Khác Ta muốn " Hắc Nguyệt Quang " là HE

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
347804473-256-k419239.jpg

Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
Tác giả: HaHiHoang
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi đột nhiên tiến vào thế giới trong phim nhưng sao lạ quá ???



truongnguyettanminh​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • TA SINH RA Ở NHÂN GIAN
  • Tân long thần ký
  • TIÊN NGOÀI TAM GIỚI
  • Bác Sĩ Thiên Tài full
  • Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Cảnh quốc


    Nguyễn Hà Châu là một du học sinh Trung Quốc người Việt đang theo học tại Đại học Nam Kinh .

    Cô xinh xắn và có nụ cười rất sáng , nói tiếng Trung khá tốt lại quen được nhiều học bá tài giỏi .

    Hà Châu đặc biệt thích xem những bộ phim cổ trang , tiên hiệp Trung Quốc .

    Nó đem lại cho cô một mặt rất đẹp về trang phục cũng như những điều thần tiên qua màn ảnh .

    Gần đây cô đang theo dõi bộ " Trường Nguyệt Tẫn Minh " một bộ phim có đầu tư về hình ảnh đặc sắc .

    Hà Châu đắm chìm vào nó , tận hưởng nó .

    Cho đến những tập càng về sau càng khiến cô tức muốn khóc .

    Cô thấy thương cho một Ma Thần bị thói đời tàn nhẫn mà mang hận , thương cho một cuộc tình có tới 4 lần cưới nhưng không hạnh phúc .

    Lại nói đến Bát Nhã Phù Sinh còn bao điều dang dở , đều khiến cô tức nghẹn trên cuống họng .

    Xem xong tập cuối cô khóc đến sưng mắt , đi học đều bị hỏi thăm .

    Kim Thoan - bạn người Trung của cô , tưởng bạn mình bị tra nam đội mũ xanh mua tới một đống đồ nhắm và bia để tâm sự .

    Hà Châu thấy vậy , bèn giải thích : " không phải chuyện này , cậu đã xem bộ ' Trường Nguyệt Tẫn Minh ' chưa .

    Mình xem mà mấy ngày nay cứ luẩn quẩn trong đấy không thoát ra được " .

    Dứt lời xé chút mực khô ăn , vừa ăn vừa khóc nức nở .

    Kim Thoan thấy vậy phục rồi , đặt tay lên vai Hà Châu vỗ vỗ : " mình đã nói cậu bớt xem mấy cái phim kết như vậy lại .

    Cậu không nghe còn nói phim vui , mấy tập đầu vậy chứ nó vốn đã không vui rồi .

    Này hồi trước mình có nghe nói tiểu thuyết mà đạo diễn dựng phim có ngoại truyện , là HE đấy !

    "

    Hà Châu nghe thế mắt sáng rỡ , thêm nước mắt nên trông rất long lanh .

    Vội vàng mở điện thoại lên tra thử .

    Thật sự hiện lên có ngoại truyện .

    Chỉ là đọc xong tên , cô phục rồi .

    Dòng chữ lù lù " Hắc Nguyệt Quang cầm chắc kịch bản BE " .

    Cô không còn hi vọng nữa , thất thần tạm biệt Kim Thoan trở về .

    Về đến nhà , cô cũng thử mở lên tìm hi vọng .

    Không ngờ đọc xong một đoạn đầu nhận ra nó hơi khác .

    Trong tiểu thuyết có vẻ nhiều nhân vật hơn thì phải .

    Chỉ là tối rồi đọc truyện chữ dễ buồn ngủ , đọc được gần hết chương 1 liền ngủ quên mất .

    Sáng hôm sau , đang ngủ thì Hà Châu khó chịu tỉnh lại .

    Nắng chiếu thẳng mặt khiến cô chịu hết nổi rồi .

    Mở mắt ra liền thấy mình đang nằm trên một cái sàn gỗ , hơn nữa xung quanh lại là khung cảnh một căn phòng phong cách cổ xưa của Trung Quốc .

    Đang hoang mang không biết mình đang ở đâu thì nghe thấy có tiếng mở cửa .

    Cô hoảng hốt tìm chỗ trốn .

    Một cô gái trẻ bước vào cất giọng : " Đại tiểu thư ?

    Người đang làm gì vậy ."

    Nói xong liền đặt chậu nước xuống chạy tới đỡ cô .

    Hà Châu thấy một màn này sợ rồi .

    Lắp bắp hỏi lại : " Cô...cô mới gọi tôi là gì ?"

    Cô gái kia khó hiểu , nhìn một cách thăm dò : " người bị làm sao vậy , không gọi người là Đại tiểu thư thì gọi người thế nào đây "

    Hà Châu bất động đứng nhìn mọi thứ trước mắt , tay tự cấu lấy eo mình rồi khẽ kêu một tiếng .

    Cô gái kia thấy vậy hoảng sợ hỏi han .

    Hà Châu lúc này nhận ra đây là thật không phải mơ liền chạy ra chỗ cái gương gần đó soi .

    Vẫn là khuôn mặt ấy nhưng trang phục và kiểu tóc này .

    Tóc cô sao lại dài như vậy rồi ?

    Hà Châu sốc đến ngồi xuống sàn .

    Thấy cô như vậy người kia sợ đến xanh mặt : " nô tì...nô tì đi gọi đại phu "

    " Khoan đã " Hà Châu vội đứng dậy kéo lấy cô gái .

    " Tôi muốn hỏi cô vài chuyện " .

    Trong lòng có hàng vạn câu muốn hỏi cứ thế tuôn ra .

    Người kia cũng cẩn thận trả lời : " nô tì là Tố Lệ , là người đi theo hầu tiểu thư mấy năm nay.

    Tiểu thư là Đại tiểu thư Hoàng gia - Hoàng Hà Hi .

    Mẫu thân người là Diệp Mịch , nữ nhân của Diệp gia .

    Phụ thân người là Hoàng Thệ , quan triều đình , có tiền tài vô cùng nhiều .

    Người là nữ nhi được phụ mẫu thương nhất , vậy mà ngủ dậy lại mơ mơ hồ hồ , nô tì biết nói sao với lão gia và phu nhân đây " .

    Nói xong thì sụt sùi khóc .

    Hà Châu nghe đến đây liền có hàng nghìn suy nghĩ trong đầu .

    Ta là Hà Hi ?

    Đại tiểu thư Hoàng gia ?

    Diệp ...

    Nghĩ đến đây liền vội vàng hỏi : " Khoan đã , ngươi nói Diệp gia ?

    Không lẽ là Diệp phủ ở Cảnh quốc "

    Tố Lệ nghe vậy liền nín khóc : " người nhớ lại rồi sao ?

    Nô tì mừng quá "

    ( từ giờ sẽ gọi Hà Châu là Hà Hi cho đúng mạch truyện nhé .

    Và từ đây mình sẽ viết ngôn ngữ cổ đại chút nhé mọi người từ cô - thành nàng )

    Hà Hi nghe vậy bỗng hiểu ra phần nào .

    Không ngờ lại là đi vào thế giới trong phim .

    Vô cớ lại thành người nhà của nhân vật chính .

    Hỏi ra thì chính là biểu tỷ của Diệp Tịch Vụ - nữ chính .

    Hà Hi rất tò mò , ông trời thấy chưa đủ đau hay sao còn bắt nàng xem tận mắt .

    Lúc này một người khác bước vào , thấy Tố Lệ hành lễ gọi " Phu Nhân " , Hà Hi cũng nhận ra đây là mẫu thân của mình .

    May là kinh nghiệm xem phim không ít cũng cẩn thận hành lễ .

    Phu Nhân tới gần nhìn nàng , nàng ngẩng đầu nhìn người .

    Không thể không thốt lên " mỹ nhân " , nhìn đến ngẩn người .

    Phu Nhân thấy nàng thơ thẩn như vậy liền lên tiếng : " con là làm sao vậy ?

    Mẫu thân đến để gọi con đi mà con lại đứng đấy ngẩn người ra nhìn ta chằm chằm vậy sao !"

    Tố Lệ thấy vậy , hoảng sợ kéo Hà Hi lại : " tiểu thư , để nô tì thay y phục cho người " .

    Hà Hi cũng mơ hồ đi theo .

    Bộ y phục xanh ngọc này cũng đẹp quá đi , có thêm hình thêu nhiều kiểu trên thân khiến nó nhìn rất thanh toát .

    Hà Hi nhìn mình trong gương , tự say mình rồi .

    Cũng mau chóng thoát khỏi nó mà dò hỏi : " Tố Lệ , mẫu thân muốn ta đi đâu ?

    "

    Tố Lệ cũng không suy nghĩ nhiều : " là đại hỉ của Tuyên Vương và biểu muội người - Băng Thương tiểu thư ".

    Hà Hi ngạc nhiên : " ngươi nói sao ?

    Sao lại nhanh như vậy ".

    Tố Lệ lắc đầu : " người vẫn tức giận thay Diệp tam tiểu thư sao , Tuyên Vương điện hạ thích Diệp đại tiểu thư như vậy .

    Người đừng phẫn nộ nữa .

    "

    Hà Hi nghĩ trong lòng , không ngờ là nhanh vậy .

    Chẳng phải lần này kết hôn Đàm Đài Tẫn sẽ thả một bầy quạ đen đến hại chết mọi người sao .

    Ta đi chính là nộp mạng cho hắn rồi .

    Nàng mắt tối sầm lại nhìn Tố Lệ : " ngươi nói xem ta có thể không đi không , ta thật không còn muốn tới ".

    " Không đi cũng phải đi cho ta , con càng ngày càng không có phép tắc .

    Bảo sao lại khiến Tịch Vụ ngỗ nghịch theo .

    Con bé chính là chơi với con nên hư theo con rồi .

    Lần này đi cho ta , lần trước Diệp tam thành thân con không tới thì lần này phải đi .

    " Phu Nhân nghiêm nghị , bước vào nhìn nàng .

    Hà Hi cũng sợ rồi , đành ngoan ngoãn đồng ý .

    Nàng nghĩ lại thì có lẽ giờ Tịch Vụ bị Tô Tô nhập vào rồi , có lẽ cũng không sao .

    Đứng gần nàng là được .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Thay đổi


    Xe ngựa giờ Tỵ mới xuất phát .

    Hà Hi ngồi cạnh cửa , kéo rèm ra xem khung cảnh ngoài phố chợ .

    Mọi người buôn bán tấp nập , còn truyền tai nhau về vị Tuyên Vương anh tuấn và Diệp đại tiểu sư nghiêng nước nghiêng thành .

    Hà Hi vốn có ác cảm với Băng Thường .

    Nàng biết tính cách của ả qua phim , thật sự khó lòng nghe thêm .

    Ngồi một lúc thì cũng tới Diệp phủ .

    Diệp phủ hôm nay vô cùng huyên náo .

    Tất bật người đến , người chạy qua chạy lại , Hà Hi cũng chẳng để ý mấy .

    Nàng đi theo mọi người đi vào trong phủ .

    Gặp gỡ và chào hỏi mọi người .

    Chỉ là rất lạ , tại sao Diệp gia lại nhiều tiểu thư như vậy ?

    Nàng nhớ trong phim đâu có nhiều tới vậy , đến cả thiếu gia cũng có rất nhiều .

    Rốt cục là như thế nào , nàng mơ hồ nhìn họ .

    Tổ mẫu thấy nàng có vẻ không vui , liền gọi nàng đến gần : " Hà Hi , con đang tìm Tịch Vụ sao ?

    Nó chắc giờ đang hậm hực ở trong phòng .

    Con đến tìm nó giúp ta "

    Hà Hi ngoan ngoãn hành lễ , ra hiệu cho Tố Lệ dẫn đường .

    Trên đường đi nàng vẫn là không biết nên đối diện với Diệp Tịch Vụ bây giờ như thế nào .

    Đến nơi , nàng hít một hơi đẩy cửa bước vào .

    Diệp Tịch Vụ thấy nàng , vội chạy tới , túm lấy tay áo nàng : " Biểu tỷ , tỷ đến rồi .

    Tỷ xem ả Diệp Băng Thường kia đã cướp Tiêu Lẫm của ta !

    Còn ta bây giờ vướng vào một tên phế vật , ta không cam !

    "

    Hà Hi nghe một tràng này , ôm chầm lấy Diệp Tịch Vụ .

    Thật ra trong tâm nàng , nàng rất hâm mộ người trước mặt này .

    Không kịp nghĩ gì chỉ muốn ôm nàng cho thoả lòng yêu mến .

    Sau đó , nàng chợt nhận ra trước mặt mình là Diệp Tịch Vụ thật chứ không phải Lê Tô Tô .

    Có chút đau trên đầu , trong óc quẩn quanh thắc mắc tại sao lại như vậy .

