Ngôn Tình Ta Dựa Vào Cá Mặn Để Tạo Kỳ Tích Ở Ngược Văn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Dựa Vào Cá Mặn Để Tạo Kỳ Tích Ở Ngược Văn
Chương 40: Chương 38-2


Một nơi khác, sau khi Hà Khôn Dân nhận điện thoại, hai mươi phút sau liền phải tiếp đón khách.
Trữ Lễ Hàn sau khi đi vào liền ngồi vào ghế giữa, thuận thế đảo khách thành chủ.
Hà Khôn Dân chỉ có thể đứng ở một bên, gọi thư ký mang cà phê tới.
"Có chuyện gì lại phiền Trữ đại thiếu đích thân tới đây vậy? " Hà Khôn Dân nặn ra nụ cười.

Tuổi của ông ta không nhỏ, cười lên một cái, khóe mắt liền xuất hiện nếp nhăn.

Bộ dáng chật vật, xấu xí.

Trữ Lễ Hàn nghĩ đến ngày đó ông ta đi theo Úc Tưởng lên lầu thì lửa giận càng dâng cao.
"Đại thiếu muốn gặp tôi, chỉ cần để thư ký Vương gọi một tiếng, tôi lập tức tới." Hà Khôn Dân nói tiếp.
Trữ Lễ Hàn ngồi trên ghế xoay một vòng.
Loại ghế này rất phù hợp với tác phong của đại thổ hào, lưng tựa lớn, làm từ da thật, ngoài ra còn khảm viền vàng.

Hà Khôn Dân ngồi lên, giống như nhà giàu mới nổi.

Nhưng Trữ Lễ Hàn ngồi lên lại tỏa ra khí chất nhà tư bản thật sự.
Nhất là khi anh ở nơi này ra lệnh, càng giống hơn.
Hà Khôn Dân nghĩ đến điểm này, tâm hồn càng hoảng loạn, lại nghe thấy Trữ Lễ Hàn khẽ lên tiếng: "Hà tổng từ chỗ này nhìn ra ngoài, có thể trông thấy cái gì vậy?"
Hà Khôn Dân lập tức nhìn ra quang cảnh bên ngoài.
Có thể trông thấy nhà cao tầng, trông thấy đèn sáng chói, trông thấy vô số nhân viên lương mỗi tháng chưa đến ba ngàn tệ, mệt mỏi làm việc dưới chân ông ta...!Quang cảnh này thỉnh thoảng sẽ khiến ông ta có cảm giác mình là chúa tể của thành phố này.

Trữ Lễ Hàn lại khẽ lên tiếng: "Hà tổng có phải muốn lấy được mảnh đất Kim Loan không?"
Hà Khôn Dân trong lòng giật mình, lập tức quay đầu nhìn lại anh: "Trữ đại thiếu có ý..."
Ông ta không chút nghi ngờ, nếu Trữ Lễ Hàn nhúng tay vào, chắc chắn ông ta sẽ không lấy được.
Trữ Lễ Hàn lại lên tiếng: "Hạng mục Phật Sơn trang, hình như Hà tổng vẫn chưa lấy lại được vốn?"
Ở trong cái vòng này.

Truyện Teen Hay
Trữ Lễ Hàn đứng ở vị trí cao hơn ông ta, cho nên nhân mạch càng rộng, tin tức càng nhiều, tầm nhìn đương nhiên cũng xa hơn.
Trữ Lễ Hàn có thể nhìn ra vấn đề của Hoằng Tuấn cũng không có gì lạ.
Khó trách nhiều người vừa hận anh, lại sợ anh.
Hà Khôn Dân run rẩy nghĩ thầm.
Trữ Lễ Hàn khuấy cà phê: "Tôi thật sự quan ngại, hôm nào đó Hà tổng đột nhiên nhảy từ chỗ này xuống thì làm sao bây giờ?"
Hà Khôn Dân nghe được câu này, cuối cùng không thể ngăn được run rẩy nữa.

Mà, nói là run rẩy hẳn còn chưa đủ.
Ông ta vội vàng lên tiếng: "Đại thiếu, tôi không biết mình rốt cuộc đã sai ở đâu? Nhờ Trữ thiếu nói rõ được không.

Chỗ Trữ đổng đến giờ tôi chưa từng hé lộ nửa lời..."
Trữ Lễ Hàn đương nhiên biết ông ta chưa nói.
Nhưng chuyện này không quan trọng.
Anh vốn chỉ muốn tra tấn ông ta mà thôi.
"Phải không?" Trữ Lễ Hàn buông tay, thìa cà phê chìm xuống, va vào ly sứ phát ra âm thanh thúy vang lên.

Đây chẳng khác nào chùy nặng, đập mạnh vào trong lòng Hà Khôn Dân.
"Thật, thật, tôi chuyện gì cũng không nói, ngài, ngài có thể tiếp tục ở cùng Úc tiểu thư, ở chỗ tôi hẹn hò cũng được, tôi nhất định sẽ giữ kín miệng a..." Hà Khôn Dân lên tiếng biện giải cho mình.
"Hẹn hò?" Trữ Lễ Hàn ngước mắt, khẽ xì một tiếng.
Một tiếng này dọa đến Hà Khôn Dân lập tức quỳ xuống.
Trữ Lễ Hàn nhìn lướt qua Vương Lịch.
Vương Lịch:?
Không hỗ là người theo bên cạnh Trữ Lễ Hàn lâu năm, chỉ cần nhìn cái nheo mắt của Trữ Lễ Hàn đã hiểu, Vương Lịch nói: "Hà tổng, nhưng mà Úc tiểu thư lại không muốn hẹn hò."
Hà Khôn Dân nghe xong liền choáng váng.
Tại sao? Bởi vì ngày đó bị ông ta phá giữ chừng? Cho nên Úc Tưởng thấy sợ hãi sao?
Xong rồi, cho nên hiện tại...!Trữ đại thiếu đem chuyện này cũng tính lên người ông ta rồi?
Vương Lịch nói xong thì quan sát sắc mặt của Trữ Lễ Hàn.
Đại thiếu sắc mặt không đổi, cho nên lời này của anh nói không có sai.
"Tôi, tôi, tôi cũng không biết vì sao.

Nếu không để tôi giúp ngài đi tìm Úc tiểu thư a?" Hà Khôn Dân khom lưng khó khăn nói.
Trữ Lễ Hàn: "Ông cho rằng, ông tính là cái gì?"
Hà Khôn Dân đầu lân lân, không dám phản bác.
Trữ Lễ Hàn: "Ông đi tìm cô ấy, cô ấy càng không vui.

Ân? Hay là để Hà tổng nhảy từ đây xuống để bồi tội được không?"
Hà Khôn Dân đưa tay lau mồ hôi: "Không, không, tôi không dám.

Ngài nói đúng, tôi thì tính là gì chứ? Tôi sao có thể đi tìm Úc tiểu thư? Vạn nhất lại khiến Úc tiểu thư không vui..."
Hà Khôn Dân trong bụng oán hận cắn răng.
Ban đầu ở yến tiệc của Kim gia ông ta quả nhiên không nhìn lầm.

Nữ nhi Úc Gia này, đích thật là dáng dấp khá cao xinh đẹp câu người, ai nhìn thấy đều phải tâm động.

Nhưng ông ta không ngờ tới, cùng lúc với ông ta, còn có Trữ Lễ Hàn cũng động tâm, hơn nữa còn không phải là dạng vui chơi qua đường.
Hà Khôn Dân nhớ lại, xác thực cho tới bây giờ chưa nghe nói qua chuyện tình cảm của Trữ Lễ Hàn.
Vị này giống như trời sinh đã cách biệy với tình yêu.
Đây là lần đầu tiên, vậy chẳng phải ai động vào liền bị chém sao?
"Vậy Hà tổng nói xem phải làm gì?" Trữ Lễ Hàn hỏi.
"Tôi, tôi là kẻ ngu muội, năm đó sáng lập được công ty đều là nhờ may mắn." Hà Khôn Dân gạt ra nụ cười, "Đầu óc của tôi như vậy, thật sự không nghĩ được cách giúp Trữ thiếu a."
Ông ta chủ yếu là sợ lại giẫm phải bãi mìn của Trữ Lễ Hàn.
Lúc này Hà Khôn Dân đột nhiên tự tát mình hai cái, miệng nói: "Tôi trước hết cùng Trữ thiếu bồi tội..."
Trữ Lễ Hàn không lên tiếng, chỉ lãnh đạm mà nhìn chằm chằm vào ông ta.
Hà Khôn Dân đành phải gia tăng cường độ, tiếp tục tát vào mặt mình mấy cái, đánh đến trong đầu đều ong ong.

