Khác Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
Chương 20: Ngọn Lửa Đầu Tiên


Tiếng hô hào vang dội.

Lửa cháy rực trời, thắp lên bầu không khí u uất mù mịt của trấn cổ Tư Dung năm đó.

Cả Huyền Linh, Duật Thần và Trịnh Kỳ Lam đều bị cuốn vào ký ức, hóa thành những bóng người vô hình trong không gian quá khứ.

Duy chỉ có Kỳ Lam, mang thân xác của chính mình thuở nhỏ — một đứa bé mười ba tuổi, tay run rẩy cầm bó đuốc cháy.

---

“Thằng nhóc kia, nhanh lên!”

“Mày không muốn cứu làng sao?

Đốt nó đi!

Nó là quỷ mắt hai tròng!”

Đám đông giận dữ xô đẩy.

Một cô bé bị trói trên cột gỗ giữa quảng trường, thân thể chằng chịt vết roi, đôi mắt nhắm nghiền – Mộc Niệm.

Kỳ Lam của hiện tại đứng bên trong ký ức, gào lên:

“Không!

Đừng làm thế!

Cô ấy vô tội!”

Nhưng tiếng gào ấy không thể nào vọng tới.

Đây là quá khứ – là thứ đã được ghi khắc bằng máu.

---

Trên khán đài cao, một người đàn ông vận y phục đạo sĩ – mặt nạ trắng che nửa mặt – đứng chắp tay niệm chú.

Hắn chính là người chỉ đạo lễ hiến tế, cũng là một tín đồ cao cấp của Ti Mệnh thời sơ khai.

Huyền Linh siết chặt nắm tay:

“Ta nhận ra hắn.

Mặt nạ Ti Lệ – thủ vệ nghi lễ phong ấn linh hồn tà tội.”

Duật Thần nghiến răng:

“Không phải nghi thức diệt tà… mà là trấn linh.

Họ trói linh hồn cô bé ấy để dùng làm ‘mồi dẫn’ cho phong ấn sau này.”

---

Kỳ Lam bé nhỏ vẫn đứng bất động.

Người lớn xung quanh quát mắng, xúi giục.

Nỗi sợ và lòng mơ hồ trong đôi mắt cậu bé bị chèn ép đến cực độ.

“Con ngoan, làm đi.” – một người phụ nữ thì thầm, ánh mắt như đâm xuyên lồng ngực.

“Con là con trai trưởng, phải bảo vệ trấn làng.”

Cậu bé Kỳ Lam nhấc bó đuốc lên.

Mộc Niệm mở mắt.

Cô bé cười.

“Nếu đốt em, nhớ nói xin lỗi nhé.”

“Em không giận đâu.

Em chỉ... lạnh quá.”

---

Ngọn lửa bùng lên.

Bầu trời trong ký ức nổ tung thành tro bụi.

Toàn bộ thế giới bị xé toạc một lần nữa – và họ thoát ra khỏi ấn ký.

Cả ba ngã gục trên nền đất Đài Quan Linh, mồ hôi túa ra như mưa.

Trịnh Kỳ Lam gào lên:

“Là ta… chính ta đã đốt cô ấy!”

Nhưng Mộc Niệm lúc này chỉ mỉm cười:

“Không phải lỗi của anh.

Họ ép anh.

Nhưng em cần anh nhớ lại…

để chúng ta có thể phá ấn.”

---

Ầm!

Tảng đá lớn giữa Đài Quan Linh nứt ra.

Một dòng khí đen trào lên, và hàng loạt tiếng khóc trẻ con văng vẳng quanh không gian.

“Mộc Niệm là một trong mười hai linh hồn bị hiến tế tạo thành ‘Tà Phong Ấn’.

Nếu ta muốn giải khai toàn bộ... phải tìm lại đủ mười hai ký ức.” – Huyền Linh nói khẽ.

Duật Thần gật đầu, nhìn về phía Mộc Niệm – nay đã bắt đầu mờ nhạt.

