Cập nhật mới

Khác Ta có sư phụ lợi hại hậu thuẫn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
339023667-256-k345.jpg

Ta Có Sư Phụ Lợi Hại Hậu Thuẫn
Tác giả: ka26406
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quá khứ của nàng là 1 ám vệ bị đào tạo như 1 công cụ, vô tình gặp được chàng trong thâm cung, người trong cung nói chàng là vị hoàng tự nhu nhược nhưng đối với nàng thì chàng là 1 người cứu rỗi nàng khỏi bóng tối



cổtrang​
 
Ta Có Sư Phụ Lợi Hại Hậu Thuẫn
Quyết định then chốt


Vào 1 hôm khi vị hoàng đế Liêu Quốc băng hà, kế bên có 1 vị hoàng tử khoảng 15 tuổi khóc đến sưng cả mắt vẫn không thể ngưng, miệng không ngừng gọi:

"P..Ph.....Phụ Hoàng!!

PHỤ HOÀNG!!

NGƯỜI TỈNH LẠI ĐI PHỤ HOÀNG!!!!"

Bỗng có 1 vị nữ nhân trên thân mặc Bạch Y trắng xóa, nhìn khoảng 20 mấy tuổi nghiêm nghị bước vào trong phòng, nàng lia đôi mắt đến vị hoàng đế vừa băng hà rồi lại nhìn đến vị hoàng tử đang khóc đến sắp ngất ở bên cạch.

Nàng nắm vào cổ y phục của vị hoàng tử nhỏ tuổi và nói lớn:

"LẠC ĐỀ MỤC NGÀI TỈNH TÁO LẠI CHO TA!!!

Ta biết tiên hoàng vừa mất người thân là hài tử thì đau lòng là lẽ đương nhiên.

Nhưng hoàng hậu và thái tử thì sẽ như ngài sao?

2 người họ đang bàn tính việc lên ngôi mà không mảy may suy nghĩ kia kìa"

Vị hoàng tử nhỏ lộ ra vẻ mặt đau lòng như đã biết trước kết cục này:

"Thái tử ca ca vốn nên lên ngôi mà, ngươi nói chuyện này với ta làm gì chứ"

Bạch Nguyệt Dao nhẫn nhịn, buông đôi tay đang giữ chặt cổ áo của hoàng tử nhỏ mà phân tích tiếp:

"Hoàng hậu dã tâm khôn xiết, nuôi dạy thái tử từ nhỏ nên thái tử từ lâu đã bị biến chất, nếu thái tử đăng cơ thì tương lai Liêu Quốc chỉ còn trong sử thi mà thôi.

Ngược lại là người, người được tiên hoàng dạy dỗ nên tính tình chất phát, nói thẳng ra là bao nhiêu sự yếu đuối của tiên hoàng đều được truyền cho người nhưng ta có thể nhìn ra nếu người có ta hậu thuẫn đăng cơ thì tuyệt sẽ là minh quân lo dân như con"

Vị hoàng tử nhỏ gượng cười khổ sở nói với giọng không tin:

"Ta làm sao có thể đăng cơ, ngươi đừng nghĩ ta chỉ là 1 đứa trẻ không hiểu sự đời, ta biết tất cả chỉ là nếu ta phản kháng không chừng kết cục của ta chỉ có 1 từ "thảm" mà thôi.

Lạc hoàng thúc từ lâu đã nhăm nhe ngôi vị của phụ hoàng, chướng ngại duy nhất của thúc ấy chính là lòng dân, bây giờ phụ hoàng đột nhiên băng hà.... ta chắc chắn hiện tại hoàng thúc đang dẫn kị binh vào hoành thành còn hoàng hậu thì chỉ đợi rạng sáng mà đưa hoàng huynh lên ngôi vị"

Nghe những lời nói của hoàng tử nàng bỗng nở 1 nụ cười đắt thắng:

"Ngài làm sao có thể đăng cơ sao?

Hahaaa....

Ta đương nhiên có cách nên mới đến đây.

Bây giờ thì việc của ngài là đưa ra lựa chọn.

