Tiên Hiệp Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới

Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 140


Phó Sinh Hàn nhàn nhạt nói: "Lúc trước đệ tử cùng Diệp Quy Viên vô tình lạc đến Thành Doanh, cứu được mấy người, lúc đó cũng không biết thân phận của bọn họ, sau đó đệ tử bị thương, liền tạm thời đến Thẩm gia tĩnh dưỡng. Vì không phải chuyện gì to tát nên không nói với sư phụ."

Trình Tịch Bạch lại hỏi thêm mấy câu, Phó Sinh Hàn đều trả lời bình tĩnh, không có chút sơ hở nào.

Trình Tịch Bạch biết đệ tử này vẫn luôn thành thật, chưa từng giấu giếm vi sư, hơn nữa những hành động này cũng phù hợp với tính cách của hắn, có lẽ thực sự chỉ là hiểu lầm.

Biểu cảm của ông ta dần thoải mái hơn: "Được rồi, ngươi về đi, ngày mai là võ đài của Thái Sơ Kiếm Tông chúng ta rồi, ngươi phải biểu hiện tốt, cho bọn họ thấy ai mới là Kiếm Tông đứng đầu."

Phó Sinh Hàn cúi đầu: "Vâng, đồ nhi theo lệnh sư phụ."

Thẩm Dao Chu làm phẫu thuật hai ngày, cảm thấy hiệu suất hơi thấp, bèn sửa đổi một chút cách dùng Hiển Ảnh Dịch, dùng linh lực dẫn vào linh mạch của đối phương, đợi đến khi linh lực vận hành một vòng trời, hình ảnh cổ trùng sẽ hiện ra, như vậy có thể tăng tốc độ tiến độ không ít.

Nhưng hiệu suất vẫn quá thấp, thời hạn nhiệm vụ của hệ thống chỉ có sáu ngày, tức là Thẩm Dao Chu tốt nhất là trước khi vòng thi đấu đầu tiên kết thúc phải làm xong phẫu thuật cho tất cả những người bị nhiễm cổ trùng.

Nếu số lượng ít thì từng người một như vậy cũng được, nhưng theo Thẩm Túy An nói, những người trúng cổ trùng, có lẽ còn nhiều hơn bọn họ tưởng tượng. Hắn điều tra được, trước khi đại tỉ võ tông môn bắt đầu, Mạnh Thiếu Uyên cố ý đến nhiều môn phái bái phỏng, còn tặng quà ra mắt cho các tu sĩ tham gia đại tỈ.

Nếu bọn họ không đoán sai, những món quà ra mắt đó rất có thể có cổ trùng.

Mạnh Thiếu Uyên quả thực điên rồi, đây là muốn một mẻ bắt hết các đệ tử tinh anh trẻ tuổi của toàn Vân Trạch Châu saol

Hơn nữa, thời gian gieo cổ trùng càng dài, vật chủ càng dễ bị khống chế, về sau thậm chí có thể biến thành con rối của trùng mẫu, giống như tu sĩ Kim Đan Kỳ của Thương Huyền Kiếm Tông vậy.

Vì vậy, thời gian càng dài đối với bọn họ càng bất lợi.

Sau khi bàn bạc, mọi người nhất trí quyết định thay đổi kế hoạch.

Ngày thứ tư của vòng thi đấu đầu tiên, vì Thái Sơ Kiếm Tông phải lên võ đài nên đây cũng là ngày thu hút sự chú ý nhất trong vòng đầu tiên, hầu như tất cả các môn phái đều đến xem.

Không chỉ vậy, trên đài cao nơi các chưởng môn tọa cũng rất náo nhiệt.

Từ khi đại tỉ võ tông môn bắt đầu, Yến Phi chưa từng lên võ đài, lần này lại đến, không chỉ đến mà còn bày ra khí thế không nhỏ.

Chưởng môn của Ngự Sơn Kiếm Tông là một thanh niên trông nho nhã thư sinh, hắn cười tươi đón tiếp: "Yến tôn giả, ta còn chưa kịp chúc mừng Phá Nhạc Kiếm Tông đại thắng ngày hôm qua, thật vinh hạnh khi Yến tôn giả lại lên đây cùng chúng ta.”

"Sở chưởng môn quá khen rồi." Yến Phi cười nhẹ: "Ta lên đây chỉ là muốn cho mọi người biết, Phá Nhạc Kiếm Tông ta vẫn còn người, vị trí ngũ đại Kiếm Tông này sẽ không dễ dàng nhường ra." Mọi người đều biết, lần trước Thái Sơ Kiếm Tông ép Phá Nhạc Kiếm Tông đổi tên, lời này của nàng ta rõ ràng là nói cho Trình Tịch Bạch nghe.

Vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Trình Tịch Bạch, ngay cả chưởng môn của Bách Luyện Kiếm Tông, người một lòng tu luyện, không màng thế sự cũng hiếm hoi ngẩng đầu nhìn bọn họ.
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 141


Trình Tịch Bạch sắc mặt hơi trầm xuống nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Tiểu nha đầu, lời này nếu sư phụ ngươi nói với ta thì còn tạm được, ngươi, còn chưa đủ tư cách."

Yến Phi nhướng mày: "Chỉ là nói đùa thôi mà, Trình chưởng môn không cần quá nghiêm túc như vậy."

Câu nói này khiến nắm đ.ấ.m của Trình Tịch Bạch như đ.ấ.m vào bông.

Sở chưởng môn thấy vậy, vội vàng hòa giải.

Trình Tịch Bạch hừ lạnh một tiếng, không chấp nhặt với một tiểu bối.

Yến Phi đi về phía chỗ ngồi của mình, vị trí của nàng ta vừa vặn ở bên cạnh Mạnh Thiếu Uyên.

Mạnh Thiếu Uyên đã không còn vẻ thâm tình như lúc cầu xin Yến Phi quay về nữa, thậm chí còn có chút bất an.

Thẩm Dao Chu và Thẩm Túy An cải trang đứng sau lưng Yến Phi, hai người nhìn nhau.

Lúc này tiếng chuông vang lên, tất cả những người tham gia thi đấu đều bước lên võ đài.

