Khác Ta Là Vật Lý Chi Chủ tại dị giới

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hằng Số Planck Tại Dị Giới
Chương 6: Dở Tệ


Màn đêm dần buông xuống, màu tối đen của việc thiếu đi ánh sáng không xuất hiện, mà lại là một màu đỏ âm u và quỷ dị bao quanh.

Lý Niệm Xuyên lúc này đang thư thái ngồi ở trong căn phòng nhỏ hẹp, suy nghĩ về nguồn gốc của việc linh hồn xuyên đến thế giới mới thú vị này.

Dù sao thì chắc chắn không thể là vì cái gọi là số mệnh.

Không phải là không tin, dù sao thì chỉ cần biết đủ nhiều thì sẽ hiểu cái gọi là thần bí học không hề tồn tại, và tất cả mọi thứ siêu linh tương tự.

Bất quá, cũng chỉ là một thứ con người tạo ra để làm mỏ neo cho tinh thần có thể tiến về phía trước, nên dù có nhảm nhí và vô lí đến đâu cũng sẽ không có ai vạch trần.

Hắn lẩm nhẩm, môi khẽ mở, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ nghe trong căn phòng yên tĩnh này:

"Định luật bảo toàn năng lượng, năng lượng không thể tự sinh ra cũng không thể tự mất đi, nên không có thứ gì tự nhiên bắt đầu cũng tự nhiên mất đi

Có thể nói tất cả mọi thứ đều là năng lượng được bảo toàn trong hệ không gian vũ trụ nên sẽ không tồn tại bất cứ nguồn năng lượng vô điều kiện."

Hay nói cách khác không thể tồn tại cái gì gọi là thần hay giới linh, cùng lắm cũng chỉ là một kẻ to lớn đang thống trị tư duy của sinh vật bậc thấp hơn.

Còn về dị năng-

Lần này, bộ não phải hoạt động mạnh hơn, ngón trỏ vô thức chạm vào thái dương, xoay nhẹ một vòng.

Nếu nhìn từ góc độ nhân loại, dị năng này có lẽ là một thứ tốt, có thể là vũ khí, có thể là năng lượng, còn có thể là hi vọng duy nhất cho nhân loại trong tuyệt cảnh.

Nhưng nếu nhìn theo góc độ vĩ mô.

Cái gọi là dị năng này đã làm biến đổi quỹ đạo phát triển của loài người theo một hướng không thể đoán định.

Loài người bị lệ thuộc vào phát triển công nghệ cũng dựa trên tiền đề dị năng, kết quả bây giờ con người không thể sử dụng điện và còn bị thụt lùi khoảng cách khá xa so với nhân loại hiện đại.

Và một trăm phần trăm việc sử dụng dị năng là phải trả một cái giá nhận định.

Nếu coi sự xuất hiện của cổng là biến cố khiến thế giới không theo đúng quỹ đạo, vậy thì nơi này có phải là một vũ trụ song song nơi biến cố đã xảy ra và thế giới gốc hắn đã từng sống là một cánh cửa khác nếu không xuất hiện biến cố.

Đồng tử của Lý Niệm Xuyên giãn ra,ánh mắt mất đi tiêu cứ như đã nghĩ ra một thứ viển vông gì đó.

Nếu thật sự đúng như Lý Niệm Xuyên nghĩ, vậy thì rất có thể hắn đã có thể là con người đầu tiên đủ khả năng chứng thực được thuyết đa vũ trụ tồn tại.

Tuy nhiên, sự vui mừng trong tưởng tượng không đến.

Dù sao thì thứ này hiển nhiên là một kiến thức vô dụng.

Giờ chứng minh được thì để làm gì?

Đoạt giải oscar à?

Dừng lại ở đây thôi.

Kết thúc suy nghĩ Lý Niệm Xuyên đưa tay ra vơ lấy túi giấy trên bàn.

Ước chừng chắc cũng đã đủ giờ.

Nhẹ nhàng mở nắp bọc mì ra, không có những hương thơm nghi ngút.

Tay chạm vào cảm nhận nhiệt độ.

Có chút lạnh.

Nếu đặt ánh mắt ý kĩ ở trên lớp giấy thì còn thấy các đường vân bao quanh, có vẻ là một loại vỏ cây kì lạ, không rõ tác dụng.

Thiếu một chút dụng cụ à?

Không cần thiết.

Chọn cách thô bạo nhất, hắn dốc túi giấy đổ thẳng vào thực quản.

Một hương vị có thể nói là-

Khụ!

Đường nét gương mặt không kịp giữ lại biểu cảm, lông mày chau lại mạnh, cơ mặt co lên phản xạ, tay giơ lên vô thức chặn miệng không phun ra.

Thứ này cho người ăn à?

Cảm giác giống như nhai một mẩu bánh mì nát đã ngâm trong nước mười năm vậy.

Xúc cảm nơi đầu lưỡi nhận xét hương vị thứ ngũ cốc kỳ lạ vô cùng nhạt nhòa, cùng sự bở nát vốn có trong khoang miệng khiến vị giác bùng nổ.

Miệng cũng muốn nhổ nó ra.

Tuy không phải là một người kén ăn, nhưng hương vị này quá miễn cưỡng rồi.

Haizz, số tiền còn lại thật sự ít đến đáng thương.

Hắn phải cắn răng cố gắng nuốt trọn nốt số thức ăn còn lại.

Ực ực

Lý Niệm Xuyên nuốt trọn một hơi bọc mì gói dở tệ, còn suýt thì khiến hắn chết nghẹn.

Nhìn lại thùng đồ ăn mới mua, trong lòng lại dâng lên cảm giác hối hận chưa từng có, mắt đảo qua lại giữa thùng đồ ăn mới mua và những đồng tiền lẻ tẻ trên bàn.

Cũng không thể lãng phí được.

Lúc này, Lý Niệm Xuyên tạo thời bỏ qua vấn đề lương thực, rồi nghĩ đến việc vạch ra lộ trình những ngày tiếp theo.

Cốc - Cốc - Cốc

Dòng suy nghĩ gián đoạn.

Người quen?

Có hơi chút bất ngờ, với tính cách nhìn từ góc độ sinh hoạt thì chắc cũng không giao lưu mấy chứ?

Suy nghĩ là dư thừa khi câu trả lời ngay sau cánh cửa.

Tay cũng vội vàng vặn nắm cửa.

Trước mắt xuất hiện một bà lão mặc bộ áo len đang chống gậy, chiều cao chỉ bằng một nửa cơ thể của hiện tại.

"Tiền nhà của ngươi tháng này, nghìn đồng."

Rồi bà ta ngay lập tức dùng cây gậy hất chân cậu ra, tự nhiên bước vào căn phòng trọ.

Mụ ta đang định ngồi thì thấy số tiền lẻ tẻ trên bàn.

Mắt lóe sáng ngay lập tức chộp lấy vào tay rồi lật qua lật lại, ngón tay đếm nhanh thoăn thoắt.

"1 2 ..."

Người thì vẫn đứng đực ở cửa, cơ mặt không thay đổi vi mô nào, nhưng ánh mắt theo dõi từng cử động của bà ta với sự chú ý mà người ngoài sẽ tưởng là thờ ơ.

Có chút bất lịch sự?

Bà già lẩm nhẩm một lúc đếm xong, rồi vừa nói vừa xòe tay ra gương mặt như một điều hiển nhiên.

"Của ngươi còn thiếu 600 đồng nữa."

"Không phải là 590 sao?"

Sững sờ trước câu hỏi bất chợt, vì không nghĩ rằng sẽ có câu phản bác, gây lên cảm giác khó chịu không thuận lợi.

"Ngươi không mời ta vào nên ta thích tăng của ngươi thêm mười luân kim.

Sao?

Không phục?

Vậy thì người có thể cút rồi!"

Bà già lập tức đáp trả vô cùng thiếu văn hóa, bằng một gương mặt tức giận đỏ bừng như quả táo chín.

Lại là kiểu nói chuyện đáng chết này.

