Dị Năng Tà Đạo Ngoan Nhân

Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 32: Đơn giản ta thích



Một kẻ chấp nhận chịu người sỉ nhục các kiểu cũng không chịu bộc lộ tài năng như Giáng Trần thì thật sự uy hiếp có thể khiến hắn ta trốn mãi trong Tứ Hồn học viện , có điều như thế thì việc hắn làm việc cho triều đình không thể xảy ra .

Kế hoạch mới của năm người coi như xong , Phong Lan , Phong Linh , Phong Lam ba người tưởng có thêm một thần tướng dưới tay bây giờ lại thành ra như thế này .

Phong Linh hiện tại rất muốn tự vả cho mình một cái , rõ ràng không phân tích kỹ kẻ này đã đi làm càn rồi . Phong Lan thì chịu rồi bởi nàng làm việc theo chỉ thị từ trưởng công chúa nên dù cảm giác hơi sai vẫn phải cố mà làm thôi .

Với nàng từ bé đến lớn chỉ thấy Hoàng tỷ của mình ép buộc người ta , loại quái thai như Giáng Trần mới có thể làm nàng bối rồi như thế này , nàng muốn nhìn xem hai người tranh đấu ai sẽ thắng .

Một người là kẻ nàng khâm phục nhất chỉ sau cha của mình , người còn lại là nam nhân nàng chọn lựa để gắn bó vận mệnh , nếu Giáng Trần thắng thì cũng tốt không vấn đề gì cả .

Nếu hắn thắng được hoàng tỷ của nàng tại đây thì chứng tỏ ánh mắt của nàng không kém chút nào , còn ngược lại thì cũng bình thường dù sao trưởng công chúa danh tiếng không phải chỉ có hư danh .

Phong Linh đã đi trên con đường bá đạo thì chỉ có thể đi tới cùng , nàng lạnh giọng hỏi :

"Ngươi là con dân của Thanh Long đế quốc chẳng nhẽ không có ước muốn cống hiến cho quốc gia ?"

Giáng Trần cười nhạt hỏi ngược lại :

"Chẳng lẽ giáo viên dạy ra thế hệ tương lai lại không phải là cống hiến cho quốc gia ?"

Phong Linh nheo mày nói :

"Tứ Hồn học viện không chỉ dạy người của Thanh Long đế quốc....."

Giáng Trần cắt ngang tra hỏi :

"Thế ý của công chúa nói Tứ Hồn học viện đang làm sai hay ngươi muốn Tứ Hồn học viện thành đồ vật của Hoàng gia ? "

Xung quanh người cũng chú ý tới đối thoại giữa hai người , Phong Linh lắc đầu nói :

"Ta không có ý đó ."

Giáng Trần nghiêm giọng hỏi ngược lại :

"Thế công chúa có ý gì ? "

"............."

Phong Linh hiện tại không dám trả lời bởi nàng thực sự không nghĩ ra , chỉ cần nói một câu sai thôi cũng sẽ để Tứ Hồn học viện cảm giác Hoàng gia có âm mưu với bọn họ . Có điều không trả lời thì nhỡ hắn nói lại cho sư phụ hắn hoặc Long Trấn Thiên thì cũng phiền to .

Nàng cảm giác mình sắp điên rồi thế nhưng Giáng Trần vẻ mặt nghiêm túc như thế kia thì nàng cảm giác không ổn rồi . Huống chi còn nhiều người nhìn như thế thì mình không tỏ thái độ chẳng khác nào ngầm đồng ý rằng bản thân có tâm tư khác thường với Tứ Hồn học viện .

Nàng suy nghĩ một hồi rồi đáp :

"Cái này không phải bổn ý của ta , rất xin lỗi vì đã nói chuyện lại không suy nghĩ kỹ càng ."

Giáng Trần nhún vai thản nhiên nói :

"Nếu công chúa nói vậy thì ta cũng không cần hỏi nữa ."

Phong Linh thở ra một hơi , nếu Giáng Trần cắn hoài không nhả giống như con chó điên thì nàng cũng chịu , may sao hắn ta còn chừa cho nàng một đường lui nếu không thì nguy to . Thế nhưng sự việc đã xảy ra rồi , quan hệ giữa hoàng gia Thanh Long và Tứ Hồn học viện cao tầng một thời gian dài rất có thể sẽ bị đóng băng .

Quỷ Mị Yên gấp gáp hỏi :

"Ngươi sức chiến đấu mạnh mẽ như thế không nghĩ đến chuyện làm tướng quân hay sao , với thiên phú của ngươi thì thành tướng quân thậm chí đại tướng đều không phải không có khả năng ."

Giáng Trần ra vẻ lo lắng nói :

"Ta muốn ở trong Tứ Hồn học viện chủ yếu không muốn ra chuyện ngoài ý muốn , ngươi lại hỏi ta có muốn làm tướng quân hay không , vậy có khác gì ngươi bảo một con cá đi vào nồi lẩu bơi ."

Quỷ Mị Yên tức đến nổ phổi :

"Ngươi là cái đồ nhát chết ."

Giáng Trần khẽ cười thản nhiên nói :

"Cám ơn đã khen tặng ."

Quỷ Mị Yên thấy hắn ta như thế thì ngay lập tức ỉu xìu xuống , Ma Thiên Tĩnh nhẹ giọng khuyên bảo :

"Giáng Trần công tử ngươi thử nghĩ xem nếu ngươi kiến công lập nghiệp lưu danh sử sách không phải rất tốt sao . Biết bao nhiêu người sẽ hâm mộ công tử vô cùng , như ta chắc chắn sẽ thích nam nhân thiết huyết mạnh mẽ ."

Giáng Trần cười nói :

"Đúng rồi đó ."

Ma Thiên Tĩnh mắt sáng lên như sao :

"Công tử cũng thấy đúng sao ?"

Giáng Trần mỉm cười nói :

"Ta cũng không thích mấy cô gái bạo lực thế nên các ngươi cứ thích mấy đại tướng quân đi tha cho nam nhân bình thường như bọn ta ."

Đến cả hiền hậu như Họa Thanh Vân cũng không nhịn được gắt giọng :

"Mỹ nhân ai không thích anh hùng , Giáng Trần công tử thấy mình nói như thế không thấy có chút quá đáng sao ?"

Giáng Trần vẫn thản nhiên ôm lấy eo của Minh Hà nói :

"Đôi khi không phải ra chiến trường giết địch mới là anh hùng , có những người chỉ mong nam nhân của mình ở bên cạnh săn sóc thôi . Họ thương yêu nam nhân của mình nên không muốn một ngày bỗng nhận được lấy một cái xác bọc trong lớp vải lạnh ngắt .

Người ai cũng có chí riêng sao lại quá đáng , với lại nếu nữ nhân mong ta ra ngoài liều mạng để nàng vui thì ta cũng chẳng thèm loại người như thế . Ta nếu đã liều mạng thì chỉ vì ta thích chứ không thể nào vì ai cả , mạng của ta ta tự biết giữ huống chi chả ai sống hộ người khác bao giờ ."

Họa Thanh Vân lúc này cũng câm miệng , đột nhiên Cầm Vân Vũ vốn im lặng đột nhiên hỏi :

"Thế tại sao công tử lại vì Phong Lan tỷ đối đầu với biết bao nhiêu anh tài trong Tứ Hồn học viện ? Tại sao ngươi lại vì Tần Oanh Oanh muội muội tham gia chiến đầu để đi học cùng nàng ?"

Giáng Trần thản nhiên nói :

"Ta vừa rồi đã nói ta liều mạng thì chỉ do ta tự quyết , chỉ cần đáng giá thì ta sẽ làm , Oanh Oanh và Phong Lan ta vừa ý nên có thể vì hai nàng tranh một trận , nói ngắn gọn đơn giản vì ta thích ."

Hắn ta nói ra như thế thì còn ai ý kiến được gì nữa , Cầm Vân Vũ chắp tay khẽ giọng :

"Đa ta công tử giải đáp , ta còn một câu hỏi cuối cùng muốn hỏi , không biết ngươi có thể giúp ta giải đáp luôn không ? "

Giáng Trần mỉm cười nói :

"Giải đáp thắc mắc cho mỹ nhân như Vân Vũ bạn học thì ta đương nhiên nguyện ý ."

Cầm Vân Vũ khẽ giọng hỏi :

"Ngươi cảm giác quan hệ giữa một người và gia tộc như thế nào ? "

Giáng Trần chẳng cần cân nhắc tới một giây liền trả lời bởi có người cũng đa từng hỏi hắn câu này . Mấy người ở đây không biết chỉ một vài câu của hắn sẽ thay đổi suy nghĩ của mình mãi mãi .

Cầm Vân Vũ thì càng cảm thấy hồi hộp bởi cô cô của nàng chịu bao nhiêu khổ vì gia tộc nàng cũng nghe nhưng cha mẹ nàng lại nói cô cô thậm tệ chẳng có tác dụng gì với gia tộc cả .

Mấy người ở đây ai cũng có gia tộc của mình cả họ muốn biết xem suy nghĩ của Giáng Trần là gì , biết đâu có thể thông qua gia tộc sức hấp dẫn để kéo hắn vào , khi đó mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều .

