Cập nhật mới

Ngôn Tình Ta Là Mẹ Thần Đồng

Ta Là Mẹ Thần Đồng
Chương 46


Vốn dĩ An Tưởng định hôm sau sẽ xuất viện luôn, nhưng Bùi Dĩ Chu cứng rắn bắt cô ở lại quan sát thêm một ngày.

Cô không đánh thắng anh nên đành phải nằm bẹp trên giường.

Một đêm nghỉ ngơi làm cô bình tĩnh hơn không ít. Nghĩ lại sự xúc động hôm qua của mình, cô có chút tự trách.

Cô cẩn thận ngước mắt, thấy Bùi Dĩ Chu không có ý định rời đi. Anh đặt máy tính trên đầu gối làm việc, thỉnh thoảng thì nhận vài cuộc điện thoại, đa số thời gian thì ôm máy tính xử lý công việc còn tồn đọng hôm qua.

“Bùi tiên sinh, nếu như anh bận thì anh về trước đi.”

Bùi Dĩ Chu ở cùng với cô cả đêm. An Tưởng không biết anh có nghỉ lúc nào hay không vì lúc cô tỉnh lại thì anh đã ngồi trên sô pha rồi. Làn da của anh trắng nên vết xanh tím dưới mí mắt trông vô cùng rõ ràng, không cần nghĩ cũng biết là nghỉ ngơi không đủ.

Bùi Dĩ Chu gõ lạch cạch thêm vài cái rồi khép máy tính lại, đứng dậy đi đến bên cạnh An Tưởng. Dù bận nhưng anh vẫn ung dung ngồi xuống, nói: “Tôi không bận. Nếu cô chán có thể nói chuyện với tôi.”

An Tưởng im lặng vài giây sau đó lẩm bẩm: “…… Tôi không có ý đó.”

Bùi Dĩ Chu ừ một tiếng nhưng cũng không rời đi.

An Tưởng cúi đầu nhìn mắt cá chân bị bọc tròn vo, lại nhẹ nhàng sờ sờ vào vết thương sau lưng. Thuốc tốt thật, chỉ có một đêm thôi mà đã đỡ bao nhiêu rồi. Nhưng nghĩ đến An Tử Mặc, cô lại buồn bã.

“Mặc Mặc…… Mặc Mặc có thể đi cùng anh không?” Lời nói hôm qua của cô không phải là lời nói lúc xúc động. An Tưởng cũng muốn sống thật tốt với con của mình, làm một bà mẹ danh xứng với thực. Nhưng mặc kệ cô có cố gắng như thế nào thì hình như Mặc Mặc cũng chán ghét cô.

Cô cũng không muốn ép buộc thằng bé phải sống cùng mình. Lần này nó trốn đi còn tìm nó về lại được, nhưng ngày mai mà nó trốn đi tiếp thì biết đi đâu mà tìm bây giờ?

Bùi Dĩ Chu là một người có trách nhiệm, cô tin rằng An Tử Mặc ở với anh sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với ở với cô.

Hơn nữa…… Hôm qua cô nói vậy Mặc Mặc cũng không phản đối.

An Tưởng viết hết cảm xúc của mình lên trên mặt. Bùi Dĩ Chu nhìn cô, không nói đồng ý cũng chẳng nói không đồng ý.

Một lát sau, anh mở miệng: “Tôi có thể mang Mặc Mặc đi. Nhưng cô thật sự muốn vậy sao?”

An Tưởng chậm rãi ngước mắt lên.

“Đầu tiên chưa nói đến lời này của cô là nói thật hay nói đùa. Giả sử bây giờ tôi mang thằng bé đi, chờ đến khi vết thương của cô lành lại, cô bình tĩnh lại rồi, lại muốn đòi lại thằng bé. Cô cảm thấy như vậy thì thằng bé sẽ nghĩ như nào? Tôi sẽ nghĩ ra sao?”

