[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ta Có 5 Lão Đại Ba Ba
Chương 180: Không phục thì cắn tôi a!
Chương 180: Không phục thì cắn tôi a!
Tần Bác Khanh nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn kia, tin lời cô bé nói.
Nhưng khi thật sự ngủ rồi, bên cạnh cô nhóc vẫn không chịu yên.
Cuối cùng, cô bé người vừa thề thốt rằng thân hình nhỏ bé tuyệt đối sẽ không đè nặng ba lại lăn lộc cộc lên người hắn, mông nhỏ co lại thành một cục, đầu xù cọ cọ rồi nằm bất động.
Tần Bác Khanh: “…………”
Hắn nhìn cô bé mềm mại đang đè trên người mình, khẽ cười, ngón tay gãi gãi cằm cô bé.
“Kẻ lừa đảo, còn nói sẽ không đè nặng ta.”
Nhuyễn Nhuyễn chỉ chép miệng, tiếp tục ngủ say như bông.
Tần Bác Khanh lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh cô bé đang nằm trên người mình để làm bằng chứng, rồi ôm Nhuyễn Nhuyễn nhắm mắt lại.
Giấc ngủ của hắn rất nông, nên chẳng bao lâu đã tỉnh.
Trên người hắn, cô bé nghiêng mặt nằm bò, cái miệng nhỏ hé ra, đôi tay mũm mĩm không yên, nắm lấy áo trước ngực hắn.
“Bé con, dậy thôi.”
Tần Bác Khanh ôm Nhuyễn Nhuyễn ngồi dậy, chọc chọc khuôn mặt phúng phính của cô bé.
“Ưm……”
Hàng mi cong dài khẽ rung, cuối cùng đôi mắt đen láy chậm rãi mở ra, mang theo vẻ ngơ ngác.
“Ba ~” Nhuyễn Nhuyễn nắm áo ba, khuôn mặt nhỏ cọ cọ vào tay anh.
“Dậy nào.”
“À… chờ Nhuyễn Nhuyễn một chút, lập tức tỉnh ngay thôi.”
Cô bé lẩm bẩm, ngáp một cái, ngồi trên người ba thêm một lúc, ánh mắt dần tỉnh táo.
Nhuyễn Nhuyễn tinh thần nhìn ba: “Ba, con khỏe rồi.”
Tần Bác Khanh: “……
Ừ.”
Ánh mắt hắn mang chút hài hước nhìn cô bé.
“Không phải nói sẽ không đè nặng ta sao?”
Nhuyễn Nhuyễn vẫn nắm áo ba: “…………”
Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, phản bác mạnh mẽ: “Chắc chắn là ba ôm Nhuyễn Nhuyễn lên đó!”
Tần Bác Khanh… lấy điện thoại ra, đưa cho cô bé xem tấm ảnh chụp.
Nhuyễn Nhuyễn: “…………”
Con chẳng thấy gì hết!
Cô bé nhanh nhẹn bò xuống khỏi người ba, rồi với đôi chân nhỏ đi tìm giày, mang dép lộc cộc chạy đi.
Chỉ cần chạy nhanh, chuyện vừa rồi coi như chưa từng xảy ra!
Trong mắt Tần Bác Khanh ánh lên ý cười, hắn lắc đầu rồi cũng xuống giường.
Sau khi đi rửa mặt, Nhuyễn Nhuyễn vui mừng phát hiện bên cạnh ly của ba có một chiếc ly hồng nhạt dành riêng cho mình, trên mặt ly còn vẽ một chú cá vàng đáng yêu.
Ngoài ra, cô bé còn có khăn mặt riêng, khăn tắm riêng, sữa tắm và dầu gội dành cho trẻ nhỏ, tất cả đều đầy đủ.
“Anh Cẩm Thành cũng có sao?”
Nhuyễn Nhuyễn nghiêng đầu hỏi ba.
Tần Bác Khanh gật đầu: “Ừ, bên em ấy cũng có.”
Tiếp đó, Nhuyễn Nhuyễn tự mình rửa mặt, đánh răng, không cần ba giúp, làm rất thành thạo và sạch sẽ.
Nhảy nhót ra cửa, cô bé thấy Giang Cẩm Thành đã ngồi trên sofa đọc sách chờ sẵn.
****
Ở trường học, cùng với ba ba này nọ, thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến thứ sáu.
Trước đó, Tô Duyên đã nói với Mục Thâm rằng muốn đưa Nhuyễn Nhuyễn sang nước M, nên chiều thứ sáu sau khi tan học, Tần Bác Khanh đã đến lớp từ sớm.
“Ba, Nhuyễn Nhuyễn chắc sẽ có hai ngày không gặp được ba rồi.”
Cô bé ôm cổ Tần Bác Khanh, giọng non nớt đầy lưu luyến.
“Tô Duyên ba ba phải đi công tác, cuối tuần này Nhuyễn Nhuyễn phải ở cùng Tô Duyên ba ba, nên không thể ở với ba.”
“Ta biết.”
Tần Bác Khanh xoa đầu nhỏ của cô bé.
“Ba cũng vừa hay phải về quê mấy ngày.
Dù con có ở đây thì cũng không gặp được ta.”
“Ơ?
Nhà ba không phải ở đây sao?”
