.

Do quá đột ngột y không kịp tránh đi, chỉ có thể đứng đó chịu trận.
Tí tách.
Một giọt máu rơi xuống dưới mặt đất.
Phía dưới không còn là một con đường mà là một bờ sông đỏ.
Chiêu Quân dùng tay mình, nắm lấy sợi cước đỏ.

Máu chảy qua sợi cước vừa chảy vừa như thiêu đốt, những ánh lửa đỏ rực lập lòe làm sáng cả khoảng không.
Nữ quỷ ra sức rút lại sợi dây nhưng không thể, đến lúc sợi dây bị cháy hết một nửa, đứt đoạn xuống dưới.

Cây kéo nọ không biết tự bao giờ đã trở thành một đống tro tàn.
Xung quang nữ quỷ là không biết bao nhiêu sợi tơ đỏ quấn quanh vào cơ thể treo y lên, những sợi tơ như cứa vào da thịt.
Chiêu Quân ủy khuất nhìn về phía Tống Trạch:
"Ca ca, ta đau quá."
Tống Trạch cũng không suy nghĩ nhiều liền tiến tới xé y phục, băng bó vết thương cho y.
Xông xuôi, tống trạng liền triệu Nhược Thủy, trói nữ quỷ lại, tạo kết giới mà tra hỏi.
Nữ quỷ kia liền hiện về nguyên trạng là một thiếu nữ vô cùng tuyệt mĩ.
"Cô là ai? Có sự tình gì mà oán niệm đến vậy.

Nếu cô nói ra có lẽ ta có thể giúp.

Không thì sẽ giúp cô siêu độ và làm những việc còn dang dở."
Nữ quỷ gào thét lên những tiếng khóc đầy ai oán.

Trên người mặc một bộ hỉ phục rất lộng lấy, mái tóc dành xõa xuống nền đất.
"Giúp sao? Ta kêu gào cả trăm năm nay nào có ai giúp.

Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì."
Chiêu Quân thấy ả không có ý định hợp tác liền đi tới đứng sau Tống Trạch mà giải thích:
"Ca ca, ta nghe nói trong ảo cảnh Tiểu Xuyên.

Có một người phụ nữ người này tên Xuyên họ chỉ có một chữ Mộc.

Là một khuê nữ của nhà Viên Ngoại phía Đông, mấy trăm năm trước được gả cho con trai quan huyện trong Thôn.

Nhưng mà không may mấy năm sau qua đời.

Còn sự tình như nào thì ta không biết rõ cho lắm."
Tống Trạch dùng thuật thông linh nói chuyện với quỷ nữ trong lết giới:
"Tên Xuyên họ chỉ có một chữ Mộc là cô đúng chứ? Khuê nữ của nhà Viên Ngoại phía Đông."
Nữ quỷ nghe thấy tên thị của mình càng gào thét hơn:

"Sao ngươi biết.

Là bọn họ phái ngươi tới bắt ta đúng không.

Hhah trời đất nhỏ bé, đã 3 trăm năm rồi bọn họ vẫn không tha cho ta.

Ta nói cho ngươi biết, dù có hồn phi phách tán ta cũng sẽ dùng chút hơi tàn bám riết lấy bọn họ.

Bọn họ đừng hòng mà sống yên ổn."
Tống Trạch không hiểu sự tình kia:
"Ta giúp cô siêu thoát.

Cô cần gặp gì, làm gì, ta liền giúp cô.

Ta không đến để bắt cô, chỉ là vô tình đi vào ảo cành."
Quỷ nữ nghe vậy cũng nhẹ giọng.

Nghĩ lại cũng có chút mệt mỏi 3 trăm năm rồi, cô muốn bọn họ phải trả giá.

Người này cps thể giúp cô, cậu ta rất mạnh.

Còn người bên cạnh kia quỷ nữ cảm thấy cũng không dễ động.

Quỷ tức trên người rất uy áp.
"Vậy ngài bỏ kết giới ra chút.

Có thể trói ta lại."
Tống Trạch không thắc mắc gì nhiều.

Thấy quỷ nữ không cùng vẫy liền triệu Nhược Thủy trói nữ quỷ lại.
"Bây giờ cô liền nói được rồi chứ?"
Mộc Xuyên không nhanh không chậm kể lại.
"Ta họ Mộc tên chỉ có một chữ Xuyên.

Năm đó ở phía Đông thành liền là một khuê nữ có tiếng, cầm kì thi họa đều tinh thông.

Gia đình cũng được xem là khá giả, có của ăn của để.

Trong hội thơ một năm một lần của Đông thành ta liền gặp được một vị lang quân chỉ nhìn lướt qua nhưng tâm đã duyệt.

Bọn ta bí mật qua lại với nhau.

Nhưng nào ngờ trời xui đất khiến.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 26: 26: Là Ta Phụ Chàng


Mộc Xuyên không nhanh không chậm kể lại.
"Ta họ Mộc tên chỉ có một chữ Xuyên.

Năm đó ở phía Đông thành liền là một khuê nữ có tiếng, cầm kì thi họa đều tinh thông.

Gia đình cũng được xem là khá giả, có của ăn của để.

Trong hội thơ một năm một lần của Đông thành ta liền gặp được một vị lang quân chỉ nhìn lướt qua nhưng tâm đã duyệt.

Bọn ta bí mật qua lại với nhau.

Nhưng nào ngờ trời xui đất khiến."
- ----
*Đông thành ba trăm năm trước.
"Mộc tiểu thư, nghe danh của nàng đã lâu, nay được diện kiến đúng là dung nhan khó tả thành lời.

Không biết có thể cùng nàng ngâm một đoạn thơ."
Mộc Xuyên nhìn thiếu niên lang trước mặt cũng có chút hảo cảm.

Bộ dáng vô cùng thư sinh.

"Xin hỏi vị đây là?".

Xin hã???? đọc tru????ện tại [ ????????uM???????? UYeN﹒????n ]
Thiếu niên lang không nhanh không chậm mà cúi chào giải thích:
"Thất lễ rồi.

Ta họ Doãn tên Dương.

Là một thư sinh trong thành nhỏ bé, ngưỡng mộ tài nữ đã lâu nhân dịp đối thơ này muốn mở mang tầm mắt.

Không biết tiểu thư đây có sẵn lòng cùng ta đối một câu không?"
Mộc Xuyên cũng hành lễ đáp lại sự cúi chào:
"Không dám nhận là tài nữ.

Hội thơ mà nên ngâm thơ đối ẩm là điều không thể thiếu.

Trong sách hiền nhân có nói: "Gặp được đây song cũng là duyên phận.

Uống chén trà mong sẽ kết tương giao. Ta với lang quân đây cũng là lần đầy gặp mặt.

Biết đâu cũng là chữ duyên chữ phận.

Cùng nhau đàm đạo ngỡ đâu lại tìm được tri kỉ."
Doãn Dương biết ý của người đối diện đang có ý dò hỏi về thực lực của y cũng không ngần ngài phơi bầy:
"Tài nữ nói phải.

Trong sách hiền nhân cũng từng nói: "Cõi trần gian nay đây mai đó.

Khó tìm tri kỉ hiểu lòng ta." Mong rằng ta đây và tài nữ đã có duyên gặp gỡ liền có duyên trò chuyện lâu dài."
Mộc Xuyên thấy được người cùng trí hướng liền có chút vui mừng:
"Vị công tử nói trí phải.

Nào lại đây cùng ngồi xuống."
- ----
Sau đó ba tháng
"Tiểu thư, nhà ta sắp có hỉ.

Nhị tiểu thư được hứa hôn với nhà Quan Huyện sắp được gả đi rồi.

Em nghe nói từ quản gia trưởng sự.

Mọi người trong phủ đang gấp rút bàn luận lắm.

Em còn nghe nói được vị lang quân kia hình như đã có người trong lòng rồi.

Không biết là thật hay giả."
Mộc Xuyên đang thêu nốt chiếc khăn tay cho tình lang, nghe thấy vậy liền bỏ nhẹ chiếc khăn tay xuống hỏi lại:
"Vậy sao? Ta còn tưởng đợi tam muội đủ tuổi là sẽ gả đi cơ.

Có chút không ngờ được.

Phong tục thật đáng sợ nhỉ.

Nếu mà người đó rõ đã có người trong lòng.

Hôn sự này cũng thật bi đát.

Em chuẩn bị chút, chúng ta qua thăm nhị muội."
"Vâng tiểu thư."
Nha hoàn bên cạnh Mộc Xuyên nhanh chóng rời đi chuẩn bị.

Cô sơ chiếc khăn tay đang thêu dở.

Mũi kim không biết vô tình hay cố ý đâm trúng vô tay có chút đau.
- ----
*Hôn lễ
"Nhị tiểu thư bỏ trốn rồi.

Nhị tiểu thư đào hôn rồi.

Người đâu, mau đi tìm nhị tiểu thư đi.

Hôn sự hôm nay không thể bỏ được.

Mau đi tìm đi."
Mộc Xuyên trong nhà nghe thấy tin liền chạy vào phòng nhị tiểu thư.

Thấy trên bàn chỉ có một tờ giấy được viết trong nước mắt:
"Con xin lỗi cha.

Con có thai với tình lanh rồi.

Con không thể nào đồng ý hôn sự này được.

Hôm nay từ biệt không hẹn ngày gặp lại.

Con gái bất hiếu phụ công dưỡng dục của cha mẹ.

Nếu có kiếp sau con nhất định sẽ quay lại đền ơn hai người.

Con xin lỗi.

Con biết mình đã làm sai và đáng chết ngàn lần.

Con xin lỗi.

Cha mẹ bảo trọng."
Mộc phu nhân đọc song bức thư sốc ngất tại chỗ.

Mộc lão gia nghe xong cũng đứng không vững.

Nhị tiểu thư bỏ trốn.

Tam tiểu thư vẫn còn trẻ người non dạ chưa hiểu thế sự.

Ông nhìn tới đứa con gái đầu nhà mình là Mộc Xuyên mà quỳ xuống:
"Con gái, ta biết vậy là ủy khuất cho con nhưng con làm ơn cứu gia đình mình.

Hôm sự này thật sự không thể bỏ được.

Ta cầu xin con."
Vừa nói Mộc lão gia vừa quỳ xuống cầu xin cô.
Một bên là tình, một bên là hiếu Mộc Xuyên không biết chọn lựa ra sao cô phân vân một hồi lâu, vừa định quay người uống một chén trà để bình tĩnh đã bị đánh ngất.
"Cha xin lỗi con.

Nhà quan huyện cũng môn đăng hộ đối không khổ cho con.

Cha xin lỗi.

Sự thành cha sẽ đến xin lỗi con sau.

Vì Mộc gia.

Cha xin lỗi con."
Đám cưới vẫn được cử hành.

Trên xe ngựa đỏ.

Tiếng kèn trống hỉ vang lên làm người ta đinh tai nhức óc.

Mộc Xuyên từ trong cơn đau tỉnh lại.

Mọi sự đã rồi.

Cô đang ngồi trên xe hoa về phủ quan huyện.

Tân nương ngồi trong kiệu đỏ khóc tiếng ai oán.

Nước mắt không ngừng rơi.

Bà mối bên cạnh khuyên ngăn đủ đường nhưng cũng không thể nào ngăn cản được.

Cô muốn lật chiếc khăn loan, chạy khỏi xe ngựa, chạy khỏi sự trói buộc sắp thành này nhưng còn Mộc gia, còn cha mẹ, còn mọi người trong phủ.

Họ đã yêu thương cô đến nhường nào.
Tình lang à.

Một bên tình, một bên hiếu.

Là ta phụ chàng.

Nếu có kiếp sau chúng ta liền sinh tử không oán.
Tân nương bước vào cửa.

Trên tay cầm quả táo nhỏ.

Là ngày đại hỉ cớ sao nàng lại khóc.

Tân nương trên tay cầm quả táo đỏ.

Nước mắt rơi xuống chậu than đỏ.

Cùng tân lang tam bái viên mãn.

Nhưng cớ sao nàng lại khóc..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 27: 27: Mau Nhìn Xem!


Tình lang à.

Một bên tình, một bên hiếu.

Là ta phụ chàng.

Nếu có kiếp sau chúng ta liền sinh tử không oán.
Tân nương bước vào cửa.

Trên tay cầm quả táo nhỏ.

Là ngày đại hỉ cớ sao nàng lại khóc.

Tân nương trên tay cầm quả táo đỏ.

Nước mắt rơi xuống chậu than đỏ.

Cùng tân lang tam bái viên mãn.

Nhưng cớ sao nàng lại khóc.
Mau nhìn xem!
Đen lồ ng đại hỉ treo đỏ một đường.

Người người đi theo đoàn rước tân nương.
Trong tiếng chiêng trống rung động trời đất.

Trong đám đông những tiếng chúc mừng không khỏi khiến người ta vui vẻ.

