Cập nhật mới

Ngôn Tình Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy

Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Chương 20


"Sao ngươi lại tới đây?" Triệu Túc nắm lấy tay ta, đỡ ta xuống tường thành.

"Chẳng phải ngươi nói chúng ta là bằng hữu tốt nhất sao?" Ta hừ lạnh một tiếng: "Ta tuy là nữ tử, nhưng cũng rất trọng nghĩa khí."

Triệu Túc mỉm cười.

Lúc này thừa tướng dẫn theo đại đội nhân mã đuổi tới, lịch sử lặp lại, ta vẫn chưa kịp búi tóc. Nhưng chợt nhớ ra mình đã tự công khai thân phận rồi, trốn tránh cũng chẳng còn nghĩa lý gì.

Thế nhưng Triệu Túc vẫn theo thói quen choàng áo bào ra, kéo chặt ta vào lòng hắn.

"Kẻ nào đi theo Hoài Nam vương phản loạn đều xử tử, không để lại mống nào. Tước bỏ phong hiệu của Hoài Nam vương, giam cầm ở cung Chương Đài, ba đứa con trai đều đày đi thủ lăng." Triệu Túc lạnh lùng ra lệnh, rồi hôn l*n đ*nh đầu ta: "Lý đại nhân có công cứu giá, điều chuyển sang Ngự Sử Đài."

"Hả?"

Tại sao lại là Ngự Sử Đài, cái nơi chuyên đi giám sát, soi mói người ta thế này? Triệu Túc, mau cho ta vào Tam Tỉnh Lục Bộ làm quan lớn đi!

Sau khi Triệu Túc xử lý xong thân đệ đệ, lời đồn đại không những không dứt mà còn bùng nổ hơn trước.

Thừa tướng tiến cung thương nghị với hai ta: "Khi nào thì định chiêu cáo thiên hạ đây?"

"Chiêu cáo cái gì cơ?" Triệu Túc giả ngu.

"Đừng làm khó lão già tám mươi này nữa." Thừa tướng khó chịu gõ bàn: "Tình cảm đã tốt như thế thì mau mau thành thân, làm sao để ba năm ôm hai đứa, ổn định lòng người trong triều đi chứ."

"Nghe không hiểu ngài đang nói gì cả." Triệu Túc đánh chết không nhận.

"Thân là đế hậu mà các người định lật lọng sao? Ngày đó Lý đại nhân... à không, Lý tiểu thư đích thân chạy đến phủ thừa tướng, thú nhận nàng là nữ nhi, còn đang mang cốt nhục của ngài nữa kìa!"

"Nàng còn mang thai cả con của ta nữa cơ à!" Triệu Túc khẽ cười trêu chọc bên tai ta.

Giây trước còn tình tứ như nước, giây sau hắn đã trưng ra bộ mặt ngây thơ hỏi thừa tướng: "Thế ngài có bằng chứng không?"

Thừa tướng thổi râu trừng mắt: "Ta biết ngày đó ngươi đã diệt khẩu hết những người chứng kiến rồi, có giỏi thì giết luôn lão già này đi! Nhưng chỉ cần ta còn một hơi thở, ta sẽ còn bức hôn!"

"Chuyện này ngài có gấp cũng vô dụng thôi."

Thấy hai người cãi nhau đến độ Triệu Túc sắp làm thừa tướng lên cơn đau tim, ta đành lên tiếng: "Thật ra, ta có một kế."

Triệu Túc rất phối hợp: "Lý đại nhân xin cứ nói."

"Vị trí Trung cung này, có lẽ nên tìm một người có tài có đức để... kiêm nhiệm tạm thời."

Triệu Túc kéo dài giọng: "À... kiêm chức sao?"

"Đúng vậy. Ta và bệ hạ có thể là người một nhà. Ngài cưới muội muội của ta là Lý tiểu thư, còn ta cưới muội muội của ngài là Huỳnh Dương công chúa. Hai ta lại làm anh vợ của nhau."
 
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Chương 21


Triệu Túc gật gù: "Sao lại vẫn cứ muốn làm anh vợ của nhau thế nhỉ?"

Ta ở dưới gầm bàn khẽ nắm lấy tay hắn: "Chính là sau khi thành thân, ban ngày ta và bệ hạ cùng nhau lên triều. Tan triều rồi, bệ hạ và hoàng hậu có thể ở hậu cung cùng nhau tăng ca. Còn ta, sau giờ làm có thể cùng công chúa đi ngao du sơn thủy, như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"

"Tuyệt diệu!" Triệu Túc siết chặt tay ta.

"Cái cuộc hôn nhân này rốt cuộc có bao nhiêu người tham gia vậy?" Thừa tướng hoang mang cực độ.

