Khác Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
398324681-256-k924815.jpg

Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
Tác giả: huyenhuyenk4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Huyền
Giới thiệu cốt truyện:

"Một lần trừ tà thất bại - một đời mệnh số bị cuốn vào phong ấn."

Huyền Linh, nữ pháp sư phong thủy trẻ tuổi dưới trướng Ti Mệnh Thiên Quân, nổi danh vì khả năng trừ tà, phá trận, hàng yêu.

Nhưng một lần truy đuổi âm binh, cô vô tình rơi vào bẫy linh trận cổ xưa - và mở mắt trong một thân xác khác: nhân viên y dược 24 tuổi ở thế giới xa lạ.

Cứ ngỡ là một cơ thể phàm nhân bình thường... cho đến khi cô cảm nhận được quỷ khí đang cựa mình trong những bức tường.

Những vụ mất tích kỳ lạ.

Những oan hồn không thể siêu thoát.

Những dấu tích cổ xưa liên quan đến một cuốn tà thư bị phong ấn - Tà Linh Ký.

Mỗi bước đi là một mảnh ghép dẫn cô đến sự thật: Vận mệnh của cô đã bị ghi vào sách từ kiếp trước.

Và có kẻ đang muốn giải phong ấn, mở ra cánh cổng dẫn đến địa giới.

Trừ tà không còn là một sứ mệnh - mà là sinh tồn.

Liệu Huyền Linh có thể phá giải Thiên Mệnh, hay sẽ trở thành một phần của bóng tối mãi mãi?

______



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tái Sinh
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • mùa hạ cho ta tất cả
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Hoàng tử ...Ta yêu đệ!!!
  • Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 1: Âm Bình Tụ Lộ


    Trời đêm thành phố T tối hơn bình thường.

    Trăng bị che lấp bởi mây đen dày đặc, gió lạnh rít từng cơn qua những ngọn cỏ hoang cao đến thắt lưng.

    Căn nhà hoang nơi chân núi Cổ Mộc đứng im lìm như đã bị thời gian quên lãng.

    Nhưng không ai biết, bên trong nó đang diễn ra một nghi lễ...

    để trừ tà.

    Huyền Linh đứng chính giữa căn phòng đổ nát.

    Tay trái cô cầm một lá bùa màu đỏ đã viết kín phù văn, tay phải cầm kiếm gỗ đào được khắc sâu linh ấn của Ti Mệnh Thiên Quân.

    Trên đất là một vòng trận lớn vẽ bằng chu sa, tinh tế đến mức chỉ cần lệch một nét là vỡ trận.

    "Giờ Tuất ba khắc...

    âm khí cực thịnh."

    Giọng cô trầm ổn.

    Không có chút do dự, không có run sợ.

    Dù còn trẻ tuổi, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên vẻ từng trải kỳ lạ, như đã nhìn thấu vô số sinh tử.

    "Bắt đầu triệu ấn."

    Cô giơ tay, vẩy ra một giọt máu tươi lên trận pháp.

    Ánh chu sa đỏ lập tức bốc cháy, từng nét phù văn bắt đầu phát sáng rực rỡ như máu sống đang chảy.

    Không khí đột nhiên lạnh đi rõ rệt.

    Một luồng gió âm tràn vào từ khe cửa, mang theo tiếng xào xạc khô khốc như da người bị xé rách.

    Rồi một bóng đen xuất hiện... thấp thoáng như người, nhưng không phải người.

    Một âm bình.

    Thứ linh hồn bị giam giữ, không được siêu thoát, bị ép buộc làm nô lệ cho một kẻ đứng sau điều khiển.

    Huyền Linh giơ cao kiếm gỗ đào, ánh mắt sắc lạnh:

    "Ta lấy danh nghĩa Tín Đồ của Ti Mệnh Thiên Quân, ra lệnh cho ngươi: thoái lui!"

    Âm bình rú lên, giọng vang vọng như hàng trăm tiếng khóc trộn lại.

    Nó lao đến, thân thể vặn vẹo như không có xương, tóc dài che kín mặt.

    Huyền Linh không né tránh.

    Cô vung kiếm, chém ra một đường khí mạnh mẽ.

    Tiếng "phập" vang lên, bóng đen bị đánh bật, lăn vài vòng rồi tan thành khói đen.

    Nhưng chưa kịp thở, nền đất dưới chân cô chấn động.

    "Lạ... không phải chỉ có một."

    Cô lùi lại một bước, tay rút thêm một lá bùa.

    Không gian trở nên ngột ngạt, mùi tanh nồng của máu tràn ngập căn phòng.

    Từng tiếng rên rỉ vang lên bốn phía.

    Từ trong tường, trong nền nhà, từng cái bóng đen bắt đầu trồi ra - mười, hai mươi, rồi hàng chục âm bình xuất hiện, bao vây trận pháp.

    Một pháp trận bình thường không thể nào tụ nhiều âm bình đến vậy.

    Cô nghiến răng:

    "Đây không phải là trận gọi hồn.

    Đây là... trận phong linh."

    Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ ánh sáng từ phù văn vụt tắt.

    Chu sa bốc cháy đen sì, kiếm đào trong tay cô cũng nóng ran như bị thiêu.

    Có người đã phá trận.

    Không chỉ vậy - còn chuyển hóa nó thành bẫy.

    "Khốn kiếp!"

    - Huyền Linh lùi nhanh, nhưng không kịp.

    Trận pháp dưới chân rạn nứt, vỡ toạc ra thành từng lớp ấn chú lạ lẫm, chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào.

    Từ giữa tâm trận, một hố xoáy mở ra - như miệng một con quỷ khổng lồ đang chờ nuốt chửng linh hồn cô.

    "Phong ấn Thiên Mệnh... mở khóa rồi?"

    Cô nghe thấy một tiếng nói khe khẽ trong đầu - lạnh lùng, cổ xưa, như vọng về từ đáy vực thời gian.

    "Ngươi là chìa khóa cuối cùng.

    Huyền Linh."

    Cô trừng mắt.

    "Ngươi là ai?"

    "Ta... là kẻ mà ngươi từng phong ấn.

    Và giờ, ta trở lại để hoàn tất thiên mệnh còn dang dở."

    Cơn choáng váng ập tới.

    Cơ thể cô như rơi vào hư vô.

    Mọi thứ xung quanh quay cuồng.

    Phù chú trên người cô phát sáng rực rỡ - nhưng không đủ.

    Kẻ kia... mạnh hơn cô tưởng.

    Trong giây phút cuối cùng trước khi ý thức bị nuốt trọn, cô gào lên:

    "Ti Mệnh Thiên Quân, xin người dẫn ta trở lại!"

    ---

    RẦM!

    Tiếng máy sốc tim vang lên.

    "Cô ấy có mạch rồi!

    Huyết áp đang lên!"

    Ánh sáng trắng lóa đập thẳng vào mắt.

    Huyền Linh choàng tỉnh.

    Trần nhà trắng.

    Mùi thuốc sát trùng.

    Tiếng người lao xao.

    Cô đang ở... bệnh viện?

    Tay cô được truyền nước.

    Mặt nạ dưỡng khí vẫn còn đè lên môi.

    Cô giật mạnh, lột nó xuống.

    Trong đầu là những ký ức hỗn loạn - âm bình, bẫy trận, hố đen... và một giọng nói đáng sợ.

    "Không...

    đây không phải thế giới của ta."

    Cô ngồi dậy, nhìn xuống cơ thể mình - mảnh mai, yếu hơn, gương mặt xa lạ phản chiếu trong tấm kính.

    Một cơ thể khác.

    Một thân xác khác.

    Cô không chết.

    Nhưng cô không còn là cô.

    Từ ngoài cửa sổ bệnh viện, một luồng khí đen rất mảnh, rất nhỏ... vừa lướt qua.

    Và cô biết - tà linh cũng đã đến thế giới này.
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 2: Thân Xác Xa Lạ


    Tiếng tim đập trong lồng ngực không đồng bộ với nhịp thở.

    Nhẹ hơn, yếu hơn, nhưng rõ ràng là... không phải của cô.

    Huyền Linh ngồi thẳng dậy trên giường bệnh, tay nắm chặt lấy ga giường trắng lạnh.

    Gương mặt phản chiếu trên tấm kính mờ phía đối diện không phải gương mặt cô từng quen thuộc.

    Cằm nhỏ hơn, làn da tái nhợt, mái tóc cắt ngang vai không còn dài thướt tha như trước.

    "Đây... là cơ thể của ai?"

    Cô áp tay lên ngực mình.

    Trái tim vẫn đập, nhưng nhịp pháp lực trong cơ thể thì yếu đến mức gần như bằng không.

    Một người phàm.

    Không phải pháp sư, không có linh lực, cũng không mang bùa hộ mệnh.

    Vậy mà... cô vẫn sống sót sau trận phong linh?

    Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở.

    Một y tá trẻ bước vào, tay cầm bảng theo dõi:

    "Chị tỉnh rồi à?

    May quá... bác sĩ nói chị bị ngưng tim tạm thời do sốc thần kinh.

    Mọi người tưởng chị không qua khỏi.

    Nhưng chị đúng là kỳ tích thật đấy!"

    Cô gái trẻ cười nhẹ, không để ý ánh mắt Huyền Linh đang nhìn mình bằng vẻ đầy đề phòng và xa lạ.

    "Cô biết... tôi là ai không?"

    - Huyền Linh hỏi, giọng khàn khàn.

    Y tá hơi khựng lại một chút, rồi đáp:

    "Chị là Nguyễn An Nhiên, nhân viên bộ phận nghiên cứu tại công ty dược Vũ Dược.

    Chị được đưa vào đây sau khi ngất xỉu ở phòng thí nghiệm.

    Không bị chấn thương, nhưng... không tỉnh suốt ba ngày."

    Nguyễn An Nhiên?

    Cái tên ấy không phải của cô.

    Nhưng nó là cái tên gắn liền với thân xác này.

    Cô cắn nhẹ môi, nhắm mắt lại.

    Từng đoạn ký ức rời rạc hiện lên như những mảnh gương vỡ: một cuộc sống bình thường, đơn độc, lặng lẽ, và... không hề có dấu hiệu từng tiếp xúc với thế giới tâm linh.

    Cô đã thực sự xuyên vào thân xác người khác.

    Không phải trọng sinh, không phải hoán hồn - mà là phong ấn bị vỡ, dẫn cô rơi vào một thời không khác.

    "Chị An Nhiên, chị không sao chứ?"

    Huyền Linh mở mắt, nhìn thẳng vào cô y tá:

    "Tôi cần... gương.

    Và đồ đạc của tôi."

    "À, điện thoại và tư trang cá nhân được để trong ngăn kéo bên kia kìa.

    Chị nghỉ thêm một lát nhé, bác sĩ sắp ghé thăm."

    Cô y tá rời đi.

    Huyền Linh lập tức bước xuống giường, cảm nhận sự yếu ớt của cơ thể này như bị rút cạn khí lực.

    Nhưng trong ngăn kéo, cô tìm được một chiếc điện thoại và... một sợi dây chuyền lạ bằng bạc đen.

    Không phải của cô.

    Nhưng vừa chạm vào sợi dây, cô cảm nhận được luồng tà khí rất mỏng, như lớp khói xám bám quanh vật thể.

    "Đây không phải chỉ là đồ trang sức...

    Nó từng chạm qua thứ gì đó không sạch sẽ."