Nhưng tại sao cả tân lang và tân nương đều mang lặng nỗi trong lòng.
Khăn loan đã ướt đẫm một mảng.
Mau nghe xem!
Tiếng cao giọng của bà mối.
"Nhất bái thiên địa."
"Nhị bái cao đường."
"Phu thê giao bái."
Mỗi một bái khiến Mộc Xuyên càng thêm nức nở, khăn loan đã ướt giờ càng thêm một mảng.

Nước mắt không dấu được mà rơi xuống nền đất một giọt.
Mau nhìn xem!
Đâu có ai để ý đến nàng.

Thật nực cười thay.
Tân nương được đưa vào phòng tân lang.

Trên cửa dính chữ "đại hỉ" đỏ rực.

Là hỉ đỏ của họ còng tang trắng của nằng.
Mộc Xuyên ngồi ngay ngắn trên giường đỏ.

Cánh cửa đóng lại như chấm dứt một đời của nằng.

Khăn đỏ quanh người như sợi dây khiến nàng không thể nào thoát ra được.

Khăn loan ướt đãm, quả táo nhỏ cũng một mảng dính nước mắt.

Ngày đại hỉ của họ cớ sao lại như ngày đưa tang của nàng?
Không phải tiếng khóc nức nở chị là nhẹ nhàng rơi xuống, trong lòng nặng trịu, không phải không muốn khóc lớn chỉ là không thể khóc ra thành tiếng được,.
Nàng ngồi đó, chẳng biết thất thần bao lâu nước mắt cũng không thể rơi thêm được nữa.

Cho đến khi bên ngoài không nghe được tiếng động mừng rượu nữa, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của một đám người.
Cửa được nhẹ nhàng mở ra, tân lang bước vào phòng ngồi xuống theo lời của bà mối, cầm khăn loan trên đầu nàng triệt để kéo lên cũng như chấm dứt một đời của nàng, tuyên xuống án tử.

Dù vậy cũng không nhìn nàng lấy một lần, chỉ cúi đầu uống rượu giao bôi.
Hai người như hai con rối mặc bà mối điều khiển.

Mọi lễ nghi xong xuôi, tân lang đứng dậy, không một chút lưu tình mà rời đi.

Tân lang không động vào nàng.
Nàng ngồi trong tân phòng khóc nấc lên từng tiếng rát buốt cổ họng, nước mắt không còn để rơi xuống.

Không một ai quan tâm an ủi nàng.

Nàng muốn chết nhưng nàng lại nghĩ đến phu thân phụ mẫu, nàng hiện tại không thể chết.
Nàng cũng là con người, cớ sao không thể tự quyết cho số mệnh của mình? Hỏi thế gian tam tòng, tứ đức.

Xuất giá tòng phu lại là cái gì? Mọi sự tại sao lại đổ hết lên đời này của bọn họ?

Nàng khó chịu, bức bối, muốn chết tân lang cũng không dễ chịu hơn.
Người chàng cưới không phải người chàng ngày đêm thương nhớ.

Sinh thần bát tự đều giống, chỉ là khác thân thể.

Không phải người trong lòng của chàng, chẳng phải cô nương nọ cùng vui đùa dưới trăng với hắn.

Hắn cứ thúc ngựa, chẳng biết bao lâu chỉ biết đến mức trời đổ mưa lớn.

Hắn đi tìm vị tri kỉ nọ nhưng vị tri kỉ nọ đã sớm bị ép rời đi.
Ngựa kia cứ chạy không chịu được ngã xuống đường đất.

Hắn cứ nằm ở đó, không phải không muốn đứng dậy, chỉ là hắn không đủ can đảm để đứng dậy, hắn hiện tại chết thật rồi chẳng biết về thể xác hay tâm hồn có lẽ là cả hai.
Nước mắt không ngừng rơi, hắn gào khóc trong đêm dưới nền đất như một đưa trẻ.
Nghe nói đêm đó có một kẻ, trên người mặc hỉ phục điên cuồng thúc ngựa trong đêm để tìm một người tri kỉ.

Nghe nói đêm đó nhà quan Huyện mở đèn đi tìm thiếu gia nhà họ cả đêm.
Cũng nghe nói vị tân nương mới đến nhà họ không được lòng tân lang, bị tân lang vứt bỏ trong phòng khóc đến không thể nói được nữa..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 28: 28: Vì Người Thủ Tiết Cả Một Đời


Ngựa kia cứ chạy không chịu được ngã xuống đường đất.

Hắn cứ nằm ở đó, không phải không muốn đứng dậy, chỉ là hắn không đủ can đảm để đứng dậy, hắn hiện tại chết thật rồi chẳng biết về thể xác hay tâm hồn có lẽ là cả hai.
Nước mắt không ngừng rơi, hắn gào khóc trong đêm dưới nền đất như một đưa trẻ.
Nghe nói đêm đó có một kẻ, trên người mặc hỉ phục điên cuồng thúc ngựa trong đêm để tìm một người tri kỉ.

Nghe nói đêm đó nhà quan Huyện thắp đèn đi tìm thiếu gia nhà họ cả đêm.
Cũng nghe nói vị tân nương mới đến nhà họ không được lòng tân lang, bị tân lang vứt bỏ trong phòng khóc đến không thể nói được nữa.
Một thời gian không lâu sau đó.
Mộc Xuyên trong căn phòng chống trải, không có hứng thú giao tiếp với những người xung quanh.

Bị phu quân bỏ trong phòng tân hôn khiến danh tiết của nàng bị sỉ nhục thảm hại.

Gia đình nàng vứt bỏ nàng, sợ tổn hại đến danh tiếng nhà ho.

Nhị tiểu thư Mộc gia cũng đã trở về cùng với tình lang tổ chức đám hỉ linh đình.

Chỉ có người như bát nước đỏ đi là cô đau khổ.
Tân lang của Mộc Xuyên cũng không đỡ hơn.

Chàng không ăn không uống, sốt miên man nhiều ngày liền, không nói không rằng.

Nhận thêm đả kích tri kỉ không từ mà biệt mà mang tâm bệnh.

Đoàn phu nhân thấy con trai như vậy không khỏi đau lòng cũng lâm vào bệnh nặng.
"Mộc Xuyên."
Mộc Xuyên ở biệt viện, đang nhìn vô định, gần như mất phương hướng.

Mộ giọng nói từ trên mái hiên khiến cô chú ý tới.

Giọng nói quen thuộc của tình lang của nàng.
"Doãn Dương."
Mộc Xuyên vừa bất ngờ, vừa lo lắng cho tình lang.

Đây là nhà quan huyện.

Đây là đột nhập trái phép nếu bị bắt Doãn Dương sẽ bị đánh đến chết.
Doãn Dương nhận thấy xung quanh không có ai liền nhẩy xuống đất.

Tri kỉ lâu không được gặp khiên hai người không khỏi nước mắt lưng tròng.
"Mộc tiểu thư."
Mộc Xuyên nhìn Doãn Dương, ý thức được thân phận của mình không còn là Đại tiểu thư Mộc gia nữa bây giờ cô chính là thiếu phu nhân Đoàn gia.
Không khỏi có chút chua sót trong lòng.
Mộc Xuyên dìu Doãn Dương ngồi xuống ghế.
Trên người y vết thương lớn nhỏ xây sát.

Vốn là một vị thi sĩ không động đến đao kiêm đừng nói là trèo tường, nay vì cô mà không màng đến tiết tháo vuợt tường có chút khiến nàng đau lòng.
Doãn Dương vừa ngồi xuống liền nắm lấy đôi bàn tay của người thương mà thủ thỉ:
"Nàng sống có tốt không? Bọn họ có ức h**p nàng không? Nếu sống khổ cức chi bằng chúng ta vứt bỏ tất cả bỏ trốn đi được không?"
Mộc Xuyên nhìn người thương trước mặt cười khổ.

Nàng đẩy tay Doãn Dương xuống mà đứng dậy:
"Ta vốn không mơ tưởng đến hai chữ hạnh phúc.

Hiện tại thân phận ta là Thiếu phu nhân Đoàn gia liền không thể cùng chàng phiêu bạt.

Chàng còn đương công danh, còn ta đời này đã chết.

Tâm ta còn nhiều nguyện vọng, lớn nhất có lẽ là nhìn chàng đỗ đạt.

Ta không mong chàng nhớ ta, chỉ mong chàng đem theo nguyện vọng của ta mà hoàn thành được không? Xem như ta cầu xin chàng.

Hiện ại hãy nhớ ta dưới dánh vẻ một tiểu thư Mộc gia, chàng hãy xem ta như đã chết rồi.

Còn ta cũng xem chàng là một thiếu niên lang ngâm hơ đối ẩm với ta như ngyaf nào.

Chúng ta dừng lại ở đó thôi.

Kiếp này có duyên không phận, nếu có kiếp sau, ta nguyện bỏ tất cả vì chàng."
Doãn Dương nhìn theo bóng nàng hái canh đào đang trồi nụ ngủ đông mầ ngắt xuống.
Nhìn cành đào ấy như số mệnh của hai người, có duyên đơm hoa nhưng không có duyên kết quả.
Doãn Dương nhìn bóng dáng nàng, không còn là vị iểu thư kia hiện tại thân thể yếu ớt đến cùng cực có lẽ tâm đã chết từ bao giờ.
Chàng hiểu tâm ý của nàng cũng hiểu nàng muốn chàng làm gì.

Nàng muốn chàng quên đi đoạn ình duyên ngắn ngủi, buông bỏ nàng để theo con đường vốn có.
Trầm ngâm một lúc nhìn bóng hình nàng, Doãn Dương biết bản thân vôn slaf không thể:
"Mộc Xuyên, nàng biết ta không thể."

Mộc Xuyên cầm cành đào đã héo trong lọ hoa nhỏ trên bàn, trưng cành đào vừa hái vào lọ ngồi xuống nhấp một chén trà:
"Chúng ta duyên đã tận rồi.

Hiện tại ta mong chàng sẽ đỗ đạt rồi quay về đây, chúng ta cùng ngâm thơ đối ẩm.

Ta chấp nhận số phận mình kiếp này rồi.

Chàng cũng nên chấp nhận thôi.

Phải sống thật tốt.

Sau này có gặp lại, dù thân phận chúng ta có khác như nào ta với chàng cũng có thể bỏ qua chuyện cũ uống một chén trà.

Tâm ta đã chết mời chàng về cho."
Doãn Dương lặng người nhìn nàng, tiêu rthuw nọ của hắn liền đã chết rồi, rời đi bỏ lại trên thế gian một Mộc Xương chết tâ đến cùng cực:
"Được, chúng ta coi nhau như bạn cũ, Nếu tâm nàng đã duyệt ta nghe theo nàng nhưng nếu đổi y định nàng có thể tìm người nhắn nhủ ta bất cứ lúc nào.

Tâm ta lúc nào cũng hướng về nàng."
"Hay cho câu tâm ta sẽ hướng về nàng."
Một giọng nói đanh théo vang lê.

Giọng nói này có chút quen thuộc.

Là Đoàn lão gia.
"Mộc Xuyên cô hay lắm.

Gian díu với tên này nên mới khiến nhà ta gặp đại hạn.

Người đâu bắt tên kia lại,, theo luật lệ, đánh hắn đến chết.

Trèo tường vào nhà quan là một tội, tội thứ hai là dan díu với người đã có gia thân.

Đưa thiếu phu nhân nhốt vào buồng trong.

Không có lệnh không được thả ta."
Doãn Dương con nhà văn vốn là không thể ngăn cản sự áp bức từ đám người kia.

Chàng cố vùng vẫy, một trượng đánh xuống khiến chàng choáng váng, không thể thở nổi nhưng vẫn cố vùng vẫy.
Mộc Xuyên được đưa đi cũng không ngừng gào thét xin ta, nàng muốn giải thích nhưng đã bị bịt miệng lại, lôi đi vào buồng trong.
Nàng vẫn còn trong trắng châu sa vẫn còn cớ sao liền không nghe nàng nói.

Nàng vốn đâu phải người đã chết rồi.
Doãn Dương không gọi là quá khỏe nhưng với sự hành hạ của Đoàn lão vẫn giứ chút hơi thở.

Bọn họ không đánh đến chết.

Bọn họ muốn hành hạ y sống không bằng chết.

Doãn Dương bị đánh đến bầm dập, đâu đâu cũng là vết thương bị bọn họ dùng muối dã nhỏ sát vào đến thống khổ.
Qua nửa ngày trời, chàng không thể kháng cự nữa, cũng chẳng cảm nhận được sự đau đớn.

Đoàn thiếu gia tỉnh lại sau cơn bạo bệnh nghe được tin liền vùng dậy rời đi đến nơi tra tấn Doãn Dương.

Y muốn cứu vớt bọn họ.

Y không muốn phá tan đoạn tình cảm của họ.
"Dừng...!mau dừng tay lại.

Ta nói dừng tay lại hết ngay lập tức."
Đoàn thiếu gia lúc này vừa ngã khụy xuống vừa hét lên những tiếng khàn đục băt sbonj họ dừng lại.

Đoàn lão gia bên cạnh không khỏi thương tâm cho người dừng lại.
Con làm sao vậy.

Sao lại ra đây.