“Cô ấy đang tan biến?”

“Không.

Cô ấy đang... về đúng vị trí của mình trong ấn.” – Kỳ Lam thì thầm – “Và... tha thứ cho ta.”

---

Mộc Niệm quay đầu lại lần cuối, ánh mắt long lanh như giọt sương buổi sớm:

“Cảm ơn anh đã nhớ.

Lần này… nếu còn nghe tiếng em hát…

…hãy để em hát trọn khúc cuối, được không?”

Và rồi cô biến mất.

Không gian im lặng.

Chỉ còn tiếng tim đập của ba người, và ánh sáng đầu tiên le lói giữa bầu trời bị che phủ.

******
 
Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
Chương 21: Tiếng Gọi Từ Hồ Cấm


Gió thổi lồng lộng.

Từng đợt sóng xô nhẹ vào bờ đá rêu phong, vang vọng giữa đêm tàn.

Mặt hồ trước mắt họ lặng như tờ, nhưng bên dưới là một thế giới đầy máu và lời nguyền cổ xưa.

Hồ Vọng Nguyệt — nơi không ai dám bén mảng sau nửa đêm.

---

“Linh hồn thứ hai... ngủ ở đây?” — Duật Thần thì thầm, ánh mắt nhìn mặt nước như sương mù phủ.

Huyền Linh gật đầu.

Trong tay cô là một mảnh bùa ấn cổ, từng nằm trong cuốn sách cấm ở Tàng Thư Các Thiên Mệnh: “Minh Hồn Trục Quỷ Lệnh.”

“Năm đó, một nữ sinh bị mất tích ở hồ này.

Xác không bao giờ tìm thấy, chỉ để lại tiếng hát lan trong sương mỗi đêm mười lăm.”

Kỳ Lam lặng im.

Gió rít bên tai như có ai đang gọi tên anh trong làn hơi nước.

---

“Ta cảm nhận được rồi.” — Huyền Linh thì thầm, tay siết chặt cây trượng phong ấn.

“Âm khí ở đây không tấn công trực diện.

Nó... quyến rũ, dẫn dụ, như muốn kéo hồn người xuống nước.”

Một tiếng cười khúc khích vẳng lên.

Từ giữa lòng hồ, bong bóng nổi lên từng đợt — rồi tan biến.

“Họ tới rồi... người thay thế... kẻ trám chỗ trống còn lại trong lời nguyền...”

---

Đột nhiên, mặt nước bị xé toạc.

Một cánh tay trắng toát như ngọc chết, móng tay dài vút, thò lên nắm lấy mắt cá chân Kỳ Lam.

“Chết tiệt!” — Duật Thần lao đến, nhưng Huyền Linh đã kịp vẽ trận.

“Pháp Ấn Cửu Dương – Phản Tà Chi Giới!”

Làn sáng bắn ra, nhưng thay vì đẩy lùi, linh hồn dưới hồ cười khanh khách, gương mặt nổi lên giữa đêm:

“Đừng đuổi ta... ta chỉ muốn nhớ lại... ta là ai…”

Kỳ Lam nhìn trân trân.

Cô gái ấy… chính là người anh từng thấy trong giấc mơ — một đôi mắt trống rỗng, miệng luôn hát một khúc ca vô nghĩa nhưng đầy ám ảnh:

“Nước hồ sâu không đáy, gió vờn mây cuốn trôi,

Người chờ không về nữa, ta chìm trong đơn côi…”

---

Ngay lúc đó, cả mặt hồ chuyển màu máu.

Hàng chục bóng người hiện lên bên dưới, tay chân co quắp, miệng há hốc như muốn kêu cứu — nhưng tuyệt vọng.

Huyền Linh niệm chú, luồng sáng trong lòng bàn tay cô vẽ thành một vòng tròn ánh vàng, rồi sẽ ném thẳng xuống mặt hồ.

"ẦM!"

