Bách Hợp Ta Gầy Dựng Sự Nghiệp Nuôi Dưỡng Ngươi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Gầy Dựng Sự Nghiệp Nuôi Dưỡng Ngươi
Chương 140


Sau khi Tề Nhã Nhã gõ cửa liền tiến vào phòng làm việc của Dương Chiêu Đệ, khi Dương Chiêu Đệ thấy nàng liền nhanh chóng đem thứ gì đó giống như một bìa thư nhét vào trong ngăn kéo.

Đây là lần đầu tiên Tề Nhã Nhã nhìn thấy bộ dạng giật mình của Dương Chiêu Đệ, còn có một tia hoảng hốt không kịp thu lại. Cho nên nàng không khỏi nhìn qua ngăn kéo thêm vài lần.

Nếu như nàng không có nhìn lầm, giống như có một hàng chứ màu đỏ viết là trường học...

"Lòng hiếu kỳ gϊếŧ chết mèo con có biết không!" Dương Chiêu Đệ nhìn nàng một cái. Biểu hiện của Tề Nhã Nhã quá rõ ràng, nàng không muốn chú ý đều không được.

Tề Nhã Nhã giơ lên văn kiện cầm trong tay, "Báo cáo lão bản, ta là tới đưa tài liệu, ta tuyệt đối không có ý tứ muốn xâm nhập khai thác việc riêng tư của ngươi."

"Đưa cho ta." Dương Chiêu Đệ đưa tay, nhanh chóng xử lý, dù sao Tề Nhã Nhã cũng là đã quen thuộc, tự tìm mỗ chỗ ngồi xuống, thưởng thức hình ảnh mỹ lệ này, ngòi bút máy lướt qua trang giấy phát ra tiếng vang sàn sạt, phối hợp với tiếng hít thở hầu như nghe không thấy, đan vào trở thành một loại âm nhạc vui tai.

"Lại nhìn ta liền thu phí a." Mặc dù Dương Chiêu Đệ không có ngẩng đầu, nhưng mà cũng biết có người nào đó đang nhìn mình. Nếu như ánh mắt có nhiệt độ có thể đọ được, vậy hẳn là phải nóng như lửa a.

Tề Nhã Nhã từ một góc bàn của Dương Chiêu Đệ cầm lấy hộp Socola, chọn lấy một viên đưa vào trong miệng Dương Chiêu Đệ, Dương Chiêu Đệ cau mày đem Socola đã đưa đến bên miệng ăn vào, nàng sợ lưu lại dấu vết trên răng, lát nữa phải gặp khách hàng, không thể để người ra nhìn đến một mặt mất thể diện như vậy, cho nên không dám nhai nuốt, chỉ dám ngậm lấy.

Vị đắng của Socola thấm vào đầu lưỡi nàng, nàng nghĩ đến một vấn đề, "Trong phòng làm việc của ta vì cái gì sẽ có Socola a?"

Tề Nhã Nhã nói: "Ăn ngon a, ăn ngon là được, cái khác liền không cần hỏi."

Cũng không biết Socola này có tác dụng, hay là Tề Nhã Nhã ở chỗ này làm cho tâm tình của nàng tốt hơn một chút, gánh nặng trĩu nặng trong lòng đã giảm bớt rất nhiều.

Tề Nhã Nhã cầm điện thoại trong tay nhìn chằm chằm vào màn hình thật lâu, đôi mắt cũng không có chớp, Dương Chiêu Đệ không khỏi nhìn thêm vài lần, nhìn thấy trên gương mặt nàng từ từ chuyển hóa từ kinh ngạc, lại đến thất thần, sau đó nhịn không được mà bật cười lên. Biến hóa phong phú, khiến cho Dương Chiêu Đệ nhìn thấy cũng liền quên mất công việc trong tay.

"Làm sao vậy?"

"Mẹ của ta hối thúc ta sinh con."

"..."

"Chính là bà nói ta có kết hôn hay không cũng không sao, nhưng mà nhất định phải có một hài tử."

Vừa dứt lời, bút máy trong tay Dương Chiêu Đệ liền ngừng lại, nàng chìm vào trầm tư.

Mà khi Dương Chiêu Đệ chìm vào trầm tư, Tề Nhã Nhã cho rằng nàng mất hứng, thấp thỏm không yên mà tự kiểm điểm bản thân, có phải hay không không nên nói chuyện này, giữa quan hệ của hai người nhắc đến đề tài này, có phải hay không là sẽ dễ gây mâu thuẫn?

Nhưng điều Dương Chiêu Đệ suy nghĩ chính là, chuyện nàng cùng Tề Nhã Nhã, bắt đầu rất đột ngột, quá trình lại rất nhanh chóng, quan hệ của hai người, giống như đang chậm chạp ngủ đông thật nhiều năm, vào một ngày mưa dông, củi khô lửa bốc, thoáng cái liền mọc rể nảy mầm phát triển khỏe mạnh, trưởng thành một cây đại thụ che trời. Kết quả là xác thật có rất nhiều vấn đề chưa kịp hỏi rõ ràng, bao gồm cả dự định trong tương lai.
Mà khi Dương Chiêu Đệ đang thực hiện những dự định của bản thân, cho dù thiên vạn người tìm tới, bất luận kẻ nào cũng không thể cản trở con đường của nàng, trước một phút này, nàng xác thực căn bản chưa từng hỏi qua Tề Nhã Nhã vấn đề này, ngươi đối với tương lai có dự tính gì không.

Dương Chiêu Đệ thu hồi suy nghĩ, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía Tề Nhã Nhã, "Ngươi muốn sinh hài tử sao?"

"Ân?"

Từ sau câu hỏi của Dương Chiêu Đệ trong phòng làm việc ngay hôm đó, Tề Nhã Nhã liền mắc kẹt trong vấn đề này, khi nàng đi wc, lúc ăn cơm, khi làm việc lúc rỗi rãnh, nàng đều nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, độ khó của vấn đề này, có thể so với kỳ thi thử tuyển sinh đại học, điều nàng suy nghĩ không phải là bản thân của vấn đề, mà là mục đích Dương Chiêu Đệ hỏi vấn đề này là gì, suy nghĩ giải quyết vấn đề không thể chỉ giới hạn ở việc muốn có con hay không, mà là Dương Chiêu Đệ hỏi nàng có muốn sinh con hay không, là muốn từ trên người nàng tìm được đáp án gì.
Phương hướng suy nghĩ của nàng chính, cùng với Dương Chiêu Đệ, hai người đúng là phát triển quá nhanh, nhanh đến không có thời gian bình ổn tinh thần để thảo luận một vài vấn đề cốt yếu, hai người đối với tương lai có kế hoạch cùng ý định thế nào, hay là chỉ tới đâu biết tới đó?

Tề Nhã Nhã là một người tích cực, nàng nhìn qua giống như một người không bận tâm đến bất kỳ chuyện gì, nhưng mà khi đã cố chấp vào một việc, liền có thể để xuống tạp niệm, tập trung tinh thần nghiên cứu chuyện đó.

Đợi đến khi nàng rốt cuộc đã tràn đầy tự tin mà đứng ở trước mặt Dương Chiêu Đệ, đem đáp án của mình nói ra, đó đã là chuyện của năm ngày sau, cách buổi ra mắt sản phẩm của Dương Chiêu Đệ chỉ vài ngày.

Dương Chiêu Đệ bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, kết quả đôi mắt treo lên hai mảnh quầng thâm, lại bị Tề Nhã Nhã mang theo đôi mắt đặc biệt tỏa sáng chặn lại ở hành lang.
Tề Nhã Nhã nói: "Ta hiện tại đã biết rõ đáp án."

"Có ý tứ gì?" Dương Chiêu Đệ là không kịp phản ứng.

Dương Chiêu Đệ uống vào một ly cafe nâng cao tinh thần, sau đó nghe Tề Nhã Nhã mang vẻ mặt trịnh trọng ở trước mặt mình tuyên bố kế hoạch tương lai của bản thân.

Tề Nhã Nhã nói bản thân đã cân nhắc qua rồi, nàng và Dương Chiêu Đệ cùng một chỗ, không phải là chơi đùa, không phải là tùy tiện, là quan hệ nghiêm túc muốn nắm tay cùng tiến trong tương lai, cho nên trước khi nàng làm hết thảy quyết định, sẽ tham khảo ý kiến của Dương Chiêu Đệ. Sau đó nàng lại đem chuyện kia nói ra, sau vài ngày suy tư, cuối cùng đem biểu đạt mà bản thân mong muốn, bao gồm cả sự chờ mong đối với tương lại, sắp xếp thành ngôn ngữ, dùng loại phương thức này truyền đạt cho Dương Chiêu Đệ.
Nghe những lời nói móc tim móc phổi của Tề Nhã Nhã, Dương Chiêu Đệ từ từ để xuống ly cafe trong tay, nói thật, nàng muốn đưa tay bịt miệng Tề Nhã Nhã lại, cầu xin Tề Nhã Nhã đừng nói nữa, nàng sắp bị nữ nhân nhiệt tình lại thành thật này đánh bại rồi, nào có ai có thể nói đến chân thành như vậy, nói đến thẳng thắng như vậy, giống như đem linh hồn của mình từ trong túi da rút ra, đặt ở trước mặt nàng.

Đôi má Dương Chiêu Đệ nổi lên nhiệt độ, nàng cùng Tề Nhã Nhã khác nhau đại khái chính là ở điềm này, linh hồn của Tề Nhã Nhã là thuần khiết như vậy, ánh mắt của Tề Nhã Nhã sáng bóng như lưu ly, mà Dương Chiêu Đệ đã sớm đem linh hồn của mình giấu vào nơi sâu nhất của thân thể, chính nàng cũng không tìm tới được, cho nên nàng chỉ có thể thẳng thắn thân thể, lại không thể thẳng thắn về linh hồn, miệng của nàng giống như đã bị may lại, vốn không hé mở ra được.
Nàng uống một ngụm cafe, dùng ly cafe che dấu đi ánh mắt của mình.

Tề Nhã Nhã chỉ thấy Dương Chiêu Đệ trầm mặc, vì vậy thấp thỏm không yên mà nhìn nàng, thần tình kia lại yếu ớt, lại đáng thương, khơi dậy sự thương cảm trong lòng Dương Chiêu Đệ.

Dương Chiêu Đệ ho một tiếng, nói: "Ngươi nói rất hay." Nếu cho nàng 100 điểm cũng không quá phận.

"Cám ơn." Tề Nhã Nhã có chút thất vọng, nàng biết rõ con người không thể tham lam, nhưng mà trong đầu vẫn là âm thầm bật ra một chút mong chờ.

Dương Chiêu Đệ để ly cafe xuống, mới biết trong lòng bàn tay mình thế nhưng đang ra mồ hôi, nàng khẩn trương đến không được, rốt cuộc đã không còn điều gì khác so với phản ứng của thân thể càng thêm trực quan, nàng không phải là bất vi sở động, trái lại, trong lòng nàng đã nhấc lên sóng lớn, càng như là mở cờ trong bụng, nhưng mà nàng cũng biết, nàng vĩnh viễn không có khả năng luôn là theo ý mình như Tề Nhã Nhã.
Dương Chiêu Đệ có vài lời liền thốt ra, nói với Tề Nhã Nhã: "Vài ngày trước ngươi đến phòng làm việc của ta chính nhìn thấy thư mời tham dự kỷ niệm thành lập trường cao trung của ta. Ta liền cao trung cũng chưa có học xong, có phải hay không rất kém?"