    Cô nắm chặt sợi dây, ánh mắt nheo lại.

    Và rồi...

    Một luồng hình ảnh mờ mịt lướt qua tâm trí: Nguyễn An Nhiên - nguyên chủ của cơ thể - từng đứng giữa phòng thí nghiệm, vô tình mở một vật phong ấn cũ, khiến tà khí xâm nhập vào cơ thể.

    Và cũng chính khoảnh khắc đó, trận phong linh của Huyền Linh bị phá, linh hồn cô bị hút qua dòng lệch của Thiên Mệnh.

    Không phải ngẫu nhiên.

    Không phải tai nạn.

    Là dẫn mệnh.

    Một giọng nói vang lên trong đầu cô, chính là giọng ấy - kẻ đã thì thầm từ trong khe vực trận pháp:

    "Chào mừng ngươi trở về, Huyền Linh.

    Ngươi tưởng mình chạy trốn được Thiên Mệnh sao?"

    Cô siết chặt chuỗi dây chuyền, gằn giọng:

    "Ta không trốn.

    Ta sẽ phá."

    Phía ngoài hành lang, có tiếng bước chân đến gần.

    Nhưng còn nhanh hơn thế - một bóng đen lướt qua cửa sổ kính.

    Không ai khác nhìn thấy nó.

    Chỉ có cô.

    Một... tàn linh.

    Và nó đang nhìn thẳng vào cô với đôi mắt trắng dã, miệng nứt ra như cười như khóc.

    "Vậy là... bọn ngươi cũng theo tới được thế giới này rồi."

    - Cô lẩm bẩm, gương mặt bình tĩnh như thể đã quen với việc bị âm hồn rình rập.

    Gió thổi vù qua phòng.

    Cửa sổ đóng kín.

    Không ai mở.

    ---

    Cô biết điều đó có nghĩa là gì.

    Cuộc chiến trừ tà chưa kết thúc.

    Nó chỉ vừa mới bắt đầu - ở một thế giới không có đồng minh, không có pháp khí, không có thần linh phù trợ.

    Chỉ có cô.

    Và...

    Tà Linh Ký.
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 3: Tàn Linh Đầu Tiên


    Chiếc xe màu bạc lăn bánh chậm rãi giữa con phố nhỏ dẫn vào khu nghiên cứu sinh hóa Vũ Dược.

    Trời vẫn còn mù sương dù đã gần trưa, ánh nắng như bị thứ gì đó chặn lại - nặng nề và âm u không đúng mùa.

    Huyền Linh ngồi ở hàng ghế sau, tay nắm chặt sợi dây chuyền bạc đen nhét trong túi áo.

    Mắt nhìn lướt qua khung cảnh thành phố hiện đại, người người vội vã, náo nhiệt nhưng lạnh lẽo.

    Dù linh lực trong thân xác này yếu, giác quan đặc biệt của cô vẫn đang gào lên từng hồi cảnh báo.

    Tà khí.

    Không đậm đặc như trận pháp âm linh cổ đại, nhưng lại có dấu hiệu lan tỏa, len lỏi khắp không gian quanh công ty như sương độc.

    "Cô An Nhiên, chắc vài hôm nữa là chị khỏe hẳn.

    Sếp tổng bên Vũ Dược nghe tin chị nhập viện, còn đích thân gọi hỏi mấy lần."

    - Bác tài nói, ánh mắt liếc qua kính chiếu hậu đầy tò mò.

    "Sếp tổng?"

    - Huyền Linh hỏi lại, không mấy mặn mà.

    "Đúng vậy.

    Chủ tịch Phong Thần Dạ.

    Mới 28 tuổi mà đã nắm cả tập đoàn.

    Không chỉ tài giỏi, mà còn lạnh lùng vô cùng.

    Nghe nói... tính khí kỳ quái, nhưng rất công tư phân minh."

    Phong Thần Dạ.

    Cái tên như mang theo luồng khí đè nặng.

    Cô chỉ "ừ" nhẹ một tiếng.

    Trong lòng không quan tâm lắm đến mấy giai thoại doanh nhân, vì điều khiến cô chú ý hơn, là thứ đang chờ bên trong trụ sở công ty kia.

    ---

    Tòa nhà chính của Vũ Dược hiện ra như một khối kiến trúc lạnh lùng, hình lục giác, thiết kế hiện đại.

    Nhưng ánh mắt Huyền Linh không dừng lại ở kiến trúc, mà là một góc tối ở tầng 3, nơi cô cảm thấy rõ luồng khí âm tà nhất.

    "Phòng thí nghiệm cũ ở tầng đó... phải không?"

    - Cô lẩm bẩm.

    Không ai nghe thấy.

    Ngay khi cô bước chân vào đại sảnh, một cơn gió lạnh lướt ngang gáy.

    Lập tức, bản năng pháp sư khiến cô quay đầu.

    Ở góc thang máy có gắn gương lớn.

    Nhưng trong tấm gương... phản chiếu thêm một bóng người đứng sau lưng cô.

    Một bóng đen.

    Không có mắt, không có miệng.

    Chỉ là hình nhân khói với đôi tay gầy nhẳng thò ra như muốn bám lấy cổ cô.

    "Ngươi bám theo ta từ bệnh viện à?"

    - Cô thì thầm, mắt không rời tấm gương.

    Bóng đen khẽ nghiêng đầu.

    Nó phát ra tiếng rên như tiếng sắt cào lên đá.

    Mọi người xung quanh không nghe thấy gì, nhưng cô thì nghe rất rõ - tiếng oán khí vỡ vụn.

    "Chị An Nhiên?"

    - Một giọng nói cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ.

    Cô quay lại.

    Một cô gái tóc buộc cao, mặc blouse trắng, vẫy tay:

    "Chị khỏe rồi sao?

    Em là Thư, phòng thí nghiệm B1.

    Hôm đó chị ngất xỉu, tụi em hoảng lắm."

    Huyền Linh gật đầu.

    Cô cố giữ vẻ hòa nhã của nguyên chủ.

    "Ừ.

    Cảm ơn em đã đưa chị đi cấp cứu."

    "Không có gì đâu ạ.

    Nhưng... chị có nhớ chuyện gì xảy ra lúc đó không?

    Vì sau hôm đó, phòng B1 của mình... bị niêm phong rồi."

    "Niêm phong?"

    "Vâng.

    Có người nói là do rò khí, nhưng hôm đó nhiều người nghe thấy tiếng hét trong phòng... mà phòng đã khóa từ bên trong."

    Tim Huyền Linh khựng lại.

    Tàn linh đầu tiên đã phá phong từ đó.

    "Có ai bị gì không?"

    - Cô hỏi.

    "Có một bạn... hiện vẫn chưa tỉnh lại.

    Bác sĩ bảo bạn ấy như mất hồn.

    Em thấy..."

    - Thư hạ giọng, mắt nhìn quanh, "...có chuyện gì đó rất kỳ quái đang xảy ra trong công ty."

    Ngay khoảnh khắc ấy, hệ thống đèn ở hành lang chớp liên tục.

    Nhiệt độ giảm đột ngột.

    Một luồng khí lạnh trườn qua chân họ.

    Huyền Linh lập tức lùi ra, mắt nhìn lên trần nhà.

    Bóng đen từ gương đã biến mất.

    Nhưng cô biết rõ - nó vẫn còn ở đây.

    ---

    Tối hôm đó.

    Trong phòng vệ sinh tầng 3 bị bỏ hoang, gương mờ phủ bụi.

    Bỗng nhiên, gương nứt một đường dài.

    Giữa lớp kính vỡ, một bàn tay khói đen nhẹ nhàng bò ra, móng dài và sắc, kéo theo một gương mặt nứt nẻ lộ ra nửa bên mắt trắng đục.

    "Tìm... lại... xác..."

    - Giọng nói xé gió vọng ra từ trong gương.

    **********
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 4: Triệu Ấn - Giao Chiến Trong Gương


    Từ khi trở về từ bệnh viện, Huyền Linh đã cảm nhận được rõ ràng có một thứ gì đóng lại, tràn ngập trong không khí gian phòng thí nghiệm cũ ở tầng ba.

    Nó không chỉ là không khí lạnh lẽo hay bầu trời mù mịt, mà là độ âm dương trỗi lệch.

    Như thực tế bị rách rời một kẽ hở.

    Tối đó.

    Đèn đường trong khu nghiên cứu dần dần tắt hết, như có ai ốm ủ ý.

    Huyền Linh khoác áo blouse trắng, tay mang găng, bước nhẹ vào tòa nhà Vũ Dược với một túc tốc với ma nhân.

    Tầng ba.

    Phòng B1.

    Niêm phong bằng dải băng đỏ có dấu giám đốc.

    Cô khéo léo lột vào, cánh cửa âm vang nhẹ tiếng cọt kẹt.

    Một luồng khí ẩm mốc đập vào mặt như đã chờ sẵn từ lâu.

    Bên trong, đèn huỳnh quang nhấp nháy.

    Kính và bồn thí nghiệm nứt nẻ, dường như có thứ gì đã bóp móp không gian này.

    Cô rút ra một tờ phù trắng, chỉ mỗi ngón tay, dùng dao lam cắt nhẹ.

    Máu từ đầu ngón chảy ra, hòa vào đạo bút.

    "Ấn khai - Nhất chỉ chiêu hồn."

    Tờ phù đỏ rực, bỗng cháy giữa không trung, ngọn lửa xoắn quanh hóa thành một hình ngũ giác.

    Từ mặt đất dưới chân, khói mờ trỗi lên.

    Trong tấm gương lớn ở góc phòng, một cảnh tượng khác hiện ra: đảo ngược, lề mờ, ở trung tâm có một cô gái ngồi co ro, với ánh mắt trợn ngược như bị bóp nghẹt linh hồn.

    "Mai..."

    Chính là nạn nhân đó.

    Linh hồn của cô đang bị giam trong gương.

    Một kỹ thuật tà linh phản chiếu cực độc.

    Bóng đen trùm lên, từ trong tấm gương bò ra một thể thảm mộc, gương mặt bị rách, không có miệng, chỉ có hai vệt trắng tròn trĩnh như tròng mắt.

    "Thay... ta... sống... tiếp..."

    Tiếng rên rỉ đinh tai.

    Bóng đen lao đến, như lụa khói sấm sét.

    Huyền Linh đạp chân lùi lại, tay giơ cao phù ấn.

    "Phong!"

    Tờ phù đó bốc lửa.

    Luồng linh lực ngũ giác bắt lấy linh thể kia, đè nén như thiêu cháy.

    Bóng đen vẹo vọ, hét lên:

    "Phong Thần Dạ... chính là... mạch gốc..."

    Lúc khi bị lực chối tan, nó đã kịp thở ra câu cuối cùng.

    Mạch gốc?

    Gương vỡ.

    Tà linh bị tiêu diệt.

    Nhưng câu nói kia giống như lời nguyền: đâm vào trong tâm tình của Huyền Linh.

    Người đàn ông mà ai ai đồn đại, với phong thái đỉnh cao lãnh nhưng vô cố thần bí, liệu có phải là mối nối lớn nhất giữa hai thế giới này?

    Cánh cửa tà linh đã mở.

    Trận chiến đầu tiên chỉ vừa bắt đầu.

    *****
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 5: Người Không Bóng


    Ngày hôm sau, không khí tại Vũ Dược trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

    Một người trong tổ hành chính - Lê Quốc Tài - đột nhiên mất tích không lý do.

