Khác ta là vua, vua là của ta _Sunsun/heejake/jaywon

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
Chương 21


Riki cầm chiếc vòng cổ lên nhìn mọi người

"Heeseung hyung nói rằng chỉ cần tôi cầm cái vòng này trong lúc ngủ , mọi người nắm tay nhau quanh cái đèn sẽ đến được"

"Thật sao"

Ni-ki ngớ ngẩn nhìn riki, cái gật đầu làm nhóc chắc chắn hơn

"Vậy chúng ta làm luôn đi"

"Hãy đợi đến 12h đêm"

Tiếng chuông đồng hồ vang lên, tất cả ngồi xoay thành vòng tròn, riki cầm chiếc vòng, mọi người nắm tay nhau, riki bắt đầu chìm vào giấc ngủ

XOẸT

Căn phòng bấy giờ không còn ai chỉ còn lại cây đèn vẫn đang cháy

.

"AAAA"

Ni-ki hét lên bật dậy, nhóc nhìn quang cảnh xung quanh, hoang sơ, cây cối trơ trụi

"Các hyung"

Cậu nhớ ra mọi người liền đứng lên thấy ai cũng đang chìm vào giấc ngủ

"Ư..Ưm"

Sunoo là người tỉnh dậy trước, cậu được sunghoon ôm vào lòng, thấy động tĩnh bên cạnh sunghoon cũng thức dậy theo

"Sunoo"

"Chúng ta đến cổ đại rồi"

Sunghoon ngồi dậy kéo thêm sunoo dậy theo, mọi người cũng dần tỉnh giấc.

Riki đứng đó cầm chiếc vòng cùng ni-ki nhìn xung quanh

"Đây đã đổ nát lắm rồi"

Riki lên tiếng, chạy ra giúp ni-ki đỡ các anh dậy

"Các cậu ấy đâu"

Heeseung nắm tay jake thật chặt, đưa mắt nhìn những mỏm đá

"Các anh chắc tìm được chỗ trú rồi"

"Chúng ta mau quay lại triều đình, có thể gặp được các hyung"

Riki bỏ chiếc vòng vào tui, kêu mọi người đi theo mình.

Mọi người về đến nơi, tất cả đều đã muộn, mặc dù chưa có gì là nguy hiểm nhưng nhìn nó giờ như bỏ hoang, tiếng động lạ trong căn phòng của sunghoon (cổ đại) phát ra

"R...riki"

Sunghoon( cđ) mở của ra khi nghe thấy tiếng người gọi, trước mặt hắn bây giờ là một riki và nhưng người ở hiện đại

"Sunghoon hyung"

Riki nức nở lao tới ôm chầm lấy sunghoon, mọi người trong phòng cũng lao ra khi thấy em út trở về

"A riki về rồi" jungwon (cđ) mừng rỡ kêu lên

"Em dẫn những người ở bên kia đến rồi" riki nhìn mọi người nói, tay chỉ vào cả đám đang đứng vẫy tay chào

"Các cậu, lâu không gặp" heeseung là người đầu tiên bước lên chào

"Chào nhé" heeseung (cđ) đáp, vỗ vai anh

Sunghoon tiến lên dắt tay sunoo gần đến chỗ mấy người cổ đại đứng

"Lúc tôi gọi các cậu đã xảy ra chuyện gì"

Mọi người nhìn nhau

.

Trong căn phòng gỗ quen thuộc, mọi người nhìn chằm chằm vào quyển sách bám đầy bụi, sunghoon(cđ) lật từng trang sách ra

"Lúc gọi các cậu chúng tôi biết tin 'kẻ phá hủy thời gian' đã biết chuyện của chúng ta, nên đã trốn tạm trong rừng bởi kẻ đó chỉ biết vị trí chúng tôi ở trong cung"

"Vậy nên mọi người đã tìm chỗ trốn để gọi chúng tôi, nhưng không may bị lac" sunoo cất tiếng nói

"uhm"

"Vậy cái tên gì mà nắm giữ thời gian đâu"

Jungwon ngó xung quanh, loi nhoi liền bị jay giữ lại

"Haiz"

Jeongseong (cđ) nhìn mọi người

"Tên đó không có mặt như linh hồn vậy nên khó có thể đánh bại"

"Coi bộ khó thật"

Jay nhìn ra ngoài cửa hốt hoảng gọi mọi người

"M...mọi người"

Tất cả cùng nhìn ra bầu trời bắt đầu đỏ rực, nước sống đột nhiên chảy ngược.

Dưới đáy song nơi cả đám xuyên không tới lúc trước xuất hiện một thực thể

"Là hắn"

Sunoo (cđ) hét lên

"Kẻ nắm giữ thời gian"

"Hắn thoát ra sẽ phá vỡ dòng chảy của thời gian"

"Chạy nhanh đi"

Sunghoon cầm tay sunoo chạy vè phía cửa sau, mọi người cũng chạy theo

"Cái hang sau núi"

Sunghoon (cđ) dẫn đầu, tên kia không đuổi theo chỉ đứng đó nhìn cả đám, khuôn mặt chìm trong cái mũ đen, tay sắc nhọn giơ lên

"Aaaa"

Jeongseong kêu lên, anh ngã quỵ xuống

"Tên đó"

Jungwon(cđ) cùng riki chạy lại đỡ anh

"Mau chạy trước đi" jeongseong thều thào lên tiếng, phần lưng đã có máu chảy ra

"Anh điên sao, đừng có nói nữa đi mau" jungwon mắt đã đỏ hoe nhưng không quên trách mắng anh

Heeseung thấy không ổn liền đưa anh lên vai cõng đi

Hang núi Cốc

"Mọi người dân hóa đá hết rồi"

Jaeyun (cđ) ngửa cổ lên, lưng dựa vào vách đá thở hổn hển

Jungwon(cđ) đang cầm máu cho jeongseong quay ra sau nghe ngóng mọi người nói chuyện

"Nguy hiểm thật" ni-ki nhìn riki nhíu mày

Riki nhìn mọi người, chiếc vòng trong tay sáng lên, giọng nói phát ra từ cái vòng

"Ta là phản thể.Linh hồn thứ tám từng bị vứt bỏ, vì không mang 'cảm xúc của con người'.