Đầu óc Tề Nhã Nhã vận hành cực kỳ nhanh, khi bản thân thật tình thổ lộ, Dương Chiêu Đệ bỗng nhiên dời đề tài đến học lực, tuy rằng nàng không biết Dương Chiêu Đệ nói lời này là có mục đích gì, nhưng mà nàng kịp phản ứng chính là: "Ngươi là lão bản, ngươi học lực không cao lại có làm sao, chẳng lẽ còn có ai có thể khai trừ ngươi sao?"

Dương Chiêu Đệ khí chạy lên não, liếc nàng một cái, cầm ly nhét vào trong tay Tề Nhã Nhã, "Rửa ly đi." Trong lòng Dương Chiêu Đệ thầm mắng: Người này làm sao lại có thể sống đến bây giờ a.
Dương Chiêu Đệ trở lại văn phòng, đóng sầm cửa lại, đầu âm ỉ đau nhức.

Buổi tối, Tề Nhã Nhã nhìn thấy tin nhắn cha mẹ gởi tới, nàng không lập tức hồi âm, mà trong lòng đã làm quyết định, nàng cảm thấy không sai biệt lắm có thể cho gia đình một chút chuẩn bị.

Lúc trước nàng chỉ lưu cho cha mẹ chút ám chỉ mơ hồ, ít nhất không có đem chuyện bản thân có bạn gái nói ra, nhưng mà nàng cũng rõ ràng nói sẽ không kết hôn, cha mẹ đối với chuyện này không quá ủng hộ, nhưng mà cũng không có phản đối, không có lấy cái chết ép buộc, càng không có nghĩ biện pháp muốn cảm hóa nàng, điều này làm cho nàng cảm thấy bản thân vẫn có hy vọng.

Trong khoảng thời gian này cha mẹ hối thúc nàng nên có hài tử, nàng liền nói tạm thời còn chưa có tính toán, vốn muốn mơ hồ cho qua, nhưng mà bỗng nhiên đã có ý tưởng mới, nàng muốn cho cha mẹ biết rõ quyết định này là nàng cùng một nửa khác thương lượng sau đó mới có thể quyết định.
Chỉ là lời nói đến trên tay, gõ chữ cả buổi đều cảm thấy không được tự nhiên, nàng ôm lấy gối đầu than thở, chỉ cảm giác mình rất vô dụng.

Nàng đi qua phòng sách, từ xa liền nghe đến thanh âm của Dương Chiêu Đệ, nghe ý tứ hẳn là Dương Chiêu Đệ đang tự giảng bài cho Lucy, chỉ là bài tập của tiểu hài tử, thật sự không phải là để cho con người làm, Tề Nhã Nhã xúc động thật sâu, ngay cả sinh viên đã tốt nghiệp như nàng, tốt nghiệp thành tích ưu tú từ một trường danh tiếng, nhìn đến bài tập của Lucy cũng sẽ cau mày.

Dương Chiêu Đệ phi thường nóng nảy, trong tay nàng cây bút Sailor Moon màu hồng yêu thích của Lucy bị nắm lấy thật chặt, Lucy có chút khẩn trương mà nhìn bàn tay của nàng, sợ nàng làm gãy mấy những hoạt tiết bông hoa trên thân bút.

"Các tiểu bằng hữu ở Học viện Ngoại ngữ cùng nhau chơi trò chơi trên thao trường, gạch dưới, dấu ngắt, gạch dưới, dấu ngắt, chơi bóng rổ, hai chỗ gạch dưới này, con liền viết hai trò chơi xuống không phải là được rồi sao, tiểu bằng hữu ở trên thao trường có thể làm gì, đá cầu, nhảy dây, đánh cầu lông, con tùy tiện chọn hai cái lấp vào chỗ trống, rất khó sao?"
"Không có ai đá cầu."

"Con để ý có người đá cầu hay không làm gì, con viết xuống đi, để lão sư cho con điểm tối đa."

"Nhưng mà đề mục viết là tiểu bằng hữu trong trường học của con a, tiểu bằng hữu trong trường học của con không có ai đá cầu."

"Con để ý nhiều như vậy.." Dương Chiêu Đệ thiếu chút nữa đã tức đến ngất đi,có loại cảm giác trời đất quay cuồng

Nàng hít sâu một hơi, cầm cây bút trong tay đặt lên bàn, Lucy cau mày, vẻ mặt úy khuất.

"Con muốn ngủ chưa? Hôm nay làm bài tập cho tốt, mẹ gởi cho lão sư, sau đó trên giường đi ngủ."

"Nhưng mà..."

Khi hai mẹ con rơi vào trạng thái mắt to trừng mắt nhỏ, từ cửa ra vào truyền đến thanh âm yếu ớt, "Lão bản... Lão bản... Thân ái... Bảo bối..."

Liên tiếp gọi một hồi, Dương Chiêu Đệ mới đem ánh mắt từ trên mặt Lucy dời đi, dời đến cửa ra vào, nhìn đến khuôn mặt của Tề Nhã Nhã, tâm tình ác liệt làm cho nàng không thể nở nổi nụ cười, "Làm gì vậy? Ngươi cũng muốn ta giảng bài tập cho ngươi sao?"
"Ngươi vất vả rồi, ngươi đi ngủ đi, loại chuyện giảng bài nhỏ nhặt này để ta tới làm." Tề Nhã Nhã một đường chạy nhanh đến bên bàn công tác, dừng ở cạnh ghế dựa, cho rằng Dương Chiêu Đệ sẽ đem cái ghế nhường lại.

Kết quả b* m*ng của Dương Chiêu Đệ cũng không động một cái, bởi vì nàng lại quay lại trừng mắt cùng Lucy.

Tề Nhã Nhã cười khổ bưng tới một chiếc ghế dựa nhỏ, đặt ở dưới mông, sau khi ngồi xuống, nàng chính là người thấp nhất giữa hai người, nàng cầm lấy bài tập, sau khi cẩn thận tra xét, bắt đầu giảng giải cho Lucy.

Mà Dương Chiêu Đệ ở bên cạnh một tay nắm lấy cái trán, cau mày, cũng là phân ra tâm tư để nghe nàng giảng bài.

Hôm nay Lucy rõ ràng là tinh lực dồi dào, đến 11 giờ, vẫn là nửa điểm ý ngủ đều không có, còn đem bài tập lúc trước đều lấy ra, để Tề Nhã Nhã hỗ trợ chỉnh lý, có vài đề mục, bản thân Tề Nhã Nhã cũng không nắm chắc, nàng cầm điện thoại trong tay lên mạng tra đáp án, kết quả tìm đến một nhóm gia trưởng đáng thương giống như nàng, từ những màn đối thoại trên mạng có thể nhìn ra được, nàng không phải là người thảm nhất.
Tề Nhã Nhã thậm chí còn vận dụng khách quý bên ngoài để viện trợ, chính là Lâu lão sư.

Nàng cho rằng Lâu Xuân Vũ nhất định có thể trả lời những vấn đề này.

Kết quả không nằm ngoài dự liệu của nàng, Lâu Xuân Vũ rất nhanh cho đáp án, cũng giải thích rất rõ ràng.

Tề Nhã Nhã hỏi: Làm sao ngươi có thể trả lời được, ta lại suy nghĩ không ra.

Lâu Xuân Vũ nhắn tới một câu: Bởi vì những đề mục này là cho tiểu hài tử, ngươi là người lớn, ngươi dùng tư duy người lớn của ngươi để suy nghĩ, đương nhiên nghĩ không ra.

Tề Nhã Nhã gửi tới một biểu tượng cảm xúc, thuận tay phát qua một hồng bao.

Nàng nhìn đề mục bản thân giảng giải qua, có loại cảm giác thành tựu, đồng thời cũng tự nhiên mà sinh ra một ý niệm trong đầu đó chính là đánh chết cũng không sinh tiểu hài tử.
Lucy quấn quít lấy Tề Nhã Nhã muốn Tề Nhã Nhã lưu lại cùng nàng ngủ.

Tề Nhã Nhã hảo ngôn hảo ngữ dỗ nàng, Dương Chiêu Đệ vốn trong người đã không thoải mái, nghe được Lucy ồn ào, đứng lên, "Các ngươi đều đi ngủ sớm một chút, ngày mai mỗi người đều bận rộn, đừng chậm trễ thời gian."

Tề Nhã Nhã đối với sắc mặt tái nhợt của nàng đặc biệt để trong lòng, nhưng mà Lucy cứng rắn kéo lấy nàng không buông, nàng trước tiên đem Lucy dỗ ngủ, lại mang theo lo lắng đi đến gian phòng của Dương Chiêu Đệ.

Cũng may Dương Chiêu Đệ để cửa cho nàng, không có tuyệt tình mà khóa cửa. Nàng cẩn thận đẩy cửa ra, phát hiện trong phòng tối đen, trong chăn có hình dạng phồng lên.

Nàng cởi giày ra, đi chân trần giẫm lên thảm trải sàn, không phát ra một điểm thanh âm.

"Ngươi có ổn không?" Tề Nhã Nhã nhìn người co thành một đoàn nằm trên giường.
"Đau đầu." Trong chăn có thanh âm yếu ớt của Dương Chiêu Đệ truyền ra.

"Nghiêm trọng không, có muốn đi bác sĩ hay không, ta lái xe đưa ngươi đi?" Tề Nhã Nhã lo lắng là vấn đề lớn.

Dương Chiêu Đệ ngăn nàng lại, "Không phải bệnh nặng, chính là phiền lòng nhiều chuyện. Mỗi một cái, đều không để cho ta bớt lo."

Tề Nhã Nhã vẫn là lo lắng, sau khi lên giường, cầm lấy tay Dương Chiêu Đệ, dưới tấm chăn bàn tay Dương Chiêu Đệ là lạnh như băng.

Nàng sợ hết hồn.

"Ngươi thật sự không có chuyện gì sao?"

Dương Chiêu Đệ xoay người lại, nói: "Yên tâm, không chết được."

"Đừng nói như vậy, chúng ta phải cùng một chỗ cả đời, nếu như ngươi lưu lại bệnh tật gì không ổn, ta mỗi ngày đều sẽ lo lắng."

Nghe Tề Nhã Nhã nói như vậy, Dương Chiêu Đệ thư thái hơn rất nhiều, nàng kéo Tề Nhã Nhã tới, tựa ở trên người Tề Nhã Nhã, hấp thu sự ấm áp của Tề Nhã Nhã, nói: "Ngươi thật biết dỗ dành người."
"Ta nào có, ta chính là nói thật mà thôi."