Tất nhiên Cầm Vân Vũ chỉ đơn giàn là muốn biết mà thôi , chuyện lôi kéo Giáng Trần thì nàng ta chưa từng nghĩ tới , bởi trong suy nghĩ của nàng thì hắn là ngươi của cô cô ..
 
Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 33 : Võ mồm đệ nhất



Giáng Trần khẽ giọng nói ra cảm nghĩ của mình về thế gia đại tộc :

"Một gia đình hay tiểu tộc thì ta không nói tới , còn một đại gia tộc thì hoàn toàn khác , nó có thể phân làm hai kiểu khác nhau . Loại đầu tiên chính là một đại gia đình thế nhưng loại này gần như không tồn tại , nếu có thì cũng rất ít , thế nên theo ta đó không thể coi như đại diện của đại gia tộc được ."

Gia đình ?

Mấy người ngồi trong bàn đều trong lòng cười khổ , dù trong đại tộc ngàn người chắc gì đã có cái gọi là gia đình , tất nhiên như Phong Lan một nhà ba người thì tình cảm thì khác . Còn nếu phóng rộng ra cả hoàng tộc thì chỉ có ăn thịt lẫn nhau , huyết mạch tình thâm còn mỏng hơn cả tờ giấy ăn .

Giáng Trần thở dài nói :

"Ta vốn tứ cố vô thân nên nói thẳng các vị cảm thấy sai có thể coi như chó sủa cũng được . Chứ thực chất ta thấy một đại gia tộc quan hệ với thành viên bên trong chẳng khác gì người chăn nuôi với súc vật cả ."

Họa Thanh Vân khẽ giọng :

"Công tử có chút nặng lời rồi ."

Giáng Trần nhàn nhạt :

"Gia tộc nuôi ngươi lớn ngươi phải trả công lại cho nó , chẳng khác gì con bò cho sữa hay con gà đẻ trứng trả cho chủ nhân , thế rồi bò với gà già đi sẽ bị giết thịt .

Người của đại gia tộc một khi đụng tới lợi ích thì bất cứ ai cũng có thể bị mang ra để làm hi sinh , không thương xót , không do dự , dù cho có do dự cũng chỉ vì họ đang suy xét xem trong tương lai ngươi có lợi ích không .

Chưa kể bên trong gia tộc huynh đệ tỷ muội ám hại lẫn nhau là chuyện bình thường , tất nhiên ta chỉ là nghe nói thôi , nếu có sai thì các vị bỏ qua . Thế nhưng nếu có ta thấy chẳng khác gì kẻ thù , thậm chí còn kinh khủng hơn cả kẻ thù , người ta hay nói là " huynh để con c tình nghĩa xạo l " cũng không sai chút nào ."

Mấy người thấy Giáng Trần đánh giá một cách khủng khiếp như thế đã thế còn văng tục liền khó chịu , thế nhưng hắn ta nói không sai . Trong đại gia tộc cạnh tranh biết bao nhiêu khốc liệt , Hoàng tộc thì càng cạnh tranh ác hơn .

Trưởng công chúa Phong Linh đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức để bảo vệ em trai khỏi cạm bẫy từ các hoàng tử khác . Đồng thời họ cũng nhận định rằng Giáng Trần không hề có một chút tình cảm gì với đại tộc , dùng đại tộc lớn mạnh kêu gọi hắn chẳng khác lấy cơm thiu để đãi khách quý .

Cầm Vân Vũ gật đầu khẽ giọng :

"Thế công tử thấy hình thức vận hành đó là đúng hay sai ?"

Giáng Trần nhàn nhạt đáp :

"Đúng , chỉ có làm như thế với có thể giúp đại tộc duy trì , thế nhưng đó cũng là cách để cho mấy cái đại tộc nhanh chóng hủy diệt . Ta không nói chơi chứ mọi người thử để ý xem có biết bao nhiêu cái gia tộc đang như mặt trời ban trưa sau đó ầm ầm sụp đổ , đôi khi còn mang tới diệt tộc ."

Họa Thanh Vân cỏ vẻ rất quan tâm tới vấn đề này :

"Xin công tử nói rõ ."

Giáng Trần thản nhiên nói :

"Tình cảm nhạt nhòa liên kết chủ yếu vì lợi ích thì sẽ để lại tại họa ngầm không nhỏ , tranh giành trong gia tộc coi như chuyện nhỏ , thế nhưng khi cần thiết cũng vì lợi ích họ phản bội gia tộc thì sao .

Thử nghĩ xem nếu có kẻ tiết lộ thông tin cho người khác biết rằng cường giả trấn tộc đã rời đi chẳng hạn , cao thủ tiến tới thì cái gia tộc đó sợ không lâu sẽ chỉ còn lại mấy vị cao thủ sống đến già chờ chết .

Rồi thì chắc cũng không thiếu chuyện vốn bị bỏ đi thiên tài bỗng nhiên quật khởi quay lại trả thù khi bị đối xử bất công , cái này tất nhiên khả năng xảy ra nhỏ hơn rất nhiều . Rồi còn ti tỉ cái lý do để một cái gia tộc hủy diệt nữa . tất cả nói chung đều bắt đầu từ tình cảm quá nhạt . Đôi khi một gia đình vài người lại tốt hơn rất nhiều so với cả một cái gia tộc lớn cũng là vì thế ."

Giáng Trần nói chuyện làm cho không khí trở nên căng thẳng vô cùng , thế nhưng đây chính là cái mà hắn muốn , hắn bây giờ sẽ không lo mấy cái đại gia tộc đeo bám làm phiền mình nữa . Minh Hà thì lo lắng vô cùng cho Giáng Trần bởi hắn nói chuyện như thế sẽ làm phật lòng không ít người , rõ ràng tương lại đang mở rộng sao hắn lại gây thù chuốc oán làm gì .

Hắn thấy nàng có vẻ lo lắng tay liền nắm chặt lấy tay của nàng vuốt ve , ánh mắt kiên định đầu nhẹ gật ra hiệu cho nàng yên tâm , Minh Hà không hiểu Giáng Trần nghĩ gì nhưng lại không lên tiếng khuyên bảo nữa . Thi Lam Ngọc lúc này đột nhiên lên tiếng hỏi :

"Giả xử sau này Giáng Trần công tử con cháu đầy đàn , khi đó ngươi cũng có một cái gia tộc , lúc đó ngươi sẽ giải quyết mấy vấn đề đó như thế nào . Ta hỏi thế bởi ta nghĩ ngươi có thành kiến hơi nặng với đại gia tộc thì phải , mọi thứ đâu đến mức tệ như ngươi nói ."

Giáng Trần mỉm cười thản nhiên nói :

"Thế nên ta mới nói ngay từ đầu nếu không đúng ngươi có thể coi ta nói chuyện như chó sủa , còn đổi lại là ta nếu con đàn cháu đống thì trưởng thành liền đuổi hết ra khỏi nhà tự đi lập nghiệp .

Ai sống khỏe thì tự cố gắng , tụ lại một chỗ làm cái quái gì , anh em trong nhà có thể thông cảm cho nhau nhưng khi có gia đình còn có vợ con ai có thể không ra xích mích , tốt nhất xa nhau tình cảm tốt thì hơn ."

Nghe được lý tưởng của hắn thì Minh Hà liền cảm thấy nhẹ lòng bởi vì khi nãy hắn nói tuy có phần ác liệt nhưng không phải nói xuông , nàng không muốn tương lai con cháu của mình lại đi tàn hại lẫn nhau . Nếu chuyện như thế xảy ra thì dù có chết rồi nàng cũng không thể nhắm mắt được , tốt nhất vẫn an an ổn ổn mà sống thì hơn .

Mấy người khác khi nghe Giáng Trần nói như thế thì đều trầm tư suy nghĩ , cũng có người ngồi ngoài nghe nghĩ đến hắn nói nhảm thì hay . Có một người ngồi ngoài xa cao giọng hỏi :

"Giáng Trần công tử nói nhiều như thế chẳng phải kỳ thì người thuộc gia tộc bọn ta sao , nói cho ngươi biết không có gia tộc bảo vệ con cháu ngươi ai lo lắng ."

Giáng Trần mỉm cười hỏi :

"Xin hỏi quý tính của công tử có được không ?"

Người kia to giọng :

"Ta tên Trần Lão Tứ , Trần thượng thư cháu trai ."

Giáng Trần mỉm cười hỏi :

"Thế Long Trấn Thiên là sư tổ của ta , theo ta biết con cháu cũng phân tán khắp nơi , Trần công tử giúp ta bắt nạt hộ một người nào cũng được . Thậm chí ta giúp ngươi đi làm cũng được , chỉ cần công tử chịu ra lệnh ta liền làm .

Trần Lão Tứ nhíu mày khó chịu :

"Sao có thể ăn nói như thế được ."

Giáng Trần thản nhiên :

"Thế nào ngươi không phải nói không có gia tộc bảo vệ thì không ai lo lắng phải không ."

Mấy người ngồi cùng bàn với Giáng Trần liền biết lại một con nai vàng đi vào tròng rồi , người này không chỉ thiên phú tốt , đầu óc linh hoạt mà còn rất biết cách lợi dụng chỗ dựa của mình .