    Tịch Vụ thấy nàng vậy liền kéo nàng vào ghế ngồi , miệng kêu nô tì gọi đại phu .

    Hà Hi vội ngăn cản : " không cần !

    Ta là lo cho muội thôi..."

    Tịch Vụ nghe vậy nhìn nàng .

    Hà Hi nghĩ không lẽ mình nói sai rồi .

    Liều hỏi : " muội thấy ta lạ sao ?

    "

    Tịch Vụ nhìn nàng , chẹp miệng nói : " tỷ còn hỏi , nếu hôm ấy tỷ đến làm loạn thì sao ta phải cưới hắn !

    Ta là đang thấy từ lo lắng của tỷ miễn cưỡng rồi " .

    Hà Hi nắm lấy tay nàng : " là mẫu thân không cho ta tới , muội xem không phải sợ ta đánh hắn chết sao .

    Ta còn là thương muội lắm mới tới , hôm nay ta làm loạn cho muội xem .

    "

    Tịch Vụ nghe vậy cong môi : " đúng là chỉ có tỷ hiểu ta , nhưng tỷ định làm gì ?

    Tỷ đánh chết nàng ta chắc ."

    Hà Hi nghe vậy nhìn nàng đầy ẩn ý , khẽ lắc đầu : " đừng làm gì cả , có người làm thay chúng ta " .

    Hà Hi nghĩ lại lần ấy Đàm Đài Tẫn làm đám cưới Tiêu Lẫm thành nơi máu tanh chảy thành sông .

    Nghĩ đến cũng có chút run người .

    Tịch Vụ nghe xong liền dò hỏi : " tỷ nói có người làm loạn thay ta ?

    Ai vậy .

    "

    Hà Hi tỏ vẻ không muốn nói , bảo Tịch Vụ sửa sang lại đi xem kịch .

    Tịch Vụ cũng không nghi ngờ gì , sửa sang lại rồi cùng Hà Hi trở ra ngoài .

    Hà Hi vẫn còn nhiều thắc mắc , nhưng nghĩ lại có lẽ do trong phim không lên sóng được hết mọi người .

    Còn Tịch Vụ chắc cũng sắp thành Tô Tô rồi .

    Lát nữa vẫn là đứng từ xa xem kịch thôi .

    Hai người đến nơi liền vào hành lễ , thấy họ vui mừng như vậy hai ngừoi cũng khó chịu trong lòng .

    Tịch Vụ chính là muốn làm loạn rồi nhưng nhìn sang Hà Hi lại thôi .

    Lúc này Diệp Băng Thường và Tiêu Lẫm bước vào .

    Hà Hi vốn không ghét Tiêu Lẫm , thấy hắn trong bộ hỉ phục đẹp như vậy liền nhìn theo không chớp mắt .

    Tịch Vụ thấy Băng Thường trong lòng như có sóng cuộn dâng lên .

    Hai tay nắm chặt , mắt nhìn như muốn lao tới bóp chết nàng ta .

    Hà Hi thấy họ làm lễ vội lôi Tịch Vụ ra ngoài , Tịch Vụ còn đang hỏi Hà Hi lý do thì bắt gặp Đàm Đài Tẫn ngồi ở góc vườn .

    Hà Hi thấy hắn liền mắt sáng lên , định lôi Tịch Vụ chạy ra ngoài .

    Chỉ là chợt thấy hắn có vẻ hơi khác , nhìn hắn như con mèo bị bỏ đói sắp chết tới nơi .

    Còn đang ngồi nói chuyện với con ếch .

    Nàng rối hết lên rồi , chẳng phải giờ hắn phải làm phép rồi sao , sao lại ngồi nói chuyện với ếch chứ ?

    Không phải giờ vẫn thích Băng Thường sao .

    Tịch Vụ thấy hắn lại tức , chạy tới đá hắn ngã ra : " Ngươi ngồi đây làm gì ?

    Chướng mắt ta , lại còn nói chuyện với ếch ?

    " .

    Nói xong liền đạp con ếch thừa sống thiếu chết lổm ngổm lết đi .

    Đàm Đài Tẫn bò dậy , nhìn thấy một màn này cũng không dám phản lại .

    Hắn hèn mọn cúi đầu xin lỗi Tịch Vụ rồi lui ra xa đứng .

    Hà Hi thấy việc này bị sốc tới khó thở .

    Lòng chỉ muốn chạy đến nói với Tịch Vụ rằng sau này hắn có phép sẽ giết người đầu tiên đó .

    Tịch Vụ quay lại thấy Hà Hi sợ đến toát mồ hôi , nhìn vẻ ngoài này không kiềm chế được nói : " tỷ sợ a ?

    " .

    Hà Hi tỉnh lại , nhìn Tịch Vụ trước mặt bình tĩnh nói : " ta sợ ếch lắm , may quá muội đuổi nó rồi .

    " Tịch Vụ không hỏi nhiều quay sang chất vấn : " tỷ nói chuyện hay ?

    Chuyện hay đâu , tỷ lại lừa ta .

    "

    Hà Hi hết chối rồi , đành nói hươu nói vượn bịa rằng tổ mẫu muốn dỗ nên kêu nàng lừa Tịch Vụ .

    Còn rưng rưng kể khổ .

    Tịch Vụ lúc này cũng không thông minh lắm .

    Nghe qua liền tin sái cổ , an ủi nàng rồi tức giận quay về phòng .

    Hà Hi cũng thở phào một hơi , quay lại xe ngựa ra lệnh về phủ .

    Hà Hi mệt lắm rồi , mọi chuyện quá khác với những gì nàng biết .

    Nhưng nói ra thì cũng lạ , đây rõ ràng là " Trường Nguyệt Tẫn Minh " mà .

    Chợt một suy nghĩ nảy lên trong đầu .

    Khoan đã , bản tiểu thuyết !

    Bản tiểu thuyết nàng còn chưa đọc hết chương 1 nhưng cũng nhận ra nó khác với phim khá nhiều .

    Hà Hi hiểu ra rồi , Hà Hi chính là vào thế giới trong tiểu thuyết .

    Nhưng Hà Hi không biết trong tiểu thuyết xảy ra những chuyện gì , thật sự muốn từ bỏ rồi .

    Nàng nằm vật ra , mong về phủ thật sớm để nghỉ một ngày cho thông suốt .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Núi Hồ Điệp


    Tịch Vụ bên này trở về phòng giận tới hô hấp gấp gáp .

    Nhìn thấy Đàm Đài Tẫn đang bị đám vương gia kia áp bức , nàng chớp mắt một cái cong môi lên đến gần giường lấy ra một cái roi lớn .

    Đám người vương gia kia đang bắt Đàm Đài Tẫn ăn bát cơm bị rơi dính đầy cát .

    Hắn cũng không bật lại , từ từ ăn chút một .

    Nhìn bộ dạng hắn thảm hại đến cùng cực một chút ý nghĩ chống lại cũng không có .

    Tịch Vụ lúc này đi tới , dùng roi quật mạnh xuống đất .

    Đám vương gia giật mình quay lại , thầm nghĩ Diệp tam tiểu thư sao nay lại bày ra thái độ này .

    Sau một khoảng yên liền lên tiếng : " Ngươi không phải bình thường rất ghét hắn sao ?

    Hôm nay Tiêu Lẫm thành thân , ngươi nên hận tên xúi quẩy này .

    Hà cớ gì lại tới đây làm trò cười ?

    "

    Tịch Vụ cười khẩy một cái : " ta nên nói các người trong đầu toàn chỉ là nghĩ những điều tươi đẹp vậy sao .

    Bổn tiểu thư ta chưa từng nghĩ sẽ bênh vực hắn .

    Nhưng các ngươi có biết , ở trong phủ này hắn không được ăn cơm không ?

    " nói xong nàng tới giật bát cơm trong tay y bảo Xuân Đào mang đi đổ cho chó hoang ăn .

    Đám vương gia một phen giật mình , bình thường thấy hắn gầy gò cứ nghĩ hắn chỉ là không được ăn uống đàng hoàng .

    Không ngờ tới hắn còn không được ăn cơm trắng .

    Quay lại cười cợt điệu bộ khinh bỉ : " thì ra ngươi đến cả chó hoang cũng không bằng , leo đến cái danh này cũng chỉ để như vậy a haha " .

    Nói xong liền tiện chân đạp hắn rồi đi .

    Đàm Đài Tẫn cũng nghe quen rồi , không có phản ứng .

    Hắn bò dậy định đi đến nhà bếp để xem còn gì ăn không .

    Vừa định đứng lên liền bị Tịch Vụ quật mạnh vào lưng .

    Hắn rên lên một tiếng rồi khuỵu xuống .

    Tịch Vụ nhìn thấy hắn vậy lại càng có hứng thú , liên tục vụt thêm vài cái nữa đến khi bộ y phục mỏng của hắn thấm cả máu tươi .

    Nàng dừng tay , quay lưng trở về .

    Đàm Đài Tẫn đau đến mặt xám xịt lại .

    Tiết trời mùa đông lạnh khiến máu hắn dính trên y phục như băng trên người hắn .

    Hắn lê lết ngồi dậy , nhìn lên trên trời .

    Một con quạ đang đậu trên cây , mắt đỏ au nhìn hắn .

    Hắn trĩu mắt khẽ liếc xung quanh , rồi đứng dậy đi về hướng nhà bếp .

    Hắn bước vào liền khiến mọi người khó chịu , mùi máu tanh phảng phất khắp nơi hắn đi qua .

    Bọn người thấy hắn cũng biết bị Tam tiểu thư đánh ra như vậy .

    Một tên đuổi hắn ra ngoài , ngay lập tức tất cả đuổi hắn cút .

    Hắn cũng đành mang theo chút đồ ăn ra ngoài .

    Trong bát chỉ có chút hạt gạo còn lại là nước và rau thừa .

    Bữa ăn còn thua súc vật .

    Đàm Đài Tẫn từ từ ăn , dù đói hắn vẫn ăn rất từ tốn .

    Hà Hi lúc này nằm vật ra giường , nghĩ đến mọi chuyện hôm nay thật sự thất kinh .

    Mặc dù trong phim cũng nói trước đây Tịch Vụ đối với Đàm Đài Tẫn không tốt nhưng không ngờ tới mức này .

    Hà Hi nghĩ lại , ngày trước còn trách Đàm Đài Tẫn không thấy ý tốt của Lê Tô Tô .

    Giờ nàng tận mắt chứng kiến liền thấy hắn cũng không phải không có lý lẽ .

    Mặc dù hiện tại không biết sau này xảy ra chuyện gì nhưng đại khái cũng biết vài tình tiết quan trọng .

    Hà Hi nghĩ trong đầu muốn giúp hắn một chút , dù gì cũng chưa là Ma thần , hơn nữa nàng cũng chứng kiến cuộc đời của hắn trong phim .

    Nghĩ đến đây nước mắt nàng rưng rưng .

    Sáng hôm sau nàng đi lang thang trong thành .

    Nhìn thấy rất nhiều thứ mới lạ , lại là thói quen khó bỏ mua tới nỗi Tố Lệ bê không nổi nữa .

    Tố Lệ thấy nàng không dừng mua liền uất ức nói : " tiểu thư , người muốn mua nhiều đồ sao không kêu thêm hạ nhân , người xem Tố Lệ bê sắp không nổi nữa " .

    Hà Hi quay sang nhìn cũng thấy tội , liền kêu Tố Lệ về phủ trước .

    Tố Lệ không yên tâm nên không chịu về , bê đồ nặng đi theo .

    Hà Hi nhìn vậy cũng không đành lòng , đang định quay về thì bị gọi lại .

    " Hà Hi sư muội , muội đang làm gì ở đây vậy ?

    ".

    Hà Hi quay lại , một thiếu niên tuấn tú , y phục trắng , tóc búi gọn .

    Ngũ quan hài hoà , toát lên vẻ tri thức rất cuốn hút .

    Thiếu niên lại gần nàng , nàng có chút ngại đứng lùi lại .

    Thiếu niên khó hiểu , Tố Lệ thấy vậy liền nhắc : " là sư huynh của người , Liêm Hoạch a " .

    Liêm Hoạch ánh mắt dò xét nhìn nàng : " không nhớ ta sao ?

    " .

    Hà Hi bối rối , lại ra chiêu nói bừa : " sư huynh , muội hôm trước ngủ dậy không cẩn thận ngã đến hồ đồ .

    Kí ức hỗn loạn ".

    Liêm Hoạch nghe vậy lo lắng , tiến lại dùng phép kiểm tra .

    Hắn làm xong thì yên tâm gật đầu : " không sao , không đáng lo ".

    Lời này nói ra , Hà Hi hú vía một phen .

    Trong lòng cũng thắc mắc quan hệ với thiếu niên trước mắt là gì .