Câu hỏi của Bùi Dĩ Chu làm cô trầm mặc.

An Tưởng mím chặt môi, hai tay đan chặt vào nhau.

“Tôi hiểu cảm xúc của cô, nhưng việc muốn đưa đứa nhỏ đi không thể quyết định qua loa như vậy được. Tử Mặc không phải là quả bóng cao su, đá qua đá lại như vậy, thằng bé sẽ nghĩ như thế nào?”

Lời nói của Bùi Dĩ Chu làm An Tưởng tỉnh táo hơn không ít.

Cô hiểu rõ tính cách của bản thân. Nếu thật sự đưa Mặc Mặc cho Bùi Dĩ Chu thì nhất định cô sẽ hối hận. Nhưng mà…… Cô cũng không biết nên tiếp tục sống chung với thằng bé như thế nào nữa.

An Tưởng cảm thấy trách nhiệm của chữ “mẹ” này quá nặng, đè lên vai làm cô không thở nổi.

Bùi Dĩ Chu đứng dậy ngồi vào mép giường, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt tóc An Tưởng, giọng nói trầm thấp dễ nghe, “Bây giờ chúng ta phải làm rõ một chuyện. Vì sao Tử Mặc lại muốn rời nhà trốn đi, vì sao thằng bé lại đối xử với cô như vậy.”

An Tưởng cúi đầu, rầu rĩ nói: “Thằng bé muốn rời khỏi tôi.”

Bùi Dĩ Chu cười nhạt, “Nếu thằng bé thật sự muốn rời khỏi cô thì sao nó lại trở về?”

Lời này của anh…… Cũng đúng.

An Tưởng trừng lớn mắt, nhìn về phía Bùi Dĩ Chu, trong lòng cô lại có chút chờ mong nho nhỏ, “Thằng bé, thằng bé không định rời khỏi tôi?”

Vẻ mặt ngốc nghếch của cô làm Bùi Dĩ Chu im lặng, một lúc sau mới bất đắc dĩ nói ra ba chữ: “Cô gái ngốc.”

An Tưởng ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Tôi không phải là quá thông minh……”

“……”

“Khi nào về nhà cô nhớ xem thái độ của Tử Mặc.”

An Tưởng không hiểu ý anh, nghiêng đầu hỏi: “Là như nào vậy?”

“Cô không để ý đến thằng bé xem nó có tới nhìn cô hay không, hoặc là thằng bé có trực tiếp tức giận bỏ đi không.” Nhìn vẻ mặt mất mát của An Tưởng, Bùi Dĩ Chu lại nói thêm một câu, “Nếu thằng bé tới nhìn cô chứng tỏ nó có để ý tới cô, nếu nó tức giận bỏ đi cũng chứng tỏ trong lòng nó có cô.”

Là mẹ con khẳng định thằng bé sẽ phải để ý tới An Tưởng. Nhưng Bùi Dĩ Chu cũng khá lo lắng. Nhỡ đâu một người có linh hồn cực ác như thằng bé đến tình cảm cơ bản nhất của loài người cũng không có thì sao?

“Trùng hợp mai là ngày nghỉ, sau khi xuất viện về nhà cô đừng làm gì hết.”

An Tưởng như có suy nghĩ gật gật đầu, trong lòng cực kỳ lo lắng.

**

Hôm sau, An Tưởng xuất viện.

Trong nhà cũng không khác gì so với lúc cô rời đi. Cô khập khiễng đi vào trong nhà. Phòng khách không người, An Tưởng đứng ở hành lang không động đậy, lén lút nhìn xung quanh một chút.

Cạch.

Sống lưng An Tưởng cứng đờ, chậm rãi quay đầu nhìn An Tử Mặc đứng trước cửa phòng ngủ.

Hai người đứng nhìn nhau không nói gì một lúc lâu. Cuối cùng An Tử Mặc lạnh mặt, đi vào trong toilet.