Nhưng ngay lúc đó, Yến Phi đột nhiên rút kiếm, nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, trực tiếp đ.â.m vào đan điền của Mạnh Thiếu Uyên, Mạnh Thiếu Uyên không kịp phản ứng, may mà pháp khí phòng ngự trên người phát huy tác dụng, chặn được một đòn của Yến Phi, nhưng pháp khí phòng ngự cũng vì thế mà vỡ tan.

Mạnh Thiếu Uyên vội vàng lùi về phía sau, hai tu sĩ bên cạnh hắn cũng vội vàng chạy tới giúp đỡ, nhưng đã bị Bàng sư huynh đã chuẩn bị sẵn từ trước chặn lại, sau đó kiếm của Yến Phi lại tấn công tới.

Trình Tịch Bạch vừa kinh vừa giận: “Các ngươi làm gì vậy?!"

Ông ta muốn tiến lên giúp Mạnh Thiếu Uyên nhưng lại bị Sở chưởng môn vẫn luôn cười tủm tỉm chặn lại.

Các chưởng môn khác cũng hoảng hốt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sở chưởng môn trấn an bọn họ: "Mọi người đừng vội, lát nữa sẽ rõ thôi."

Trình Tịch Bạch thấy vẻ mặt bình tĩnh của hắn, rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước, đột nhiên bình tĩnh lại: "Ngươi có biết gì không?”

Sở chưởng môn úp mở nói: "Chuyện xảy ra ở Ngự Sơn Kiếm Tông của ta, ta không thể không biết."

Trong chớp mắt, Yến Phi và những người khác đã chế ngự được Mạnh Thiếu Uyên, thậm chí còn dùng cả Khốn Tiên Tác.

Thấy đã thành định cục, Trình Tịch Bạch lạnh lùng nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến ngươi nhục mạ Mạnh chưởng môn như vậy! Nếu ngươi không giải thích cho chúng ta, hôm nay ta nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giát"

Yến Phi tỏ vẻ rất thoải mái: "Tất nhiên là phải giải thích, hơn nữa còn phải giải thích trước mặt mọi người."

Nàng ta dùng linh lực khuếch âm, hấp dẫn tất cả những người đang xem trận đấu trên võ đài, sau đó ra hiệu cho Thẩm Túy An lấy ra lưu ảnh thạch đã chuẩn bị từ trước.

Nhìn thấy viên đá đó, sắc mặt của Mạnh Thiếu Uyên lập tức trắng bệch.

Có sự giúp đỡ của Sở chưởng môn, hình ảnh của lưu ảnh thạch trực tiếp phủ lên trận đấu trên võ đài, hiện ra trước mặt mọi người.

Lúc đầu còn có rất nhiều người không hiểu đây là cái gì, nhưng rất nhanh trong đám người đã truyền đến những tiếng chửi rủa kinh hoàng, thậm chí các chưởng môn khác trên đài cũng tức giận.

Không ít người ở đây hoặc người thân của họ đã từng tận mắt chứng kiến sự hỗn loạn của tà tu năm xưa, những năm gần đây không dễ dàng gì mới được yên ổn, không ngờ Mạnh Thiếu Uyên lại bất chấp lệnh cấm, lén lút nuôi cổ.

Một số tu sĩ nóng tính đã muốn xông lên đánh người, may mà bị tu sĩ của Ngự Sơn Kiếm Tông ngăn lại.

Mạnh Thiếu Uyên mặt như tro tàn.

Hắn không ngờ Yến Phi bọn họ lại phát hiện ra, còn ghi lại bằng chứng.
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 142


Có lưu ảnh thạch, chứng cứ xác thực, hắn không có bất kỳ lý do nào để biện giải, vì vậy dứt khoát không giả vờ nữa.

Hắn điều khiển mẫu cổ trong cơ thể, muốn triệu hồi cổ tử đến bảo vệ hắn nhưng không có bất kỳ phản ứng nào.

Mạnh Thiếu Uyên lúc này mới thực sự hoảng sợ.

"Chuyện này là thế nào..."

Tất nhiên không có ai trả lời hắn.

Thẩm Dao Chu trốn sau lưng Thẩm Túy An, nắm chặt mảnh vỡ của tiên khí, ẩn mình lập công.

Thấy hắn không thể triệu hồi cổ tử thành công, các chưởng môn các phái mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

Mạnh Thiếu Uyên nuôi cổ, vi phạm lệnh cấm, theo lệ sẽ bị hủy đan điền, sau đó xử tử.

Mạnh Thiếu Uyên không cam lòng, giãy giụa nói: "Trên người ta trúng Chiếu Tâm Cổi! Nếu ta chết, những người trúng cổ tử này đều phải chôn cùng ta! Các ngươi không thể để ta chết!"

Hắn bị người của Ngự Sơn Kiếm Tông lôi đi.

Nhưng lời nói này của hắn vẫn gây ảnh hưởng đến những người có mặt tại hiện trường.

Cổ trùng khiến người ta căm ghét sâu sắc, không chỉ vì bị mẫu cổ điều khiển, mà ghê tởm hơn là ngay cả khi uống đan dược g.i.ế.c c.h.ế.t cổ trùng, nó cũng sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể vật chủ, nhưng dù vậy, họ cũng không muốn trên người mình bị trói một quả b.o.m hẹn giờ.

Vì vậy, tất cả mọi người đều đặt hy vọng vào chưởng môn Tiên Vân Môn Lạc Văn Huyền.

Lạc Văn Huyền thở dài: "Xảy ra chuyện như vậy, theo lẽ thường, chúng ta là y tu không thể thoái thác trách nhiệm, nhưng đơn thuốc này Tiên Vân Môn chúng ta không có, phải xin trước Y Tu Minh Hội, thủ tục phức tạp, không biết phải mất bao lâu mới có thể lấy được."

"Chẳng lẽ không có cách nào khác sao?"

Lúc này, từ phía Phá Nhạc Kiếm Tông truyền đến một giọng nữ bình tĩnh: "Có."