Là bọn họ phụ con liền để..."
"Không phải bọn họ, là con làm khổ bọn họ.

Cha người nếu muốn tốt cho con liền dừng tay lại được không? Con cầu xin người, con viết hưu thư không, để nàng ấy viết hưu thư bỏ con.

Hiện tại con là đen fcanj dầu, vì con bọn họ mới thảm như vậy.

Đáng lẽ con không nên được sinh ra.

Cầu xin nguwoif tha cho bọn họ đi."
Đoàn thiếu gia quỳ xuống, dập đầu cầu xin Đoàn lão.

Ông nhìn thấy đứa con này cũng không nhận ra được lỗi lầm của bọn họ liền kếu người đưa thiếu gia về phòng, còn ông tiếp tục hành hình.
Đoàn thiếu hiểu cha mình hơn ai hết.

Cái mạng này của y không có người kia liền sống vô ích.

Y dùng hết sức mình, lao thật nhanh về phía góc tường, y muốn đập đầu vào tường mà chết đi khỏi sự thống khổ này cũng là để họ hiểu họ đã sai như nào.
May mắn thay hạ nhân nhà họ phát giác liền dùng người đỡ được y.

Cùng lúc đó, thị nữ hớt hải báo tin:
"Thiếu...!thiếu phu nhân...!tự sát rồi.

Thiếu phu nhân chết rồi."
Đoàn thiếu nghe vậy không khỏi chết lặng mà ngồi sụp xuống ngất đi.

Cuối cùng cũng không đến kịp, cuối cùng vẫn là không đến kịp.

Nếu y tỉnh lại sớm hơn liền không phải chứng kiến bọn họ chia xa.
Đoàn thiếu gia kích động mà ngất đi, hơi thở thoi thóp.
Doãn Dương ý thức cũng không còn tỉnh táo, nghe vậy, dùng hết sức bình sinh mà đứng dậy, chạy lao tới phòng trong của Mộc Xuyên.
Trên người nàng, một cây kéo đâm xuyên tim.

Nàng đã tự vẫn, đứt mạch tim chết ngay tức khắc.
Chàng quỳ xuống, thân thể dính máu đau đến thấu xương cũng không đau được bằng nỗi đau trong lòng.

Đôi tay đã nát run rẩy chạm lấy gương mặt nàng.

Nàng muốn khóc nhưng con ngươi chết lặng không thể khóc được nữa.

Chàng gục xuống bên cạnh nàng, những kí ức vui vẻ bên nhau dần hiện về.
Doãn Dương nắm ấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng, đặt một nụ hôn lên đó.

Y muốn đưa nàng đi, đưa nàng đi thật xa.
Doãn Dương dùng hết sức mình, bế nàng lên, ôm nàng ra khỏi nơi thống khổ này.

Không một ai cản bước hai người cũng không ai dám cản bước hai người.
Đoàn thiếu tỉnh lại, viết một đoạn hưu thư dưới danh nghĩa của nàng, nàng bỏ hắn để bảo toàn danh tiết của nàng.

Không lâu sau cũng ra đi vì tâm bệnh.
Doãn Dương cưới nàng về vào gia phả.

Đem nàng chôn dưới gốc cây đào trong nhà.

Y thi đỗ đạt làm quan, giúp nước giúp dân liêm khiết nhưng lại không kết hôn, sinh con dưỡng cái.

Y cứ sống vậy đến già rồi chết đi.
Người đời truyền tai nhau một vị quan liêm khiết, vì người thương thủ tiết cả một đời..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 29: 29: Vị Tiểu Thần Quan


Đoàn thiếu tỉnh lại, viết một đoạn hưu thư dưới danh nghĩa của nàng, nàng bỏ hắn để bảo toàn danh tiết của nàng.

Không lâu sau cũng ra đi vì tâm bệnh.
Doãn Dương cưới nàng về vào gia phả.

Đem nàng chôn dưới gốc cây đào trong nhà.

Y thi đỗ đạt làm quan, giúp nước giúp dân liêm khiết nhưng lại không kết hôn, sinh con dưỡng cái.

Y cứ sống vậy đến già rồi chết đi.
Người đời truyền tai nhau một vị quan liêm khiết, vì người thương thủ tiết cả một đời.
*Thực tại.
"Chuyện nào có thế.

Năm đó tiểu nữ cứ ngỡ bản thân chết là được giải thoát nhưng nào phải.

Thực chất thân xác thì được chàng ấy đưa ra khỏi cửa còn linh hồn thì bị buộc lại, chấn giữ ở trong phủ không được siêu thoát.

Năm đó nhị muội tốt của tiểu nữ đã tính kế sẵn, dùng ngày tháng năm sinh của tiểu nữ đưa cho bà mối.

Bên nhà họ vốn không phải cưới thê thực chất là rước ta về để chấn yểm cửa nhà.

Dùng linh hồn ta mà chiêu tài cho bọn họ.

Không những thế bọn họ còn khiến ta vạn kiếp bất phục.

Năm đó ta cố gắng vùng vẫy nhưng lại một lần nữa bị yểm lại.

May mắn thay pháp sư làm trấn yểm kinh nghiệm yếu kém phản phệ mà chết.

Tiểu nữ cũng bị trọng thương, liền làm dã quỷ phiêu bạt.

Ta đi giết những kẻ bắp ép trong thiên hạ, những kẻ đáng chết.

Mộng cảnh này ta đã tạo dựng ba trăm năm nay.

Bản thân ta là chìa khóa mở ảo cảnh.

Hiện tại ta nói ra mong hai người giúp đỡ.

Khí tức của ngài có vẻ là thần tiên.

Tiểu nữ khi thoát ra đã từng có ý định đầu thai.

Có một lần ta xuống, gặp được một người bên cầu nại hà ta hỏi người đó về lang quân của ta, người đó nói đã ở đó cả ngàn năm nhưng không gặp ai như thế.

Ngài là thàn tiên làm ơn giúp ta, Chỉ cần gặp một lần, ta hồn phi phách tán cũng cam lòng.

Ta cầu xin ngài."
Tống Trạch nghe xong cũng hiểu được phần nào vì sao oán khí lại tích tụ lâu như vậy.
"Mộc cô nương, ta có nghe một giai thoại của một bị Thần Quan cũng giống với nàng kể.

Nếu dưới cầu nại hạ gặp Mạnh Bà không thấy người liên phi thăng hoặc chính là thần tiên lịch kiếp.

Để ta hỏi thăm chút xem người đó liệu có phải người cô tìm hay không."
Mộc Xuyên nghe xong dập đầu bái lậy không thôi.

Nếu tìm được người đó, y nguyện vì vị tiên nhân này mà hồn phi phách tán.
- ------
*Vườn đào phía Đông tiên kinh.
"Quân Khanh.

Ngươi lại đang say xỉn chỗ nào rồi?"
Quân Khanh, vị Tiểu Thần Quan trông coi vườn đào, chịu trách nhiệm ủ rượu.

Sau lần lịch kiếp ba trăm năm trước lúc nào cũng trong tình trạng say khướt.

"Ta ở đây, cây đào thứ 23.

Hàng thất."
Triệu Ti mệnh nhìn y không khỏi đau đầu.

Từ một thiếu niên lang ngâm thơ đối ẩm hiện tại liền biến thành con sâu rượu nhưng được cái say nhưng dáng vẻ vất rất phong tình.
"Ngươi còn uống rượu được nữa ạ? Thẩm Thần võ tìm ngươi muốn điên rồi kìa.

Hắn dùng thông tinh kêu gào như biết bao lần, ngươi lại ở đây thưởng rượu.

Nghe nói muốn nghe sự tình lịch kiếp của ngươi ba trăm năm trước.

Muốn ngươi đích thân đến gặp một người bạn cũ, Còn bảo ta nói với ngươi: "Trăng thanh một đời người đã định.

Tri kỉ một đời định chung thân.".".

Truyện Phương Tây
Quân Khanh đưa rượu lên uống, nghe đến câu kia có chút kinh ngạc, không giữ được bình tĩnh, rơi từ cành đào xuống.
Triệu Trình cũng đến khâm phục bọn họ, Ngã cũng đẹp đến vậy đúng là có nhan sắc thì làm gì cũng đẹp.

Ta cũng có nhan sắc chỉ là kém các người một phần thôi.
Quân Khanh đứng ngay dậy, như ép bản thân tỉnh rượu hỏi lại:
"Ai muốn gặp ta?"
Triệu Trình nhịn y, đầu tóc rối bời, trên tay vẫn càm bình hồ lô.
"Thẩm Thần quan bảo có người muốn gặp ngươi.

Nếu tỉnh rượu tự liên lạc với y đi.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 30: 30: Đi Gặp Bằng Hữu Cũ


Triệu Trình cũng đến khâm phục bọn họ, Ngã cũng đẹp đến vậy đúng là có nhan sắc thì làm gì cũng đẹp.

Ta cũng có nhan sắc chỉ là kém các người một phần thôi.
Quân Khanh đứng ngay dậy, như ép bản thân tỉnh rượu hỏi lại:
"Ai muốn gặp ta?"
Triệu Trình nhịn y, đầu tóc rối bời, trên tay vẫn càm bình hồ lô.
"Thẩm Thần quan bảo có người muốn gặp ngươi.

Nếu tỉnh rượu tự liên lạc với y đi."
Quân Khanh cúi đầu yaj lễ Triệu Trình cầm bình hồ lô trữ rượu vô hạn rời đi.
Thông Linh Thuật
"Thẩm Thần Quan, tiểu tiên là Quân Khanh, một tiểu thần quan trông coi vườn đào nhỏ phía Đông.

Nghe nói ngài tìm ta có việc chính sự."
Tống Trạch nghe được người đọc mật thông linh tới mình cũng phản ứng lại:
"Chính là ta đang tìm ngài.

Có một số truyện muốn hỏi rõ.

Năm đó ngọn ngành lịch kiếp của ngài làm vang chấn tiên kinh một thời.

Nhanh chóng đứng vào hàng Ngũ danh thám, ta có chút khâm phục.

Cũng có một vị bằng hữu có quen biết ngài muốn gặp ngài để nghe kể ngọn ngành, không biết Tiểu thần quan đây có thể đến đây một chuyến không?
Quân Khanh dùng trận pháp Rút ngàn dặm nhanh chóng tiến tới phía Tây.

Y trong vườn đào nhưng cũng không phai rbor mặc thế gian.

Y biết vị Thân fvox này hiện tại đang ở phía Tây điều tra việc Quỷ thi.
"Không bận.

Ngài ở nơi nào phía Tây ta liền nhanh chóng đến.
Tống Trạch lúc này mới nhận ra một vấn đề.

Bọn họ hiện tại trong chợ quỷ lliền không thể tùy tiện ra vào.

Chiêu Quân cũng hiểu y nghĩ gì, không nhanh không chậm dùng thông linh thuật:
"Một vị Tiểu thần quan tới phía Tây tìm bọn ta.

Ngươi mang hắn vào chợ quỷ đi.

Càng gần càng tốt,"
Hắc Quỷ lúc này đang thử thuốc mới, nhận được thông linh giật mình làm đổ hết chỗ thuốc gây ra một tiếng nổ rất lớn như muốn tan nát luôn hầm thuốc của y.

May thay trước khi thử thuốc đã lập kết giới, y lãnh đủ dư vị của khói thuốc mà thông linh lại:
"Khụ...khụ cái người đi từ hướng Đông tiên kinh tới phải không? Hắn dùng rút ngàn dặm đã nhanh chóng tới gần địa bàn phía tây rồi.

Đợi chút, ta kêu Thiên Long kéo hắn vào chợ quỷ."
Hắc Quỷ kết thúc thông linh với Chiêu Quân liền quay qua đọc thông linh của Thiên Long:
"Rồng đen, có việc cho ngươi làm rồi.

Đến phía Đông chợ quỷ đem cái người vừa từ tiên kinh vào đây.

Dùng rừng trúc đưa hắn tới gặp hai vị kia.

Việc làm cần nhanh chóng ta biết ngươi ngồi đây cũng có thể hoàn thành việc nhanh hơn bọn ta.

Phía bên trên đang chờ đó."
Thiên Long nhận được thông linh cũng không có phản hồi chỉ lẳng lặng mà làm theo.

*Phía Tống Trạch
"Ca ca yên tâm, người đó đi lạc vào trợ quỷ rồi."
Tống Trạch nghe vậy có chút bât ngờ.

Tại sao đệ ấy lại biết ta đang nghĩ gì? Đi lạc vào chợ quỷ là đệ ấy làm sao? Có lẽ là vậy.

Tống Trạch cũng không biểu lộ gì nhiều:
"Cảm ơn đệ, đúng lúc ta không biêt phải làm sao."
*Rừng trúc phía đông chợ quỷ
Quân Khanh cũng gặp cảnh tượng như bọn họ, phía trên là sông máu phía dưới cũng là sông máu nhưng lần này y không được đưa đến chợ mà được đưa đến một rừng trúc âm u.

