Cập nhật mới

Khác Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
362353291-256-k287695.jpg

Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
Tác giả: bnnbt16
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cuộc chiến giữa Đàng Trong và Đàng Ngoài diễn ra đấu chọi gay gắt.

Loạn lạc,máu và nước mắt là từ để nói về cuộc chiến ấy,giữa những nguy hiểm bao trùm tình cảm chính là thứ không thể đoán được đặc biệt hơn là đối với các vị anh hùng trong thời chiến.

Sự lựa chọn giữa giang sơn và mỹ nhân,người anh hùng áo vải ấy sẽ chọn ai? cô gái kia liệu có đành lòng mà buông tay?

❗️ Viết Truyện Lấy Cảm Hứng Lịch Sử
Chú Ý: MỌI THÔNG TIN KHÔNG CÓ TÍNH CHẤT THAM KHẢO,CÓ NHIỀU CHỖ PHI LOGIC HOẶC CÓ NHIỀU CHỖ KHÔNG ĐÚNG VỚI SỬ SÁCH,MỌI THÔNG TIN DO TÁC GIẢ LẤY CẢM HỨNG LỊCH SỰ CHỨ KHÔNG PHẢI DÃ SỬ!!

Xin cảm ơn artist của nhà trồng được❤️❤️



lichsu​
 
Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
1.SỰ KHỞI ĐẦU


Trong một căn phòng sách vở tứ tung trên bàn,cô gái đang ngồi trước máy tính khuôn mặt có chút khó chịu lông mày nhíu tới nỗi muốn có nếp nhăn,tóc búi củ tỏi hai cặp kính như thể rớt xuống,đột nhiên cánh cửa mở ra nhìn bộ dạng hiện giờ của cô gái khiến người kia giật bắn mình.

"Thanh Nghi,cậu bị cái gì mà phòng bừa bộn dữ vậy?

Chuồng heo đó hả?" cô bạn vừa nép vào tường vừa đi tới chỗ cô

Như nhìn thấy vị cứu tinh Thanh Nghi lập tức nhảy bổ nhào tới chỗ cô bạn thân của mình – Khánh Vy,lập tức gào lên như hổ đói:"Vy à cứu mình với,mình sắp ngạt chết rồi''.

Cô sụt sịt ánh mắt như sắp khóc tới nơi,Khánh Vy liền cười nhẹ một cái

"Để mình đoán nhé,cậu đang bí ý tưởng?"

"Sao cậu đoán hay vậy?"

Thanh Nghi nghiêng đầu khó hiểu

"Tớ lạ cậu quá?

Nào mau cảm ơn tớ đi,tớ cứu cậu một mạng rồi đấy" Khánh Vy đưa tờ vé được cho sáng nay trước mặt cô, gương mặt đắc ý trông thấy

"Bảo tàng lịch sử?"

Khánh Vy vừa quay người dọn đống sách vừa không ngớt mồm khoe khoang:"hồi sáng bạn cùng phòng của mình mua vé định bụng là sẽ đi đó nhưng lúc gần đi thì nó lại phải đi công tác,nó không biết cho ai mình biết cậu thích đi nên kết quả cậu biết rồi đó".Nói xong Khánh Vy quay người nhướng mày về phía tấm vé đang trên tay Thanh Nghi.

"Trời ơi,Khánh Vy mình yêu cậu chết mất" cô đưa tay làm hình trái tim gương mặt đáng yêu cho Khánh Vy xem.

Buổi chiều hôm đó,cô không hề chậm trễ mà bắt xe đi tới bảo tàng, chiếc quần jeans kết hợp với cái áo xám thêm chiếc túi tote.

Bước vào bảo tàng cô đi tham quan xung quanh,nơi này vừa cổ kính vừa hiện đại,cô đi khắp nơi lại đứng trước chiếc Long Bào của vua chúa thời Nguyễn đột nhiên cô có cảm giác gì đó trào dâng.Nói sao nhỉ?