Nước dội ngược, và toàn bộ ký ức của linh hồn thứ hai hiện lên trước mắt họ — một lễ nghi hiến tế bất thành, một tình yêu bị phản bội, và lời nguyền của một người con gái không chấp nhận cái chết oan uổng.

---

Cô gái ấy thì thầm:

“Nếu muốn ta rút khỏi phong ấn...

…hãy dẫn kẻ phản bội tới đây.

Ta muốn hắn nhìn thấy ta chết lại... một lần nữa.”

Và rồi tất cả biến mất.

Mặt hồ trở lại tĩnh lặng.

Nhưng giọng hát thì vẫn còn vang vọng sau lưng họ.

******

📌 Chương tiếp: Kẻ Phản Bội – Bóng Ma Trong Giới Quản Trị Tập Đoàn Hằng Thiên
 
Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
Chương 22: Kẻ Phản Bội


“...hãy dẫn kẻ phản bội tới đây.

Ta muốn hắn nhìn thấy ta chết lại... một lần nữa.”

Lời nguyền chưa tan, mà lòng người đã bắt đầu đảo điên.

---

Huyền Linh trở về từ Hồ Cấm trong sự im lặng.

Bầu trời u ám bao trùm đỉnh đầu, như thể những gì họ chứng kiến chưa từng tồn tại – nhưng vẫn để lại vết nứt rỉ máu trong tâm trí ba người.

Duật Thần là người đầu tiên lên tiếng:

“Người phản bội... chắc chắn còn sống.”

Trịnh Kỳ Lam gật đầu:

“Tôi nhận ra mặt hắn.

Trong ấn tượng của linh hồn đó – hắn mặc vest đen, đeo huy hiệu tập đoàn Hằng Thiên.”

---

Huyền Linh nhíu mày.

“Hằng Thiên?

Không phải nơi cậu đang làm sao, Duật Thần?”

Người đàn ông khựng lại.

Gương mặt anh tối sầm, rồi bình tĩnh đáp:

“Là nơi tôi từng làm.”

“Cụ thể?” — Kỳ Lam hỏi gặng.

“Ba năm trước, tôi từ chức Giám đốc Điều hành cấp cao sau khi phát hiện tài liệu nội bộ có dính líu đến nhiều vụ... ‘tự sát tập thể’.” — anh dừng lại, ánh mắt đanh lại — “Nhưng bị yêu cầu im lặng.”

---

Huyền Linh rút từ túi áo ra một tấm ảnh đã cháy xém – là thứ cô nhặt được trong ký ức của linh hồn hồ:

Một bức ảnh chụp tập thể nhân viên cấp cao.

Một người đàn ông ở giữa, gương mặt cười tự mãn, nhưng đôi mắt giấu đằng sau gọng kính ánh lên vẻ gian xảo.

Phía dưới tấm ảnh ghi chú:

“Lễ Khánh Thành – Dự Án Hồ Vọng Nguyệt, 2007.”

---

Kỳ Lam cau mày:

“Vậy... cô gái ấy từng là nhân viên?”

“Không,” Huyền Linh lắc đầu, “Cô ấy là nhân tình bị giấu nhẹm.”

Duật Thần bỗng rút điện thoại, bấm nhanh mấy dòng.

“Hắn tên Trịnh Văn Khang – hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hằng Thiên, cũng là người duy nhất còn sống trong ảnh.”

---

Không ai nói gì trong vài giây.

Rồi Kỳ Lam lên tiếng, giọng trầm xuống:

“Chúng ta phải đưa ông ta đến Hồ Cấm.

Nếu không... linh hồn kia sẽ không yên.”

Huyền Linh chậm rãi gật.

“Nhưng ta không thể ép linh hồn tan ấn nếu chưa chạm đến tận cùng nỗi hận của họ.

Muốn giải phong ấn thứ hai... phải để ông ta nhớ lại.

Và chịu lại.”

---

Ba ngày sau.

Buổi lễ khánh thành chi nhánh mới của Hằng Thiên diễn ra long trọng.