Sau đó mới dám dừng lại thở hai cái.
"Tôi sẽ không đi tìm Úc tiểu thư, tôi công khai đăng bài xin lỗi cô ấy được không?" Hà Khôn Dân cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Vốn dĩ ông ta còn muốn nói sẽ sai người gửi quà xin lỗi đến Úc Tưởng, nhưng lại sợ người khác hiểu lầm, đồn sai đến tai của Trữ Lễ Hàn thì toi
Ông ta cũng không dám sai người thay mình đến xin lỗi.
Sợ bị Trữ Lễ Hàn nghĩ lầm là phái người đi uy h**p Úc Tưởng.
Trữ Lễ Hàn chậm rãi đứng lên, tay kéo lấy một tờ khăn giấy, vò lại rồi vứt vào mặt Hà Khôn Dân: "Hà tổng nên lau mặt đi, thật không biết liêm sĩ."
Nói xong, Trữ Lễ Hàn mới cùng thư ký rời đi.
Cửa "Cọt kẹt" một tiếng mở ra rồi đóng lại.
Hà Khôn Dân nhanh chóng vịn vào bàn đứng dậy, tóc tài rối tung, trái tim như vừa bị cuồng bạo một phen.
Trợ lý bên ngoài không hiểu chuyện gì, chạy xông vào: "Hà tổng..."
"A! Hà tổng ngài sao vậy? Mặt ngài..." Trợ lý lập tức tới dìu ông ta.
Trợ lý rất xinh đẹp, nhưng bất ngờ là ông ta không thèm nhìn một cái, còn hất cô ta ra: "Ra ngoài, đóng cửa lại."
"Thế nhưng ngài chảy máu mũi..."
"Ra ngoài, đừng để ta lại nói lần thứ hai." Hà Khôn Dân âm u quát.
Trợ lý giật nảy mình, không dám nhìn vào mắt ông ta nữa, lập tức chạy ra ngoài.
Hà Khôn Dân thở hổn hển mấy cái, đưa tay chùi chùi cái máu mũi đang chảy xuống.
Trữ Lễ Hàn quá thâm hiểm, thật biết cách hành hạ người khác.
Tại sao không sai người tới gọi, tại sao cứ phải tự mình tới đây? Hà Khôn Dân khuôn mặt vặn vẹo, vừa phẫn nộ vừa sợ, cười lạnh một tiếng.
Hoằng Tuấn là do một tay ông ta gây dựng nên.
Là sản nghiệp ông ta tự hào nhất đời này.
Ở đây, ông ta giống như vua chúa.
Vậy mà Trữ Lễ Hàn lại tới đây, đem kiêu ngạo của ông ta dẫm đạp.
Muốn để người ở đây thấy ông ta sợ hãi, run rẩy, chật vật thế nào...
Thư ký Vương bên này thở nhẹ ra.
Rất rõ ràng, đại thiếu không vui.

Anh bồi Trữ Lễ Hàn vào xe.
Trữ Lễ Hàn lấy ra hộp thuốc lá bằng kim loại, rút một điếu thuốc, kẹp ở giữa ngón tay nhưng không có châm lửa.
"Lái xe, đi Cao gia."
"Cao gia?" Thư ký Vương trong lòng hỏi, đi tới đó làm gì?
Cao gia ở hải thị cũng khá nổi danh.
"Lần trước Kim gia nói với tôi, người đổ đại học danh giá nhất gần đây..."
Thư ký Vương không nghĩ tới Trữ Lễ Hàn sẽ giải thích với mình.
Điều này nói rõ...!Ân? Đại thiếu tâm tình tốt rồi? Vậy mà tốt rồi? Không thu thập Nhiễm Chương, cũng không thu thập Úc tiểu thư mà đã tốt rồi?
Edit: Ding Ding
Nguồn wattpad: annieannie17398
Bên này, Hà Khôn Dân miễn cưỡng dựa vào sô pha ngồi xuống, hôm nay ông ta không thể về nhà rồi.

Nếu không, người bên ngoài sẽ nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác này.
Ông ta đưa tay vuốt vuốt mặt mình, cảm thấy vô cùng đau.
Ông ta biết rõ, chuyện này vẫn chưa xong...!Ông ta tùy thời đều có thể bị Trữ Lễ Hàn tìm.

Cảnh tượng hôm nay, khả năng sẽ còn tái diễn vô số lần.
Loại tra tấn này thật thâm sâu, giống như chỉ kề dao lên cổ chứ không vội cắt vậy.
Từ sau buổi tiệc hôm đó, ông ta hầu như không ngủ được.
Chết tiệt, chết tiệt.
Hà Khôn Dân cả mắng vài tiếng, sau đó mở điện thoại, quyết định bồi tội Úc Tưởng trước.
Bồi thế nào đâu?
Công khai xin lỗi.
Mất mặt một chút, nhưng cũng so với bị tra tấn lâu dài tốt hơn nhiều.
Hà Khôn Dân còn suy nghĩ làm sao có được tài khoản weibo của Úc Tưởng, thì đã thấy tên cô trên hot search.
Hà Khôn Dân bấm vào, sau đó nhìn thấy cái gì a Z phát trực tiếp chơi game cùng Úc Tưởng, khu bình luận đều loạn cào cào cả lên.
Có một cái bình luận vô cùng nổi bật.
[ Đều lên hotsearch rồi? Trữ đại thiếu nhìn thấy, sẽ không tức giận sao? ]
[ Đề nghị sửa lại thành, Trữ đại thiếu, Lăng Sâm Viễn, Hà Vân Trác nhìn thấy sẽ không tức giận sao? ]
[ Con mẹ nó chứ, cười chết! Lầu trên còn cố buff thêm lão công! ]
Hà Khôn Dân:?
Cho nên, Úc Tưởng đang cùng cái người tên là Nhiễm Chương, biệt danh trong giới game thủ là a Z, cho nên mới không thể hẹn hò với Trữ đại thiếu?
Kia...!Vậy, mẹ kiếp! Chuyện này liên quan gì tới ông ta?
Trữ đại thiếu đến tra tấn ông ta làm gì?
Hà Khôn Dân tức đến suýt nữa thì phun ra máu..
 
Ta Dựa Vào Cá Mặn Để Tạo Kỳ Tích Ở Ngược Văn
Chương 41: Chương 39


Lời khuyên đi tìm công ty game để bàn chuyện hợp tác của Nhiễm Chương, là thật lòng.
Lúc Úc Tưởng đang làm ổ trên sô pha đặt thức ăn thì nhận được điện thoại của Thẩm tổng.
Thẩm tổng nói: "Phía công ty Phi Khắc muốn tìm cô bàn công việc."
"Phi Khắc?" Úc Tưởng nghi hoặc hỏi lại.
"Chính là công ty chủ quản game Nông trại vui vẻ, họ muốn tìm chúng ta hợp tác."
Úc Tưởng bừng tỉnh ngộ, gửi danh thiếp Wechat của mình qua.
Úc Tưởng là không muốn tìm người, nhưng đã có công ty quảng cáo chủ động tìm tới cửa, vậy cũng không tệ lắm.
Cô thuận tay mở một nhóm chat.
Bên trong ngoài cô, còn có Nhiễm Chương, đôi tình lữ kia và tổng giám đốc công ty Phi Khắc, đúng, chính là tổng giám đốc tự mình đàm phán.
Lúc này mọi người cũng đều đã nghe Thẩm tổng nói qua chuyện này.
Đào Đào nhịn không được nói: "Chưa từng thấy chuyện lạ như vậy...!Cái gì cũng không làm, chỉ ở nhà chơi game đã có thể kéo về hợp đồng."
"Cái này gọi là gì? Chính là người so với người sẽ khiến người tức chết." Bốn Sáu nói xong, tranh thủ thời gian gửi một cái biểu cảm hoan nghênh vào nhóm chat.
Ở công ty trước đây, bọn họ chưa từng được gặp mặt trực tiếp đối tác.

Mỗi lần công ty đều đã đàm phán xong giá cả, hợp đồng xong xuôi mới đưa đến tay bọn họ.

Công ty lấy bao nhiêu phần trăm trong đó, bọn họ hoàn toàn không biết.
Giờ thì tốt rồi, Úc Tưởng bá khí như vậy, trực tiếp mở nhóm chat.
Úc Tưởng bên này đang chuẩn bị gõ chữ, các người tự mình đàm phán giá cả a.
Nhưng vừa mới vào nhóm bên A* đã lập tức gửi tin nhắn trước.
(Trên hợp đồng, bên A là bên bán.

Ở đây công ty Phi Khắc tìm tới Úc Tưởng để ký hợp đồng quảng cáo, cho nên họ sẽ là bên A, Úc Tưởng là bên B nha!)
Vương tổng phía Phi Khắc gửi tin nhắn tới: [ Xin chào Úc tiểu thư! Cảm ơn cô vừa rồi đã tuyên truyền cho sản phẩm phía công ty.

Đây là bản hợp đồng tôi đã soạn sẵn, Úc tiểu thư xem qua có muốn thêm vào điều khoản gì không? ]
Úc Tưởng:?
Đào Đào và Bốn Sáu:?
Vẫn chưa hết.