Có lẽ là cảm giác hồi tưởng về quá khứ về một nơi mà cách đây hàng trăm năm hàng nghìn năm, một nơi mà bản thân chưa hề nhìn thấy qua,chỉ có thể hồi tưởng bằng những hiện vật hay bằng những lời kể từ những người thế hệ trước.

"Con có thích lịch sử không?" một bà lão bước đến với chất giọng có phần nhẹ nhàng mà hỏi cô,nhìn bà có vẻ đã tầm bảy mươi hay tám mươi gì đó, nụ cười đầy vẻ phúc hậu nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác trên người bà cụ này toát lên vẻ đầy bi thương

"Dạ,một chút'' Thanh Nghi mím môi do dự mà trả lời.Bà ấy liền đứng trước mặt cô,xoa nhẹ đầu cô: "không phải ai cũng chịu tìm hiểu,có những chuyện phải tự trải qua mới có thể thấu hiểu nó một cách chân thật nhất"

Bước ra khỏi bảo tàng,làn gió nhẹ thổi qua mái tóc Thanh Nghi,dạo trên con đường cô không biết mình nghĩ gì chỉ biết có cảm giác có chút buồn man mác sau khi gặp bà cụ ấy,lời bà ấy nói cô không hiểu gì hết.

Mải rơi vào đống suy nghĩ phức tạp cô cứ lê bước vào chốn vô định đột nhiên cô cảm giác xung quanh quay tròn,khi hoàn hồn lại mở mắt ra mọi thứ như hư ảo,não không kịp xử lí tiếp nhận để xử lí thông tin,hiện giờ đầu cô chỉ hiện lên một câu hỏi chính là nơi này là nơi nào và sao cô lại đến được đây?

Nơi này khắp nơi đều là cây,phía trước là cánh cửa gỗ được điêu khắc rất tinh tế,cô chạm tay tới cánh cửa mở ra 'vụt' một cái cô thấy một hình bóng của ai đó cưỡi ngựa lướt ngang qua,người đó rất nhanh khiến cô chưa kịp nhìn thấy hình dạng ra sao,đột nhiên cô nghe thấy tiếng như đồ vật gì đó rơi vỡ tiếp sau lại nghe thấy tiếng ai đang kêu tên cô,không đúng là tên của một người khác gần giống với tên cô,tiếng kêu ngày càng lớn và càng lúc càng nghe rõ mồn một.

"Thuận Ý....Thuận Ý, đợi ta,nàng hãy đợi ta!''

Thanh Nghi nheo mắt khó hiểu,Thuận Ý là ai?

Đợi ta là có ý gì?

Chuyện gì đang sảy ra vậy?

Ai đó hãy cho cô lời giải thích đi chứ!

Chưa kịp đợi cô hiểu ra mọi chuyện thì cơn gió mạnh lên như thể sẽ cuốn cô đi mất,ánh sáng chói lóa làm mắt cô không nhìn thấy gì cả.

Khi mở mắt ra lần nữa cô đã thấy tất cả mọi người đứng xung quanh chớp chớp đôi mắt không hiểu gì thì nghe có người hỏi

"Cô gái ơi cô ổn chứ?

Khi nãy sao đột nhiên đang đi mà cô lại xỉu vậy?"

Thì ra ban nãy là mơ,cô cười cười gãi đầu "à chắc tôi làm việc nhiều nên hơi mệt,làm phiền mọi người quá''

Thấyngười đã không sao,mọi người liền giải tán cô đứng dậy phủi đi bụi bẩn trên ngườirồi tiếp tục lê bước về nhà nhưng trong đầu vẫn nhớ như in cảnh tượng ban nãy rốtcuộc là mơ hay thật?

Nếu là mơ sao cảnh tượng giống thật đến vậy?

Nếu là thậtthì...thì chuyện này quá vô lí rồi!