Trong lời nói chỉ cần để ra một kẽ hở thì hắn cũng dư sức biến đó thành một lỗ hổng khổng lồ .Nói cho cùng Long Trấn Thiên vẫn quá bá đạo , ai ở đây cũng âm thầm cầu phúc cho hắn ta qua được cơn hoạn nạn này .

Trần Lão Tứ tức giận nói :

"Ý ta đâu phải thế , ngươi đâu thể nào giống như Long Trấn Thiên viện trưởng được ."

Giáng Trần thản nhiên nói :

"Thế thì ta ghi nhớ lời ngươi nói , đợi chục năm nữa khi ta có con cháu rất hân hạnh chờ ngươi đến bắt nạt , Giáng Trần ta khi đó có bảo vệ được người nhà hay không thì mọi người cùng chống mắt lên xem .

Trên thế gian ta không nhận mình số một thế nhưng trong căn phòng này ai hơn được ta , đừng nghĩ ta xuất thân bình dân thì cũng như những người khác sợ đại gia tộc người ."

Phong Linh biến sắc , một câu nói của Giáng Trần liền đẩy thiên tài xuất thân bình dân và đại tộc đi tới hai chiến tuyến , lập tức trong phòng mọi người liền nhìn nhau vẻ nghi ngại . Một thiếu niên ngồi ở ngoài xa nơi mà các đệ tử bình dân tụ họp đột nhiên lên tiếng :

"Thế nhưng chúng ta không thể không sợ đại gia tộc , Giáng Trần ngươi không sợ vì ngươi cũng có chỗ dựa còn chúng ta phải làm sao ?"

Tất cả mọi người ánh mắt lại tập trung vào Giáng Trần họ muốn biết trước câu hỏi hóc búa thế này hắn ta sẽ trả lời sao . Thế nhưng mọi người đâu thể biết được Giáng Trần đâu chỉ võ mồm đệ nhất , khi nói ra cái gì hắn đã đoán được có khả năng bị làm khó ở đâu rồi ..
 
Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 36 : Vạch mặt



Trần Lão Tứ cùng Du Hạo Minh đi xuống phía dưới đại sảnh , cuối cùng bực tức trong lòng Trần Lão Tứ bộc phát :

"Hạo Minh đại ca , chỉ là một cái dân đen thôi , chúng ta bỏ đi có phải quá mất mặt hay không ? "

Du Hạo Minh lắc đầu :

"Ngươi lo lắng hoàn toàn thừa thãi , chỉ có thằng ngốc như ngươi mới thấy mất mặt , thử nghĩ xem nhà chúng ta lão tổ ai không phải dân đen . Nói thẳng ra tổ tiên chúng ta còn yếu hơn Giáng Trần về khoản thiên phú rất nhiều .

Tương lai tiền đồ không thể hạn lượng cường giả , nếu đắc tội hắn vì hắn nói mấy câu thì ngươi mới là đồ ngốc . Đám ngồi bên cạnh không ai lên tiếng bởi họ muốn Trần gia tìm tai vạ thôi , chỉ có cái ngốc bức như ngươi mới đưa mặt ra chịu trận . "

Trần Lão Tứ khẽ vuốt trên mặt mồ hôi hỏi :

"Nghe đại ca nói có vẻ hơi nghiêm trọng thì phải ."

Du Hạo Minh khẽ liếc hắn một cái rồi nói :

"Ngươi nghe hắn nói chuyện với công chúa thì rõ ràng nàng bá đạo như vậy vẫn phải lấy lễ đối đái hắn ta . Người ta bây giờ là đệ tử của Họa Thiên Hậu viện trưởng tương lai của Tứ Hồn Học Viện , sư tôn hắn là Long Trấn Thiên .

Với thiên phú của hắn thì nếu cứ an tâm ở trọng học viện tiếp tục tu luyện , khoảng năm sáu chục năm sau viện trưởng của Tứ Hồn học viện không phải hắn thì còn ai . Hiện tại đấu không lại hắn tương lai càng không , thế mà ngươi ......."

Trần Lão Tứ trong lòng thở dài , hắn ta nào nghĩ đến chỗ đó , thân là thế gia đệ tử kiêu ngạo quen rồi .Đột nhiên bị người nói như thế thì làm sao hắn nhịn được , suy cho cùng thì cũng do hắn thiên sinh tính tình nóng nảy .

Trần Lão Tứ khẽ giọng :

"Lần này đại ca lại giúp ta giải vây rồi , cảm ơn ngươi ."

Du Hạo Minh tức giận :

"Ngươi cám ơn ta có ích lợi gì , mau nghĩ cách xin lỗi Giáng Trần , người này có vẻ nhỏ nhen nên đừng để hắn thù ngươi . Nếu không sư phụ hắn làm viện trưởng thì Trần gia cũng lãnh đủ , rồi đến lúc hắn ta làm viện trưởng thì con cháu Trần gia đời đời đừng hòng ngóc đầu lên nổi ."

Trần Lão Tứ khẽ gật đầu nói :

"Ta biết rồi , chút nữa đi về ta cử người sang tặng quà tạ lỗi cho hắn , hi vọng lần này hắn bỏ qua cho ta . Chỉ tiếc không có thể mua đan dược của Phụng Thiên Hội , nghĩ lại thì có lẽ ta quá nóng tính rồi , huynh mua đan dược xong chia cho ta một ít ."

Du Hạo Minh nhìn hắn nghiêm túc nói :

"Du gia cũng sẽ mua một vài lô nhưng sẽ mua riêng chứ không dính dáng gì tới Trần gia . Giáng Trần đâu nói không bán Kích Tâm Dịch , Tăng Thể Dịch , Phục Xuân Dịch ba loại đan dược cho Trần gia đâu , chỉ là giao dịch các ngươi phải đưa tiền trước thôi .

Bỏ ra mua một lần thật nhiều coi như mở ra danh tiếng cho Phụng Thiên Hội , cái này cũng coi như một cách chuộc lỗi . Quan trọng nhất là làm cho đám người xuất thân hàn môn trong Phụng Thiên Hội nguội cái đầu nóng nếu không chẳng cần Giáng Trần , chính bọn họ cũng có thể cho chúng ta một đống rắc rồi ."

Trần Lão Tứ ngược lại không hiểu liền hỏi :

"Giáng Trần có người bảo kê nhưng đám người kia thì họ tức giận kệ họ chứ ? "

Du Hạo Minh thở dài nói :

"Nghe đại ca nói cho ngươi một lần , đầu tiên họ là người dưới trướng Giáng Trần .Thứ hai đại hộ trưởng thành gia nhập đủ các loại thế lực sau đó thù dai mỗi chỗ đều gây cản trở thì mệt mỏi .

Thử tưởng tượng đi mua đan dược , người luyện đan ghét ngươi không bán , chủ cửa hàng ghét ngươi có hàng cũng bảo không có tồn kho . Thậm chí đi ăn cũng phải coi chừng xem trù sư có nhổ nước miếng vào đĩa thức ăn không . "

Sau đó Trần Lão Tứ phải tiếp nhận vũ khí sinh học của Du Hạo Minh tẩy lễ , phía bên trong bữa tiệc thì cũng có dấu hiệu kết thúc . Thành viên của Thiên Long Bang thì lục tục chuẩn bị làm tăng hai để mừng hội thành lập .

Giáng Trần rời đi sau đó tới góc khuất liền dừng lại , Nhị hoàng tử và Trưởng công chúa kiên trì đi theo hắn . Khẽ phân phó cho Kiều Thiên n ổn định huynh đệ , hắn đứng lại nói chuyện với hai người kia một lần cho xong .

Tựa lưng vào bờ tường hắn khoanh tay lại im lặng đời Phong Linh lên tiếng , hắn cảm giác hôm nay bỏ đi luôn cũng được . Thế nhưng nếu làm thế thì cũng quá không nể mặt , một cái đang chấp chính triều đình , một cái hoàng đế tương lai , không thể không cho họ chút mặt mũi được .

Tính danh : Phong Linh

Huyết mạch : Thiên Mệnh Đế Vương ( Kích hoạt 3%)

Thể chất : Thiên Mệnh Đế Vương ( Chân Thần cấp )

Nguyên tố : Kim

Tu luyện : Dị năng

Nguyên khí : Không

Pháp Thuật : Không

Lực chiến đấu : 5000 - 19000

Sinh mệnh : 162 năm

Công pháp : Nam Vương Bá Vương Quyết (Thánh cấp )

Chiêu thức : Hoàng Uy Nguyền Áp , Vận Mệnh Đế Vương , Cửu Bộ Vượt Giang Sơn......

Vũ khí : Nam Vương Thần Kiếm 2000 (Tôn phẩm )

Thiện cảm : 60 (Thiện cảm)

Đánh giá : Thiên phú rất mạnh , thực lực quá yếu , đáng giá bồi dưỡng .

Giáng Trần không nghĩ Trưởng công chúa có lòng yêu tài như thế , dù mình đã nói đến thế nàng vẫn giữ được thiện cảm với mình . Gặp loại người khác có khi sống chết đòi giết hắn cho bõ tức rồi , làm gì có chuyện duy trì được thiện cảm .