Trong lòng trào lên một cảm giác gì đó khó tả, không phải tức giận, không hẳn là buồn cười, chỉ là một loại cảm thán kỳ lạ trước sự tồn tại của kiểu người như vậy.

Hắn nhẹ nhàng thở ra qua mũi.

Lồng ngực hạ xuống khẽ, vai vẫn thẳng.

"Rồi."

Chỉ một từ, không tranh luận, không phản bác, giọng bằng phẳng như mặt nước không gió.

Người sống dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Mụ ta không hài lòng trước phản ứng thiếu kịch tính kia, mắt ti hí nhìn Lý Niệm Xuyên một lúc như đang chờ đợi thứ gì đó

Nhưng phải thất vọng vì thấy biểu cảm không mong muốn, gậy gỗ gõ nhẹ xuống sàn một cái, phủi sạch đống bụi không tồn tại.

"Sáu trăm đồng, nhớ là hết tuần này."

"Ta hiểu."

Lão đứng dậy, chống gậy lọc cọc tiến ra cửa, chân vừa bước qua ngưỡng cửa thì dừng lại, không quay đầu, giọng thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết.

"Cuối tuần ta không thấy thì cuốn gói đi."

"Tên quỷ nghèo!"

Còn không quên châm chọc một câu à?

Lý Niệm Xuyên đứng nhìn cánh cửa gỗ cũ kỹ một hồi, hai tay hắn vẫn đang buông thõng ở hai bên hông, không cử động, trong đầu hắn lúc này đang xử lý thông tin.

...

Sau một lúc, đầu hắn quay lại nhìn mặt bàn sạch bách.

Những đồng tiền ít ỏi duy nhất ấy lại ngay lập tức biến mất trước mắt vẫn khiến lòng đau như cắt.

Hắn đứng yên thêm một khoảnh khắc, ngón cái khẽ chạm vào lòng bàn tay không vì lý do gì.

Tốt thật, từ vấn đề tiền bạc giờ thành vấn đề sinh tồn rồi.

Nhìn lại trong ngày có vẻ tính cách ta và hắn không thể nói là giống nhau hoàn toàn, mà vốn dĩ là hai tính cách khác nhau.

Chỉ gặp mỗi hai người mà họ đều nhận ra được sự khác thường của mình.

Nhưng vấn đề đấy không khiến hắn quá để tâm, bước về phía bàn, kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt phẳng lên mặt bàn trống.

Nhưng có vẻ hiện tại vấn đề bại lộ còn không đáng lo bằng tiền bạc a.

Lục tìm kiếm dữ liệu trong bộ não, vô số ý tưởng về việc phát minh ra những công nghệ không thuộc về thời đại này.

Theo như thông tin đã biết thì có vẻ khoa học của thế giới này đã dừng lại ở năm 1500.

Những cái tên nổi tiếng lướt qua trong đầu.

Cách mạng công nghiệp lần thứ nhất-

Thời kì hơi nước James Watt....

Bóng đèn Edison's ....

Đĩa Faraday...

Khoan đã.

Như đã nhớ ra một thứ gì đó cực kỳ quan trọng đã quên từ lúc nhìn thấy cấu trúc của chiếc tivi.

Đúng rồi là điện.

Bất giác đột nhiên hắn nhận ra một vấn đề.

Chiếc tivi này không có điện thì hoạt động kiểu gì?

Như đã chạm vào công tắc của sự tò mò, chân ngay lập tức tiến đến chiếc ti vi cổ đại.

Cái ti vi này không có điều khiển chỉ có những nút bấm cơ bản như mũi tên sang trái phải bật tắt.

Nhẹ nhàng rút giác cắm duy nhất ở trên tường, cầm trên tay xúc giác truyền đến cảm khác sần sùi, lạnh lạnh nhìn vào thấy cái giác cắm này chỉ có một đầu.

Nó không giống đa số những đồ điện gia dụng hiện đại, hiển nhiên là vậy.

Lật qua lật lại trước mặt, ánh mắt di chuyển chậm rãi từ đầu này sang đầu kia, rồi nhìn lại đầu cắm trên tường.

Lý Niệm Xuyên vẫn chưa thấy được điều gì.

Nhìn những thứ vẫn không có gì đặc biệt, lòng tò mò nhanh chóng bị dập tắt.

Có vẻ cũng chẳng khác gì so với thế giới cũ.

Hắn nhẹ nhàng cắm lại đầu giác vào tường, ngồi xuống giường suy nghĩ.

Vấn đề cốt lõi hiện giờ không phải là liệu có biết cách tạo ra điện hay không, kiến thức về điện từ học cơ bản thì vẫn còn nhớ rõ, vật liệu kim loại như đồng, sắt có lẽ không thiếu.

Tuy nhiên vấn đề thực tế hiện tại là-

Hắn lại chăm chăm vào mặt bàn không tồn tại thứ gì.

-Điều này giống như lãnh đạo bắt làm nghiên cứu một dự án lớn, muốn có kết quả tốt mà không cấp kinh phí vậy.

Thực sự viển vông.

Sau khi nghĩ đến phương pháp tồi tệ nhất, hắn nằm xuống, lưng chạm chiếc đệm mỏng cứng ngắc, bên ngoài ô cửa.

Màu đỏ âm u vẫn không tắt, như thể màu sắc kỳ dị ấy chưa bao giờ có ý định nhường chỗ cho bóng tối thật sự.

Đôi mắt nhắm lại.

Thật ra vẫn còn một cách.

Elicron.

Hắn không thích thứ này.

Cảm giác nó mang lại thật sự quá hỗn độn, không nằm trong tầm kiểm soát.

Và thậm chí nó còn không thuộc về mình.

[Thông Tuệ Giả]?

Nghe thế nào cũng không phải kĩ năng có thể chủ động kích hoạt.

Lấy lại tập trung.

Không biết cách kích hoạt thì cứ làm theo bản năng, giống như lần đầu tiên học bơi, không ai giải thích được cảm giác nước đỡ cơ thể cho đến khi tự mình trải nghiệm.

Không có gì xảy ra.

...

Vẫn không có gì.

Lý Niệm Xuyên không thở dài, không cau mày.

Chỉ để mặc hơi thở dàn đều trong lồng ngực, ngón tay trên đệm khẽ duỗi ra rồi thôi.

Giống như một trong cuộc sống bình thường mà ảo tưởng những điều vô nghĩa, dù có làm như thế nào cũng không khác biệt.

Bên ngoài, bầu trời kỳ lạ này vẫn lặng lẽ bao phủ, không vội vàng, như thể nó đã quen với việc chờ đợi từ rất lâu rồi.

Mắt khẽ hờ cuối cùng cũng khép kín hoàn toàn.

Mệt mỏi rồi.
 
Hằng Số Planck Tại Dị Giới
Chương 7: Mưa


Tách

Tách

Tách.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ nhẹ nhàng vang lên, Đôi mắt nhắm nghiền lại có một chút dễ chịu.

Hắn rất thích mưa, tính chất sâu thẳm trong từng giọt nước.

Khiến tâm hồn luôn trở nên tốt hơn một cách kỳ lạ, như thể mỗi giọt rơi sẽ phục hồi tinh thần.

Đột nhiên, Lý Niệm Xuyên như linh cảm một điều gì bất chợt.

Hắn chồm người lên, đứng dậy nhìn ra ngoài đường phố.

Ngay lúc này, phía dưới màn mưa cách nơi hắn ở chỉ khoảng hai mươi mét, trong một con hẻm nhỏ, đang có một nữ nhân sắc thái lạnh lùng đang cầm một chiếc ô trắng tinh xảo.

Dưới ánh sáng đỏ mờ nhạt Lý Niệm Xuyên thấy cô ta đang nở một nụ cười kì lạ, nhìn đối diện vào mắt hắn một cách đầy tinh quái.

Rồi di chuyển bước từng bước nhẹ nhàng chậm rãi như thể đang đi trên băng mỏng, mỗi cú chạm chân không hề gây ra một chút tiếng vọng khó chịu nào.

Bóng hình của người phụ nữ biến mất vào trong con hẻm tối tăm như bị nuốt chửng vào bóng đêm không còn dấu vết.