    Nàng lấy cớ dặn dò , kéo Tố Lệ qua một góc nói nhỏ : " ngươi nói người này là sư huynh ta , hắn biết pháp thuật ?

    Không lẽ ta và hắn là theo học tiên pháp sao ?

    " .

    Tố Lệ gật đầu biểu tình : " người đoán đúng rồi , hai người theo học một vị Lão sư trên núi Hồ Điệp .

    Hai người quen biết đã lâu , như huynh muội một nhà a" .

    Hà Hi nghe xong cũng có vài phần vui vẻ , có tiên pháp chẳng phải sẽ giúp Tịch Vụ nhiều hơn sao ?

    Nghĩ xong liền kêu Tố Lệ trở về trước cất đồ .

    Nàng quay lại chỗ Liêm Hoạch , ánh mắt sáng nhìn hắn : " sư huynh , ta thật sự hồ đồ không nhớ những gì đã học .

    Không biết huynh có thể đưa ta tới núi Hồ Điệp gặp sư phụ không ?

    " .

    Liêm Hoạch nghe xong cũng không phản đối , đưa nàng đến gặp sư phụ .

    Núi này nhiều cây nhiều hoa , chim bướm bay lượn đẹp như trong tranh .

    Chẳng vậy mà gọi nó là núi Hồ Điệp , thật sự là đẹp mê hồn .

    Sư phụ họ là một tiên tử trước đây từng theo chiến thần Minh Dạ chinh chiến .

    Về sau tới núi Hồ Điệp ở ẩn , cơ duyên lại gặp hai người bọn họ nên nhận làm đồ đệ .

    Tới nơi Liêm Hoạch nói rõ chuyện với sư phụ , lão sư nhìn nàng .

    Liền tới hỏi han và căn dặn nàng phải cẩn thận hơn .

    Nàng không lòng vòng :" sư phụ , con giờ không nhớ những pháp thuật ngày trước người dạy .

    Mong sư phụ dạy lại đồ nhi , đồ nhi hứa học tập chăm chỉ không phụ lòng người ."
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Xô ngã


    Sư phụ nghe xong lời này , gật đầu bảo Hà Hi : " ta sẽ dạy con , nhưng con nhớ , pháp thuật này của ta dạy con không phải để đả thương người khác mà là để phòng vệ .

    " Hà Hi có chút thất vọng nhưng cũng không hỏi nhiều .

    Sư phụ bắt đầu dạy Hà Hi từ những điều cơ bản nhất , Hà Hi cũng chăm chỉ làm theo .

    Liêm Hoạch đứng bên cạnh , thấy nàng chăm chỉ vậy cũng mừng .

    Trước nay Hà Hi đều là dùng pháp thuật đả thương kẻ khác , sư phụ cũng là căn dặn thừa thôi .

    Liêm Hoạch hiểu nàng hơn ai hết , nàng rất ngang ngược lại có thế có quyền không coi người khác là gì .

    Tuy vậy đối với sư phụ và sư huynh cũng không tệ , chỉ là hôm nay có vẻ nàng hơi khác .

    Hắn thấy được nhưng cũng không dò hỏi , kiểm tra thân thể nàng không sao , có lẽ đúng là bị ngã đến hồ đồ thôi .

    Hà Hi bên này thấy thầy làm phép , trên mặt không khỏi hâm mộ .

    Đừng nói là vi diệu , thậm chí còn đẹp hơn trên phim .

    Hà Hi cũng làm theo thầy , làm vài lần liền có thể .

    Nàng vui đến cười khúc khích , trong lòng như vỡ oà .

    Ai lại tin là xem phim bao năm nay , có ngày nàng lại có thể sử dụng loại phép thần thông này cơ chứ !

    Hai người thấy nàng vui như thế cũng cong môi .

    Sư phụ nhìn nàng rồi trầm tư nói : " con có vẻ tốt hơn rồi " .

    Hà Hi nghe cũng nghĩ là khen mình , cảm ơn sư phụ không ngớt .

    Trên đường về cứ làm phép , nào là chém lá , chém cỏ .

    Cười tít mắt vui vẻ .

    Liêm Hoạch đi bên cạnh cũng bật cười , thấy nàng như vậy cũng vui lây .

    Về tới Hoàng phủ , Hà Hi vẫy tay tạm biệt người .

    Rồi vừa hát vừa nhảy chân sáo : " Tố Lệ ?

    Tố Lệ ?

    Lại đây xem cái này hay lắm a ".

    Sáng hôm sau , Hà Hi nhận được thư Tịch Vụ gửi tới .

    Nói hôm nay muốn rủ nàng cùng vào Hoàng cung gặp Băng Thường .

    Hà Hi biết chuyện gì sẽ xảy ra , hớn hở gọi Tố Lệ chuẩn bị .

    Tịch Vụ đã đợi sẵn ở trước phủ , thấy người tới vui vẻ : " Hà Hi tỷ tỷ , đi thôi " .

    Hà Hi cũng khẽ " ừm " một tiếng .

    Rồi cùng Tịch Vụ lên xe ngựa .

    Hoàng cung thật sự lớn , Hà Hi cảm thấy choáng vì nơi này .

    Rất nhiều phủ lớn nhỏ , lại có cung nữ , thái giám đi qua đi lại .

    Khắp nơi đều có mặt nữ nhân .

    Đi một đoạn lại gặp một nữ tử ăn mặc tôn quý .

    Tịch Vụ nhìn vẻ chán ghét , toan lơ đi lại bị cản đường .

    Nàng nặng giọng nói : Cửu công chúa , cô cũng rảnh rỗi quá đi a .

    Ta muốn đi thăm tỷ tỷ , cô chặn ta làm gì ?

    " .

    Cửu công chúa cũng không nể mặt : " ngươi thăm tỷ tỷ ?

    Là ta nghe nhầm sao , trong thành này ai không biết ngươi chua ngoa đanh đá , đừng nói đến thăm chỉ sợ ngươi đến hại nàng ."

    Hà Hi là nhịn người này rồi , ngăn cản việc tốt của Tịch Vụ.

    Nếu hôm nay không gặp được thì sao Lê Tô Tô có thể tới đây .

    Nghĩ đến đây nàng cất tiếng : " Cửu công chúa thật khéo đùa a , tỷ muội bọn ta thương nhau còn không hết .

    Người ở đây là muốn chia rẽ ?

    Người cho cùng cũng là người ngoài , nên ít tham gia thì hơn " .

    Nói xong nàng kéo Tịch Vụ đi , mặc kệ Cửu công chúa đang tức tím mặt đằng sau .

    Hai người đi đến nơi Băng Thường ở .

    Hà Hi nhớ lại , khi đó là Tịch Vụ xô ngã Băng Thường tại hồ trong phủ nên Đàm Đài Tẫn và Tiêu Lẫm mới đến cứu .

    Nàng nhoẻn miệng cười , vui vẻ nói : " Băng Thường , ta có vài việc vui nên muốn mở tiệc nhỏ ở phủ của Diệp thúc , muội mời Tiêu Lẫm đến cùng chung vui với ta a ".

    Băng Thường nhìn nàng , trĩu mắt xuống : " biểu tỷ là có chuyện vui gì ?

    " .

    Hà Hi cũng nói qua là do xin được mẫu thân đến phủ Diệp gia ở một thời gian nên muốn mở tiệc .

    Trong đầu nàng cũng hơi đau , lát nữa về lại phải giở trò để dỗ dành phu nhân .

    Tịch Vụ tiếp lời : " nên về , chuyện vui của biểu tỷ chẳng lẽ ngươi không quan tâm ?

    ".

    Băng Thường nghe vậy cũng đành đồng ý , cho người đi báo với Tiêu Lẫm .

    Hà Hi đắc ý , lấy cớ chuẩn bị lôi Tịch Vụ trở về .

    Tịch vụ có chút khó hiểu : " tỷ muốn làm gì ?

    " .

    Hà Hi : " tới phủ rồi , ta sẽ giữ nàng ta ở cạnh , muội lo mà tính kế với Tiêu Lẫm ".

    Tịch Vụ nghe vậy cong môi , đôi mắt đầy suy tính .

    Đến chiều , mọi người đến đông đủ .

    Phu nhân cũng nhận thư của Hà Hi , đành gật đầu đồng ý .

    Người nhờ vả Diệp Lão phu nhân dạy dỗ Hà Hi .

    Hà Hi bên này đang tính cách , bèn gọi Băng Thường đến cạnh hồ ngắm tuyết rơi .

    Tuyết rơi khá ít , trời lạnh lại âm u .

    Nét mặt của Diệp Băng Thường đúng là không thể chê .

    Xinh đẹp dịu dàng mà thanh khiết , nhưng có u uất trong ánh mắt .

    Hà Hi say mê cái đẹp , nhưng không có mấy thiện cảm .

    Nàng nói linh tinh một lúc , lấy cớ đi tìm đồ bảo Băng Thường chờ đợi .

    Tịch Vụ bên này bị Tiêu Lẫm lơ đi , không vui .

    Nàng chạy tới bên Hà Hi , kể trong tức giận .

    Hà Hi mới nói : " chẳng là vậy , Băng Thường cũng cứ nhắc đến muội .

    Ta nghe không nổi " .

    Tịch Vụ nghe vậy tức đến sôi máu : " Ả nhắc muội ?

    Dám sao , để muội đến cho ả bài học " .

    Dứt lời liền hùng hổ chạy về hướng hồ .

    Hà Hi cười thầm , đuổi theo , còn cố ý bảo Tố Lệ đưa hai người đi qua hồ .

    Tịch Vụ chạy tới , thấy Băng Thường đứng cạnh hồ .

    Dùng giọng giễu cợt : " ngươi thấy ta thì dùng chiêu mèo khóc chuột , nay lại sau lưng bàn tán ta " .

    Băng Thường nghe vậy tỏ ý không hiểu , đang định nói thì bị Tịch Vụ tới đẩy một cái .

    Màn này vừa hay bị Tiêu Lẫm và Đàm Đài Tẫn nhìn thấy .

    Hai người gọi tên Băng Thường , Tịch Vụ nghe vậy cũng giật mình dẫm phải chỗ tuyết trơn ngã xuống .

    Hà Hi thấy vậy cũng lưỡng lự , phải để nàng bị cảm mới cứu .

    Băng Thường được hai người kia nhảy xuống cứu , Hà Hi nhịn không được cũng nhảy xuống cứu Tịch Vụ .

    Hai người chật vật bò lên bờ .

    Hỉ Hỉ và Tố Lệ sợ xanh mặt , chạy tới đỡ tỷ muội họ .

    Hà Hi nhìn Tịch Vụ run lên vì lạnh nhưng ánh mắt như lửa đốt nhìn hai người đang vây quanh Băng Thường .

    Hà Hi cũng không nói gì , cùng Tịch Vụ về phòng .

    Nô tì đến bẩm báo Lão phu nhân , người cũng nhăn mặt rồi bảo đừng làm lớn chuyện .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Đi chùa


    Hà Hi và Tịch Vụ được dìu về phòng , có thái y đến bốc thuốc .

    Hà Hi không sao , còn Tịch Vụ có lẽ do cả tức giận nên bệnh .

    Băng Thường được đưa về Hoàng cung , được chữa trị cẩn thận nên chỉ bệnh nhẹ , nghỉ ngơi một ngày liền có thể khỏi hẳn .

    Vài hôm sau , Tịch Vụ mãi không khỏi .

    Hà Hi thấy vậy cũng lo lắng , mặc dù nó khá giống chương 1 của tiểu thuyết nhưng không biết có đúng thời gian không .

    Nàng trên đường đến chỗ Lão phu nhân lại gặp Đàm Đài Tẫn đang quỳ trên băng .

    Là Tịch Vụ phạt hắn , nàng cũng biết , đứng lại nhìn hắn một chút .

    Hắn biết nàng đang nhìn nhưng vờ như không thấy .

    Nàng nhớ cảnh này , trước đây nàng thấy hắn thật đáng thương .

    Nhưng hôm qua thấy cảnh hai người không ai cứu Tịch Vụ có phần chán ghét .

    Nàng lạnh giọng : " Ngươi dùng thủ đoạn để lấy muội muội thì nên biết thân biết phận .

    Diệp Băng Thường cũng đã có phu quân , ngươi cho dù bắt trước Tiêu Lẫm nàng ta cũng không để ý ngươi " .

    Đúng là nhắc đến Diệp Băng Thường hắn liền ngẩng lên nhìn nàng .

    Hắn thật sự đẹp , nhưng nàng cũng không để ý nữa .

    Nàng quay lưng đi , không quên mắng hắn vài câu trong lòng .

    Đàm Đài Tẫn quỳ đến ngày hôm nay là ngày thứ 2 rồi , hắn lạnh đến da tái nhợt .

    Nhìn còn thảm hơn ngày thường .