Trịnh Văn Khang đứng trên bục phát biểu, gương mặt phúc hậu, tay không ngừng vẫy chào truyền thông.

Không ai biết, bên trong hội trường, một tấm bùa chú cổ bằng máu đã được đặt dưới bục.

Và ở cuối khán phòng, ba người — Huyền Linh, Duật Thần, và Kỳ Lam — im lặng quan sát.

---

“Lễ kích hoạt trận pháp bắt đầu.”

Giọng Huyền Linh nhẹ như gió, nhưng ngón tay khẽ run.

Vừa đúng 11:11, một tiếng rắc vang lên.

Sàn nhà nứt ra.

Dưới chân Trịnh Văn Khang, một vòng tròn máu lan rộng – và ông ta rơi thẳng xuống bóng tối.

---

Cảnh tượng xung quanh biến đổi.

Ông ta mở mắt giữa lòng Hồ Vọng Nguyệt, đúng thời điểm mười tám năm trước.

Một cô gái xinh đẹp đứng trước mặt, tay bị còng vào trụ sắt, máu chảy từ thái dương – chính là cô gái linh hồn dưới hồ.

Cô nhìn ông ta, nước mắt rơi không ngừng.

> “Anh từng nói yêu em.

Nhưng anh lại đưa em đến đây…

…vì sợ em làm lộ dự án phi pháp giết người của anh?”

Trịnh Văn Khang run rẩy:

“Không… không phải tôi…”

“Vậy ai?”

“Ai đã ném em xuống hồ?”

---

Không ai trả lời.

Mặt nước bắt đầu đóng băng, từng lớp một.

> “Nếu không nhớ… thì cùng ta chết thêm lần nữa.”

Một bàn tay vươn ra khỏi nước, kéo ông ta xuống.

Ông ta gào thét, vật vã, nhưng tất cả vô ích.

---

Ngoài hiện thực, cơ thể ông ta bắt đầu co giật.

Huyền Linh đưa tay lên không trung, vẽ ra một pháp ấn:

“Phục Hồn Lệnh – Cảnh Giới Phá Ảnh!”

Ánh sáng bao trùm toàn bộ cơ thể ông ta.

Và rồi — một tiếng nổ khẽ vang lên.

---

Khi mọi thứ lắng lại, Trịnh Văn Khang nằm bất tỉnh, nhưng sống sót.

Mảnh phong ấn thứ hai trong tay Huyền Linh vỡ vụn – biến thành làn khói trắng bay lên trời.

“Linh hồn thứ hai...

đã tan.”

“Cô ấy không cần trả thù, chỉ cần sự thật.” — Duật Thần nói, mắt rưng rưng.

---

Nhưng Huyền Linh bỗng quay đi, giọng khẽ đến đáng sợ:

“Phong ấn thứ ba...

đã bắt đầu động.”

******
 
Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
Chương 23: Mật Dữ Thư Quán


Trịnh Văn Khang được đưa đi cấp cứu sau biến cố tại lễ khánh thành.

Trên tin tức chỉ ghi là đột quỵ nhẹ.

Không ai nhắc đến vòng tròn máu, vết nứt nền đất, hay cô gái trong váy trắng cười qua camera an ninh.

“Thế giới này luôn giỏi lờ đi những điều họ không muốn thấy.” – Duật Thần nói khi nhìn tin tức trên điện thoại.

---

Kỳ Lam nhận được một mẩu giấy lạ sáng hôm sau, được kẹp vào giữa hồ sơ tài liệu vụ Hồ Vọng Nguyệt.

Mảnh giấy ngả vàng, chữ viết bằng mực tím, run rẩy như tay người đã gần chết:

“Muốn hiểu gốc rễ của thù hận… hãy tìm Mật Dữ Thư Quán.”

– Ký tên: Q.T.

---

Ba người cùng ngồi trong căn hộ của Huyền Linh, nơi tạm trú kiêm “trạm gác tà khí” từ sau khi phong ấn đầu tiên được mở.