An Tưởng nhìn theo bóng dáng con mình chậm rãi biến mất đằng sau cánh cửa mới chầm chập kéo mắt cá chân bị thương đến sô pha ngồi.

Một lát sau An Tử Mặc đi từ trong toilet ra, lại chui vào phòng mình.

Buổi sáng trôi qua rất nhanh, hai mẹ con đều không ai để ý tới ai, trong nhà yên tĩnh đến kỳ lạ.

Chớp mắt đã tới giữa trưa, An Tử Mặc lại đi ra ngoài, lần này cậu chuẩn bị sang nhà hàng xóm.

“Mấy đứa Bùi Thần không ở nhà.”

Bàn tay đang định mở cửa của An Tử Mặc dừng lại, mặt vô cảm đi đến trước mặt An Tưởng.

Cô cũng học theo cậu làm mặt không cảm xúc, lạnh giọng hỏi: “Làm gì?”

“Con đói rồi.”

“Con đói thì liên quan gì đến mẹ?”

Cậu mím môi, “Mẹ không định ăn cơm à?”

An Tưởng: “Không ăn.”

An Tử Mặc: “Mẹ không ăn nhưng con muốn ăn.”

An Tưởng khoanh tay trước ngực ngả người mình về phía sô pha, dùng sức hừ lạnh, “Mẹ cũng chẳng phải là mẹ con, muốn ăn thì tìm mẹ con bảo người ta làm cho con ăn.” Nói xong câu đó, An Tưởng lén lút vụng trộm xem phản ứng của An Tử Mặc.

Cậu nhóc vẫn vô cảm lạnh mặt như ban đầu, đờ đẫn nhìn cô.

An Tử Mặc nhẹ nhàng chớp mắt, “Được thôi.”

An Tưởng nhướng mày, sau đó nghe được cậu nói: “An tiểu thư, tôi là con của chủ căn nhà này. Làm phiền cô đi ra ngoài.”

“……?”

“……??”

An Tưởng tức đến choáng váng, dùng ngón tay bóp chặt đùi để làm bản thân bình tĩnh lại.

Thở ra.

Hít vào.

An Tưởng nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc, quay đầu dỗi cậu nhóc: “Nói đúng ra đây là nhà của Bùi tiên sinh, mẹ là bạn của anh ấy nên có quyền vào đây.”

“Thế à?” Vẻ mặt An Tử Mặt chẳng chút quan tâm, “Trên quan hệ huyết thống thì tôi chính là con trai của Bùi tiên sinh, có quyền đuổi cô ra ngoài.”

“Con……” An Tưởng đứng dậy, nhìn khuôn mặt đơ cứng như con rối gỗ kia của cậu nhóc vừa tức giận, vừa bất đắc dĩ vừa tủi thân.

Hốc mắt cô lại đỏ lên, cắn răng mắng cậu: “An Tử Mặc, con không phải là người!”

“Vốn dĩ cũng không phải.” An Tử Mặc nói xong còn cảm thấy chưa đủ, ngẩng đầu lên nhìn An Tưởng, lộ hai cái răng nanh mới mọc ra.

Răng nanh mọc rất nhanh, hai ngày là có thể đi cắn người được rồi.

Nhìn An Tử Mặc khoe hai cái răng nanh kia ra, không hiểu sao cảm thấy thằng bé có chút đáng yêu.

An Tưởng cảm giác như có một bát nước lạnh dội thẳng đầu mình, dập tắt lửa giận.

Ra oai xong thì An Tử Mặc ngẩng đầu ưỡn ngực về phòng.

An Tưởng ngồi trên sô pha vài phút, không để ý tới lời Bùi Dĩ Chu nói hôm qua mà kéo cái chân què lắc lư đi tới phòng bếp.

Trong tủ lạnh còn mấy quả trứng gà, một ít rau xanh. Vì để mấy ngày rồi nên không còn tươi nữa. An Tưởng mặc tạp dề, đánh trứng sau đó thái rau, mở bếp ga lên sau đó đổ trứng vào chảo xào.