    Nhưng hắn vẫn quỳ ở đấy không dám kêu ca .

    Hà Hi đến thỉnh an Lão phu nhân , mang giọng buồn nói : " con đã cố hết sức mà muội ấy vẫn không khỏi hẳn .

    Con thấy có người đồn là do muội ấy dính phải thứ không sạch sẽ .

    Hà Hi muốn hỏi thử người có đưa muội ấy đi chùa không ?

    "

    Lão phu nhân nghe nàng nói có lý , gật gù : " ừm , con nói phải .

    Người đâu sắp xếp đồ cho ta , mai ta với Tịch Vụ lên chùa ".

    Hà Hi chạy lại nắm tay Lão phu nhân : " cả Đàm Đài Tẫn nữa , người nghĩ xem , hắn cũng rơi xuống hồ .

    Không cho hắn lên chùa cùng chỉ sợ hắn vẫn mang nặng ảnh hưởng đến Tịch Vụ ".

    Lão phu nhân hiểu ý của Hà Hi , bèn sai người bảo hắn mai đi lên chùa .

    Nói hắn tạm hoãn hình phạt lại .

    Hà Hi thấy thuận lợi liền lui về phòng , nàng nghĩ có nên can dự vào nữa không .

    Nghĩ một hồi liền quyết định đi theo dõi từ xa .

    Dù sao chuyện tình cảm phải từ từ .

    Tới chiều nàng định qua thăm Tịch Vụ , lại thấy Tịch Vụ đang đứng mắng Đàm Đài Tẫn .

    Nhìn nàng rất tức giận , tay giữ sẵn roi .

    Hà Hi cũng không muốn nàng khiến hắn oán hận thêm , không ra can dự hùa teo Tịch Vụ .

    Lại gọi Tố Lệ tới mang Tịch Vụ vào phòng .

    Tịch Vụ nghe Hà Hi tìm mình cũng tạm thời đi vào .

    Vừa gặp đã than vãn : " tỷ xem hắn khiến ta khó chịu trong người , làm gì cũng không vui " .

    Hà Hi cười trừ , lại kéo tay Tịch Vụ : " Muội đánh hắn chi cho phí sức , mai lên chùa muội bắt hắn làm công đức cho mình còn hơn a .

    Còn nữa , tỷ sắp quay lại núi Hồ Điệp , muội phải cẩn thận ".

    Nghe được lời này Tịch Vụ quên luôn việc dạy dỗ Đàm Đài Tẫn .

    Nàng dò hỏi Hà Hi sao đột nhiên quay về .

    Hà Hi chính là khó nói , nàng biết khi Tô Tô đến sẽ cảm hoá được Ma thai .

    Nàng ở đây là làm phiền , Hà Hi nắm tay Tịch Vụ an ủi bảo nàng yên tâm .

    Tịch Vụ cũng lười hỏi nữa , bảo Hà Hi mau chóng lên núi rồi quay về phủ Diệp gia .

    Hà Hi quay về phòng lại gặp Diệp Nhị tiểu thư Diệp Lam Âm .

    Lam Âm thấy nàng , cúi đầu hành lễ : " Biểu tỷ " .

    Nàng cũng hài lòng đáp lại : " Lam Âm muội , gặp muội ở đây cũng tốt .

    Thay ta tạm biệt đến mọi người " .

    Lam Âm ngẩng đầu , mắt nhìn Hà Hi ngờ vực : " tỷ đi sao ?

    " .

    Hà Hi gật đầu rồi đi qua nàng .

    Lam Âm quay người nhìn theo bóng lưng Hà Hi đến khi nàng rẽ vào phòng .

    Nàng vừa vào , Tố Lệ liền hỏi : " không phải người định mai đi theo Diệp Tam tiểu thư sao ?

    Lại đột ngột đổi ý rồi ".

    Hà Hi im lặng một lúc .

    Rồi nhìn theo hướng Tố Lệ : " nhất định đi , nhưng đi trong âm thầm nên rời khỏi phủ trước .

    Theo dõi họ xong liền quai về núi Hồ Điệp , ta muốn luyện thêm pháp thuật .

    "

    Tố Lệ gật đầu biểu tình , chuẩn bị đồ rời đi ngay trong đêm .

    Sáng hôm sau , nghe chúng nô báo tin Hà Hi tiểu thư đã rời đi , Lão phu nhân cũng thở dài không truy hỏi nữa .

    Họ đi xe ngựa rời đi , Đàm Đài Tẫn chính là làm không khí khó xử .

    Tịch Vụ ngồi chung xe với hắn liền không vui .

    Đuổi hắn ra ngoài ngồi .

    Lão phu nhân cũng đành chiều theo nàng , dù khuyên cũng vô dụng .

    Hà Hi và Tố Lệ đứng đợi sẵn ở bìa rừng , thấy xe của họ đi qua liền núp vào một bụi cây .

    Hà Hi nhận ra hôm nay lại là một nô tì khác đi theo Tịch Vụ .

    Trong lòng nghĩ : " chẳng lẽ là người bị bọn sơn tặc giết chết đó sao ?

    Vậy là Tô Tô sắp tới rồi !

    " .

    Hà Hi không nhịn được cong môi lên cười .

    Tố Lệ thấy nụ cười này của nàng cũng không biết nàng muốn làm gì , chỉ đành nghe theo .

    Hà Hi đợi đến sắp ngủ luôn rồi , đang định vươn tay cho đỡ mỏi thì nghe thấy giọng của mấy người đàn ông .

    Hà Hi chồm lên nhìn lén thì thấy chính là những người ăn mặc chắp vá , mặt mày dữ tợn .

    Chính là sơn tặc !

    Tố Lệ sợ tới bủn rủn rồi , Hà Hi cũng không chắc chắn .

    Nhưng theo nguyên tác là bọn hắn đuổi theo Tịch Vụ .

    Chính là không biết có giống với bản phim , là Tịch Vụ thuê họ hay không .

    Nghĩ lại thì Tiêu Lẫm không có ở đây , nàng đâu cần diễn trò này .

    Bọn chúng đứng xì xầm một hồi thì rời đi , không lâu sau có tiếng hét thất thanh từ bên kia truyền tới .

    Hai người ngó lên xem thì phát hiện Tịch Vụ ngã lăn từ trên núi xuống .

    Hà Hi lo lắng định chạy ra thì bị Tố Lệ kéo lại .

    " Tiểu thư !

    Không được !

    " .

    Hà Hi dứt tay lại , gấp gáp : " ta có pháp thuật , ngươi còn lo ?

    " .

    Vừa nói vừa chạy tới bên Tịch Vụ .

    Hớt hải nói : " Không sao chứ ?

    Tịch Vụ !

    " .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Lê Tô Tô


    Tịch Vụ nhìn nàng khó hiểu , đầu đau như muốn nứt ra .

    Hà Hi nhận ra đây là Tô Tô , Tô Tô thật sự đến rồi .

    Nàng đỡ Tô Tô dậy , miệng an ủi : " không sao rồi , ta bảo vệ muội " .

    Nói xong nàng đỡ Tô Tô dậy chạy đi .

    Tô Tô bây giờ ký ức hỗn loạn , chính là đang bị ký ức của Tịch Vụ tràn vào lấn át .

    Nhưng cũng ráng chạy cùng Hà Hi .

    Đằng sau vẫn có tiếng hét của Ngân Kiều thảm thương đến nổi da gà .

    Câu Ngọc thấy tình cảnh trước mắt liền nói với Tô Tô , nàng nhìn bầu trời trước mắt khác hẳn với khoảng trời âm u 500 năm sau .

    Cũng biết người trước mặt là Hà Hi , biểu tỷ của nguyên chủ .

    Chạy được một đoạn thì bị chặn lại , ngay lúc Hà Hi định dùng pháp thuật thì Đàm Đài Tẫn xuất hiện .

    Hắn thấp giọng nói : " Xin lỗi , ta tới muộn " .

    Hà Hi khá bất ngờ , trước đây còn tưởng hắn câm rồi .

    Nay nàng nghe thấy giọng hắn lại là một giọng nói rất hợp tai .

    Hà Hi kêu hắn quay lại đỡ Tô Tô , rồi quay ra toan đánh đuổi sơn tặc .

    Chúng thấy nàng có pháp thuật liền sợ chạy đi .

    Binh lính do Đàm Đài Tẫn mang theo thấy chúng chạy cũng không truy tìm .

    Tô Tô lúc này nhớ ra Ngân Kiều : " còn Ngân Kiều , mau cứu người đó " .

    Đàm Đài Tẫn cũng sai họ đi tìm.

    Tô Tô bị đẩy ngã xuống lớp tuyết lạnh nên bị thương không ít , Hà Hi thấy vậy nhìn Đàm Đài Tẫn , hắn cũng hiểu ý lại bế nàng lên .

    Hà Hi nhìn hắn : " giao lại muội ấy cho ngươi " .

    Nói xong thì quay đầu đi về hướng núi Hồ Điệp .

    Tô Tô còn đang mơ màng , bị hắn bế lên lại cảm thấy người hắn lạnh như băng không chút ấm áp .

    Nàng cũng không nhớ hắn là ai .

    Thấy nàng thắc mắc , hắn cũng nói : " Ta là Đàm Đài Tẫn , ba tháng trước đã thành thân với nhau " .

    Lời này trực tiếp khiến Tô Tô thất kinh , nhìn bông tuyết rơi trên khuôn mặt lạnh như băng của hắn .

    Nàng run rẩy .

    Hắn thấy nàng có vẻ lạnh liền mau chóng đem nàng quay về .

    Hà Hi bên này thở phào , nghĩ rằng nên để họ tự trải nghiệm những ngày sau này thì hơn .

    Trở về gặp sư phụ liền muốn học thêm pháp thuật mới .

    Thư phu nhân gửi tới nhiều , lo lắng nàng tại sao không về phủ .

    Nàng cũng giải thích muốn yên bình một thời gian .

    Liêm Hoạch thấy nàng có tâm sự , lại gần hỏi : " muội về đây là để học hay né tránh ai vậy ?

    " .

    Hà Hi ngẫm nghĩ một lúc đáp : " có những chuyện ta muốn nhìn nhưng không được nhìn , nếu là huynh có thấy khó chịu không ?

    " .

    Liêm Hoạch cười , lấy tay búng trán nàng một cái : " muội muốn xem chuyện huyên náo gì ?

    Ta giúp ".

    Hà Hi mắt sáng rỡ : " huynh có thể ?

    " .

    Bộ dạng Liêm Hoạch rất nghiêm túc gật đầu .

    Hà Hi liền mang giọng nũng nịu xin giúp .

    Liêm Hoạch cũng không ngại , liền biến ra một thứ hình tròn màu tím nhạt rồi cho nó nhập vào một con bướm nhỏ .

    Làm xong liền quay sang nhìn Hà Hi : " muội biết Di Nguyệt tộc có thể nói chuyện thậm chí còn thông qua con vật sai khiến không ?

    Bây giờ con bướm này thấy gì , nó sẽ cho muội xem cùng ".

    Hà Hi vui vẻ đón lấy con bướm , nói nhỏ : " đến Diệp phủ theo dõi Tịch Vụ cho ta " .

    Dứt lời con bướm liền bay đi .

    Liêm Hoạch chỉ Hà Hi cách biến ra khung cảnh trên mặt nước .

    Mọi thứ con bướm nhìn thấy đang hiện ra trong chén trà .

    Nàng mừng rỡ cảm ơn sư huynh rối rít rồi chăm chú ngồi nhìn .

    Liêm Hoạch thấy nàng vui như vậy cũng yên tâm , quay đi tu luyện tiếp .

    Mấy ngày nay hai người kia đều đi tu luyện cả , Hà Hi đều quan sát mọi việc trên mặt suối .

    Nàng biết được bây giờ thế giới này khác lạ hết .

    Bàng Nghi Chi nàng biết là sư thúc của Tiêu Lẫm , nay lại là một tên hống hách , thậm chí si mê Diệp Băng Thường .

    Còn có những người khác trong Diệp gia ghen ghét nhau .

    Cũng thấy lần Tiêu Lẫm , Tịch Vụ và Đàm Đài Tẫn vào mộng cảnh giải cứu Băng Thường .

    Nàng chính là đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác .

    Sư phụ bắt nàng tập luyện đến thuần thục luôn rồi , lại không daỵ thêm chiêu mới .

    Nàng cũng phát chán đi .

    Hôm sau bọn họ trở về , nàng ăn vạ kể khổ , bắt họ dạy thêm nhiều chiêu mới .

    Nàng hỏi có cách nào gỡ được dây Nhược Thuỷ không , sư huynh không muốn dạy lại bị nàng lẽo đẽo theo .

    Hết cách đành dạy nàng .