Nhưng giờ ta sẽ lấy cơ thể của các ngươi- cả 14 con người"

Tiếng cười man rợ dần bé đi không khí nghẹt thở bao trùm

Sunoo hét lên "Khoan!

14 là sao"

Riki cầm cái vòng cho vào tui, hai tay đút túi áo ngồi xuống

"Cơ thể cổ đại vẫn còn ở đây, hợp lại với mọi người ở hiện đại sẽ thành sức mạnh hoàn chỉnh"

"Các cậu còn nhớ viên ngọc hay long bồ câu chứ" heeseung(cđ) lên tiếng

Mọi người ở hiện đại nhìn nhau gật đầu

"Nó sẽ một phần giúp chúng ta đánh bại"

"Vậy giờ chình bọn tôi sẽ phải kiếm lại" jay đứng lên nhìn heeseung (Cđ)

"Làm ơn"

Mọi người nhìn nhau.

Thật sự tất cả đã bị đưa vào bế tắc

"Chúng ta sẽ hóa thành....siêu nhân"

Ni-ki đứng dậy, tươi cười nhìn mọi người

"Cùng nhau hợp sức sẽ đánh bại được mà"

"Không dễ vậy đâu"

Riki đứng lên nhìn cậu

"Nhưng chúng ta có nhau"

Riki nhìn cậu, khóe mặt chợt rơi lệ
 
Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
Chương 22


Mọi người đang bàn tán chuyện, bỗng trong hang hiện lên một vệt sáng

"Hình như em thấy có gì đó"

Riki gọi mọi người, tất cả cùng nhìn theo hướng tay của cậu

"V...Vào đó được không"

Jungwon đi vào trước, theo sau có jay rồi mọi người

Đi dần vào trong, hang động càng sáng, những vết nứt hiện rõ hơn

"M..mọi người nhìn xem"

Sunoo chỉ tay vào bức tường bên cạnh, bên trên là hình của mọi người được khắc lên, có 7 con người nhìn i chang cả đám

"Sao có 7 người vậy"

Ni-ki sờ lên bức tường, thắc mắc

"Có vẻ chúng ta là hậu duệ sau của những bạn cổ đại ở đây"

Heeseung nhíu khẽ mày nhìn mọi người, có vẻ đúng như anh suy nghĩ

"Hình ảnh 7 con người cùng cầm kiếm, hình như đang chiến đấu với ai đây"

"...kẻ đó chăng"

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía jake

"Tôi chỉ nghĩ thế thôi"

"Đi tiếp xem"

Jake tiến lên nhưng bị heeseung giữa lại

"Đừng vào đó có vẻ hơi nguy hiểm"

"Uh chúng ta nên ra ngoài" sunghoon (cđ) cũng đồng ý, khuyên mọi người ra ngoài

"Phu quân giờ phải làm sao"

Sunoo (cđ) kéo áo sunghoon (cđ) thì thào

"Sẽ ổn thôi"

Sunghoon (cđ) xoa đầu an ủi, ôm chầm cậu vào lòng

Trời tối dần buông xuống, đêm khuya chỉ có ngọn lửa nhỏ soi sáng cho mọi người trong hang

"Thấy rồi"

Jeongseong vui sướng reo lên, tay cầm quyển sách đang mở giơ lên cho tất cả nhìn

"Kẻ làm xáo trộn thời gian được ghi trong sách"

"Có cách đánh bại không jeongseong hyung" riki đứng dậy chạy lại chỗ quyển sách anh cầm

"Lông bồ câu"

Jeongseong đọc lên, quay ra nhìn sunoo và sunghoon

"Hai cậu biết chỗ mà đúng chứ"

Hai người nhìn nhau đồng thời gật đầu

"Chuyện này để chúng tôi"

Sunghoon nhìn jeongseong, ánh mắt hắn kiên định

"Viên ngọc có chứ"

Jungwon nhìn jeongseong, cái gật đầu chắc nịch của jeongseong làm cậu vui khôn xiết

"Chung ta sẽ lặn biển nữa"

Nhưng bỗng chốc nụ cười dần biến mất, em nhìn jay đang bị thương ở lưng

"Anh sẽ đi cùng, mơ đi mà dám trốn một mình"

"Nhưng lưng anh"

"Chỉ là vết xước nhỏ thôi"

Jeongseong mỉm cười, lật trag sách đọc tiếp

"Thanh kiếm, lọ thuốc,..."

"Thuốc thì để tôi, các cậu có thể giúp chứ"

Heeseung (cđ) quay ra nhìn heeseung và jake

"Đương nhiên"

"Tôi sẽ trở lại triều đình tìm sổ sách"

Sunghoon (cđ) giơ tay lên nói, sunoo (cđ) nắm tay hắn ngạc nhiên nói

"Nhỡ tên đó còn ở đây"

"Hắn sẽ không ở lâu đâu"

Jeongseong gấp cuốn sách lại ngồi xuống

"Đi luôn thôi"

"Nhanh vậy sao hyung"

Riki túm vai anh lên tiếng

"Ừm , không biết hắn sẽ trở lại lúc nào, chúng ta nên rút ngắn thời gian càng nhanh càng tốt"

.

.

.

"Sunghoon, anh xem có đúng đường chứ"

Sunoo khều tay áo sunghoon kéo lại, đưa tờ giấy chỉ dẫn đến nơi cần tìm cho sunghoon

"Lần này đi khá nguy hiểm, đừng xa anh"

Sunoo bật cười , đưa tay xoa má hắn

"Vậy phải dán em chặt vào"

Sunghoon cười khẽ, hôn lên chóp mũi cậu

"Đi nào, về lẹ dẫn em ra cưới"

"Bớt xàm đi"

Hai người leo lên tới đỉnh núi, hàng bồ câu bay qua kêu lên vài tiếng

"Thấy rồi" Sunoo vui mừng chạy tới, tay vẫy gọi sunghoon

Nhưng gọi mãi không thấy tiếng trả lời ,cậu nhìn xung quanh cất giọng gọi lớn

"S...sunghoon à"

Tiếng gọi ngày càng lớn, sunoo càng đi sâu vào trong, cậu ngã xuống khi thấy sunghoon đang bị bọc giống như cái kén được treo lơ lửng trên cành cây to

"sunghoon yahh"

Cậu vươn lên kéo hắn xuống.