*Chú Ý:

Xin chào tớ là Đào Đào Học Sử,tớ lần đầu viết về lịch sử có nhiều thứ tớ đã cố gắng tìm tòi rất lâu T.T nên nếu như có sai chỗ nào xin mọi người góp ý nhẹ nhàng cho ạ,xin đừng chê bìa truyện của tớ vì đay là của nhà trồng được do em gái tớ vẽ,vì em ấy còn khá nhỏ nên tay vẽ có phần non nớt mọi người thông cảm cho tớ nhé xin cảm ơn mọi người rất là nhiều nè!!
 
Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
2.KHÔNG LẤY CHỒNG


Kể từ hôm đi bảo tàng về tới nay Thanh Nghi đã thơ thẩn rất lâu,cô không hiểu ý của câu nói bà cụ là sao,tự trải qua là có ý gì?

Rốt cuộc thì bà cụ ấy đang muốn nói gì?

Ám chỉ điều gì với cô sao?

Hay là cô gặp ma rồi?

Chỉ vừa suy nghĩ thôi đã thấy sợ rồi chắc là không đâu,lúc đó là vào ban ngày thì có thể là ma cỏ gì chứ,cô lập tức bác bỏ ngay ý nghĩ vừa nãy

"Thanh Nghi,Thanh Nghi"

Giờ cô mới hoàn hồn lại nghe tiếng ai kêu tên mình lập tức quay đầu qua mà "hửm" một cái thì mới thấy người trước mắt là Khánh Vy

"Làm gì mà cứ thẫn thờ mãi vậy?

Tương tư anh nào gặp ở viện bảo tàng à?"

Khánh Vy trêu chọc một câu rồi cười híp mắt

Cô lập tức quay người mà chọc lại Khánh Vy:"có mà tương tư cậu đấy"

"Không phải chứ,mình biết mình đẹp gái mà"

Thanh Nghi chỉ biết cười trừ với cô bạn này của mình,nhìn thấy máy tính trên bàn đang ở một bài viết nào đấy liền tò mò mà hỏi: "gì đấy?

Lại vụ gì à?

Drama?"

"Cũng gọi là vậy đi" Khánh Vy nhún vai,cầm cốc nước ngồi trước máy tính điều khiển trỏ chuột,thấy người nào đó vẫn nhìn liền giải thích cho cô: "dạo này có một số người ở hội lịch sử chửi nhau ì xèo về vụ nhà Tây Sơn và vua Gia Long – Nguyễn Ánh đó,một bên thì bảo Nguyễn Ánh 'Bán Nước Cho Giặc' một bên thì bảo nhà Tây Sơn là 'Giặc Cỏ' hai bên chí chóe nhau mấy bữa rồi,cậu không biết sao?"

"Mình không" Thanh Nghi ngơ ngác,có lẽ vì mấy bữa nay cô không cầm điện thoại xem nhiều nên cũng không biết

"Haiz,mình chịu,thấy bên nào nói cũng hay mà mình thấy Nguyễn Ánh đúng là giỏi thật,một mình ổng cầu cứu quân Thanh rồi dẹp hết nhà Tây Sơn hào hùng" Khánh Vy vừa thở dài vừa nói ra ý kiến của mình

"Quang Trung – Nguyễn Huệ sao?"

Thanh Nghi chống cằm suy tư một lúc lâu.

Đột nhiên cô đứng dậy 'a' một cái khiến Khánh Vy giật nảy mình

"Mình suy nghĩ ra rồi!"

Thanh Nghi nhìn qua phía Khánh Vy đang ngơ ngác

"Cậu định làm về vua Quang Trung á?"

"Đích thực là vậy!" cô quả quyết,khiến Khánh Vy day trán nhức cả đầu,chưa kịp nói thêm gì thì cô đã bay thẳng vào phòng bật máy tính lên bắt đầu công việc của mình.