    Khoảng thời gian này ngày nào cũng luyện tập , nhưng cũng vì thế đỡ nặng lòng nhiều , quên dần những cái đau khổ sắp tới của câu chuyện này .

    Hà Hi thấy cũng lâu rồi chưa xem lại , mở ra xem thì bất ngờ phát hiện .

    Tô Tô đang ôm một con hồ ly nhỏ người đầy máu tanh .

    Nàng vội vàng từ biệt rời đi .

    Nàng tiến thẳng tới vực Hoang Uyên , dù gì chắc chắn Tô Tô sẽ đến đó .

    Nàng đi khá từ tốn , dự muốn tới sau Tô Tô , nhưng không ngờ lại là tới sớm hơn .

    Thấy có bóng Tô Tô , nàng vội trốn đi .

    Trước mắt là Tô Tô và Phiên Nhiên .

    Tuy không hiểu rõ tình hình nhưng Tô Tô là muốn tiến vào Hoang Uyên còn Phiên Nhiên là muốn tự thiêu mình .

    Hà Hi sợ rồi , nghĩ lại cái chết của Phiên Nhiên chẳng phải là do muốn cứu Thanh Vũ sao ?

    Tô Tô đã đi vào trong , ngay khi ngọn lửa sắp thiêu Phiên Nhiên , Hà Hi ra tay cứu nàng .

    Phiên Nhiên kinh ngạc nhìn người trước mặt nói : " Ngươi là ?

    "

    Hà Hi lôi Phiên Nhiên đi tránh xa ngọn lửa , rồi từ từ nói : " ta là biểu tỷ của Tịch Vụ

    , Diệp Trữ Phong yêu ngươi như vậy , ngươi lại muốn tự thiêu ?

    "

    Phiên Nhiên nhìn nàng đo xét : " ngươi biết hắn yêu ta hay không ?

    "

    Hà Hi đương nhiên hiểu , lần trước thông qua mắt bướm thấy ngừoi bị hồ ly mê hoặc là Trữ Phong , rõ ràng Thanh Vũ trong phim chính là Trữ Phong hiện tại .

    Vì hồ ly này mà quy phục Đàm Đài Tẫn .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Sông Mặc


    Hà Hi im lặng , nhìn Phiên Nhiên : " ngươi có biết nếu ngươi chết thì đã dập hết hi vọng của đệ ấy không ?

    " .

    Phiên Nhiên mắt không thay đổi , nhìn nàng : " vậy lúc hắn giết Khương Nhiêu thì sao ?

    " .

    Sau lời này nàng thật sự không thể nói gì .

    Thì ra trong tiểu thuyết lại là Trữ Phong giết Khương Nhiêu .

    Nàng cười khổ nhìn Phiên Nhiên : " vậy ngươi chính là muốn chết cùng hắn " .

    " Phải " .

    Dứt lời liền quay đi , Hà Hi cũng không biết có phải nàng bị Băng Thường lấy mất tơ tình hay không .

    Nhưng với tình hình hiện tại , nàng không có cơ hội hỏi .

    Bóng lưng Phiên Nhiên khuất dần , Hà Hi cũng đành rời đi .

    Dù sao còn tới 1 tháng nữa Tô Tô mới trở ra .

    Nàng nên đi canh ở sông Mặc thì hơn .

    Trên đường về lại gặp đám người Tiêu Lẫm , có hỏi qua hỏi lại vài câu .

    Tiêu Lẫm nay ác cảm với Tô Tô giảm không ít , đương nhiên cũng không gắt gao với Hà Hi .

    Hà Hi nhìn Bàng Nghi Chi , thật sự khiến nàng thất vọng muốn khóc .

    Nhưng cũng hợp lí rồi , sư thúc của Tiêu Lẫm nên già hơn hắn .

    Lần này là Lão sư , cũng rất hợp rồi .

    Nàng chứng kiến có những thứ sụp đổ trước mắt , nếu ngày trước là một Phiên Nhiên vui vẻ , mạnh mẽ thì nàng lại gặp Phiên Nhiên trong bộ dạng sống dở chết dở .

    Bàng Nghi Chi nhân ái , hài hước lại thành kẻ si tình với Băng Thường .

    Còn Đàm Đài Tẫn chính là dày vò Tô Tô , chính bây giờ nàng vẫn chưa thấy hắn có tình cảm với Tô Tô nữa .

    Hà Hi tạm biệt họ rồi chạy về hướng sông Mặc .

    Vừa tới nơi liền bị quân Dạ Ảnh vệ bắt được .

    Nàng cũng bất lực rồi , đông người như vậy có cởi thừng Nhược Thuỷ cũng chết .

    Đành bất lực bị đưa đi .

    Nàng được đem đến trước mặt Đàm Đài Tẫn .

    Hắn nhìn Hà Hi , nói giọng lạnh : " Tịch Vụ đâu ?

    " .

    Hà Hi nghe vậy lại có chút le lói hi vọng .

    Tiểu Ma thần đang tìm Tô Tô ?

    Đàm Đài Tẫn thấy nàng có chút vui vẻ hơn .

    Hắn khẽ nhíu mày nhìn Hà Hi .

    Hà Hi cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng của hắn : " ngươi nhìn ta làm gì ?

    Ta không trả lời chính là không biết " .

    Đàm Đài Tẫn không vội vàng , dùng một chiêu siết chặt Hà Hi : " nói " .

    Hà Hi cũng nhìn chằm chằm lại hắn : " ngươi muốn giết ta sao ?

    Chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đấy !

    " .

    Dứt lời nàng dùng phép gỡ dây Nhược Thuỷ ra .

    Làm phép đánh hắn .

    Nàng hả hê , nói giễu cợt : " ban nãy các ngươi là sức đông ta còn không phản kháng , một mình ngươi và vài tên này đòi đấu với ta ?

    " .

    Hai thuộc hạ thân cận của hắn đúng là không thể đả thương được Hà Hi , Đàm Đài Tẫn mắt trừng trừng như lửa đốt nhìn nàng .

    Hà Hi chính là không muốn dây dưa , liền dùng phép rời đi .

    Đàm Đài Tẫn giờ không tiện đối đầu với nàng , ra lệnh cho người tìm tung tích Tịch Vụ trước .

    Hà Hi lại đến sông Mặc , nhưng nàng ẩn nấp kĩ hơn .

    Sông Mặc bây giờ đen kịt , chỉ thấy một màu đen .

    Hà Hi nhớ lại Bát Nhã Phù Sinh , nhớ lại Minh Dạ và Tang Tửu , nước mắt cứ thế rơi .

    Nàng chính là không muốn chứng kiến nó một lần nào nữa , nhưng Tô Tô và Đàm Đài Tẫn thì phải vào .

    Đây là nơi Tô Tô lấy được nước mắt của hắn không phải sao ?

    Đang quẩn quanh trong suy nghĩ thì Liêm Hoạch tới .

    Vừa tới liền vui vẻ vỗ vai nàng : " Hà Hi , muội đang làm gì ở đây ".

    Nàng giật mình quay lại , ánh mắt vẫn ướt đẫm .

    Liêm Hoạch thấy nàng khóc thì liền trùng xuống , lo lắng : " muội không sao chứ ?

    " .

    Hà Hi lắc đầu , lau nước mắt : " không sao , chỉ là nhớ lại vài chuyện a ".

    Nàng nhớ lại sư phụ nàng chính là quen biết chiến thần Minh Dạ , bèn hỏi Liêm Hoạch chuyện này .

    Liêm Hoạch mới kể lại : " sư phụ là tiên tử theo Trụ Thần Tắc Trạch nhưng sau này được phân phó tới học hỏi Chiến Thần Minh Dạ .

    Có vài chuyện xảy ra , nơi đó tan rã .

    Chiến thần Minh Dạ giờ lại là Giao Long nằm sâu trong lòng Mặc Hà ".

    Hà Hi với Liêm Hoạch trầm ngâm nhìn mặt sông .

    Nếu đem so sánh thì khuôn mặt của nàng chính là thanh khiết còn Mặc Hà là không sạch sẽ .

    Khuôn mặt chỉ nhìn thôi khiến người ta không thể nghi ngờ .

    Thấy Liêm Hoạch đang nhìn mình , Hà Hi quay sang : " sư huynh , mai ta và huynh vào thành chơi .

    Tháng sau quay lại đây ".

    Liêm Hoạch cũng đồng ý với nàng , hai người cứ thế ngồi cạnh sông đến hôm sau .

    Trong thành vẫn nhộn nhịp như vậy , khác với chiến trường ngoài kia nhiều .

    Hà Hi thấy nụ cười của bá tánh trong thành , không trách Tiêu Lẫm thà chết cũng bảo vệ họ .

    Hà Hi đoán giờ này Tô Tô cũng biết cách phá huỷ Tà cốt rồi .

    Trong lòng cũng nhẹ đi .

    Hai người cứ dạo chơi đến tháng sau .

    Đi đến bìa rừng liền nghe mọi người truyền tai nhau ở sông Mặc có đoàn người của Chu Quốc đang làm phép .

    Hà Hi vội vàng cùng Liêm Hoạch tới đó , tới nơi đã thấy họ rẽ sông xuống sâu dưới đáy .

    Hà Hi hạ xuống gần đó , nhìn thấy hình ảnh Giao Long đang ôm một cái vỏ trai nhỏ , xúc động đến bật khóc .

    Tô Tô thấy nàng , vội can ngăn : " tỷ tỷ ?

    Người đến đây làm gì " .

    Hà Hi cũng từ tốn đáp : " ta có pháp thuật , nghe nói hắn muốn dùng tà thuật nên tới ngăn lại " .

    Ngoài miệng nói vậy chứ Hà Hi không định can ngăn , Bát Nhã Phù Sinh đối với việc phá huỷ Tà cốt là rất tốt .

    Nàng cũng kéo tay Liêm Hoạch tỏ ý không can dự .

    Tô Tô không để ý nhiều , cũng biết là vị biểu tỷ này có pháp thuật .

    Nàng ấy sẽ không nguy hiểm tính mạng .

    Đàm Đài Tẫn thấy nàng tới thì đắc ý , cho người dẫn Phu Nhân ra .

    Hà Hi thấy mẫu thân bị hắn trói , tức giận nhìn hắn .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Bát Nhã Phù Sinh


    Đàm Đài Tẫn cong môi , kề dao vào cổ Hoàng Phu Nhân : " muốn người sống , đánh thức Giao Long a ".

    Hà Hi thấy hắn dùng thủ đoạn này , chính là chỉ thiếu nước đánh cho hắn chết .

    Nhưng cũng nhịn lại , dù sao cũng không phải chuyện xấu .

    Nàng dùng một mảnh vải có pháp thuật để che mặt tránh oán khí thâm nhập .

    Liêm Hoạch kéo tay nàng , nàng khẽ cười rồi đẩy tay ra .

    Tô Tô cũng bất lực nhìn nàng , dù sao đó cũng là mẫu thân , nàng biết Hà Hi không thể không cứu .

    Hà Hi bay lên , qua cả mặt hồ sông Mặc .

    Dùng tiên pháp nhấc vỏ trai ra , đúng như dự đoán , Giao Long thức tỉnh .

    Nó gầm gừ quơ lại vỏ trai , bơi lại gần nhìn chằm chằm vào đám người .

    Lão sư thúc nhìn thấy nó , nhận ra nó đang trong giai đoạn chuyển giao giữa ma và thần .

    Hà Hi nói với họ : " Giao Long luôn ngủ say trong mộng của nó , muốn hiểu hơn hay vào trong mộng ".

    Lão sư thúc nghe vậy ngăn cản : " không được , Bát Nhã Phù Sinh chỉ là giấc mộng cho dù vào cũng khó lòng thay đổi .

    Còn ảnh hưởng tới kí ức , không nên a .

    "

    Nhưng Đàm Đài Tẫn đâu để lời này trong lòng , bước vào luồng sáng phát ra từ Giao Long .

    Thâm nhập vào mộng cảnh .

    Tô Tô , Tiêu Lẫm , Băng Thường và cả Bàng Nghi Chi cũng tiến vào .

    Luồng sáng đóng lại , Hà Hi hạ xuống , đứng trước mặt Giao Long .

    Nàng kéo tấm vải ra , mặt đối mặt với Giao Long .

    Bây giờ trong lòng nàng vẫn rất cảm động với sinh vật trước mắt này .

    Giơ tay lên khẽ chạm vào Giao Long , khoảnh khắc chạm vào , mắt Giao Long mở to , nhìn Hà Hi rất kinh ngạc .

    Liêm Hoạch vội chạy đến toan kéo Hà Hi ra .

    Bị sức mạnh của nó đánh bật .

    Nó từ trán phát ra một luồng sáng , kéo Hà Hi vào trong .

    Hà Hi hét lên hoảng sợ , miệng nói : " ta không muốn vào Bát Nhã Phù Sinh !