"Một người đàn bà kì lạ?"

Tuy nhiên, không đặt quá nhiều sự quan tâm vào vấn đề này.

Dù sao ở nơi không biết rõ quy tắc này, việc xen vào chuyện người khác là điều ng.u ngốc nhất có thể làm.

Tuy nhiên có một điều Lý Niệm Xuyên không biết.

Phía sâu trong con hẻm nhỏ lúc này không yên bình như vậy, có một cái bốn mươi tuổi trung niên nam tử đang trong tình trạng chạy chối chết.

Như bị một con quái vật đuổi theo.

Lúc này, hắn đang trốn trong đống rác sinh hoạt bốc mùi ẩm ướt.

Cố gắng bịt chặt ngũ quan, sợ rằng chỉ vì phát ra một tiếng kêu nhỏ thì tất cả nỗ lực nãy giờ đều chỉ là công cốc.

Phía ngoài, người phụ nữ kỳ lạ mà Lý Niệm Xuyên vừa thấy bất chợt đứng lại, giãn tròng mắt như thể nhìn xuyên thấu được nơi ẩn náu của người đàn ông một cách kì dị.

"Tách!"

Sau một tiếng hô khó hiểu của cô ta, Cánh tay phải của kẻ đang trốn đột ngột giật mạnh, rồi tách ra khỏi khớp vai một cách sạch sẽ, không thứ chất lỏng nào chảy ra.

Cánh tay rơi xuống vũng nước, ngón tay vẫn còn co giật nhẹ như một con giun bị cắt đứt, cảm giác đau đớn không tồn tại.

Nhưng thay vì vui mừng vì không đau, vẻ mặt ông ta bắt đầu biến dạng méo mó vì kinh hoàng cùng nỗi tuyệt vọng đan xen giữa chết chóc.

"Á... aaaa!!!"

Tiếng gào thét ấy nhanh chóng bị biến thành âm thành quái dị của đĩa nhạc cổ điển bị ma ám.

Khóe miệng dưới mái tóc lạnh màu bạch kim trở nên rộng hơn, đôi chân tiến lại gần từng bước một.

"Vẻ đẹp này phù hợp với ngươi đấy."

Một nụ cười tinh nghịch của một đứa trẻ con nghịch ngợm đang chơi đùa xuất hiện,.

Tạo nét tương phản quái đản với kẻ đang co quắp nằm kia.

Rồi từ từ tiến lại gần vị trí của người đàn ông, bước chậm như một chiếc đồng hồ dao động từng khắc.

"Đừng.......

Đừng....

Xin ngài tha cho tôi, tôi đã nói hết những gì mình biết rồi..."

Giọng run rẩy như chiếc lá trước gió bão, hai chân đang cố gắng lùi ra xa nhưng lưng đã chạm bức tường gạch men từ lúc nào không hay.

Vẫn với phong thái ấy, người đàn bà cứ từng bước, từng bước.

Chiếc ô trắng che nghiêng một góc nhỏ, hứng những hạt mưa rơi thành từng dòng tinh tế trên nền vải.

"Vậy thì không phải người vô dụng rồi sao?"

Âm thanh lạnh lùng cất lên, nhẹ như gió thoảng, không có chút sóng gió cảm xúc, trên miệng vẫn treo nụ cười tinh quái.

"K...h...ô...n..gggg."

Giọng nói người đàn ông vang lên, nhưng lúc này đã bị kéo dài vô tận như một con búp bê hỏng hóc linh kiện đến không phát nổi ra âm thanh.

Từng chi thể lần lượt tự động tách rời nhau, giống với một món đồ chơi xếp hình rẻ tiền.

Vẫn không dính bất kì giọt máu nào, những bộ phận ấy khác nào có linh hồn tự động bóp chặt lấy khí quản của hắn ta.

"Lại thêm một tác phẩm nghệ thuật rồi~."

Tiếng nói nhỏ nhẹ nhanh chóng bị hòa tan giữa cơn mưa mát mẻ.

Cùng lúc đó, Lý Niệm Xuyên hiện đang nằm trên chiếc nệm nhỏ nhắn của mình.

Tuy nhiên, ý thức của hắn không còn trong căn phòng trọ nhỏ hẹp đơn sơ.

Mà là một khoảng hư vô tối tăm mờ mịt.

Trước không gian u ám, Lý Niệm Xuyên không tỏ ra bất ngờ nào trên gương mặt lạnh lùng, lần này có vẻ đã đoán được quy tắc xuất hiện của nó.

Không phải chờ đợi lâu, cảnh quan bắt đầu biến đổi, nhào nặn trở thành một mảnh đất trống bằng.

Trước mặt là một quái vật khổng lồ bằng mây đang treo lơ lửng, chiếm gần hết tầm nhìn.

Đám mây nằm ngay trên đầu, chỉ cách mặt đất vài trăm trượng, đen kịt, nặng nề, như một tấm trần bê tông khổng lồ được làm từ bóng tối đặc quánh.

Nó phẳng lì, rộng mênh mông, cảm giác như chỉ cần giơ tay lên là chạm được vào lớp khí ẩm ướt, lạnh lẽo ấy.

Từ đáy mây đó, một khối mây trắng xám cuồn cuộn bùng phát vút thẳng lên trời cao hàng chục kilomet, y hệt một ngọn núi lửa khổng lồ đang phun trào chậm rãi.

Những bông mây trắng phồng lên, xoắn lại, chồng chất lên nhau thành tòa tháp khổng lồ, bờ vai to lớn, lởm chởm, căng cứng tương tự cơ bắp của một vị thần giận dữ.

Đảo mắt nhìn lại về phía cơ thể.

Trạng thái hiện tại có chút dị thường.

Cơ thể phai màu có thể thấy rõ bằng mắt thường một cách mờ ảo không trọng lượng, không có bất cứ cảm giác gì, khi cố gắng chạm vào lại xuyên qua như không khí.

CRACKKKKK!

Một tiếng động kinh hoàng của một vật bị gãy nát, vang lên giống như thể đánh thức Lý Niệm Xuyên đang mê man trước trạng thái bản thân.

Ngay lập tức, một tia sáng cực tím chói mắt đến nỗi choáng váng xuất hiện.

Rồi sau đó lại là tiếng nổ kinh thiên động địa.

Từng tầng lôi vân rầm rộ oanh tạc xuống mặt đất nứt toác, sóng áp suất xung kích từ cách vụ va chạm của tia sẽ với mặt đất khiến từng phần tử không khí bị bẻ cong vì ion hóa, bắn ra xung quanh.

Đôi mắt hắn giãn ra, xác thịt vẫn không có phản hồi, chỉ có thính giác và thị giác vẫn đang hoạt động hết khả năng.

Chưa dừng lại, nối tiếp những tia sét và tiếng vang chấn động chớp nhoáng vẫn cứ liên tục.

Lý Niệm Xuyên nhận thấy bộ não thân thể mình bắt đầu quá tải bởi cách tiếng ồn công suất cực lớn này.

Ngay khi nhận ra các rắc rối bắt đầu tràn đến những cơn đau âm ỉ.

Tuy đã điên cuồng vùng vẫy, cố gắng hết sức để bịt mắt và tai, nhưng tất cả những nỗ lực đấy đều là vô dụng trước tiếng gầm rú của trời đất.

Chưa lúc nào, hắn thấy hối hận vì có những giác quan này đến vậy.

Những thông tin tiếng ồn truyền thẳng vào não cắt đứt khả năng suy nghĩ, trong đầu chỉ còn lại một chữ.

CHẠY!

Đôi chân chạy theo bản năng nguyên thủy.

Vô dụng thôi, những đám mây không thay đổi vị trí trong mắt, vẫn liên tục đánh ra từng đạo từng đạo lôi điện thuần túy.

..........

.........

.........

..........

Không biết đã qua bao lâu tiếng nổ cuối cùng cũng dừng lại, đám mây hùng vĩ tráng lệ giữa đất trời bắt đầu thu nhỏ lại, từng cụm, từng cụm và rồi biến mất.