Phong Linh dứt khoát lên tiếng và đi vào thẳng vấn đề chính :

"Ta muốn ngươi cống hiện cho Thanh Long quốc , đưa ra yêu cầu của ngươi ."

Giáng Trần thấy nàng dứt khoát thế thì cũng thẳng thắn :

"Muốn ta cống hiện cho Thanh Long quốc cũng không phải nhưng ta có chút yêu cầu , có thể ta chắc chắn không đời nào các ngươi chịu chấp nhận . Thế nhưng chỉ có đạt được mong muốn ta mới có hứng thú , còn lại ta không rảnh để đi làm nô tài cho người khác ."

Phong Linh khẽ giọng :

"Ngươi nói đi xem nghe có được không ."

Giáng Trần thẳng thắn :

"Đầu tiên ta thích nghe lệnh hoàng đế không thì tùy ta , ai đắc tội ta hắn phải giết sạch bao gồm cả hoàng tử , công chúa , tông thân , đại thần . Nói chung tất cả những người dám uy hiếp tới an nguy của ta , không có chút nguy hiểm nào được xuất hiện ."

Hai người kia trực tiếp trợn mắt , Phong Linh nhíu mày nói :

"Ngươi nghĩ cái gì lại đưa ra yêu cầu như thế ?"

Giáng Trần thản nhiên :

"Mệnh ta do ta quản không phải ai có thể thao túng , hoàng đế muốn ta đi chết thì sao , chẳng lẽ phải nghe . Rồi còn những kẻ khác trong triều đình thích chơi mưu kế ám sát các loại rồi mặc kệ ta muốn sống chết sao thì tùy , rõ ràng là nhảm nhí ."

Phong Linh cắn môi khẽ giọng :

"Chẳng lẽ trong Tứ Hồn Học Viện không có tranh đấu hay sao ?"

Giáng Trần lại gần nàng cau mày hỏi :

"Thế ta là hoàng tử hay Vương gia , tất cả đều không phải , ở Tứ Hồn học viện ta là ai . Sư tổ là đương nhiệm viện trưởng , sư phụ khả năng cao là kế nhiệm viện trưởng , nhạc mẫu sắp trở thành lão sư của học viện .

Cho ta một lý do để chấp nhận rời chỗ an toàn đi tới hiểm địa , nếu ngươi nói vì Phong Lan thì ta xin lỗi ngươi đang nói nhảm . Ta với nàng đã có giao ước , nếu nàng bội ước thì hậu quả sợ nàng gánh không nổi , người như ta ghét nhất phản bội ."

Phong Linh giận quá nên có chút thẹn :

"Ngươi phải biết phụ hoàng của ta cũng rất ghét bị người khác đe dọa , nếu ngươi cứng đầu đến tai hắn thì Phong Linh bị hứa gả cho người khác .Lúc đó giao ước kia cũng chỉ là lời nói xuống , ở Thanh Long đế quốc lời ngài nói luôn đúng ."

Giáng Trần nhíu mày hỏi :

"Công chúa đang muốn vạch mặt phải không ? "

Nhìn vào ánh mắt lạnh như băng của hắn nàng giật mình , thế nhưng uy nghiêm hoàng tộc không cho phép nàng lui bước .

Giáng Trần nhún vai nói :

"Thế thì chỉ có thể chúc nàng hạnh phúc , còn ta đành phải dùng cả phần đời còn lại chèn ép học sinh của Thanh Long Đế Quốc ở bên trong Tứ Hồn Học Viện . Tông tộc đệ tử chỉ cần dám đi vào Tứ Hồn Học Viện ta sẽ cho họ biết thế nào là sống dở chết dở .

Với lại tập trung đào tạo người của Chu Tước Đế Quốc cũng là một chuyện vô cùng thú vị , một tướng quân ra đời cũng đủ để Thanh Long Đế Quốc chết cả trăm vạn người . Không nghĩ công chúa lại là loại người thích nói thẳng ra như thế , ngược lại rất đúng ý của ta .".
 
Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 37 : Sát phạt quyết đoán - Vạch rõ giới hạn



Bỗng có một lưỡi kiếm kề vào cổ Giáng Trần nhíu mày hỏi :

"Ngươi là ai nghĩ cái gì dám kề kiếm vào cổ của ta ? "

Đội trưởng đội cận vệ trung với Hoàng tộc , với năng lực của hắn từ xa nghe thấy lời đại nghịch bất đạo như thế sao chịu nổi .

Giáng Trần cảm thấy cổ có chút đau liền biết kẻ kia kiếm kề là xước da của hắn , không chút sợ hãi hắn nhẹ giọng :

"Ngươi làm bị thương người của Tứ Hồn Học Viện ?"

Từ đằng xa Kỳ Vân Mị sát khí đằng đằng đi tới , nàng nhìn cảnh này nhíu mày hỏi :

"Công chúa , ngươi không đưa ra được lời giải thích thì chuyện này không vui chút nào đâu . Các ngươi đang không có lý do chính đáng tấn công người của Tứ Hồn học viện , hoàng tộc cũng không có cái quyền lợi này ."

Giáng Trần cảm thấy kiếm ở cổ run run liền nói :

"Hơi run chút nữa cắt ra miếng to thì vui lắm đấy ."

Không chút sợ hãi , trong mắt hắn toát ra vẻ lạnh nhạt đến khó tin . Cảm giác của mọi người giống như thanh kiếm vốn không phải kề lên cổ của hắn ta vậy .

Mất chưa với một phút những kẻ nhạy bén đều xuất hiện , Quỷ Mị Yên và Ma Thiên Tĩnh có mặt sớm nhất . Cầm Thiên m , Họa Thanh Vân , Thi Lam Ngọc , Cầm Vân Vũ ngược lại đến chậm một chút , có lẽ vì họ không quá nhạy cảm với sát khí .

Phong Linh hít vào một hơi khí lạnh , nàng biết có ba người bị kém kè ở cổ vẫn giữ được bình tĩnh . Long Trấn Thiên , Quỷ Thiên Hồn và người cuối cùng chính là cha nàng Phong Thiên Tông , cái bản lĩnh này nàng còn làm không được .

Bỗng chốc hành lang lập tức kín người , đến sớm nhất sau mấy cao thủ vẫn là người của Quỷ Điện thành viên . Bọn họ sống chết ở trên chiến trường lâu như thế hiển nhiên rất mẫn cảm với Sát Khí , huống chi Quỷ Mị Yên và Ma Thiên Tĩnh đi tới liền khiến họ chú ý .

Phong Linh biết đại sự không ổn liền gắt giọng :

"Phong Nhất bỏ kiếm xuống tạ tội với Giáng Trần công tử ."

Phong Nhất cũng biết mình hơi quá , đối phương thân phận cũng không phải bình thường , hắn không nên mang rắc rối cho chủ nhân của mình . Nghĩ xong hắn lui lại bỏ kiếm xuống sau đó quỳ xuống hay tay dâng kiếm .

Hắn cúi đầu nhỏ giọng :

"Ta vì an nguy của chủ nhân mạo phạm công tử , muốn chém muốn giết tùy công tử định đoạt , đảm bảo dù chết cũng không nháy mắt một cái ."

Giáng Trần cười nói :

"Thế sao ?"

Dứt lời dùng tốc độ không tưởng cầm lấy kiếm một chém vung ra , hai cái cổ tay đứt lìa . trên cổ xuất hiện một đường máu .

Giáng Trần nhìn tên kia rồi ném thanh kiếm xuống rồi nói :

"Ngươi nháy mắt hơi nhiều rồi đấy ."

Phong Linh vuốt trên mặt mình máu , cả người nàng run rẩy như lên cơn sốt rét , Giáng Trần ném xuống đất sau đó xoay người bỏ đi . Kiều Thiên Tân cùng đám người của Phụng Thiên Hội cũng xoay lưng rời đi .

Máu tươi tràn ra lênh láng khắp nhà , Cầm Thiên Âm ngồi xuống thi triển dị năng hồi phục vết thương cho người kia . Thế nhưng mất máu quá mức khiến người kia dù được chữa trị thế nhưng vẫn bất tỉnh nhân sự .

Tụ nhanh thì tan cũng nhanh , rất nhanh chóng xung quanh chỉ còn lại Trưởng công chúa Phong Linh và Nhị hoàng tử Phong Lam hai người . Cận vệ cũng không ẩn thân nữa mà toàn bộ đều xuất hiện , mọi người đều trong tâm trạng cực kỳ bức bối .

Bỗng Long Trấn Thiến như làn khói xuất hiện trước mắt nàng , hắn nhẹ giọng hỏi :

"Cha ngươi ngày xưa thất bại , cớ sao ngươi hôm nay vẫn đi cưỡng cầu người khác . Tiểu tử kia ăn mềm không ăn cứng , làm người nguyên tắc rõ ràng , còn đường này ngươi đi không thông đâu ."