.

Vào giữa thế kỉ mười bảy,vì cuộc chiến giữa Đàng Ngoài và Đàng trong quá gay gắt,lúc đó Đàng Trong từng tiến quân đánh chiếm bảy huyện của Nghệ An nhưng do lục đục nội bộ mà buộc phải rút khỏi Nghệ An.

Dù đã rút khỏi nhưng vẫn mang được rất nhiều tù binh vào Nam để phục vụ cho sản xuất

Có rất nhiều gia tộc vì là cùng họ với triều đại cũ hay có những gia tộc sợ chúa Nguyễn sẽ phát hiện họ là họ hàng xa của chúa Trịnh mà giết chết họ nên đã thi nhau thay tên đổi họ.

Tiếng chim ríu rít,lại chuẩn bị một mùa xuân đến Tây Sơn lại nhộn nhịp hội,họp chợ đông đúc.

Tiếng người đùa qua sớt lại khiến không khí càng lúc vui tươi hơn nhưng đó chỉ là ngoài chợ có lẽ....có một số nhà không như thế nhỉ...?

" Cô út cô đừng quậy nữa mà!"

- cô người hầu trong nhà phải bất lực với người cô út này quá mà

Cô gái nhỏ kia chân thoăt thoắt đùa nghịch rồi không quan tâm mấy người chạy theo sau,hết chạy chỗ này rồi nhảy chỗ kia,đột nhiên cô nhìn thấy chiếc xích đu liền lập tức chạy nhanh qua đó

"Chị đẩy xích đu cho ta đi"

Cô người hầu vừa nãy có chút do dự,cô thấy vậy liền bĩu môi một cái rồi nhảy thẳng qua chỗ chiếc xích đu,chiếc xích đu bắt đầu di chuyển từ thấp lên cao rồi lại cao vút hơn.

Cô gái nhỏ không những không sợ mà còn thích thú hơn càng đu càng cao,mặc cho cô người hầu ở dưới sợ toát cả mồ hôi

"Cô út ơi xuống đi cô,đừng đu cao quá nhỡ cô mà có gì ông la con chết"

"Không sao,không sao,úi...!"

Vì đu quá cao thêm sức nặng nên cành cây gắn với xích đu bị gãy ra làm cô té xuống đất

"Cô....cô út,chết con rồi" cô người hầu vừa lo vừa sợ chạy tới đỡ cô đứng dậy

"Không sao đâu,chị đừng nói với cha của ta nhé" co vừa xoa xoa cái mông đau của mình vừa năn nỉ,cô làm mặt xin xỏ lấy lòng với cô người hầu

"Trịnh Phan Thuận Ý" giọng nói đầy hung dữ vang lên khiến cô rợn cả tóc gáy

"Cha....người về rồi sao?" cô vừa cười lấy lòng cha mình vừa chạy đến ôm lấy ông mà nũng nịu

Người cha bất lực nhìn đứa con gái mà chẳng lấy chút tính cách con gái của mình mà thở dài thầm nghĩ không biết bao giờ cô mới chịu lớn đây

"Con đó,suốt ngày lo ham chơi như vậy thì biết bao giờ thì lấy được chồng hả?"

ông vừa chọc trán vừa mắng

"Con mới không thèm lấy chồng"

Cả haicha con đang nói chuyện rôm rả thì người hầu trong nhà hối hả chạy tới vừa thởgấp vừa bẩm báo: "Ông ơi có ông Hồ từ làng bên qua,bảo là có chuyện cần nhờcậy ông"
 
Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
3.NHẬN HỌC TRÒ


Đã rất lâu rồi ông bạn già họ Hồ kia mới tới tìm ông,từ lúc ông bước vào chốn quan trường đã chẳng gặp lại người bạn này,ông hiểu tính ông già họ Hồ kia chỉ khi có chuyện thật sự quan trọng thì mới tới nhờ cậy ông

Ông lập tức hiểu có chuyện cấp bách liền bảo người mời ông già họ Hồ kia vào rồi quay qua xoa nhẹ đầu con mình

"Cha tiếp khách,con đi chơi đi"

Nghe lời cha mình,cô kéo theo chị hầu của mình đi xuống nhà sau kiếm các anh chị khác chơi.