Bên A lại gửi tiếp tin nhắn mới: [ Nếu Úc tiểu thư có thời gian có thể cân nhắc làm người đại diện, chụp ảnh quảng cáo cho chúng tôi không? Đây là bảng giá đề xuất a.

]
Úc Tưởng:???
Đào Đào và Bốn Sau: [...]
Được lắm.
Công ty đến tìm Úc Tưởng đóng quảng cáo, ý trên mặt chữ, là tìm Úc Tưởng.

Chẳng liên quan cái móng gì đến họ cả.
Vương tổng: [ Úc tiểu thư có ý kiến gì, chúng ta còn có thể thương lượng nha.

Tỉ như game của chúng tôi chỉ mới hoạt động, vẫn còn đang phát triển, rất ưu tiên việc truyền bá a...!]
Úc Tưởng còn chưa kịp trả lời, điện thoại đã reo lên.
Là Thẩm tổng gọi.
Vừa bắt máy, Thẩm tổng liền trầm giọng hỏi: "Cô và Nhiễm Chương cùng nhau trực tiếp à?"
Úc Tưởng:?
Úc Tưởng: "...!Chỉ cùng nhau chơi game một chút thôi, cậu ta phát trực tiếp à?"
Thẩm tổng ngữ khí trịnh trọng: "Đúng vậy a."
Úc Tưởng trong lòng tự nhủ vậy thì sao? Công ty quy định không thể phát trực tiếp cùng nhau sao?
Sau đó lại nghe thấy Thẩm tổng hỏi: "Hôm đó cô giới thiệu mấy trò chơi?"
Úc Tưởng: "...!Nhớ không rõ."
Thẩm tổng hít sâu một hơi nói: "Không sao, vẫn may, trên mạng chia sẻ rộng rãi, vẫn tìm lại được.

Hết thảy là năm trò chơi, trong đó ba công ty đều tới tìm chúng ta có ý muốn hợp tác.

Hai cái còn lại không có động tĩnh, để tôi đi nghe ngóng một chút...!À không, để tôi đi đòi tiền quảng cáo."
Anh ta nói xong dừng một chút, lại bổ sung, "A a, còn có.

Phía công ty chủ quản game Đại Hán, cũng muốn tìm cô thương lượng."
Đầu năm nay cọ nhiệt độ rất tốt a.

Đến Đại Hán cũng muốn dùng cách này.

Đương nhiên trong đó có cũng có phần muốn nịnh bợ Trữ Lễ Hàn.
Úc Tưởng dấu hỏi đầy đầu: "Tại sao? Nói chuyện gì?"
"Ngươi không biết Nhiễm Chương có bao nhiêu fan hâm mộ sao?"
"Biết a, một ngàn vạn?"
"Cậu ta nổi tiếng nhất là thời điểm rời đội, khắp nơi đều là fan cuồng, cô gần đây lại liên tục lên hoy search, cho nên kéo theo rất nhiều người theo dõi.

Hai người cùng nhau trực tiếp, cô biết hôm qua lượt xem đến bao nhiêu không? 800 vạn.

Mấy cái trò chơi cô thuận miệng nhắc tới, bọn họ thật sự tải về, hơn nữa còn rất nhiều người cùng tải!" Thẩm tổng ngữ khí kích động.
Hiện tại khắp nơi đều có võng hồng, cạnh tranh rất kịch liệt, nếu không phải người gạo cội, tham gia muộn, đến nhân mạch cũng phải bỏ tiền ra mua.
Lúc đầu công ty còn muốn bỏ ra chút tiền để lấy được hợp đồng quảng cáo nữa.
Kết quả không nghĩ tới Úc Tưởng lại dễ dàng có được như vậy.
Ở thời đại này, hầu như ai biết thù lao đóng quảng cáo đến mấy vạn, nếu có thể lên ảnh bìa quảng cáo, thù lao đều hơn 10 vạn.
Nhưng có rất ít người chú ý, đây là thời điểm hot nhất của game điện thoại, thù lao có thể đạt đến 20 ức trở lên.
Nếu có thể phát triển ở lịch vực này, tương lai sẽ tươi sáng vô cùng.
"Chút nữa nếu có người thêm bạn, cô nhớ chấp nhận đó." Thẩm tổng liên tục dặn dò, sợ Úc Tưởng quá lười biếng, hoặc là cho rằng chưa tỉnh ngủ, chút nữa liên quên hết.
Úc Tưởng không hiểu rõ thị trường lắm, biếng nhác đáp tiếng: "À."
Đợi sau khi cúp điện thoại về, lời mời kết bạn quả liên tăng lên.
Úc Tưởng lần lượt chấp nhận.
Người đầu tiên được thêm bạn lập tức gửi bảng giá và hợp đồng qua.
Trong đó bao gồm các hợp đồng quảng cáo trên sóng truyền hình, quay vlog và đại sứ thương hiệu.
Úc Tưởng thấy đầu có chút đau.
Đại khái là vì đời trước cô cực khổ bao nhiêu, đời này lại dễ dàng có được bấy nhiêu.
Úc Tưởng tùy tiện mở ra, lướt xuống phần báo giá ở cuối.
270 vạn.
Úc Tưởng chấn kinh: "Làm game đều có tiền như vậy sao?"

Hệ thống cũng rất khiếp sợ: [ Sao có thể kiếm được nhiều tiền như vậy? Cô cũng đâu phải ngôi sao! ]
Thế giới này điên rồi ư? Sao có thể chỉ tùy tiện chơi game một chút, làm cá mặn lượn qua lượn lại trước mặt nam chính một chút đã kiếm được tiền rồi? Nữ chính cũng không có bàn tay bàn như vậy đâu a!
Úc Tưởng: Ngôi sao một ngày kiếm được 270 vạn, đại sứ tuyên truyền là 1270 vạn a.
Hệ thống: [...]
Là nó không hiểu loài người sao?
Úc Tưởng còn chưa chậm chạp chưa kịp trả lời, đối phương lại tiếp tục gửi tin nhắn: [ Úc tiểu thư xem trước một chút, nếu không có vấn đề thì thứ tư chúng tôi đến công ty nói chuyện ]
Úc Tưởng trả lời: [ Được.

]
Sau đó cô thì thào lên tiếng: "Có nên tự thưởng cho bản thân một chút không nhỉ?"
Hệ thống:?
Cô đã làm cái gì sao? Trực tiếp là người ta mở! Cuối cùng hưởng lợi là cô! Một chút kịch bản cô cũng không làm theo, còn muốn tự thưởng?
Úc Tưởng nghĩ xong rất nhanh: "Vậy thưởng *beep* Đại thiếu một cái đi!"
( ! Xin lỗi quý vị nhưng nguyên văn nó tục quá nên Ding xin phép tắt tiếng)
Hệ thống:???
Úc Tưởng mở nhật ký cuộc gọi lên, nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Trữ Lễ Hàn, liền bấm gọi.
Hệ thống cười trên nỗi đau của người khác: [ Cô không biết mình đã ngắt bao nhiêu cuộc gọi của anh ta sao? Trùm phản diện cao ngạo như vậy, sẽ bắt máy của cô sao? ]
Một giây sau, đầu kia truyền ra âm thanh của Trữ Lễ Hàn: "Alo."
"Ngượng quá Trữ đại thiếu, vừa rồi bận công việc, nên cúp điện thoại của ngài."
"...!Công việc?" Trữ Lễ Hàn thanh âm cũng hơi thay đổi.
Úc Tưởng: "Đúng vậy a." Cô lý lẽ hùng hồn nói: "Kiếm tiền cho công ty."
Trữ Lễ Hàn: "..."
Cô cho là anh không nhìn thấy hotsearch sao?
Trữ Lễ Hàn rủ xuống mắt, ngữ khí lạnh lùng, hỏi lại: "Chơi game cũng tính?"
Úc Tưởng càng lý lẽ hùng hồn hơn: "Đương nhiên tính, vừa rồi có mấy công ty game đã liên hệ với tôi để hợp tác đó."
Trữ Lễ Hàn: "...?"
Vốn nên là rất không hợp lý, nhưng từ miệng Úc Tưởng nói ra khiến anh cảm thấy có
Lạnh ý ở giữa lông mày của Trữ Lễ Hàn rút đi một chút, anh thấp giọng hỏi: "Vậy bây giờ Úc tiểu thư gọi điện thoại tới là để cảm tạ tôi sao?"
Úc Tưởng khẽ giật mình: "Cảm tạ?"
Trong lòng cô thầm hỏi, không lẽ mấy công ty kia là do anh sai tới sao? Vậy cũng không đúng.