Phong Linh không thể chịu đứng được nữa nói ra hết những lời trong lòng mình :

" Ngài là người của Thanh Long Đế Quốc vì sao lại từ chối giúp quốc gia , trong học viện rõ ràng học sinh đến từ Thanh Long Đế Quốc cũng không được ưu ái . Thậm chí hoàng tộc thành viên cũng còn thua cả người bình thường , ta không hiểu lòng yêu nước của ngài ở đâu . "

Long Trấn Thiên thở dài rồi nói :

"Có những lời ta đã từng nói với cha ngươi , giờ ta nói lại với ngươi một lần , cả nhị hoàng tử cũng nghe cho rõ . Không phải không không mà tự nhiên ta như thế , Giáng Trần càng không phải không có lý do để làm như thế ."

Phong Linh không cam tâm , hít một hơi thật sâu nàng cắn răng :

"Ngài nói đi ta nghe ."

Long Trấn Thiên nói rất bình thản nhưng bên trong ẩn chứa vô vàn phẫn nộ :

"Các ngươi nghe về ta rất nhiều rồi , thế có biết cha mẹ ta chết là do Liêm Thuấn hay không ? Thanh Long Đế Quốc quan tham tùy ý giết người hoàng tộc làm được gì ? "

Phong Lam đột nhiên lên tiếng :

"Ngoại tổ phụ của ta sao có thể làm ra chuyện như thế ?"

Long Trấn Thiên nhíu mày , sau đó lại hơi cười :

"Ta đã từng ra điều kiện nếu cha ngươi chu di cửu tộc giết hết những người có liên quan đến Liêm gia , thì khi đó ta sẽ làm việc cho triều đình . Lúc đó cha ngươi là thái tử , thế nhưng hắn lại dựa vào Liêm gia , ngươi nghĩ ta sẽ phục vụ cho kẻ có thù diệt tộc .

Còn Giáng Trần mẹ thì bị cái quy định cổ hủ của Trần gia giết chết , rồi mẹ hắn tuy làm lụng cực khổ nhưng quan tham vẫn bóc lột bằng đủ loại thuế má . Cuối cùng mẹ hắn vừa buồn khổ tinh thần , lại cực khổ thể chất lên qua đời ."

Phong Linh cắn chặt đến mức môi ứa máu ra :

" Chuyện này ta không biết , thế nhưng đợi đệ đệ của ta lên ngôi chắc chắn sẽ khác ."

Long Trấn Thiên mỉm cười nói :

"Sẽ khác , thế ta muốn hỏi cha các ngươi nói sẽ giúp ta trả thù Liêm gia , ngươi sẽ cho người giết sạch người nhà họ Liêm chứ ? Hay cũng chỉ là nói miệng nhưng không làm , nói thật dù Giáng Trần đồng ý giúp ngươi ta cũng không cho phép .

Cha ngươi mang tiếng hoàng đế nhưng cũng chỉ là một cái nói được không làm được , trung với loại người đó thì chỉ có đồ ngu . Nếu ngươi để ý thì đệ tử của ta chẳng có ai làm việc cho hoàng tộc cả , Phong Thần có thể coi như ngoại lệ duy nhất . "

Phong Lam chắp tay :

"Chuyện xưa tiểu tử không rõ , thế nhưng trả thù giúp Giáng Trần ta dám chắc sẽ làm được ."

Phong Linh nhìn đệ đệ mình vẻ tán thưởng , đúng lúc này vốn đã rời đi Giáng Trần lại xuất hiện lên tiếng :

"Một cái là con cháu của kẻ đã giết chết toàn gia của sư tổ mình , ta lại đi phục vụ cho hắn , nhị hoàng tử ngươi đang mơ ngủ sao . Còn đám quan tham hại mẹ ta , một cái ta cũng không quên , không sớm thì muộn họ cũng chết , ai ngăn ta trả thù ta giết kẻ đó .

Sư tổ của ta đã nhân từ không đè ép đệ tử của Thanh Long đế quốc đã coi như nhân từ , hai người các ngươi lại không biết điều .Ta đứng trước mặt hai ngươi tuyên bố Liêm gia người ta thấy một cái không hành hạ sống dở chết dở thì cũng tìm cách giết chết."

Hắn sau đó nhíu mày to giọng :

"Phong Lan ngươi ra đây cho ta ."

Phong Lan núp trong một góc chầm chậm đi ra , nàng lúc này không còn giữ được bình tĩnh , toàn bộ sự bình tĩnh của nàng đều dựa trên địa vị . Nàng thế nào cũng không nghĩ tới Hoàng tộc trước mặt Long Trấn Thiên lại rẻ tiền như thế .

Giáng Trần khẽ giọng nói :

"Ta không nghĩ tới còn nhiều khúc mắc với nhau như thế , ta xin hỏi một câu có phải ngươi làm việc cho Trưởng công chúa phải không ? "

Nàng ta im lặng không nói gì cả , Băng Thần nhíu mày :

"Chỉ cần trả lời có hay không thôi cần suy nghĩ lâu đến thế không ?"

Một câu trả lời thôi nhưng sẽ trở thành câu nói để vạch rõ giới hạn với một bên , nàng trả lời nhanh được mới là lạ ..
 
Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 38 : Trưởng bối dạy bảo



Phong Lan trầm tư mãi , kể cả bị Giáng Trần hối thúc nàng cũng không động đậy . Long Trấn Thiên bỗng thở dài nói một câu làm Phong Lan đi ra khỏi trạng thái trầm tư :

"Tiểu Lan ngươi có biết tại sao bao nhiêu năm nay ta không một lần gặp cha ngươi không ?"

Phong Lan vẫn giữ im lặng không đáp lời :

"Chuyển lời này của ta tới cha ngươi , so với Tần Nam hắn còn làm ta thất vọng hơn , lần này sau khi về danh sách đệ tử của ta không có tên hắn . Cũng bảo hắn đừng đến viếng sư mẫu nữa nàng không hoan nghênh loại người như hắn đâu ."

Sững sờ nàng hoàn toàn sững sờ , gạch tên tức là hủy sư đồ chỉ dành cho những người phản bội sư môn , loại người này nhất định sẽ bị ngươi bêu danh vạn thế .

Long Trấn Thiên vỗ vai Giáng Trần :

"Chúng ta đi thôi , ta muốn đi xem cái hội ngươi mới thành lập rốt cuộc hình dáng ra sao ."

Giáng Trần nhìn Phong Lan lắc đầu , nàng lúc này đột nhiên hỏi :

"Giao ước giữa chúng ta còn chứ ?"

Nghe nàng hỏi thế hắn ta cười nói :

"Tất nhiên là còn , nhưng ngươi cầu hôn ta sẽ từ chối ."

Long Trấn Thiên cười rạng rõ , cuối cùng cũng có một cái để hắn ta mở mắt , với tính cách của Giáng Trần hiện tại thì tương lai của Tứ Hồn Học Viện sẽ có người tọa trấn . Đời của hắn đã giải quyết hết nhưng trói buộc rồi , đến đời sau thì mặc sức để cho bọn họ tung hoành .

Đi chậm rãi trên hành lang , hắn khẽ giọng hỏi :

"Tiểu tử ngươi không sợ Hoàng tộc trả thù hay sao lại đi làm tuyệt như thế ."

Giáng Trần bĩu môi :

"Không phải ta còn có ngài hay sao , với lại nàng ta cũng đi quá giới hạn rồi , không hiểu được nàng ta nghĩ cái gì lại vạch mặt với ta . Theo ta thì dù hoàng đế cũng không làm ra chuyện như thế , nàng có phải không bị ngốc ."

Long Trấn Thiên cười nói :

"Ngươi thử tưởng tượng một kho báu quý giá trước mặt mình đột nhiên không chạm tới được , khi đó ngươi sẽ hiểu được tâm trạng của nàng ta . Hoàng tộc tình hình cũng không điềm đạm đâu , nàng ta gấp gáp như thế cũng có lý do của nàng ta cả ."

Giáng Trần không rõ về việc này cúi đầu :

"Mời sư tổ chỉ dạy ."

Long Trấn Thiên thấy hắn ta lễ nghi như thế thì cũng không dài dòng :

"Vấn đề của Phong Linh hiện tại là Quỷ Thiên Hồn không ủng hộ nhị hoàng tử , tuy có Phong Thần ủng hộ nhưng còn thiếu nhiều lắm . Còn không tính tới sau này khi Quỷ Thiên Hồn và lão Ma tướng về trời thì ai sẽ trấn thủ Thanh Long đế quốc .

Nàng nhìn thấy ngươi giống như thấy được tương lai của Thanh Long đế quốc , ngươi với nhị hoàng tử trạc tuổi nhau . Tu vi của ngươi chắc chắn sẽ cao hơn nhị hoàng tử , khi ấy nếu ngươi trung với Hoàng gia thì Thanh Long đế quốc sẽ được bảo hộ tới tận đời con cháu của Phong Lam . "

Giáng Trần mỉm cười nhỏ giọng :

"Thật sự buồn cười , không nghĩ tới mấy ngày trước ta không có chút danh tiếng gì hiện tại lại trở nên quan trọng đến thế ."

Long Trấn Thiên cười nói :

"Ngươi đối với tỷ đệ hai nàng nói chuyện kiểu đó ta đồng ý bởi họ thiếu kinh nghiệm , thế nhưng ngươi phải cẩn thận khi giao tiếp cùng hoàng đế . Yêu cầu vừa nãy của ngươi nếu đụng phải Phong Thánh Tông thì hắn sẽ nói đồng ý , tiếp đó thực hiện hay không tính sau ."