Dù sao cũng chỉ là đứa bé mới mười hai nên việc lạc quan,được dỗ dành liền vui vẻ là điều đương nhiên.

"Ông Hồ có gì nhờ cậy cứ nói" vừa nói ông liền nhìn qua ba chàng trai mà Hồ Phi Phúc đưa tới

"Tôi bí quá nên mới nhờ đến ông,thật sự tôi không biết phải làm sao hết ông ơi" Hồ Phi Phúc vừa khóc vừa nói rồi lập tức quỳ xuống nhưng bị ông ngăn lại

"Có chuyện gì cứ bình tĩnh mà nói,cớ sao lại...."

ông bàn hoàn không thôi

Hồ Phi Phúc vừa khổ sở vừa kể lại sự tình,ba đứa nhỏ kia là con cháu nhà họ Hồ dòng họ xa của Hồ Quý Ly,vì may mắn mà ẩn nấp được ở làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, trấn Nghệ An ( sau có một chi dời vào huyện Hưng Nguyên và huyện Nghi Xuân ) qua các đời vua chúa nhưng sau, chúa Nguyễn chiếm được 7 huyện Nam sông Lam (Nghệ An), bắt dân đưa vào Đàng Trong khai hoang, lúc đầu đến ở ấp Tây Sơn Nhất thuộc huyện Quy Ninh, phủ Quy Nhơn.

Đến đời Hồ Phi Phúc mới dời đến ở ấp Kiên Thành, huyện Tuy Viễn, nay là làng Kiên Mỹ, xã Bình Thành, huyện Tây Sơn, tỉnh Nghĩa Bình.

Ba đứa nhỏ kia còn có một người em gái nhưng trong khi cùng cha mẹ di cư đi về quê cũ đã bị quân Nguyễn bắt lại kiểm tra,cha mẹ vì cãi nhau với quân Nguyễn khiến họ không hài lòng thấy em gái xinh đẹp mà nổi hứng 'giết gà dọa khỉ' mà làm nhục rồi bị giết,cha mẹ ban đầu định kiện lên quan nhưng nghe dân làng ấy nói quan ở đấy chỉ là ông quan tham tiền của thì cũng đành bất lực,ngậm đắng nuốt cay.

Cả ba anh em cũng vì vậy mà có thù với nhà Nguyễn,biết cha mình là bạn cũ của thầy Hiến,nghe danh đã lâu liền muốn theo ông chăm chỉ học hành chờ ngày bắt họ trả giá.

Sau khi trầm ngâm ông vẫn không biết làm gì hơn,ông cũng có cái khó,hơn hết ông cũng đã rời triều đình đã lâu ông càng không muốn liên quan gì đến những việc này.

"Văn Hiến à,ông được mệnh danh là thầy Hiến mà,giúp đỡ người bạn này một mạng đi!"

Hồ Phi Phúc cầu xin ông hết mực,ba đứa nhỏ kia cũng vì thế mà quỳ xuống

"Nghe danh thầy Hiến đã lâu,con nguyện theo thầy,xin thầy nhận chúng con!" – người con trai giọng nói có chút dịu dàng dập đầu xuống khiến hai đứa nhỏ kia cũng dập theo

"Vậy nói đi,tại sao ta phải nhận các ngươi?

Sẽ có lợi ích gì cho ta?"

Lặng im một lúc đứa nhỏ da có chút sẫm nâu ngước mặt lên giọng nói sỗ sàng

"Chúng con chỉ muốn dân an cư mà lập nghiệp,thiên hạ thái bình không gì ngoài việc dẹp tan sự loạn lạc này,chúng con xin thầy thu nhận chúng con,dạy dỗ chúng con!"