Cho dù Trữ Lễ Hàn rất trâu bò đi nữa, cũng không thể một lần sai bảo hết một nhóm như vậy?
Trữ Lễ Hàn nghe thấy giọng điệu của cô, liền hiểu cô vẫn chưa biết chuyện Hà Khôn Dân muốn công khai xin lỗi.
Hà Khôn Dân này động tác quá chậm.
Trữ Lễ Hàn giãn mày ra, nhẹ nói: "Hai ngày nữa có lẽ Úc tiểu thư sẽ biết."
Úc Tưởng nghe xong, lập tức khó chịu.
Không muốn, cô không muốn tò mò, cô muốn biết ngay lập tức.
Úc Tưởng nghĩ nghĩ, lên tiếng nói: "Tôi hôm nay rất vui vẻ."
Trữ Lễ Hàn: "Ừm?"
Úc Tưởng: "Mặc dù hợp đồng còn chưa chính thức ký, nhưng có tin tức cũng đủ vui rồi.

Tôi rất cao hứng cho nên...!Quyết định mời đại thiếu ăn cơm rau dưa."
Đầu kia Trữ Lễ Hàn hỏi: "Lúc nào?"
Úc Tưởng: "Đêm mai?"
Trữ Lễ Hàn: "Đêm mai có lịch trình." Anh ngừng một chút, nói: "Giữa trưa đi."
Úc Tưởng: "Cũng được, ngài có cái gì ăn kiêng không?"
Trữ Lễ Hàn có rất nhiều món không thích ăn nhưng nếu kể ra danh sách thì thật sự rất dài.

Cho nên liền ngắn gọn nói: "Không có."
Úc Tưởng gật gật đầu: "Vậy ngày mai gặp."
"Ừm."
Úc Tưởng nghe thấy anh đáp một tiếng, mới cúp điện thoại.
Đầu dây bên kia sau khi cúp máy, Trữ Lễ Hàn tiếp tục phân phó thợ cắt: "Tốt, có thể tiếp tục."
Thợ cắt lúc này mới tiếp tục khoan máy, cắt khối đá lớn trước mặt.
Đá này Trữ Lễ Hàn lấy về từ Miến Điện, là được Cao Học Huy chỉ điểm.
Ngoài ra, cũng có một số lấy về từ Nam Phi.
Tất cả đều gọi là "Nguyên thạch", chỉ có điều bên trái là ngọc nguyên thạch, còn bên phải là kim cương nguyên thạch.
"Ra rồi, ra rồi..." Thợ cắt kích động hô.
Cao Học Huy ở bên cạnh mở to mắt ngạc nhiên, hô: "Mẹ nó!"

"Đại thiếu, bán cho cậu giá tám mươi vạn, tôi lỗ chết rồi!" Cao Học Huy hối hận không thôi.

Có điều cũng chỉ là nói một chút, với xuất thân của bọn họ sẽ không để ý chút tiền kia, chung quy đã phần là vì ngưỡng mộ.
"Vận khí của cậu từ nhỏ đến giờ đều tốt như vậy! Thế nào? Cắt một khối nữa thử xem sao?" Cao Học Huy hỏi.
Trữ Lễ Hàn: "Không cần, cậu đưa tôi số điện thoại của thợ cắt.

Hai khối thạch này cho người chuyển đến nhà rôi là được rồi."
Cao Học Huy: "Ý cậu là nhà nào a?"
Trữ Lễ Hàn ánh mắt nhẹ lay, suy nghĩ một chút, nói: "Ngự Thái."
Cao Học Huy lèm bèm nói: "Cậu chưa tới ở lần nào cũng tính là nhà? Hay là đang định dọn qua đó? Vậy hôm nào cho tôi qua đó tham quan một chút đi."
Trữ Lễ Hàn không có lên tiếng nữa, anh quan sát công nhân chuyển thạch lên xe xong liền rời đi.
Ngày thứ hai.
Úc Tưởng thoải mái tỉnh giấc, lăn một vòng đến mép giường.
Cô ở tromg phòng tắm vừa đánh răng, vừa suy nghĩ, có nên gọi vợ chồng Úc Thành Tân đến đây ở không.
Thời gian Úc Tưởng sống một mình quá lâu, cho nên rất thích cảm giác một nhà ba người, nhưng đối với loại tình cảm này vẫn có chút e dè, không biết phải cư xử sao cho phải.
Thôi được rồi, cứ suy nghĩ thêm một thời gian, trước mắt mua thêm đồ đến đây đã...
Úc Tưởng vừa suy tư, vừa đánh răng, sau đó liền đến công ty điểm danh.
Chung quy cũng chỉ có tiền mới khiến cô có động lực đi làm sớm thôi.
Úc Tưởng tặc lưỡi.
"Chị Tưởng tới rồi sao?!" Mới vừa vào cửa, Úc Tưởng đã được Anh Anh chào hỏi, sau đó cầm tới một ly trà sữa: "Uống không? Tôi xếp hàng mua."
(Ây do! Xin lũi mọi người, trước Ding edit nhầm Anh Anh thành Đào Đào.

Từ giờ mình đổi lại nha!)
Úc Tưởng cúi đầu nhìn thoáng qua, là tên một quán phổ biến gần đây.
Cô đối với trò nịnh bợ này cũng không có cảm giác gì, chỉ thuận tay nhận lấy: "Cám ơn a."
"Chị thật lợi hại, mọi người đã nghe Thẩm tổng nói rồi, có đến mấy công ty muốn hợp tác với chị a..." Anh Anh xu nịnh nói.
"Đâu chỉ có vậy." Thẩm tổng nói xen vào, "Còn có hợp đồng người mẫu thiết kế nữa, ngoài ra công ty trang sức, nhà hàng thức ăn nhanh...!cũng muốn tìm cô đó.

Úc Tưởng."
Úc Tưởng:?
Người mẫu thiết kế thì cô vẫn có thể hiểu được, dù sao cô cũng dáng dấp xinh đẹp, lượng fan hâm mộ trên tài khoản Weibo Tiểu Hồng Khoai cũng không ít.
Nhưng là cái này...
"Thức ăn nhanh?" Úc Tưởng hỏi.
Thẩm tổng gật đầu: "Đại tiểu thư như cô, tùy tiện có thể ăn một bữa tại nhà hàng cao cấp như vậy, nếu có thể đến chỗ bọn họ quảng cáo, chắc chắn hiệu quả không tồi."
Úc Tưởng: "Này, không phải mọi người cảm thấy sẽ đại tiểu thư thì nhất định không ăn loại thức ăn này sao?"
"Sẽ không.

Thật ra rất nhiều người nghe theo quảng cáo của idol, không phải vì món đồ đó tốt, hay món ở nhà hàng đó ngon,...!Mà là bởi vì, họ muốn kéo gần khoảng cách với idol hơn.

Giống như nếu tôi mua món đồ này, dùng đồ vật này, thì nếp sinh hoạt của tôi và cô ấy sẽ có điểm tương đồng vậy.

Cho nên, cái họ được ở đây, là cảm giác hạnh phúc, mãn nguyện a."
Vấn đề này, Thẩm tổng quả thật hiểu rất rõ, không hổ danh lăn lộn nhiều năm trong giới.
Như vậy không phải đang bẫy người sao?
Úc Tưởng bất lực chửi thầm.
Đời trước Úc Tưởng làm quan hệ xã hội, cô không hiểu rõ cách thức vận hành của giới võng hồng, nhưng cô biết rõ cách xã giao.
Cô hỏi: "Bảng giá PR có chưa? Tôi muốn xem thử một chút a."
Thẩm tổng sốt ruột cười một tiếng, đáp: "Ừm, được, lát nữa tôi cho người đưa cô.".
 
Ta Dựa Vào Cá Mặn Để Tạo Kỳ Tích Ở Ngược Văn
Chương 42: Chương 39-2


Nhóm võng hồng ký hợp đồng cùng lúc với Nhiễm Chương, lúc này hâm mộ đến điên rồi.
Có thể chấp nhận đầu quân cho Khải Tinh cũng đã nói rõ danh tiếng của bọn họ không mấy nổi trộ, phần lớn là phù dung sớm nở tối tàn.

Hoặc là không có hoạt động, hoặc là môi trường cạnh tranh khắc nghiệt, độ nổi tiếng nên nhanh chóng giảm đi.
Võng hồng bọn họ còn chưa ai ký được hợp đồng lớn như vậy.
Bọn họ có thể tưởng tượng được, sau này nhất định sẽ còn rất nhiều công ty tới tìm Úc Tưởng.
Nếu đổi thành người khác, lúc này hẳn là đã lập tức đồng ý, tranh thủ kiếm thật nhiều tiền.