    Ta không có phần !

    " .

    Nhưng không giãy giụa được bị lôi vào trong .

    Liêm Hoạch bên ngoài lo lắng không thôi , định dùng phép đánh con Giao Long .

    Lão sư thúc thấy vậy ngăn lại : " ngươi đừng hấp tấp , tiểu thư bị lôi vào ắt có duyên .

    Ở đây đợi với ta ".

    Phu Nhân vẫn đang bị trói bằng Nhược Thuỷ lại ngất đi .

    Liêm Hoạch chạy lại thì bị Dạ Ảnh vệ ngăn cản .

    Tạm thời cũng không muốn huyên nào liền thu phép lại , lo lắng nhìn Giao Long .

    Hà Hi bên này vào một không gian tối đen , trước mắt lại chính là khung cảnh đang diễn ra trong mộng cảnh .

    Nàng nhận ra , đây là góc nhìn của Giao Long suốt bao năm qua .

    Nó luôn từ góc này nhìn lại mọi việc , giày vò mình .

    Nàng tuy không muốn nhưng cũng đành quan sát mọi việc .

    Nàng thấy Tô Tô - Tang Tửu đang đi đến chỗ Minh Dạ .

    Gương mặt Tô Tô trong tạo hình của Tang Tửu trong sáng đẹp đẽ như ngọc trai .

    Chỉ là nhìn nàng rất buồn .

    Tang Tửu bước vào , liền cầu xin Minh Dạ cho mượn Xá Lợi Tử .

    Minh Dạ bước ra không ai khác chính là Đàm Đài Tẫn .

    Hà Hi bên này chính là bộ mặt khó coi , Bát Nhã Phù Sinh này lại khác rồi ?

    Nàng chăm chú xem , không dám bỏ qua nữa .

    Nhưng chính là lúc này , Minh Dạ không cho Tang Tửu mượn , muốn dùng nó cho Thiên Hoan .

    Sông Mặc sắp dâng nước , lũ lụt sẽ chết rất nhiều sinh linh .

    Nhìn thái độ của Minh Dạ , Hà Hi cũng chỉ biết nắm chặt tay : " là chiến thần Minh Dạ nhưng ngươi lại vì một nữ nhân không quan tâm bao sinh linh khác .

    Nếu ngươi thấy được lòng dạ thật của Thiên Hoan , ngươi chính là hối hận đến chết !

    " .

    Tang Tửu nghe lý do của Minh Dạ vô cùng đau lòng , nhưng vẫn nhất quyết mượn Xá Lợi Tử .

    Bên này Minh Dạ bày trận đánh trúng bả vai Tang Tửu .

    Hà Hi chính là xem không nổi nữa , quỳ sụp xuống .

    Trước đây còn cảm thương cho Giao Long , lúc này đây nàng chính là vô cùng ghét .

    Lúc nàng lấy lại tinh thần nhìn lại , đã thấy Tang Tửu có Xá Lợi Tử đang giúp sông Mặc không dâng nước .

    Hà Hi đau lòng nhìn nàng , bả vai nàng gãy rồi , đôi mắt u ám , nàng còn thảm hại hơn Tang Tửu mà Hà Hi biết vạn phần .

    Hà Hi chán ghét , đi khắp nơi tìm lối ra .

    Chính là không tìm được lối ra cũng phải vào đánh chết Minh Dạ .

    Chỉ là không tìm thấy một ánh sáng nào , một màu đen bao trùm tứ phía .

    Khi quay lại nhìn , Hà Hi đã thấy cảnh Thiên Hoan - Băng Thường giết chết cả tộc Tang Tửu .

    Nước mắt Hà Hi chảy xuống , tận mắt nhìn thấy cảnh này mới thấu ra cái hoàn cảnh muốn giết mà không làm gì được .

    Nàng nhớ hồi còn đi học , nghe họ nói tốt cho nhân vật Thiên Hoan này , nói nàng đẹp , là nàng bị cướp tình yêu mới như vậy...

    Chỉ là nếu thấy cảnh này , họ còn có thể nói như vậy không .

    Trong mắt Hà Hi nàng chưa từng là Thánh nữ , nàng mới chính là ma .

    Tang Tửu khi này trở về thấy xác tộc mình nằm vương vãi khắp nơi .

    Nhìn cha chết thảm .

    Gào khóc đau đớn .

    Hà Hi bên này cũng khóc thành tiếng .

    Hà Hi tức giận hét lên : " Giao Long !

    Ngươi mau đưa ta ra ngoài , còn cho ta xem những chuyện này ta sẽ khiến giấc mộng này vẽ bằng máu của ngươi !

    " .

    Cũng không ngờ rằng dứt lời , một nam nhân xuất hiện trước mặt nàng .

    Hà Hi nhìn y phục của hắn , chính là Minh Dạ !?! .

    Nam nhân này còn đẹp hơn Đàm Đài Tẫn , nếu Đàm Đài Tẫn là vẻ đẹp nữ tử còn thua thì Minh Dạ lại chính là vẻ đẹp nam tử .

    Nếu không phải xem một màn vừa rồi có lẽ Hà Hi sẽ yêu hắn mất .

    Minh Dạ chỉ đứng nhìn nàng , không động đậy .

    Hà Hi khó hiểu : " ngươi là Minh Dạ ?

    Ngươi sao lại muốn ta xem màn này , muốn ta giết ngươi sao " .

    Đôi mắt long lanh của nàng đẫm nước mắt , nhìn hắn rất căm ghét .

    Chính là cái nhìn ăn tươi nuốt sống , không có chút cảm tình nào .

    Minh Dạ ôn nhu nhìn nàng , khoé miệng khẽ cười .

    Hà Hi trong lòng chính là chửi hắn thần kinh .

    Giơ tay lên toan làm phép đánh hắn một trận cho thoả lòng .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Tang Tửu


    Minh Dạ đôi mắt trĩu xuống , hắn không né tránh .

    Hà Hi đánh hắn một lần rồi hai lần , đến mức hắn thổ huyết .

    Nàng nhìn hắn , lạnh nhạt : " ngươi chết rồi , họ có thoát được mộng cảnh không ?

    " .

    Hắn lắc đầu , Hà Hi chính là không biết câu trả lời của hắn chính xác là gì .

    Bực mình quay đi , dù sao hắn cũng chỉ còn chút thần thức , không đáng quan tâm .

    Minh Dạ thấy nàng quay đi , đau khổ nhìn nàng : " Tang Tửu " .

    Hà Hi khựng lại , khó hiểu quay lại nhìn hắn .

    Hắn gọi nàng là Tang Tửu ?

    Hay là hắn bị đánh đến sảng rồi .

    Mắt hắn đẫm lệ nhìn nàng , cười khổ : " ta tìm nàng khắp nơi , sau cùng vẫn là bị nàng hận đến vậy .

    Ta xin lỗi nàng ".

    Hà Hi nhìn hắn , cong môi : " ngươi nghĩ ta là Tang Tửu nên mới đả thương ngươi ?

    Ta là Hà Hi , thấy ngươi là tên tra nam khốn nạn mới đánh ngươi ".

    Hắn dùng phép biến ra một hình ảnh , người trong đó lại chính là Hà Hi .

    Nàng đang ngồi cạnh hắn , chăm sóc hắn .

    Y phục giống hệt công chúa Bạng tộc trong mộng cảnh .

    Hà Hi ngây người , nhìn mình trong hình ảnh ấy .

    Thì ra Minh Dạ vẫn luôn in sâu những ngày trong căn nhà nhỏ ấy vào kí ức .

    Nàng có chút động lòng , nhưng nghĩ lại những điều vừa thấy liền dùng ánh mắt chán ghét nhìn hắn .

    Minh Dạ cũng không để ý thái độ của nàng , hắn cứ nhìn nàng .

    Hà Hi giễu cợt : " Ta là khuôn mặt giống nàng nhưng ta không yêu ngươi .

    Đối với ngươi chỉ là người xa lạ , thả ta ra đi ".

    Minh Dạ dường như không để ý nàng nói gì , nhẹ nhàng lấy trong tay áo ra một cái vỏ trai rất mới , rất đẹp : " ta đã làm lại nó cho nàng , nàng có thích không ?

    " .

    Hà Hi nhìn cái vỏ trai ấy , nhớ lại hình ảnh Tang Tửu lao mình xuống sông Nhược Thuỷ , chịu bao đau đớn cứu hắn .

    Nàng quay đi nhìn vào mộng cảnh , hỏi hắn : " ngươi nói xem , sao lúc đó lại tha cho Thiên Hoan .

    Vì nàng là con gái của sư phụ ngươi ?

    Cho dù hại cả Bạng tộc cũng không có tội ?"

    Minh Dạ nhìn nàng , ánh mắt của nàng nhìn vào Tô Tô đang bị giam trong đại lao càng giống với Tang Tửu năm ấy .

    Hắn nặng nề : " là ta không tốt ".

    Hà Hi nhìn vào Tô Tô đang đau khổ trong mộng cảnh , nhìn lại cái vỏ trai trong tay Minh Dạ .

    Nàng tự hỏi năm ấy Tang Tửu tại sao không để hắn chết đi , để sống tự do tự tại .

    Minh Dạ đưa tay ra , muốn nàng nhận lấy vỏ trai .

    Nàng nhìn hắn , tay nhận lấy : " ta ước gì ngươi từng tốt với Tang Tửu như vậy , ước gì ngươi là một phu quân tốt ".

    Nước mắt lăn trên má nàng , chảy từng giọt xuống vỏ trai trên tay .

    Minh Dạ đau lòng lau nước mắt cho nàng : " phải , ta ước gì ta nhận ra sớm hơn .

    Nếu ta nhận ra ta đã làm sai cho dù bọn họ đều chỉ trích nàng , cho dù là Thiên Hoan , cho dù là sư phụ ta cũng không màng .

    Ta sẽ vì nàng không quan tâm ai , chỉ yêu nàng ".

    Hà Hi nghe lời này , nhìn hắn : " tiếc là lời này ta không nhận , ta không phải Tang Tửu ".

    Hà Hi nhìn lại trong mộng , hình ảnh Tiêu Lẫm bảo vệ Tô Tô hiện lên .

    Nàng chưa nghĩ tới cảnh tượng này , cảm xúc chợt hỗn độn .

    Bàng Nghi Chi mới là Tang Hựu , Tiêu Lẫm vậy mà lại trong vai kẻ si tình...

    Trong mộng mọi thứ trôi qua thật nhanh , nhưng mỗi khi có hình ảnh của Tang Tửu lại chậm .

    Hình ảnh Minh Dạ đã thành thần , dùng thân mình bảo vệ Tang Tửu .

    Hình ảnh Tang Tửu chết đi , hình ảnh Minh Dạ đi bao năm tìm cách hồi sinh Tang Tửu .

    Không giống những gì nàng biết nhưng tình cảm của Minh Dạ lại là thật .

    Nàng nhìn Minh Dạ , giọng buồn khổ : " những lời này ta nghe thay Tang Tửu , ta mong ngươi buông thả mà sống .

    Thật ra ta nhìn ra , Tang Tửu yêu ngươi vì ngươi bảo vệ sông Mặc , bảo vệ Bạng tộc .

    Nàng yêu dáng vẻ anh hùng của ngươi .

    Ngươi đừng làm Giao long , đừng làm yêu quái ở đây nữa .

    Đi đi " .

    Minh Dạ cong môi : " tha thứ cho ta ?

    ".

    Hà Hi ngước lên nhìn hắn , vuốt mặt hắn : " Tang Tửu không chắc sẽ tha thứ , nhưng ta tha thứ cho ngươi ".

    Lời này nói thay những khán giả như nàng .

    Dù sự thật là nơi đây tàn nhẫn hơn , nhưng ít nhất thì có nhiều người khác cũng thương cảm cả hắn , thương cho Minh Dạ và Tang Tửu .

    Minh Dạ nghe nàng nói vậy , trong lòng nhẹ đi vài phần .

    Bên ngoài mọi người đã ra hết .

    Tô Tô nghe Liêm Hoạch nói Hà Hi bị hút vào trong , lòng lo lắng .

    Dù sao trong kí ức của Tịch Vụ , Hà Hi luôn giúp đỡ , chăm sóc nàng .

    Đàm Đài Tẫn không mảy may quan tâm , Con Giao Long này đã chọn không hoá yêu , hắn còn làm gì được chứ .

    Lúc này thi thể của mấy tên đạo sĩ đã chết hấp thụ oán khí trở thành thi yêu .

    Đám người Tiêu Lẫm đang đánh nhau với chúng .

    Còn đám người Đàm Đài Tẫn đã có bảo vật , không bị đả thương .

    Bên trong Giao Long , Hà Hi vuốt ve cái vỏ trai .