1 là nắm lấy bàn tay ta, ta sẽ đưa ngài lên ngôi vị hoàng đế nhưng ngài phải thật cứng rắn để có thể phối hợp cùng ta để lát nữa còn công bố quần thần về vị hòang đế kế tiếp, ta không thể chỉ vào 1 đứa trẻ đang khóc đẫm nước mắt hay tay chân run loạn xạ mà nói rằng đó là hoàng đế đời tiếp theo được.

2 là ngài cứ việc chờ thái tử lên ngôi, với tính cách của Lạc Phàm Mẫn thì cư nhiên hắn sẽ coi ngài như cái đinh trong mắt mà nhổ đi không thương tiếc rồi.

Vậy......

Ngài chọn đi, làm hoàng đế hay làm 1 cái xác đến mộ cũng không được đắp đàng hoàng"

Vị hoàng tử mới lúc nãy khóc đến sưng mắt thì sau khi suy nghĩ đã lộ ra biểu cảm mà nàng đang mong đợi, hắn đưa tay nắm lấy tay nàng và nói:

"Trẫm muốn làm vua Miêu Quốc"
 
Ta Có Sư Phụ Lợi Hại Hậu Thuẫn
Hậu thuẫn tuyệt đối


Trong phòng nghị sự, các quần thần đang nôn nao vì tin tức Hoàng Đế đột nhiên băng hà mà không để ý mà nghị sự đến nửa đêm vẫn còn ầm ĩ.

Đa số mọi người đều nghĩ việc thái tử lên ngôi như việc hiển nhiên mà không thèm nghĩ đến Liêu Quốc vẫn còn có 1 vị Hoàng Tử nữa.

Lạc Phàm Mẫn vẫn luôn đứng xem kịch như bản thân hắn là người ngoài cuộc trông cuộc tranh luận tranh giành kế vị kia nhưng nếu để ý thì hắn vẫn luôn đăm đăm nhìn về hướng của Hoàng Hậu và Thái Tử như ngầm hiểu từ trước, hiện tại chỉ cần 1 cái gật đầu của Hoàng Hậu thì kị binh sẽ lập tức xông vào thành tạo phản.

Ý định của Lạc Phàm Mẫn và Hoàng Hậu ngay từ đầu chỉ có 1 đó chính là ngôi vị hoàng đế kia.

Vì ngôi vị đó Hoàng Hậu và Vương Gia đã liên kết lại với nhau hại không biết bao nhiêu người vô tội, Lạc Phàm Mẫn giúp Hoàng Hậu tiêu diệt những mầm móng tốt cho ngôi vị thái tử 1 cách "vô tình nhất" còn Hoành Hậu lại dùng thế lực của chính mình giúp Lạc Phàm Mẫn đứng ở 1 vị trí nghịch hắn thì chết thuận hắn thì sống.

Nhưng hiện nay thời thế đã thay đổi, Hoàng Đế "đột ngột" qua đời nên liên minh giữa Hoành Hậu và Lạc Phàm Mẫn đã đứt đoạn, Hoàng Hậu muốn đứa con Thái Tử của mình tiếp nhận vị trí Hoành Đế 1 cách đường hoàng còn Lạc Phàm Mẫn cũng chẳng vừa, mục đích hắn từ lúc liên minh đến hiện tại chỉ có 1 chính là ngôi vị nên vừa nghe tin Hoàng Đế bệnh nặng thì hắn đã lập tức chuẩn bị kị binh, khi hắn nhận được tin vị huynh trưởng của mình băng hà thì bao nhiêu ý cười trên mặt hắn đã lộ ra hết, hắn chỉ chờ tới giờ phút này để lật mặt nạ với tất cả mọi người.

Bỗng RẦM 1 tiếng, cánh cửa kiên cố của phòng nghị sự bỗng chốc thành phế liệu chỉ vì Bạch Nguyệt Dao đã đạp mạnh vào nó, nàng 1 tay hộ tống Nhị Điện Hạ 1 tay chấp lại phía sau với dáng người vừa nghiêm nghị vừa trang nhã, Nhị Điện Hạ ngày thường gặp người lạ là sợ đến khóc nháu nhưng nay lại nghiêm mặt và chỉnh tề đi vào.