Thẩm Dao Chu bước ra, trên tay cầm một lọ Hiển Ảnh Dịch, nói: "Đưa cái này vào linh mạch, đợi linh lực vận hành một tuần thiên, ta có thể nhìn thấy vị trí của cổ trùng. Sau đó chỉ cần làm một ca phẫu thuật là có thể lấy con cổ trùng đó ra."

Giọng nói của nàng cũng được linh lực khuếch đại, truyền khắp quảng trường.

Nhưng chuyện kinh thiên động địa như vậy làm sao có thể khiến người ta tin ngay được, may mắn thay, những ngày qua "người đại diện" của nàng không ít, lúc này được thả ra, ẩn núp ở các góc, từng người tự mình chứng minh mình đã từ nghi ngờ trở thành người thực sự tin tưởng như thế nào.

Các môn phái vẫn còn do dự, ngược lại các gia tộc thì sau nhiều lần phẫu thuật trước đó của Thẩm Dao Chu, đã sớm có lòng tin mù quáng vào nàng, từng người đều yêu cầu được kiểm tra trước.

Không ít chưởng môn trên đài cao đã d.a.o động.

Thẩm Dao Chu thấy vậy, lại để Từ Chỉ Âm nâng cổ tử đã lấy ra đưa cho họ xem.

Lạc Văn Huyền đã kinh ngạc đến ngây người, những thứ mà Thẩm Dao Chu lấy ra, ông ta đều chưa từng thấy, còn cái gì mà phẫu thuật, càng là chưa từng nghe nói đến, nếu Thẩm Dao Chu là y tu đến từ Nguyên Ninh Châu, ông ta còn có thể chấp nhận.

Nhưng rất rõ ràng, Thẩm Dao Chu căn bản không hiểu các quy tắc ngầm của y tu, không giống như được các môn phái y tu chính thống dạy ra.

Những thứ nàng biết này, nếu có thể giao cho ông ta, ông ta lập tức có thể khiến địa vị của Tiên Vân Môn trong Y Tu Minh Hội tăng lên không ít, thậm chí có khả năng tiến vào cơ quan quyền lực cốt lõi cũng không nhất định.
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 143


Trong lòng ông ta nảy sinh ý định, tiến lên một bước: "Thẩm nàng nương, không biết ngươi có môn phái nào không?”

Thẩm Dao Chu không biết tại sao ông ta lại hỏi một chủ đề không liên quan như vậy, hơi nhíu mày: "Không có."

Lạc Văn Huyền khẽ ho: "Ta thấy nàng nương thiên tư hơn người, ta muốn nhận nàng nương làm đồ đệ, nàng nương ý thế nào?"

Hiện trường lập tức có không ít người cảm thán Thẩm Dao Chu vận may tốt, vậy mà lại được Lạc Văn Huyền để mắt tới, đây chính là một bước lên trời.

Lạc Văn Huyền cũng cảm thấy điều kiện này đã rất ưu việt rồi, đang chờ Thẩm Dao Chu không thể tin được, nước mắt lưng tròng gọi ông ta một tiếng sư phụ.

Ai ngờ Thẩm Dao Chu lại nhíu mày: "Cảm ơn, nhưng ta từ chối."

Lạc Văn Huyền: "222"

Ông ta không thể tin nhìn Thẩm Dao Chu, hoàn toàn không ngờ lại có y tu từ chối cơ hội được làm đệ tử chân truyên của chưởng môn Tiên Vân Môn?

Lạc Văn Huyền không cam lòng, ánh mắt lướt qua tất cả mọi người sau lưng Thẩm Dao Chu, nhưng thấy không một ai có ý định khuyên bảo Thẩm Dao Chu, thậm chí nhìn biểu cảm của họ, họ còn cảm thấy Thẩm Dao Chu làm rất đúng.

Ngay cả nha hoàn nâng cổ trùng cho Thẩm Dao Chu cũng không thèm nhìn, dường như căn bản không quan tâm đến thân phận của ông ta. Ngay lúc này, ông ta nghe thấy đại đệ tử của mình là Đường Viễn Du do dự hỏi: "Từ... Từ sư muội, là ngươi sao?"

Từ Chỉ Âm ngẩng đầu, lạnh nhạt nói: "Trước đó ở Vấn Tiên Đài ta đã thề, từ nay về sau không còn liên quan gì với Tiên Vân Môn nữa, chân nhân đừng gọi nhầm người."

Đường Viễn Du lại tức giận: "Cho dù ngươi rời đi thì cũng từng là đệ tử Tiên Vân Môn chúng ta, vậy mà lại tự hạ mình đi làm nha hoàn, ngươi thật là..."

"Ngươi đừng có nói bậy!" Thẩm Dao Chu cắt ngang lời hắn: "Cái gì mà nha hoàn, các ngươi có biết Âm Âm của chúng ta quan trọng thế nào không? Tất cả đan dược chúng ta dùng đều do nàng làm ra, là Tiên Vân Môn các ngươi không có mắt nhìn người, đừng có tùy tiện móc nối quan hệt"

Lạc Văn Huyền sửng sốt, hỏi Đường Viễn Du: "Nàng ta là đệ tử Tiên Vân Môn chúng ta sao?"

Đường Viễn Du liền kể chuyện của Từ Chỉ Âm và Mặc Sơ Chân Nhân cho Lạc Văn Huyền, Lạc Văn Huyền có chút ấn tượng, nhưng lúc đó ông ta không coi trọng, liền tùy tiện giao chuyện này cho Đường Viễn Du xử lý, không ngờ lại bỏ lỡ một mầm non tốt như Từ Chỉ Âm.

Trong lòng ông ta mắng Mặc Sơ Chân Nhân một trận, lại nhìn về phía Từ Chỉ Âm: "Lúc trước là ta quản giáo không nghiêm, khiến nàng nương chịu ấm ức, nếu nàng nương nguyện ý trở về, trực tiếp vào nội môn, muốn bái nhập môn hạ của ai để học đều có thể tùy nàng nương lựa chọn."