Sunghoon ngã xuống bọc kén như vỡ ra, thân thể sunghoon cứng đơ

"S...sunghoon"

Cậu ôm sunghoon vào lòng lay dậy, cậu lay mãi dường như thân xác này bị mất đi linh hồn

"Sunoo"

Sunoo thôi khóc, ngước lên nhìn bóng người đang chạy về phía mình

Sunoo(cđ) ngồi sụp xuống cạnh cậu

"Sunghoon chỉ còn lại thân xác, linh hồn đã bị ai đó nắm giữ"

Sunghoon (cđ) bấy giờ chạy đến

"Yêu nhện là nó"

Yêu nhện kẻ hay cướp đi linh hồn của những trai trẻ bằng cách bọc những cậu trai đó vào kén treo lên.

Những linh hồn bị mê hoặc liền bị ả hút lấy

"Nhưng sunghoon hình như chỉ bị hút lấy một nửa"

Sunghoon (cđ) đặt tay lên tim sunghoon

"Cậu ấy cố không để ả ta kéo đi nên cố giữ lại một nửa"

Sunghoon (cđ) cõng sunghoon ra gốc cây gần đó

"Cứ để cậu ấy ở đây, trời đang sáng có lẽ chúng ta sẽ quay lại đây vào buổi tối, không có gì nguy hiểm đâu"

Cả ba người bỏ đi, sunoo vẫn cố quay lại nhìn hắn.

Cậu bị thuyết phục mãi mới chịu bỏ lại hắn để đi tìm lại nauwr kia linh hồn

"Sao hai người lại ở đây"

Sunoo giờ mới nhớ ra, sao hai người này lại biết cậu ở đây

"Heeseugn hyung kêu chúng tôi đi vì có thể sẽ không quên rừng"

"Nhưng chúng tôi đã kiếm một lần rồi mà"

"Không đơn giản đâu, kẻ đó sẽ tìm mọi cách ngăn cản các cậu"

Sunoo gật đầu coi như hiểu, cứ thế cả ba đi sâu vào trong, hang động đỏ hiện lên trước mắt.

Thấy rồi, sunoo thấy sunghoon rồi, hắn đang bị trói lại trên ghế

Cậu chạy đến nhưng bị vật gì đó ngăn cả

"Ồ tiểu thỏ đáng yêu tìm ra rồi à"

Yêu nhện hiện lên, cô ả với mái tóc ngắn, bộ đồ cổ trang đỏ dùng bộ móng dài vuốt ve khuôn mặt sunghoon

"Nhìn xem người thương của ngươi này"

"Thả anh ấy ra"

"Ưm nghĩ sao vậy"

Yêu nhện bật cười bay đến chỗ cậu , ánh mắt lia tới hai người đằng sau

"Tại sao lại có hai người giống nhau"

Sunoo quay lại nhìn sunghoon (cđ), mắt trong nhìn yêu nhện thoáng qua bắt lấy sunghoon (cđ)

Cô ả đó nhanh tay lôi được sunghôn (cđ) về mình

"Ngươi.." sunoo (cđ) sơ suốt bị đẩy ngã

Giờ chỉ còn hai người sunoo và sunoo (cđ) đấu với ả ta

"Ngươi muốn gì"

Sunoo (cđ) nhìn chằm chằm yêu nhện, cậu biết cô ta bắt được hai người sunghoon nhưng vẫn sẽ không tha dễ dàng cho cậu và sunoo

"Đấu với ta một trận"

"Đấu?"

Sunoo(cđ) nhíu mày nhìn ả ta, hai người trong tay không có gì sao đấu với một yêu nhện

"Au"

Bỗng yêu nhện kêu lên, sunoo(cđ) quay sang nhìn sunoo đang cầm nỏ chim bắn đá ả

"Sunoo"

"Ái chà ăn gian là không được đâu nha"

Yêu nhện nhếch miệng cười, mắt liền đanh lại bắn ra tia lửa.

Tia lửa xoẹt qua má cậu để lại vết rách nhỏ

Xoẹt.

Phụt

Những tia lửa cứ ra sunoo ngày bị đẩy vào đường cùng

"Hừ lì thật"

"A"

Sunoo bất quá cầm nguyên tảng đá to ném ả

Sunoo ngã lên tảng đá đo trước cửa hang , cậu bỗng thấy một cánh lông.

Là lông bồ câu

Cậu lăn người qua với lấy sợi lông, có rồi nhưng giwof làm sao để cứu mọi người

"A"

Tiếng kêu vang lên, sunoo (cđ) nhân lúc cậu chiến đấu với yêu nhện liền chạy ra cứu hai người sunghoon

Nhưng đã bị yêu nhện phát hiện

"Ngươi gan thật"

Cô ả tiến tới bóp cổ sunoo (cđ), vứt cậu ra xa, quay ra sau ôm chầm lấy sunghoon

"Nhìn xem cậu ấy đang nằm trong tay ta"

Yêu nhện nhìn về phía cậu, miệng nhếch lên, má ả kề lấy má sunghoon

Sunoo mắt như không còn tròn vo nữa, ngọn lửa trong cậu như bốc cháy lửa

Xoẹt

Một mũi tên cắm vào bả vai ả

Cô ả ngẩng lên thấy sunoo vươn người tay cầm cung tên nhìn ả

Bây giờ mới chính là đấu

Ả cứ chạy bay bên này sang bên khác, sunoo theo sau bắn tên.