An Tử Mặc vẫn luôn đứng sau cánh cửa của phòng bếp trộm nhìn cô, trong lòng cậu chẳng có cảm xúc gì nhưng ngửi mùi thơm, bụng cậu kêu liên tục.

Đứng lâu làm mắt cá chân đang bị thương của An Tưởng không thoải mái.

Cô cố gắng chịu đựng sự khó chịu này mang đồ ăn đặt trên mặt bàn. Lúc này cô không thèm chú ý tới cảm xúc của An Tử Mặc mà mệt mỏi lết thân già nằm lên giường nghỉ ngơi, thuận tiện nhắn tin với Bùi Dĩ Chu.

[Bùi Dĩ Chu: Thế nào? Cô đã làm theo lời tôi nói chưa?]

[An Tưởng: Tôi làm rồi!]

[Bùi Dĩ Chu: Thế thằng bé có tới tìm cô không?]

[An Tưởng: Có! Tôi còn làm cơm cho nó!]

[Bùi Dĩ Chu:.]

Dấu chấm này làm An Tưởng khó chịu. Trong tiềm thức của cô thì dấu chấm này có ý nghĩa là chửi người. Cô nhắn lại ngay: [Anh nói chuyện cho hẳn hoi, đừng dở chứng như vậy ~]

[Bùi Dĩ Chu: …… Ngốc.]

[An Tưởng: Tôi không để ý tới anh nữa.]

An Tưởng nói không để ý là không để ý đến anh luôn.

Bùi Dĩ Chu vô cùng bất đắc dĩ. Mục đích của anh chính là để thằng nhóc kia chịu thua trước, chứ không phải để mẹ thằng bé chịu thua với nó. Tính cách của đứa trẻ kia vốn dĩ cũng chẳng đẹp đẽ gì rồi, nếu người thân mà không hung dữ dạy dỗ nó một hồi thì sẽ chỉ làm nó càng ngày càng bướng bỉnh, hư hỏng hơn mà thôi. Nhưng chuyện đến nước này rồi thì cũng chẳng làm được gì nữa.

Anh mệt mỏi thở dài, tiếp tục gõ chữ: [Buổi tối tôi sẽ qua đó tâm sự với An Tử Mặc.]

Cũng có một ít thứ muốn cho thằng bé nhìn.

Bùi Dĩ Chu nắm chặt điện thoại, hơi ngước mắt nhìn vào màn hình máy tính.

Bên trong chính là một đoạn băng ghi hình, là đêm An Tưởng gặp chuyện……
 
Ta Là Mẹ Thần Đồng
Chương 47


Ban đêm có một trận mưa nhỏ. Bùi Dĩ Chu không che ô nên lúc gõ cửa đi vào trong nhà thì trên vai anh còn dính một chút mưa nhỏ, hơi ẩm lạnh lẽo truyền đến An Tưởng đứng không xa.

Cô vội lấy khăn bông đưa cho anh để anh lau khô. Bùi Dĩ Chu từ chối.

Anh đổi giày đi vào trong nhà, liếc mắt một cái thấy An Tử Mặc đang ngồi nghịch màu dưới đất.

Cậu nhóc không nói một lời, bộ dáng trông vô cùng ngoan ngoãn.

Bùi Dĩ Chu bước nhanh tới, không nói hai lời trực tiếp xách An Tử Mặc lên. An Tử Mặc không kịp giãy giụa đã bị Bùi Dĩ Chu xách vào trong phòng.

Bang.

Sau khi đóng cửa xong, Bùi Dĩ Chu thuận tay khóa trái cửa.

“Chú định làm gì?” An Tử Mặc ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt khó chịu.

Bùi Dĩ Chu không trả lời, bế An Tử Mặc đặt lên trên ghế, bàn tay to đè cậu lại không cho cậu lộn xộn. Sau đó anh mở máy tính ra, tìm video mở ra cho cậu xem.

