Minh Dạ đôi mắt trĩu xuống , hắn không né tránh .
Hà Hi đánh hắn một lần rồi hai lần , đến mức hắn thổ huyết .
Nàng nhìn hắn , lạnh nhạt : " ngươi chết rồi , họ có thoát được mộng cảnh không ?
" .
Hắn lắc đầu , Hà Hi chính là không biết câu trả lời của hắn chính xác là gì .
Bực mình quay đi , dù sao hắn cũng chỉ còn chút thần thức , không đáng quan tâm .
Minh Dạ thấy nàng quay đi , đau khổ nhìn nàng : " Tang Tửu " .
Hà Hi khựng lại , khó hiểu quay lại nhìn hắn .
Hắn gọi nàng là Tang Tửu ?
Hay là hắn bị đánh đến sảng rồi .
Mắt hắn đẫm lệ nhìn nàng , cười khổ : " ta tìm nàng khắp nơi , sau cùng vẫn là bị nàng hận đến vậy .
Ta xin lỗi nàng ".
Hà Hi nhìn hắn , cong môi : " ngươi nghĩ ta là Tang Tửu nên mới đả thương ngươi ?
Ta là Hà Hi , thấy ngươi là tên tra nam khốn nạn mới đánh ngươi ".
Hắn dùng phép biến ra một hình ảnh , người trong đó lại chính là Hà Hi .
Nàng đang ngồi cạnh hắn , chăm sóc hắn .
Y phục giống hệt công chúa Bạng tộc trong mộng cảnh .
Hà Hi ngây người , nhìn mình trong hình ảnh ấy .
Thì ra Minh Dạ vẫn luôn in sâu những ngày trong căn nhà nhỏ ấy vào kí ức .
Nàng có chút động lòng , nhưng nghĩ lại những điều vừa thấy liền dùng ánh mắt chán ghét nhìn hắn .
Minh Dạ cũng không để ý thái độ của nàng , hắn cứ nhìn nàng .
Hà Hi giễu cợt : " Ta là khuôn mặt giống nàng nhưng ta không yêu ngươi .
Đối với ngươi chỉ là người xa lạ , thả ta ra đi ".
Minh Dạ dường như không để ý nàng nói gì , nhẹ nhàng lấy trong tay áo ra một cái vỏ trai rất mới , rất đẹp : " ta đã làm lại nó cho nàng , nàng có thích không ?
" .
Hà Hi nhìn cái vỏ trai ấy , nhớ lại hình ảnh Tang Tửu lao mình xuống sông Nhược Thuỷ , chịu bao đau đớn cứu hắn .
Nàng quay đi nhìn vào mộng cảnh , hỏi hắn : " ngươi nói xem , sao lúc đó lại tha cho Thiên Hoan .
Vì nàng là con gái của sư phụ ngươi ?
Cho dù hại cả Bạng tộc cũng không có tội ?"
Minh Dạ nhìn nàng , ánh mắt của nàng nhìn vào Tô Tô đang bị giam trong đại lao càng giống với Tang Tửu năm ấy .
Hắn nặng nề : " là ta không tốt ".
Hà Hi nhìn vào Tô Tô đang đau khổ trong mộng cảnh , nhìn lại cái vỏ trai trong tay Minh Dạ .
Nàng tự hỏi năm ấy Tang Tửu tại sao không để hắn chết đi , để sống tự do tự tại .
Minh Dạ đưa tay ra , muốn nàng nhận lấy vỏ trai .
Nàng nhìn hắn , tay nhận lấy : " ta ước gì ngươi từng tốt với Tang Tửu như vậy , ước gì ngươi là một phu quân tốt ".
Nước mắt lăn trên má nàng , chảy từng giọt xuống vỏ trai trên tay .
Minh Dạ đau lòng lau nước mắt cho nàng : " phải , ta ước gì ta nhận ra sớm hơn .
Nếu ta nhận ra ta đã làm sai cho dù bọn họ đều chỉ trích nàng , cho dù là Thiên Hoan , cho dù là sư phụ ta cũng không màng .
Ta sẽ vì nàng không quan tâm ai , chỉ yêu nàng ".
Hà Hi nghe lời này , nhìn hắn : " tiếc là lời này ta không nhận , ta không phải Tang Tửu ".
Hà Hi nhìn lại trong mộng , hình ảnh Tiêu Lẫm bảo vệ Tô Tô hiện lên .
Nàng chưa nghĩ tới cảnh tượng này , cảm xúc chợt hỗn độn .
Bàng Nghi Chi mới là Tang Hựu , Tiêu Lẫm vậy mà lại trong vai kẻ si tình...