"Nhưng ta có một điều kiện..."

Cả hai người đàn ông đều đỏ mặt tía tai chờ đợi: "Nói, ngươi nói đi!"

Ta nhẹ nhàng gãi vào lòng bàn tay Triệu Túc: "Ta muốn điều chuyển sang Bố Chính Sử Tư, hoặc không thì Công Bộ cũng được... Quản lý muối vận hay quản lý công trình, kiểu gì cũng phải cho ta một cái chứ."

"Lý đại nhân à…" Triệu Túc nắm lấy tay ta, vỗ vỗ đầy thâm ý: "Trẫm không điều ngươi đi là vì muốn tốt cho ngươi thôi. Nhìn cái tốc độ tham ô hủ bại của ngươi, trẫm mà điều ngươi đến hai nơi đó, chắc chắn trước năm ba mươi tuổi ngươi sẽ vào khám mà ngồi. Đất nước có thể một ngày không có Lý đại nhân, nhưng trẫm không thể một ngày thiếu hoàng hậu. Trẫm hai mươi bốn tuổi mới cưới được thê tử, không muốn trước năm ba mươi phải tru di cửu tộc rồi dâng luôn cái đầu của chính mình vào đó đâu."

Thừa tướng tặc lưỡi: "Hay là cái hôn sự này chúng ta nên cân nhắc lại chút không? Ngài xem Lý đại nhân khóc thảm chưa kìa?"

"Không sao, từ nay về sau trẫm sẽ nắm thật chặt bàn tay nhỏ chuyên vơ vét tiền bạc này của nàng, cả đời không buông."

<b>Phiên Ngoại</b>

<b>1</b>

Mùa xuân năm Khánh Lịch thứ tư, hoàng đế sau khi cảm nhận được mối đe dọa từ cuộc phản loạn của vương gia, rốt cuộc cũng hạ chỉ lập đích nữ Lý thị của phủ Trấn Quốc Công làm hoàng hậu, đồng thời đem Huỳnh Dương trưởng công chúa gả cho Lý Chương.

Tin mừng này khiến thiên hạ sôi sục, nhưng lại khiến một nhóm người đặc biệt cảm thấy đau đớn như mất đi người thân.

Họ chính là các "hủ nữ”, những người tin tưởng vững chắc rằng hoàng đế và Lý Chương mới là chân ái của đời nhau.

Kết quả là, sau bao nhiêu năm "đẩy thuyền", tình tiết lại chuyển biến theo hướng "lan nhân nhứ quả", khởi đầu đẹp nhưng kết thúc buồn, hai người họ lại trở thành anh vợ của nhau.

Trong kinh thành có một cô nàng chuyên viết truyện rất giàu có. Cô không thể tin nổi cặp đôi mình thích lại có kết cục buồn như vậy, liền tuyên bố:

"Đây chắc chắn là thủ thuật che mắt! Hai cuộc hôn nhân này của hoàng đế chỉ là để tạo điều kiện cho Lý lang ra vào cung đình thuận tiện hơn mà thôi. Khi Lý lang đã là hoàng thân quốc thích, ngày ngày được vua sủng ái trên giường ngự cũng sẽ không còn bị ai chỉ trích nữa."

Thế là, cô chi tiền để đi quan sát hai buổi hôn lễ, dù chỉ là một chút dấu vết nhỏ nhoi cũng phải tìm ra bằng được chân tướng. Đêm đó trở về, có người cùng hội cùng thuyền hỏi cô:

"Ngươi có tìm thấy 'đường' nào không? Một ánh mắt cũng được, hay một lần đứng chung sân khấu cũng tốt."

Cô nàng thẫn thờ lắc đầu: "Ta không nhìn kỹ."

"Sao vậy? Hiện thực tàn khốc đến mức khiến ngươi không nỡ nhìn sao?"

"Không phải, ta đối với hai người Triệu - Lý đó đã sớm buông bỏ, ngừng hâm mộ rồi. Trên đường về, ta đã kịp leo tường luôn rồi."

"Hả, vì sao?"

"Hoàng thượng thì thôi không nói, nhìn cũng tạm được. Nhưng còn Lý lang kia, rõ ràng là một gã lùn chính hiệu, trông chưa nổi một mét bảy!"

Cô nàng lắc đầu ngán ngẩm: "Trong khi đó, công chúa và Lý tiểu thư đều cao ráo, thanh mảnh. Mấy gã đàn ông xấu xí này cưới mỹ nữ về để cải thiện nòi giống đúng là thật không biết xấu hổ."

Nghe nói sau đó, cô nàng này đã trở thành "trạm tỷ" của Công chúa và Lý phu nhân.