Rừng trúc như một trận địa biến chuyển không ngừng.
Y càng đi càng không phân biệt được nổi phương hướng.

Rừng trúc không biết bị ai điều khiển tri phối hướng đi của Quân Khanh.

Không biết là có ý tốt hay xấu nhưng y vẫn cứ đi theo chỉ dẫn.

Vừa đi vừa có ý phá trận địa làm Thiên Long bên này điều khiển rừng trúc không biết phải làm sao.
Rừng trúc biến hóa không ngừng nhưng đều có một quy luật và hướng đi.

Quân Khanh cũng không phải là một thùng rỗng.

Y rút trong Tâm Kết hồ lô rượu, uống một ngụm khiến bản thân tiến vào trạng thái say rượu tạm thời mà phá trận.

Chiêu này của y gọi là: Quân Khanh ngộ tửu tức là Quân Khanh say rượu.

Khi đạt vào trạng thái say rượu, ý thức của y trở nên mơ hồ nhưng năng lực và trí tuệ lại được đẩy lên mức tối đa.
Y dùng một cước rung trời cộng với khinh công nhảy lên cao xem xét rừng trúc, rừng rất rộng nhưng đều xếp thành một lối.

Khi y di chuyển rừng trúc cũng di chuyển theo.

Khi y đáp xuống, cố gắng len lỏi vào một đường khác.

Trước khi rời đi, y lấy hồ lô của mình, phía nắp có một con dao chuyên dùng cậy nắp bình ủ rượu mà quẹt một đường nhỏ trên thân cành trúc làm dấu.

Quả nhiên đi một hồi vẫn vòng về con đường cũ.
Y cũng đã nghe nói qua về phía Tây có trợ quỷ nhưng y không tính đến bản thân đang ở trong một phần trợ quỷ chỉ nghĩ đã rơi vào một trận pháp cao thâm.

Có hơi rượu kiến y tiến vào trạng thái ngà say liền cao hứng mà muốn phá tan trận pháp.
Y tung bầu rượu lên cao, dùng chân đỡ lấy, đá một quyền hướng sáng trái, dùng cước rung trời nhanh thoăn thoắt đi về bên phải, y một lần nữa dùng chân đá bầu rượu lên cao như chơi tú cầu, liền quay người dùng cước rung trời một lần nữa đâm xiên về bên phải.

Thiên Long một bên nhàm chán vây hãm, có chút khinh địch liền không cẩn thận bị Quân Khanh xếp những khóm trúc thành một đường vây hãm y.
Quân Khanh không nhanh không chậm, dùng một cước tung trời nhẩy lên cao, mở lồ lô rượu đổ một chút ra tay rồi cất vào tâm kết, y dùng khinh công xoay tròn một vòng trên không trung, rượu từ tay b ắn ra tứ tung như vô hạn, y liền đưa một ngón tay lên miệng thưởng thức dư vị như đáng tiếc cho một bình rượu quý mà đáp xuống đất, kèm theo đó là một uy áp phá trận khiến những khóm trúc đổ rạp.
Y biết người kia đang theo dõi mình, không nhanh không chậm mà nói vọng lên:
"Trận pháp ảo diệu cao thâm, tại hạ bái phục có điều nếu để cản đường vẫn cần một chút nhẫn tâm, đa tạ đã nương tay.

Ta còn có việc hẹn ngày gặp lại.

Cáo từ."
Thiên Long nghe vậy thấy có chút thú vị, lũ người tiên kinh đó không phải ai cũng là thùng rỗng.

Điểm đến cũng không còn xa nữa.

Thiên Long đưa Quân Khanh cũng đã gần tới.

Y nhấp một chén trà, dùng lịnh lực đưa một ấm trà xuống dưới mật thất dưới chân.
"Dưới đó trà nguội, ta vừa pha một bình, ngươi uống đi..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 31: 31: Gặp Lại Được Tri Kỉ


Y biết người kia đang theo dõi mình, không nhanh không chậm mà nói vọng lên:
"Trận pháp ảo diệu cao thâm, tại hạ bái phục có điều nếu để cản đường vẫn cần một chút nhẫn tâm, đa tạ đã nương tay.

Ta còn có việc hẹn ngày gặp lại.

Cáo từ."
Thiên Long nghe vậy thấy có chút thú vị, lũ người tiên kinh đó không phải ai cũng là thùng rỗng.

Điểm đến cũng không còn xa nữa.

Thiên Long đưa Quân Khanh cũng đã gần tới.

Y nhấp một chén trà, dùng linh lực đưa một ấm trà xuống dưới mật thất dưới chân.
"Dưới đó trà nguội, ta vừa pha một bình, ngươi uống đi.
Quế Túc ở phía dưới truyền lên những tiếng khinh bỉ:
"Uống cmn nhà ngươi.

Mau thả ta ra."
Thiên Long như không nghe được tiếng gầm gừ kia mà nhấp trà như chưa có chuyện gì sảy ra.
- ---
*Phía Tống Trạch.
Chiêu Quân không nhanh không chậm phát giác phía xa có người đang hướng tới phía y, mức cảnh giác đặc biệt được đẩy cao.

Y không muốn Tống Trạch bị thương tổn dù một cọng tóc.
Chiêu Quân nhẹ nhàng đứng phía sau, vòng tay qua bảo hộ Tống Trạch.

Miệng giải thích:
"Ca ca,có người."
Tống Trạch lúc đó mới để ý phía Đông bọn họ có người đi tới.

Tống Trạch nhẹ giọng dùng Truyền thanh, uy áp mà hỏi vọng:
"Là ai, mau để lại tên tuổi."
Quân Khanh dùng khinh công đang đi tới, nghe thấy giọng nói nhẹ thấy quen tai.

Chính xác là giọng nói khi thông linh với y liền dùng Truyền thanh mà nói vọng lại:
"Tại hạ Tiểu thần quan rừng đào phía Đông Quân Khanh, xin hỏi vị bên đó có phải Thẩm thần quan?"
Tống Trạch nghe vậy biết người đó đã gần tới đây bởi Giọng Truyền thanh lớn dần.

Liền quay qua nói với Chiêu Quân:
"Là bạn không phải thù.

Ta cảm nhận được tiên khí từ người đó.

Đệ có thể buông ta ra.

Ta không yếu đuối đến vậy đâu."
Một vạt áo xanh đáp xuống mặt đất.

Nhanh chóng hành lễ với y.
"Thần quan.

Quân Khanh xin bái kiến ngài.

Nghe danh đã lâu hiện tại mới được gặp mặt.

Vãn bối có gì mão phạm mong Thần quan bỏ qua cho."
Tống Trạch nhìn y.

Vị thiếu niên trong Ngũ danh thám được miêu tả dáng dấp mảnh mai như cành đào.

Phong lưu thưởng rượu mà vô tình lịch song kiếp.

Lịch một lần vang trời đất, vừa đột phá cảnh giới tiểu thần quan, vừa đột phá lịch tình kiếp.

Là một trong số những chuyện lạ của tiên kinh.

Đáng tiếc mấy trăm năm nay liền dừng lại ở Tiểu thần quan không biết vướng mắc do đâu liền không thể tiến thêm được bước nữa.
Tống Trạch tạ lễ y, chào hỏi lại:
"Nghe danh Tiểu thần quan Quân Khanh đã lâu nay mới có dịp gặp.

Rượu ngài ủ vang danh trời đất.

Ngưỡng mộ.

Hôm nay mời ngài tới đây là để ngài gặp một người không biết người đó với ngài có từng quen biết hay không."
Mộc Xuyên lúc này ở phía sau như chết lặng.

Nước mắt không tự chủ được rơi xuống:
"Doãn Dương, là chàng phải không?"
Quân Khanh nhìn theo hướng tiếng nói quen thuộc có chút bất ngờ mà xác nhận:
"Mộc Xuyên?"
Mộc Xuyên xác nhận được là người y đã mong chờ bấy lâu liền chạy đến.

Quân Khanh cũng không kiềm chế được cảm xúc mà ôm người thương vào trong lòng.

Dáng người vẫn quen thuộc chỉ là có chút gầy đi.

Giọng nói vẫn thế, chỉ có điều cơ thể nàng giờ đây lạnh lẽo.
Mộc Xuyên vừa ủy khuất vừa nức hỏi Quân Khanh:
"Rốt cục cũng gặp được chàng rồi.

Chàng có biết ta đi tìm chàng khó nhọc nhường nào.

Chàng tại sao không đi tìm ta."
Quân Khanh buông nàng ra, sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Xoa đôi gò má ướt đãm nước mắt, xinh đẹp mà lạnh lẽo:
"Ta đã đi tìm nàng, ta xuống vọng xuyên hỏi nhưng đều không có tung tích, dùng chim khuyên đi tìm nàng khắp nơi đều không tìm thấy nàng.

Năm nào ta cũng xuống nhân gian kính rượu nàng dưới gốc đào nọ.

Đạo nọ đã nở hoa rồi ta cùng nàng về đó, chúng ta sẽ sống ở đó mãi mãi được không?"
Mộc Xuyên nghe vậy không khỏi sót xa:
"Chàng là tiên nhân, ta là quỷ không thẻ đến được với nhau.

Chàng không có kiếp sau liền không thể bên cạnh ta.

Lần này gặp chàng vốn là để nói lời từ biệt gặp được chàng, tâm nguyện của ta đến đây cũng đã cạn.

Mong chàng hãy sống thật tốt con đường của chàng.

Ta sẽ đầu thai làm lại từ đầu cũng sẽ tích đức mong chàng hãy dõi theo và chỉ lối cho ta."
Quân Khanh dùng chán mình tựa lên chán nàng, dùng đôi tay mình chạm vào gò má của nàng.

Y chính xac slaf không nỡ để nàng rời đi:
"Không được, nếu nàng rời đi, nếu nàng đầu thai chúng ta liền không thể gặp nhau được nữa.

Nàng sẽ quên mất ta."
Tống Trạch nhìn đoạn tình duyên của bọn họ có chút động lòng:
"Quân Khanh, vì nàng ấy ngài có sợ gian khổ không? Ta có một cách nhưng cách này không được tốt lắm.

Sẽ khiến ngài phải chịu khổ rất nhiều cũng khiến mệnh kiếp của hai người bị ảnh hưởng.

Tiên nhân không được xen vào chuyện nhân gian.

Ngài cũng biết điều đó.

Nếu ngài xen vào sẽ khiến nàng ấy có thể sẽ đau hổ hơn.

Mệnh kiếp của nàng ấy phải trải qua hàng vạn lần luân hồi, vốn không thể quay đầu.

Nhưng nếu hai người có thể buông bỏ thì là điều tốt."
,Mộc Xuyên nghe đến việc Quân Khanh chịu khổ đã nhanh chóng phản bác, vừa nức nở vừa quỳ xuống cầu xin Tống Trạch:
"Tiểu nữ sẽ đi đầu thai.

Tiểu nữ gặp lần này chỉ là để bày tỏ, không có ý định lưu luyến.

Tâm ta đã quyết.

Mong ngài thành toàn, giúp ta siêu độ, giải thoát cho ta.

Một đời này ta đã nếm trải đủ khổ đau rồi, không muốn tiếp tục lưu luyến nữa.

Duyên nợ kiếp trước ta cũng không mong chàng ấy trả."
Quân Khanh nghe vậy lòng đau nhói, nhìn Mộc Xuyên quỳ trước Tống Trạch cầu xin đến đau khổ.

Y cũng hết cách, y chưa bao giờ nghĩ làm thần tiên sẽ khổ như vậy.

Y không chết nhưng nỗi đau trong lòng đã có thể gi3t chết y.
Không biết từ khi nào, khung cảnh lại có sự thay đổi.

Mộng cảnh Tiểu Xuyên dần dần sụp đổ.

Cũng không biết Chiêu Quân đã nhanh chóng đến bên Quân Khanh, nhét một sợi chỉ đỏ vào cho y, kèm theo đó là một giọng nói chỉ để y nghe thấy:
"Dùng thứ này buộc lên tay nữ quỷ kia.

Ngươi có thể tìm thấy y sau khi nữ quỷ đó chuyển kiếp.

Dù chuyển kiếp ngàn lần vẫn có thể gặp.

Còn làm hay không là tùy người.

Ta nhắc trước cho ngươi biết số kiếp của nàng sẽ bị thay đổi theo chiều hướng nào thì không biết được."
Mộng cảnh sụp đổ.

Tống Trạch không thấy hai người kia đâu, Y chỉ thấy bản thân rơi tự do trong không gian đột nhiên được một cánh tay đỡ lại kèm theo tiếng gọi:
"Ca ca, bọn họ đã rời đi rồi.

Bị chợ quỷ đẩy ra ngoài.

Có lẽ mộng cảnh Tiểu Xuyên đã tiêu tán, nữ quỷ bị đẩy ra do không có mộng cảnh bảo vệ, Nếu ở lại sẽ bị hồn phi phách tán.

Còn Tiểu thần quan kia có lẽ đã đi theo nàng ý trở ra rồi.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 32: 32: Nuôi Béo Để Hút Máu


"Dùng thứ này buộc lên tay nữ quỷ kia.