Video là băng ghi hình ở một đoạn đường.

An Tử Mặc không hiểu anh định làm gì cau mày, mất kiên nhẫn. Nhưng vì không thoát ra khỏi được tay Bùi Dĩ Chu nên đành khó chịu nhìn vào màn hình.

Nhìn vào màn hình, An Tử Mặc thấy một người đàn ông hành động quỷ dị đi vào trong hẻm, sau đó có một cô gái theo sau. Cậu cảm thấy bóng dáng cô gái này trông khá quen thuộc, nhìn kỹ mới biết là An Tưởng.

“Chú cho tôi xem cái này làm gì?”

Cậu không có hứng thú với việc tiếp tục xem An Tưởng đi đâu, làm gì nên muốn rời khỏi. Nhưng bàn tay trên vai cậu càng đè nặng hơn.

“Tiếp tục xem.”

Bùi Dĩ Chu mạnh mẽ nói, không cho cậu cơ hội phản đối.

An Tử Mặc hít sâu một cái, không tình nguyện tiếp tục ngồi xem.

Video rơi vào trạng thái yên lặng rất lâu. An Tử Mặc khoanh tay trước ngực, không hiểu sao thấy hơi lo lắng, hai chân không tự giác đong đưa.

Đột nhiên hình ảnh thay đổi.

An Tưởng hoảng loạn chạy từ trong ngõ nhỏ ra. Sau đó có một bóng đen hiện lên. Giây tiếp theo, bóng đen đó ấn An Tưởng xuống đất.

Tình huống đột ngột lại căng thẳng, kẻ điên kia bắt đầu tấn công An Tưởng. Tuy rằng video không có âm thanh nhưng An Tử Mặc cảm nhận được rõ ràng cảm giác sợ hãi khủng hoảng, khát vọng sống còn của An Tưởng.

Sau đó thì hết video.

An Tử Mặc ngẩng cổ lên, ngơ ngác hỏi: “Chú cho tôi xem cái này làm gì?”

Khuôn mặt non nớt của cậu bình tĩnh đến mức quá đáng, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, không hề gợn sóng. Dường như sau khi xem xong video kia cậu chẳng có cảm xúc gì hết, dường như với cậu, cô gái suýt chết trong video kia chỉ là người xa lạ.

Bùi Dĩ Chu ngồi xuống, nhìn màu sắc linh hồn của An Tử Mặc không chút dao động, thay đổi thì anh đã biết, sau khi xem xong video kia nó chẳng có cảm xúc gì.

“Hôm đó lúc con trốn đi, mẹ con đã tìm con rất lâu.”

An Tử Mặc nhỏ giọng, “Ừm.”

Bùi Dĩ Chu tiếp tục nói: “Kẻ điên tấn công mẹ con không phải là con người. Đó là con lai của quỷ hút máu mà không lâu trước kia vừa trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần. Mẹ con thấy móc khóa hình gấu nhỏ của con ở trong túi anh ta, cho rằng con xảy ra chuyện gì nên mới đuổi theo.”

An Tử Mặc nhướng mày, “Cái đó là tôi cố ý ném.”

Ánh mắt Bùi Dĩ Chu âm trầm, môi mím chặt.

An Tử Mặc nghe được sự tức giận trong lòng Bùi Dĩ Chu, nhưng vẻ mặt cậu vẫn thờ ơ.

Bùi Dĩ Chu tức giận, nói từng câu từng chữ: “Suýt chút nữa con đã hại chết mẹ mình.”

“Nhưng con gấu bông kia rất vướng.” An Tử Mặc chẳng hề để ý, “Tôi vứt đi cũng chẳng sai chỗ nào cả.”

Bùi Dĩ Chu không nói lời nào.