Không gian xung quanh tan rã trở lại thành màu tối đen thiếu ánh sáng của hư không.

Nhưng về trạng thái của Lý Niệm Xuyên lúc này, có chút không được nữa rồi.

Sự quá tải thần kinh khiến các neuron trung ương tự ngắt nguồn, thậm chí còn không nhận thức được việc bản thân đang ở đâu.

Não bị chết máy, các cơ quan thần kinh bắt đầu tự động xóa đi phần lớn lượng kí ức liên quan không thể tiếp nhận.

Trí tuệ của Lý Niệm Xuyên bây giờ còn chẳng so được với con bọ, không thể suy nghĩ chỉ có thể trôi nổi bất định giữa hư không mờ mịt.

Rồi thời gian bắt đầu tua nhanh, trôi qua trong nơi không tồn tại bất kì thứ gì này.

Một ngày trôi qua

...........

Một tháng trôi qua

....

Một năm trôi qua

.... trôi qua

Thời gian vẫn cứ lưu chuyển liên tục trong sự tĩnh mịch yên ắng, không tạp âm , không ánh sáng, không tồn tại bất kì khái niệm gì.

Hắn đang trong chìm đắm cơn mê man.

Thân thể co giật vì đột nhiên từng tri giác được trả lại từ hư vô, giống như vừa mơ một giấc mơ, ký ức trở nên lộn xộn.

Sau thêm khoảng một khoảng thời gian nữa nữa nữa, Lý Niệm Xuyên đã có thể suy nghĩ bình thường.

Tuy nhiên, kì quái là hắn vẫn chưa nhận ra được tình hình hiện tại.

Trong sự yên lặng chết chóc đôi mắt lay chuyển, bất động trước cảnh ngộ này.

Tuy nhiên ký ức thậm chí còn chưa khôi phục ra lý do tại sao mình lại trôi nổi bất định ở đây.

Hành động hiện tại bất quá cũng chỉ có thể so với con rối.

Tôi..là..ai..?

Câu hỏi từ sâu trong linh hồn bốc lên, nhưng không tồn tại tiếng vọng, mọi âm thanh bị sự yên tĩnh ngột ngạt của không gian hấp thụ.

Lại sau thêm khoảng một tháng thời gian, cuối cùng thì kí ức cũng trở lại hoàn toàn, tuy vẫn có chút lộn xộn nhưng đã trở nên tốt hơn trước rất nhiều.

Ta là Lý Niệm Xuyên!

Chỉ trong tức khắc, mọi thứ đã trở lại, tất cả mọi thứ.

Lời khẳng định chắc nịch được hắn cắm xuống neo đậu vào sâu trong ý thức.

Có vẻ mình phải làm mới lại nhận thức về không gian này rồi.

Ở đây thậm chí còn không tồn tại khái niệm thời gian, cách nó diễn ra thật sự là vượt khỏi nhận thức của con người.

Những nỗi sợ hãi những điều chưa biết từ trong linh hồn truyền đến, nhưng nhiều hơn là sự hiếu kỳ về không thời gian bí ẩn này.

Khoan đã bây giờ có một vấn đề thực tế hơn.

Mình rốt cuộc rời khỏi đây bằng cách nào?

Chưa kịp để Lý Niệm Xuyên suy nghĩ kỹ, thì không gian lại một lần nữa xê dịch.

Từ từ mở đôi mắt nặng trịch như đổ đặc chì của mình ra, đập vào mặt là cái trần nhà có chút ẩm mốc, có lẽ là vì tuổi đời đã cao.

Tách

Tách

Tách

Tiếng lộp bộp bên ngoài đã trở nên trầm túc hơn.

Có vẻ là đã về lại nhà rồi.

...

Khoan đã vẫn còn mưa?

Như là nhận ra một điều gì đặc biệt nhưng chưa kịp nghĩ kĩ, thì ở giữa lồng ngực lại truyền đến một cảm giác khác lạ, giống như đã chạm đến một loại giới hạn nào đó của thân xác.

Một dòng nước ấm áp tưới khắp toàn thân, trào ra tứ phương tám hướng như sóng trào.

Cảm giác thoải mái xen lẫn với xúc cảm từng thớ cơ nhức nhối như bị xé rách, rôid lại lành với tốc độ chóng mặt.

Sau một lúc bất động trên giường.

Hắn nắm chặt bàn tay.

Lực lượng truyền đến có vẻ đã lớn hơn nhiều so với sức khỏe yếu đuối trước đây.

Trong đầu bỗng chốc có những dòng điện chạy qua.

Không phải ẩn dụ mà thật sự như có dòng điện chạy qua!

Khoảng khắc ngắn ngủi bất chợt này đã được một người phụ nữ ở xa bắt lấy trong khóe mắt một cách đầy tinh tế.

Cô ta vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, vô tình.

"Thú vị thật!"

Lý Niệm Xuyên đang ngồi giữa gian phòng nhỏ, không biết về sự biến đổi bất ngờ này của cơ thể này đã gây ra những phiền phức gì.

Có lẽ nếu biết chắc hắn đã sớm trốn ở một nơi kín đáo hơn.

....

Cảm giác ấy tắt dần theo thời gian.

Tuy cơ thể đầy mệt mỏi những vẫn ngồi dậy, hai ngón tay giơ ra trước ngực, hành động như được khắc sâu trong gen.

Phụt!

Một dòng điện màu tím bắn ra từ hai đầu ngón tay, đâm loạn xạ xung quanh bán kính khoảng hai mươi centimet.

Một cảm giác tê rần truyền đến từ đôi bàn tay, tuy nhiên vẫn không ảnh hưởng đến quá trình.

Ngắm nhìn dòng điện truyền qua lại với đôi mắt chan chứa đầy tò mò.

Sự hứng thú xuất phát từ nghề nghiệp sống lại.

Thứ này là dị năng?

Hai tay vẫn giữ nguyên tư thế, bất chấp việc có cảm giác bị hút đi năng lượng, dòng điện vẫn phóng ra không có quy luật.

Dòng điện tím vẫn phóng loạn xạ, nhảy từ đầu ngón này sang đầu ngón kia như những con rắn nhỏ không có não, đốt cháy không khí thành từng mảng nhỏ li ti mà mắt thường có thể nhìn thấy nếu chú ý đủ kỹ.

Lý Niệm Xuyên từ từ dang rộng hai bàn tay ra, khoảng cách giữa hai lòng bàn tay tăng dần từ hai mươi centimet lên ba mươi, rồi bốn mươi.

Dòng điện kéo dài theo, mỏng hơn.

Dòng điện đột ngột thu lại, đứt phựt y chang một sợi chỉ.

Sự kiệt quệ truyền đến, không phải là thể lực mà là một thứ năng lượng giống hơn là tinh lực.

Không bất ngờ, hay có thể nói là như trong dự đoán, hắn từ từ hạ tay xuống, môi nở một nụ cười như không cười.

Có vẻ thế giới này bắt đầu trở nên hay ho hơn rồi đây.

Nhìn từ ngoài cửa vào chàng trai trẻ tên Lý Niệm Xuyên kia lúc này, ai không biết lại tưởng là kẻ vừa mới nghĩ ra mưu đồ bất chính.
 
Hằng Số Planck Tại Dị Giới
Chương 8: Lộ Tẩy?


Buổi sáng tinh mơ, những tia ánh nắng đầu ngày chiếu thẳng vào thân thể của Lý Niệm Xuyên.

Tỉnh lại một cách máy móc, đôi mắt bình lặng như gió thu khẽ mở.

Tinh thần có chút tốt hơn sau những giày vò hôm qua, tuy nhiên cảm giác cơ thể lại không giống, một dòng điện khẽ lưu động vẫn khiến hắn có chút không quen.

Định thần lại, hắn cẩn thận xem lại dáng vẻ thân thể mình.

Cơ thể này, dáng dấp có chút giống với trước kia.

Cảm giác chiều cao khoảng một mét bảy, dáng người không béo mà gầy một cách mảnh khảnh, xương quai xanh lộ ra ở cổ, trên người treo bộ quần áo kiểu dáng có thể coi là bình thường.