Ông ta tính toán rất hay, Thẩm Dao Chu nói đan dược đều là Từ Chỉ Âm luyện, bất kể thật giả, nàng ta nhất định sẽ biết một số nội tình, dù sao cũng không lỗ. Từ Chỉ Âm ngẩn người.

Đây từng là mục tiêu mà nàng ta khao khát nhất, vì thế nàng ta nhẫn nhịn Mặc Sơ Chân Nhân coi mình như nha hoàn, nhẫn nhịn Bạch Kiều Kiều liên hợp với các sư huynh sư muội khác bắt nạt nàng ta.

Nhưng khi cơ hội này thực sự được đặt trước mặt nàng ta, nàng ta lại ngoài ý muốn thấy lòng như nước lặng.

Những ngày này nàng ta sống quá hạnh phúc, thậm chí nàng ta còn quên mất những đau khổ mà mình đã phải chịu đựng ở Tiên Vân Môn trước đó.
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 144


Nàng ta tưởng rằng mình dù sao cũng có chút không cam lòng, nhưng lúc này được Thẩm Dao Chu nắm chặt tay, đối mặt với ánh mắt tin tưởng của nàng, những điều không cam lòng đó dường như tan biến trong nháy mắt.

Nàng ta nghe thấy mình dứt khoát nói: "Cảm ơn, nhưng ta từ chối."

Hai người nhìn nhau cười.

Thẩm Dao Chu không để ý đến Lạc Văn Huyền và những người khác nữa, nói ra phương án đã chuẩn bị từ lâu.

Giọng nói của nàng lơ lửng trên không trung, khiến đám người vốn đang ôn ào trở nên yên tĩnh.

Phó Sinh Hàn bước ra khỏi võ đài, vừa vặn nghe thấy giọng nói của nàng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh và tự tin của Thẩm Dao Chu.

Hắn không nhịn được mà ấn n.g.ự.c mình, sờ Ngọc Đồng Tâm, nở một nụ cười nhàn nhạt như thoáng qua.

Thẩm Dao Chu đã nói đến hồi kết, nghĩ lại thấy không thể lãng phí cơ hội này, liền bổ sung thêm.

"Bản thân ta còn giỏi chữa thương liên quan đến linh mạch, nếu có ai bị thương linh mạch, sau này cũng có thể đến Thẩm gia ở Giang Hòa tìm ta."

Các y tu có mặt: "2”

Vì chuyện cổ trùng, tông môn đại tỉ không thể không tạm dừng, do bốn kiếm tông còn lại đứng đầu, thành lập một đoàn điều tra, đi điều tra chân tướng sự việc, còn những tu sĩ còn lại đều xếp hàng đi đến chỗ Thẩm Dao Chu để kiểm tra.

Để tiết kiệm thời gian, Thẩm Dao Chu dùng công đức đổi một chiếc máy kiểm tra, Sở Cửu Ý và Thân Khương cùng những người khác phát Hiển Ảnh Dịch, cũng như hướng dẫn tu sĩ kiểm tra, một khi phát hiện trúng cổ sẽ đưa đến phòng phẫu thuật chờ phẫu thuật.

Thẩm Dao Chu dưới sự hỗ trợ của Từ Chỉ Âm, chuyên tâm làm phẫu thuật.

Tất cả mọi người hình thành một dây chuyền, do Lăng Tân Nguyệt điều phối ở giữa, mặc dù nàng ta chỉ là một người phàm nhưng trước mặt những tu sĩ là thiên chi kiêu tử này lại không hề sợ hãi, tự nhiên có khí chất của một đại lão chỉ huy.

Phá Nhạc Kiếm Tông và Trì Việt cùng những người khác giúp duy trì trật tự.

Thẩm Dao Chu làm xong một ca phẫu thuật, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyên đến tiếng cãi nhau, nàng có chút nghi hoặc, vốn tưởng rằng chỉ là chuyện nhỏ, một lát nữa sẽ ổn thôi, không ngờ một lát sau tiếng cãi nhau lại càng lúc càng lớn.

Thẩm Dao Chu liền bảo Từ Chỉ Âm tạm dừng một chút, nàng đi ra ngoài xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy trong viện tử náo loạn, Trì Việt và những tu sĩ đang xếp hàng chờ phẫu thuật đang chỉ vào một nhóm tu sĩ khác mắng, nếu không phải đám người Thẩm Túy An ngăn cản, e rằng còn phải động thủ.

So với bên kia, bên còn lại mặt đỏ bừng nhưng lại có vẻ hơi thiếu tự tin, không hề mắng lại.

Thẩm Dao Chu chỉ suy nghĩ một chút đã đoán ra thân phận của bọn họ, hẳn là tu sĩ của Thương Huyền Kiếm Tông.

Bởi vì Mạnh Thiếu Uyên, bây giờ toàn bộ Thương Huyền Kiếm Tông đều trở thành chuột chạy qua đường, mọi người đều không ưa bọn họ, đặc biệt là những người bị trúng cổ này.

Những đệ tử Thương Huyền Kiếm Tông cũng rất ấm ức, bọn họ căn bản không biết chuyện Mạnh Thiếu Uyên có mẫu cổ, trong số bọn họ cũng có không ít người là nạn nhân.

Nghe bọn họ nói vậy, bọn Trì Việt càng tức giận hơn.

"Đầu là một môn phái, nói các ngươi không biết gì, ai tin chứ!"

"Lúc hưởng lợi thì không thấy các ngươi nói không biết, mau cút đi! Nơi này không chào đón các ngươi!"

Người đứng đầu nhìn thấy Thẩm Dao Chu, vội vàng cầu xin: "Thẩm y tu, chúng ta thực sự không biết, ai lại nguyện ý trúng cổ chứ, chúng ta cũng bị Mạnh Thiếu Uyên hại."
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 145


Thẩm y tu, người đừng thấy bọn chúng giả bộ đáng thương mà bị gạt!"

"Đúng vậy, nếu không có các ngươi giúp đỡ, Mạnh Thiếu Uyên có thể trong thời gian ngắn gieo cổ cho nhiều người như vậy sao?"