"Thật sự sẽ có cả đời sao? Ta và ngươi bây giờ ai cũng không chắc có thể đi bao xa." Dương Chiêu Đệ và Tề Nhã Nhã tựa sát vào nhau, lột đi nét ngụy trang ngày thường, nàng lúc này không có cách nào thoát khỏi tâm trạng trùng xuống.

Tề Nhã Nhã vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, "Không quản có thể cùng một chỗ hay không, chúng ta đều phải chuẩn bị thật tốt cho cả cuộc đời sau này, không thể vì không ai biết trước được tương lai, liền tùy tùy tiện tiện mà sống qua ngày, suy nghĩ qua một ngày liền qua một ngày, như vậy đối với bản thân cũng không tốt."

"Vậy là ngươi nghiêm túc về chuyện muốn cùng ta sao?"

"Đúng vậy a, ngươi không có cảm nhận được sao, ta siêu cấp nghiêm túc a. Ta thời khắc đều luôn biểu hiện ta nghiêm túc, chỉ là ngươi không nhìn kỹ." Tề Nhã Nhã rất ủy khuất.
"Lỗi của ta, lỗi của ta, ta sau này sẽ nhìn thật kỹ." Dương Chiêu Đệ dùng giọng điệu thoải mái mà nói.

"Mẹ! Con muốn ngủ cùng mẹ." Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến thanh âm của Dương Lộ Lộ, thân thể Dương Chiêu Đệ cùng Tề Nhã Nhã trong nháy mắt liền hóa thành bức tượng.

※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※※※

Tiểu kịch trường:

Lâu Xuân Vũ: Ai, ta vẫn là thích làm lão sư, rất có cảm giác thành công.

Tống Tây Tử: Ngươi nói là loại lão sư này, hay là loại lão sư này?

Lâu Xuân Vũ: Ngươi nói là biên chế chính thức hay là phụ đạo khóa ngoại sao?

Tống Tây Tử: Không không, là cái loại này... Ngươi hiểu đấy!!

Lâu Xuân Vũ:????
 
Ta Gầy Dựng Sự Nghiệp Nuôi Dưỡng Ngươi
Chương 141


Dương Chiêu Đệ hỏi: "Làm sao bây giờ?"

Cái gì làm sao bây giờ? Tề Nhã Nhã chớp mắt mấy cái, hai người cũng không dám hít thở lớn tiếng, cho dù cũng biết đã ngăn cách qua cánh cửa, tiểu bằng hữu bên ngoài nhìn không tới tình huống bên trong, nhưng mà đại khái là có tật giật mình, lúc này liền hô hấp đều thành sai rồi.

Đừng nói là tiếng tim đập gần trong gang tấc, thình thịch thình thịch thình thịch.

Dương Chiêu Đệ nói nhỏ: "Tim ngươi đập thật nhanh."

Tề Nhã Nhã cùng nàng mắt to trừng mắt nhỏ, "Ngươi cũng đang khẩn trương."

Tuy rằng hai người cùng một chỗ, cũng không phải là chuyện thương thiên hại lý, cũng không có vi phạm đạo đức luân lý, hai người độc thân cùng với nhau, nói ra cũng là trong sáng a.

Nhưng mà ở trước mặt Dương Lộ Lộ, hai người thủy chung là không mở miệng được.

Nguyên nhân không thể mở miệng có rất nhiều.

Một trong số đó đại khái chính là phần ngượng ngùng thuộc về người lớn kia.

Dương Chiêu Đệ ý thức được lúc này Tề Nhã Nhã còn đang ôm lấy mình, nàng trước một bước lấy lại tinh thần, đẩy đẩy Tề Nhã Nhã, nói: "Ngươi trước đứng lên."

Suy nghĩ một chút, còn nói: "Nếu không, ngươi trốn trong phòng vệ sinh?" Nàng dùng giọng điệu thương lượng không xác định mà nói, chỉ sợ nói trúng lòng tự trọng yếu ớt của Tề Nhã Nhã.

Tề Nhã Nhã kỳ thật cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy, nhưng mà giả vờ mang một bộ dạng ủy khuất, nói: "Ta cứ như vậy không thể gặp người sao?"

"Vậy ngươi giải thích cho nàng vì cái gì hơn nửa đêm ngươi lại ở trong phòng của ta."

"Vậy còn không phải là đơn giản sao, ta gặp ác mộng."

"Nàng sẽ tin sao?"

"Đổi lý do khác, chúng ta đang họp." Tề Nhã Nhã thiếu chút nữa đã bật cười ra tiếng, còn có tâm tư đem đầu ngón chân cọ cọ vào bắp chân của Dương Chiêu Đệ, Dương Chiêu Đệ chướng mắt, Dương Chiêu Đệ thậm chí không tiếc mà bấm một cái lên bắp đùi của nàng.

Tề Nhã Nhã đau đến muốn hét lớn, cuối cùng lý trí khiến cho nàng không có kêu ra tiếng, mà là lựa chọn dùng tay bịt miệng, nuốt thanh âm vào trong.

"Họp có thể họp đến trên giường sao?" Dương Chiêu Đệ trợn mắt.

"Vậy làm sao bây giờ?" Tề Nhã Nhã từ trên giường đi xuống, sửa sang lại quần áo một chút.

Dương Chiêu Đệ chột dạ, tuy rằng đã trưởng thành, nhưng mà lúc đi học cũng từng trốn trong ổ chăn mở đèn pin mà đọc truyện, kết quả bị lão sư bắt tại trận, loại ám ảnh này tồn tại tại trong trí nhớ của nàng, hiện tại nàng liền có thể cảm nhận rõ ràng loại cảm giác này rồi.

Dương Chiêu Đệ cảm nhận được sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ của yêu đương vụиɠ ŧяộʍ, nàng dựa vào gối, mà Tề Nhã Nhã đứng ở bên giường, đưa lưng về phía nàng, một giây kia trôi qua vô cùng chậm, Dương Chiêu Đệ chú thấy mái tóc ngắn sát da đầu của Tề Nhã Nhã đã dài ra, đuôi tóc được cột thành đuôi ngựa ở phía sau ót, lộ ra vành tai trắng trẻo, lỗ tai vừa trắng vừa mềm, còn rất dẻo dai.

Về phần tại sao lại biết vành tai này rất dẻo dai, đây là bí mật cá nhân của Dương Chiêu Đệ.

Lúc này, tâm tình Dương Chiêu Đệ đột ngột bị nắm bắt đi, nàng nhẹ giọng thì thầm với người còn lại trong phòng: "Ngươi đi mở cửa a."

"Cái gì?" Tề Nhã Nhã kinh hoảng, nàng không nghe lầm chứ, vừa rồi là Dương Chiêu Đệ nói nàng đi mở cửa a, những lời này là có ý gì, là muốn công khai sao? Muốn cho Dương Lộ Lộ biết bản thân hiện tại có thêm một tiểu mụ mụ sao? Hay là tiểu a di? Tiểu ba ba? Nói như thế nào đây?
Đầu óc Tề Nhã Nhã nhanh chóng chuyển động.

Dương Chiêu Đệ nhìn bộ dạng nàng nhập thần suy nghĩ, nhanh nhẹn động thân, dùng chân đá lên mông nàng, "Nhanh đi mở cửa!"

Khóe miệng Tề Nhã Nhã kìm không được mà cong lên, tần suất nhịp tim của nàng thậm chí vượt qua cả khoảnh khắc thiếu chút nữa đã bị bắt gian vừa rồi, lúc này, nàng ý thức được nhân sinh của mình liền chính là phát sinh biến hóa, mấu chốt nhất là, nhân sinh của Dương Lộ Lộ cũng sẽ phát sinh biến hóa.

Nàng không còn là hảo tỷ tỷ và lão sư của Dương Lộ Lộ nữa, nàng sẽ dùng một thân phận mới đứng ở trước mặt Dương Lộ Lộ.

Nàng hiện tại có chút căng thẳng, nàng nên giới thiệu bản thân thế nào đây, nàng nên giả vờ mang tư thái của người lớn sao, nàng cần làm như vậy sao, Dương Lộ Lộ sẽ hiểu được nàng sao?
Mỗi một bước đi về phía cửa, suy nghĩ của Tề Nhã Nhã chưa từng dừng lại, cuối cùng bàn tay nàng cầm lấy tay nắm cửa, nàng hít sâu một hơi.

Trong khoảnh khắc vào nhịp thở kia, Dương Chiêu Đệ nhiều lần muốn lên tiếng gọi lại Tề Nhã Nhã. Nàng có thể tưởng tượng ra được, lúc này Tề Nhã Nhã đang suy nghĩ cái gì, bởi vì khi nàng nói Tề Nhã Nhã đi mở cửa, nàng liền biết mình đang làm một chuyện nguy hiểm, mức độ nguy hiểm thậm chí còn vượt qua bất kỳ một lần đầu tư nào trước đây của nàng.

Nàng làm sao không phải là mang tâm thái đánh liều.

Tề Nhã Nhã mở cửa, ngoài cửa không có thân ảnh của Dương Lộ Lộ.

Tề Nhã Nhã sửng sốt một chút, suy nghĩ một chút, lại từ từ đóng cửa lại.

Một khắc này, nàng dường như đã già nua đi một chút.

Nàng chậm chạp đi trở về bên giường của Dương Chiêu Đệ, leo lên giường, vùi mặt ở trong chăn.
Dương Chiêu Đệ bỗng nhiên nở nụ cười, trong tiếng cười mang theo tâm tình phức tạp.

Tề Nhã Nhã nói: "Ta không để ý chuyện có một nữ nhi lớn như Dương Lộ Lộ."

Dương Chiêu Đệ cười đến càng lớn tiếng.

Tề Nhã Nhã ô ô một tiếng, "Cha mẹ ta cũng nhất định sẽ rất yêu thích Lộ Lộ. Sẽ coi nàng là thân nữ nhi."

Khóe mắt Dương Chiêu Đệ có chút ẩm ướt. Tâm tình không thể diễn tả ập đến, là một đoàn mây trắng đại đại, chắn ở trước mắt của nàng.

Nàng mở lớn hai mắt, mắt trái dường như đã đọng một giọt nước mắt.

Đáng tiếc Tề Nhã Nhã không nhìn thấy. Nàng vùi đầu suy nghĩ, ở trong đầu nàng tự động phân ra vài nhân vật, có nàng, có Dương Chiêu Đệ, còn có Dương Lộ Lộ, đang trình diễn một vở kịch.

Tề Nhã Nhã ngẩng đầu, hỏi Dương Chiêu Đệ: "Ngươi nói đến lúc đó Lộ Lộ nên gọi ta là a di, hay là tiểu mụ?"
Dương Chiêu Đệ vuốt vuốt đầu của nàng, nói: "Ngươi liền yêu ta như vậy, không thể chờ đợi được mà muốn làm tiểu mụ của hài tử của ta sao."

"Ngươi đáp ứng sao?" Sự yêu thích của Tề Nhã Nhã dành cho Dương Lộ Lộ, không chỉ là bởi vì yêu ai yêu cả đường đi lối về, nhất định phải chấp nhận, Dương Lộ Lộ là một tiểu cô nương làm người ta yêu thích.