Ngươi có thể tìm thấy y sau khi nữ quỷ đó chuyển kiếp.

Dù chuyển kiếp ngàn lần vẫn có thể gặp.

Còn làm hay không là tùy người.

Ta nhắc trước cho ngươi biết số kiếp của nàng sẽ bị thay đổi theo chiều hướng nào thì không biết được."
Mộng cảnh sụp đổ.

Tống Trạch không thấy hai người kia đâu, Y chỉ thấy bản thân rơi tự do trong không gian đột nhiên được một cánh tay đỡ lại kèm theo tiếng gọi:
"Ca ca, bọn họ đã rời đi rồi.

Bị chợ quỷ đẩy ra ngoài.

Có lẽ mộng cảnh Tiểu Xuyên đã tiêu tán, nữ quỷ bị đẩy ra do không có mộng cảnh bảo vệ, Nếu ở lại sẽ bị hồn phi phách tán.

Còn Tiểu thần quan kia có lẽ đã đi theo nàng ý trở ra rồi.

Ca ca có phải chúng ta nên đi tìm hai người kia không?"
Tống Trạch nhìn biểu tình của Chiêu Quân y cũng biết Chiêu Quân đã làm gì đó.

Nhưng y không vạch trần, chỉ là một người hành động, một người nguyện ý mà tin tưởng.
"Được, chúng ta phải tìm hai người họ nhưng trước tiên cần phải băng bó lại vết thương cho đệ..."
Vừa nói, Tống Trạch vừa cầm đôi tay y băng bó bằng y phục của mình lên tính cởi ra để xem vết thương liền bị Chiêu Quân cản lại:
"Đệ không sao, ca ca tìm bọn họ quan trọng hơn."
Tống Trạch cũng không quản y.

Tống Trạch biết, y đang cố tình né tránh không dể mình xem vết thương liền cũng không có ý định hỏi nữa
Chỉ nhìn qua một chút qua lớp vải.

Không có chút máu nào dính lên tấm vải.

Thực chất là đã liền lại? Nếu Chiêu Quân đã không nói y cũng không muốn hỏi.

Dù Tiểu Quân Tử có thật sự là gì đi nữa y cũng nguyện ý tin tưởng bởi Tống Trạch không cảm nhận uy h**p từ người đệ đệ này.

Nếu thực sự bị y làm hại cũng sẽ cam tâm tình nguyện vì Tống Trạch đã nguyện ý tin tưởng vị đệ đệ của hắn.
"Được, ta nghe theo đệ.

Chúng ta liền lên đường đi tiếp."
Tiểu Quân Tử (Chiêu Quân) vẫn theo sát bảo vệ y,trên đường đi phá không biết bao nhiêu là cạm bẫy nhỏ.

Vừa rồi nếu không phải sơ sót một chút liền khiến cho nữ quỷ kia hồn phi phách tán.

Đưa bọn họ sợi tơ máu kia coi như ta lỗi cũng để sau này ca ca gặp lại họ không khỏi phiền lòng.
- -----
* Phía Cẩn Ngôn
Cẩn Ngôn mơ màng tỉnh dậy, thấy phía dưới bản thân vô cùng mềm mại, phía trên cũng mềm mại.

Sợ soạn lung tung một hồi liền thấy một...!cục thịt mềm có chút trơn bóng.
Y liền lập tức bật dậy, bên cạnh y hiện tại là một con rắn khổng lồ, chẳng biết giống loài chỉ biết nó đang siết tay y tuy không chặt lắm nhưng có chút khiến y hoảng sợ mà hét toáng lên:
"Aaaaaa...!cứu với, có ai không? Đoạn Niệm xuất vỏ cứu ta đi cứu..."
Chưa kịp la hét dứt câu, con rắn bên cạnh đã hóa thành hình người, phía th@n dưới vẫn còn là rắn,một tay chống cằm, một tay bịt miệng Cẩn Ngôn lại khiến y sững sờ không nói được tiếp.

A...!nhớ ra rồi.

Y bị tách ra khỏi vị Thần quan nhà mình, bị dịch chuyển tới đây.

Y vừa mới sâu chuỗi lại các sự việc chưa định thần lại được Thiên Vũ đã cất tiếng:
"Tỉnh rồi? Ngươi có muốn ăn gì không? À quên mất tiên nhân các người đâu cần ăn."
Cẩn Ngôn bừng tỉnh, tay có chút đau đã được băng lại.

Y là thần thật đấy nhưng mà mất linh lực thì khác gì người thường.

Còn chưa kịp trả lời, cái bụng đã nhanh chóng biểu tình trước:
"Ọc..ọc...!ọc,.."
Thần Vũ nghe thấy tiếng không khỏi lại bật cười.

Cẩn Ngôn nhìn bộ dạng cười đến khoái trí của hắn vừa thẹn vừa giận:
"Ngươi nghe thấy bụng ta biểu tình chưa hả? Đói, rất đói.

Linh lực không còn ta khác gì là nhân loại bình thường đâu.

Thành ra như vậy không phải tại ngươi ư? Hôm nay ta phải ăn, ăn đến mức nhà ngươi sạt nghiệp."
Thần Vũ nghe vậy cũng ngừng cười lớn, chuyển sang cười mỉm, nhẹ nhàng hòa hõa đáp lại, không rõ là thỏa hiệp hay có ý tứ trêu đùa:
"Được được, cho ngươi ăn, nuôi ngươi béo lên liền có thể làm hũ máu di động.

Thứ gì thì thiếu chứ tiền bạc ta không thiếu.

Chủ quán đưa đồ vào đây đi."
Trấn tĩnh lại được bản thân, Cẩn Ngôn liếc nhìn xung quanh.

Hang động tối tăm lúc trước được thắp sáng, nơi đây như một hang động nhỏ lại đầy đủ tiện nghi.

Giường được trải lông thú có cả chăn bằng lông thú rất ấm áp.

Bên ngoài chỗ y gặp tên này còn có một hồ nước nóng.

Bên phía trong này khi được thắp sáng lại là một gian phòng vách vô cùng rộng rãi.

Có cả bàn chải da thú, phía dưới chân cũng là một lớp lông thú rất ấm áp.

Nhìn có vẻ toàn bộ đều là thú rừng.

Đúng là xa sỉ.

Giống như những nguời Mông Cổ mà y từng gặp lúc ra chiến trường vậy.

Cuộc sống hoang dã.

Mỗi tội tại sao lại có tận hai chiếc giường?
Chiếc giường y nằm còn trắng muốt như thế? Hình như là lông cáo tuyết hoặc gấu tuyết vô cùng quý hiếm.

Y đang nằm trên hàng ngàn vàng tương đương với hàng ngàn công đức.

Trời ạ tin được không?
Thấy Cẩn Ngôn đang loay hoay đánh giá căn phòng của mình, Thần Vũ có chút cao hứng hỏi y:
"Ngươi có biết mình đang nằm lên cái gì không? Lông của 23 con cáo tuyết đấy, tính cả trên lẫn dưới.

Gối đầu bằng da rắn của ta.

"
Cẩn Ngôn nhìn người này, không phải đòi y tiền chứ? Nếu bắt y bồi thường vì đã nằm nên y bồi thường không nổi đâu.

Nhưng tên này hắn bảo hắn đâu thiếu tiền.

Liệu có phải muốn lột da y để làm cái gì không?
Suy nghĩ thoáng qua làm Cẩn Ngôn rùng mình sợ hãi suy nghĩ của bản thân.
Thần Vũ nói tiếp:
"Đồ ngươi chuẩn bị ăn là đồ ăn ở quán ăn của lão Heo, quán ngon nhất tại chợ quỷ phía Tây.

Yên tâm, món ăn cho người không báo gồm thịt người.

Một chút máu của ngươi đổi lại được nhiêu đó đấy.

Cứ tận hưởng đi.

Chúng ta trao đổi.

Ta lấy máu của ngươi sẽ chịu trách nhiệm nuôi ngươi béo tốt."
Cẩn Ngôn ngây người có chút ngoài dự tính hỏi lại:
"Không cần trả gì khác? Chút máu kia là đủ rồi?"
Thần Vũ nhìn y xác nhận lại:
"Phải.

Hay ngươi thấy máu ngươi quý báu còn cần gì thêm?"
Cái ánh mắt của Thần Vũ như muốn nói: Ngươi biết điều đi. Khiến Cẩn Ngôn không rét mà run, nhanh chóng bước xuống ngồi chuẩn bị ngồi vào bàn ăn.
Nhưng mà thân thể có chút lạ.

có chút man mát, y phục có chút mỏng, màu xanh lục, chân cũng chạm vào lông có chút nhột.

Không nhanh không chậm mà hết lên:
"Ngươi dám động vào đồ của ta? Ôi thân thể ngọc ngà này.

Người hầu thân cận của ta cũng chưa được nhìn qua.

Ngươi...!ngươi..."
Cẩn Ngôn vừa thẹn vừa tức, ngồi xuống ăn lấy ăn để cho bõ tức.

Tưởng chừng như y mà ngừng ăn sẽ ủy khuất mà khóc mất.
Thần Vũ cũng đến bó tay.

Y gặp qua vô số tiên nhân lần đầu thấy người trẻ con như hắn.

Nhưng như này mới thú vị.

Cẩn Ngôn thành công chạm vào công tắc trêu đùa của hắn:
"Tiên nhân đều trắng trẻo mảnh khảnh như ngươi vậy hả? Ta gặp qua vô số tiên nhân, lần đầu tiên gặp một người gầy mà trắng trẻo như ngươi đấy.

Là thần tiên phi thăng hay thần tiên được sinh ra trên tiên kinh?".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 33: 33: Đập Ngọc Tỉ Tự Sát Thế Là Phi Thăng Rồi


"Ngươi dám động vào đồ của ta? Ôi thân thể ngọc ngà này.

Người hầu thân cận của ta cũng chưa được nhìn qua.

Ngươi...!ngươi..."
Cẩn Ngôn vừa thẹn vừa tức, ngồi xuống ăn lấy ăn để cho bõ tức.

Tưởng chừng như y mà ngừng ăn sẽ ủy khuất mà khóc mất.
Thần Vũ cũng đến bó tay.

Y gặp qua vô số tiên nhân lần đầu thấy người trẻ con như hắn.

Nhưng như này mới thú vị.

Cẩn Ngôn thành công chạm vào công tắc trêu đùa của hắn:
"Tiên nhân đều trắng trẻo mảnh khảnh như ngươi vậy hả? Ta gặp qua vô số tiên nhân, lần đầu tiên gặp một người gầy mà trắng trẻo như ngươi đấy.

Là thần tiên phi thăng hay thần tiên được sinh ra trên tiên kinh?"
Cẩn Ngôn không nói gì, y không muốn tiếp xúc với tên này nữa.

Thần Vũ thấy y cắm cúi vào ăn liền dùng thôi miên khiến y phải tự khai ra:
"Thần tiên phi thăng.

Mới phi thăng không lâu."
Thần Vũ hài lòng mà gật đầu hỏi tiếp:
"Có thê tử chưa?"
Cẩn Ngôn không nhanh không chậm đáp:
"Phi thăng quá sớm vẫn chưa có dịp yêu đương.

Không có thê tử."
Thần Vũ có chút cao hứng, hóa hình toàn dạng, trên người mặc bộ y phục gần giống với Cẩn Ngộn đang mặc, ngồi xuống cầm một quả táo đỏ mọng, cắn một miếng rồi hỏi tiếp:
"Giai thoại phi thăng là gì?"
Cẩn Ngôn lại không nhanh không chậm đáp lại:
"Đập vỡ ngọc tỉ.

Sau đó liền tự vẫn rồi được phi thăng.

Có người nói ta là mệnh."
Thần Vũ có chút tò mò.

Ngọc tỉ ai cũng muốn cầm tại sao y lại đập không biết cố tình hay vô ý mà hỏi y:
"Tại sao lại đập Ngọc tỉ?"
Cẩn Ngôn bị thôi miên thành thành thật thật tiếp tục trả lời:
"Thấy bất bình cho quân lính nơi xa trường liền sông lên đại điện ném Ngọc tỉ.

Sau đó dùng kiếm của của phụ hoàng ban cho, một đao tự vẫn chết tại chỗ.

Năm đó phía nam nổi loạn, Vĩnh An vương ra chiến trường dẹp loạn nhưng phụ vương vì bị bọn gian thần mê hoặc nghe lời xúi giục tin rằng Vĩnh An vương muốn tạo phản liền chặn đứng lương thực của bọn họ.

Nếu không nhờ cái chết kia của ta phụ vương liền khó tỉnh ngộ.

Vĩnh An vương một chung thần liền chết uổng, một vạn quân hùng mạnh liền chết không rõ lý do.

Một đất nước liền vong quốc.

Năm đó được Thẩm thần quan giác ngộ nên mới nhận ra vấn đề ở chỗ phụ thân.

Người làm sư phụ dậy võ cho ta cũng dậy cả đối nhân sử thế."
Thần Vũ không hỏi gì tiếp giải thôi miên cho y.