Lông mi An Tử Mặc run run, nhẹ nhàng cong môi lên, “Tôi hiểu rồi. Chú Bùi cho tôi xem video này là muốn tôi áy náy? Sau đó muốn tôi xin lỗi mẹ tôi?”

“Căn bản con chưa ý thức được vấn đề.”

An Tử Mặc dựa vào ghế, chân nhỏ lắc qua lắc lại: “Nếu nói về ai là người suýt chút nữa hại chết An Tưởng thì chú cũng có trách nhiệm rất lớn đó. Chú cung cấp tin tức không chính xác nên An Tưởng mới đến đó, sau đó gặp được kẻ điên kia. Tôi không biết việc vứt con gấu kia lại kéo theo chuyện này, vốn dĩ tôi cũng cho rằng đó chỉ là một hành động bình thường. Vì thế chú không thể coi tôi thành hung thủ gián tiếp suýt chút nữa hại chết An Tưởng được.”

An Tử Mặc nói vô cùng có logic: “Huống chi so với hiện tại trách móc tôi thì chú càng nên đi trách hung thủ, trách nhân viên công tác đã lơ là nhiệm vụ của mình. Nếu bọn họ không để kẻ điên kia trốn viện thì sẽ không có ai bị thương. Hơn nữa việc cũng đã xảy ra rồi, chú cho tôi xem cái video này cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

An Tử Mặc liếc nhìn màn hình.

Với cậu thì ngồi xem đi xem lại những thứ đã xảy ra chỉ là một việc mất thời gian.

“An Tử Mặc, trong video không phải ai khác mà là mẹ con đó!”

An Tử Mặc nhàn nhạt nhìn anh một cái, “Kể cả trong video là tôi thì tôi cũng sẽ nói như vậy.”

Bùi Dĩ Chu chăm chú nhìn đôi mắt cậu, muốn tìm trong đó một chút tình người. Nhưng chẳng có gì hết.

Anh chỉ nhìn thấy trong đó là sự lạnh lùng, bình tĩnh, dửng dưng.

An Tử Mặc không phải là đứa trẻ ba tuổi bình thường, thậm chí còn không có những cảm xúc mà người bình thường nên có. Không ngoa khi nói cậu không hề có tình cảm với bất kỳ thứ gì xung quanh.

“Mặc Mặc, nếu một ngày nào đó mẹ con chết đi thì sao?”

An Tử Mặc nói: “Là người đều sẽ chết.”

Ngoài thời gian, chẳng có cái gì có thể trường tồn vĩnh hằng cả.

Chết đi cũng chỉ để bước sang kiếp sau. Cậu cũng đã từng chết một lần rồi, không còn sợ cái chết nữa nên sẽ càng không quan tâm tới sống chết của người khác.

“Được.” Bùi Dĩ Chu giận không nói nổi nữa, anh ngồi xổm trước mặt cậu nhóc, nói, “Mai sẽ đưa con đi gặp bác sĩ để khám bệnh.”

An Tử Mặc banh mặt, “Tôi không nghĩ rằng tôi bị bệnh.” Ban đầu đúng là cậu có hơi lo lắng về hàm răng của mình. Nhưng ngoài hàm răng thì chỗ nào của cậu cũng bình thường, hoàn toàn không cần lãng phí thời gian đi khám.

“Người có bệnh sẽ không bao giờ thừa nhận rằng mình có bệnh. Ba cho rằng con có vấn đề về tâm lý rất nghiêm trọng.” Bùi Dĩ Chu không coi An Tử Mặc là một đứa trẻ ba tuổi, cũng không đối xử với cậu giống như đối xử với một đứa trẻ. Thằng nhóc này có năng lực đọc tâm, không thể giấu giếm nó bất cứ thứ gì. Vì thế cứ nên nói rõ ràng ngay từ đầu, không cần lằng nhằng gì hết.

“Đêm nay ngủ ngoan, không cần chạy đi đâu, con chạy cũng không thoát.” Bùi Dĩ Chu cong mắt cười nhạt, có chút vênh váo.