"Ân ân." Dương Chiêu Đệ thay Dương Lộ Lộ làm chủ, nàng cũng hy vọng năm mới Dương Lộ Lộ có thể có thêm nhiều người mừng tuổi.

Tề Nhã Nhã đã nhận được đáp án mình muốn, không chịu nổi kích động trong lòng, nhào về phía Dương Chiêu Đệ

Chiếc giường lớn vô cùng đàn hồi chịu đựng sự chấn động này, lại bắn ngược trở về, làm cho hai người dùng tư thế ôm lấy nhau tiến hành một lần va chạm thân mật.
Dương Lộ Lộ gõ của phòng của mẹ, kỳ thật chỉ là muốn xác định Dương Chiêu Đệ đã ngủ hay chưa.

Nàng phát hiện đợi đã lâu cũng không thấy mẹ mở cửa, vì vậy trở lại trong chăn mình, âm thâm từ dưới gối cấm lấy điện thoại mà Dương Chiêu Đệ đưa cho nàng, thuần thục mở khóa, đang chuẩn bị chơi trò chơi mà nàng thích.

Lúc này Tề Nhã Nhã rón ra rón rén mà tiến vào trong phòng của Dương Lộ Lộ, nàng nhận ra bản thân không còn là một thiếu nữ vô tri, nàng đã có một hài tử, tuy rằng không phải là do nàng sinh ra. Nàng từ một cô nương biến thành một mẫu thân, bởi vì Dương Chiêu Đệ đã chấp nhận nàng.

Nàng rất cảm động, cũng rất cảm kích, càng là khẩn trương.

Lúc này nàng muốn làm một việc, chính là đem tình thương tràn đầy này, khắc chế mà phóng xuất ra.

Mẫu thân, một danh tự thần thánh.
Tề Nhã Nhã muốn ôm lấy mẹ của mình, muốn ôm cả thế giới này, muốn ôm đại địa, muốn ôm Dương Lộ Lộ.

Thế giới trước mắt rực rỡ hẳn lên, phòng ngủ nho nhỏ cũng càng trở nên đáng yêu.

Sau khi Tề Nhã Nhã vào phòng nhìn thấy chăn trên giường cao cao nhô lên, nhẹ chân nhẹ tay mà tới gần, chuyện nàng muốn làm kỳ thật rất đơn giản, nàng không muốn quấy nhiễu Dương Lộ Lộ, thầm nghĩ ngồi ở bên giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn an tĩnh của Dương Lộ Lộ một chút.

Tề Nhã Nhã phát hiện từ dưới mép chăn, có một chút ánh sáng chiếu ra.

Nàng mang theo một chút nghi là kéo chăn lên, trong chăn màn hình điện thoại chiếu sáng gương mặt của Tề Nhã Nhã, cũng chiếu vào gương mặt của Dương Lộ Lộ.

Hai người còn không kịp phản ứng, bộp một tiếng, chốtmở cửa phòng bị ấn xuống, trong nháy mắt gian phòng được thắp sáng, người thứba đứng ở cửa ra vào, dựa vào khung cửa, lạnh giọng nói: "Dương Lộ Lộ, đemđiện thoại di động của con đưa ra đây."
 
Ta Gầy Dựng Sự Nghiệp Nuôi Dưỡng Ngươi
Chương 142


Trước đây không lâu, Tề Nhã Nhã còn không cần đối mặt với vấn đề giáo dục hài tử, bởi vì khi đó nàng chỉ là tiểu tình nhân của Dương Chiêu Đệ, là hảo bằng hữu của Dương Lộ Lộ.

Nàng thậm chí còn cùng Dương Lộ Lộ có thật nhiều bí mật chung, những bí mật này đều là một vài chuyện xấu nho nhỏ vô thưởng vô phạt, nàng thậm chí còn có thể cùng Dương Lộ Lộ nói xấu Dương Chiêu Đệ ở sau lưng Dương Chiêu Đệ.

Nhưng mà lúc này nàng ý thức được, bản thân rốt cuộc không thể lại như vậy.

Trong mắt của người bên cạnh, Dương Chiêu Đệ đối với Dương Lộ Lộ quá hà khắc rồi, mỗi hài tử đều từng âm lén lút chơi điện thoại, các gia trưởng khác làm như thế nào, giáo dục vài câu, cùng lắm thì đánh một trận, hài tử sẽ biết mình sai rồi.

Nhưng mà Dương Chiêu Đệ sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, trên mặt như phủ một lớp băng.

Nàng không nói tiếng nào mà nhìn Dương Lộ Lộ, trong tay nắm thật chặt chiếc điện thoại là nàng mua cho Dương Lộ Lộ, chỉ thấy Dương Lộ Lộ ngồi bên mép giường đầu đã cúi thấp càng lúc càng lợi hại.

Bầu không khí càng trở nên khẩn trương, gian phòng nhỏ này chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc như có như không.

Tề Nhã Nhã ở giữa hai người, nhìn quanh, nhiều lần muốn phát biểu ý kiến của mình, đều bị ánh mắt lạnh như băng của Dương Chiêu Đệ đánh lui.

Tề Nhã Nhã thấy Dương Lộ Lộ đã chịu không được áp lực mà bật khóc, nghĩ bản thân hẳn là nên nói chút gì đó, "Khụ khụ, Lộ Lộ nàng hình như là khóc..."

"Nàng đang diễn, căn bản không có khóc, ngươi nhìn kỹ, nàng chính là đang giả vờ đáng thương, đang giả khóc." Dương Chiêu Đệ nói một cách lạnh lùng, nữ nhi của mình, nàng lại không hiểu sao.

Tề Nhã Nhã sốt ruột nói: "Nàng thật sự đang khóc, nàng đã biết sai rồi. Nếu không liền như vậy đi, đều đã trễ như vậy, ngươi đem điện thoại thu lại, để cho nàng hảo hảo ngủ một giấc, ngày mai lại nói nàng một chút?"

Lời nói của Tề Nhã Nhã, không khác gì là cho Dương Lộ Lộ chút hy vọng, nàng giống như một bé thỏ con đang kinh hoảng trốn chạy khỏi cái chết trong rừng rậm âm u mà tìm được chỗ tránh nạn, lúc này điều duy nhất có thể làm chính là vung chân ngắn nhanh chóng chạy về phía nơi lánh nạn.

Dương Lộ Lộ nhào vào trong lòng Tề Nhã Nhã, ôm lấy eo của nàng, đem mặt cũng úp vào đó.

"Ngươi xem, ngươi xem, nàng thật sự là khóc rồi, nước mắt đều dính vào áo của ta rồi." Tâm Tề Nhã Nhã đau không dứt, còn dịu dàng vỗ về bờ vai Dương Lộ Lộ.

Dương Lộ Lộ dường như đã nghe được chỉ lệnh gì đó, khóc càng thêm lớn tiếng.

Dương Chiêu Đệ giật giật khóe miệng, "Dương Lộ Lộ, bắt đầu từ ngày mai điện thoại của con để lại ở chỗ của mẹ, mỗi ngày tan học làm xong bài tập, con lấy chơi vài giờ, trước khi ngủ nhất định phải trả lại chỗ cũ."

"Con biết sai rồi, mẹ, con biết sai rồi." Dương Lộ Lộ không thể chờ đợi được mà xin lỗi, nàng biết rõ muốn để thân nương của mình mềm lòng, còn khó hơn lên trời, nhưng mà bản năng của hài tử nói cho nàng biết, lúc này chính là một cơ hội.

Dương Chiêu Đệ không lên tiếng, đưa một ánh mắt cho Tề Nhã Nhã.

Tề Nhã Nhã chờ Dương Lộ Lộ nằm vào trong chăn trước khi rời đi, tình thương của mẹ trong nàng vẫn còn đang tràn lan, vỗ mền nhỏ, dịu dàng nói: "Tiểu bảo bối mau mau ngủ."

Trở về phòng, Dương Chiêu Đệ đem điện thoại của Dương Lộ Lộ bỏ vào ngăn kéo, nói với Tề Nhã Nhã: "Cảm giác làm mẹ rất tốt đúng không, rất hưởng thụ, cảm thấy hài tử đều là thiên sứ, trong lòng ngươi tràn đầy ấm áp."
"Lộ Lộ khả ái như vậy, ai bảo ngươi sinh nàng ra tốt như vậy."

"Ha ha." Ánh mắt kia của Dương Chiêu Đệ đang nói, người trưởng thành này, là có bao nhiêu ngu ngốc, ngây ngô, cùng với ngây thơ.

Chỉ có thân nương của Dương Chiêu Đệ biết rõ, Dương Lộ Lộ chỉ là một trong rất nhiều tiểu hài tử bình thường đếm không hết trên thế giới này, nàng nhìn như thiên sứ, nhưng cũng là ma quỷ, không phải là xấu xa, nhưng mà là có sự ham chơi cùng hồ đồ của hài tử, mặc dù là không có ảnh hưởng gì lớn, cũng có đem người trường thành làm cho tức chết.

Mà Tề Nhã Nhã vốn không biết, nàng quá sủng Dương Lộ Lộ, mà phần sủng ái này, làm cho Dương Chiêu Đệ lo lắng sẽ đem tiểu ác ma làm hư.

Dương Chiêu Đệ hạ ngoan tâm, một phát bắt lấy gương mặt Tề Nhã Nhã, bấm đến lợi hại, Tề Nhã Nhã bị đau nói: "Ngươi làm gì vậy, đau a."
"Ngươi đối với nàng thật sự là quá tốt."

"Ngươi ghen rồi sao?" Tề Nhã Nhã cười híp mắt nói.

"XXX." Dương Chiêu Đệ mắng một câu th* t*c. Nàng đối với nữ nhân ngây ngô này thật là không có biện pháp.

------

Lúc làm việc, Tề Nhã Nhã nhận được một cuộc điện thoại, tự xưng là bên bất động sản, gọi điện thoại tới là muốn nhắc nhở nàng cần phải đóng phí phòng ở.

Tề Nhã Nhã còn chưa lấy lại tinh thần, phản hỏi một câu: "Các ngươi không phải là gọi nhầm chứ a?"

Sau khi được đối phương liên tục nhắc nhở, Tề Nhã Nhã mới nhớ ra mình có đứng tên một bộ phòng ở, lúc đó người nhà thúc giục nàng mua, nàng cũng xem qua phòng ở mới quyết định mua lại, nhưng mà sau đó bởi vì ở trong nhà Dương lão bản rất tốt, thời gian dần trôi qua liền đem chuyện này ném ra sau đầu, lại nói tiếp nàng cũng nhớ không nổi chìa khóa kia để ở đâu rồi.
Ở trong điện thoại đối phương nói đóng phí phòng ở hai năm có thể đổi được một bao gạo, hỏi nàng có muốn đóng luôn bây giờ hay không.

Tề Nhã Nhã là vì một tui gạo mà đóng phí phòng ở hai năm, mấy nghìn đồng thoáng cái đã chuyển ra ngoài, Tề Nhã Nhã có chút đau lòng, nàng không đau lòng tiền mua phòng, phí phòng ở lại làm cho nàng cảm nhận được cái gì gọi là đau lòng.