Nàng dõng dạc đi vào trung tâm nghị sự, nhưng khi định nói cái gì đó thì bị 1 lão quan ngũ phẩm giở giọng giễu cợt:

"Aiyo, đây chẳng phải là Bạch Sứ Thần sao?

Sao ngài lạo vô lễ đến vậy, đến buổi hội nghị kế vị của Liêu Quốc cũng dám đến trễ!"

Nguyệt Dao xem hắn như 1 con chó đang sủa, nàng giơ lên lệnh bài mà dõng dạc nói to:

"Ta ngoại trừ là Sứ Thần Liêu Quốc thì còn là Tướng Quân do chính Tiên Hoàng sắc phong, trong tay ta đang giữ hơn 7 phần binh mã của Liêu Quốc này.

Còn đây là lệnh bài của Tiên Hoàng ban tặng cho phép ta chọn ra người kế vị hoàng triều đời tiếp theo"

Hoàng Hậu nghe tới đó lập tức mặt biến sắc, răng nghiến vào ken két vì nếu ai không mù thì có thể nhìn ra người được chọn chính là Nhị Hoàng Tử chứ không phải Thái Tử, nếu lệnh bài này là thật thì chẳng phải kế hoạch được vạch ra công cốc rồi sao.

Nghĩ đến đó Hoàng Hậu tức giận thét lớn:

"NGƯƠI LÀ CÁI THÁ GÌ MÀ ĐÒI CHỌN NGƯỜI KẾ VỊ, GÌ MÀ LỆNH BÀI GÌ MÀ TƯỚNG QUÂN, NGƯƠI NGHĨ NHỮNG NGƯỜI Ở ĐÂY SẼ TIN NGƯƠI VỚI CÂU CHUYỆN HÀI MÀ NGƯƠI KỂ SAO!!"

Như biết trước được mọi thứ nàng cười khinh bỉ và lấy thánh chỉ đã cất trong tay áo từ lâu ra và đọc lớn:

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết.

Nếu các khanh thấy được thánh chỉ này chắc Trẫm đã không còn trên thế gian này nữa rồi, Trẫm trước đây nhu nhược yếu đuối, nhờ có Bạch ái khanh tận tụy phụng trợ nên mới có Liêu Quốc ngày hôm nay nên Trẫm đã âm thầm phong ngôi vị Tướng Quân cho khanh ấy để khanh ấy nắm triều cương với Trẫm.

Mắt nhìn của Bạch ái khanh khá tốt nên lúc Trẫm còn tại vị đã ban lệnh bài cho khanh ấy, mong khanh ấy chọn giúp cho Liêu Quốc 1 vị minh quân.

Khâm Thử..."

Nghe đến đây Hoàng Hậu như mất hết sức sống, nếu biết có lệnh bài như vậy thì Hoàng Hậu đã kêu Thái Tử đi xu nịnh Y rồi.

Thấy gian kế sắp thất bại nên Lạc Phàm Mẫn đã lập tức lộ bản mặt thật của mình:

"Nếu ta muốn kháng chỉ bất tuân thì sao đây thưa Tướng Quân đại nhân.

Ngoài kia ta có hơn vạn quân chờ lệnh, chỉ cần ta muốn thì bây giờ ngươi chọn ai cũng chả sao vì dù gì ta cũng chuẩn bị để đảo chính rồi"

Nghe đến đây thì nàng thoáng cười nhẹ như câu đấy thế nào cũng sẽ thốt ra, nàng nghiêm mặt lại nói với giọng đầy thách thức:

"Vậy sao!!!

Thì ra đám tém riu ở ngoại thành mà thuộc hạ ta xử đẹp cách đây 1 nén nhang là đội quân HÙNG HẬU mà ngươi nói sao, vậy thì thật xin lỗi nhưng..... chúng chết hết rồi"

Vừa nói nàng vừa kêu thuộc hạ đem vào "món quà" của mình đã dốc lòng chuẩn bị cho hắn, trong rương là hơn vạn lá cờ của quân doanh hắn.

Lạc Phàm Mẫn như không tin vào tai mình, số binh lực mà hắn chuẩn bị trong gần 10 năm qua toàn bộ đã bị 1 đứa nhóc 20 mấy tuổi lên kế hoạch giết sạch.