Trong mộng mọi thứ trôi qua thật nhanh , nhưng mỗi khi có hình ảnh của Tang Tửu lại chậm .
Hình ảnh Minh Dạ đã thành thần , dùng thân mình bảo vệ Tang Tửu .
Hình ảnh Tang Tửu chết đi , hình ảnh Minh Dạ đi bao năm tìm cách hồi sinh Tang Tửu .
Không giống những gì nàng biết nhưng tình cảm của Minh Dạ lại là thật .
Nàng nhìn Minh Dạ , giọng buồn khổ : " những lời này ta nghe thay Tang Tửu , ta mong ngươi buông thả mà sống .
Thật ra ta nhìn ra , Tang Tửu yêu ngươi vì ngươi bảo vệ sông Mặc , bảo vệ Bạng tộc .
Nàng yêu dáng vẻ anh hùng của ngươi .
Ngươi đừng làm Giao long , đừng làm yêu quái ở đây nữa .
Đi đi " .
Minh Dạ cong môi : " tha thứ cho ta ?
".
Hà Hi ngước lên nhìn hắn , vuốt mặt hắn : " Tang Tửu không chắc sẽ tha thứ , nhưng ta tha thứ cho ngươi ".
Lời này nói thay những khán giả như nàng .
Dù sự thật là nơi đây tàn nhẫn hơn , nhưng ít nhất thì có nhiều người khác cũng thương cảm cả hắn , thương cho Minh Dạ và Tang Tửu .
Minh Dạ nghe nàng nói vậy , trong lòng nhẹ đi vài phần .
Bên ngoài mọi người đã ra hết .
Tô Tô nghe Liêm Hoạch nói Hà Hi bị hút vào trong , lòng lo lắng .
Dù sao trong kí ức của Tịch Vụ , Hà Hi luôn giúp đỡ , chăm sóc nàng .
Đàm Đài Tẫn không mảy may quan tâm , Con Giao Long này đã chọn không hoá yêu , hắn còn làm gì được chứ .
Lúc này thi thể của mấy tên đạo sĩ đã chết hấp thụ oán khí trở thành thi yêu .
Đám người Tiêu Lẫm đang đánh nhau với chúng .
Còn đám người Đàm Đài Tẫn đã có bảo vật , không bị đả thương .
Bên trong Giao Long , Hà Hi vuốt ve cái vỏ trai .
Nhẹ nhàng nói : " ta có gương mặt của Tang Tửu , nhưng ta không hiểu nàng nghĩ gì .
Vỏ trai này ngươi tặng nàng , ta sẽ giữ nó bên mình .
Nếu nàng trở lại làm Tang Tửu , nàng thấy nó sẽ tỏ lòng ngươi ".
Minh Dạ bộ mặt tỏ ra hạnh phúc , biến nhỏ vỏ trai tạo thành một cái vòng .
Hắn đeo lên cho Hà Hi :" mong nàng giữ lời này , đa tạ Hà Hi cô nương ".
Hình dáng hắn dần biến mất , tan theo không khí .
Giao long toả ra một ánh sáng khiến thi yêu bất động , rồi nó tan biến .
Lộ ra Hà Hi , đang ôm vòng cổ trước ngực mình .
Nàng mở mắt , lúc này thi yêu cử động lại , hai bên tiếp tục hỗn chiến .
Liêm Hoạch gọi lớn Hà Hi mau chạy , Hà Hi lại như mất hồn , cứ vậy từ từ đi lên trên .
Nàng đi thẳng tới một mỏm đá , nơi trước đây Tang Tửu trốn sau ngắm nhìn Minh Dạ .
Nàng thất thần nhìn nó , nước mắt rơi lã chã .
Bên dưới sông , đám Tiêu Lẫm cướp được bảo vật của Đàm Đài Tẫn , thành công lên bờ .
Tô Tô lên bờ nhận ra Đàm Đài Tẫn vẫn dưới sông liền lao xuống cứu hắn .
Liêm Hoạch chạy đi tìm Hà Hi , thấy nàng đang khóc bên một tảng đá .
Muốn tới an ủi , nghĩ rằng nàng bị ảnh hưởng bởi Bát Nhã Phù Sinh .
Hà Hi quay sang nhìn người , ôm chầm lấy Liêm Hoạch .
Thấy nàng suy sụp vậy , người cũng không hỏi chỉ vỗ về nàng : " muội đừng để nó ảnh hưởng , chỉ là một giấc mộng thôi ".
Hà Hi dụi dụi vào vai Liêm Hoạch : " phải , chỉ là mộng , chỉ là mộng ".