Cho nên khó trách, võng hồng đều muốn vớ được phú nhị đại, không cần biết bị người ta gièm pha ra sao, chỉ cần có thể lên hotsearch, tạo nhiệt là được...
Càng không nói đến, phú nhị đại không thể so nổi với người kia.
Đối tượng của Úc Tưởng là thương nhân a.
Không bao lâu, đã có không ít người tới.
Trong vòng một buổi sáng, từ những những công ty kia, Úc Tưởng đã kiếm được hai mươi vạn, mười một vạn, tám vạn......!Tổng cộng 80 vạn tiền phí quảng cáo.
Cô cũng chỉ là cùng Nhiễm Chương chơi game thôi mà a!
Sau cùng, còn có hợp đồng phát ngôn cùng công ty chủ quản game Nông trại vui vẻ"
Bởi vì hạng mục kinh doanh của hai bên khác nhau, cho nên tạm thời không có quan điểm bất đồng.
Hiện tại Flyk còn nghèo, không thể lập tức chi ra con số quá lớn, chỉ có thể trả trước 100 vạn, sau đó hứa mỗi tháng sẽ trả thêm 1% hoa hồng.
Công ty còn lại không giống, mỗi năm bọn họ chi đến mấy trăm vạn cho phí quảng cáo, cho nên rất sảng khoái chi ra số tiền 330 vạn.
"Úc tiểu thư cảm thấy giá cả thích hợp không?" Người phụ trách hỏi.
Thật là mẹ nó! Mỗi hạng mục đơn giá cũng từ 50 vạn đến 80 vạn.
Anh Anh nghe đến líu lưỡi.

Trong lòng nói, cho dù mấy năm gần đây có lạm phát đi chăng nữa cũng không đến mức này chứ! Úc Tưởng kiếm được tiền nhiều như vậy hẳn là sướng tê người rồi a!
"Úc tiểu thư chỉ cần chơi game này ít nhất nửa năm, sau đó ở những nền tảng khác muốn quảng bá thế nào cũng được.

Nội dung vlong vẫn là dạng bài viết đi, chỉ cần gửi bản thảo cho chúng tôi duyệt trước là được."
"Nếu có sản phẩm mới, chúng tôi nhất định sẽ ưu tiên Úc tiểu thư a."
Úc Tưởng nghe xong, mặt không đổi sắc.

Cũng không có cách nào.
Lúc trước Trữ Lễ Hàn giúp cô nâng phí chia tay lên cao như vậy, cô còn chưa cảm thấy gì kia kìa!
Người phụ trách bị thái độ bình tĩnh của cô làm cho giật mình, vị Úc tiểu thư này hình như không có thiếu tiền phải không?
Cũng vì vậy mà ánh nhìn của anh ta về Úc Tưởng càng thêm phần kính nể, lúc ra về còn tặng cô quà lưu niệm.
Đôi tình lữ vô cùng muốn đề cử mình, nhưng nhìn xem, người ta từ đầu đến cuối còn chẳng để bọn họ vào trong mắt.
Úc Tưởng lười biếng lên tiếng: "Ân, chờ có tiền quảng cáo rồi.

Bên kia nếu là yêu cầu quay video hay chụp hình gì, tôi sẽ báo với mọi người."
Hợp đồng lần này, cô cảm thấy chắc chắn là mình cọ được từ weibo của Trữ Lễ Hàn và buổi phát song trực tiếp của Nhiễm Chương.
Úc Tưởng mặc dù rất thích tiền, nhưng đợi khi 80 vạn cộng vào tải khoản, cô lập tức chuyển cho Nhiễm Chương 40 vạn.
Trong nguyên tác, Nhiễm Chương không phải một trong các nam phụ, mà chỉ là nhân vật thỉnh thoảng mới xuất hiện thôi.
Cho nên Úc Tưởng không dám mặc dày trục lợi từ anh ta được.
Nếu như là cọ hào quang, vậy thì quy ra tiền trả lại, như vậy sau này mới dễ làm việc.
Edit: Ding Ding
Nguồn wattpad: annieannie17398
Chờ xong việc, Úc Tưởng đã đói đến mức da bụng dán vào lưng rồi.
Cô nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường.
Mẹ nó! Vậy mà đã qua buổi chiều rồi.
"Buổi chiều có lẽ tôi không ở lại được......" Úc Tưởng vừa nói vừa đi ra ngoài.
Mọi người không nói gì.
Đến nhân viên mới cũng phải câm nín.
Đừng nói là một buổi chiều, cho dù ngày mai, ngày kia nữa cô không đến cũng đều được a.

Công trạng hôm nay của cô, cũng đủ để nuôi sống cả công ty rồi!
Ninh Ninh ngồi trong góc, nhìn theo bóng dáng của Úc Tưởng, thầm cảm thán.
Học tỷ thật lợi hại, còn hơn cả tưởng tượng của cô......!Sao chị cô lại luôn nói học tỷ sống dựa vào đàn ông chứ!
Úc Tưởng vừa đi ra ngoài vừa gọi điện thoại cho Trữ Lễ Hàn: "Ngại quá.

Bây giờ Trữ đại thiếu có rảnh dùng bữa trưa không?"
Trữ Lễ Hàn: "Không rảnh lắm."
Cái gì mà không rảnh lắm?
Úc Tưởng chớp chớp mắt.
Úc Tưởng: "Bữa trưa anh không rảnh, bữa tối không có thời gian, vậy ngày mai tôi mời anh ăn sáng nhé?"
Trữ Lễ Hàn: "Bữa khuya đi."
Úc Tưởng ánh mắt giật giật, cô cảm thấy ba chữ này là đang ám chỉ chuyện khác.

Nhưng tâm tư của Trữ Lễ Hàn lại quá khó nắm bắt.
Cho nên, có lẽ chỉ là cô nghĩ nhiều thôi.
Úc Tưởng đáp: "Được."
Trữ Lễ Hàn "Ừm" một tiếng, mới tắt điện thoại.
Thư ký Vương không hiểu, lúc đầu trưa nay Trữ đại thiếu quả thật không rảnh, nhưng sau đó lại nói muốn dời lịch trình, để trống thời gian? Sau đó, chờ đến trưa, Úc tiểu thư gọi điện thoại tới, thì Trữ đại thiếu lại nói không rảnh lắm?
Trữ Lễ Hàn như là nhìn ra mơ hồ của thư ký Vương, anh nhàn nhạt lên tiếng: "Hôm nay phía công ty game sẽ tới tìm cô ấy hợp tác, nói chuyện hẳn sẽ tốt khá nhiều thời gian."
Thư ký Vương buột miệng thốt ra: "Sao Đại thiếu lại biết?"
"Ông chủ bên đó gọi điện thoại cho tôi."
Thư ký Vương "chậc" một tiếng: "Cho nên, ông ta muốn tranh công sao?"
Trữ Lễ Hàn không nói tiếp.
Dù sao chuyện này cũng không quan trọng.
Quan trọng là......!Trữ Lễ Hàn nắm được hợp đồng trong tay, nói: "Con người của Úc Tưởng, muốn khiến cô ấy áy náy quả thật là khó."
Được rồi.
Cho nên ngài muốn cô ấy chủ động hẹn ngài, sau đó lại trễ hẹn.

Sau đó lại vì áy náy mà mời ngài dùng bữa tối? Bữa tối......!Thư ký Vương hơi ngừng một chút, này không phải là cái kia đúng không?
Anh thật sự không xác định được, bữa tối này là một bữa ăn xa hoa ở nhà hàng, hay là ăn Úc tiểu thư đây a.
Chớp mắt đã đến tối.
Buổi tối 9 giờ rưỡi.
Trữ Lễ Hàn tới Ngự Thái.
Anh ở cửa gọi cho Úc Tưởng.

Úc Tưởng nhận điện thoại rất nhanh: "Bên ngoài lạnh quá, tôi định đặt người ta giao tới, anh thấy sao?"
Trữ Lễ Hàn: "Không vấn đề." Sau đó anh khẽ ngừng một chút, bình tĩnh hỏi: "Có thứ muốn cho em xem."
Úc Tưởng:?
Cho tôi xem bảo bối của anh sao?
Úc Tưởng hỏi: "Đó là gì?"
Trữ Lễ Hàn: "Em đã thấy qua kim cương và ngọc được cắt ra từ nguyên thạch chưa?"
Úc Tưởng: "Chưa."
"Muốn xem không?"
"......!Muốn!"
Thư ký Vương: "......"
Bá đạo, ngài là nhất rồi!
Ngài đi tra tấn Hà Khôn Dân, bắt ông ta công khai xin lỗi để dỗ Úc tiểu thư.