Giáng Trần tiếp đó nghe Long Trấn Thiên dặn dò thật nhiều thứ , từ những chuyện vụn vặt như đối xử với thế lực khác như thế nào . Quan trọng nhất Giáng Trần từ đây biết được tình hình cụ thế của rất nhiều cái thế lực khác nhau .

Bây giờ Giáng Trần thiếu cái gì nhất , ngoài thông tin thì hắn ta chẳng thiếu cái gì cả , không nắm rõ đối phương thì khi đụng phải hắn luôn vào thế bị động . Chính vì lý do này Giáng Trần tạm thời không muốn giao du với bất cứ thế lực nào cả .

Phụng Thiên Hội lập ra cũng để hắn có thể thu được thứ mình muốn một cách an toàn , còn nếu không thì rất khó tìm được tài nguyên cần thiết . Thứ quý báu dám công khai mình sở hữu thì chỉ có thế gia và hoàng tộc , nhưng lấy từ họ cái gì đó thì cái giá bỏ ra luôn không nhỏ .

Tiếp đó đến phiên hắn giải thích cho Long Trấn Thiên lý do tại sao lại muốn lập Phụng Thiên Hội của mình , đầu tiên hắn vẫn nói thẳng ra là vì tài nguyên . Thế nhưng lợi ích của việc lập hội còn lớn rất nhiều nên hắn cứ nói hết ra .

Ví dụ như liên kết lại những học sinh đã tốt nghiệp nhưng không muốn đứng dưới bất cứ thế lực nào cả . Rồi còn cả việc nâng đỡ những người không có quá nhiều không gian phát triển , lúc đó các nhân tài mới có không gian để thở .

Cứ giả dụ như ngươi có tài nhưng không tìm đâu ra tài nguyên chẳng hạn , dù có muốn thể hiện trước mặt các loại thế lực vẫn chưa chắc có cơ hội . Phụng Thiên Hội là nơi để họ có thể tự tìm ra con đường cho mình , đánh đổi công sức lấy tài nguyên cho bản thân .

Long Trấn Thiên ngỏ ý muốn chủ động đề xuất việc gia nhập Phụng Thiên Hội cho các học sinh đã tốt nghiệp của Tứ Hồn học viện . Đám người này đi vào Phụng Thiên Hội thì việc chém giết cũng sẽ bớt đi rất nhiều , để họ vào tay của mấy cái đại thế gia thật sự rất không tốt .

Giống như Long Trấn Thiên gạch tên Phong Thần ra khỏi danh sách đệ tử vậy , hàng năm không ít lão sư trong Tứ Hồn học viện cũng làm thế . Bởi đám đệ tử kia ra ngoài làm sằng làm bậy ảnh hưởng đến danh tiếng của học viện rất nhiều .

Tứ hồn học viện không ngại bao bọc bọn họ nếu họ có đấu với thế gia , thậm chí đấu hoàng tộc . Có điều tuyệt đối sẽ không bảo bọc những kẻ giết hại dân lành , làm quan nhưng chuyên tham ô hối lộ , dối trên lừa dưới .

Có điều càng là thiên tài càng phải tiến lên , Tứ Hồn học viện chỉ giữ lại những người hàng đầu làm giáo viên . Những người khác không có đường để đi đành phải gia nhập thế lực bên ngoài hoặc vào triều làm quan .

Long Trấn Thiên khẽ giọng :

"Xưa kia nếu ta nghĩ ra ý tưởng này sớm thì có phải hay không , may có ngươi thực hiện chuyện này , cứ cố mà làm ta sẽ ủng hộ hết mình . Các ngươi tụ họp trong đây phải không , chúng ta đi vào thôi , để ta giúp ngươi nói vài lời để ổn định lại tình hình trong hội ."

Tiếp đó Phụng Thiên Hội người thật sự mở rộng tầm mắt khi thấy hội trưởng mời được Long Trấn Thiên tới , nghe Long Trấn Thiên phát biểu mấy lời họ liền nhiệt huyết sôi trào , tin tức này lan ra cũng có hàng tá người gia nhập .

Chỉ trong vòng một buổi tối nhân số của Phụng Thiên Hội lập tức tăng đến một vạn người , đệ tử đã tốt nghiệp của Tứ Hồn học viện cũng tham gia rất nhiều . Chính vì thế cuộc đua cho vị trí phó hội trưởng , cùng các đoàn trưởng vị trí trở nên cực kỳ khốc liệt .

Đợi kết thúc yến hội Giáng Trần chia tay Long Trấn Thiên ra về thì thấy Kỳ Vân Mị và Cầm Thiên Âm đợi hắn từ bao giờ .

Hắn mỉm cười khẽ giọng :

"Vừa nãy ta không nghĩ tới hai người lại tới ."

Cầm Thiên Âm chép miệng :

"Ngươi có ý định lập cái Phụng Thiên Hội thì cũng nên nói trước với chúng ta chứ ."

Giáng Trần cười khổ đáp :

"Tình huống đột xuất thế nên ta đành phải đối ứng , ai biết được Kiều Thiên Tân đột nhiên đứng ra hỏi như thế . Ta nghĩ trong tình huống như thế lập luôn cái thế lực thì coi như hoàn mỹ , nói suông thì làm sao có thể phục chúng được ."

Kỳ Vân Mị khẽ giọng :

"Khoảng thời gian này ta sẽ ở cùng ngươi cho đến khi ngươi tốt nghiệp di chuyển tới kinh thành ."

Cầm Thiên Âm lại lên tiếng :

"Ta thấy ngươi chuyển sang ở Tần gia luôn cho rồi , dù sao lúc dời đi chúng ta đi chung cũng được . Ở cái thành phố này còn chưa có ai dám trực tiếp xông vào Tần gia giết người cả , có hai cao thủ như ta với Vân Mị tọa trấn thì ngươi có thể ngủ ngon vào ban đêm rồi ."

Giáng Trần ôm lấy eo của Cầm Thiên Âm khẽ giọng :

"Nàng tốt với ta thật đấy , đợi về Tần gia ta sẽ trả ơn cho nàng thật nhiều , đảm bảo nàng sướng hơn lên tiên ."

Nàng vỗ tay Giáng Trần một cái rồi nói :

"Ngươi ở những nơi như thế này đừng động vào ta , nhỡ sư phụ núp ở gần thì sao , ta dù sao cũng là phụ nữ đã có chồng ."

Giáng Trần cười cười buông tay ra , hắn gọi điện báo bình an cho Minh Hà dặn nàng không cần lo sau đó cùng hai người đi về Tần gia . Một ngày điên cuồng của hắn cuối cùng đã kết thúc , cảm giác của hắn lúc này chẳng khác nào Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung cả ..
 
Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 39 :Thiên Đạo Chi Thủ - Khí Hồn Giáng Lâm



Giữa đêm Giáng Trần trao tặng hết tinh hoa cho Cầm Thiên Âm liền đổ gục trên người nàng . Hai người lúc này đã chiến đấu chục lần liên tục , cảm giác thỏa mãn lan tràn , cả hai ôm hôn , vuốt ve nhau để cho khoái cảm kéo dài thêm một chút .

Cầm Thiên Âm lúc nãy còn tưởng mình sẽ chết vì sung sướng , quả thật nam nhân này có độc , một cái phụ nữ có chồng như nàng lại sa vào tay hắn . Bây giờ bảo nàng rời xa hắn thì dù lý trí bảo có thì thân thể cũng sẽ kịch liệt phản ứng .

Còn Giáng Trần tại sao lại liều mạng như thế , lý do rất đơn giản , hắn ta phát hiện khi Cầm Thiên Âm hoàn toàn chìm đắm trong nhục dục thì điểm thiện cảm sẽ tăng . Thế nhưng nếu chỉ một hai lần thì nàng vẫn còn giữ được chút lý trí .

Vài lần không được thì chục lần , Giáng Trần cuối cùng cũng đã thành công , từ này không lo nàng ta phản bội mình . Tuy rằng phương thức này không mang nhiều tình cảm trân thành nhưng còn đỡ hơn lo lắng nữ nhân mình ngủ cạnh mỗi đêm phản bội .

Tính danh : Cầm Thiên Âm

Huyết mạch : Cự Lực Võ Thần ( Kích hoạt 1%)

Thể chất : Song Ngư Thánh Thể ( Chân Thần cấp )

Nguyên tố : Mộc

Tu luyện : Dị năng

Nguyên khí : Không

Pháp Thuật : Không

Lực chiến đấu : 221 vạn - 251 vạn

Sinh mệnh : 162 năm

Công pháp : Mộc Năng Tăng Phúc ( Hoàng cấp )

Chiêu thức : Thần Thụ Sống Dậy , Thánh Mộc Khôi Phục Thuật , Mộc Hệ Chữa Trị , Sinh Mệnh Duy Trì .

Vũ khí : Nhẫn Vũ Không 2000 (Tôn phẩm )

Thiện cảm : 100

Đánh giá : Thiên phú rất mạnh , thực lực quá yếu , đáng giá bồi dưỡng .