Nhuyễn Nhuyễn nghiêng đầu, mặt đầy nghi hoặc.
Tần Bác Khanh gật đầu: “Nhà ở kinh đô, còn có ông nội của con.
Ông vẫn chưa biết con tồn tại.”
Nếu biết, chắc ông sẽ vui mừng lắm.
Mấy ngày nay, Trần bá cứ hỏi hắn về chuyện Nhuyễn Nhuyễn, nhưng hắn đều lảng tránh.
Chuyện này vẫn phải để hắn tự về nói với cha mình.
“Nhà ba chỉ có ông nội thôi sao?”
Hiện tại, Nhuyễn Nhuyễn đã tìm được ba người ba.
Trong đó, nhà ba Mục Thâm là đông người nhất.
“Ừ, bà nội mất sớm, trong nhà chỉ còn ta và ông nội.”
Nhuyễn Nhuyễn ôm cổ ba, chu môi nhỏ hôn lên má anh một cái.
“Giờ đã có Nhuyễn Nhuyễn rồi.
Ba và ông nội có Nhuyễn Nhuyễn, không cần sợ nữa.
Sau này Nhuyễn Nhuyễn sẽ chăm sóc hai người.
Nhưng… nhưng ông nội có thể không thích Nhuyễn Nhuyễn không?”
Cô bé vẫn còn chút lo lắng.
Tuy hiện tại mấy ba đều rất thương mình, nhưng vẫn sợ sẽ có người giống như Mục Giai Giai không thích Nhuyễn Nhuyễn.
“Chắc chắn sẽ thích.”
Tần Bác Khanh hơi đỏ vành tai, nhưng trả lời rất chắc chắn.
Nhuyễn Nhuyễn vui mừng đến mức cười tít cả mắt.
Giang Cẩm Thành cũng biết hôm nay em gái sẽ rời đi.
Biết buổi tối Nhuyễn Nhuyễn phải về với ba Tô Duyên, nên cậu gọi điện cho ông bà ngoại để báo, tính toán sẽ cùng đi theo Nhuyễn Nhuyễn đến nhà Tô Duyên ba ba, chơi thêm với em gái một lúc.
Nhưng nhìn tình hình, cậu sợ rằng chẳng có nhiều cơ hội.
Người lớn trong nhà Nhuyễn Nhuyễn quá nhiều, ai cũng muốn ôm và chơi với cô bé.
Cậu một người anh không có quan hệ máu mủ căn bản không thể tranh lại mấy ba kia.
Thật buồn!
Giang Cẩm Thành ngồi trên ghế nhỏ, chống cằm thở dài.
Đôi mắt xanh thẳm nhìn Nhuyễn Nhuyễn đang được thầy Tần ôm, thấy cô bé cười rạng rỡ như hoa, gương mặt nhỏ xinh tràn đầy niềm vui và hạnh phúc, không thể che giấu.
Giờ chỉ có lúc đi học, cậu mới có thể trải nghiệm niềm vui cho em gái ăn, cùng đọc sách với bé.
Còn lại, tất cả thời gian đều bị các ba ba chiếm mất.
Nhưng chỉ cần thấy Nhuyễn Nhuyễn vui vẻ là đủ.
Em ấy vui, cậu cũng thấy vui.
Rất nhanh, Tô Duyên đến.
Vừa bước vào lớp, anh liền thấy “âm hồn bất tán” thầy Tần.
Lông mày anh lập tức nhíu lại đầy ghét bỏ.
“Này, Tần hồ ly lại tới giành con taôi.”
Giọng điệu châm chọc.
Tần Bác Khanh ôm Nhuyễn Nhuyễn, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua.
“Con tôi.”
Chỉ mấy chữ đơn giản, nhưng phản bác thẳng thừng: không chỉ là con của anh, mà còn là con của tôi.
Tô Duyên cười khẩy, bước tới ôm lấy Nhuyễn Nhuyễn từ tay Tần Bác Khanh.
Ôm cô bé trong ngực, anh kiêu ngạo liếc thầy Tần một cái:
“Của ta.”
Tần Bác Khanh đẩy gọng kính, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén: “Có cần tôi sửa lại cho đúng không?
Hiện tại, con bé chỉ có một phần năm huyết thống từ anh.
Bốn người còn lại cũng như ngươi, chẳng khác gì.
Cho nên, con bé không phải chỉ thuộc về anh.”
Tô Duyên khinh thường hừ một tiếng: “Cuối tuần này là của tôi.
Không phục thì cắn tôi đi!”
Tần Bác Khanh lạnh mắt nhìn anh: “Tôi thấy sau này phụ huynh đến đón con thì không cần vào trường nữa.”
“Dựa vào cái gì!”
Tô Duyên tức giận.
Tần Bác Khanh cong môi cười lạnh, giọng mang theo sự kiêu ngạo đặc trưng: “Đây là địa bàn trường học.
Nhuyễn Nhuyễn hiện tại đang ở trường, theo logic của anh, thì cũng là của tôi.”
Tô Duyên tức đến mức giơ ngón giữa với thầy Tần: “Có muốn đánh nhau một chọi một không!”
Tần Bác Khanh thong thả cởi khuy áo tay, vén lên để lộ cánh tay rắn chắc.
Ánh mắt lạnh lùng, ngạo khí mười phần.
“Tới!”