"Hai vị tỷ tỷ cao một mét tám, không mê họ thì đúng là mắt ta bị mù rồi!"
 
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Chương 22


<b>2. </b>

Sau khi thành thân, hoàng thượng và Lý đại nhân quả nhiên càng thêm gắn bó thân thiết. Hai người ngày ngày rủ nhau đi ăn.

Nghe nói, duyên phận ban đầu của hai người bắt đầu từ một lần Lý đại nhân tăng ca dùng bữa trong cung, Ngự Thiện Phòng lại bưng lên một bát tào phớ mặn.

Lý đại nhân kinh hãi: "Tào phớ sao có thể ăn mặn được cơ chứ?"

"Đúng thế!" Thánh thượng quay đầu lại, trên tay cũng đang bưng một bát tào phớ mặn bị ghẻ lạnh y hệt.

Ngày hôm đó, hai người đã đấu tranh quyết liệt, bắt Ngự Thiện Phòng phải làm bằng được một bát tào phớ ngọt.

Kể từ đó, tình cảm của hai người tiến triển nhanh đến mức không gì cản nổi.

"Thịt kho tàu mà không cho thêm đường thì sao mà ăn được?"

"Chuẩn luôn, như thế mà cũng gọi là thức ăn sao?"

"Bọn họ lại dám cho thịt vào trong bánh chưng kìa!"

"Đồ vô sỉ!"

"Cua ngâm gửi từ Hàng Châu tới mà lại không thêm đường."

"Phi! Mặn đến chết người!"

Hai người đều không hợp khẩu vị của Ngự Thiện Phòng, thế là ngày ngày ở trong cung rủ nhau "gọi đồ ăn ngoài".

Mọi người đều cho rằng câu tục ngữ "ngồi cùng bàn ăn cơm, ngủ cùng giường một giấc" quả thực là chân lý của đời người.

<b>3. </b>

Hoàng thượng sủng ái Lý đại nhân đến cực điểm, trong triều có những kẻ nịnh bợ muốn học theo để lấy lòng vua.

Một ngày nọ, Vương đại nhân đi ngang qua Ngự Thư Phòng, tình cờ thấy Lý đại nhân tóc xõa ngang vai, dáng vẻ xinh xắn đáng yêu đang bị Thánh thượng ôm eo.

Trên người nàng tuy mặc quan bào, nhưng dưới lớp áo choàng lại thấp thoáng đôi vớ đen ẩn hiện.

Vương đại nhân đập tay quát khẽ: "Thì ra là thế!"

Ngày hôm sau vào triều yết kiến, Vương đại nhân cũng tự tin diện vớ đen.

Hoàng thượng nhìn thấy thì nổi trận lôi đình: "Mau! Mau đuổi tên b**n th** này đi Quỳnh Châu ngay lập tức! Đời này đừng hòng trở lại, dù là trên dương thế hay dưới hoàng tuyền, trẫm cũng không bao giờ muốn gặp lại hắn nữa!"

Trong kinh thành từ đó có câu: "Vớ đen này không giống vớ đen kia".

Ý nói cùng là quan viên như nhau, nhưng vận mệnh mỗi người mỗi khác, đừng thấy người ta làm mà bắt chước theo.

<b>4. </b>

Từ khi hoàng hậu gả vào cung, hoàng thượng không hề nạp thêm phi tần, suốt ngày chỉ quấn quýt bên Lý đại nhân.

Văn võ bá quan bắt đầu cảm thấy mình bị lừa hôn.

Vị hoàng hậu này dường như có tồn tại, mà cũng như không.

Thế là vài năm sau, quần thần lại tạo áp lực, ép hoàng thượng và hoàng hậu phải ngày đêm cùng phòng để sớm lập người nối dõi.

Khác với dự đoán của mọi người, hoàng thượng không hề phản đối, ngược lại còn hớn hở: "Đã nói thế thì còn chờ gì nữa, đi thôi!"
 
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Chương 23


Nhưng trung cung mãi vẫn không có động tĩnh gì.

Triệu Túc từng có lúc nghi ngờ bản thân mình có vấn đề, ép hỏi Thái Y Viện mãi mới biết Lý Thúy Thúy ngày ngày đều lén ngồi xổm góc tường uống thuốc tránh thai.

Triệu Túc ban đầu không tin, cho đến khi bắt được quả tang mới bàng hoàng hỏi: "Nàng uống cái thứ này làm gì?"

Lý Thúy Thúy khóc lóc thảm thiết: "Ta không muốn sinh con đâu, hu hu..."

"Vì sao?"