Thẩm Dao Chu đợi bọn họ yên tĩnh lại mới nói: "Đi xếp hàng kiểm tra, nếu xác thực bị trúng cổ thì đến đây làm phẫu thuật."

"Thẩm y tu?!"

Những người của Thương Huyền Kiếm Tông cũng kinh ngạc nhìn nàng, dường như không tin vào những gì mình nghe thấy.

Thẩm Dao Chu nhàn nhạt nói: "Các ngươi có biết hay không, có giúp Mạnh Thiếu Uyên gieo cổ hay không, đây là chuyện đoàn điều tra phải làm rõ, ta là y tu, việc ta phải làm chính là chữa bệnh cứu người."

Hiện trường yên tĩnh lại, những người của Thương Huyền Kiếm Tông liên tục cảm ơn, bọn họ vốn đã hoàn toàn mất hết hy vọng, sở dĩ đến đây cũng chỉ là chút d*c v*ng cầu sinh thôi thúc, không ngờ Thẩm Dao Chu lại thực sự nguyện ý cứu bọn họ.

Mà những lời này cũng khiến những tu sĩ vốn đang kích động trở nên yên tính lại, có chút suy nghĩ.

Sau đó mặc dù vẫn không muốn tiếp cận đám người Thương Huyền Kiếm Tông nhưng rốt cuộc cũng không mắng bọn họ nữa.

Thẩm Dao Chu nói xong, đã trở về phòng phẫu thuật.

Thời gian cấp bách, nàng không thể lãng phí.

Thời gian tiếp theo, Thẩm Dao Chu không còn xuống khỏi bàn phẫu thuật nữa, nàng cũng không biết mình đã làm bao nhiêu ca phẫu thuật, thậm chí đến sau này, cả người nàng đều trở nên máy móc.

Cho đến khi làm xong phẫu thuật cho người cuối cùng

Hệ thống nhắc nhở: [Nhiệm vụ treo thưởng hoàn thành, chúc mừng ký chủ, tổng cộng nhận được 3050 điểm công đức. ]

Thẩm Dao Chu ngẩn người.

Nghĩ đến lúc trước, nàng vất vả làm nhiều ca phẫu thuật như vậy, tổng cộng cũng chỉ nhận được hơn một trăm điểm công đức, không ngờ làm một nhiệm vụ treo thưởng lại được nhiều như vậy?!

Mặc dù những điểm công đức này chỉ có thể dùng để đổi đồ trong kho hàng, không thể tăng tu vi nhưng nàng vẫn rất thỏa mãn.

Nàng bây giờ giống như một kẻ keo kiệt bủn xỉn ở giai đoạn đầu, đột nhiên trời giáng một khoản tiền lớn, khỏi nói yên tâm cỡ nào.

Mọi người đều mệt lả, đặc biệt là Lăng Tân Nguyệt và bọn Thân Khương, vốn là người phàm nhưng cũng theo đó thức trắng ba ngày, đợi Thẩm Dao Chu tuyên bố nghỉ phép, lập tức ngã xuống ngủ say.

Thẩm Dao Chu bất đắc dĩ bế từng người một các nàng lên giường.

Sau đó nàng cũng nằm xuống bên cạnh ngủ thiếp đi, mặc dù thân thể tu sĩ rất khỏe mạnh nhưng vẫn phải tập trung toàn bộ tinh thần để làm phẫu thuật, tinh thần tiêu hao quá lớn.

Đợi nàng ngủ dậy đã là chiêu ngày hôm sau.

Nàng tràn đầy tinh thần, chuẩn bị ra ngoài đi dạo, nào ngờ vừa mới đi đến phòng ngoài đã thấy Lăng Tân Nguyệt đang nằm bò trên bàn, mặt mày nhăn nhó viết gì đó, thấy nàng đi tới, vội vàng dùng tay đậy thứ đó lại. "Tiểu thư dậy rồi!" Nàng ta suy nghĩ một chút, nói: "Trước đó Yến tỷ nói nếu tiểu thư tỉnh lại thì bảo người đến Nghị Sự Đường một chuyến, nói là có liên quan đến sự kiện cổ trùng lần này."

"." Thẩm Dao Chu ngáp một cái: "Ngươi đang viết gì vậy?"

Lăng Tân Nguyệt: "À... thư nhà."

Thẩm Dao Chu cũng không để ý lắm, trực tiếp đi ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi chỗ ở, nàng mới phản ứng lại mình căn bản không biết Nghị Sự Đường của Chử Sơn Kiếm Tông ở đâu.

Nhưng nàng cũng lười quay về hỏi Lăng Tân Nguyệt, định lát nữa trên đường gặp được đệ tử nào của Chử Sơn Kiếm Tông thì nhờ người đó dẫn mình đi.
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 146


Đi được một lúc, nàng nhìn thấy Trì Việt và Khang Dật, có điều nàng mở miệng gọi nhưng bọn họ không nghe thấy, bèn tự mình đi thẳng đến chỗ bọn họ.

Trì Việt thân thần bí bí kéo Khang Dật sang một bên: "Sư huynh, ta phát hiện ra một bí mật."

Khang Dật vừa nghe hắn mở đầu như vậy liên đau đầu: "Nếu bảo ta đi xem thoại bản gì đó thì miễn bàn đi."

Trì Việt bị chặn họng nhưng vẫn không chịu buông tha: "Lần này tuyệt đối không giống, thoại bản này là ta phát hiện ra trên người Lăng nàng nương, hơn nữa nàng ta thấy ta phát hiện ra, còn lén lút giấu đi."

Khang Dật: ”..."

Trì Việt: "Sư huynh đừng vội đi, ta còn chưa nói xong, trọng điểm là ta nhìn thấy bìa sách, có lén đi mua một quyển về, sau đó ta phát hiện bên trong có một tình tiết, chính là nhân vật chính giúp bằng hữu y tu của mình vạch trần âm mưu tỉ võ tông môn... có phải giống hệt chuyện lần này không!"

Khang Dật nhìn quyển sách hắn lấy ra, trên đó viết,"Sau khi độ thiên kiếp thất bại, ta giả làm người phàm đi gây chuyện”, tác giả: Lãnh Nguyệt công tử.