Anh xoa đầu An Tử Mặc một cái sau đó mới đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Hai ba con ở trong phòng nói chuyện đến hơn nửa ngày. An Tưởng chẳng biết hai người bọn họ nói cái gì, vô cùng sốt ruột. Cuối cùng Bùi Dĩ Chu cũng đi ra, cô kéo cái chân bị thương đi qua, ánh mắt trông mong chờ đáp án của anh.

“Qua bên kia ngồi nói, nhìn cô kìa, đứng cũng không vững.” Bùi Dĩ Chu ôm eo An Tưởng, dìu cô đến gần ghế sô pha.

Vòng eo của An Tưởng nhỏ, thon gọn. Đứng gần có thể ngửi được mùi hương của cô.

Bùi Dĩ Chu không kìm được lòng mà suy nghĩ miên man, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

An Tưởng ngồi xuống, tìm tư thế thoải mái, sau đó cầm cái gối ôm ôm vào trong ngực, vẻ mặt tò mò, “Anh nói gì với Mặc Mặc thế? Nó không phản nghịch đó chứ?”

Hai chữ “phản nghịch” kia dùng rất hay, Bùi Dĩ Chu cười khẽ, ánh mắt ôn nhu nhìn An Tưởng.

“Không có.”

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm, “Vậy là tốt rồi.”

“Ngày mai tôi định mang thằng bé đi gặp bác sĩ tâm lý.”

Nghe Bùi Dĩ Chu nói xong, An Tưởng trừng lớn đôi mắt.

“Tôi phát hiện là thằng bé không phải cố ý nhằm vào cô, mà là do nó vô cảm với tất cả mọi người. Nó vô cảm với người xa lạ, với người thân thậm chí là chính mình.”

An Tưởng không khỏi nắm gối chặt hơn, ánh mắt vừa mờ mịt vừa hoảng sợ.

Cô không hiểu ý của Bùi Dĩ Chu lắm, nhưng cũng biết tính nghiêm trọng của vấn đề này.

Thấy cô sắp khóc, Bùi Dĩ Chu vội xoa đầu nhỏ của cô, dịu dàng an ủi: “Không sao đâu. Bạn tôi là bác sĩ tâm lý giỏi nhất, nếu Tử Mặc thật sự bị làm sao, chúng ta có thể phát hiện và điều trị kịp thời.”

An Tưởng không nói lời nào, cúi đầu lau lau nước mắt, sau đó nói với Bùi Dĩ Chu: “Để tôi đi cùng anh.”

Bùi Dĩ Chu cười nhẹ, “Cô ở nhà dưỡng thương thật tốt là được. Tôi cùng thằng bé đi là đủ rồi.”

An Tưởng biết Bùi Dĩ Chu là người có trách nhiệm, nhưng cô vẫn không quá yên tâm, muốn đi cùng anh.

Nhưng mà ——

An Tưởng mím môi nhìn về mắt cá chân đang bị thương của mình. Đừng nói là đi đường, bây giờ mỗi tối ngủ cũng đều bị đau đến tỉnh.

“Thật ra đây cũng là chuyện tốt. Nếu Mặc Mặc thật sự có vấn đề thì chứng tỏ là nó không phải thật sự ghét cô, không muốn sống cùng cô.”

“Thế tại sao nó lại muốn rời nhà trốn đi?”

An Tưởng nghĩ mãi không hiểu.

Rõ ràng trước đó thằng nhóc này còn vô cùng nghe lời, kể cả lúc cô đi giao hàng, để thằng nhóc ở nhà một mình nó cũng ngồi rất ngoan. Nhưng tại sao đúng hôm đó nó tự dưng lại rời nhà trốn đi? Nhất định là có chuyện gì đó, nhưng nó lại không nói cho cô. Thằng nhóc không tin tưởng cô một chút nào cả.