Cầm Thiên Âm đến giờ còn không biết được mình bị Giáng Trần tính toán , nàng bây giờ vẫn chưa đi ra được khỏi cao trào . Nham thạch nóng chảy trong cơ thể khiến cho nàng cảm giác như lúc nào mình cũng có thể mang thai vậy .

"Ầm......đoàng.....đoàng....ầm....."

Tiếng sấm sét vang dội khiến cho người cả ngủ không yên , rút vũ khí ra khỏi thân thể Cầm Thiên Âm . Mặc vào quần áo hắn ta khẽ giọng :

"Nàng nghỉ ngơi , nhân lúc còn ban đêm ta rời đi trước để cho Oanh Oanh khỏi nghi ngờ ."

Cầm Thiên Âm chắc chắn sẽ đồng ý dễ dàng bởi trong suy nghĩ của nàng quan hệ của nàng vẫn chỉ có nhục dục là chính . Thế nhưng lần này nàng lại có cảm giác vô cùng khó chịu , giống như người mình yêu chơi xong rồi bỏ đi với người khác vậy .

Nàng có tâm lý chiếm hữu khá mạnh nhưng lời Giáng Trần nói ra cũng khiến nàng có cảm giác không muốn chống lại . Cuối cùng nàng khẽ gật đầu , trong lòng tràn ngập mê man cùng các loại suy nghĩ vẩn vơ .

Đầu tiên hai người đến với nhau nhờ một đợt hiểu lầm , thế thì trong lòng Giáng Trần nàng là như thế nào . Rồi hắn còn nói đang yêu thích con gái của nàng , thế thì quan hệ của hai người sau này như thế nào .

Muôn vàn suy nghĩ với phần lớn là tiêu cực như thủy triều ào tới , nàng nếu không đạt độ thiện cảm tới tận 100 thì chắc cũng chẳng nhớ đến mấy cái này . Bây giờ bỗng nhiên nàng như cô nương yêu đương nghĩ mãi không thông những thứ vốn đã thông từ trước .

Giáng Trần thấy nàng như thế khẽ giọng an ủi :

"Nàng đừng nghĩ nhiều , tuy quan hệ của chúng ta đã là không thể tách rời thế nhưng không thể vì thể làm ảnh hưởng tới tình cảm mẹ con của nàng . "

Nhìn Giáng Trần chậm rãi rời đi nàng trong lòng thầm nghĩ :

"Sao mình không gặp hắn sớm hơn 20 năm , ta gặp hắn thì đã hoa tàn ít bướm . Bao nhiêu năm nữa để ở cạnh nhau , ông trời thật sự ta không hiểu ."

Hắn ngồi nhìn nàng một chút sau đó khẽ giọng :

Ta sinh , nàng chưa sinh
Ta sinh , nàng đã lão
Ta hận nàng sinh sớm
Nàng hận ta sinh muộn

"Thiên Âm nàng yên tâm , một là ta tìm ra cách để nàng sống cùng ta , nếu nàng chết đi ta sẽ chết cùng nàng . Tuổi tác địa vị tất cả đều đừng nghĩ tới , hôm nay vui vẻ trước đã rồi mai này tính sau , nàng đừng tự dằn vặt mình làm gì ."

Cầm Thiên Âm hai mắt long lanh , nàng không hiểu sao đột nhiên tâm linh nàng lại yếu đuối như thế . Nàng khẽ giọng nói :

"Ta chưa già , ngươi rời đi thôi ."

Giáng Trần nghe nàng hồi đáp thì chỉ có thể cười :

"Đúng thế nàng chưa già , ta đi trước nàng nghỉ ngơi thật tốt ."

Hắn cảm nhận được bên ngoài trời không đúng , Thiên Uy hắn không quá lạ lẫm , tuy có chút khác biệt nhưng nói chúng vẫn là một loại .

Khẽ nhắm mắt lại hắn trong lòng thầm thì :

"Thiên Hồn ngươi có biết chuyện gì đang xảy ra không ?"

Thiên Hồn vẻ lo lắng hồi đáp :

" Thế giới này là Khí Hồn Thế Giới nơi đây không giống đại đa số các vũ trụ khác . Vũ Đạo , Tu Chân , Ma Pháp ba thứ này không hề được Thiên Đạo ưu ái , ngược lại Khí Hồn mới là đại đạo .

Người vừa sinh ra liền có một Khí Hồn tức là một loại binh khí như đao , kiếm , cung , nỏ , thương , súng , côn......

Trên thứ vũ khí sẽ có những ô nhỏ để chứa hồn ngọc , yêu thú khi chết đi sẽ ngưng kết lại thành hồn ngọc . Nhân loại có thể dùng hồn học khảm nạm nên vũ khí để tăng uy lực , năng lực của bản thân , ngoài ra vẫn phải phối hợp tu luyện phụ đạo như ma pháp , dị năng , vũ đạo ."

Giáng Trần chậm rãi lê bước tới phòng khách vừa trò chuyện cùng Thiên Hồn :

"Thiên Đạo như thế chẳng phải quá thiên vị Nhân Loại hay sao ? "

Thiên Hồn chậm rãi hồi đáp :

"Yêu thú nếu ăn sống nhân loại thì năng lượng hồi đáp cũng cao hơn trước rất nhiều , chưa kể không ít loài yêu thú cũng có thể tu được Khí Hồn . Chỉ cần có chút nhân hình thì có thể cướp được nhân loại linh hồn làm Hồn ngọc .

Có điều nhân loại Hồn Ngọc đều là loại phế thải nhất , trừ khi bán yêu thì còn có chút tác dụng . Nói chung có Khí hồn thì sẽ mạnh hơn rất nhiều , thế nhưng muốn đạt được Hồn ngọc cấp cao thì phải giết yêu thú siêu mạnh .

Còn không cũng có thể lấy Hồn Ngọc cấp thấp nhưng sau đó nuôi dưỡng sẽ tổn công sức rất nhiều . Tất nhiên nếu có thứ phù hợp thì bỏ công sức ra nuôi dưỡng cũng không tệ , nói chung mạnh hay không là yếu tố chính nhưng phù hợp hay không cũng rất quan trọng ."

Giáng Trần gật đầu vẻ đã hiểu :

"Có điều sao ta cảm giác chuyện này có liên quan đến ta thì phải ."

Thiên Hồn phân tích :

"Thiên Đạo bị người kia xé rách mới sinh ra Khí Hồn hình thức tu luyện kia , ta không đoán được dụng ý của nó . Có điều Khí Hồn mới chỉ xuất hiện năm tỷ năm nên nhiều chỗ trong Vũ Trụ vẫn chưa được Thiên Đạo quy tắc phủ xuống .

Thế nhưng lần vừa rồi chủ nhân mở ra thông đạo giữa hai vụ trụ , Thiên Đạo ghé tới lấp chỗ hổng đồng thời cải tạo quy tắc . Chỉ có điều ta không nghĩ lại nhanh đến mức này nên cũng chưa nghĩ cảnh báo chủ nhân làm gì ."

Giáng Trần hồi đáp :

"Thế ta nên chuẩn bị cái gì , chẳng lẽ bây giờ giết trước yêu thú ."

Thiên Hồn cười cười :

"Hồn ngọc sinh ra ngay sau khi sinh linh chết , thế nhưng tồn tại thời gian có hạn , cấp độ của sinh linh càng cao mới tồn tại được càng lâu , Chuyện này để ta giải thích sau cho chủ nhân , bây giờ ta thấy ngài có rắc rối lớn thì phải . "

Giáng Trần bước chân vào trong phòng khách .

"Rẹt"

Một tia chớp chiếu xuống soi sáng tất cả , Tần Nam ngồi ở trên ghế ngậm một điếu thuốc khói nghi ngút .

"Đoàng..."

Dư âm vang tới , Tần Nam ngẩng đầu lên nhìn Giáng Trần , ánh mắt hắn mang theo vẻ thờ ơ nhìn Giáng Trần . Thờ ơ như khi hắn đứng ở cửa sổ nhìn vào trong phòng lúc Giáng Trần và Cầm Thiên Âm lăn lộn với nhau ..
 
Tà Đạo Ngoan Nhân
Chương 40 : Khác thường trò chuyện



Giáng Trần khẽ thở dài một tiếng :

"Tần bá phụ ngươi muốn làm thì cũng lên tiếng một chút đi , im lặng như thế thì chẳng giải quyết được vấn đề gì cả ."

Tần Nam thở ra làn khói nhạt , dưới bóng đêm hư ảo phiêu phù , hắn nhìn Giáng Trần thật lâu sau đó lạnh nhạt nói :

"Ta hiện tại đang rất bối , đáng nhẽ ta phải cực kỳ tức giận sau đó làm thịt ngươi , thế nhưng thật buồn cười là ta chẳng cảm thấy gì cả . Chính vì thế ta cũng chẳng biết xử lý gian phu như ngươi bằng phương pháp nào .

Thậm chí nên xử lý hay không ta cũng không rõ , thế nên ta ngồi đây suy nghĩ mãi , ngươi có thể cho ta thêm chút thời gian được không . Ta chờ ngươi với nàng gần ba tiếng chắc ngươi không phiền đợi ta suy nghĩ ba mươi phút đâu nhỉ ."