Mũi tên trúng chân ả , ngã quỵ xuống sunoo rút mũi tên khác , kết liễu ả tại chỗ

Bùm

Yêu nhện biến mất.

Sunoo ngã xuống đất quay ra sau mỉm cười với sunoo (cđ)

Sunoo (cđ) chạy lại gỡ trói cho sunghoon (cđ)

"Sunghoon..phu quân...hoonie"

Sunoo(cđ) lay người hắn (cđ) dậy.

Sunghoon cũng mơ màng mở mắt, một nửa linh hồn dần trở về

"Các cậu"

Hắn khẽ thì thào nhìn sunoo và sunghoon (cđ), đưa mắt lại sunoo đang khập khễnh bước đến.

Sunghoon chạy đến ôm lấy cậu

Sunoo ôm chầm, không kìm được nỗi uất liền òa lên

"Hic...hic...đau lắm"

"Anh xin lỗi...xin lỗi đã bỏ lại em"

Hai người kia cũng bước tới vỗ vai hắn

"Không sao rồi, về thôi"

"Ừm"

Bốn người trở lại khu rừng, vừa đi sunoo (cđ) vừa hỏi cậu

"Cậu lấy cung tên đâu ra vậy"

Sunô quay sang nhìn cậu, nhìn lông bồ câu trong tay

"Lúc chiến đấu với yêu nhện, bỗng nhiên lông bồ câu hóa cung tên nên..."

"Sunoo ghen hả"

"Hơ"

"Lúc yêu nhện ôm sunghoon, nhìn cậu như sắp hóa lửa í"

Sunoo đỏ ửng hết mặt mày, đánh nhẹ lên vai sunoo (cđ)

.....
 
Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
Chương 23


"Jay ổn chứ"

Jungwon(cd) nhìn lưng jeongseong liền nhíu mày, anh gật gù bật cười với em

"Đi với em cần gì lo"

Jungwon nhìn hai người, môi mỉm cười

"Hai người nhớ chỗ tìm viên ngọc chứ"

"Chắc là có đấy...tôi chỉ sợ nó đã không còn ở đó thôi:"

Jungwon ngoái đầu nhìn cậu, jay khua chiếc bản đô trong tay

"Pháp sư có nói viên ngọc được hình thành ở trong vòng xoáy ngọc"

"Đó là ngôi miếu của thần biển...chưa ai dám lặn xuống"

"Và đặc biệt...chỉ những người yêu nhau mới cs thể cùng lấy nó"

Nói đến đây, jungwon và jay cùng nhìn nhau, ánh mắt hai người dao động

"X...xuống thôi"

Jay nhảy xuống đầu tiên theo sau là ba người

Dưới sâu đại dương, ba ngừơi đi theo jay (cđ) , ngôi miếu của thần biển ngay trước mặt

"Kia rồi"

Jay và jungwon cùng bơi tới nhưng lại bị ánh sáng của viên ngọc hắt ra

"Sao vậy"

Jeongseong(cđ) nhíu mày, mấp máy môi nói

"Hai người có thật sự yêu nhau không"

Jay và jungwon cứng nguoif, hai người họ không biết bản thân mình có thực sự đang dành tình cảm cho đối phương không

Jeongseong(cđ) nhìn hai người, thở dài, tay ra hiệu cho tất cả cùng lên bờ

"Haizz"

"Chúng ta cần nghĩ cách lấy nó"

"Hai người yêu nhau mà sao không lấy"

Jungwon nhìn hai người bạn cổ đại

"Nhưng lúc trước hai cậu chính là người lấy vậy nên lân này chính hai người sẽ là người lấy nó"

"lên taù đi, chúng ta cùng nghĩ cách"

Jeongseong(cđ) kéo jay dậy , đỡ lưng cho anh

Jungwon vẫn đứng đó nhìn anh, vai bị jungwon(cđ) vỗ lên an

"Đừng lo, vào thôi"

Đêm đến, cậu vẫn ngồi ngoài tàu, màn đêm lặng lẽ chỉ có tiếng cú kêu

"Cần tâm sự không"

"Cậu chưa ngủ sao"

Jungwon (cđ) đi tới ngồi cạnh em, chiếc chăn ấm được cậu ấy phủ lên

"Cảm ơn"

"Về chuyện của hai ngừoi"

"Có lẽ thế"

Jungwon (cđ) nhìn em, bật cười nói

"Hai người đã thực sự nhận ra mình có tình cảm với đối phương không"

"Ưm"

Jungwon chỉ ậm ù , em không lắc đầu khôgn từ chối nhưng cũng không công nhận

"Khúc mắc ở đâu à"

"Không biết nữa, từ lúc gặp jay ở thế giới này mình không biết có thực sự thích anh ấy không"

"Nghe buồn cười"

"Ừm...tên đó đáng ghét lắm"

"Thật à"

Jay ở đằng sau, môi mỉm cười nhìn cậu.

Jungwon (cđ) voiij vã đứng dậy, cậu xin rút lui

"Anh chưa ngủ"

"Anh đã nghĩ em sẽ đáp lại tình cảm của anh"

"Câu đó không liên quan chút nào"

"Nhưng liên quan đến tình yêu của tụi mình"

Anh đã thành công làm jungwon trở thành trái cà chua

"Tui... không ghét anh đâu.

Chỉ là... sợ nếu nói thật, mọi thứ sẽ đổi khác"

"Anh chỉ sợ em sẽ không đáp lại"

Jungwon liếc anh rồi bật cười, một nụ cười thật

"...ngu như bò"

"Anh yêu bò"

Hai ngừoi bật cười nhìn nhau, jay xích lại để em tựa lên vai, em cũng không lùi ra chỉ hưởng thụ hơi ấm này

.......

"Oáppp"

Jeongseong bước ra, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ, bất ngờ khi thấy hai còn ngừoi nào đó ôm nhau ngủ ngoài tàu

"Hai ngừoi họ có vẻ sẵn sàng rồi nhỉ"

Jeonseong ngoảnh lại thấy jungwon(cđ) đã bước ra

"Từ tối hôm qua rồi"

Cậu bật cười đi đến lay hai ngừoi họ dậy

"Có vẻ như viên ngọc sẽ được lấy trong hôm nay"

.