    Nhưng điều kỳ quái là, camera giám sát vẫn cho thấy anh ta...

    đi làm bình thường.

    Càng kỳ lạ hơn, những đoạn video cho thấy Tài đi trong hành lang, rót nước, đánh máy... nhưng dưới chân anh ta - không có bóng.

    "Chị Nhiên ơi, chị có thấy anh Tài có gì lạ không?"

    - Một cô bé thực tập sinh hỏi, run rẩy khi đưa điện thoại cho cô xem đoạn clip.

    Huyền Linh - trong thân xác của An Nhiên - cau mày.

    Cô tua đi tua lại đoạn video.

    Quả nhiên, ánh sáng từ bóng đèn trần chiếu rõ bóng của mọi người, trừ một mình Tài.

    Không thể là trùng hợp.

    Cô đẩy ghế đứng dậy, đôi mắt trở nên sắc lạnh.

    Cô quay sang hỏi nhỏ:

    "Bàn làm việc của anh ta còn đồ không?"

    "Còn... nhưng tủ khóa rồi, phòng cũng bị niêm phong sáng nay."

    "Dẫn chị tới."

    ---

    Phòng làm việc của Lê Quốc Tài ở tầng 5, góc sâu nhất hành lang.

    Cửa đã bị dán niêm phong, nhưng cô thực tập sinh nhìn quanh rồi lén lút rút ra một chìa khóa phụ.

    "Của chị Trang lễ tân, em mượn tạm..."

    "Giỏi lắm."

    - Huyền Linh gật đầu nhẹ.

    Cửa mở.

    Không khí lạnh tỏa ra, khô khốc, có mùi giống như... tro bụi.

    Căn phòng ngập mùi huỳnh quang.

    Bàn làm việc ngăn nắp một cách bất thường.

    Trên màn hình máy tính vẫn còn mở một file Word - chỉ có một dòng lặp đi lặp lại:

    "Tôi không phải tôi.

    Tôi không phải tôi.

    Tôi không phải tôi..."

    Bên dưới gầm bàn, một tấm gương vỡ vụn, nhưng chỉ có... một nửa ảnh phản chiếu.

    Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi áo blouse của Huyền Linh rung lên.

    Là một tin nhắn lạ, không số:

    "Người sống không có bóng - là vì linh hồn đã bị giam giữ.

    Nếu không cứu, thể xác sẽ bị tà linh chiếm dụng vào giờ Dần."

    Cô nhìn đồng hồ.

    3:02 sáng.

    Còn chưa tới một giờ để giải phong.

    ---

    Tiếng bước chân ngoài hành lang bắt đầu vang lên.

    Những bước chân nặng nề, chậm rãi, từng nhịp một, như thể ai đó đang kéo lê đôi chân máu trên nền gạch.

    "Ở...

    đâu... tao...

    ở...

    đâu...

    đây..."

    Một bóng người hiện ra ở cuối hành lang.

    Là Tài - nhưng ánh mắt trống rỗng, miệng nở nụ cười méo mó như bị kéo xé.

    Tà linh...

    đã nhập thể rồi!

    *******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 6: Đồng Tử Dẫn Lộ


    "Lùi lại phía sau.

    Đừng nhìn vào mắt hắn."

    Huyền Linh đưa tay kéo cô thực tập sinh về phía sau, ánh mắt không rời khỏi bóng người đang tiến gần với từng bước chậm rãi như xác sống.

    Tài - hay đúng hơn là tà linh trong thân xác Tài - không còn là con người.

    "Ở...

    đâu...

    ánh sáng... của tao...

    ở...

    đâu..."

    Giọng nói vỡ vụn, ngân dài như một đoạn ghi âm lỗi.

    Mỗi bước hắn đi, ánh đèn hành lang lại nhấp nháy, dường như không chịu nổi sát khí tà ám lan ra từ hắn.

    Huyền Linh lùi về góc, nhanh chóng rút ra một chuỗi ngọc màu xám bạc, có khắc ký hiệu cổ: Chuỗi Đồng Tử.

    Đây là một vật phẩm phong ấn, thường dùng để kết nối với linh hồn trẻ em hoặc những vong linh chưa chuyển kiếp - nhẹ vía, dễ dẫn lối.

    Cô cắn đầu ngón tay, để một giọt máu rơi lên chuỗi ngọc.

    "Chính tâm dẫn đạo - Đồng tử xuất lộ - Mở!"

    Lập tức, một ánh sáng bạc mờ xuất hiện giữa không trung.

    Một bóng trẻ con mặc áo cổ đại, tóc cột hai bên, đôi mắt đen lay láy hiện ra trong sương.

    "Ca ca... muốn con... dẫn lối ạ?"

    Giọng bé gái ngây thơ nhưng trầm tĩnh đến kỳ lạ.

    "Dẫn chị đến nơi linh hồn của anh ta bị giam giữ.

    Phải nhanh trước khi thể xác bị chiếm hoàn toàn."

    Bóng bé gái gật đầu, tay cầm một đèn lồng nhỏ phát ra ánh sáng xanh dương.

    Nó bay lơ lửng qua hành lang, xuyên qua cánh cửa cuối cùng dẫn xuống tầng hầm.

    Huyền Linh chạy theo, không quên dặn cô thực tập sinh khóa cửa lại và ở nguyên trong phòng.

    Xuống đến tầng hầm, không khí lập tức đổi khác - âm khí nặng nề, tường ẩm mốc, nền gạch rỉ máu.

    Ở chính giữa tầng hầm, có một vòng tròn huyết chú đã bị bôi vẽ nguệch ngoạc.

    Một tấm gương lớn dựng đứng, bị vỡ một nửa, trong đó có thể thấy... phân thân hồn phách của Tài - bị treo lơ lửng, mắt bị che bởi hai dải vải đen.

    "Cấm nhìn - tà linh dùng 'Ảnh Cấm Nhãn'.

    Nếu anh ấy mở mắt, linh lực sẽ bị hút cạn."

    Cô nắm chặt chuỗi ngọc, tay kia vẽ bùa trên không.

    Tà khí từ các vết nứt tường bắt đầu bò ra - là mắt tà linh - từng con mắt trôi nổi, rực đỏ, chớp nháy quanh vòng tròn.

    "Phong ấn - Khai Thiên Bát Quái - Dẫn hồn hoàn vị!"

    Một tiếng ầm chấn động không gian.

    Ánh sáng từ đèn lồng của đồng tử lan ra thành một vòng hộ mệnh.

    Những con mắt tà linh phát ra tiếng rít chói tai rồi tan vào hư vô.

    Linh hồn Tài rơi xuống, quỳ gục, thở dốc.

    Anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại, nhưng ít nhất, đã được kéo về.

    ---

    Phía trên, lúc 4:00 sáng, thân xác của Tài co giật, rồi ngã vật ra trước mặt nhân viên bảo vệ.

    Hắn giật mình bật dậy, gọi cấp cứu ngay lập tức.

    Huyền Linh đứng trong tầng hầm, thở hổn hển, lau vệt máu từ mũi chảy ra.

    Tà linh lần này quá mạnh... và không đơn độc.

    Trong bóng tối, một con mắt khổng lồ khắc trên tường - mà không ai nhìn thấy - từ từ mở ra một khe nứt mờ...

    *******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 7: Ấn Ký Trên Da Thịt


    Sau trận chiến dưới tầng hầm, Huyền Linh trở về căn hộ tạm thuê ở khu Chung Cư Cổ Lão - nơi ánh sáng đèn đường còn le lói cũng không thể làm tan bớt cái lạnh buốt xương nơi hành lang.

    Cô đặt chiếc túi vải xuống, rút ra một quyển sổ gấp cũ kỹ màu lam tro.

    Đó là Phổ Lục Tà Cấm, ghi chép của sư phụ cô - những điều mà không một sách vở chính thống nào dám lưu giữ.

    Mở đến trang về "Ảnh Cấm Nhãn", nét mực đỏ rỉ ra từng vết như máu khô.

    Bên cạnh đó là một chú thích nguệch ngoạc:

    "Ảnh Cấm Nhãn chỉ xuất hiện khi tà linh có liên hệ với Tà Giới.

    Một khi đã bị nhiễm ấn tà, sẽ để lại vết ấn trực tiếp trên da người bị chiếm xác."

    Cô ngẩng đầu nhìn về phía gương.

    Chân trần bước đến, cô xắn tay áo lên.

    Ở bắp tay phải, chỗ thịt mềm sát vai, xuất hiện một vệt ấn nhỏ - như vảy rắn đen, chớp nháy nhẹ theo mạch máu.

    "Không thể nào..."

    Vết ấn này không phải của Tài.

    Là của kẻ đã quan sát cô từ tầng hầm đó.

    ---

    Sáng hôm sau, cô đến văn phòng công ty y dược.

    Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức đáng nghi.

    Không ai còn nhắc đến Tài - người vừa suýt chết hôm trước.

    Thậm chí, lịch sử camera bảo an đã bị xóa toàn bộ.

    Ở hành lang, một người đồng nghiệp thì thầm với cô:

    "Cô có tin không, hình như ban quản lý thuê thầy về làm lễ... nhưng sau khi thầy đó vào tầng hầm, không thấy quay lại nữa."

    Huyền Linh nheo mắt.

    "Thầy đó tên gì?"

    "Nghe đâu là 'Thầy Pháp Sư Giáp' gì đó.

    Có danh tiếng bên miền Bắc."

    Cô rút điện thoại, mở lại danh sách những người từng theo học dưới trướng Ti Mệnh Thiên Quân.

    Cái tên Giáp không tồn tại.

    Nhưng có một ghi chú lạ được mã hóa: "Giả ký - Hoán linh - Mục đích chưa rõ."

    ---

    Tối đến, cô bị đánh thức bởi âm thanh cào cửa - không phải từ ngoài vào, mà từ bên trong căn hộ.

    Mỗi tiếng cào như có thứ gì đó đang dùng móng tay chà lên vách gỗ.

    Cô bật bùa sáng, lặng lẽ bước từng bước trong bóng tối.

    Đến khi đến gần gương phòng ngủ, tiếng cào dừng lại.

    Cô xoay người, sẵn sàng tấn công... thì gương tự động xuất hiện hình ảnh - một người phụ nữ mặc áo trắng tang, tay ôm một bé sơ sinh, đang đứng... trong chính căn phòng này.

    Đứa bé bật khóc.

    Người phụ nữ ngẩng đầu lên.

    Hai hốc mắt rỗng tuếch.

    "Trả... con... cho... ta..."

    Gương nứt toạc.

    Không phải tà linh thông thường.

    Đây là hồn thai phụ - oán niệm do chết khi đang mang thai, có thể tạo ra vòng luân hồi nhỏ và mắc kẹt vĩnh viễn nếu không được giải thoát.

    Huyền Linh rút ra một chiếc gương đồng nhỏ, niệm chú, chuẩn bị thi triển pháp thuật...

    Nhưng trước khi làm, một giọng nói vang lên - giọng đàn ông, từ sâu trong tâm trí:

    "Đừng dùng pháp - con bé sẽ chết.

    Có người đang điều khiển oán niệm này.

    Là một...

    Thủ Ấn Giả."

    ---

    Một con bài mới gia nhập trận cờ.