Hắn phát điên vừa hét vừa đi tới chỗ Hoàng Hậu vẫn đang tuyệt vọng đứng chết trân ở trên thượng vị mà bà ta luôn nghĩ là của con bà ta, hắn đi lên hét lớn và chỉ vào nàng:

"TỐ TRÂN NÀNG XEM ĐI!!!

LÚC ĐẦU TA NÓI CẦN PHẢI DIỆT TRỪ MỐI HỌA LÀ Ả TA MÀ NÀNG KHÔNG CHỊU NGHE, GIỜ THÌ NÀNG VỪA LÒNG CHƯA, Ả TA THÌ CÓ ĐƯỢC NGAI VÀNG CÒN CHÚNG TA CŨNG CHẲNG THỂ CÓ ĐƯỢC KẾT CỤC MÀ CHÚNG TA MONG MUỐN.

GIỜ THÌ MỌI THỨ COI NHƯ XONG, VẠN QUÂN ĐÃ TÀN....NGAI VÀNG CHUYỂN CHỦ"
 
Ta Có Sư Phụ Lợi Hại Hậu Thuẫn
Đăng cơ


Nguyệt Dao dùng ánh mắt ra hiệu với Hoàng Tử nhỏ rằng bây giờ chính là lúc để cậu thể hiện.

Không phụ sự kì vọng của nàng, Hoàng Tử nhỏ nghiêm mặt lại, chân đi về phía ngai vàng và nói với giọng của "Thiên Tử" nên có:

"Hoành Hậu Liêu Quốc cấu kết với Vương Gia Lạc Phàm Mẫn Phàm âm mưu đoạt chính, nay Trẫm Lạc Đề Mục hoàng đế đời tiếp theo phán đày Hoàng Hậu vào lãnh cung không có lệnh của Trẫm thì không được bước ra khỏi lãnh cung nửa bước.

Lạc Vương Gia đem lính vào thành âm mưu đoạt chính rành rành, Trẫm phán tội tử hình, 3 ngày sau thi hành lệnh tử.

Còn về Thái Tử đã đến tuổi biết suy nghĩ nhưng không ngăn Mẫu Hậu của mình hành động nông nỗi là tội thứ nhất, Thái Tử vì tranh đoạt hoàng vị nhẫn tâm giết hại Hoàng Đệ ruột, không còn nhân tính là tội thứ hai ,nhưng nể tình Thái Tử KHÔNG ĐỦ TRƯỞNG THÀNH CHÍN CHẮN nên tội trạng có thể giảm nhưng tội chết được giảm tội sống khó tha, ta lệnh tước bỏ hoành vị đày Thái Tử tới biên cương canh giữ,nếu không có lệnh trẫm không được trở về.

Khâm Thử..."

Khi nghe xong hoàng mệnh 3 con người Hoàng Hậu Thái Tử và Vương Gia như sụp đổ trong tức khắc, Hoàng Hậu và Vương Gia khi hoàn hồn trong lao ngục thì chống cự kịch liệt.

Hoàng Hậu thì nếu không đòi đập đầu tự vẫn thì lấy thế lực chống lưng ra hù dọa, Lạc Phàm Mẫn thì điên điên bỗng nhiên điên điên dại dại hành động như mất trí, còn Thái Tử thì như đang mưu tính gì đó, hắn chỉ im lặng mặc binh lính dẫn bản thân đi đâu thì đi như vừa mới được khai thông huyết mạch nên chuẩn bị lập 1 bàn cờ chờ người khác sa vào lưới vậy....

Sau sự kiện đó thì nhị hoàng tử Lạc Đề Mục lên ngôi như dự kiến, sự lên ngôi của Nhị Hoàng Tử không mấy được ủng hộ cho lắm 1 phần là do trước nay Lạc Đề Mục yếu đuối nhát gan giống như Tiên Hoàng nên có nhiều quần thần dù ngoài miệng chúc tụng vị Hoàng Đế nhỏ tuổi như 1 vị minh quân nhưng trong lòng lại lo lắng bồn chồn, còn 1 phần là dư đãng của 3 kẻ tội đồ bị kết tội không lâu trước đây đang âm thầm lên kế hoạch giải cứu tù binh.