Buổi chiều, Tề Nhã Nhã nỗ lực nhớ lại, mới từ trong một góc của trí nhớ mà tìm ra một ký ức ngắn.

Chiếc chìa khóa có chút đáng thương kia đang nằm trong một góc của ngăn kéo, đã đóng bụi.

Nàng gọi Lâu Xuân Vũ đến, muốn gọi nàng cùng mình đi qua xem phòng ở của mình một chút.

Không nghĩ tới vừa lúc Lâu Xuân Vũ cũng có thời gian rảnh, Tống Tây Tử nhàm chán đến văn phòng của Lâu Xuân Vũ cắn hạt dưa, nghe Tề Nhã Nhã nói muốn đi xem phòng ở, Tống Tây Tử cũng hào hứng, hai người cùng nhau rời khỏi phòng làm việc, lái xe đi đón Tề Nhã Nhã.
Trên xe, Tề Nhã Nhã luôn nỗ lực nhớ lại cụ thể phòng ở của nàng là ở nơi nào.

Lâu Xuân Vũ liền buồn bực, hỏi nàng: "Phòng ở ngươi tự mình mua, không phải là ở đâu cũng không biết chứ?"

Vô luận tuổi tác bao nhiêu lớn, gặp đến chuyện gì trước tiên liền nghĩ muốn tìm mẹ, Tề Nhã Nhã cũng không ngoại lệ, gởi tin nhắn cho Tề mẹ, hỏi bà phòng ở kia là ở đâu.

Tề Nhã Nhã nghe Lâu Xuân Vũ hỏi, nói: "Ta liền đi xem qua một lần, ngươi đã quên rồi sao? Lúc đó khi mua phòng ốc, tiền cũng không phải là ta trả, sau khi giao phòng ta càng là chưa từng đến đó."

Tống Tây Tử nở nụ cười: "Ngươi nhưng thật ra là tâm đại a. Ta đây hỏi một vấn đề, ngươi biết phòng ở của ngươi hiện tại giá trị bao nhiêu tiền sao?"

"Ta là thực sự không biết, có lẽ không tăng quá nhiều a, nơi đó có thể nói là hoang vu dã ngoại."
"Sai. Nàng mua phòng ở kia, đến năm nay tối thiểu có thể tăng lên gấp đôi." Cho dù Lâu Xuân Vũ không có tận lực chú ý, cũng sẽ nghe được một ít tiếng gió.

Tề Nhã Nhã có chút kinh sợ, "Ngươi đừng gạt ta a. Ta không tin."

"Không tin? Ha ha, chút nữa ngươi đến cửa tiểu khu, nhìn giá cả mà bên mô giới viết trên bảng đen trước cửa tiểu khu một chút, nhìn xem ta có lừa ngươi hay không."

Lâu Xuân Vũ dừng xe trước đèn đỏ.

Tề Nhã Nhã nhìn đại lộ bên ngoài cửa sổ, có chút kinh ngạc, nơi này làm cho nàng cảm thấy quen thuộc, lại là triệt để lạ lẫm.

Nói quen thuộc, bởi vì nàng đối với con đường này có ấn tượng, con đường này rẽ một cái chính là tiểu khu của nàng, ngày nàng đi đến xem qua phòng ở này, có chú ý tới công viên nhỏ, công viên nhỏ kia được tu sửa đơn giản, cho nên không khó nhận ra.
Nhưng mà ngoại trừ phong cảnh này, còn lại chính là thay đổi hoàn toàn.

Đại lộ hoang vắng trước kia, lúc này hai bên hàng quán đông đúc, không lâu nữa, rất nhanh sẽ náo nhiệt.

"Khi đó trên cả con đường này đều không có một cửa hàng nào, chỉ có một sa huyền*." Đương nhiên, Sa huyền vẫn còn kiên cường hoạt động.

(*沙县 hình như là tên của một nhà hàng í)

Tề Nhã Nhã đi xem bộ phòng ở kia của mình, rất lớn, rất trống, hồi lâu không có ở người, có chút âm trầm.

Đi qua một vòng trong phòng, Nam Bắc thông thấu, lấy ánh sáng tốt, từ sân thượng nhìn sang, trước mắt đều không có tầng lầu cao hơn ngăn cản tầm nhìn, Lâu Xuân Vũ không ngừng gật đầu, rất tốt, nếu như không phải là gần đây nàng không có tiền, nàng liền cũng muốn đầu tư một bộ phòng ở như vậy.

Tống Tây Tử từ trên gương mặt của Lâu Xuân Vũ đoán ra tâm tư của người kia, nàng tĩnh tĩnh đứng ở bên cạnh Lâu Xuân Vũ, không nói gì.
Tại giờ này khắc này, nàng cùng Lâu Xuân Vũ chính là đang nhìn một phong cảnh đồng dạng, giữa hai người có một loại liên kết vi diệu, nội tâm Lâu Xuân Vũ lúc này hẳn là lửa nóng, Tống Tây Tử là suy đoán như vậy.

Cô nương của nàng từ một nơi cách nơi này mấy trăm km từng bước một đi tới, bước vào thế giới của mình, sau đó cắm rễ xuống, vẫn chưa thỏa mãn, cũng chưa từng dừng bước, mỗi thời mỗi khắc người kia đều muốn leo lên trên.

Tình yêu cũng không thể làm cho nàng dừng lại bước chân, trái lại, Lâu Xuân Vũ được nuôi dưỡng trong tình yêu, vẫn như cũ là chiến ý tràn trề, nàng tựa hồ muốn dựa vào chính bản thân, đứng vững gót chân trong khu rừng thép khổng lồ này.

Tề Nhã Nhã xem xong phòng ở của mình, liền chuẩn bị giao cho mô giới cho thuê dài hạn, nàng có loại dự cảm, phòng ở này, đời này nàng có thể đều không có cơ hội vào ở. Nói không chừng nàng sẽ ở trong nhà của Dương Chiêu Đệ đến già, đợi đến khi Dương Lộ Lộ dưỡng lão cho nàng.
"Ta nói cho các ngươi, các ngươi không cần nói cho người khác biết, Chiêu Đệ nàng thừa nhận quan hệ của chúng ta rồi, nàng còn nói muốn cho Dương Lộ Lộ gọi ta là tiểu mụ." Tề Nhã Nhã càng nói càng che giấu không được sự đắc ý trong lòng, lúc này nàng mang theo khí tức tràn đầy hạnh phúc, một màu hồng phấn vây quanh lấy nàng.

Lâu Xuân Vũ cùng Tống Tây Tử trao đổi ánh mắt, lặng im mà trao đổi ý nghĩ trong lòng.

Lâu Xuân Vũ: Ngươi khuyên nhủ nàng, không cần ác tâm như vậy.

Tống Tây Tử: Ngươi nói, ta mới sẽ không nói.

Lâu Xuân Vũ: Ta cảm thấy nói cũng vô ích, nàng bây giờ căn bản không biết chính nàng kh*ng b* đến mức nào.

Lâu Xuân Vũ còn diễn lại động tác nhếch ngón út lên vừa rồi của Tề Nhã Nhã, không cần quá ác tâm a.

Hai tay Tống Tây Tử nắm lấy tay lái, thiếu chút nữa đã xảy ra chuyện lớn.
"Quá phận, các ngươi có đang nghe ta nói hay không."

Lâu Xuân Vũ nói: "Đã biết rồi, chúng ta tinh tường cảm nhận được tâm tình vui sướng của ngươi, vậy lúc nào thì mời chúng ta ăn cơm."

"Ai, ta cho rằng đời này cũng sẽ không có yêu tình a, không nghĩ tới thế nhưng cũng đã có bạn gái. Ha ha."

Lâu Xuân Vũ nói một câu chúc mừng, không khỏi nhìn Tống Tây Tử đang lái xe thêm vài lần.

Tống Tây Tử bị loại ánh mắt nhiệt tình này của Lâu Xuân Vũ nhìn chằm chằm vào, dường như đã muốn bị thiêu cháy mà dựa về phía người kia. Nàng vội nói với Lâu Xuân Vũ: "Có người khác ở đây, không nên nhìn ta như vậy"

"Ta nhìn ngươi thế nào a?"

"Ánh mắt của ngươi đang nói, ai nha, ta thật may mắn a, người yêu của ta là Tống tiểu thư đã mỹ lệ lại ưu tú, ta đời này thật sự là đã lời to." Khi Tống Tây Tử khoa trương bản thân quả thực chính là tận hết sức lực.
Lâu Xuân Vũ tiếp lời của nàng mà nói: "Đúng vậy a, vậy thì thế nào."

"Ta liền sẽ rất thẹn thùng a, tuy rằng ta rất ưu tú, nhưng mà ta nên khiêm tốn có đúng hay không."

"Đủ rồi đủ rồi, nhị vị làm ta buồn nôn a." Tề Nhã Nhã lập tức chấm dứt cuộc đối thoại của các nàng, nàng trước kia tại sao lại không cảm thấy hai người này không biết xấu hổ như vậy, cũng không biết là Lâu Xuân Vũ làm hư Tống Tây Tử hay là Tống Tây Tử dạy hư Lâu Xuân Vũ, hoặc là hai người này ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, hành động luôn nhất trí, khai thác được một mặt ẩn sâu trong nội tâm không muốn người khác biết đến.

Từ trên xe bước xuống, Tề Nhã Nhã luôn cảm thấy mình có loại cảm giác thua cuộc.
 
Ta Gầy Dựng Sự Nghiệp Nuôi Dưỡng Ngươi
Chương 143: - Toàn văn hoàn


Tống Tây Tử đi tham gia tiệc xã giao của công ty.

Trước giờ có cùng Lâu Xuân Vũ nói chuyện qua, ở trong điện thoại nói sẽ uống ít một chút, nhưng mà khi trở về bộ dạng vẫn là có chút say khướt.

Tiệc xã giao này kéo dài đến tám giờ tối mới kết thúc.

Sau đó Ưng Nhạc Thiên là người duy nhất còn thanh tỉnh trong ban lãnh đạo cấp cao, hắn đưa Tống Tây Tử trở về, Lâu Xuân Vũ nhận được tin nhắn của Ưng Nhạc Thiên, Ưng Nhạc Thiên nói Tống Tây Tử uống có chút say.

Nhưng mà khi Lâu Xuân Vũ khoác áo choàng đi ra đón người, liền đụng phải hai người ở trước cửa thang máy, mới ý thức được Tống Tây Tử say, vượt xa sự tưởng tượng của Lâu Xuân Vũ.

Tống Tây Tử uống đến mức đi đường đều không ổn, dựa vào Ưng Nhạc Thiên, miễn cưỡng duy trì đi về phía trước, chỉ là từng bước một lay động không thôi.

Lâu Xuân Vũ vội vàng đỡ lấy nàng, cùng Ưng Nhạc Thiên đưa Tống Tây Tử vào gian phòng.

Trên mặt Ưng Nhạc Thiên tràn đầy áy náy, "Là ta không chú ý tới, nhiều người mời rượu nàng, kính rượu nàng, một ly tiếp nối một ly. Làm phiền ngươi quan tâm nàng một chút."