    Và Huyền Linh, từ con săn, đang dần trở thành người bị săn.
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 8: Bóng Tang Trên Mái Ngói


    Sau đêm gặp thai linh, Huyền Linh không ngủ.

    Cô ngồi thiền suốt canh ba, giữ một luồng khí hộ mệnh xung quanh phòng.

    Tuy chưa bị thương, nhưng vết ấn tà trên bắp tay lại như cháy rát mỗi khi có oán khí đến gần.

    Sáng hôm sau, trời đổ mưa lất phất, màn sương phủ kín khu phố cũ nơi cô trọ.

    Từ cửa sổ tầng ba, cô có thể nhìn thấy mái ngói nâu đỏ đối diện - và... một bóng người mặc áo tang, đang ngồi co ro trên đỉnh mái, hai tay ôm gối, mặt quay vào tường.

    "Lại là nữ linh hôm qua."

    Cô lập tức mở la bàn âm dương.

    Kim chỉ không quay - dấu hiệu rõ ràng đây không phải một hồn linh lang thang mà là một pháp thuật trói hồn.

    Cô nhanh chóng vẽ chú, bước ra ngoài và trèo lên mái từ lối ban công sát bên.

    "Người trói hồn ngươi là ai?

    Sao lại quay lại tìm ta?"

    Nữ linh không đáp, chỉ từ từ xoay đầu lại - cả gương mặt là một mảng máu loang, đôi mắt đen trống rỗng.

    "Trả... lại... con... cho ta..."

    "Con ngươi đã bị đưa đi đầu thai từ bảy năm trước.

    Ngươi bị giữ lại ở đây... bởi một ai đó."

    Cô lấy ra một tấm bùa niêm phong cổ, định chạm vào nữ linh thì một bàn tay đen sì từ mái ngói thò lên, chụp lấy cổ tay cô.

    Một bóng người mặc áo choàng đen trùm kín mặt hiện ra từ khoảng không.

    Gã không có mắt - chỉ có hai hốc tối om nhỏ như lỗ khói.

    "Tà linh không cần ngươi cứu.

    Ngươi chỉ đang phá cuộc nghi lễ chuyển thế của ta."

    "Ngươi là Thủ Ấn Giả?"

    "Không... ta chỉ là kẻ mang thi thể.

    Còn ngươi...

    đang bị dõi theo."

    Gã biến mất như chưa từng tồn tại, để lại nữ linh bắt đầu run rẩy dữ dội.

    Huyền Linh lập tức niệm chú:

    "Thiên Mệnh Ấn Chú - Phong Linh Hồi Hồn - Tẩy Trọc Âm Thai!"

    Tấm bùa phát sáng, tạo thành một vòng tròn màu lam bạc.

    Nữ linh từ từ tan thành sương mù, miệng lẩm bẩm:

    "Cảm...

    ơn... ca ca... ta... thấy được...

    ánh sáng rồi..."

    ---

    Khi quay về, cô nhận được một phong thư không đề tên, chỉ ghi: "Đừng cứu kẻ không nên cứu.

    Ngươi đang can thiệp vào Thiên Mạng."

    Trong thư còn có một tấm ảnh cũ - là ảnh của chính cô, nhưng đứng trong một ngôi đền cổ, mặc đồ tang lễ.

    Cô chưa từng đến nơi đó.

    Nhưng nơi đó... rõ ràng có thật.

    Và có kẻ nào đó... biết về tiền kiếp của cô hơn chính cô.

    *******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 9: Đền Cổ Vạn Hồn


    Cuối tuần.

    Thành phố T chìm trong sương mù dày đặc.

    Huyền Linh bắt xe đến vùng ngoại ô - nơi có một ngôi đền đã bị xóa khỏi bản đồ hành chính từ hơn hai thập kỷ trước.

    Cô dựa vào manh mối từ bức ảnh trong phong thư: một chiếc chuông cổ treo lệch, hàng rào đá phủ đầy rêu xanh, và đặc biệt là một biểu tượng phong ấn hình xoắn ốc ba lớp được khắc trên cột chính.

    "Đền Cổ Vạn Hồn..."

    - cô thầm đọc.

    Dù chưa từng đặt chân đến đây, nhưng từng câu kinh văn cổ khắc trên cột đá lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô như đã đọc hàng ngàn lần.

    Cô bước vào khu chính điện, gió lạnh lập tức lùa thẳng vào sống lưng.

    Không có bàn thờ, không có tượng thần.

    Chỉ có một chiếc gương lớn cao hơn hai mét, khung khắc đầy văn tự cổ.

    Phía dưới gương là một chiếc bệ thờ bằng đá đen.

    Trên đó là một xác người đã khô quắt, khoác áo tang, khuôn mặt giống hệt... cô.

    Huyền Linh lùi lại, nhưng nền đá bỗng nứt ra.

    Một giọng nữ vọng lên từ bên dưới:

    "Đừng trốn nữa, Huyền Linh.

    Thân xác ngươi... vốn không thuộc về nơi này."

    Cô lập tức niệm chú, dựng kết giới hộ thân.

    Nhưng không thể phủ nhận một điều: tầng ký ức đang bị đánh thức.

    Những hình ảnh rời rạc hiện về - cô trong lễ tế cổ, máu nhỏ trên trán, tiếng tụng kinh, và một đôi mắt đỏ rực phía sau bức màn lụa trắng.

    "Ngươi là ai?"

    - cô gằn giọng, nhìn xuống hố nứt.

    "Ta là ngươi của kiếp trước.

    Một mệnh nữ từng gánh lấy trăm tà, phong ấn hàng vạn oán linh.

    Và ngươi... là mảnh ký ức ta để lại."

    Dưới nền, một bàn tay trắng toát vươn lên, nắm lấy chân cô.

    Huyền Linh quật mạnh bùa chú xuống đất.

    Ánh sáng vàng rực lan tỏa, xua tan tà khí.

    Nhưng chiếc gương phía sau cô đã bắt đầu phản chiếu hình ảnh ngược - không còn là cô, mà là "cô kia", với nụ cười lạnh lẽo.

    "Muốn sống... phải nhớ lại.

    Muốn giải thoát... phải mở ấn phong."

    Cô cắn răng, lấy ra chiếc linh phù đã được sư phụ phong ấn trước lúc lâm nạn.

    Giơ lên cao, cô hét:

    "Lệnh của Ti Mệnh Thiên Quân - Hóa Thân Ký Giải, Khai Mệnh Đạo Nguyên!"

    Gió nổi lên cuồn cuộn.

    Cả ngôi đền rung chuyển.

    Nhưng không phải sụp đổ - mà là chuyển đổi không gian.

    Cô đang bị kéo vào một chiều ký ức đã bị phong ấn...

    Và bên trong đó... là nơi khởi đầu của mọi lời nguyền.

    *******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 10: Ký Ức Phong Ấn


    Không gian vặn xoắn, thời gian nứt vỡ.

    Huyền Linh thấy mình đứng trong một đại điện cổ xưa, đỏ rực như máu.

    Bốn phía là hàng trăm linh hồn quỳ rạp, không đầu, không mặt - chỉ có âm khí đặc sệt quấn quanh.

    Trên cao là một bệ đá đen - nơi một nữ nhân mặc hắc y đang niệm chú, từng giọt máu nhỏ xuống một chiếc ấn bằng ngọc đen có hình xoắn ốc ba tầng.

    "Ngươi đang thấy chính mình."

    - một giọng nói vang lên bên tai cô, lạnh lùng và quen thuộc.

    Cô quay lại.

    Là nữ nhân trong gương.

    Lần này, không còn phản chiếu, mà là đối mặt.

    Gương mặt kia giống cô đến từng nét, nhưng ánh mắt chứa đầy sát khí.

    "Ta... là ngươi trong kiếp trước?"

    "Không.

    Ta là mệnh nghiệp mà ngươi từng từ chối.

    Ngươi chọn đầu thai, chọn quên đi... nhưng Thiên Mệnh không cho phép."

    Cô cảm thấy tim đập loạn.

    Không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác nhớ - nhớ từng động tác, từng câu chú, từng tiếng gào của oan hồn.

    "Ngươi từng là Tế Nữ của Vạn Hồn - người được chọn để phong ấn tất cả linh hồn lạc lối.

    Nhưng ngươi không chịu nổi.

    Ngươi phản kháng.

    Ngươi... chọn chết."

    Cảnh vật xoay chuyển.

    Cô thấy chính mình trong nghi lễ cuối cùng: bị trói bằng dây tơ đỏ, gào khóc trong tuyệt vọng khi chiếc ấn ngọc tan thành tro bụi trước mặt.

    Một cơn đau xuyên thấu từ trán đến tim.

    Huyền Linh ngã khuỵu xuống nền điện.

    Cô hét lên:

    "Ta không muốn sống lại quá khứ đó!"

    "Nhưng ngươi đã sống lại rồi.

    Và tà linh đang trở về vì ấn phong đã vỡ.

    Nếu ngươi không nhớ, không chấp nhận... cả thế giới này sẽ bị nuốt chửng."

    Tấm ấn xoắn ốc trên bệ đá bắt đầu phát sáng.

    Một luồng khí âm cuốn lấy cô, kéo mạnh xuống vực sâu...

    Trong khoảnh khắc ngã xuống, cô nghe thấy một giọng trầm ấm, vững chãi vang lên giữa cơn loạn:

    "Huyền Linh, tỉnh lại.

    Nếu ngươi muốn cứu họ... thì hãy đứng lên."

    Đó là... giọng của người đàn ông trong giấc mơ - người chưa từng gặp, nhưng luôn dõi theo cô từ nơi xa xăm nào đó.

    Cô mở mắt.

    Đã trở lại phòng trọ.

    Trong tay là một mảnh ngọc vỡ hình xoắn ốc.

    Và trên trán... một dấu ấn bắt đầu hiện lên như than hồng.

    Huyền Linh thở mạnh.

    Ký ức đã mở.

    Và từ giờ, cô không còn có thể quay đầu.

    ---

    Kết thúc vòng mở đầu: Ấn Phong Thiên Mệnh.

    Hành trình của Huyền Linh chính thức bắt đầu.

    *******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 11: Địa Khí Loạn Động


    An Nhiên ngồi trên ghế xoay văn phòng, bàn tay khẽ nắm lấy mép áo blouse trắng.

    Mùi hóa chất từ kho dược tỏa ra nồng nặc, không khí có gì đó... bất ổn.

    Từng cơn gió lạnh luồn vào từ khe cửa sổ bị khóa, khiến gáy cô rợn lên.

    Chiếc đồng hồ treo tường chợt khựng lại đúng 9 giờ 09 phút.

    Kim giây dừng.

    Thời gian như bị ai đó... bóp nghẹt.

    “Không khí ở đây...” — Cô thì thầm.

    “Địa khí dương đang bị lấn át... bởi âm trọc khí.”

    Cô rút lá bùa bằng giấy hoàng chỉ giấu dưới thẻ nhân viên, lặng lẽ nhét vào trong tay áo.

    Không ai trong văn phòng hay biết, rằng người họ gọi là “cô Nhiên hậu đậu” giờ đây đang phân tích từng dao động tâm linh trong không gian này.

    Bỗng một tiếng “rụp” vang lên.

    Bóng đèn tuýp phía trên chỗ cô ngồi chớp tắt.

    Không ai để ý, nhưng An Nhiên thì siết chặt tay.

    “Chúng bắt đầu rồi...”

    Cô đứng dậy, lấy cớ ra ngoài.