Lúc lễ đăng cơ kết thúc thì Bạch Nguyệt Dao có gặp riêng với Hoành Đế nhỏ nói chút chuyện về tương lai sau này, Y nói với giọng điệu vừa chúc mừng vừa có đôi chút nghiêm nghị nói:

"Chúc mừng ngài lên ngôi thành công thưa Hoàng Đế Điện Hạ, tôi đến đây giờ này để bàn tính về tương lai với ngài.

Sẵn đây tôi nói trước thưa Điện Hạ, tôi là quân thần mà Tiên Hoàng để lại phục vụ "Minh Quân" chứ không phải phục vụ "Hoàng Đế" ngài đây nên ngài phải cẩn thận đây.... nếu tôi thấy ngài có dấu hiệu tha hóa như Cựu Thái Tử hay không còn đủ tiêu chuẩn làm Hoàng Đế nữa thì chính tay tôi sẽ kết thúc tất cả..."

Lạc Đề Mục dù đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị Bạch Nguyệt Dao thử thách nhưng cơ thể vẫn theo bản năng mà run lên vì sợ hãi:

"Ta có đủ tự tin rằng bản thân sẽ không biến chất như huynh trưởng nhưng phải làm thế nào để biết rằng bản thân có đủ tiêu chuẩn Hoành Đế mà người nói?!?"

Y nhẹ nhàng bước tới trước mặt Hoàng Đế nhỏ và đưa tay bóp mặt rồi nâng cằm Lạc Đề Mục lên nói với giọng lạnh băng:

"Trước hết tiêu chuẩn đầu tiên ta đưa ra là ngài không được run như con chuột sắp chết như thế kia khi đứng trước mặt người khác, thân là Hoàng Đế nếu gặp ai cũng run sợ thì uy nghi hoàng thất để ở đâu, mặt mũi hoàng gia để ở đâu, người có thể cười, có thể nói có thể thoải mái với tất cả mọi người nhưng không phải bộ dạng như thế này.

Còn những tiêu chuẩn khác để sau khi ngài thành thục tiêu chuẩn đầu tiên ta sẽ chỉ dạy sau.."

Nói vừa dứt lời nàng liên dùng 3 phần sát khi trong ánh mắt mà nhìn thẳng vào mắt của Lạc Đề Mục đang run rẩy vì sợ.

Tại sao nàng lại dùng anh mắt 3 phần sát khí??

Vì nàng đủ biết rằng nếu dùng đôi mắt sát khi bừng bừng của mình thì tin chắc đến Lạc Phàm Mẫn khi nhìn thấy cũng sẽ run sợ mà thôi."

Vị Hoàng Đế nhỏ giây trước còn run lên cầm cập thì sau khi nghe câu nói của Y xong thì hắn liền cố gắng kiềm nén cảm xúc đến mức mắt cũng sưng l
 
Ta Có Sư Phụ Lợi Hại Hậu Thuẫn
Khởi đầu suôn sẻ và nguy hiểm tiềm tàng


Sau khi kết thúc lần thượng triều đầu tiên suôn sẽ đến đáng kinh ngạc (nhờ Bạch Sứ Thần đã ém nhẹm miệng của 1 số thành phần...), trong buổi thượng triều đầu tiên này thì không có gì nặng nhọc cả, lần thượng triều này là sắp xếp lại chức quan của Bạch Nguyệt Dao sứ thần mà thôi.

Bạch Nguyệt Dao vẫn là Sứ Thần nhưng phân bổ thêm vị trí Đại Tướng Quân nắm giữ 7 phần binh mã Đại Liêu nên ai cũng kiên dè cả, tất nhiên thì 2 chức quan này cũng giúp cho Y nâng chức vị lên Quan Nhất Phẩm.

Cuối cùng thì buổi huấn luyện đầu tiên cũng đã bắt đầu.

Đề Mục và Nguyệt Dao đã vận võ y đứng nghiêm nghị ở sân tập chỉ chờ hiệu lệnh của Nguyệt Dao thì buổi huấn luyện sẽ bắt đầu...., không nhẫn nhịn được lâu thì chưa được 1 nén hương Đề Mục đã cất giọng thỏ thẻ nói:

"Sao người không nói gì hết thế Sư Phụ?!?