Khang Dật: ”...

Tên sách như vậy nhìn là biết không phải sách nghiêm túc gì rồi.

Trì Việt sốt ruột: "Sao ngươi có thể nói như vậy! Ngươi không biết quyển sách này hiện tại bên ngoài đắt hàng đến mức nào đâu! Mọi người đều nói Lãnh Nguyệt công tử này dự đoán được tương lai, đều đang tìm xem hắn ta rốt cuộc là ail" Ngay lúc này, sau lưng bọn họ truyền đến một giọng nói tò mò: "Lãnh Nguyệt công tử gì, dự đoán tương lai gì?"

Hai người giật mình, suýt nữa thì rút kiếm ra, quay đầu lại mới phát hiện là Thẩm Dao Chu.

"Thẩm y tu, sao người lại ở đây!"

Thẩm Dao Chu tỏ ra vô tội: "Ta chỉ muốn hỏi Nghị Sự Đường ở đâu thôi?"

Trì Việt thở phào nhẹ nhõm, không nghe thấy bọn họ nói gì là tốt, dù sao thì bất kỳ ai biết mình trở thành nhân vật trong thoại bản cũng sẽ không vui vẻ.

Hắn vội vàng nói: "Ta dẫn người đi."

Nào ngờ, bọn họ còn chưa đi đến Nghị Sự Đường, đột nhiên một quả óc chó bay về phía Thẩm Dao Chu, may mà Trì Việt phản ứng nhanh, kịp thời đỡ được.

Thẩm Dao Chu ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện ra là Quý Nhiên.

Quý Nhiên một tay câu trên cành cây, thấy nàng nhìn sang còn làm mặt quỷ với nàng.

Thẩm Dao Chu nhíu mày, nàng nhớ ngày đầu tiên tên nhóc này đã bắt nạt nàng, sao lại còn đến nữa.

Trì Việt và Khang Dật đã xắn tay áo xông lên dạy dỗ hắn, nhưng Quý Nhiên đúng là giống như một con khỉ, nhảy nhót khắp nơi, vô cùng linh hoạt, Trì Việt và Khang Dật đều không bắt được hắn.

Ngược lại còn bị hắn tìm được cơ hội, lại ném hai quả óc chó vào đầu Thẩm Dao Chu.

Thẩm Dao Chu bắt được một quả, bị một quả đập trúng, mặc dù có hơi đau nhưng có thể cảm nhận được trên đó không hề có linh lực, quả nhiên là trò đùa dai.

Quý Nhiên thấy đã ném trúng nàng, lúc này mới dừng tay, cảnh cáo nàng: "Đây chỉ là cho ngươi một bài học, nếu ngươi còn vu khống môn phái chúng ta, ta nhất định sẽ không khách khí với ngươi!"

Thẩm Dao Chu vẻ mặt khó hiểu.

Nhưng Quý Nhiên nói xong lời cảnh cáo thì đã chạy mất.

Trì Việt và Khang Dật mặt mày xám xịt đi xuống: "Thẩm y tu, người yên tâm, chúng ta nhất định sẽ bắt được tên nhóc đó, đưa về cho người dạy dỗ!"

"Không cần đâu." Thẩm Dao Chu từ chối bọn họ.

Trì Việt trong lòng cảm thán: Thẩm y tu tu dưỡng thật tốt.
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 147


Thẩm Dao Chu cười cười, tiếp tục nói: "Đối phó với loại trẻ con ngỗ ngược này, dạy dỗ hắn là vô dụng, chỉ cần nhẫn nhịn hắn... quan trọng nhất là, đừng để rơi vào tay ta."

Nàng nói xong, vẻ mặt tươi cười bóp nát quả óc chó trong tay.

Trì Việt, Khang Dật: ”...

Hai người sau lưng đột nhiên nổi lên một luồng hơi lạnh.

Quả nhiên, đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với y tu!

Thẩm Dao Chu đến Nghị Sự Đường.

Ngoài những người của tứ đại kiếm tông ra, còn có những môn phái khác lọt vào vòng hai.

Thẩm Dao Chu vốn định lén lút đi vào, tìm một góc trốn, nào ngờ vừa vào đã bị người phát hiện.

"Thẩm y tu!"

"Thẩm y tu đến rồi!"

"Mời Thẩm y tu lên tọa thượng!"

Thẩm Dao Chu lần đại tỉ võ tông môn này có thể coi là một bước thành danh, các môn phái có mặt hầu như đều nợ nàng một phần ân tình, huống hồ còn có không ít người đã đặt lịch phẫu thuật sau này.

So sánh ra, địa vị của Chử Sơn Kiếm Tông lại rất xấu hổ.

Không ít người đổ lỗi cho Chử Sơn Kiếm Tông, dù sao thì sự việc xảy ra ở địa giới của Chử Sơn Kiếm Tông, Mạnh Thiếu Uyên tội không thể tha, Chử Sơn Kiếm Tông cũng có trách nhiệm, còn có người quá đáng hơn, cho rằng Mạnh Thiếu Uyên và Chử Sơn Kiếm Tông liên hợp làm ra chuyện này.

Sở chưởng môn cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ cũng không nói được.

Ban đầu hắn tức giận, muốn trong quá trình thi đấu tiếp theo lấy lại danh tiếng, nhưng không ít môn phái đã mất hết lòng tin vào Chử Sơn Kiếm Tông, âmï đòi vê.

Bất đắc dĩ, Sở chưởng môn đường đường là một tôn giả Hóa Thần kỳ chỉ có thể nhẫn nhịn, mời vị cứu tinh trong lòng mọi người là Thẩm Dao Chu đến.

Thẩm Dao Chu lúc này mới hiểu tại sao Quý Nhiên lại muốn trêu chọc mình.

Hóa ra hắn cho rằng đây đều là do mình ở bên ngoài làm hỏng danh tiếng của Chử Sơn Kiếm Tông, nâng cao danh tiếng của bản thân.

Nàng vừa tức vừa buồn cười.