    Nhưng vừa bước khỏi phòng pha chế, ánh mắt cô lướt qua nhà kho cũ bị niêm phong cuối hành lang — nơi mà theo lời bác bảo vệ, “đã bỏ hoang từ 3 năm sau vụ tai nạn kỳ quái của một nhân viên”.

    Khi đi ngang, cô nghe thấy âm thanh cào cấu khe khẽ... như móng tay khô cứng cào lên cửa gỗ.

    ---

    "Không phải ảo giác..."

    Nội tâm cô dậy sóng.

    Trong một khoảnh khắc, bản thể phong ấn của Huyền Linh trong cô như đột nhiên bừng tỉnh.

    Con ngươi chuyển sắc, tâm thức cô tách ra khỏi sự yếu ớt của An Nhiên thường nhật.

    “Thứ gì đó...

    đang bám vào nơi này.”

    Cô rút ra một đồng xu cổ được buộc bằng chỉ đỏ, ném nhẹ về phía cửa.

    Đồng xu bay vòng vòng ba lượt rồi...

    đứng yên giữa không trung — bất động!

    Mắt cô tối sầm lại.

    “Địa khí loạn động.

    Tà linh chưa thành hình, nhưng đang tìm cách nuốt vía người sống…”

    Đúng lúc ấy, cô nghe tiếng bước chân ai đó tiến đến từ cuối hành lang.

    Là một người đàn ông — mặc vest đen, dáng cao lớn, nét mặt lạnh lùng và... quen thuộc một cách kỳ lạ.

    Là người đàn ông 28 tuổi cô từng lướt qua trong cuộc họp ban đầu — chủ tịch tập đoàn Dược Hằng Thiên.

    Anh dừng lại trước mặt cô, ánh mắt nửa dò xét, nửa trầm ngâm.

    “Cô đang làm gì ở khu cấm?”

    Cô giật mình, nhưng không để lộ vẻ sợ sệt.

    “Tôi nghe thấy tiếng động... nên kiểm tra.”

    Anh im lặng vài giây rồi cúi người... nhặt đồng xu cô vừa ném ra, nhìn kỹ:

    “Lá bùa Tà Ấn... sợi chỉ này là linh đỏ Thanh Hoa Cốc.

    Loại này... không còn bán từ lâu.”

    Ánh mắt hai người chạm nhau.

    Lần đầu tiên, Huyền Linh trong cô cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ phát ra từ người đàn ông này — không phải tà, nhưng cũng không thuần.

    “Anh là ai?” — cô hỏi.

    Anh khẽ nhếch môi: “Người sẽ cùng cô mở lại cánh cửa đã bị phong kín ba năm trước.”

    ****"*
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 12: Tầng Hầm Không Tên


    Cánh cửa nhà kho sập lại sau lưng.

    Trong bóng tối lặng ngắt như tờ, chỉ có ánh đèn pin điện thoại soi một quầng sáng run rẩy.

    An Nhiên đứng đối diện người đàn ông ấy — Trần Duật Thần, chủ tịch tập đoàn Hằng Thiên.

    Không khí nơi này đặc quánh âm khí.

    Cảm giác như mỗi lần hít vào, là nuốt vào một lớp sương mù đặc sệt linh hồn.

    “Dưới đây có tầng hầm.” — Duật Thần cất giọng trầm, ngắn gọn.

    “Bệnh viện này không có ghi tầng hầm trong bản thiết kế.” — An Nhiên đáp, mắt dán vào mặt sàn bụi phủ dày.

    “Nhưng tôi đoán... nó được xây trái phép.

    Để giấu thứ gì đó.”

    Duật Thần nhìn cô sâu sắc.

    “Cô biết rõ hơn tôi tưởng.”

    “Anh cũng không đơn giản.” — Huyền Linh trong cô đáp lại bằng một nụ cười lạnh.

    “Người bình thường sẽ không biết lá bùa Thanh Hoa Cốc.”

    Cả hai im lặng.

    Không phải vì nghi kỵ, mà vì trong khoảnh khắc đó — họ cùng cảm nhận được một sự hiện diện đang đến gần.

    Cạch...

    Một tấm ván ở góc phòng rung lên, rồi nứt ra.

    Từ dưới nền gạch, một hơi lạnh phả lên.

    Huyền Linh bước tới, vén lớp bụi trên sàn.

    Một hình vẽ cổ hiện lên — vòng tròn dịch đạo xen bùa phù cổ đại.

    “Đây là Trận Trấn Linh.

    Cấp cao.”

    Duật Thần nhíu mày: “Cô từng học về cổ trận?”

    “Không học.

    Là luyện.”

    Cô rút ra một thanh đao gỗ lim khắc chú, nhẹ nhàng cắt đầu ngón tay trỏ.

    Một giọt máu nhỏ xuống vòng bùa.

    Ánh sáng đỏ lấp lóe — rồi rạn nứt như kính vỡ.

    Mặt đất rung chuyển.

    Một lối đi hẹp hiện ra, dẫn xuống tầng hầm chưa từng được ghi nhận.

    ---

    Tầng hầm không tên – 7 năm trước.

    Một nhân viên pha chế mất tích sau ca trực đêm.

    Không tìm thấy xác.

    Không camera.

    Không một vết máu.

    Chỉ có một căn phòng trống, với vết tay loang lổ kéo lê trên trần nhà.

    ---

    An Nhiên bước xuống đầu tiên.

    Mùi tanh nồng nặc xộc lên khiến dạ dày quặn thắt.

    Nhưng cô đã quen với những loại mùi như thế.

    Càng xuống sâu, không khí càng nặng.

    Linh lực trong cơ thể cô như bị kéo căng.

    Pháp trận cổ vẫn còn dư âm.

    Mỗi bước là như bước vào một thế giới khác.

    Trần Duật Thần đi sau, tay cầm đèn, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng cô.

    Dường như anh cũng đang tìm kiếm một lời giải — hoặc một đoạn ký ức nào đó đã từng chôn sâu ở nơi này.

    Tới cuối bậc thang, cánh cửa sắt cũ hiện ra.

    Không ổ khóa.

    Không tay cầm.

    Chỉ có một hình xăm kỳ lạ như một con mắt rắn khép hờ, khắc thẳng lên thép lạnh.

    “Cái này là...” — Duật Thần khẽ nhíu mày.

    “Ấn Ký Thức Tỉnh.” — An Nhiên đáp ngay, giọng nghiêm túc hơn bao giờ hết.

    “Mỗi ấn ký được tạo ra bằng ý niệm linh hồn, chỉ có thể mở nếu người chạm vào có liên kết với sự kiện bị phong ấn.”

    Duật Thần im lặng.

    Rồi — anh đưa tay chạm vào con mắt.

    Một tiếng "Rầm!" vang lên.

    Cánh cửa mở.

    ---

    Bên trong là một căn phòng tròn.

    Tường đá khắc đầy bùa chú cổ, máu đã khô đọng lại theo từng ký tự.

    Ở giữa — là một chiếc bệ thờ bằng đá đen, trên đó đặt một lư hương không còn cháy, nhưng tro vẫn ấm.

    Và ngay phía dưới bệ thờ, là một mảnh áo blouse dính máu, và một tấm ảnh thẻ cũ — chính là nhân viên mất tích năm nào.

    An Nhiên cúi người.

    Chạm vào mảnh ảnh — hình ảnh ào ạt tràn về.

    Tiếng hét.

    Tiếng gọi tên.

    Bàn tay bị kéo xuống.

    Một linh hồn gào thét: “Cứu tôi…

    đừng để tôi bị thế mạng…”

    Cô bật người lùi lại, sắc mặt tái nhợt.

    Đôi mắt ánh lên tia sáng trắng — mắt linh thông đã kích hoạt.

    “Có người đã dùng thân xác sống…

    để tế luyện một linh thể cấm.”

    Duật Thần siết chặt tay.

    “Thí nghiệm sống?”

    An Nhiên thì thào: “Không.

    Là… nghịch thiên.”

    ---

    Manh mối đầu tiên về Tà Linh đầu tiên được gọi tên – và sự kiện "Thế Mạng" sắp quay trở lại thế gian...

    ---
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 13: Tà Linh Đầu Tiên Được Gọi Tên


    Không khí trong tầng hầm ngưng đọng.

    Bệ thờ bằng đá đen lạnh buốt, bên trên là một nén nhang gãy làm đôi.

    Duật Thần đứng bất động, ánh mắt găm vào bức ảnh cũ bị dính máu.

    Người trong ảnh là Trần Minh Tùng, một nhân viên pha chế, đồng thời là... anh trai cùng cha khác mẹ của Duật Thần.

    “Anh ấy...

    đã mất tích bảy năm trước.”

    An Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt như nhìn xuyên qua lớp bụi bặm của ký ức.

    Cô đặt tay lên mặt đất — rì rầm tụng một đoạn chú cổ.

    Linh khí rung chuyển.

    Toàn bộ bệ đá chợt phát sáng lờ mờ, để lộ một vòng trận thứ hai — ẩn giấu dưới đáy.

    Trong lòng trận là một ký hiệu huyết ấn, khắc bằng máu và không thuộc về bất kỳ hệ thống bùa chú hiện đại nào.

    “Ký hiệu này...” — Huyền Linh cau mày.

    “Là Ngôn Tự Phong Ma — một loại tà văn cổ từng dùng để niêm phong linh thể… không thuộc thế giới này.”

    Duật Thần chậm rãi hỏi: “Không thuộc thế giới này… là sao?”

    Cô ngẩng lên.

    “Là tà linh không do người niệm, không phải vong linh người chết.

    Nó tồn tại... từ khi chưa có loài người.”

    Duật Thần cứng người.

    Trong giây lát, cả tầng hầm dường như lạnh hơn hàng chục độ.

    Không phải vì nhiệt độ — mà là vì một thực thể vừa thức dậy.

    ---

    ẦM!!!

    Vách đá nứt toạc.

    Một mảng tường bị đánh vỡ từ bên trong.

    Từ trong đó, một bóng người bước ra — cơ thể cao lớn, nhưng mặt mũi mơ hồ như sương khói, làn da xám tro, đôi mắt... hoàn toàn trắng dã.

    Nó không có miệng.

    Nhưng một giọng nói văng vẳng phát ra trong đầu cả hai người:

    “Các ngươi... không nên gọi ta dậy…”

    ---

    An Nhiên rút thanh đao gỗ lim, cắm sâu xuống nền đất.

    “Trận giới, khai!”

    Một màn chắn linh lực hiện lên, bao lấy cô và Duật Thần.

    Cô niệm nhanh một câu chú trấn linh, tay rút ra hai đồng tiền cổ xâu dây đỏ, ném xoáy về phía bóng linh đang tiến tới.

    “Bình Thiên Linh, Phá!”

    Hai đồng tiền va vào thân thể tà linh — bốc khói nhưng không làm nó dừng lại.

    Thay vào đó, nó ngẩng đầu, để lộ sau gáy là một vết khắc kỳ quái: ba dấu móng vuốt xé chéo, cùng với chữ “Thế” loang máu.

    An Nhiên giật mình.

    “Đây là một Thế Mạng Linh.”

    Duật Thần nghiến răng: “Nó dùng ai làm thế thân?”

    Một giọng nói nhỏ vang lên từ trong bóng tối phía sau:

    “Không phải ai... mà là cả bảy người.”