Mảnh bùa bị cháy đen vẫn còn treo trên cửa sổ, báo hiệu linh lực nơi này đang mỏng dần.

“‘Mật Dữ Thư Quán’ không tồn tại trong bất kỳ cơ sở dữ liệu nào.” – Kỳ Lam vừa nói vừa lật bản đồ thành phố.

Duật Thần trầm ngâm: “Có thể đó là một dạng không gian dị giới.

Một thư viện không dành cho người sống.”

---

Huyền Linh đặt lên bàn La Bàn Thất Tinh, rồi vẩy máu mình lên tâm bàn.

Ngay lập tức, kim la bàn bắt đầu xoay loạn.

Sau ba vòng quay dữ dội, mũi kim chỉ về phía Quận H – nơi từng xảy ra vụ cháy lớn năm 2012, thiêu rụi cả khu phố cổ.

“Chỗ ấy giờ chỉ còn nền đất bỏ hoang.” – Kỳ Lam khẽ nói.

Huyền Linh cười nhạt:

“Chính vì thế, nó mới có thể là nơi lưu trữ những ký ức bị lãng quên.”

---

Đêm hôm đó, họ đến nơi.

Tàn tích Quận H hiện ra như một nghĩa địa lộ thiên: cột điện gãy, nhà đổ, cỏ hoang mọc chen giữa gạch vụn.

La Bàn Thất Tinh trong tay Huyền Linh bắt đầu phát sáng đỏ.

“Phong ấn thứ ba đã nứt.” – cô nói khẽ.

“Cẩn thận… có thứ đang quan sát ta.”

---

Một tiếng "kẹt..." vang lên.

Bức tường cũ phía tây từ từ dịch chuyển, để lộ một cánh cửa bằng gỗ lim mục, trên khắc ba chữ Hán mờ mịt:

密语书馆

[Mật Dữ Thư Quán.]

---

Bên trong là một không gian hoàn toàn khác.

Không còn rác rưởi, không còn tro tàn.

Chỉ có hàng ngàn kệ sách gỗ đen, trải dài vô tận.

Trên mỗi kệ, là những cuốn sổ tay cũ kỹ, ghi chép vụ án, hình vẽ, lời khai, nhật ký – tất cả đều liên quan đến những cái chết bất minh.

“Cái này...” – Kỳ Lam thì thào – “...là hồ sơ bóng tối.”

Huyền Linh lặng người.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô.

Cô đang nhìn thấy một tập hồ sơ có tên chính mình.

Nguyễn An Nhiên – Hồ sơ số 1473 – Mã trạng thái: Nửa hồn cư ngụ.

---

“Cái quái gì đây…” – cô lùi lại.

Duật Thần vội đỡ cô:

“Đây không phải ký ức của cô.

Đây là thứ ‘nó’ muốn cô biết.”

---

Bỗng cả thư viện rung chuyển.

Một tiếng rít lên như tiếng kim loại cào lên thủy tinh vang vọng từ tầng sâu.

Một bóng người chậm rãi hiện ra.

Là một thủ thư, nhưng gương mặt hắn không có da, chỉ là hộp sọ đang cười.

“Chào mừng...

Đến nơi mà kẻ phản bội, người bị hại, và linh hồn lạc lối đều có chỗ ngồi riêng.”

---

“Các người đến tìm phong ấn thứ ba?”

Giọng hắn vang lên như vọng từ giếng sâu.

“Không.” – Huyền Linh siết chặt chuỗi hạt.

“Tôi đến tìm sự thật về chính mình.”

---

Hộp sọ bật cười, từng mảnh bụi rơi khỏi răng hàm.

“Vậy thì đọc đi.

Nhưng hãy nhớ... mỗi trang lật ra, là một mảnh hồn của ngươi rơi xuống.”

---

📖 Phong ấn thứ ba không ở ngoài kia.

Mà ở chính bên trong những điều Huyền Linh từng quên lãng.

******
 
Back
Top Dưới