Cẩn Ngôn lúc này tỉnh lại có chút hoảng hốt.

Y lại vừa khai hết chân tướng cho tên này nghe rồi.

Hắn bảo gì y làm đấy.

Nhất định là có vấn đề.
Cẩn Ngôn nhìn Thần Vũ không chớp mắt cũng dừng không ăn nữa.

Thần Vũ thấy biểu tình này có chút khó hiểu hỏi y:
"Rốt cục lại làm sao nữa."
Cẩn Ngôn vẫn nhìn y chằm chằm dò hỏi:
"Nghe nói rắn có thể thôi miên vừa rồi là ngươi thôi miên ta?"
Thần Vũ không phản bác như ngầm thừa nhận.

Cẩn Ngôn như nhận được câu trả lời vừa ý liền tiếp tục ăn, không rảnh mà thắc mắc về hắn.

Thắc mắc là ma quỷ, Thẩm thần quan từng nói thế.
Thần Vũ cũng không có ý định dò hỏi y thêm nữa, ngoan ngoãn ngồi một bên ăn táo.

- ---------_---------
*Bên phía Quế Túc
"Chuyện này là sao?"
Quế Túc nhìn đứa trẻ trên giường có chút chưa tiêu hóa được:
Y vừa ngủ chưa được bao lâu cái tên này liền biến thành trẻ con là thế nào? Y còn chưa kịp làm gì hắn mà.

Hay tại thuốc của tên kia lần này lại có vấn đề.
Mấy lần trước cũng có chút không khả quan cho lắm.
Có lần hắn thử thuốc trên người bị trúng độc ý thì muốn cứu những không may người ta mới thử một giọt liền hồn phi phách tán ngay tại chỗ.

Còn có lần thử thuốc kiểu gì thay đổi cả giới tính của người bị thử.

Còn có lần thử thuốc kiểu gì, người kia liền bám riết Quế Túc hắn không buông liền nhanh chóng uống thuốc mà hắn cho là thuốc giải liền bị một giọt biến mất luôn khỏi thế gian.
Thật sự không biết là hắn muốn cứu hay muốn tiễn vong nữa.

Đôi chút đáng sợ.

Lần này lại vứt cho y lĩnh đủ, y muốn lật thuyền, y muốn đồ sát thiên hạ.
Hỏi ta giết người còn được, bảo ta chăm trẻ liền chăm kiểu gì?.
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 34: 34: Con Của Ngươi À


Có lần hắn thử thuốc trên người bị trúng độc ý thì muốn cứu những không may người ta mới thử một giọt liền hồn phi phách tán ngay tại chỗ.

Còn có lần thử thuốc kiểu gì thay đổi cả giới tính của người bị thử.

Còn có lần thử thuốc kiểu gì, người kia liền bám riết Quế Túc hắn không buông liền nhanh chóng uống thuốc mà hắn cho là thuốc giải liền bị một giọt biến mất luôn khỏi thế gian.
Thật sự không biết là hắn muốn cứu hay muốn tiễn vong nữa.

Đôi chút đáng sợ.

Lần này lại vứt cho y lĩnh đủ, y muốn lật thuyền, y muốn đồ sát thiên hạ.
Hỏi ta giết người còn được, bảo ta chăm trẻ liền chăm kiểu gì?
Người trên giường kia từ từ tỉnh lại sau đoạn hôn mê.

Dụi dụi đôi mắt tròn đáng yêu nhìn Quế Túc, cất giọng trong trẻo động lòng người:
"Ca ca, đây là đâu? Ta bị lạc sao?"
Quế Túc nhìn y, không biết là phát cáu hay không biết đối mặt với sự đáng yêu này ra sao, có chút gắt gỏng:
"Cmn ngươi là sốt đến teo người teo cả não à? Ngươi quyên mình đang ở đâu rồi à?"
Tiểu Lôi Phong nghe vậy đột nhiên sợ hãi khóc nấc lên.
Quế Túc lúng túng không biết làm sao, tai và đuôi đều lộ ra ngoài.

Ấp úng dỗ đứa trẻ một cách vụng về:

"Ngừng...!ngừng lại, không được khóc.

Ta...!ta...!ta nhừng lại ngươi không được khóc...!Ta..."
Cái đuôi lông trắng muốt của y không ngừng vẫy qua vẫy lại khiến Tiểu Lôi Phong nhìn đến thích thú, đưa đôi bàn tay ra cùng với đó là giọng nói trong trẻo đó:
"Sờ sờ...!muốn sờ sờ..."
Quế Túc nhìn y, biết đôi mắt nhỏ kia đang hướng về đuôi của mình, y vô thức mà lấy vạt áp che đuôi lại, không biết là xấu hổ hay là thẹn quá quát lên:
"Sờ gì mà sờ, đuôi ta không được tùy tiện sờ."
Tiểu Lôi Phong nghe được tiếng quát mắng, khuôn mặt ủy khuất, chỉ chờ vài giây nữa liền khóc đến ngập động.

Quế Túc thấy vậy biết y sắp lật trời rồi liền ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, ấp úng:
"Không được sờ mạnh.

Đuôi rất nhạy cảm."
Tiểu Lôi Phong chỉ chờ có thế, đôi mắt sáng rực chạm tay vào thứ mềm mại yêu thích.
Quế Túc chịu đựng đến khổ cực.

Y muốn lật bàn.
Cmn có ai thấy vị Tuyệt nào phải ngồi cho trẻ con vuốt lông như hắn không? Chuyện quái quỷ gì đây? Y muốn lật bàn.

Y muốn đồ sát thiên hạ.
Tiểu Lôi Phong sờ đến khoái trí cười khúc khích.

Không kiềm được lòng hiếu kì cọ mặt vào thứ mềm mại trước mắt.
Quế Túc nhận thấy có điều gì khác lạ giật nảy người, đuôi nhanh chóng theo quán tính mà thu lại.
Mặt y đỏ bừng, đứng bật dậy, tay che chỗ xương cụt mà quay lại chửi:
"Ngươi...!ngươi...!ai cho phép ngươi dán mặt vào đuôi của ta..."
Tiểu Lôi Phong bị quát mà lấy hết sức bình sinh òa khóc lên.
Thiên Long ngồi phía trên, vừa nhấp một chén trà, đặt xuống liền nghe thấy tiếng khóc đến thảm thương của con nít dưới động của mình.

Y ghét nhất là sự ồn ào này.

Không nhanh không chậm hét vọng xuống:
"Bắc Huyết Nguyệt, ngươi chơi cái gì ở đó thế? Ồn ào quá."
Quế Túc phái dưới không biết làm sao, tay chân lúng túng mà chửi vọng lên:
"Cmn ngươi xuống đây xem đi thì biết.

Ta thật sự không thể trông nối hắn nữa rồi."
Thiên Long cùng với tiếng hét của Quế Túc và tiếng trẻ em gào khóc kia khiến y bực mình.

Tính nhấp miếng trà bình tĩnh, một chén trà khác đã được ném bay lên trên bàn.

Mặt y biến sắc, đặt thật mạnh chén trà xuống bàn khiến cho nước trà bắn tung tóe.
Y nhanh chóng đứng trước cửa mật đạo, mở ra rồi đi xuống.

Thấy Quế Túc đang cố gắng tìm đồ để ném lên phía trên làm y càng muốn vặt lông con Chồn này.
"Hai ngươi náo đủ chưa? Im hết miệng lại cho ta."
Tiểu Lôi Phong nghe vậy thì im bật.

Quế Túc quay qua nhìn Thiên Long như một vị cứu thế:
"Cmn ngươi hiện tại mới xuống.

Để gia lên được trên đó gia liền quyết sinh tử với ngươi."
Thiên Long nhìn Quế Túc lại nhìn bàn trà trước mặt.

Mọi thứ ngổn ngang.

Cả giường của y cũng không có ngay ngắn.

Dưới đất thì vương vãi lá thuốc.
Khuôn mặt tức khắc càng đen thêm một vạch y thực sự muốn giết hai sinh vật trước mắt.

Nhưng có chút lạ.
Một dòng suy nghĩ lướt qua não bộ y khiến y có chút rùng mình, quên luôn cả sự tức giận:
"Quế Túc, ta thật sự không ngờ tuy biết ngươi có 9 hình thể có cả nữ nhưng không thể nào nhanh như vậy sinh hài tử cho cái tên kia chứ? Nhìn giống hắn y đúc."
Quế Túc nghe lời nói từ miệng tên kia, y với cái ghế đá cẩm thạch bên cạnh đó ném thẳng vào đầu Thiên Long.

Thiên Long bắt được cái ghế, xoay một vòng cơ thể giảm tốc độ của chiếc ghế liền đặt nó xuống, đá cẩm thạch rát đắt.
Vừa mở cửa động Quế Túc đã khôi phục được quỷ khí, không bị cấm chế nữa.

Hiện tại, ngay tại đây y muốn sống chết với tên này.
Quế Túc tính cầm lấy thêm một cái ghế nữa ném đi nhưng Thiên Long đã nhanh chóng đặt chấm chế bộ bàn ghế phỉ thúy đó.
Thật may mắn trước khi y ra ngoài liền hạ cấm chế hết đồ đạc không khéo liền không còn gì để dùng nữa.
Quế Túc lúc này lửa giận đùng đùng đánh đến:
"Con cái Cmn ngươi.

Cái tên Tây Huyết Nguyệt kia thử thuốc kiểu gì khiến hắn teo cả người lẫn não rồi.

Ngươi còn ở đây mà có thời gian đùa giỡn à?"
Thiên Long chặn đòn đánh của Quế Túc,y nhanh nhẹn điểu nguyệt Quế Túc khiến y bất động.
Thiên Long không có hứng thú với Quế Túc mà thay vào đó là đến chỗ của Tiểu Lôi Phong xem sét tình hình:
"Đúng là teo nhỏ lại thật, y như là bản sao."
Y nhìn Tiểu Lôi Phong bằng ánh mắt suy h**p mà hỏi:
"Ngươi tên gì, bao nhiêu tuổi?"
Tiểu Lôi Phong sợ hãi mà run run trả lời:
"Tên...!tên Lôi Phong.

Năm nay 11 tuổi.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 35: 35: Gà Mái Mẹ Chăm Đàn Con Thơ


Thiên Long không có hứng thú với Quế Túc mà thay vào đó là đến chỗ của Tiểu Lôi Phong xem sét tình hình:
"Đúng là teo nhỏ lại thật, y như là bản sao."
Y nhìn Tiểu Lôi Phong bằng ánh mắt suy h**p mà hỏi:
"Ngươi tên gì, bao nhiêu tuổi?"
Tiểu Lôi Phong sợ hãi mà run run trả lời:
"Tên...!tên Lôi Phong.

Năm nay 11 tuổi."
Thiên Long đứng thẳng người.

Với bộ dáng như sắp khóc đến nơi của Tiểu Lôi Phong liền ôn hòa mà hỏi han:
"Ngươi có muốn ăn gì không? Chỗ Ca ca có đủ cả cho ngươi ăn."
Vứa nói y vừa dùng quỷ khí sắp xếp lại mọi thứ lộn xộn trong động và biến ra một bàn đồ ăn lớn, đủ các món trên trời dưới nước.
Lôi Phong miệng không nói gì nhưng cái bụng đã biểu tình:
*ọc..ọc..ọc ~
Y đỏ mặt, cúi xuống không dám nhìn thẳng chẳng biết do dỡ hãi hay do ngại.
"Có..

đệ có đói."
Thiên Long dùng sự ôn nhu mà có lẽ là cả đời mà đối đãi với Tiểu Lôi Phong.
Y cũng không biết nữa.

Có lẽ là vì giống đệ đệ của y lúc nhỏ.

Chỉ có lúc nhỏ mới đang yêu như vậy.

Tiểu Lôi Phong có chút chần chừ nhưng y không cảm nhận được sự uy h**p liền một chút nghe theo, vâng lòi mà nhẹ nhàng tiến tới bàn đá kia.
Tiểu Lôi Phong dè dặt lấy đồ ăn bỏ vào bát, len lén nhìn đôi mắt ôn nhu trước mặt khiến y có chút khó nuốt.
Nhưng hiện tại cũng không biểu tình hì được nhiều, y rất đói, chỉ cố gắng mà nuốt xuống.
Quế Túc thấy một bên huynh đệ tình thâm không để ý đến y liền túc giận mà quát tháo:
"Con giun đất kia, mau giải huyệt cho ông đây, mẹ kiếp, phong bế quỷ ngươi ở với đám tiên nhân đó riết thành thói quen à?"
Thiên Long cũng không đoái hoài gì đến y lắm.

Liếc nhìn một cái liền búng tau giải thuật.
Quế Túc lúc này vốn muốn mắng vốn nhưng lại bị ánh mắt như thiêu như đốt kia nhìn chằm chằm.

Y tức giận đến mức lộ nguyên đuôi và tai.
Tiểu Lôi Phong vừa nhai vừa nhìn chằm chằm Quế Túc.