Dòng suy nghĩ bắt đầu lay động, nhận thức được thông tin bản địa mà mình đang nắm bắt có hơi sơ sài, quyết định đi lang thang xung quanh con phố không quen.

Ánh mắt dừng trên chiếc đồng hồ khoảng một giây.

Bảy giờ ba mươi phút.

Thời điểm có thể coi là đẹp để bắt đầu một ngày mới.

Chân khẽ bước đến cánh cửa gỗ, từ tay truyền về một cảm giác mát lạnh.

Nhìn xung quanh hành lang trống rỗng và những cánh cửa khác.

Lý Niệm Xuyên nhận ra một điều, từ lúc đến đây hắn còn chưa nhìn thấy một lần hàng xóm láng giềng.

Tuy nhiên không để ý quá lâu vào vấn đề này, mà đi tiếp một cách đầy quyết đoán.

Vốn dĩ đã không quá hiểu biết về thân thế của người ta, cũng không nên làm những cái gì quá lỗ mãng dễ khiến hắn ảnh hưởng vấn đề thân phận.

Cạch

Tiếng cửa mở phòng 412 đột ngột vang lên.

Quay đầu nhìn lại vào cánh cửa, một thân ảnh dáng người cao to, làn da nâu sạm hiện ra như ngọn núi nhỏ, trạc khoảng hai mươi tuổi đổ lên.

Cơ thể mạnh mẽ cơ bắp săn chắc, trông có vẻ hơi cho người ta cảm giác rắn rỏi.

"Lý tiểu tử à, tiện lợi hay không có thể đi mua cho ta bao thuốc?"

Đôi mắt điềm tĩnh lướt từ trên xuống dưới đánh giá kẻ vừa mới xuất hiện.

Hình ảnh tên này có chút quen thuộc, không phải là kẻ đã từng thấy trong cuốn sổ tay nhỏ.

Cương tử?

Tay chống cằm.

Theo đánh giá thì có lẽ đúng, tuy nhiên vẫn không có sự miêu tả để hiểu những chi tiết đặc điểm của hắn.

Còn ở một bên, Người đàn ông thấy phản ứng như vô cảm của Lý Niệm Xuyên, hắn sững ra một nhịp vì không nghĩ tên nhóc trước mắt sẽ dám phản ứng như thế.

"Lý Tiểu Tử, ngươi điếc à?"

Ánh mắt một lần nữa liếc qua không bất ngờ trước phản ứng có trong dự tính này, dù sao thì nhìn từ dáng người cũng có thể đoán là tính cách thô lỗ.

"Ngươi tự túc."

Đáp lại bằng một giọng nói lạnh lùng, hiển nhiên vì hắn còn chẳng biết phải đến nơi nào mua, còn nói gì là loại nào, bao tiền.

Vội vàng nhận lời khác nào với việc tự thú nhận thân phận?

"Hửm?

Có lẽ là hôm nay ta quá nhẹ nhàng khiến ngươi sinh ra những ảo tưởng không nên có rồi."

Vừa nói gã ta vừa dùng ngón áp út ngoáy tai một cách lơ đễnh.

Trong mắt hắn, tên nhóc mười tám tuổi trước mặt, bất quá chỉ là tên nhóc ranh vắt mũi chưa sạch làm sao có thể chối từ lời đề nghị mạnh mẽ ấy.

Nếu có thì chắc là tại tên này chưa tỉnh ngủ, cho vài phát sẽ tỉnh mộng ngay.

Rồi giơ nắm đấm lên, hung hăng đẩy cú đấm đầy uy lực vào mặt của Xuyên.

Vù.

Tiếng xé gió vì tốc độ cao ma sát với không khí vang lên, nhưng tiếng va chạm trong tưởng tượng chẳng vang lên.

Trên gương mặt xuất hiện vẻ bất ngờ ngoài ý muốn, tên nhóc yếu đuối này lại có thể né được cú đấm nhanh không tưởng.

Gân xanh nổi lên từng cơn trên mặt của tên hán tử.

Nhưng chưa đợi hắn tung ra cú đấm tiếp theo.

Bàn tay của Lý Niệm Xuyên chộp thẳng vào giữa trán của tên thô lỗ này.

Hắn không phải là một người vô lo nghĩ.

Nhưng nếu đã dám ra tay thì phải sẵn sàng để trả giá cho những hành động của mình rồi chứ?

"Ngươi định làm gì?"

Sững sờ trước hành động kì lạ trước mặt, nắm đấm cũng khựng lại một nhịp không kịp vung ra.

Dòng điện lưu động, chui thẳng vào giữa thái dương, tia tím lóe lên, lan tỏa như mạng nhện

Xẹt xẹt.

Tính được trước là điện lực này khá yếu, theo dự tính có lẽ khoảng bảy mươi vôn, tuy nhiên là đủ dùng.

Gã to con co giật toàn thân dữ dội, lòng trắng mắt đảo lên kịch liệt, mép sủi bọt trắng, chân tay điên cuồng dãy giụa, miệng thì rên những tiếng lắp bắp.

"Abababaa..."

Nhìn từ biểu hiện, có lẽ đã bị xung điện từ chui vào hệ thần kinh.

Tuy nghĩ như vậy, nhưng cánh tay vẫn chả ngừng tiếp tục phóng ra những tia sáng li ti.

Thậm chí, màu tím sáng còn chạy ra xung quanh khắp khuôn mặt tên cơ bắp.

Bàn tay chuyền đến từng đợt cảm giác tê tê , hắn khẽ nhăn mày.

Thấy tên hán tử này đã ngất xỉu hoàn toàn, vội né ra để cơ thể to lớn của tên kia đổ sập xuống.

Xòe nhẹ đôi bàn tay, cảm giác vẫn có chút lạ lẫm trước sức mạnh kì lạ, cùng với tốc độ phản xạ nhanh đến bất ngờ.

Giống như các giác quan đã được cường hóa một cách toàn diện.

Là vì dị năng?

Hay là vì cảm giác tối qua?

Nhưng hắn nhanh chóng tạm thời bỏ qua những ý nghĩ ấy.

Sau cái liếc nhìn, Lý Niệm Xuyên quyết định kéo hắn vào phòng, dù sao đổ ngoài này cũng có thể gây ra phiền phức không đáng.

Sau khi thô bạo ném tên đang ngất này ra sàn, Lý Niệm Xuyên lấy một con dao nhỏ trong nhà hắn đâm vào hai bên gân tay.

Dòng máu đỏ đậm đặc chảy ra, không dính nổi vạt áo.

Lý Niệm Xuyên vẫn bình tĩnh, không phải vì hắn máu lạnh, mà là điều cần thiết phải làm.

Ngoài là để giết gà dọa khỉ, đây còn là một thí nghiệm nhỏ để kiểm tra độ phục hồi của dân bản địa nơi này.

Theo hắn nghĩ.

Tuy tiềm năng kỹ thuật có vẻ không cao nhưng nếu có thể tồn tại đến bây giờ chắc chắn phải có những khả năng nhất định, không phải là dị năng, mà là thứ lĩnh vực đặc biệt vượt trội.

Rồi hắn bước ra ngoài khép cửa phòng 412 lại.

Đằng nào thì thế giới này cũng không có cái gọi là camera, bởi trình độ công nghệ thấp thế này mà có thì mới thật sự là chấn động.

Mà kể cả có tạo ra cũng không đến lượt những tên rác rưởi như thế này sở hữu.

Nhưng cũng không nên gi.ết hắn lập tức, dù sao đây là hai việc tính chất hoàn toàn khác nhau.

Phần lớn hẳn lại là cái dị năng kia, dù sao thì với tư cách là một nhà nghiên cứu hắn cũng sẽ biết dòng điện sinh học trong hệ thần kinh là một điều cực kì quan trọng.

Bất ngờ là dòng điện đặc biệt ấy có thể ảnh hưởng đến bản thân, làm hắn không khỏi nảy ra vài thí nghiệm kì kì quái quái.