Thời gian này nàng chỉ lo làm phẫu thuật, căn bản không biết bên ngoài đồn đại như thế nào, cũng không biết Chử Sơn Kiếm Tông đã bị bôi đen đến mức này.

Nhưng trong chuyện này Chử Sơn Kiếm Tông thật sự rất oan uổng, hơn nữa sau khi biết được, bọn họ xử lý rất kịp thời đã là rất tốt rồi, Thẩm Dao Chu cũng không muốn bọn họ vô cớ chịu oan ức này.

Vì vậy khi Sở chưởng môn hy vọng nàng có thể giúp đỡ, nàng đã lập tức sảng khoái đồng ý.

Sở chưởng môn cũng rất vui mừng: "Vậy thì trong những trận đấu tiếp theo, chúng ta sẽ sắp xếp một vị trí nổi bật trên đài cao dành riêng cho Thẩm y tu, còn mời ngài mỗi trận đều có mặt, để mọi người có thể nhìn thấy ngài, trong lòng cũng yên tâm hơn."

Nụ cười trên mặt Thẩm Dao Chu biến mất.

Khoan đã?

Đây chẳng phải là coi nàng như vật may mắn sao?l

Thẩm Dao Chu trở về, sau khi kể lại chuyện mình bị coi như vật may mắn, quả nhiên đã nhận được sự chế giễu của Từ Chỉ Âm và những người khác.

Thẩm Dao Chu cười lạnh nói: "Các ngươi đừng hòng trốn, đến lúc đó mỗi ngày một người, mỗi người đều phải theo ta lên trên ngồi, ta mất mặt, các ngươi tưởng các ngươi trốn được sao?"

Mọi người đều kinh hoàng.

Từ Chỉ Âm: "Ờ... ta còn phải về luyện thuốc, thành phần của Hiển Ảnh Dịch vừa mới xác định, ta còn rất nhiều việc phải làm, đi trước một bước."

Sở Cửu Ý: "Ta, ta đi giúp Từ y tu"

Thân Khương và bốn người còn lại: "Mệt quá mệt quá, phàm nhân yếu đuối không chịu được vất vả, chúng ta về nghỉ ngơi trước."
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 148


Thẩm Dao Chu: "..."

Chỉ có Lăng Tân Nguyệt vừa mới đi vào là vẻ mặt khó hiểu: "Có chuyện gì vậy, mọi người đều đi hết rồi?"

Thẩm Dao Chu bị mấy người bọn họ chọc tức đến đau dạ dày, thấy Lăng Tân Nguyệt liên vội túm lấy: "Vậy thì chỉ có ngươi đi cùng taI"

Lăng Tân Nguyệt không hiểu ra sao: "Đi đâu?"

Thẩm Dao Chu: "Đi đài cao xem thi đấu."

Lăng Tân Nguyệt kinh ngạc nói: "Còn có chuyện tốt như vậy sao! Được thôi!"

Nhưng ngày hôm sau, khi nàng ta cùng Thẩm Dao Chu ngồi trên đài cao được làm riêng, mặt lập tức xị xuống: "Sao lại thế này?"

Thẩm Dao Chu trợn trắng mắt: "Chứ ngươi tưởng là gì, nếu là chuyện tốt thì sao bọn họ lại chạy nhanh như vậy!"

Trọng điểm là ngồi ở vị trí nổi bật như vậy thì cũng đành, không biết là ai truyền tin, trước khi thi đấu bái lạy Thẩm y tu sẽ gặp may mắn, vì vậy mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày đều có người đến trước mặt Thẩm Dao Chu thành kính bái bái.

Thẩm Dao Chu: "..."

Lăng Tân Nguyệt: "Hay là ta đặt một lư hương trước mặt tiểu thư nhé?”

Thẩm Dao Chu: "Cút!"

Vài ngày trôi qua, Thẩm Dao Chu thực sự không chịu nổi nữa, dưới sự phản đối kịch liệt của nàng, Chử Sơn Kiếm Tông cuối cùng cũng phái người khuyên răn các tu sĩ không nên mê tín dị đoan, không được bái Thẩm y tu nữa, càng không được đặt lư hương và hoa quả.

Tóm lại, dưới sự ngăn cản của các đệ tử Chử Sơn Kiếm Tông, ít nhất là không còn ai bái lạy trước mặt nàng, nhưng nghe nói có người còn khắc tượng gỗ của Thẩm Dao Chu làm bùa hộ mệnh.

Nghe nói từ sau đại tỉ võ tông môn lần này, trước khi thi đấu bái bái Thẩm Dao Chu, đeo bùa hộ mệnh Thẩm Dao Chu đã trở thành truyền thống, tất nhiên, đó là chuyện sau này.

Thẩm Dao Chu đã từ bỏ rồi, dù sao chỉ cân không nhảy múa trước mặt nàng là được.

Bốn Kiếm Tông thương lượng một chút, cảm thấy Thẩm Dao Chu không phải kiếm tu, không hiểu được kiếm pháp tinh diệu, mỗi ngày ngồi trên đó chắc cũng rất nhàm chán, vì vậy mỗi ngày đều chọn ra đệ tử tinh anh của bốn Kiếm Tông lên giảng giải cho nàng.

Thẩm Dao Chu: "..."

Sự thật chứng minh, dù là làm y tu hay làm người, thực sự không nên có lòng thương hại thừa thãi.

Ngày đầu tiên là Hạ Tông Minh của Chử Sơn Kiếm Tông, hai người ở trên đài cao nhìn nhau không nói lời nào.

Cuối cùng Thẩm Dao Chu vẫn không nhịn được hỏi: "Ta chỉ hỏi một câu, chủ ý đưa ta lên đây rốt cuộc là do vị đạo hữu nào não... trí tuệ của quý môn nghĩ ra?"

Hạ Tông Minh rất hổ thẹn: "Là ta."

Thẩm Dao Chu: "... Hừ." Tự làm tự chịu!! Đáng đời!

Ngày thứ hai là Cố Ung của Phá Nhạc Kiếm Tông, cái việc mà mọi người đều sợ tránh không kịp này, đối với hắn lại là một việc tốt.

