[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
Hằng Số Planck Tại Dị Giới
Chương 6: Dở Tệ
Chương 6: Dở Tệ
Màn đêm dần buông xuống, màu tối đen của việc thiếu đi ánh sáng không xuất hiện, mà lại là một màu đỏ âm u và quỷ dị bao quanh.
Lý Niệm Xuyên lúc này đang thư thái ngồi ở trong căn phòng nhỏ hẹp, suy nghĩ về nguồn gốc của việc linh hồn xuyên đến thế giới mới thú vị này.
Dù sao thì chắc chắn không thể là vì cái gọi là số mệnh.
Không phải là không tin, dù sao thì chỉ cần biết đủ nhiều thì sẽ hiểu cái gọi là thần bí học không hề tồn tại, và tất cả mọi thứ siêu linh tương tự.
Bất quá, cũng chỉ là một thứ con người tạo ra để làm mỏ neo cho tinh thần có thể tiến về phía trước, nên dù có nhảm nhí và vô lí đến đâu cũng sẽ không có ai vạch trần.
Hắn lẩm nhẩm, môi khẽ mở, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ nghe trong căn phòng yên tĩnh này:
"Định luật bảo toàn năng lượng, năng lượng không thể tự sinh ra cũng không thể tự mất đi, nên không có thứ gì tự nhiên bắt đầu cũng tự nhiên mất đi
Có thể nói tất cả mọi thứ đều là năng lượng được bảo toàn trong hệ không gian vũ trụ nên sẽ không tồn tại bất cứ nguồn năng lượng vô điều kiện."
Hay nói cách khác không thể tồn tại cái gì gọi là thần hay giới linh, cùng lắm cũng chỉ là một kẻ to lớn đang thống trị tư duy của sinh vật bậc thấp hơn.
Còn về dị năng-
Lần này, bộ não phải hoạt động mạnh hơn, ngón trỏ vô thức chạm vào thái dương, xoay nhẹ một vòng.
Nếu nhìn từ góc độ nhân loại, dị năng này có lẽ là một thứ tốt, có thể là vũ khí, có thể là năng lượng, còn có thể là hi vọng duy nhất cho nhân loại trong tuyệt cảnh.
Nhưng nếu nhìn theo góc độ vĩ mô.
Cái gọi là dị năng này đã làm biến đổi quỹ đạo phát triển của loài người theo một hướng không thể đoán định.
Loài người bị lệ thuộc vào phát triển công nghệ cũng dựa trên tiền đề dị năng, kết quả bây giờ con người không thể sử dụng điện và còn bị thụt lùi khoảng cách khá xa so với nhân loại hiện đại.
Và một trăm phần trăm việc sử dụng dị năng là phải trả một cái giá nhận định.
Nếu coi sự xuất hiện của cổng là biến cố khiến thế giới không theo đúng quỹ đạo, vậy thì nơi này có phải là một vũ trụ song song nơi biến cố đã xảy ra và thế giới gốc hắn đã từng sống là một cánh cửa khác nếu không xuất hiện biến cố.
Đồng tử của Lý Niệm Xuyên giãn ra,ánh mắt mất đi tiêu cứ như đã nghĩ ra một thứ viển vông gì đó.
Nếu thật sự đúng như Lý Niệm Xuyên nghĩ, vậy thì rất có thể hắn đã có thể là con người đầu tiên đủ khả năng chứng thực được thuyết đa vũ trụ tồn tại.
Tuy nhiên, sự vui mừng trong tưởng tượng không đến.
Dù sao thì thứ này hiển nhiên là một kiến thức vô dụng.
Giờ chứng minh được thì để làm gì?
Đoạt giải oscar à?
Dừng lại ở đây thôi.
Kết thúc suy nghĩ Lý Niệm Xuyên đưa tay ra vơ lấy túi giấy trên bàn.
Ước chừng chắc cũng đã đủ giờ.
Nhẹ nhàng mở nắp bọc mì ra, không có những hương thơm nghi ngút.
Tay chạm vào cảm nhận nhiệt độ.
Có chút lạnh.
Nếu đặt ánh mắt ý kĩ ở trên lớp giấy thì còn thấy các đường vân bao quanh, có vẻ là một loại vỏ cây kì lạ, không rõ tác dụng.
Thiếu một chút dụng cụ à?
Không cần thiết.
Chọn cách thô bạo nhất, hắn dốc túi giấy đổ thẳng vào thực quản.
Một hương vị có thể nói là-
Khụ!
Đường nét gương mặt không kịp giữ lại biểu cảm, lông mày chau lại mạnh, cơ mặt co lên phản xạ, tay giơ lên vô thức chặn miệng không phun ra.
Thứ này cho người ăn à?
Cảm giác giống như nhai một mẩu bánh mì nát đã ngâm trong nước mười năm vậy.
Xúc cảm nơi đầu lưỡi nhận xét hương vị thứ ngũ cốc kỳ lạ vô cùng nhạt nhòa, cùng sự bở nát vốn có trong khoang miệng khiến vị giác bùng nổ.