Không vội, phải giải quyết vấn đề trước mắt đã, phải ổn định được cuộc sống thì mới tính đến được chuyện khác.

Ngắt dòng suy nghĩ, hắn lại tiếp tục ung dung bước tiếp như chưa có gì xảy ra.

Đến lúc phải nghiêm túc tìm hiểu cấu tạo nơi này rồi.

Trên đường phố lúc này dáng vẻ lại là một cái đông đúc phồn hoa, đôi chân không cảm thấy mỏi mệt, mắt thì nhìn quanh liếc dọc những thứ mới lạ mà hôm qua chưa thấy.

Trong lúc không để ý hình như đã qua một con phố rồi.

Góc phố tiếp theo, Ánh nhìn Lý Niệm Xuyên đột nhiên thoáng qua một tia sững sờ.

Trước mắt là một bức tranh cùng dải màu tím hiện ra trước mắt.

Cùng một biển thông báo.

Quảng Trường Lavender

Nó giống như là một công viên, lại càng giống một nơi để hẹn hò, bởi vì hắn còn đang nhìn thấy những cặp đôi đang ôm nhau hôn thắm thiết.

Ở giữa quảng trường bao la rộng lớn thơm mùi hoa cỏ, khác biệt hoàn toàn so với vỏ bọc u ám và vô hồn của những người đang sinh sống ngoài kia.

Sống như một ốc đảo được cách ly với thế giới bên ngoài, trung tâm của nó là một đài phun nước trong suốt như từng viên ngọc biếc đang chảy.

Dị năng mà cũng để làm những thứ vô dụng này à?

Tuy cũng không quá xấu.

Loài người hiện tại nhìn qua là rất tùy hứng và không lý trí.

Quét ánh mắt ra xung quanh, có chút giật mình.

Ngồi lạc lõng ở mép bên bờ nước xanh thẳm kia, không phải là một người phụ nữ có chút quen thuộc đó sao?

Ký ức hắn trở nên rất rõ ràng.

Đó cũng là một số người hôm qua mà đã từng tương tác, ít nhất là ánh mắt.

Khác biệt với môi trường mưa đêm tối ẩm ướt, vẻ đẹp của người con gái tóc bạc ấy lại càng được tỏ rõ dưới ánh nắng của thứ mặt trời dị dạng kia.

Cô gái ấy vẫn giống như đêm hôm qua mỉm cười kì lạ, trực tiếp nhìn thẳng vào đôi đồng tử đang ngắm nghía một cách không tôn trọng kia.

Trên người nàng ta không còn mặc bộ đồ chật chội mà đã thay sang bộ quần áo có vẻ là bình thường hơn.

Vẻ đẹp ma mị cùng với gương mặt quyến rũ đang lộ ra biểu cảm có vài phần trêu chọc sẽ khiến ai xung quanh thấy sẽ có những phản ứng sinh lý.

Tuy nhiên đó không phải là hắn, dù sao trong đầu Lý Niệm Xuyên hiện tại không chút nào để ý đến vẻ đẹp ấy.

Đùa à, mình có biết cô ta là ai đâu?

Mỗi lần gặp mặt người phụ nữ này như thể nhận ra hành tung của ta một cách khác thường.

Một sự việc ngẫu nhiên diễn ra một lần là trùng hợp, còn đến lần thứ hai chắc chắn là cố ý.

Nhất định là nhắm vào ta mà đến.

Cô ấy rốt cuộc có mục đích gì, là phát hiện nguyên chủ có sai biệt trong kí ức hay là đơn thuần là gặp mặt?

Hay là ta bị phát hiện đánh ngất tên to con kia?

Nhưng không hợp lý, tốc độ truyền tin ở đây theo như tính toán thì phải chậm mới phải.

Trong lúc đầu óc hắn đang hỗn loạn với những suy luận tuôn ra liên hồi.

Thì người phụ nữ kia không biết từ lúc nào đã ở ngay phía trước hắn.

"Giả vờ không thấy chị sao, Cậu Bé~?"

Trước ánh mắt như ghen tị của những người đàn ông xung quanh, hiện tại thế nhưng hắn trong lòng lại có chút khổ sở.

Theo như lý thuyết thì bất cứ ai trong tình huống khẩn cấp như thế này cũng sẽ khẩn trương.

Lý Niệm Xuyên cũng vậy.

Nhưng không phải theo những tình cảnh lãng mạng trong những phim tình cảm não tàn ba xu kia.

Thật sự ai có thể hiểu hiện tại, ta đang rất đau đầu trong việc mở lời không?

Chạy?

Ý nghĩ trong đầu vừa vụt lên lại tắt.

Nhìn kiểu gì thì cũng là cô ta cố ý tiếp cận và quen biết mà.

Trực tiếp chạy là một hành động rất ngu ngốc.

Tốt nhất là-

"Cậu rất khác đó~"

!!?

Cô ta nghiêng người sát hơn, hơi thở mang theo mùi hương thơm lạ lùng, mùi sắt rỉ thoảng qua.

Thấy thiếu niên trước mặt không phản ứng cô ta lại càng lấn tới, mỉm rộng hơn, lấy tay chọc chọc vào má hắn.

"Sao lại lạ thế?~"

"Hôm qua, cậu còn rất nồng nhiệt cơ mà~?"

Những chữ cái ra nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại đè bẹp tâm tư của hắn lúc này.

Cái gì?

Lời này rõ ràng là đang trêu đùa.

Sau một thoáng suy nghĩ như đã nhận ra điều gì, Lý Niệm Xuyên nhìn thẳng vào người phụ nữ đang ở trước mặt kia bằng ánh mắt lạnh lùng.

Bị lừa rồi!

Cuối cùng cũng đã biết tại sao con đàn bà này, cứ luôn mở lời một cách vớ vẩn như thế.

Thì ra thông qua biểu cảm khuôn mặt để xác nhận hư thực.

Trong lúc đầu óc hoảng loạn, thì ta lại phạm phải lỗi sơ đẳng như thế này.

"Vậy thì CẬU rốt cuộc là thứ gì?~

À không phải là NGƯƠI mới đúng, dù sao thì ta cũng rất hứng thú đó?"

Ánh mắt của nữ tử trở nên sắc bén và nguy hiểm hơn, tay nhẹ nhàng dịch chuyển lên trên cổ hắn, từ từ siết chặt rồi thả ra.

Lý trí của Lý Niệm Xuyên đang điên cuồng cảnh báo.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Vừa nói, tay trong đút trong túi quần từ từ siết chặt.

Chuẩn bị một dòng điện sẵn sàng để phóng ra bất cứ lúc nào.

"Chưa giới thiệu bản thân mà đặt câu hỏi là bất lịch sự đó ?~"

Tay cô ta dần dần buông lỏng khỏi cổ của hắn, nhưng vẫn giữ lại nụ cười kì lạ kia và ánh mắt sắc lạnh nhìn như cảnh báo.

"Trò đùa đấy của cậu không vui đâu!"
 
Hằng Số Planck Tại Dị Giới
Chương 9: Bạn


Cộp

Cộp

Cộp

Tiếng bước chân huyên náo và tiếng nói chuyện của những người xung quanh vẫn ồn ào như vậy.

Nhìn vào giữa đám đông sẽ thấy một người phụ nữ tóc trắng xinh đẹp cuốn hút.

Và đằng sau là Lý Niệm Xuyên đang bước theo một cách hoàn toàn tự nguyện.

Ánh mắt hắn đặt lên nhìn người phụ nữ đang bước đi phía trước.

Trong vô thức, tay đút vào túi quần mò mẫm để lấy ra thứ gì đó.

Không có kẹo.

Một lần nữa lại bị bản năng nhắc nhở trong vô thức.

Rồi nhận ra không phải là cơ thể trong ký ức.

Bởi nếu là trước kia thì sẽ luôn sẵn những viên kẹo ngậm.

Nhưng chừng đó cũng chẳng thể ngăn suy nghĩ tiếp tục.

Cô ta biết cái tên, nghĩa là đã biết Niệm Xuyên trước đây.