Sau đó ngài còn từ chỗ Cao Học Huy mang về hai khối ngọc cũng là để câu Úc tiểu thư luôn?
Có thể thích ngọc lục bảo, sao có thể không thích kim cương và ngọc nguyên khối chứ?
Úc Tưởng tùy tiện khoác chiếc áo lông vừa mua ở siêu thị vào, sau đó đi ra ngoài.
Trữ Lễ Hàn kêu thư ký Vương đi đón cô.
Thư ký Vương nói: "Nguyên thạch rất lớn, cho nên đã chuyển vào biệt thự rồi, đành phải phiền Úc tiểu thư đi qua đó......"
Úc Tưởng nhẹ nhàng hít hít cái mũi: "Không sao, chỉ là nhờ thư ký Vương chút nữa nhận cơm giúp tôi nhé!"
Thư ký Vương lập tức đồng ý.
Úc Tưởng vừa vào đến cửa, ngẩng đầu, liền nhìn thấy Trữ Lễ Hàn đang ngồi trên ghế sô pha.
Căn biệt thự này của mẹ Trữ Lễ Hàn bày trí theo phong cách truyền thống.
Mang hương vị hoài cổ nhưng không lỗi thời, mà còn toát lên sự sang trọng, khí chất riêng.
Nhưng mà, thứ hấp dẫn Úc Tưởng nhất lại là hai khối thạch lớn đặt giữa phòng.
Trong đó có một khối đã được cắt và lau rửa sạch sẽ, lộ ra phần ngọc bên trong.

Úc Tưởng không hiểu lắm về ngọc, nhưng liếc mắt một cái đã cảm nhận được sự quý giá của nó.
Hệ thống ghen tị nói: [Trong nguyên tác, nữ chính cũng cùng nam chính đi Miến Điện lấy nguyên thạch...]
Cốt truyện này đi lệch quá rồi...
Úc Tưởng nghĩ một chút, nói: Sau đó đại tiểu thư chủ nhân khối ngọc này còn thích nam chính nữa đúng không.

Anh nói xem, thật kỳ quái.

Tại sao đi đâu cũng gặp người thích Lăng Sâm Viễn? Ở đâu cũng đụng phải kẻ muốn làm hại Ninh Ninh vậy?
Hệ thống: [Bởi vì bọn họ là nhân vật chính.]
Úc Tưởng khịt mũi coi thường.
Cô bước đến gần, thấp giọng kể cho Trữ Lễ Hàn nghe hôm nay cô đã ký được những hợp đồng gì.

Dù sao cũng là cọ nhiệt của anh, đương nhiên phải nói rõ ràng
Trữ Lễ Hàn trầm giọng đáp một tiếng, cũng không hỏi lại có phải cô muốn cảm ơn mình không.
Úc Tưởng nghiêng đầu hỏi: "Trữ đại thiếu đói bụng chưa?"
Trữ Lễ Hàn: "Còn tốt."
Úc Tưởng: "Ân, tôi cũng không đói, vậy lại chờ một lát đi."
Trên bàn, hơi nước từ ấm trà bay lên dần tan trong không khí.
Úc Tưởng khom lưng nâng tách trà lên, cúi đầu nhấp một ngụm.

Cô không biết phẩm trà, nhưng cũng cảm nhận được trà này rất thơm.
Sau đó Úc Tưởng mới đi tới trước khối ngọc, thấp giọng hỏi: "Này không phải đã cắt ra rồi sao?"
Trữ Lễ Hàn chậm rãi đứng dậy, đi tới phía sau cô, thấp giọng nói: "Vẫn chưa cắt vào trong."
Úc Tưởng đối với thứ này dốt đặc cán mai, chỉ biết là nó đẹp thôi.
Cô đưa tay sờ thử, thấp giọng hỏi: "Cái này gọi là gì? Băng chủng? Băng keo chủng? Đậu chủng? Loại này không có vết rạn, cho nên là cực phẩm sao?"
(Hmmmm, bên trên là các chủng loại ngọc, Ding cực kỳ không rành nên đính kèm link phân loại chủng ngọc nha.

Các bạn có thể tham khảo thêm: https://rubystone.com.vn/kien-thuc-phong-thuy/phi-thuy-la-gi-cac-chung-loai-va-cach-danh-gia-phi-thu...)
Trữ Lễ Hàn: "Tôi dạy em phân biệt?"
Úc Tưởng: "Được a......" Nếu anh nói ai nhìn thấy đều có phần, hoặc cho tôi luôn cả khối này càng tốt a!
Trữ Lễ Hàn rũ mắt, dừng ở cổ cô, dấu vết ám muội lần trước vẫn còn.
Anh cảm thấy cổ họng mình bỗng căng chặt.

Sau đó lại nghĩ tới, người cô dễ lưu lại vết như vậy, hẳn là lần tới anh nên mua thuốc mỡ cho cô, hoặc tốt hơn là đưa cô tới bệnh viện kiểm tra một chút.
Trữ Lễ Hàn thu lại dòng suy nghĩ, giống như không chút để ý hỏi: "Ân, lão sư có thù lao không?"
Hệ thống tuổi còn nhỏ, nghe câu nói này vẫn chưa phát hiện ra vấn đề.
Cho đến khi nó nhìn thấy Úc Tưởng xoay người, nhón chân, nhẹ hôn lên yết hầu của Trữ Lễ Hàn.
Việc lớn không tốt a!
Hệ thống lúc này mới nhớ, trước đó Úc Tưởng có nói, cô thật là giỏi, muốn tự thưởng mình *beep* Trữ Lễ Hàn một cái.
"Xoảng" một thanh âm vang lên.
Trữ Lễ Hàn bế Úc Tưởng lên.
Tách trà trong tay Úc Tưởng rơi xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi, nhưng cũng không bằng đổ vỡ trong tâm hệ thống lúc này.
Trữ Lễ Hàn nâng eo Úc Tưởng, đặt cô ngồi lên khối ngọc thạch.
"Đây là Chủng băng violet, nặng 553 cân."
Hệ thống nghe đến đây, trong đầu ầm ầm vang lên.
Không đúng.
Trong nguyên tác, khối ngọc mà nam chính và nữ chính trong nguyên tác lấy về cũng là Phỉ thúy Băng chủng violet, cân nặng không sai biệt là 553 cân! Vật đính ước của bọn họ chính là khối ngọc này a!
Như thế nào lại đến tay trùm phản diện rồi???
Không có ai để ý đến hệ thống đang hốt hoảng.
Lúc này Trữ Lễ Hàn nâng gáy Úc Tưởng lên, sau đó ấn cô xuống thật mạnh, anh rũ mắt, thấp giọng hỏi: "Như vậy có phải sẽ xem được rõ hơn phải không?"
Úc Tưởng ngồi trên khối ngọc màu tím nhạt, nghiêng mặt đi, nắm tay cô khẽ cuộn lại, chạm xuống bề mặt phỉ thúy.
Trong mắt cô lúc này không phải là sắc tím, cũng chẳng có sắc xanh của ngọc.
Úc Tưởng đặt tay lên thắt lưng Trữ Lễ Hàn, nhẹ nhàng chớp mắt, hỏi lại: "Trữ đại thiếu lần này có chuẩn bị không?"
Đáy mắt anh xuất hiện ý cười nhàn nhạt, nhưng rất nhanh lại trầm xuống.
Anh thấp giọng nói: "Dây sạc, đã chuẩn bị."
Lời nói đầy ám chỉ.
Úc Tưởng đưa tay xuống, từ trong túi quần anh lấy ra một cái hộp.
Cô đột nhiên có chút tò mò: "Đại thiếu tự mình mua sao?"
Trữ Lễ Hàn tạm dừng, lên tiếng: "Ừ."
Úc Tưởng khó khăn tưởng tượng ra dáng vẻ đó của anh.
Một người tính cách tự phụ, lúc nào cũng cao cao tại thương mà lại tự mình đi mua thứ này......
Úc Tưởng mở ra hộp.
Trữ Lễ Hàn bóp eo cô.
Áo khoác của Úc Tưởng nhanh chóng rơi xuống, lẫn vào mảnh vỡ của tách trà lúc nãy.
"Có chút lạnh." Úc Tưởng nhẹ giọng nói.
Cho dù điều hòa đã bật, nhưng bản chất phỉ thúy vốn dĩ là lạnh.
Trữ Lễ Hàn ánh mắt sâu hút, nhìn chằm chằm cô.
Đá phỉ thúy mặc dù rất đẹp, nhưng sắc tím kia ở trước cô vẫn trở nên mờ nhạt.
"Ừ, vậy phải ôm chặt vào." Trữ Lễ Hàn nói.
Con mẹ nó!
Hệ thống hỏng máy tại chỗ.
Phỉ thúy vốn dĩ thuộc về nam chính và nữ chính rơi vào tay các người thì thôi đi, các người còn dám ngồi trên đó làm chuyện xấu ư!
Sét nhất định sẽ đánh chết các người a!
Hệ thống không còn cách nào nhìn thẳng vào cốt truyện nữa rồi.
Tác giả có lời muốn nói: Tôi thật kỳ quái XP, xùy xùy.
Tưởng Tưởng chống nạnh: Tôi tài giỏi! Tôi tự thưởng có mình một chút thì làm sao!
Lại là giữ được toàn cần một ngày.

Vì đem này chương cốt truyện điểm viết xong, chiếm dụng thật nhiều thời gian, đáng giận, cách vách văn tạp văn tạp đến không đủ thời gian đuổi toàn cần!.
 