Miệng cũng muốn nhổ nó ra.
Tuy không phải là một người kén ăn, nhưng hương vị này quá miễn cưỡng rồi.
Haizz, số tiền còn lại thật sự ít đến đáng thương.
Hắn phải cắn răng cố gắng nuốt trọn nốt số thức ăn còn lại.
Ực ực
Lý Niệm Xuyên nuốt trọn một hơi bọc mì gói dở tệ, còn suýt thì khiến hắn chết nghẹn.
Nhìn lại thùng đồ ăn mới mua, trong lòng lại dâng lên cảm giác hối hận chưa từng có, mắt đảo qua lại giữa thùng đồ ăn mới mua và những đồng tiền lẻ tẻ trên bàn.
Cũng không thể lãng phí được.
Lúc này, Lý Niệm Xuyên tạo thời bỏ qua vấn đề lương thực, rồi nghĩ đến việc vạch ra lộ trình những ngày tiếp theo.
Cốc - Cốc - Cốc
Dòng suy nghĩ gián đoạn.
Người quen?
Có hơi chút bất ngờ, với tính cách nhìn từ góc độ sinh hoạt thì chắc cũng không giao lưu mấy chứ?
Suy nghĩ là dư thừa khi câu trả lời ngay sau cánh cửa.
Tay cũng vội vàng vặn nắm cửa.
Trước mắt xuất hiện một bà lão mặc bộ áo len đang chống gậy, chiều cao chỉ bằng một nửa cơ thể của hiện tại.
"Tiền nhà của ngươi tháng này, nghìn đồng."
Rồi bà ta ngay lập tức dùng cây gậy hất chân cậu ra, tự nhiên bước vào căn phòng trọ.
Mụ ta đang định ngồi thì thấy số tiền lẻ tẻ trên bàn.
Mắt lóe sáng ngay lập tức chộp lấy vào tay rồi lật qua lật lại, ngón tay đếm nhanh thoăn thoắt.
"1 2 ..."
Người thì vẫn đứng đực ở cửa, cơ mặt không thay đổi vi mô nào, nhưng ánh mắt theo dõi từng cử động của bà ta với sự chú ý mà người ngoài sẽ tưởng là thờ ơ.
Có chút bất lịch sự?
Bà già lẩm nhẩm một lúc đếm xong, rồi vừa nói vừa xòe tay ra gương mặt như một điều hiển nhiên.
"Của ngươi còn thiếu 600 đồng nữa."
"Không phải là 590 sao?"
Sững sờ trước câu hỏi bất chợt, vì không nghĩ rằng sẽ có câu phản bác, gây lên cảm giác khó chịu không thuận lợi.
"Ngươi không mời ta vào nên ta thích tăng của ngươi thêm mười luân kim.
Sao?
Không phục?
Vậy thì người có thể cút rồi!"
Bà già lập tức đáp trả vô cùng thiếu văn hóa, bằng một gương mặt tức giận đỏ bừng như quả táo chín.
Lại là kiểu nói chuyện đáng chết này.
Trong lòng trào lên một cảm giác gì đó khó tả, không phải tức giận, không hẳn là buồn cười, chỉ là một loại cảm thán kỳ lạ trước sự tồn tại của kiểu người như vậy.
Hắn nhẹ nhàng thở ra qua mũi.
Lồng ngực hạ xuống khẽ, vai vẫn thẳng.
"Rồi."
Chỉ một từ, không tranh luận, không phản bác, giọng bằng phẳng như mặt nước không gió.
Người sống dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Mụ ta không hài lòng trước phản ứng thiếu kịch tính kia, mắt ti hí nhìn Lý Niệm Xuyên một lúc như đang chờ đợi thứ gì đó
Nhưng phải thất vọng vì thấy biểu cảm không mong muốn, gậy gỗ gõ nhẹ xuống sàn một cái, phủi sạch đống bụi không tồn tại.
"Sáu trăm đồng, nhớ là hết tuần này."
"Ta hiểu."
Lão đứng dậy, chống gậy lọc cọc tiến ra cửa, chân vừa bước qua ngưỡng cửa thì dừng lại, không quay đầu, giọng thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết.
"Cuối tuần ta không thấy thì cuốn gói đi."
"Tên quỷ nghèo!"
Còn không quên châm chọc một câu à?
Lý Niệm Xuyên đứng nhìn cánh cửa gỗ cũ kỹ một hồi, hai tay hắn vẫn đang buông thõng ở hai bên hông, không cử động, trong đầu hắn lúc này đang xử lý thông tin.
...
Sau một lúc, đầu hắn quay lại nhìn mặt bàn sạch bách.
Những đồng tiền ít ỏi duy nhất ấy lại ngay lập tức biến mất trước mắt vẫn khiến lòng đau như cắt.
Hắn đứng yên thêm một khoảnh khắc, ngón cái khẽ chạm vào lòng bàn tay không vì lý do gì.