Lúc đầu, hắn còn có thể hoàn thành tốt trách nhiệm giảng giải của mình, nhưng sau đó càng xem càng nhập tâm, giống như một người hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt, hoàn toàn quên mất nhiệm vụ chính.

Vì vậy Thẩm Dao Chu nhìn thấy hắn trên đài cao vừa nhảy vừa nhót, còn giống con khỉ hơn cả Quý Nhiên.

Đến ngày thứ ba, Thẩm Dao Chu đã kiệt sức, nàng thà làm mười ngày phẫu thuật còn hơn ở lại cái nơi quỷ quái này thêm một phút!

May mắn thay, hôm nay cuối cùng cũng có một người bình thường đến - Phó Sinh Hàn.

Thẩm Dao Chu thấy kỳ lạ, Phó Sinh Hàn nhìn không giống Cố Ung thích ra oai, không thể nào là vì người quá tốt bị lừa đến đây chứ?
 
Ta Dựa Vào Y Thuật Tung Hoành Tu Tiên Giới
Chương 149


Đối mặt với sự nghi ngờ của nàng, Phó Sinh Hàn dừng lại một chút, nhẹ giọng đáp một tiếng.

Thẩm Dao Chu trong lòng cảm khái, cuối cùng cũng có một người đồng bệnh tương liên với mình.

Nàng cố tỏ ra đồng cảm, nhưng thực ra là hả hê nói: "Không sao, cố chịu một chút là qua thôi."

Phó Sinh Hàn nhìn nàng, cười nhẹ nói: "Được."

Hôm nay có một trận đấu quan trọng, là trận đấu giữa chủ nhà Chử Sơn Kiếm Tông và Bách Luyện Kiếm Tông.

Đây cũng là lần đầu tiên trong đại tỉ võ tông môn này, năm Kiếm Tông nội đấu.

Thẩm Dao Chu trước đây chưa từng xem qua trận đấu của hai môn phái này, nàng rất tò mò về bọn họ, đặc biệt là Chử Sơn Kiếm Tông.

Nghe nói Chử Sơn Kiếm Tông rất mạnh, trong năm Kiếm Tông, chỉ kém Thái Sơ Kiếm Tông, kỳ trước đã giành được vị trí thứ hai.

Người đầu tiên ra sân của Chử Sơn Kiếm Tông là Hạ Tông Minh.

Lần này bối cảnh võ đài là tuyết sơn.

Hạ Tông Minh cầm kiếm đi trên đỉnh núi, thanh kiếm của hắn trông giống như được làm bằng đá, nặng nề không có lưỡi, khiến mỗi bước đi của hắn đều in hằn dấu chân sâu hoắm.

Phó Sinh Hàn nhẹ giọng nói: "Hạ Tông Minh trong số các tu sĩ Kim Đan kỳ của Chử Sơn Kiếm Tông có thể lọt vào hàng đầu, kiếm ý của hắn lấy từ sự kiên định vững chắc của đá tảng, người dùng kiếm bình thường đều chú trọng tấn công không chú trọng phòng thủ nhưng hắn lại ngược lại, mặc cho đối phương tấn công thế nào cũng không phá được phòng thủ."

Thẩm Dao Chu sờ cằm trâm ngâm: "Ta chỉ tò mò một điều, da của hắn có giống như đá không, có phải không cắt được không..."

Phó Sinh Hàn bất đắc dĩ cười.

Thẩm Dao Chu không hiểu gì về kiếm chiêu kiếm ý, vì vậy chỉ biết hỏi một cách đơn giản và thô bạo: "Ngươi cho rằng trận này ai sẽ thắng?"

Phó Sinh Hàn nói: "Hạ Tông Minh có thể thắng, Bách Luyện Kiếm Tông là đường lối cương mãnh, nhưng nếu không phá được phòng ngự của Hạ Tông Minh, chỉ có thể vô ích tiêu hao linh lực."

Quả nhiên, sau đó tu sĩ của Bách Luyện Kiếm Tông vì linh lực cạn kiệt, không thể không nhận thua.

Thẩm Dao Chu hoàn toàn coi đây là trò chơi đoán đố, mà Phó Sinh Hàn chính là đáp án.

Nàng chơi rất hăng say, Phó Sinh Hàn cũng không nói gì, chỉ phối hợp với nàng.

Cho đến trận đấu cuối cùng, Chử Sơn Kiếm Tông và Bách Luyện Kiếm Tông đều chỉ còn lại một người, bên Chử Sơn Kiếm Tông là mỹ nhân chu Lạc Tiên, còn Bách Luyện Kiếm Tông cũng phái ra tu sĩ mạnh nhất của bọn họ.

Chỉ cần ai thua thì môn phái đó sẽ dừng bước tại đây.

Cả hai đều tung hết sức mạnh, không hề giấu diếm.

Phó Sinh Hàn nói: "Kiếm ý của Lạc Tiên đến từ mỹ nhân chu, đây là một loại yêu thú vô cùng xảo quyệt và hung tàn, kiếm chiêu của hắn muôn hình vạn trạng, khó có thể phòng bị, rất khó đối phó."

Thẩm Dao Chu lại hỏi: "Vậy ngươi cho rằng ai sẽ thắng?"

Phó Sinh Hàn: “50/50.

Thẩm Dao Chu: "Vậy nếu ngươi đối đầu với Lạc Tiên thì sao?"

Phó Sinh Hàn: "Ta."

Hắn nói lời này rất bình thản, không hề có ý khoe khoang.

Thẩm Dao Chu lại hỏi: "Vậy nếu Yến tỷ đối đầu với ngươi, ai sẽ thắng?"

Phó Sinh Hàn do dự một chút mới nói: "Ta."

Thẩm Dao Chu: "Ồ hô! Vậy chúng ta tuyệt giao một phút trước đã."

Phó Sinh Hàn: “..."

Trên võ đài đã sớm gió nổi mây phun, cả hai đều biết trận chiến này nhất định phải thắng, dừng bước tại đây không chỉ mất mặt, mà còn có nghĩa là những năm tiếp theo sẽ bị động và thiếu thốn tài nguyên.
 
Back
Top Dưới