"Sẵn sàng chứ"

Jungwon (cđ) băng bó lưng cho jeongseong cẩn thận, cất giọng lên hỏi thăm hai người

"Ổn mà"

Jay đứng bờ biển nhìn xa xăm, bàn tay ấm áp đặt lên vai anh

"Jungwon"

"Em nghĩ sẽ ổn"

Hai người nói xong , jeongseong và jungwon(cđ) đi tới

Jeongseong nhảy xuống trước, jungwon(cđ) theo sau, cậu cố ngoảnh lại hối thúc hai người

"...anh yêu em"

Jay đeo kính bơi, nhảy xuống.

Chỉ còn cậu trên này vẫn ngơ ngác, jay vừa nói gì chứ

"Chờ đã"

Bốn người họ xuống dưới, viên ngọc gần miếu vẫn ở đó

"Hai ngừoi..."

Jeongseong do dự quay lại với hai ngừoi, mặc dù cả đêm qua anh đã nghĩ ra đủ cách nhưng mà...có vẻ không khả quan

"Cứ để chúng tôi"

Jay lên tiếng, anh quay sang nhìn jungwon, cậu ẫn đứng đó nhưng mặt lại chăm chú nhìn anh

"Đi chứ"

Em nhìn cánh tay chìa ra về phía mình, nó làm em bật cười

"Xem anh thế nào"

Jungwon bơi tới , tay nắm chặt anh kéo đi cùng

Hai người nín thở, hai cánh tay nhấc lên cùng chạm vào nó

XOẸT

Viên ngọc sáng chói, rạch rõ một đường giữa đại dương

"Hử"

Cả bốn người họ cùng đứng trên bờ, viên ngọc trong tay jungwon vẫn phát sáng

"Chúng ta làm được"

Jungwon(cđ) nhảy cẫng lên, cười tươi rói nhìn mọi người

"Jay, chúng ta làm được"

Jungwon cầm viên ngọc giơ lên, em ôm chầm lấy anh

"Uh anh yêu em"

"...em cũng thế"

........
 
Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
Chương 24


Nhóm của jay và jungwon bước vào, ai cũng ướt sũng trên người.

Trong phòng gỗ, heeseung , jake và ni-ki đang loay hoay tìm sổ sách

"Heeseung hyung thuốc này cần bao nhiêu lá mè"

Ni-ki cầm lọ lá mè tới, lắc nó lên rồi ngửi.

Jungwon đi tới ngó xem mọi việc như nào

"Mọi người ổn chứ, còn mấy người kia đâu"

Jake đi ra với vài chiếc khăn cho mọi người lau, lên tiếng thay cho ni-ki

"Họ đi tìm manh mối về cái kẻ...giết thời gian gì đó rồi"

"May quá ở trong góc của triều đình còn một căn phòng chưa bị phá"

Mọi người nhận khăn lau lại người, jake ngó đầu ra cửa sổ thở dài

"Bầu trời vẫn đỏ, nhóm sunghoon ổn không nữa"

"Hyung yên tâm"

Ngoài của sunoo bước vào, đăng sau còn có sunghoon đang được sunghoon (cđ) đỡ

"Đồ đay rồi"

Sunoo( cđ) đưa cho heeseung lông bồ câu đã tìm

"Sao lại ướt như chuột lột vậy"

Sunoo phì cười nhìn nhóm người jungwon đang trùm khăn lên đầu để lau

"Lặn biển chứ có phải lên núi giống hyung đâu" jungwon bĩu môi, liếc sunoo

"Được lặn thì đã tốt, tụi này phải hóa anh hùng giết yêu nhện nè"

"Cái gì"

Jake nghe sunoo kể liền chạy đến "Nhện gì cơ"

"Là yêu nhện, nhưng hyung yên tâm em vẫn lanh lặn mà"

"Haizz kinh chết"

Heeseung (cđ) cùng jake (cđ) và riki đi vào, trên tay ai nấy cũng đống sách bụi

"Ui nhiều vậy ạ" ni-ki chạy đến bê hộ ba người

"Uhm tụi anh có tìm thấy vài cái hay, tên đó khá yêu khi mặt trời lên và sẽ mạnh lên khi bóng tối bao trùm"

Heeseung(cđ) nhận lấy cốc nước từ tay riki rồi nói tiếp

"Dù vậy chúng ta cũng cần phải quay trở lại hang vào buổi tối, mang theo đồ và bảo vật "

Mọi người nghe vậy, cũng chuẩn bị đồ trở về hang cũ, dù gì trời cũng sắp buông xuống

"Cuối cùng cũng tìm thấy đủ...lọ thuốc cũng sắp hoàn thành"

Heeseung thở hắt, tay gác lên vai heeseung (cđ)

"Cậu vẫn đau cổ tay à"

Jay chú ý tới jungwon (cđ) đang được jungwon kiểm tra tay.

Chắc do lúc lặn biển tay lỡ va phải đống san hô

"Không sao đâu, bôi thuốc sẽ ổn thôi"

Ni-ki nhìn mọi người rồi nhìn chiếc vòng cổ thạch anh tím trong tay, cậu quay ra mượn riki chiếc vòng

"Ôi mẹ ơi"

"Gì vậy ni-ki" sunghoon nhíu khẽ mày, tay vẫn ôm sunoo trong lòng quay ra hỏi

"thạch anh tím trên vòng của em và riki ghép lại thành một hình này"

Ni-ki giơ hai mảnh ngọc từ ha cái vòng cho mọi người nhìn, nhưng chẳng ai phản ứng gì

"Mọi người không thấy lạ à"

Sunoo phì cười

"Ni-ki à mọi người ai cũng biết rồi, lúc mà nhóc và riki còn đang say ngủ đó"

Ni-ki xấu hổ, mắt liếc riki tra lại chiếc vòng

"Hóa ra mỗi tụi mình bất ngờ"

Riki cười gượng gạo, nhún vai an ủi cậu

"Thực ra tớ cũng mới biết, chắc cũng được tính là biết trước cậu nhỉ"

"...M...mọi người thật tồi"

Mọi người phá lên cười, ni-ki thấy vậy cũng chả giận dỗi mà phì cười theo.