Trịnh Tự có chút ngạc nhiên,đứa nhỏ này vậy mà lại thốt ra được câu nói này: "Ngươi không sợ cường quyền?

Ngươi chấp nhận bản thân có thể mất đi mạng sống bất cứ lúc nào sao?"

Cậu trai mím môi đáp lại: "Con biết"

Ông im lăng đợi cậu nói hết câu.

Cậu liền gấp rút: "Người đã rời quan trường cũng có nghĩa đã quá bất mãn với chính quyền,nếu người sợ cường quyền như vậy thì người đã không rời đi"

"Được,ta nhận các người!"
 
Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
4.HÌNH NHƯ KHÔNG HỢP NHAU LẮM


"Ta là Trương Văn Hiến,từ nay về sau sẽ là thầy của ba người" ông ngồi trên chiếc ghế gỗ cầm ly trà mà nhỏ nhẹ nói chuyện

"Con là Hồ Văn Nhạc,kia là Hồ Văn Lữ,đó là Hồ Thơm"

Ông từ tốn nói cho chúng biết sau này ở nơi đây sẽ có những khắc khổ khác nhau từ nay cả ba sẽ được ông dạy dỗ,ông đưa ra ba quy tắc mà chúng không được phạm phải đó là Bất Trung,Bất Nhân,Bất Nghĩa* cả ba nếu phạm phải những thứ sau ông sẽ lập tức đuổi đi và xem như không nhận là học trò.

Sau đó sai gia nô sắp xếp chỗ ở cho chúng

Thuận Ý nghe lén xong mới lú cái đầu nhỏ ra nhìn ba người con trai đang đứng nghiêm nhìn cha mình,đôi mắt lia tới chỗ chàng trai thân hình có chút nhỏ con,da có chút sẫm nâu đi rồi lại lia tới hai người kia một người thì như thư sinh người còn lại thì như kẻ cắp mặt đầy gian manh,cô lập tức cười phì một cái

Trong đầu không nhịn được mà suy nghĩ ba từ 'đồ xấu xí' rồi bĩu môi một cái,vừa nhìn lại thì thấy cha và cả ba người đó nhìn chằm chằm mình

"Nhìn gì?

Móc mắt giờ!"

"Có phải con gái không vậy?

Đồ hung dữ!" chàng trai mà cô vừa chê là đồ xấu xí là Hồ Văn Lữ,lập tức phản bác lại

Cô trợn mắt,sắn tay áo lên định nhảy vào tẩn cho một trận liền bị cô người hầu ngăn lại: "tôi đây mà không phải con gái thì cậu chính là thằng nít ranh!"

"Cô...."

Hồ Lữ nhìn qua hai anh trai của mình,biết điều mà ngậm miệng

Thuận Ý nói xong nhìn qua cha mình,thấy ông nhìn mình nghiêm nghị rồi cũng im luôn.Ông thấy vậy cũng giới thiệu con gái của mình cho cả ba người gặp mặt và quen dần nhau nhưng mà...hình như...Hồ Văn Lữ và Thuận Ý không cần đến việc đó lắm,có vẻ dần về sau sẽ có những trận cãi nhau mỗi ngày đây.

Những ngày sau đó,cô và Lữ không gặp nhau thì thôi đã gặp nhau là anh một câu tôi chục từ,cãi nhau đến gà bay chó sủa.Nói đi cũng phải nói lại mặc dù cả hai cãi nhau nhưng đứng ở phương diện quậy phá thì không ai sánh bằng,kết hợp lại đi khắp làng mới mấy ngày ai nhìn thấy hai đứa nhỏ cũng phải sợ

*Không trung thành,không có lòng thương người,làm việc trái với đạo đức
 
Back
Top Bottom