    Nhẹ nhàng nói : " ta có gương mặt của Tang Tửu , nhưng ta không hiểu nàng nghĩ gì .

    Vỏ trai này ngươi tặng nàng , ta sẽ giữ nó bên mình .

    Nếu nàng trở lại làm Tang Tửu , nàng thấy nó sẽ tỏ lòng ngươi ".

    Minh Dạ bộ mặt tỏ ra hạnh phúc , biến nhỏ vỏ trai tạo thành một cái vòng .

    Hắn đeo lên cho Hà Hi :" mong nàng giữ lời này , đa tạ Hà Hi cô nương ".

    Hình dáng hắn dần biến mất , tan theo không khí .

    Giao long toả ra một ánh sáng khiến thi yêu bất động , rồi nó tan biến .

    Lộ ra Hà Hi , đang ôm vòng cổ trước ngực mình .

    Nàng mở mắt , lúc này thi yêu cử động lại , hai bên tiếp tục hỗn chiến .

    Liêm Hoạch gọi lớn Hà Hi mau chạy , Hà Hi lại như mất hồn , cứ vậy từ từ đi lên trên .

    Nàng đi thẳng tới một mỏm đá , nơi trước đây Tang Tửu trốn sau ngắm nhìn Minh Dạ .

    Nàng thất thần nhìn nó , nước mắt rơi lã chã .

    Bên dưới sông , đám Tiêu Lẫm cướp được bảo vật của Đàm Đài Tẫn , thành công lên bờ .

    Tô Tô lên bờ nhận ra Đàm Đài Tẫn vẫn dưới sông liền lao xuống cứu hắn .

    Liêm Hoạch chạy đi tìm Hà Hi , thấy nàng đang khóc bên một tảng đá .

    Muốn tới an ủi , nghĩ rằng nàng bị ảnh hưởng bởi Bát Nhã Phù Sinh .

    Hà Hi quay sang nhìn người , ôm chầm lấy Liêm Hoạch .

    Thấy nàng suy sụp vậy , người cũng không hỏi chỉ vỗ về nàng : " muội đừng để nó ảnh hưởng , chỉ là một giấc mộng thôi ".

    Hà Hi dụi dụi vào vai Liêm Hoạch : " phải , chỉ là mộng , chỉ là mộng ".
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Nhân duyên


    Một lúc sau nàng nín khóc , Liêm Hoạch đưa nàng về núi Hồ Điệp .

    Hà Hi mệt ngủ thiếp đi , trong giấc mơ nàng đến một nơi rất đẹp .

    Nơi này có hoa đào nở rộ , cỏ cây xanh tốt .

    Hà Hi nằm xuống đám cỏ , nhìn lên trên bầu trời xanh .

    Lúc này một người đến gần nàng , người đó đi đến trước mặt nàng rồi dừng lại .

    Hà Hi ngồi dậy , nhìn người trước mặt .

    Khuôn mặt giống hệt nàng .

    Hà Hi nhìn chằm chằm người đối diện , đứng dậy lui về phía sau : " cô là ai ?

    " .

    Người trước mặt nhìn cô , cong môi : " ta là Tang Tửu , là Hà Hi cũng là Hà Châu " .

    Nàng khó hiểu , không rõ ý nói của người này là gì .

    Người ấy lại nói : " cô không hiểu thì đừng cố hiểu , hãy sống thật tốt .

    Đa tạ cô đã giúp ta khuyên ngăn Minh Dạ , giúp ta chăm sóc gia đình và Tịch Vụ , giúp ta làm sư huynh vui ".

    Hà Hi ngây người , nhìn vào vỏ trai trên cổ .

    Nàng tháo ra , đưa cho người trước mặt : " nếu cô là Tang Tửu , thứ này là của cô ".

    Hà Hi nhìn nàng , nàng mắt long lanh nhìn vào vỏ trai , nở nụ cười : " cứ giữ lấy , sau này thay ta sống tốt ".

    Nàng ấy biến mất , tan biến ngay trước mắt Hà Hi .

    Lúc này nàng mở mắt , quay lại hiện thực .

    Chợt nàng nhớ lại ngày tháng còn đi học , nhớ gia đình , nhớ bạn bè .

    Nàng bật khóc : " nếu ta thật sự có thế quên hết mọi thứ , ta sẽ sống thật tốt , thật hạnh phúc ... thay cô ".

    Liêm Hoạch trở vào thấy nàng lại khóc , chạy lại hỏi han .

    Hà Hi lắc đầu tỏ ý không sao , nàng thấy sư phụ đang tiến vào .

    Nhanh chóng chạy lại chỗ người .

    Sư phụ đã nghe Liêm Hoạch kể hết mọi chuyện .

    Lòng đã biết Hà Hi sẽ thắc mắc .

    " Người từng ở vực Thượng Thanh ?

    Người biết con giống Tang Tửu " Hà Hi dùng ánh mắt dò xét nhìn người .

    Sư phụ cũng không giấu diếm : " phải ".

    Liêm Hoạch từng nghe sư phụ kể về chuyện của Chiến thần Minh Dạ .

    Nhưng chuyện sư muội giống với Tang Tửu , chưa từng nghe qua .

    Sư phụ đi lại chỗ bàn trà , ôn tồn nói : " năm ấy ta là tiên tử theo học Trụ Thần Tắc Trạch , được ngài đưa tới Thần vực Thượng Thanh học tập Chiến thần .

    Ta đến đó lúc ấy nghe người ta đồn rất nhiều về Tang Tửu .

    Ta được dạy không coi thường tộc khác , không có thành kiến với công chúa Bạng tộc .

    Ngày ấy đi qua nơi cô ấy ở , thấy một người ngồi khóc rất đau khổ .

    Nhìn trang phục liền nhận ra là Tang Tửu .

    Ta cũng không dám xen vào mà cứ như không thấy đi qua .

    Sau này nhìn thấy những gì đã xảy ra , không ở lại Thượng Thanh nữa mà trở về .

    Sư phụ nói ta đến núi Hồ Điệp ắt gặp cố nhân .

    Vậy nên ta đã đợi rất lâu , một lần gặp nam tử đi lạc tới , ta liền thu nhận làm đệ tử .

    Núi Hồ Điệp đẹp nhưng ít ai tới , ắt là ta với hắn có duyên .

    Không ngờ một ngày hắn quay lại dẫn theo một tiểu cô nương .

    Phải , chính là hai đứa con .

    Chính là khuôn mặt công chúa Bạng tộc và hoàng tử Bạng tộc ".

    Liêm Hoạch bất ngờ nhìn người , Hà Hi cũng cùng một biểu cảm .

    Nàng nhìn Liêm Hoạch , nhớ lại hình ảnh Tang Hựu trong phim .

    Nàng chưa xem kĩ mộng cảnh , không biết là Tang Hựu trong tiểu thuyết không tốt đến vậy .

    Liêm Hoạch nhất thời không chấp nhận được , bỏ ra ngoài .

    Hà Hi nhìn sư phụ , nhẹ nhàng nói : " năm ấy tất thảy mọi người đều chán ghét Tang Tửu , nàng ấy chắc chắn không hận người ".

    Sư phụ nghe vậy , mặt người cúi xuống , rồi nhìn lên chiếc vòng của nàng : " con đã thay nàng khuyên được Minh Dạ , nay ta nghe lời này từ con .

    Sư phụ nhẹ lòng rồi .

    Mau đi khuyên bảo sư huynh con ".

    Hà Hi gật đầu , chạy ra ngoài .

    Nàng đang chạy thì thấy Liêm Hoạch đang đứng cạnh bờ sông .

    Nàng tới gần : " huynh bảo nó chỉ là mộng thôi , không phải sao ?

    " .

    Liêm Hoạch vẫn đứng im , khoé miệng khẽ động nhưng không nói ra lời nào .

    Hà Hi biết huynh ấy không chấp nhận được , sao nàng lại không biết nam tử trước mặt này rất yêu nguyên chủ .

    Nguyên chủ cũng nhờ nàng chăm sóc sư huynh , và ngay cả nàng cũng có tư tình với người này .

    Nàng chạm vào vai Liêm Hoạch : " Tang Tửu , Tang Hựu đều không phải thần , không có thần thức .

    Khuôn mặt của ta và huynh là có duyên mới có , là do phụ mẫu sinh ra .

    Huynh không phải Tang Hựu , ta không phải Tang Tửu ".

    Liêm Hoạch có chút lay động , quay lại nhìn Hà Hi .

    Hà Hi nhìn hắn trìu mến , nàng biết hắn sợ nàng là Tang Tửu , là công chúa Bạng tộc yêu Minh Dạ hết lòng .

    Liêm Hoạch vẫn không nói gì , gật đầu rời đi .

    Hà Hi nhìn theo bóng lưng Liêm Hoạch , sợ rằng hắn giống Phiên Nhiên , giống Minh Dạ , giống Tang Tửu tan biến , mất đi .

    Nàng nhìn theo thật lâu , bóng lưng vẫn hiện trước mắt , nàng mới nhẹ lòng .

    Hà Hi trở về Hoàng phủ , mọi người trong phủ lo lắng cho nàng rất nhiều .

    Dạo này nàng chỉ lo bên ngoài không để ý đến những ngừoi thân này của nàng .

    Phu nhân được Tiêu Lẫm cứu về , trách mắng nàng : " con đúng là hết dạy rồi , mẫu thân con bị bị trói mà con còn lo đi lung tung .

    Bất hiếu , bất hiếu ".

    Hà Hi ôm chầm lấy người : " con xin lỗi , là Hi nhi không tốt .

    Người đánh con đi , người mắng con đi ".

    Phu nhân thấy Hà Hi như này liền nguôi giận , ôm chầm lấy nàng .

    Hoàng gia rất tốt với Hà Hi , lo cho Hà Hi từng chút một .

    Mỗi lần như vậy , nàng lại nhớ gia đình trước của mình mà bật khóc .

    Hà Hi càng yêu thương những người này , những người luôn bao bọc bảo vệ nàng .

    Hôm nay trăng rất sáng , nàng ngồi ngắm trăng , vòng trên cổ sáng lên .

    Nàng nhìn vào vòng , cười : " ngắm trăng cùng nhau nhé ".

    Nàng nhớ lại hôm ấy , Tang Tửu bảo nàng sống thật hạnh phúc .

    Nàng đã nghĩ kĩ rồi , không biết có thể trở về không nhưng nơi đây cũng có những người yêu thương nàng .

    Nàng sẽ sống thật tốt , thật hạnh phúc .

    Tự nhủ rằng trên đời mọi cuộc gặp gỡ đều là có duyên .

    Không biết là may hay rủi , cứ chấp nhận nó là được .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Tiêu Lẫm


    Hà Hi tận hưởng những ngày tháng bình yên .

    Nàng muốn để Tô Tô và Đàm Đài Tẫn trong những ngày này nảy sinh tình cảm tốt hơn .

    Trong thành có tin , ở chiến trường .

    Tuyên vương đang cố sức chống trả Đàm Đài Tẫn .

    Đội quân của Đàm Đài Tẫn đều là yêu ma quái quỷ .

    Tình hình vô cùng căng thẳng .

    Hoàng gia rối tung hết lên .

    Ai nấy đều lo lắng tình hình xấu nhất .

    Phu nhân bảo Hà Hi mau lên núi Hồ Điệp trốn đi , trước đây Hà Hi đối xử với Đàm Đài Tẫn không tốt .

    Người sợ nàng bị hắn đuổi giết .

    Hà Hi mỉm cười , nắm tay phu nhân : " Nương , con phải đi giúp Tịch Vụ .

    Muội ấy còn hành hạ Đàm Đài Tẫn nhiều hơn con .

    Muội ấy còn chưa làm sao , người lo gì cho con chứ ?".

    Phu nhân biết không ngăn được nàng , dặn dò nàng cẩn thận .

    Nàng cũng vâng lời từ biệt người , rời đi .

    Lần này nàng đi một mình , sư huynh vẫn còn tránh mặt không gặp nàng .

    Hà Hi đi về hướng nước Chu .

    Muốn tới xem Tô Tô như nào rồi .

    Chỉ là không hiểu sao dường như có gì đó thay đổi .

    Tự dưng vỏ trai sáng lên , Hà Hi chao đảo một hồi .

    Nàng mở mắt ra , thấy mọi thứ vẫn như bình thường .

    Nàng lại đi tiếp .

    Vừa đến liền bắt gặp đám người Tiêu Lẫm .

    Kì lạ là Bàng Nghi Chi lại trở về dáng vẻ Tiên Môn .

    Nơi đây cũng không phải chiến trường .

    Mà là đám người này đang tụ tập có lẽ muốn vào trong Thành Chu .

    Hà Hi nhíu mày , đây lại là trở về bản truyền hình rồi ?