Y có chút sợ vì tiếng chửi rủa của Quế Túc quá đỗi lớn cũng có chút cao hứng khi thấy đôi tai và chiếc đuôi mềm mại kia.
Nhận thấy ánh mắt kia đang nhìn mình đến sắp thủng.

Quế Túc không biết tại sao, thẹn quá hóa giận, đi ra khỏi động, tay đấm, chân đá.

Nhưng y chưa đi được bao lâu liền bị thông ly cho một trận đinh tai.

"Tới rồi, sắp tới rồi.

Bảo quản người đó thế nào rồi? Tình hình có ổn không?"
Quế Túc chưa kịp trả lời, Thiên Long đã truyền tin đi trước:
"Hắn bị tác dụng phụ của thuốc, teo nhỏ rồi.

Hình như ký ức cũng mất luôn.

Mới là đứa trẻ 11 tuổi."
Hắc Quỷ nghe xong mặt cũng đến biến sắc.

"Sao các người không báo ta sớm.

Mẹ nó.

Đợi ở đó, ta liền về giải quyết."
Hắc Quỷ không nhanh không chậm rời mạng thông linh dùng tụ hồn phân tán thân thể thành khói về nhanh nhue gió.
"Tới nơi rồi.

Nam Huyết Nguyệt, Đông Huyết Nguyệt, hai ngươi đâu rồi?".

truyện ngôn tình
Hắc Quỷ về đến chẳng thấy ai, chỉ thấy một bàn trà và nước trà ting tóe, mọi thứ vương vãi.

Nội tâm có chút muốn gào thét, đồt nhiên phía dưới truyền lên giọng của Thiên Long:
"Phía dưới này, ngươi mau xuống nhìn xem, có trò hay lắm.

Cáo tuyết của người sinh ra được đứa trẻ này hay ho lắm."
Biết là tình thế hiềm nguy nhưng Thiên Long cũng không khỏi đùa cho được.

Hôm nay y gặp được một đứa trẻ khiến y có chút cao hứng.
Hắc Quỷ nghe xong trên đỉnh đầu đầu dứa hỏi chấm mà đi xuống mật đạo.

Một khung cảnh ấm cúng khiến y có chút bàng hoàng.

Thiên Long gặp thức ăn cho thằng nhỏ ngồi trên bàn còn Quế Túc y đang hậm hực ăn lấy ăn để thức ăn.
Khung cảnh có chút giống gà mái mẹ chăm đàn con thơ?.
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 36: 36: Đúng Nơi Rồi


Biết là tình thế hiềm nguy nhưng Thiên Long cũng không khỏi đùa cho được.

Hôm nay y gặp được một đứa trẻ khiến y có chút cao hứng.
Hắc Quỷ nghe xong trên đỉnh đầu đầy dấu hỏi chấm mà đi xuống mật đạo.
Một khung cảnh ấm cúng khiến y có chút bàng hoàng.

Thiên Long gặp thức ăn cho thằng nhỏ ngồi trên bàn còn Quế Túc y đang hậm hực ăn lấy ăn để thức ăn.
Khung cảnh có chút giống gà mái mẹ chăm đàn con thơ?
Hắc Quỷ đứng hình hồi lâu cũng đã lấy lại được bình tĩnh.

Hốt hoảng mà tiến vội lại hét lên:
"Cái quỷ gì đang sảy ra thế hả? Ta hỏi hai người canh chừng y, hà cớ gì liền biến thành hài tử rồi? Vị kia đến đây chúng ta liền biết ăn nói sao đây? Người vẫn còn ăn được à, Bắc Huyết Nguyệt, Đông Huyết Nguyệt.

Hai người còn không mau nghĩ cách đi."
Hắc Quỷ vò đầu bứt tai thiếu nước muốn giật sạch tóc trên đầu xuống.

Y đã lo lắng đến mức ăn nói cũng không lưu loát hai con quỷ kia thì vẫn nhởn nhơ như không phải chuyện của mình mà một nhà ba người ăn uống.
Y muốn lật bàn.

Tại sao hiện tại người lo liệu tàn cuộc lại là y?
Hắc Quỷ không chịu đựng được nữa, tiến tới túm cổ áo Thiên Long mà hét lớn:
"Hai vị kia sắp đến rồi, mau nghĩ cách, nghĩ cách ngay cho ta con rồng đất kia.

Còn ngươi nữa, con cáo tuyết kia, buông thằng nhỏ xuống, không được ăn nó."
Thiên Long nhìn y thu liễm ý cười, dùng tay nhẹ nhàng từ tốn gạt tay y đang túm cổ áo mình xuống, chỉnh lại y phục đáp lời:
"Bây giờ chỉ còn cách đưa bọn họ về phía Nam của tên kia trước, bên này chúng ta cố gắng điều chế thuốc giải nhanh nhất có thể."
Hắc Quỷ cũng hết cách, thở dài lấy bình tĩnh:
"Chỉ còn nước như thế.

Con cáo kia, đánh ngất tên tiểu tử đó đi, đưa lên trên điều chế thuốc giải.

Còn ngươi cố cầm chân bọn họ.

Đưa tới phía Nam chợ quỷ kia cũng được."
- ----
Phía Chiêu Quân và Tống Trạch
Tiểu Quân Tử (Chiêu Quân) vẫn theo sát bảo vệ y,trên đường đi phá không biết bao nhiêu là cạm bẫy nhỏ.

Vừa rồi nếu không phải sơ sót một chút liền khiến cho nữ quỷ kia hồn phi phách tán.

Đưa bọn họ sợi tơ máu kia coi như ta tạ lỗi cũng để sau này ca ca gặp lại họ không khỏi phiền lòng.
"Ca ca, phía này."
Chiêu Quân nhẹ nhàng dìu Tống Trạch trên một đoạn rừng gồ ghề.

Hai phía bên đường đi, ma chơi đi qua đi lại nhưng lại không dám đến gần hai người bọn họ không biết là dẫn đường hay tò mò đi theo xem thử.

Từng tiếng quạ kêu ngút trời, phía trên đỉnh đầu sâu không thấy đáy.
Đi được một đoạn liền nghe được những tiếng cười đùa cùng tiếng thác chảy ào ạt.

Xung quanh hai người liền bừng sáng một mảng.
Từng tiếng nói chuyện ngày một lớn dần rồi từng tốp quỷ thị nữ đi xuyên qua hai người tiến vào trong hang động phía dưới thác.
Nơi có đó ánh sáng lập lòe, ca múa như đang mở một bữa tiệc lớn.
Tống Trạch chưa kịp hiểu sự việc bất chợt xảy ra này liền bị một thị nữ kéo vào trong.

Chiêu Quân cũng thuận thế, kéo y lại nhưng cũng bị một lực đạo vô hình không lường trước đẩy vào trong.
Trái ngược với khung cảnh âm u bên ngoài, phía trong là một mảng lông mềm ấm áp.
Hai người liền đứng phía trung tâm bữa tiệc.

Kèm theo đó là một giọng cười hiếu khách:
"Hai vị quý nhân liền làm sao đi lạc tới chỗ ta? Nơi này ta thuê có chút nhỏ, chỉ chứa đủ vài thứ như này thôi.

Đợi khi nào hai vị đến chỗ ta liền tiếp đãi chu đáo hơn"
Tống Trạch níu lấy tay áo Chiêu Quân ra ý hỏi xem người đang ngồi trước mặt này là ai.
Chiêu Quân không nhanh không chậm, nắm lấy tay y đặt lên tay mình, kéo y đến bên cạnh thì thầm:
"Theo điệu bộ này, đệ đoán là vị Nam huyết nguyệt, cai quản phương Nam.

Tây huyết kia có nói hôm nay bọn họ tụ họp gia đình có lẽ là người tham gia làm khách."

Tống Trạch nghe được hơi thở phía tai có chút nhột, đẩy Chiêu Quân ra hành lễ:
"Xin làm phiền Nam huyết, chúng ta đây là đi lạc, mạo phạm chỗ của ngài.

Chúng ta đi tìm người, không có ý quấy rầy.

Mong ngày thả bọn ta rời đi.

Chúng ta coi như chưa có cuộc gặp mặt này."
Chiêu Quân thấy y có chút khánh cự mình cũng tách y ra đứng lùi về phía sau y.
Mặc Thần Vũ cười cợt, lấy táo trên bàn cho lên miệng, lộ bộ nanh sắc nhọn mà cắn xuống một miếng, rồi vẫn cái điệu cười cợt nói tiếp:
"E là các vị không phải đến sai nơi đâu.

Đúng nơi rồi.

Chỗ ta có nguời ngài cần tìm nhưng mà người đó có muốn rời đi hay không thì ta không quyết được..
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 37: 37: Cược Một Ván Đi


Mặc Thần Vũ cười cợt, lấy táo trên bàn cho lên miệng, lộ bộ nanh sắc nhọn mà cắn xuống một miếng, rồi vẫn cái điệu cười cợt nói tiếp:
"E là các vị không phải đến sai nơi đâu.

Đúng nơi rồi.

Chỗ ta có nguời ngài cần tìm nhưng mà người đó có muốn rời đi hay không thì ta không quyết được.
Vừa nói dứt câu, dưới hồ nước phía bên ngoài liền bay lên một cái lồ ng vàng lộng lẫy.

Bên trong là Cẩn Ngôn đang hôn mê bất tỉnh.

Giữa thác nước rộng lớn, ma chơi thắp đuốc lên đèn sáng rực một vùng, thế chỗ cho sự âm u trước đó.
Khung cảnh từ trong động đã được dịch chuyển ra phía ngoài theo dòng nước từ bao giờ.

Chiếc lồ ng được treo lên giữa hồ nước lớn phía dưới thác nơi cố định những sợi xích vàng là chốn vô định, không thấy điểm kết.
Tống Trạch nhìn điệu cười vui vẻ Thần Vũ liền hiểu được vị này vốn là không muốn có ý định buông tha cho bọn họ rời đi nhanh chóng lên tiếng trước:
"Ngài cần gì ở chỗ chúng ta?"
Thần Vũ không biết từ bao giờ đã ngồi lên một bàn cược nhỏ nổi lên trên mặt nước ào ạt thác đổ xuống kia.

Y đưa tay ý chỉ hai người ngồi xuống.

Có lẽ là bệnh cũ tái phát, muốn cá cược cho thỏa thú vui.
Thần Vũ thấy Tống Trạch không biểu lộ gì liền nhìn y mà giải thích:
"Một vụ cá cược thôi.

Chúng ta cá cược ba lần.

Chợ Quỷ phía tây vốn nổi tiếng bởi những canh bạc sống còn mà.

Ta thấy hai người có chút thú vị, ngồi xuống chúng ta cùng chơi một canh tài sửu đi.

Nếu hai người thắng liền để ba người rời đi.

Nếu ta thắng thì tên trong lồ ng đó phải để lại cho ta.

Hai vị thấy thế nào?"
Tống Trạch nhìn vị Huyết trước mắt.

Không biết phải làm sao ứng phó.

Đưa một vị thần quan ra cược theo lẽ là không phải phép huống hồ người đó còn đang bất tỉnh.
Y đang không biết phải làm sao, liền có một giọng nói lướt qua tai y từ phía đằng sau:
"Ca ca, tin tưởng ta, sẽ thắng."
Là Chiêu Quân đã dìu y đến chỗ bàn đá dưới hồ.

Tống Trạch y không phải thuần khiết đến mức chưa động vào xúc sắc nhưng nếu để nói đến từng chải thật sự ngoại trừ lịch kiếp y còn thật sự không biết lắc nổi chúng tử tế.
Thần Vũ thấy biểu tình kia của Tống Trạch và Chiêu Quân cũng biết hai người đã đồng ý liền cao hứng mà hào phóng nói tiếp:
"Nhường hai vị mở đầu.

Đặt tiểu hay đại?"
Tống Trạch nhìn Chiêu Quân bên cạnh, y cầm lấy xúc sắc.
Chiêu Quân nhìn y rồi lại nhìn Thần Vũ:
"Có thể lắc thử chứ?"
Thần Vũ cũng không keo kiệt, hào phóng mỉm cười gật đầu:

"Đươc, tùy hai người kiểm tra."
Chiêu Quân nhìn Tống Trạch, ý nói y lắc thử xem tên này có giở trò gì hay không.

Tống Trạch lắc lắc xí ngầu rồi mở ra.

Lần đầu là hai hai ba, tiểu.
Y mở xong liền nhìn Chiêu Quân, Chiêu Quân cũng như đáp lại mà gật đầu tỏ ý xúc sắc không có vấn đề.
"Vậy hai vị liền có thể cá cược rồi?"
Tống Trạch nhìn y, gật đầu biểu lộ đã sẵn sàng.
Thần Vũ ném quả táo ngổn ngang trên bàn nắm lấy xúc sắc liên tục lắc.

Y lắc qua lắc lại, cao hứng mà dùng nội lực và quỷ khí ném xúc sắc lên cao, khinh công lên phía trên mà lắc xuống.
Y dùng tay xoay con lắc trong bát, đáp mình xuống mặt hồ, lại một lần nữa tung bát lên, lần này là đỡ bằng lưng.