Lâu rồi họ mới cùng nhau cuời như vậy

Đêm buông xuống, mọi người ngồi quây lại với nhau bàn lại kế hoạch, nhưng ở góc nhỏ nào đó

"Hoon, anh muốn xăm khum" sunoo thì thầm với sunghoon rồi khúc khích cười tít mắt

Sunghoon nhẹ nhàng vuốt mãi tóc nâu hạt dẻ, cười yêu chiều

"Miễn la chữ sunoo phải viết thật to"

Sunoo đỏ mặt, đánh nhẹ vào tay sunghoon, chui vào lòng sunghoon mà ngồi

Jay cầm tờ kế hoạch liếc hai người họ mà thở dài, rồi lên tiếng

"Mình cần ba đội để đánh thắng được hắn, đội 1 sẽ xông ra trước đội 2 yểm trợ và đội 3...pha trà"

Mọi người ngơ ngác rồi bật cười, jake đứng lên cười mỉm

"Muốn uống trà thì nói lẹ, bày đặt...sunoo giúp hyung"

"Nae"

Ở trong góc jake và sunoo đang pha trà, không gian yên tĩnh jake liền huých vai em hỏi

"Nhóc và tên sunghoon yêu nhau rồi à"

Sunoo khựng lại, ngượng ngùng nhìn jake "Hyung hỏi gì kì vậy"

"Cứ ôm nhau suốt, cứ tưởng sắp cưới đến nơi"

"Chứ không như ai, muốn ở lại cổ đại chỉ vì ai đó tên H họ Lee"

"Nhóc"

Sunoo vừa trả thù được jake liền nhướn mày, bê khay trà ra cho mọi người không quên trêu jake lần nữa

"Cốc trà còn lại anh mang ra cho heeseung hyung nhá"

"Biến mau"

Sunoo mang trà ra đưa cho mọi người, trở lại chỗ ngồi cũ với hai cốc trà trên tay

"Mau giữ ấm, trời lạnh đỏ hết tay"

Sunghoon nhận ly trà từ tay sunoo , mắt liền để ý thấy bàn tay trắng đang ửng đỏ lên vì lạnh

"Không sao đâu, em có túi giữ ấm của sunoo cho"

Sunghoon nhíu mày, cầm tay em cho vào túi áo

"Em có túi ấm m8 chưa đủ à"

Sunoo đỏ mặt, bật cười ngồi gần lại sunghoon "Em biết mà"

.....

Mặt trời rực sáng, màn đêm lặng lẽ buông xuống.

Tất cả chợp mắt cùng một lúc, dù trời vẫn sáng nhưng thời gian lẫn không gian bị kẻ giết thời gian nắm giữ nên bầu trời lúc này chỉ có vào ánh sáng mờ nhạt

"Mọi người dậy thôi"

Riki tỉnh dậy trước, đứng dậy gọi mọi người dậy, hốt hoảng chyaj ra bên ngoài

"Mấy hyung, không xong rồi"

Sunghoon là người chyaj ra trước, ngó ra ngoài rồi nhanh chóng kéo riki vào

"C...có chuyện gì vậy"

"Bên ngoài đang dần đỏ hơn có vẻ tên đó đang dần mạnh lên, chúng ta phải đánh nhanh tahwnsg nhanh"

"Vậy kế hoạch phải thay đổi"

Jay lo lắng lấy giấy bút ra gọi jeongseong lại bàn chuyện

"Tên đó giờ đang ở đâu hyung"

Ni-ki chồm dậy, trong tay cầm chạt chiếc vòng

"Ở gần đây, anh thấy luồng sáng phát ra gần hang"

Sunoo đột nhiên đứng dậy, tay chạy lấy lông bồ câu được cất trong hộp

"Hôm trước em đánh với yêu nhện, bỗng lông chim hóa thành cung tên lửa"

Ai nghe cũng bát ngờ, đổ dồn ánh mắt về sunoo

"Ừm" sunoo (cđ) gật đầu với mọi người "Con chim có kí hiệu rụng ra hai chiếc lông"

Sunoo (cđ) lấy một chiếc lông bồ câu nữa trong túi

"Nhưng lúc đó sao nó lại biến thành vũ khí"

Sunoo(cđ) nhìn chiếc lông trong tay rồi nhìn sunoo

"Lúc đó giận quá nên...."

"Ưm vậy thì hơi vô lý"

Sunoo gật đầu, bỗng chợt nhớ ra điuề gì đó

"Lúc đó...em có nghĩ trong đầu ....phải cứu sunghoon...rồi đưa tay lên bắn cung"

Heeseung nhíu nhẹ đôi lông mày, đưa ra kết luận

"Em có lý do...để chiến đấu, em muốn chiến đấu để cuứ sunghoon"

"Vậy chúng ta cần quyết định lý do để chiến đấu"

Jeongseong cầm viên ngọc giơ ra trước mặt mọi người

"Nhóm sunghoon có lông bồ câu, nhóm jay có viên ngọc, riki và ni-ki đều có vòng cổ"

Heeseung nhìn từng món vật trong tay mọi người, quay ra nói với heeseung (cđ), jakae (cđ) và jake

"Chúng ta cần hoàn thành xong lọ thuốc, nó chính là mấu chốt chấm dứt chuyện này"

Ánh sáng từ trái tim mỗi người dẫn vào các vật phẩm

Lông bồ câu, ngọc trai, ngọc tím... bay lên không trung, lơ lửng trước từng người, xoay tròn và bắt đầu nứt tách thành ánh sáng nguyên tố
 
Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
Chương 25


"Cung tên của tui nè"

Sunoo cầm cung tên trong tay hí hửng giơ lên khoe mọi người.