    Cái kiểu gì vậy , hết bản Tiểu Thuyết sang bản Truyền hình .

    Thật sự khiến nàng đau đầu muốn chết !

    Tiêu Lẫm thấy nàng lại gần : " Hoàng tiểu thư ?".

    May quá Hà Hi vẫn có tồn tại ở đây .

    Nàng lấy lại tinh thần , gật đầu : " Ta đang định tới gặp Tịch Vụ ".

    Sắc mặt Tiêu Lẫm cũng không vui vẻ gì : " Tiểu thư có thể thăm Băng Thường giúp ta không ?

    Nàng ấy có viết một bức thư cầu cứu gửi đến ta ".

    Hà Hi trong lòng chửi hắn ngốc nghếch đần độn , bức thư này há chẳng phải là dụ ngươi đến để Đàm Đài Tẫn bắt ư .

    " Điện hạ muốn cứu Băng Thường ?

    E là vô ích a ".

    Tiêu Lẫm tỏ ý không hiểu , sắc mặt tối tăm : " Tại sao ?".

    Nàng khẽ cong môi rồi rời đi .

    Cái cảnh phim này nàng còn không muốn xem nữa là chứng kiến tận mắt .

    Hà Hi gặp được Tô Tô , thấy nàng có vẻ đang buồn .

    " Muội sao lại ở đây ".

    Tô Tô quay lại : " Trăng đẹp , ta muốn ngắm ".

    Còn nói dối , ta đây lại không biết cô đang buồn sao .

    Nàng vỗ vỗ Tô Tô : " Được rồi , muội ngắm đi .

    Ta đi gặp Diệp Băng Thường ".

    " Để làm gì ?

    "

    Hà Hi lắc đầu : " Bí mật ".

    Theo phim thì Băng Thường giờ đang được Đàm Đài Tẫn " bắt chước " Tiêu Lẫm sủng ái .

    Trên đường đi , lại gặp Đàm Đài Tẫn .

    Nàng mới muốn né đi .

    " Ngươi đi đâu ?

    ".

    Thấy nàng không trả lời , Đàm Đài Tẫn cũng không cần hỏi nữa .

    Hắn quay lưng đi .

    Hà Hi quay lại nhìn hắn , rồi lại đi tiếp .

    Nàng trong lòng đắc ý : " Nhất định cái nơi này ta đổi được .

    Trúng tủ rồi ".

    Phủ của Diệp Băng Thường khá đẹp , nàng ung dung đi vào .

    Không cần gọi cứ thế mở cửa .

    Băng Thường bị nàng làm cho giật mình : " Biểu tỷ ?

    ".

    Hà Hi nhoẻn miệng cười , đuổi hết nô tì ra ngoài .

    Chúng nô tì biết nàng có pháp thuật cũng tự lui ra .

    " Ngươi đúng là vong ơn bội nghĩa a .

    Tiêu Lẫm cưu mang ngươi , yêu thương ngươi .

    Ngươi lại vì Đàm Đài Tẫn dụ hắn tới .

    Băng Thường , ngươi còn là con người không ?"

    Diệp Băng Thường trừng mắt , cố kìm giọng : " Tỷ đang nói gì vậy?".

    " Haha , ngươi là bị điếc sao .

    Ta chỉ muốn nói vài lời với ngươi .

    Cho dù là muốn sống cũng đừng hại người khác .

    Huống hồ lại là phu quân từng chung chăn gối .

    Vậy nhé .

    "

    Nàng rời đi , để lại Diệp Băng Thường phẫn nộ đằng sau .

    Nếu giống như trong phim , Diệp Băng Thường sau này làm không ít việc ác .

    Nàng không để ả gây ra những chuyện đó nữa .

    Công việc của nàng là biến cốt truyện này thành HE.

    Tiếc là Tiêu Lẫm vẫn chấp mê bất ngộ , xông vào cứu Băng Thường .

    Chuyện gì đến cũng đến .

    Hà Hi chạy tới thì đã thấy một màn vạch mặt Băng Thường trước mặt Tiêu Lẫm .

    Nàng nhìn sang Tiêu Lẫm , nước mắt chảy dài , vẻ mặt vừa bất ngờ vừa tuyệt vọng .

    Ngoài kia Băng Thường vẫn đang diễn trò .

    Nàng ta vẫn đang kể công với Đàm Đài Tẫn .

    Hà Hi liền chưởng nàng ta một cái .

    Khiến nàng ta ngã ra đất .

    Đúng là thoả mãn , chịu đựng bao lâu cũng có đất diễn rồi .

    Là Băng Thường trong phim thì nàng cứ tự tin mà đánh thôi .

    Mọi người đứng đó đều ngạc nhiên nhìn Hà Hi , nàng chưa hết trò , vào lôi Tiêu Lẫm ra .

    Băng Thường thấy Tiêu Lẫm thì nét mặt sượng đi .

    Hà Hi vẻ mặt cười nhạo , chỉ muốn hỏi câu có phải quê lắm không ?

    Đàm Đài Tẫn tức giận , muốn ra tay với Hà Hi thì bị Tô Tô ngăn lại .

    Nàng khom người , áp sát Diệp Băng Thường : " Đau không ?

    Ngươi diễn trò từ nãy đến giờ chắc mệt rồi ".

    Phiên Nhiên cũng nhìn nàng ta căm ghét , Hà Hi nhìn Phiên Nhiên , may mắn là nàng hồ ly này vẫn sống .

    Nàng nâng cằm Băng Thường lên , mỉa mai : " Có biết tại sao Thiên Hoan lại chọn ngươi không ?

    Vì ngươi dùng đường tắt để khiến người khác yêu mình .

    Còn nàng ta thì không thể .

    Nàng ta muốn được như ngươi , chinh phục được người mình yêu .

    Ngươi lấy sợi tơ tình của người khác mới được nhiều người theo đuổi .

    Xong lại sợ Tiêu Lẫm không thật lòng yêu ngươi ?

    Sợ hắn chỉ là vì sợi tơ thừa ra này mới có tình cảm với ngươi .

    Ngươi thật là đa nghi quá Diệp Băng Thường ".

    Nàng hất tay ra .

    Đứng sang bên cạnh Tô Tô .
     
    Ta Muốn " Hắc Nguyệt Quang " Là He
    Quỹ đạo


    Đàm Đài Tẫn dùng phép rút sợi tơ tình đưa cho Phiên Nhiên .

    Hà Hi cười vui vẻ , nhìn Phiên Nhiên và Diệp Thanh Vũ trước mặt .

    Trong lòng thầm nghĩ phải ngăn cản cảnh tượng trong phim xảy ra .

    Băng Thường bị giáng xuống làm nô tì , Tiêu Lẫm bị bắt vào Đại lao .

    Nhưng nếu Tiêu Lẫm không chết thì sao Bàng Nghi Chi tạo ra Công Dã Tịch Vô 500 năm sau được ?

    Chẳng lẽ nàng phải giương mắt nhìn Tiêu Lẫm chết đi sao ?

    Hà Hi đi qua đi lại trong phòng , phân vân lựa chọn .

    Cuối cùng vẫn là kệ cho Tiêu Lẫm chết , vẫn là cứu Lão phu nhân trước .

    Đúng như dự tính , Tô Tô luôn lén đi gặp Tiêu Lẫm .

    Hà Hi lại nhận lời giữ chân Đàm Đài Tẫn .

    Cũng nhìn thấy một màn miêu tả kiệm lời từ Chấp Bạch Vũ .

    Không thể không nói , chính tai nghe thấy mới hiểu sao Đàm Đài Tẫn lại hiểu lầm .

    Phiên Nhiên chỉ có một sợi tơ tình nhỏ còn hắn có hẳn một cây , vậy nên suy nghĩ lệch lạc cũng phải .

    Thấy Hà Hi luôn đến xem mình , hắn tỏ vẻ không thích : " Nếu ngươi chán có thể đi làm việc cùng Diệp Băng Thường ".

    Nàng cũng không nói gì , kêu đi thì đi.

    Mấy ngày này cứ giả điếc giả mù làm ngơ là được rồi .

    Ngày ấy đã tới , Tô Tô đã quyết định cứu Tiêu Lẫm , nấu một nồi cháo .

    Hà Hi đứng canh , thật sự thấy Băng Thường tới cho độc vào .

    Nàng đi đến phủ Lão phu nhân , muốn ở bên cạnh .

    Băng Thường đem cháo đến , nàng sẽ ngăn cản .

    Đứng canh cũng lâu vẫn chưa thấy Băng Thường tới , nàng nhớ lại .

    Hình như Đàm Đài Tẫn có chứng kiến Tổ Mẫu chết .

    Không lẽ ngày mai mới ăn sao ?

    Trời ơi lúc quan trọng lại không nhớ rõ .

    Nàng vẫn cứ canh ở đấy đến tối .

    Một bóng đen áp sát nàng , đánh ngất nàng không kịp phản ứng .

    Sáng hôm sau nàng mới tỉnh , mở mắt ra thấy mình đang ở trong Đại lao .

    Nàng hoảng hốt , hét ầm ĩ .

    Chấp Bạch Vũ lúc này bước vào : " Tiểu thư , người im lặng chút .

    Đợi Điện hạ xong việc sẽ thả người ".

    " Xong việc ?

    Hắn giết Tiêu Lẫm thì liên quan gì đến ta !

    Thả ra !

    Ta còn phải cứu Tổ Mẫu ".

    Chấp Bạch Vũ nghe không hiểu .

    Hà Hi mới mắng : " Tiêu Lẫm có khi bị đâm chết rồi , ngươi mau thả ta ra !

    Nhanh lên , ta không cản các ngươi giết Tiêu Lẫm ".

    Chấp Bạch Vũ nghe vậy , mở cửa .

    Hà Hi xông ra , dùng pháp thuật đến Diệp phủ .

    Chỉ không ngờ , tận mắt thấy Tổ Mẫu đang ăn cháo .

    " Không được !

    Không!".

    Nàng đã đến muộn , nàng vừa khóc vừa chạy vào .

    Dùng tay hất bát cháo đi : " Có độc ".

    Lão phu nhân lúc này ngấm độc , nàng dùng phép , ức chế độc xuống .

    Băng Thường thấy vậy , sắc mặt trùng xuống .

    " Tổ Mẫu , người phải cố lên ".

    Đàm Đài Tẫn bước tới : " Mật Khổng Tước , ức chế cũng vô dụng ".

    Hà Hi không dừng lại , Lão phu nhân nắm lấy tay nàng .

    Nàng dừng phép lại , ôm lấy người .

    Hà Hi chứng kiến Lão phu nhân chết trước mắt mình , quay sang nhìn Băng Thường .

    Ánh mắt tức giận .

    Nàng nghĩ lại rồi , ai chết cũng khiến người ở lại đau khổ .

    Nàng đứng lên muốn đến chỗ Tiêu Lẫm .

    Đàm Đài Tẫn chặn nàng lại , hai người cứ đánh đến chân núi .

    " Ngươi nghĩ Tịch Vụ sẽ về sao ?

    Ngươi làm như vậy , ngươi còn muốn có được muội ấy ".

    Đàm Đài Tẫn sắc mặt không đổi : " Sao ngươi lại biết nhiều như vậy ?".

    Hà Hi nhếch môi : " Nếu ngươi không nhốt ta , chắc chắn ta sẽ cứu được Lão phu nhân .

    Nàng dùng chiêu đánh hắn .

    Thừa cơ rời đi ".

    Đàm Đài Tẫn vội vàng trở về .

    Hà Hi tìm kiếm mãi , cuối cùng thấy một đám người đứng trước một căn nhà nhỏ .

    Nàng đáp xuống , nhìn vào trong .

    Chỉ thấy Tiêu Lẫm sắc mặt tiều tuỵ .

    Tô Tô thấy nàng , chạy tới kéo nàng : " Hà Hi , tỷ xem có thể cứu ngài ấy...".

    Hà Hi nhìn Tiêu Lẫm , cắn chặt răng , lắc đầu .

    Và rồi cứ thế , chứng kiến Tiêu Lẫm tiều tuỵ dần , rồi tự tử .

    Tô Tô khóc đau đớn , quỳ trước cửa gian nhà .

    Hà Hi đến xoa xoa vai nàng : " Muội phải phấn chấn lên , trở về gặp Đàm Đài Tẫn .

    Nếu không hắn sẽ giết thêm nhiều người nữa ".

    Tô Tô nghe vậy , mắt dậy lên hận thù .

    Nắm chặt tay lại .

    Hà Hi chỉ đành làm vậy .

    Cứ để mọi chuyện xuôi theo đúng trình tự .

    Đợi đến khi ma thai bị thuần hoá trở thành đồ đệ Tiêu Dao Tông .

    Nàng hẵng can thiệp .
     
    Back
    Top Bottom