"Sinh con đau lắm! Ta sẽ chết mất!" Lý Thúy Thúy bắt đầu phổ cập kiến thức về những nguy hiểm khi sinh nở cho Triệu Túc nghe.

Triệu Túc nghe xong gật đầu: "Được rồi, vậy thôi."

Lý Thúy Thúy lén hé mắt nhìn hắn: "Ngươi... ngươi đồng ý dễ dàng thế sao?"

"Từ lúc bắt đầu thích nàng, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ không có người nối dõi rồi. Ngay cả đứa trẻ định nhận nuôi ta cũng chọn xong từ lâu, khi đó còn tưởng mình phải một thân một mình gà trống nuôi con cơ."

Triệu Túc thản nhiên nói: "Hơn nữa, nhà họ Triệu ta sinh không được con trai vốn là 'năng khiếu gia truyền' rồi. Thúc thúc ta cũng vì không có con nên ta mới được hưởng cái lợi ngồi lên ngai vàng này đấy chứ."

Ngày hôm sau, hoàng thượng liền tuyên bố long thể có khiếm khuyết, tổ chức một kỳ thi cho các con cháu trong tông thất.

Một đứa trẻ tên Cảnh Tông đã giành vị trí thứ nhất.

Hoàng thượng bế đứa bé đến trước mặt Lý đại nhân: "Nhìn có lanh lợi không?"

"Ở nhà mọi người gọi con là gì?" Lý đại nhân dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ của nó.

"Con tên là Li Nô ạ." Đứa bé đáp bằng giọng sữa non nớt.

Lý đại nhân: "A a a a a a a a a a!

Cả triều đại Nhân Tông đều truyền tai nhau rằng, Thái tử chính là do Lý đại nhân sinh cho Hoàng thượng vào năm vừa mới đỗ Thám hoa, tính ra tuổi tác cũng vừa khít.

Cho dù sau này khi Cảnh Tông lên ngôi, ngài có năm lần bảy lượt đi bái phỏng phụ mẫu ruột của mình thì cũng chẳng ích gì. Thiên hạ đã sớm mặc định chân tướng từ lâu.

Chính điều này đã khiến các sử gia sau này tốn không biết bao nhiêu công sức để nghiên cứu về thời đại Nhân Tông.

Rốt cuộc thì, Nhân Tông thích nam sắc! Lại còn cùng Lý đại nhân nam nam sinh con, sinh ra một chú mèo hoa nhỏ!

Bí mật cung đình chấn động đến mức ấy, hỏi xem có ai mà không muốn nghiên cứu cho bằng được cơ chứ?

<b>5. </b>

Ngày đại hôn của Đế Hậu, Lý Thúy Thúy ở tại phủ đệ của mình đón Triệu Túc vào cửa.

Nàng khẽ nhấc tấm khăn voan đỏ của Triệu Túc lên, mừng rỡ như điên.

"Tay nghề hóa trang thành nữ nhân của ngươi, đúng là càng ngày càng tinh tiến!"

Triệu Túc hỏi: "Thế còn ta?"

Lý Thúy Thúy một bên thay y phục, một bên nói: "Ta còn tưởng ngươi sẽ muốn tổ chức hôn lễ ở Hoàng cung chứ."

"Chẳng phải nàng nói muốn làm lễ tại nhà sao?"

"Thích ta đến thế cơ à?" Lý Thúy Thúy hôn nhẹ lên môi hắn: "Thích ta ở điểm nào?"

"Thích sự tự do của nàng."

Hắn là chủ nhân của thiên hạ, nhưng cũng là con chim bị giam trong lồng sắt. Còn Lý Thúy Thúy, nàng giống như một bức thư gửi tới từ bên ngoài cung cấm.

Trong bức thư ấy có vạn dặm giang sơn, có đại bàng tung cánh, có ngựa sắt đường xa, có phố xá náo nhiệt và cả hơi thở bình dị của nhân gian.

Hắn đã từng quá đỗi cô độc, từng muốn mời Lý Thúy Thúy cùng mình cố thủ trong chiếc lồng son vàng ngọc ấy. Nhưng Lý Thúy Thúy đã nói:

"Triệu Túc, ta có thể làm con diều của ngươi."

"Chúng ta có mười ngày nghỉ tuần trăng mật."

Lý Thúy Thúy lấy từ trong tủ ra một chiếc tay nải hành lý: "Ta đã lên kế hoạch sẵn rồi, có thể đưa ngươi đi chơi một vòng khắp kinh đô và các vùng lân cận."

Nàng vươn tay ra, Triệu Túc liền nắm lấy.

Có những loài chim vốn dĩ không thể giam cầm. Nàng sẽ dẫn ngươi cùng nhau bay lượn.

<b>Hết</b>
 
Back
Top Bottom