    Từ trong góc tối, một người phụ nữ xuất hiện — khoác áo choàng đen, đội mũ che kín nửa mặt.

    Cô ta nở nụ cười:

    “Thế giới này vốn không công bằng.

    Có người sinh ra để sống, có người...

    để chết thay.”

    An Nhiên trừng mắt: “Ngươi là ai?”

    Cô ta cúi đầu nhẹ, giọng như thì thầm vào tai gió:

    “Ta là Phó Vũ Nhạn.

    Kẻ từng chứng kiến phong ấn thất bại.

    Và là người cuối cùng sống sót trong nghi thức thế mạng năm xưa.”

    ****'******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 14: Bí Mật Trong Bóng Tối


    Không khí trong phòng điều trị đặc biệt dường như vẫn còn vương mùi âm khí.

    An Nhiên đứng im trước cửa kính lớn, ánh mắt trầm ngâm nhìn xuống khuôn viên bệnh viện.

    Những vệt máu tà linh tuy đã được tẩy sạch, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ — ở đâu đó, một thứ gì đó vẫn chưa biến mất.

    Sau trận chiến tối qua, tà linh đầu tiên bị phong ấn, nhưng những mảnh manh mối còn sót lại càng khiến cô băn khoăn hơn.

    "Ngươi cảm thấy linh khí ở đây có gì lạ không?" – cô khẽ hỏi.

    Duật Thần đứng cạnh, vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn sau những gì vừa biết về người cha mà anh từng kính trọng.

    "Không chỉ lạ, mà còn giống như có thứ gì đó...

    đang ngủ.

    Nhưng không phải linh khí tà đạo bình thường."

    An Nhiên gật đầu.

    "Đúng.

    Thứ này không phải ngẫu nhiên xuất hiện.

    Có người đã dẫn nó đến đây."

    ---

    Họ quay trở về trụ sở tạm thời của tổ chức Ti Mệnh, nằm sâu trong khu nghiên cứu y học cũ, tầng hầm B4 – nơi từng bị niêm phong từ mười năm trước.

    Trưởng ban phân bộ T — Ngô Vị Lâm, một pháp sư kỳ cựu hơn 40 tuổi, đang chờ sẵn.

    Khuôn mặt ông nghiêm nghị, tay cầm một cuộn tài liệu cổ ố vàng.

    “Đây là những bản ghi chép từ vụ việc xảy ra bảy năm trước.” – ông đặt xuống bàn.

    “Một cuộc thử nghiệm y tế bất hợp pháp dưới danh nghĩa ‘kích hoạt vùng ý thức thực vật’.

    Nhưng trên thực tế…”

    Ông mở trang đầu tiên.

    “… là nghi thức thế mạng.”

    ---

    “Nghi thức thế mạng?” – Duật Thần lặp lại, giọng khàn đặc.

    Ngô Vị Lâm gật đầu.

    “Một loại pháp trận cổ xưa, từng bị cấm từ thời Hậu Chu.

    Nó dùng linh hồn con người làm vật dẫn, thay vì tế quỷ hay cầu thần.

    Nếu thành công, có thể triệu hồi thực thể linh khí vượt cấp, mang sức mạnh phá giới.”

    An Nhiên lật tiếp các trang sau.

    Mỗi hồ sơ đều có ảnh chụp — những người trẻ tuổi, độ tuổi từ 19 đến 27, tất cả đều biến mất cùng thời điểm.

    "Đây là…

    Trần Minh Tùng!" – Duật Thần bật dậy.

    “Anh tôi!

    Anh tôi cũng nằm trong số này?”

    "Phải." – Ngô Vị Lâm trả lời.

    “Và người duy nhất sống sót sau nghi lễ ấy là—”

    Cánh cửa đột ngột bật mở.

    Một người phụ nữ bước vào.

    Áo khoác da đen dài đến gối, đôi giày cao gót vang từng tiếng gõ dứt khoát trên nền gạch cũ.

    Tóc buộc cao, ánh mắt lạnh lẽo như thể đã nhìn thấy cái chết cả trăm lần.

    Phó Vũ Nhạn.

    ---

    “Không cần giới thiệu nữa đâu.” – cô ta lạnh lùng cất tiếng.

    “Tôi chính là người sống sót duy nhất từ trận thế mạng năm đó.”

    Duật Thần nắm chặt tay, ánh mắt chấn động.

    “Tại sao cô lại ở đây?!”

    “Vì tôi cũng muốn tìm ra kẻ đã dùng bọn tôi làm vật tế.” – Vũ Nhạn trả lời, không chớp mắt.

    “Anh nghĩ tôi chọn sống sót sao?

    Không.

    Tôi bị ép sống.

    Để làm mắt dẫn, nối linh hồn của sáu người còn lại với vật chủ thứ bảy: Thế Mạng Linh.”

    Căn phòng rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

    An Nhiên siết chặt tờ tài liệu, ngữ điệu chậm rãi: “Có người đứng sau tất cả chuyện này.

    Một pháp sư hắc đạo, có kiến thức đủ để phá phong ấn cấp quốc cấm, và đủ quyền lực để che giấu cả một vụ án mạng tập thể.”

    “Đúng.” – Vũ Nhạn nhìn thẳng vào Duật Thần.

    “Và người đó... là cha anh.”

    ---

    Không gian như sụp đổ.

    Duật Thần lùi lại một bước, sắc mặt tái xanh.

    “Không...

    ông ấy là bác sĩ, ông ấy không thể…”

    “Ông ta không chỉ là bác sĩ.” – An Nhiên ngắt lời.

    “Ông ta là người điều hành trung tâm nghiên cứu tâm linh dưới vỏ bọc y tế.

    Trong tài liệu Ti Mệnh lưu trữ có ghi: ‘Năm 17Q, một nghi lễ thất bại tại cơ sở y khoa ngầm đã tạo khe rạn đầu tiên giữa nhân giới và âm vực.’”

    Mặt Duật Thần trắng bệch.

    Bàn tay run lên.

    Câu chuyện đã vượt khỏi mọi lý lẽ.

    ---

    Ngay lúc ấy, một tiếng nổ vọng lên từ tầng trên.

    “Có đột nhập!” – một nhân viên Ti Mệnh hét lớn.

    “Linh khí bất thường ở khu vực hồ sơ!”

    An Nhiên lập tức lao ra khỏi phòng.

    Cô thấy một bóng người mặc áo choàng đen lao qua hành lang.

    Khi bắt kịp, kẻ đó ngoái lại — đôi mắt không tròng, miệng thốt ra thứ ngôn ngữ cổ xưa:

    “Kẻ phong ấn Thiên Mệnh… rồi cũng phải mở nó.”

    “Dừng lại!” – An Nhiên hét lên, tung bùa chú, nhưng bóng đen đã tan biến như tro tàn giữa không khí.

    Chỉ còn lại một tờ giấy cháy dở, với một hàng chữ máu:

    "Trận thứ hai đã được khai mở.

    Huyền Linh, chuẩn bị tiếp khách."

    ---

    📌Chương sau: Truy tìm dấu tích tà linh thứ hai tại Đại học Y – nơi một sinh viên mang “thể chất dương sinh bất diệt” đang bị theo dõi bởi cả hai phe chính – tà.

    ********
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 15: Dương Sinh Bất Diệt


    Buổi sáng ở Đại học Y khoa T, khu học xá yên tĩnh, tiếng lá cây xào xạc nhẹ dưới ánh nắng nhạt.

    Nhưng ở góc khuất phía sau thư viện, dưới tầng hầm cũ kỹ từng bị bỏ hoang, một âm thanh lạ đang vang lên...

    “Tích... tích... tích…”

    Một chiếc đồng hồ y tế cũ kỹ đung đưa, mặt đồng hồ nứt một đường, kim giây quay loạn.

    ---

    Trịnh Kỳ Lam, sinh viên năm ba khoa y học cổ truyền, vừa bước vào căn phòng trống với ánh mắt mơ hồ.

    Gương mặt anh trắng xanh, mồ hôi vã ra lạnh ngắt dù nhiệt độ bên ngoài đang hơn 30 độ.

    Cả tuần nay, anh liên tục mơ thấy cùng một giấc mơ — trong đó, một giọng nữ thì thầm vào tai anh từng đêm, bằng thứ ngôn ngữ không thể hiểu nổi.

    Khi tỉnh dậy, tay anh đầy những dấu vết như vừa cào lên tường đá.

    Càng ngày... những giấc mơ càng thật.

    ---

    Tại trụ sở Ti Mệnh, An Nhiên cầm trong tay bản sơ đồ địa khí mới cập nhật từ hệ thống cảm ứng linh lực.

    Một chấm đỏ — lệch hẳn về phía Đông Bắc thành phố — liên tục dao động.

    “Dấu hiệu xáo trộn khí âm cấp 2.

    Giao thoa với một thể dương sinh thuần túy?” — cô nhíu mày.

    Ngô Vị Lâm gật đầu xác nhận.

    “Loại thể chất này rất hiếm.

    Người mang thể chất này sẽ không bị tà khí xâm nhập dễ dàng, thậm chí còn vô tình phong ấn tạm thời những linh hồn cấp thấp xung quanh.”

    “Nhưng nếu để lâu...” – cô ngẩng lên – “Thì sẽ biến họ thành mồi dẫn hoàn hảo.”

    ---

    Một cuộc họp khẩn được lập tức triệu tập.

    Duật Thần liếc nhìn hồ sơ Trịnh Kỳ Lam, ngón tay gõ nhẹ vào mục “mẹ ruột: Trịnh Diễm Nhã – cựu pháp sư, từng thuộc Ti Mệnh, hiện mất tích 9 năm”.

    “Mẹ anh ta từng là người giữ chìa khóa của phong ấn Đông Ngung.” – Duật Thần nói.

    “Nếu giờ linh lực đang tập trung ở cậu ta, thì có khả năng trận phong ấn cũ đang rạn nứt.”

    “Chúng ta phải tiếp cận anh ta trước khi bên kia làm điều đó.” – An Nhiên khẳng định.

    ---

    Tại Đại học Y, Trịnh Kỳ Lam ngồi bất động trước bàn học.

    Trên tay anh là một quyển sách cổ — không ai biết anh đã lấy được từ đâu — ghi chép toàn những ký hiệu kỳ dị.

    Đột nhiên, một cơn đau nhói ập đến sau gáy.

    Anh gục xuống bàn, toàn thân lạnh toát.

    Trong giây lát, anh thấy mình đứng trong một khu rừng âm u, xung quanh là hàng trăm... ngọn đèn hồn lơ lửng.

    Giọng nữ đó lại vang lên:

    “Ngươi là mắt xích cuối cùng.

    Chúng cần máu của ngươi...

    để mở cổng.”

    ---

    Bùm!

    Một quả pháo trấn linh nhỏ nổ dưới chân anh.

    Một vòng sáng vàng hiện ra.

    Bóng tối tan biến.

    An Nhiên đứng đó, một tay cầm ấn chú, tay còn lại giơ tấm bùa “Tịch Tà Minh Linh” vừa thi triển.

    Duật Thần phía sau, lưng đeo giỏ vải chứa công cụ trừ tà.

    “Anh không nên đọc cuốn sách đó.” – cô nhẹ giọng nói.

    Trịnh Kỳ Lam thở dốc, ngước nhìn họ.

    “Hai người là ai...?”

    “Chúng tôi là những người biết chuyện.” – Duật Thần nói, tiến lại gần.