Từng người cũng được ngọc trai và vòng cổ hóa vũ khí

"Của em là kiếm"

Ni-ki kéo riki lại cả hai đứa đều giơ cây kiếm lên, cây kiếm phát ra ánh sáng đỏ chói lóa

Jungwon (cđ) nhìn jungwon cười, cả hai đều cụng nhau cái khiên chắn

"Ủa lọ thuốc mãi không ra vũ khí vậy"

Heeseung cùng jake ngó nghiêng lọ thuốc trong tay, ngơ ngác ngước lên nhìn mọi người

"Chắc nhiệm vụ của 4 người là khác"

"Tờ giấy trong quyển sách cũ, heeseung" jake nhớ ra điều gì đó liền ra hiệu cho heeseung lấy ra

Heeseung chạy đi tìm cuốn sổ lúc trước lấy được từ thư phòng đổ nát, anh lấy ra tờ giấy cũ được kẹp trong cuốn sách

"Đây rồi"

Jake giật lấy tờ giấy trên tay anh, đọc to dòng chữ được vết bên trong

"Hủy hoại nó bằng lọ thuốc, phá hủy trái tim để cân bằng thời gian"

"Em có thể chửi thề không" ni-ki giơ tay nhìn mọi người

"Bớt bậy bạ đi thằng nhóc này, mặc dù hơi khó hiểu nhưng cứ từ từ xem"

Sunoo đang nói bỗng bên ngoài kêu lên tiếng động lớn, mọi người chạy ra thì thấy cửa hang đang bị những tảng đá làm vỡ tung

"Chạy ngay ra"

Sunghoon hô to, ôm sunoo kéo ra ngoài cùng mọi người.

Vừa chạy ra bọn họ đã chạm trán tên phá hủy thời gian ( Gọi là TIME )

"Ta tìm được các ngươi rồi"

TIME, trên người khoác chiếc áo choàng đen dài, tất nhiên hắn không có mặt, bên trong cái mũ áo chỉ là một khoảng đen

"N...ngươi"

Sunghoon (cđ) chạy lên chắn trước cho mọi người, anh đưa mắt với sunoo(cđ) dẫn nhóm của jake đi trốn.

Nhóm của jake là người nắm giữ lọ thuốc và không có vũ khí nên việc ở lại chiến đấu là bất khả thi

"Sunoo" Jake (cđ) giữ tay sunoo lại

Sunoo đưa mọi người trốn sau căn chòi ở sân sau triều đình, dặn cả 4 người kĩ càng mới chạy đi, nhưng được vài bước thfi bị jake giữ lại

"Sao vậy jake hyung"

"Cố lên"

Sunoo (cđ) mỉm cười, im lặng một lúc mới gật đầu, ừm nhẹ với mọi người

.

Ở chỗ của mọi người không mấy suôn sẻ, tên TIME phá mọi ngóc ngách khiến 4 cái khiêng của nhóm jungwon cũng không cản được

Sunoo (cđ) chạy đến lấy chiếc cung bắn trúng vào giữa tim hắn.

TIME kêu lên, mọi thứ dường như im lặng trở lại

Jungwon vung cây kiếm, chạy lên đâm vào hắn một nhát

TIME bị giảm đi sức mạnh liền tan biến.

Mọi người tưởng chừng như đã xong nhưng bầu trời từ màu đỏ dần chuyển sang đen

TIME ẩn hồn mình vào cây cổ thụ lớn, khuôn mặt dần hiện ra ở thân cây, nhưng cành cây vươn ra, càng ngày mọc càng dài

"Cẩn thận"

Jay bị cành cây quật trúng, cánh tay đổ máu , một vết thương lớn hiện lên trên cánh tay anh

"Jay, sao không" jungwon chạy đến đỡ anh dậy

Jay cố gượng dậy, được sunghoon đỡ một bên tay liền đứng vững, gằn giọng lên nói

"M...mọi người lên trước, tôi yểm trợ đằng sau"

"Được"

"Kiếm của triều đình không có tác dụng"

Jeongseong chạy tới, vung kiếm chặt đứt cành cây đang chạm tới vai anh, riki ở sau chém thêm phát nữa khi thấy cành cây đang cố mọc lại

"Mọi ngườiiiii"

Từ xa là heeseung và nhóm chạy tới, anh mỉm cười giơ lọ thuốc lên

"Dòng chữ trên tờ giấy, tụi này giải được rồi"

"Được rồi, hai người jungwon ở lại nghe heeseung hyung giải thích, tên TIME để bọn tôi"

Jeongseong cố bảo vệ nhóm heeseung khi thấy tên TIME cố dành lấy lọ thuốc, riki và Ni-ki cùng nhau song kiếm chém từng khúc cây cổ thụ

"Heeseung hyung mau giải thích đi"

Jungwon đưa nhóm tới một nơi vắng dể tìm phương pháp

"Ừm"

Heeseung mở tờ giấy ra, chỉ vào những chỗ cần giải thích với mọi người

"Hủy hoại nó bằng lọ thuốc nghĩa là, chúng ta sẽ dùng lọ thuốc để đáng bại tên TIME , chính lọ thuốc là mấu chốt"

"Phá hủy trái tim để cân bằng thời gian, mọi người cần tìm trái tim của tên đó để thời gian có thể trở lại cân bằng, chỉ cần nhắm vào trái tim của hắn, còn lọ thuốc này sẽ được đổ lên trái tim đã chết chóc"

"Vậy trái tim của hắn giờ đang ở đâu"

Jungwon gấp gáp nhìn heeseung, cậu cố lật lại tờ giấy xem còn manh mối gì không

Cậu bất lực đành chạy ra chỗ mọi người đang vẫn lao mình đánh bại TIME, jungwon cố nói cho mọi người cách giết hắn, nhưng thật sự tên đó quá mạnh, và không ai biết trái tim của hắn nằm ở đâu

Sunoo cố rướn mình thoát ra khỏi mấy cành cây nhưng sau lưng một cành cây vươn ra định quất cậu thì bị sunghoon lao tới đỡ

Cả hai đều ngã ra đất, sunghoon bị thương ở lưng liền quằn quại nằm trên đất, sunoo gắng đỡ sunghoon dậy nhưng bị cành cây vươn ra quất lấy

Sunoo(cđ) vươn tên bắn nó nhưng bị cành cây hất mạnh ra xa, hơi thở dần nhỏ đi, cậu nhớ lại lời jungwon nói, cần đánh bại 'trái tim của hắn' ,'trái tim hắn'

"Đ...đúng rồi"

Sunoo bò dậy, chân khập khiễng chạy ra giữa, hét lên chỉ vào cây cổ thụ

"Trái tim hắn gắn với thời gian... chúng ta phải ngừng thời gian lại!"