An Tưởng cảm thấy thất bại, vì thế hôm đó cô mới không khống chế được cảm xúc cùng hành động của mình, nặng lời rồi ra tay đánh Mặc Mặc.

“Mặc Mặc có chính kiến của mình, nếu thằng bé không muốn nói cho chúng ta biết thì có ép nó cũng không nói đâu.”

An Tưởng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Nhìn kim đồng hồ chỉ đến 8 giờ rưỡi, An Tưởng không khỏi liếc mắt nhìn Bùi Dĩ Chu đang mặc tây trang ngồi cạnh mình, hơi ngập ngừng. Một lúc sau cô mới cẩn thận hỏi: “Có, có phải là anh chưa ăn tối không?”

“Ừ, vừa họp xong thì tôi tới đây ngay.”

Vẻ mặt Bùi Dĩ Chu bình thản, nói nhẹ nhàng bâng quơ làm An Tưởng càng ngại hơn.

Cô nhớ hình như trong tủ lạnh còn một ít mì sợi, vì vậy đứng dậy đi vào trong phòng bếp: “Tôi…… Tôi đi nấu mì sợi cho anh. Anh chờ một chút nhé!”

“Không cần đâu.”

Bùi Dĩ Chu vội kéo cổ tay cô lại. An Tưởng đang bị thương ở chân nên đi đứng không vững, động tác của Bùi Dĩ Chu làm cô trực tiếp mất thăng bằng ngã xuống. Bùi Dĩ Chu nhanh tay ôm eo cô lại, tiếp đó An Tưởng ngã ngồi trên đùi Bùi Dĩ Chu.

Thời gian như được bấm nút tạm dừng.

An Tưởng ngồi trên đùi anh không dám động đậy. Xuyên qua lớp quần áo mỏng manh, cô còn cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ người anh truyền đến. Lồng ngực anh rắn chắc, mùi hương trà Ô Long thoang thoảng cứ như đang câu dẫn cô vậy.

An Tưởng hoảng loạn chớp mắt, luống cuống tay chân giãy giụa muốn thoát ra khỏi tư thế xấu hổ này. Nhưng cô đã xem nhẹ vết thương ở eo mình rồi.

Cô lại ngã về một lần nữa, hơn nữa lần này còn đụng vào chỗ mềm mại của Bùi Dĩ Chu.

Sắc mặt Bùi Dĩ Chu có chút thay đổi, hô hấp hơi hỗn loạn.

“Eo, eo tôi bị đau.” An Tưởng muốn khóc. Sau đó cảm thấy như có cái gì chọc chọc vào mình, hơi khó chịu nên An Tưởng không nhịn được ngọ nguậy mấy cái.

“Đừng……” Yết hầu Bùi Dĩ Chu lên xuống, tiếng nói trầm trầm. Anh nhắm mắt kiềm chế d*c v*ng mãnh liệt của mình, chỉnh lại hô hấp, nói, “Cô đừng làm loạn.”

“Được, tôi, tôi không làm loạn.” An Tưởng ngồi im trên đùi anh, không động tiếp.

Bàn tay to của Bùi Dĩ Chu ôm chặt vòng eo mềm mại thon thả của cô.

Ngửi mùi hương của cô, đầu óc thanh tỉnh của Bùi Dĩ Chu hỗn loạn. Anh không nỡ buông tay. Giờ phút này, những ý nghĩ điên cuồng chiếm cứ đầu óc của anh.

An Tử Mặc đi từ trong phòng ra, lúc đi qua hai người nghe được tiếng lòng rõ ràng truyền đến ——

[Thơm quá, muốn.]

An Tử Mặc dừng chân lại, vẻ mặt phức tạp nhìn qua.

Trên khuôn mặt nho nhỏ tràn ngập dấu chấm hỏi??????

—— Trước mặt mầm non tương lai của Tổ quốc, người này nghĩ loạn cái gì thế?
 
Back
Top Bottom