Chỉ mong không phải là người quá quen thuộc, đây sẽ là trường hợp tồi tệ nhất.

Nếu như vậy khả năng cao mình sẽ mất đi quyền đàm phán duy nhất.

Ra tay?

Nhìn từ vẻ tự tin kia thì đây có lẽ là điều bất khả thi.

Bây giờ thứ lợi thế đang sở hữu, chỉ có sự chênh lệch thông tin một chiều.

Người đàn bà này chỉ biết ta không giống nguyên chủ trước kia, chứ không thực sự biết rõ là ai.

Điều này là một tiền đề rất lớn để thương lượng.

Chỉ nghĩ đến đây, bộ não dứt khoát không nghĩ nữa.

Bởi vì nếu thế giới này tồn tại những dị năng như sưu hồn, đọc tâm thì những suy nghĩ hiện tại chỉ làm cái chết nhanh hơn.

Định thần lại, bước chân rẽ vào một ngõ nhỏ, mái tóc trắng dừng lại trước một công trình trông có hơi mục nát.

"Đến nơi rồi~."

Giọng nói thì thào nhỏ bé mang theo chút tinh nghịch vang lên.

Nếu không nhìn thấy người thì ai cũng sẽ cho rằng đây là lời của một cô bé năng động nói ra.

Ánh mắt dõi theo từng cử chỉ như một kẻ 'biến thái' nhìn thấy người kia bước, dứt khoát bước theo.

Ở giữa sảnh là một người đàn ông có vẻ ngoài hung tợn đang ngồi vị trí như một tiếp tân.

Ông ta chỉ liếc qua một cái, nhưng mang theo cảm giác khó chịu và cau có.

"Đừng để ý lão ta luôn như thế."

Tự động bỏ qua lời nói, Lý Niệm Xuyên vẫn không một phản ứng, giữ nguyên sự vô cảm giống như mọi việc diễn ra không chạm vào vạt áo mình.

Người phụ nữ kia tiếp tục bước vào một căn phòng trà nhỏ gọn, nhìn sơ qua cũng thấy được sự lịch sự và trang nhã.

Rồi tự nhiên ngồi xuống, tay chỉ vào ghế ngồi.

Bất giác chân hắn cũng tự động đi đến ngồi vào đối diện một cách máy móc, mặc kệ việc không có sự điều khiển của bản thân.

Dị năng?

Dù vậy, hắn cũng không bất kì biểu cảm nào, cứ như thể mọi chuyện đều trong tầm tay.

"Không muốn biết sao?~"

Im lặng.

Con đàn bà này.

Bình tĩnh cảm nhận sơ qua đường nét khuôn mặt.

Không bị kiểm soát.

"Không có nhu cầu?"

Âm thanh trầm ngâm vang lên phá vỡ sự yên lặng chết chóc.

"Kể cả chuyện tại sao tôi không ra tay với cậu ngay khi xác nhận được thân phận ư?~"

"Đó cũng là điểm mấu chốt để cô không ra tay."

"Ồ?"

Trong mắt cô ta thoáng qua một tia hứng thú rồi im lặng như đợi hắn nói tiếp.

"Thứ có thể giao tiếp vẫn có giá trị hơn một cái xác.

Điều này hiển nhiên, đúng không?"

Đến đây, có vẻ cô ta đã trả lại quyền kiểm soát thân thể mình.

Nhưng không quá vui mừng, bởi hắn biết mọi hành động của mình vẫn nằm trong dự đoán của đối phương.

Ta chỉ có thể bịa chuyện.

Không, nên là thật giả lẫn lộn .

Paltering, một cách nói dối điển hình trong tâm lý học.

Người nói sẽ đưa ra những thông tin hoàn toàn có thật nhưng được sắp xếp hoặc nhấn mạnh sao cho người nghe hiểu sai bản chất vấn đề.

Vậy thì, chủ đề ở đây nên là-

"Mất trí nhớ."

Ngón tay khẽ đặt lên mặt bàn, bất động như chính biểu cảm của mình.

"Nếu cô nghĩ mình đang đối mặt với Lý Niệm Xuyên trước đây thì."

Sững người đúng một nhịp.

"Thì là đang tự làm khó mình."

"Ký ức hỗn loạn, tỉnh dậy trên bàn với một lọ thuốc."

Giọng nói lạnh băng như đang kể, lại càng giống là đang thuật lại một sự thật hiện hữu.

Và tất nhiên, nếu cô ấy có thể hỏi đến chuyện xuyên không thì coi như cô ta thắng.

Và cũng có thể đoán được một phần về người phụ nữ này.

Từ những hành động cùng với thủ pháp kia, tính toán một hồi thì cũng chỉ có vài kết quả.

Bước chân khẽ bước như mặt hồ không gợn sóng, hơi thở bình ổn kể cả trong các tình huống, cùng khả năng kiểm soát biểu cảm tuyệt đối.

Tưởng chừng là đang bông đùa nhưng đây lại giống một hình thức săn mồi của loài báo rừng.

Trong môi trường tự nhiên, động vật họ mèo mỗi khi bắt được thú săn việc đầu tiên nó làm không phải là ăn thịt.

Mà là thả ra, tạo cho con mồi ảo tưởng hy vọng chạy trốn.

Việc này sẽ giúp giảm rủi ro bị thương trước khi kết liễu và đây cũng là một loại bản năng kích thích trong máu của chúng.

Đây là cũng là tính chất một nghề nghiệp không phổ biến ở hiện đại và hiếm ai được thực sự thấy thấy.

Sát Thủ

Họ không chỉ giết người bằng dao, súng, thuốc độc hay bạo lực đơn thuần, mà là sự lặng lẽ khi tâm thần được thả lỏng.

Nghĩ đến đây, đôi màu đen tuyền của hắn cũng đặt lại trên người phụ nữ một cách lơ đễnh.

"Cậu có biết là cách nói chuyện như vậy rất ngứa đòn không?!"

Lúc này trên dung nhan nữ nhân tóc bạc kia lại có thêm vài đường gân xanh, có vẻ là hơi bực mình.

"Ý gì?"

"Im lặng đi, cách nói chuyện rỗng tuếch của gây khó chịu đấy nhóc."

Vừa dứt câu thì lập tức bị chen ngang, tuy nhiên nhìn biểu cảm Lý Niệm Xuyên thì vẫn dửng dưng không có phản ứng.

Ả ta lại nổi điên gì vậy?

Tuy nhiên câu này có đánh chết thì hắn cũng không dám nói ra.

Vì phụ nữ thật sự rất khó hiểu a.

Cô ta khẽ nhíu mày thêm một giây rồi buông ra, nụ cười lại trở về vị trí cũ như chưa từng mất đi.

Tự rót trà cho chính mình, động tác nhẹ nhàng như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.

"Tôi có một người bạn, tên là Tiếu Dung Ngữ."

Người ấy có một đứa em trai rất rất yêu quý, vì quá lo lắng nên cũng phải nhờ đến tôi.

Và trùng hợp con người tôi rất rất nhiệt tình trong việc giúp đỡ người khác, nên cũng nhanh chóng nhận lời.

Sau một thời gian ngắn, không ngoài dự kiến, thì tôi cũng đã tìm thấy cậu bé ấy nhưng hình như có gì đó khác biệt thì phải~."

Sau mấy câu nói lấp lửng khó hiểu, ánh mắt sắc lạnh của nữ nhân kia lại ngẫu nhiên đặt trên người hắn một cách qua loa.

Kinh điển, thật sự đúng là ở đâu cũng có câu chuyện người bạn của tôi.

Có vẻ như người đàn bà trước mắt hiện tại không làm gì ảnh hưởng đến mình.

Nhìn lại không hiểu sao lại thấy có chút thuận mắt hơn trước.

Đến đây mọi thông tin như được sâu chuỗi lại tạo thành một vòng tròn khép kín.

Chỉ còn một mắt xích nhỏ bé.

Đó là người đã tìm kiếm Lý Niệm Xuyên này là ai?