Ta Dựa Vào Cá Mặn Để Tạo Kỳ Tích Ở Ngược Văn
Chương 43: Úc Tưởng Mắt Mù!


Cơm hộp của Úc Tưởng là do vệ sĩ nhận.
Vệ sĩ nhận xong lập tức gọi điện thoại cho thư ký Vương.
Thư ký Vương lúc này đang trên đường về nhà, anh cười nói: "Các người ăn luôn đi."
"Ăn luôn?" Vệ sĩ sửng sốt.
"Ân, Úc tiểu thư cùng đại thiếu lúc này chắc là đã no rồi, tạm thời không dùng được."
Vệ sĩ không hiểu mô tê, nhìn đồ ăn trên tay, đây là do nhà hàng nổi tiếng kia làm.
Đồ ăn rất ngon!
Bọn họ được hời rồi!
Úc Tưởng tỉnh lại trong phòng ngủ ở lầu hai, cổ họng rát muốn chết, tay chân cũng mềm nhũng.

So lần trước còn tàn phế hơn.

Lúc đó không cảm thấy.
Bây giờ mới đau đớn nhận ra, than thể chẳng khác nào vừa mới tập khổ lao ở phòng thể hình suốt ba tiếng đồng hồ.
Úc Tưởng trở mình, ngồi dậy.
Trong phòng rất tối, bên ngoài cũng đã khuya, chỉ có chút ánh trăng len lói chiếu vào trong.
Úc Tưởng sờ sờ di động, nhưng không thấy.
......!Chắc là bị vứt ở phòng khách rồi.
Úc Tưởng bước xuống giường muốn tìm áo khoác,......!Nhưng cũng không thấy.

Chắc là bị vứt trên khối thạch rồi.
Cũng không thể quấn chăn đi xuống đúng không?
Cô đứng dậy đi một vòng, tìm được tủ quần áo.
Bên trong chỉ treo vài bộ tây trang.
Cũng không có gì lạ, lần trước nghe nói từ khi Trữ Lễ Hàn nhận căn biệt thự này đến nay, chưa từng đến ở.
Úc Tưởng không khách khí, lấy xuống một cái áo khoác, mặc lên người.
Thân hình nam nhân cao lớn đĩnh bạt.
Mặc một cái áo khoác đã đủ che kín mông.
Lại nói, quần của anh thực sự quá dài, cô mặc không vừa a.
Cho nê, Úc Tưởng liền dứt khoát mặc như vậy đi xuống.

Dưới lầu, Trữ Lễ Hàn hình như đang họp trực tuyến, nghe thấy tiếng lộc cộc đi xuống, anh lập tức gấp màn hình lại.

"Mấy giờ rồi?" Úc Tưởng hỏi.
Trữ Lễ Hàn: "3 giờ sáng, em ngủ thêm đi."
Úc Tưởng đi đến sô ph: "Đói bụng, ngủ không được."
Trữ Lễ Hàn gật gật đầu, lập tức cầm lấy điện thoại gọi cơm.
Chờ anh đặt xong, xoay lại mới thấy Úc Tưởng đang mặc đồ của mình.
Đó là đồ trước đây anh cho người mang tới.
Áo khoác màu xám khoác ở người cô làm lộ ra đôi chân dài thẳng tấp.
Trữ Lễ Hàn đè xuống tà niệm trong đầu, thấp giọng nói: "Lại đây, tôi nhìn xem."
Úc Tưởng tò mò: "Nhìn cái gì?"
Ngoài miệng hỏi như vậy, nhưng cô vẫn là đi tới trước mặt anh.
Trữ Lễ Hàn giơ tay chỉnh lại cổ áo, ánh mắt đảo qua dấu vết lưu lại trên cổ cô, sau đó lại chuyển xuống vị trí vạt áo.
Là đang xem xét chân cô.
Úc Tưởng cảm thấy có chút kỳ quái, chân giống như mềm đi.
Trữ Lễ Hàn nhanh chóng thu lại ánh mắt, nói: "Không có bầm."
Úc Tưởng kinh ngạc mà quay đầu nhìn anh.
A, thì ra Trữ đại thiếu là muốn nhìn cái này a? Sợ cô bị bầm ư?
Úc Tưởng ở trên sô pha ngồi xuống, co chân lên, dung áo khoác miễn cưỡng che lại chỗ cân che, rồi nói: "Ân, đương nhiên, tôi mất rất nhiều sức, mới ôm lấy eo của đại thiếu a."
Trữ Lễ Hàn khựng lại, quay đầu chăm chú nhìn cô.
Không khí giống như lại trở nên kỳ quái rồi.
Úc Tưởng ho nhẹ một tiếng: "Nơi này có sữa bò bánh mì gì đó không? Tôi ăn tạm.

Đợi cơm lâu quá!"
Trữ Lễ Hàn không dấu vết mà nhíu mi.
Là anh thiếu sót rồi.
Anh bình thường chỉ ăn bữa chính, ngoài ra không ăn thêm gì cả.

Huống chi chỗ này anh vốn dĩ không định ở lâu, cho nên không có chuẩn bị đồ ăn vặt hay thức ăn nhanh gì cả.
Trữ Lễ Hàn đứng dậy cầm lấy áo khoác: "Tôi đi mua."
Úc Tưởng sửng sốt.
Nửa đêm còn đi mua sao?
Cô nhỏ giọng hỏi: "Có chỗ bán sao?"
Trữ Lễ Hàn: "Nội khu có siêu thị mini."
Úc Tưởng nhẹ nhàng thở ra: "Vậy tốt rồi." Bằng không cô sẽ cảm thấy kỳ lạ, giống như......!Giống như Trữ đại thiếu thật long muốn đối xử tốt với cô vậy.
Trữ Lễ Hàn mặc áo khoác vào, đứng ở cửa, nói: "Có người lạ đến thì đừng mở cửa, chờ tôi về."
(Oimeoi! Bắt đầu cưng vợ rồi, làm như có ai tới bắt cóc vợ anh không bằng!)
Úc Tưởng không nhịn được cười, cô dựa vào sô pha lười biếng nói: "Ân, biết rồi, Trữ ba ba.

Tôi sẽ không bị người ta lừa bán đâu."
Trữ Lễ Hàn cổ họng căng chặt, lại nhìn chằm chằm cô một chút rồi mới mở cửa đi ra ngoài.
Cửa đóng lại.
Úc Tưởng nhất thời cảm thấy hơi vắng vẻ.
Hẳn là do căn phòng quá lớn phải không? Úc Tưởng nghĩ thầm.
Đời trước cô ở trong căn phòng nhỏ của mình, bận rộn đến mức luôn tưởng rằng cô đơn không có vấn đề gì lớn.
Úc Tưởng từ trên sô pha nhảy xuống, đi tìm một vòng mới tìm được điện thoại.
Mặt cô không khỏi nóng lên.
Dại chưa?
Ném đến chỗ đều là......
Úc Tưởng xoay người lại tìm một vòng, tìm được dây sạc ở trên bàn trà lập tức cắm sạc rồi mới mở điện thoại lên xem thông báo.
Nhiễm Chương không nhận tiền, chuyển về cho cô, còn hỏi cô có muốn chơi game không.
Cô đương nhiên không rảnh chuyển trở lại.
Cô mở hộp thư lên, bên trong có tin nhắn ra vẻ quan tâm của Bác cả Úc gia, hỏi cô đang ở đâu.
Úc Tưởng trực tiếp phớt lờ.
Ây da, trong lúc đợi Trữ Lễ Hàn về làm cái gì giết thời gian bây giờ?
Chơi game?
Nghĩ liền làm, nhưng sau khi đăng nhập vào cô lại không có hứng thú.

Vì thế dứt khoát tùy tiện mở một bộ phim lên xem.
"Nam chính này thật đẹp trai a." Úc Tưởng cảm thán.
Hệ thống: [Cô dám ở trước mặt Trữ Lễ Hàn nói câu này không?]

Úc Tưởng: Có cái gì không dám?
Cô và Trữ đại thiếu cũng không phải đang yêu đương.
Edit: Ding Ding
Lúc này, cửa mở ra.
Trữ Lễ Hàn đã trở lại.
Úc Tưởng ngước mắt nhìn qua, thấy trên người anh dính chút tuyết trắng.
Cô đứng dậy, hỏi: "Tuyết rơi?"
"Ừ." Trữ Lễ Hàn cởi áo khoác, bước tới đưa túi trong tay cho cô.
Úc Tưởng mở ra liền thấy, bên trong có ba hộp sữa bò khác loại, còn có ba hộp điểm tâm không giống nhau.
"Cảm ơn đại thiếu, đại thiếu thật tốt a." Úc Tưởng nhanh miệng khen.
Trữ Lễ Hàn bị tuyết rơi lạnh, sắc mặt trầm xuống, hiền hòa hơn bình thường.
Trữ Lễ Hàn nói: "Đợi chút."
Úc Tưởng: "Hả?"
Sau đó cô nhìn thấy anh đưa tay cầm lấy hộp sữa cô vừa chọn.
Đi xuống......!Phòng bếp?
Lát sau.
Trữ Lễ Hàn đưa lại cho cô hộp sữa đã được hâm nóng.
Úc Tưởng cắn một ngụm đậu phụ vàng, lại hút một ngụm sữa bò.