Bát vừa chạm xuống liền bị một lực nội công tung lên lần nữa.

Thiên Vũ mỉm cười cao hứng mà nhẩy lên túm lấy con lắc,xoay một vòng mà đáp xuống trước bàn cược, đặt con lắc trên tay xuống bàn.
Y mỉm cười nhìn Tống Trạch mà hỏi:
"Ngài đoán tiểu hay đại?"
Tống Trạch nhìn một màn vừa rồi không khỏi được mở mang tầm mắt.

Phía Nam trong bảng thần tiên có Quân tửu thương của Thần Quan Vũ Ảnh là tuyệt sắc thì Canh bạc lộ của phía Nam quỷ chính xác là một tuyệt tác không kém.

Một người vì quân múa kiếm còn một người dùng bạc phong lưu.

Thật sự là xứng danh một trong Ngũ cảnh và Tứ Sắc.
Nhìn bộ dáng cười cợt vô tư của Thần Vũ là Tống Trạch không khỏi có chút bối rồi.

Y vốn không giỏi giang gì việc này liền hướng ánh mắt cầu cứu tới Chiêu Quân.

Chiêu Quân đứng bên cạnh y nhìn thấy một màn kia liền đoán được bên trong tên này đã dở trò.

Thực chất muốn tên tiểu thần tiên kia ở lại đến thế?
Trong lần tung lên thứ hai liên dùng thuật triệu hoán mà thao túng các con lắc để thay đổi điểm số.
Thần Vũ nhìn Chiêu Quân, y biết vị huyết vương này đã nhìn thấy chiêu trò của y nhưng lại không vạch trần liền cao hứng mà nắm chắc phần thắng vòng này.
Tống Trạch y trời sinh may mắn nhưng với việc mong muốn sử dụng sự may mắn này dành cho mình thì là lần đầu tiên y có.
Y quay đầu nhìn Chiêu Quân đang đứng bên cạnh mình.

Chiêu Quân cũng dịu dàng nhìn y mà mìm cười cùng gật đầu nhẹ nhàng như tiếp thêm động lực cho y chọn.
Tống Trạch rời tầm mắt nhìn về phía Thần Vũ mạnh dạn đoán xuống:
"Ta đoán tiểu."
Thần Vũ nghe vậy mặt có chút biến sắc thoáng quan, trên môi có vài khắc giứt nụ cười nhưng nhanh chóng đã lấy lại được phong thái ung dung:
"Vị tiên nhân này chắc chứ?".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 38: 38: Tỉnh Dậy Rồi


Tống Trạch rời tầm mắt nhìn về phía Thần Vũ mạnh dạn đoán xuống:
"Ta đoán tiểu."
Thần Vũ nghe vậy mặt có chút biến sắc thoáng quan, trên môi có vài khắc dứt nụ cười nhưng nhanh chóng đã lấy lại được phong thái ung dung:
"Vị tiên nhân này chắc chứ?"
Tống Trạch không chút lưỡng lự đáp lại:
"Chắc chắn."
Thần Vũ nhìn y rộ lên ý cười:
"E rằng ngài phải thất vọng rồi."
Y vừa nói vừa đưa một tay lật mở xúc sắc, một tay thi triển thao túng thuật mà lật xúc sắc lên một lần nữa.
"Năm Sáu Sáu.

Ta bảo ngài suy nghĩ kĩ rồi mà.

Là Đại."
Mặc Thần Vũ vừa mở xúc sắc lên vừa cười đắc kí, dùng ánh mắc khiêu khích nhìn Tống Trạch và Chiêu Quân.
Chiêu Quân một bên thấy trò trẻ con của y liền không có hứng thú mà phản hồi, y nhanh chóng nói tiếp:
"Tiếp tục đi.

Lần này đến chúng ta."
Vừa nói Chiêu Quân vừa cướp lấy xúc xắc từ bao giờ, đặt trước mặt Tống Trạch.

Tống Trạch nhìn y, Chiêu Quân khẽ gật đầu ý chỉ y lắc thứ trước mặt.

Kèm theo câu nói ghé sát bên tai:

"Tin tưởng ta, sẽ thắng."
Bọn họ ở dưới "mải chơi quên mất vị trong lồ ng sắt kia đã tỉnh lại.
Cẩn Ngôn nhíu mày lại, cơ thể có chút khó chịu mà mở mắt.
"Um...ta đang ở đâu?"
Khung cảnh hiện lên trước mắt y là một khoảng không rộng lớn không thấy đáy.

Trước tầm mắt là rừng cây bạt ngàn đen ngòm.

Nhưng tại sao chỗ y lại rất sáng.

Thứ ánh sáng của ma chơi xanh một vùng.
Phía dưới y ngồi mềm mại, ấm áp.

Là lông thú thượng hạng.

Bên cạnh y còn có đ ĩa trái cây tươi cùng với một bình rượu.

Y được bao bọc bởi một chiếc lồ ng vàng, bên trên trạm sắc phỉ thúy xanh tinh sảo.

Tại sao y lại ở đây?
Cẩn Ngôn mò mẫn tìm kiếm xung quanh cố gắng muốn thoát ra nhưng chân y đã bị một giây trói tiên trói lại cố định bên ngoài lồ ng.
Chuyện này là thế nào? Y vừa rồi vốn lag đăng ăn ở dưới kia cùng với tên đáng ghét đó.

Hiện tại đã làm sao lên được trên này mà còn bị nhốt lại nữa?
Cẩn Ngôn ra khỏi chiếc lồ ng sắt trên cao này, đánh mắt tìm kiếm xung quanh.

Phía dưới y cách không xa, ba thân ảnh cùng với tiệc múa ca kỹ tưng bừng từng tiếng.
Nhìn bộ dáng h có thể đoán được là vị thần quan của y và tên chết tiệt bên cạnh ngài.

Nhưng người phía đối diện lại mơ mơ hồ hồ mà không nhìn rõ.
Cẩn Ngôn vùng vẫy, miệng muốn thốt lên gọi thần quan của y nhưng không được.
Cần Ngôn cầm lấy chiếc đ ĩa đựng hoa quả mà đập mạnh xuống lồ ng kêu thành tiếng lớn như muốn thu hút sự chú ý của ba con người kia.
Ba người phía dưới nghe thấy tiếng động liền quay lại nhìn y.
Cần Ngôn không dùng được thuật thông linh dương ánh mắt cầu cứu như sắp khóc đến nơi tới Tống Trạch:
Cứu ta với cứu ta với thầm quan của ta ơi huhu.

Cứu với."
Tống Trạch nhìn y như cũng hiểu ý.

Nhưng trong lòng không khỏi dâng lên chút áy náy.

Người bị đem ra làm vậy cá cược cầu cứu y làm y có chút thẹn mà lắc lắc thứ trong tay.
"Nhìn ngươi kìa, bộ dáng có chút vui vẻ đó.

Ta thích nhất là làm người ta tức phát khóc."
Thần Vũ một bên cười ha hả, đưa ánh mắt nhìn Cẩn Ngôn.

Bên phía Cẩn Ngôn y không hiểu nổi tại sao bản thân không thể nhìn rõ khuôn mặt của người này.

Nghe giọng y có thể đoán được là tên Huyết nguyệt kia nhưng hắn bắt y lên đây làm gì?
Y đâu có gây thù với hắn?
Chiêu Quân đặt tay bao bọc tay Tống Trạch mà lắc nhẹ cùng truyền âm cho y.
"Xúc sắc bị sáo trộn rồi.

Ca ca đừng lo.

Có ta ở đây sẽ nhanh cứu được người ra thôi.".
 
Ta Ở Nhân Gian Lượm Được Một Vị Phu Quân
Chương 39: 39: Thua Trắng Rồi


Y đâu có gây thù với hắn?
Chiêu Quân đặt tay bao bọc tay Tống Trạch mà lắc nhẹ cùng truyền âm cho y.
“Xúc sắc bị sáo trộn rồi.

Ca ca đừng lo.

Có ta ở đây sẽ nhanh cứu được người ra thôi.”
Bên phía Hắc Quỷ, Thiên Long, Lôi Phong, Quế Túc.
Thiên Long nhìn y thu liễm ý cười, dùng tay nhẹ nhàng từ tốn gạt tay y đang túm cổ áo mình xuống, chỉnh lại y phục đáp lời:
“Bây giờ chỉ còn cách đưa bọn họ về phía Nam của tên kia trước, bên này chúng ta cố gắng điều chế thuốc giải nhanh nhất có thể.”
Hắc Quỷ cũng hết cách, thở dài lấy bình tĩnh:
“Chỉ còn nước như thế.

Con cáo kia, đánh ngất tên tiểu tử đó đi, đưa lên trên điều chế thuốc giải.

Còn ngươi cố cầm chân bọn họ.

Đưa tới phía Nam chợ quỷ kia cũng được.”
Bọn họ trở lên trên.

Quế Túc ôm theo Lôi Phong, vừa đến nơi đã ném y xuống phản trúc.
“Con m* nhà nó các ngươi.

Vứt cho ta thứ của nợ này rồi cao chạy xa bay.

Các người được lắm.

Ta…”
Chưa kịp nói dứt câu, Hắc Quỷ đã cấm ngôn y đồng thời ngồi xuống bàn, vừa nói vừa điều chế thuốc giải:
“Ngươi câm miệng cho ta.

Bây giờ là lúc người kể khổ à.

Chúng ta có ai không khổ.

Mau mang lông bản thể ra đây cho ta.

Đừng để ta vặt trụi lông của ngươi.”
Quế Túc vùng vẫy muốn nói nhưng không được:
Tại sao lại là ta.

Cả nhà ta có một xíu lông như thế ngươi liền đem làm thuốc dẫn.

Người tàn ác thường sống thảnh thơi.

Ta con m* nó khinh bỉ các ngươi."
Hắc Quỷ nhận được truyền tin nhưng không có phản hồi gì lại.

Nhưng với hành động cưỡng ép hiện hình của y Quế Túc cũng biết hắn thực sự muốn vậy trụi lông của y liền ngoan ngoãn hóa hình, tự nhổ đưa cho y.
‘Đó của ngươi, của ngươi cả đó.

Con m* nó ta phẫn nộ.

Ta muốn đồ sát thiên hạ.’
Quế Túc dùng đôi mắt như sắp ch ảy nước vì đau đớn mà trừng Hắc Quỷ nhưng hiện tại, y đã không quan tâ m đến gì nữa, mở kết giới nhận lông rồi nhanh chóng đóng lại.
“Này, ngươi đâu rồi?”
Thiên Long đang ung dung nhấp ngụm trà liền nghe được tiếng thông linh, không nhanh không chậm mà rời đi mất.
Trên Tiên Kinh nọ.
“Ta nói với ngươi chứ, cái trò mạt chược cỏn con này mà làm khó được ta Triệu ti mệnh danh tiếng đỉnh đỉnh ta sao?”
Triệu Trình ngồi cùng tam tiên của Đông tiên điện chơi đến vui vẻ.

Hôm nay y phúc lớn, kiếm được kha khá công đức từ bọn họ.

Còn có pháp bảo và linh thảo.

Không uổng công chơi một chút.
Ba vị tiên tôn nghe thấy vậy, nhìn đống công đức và pháo bảo bị thua trắng kia không khỏi đau lòng đến thổ huyết.
“Đây… đây… cái này là bọn ta lỡ dại.

Ngài làm ơn đại lượng đừng siết nữa có được không? Điện của ta đến con trâu hay cưỡi cũng bị ngươi lấy mất rồi.”
Hồng Chước, Thần Quan cai quản mùa màng dùng đôi mắt ngấn lệ nhìn Triệu Trình đang ngồi ung dung ngắm nhìn pháp bảo mới chấn lột được.
“Phải đó phải đó, chúng ta tu hàng cũng nhau cả gần nghìn năm nay, ngươi lỡ lòng nào thấy bọn ta ngủ không một mảnh vải chứ?”
Thấy Hồng Chước nài nỉ, Bắc Hành, Thần Quan cai quản nắng mưa cũng nhanh trí bồi thêm.
Ba lão tiên bọn họ cũng đến cái tuổi này rồi mà còn đánh bài thua sách cả nhà thật sự là đau đớn đến cùng.
Triệu Trình xem nhue không nghe thấy, đứng dậy, đưa tất cả chiến lợi phầm vào Tâm Kết tiêu soái rời đi không quên bỏ lại một câu:
“Thứ cho ta không thể trả lễ.

Thắng thua là chuyện thường tình, cáo từ.”
Vị tiên nhân còn lại hỏi tiểu tiên thân cận:
“Nhược Mai à, vào lấy ta tấm áo khoác, lòng tiên có chút lạnh.”
Vị tên gọi Nhược Mai kia đến cười khổ:
“Bẩm Lục Mạch Thần Quan, áo khoác bị lấy đi hết rồi.”
Lục Mạch, vị thần quan cai quản động vật không khỏi có chút đau nhói..
 
Back
Top Bottom