Con đã đứng nghiêm khoảng nửa nén hương rồi sao người vẫn cứ nhìn con chằm chằm thế, hay buổi đầu người xem cách con đứng tấn như thế nào và đứng được bao lâu ạ???"

Nguyệt Dao lạnh mặt cất giọng điệu khó chịu của mình:

"Ta vốn để xem người khi nào mới cất tiếng nói nhưng không ngờ người lại ngu ngốc đứng như vậy gần nửa nén hương, với lại giọng điệu nhỏ nhẹ lúc nãy là thế nào vậy hả??

Người có nhớ hiện tại đã lên ngôi đế rồi chưa thế??..."

Đề Mục khi nghe xong cảm thấy vô cùng bấn loạn và lo lắng, vốn tính tình hắn có phần nhút nhát nên từ nãy đến giờ hắn muốn hỏi lắm nhưng lại thôi vì sợ, hắn sợ phụ lòng tin tưởng của người duy nhất mà hắn có thể tin cậy, người duy nhất mà hắn sùng bái nên hắn đã nhu nhược mà đứng nghiêm như vậy suốt từ nãy đến giờ.

Nhưng hắn vạn nhất không ngờ giọng điệu đáng lẽ ra phải giảng dạy hắn, phải tán thưởng tính kiên trì của hắn đều không có mà thay vào đó là sự khó chịu của Y, hắn định mở miệng giải thích nhưng lại bị cánh tay của Nguyệt Dao kêu im lặng....

Nguyệt Dao tiếp tục lời của mình mà không cần sự giải thích của Đề Mục 1 cách mất kiên nhẫn cứ như nếu nghe thêm 1 lời giải thích, 1 lời xin lỗi nữa sẽ phát cáu lên vậy:

"

Sau này ta sẽ chỉ dạy cho người cả về văn lẫn võ nên người cứ chuẩn bị tinh thần gặp ta dài dài đi, sau mỗi lần thượng triều thì lão thân sẽ chỉ dạy cho người về võ còn những thời gian còn lại thì ta sẽ liệt kê ra người muốn làm việc gì trước thì cứ làm.

Mỗi ngày người phải.

Cùng ta luyện võ trong vòng khoảng 3 canh giờ, đánh vài ván cờ với ta, dành thời gian để xem và duyệt tấu chương, phần thời gian còn lại thì người muốn làm gì thì làm ta không cản..."

Sau khi nói xong chưa kịp để Hoàng Đế hiểu rõ thì Y đã quay người rời đi mặc cho vị Hoàng Đế đang hoang mang phía sau đang muốn nói gì đó, đi được vài bước Y quay đầu lại cười nhẹ với Đề Mục và nói:

"Ta và ngài sẽ làm sư đồ trong 1 thời gian dài đằng đẵng nữa nên ngài không cần xin lỗi hay giải thích với ta quá nhiều đâu, cũng không cần dùng kính ngữ với ta, dù ta có hơi già nhưng cũng không đến mức Hoàng Đế như ngài phải dùng kính ngữ đâu..."

Nói ròi Y đi thẳng về phía trước không quay đầu lại, nếu Y quay đầu lại thì không xong rồi vì mặt vị Hoàng Đế nhỏ tuổi nào đó đang đỏ đến mức như sắp nổ ra bất cứ lúc nào luôn đó!!!!

...

Ở biên giới đang có 1 thanh thiếu niên mặc hắc y che mặt đứng trước quân doanh tồn đọng của Lạc Phàm Mẫn, hắn dùng khinh công lẳng lặng đi vào đưa cho chủ soái doanh trại 1 bức thư rồi lặng lẽ rời đi trong thầm lặng đến nỗi lính canh ở ngoài doanh trại cũng không biết đến sự tồn tại của hắn.

Sau khi bức thư đó được gửi vào doanh trại thì biên cương như mặt biển ngày nắng ấm không chút gợn sóng nhưng ai biết được đó có phải là sự bình yên trước cơn bão hay không....
 
Back
Top Bottom