    “Và anh đang nằm giữa một cuộc chiến mà không bên nào muốn anh sống sót.”

    ---

    Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố…

    Một người đàn ông mặc áo choàng xám đang đốt một chiếc bùa tròn được vẽ bằng mực máu.

    Gió gào rít quanh hắn, và từ trong khói, một sinh vật mắt trắng không tròng chầm chậm bò ra.

    “Khai trận thứ ba.” – hắn cười, giọng vang lên từng tiếng như cào lên vách đá.

    “Đến lúc... tiểu vật dẫn được triệu hồi rồi.”

    ****
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 16: Người Mở Khoá


    Căn phòng nhỏ trong nhà của Trịnh Kỳ Lam ngập ánh sáng vàng mờ từ chiếc đèn dầu.

    Huyền Linh ngồi đối diện anh, đặt giữa bàn là quyển sách cổ mà cậu vô tình đọc được – bìa đã sờn, mép giấy thấm mùi tro bụi.

    “Anh lấy nó từ đâu?” – cô hỏi, ánh mắt sắc như lưỡi dao mổ.

    Kỳ Lam chậm rãi trả lời: “Trong tầng hầm thư viện cũ.

    Có một góc bị niêm phong, nhưng mấy ngày trước tự dưng mở hé.

    Tôi chỉ bước vào... và nó ở đó, nằm giữa bụi đất, như đang chờ tôi.”

    Huyền Linh trầm mặc.

    Bên tai cô vẫn còn văng vẳng âm thanh xé gió từ chiều nay – tiếng gào của tà khí cấp cao bị phong ấn hàng chục năm, đang dần tỉnh dậy.

    Duật Thần bước vào, tay cầm tấm ảnh cũ đã được phục hồi.

    “Anh biết người này không?” – anh đặt tấm ảnh lên bàn.

    Kỳ Lam nhìn.

    Cậu chết sững.

    Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ, tóc đen dài, ánh mắt nghiêm nghị nhưng dịu dàng.

    Tay bà cầm một loại pháp khí hình hoa sen sáu cánh – thứ mà cậu từng thấy… trong giấc mơ.

    “Đây là mẹ tôi.” – anh lặng lẽ nói.

    “Nhưng… bà mất rồi.”

    “Bà không mất.” – Huyền Linh đáp, giọng lạnh.

    “Bà phản bội Ti Mệnh, và biến mất trong khi mang theo mảnh ngọc khóa của phong ấn Đông Ngung.”

    ---

    Phong ấn Đông Ngung – một trong Thập Nhị Phong Ấn đại trận, được dựng lên từ thời Huyền Đế, dùng để nhốt ba Tà Linh cao cấp từng suýt khiến Nam Cương diệt vong.

    Trận này chia thành ba tầng:

    1.

    Tầng ngoài – được phong ấn bằng ngọc Phục Dương.

    2.

    Tầng giữa – cần linh lực dương sinh thuần khiết làm khóa.

    3.

    Tầng lõi – chỉ mở khi người mang dòng máu “huyết thống mở khóa” nguyện ý buông niệm.

    Trịnh Diễm Nhã chính là người cuối cùng chạm tay vào lõi trận — và rồi biến mất không dấu vết.

    ---

    Kỳ Lam đứng dậy, ánh mắt run nhẹ.

    “Nếu bà vẫn sống… thì tôi cần tìm bà.

    Bất chấp tất cả.”

    “Cậu cần làm nhiều hơn thế.” – Duật Thần đáp.

    “Cậu là chiếc chìa khóa còn sót lại.

    Nếu Đông Ngung sụp đổ, không chỉ thành phố T – mà toàn bộ các phong ấn còn lại sẽ bị lan truyền hiệu ứng cộng hưởng.

    Khi đó...

    Thập Nhị Tà Linh đồng thời thức tỉnh.”

    ---

    Đêm hôm đó.

    Tại một vùng đất bỏ hoang phía ngoài thành phố, nơi từng là khu nghĩa trang cổ, những cột trụ phong ấn xưa bị lộ thiên do đất lở.

    Một người lạ mặt bước đến.

    Y mặc áo choàng bạc, cổ áo thêu hình mắt xích gãy – biểu tượng của tàn tích Pháp Môn Cổ.

    Trong tay y là một mặt nạ – được đúc bằng tro cốt người sống, đã bị nguyền.

    “Chủ tế bảo... chuẩn bị tế lễ.” – Y lẩm bẩm.

    Rồi từ trong lòng đất, hàng loạt cánh tay đen nhánh trồi lên, uốn éo như rắn, níu lấy các cột trụ, bắt đầu... hấp thu linh lực còn sót lại của phong ấn Đông Ngung.

    ---

    Cùng lúc đó, trong căn phòng nhỏ...

    Kỳ Lam mở mắt giữa đêm.

    Một ánh sáng mờ từ chiếc vòng cổ rơi ra dưới gối – đó là thứ mẹ cậu từng đeo, và luôn dặn không được tháo ra.

    Bỗng, từ sâu trong ánh sáng ấy, một giọng nói dịu dàng vang lên:

    “Nếu con nghe được lời này… thì phong ấn đã lung lay.

    Hãy tìm đến Đài Quan Linh – nơi mẹ lần đầu gọi gió.

    Ở đó… con sẽ biết lý do ta rời đi.”

    *****

    Mong mọi người vẫn còn ở đây đọc truyện của tôi sáng tác ra nhà🥰

    💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕

    亲爱的读者们,大家好~

    希望到了这个章节,你们仍然还在这里阅读我创作的故事。

    虽然目前只有几章,但看到你们在Wattpad上阅读我发布的小说,

    我真的感到非常开心和感动!🥰♥️
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 17: Đài Quan Linh - Vọng Niệm Trùng Sinh


    Đêm tĩnh lặng.

    Căn phòng của Trịnh Kỳ Lam vẫn sáng mờ ánh trăng.

    Chiếc vòng cổ trong tay cậu vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như dẫn đường cho thứ gì đó sâu xa hơn một lời nhắn… như một sợi dây vô hình đang gọi về một cánh cửa đã bị lãng quên.

    Duật Thần đặt bản đồ xuống bàn, chỉ vào một vị trí nằm sát biên giới vùng cấm.

    “Đài Quan Linh – vốn là nơi duy trì năng lượng dẫn truyền giữa ba mạch phong ấn.

    Nhưng sau vụ phản đồ ba mươi năm trước, khu vực này bị xóa tên khỏi hệ thống linh đạo, hoàn toàn phong tỏa.”

    Huyền Linh cau mày, giọng trầm:

    “Cũng là nơi từng có một người của Ti Mệnh bị xử tử ngay trong nghi lễ.

    Không có mộ phần, không có bia đá, chỉ còn lại tiếng vọng trong gió mỗi đêm rằm.”

    Trịnh Kỳ Lam cất chiếc vòng cổ vào trong áo, ánh mắt kiên định:

    “Tôi muốn đi.

    Dù có là bẫy… tôi cũng phải mở được thứ đang nằm trong đầu mình.”

    ---

    Ba người lên đường vào sáng sớm hôm sau.

    Càng tiến gần Đài Quan Linh, không khí xung quanh càng lạnh hơn bình thường, như thể một lớp kết giới mỏng đang bao phủ toàn bộ vùng rừng thiêng phía trước.

    Cây cối không một tiếng động, lá khô không rụng, gió không thổi.

    “Đây không phải kết giới tự nhiên.” – Huyền Linh nói khẽ, tay đã đặt lên chuỗi hạt pháp lực bên eo.

    Duật Thần kiểm tra la bàn dẫn linh, kim chỉ xoay vòng loạn xạ.

    “Trường khí ở đây bị bẻ cong.

    Có ai đó…

    đang dùng ký ức để tạo ra không gian ảo.”

    Trịnh Kỳ Lam bỗng khựng lại.

    Phía trước cậu, trong lớp sương dày, là một cánh cổng đá cổ rêu phong, khắc hàng chữ cổ:

    > “Quan Linh Đài – nơi vọng niệm dẫn lối người đi lạc.”

    Bỗng nhiên, không ai còn nghe thấy tiếng nhau nữa.

    ---

    Kỳ Lam đứng giữa một sân đình lạ hoắc.

    Không còn Huyền Linh, không còn Duật Thần.

    Trời đổ bóng tím, và một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

    “Con lại đến muộn… như lần đầu mẹ gọi gió.”

    Cậu quay phắt lại.

    Trịnh Diễm Nhã – mẹ cậu, đứng đó, không khác gì trong ảnh cũ.

    Nhưng ánh mắt bà… không mang theo sự sống.

    “Đây là đâu?” – cậu hỏi, cổ họng nghẹn lại.

    “Một mảnh niệm ký còn sót trong máu huyết.

    Là phần ta giữ lại…

    để chờ ngày con sẵn sàng.”

    “Vì sao mẹ phản bội Ti Mệnh?” – giọng cậu run run.

    Người phụ nữ im lặng một lúc lâu.

    Rồi bà nói:

    “Bởi vì không ai trong Ti Mệnh hiểu rằng:

    Chúng ta không nên phong ấn Tà Linh.

    Chúng ta phải giải thoát chúng.”

    ---

    Cùng lúc đó – tại thế giới thực.

    Huyền Linh bị tách ra khỏi Duật Thần, đứng trong một vùng trũng phủ đầy tro.

    Dưới chân cô, hàng trăm chiếc bùa đỏ gãy vụn như cánh ve.

    Cô nhìn quanh – và đối diện với một người phụ nữ tóc bạc mặc y phục của chính mình thời ở Ti Mệnh cũ.

    “Ngươi là ta?” – cô hỏi.

    Người kia chỉ cười nhẹ: “Ta là phần của ngươi…

    đã chết trong kiếp trước.”

    ---

    Bên phía Duật Thần, anh lạc vào không gian của nước – toàn bộ cơ thể dường như chìm trong sương mù ẩm ướt.

    Một con rắn trắng khổng lồ trườn qua, ánh mắt thông tuệ như người.

    Trên trán nó có một vết cắt hình xoắn ốc.

    “Duật Thần… ngươi mang trong mình một đoạn ký ức không thuộc về ngươi.”

    “Ngươi là ai?” – anh rút linh châm.

    “Ta là Ký Chủ Trận Thức – linh hồn cuối cùng chứng kiến ngày Tà Linh được sinh ra…”

    ---

    Trong không gian ký ức, Trịnh Kỳ Lam bật khóc.

    Trịnh Diễm Nhã mỉm cười, tiến đến chạm lên trán cậu:

    “Con là người cuối cùng mang dòng máu ‘Tịnh Nguyên Khai Tà’ – chỉ khi con hiểu được vì sao sự sống và cái chết không nên tách rời, con mới thật sự mở khóa được phong ấn Đông Ngung…”

    Tia sáng lóe lên – cảnh vật tan rã.

    ---

    Cả ba người đồng thời bị đẩy văng khỏi không gian ảo, ngã mạnh xuống đất trong một tiếng nổ vang.

    Phía trước họ – là Đài Quan Linh thật sự, hiện ra sừng sững với từng bậc đá phủ rong xanh, và…

    trên đỉnh đài là một cái quan tài đá bị khóa bằng ba lớp phong ấn chằng chịt.

    Huyền Linh siết chặt tay: “Chúng ta đã đến… nhưng để mở được quan tài này,

    phải đánh thức ký ức linh mạch của vùng đất này – nghĩa là phải trả một cái giá.”