"Ta sẽ, ngươi trở về cũng cẩn thận một chút." Lâu Xuân Vũ mắt sắc, nhìn thấy trên áo sơmi trong tây trang của Ưng Nhạc Thiên có một vết bẩn ẩm ướt, cho rằng Tống Tây Tử nôn ra, đang muốn nói xin lỗi, Ưng Nhạc Thiên vội nói: "Không phải là nàng nôn, rượu phẩm của nàng nào có kém như vậy, là Trương Hâm, hắn uống quá nhiều liền trực tiếp nằm viện truyền nước biển rồi, lát nữa ta còn phải đi trông hắn."

"Uống điên như vậy?" Lâu Xuân Vũ rất buồn bực. Có thể làm cho Tống Tây Tử uống đến mức say ngã xuống giường, lại uống đến nôn ra uống đến nhập viện, đây là chuyện nàng nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nói đến đây, Ưng Nhạc Thiên khó có thể che giấu được sự vui sướng: "Bởi vì các chính sách có lợi được công bố, chúng ta mượn luồn gió cổ đông này, rất nhanh sẽ có thể có phát triển, cho nên mọi người liền cao hứng không khống chế được."

"Là các ngươi xứng đáng." Lâu Xuân Vũ thay bọn họ cảm thấy cao hứng.

Vẻ say rượu của Tống Tây Tử làm người khác yêu thích, Lâu Xuân Vũ vốn là đang thay nàng thoát y phục, lúc này liền thấy bộ dáng đơn thuần hiếm thấy của nàng, không khỏi dừng lại động tác trong tay, ghé vào bên người nàng, dùng tay điểm điểm cái mũi của nàng, còn đem Meo Meo đang ngủ từ trong ổ mèo ôm ra, đặt ở trên bụng Tống Tây Tử. Nàng muốn trêu đùa Tây Tử nói chuyện, muốn nghe người kia nói lời say rượu.

Nàng hỏi Tống Tây Tử rất nhiều vấn đề, Tống Tây Tử cũng không có phản ứng.

"Ngươi yêu Lâu Xuân Vũ sao?" Lâu Xuân Vũ hỏi.

"Yêu." Tống Tây Tử rốt cuộc đã đáp lại, rất nhẹ rất mơ hồ, nhưng mà Lâu Xuân Vũ đã nghe được.

Vành tai Lâu Xuân Vũ ửng đỏ, dù sao không ai có thể nhìn được, nàng cũng liền không cần che giấu.

"Ngươi vì cái gì sẽ yêu Lâu Xuân Vũ?" Đây cũng là điểm Lâu Xuân Vũ cảm thấy kỳ lạ. Qua nhiều năm như vậy Lâu Xuân Vũ kỳ thật đều chưa từng trực tiếp hỏi qua Tống Tây Tử vấn đề này, nàng không dám hỏi, đừng thấy nàng không sợ trời không sợ đất, một góc trong nội tâm vẫn là tiểu nữ nhân đi đường hóp ngực cúi đầu kia, tự ti đến không dám ngước đầu nhìn lên.

"Nàng rất tốt." Tống Tây Tử đem mặt cọ trên gối, lông mi cong dài nhè nhẹ run.

Lúc này tâm Lâu Xuân Vũ cũng chậm lại một nhịp, linh hồn cũng đã xúc động, nàng thậm chí cho rằng Tống Tây Tử là đã tỉnh, người kia rõ ràng đã nghe được vấn đề mình tận lực muốn hỏi.
Nhưng mà một giây sau, nàng thấy Tống Tây Tử không nhúc nhích, còn nghe được tiếng ngáy rất nhỏ.

Lâu Xuân Vũ từ từ an tâm.

Qua hồi lâu, Tống Tây Tử ở trong giấc mộng mà nhíu mày, giữa lông mày nếp uốn thật sâu. Nàng hít sâu lấy hơi, lấy tay dùng sức lau trán, Lâu Xuân Vũ vội vươn tay ra giúp đỡ, phát hiện vừa rồi Tống Tây Tử xuống tay với bản thân thật sự lợi hại, giữa lông mày bị xoa đến đỏ lên.

Tống Tây Tử giãy giụa muốn ngồi dậy, Lâu Xuân Vũ đỡ nàng làm cho nàng ngồi dậy, một bên nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, "Ngươi có phải muốn nôn hay không? Ta đỡ ngươi vào phòng vệ sinh."

"Không phải, ta không phải muốn nôn, chính là vừa rồi gặp ác mộng, không thở nổi."

"Mơ thấy cái gì?" Lâu Xuân Vũ thấy nàng không phải muốn nôn, nhưng mà để ngừa vạn nhất, vẫn là lấy đến khăn giấy cùng chậu rửa mặt, đặt ở bên giường, bưng tới nước ấm đã sớm chuẩn bị.
"Quên rồi." Tống Tây Tử lừa dối Lâu Xuân Vũ, kỳ thật nàng còn nhớ rõ cánh cửa vừa rồi, thậm chí còn chưa thoát ra khỏi sự kinh hoàng đó, ngực ẩn ẩn đau đớn. Giấc mộng kia quá chân thực, so với bất lỳ giấc mộng nào trước đó đều là bất đồng, nàng dường như thật sư đã trải qua hôn lễ của Lâu Xuân Vũ, liền là bó hoa trong tay Lâu Xuân Vũ, nàng đều có thể nói ra là màu gì.

Là hoa tú cầu. Tống Tây Tử tự lẩm bẩm.

Ly nước ấm áp được đưa vào trong tay Tống Tây Tử, Tống Tây Tử cũng cảm giác cổ họng có chút đau, liền uống vài ngụm, là thư thái hơn rất nhiều. Sự kinh hoàng mà giấc mộng mang đến cho nàng cũng dần dần rút đi.

Lâu Xuân Vũ lo lắng, hỏi: "Khá hơn chút nào không?"

"Ân, tốt hơn nhiều. Lớn tuổi thật sự là không được, sự trao đổi chất không nhanh như trước kia, uống chút rượu liền sẽ say."
Lâu Xuân Vũ ngoại trừ quan tâm, còn có chút tức giận, nàng ho nhẹ một tiếng, làm Tống Tây Tử quay đầu nhìn về phía nàng, chất vấn người kia: "Ngươi ở trong điện thoại đáp ứng ta làm sao, còn nhớ rõ sao?"

Đầu óc Tống Tây Tử từ từ chuyển động, mới hồi tưởng lại một vài đoạn ngắn, nàng đã từng nói chỉ là liên hoan trong công ty, buổi tối nhất định sẽ về sớm một chút. Nhưng mà trên thực tế, trên bàn rượu mỗi người đều tràn đầy vui mừng, trong bầu không khí như vậy, nàng cũng không thể ngoại lệ.

Trên mặt Lâu Xuân Vũ viết rõ sự lên án -- Tống Tây Tử ngươi là cái đại lừa đảo.

Phía sau còn có một câu nói -- ta không chấp nhận bất kỳ lời giải thích nào.

Tống Tây Tử áo não không thôi, Lâu Xuân Vũ đang giận nàng, giận nàng không biết chiếu cố bản thân, giận nàng vừa cao hứng liền đã mất khống chế.
Tống Tây Tử cường thế thu hẹp khoảng cách giữa hai người, tựa đầu lên bờ vai Lâu Xuân Vũ, Lâu Xuân Vũ quay người lại, làm cho nàng không có điểm tựa.

Chỉ là Tống Tây Tử vẫn không bỏ cuộc, núi không tới gần ta ta liền tiến lại núi, nàng quấn chặt lấy, nhất định muốn đem bản thân áp vào trên người Lâu Xuân Vũ.

Lâu Xuân Vũ bị nàng phiền chết rồi, nhất thời không chú ý, bị nàng dựa vào người.

Tống Tây Tử dùng đầu liều mạng cọ cọ, người lớn ngoài ba mươi tuổi, học bộ dạng hài tử chơi xấu.

Lâu Xuân Vũ làm sao chịu được nàng như vậy, nói: "Ngươi đủ chưa."

Tống Tây Tử vẻ mặt úy khuất nói: "Lão sư, ta biết sai rồi, ngươi đừng nóng giận."

"Đừng gọi ta là lão sư." Có loại cảm giác loạn X.

"Lão sư, ngươi dùng cách xử phạt về thể xác của ta a, đánh lòng bàn tay của ta, để cho ta nhớ lâu đi?" Tống Tây Tử ngoan ngoãn đưa tay đén trước mặt Lâu Xuân Vũ mở ra, nhìn bộ dáng là hoan nghênh nàng đến đánh.
Tránh trái tránh phải, cũng là tránh không khỏi chiêu thạch cao cẩu bì này của Tống Tây Tử.

Lâu Xuân Vũ nhìn lòng bàn tay mở ra ở trước mắt, trong lòng có chút hỏa khí, thật sự bắt lấy cái tay này, một chưởng đánh xuống.

Một chưởng này tựa hồ mở ra chốt mở ẩn của Tống Tây Tử, lòng bàn tay của Tống Tây Tử hướng lên, bắt lấy cổ tay Lâu Xuân Vũ, đem nàng kéo lên người mình, Lâu Xuân Vũ chỉ kịp phát ra tiếng kinh hô dồn dập, một giây sau liền bận rộn đến mức quên trách cứ nàng.

Tống Tây Tử cúi đầu cảm thụ được khí tức ấm áp trong lòng, một giờ qua đi, nàng từng chút một tách đi lớp vỏ hành trên lòng bàn tay, vì vậy mà tìm được lõi hành tây tuyết trắng.

Trong quá trình một giờ tìm kiếm này, đối với Lâu Xuân Vũ mà nói là một loại khảo nghiệm thể lực, nàng có chút mệt, đôi mắt khép hờ, lúc nào cũng có thể ngủ thϊếp đi. Lâu Xuân Vũ có chút mệt ý, lại đang có vài phần tâm tư trở về hồi tưởng một màn vừa rồi, nàng dường như từ trên cao nhìn xuống bản thân và Tống Tây Tử đang nằm trên giường, ngón tay thon dài xinh đẹp của Tống Tây Tử mọc rể trên da thịt của nàng...
Tống Tây Tử ra một thân mồ hôi, men say đã giải.

Hai người ôm lấy nhau, cái cằm của Tống Tây Tử đặt ở trên trán Lâu Xuân Vũ, Lâu Xuân Vũ giống một con mèo con nhu thuận, khi mệt nhọc liền đặc biệt dính người.

Tống Tây Tử luôn cảm thấy Lâu Xuân Vũ giống mèo, bởi vậy, nàng đối với mèo có chút tâm tư yêu thích. Vốn nàng đối với mèo không có cảm giác, chỉ bởi vì Lâu Xuân Vũ thích một loài vật phức tạp lại mâu thuẫn như mèo.

Tống Tây Tử nói: "Ta phải nhắc nhở ngươi một câu, tháng sau là sinh nhật của ngươi, ngươi muốn quà sinh nhật gì, ngươi có thể âm thầm ám chỉ cho ta."

Lâu Xuân Vũ mới nhận ra, rất nhanh, chính là sinh nhật ba mươi tuổi của nàng.