Đúng hơn là người đã nhờ đến người trước mắt

Theo như thông tin đã biết ở trong cuốn nhật ký thì thân phận hắn ở thế giới này vốn là một kẻ mồ côi cha mẹ.

Vậy nên, người không rõ ở đây chỉ có thể anh chị em.

..

Từ tuổi tác của nữ tử trước mắt cùng với tuổi của cơ thể này thì có thể loại bỏ hoàn toàn trường hợp có em trai hoặc em gái.

Vậy đáp án duy nhất ở đây rất có thể là người anh hoặc chị không được nhắc đến trong nhật ký.

Khả năng lớn nhất sẽ là sẽ là chị.

Tuy không thể loại trừ trường hợp sai biệt thường thức.

Phù Nguyệt Hà?

Trong đầu hắn không khỏi nảy lên hình ảnh người phụ nữ duy nhất ấn tượng trong ký ức.

Tuy nhiên cảm giác vẫn thiếu một mắt xích để kết luận, giống như có một lớp màn mỏng dù thế nào cũng ngăn cản không cho hắn nhìn thấy.

Đôi mắt màu đen tuyền khẽ đảo về phía cánh cửa.

Cộp Cộ-

Rầm

Chưa kịp gõ thì cửa đã bật mở, không phải vì ai đó quá mạnh tay mà vì người kia áp lực lên tay nắm với đà bước chân hoàn toàn không giảm tốc.

"Ngữ tỷ!"

"Tôi vừa nghe nói tỷ đang ở đây nên..."

Một chàng trai cao ráo bước vào, tóc hơi rối, cổ áo lệch sang một bên như vừa mới chạy tới.

Ngữ?

Tiếu Dung Ngữ?

Gương mặt hắn ta mang theo nụ cười rộng rãi của người không biết mình đang làm phiền, mắt sáng lên như một con chó mới thấy chủ:

"Ai vậy?"

Ánh mắt lạc vào người đang ngồi đối diện với Tiếu Dung Ngữ, rồi ngay lập tức nở rộng thêm.

"Tỷ đang tiếp khách à!

Sao không nói sớm, tôi mang thêm bánh vào luôn-"

"Ra ngoài."

Giọng Tiếu Dung Ngữ không lên không xuống, bằng phẳng như mặt hồ đóng băng.

Nụ cười trên môi nàng ta không mất đi, nhưng có thứ gì đó trong ánh mắt kia khiến không khí trong phòng trà hạ xuống vài độ.

Chàng trai kia có vẻ vẫn chưa đọc được tín hiệu, miệng vẫn tươi roi rói, miệng đang hé mở có thể thấy rõ hai hàm răng trắng đều.

"Tôi nói là ra ngoài!"

Chàng trai cuối cùng cũng hiểu được.

Cậu ta nhìn qua một lần nữa về phía người ngồi đối diện, chớp mắt, rồi từ từ lùi ra phía sau với vẻ chột dạ.

"Vâng vâng...

Em ra ạ."

Bên kia bàn, Lý Niệm Xuyên vẫn giữ nguyên khuôn mặt không một gợn sóng

Tuy nhiên có một điều đã bị gián đoạn.

Mạch suy nghĩ vừa được kéo dài đến gần đáp án thì đứt lìa như sợi chỉ bị cắt giữa chừng.

"Haizz, đúng là mấy tên nhóc tuổi trẻ như cậu đúng là không khiến người khác yên tâm nổi nhỉ?"

Đùa à, liên quan gì đến ta chứ?

Hắn khẽ lẩm nhẩm trong lòng như thể đang than phiền, một dòng điện tím nhỏ cũng lóe lên trong đầu rồi tắt.

Dù sao cũng không nói ra than một chút không quá đáng đâu nhỉ?

Ngón tay khẽ gõ nhẹ lên thành chén trà, rồi nhấc lên uống một ngụm.

"Cậu biết tỷ lệ thức tỉnh thành công là bao nhiêu không?"

"Mười phần?"

Cô ta lại khẽ nở một nụ cười nhẹ như đang chế nhạo sự ngây thơ của hắn ta, rồi nói tiếp:

"Cái đấy của cậu không gọi là thức tỉnh.

Có thể nói dị năng giống như một công cụ cố định của mỗi người, đến tuổi cũng chỉ là miễn cưỡng được trao đặc quyền chạm vào chúng."

"Còn nếu cậu không đủ tư cách nhấc nó lên thì sao?"

Chỉ đơn giản là ném câu hỏi lại, rồi người phụ nữ tên Tiếu Dung Ngữ kia lại nhàn nhã tiếp tục với ly trà của mình.

Căn phòng lại trở về trạng thái tĩnh lặng dường như chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhẹ của hai người.

Khác với sự ung dung kia, thì Lý Niệm Xuyên lại giống một kẻ dị biệt trầm tính.

Thực ra không phải nghĩ ngợi gì nhiều, vấn đề này mình cũng đã có câu trả lời từ lúc thử sử dụng cái gọi là dị năng.

Nó gần như là vô dụng cho đến tối qua, mãi đến khi có một cảm giác ấy xuất hiện mới có thể điều động thứ sức mạnh kì lạ này.

Không cần đợi câu trả lời, tiếng nói lại tiếp tục được cất lên.

"Đúng như cậu đang nghĩ, cái gọi là lễ thức tỉnh cũng chỉ là một cách để kiểm soát quần chúng thôi.

Nếu không thì làm sao họ có thể ngoan ngoãn cam chịu như bây giờ được~.

Còn về thứ sức mạnh đang chảy trong cơ thể cậu bây giờ, thật sự thức tỉnh khi bước vào cấp mười.

Hay còn được gọi với cái tên khác là khởi đầu."

Cạch

Nhẹ nhàng đặt chén trà trống không xuống.

"Và thế giới này có một thứ gọi là thể lệ, hầu hết ai đã bước lên con đường này cũng tuân theo.

Trong đó có một quy định quan trọng, đó là dị năng giả cấp khởi nguyên không được phép xóa sổ.

Lý do cũng rất dễ hiểu, nguồn lực còn chưa định hình, giết sớm là lãng phí.

Nghe có vẻ tử tế nhỉ?

Tuy nhiên, cũng chỉ dừng lại ở việc không được giết thôi!

Dù sao, thế giới này vẫn cần năng lượng để vận hành mà."

Tiếu Dung Ngữ lại khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi thong thả, chờ đợi hắn tiêu hóa hết lượng thông tin kia.

...

"Tôi biết cậu là người thông minh."

"Nên cậu cũng sẽ hiểu tôi đang nói gì thôi đúng không?"

"Tôi phải trả giá gì?"

"Không hẳn để gọi là trả giá, nó chỉ giống như một cuộc giao dịch."

"Một chỗ dựa."

Giọng Tiếu Dung Ngữ không lên không xuống, nhưng từ đó được buông ra với trọng lượng đủ để lấp đầy khoảng trống trong phòng.

"Ở giữa thế giới này, một dị năng giả đơn độc giống như một ngọn nến giữa bão tố."

"Không thể tồn tại."

Nàng ta khẽ nghiêng đầu.

"Dẫu sao thì, có ai lại bỏ qua một miếng bánh ngon lành dễ đoạt lấy chứ~?"

Tay cô ta khẽ xoay chén trà rỗng trên mặt bàn, một vòng, hai vòng, như người đang chờ đợi câu hỏi hiển nhiên được hỏi ra.

"Giá trị của những thông tin này?"

"Như đã nói việc giúp cậu không phải là ngẫu nhiên, chỉ là tôi giúp đỡ bạn của tôi thôi.

Còn về đó là ai, xin lỗi cậu phải tự biết rồi.

Tất nhiên, về phần tôi cũng có một yêu cầu nho nhỏ không thể từ chối đâu.

Và người ấy cũng đã thay cậu đồng ý rồi.~"

Nụ cười không thay đổi, nhưng có thứ gì đó phía sau nó thì đã thay đổi.

"Đến lúc cần, cậu sẽ làm một việc đơn giản cho tôi thôi."

"Việc ư?"

"Đến lúc đó cậu sẽ biết.~"
 
Back
Top Dưới