    ******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 18: Khai Ấn Thức - Lời Gọi Từ Huyết Hồn


    Sương mù vẫn chưa tan.

    Đài Quan Linh lúc này trông như một cõi tịnh độ bị bỏ hoang, mang theo hơi thở của vạn linh đã chết.

    Từng phiến đá khắc cổ văn chằng chịt, vây quanh một quan tài đá đen nằm giữa tâm đài.

    Ba chiếc ổ khóa phủ vàng bạc đỏ tạo thành vòng khóa tam tầng – phong ấn kiểu Khai – Giới – Mệnh.

    Duật Thần đứng trước ổ khóa bạc, đặt tay lên – linh khí lập tức dội ngược về, khiến lòng bàn tay anh tứa máu.

    “Phản chấn mạnh hơn dự đoán.” – anh khẽ nghiến răng.

    “Phong ấn này không chỉ khóa tà linh mà còn khóa... một phần linh hồn người đang mang dòng máu ‘Khai Tà’.”

    Trịnh Kỳ Lam im lặng.

    Ánh mắt cậu dán chặt vào chiếc quan tài như đã từng thấy nó từ đâu đó – trong giấc mơ?

    Hay từ tiền kiếp?

    ---

    Huyền Linh nhắm mắt lại.

    Trong giây phút ngắn ngủi, cô đưa ý thức của mình hòa vào linh mạch đất.

    “Cho ta thấy... thứ bị chôn sâu dưới lớp đất đá này.”

    Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên.

    Một ổ khóa… mở.

    Duật Thần sững sờ.

    “Cô làm gì vậy?”

    “Không làm gì cả.” – Huyền Linh mở mắt, đôi con ngươi màu hổ phách sáng lên.

    “Ta chỉ gọi pháp danh cũ của mình.”

    ---

    Gió nổi lên, cuộn từng vòng từ trung tâm đài bay xoáy vào không trung.

    Âm thanh kỳ lạ vang lên như có hàng trăm người đang niệm chú cùng lúc.

    Giữa không trung, từng hình ảnh mờ hiện ra – cảnh những pháp sư Ti Mệnh ngã xuống khi đối đầu tà linh, hình ảnh một nữ phong ấn sư tóc dài khoác y bào màu xám tro, tay cầm xâu chuỗi đỏ rực, đứng đối mặt cả trăm linh hồn lang thang.

    Một giọng nam trầm thấp vang lên từ quá khứ:

    “Người giữ Ấn Lệnh Thức, danh xưng: Huyền Linh - pháp danh 'Minh Nghiệp Khai Tà'.

    Người đã từng phong ấn Bạch Phệ Quỷ bằng chính máu mình…”

    ---

    Duật Thần nén thở.

    “Cô là… người duy nhất từng sống sót khi đối đầu với Loạn Linh Ký…”

    Huyền Linh nhìn về phía ổ khóa vàng – giờ đã tự động gãy.

    “Ta chưa bao giờ sống sót.

    Ta chỉ... bị kéo về đây để làm lại.”

    ---

    Ổ khóa đỏ – chiếc cuối cùng – bắt đầu phát sáng.

    Một chuỗi ký tự cổ bật hiện trên mặt quan tài đá, từng nét một lấp lánh như máu chảy.

    Trịnh Kỳ Lam tiến lên, như bị ai đó thôi thúc từ bên trong.

    Chiếc vòng cổ trên người cậu sáng rực, tỏa ra một tia khí trắng.

    Cậu đặt tay lên ổ khóa đỏ… và không hề bị phản chấn.

    Duật Thần hốt hoảng:

    “Kỳ Lam!

    Dừng lại!

    Ổ khóa đó gắn với huyết lệnh!”

    Nhưng quá muộn.

    ---

    "ẦM!"

    Một luồng sáng đỏ dựng đứng phá tan ổ khóa.

    Quan tài bật mở – bên trong không có xác.

    Chỉ có một lớp bùa chú dày đặc và một... cái mặt nạ bạc.

    Mặt nạ trôi lơ lửng lên không trung, rồi tan thành ánh sáng đâm thẳng vào ngực Trịnh Kỳ Lam.

    Cậu ngã vật ra đất, co giật, mắt trắng dã.

    Máu chảy từ tai, miệng và mắt, tạo thành ký tự hình xoắn.

    ---

    Huyền Linh quỳ xuống bên cạnh cậu, tay run lên khi kiểm tra mạch khí.

    “Không ổn…

    Một phần linh hồn bị gọi dậy khi cơ thể chưa sẵn sàng.

    Ký ức…

    đang xé Kỳ Lam ra từ bên trong!”

    Duật Thần vội rút linh châm, cắm liên tục vào các huyệt đạo trấn hồn.

    Từng tiếng hét của Kỳ Lam vang lên như bị kéo đi bởi cả trăm bàn tay vô hình:

    “Đừng mở...

    đừng để nó ra...!”

    “Tôi không muốn nhớ!”

    “Tôi…

    đã giết họ… chính tay tôi…”

    ---

    Ngay khi tiếng hét chấm dứt, cả Đài Quan Linh rung chuyển, bùa chú bay tán loạn.

    Một cột sáng trồi lên từ tâm đài, mang theo một chú ấn kỳ lạ:

    Tà Linh Sơ Thức – Mộc Niệm Nhập Huyết.

    Huyền Linh đứng dậy, ôm lấy Trịnh Kỳ Lam khi cậu ngất lịm.

    Cô quay sang Duật Thần, giọng nghẹn:

    “Đây chỉ là khởi đầu.

    Từ giờ… từng tầng phong ấn trong cậu ấy sẽ lần lượt mở ra.

    Mỗi tầng... là một linh hồn đã từng bị giam cầm vì cái gọi là 'thiện' của chúng ta.”

    Duật Thần siết chặt tay, ánh mắt tối sầm:

    “Vậy từ bây giờ… chúng ta không chỉ là người trừ tà.

    Chúng ta… là kẻ gánh cả tội lỗi của tổ chức mình từng phục vụ.”

    *******
     
    Tà Linh Ký: Phong Ấn Thiên Mệnh
    Chương 19: Mộc Niệm - Tà Linh Đầu Tiên


    Trịnh Kỳ Lam bất tỉnh suốt ba ngày.

    Trong suốt khoảng thời gian ấy, toàn bộ khu vực Đài Quan Linh được bao vây bởi kết giới ba tầng, ngăn tà khí phát tán.

    Huyền Linh gần như không rời nửa bước khỏi bên cạnh cậu – không chỉ vì lo lắng cho mạng sống Kỳ Lam, mà còn bởi... một thứ cô cảm nhận rõ ràng: hồn phách bên trong cậu đang không ngừng tự vấn.

    ---

    Sáng ngày thứ tư, mặt trời không mọc.

    Thay vào đó, một màn sương đen phủ kín bầu trời, kéo theo tiếng hát nghê thường văng vẳng như từ giấc mơ cổ xưa.

    “Gió đừng lay, đừng thổi tóc em.

    Hoa đừng rơi, đừng nhuộm áo em.

    Người đừng quên… kẻ bị thiêu sống.”

    Tiếng hát vang lên từ mọi hướng, len vào từng ngóc ngách trong kết giới.

    Duật Thần lập tức triệu hồi trận đồ phòng linh, nhưng Huyền Linh chặn lại:

    “Không phải tà linh ngoài.

    Là từ bên trong.”

    ---

    Trịnh Kỳ Lam mở mắt.

    Đôi con ngươi... không còn là màu đen thường ngày, mà phủ lên một tầng xám tro.

    "Em nhớ rồi." – giọng cậu khản đặc, vừa như trẻ con vừa như người từng trải qua nghìn năm cô độc.

    “Em đã thấy... chính tay mình ném cô ấy lên giàn thiêu.”

    Duật Thần kinh hãi: “Cô ấy?”

    Kỳ Lam ôm đầu: “Mộc Niệm… một cô bé bị đóng đinh sống giữa quảng trường trấn cổ, bị gán là tà linh vì đôi mắt có hai tròng.

    Dân làng thiêu sống cô bé trong tiếng hò hét.

    Mà… em chính là người giữ bó đuốc cuối cùng…”

    ---

    Cùng lúc đó, nền đất giữa Đài Quan Linh nứt toạc.

    Một bóng người nhỏ – tầm mười hai tuổi, tóc dài buông xõa, da trắng bệch, chân trần – bước ra từ khe nứt.

    Trên thân thể cô bé là vết cháy loang lổ, thịt da lộ xương, nhưng ánh mắt vẫn vô cùng tỉnh táo.

    Trong mắt ấy... không có hận thù, chỉ có một nỗi buồn mênh mông như sương thu.

    “Anh đã nhớ ra chưa?”

    “Anh là người cuối cùng.

    Là người ném đuốc.”

    “Nên em... không đi được.”

    ---

    Huyền Linh lùi một bước, tay thủ sẵn chuỗi chú ngữ.

    Nhưng Duật Thần lắc đầu: “Cô bé này… chưa hoàn toàn trở thành tà linh.

    Vẫn còn một phần hồn chưa bị ăn mòn.”

    Mộc Niệm ngồi xuống đất, vẽ một vòng tròn bằng máu mình.

    Từng ký hiệu cổ hiện ra:

    【Truy Hồn Vấn Lệ】— nghi thức chỉ tà linh có tri thức cao mới thực hiện được.

    Nghĩa là gì?

    Nghĩa là cô bé này... không đến để giết.

    Mà đến để nhờ giúp đỡ.

    ---

    “Em bị vu oan.

    Bị giết.

    Rồi bị giam vào chiếc mặt nạ ấy cùng hàng trăm linh hồn khác.”

    “Nhưng có một người – người của tổ chức Ti Mệnh – đã đánh tráo chân linh ấn, phong tỏa chúng em như vũ khí sống.”

    Kỳ Lam ngồi lặng.

    Huyền Linh siết chặt tay.

    Tên đó… là ai?

    “Em có thể đưa mọi người đi ngược lại ký ức... nhưng chỉ khi ấn huyết trong anh được khai toàn.”

    ---

    Bầu trời phía trên bắt đầu chuyển động.

    Những vệt sáng đỏ xoắn lại thành cột trụ lớn – là hiện tượng Thiên Ấn Phản Chiếu – báo hiệu rằng lời tà linh sắp trở thành “sự thật vĩnh cửu” nếu không được minh oan.

    Mộc Niệm nhìn vào mắt Trịnh Kỳ Lam, mỉm cười rất khẽ:

    “Chúng em chưa từng oán anh.

    Chỉ muốn anh... nhớ lại và làm điều đúng đắn.”

    Một giọt nước mắt trong suốt rơi từ khóe mắt con tà linh ấy, lặng lẽ rơi xuống vòng máu.

    Toàn bộ không gian bừng sáng – Kỳ Lam, Huyền Linh, và Duật Thần – bị hút vào ký ức ấn huyết.

    ---

    Bóng tối nuốt chửng tất cả.

    Một tiếng hô vang vọng lên:

    “Thiêu nó đi!

    Đứa con quỷ mắt hai tròng!”

    “Nó mang điềm rủi!

    Nó khiến dân làng chết!”

    Lửa bùng lên.

    Kỳ Lam – trong hình hài quá khứ – đứng đó, cầm bó đuốc cuối cùng.

    ******
     
    Back
    Top Dưới