Đời trước vừa bước vào sinh nhật ba mươi tuổi, nàng nhớ rõ bản thân đã chết rồi.

Nàng cầu nguyện nếu như có cơ hội lại sống một lần nữa, nàng nhất định sẽ sống vì bản thân mình.
Kết quả một giấc tỉnh lại, nàng quay về quá khứ, một lần nữa được sống lại.

Lời nói của Tống Tây Tử, bỗng nhiên nhắc nhở Lâu Xuân Vũ, nàng thậm chí bắt đầu sợ hãi phải đối mặt với một ngày này.

Lâu Xuân Vũ đẩy đẩy Tống Tây Tử, tận khả năng mà gần sát vào Tống Tây Tử, nàng không phải là chưa từng câu dẫn qua Tống Tây Tử, nhưng mà lần này, nàng làm càng thêm dùng sức.

Tống Tây Tử từ từ mắt mở ra, có chút mê mang, buồn ngủ làm cho nàng phản ứng có chút chậm, nàng hỏi: "Ân? Ngươi làm sao vậy?"

"Ta ngủ không được." Lâu Xuân Vũ muốn Tống Tây Tử giúp mình đem phần bất an này xóa đi.

"Vừa rồi là ai nói buồn ngủ quá, vậy làm sao bây giờ?" Cơn buồn ngủ của Tống Tây Tử bị sự tấm công đột ngột làm cho tan rã.

Con mèo nhỏ mơ mơ màng màng vừa rồi, bỗng nhiên biến thành hồ ly tinh, Tống Tây Tử bị sự thay đổi của Lâu Xuân Vũ làm cho kinh diễm, không tiếc kéo lấy thân thể mệt mỏi mà nghênh hợp.
Lâu Xuân Vũ nhận được bưu kiện từ quê nhà gởi đến, bên trong thùng giấy đều là đặc sản địa phương, ngoài khoai lang bắp, còn có một túi trứng vùi trong gạo.

Sau đó Lâu Xuân Vũ ý thức được một ngày này, là sinh nhật ba mươi tuổi của mình.

Nàng chìm trong hạnh phúc mà quên mất thời gian, nhưng mà thực tế như một chậu nước lạnh từ trên đầu đổ xuống, làm nàng thức tỉnh.

Nàng vô tri vô giác mà thu nhận những món đồ này, nhớ rõ Tống Tây Tử tan tầm sẽ trở về, cùng ăn cơm chiều.

Bỏ mọi thứ vào tủ lạnh, phải lập tức giải quyết, bắt tay vào thực hiện.

Điện thoại chấn động khiến cho Lâu Xuân Vũ không thể không dừng lại công việc trên tay, nhận được tin nhắn Tống Tây Tử gởi tới, Tống Tây Tử nói nàng kẹt xe, sau đó hình những chiếc hộp giấy xếp chồng lên nhau ở ghế sau xe, Lâu Xuân Vũ nghe giọng nói của Tống Tây Tử, mới biết được đó là bộ tứ kiện nàng mua.
Khi vẫn còn đang buồn bực, Lâu Xuân Vũ liền nhận được điện thoại của Lâu mẹ.

Trong điện thoại, Lâu mẹ hỏi nàng đã nhận được bưu kiện chưa, Lâu Xuân Vũ nói: "Đều đã nhận được."

Qua điện thoại Lâu mẹ nói liên miên một chút những việc cần chú ý, lại nói chút chuyện liên quan đến họ hàng.

Lâu Xuân Vũ bình thường cùng Lâu mẹ nói điện thoại đều không quá một phút đồng hồ, mẹ của nàng cũng sẽ không nói nhiều như vậy, cơ bản trò chuyện không đến vài câu liền cúp máy, lúc này nhẫn nại tính tình mà nghe mẹ nàng nói thêm vài phút đồng hồ, liền đoán được là có lời muốn nói.

Lâu Xuân Vũ bên này ân ân ứng phó.

Bởi vì nữ nhi không có hứng thú cùng bà tiếp tục diễn nữa, Lâu mẹ cũng liền chuẩn bị nói thẳng ra, bà hỏi: "Vậy bằng hữu của con hiện tại có ở bên cạnh không?"
Lâu Xuân Vũ nghĩ thầm, rốt cuộc đã tiến vào chính đề.

Nàng nói: "Nàng không có ở đây, mẹ có lời gì muốn nói, trực tiếp nói với con là được rồi."

"Mẹ liền hỏi con một chút, con thật sự không muốn kết hôn sao? Con muốn như vậy trôi qua cả một đời dài?..."

Nghe lời nói của mẹ, động tác trong tay Lâu Xuân Vũ vẫn như cũ là tiếp tục, những lời nói kia, vốn không ảnh hưởng tới nàng, nàng nghe liền nghe, trong lòng nửa điểm gợn sóng đều không có.

Lâu mẹ mang tâm tình kích động rốt cuộc không lên tiếng nữa, bà phát hiện nữ nhi ở bên kia điện thoại không có hồi âm, tức giận nói: "Lâu Xuân Vũ, con có đang nghe mẹ nói sao?"

"Con đang nghe, là mẹ không cho con cơ hội nói chuyện." Lâu Xuân Vũ tâm bình khí hòa mà trả lời.

"Mẹ để con nói, con liền nói rõ ràng a." Lâu mẹ nghe được giọng nói Lâu Xuân Vũ đã nổi giận, Lâu Xuân Vũ càng bình tĩnh, bà càng là khống chế không nổi tâm tình của mình.
"Con không có gì để nói, con nói mẹ cũng sẽ không nghe." Lâu Xuân Vũ biết rõ, bản thân giải thích nhiều hơn nữa, đều là phí lời.

"Ta nói với ngươi, nói không thông, đầu óc ngươi đều có vấn đề, ta muốn nói với bằng hữu của ngươi, ta hỏi nàng có tâm tư gì, nàng có lương tâm hay không, nàng có thay ngươi suy nghĩ một chút hay không, nàng làm lãng phí cuộc đời ngươi như vậy, chính là để lỡ thời gian của ngươi." Học sinh tiểu học không chăm chỉ học cho tốt, gia trưởng liền cho rằng là đồng học trong trường học làm hư mất hài tử nhà mình, cho nên gia trưởng nghĩ ra biện pháp giải quyết chính là để hài tử hư hỏng kia cách xa nữ nhi của mình một chút.

Vô luận Lâu mẹ nói bản thân mình thế nào, Lâu Xuân Vũ đã luyện ra ý chí sắt đá, sẽ không vì những lời nói không đáng bận tâm này mà tức giận, nhưng mà, khi nhắc tới Tống Tây Tử, tâm tình như sóng nước phẳng lặng của Lâu Xuân Vũ lập tức liền có phiền muộn ý, lúc nói chuyện nàng không khỏi nhiễm lên tức giận, "Không có bất cứ liên quan gì đến nàng, con không kết hôn là lựa chọn của con. Con có kết hôn hay không, muốn có hài tử hay không, đều đã không liên quan đến mẹ, con làm nữ nhi của mẹ, con sẽ hiếu thuận với mẹ cho đến thời khắc cuối cùng. Như vậy là đủ rồi."
"Ngươi đây không phải là hiếu thuận, ngươi đây là đang hại ta, ngươi hại ta biến thành tội nhân của Lâu gia. Ta sinh ra nữ nhi như ngươi, ta liền không mặt mũi để gặp tổ tông. Ta chẳng những muốn đi tìm nàng, ta còn muốn đi tìm nàng của cha mẹ, ta hỏi người trong nhà nàng làm sao lại nuôi dưỡng ra nữ nhi như nàng..."

Lâu Xuân Vũ nói: "Không cần nói nữa. Đây là lần cuối cùng con nhận điện thoại của mẹ. Sau này mẹ đừng gọi điện thoại cho con nữa, mẹ gọi tới con cũng không nghe máy."

"Ngươi sẽ phải hối hận. Ngươi khẳng định sẽ phải hối hận." Trong điện thoại mẹ lần nữa mất đi lãnh tĩnh.

Những lời chửi bới ác ý vẫn còn ở bên tai, thanh âm kia hóa thành một cái xiềng xích nhốt chặt lấy cổ Lâu Xuân Vũ, ý thức Lâu Xuân Vũ có một lát trống rỗng, điện thoại chấn động đem ý tứ của Lâu Xuân Vũ kéo lại, nàng từ từ hồi phục lại tinh thần, phát hiện mình liền đứng ở trước bếp lò, trong tay cũng không có điện thoại, nhưng mà nàng nhớ rõ một giây cuối cùng khi cúp điện thoại, nàng rõ ràng đang nắm điện thoại trong tay, nàng bởi vì cuộc gọi của Lâu mẹ, tức đến nỗi muốn ném điện thoại đi.
Mà nàng nhớ rõ chính mình chỉ là ngây người trong chốc lát, làm sao thoáng cái, điện thoại đã không thấy tăm hơi.

Nàng lau trán, ở cạnh quầy bếp tìm được điện thoại.

Nàng mở khóa điện thoại, Tống Tây Tử nhắn tin tới nói mình đang kẹt xe.

Sau đó nhảy ra ảnh chụp của Tống Tây Tử.

Lâu Xuân Vũ cầm điện thoại trong tay thần sắc càng là mê mang.

Tình cảnh này vừa rồi từng xuất hiện, hiện tại lại lặp lại một lần nữa.

Nàng nhìn tin nhắn giọng nói vừa gởi đến, nàng có thể rất khẳng định mà nói, không cần điểm mở nàng cũng biết Tống Tây Tử muốn nói cái gì, nàng thề nàng thật sự đã trải qua một màn này.

Lâu Xuân Vũ thậm chí có loại cảm giác choáng váng.

Lâu Xuân Vũ đã tìm được dãy số của Lâu mẹ, do dự mãi, gọi qua, điện thoại lập tức được người nghe máy: "Alo? Xuân Vũ a, mẹ vừa muốn gọi cho con, bưu kiện con nhận được chưa?"
"Nhận được rồi."

"Hôm nay là sinh nhật của con, con nhớ đem trứng gà lấy ra, không cần để bị hỏng, mẹ gởi bắp cho con, sợ con ăn không hết liền sẽ không nấu, con bỏ vào tủ lạnh, khi muốn ăn lại lấy ra."

Trầm mặc hồi lâu, Lâu Xuân Vũ nói: "Mẹ, mẹ có chuyện gì khác muốn nói sao?"

"Lần trước con gởi về quá nhiều đồ ăn vặt rồi, trong nhà ăn không hết, mẹ chia cho người ta, sai khi người ta ăn xong hỏi mẹ muốn mua, mẹ không biết giá cả. Mẹ nói người ta tìm đến cửa hàng của con, cũng không sao đi?"

"Không sao. Trực tiếp lên cửa hàng là được rồi, không có việc gì." Lâu Xuân Vũ thấp giọng nỉ non.

Phần đối thoại sau đó, Lâu Xuân Vũ đều nhớ không được, nàng hốt hoảng mà để điện thoại di động xuống, nhìn nhìn hoàn cảnh xung quanh, nàng nghĩ vừa rồi có thể là một giấc mộng của nàng, một giấc mộng chân thật.
----------

Tống Tây Tử đang lái xe trên đường về nhà, đường dài đằng đẳng, tình trạng kẹt xe càng thêm nghiêm trọng.