Tốt thật, từ vấn đề tiền bạc giờ thành vấn đề sinh tồn rồi.
Nhìn lại trong ngày có vẻ tính cách ta và hắn không thể nói là giống nhau hoàn toàn, mà vốn dĩ là hai tính cách khác nhau.
Chỉ gặp mỗi hai người mà họ đều nhận ra được sự khác thường của mình.
Nhưng vấn đề đấy không khiến hắn quá để tâm, bước về phía bàn, kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt phẳng lên mặt bàn trống.
Nhưng có vẻ hiện tại vấn đề bại lộ còn không đáng lo bằng tiền bạc a.
Lục tìm kiếm dữ liệu trong bộ não, vô số ý tưởng về việc phát minh ra những công nghệ không thuộc về thời đại này.
Theo như thông tin đã biết thì có vẻ khoa học của thế giới này đã dừng lại ở năm 1500.
Những cái tên nổi tiếng lướt qua trong đầu.
Cách mạng công nghiệp lần thứ nhất-
Thời kì hơi nước James Watt....
Bóng đèn Edison's ....
Đĩa Faraday...
Khoan đã.
Như đã nhớ ra một thứ gì đó cực kỳ quan trọng đã quên từ lúc nhìn thấy cấu trúc của chiếc tivi.
Đúng rồi là điện.
Bất giác đột nhiên hắn nhận ra một vấn đề.
Chiếc tivi này không có điện thì hoạt động kiểu gì?
Như đã chạm vào công tắc của sự tò mò, chân ngay lập tức tiến đến chiếc ti vi cổ đại.
Cái ti vi này không có điều khiển chỉ có những nút bấm cơ bản như mũi tên sang trái phải bật tắt.
Nhẹ nhàng rút giác cắm duy nhất ở trên tường, cầm trên tay xúc giác truyền đến cảm khác sần sùi, lạnh lạnh nhìn vào thấy cái giác cắm này chỉ có một đầu.
Nó không giống đa số những đồ điện gia dụng hiện đại, hiển nhiên là vậy.
Lật qua lật lại trước mặt, ánh mắt di chuyển chậm rãi từ đầu này sang đầu kia, rồi nhìn lại đầu cắm trên tường.
Lý Niệm Xuyên vẫn chưa thấy được điều gì.
Nhìn những thứ vẫn không có gì đặc biệt, lòng tò mò nhanh chóng bị dập tắt.
Có vẻ cũng chẳng khác gì so với thế giới cũ.
Hắn nhẹ nhàng cắm lại đầu giác vào tường, ngồi xuống giường suy nghĩ.
Vấn đề cốt lõi hiện giờ không phải là liệu có biết cách tạo ra điện hay không, kiến thức về điện từ học cơ bản thì vẫn còn nhớ rõ, vật liệu kim loại như đồng, sắt có lẽ không thiếu.
Tuy nhiên vấn đề thực tế hiện tại là-
Hắn lại chăm chăm vào mặt bàn không tồn tại thứ gì.
-Điều này giống như lãnh đạo bắt làm nghiên cứu một dự án lớn, muốn có kết quả tốt mà không cấp kinh phí vậy.
Thực sự viển vông.
Sau khi nghĩ đến phương pháp tồi tệ nhất, hắn nằm xuống, lưng chạm chiếc đệm mỏng cứng ngắc, bên ngoài ô cửa.
Màu đỏ âm u vẫn không tắt, như thể màu sắc kỳ dị ấy chưa bao giờ có ý định nhường chỗ cho bóng tối thật sự.
Đôi mắt nhắm lại.
Thật ra vẫn còn một cách.
Elicron.
Hắn không thích thứ này.
Cảm giác nó mang lại thật sự quá hỗn độn, không nằm trong tầm kiểm soát.
Và thậm chí nó còn không thuộc về mình.
[Thông Tuệ Giả]?
Nghe thế nào cũng không phải kĩ năng có thể chủ động kích hoạt.
Lấy lại tập trung.
Không biết cách kích hoạt thì cứ làm theo bản năng, giống như lần đầu tiên học bơi, không ai giải thích được cảm giác nước đỡ cơ thể cho đến khi tự mình trải nghiệm.
Không có gì xảy ra.
...
Vẫn không có gì.
Lý Niệm Xuyên không thở dài, không cau mày.
Chỉ để mặc hơi thở dàn đều trong lồng ngực, ngón tay trên đệm khẽ duỗi ra rồi thôi.
Giống như một trong cuộc sống bình thường mà ảo tưởng những điều vô nghĩa, dù có làm như thế nào cũng không khác biệt.
Bên ngoài, bầu trời kỳ lạ này vẫn lặng lẽ bao phủ, không vội vàng, như thể nó đã quen với việc chờ đợi từ rất lâu rồi.
Mắt khẽ hờ cuối cùng cũng khép kín hoàn toàn.
Mệt mỏi rồi.