Giáng Trần nhún vai sau đó âm thầm chờ đợi , chỉ cần Tần Nam không nổi điên lên giết hắn ta là được rồi . Những chuyện khác từ từ nói không có vấn đề gì cả , có điều Tần Nam trải qua đủ loại chuyện thì khác người thường là tất nhiên .

Đúng nửa tiếng sau Tần Nam chợt ngẩng đầu lên :

"Cám ơn ."

"??????????"

Giáng Trần chẳng hiểu hắn ta đang nói cái gì nữa , mình ngủ vợ hắn còn được cám ơn , ngày mai mặt trời mọc đằng Tây là cái chắc .

Tần Nam thản nhiên :

"Chuyện của ta có lẽ ngươi không biết , từ ngày ta lấy nàng chúng ta vẫn chưa từng là vợ chồng , nhiều nhất chỉ trên phương diện danh nghĩa . Thế nhưng nàng vẫn là bằng hữu của ta , một trong những người ta nợ nhưng không thể trả nổi .

Sự xuất hiện của ngươi làm ta thấy nhẹ nhõm , cảm giác tội lỗi trong người được xoa dịu đi một chút . Chỉ là ngươi không phải người thường , theo ta biết ngươi và Oanh Oanh có tình cảm thật sự , sao ngươi lại ngủ mẹ của nàng ?"

Giáng Trần thở hắt ra một hơi :

" Chuyện này cũng bắt đầu từ một hiểu lầm , thế nhưng ta không dễ dàng bỏ qua nữ nhân mình đã chạm vào . Huống chi nàng ấy chịu biết bao nhiêu khổ , ta sẽ bảo vệ nàng , khiến cho nàng vui suốt quãng đường còn lại ."

Tần Nam đột một điếu thuốc mới :

"Thế để cho ta kể cho ngươi nghe ân oán xưa kia , sắp đến Tứ Hồn Học Viện ngươi cũng nên biết chút ít ."

Tiếp đó ân oán năm xưa dưới góc nhìn của Tần Nam được kể ra , rất nhiều thứ Tần Nam chỉ có thể chịu đựng một mình hắn cũng nói ra .

Nhìn thẳng Giáng Trần hắn thở ra một hơi , trên mặt hiện nụ cười thảm thương :

"Có người hỏi ta nếu quay trở về một lần nữa ta có làm thế không , ta dám chắc mình vẫn sẽ làm như vậy . Đối với ta thì cha mẹ còn quan trọng hơn gấp nghìn lần chính bản thân ta , nếu ta đi với Vân Mị thì Tần gia chết chắc , cha mẹ ta cũng chết chắc ."

Gương mặt hắn trở nên vặn vẹo :

"Nhưng ta làm sao lại không thấy tội lỗi , cảm giác tội lỗi gặm nhấm ta từng ngày khiến ta sống không bằng chết . Thậm chí ta còn không có dũng khí để đối xử tốt với Thiên Âm , mỗi lần gặp mặt chúng ta đều cãi nhau .

Vì Tần gia rất nhiều chuyện ta không hề nói lý , ta nói cho nàng biết còn nàng thì chửi ta , nghe rất nhức nhối nhưng chỉ khi nàng xỉ vả ta mới cảm giác nhẹ lòng . Nàng ngủ với ngươi nhưng ta có cảm giác "ừ , nàng phải như thế " , ta tệ đến thế thì sao lại làm khổ nàng ."

Giáng Trần đột nhiên cảm thấy tội nghiệp cho nam nhân này :

"Tần bá phụ , nói rất nhiều nhưng dù thế nào ta muốn biết được ngươi sẽ xử lý chuyện này ra sao ? "

Tần Nam khẽ mỉm cười một cái rồi nói :

"Tần gia tài sản ta đã phục hồi lại , địa vị của Tần gia tuy chưa như xưa nhưng chục năm nữa sẽ đạt lại đỉnh phong . Bây giờ ta chỉ thiếu Tần gia một thứ , một đứa con trai để nối dõi tông đường ."

Giáng Trần nhíu mày thầm nghĩ đến một khả năng nhưng Tần Nam lập tức phá vỡ :

"Ngươi không cần lo ta chạm vào Thiên Âm , ta không có cái dũng khí đó , việc kiếm một đứa con nối dõi ta đã làm từ chục năm trước rồi . Một cô gái say mê ta đã giúp ta có một đứa con trai , gia tộc nàng hơi lớn thế nên không cho phép nàng làm vợ bé .

Trước kia ta nói ly dị chắc chắn Thiên Âm sẽ không đồng ý , bây giờ ngươi có thể giúp ta nói chuyện với nàng . Chỉ cần nàng đồng ý coi như giải thoát cho ta , giải thoát cho cả chính nàng nữa ."

Giáng Trần trầm tư một lúc rồi hỏi :

"Ngươi ly dị nàng rồi lấy nữ nhân kia , đứa con kia sẽ nhận tổ quy tông , ngươi giải thoát còn Thiên Âm sẽ được tự do . Thế nhưng trước kia Tần gia sợ Cầm gia như thế , ngươi không sợ ly dị thì Tần gia sẽ gặp rắc rối hay sao ?"

Tần Nam dập tắt điếu thuốc rồi nói :

"Cầm gia đổi khác rồi , chính vì thế ta mới dám có suy nghĩ như thế , đều là nam nhân ngươi có đồng ý hay không nói một lời dứt khoát , có hay không ?"

Giáng Trần cười nhạt :

"Đương nhiên là có , chuyện có lợi như thế tại sao ta không làm , khi nào ngươi muốn ly dị ?"

Tần Nam nhìn về phía ngoài của sổ :

"Ba tuần nữa , ngay khi sản nghiệp của Tần gia chuyển hết về kinh thành . Còn một vấn đề nữa ta muốn lưu ý cho ngươi , nhất định phải để nàng thù ghét ly dị ta . Ta không muốn nàng thương hại ta sau đó sẽ có nhiều chuyện không tốt .

Một kẻ mang đầy tội lỗi như ta chẳng đáng để nàng thương hại , bí mật hôm nay sẽ chỉ có ta với ngươi biết thôi . Còn nữa ta sẽ giao cho ngươi một phần tài sản ta tích lũy được , sau này thay ta giao cho Oanh Oanh , không thì chính ngươi dùng nó để lo cho Oanh Oanh cũng được .

Tần gia bên trong người tốt thì ít kẻ xấu thì nhiều , đã giải thoát cho Thiên Âm thì ta cũng phải làm cho Oanh Oanh tránh xa Tần gia . Nếu để đám người kia biết Oanh Oanh có di sản của ta tất nhiên sẽ dùng mọi thủ đoạn để ép nàng mang ra ."

Giáng Trần đồng ý :

"Tệ hơn nếu nàng được coi là một phần tử của Tần gia thì họ có thể lợi dụng để ép nàng làm việc nàng không muốn ."

Tần Nam thở dài :

"Oanh Oanh ta sẽ nói cho nó hiểu , còn Thiên Âm nhờ ngươi thuyết phục ."

Giáng Trần rất tự tin liền cam đoan :

"Ta sẽ nói cho nàng biết , tất nhiên nói theo ý ngươi , sáng mai thôi nàng sẽ đồng ý ly dị với ngươi . Còn Oanh Oanh tuy yếu đuối nhưng biết suy nghĩ , chuyện năm xưa ngươi cứ nói thẳng ra , cha con tình nghĩa không giống như vợ chồng nói ly dị là hết .


Với lại ngươi từ xưa yêu thương nàng như thế , bây giờ đột ngột nói vì con trai tránh xa nàng thì quá mức khó tin . Thiên Âm ra chuyện của Thiên Âm còn Oanh Oanh ra chuyện của nàng , ta tin nàng biết chuyện cũng tự động tránh xa Tần gia ."

Cuối cùng hai người nói chuyện thêm một chút nữa , nói đến cùng mọi thứ có thể xảy ra đều được hai người cân nhắc kỹ càng . Giáng Trần khiến cho Tần Nam kinh ngạc khi tuổi còn trẻ suy nghĩ lại cực kỳ kín đáo , ngoài một chút chuyện không rõ thì thứ thì hắn nói ra đều hợp lý cả .

Tần Nam thầm nghĩ quả nhiên người khiến cho Cầm Thiên Âm siêu lòng quả nhiên không phải hạng tầm thường . Giáng Trần sau đó quay về phòng của Cầm Thiên Âm , thông qua Tần Nam hắn ta đã biết thêm được tình hình bên ngoài .

Hóa ra ở kinh thành toàn bộ những thiết bị kỹ thuật cao đều không sử dụng được , điên cũng toàn bộ bị cúp . Thấy có chuyện bất thường từ chập tối Tần Nam liền dùng hết khả năng của mình từ kinh thành về đến đây .

Cũng nhờ thế hắn ta khám phá ra quan hệ giữa Giáng Trần và Cầm Thiên Âm , đây là nguyên nhân dẫn tới cuộc nói chuyện lạ lùng vừa rồi . Cầm Thiên Âm không nghĩ tới chồng nàng và tình nhân của nàng lại trở thành đối tác thân thiết của nhau ..
 
Back
Top Dưới