Không ai nói với họ điều gì nhưng trong đầu mỗi người tự hiện ra suy nghĩ, cả nhóm chạy lại, 14 con người đưa bàn tay ra ,đặt tay lên mặt đất, truyền toàn bộ năng lượng vào pháp trận Khóa Thời Gian

Tên TIME kêu gào lên đâu đớn, trái tim của hắn hiện ra, mọi người nắm chặt lấy nó.

Riki và Ni-ki nhìn nhau, cùng vung lên cây kiếm, hai người đâm xuyên qua trái tim, nó vỡ tan trong màn đêm

Cây cổ thụ héo mục nát, không gian trở lại, bóng tối nhường chỗ cho ánh sáng mặt trời

14 người cùng đứng dậy, ngước mặt lên nhìn một bầu trời đúng nghĩa, có ánh sáng, mặt trời và linh hồn của bọn họ

.......

Triều đình được xây dựng lại như cũ, 7 người ở hiện đại đã ở lại 3 ngày

"Hoonie mau ra đây mà xem"

Chuyện tình của sunghoon và sunoo dần chớm nở, những nụ hôn ngọt mỗi đêm dần xếp chồng theo tình yêu của hai người

"Sunoo à , cẩn thận không ngã"

.

"Jungwon"

Jay bước tới bên cạnh jungwon, hai người đứng dưới gốc cây ổi quen thuộc

"Jay..."

"Em nghĩ sao nếu cho anh cơ hội được lặn biển với em cả đời"

Jungwon bật cười, cậu nghe lời tỏ tình của jay mà phá lên

"Lặn biển thì không nhưng nếu sống với anh cả đời thì em chấp nhận"

.

"Em từng nghxi sẽ sống ở cổ đại amix, để có thể sống bên anh, heeseung à"

Jake vuốt lấy mái tóc của heeseung, anh gối đầu lên chân cậu mỉm cười

"Anh cũng nghĩ nếu như chúng ta khi về hiện đại không gặp nhau nữa sẽ thế nào"

"Nhưng giờ thì chẳng cần"

Heeseung mở mắt , ngắm nghía gương mặt mà anh hằng mong ước, hôn nhẹ lên mu bàn tay của cậu

"Cưới anh nhé"

"Hả"

"Anh biết là quá vội vàng nhưng, không ,ang em về nhà sớm lỡ có người cướp mất thì sao"

"Anh ngốc vừa, em là của anh rồi ai thèm cướp"

"Jake hyungggg"

Jungwon chạy tới ôm chầm lấy cổ cậu, heeseung nằm trên đùi cậu liền lăn xuống, mặt bất mãn nhìn cậu

"Có người cướp rồi đó"
 
Ta Là Vua, Vua Là Của Ta _Sunsun/Heejake/Jaywon
End


Câu chuyện về thế giới cổ đại, những trận chiến, tình yêu, tình bạn, được 7 người giữ kín, chỉ thuộc về họ

Nhưng mỗi người đều thay đổi

Đó là chuyện của 5 năm trước, 5 năm sau đã thay đổi rất nhiều

"Ra đón đi chời"

Jungwon đứng thở dài, tay chống cổng nhà sunoo, jay bên cạnh xách bao nhiêu đồ

"Đây đây"

Sunoo cùng sunghoon chạy ra, sunghoon trên tay còn có một bé con nhỏ nhắn đang ngái ngủ

"Ui chu chu rina à" Jungwon lấy bé con từ tay sunghoon

"Đi chơi bảo tàng mà vác đồ giữ vậy jay"

Sunoo khóa cổng xong cũng chạy ra, mắt lia tới đống đồ jay cầm

"Vừa đi mua ít đồ ấy mà"

"Ít dữ ha..."

Chiếc xe trở 5 người bọn họ lăn bánh tới bảo tàng H, phía trước đã thấy jake đứng vẫy tay

"Đợi lâu chứ"

"Lâu lắm đó mấy con giời ạ"

Jake liếc sunoo rồi chạy đến ôm bé con nhà Park, ni-ki thích thú trêu nhóc

"Jake mau mặc áo vào" heeseung choàng cho cậu chiếc áo khoác bông lên người, tay xoa đầu bé rina

"Heeseung hyung vẫn như ngày nào"

"Chú mày nói quá, vào đi"

Heeseung vỗ vai jay , mọi người cười nói vui vẻ bước vào

Khách tham quan bảo tàng có vẻ khá đông, mọi người rẽ vào khu lịch sử cổ đại, nhà sunghoon dắt tay nhau bước đến xem cổ vật

"Ba mẹ, mấy viên đá này có người ở trên nè"

Sunoo cùng sunghoon cúi xuống nhìn theo hướng tay rina chỉ, hai người sững người nhìn bức tranh trên đá.

Hình ảnh 14 con người chạm tay lên trái tim

Chẳng phải...

"Vua Park thấy quen không" sunoo khúc khích cười nhìn hắn

Sunghoon lắc đầu, ôm vai sunoo lại gần mình "Ừm, Ta là vua"

"Nhưng vua là của ta..."

Cậu rướn chạm nhẹ môi lên má anh

...

"Ba mẹ thơm nhau mà không thơm con"

Hoàn~
 
Back
Top Bottom