[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
Chương 20: Ngọn Lửa Đầu Tiên
Chương 20: Ngọn Lửa Đầu Tiên
Tiếng hô hào vang dội.
Lửa cháy rực trời, thắp lên bầu không khí u uất mù mịt của trấn cổ Tư Dung năm đó.
Cả Huyền Linh, Duật Thần và Trịnh Kỳ Lam đều bị cuốn vào ký ức, hóa thành những bóng người vô hình trong không gian quá khứ.
Duy chỉ có Kỳ Lam, mang thân xác của chính mình thuở nhỏ — một đứa bé mười ba tuổi, tay run rẩy cầm bó đuốc cháy.
---
“Thằng nhóc kia, nhanh lên!”
“Mày không muốn cứu làng sao?
Đốt nó đi!
Nó là quỷ mắt hai tròng!”
Đám đông giận dữ xô đẩy.
Một cô bé bị trói trên cột gỗ giữa quảng trường, thân thể chằng chịt vết roi, đôi mắt nhắm nghiền – Mộc Niệm.
Kỳ Lam của hiện tại đứng bên trong ký ức, gào lên:
“Không!
Đừng làm thế!
Cô ấy vô tội!”
Nhưng tiếng gào ấy không thể nào vọng tới.
Đây là quá khứ – là thứ đã được ghi khắc bằng máu.
---
Trên khán đài cao, một người đàn ông vận y phục đạo sĩ – mặt nạ trắng che nửa mặt – đứng chắp tay niệm chú.
Hắn chính là người chỉ đạo lễ hiến tế, cũng là một tín đồ cao cấp của Ti Mệnh thời sơ khai.
Huyền Linh siết chặt nắm tay:
“Ta nhận ra hắn.
Mặt nạ Ti Lệ – thủ vệ nghi lễ phong ấn linh hồn tà tội.”
Duật Thần nghiến răng:
“Không phải nghi thức diệt tà… mà là trấn linh.
Họ trói linh hồn cô bé ấy để dùng làm ‘mồi dẫn’ cho phong ấn sau này.”
---
Kỳ Lam bé nhỏ vẫn đứng bất động.
Người lớn xung quanh quát mắng, xúi giục.
Nỗi sợ và lòng mơ hồ trong đôi mắt cậu bé bị chèn ép đến cực độ.
“Con ngoan, làm đi.” – một người phụ nữ thì thầm, ánh mắt như đâm xuyên lồng ngực.
“Con là con trai trưởng, phải bảo vệ trấn làng.”
Cậu bé Kỳ Lam nhấc bó đuốc lên.
Mộc Niệm mở mắt.
Cô bé cười.
“Nếu đốt em, nhớ nói xin lỗi nhé.”
“Em không giận đâu.
Em chỉ... lạnh quá.”
---
Ngọn lửa bùng lên.
Bầu trời trong ký ức nổ tung thành tro bụi.
Toàn bộ thế giới bị xé toạc một lần nữa – và họ thoát ra khỏi ấn ký.
Cả ba ngã gục trên nền đất Đài Quan Linh, mồ hôi túa ra như mưa.
Trịnh Kỳ Lam gào lên:
“Là ta… chính ta đã đốt cô ấy!”
Nhưng Mộc Niệm lúc này chỉ mỉm cười:
“Không phải lỗi của anh.
Họ ép anh.
Nhưng em cần anh nhớ lại…
để chúng ta có thể phá ấn.”
---
Ầm!
Tảng đá lớn giữa Đài Quan Linh nứt ra.
Một dòng khí đen trào lên, và hàng loạt tiếng khóc trẻ con văng vẳng quanh không gian.
“Mộc Niệm là một trong mười hai linh hồn bị hiến tế tạo thành ‘Tà Phong Ấn’.
Nếu ta muốn giải khai toàn bộ... phải tìm lại đủ mười hai ký ức.” – Huyền Linh nói khẽ.
Duật Thần gật đầu, nhìn về phía Mộc Niệm – nay đã bắt đầu mờ nhạt.
“Cô ấy đang tan biến?”
“Không.
Cô ấy đang... về đúng vị trí của mình trong ấn.” – Kỳ Lam thì thầm – “Và... tha thứ cho ta.”
---
Mộc Niệm quay đầu lại lần cuối, ánh mắt long lanh như giọt sương buổi sớm:
“Cảm ơn anh đã nhớ.
Lần này… nếu còn nghe tiếng em hát…
…hãy để em hát trọn khúc cuối, được không?”
Và rồi cô biến mất.
Không gian im lặng.
Chỉ còn tiếng tim đập của ba người, và ánh sáng đầu tiên le lói giữa bầu trời bị che phủ.
******