Lập tức cảm thấy thỏa mãn.
Trữ Lễ Hàn ở đối diện ngồi xuống, nhìn chằm chằm cô một lát.
Cô ăn một mạch hết ba phần điểm tâm, không hề có ý mời anh.
......!Hừ.
Trữ Lễ Hàn ánh mắt khẽ động, thấp giọng nói: "Đừng ăn quá no."
"Đói, tôi vẫn còn ăn được." Úc Tưởng vội vàng rút khăn giấy ra lau tay.
Cô tắt di động, quay đầu nhìn về phía khối nguyên thạc lớn: "Khối kia không cắt sao?"
Trữ Lễ Hàn: "Để lại cho em."
"Để lại cho tôi?" Úc Tưởng chỉ chỉ chính mình.
"Ân, có muốn trải nghiệm cảm giác cắt nguyên thạch không?" Trữ Lễ Hàn hỏi cô.
Dĩ nhiên Úc Tưởng vô cùng muốn rồi.
Cái này so với đời trước cô mua mấy cái blind box về mở còn tuyệt diệu hơn nhiều.
Úc Tưởng hỏi: "Cắt như thế nào?"
Trữ Lễ Hàn: "Tôi dạy em."
Úc Tưởng khựng lại.
Trữ Lễ Hàn lại mở miệng, giọng nói dường như mang theo chút ý cười: "Không phải dạy dạng kia!"
Úc Tưởng thầm nghĩ tôi đã nói gì đâu, cho dù anh rất trâu bò, là một đại phản diện, cũng không thể vừa xong lại tới chứ
Trữ Lễ Hàn nói muốn dạy cô, liền thật sự đi lấy dụng cụ, lớn lớn bé bé bày ra một kiện, còn có dao lớn dao nhỏ không đồng dạng.
Trữ Lễ Hàn cầm lưỡi dao, hướng dẫn cô.
Người đàn ông áo mũ chỉnh tề, không hề giống như đang muốn cắt nguyên thạch tìm bảo vật.
Úc Tưởng đi qua, cúi đầu nhìn.
"Cái gì cũng không có a, đen thui, chắc không phải là kim cương đen chứ?" Úc Tưởng lên tiếng.
"Phần kim cương này có tạp chất, cần phải cắt sâu thêm nữa." Trữ Lễ Hàn thấp giọng nói, rồi lại hỏi cô: "Em muốn thử không?"
Trữ Lễ Hàn tắt nguồn điện, đưa máy cho Úc Tưởn.
"......!Thật nặng."
Trữ Lễ Hàn từ phía sau nâng đỡ lấy cổ tay cô.
Tựa như đem cả người cô vây giữ bên trong.
Úc Tưởng lập tức khẩn trương, hơi thở gấp gáp.
Bầu không khí như vậy, ưm, so với lúc hai người ân ái còn khẩn trương hơn.
"Cầm chắc." Trữ Lễ Hàn nói, lại lần nữa bật nguồn điện.
Thứ này tác động lực lên tay rất lớn, âm thanh cũng không nhỏ.
Vừa cắt, lại vừa phải phun nước vào để rửa sạch vết cắt.
Rất nhanh, Úc Tưởng liền cảm thấy hưng phấn.
"Kim cương hồng sao?"
Trữ Lễ Hàn: "Ừm, nhưng này khối này tịnh độ không cao."
"Tịnh độ? Là chỉ tỳ vết nhiều hay ít sao?"
"Ừm."
Kim cương chưa được gia công, không tính là đẹp, nhưng từ trong khối đá đen kịt lại xuất hiện màu hồng phấn, sẽ khiến người ta thích thú.
"Mỏi quá......!Vẫn là anh cắt đi."
"......"
Trữ Lễ Hàn nhướng mắt: "Em tự mình cắt chỗ này đi, sau đó tôi đi gia công xong sẽ đưa cho em."
Úc Tưởng: "A, tôi tưởng chỉ cần cắt một chút là xong!"

Trữ Lễ Hàn: "......"
Úc Tưởng lại cắt nửa giờ, thật sự chán không chịu được.
Việc này quá tẻ nhạt.
Cuối cùng phần còn lại vẫn để cho Trữ Lễ Hàn làm.
Cô từ trong lòng ngực của anh trốn đi, ngồi một bên nhìn anh.
Áo sơ mi trắng trên người Trữ Lễ Hàn rất nhanh đã thấm đẫm mồ hôi.

Úc Tưởng thoáng nhìn là có thể thấy phía dưới ẩn hiện đường cong cơ bắp, ưm, chỗ này cô đã sờ qua rồi.
Úc Tưởng nhẹ nhàng hít vào một hơi, quay đầu đi.
Lúc Trữ đại thiếu làm việc, thật là gợi cảm!
Bốn giờ sáng, cuối cùng bọn họ cũng được dùng bữa khuya.

Úc Tưởng lười lê người về biệt thự của mình, liền ngủ lại ở đây, một giấc rồi lại một giấc, thẳng đến buổi chiều.
Lúc tỉnh lại, Trữ Lễ Hàn đã không thấy đâu nữa.
Cô đi xuống lầu.
Hai khối nguyên thạch vẫn còn bày biện ở đó, trên sô pha có thêm vài bộ quần áo mới.
Ngon lành!
Lại hời thêm một bộ!
Úc Tưởng thay quần áo, khoác lên áo lông vũ, còn không quên mang quần áo hôm qua của mình mặc tới đem về.
Trước khi ra về, cô còn tiện tay chụp hình khối thạch lại, ừm, chỉ chụp khối kim cương thôi.
Khối ngọc thạch kia...!Nhìn tới sẽ khiến cô đỏ mặt a!
Úc Tưởng trở lại biệt thự, liền đem ảnh đăng lên mạng.
Chuyện này cô còn chưa từng trải qua đâu.
Một nơi khác, Trữ Lễ Hàn vừa mới đến công ty.
Nhìn qua, so với bình thường không có gì khác biệt, vẫn áo sơ mi, khoác tây trang.
Lúc ở trong phòng họp, mọi người không một ai dám lên tiếng.
Chỉ là lúc ngẩng đầu lên, bọn họ phát hiện......!Ừm?! Yết hầu của Trữ đại hình như có dấu răng, còn hơi thâm đỏ.
Cho nên, lần trước, không phải là bọn họ bị ảo giác đúng không?
Thái tử gia cao lãnh tự phụ đã dính vào ái dục rồi?
Trữ Sơn ngồi tịnh dưỡng ở nhà, nhận lấy sấp ảnh từ vệ sĩ.
Ông nhìn chằm chẳm ảnh Trữ Lễ Hàn, nắm chặt nắm tay: "Nó lại đi gặp Úc Tưởng?" Ông ngẩng đầu hỏi Lưu quản gia: "Tôi kêu ông tìm vài tên tiểu bạch kiểm đã tìm được chưa?"
Lưu quản gia lại đưa lên một sấp ảnh: "Ngài xem có được không?"
Trữ Sơn phẫn nộ mà đẩy ra: "Ông cảm thấy Úc Tưởng mắt mù phải không? Xấu hơn Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn sao cô ta có thể thích chứ?"
Lưu quản gia suy nghĩ, kia trông cũng được mà.
Trữ Sơn bình tĩnh nói: "Được rồi, có người nào trông giống hai đứa nó một chút không?"
Lưu quản gia:?
Không phải, ngài muốn tự tìm thế thân cho con trai mình à?
Lưu quản gia thật sự hoài nghi, Úc Tưởng mới là con gái ruột của ông.
Nhưng vì biết rằng, vị này luôn trọng nam khinh nữ mới có thể dẹp bỏ nghi ngờ.
Lưu quản gia dè dặt nói: "Tôi lại tìm xem."
"Nhanh một chút." Trữ Sơn nói
Lưu quản gia thở dài.
Ông rất muốn khuyên Trữ đổng một câu.

Ngài xem a, bây giờ đại thiếu không nghe lời ngài, Lăng thiếu thì lạnh nhạt với ngài.

Bất kể người ở cùng Úc tiểu thư là ai, ngộ nhỡ mang thai, cháu trai chắc chắn là tôn tử của ngài đó! Nuôi đứa nhỏ so với hai vị đại thần cao lãnh này chắc chắn tốt hơn nhiều!
Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay hảo lạnh a a a, ta không viết!
P/s: tiếp tục xin vote ạ!.
 
Back
Top Bottom