Ngay cả radio phát trong xe cũng nói, tín hiệu đèn giao thông hỗn loạn ách tắt trong nửa giờ.

Tống Tây Tử thấy đuôi xe phía trước vẫn không nhúc nhích, nàng chụp một tấm ảnh những hộp giấy được chồng lên nhau cao tầm nửa thước đặt ở sau xe gởi cho Lâu Xuân Vũ.

"Lâu lão sư thân ái, sinh nhật mười tám tuổi à không sinh nhật mười hai tuổi vui vẻ! Ta mua bánh ngọt, còn có chuẩn bị lễ vật, ta chụp ảnh cho ngươi, cũng không cần cố làm ra vẻ huyền bí, thẳng thắn nói ta mua bộ tứ kiện cho ngươi, hơn nữa là chuẩn bị năm bộ, đảm bảo ở nhà liền đủ dùng."

Sau khi đem tin nhắn giọng nói gởi đi, thần sắc Tống Tây Tử có chút nhộn nhạo.

Nghĩ đến nguyên nhân khi mua những bộ tứ kiện này, Tống Tây Tử tươi cười đến nhộn nhạo.
Sau một lần vận động hài hòa vào ban đêm, bởi vì một bên ướt đẫm, thật sự không thể chấp nhận, hai người còn phải chịu đựng cơn buồn ngủ mà đen ga giường thay đi, Lâu Xuân Vũ oán trách vài câu, nói gần đây phải giặt ga giường quá nhiều, không có chuẩn bị ga giường dự phòng.

Cho nên Tống Tây Tử còn đặc biệt hỏi bên bán hàng, lựa chọn chất liệu dễ giặt tẩy.

Khi kẹt xe, Tống Tây Tử điều chỉnh radio, một kênh lại đổi một kênh.

Nhảy qua nhạc jazz, nhảy qua quảng cáo, nhảy qua thanh âm cả nam lẫn nữ, đều không cảm thấy hứng thú, Tống Tây Tử cũng lười điều chỉnh, tùy tiện ấn chọn đến một kênh liền buông tay.

Trong radio người chủ trì cùng khách mời đang nói về vấn đề trầm cảm hậu sản.

Người chủ trì nói: "Mà vấn đề trầm cảm hậu sản này kỳ thật cách chúng ta cũng không xa. Chính là buổi sáng hôm nay, ta không phải là đến muộn sao, bởi vì ta đi làm trên đường bị kẹt xe, chính là có liên quan đến chuyện này, khi lái xe đi qua liền nhìn thấy rất nhiều người bao vây ở bên ngoài bệnh viện, 110 cùng cứu hỏa đều đến rồi. Sau đó xem Weibo mưới mới biết được, đó là một người mẹ vừa mới sinh hài tử leo lên sân thượng của bệnh viện, muốn tự sát, may mắn kịp thời có người phát hiện, cứu được rồi. Vạn hạnh vạn hạnh. Vị mẫu thân này sau khi sanh xong hài tử thứ hai, liền bị trầm cảm hậu sản, nhưng mà không có ai coi trọng chuyện này, bao gồm cả người nhà, tất cả mọi người đều nói đây chỉ là vấn đề nhỏ, không coi trọng..."
"Vậy thật sự chính là may mắn, nếu có vạn nhất gì, nếu như không còn mẹ, hài tử làm sao bây giờ."

"Đúng vậy a, tin tức còn nói hài tử lớn nhất mới ba tuổi, tiểu nữ nhi vừa ra đời. Hơn nữa, ta xem tin tức nói hôm nay chính là sinh nhật của vị mẫu thân đó."

"Cứu được thì tốt rồi..."

Tống Tây Tử đột ngột cảm thấy hoảng hốt, bàn tay nàng run rẩy thiếu chút nữa đã cầm không được điện thoại, sau khi hít vào một hơi thật sâu, nàng tìm kiếm các từ khóa liên quan trên Weibo, trầm cảm, nhảy xuống từ tòa nhà, năm chữ đơn giản, nàng đánh sai thật nhiều lần, sau khi lặp lại nhiều lần, mới nhập được chính xác chữ, nàng nín hơi chờ đợi, sau sự chờ đợi dài đằng đẵng lại ngạt thở, một hotsearch Weibo nhảy vào tầm mắt, là ảnh chụp của người trong tin tức, tấm hình đầu tiên, đường nét mơ hồ kia cực kỳ giống một người quen biết trong lòng nàng, làm cho nàng thiếu chút nữa đã ngạt thở, nàng khó khăn đem ánh mắt chuyển sang tấm hình tiếp theo, người trong tin tức ngồi ở bên giường tuy rằng gương mặt đã được làm mờ, nhưng mà đường nét gương mặt mơ hồ lộ ra lại cũng giống như người quen trong lòng của nàng, sau khi liên tục xác nhận, tâm Tống Tây Tử chậm rãi hạ xuống.
Không phải là người kia. Tống Tây Tử nghe thấy có một thanh âm run rẩy nói.

Nàng không dám lại xem Weibo, đem màn hình nhấn tắt, nàng ném điện thoại sang ghế lái phụ, hai tay nắm lấy tay lái, trong lòng có một ý niệm, chính là muốn nhanh chóng trở về.

Thời khắc đó khi mở cửa nhà, Tống Tây Tử ném túi xách xuống, xông vào phòng tiếp khách, Lâu Xuân Vũ ngồi xếp bằng trên ghế sofa, nghe thấy thanh âm mở khóa bằng vân tay, liền đoán được một chủ nhân khác của ngôi nhà đã về rồi, nàng hơi ngẩng đầu, một giây sau, bóng mờ bao phủ lấy nàng, Tống Tây Tử từ phía sau ghế sofa cúi người ôm lấy nàng.

Lâu Xuân Vũ bị ôm vào lòng, cái ôm của Tống Tây Tử dùng thêm vài phần sức lực, Lâu Xuân Vũ có chút chịu không nổi phần nhiệt tình này, vỗ vỗ cánh tay Tống Tây Tử, thỉnh nàng buông tha chính mình.
Đôi tay ôm lấy mình là đang run rẩy?

"Ngươi sắp b*p ch*t ta rồi." Lâu Xuân Vũ cười nói.

Tống Tây Tử vẫn như cũ không chịu buông tay, nàng sợ người trong vòng tay của mình sẽ hóa thành khói bụi mà vụt đi mất.

"Ngươi làm sao vậy, cùng ta có thù oán sao, muốn gϊếŧ chết ta sao?" Lâu Xuân Vũ đưa tay nhẹ nhàng mà v**t v* tóc dài của Tống Tây Tử.

Tống Tây Tử bảo trì tư thế khom lưng ôm lấy nàng, vùi mặt ở cần cổ của nàng, hấp thu khí tức ấm áp thuộc về Lâu Xuân Vũ, đây hết thảy, khiến cho nàng hạnh phúc đến muốn bật khóc.

Tống Tây Tử nói: "Ta rất yêu ngươi."

"Ngươi có phải hay không ở bên ngoài làm chuyện gì có lỗi với ta." Lâu Xuân Vũ dùng đầu ngón tay chọt vào trán Tống Tây Tử.

Khác thường như vậy, không giống với Tống Tây Tử a.

"Mới không có, từ lọn tóc đến đầu ngón tay, từ thân thể đến tâm vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình ngươi."
"A." Lâu Xuân Vũ phác họa theo đường nét khuôn cằm của Tống Tây Tử, nàng vẽ ra chính là đường nét của Tống Tây Tử, Tống Tây Tử xinh đẹp bắt mắt đến như vậy, nói ra lời tâm tình chỉ thuộc về mình như vậy, Lâu Xuân Vũ vốn không có sức chống cự, trực tiếp tước vũ khí đầu hàng.

"Chúc ngươi sinh nhật vui vẻ." Tống Tây Tử hé miệng, khe khẽ cắn xuống đầu ngón tay Lâu Xuân Vũ, đầu lưỡi nóng ướt lướt qua đầu ngón tay Lâu Xuân Vũ, lưu cho Lâu Xuân Vũ cảm giác rung động như điện giật.

Bầu không khí trở nên phấn hồng, Tống Tây Tử bỗng nhiên nhớ tới bộ tứ kiện còn đặt ở ghế sau xe, chỉ là nhìn người trước mắt, cùng sự ấm áp trong đôi mắt người kia, nàng liền cảm thấy những thứ này đều là việc nhỏ không cần để tâm đến, điều hiện tại nàng muốn làm nhất chính là ngồi xuống ghế sofa, cùng người kia hưởng thụ khoảng thời gian ấm áp này.
----------oOo----------

Cuối cùng cũng hoàn thành rồi, lúc bắt đầu cũng không nghĩ sẽ kéo dài đến như vậy.

Về truyện này thì trên Tấn Giang có 1 bình luận rất hay như này "Kết thúc chính là bất ngờ, hơn một trăm chương, dường như đã cùng bọn họ đi qua một đoạn đường dài, nhìn bọn họ từng chút một trưởng thành, sửa chữa vết thương trong quá khứ, hướng tới tương lai tốt đẹp hơn. Nghĩ đến kiếp trước của hai người vẫn sẽ cảm thấy sầu thảm, kỳ thật chính là không có tái sinh, hi vọng mọi người có thể dũng cảm đi qua một kiếp này mà không cần hối hận, cho đến một khắc cuối cùng trước khi chết đi cũng không hối hận."

Truyện đôi khi có chút lê thê, chậm rãi nhưng vẫn có cái cốt đáng đọc, cũng tương đối là "thực tế", thật sự thì cho dù có được sống lại một kiếp người nữa thì mỗi người cũng sẽ phải chậm rãi đi từng bước một thôi, một mình bạn không thể thúc đẩy thời đại phát triển đến điểm mà bạn đã biết trước kia, cũng không thể nắm chắc được nó sẽ phát triển như trong trí nhớ của bạn, cũng có khi là không nhớ nổi hướng phát triển của nó, nên chỉ có thể từ từ đi lên thôi, mạch truyện chậm rãi nhưng hợp lý, mình nghĩ vậy.
Về tuyến tình cảm thì không phải kiểu ngọt lịm hồng phấn nhưng lại rất ý nghĩ, Tống Tây Tử là ánh sáng là lý lưởng là động lực là sức mạnh của Lâu Xuân Vũ, chắc cũng không có tình cảm nào sâu nặng hơn như vậy nữa. Tống Tây Tử là dành cho Lâu Xuân Vũ tất cả yêu thương và bao dung rồi. Cũng là một bộ truyện đáng đọc ha.

Đi được đến thì cám ơn sự kiên nhẫn của các bạn rồi, từ tình tiết truyện, cách hành văn cho đến sự trì hoãn trong quá trình edit của mình nữa, hẳn là mọi người đã phải rất kiên nhẫn rồi, cám ơn rất nhiều.

Như mọi khi, rất vui được đồng hành cùng các bạn.

18/09/2022
 
Back
Top Bottom